VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Thành viên tổ đội tương lai

Ăn sáng xong, Tiffia có định đến tìm Turan hỏi một số chuyện, nhưng sau cùng thì quyết định không làm phiền cậu ta. Hơn hết, trước khi cô có thể hoàn thành được thử thách Thần thánh thì rõ ràng không có quyền gì để chất vấn quyết định của cậu ta cả.

Tiffia cất một tiếng thở dài, thả người trên chiếc giường êm ái, nhắm nghiền mắt lại cố giữ lòng mình thanh thản. Tuy nhiên, dù cô có cố thế nào thì cảm giác không thoải mái cùng những lo lắng vẫn bám lấy mình.

“Thử thách Thần thánh… có thể được sao?” Tiffia lẩm bẩm. Cô hơn ai hết biết rõ việc đó khó thực hiện như thế nào, nhưng thứ khiến bản thân do dự không quyết định được tới giờ không phải là độ khó đó, mà là hậu quả phải gánh chịu khi thất bại cơ.

Thử thách Thần thánh không phải là một trò chơi, hay thứ mà có thể dùng tính mạng để thử sức. Nó vô cùng thiêng liêng và vượt qua mọi luật lệ của tộc yêu tinh, nên phần thưởng và sự trừng phạt luôn là không thể tưởng tượng được, cũng không dám tưởng tượng đến.

– Huống hồ chi, chưa từng có ai thành công cả.

Tiffia nói nhỏ, giọng khản đặc. Cô biết mình sắp không kiềm giữ được cảm xúc nữa, sắp khóc mất rồi. Cô rõ ràng không thể chịu đựng được khi nghĩ tới thử thách Thần thánh, khi lần nữa nhớ lại hình ảnh của người thân nhất với mình biến đổi thành thứ không phải người cũng chẳng phải ma.

Và giờ, rất có thể sẽ là chính cô.

– Turan chết tiệt… Turan khốn nạn!

Tiffia cất tiếng chửi, liên tục mấy câu, cố dùng cơn giận lấn át đi cảm xúc bất lực trong người mình.

– Phải. Turan là tên đầu têu. Cậu đi chết đi!

Có tiếng gõ cửa bất chợt làm Tiffia giật bắn mình, vội vội vàng vàng lau đi mấy giọt nước mặn chát trên khuôn mặt.

– Ai đó? – Tiffia lên tiếng.

– Tôi, Turan đây. Nên đến tòa nhà thi đấu rồi. Tập trung dưới sảnh nhé.

Giọng phát ra từ phía bên kia cánh cửa xác nhận rõ kẻ đang nói không ai khác chính là người mà Tiffia vừa liên tục mắng chửi. Cố giữ giọng mình không hốt hoảng, cô đáp:

– Biết rồi. Tôi xuống ngay.

Từng tiếng bước chân đều đều dần cách xa làm lòng Tiffia bình tĩnh lại. Cô thật không ngờ bản thân lại không phát hiện ra có người đến gần như vậy, rõ là quá bất cẩn rồi.

Turan bảo là đến tòa nhà thi đấu, nhưng lúc cả nhóm bốn người tới nơi thì lại không tìm đến hội trường quan sát mà là phòng nghỉ riêng, cũng là chỗ tên sát thủ đang bị giam giữ.

Sau khi Tiffia theo lời Turan kích hoạt bùa chống nghe lén lên căn phòng, cậu ta cất tiếng:

– Hôm qua ngủ ngon chứ?

Tên sát thủ ngồi dậy trên giường, không có vẻ gì là bị trói hay khống chế mà ngược lại còn trông vô cùng thoải mái.

– Khỏe như vâm.

Tên sát thủ cười ha ha đáp, vẻ hưng phấn không chút giấu giếm.

Tiffia càng trông thì càng thấy khó hiểu, quay sang nhìn Darmil xem cậu ta có biết gì không nhưng rõ ràng là cô đã đặt hi vọng nhầm chỗ rồi.

Tiffia tặc lưỡi, bước tới gần Turan định cất lời hỏi thì Turan đã quay lại, lên tiếng dõng dạc:

– Mọi người, xin giới thiệu đây là thành viên tổ đội tương lai của chúng ta.

Tiffia nhăn mặt, vẻ ngạc nhiên thấy rõ. Cô có nghĩ thế nào cũng không nghĩ được rằng Turan lại có thể thốt ra một lời như vậy.

– Ha ha! – Darmil cười lớn, bảo – Tôi biết ngay là cậu sẽ cho tôi một bất ngờ mà.

Phản ứng của Darmil hoàn toàn trái ngược với Tiffia làm cô quả thật khó xử, không biết nên thể hiện bộ mặt nào cho phù hợp. Việc một tên sát thủ định giết đội trưởng của mình đột nhiên lại trở thành đồng đội, có thần Hwamas mới hình dung được chuyện gì đã xảy ra dẫn đến tình huống này.

Trong lúc Tiffia vẫn còn chưa chấp nhận được sự thật thì tên sát thủ đã bước tới tay bắt mặt mừng cùng Darmil rồi. Hai người họ trông như thể từ lâu đã là bạn của nhau vậy, khiến cho Tiffia giờ lại trở nên lúng túng, bắt đầu nghĩ xem nên chào đón thành viên tổ đội mới như thế nào.– Giờ thì chỉ là thành viên tương lai mà thôi. – Turan cất tiếng – Nhưng tôi đảm bảo cậu ta không lâu nữa sẽ trở thành đồng đội chính thức của chúng ta.

Vẻ quả quyết trên gương mặt của Turan làm Tiffia càng thêm lúng túng. Cậu ta hẳn đã sắp xếp, lên kế hoạch xong hết rồi, mà cô thì vẫn chưa nắm biết được chút gì cả.

– Cô chắc là Tiffia, thật xinh đẹp.

Tên sát thủ cất tiếng. Hắn ta cuối cùng cũng tìm đến bắt chuyện với Tiffia.

– Rốt cuộc thì… Turan, cậu phải cho tôi một lời giải thích!

Tiffia quay sang Turan hô lớn. Cô quả thật không biết nên trưng thái độ gì ra trước người đồng đội tương lai này.

Turan nghe gọi thì bước tới gần, nhìn Tiffia cùng tên sát thủ một chút rồi mới bảo:

– Cậu ta là Kull, tạm thời là Nihr, nhưng chắc chắn sẽ đột phá thành Thần cấp 1 sớm thôi.

– Đó không phải là vấn đề. – Tiffia gắt – Hắn ta không phải là… kẻ đã tấn công chúng ta sao?

– Đó mới không phải là vấn đề, Tiffia. – Turan gằn giọng – Kull có tiềm lực rất lớn, và cậu ta chắc chắn sẽ phát huy được tiềm lực đó của mình.

Tiffia định nói thêm nhưng trông thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Turan thì lại thôi. Cô sực nhớ rằng bản thân vẫn là một Nihr, vẫn chưa làm được điều vốn nên làm từ lâu rồi đó. Và theo lời Turan thì có vẻ như, Kull sẽ là người đột phá Nihr còn sớm hơn cả Tiffia.

“Chết tiệt…” Tiffia chửi thầm. Cô thật sự giận, và uất ức. Cũng bất lực nữa. Trước đó là Camilier, giờ là Kull, Tiffia ngày càng cảm thấy áp lực thực hiện thử thách Thần thánh lên mình trở nên nặng thật nặng.

– Và bây giờ chúng ta cần giúp Kull cất bước đầu tiên để làm được điều đó.

Turan cất tiếng, quay ra với mọi người. Khi thấy đã có đủ sự tập trung, cậu ta nói tiếp:

– Kull đến từ hội Zalt, và chúng ta cần giúp Kull rời khỏi hội.

Tiffia đã biết chuyện Kull là sát thủ từ hội Zalt rồi, nhưng cô lại không ngờ rằng chuyện cần làm là đưa hắn ta ra khỏi đó.

– Trước khi làm chuyện đấy thì có một chuyện cần thông báo với mọi người, rằng yêu cầu sát thủ hội Zalt với mục tiêu là tôi với Camilier đã bị gỡ bỏ, nên giờ không cần phải lo lắng về chuyện bị tấn công nữa.– Sao? Thật sự?

Giọng ngạc nhiên vô cùng vang lên trước hết từ Kull, sau đó mới tới Darmil với vẻ ngưỡng mộ trên mặt. Tiffia cũng không giấu được sự bất ngờ của mình. Cô không có quá nhiều thông tin, nhưng vẫn hiểu rõ rằng đối với một giao kèo giết chóc, rút về luôn là khó khăn hơn đưa ra rất nhiều, và thường thì phải tốn một cái giá không hề nhỏ.

– Là sự thật. – Turan xác nhận – Nên là từ giờ cứ yên tâm tập trung vào những chuyện quan trọng hơn.

– Quả đúng là Turan mà. Ha ha! – Darmil cười bảo.

Turan cười khì đáp lại. Cậu ta trông không được vui vẻ lắm về chuyện này, nhưng cũng không phải là không hài lòng.

– Được rồi. – Turan lên tiếng – Tạm thời chúng ta với hội Zalt có thể coi là không can hệ gì tới nhau nữa. Nhưng để giúp Kull rời khỏi đó thì chắc chắn là phải đối đầu với họ.

– Như… như thế ổn chứ? Chúng ta đã thoát khỏi chúng rồi mà?

Tiffia cất giọng lo lắng. Cô không thể bỏ mặc không nói gì về chuyện này được. Đối đầu với hội Zalt không phải là điều mà tổ đội mới thành lập này có thể đảm đương nổi.

– Sẽ rất khó khăn. – Turan đáp – Nhưng không phải là không thể. Cái giá bỏ ra hoàn toàn có thể chấp nhận được, và phải chấp nhận.

Tiffia im lặng, không định nói thêm gì. Trông dáng vẻ của Turan thì rõ ràng là không chịu lùi bước rồi. Giờ có là Kull, bản thân người sẽ đối mặt với việc rời khỏi hội Zalt có lên tiếng phản đối thì cũng sẽ bị Turan mạnh tay đè ép xuống mà thôi.

– Mặt khác thì hội Zalt cũng không phải là không thể chịu được việc thành viên của mình rời hội. – Turan nói tiếp – Họ có những nguyên tắc riêng của mình, chỉ cần Kull vượt qua được thì sẽ không có vấn đề gì cả. Giờ thì Kull, cậu nói rõ điều kiện rời hội đi.

– E hèm. – Kull lên tiếng – Điều kiện để tôi rời hội quả thực không đơn giản, là phải hoàn thành thử thách khai trừ, cụ thể là giết chết người đã đưa tôi vào hội, lão Tamad.

– Khả năng làm được chuyện này, cậu nghĩ thế nào? – Turan hỏi.

– Ha ha! Không thể nào đâu. – Kull cười bảo – Ông ta là Thần cấp 5 đấy. Tôi chỉ là một Nihr thôi.

Tiffia rít nhẹ một tiếng. Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận một sự thật rằng thử thách khai trừ sẽ vô cùng khó khăn rồi, nhưng vẫn không nghĩ được rằng một Nihr phải đấu với du hành giả Thần cấp 5. Với chênh lệch đó thì rõ ràng là lão Tamad chỉ cần dùng Thần uy là đã khiến kẻ còn lại răm rắp nghe theo, và kết cục tất nhiên là dễ dàng đánh bại.

– Giết chết… Cậu nói rõ hơn xem, có giới hạn hay điều kiện gì bên cạnh việc đó không? – Turan thắc mắc.

– Cái đó thì, lúc tiếp nhận thử thách sẽ có một ngày chuẩn bị, sau đó cả hai sẽ bị đưa vào đấu trường, đánh giết nhau trong vòng một ngày hoặc cho tới khi có người chết. Ừm, chỉ có thế thôi.

Turan nghe xong thì ra vẻ nghĩ ngợi hồi lâu. Rồi cậu ta bảo:

– Đã thế, cần phải nâng cao năng lực của cậu lên. Ít nhất cậu phải đủ khả năng ngăn ông ta sử dụng Thần uy lên mình. Chuyện sau đó, tôi có thể giúp được.

– Giúp? Như thế nào? – Kull hỏi.

– Cái này tới lúc đó sẽ biết.

Turan đáp, đưa tay ra ý rằng đừng hỏi thêm. Cậu ta sau đó quay sang Tiffia cùng Darmil, bảo:

– Hai người đến hội trường quan sát gặp tổ đội Pongru đi. Tôi còn vài chuyện cần trao đổi với Kull nên sẽ tới sau.

Darmil nghe xong, ậm ừ mấy câu rồi cũng quay người rời đi. Tiffia đứng lại, nhìn Kull một hồi rồi lại nhìn sang Turan, do dự không biết có nên làm rõ thắc mắc cùng lo lắng của mình hay không.

Thế rồi Tiffia cũng quay người, giấu một tiếng than thở mà rời khỏi phòng. Quyết định cùng suy tính của Turan vẫn là rất đáng tin cậy, cô không nên nghi ngờ điều này. Hơn tất cả, đây chính là thứ đã khiến cô tìm tới cậu ta, cả về chuyện thăng cấp lẫn chuyện tổ đội. Khi đến lúc, hoặc khi Tiffia đủ mạnh mẽ, mối quan hệ giữa cô và Turan hẳn sẽ trở nên tốt đẹp hơn mà thôi.

Tặng đậu

Chương 137: Gặp lại Neh

Darmil sau khi rời phòng nghỉ thì tiến thẳng tới hội trường quan sát luôn. Tiffia ban đầu có đi cùng nó được một đoạn, nhưng chốc thì lại bảo bận việc, bỏ đi mất. Thế nên chỉ có một mình Darmil đến nơi mà thôi.

– A ha! Ta cuối cùng cũng tìm được ngươi!

Một giọng nói lanh lảnh có phần quen thuộc vang lên, ngay sau đó là một nắm đấm nhỏ liên tục thụi vào mạn sườn của Darmil làm nó không khỏi nhột quá, cố nhịn cười mà nhăn mặt.

Là Neh, cô nàng phiền phức mà Darmil vốn tưởng đã có thể tránh thoát được. Nó không ngờ lại có thể gặp cô ta ở đây. Nó thậm chí đã quên mất sự tồn tại của cô ta rồi.

– Ngươi là tên dối trá!

Neh gắt lớn, giọng bực tức thật sự.

Darmil đột nhiên bị mắng thì ngẩn người ra. Nó quả thật không nhớ mình có làm gì khiến bản thân trở thành một kẻ dối trá.

“Gượm đã…” Darmil nói thầm. Nó vừa sực nhớ rằng có hứa sẽ tái đấu với cô nàng này sau khi giải đấu kết thúc. “Nhưng giải đấu cũng không phải là đã kết thúc…”

– Ngươi vậy mà lại bỏ trốn! Sau tất cả mọi chuyện đã xảy ra, ngươi vậy mà trốn mất tăm!

Neh thốt lên, giọng dần nghẹn lại, trông vẻ uất ức vô cùng. Lời nói cùng phản ứng của cô ta khiến mọi người ở gần đấy dồn hết ánh mắt vào Darmil, và từng tiếng xôn xao bắt đầu vang lên.

Họ cơ bản là đang mắng chửi Darmil tệ bạc, rằng nó là một tên khốn nạn, dám làm mà không dám chịu.

Darmil ngơ ngác nhìn quanh, cảm giác một thứ áp lực vô hình đè lên mình. Nó chưa từng gánh chịu bất kỳ thứ gì giống vậy bao giờ, và cũng chẳng thể hiểu mọi chuyện đang diễn ra là gì.

“Này… rõ ràng là hiểu lầm.” Darmil lẩm bẩm, nhưng không có cất lời biện mình gì cho bản thân cả. Đối với nó, trong những tình huống như thế này, hành động là phương thức giải quyết tốt nhất.

Nghĩ rồi, Darmil cúi người xuống, chồm tới Neh rồi ôm lấy cả người cô ta, nâng lên vác trên vai.

Neh hốt hoảng vô cùng, luôn mồm bảo thả nhưng Darmil mặc, chẳng thèm quan tâm mà cứ thế mang cô ta rời đi luôn.

Darmil không mất quá lâu để tìm đến lối thoát hiểm rồi trốn vào một đoạn hành lang nhỏ hẹp không có bóng người. Xong xuôi, nó ngoái đầu nhìn lại, xác nhận rằng không bị ai đuổi theo mới thả thân hình nhỏ nhắn trên vai xuống, cất một tiếng thở phào.

Neh được thả xuống thì quay đầu cắm mặt vào tường, hai tay ôm lấy má mình nóng hổi, miệng lẩm bẩm liên tục mấy âm thanh gì đó mà Darmil nghe không hiểu được.

Nhưng mà Darmil cũng chẳng quan tâm Neh nghĩ hay tính toán cái chi. Điều duy nhất nó biết bây giờ là bản thân đã trốn thoát được sự soi mói của đám đông rồi, bước kế tiếp là phải giải quyết cho xong cô nàng phiền phức này.

– Nói đi, phải thế nào cô mới buông tha cho tôi? – Darmil hỏi.

Neh không trả lời, miệng vẫn tiếp tục lẩm bẩm.

– Này!

Darmil gọi, đưa tay lay vai của Neh một cái. Cô ngay sau đó vậy mà nhảy dựng lên, chỉ tay thẳng mặt nó rồi quát tuôn một tràng:

– Ng-ng-ngươi đừng có qua đây tên khốn kiếp! Đ-đ-đừng-đừng có tưởng ta không d-d-dám làm gì ng-ng-ngươi nhé! Có-có ngon th-thì nhào v-vô kiếm ăn! Nh-nhào vô!

Darmil nhướn mày khó hiểu. Nó quả thật không nắm biết được ý của cô nàng này là gì nữa, vừa bảo nó đừng tiến lại, cũng bảo nó nhào tới.

“Đây là điên rồi sao?” Darmil nghĩ thầm, đưa mắt quan sát Neh, rồi lại đảo mắt tìm kiếm mấy con vật nuôi của cô ta.

Darmil không thấy đám vật nuôi của Neh đâu cả. Cô ta có lẽ cũng không có ý muốn tấn công hay phòng thủ gì, hoặc có lẽ là có lý do nào đó cho việc này mà kẻ ngốc như nó không thể nghĩ tới được.

– Không định gọi con hổ kia ra à? – Darmil thắc mắc.Neh đang hoảng loạn, nghe thấy câu hỏi của Darmil thì khuôn mặt đột nhiên cứng lại, sau đó thì sầm xuống. Cô ta trông buồn chán, hoặc là lo lắng cùng thất vọng, Darmil không biết rõ. Nhưng dù thế nào thì cảm xúc đó của Neh cũng chỉ là thoáng qua, rất nhanh được thay thế bởi sự hung hăng vừa nãy.

– Chúng không được khỏe. – Neh đáp – Nhưng đừng có nghĩ rằng ta sẽ thua trước ngươi chỉ vì thiếu đi chúng!

Darmil cười nhạt. Nó xem thường lời khiêu khích của Neh. Cô nàng này không có đám vật nuôi của mình thì còn đấu với nó thế nào được chứ, chẳng có một chút hứng thú nào cả.

Tuy vậy, Darmil cũng không phải là không để ý tới bầu không khí chợt vừa thay đổi quanh người Neh, nó đặc biệt nhạy cảm đối với những chuyện như thế. Một cô gái đang gặp khó khăn cần giúp đỡ nhưng lại cố thể hiện rằng bản thân mạnh mẽ, nếu không phải đó là cô nàng nhỏ nhắn luôn gây phiền phức cho Darmil thì nó đã thấy cô ta rất đáng yêu rồi.

– Nói đi, biết đâu tôi có thể giúp được.

Darmil cất tiếng. Sau tất cả, nó không thể cứ thế bỏ mặc Neh được. Cô nàng dù sao thì, hẳn cũng sẽ không buông tha cho nó nếu không chân chính đánh bại cô ta một lần.

– Ng-ngươi nói cái gì thế? – Neh thốt – Ta gặp khó khăn gì mà lại cần ngươi giúp chứ! Ngươi thì có thể giúp được gì?

Darmil tặc lưỡi, nhướn mày nhìn vẻ lưỡng lự ra mặt của Neh. Cô nàng này rõ ràng không ngẫu nhiên tìm đến nó. Dù Darmil không được như Turan, đến mức có thể dò hỏi hay đoán được những chuyện ẩn đằng sau, nó vẫn đủ nhạy cảm để có thể biết rằng Neh đang cần mình giúp đỡ.

Tuy nhiên, nếu Neh một mực không nhận lấy lời đề nghị của Darmil thì nó cũng không còn cách nào ngoài bỏ mặc. Đó là lựa chọn của cô nàng, dù bắt nguồn từ chính kiến bản thân hay sự do dự nhất thời thì đều khiến nó mất đi động lực của mình.

Sau đó nếu Neh lại còn cứng đầu đeo bám Darmil thì nó sẽ không ngại cho cô ta một trận ra trò đâu, bất kể chuyện cô ta có đám vật nuôi của mình hay không.

– Tôi hứa sẽ giúp. – Darmil bảo – Chỉ cần trong khả năng, tôi nhất định không từ chối.

Trước cái nhìn đầy quả quyết của Darmil, phản ứng của Neh yếu dần đi. Cô ta tất nhiên biết nó đã nhận ra phần nào ý đồ của mình rồi, nhưng bản tính lại khiến cô ta không thể dễ dàng chấp nhận được. Dù sao thì, đối với Neh, Darmil vẫn luôn là một đối thủ cần đánh bại, không phải một người nên tìm để nhờ vả. Chỉ là giờ cô ta quả thật không còn lựa chọn nào nữa.

Nghĩ ngợi hồi lâu, Neh cũng làm ra quyết định của mình. Cô ta nhìn chằm chằm lấy Darmil, hít một hơi thật sâu rồi thở ra, vẻ mặt e thẹn bảo:

– Ngươi… ngươi đến làm rể nhà ta, được chứ?

Darmil ngẩn ra một lúc, lặp lại lời Neh vừa nói trong đầu mình mấy lần. Dù không nghĩ bản thân có thể nghe nhầm thành thứ gì khác, nó vẫn cất tiếng hỏi lại:

– Cô vừa bảo cái gì cơ?Việc thốt ra một lời như thế rõ ràng là rất khó khăn đối với Neh, nên khi được yêu cầu lặp lại, cô ta liền lên tiếng mắng chửi luôn:

– Ngươi tên chết tiệt! Ngươi là muốn đùa bỡn ta hả!? Tên khốn!

– Không không, dù không biết tại sao nhưng cô hiều nhầm ý tôi rồi. – Darmil vội nói – Làm rể, sao lại thành chuyện thế này? Việc đó thì có thể giúp gì được cho cô chứ? Hay là tôi nghe sai?

Darmil thật sự không hiểu nổi suy nghĩ cũng như khó khăn mà Neh đang gặp phải lúc này. Trong lòng nó bây giờ chỉ có thể đoán mò rằng “làm rể” mà cô ta nhắc đến không có cùng ý nghĩa với thứ mà nó biết thôi.

– Ngươi không có nghe sai. – Neh đáp – Ta chính là đang mời ngươi về làm rể nhà ta. Thế nào, ngươi không giúp được?

Darmil không khỏi bối rối, gãi gãi đầu mình mấy lượt, lại hỏi:

– Làm rể, ý cô là tôi cưới vợ?

– Ngươi đây là bị đụt ư? – Neh gắt – Câu từ dễ hiểu thế mà còn phải hỏi lại à? Chính là cưới vợ đấy!

Darmil nhăn mặt. Neh vậy mà thật đang yêu cầu nó cưới vợ nhà cô ta. Nó có thể chịu khó giúp cô nàng, nhưng dùng chuyện hôn nhân của bản thân thì quả thật là có hơi quá.

Hơn tất cả, Darmil là không muốn cưới vợ nhất. Nó đã nghe mẹ nói qua rồi, cũng trông thấy tình cảnh của cha mình rồi. Cưới vợ chính là cắt bỏ mọi cơ hội ở bên cạnh các hồng nhan trên con đường du hành của mình, cũng chính là làm giảm đi phần lớn sự thú vị của cuộc sống du hành mà nó luôn yêu thích.

– Kh-không được. – Darmil thốt – Có cách nào khác giúp được cô hay không?

Neh nghe vậy thì nổi giận thật sự, dậm chân mấy cái, chỉ tay thẳng mặt Darmil bảo:

– Ngươi vừa mới bảo sẽ giúp ta, giờ liền từ chối. Ngươi có còn là đàn ông không? Cái đó của ngươi, có còn không…

Neh dường như cũng nhận ra mình vừa quá lời, vội vàng quay mặt đi, miệng lại liên tục lầm bầm mấy âm thanh mà Darmil không nghe hiểu được.

“Thật là khó khăn…” Darmil nói nhỏ, thở dài một hơi. Nó tất nhiên không thể bội lời hứa của mình, nhưng cũng không thể cứ thế làm theo lời của Neh.

– Trước hết, cô nói ra vấn đề của mình đi đã. – Darmil miễn cưỡng cất tiếng.

Neh không đáp ngay, lầm bầm thêm một lúc nữa mới quay người lại, bảo:

– Nghe xong, ngươi sẽ tới làm rể nhà ta chứ?

Darmil muốn chửi, và trong lòng của nó đã chửi luôn rồi. Dù vậy, ngoài mặt thì nó chỉ có thể nghiến răng ken két mà nói:

– Hôn nhân là chuyện lớn, một mình tôi không quyết định được. Phải có sự đồng ý của cha mẹ nữa.

– Gì chứ? Ngươi là con gái sao?

Neh dè bỉu. Cô nàng thật sự khinh thường lời lẽ của Darmil.

“Phải nhịn…” Darmil nói thầm. Nó giận thật đấy, nhưng không thể nhào tới tẩn một đấm vào mặt cô gái nhỏ nhắn này được. Dù sao thì nó cũng đã hứa giúp cô ta rồi, nếu làm vậy thì quả thật là nhục nhã.

Tuy nhiên, nếu là giúp xong xuôi hết rồi thì Darmil không ngại đánh cho cô ta lên bờ xuống ruộng luôn đâu.

Chương 138: Đến hội trường quan sát

Nhìn vẻ mặt nhăn nhó cố gắng kiềm chế như đang bị trúng thuốc xổ của Darmil, Neh cũng thấy không nên thúc ép nó thêm nữa. Rồi cô ta bảo:

– Được rồi. Để ta kể.

Chuyện của Neh cũng không có gì phức tạp, hoặc ít nhất là trong suy nghĩ của Darmil thì cách giải quyết vô cùng đơn giản.

Neh là con gái thứ tám trong nhà của tộc trưởng một bộ tộc nằm ở vùng đông bắc của vương quốc Enria. Bộ tộc của cô ta không quá lớn, nhưng vẫn đủ sức sống nương tựa nhau để đối phó với sự nổi dậy của đám quái từ Đại Thánh Thế. Thậm chí, người trong bộ tộc còn cảm thấy mừng rỡ vì việc tìm mục tiêu săn bắn đã không còn khó khăn như trước nữa.

Tuy nhiên, chuyện dần trở nên tồi tệ khi mà các bãi quái xung quanh ngày càng khó kiểm soát hơn, từ cả cấp độ lẫn tần suất xuất hiện. Rồi bắt đầu có người trong bộ tộc bị quái giết chết, mất vài ngày để có thể tái sinh lại ở đền thờ.

Nhận ra khó khăn này, vị tộc trưởng của bộ tộc, cũng chính là cha của Neh đã ra quyết định liên minh với những bộ tộc và tổ chức ở gần đó, nhằm tạo ra những tổ đội lớn mạnh để giải quyết những con quái cấp độ cao. Và cầu nối được đưa ra giữa các thành phần trong liên minh đơn thuần không gì khác là kết hôn.

Cụ thể thì mỗi năm, bộ tộc sẽ tổ chức một cuộc thi để tuyển chọn ra người làm rể nhà tộc trưởng. Đây là một hoạt động cần thiết để đẩy mạnh mối quan hệ trong liên minh, đồng thời nâng cao vị thế của bộ tộc. Nhà của Neh có mười một người con, bảy nam bốn nữ. Năm nay vừa đúng tới lượt cô ta trở thành cô dâu dành cho người chiến thắng cuộc thi.

Vấn đề là Neh lại không ưa thích chồng mình được chọn ra từ một đám thanh niên trong mấy bộ tộc gần đó. Cô ta đơn giản là cảm thấy họ nhàm chán, và yếu đuổi. Họ thậm chí còn chẳng có mấy người có thể đọ sức được với mấy con thú thuần hóa của cô ta, còn đám có thể thì lại trùng hợp là bọn Neh ghét cay ghét đắng.

Tóm lại, nếu cứ để yên vậy cho đến khi cuộc thi đấu diễn ra và có người chiến thắng, Neh sẽ bị gả cho một người mà cô ta không hề mong muốn. Vậy nên cô ta quyết định bỏ nhà ra đi, tự tìm cho mình một tên đàn ông đủ mạnh mẽ, và mình cũng không căm ghét về giành lấy quán quân cuộc thi.

– Sau khi ngươi thắng rồi, muốn bỏ đi cũng được. Năm sau cuộc thi mới tổ chức lại, ta có thừa thời gian tìm kẻ khác.

Lời của Neh là vậy, cũng chính là điểm mấu chốt khiến Darmil thấy mình có thể giúp được cô ta. Hơn cả, Darmil cảm thấy có chút hứng thú với đối thủ của mình trong cuộc thi. Nó đã nghe rằng người thuộc các bộ tộc vùng đông bắc rất mạnh mẽ, nhưng chưa bao giờ có cơ hội đấu với họ.

Từ Đại Thánh Thế, cha mẹ Darmil đã luôn cấm tuyệt việc nó rời khỏi các tòa thành quá xa rồi. Nhưng giờ đã khác, Darmil đã trở thành một du hành giả thật sự, và cũng không còn bị cha mẹ quản thúc nữa.

– Được. Tôi đồng ý với cô. – Darmil đáp.

Neh nghe vậy thì nhảy cẩng lên mừng rỡ, sau đó thì tiến lại thụi mấy đấm vào bụng Darmil, miệng cười ha hả. Dù có là ngốc như Darmil thì trông phản ứng bất chợt của cô ta cũng thấy chuyện không ổn chút nào.

“Cảm giác cứ như vừa bị lừa vậy…?”

Darmil chờ cô nàng bình tĩnh lại thì có hỏi thêm về mấy con vật nuôi của Neh nhưng cô ta chỉ đáp qua loa, bảo rằng nó đừng nên tò mò bí mật của con gái rồi đạp cho nó mấy đạp đuổi đi.

Darmil thấy vậy thì nhún vai, không còn cách nào khác đành bỏ qua, quay người trở lại hội trường quan sát. Neh đuổi nó đi là thế, nhưng chỉ mấy bước thì lại lẽo đẽo bám theo sau. Cô ta rõ ràng trước khi đạt được mục đích của mình thì sẽ không buông tha nó.

Tại hội trường quan sát, Darmil không mất quá lâu để tìm được chỗ của nhóm tổ đội Pongru, giờ chỉ có hai người là Heathier cùng Natyr. Pongru với Phalsia thì chắc đang phải tham gia vào vòng bảng của khung hạng Hamevra rồi.

– Cậu đến rồi, Darmil.

Heathier cất tiếng chào. Natyr thì chỉ quay sang, cúi đầu một cái rồi lại tiếp tục quan sát diễn biến trên màn hình lớn.

– Turan cùng những người khác không đến sao? – Heathier thắc mắc.

– Họ đều bận cả rồi. Trong tổ đội giờ chỉ có tôi là rảnh nhất thôi, ha ha!

Darmil đáp, cất tiếng cười vang. Nó thật sự nghĩ rằng bản thân là người rỗi việc nhất trong tổ đội của mình, cũng chính vì thế đang cố tìm cách đóng góp thêm cho tổ đội. Dù vậy, trước khi có thể cắt đứt được cục nợ đang bám kề kề bên mình này thì chắc nó không thể làm gì ra hồn rồi.

– Chào cô Neh.

Heathier quay sang Neh cất tiếng. Dáng vẻ của ông ta trông như đang dò xét gì đó nhưng Darmil chẳng thèm để tâm, chỉ mong rằng Neh không làm loạn lên là đã tốt.
– Lo chuyện của ông đi.

Neh đáp, lè lưỡi ra trêu. Cô trông tinh nghịch là thế nhưng lần trước khi bị Heathier gặng hỏi thì đã gọi con hổ trắng của mình tới vồ ông ta mấy phát.

Vậy nên lần này, Heathier rất biết điều mà gượng cười bỏ qua, quay sang theo dõi tiếp trận đấu trên màn hình.

Darmil không mất quá nhiều thời gian để tìm thấy trận đấu của Pongru với một đối thủ dùng súng, trong bối cảnh là một cánh đồng cỏ lau cao hơn đầu người, che khuất hết tất cả tầm nhìn của cả hai.

Ở trận đấu này thì Pongru là người có lợi thế rất lớn khi kẻ dùng súng không thể phát hiện được mục tiêu trước khi khoảng cách bị rút ngắn nên dễ dàng giành chiến thắng. Tuy nhiên, Darmil vẫn không khỏi thầm thán phục khả năng cùng sự quyết đoán của Pongru khi rất bình tĩnh giữ im lặng từng bước tiếp cận kẻ địch rồi ra đòn dứt khoát kết liễu một cách nhanh chóng. Tên dùng súng thậm chí còn chẳng có cơ hội bóp cò luôn.

Nếu là Darmil, nó hẳn sẽ bị cuốn theo chiến ý của bản thân, mong muốn trông thấy kẻ địch xuất chiêu, trao đổi chiêu thức với mình một đoạn thời gian chứ không thể tận dụng lợi thế được như vậy. Dù đã bị Turan giáo huấn một lần nhưng Darmil biết nó không thể ngay lập thức thay đổi thực tế rằng bản thân luôn ham thích chiến đấu mà cho kẻ địch cơ hội phản công. Nó chỉ có thể mong rằng khiếm khuyết chưa thể khắc phục này của mình không khiến cậu ta từ bỏ mà thôi.

Bản tính, suy đến cùng, không phải là thứ mà vài lần thất bại là có thể chuyển dời. Có là trời sập đi chăng nữa thì cũng chưa chắc thay đổi được một phần nhỏ nhoi nào.

Trận đấu kế tiếp mà Darmil theo dõi là của Phalsia, đấu với một kẻ địch là thuật sư.

Darmil đã mong có thể thấy một trận đấu hấp dẫn để học hỏi thêm kinh nghiệm đối phó với kẻ địch tấn công tầm xa, nhưng nó lại thất vọng khi trận đấu kết thúc quá nhanh. Phalsia trông như có thù truyền kiếp với kẻ địch của mình, vừa phát hiện dấu tích hắn ta thì liên tục kích phát mấy phép bồi lên nhau, đánh vỡ sáu tầng phòng ngự liền rồi phá tan cả cơ thể tên đó khi hắn ta còn đang ngờ nghệch không biết vì lý do gì lại đụng phải một kẻ điên như thế.

Phải biết, cùng một phép, pháp sư không thể liên tục sử dụng trong thời gian ngắn. Thế nên nếu vừa rồi loạt phép của Phalsia không đạt được hiệu quả thì đợi chờ cô ta sẽ ngay lập tức rơi vào thế yếu ngay.

Dù vậy, Darmil vẫn có thể xác định được một điều rằng Phalsia rất mạnh, mạnh hơn rất nhiều so với những gì nó đã trông thấy lúc ở nông trại Langr hay cả lúc chiến đấu cùng cô ta. Việc cô ta tham gia khung hạng Hamevra có lẽ là có lý do riêng từ nào đó, giống như Darmil trong giao kèo với tổ đội Pongru vậy, vì rõ ràng sức mạnh này quá áp đảo rồi.

– Cô ta không thường nóng nảy như vậy.

Heathier đột nhiên lên tiếng, mắt vẫn quan sát trên màn hình.

Darmil mới đầu không để ý, nhưng vài giây sau thì nhận ra Heathier đang nói với mình, nghĩ một hồi thì bảo:

– Tôi thấy hợp với tính cách cô ấy mà.Khuôn mặt Heathier đơ ra một lúc, rồi ông ta quay sang Darmil, cất tiếng hỏi:

– Tính cách của cô ấy? Tôi không hiểu.

Phản ứng cùng lời nói của Heathier làm Darmil bất giác rùng mình một cái. Nó không hiểu sao lại cảm giác được rằng ông ta đang có ý đồ gì đấy không được tốt lành, và rằng câu hỏi kia không nên được trả lời.

– Ha ha! Lúc tôi hẹn ăn cùng cô ấy thì cô ấy ăn cay rất nhiều. Rõ ràng là phải mạnh mẽ, quyết đoán như thế rồi.

Darmil cười vang, tìm đại một lý do đưa ra cho Heathier. Ông ta nghe xong khuôn mặt dãn ra, nhún vai cười đáp lại bảo:

– Phải phải. Nên là như vậy.

Bỗng nhiên, Darmil cảm thấy hơi nhột bên mạn sườn của mình. Nó quay sang thì thấy Neh đang thụi liền mấy đấm vào đó.

– Ngươi hẹn ăn cùng cô ta hả? Sao ngươi dám?!

Neh thốt lên, vẻ giận dữ thấy rõ.

Darmil trông, không hiểu mô tê gì, nghệch mặt ra. Nó đâu có lý do gì mà lại ngần ngại hẹn ăn cùng với Phalsia đâu, và Neh cũng đâu có vẻ gì cần phải quan tâm chuyện đó.

– Sao lại không dám. Ha!

Darmil hô lên. Nó không thể chịu yếu thế trước Neh được, cô ta rõ là sẽ được nước lấn tới.

– Ngươi…!

Neh tức lắm, trừng mắt nhìn Darmil. Cô ta sau đó dùng thêm lực thụi mấy đấm nữa vào người Darmil nhưng vì chẳng đau đớn gì nên nó mặc luôn, quay đầu theo dõi tiếp diễn biến trên màn hình lớn.

– Không được. Ngươi cũng phải hẹn ăn với ta!

Neh nói lớn, cố tình để Darmil không thể làm ngơ được.

– Hả? Tại sao chứ?

Darmil nhăn mày bảo. Nó thật không hiểu nổi cô nàng này. Dù gì thì cũng đã hứa giúp cô ta rồi, đáng lý nên được đối xử như một người có ơn chứ sao lại càng thêm phiền thế này.

– Vậy đi, ta sẽ ăn cùng ngươi trưa nay ở quán ăn tự phục vụ dưới tầng trệt.

Neh không hề quan tâm thắc mắc của Darmil, cứ thế quyết định luôn.

“Cái cô nhóc này…” Darmil lẩm bẩm, thoáng bực tức nhưng rất nhanh liền nhận ra chuyện Neh vừa bảo không khác gì thứ nó đã làm vào ngày hôm qua với tổ đội Pongru cả, và lúc đó cô ta cũng đã mặt dày ngồi ăn cùng cả đám.

– Được được. Tùy cô vậy.

Darmil bảo, đẩy Neh sang một bên. Nếu chuyện đã không có gì khác biệt thì nó cũng chẳng cần đôi co với cô ta làm gì nữa. Sự bướng bỉnh của Neh, Darmil cũng chẳng thèm quan tâm. Giờ nó chỉ muốn tập trung vào mấy trận đấu kế tiếp mà thôi.

Chương 139: Đụng độ Syneir

Cánh hoa màu hồng nhạt lớn hơn hai mét vi vu trên ngọn gió, nhắm thẳng về trước mà tiến lên. Thenia ngồi khép chân trên cánh hoa, gương mặt điềm tĩnh, nhưng trong lòng lại dấy lên vô vàn suy nghĩ không thể ngó lơ.

Hôm nay vừa đúng kết thúc ngày đầu tiên của cuộc họp hội đồng các Chính thần của thế giới này. Buổi họp vốn dĩ nên bình thường trôi qua như lần trước, nhưng lại vì những lý do không thỏa đáng mà bỏ dở giữa chừng, ai nấy đều rời đi, đợi đến ngày kế tiếp lại nói.

“Tất cả cũng chỉ tại tên Folz láu cá đó.” Thenia lẩm bẩm. Cô không hề có thành kiến gì với vị Chính thần của Tốc độ này, nhưng hôm nay hắn ta quả thật hành động không vừa mắt một chút nào.

Folz vậy mà lại dám ngang nhiên đưa người của hắn ta vào tòa tháp Ma pháp Tối thượng, bất chấp mọi giao ước trước đây giữa các Chính thần với nhau.

Trên thực tế, không có một Chính thần nào là không nhòm ngó tới tòa tháp Ma pháp Tối thượng cả, nhưng vì những lý do nhạy cảm, và phần lớn e sợ tác động xấu tới sự phát triển của thế giới nên đã cùng nhau lập thành giao ước trong vòng mười năm sẽ không tiếp cận tòa tháp này.

Hành động của Folz đơn giản đã phá vỡ giao ước đó, cũng như gỡ bỏ sự e ngại của các Chính thần khác. Và giờ thì mọi người đều sẽ đua nhau dẫn người của mình tiến vào trong.

Dù sao thì tòa kiến trúc do tên Velduran để lại này quá hấp dẫn rồi. Đối với tầng lớp các Chính thần thì không đáng là gì, nhưng để cưỡng ép sinh ra một người kế thừa, hay một vật dẫn thì hẳn không khó.

– Đã vậy, cũng nên báo cho tên Turan một tiếng.

Thenia nói nhỏ. Người cô nghĩ tới việc liên hệ đầu tiên không phải là quân đoàn hay hội nhóm nào dưới trướng của mình, mà chính là Turan. Trong suy tính của cô, lợi ích đến từ tòa tháp Ma pháp Tối thượng hẳn là có tác dụng cho cậu ta nhiều nhất.

Nhưng đó cũng không phải lựa chọn duy nhất của Thenia. Dù sao thì các thế lực khác không hề nhỏ yếu, nếu cô chỉ đưa một mình Turan vào thì chẳng khác gì bảo cậu ta làm một con bọ chạy quanh kiếm chút cơm thừa canh cặn cả. Mặt khác, thêm người, trong trường hợp Turan thất bại thảm hại thì Thenia vẫn có thể từ tòa tháp giành được không ít lợi ích.

Thenia nghĩ một hồi thì ngắt một cánh hoa thả nhẹ bên tai mình làm tan thành những đốm sáng li ti màu hồng nhạt. Xong, cô cất tiếng:

– Metrosios, em nghe được chứ?

Không có tiếng phản hồi ngay lại mà phải vài giây sau mới có giọng nói hốt hoảng vang lên:

– E-em nghe đây!

Thenia nhăn mày. Phản ứng của Metrosios giống như thể em ấy lại đang nghịch ngợm chuyện gì đấy sợ bị cô biết vậy.

Nhưng giờ Thenia không có thời gian để gặng hỏi em mình những lời dư thừa đó, bảo:

– Em có thể tìm các tín đồ của chị để chuyển vài lời không?

– A, được chứ. – Metrosios thốt – Cơ mà chị cần ngay ư?

– Càng sớm càng tốt… Khoan đã, giờ em đang ở đâu?

Thenia vội hỏi. Cô theo lời Metrosios thì không khó để nhận ra em ấy không thể thực hiện yêu cầu của mình trong thời gian ngắn. Thenia vẫn nhớ đã dặn kỹ em mình phải một mực để ý các chuyển biến trong thế giới rồi, giờ nghe thế này thật khiến cô thất vọng, cùng không an tâm chút nào.

– Havratio… – Metrosios líu ríu bảo – Nhưng-nhưng mà em vẫn đang quan sát đấy nhé!

Thenia cất nhẹ một tiếng thở dài. Havratio không quá xa xôi so với thế giới mà cô đã yêu cầu Metrosios để mắt, hẳn là giờ vội trở về vẫn không muộn.

– Thế thì em đi ngay đi.

Thenia lên tiếng, nâng lên một cánh hoa khác thả vào trong không khí, chốc thì biến thành một luồng sáng bay vọt đi mất.

– Em biết rồi!

Metrosios nói lớn, giọng mừng rỡ thấy rõ. Em ấy hẳn phải cảm thấy rất vui khi không bị chị mình mắng một trận.

– Chờ đã. – Thenia vội bảo – Lần này không được phép rời khỏi thế giới. Chị tùy thời sẽ cần em làm không ít chuyện.

Metrosios nghe xong thì im lặng hồi lâu mới đáp lại:
– Là phải đề phòng ai?

Thenia biết em mình không phải kẻ ngốc, hẳn cũng đã nhận ra cuộc họp hội đồng các Chính thần lần này không suôn sẻ. Và nếu vậy thì tất nhiên sẽ có không ít thế lực cần phải đặc biệt chú ý tới, cẩn thận tránh bị chúng hất cẳng khỏi những nguồn lợi quan trọng.

– Cái đó em cứ xem trong gói tin chị gửi đến là được. – Thenia trả lời.

– Ừm. Em hiểu rồi.

Tín hiệu từ Metrosios sau đó không lâu thì mất đi, Thenia theo đó cũng đưa tay lên bên tai mình, phẩy nhẹ một cái làm những đốm sáng li ti bay lửng lờ tan biến đi hết.

“Lần này để Metrosios ở lại xem ra là quyết định đúng.” Thenia nói thầm. Những lần họp hội đồng các Chính thần trước có mặt cả hai chị em cô, nhưng riêng lần này thì chỉ có một mình Thenia mà thôi.

Sở dĩ Thenia đưa ra lựa chọn như vậy phần lớn là vì những động thái đáng ngờ gần đây của các Chính thần thuộc nhóm tên Kaimah kia. Bọn hắn khi không lại đẩy mạnh các thế lực dưới trướng mình nâng cao Thần cấp, hẳn là đang chuẩn bị cho thứ gì đó rất lớn. Tên Folz có thể cũng đã nhận ra chuyện đó nên mới bất chấp giao ước mà lao vào kiếm lợi ở tòa tháp Ma pháp Tối thượng.

– Đến gặp Gangka một chuyến coi bộ là không thể tránh được rồi.

Thenia nói nhỏ, khẽ nâng tay hướng thẳng về trước. Tốc độ của cánh hoa cô đang ngồi trên theo đó tăng vọt, nhanh hơn gấp hai lần hiện tại.

Thenia trên thực tế không vội, nhưng nghĩ đến chuyện Gangka đã làm với Turan, cô lại không khỏi cảm thấy tức giận trong lòng, muốn ngay lập tức đến đó xả hết một phen.

“Để xem hắn ta giải thích như thế nào…”

Cánh hoa màu hồng nhạt sau khi tăng tốc bay chưa được bao lâu thì đột ngột giảm tốc độ lại. Nhận ra như thế vẫn là chưa đủ, Thenia vội vàng vung tay, ngay lập tức ngừng cánh hoa lại luôn.

Thenia tất nhiên không vô cớ dừng lại, cô rõ ràng cảm nhận được có kẻ đang chặn đường mình không xa phía trước, và kẻ này không hề đơn giản một chút nào. Hơn cả, hắn ta ngay lúc này đang phát ra Thần uy hướng trực tiếp tới đây, không nghi ngờ gì là đang nhắm vào cô.

Nhưng nơi này chắc chắn thuộc về khu vực quản lý của nhóm các Chính thần của Thenia, không thể nào có kẻ địch xâm phạm mà không ai phát hiện ra được.

“Trừ phi có kẻ hai mặt, hợp tác với hắn ta…” Thenia lẩm bẩm, bậm môi bực tức. Cảm giác bị Thần uy của kẻ mạnh hơn mình đè lên không hề dễ chịu chút nào, và trong trường hợp thông thường thì chỉ khi đối địch mới có chuyện này xảy ra mà thôi. Vì cho dù có là kẻ ở tầng lớp thấp nhất đi chăng nữa cũng hiểu rõ một điều rằng cưỡng ép đến từ Thần uy là tuyệt đối, nếu phát ra thì không khác gì khiêu khích một trận chiến cả.

“Gangka có liên quan tới chuyện này không?” Thenia vội nghĩ, trong tay nắm hờ lấy một cánh hoa màu đen, sẵn sàng bóp nát để kích hoạt phép đối kháng kẻ địch bất kỳ lúc nào.
– Cô vẫn luôn dè chừng mọi thứ như vậy, Thenia.

Một giọng nói trầm đục vang lên trôi thẳng vào trong tai Thenia khiến cô bất giác rùng mình. Giọng nói này cô biết, nhưng thật sự không nghĩ lại gặp ông ta ở nơi này.

– Không phải ông nên đến Cattohite rồi sao?

Thenia nghiêm giọng hỏi, trong lòng vẫn không buông lỏng một chút nào. Thần uy cô vừa cảm nhận được không quá mạnh, nhưng cô biết chắc chăn kẻ sở hữu giọng nói cùng kiểu nói chuyện này mạnh vượt qua mức độ Thần uy đang hiển hiện rất nhiều lần.

Hơn ai hết, hắn ta là kẻ cô không muốn đụng mặt nhất lúc này.

– Khục khục khục. Phải, nên là.

Tiếng cười trầm thấp vang lên, theo sau đó là giọng nói đầy ý khinh thường. Dù vậy, Thenia biết rằng đó chỉ là kiểu nói chuyện vốn có của lão này mà thôi, ông ta hẳn không có ý như thế. Hoặc ít nhất là việc đó không phù hợp với tính cách của ông ta.

– Ta chỉ đến gặp cô một chút thôi. – giọng nói tiếp tục.

Thenia khịt mũi, bảo:

– Đừng nói nhảm nữa. Tìm gặp tôi ngay trên đường tới chỗ Gangka, nghe có nực cười không?

Lại một tràng cười trầm thấp vang lên, rồi ông ta cất tiếng:

– Ta… có chút hứng thú với tên người mà ngươi đã khắc Thần ấn lên.

Thenia không bất ngờ, nhưng vẫn khó mà giữ lòng mình bình tĩnh được. Kẻ đang giao tiếp với cô cho đến giờ không ai khác chính là Syneir, cũng là kẻ đã xóa bỏ Thần ấn của cô trên người Turan, nên tất nhiên là ông ta biết được chuyện Thần ấn. Dù vậy, cô đã không nghĩ rằng mình có thể bị ông ta chặn đường ở đây vì chuyện đó.

– Ngươi không ngại… giới thiệu ta với hắn chứ? – Syneir nói tiếp.

Thenia nhăn mày, vẻ khó hiểu. Cô quả thật không nhìn ra được ý định của Syneir trong lời đề nghị đó, rõ là quá dị thường rồi. Hơn cả, hình tượng Chính thần của Sấm và sét đầy tàn bạo trong trí nhớ của cô không phải kẻ sẽ thốt ra lời như vậy.

– Tại sao? – Thenia buột miệng hỏi.

– Tại sao à… – Syneir cất tiếng, vẻ nghĩ ngợi – Thật khó mà nói rõ cho cô hiểu được… Cô chỉ cần biết rằng hắn ta là kẻ rất xứng đáng để ta chú ý tới mà thôi.

Giọng nói trầm đục vừa dứt thì ngay sau đó Thần uy đang đè lên Thenia cũng trở nên nặng nề hơn. Ông ta rõ ràng đang uy hiếp cô.

Thenia dù không lo sợ bản thân gặp nguy hiểm, nhưng sự uy hiếp đến từ kẻ như Syneir là không thể xem thường. Vận dụng Thần uy chỉ là hành động mang tình biểu trưng mà thôi, kế đó ông ta có làm ra điều kinh thiên động địa gì thì có thần Istrant mới biết được.

– Giới thiệu thì không có vấn đề. – Thenia đáp – Nhưng tôi mong ông đừng tơ tưởng gì tới chuyện làm hại hắn ta. Tin tôi đi, ông không gánh nổi đâu.

Thenia không chút ngần ngại buông lời dọa nạt, và cô không hề nói quá. Cô thật sự tin rằng trên người Turan chất chứa lấy những thứ mà kể cả Syneir cũng không thể dễ dàng gánh chịu.

Trước đây Thenia còn nghi ngờ không chắc, nhưng giờ khi Syneir đã tìm đến mình rồi thì hẳn chuyện không đơn thuần là một tên Nihr bị khắc Thần ấn nữa. Dù sao thì với tính cách của ông ta, đâu cần phải thăm dò ý tứ của cô làm gì, cứ đến tìm thẳng Turan mà gây chuyện là được.

Một tiếng cười khẩy nhẹ như gió thoảng nhưng sau đó lại âm vang như sấm rền vang lên. Thần uy đang đè nặng lên người Thenia vậy mà biến đi mất, rồi Syneir cất tiếng:

– Thú vị. Ta sẽ còn chăm chú tới sự phát triển của hắn ta.

Cùng lời nói đó, sự hiện diện đầy uy hiếp của Syneir tan đi như bọt nước. Thế nhưng Thenia phải chờ đến tận vài phút sau, khi mà những cánh hoa màu vàng và bạc của cô dạo quanh một vòng rồi trở về thì mới cất được một hơi thở phào nhẹ nhõm.

Chính thần của Sấm và sét đến cùng thì vẫn là có thể bị dọa được. Thenia không biết có phải là bản thân may mắn hay không khi chẳng cần phải đối mặt với sự tàn bạo vốn đã thành tai tiếng của ông ta, nhưng dù thế nào thì cô cũng sẽ không lùi bước. Turan, dù cho không thật sự là một kẻ mang trên người bí mật gì đi chăng nữa thì Thenia cũng không thể để Syneir coi khinh mình, muốn làm gì thì làm được.

Chương 140: Bàn tính cùng Gangka

Thenia sau đó tìm đến chỗ của Gangka mà không gặp phải khó khăn gì khác. Đó là một ngọn đồi trải đầy một thảm cỏ xanh tươi mươn mướt với bầu trời không một gợn mây.

Trên đồi cỏ có mấy đàn cừu được chăn dắt bởi vài tên tín đồ hay sứ thần nào đấy, một tên trong số chúng trông thấy Thenia thì vội vàng chạy tới, cúi người cung kính bảo:

– Ngài đến rồi, đức Chính thần Syrathr.

Thenia lườm mắt nhìn hắn ta một chút, cất tiếng:

– Gangka đâu? Hắn ta không đến đón ta sao?

Tên sứ thần nghe thế thì bất giác rụt cổ lại, vẻ hoảng sợ thật sự. Hắn ta tất nhiên biết việc Gangka không đến đón Thenia là một sự xúc phạm, sẽ khiến cô tức giận, và cơn giận đó nếu không may thì sẽ đổ hết lên đầu hắn ta.

– Ngài ấy sẽ đến ngay. Chỉ là ngài đến có hơi sớm…

Tên sứ thần nói được đoạn thì im luôn, không dám hó hé gì nữa khi thấy ánh mắt sắc nhọn của Thenia trừng nhìn mình. Nhưng rồi cảm giác như vậy là không đủ, hoặc là do bản thân quá hãi hùng, hai chân hắn ta vậy mà khụy xuống, suýt nữa quỳ gối trước Thenia nếu không phải bị một luồng khí màu xanh lục tóm lấy ném bay ra sau xa tít.

– Đừng trút giận lên người kẻ yếu như vậy chứ, cô Thenia.

Cùng với giọng nói đầy ý châm chọc đó, một dáng hình cao lớn phủ lên người một tấm áo màu xám tro bước đến. Ông ta hai tay thọc vào túi quần, cằm hơi vênh lên ngạo nghễ, rõ là không coi trọng Thenia chút nào.

Thenia thấy dáng vẻ của Gangka là thế nhưng không lại lấy đó làm bực tức. Cô hiểu rõ rằng bản tính kiêu ngạo của Gangka dường như đã là một thứ không thể tách rời khỏi sự tồn tại của ông ta rồi. Cô dù thế nào cũng chẳng thể đè ép xuống được, và cũng chẳng cần phải làm thế.

Giờ Thenia chỉ muốn giải quyết xong chuyện với ông ta rồi rời đi thôi.

– Thứ lỗi cho ta tiếp đón không được nồng hậu, cô không phiền chứ?

Gangka cất tiếng hỏi, đưa tay ra ý mời Thenia.

– Không dám. Dù sao thì đây cũng là địa bàn của ông mà.

Thenia điềm tĩnh bảo, ánh mắt hướng về phía xa. Cô rõ ràng có thể trông thấy được một lớp màn chắn lờ mờ cản trở tầm nhìn của mình, làm không thể thăm dò xa hơn.

Gangka cười khì, quay người bước đi, nói với lại:

– Ở đây không tiện nói chuyện. Vào trong đã.

Thenia không nói gì, chỉ từ tốn bước theo sau. Cô chẳng biết rõ mục đích mà Gangka gọi mình đến là chi, nhưng hẳn không thể cứ khơi khơi tiết lộ ra mà chẳng quan tâm có bị ai nghe lén không được. Thậm chí dù cho có được bao bọc sau lóp màn chắn kia thì Thenia cũng không dám chắc rằng có thể hoàn toàn tránh được mọi tai mắt.

Gangka bước tới bên cạnh tấm màn chắn, gõ nhẹ lên đó vài cái tạo ra mấy vòng gợn sóng lan đi, miệng lẩm bẩm thêm đôi ba lời nữa. Chốc, trên tấm màn chắn nơi ông ta gõ lên mờ dần đi, để lại một cái lỗ lớn chỉ vừa đủ một người đi qua.

– Mời.

Gangka cất tiếng, bước sang bên ra ý mời Thenia. Cô thấy vậy cũng chẳng dây dưa thêm làm gì, thông qua cái lỗ lớn mà bước vào trong.

Gangka sau đó cũng theo vào, được vài giây thì tấm màn chắn liền khôi phục trở lại, trông nguyên vẹn như chưa từng bị mở ra bao giờ.

– Đồ chơi của nhà Lambert ngươi vẫn luôn khiến người ta không khỏi ngạc nhiên.

Thenia bảo. Cô thật sự rất tán thưởng kết giới được dựng nên này của Gangka. Ban đầu, Thenia vốn tưởng đó chỉ là ngăn cách không gian mà thôi, nhưng giờ vào trong rồi thì rất nhanh phát hiện rằng ngay cả truyền tin cảm ứng cô cũng không thể thực hiện được chứ nói chi là khiến tin của mình có thể đi qua được tầm màn chắn.

– Quá khen rồi. – Gangka cười đáp – Chút trò vặt này vốn không nên lọt nổi vào tầm mắt cao vời vợi của Chính thần của Sự sinh trưởng chứ.

Thenia hừ một tiếng, quay mặt đi, không thèm đôi co với Gangka. Cô biết rõ về phương diện chọc tức người khác thì không ai sánh được với ông ta cả, cố gắng chỉ khiến bản thân thiệt thòi mà thôi.

Gangka thấy Thenia làm ngơ mình thì cười khì một tiếng, bỏ đi về phía trước, vung tay làm xuất hiện một bộ bàn ghế bằng đá màu xám tro rồi cất tiếng mời cô. Xong, ông ta đưa tay rót vội hai tách trà thơm lừng mùi cỏ Thimes, trao cho Thenia một tách rồi chính mình uống một hơi cạn sạch.

Thenia nhướn mày, chỉ ngửi nhẹ mùi hương từ tách trà rồi đặt lại trên bàn đá. Cô không ghét gì món trà này, nhưng quả thật không hợp với vị giác của cô. Nếu phải uống trà, cô thà tự mình pha chế thì hơn.Gangka trông tách trà còn nguyên của Thenia thì chỉ tặc lưỡi một cái vẻ tiếc nuối rồi cũng đành thôi. Ông ta cũng biết rằng sở thích của mình hơi khác thường, muốn tìm một người cùng thưởng trà là vô cùng khó.

– Đừng lằng nhằng nữa.

Thenia cất tiếng, đã có hơi mất kiên nhẫn với Gangka. Dù cho cô không có việc gì cần phải gấp rút giải quyết trong hôm nay nhưng cảm giác bị ông ta dây dưa kéo dài thời gian vẫn là không dễ chịu.

Gangka nghe vậy, nhếch miệng một cái, hớp thêm một ngụm trà nữa thì mới bảo:

– Chuyện hiểu nhầm lần trước, nói thế nào thì cũng là lỗi của ta… nên đây là để bù đắp cho cô.

Một chiếc hộp gỗ màu xám tro được Gangka lấy ra đặt lên bàn, đẩy nhẹ về phía của Thenia.

Thenia nhìn chiếc hộp, trái tim không khỏi nhảy một cái. Chưa kể đến thứ bên trong chiếc hộp là gì, nhưng chỉ bằng chất liệu làm nên chiếc hộp này cũng đã khiến giá trị của nó trở nên vô cùng lớn rồi. Thứ này thậm chí còn có thể so được với Thanh Hà Trúc mà tên Gangka này đã sử dụng lần trước.

– Đây là ý gì?

Thenia mất bình tĩnh là vậy, cô vẫn hiểu món đồ này không thể chỉ dùng để bù đắp cho chuyện Turan bị bắt kia. Gangka chắc chắn là có ý đồ khác.

– Đừng khẩn trương như thế. – Gangka vội bảo – Đây quả thật là thành ý của ta. Còn chuyện sắp bàn thì, phải tính đến cái này.

Thêm một chiếc hộp gỗ màu xám tro khác được đặt lên bàn. Chiếc hộp lần này thậm chí to gấp ba lần chiếc hộp vừa nãy.

“Bình tĩnh, Thenia.” Thenia nhủ thầm. Cô đã sống gần ngàn năm rồi, nhưng đối với những thứ đồ vật này vẫn thật sự khó mà giữ được bản thân không dao động. Nếu kẻ đang ở trước mặt cô đây không phải đến từ dòng tộc Lambert mà chỉ đơn thuần là một tên Thần cấp dậm chân tại 90 suốt hơn ngàn năm thì cô đã không ngại lao đến giết mà cướp lấy hai chiếc hộp trên bàn rồi.

– Đến cả ông hẳn cũng không nỡ bỏ ra thứ giá trị thế này nhỉ? – Thenia cất tiếng.

– Không sai. – Gangka đáp – Vì vậy mong cô chịu khó lắng nghe lời ta một chút.

Thenia đưa mắt nhìn Gangka, thận trọng soi mói từng cử chỉ một. Ông ta không có vẻ là có ý đồ xấu gì, và bản tính từ trước tới giờ cũng cho thấy ông ta sẽ không tính toán những thứ như thế. Dù vậy, cô vẫn là không an tâm được với tình huống lúc này.

Suy xét hồi lâu, Thenia mới bảo:

– Ta sẽ nghe. Nói đi.Gangka nghe vậy thì nhếch miệng cười vẻ đắc ý. Rồi ông ta cất tiếng:

– Ta cuối cùng cũng tìm ra cách thăng cấp cho mình rồi.

Thenia nhướn mày, sau đó thì nhăn mặt, đưa tay với lấy tách trà thơm lừng mùi cỏ Thimes hớp vội một ngụm. Hương vị the mát, chua chua ngọt ngọt kì lạ của loại hương liệu này bám thấy khoang miệng rồi cả cuống họng làm cô rùng mình, tỉnh cả người. Xong xuôi, Thenia mới giọng run run mà đáp:

– Gangka… Ông thật sự gọi ta đến đây chỉ để nói như vậy sao?

Gangka trừng mắt, vẻ giận dữ thật sự, nhưng trong đó phần nhiều là oan ức, thốt lên:

– Cô thật quá đáng! Lần này là thật! Thề luôn!

Phản ứng cùng lời nói của Gangka cho thấy ông ta hoàn toàn mất bình tĩnh rồi. Mọi việc khác đều không ảnh hưởng, nhưng việc mình tìm thấy khả năng thăng cấp cho bản thân lại bị xem thường thì ông ta không thể chấp nhận được.

Gangka dù gì cũng đã kẹt tại Thần cấp 90 hơn ngàn năm, trong thời gian đó tất nhiên đã tìm không ít cách để nâng cao Thần cấp của mình mà không thành công, giờ bảo rằng lần nữa tìm được, Thenia có muốn tin cũng không thể khiến bản thân tin tưởng.

Tuy nhiên, Thenia cũng biết không nên châm chọc vào cái nhọt này của Gangka. Ông ta từ lúc còn là thanh thiếu niên đã luôn được tung hô là thiên tài, được coi trọng không chỉ trong dòng tộc mà còn cả một vùng quanh đó. Việc bị kẹt ở Thần cấp 90 tới giờ đã có ảnh hưởng không ít tới tính cách của Gangka, dở dở ương ương khó đoán, và tốt nhất là không nên bảo rằng ông ta không thể đột phá.

– Ừ-ừm. Ta hiểu rồi. – Thenia miễn cưỡng bảo.

Gangka trông dáng vẻ gượng ép của Thenia thì tức lắm, đến nỗi tách trà trong tay ông ta rung lên bần bật. Nhưng rồi Gangka cũng không cáu gắt thêm nữa, cất tiếng:

– Phó bản ‘Tàn tích Thiên thai Qualikan’, ta có nguồn tin rằng nó xuất hiện ở vùng cực nam thế giới. Vậy nên định sẽ tới đó một chuyến.

– Vùng cực nam? – Thenia thắc mắc – Đó không phải cách đây rất xa ư? Tới đó nhanh nhất cũng mất hơn trăm năm thời gian.

Gangka khoanh tay lại, gật nhẹ đầu thay cho lời đáp. Vẻ quả quyết của ông ta làm Thenia không nhịn được xì một tiếng, bảo:

– Đi lẫn về sẽ là hơn hai trăm năm. Cái mạng già của ông có chịu được không đấy?

Gangka dộng một cái đầy giận dữ làm chiếc bàn bằng đá vỡ vụn, nhưng sau đó cũng rất nhanh chúng tự động ráp trở lại một cách hoàn chỉnh.

– Không có được hay không. Ta phải đi.

Thenia tặc lưỡi. Cô biết mình không có quyền gì ở đây để mà khuyên bảo Gangka cả. Tuy nhiên, cô vẫn chưa nắm được lý do mình bị gọi tới, lại hỏi:

– Thế, cần ta giúp việc gì? Ngươi cũng đâu phải là đi ngay, phải không?

– Ừ, gọi ngươi tới là để nhờ giúp ta lập một giao kèo với Deln.

Deln, Thenia không nghĩ rằng mình có thể nhầm lẫn về cái tên này được. Đây hẳn là con rồng đang tạm thời sinh sống tại khu rừng Cultiven trong thế giới nơi có tòa tháp Ma pháp Tối thượng.

– Giao kèo gì? – Thenia hỏi.

– Giao kèo Diệt thế. – Gangka đáp gọn.

Thenia nhướn mày, vẻ khó hiểu. Giao kèo Diệt thế không phải là hiếm, nhưng nghe nó phát ra từ miệng của Gangka thì lại khiến cô hoang mang không thôi.

Giao kèo Diệt thế về cơ bản thì chính là yêu cầu một bên hủy diệt hoàn toàn một thế giới. Giao kèo này thì cái giá đưa ra chắc chắn là lớn, nhưng cực kì khó thuyết phục một kẻ giúp mình làm điều đó, lý do đơn giản là vì điều kiện một thế giới bị hủy diệt không hề cố định. Đôi khi, một thế giới tiêu tốn hơn ngàn năm vẫn không thể hủy diệt được.

Mà Gangka thì lại không có vẻ gì là cần quan tâm tới loại giao kèo này, và ông ta hẳn cũng hiểu rằng lập giao kèo với Deln là không phải chuyện dễ dàng. Dù rằng hắn ta đang trong thời kỳ yếu ớt của mình nhưng Thần cấp vẫn là rất cao. Ai cũng biết lũ rồng tính cách là thất thường khó chiều, xử sự không khéo là gánh chịu lửa giận ngay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau