VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Đối đầu

Trận đấu chung kết của khung hạng Gravito giữa Darmil và Natyr đã không diễn ra vì Darmil không xuất hiện. Phần thắng cứ thế dễ dàng được trao cho Natyr.

Darmil ban đầu còn nhất quyết phải đấu với Natyr bằng được, nhưng sau khi nghe tin trạng thái cô ta không tốt thì cũng chịu từ bỏ. Thực tế thì Turan không tin tưởng lắm khả năng kiểm soát sức mạnh cũng như chiến ý của Darmil, nếu cậu ta đấu với Natyr thì có khi lại vô tình giành chiến thắng mất.

May thay là Turan đã có thể ngăn chuyện đó xảy ra.

– Bây giờ… chúng ta cứ ngồi đợi ở đây sao? – Tiffia cất tiếng hỏi.

Tổ đội ba người của Turan ngồi chờ trước phòng của Camilier cũng được gần tiếng đồng hồ rồi. Theo kế hoạch thì khi nữ người sói tỉnh dậy mới có thể tiến hành bước kế tiếp được, nhưng tình hình trông có vẻ tệ hơn Turan dự tính rất nhiều.

Camilier theo biểu hiện bên ngoài của cô ta thì chỉ đang ngủ một giấc thật say mà thôi, nhưng Turan biết rõ chuyện không tốt đến thế. Chỉnh thể linh hồn kia của cô ta hẳn mới là thứ khiến cô ta cần nghỉ ngơi nhiều như vậy. Turan đã thử lay gọi nữ người sói vài lần nhưng không có vẻ gì là cô ta sẽ tỉnh dậy trong vài giờ tới.

Nghĩ ngợi hồi lâu, Turan bảo:

– Không có Camilier thì kế hoạch vẫn có thể thực hiện nhưng mà… tôi không an tâm để cô ta ở lại một mình.

– Ừ thì… Darmil? – Tiffia thắc mắc.

– Không được. – Turan đáp ngay – Darmil là mấu chốt, chắc chắn phải tham gia. Đám người kia chắc hẳn đã biết thông tin về cậu ta, nếu không biết cậu ta ở đâu, chúng sẽ không dễ dàng ra tay. Phải dùng cậu ta để làm chúng lộ sơ hở.

– Tổ đội của Pongru thì sao? – Tiffia hỏi tiếp.

– Cũng không được. Tổ đội của Pongru cũng cần đủ người mới có thể đảm bảo chúng ta không thất bại. Họ là con bài tẩy để giúp chống lại đám người kia.

– Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, kế hoạch của cậu cũng tệ quá rồi!

Tiffia hậm hực bảo, rõ ràng là không chịu đựng nổi lời của Turan. Turan có hơi bất ngờ, nhưng cũng không trách cô ta, dù gì thì khoảng thời gian này quả thật đã vất vả rồi.

“Phải thế nào mới tốt đây…”

Thực ra, ngoài nhóm của Pongru, Turan còn có thể nhờ tới sự giúp đỡ của Greiten, nhưng nó thật sự không muốn phải đi đến nước cờ tệ hại này. Dù rằng Turan có thể ngăn hai người nhà Feinter và Hointarous gặp nhau trong suốt thời gian kế hoạch diễn ra, lại không có gì đảm bảo được rằng chuyện không bị phát giác sau này. Và tình hình khi đó chắc chắn sẽ trở nên rất tồi tệ vì nó dám cùng lúc nhờ vả hai nhà đang đối đầu nhau.

“Để một người trong nhóm Pongru ở lại bảo vệ cho Camilier cũng không phải là không được…” Turan nói thầm. Nếu quả thật không còn cách nào khác, nó định sẽ để Natyr ở lại đây. Cô ta là người có ít ảnh hưởng tới lực lượng của kế hoạch này nhất.

– Quả nhiên vẫn nên để tôi vào gọi cô ta dậy.

Tiffia bảo, đứng dậy định rời đi. Turan tặc lưỡi, vội ngăn cản nhưng trước khi nó kịp hành động thì Darmil đã chặn Tiffia lại.

– Cô Tiffia… Tôi nghĩ… chúng ta nên tin tưởng Turan. – Darmil cất tiếng – Cậu ta dù gì cũng là đội trưởng của chúng ta.

– Không phải là tôi không tin tưởng Turan. – Tiffia vội đáp – Nhưng Camilier thật sự là…

Tiffia không nói hết lời mà hừ một tiếng rồi quay đi, đứng tựa vào tường vẻ đầy bực tức. Turan không cần trông thì cũng biết được phần nhiều nguyên nhân mọi chuyện, nhưng nó lại không có thời gian để giải quyết hay sửa chữa mấy mối quan hệ này. Giờ nó cần tập trung vào việc chỉnh lý lại kế hoạch đối phó bọn người kia.

– Được rồi. – Turan lên tiếng – Chúng ta sẽ đánh cược một lần vậy.

– Ý cậu là…? – Tiffia thắc mắc.

– Đi thôi.

Turan nói, cất bước rời đi luôn.

Tiffia trông, chần chừ trong chốc lát rồi cũng bước vội theo, hỏi nhỏ:

– Chúng ta đều đi… Thật sự ổn?
Turan nhăn mày. Tiffia quả thật có hơi phiền phức. Cô ta rõ ràng là không ghét Camilier mà ngược lại còn có vẻ lo lắng cho nữ người sói hơn ai hết. Phản ứng cùng hành động của cô ta dường như là bắt nguồn từ việc muốn tổ đội không bị kéo chân.

“Mà một trong số những kẻ đang kéo chân cũng là cô ta chứ ai…” Turan lẩm bẩm. Nó tất nhiên không định nói thẳng ra điều mình đang nghĩ trong lòng này. Tiffia hay Camilier thì đều quan trọng cả, và nó cũng không phải là kẻ cực đoan đến mức không thể cho đồng đội của mình đôi chút thời gian.

Turan sau đó ra khỏi tòa nhà thi đấu với một tấm áo choàng trùm kín cả đầu, đi ngay bên cạnh nó là một dáng người nhỏ nhắn cũng đang trùm áo choàng trên người.

Trời giờ đã vào đêm, nhưng những ánh đèn vẫn xen kẽ nhau soi sáng cả ba bóng người rảo bước trên đường.

– Chúng sẽ xuất hiện chứ?

Tiffia cách không xa ở phía sau, bước lên hỏi nhỏ. Cô ta bấy giờ bộ dạng cũng không khác Turan là mấy.

– Chúng không có lựa chọn. – Turan đáp – Vì chúng đã thất bại một lần rồi, sau đó bị đuổi đánh thêm lần nữa, nếu không ra tay dứt khoát làm cho xong thì đến lúc Camilier thiết lập điểm hồi sinh mới sẽ không còn cơ hội nữa.

– Quả thật… – Tiffia lẩm bẩm – Vậy ra đó là lý do mà giờ chúng ta đến thẳng điện thờ ở trung tâm thành phố?

Điện thờ ở trung tâm thành phố thực ra là không phải là nơi mà Turan nên hướng tới bây giờ. Nó vẫn luôn hiểu rõ một điều rằng những điện thờ chính thống như thế mới là nơi dễ bị mai phục, là nguy hiểm nhất.

Nhưng gây áp lực để khiến bọn người kia ra tay thì vẫn là cần thiết. Và khi áp lực đó lên đến đỉnh, Turan chỉ cần nhẹ nhàng thêm vào chút xúc tác thì liền có thể khiến chúng không chịu nổi nữa mà phải hành động rồi.

Turan nghĩ, nhưng không định lên tiếng xác nhận hay phủ định gì. Mặt khác, nó đã có thể mơ hồ cảm nhận được sự hiện diện của kẻ nào đó đang lần bước theo mình ở không xa phía sau.

“Tốt.” Turan nói nhỏ. Việc cho đến giờ tiến triển hoàn toàn thuận lợi như đã định. Darmil hẳn cũng đã làm theo kế hoạch rồi, chắc không lâu nữa thì đám người kia sẽ vây lấy cả bọn thôi.

Bước chân của Turan dần trở nên vội vàng hơn, thể hiện rõ sự gấp gáp cùng bất an. Và không khác gì nó, kẻ đáng nghi kia cũng vội vã đuổi theo.

– Ngay chỗ này.

Turan lên tiếng, đột ngột xoay người rẽ vào một con hẻm tối bên phải của mình khi chỉ còn cách điện thờ trung tâm chừng trăm mét. Nó sau đó liền kéo tay dáng người bên cạnh mình, cất bước chạy luôn.

– Chúng mất bình tĩnh rồi.
Tiffia chạy ngay bên cạnh, cất tiếng. Khả năng nghe cùng quan sát của cô ta dù chỉ là một Nihr nhưng có vẻ như vẫn là đáng tin cậy hơn so với Turan. Dù vậy, hơn tất cả, âm thanh đằng hắng vang lên từ người mà Turan đang nắm tay kéo chạy theo mới là thứ khiến nó chắc chắn về tình hình hiện tại.

Bọn chúng thật sự đã cắn câu.

Việc Turan đột ngột bỏ chạy khi tới gần điện thờ trung tâm đã tố cáo rằng nó đã biết về kẻ địch ở bên trong. Khi chuyện vượt ra khỏi tầm kiểm soát của đám người kia, chúng hẳn chỉ còn nước vội vàng ra tay mà thôi.

Và không khác suy nghĩ của Turan là mấy, tiếng bước chân vội vã phía sau nó ngày càng nhiều hơn, và cũng ngày càng gần hơn. Turan không hề chạy chậm, mà là bọn chúng rất nhanh.

– Chúng sẽ bắt kịp sớm thôi. – Tiffia cất tiếng.

– Thế thì không cần phải chạy nữa.

Turan đáp gọn, nhanh chóng giảm tốc độ lại rồi dừng hẳn. Nó sau đó xoay người, trông lấy từng bóng dáng một của đám đang đuổi theo mình.

Chúng có bốn tên cả thảy, số lượng không nhiều, nhưng hoàn toàn áp đảo lực lượng mà Turan đang có ở đây.

– Có sáu tên.

Tiếng nói nhỏ vang lên bên cạnh Turan, và thông tin trong đó nhanh chóng được xác nhận khi hai kẻ nữa nhảy ra từ hai bên chặn lấy sau lưng nó.

– Đây là tất cả? – Turan hỏi lại.

Không có tiếng trả lời, mà thay vào đó là một cái gật đầu nhẹ mà Turan phải để ý rất kỹ mới trông thấy được.

– Tiffia. Kéo dài thời gian cho tôi.

Turan cất tiếng, xong thì lập tức kích hoạt kỹ năng chủ đạo của bản thân luôn. Đây là lần đầu tiên nó dùng kỹ năng ‘Thông hiểu’ ngay giữa chiến trận, và vì vậy không dám tự tin rằng có thể hoàn thành trong thời gian ngắn được.

Những luồng thông tin nhanh chóng tràn ngập toàn bộ tâm trí của Turan làm nó bị choáng váng, phải vịn lấy cơ thể nhỏ nhắn bên cạnh mình mới có thể giữ bản thân không ngã vật ra. Trong một khoảng thời gian chóng vánh mà kiểm tra thuộc tính của cả bốn người quả thật có hơi quá sức nó.

Nhưng là đáng. Chỉ cần Turan không gục mất, lượng thông tin nó có được sẽ giúp ích trận chiến này rất nhiều.

Turan ngay khi lấy lại sự tỉnh táo thì vội vàng sắp xếp đống thông tin trong đầu mình ngay. Chốc, tâm trí nó dần bị choáng ngợp bởi sự ngạc nhiên không thể tin được mà phải cố lắm mới không thể hiện ra trên mặt.

Cả bốn tên trước mặt Turan, vậy mà toàn bộ đều là Nihr. Trong một vài giây, Turan đã nghĩ rằng mình nhầm lẫn, hay rằng kỹ năng chủ đạo của nó có sai sót, nhưng rất nhanh nó liền phủ định điều vốn không thể nào xảy ra đó. Kẻ địch dù có thể tạo ra ảo giác thì cũng không nên biết về kỹ năng chủ đạo của Turan, tất nhiên không tạo ra được cảm giác chân thật như thế được.

– Turan. Chúng không thèm nghe tôi, định ra tay rồi.

Tiffia lên tiếng. Cô ta từ nãy giờ đã dọa nạt và gắng dò hỏi kẻ địch nhưng dường như không có hiệu quả lắm.

– Cô lo liệu hai tên phía sau được không?

Turan cất tiếng hỏi. So với bốn tên Nihr trước mặt mình, nó lo về hai kẻ mà bản thân không kịp dùng kỹ năng ‘Thông hiểu’ để kiểm tra hơn.

– Giải quyết thì không dám. – Tiffia đáp – Nhưng giữ chân chúng đến lúc nhóm của Pongru đến thì hẳn là được.

– Vậy Natyr, cô cùng Tiffia đối phó hai kẻ đó đi.

Turan vội nói, buông tay khỏi dáng người nhỏ nhắn bên cạnh mình ra. Rồi ngay trước khi Tiffia hay cô nàng người thú kịp thắc mắc, nó nói tiếp:

– Cứ tin ở tôi.

Chương 127: Áp đảo hoàn toàn

Turan rút kiếm ra, vào thế thủ, bình tĩnh đánh giá từng kẻ địch một. Nó không định vội vàng ra tay. Dù bản thân đã đạt Thần cấp 2 đi chăng nữa thì cùng lúc đối phó bốn tên Nihr có kỹ năng tốt như bọn chúng thì vẫn là không dễ dàng.

Hơn cả, mục đích chính của kế hoạch lần này là bắt sống được ít nhất một tên. Mặc dù mọi chuyện cho tới lúc này đã xác nhận khá chắc chắn rằng kẻ đứng sau thao túng là hầu tước Ferrmen, nhưng nhỡ như không phải vậy thì tình huống sau này sẽ càng nguy hiểm hơn nữa.

Cái mà Turan cần lúc này là nắm bắt tình hình hiện tại để có thể kịp thời ứng phó. Ít nhất, nó muốn biết được những kẻ đang ra sức tấn công mình cùng Camilier là đến từ đâu.

Turan thật không muốn kéo dài cái tâm trạng thấp thỏm lo âu này thêm chút nào. Nó còn phải tranh thủ phát triển tổ đội cùng các mối quan hệ của mình nữa.

Bốn kẻ địch đứng nhìn nhau, ra dấu gì đó rồi hai trong số chúng bắt đầu lao đến. Trông là vậy, nhưng Turan biết rằng chúng sẽ không chia ra hành động một cách ngu ngốc như thế, hẳn là đang có mưu tính nào đấy.

Hai tên lao đến cầm trong tay đoản kiếm, bọc lấy hai bên của Turan mà chém một nhát nhắm vào phần bụng của nó. Tuy nhiên, hành động của chúng thật sự chậm trong mắt của Turan, cứ như thể chúng không muốn gây hại cho nó vậy.

“Là chênh lệch Thần cấp.” Turan nghĩ thầm, nhẹ nhàng vung kiếm sang ngang đánh bật cả hai thanh đoản kiếm, mạnh đến nổi khiến chúng văng khỏi tay kẻ địch.

Nihr luôn là yếu như vậy, hoàn toàn không tạo thành mối đe dọa cho Turan dù là nhỏ nhất. Từ lúc Turan chân chính trở thành du hành giả đến giờ, đây có lẽ là lần đầu tiên nó cảm nhận được rõ ràng sức mạnh áp đảo của bản thân, cũng như sự yếu đuối đến tội nghiệp của Nihr.

“Camilier quả thật… không tệ.” Turan thoáng nghĩ, càng thêm tin tưởng vào quyết định của bản thân. Dù là Nihr, nữ người sói đã thể hiện ra khả năng vượt trội của mình, cùng với việc là linh hồn song sinh, cô ta thực sự là một người hầu đáng để bồi dưỡng, và sử dụng.

Hai tên cầm đoản kiếm mất đi vũ khí có chút hốt hoảng nhưng không lùi lại mà xoay người đá vào chân và đầu của Turan. Chúng rất cố gắng, nhưng chậm, và yếu. Turan dễ dàng dùng tay và chân mình, chẳng những chống đỡ mà còn mạnh mẽ phản công lại.

Tiếng gãy xương có thể nghe được. Hai tên bị trúng đòn ngã vật ra trên đất, cắn răng rên rỉ. Chúng trông vô cùng đau đớn, và hẳn không còn chịu đựng lâu hơn được nữa.

Hai tên đứng ở xa trong lúc đồng bọn của mình quấy rối Turan thì đã cùng nhau lấy ra hai tấm bùa, vội vàng kéo quẹt một viên ngọc lam bảo lên đó. Chúng vội vàng là thế, nhưng tốc độ kích hoạt bùa chú lại hoàn toàn không sánh được với Tiffia, thậm chí còn trông mệt mỏi ra mặt.

Nhưng Turan không chút nào xem nhẹ hai tên này, hay đúng hơn là hai tấm bùa mà chúng đang sử dụng. Nó đoán là hai tấm bùa này phải có uy lực và hiệu quả rất lớn nên mới cần tốn nhiều thời gian vận dụng như thế để kích hoạt.

Dù vậy, chúng kích hoạt bùa thật sự là quá chậm rồi. Turan đã xử lý xong hai tên lao đến mình, thủ thế thêm một giây nữa trông chúng vẫn chưa có vẻ gì là sẽ sớm hoàn thành.

– Lợi thế của các ngươi đã mất rồi.

Turan cất tiếng, rút khẩu súng Mabatum ra. Nó ban đầu không định dùng đến khẩu súng này của mình, định dùng làm con bài tẩy đối phó với hai kẻ địch sau lưng mình. Nhưng nếu cơ hội cho phép nó kết thúc trận chiến với bốn tên này sớm thì nó sẽ không bỏ qua.

Hai phát súng nổ lên, mạnh mẽ và chuẩn xác. Chốc, hai tên đứng vận dụng bùa chú mở tròn mắt đầy kinh ngạc rồi ngã vật ra sau, tan biến thành những đốm sáng li ti. Hai tấm bùa của chúng đang kích hoạt nửa chừng thì bị ngừng, rơi lất phất xuống đất, sáng lên nhấp nháy trong vài giấy rồi tắt hẳn.

Bốn Nihr, một chút cơ hội dù là nhỏ nhất để chống lại du hành giả Thần cấp 2 như Turan cũng không có.

Turan nhìn hai tên nằm quằn quại trên đất, vội vàng suy tính. Mục tiêu lần này chỉ cần bắt một tên mà thôi, nhưng bắt được hai tên cũng không phải là không tốt.

Dù vậy, Turan đã có quyết định cho mình, vung kiếm chém một nhát làm tên bên trái tan thành đốm trắng. Nó sau đó cúi người xuống, rút ra một tấm bùa đặt lên đầu tên bên phải, nhẹ nhàng truyền vào đó một ít ma năng để kích hoạt.

Tên bên phải trông thấy kết cục của đồng bạn mình thì rõ ràng là hoảng sợ, nhưng không hiểu sao trong ánh mắt lại toát ra một sự kiên quyết khó hiểu. Hắn ta lúc này trông như thể đã chấp nhận số phận của mình vậy.

Nhưng tên đó chỉ đơn giản là ngủ thiếp đi mà thôi.

Xong xuôi, Turan đứng dậy, xoay người kiểm tra tình hình trận chiến của Tiffia và Natyr. Mọi chuyện vẫn ổn, và có vẻ như cả hai tên phía bên này cũng không mạnh hơn những tên Turan vừa xử lý xong là bao, vì rõ ràng Natyr chỉ đứng đó mà không hành động. Cô ta hẳn đang đề phòng có kẻ địch mạnh xuất hiện.

Tuy nhiên, hai tên bên này sau khi nghe phát súng của Turan, rồi thấy đồng bọn của mình bị tiêu diệt nhanh gọn thì đã có ý định rút lui rồi. Dù Tiffia đã dùng bùa cản lại nhưng hẳn không giữ thêm được bao lâu nữa.

Natyr cũng đã nhận thấy được chuyển biến của trận chiến, quay đầu nhìn Turan một chút, thấy nó khẽ gật đầu thì lao thẳng lên, nhanh chóng dùng sự áp đảo cả về tốc độ lẫn sức mạnh của mình hạ đo ván hai tên kia.

– Xử lý thế nào?

Tiffia cất tiếng hỏi khi Turan bước đến gần. Cô ta giờ đang thở gấp, nhưng trông không quá mệt mỏi, hẳn là còn có thể chiến đấu thêm ít lâu.

– Một tên này là đủ rồi. – Turan đáp – Giải quyết hết đi.

Natyr nghe xong thì ra tay luôn, vô cùng dứt khoát biến hai tên nằm bất tỉnh trên đất thành những đốm sáng li ti.

Nhóm ba người của Turan sau khi xử lý xong những kẻ tấn công mình thì liên lạc với nhóm của Heathier. Họ vô cùng bất ngờ vì sự việc hoàn thành sớm hơn dự tính quá nhiều, thậm chí đưa ra một số nghi vấn nhưng đều bị Turan phủ định cả.

Những tên tấn công, mưu tính giết Turan và Camilier, hoàn toàn chỉ là một đám những Nihr mà thôi.

Turan sau khi giao tên mà mình bắt được cho nhóm của Heathier thì chạy đi tìm Darmil. Nó không mất quá lâu để gặp được cậu ta, chỉ có điều không hiểu vì sao bộ mặt lại trông chán nản cực kỳ.

– Sao thế? – Turan tò mò hỏi.

– Chúng quá yếu, Turan à. – Darmil đáp gọn, mặt xám xịt.

Turan tặc lưỡi. Nó quả thật có hơi sai lầm khi đánh giá cao bọn người này, nhưng bộ dạng của Darmil vẫn là có phần không thỏa đáng. Có lẽ cậu ta đã chịu quá đủ việc trông chờ vào mấy trận đánh từ đầu giải đấu tới bây giờ rồi.
Sức lực của Darmil thực tế là quá mạnh so với mức trung bình ở cùng Thần cấp cậu ta. Thậm chí, khả năng của Darmil còn có thể đối chọi với cả những du hành giả đã đạt Thần cấp tận 9 và 10. Việc tìm cho cậu ta một đối thủ xứng tầm là quá khó.

Mà tất cả những thứ mang lại cho Darmil sức mạnh hiện tại này, hẳn đều tập trung hết ở kỹ năng ‘Cuồng nộ’ của cậu ta. Kỹ năng chủ đạo có phẩm chất ‘Huyền thoại’, quả là biến cậu ta thành một con quái vật cuồng chiến mạnh đến đáng sợ.

“Thật mong đợi sự phát triển của cậu ta.”

Turan sau khi an ủi cùng mắng mỏ Darmil một hồi thì cũng kéo được cậu ta đến nơi hẹn với nhóm Heathier.

Đây là một căn phòng kín, nằm ở cách phòng nghỉ của Camilier không xa. Turan không rõ lắm cách mà Heathier có được căn phòng này trong tòa nhà thi đấu, nhưng hẳn cũng không phải là chuyện gì khó khăn với ông ta, hay đúng hơn là với nhà Feinter.

– Diễn biến kế hoạch lần này… dễ dàng đến khó tin.

Heathier cất tiếng, vẻ nghi hoặc thấy rõ. Ông ta trước chỉ mới nghe lời Turan qua đá truyền âm của Natyr, cho tới giờ vẫn còn rất cảnh giác, đề phòng bị mắc mưu.

– Không cần phải lo lắng đến vậy. – Turan vội nói – Mục đích của chúng ta đã đạt được rồi. Chúng có tính toán sâu xa đến thế nào cũng không còn quan trọng nữa. Mặt khác thì, chẳng phải chỉ cần tra hỏi tên này là rõ rồi sao?

Người mà Turan đang nhắc đến không ai chính là kẻ bị nhóm của nó bắt được, giờ đang bị trói chặt vào trong ghế. Hắn ta có nước da ngăm đen cùng mái tóc trắng cắt đầu đinh, thân hình thon gầy trông thoáng qua thì như thể không được ăn uống đầy đủ. Lúc này hắn ta vẫn còn đang ngủ, và có vẻ sẽ không sớm tỉnh lại được vì tác dụng quá lớn của tấm bùa.

– Trước khi đó thì… – Turan nói tiếp – Tôi muốn biết là phía ông có suy nghĩ gì về chuyện này.

Turan không vô cớ hỏi thăm ý của Heathier, nó thực sự cho rằng ông ta biết được điều gì đó. Sự cảnh giác của ông ta về đám người còn cao hơn với người trong cuộc như Turan, thậm chí có thể nói là thái quá.

Heathier nhìn Turan một chút, rồi lại nhìn từng người trong phòng. Giờ ở đây chỉ có Turan, Darmil cùng với Heathier và Pongru mà thôi. Phalsia báo là có việc riêng gì đó, còn Natyr cùng Tiffia thì giờ đang trông chừng cho Camilier rồi.

– Tôi nghĩ… – Heathier cất tiếng – Chúng đến từ hội Zalt.

Hội Zalt, cái tên này nửa ngày trước thì sẽ có hơi xa lạ đối với Turan, và nếu là lúc đó thì nó sẽ chỉ cảm giác được rằng mình đã từng nghe qua. Nhưng giờ thì khác, vì hội Zalt chính là cái từ mấu chốt mà nó thấy được khi kiểm tra thuộc tính của tên đang bị trói trên ghế này.

– Turan. Hội Zalt là gì?

Darmil cất tiếng hỏi nhỏ. Heathier dễ dàng trông thấy được dáng vẻ thắc mắc của cậu ta, thoáng ngạc nhiên một chút, bảo:

– Là một hội sát thủ, chuyên nhận các giao kèo giết chóc, ám sát. Tôi tin là nhà Altoris cũng đã phổ cập không ít kiến thức về các tổ chức cho người trong nhà, phải không?

Lời của Heathier không sai, nhưng áp dụng cho Darmil thì lại không phù hợp. Một người chỉ màng tới chiến đấu và du hành như cậu ta thì tất nhiên xem thường một tổ chức như hội Zalt, và vì vậy sẽ không nhớ được.

– Trở lại vấn đề, kiểu cách hành động của đám người này giống hệt với những gì mà hội Zalt sẽ làm. – Heathier cất tiếng – Chúng nói đơn giản thì là liều mạng, nhưng theo một cách chuyên nghiệp.

Turan hơi nhướn mày. Nó cũng tán thành với nhận định của Heathier, nhưng không hoàn toàn. Bọn người này ra tay rất dứt khoát, không màng tính mạng, nhưng vẫn là biết tiến biết lùi. Cả ba lần hành động, chúng đều có dự định rút lui.

“Còn theo một cách chuyên nghiệp lại là ý gì?”Heathier như có thể đọc được nghi vấn trong đầu của Turan, giải thích thêm:

– Thử nghĩ xem, một đám toàn là Nihr, đâu có lý gì lại đâm đầu cố giết một người được bảo vệ bởi các du hành giả.

Turan vẫn không hài lòng được với nhận định của Heathier, nhưng quyết định không đôi co về chuyện đó mà hỏi:

– Theo lời ông thì, phong cách hành động của hội Zalt là liều mạng như thế?

– Không phải là liều mạng. – Heathier lắc nhẹ đầu – Mà là liều mạng một cách chuyên nghiệp. Chúng là những kẻ sẵn sàng thí mạng để giải quyết bằng được mục tiêu của mình. Dù sao thì chúng có chết hay không cũng không quan trọng bằng chuyện hoàn thành được giao kèo.

Nghe đến đây thì Turan đã có thể đồng ý với Heathier. Quả thật cách hành động đó là hiệu quả, và cũng phù hợp với những gì đã xảy ra.

Ở lần đầu tiên chúng rút lui hẳn là vì tin chắc rằng Camilier sẽ mất mạng. Sau đấy, một vài tên phát hiện mục tiêu vẫn còn sống, đang lên kế hoạch lần hai thì bị cô ta tấn công ngược. Lần đó chúng có thể đã muốn lấy mạng nữ người sói luôn rồi, nhưng lại bị bất ngờ trước sự chống đỡ mạnh mẽ của cô ta, rồi đến khi có người tới hỗ trợ thì chỉ có thể từ bỏ.

Và ở lần thứ ba, chúng hành động hoàn toàn nằm trong tính toán có-phần-quá-mức của Turan. Chúng lúc này chỉ có thể cố gắng dùng toàn bộ khả năng nhắm tới Camilier, nhưng rõ ràng là không thể được khi phải lấy sức của Nihr để đối đầu với một Thần cấp 2 và một Thần cấp 5.

Mặc dù không thể chắc chắn được những nhận định của Heathier và chính bản thân Turan là đúng, nhưng nó cũng không cần phải quá lo lắng về chuyện đó làm gì. Dù sao thì đã có một kẻ trong bọn chúng ở đây để xác nhận rồi.

Turan quay sang tên bị trói trên ghế, kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình lên hắn ta. Những luồng thông tin đã từng lại lần nữa trôi vào đầu nó, rồi nhanh chóng được sắp xếp lại.

“Họ và tên: Kull Paton.

Tuổi: 17.

Thần cấp: 0.

Tiến trình: 0 (100%).

Yêu cầu tiến trình: Vượt qua thử thách khai trừ để rời khỏi hội Zalt.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 15 bậc.

+ Thể lực: 14 bậc.

+ Nhanh nhẹn: 23 bậc.

+ Khéo léo: 15 bậc.

+ Trí tuệ: 12 bậc.

+ Minh mẫn: 10 bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 15 bậc.

+ Phản xạ: 18 bậc.

+ Cảm giác: 30 bậc.

Thông số:

+ Khí huyết: 94 673 bậc.

+ Nguyên khí: 1 354 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 0 bậc.”

Những thông tin thấy được không có gì thay đổi so với hai lần trước. Ở lần đầu, vì tình thế gấp gáp nên Turan không kịp đánh giá, lần thứ hai thì nó bị bất ngờ vì nhiệm vụ tấn thăng của hắn ta, và lần này thì nó không kiềm được mà mỉm cười thích thú.

Tên sát thủ hội Zalt tên Kull này, có thể sử dụng được.

Chương 128: Tra hỏi và giao kèo

Heathier trông thấy phản ứng của Turan thì có hơi tò mò, nhưng không lên tiếng thắc mắc mà thay vào đó là lấy ra một tấm bùa, kích hoạt bắn ra một tia sáng màu trắng vào trán tên sát thủ. Hắn ta ngay sau đó vậy mà giật mình tỉnh dậy, hoảng hốt nhìn lấy xung quanh mình.

– Ngươi chắc nhận ra tình hình của mình lúc này? – Turan lên tiếng.

Tên sát thủ không đáp lời Turan mà cẩn thận đánh giá từng người một ở trong phòng. Hồi lâu hắn ta mới bảo:

– Bọn ngươi bắt ta là nghĩ có thể moi được thông tin gì ư? Vọng tưởng.

Lời lẽ dứt khoát và đầy kiên định của tên sát thủ này, nếu là với người khác thì có thể là chọc tức, nhưng với Turan lại chẳng khác gì làm trò cười cả. Nó sau khi xem được nhiệm vụ tấn thăng của tên này thì đã đoán được chín phần mười hoàn cảnh cùng mong muốn của hắn ta rồi.

Trước đây, lúc vừa mới đột phá Nihr và nhận được kỹ năng ‘Thông hiểu’, Turan vẫn còn rất mơ hồ về ý nghĩa của nhiệm vụ tấn thăng mà nó có thể thấy được ở các Nihr, nhưng giờ đã khác. Dù không hoàn toàn chắc chắn, Turan vẫn tin tưởng rằng nội dung nhiệm vụ chính là thể hiện mong muốn trong thâm tâm của một Nihr, và mong muốn này thường là vượt quá khả năng của người đó, đến mức không dám thực hiện.

Với Yeatra, là tạo ra tấm bùa phẩm chất ‘Anh hùng’. Cô ta rõ ràng có thể làm được, cũng nhận ra rằng bản thân có thể làm được. Nhưng nguyên liệu để làm được tấm bùa rõ ràng không thể đạt được chỉ với tài lực nhỏ bé của cô ta. Hơn cả, Yeatra sẽ không bao giờ nghĩ đến việc càn quét một phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’.

Với Tiffia, là hoàn thành thử thách Thần thánh. Cô ta có thể e ngại, sợ sệt, nhưng vẫn là không phản đối hay phủ định lời đề nghị của Turan, cũng tức là cô ta hiểu được ý nghĩa của hành động đó, và mong muốn nó. Sự chậm trễ của Tiffia trong việc thực hiện, theo như Turan thấy, là vì cô ta đang chuẩn bị thật kỹ càng mà thôi.

Với Lily, là tiến vào tòa tháp Ma pháp Tối thượng. Turan đã điều tra qua, và hiểu được sự khó khăn cùng ý nghĩa của hành động đó. Đối với Lily, một người có tiềm năng vượt qua cả đại pháp sư Velduran – người dựng nên tòa tháp kia, thì việc tiến vào đó quả là không gì phù hợp hơn.

Tóm lại, nhiệm vụ tấn thăng không bao giờ đi trái lại mong muốn một người cả, mà đúng hơn thì đó là động lực thúc đẩy Nihr vượt qua giới hạn bản thân, đột phá bức tường ngăn cản mình bước lên làm Thần. Đại Thánh Tôn, có lẽ đã trông thấy và tường tận mọi thứ, cho nên mới đưa ra những nhiệm vụ tấn thăng thích đáng như vậy.

– Ngươi có thể mạnh miệng, nhưng để làm gì? – Turan lên tiếng.

Tên sát thủ nghe, nhìn chăm chăm Turan, không có vẻ là hiểu được những lời của nó. Hắn ta cứ thế giữ im lặng hồi lâu.

– Chuyện tra hỏi này có lẽ để cho tôi sẽ phù hợp hơn đấy.

Heathier cất tiếng, bước về trước.

– Không cần. – Turan vội nói – Cứ để hắn cho tôi là được rồi. Mọi người ra ngoài đi.

Heathier không khỏi bất ngờ trước lời của Turan, thắc mắc:

– Thật sự ổn chứ?

Turan không đáp mà dùng sự im lặng cùng thái độ quả quyết của bản thân để thuyết phục. Heathier thấy vậy, do dự trong chốc lát rồi cũng dẫn Pongru cùng Darmil bước ra ngoài.

Turan sau khi xác nhận cửa phòng đã được đóng kín thì dán lên đó một tấm bùa chống nghe lén, kích hoạt luôn. Xong, nó kéo lấy một cái ghế, ngồi vào đối diện tên sát thủ, cất tiếng hỏi:

– Ngươi tên gì?

Tên sát thủ cười khẩy một tiếng, bảo:

– Không phải việc của ngươi.

Turan không thấy bực tức bởi thái độ của tên sát thủ chút nào, chỉ cười khì vẻ thích thú rồi nói:

– Câu hỏi chỉ là để tỏ ra thân thiện mà thôi. Tên ngươi là Kull, không sai chứ?

Tên sát thủ nhăn mày, vẻ mặt không giấu được sự ngạc nhiên của bản thân. Hắn ta có nghĩ thế nào cũng không ra được vì sao Turan lại biết được tên của mình.

– Không cần phải ngạc nhiên đến vậy. – Turan cất tiếng – Thứ ta biết về ngươi còn nhiều hơn chính bản thân ngươi.

– Nói nhảm. – Kull trầm giọng, cố tỏ vẻ thờ ơ.

– Ngươi và hội Zalt của ngươi, không được gần gũi lắm nhỉ?

Mặt của Kull thoáng biến sắc, nhưng rất nhanh hắn ta liền bình tĩnh lại. Rồi tên sát thủ cứ thế giữ im lặng suốt một hồi lâu.

Turan lắc nhẹ đầu, bảo:

– Nghĩ một chút thì có thể nhận ra được rồi. Hội Zalt đâu có thể cho ngươi được gì chứ. Thức ăn, nơi ở, tiền tài, hay là ngươi chỉ đơn giản sống vất vưởng như một công cụ giết chóc của chúng? Nihr đối đầu với du hành giả, hừm, chúng có từng cho rằng ngươi có cơ hội sao?

Kull nhăn mày, nhìn Turan vẻ khó hiểu. Hắn ta hoàn toàn không rõ lý do mà Turan nói những lời này với mình.

– Ta nói… – Turan nói tiếp – ngươi sống không khác gì một nô lệ cả.
Kull mở trừng mắt, vẻ giận dữ không kiềm được. Hai tay hắn ta bị siết lấy bởi sợi dây thừng quanh người gồng lên, chừng muốn lao đến tẩn Turan một trận cho hả dạ.

Chính Turan cũng không ngờ rằng phản ứng của Kull lại dữ dội đến thế này. Nó vốn còn chuẩn bị vài câu nói khích nữa, nhưng có lẽ đã là thừa rồi.

– Muốn đánh? – Turan thốt – Ta cho ngươi đánh.

Thanh kiếm của Turan rất nhanh được rút ra, vung một nhát cắt đứt dây trói của Kull.

Tên sát thủ trước hành động bất ngờ của Turan thì có hoảng hốt trong thoáng chốc, nhưng khi trông thấy nó ném thanh kiếm sang một bên thì không còn kiềm chế bản thân nữa, lao tới đấm thẳng một phát vào mặt.

Cú đấm không quá nhanh, nhưng mạnh hơn hẳn bất kỳ đòn đánh nào mà Turan từng thấy khi chiến đấu với tên sát thủ. Dù vậy, cú đấm vẫn là quá yếu, chỉ có thể làm đầu của nó lung lay đôi chút.

Kull, trong cơn giận, hoàn toàn không quan tâm sức lực mình gây ra là bao nhiêu, liên tục tung ra gần mười cú đấm nữa. Mặt, cổ, bụng, sườn, đủ các vị trí, nhưng chẳng có lần nào có thể khiến Turan thật sự cảm thấy đau đớn, có chăng là nhói một chút thôi.

Như bị kiến cắn vậy.

Đột nhiên, không biết từ đâu, Kull lấy ra một thanh đoản kiếm, đâm thẳng vào cổ Turan. Nhưng hắn ta quá chậm rồi, và yếu, nên đòn tấn công dễ dàng bị Turan túm lấy cổ tay mà chặn lấy.

Kull vùng vẫy, cố thoát khỏi cái siết tay chặt đến đau nói, chừng muốn bóp nát cả xương của Turan. Hắn ta sau một hồi thì xoay người, cúi xuống định quật ngã Turan nhưng cả cơ thể nó vô cùng vững chãi, muốn lay chuyển một chút cũng là vô cùng khó khăn.

Turan nhìn cố gắng của Kull, cười khẩy một tiếng rồi xoay tay một cái, kéo hắn ta lại mà lên gối vào ngay bụng. Cú lên gối không dùng bao nhiêu lực lại là một đòn tấn công vô cùng hiểm độc đối với Kull, khiến hắn ta khuỵu chân xuống, thở từng hơi đứt quãng rồi chẳng mấy chốc thì ngã vật ra trên sàn.

Tên sát thủ cứ nằm đó, cố níu lấy từng chút sự sống một, trông khốn khổ cực kỳ.

– Thế nào?

Turan cất tiếng hỏi khi thấy Kull đã khỏe lại đôi chút.

Tên sát thủ không đáp lời mà lồm cồm ngồi dậy, quay trở lại ghế của mình. Hắn ta ngồi im hồi lâu, nhìn chằm chằm Turan với vẻ uất hận khôn xiết.

– Ngươi làm vậy là có ý gì? – Kull lên tiếng – Chơi đùa? Khinh miệt ta?

– Chơi đùa thì không. Khinh miệt thì có. – Turan đáp.

– Ngươi-

– Đừng gấp. – Turan ngắt lời – Ngươi thấy bản thân mình bây giờ rất yếu sao?

– Ngươi dùng sức một du hành giả đối phó với Nihr như ta, cảm thấy vinh dự, tự hào lắm sao? Chó chết!Turan nhướn mày, cố kiềm cơn giận trong mình lại. Tên sát thủ này giờ thậm chí để ngoài tai lời của nó luôn rồi, hoàn toàn căm hận, chỉ muốn trả thù mà thôi.

Tuy nhiên, Turan ở một phương diện nhất định thì lại có thể đồng cảm với hắn ta. Nó dù gì cũng đã từng là Nihr, từng chịu ức hiếp bởi kẻ có Thần cấp, tất nhiên hiểu được cảm giác đó khốn nạn, đau khổ và tủi nhục đến mức độ nào.

“Tâm tình đã tới, việc chính cũng không nên kéo dài nữa.”

– Nếu ta nói ta cũng đã từng giống như ngươi, là một Nihr thì sao?

Turan cất tiếng, vẻ mặt nghiêm túc nhìn thẳng Kull. Thái độ cùng lời lẽ của nó lúc này là quan trọng nhất.

Tên sát thủ nghe, trông thấy dáng vẻ của Turan thì có đôi chút chần chừ, nhưng rồi cũng bảo:

– Ngươi nghĩ ta sẽ tin lời hoang đường đó à? Nực cười.

Turan biết là không dễ thuyết phục như thế, nói tiếp:

– Quả thực khó tin. Vậy nếu ta bảo ngươi cũng có thể giống ta, đột phá Nihr thì ngươi nghĩ gì?

Kull mở tròn mắt, rõ ràng là trông đợi vào niềm hi vọng nhỏ nhoi mà Turan vừa đưa ra. Nhưng cũng rất nhanh hắn ta biết mình vừa phản ứng quá lộ liễu, và ngu ngốc, gắt:

– Ngươi cho bản thân mình là ai? Đại Thánh Tôn à? Ngươi chắc cũng biết kể cả các đức Chính thần cũng không thể làm được điều không tưởng đó.

Turan mỉm cười. Nó biết Kull đã cắn câu rồi, chỉ cần cẩn thận dụ hoặc thêm chút nữa mà thôi.

– Đại Thánh Tôn thì không dám. – Turan đáp – Nhưng nghĩ thử xem, ngươi vốn dĩ cũng đâu cần phải trung thành với hội Zalt làm gì. Bản thân ngươi cũng muốn rời khỏi nơi đáng nguyền rủa đó mà, phải không?

Kull không lên tiếng phủ định lời của Turan mà cúi gằm mặt xuống, im lặng hồi lâu. Hành động đơn giản đó đã gián tiếp xác nhận nghi hoặc của Turan, cũng không cần khổ chủ phải cất lời thừa nhận hoàn cảnh của mình làm gì.

– Ngươi nghĩ sao về việc trở thành thành viên tổ đội của ta? – Turan cất tiếng.

Kull không đáp ngay, được một lúc thì ngẩng đầu lên, thắc mắc:

– Ngươi đây là đang muốn đùa bỡn cái gì?

Phản ứng của tên sát thủ không còn gay gắt như trước, chỉ đơn thuần là đưa ra nghi vấn mà thôi.

– Nhận một Nihr vào tổ đội thì quả thật là chuyện đùa. – Turan đáp – Nhưng nếu đó là một kẻ sẽ đột phá Nihr thì chuyện lại là đáng trông đợi. Như ta đã bảo, ta có cách khiến ngươi phá tan được bức tường của sự áp bức này.

Kull cười nhạt. Hắn ta giờ đã không cố phủ định lời Turan nữa, thậm chí còn có vẻ muốn tin, nhưng lại là không thể khiến bản thân tin tưởng được.

– Lập một giao kèo, thế nào? – Turan lên tiếng.

– Giao kèo? – Kull thắc mắc.

– Phải. – Turan xác nhận – Chỉ cần ngươi làm theo một yêu cầu của ta thì có thể đột phá Nihr. Nếu chuyện thành công thì ngươi phải gia nhập tổ đội của ta, còn thất bại thì ta sẽ làm theo một yêu cầu của ngươi.

Kull nhăn mày, đáp:

– Cái giao kèo này… hình như có hơi thiệt thòi cho ta thì phải…

– Ngươi sai. – Turan bảo ngay – Cái giá chúng ta bỏ ra là như nhau, nhưng phần thưởng của ngươi lại là đột phá Nihr, ngươi còn thấy là chịu thiệt sao? Hơn cả, yêu cầu của ta sẽ được nêu ra trước, nếu ngươi chấp nhận thì mới thành lập giao kèo, thế nào?

Kull ngẫm nghĩ hồi lâu mới nói:

– Đúng là không thiệt. Đã vậy, ngươi hãy nói ra yêu cầu đi.

Turan mỉm cười. Việc đến nước này thì nó biết mình đã thành công rồi. Tên sát thủ tất nhiên không thể từ chối thực hiện yêu cầu của nó được, vì hắn ta ngay lúc này đã có ý định làm theo yêu cầu đó rồi. Nó giờ thậm chí có thể thấy rất rõ trong mắt hắn khao khát được trở thành Thần, đập tan bức tường đã kiềm hãm bản thân suốt mấy năm qua.

Vấn đề duy nhất còn lại, hẳn chỉ là đảm bảo Kull có thể hoàn thành được nhiệm vụ tấn thăng của chính mình mà thôi.

Chương 129: Đêm mệt mỏi

Turan sau khi đưa ra yêu cầu của bản thân thì được Kull chấp nhận luôn. Dù trông hắn ta có vẻ miễn cưỡng nhưng nó biết hắn ta chỉ đang lo lắng về năng lực của chính mình.

Một tấm giấy da được Turan lấy ra, cầm lên một cây bút lông ngỗng màu xám nhạt, chấm ít mực màu xanh lam rồi viết lên đó mấy dòng chữ. Nội dung trên tấm giấy không gì khác hơn là những điều khoản mà Turan đã trao đổi với Kull trước đó.

Vết mực thấm lên tấm giấy được vài giây thì bắt đầu phát sáng le lói. Turan thấy vậy thì ký vội tên mình bên dưới rồi đưa cho Kull. Hắn ta có hơi chần chừ, đọc lại một lần nội dung tấm giấy da rồi mới ký tên.

Chốc, cả tấm giấy da phát sáng lên, đến chói lòa, rồi tan biến thành những đốm sáng li ti. Vài giây sau đó, một tấm bảng lờ mờ hiện lên trước mặt Turan. Nó xem qua một lượt, mỉm cười nhìn Kull, bảo:

– Giao kèo đã được thành lập.

– Hi vọng ngươi không khiến ta phải hối hận. – Kull đáp.

– Sẽ không. – Turan đinh ninh – Giờ thì ngươi tạm thời ở đây. Ta sẽ ra ngoài trao đổi với họ một lát. Nên nhớ, mối quan hệ giữa ta với ngươi giờ là bí mật.

– Đã hiểu.

Turan nhìn một lượt quanh phòng, xác nhận bản thân không bỏ sót điều gì thì mới bước ra ngoài.

Heathier đã đứng đợi sẵn, trông thấy Turan thì lên tiếng:

– Tra hỏi được gì?

– Không ngoài dự đoán của tôi. – Turan đáp – Mọi chuyện còn lại cứ giao cho tổ đội chúng tôi là được. Thật sự là làm phiền tổ đội của ông rồi.

Heathier nhếch mép, vẻ xem thường lời khách sáo của Turan, bảo:

– Đã thế thì tôi cũng không xen vào làm gì nữa. Dù gì cũng chẳng góp được bao nhiêu sức lực. Cùng ăn một bữa, thế nào?

Turan lấy đồng hồ ra xem một lúc thì thấy đã quá tám giờ tối. Bụng nó giờ quả thật đã đói lắm rồi, chỉ là tới giờ mải bận bịu nên không để ý mà thôi.

Turan quay sang nhìn phía phòng của Camilier thì thấy nữ người sói đã ra ngoài, đang đứng nhìn về phía nó vẻ chờ đợi. Bên cạnh thì có Tiffia và Darmil đang trao đổi gì đó với Pongru, Natyr thì đứng nép ở khá xa, còn Phalsia thì vẫn chẳng thấy đâu.

– Có thể từ chối sao.

Turan cất tiếng, nhún vai. Nó trông thì biết cả đám đã bàn xong chuyện ăn uống rồi, chỉ chờ có nó thì đi liền thôi. Dù Turan có thể khiến cả đội bỏ qua lời mời này nhưng lại không có lý do để làm điều đó.

“Coi là chuẩn bị tinh thần cho chuyện sắp tới vậy.” Turan nghĩ thầm. Nó biết chuyện với hầu tước Ferrmen và hội Zalt vẫn còn chưa xong, nhưng ít ra trong thời gian ngắn chúng sẽ không liễu lĩnh ra tay lần nữa. Dù gì thì để đối phó với hai tổ đội với thành viên đạt Thần cấp không thấp thì chúng phải tính toán lại kế hoạch không ít rồi.

Mặt khác, kì thực Turan vẫn chưa xác nhận được có thật sự là hầu tước Ferrmen đứng sau chuyện này hay không. Nó chẳng thể tra hỏi điều đó từ Kull được, đơn giản là vì không thể tin tưởng. Tầng lớp thấp như cậu ta hẳn không được cung cấp thông tin về người đưa ra giao kèo, hoặc nếu có thì cũng là thông tin giả để đánh lừa mà thôi.

Việc bắt lấy một tên sát thủ ngay từ đầu chỉ nhằm vào việc nắm tình hình, từ đó lên kế hoạch tiếp theo chuẩn bị ứng phó với cả bọn. Xác định được hội Zalt là tổ chức trực tiếp gây ra mấy cuộc tấn công là một bước tiến rất vừa ý Turan rồi.

Sau bữa ăn tối vội vàng, Turan quay trở về phòng của mình cùng Camilier. Nữ người sói trong bữa ăn đã có biểu hiện tốt hơn trước khá nhiều, ít nhất thì giờ cô ta đã có thể tự chọn món cho mình.

– Linh hồn còn lại của cô đã hồi phục được chút nào chưa?

Turan ngồi gác tay lên chiếc bàn cạnh mình, cất tiếng hỏi.

Camilier đang ngồi trên giường với vẻ lúng túng, nghe thấy câu hỏi của Turan thì nhắm nghiền mắt lại. Hồi lâu, cô ta đáp:

– Vẫn yếu lắm, thưa cậu chủ.

– Ừm.

Turan gật nhẹ đầu. Tình trạng của Camilier không tệ, nhưng cũng không tốt. Bản thân nữ người sói vẫn hoạt động bình thường như mọi ngày, nhưng linh hồn kia của cô ta hẳn sẽ không xuất hiện được trong mấy ngày tới, hoặc thậm chí là nửa năm theo lời cô ta.

Nửa năm thật sự là một khoảng thời gian quá dài để Turan có thể chờ đợi, nhất là trong thời điểm mà tổ đội của nó vừa mới thành lập này.

“Có lẽ phải nhờ đến thần Syrathr rồi.” Turan nói thầm. Nó khá tin tưởng rằng thần Syrathr sẽ có cách giúp linh hồn của Camilier hồi phục, chỉ là không biết bản thân sẽ phải trả cái giá như thế nào thôi.

Nghĩ đến đây, Turan lại càng thấy căm hận kẻ đứng sau mọi chuyện. Nữ người sói tự cắn nuốt linh hồn mình là lỗi của cô ta, nhưng rõ ràng nếu không bị bọn chúng ép đến bước đường cùng thì đã không làm ra quyết định ngu ngốc đó.

Mặt khác, Turan thấy thất vọng về bản thân mình. Nó tính toán đủ điều là vậy, thế mà vẫn không đảm bảo được sự an toàn cho Camilier. Dù đã biết cô ta tâm lý bất ổn, thêm việc đang bị đe dọa tới tính mạng, vậy mà lại bất cẩn để cô ta lại giữa chốn đông người.

Pongru hay Tiffia, hay cả Heathier, đều không thể quản lý nữ người sói được. Turan vốn nên biết trước điều đó mới phải.

Nó, có vẻ như đã quá hời hợt rồi.

– Cậu chủ… đang giận em sao?

Là tiếng của Camilier. Cô ta giờ đang nhìn nó với ánh mắt như long lanh lên, trông như chú chó đang cầu xin chủ mình tha thứ vậy.

– Không có. – Turan đáp – Chỉ là đang tìm cách giải quyết vấn đề thôi.

Câu trả lời của Turan không có vẻ gì là làm Camilier cảm thấy khá hơn. Nó giờ thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng rên the thé từ cô ta.

Quả thật, Turan đang giận nữ người sói. Nó đoán là mình không thể chỉ dùng lời nói hời hợt để khiến cô ta an tâm được. Các người thú quả nhiên là có cách riêng của mình để nhận định cảm xúc đối phương.

– Phải phải. – Turan thốt – Là tôi đang giận cô. Nhưng cũng đừng trưng ra cái bộ dạng đó. Lo đi ngủ sớm đi.

Lời của Turan lần này như thêm dầu vào lửa, khiến nữ người sói méo mặt luôn.

Turan chịu phép. Nó hoàn toàn không giỏi trong việc dỗ dành người khác. Giờ nó chỉ đang cố giữ bản thân mình không hung hăng dọa nạt đối phương mà thôi.

Camilier dường như cũng nhận ra được khó khăn của chủ nhân mình lúc này, ngả người trên giường mà nhắm nghiền mắt lại, cố tự đưa bản thân vào giấc ngủ. Cô ta lo lắng là thế, nhưng chỉ vài giây sau đã thiếp đi mất rồi.

Turan cất nhẹ một tiếng thở dài. Cũng may là Camilier chịu đi ngủ, nếu không thì nó thật chẳng biết làm thế nào. Nghe tiếng ngáy đều đều của cô ta vậy mà khiến nó yên lòng đến lạ.

“Tối nay đành phải ngủ dưới sàn rồi…”

Turan ngẫm nghĩ một hồi thì lấy ra một chiếc hộp gỗ đặt lên bàn. Đây là chiếc hộp mà Greiten đã tặng tổ đội của nó để đền bù cho Darmil. Ngoài cuộn giấy phép thông quan phó bản ‘Tàn tích Gufara’ và vài bình thuốc các loại ra thì còn có hai quyển sách kỹ năng và năm viên ngọc thô.

Turan sắp xếp một chút mấy vật phẩm rồi lần lượt kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình lên chúng. Từng luồng thông tin một trôi vào tâm trí nó, rồi nhanh chóng được xếp xong.

“Ngọc sức mạnh.

Lớp: Ngọc.

Loại: Thô.

Cấp: 5.
Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Mô tả: Loại ngọc quý dùng để chế tác và khảm giúp tăng sức mạnh.

Chi tiết:

+ Tăng đến 5 bậc sức mạnh.”

“Ngọc thể lực.

Lớp: Ngọc.

Loại: Thô.

Cấp: 5.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Mô tả: Loại ngọc quý dùng để chế tác và khảm giúp tăng thể lực.

Chi tiết:

+ Tăng đến 5 bậc thể lực.”

“Ngọc nhanh nhẹn.

Lớp: Ngọc.

Loại: Thô.

Cấp: 5.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Mô tả: Loại ngọc quý dùng để chế tác và khảm giúp tăng nhanh nhẹn.

Chi tiết:

+ Tăng đến 5 bậc nhanh nhẹn.”

“Ngọc khéo léo.

Lớp: Ngọc.

Loại: Thô.

Cấp: 5.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Mô tả: Loại ngọc quý dùng để chế tác và khảm giúp tăng khéo léo.
Chi tiết:

+ Tăng đến 5 bậc khéo léo.”

“Ngọc cảm ngộ.

Lớp: Ngọc.

Loại: Thô.

Cấp: 5.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Mô tả: Loại ngọc quý dùng để chế tác và khảm giúp tăng cảm ngộ.

Chi tiết:

+ Tăng đến 5 bậc cảm ngộ.”

Turan có hơi bất ngờ. Cả năm viên ngọc thô này đều là hàng cực hiếm, có giá trị cao hơn so với loại ngọc thô thông thường rất nhiều, giá thị trường của mỗi viên thường không ít hơn gấp đôi.

Hơn tất cả, viên ngọc cảm ngộ là loại hiếm trong hiếm, có tiền cũng khó mà mua được. Hiệu quả của viên ngọc nằm ngay trong cái tên của nó: gia tăng thuộc tính cảm ngộ.

Thuộc tính cảm ngộ là thứ khó có thể tăng cường nhất, dường như chỉ có thể thông qua bằng cách nâng cao Thần cấp. Mặt khác, thuộc tính này lại giúp một người học tập dễ dàng hơn, cả về hành động lẫn học thuật. Thậm chí còn có tin đồn rằng thuộc tính cảm ngộ có tác dụng rất lớn trong việc đột phá giới hạn Thần cấp, dù rằng trên thực tế chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ tấn thăng mà thôi.

Thật khó có thể tin được rằng Greiten lại chịu hao tổn một viên ngọc cảm ngộ để đền bù cho Darmil. Nhà Hointarous quả là đủ quyết đoán để loại bỏ đi mối nguy cơ phải đối đầu với nhà Altoris. Turan đoán là nó sẽ phải nói vài lời với Darmil nếu nhà cậu ta có hành động rồi.

Turan nhìn tiếp sang hai quyển sách kỹ năng. Chúng mới là thứ mà nó quan tâm hơn cả. Nếu may mắn, nó có thể học được hai kỹ năng hiệu quả trong chiến đấu.

“Sách kỹ năng ‘Cường hóa phòng ngự’.

Lớp: Sách kỹ năng.

Loại: Tiêu hao.

Số lần dùng: 1.

Còn lại: 1.

Cấp độ: 5.

Phẩm chất: Ưu.

Độ hiếm: Ít.

Độ bền: Còn lại 97%.

Mô tả: Quyển sách chứa đựng tri thức về kỹ năng ‘Cường hóa phòng ngự’.

Chi tiết:

+ Sử dụng sẽ đạt được kỹ năng ‘Cường hóa phòng ngự’.”

“Sách kỹ năng ‘Tăng cường khí huyết’.

Lớp: Sách kỹ năng.

Loại: Tiêu hao.

Số lần dùng: 1.

Còn lại: 1.

Cấp độ: 5.

Phẩm chất: Ưu.

Độ hiếm: Ít.

Độ bền: Còn lại 96%.

Mô tả: Quyển sách chứa đựng tri thức về kỹ năng ‘Tăng cường khí huyết’.

Chi tiết:

+ Sử dụng sẽ đạt được kỹ năng ‘Tăng cường khí huyết’.”

Turan nhìn vào thông tin về hai quyết sách kỹ năng, cảm thấy có hơi thất vọng. Hai quyển sách kỹ năng này quả thật không tệ, nhưng lại không phù hợp với nó. Mặt khác, giá trị của hai quyển sách này hoàn toàn không đáng bao nhiêu so với mấy viên ngọc thô, mỗi quyển cùng lắm chỉ bốn đến năm nghìn xen mà thôi.

Kỹ năng ‘Cường hóa phòng ngự’ là một kỹ năng kích hoạt, giúp tăng phòng ngự trong khoảng thời gian ngắn. Kỹ năng ‘Tăng cường khí huyết’ cũng tương tự, nhưng là tăng khí huyết và hồi phục khí huyết. Phẩm chất cùng cấp độ của cả hai đều không cao nên lượng thuộc tính tăng thêm cũng không nhiều, chỉ đến 20% là cùng.

Cả hai kỹ năng này, Turan đoán là Greiten cố tình chọn để giúp Darmil trở nên mạnh hơn, một cách toàn diện. Hắn ta có lẽ cũng đã nhận ra điểm thiếu sót của Darmil về mặt phòng thủ. Nếu có thêm hai kỹ năng này, Darmil quả thật có thể trở nên bất khả chiến bại khi ở cùng Thần cấp.

“Đành đưa chúng cho Darmil vậy.” Turan lẩm bẩm. Nó có chút cảm giác tiếc nuối về hai quyển sách kỹ năng này, vốn định tận dụng chúng thông qua kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình, nhưng xem ra không nên làm chậm trễ cơ hội tăng cường sức mạnh cho Darmil.

– À thì… Xem một chút chắc cũng không hại gì.

Turan nói nhỏ, bắt đầu lật ra trang đầu tiên của quyển sách kỹ năng ‘Cường hóa phòng ngự’. Vẫn như mọi lần, thứ nó thấy được là những con chữ lạ lẫm của một ngôn ngữ nào đó.

Việc đọc sách có lẽ sẽ tốn không ít thời gian, nhưng dù gì giờ Turan cũng có thể coi là rảnh, nên nó cứ thế dành cả đêm miệt mài học tập.

Chương 130: Tin từ Wyndur

Turan bị đánh thức bởi những cái lay nhẹ nhàng, mơ mơ màng màng tỉnh dậy. Nó nhận ra bản thân đang ngồi cạnh bàn, trước mặt là hai quyển sách kỹ năng đọc dang dở.

Có vẻ đêm qua Turan đã ngủ gục khi đang đọc sách kỹ năng rồi.

– Cậu chủ, chúng ta nên dùng bữa sáng thôi. Nếu trễ hơn nữa thì sẽ không kịp đến xem giải đấu mất.

Là tiếng của Camilier. Cô ta trông đã tỉnh hẳn rất lâu rồi, chắc là đã dậy từ sớm, giữ im lặng tới giờ để cho Turan được yên giấc.

– Đã trễ đến thế này rồi à.

Turan giọng ngái ngủ bảo. Dù giờ đã quá tám giờ rưỡi nhưng nó vẫn còn buồn ngủ lắm. Thật không biết hôm qua nó đã thức tới mấy giờ nữa.

Turan sau khi vệ sinh cá nhân rồi rửa mặt cho tỉnh táo xong thì cùng Camilier xuống dưới nhà để dùng bữa sáng. Nữ người sói suốt từ lúc nó dậy tới giờ vẫn cứ mãi xin lỗi về việc vô ý chiếm mất giường ngủ của chủ nhân, phải tới khi bị dọa cắt bữa trưa thì mới chịu thôi.

Âm thanh “tinh tinh” nhỏ đột nhiên vang lên bên tai của Turan làm nó có hơi giật mình. Đây không phải là lần đầu tiên nó nhận được tín hiệu này nhưng quả thật đã quá lâu rồi, không tránh khỏi tạm thời cảm thấy xa lạ.

Đó là tiếng tin báo từ Wyndur, phát ra từ một thiết bị ma pháp cao cấp mà cậu ta tìm mua được. Trừ những trường hợp thật sự cần thiết, thiết bị này sẽ không được dùng tới, vì mỗi một lần truyền tin đều khiến nó bị bào mòn, rồi cuối cùng là hư hỏng hoàn toàn. Mà giá của một thiết bị như thế này, theo Turan tìm hiểu, là đắt đến mức chỉ có các quân đoàn hoặc gia tộc lớn mới dám sử dụng thôi.

– Chuyện gì?

Turan cất tiếng sau khi chạm nhẹ lên thiết bị.

– Ơn các đức Chính thần cuối cùng cậu cũng bắt tín hiệu rồi. Tôi còn tưởng cậu gặp chuyện gì rồi chứ.

Âm thanh phát ra từ thiết bị vang lên đầy lo lắng. Giọng nói không ai khác chính là Wyndur. Turan có hơi bực tức với lời của cậu ta, nhưng nó lại quan tâm hơn lý do khiến cậu ta truyền tin cho mình, bảo:

– Vào vấn đề đi.

– Chuyện trung gian hòa giải cho cậu và hầu tước Ferrmen có kết quả rồi.

Turan không khỏi bất ngờ. Hiệu suất làm việc của Wyndur cũng cao quá đi, nó vẫn nhớ rõ mình vừa mới gặp cậu ta vào trưa hôm qua thôi, thế mà sáng nay đã xong rồi.

– Thế nào, ngạc nhiên chứ? – Wyndur hớn hở nói – Tôi đã rất cố gắng đấy.

Turan không có ý kiến với lời của Wyndur. Nghe giọng điệu cậu ta thì có vẻ chuyện hòa giải đã có kết quả tốt. Nó giờ ngược lại hơi nghi ngờ về cách thức cậu ta đã làm để đạt được kết quả chuyện hòa giải hơn.

– Thôi nào, không nghe cậu trả lời, tôi biết là cậu không tin tôi. – Wyndur thốt – Nhưng tin hay không thì cậu cứ gặp hầu cận của tôi mà tự mình xác nhận nhé. Thế đấy!

Turan không kịp phản ứng. Wyndur chỉ nói như vậy xong rồi thì kết thúc truyền tin luôn. “Nhưng tôi còn chưa biết làm thế nào gặp hầu cận của cậu, và vào lúc nào nữa mà?!”

Turan thật sự chịu phép. Nó cũng biết Wyndur không phải là người hành động thiếu suy nghĩ, hẳn là đã sắp xếp xong rồi. Nhưng cảm giác không rõ ràng về cuộc gặp gỡ sắp tới làm nó có chút bất an, làm cho bữa sáng còn dang dở của nó bây giờ cũng trở nên mất ngon.

– Cho hỏi chỗ này có người ngồi chưa?

Một giọng nói nữ vang lên bên cạnh Turan. Giọng nói có chút quen thuộc, và không mất quá lâu để Turan nhận ra đó là Cartien, hầu cận của Wyndur. Cô ta đến sau khi cuộc gọi của nó với cậu ta kết thúc chỉ vài phút, rõ ràng là đã trao đổi trước với nhau.

– Camilier, sang đây.

Turan cất tiếng. Nữ người sói nghe thì không chút thắc mắc mang theo đĩa thức ăn của mình chạy qua ngồi cạnh nó. Cô ta có lẽ đã nghe được cuộc trò chuyện rồi, cùng với phản ứng của Turan thì hẳn đã đoán được tình huống lúc này.– Tôi xin phép.

Cartien nói với giọng nghiêm nghị, ngồi ngay ngắn vào đối diện Turan. Cô nàng với mái tóc ngắn màu hạt dẻ cột đuôi gà này lúc nào cũng tận tình với công việc như vậy, nghiêm túc đến mức khiến người xung quanh có cảm giác xa cách.

Turan trước sự nghiêm túc đó của Cartien thì thật sự không còn muốn thưởng thức bữa ăn của mình nữa, gom dọn hết sang một bên cho Camilier. Dù sao thì nếu nó tiếp tục ăn, cô ta hẳn sẽ chờ tới lúc nó ăn xong rồi mới bắt đầu công việc của mình. Mà hẳn đó cũng là chủ đích của Cartien khi tìm đến Turan lúc nó còn đang ăn dở bữa như vậy.

– Được rồi, cô nói đi.

Turan cất tiếng. Nó không lo rằng thông tin từ Cartien bị lộ cho người khác biết. Dù sao thì chuyện này cũng không cần phải giữ bí mật làm gì.

– Tôi đến theo yêu cầu của ngài phó đoàn trưởng. – Cartien trình bày – Cậu Turan chắc đã nghe ngài ấy báo về mục đích của cuộc gặp lần này rồi. Cụ thể thì ngài phó đoàn trưởng đã trao đổi với hầu tước Ferrmen về việc hòa giải với cậu Turan đây. Ngài hầu tước đưa ra đề nghị về thời gian hòa giải là sau khi cuộc chiến ở biên giới phía đông kết thúc, địa điểm sẽ được quyết định sau. Nếu cậu Turan có yêu cầu hay đề xuất gì thì có thể nêu ra tại đây.

Ngắn gọn, súc tích nhưng vẫn đầy đủ thông tin cần thiết. Turan thật tò mò không biết có phải là do Cartien đã tập luyện trước hay không mà lại có thể trình bày chuẩn xác như thế.

Turan ngẫm nghĩ một chút về những thông tin mà Cartien đã nêu, lòng không khỏi thắc mắc. Theo tình hình mà hội Zalt cho người ra tay với nó và Camilier thì rõ ràng hầu tước Ferrmen đang gấp gáp. Nhưng giờ thì ông ta lại đưa ra thời gian hòa giải tới tận sau khi trận chiến với vương quốc Danlion kết thúc, không có vẻ gì là hợp lý cả.

“Chẳng lẽ hầu tước Ferrmen không đứng sau chuyện này?” Turan nói thầm, thấy thật rất có khả năng. Tuy nhiên, nó cũng không thể loại bỏ trường hợp Wyndur đã góp sức, động chút chân tay vào cuộc hòa giải này, gây áp lực hoặc đưa ra quyền lợi nào đó khiến hầu tước Ferrmen không thể không lùi một bước.

– Wyndur còn nói gì nữa không? – Turan hỏi.

Dù chỉ thoáng qua, nhưng Turan có cảm giác vẻ mặt Cartien đã thay đổi khi nghe được câu hỏi của nó.

– Không có, cậu Turan. – Cartien dứt khoát đáp.

Turan không cho là vậy. Lời của Cartien có điểm đáng nghi. Câu hỏi của Turan rất chung chung, và không có lý nào Wyndur lại chẳng nói gì ngoài những thông tin vừa nêu cả. Trừ phi cậu ta căn dặn hầu cận của mình phải trả lời như thế, không thì cô ta đang tự ý hành động rồi.

– Thật sự? – Turan gặng hỏi.Cartien không đáp, im lặng nhìn chằm chằm lấy Turan. Ánh mắt đầy soi mói cô ta lúc này làm nó không khỏi khó chịu, nhưng trước khi nó có thể lên tiếng thì cô ta đã bảo:

– Thật ra thì có. Ngài Wyndur đã dặn kỹ chỉ được nói ra khi cậu Turan gặng hỏi mà thôi.

Turan cười khì. Nó quả thật đến chịu chiêu trò của tên Wyndur này. Cậu ta về làm trò nhận đứng thứ hai thì chắc không ai dám nhận là thứ nhất.

“Xem ra là cô Cartien đây chịu khổ rất nhiều rồi.”

– Ngài Wyndur bảo rằng cậu Turan không cần lo về phía hội Zalt nữa. Quân đoàn Ungreilt đã có một cuộc trò chuyện thân mật với hầu tước Ferrmen và đội quân của ngài ấy rồi.

– Cuộc trò chuyện thân mật à…

Turan lẩm bẩm, thấy tên Wyndur đúng là hiệu suất làm việc cao đáng kinh ngạc. Chuyện hành động của hội Zalt chỉ xảy ra vào trưa hôm qua thôi mà sáng nay cậu ta cũng đã “trò chuyện” xong rồi. “Tên này làm việc xuyên đêm à. Mà không phải là có bạo loạn ở thành Kyrult sao?”

Turan càng nghĩ càng không thể hiểu được những chuyện đã xảy ra ở bên phía Wyndur và hầu tước Ferrmen. Nhưng nó mơ hồ cảm giác được cuộc bạo loạn được Wyndur nhắc tới hôm qua không hề đơn giản. Ít nhất thì sau đó Wyndur không hề đề cập tới cuộc bạo loạn một lần nào nữa.

Turan đưa mắt dò xét cô gái ngồi đối diện mình. Cô ta có đôi mắt to và sáng màu vàng cam trông đầy tự tin, không có vẻ gì là che giấu thêm thông tin nào đó. Hoặc cũng có thể là cô ta kiểm soát cảm xúc của bản thân quá tốt.

– Được rồi. Cảm ơn cô đã báo. Nói với Wyndur là tôi sẽ bù đắp xứng đáng cho cậu ta cùng quân đoàn Ungreilt.

Turan cất tiếng, chống tay tựa lấy đầu mình. Giờ nó có hơi buồn chán, vì không thể không thừa nhận rằng cố gắng suy tính của mình đã trở nên vô ích. Cả hội Zalt và hầu tước Ferrmen đều đã được Wyndur giải quyết ổn thỏa cả rồi. Dù cho nó không bắt được Kull đi chăng nữa thì tới sáng nay mọi nguy cơ đều sẽ được hóa giải.

– Vậy, tôi xin phép.

Cartien nghiêm giọng bảo, đứng dậy, cúi đầu chào rồi quay người rời đi.

– Thấy sao, Camilier? – Turan hỏi.

– Ý cậu chủ là…? – Camilier thắc mắc.

– Cô thấy cô gái đó thế nào?

– Ừm… Mạnh mẽ.

Câu đáp của nữ người sói có hơi nằm ngoài suy đoán của Turan. Nó đã nghĩ cô ta sẽ bảo là quyết đoán, nghiêm nghị hay đại loại vậy cơ.

– Mạnh mẽ à…

Turan lẩm bẩm, càng nghĩ càng thấy có vẻ phù hợp. Cartien suy cho cùng cũng là thành phần tinh anh của quân đoàn Ungreilt, đồng thời cũng là nòng cốt cho sự phát triển sau này của quân đoàn. Trông qua thì cô ta có thể hơi cứng nhắc, nhưng chính sự cứng nhắc đó của cô ta lại là thứ giúp đi được rất xa trên cuộc tranh đua Thần cấp đầy gian nan này.

Và tất nhiên, Cartien không thể thiếu được yếu tố mạnh mẽ cần có của một du hành giả. Dù cho Thần cấp có cao đến thế nào đi chăng nữa, nếu không mạnh mẽ, thì chẳng có ý nghĩa nào cả. Darmil là một ví dụ rõ ràng nhất cho việc kẻ có Thần cấp thấp đánh tan hết những tên yếu đuối có Thần cấp cao kia.

“Đặt mục tiêu cho Darmil là Cartien có vẻ được đấy…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau