VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Wyndur của quân đoàn Ungreilt

Chiếc xe xuyên địa hình chạy băng băng, bỏ lại phía sau một đàn Sói xám mấy chục con đuổi theo mình.

Wyndur ngồi trên ghế phụ lái, chắp hai tay sau đầu, vẻ mặt bình thản. Theo lời quân đoàn trưởng Jingurl đã nói thì tình hình cuộc bạo loạn vừa nổ ra ở thành Kyrult vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát, và hẳn cho tới khi cậu tới kịp thì cũng sẽ chẳng có gì đáng lo ngại xảy ra.

Vấn đề quan trọng cần có sự góp mặt của Wyndur càng sớm càng tốt là xử lý chuyện sau khi dập tắt được cuộc bạo loạn cơ. Dù Jingurl không nhắc đến nhưng cậu có thể nhận ra rằng cuộc bạo loạn này không bình thường, và kẻ đứng sau có tới chín phần mười là người từ phía bên kia biên giới.

– Còn bao lâu nữa thì đến nơi? – Wyndur cất tiếng hỏi.

Anh chàng lái xe đang tập trung tránh né các chướng ngại vật trên đường trong khi cố giữ tốc độ cao nhất có thể, nghe thấy tiếng hỏi của Wyndur thì không khỏi hốt hoảng, một lúc mới đáp lại:

– Nhiều nhất hai giờ nữa, thưa phó đoàn trưởng.

– Ừm.

Wyndur gật nhẹ đầu. Thời gian tiêu tốn để đến được thành Kyrult ít hơn cậu nghĩ rất nhiều. Có vẻ như cậu tân binh tên Cornel này đang cố gắng thể hiện hết mình, và rõ ràng là rất hiệu quả, rất đáng trông đợi. Tuy nhiên, nỗ lực lúc này của cậu ta lại không phù hợp trong tình huống này, ít nhất là đối với Wyndur.

Wyndur quay đầu ra nhìn sau xe một lúc. Đàn Sói xám đuổi theo sau đã bị bỏ rất xa rồi, nhưng chúng vẫn không có chút dấu hiệu nào là sẽ bỏ cuộc cả.

“Dùng chúng có vẻ được.”

– Dừng lại một chút đi. – Wyndur lên tiếng.

– Sao cơ? – Cornel ngạc nhiên thốt.

– Cứ nghe lời tôi. – Wyndur cười bảo – Chúng ta đâu thể kéo theo đám rắc rối này tới tận thành Kyrult được.

Cornel không hiểu được ý đồ của Wyndur, nhưng vẫn theo lệnh của phó đoàn trưởng mà đạp thắng, kéo vô-lăng.

Chiếc xe ngừng lại hồi lâu thì Wyndur mới mở cửa bước ra ngoài, vẻ từ tốn thấy rõ.

Tốc độ của lũ sói là rất nhanh, nhưng để có thể bù đắp lại khoảng cách đã có thì cần không ít thời gian. Hơn cả, Wyndur cơ bản là không vội vàng. Nó trên thực tế mong lũ sói đuổi kịp trễ hơn một tí thì càng tốt.

– Tôi chuẩn bị xong rồi, thưa phó đoàn trưởng.

Tiếng hô lớn của Cornel. Cậu ta giờ đang mặc trên người nguyên một bộ áo giáp bằng thép trông rất chắc chắn, trùm kín cả cái đầu của mình, chỉ để lộ ra đôi mắt cùng miệng. Ngoài bộ giáp, tay trái cậu ta cầm một tấm khiên, còn tay phải thì cầm một thanh kiếm lớn.

Toàn bộ trang bị của Cornel trông nặng nề là thế, nhưng từng bước đi của cậu ta lại không có vẻ gì là gặp khó khăn cả. Được như vậy là nhờ có kỹ năng chủ đạo mang tên ‘Sức lực to lớn’, khiến cậu ta trở thành một tồn tại không thể làm ngơ trên chiến trường.

– Không cần. – Wyndur bảo – Lần này cậu cứ quan sát là được rồi. Xem như kiến tập vậy.

– Vâng. Thưa phó đoàn trưởng.

Cornel dứt khoát đáp, vẻ háo hức thấy rõ. Cậu ta hẳn đã luôn muốn trông thấy phó đoàn trưởng ra tay một lần.

Wyndur cười thầm. Cậu không ngờ là chàng tân binh này lại dễ bảo đến thế. Dù cậu đã chuẩn bị lớn tiếng dọa ép nhưng có lẽ là không cần tới rồi.

Bầy sói hơn năm chục con hồi lâu cũng kéo đến. Chúng vừa trông thấy Wyndur bước lên trước thì không ngần ngại chút nào mà lao tới luôn. Sự tự tin tuyệt đối này rõ ràng là nằm ở số lượng áp đảo của chúng.

Nhưng bầy sói không chạy được tới chỗ của Wyndur, hay đúng hơn là không thể tiến vào được trong khoảng một mét so với cậu. Một con, hai con rồi ba con. Chúng cứ lao đến, đâm đầu vào một tấm màn lờ mờ màu bạc, và gào rống, nhưng chẳng thể nào tiến thêm được thêm dù chỉ là một đoạn nhỏ bằng đốt ngón tay.

Lũ Sói xám cũng không phải là quá ngu ngốc, sau một hồi thì chia thành từng nhóm nhỏ vòng ra bao quanh lấy Wyndur cùng Cornel. Chúng thử tấn công từ các hướng, lao tới bằng hết sức của chính mình. Dù vậy, bất kể chúng có cố gắng thế nào thì vẫn bị một tấm màn lờ mờ chặn lấy, không thể tiến vào được.

– Ngài phó đoàn trưởng, đây là…? – Cornel thốt.

Wyndur nghe, mỉm cười, thảy tấm bùa đang kẹp trong tay mình lên trên cao làm tan thành những đốm sáng li ti nhanh chóng bay đến hòa vào tấm màn lờ mờ. Xong, cậu đáp:

– Là bùa ‘Ngăn cách’, thường được dùng nhằm cầm chân kẻ địch, hoặc phòng thủ trước số lượng địch lớn. Sức phòng ngự của phép này không mạnh, nhưng lại có thể cùng lúc đối phó với hầu hết, thậm chí toàn bộ quái.Cornel hai mắt sáng lên, vẻ hào hứng thấy rõ. Cậu ta lấy ra một quyển sổ nhỏ, ghi ghi chép chép gì đó, hồi lâu mới ngẩng đầu lên, thắc mắc:

– Bước kế tiếp là gì, thưa phó đoàn trưởng?

– Chờ thôi. – Wyndur đáp gọn.

– Chờ?

– Phải. Lũ quái có tính thù địch rất cao. Chúng sẽ không từ bỏ việc tấn công chúng ta, nên giờ cứ việc cho tới khi chúng mệt lử thì phản công. Thế là có thể dễ dàng tiêu diệt rồi.

Lời giải thích của Wyndur trong vài giây đầu không thuyết phục được Cornel, cứ ngớ người ra ngẫm nghĩ. Sau một hồi thì cậu ta thốt:

– A! Tôi hiểu rồi. Làm như vậy, chúng ta có thể giữ sức lại để làm chuyện quan trọng hơn. Như tình hình hiện tại là để xử lý cuộc bạo loạn, phải không?

– Ha! Cậu rất thông minh, hiểu được dụng ý của tôi. Ha ha!

Wyndur cười lớn bảo. Bản thân cậu không ngờ rằng Cornel lại tự suy diễn được ra như vậy.

– Nhưng mà có thật sự ổn không? – Cornel hỏi – Tôi nhớ là quân đoàn trưởng có bảo phải đến càng sớm càng tốt.

Wyndur nhăn mặt. Cậu vừa tưởng rằng mình không phải viện cớ cho chuyện này thì Cornel lại hỏi tới ngay.

– Ngu ngốc. – Wyndur nói lớn – Cậu nghĩ rằng quân đoàn trưởng không nghĩ tới chuyện chúng ta gặp phải lũ sói này sao? Mà nếu đã biết điều đó, thì tất nhiên quân đoàn trưởng đã tính đến thời gian chúng ta tiêu tốn để xử lý rồi. Cậu chẳng lẽ lại muốn đem đống rắc rối này tới cho quân đoàn trưởng vốn đã bận bù đầu tối mặt ư?

Cornel trước giọng nói đầy uy lực cùng vẻ quả quyết của Wyndur thì không khỏi rùng mình một cái. Dù không quá mạnh mẽ, nhưng rõ ràng cậu ta đã cảm nhận được Thần uy toát ra từ Wyndur.

– Nói tóm lại, tôi sẽ không để quân đoàn trưởng thất vọng. – Wyndur nói tiếp – Cậu chắc cũng không muốn vậy, tôi nói có sai không?

– Không-không sai! Thưa phó đoàn trưởng!

Cornel hô lớn dõng dạc. Cậu ta nào dám phản bác lại thêm lời nào nữa. Nếu còn trái ý hay chất vấn quyết định của Wyndur thì cũng sẽ bị vị phó đoàn trưởng này dùng Thần uy mà cưỡng ép nghe theo thôi.

Lũ sói sau một giờ đồng hồ gào rống, đâm vào tấm màn chắn không ngừng nghỉ thì đã có dấu hiệu mệt mỏi. Wyndur trông thấy thời gian cũng đã đủ rồi, lấy ra một tấm bùa màu vàng nâu đặt lên trên mặt đất.Tấm bùa sau khi được truyền vào một lượng nguyên khí liền kích phát, tạo một âm thanh chói tai. Cùng lúc đó, mặt đất nơi tấm bùa bắt đầu rung động mạnh mẽ, rồi lan dần ra xung quanh. Chấn động dữ dội đó lan đến lũ sói, đánh thẳng vào cơ thể của chúng vậy mà ngay lập tức làm tan biến thành những đốm sáng li ti.

Không một con quái nào còn sót lại cả.

– Chuyện này…

Cornel lẩm bẩm, không biết nên nói lời gì cho phải. Dù có ngốc đến thế nào thì cũng nhận ra rằng tấm bùa vừa được sử dụng hoàn toàn không cần đợi đến khi lũ sói mệt lử mới có thể đạt được hiệu quả. Uy lực trước mắt này, cho thấy rõ việc dùng một tấm bùa như thế cho lũ sói chính là quá tay, không phù hợp chút nào cả.

– Đấy! Thấy không? Lũ sói sau khi kiệt sức thì dễ dàng bị đánh bại như thế đấy!

Wyndur cười bảo, không có một chút cảm giác xấu hổ hay e ngại gì với hành động của mình luôn.

Cornel nhìn Wyndur, miễn cưỡng nhoẻn miệng cười hưởng ứng. Cậu ta trong phút chốc biết mình đã lỡ để lọt chân vào một cái hố đầy tai hại rồi.

Wyndur sau đó cũng không vội rời đi mà từ tốn dạo quanh một vòng chỗ đám Sói xám để thu nhặt vật phẩm mà chúng rơi ra, xong xuôi hết mới bước lên xe, giục Cornel lái thật nhanh tới trợ giúp cho quân đoàn trưởng của mình.

Lần này chiếc xe xuyên địa hình của Cornel không còn dám chạy với tốc độ cao nhất nữa nên mất hơn hai giờ mới có thể tới được thành Kyrult.

Trời giờ đã tối hẳn rồi, nhưng ánh sáng từ trong thành lại dữ dội hơn bao giờ hết. Đó rõ ràng không phải ánh đèn, mà là những ngọn lửa đang bùng cháy lên.

– Thành Kyrult bây giờ không cho phép vào.

Một người thanh niên bận bộ đồng phục màu xanh lục bước tới bên cửa xe, cau có bảo.

– Xin lỗi, chúng tôi thuộc quân đoàn Ungreilt, đến trợ giúp cho quân đoàn của mình.

Cornel vội nói, lấy ra một tấm thẻ trình cho người thanh niên xem. Người thanh niên xem xong thì thái độ có phần mềm mỏng hơn, nhưng vẫn hỏi:

– Người bên cạnh là ai?

– A, ngài ấy là phó đoàn trưởng của chúng tôi. – Cornel đáp ngay.

– Phó đoàn trưởng? Trông không giống-

Người thanh niên im bặt, cất không nên lời còn cả người thì run rẩy. Không mất quá nhiều thời gian để hắn ta nhận ra thứ mình đang phải gánh chịu chính là Thần uy, và còn là Thần uy do Thần cấp chênh lệch rất lớn mới có thể gây ra được.

– T-tôi… tôi-tôi… x-xin lỗi…

Người thanh niên khó khăn cất lên từng tiếng một, cố kiếm cho mình một con đường sống. Hắn ta có thể cảm nhận được rõ ràng từng thớ thịt, mạch máu của chính mình đang kêu gào lên, chừng có thể bị ép tan thành bọt mà chết bất kì lúc nào.

Những người gác cổng khác trông thấy trạng thái bất thường của đồng đội mình thì vội vàng chạy lại. Wyndur lúc này mới buông tha cho tên thanh niên, hừ nhẹ một tiếng.

Tên thanh niên ngã vật ra trên đất, thở hồng hộc cố giữ mạng mình. Khốn khổ là vậy, sau vài giây, hắn ta vẫn hô lớn lên:

– Quân đoàn Ungreilt, vào thành!

Những tên gác cổng khác nghe vậy thì không mất quá lâu liền nhận ra tình hình, hốt hoảng tránh đường, đồng thời truyền lệnh mở cổng.

Wyndur về cơ bản cũng không muốn gây khó khăn cho những người này, nhất là trong tình hình có phần nhạy cảm hiện tại. Tuy nhiên, một phó đoàn trưởng như cậu lại không thể để mặc cho mấy tên tiểu tốt của quân đoàn Martle này xem nhẹ mình được. Nếu bọn chúng được đắc ý thì không chỉ bản thân Wyndur mà cả quân đoàn Ungreilt cũng sẽ không được coi trọng, mất đi tiếng nói của mình đối với các tổ chức, phe phái khác.

“Tên Cornel không hô mình là phó đoàn trưởng thì có phải khỏe rồi không…”

Chương 132: Heisouh

Wyndur vào thành không lâu thì gặp được người dẫn đường của quân đoàn mình, đưa cậu tới chỗ tập trung gần nhất của quân đoàn.

– Tình hình thế nào? – Wyndur hỏi.

– Vẫn ổn. – người dẫn đường đáp – Chi tiết cùng kế hoạch thì tôi không rõ lắm.

Wyndur nhăn mày nhìn người dẫn đường một chút. Tên này rõ ràng biết được tin tức gì đó, nhưng lại không có ý định chia sẻ cho cậu. Có vẻ như thân phận phó đoàn trưởng của Wyndur trong mắt hắn ta cũng không là thứ gì cần xem trọng cho lắm.

“Là người của tên Quaroz à…” Wyndur nghĩ, cười thầm. Cậu cũng không phải là kiểu người hẹp hòi gì mà đi gây khó dễ cho người dẫn đường này. Dù sao thì cũng là người cùng một quân đoàn với nhau, chỉ cần hắn ta không làm ra hành động hay thái độ quá đáng là được.

– Thế, quân đoàn trưởng đâu rồi? – Wyndur cất tiếng.

– Ngài ấy đã đưa người tới cổng phía đông rồi. Quân đoàn trưởng có bảo rằng khi nào phó đoàn trưởng tới thì làm theo chỉ thị này là được.

Người dẫn đường nói rồi lấy ra một cuộn giấy đưa cho Wyndur.

“Giờ mới đưa cho mình?” Wyndur thốt thầm, cố nén cơn giận của mình xuống. Tên dẫn đường này rõ ràng là không thể làm ngơ cho qua được rồi. Nếu vừa nãy Wyndur không hỏi tới thì có khi đến chỗ tập trung rồi hắn ta mới chịu mở lời về chỉ thị.

Wyndur tháo niêm phong, mở cuộn giấy ra, xem một lúc thì cũng hiểu được chi tiết tình hình hiện tại cùng nội dung kế hoạch cần thực thi. Quân đoàn trưởng có vẻ đã nắm rõ hết mọi việc rồi, và nếu không có gì ngoài dự đoán xảy ra thì cuộc bạo loạn sẽ sớm bị dập tắt thôi.

– Được rồi. Ngươi đi đi. – Wyndur bảo.

– Xin lỗi, tôi có nhiệm vụ đảm bảo ngài phó đoàn trưởng tìm được nơi tập trung. – người dẫn đường đáp.

– Nhiệm vụ của ngươi là ai giao phó?

Wyndur hỏi, trừng mắt nhìn tên dẫn đường cho mình. Hắn ta trước dáng vẻ của Wyndur thì không khỏi rùng mình một cái, giọng hơi run đáp:

– Là… là phó đoàn trưởng Quaroz.

– Thế thì cứ bảo do ta yêu cầu là được. – Wyndur bảo ngay.

– Nhưng mà-

– Hửm? Ngươi là đang có gì không vừa ý sao?

– Tôi không có, thưa phó đoàn trưởng! Giờ tôi sẽ quay về ngay.

Tên dẫn đường hốt hoảng thốt rồi quay người bỏ đi luôn. Hắn ta biết rõ nếu cố nán lại thêm sẽ chỉ tổ chọc giận Wyndur mà thôi, và hậu quả cho việc đó chắc chắn là bản thân không gánh nổi.

Wyndur sau khi đuổi được tên dẫn đường đi thì đổi hướng di chuyển của mình luôn. Cornel bước ngay theo sau cậu, thấy được mọi chuyện cho đến giờ thì cũng không dám lên tiếng thắc mắc gì, chỉ có thể cầu nguyện bản thân không bị đem ra làm vật trút giận là tốt lắm rồi.

– Ấy? Đây chẳng phải là vị phó đoàn trưởng nổi tiếng của quân đoàn Ungreilt sao?

Một giọng nữ vang lên bất chợt nhưng lại không khiến Wyndur ngạc nhiên chút nào. Cậu đã đoán trước sự xuất hiện của người này rồi, hay chính xác hơn thì cậu đang tìm cô ta.

– Hửm? Tôi đây là hoa mắt mất rồi phải không? Sao lại có thể tìm thấy cô Heisouh ở đây được?

Wyndur thốt, làm vẻ mặt bất ngờ hướng vào trong con hẻm tối. Dáng người hiện lên nơi đó không rõ ràng, nhưng cậu biết chắc đó là ai.

– Cậu nhóc giờ cũng mồm mép phết đấy.

Giọng nữ từ trong hẻm vang lên rất điềm đạm, nhưng Wyndur biết cô ta đang tức lắm rồi, chỉ là cố giữ hình tượng mà không ra tay thôi.

– Kinh nghiệm cả thôi. – Wyndur cười nói – Mà tính ra thì đều là học từ bà cô đây cả đấy.

– Ngươi!

Heisouh không còn giữ được nữa, giận dữ thật sự. Cô ta đưa tay lên, kéo theo một vật gì đó trông như một nhành cây chỉ thẳng về phía Wyndur, rồi khẽ vẫy một cái. Từ đầu nhành cây vậy mà bắn ra một tia sáng màu tím bay thật nhanh đến chỗ cậu.

Wyndur theo phản xạ lách người né tránh. Thế nhưng tia sáng kia không hề đơn giản, bay đến gần thì đột ngột chia ra thành nhiều tia khác nhỏ hơn phân tán khắp nơi.

Trước đòn tấn công khó phòng bị đó, Wyndur không nghĩ được gì nhiều, chỉ có thể kích hoạt liền một tấm bùa tạo ra một lớp màn che chắn cho chính mình.

Những tia sáng nhỏ đụng lên lớp màn chắn không mất đi mà lan khắp ra, phủ lên lớp màn chắn một màu tím nhạt. Chốc, tấm màn tự nhiên vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ mà tan biến mất.

Wyndur có hơi ngạc nhiên. Cậu không ngờ là Heisouh lại sử dụng tới đòn tấn công mạnh như vậy để đối phó với mình. Nếu vừa nãy cậu tiếc mà dùng tấm bùa phòng thủ yếu hơn thì có lẽ kết cục đã giống Cornel rồi: ngã vật ra đất, giãy đành đạch và phát ra những âm thanh ghê rợn như thể bị ma nhập vậy.“Hi vọng là cậu ta qua khỏi…” Wyndur lẩm bẩm. Cậu quả thật không nên kéo Cornel vào chuyện này. Ban đầu vốn chỉ định chào hỏi Heisouh một tiếng, sau đó thì kiếm chút thông tin, nhưng không ngờ lại theo “phản xạ” mà chọc cô ta, khiến Cornel phải chịu trận.

– Cô xem, cô làm bạn của tôi thành thế nào rồi này. – Wyndur thốt – Đừng nghĩ tôi sẽ dễ dàng bỏ qua nhé!

– Hả!? – Heisouh gắt lên – Ngươi còn dám bảo như thế. Có tin ta xé xác ngươi tại đây không!?

– Cô hại bạn của tôi, giờ còn không định tha cho tôi. Là ác nhân… Đồ đàn bà độc ác!

– Bà cho mày chết!

Heisouh hô lớn, lao tới với nhành cây trên tay phải mình. Cô ta vẽ vời gì đó với tay trái, rồi gõ nhẹ nhành cây lên đó, kích phát bắn ra bốn tia sáng màu tím xông thẳng về phía Wyndur.

“Chọc hơi quá rồi…” Wyndur thốt thầm, nhanh tay lấy ra bốn tấm bùa kích hoạt tạo ra bốn lớp màn chắn trước mặt mình. Cậu sau đó lấy thêm hai tấm bùa nữa, đặt một cái lên người, một cái trước mặt rồi kích hoạt cả hai.

Bốn tia sáng màu tím hoàn toàn nằm ở một đẳng cấp khác với đòn tấn công lúc trước, xông đến đụng vỡ cả bốn lớp màn chắn của Wyndur luôn. Tuy nhiên, tấm bùa thứ năm của cậu lúc này cũng được kích hoạt xong, làm tuôn ra một đám khói màu xám phủ lấy mọi thứ. Bốn tia sáng xông vào đám khói vậy mà từ từ tan rã, rồi biến mất tăm.

– Mày trốn đi đâu!

Heisouh rống lên, vẫy nhành cây trong tay mình lên xuống liên tục làm bắn ra từng luồng sáng bén nhọn màu xanh lục bay thẳng vào trong đám khói.

– Cô lại giận quá mất khôn rồi.

Wyndur bảo, cười gằn, lao thẳng từ trên xuống. Cậu từ đầu đã chẳng định trốn trong đám khói kia, vì vốn chẳng thể nào chống lại những đòn tấn công mạnh mẽ của Heisouh.

Chỉ tiếc cho Cornel, hẳn không thể sống sót được rồi.

– Mày-

Heisouh thốt, nhưng không kịp nói thêm lời nào khi bàn tay Wyndur đã đập thẳng xuống, tạo ra một sức ép khủng khiếp đè sụp cả người cô ta cùng với mặt đất xung quanh. Đòn tấn công đầy uy lực này vốn rất khó thực hiện, nhất là đối với người đã biết mình sở hữu đòn tấn công này.

Nhưng có lẽ Heisouh đã chẳng thèm quan tâm tới chuyện đó nữa rồi.

Wyndur ngồi chồm hổm, cầm lấy nhành cây của Heisouh khều khều mặt của cô ta. Bộ dạng của vị quân đoàn trưởng này giờ cũng thảm quá rồi, quần áo thì xốc xếch, hàm thì vẹo hẳn sang một, còn tư thế nằm thì ưỡn ẹo như một loài bò sát vậy.

Nhưng Wyndur biết Heisouh vẫn chưa mất đi ý thức của mình. Cô ta rất mạnh, chỉ với đòn tấn công vừa nãy thì không đủ để hạ gục cô ta.

– Ngươi lại… ăn hiếp ta.
Heisouh mếu máo nói, giọng ấm ức cực kỳ.

Wyndur nghe vậy thì bật cười bảo:

– Ăn hiếp gì chứ. Cô đừng quên người có Thần cấp cao hơn là cô đấy.

Heisouh mím môi, vẻ không cam chịu. Rồi cô ta gắt:

– A! Tại sao vậy? Tại sao Thần cấp cao hơn mà ta lại có thể thua ngươi chứ?!

– Ha! Còn không phải là do cô quá yếu sao!

Wyndur đáp, rồi cất tiếng cười giòn tan. Đối với cậu, chọc giận cùng đánh bại Heisouh luôn là trò giải trí thú vị nhất, hoài cũng không thấy chán được.

Heisouh kêu gào, mắng chửi một lúc rồi cũng bình tĩnh lại mà ngồi dậy. Cô ta chải chuốc mái tóc đen tuyền dài chấm lưng của mình, cột gọn, chỉnh đốn trang phục thêm hồi lâu nữa mới quay sang Wyndur, hỏi:

– Nói đi, ngươi đánh ta ra nông nổi là muốn gì?

– Nguyên nhân thật sự dẫn đến cuộc bạo loạn này. – Wyndur đáp – Cùng danh tính kẻ đứng sau.

Heisouh tặc lưỡi. Cô ta vốn cũng biết thứ mà Wyndur muốn hỏi rồi, nhưng vẫn không tránh khỏi có chút thất vọng.

– Như cũ. – Heisouh bảo.

Wyndur hiểu ý Heisouh, lấy ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho cô ta. Cô ta nhận lấy chiếc hộp, mở ra xem một chút rồi đóng lại.

– Là một đội thương nhân từ vương quốc Danlion. – Heisouh cất tiếng – Chúng đã thành lập được một đường dây với hệ thống buôn nô lệ nơi đây, lợi dụng đưa thuốc kích thích vào, một mặt gây khó dễ cho nô lệ, mặt khác thì thúc đẩy bọn họ nổi dậy. Một lên mười, rồi mười lên trăm. Dù vậy, năng lực của chúng cũng không quá lớn để có thể thay đổi cả hệ thống, chỉ có thể dùng kiếm chút lợi, cụ thể là cuộc bạo loạn lần này.

Wyndur gật nhẹ đầu vẻ đã hiểu. Những điều mà Heisouh vừa nói cũng không khác với dự đoán của cậu là bao nhiêu. Vốn trước đây quân đoàn Ungreilt đã có điều tra về hệ thống nô lệ nơi đây và đánh hơi được chút điểm bất ổn rồi, nhưng cụ thể là gì thì không dám chắc.

“Thật không ngờ phía bên kia đã bước chân vào bên này sâu đến vậy.” Wyndur nghĩ thầm. Trên thực tế, các con buôn nô lệ không thể không quan tâm đến mối quan hệ giữa các nước với nhau, vì đơn giản mà nói thì mâu thuẫn sẽ dẫn tới chiến tranh, còn chiến tranh sẽ sinh ra nô lệ. Ngược lại, chính quyền các nước cũng không thể để mặc các con buôn tự do làm việc, mà cưỡng ép thành lập hệ thống, phần nào kiểm soát họ.

Thế nên trong một vương quốc, rất khó để con buôn nô lệ từ nước khác có thể phát triển lớn mạnh lên, và càng khó hơn nữa nếu muốn tạo được đường dây cho riêng mình. Hơn nữa, theo lời Heisouh thì rõ ràng đám đó chỉ là một đội thương nhân mà thôi, thật khó mà tưởng tượng được chúng đã bỏ ra bao nhiêu công sức và tiền của để có thể gây ra được cuộc bạo loạn này.

– Kẻ đứng sau thì cả ta cũng không dám chắc. – Heisouh nói tiếp – Nhưng nếu ngươi muốn cắt dứt mọi đường dây từ phía bên kia thì câu trả lời là không thể nào. Người trẻ như ngươi có thể không ưa thích lịch sử, nhưng vương quốc Enria và Danlion đã tồn tại hơn ngàn năm rồi, và đây không phải lần đầu tiên hai bên khai chiến với nhau. Một tên nhóc vừa có chút thành tựu như ngươi thì không nên chen chân vào đâu.

– Ha! Chuyện này thì không cần cô phải lo. – Wyndur cười bảo – Chỉ cần nói cho tôi chút đầu mối là được rồi.

Heisouh nhìn Wyndur vẻ đầy nghi hoặc. Cô ta thật sự không nắm biết được ý định của cậu là gì cả.

– Hừ. Sau này có chuyện thì đừng trách ta không nhắc nhở ngươi trước. – Heisouh giọng bực tức bảo – Có ba cái tên ngươi cần để ý: Zoarhit, Foilery và Tainarmess.

Khuôn mặt cười đùa của Wyndur cứng lại một lúc. Cậu dù đã đoán trước rằng kẻ đứng sau không tầm thường, nhưng đến mức như ba cái tên vừa được nghe thì không khỏi bất ngờ. Quả thật, với khả năng cùng thế lực hiện giờ mà cậu đang sở hữu, việc đối đầu với bất kỳ ai trong số họ đều là bất khả thi.

“Turan. Tôi trông cả vào sự phát triển của cậu đấy.”

– Câu hỏi cuối, tôi có thể tìm bọn thương nhân kia ở đâu? – Wyndur cất tiếng.

Heisouh cười khẩy một tiếng, bảo:

– Như cũ.

Wyndur nhăn mặt, bực lắm nhưng vẫn phải lấy ra một chiếc hộp nhỏ khác đưa cho bà cô khó chiều này.

– Ha ha! Tốt. Ngươi đi theo nó là được.

Heisoul nói rồi lấy ra một bó rơm được cột thành hình người, cẩn thận thổi vào nó một luồng khí màu tím đen rồi đặt đứng trên mặt đất. Bó rơm sau đó vậy mà bắt đầu cử động, xoay ba vòng rồi hướng thẳng ra khỏi hẻm mà đi.

Wyndur thấy thế cũng không chần chừ thêm làm gì, đứng dậy bước theo con rối bằng rơm kia. Cậu đi ngang qua Cornel nằm trên đất thì sút một cú thật mạnh vào mạn sườn làm cậu ta rú lên đau đớn.

Tên Cornel này cũng không biết may mắn đến mức nào lại có thể sống sót vượt qua được những đòn tấn công của Heisouh, nhưng chỉ bằng việc cậu ta giả chết nằm nghe nãy giờ thì đã đủ để Wyndur hành hạ một trận đến chết lên chết xuống rồi.

Chương 133: Thông tin bất ngờ

Con rối bằng rơm ban đầu thì chậm, nhưng sau vài phút thì tốc độ của nó đã ngang bằng với tốc độ chạy của một người, nên Wyndur không mất quá nhiều thời gian để có thể tìm được nơi bọn thương nhân gây ra cuộc bạo loạn lần này đang lẩn trốn.

Đó là một căn nhà hai tầng nằm ở gần cổng phía bắc của thành Kyrult. Trông căn nhà khá bình thường nên Wyndur lúc vừa tới còn tưởng mình nhầm, nhưng khi con rối bằng rơm đột ngột quay người lại, nhảy bổ đến cậu rồi phát nổ thì liền biết đã tới đúng chỗ rồi.

Cuộc bạo loạn bùng phát ở khá gần cổng phía đông nên khó mà đoán được bọn thương nhân lại trốn ở nơi này. Nhiệm vụ mà quân đoàn trưởng Jingurl giao cho Wyndur cũng quá khó rồi, nếu không phải nhờ có Heisouh thì thật không biết nên thực hiện như thế nào luôn.

Cả đám người ở chỗ tập trung, Wyndur biết chắc đều không giúp ích được gì cả. Jingurl có lẽ cũng không mong cậu có thể hoàn thành được nhiệm vụ, nhưng chính vì vậy cậu càng phải hoàn thành cho bằng được. Có vậy mới khiến ông ta không thể phản đối được những yêu sách mà cậu đưa ra để phát triển quân đoàn.

Nghĩ hồi lâu, Wyndur quay sang Cornel, bảo:

– Cậu đến chỗ tập trung, mang theo hai tiểu đội đến đây.

– Vâng, thưa phó đoàn trưởng.

Cornel hô lớn, xong thì quay người chạy đi luôn. Cậu ta trông mừng ra mặt vì được lệnh trở về, dù gì thì đi theo Wyndur cho đến giờ cũng đã chịu quá nhiều khốn khổ rồi.

Wyndur đợi đến khi bóng lưng của Cornel biến mất hẳn thì mới cất bước tiến lại trước cửa ngôi nhà. Cậu sau đó lấy bốn tấm bùa, lần lượt kích hoạt chúng làm bay đi vây lấy các phía của ngôi nhà, tạo ra từng tấm màn chắn vững chắc.

– Để xem đội thương nhân này lợi hại đến mức nào.

Wyndur nói nhỏ, đưa tay gõ cửa ba cái.

Không có tiếng đáp lại. Tuy nhiên, Wyndur có thể nghe được tiếng động vội vã phát ra từ bên trong. Cậu tặc lưỡi, gõ cửa thêm mấy cái nữa.

Lần này thì chỉ sau vài giây đã có người đến mở cửa ra, là một tên đầu hói gần nửa, cao chỉ tới vai Wyndur. Hắn ta trông thấy cậu thì giọng bực tức gắt:

– Cậu là ai? Không biết là bây giờ thành phố cấm ra đường sao?!

Wyndur không đáp mà nhăn mày nhìn tên đầu hói. Tên này chỉ đang cố đánh lạc hướng của cậu mà thôi. Đồng bọn của hắn ta giờ đã lần ra lối cửa sau chuẩn bị trốn thoát khi thấy không ổn rồi. Dù có ai đi chăng nữa, trong tình hình hiện tại của thành Kyrult thì đều vô cùng cảnh giác với người lạ, nhưng hành động như chúng thì rõ ràng là có tật giật mình.

Mà, về cơ bản thì Wyndur không nghi ngờ thông tin của Heisouh một chút nào, vậy nên cậu không cần phải dò hỏi thêm về bọn người này nữa, cứ thế mà ra tay thôi.

– Ngủ ngon.

Wyndur cười bảo, lấy tay đập thẳng vào mặt tên đầu hói một tấm bùa làm hắn ta ngã vật ra đất, bất tỉnh luôn. Tấm bùa trên mặt hắn ta sau đó vài giây thì mới bắt đầu tuôn ra những đốm sáng màu hồng tím.

Wyndur giải quyết xong thì không vội vàng gì, từng bước một tìm tới chỗ bọn thương nhân còn lại. Những tên này quá yếu rồi, e là chúng cố hết sức ba ngày ba đêm mới may ra có thể khiến tấm màn chắn của cậu có tổn hại đôi chút.

– Con mẹ nó ngươi là ai?

Một tên quát lên khi thấy Wyndur xuất hiện, trông hoảng loạn cực kỳ. Hắn ta sau khi thử sức với tấm màn chắn thì cũng biết mình đang đối đầu với một du hành giả Thần cấp cao rồi, không có chút phần thắng nào cả.

– Ta nói, các ngươi giờ đi ngủ, hay là để ta “ru” các ngươi ngủ?

– Chết đi!

Một tên khác hô lớn, ném về phía Wyndur một quả lựu đạn.

Wyndur trước hành động đó không tránh khỏi nhướn mày khó hiểu mà sải chân sút quả lựu đạn bay ngược về bọn chúng.

– Ngươi thật ngu-

Tiếng của tên còn lại bị át đi bởi vụ nổ ngay sau đó, hay đúng hơn là hắn ta đã bị vụ nổ làm cho câm miệng rồi.

Mặt của Wyndur có hơi rát, nhưng cũng không có gì đáng ngại. Một quả lựu đạn được ném ra bởi bọn có Thần cấp thấp thế này, dù chất lượng có cao đến thế nào đi nữa cũng không thể gây sát thương cho cậu được.
– Mong là chúng còn sống.

Wyndur lẩm bẩm, bước lại kiểm tra ba tên nằm vật ra trên đất, máu me be bét. Chúng không động đậy nữa, nhưng vẫn chưa tan biến đi, hẳn chỉ mới bất tỉnh mà thôi. Tuy nhiên, Wyndur lại không mong chúng tỉnh dậy trước khi Cornel quay trở lại, vung tay kích hoạt ba tấm bùa bắn liền mấy luồng khí hồng tím lên chúng.

Wyndur sau khi xử lý xong đội thương nhân bốn người thì dạo một vòng quanh ngôi nhà để tìm xem có manh mối hay kẻ nào khác ở quanh đây không. Tiếc là cậu không tìm thêm được gì cả.

Thông tin mà Heisouh biết có thể nhiều hơn, nhưng Wyndur lại không thể bỏ ra cái giá quá lớn để tiêu diệt dứt điểm đường dây ở thành Kyrult này. Cậu cơ bản không có lý do để làm việc đó, chỉ tổ khiến những kẻ tầng lớp cao phía bên kia biên giới thù hằn mình thôi. Dù gì thì đối với cậu lúc này, hoàn thành nhiệm vụ vốn là bất khả thi từ quân đoàn trưởng là đã tốt lắm rồi.

Cornel mất thêm vài phút nữa mới mang người từ quân đoàn Ungreilt đến. Wyndur giao bốn tên thương nhân lại cho họ xong thì tự mình rời đi. Cậu giờ vẫn còn một chuyện nữa cần phải làm, và tốt nhất là nên hoàn thành trước khi quân đoàn trưởng hay tên Quaroz kia để ý tới.

Wyndur bước vội trên con đường tối mờ mịt. Cậu cố tình chọn con đường vắng vẻ ít người lui tới, đồng thời cách xa nơi cuộc bạo loạn đang diễn ra để tránh bị gặp mặt. Dù sao thì việc cậu đang làm lúc này, càng ít có người biết tới càng tốt.

Chợt, một dáng hình lao ra từ một góc khuất phía trước, xông thẳng tới chỗ Wyndur với một con dao cầm chặt trong tay. Tuy nhiên, tốc độ cùng sức lực của tên này quá chậm rồi, dễ dàng bị Wyndur lách người, tóm lấy tay, bẻ ra sau mà khống chế.

“Là người thú?” Wyndur thốt thầm. Cậu không ngờ là mình lại bị tập kích ở đây, bởi một tên người thú yếu nhớt.

– Ngươi- chết tiệt! Mọi người! Chạy đi!

Tên bị khống chế vùng vẫy, hô lên cho đồng bọn của mình. Wyndur đưa mắt nhìn thì thấy nơi góc khuất có thêm bốn bóng người lấp ló nữa. Bọn chúng do dự hồi lâu rồi bước ra ngoài, tay lăm lăm dao và gậy, trông dáng vẻ run rẩy kia thì rõ ràng đã sợ hãi lắm rồi, nhưng vì người bạn bị bắt của mình mà vẫn quyết định tiến lên.

– Không rảnh đùa với các ngươi.

Wyndur bảo, lấy ra một tấm bùa, kích hoạt bắn ra một luồng xung chấn mạnh mẽ xông thẳng về phía bốn tên đang lao đến, đập văng chúng đi mấy mét.

– Không!

Tên người thú bị khống chế đau khổ thốt lên. Nhưng hắn ta không thương xót cho đồng bọn của mình được bao lâu thì đã bị Wyndur kéo xốc lại, gằn giọng hỏi:

– Nếu không muốn các bạn ngươi chết thì khai ra, các ngươi hành động theo lệnh của ai?

Tên người thú vẻ hốt hoảng, mất một lúc mới cất tiếng đáp lại:
– Bọn ta… bọn ta chỉ muốn trốn khỏi đây thôi. Cầu xin ngươi tha cho bọn ta.

– Trốn? – Wyndur thắc mắc – Tại sao lại trốn? Các ngươi là ai?

– Bọn ta…

Tên người thú không trả lời mà tỏ vẻ do dự một lúc lâu. Chúng rõ ràng đang cố giấu đi thân phận của mình, mà Wyndur thì không có thời gian để dây dưa như vậy. Cậu liền dứt khoát nắm lấy cổ hắn ta rồi đập xuống nền đất một cú, bảo:

– Có nói không?

Tên người thú ho sặc sụa, ra cả máu, hẳn là đã bị thương nặng. Dù vậy, trước nguy cơ nhận thêm một đòn đau điếng nửa, hắn ta giọng khản đặc thốt:

– N-nô… lệ… Cuộc bạo… loạn. Bọn ta trốn… khỏi đó.

“Ra là nô lệ.” Wyndur lẩm bẩm, đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn về nơi cuộc bạo loạn đang diễn ra. Con đường cậu đã chọn này cách đó khá xa nên đã không nghĩ có thể đụng độ phải nô lệ bỏ trốn. Bọn họ lúc này vốn nên đấu tranh cùng đồng bạn của mình, không phải là chạy tới đây.

– Một lũ chết nhát.

Wyndur cất giọng khinh thường, quay người bước đi luôn. Đám nô lệ yếu nhớt này thì không cần cậu phải quan tâm đến. Dù sao thì chúng cũng không thoát khỏi tòa thành đã bị phong tỏa này, và hẳn trước khi trời sáng sẽ bị tóm lại hết mà thôi.

Wyndur không ra tay giết chúng, những kẻ đã tấn công cậu, đã là tốt bụng lắm rồi.

“Gượm đã.” Wyndur thốt thầm, quay người lại, tìm tới một tên nô lệ còn tỉnh táo nhất, cất tiếng hỏi:

– Tại sao các ngươi lại chạy tới đây?

– Là-là Khans bảo chúng tôi. Anh ấy nói ở đây có lối thoát.

Tên người thú vội vàng đáp, vẻ mặt sợ hãi thấy rõ.

– Ngoài các ngươi ra thì còn ai nữa không?

Tên người thú do dự, chỉ một hai giây nhưng đã đủ để Wyndur lấy tay bóp cổ hắn ta, lên tiếng dọa nạt:

– Chậm thêm một giây nữa thì ngươi chết.

– Còn Khans! Anh ấy bảo sẽ tới đây sau.

– Ngươi Ramfo thằng chó chết!

Một tên nô lệ nằm bên cạnh hô lên đầy tức giận. Wyndur mặc kệ, lại hỏi:

– Ngươi dám chắc Khans sẽ tới chứ?

– Chắc chắn. Khans rất tốt, anh ấy sẽ không bỏ rơi chúng tôi.

– Được. Vậy nếu nửa giờ nữa mà Khans không đến, ta sẽ lần lượt hưởng thụ cảm giác hành hạ từng người các ngươi.

Wyndur nói, cười nhếch mép. Cậu không có chút nào để tâm tới an nguy của đám nô lệ này hay tình hình cuộc bạo loạn, nhưng chuyện tên Khans kia biết đường rời khỏi thành Kyrult này khi đang bị phong tỏa thì lại không thể làm ngơ được. Nên biết, ngay cả đám thương nhân bị Wyndur giải quyết cách đây không lâu cũng không có được thông tin này, nếu không thì chúng đã sớm rời đi rồi.

“Xem ra, cuộc bạo loạn này còn hơn cả bất thường nữa…”

Chương 134: Khans

Wyndur không mất đến nửa giờ để đợi được sự xuất hiện của người tên Khans kia. Hắn ta là một tên người gấu cao ráo, có sức mạnh cùng bản lĩnh rất lớn. Tuy nhiên, trước mặt một kẻ có Thần cấp đến tận 20 như Wyndur thì Khans lại chẳng khác gì một con chuột bị mèo vờn cả, dễ dàng bị cậu khống chế dưới chân mình.

– Tên người chết tiệt! Ngươi muốn gì? – Khans gắt lên.

– Lối thoát. – Wyndur đáp – Nhưng ta không hỏi nó ở đâu, mà là hỏi tại sao ngươi biết đến nó.

– Lối thoát gì cơ? Ta không hiểu-

– Đừng giả vờ không biết làm gì. – Wyndur ngắt lời – Mấy người bạn nhỏ của ngươi đã tốt bụng tiết lộ cho ta rồi.

Vẻ mặt của Khans kinh hoảng thấy rõ. Rồi hắn ta thốt:

– Ngươi đã làm gì bọn nhóc?

– Chỉ cho chúng nằm nghỉ một chút thôi. – Wyndur đáp – Nhưng chúng còn nằm nghỉ được bao lâu thì… phụ thuộc vào sự hợp tác của ngươi rồi.

Khans bật lên một tiếng chửi. Hắn ta tức giận vô cùng, không biết vì lo lắng cho đám người thú kia hay là vì thông tin bí mật bị tiết lộ. Tuy nhiên, sau cùng thì hắn ta vẫn lựa chọn trả lời:

– Là một quý tộc. Ông ta đã chỉ cho tôi lối thoát.

– Nói cụ thể hơn đi. – Wyndur bảo – Quý tộc đó là ai? Và tại sao hắn lại chỉ cho ngươi lối thoát này.

– Chuyện này…

Khans tỏ vẻ do dự, trông như đang nghĩ tìm một câu trả lời phù hợp. Wyndur thấy vậy liền dùng chân đè ép thân xác bên dưới, giục:

– Mau trả lời!

– Ta không thể! – Khans hô lên – Quý tộc đó đang nắm giữ tính mạng của người trong tộc ta… Ta không thể!

Tên người gấu trông rõ ràng là rất đau đớn vì bị Wyndur dẫm đạp, thế nhưng hắn ta vẫn kiên quyết từ chối khai ra danh tính quý tộc kia.

“Xem ra không thể dùng vũ lực được rồi…” Wyndur nói thầm, ra vẻ nghĩ ngợi. Moi thông tin từ một người đang bị uy hiếp từ kẻ khác thì chỉ cần dùng sự uy hiếp lớn hơn là được, nhưng vấn đề là Wyndur lại không biết kẻ khác kia là ai. Nếu hắn ta là một quý tộc với quyền lực to lớn trong tay thì cậu có đưa ra lời lẽ đe dọa đến thế nào cũng đều là không đủ.

Tuy nhiên, Wyndur nhất định phải lấy được thông tin đang giấu trong tay của tên người gấu này. Một nô lệ lại được chỉ lối thoát trốn khỏi tòa thành bị phong tỏa này thì hẳn phải giữ một nhiệm vụ rất quan trọng trên người, và hẳn có thể ảnh hưởng đến toàn cục cuộc chiến với vương quốc Danlion.

Nghĩ hồi lâu, Wyndur cúi người xuống, dán lên sau gáy Khans một tấm bùa, truyền vào ít nguyên khí cho phát sáng le lói rồi bước sang bên, bảo:

– Ta đã dán một tấm bùa ‘Điện cao thế’ lên người ngươi. Nếu ngươi ở cách quá xa ta thì sẽ lập tức kích phát giết chết ngươi ngay. Giờ thì đứng dậy, đi theo ta.

Khans vẫn còn chưa hồi phục lại sau những đòn tấn công cùng hành hạ của Wyndur, nhưng nghe xong thì cũng vội vàng đứng lên.

– Đừng nghĩ tới việc tự sát. – Wyndur nói thêm – Lũ nhóc kia chắc không vui vẻ làm như ngươi đâu.

– Bọn nhóc đâu? – Khans hỏi.

– Đang được người của ta chăm sóc, ngươi không phải quá lo lắng như vậy. Chỉ cần ngươi không hành động ngu ngốc thì chúng vẫn sẽ an toàn.

Wyndur nói xong thì cất bước đi luôn. Từng bước đi của cậu rất vội vã, bù lại cho quãng thời gian đã hao phí cho tên người gấu này, khiến hắn ta phải chật vật bám theo với đống vết thương trên người.

Điểm đến của Wyndur là một căn biệt thự hiếm hoi nằm ở góc đông bắc thành Kyrult. Xung quanh căn biệt thự vốn dĩ không có nhiều người qua lại vì chủ nhà đặc biệt ưa thích sự yên tĩnh, và trong tình hình hiện tại thì Wyndur hoàn toàn có thể thoải mái tìm đến mà không lo một ai trông thấy.

– Đứng lại! Nơi này cấm lai vãng.

Tiếng hô lớn phát ra từ một trong hai người bảo vệ trước cổng biệt thự.

– Bảo hầu tước Ferrmen có người muốn gặp ông ta. – Wyndur cất giọng nghiêm nghị.

– Ha! Ngươi nghĩ mình là ai mà muốn gặp hầu tước cơ chứ?!

Tên bảo vệ nói, vẻ khinh thường. Thế nhưng vẻ mặt của hắn ta rất nhanh chuyển thành trắng bệch khi Wyndur vận dụng Thần uy lên người.

– T-ta-ta sẽ ch-chuyển lời ngay.

Tên bảo vệ lắp bắp bảo, cố gắng xoay người nhưng phải tới ba giây sau, khi Wyndur thu lại Thần uy của bản thân thì hắn ta mới có thể yên ổn rời đi.

– Chậm đã.

Wyndur hô với lên khi tên bảo vệ đang loay hoay chuẩn bị vào cửa khiến hắn ta giật bắn người, run rẩy quay lại với vẻ mặt hoảng sợ.– Giao cái này cho hầu tước.

Wyndur nói, bước tới dúi vào bàn tay chảy đầy mồ hôi lạnh của tên bảo vệ một miếng mề đay bằng bạc.

– Đừng làm mất nhé. Ta sẽ chờ.

Tên bảo vệ nhận lấy miếng mề đay xong thì vội vã chạy vào trong luôn. Hắn ta không mất quá nhiều thời gian để làm nhiệm vụ của mình, chỉ chốc thì đã qua trở lại, giọng gấp gáp bảo:

– M-mời ngài vào!

– Ừm.

Wyndur gật nhẹ đầu, quay sang Khans nói nhỏ:

– Đừng làm loạn, nếu không ta không bảo vệ được ngươi.

Tên người gấu nghe, không hiểu ý Wyndur nhưng trước cái trừng mắt của cậu thì đành cúi gằm mặt xuống, tỏ vẻ đã hiểu.

Wyndur thực tế cũng không muốn mang theo một người thú đến gặp hầu tước Ferrmen, nhưng với tình hình hiện tại thì có vẻ như cần có ông ta mới có thể khiến tên cứng đầu này chịu mở miệng. Dù sao thì đối đầu với một quý tộc, lợi dụng thân phận một quý tộc vẫn là tốt hơn cả.

“Cũng coi như một công đôi việc.”

Wyndur sau đó được mời đến phòng khách ngồi nghỉ. Hầu tước Ferrmen giờ không có mặt ở biệt thự, nhưng quản gia khi trông thấy tấm mề đay thì đã lập tức liên hệ ông ta rồi, hẳn trong vòng nửa tiếng là sẽ quay về đây.

Wyndur ngồi trên ghế bành, nhấp nhẹ một ngụm trà hồng ngát hương hoa Paohi, cất tiếng:

– Ta biết ngươi đang tìm cách trốn khỏi đây. Tên quý tộc kia tất nhiên không cho phép nhiệm vụ ngươi đang làm thất bại, phải không?

Khans đứng bên cạnh, nghe lời của Wyndur thì quay mặt đi một lúc, rồi hắn ta bảo:

– Nếu ngươi đã biết vậy thì cũng nên biết khi tới giới hạn, ta dù có mất mạng cũng phải phá chuyện của ngươi cho bằng được.

Wyndur cười khẩy một tiếng, đặt tách trà lên bàn, đáp:

– Yên tâm là ngươi sẽ được thả. Nhưng ngươi có chắc rằng tên quý tộc kia sẽ giữ lời hay không?

Tên người gấu không nói gì, nhưng vẻ mặt lo lắng đã thể hiện hết mọi suy nghĩ của hắn ta. Thông thường, khi hai bên không tin tưởng lẫn nhau, một giao kèo sẽ được thiết lập để đảm bảo. Tuy nhiên, trường hợp của Khans trông lại không được tốt đẹp như thế.

– Ta chỉ có thể tin hắn. – Khans giọng đầy miễn cưỡng bảo.
– Không. Ngươi không thể tin hắn. – Wyndur nói ngay.

– Hừ. Ngươi là đang bảo ta nên tin lời ngươi thay vì hắn ta?

Khans không ngốc, Wyndur có thể đánh giá được như vậy. Tuy nhiên, hắn ta sống quá phụ thuộc vào cảm xúc rồi, không thèm có chút ý định nào giấu giếm suy nghĩ của bản thân cả.

Wyndur trên thực tế cũng không muốn thành lập một giao kèo với Khans, vì có rất nhiều điểm mù mà cậu chưa nắm biết được. Nếu mạo hiểm lập một giao kèo trong tình huống này, khả năng rất cao là cậu sẽ bỏ sót điều gì đó và cuối cùng tự hại chính mình.

Để có thể đưa ra một giao kèo, hoặc chấp nhận nó, một người luôn phải cẩn trọng, đắn đo từng điều khoản một. Sức mạnh cưỡng chế cùng trừng phạt của Đại Thánh Tôn, ngay cả các Chính thần cũng không dám xem thường.

– Nói thẳng thì đúng là vậy. – Wyndur gật nhẹ đầu bảo – Nhưng thử nghĩ xem, để ta giúp ngươi thì cũng đâu chịu thiệt thòi gì.

– Buồn cười. – Khans đáp ngay – Nếu nghe theo ngươi thì một chút cơ hội sót lại của ta với tên quý tộc cũng đều mất cả.

Wyndur nhìn Khans một chút, cảm thấy thật sự khó nghĩ. Tên người gấu này có cục mịch dễ đoán thật, nhưng cũng không phải kiểu người mà muốn là có thể lợi dụng.

Nếu không bỏ ra một cái giá tương xứng thì e là không thể thuyết phục hắn ta rồi.

– Ta đoán tên quý tộc cần ngươi giao cho hắn một vật nhỉ? – Wyndur lên tiếng.

Khans không đáp, nhưng sự im lặng đó cùng vẻ mặt lúng túng lại thay hắn ta xác nhận lời Wyndur.

– Thật ra không khó đoán đâu. – Wyndur nói tiếp – Hắn đã chỉ cho ngươi một lối thoát thì tức là hắn muốn ngươi thoát ra được. Ngoài ra thì, hắn hẳn không thể tự mình đến lấy, thậm chí có thể kể cả việc tiếp cận thành Kyrult cũng là cực kỳ khó khăn nên mới cần đến ngươi, cũng như phải dùng người trong tộc của ngươi ra để uy hiếp.

Khans vẫn không nói gì, mặt cúi gằm xuống.

– Nếu vậy thì, hắn ta là một quý tộc ở bên kia biên giới nhỉ? – Wyndur cất tiếng – Và có vẻ như hắn ta có âm mưu riêng cho mình, vì rõ ràng nhiệm vụ của ngươi cũng cần phải giữ bí mật với các quý tộc khác.

Khans cười khẩy một tiếng, bảo:

– Ngươi thật sự rất giỏi, đoán được nhiều điều như vậy.

Wyndur nhăn mày. Phản ứng đột ngột này của tên người gấu rõ ràng cho thấy cậu vừa đoán sai một điểm nào đó.

“Lẽ nào…”

– Hắn ta không phải quý tộc của Danlion?

Wyndur lẩm bẩm. Cậu quả thật không nghĩ đến khả năng này, nhưng đây lại hoàn toàn trùng khớp với phản ứng của Khans cùng với những chuyện đã xảy ra.

Quả thật, một quý tộc từ bên ngoài biên giới muốn tìm ra lối thoát khỏi một tòa thành bị phong tỏa thì còn khó hơn là lên trời. Nếu không thì đám thương nhân kia cũng đã không mắc kẹt lại ở đây.

Và nếu là quý tộc của chính vương quốc Enria này, thì hẳn cũng phù hợp chuyện hắn ta không thể xuất hiện ở gần đây rồi. Thậm chí, có khi giờ hắn ta còn đang phải tự tạo bằng chứng thoát tội cho chính mình bằng một bữa tiệc nhàm chán nào đó cách đây hàng trăm hàng ngàn cây số.

– Khans, ta có thể cứu thoát người trong tộc của ngươi. – Wyndur cất tiếng.

Gương mặt tên người gấu thoáng hiện lên một chút ngạc nhiên cùng trông chờ, nhưng rất nhanh liền sầm xuống, bảo:

– Chỉ dựa vào ngươi? Nếu dễ như vậy thì ta có cần mạo hiểm để rồi bị bắt lại như giờ hay không?

Wyndur cười nhạt. Cậu vốn đã đoán được rằng tên quý tộc kia có quyền thế rất lớn, nhưng theo lời Khans thì có vẻ là đã đánh giá thấp rồi.

Tuy nhiên, dù trông có khó khăn hay nguy hiểm như thế nào đi nữa thì đây cũng là một cơ hội hiếm có để Wyndur bước một bước thật dài tiến tới mục tiêu của mình.

– Chúng ta sẽ lập giao kèo. – Wyndur trầm giọng nói.

Khans đơ người ra một lúc, rồi mắt hắn ta liếc ngang liếc đọc vẻ tính toán gì đó, xong thì bảo:

– Nội dung thế nào?

“Tuyệt.” Wyndur thốt thầm. Cậu không thật sự nghĩ rằng có thể khiến tên người gấu cứng đầu này chịu nghe mình chỉ bằng vài lời nói. Hắn ta hẳn có một lý do riêng hoặc niềm tin huyễn hoặc nào đó, nhưng dù là gì thì cũng không ảnh hưởng đến kết quả sắp tới này.

– Không vội. Hãy chờ tên hầu tước lề mề kia trở về đã.

Chương 135: Đối đáp cùng hầu tước Ferrmen

Hầu tước Ferrmen phải mất đến hơn mười phút nữa mới quay lại biệt thự của mình. Ông ta trễ nãi là vậy, nhưng vẫn không vội gặp Wyndur mà về phòng sửa soạn, chuẩn bị thêm một lúc nữa mới tới phòng khách.

– Để phó đoàn trưởng Wyndur chờ lâu rồi.

Người đàn ông trông gầy nhom, gương mặt nhợt nhạt và chiều cao có phần khiêm tốn cất tiếng, sau đó thả cả cơ thể mình lên trên ghế phía đối diện Wyndur luôn.

– Phải, rất lâu. – Wyndur đáp – Hầu tước trông có vẻ mệt mỏi hơn thường ngày nhỉ?

Ferrmen nhăn mặt, vội bảo:

– Việc chồng việc, đến chịu thôi. Cuộc bạo loạn này khiến tôi mệt chết đi được.

Wyndur cười thầm. Cậu biết rõ đối với cuộc bạo loạn của các nô lệ đang xảy ra này, kẻ chịu thiệt hại nhiều nhất không ai khác chính là hầu tước Ferrmen đây. Ông ta không sở hữu một đường dây buôn nô lệ nào, nhưng lại có mối quan hệ với hầu hết các con buôn trong nước. Hơn cả, nếu tính toán số lượng nô lệ mà hầu tước Ferrmen đang sở hữu thì không có mấy con buôn dám bảo rằng mình có thể sánh được với ông ta.

– Cực khổ cho hầu tước rồi. – Wyndur cười nói – Không biết tôi có thể giúp được gì không?

Ferrmen nghe thì rùng mình một cái, vội đáp:

– Không có, không có! Tôi đâu dám phiền quân đoàn Ungreilt danh tiếng lẫy lừng đây chứ.

“Làm trò.” Wyndur gắt thầm. Cậu hiểu rõ tính nết tên hầu tước này, và giờ hành động của hắn ta không khác gì đang trêu chọc cậu cả. Trước mặt Wyndur, Ferrmen miệng bảo không cần, nhưng ai biết được hắn ta có đang ở phía sau lập quan hệ với người trong quân đoàn để rồi khi đủ lớn mạnh thì lôi ra đè ép cậu hay không.

Vì những lo lắng không thể không màng tới đó, Wyndur chỉ có thể đưa ra đề nghị hợp tác, lập mối quan hệ song phương ngay từ đầu với hầu tước Ferrmen. Chuyện về cơ bản cũng đã hoàn thành rồi, nhưng trông tình hình thì lại không được tốt đẹp như mong muốn. Về lý do, Wyndur đoán phần lớn là do sự non trẻ, mới nổi của cậu không gây được lòng tin ở hầu tước Ferrmen.

Hoặc cũng có thể vị hầu tước này không bỏ xuống được sự ghen ghét của bản thân đối với một người đột nhiên phát triển mạnh mẽ nhờ Đại Thánh Thế như Wyndur.

Đáng lo ngại là vậy, nhưng nếu hầu tước Ferrmen dám ở sau lưng Wyndur lôi kéo người của quân đoàn Ungreilt thì hắn ta chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của cậu đi là vừa.

– Lời thừa không nên nói nhiều. – Wyndur lắc đầu, nhún vai bảo – Lời đồn về sự mất tích của hầu tước mấy ngày trước, tôi cũng nghe được không ít…

Mặt Ferrmen cứng lại một lúc. Rồi ông ta cất tiếng:

– Không biết, phó đoàn trưởng nhắc tới chuyện này để làm gì?

– Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, hầu tước đây đã để rớt một mạng vào tay nô lệ của mình thì quá mất mặt rồi. Lại là trong tình hình đang phải đối mặt với sự dồn ép từ vương quốc Danlion nữa… Chậc.

Hai mắt của Ferrmen sắc lại, vẻ giận dữ thật sự.

– Nếu… Nếu phó đoàn trưởng đến đây để chê cười thì xin quay về cho. – Ferrmen giọng run run nói.

– Không, hầu tước hiểu nhầm rồi, tôi nào dám mạo muội như thế.

Wyndur vội bảo, vẻ nghiêm nghị thấy rõ. Rồi đợi đến khi cơn giận của hầu tước Ferrmen nguôi ngoai đi phần nào thì nói tiếp:

– Tôi đến đây, là để gầy dựng lại hình tượng, và cả địa vị cho hầu tước.

Ferrmen cười nhếch mép, nhìn sang Khans đứng bên cạnh một chút, bảo:

– Nói thử xem, như thế nào?

Đây tất nhiên không phải lần đầu hầu tước Ferrmen được nghe ai đó nói rằng địa vị của mình có thể được xây dựng, phát triển trở lại, và hầu hết đều là lời dối trá, số còn lại thì là viển vông. Tất cả những thứ mà ông ta đang giữ lại được cho mình từ sau Đại Thánh Thế cho đến giờ đều nhờ vào chính bản thân mình.

Wyndur trông thấy thái độ hời hợt của Ferrmen thì cũng không khỏi mất đi sự hứng thú đang có. Nhưng cậu không trách hầu tước, vì cũng hiểu được phần nào những khó khăn mà ông ta đã luôn phải gánh chịu. Hơn cả, giờ không phải là lúc Wyndur nên câu nệ tiểu tiết, không phải với chuyện mà Turan đã nhờ vả.

– Ngài… nghĩ sao về Nihr? – Wyndur cất tiếng.

– Không nghĩ gì cả. – Ferrmen đáp ngay.

Wyndur có chút khó xử. Thái độ của Ferrmen lúc này không phải thứ mà một người có lòng tự trọng có thể dễ dàng chịu đựng được.
– Nihr có thể thăng cấp, ông tin sao? – Wyndur nói.

– Không. Cậu đang đùa cái gì thế? – Ferrmen cười bảo.

– Quả thật khó tin. – Wyndur gật nhẹ đầu – Nhưng lại là sự thật.

Mặt Ferrmen cứng lại, không phải vì ngạc nhiên, mà là giận dữ. Ông ta hẳn đang nghĩ rằng Wyndur đùa dai với mình.

– Đừng nóng. – Wyndur nói vội – Hầu tước hẳn biết nhà Altoris, vậy ngài có biết một cậu con trai tên Darmil của nhà đó không?

Cơn giận của Ferrmen không dễ bị dìm xuống, phải mất một lúc mới khiến ông ta ngả người ra sau, khoanh tay gác chân mà đáp gọn lỏn:

– Có.

– Cậu ta là một Nihr. – Wyndur bảo – Nhưng giờ thì không còn nữa.

Ferrmen không nói gì, nhìn chằm chằm Wyndur chờ đợi một lời giải thích.

– Cậu ta giờ đã là Thần cấp 4 rồi. – Wyndur nói tiếp – Hầu tước có thể dễ dàng điều tra ra chuyện này.

Ferrmen nghe, nhăn mày nghĩ ngợi hồi lâu rồi để chân xuống, cúi sát người về phía Wyndur, lên tiếng:

– Tôi không cho là cậu có bản lĩnh đùa giỡn dai dẳng như thế… nên là sẽ tạm thời tin chuyện đó.

– Hầu tước phải tin tôi. – Wyndur vội bảo – Ngài ắt hiểu rằng chúng ta không thể bàn sâu hơn nếu chuyện đó không phải thật, hay rằng chúng ta nghi ngờ lẫn nhau.

Ferrmen cười khì, lắc nhẹ đầu. Rồi ông ta cất tiếng:

– Thế, chuyện nhạy cảm như vậy, sao lại cho phép một tên lạ mặt ở đây nghe được?

Lần này thì đến Wyndur mỉm cười, vì cậu biết rằng đã có thể thuyết phục được vị hầu tước khó tính này rồi, chỉ cần phải giải thích thêm sự có mặt của Khans mà thôi. Sức hấp dẫn của sự thật rằng một Nihr có thể thăng cấp quả là không thể chối từ.

– Cậu ta… là một kế hoạch khác cần bàn với hầu tước. – Wyndur giải thích – Vô cùng quan trọng.

Ferrmen nhăn mày, nhìn Wyndur rồi lại nhìn Khans, bảo:– Nói đi, tôi đang lắng tai nghe đây.

Wyndur sau đó kể lại cuộc đụng độ với tên người gấu cùng những suy nghĩ, tính toán của cậu về thứ mà Khans đang mang trên người.

Ferrmen là một kẻ rất thông minh và lắm mưu mô, vừa nghe qua thì đã hiểu được mọi chuyện cùng không ít thứ ẩn giấu trong đó. Thái độ của ông ta với Wyndur vì thế cũng cải thiện không ít.

– Vậy, ý ngươi là giao kèo của chúng ta với tên người thú này sẽ lôi được tên quý tộc kia xuống? – Ferrmen cất tiếng hỏi.

– Không sai. – Wyndur xác nhận – Và tất nhiên, chúng ta sẽ làm theo cách mà khiến mọi thứ tên quý tộc đó sở hữu trở thành của mình.

Ferrmen gật nhẹ đầu vẻ đồng tình, bảo:

– Cách làm quả thực có không ít. Nhưng ngươi đã biết quý tộc đó là ai đâu?

– Không quan trọng. – Wyndur đáp ngay – Với sức mạnh của quân đoàn Ungreilt thì lật đổ bất kỳ quý tộc nào trong vương quốc Enria đều là nằm trong khả năng. Chỉ là cần có sự hỗ trợ chính thống của một vị quý tộc khác đủ lớn mạnh… như là ngài hầu tước đây.

Ferrmen không nói gì mà ra vẻ nghĩ ngợi hồi lâu. Ông ta hẳn đang suy tính xem mình có nên phóng ngọn lao này hay không. Dù sao thì từ trước đến giờ, Ferrmen chưa từng thực sự hợp tác Wyndur, nhưng lần này sẽ thay đổi hoàn toàn chuyện đó, và sẽ không thể quay đầu được nữa.

– Chuyện Nihr… Tên nhóc Darmil đó, cậu ta thật sự đã thăng cấp? – Ferrmen cất tiếng hỏi.

Quả nhiên, ngay cả trong tình huống hiện tại thì món lợi đến từ việc Nihr có thể thăng cấp vẫn là quan trọng nhất. Bản thân Wyndur cũng đã đoán được sự chú ý lớn nhất của hầu tước Ferrmen rồi, liền đáp:

– Đó là sự thật. Đến thế này rồi còn có thể là giả được sao?

Ferrmen thực tế cũng hiểu rằng Wyndur không thể đùa hay nói dối về hàng đống chuyện nhạy cảm như thế được. Câu hỏi của ông ta chỉ đơn thuần để xác nhận lại lòng tin cùng quyết định của mình mà thôi.

– Được. – Ferrmen lên tiếng – Tôi ủng hộ kế hoạch của cậu. Về giao kèo, chúng ta có thể phải bàn thêm một chút.

– Không vội. – Wyndur đáp – Trước đó thì tôi có một chuyện cần hầu tước đồng ý đã.

Ferrmen nhướn mày vẻ khó hiểu. Ông ta không nghĩ được có chuyện gì lại quan trọng, và khó mở lời đến mức tới thời điểm này thì Wyndur mới nhắc tới.

– Cái tên Turan, tôi đoán là ông có nghe qua ít nhất một lần rồi phải không? – Wyndur cất tiếng.

Ferrmen ra vẻ nghĩ ngợi hồi lâu, khuôn mặt thoáng hiện lên sự ngạc nhiên cùng giận dữ rồi đáp:

– Đúng. Nhắc đến thì tôi chỉ cảm thấy tức khi mà hội Zalt làm việc quá chậm chạp…

Wyndur không khỏi bất ngờ khi nghe lời Ferrmen. Cậu vốn tưởng rằng ông ta sẽ nói lảng đi, hoặc ít nhất thì giấu nhẹm những thứ có liên quan, vậy mà ngược lại ông ta còn nói toẹt cả chuyện hội Zalt ra.

“Nhưng mà hội Zalt… Turan sẽ ổn chứ?” Wyndur nghĩ thầm, không giấu được vẻ lo lắng. Cậu đã rất vội vàng đến tìm Ferrmen để làm trung gian hòa giải mâu thuẫn giữa Turan với ông ta, nhưng có vẻ như vẫn là chậm.

– Chuyện này… – Wyndur vội bảo – Cậu Turan đó là đội trưởng của Darmil, và cũng là một Nihr đã thăng cấp.

– Sao cơ? – Ferrmen thốt – Nihr thăng cấp dễ đến như vậy?

– Tất nhiên không phải.

Wyndur nói gọn, không giải thích gì thêm. Cậu biết hầu tước Ferrmen thông minh này sẽ rất nhanh đoán biết được ẩn ý trong đó.

– Mấu chốt là? – Ferrmen hỏi.

– Là Turan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau