VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Cuộc thi bắt đầu

Tiffia nghỉ ngơi một lúc, cảm nhận được cơ thể mình dần trở nên tốt hơn, tới khi có thể đứng vững được thì liền rời khỏi lều.

Tiffia không định nán lại ở nơi này lâu. Việc cần làm, cô đều đã hoàn thành cả rồi, dù là có điểm ngoài ý muốn. Mặt khác, chỗ của Darmil, hẳn là không lâu nữa sẽ tiến vào phần chính của cuộc thi, cô không thể vắng mặt được.

Phía ngoài lều không có ai, kể cả là Howlei, khiến cho cả bãi lều trại có phần vắng vẻ một cách khó hiểu. Nhưng Tiffia không có thời gian để ý nhiều đến thế, chỉ nhìn quanh một lúc thì tìm đường trở lại chỗ xuống ngựa lúc trước.

– Cũng còn tốt…

Tiffia nói nhỏ, thầm thở phào một hơi. Cô vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải chạy bộ về, nhưng không ngờ là con ngựa của mình không có bị lấy đi hay chạy mất gì cả.

Mặt khác, Tiffia lại không thấy con ngựa còn lại đâu. Howlei có lẽ đã rời đi trước rồi.

Đang lúc Tiffia vừa mới nắm dây cương, định leo lên lưng ngựa thì một cảm giác ớn lạnh liền khắc chạy dọc sống lưng cô. Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc mà cô không muốn nghe lại chút nào vang lên:

– Vội vàng như thế làm gì? Cô có thể giúp được gì ư?

Tiffia nhếch miệng một cái, không có trả lời, cũng không tiếp tục leo lên mà đứng thừ ra. Không phải là cô bị câu hỏi kia làm cho suy nghĩ hay nghi ngờ quyết định của bản thân, mà là cô đang tự hỏi, vì lý do gì lúc này vẫn còn bị làm phiền đến.

Rõ ràng, nếu Alique muốn ngăn cản, cô ta chỉ cần lập tức ra tay, đánh tàn phế Tiffia, hoặc chiêu trò hơn thì giấu đi, thậm chí giết chết con ngựa của cô là được.

Không thấy Tiffia trả lời, Alique thoáng lộ ra vẻ khó xử, bước tới gần một chút, bảo:

– Vừa nãy, thật sự xin lỗi. Ta cũng không phải muốn làm hại tới đồng đội của đứa em mình.

Lời nói của Alique thể hiện rõ sự hối hận của mình, nhưng vẫn không chút nào hời hợt đi quyền uy trong đó.

Tiffia không hiểu vì sao cô gái luôn tự cho mình là đúng này đột nhiên nhận lỗi, nhưng cô có thể nghe ra được cô ta rất quan tâm em trai của mình, cũng từ đó đề đến thân phận “đồng đội” của cô.

Đối với tình huống này, khi mà một kẻ ở Thần cấp cao như vậy đã nhún nhường, Tiffia không tiện làm khó dễ, đành đáp:

– Darmil đúng là đồng đội của tôi. Vậy nên, dù không giúp được bao nhiêu, tôi cũng phải giúp, hết mình.

Nói rồi, Tiffia quả quyết leo lên lưng ngựa luôn.

– Chờ đã.

Alique vội gọi. Cô ta sau đó bước nhanh về trước, rất dễ dàng đưa tay ra chặn lại Tiffia vừa định thúc ngựa tiến lên.

– Cô còn muốn gì? – Tiffia cất tiếng, giọng có hơi bực bội vì bị cản trở.

– Giữ lấy.

Alique nói, lấy ra một thân gỗ thon nhỏ, cong cong uốn lượn với hai đầu ở gần cuối được nối với nhau bằng một sợi dây mỏng nhưng trông rất chắc chắn.

Một cây cung. Và với những đường vân sẫm màu trên thân cung cùng với những đốm sáng li ti màu xanh lam đang tỏa ra từ đó, Tiffia biết đây là một cây cung tốt.

Lòng Tiffia đã dao động không ít rồi, nhưng cô không có vì vậy mà hốt hoảng, rất điềm tĩnh mà hỏi:

– Đây là…?

Alique không buồn giải thích cho Tiffia, lại lấy ra thêm một ống gỗ đựng đầy các mũi tên, trông sơ qua có tới hơn mười mũi, ném cho cô.

Tiffia vội chụp lấy ống tên bằng gỗ bằng động tác rất thuần thục làm các mũi tên bên trong không dịch ra ngoài dù chỉ là một đoạn ngắn, sau đó lại nhanh chóng hơi xoay người, tiếp lấy cây cung được ném tới.

Biết đã không thể giấu được, lại kiềm lòng không đặng, Tiffia cất tiếng:

– Cô biết tôi dùng được cung?

Alique vẫn vậy, không trả lời Tiffia mà bảo:

– Ta không muốn đồng đội của em trai mình chỉ là một kẻ yếu đuối, ngáng chân nó.Tiffia xì nhẹ một tiếng, không có bực tức với lời của Alique mà là tự trách chính mình. Nhưng cô cũng không có đoái hoài chuyện này quá lâu, chốc liền lấy lại tinh thần, nói:

– Bất kể ý đồ của cô là gì, món đồ này tôi xin nhận. Nhưng mong cô suy nghĩ lại những lời lúc sáng.

Xong thì Tiffia thúc ngựa rời đi luôn. Alique không có cản lại nữa, chỉ lắc nhẹ đầu, quay trở vào trong trại.

Tiffia biết bản thân sau khi nhận cây cung từ Alique thì không có quyền gì để ngăn cản ý muốn của cô ta nữa, nhưng cô vẫn thật sự muốn khuyên cô ta một lời, để cô ta, hoặc bất kỳ ai trong nhà Altoris, ngừng tay lại khi còn có thể.

Darmil rất mạnh, nhưng chưa đủ, và tốt nhất cậu ta nên kích phát tiềm năng vốn có, trở nên mạnh hơn bằng sức chính mình. Dù cho có là cần giúp đỡ, thì sự giúp đỡ đó cũng nên đến từ những người đồng đội, hoặc những mối quan hệ mà cậu ta tự tìm lấy. Cho tới khi Darmil thoát ra được cánh tay che chở khổng lồ kia, cậu ta sẽ không thể nào hiểu được bản thân hiện tại vẫn còn yếu đuối nhường nào.

Điều Tiffia lo lắng nhất là, Darmil bị cuốn vào cuộc chiến, rồi sau đó thì chiến đấu tới tận khi gục ngã mà không màng tới những chuyện khác. Cậu ta hoàn toàn không nhận thức được các mối nguy hiểm tiềm ẩn quanh mình, nhất là từ con người, với những âm mưu tàn độc. Nếu không có Turan, hay sự ảnh hưởng từ nhà Altoris, thì hẳn cậu ta đã bị mưu hại mà chết không ít lần rồi.

Turan nghĩ như thế nào về chuyện này, Tiffia không biết rõ, cũng không muốn suy đoán. Khi nghĩ tới việc cậu ta bảo mình cùng Darmil đến đây, rồi sau đó đủ chuyện xảy ra, cô không khỏi mắng thầm một tiếng, cảm thấy chính mình chịu lấy càng ngày càng nhiều áp lực.

– Nếu cậu muốn ép buộc tôi, thẳng thắn mở miệng mà nói không tốt hơn sao?

Tiffia lầm bầm, vẻ giận dữ hiện rõ trên khuôn mặt. Nhưng cơn giận của cô không kéo dài lâu, chốc thì đổi thành buồn tủi, có đôi phần uất ức.

Thật sự là đau lòng.

Tiffia thúc ngựa chạy nhanh, nhưng cũng không có đặt quá nhiều áp lực lên con vật, sợ rằng nó sẽ kiệt sức nửa chừng hoặc tệ hơn là hất cô xuông mà chạy trốn mất.

May thay, không có tốn quá nhiều thời gian, Tiffia sau gần một giờ đồng hồ cũng về được tới chỗ bộ tộc Harangh.

Phía ngoài bộ tộc có hai người cưỡi ngựa chạy đến, gặp Tiffia thì như đã được căn dặn trước, chào hỏi vài tiếng thì quay đi, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tiffia cũng không có quan tâm quá nhiều phản ứng của hai người này, xuống ngựa, vỗ về con vật mấy cái coi như tạ lỗi rồi bỏ đi vào trong.

Trong bộ tộc Harangh, không khí có phần sôi động. Tiffia nhìn một chút thì liền biết có chuyện gì xảy ra: cuộc thi đã bắt đầu.

Trên sàn đấu ở giữa sân giờ đã có sáu dáng hình đứng lên, từng cặp mắt trừng nhìn lấy nhau với đủ loại thái độ. Bọn họ bước lên đây, chính là đánh giết nhau, không thể nhân nhượng, nếu không kẻ tan thành khí trắng sẽ là mình.

Dù sao thì, trên sàn đấu chỉ cho phép còn sót lại một người duy nhất để trở thành kẻ chiến thắng mà thôi.

Tiffia cẩn thận quan sát thêm một lúc nữa, xác nhận Darmil không có lên sàn mới thầm thở phào một tiếng. Cô có thể dễ dàng đạt được thông tin từ xung quanh rằng đây mới là bảng đấu đầu tiên, nên hẳn là vẫn chưa tới lượt của cậu ta.

– Cô về rồi, cô Tiffia.Tiếng nói bất ngờ vang lên từ phía sau Tiffia, nhưng cô không có giật mình, chỉ bảo với lại:

– Trốn về trước, giỏi đấy.

Lời của Tiffia chỉ đơn thuần là mắng một tiếng, để tên Howlei này biết rằng thái độ của cô đối với hắn ta chỉ có càng thêm xấu chứ không hề tốt hơn.

– Tôi nào dám.

Howlei vội nói, bước lên trước đứng ngang hàng cùng Tiffia, tiếp tục:

– Tôi cũng là lo lắng cho Darmil. Đâu thể để cậu ta làm loạn lên được.

– Cũng biết nói như vậy? – Tiffia cất tiếng – Thử nghĩ xem nếu biết người bạn mới quen này là người của chị mình, cậu ta sẽ phản ứng thế nào?

Howlei nghe vậy thì quay sang nhìn Tiffia một chút, cố dò xét xem cô ta đang có ý định gì. Hồi lâu, hắn ta mới bảo:

– Tới đâu hay tới đó vậy.

– Không phản đối?

Tiffia lại hỏi. Cô có hơi ngạc nhiên khi tên giảo hoạt này đối với chuyện bị Darmil phát hiện thân phận trông hời hợt đến vậy.

Hoặc cũng có khả năng là, hắn ta không làm việc trực tiếp cho Alique.

– Đừng nói nữa. Coi thử đi.

Howlei bảo, mắt hướng thẳng về phía sàn đấu ở giữa sân.

Ở vị trí này quan sát chiến đấu, kì thực có hơi khó khăn, không thể theo dõi hết toàn bộ hành động của các đấu thủ được. Dù sao thì đây cũng chỉ là một sàn đấu dựng tạm bợ từ bàn tay của một bộ tộc sống ở vùng thảo nguyên toàn là cỏ, cộng thêm việc thể loại chiến đấu là hỗn chiến thì người xem muốn xem hết, khó càng thêm khó.

Chiến đấu lúc này vừa mới trôi qua không lâu, nhưng đã có ba người bị loại khỏi vòng chiến, biến mất dạng. Ba người bị loại này thực lực rõ ràng là kém xa những người còn lại, tham gia chiến đấu không khác gì là nạp mạng cả.

Tuy nhiên, trong mắt Tiffia thì ba người bị loại kia không hề yếu, kém nhất hẳn cũng đạt Thần cấp 5, thừa sức đánh giết cô trong chớp mắt. Vậy nên đối với cảnh tượng chiến đấu trước mặt, Tiffia không tránh khỏi sinh ra lo lắng. Đó là nỗi lo đến từ bản năng của kẻ yếu trước kẻ mạnh, sợ chính mình phải chết đi.

Hít thở thật sâu mấy hơi cố làm mình bình tĩnh lại xong, Tiffia tay nắm chặt, ngực phập phồng, lại đưa mắt nhìn về sàn đấu.

Vừa có một người nữa rơi ra khỏi vòng đấu, bị một mũi giáo đâm xuyên đầu khi cố chống đỡ thế công của một người khác. Hai người kia không nghi ngờ gì là đã đạt thành thỏa thuận với nhau, hợp sức đánh bại kẻ địch mạnh trước.

Thực lực mạnh nhất, trên sàn đấu hỗn chiến này, khả năng chiến thắng ngược lại trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Kẻ biết lợi dụng sơ hở của đối phương, đồng thời biết tránh né sự nhòm ngó của kẻ khác mới có thể giữ vững được đến cuối cùng.

Hai kẻ còn lại, một dùng giáo, một dùng lưỡi liềm, giờ đứng cách nhau chưa đến ba mét, nhìn chằm chằm lấy đối phương.

Ở khoảng cách ngắn thế này, tên cầm giáo chỉ cần bước ra một bước, thuận đà đâm tới là có thể chạm đến kẻ địch ngay, nhưng đồng thời, tên cầm liềm cũng chỉ cần tránh được đòn đâm đó, liền có thể tiếp cận kẻ địch và phát huy ra ưu thế của mình.

Khi hai kẻ gần như ngang nhau về lực lượng đối đầu, đấu pháp sẽ thứ quyết kẻ thắng người thua.

Không quá lâu sau đó, dường như đã làm ra quyết định, tên cầm giáo hơi lùi về một bước rồi lại đột nhiên xoay người dùng một tay quét giáo ngang chân đối thủ. Đây không phải là chiêu thức thường thấy của giáo, mà là của thương, không hiểu sao lại được tên này sử dụng. Hơn cả, chiêu thức này yêu cầu độ khống chế cực cao, nếu không sẽ bị dễ dàng đánh bật vũ khí khỏi tay mình.

Tên cầm liềm theo phản xạ hơi nhảy lên tránh né, đồng thời cũng lợi dụng lúc này lao tới, rút ngắn khoảng cách.

Tên cầm giáo đánh mất lợi thế của mình cũng không tỏ ra hốt hoảng chút nào, từ tay còn lại đột nhiên cầm ra một cây giáo khác ngắn hơn, nhắm thẳng ngực của đối thủ mà đâm tới. Cú đâm bất ngờ và dứt khoát làm tên cầm liềm chỉ có thể kịp đưa liềm ra đỡ, nhưng tất nhiên là không đạt được hiệu quả gì nhiều, liền bị xuyên qua, trúng ngay tim.

Tên cầm liềm cắn răng chịu đau, một tay huơ vũ khí, một tay nắm chặt ngọn giáo nơi ngực mình, cố làm ra những cử động đáng thương cuối cùng rồi sau đó cũng tan thành khí trắng mà biến mất. Một vết thương chí mạng, khi hai đối thủ ngang hàng nhau, không ngạc nhiên gì có thể ngay lập tức kết liễu đối thủ.

Tiếng chuông báo hiệu trận đấu kết thúc vang lên, kèm theo ngay sau đó là hàng loạt tiếng hô hào cùng tán dương người chiến thắng. Tên cầm giáo vung hai tay lên trời, đồng thời kêu lên mấy câu từ không quan trọng, cũng không nghe hiểu được. Tiếng hô hào xung quanh sau đó vậy mà thành reo hò, càng lúc càng dồn dập hơn.

Chương 167: Darmil phạm tội

– Tên này thật giảo hoạt. – Howlei lên tiếng – Từ đầu tới cuối chỉ dùng có một cây giáo dài, đột nhiên làm lộ sơ hở, sau đó liền lấy ra một vũ khí khác đánh giết kẻ địch, ai có thể ngờ tới chứ.

Tiffia nghe lời nhận định đó thì không kiềm được mà nhìn chằm chằm Howlei hồi lâu. Cô thật không ngờ rằng tên này cũng có thể mở miệng bảo kẻ khác là “giảo hoạt” được. Kì thực, cô cho đến giờ vẫn không đoán ra được hắn ta ẩn giấu bao nhiêu thứ, nhưng chắc chắn là thứ hắn ta đang thể hiện, toàn bộ đều là đánh lừa.

Tuy nhiên, so với chuyện này thì Tiffia lại để tâm hơn tới người đồng đội của mình hơn, cất tiếng hỏi:

– Khi nào thì tới lượt Darmil?

Howlei hẳn là đã có mặt ở đây từ lâu, nên là cũng có được không ít thông tin rồi đi.

– Chắc là trận kế tiếp, cũng có thể là trận sau nữa.

Howlei đáp, mặt lộ vẻ nghĩ ngợi, hơi có phần khó xử. Tiffia tất nhiên không tin lời hắn ta, và dù đã đoán được một ít, vẫn gặng:

– Tốt nhất nên thành thật. Ít ra tôi có thể dựa vào đó nói ít câu tốt đẹp với Darmil.

Howlei nghe vậy thì mỉm cười, liền đáp:

– Là trận sau nữa, cũng tức là trận thứ ba.

Tiffia gật nhẹ đầu. Tình huống không có quá gấp gáp, thời gian một trận đấu, cộng thêm nghỉ ngơi, hẳn là đủ để cô tìm Darmil. Mặc dù người thi đấu là Darmil, nhưng Tiffia vẫn có thể đưa cho cậu ta vài tấm bùa cùng chỉ dẫn đôi chút để tăng thêm khả năng chiến thắng.

Như đoán được suy nghĩ trong đầu Tiffia, Howlei nói tiếp:

– Đừng nghĩ đến chuyện giúp đỡ Darmil. Cậu ta bây giờ, tâm trạng không được tốt lắm.

Mặt Tiffia lộ lên vẻ nghi hoặc. Theo lời Howlei thì hẳn Darmil lại gây ra chuyện gì đó nữa rồi, nhưng tới mức khiến tâm trạng cậu ta xấu đi, tới mức mình không nên đến làm phiền thì không đúng lắm.

Howlei có ý ngăn cản là thế, nhưng Tiffia nghe xong thì lại càng muốn tìm gặp Darmil cho bằng được, liền hỏi:

– Cậu ta giờ ở đâu?

– Không cần phải lo. – Howlei đáp ngay – Giờ có chút rắc rối, nhưng lên sàn đấu thì, nắm đấm sẽ giải quyết hết mà thôi.

Tiffia càng nghe thì càng thấy lo lắng. Tên Howlei này, không nghi ngờ gì là cố tình khích cô.

– Đừng lằng nhằng nữa, nói cho tôi biết ngay. – Tiffia nghiêm giọng.

Howlei thấy phản ứng của Tiffia thì cố tình nhếch mép cười một cái, sau đó mới hất nhẹ cằm về phía đài cao, nơi tộc trưởng đang ngồi, bảo:

– Đoán xem, chỗ còn thiếu đó là của ai nào?

Tiffia nhìn theo thì thấy bên cạnh chỗ của tộc trưởng có một chỗ trống, không cần nghĩ nhiều thì cũng biết đó là vị trí của nhân vật chính trên danh nghĩa của cuộc thi ngày hôm nay. Thế nhưng giờ cô nàng lại không có ở đây, ngay khi các trận đấu đang diễn ra, thật khó mà hình dung được chuyện gì lại có thể gây ra sự vắng mặt của cô ta.

Nhưng có một điều chắc chắn, đó là chuyện lớn.

Trông thấy dáng vẻ của Tiffia, Howlei biết đã bản thân đã đạt đến mục đích, mới gật nhẹ đầu, bảo tiếp:

– Đi theo tôi.

Rồi hắn ta quay người, khéo léo tránh né những người xung quanh mà rời đi. Tiffia không hề chịu thua thiệt, thoắt một cái liền đuổi theo kịp.

Hai người bước đi không vội vã, nhưng là nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc liền tìm đến một căn lều hơi lớn hơn so với những căn còn lại với cửa có hai người đàn ông trông rất lực lưỡng đứng canh giữ hai bên. Trong thời điểm mà cuộc thi đang diễn ra này, ngoài canh phòng phía ngoài bộ tộc thì chỉ có những nơi đặc biệt quan trọng mới có thể được cử người đến gác như thế này.– Hai người là ai?

Một người đàn ông trông thấy Tiffia cùng Howlei tới gần, liền bước đến hỏi.

– Đều là người nhà cả. Thật! Đều là người nhà cả.

Howlei mặt mày niềm nở bảo, đồng thời tiến tới sát người đàn ông, dúi vào lòng bàn tay ông ta vật gì đó, sau đấy nháy mắt thêm một cái rồi mới bước trở về, chờ đợi kết quả.

Người đàn ông hơi ngạc nhiên, đưa ánh mắt dò xét nhìn khắp người Tiffia cùng Howlei một lúc xong thì cũng không có nói thêm gì, liền quay người trở lại, bước vào trong lều luôn.

Bên trong lều phát ra vài âm thanh, Tiffia để ý lắng nghe thật kỹ thì có thể nghe thấy được. Tuy nhiên, những âm thanh lộ ra này rõ ràng đã bị tác động tới, hẳn là do một loại bùa phép chống nghe lén nào đó, nên cô cũng không thể xác định được cụ thể nội dung là gì.

Hồi lâu, người đàn ông bước trở ra, quay về phía hai người, bảo:

– Vào đi. Nhưng chỉ một người thôi.

Howlei nghe vậy thì không có ngạc nhiên gì, ngược lại còn làm ra vẻ điềm nhiên mà quay về phía Tiffia. Hiểu ý, cô liền bước về trước, dưới ánh mắt đầy cảnh giác của hai người đàn ông mà tiến vào trong lều.

Bên trong lều không gian không lớn vì bị ngăn bởi một tấm màn. Tiffia vừa bước vào thì trông thấy một người đàn ông khác trông đã quá tuổi trung niên, dáng người có phần gầy và hơi thấp so với những người cùng bộ tộc. Dù vậy, đôi mắt của ông ta vẫn rất sáng, và giờ đang trừng nhìn lấy Tiffia, chăm chú quan sát từng chút một cử động của cô.

Tiffia hơi rùng mình, lại không dám động đậy gì. Cô biết bản thân nên đợi đến khi người đàn ông này mở miệng, rồi mới có thể tiếp tục tìm tới mục đích của mình.

– Cô là ai?

Người đàn ông cất tiếng hỏi, giọng thể hiện rõ rằng ông ta không trông đợi trông thấy cô ở đây. Thứ mà Howlei đưa cho, hẳn ít nhiều cũng thể hiện danh tính của người sở hữu.

Tiffia không dám nói dối, nhưng cũng không định thốt hết mọi thông tin về mình, chỉ đáp gọn:

– Tên là Tiffia. Là đồng đội của Darmil.Dù thế nào thì điểm mấu chốt vẫn là phải có, nhất là khi cô đang tìm đến Darmil.

Người đàn ông nghe vậy thì thoáng ngạc nhiên, sau đó thì cười nhạt, từ tốn bảo:

– Ra là vậy. Muốn tìm cách giúp hắn ta?

– Cậu ta đã gây ra chuyện gì?

Tiffia vội hỏi. Cô biết bây giờ là cơ hội của mình để tiếp cận hơn tới chỗ của Darmil. Thái độ của người đàn ông này, không có vẻ là có ác ý, mà nhiều hơn là mong muốn vấn đề được giải quyết ổn thỏa.

– Ừm… Cũng không có gì lớn. Hắn ta giết người. Lại còn là người sẽ tham gia cùng bảng đấu với hắn ta.

Lời của người đàn ông nói ra trông rất bình tĩnh, cứ như thể việc đó không có gì đáng để ý tới, nhưng tới tai của Tiffia thì cô lại không tránh khỏi bị kinh ngạc, trong đầu thầm mắng bản thân vô dụng.

Đây là chuyện lớn, vô cùng lớn. Tình huống này, không nói tới chuyện Darmil bị tước quyền thi đấu, có khả năng cậu ta sẽ bị bộ tộc này âm thầm giải quyết luôn.

– Trông bộ dạng của cô, chắc là không giúp được hắn ta rồi?

Tiffia nghe vậy thì hơi giật mình, liền nhận ra bản thân vừa lộ vẻ hoảng hốt, tất nhiên làm cho người đàn ông này sinh ra ấn tượng xấu. Ông ta quả thật là muốn giải quyết ổn thỏa chuyện này, nhưng đối với một kẻ không có khả năng giúp đỡ gì thì chẳng buồn nói nhiều thêm vài tiếng.

– Giờ cậu ta đang ở đâu? Tôi muốn thấy cậu ta trước.

Tiffia vội nói, cố gắng xoay chuyển sự tập trung của người đàn ông này sang nơi khác.

– Ngay đây thôi.

Người đàn ông đáp, hơi quay đầu ra sau một tí rồi quay lại, nói tiếp:

– Ta thì không sợ cô dưới mắt mình có thể lôi hắn ta trốn được, nhưng vẫn phải bảo rằng, không có chuyện gì là không phải trả giá cả.

Nói cách khác, cho dù Tiffia cùng Darmil có trốn được, thì cũng không thoát khỏi tội lỗi mà Darmil đã gây ra, chắc chắn sẽ đối mặt sự truy đuổi không ngừng cho tới khi sự trừng phạt cho tội lỗi kia hoàn toàn kết thúc.

Có lẽ, tới bây giờ bộ tộc Harangh vẫn chưa ra tay, là do còn e ngại cuộc thi đang diễn ra. Nhưng tới ngày mai, hoặc có khi chỉ là đêm nay, có thần Istrant mới biết họ sẽ làm ra hành động gì đối với Darmil.

“Nhưng họ thật sự dám động tới cậu ấm nhà Altoris sao?” Tiffia nghĩ thầm. Cô tất nhiên không cho rằng cái danh cậu ấm nhà Altoris của Darmil là toàn năng, có thể luôn luôn che chở cậu ta, nhưng cô phần nhiều hơn lại tin vào khả năng bộ tộc Harangh không nhận thức Darmil. Dù sao thì, đối với nhà Altoris, cùng quân đoàn Rumpal, giải quyết một bộ tộc nhỏ nhoi tới mức dù đã liên minh với các bộ tộc khác trong vùng vẫn còn lộ ra vẻ chật vật trước làn sóng Đại Thánh Thế, chỉ là chuyện trở cái bàn tay mà thôi.

Tiffia không dám đoán nhiều. Cô biết khi thông tin không đủ, đoán nhiều thì sai nhiều, làm bản thân thêm rối loạn. Vậy nên sau một hồi suy nghĩ, Tiffia cất tiếng:

– Vẫn mong ông cho tôi gặp đồng đội của mình một lát.

Người đàn ông không trả lời, chỉ gật nhẹ đầu rồi bước lùi lại một bước, ra ý mới tiến lên.

Tiffia thấy vậy thì đối với người đàn ông cúi người một cái ý cảm ơn, xong mới tiến vào gian trong, phía sau tấm màn che.

Không gian ngay lập tức trở nên im ắng lạ thường, hẳn là vì một loại bùa chú nào đấy. Tiffia nhìn quanh, rất nhanh liền trông thấy được một người thanh niên đang ngồi trên đất, tựa người vào một gốc cột sau lưng, hai tay cũng để ra sau như thể bị trói vào đó.

Tuy nhiên, sự chú ý của Tiffia rất nhanh liền rời bỏ người thanh niên kia mà chuyển sang dáng hình nhỏ nhắn ở bên cạnh cậu ta, lúc này đang ngồi chồm hổm, cầm lấy một ngọn cỏ lau khều vào mặt người thanh niên, miệng mỉm cười thích thú trước sự nhăn nhó đầy bực tức của cậu ta.

Chương 168: Đề nghị bất ngờ

Tiffia đứng im một lúc lâu, không biết nên nói hay phản ứng gì cho phải. Hai người kia vẫn chưa nhận ra cô đã tiến vào, nhưng hẳn là không lâu nữa. Cô thoáng có ý nghĩ rằng bản thân giờ nên trốn đi, tránh làm phiền đến họ khi còn có thể.

“Không đúng.” Tiffia thốt thầm. Cô rất nhanh liền nhớ ra mục đích chính mình đến đây. Dù rằng tình huống không được bình thường, nhưng vẫn cho thấy rõ ràng Darmil đang bị bắt giữ, và kết cục hẳn không khác lời đe dọa mà người đàn ông bên ngoài đã nói là bao.

Vậy nên Tiffia bước tới trước, mở miệng bảo:

– Darmil, cậu sao rồi?

Là một câu hỏi rất đơn giản, cũng rất chung chung, thậm chí không cần câu trả lời, chỉ cần một chút phản ứng đáp lại.

Darmil nghe tiếng gọi, là người đầu tiên có hành động, liền quay đầu về phía Tiffia, không chút chần chừ hô lên:

– Tiffia! Cô giúp tôi xử lý cô nhóc này với!

Neh có chậm hơn chút, nhận thấy có người vào trong gian, ban đầu thì giật mình, nhưng sau đó nhận ra người đến là Tiffia thì chỉ hơi hoảng một chút, vội giấu ngọn cỏ lau đi, bảo:

– Hắn-hắn ta hư lắm nên-nên là ta-ta… dạy bảo lại…

Tiffia không có buồn quan tâm đến trò đùa của hai người này. Cô giờ chỉ muốn giải quyết vấn đề mà Darmil đang gặp phải thôi. Sự hiện diện của Neh lúc này, kì thực giúp cô giải tỏa không ít căng thẳng, nhưng cũng chỉ đến thế.

– Chuyện giết người, là thế nào? – Tiffia hỏi, vô cùng trực tiếp.

– Darmil không có giết tên đó. Ta tin tưởng!

Neh hô lên, đứng thẳng dậy, bước về trước, hơi có vẻ che chắn cho Darmil.

Tiffia thấy vậy thì nhíu mày, nhìn Neh một chút rồi thôi, quay sang Darmil, chờ đợi câu trả lời từ cậu ta.

– Tôi cũng không biết. – Darmil đáp – Tôi nhớ chỉ đấm hắn ta mấy cái thôi. Sau đó hắn ta cũng cùng đồng bạn mình chạy đi rồi, không hiểu sao sau đó lại… chết mất.

Tiffia tất nhiên không tin rằng cú đấm của Darmil có thể khiến một người chết từ từ, do đó đoán biết được có bàn tay của ai đó đang muốn hãm hại cậu ta. Tuy nhiên, mục đích cuối cùng hẳn không phải là Darmil, mà là muốn gây lên một đợt hỗn loạn, hoặc mâu thuẫn nào đó giữa các bộ tộc với nhau.

Suy cho cùng, vụ việc xảy ra trong bộ tộc Harangh, nên người trong bộ tộc chắc chắn là tránh không khỏi trách nhiệm.

Nhưng, một khả năng rất nhỏ, rằng thân phận của Darmil không bị lộ, vẫn có thể xảy ra. Và điều đó đồng nghĩa với việc là cậu ta đang gặp nguy hiểm.

Cố tìm ra bằng chứng rằng Darmil không giết người là vô ích, Tiffia hiểu được điều đó, vậy nên cô cũng không có định hỏi kỹ thêm cậu ta về những chuyện đã xảy ra. Thứ cô cần tập trung hơn bây giờ là làm sao để cả nhóm có thể tránh khỏi mớ rắc rối này để toàn vẹn rời đi. Những thứ khác, có lẽ chỉ có Turan mới giải quyết ổn thỏa được. Tiffia dù có chút không cam tâm, vẫn phải thừa nhận rằng sức một mình cô là không thể thay đổi được nhiều tình huống hiện tại.

Tiffia nhớ tới viên đá truyền âm mà Turan đã đưa, định lấy ra nhưng nghĩ lại thôi. Viên đá truyền âm này không nghi ngờ gì là không dành cho tình huống như thế này. Mặt khác, chuyện vẫn chưa tệ tới mức phải gọi cho Turan. Vội vàng quá mức, ngược lại khiến giá trị của cô trong tổ đội càng thấp hơn, từ đó áp lực cũng sẽ tăng thêm rất nhiều.

Nghĩ ngợi một hồi, Tiffia quay sang Neh, hỏi:

– Sao cô lại ở đây?

– Ta tới giám sát hắn ta!

Neh thốt lên, hơi vênh mặt vẻ thách thức.

Tiffia lắc nhẹ đầu. Cô thật không ưa được tính cách cô nàng này.

– Tộc trưởng… Cha của cô cho phép chuyện này? – Tiffia lại hỏi.

– Cũng không có… phản đối gì. – Neh giọng nhỏ dần.

Tiffia nghe vậy thì cất một tiếng thở dài nhẹ, bảo:

– Cô ra ngoài đi. Đừng để sự vắng mặt của cô chủ nhỏ bộ tộc Harangh bị đổ lên đầu hai người chúng tôi… – Tiffia ngừng lại một chút, nhìn về phía Darmil, nói tiếp – Đặc biệt là cậu ta, kẻ đang bị gán tội giết người.

Neh định nói gì đó lại thôi, vẻ mặt xìu hẳn xuống, lủi thủi bỏ ra ngoài.

Trong gian phòng chỉ còn lại Tiffia đang đứng đối diện Darmil đang ngoài bệt dưới đất. Nhận ra thế này rất khó khăn cho Darmil nói chuyện, Tiffia thả người ngồi xuống. Cô sau đó cũng không có cất tiếng nói gì, im lặng nghĩ ngợi hồi lâu.
Tiffia đang nghĩ cách đưa ra khỏi đây, tránh xa chỗ nguy hiểm này. Nhưng đó không phải chuyện dễ dàng, và càng không dễ thực hiện khi mà Darmil, với tính cách thường thấy, sẽ không chấp nhận bỏ đi, hành động mà đồng nghĩa với bội lời đã hứa.

“Chẳng lẽ… phải nhờ đến nhà Altoris?” Tiffia nói thầm. Lựa chọn nhờ giúp đỡ từ người nhà của Darmil, từ cô chị gái đã khiến Tiffia chịu không ít đau khổ là điều mà cô không mong muốn nhất.

– Cô Tiffia, tôi đã gây họa lớn rồi phải không?

Darmil đột nhiên cất tiếng hỏi. Trông bộ dạng cùng lời nói của cậu ta lúc này thì hẳn Neh cũng không có nói nhiều với cậu ta điều gì.

– Phải. – Tiffia không phủ nhận – Nhưng đừng lo, mọi chuyện vẫn chưa phải là không thể giải quyết ổn thỏa được.

Nói xong, kì lạ thay, Tiffia không cảm nhận được từ Darmil sự nhẹ nhõm hay hối hận nào, mà toàn một màu tức giận. Gương mặt cậu ta chỉ hơi cứng, nhưng với đôi mắt mở hờ cùng lông mày hơi nhíu lại, thêm cái nhìn vào không gian vô định, khả năng là đang hình dung tới cảnh tẩn kẻ đã khiến mình rơi vào trong tình huống tồi tệ này.

Tiffia không mất quá lâu để nhận ra tình hình không ổn, toan cất tiếng khuyên ngăn đôi lời thì chợt nhận ra một dáng hình vừa tiến vào trong gian phòng.

Là người đàn ông ngoài kia. Ông ta nhìn Tiffia một chút, không để tâm nhiều mà quay sang Darmil đang ngồi đối diện luôn, cất tiếng hỏi:

– Ta có một đề nghị có thể giúp được cậu.

Darmil quay đầu nhìn lên, định nói lại thôi, quay sang Tiffia vẻ chờ đợi. Tiffia thấy vậy thì gật nhẹ đầu. Lúc này, cậu ta mới lên tiếng:

– Đề nghị gì?

– Ta không biết cậu mạnh đến mức nào. Nhưng nếu cậu vào được vòng trong, cậu cần giúp một người trong cuộc thi chiến thắng. Bảo vệ hay đánh bại kẻ địch, đều tùy cậu, chỉ cần người chiến thắng cuối cùng là người đó, thì ta sẽ đảm bảo bộ tộc Harangh không truy cứu tội của cậu nữa. Nếu đồng ý, hai ta ngay lập tức thành lập giao kèo.

Lời còn chưa nói xong thì vẻ mặt của Darmil đã thay đổi thành tức giận, chờ người đàn ông dứt lời thì thốt:

– Nhảm nhí. Cuộc thi này, tôi thắng chắc rồi!

Người đàn ông nghe, vậy mà không có nổi giận, trầm giọng bảo:

– Nghĩ kĩ lại đi, chàng trai trẻ. Cậu chưa chắc có thể thắng được cuộc thi, mà thắng rồi, cũng chưa chắc có thể yên ổn mang về phần thưởng đâu. Suy cho cùng, mục đích chung cuộc của cuộc thi cũng không phải để gả con gái.

Lần này, trước khi Darmil kịp lên tiếng thì Tiffia đã đưa tay ngăn lại, rồi thay cậu ta nói:

– Thứ nhất, Darmil không có giết người, nên việc có truy cứu tội của cậu ta hay không không thể đưa ra làm cái giá cho lời đề nghị được. Thứ hai, Darmil chắc chắn thắng được cuộc thi này, nên giá trị trao đổi chính là lấy phần thắng của cậu ta trao cho người khác. Thứ ba, mục đích chung cuộc của cuộc thi, không phải là thứ mà Darmil quan tâm. Cậu ta chỉ quan tâm cô con gái của tộc trưởng mà thôi.

Darmil nghe xong mấy lời của Tiffia thì gật gù tán đồng, nhưng chỉ chốc liền nhận ra không phù hợp, la lên:– Tôi không có quan tâm! Cô ta…

Nhận ra mình lỡ lời, Darmil không nói nữa.

Người đàn ông không có để ý phản ứng bất thường của Darmil. Ông ta một mực quan tâm chỉ có là cơ hội giúp người của mình giành phần thắng mà thôi, quay sang Tiffia, hỏi:

– Vậy, hai cô cậu muốn trao đổi thêm cái gì thì mới chấp nhận lời đề nghị này?

Tiffia nghe vậy thì hơi mỉm cười. Cô biết mình đã tìm được một lối thoát nhỏ nhoi cho tình huống lúc này.

– Trước hết, tôi cần xác định mục đích của hai bên không mâu thuẫn lẫn nhau đã. Ông muốn người kia giành được chiến thắng, vậy người kia có cần phải đạt được cô con gái của tộc trưởng hay không? – Tiffia hỏi.

Người đàn ông nghe vậy thì vẻ mặt sáng lên một chút, rõ ràng là cảm thấy đề nghị của mình có thể thực hiện được, bảo:

– Một đứa con gái mà thôi, không quan trọng.

Nói ít hiểu nhiều, Tiffia rất dễ dàng nắm được ý định của người đàn ông. Tuy nhiên, nghe tới lời lẽ cùng giọng điệu của ông ta khi nói về Neh, cô lại không tránh khỏi nổi giận một chút.

Tiffia cố kiềm xuống, không làm loạn mà hỏng hết cả cơ hội hiếm hoi này. Rồi cô cất tiếng:

– Được rồi. Để chúng tôi bàn với nhau đã. Lát nữa sẽ ra ngoài cho ông câu trả lời.

Người đàn ông nghe xong thì dùng ánh mắt soi mói quét cả hai người mấy lượt, sau đó cũng không có nói gì, cứ thế quay người rời đi.

– Cô Tiffia, tôi thật sự không thể nhường phần thắng cho người khác được!

Darmil hô lên ngay khi người đàn ông vừa khuất dạng.

– Đừng có nhốn nháo. – Tiffia gắt – Thắng hay không thắng, cuối cùng là coi cách nhìn nhận của cậu.

Darmil nghệch mặt ra, nghĩ một hồi không hiểu thì hỏi:

– Là sao?

– Tên kia muốn chỉ là chiến thắng sau cùng. Vậy nên cậu tẩn tan nát hết tất cả, sau đó tự mình nhận thua, thì hắn ta cũng được coi là thắng, cậu cũng là thắng. Mặt khác, chúng ta trên thực tế không cần quan tâm người đưa ra lời đề nghị này muốn chiến thắng như thế nào, theo đó lập giao kèo là được, không phải ư?

– Phải… mà không đúng? Mà cũng đúng…

Darmil lẩm bẩm, mặt mày nhăn nhó thể hiện rõ rằng đang cố suy nghĩ quá độ.

– Đừng nghĩ nhiều. – Tiffia vội bảo – Cứ theo kế hoạch mà làm là được.

– Kế hoạch gì cơ? – Darmil thắc mắc.

– Tôi vừa mới nói xong!

Tiffia hô lớn, vẻ bực tức không giấu được.

Darmil lại nghệch mặt ra, sau hồi lâu thì chịu thua, bảo:

– Thôi. Tóm lại tôi chỉ cần đánh chết hết, chừa lại một tên sắp chết là được, phải không?

Tiffia không phản đối nhận định của Darmil. Dù có đơn giản không ít, nhưng vẫn là phù hợp với những gì cô vừa nói.

– Tốt. Cứ thế mà làm.

Chương 169: Trận đấu của Darmil

Lúc Darmil cùng Tiffia hoàn thành giao kèo với người đàn ông kia thì trận đấu thứ hai của cuộc thi cũng vừa kết thúc.

Bây giờ đang là khoảng thời gian nghỉ giải lao ít ỏi giữa hai trận đấu. Darmil sau khi được Tiffia căn dặn kỹ một hồi thì cũng được phép gặp Howlei nói chuyện.

Đối với Darmil, việc gặp Howlei cũng không phải là cần thiết, nhưng sau khi Tiffia đề cập tới thông tin rằng cậu ta đã giúp cô ấy tìm đến chỗ nó bị giam thì tự nhận thấy bản thân nên đến cảm ơn một tiếng. Tiffia có vẻ không hài lòng lắm về ý định của Darmil, nhưng lại không thể thuyết phục nó từ bỏ, đành chịu phép.

Howlei giống như đã chờ sẵn, choàng nhảy ra khi Darmil vừa mới rời đi được mấy bước.

– Trời đất, tôi tìm cậu mãi. – Howlei thốt lên.

– Ha ha. Tôi gặp chút rắc rối, cũng may nhờ có cậu… Gượm đã. Cậu bảo tìm tôi?

Darmil nhăn mày khó hiểu. Nó giờ là đang định cất lời cảm ơn với Howlei, nhưng nghe thì không có vẻ cậu ta nắm biết gì về chuyện nó bị giam cả.

Trông thấy bộ dáng khó xử của Darmil, Howlei chợt cười khì một tiếng, vỗ vai nó mấy cái, bảo:

– Tôi đùa đấy. Đừng hoảng lên thế. Nhưng đúng là tôi có việc cần bàn với cậu thật.

– Ha ha, không sao. – Darmil cười nói – Có việc gì?

Howlei không có đáp ngay mà nhòm ngó một chút xung quanh như đang tìm kiếm gì đó, xong mới cất giọng nói nhỏ:

– Neh gặp rắc rối rồi.

– Neh? – Darmil thốt.

Howlei ngay lập tức đưa tay làm dấu bảo im lặng. Khi thấy Darmil đã bình tĩnh trở lại thì mới cúi sát người tới gần nó, bảo:

– Còn nhớ lúc cô nàng tới chơi với cậu không?

– Chơi á?

Darmil nhăn mặt hỏi lại. Nó thật không cho rằng màn tra tấn cùng khinh miệt đó của Neh có thể xem là chơi được. Hay đúng ra thì chỉ có một mình cô ta đang chơi mà thôi, còn nó thì là bị chơi.

Howlei thấy sự chú ý của Darmil bị lệch khỏi vấn đề chính thì vội đổi cách nói, bảo:

– Lúc cô ta tới gặp cậu, là làm trái với ý của tộc trưởng. Tệ hơn nữa là cô ta lạm dùng quyền lực của cô chủ nhỏ để vào được đó, nên giờ phải chịu trừng phạt.

Darmil run một hồi, không biết vì lý do gì. Nó chỉ đang nghĩ rằng, sự trừng phạt dành cho Neh, hẳn là không dễ chịu.

“Hơn cả, cô nàng là vì mình… Không đúng. Mình có được lợi gì trong chuyện này đâu? Cô ta tự chơi thì tự chịu chứ.” Darmil nghĩ, theo đó bất giác lắc đầu mấy cái liền.

– Đừng vội từ chối như vậy. – Howlei vội nói – Giờ chỉ có cậu mới giúp được cô nàng thôi.

– Từ chối gì chứ? – Darmil thắc mắc – Tôi còn chẳng biết cậu đang nhờ tôi cái gì.

Howlei nhếch miệng một cái. Cậu ta hoàn toàn không nghĩ rằng thuyết phục Darmil lại khó thế này, vốn tưởng rằng chỉ cần khẽ thúc đẩy một chút là có thể được. Có lẽ, đối với Neh, Darmil lòng vẫn luôn mang thành kiến nào đó.

– Lời hứa, cậu nhớ chứ? – Howlei bảo.

– Cậu biết về lời hứa? – Darmil hỏi lại.

– Chuyện đó không quan trọng. – Howlei thốt – Chuyện quan trọng là nếu giờ cậu không giúp, lời hứa kia cũng không thể hoàn thành được.

– Cậu biết tôi hứa gì với cô ta sao mà lại bảo như vậy?

Howlei thừ người ra. Cậu ta không thể không kinh ngạc trước lời lẽ của Darmil. Nó giờ trong mắt cậu ta thông minh lên không ít, và cũng khó đối phó hơn rất nhiều.

Kì thực, Darmil không nhất định cứ phải phản bác lời của Howlei, nhưng đã được Tiffia dặn kỹ, không thể vội vàng tin lời cậu ta. Ít nhất, cho tới khi Tiffia lên tiếng xác nhận, nó sẽ không thể đưa ra quyết định gì. Đây là thỏa thuận giữa nó với cô ta để còn có cái mà ăn nói với Turan về những rắc rối mấy ngày nay.

Chuyện là vậy, Darmil cũng không thể bỏ mặc Neh. Lời hứa, suy cho cùng là vẫn phải thực hiện cho bằng được.

– Chuyện gì?

Một giọng nói bất ngờ vang lên làm Howlei như một phản xạ có điều kiện rùng mình, bước lùi lại. Ngay sau đó là dáng hình không ai khác chính là Tiffia xuất hiện, bước tới đối mặt với cậu ta.

Darmil thấy vậy thì định lên tiếng nhưng đã thấy Tiffia đưa tay ra hiệu cho nó ở yên tại chỗ, đành chịu phép.

– Nói đi. – Tiffia giục.

Howlei trông bộ dáng không muốn lắm, nhưng rồi cũng phải mở miệng:

– Là… Neh gặp rắc rối rồi.

– Tiếp. – Tiffia nói gọn.

– Nên là cần Darmil giúp đỡ.

– Như thế nào?

– Chuyện này…

Howlei không dám nói. Cậu ta biết chắc chắn nếu mình nói ra, không nghi ngờ gì là sẽ chọc giận Tiffia, thậm chí có khi tệ hơn còn khiến Darmil nảy sinh ác cảm.
Đúng lúc này, Darmil thấy chính mình không thể cứ ngồi yên được, liền lên tiếng:

– Tiffia, dù muốn hay không, lời hứa của tôi vẫn cần phải thực hiện.

– Đúng đúng. Darmil nói không sai.

Howlei lập tức bám theo lời của Darmil.

Tiffia vậy mà không có tỏ vẻ tức giận, điềm tĩnh quay người lại, đối với Darmil bảo:

– Tôi không có bảo cậu phải bội hứa, Darmil. Mặt khác thì, vấn đề của Neh, cũng không nhất thiết phải cần có cậu ra tay.

– Ý của cô là…?

Darmil vẻ nửa hiểu nửa không, cất tiếng hỏi.

– Cứ để cho tôi với tên này là được rồi.

Tiffia nói rồi vung tay kéo vai xoay người Howlei, xong thì đẩy cậu ta tiến về trước luôn. Được hồi lâu, khi Darmil còn đang loay hoay không biết nên làm ra hành động gì thì Tiffia nói với lại:

– Tin tưởng đồng đội của cậu, Darmil.

Trong câu nói dường như có chứa phép thuật, chỉ đơn giản như vậy nhưng lại khiến Darmil an tâm đến lạ. Nó sau đó cũng không có để tâm thêm nữa chuyện của Howlei cùng Tiffia, hoàn toàn dành toàn bộ sự tập trung của mình vào trận đấu sắp tới.

Thời gian nghỉ giải lao chẳng mấy chốc liền trôi qua. Mọi người trong bộ tộc lại kéo nhau đến đứng xung quanh sàn đấu, đợi chờ một trận hỗn chiến gay cấn sắp xảy ra.

Darmil cũng tới, đứng cách sàn đấu chỉ vài mét. Đây là vị trí của nó, đã được sắp xếp từ trước. Một khi bước lên sàn đấu, sẽ có khoảng ba đến năm giây thời gian chờ, đến khi tiếng chuông vang lên thì tất cả đấu thủ sẽ lao vào nhau.

Darmil đưa mắt quan sát một chút từng đối thủ của mình. Chỉ có bốn người, cộng với nó nữa là năm. Người còn lại hẳn là tên bị nó tẩn một trận, rồi sau đó không biết vì lý do gì mà chết mất, giờ tất nhiên là không thể hiện hồn về tham gia trận đấu được. Hắn ta muốn tái sinh, nhanh cũng mất hai đến ba ngày.

Trong số bốn đối thủ của Darmil, chỉ có hai tên là đang cầm vũ khí, gồm có một liềm và một đoản kiếm; hai tên còn lại thì tay không, nhưng Darmil biết chúng chỉ đang giấu đi vũ khí của mình, chờ đến thời điểm cần thiết mới lấy ra.

Darmil có thừa sự tự tin, càng không sợ bị kẻ địch trước khi vào trận vài phút biết mình dùng vũ khí gì, nên giờ trong tay nó đang nắm chặt lấy một cây chùy bạch ngân. Dù sao thì đây cũng không phải là toàn bộ vũ khí mà nó sở hữu, và cây chùy thứ hai chắc chắn sẽ khiến một kẻ mất mạng cùng với sự xuất hiện của mình.

Không có bao lâu, tiếng gọi thông báo lên sàn vang lên. Darmil theo đó tiến về trước, vào vòng đấu.

Bốn đối thủ của Darmil cũng bước lên sàn, nhìn nhau một lúc, không biết nghĩ gì, từng tên một mỉm cười thích thú, trông như thể rất mong đợi trận đấu này.

Rồi tiếng chuông vang lên. Ngay lập tức, Darmil lao thẳng về tên đứng gần mình nhất đang cầm trong tay một cái liềm. Hắn ta phản ứng rất nhanh, nhưng không hề có ý định chống chọi với Darmil mà bước lùi lại, sau đó xoay người chạy ra sau luôn.

Theo lẽ thường, trong một trận hỗn chiến, nếu tên cầm liềm hành động như thế sẽ rất dễ rơi vào thế công từ kẻ khác, nhưng tình huống hiện tại lại không như thế. Vì ngay bây giờ, dù có hơi muộn, nhưng Darmil cũng kịp nhận ra rằng cả ba tên đối thủ còn lại đều đang nhắm tới mình. Và có hai trong số chúng đã bắt đầu tấn công rồi.

Darmil không lùi bước, cũng không hề nao núng. Nó mỉm cười. Nó cực kì ham thích một trận chiến, như thế này.

Hai tên lao đến, một cầm đoàn kiếm, một cầm mâu chia ra làm hai bên tấn công Darmil. Tên cầm mâu là người ra đòn trước, lợi dụng ưu thế về khoảng cách của mình cố dồn ép Darmil vào trong thế công của tên cầm đoản kiếm.

Nhưng Darmil không tránh né mà rất dứt khoát vung chùy, đánh một phát vào mũi mâu đang hướng tới. Cú đánh kèm theo xung chấn ầm vang, vậy mà đánh gãy tan chỗ nối thân mâu với mũi mâu, sau đó làm văng luôn mũi mâu ra khỏi sàn đấu.

Tên cầm mâu vẻ mặt không thể tin được, nhưng cũng không bị thừ người quá lâu, chỉ chốc liền lùi trở lại, để một kẻ khác vào thế chỗ mình.Kẻ thế chỗ là tên cầm liềm lúc nãy đã chạy mất. Hắn ta không vội lao lên mà giữ khoảng cách, chờ đợi điều gì đó.

Tên cầm đoản kiếm phía bên trái Darmil giờ cũng không có hành động gì. Hắn ta vốn định thừa cơ xông tới để gây chút sát thương khi tên cầm mâu tấn công nhưng trước cảnh tượng vừa rồi thì không tránh khỏi sinh ra nhát tay. Hơn cả, cơ hội khó có được của hắn ta vốn đã trôi qua mất rồi.

Hai tên này do dự không xông tới, không có nghĩa là Darmil cũng vậy. Nó đưa mắt nhìn xem tên đứng xa hơn mà tới giờ vẫn chưa ra tay một chút, xác định hắn ta không có làm bậy gì thì mới xoay người, lao về tên cầm liềm.

Darmil dù biết đó là chiến thuật, nhưng vẫn là không ưa thích kẻ chạy mất khi bị mình tìm tới trong trận đấu, vậy nên liền khắc chọn hắn ta làm mục tiêu.

Tên cầm liềm thấy vậy, không chút chần chừ, lại lùi. Hắn ta hoàn toàn không muốn đối đầu chính diện với Darmil. Nếu lần đầu tiên là vì chiến thuật, thì giờ đơn thuần là vì e ngại. Cú vung chùy có thể đánh tan vũ khí của người khác, ai cũng đều không muốn chống đỡ.

Nếu không phải là bốn người chung sức, rõ ràng là không có chút cơ hội nào chống lại Darmil.

– Còn chạy!?

Darmil hô lên, rồi sau đó liền giơ chùy, vung xuống ném ra luôn. Cái chùy bay đi, tên cầm liềm dù cho có đoán tới được thì cũng không kịp tránh né, liền bị đập trúng. Một luồng xung chấn theo cú đập lan ra, đánh một nhịp tàn phá từng phần cơ thể tên cầm liềm, khiến hắn ta tại chỗ tàn thành những đốm trắng li ti.

Những người xung quanh đang xem trận đấu, toàn bộ im lặng. Vừa rồi, khi thanh mâu bị đánh tan, mũi mâu bay đi, họ chỉ kinh ngạc, sau đó khen ngợi mà thôi. Nhưng giờ khác, đây chân chính là một đòn giết địch, lại còn là dùng chùy đánh tầm xa. Hơn cả, ai hơi có chút kiến thức nhìn vào thì cũng đều có thể nhận ra được, đòn đánh vừa rồi là quá tay, khi mà tốc độ tan thành đốm sáng của tên cầm liềm không khác gì ngay lập tức, thậm chí có thể mơ hồ nhìn được thân thể đó là bị thịt nát xương tan.

Tuy nhiên, sự im lặng của người xem không kéo dài quá lâu, chỉ chốc liền bị thay thế bởi những tiếng hò reo đầy phấn khích. Bọn họ ưa thích sức mạnh, càng ưa thích người sở hữu sức mạnh, cùng với những màn trình diễn sức mạnh. Cảnh tượng kia đối với họ bây giờ, nghĩ lại, không khác gì một điểm nhấn của cuộc thi ngày hôm nay.

Cả ba tên đối thủ còn lại trên sàn đấu giờ đều đã nhát tay, trở nên run sợ. Bọn chúng không dám tiến lên đánh nữa, cho dù giờ Darmil không có cầm vũ khí trong tay. Chúng có thể ngốc, nhưng trong chiến đấu, chúng ít nhất biết một chiến binh có thể chuẩn bị những gì phía sau.

Trong vài giây chần chừ không biết nên làm gì ngắn ngủi đó của ba tên đối thủ, Darmil đã xác định xong kẻ địch tiếp theo: tên cầm mâu. Hắn ta lúc này đã lấy ra một thanh mâu mới, đứng thừ người trông lấy vùng không trung còn lờ mờ lan tỏa những đốm sáng trắng kia.

Darmil hơi cúi người, không có chạy đến nhặt cái chùy đã rơi ở quá xa mà rút ra một cái chùy bạch ngân khác, lao tới chỗ tên cầm mâu.

Tên cầm mâu nhận ra hành động của Darmil, liền thủ thế, nhằm lúc nó vào vừa tới tầm đánh thì hơi sải chân, nghiêng người đâm tới. Nhưng hành động đó của hắn ta lại lộ ra vẻ đáng thương khi mà Darmil, vẫn bằng động tác cũ, vung chùy đánh tan vũ khí của hắn ta, chỉ khác là lần này mũi mâu cắm lên trên sàn đấu.

Tên cầm mâu run sợ là có, nhưng càng vì thế, hắn ta càng dứt khoát buông thân mâu còn sót lại mà quay người chạy. Tiếc thay, hắn ta không nhanh bằng Darmil, vừa quay người, còn chưa nhấc bước chân đầu tiên thì đã bị nó nhảy bổ đến nện một chùy vào lưng, chết tươi.

Tiếng hò reo từ xung quanh theo đó lại vang lên dữ dội.

Darmil đứng thẳng người dậy, quay đầu nhìn về phía hai tên đối thủ còn lại. Tên cầm liềm đã lùi ra xa; trong khi đó, tên khác thì duy trì khoảng cách, đồng thời lấy ra một khẩu súng lục.

Hành động rút súng của tên đấu thủ làm người xem xung quanh lập tức hô lên những tiếng mắng chửi. Dù rằng trong quy tắc của cuộc thi không cấm cản một người mang súng đến thi đấu, nhưng thật sự mặt dày dùng súng thì quá đáng khinh bỉ rồi.

Tên cầm súng cũng lộ vẻ bất đắc dĩ, nhưng hắn ta cũng không có vì thế mà từ bỏ chiến đấu, đưa súng nhắm thẳng Darmil, chực nổ súng bất kỳ lúc nào.

– Còn đợi gì nữa? Lên! – tên cầm súng hô lên.

Trên sàn đấu, ngoài Darmil ra chỉ còn lại tên cầm liềm, và tiếng hô này chính là dành cho hắn ta. Tuy nhiên, trái với mong chờ của tên cầm súng, tên cầm liềm hơi cắn răng, lại quay người, trực tiếp bước xuống sàn đấu, không quên nói lớn:

– Ta từ bỏ.

– Đồ ngu!

Tên cầm súng mắng một tiếng, sau đó thì phát hiện Darmil đã lao đến, liền vội vàng điều chỉnh họng súng, đồng thời bảo:

– Muốn chết?

Darmil cười nhạt, đáp:

– Dùng súng như ngươi, còn kém lắm.

Súng có uy lực rất lớn, chỉ cần giữa người nổ súng và người bị nhắm tới có chênh lệch Thần cấp không lớn, thì uy lực sẽ được duy trì, dễ dàng gây ra vết thương chí mạng khi bắn trúng. Cộng thêm với việc dễ sử dụng, đây là loại vũ khí được đánh giá là tầm thường nhất trong chiến đấu.

Nhưng đó là tai tiếng không hề phù hợp với loại vũ khí kì diệu này.

Súng là một loại vũ khí không khó nắm bắt cách dùng, nhưng dùng cho chuyên nghiệp, thành thục thì lại là chuyện khác. Và chênh lệch giữa hai đẳng cấp này, phải gọi là như trời so với vực.

Hơn cả, cách đối phó với vũ khí tầm xa như súng không hề khó, vì viên đạn rất nhỏ, và do phụ thuộc quá nhiều vào sức đẩy từ thuốc nổ, sau khi rời họng súng, dễ dàng bị tiêu hao bởi các loại lực lượng, từ đó triệt tiêu đi phần lớn sức mạnh. Trong thực chiến, súng ngoài sử dụng làm đòn tấn công bất ngờ, gần như không còn có tác dụng gì khác.

Darmil kì thực không có hiểu biết nhiều về súng hay cách dùng súng, nhưng lại rất ấn tượng với cách dùng súng của Turan. Cậu ta lợi dụng rất tốt lợi thế của súng, đồng thời che lấp khuyết điểm của loại vũ khí này, kết hợp với thanh kiếm cũng kỹ thuật dùng kiếm điêu luyện của mình, từ đó tạo ra thế công không thể cản được.

So với Turan, tên cầm súng đến nhắm bắn còn có chút run tay này, chỉ đáng xách dép mà thôi.

Vậy nên Darmil trực diện lao tới, vung chùy thẳng vào bên mặt kẻ địch, mặc cho họng súng của hắn ta đang nhắm vào người mình.

Tiếng súng nổ lên và viên đạn được bắn ra, xông thẳng tới vùng ngực của Darmil. Viên đạn bay rất nhanh, dù cho nó có cố xoay người thì cũng không tránh được.

Nhưng Darmil giờ cũng không hề có ý định tránh, mặc cho viên đạn xông thẳng tới mình, để rồi bị cản lại bởi một lớp màn chắn màu vàng chợt lóe lên. Cú va chạm làm phát ra âm thanh trầm đục nho nhỏ, khiến ngực Darmil hơi nhói, nhưng rồi viên đạn cũng không có đi xa hơn, chốc thì rơi xuống đất.

Tên cầm súng không được tốt như Darmil, bị cái chùy bạch ngân của nó đập thẳng vào bên mặt, đánh tan từng thớ thịt trên má, rồi tới toàn bộ hộp sọ, rất nhanh tan thành những đốm sáng li ti mà biến mất.

Chiến đấu, như vậy kết thúc.

Chương 170: Thăng đến Thần cấp 3

Sáng sớm, Turan thức dậy đúng sáu giờ. Mặc dù hôm qua gặp không ít chuyện, ngủ khá trễ nhưng chỉ cần không quá mệt mỏi, sẽ là không ảnh hưởng tới thói quen mà nó đã cố tình tạo nên. Mặt khác thì tối qua, dù ít dù nhiều nó cũng đã dùng qua điểm phục hồi rồi, và hiệu quả hiển nhiên là không tệ.

Tuy nhiên, Turan thấy thật lạ. Tinh thần, cùng cơ thể của nó, bây giờ kì thực sảng khoái vô cùng. Đây không phải là loại cảm giác bình thường mà có thể có được chỉ bằng cách nghỉ ngơi.

Và như vậy, Turan sau một hồi kiểm tra cơ thể xong thì kích hoạt luôn kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên chính mình. Những thông tin trôi vào trong tâm trí nó rất nhanh liền được sắp xếp xong.

“Họ và tên: Turan Mers Falanzt.

Tuổi: 19.

Thần cấp: 3.

Tiến trình: 27 (6%).

Yêu cầu tiến trình: Không có.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 27 bậc.

+ Thể lực: 28 bậc.

+ Nhanh nhẹn: 24 bậc.

+ Khéo léo: 21 bậc.

+ Trí tuệ: 36 (+10) bậc.

+ Minh mẫn: 31 (+10) bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 53 (+10) bậc.

+ Phản xạ: 30 bậc.

+ Cảm giác: 23 bậc.

+ Ma lực: 5 (+10) bậc.

Thông số:

+ Khí huyết: 548 308 bậc.

+ Nguyên khí: 26 075 bậc.

+ Ma năng: 3 554 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 15 bậc.”

Turan nhìn vào những thông tin vừa có được, lòng không kiềm được dấy lên kích động, nhưng may là nó không hô thành tiếng lớn mà chỉ run giọng lẩm bẩm:

– Thật sự thăng cấp…

Cảm giác sảng khoái mà Turan cảm nhận được, không nghi ngờ gì là đến từ việc thăng cấp. Toàn bộ cơ thể đột ngột phát triển, trở nên khỏe mạnh lên, nếu không khoan khoái thì là giả.

Và bây giờ, khi xác định được bản thân thực sự thăng cấp, Turan không khỏi thấy vui mừng. Dù rằng trong lòng giờ đang có không ít mối nghi hoặc cần giải đáp, nó vẫn là mặc không quan tâm tới.

Vui trước đã, sự tình khác đều có thể để xử lý sau.

Turan xem đi xem lại bảng thuộc tính của mình tận mấy phút mới ngừng lại, thở ra một hơi, vẻ tươi cười theo đó cũng biến mất dần.

– Tại sao?Turan thắc mắc. Lần trước lúc bỗng dưng thăng lên Thần cấp 2, nó đã đổ cho lời cầu khấn ‘Nghịch sinh’, nhưng tình huống lúc này tất nhiên không phải vậy. Nó dám chắc rằng gần đây bản thân không hề cất lên một lời cầu khấn nào.

Turan tất nhiên không loại bỏ khả năng lời cầu khấn ‘Nghịch sinh’ có tác động ít nhiều tới việc mình thăng cấp, nhưng hẳn là không quá lớn đối với lần thăng cấp này.

“Là do liên tục dùng kỹ năng chủ đạo?” Turan chợt nghĩ.

Một người hoàn toàn có thể nhận được Thần tinh thông qua các hoạt động định hướng hoặc phụ thuộc kỹ năng chủ đạo của mình, đây là một kiến thức khá phổ biến với các du hành giả. Tuy nhiên, trên thực tế thì không có nhiều du hành giả lựa chọn nâng cao Thần cấp của bản thân theo cách này, đơn giản là vì quá chậm.

Bà Lylat là một trường hợp khá hi hữu khi có thể đạt đến Thần cấp 7 chỉ bằng việc quản lý quán rượu, nhưng so với Turan hiện tại thì không khác gì lấy hình thể một con voi đặt cạnh một con kiến, là hoàn toàn không thể so sánh được. Theo tốc độ này, nếu còn có thể duy trì, Turan trong vòng một năm thăng đến Thần cấp 15 cũng là không có gì đáng ngạc nhiên.

Wyndur, vị thiên tài nổi tiếng thăng Thần cấp cực nhanh này, tốn mất ba năm liền cũng chỉ đạt tới Thần cấp 20 mà thôi, và đó còn là khi cậu ta dồn rất nhiều công sức vào săn giết quái cùng càn quét phó bản.

Nghĩ là vậy, Turan lại không quá cho rằng suy nghĩ theo hướng này là đúng. Nếu thật sự là thế, nó nhất định đã phát hiện từ sớm rồi. Không riêng gì gần đây, mà là hầu như mỗi khi có cơ hội Turan đều như một thói quen mà sử dụng kỹ năng ‘Thông hiểu’ quan sát tình huống chính mình, và những lần đó kết quả đều là tiến trình không hề thay đổi chứ đừng nói gì là trong thời gian ngắn có thể thăng Thần cấp được.

Turan lại nghĩ tới viên đá, định mò mẫm xem một lần, nhưng rồi lại thôi. Viên đá từ trước khi nó đột phá Nihr đã tồn tại trong người rồi, không có lý do gì mà tới giờ mới đột ngột phát huy hiệu quả đáng kinh ngạc đó. Khả năng này, nói đến cùng cũng không phải là không thể, mà là không đáng nhắc tới, đồng thời cũng không có cách xác định.

– Mảnh vỡ Thời đại à…

Turan lẩm bẩm. Nếu muốn làm rõ nguồn gốc cùng ý nghĩa của viên đá, nó chỉ có thể bám theo đầu mối này. Tất nhiên là Turan không định trắng trợn rêu rao, tìm hiểu về cụm từ “mảnh vỡ Thời đại”. Một thứ có thể áp chế được Thần ấn của một Chính thần, nếu để bị kẻ khác biết nó sở hữu, thì có thần Istrant mới biết tai họa gì sẽ ập lên đầu nó.

Quay lại chuyện thăng cấp, Turan hơi có cảm giác bất lực khi cố tìm tòi lý do nằm đằng sau. Nó lục lọi ký ức mấy ngày gần đây thì phát hiện chỉ có hai việc đáng lưu ý là, bị thần Fyratr ép cho bất tỉnh với chuyện lạ khi tìm mua các sách kỹ năng ở ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn.

Tra hỏi thần Fyratr về chuyện đã xảy ra là không thể nào, căn bản không khác tìm khổ cho chính mình. Hơn cả, cô ta chưa hẳn đã nắm biết được điều gì mà Turan cần, dù có thì cũng không nhất định phải giải thích cho nó.

Chuyện lạ ở ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn, Turan không có nhiều hi vọng đối với vấn đề này. Trục trặc với thế giới giả lập, cụ thể là thiếu hụt vũ khí và chức nghiệp hẳn là không liên quan, còn sót lại chỉ có việc nó có thể truy cập lượng lớn sách kỹ năng ở cửa hàng vạn vật. Lúc ở đó, Turan không có nghĩ gì nhiều, nhưng giờ nó có thể xác định rằng, trường hợp của mình là không bình thường.

Nhưng là có kỳ lạ bao nhiêu đi chăng nữa, cũng không khiến Turan nhìn ra được chúng có tác động gì tới lượng Thần tinh mình nhận, càng không phải đề cập tới khả năng thăng Thần cấp.

Cuối cùng thì, Turan chịu thua. Nó giờ căn bản là không có cách dò ra được nguyên nhân bản thân thăng Thần cấp, tốt hơn cứ tạm thời bỏ qua, dành thời gian mà làm chuyện có ích ở trước mắt.

– Lại tăng?

Turan thốt lên. Nó vừa thi triển kỹ năng chủ đạo lên chính mình lần nữa, và thật bất ngờ là lượng Thần tinh mới nãy còn nằm ở con số 27, giờ đã tăng đến 29 rồi.

Thời gian trôi qua vỏn vẹn chỉ có hơn mười phút đồng hồ mà thôi. Theo tốc độ này, mỗi giờ Turan sẽ nhận được tới ba mươi bậc Thần tinh, và đến cuối ngày thì có khi nó sẽ lần nữa thăng Thần cấp.
“Đây rốt cuộc là chuyện gì?” Turan lẩm bẩm, gương mặt dần trở nên nghiêm trọng. Tình huống bây giờ không đơn thuần là nó đột nhiên thăng Thần cấp nữa, mà là nó liên tục thăng Thần cấp trong thời gian ngắn, trong khi chẳng có làm việc gì đáng kể.

– Ngồi không cũng mạnh lên?

Turan tất nhiên không cho rằng như vậy, nhưng cũng chính vì thế mà nó không tránh khỏi cảm thấy lo lắng. Con người, dù cho có là nó, thì đối với sự tình không nắm biết được xảy ra trên người mình, là sẽ sinh ra sợ hãi.

Giờ, Turan chỉ có thể dựa vào một mặt rằng thăng Thần cấp là chuyện tốt để tự trấn an bản thân.

“Hi vọng không xảy ra chuyện tồi tệ gì…”

Phải mất một lúc lâu Turan mới đè ép được những cảm xúc tiêu cực của mình xuống. Nó không có xem thêm bảng thuộc tính của mình lần nào nữa, sợ rằng sẽ lại chịu thêm một đợt hoảng hốt.

Turan hôm nay không có xuống chỗ bà Lylat dùng bữa sáng, mà chỉ ăn vội vài mẩu bánh khô, uống một ít nước là xong. Nó có việc.

Turan ngồi trước chiếc bàn gỗ đơn sơ của mình, bày ra trên đó những quyển sách kỹ năng mình mua được.

Sách kỹ năng nhóm ‘Khác’ gồm có ‘Luyện tinh thần’, ‘Nhìn trời đất’, ‘Tăng cường vận động’ và ‘Dựng thần kinh’.

Sách kỹ năng nhóm cấp độ 5 thì có tới mười hai quyển, và tiếc thay đều là những kỹ năng mà không ai muốn sử dụng. Hiệu quả kỹ năng không cao thì Turan không có ý kiến gì, vì các kỹ năng này phẩm chất chỉ đạt tới ‘Thường’, nhưng tiêu hao nguyên khí quá lớn rõ ràng là không đáng. Trừ các tình huống cấp bách, không có gì khác thay thế thì nó thực không nghĩ ra còn có thể dùng đống kỹ năng này vào lúc nào được.

Tuy nhiên, mục đích chính của Turan đối với những quyển sách kỹ năng này vốn không phải là để sử dụng kỹ năng trong đó, mà là nhằm rèn luyện kỹ năng chủ đạo của bản thân.

Nghĩ vậy, Turan liền thi triển kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên chính kỹ năng này. Những luồng thông tin có phần quen thuộc không mất bao lâu liền được nó sắp xếp xong.

“Kỹ năng: Thông hiểu.

Loại: Hỗ trợ bị động - Kích hoạt.

Phẩm chất: Anh hùng.

Độ hiếm: Duy nhất.

Cấp: 1 (14%).

Mô tả: Thông hiểu vế một thứ để tâm trí trở nên rõ ràng hơn.

Chi tiết:

+ Tăng 10 bậc trí tuệ.

+ Tăng 10 bậc minh mẫn.

+ Tăng 10 bậc cảm ngộ.

+ Tăng 10 bậc ma lực.

+ Kích hoạt: Thu thập thông tin về một thứ nhất định

Thông tin thêm: Tri thức là tiền đề để vận hành mọi thứ. Một kẻ ngu muội không bao giờ có thể hiểu được.”

Turan cất nhẹ một tiếng thở dài. Dù đã đoán trước con số sẽ không tăng bao nhiêu, nhưng thực tế trông thấy vẫn khiến nó không khỏi lòng dấy lên một tia chán nản.

Căn bản là quá chậm.

Thần cấp của Turan, dù có ngoài dự kiến, cũng đã đạt đến 3 rồi, và chẳng bao lâu nữa sẽ tới 4 rồi 5. Trong khi đó, tiến trình của kỹ năng chủ đạo của nó vẫn lề mề ở mức 14%, thật sự là không có cách nào bù đắp cho kịp.

Ý định ban đầu của Turan vốn là muốn nâng kỹ năng chủ đạo của mình lên cấp 2 trước khi đột phá giới hạn Thần cấp đầu tiên, nhưng giờ rõ ràng là không thể nào. Trừ phi nó một mực không chịu thăng Thần cấp nữa, nhưng đó lại là hành động ngu ngốc vô cùng, không cần phải nghĩ tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau