VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Howlei giảo hoạt

Tiffia ngồi ở trong phòng, bình tĩnh cảm nhận từng chút một thay đổi bên trong cơ thể mình. Nghi lễ cầu phúc vừa được thực hiện xong cách đây không lâu, và hiệu quả là có thể thấy rõ được.

Trước đây, Tiffia không quá quan tâm đến chuyện bản thân có thể nhận được ích lợi gì từ nghi lễ, chỉ đơn thuần làm theo bản tâm của mình. Thế nhưng từ lúc đi theo Turan, trở thành đồng đội của cậu ta, cô không thể không thừa nhận rằng chính mình quá yếu, cần phải mạnh hơn.

Đột phá Nihr, trở thành du hành giả chân chính, đối với Tiffia giờ đã không chỉ mang ý nghĩa là tháo bỏ cái mác rằng bản thân là một điềm xấu nữa. Turan rõ ràng là không quan tâm đến điều đó, mà là muốn có bên cạnh mình những người đồng đội đắc lực.

Khi cảm thấy cơ thể đã ổn định, Tiffia mới đứng dậy, bước vào nhà tắm. Làn nước mát lạnh rất nhanh phủ kín cả thân người trần trụi của cô, tạo một cảm giác vô cùng sảng khoái và dễ chịu.

Đối với một yêu tinh, việc tắm rửa không chỉ là để làm sạch cơ thể, mà còn là một hành động nhằm thanh lọc tâm hồn. Tiếp xúc với các tinh linh cần có sự đồng cảm lớn, bên cạnh đó cũng cần giữ tâm hồn trong sạch, khỏe mạnh, nếu không sẽ bị ghét bỏ, chẳng những không nhận được phù hộ hay giúp đỡ mà còn chịu nguyền rủa.

Nguyền rủa đến từ các tinh linh, kể cả có là các Chính thần cũng không dám xem nhẹ.

Dù vậy, trên thực tế, Tiffia chưa từng trông thấy một ai bị nguyền rủa bởi tinh linh cả, nên không khỏi đoán rằng đó cũng chỉ là một lời dọa nạt của các bậc tiền bối cho lũ trẻ tinh nghịch khó bảo.

Nghĩ lại, lần đối mặt với người thân nhất của mình trở về từ thử thách Thần thánh, Tiffia đã thoáng có ý nghĩ rằng đó là một lời nguyền từ các tinh linh. Nhưng cũng không phải.

Tắm rửa xong, Tiffia chọn cho mình một bộ trang phục giản dị với áo phông và quần jean, thêm một tấm áo choàng như mọi ngày rồi rời khỏi phòng.

Hôm nay đã là ngày thứ ba kể từ khi nhóm Tiffia rời thành Tailor để tiến đến thảo nguyên Heilawild, cũng là nơi sẽ diễn ra cuộc thi kén rể hàng năm của liên minh các bộ tộc nơi đó. Theo tiến trình hiện tại, sau khi nghỉ ngơi đến trưa chờ phản hồi từ Neh rồi khởi hành, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tầm chiều là cả nhóm có thể tới nơi.

– A, là cô Tiffia phải không?

Có tiếng gọi từ phía sau. Tiffia không nghĩ rằng có người lại nhận ra mình trong lớp áo choàng này chỉ bằng cách nhìn từ sau lưng, không khỏi cảnh giác, nép người vào hành lang, giữ im lặng.

Tiffia nhận ra giọng nói này, dù thế, không có nghĩa là kẻ đến có lòng tốt, hay nói trắng ra là không đáng tin tưởng. Ngay từ đầu, việc mang theo hắn ta đã không được cô ủng hộ rồi, nhưng lại không thể mạnh mẽ phản đối ý muốn của Darmil.

– Đúng là cô rồi… nhỉ?

Giọng người đến ban đầu là hớn hở, ngay sau đó trở nên dè dặt, hơi có vẻ sợ sệt. Tiffia thấy thế thì biết cái trừng mắt cảnh cáo của mình đã phát huy hiệu quả. Đối với một kẻ giảo hoạt như hắn ta thì đánh một đòn phủ đầu luôn là phù hợp.

– Howlei, cậu theo dõi tôi?

Tiffia cất tiếng, giọng trầm vẻ nghiêm túc thấy rõ, từ đó làm bầu không khí giữa hai người trở nên căng thẳng.

Howlei nghe thế thì thoáng hốt hoảng, nhưng rất nhanh làm bộ dạng ái ngại, cười trừ đáp:

– Nào có. Tôi chỉ tình cờ trông thấy cô rời khỏi phòng thôi.

Tiffia tất nhiên không tin. Cô luôn rất đề phòng những động tĩnh quanh mình, nếu để tình huống tình cờ như Howlei nói xảy ra thì thật là quá trùng hợp rồi.

Mặt khác, trông thấy là một chuyện, chạy đến hỏi thăm không chút ngần ngại, rất đáng nghi ngờ.

– Nói đi, có việc gì?

Tiffia trực tiếp vào vấn đề luôn. Nếu Darmil đã không có ở đây thì cô nên giải quyết ổn thỏa tên này. Cơ hội như vậy không phải lúc nào cũng có.

– Đừng căng thẳng thế, cô Tiffia. – Howlei vội nói – Tôi thật sự không có ý xấu.

Như lời Howlei, hắn ta phần nào đó đã thừa nhận chính mình theo dõi Tiffia. Có thể không hoàn toàn là theo dõi, nhưng chờ sẵn ở ngoài phòng là có.

Hồi lâu, thấy Tiffia không đáp lời mình, cũng không ra vẻ ghét bỏ, Howlei mới bảo:

– Tôi có thể… nói chuyện riêng với cô một lúc không?

Tiffia nhìn Howlei một chút, lại quan sát một lượt khắp hành lang, gật nhẹ đầu đáp:

– Có thể. Nhưng đây là cơ hội duy nhất, và đừng làm mất thời gian.

– T-tất nhiên. Tất nhiên!

Howlei gật đầu lia lịa bảo, vẻ mừng rỡ như nhặt được vàng. Bộ dạng của hắn ta trông rất thành thật, nhưng vào trong mắt Tiffia lại thành giả tạo đến buồn cười.

Đơn giản mà nói, là làm quá.

Tiffia sau đó bước nhanh tới ban công ở cuối hành lang với Howlei theo sát phía sau. Nơi này cũng không phải chỗ bí mật gì, nhưng thường không có người qua lại, đủ để Tiffia nghe vài lời từ Howlei, cũng như nói rõ ràng mọi chuyện với hắn ta.

– Vậy, cô Tiffia… mối quan hệ của cô với Darmil là gì? – Howlei cất tiếng hỏi.

Tiffia nhăn mày, không ngờ được là tên này lại đặt ra câu hỏi ngớ ngẩn như vậy.

– Bộ không phải là đồng đội sao?

Tiffia không trả lời, mà hỏi ngược lại. Cô giờ kì thực muốn dò xem Howlei đang nghĩ cái gì mà hỏi như thế.– Đúng là đồng đội… nên như vậy. – Howlei nói – Chỉ là, tôi có nghe cô là một Nihr?

Tiffia nhếch mép cười, nhưng lại khéo léo nghiêng người ẩn sau lớp choàng không để cho Howlei thấy được. Cô tất nhiên hiểu ý hắn ta muốn nói là gì. Dù sao thì không khó để tra ra cô là một Nihr.

Nhưng vấn đề là tại sao Howlei lại đi điều tra chuyện đó. Hắn ta hẳn không chỉ là một người bạn mới quen như lời của Darmil. Cậu ta quá ngây thơ rồi, và theo Turan hay bảo thì là ngu ngốc.

– Nghe nói vu vơ thì đã vội kết luận… Nếu tìm tôi chỉ để nói mấy lời mang tính công kích này xin lỗi, tôi không rảnh.

Tiffia nói rồi làm bộ dạng toan rời đi. Cô không dám chắc Howlei sẽ giữ mình lại, nhưng cơ bản thì cô cũng không cần. Nếu hắn ta thật sự tìm cô vì lý do vừa nói ra kia thì mọi chuyện với hắn không bao lâu sau đó liền có thể giải quyết xong.

– Đừng gấp, cô Tiffia. – Howlei vội bảo – Cô hiểu nhầm rồi. Tôi không có ý đó.

Tiffia ngừng bước, không có quay người lại, hỏi:

– Vậy là có ý gì?

Howlei lộ vẻ khó xử, hồi lâu mới đáp:

– Tôi cũng là được người khác nhờ vả thôi. Darmil… rất mạnh.

Tiếng “nhờ vả” phát ra có phần miễn cưỡng, và một người tinh ý như Tiffia rất dễ dàng nhận ra Howlei không có nhiều lựa chọn ở đây. Lời tiếp theo của hắn ta, quá rõ ràng là muốn nói người nhờ vả kia có liên quan lớn đến Darmil. Chỉ là, Tiffia không biết đó là chuyện tốt hay chuyện xấu.

“Có người dám mưu tính đối phó Darmil?” Tiffia nghĩ, cảm thấy có hơi không khả thi. Dù vậy, cô vẫn phải để ý mà làm rõ chuyện này. Nói thế nào thì Turan cũng đã phó thác Darmil cho Tiffia, không thể cứ thế làm như không có gì được.

– Là ai?

Tiffia hỏi thẳng.

– Tôi không nói được.

Howlei đáp, không ngoài dự đoán của Tiffia.

– Thế thì không còn gì để nói nữa.

Tiffia bảo, tiếp tục bước đi.

– Khoan, tôi muốn nhờ!

Howlei hốt hoảng thốt lên, rồi thấy rằng bước chân của Tiffia không có dừng lại, liền lao lên trước chặn đường.

– Tránh ra. – Tiffia cất tiếng.– Cô hiểu cho, việc rất phức tạp. – Howlei hơi cúi đầu bảo.

– Không muốn hiểu. – Tiffia đáp ngay – Còn nhờ? Một chút thành ý cũng không có.

Howlei nghe vậy thì như sực nhớ ra gì đó, vội vàng lục lọi khắp người, chốc thì lôi ra một xấp mấy tấm giấy màu vàng đất đưa về trước.

Là bùa chú, và phẩm chất không thấp. Tiffia là người trong nghề, rất nhanh liền nhận ra giá trị của đống bùa này. Chúng không phải là những thứ mà một Nihr như cô có thể mơ tưởng chạm tới, ít nhất là trước khi Turan thể hiện ra khả năng đập hộp đáng kinh ngạc của cậu ta.

Ngạc nhiên là thế, Tiffia ngoài mặt không có biểu hiện gì nhiều, chỉ thở ra một hơi vẻ tạm chấp nhận, bảo:

– Nói nghe thử xem.

Howlei mừng quýnh, vội lên tiếng:

– Tốt quá. Chuyện là, ngày mai, cô có thể cùng tôi đi một chuyến không?

– Ngày mai? – Tiffia thắc mắc – Ngày mai là phải thi đấu rồi, còn đi đâu?

– Không phải lo. Rất gần. Đi và về chỉ mất vài tiếng. Mặt khác, cuộc thi đến chiều mới chính thức bắt đầu mà.

– Làm gì? – Tiffia hỏi tiếp.

– Gặp một người.

Howlei đáp, chợt nhận ra đây là điểm mấu chốt, nói thêm:

– Là người đã nhờ vả tôi.

Chuyện này thật sự có hơi ngoài ý muốn của Tiffia. Cô đã không nghĩ rằng mình có thể tìm tới người đứng sau nhanh như vậy, mà lại còn là được người ta chủ động yêu cầu gặp mặt.

Dù vậy, tất nhiên, Tiffia cũng nhận ra cuộc gặp gỡ này không hề tầm thường. Người có thể sai khiến Howlei, lại còn dám ra tay với Darmil, không nghi ngờ là một kẻ có thế lực lớn. Vậy nên đi gặp hắn ta, không tránh khỏi phải đối phó với một vài mối nguy hiểm.

Đối với một người từng bị bán đứng, trở thành nô lệ như Tiffia, cảnh giác với tình huống như vậy là điều phải làm. Hơn cả, cô đột nhiên cảm giác rằng, Darmil không phải là người duy nhất bị nhắm vào.

Nghĩ ngợi một hồi, Tiffia bảo:

– Tôi muốn mọi người cùng đi, không có vấn đề chứ?

Đối với lời này, Howlei vậy mà không có ngạc nhiên hay phản đối gì, liền đáp:

– Không có vấn đề.

Tuy nhiên, chuyện trở nên suôn sẻ ngược lại khiến Tiffia sinh nghi. Dù cô không thể lập tức chỉ ra cụ thể là có gì không thỏa đáng, vẫn là lo lắng, nói thêm:

– Cậu nên hiểu rõ tính nghiêm trọng của chuyện này. Làm bậy, cơn giận của nhà Altoris không phải là một kẻ nhỏ nhoi đến vòng bảng của giải đấu Harenthrum cũng không qua nổi có thể gánh được đâu.

Howlei nghe, không kiềm được rùng mình, bước lùi lại hẳn hai bước. Hắn ta đã nghĩ trước tới lời Tiffia rồi, nhưng đối với chuyện đáng sợ như thế, vẫn không khỏi hoảng hốt, nhất thời không biết nói gì cho phải.

Đem nhà Altoris ra đe dọa hoàn toàn không phải lời nói suôn. Danh tiếng nhà Altoris, cũng như quân đoàn Rumpal từ trước tới giờ không hề rầm rộ như những tổ chức lớn mạnh khác, nhưng ai cũng biết, bất kỳ nhóm thế lực nào dám mạo phạm, sau đó đều sẽ không có lý do rõ ràng mà lụn bại, trở nên mờ nhạt trong cuộc tranh đua Thần cấp.

Thậm chí, có tin đồn rằng hoàng gia Enria, cũng tức dòng họ Foilester có qua lại không ít với nhà Altoris, ngầm ủng hộ mọi hành động của nhà này. Cả gan nói xa hơn một chút, thì là hoàng gia Enria, còn tại vị sau Đại Thánh Thế cho đến giờ, đều là nhờ có phần công sức rất lớn của nhà Altoris cùng quân đoàn Rumpal.

– K-không dám. Tất nhiên không dám.

Howlei giọng run run bảo.

– Được rồi. Sau này, đừng có tùy tiện theo sau tôi nữa. Darmil chắc chắn không thích có người soi mói đời sống đồng đội của mình đâu.

Tiffia nói rồi đưa tay giật lấy xấp bùa trong tay Howlei, xong bỏ đi luôn. Cô vốn còn muốn hỏi vài thứ, nhưng trông bộ dạng run rẩy sợ sệt của hắn ta thì đành thôi. Tình huống này, hỏi thêm chưa chắc được gì, nhưng nếu để người khác trông thấy thì không tránh khỏi gây ra một đống hiểu nhầm, lợi bất cập hại.

– Chỉ mong Turan không có sai lầm.

Tiffia lẩm bẩm. Cho đến giờ, mọi hành động của cô đều dựa trên sự tin tưởng của Turan, mà cụ thể là việc chấp nhận để Darmil tham gia cuộc thi tổ chức bởi liên minh các bộ tộc vùng đông bắc này.

Tiffia không có nhiều thông tin như Turan, càng không nắm biết được lý do của cậu ta. Dù vậy, nếu cậu ta đã ra quyết định, hẳn là đã suy tính kỹ càng rồi.

Chương 157: Một mình đánh quái

Darmil tập vội một bài thể dục nhẹ cho nóng người xong thì rời phòng, bỏ luôn cả bữa sáng mà tìm tới phía ngoài thị trấn.

Sở dĩ Darmil vội vã bỏ đi như vậy, phần nhiều là vì muốn tránh bị theo đuôi bởi Neh. Cô nàng suốt mấy ngày vừa qua cứ bám theo nó, dai như đỉa vậy. Dù rằng đã khẳng định rất nhiều lần sẽ không đổi ý hay trốn đi, Neh vẫn cứ không tin, một mực giám sát Darmil cho bằng được.

Thị trấn nhỏ mang tên Polrag này bị bao phủ bởi các bãi quái cấp từ 3 đến 5, không quá cao, và với đội phòng vệ tập hợp từ các du hành giả địa phương thì nơi đây cũng có thể xem là một khu vực an toàn. Dù vậy, vì không thể so được với các thành trấn lớn, khách đến thăm nơi này không tránh khỏi ngày càng giảm.

Darmil kì thực không có quan tâm đến sự thịnh vượng hay suy thoái của thị trấn Polrag. Đối với nó, đây chỉ là một nơi dừng chân nghỉ ngơi để chuẩn bị tiếp tục chuyến du hành của mình. Thậm chí nếu nơi này không tồn tại, nó chỉ cần dựng một cái lều trại đơn giản, đốt thêm đống lửa, thế là được.

Cuộc sống như vậy, có khi còn thú vị hơn.

Mục tiêu của Darmil buổi sáng hôm nay không phải là những bãi quái gần đây. Chúng có cấp độ quá thấp, giờ đối với nó không còn hấp dẫn nữa. Vậy nên Darmil tìm đến khu vực xa hơn, nơi có những bãi quái cấp 5 đến 6. Đôi khi, nếu may mắn, nó còn có thể gặp được một vài con quái cấp độ 8 trở lên.

Định bụng là thế, Darmil lại không thể một mạch chạy tới chỗ đám quái cấp cao được. Nó không có xe riêng, cũng không biết lái xe, chỉ có thể đi bộ thôi. Mà nếu đi bộ thì, Darmil căn bản không thể tránh thoát khỏi tầm nhắm của đám quái ác tính, cũng tức phải đánh với chúng một trận.

Đám quái đầu tiên mà Darmil gặp là một đám ba con Thỏ một sừng. Chúng mỗi con đều to hơn nửa mét có một chiếc sừng dài hơn tấc trên đầu trông rất dữ tợn, với bắp chân to khỏe và sức bật kinh người, luôn có thể lao thẳng tới kẻ địch rồi dùng cái sừng nhọn hoắc của mình gây ra vết thương chí mạng.

Để đối phó với chủng quái này, Darmil chuẩn bị sẵn cho mình một bộ giáp bằng thép vững chắc, đủ để chịu được ba đến bốn cú đâm từ chiếc sừng nhọn kia. Những chuyện còn lại, nó cũng không biết sẽ như thế nào, mà cũng chẳng thèm nghĩ nữa luôn.

Trên thực tế, phương thức chiến đấu phù hợp nhất khi đối đầu với Thỏ một sừng là tấn công từ xa. Sát thương từ cú đâm của loại quái này có thể giảm gần hết bởi giáp trụ, nhưng tránh né là rất khó, và càng khó hơn khi gặp phải nhiều con một lúc. Darmil cũng lờ mờ biết được điều này qua mấy cuốn cẩm nang du hành giả, nhưng vẫn là không có lựa chọn khác. Nó là một tên đấu sĩ, tấn công tầm xa rõ ràng là không phải nghĩ rồi.

Ba con Thỏ một sừng trông thấy Darmil đến gần thì liền cảnh giác, co người lại vào thế chuẩn bị, sẵn sằng bật lao đến bất kỳ lúc nào.

Darmil nắm chặt cái chùy gai trong, hít thở từng nhịp đều đặn. Nó biết bản thân đối đầu cùng lúc ba con quái trên cấp mình là không dễ, nên phải làm được trong đòn đầu tiên hạ gục một con.

Ba con Thỏ một sừng không có chủ động lao tới, mà kiên nhẫn chờ đợi. Lợi thế của chúng là đòn bật nhảy đâm tới của mình, nếu kẻ địch cách quá xa, chúng sẽ không tấn công. Tuy nhiên, nếu kẻ địch rời đi một khoảng cách nhất định, như các chủng quái ác tính khác, chúng sẽ không ngần ngại mà đuổi theo.

Darmil không thông minh đến mức dẫn dụ chúng bỏ đi lợi thế của mình, cũng không quan tâm tới chuyện đó. Cái nó muốn, là chiến đấu, tận hưởng chiến đấu, và chiến thắng.

Hồi lâu, như không thể chờ đợi thêm được nữa, Darmil đột ngột lao thẳng tới con Thỏ một sừng gần nhất, chùy trong tay được giơ cao lên.

Không có gì đáng ngạc nhiên, con quái canh Darmil vừa vào tới tầm tấn công của mình thì dậm chân thật mạnh, bật thẳng về trước với chiếc sừng nhắm vào ngực nó. Hai con quái còn lại thấy vậy cũng không có chờ thêm, nhảy tới theo đồng bạn của mình.

Darmil đối đầu trực diện con Thỏ một sừng đang lao tới, rất nhanh nện chùy xuống, trúng ngay đầu cùng chiếc sừng của con quái, đập văng xuống đất, mạnh đến mức có thể thấy từng đốm sáng li ti bắt đầu hiện lên.

Darmil không buồn nhìn đến hiệu quả đòn đánh vừa rồi của mình mà quay sang hai con quái còn lại, lúc này đã co người, chuẩn bị phóng tới. Nó không có thời gian để tránh né đòn tấn công, nhưng cứ thế va chạm thì thật sự là dở tệ, liền thuận thế xoay người, vung tay ngược lại quật chùy vào con Thỏ một sừng ở một bên trong khi dùng thân gánh chịu đòn tấn công của con quái còn lại.

Cú đâm của con Thỏ một sừng rất mạnh, làm Darmil nghiêng người, suýt nữa thì mất thăng bằng ngã vật ra. Tuy nhiên, chung quy thì nó cũng không có ngã, liền dậm chân, lại phang thẳng chùy vào con quái mà sau va chạm đã rơi ra xa.

Con Thỏ một sừng cuối cùng trông thấy cái chùy bay tới mình, theo phản xạ liền đưa sừng lên chống đỡ. Cố gắng nhỏ nhoi và yếu ớt đến đáng thương đó của con thỏ tất nhiên không mang lại kết cục gì tốt đẹp. Cái chùy vừa chạm vào chiếc sừng thì một đợt xung chấn cũng bắt đầu lan ra, đánh mạnh vào con quái, kèm theo sau đó là âm thanh giòn tan của thứ gì đó bị gãy vỡ.

Đợt xung chấn trôi qua rất nhanh, để lại nơi va chạm một cái chùy cắm xuống đất, xung quanh là bãi máu thịt đỏ lòm đang bắt đầu hóa thành những đốm sáng li ti.

Bãi quái đầu tiên trong ngày, Darmil thuận lợi giành chiến thắng. Mặc dù nó phải gánh lấy một đòn của con Thỏ một sừng, nhưng như vậy vẫn có thể xem là thành công.

– Tốt. Khởi đầu tốt lành!

Darmil hô, miệng cười sảng khoái. Đối với nó, du hành, chiến đấu, và chiến thắng, luôn là trải nghiệm tuyệt vời, không gì sánh bằng.

Sau đó, Darmil thu thập mấy món đồ rơi ra từ ba con quái, xong thì cũng không có nghỉ ngơi gì, liền quay đi tìm kiếm bãi quái tiếp theo.

Xung quanh có không ít bãi quái, nhưng hầu hết đều có số lượng không ít. Darmil có thể là kẻ ngu ngốc, và đôi khi điên cuồng, nhưng nó không phải là kiểu người xem thường mạng sống. Không cần đến mấy lần giáo huấn của Turan thì nó cũng biết quý trọng mạng sống của bản thân, là đồng thời giảm bớt lo lắng, phiền phức cho người khác.Thế nên nếu đánh giá thấy cái gì vượt ngoài khả năng của mình, Darmil tất nhiên không dấn thân vào.

Dù vậy, Darmil thật không rõ nhận thức của mình về khả năng của bản thân có thật sự đúng đắn hay không, và giờ thì nó đang đối đầu với một đám tám con Thỏ một sừng.

Darmil ban đầu vốn cũng không định nhắm vào đám quái này, nhưng không hiểu sao khi đi ngang qua, dù cách một khoảng không nhỏ, vẫn bị chúng để ý tới, và từng chút một tiếp cận mình.

Darmil không thể chạy, nó biết bản thân không đủ nhanh, nhất là khi so với một đám Thỏ một sừng. Nó chỉ có thể chọn chiến đấu mà thôi.

Tám con Thỏ một sừng, số lượng thật là nhiều. Tuy nhiên, Darmil không nghĩ rằng mình không đánh lại được. So với đám quái vừa rồi, chỉ đơn giản là tăng thêm năm con, vẫn chưa đủ để làm nó sợ chứ đừng nói đến làm lung lay chiến ý của nó.

Vậy nên Darmil khi phát hiện ra đám quái di chuyển về phía mình, nó không do dự nhiều, liền quyết định đối đấu với chúng.

– Số lượng nhiều, vậy thì tăng thêm một tay!

Darmil hô lên, lấy ra thêm một cái chùy gai nữa, cầm trên tay còn lại của mình. Nó sau đó, hai tay hai chùy, vùng chạy về phía đám quái.

Mấy con Thỏ một sừng thấy con mồi lao đến mình thì không có chút nao núng nào, liền co người lại vào thế sẵn sàng. Chúng luôn là như vậy, kẻ địch ở xa thì đuổi, kẻ địch đến gần thì chuẩn bị tấn công. Trông qua thì có thể là hành động thông minh, nhưng chỉ là đối với một đấu sĩ liều lĩnh như Darmil thôi, gặp phải du hành giả tấn công tầm xa thì chúng chỉ có nước chịu thiệt.

– Tới đây nào!

Cùng tới tiếng hô lớn đó, Darmil tiến thẳng vào trong tầm tấn công của hai con thỏ đầu tiên. Chúng gần như ngay lập tức phản ứng lại, dậm chân phóng về trước, hướng sừng thẳng vào người con mồi.

Darmil không chút ngần ngại, vung chùy từ hai tay, theo đó hai vòng sóng xung chấn lan ra, đập tan nát cả hai con quái đáng thương.

Nếu lũ Thỏ một sừng có trí thông mình thật sự, hay đúng hơn là ham sống, chúng hẳn sẽ kinh sợ mà lùi lại. Đồng bạn bị một đòn giết chết, lại còn là cả hai cùng lúc, không cần phải nghĩ cũng có thể thấy con mồi này không dễ nuốt.

Nhưng lũ Thỏ một sừng cuối cùng chỉ là quái, chịu sự ước thúc từ Đại Thánh Tôn, chỉ có thể lựa chọn tấn công.

Thế sẵn sàng đã có, sáu con thỏ còn lại ngay sau khi đồng bạn mình tan thành những đốm li ti chưa đầy một giây thì liền bật nhảy, phóng đến Darmil với chiếc sừng trên đầu hướng tới.Sáu đòn húc bằng sừng cùng một lúc, cảnh tượng này, không một du hành giả nào dám cưỡng ép đối chọi cả.

Darmil giờ tránh né cũng là không kịp, phòng thủ càng là không thể. Nhưng nó cũng không nghĩ gì nhiều, vung tay quật chùy sang ngang, đánh văng hai con quái, sau đó thì cắn răng gánh lấy bốn chiếc sừng còn lại húc vào người mình, hất ngược nó ra sau.

Darmil bị ngã, và rất nhanh thì cơn đau từ cú va chạm lan khắp người nó mà phải rất gắng gượng mới có thể không kêu lên.

Darmil vội xoay người, đưa mắt quan sát mấy con quái vừa húc ngã mình: chúng ở cách nó không xa, lại co người, chuẩn bị lần nữa phóng tới.

“Thật nhanh!”, Darmil chỉ kịp nghĩ như vậy, nén đau chồm người dậy, đưa tay giơ chùy chống đỡ. Hành động phòng thủ này của nó đơn giản là theo phản xạ trước nguy hiểm, vì lúc này bốn con thỏ đã lần nữa lao đến rồi, liền khắc đâm sừng vào.

Cú va chạm không mạnh như Darmil tưởng, chỉ khiến nó hơi nghiêng một chút, rất nhanh lấy lại thăng bằng.

Bốn con thỏ rơi trên đất, choáng váng trong giây lát, liền co người, chuẩn bị tấn công.

Nhưng Darmil không có cho chúng cơ hội đó, nhảy phốc đến nện chùy vào con gần nhất, đánh chết tươi. Ba con thỏ còn lại trước hành động bất ngờ của Darmil, xoay người, bật nhảy.

Ba cú đâm tới lần này không có sự chống đỡ, húc sừng vào người Darmil làm nó ngả nghiêng. Tuy nhiên, nó vậy mà cũng không có ngã, dậm mạnh chân chống đỡ.

Lũ quái rơi trên đất, rất nhanh liền vào thế sẵn sàng. Chúng dường như không biết mệt, càng không sợ hãi; chỉ cần con mồi còn chưa có chết, chúng sẽ tiếp tục tấn công, không ngừng nghỉ.

Darmil quắc mắt nhìn mấy con Thỏ một sừng, trong đầu một đống hỗn loạn. Nó không có đang nghĩ, nó là đang muốn đánh giết. Nó bị đau, và nó muốn trả đòn.

Tay phải siết chặt chiếc chùy gai, Darmil vung lên, phang thẳng vào con Thỏ một sừng gần nhất.

Cú phang rất nhanh và mạnh, nhưng đáng tiếc là không trúng mục tiêu, cách một đoạn gần nửa mét. Dù vậy, xung chấn dữ đội phát ra từ đó vẫn khiến ba con quái bị ảnh hưởng, trong một lúc không thể ra đòn tấn công.

Darmil không có quan cú ném của mình có trúng địch hay không, ngay từ khi chiếc chùy gai rời tay đã liền lao thẳng tới, tay trái cầm chiếc chùy còn lại quật ngang vào con Thỏ một sừng duy nhất hiện trong mắt mình, đánh bay con quái, cùng với cái chùy đi luôn.

Một trong số hai con Thỏ một sừng sót lại, lúc này đã lấy lại tư thế, liền dậm chân, bật nhảy xông tới Darmil. Tuy nhiên, con quái không có chạm được mục tiêu, hay đúng hơn là khi gần tới, sừng đã bị một bàn tay rắn chắc mạnh mẽ chụp thấy, theo quán tính quật ngang.

Darmil nắm con Thỏ một sừng trong tay, mắt nhìn về con Thỏ một sừng còn lại đang co người, không chút do dự vung xuống, nện một cú.

Hai con thỏ va vào nhau, một con ngay lập tức sập bẹp người, một con bị sừng đâm thủng, máu tuôn ra.

Darmil không có ngừng lại, vung lên lần nữa, rồi nện xuống. Một cú, hai cú rồi ba cú, Darmil cũng không có đếm, chỉ liên tục lặp lại động tác của mình, cho đến khi vật trong tay nó biến mất, trở nên trống rỗng.

Darmil đứng yên một chỗ, nhìn ra xung quanh. Khắp nơi đã không còn con quái nào nữa, nhưng không hiểu sao trong lòng nó vẫn còn dâng lên cỗ chiến ý dữ dội, và ngày càng lớn hơn. Nó muốn tiếp tục chiến đấu.

– Đến thêm nào…

Darmil nói nhỏ, cất từng hơi thở dồn dập. Đầu óc nó giờ không được minh mẫn lắm, không nhớ được chỗ nào mình đi qua mà có quái cả.

– Đến thêm nào…

Darmil lặp lại lời mình, bất giác quay đầu nhìn về một hướng. Nó không biết có gì ở đó, nhưng bước chân cứ thế tiến lên. Đối tượng không quan trọng, giờ nó chỉ cần chiến đấu mà thôi.

Chương 158: Bị bắt

Không rõ bao lâu sau đó, trước mặt Darmil chợt hiện lên dáng hình một con Bò tót đang gặm cỏ non. Nó không biết tại sao lại chỉ có một con ở đây, nhưng cũng chẳng quan tâm điều đó, một chiếc chùy gai liền được lấy ra, vung lên, từng bước tiếp cận.

Bò tót là chủng quái lành tính, thường không chủ động tấn công. Tuy nhiên, con Bò tót này dường như cảm nhận được mối nguy hiểm đến từ Darmil, vội vàng xoay người, hạ thấp đầu sẵn sàng húc tới.

Darmil mỉm cười, một nụ cười đầy vui thích khi thấy mục tiêu của mình cũng trong trạng thái chiến đấu. Nếu con Bò tót chỉ đứng yên đợi đập thì thật là nhàm chán, sẽ không thỏa mãn được thứ đang dấy lên trong lòng Darmil lúc này.

Rồi khi chỉ còn cách con Bò tót một khoảng ngắn, Darmil liền phóng người lao tới với chiếc chùy gai siết chặt trong tay.

Con bò thấy vậy cũng không ngần ngại, nâng chân lao thẳng về phía kẻ địch.

Darmil vung chùy, nhắm thẳng vào đầu con Bò tót. Tuy nhiên, con quái không giống như một con vật ngu ngốc thường thấy, hơi nghiêng đầu, tiếp lấy bằng chiếc sừng vững chắc của mình.

Cú va chạm rất mạnh, cùng với xung chấn ầm vang nếu là đối chọi với Thỏ một sừng chắc chắn sẽ là đập nát, nhưng đụng trúng Bò tót lại không gây ra được chút sát thương nào, chỉ khiến thế lao tới của con quái khựng lại một lúc.

Darmil không được tốt như vậy, nhăn mặt khó chịu. Tay nó giờ tê rần, phải cố lắm mới có thể giữ chiếc chùy không rơi mất.

Con Bò tót này mạnh đáng kinh ngạc, một kẻ chỉ biết đánh nhau như Darmil bây giờ chỉ có thể nghĩ được đến đó thôi.

Con quái chống đỡ được đòn tấn công của Darmil, chẳng bao lâu liền nâng chân tiếp tục lao về trước.

Darmil nhận ra tình huống, lập tức buông bỏ chiếc chùy đã chẳng thể nắm chắc trong tay đi mà dùng cả hai tay nắm lấy cặp sừng lớn của con quái, rồi vận dụng hết sức lực có thể của mình đẩy ngược trở lại.

Nhưng con Bò tót chẳng những không lùi mà còn tiến tới, làm hai chân ghì chặt dưới đất của Darmil kéo ra hai lằn dài. Từng chút một, nó bị đẩy ngược về sau, tốc độ cũng ngày càng tăng.

Trên thực tế, đối chọi kiểu này, Darmil hoàn toàn ở thế bất lợi. Nó có thể có sức mạnh, chưa kể đến có hơn được con Bò tót hay không, nhưng trọng lượng của nó chắc chắn là không so được với con quái. Nó phải cản con bò tiến tới, đồng thời cũng cố nâng đầu con bò lên, không cho con quái có thể từ dưới hất mình bay khỏi mặt đất.

– Ta phải thắng!

Darmil hô lên, tự cổ vũ chính mình theo bản năng. Hai chân nó theo đó ghì sâu hơn vào đất, trong giây lát làm chậm lại tốc độ đẩy lùi. Tuy nhiên, tình hình về cơ bản không hề xoay chuyển, vẫn là con Bò tót chiếm lợi thế, liền sẽ dùng thể lực vượt trội của mình đánh bại Darmil.

Không nghĩ được quá nhiều, Darmil kiên trì giữ vững tư thế của mình, càng thêm dùng sức cố chống lại thế tiến tới của con Bò tót.

Còn con Bò tót, con quái cứ thế đẩy Darmil lùi về sau, tốc độ không nhanh nhưng đang từng chút một tăng thêm.

– Tên điên nào thế này?

Một giọng nói vang lên lọt vào tai của Darmil, nhưng nó không để ý được, mải tập trung vào đầu con Bò tót.

– Tay không đấu bò, mốt mới?

Một giọng nói khác vẻ ngạc nhiên vang lên.

– Nói nhảm. Con Bò tót này là của chúng ta, không thể để hắn cướp mất được.

– Hắn cướp được sao? Trông bộ dạng này, tao cược một tạ thịt thằng này ba mươi giây nữa là đuối, bị đâm cho lòi ruột.

– Ha ha! Tao thích. Tao cược hắn trụ không tới hai mươi giây.

– Hai mươi giây vẫn còn nhiều. Tao đoán chừng mười giây không tới.

– Đoán? Đoán làm cái gì? Mày phải cược. Không cược thì cút.

– Cược thì cược. Tao mà sợ à!

Hàng đống giọng nói trộn lẫn vào nhau, nhưng Darmil không có quan tâm tới chúng nói gì, phát ra từ ai, chỉ thấy phiền.

Hai tay Darmil giờ đã tê rần, trở nên cứng ngắc. Dù vậy, nó vẫn giữ nguyên tư thế, tiếp tục dồn sức chống lại con Bò tót mạnh đến đáng sợ này.

– Hơn ba mươi giây rồi, tụi bay đều thua hết.

Một giọng nói vẻ hồ hởi vang lên, rõ ràng là rất đắc ý khi thấy đám còn lại cược thua.

– Mày có cược đâu mà lên mặt. Đồ ngu!

Một tên khác lập tức phản ứng, mắng thẳng mặt.

– Giờ tao cược. Không quá một phút nữa thằng này sẽ bị húc chết.

– Ai cho! Cút xéo!

Darmil cắn chặt răng, thật sự muốn phát điên đối với tình huống lúc này. Nó đã chịu đủ khó khăn khi phải chống lại con Bò tót rồi, lại phải nghe đám nhí nhố nào quanh mình nói lung tung, không khỏi tức giận. Quật xong con bò này, nó phải quay sang tẩn cho đám này một trận luôn mới được.

– Ừm… hình như hơi lâu quá rồi?

Một giọng nói vang lên, có chút ngạc nhiên.

– Há há! Mày cũng thua cược rồi Senkh.– Ơ nhưng mà nãy mày có cho tao cược đâu?

– Tao không cần biết. Mày thua rồi!

– Cái quái gì?!

Darmil giận, cực kì giận. Nó giận cả lũ khốn kia lẫn con Bò tót này. Nó không biết mình đã bị đẩy lùi tới đâu rồi, nhưng không thể cứ tiếp tục thế này, để yên cho con quái dồn ép mình được.

Nhưng khi Darmil vừa định bộc phát cơn giận của mình ra ngoài cho thống khoái thì chợt hai tay nhẹ bẫng. Nó sau đó liền phất hiện con Bò tót đã không còn dùng lực nữa, dễ dàng bị đẩy ngược về.

Tuy nhiên, cũng rất nhanh, Darmil liền nhận ra sự thay đổi kia không phải do mình, mà là con quái đã bị thương, kêu rú lên thành tiếng đau đớn. Vết thương gây ra nặng đến nỗi con quái đã không còn sức đè ép lên Darmil nữa.

– Chơi thì nhiều, làm chẳng bao nhiêu.

Một giọng nói rất có uy lực vang lên, ý tứ trách móc.

– Chú!

– Chú Dangh tới rồi! Chú coi thằng này-

Giọng nói im bặt, sau đó là giọng nói uy lực kia vang lên:

– Ham chơi bỏ việc. Nếu con quái chết vào trong tay hắn ta, ngươi đi đòi lại chiến lợi phẩm sao?

Darmil trông con Bò tót không còn lực nữa, gục xuống nằm thoi thóp thì nhìn một chút một thân cây cắm sâu vào trong người con quái. Mặt nó không giấu được vẻ tiếc nuối, lắc nhẹ đầu, quay người nhìn sang đám người, mới nhận ra mình từ lúc nào đã bị vây lấy, bởi mười mấy tên cưỡi ngựa.

Thấy Darmil chú ý tới mình, người đàn ông trông lớn tuổi nhất, trên mặt có bộ râu ria rậm, đầu đội chiếc mũ đính lông vũ thúc ngựa chạy đến, cất tiếng:

– Xin lỗi vì đã làm phiền đến chàng trai trẻ. Con Bò tót này là lạc ra từ đám quái mà chúng tôi săn, xin được nhận về.

Darmil không quan tâm đến việc con quái sắp chết này thuộc về ai, mà chỉ giận vì bản thân còn chưa kịp bộc phát thì kẻ địch đã mất khả năng chiến đấu, giờ không biết nhằm vào đâu mà xả.

Người đàn ông nhận thấy ánh mắt từ Darmil không có ý tốt, đoán là nó không vui, vội bảo:

– Lần này là lỗi của chúng tôi. Nhưng cậu cũng không nên làm khó. Dù sao thì vừa nãy, cậu rất chật vật mới tạm không chế được con quái này. Thế nên, cậu có thể kết liễu con quái, nhưng vật phẩm rơi ra thuộc về chúng tôi, cậu thấy sao?

Darmil hít một hơi thật sâu rồi thở ra, không phải vì bản thân hồi hộp, mà là cố kiềm nén cơn giận chừng bất kỳ lúc nào cũng có thể bột phát của mình. Rồi nó đáp:

– Tất cả đều không cần. Tôi cần một trận chiến.

Khuôn mặt người đàn ông cứng lại một lúc, sau đó thì lộ vẻ khó xử, nói:

– Hà tất phải làm vậy. Chúng tôi người đông thế mạnh, nhưng cũng không muốn làm khó cậu.Darmil tất nhiên nghe được sự khinh thường từ lời của người đàn ông, nhưng nó thật không có cách. Nếu không giải phóng cơn giận đang tích tụ trong người mình này, nó có khi sẽ không chịu nổi, giận đến chết luôn mất.

– Nếu không đồng ý, vậy thì cút đi.

Darmil nói là lời thật lòng. Đám người này tự nhiên kéo đến, mang theo thật nhiều lời lẽ lung tung, giọng điệu cũng rất khó nghe, nó càng nghĩ càng thấy tức giận hơn.

Người đàn ông nghe vậy thì thoáng giận dữ, mặt hầm hầm bảo:

– Hay cho một lời khiêu chiến… Được. Nếu muốn đấu, ta đến.

Rồi hắn ta nhảy xuống ngựa, lấy ra một cây giáo dài và nhọn, bước tới đứng đối diện với Darmil.

Darmil thấy vậy thì mỉm cười thích thú, lấy ra một cái chùy gai khác. Đây kì thực lại hợp với ý của nó, tất nhiên là vui mừng.

– Không hối hận? – người đàn ông hỏi.

– Hối hận? – Darmil thắc mắc – Tôi chỉ muốn chiến đấu.

– Thật là một tên cuồng chiến.

Người đàn ông nhận định, cười nhếch mép. Hắn ta sau đó nâng giáo lên bằng một tay, hơi hướng ra sau, ý bắt đầu trận đấu.

Darmil không chút nao núng, hơi hạ thấp người, giơ chùy sang ngang, canh lúc cánh tay của người đàn ông vừa di chuyển thì cũng quật một cú thật mạnh, nhắm thẳng cây giáo của hắn ta. Cùng lúc đó, cơn giận kiềm hãm đã lâu của nó, cũng bộc phát.

Cú vung chùy không biết mạnh bao nhiêu, nhưng va chạm với cây giáo, gây ra xung chấn, lập tức làm ngọn giáo văng đi mất, thân giáo thì tan nát thành từng mảnh gỗ. Tuy nhiên, cái chùy trong tay Darmil cũng không tốt hơn là bao, cong hẳn sang một bên, tất nhiên là không thể dùng được nữa.

Vậy nên Darmil không do dự buông bỏ cái chùy trong tay mình, lao tới đấu tay không với người đàn ông vẻ mặt giờ cứng đờ vì kinh ngạc.

Người đàn ông không có bất ngờ đến dại ra, thấy Darmil lao đến thì lập tức thủ thế, định xoay người phản công thì bị nó tóm lấy hai cánh tay, không thể không dùng sức kháng cự.

– Thật mạnh.

Người đàn ông cất tiếng, vẻ mặt không giấu được sự ngạc nhiên.

Darmil không quan tâm lời của người đàn ông, một mực dồn sức vào cánh tay của mình, cố quật ngã ông ta.

Nhưng người đàn ông đối với sức mạnh của Darmil, dù có ngạc nhiên, vẫn không có chút khó khăn nào chống lại. Ông ta lúc này, trông phần nhiều là đang thử sức nó hơn.

Darmil đâu có nghĩ nhiều như vậy, thấy rằng dùng tay là chưa đủ, liền kéo người mình lại, đồng thời giơ chân lên, tung thẳng một cú lên gối vào bụng người đàn ông.

Hành động của Darmil là rất nhanh, nhưng người đàn ông vậy mà phản ứng kịp, xoay người nâng chân lên đỡ lấy, chỉ hơi rung động một chút.

– Khá lắm! – người đàn ông cười bảo.

Darmil càng tức giận hơn, lại lên gối thêm một cú, rồi thêm một cú nữa, không ngừng nghỉ.

Hồi lâu, người đàn ông tựa hồ thấy đau, thốt:

– Được rồi. Dừng lại.

Darmil mặc kệ. Nó lên gối không có hiệu quả, buông tay người đàn ông ra, cúi thấp người, tung ra một cú đấm móc. Trái rồi phải, liên tục.

Người đàn ông vừa chống đỡ đòn tấn công hàng loạt của Darmil, vừa bảo:

– Ngừng lại đi, chàng trai trẻ. Con Bò tót này là của cậu rồi.

Darmil không có quan tâm, xoay người nhắm thẳng vào cổ người đàn ông mà đá.

Không quá bất ngờ, người đàn ông đưa hai tay ra chặn lại cú đá kia, chỉ bị đẩy lùi về một đoạn. Lúc này, ông ta cũng nhận ra không ổn, liền lấy ra một sợi dây thừng lớn, khéo léo đón đỡ Darmil đang nhào tới, rồi bằng những động tác nhanh thoăn thoắt trói nó lại.

Darmil bị trói, liên tục vùng vẫy. Nó dùng hết sức bình sinh muốn phá đứt sợi dây quanh người mình.

Nhưng Darmil không làm được. Nó quay, lăn, đạp quần quật không biết bao lâu, nhưng kết quả vẫn là không thể khiến sợi dây thừng đang trói lấy mình bị chút tốn hại nào.

– Đủ rồi.

Người đàn ông bảo, đập ra một bùa, nhắm thẳng giữa lưng Darmil. Từ đó không biết sinh ra loại lực lượng gì, cả người nó lại dần trở nên mất sức, chẳng mấy chốc thành mềm oặt, hệt như một con sên mất vỏ.

– Mang theo hắn ta. Trở về bộ tộc!

Chương 159: Darmil mất tích

Tiffia sau khi nói chuyện với Howlei xong thì rời đi làm việc của mình.

Điểm đến đầu tiên của cô là một cửa hàng tạp hóa nhỏ trong thị trấn Polrag. Nơi đây có bán rất nhiều các loại vật phẩm, từ vật liệu thô cho tới bùa chú cùng các loại thuốc. Giá cả thường được định khá thấp, tương ứng với chất lượng không cao, nhưng vẫn là đủ đáp ứng nhu cầu của phần lớn du hành giả.

Giờ vẫn còn sớm, cửa hàng chỉ vừa mới mở nên không có vị khách nào lui tới. Tiffia bước vào trong thì liền được chủ cửa hàng để ý đến, cất tiếng:

– Chào du hành giả, chọn lựa tự nhiên.

Tiffia gật nhẹ đầu chào lại, xong thì đảo mắt một vòng cửa hàng. Thứ mà cô nhắm tới chỉ có một: bùa chú. Thị trấn này không có cửa hàng đồng giá, càng không có cửa hàng bùa chú chuyên dụng nên Tiffia chỉ có thể tìm mua ở đây.

Chuyến đi tới thảo nguyên Heilawild này có không ít nguy hiểm, nên Tiffia cần phải bổ sung đầy đủ các loại bùa cho mình. Bùa chú sử dụng bởi một Nihr như cô khó mà đạt hiệu quả tốt, nhưng kết hợp với khả năng chiến đấu vượt trội của Darmil thì lại là chuyện khác. Vừa hay, thứ cô thiếu thì cậu ta có, và đồng thời ngược lại, thứ cậu ta mảy may chẳng quan tâm thì cô có thể bù đắp được.

Darmil thật sự là một tên ngốc cuồng chiến, có kỹ năng chiến đấu siêu việt, sức mạnh cùng tốc độ cũng là thuộc cấp độ cao, nhưng lại không có nhiều suy tính cho hành động của bản thân. Cậu ta chẳng thèm để ý rằng đối thủ của mình mạnh yếu như thế nào, hay rằng nên tấn công vào đâu, mà chỉ nhằm thẳng vào đánh và đánh theo bản năng mà thôi.

Dù thế nào thì, vẫn phải thừa nhận một điều rằng Darmil là một du hành giả ưu tú, chắc chắn sẽ giành được những lời mời hấp dẫn nhất từ các tổ đội hàng đầu cùng các tổ chức lớn mạnh nhất. Họ chỉ cần sắp xếp cho cậu ta một vị trí cụ thể, để cậu ta phát huy hết mình, rồi ở xung quanh hỗ trợ một cách phù hợp, không nghi ngờ gì có thể tạo ra một thế tiến công mạnh mẽ.

Đây cũng là điểm khiến cho Tiffia nghi hoặc không thôi. Cô dám chắc rằng Turan cũng nắm rõ điều này, và hiển nhiên biết việc giữ Darmil ở lại với tổ đội là khó đến nhường nào. Thế mà Turan trông vẫn rất thong dong, cứ như thể Darmil không còn lựa chọn nào khác ngoài tổ đội hiện tại vậy.

Tiffia không biết Turan dựa vào đâu để có được sự tự tin đó, và từ đấy, một áp lực vô hình đè nặng lên cô, bắt ép cô phải trở nên mạnh hơn. Cái tổ đội này, tiềm năng tương lai là không thể đo đếm được, và nếu bị tụt hậu lại, Tiffia không nghi ngờ gì sẽ trở thành gánh nặng cho cả đội.

Mà đó là điều mà Tiffia chẳng muốn xảy ra nhất.

“Có lẽ, thử thách Thần thánh là phải thực hiện rồi.” Tiffia lẩm bẩm, đưa tay chạm lên mấy tấm bùa trên một sạp hàng nhỏ.

Mấy tấm bùa này cấp độ chỉ đạt từ 1 tới 5, một số còn không có cấp độ, tức người sử dụng có thể thi triển ra toàn bộ sức mạnh của chúng mà không bị giới hạn bởi Thần cấp. Toàn bộ chúng, so với xấp bùa Tiffia nhận được từ Howlei lúc nãy, hoàn toàn bị lu mờ đi, trở thành không khác gì một đống giấy lộn.

Là một thuật sư, ngoài khả năng của bản thân, phẩm chất của bùa chú được sử dụng cũng rất quan trọng, thậm chí đóng vai trò mấu chốt. Cùng một loại bùa, chênh lệch một đến hai cấp độ thì không có nhiều khác biệt, nhưng lên đến ba, bốn thì rất khó bù đắp, và từ năm trở lên sẽ trở thành áp đảo hoàn toàn. Đương nhiên, cấp độ của bùa phải đi cùng với Thần cấp của người sử dụng, nếu không thì tác dụng sẽ suy giảm theo.

Bên cạnh đó còn có phẩm chất của bùa, ngoài tăng cường hiệu quả bùa chú thì có thể bổ sung các loại hiệu quả phụ trợ tương ứng. Như một tấm bùa ‘Ngủ’ phẩm chất ‘Thường’ chỉ có thể khiến kẻ địch đồng cấp buồn ngủ, hoặc đôi khi rối loạn tinh thần một chút thì cùng tấm bùa đó với phẩm chất ‘Ưu’ lại có thể khiến kẻ địch tạm thời mất đi khống chế cơ thể, gục xuống, từ đó xoay chuyển tình thế trận đấu.

Tiffia trên thực tế chưa trông thấy một tấm bùa ‘Ngủ’ có phẩm chất vượt qua ‘Ưu’ bao giờ, chỉ nghe nói đến mà thôi. Cô được biết rằng, tấm bùa này ở phẩm chất ‘Tinh anh’ có thể khiến mục tiêu sinh ra ảo giác, khó đưa ra phán đoán cùng hành động.

Lên cao hơn là phẩm chất ‘Anh hùng’, Tiffia kì thực chưa bao giờ tin rằng có tồn tại tấm bùa ‘Ngủ’ phẩm chất cao như vậy. Nhưng lạ thay là các loại tin đồn luôn được người ta tạo ra cho thỏa trí tưởng tượng của mình, và một trong số những tin đồn đó là tấm bùa có thể làm đảo lộn nhận thức của mục tiêu, trong thời gian dài quên mất nhiều thứ, thậm chí có thể bản thân mình là ai cũng không nhớ được.

Quay trở lại hiện tại, Tiffia dù lòng vẫn còn nghi hoặc, lại không thể phủ nhận rằng trong tay mình đang nắm giữ một tấm bùa ‘Ngủ’ phẩm chất ‘Tinh anh’. Thứ cô cảm nhận được từ tấm bùa cho thấy chắc chắn phẩm chất tấm bùa đã vượt qua phẩm chất ‘Ưu’ thường thấy rồi, nhưng liệu có đạt tới phẩm chất cao hơn chưa thì cô không dám nghĩ, càng không dám giám định chứ đừng nói đến là sử dụng.

Một tấm bùa tốt thế này, để một Nihr như Tiffia dùng, nghĩ thế nào thì cũng là hoang phí.

Tiffia cất nhẹ một tiếng thở dài, quyết định không nghĩ tới tấm bùa “lạc loài” đó nữa. Cô chọn lấy một xấp hơn chục tấm bùa các loại, thêm vài bình thuốc hồi phục nguyên khí rồi ra quầy thanh toán.

Sau khi rời khỏi cửa hàng tạp hóa, Tiffia tìm tới ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn. Không giống với trong các tòa thành lớn, ủy ban ở thị trấn Polrag khá nhỏ, và chỉ phục vụ vài chức năng cơ bản. May thay, trong số đó có cửa hàng vật phẩm.

Một Nihr như Tiffia thì không thể sử dụng chức năng cửa hàng, nhưng cô vẫn có thể trao đổi với tiếp tân để mua được các loại vật phẩm nhất định. Dù sao thì, tiếp tân cũng là người có Thần cấp.

– Ngài cần gì ạ?

Người nữ tiếp tân cất tiếng khi thấy Tiffia bước đến. Cách xưng hô của cô ta làm cô không chịu được cảm thấy xấu hổ.

Tiffia cũng chỉ là một Nihr mà thôi, bị người khác hô mình là “ngài” thì thật là không quen chút nào. Mà cho dù rằng cô có đột phá, tham gia vào cuộc tranh đua Thần cấp đi nữa thì cũng không xứng được gọi như vậy.
Tuy nhiên, giống như một quy tắc buộc phải làm theo, tất cả các nhân viên của ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn, bất kể Thần cấp hơn thua thế nào đều đối xử với du hành giả một cách đầy kính trọng như vậy. Tiffia không tìm được lời giải thích thỏa đáng, cũng không có lý do để làm thế.

– Tôi muốn xem danh sách các bùa chú được bán. Cơ bản thôi. – Tiffia đáp.

Nữ tiếp tân nghe vậy, có hơi ngạc nhiên, nhưng không hỏi hay phản ứng gì nhiều, rất nhanh lôi ra một xấp giấy tờ đưa cho Tiffia. Đối với người trong nghề như cô ta, chuyện một người không trực tiếp dùng cửa hàng vạn vật có thể hiếm, nhưng không phải là không gặp bao giờ.

Hơn hết, chỉ cần du hành giả không làm gì quá đáng, thì nhân viên của ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn không có quyền chất vấn hay tỏ thái độ xấu với du hành giả. Trừng phạt đến từ Đại Thánh Tôn, không một ai dám liều mình gánh chịu.

Tiffia lướt qua xấp giấy tờ, nhăn mày vẻ bực bội. Dù đã đoán trước giá cả chênh lệch rất lớn rồi nhưng cô vẫn không khỏi chửi thầm trong bụng khi trông thấy.

Phẩm chất của toàn bộ các loại bùa trong danh sách đều nằm ở mức ‘Thường’, không có phẩm chất cao hơn. Đây không phải là do cửa hàng vạn vật không thể cung cấp, mà là một quy tắc, rằng du hành giả chỉ có thể tự mình mua bùa phẩm chất khác.

Hồi lâu, Tiffia giấu một tiếng thở dài, đưa trả lại xấp giấy tờ cho nữ nhân viên. Cô không định mua bất kỳ tấm bùa nào cả, cứ thế rời đi luôn.

Mua bùa ở ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn, đối với một Nihr như Tiffia rõ ràng là một lựa chọn tồi. Cô vốn muốn bổ sung vài tấm bùa còn thiếu, nhưng nhìn đến giá cả lại thôi. Hiện tại, Tiffia cũng không phải là cần những tấm bùa đó đến mức có thể chấp nhận chịu thiệt nhiều như thế.

Turan đập hộp giỏi thì cậu ta giàu, Tiffia không có.

Darmil là cậu ấm nhà Altoris, không nghi ngờ gì cũng giàu, dù rằng giờ cậu ta không còn được sống thoải mái như trước.

Nhìn đi nhìn lại, Tiffia chợt thấy bản thân mình trong tổ đội thật nghèo, áp lực lại tăng thêm không ít.

Chẳng bao lâu thì Tiffia về tới nhà trọ. Một dáng người nhỏ nhắn với mái đầu màu xanh dương nổi bật đã đứng trước cửa từ trước, trông thấy cô thì chạy ngay đến, giọng hoảng hốt bảo:

– Cô có thấy tên Darmil trốn đâu rồi không?

“Trốn?” Tiffia nói thầm, vốn định hỏi xác nhận lại nhưng trông bộ dạng lo lắng của Neh thì thôi, đáp:

– Không có. Cô sao còn chưa lên đường?– Thật sự không thấy?

Neh gặng hỏi, hoàn toàn không quan tâm tới vấn đề mà Tiffia đề cập. Hồi lâu, thấy cô không phản hồi, cô ta mới bảo:

– Tên đó mà trốn rồi, ta đi còn ý nghĩa gì nữa.

– Cậu ta không có trốn.

Tiffia gằn giọng, vẻ không hài lòng với lời của Neh. Dù cho cả Turan và Darmil đều đồng ý giúp đỡ cô nàng này, Tiffia vẫn là không ưa thích. Với tính cách của cô ta, nếu không phải bị Turan trực tiếp yêu cầu thì cô còn lâu mới đi cùng.

Neh thấy phản ứng của Tiffia thì cũng không có dè dặt gì, chỉ đề thấp giọng một chút, lại nói:

– Nếu hắn ta không trốn, vậy giờ hắn ta ở đâu? Không thấy hắn ta, ta sẽ không đi tới chỗ bộ tộc.

Tiffia cố nén cơn giận trong lòng mình. Việc này không quá khó đối mới một yêu tinh luôn trải nghiệm vô vàn cảm xúc vào mỗi sáng như cô, nhưng cũng không có nghĩa là cô sẽ một mực để cho Neh tùy ý chọc giận mình.

Cái gì cũng phải có giới hạn của nó.

– Cậu ta cũng có việc của mình. – Tiffia cất tiếng – Cô cứ làm việc của cô, đến lúc cần thì cậu ta có mặt là được rồi.

– Bây giờ ta chính là cần hắn ta có mặt! Ngay bây giờ!

Neh thốt, không có vẻ gì là sẽ chịu lùi bước.

Tiffia càng trông thì càng thấy cô nàng trước mặt mình thật phiền phức, chẳng trách Darmil có cơ hội là trốn khỏi cô ta ngay; cũng không biết Turan vì lý do gì lại chấp nhận giúp cô ta.

– Cô chắc chứ? – Tiffia hỏi – Để trễ thì chúng ta sẽ không tới kịp cuộc thi đâu. Người chịu thiệt cuối cùng là cô đó.

Khuôn mặt Neh trong giây lát cứng lại, rồi chuyển sang hoảng hốt, bảo:

– T-ta biết chứ! Nhưng tên đó… nếu giờ ta trở về mà hắn ta không đến thì…

Neh không có nói hết câu, vẻ mặt dần xịu xuống, không rõ là vì buồn bực hay uất ức, nhưng rõ ràng là khốn khổ. Tiffia trông, không hiểu sao lại thấy đồng cảm với Neh, vội nói:

– Tin cậu ta. Darmil không phải là kiểu người sẽ bội ước. Cậu ta đã hứa rồi, phải không?

– Ta…

Neh định nói gì đó, nhưng rồi lại quay người đi. Hồi lâu, cô ta mới lên tiếng:

– Ta hiểu rồi. Ta đi.

Cùng câu nói, Neh cất bước tiến về phía trước. Bước chân của cô ta nhanh chậm không đều nhau, rõ ràng là bởi vì cảm xúc chính mình đang bất ổn.

Tiffia đứng trông theo một lúc, đến khi bóng hình nhỏ nhắn kia được một nhóm người cưỡi ngựa đến đón đi thì mới quay vào trong nhà trọ. Cô hiện tại không có lo lắng về Darmil, chỉ đơn giản nghĩ rằng cậu ta tự mình trốn đi đâu đó thôi, đến trưa thấy đói ắt tìm trở về.

Chương 160: Đến bộ tộc Harangh

Tiffia sai. Cô có nghĩ thế nào cũng không thể ngờ được là Darmil lại mất tích. Giờ đã quá trưa rồi mà cậu ta đến một cái bóng cũng không thấy xuất hiện.

Mặt khác, Tiffia không trông thấy Howlei, cũng đồng thời không nhận được tin tức từ Neh. Mọi thứ diễn ra hoàn toàn không theo kế hoạch một chút nào luôn.

Tiffia không muốn thừa nhận, những giờ cô thật sự rối, không biết nên làm thế nào. Turan chỉ giao cho cô mỗi một việc nhỏ nhoi này thôi, vậy mà cô còn chưa đến nơi đã để mất kiểm soát đến thế này rồi.

Hồi lâu, cảm thấy không thể dây dưa chờ đợi thêm nữa, Tiffia bước vội trở về phòng mình, khóa chặt cửa lại, dán một tấm bùa lên đó kích hoạt luôn. Khi căn phòng hoàn toàn bị bao phủ lấy bởi một lớp nhàn nhạt màu lam nhạt thì cô mới ngồi bệt xuống sàn, lấy ra một miếng gỗ nhỏ chừng ba phân vuông vức.

Miếng gỗ có màu nâu sẫm, dày nửa phân, trên mặt có vẽ mấy đường nét bằng mực đỏ thắm. Tiffia cầm, truyền vào đó ít nguyên khí làm những đường nét phát sáng dần lên ánh sáng màu lam nhạt le lói, xong thì thả miếng gỗ giữa không trung.

Miếng gỗ ngay sau đó rất tự nhiên mà rơi xuống sàn nhà, văng về một hướng nhất định. Tiffia nhìn theo, hồi lâu, trên mặt dần lộ vẻ nghi hoặc.

“Hướng này, không phải là chỗ bộ tộc của Neh sao?” Tiffia nghĩ thầm. Cô trong giây lát đưa ra vài khả năng, tựa như Darmil chỉ tình cờ ở trên cùng một hướng đến đó mà thôi.

Và rồi, để chắc chắn, Tiffia chồm đến nhặt miếng gỗ lên, lại bằng những tháo tác như vừa nãy, thả miếng gỗ giữa không trung cho rơi xuống.

Không có gì thay đổi, miếng gỗ vẫn rơi hướng về hướng cũ.

Lòng chưa hết nghi ngờ, nhưng Tiffia không định lặp lại nữa. Miếng gỗ cùng lắm chỉ dùng được một lần nữa thôi, nếu dùng nốt thì cô sẽ thật sự không biết phải tìm Darmil ở đâu.

Đúng lúc này, một rung động nhỏ chợt xảy ra bên hông Tiffia làm cô thoáng giật mình. Nhận ra đó là gì, Tiffia vội đưa tay lấy ra: một viên đá truyền âm, bấy giờ đang phát sáng le lói, thỉnh thoảng rung lên một hồi.

Truyền vào đó một ít nguyên khí xong, Tiffia liền cất tiếng:

– Neh?

– A- hả?! À, ừ, là ta đây!

Âm thanh không rõ ràng nhưng Tiffia có thể chắc chắn đó là giọng của Neh.

– Chuyện của cô làm thế nào rồi? – Tiffia hỏi.

– Xong rồi. Cô mau đến đây đi. Còn chờ mỗi mình cô thôi đó.

– Hả?

Tiffia bất giác thốt lên. Cô thường không phản ứng thất thố như vậy, nhưng tình huống hiện tại, cùng với lời của Neh khiến cô không thể theo lẽ thường mà biểu hiện được nữa.

– Cô nghe không hiểu sao? Ở chỗ này chỉ còn thiếu một mình cô thôi.

Tiếng từ viên đá phát ra, xác nhận rõ ràng lời vừa rồi của Neh.

Tiffia nhăn mày, không dám vội vàng tin tưởng, hỏi:

– Cô có thể nói rõ hơn được không?

– Cô thật phiền phức. – giọng Neh bực tức – Darmil cùng Howlei, và cả ta, đều đã đến chỗ bộ tộc rồi. Chỉ còn thiếu mỗi cô thôi.

Tiffia im lặng, không đáp. Cô không muốn đáp. Lời của Neh không có vẻ là nói dối, cô ta cũng không có lý do để nói dối, chỉ gây bất lợi cho bản thân cô ta thôi.

Nhưng vậy, cũng có nghĩa là một nhóm bốn người, vốn nên đợi phản hồi từ Neh rồi mới khởi hành tới chỗ bộ tộc của cô ta, giờ đột nhiên chỉ còn sót lại mỗi Tiffia một người ở thị trấn Polrag.

“Đây là chuyện quái gì?” Tiffia lẩm bẩm. Cô không muốn tin tưởng chuyện này, nhưng đồng thời cũng không thể phủ nhận. Việc mà Turan giao cho Tiffia, giờ một mống cũng không còn nằm trong hiểu biết của cô nữa chứ đừng nói tới là thực hiện.

Tiffia sau đó, khi đã bình tĩnh lại thì có nói vài lời nữa với Neh nhưng chẳng được cô ta giải đáp rõ ràng, chỉ một mực giục cô mau tới. Không còn cách nào khác, Tiffia đành vội vã lấy xe rời đi thị trấn Polrag, nhắm thẳng hướng bộ tộc Harangh mà tiến tới.

Trên đường không có nhiều quái, chỉ thỉnh thoảng có gặp vài du hành giả qua lại. Dù sao thì đây cũng là tuyến đường chính dẫn từ thảo nguyên Heilawild tới thị trấn Polrag, thường xuyên có người trong bộ tộc tìm đến để giao thương nên an toàn cũng là điều dễ hiểu.

Cũng may là Tiffia không gặp rắc rối với các du hành giả. Một Nihr như cô, có thể lái xe tránh thoát hoặc đánh lạc hướng vài con quái là không khó, nhưng đối đầu với một du hành giả xấu tính, Tiffia không quá tin tưởng bản thân có thể chống chịu được. Càng nghĩ, cô càng thấy hận đám ba người kia, để cô phải tự mình đi qua cả một khu vực quái cấp độ từ 3 trở lên.

Neh và Howlei đã đành, ngay cả Darmil cũng bỏ mặc Tiffia, cô thật không hiểu mình đã làm gì khiến bản thân bị ghét như vậy.

“Chẳng lẽ vì mình đặt dấu ấn tinh linh lên người cậu ta?” Tiffia chợt nghĩ, nhưng rất nhanh phủ định ý nghĩ đó. Phát hiện là một chuyện, Darmil không có lý do vì chuyện đó mà bỏ mặc cô. Hơn cả, phát hiện dấu ấn tinh linh, nghĩ thì dễ hơn làm nhiều lắm.

Sau hơn hai giờ liền lái xe, Tiffia cuối cùng cũng thấy được bóng dáng từng căn lều bạt lấp lóe trên thảo nguyên, với mấy mươi còn ngựa ở khắp xung quanh. Chẳng bao lâu, từ đó, hai người cưỡi ngựa chạy đến chỗ Tiffia, đưa tay ra hiệu ngừng lại.

– Cô là ai? Tới đây có việc gì?

Một người đàn ông mặc một bộ trang phục sẫm màu thêu đầy các loại hoa văn cất tiếng hỏi khi Tiffia đã dừng xe. Trông ông ta không có vẻ là có ý xấu, nhưng khuôn mặt thô kệch và bặm trợn lại khó khiến người khác thấy thân thiện được.

– Tôi là Tiffia.

Tiffia đáp gọn, không có giải thích gì thêm. Nếu Neh đã liên hệ thì hẳn giờ hai người này cũng đã nhận được tin về cô rồi.

Người đàn ông chờ hồi lâu, không thấy Tiffia nói gì thêm thì hỏi lại:

– Cô đến đây làm gì?

Tiffia giấu vẻ bất ngờ, suy nghĩ một lúc, bảo:

– Tôi đến tìm người. Chú là… người của bộ tộc Harangh?

– Đúng là bộ tộc Harangh. – người đàn ông đáp – Cô muốn tìm ai?

Tiffia lộ vẻ khó xử. Người của bộ tộc Harangh, nghe xong tên cô nhưng lại không nhận ra, không nghi ngờ gì là Neh đã để xảy ra sơ sót. Biết giờ không thể dựa theo dự tính ban đầu để làm nữa, Tiffia đáp:– Cô ta tên Neh.

– Neh?

Người đàn ông mặt trong giây lát hiện lên vẻ ngạc nhiên. Rồi ông ta bảo:

– Cô chắc chắn là tìm cô ch- Neh?

– Chắc chắn. – Tiffia xác nhận.

Người đàn ông không có đáp lời ngay mà ra vẻ nghĩ ngợi hồi lâu mới nói:

– Được rồi. Cô có thể tiến tới, nhưng phải đi với tôi. Xe để lại cho người bạn tôi chăm sóc, không có vấn đề chứ?

– Không vấn đề.

Tiffia đáp, bước ra ngoài đưa chìa khóa xe cho một người đàn ông khác đã đứng chờ sẵn. Quả thực cô có khó chịu khi bản thân tự nhiên lại bị ràng buộc, giám sát không khác gì một tên tội phạm, nhưng không thể không làm theo. Trong tình hình không được Neh thông báo, người đàn ông này đưa ra quyết định như thế là hoàn toàn hợp lý. Để tiến vào thì Tiffia chỉ có thể chịu thiệt mà thôi.

Tuy nhiên, sau đó, người kia trước khi lái xe cô đi thì vỗ nhẹ con ngựa của mình mấy cái để nó tự mình chạy thẳng về chỗ bộ tộc, để lại một mình cô đứng bên cạnh người đàn ông cưỡi ngựa.

Như đoán được suy nghĩ của Tiffia, người đàn ông cất tiếng:

– Cô tự đi bộ tới.

Dứt lời thì ông ta thúc ngựa chạy đi luôn.

– Neh…

Tiffia lầm bầm một từ duy nhất, liên miên mấy lần liên tục, trông vào không khác gì đang nguyền rủa cả.

Đoạn đường từ chỗ Tiffia rời xe tới chỗ bộ lạc Harangh không quá dài, nhưng đi bộ đến thì lại là câu chuyện khác, và cô phải mất gần nửa giờ mới có thể đến nơi. Người đàn ông lúc trước đã đứng đợi sẵn cạnh con ngựa của mình, thấy Tiffia đến thì đưa ngựa cho người bạn của mình, bước tới bảo:

– Cô có thể nói lại mình là ai không?

– Là Tiffia.

Tiffia cất giọng buồn bực. Đi bộ một đoạn dài không đáng là gì, nhưng nghĩ tới việc thiếu sót của Neh khiến cô phải chịu cảnh này thì thật không thể không giận.

– Ra là cô. Cô chủ có lời mời.

Tiffia nhướn mày. Cô tất nhiên biết “cô chủ” trong lời của người đàn ông này không ai khác chính là Neh. Cô tự nhiên có cảm giác bản thân mình vừa bị ai đó chơi một vố đau điếng.

Tuy nhiên, trông kỹ lại thì người đàn ông dường như cũng chỉ mới biết việc này mà thôi.

“Neh…”

Tiffia sau đó theo người đàn ông đến một căn lều trông lớn hơn hẳn những căn xung quanh. Dù rằng đây không là gì so với những căn nhà nơi thị trấn hay các tòa thành lớn, vẫn phần nào nói lên được địa vị của chủ nhân căn lều.
– Xin cô cứ tự nhiên.

Người đàn ông nói rồi rời đi, bước chân rất vội vã, cứ như thể sợ rằng ở lại lâu một chút sẽ khiến mình gặp họa vậy.

Tiffia cũng không có nghĩ gì nhiều, đẩy cửa bước vào trong.

Lều rất rộng, được mấy tấm vách mỏng cùng màn che chia thành hai gian trước sau. Gian trước có một cái bàn nhỏ cùng mấy tấm đệm, và hai chiếc ghế con, hẳn là nơi tiếp khách riêng hoặc sinh hoạt cá nhân. Còn gian sau, Tiffia không nhìn thấy được, đoán là chỗ ngủ.

Tiffia nhìn một lượt nhưng không thấy Neh ở đâu, đành bước tới ngồi vào đệm, nghỉ ngơi một chút.

– Cái tên Tongr này có chút chuyện lại làm lâu đến thế?

Một tiếng nói vẻ bực tức vang lên, ngay sau đó là một dáng người nhỏ nhắn cùng mái tóc màu xanh dương cột cao hai bên vén tấm màn ngăn cách hai gian lều bước ra. Gương mặt vốn nhăn nhó của cô ta trông thấy Tiffia cứng lại, nhưng cũng không có bao lâu liền hoạt động như thường, bảo:

– Cô tới rồi cũng không kêu một tiếng?

Tiffia nhìn Neh chằm chằm. Cô còn chưa hỏi tội cô ta thì đã bị phủ đầu, có muốn không giận cũng là không thể.

Tuy nhiên, Tiffia cũng không có cứ thế bộc phát cơn giận của mình, mà nói:

– Không quan trọng. Darmil đâu rồi?

– Không có ở đây. – Neh đáp ngay.

– Không có? – Tiffia thắc mắc – Lúc truyền âm cô bảo mọi người đều đến rồi, không phải sao?

Neh không nói gì, bước lại ngồi vào đối diện Tiffia, cầm cái ấm trên bàn rót đầy một cốc nước, uống một hơi cạn sạch. Xong, cô ta mới bảo:

– Đúng là đều đã đến. Nhưng tên Howlei nghe cô sắp tới thì viện cớ ngu ngốc trốn đi mất. Darmil thì… hắn ta ở một cái lều khác.

Tiffia không quan tâm Howlei, chỉ lo Darmil xảy ra chuyện hoặc làm loạn gì đó thôi. Vậy nên cô nhìn chằm chằm lấy Neh, chờ cô ta tiếp tục giải thích.

– Cụ thể thì… mai cô sẽ rõ. – Neh nói.

– Sao phải chờ đến mai? – Tiffia hỏi.

– Chuyện này… Chuyện này ta không làm chủ được.

Neh thốt, giọng hốt hoảng như sợ mình nói lỡ gì đó. Tiffia trông thì nghi ngờ, nhưng cũng không định gặng hỏi, đứng dậy bảo:

– Đưa tôi đi gặp Darmil.

– Gì- Ta-ta không muốn! – Neh hô lên.

Tiffia nhăn mày nhìn Neh. Cô ta rõ ràng đang muốn giấu chuyện gì đó, nhưng thế chỉ khiến Tiffia càng thêm muốn gặp Darmil.

– Sao lại không muốn? – Tiffia hỏi.

– Ta… Ta không muốn. Ngươi không cần quan tâm.

Neh nói, giọng đinh ninh như thể đó là điều hiển nhiên, rằng Tiffia không nên quan tâm.

Nhưng Tiffia đâu thể nào không quan tâm. Darmil là đồng đội của cô, giờ tình hình cậu ta như thế nào hay cả đang ở đâu đều không biết, cô sao có thể không lo được. Huống hồ gì, những chuyện đang xảy ra ở thảo nguyên Heilawild sắp tới, không phải là thứ mà Darmil có thể yên ổn tự mình vượt qua được. Dễ dàng vậy thì Turan đã không nhờ cô đi cùng cả nhóm làm gì.

– Đừng làm khó cô nàng nữa, cô Tiffia à.

Một giọng nói bất chợt vang lên từ sau lưng. Tiffia nhận ra giọng nói, quay người lại thì thấy không ai khác chính là Howlei mở cửa bước vào.

– Tên kia! Ngươi dám trở lại!?

Neh hô lên, đứng dậy chỉ thẳng mặt.

Tiffia không để ý tới cô ta, hướng Howlei bảo:

– Nói đi.

– Cái này… Tôi cũng không làm chủ được.

Howlei cười hề hề đáp, nhưng trông thấy vẻ mặt không vui của Tiffia thì nghiêm lại, vội nói:

– Darmil không có việc gì. Ngày mai cô gặp người đó thì sẽ rõ thôi.

– Cả cậu cũng nói như vậy?

Tiffia cất tiếng, vẻ không hài lòng thể hiện rõ không chút giấu giếm. Cô quay sang nhìn Neh một chút, lại nhìn sang Howlei, hồi lâu thì tặc lưỡi, bảo:

– Ít nhất, hai người giải thích tình hình hiện cho tôi nghe xem.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau