VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Phước lành của thần Fyratr

– Ta nói là ta phản đối!

Người con gái nói lớn và micro làm Oviar phải vội bịt tai lại vì âm thanh quá chói.

– Cô là ai? – người điều hành cất tiếng hỏi với chiếc micro mới.

– F- Metrosios. Gọi ta là Metrosios.

– Vậy… quý cô Metrosios, cô có điều gì bất mãn à? – người điều hành hỏi.

– Phải! – Metrosios nói lớn, chỉ tay vào Oviar và Turan – Tại sao? Tại sao họ lại thắng trong khi mắc phải lỗi, còn ta thì không?

Oviar không hiểu cô ta đang cố làm khó vì điều gì. Cô tự hỏi cặp nhẫn ma pháp cụ kia thật sự đáng giá rất lớn, hay vì một lý do các nhân nào đó. Nhưng dù là gì, cô vẫn không ưa được cái cách cô ta nói chuyện, nhất là trong lễ hội tôn vinh thần Fyratr.

– Tôi hiểu vì sao cô lại nổi giận. – người điều hành nói – Nhưng cặp đôi này, họ thật sự xứng đáng.

– Xứng đáng? – Metriosios cau có bảo – Hơn cả ta, người không mắc một lỗi nào. Hay là ngươi không thấy ta nhảy?

– Mọi người trong quảng trường này đều được quan sát, thưa quý cô. Nhưng cặp đôi này vẫn xứng đáng hơn cả. Họ đã xử lý rất tốt tình huống mắc lỗi ngoài ý muốn đó, và họ nhảy cũng rất tuyệt vời.

– Không được! – Metriosios gắt – Họ đã mắc lỗi. Còn ta thì không. Ta phải thắng!

– Thế này thì khó-

– Im đi. – Metriosios ngắt lời, không cho người điều hành có cơ hội giải thích gì thêm – Quá rõ ràng là ta thắng rồi!

Oviar trông thấy thật là khó chịu với khung cảnh trước mặt mình. Cô và Turan vẫn còn đứng đây, là người thắng cuộc được chọn trong lễ hội của thần Fyratr, là niềm vinh hạnh lớn lao. Vậy mà cô gái tên Metriosios này cứ khăng khăng nhất định phải thắng, mặc nhiên không quan tâm rằng mình đang phá hỏng lễ hội rất thiêng liêng này.

– Này! – Oviar nói lớn – Cô không thấy mình quá đáng sao hả!

Metriosios quắc mắt nhìn Oviar. Đó là một ánh nhìn rất đáng sợ, nhưng Oviar sẽ không nhún nhường. Không phải là bây giờ.

– Lễ hội này là dành cho thần Fyratr. – Oviar nói tiếp – Cô định phá hỏng nó hay sao? Chỉ vì cặp nhẫn ma pháp cụ đó mà cô cố làm tới nước này à?– Ngươi thì biết gì mà nói. Biết thân biết phận đi.

Metriosios nói với giọng khinh khỉnh, và điều này khiến Oviar càng bực tức hơn nữa, gắt:

– Cô đang nói-

– Im đi! – Metriosios gắt lại.

– Gì ch-

– IM!

Tiếng quát lớn của Metriosios làm Oviar giật mình im bặt. Thế nhưng không chỉ cô mà cả mọi người xung đều im phăng phắc, không ai dám hó hé lời nào.

– Ngươi bảo rằng lễ hội này là dành cho thần Fyratr? – Metriosios cất tiếng – Ngươi bảo rằng ta định phá hỏng nó? Và cặp nhẫn đó có thu hút ta?

Metriosios mở bàn tay phải của mình ra, đưa lên cao. Vật bên trong khá nhỏ, Oviar phải rất chú ý mới thấy đó là hai chiếc nhẫn, một màu bạc và một màu lục nhạt. Rồi bỗng nhiên, Metriosios bóp mạnh bàn tay lại, mở ra lần nữa, bên trong chỉ còn lại là nhúm bột kim loại hòa với đốm sáng trắng li ti nhanh chóng tan vào không khí.– Tầm thường! – Metriosios gắt lớn – Thật quá tầm thường! Vậy mà lũ con dân khốn kiếp dám khinh thường ta…

Oviar cảm thấy có điều gì đó bất ổn. Trong không khí dường như có điều gì đó đang thay đổi, rõ rệt.

– …để ta cho các ngươi thấy điều các ngươi đang hòng mong mỏi. – Metriosios nói tiếp – Để ta cho các ngươi biết ý nghĩa của việc khinh thường ta!

Sự thay đổi trong không khí dần trở nên lớn đến mức Oviar có thể cảm nhận được nó không chút sai lệch. Là uy. Thần uy. Metriosios đang phát ra Thần uy của cô ta. “Là cấp mấy?” Oviar nghĩ, nhưng rồi ý nghĩ đó sụp đổ ngay khi uy được phát ra chạm đến từng tế bào của cô. Quá rõ ràng, không thể nào nhầm được.

– Thần Fyratr?!

Oviar thốt lên với sự ngạc nhiên tột độ. Cô không dám tin vào thứ uy ở đẳng cấp siêu phàm đang đè lên mình.

– Lão già Mastrua đó tự nghĩ rằng mình vĩ đại lắm, và giờ thì các ngươi cũng tự cho mình là vĩ đại ư? – Metriosiois nói, đổi giọng dõng dạc – Cảm nhận đức thần Fyratr mà các ngươi hằng tôn thờ đi. Dưỡng Khí! Hối!

Thần Fyratr, Oviar có gan bằng trời cũng không dám mạo phạm. Cô nào có biết cô nhóc nhỏ con này lại có thể là ngài ấy. Cô thật hối hận vì đã hành động quá vội. Nếu cô chịu suy nghĩ thêm một lúc thì đã…

Oviar cảm nhận được nó, đúng hơn là cô không cảm nhận được nó nữa. Hơi khí khi hít vào của cô đã thiếu đi thứ quan trọng nhất mà nó cần phải có: dưỡng khí. Mặt cô tái dần đi, thật khó chịu. Thần Fyratr thật sự tức giận. Ngài ấy sẽ giết hết tất cả mọi người.

– Raaa…!

Một tiếng hét lớn và dài vang lên. Không mất quá lâu để Oviar thấy được người đang la hét đó đang lao lên sân khấu, tiến thẳng về phía thần Fyratr với một cái chùy đang giơ cao trên tay. Hắn ta có vẻ đang cố tấn công đức thần, hoặc không, vì chẳng có ai lại dại dột tấn công một Chính Thần cả. Thế rồi bằng một cái nâng tay nhẹ của thần Fyratr, một cơn gió thốc vào người hắn ta khiến hắn văng thẳng vào một căn nhà gần đó.

“Turan!” Oviar chợt nghĩ, quay sang Turan. Anh ta lúc này đã tháo mặt nạ, và rõ ràng cũng đã biết được chuyện gì đang xảy ra nhưng khuôn mặt lại bình tĩnh vô cùng, đến mức cô thắc mắc rằng anh ta có biết rằng con người cần dưỡng khí để sống được hay không. Nhưng Oviar không suy nghĩ quá nhiều trong lúc nguy cấp thế này, cô vội nói:

– Turan! Là Nihr, chúng ta sẽ-

Oviar nín lặng. Cô không thể tin được chuyện đang diễn ra. Turan đang khóa môi cô. Anh ta đang hôn cô. “Turan!?”

Nụ hôn không kéo dài quá lâu, Turan buông Oviar ra và bước về phía trước. Oviar trông theo, lòng rối loạn vô cùng. Cô còn đang hoảng sợ vì những gì thần Fyratr đang làm, rồi bị Turan cưỡng hôn, giờ thì anh ta đang tiến đến chỗ thần Fyratr. Cô thực không biết mình nên thể hiện ra cảm giác gì lúc này.

Chương 17: Kết thúc lễ hội

– Nơi ngự đó là thượng thừa tiên cảnh.

Turan cất tiếng, và lấy từ trong túi trữ vật của mình ra một vật nhỏ chỉ vừa bằng hạt dẻ: một bông hoa Sinh Khất.

– Bông hoa nhỏ nảy mầm lên.

Turan nói tiếp, tung bông hoa lên cao.

– E lệ một chút là năm cánh.

Bông hoa bung ra như một vụ nổ nhỏ. Năm cánh hoa màu hường bay lất phất.

– Ngấn đó là sinh. Để mà sinh.

Năm cánh hoa bay được đoạn thì tan ra thành vô vàn những đốm sáng trắng li ti. Chúng cuộn vào nhau như một cơn lốc, xoáy vòng rất nhanh. Và rồi cơn lốc đó lớn lên, nhanh chóng bao trùm lấy cả một khoảng rộng lớn. Cuối cùng, cơn lốc sáng trắng nổ tung.

Turan đưa mắt nhìn, trông thấy khuôn mặt há hốc mồm vì kinh ngạc của Metriosios, nó biết mình đã thành công.

– Em có vẻ quậy phá quá rồi đó, Fyratr.

Một giọng nói cực kì êm ái và ngọt ngào vang lên. Từ giữa cơn lốc xoáy vừa nổ tung khi nảy hiện ra một cô gái đang bay lơ lửng. Cô ta đẹp vô cùng. Chiếc đầm màu hồng nhạt dài kéo đất dù rất tráng lệ và mĩ miều nhưng hoàn toàn bị vẻ đẹp toát ra từ cô ta lấn át, hay thậm chí có thể xem là không tồn tại nếu đặt trên thước đo sắc đẹp. “Đó là uy?” Turan thoáng thắc mắc, nhưng nó phủ định ngay điều đó. Cô ta – nữ thần Syrathr, thật sự đẹp đến mức độ đó.

– Bông hoa này, xin cảm ơn nhà ngươi.

Thần Syrathr nói, chìa tay ra một bông hoa màu hường giống như đúc bông hoa vừa nãy Turan sử dụng, rồi cô ta cài nó lên búi tóc đen lớn vốn đã có nhiều bông hoa giống vậy với nhiều màu trên đó.

– Ch-ch-ch-ch-chị sa-sao lại-lại ở đ-đ-đ-đây?

Metriosios lắp ba lắp bắp, khó khăn lắm mới nói được hết câu.

– Em không thấy cậu thanh niên đó vừa mới cầu khấn sự Giáng trần của chị à? – thần Syrathr nói, vẫn với chất giọng ngọt lịm ngất ngây.

– Ý-ý-ý-ý-ý-

“Bốp”. Metriosios tự vả vào mặt mình một cái thật mạnh làm má cô ta đỏ lên. Xong, cô ta nói tiếp:

– Ý em là tại sao chị lại chấp nhận lời cầu khấn đó?

Thần Syrathr vừa mỉm cười, Turan chắc chắn như vậy dù chỉ thấy được một góc khuôn mặt của cô ta.

– Đừng… – Metriosios tái mặt, bảo – …bảo em là chị cố tình đến tìm em nhé?

Thần Syrathr lại mỉm cười lần nữa, nhưng nụ cười lần này có chút gì đó nguy hiểm ẩn sau.

– Thôi mà. – Metriosios nói, giọng cầu khẩn – Chị tha cho em lần này đi mà. Nha! Tha cho em nha chị!

– Mình quay về rồi nói tiếp nhé, Fyratr.

Mặt Metriosios tối sầm đi khi nghe thấy câu nói từ thần Syrathr. Turan không rõ lắm chuyện của họ là gì nhưng rõ ràng là vấn đề ở đây đã được giải quyết.

– Giờ thì em trả lại dưỡng khí cho nơi này đi. – thần Syrathr nói tiếp – Chị duy trì cho họ cũng hơi lâu rồi đấy.

Không khí nhanh chóng thay đổi trở lại trạng thái vốn có của mình. Turan hít lấy hít để vài hơi liền và cảm thấy thật sảng khoái vô cùng cực. Cảm giác được nhận lấy dưỡng khí sau một lúc rất lâu nhịn là điều tuyệt vời nhất nó từng trải qua.

– Vậy, – thần Syrathr đột nhiên đổi giọng dõng dạc, quay người lại nói lớn – ta, đức thần của sự Sinh trưởng, ban đến cho các người lời chúc phúc thần kì nhất.

Thần uy đang được phát ra mạnh mẽ từ thần Syrathr, đó hẳn là sự ban phước. Thế nhưng Turan không cảm nhận được ảnh hưởng gì tới mình cả, chỉ có chẳng là áp lực của uy đè lên nó. “Vì mình là Nihr mà…” Turan lầm bầm.

Trước Thần uy, trước sự ban phước của một Chính Thần, tất cả mọi người trong quảng trường, và bất kì ai cảm nhận được nó, liền khắc quỳ phục xuống, khấu đầu cúi lạy về phía thần Syrathr. Họ lạy liên tục, chỉ riêng Turan quỳ nhưng không lạy. Nó không nhận được sự ban phước, không có lý do gì để nó phải quỳ lạy cô ta cả. Và lý do mà cô ta đến đây, theo cuộc trò chuyện mà nó nghe được, là trơ trẽn, sỉ nhục con dân.

– Ta đi thôi.Thần Syrathr nói thế rồi hình ảnh mờ nhạt đi vào trong không khí, chốc đã biến mất. Metriosios lầm bầm gì đó rồi cũng theo cách của chị mình mà biến mất. Thứ còn lại chỉ là mà một đám con dân đang hò reo vui mừng vì được diện kiến hai vị Chính Thần của lễ hội, và cả được ban phước nữa.

Đường về còn vắng vẻ hơn cả lúc đi, nếu không phải đến là không có ai. Lý do quá rõ ràng: tất cả bọn họ đều đang tập tại quảng trường trung tâm, không phải để tiếp túc lễ hội mà để “hưởng” lấy sự ban phước từ đức Chính Thần. Turan càng nghĩ càng thấy khó chịu, hầm hừ suốt.

– Turan, lúc nãy anh đã làm gì vậy?

Oviar đang đi ngay cạnh Turan, cất tiếng hỏi.

– Làm gì? – Turan thắc mắc – À cầu khấn Giáng trần ấy à…?

– A không… Mà cũng không phải là sai… Thế anh đã làm gì? Làm sao mà anh làm được điều đó?

Turan hơi nhướn mày lại. Nó nghĩ nó vừa hiểu nhầm ý Oviar nhưng nếu cô ta không quan trọng chuyện đó thì cũng không sao.

– Tôi may mắn có hiểu chút ít về nó thôi. – Turan đáp – Cũng không có gì đáng tự hào.

– Không đúng. – Oviar phản đối ngay – Em mặc dù chỉ là Nihr nhưng em vẫn biết rõ ý nghĩa và tầm cao của điều anh đã làm lúc đó.

Turan giấu một tiếng thở dài. Nó đã không mong Oviar sẽ có hiểu biết về chuyện đó.

– Rõ ràng, – Oviar nói tiếp – câu cầu khấn Giáng trần là không thể sao chép, lưu trữ hay ghi nhớ. Một người nếu biết câu cầu khấn thì hoặc được Chính Thần trực tiếp giao cho nhiệm vụ làm người trung gian, là thầy tu, hoặc có mối quan hệ tương đương. Em không nghĩ có khả năng nào khác cho chuyện này cả.

“Cô ta biết nhiều thật…”

– Trường hợp của tôi là đặc biệt rồi. – Turan đáp lời – Vì không thuộc hai cái cô vừa nói.

– Vậy đó là gì?

– Đặc. Biệt. – Turan đáp gọn, không hề có ý định giải thích cho Oviar.

– Anh…

Oviar trông có vẻ tức lắm, má phồng cả lên, nhưng rồi cô ta cũng đành chịu phép, hỏi tiếp:

– Vậy còn bông hoa đó, là vật tế cần thiết phải không? Sao anh lại có nó?– Từ một người bạn tôi quen cũng rất lâu rồi. – Turan trả lời – À mà sao cô quan tâm chuyện này thế? Bình thường có ai mà biết nhiều như vậy chứ.

– A… cái này… Là do em rất tôn thờ thần Fyratr và thần Syrathr. Em không ngờ hôm nay lại được trực tiếp gặp họ nên…

– Hiểu rồi.

Turan lên tiếng, giơ tay ra hiệu cho Oviar ngừng lại. Nó nghe giọng điệu gượng ép của cô ta thì biết đó là chuyện riêng khó nói nhưng có lẽ vì lý do gì đó mà cô ta lại cố nói cho nó biết.

Oviar thấy vậy thì chỉ biết im lặng theo ý Turan. Cả hai cùng đi một lúc lâu rồi bất chợt, cô ta lại cất tiếng hỏi:

– Em… Thật ra em… có chuyện này muốn hỏi nữa.

Oviar ra vẻ ngượng ngùng thấy rõ, hai má đỏ dần lên. Turan không lấy làm lạ, nó cũng vừa nhớ được một chuyện quan trọng và đoán là cô ta không hỏi gì ngoài chuyện đó.

– Chuyện gì? – Turan hỏi.

Oviar im lặng chốc mới nói:

– Thì… thì là… trước khi anh bắt đầu… cầu khấn ấy.

Những lúc như thế này Turan mới thấy giọng nói và điệu bộ của Oviar dễ thương cực kì. Nếu nó không khéo đã đổ cô ta không ít lần rồi.

– À chuyện đó… Là chuyện đó hả…

Turan cố tình kéo dài thời gian. Nó không định trả lời ngay để rồi rơi vào đống hỗn độn câu hỏi hoặc sự bỡ ngỡ khó xử của Oviar.

– Đúng vậy… Chuyện đó đó. – Oviar không kiên nhẫn được, giục.

– Thật ra thì… Lúc đó ấy… Tôi chỉ đang cố… truyền dưỡng khí cho cô tôi.

Oviar quay đầu sang nhìn Turan, với một khuôn mặt ngạc nhiên điển hình.

– Chắc là cô hiểu ý tôi, phải không? – Turan hỏi.

– Tức là…

Oviar không nói hết câu mà im lặng, cúi đầu nhìn xuống. Có lẽ cô ta thất vọng lắm, hoặc mang ý nghĩa nào đó nữa mà Turan không thể đoán hết được. Nó phải thừa nhận là khó mà đối phó được tâm ý con gái. “Nếu là gã Darmil đó thì đơn giản rồi…” Turan nghĩ thầm, cố không để tâm trí mình lẩn quẩn với sự bối rối trong không khí lúc này.

– Vậy, đến nhà rồi. Chào cô nhé. – Turan lên tiếng.

– Vâng.

Oviar đáp nhỏ nhẹ rồi bước chầm chậm về phía cửa. Cô ta rõ ràng đang rất vương vấn chuyện gì đó. Turan trông thế chỉ biết thở dài, tự nhủ bản thân chỉ làm được đến vậy thôi rồi quay người rời đi.

– Anh Turan!

Tiếng gọi của Oviar từ phía sau. Turan ngoái đầu lại, định lên tiếng thắc mắc thì cô ta đã nói trước:

– Hôm nay á, em vui lắm!

Oviar nở một nụ cười trông rất tươi tắn nhưng cũng đượm buồn. Turan thấy thế thì cảm một phần, nhưng nhiều hơn là bực bội.

– Ừ. Ngủ ngon!

Turan đáp gọn rồi bước đi luôn. Nó không muốn nán lại đây thêm nữa, thật hại cho sức khỏe và cả tinh thần. Rồi bất chợt, nó thấy đau nhói ở trên môi. Không biết tự khi nào, nó đã cắn môi mình đến chảy máu.

Chương 18: Đấu rượu

Sáng sớm, đúng sáu giờ. Turan ngồi dậy trên chiếc giường quen thuộc của mình, ngáp dài một hơi, chán chường chẳng muốn đứng lên.

Đã ba ngày trôi qua từ đêm lễ hội Patrioste nhưng cảm giác mệt mỏi khắp người vẫn còn hành hạ Turan. Quả thật lần đó nó đã làm một cú cá cược quá lớn khi truyền sinh mệnh của mình cho Oviar thông qua cánh hoa Sinh Khất để giúp cô nàng thoải mái hơn, rồi liền ngay sau đó lại tiếp túc sử dụng nguyên khí của bản thân để thôi thúc lời cầu khấn đến Chính thần Syrathr. Nếu là bất kỳ ai với Thần cấp đủ lớn đều sẽ không gặp nhiều vấn đề, nhưng Turan là một Nihr, Thần cấp 0, nên việc trong thời gian ngắn thực hiện cả hai thứ khiến cơ thể nó tổn thương không hề nhỏ.

Turan nâng nhẹ cánh tay của nó lên, thử nắm chặt lại rồi nhìn các ngón tay run lên bần bật mà thấy xót xa. Cơ thể trần tục này của nó muốn bình phục hoàn toàn hẳn phải mất ít nhất vài tháng, thậm chí một năm. Thế nhưng, một nụ cười nhạt lại hiển hiện trên mặt Turan, không hề kiểm soát được. Nó đang đắc ý. Lần này nó tổn thất nhiều, nhưng đạt được cũng không ít thứ, và thứ khiến nó bây giờ không thể giấu được nụ cười của mình là một bông hoa Sinh Khất và một ngọn cỏ lau tên Phong Ngân đang nằm trong túi trữ vật. Turan có được hai thứ này từ một người quen của nó cách đây không lâu. Nó vốn dĩ không cho rằng hai món đồ này có thể làm được gì, và cũng chẳng có ý định dùng thử chúng, cho đến đêm lễ hội ấy. Và bây giờ, nó không thể không thấy nôn nao đến buổi hẹn gặp chiều nay với tên người quen kia.

Turan bụng dạ là thế, nhưng nó không quá vội đến mức chạy ngay đến điểm hẹn. Dù sao thì nó đã định sẵn là cả ngày hôm nay sẽ vô cùng bận rộn, mà tên kia thì phải đến chiều muộn hắn ta mới vào thành. Quan trọng hơn, là nó đang cảm thấy đói.

Buổi sáng ở quán rượu của bà Lylat hôm nay không có mấy tên bợm nhậu làm phiền mà thay vào đó là một gương mặt quen thuộc đang ngồi trò chuyện với bà chủ. Turan vừa bước vào, chẳng cần quan sát kỹ càng cũng có thể đoán ngay được đó là Darmil. Hiển nhiên chỉ có hắn ta mới phải băng bó một tay một chân mà vẫn chịu khó đến quán rượu từ sớm thế này.

– Turan! Mày lại tiếp khách của mày đi này!

Bà Lylat trông thấy Turan thì lên tiếng gọi ngay. Tiếng bà ta oang oang như sợ rằng nó không thể nghe được.

– Lại ngay đây.

Turan đáp hời hợt trong khi tiến lại chỗ Darmil. Nó chợt để ý thấy hắn ta trông có vẻ hoảng hốt và vội vã khi bà Lylat quay người rời đi. Hẳn là hắn ta đang cố nhờ vả bà ta điều gì đó mà không được. Turan lờ mờ đoán ra gì đó, nhưng nó cũng chẳng hứng thú soi xét mấy vấn đề riêng tư của hắn ta. Cái nó quan tâm hơn bây giờ là một phần ăn sáng đặc biệt với bánh mì, salad, súp bí đỏ, thịt hun khói và trứng ốp lết ở trên bàn.

– Trông ngon đấy. Tôi ăn nhé?

– À ừ. Cậu ăn đi. Tôi gọi cho cậu mà.

Darmil có hơi bối rối một chút nhưng nhanh chóng đáp lời với vẻ hăng hái khó tin khi mà hắn ta vừa bị từ chối. Turan mặc kệ. Nó cần làm đầy cái bụng của mình đã.

Bữa ăn sáng ngon nhất mấy ngày vừa qua của Turan nhanh chóng kết thúc bằng một tiếng ợ to không một chút kiêng kỵ nào. Như chỉ chờ có vậy, Darmil liền tức lên tiếng:

– Turan, tôi có chuyện muốn nói.

Âm thanh trầm đục và đầy vẻ lưỡng lự, Turan nhận thấy rõ ràng từ câu nói của Darmil. Nó lười nhác bảo:

– Chuyện gì?

– Tôi… tôi muốn rời đội.

– Hử? Đội gì cơ? Tôi không nhớ là tôi có làm gì liên quan đến đội của cậu.

Darmil nghe Turan nói thì ngớ người ra một lúc rồi rất nhanh, khuôn mặt của hắn ta chuyển sang xám đi. Những lời của Turan không hề đánh đố gì Darmil cả nhưng vì mãi cho đến vừa nãy hắn vẫn còn đinh ninh rằng nó là đồng đội của mình nên không khỏi bị một cú sốc tinh thần.

– Rượu đây!

Tiếng quá lớn của bà Lylat làm Turan giật mình và trước khi nó kịp quay sang mắng bà ta thì hai cốc rượu với mùi thơm nồng đậm đã chiếm lấy tầm nhìn của nó. Turan đón lấy cốc rượu, ngẫm nghĩ một lúc rồi uống liền một hơi. Bà Lylat cười khì khì, chẳng nói chẳng rằng đẩy cốc còn lại về hướng Darmil, xong bước đi luôn.

– Uống đi.

Giọng Turan khàn khàn. Hơi rượu đang xông mạnh lên mũi và tai khiến nó khó mà tỉnh táo được. Rượu lần này của bà Lylat là một loại mới hoàn toàn, nó chưa được nếm thử bao giờ, nhưng có một điều nó biết chắc là rượu này mạnh cực, và cũng ngon cực.

Darmil nhìn cốc rượu trước mặt, vẻ chần chừ. Hắn ta vẫn còn sốc sau khi nghe lời vừa nãy của Turan, chẳng tâm hơi nào mà uống rượu. Thấy thế, Turan quát:

– Uống đi! Uống! Vào quán này là phải uống rượu!

Darmil thoáng ngạc nhiên trước thái độ Turan lúc này, nhưng hắn ta cũng chẳng nghĩ gì nhiều hơn, cầm lấy cốc rượu mà uống. Ngay lập tức, Darmil nhăn mặt, đặt ngay cốc rượu xuống và dùng tay còn lại bụm lấy miệng của mình. Hắn chắc chắn không hề nghĩ rượu này lại mạnh đến vậy.

– Ha!Turan hô lớn, ra vẻ đắc thắng. Nó biết tửu lượng của Darmil không tệ nhưng rượu mạnh do bà Lylat ủ ra thì không phải một kẻ chỉ uống mấy loại thường thức nhà quý tộc như hắn ta có thể thử đến. Nhìn dáng vẻ khó khăn của hắn ta khi cố nuốt lấy ngụm rượu khiến nó vô cùng hả lòng hả dạ.

– Ha!

Turan lại hô lớn một tiếng nữa, cố tình châm chọc Darmil. Hắn ta lúc này mặt đỏ gay hết lên, không biết là do rượu hay do giận. Chốc, hắn lại nâng cốc rượu lên và tu liền mấy ngụm. Khuôn mặt của hắn nhanh chóng nhăn lại, cơ mặt ép lại vào nhau trông không thể nào khó coi hơn nữa. Thấy vậy Turan cũng hơi chút lo lắng, nhẹ tiếng hỏi:

– Này… Không cần-

– Ha!

Darmil quát lớn rồi đập mạnh cốc xuống bàn. Khuôn mặt của hắn lúc này vẫn nhắn nhó nhưng lại trông có phần đáng sợ. Turan hơi đờ mặt ra, không biết nên lấy lời nào đáp tiếng quát của hắn ta.

– Ha!

Darmil lại quát lớn một tiếng nữa, hất cằm về phía Turan ra vẻ thách thức. Turan nhíu mày, hiểu ngay ý của hắn ta. Một ngọn chiến ý liền khắc sôi sục lên trong lòng nó. “Tên này, hắn ta khiêu khích một trận tửu chiến à!? Để rồi xem!” Turan nghĩ rồi nốc liền cốc rượu trong tay, một hơi cạn sạch luôn. Rượu của bà Lylat lần này mạnh thật, nhưng đối với tửu lượng của nó thì chỉ một cốc như thế này lại có thấm vào đâu.

– Đ-được lắm… Turan…

Darmil nói ra từng tiếng đứt quãng. Hắn ta đã không thể kiểm soát tâm trí của mình nữa rồi. Người của hắn lúc này đã tựa hẳn vào bàn, thậm chí dùng tay ghì xuống để khỏi té; còn đầu thì cứ nghiêng qua nghiêng lại chừng như bất cứ khi nào cũng có thể ngã vật ra.

Turan thấy thế thì cười khẩy một tiếng. Mới vừa nãy nó còn hơi đánh giá cao Darmil khi hắn ta dám nốc hết liền một cốc rượu rồi còn thách thức nó, vậy mà giờ hắn ta lại chẳng khác gì một ngọn đèn cầy trước gió cả. Chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Turan. Nó lớn tiếng gọi:

– Bà chủ! Thêm rượu!

– Cái gì cơ!?

Bà Lylat ngạc nhiên thốt. Bà ta trăm nghĩ ngàn nghĩ cũng không nghĩ đến rằng hai tên nhóc mồm còn hôi sữa này lại dám gọi thêm rượu. Rượu bà ta vừa mang ra lúc nãy là cực mạnh, nhưng dù gì cũng là tâm huyết của bà, và cũng đáng giá tiền rất cao.

– Thêm- hic. Rượu!Darmil lớn tiếng nói nhưng vì quá say rồi nên lại chẳng có uy tí nào. Dù vậy, bà Lylat vẫn nhanh chóng mang hai cốc rượu mới ra.

Nhận được cốc rượu, Turan chẳng nói chẳng rằng cầm lấy uống luôn một hơi hết sạch. Hơi rượu nồng nặc xông lên khiến đầu óc nó choáng váng còn cơ thể thì run lên nhè nhẹ. Nhưng rất nhanh, nó liền định thần lại.

Darmil thấy vậy, nhận ra ngay mình đang ở thế yếu hơn, buồn bực kêu “hừ” rồi cầm lấy cốc rượu mà uống. Thế nhưng chỉ vừa được được nửa cốc hắn ta đã phải ngưng lại, đặt vội cốc xuống bàn mà thở hồng hộc. Mặt hắn ta nhăn lại, mắt thì trừng ra hết cỡ và thậm chí Turan có thể nghe thấy tiếng răng nghiến “ken két”. Hắn ta rõ ràng đã tới giới hạn của mình. Dù vậy, không hiểu hắn nghĩ thế nào nhưng lại nâng cốc rượu lên lần nữa.

– Ngừng ở đây thôi.

Tiếng của bà Lylat. Bà ta đã giật lấy cốc rượu của Darmil.

– Rượu của tao không phải để hai đứa tụi bay sát phạt nhau. Hừ.

Nói rồi bà ta bỏ đi luôn. Darmil nhìn theo cốc rượu trên tay bà ta như đang cố níu kéo thêm một chút nữa nhưng rồi gục đầu lên bàn. Rất nhanh sau đó, tiếng ngáy o o của hắn ta vang lên.

Turan nhìn một cảnh như vậy, chẳng hiểu sao lại thấy bực bội vô cùng. Nó vừa nốc hết hai cốc rượu, chiến ý lẫn tửu khí vẫn còn hừng hực trong người, thế vậy mà tên khiêu khích nó lại gục ra đấy ngủ rất ngon lành. Nó thấy rất giận. Và để hả cơn giận của mình, nó giơ chân lên đạp thật mạnh vào người Darmil khiến hắn ta văng đi bốn năm mét mà nằm lăn lóc trên sàn. Ấy vậy mà hắn ta vẫn ngủ ngon như thường.

Trưa, Turan thức dậy với vẻ mệt mỏi vô cùng. Hơi rượu từ buổi sáng vẫn còn xộc lên mũi nó, thế nhưng chỉ bấy nhiêu thì không thể đánh gục nó như tên Darmil được. “Cũng còn may đấy vẫn là rượu thuốc của bà Lylat.” Turan nghĩ thầm. Rượu của bà Lylat luôn có những đặc hiệu nhất định, kể cả là rượu mạnh hay không. Chất cồn hiển nhiên đây đủ, vì đó là cần thiết để kích thích hiệu quả của thuốc. Nhưng bên cạnh đó, trong rượu cũng có hỗ trợ bài tiết để giúp cơ thể mau chóng khôi phục.

Có tiếng gõ cửa đều đều. Turan thoáng thắc mắc nhưng nó nhận ra ngay kiểu gõ cửa này là của ai, vội vàng thay quần áo rồi lao ra mở cửa phòng.

– Toàn là mùi rượu!

Tiffia hằn học thốt lên. Turan chẳng buồn quan tâm điều đó vì nó biết cô ta đã phải nghe được mùi rượu từ ngoài phòng rồi cơ. Cái nó quan tâm hơn là lý do cô ta đến tìm nó. Không có lần nào cô ta tìm nó mà không có việc phiền phức xảy ra cả.

– Có việc gì?

– À thì… Tên tóc vàng bạn cậu nằm ngất ngoài hành lang nhà trọ kìa.

Turan thoáng ngạc nhiên, vội suy nghĩ một lúc. Nó biết tên tóc vàng mà Tiffia nhắc đến không ai khác ngoài Darmil cả, nhưng hắn ta chắc chắn không thể tỉnh dậy sớm hơn nó. Và dù có như thế thì hắn ta cũng không thể nào lại ngất ra ngoài hành lang. Thật có nhiều điều đáng nghi hoặc, nhưng Turan đoán là nó không thể nghĩ ra được gì, lại hỏi:

– Hắn ta bị làm sao?

Tiffia thoáng một vẻ ái ngại trên khuôn mặt, rất nhanh nhưng không thể thoát khỏi mắt của Turan. Chần chừ một lúc, cô ta cũng nhận ra không thể giấu giếm, bảo:

– Tại… tại hắn ta cứ đòi bỏ đi nên tôi đánh hắn ta ngất luôn rồi.

Turan nghe, rồi như một phản xạ nó bật cười. Tiếng cười giòn tan đầy sảng khoái kéo dài vài giây rồi ngưng lại. Tiffia trông một màn như thế thì đơ mặt ra, không biết làm gì cũng đành cười nhẹ theo.

– Tôi biết rồi. Cảm ơn cô.

Nghe Turan nói, Tiffia có hơi chút ngạc nhiên, vội chào một tiếng rồi rời đi.

Turan nhìn dáng người Tiffia bước đi vội vàng mà cười thầm trong bụng. Cô nàng này hóa ra lại đứng trông chừng Darmil giùm cho nó. Nó vốn dĩ cho hắn ta một cơ hội lựa chọn cho chính bản thân, nhưng có vẻ như cơ hội duy nhất đó cũng bị cô ta cho vào thùng rác mất rồi. Tiffia rõ ràng là không vô cớ giúp đỡ Turan mà phải có mưu tính gì đằng sau đó. “Nhưng mưu tính của cô ta lại có thể nào có tác dụng với một kẻ đầu óc rỗng tuếch mà ý chí lại phi thường kiên cường như tên tóc vàng kia chứ.” Turan nghĩ, cười khì khì không kiềm được.

Tiffia rời đi không lâu thì Turan tìm đến chỗ Darmil nằm ngất. Turan xem xét một chút và thấy có một vết bầm trên gáy, ngoài ra còn có một vết khác ở sau đầu. Nó khẽ rên nhẹ một tiếng. Tiffia ra tay quá nặng đi, không kiêng kỵ gì việc để lại di chứng cho tên này cả. Hơn cả, tình trạng này của hắn ta thì nó thật vô phương khiến hắn tỉnh lại trong thời gian ngắn. Đã thế nó sẽ không thể cứ chờ hắn ta mà bỏ lỡ cuộc hẹn chiều nay.

Suy nghĩ hồi lâu, Turan kéo lê Darmil về phòng. Xong, nó lôi ra từ túi trữ vật của mình một đoạn dây thừng dày đến hơn một phân rồi nhanh chóng trói chặt người của hắn ta vào chân giường. Sau khi đảm bảo rằng hắn ta không thể thoát, nó mới viết vội một tờ ghi chú dán lên bức tường đối diện rồi rời đi.

Chương 19: Gặp tử thần

Hôm nay, trước buổi hẹn lúc chiều muộn thì Turan còn có một việc cần phải làm. Giờ này đã khá là trễ so với dự tính nên nó phải bước thật nhanh. Thế nhưng di chứng từ hôm lễ hội khiến đôi chân nó nhanh chóng mỏi mệt và cuối chỉ còn có thể bước từng bước khó khăn. Turan chửi thầm trong bụng. Quãng đường đến trạm xe buýt gần nhất còn cách đến gần hai cây số, và nếu nó phải tiếp tục đi trong tình trạng hiện tại thì khi tới nơi, chiếc xe mà nó đón chắc hẳn sẽ trở thành xe cứu thương. Nghĩ đến thảm cảnh mình sắp phải đón nhận, Turan khẽ rùng mình một cái.

– Đành phải dùng nó thôi.

Turan nói thầm, vội tìm một góc khuất rồi lấy từ túi trữ vật của mình ra một ngọn cỏ lau màu bạc. Ngọn cỏ phát ra ánh sáng le lói nhưng lại rất gây chú ý, và Turan thì không muốn gặp phải bất cứ phiền phức nào cả. Trên đời này không thiếu những kẻ sẵn sàng làm liều vì vài đồng bạc, huống chi là thứ vô giá mà nó đang cầm trong tay – ngọn cỏ Phong Ngân.

Cỏ Phong Ngân là một loại báu vật, và cũng là vật dẫn chủ yếu cho lời cầu khấn đến Chính thần Fyrathr. Mặc dù không phải ai cũng có thể cầu khấn thành công, nhưng Chính thần Fyrathr lại có một lượng người hâm mộ và tín đồ đông đảo sẵn sàng chi cả gia tài chỉ để sở hữu nó. Hiển nhiên với tài lực tồi tàn của Turan thì không thể nào mua nổi ngọn cỏ nó đang cầm trong tay. Đây là vật nó được cho mượn và phải trả lại nguyên vẹn.

Turan nhìn quanh một vòng. Sau khi xác nhận không có ai ở gần, nó mới lắc nhẹ ngọn cỏ qua lại, đồng thời lẩm nhẩm một câu chú đơn giản:

– Hỡi ngài ngự trị nơi gió đi và đến. Hãy để thân này mượn lấy ngọn cỏ mà đi theo.

Vừa dứt lời, một luồng sức mạnh lập tức bao phủ lấy Turan rồi nhanh chóng ép chặt nó. Không đến một giây sau, khuôn mặt vốn dĩ không được tươi tắn của nó trở nên trắng bệch: nguyên khí của nó đang bị rút ra. Mặc dù nguyên khí cần thiết cho lời cầu khấn này là rất ít thế nhưng đối tình trạng hiện tại của một Nihr như Turan, lại khiến cả cơ thể mất hết sức lực và đổ sập xuống. Turan thoáng giật mình. Hậu quả của lời cầu khấn tệ hơn dự tính, và đến quá nhanh, nhưng nó không thể hoảng loạn. Hoảng loạn lúc này chỉ dẫn đến cái chết. Nó phải sống. Nếu bây giờ nó chết, lúc được tái sinh thì không biết đã mất bao lâu, và bao nhiêu kế hoạch của nó đều sẽ bị hủy.

Đau nhói. Và bất lực. Mắt nó nặng trĩu còn tai thì bị ù, khung cảnh xung quanh hoàn toàn mờ mịt và âm thanh thì chỉ có tiếng ong ong. Turan bây giờ không thể làm gì hơn là dồn sức mà cố gắng hít thở thật sâu từng luồng không khí quý giá. Nếu ngừng lại dù chỉ một khắc, cơ thể nó sẽ không đủ sức hít thở thêm lần nữa.

– Là ngươi…

Một tiếng nói lạ vang lên nhè nhẹ, nhưng lại rất rõ ràng, như thể xọc thẳng vào trong não của Turan.

– Ngươi vậy mà dám cất lời với ta sau tất cả những chuyện đó.

Tiếng nói tiếp tục và Turan cảm thấy thật phiền phức. Nó đang phải cố gắng tập trung hết sức để duy trì sinh mạng, không thể để bị phân tâm bởi bất cứ thứ gì.

– Ngươi sắp chết rồi. Một tên Nihr thấp kém lại dám buông lời cầu khấn với ta.

Chết. Turan nhất quyết sẽ không chết. Nó cố hít vào một hơi thở nữa thế nhưng phổi của nó lại trơ ra, không hề thay đổi. Cơ thể của nó đã hoàn toàn mất đi sức lực.

– Nguyên khí của người đã cạn. Sức lực của người cũng bị hút hết. Nhưng là nguyện lực từ lời cầu khấn này sẽ tiếp tục hút lấy tất cả của ngươi, cho đến khi ngươi chỉ còn lại một cái xác khô.

Turan nghe, và hoàn toàn tuyệt vọng. Nó biết từ trước hết tất cả những gì mà giọng nói kia đang bảo với mình. Dù vậy, nó đã không nghĩ rằng chỉ là một lời cầu khấn nhỏ nhoi lại cần có nhiều nguyên khí câu dẫn đến vậy. Tim của nó giờ đã ngừng đập và chẳng mấy chốc sẽ đến não của nó. Nó đã không thể làm được gì thêm nữa. Nó sẽ chết.

– Kì lạ thay… Ta lại không thể để cho ngươi chết được. Ngươi không được phép tái sinh.Cùng với lời nói đó, một luồng năng lượng không biết từ đâu đổ ập vào cơ thể của Turan khiến cả người nó giật nảy lên một cái. Sau cú giật, tim của nó vậy mà bắt đầu đập trở lại, dù cực kỳ yếu ớt.

– Như thế còn chưa đủ?

Giọng nói lạ vang lên đầy vẻ ngạc nhiên. Ngay sau đó liền là một luồng năng lượng khác lớn hơn lần trước xông vào cơ thể của Turan. Lần này thì cơ thể mềm oặt không còn hơi thở của nó bật ngồi dậy, hai mắt trừng mở ra còn hàm răng thì va vào nhau lạch cạch. Trạng thái này kéo dài chưa đến năm giây thì cả cơ thể nó lại lần mất đi tất cả sức lực mà ngã ra đất.

– Chết tiệt! Ngươi đây là đang xem ta là bồn nguyên khí cho ngươi hút lấy hút để sao!? Còn không mau sống lại!

Giọng nói lạ kia trở nên mất bình tĩnh, gắt gỏng với Turan. Turan không mảy may quan tâm điều đó. Nó đang phải giành giật lấy một chút cơ hội sống còn cuối cùng. Nó thậm chí không có thời gian để nhớ rằng vì lý do gì mà bản thân phải cố mà sống đến vậy. Nó cố hít vào một hơi mà không được. Nó thử cố mở mắt nhưng mí mắt như nặng đến hàng nghìn tấn. Nó lại cố cử động từng ngón tay nhưng chẳng thể cảm giác được cơ thể của mình. Cảm giác vô lực lần nữa bao trùm lên cơ thể nó. Rồi nó chẳng còn biết gì nữa.

“Mình chết rồi?” là ý nghĩ đầu tiên của Turan khi nó lấy lại được ý thức. Xung quanh nó bây giờ toàn là một màu đen, giống hệt như những giây cuối cùng mà nó đang cố giành lấy sự sống. Nó thử lắng nghe, nhưng những gì nó có thể nghe được chỉ là những suy nghĩ của chính mình. Nó thử mở miệng nói điều gì đó nhưng có gì vang lên. Nó lại thử cử động và rồi nó giật mình nhận ra rằng cơ thể của nó không hề tồn tại. Nó thậm chí không thể đưa mắt nhìn hay cúi đầu. Tất cả những gì nó có thể làm bây giờ là suy nghĩ, và nhìn vào một màu đen vô tận.

– Turan Falanzt. Mười chín tuổi.

Một giọng nói chợt vang lên trong đầu Turan làm nó hoảng hốt, nhưng lại không thể làm gì đáp lại.

– Đây là lần tử vong đầu tiên của cậu.Giọng nói lại vang lên và ngay sau đó, hình ảnh đầu tiên hiện lên trước mặt Turan: một dáng người cao gầy khoác lên một tấm áo choàng màu nâu sẫm rách tươm nhưng vẫn đủ che chắn cả cơ thể hắn ta, cùng với một cái lưỡi hái được làm rất cẩu thả bằng cách cột đầu lưỡi hái gỉ sét bằng dây leo vào một cây gậy gỗ sần sùi đã mục.

“Tử thần?!” Turan thốt lên trong suy nghĩ. Dáng hình mà nó thấy ngay lúc này đây không thể nhầm lẫn được chính là tử thần mà các sách truyện đã nói đến. Thế nhưng chưa từng có ai dám chắc rằng tử thần trông thật sự như vậy cả. Tất cả nhưng người đã tái sinh đều chỉ bảo rằng họ chết, và rồi sống dậy mà thôi. “Thế mà lại gặp được tử thần. Đây là những gì một người đã chết nhìn thấy trước khi sống dậy ư?”

– A… – tử thần cất một hơi dài – Vận mệnh của ngươi thật kỳ lạ.

“Vận mệnh?” Turan thắc mắc, có chút ngạc nhiên. Nó không ngờ rằng điều mà một tử thần sẽ nói với nó lại là về vận mệnh, càng lại là vận mệnh của nó.

– Điểm dừng của ngươi không nên là ở đây. – tử thần tiếp tục – Ngươi không nên chết. Không bao giờ được chết.

Turan nghe, và không thể hiểu được. Một tử thần đang bảo rằng nó không bao giờ được chết. “Điều này là có ý nghĩa gì?”

– Ta sẽ gieo lên người một món quà. Ngươi hãy mang nó đến cho hắn. Hãy trở thành món quà mà hắn ta mong muốn.

Nói rồi, tử thần nâng cánh tay từ bên dưới tấm áo choàng lên. Đó là một bàn tay gầy guộc như chỉ còn da bọc xương, nhưng Turan có thể cảm nhận rõ ràng được sức mạnh cực kỳ to lớn ẩn chứa trên cánh tay đó. Và bây giờ, trên đầu ngón tay giữa nhỏ dài đang hướng đến gần mình, Turan trông thấy vô vàn những đốm sáng li ti màu xanh lam đang lan tỏa ra xung quanh. Rồi trước khi Turan có thể nghĩ thêm gì nữa, ngón tay đó đã chạm vào giữa trán nó, nó có thể cảm nhận được rõ ràng như vậy cho dù không còn cơ thể nữa. Xong, tử thần rút cánh tay của mình về. Những đốm sáng li ti kia đã biến mất và Turan chắc chắn rằng chúng đã đi vào trong nó, dù không biết là trong cơ thể, hay là linh hồn.

– Trở về đi. Và nhớ kỹ, không được chết. Từ giờ trở đi, cái chết đối ngươi, là cái chết thật sự.

Tử thần cất tiếng lần nữa, và bóng dáng dần lùi xa ra, hòa dần vào trong màu đen đặc cho đến khi mất hút. Turan vẫn còn bỡ ngỡ trước những gì vừa xảy ra, nhưng trước khi nó kịp nghĩ ngợi thêm bất kỳ điều gì, ý thức của nó đã mờ dần đi. Rồi nó không còn biết gì nữa.

Turan bừng tỉnh dậy. Nó đang nằm ngửa trên nền đất, đôi mắt đăm đăm nhìn vào bầu trời trong xanh với vài đám mây trắng nhỏ lửng lờ trôi; tiếng bàn tán của vài người nào đó lọt vào trong tai nó; và nó cảm thấy từng cơn gió thổi qua người nó mát lạnh.

– Mình còn sống.

Turan nói gọn. Môi nó không kiềm được nở một nụ cười mà nó chắc chắn là ai trông vào bây giờ cũng sẽ nghĩ rằng nó vừa gặp được chuyện cực kỳ vui như là trúng số độc đắc hay tỏ tình thành công. “Nhưng chuyện gì có thể vui hơn là thoát chết chứ!”

Turan ngồi dậy, lôi từ trong túi trữ vật của mình ra một chiếc đồng hồ quả quýt rồi kiểm tra: mới hai giờ chiều kém năm – chỉ mười phút sau khi nó tưởng rằng mình đã chết. Nó thầm cảm ơn trời đất và bất kỳ ai là chủ nhân giọng nói đã vang lên lúc nó cận kề cái chết. Người đó chắc hẳn đã phải truyền cho nó rất nhiều nguyên khí để nó có thể thỏa mãn được cơn khát từ nguyện lực của lời cầu khấn mà nó đã ngu ngốc cất lên.

“Mình không được chết.” Turan chợt nghĩ, và nó vô cùng quả quyết với điều đó. Dù nó biết rõ rằng một người khi chết thì sẽ được tái sinh lại tại các điện thờ, nhưng nó lại không nghĩ rằng bản thân mình có thể như thế. Nếu nó chết, đó là kết thúc thật sự cho nó.

Chương 20: Bọ cạp vàng làng Veilr

Turan mất hơn nửa giờ đi chuyến xe buýt đến khu phố Rahm và thêm mười lăm phút đi bộ để đến được nơi nó cần đến. Với sự giúp đỡ của lời cầu khấn ‘Nương theo gió’, cơ thể của nó đã có thể di chuyển mà chẳng tốn bao nhiêu sức lực. Hơn cả, việc nguyên khí trong cơ thể nó đã được bổ sung lại khiến nó bây giờ thậm chí có thể tự mình đi về mà không cần xe buýt.

“Làng Veilr” Turan nhìn dòng chữ được viết trên một tấm bảng gỗ cạnh mình, và mắt nó thoáng nheo lại khi nhìn đến dòng chữ nhỏ hơn viết lem lên dòng chữ bên trên: “lũ Nihr cặn bã”. Một ngọn lửa giận phút chốc bùng lên trong lòng Turan và nó phải mất mấy giây mới có thể kiềm lại chân mình không sút bay tấm bảng gỗ đi. Dòng chữ vô lại kia còn rất mới, mà Turan thì nhớ rõ rằng lần trước nó đến đây thì không hề có. Bản thân là một Nihr, Turan biết những hành động tương tự không phải là hiếm, nhưng những kẻ chịu hạ mình đến khu phố Rahm – nơi những Nihr tụ tập sinh sống chỉ để viết nên dòng chữ như thế này lại là không bình thường. Nghĩ đến đây, nó liền cảm thấy bất an, bước chân vội vã tiến về phía trước.

Làng Veilr không lớn, chỉ có diện tích tương đương ba con hẻm ở nội thành Yeit. Tuy nhiên, nơi đây không hoàn toàn tập trung vào nhà ở mà còn có các khu vực sinh hoạt khác như vườn rau, cây ăn quả cùng ao chuồng chăn nuôi các loại, bao quanh lấy ba dãy nhà cùng với một tòa nhà lớn ở trung tâm.

– A! Anh Turan!

Tiếng gọi lớn vang lên khi Turan vừa định xông thẳng vào tòa nhà trung tâm khiến nó ngừng lại. Nó nhận ra tiếng gọi đó: là Noah. Thằng nhóc tóc vàng hoe đang chạy đến chỗ nó, mặt cười tươi rói làm lộ ra hai cái răng khểnh của mình. Trái ngược lại với vẻ hớn hở của Noah, Turan mặt tối sầm đi. Nó nhìn thấy người thằng nhóc lấm lem bùn đất và có mấy vết trầy xước rất mới trên tay.

– Sao hôm nay anh đến trễ thế?

Noah cất tiếng hỏi nhưng Turan không mảy may trả lời. Nó quá hiểu thằng nhóc này: đang giả vờ rằng mọi chuyện vẫn ổn. Nhưng thằng nhóc có thể giả vờ đến mức nào với người ngợm của mình hiện tại.

– Bác Balt đâu rồi? – Turan hỏi.

Môi Noah run nhẹ như định nói gì đó mà chợt ngừng lại. Rồi thằng nhóc cúi đầu nhìn sang chỗ khác, tránh né ánh nhìn chăm chăm của Turan. Phản ứng của Noah khiến Turan càng thêm tin chắc rằng đã có chuyện không hay xảy ra.

– Mau nói anh biết đã có chuyện gì.

Turan mở giọng nghiêm nghị, pha chút nóng nảy. Nó biết bản thân mình đang mất dần kiên nhẫn.

Noah vẫn không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn Turan một cái rồi lại nhìn sang chỗ khác. Thằng nhóc cứ đứng yên như thế đến hơn mười giây rồi mới cất tiếng nói nhỏ:

– Bác Balt… đang ở chỗ bác Eidon. Em… em còn phải đi lấy nước.

Noah dứt lời thì xoay người chạy đi luôn. Thái độ cùng câu trả lời nửa vời của thằng nhóc khiến Turan phát bực, nhưng nó cũng không có đuổi theo hay gọi thằng nhóc lại. Nó cần phải đến phòng y tế duy nhất của làng Veilr, cũng chính là chỗ của bác Eidon. “Mong là không có chuyện gì nghiêm trọng…”

Phòng bác Eidon nằm ngay sau tòa nhà trung tâm nên Turan chỉ mất chưa đến một phút để chạy đến. Cửa phòng để mở, bên trong có tiếng nói vang ra: là tiếng cãi vã.

– Con không thể! Con không được phép!

Tiếng gắt lớn đầy giận dữ của một người đàn ông vang lên. Giọng ông ta có pha chút khàn và Turan nhận ra ngay đó là bác Balt, cũng chính là trưởng làng Veilr.

– Con phải làm thôi. Còn có cách nào khác chứ!?

Một giọng nói khác vang lên, là giọng nữ, và chắc chắn là của con gái bác Balt – Melry. Turan nghe được trong giọng nói có phần nghẹn lại, run run như sắp khóc.

– Không có cách nào cả! Ta cấm!

Tiếng bác Balt quát lớn và ngay sau đó là một tiếng “rầm” vang lên. Turan đã bước đến bên cửa phòng, đưa mắt nhìn vào và có thể đoán ngay được là bác ta vừa đập bàn. Melry lúc này đứng ngay bên cạnh, đang lấy hai tay ôm mặt mình. Tuy nhiên, cảnh tượng hút lấy Turan ngay bây giờ là một người đang nằm trên giường – Lily. Cô nhóc mắt nhắm nghiền, khuôn mặt tím tái thấy rõ và cả người thì run rẩy liên tục. Từng tiếng rên nhỏ phát ra từ đôi môi đã thâm sạm đi như cứa vào lòng Turan. Nó thấy thế mà chính mình đau. Mới mấy ngày trước con bé tóc vàng hai bím này còn nũng nịu đòi nó mua cho cái buộc tóc mới. Nó giờ thậm chí có ảo giác rằng tiếng rên nhỏ đó là đang gọi tên mình.

– Turan?

Tiếng gọi vang lên từ sau lừng Turan nhưng nó chẳng thèm quay mặt lại. Cái nó quan tâm duy nhất lúc này chính là dàng người bé nhỏ đang ở trước mặt nó. Nó thậm chí không thèm quan tâm đến chuyện gì đã xảy ra.

– Bác Eidon. Lily sẽ không sao chứ? – Turan cất tiếng hỏi.

Bác Eidon không trả lời ngay câu hỏi mà đặt tay lên vai Turan, vỗ nhẹ mấy cái, bảo:

– Bình tĩnh đi, Turan. Con bé tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng.

Tiếng nghiến răng ken két vang lên. Turan giận, rất tức giận. Dù chưa biết chuyện như thế nào, nhưng nó đã thầm thề rằng sẽ khiến kẻ gây ra chuyện này trả giá. Song, nó càng giận chính mình đã không đến đây sớm hơn. “Có thể mọi chuyện đã khác…”

– Ngày mai ta sẽ giải tỏa làng Veilr.

Bác Balt cất tiếng nói, giọng nghiêm nghị.– Không. Con không muốn. – Melry lập tức phản đối – Hãy để con-

– Melry! – bác Balt quát lớn – Ta là cha của con!

Melry sững người lại trước câu nói của cha mình. Câu nói không nhằm mục đích gì hơn là ép Melry phải nghe theo, nhưng đó rõ ràng là phản tác dụng trong tình huống này.

– Con… con sẽ tự quyết định cuộc sống của mình!

Nói rồi Melry quay người bước ra cửa và cô ta ngay lập tức đụng mặt Turan. Đôi mắt của cô ta đỏ hoe và ướt đẫm với hai hàng nước mắt chảy dài trên má. Mái tóc dài màu lam nhạt giờ rối bù và xơ xác không còn chút sức sống. Vừa nhìn thấy Turan, Melry liền vội vàng quẹt nước mắt đi, kéo tóc mái đang rũ xuống trước mặt mình ra sau tai. Hành động của cô ta hoàn toàn là bối rối, và hốt hoảng, và chỉ khiến tình huống càng thêm khó xử.

– Cô có thể không bỏ đi và ở lại đây một chút không?

Turan cất tiếng nói, gằn giọng từng chữ một. Nó không phải là không để ý đến trạng thái của Melry lúc này, nhưng nó cần cô ta ở lại, để hiểu được và giải quyết tình hình hiện tại. Lily vẫn đang nằm đó chịu lấy đau đớn triền miên, thậm chí có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Cô bé chỉ là một Nihr như nó, và việc trải qua cái chết, hay là nỗi đau hiện tại đều sẽ để lại hậu quả không thể tưởng tượng được.

Melry phải mất một lúc mới định thần lại mà nhận ra được chuyện gì đang diễn ra, nhẹ giọng đáp:

– Ừm.

Melry rất ngoan ngoãn quay vào phòng; Eidon cũng vội bước đến chườm thuốc cho Lily; Balt trông thấy Turan thì thoáng ngạc nhiên nhưng vẻ áy náy nhanh chóng hiện lên trên khuôn mặt của ông. Mái tóc chớm bạc và vầng trán đã có nếp nhăn vốn đã khiến ông trông già nua giờ lại còn khiến ông trông thật đáng thương hại nữa. Tuy nhiên, cái gì tới cũng sẽ tới, Turan sải bước dài đến trước bàn của Balt, lên tiếng:

– Tôi không muốn một lời giải thích rõ ràng. Tôi chỉ muốn biết chuyện gì đã xảy ra.

Balt đưa mắt nhìn sang bên giường, thở dài một hơi rồi bảo:

– Hôm nay tới lượt con bé cùng nhóc Noah chăm sóc cho bọn vật nuôi. Xong bữa trưa thì hai đứa nó cũng chạy ra chuồng nuôi luôn. Đáng lẽ không nên có chuyện gì hết… Ấy vậy mà ở đó lại có một con bọ cạp vàng.

Nghe đến đây, Turan đã có thể đoán được diễn biến tiếp theo. Bọ cạp vàng là một con quái cấp 3, với khả năng đặc biệt chính là tiêm nọc độc rút lấy ma năng từ kẻ địch, mà triệu chứng Lily đang biểu hiện hoàn toàn quen thuộc đối với Turan: cạn ma năng.

Khác với tai nạn mà Turan ngu ngốc gặp phải lúc trưa, cạn ma năng khiến cho cơ thể bị mất cân bằng nghiêm trọng dẫn tới cơ thể tự đầu độc chính mình. Thế nhưng cạn ma năng chỉ có thể xảy đối với những ai có tu luyện liên quan đến ma năng, bởi vì chỉ khi đó, cơ thể của họ mới cần liên tục trao đổi và vận chuyển ma năng nhằm vào các mục đích cụ thể. “Mà trong làng Veilr, chỉ có Lily là đang học về phép thuật” Turan nghĩ thầm, và nó vô thức cắn lấy môi mình. Nó đang oán trách bản thân đã nuông chiều con bé mà dạy phép thuật cho, dù con bé chỉ là một Nihr. Một Nihr, bị một con quái cấp 3 tiêm nọc độc rút ma năng, rõ ràng chỉ có con đường chết.

– Eidon đã giúp khống chế nọc độc – Balt nói tiếp – nhưng sẽ không kéo dài được quá lâu. Chúng ta cần thuốc giải.
– Bao lâu?

Turan hỏi vội. Nó cần biết mình có bao nhiêu thời gian.

– Nửa ngày. – Eidon lên tiếng – Tốt nhất là nội trong ngày hôm nay phải giải được độc cho con bé. Nếu không sẽ để lại di chứng không tốt.

“Chỉ nửa ngày, quá ít thời gian.” Turan nghĩ, vẻ hoang mang dần hiện lên trên mặt nó. Nọc độc của bọ cạp vàng chỉ là loại độc yếu kém nhưng thuốc giải cho nó lại có giá trên trời và không hề dễ mua. Bởi vì để chiết xuất được một giọt thuốc giải, cần phải lấy được tinh chất hoặc tốt hơn là tinh đan của con bọ cạp này. Thế nhưng bọ cạp vàng là một con quái, và khả năng rơi ra hai loại vật phẩm kia là cực kỳ thấp. Nếu muốn chắc chắn đạt được tinh chất của bọ cạp vàng, sẽ cần tìm được một con bọ cạp vàng thật, cùng quá trình xử lý để thu tinh chất cực kỳ công phu.

– Con bọ cạp kia thì sao?

Turan cất tiếng hỏi, cố nắm lấy một tia may mắn nhỏ nhoi rằng con bọ cạp vàng xuất hiện trong chuồng nuôi là thật.

– Ta đã giết nó.

Balt nói, và như để chứng minh, ông ta đặt lên bàn một thanh kiếm ngắn chừng bốn tấc màu đồng xanh. Thanh kiếm tên Galtic, và là vũ khí tự vệ duy nhất của làng Veilr. Đây là thứ được gia truyền của nhà Galton, và có phẩm chất đạt đến ‘Tinh anh’. Dù chỉ là Nihr, nhưng với Galtic, Balt hoàn toàn có thể hạ sát con bọ cạp vàng chỉ có cấp 3 kia.

Turan hiển nhiên không nghi ngờ khả năng hay lời nói của Balt. Nhưng nó vẫn chưa có câu trả lời mong muốn, hỏi tiếp:

– Con bọ cạp biến mất rồi ư?

– Phải. – Balt đáp ngay – Như mọi con quái khác. Và vì ta là Nihr nên chẳng có gì sót lại cả.

Nói đến đây, Balt cũng chợt nhận ra ý muốn của Turan, khẽ thở dài một tiếng. Ông ta có chần chừ đôi chút, nhưng rồi cũng lên tiếng:

– Thuốc giải thật ra là có cách lấy được.

Turan ngạc nhiên. Nó có chút không hiểu vì sao chuyện quan trọng như vậy mà đến bây giờ Balt mới nói, nhưng chỉ chốc nó liền nhận ra rằng “cách lấy được” của ông ta không hề dễ dàng.

– Chuyện xảy ra không lâu thì người của hội Hyrameng có tìm đến. Họ bảo rằng có thuốc giải cho độc bọ cạp vàng, và sẽ bán cho chúng ta với một điều kiện.

Turan nghe đến đây thì đã có thể hình dung được toàn bộ câu chuyện. Đây chắc chắn là mưu kế của hội Hyrameng – một hội chuyên về chế dược và nghiên cứu dược, hay chính xác hơn là một hội tập trung của nhưng người làm nghề thầy thuốc. Để có được nguyên liệu và tài vật dành cho nghiên cứu cùng chế dược, họ thường xuyên tổ chức các cuộc săn bắt các loại độc quái, linh quái cùng thu hái thảo dược. Bên cạnh những thông tin trong sạch đó, Turan còn biết được một điều khác về hội Hyrameng: họ chuyên về độc dược và giải độc. Đây không phải là lần đầu hội Hyrameng có ý đồ xấu với những Nihr sinh sống ở khu phố Rahm, và vì vậy họ không bao giờ được chào đón ở nơi này. Lần gây chuyện gần nhất của họ thậm chí đã khiến Turan tiêu tốn tất cả tiền của mình và còn phải mượn thêm để giải quyết.

– Điều kiện đó là Melry phải đến làm việc cho hội.

Balt cất tiếng nói nốt, đưa mắt nhìn về Melry đang ngồi cạnh giường. Đôi mắt của ông ta ẩn chứa sự lo lắng, nhưng lộ ra nhiều hơn là vẻ kiên quyết: ông sẽ không để cho con gái mình chịu thiệt.

Nhận ra ánh mắt của cha mình, Melry vội lên tiếng:

– Con có thể làm được.

– Làm cái gì cơ!

Turan gắt lên, gần như là quát lớn với Melry, trước cả khi Balt kịp mở miệng cấm đoán ý định của đứa con gái. Turan biết còn rõ hơn Balt mức độ nghiêm trọng của việc Melry đến làm chỗ hội Hyrameng. Một Nihr đối với một hội độc dược có thể làm được hơn là thử độc, thậm chí còn có thể tệ hơn. Mặc dù trong lòng Turan có khúc mắc rằng tại sao hội Hyrameng lại nhắm vào Melry, nhưng nó sẽ không để mưu kế của họ đạt thành. Chỉ bằng việc gieo độc lên Lily đã đủ để khiến nó cự tuyệt và cản trở tất cả mọi ý xấu của bọn chúng. Nếu bản thân có đủ lực lượng, nó chắc chắn sẽ khiến hội này biến mất khỏi thành Yeit.

– Cậu yên tâm. – Balt cất tiếng – Ta sẽ kiếm đủ tiền để mua thuốc giải cho con bé. Và sẽ rất sớm thôi.

– Cha! – Melry nói lớn – Cha không thể bán khu đất này được. Đây là-

– Ý ta đã quyết.

Balt ngắt lời Melry, giơ tay ra hiệu cô con gái không cần nói thêm gì nữa. Turan thấy vậy cũng không xen vào giữa hai cha con, thế nhưng nó lại không đủ kiên nhẫn chờ tiền của Balt và hơn cả, có tiền cũng chưa chắc có thể mua được thuốc giải độc cho Lily. Nó cần tìm cách giải quyết khác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau