VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Đến gặp kẻ đứng sau Howlei

– Ha! Cái này dễ.

Howlei là người lên tiếng trước, bước vội lại ngồi vào chiếc ghế con gần đó. Rồi hắn ta bắt đầu nói:

– Cô vẫn còn nhớ chúng ta tới đây làm gì chứ?

Một câu hỏi ngu ngốc, Tiffia đánh giá như vậy.

– Nói vào vấn đề đi. Đừng lòng vòng. – Tiffia nghiêm giọng.

– Phải. Đừng lòng vòng!

Neh kêu theo, vẻ vừa hào hứng đến lạ. Tiffia thấy thế cũng chỉ nhìn cô ta một chút rồi thôi. Tính tình cô nàng này quái đản, cô vẫn nên làm ngơ đi thì hơn.

– Thật xin lỗi, thói quen. Ha ha…

Tiếng cười của Howlei nhỏ dần rồi im hẳn khi trông thấy cái lườm mắt từ Tiffia. Hắn ta vội vàng chỉnh lại tư thế của mình, bảo:

– Ngày mai là cuộc thi kén- à ừm, của liên minh các bộ tộc vùng đông bắc sẽ được tổ chức. Buổi sáng có cái lễ tế trời, cùng với tiếp khách, nói chuyện giao hảo giữa các bộ tộc và du hành giả được mời dự.

Tiffia nghe, vẫn chưa thấy được trọng tâm, nhưng cũng không có ngắt lời Howlei.

– Đó cũng là lúc mà các thế lực sẽ giao lưu cùng với nhau. Thời gian không dài nhưng Darmil chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm chú ý.

Nghe đến đây, Tiffia liền dấy lên thắc mắc, hỏi:

– Chuyện Darmil tới đây, bị người khác biết rồi?

Tiffia vốn tưởng cả nhóm đã di chuyển cẩn thận nhất có thể rồi, vậy mà vẫn không tránh khỏi bị để mắt tới.

– Đúng là bị người khác biết. – Howlei đáp, vẻ lưỡng lự, nói thêm – Nhưng cũng không phải là kiểu phổ biến ai ai cũng biết.

Tiffia nhăn mày, không hiểu ý, im lặng nghe tiếp.

– Kế tiếp thì, vẫn câu nói cũ, ngày mai cô sẽ rõ thôi.

Tiffia thật thất vọng, lườm mắt nhìn Howlei. Nói tới nói lui một hồi, tên này cũng không có cung cấp thông tin hữu ích gì cho cô cả.

Nhìn được sắc mặt không hài lòng của Tiffia, Howlei vội bảo:

– Kì thực, tôi cùng cô Neh đây cũng không nắm chi tiết. Nói ra có khi lại gây hiểu nhầm. Chỉ có thể đảm bảo là, Darmil chắc chắn không gặp chuyện gì xấu, ít nhất là khi người đó đang một mực nhìn chằm chằm nơi này.

Tiffia nghe Howlei nhắc tới “người đó” không ít lần, và đều với vẻ kính sợ, không khỏi trong lòng mang lên cảm giác bất an, cùng tò mò. Cô giờ lại nôn nóng muốn sớm gặp người này.

– Cậu bảo, ngày mai chúng ta sẽ gặp được người đó? – Tiffia cất tiếng.

– Không sai. – Howlei đáp ngay.

– Darmil cũng đi cùng?

– Cái này… không có.

Ánh mắt của Tiffia lập tức thay đổi. Tình huống càng lúc càng trở nên không thể kiểm soát. Nếu Darmil không đi cùng, vậy trong thời gian đó, cậu ta sẽ không có người trông chừng. Trong buổi lễ tế trời với người từ khắp các thế lực, có thần Istrant mới biết tên ngốc đó sẽ làm ra chuyện đáng kinh ngạc gì.

– Không được. – Tiffia bảo.

Howlei tất nhiên cũng nhận ra rằng Tiffia rất quan tâm tới Darmil, không thể bỏ mặc cậu ta, liền nói:

– Cô không phải lo. Người trong tộc Harang đã nắm biết chuyện này, hơn cả, chúng ta còn có…

Howlei không nói dứt câu mà đưa mắt nhìn sang Neh một chút. Tiffia không phải ngốc, rất nhanh liền hiểu ý, nhưng vẫn bảo:

– Chỉ sợ không được. Cuộc thi là do tộc Harang chủ trì, họ hiện tại còn thời gian lo cho Darmil sao?

– Vậy là cô không nhận ra bản chất cuộc thi này rồi-

Howlei như thể nhận ra mình nói hố, liền khắc im miệng, đưa tay chặn mồm luôn.

Tiffia thấy thế thì không phản ứng gì nhiều, chỉ khẽ thở dài một hơi. Cô dù không biết quá nhiều, nhưng vẫn nắm được chút ít thông tin về tình trạng của liên minh các bộ tộc vùng đông bắc, đủ hiểu cuộc thi này không chỉ đơn giản là kén chọn chàng rể hay bồi dưỡng mối quan hệ giữa các bộ tộc.

Suy cho cùng, một cuộc thi có thể thu hút nhiều sự chú ý đến vậy, tất nhiên là có chuyện lớn sắp xảy ra. Thậm chí có khả năng cuộc thi chỉ là vật làm nền cho thứ gì đó diễn ra tiếp phía sau mà thôi.

– Thôi. Hỏi nữa cũng vô dụng.

Tiffia tự đánh giá một câu. Cô trông tình hình thì biết không thể moi thêm được thông tin nào từ Howlei cả. Tên này vô cùng giảo hoạt, liên tục tránh tới tránh lui, đồng thời còn giả vờ hố lời nhằm khiến cô bị cuốn theo, không hỏi ra được điểm quan trọng.

“Rốt cuộc người đó là ai?” Tiffia nói thầm. Cô hiện tại không có nhiều lo lắng về Darmil, vì ít nhất, cô không cảm thấy trên người Neh cùng Howlei có chút lo lắng hay ác ý nào. Mặt khác, dù không cam lòng, nhưng đúng là giờ Tiffia không thể làm được gì cả. Giờ đã là nằm trong khu vực quản lý của bộ tộc Harangh, hành động không cẩn thận thì sẽ bị họ xem là kẻ địch ngay.

Howlei thấy phản ứng của Tiffia thì mặt nghiêm chỉnh hơn hẳn. Hắn ta sau đó cũng không có nói thêm gì mà đưa tay tự rót cho mình một cốc nước, từ từ nhâm nhi như thể rất ưa thích.

– Ngày mai, làm sao gặp? – Tiffia hỏi.

– Sáng sớm tôi sẽ tới tìm cô. – Howlei đáp.– Cậu biết tôi định ở đâu ư?

Mặt Howlei cứng lại một chút. Đối với câu hỏi này hắn ta có không ít cách trả lời phù hợp, nhưng vẫn không thể không cẩn thận mà suy xét hồi lâu. Thái độ cùng ánh mắt của Tiffia lúc này, rõ ràng không phải chỉ đơn thuần dò hỏi mà nhiều hơn là có ý cảnh cáo hắn ta.

– Không biết, nhưng có thể hỏi. – Howlei cất tiếng.

– Vẫn nhớ lời của tôi lúc sáng chứ? – Tiffia điềm tĩnh bảo.

– Vẫn nhớ. Trí nhớ của tôi, là cực kì tốt đấy!

Tiffia không có thèm để ý tới vẻ bông đùa của Howlei mà quay sang Neh, nói:

– Neh. Tôi có thể yêu cầu một căn lều riêng không?

Neh đang ôm cốc nước, vẻ mặt bí xị không biết vì lý do gì, nghe gọi đến mình thì giật mình, mất một lúc mới đáp:

– Có thể. Nhưng ở lại đây cùng ta thì sao? Đãi ngộ cho ngươi tốt nhất đó nhé!

Cùng với lời đó, Neh vênh mặt lên vẻ tự hào lắm.

– Tôi ưa thích một nơi ở riêng hơn.

Tiffia cất trọng hơi trầm, vẻ rất nghiêm túc làm Neh mới vui lên được chút thì lại xìu xuống.

– Ta biết rồi.

Neh nói xong, đứng lên định cất tiếng gọi người thì thấy Howlei đang rất ung dung thưởng thức cốc nước ấm, liền cao giọng gắt;

– Ngươi tên này cút!

Howlei đang uống nước thì suýt nữa sặc, vội vàng đặt cốc nước trở lại, quay sang nhìn Neh với vẻ mặt kinh ngạc, không hiểu có chuyện gì.

– Phòng của ta ngươi cũng dám vào? Cút!

Neh nói lớn hơn, cố tình để cho người bên ngoài nghe được. Sau đó chẳng bao lâu thì có một nhóm hai người vội vã chạy vào.

Howlei rất nhanh nhận ra tình huống: hắn ta đang bị cô nàng này trút giận lên đầu. Biết bản thân ở đây chỉ là người ngoài, hắn ta đành cúi thấp người, vừa rời đi vừa bảo:

– Tôi cút. Cút liền đây.

Tiffia sau đó được Neh cho một người trong bộ tộc sắp xếp cho mình một căn lều riêng ở cách không xa căn của cô ta. Cô cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, cứ theo đó mà vào ở. Dù sao thì giờ cô cũng không có ý định đi lung tung, ở luôn trong lều tới sáng sớm ngày mai cũng được.

Căn lều khá đơn sơ, bên trong chỉ có một tấm đệm ngủ, hai cái đệm con cùng một chiếc bàn nhỏ, thêm vài đồ dùng lặt vặt. Đối với một yêu tinh như Tiffia thì một nơi ở như thế này đã là rất ấm cúng rồi.

– Quả nhiên có người theo dõi.

Tiffia nói nhỏ, nghĩ đến Howlei đầu tiên. Dù vậy, cô rất nhanh bác bỏ ý nghĩ này. Sự hiện diện kia rất cẩu thả, không hề có chút ý định giấu mình, hẳn là người trong bộ tộc được cử đến giám sát cô.
Lắc nhẹ đầu, Tiffia buông người trên tấm đệm ngủ. Cảm giác êm ái hơn cô tưởng nhiều lắm, dù không thể sánh được với cả khách sạn vừa và lớn nhưng so với nhà trọ thông thường vẫn là tốt hơn.

Cứ thế một đêm qua đi.

Tiffia dậy rất sớm, thực hiện qua nghi lễ cầu phúc xong thì ngồi bệt cạnh chiếc bàn con, chờ đợi.

Cả đêm hôm qua, Tiffia đã cẩn thận suy tính lại không ít thứ, cuối cùng thấy rằng, cuộc gặp mặt sắp tới, là cần phải đi. Có hai điểm quan trọng sau nhận định này.

Thứ nhất là người đó không có vẻ là có ý xấu, mà ngược lại còn có thể là người ủng hộ nhóm của Tiffia, hoặc ít nhất là ủng hộ Darmil. Dù không hiểu vì sao người đó lại muốn gặp mình, nhưng nếu Darmil đã có thể đến đây mà tiếp tục tham gia cuộc thi thì hẳn việc đó thuận theo ý muốn của người kia.

Thứ hai, là hành động của cả nhóm đang bị người này một mực quan sát, thậm chí còn để một tên khó giải quyết như Howlei đi theo bên cạnh. Cùng với quyền lực của hắn ta mà có thể khiến cả Neh và Howlei đều e ngại thì, Tiffia thật không muốn đối đầu. Đã vậy, cũng chỉ có thể gặp người đó rồi cùng nhau nói rõ ràng một đợt, tránh gặp phải phiền phức về sau.

Mặt khác, Tiffia mơ hồ có cảm giác rằng Turan nắm biết được sự việc này. Dù sao thì, cậu ta không có lý nào lại để Darmil, cùng với mỗi mình Tiffia là một Nihr đi theo đến nơi đang bắt đầu nổi lên xung đột như này được.

– Cô Tiffia, cô dậy rồi chứ?

Một tiếng nói vang lên từ bên ngoài căn lều, không lớn nhưng đủ rõ ràng để Tiffia nhận ra được người đến là ai. Kì lạ là, Tiffia lại chẳng thể cảm nhận được hắn ta tới gần.

“Hắn dùng trò gì?”

– Tôi biết rồi.

Tiffia đáp, không có vội bước ra mà ngồi nghỉ thêm một lúc.

Hồi lâu, thấy không có người, Howlei lại cất tiếng:

– Cô Tiffia-

– Tới rồi đây.

Tiffia mở cửa lều bước ra. Cô đưa mắt nhìn Howlei một chút: hắn ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt nửa đùa nửa thật của mình.

Tiffia thật sự không ưa Howlei. Kiểu người như hắn ta, hoàn toàn không đáng tin tưởng, càng khiến người ta lúc nói chuyện sinh ra chán ghét. Có thể vì bản thân là một yêu tinh nên Tiffia rất nhạy cảm đối với cảm xúc của một người, nhưng dù gì thì, cô cũng sẽ không chấp nhận hắn ta.

– Cô cưỡi ngựa được chứ?

Howlei đi phía trước, cất tiếng hỏi.

– Không vấn đề. – Tiffia đáp.

Ngay sau đó không lâu, hai người đi đến biên giới khu vực lều ở của bộ tộc Harangh. Có hai con ngựa hơi lớn đang gặm cỏ rất ung dung, trông như đã đợi sẵn từ lâu.

– Của bộ tộc? – Tiffia thắc mắc.

Howlei không đáp, bước tới leo lên một con ngựa, sau đó thúc rời đi luôn.

Tiffia nhếch mép một cái, cũng không có giận hờn gì mà bước tới con ngựa còn lại, leo lên rồi thúc đuổi theo.

Ngựa loài vật này dùng để di chuyển trên thảo nguyên thì hiệu quả vượt xa so với các loại xe, thậm chí kể cả xe địa hình cũng khó mà bắt kịp tốc độ của chúng khi chạy nước rút. Tuy nhiên, so sức bền thì ngựa không nghi ngờ gì là kém hơn rất nhiều. Một chiếc xe, nếu cung cấp đủ nhiên liệu thì có thể chạy liền hàng trăm cây số không ngừng nghỉ cũng là điều bình thường. Nếu muốn, con số này thậm chí có thể lên hàng nghìn, hàng vạn cho một số kiểu xe chuyên dụng.

Dù vậy, khác với xe do con người chế tạo ra, ngựa là một sinh vật, và chúng cũng có thể nâng lên Thần cấp của mình. Tiffia không hiểu lắm một con vật có thể thăng cấp như thế nào, hay rằng độ hiếm của chúng cụ thể là bao nhiêu, nhưng cô biết chắc có không ít con vật cũng đang mạnh lên qua từng ngày, thậm chí hưởng thụ các đặc ân từ Đại Thánh Thế như một du hành giả thực sự.

Xem xét ra, một Nihr như Tiffia, đối đầu với chúng lại khó mà chiếm được phần thắng.

Hơn một giờ sau, Tiffia cũng thấy được trước mặt mình hiện ra một bãi lều trại nhỏ chừng mười căn lều. Nơi này đích thực cách không xa bộ tộc Harangh, dù vậy, thật khó mà hiểu được vì sao lại dựng lều trại ở đây. Nếu là khách, họ nên đến ở cùng với bộ tộc, hoặc dựng lều cạnh đó sẽ phù hợp hơn nhiều. Ngược lại, nếu là địch, họ phải cách nơi này xa thêm ít nhất ba bốn lần nữa.

Tiffia cùng Howlei rất nhanh liền tiếp cận lều trại. Không có ai đón hai người cả.

Howlei không có vẻ ngạc nhiên gì, bước xuống, thả ngựa ở một góc cho nghỉ rồi đừng chờ Tiffia. Cô lòng có thắc mắc nhưng cũng làm theo.

Hai con ngựa không có ai canh, cũng không có chuồng hay cắm cọc giữ lại, dù vậy, nhớ đến lúc gặp chúng ở biên giới nơi ở của bộ tộc Harangh, Tiffia đoán là chúng đã được huấn luyện kỹ càng cho việc này.

– Đi thôi.

Nói như vậy, Howlei bước đi một mạch vào trong trại. Tiffia bước theo, chẳng mấy chốc tìm đến một căn lều ở trung tâm trông lớn hơn hẳn những căn lều còn lại.

– Mời.

Howlei cất tiếng, mỉm cười làm ra một bộ dáng xin mời, còn bản thân thì lại đứng về một bên như rằng nhiệm vụ đã hoàn thành. Tiffia trông, lộ vẻ nghi hoặc, hỏi:

– Cậu không vào?

– Không được phép. – Howlei hời hợt đáp.

Tiffia không có hỏi thêm, bước vào luôn.

Chương 162: Đối thoại cùng Alique

Bên trong lều không gian không quá lớn, nên rất nhanh Tiffia liền chú ý thấy một người ngồi trên ghế ở chính diện, chống tay lên đầu, mái tóc vàng kim gợn sóng để xõa, mắt lim dim vẻ đang ngủ. Cô gái ngủ là vậy nhưng từ đó vẻ uy nghiêm vẫn toát lên như thường, khiến Tiffia cảm giác rằng bản thân không nên tiến tới làm phiền mà đợi cho đến khi cô ta tỉnh giấc.

Tiffia để ý tới trang phục của cô gái: là một giáp nhẹ với từng mảng kim loại che phủ vài vị trí nhất định, thêm phía sau lưng một tấm áo choàng màu vàng nhạt. Cô ta hẳn là một chiến binh, có thể là một vị đội trưởng, mới có thể có được vẻ uy nghiêm kia.

– Ừm… người đến rồi?

Cô gái chợt tỉnh, ngẩng đầu dậy hỏi. Cô ta không có chút hoảng hốt nào mà ngược lại còn trông như đã đoán trước được rằng khi bản thân tỉnh giấc sẽ là ở trong tình huống hiện tại vậy.

Hoặc là, cô ta vô cùng tự tin vào khả năng của mình.

– Tôi là Tiffia. – Tiffia cất tiếng – Cô là…?

– Ngồi đi rồi nói.

Giọng cô gái không nhanh không chậm, phát ra thậm chí có phần nhẹ nhàng thoải mái, nhưng lại khiến Tiffia cảm thấy rất có uy lực, bất giác nghe theo mà ngồi vào một chiếc ghế ở dãy bên trái mình.

– Tự nhiên gọi cô tới đây, sẽ không giận chứ?

Cô gái cất tiếng bảo, lúc này đã ngồi thẳng dậy, trông tỉnh táo hẳn, vẻ uy nghiêm theo đó càng tăng thêm.

Tiffia không có vội trả lời mà cẩn thận dò xét. Trong tình huống bình thường, lời của cô gái hẳn chỉ là một câu nói xã giao, nhưng với dáng vẻ của kẻ bề trên thể hiện rất tự nhiên kia, cùng với việc Tiffia vẫn chưa biết người này là ai, không khỏi cảm thấy lạ lẫm, và khó đoán.

– Thôi. Không quan trọng.

Cô gái không có đợi Tiffia trả lời, hời hợt bảo một câu.

Tiffia nghe, thoáng bối rối. Cô định lên tiếng nhưng lần nữa bị cướp lời.

– Ta gọi là Alique. Cô chắc biết ta, phải không?

“Nghe có chút quen…” Tiffia lẩm bẩm, bắt đầu lục lọi trí nhớ của mình. Chẳng mất quá nhiều thời gian, cô liền tìm ra cái tên này. Dù vậy, Tiffia không vội kết luận mà cất tiếng hỏi:

– Cô với Darmil là…?

Alique mỉm cười, một nụ cười chứa đầy sự tự tin, đáp:

– Ta là chị gái của Darmil.

Tiffia không có bất ngờ, thì thầm một tiếng “ra là vậy”. Cô lúc trước quả thật có đưa Alique vào trong danh sách những người có thể là người đứng sau Howlei, nhưng vào tới đây, trông thấy dáng vẻ của cô ta thì lại nhất thời quên mất.

– Cô tìm tôi có việc gì?

Tiffia vào thẳng vấn đề. Cô không muốn quanh co dài dòng chuyện thân phận của Alique hay vì sao cô ta lại có mặt ở đây. Một người nắm trên tay quyền lực to lớn như cô ta, không có lý do gì phải nói hay giải thích cho cô những điều đó.

– Ta chỉ nghĩ muốn gặp cô một lần thôi.

Alique nói, hơi cúi đầu nhìn Tiffia, ánh mắt lộ vẻ thích thú.

Tiffia bất giác lùi người về sau một tí. Cô có thể cảm nhận được sự soi mói đến từ Alique. Dù không biết tại sao cô ta lại để ý tới mình, nhưng không một ai có thể thoải mái được khi bị người khác nhìn chằm chằm từng chút một của bản thân cả.

Rồi trong lúc Tiffia còn đang thấy bỡ ngỡ thì Alique gật nhẹ đầu, bảo:

– Ừm. Trông không tệ. Rất xinh đẹp.

Lời khen bất ngờ của Alique khiến Tiffia phát lo, quay người nép đi một góc nhỏ. Cô sau đó rất nhanh nhận ra hành động của mình không bình thường, vội quay lại, nói:

– Này là… ý gì?

Alique lại gật đầu, đáp:

– Ừm. Rất xinh đẹp. Ta chỉ muốn khen cô thôi.

Tiffia hơi nhăn mày, hoàn toàn không hiểu ý Alique. Đột nhiên khen người khác đẹp, đây đâu thể nào là phép giao tiếp thông thường.

“Chẳng lẽ…” Tiffia nói thầm, một ý nghĩ thoáng qua đầu cô nhưng chẳng đến một giây liền bị gạt bỏ. “Trước hết không nghĩ tới.”

– Mong cô nói vào chuyện chính. – Tiffia nghiêm giọng.

Alique nghe vậy thì không có phản đối, ngồi thẳng người trở lại, bảo:

– Cô là đồng đội của Darmil?

– Đúng vậy.

Tiffia đáp ngay. Cô không biết tại sao Alique lại hỏi một câu mà cô ta chắc chắn đã biết rõ rồi như thế, nhưng vẫn không ngại xác nhận cho xong.

– Bao lâu rồi? – Alique lại hỏi.

“Đơn thuần tra hỏi?” Tiffia nghĩ. Cô có chút không hiểu được tình huống lúc này, nói:

– Nếu không có việc gì, thì để tôi hỏi đi.

Alique hơi ngạc nhiên, mỉm cười, đáp:

– Được. Hỏi đi.

Tiffia đối với phản hồi này từ Alique thì không khỏi bất ngờ. Cô vốn chỉ định dùng lời nói vừa rồi của mình để ép cô ta vào vấn đề chính, không ngờ cô ta lại đồng ý cho mình quyền chủ động luôn.

Vậy nên, Tiffia trong giây lát không tìm ra thứ để hỏi. Không phải là cô không có gì thắc mắc, mà là sự việc tới quá nhanh, cùng với tình huống đặc biệt, khiến cho những thắc mắc của cô không có chỗ phù hợp để thốt lên.

– Cô biết được gì rồi?

Tiffia cất tiếng, hỏi một câu hơi có phần ngẫu nhiên, và khá chung chung.

– Một ít.Alique đáp gọn, ra vẻ nghĩ ngợi một lúc mới nói tiếp:

– Chuyện thăng cấp, chuyện tổ đội, chuyện phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’, chuyện giải đấu Harenthrum, chuyện hội Zalt, ừm…

Tiffia ngạc nhiên, nhưng cố gắng duy trì vẻ mặt bình tĩnh. Cô chỉ hỏi đại một câu, không ngờ rằng Alique trả lời rất thật lòng, và câu trả lời lại còn cho thấy rằng mọi hoạt động của tổ đội đều bị thấy rõ toàn bộ.

Và Alique chỉ cho rằng bấy nhiêu hiểu biết chỉ đạt mức “một ít” mà thôi.

– Tạm thời không nhớ nổi.

Một câu kết đầy vẻ miễn cưỡng, rằng người nói vẫn muốn tiếp tục, nhưng vì trí nhớ tồi tệ của mình đành từ bỏ.

“Còn có gì khác sao?” Tiffia lẩm bẩm. Cô là người trong tổ đội, còn không nghĩ là có gì nhiều hơn những thứ Alique vừa kể ra.

Hồi lâu, khi đã chấp nhận được lời nói của Alique, Tiffia hỏi tiếp:

– Cô vừa rồi bảo chỉ muốn gặp tôi một lần, tại sao?

– Vì quan tâm.

Alique đáp ngay, giọng điệu như thể đó là điều hiển nhiên.

Tiffia không rõ ràng, lại hỏi:

– Quan tâm, là quan tâm tôi, hay là quan tâm Darmil?

– Cả hai. – Alique trả lời – Trước đó chủ yếu là vì Darmil. Nhưng giờ gặp cô, ta thấy cô đáng cho ta quan tâm hơn là thằng em trai ngốc của mình.

Như thấy được rằng Tiffia sẽ hỏi lý do, Alique giải thích luôn:

– Vì cô xinh đẹp.

Tiffia định nói, lại quả quyết dằn xuống. Đối với người này, cô cho là bản thân vẫn nên tránh đôi co thì hơn.

“Là nên vào vấn đề chính.”

– Howlei là do cô sắp đặt? – Tiffia cất tiếng – Để theo dõi tôi?

– Đúng, mà cũng không đúng. – Alique rất tự nhiên đáp – Howlei không phải do một mình ta sắp đặt. Còn theo dõi, không chỉ một mình cô.

Tiffia không mong gì hơn câu trả lời như vậy, lại hỏi:

– Mong cô, hay người của cô, không làm như vậy nữa. Tôi biết quyền thế của cô không nhỏ, nhưng từ xa quan sát em trai mình là được, không muốn trực tiếp can thiệp vào hành động của tổ đội chúng tôi.

Lần này, Alique không có trả lời ngay mà thừ ra một lúc. Rồi cô ta bảo:

– Lời rất hay. Đáng khen.

Tiffia không mong nhận được một lời khen. Cái cô muốn là lời xác nhận từ Alique, rằng sẽ không can thiệp vào tổ đội của mình nữa. Tuy nhiên, khi Tiffia định lên tiếng lặp lại yêu cầu của mình thì trông thấy ánh mắt soi mói của Alique, không khỏi ớn lạnh mà rùng mình một cái.

“Thật sự là để ý tới mình?”

Dường như nhận ra được bản thân vừa có hành động lỗ mãng, Alique thu hồi ánh mắt, nói:

– Thật xin lỗi, ngươi rất xinh đẹp, khiến ta không thể không nhìn lâu một chút.Tiffia ngay lập tức quyết định rằng mình không nên ở đây lâu thêm nữa. Bị một người vừa có quyền vừa có thế như Alique để mắt tới, lại còn ở trong địa bàn của cô ta, quá là nguy hiểm rồi.

Nhưng vì tôn trọng, Tiffia cũng không thể vội vã rời đi. Hơn cả, cô vẫn còn chờ câu trả lời của Alique cho yêu cầu của mình, nhắc nhở:

– Chuyện can thiệp, ý cô thế nào?

– Có thể đáp ứng. – Alique đáp – Nhưng mà, có một điều kiện.

Tiffia không nói gì, cẩn thận lắng nghe.

– Cô thấy Darmil, thằng em trai ta thế nào?

Là một câu hỏi, lại còn là một lời yêu cầu đánh giá. Tiffia lộ vẻ buồn bực, bảo:

– Phiền cô nghiêm túc một chút. Tôi thực sự không có hứng thú đùa giỡn.

Alique vội xua một tay, nói:

– Ta không có đùa giỡn. Điều kiện của ta, tiền đề nằm ở câu hỏi này.

Tiffia hơi nhăn mày, thật không hiểu nổi Alique đang suy tinh cái gì, chỉ có thể đáp:

– Rất mạnh mẽ, cũng rất có tiềm năng. Là một du hành giả có tương lai rạng rỡ. Chỉ là, không biết suy nghĩ.

– Không sao. Cô suy nghĩ rất tốt, phù hợp.

Tiffia lắc đầu. Cô nghe tới đây thì tất nhiên là hiểu ý của Alique. Tuy nhiên, thật sự thì, Tiffia không muốn quan tâm đến vấn đề mà Alique đang đề cập đến. Cô giờ chỉ hướng tới hoàn thành việc mà Turan giao cho, sau đó tập trung thực hiện thử thách Thần thánh, được Turan giúp đỡ đột phá Nihr, vượt qua số phận của mình. Những chuyện khác, toàn bộ Tiffia đều muốn bỏ rơi.

– Điều kiện. – Tiffia nhấn mạnh.

– Thôi. Không bàn điều kiện nữa.

Alique phất tay nói.

– Vậy là có ý gì? – Tiffia hơi có vẻ giận dữ bảo.

– Không có ý gì cả. Ta chỉ nghĩ, nên để thuận theo tự nhiên.

Giọng điệu của Alique có phần hời hợt, nhưng cũng đồng thời rất quả quyết, cho thấy rõ ràng quyết định của mình.

Tiffia nghe vậy thì vẻ giận dữ càng lộ rõ hơn, nói:

– Thuận theo tự nhiên? Cô can thiệp vào sự phát triển của Darmil mà còn dám bảo là thuận theo tự nhiên?

– Ta không có nói tới sự phát triển của Darmil.

Alique cất giọng không cao, nhưng từ đó lại toát một luồng áp lực đè lên cà người Tiffia. Đó không phải sức nặng bình thường, mà như thể có gì đó chặn lại ở cuống họng cô khiến không thể liền khắc cất lời phản bác được.

– Cô tại sao lại phải cản trở ta giúp em trai mình? – Alique thắc mắc – Giúp nó, không phải cũng đồng thời giúp cả tổ đội của cô sao?

Tiffia trong giây lát không lên tiếng được vì vẫn còn bị luồng áp lực kia ảnh hưởng. Hồi lâu, cô mới cất giọng hơi run, đáp:

– Giúp? Cô có từng hỏi qua Darmil muốn được giúp sao?

Alique nghe, không có vẻ ngạc nhiên mà lắc nhẹ đầu, nói:

– Thế cô có từng hỏi qua Darmil muốn không được giúp sao?

Tiffia không có hỏi, cô cũng không chắc về việc Darmil có muốn được giúp hay không. Cô chỉ quan tâm duy nhất một điểm rằng, Alique không có hỏi qua Darmil mà thôi. Như thế là đã đủ rồi.

– Nếu muốn giúp, ngay từ đầu nên đã giúp. – Tiffia cất tiếng – Lén la lén lút, đây là phong thái của người nhà Altoris ư?

Alique đứng hẳn dậy, quắc mắt nhìn thẳng Tiffia. Cái nhìn đó như là có thể nhìn thấu tâm can Tiffia, ngay lập tức lan truyền khắp người, như một liều thuốc tê liệt cực mạnh làm cả cơ thể cô mềm oặt, nhưng cũng đồng thời trở nên cứng đờ, không thể cử động được.

Nói đơn giản, là mất đi toàn bộ sự khống chế đối với cơ thể mình.

– Nhà Altoris làm việc như thế nào, còn tới lượt cô đánh giá?

Giọng của Alique không nhanh, nhưng lại nghe được trong đó sự vội vã, cùng với đó là uy nghiêm từng tiếng đè ép lên Tiffia.

– Nếu không phải Darmil quá mức cố chấp, cộng thêm cái đầu dùng không được, chúng ta còn cần phải hao tổn nhiều công sức, suy nghĩ như vậy cho nó không?

Tiffia muốn nói, cũng đồng thời không muốn nói. Nói là vì phản bác lý lẽ ngộ nghĩnh của Alique; không muốn nói là vì cô chán ghét cách cô ta đang đè ép mình.

Kẻ có Thần cấp, ưa thích dùng Thần uy cưỡng bức người khác, đối với một Nihr như Tiffia, là cực kì đáng căm hận.

– Cô không phục, cô lại có thể làm gì? – Alique gằn từng chữ.

Vài giây sau đó, áp lực trên người Tiffia mới mất đi, cho thấy rõ ý nghĩa của lời Alique vừa nói.

Dù vậy, Tiffia trước khi mất khổng chế đôi chân đang run rẩy của mình, vẫn cố thốt lên:

– Chính cách làm này, mới không nên can thiệp vào chuyện của em trai cô!

Nói rồi liền buông mình ngả vật ra trên ghế, đau nhói. Mồ hôi đổ khắp người Tiffia làm ướt đẫm. Nhưng trên khuôn mặt cô lại giữ lấy một nụ cười mỉm trông sảng khoái vô cùng, vì cuối cùng cũng dùng được một câu ném vào mặt Alique.

Chương 163: Vũ khí vừa tay

Darmil bị đánh thức bởi cảm giác nhồn nhột ở bên cổ tay mình. Nó mở đôi mắt lim dim ra trông xem thì phát hiện nơi đó là đầu của một con hổ màu trắng đang thở từng hơi vào.

Darmil không có giật mình, chỉ thoáng hoảng hốt, trong giây lát không quyết định được có nên ngồi dậy hay không. Con hổ trắng nằm ngủ rất ngon lành, và hẳn sẽ không vui vẻ gì nếu bị nó đánh thức.

Một cơn đau nhói ở đầu bất chợt đánh tan một chút ngái ngủ còn sót lại của Darmil. Nó đưa tay xoa đầu mình mấy hồi, chốc thì thoải mái hơn, liền ngồi dậy, nhìn quanh một lượt.

Ánh sáng nơi đây không nhiều, có phần âm u nhưng Darmil vẫn rất nhanh nhận ra bản thân đang ở trong một căn lều khá nhỏ, không gian chỉ vừa đủ chứa chỗ nghỉ cho nó cùng ba con hổ nữa nằm dài ra. Vậy nên với tình huống hiện giờ, kể cả việc kiếm chỗ đặt chân đi lại cũng là không dễ.

Hồi lâu, như bị cử động của Darmil đánh thức, con hổ trắng đột ngột ngẩng đầu dậy, nhìn chằm chằm vào nó.

– Ờ… chào?

Darmil hơi bối rối, theo phản xạ đưa tay lên vẫy nhẹ với con hổ. Tuy nhiên, con hổ không có vẻ là để ý tới, khịt mũi một cái thì đứng dậy, quay người tiến tới cửa, xô mạnh rồi bước ra ngoài luôn.

Darmil giữ tư thế của mình hẳn một lúc lâu mới từ từ để tay xuống. Lòng nó giờ dấy lên không ít câu hỏi, nhưng chỉ chốc thì bị nó vứt hẳn hết sang một bên, cứ thế bước ra ngoài lều.

Trời đã chập tối. Chút ánh sáng mặt trời cuối cùng còn sót lại cũng đang dần mất đi ở phía chân trời. Xung quanh, những căn lều lớn nhỏ khác nhau đã lên đèn lờ mờ, cho thấy rõ cuộc sống về đêm đã bắt đầu.

– Mình ngủ hết một ngày luôn?

Darmil cất tiếng, có chút không thể tin tưởng. Trong ký ức của Darmil, gần nhất chỉ có trận đấu của mình với một người đàn ông mạnh mẽ, loáng thoáng có thêm hình bóng một con Bò tót nữa, nhưng nó không chắc lắm.

Và giờ thì Darmil ở đây. Nó đoán bản thân đã bị đánh bại và bắt đưa về nơi này, nhưng lý do mình không bị trói, hay rằng giờ có thể tự do ra vào thì hoàn toàn không rõ.

Darmil liên hệ đến con hổ trắng lúc mình ngủ dậy thì nằm ngay bên cạnh. Nó cảm thấy con hổ có phần quen thuộc, lại không nhớ nổi cụ thể là quen thuộc chỗ nào. Neh cũng có một hổ trắng như vậy, nhưng con hổ đó luôn cảnh giác với Darmil, không giống vừa nãy, nên nó không vội xác định.

Lắc nhẹ đầu mấy cái, Darmil thôi không nghĩ tới nữa. Nó ngốc, đôi khi quên vài chuyện, nhưng giờ vẫn biết rõ bản thân mình cần tìm dường trở lại với nhóm, để còn tới chỗ bộ tộc Harangh, mới có thể kịp tham gia cuộc thi vào ngày mai. Chính việc nó ngủ tới chập tối như hiện tại đã hao phí không ít thời gian rồi, nếu còn nán lại thêm, chắc chắn sẽ khiến kế hoạch của nhóm bị hỏng hết.

Hoặc cũng có thể, ngay bây giờ đã bị hỏng tới mức không thể cứu vãn được nữa rồi.

Ý thức được là vậy, Darmil kì thực không có cách quay trở về. Nó đã thử nhìn quanh mấy lần, cũng có hướng tầm mắt ra xa, nhưng lại không tìm thấy được được chút hình ảnh quen thuộc nào chứ đừng nói đến là định vị được bản thân đang ở đâu, rồi còn tìm trở về nữa.

Trong lúc Darmil đang thỉnh thoảng thở dài cùng lắc nhẹ đầu vẻ chán nản, một dáng hình từ từ tiếp cận nó từ phía sau. Khi khoảng cách giữa cả hai chỉ còn lại chừng hai ba mét, Darmil đột nhiên quay phắt người lại, đồng thời nâng cánh tay lên, sẵn sàng tung ra một cú đấm vào kẻ lén lút kia.

– Khoan! Là tôi!

Kẻ lén lút hoảng hốt hô, đưa cả hai tay lên ra ý đầu hàng.

Là Howlei. Darmil thầm thở phào một hơi khi thấy kẻ đến là người quen.

Sau đó, cũng không quá lâu, Darmil sực nhớ đến chuyện quan trọng hơn, vội hỏi:

– Nhóm chúng ta… mọi người đâu rồi?

Howlei cười hề hề, bước lại gần hơn bảo:

– Đừng lo. Tất cả đều đến nơi hết rồi.

Ngừng lại một chút, Howlei nói tiếp:

– Cậu thật sự khiến mọi người bị một trận lo sốt vó.

Darmil nghe thế thì lộ vẻ ái ngại, đáp:

– Thật có lỗi. Tôi đã quá khinh suất. Cứ tưởng săn vài con quái thì không có việc gì.
Howlei mắt liếc ngang, vẻ nghĩ ngợi gì đó. Hồi lâu, cậu ta bảo:

– Neh đã đi nghỉ rồi. Tiffia có chút việc. Cậu có đói không, đi với tôi?

Darmil từ nãy giờ không cảm giác được gì, chợt nghe tới chuyện đói thì bụng liền sôi lên một hồi.

– Ha ha! Đi, theo tôi thưởng thức đặc sản vùng thảo nguyên nào!

Howlei cười lớn nói, quay người rời đi. Darmil thấy thế thì cũng không có chần chừ chút nào, bước theo luôn.

Cả hai chẳng mấy chốc tìm đến một đống lửa nhỏ với mấy thân gỗ chẻ ngang từng khúc đặt làm ghế ngồi ở xung quanh. Phía trên đống lửa có treo một cái nồi lớn vừa phải, đậy nắp gài bịt kín.

– Ngồi đi.

Howlei nói thế rồi ngồi ngay vào một cái thân gỗ. Darmil cũng rất nhanh ngồi vào một thân gỗ khác ở bên trái.

Không gian thật ấm cúng lạ thường, nhưng giờ trong mắt Darmil chỉ có mỗi cái nồi đang không ngừng thoát khí qua một cái lỗ nhỏ kia, đoán hẳn là một món ăn không tệ.

Dường như trông thấy được sự thèm thuồng của Darmil, Howlei vừa đặt mông ngồi chẳng bao lâu thì lại đứng dậy, khiêng cái nồi xuống, khui trên nắp ra một cái lỗ khác lớn hơn rồi chờ cho thoát hết khí mới mở ra. Xong, cậu ta với tay lấy một cái bát gỗ gần đấy, múc đầy rồi đưa cho nó.

– May cho cậu là tôi vừa nấu xong đấy. Thịt cừu ninh nhừ, siêu ngon. Không phải ai cũng có phúc ăn món này của tôi đâu.

Howlei nói, hơi vênh mặt lên vẻ tự đắc.

Darmil không có đánh giá gì, hay đúng hơn là không quan tâm, có phần vội vã tiếp lấy bát thịt cừu ninh nhừ. Bên trong có một khúc xương khá lớn, đầy đặn thịt đã tách ra thành từng mảng vì được ninh kỹ, cùng với mùi hương ngầy ngậy đặc trưng tỏa ra khiến Darmil hơi không kiềm chế được, rồi cứ thế mà cầm lấy, thổi vài hơi xong thì cắn một miếng.

Nóng hổi, rất mềm và khi ăn vào lại như tan ra trong miệng, hòa cùng với nước thịt được ép ra mặn mà cùng gia vị vừa đủ bám vào từng chút một cả khoang miệng của Darmil. Nó nuốt một miếng, lại cắn thêm một miếng, cứ vậy, chưa được bao lâu liền xử lý xong bát thịt cừu của mình.

– Thật ngon.

Darmil thốt, đưa cái bát gỗ hướng về phía Howlei lúc này chỉ vừa mới múc xong phần của mình, còn chưa kịp nếm thử.
Howlei nghe được lời khen của Darmil thì có vui thật, nhưng với cái bụng cũng không khá hơn nó là bao thì khuôn mặt chỉ méo chứ không cười nổi. Dù vậy, cái bát trong tay cậu ta rất nhanh trút đổ vào bát của Darmil.

Bữa ăn của cả hai không kéo dài quá lâu, chủ yếu kết thúc vì nồi thịt của Howlei quá ít, thậm chí còn không đủ Darmil làm nguôi ngoai cơn đói mà chỉ tạm thời dằn xuống. Có lẽ, vì không được ăn gì từ sáng tới giờ nên Darmil mới có sức ăn nhiều như vậy.

– À phải rồi, Tiffia có vật này đưa cho cậu.

Howlei chợt lên tiếng, lấy ra một cái hòm gỗ lớn hơn mét, nặng đến nổi liền rơi trên mặt đất cái rầm. Có lẽ vì quá nặng cậu ta không có đưa cho Darmil mà mở hòm ra, khó khăn xoay về phía nó.

Darmil nhìn vào, liền thấy bên trong có hai cái chùy lớn màu bạc giống nhau được đặt đối ngược. Đầu chùy khá lớn, bên trên có mấy đường vân cùng với đỉnh là một cái đinh nhọn; tay cầm so với đó thì có hơi nhỏ, nhưng có vẻ lại vừa tay của Darmil.

Howlei không chờ Darmil phản ứng mà cất lời giới thiệu luôn:

– Bạch ngân chùy, một cặp. Cấp độ của cặp chùy là mười, phù hợp cho cậu dùng tới lúc đột phá giới hạn Thần cấp lần thứ hai. Thông tin cụ thể thì tôi không rõ, phải để cậu tự tìm hiểu rồi.

Darmil không hiểu vì sao thứ Tiffia đưa cho mình mà Howlei lại biết được thông tin, nhưng cũng không có hỏi mà bước tới bắt đầu xem xét cặp chùy. Nó đưa tay cầm lấy một cái nâng lên thử. Không quá nặng, thậm chí có cảm giác trọng lượng vừa đúng, dường như được chế tạo ra để cho nó dùng vậy.

Darmil hơi siết lại, vung nhẹ chùy qua lại lên xuống mấy lần. Sau đó, như cảm thấy như vậy là chưa đủ, nó nhắm thẳng thân gỗ bên cạnh mình nện luôn một phát, làm vỡ tanh bành.

Đây là khi Darmil còn chưa có vận dụng các kỹ năng của mình vào, vậy mà đã mang lại uy lực lớn đến thế này rồi. Một nụ cười không biết từ lúc nào đã nở trên mặt Darmil, tươi rói, nhưng cũng rất kì dị, trông như thể đang muốn đánh giết ai đó.

– Oa… Cậu thật sự quá mạnh, Darmil!

Howlei sau một lúc mới cất lên được lời khen của mình, rõ ràng là bị giật mình bởi hành động bất chợt của Darmil. Cú đánh vừa rồi, nếu là nhằm vào cậu ta thì hẳn kết quả cũng không khác hơn thân gỗ kia là bao.

Suy nghĩ lung tung của Darmil bị câu nói của Howlei kéo trở lại, liền vội giấu đi miệng cười, hỏi:

– Cái chùy- cặp chùy này, là Tiffia đưa cho tôi?

Howlei bị hỏi bất ngờ thì đơ ra một lúc mới đáp:

– À phải. Cậu vẫn chưa có vũ khí vừa tay, phải không?

Darmil không phủ nhận điều đó, nhưng nó cũng không có lên tiếng xác nhận. Đối với nó, những cái chùy gai trước đây dùng cũng không tệ, chỉ là chẳng hiểu sao khi thật sự chiến đấu, chìm đắm trong cảm xúc phấn khích đó thì chúng lại gãy, cong mà hỏng mất.

Cái chùy trong tay này, Darmil cảm giác, tin tưởng rằng sẽ không dễ dàng bị hỏng, kể cả khi nó vận dụng toàn bộ, thậm chí vượt qua giới hạn sức mạnh bản thân hiện tại đi chăng nữa.

“Đây là… quà của cô ấy ư?” Darmil chợt nghĩ, trong lòng dần dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp. Tuy nhiên, chưa được bao lâu thì nó liền lắc nhẹ đầu, lẩm bẩm:

– Hẳn là từ Turan.

Darmil càng tin tưởng hơn vào điều này, và nó cũng ép bản thân mình tin như vậy.

– Cảm ơn.

Darmil cất tiếng, hơi cúi đầu về phía Howlei. Nó thật sự cảm kích, cả về bữa ăn ngon lẫn việc đưa đồ giúp này.

– Đừng- không có gì. – Howlei vội bảo, vẻ hoảng hốt thấy rõ – Chỉ là chút việc nhỏ mà thôi.

Darmil không có thèm nhiều lời với Howlei, mà bận mân mê cái chùy trong tay mình. Nó sau đó lấy luôn cái chùy còn lại ra, cầm cả hai vung mấy hồi, múa vài đường, phá thêm vài cái thân gỗ nữa, gây ra tiếng động không nhỏ.

Howlei đứng một chỗ, không nói gì, chỉ thỉnh thoảng gật nhẹ đầu như thể đang đánh giá gì đó. Chốc, cậu ta bước lùi dần, rồi biến mất vào trong màn đêm.

Chương 164: Lễ tế trời

Darmil luyện tập cùng cặp chùy mới một lúc lâu, tận hưởng cảm giác ăn khớp với vũ khí tới khi cả người ướt đẫm mồ hôi như vừa mới tắm thì mới ngừng lại. Thở hồng hộc mấy hơi, nó quay sang nhìn về phía Howlei, định nói gì đó nhưng đã không còn thấy cậu ta ở đấy nữa.

Trong khi Darmil đang thắc mắc, đưa mắt tìm kiếm thì một tiếng nói vang lên từ phía sau:

– Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi!

Như một phản xạ, Darmil liền khắc cảm thấy buồn chán, cả người ướt đẫm mồ hôi vốn nên nóng hừng hực cũng chợt trở nên lạnh ngắt như vừa bị dội một xô nước đá.

Là Neh, Darmil chắc chắn đó là chủ nhân của giọng nói kia. Nó từ lúc gặp Howlei thì đã xác định con hổ trắng kia là của cô ta, cũng như rằng cô nàng đang ở đây, nhưng thật sự không nghĩ đang đêm thế này vẫn còn có thể gặp được.

– Ây, ngươi vừa mới tắm à? Thật hôi!

Giọng Neh vang lên vẻ châm chọc, nhưng nếu để ý lại có thể nghe được sự thích thú của cô ta trong đó.

– A, cái chùy! Là vũ khí của ngươi sao?

Neh hô, bước vội tới gần, cúi đầu ngắm nghía hai cái chùy trong tay Darmil.

Thoáng qua một cảm giác khó chịu, Darmil quay người lại, bảo:

– Đã trễ rồi, cô còn chưa nghỉ ư?

Neh nghe vậy thì có hơi hụt hẫng, nhưng chỉ trong giây lát, nhếch miệng một cái, đáp:

– Đúng là trễ rồi. Ta đáng lý nên vùi mình trong chăn ấm nệm êm tận hưởng buổi đêm, nhưng vì tên ngốc như ngươi mới phải tới đây nè.

Darmil không hiểu, vừa định hỏi thì Neh đã nói tiếp:

– Sáng mai là lễ tế trời ở sân lớn giữa bộ tộc. Ngươi nhất định phải có mặt, trễ nhất là chín giờ.

– Được. Tôi sẽ đến.

Darmil đáp ngay. Nó cơ bản không có lý do để từ chối, dù sao cũng đã hứa giúp đỡ Neh rồi. Mặt khác, nó rất nôn nóng đến cuộc thi đấu ngày mai, nhanh chóng được thử chiến đấu cùng với cặp chùy mới này của mình.

Neh nghe xong thì nhìn Darmil một chút, ánh mắt lộ lên vẻ mong chờ điều gì đó. Nhưng rồi chẳng bao lâu thì cô ta quay phắt người đi, giấu một tiếng thở dài mà bước về trước, chốc thì biến mất trong màn đêm.

Darmil không có nghĩ ngợi gì nhiều, càng mong hơn là cô nàng rời đi thật sớm. Nó sau đó tập luyện thêm chút nữa, nhận ra không còn hứng thú như trước thì bỏ, lau khô người, thay một bộ đồ khác rồi về lều nằm nghỉ.

Thế nhưng Darmil không ngủ được, cứ trằn trọc mãi. Nó đoán là do đã ngủ nguyên một ngày rồi nên giờ thật khó mà chợp mắt.

Vậy nên được hồi lâu, Darmil mò ra khỏi lều, tìm một góc trống trải, ngồi ngắm lấy xung quanh.

Gió hiu hiu lạnh. Trời có vài gợn mây, xa hơn là vô vàn những vì sao, cùng với một vầng trăng non cong và nhọn.

Darmil rùng mình một cái. Sương đã bắt đầu trải xuống khắp thảo nguyên rồi, và cái lạnh tất nhiên là cũng theo mà thấm lên mọi vật.

Dù vậy, Darmil không định trở lại lều. Nó chắc chắn là trong thời gian ngắn sẽ không ngủ được, nên giờ tốt nhất vẫn là ngồi đây ngắm mây, ngắm sao, hít thở khí trời.

“Lúc này mà có một bóng hồng bên cạnh thì thật tuyệt.” Darmil nghĩ thầm, bất giác nở một nụ cười vẻ mong chờ. Nó giờ đã bước lên, trở thành du hành giả, tham gia vào cuộc tranh đua Thần cấp rồi, hẳn là không bao lâu nữa liền sẽ có đủ các trải nghiệm mà nó đã luôn tưởng tượng đến.

Giống như trong câu chuyện đó, là anh hùng Karmal vậy.

Trí nhớ của Darmil không tốt, nó tự nhận điều đó, nhưng vẫn là nhớ rất rõ ràng câu chuyện về anh hùng Karmal. Thậm chí, Darmil dám tự tin bảo rằng, không một ai có thể thông thuộc nội dung câu chuyện này hơn nó.

Và trong câu chuyện, có một đoạn không khác gì tình huống mà Darmil trải qua lúc này. Ngồi trên đồng cỏ xanh mướt, phía trên là bầu trời đêm, xa tận kia là vầng trăng non, báo hiệu một cuộc phiêu lưu vừa mới bắt đầu, và là một cuộc phiêu lưu đầy thú vị, cũng rất khó khăn với vô vàn thử thách.

Vị anh hùng trẻ, cảm nhận sự thay đổi của vạn vật, lần đầu tiên phát hiện bản thân mình cũng có thể mạnh lên, và đang ngày càng mạnh hơn. Cùng với nhận thức đó, vị anh hùng thấy được hi vọng trả thù của mình lớn hơn bao giờ hết.

Theo câu chuyện, vị anh hùng gặp được sư phụ của mình, tên Yam, dạy cho mình cách hít thở, vận khí, từ đó phát triển bản thân, lớn mạnh. Nhưng kì thực, trước đấy, Karmal đã có thể làm được điều đó rồi, như là một tài năng bẩm sinh vậy.

Darmil nhớ lại, hơi nhắm nghiền mắt, bắt đầu để ý hơi thở của mình: rất nhịp nhàng, đều đặn, từng hơi vào đủ, từng hơi ra không phí. Đây không phải là lần đầu tiên nó thử làm theo như trong câu chuyện, và chưa lần nào thấy được bản thân mạnh lên chỉ dựa vào đó, nhưng nó cũng chưa bao giờ từ bỏ.

Là do cố chấp, ham thích hay đam mê, Darmil không quan tâm. Nó chỉ đơn giản là muốn làm như vậy, và cứ thế, làm như vậy.
Lúc Darmil ngừng lại hành động của mình thì không biết đã bao lâu trải qua. Nó không có buồn nhìn đồng hồ mà đứng dậy, quay trở về lều luôn. Cả người nó có chút uể oải, đầu óc hơi choáng, nhưng đồng thời cũng mang theo cảm giác mát lạnh, thoải mái lạ thường.

Một đêm cứ thế nhẹ nhàng trôi qua.

Darmil mở mắt, bừng tỉnh dậy, nâng tay lên nhìn đồng hồ: chín giờ rưỡi kém ba. Darmil ngủ quên mất rồi.

Nó sau đó liền đứng lên, chỉnh đốn trang phục một chút rồi cứ vậy vội vàng rời khỏi lều, nhắm tìm hướng sân giữa bộ tộc mà đi.

Darmil mới đầu cũng không biết đi theo hướng nào, nhưng chẳng bao lâu thì từng tiếng ồn của rất nhiều người đang nói chuyện truyền vào trong tai làm nó chú ý, hơi chần chừ, rồi nhắm theo đó mà bước.

May thay, chẳng bao lâu, Darmil liền tìm được đến nơi phát ra tiếng ồn kia, và hẳn là sân giữa khi mà ở một cái đài khá cao phía trước, có một dáng người nhỏ nhắn với mái tóc màu xanh dương nổi bật đang ngồi lấy.

Đó không ai khác chính là Neh, nhưng cô nàng giờ đây lại khoác trên người một tấm áo choàng lông thú màu xám nhạt, che đi bên dưới là bộ trang phục sẫm màu thêu đầy các loại hoa văn cùng vài đường viền màu vàng kim, đội thêm một cái mũ nhỏ đính vài chiếc lông vũ với hai ba chuỗi hạt treo thả hai bên trên mái đầu đã thay kiểu tóc thành cột búi cao.

Neh vẻ mặt rất nghiêm trang, khác hẳn bộ dáng hoạt bát, thích chạy tới chạy lui của cô ta thường ngày. Dù vậy, đôi mắt của cô ta lại không quá tập trung, thỉnh thoảng lại liếc sang một chỗ nào đó, vẻ như là đang tìm kiếm một thứ gì.

Ngồi bên cạnh Neh, ở chính diện là một người đàn ông trông đã quá tuổi trung niên, với gương mặt thô ráp có vẽ vài nét mực màu đỏ và nâu. Ông ta có mái đầu màu xanh đen, không mặc áo choàng mà trên người chỉ mang một tấm áo mỏng để hở một bên người trần trông rất lực lưỡng. Miệng tươi cười, ánh mắt rất sáng cùng đôi tay để hờ trên đùi đầy thoải mái cho thấy ông ta rất tự tin, và hẳn là sự tự tin này không chỉ đơn thuần là một biểu hiện bên ngoài.

Darmil thấy được Neh, lại nhìn một vòng xung quanh thì xác nhận vẫn chưa bắt đầu sự kiện chính, thầm thở phào một hơi. Ít nhất, nó cũng không có bỏ lỡ chuyện quan trọng mà Neh bảo hôm qua, dù rằng chẳng rõ chuyện đó là gì.

Sân rất đông người, nhưng không tới mức chật kín. Hơn cả, mọi người đều phân thành từng nhóm riêng biệt mà đứng với nhau nên theo đó mà tạo ra khoảng trống đủ lớn để đi lại. Darmil theo đó tìm một góc hơi rộng rãi một chút rồi cứ thế đứng phóng tầm nhìn vào giữa sân, nơi có một cái sàn lớn dựng bằng đất hình tròn cùng cái đài cao mười mấy mét, hẳn là trung tâm của buổi lễ tế trời sáng nay.

Đúng lúc này, một dáng hình không biết từ đâu xuất hiện chợt xán lại gần Darmil làm nó không khỏi giật mình, suýt nữa vung tay đấm một cú.

Bình tĩnh lại, Darmil cẩn thận nhìn một chút người đến: là một tên thanh niên có thân hình cao lớn, chỉ thấp hơn nó một chút; tóc dài ngang vai tết thành mấy lọn, mặc một bộ trang phục sẫm màu với các loại hoa văn bên trên.

Tên thanh niên tiến đến xong thì cũng không vội có hành động gì mà xem xét một lượt Darmil từ trên xuống. Hồi lâu, hắn ta lắc nhẹ đầu mấy lượt, bảo:

– Ngươi là người mà đứa con gái kia mang về?

– Đứa con gái kia?

Darmil nhăn mày hỏi lại. Nó nghe giọng điệu đầy ác ý của tên thanh niên, cảm giác được rằng cuộc nói chuyện này hẳn không chỉ là giao tiếp thông thường.

Tên thanh niên hất cằm về phía đài nơi Neh đang ngồi, đáp:

– Còn có thể là ai. Chẳng lẽ ngươi làm sao đến được đây, cũng không nhớ nổi?Darmil thật sự không nhớ nổi. Tuy nhiên, đó hẳn không phải là điều nó cần quan tâm lúc này. Tên này rõ ràng là đang muốn gây chuyện.

Darmil rất ngốc, càng không giỏi lựa lời mà nói với người khác. Đối với nó, nếu đối phương không có ý tốt, vậy thì cứ đánh một trận là được. Thắng hay thua thì cứ dựa theo đó mà làm, đơn giản.

– Cậu là ai? – Darmil hỏi.

– Famrh, là người sẽ chiến thắng cuộc thi đấu lần này và đem đứa con gái kia về nhà.

Tên thanh niên cất tiếng, hơi vênh mặt lên cùng với một nụ cười nhếch mép. Hắn ta sau đó chợt bước tới trước một bước, cách Darmil lúc này chỉ còn chừng nửa mét, bảo:

– Ngươi cũng muốn chiếm cô ta mang về?

Darmil nhìn thẳng vào đôi mắt đầy ý xem thường của tên thanh niên tên Famrh kia, cố tìm một chút lý do nhỏ nhoi để mình không tẩn hắn ta, nhưng không được. Nó tất nhiên vẫn ghi khắc rõ lời Turan, không thể dễ dàng bị khiêu khích mà làm loạn, nhưng đối với tên này, nó lại không thể không làm loạn một trận.

Neh, Darmil thật sự không có hứng thú với chuyện có đạt được cô ta hay không. Cuộc thi này, sau cùng, chỉ là một thứ lễ nghi lạ thường nào đó, không phải là thứ mà nó theo đuổi, càng không ưa thích. Tuy nhiên, kẻ chiến thắng cuộc thi này, chắc chắn sẽ là nó.

Đây không chỉ vì một lời hứa giúp đỡ, mà là còn vì chính bản thân Darmil.

– Ngươi không thắng được. – Darmil cất tiếng.

Famrh không có bị lời của Darmil tác động tới. Hắn ta căn bản không hề xem trọng Darmil, trừ phi nó nhục mạ hay mắng chửi thì còn có thể bật lại.

– Ta chỉ muốn tới xem một chút dáng vẻ của tên bị hô là “kình địch” của mình mà thôi. Ngươi, quá yếu.

Famrh bảo, với giọng hời hợt. Rồi hắn ta quay người đi, trở về với nhóm của mình.

Darmil nhìn theo, không có suy nghĩ gì nhiều, giờ chỉ có một mong muốn duy nhất là đập tên đó một trận. Không biết từ lúc nào, bàn tay nó đã siết lại thành nắm đấm, run lên từng hồi.

– Đừng để ý tới hắn ta.

Một giọng nói nam tính bất chợt vang lên bên cạnh Darmil. Nó không có quay qua xem là ai, dù cho giọng nói đó chưa từng nghe qua bao giờ.

Hồi lâu, không thấy Darmil phản ứng lại, giọng nói tiếp tục:

– Hắn ta chỉ là một tên ngạo mạn mà thôi. Hai cuộc thi lần trước không có cơ hội tham gia, lại bị ép ở nhà luyện tập, đánh quái liên tục nên không biết bản thân chỉ là con ếch ngồi đáy giếng. Hi vọng cuộc thi lần này sẽ làm hắn ta rõ ràng được vị trí của mình.

– Cái đó không quan trọng.

Darmil đáp, giọng bất giác gằn xuống vẻ nghiêm trọng.

Người đứng cạnh có hơi ngạc nhiên, thắc mắc:

– Ý cậu là…?

– Làm sai, thì phải trả giá. Nói bừa, thì rụng răng.

Người đứng cạnh khục một tiếng, cố nhịn cười trước lời nói của Darmil. Darmil tất nhiên nghe được, nhưng cũng không có buồn để ý tới. Nó giờ đang bận kiềm chế chính mình không lao ngay tới trước mà cho tên Famrh kia rụng răng rồi.

Kì thực, nếu vừa nãy người bên cạnh này không đột nhiên xuất hiện, có lẽ răng tên đó đã văng đầy đất.

– Thôi. Chúc cậu giành chiến thắng sau cùng.

Người đứng cạnh cất tiếng, vỗ vai Darmil hai cái rồi quay người rời đi.

– Chắc chắn rồi.

Darmil đáp gọn, giọng không lớn, nhưng đầy kiên quyết.

Chương 165: Trước giờ thi đấu

Buổi lễ tế trời diễn ra không có gì đặc sắc, chỉ là một màn đốt đống vật dụng gì đó trên đài cao, cùng với một nhóm người nhảy múa, hú hét xung quanh, kết thúc bằng việc tộc trưởng – chính là người đàn ông trung niên ngồi ở chính diện, cất vài câu cầu khấn rồi hô hào thứ âm thanh mà Darmil không nghe hiểu được.

– Kha-lan-mirh!

– Kha-lan-mirh!

Tiếng hô vang lên khắp sân, bởi hầu hết những người ở đây. Họ trông rất hào hứng, thậm chí phấn khích khi cất lên tiếng hô này.

Darmil không hiểu, vậy nên nó không hô, và vì lòng còn đang bực tức nên nó ngược lại còn thấy chán ghét bộ dáng của những người ở đây, ghét lây cả buổi lễ tế trời này.

Buổi lễ tế trời kết thúc khi mũi kim giờ ở chiếc đồng hồ kim trên tay Darmil cũng tiến gần đến con số mười một, cũng tức là buổi lễ kéo dài xấp xỉ một tiếng đồng hồ liền.

Cái bụng đói meo chợt sôi lên của Darmil làm nó có cảm giác hối hận khi đến đây. Cho tới giờ vẫn chẳng có cái gì xảy ra cần đến nó cả, và cái bụng của nó thì rõ ràng không chịu lâu hơn được nữa.

Vậy nên Darmil lén nép vào góc, lôi từ túi trữ vật ra mấy mẩu bánh khô, ăn lấy ăn để, cố làm dịu cơn đói được chừng nào hay chừng đó.

Tuy nhiên, cố gắng, hay đúng hơn là bữa ăn vội vàng của Darmil không kéo dài được bao nhiêu. Nó chỉ vừa mới ăn được một cái bánh khô thì người tộc trước đã hô to:

– Mời các vị đấu thủ tham gia cuộc thi lần này tiến lên trên sàn thi đấu.

Miếng bánh khô còn chưa nhai xong trong họng Darmil bị nó cưỡng ép nuốt xuống, suýt nữa thì mắc nghẹn, vội vàng tu một hơi mấy ngụm nước liền.

“Là mình đi lên… nhỉ?” Darmil nhủ thầm, quẹt tay lau miệng một cái rồi bước vội lên sàn thi đấu.

Trên sàn đấu đã có sẵn hơn hai mươi người, xếp thành một hàng dài vừa đủ đường kính của sàn, chỉ dư ra một đoạn nhỏ không tới một mét.

Darmil bước lên trễ, cộng thêm việc bản thân vừa ngủ dậy thì chạy đến đây ngay nên trên người chỉ mặc một chiếc áo phông cùng quần dài, liền trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.

– Tên này là ai?

– Ăn mặc cẩu thả như vậy…

– Là thi đấu, hay là tới chơi?

Lời bàn tán vang lên, và hầu hết đều là đánh giá tiêu cực dành cho Darmil. Bản thân nó xem thường những lời nói này, nhưng đồng thời cũng biết bản thân ăn mặc không phù hợp, lộ ra hơi bối rối.

Vị tộc trưởng đưa tay lên, chờ khi mọi người đã im lặng, tập trung chú về phía mình thì mới hướng về nhóm đấu thủ trên sàn, cất tiếng:

– Được rồi. Mọi người tự giới thiệu đi.

Từng người một khai báo tên, tuổi cùng với bộ tộc hoặc quân đoàn mà mình thuộc về. Bên cạnh đó, một số người còn mạnh dạn hô lên mục đích thi đấu của mình, như rằng muốn chứng minh bản thân, hay muốn mang con gái tộc trưởng về ôm ấp.

Thông tin khai báo trên thực tế không nhiều, nên chẳng mấy chốc liền đến Darmil, cũng là người cuối cùng.

– Darmil, hai mươi tuổi, đến từ…

Darmil ngừng lại một lúc, cố nghĩ xem nên nói cái gì. Nó kì thực chỉ là một du hành giả, có một tổ đội nhỏ bốn người, ngoài ra thì không còn gì khác. Đã vậy, nó cũng chẳng biết có thể gọi tổ đội của mình là gì, vì vốn chưa có tên, hoặc là Turan chưa báo cho nó biết.

Hồi lâu, không thể xác định được rõ, Darmil quyết định nhảy thẳng tới mục đích thi đấu của mình luôn, hô:

– Ta sẽ chiến thắng!

Nhưng rõ ràng là lời của Darmil lại không được nghe thành ý mà nó muốn thể hiện. Bên dưới sàn theo đó bắt đầu vang lên vài lời bàn tán.

– “Ta sẽ chiến thắng”, là quân đoàn mới thành lập?

– Nghe không giống tên quân đoàn, hay là “Ta chiến thắng”?

Tất nhiên không phải ai cũng đều hiểu nhầm ý của Darmil, và họ rất nhanh liền truyền đạt thông tin lại cho nhau. Dù vậy, phần giới thiệu của Darmil vẫn là một sự thất bại không thể chối cãi được.

Bất giác, hoặc là tình cờ, Darmil đưa mắt nhìn về phía Neh, bắt gặp cô ta cũng đang nhìn mình. Đó là ánh mắt lo lắng, đồng thời cũng là trông đợi.

Darmil không biết rõ, chỉ theo phản xạ cười chào hỏi. Neh vậy mà hốt hoảng, giật mình một cái, liền quay mặt đi.

Vị tộc trưởng trước lời bàn tán của mọi người, lần nữa đưa tay lên gây chú ý, rồi bảo:

– Rất tốt. Ta rất trông chờ vào phần thể hiện của các đấu thủ của cuộc thi lần này. Hi vọng mọi người không làm ta thất vọng.
Vị tộc trưởng ngừng lại một chút, đảo mắt một vòng xung quanh. Cách ông ta không xa có một người chực tiến lên nhưng bị mình chặn lại, nói tiếp:

– Thể lệ cuộc thi vẫn như mọi năm, vòng đầu là hỗn chiến giữa bốn bảng đấu. Người chiến thắng cuối cùng sẽ vào vòng tiếp theo. Vòng kế tiếp, tiếp tục là hỗn chiến giữa bốn người, tìm ra người chiến thắng cuối cùng. Tham gia cuộc thi này, tử vong là vô cùng bình thường. Mọi người được phép ra đòn sát thủ, hoặc đánh văng kẻ địch khỏi sàn đấu, đều tính là đánh bại. Thế!

Dứt lời, vị tộc trưởng đưa hai tay về trước. Cùng với đó, từng tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên, sau đó là một tràng vỗ tay dài, như chào mừng cuộc thi bắt đầu.

Tuy nhiên, phần tiếp theo vậy mà không phải là thi đấu, mà là một bữa tiệc chiêu đãi từ bộ tộc Harangh. Darmil có hơi bất ngờ, nhưng cũng không phản đối, ngược lại còn cực kì ủng hộ để làm đầy cái bụng chỉ mới có chút bánh khô cùng nước lót dạ của mình.

Ngoài những thành viên chủ chốt của cuộc thi, mọi người muốn dùng thức ăn đều sẽ tự đi lấy bát và dụng cụ, sau đó tới quầy để nhận thức ăn. Darmil theo đó cũng lấy cho mình hai cái bát, hí hửng xếp vào hàng chờ tới lượt mình.

Đột nhiên, một dáng hình chen lên trước mặt Darmil, xô nó ra sau. Darmil phát bực, đưa tay định kéo người phía trước để hỏi cho ra lẽ thì hắn ta bỗng quay người lại, lộ ra là tên Famrh vừa gây chuyện với nó cách đây không lâu.

– Không phiền chứ?

Famrh cất tiếng, cùng với là một nụ cười nhếch mép đầy ý khinh thường.

– Ngươi muốn đánh à?

Darmil trầm giọng bảo, trừng mắt nhìn tên thanh niên cứ thích gây chuyện này.

Famrh trông ánh mắt của Darmil thì thoáng giật mình, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại, cười đáp:

– Tất nhiên là muốn đánh. Chúng ta không phải là đối thủ của nhau sao?

– Bây giờ thì sao? – Darmil hỏi tiếp.

Famrh định nói, chợt ngừng lại, vẻ mặt trầm xuống, gằn giọng:

– Đừng có không biết sống chết. Nếu không phải sợ bị tước quyền thi đấu thì giờ ngươi đã tan thành khí trắng rồi.

– Ta thì không sợ.

Darmil lúc này đã không còn quan tâm tới chuyện có làm loạn hay không nữa. Nó thật sự không chịu nổi tên này nữa rồi, nói xong thì ngừng một chút như cho hắn ta ít thời gian chuẩn bị, sau đó liền vứt hai cái bát trên tay đi rồi tung một cú đấm móc vào thẳng mặt hắn ta luôn.

Cú đấm không phải là bất ngờ, nhưng Famrh đã không nghĩ rằng Darmil dám ra tay, hơi có chủ quan nên phải đến khi nắm đấm cách mình một đoạn rất ngắn mới lách người tránh đi.

Hắn ta tránh không kịp, bị đấm ngoẹo hẳn đầu sang một bên, nghiêng người siểng niểng hết mấy giây mới đứng vững lại được.

Darmil không có thừa tế tẩn Famrh mà rất từ tốn bước ra khỏi hàng. Rồi khi thấy hắn ta đã đứng vững được thì bộc phát cơn giận của mình, lao người về trước tung liền mấy cú đấm liên tục, nhắm vào ngực, bụng, cổ và cả mặt hắn ta.Famrh trước thế công mạnh mẽ và dồn dập của Darmil thì cố ra sức chống đỡ, nhưng hắn ta hoàn toàn không phải đối thủ của nó. Chỉ sau chưa đầy hai giây, từng cú đấm của Darmil lần lượt vượt qua khỏi sự phòng thủ của Famrh, tiến thẳng vào những vị trí đã định trên cơ thể hắn ta.

Famrh trúng liền mấy cú, nghiêng người, loạng choạng, ngã luôn ra sau, kêu lên đau đớn. Tuy nhiên, rất nhanh hắn ta biết mình không nên lộ ra vẻ yếu đuối, liền cắn chặt răng lại chịu đựng.

– Ngươi- ngươi muốn bị tước quyền thi đấu sao?

Một tên không biết là ai đột nhiên nhảy ra, chỉ tay vào Darmil hô lên.

Darmil trông qua thì nhận ra tên này từng xuất hiện trong nhóm của Famrh. Nó cũng không có để ý gì nhiều mà nhìn chằm chằm lên dáng hình nằm trên mặt đất đang cố gượng ngồi dậy, bảo:

– Còn muốn đánh không?

Famrh cắn răng, không đáp. Hắn ta giờ cũng muốn bảo là không muốn đánh nữa, vì đã biết rõ ràng chênh lệch giữa cả hai. Tuy nhiên, vì địa vị hiện tại của bản thân, hắn ta lại không thể cứ thế hô lên rằng mình không muốn.

– Cậu chủ, chúng ta đi.

Tên đứng chỉ tay vào Darmil nói rồi cúi xuống đỡ Famrh dậy, sau đó đi được một đoạn vậy mà quay lại bảo:

– Ngươi cứ chờ tới lúc thi đấu mà xem.

Darmil khinh thường lời đó của hắn ta. Tên Famrh thậm chí còn không dám cất lời như vậy, quả đúng là người không bị đánh thì không thấy đau, nên không biết sợ.

Xử lý xong tên Famrh, Darmil cũng không e ngại gì, nhặt lại bát của mình rồi trực tiếp quay trở lại sau hàng mà đứng. Tuy nhiên, mấy người khác thấy nó thì vội vàng rời đi, trở ra phía sau, không nghi ngờ gì là muốn nhường.

Darmil không hiểu hành động của mấy người này, nhướn mày một cái rồi cũng thuận theo đó mà tiến lên, chẳng mấy chốc liền nhận được bữa ăn đã luôn mong chờ của mình.

– Đánh hay lắm.

Một tiếng nói chợt vang lên khi Darmil đang ngồi ở một góc ăn lấy món canh hầm của mình. Nó quay qua thì thấy một người thanh niên có thân hình không lớn nhưng từng bắp thịt lại rất săn chắc, cho thấy trải qua tập luyện rất nhiều. Hơn cả, Darmil có thể nhìn ra được từ hắn ta một sự áp bức vô hình.

Uy là thứ đầu tiên là Darmil nghĩ tới, nhưng nó liền khắc ném mấy ý nghĩ linh tinh đó sang một bên, vì thấy chẳng quan trọng bằng bữa ăn của mình.

Trông thấy phản ứng hời hợt của Darmil, người thanh niên có hơi thất vọng, bảo:

– Ra tay mạnh như thế, không sợ lên sàn đấu bị hắn ta lôi kéo người đánh hội đồng sao?

Darmil nhai vội cục thịt trong miệng, nuốt một cái rồi đáp:

– Không biết. Tới thì cứ đánh một trận nữa là được.

Người thanh niên đơ ra một lúc, vẻ mặt như chợt nhận ra gì đó, gật gù nói:

– Trên sàn đấu, suốt mấy lần tổ chức trước, người thất bại mà còn sống là vô cùng ít, nói ra thì chỉ có hai người. Lúc nãy, sao không thừa cơ giết hắn luôn?

Darmil ngừng ăn, nhìn sang người thanh niên một chút, nhướn mày vẻ khó hiểu. Nó không phải người thông minh, nhưng là rõ ràng cảm nhận được ý xấu từ hắn ta. Xì một tiếng vẻ bực tức, Darmil bảo:

– Không quan tâm. Cũng không phải là thật sự chết.

Câu trả lời của Darmil làm người thanh niên lộ vẻ khó xử. Hắn ta định nói gì đó nhưng đã bị nó đưa tay chặn ngang, gằn giọng:

– Tôi làm việc theo ý của mình, không cần cậu lo lắng. Còn nói linh tinh, coi chừng tôi đánh luôn cả cậu.

Người thanh niên nghe vậy thì nhẹ rùng mình một cái, sau đó thì nhún vai, quay người rời đi, được vài bước thì nói với lại:

– Lên sàn đấu, đừng có nương tay đó.

– Sẽ không.

Darmil đáp ngay. Nó từ trước đến giờ, trong chiến đấu luôn là hết mình. Nếu cuộc thi đã không cấm cản gì chuyện đánh giết, vậy thì nó chắc chắn sẽ ra tay quả quyết, có cơ hội liền là kết liễu luôn mạng sống đối phương.

Nếu không làm vậy, thì chiến đấu đâu còn ý nghĩa gì nữa đâu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau