VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Gặp thần Fyratr

Lúc Turan ngủ dậy thì đã là đêm. Dù vậy, nó vẫn có thể lờ mờ nghe được âm thanh ồn ã từ quán rượu bà Lylat.

Ngồi dậy vươn vai, duỗi người cho tỉnh táo xong, Turan mới đưa tay với lấy chiếc đồng hồ trên bàn để xem: gần chín giờ tối.

Turan có hơi bất ngờ. Nó quả thật không nghĩ rằng bản thân lại ngủ lâu đến vậy, một hơi hẳn bốn tiếng đồng hồ.

Turan thoáng nghĩ đến Camilier, nhưng sau đó thì lắc nhẹ đầu. Nó trước lúc ngủ cũng không có bảo nữ người sói để ý gọi mình dậy, thêm rằng cô ta cũng muốn nó nghỉ ngơi nên tất nhiên là sẽ không có động tác gì.

– Đổi lại, khỏe cả người.

Turan mỉm cười bảo, cẩn thận cảm nhận cả cơ thể mình không còn chút mệt mỏi nào. Thậm chí, cả tinh thần của Turan giờ cũng trở nên minh mẫn không ít.

– Chỉ là có chút đói.

Cất nhẹ một câu như vậy, Turan mở cửa bước ra khỏi phòng. Bên ngoài không có ai cả, độc một đoạn hành lang vắng tanh.

Turan bước tới phòng bên cạnh, cũng là phòng của Camilier, đưa tay lên định gõ cửa nhưng nghĩ lại thôi. Nó giờ chợt muốn ở một mình. Gì thì gì, có một người lúc nào cũng đi kè kè bên mình, khó tránh khỏi thiếu đi không gian sống riêng.

Hẳn nữ người sói cũng có suy nghĩ như vậy.

Điểm đến đầu tiên của Turan là quán rượu bà Lylat. Nó bước tới quầy, hô một tiếng, được bà chủ để ý tới thì bảo:

– Một phần ăn nhẹ.

Bà Lylat nhìn Turan, nhếch mép cười, hỏi:

– Không uống gì sao?

Turan phản xạ có phần chậm, mất vài giây mới hiểu ý bà Lylat, lắc đầu đáp:

– Trà đá là được rồi.

– Thật? – bà Lylat gặng hỏi.

Turan liếm môi, cảm giác cổ họng khô khan đến khó chịu. Nó biết bản thân mình đang muốn gì, nhưng thật không hiểu sao bà Lylat lại có thể phát hiện ra điều đó mà đưa ra lời mời. Giờ cẩn thận ngẫm lại, Turan mới nhận ra là bà ta đã không ít lần đưa đồ tới đúng lúc nó thấy cần.

– Một cốc thôi.

Giọng nói rất nhỏ, nhưng là quá đủ để bà chủ đang chăm chú vào Turan nghe thấy được, bật cười đầy sảng khoái mà bảo:

– Đấy. Phải thế! Vào quán của bà là phải uống rượu!

Turan cười khì, không có hơi sức đâu mà phản ứng lại bà Lylat. Nếu không phải xem xét thấy bây giờ có được khoảng thời gian nghỉ ngơi ít ỏi trước khi hàng đống việc ập tới thì nó thật chẳng dám liều chấp nhận lời mời rượu của bà ta.

Sau đó không quá lâu, một cốc rượu cay nồng nức mũi được đặt lên bàn cùng với một khay thức ăn dường như đã được chuẩn bị sẵn. Turan không hề bất ngờ, cũng chẳng thèm để tâm. Thứ nó muốn làm lúc này chỉ là lấp đầy cái bụng đói cùng giải tỏa cuống họng đã khát khô của mình.

– Ăn ngon không?

Câu hỏi bất ngờ vang lên làm cái miệng đang nhai ngấu nghiến mẩu bánh mì của Turan ngừng lại. Nghe giọng nói trong trẻo có phần quen thuộc, nó vội quay qua thì thấy một cô nhóc tóc bạc thắt bím dài quá lưng cùng đôi mắt màu lam ngọc rất sáng.

Một luồng điện như thể chạy dọc cả người Turan làm nó giật bắn mình, nôn luôn cả mẩu bánh mì ăn dở trong miệng ra ngoài, suýt nữa thì bị sặc.

Turan tất nhiên không thể nhầm được, người đang ngồi bên cạnh nó trông như một đứa trẻ con này chính là đức Chính thần của Không khí – thần Fyratr.

“Tại sao cô ta lại ở đây?” Turan thắc mắc, trong lòng nhanh chóng dấy lên không ít suy đoán. Đức Chính thần của Không khí, sự xuất hiện của một người ở tầng thứ như cô ta, chắc chắn là không mang lại điều gì tốt lành cả. Lần đầu tiên Turan chạm mặt vị thần này chính là một đợt náo loạn ở lễ hội Patrioste, và không cần phải nghĩ thêm về chuyện xấu mà cô ta đã gây ra.

– Ta cũng muốn ăn.

Giọng nói trong trẻo từ đôi môi nhỏ nhắn của cô nhóc trước mặt Turan lại vang lên, cùng với vẻ mặt hào hứng không giấu được, rõ ràng là rất có hứng thú với món canh hầm rau củ đặc biệt của quán.

Turan thất thần một lúc mới nhận ra lời của thần Fyratr, vội vàng giơ tay lên, vừa định hô gọi bà chủ thì cô ta đã nói thêm:

– Ta muốn ăn của ngươi.

Xong rồi cô nhóc kéo cả khay thức ăn dang dở của Turan về phía mình luôn.

Turan không biết nói gì, càng không biết nên phản ứng lại như thế nào cho phù hợp. Hành động của một Chính thần, nó biết rõ bản thân không được hỏi lung tung, trừ phi nó sẵn sàng gánh chịu một hồi tra tấn đau đớn đến tận xương tủy, thậm chí là hằn sâu vào tâm trí.

Cái miệng nhỏ của thần Fyratr ăn lấy tô canh từng muỗng một trông rất ngon lành. Tuy nhiên, Turan không hiểu sao lại cảm giác sự vui thích của cô ta không đơn thuần đến từ món ăn đó.

– Cái này ta cũng muốn.

Thần Fyratr cất tiếng, với tay tóm lấy cốc rượu còn đang nằm trong tay Turan, giật ra vô cùng nhẹ nhàng, như thể là người lớn cướp kẹo từ một đứa nhóc mới vài tuổi vậy. Cứ thế, cô ta đưa cốc rượu kề trên bờ môi xinh xắn của mình, hớp từng hớp không ngừng nghỉ.

Turan hốt hoảng. Nhưng nó chẳng biết nên làm gì cả. Dù rằng tửu lượng của một Chính lần chắc chắn là lớn, nhưng trông hình ảnh một cô nhóc tu rượu ừng ực như một tên bợm nhậu thực thụ, có nghĩ thế nào cũng đều không ổn cả.

May thay, trong lúc Turan còn ngơ người như một thằng ngu thì một bàn tay săn chắc đã vồ tới giật cốc rượu về.

– Trời đất! Ai cho cô nhóc uống vậy? Mày hả Turan?!
Bà Lylat thốt lên, trừng mắt nhìn Turan vẻ tra hỏi. Nó thấy vậy thì ý nghĩ đầu tiên là cố giải thích, nhưng liếc nhìn thấy khuôn mặt dần trở nên giận dữ của cô nhóc cạnh mình thì đổi ý ngay.

“Không xong!”

Turan không nghĩ gì thêm nữa, cũng không muốn nghĩ. Nó ngay lập tức lao tới, tóm lấy cổ tay của cô nhóc tóc bạc lôi theo mình, nhắm thẳng hướng cửa sau mà đi tới.

Bên tai Turan có văng vẳng tiếng hô đầy bực tức của bà Lylat nhưng nó mặc. Giờ cái nó cần đặt lên trên hết là phải đưa cô nhóc rời khỏi đây, để cô ta không làm loạn, đến tan hoang cái quán rượu này.

Thần Fyratr bị Turan lôi theo thì cũng không có phản ứng gì nhiều, lộ ra có phần ngoan ngoãn đến khó tin. Bản thân Turan thấy vậy cũng chỉ tự nhủ rằng mình may mắn, và mong là không có chọc giận cô ta mà gánh lấy một màn hành hạ nhớ đời.

Hồi lâu, khi đã kéo thần Fyratr đi được một khoảng đủ xa, Turan mới dừng lại ở một con hẻm tối ít người qua lại.

Lồng ngực phập phồng, tim đập thình thịch từng tiếng nghe thấy rõ, Turan thật sự quá hồi hộp rồi. Nó giờ thậm chí không có dũng khí quay đầu nhìn sang cô nhóc bị mình nắm trong tay luôn.

Đối với Turan, thần Fyratr là người mà nó rất e ngại, hơn nhiều so với thần Syrathr. Dù sao thì thần Syrathr đã từng là chủ thần của Turan, và cũng có không ít lần đối thoại với nhau. Ngược lại, thần Fyratr mỗi lần gặp Turan đều tỏ rõ thái độ không ưa thích nó, và luôn gây áp lực lên nó theo nhiều cách.

Hơn tất cả, thần Fyratr hành động cùng cử chỉ đều không giống phong thái nên có của một Chính thần chút nào, là vô cùng khó đoán. Thế nên Turan thật sự không biết nên làm thế nào để tránh chịu thiệt trước cô ta.

– Nắm tay ta đã chưa?

Giọng nói trong trẻo vang lên, vẻ hời hợt.

Turan nghe vậy thì sửng sốt, liền nhận ra tình huống hiện tại, vội vàng buông tay. Nó sau đó quay phắt người lại, cúi người bảo:

– Mong đức Chính thần thứ tội!

Trong vài giây đầu không có tiếng đáp lại, tiếp đó là vài tiếng cười khúc khích. Rồi thần Fyratr cất tiếng:

– Ngươi thái độ lần này thật tốt. Không còn ngu xuẩn như những lần trước.

Turan không đáp. Nó không dám. Nó biết rõ trước đây bản thân đối với các Chính thần là không có kính trọng, lại còn để lộ ra mặt nên không ít lần tự mình hại mình. Trải qua những lần như vậy, Turan mới xác định rằng nên giữ tận sâu trong lòng mới là đúng đắn.

Cảm giác bị kẻ khác đùa giỡn, hành hạ mình như một món đồ chơi, Turan thật không mong chịu thêm một lần nào nữa. Thủ đoạn của một Chính thần, luôn là vượt xa mọi thứ mà Turan từng nghĩ biết tới.

– Ta rất ghét ngươi.

Thần Fyratr nói ngắn gọn như vậy, rồi ngồi phịch xuống một khoảng không cạnh tường. Nơi cô ta ngồi đó hiện lên lờ mờ một bậc thang màu xám nhạt, trông vừa hư vừa thực.

– Nhưng đồng thời, cũng không ghét ngươi. – thần Fyratr nói tiếp.

Turan không hiểu, nhưng nó không định lên tiếng thắc mắc. Nó biết giờ vẫn chưa đến lượt mình nói chuyện.

– Chị ta nói ngươi không còn chịu Thần ấn của cô ta nữa, thế nên ở mặt này, ta không ghét ngươi. – thần Fyratr giải thích.

“Là thế?” Turan thốt thầm, càng nghĩ càng không hiểu nổi suy nghĩ của thần Fyratr. Hồi lâu, nó đánh bạo hỏi:

– Không biết đức Chính thần tìm bầy tôi có việc gì?– Việc thì không có. – thần Fyratr đáp, cười nhẹ một tiếng – Nhưng chị ta có thứ muốn ngươi làm.

“Vừa bảo không có việc?”

– Ngươi có biết tòa tháp Ma pháp Tối thượng? – thần Fyratr hỏi.

Turan nghe đến tòa tháp Ma pháp Tối thượng thì có hơi bất ngờ. Tòa tháp là nằm ở lục địa phía Tây, cách đây hàng ngàn cây số, không có vẻ gì là cần được nhắc đến cho nó làm chi cả.

Dù vậy, Turan vẫn không thắc mắc gì, trả lời:

– Tôi có biết. Tòa tháp tọa lạc ở lục địa phía Tây, nằm ở nơi giao nhau của ba vùng đất có đặc tính riêng biệt.

Thần Fyratr gật nhẹ đầu vẻ hài lòng, nói tiếp:

– Chị ta cần ngươi vào đó thăm dò một lần.

“Thăm dò tòa tháp Ma pháp Tối thượng?” Turan nghĩ thầm. Nó từ đầu đã loại bỏ suy đoán này về ý định của thần Syrathr, nhưng lời của thần Fyratr đã cho thấy là nó sai.

Lục địa phía Tây cách đây hàng ngàn cây số, lại thêm hai vùng biển lớn, muốn đến đó, nhanh thì cũng phải mất đến hơn nửa tháng, chậm thì có khi cả tháng trời cũng không tới nơi được. Cũng chính vì lý do này mà Turan, để hoàn thành nhiệm vụ tấn thăng cho Lily, mới phải nhờ đến sự giúp đỡ của Wyndur, và tạo thành một chuyến đi du lịch cho con bé.

“Nghĩ lại, thật giống như Wyndur rất nguyện đi tới đó?” Turan lẩm bẩm. Nó ban đầu cũng không để ý lắm chuyện một phó đoàn trưởng như Wyndur chịu khó đi xa đến vậy, chỉ xem như cậu ta muốn thông qua Lily để tiếp cận mình. Mặt khác, có một người Thần cấp cao và đáng tin cậy như Wyndur đi cùng Lily, Turan đâu thể trông chờ gì hơn.

Nhưng giờ nghe được yêu cầu của thần Syrathr, Turan đoán hẳn là có sự tình khác.

– Chuyện này, thăm dò cần khi nào thực hiện? – Turan hỏi.

– Đừng vội. – thần Fyratr đáp – Bọn chúng trong thời gian ngắn cũng không làm được gì đâu.

Turan nghệch mặt ra, và trước khi nó có thể nghĩ thêm về lời của thần Fyratr hay thắc mắc gì thì cô ta đã vội bảo:

– Không có- Ý ta là không cần gấp. Chị ta có bảo, chi tiết sẽ nói cho ngươi sau. Giờ báo trước chỉ để ngươi chuẩn bị kỹ càng, tránh tới khi cần lại bị loạn lịch trình của mình.

Turan vốn còn muốn hỏi, nghe vậy, cùng phản ứng của thần Fyratr thì chỉ có thể giữ trong lòng, đáp:

– Tôi hiểu rồi.

– Ngươi hiểu thì tốt. – thần Fyratr cười bảo – Giờ thì đi chơi thôi.

– Đi chơi? – Turan thắc mắc.

– Sao? Ngươi không thích?

Giọng điệu thần Fyratr cho thấy rõ cô ta đang bực bội, chừng muốn tẩn kẻ nào đó một trận. Turan liền đáp:

– Tôi không có ý đó… Chỉ là… bất ngờ mà thôi.

– Nhiều lời. – thần Fyratr gắt – Dẫn ta đi.

– Dẫn…? Ý tôi là được. Để tôi dẫn đức Chính thần đi.

Turan vốn muốn hỏi, nhưng rút kinh nghiệm lập tức đồng ý đề nghị của thần Fyratr.

– Tốt. – thần Fyratr hài lòng bảo – Trước mặt kẻ khác thì gọi ta Fyr là được.

– Đã hiểu.

– Ừm.

Thần Fyratr nói rồi đứng dậy, chìa tay lên trước mặt Turan. Nó nhìn hành động đó của cô ta, không biết nên phản ứng như thế nào.

Hồi lâu, thần Fyratr nhướn mày thốt:

– Còn không mau nắm tay dẫn ta đi?!

– A- Tôi hiểu rồi.

Turan hốt hoảng đáp, vội vàng tóm lấy bàn tay nhỏ nhắn của thần Fyratr, theo đó bước ra ngoài hẻm. Hai người đi bây giờ, trông vào không khác gì một ông anh đang dẫn đứa em gái mới lớn của mình đi chơi vậy.

– Thật là ngu như thế…

Âm thanh lẩm bẩm rất nhỏ trôi vào tai Turan, rõ ràng là cố tình, nhưng nó mặc. Nó đâu dám phản đối đánh giá của một Chính thần dành cho mình, dù cho đó có là một câu chửi đi chăng nữa.

Chương 152: Điểm phục hồi Jiraey

Thành Yeit về đêm náo nhiệt không ít, thế nhưng trễ đến hơn chín giờ thì không còn mấy hàng quán có thể ghé vào. Người đi lại trên các con phố giờ cũng đã giảm rất nhiều, có khi liền mấy phút chẳng gặp một ai.

Turan nắm tay thần Fyratr bước dọc trên phố, lòng thấp thỏm không thôi. Nó là rất e sợ vị Chính thần này, và hiện tại khi cô ta biểu hiện ra không giống bình thường, càng làm nó thêm lo lắng.

“Không lẽ do cô ta say rồi?” Turan chợt nghĩ. Nó vẫn nhớ thần Fyratr đã tu một hơi hơn nửa cốc rượu ở quán bà Lylat. “Chắc là không…”

– Ngươi đến một chỗ để chơi cũng không biết à? – thần Fyratr cất tiếng hỏi.

– Biết thì có biết…

Turan đáp, ngừng lại, nghĩ một hồi mới nói tiếp:

– Nhưng giờ đã không còn sớm, mấy chỗ còn mở cửa e là… không phù hợp.

– Không phù hợp? – thần Fyratr thắc mắc – Tại sao lại không phù hợp.

– Chuyện này…

Turan không dám trả lời. Nó đâu thể bảo rằng chỗ đi chơi về đêm, để một tên thanh niên trai tráng như nó dắt một cô nhóc trông chưa đến mười lăm tuổi rất dễ gây hiểu nhầm đâu. Thần Fyratr nghe xong có khi ngay tại chỗ thụi Turan một cú làm nó bay về chỗ trọ bất tỉnh luôn mấy ngày liền sau đó.

Thần Fyratr thấy Turan chậm chạp, không chịu trả lời thì chỉ tay về một tấm biển hiệu đèn nhấp nháy cách không xa bảo:

– Chỗ đó thì sao?

Turan nhìn theo, rất nhanh nhận ra đó là một quán rượu về đêm. Quán rượu này không giống quán bà Lylat, mà có phần giống quán rượu Aimer nơi Turan hẹn gặp với Wyndur hơn, khác là rất nhộn nhịp với đủ loại thành phần. Và tất nhiên, Turan có thể đoán được nếu dẫn thần Fyratr vào đó sẽ gây ra được những chuyện gì. Thậm chí dùng từ “tàn khốc” để mô tả chuyện sẽ xảy ra nơi đó cũng không hề nói quá.

– Chỗ đó… xấu. – Turan kiếm đại một lý do để từ chối.

– Thế còn chỗ đó. – thần Fyratr nói, chỉ tay về một chỗ khác xa hơn.

Turan lại đưa mắt nhìn theo, khi trông thấy phía trước đứng lấy hai cô gái ăn mặc hở hang đứng bên ngoài thì không thèm nghĩ xem đó là nơi nào, lập tức bảo:

– Cực kì xấu. Xấu thậm tệ.

– Này, ngươi không phải đang mắng ta đó chứ?

Thần Fyratr ngước đầu nhìn lên, vẻ mặt đầy nghi hoặc cùng bực tức.

– Không hề. – Turan vội nói – Tôi đâu dám.

– Thôi đừng lắm lời nữa. Ta đã quyết định rồi, vào đó đi.

– Không được…

Turan nói được đoạn thì im hẳn. Thần Fyratr giờ đang trừng nhìn nó, trông rõ ràng là chỉ cần nó phản đối một tiếng nữa thì sẽ bay lên trời ngay.

Thế nên Turan không có cách nào, đành dẫn thần cô nhóc tóc bạc thắt bím cùng khuôn mặt mũm mĩm trông chưa đến mười lăm tuổi đến trước chỗ quán kia.

– Chàng trai, đến tìm vui à? Người mới?

Một trong số hai cô gái đứng trước cửa quán thấy Turan thì xán lại gần, lên tiếng hỏi. Giọng cô ta uyển chuyển là vậy, nhưng nhìn tới cô nhóc trong tay nó thì gương mặt liền thoáng ngạc nhiên, sau đó nhướn mày, bảo:

– Tuổi còn nhỏ quá, không được.

– Không được? – thần Fyratr thắc mắc – Cái gì mà không được?

Turan thấy vậy thì có chút hoảng, nhưng cũng không định vội giải thích cái gì. Nó giờ cần phải tìm ra một lý do nào đó để khiến thần Fyratr chịu rời đi mà không chọc giận cô ta.

– Cô bé, muốn phụ giúp gia đình là chuyện tốt, nhưng công việc này không phù hợp với cô bé đâu.

Cô gái cúi thấp người xuống, bộ dáng rất ân cần cất tiếng bảo.

Thần Fyratr nghe vậy thì nhăn mày khó hiểu, quay sang Turan giục:
– Turan, ngươi nói gì đi.

– Có lẽ chỗ này không phù hợp với cô thật. – Turan đáp – Hay là chúng ta tìm chỗ khác?

– Ta không có kêu ngươi bàn lui.

Giọng nói vẫn là trong trẻo, nhưng mang theo đó là một luồng áp lực vô hình đè nặng lên Turan khiến hai chân nó run lên không kiềm được, chừng ngã khụy xuống. Phải mất hồi lâu thì cảm giác nặng nề trên cả người đó của Turan mới biến mất, để nó có thể lần nữa lên tiếng:

– Vào xem một chút, không làm phiền.

Turan là đang nói với cô gái trước mặt mình, kèm theo đó là dúi vào tay cô ta một túi tiền nhỏ.

– Chàng trai, nơi này thật sự-

– Chúng tôi biết. – Turan ngắt lời, lại dúi thêm vào tay cô gái một túi tiền nữa – Cô coi như một ngoại lệ, nhé?

Cô gái bất đắc dĩ dành thở dài. Cô ta dù sao cũng là làm việc kiếm tiền, không thể từ chối số tiền lớn như vậy được, bảo:

– Được rồi, vào đi. Đừng làm loạn lên đấy.

Turan sau đó nhận được một tấm thẻ bài bằng gỗ, khắc lên vài con chữ là tên của cửa hàng này: Jiraey.

– Xong chưa? – thần Fyrathr hỏi.

– Ừm. Vào thôi.

Turan gật nhẹ đầu, nắm tay dắt thần Fyratr tiến vào trong quán.

– Quý khách, tìm người?

Giọng nói êm tai cực kỳ vang lên từ bàn quầy gần đó. Turan quay sang thì thấy một cô gái tóc cột búi thấp hai bên, nhuộm lai hai màu tím và xanh, trên tay cầm một tẩu thuốc bằng kim loại, bốc khói nghi ngút; cùng với đó ánh đèn mờ trong quán chiếu lên tạo ra một bầu không khí ma mị mà hấp dẫn lạ thường.

– Cô là quản lý? – Turan bước lại hỏi.

– Tôi hỏi quý khách vẫn còn chưa trả lời.

Cô gái rất điềm nhiên đáp lời, trông không có vẻ gì là để ý rằng bản thân có thể làm phật lòng khách.Turan cũng không có thời gian đôi co với cô ta, nói:

– Không phải tìm người. Đến dùng dịch vụ.

Mặt cô gái thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên, rồi cô ta mỉm cười nhìn lấy thần Fyratr bên cạnh, bảo:

– Ừm. Không tệ. Phòng đôi?

– Phòng đôi.

Turan không do dự đáp. Nó không thể để thần Fyrathr đi riêng được, thế nào cũng sẽ xảy ra chuyện.

Cô gái nghe xong thì với tay lấy cây bút, ghi vài dòng xong thì chạm nhẹ lên một cái chuông nhỏ làm vang lên một âm thanh trong trẻo đặc trưng. Chốc, một cô gái khác từ trong quán bước ra, cúi đầu chào rồi bảo:

– Mời hai vị theo tôi.

Turan cùng thần Fyratr dưới sự hướng dẫn của cô gái rất nhanh được đưa đến phòng của mình. Căn phòng không lớn, chỉ rộng chừng hai mươi mét vuông. Trong phòng có hai chiếc giường đặt cạnh nhau, đầu giường có chiếc bàn nhỏ đặt lên một chiếc lư bốc lên làn ngói nhạt.

– Mời.

Cô gái cúi người cất tiếng, làm ra tư thế mời vào.

Turan thấy vậy thì cũng không có suy nghĩ gì nhiều, dẫn thần Fyrathr tiến vào. Đến nước này thì nó đã không còn gì phải lo ngại nữa rồi, hay nói đúng hơn là đã không thể lùi bước hay thay đổi được nữa.

– Hai vị nằm nghỉ.

Cô gái nói rồi rời đi luôn, không quên khép kín cửa lại.

– Thật lề mề.

Thần Fyratr thốt lên vẻ bực tức rồi nhảy phốc lên chiếc giường gần nhất, nằm lăn qua lăn lại mấy cái.

– Thần- à Fyr, cô chắc là mình muốn chơi ở đây chứ?

Turan cất tiếng hỏi. Nó vốn không định thắc mắc thêm, nhưng trông bộ dạng bất cần của thần Fyratr thì thật không kiềm được.

– Ta biết ngươi nghĩ cái gì. – thần Fyrathr đáp – Nhưng ngươi nghĩ ta là ai mà lại e ngại những nơi như thế này?

– Vậy là cô biết? – Turan lại hỏi.

– Ừm. Nên là đừng có nhiều lời nữa, nằm lên đi.

Turan tặc lưỡi, lắc nhẹ đầu chịu phép, bước tới nằm lên giường bên cạnh. Hồi lâu, từ dưới giường dần lan ra vô vàn những đốm sáng li ti màu hồng nhạt phủ lấy người nó, trong giây lát làm bộ đồ nó đang mạc tan dần đi, cho đến khi hoàn toàn biến mất, bị thay thế bởi một tấm khăn bông phủ lên người.

Đây không phải là lần đầu tiên Turan đến một điểm mát xa phục hồi như thế này, nhưng số lần nó đến cũng không có nhiều hơn số đầu ngón tay. Dù sao thì giá cả cho một lần phục vụ ở đây rất cao, và ở quá khứ vốn là một Nihr thì nhu cầu của nó để đến đây gần như là không có, lý do là vì hiệu quả phục hồi đối với Nihr vô cùng kém.

Đối với các du hành giả, sử dụng các điểm phục hồi sau một ngày mạo hiểm chiến đấu với quái là rất cần thiết, như vậy mới có thể có đủ sức lực cùng tinh thần để tiếp tục cuộc du hành vào ngày tiếp theo. Tuy nhiên, vì cân bằng chi phí, một du hành giả thường lựa chọn nghỉ ngơi thông thường hơn, và điều này không hề ngoại lệ với cả các du hành giả Thần cấp cao. Dù sao thì giá cả cho một lần phục hồi tăng cao tương ứng theo Thần cấp của người sử dụng, cùng với đó là liên tục sử dụng điểm phục hồi trong thời gian ngắn sẽ khiến hiệu quả bị giảm dần.

Trên thực tế, điểm phục hồi thường được sử dụng nhằm vào một loại hiệu quả trạng thái duy trì nhất định, như là ‘Tinh thần sung mãn’, ‘Thân thể cường tráng’, ‘Mạnh khỏe’ hoặc ‘Sáng suốt’. Tuy nhiên, không phải điểm phục hồi nào cũng mang lại hiệu quả trạng thái, và các hiệu quả trạng thái được mang lại cũng khác nhau, còn phụ thuộc thêm vào thể chất từng người.

Có nhiều loại điểm phục hồi, phổ biến nhất là cạnh các điện thờ, nơi du hành giả khi chết đi sẽ tái sinh, được phục vụ bởi nhân viên điện thờ, hoặc các tín đồ.

Điểm phục hồi phổ biến thứ hai là các khu y tế, bệnh xá hoặc lớn hơn là bệnh viện. Nơi này chủ yếu được dùng để chữa bệnh hoặc dưỡng thương lâu dài, hiệu quả phục hồi chỉ là chức năng phụ.

Ngoài hai loại phổ biến trên thì có rất nhiều loại khác, theo nhiều mô hình khác nhau, cá nhân hoặc tập thể, và có các chủ đề nhất định.

Kinh doanh một điểm phục hồi không phải là chuyện mới mẻ gì nữa sau ba năm kể từ Đại Thánh Thế. Đăng ký với Đại Thánh Tôn, chế tạo bộ phận kết nối, thiết lập mô hình cùng chủ đề cụ thể, sau đó thì thu phí sử dụng. Do quá trình tạo dựng đơn giản cùng số lượng du hành giả ngày càng tăng cao nên có không ít người tham gia mở quán, và từ đó cũng sinh ra không ít cạnh tranh, đòi hỏi các điểm phục hồi phải có chiêu trò hoặc thậm chí thủ đoạn của riêng mình để kiếm khách.

Chương 153: Chuyển biến bất ngờ

Quán Jiraey mà Turan cùng thần Fyratr đang sử dụng cũng là một trong số những nơi kinh doanh điểm phục hồi, và dùng mát xa, cộng thêm chút sự hấp dẫn của phái nữ để thu hút.

Turan thật không hiểu được vì sao thần Fyratr lại chọn nơi này, và thậm chí là để chơi. Dù một Chính thần cần Đại Thánh Tôn giúp mình phục hồi thì thần Fyratr cũng chỉ cần dùng điểm phục hồi cá nhân là được rồi, Turan tin chắc là cô ta có sở hữu thứ như vậy.

Nhưng cũng có thể, thần Fyratr chỉ đơn thuần muốn hưởng thụ cảm giác nơi này mà thôi. Ngay hiện tại, luồng khí màu hồng nhạt phủ khắp người Turan đã thấm lên từng làn da thớ thịt của nó, tạo ra cảm giác nóng ấm, tê tê, đê mê khó tả. Nếu có thêm tác động từ bên ngoài vào, cụ thể như mát xa thì quả thật là sướng.

– Ngươi sợ ta sao?

Câu hỏi đột ngột của thần Fyratr làm Turan có hơi bất ngờ, mất một lúc mới đáp:

– Tất nhiên là sợ. Ở trước một Chính thần, có thể không sợ sao?

– Gọi ta Fyr. – thần Fyratr nghiêm giọng.

Turan nghe vậy thì giật mình. Nó trong thoáng chốc đã quên mất nơi đây có thể bị nghe lén được, sẽ làm lộ ra thân phận của thần Fyratr.

– Cứ sợ sệt như thế, ngươi làm thế nào mạnh lên được. – thần Fyratr nói tiếp.

Turan không hiểu ý, ngẫm nghĩ hồi lâu, bảo:

– Này nghe có vẻ đảo ngược trước sau… Phải mạnh lên rồi thì mới không sợ được chứ.

– Ngươi sai. – thần Fyratr đáp ngay – Tư tưởng mà ngươi nói đó là lấy mạnh hiếp yếu, gặp mạnh thì lùi. Như thế chỉ không sợ kẻ yếu, gặp kẻ mạnh, y nguyên là sợ sệt.

Turan im lặng. Nó thấy lời thần Fyratr quả là hợp lý, nhưng cũng đồng thời cảm giác có chút sai lệch, dù không rõ là chỗ nào. Vậy nên nó quyết định không nói gì, để yên cho cô ta tự mình tiếp tục.

– Ngươi thấy ta rất mạnh sao? – thần Fyratr hỏi.

– Rất mạnh.

Turan không do dự gì đáp ngay. Một Chính thần, nếu nói không mạnh thì là kẻ nói lời đó chính là ngu ngốc. Sau mấy lần bị hành hạ không thương tiếc thì Turan đã có thể xác định được rằng bản thân không có cách nào chống lại một Chính thần cả, lộ ra yếu đuối vô cùng.

Tuy nhiên, đó chỉ là hiện tại mà thôi. Tương lai, khi Turan nâng cao Thần cấp của mình lên, rồi thậm chí đột phá giới hạn Thần cấp 45 như lời thần Syrathr, có thể nó sẽ nhận ra rằng Chính thần cũng không phải quá mạnh.

– Ta rất yếu. Yếu đến thảm thương.

Thần Fyratr thều thào bảo, giọng như đang trách móc chính bản thân mình.

Turan nghe vậy thì nhướn mày. Nó lờ mờ đoán được một vài ẩn ý trong lời của thần Fyratr, cũng như rằng cô ta đang gặp khó khăn gì đó.

– Tôi thấy-

Turan nói được đoạn thì ngừng lại. Nó chợt cảm thấy chính mình vừa quá tự phụ, lại định mở miệng khuyên bảo cùng an ủi một Chính thần. Thần Fyratr trông thế nào cũng chỉ là muốn giải bày một chút mà thôi, nghe Turan nói lung tung thì có khi tại chỗ tống nó bay tới tận trời luôn.

Hơn cả, Turan đâu thể cứ thế đồng tình, bảo rằng thần Fyratr yếu. Nó cũng chỉ là một tên Thần cấp 2 nhỏ bé đến đáng thương. Lời của nó, dù có lý, cũng chẳng thể được cô ta xem trọng.

– Thật thoải mái. A…

Thần Fyratr cất tiếng, giọng run run đầy hưởng thụ.

Turan thấy thế thì mừng thầm, quay nhìn xung quanh một chút, thắc mắc:

– Mãi không có ai tới thế nhỉ?

– Sẽ không có… ai tới đâu.

Thần Fyratr bảo, giọng vẫn run run, rồi dường như cảm nhận được Turan không hiểu, nói tiếp:

– Điểm phục hồi này thuộc về hội Ngàn hoa.

Chỉ một câu nói, không có giải thích gì thêm nhưng hoàn toàn đầy đủ để Turan hiểu được mọi chuyện. Thần Fyratr xem ra không phải là ngẫu nhiên chọn nơi này. Dù vậy, Turan vẫn hỏi:

– Đã là người của cô, sao không để họ vào, thoải mái một chút?

– Ngươi thật ngốc. – thần Fyratr cười đáp – Ta hiện tại trong mắt họ cũng chỉ là một thành viên cấp cao mà thôi. Ngươi nghĩ, kẻ như ta có nên xuất hiện trực diện trước đám con dân thế này không?

Turan tất nhiên cũng nắm biết điểm đó, nhưng nó đồng thời cũng nhớ rằng thần Fyratr đã làm loạn một trận ra trò ở lễ hội Patrioste, thật khó có thể hiểu được vì lý do gì giờ cô ta lại thay đổi thành như bây giờ.

– Lễ hội Patrioste, là như thế nào?

Turan cất tiếng hỏi, một câu hỏi liều lĩnh. Chẳng mấy chốc, nó liền cảm nhận được bầu không khí trở nên nặng nề, không biết do Thần uy phát ra từ thần Fyratr hay chỉ đơn thuần là do câu hỏi của nó.

– Ít hỏi một chút, sống sẽ tốt hơn. – thần Fyratr hời hợt bảo.
Turan dù đã chuẩn bị sẵn tỉnh thần vẫn không khỏi rùng mình theo bản năng. Nó cũng không ngờ thần Fyratr phản ứng nhẹ nhàng như vậy, không hành hạ mình. Dù vậy, Turan vẫn biết là không nên hỏi lung tung nữa.

Trong thoáng chốc, không biết vì tò mò hay tình cờ, Turan đưa mắt nhìn về phía thần Fyratr. Cô ta lúc này đang nằm trên giường, dáng người nhỏ nhắn chỉ có độc một tấm khăn bông trùm lên, khó khăn che lấy một nửa phần lưng của mình trở xuống.

Làn da trắng nõn, bóng loáng lên vì mồ hôi đổ ra khắp cả người, cùng với từng đường nét khéo léo nâng lên vẻ đẹp của sự xinh xắn đáng yêu, đặc biệt là mái tóc bạc lúc này đang xõa dài hai bên bờ vai trông thật tinh tế và thuần khiết. Thần Fyratr dáng dấp nhỏ bé là vậy, nhưng cũng là có sức hấp dẫn của riêng mình.

Turan nhìn không lâu, nhưng khoảng thời gian đó vẫn đủ để nó nhận ra mình vừa làm bậy, lập tức quay đầu, cúi gằm mặt xuống.

Thần Fyratr lặng im không nói gì, chỉ thỉnh thoảng kêu lên vài tiếng vẻ thoải mái. Cô ta có vẻ rất yêu thích hưởng thụ cảm giác được mát xa trị liệu như thế này.

“Thật khó hiểu…” Turan thầm nhận định. Nó đối với vẻ trầm tĩnh hiện tại của thần Fyratr thì thật sự không quen chút nào, dù cô ta trông có gần gũi hơn thế nào đi chăng nữa. Có lẽ, sâu trong tâm trí nó đã khắc xuống bộ dáng dữ dằn, hung hăng của cô ta rồi.

Buổi mát xa trị liệu ở điểm hồi phục Jiraey sau gần hai mươi phút nữa thì kết thúc. Suốt quá trình đó thần Fyratr chẳng nói thêm lời nào, có lẽ vì quá đắm chìm vào sự sung sướng kia, nhưng cũng có thể vì cô ta xem thường Turan, thấy trò chuyện thật nhàm chán.

Turan chịu phép, không có cách. Nếu đối phương chỉ đơn giản là một du hành giả bình thường, cho dù có là Thần cấp cao thì nó cũng không đến nỗi dè dặt như vậy. Đối với một Chính thần, lại còn là thần Fyratr từng trắng trợn uy hiếp tính mạng hàng trăm người hàng ngàn người, cũng như cho Turan nếm trải không ít đau đớn thì nó đâu dám liều.

– Cảm ơn quý khách. Hôm khác lại tới.

Người quản lý cất giọng hời hợt, chẳng chút nào quan tâm.

Turan thì không để bụng, chỉ sợ thần Fyratr không được dễ dãi như thế, vì cô ta từ cứ mải lầm bầm mấy từ ngữ nào đó, nghe như thể là nguyền rủa vậy.

“Chỉ mong đối không phải là mình…” Turan nói thầm. Nó vẫn nhớ vừa rồi bản thân có lén nhìn qua thần Fyratr trong phòng mát xa, nếu cô ta mà phát hiện thì có thần Istrant mới biết cô ta sẽ làm gì với thân xác tội nghiệp của nó.

– Trông cũng trễ rồi.

Turan nói bóng gió một câu.

– Còn sớm chán. – thần Fyratr đáp ngay.

“Cô vẫn còn muốn chơi à?” Turan thốt thầm. Nó thật không hiểu nổi cái ham muốn vui chơi của vị Chính thần có hình hài một cô nhóc này.

– Ngươi muốn về? – thần Fyratr hỏi.

– Ừ thì…

Turan ậm ừ, không dám trả lời. Nó ban đầu vốn không có ý định đi chơi với thần Fyratr, hoàn toàn là bị cô ta cuốn theo. Thậm chí nó còn chưa ăn được một nửa bữa tối của mình nữa.

Chợt, thần Fyratr chìa tay về phía Turan. Nó nhướn mày nhìn, không hiểu ý.

– Về thôi. – thần Fyratr giọng thúc giục bảo.

– Về? À phải, về.
Turan thốt, đưa tay nắm lấy bàn tay thần Fyratr, sau đó hướng thẳng quán rượu bà Lylat mà đi. Nó thật sự không hiểu tại sao thần Fyratr lại muốn cùng mình về, nhưng nếu cô ta đã muốn thì tất nhiên là không từ chối được.

Đoạn đường phố về đêm vắng tanh, dù vẫn còn ánh đèn đường soi sáng nhưng vẫn không khỏi khiến người ta dấy lên cảm giác bất an trong lòng.

Turan vừa đi, ngẩng đầu nhìn lên. Trời hôm nay ít mây, không trăng, nhưng lại có vô vàn các ngôi sao sáng lấp lánh, trông đến diệu kỳ.

Những ngôi sao thật đẹp, và đầy bí ẩn, luôn là thứ thu hút sự hứng thú của Turan. Nó ưa thích chúng, nhưng phần nhiều là tò mò, muốn thấu hiểu chúng. Nếu có một ngày nó có thể chạm đến những ngôi sao, thì thật là không gì tuyệt hơn.

Chợt, một dáng hình xuất hiện trước mặt Turan, cách chỉ chừng năm mét khi cúi đầu xuống làm nó giật mình, suýt nữa theo phản xạ mà rút kiếm ra thủ thế nếu không phải là kịp nhận ra người quen.

– Camilier? – Turan cất tiếng.

– Là em, thưa cậu chủ.

Nữ người sói đáp, cúi nhẹ đầu kính cẩn.

Bàn tay trong tay Turan đột nhiên siết nó đến đau nhói, rồi thần Fyratr bảo:

– Đây là gì của ngươi?

Turan không đoán được biết được phản ứng này của thần Fyratr, chỉ có thể vội trả lời:

– Người hầu của tôi, thu nhận cách đây không lâu.

– Người hầu? – thần Fyratr nói, giọng điệu dần trầm xuống, vẻ giận dữ – Lời ngươi nói là thật?

Turan vẻ ngần ngại nhìn lấy thần Fyratr. Nó tất nhiên cảm giác được phản ứng cùng lời nói của cô ta không ổn.

– Là sự thật. – Turan giọng quả quyết đáp – Như cô thấy.

Camilier nghe vậy cũng hiểu ý, cúi đầu lần nữa, càng thêm kính cẩn, bảo:

– Tôi thật sự là người hầu của cậu chủ Turan, thưa… cô?

Thần uy, đó là thứ mà Turan cảm nhận được ngay lúc này, và hai chân của nó liền khắc quỳ xuống, không còn chút sức lực. Chẳng mấy chốc, một nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng bùng lên chiếm lấy cả cơ thể Turan làm nó run rẩy, thậm chí co giật từng đợt một.

– Turan. – thần Fyratr gằn giọng – Cả ta mà ngươi cũng định lừa?

Turan muốn hô lên rằng “không có”, nhưng cổ họng nó giờ nghẹn lại, chỉ còn sót cảm giác muốn nôn mà không thể nôn được mà thôi.

Camilier đứng từ xa, không hiểu chuyện gì, thấy chủ nhân của mình như bị đè ép xuống trông vô cùng khốn khổ thì vội vàng chạy tới, nắm lấy người Turan, lo lắng hỏi thăm:

– Cậu chủ. Có chuyện gì? Cậu chủ bị làm sao?

Thần Fyratr không hề quan tâm biểu hiện của Turan hay cả phản ứng của nữ người sói, khoanh hờ tay trước ngực, bước vài bước đi xung quanh thật từ tốn, bảo:

– Sói tuyết trắng, lại còn là hồn máu. Huyết hồn Bạch tuyết lang.

Turan nghe không hiểu. Nó giờ tâm trí loạn hết lên, hoặc là khô cứng lại, chẳng thể nghĩ được gì cả. Thậm chí các giác quan của nó bây giờ cũng đã trở nên lung tung cả rồi.

– Chủng tộc ương bướng, khó thuần, lấy giết chóc làm sinh tồn, lấy uống máu làm hưởng thụ. Là nỗi kinh hoàng có thể hủy diệt thế giới nếu thuận lợi trưởng thành, giờ bỗng nhiên lại trở thành người hầu của ngươi?

Turan lắc đầu, lia lịa. Nó nghe không rõ lời thần Fyratr nhưng nó biết bây giờ bản thân cần phủ định lời buộc tội của cô ta.

– Không biết bằng cách nào ngươi xuất hiện ở đây. Nhưng nếu đã xui xẻo gặp ta, vậy thì đi thôi.

Thần Fyratr nói rồi đưa tay tóm lấy bờ vai của Camilier. Bàn tay nhỏ nhắn đặt lên vậy mà vô cùng có lực, khiến cả người nữ người sói mềm oặt ra như bị hàng tấn đá nặng đè lên.

– Không- không. Không, cậu chủ. Cậu chủ ơi…

Camilier hoảng hốt, sợ hãi vô cùng, cũng không biết vì tình trạng của Turan, hay là vì cảm nhận được nguy hiểm đang đến.

– Còn ngươi, nể mặt chị của mình ta tạm thời tha cho. Tùy thời ta sẽ trở lại đòi một lời giải thích.

Thần Fyratr nói xong thì nâng tay còn lại lên, vung một cái, kéo theo đó một luồng gió thổi đến. Luồng gió trông rất nhẹ nhàng, nhưng cuốn cả hai dáng hình đi theo rất nhanh, chốc lát liền biến ra khỏi tầm mắt.

Turan ở lại, không còn Thần uy đè lên mình nữa, ngay lúc đó liền nôn ọe ra liên tục, nôn thốc nôn tháo, hết cả bữa ăn tối ít ỏi của nó mà vẫn còn nôn tiếp, cứ như thể bị ai đó cưỡng ép móc họng. Nhưng rồi, nó cũng không có nôn xong, cơ thể không chịu đựng được nữa, tâm trí thì quay cuồng, bỗng dưng đổ sụp cả người trên nền đất lạnh ngắt, không biết sống chết.

Chương 154: Lại gặp tử thần

Xung quanh toàn một màu đen. Dù vậy, Turan vẫn nhận thức được rõ ràng rằng bản thân đang rất tỉnh táo.

Nó tất nhiên, cũng chưa có chết.

– Sao lại nghĩ đến cái chết?

Turan lẩm bẩm, từ sâu trong tim bỗng dâng lên luồng cảm giác sợ sệt, nhưng lại không rõ mình đang sợ cái chi. Nó nhìn quanh, vẫn chỉ có một màu đen.

– Chờ đã, hình như mình biết nơi này…

Turan nói nhỏ, và rồi gần như ngay lập tức, đầu nó trở nên đau nhức vô cùng, như bị hàng ngàn chiếc búa gõ từ bên trong, định phá tan hộp sọ nó mà tuôn ra ngoài. Cơn đau làm Turan ngơ ngẩn, ý thức mất dần, đến tê dại. Nó muốn gục xuống ôm lấy đầu mình, nhưng không thể nào điều khiển được cơ thể, chỉ còn cách đứng yên chịu trận.

Cảm giác khốn khổ đó kéo dài không biết bao lâu, nhưng rồi cũng kết thúc, và điều đầu tiên Turan nhận ra là, nó nhớ lại. Hàng đống thông tin, hay đúng hơn là kí ức, không biết từ đâu chợt hiện lên trong trí óc nó.

Turan hình như, đã từng chết. Nó giật bắn mình bởi chính ý nghĩ chợt nảy lên trong đầu này, bất giác đưa tay ôm lấy, sờ mó từng phần một của cơ thể: vẫn còn nguyên vẹn. Dù vậy, Turan vẫn không thể khiến bản thân phủ định được khả năng rằng, nó đã từng chết.

Hồi lâu, khi đã bình tĩnh lại, Turan buông người ngồi trên đất, cất nhẹ một tiếng thở dài. Nó không phải đang chán nản hay thất vọng, mà chỉ đang cố thể hiện, hoặc tìm ra bằng chứng cho thấy rằng chính mình vẫn đang tồn tại, vẫn sống.

Đáng tiếc thay, mọi cố gắng tội nghiệp đó của Turan không thay đổi được gì cả. Nó càng nghĩ thì càng cảm giác rõ ràng hơn, đối với thứ bản thân luôn luôn kinh sợ, như thể đã trải qua ít nhất một lần rồi.

Turan ngẩng đầu nhìn lên: bầu trời cũng toàn một màu đen. Nó không thể thấy được, nhưng vẫn cho rằng phía trên mình là một bầu trời. Không có mây, không có mặt trăng hay mặt trời, và tất nhiên là không có một ngôi sao nào cả. Từng chút một của niềm hi vọng nhỏ nhoi trong nó cứ thế tan biến dần đi.

– Tại sao…

Turan cất tiếng, mông lung và hời hợt. Nó dần nghi ngờ sự tồn tại của bản thân, hay đúng hơn là cuộc sống nó đã kinh qua cách đây, hẳn là không lâu, giờ lại chợt giống như một giấc mộng.

Camilier đã bị thần Fyratr bắt đi rồi, Turan biết rõ điều đó, nhưng lòng lại không có chút hoảng hốt hay lo lắng nào. Đối với nó, bây giờ, sự sống, hay đúng hơn là cái chết của bản thân, mới là quan trọng hơn cả.

Turan đưa bàn tay lên trước mặt, muốn thử ngắm nhìn từng chút máu thịt còn có thể của mình. Nó vậy mà không thấy gì cả. Chỉ toàn một màu đen.

Nhưng rồi từ vùng không gian mờ mịt như chẳng có gì đó, từng tia sáng le lói chợt hiện lên. Chúng là những tia sáng màu xanh lam nhạt, nhỏ bé, nhưng trong tình huống hiện tại lại mang đến cho Turan niềm hạnh phúc lớn lao. Nó mừng rỡ, vội vàng xoa hai bàn của mình vào nhau, từ đó lại tuôn ra thêm thật nhiều những tia sáng le lói.

Turan đã không còn kiềm chế được bản thân mình nữa rồi, cứ bám theo thứ ánh sáng màu làm nhạt, không ngừng xoa nặn.

Hồi lâu, cũng không rõ là mất bao nhiêu thời gian, những tia sáng vốn dĩ le lói kia giờ đã trở nên thật nhiều, và hợp lại với nhau tạo thành một đốm sáng lớn chừng nắm tay.

Turan ngắm nhìn đốm sáng, đến mê muội, mắt chừng mờ đi. Nó biết bản thân lúc này đang rất cảm động, cùng vui sướng, đến muốn mặc kệ tất cả mà khóc ròng. Dù vậy, đôi mắt của Turan lại không nghe lời nó, chẳng tiết ra một giọt lệ nào. Cảm giác muốn khóc thật to mà không thể được, bị nghẹn lại, là khó chịu vô cùng.

– Ngươi trở lại.

Một âm thanh bất chợt vang vọng trong đầu Turan, và phải mất một lúc nó mới có thể nhận ra đó là một giọng nói, hay rằng lời kia có nghĩa là gì.

– Ngươi thất bại, mà còn nhanh đến vậy.

Giọng nói vang lên lần nữa, và trước khi Turan kịp phản ứng lại thì một dáng người cao gầy dần xuất hiện trước mặt nó. Hắn ta khoác trên mình một tấm áo choàng màu nâu sẫm rách tươm, trùm đầu, không phủ kín mặt, nhưng lại không thể trông được gì nơi đó ngoài một màu đen. Ngay bên cạnh hắn ta có một chiếc lưỡi hái gỉ sét cột vào chiếc gậy gỗ sần sùi đã mục, trông thật tầm thường, trôi nổi lơ lửng giữa không trung.

Là tử thần, Turan rất nhanh liền nhận ra kẻ này. Nó đã từng gặp hắn ta một lần rồi, cách đây chưa tới một tháng. Dù không hiểu sao bản thân lại quên đi, nhưng giờ trông thấy, nó ngay lập tức nhớ ra.

– Ừm… chưa chết?

Giọng nói vang lên, lẫn chút vẻ ngạc nhiên không ngờ được. Sau đó là một khoảng thời gian dài im lặng mà Turan tự thấy rằng mình không nên phá vỡ. Đốm sáng màu xanh lam nhạt trong tay vẫn phát sáng, là thứ duy nhất cho nó biết thời gian vẫn đang trôi qua thật đều đặn.

– Đã đến, vậy thì nói chuyện một chút.
Tử thần cất tiếng, vung lên cánh tay gầy guộc dưới lớp áo. Theo đó, một chiếc bàn đá cùng hai cái ghế hiện lên, và không biết từ khi nào mà Turan và hắn ta đã ngồi vào đối diện nhau. Mặt khác, Turan cũng nhận ra rằng thân thể của mình đã có thể trông thấy được.

– Nàng, đến.

Tử thần hô lên, âm thanh không lớn nhưng nghe rất rõ. Ngay sau đó, một dáng hình toàn thân phủ lấy làn khói đen mờ ảo không biết từ đâu xuất hiện, bước lại gần, đặt lên bàn hai chiếc tách nhỏ, bên trong chứa đầy thứ chất lỏng màu đen đặc quánh. Xong việc, dáng hình kia hơi cúi chào, vội vã rời đi mất.

– Uống đi.

Turan nghe, nuốt khan một ngụm, không biết nên đáp lại thế nào. Nó hiểu lời của tử thần, nhưng trông thứ chất lỏng đen đặc trong tách thì thật không dám tưởng tượng uống vào sẽ gây ra chuyện gì.

“Đây là… vì mình chưa chết nên muốn giết mình?”

Dường như nhận ra được lo lắng của Turan, tử thần đưa tay cầm lấy tách của mình, nâng lên đặt ở vùng toàn một màu nơi khuôn mặt, hơi nghiêng. Chốc, hắn ta đặt chiếc tách trở lại bàn, lúc này bên trong đã trống không.

Turan trông thì biết là tử thần muốn cho mình thấy thứ chất lỏng màu đen đặc này không hại nó, nhưng có thần Istrant mới biết vừa rồi hắn ta có thật sự uống hay không. Hơn cả, Turan đoán rằng, thứ chất lỏng này rất có thể là không làm hại được hắn ta.

– Không uống, ngươi sẽ chết.

Tử thần bảo, giọng hời hợt như thể điều vừa nói là một sự thật hiển nhiên. Rồi dường như nhận ra rằng bấy nhiêu là không đủ để thuyết phục Turan, hắn ta nói thêm:

– Ta giết ngươi, đến nghĩ còn dễ hơn.

Turan không phủ định chuyện đó. Nó cũng biết là bản thân không có quyền lựa chọn ở đây, nhưng thật sự là trong thời gian ngắn không có đủ dũng cảm để đối mặt với thứ nước đen đặc quánh kia.

Hồi lâu, lại nuốt khan thêm một ngụm, Turan mới đưa tay nâng tách của mình lên, đặt ở đầu môi. Nó vẫn còn rất sợ, bàn tay run rẩy, chốc thì dồn hết sức, dứt khoát đổ toàn bộ thứ nước đen kia vào trong họng mình, nuốt xuống luôn.

Thứ nước đen trông đặc quánh là thế, không hiểu sao lại không tạo bất kỳ cảm giác sền sệt nào trong cổ họng Turan cả mà lại giống như bị hòa tan ra, nhập vào cơ thể chính mình.

– Được rồi. – tử thần cất tiếng – Ta hỏi, ngươi tại sao vẫn còn sống?

Câu hỏi đột ngột làm Turan không khỏi bất ngờ, vội đặt chiếc tách trở lại bàn, ra vẻ nghĩ ngợi. Nó không biết nên trả lời thế nào. Chính bản thân nó còn không nhận ra rằng mình còn sống chứ đừng nói chi là lý do đằng sau chuyện đó.
“Thật còn sống sao?” Turan nói thầm. Nó vẫn còn rất mơ hồ về nơi này, hay rằng tại sao bản thân có thể tới được đây. Vốn dĩ, nó cho rằng mình đã chết nên mới lại gặp tử thần.

– Tôi không biết.

Turan đáp gọn, nhưng là lời chân thật nhất.

– Ta biết là ngươi không biết.

Turan nhướn mày, thật sự không hiểu lời của tử thần, trong vài giây cố nghĩ xem trong đó có ẩn ý nào hay không.

– Ta hỏi, ngươi tại sao lại đến đây?

Một câu hỏi khác được đặt ra, trong khi Turan vẫn còn đang thắc mắc rất nhiều về câu hỏi trước đó. Nó đành gác lại suy nghĩ còn đang dang dở của mình, tìm câu trả lời cho tử thần.

Nhưng Turan không nghĩ ra được gì cả. Nó tất nhiên là không muốn tới đây, nơi mà mỗi lần tử vong, hoặc có lẽ là cận kề tử vong, mới sẽ xuất hiện. Nói cách khác, nó không muốn chết, không có lý do gì để tìm đến nơi này cả.

– Tôi không biết.

Turan trả lời, không khác gì với lần trước.

Tử thần nghe vậy, không đáp mà giơ cánh tay xương xẩu của mình ra nâng chiếc tách không biết từ bao giờ lại chứa đầy thứ chất lỏng đặc quánh màu đen. Hắn ta uống một hơi cạn sạch, đặt chiếc tách trở lại bàn, đằng hắng một tiếng rồi hời hợt bảo:

– Ngươi cái gì cũng không biết.

Turan nghệch mặt ra, không biết nên phản ứng thế nào, đành cười trừ.

– Đưa ta xem.

Tử thần nói, lật ngửa bàn tay của mình hướng về trước. Turan trông, không hiểu ý. Nó đoán là tử thần đang muốn nó đưa món đồ gì đó, nhưng lại không nghĩ ra là cụ thể gì.

Tuy nhiên, tử thần ngay từ đầu vốn không có ý để Turan chủ động đưa món đồ cho mình. Bàn tay hắn ta vừa đưa ra được một lúc thì đốm sáng màu lam nhạt trước người nó bay dần tới rồi nằm gọn trong lòng bàn tay gầy guộc kia.

Tử thần kéo bàn tay cùng đốm sáng trở về, nâng lên ngang tầm mắt, dò xét hồi lâu thì bảo:

– Vận mệnh của ngươi vậy mà lệch ra khỏi suy đoán của ta rồi…

Turan nhăn mày. Vận mệnh là thứ mà tử thần đã nói với nó vào lần gặp nhau trước. Nó kì thực đối với thứ mơ hồ này nên là hoàn toàn không có đánh giá gì, hay đúng hơn là không tin tưởng vào. Nhưng gần đây, nó không hiểu sao càng ngày lại càng thấy gần gũi hơn với thứ này.

“Không đúng. Là chính mình phải nắm lấy nó!”

– Thú vị.

Tử thần nói, và theo giọng điệu thì hẳn đang nở một nụ cười thích thú phía sau lớp màn đen đặc kia.

– Giữ lại.

Cùng với lời đó, tử thần phất tay ném đốm sáng trở lại cho Turan. Nó theo phản xạ giơ tay chụp lấy, nhưng lạ thay lại không thể chạm vào được, để hụt đốm sáng rơi vào trong người mình luôn.

Dù thế, Turan không hoảng hốt mà ngược lại còn thấy rằng đó là chuyện hiển nhiên, và nên xảy ra. Đối với nó, đốm sáng kia không khác gì một phần của mình, trở lại với mình là điều hoàn toàn tốt đẹp.

Chương 155: Hỏi đáp

– Ta cho phép, ngươi hỏi. – tử thần cất tiếng.

Turan ngạc nhiên. Nó đối mặt với tử thần, ngay từ đầu là với tâm thế một kẻ yếu, có thể đã rời bỏ thế giới, chỉ có nước bị tra hỏi mà thôi.

Vậy nên, trong một thời gian ngắn, Turan không biết mình nên hỏi cái gì. Không phải là nó không có điều thắc mắc, mà là không biết rằng có nên nói điều thắc mắc trong lòng ra không. Dù sao thì không có gì đảm bảo tử thần sẽ trả lời hai vấn đề. Thậm chí, có khi một vấn đề cũng sẽ không được giải đáp, và rằng hắn ta chỉ muốn trêu đùa Turan.

Hồi lâu, cất một tiếng thở dài vẻ chấp nhận số phận, Turan hỏi:

– Tôi có từng chết chưa?

Tử thần không có trả lời mà im lặng nhìn về phía Turan. Cái nhìn của hắn ta là không thể thấy được sau lớp màn đen đặc kia, nhưng vẫn khiến nó không kiềm được cúi gằm mặt xuống, cả người theo đó run rẩy lên.

Là sợ. Nỗi sợ này, cực giống nỗi sợ cái chết mà Turan đã phải gánh lấy không biết bao nhiêu lần. Nó không biết điều này có bình thường hay không, nhưng rõ ràng mỗi khi nghĩ đến bản thân có thể tử vong, tất cả những thứ khác chợt lại trở nên không còn quan trọng nữa.

Turan cảm giác được rằng, chính nó sẽ làm mọi cách, bất kể rằng có vô nhân tính, bất nhân bất nghĩa đến thế nào để tìm đường sống.

Trước đây, nó cũng không phải là kẻ đáng khinh như vậy. Không biết từ khi nào bản thân đã thay đổi đến mức không còn nhận ra được nữa.

– Ngươi, còn sống.

Tử thần đột nhiên cất tiếng. Đó không phải là một câu trả lời trực tiếp, nhưng Turan dựa vào lời này liền có thể tự mình giải đáp.

“Thật tốt.” Turan nghĩ thầm, trong lòng theo đó trút bỏ được một gánh nặng đã khiến mình khốn khổ không thôi.

– Vậy, đây là đâu?

Turan đặt ra câu hỏi thứ hai.

“Nếu như mình vẫn chưa chết, vậy vì lý do gì lại xuất hiện ở nơi này, và đây là nơi nào?”

Tử thần không đáp mà nâng cánh tay gầy guộc lên ra vẻ mời. Turan nhìn theo cánh tay thì thấy chiếc tách vốn đã cạn sạch của mình không biết từ khi nào đã đầy trở lại, vẫn là thứ chất lỏng đặc quánh màu đen.

Turan nuốt khan một ngụm. Nó không cần nghĩ cũng hiểu ý của tử thần: hắn ta muốn nó uống thêm lần nữa mới chịu trả lời câu hỏi của mình.

Thứ chất lỏng đen đặc trong tách không có vẻ gì là gây hại cho Turan, ít nhất là cho tới bây giờ. Dù vậy, trong lòng nó vẫn dâng lên cảm giác muốn tránh xa thứ chất lỏng kì dị đó ra. Trực giác mà Turan vốn không mấy tin tưởng giờ lại khiến nó không thể không nghe theo.

– Ngươi không có cách.

Tử thần cất tiếng, giọng không nặng không nhẹ, nhưng lại nghe ra được rằng hắn ta đang ép Turan phải uống.

“Vốn không có lựa chọn, phải không?” Turan nói thầm, đưa tay nâng tách lên, uống một hơi hết sạch. Đống chất lỏng như lần trước trôi vào trong cổ họng nó lại chợt tan ra, nhập vào trong cơ thể.

Tuy nhiên, Turan rất nhanh liền nhận ra lần này khác. Nó cảm thấy cả người mình nặng trĩu, không phải kiểu cảm giác bị một áp lực hay vật nặng đè lên, mà rằng chính cơ thể nó đang gia tăng trọng lượng.

Tử thần trông thấy Turan uống xong thì gật nhẹ đầu vẻ hài lòng, bảo:

– Nơi đây, gọi là Khamaelsiz.

Vỏn vẹn chỉ có bấy nhiêu đó. Turan đợi thêm một lúc nữa nhưng đáp lại nó hoàn toàn là sự im lặng. Tử thần không có vẻ gì sẽ nói thêm bất kỳ lời nào.

“Chịu thiệt rồi… nhỉ?” Turan lẩm bẩm.

– Ngươi, còn một câu hỏi cuối cùng.

Tử thần cất tiếng, vẻ thúc giục.

Turan nghe vậy thì có hơi hoảng. Nó dù không ưa gì đống chất lỏng đặc quánh màu đen làm cả người mình trở nên nặng nề nhưng vẫn muốn moi thêm thật nhiều thông tin. Không cần phải là một kẻ cuồng tri thức thì vẫn có thể rõ rằng hiểu biết càng nhiều thì càng có lợi, giúp chính mình có thể tiếp cận, đạt được nhiều thứ hơn.

Mặt khác, tất cả những bí ẩn đang xoay quanh lấy Turan tại nơi này, chắc chắn là không thể xem nhẹ.

Turan hít sâu một hơi rồi thở ra, cố giữ bản thân bình tĩnh mà nhìn vào trong chiếc tách trên tay. Thứ chất lỏng màu đen đặc quánh trong đó lại đầy nữa rồi, sẵn sàng để nó uống vào làm giá tiền cho câu hỏi kế tiếp.

– Ngài là…

Turan nói được đoạn thì ngừng lại. Nó vừa định hỏi về thân phận của kẻ đang ở trước mặt mình, nhưng rất nhanh liền nhận ra điều đó không giúp ích gì cho mình cả.

Dù sao thì, chỉ khi tiếp cận tử vong, Turan mới đến gặp tử thần mà thôi.

– Viên đá rốt cuộc là cái gì?
Turan hỏi. Nó đã luôn thắc mắc về thứ nằm bên trong mình này, thứ mà có thể áp chế cả Thần ấn của một Chính thần. Nếu có thể biết đây là gì, hay thậm chí là xuất xứ của viên đá thì Turan có thể dựa vào đó tìm cách chống lại cả các Chính thần.

Nói rồi, Turan nâng tách lên uống cạn. Đống chất lỏng màu đen đặc quánh không khác gì hai lần trước, vào tới cổ họng nó thì lại tan ra, nhập vào cơ thể.

Thật nặng, là điều đầu tiên Turan nhận ra được, ngay sau đó là cả người trở nên vô lực, ngả vật ra trên mặt đất toàn màu đen. Nó gắng gượng dậy thì liền nhận ra không còn điều khiển cơ thể được nữa.

Khung cảnh trước mắt Turan mờ dần đi, bên tai bắt đầu vang lên những âm thanh hỗn loạn, cả người thì tê rần.

– Là mảnh vỡ Thời đại.

Turan chỉ kịp nghe như vậy rồi mọi thứ xung quanh nó chìm vào trong đêm tối. Rồi nó không còn cảm nhận được gì nữa cả.

Turan bừng tỉnh. Nó lúc này đang nằm sấp trên nền đất lạnh ngắt, ở mũi ngửi được mùi gì đó chua chua.

Không mất quá lâu để Turan nhận ra tình huống của bản thân, vội vàng ngồi dậy, lui lại tránh xa mấy bãi nôn của chính mình.

Trời vẫn đang là đêm, có ánh đèn đường chiếu xuống.

Camilier đã bị thần Fyratr bắt đi rồi, hẳn là lành ít dữ nhiều. Cô ta trước khi đi có nói gì đó về sói tuyết trắng cùng hồn máu, ngoài ra thì Turan không nghe rõ được, và trước khi nó kịp nghĩ gì thêm thì đã gục mất.

Giờ tỉnh dậy, kì lạ thay, trong tâm trí Turan lại hiện lên ba thông tin: nó còn sống, một nơi nào đấy tên Khamaelsiz, và rằng viên đá màu lam nhạt kia là mảnh vỡ Thời đại.

Đối với thông tin đầu tiên, Turan rất dễ dàng chấp nhận. Dù sao thì bản thân nó giờ đang thở, đang nhìn, đang nghe, đang cảm nhận từng hơi lạnh của buổi đem thấm lên da thịt, tất nhiên là còn sống.

Thông tin thứ hai, Turan chịu phép, không nghĩ được gì, đành để có thời gian thì tìm hiểu xem Khamaelsiz là nơi nào.

Còn lại, thông tin cuối cùng, Turan không khỏi mở cờ trong bụng. Nó đã luôn thắc mắc về viên đá, giờ không biết từ đâu lại đạt được thông tin này, nên vui mừng khôn xiết. Dù rằng thông tin có thể không chính xác, nhưng Turan cũng chỉ cần một đầu mối để tìm tòi thêm thôi, vẫn còn tốt hơn là không có.

“Là do ‘Thông hiểu’ sao?” Turan tự hỏi. Đống thông tin tự nhiên có được, nó chỉ có thể nghĩ được một khả năng duy nhất là do kỹ năng chủ đạo của mình. Tuy nhiên, Turan cũng không có tin tưởng nhiều vào khả năng này, chỉ là không tìm ra được lời giải khác mà thôi.

– Giờ, trở về đã.

Turan cất tiếng, đứng dậy, nhắm hướng quán rượu bà Lylat mà đi.

Đối với việc thần Fyratr bắt đi Camilier, Turan thật sự không có cách giải quyết nào. Dù sao thì đây cũng là hành động của một Chính thần, một kẻ chỉ mới Thần cấp 2 như nó hiển nhiên là không làm gì được. Tạm thời, nó chỉ có thể mong là nữ người sói không bị thương hại, rồi chờ đến khi có thể liên hệ với thần Syrathr để hỏi.

– Sói tuyết trắng, hồn máu…

Turan vừa đi, vừa nói nhỏ. Hai từ này là manh mối duy nhất nó có được về hành động đột ngột của thần Fyratr.

Từ đầu tiên thì Turan có biết, chính là chủng tộc của Camilier. Cô ta là một người sói tuyết, sinh sống ở vùng Kennhel lạnh giá ở phía đông bắc vương quốc Danlion. Turan không có nhiều thông tin về chủng tộc này, và nó đoán là chính mình sẽ phải tốn không ít công sức để tìm tòi thêm.Hồn máu, Turan đối với từ này thì nghe hơi lạ tai. Nó biết nữ người sói sở hữu linh hồn song sinh, nhưng hồn máu thì là chưa từng nghĩ tới. Dù sao thì những thứ nó biết về cô ta, cũng như thứ mà cô ta đã thể hiện ra, không có gì liên quan đến máu cả.

“Thật sự là hồn máu à…?”

Turan trở về tới quán rượu bà Lylat thì đã gần mười một giờ đêm. Tầm này thì quán bà ta đã vắng tanh, chủ yếu là vì bị bà chủ đuổi hết khách đi để đóng cửa.

Turan bước vào trong. Bà Lylat đang đếm tiền, trông thấy thì hỏi:

– Mày về rồi đấy à. Tưởng trốn cùng cô nhóc kia luôn rồi chứ.

Giọng bà Lylat không có vẻ là giận dữ mà chỉ đơn giản là châm chọc. Bà ta hẳn là bị mấy đồng tiền trước mặt mình làm nguôi giận rồi.

– Người quen của tôi thôi. – Turan giải thích – Và người ta cũng lớn, đủ tuổi uống rượu rồi đấy.

Bà Lylat nghe vậy thì cười khẩy một tiếng, bảo:

– Ừ, tao tin.

Lời là thế, nhưng giọng điệu bà Lylat cho thấy rằng bà ta chẳng tin một chút nào.

Turan tặc lưỡi, không định đôi co cùng bà chủ nữa mà quay người hướng tới dãy phòng trọ. Nó đi chưa được mấy bước thì phát hiện một dáng người đứng nép ở cửa, rất nhanh nhận ra đó là Oviar.

Turan trông, sực nhớ đã lâu không gặp Oviar, cũng khoảng hai tuần rồi. Nó không phải là không có trở về chỗ bà Lylat lần nào trong suốt khoảng thời gian đó, mà là cô ta như cô tình tránh mặt nó vậy, muốn tìm cũng chẳng thấy đâu.

– Oviar.

Turan cất tiếng gọi, bước lại gần.

Oviar nghe gọi thì cả người giật nảy một cái, nhưng cũng không có quay sang đáp lời Turan.

Thấy vậy, Turan lắc nhẹ đầu. Cô nàng này, nó về cơ bản là không có cách giải quyết cho ổn thỏa.

“Lời cô ta hẳn không phải là giả.” Turan nói thầm. Nó vẫn nhớ lần trước đề cập đến chuyện đột phá Nihr, Oviar đã bảo rằng không muốn thăng cấp. Điều này đã khiến Turan đau đầu rất nhiều, vì một Nihr không muốn thăng cấp, nó thật sự là không nghĩ hiểu nổi.

Cho đến giờ, Turan vẫn còn cảm nhận được rất rõ khát vọng đột phá Nihr của bản thân khi xưa, dù rằng đã là một du hành giả chân chính rồi. Nếu thời gian có quay trở lại, bao nhiêu lần đi chăng nữa thì Turan vẫn sẽ lựa chọn con đường cũ.

Turan đứng nhìn bóng lưng Oviar hồi lâu, định chào thêm lần nữa nhưng nghĩ lại thôi. Nếu cô nàng đã không muốn đối mặt với mình thì nó cũng không nên cưỡng ép, chỉ khiến cho mối quan hệ của cả hai thêm tệ.

Hơn cả, giờ Turan cũng đã có đủ chuyện phải lo rồi.

– Anh Turan.

Đang lúc Turan rời đi thì một tiếng gọi vang lên. Nó nghe, nhưng cũng không có quay người lại, chỉ đứng im đó. Giọng nói này, đâu còn ai khác ngoài Oviar sở hữu.

– Anh giờ… đã là du hành giả rồi nhỉ?

– Ừm. – Turan đáp gọn.

– Em ủng hộ anh.

Turan cười nhạt, không biết nên nói gì. Nếu phải mô tả cảm giác của nó lúc này, thì đó là hờ hững.

Có một người từ phía sau ủng hộ việc mình làm, tán đồng với mình thì thật là tốt, nhưng không phải là điều Turan mong muốn. Đối với nó, có hay không người như thế đi chăng nữa thì việc nó đã định ra, vẫn là phải làm cho bằng được.

Dù sao thì, bao nhiêu là khó khăn, giờ cũng chỉ có một mình Turan đối mặt mà thôi.

– Cám ơn.

Turan nói ra, là lời thật lòng. Rồi nó bảo tiếp:

– Nếu cô có khi nào muốn dứt bỏ số phận Nihr của mình… báo tôi một tiếng là được.

Nói rồi, Turan sải bước bỏ đi. Từng bước chân không vội vàng, nhưng vô cùng dứt khoát, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Oviar.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau