VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Natyr đấu với Folsier

Darmil bước trên hành lang, theo sau nó chỉ chừng một mét vẫn là cô nhóc Neh, còn hai con vật nuôi của cô ta thì đã được thu lại bằng cách thần bí nào đó.

Darmil đã chẳng còn quan tâm đến chuyện Neh có theo mình hay không nữa rồi, vì dù gì thì nó cũng không thể khiến cô ta bỏ cuộc được. Tất cả những gì nó trông mong vào chỉ còn là trận tái đấu với cô ta, may ra có thể thay đổi được tình thế trớ trêu này.

Một dáng người quen thuộc bước tới từ phía đối diện, Darmil trông kỹ một chút thì nhận ra đó là Howlei – người mà nó đã gặp ở phòng chờ lúc giải đấu đang khai mạc.

– Howlei! – Darmil cất tiếng gọi.

Howlei nghe gọi, trông thấy là Darmil thì giật mình, quay phắt người đi. Thế nhưng cậu ta cũng rất nhanh quay trở lại, bước đến chỗ nó rồi bảo:

– Ha ha! Không ngờ lại gặp cậu ở đây.

Tiếng cười của Howlei có hơi miễn cưỡng, nhưng Darmil chẳng quan tâm mấy, nói:

– Đúng là không ngờ thật. Mà, chúng ta vẫn chưa có cơ hội đấu với nhau nhỉ?

Howlei nhăn mặt. Darmil chọc trúng ngay vấn đề mà cậu ta muốn lẩn tránh nhất.

– Ừ thì… có hơi ngoài ý muốn. Đây là…?

Howlei cất tiếng hỏi, cố tình đánh lảng sang chuyện khác.

Darmil quay qua nhìn Neh một chút, không biết nên giới thiệu thế nào. Trong lúc nó còn đang suy nghĩ thì cô ta đã bước lên trước, vênh mặt lên đáp:

– Ta là Neh, kì phùng địch thủ của tên này. Ngươi là ai, mau nói tên!

Howlei hơi ngớ người một hồi mới nhận ra được chuyện gì đang diễn ra, vội bảo:

– Tôi là Howlei. Từng định đấu một trận với Darmil nhưng tiếc là bỏ lỡ cơ hội rồi.

– Không sao, Howlei! – Darmil nói lớn – Chúng ta đấu một trận ngay sau giải đấu là được thôi mà!

Howlei méo mặt, trông khốn khổ thật sự. Cậu ta tất nhiên cũng đã theo dõi trận đấu của Darmil rồi, và tự thấy bản thân không có chút phần thắng nào cả. Với khả năng của Darmil thì có khi sẽ đấu lại được với cả Kayfeitian ấy chứ.

Nghĩ đến đây, Howlei mặt vui tươi hẳn lên, chồm đến nắm lấy hai vai của Darmil mà bảo:

– Darmil! Cậu nhất định phải đánh bại tên thiết nhân Kayfeitian đó!

Darmil có hơi bất ngờ với phản ứng của Howlei, hồi lâu mới cười đáp:

– Điều đó là tất nhiên rồi! Sau đó thì tới lượt cậu đấu với tôi đấy!

– Được. Tất cả đều được.

– Ngươi muốn đấu với hắn ta? – Neh thốt – Ngươi có hỏi qua ta chưa?

Howlei nhìn Neh, lại nhìn sang Darmil. Cậu ta lờ mờ đoán mối quan hệ giữa hai người, thắc mắc:

– Darmil, cô ta thật sự chỉ là đối thủ của cậu à…?
– Đừng nói nữa. – Darmil vội bảo – Tôi không quản được. Cũng không muốn quản.

– Này! Ngươi nói vậy là có ý gì!?

Neh gắt lên, chống hai tay bên hông vẻ bực tức.

Darmil tặc lưỡi, bước nhanh về phía trước, hướng thẳng tới phòng chờ thi đấu. Howlei nhìn qua cô nàng đang giậm chân đầy giận dữ một chút rồi cũng đi theo Darmil. Cậu ta thật không muốn bị kéo vào chuyện nhà của hai người này, nhưng bỏ qua người có thể đánh bại được Kayfeitian thì càng không nên.

Trận đấu kế tiếp của Darmil có đối thủ là thiết nhân Kayfeitian, cũng là mục tiêu chính của nó ở giải đấu lần này. Trận đấu sẽ bắt đầu sau khi trận của Natyr kết thúc cùng với một khoảng thời gian nghỉ nữa.

Darmil ngồi trên ghế, mắt dán chặt vào tấm màn hình trước mặt mình. Thứ nó đang quan sát không gì hơn là trận đấu của Natyr, với đối thủ là Folsier, một đấu sĩ chuyên dùng thương.

Bối cảnh của trận đấu là trên một con đường vắng rộng chỉ chừng bốn năm mét với hai bên là ruộng lúa nước. Ở khung cảnh thoáng đãng như thế này thì hai đối thủ không mất nhiều thời gian để tìm kiếm nhau, và thực tế thì Natyr bây giờ đang đối mặt với kẻ địch rồi.

Natyr hạ thấp người, nhìn chằm chằm lấy Folsier, bình tĩnh đánh giá đối thủ. Không giống như Darmil, Natyr đã tìm hiểu rất kỹ về đối thủ của mình, và biết rằng nếu mạo hiểm lao thẳng tới sẽ chỉ tự tìm thất bại mà thôi.

Folsier cầm thương bằng một tay, đứng chờ hồi lâu vẫn không thấy Natyr hành động thì cất bước tiến về trước. Hắn ta tiến từng bước một thật chậm rãi, ánh mắt khóa chặt lấy thân hình nhỏ nhắn của Natyr. Lợi thế về tầm tấn công của Folsier sẽ không cho cô ta một cơ hội tiếp cận nào.

Natyr biết trận đấu này không hề dễ dàng. Folsier thật sự là một con ngựa ô, đã lần lượt giành chiến thắng áp đảo trước các đối thủ khác mà tiến đến bán kết trong khi trước đây chưa từng có danh tiếng gì cả. Giải quán quân khung hạng Gravito vốn được cho là thuộc về thiết nhân Kayfeitian, hoặc bất ngờ lắm là Natyr với một phần nhỏ khả năng, giờ lại trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.

– Tên thương đấu sĩ đó rất đáng sợ. Hắn ta đánh bại tất cả đối thủ ở vòng bảng mà không bị trúng đòn lần nào cả.

Là tiếng của Howlei. Cậu ta đang ngồi gác tay lên bàn cạnh Darmil, mắt láo liên trông chừng Neh ngồi ở phía bên kia. Cô ta tới giờ vẫn không nguôi cơn giận của mình, và vì không gây gổ được với Darmil nên dường như đã quyết định xả lên người của Howlei.

– Chiến thắng tuyệt đối à. Thật đáng học hỏi.

Darmil đáp. Nó quả thực không giỏi trong chuyện tránh đòn, nên đây có lẽ là cơ hội để nó bù đắp lại phần còn thiếu đó của mình.

– Học hỏi… – Howlei lẩm bẩm – Cậu có chắc là mình không nói nhầm gì đó chứ.Darmil không hiểu lời Howlei, quay sang nhìn vẻ đầy thắc mắc.

– Ha ha! Tên đó làm gì xứng làm đối thủ của ngươi. Chỉ có ta thôi!

Neh cười bảo, vẻ tự tin cực kỳ.

– Nghe như thế, cô có thể đánh bại được hắn ta. – Darmil hỏi.

– À… cái đó thì không. – Neh đáp, giọng xìu hẳn xuống – Nhưng đấu với ngươi thì hắn ta quả thật không có cửa.

Darmil không đánh giá bản thân cao như vậy. Dù nó rất tự tin bản thân có thể đánh bại được Folsier, nhưng để có thể đạt được chiến thắng tuyệt đối, hay rằng Folsier không có cửa thì nó ngược lại không dám nghĩ đến.

– Đừng làm vẻ ngạc nhiên như thế chứ, Darmil. – Howlei cười bảo – Cách chiến đấu của cậu quả thật có hơi… đụt, nhưng mà ngoài thiết nhân Kayfeitian ra, những kẻ khác không có cơ hội với cậu chút nào cả.

– Quả là đụt thật.

Darmil nói, cười hề hề cho qua. Đối với nó, bàn luận hay đánh giá trước trận đấu luôn là vô nghĩa. Chỉ có khi đối chiến thật sự mới có thể xác định được ai mạnh ai yếu, ai thắng ai thua mà thôi.

Trên màn hình, khoảng cách giữa Natyr và Folsier dần bị rút ngắn lại, khi chỉ còn chưa đến năm mét thì cô ta đột nhiên phóng ra hai con dao găm vào Folsier, đồng thời lao chéo về trước.

Folsier không chút bất ngờ, nhanh chóng lách người tránh né và dùng thương đánh bật một con dao khác của Natyr. Hắn ta sau đó sải chân tránh khỏi nữ người thú trong khi dùng thương che chắn bản thân, sẵn sàng chống đỡ bất kỳ đòn tấn công nào.

Natyr thấy thế thì ngừng lại, không đuổi theo. Cô ta biết rõ lợi thế tấn công bất ngờ vừa rồi đã mất, cố lao tới sẽ chỉ tạo cơ hội để Folsier phản công. Mặt khác, phóng dao găm chỉ là đòn quấy rối mà thôi, không hề gây được nhiều sát thương. Nếu Folsier bị ép tới mức không thèm bảo vệ thành tích chiến thắng tuyệt đối của mình thì Natyr sẽ rơi vào thế yếu ngay.

Nhưng Natyr không tới, không có nghĩa là Folsier cũng không. Hắn ta xì một tiếng, không biết là bực tức hay thất vọng, rồi nhảy phốc tới đâm thẳng một thương vào Natyr.

Cú nhảy rút nhanh khoảng cách với tốc độ mà đến Natyr cũng không lường trước được, cùng với đòn đâm tới của Folsier khiến cô ta thật sự không kịp trở tay, chỉ có thể cố lách người, đồng thời dùng xích kéo lệch hướng của đòn tấn công.

Dù vậy, đòn đâm của Folsier rất có lực, trực tiếp đâm xuyên bả vai trái của Natyr, sau đó lại xoáy một vòng làm cô ta kêu lên một tiếng đau đớn.

– Thảm. – Howlei thốt – Tốc độ của tên này thật đáng sợ.

– Đấu chính diện với hắn là lựa chọn ngu ngốc. – Neh cất tiếng – Cô ta chắc đang muốn đọ xem ai nhanh hơn đây mà.

– Nhanh hơn cũng không có ý nghĩa gì nhiều đâu…

Howlei lẩm bẩm, liếc mắt nhìn Darmil một cái rồi nói tiếp:

– Như tên thiết nhân Kayfeitian, vào tầm đánh của hắn ta thì có nhanh đến đâu cũng vô dụng. Kỹ năng ‘Trảm sát’ khiến kẻ bị nhắm tới muốn lùi lại cũng không được.

– Không có ai so sánh tên này với hắn ta cả. – Neh gắt.

Darmil cười gượng gạo, không biết nói chi, chỉ là cảm thấy thật phiền phức. Lúc đầu chỉ có Neh, cô ta nói chán thì thôi, nhưng giờ có Howlei thì hai người đối đáp nhau không ngừng nghỉ khiến nó ở giữa chịu đựng đến phát mệt.

Giờ Darmil chỉ còn cách làm bộ không nghe thấy mà tập trung vào trận đấu vẫn đang diễn ra trên màn hình.

Chương 122: Thắng thua trong gang tấc

Natyr sau khi bị trúng đòn thì rất dứt khoát ném xích của mình vào người Folsier khiến hắn ta không còn cách nào ngoài rút thương về tránh thoát. Nhưng hắn ta ngay sau đó lại hạ thấp người xuống, nhắm thẳng Natyr, chực lao tới lần nữa.

Natyr tạo được khoảng cách thì liền xoay người bỏ chạy ra phía ruộng lúa, đồng thời tu liền một bình thuốc hồi phục khí huyết. Không dừng lại ở đó, cô ta còn lấy ra một tấm bùa dán lên vết thương của mình, kích hoạt nó làm tuôn ra vô vàn đốm sáng li ti màu xanh lục bám lấy, nhanh chóng chữa trị vết thương.

– Là bùa ‘Trị liệu’. – Howlei lên tiếng – Thứ này có trọng số rất lớn trong trận đấu. Cô ta chắc là không có nhiều vật phẩm khác rồi.

– Ngu ngốc – Neh thốt.

Natyr thực sự không mang theo nhiều vật phẩm vào trận đấu này, chỉ riêng tấm bùa ‘Trị liệu’ cô vừa dùng đã có trọng số tương đương với năm bình thuốc hồi phục khí huyết rồi.

Nhưng là đáng, vì Natyr đã tính trước rằng bản thân không vượt qua được tốc độ của Folsier. Natyr ban đầu vốn định trao đổi sát thương với Folsier, sau đó dùng lợi thế hồi phục nhanh để kết thúc trận đấu. Chỉ tiếc là đã thất bại khi để hắn ta ra đòn tấn công bất ngờ.

Folsier nhìn theo dáng người nhỏ bé thập thò dưới ruộng lúa nước, chần chừ không biết nên đuổi hay không. Ruộng lúa nước toàn sình đất sẽ làm chậm bước chân, khiến hắn ta mất đi lợi thế về tốc độ, và rất khó tránh đòn ném xích của Natyr. Đòn tấn công đó dù không gây sát thương, nhưng lại khiến đối thủ mất đi khả năng chiến đấu trong một khoảng thời gian đủ lâu để bị bồi đánh tới chết.

Nhưng đứng yên một chỗ chờ cũng không phải là cách, vết thương của Natyr khi được hồi phục hoàn toàn thì có thần Istrant mới biết cô ta sẽ dùng cách gì để đối phó lại Folsier. Hắn ta dù sao cũng không có phương thức tấn công tầm xa nào.

Nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng thì Folsier cũng bước chân xuống ruộng lúa để đuổi theo Natyr.

Natyr đứng ở xa, trông thấy Folsier đi theo mình thì nhếch mép cười đắc ý. Cô ta không ngờ rằng Folsier lại dễ bị dẫn dụ như vậy. Nếu hắn ta cứ kiên trì ở lại trên đường thì khả năng chiến thắng của Natyr là gần như không thể rồi.

Nhưng thực tế là thực tế, Folsier đã bỏ đi lợi thế của mình rồi thì Natyr không còn lý do để tiếp tục trốn tránh nữa. Cô ta quay người lại, cầm chặt con dao găm trong tay mình, sẵn sàng ném nó vào người kẻ địch khi khoảng cách đủ ngắn để hắn ta không kịp tránh né.

Folsier bước lại từ xa, trông dáng vẻ của Natyr thì cũng đoán được ít nhiều ý định cùng suy nghĩ của cô ta. Rồi Folsier bất chợt hạ thấp người xuống, dậm chân một cú làm nước cùng sình đất bắn tung tóe, sau đó dậm chân thêm một cái nữa mà phóng người về phía trước, đâm thẳng một thương vào Natyr.

Natyr đã đề phòng trước đòn tấn công như vậy, vì rõ ràng Folsier chỉ có thể làm như thế trong tình huống đầy bất lợi này mà thôi. Cô ta nhanh chóng nhảy sang một bên, tránh được trong gang tấc, rồi ném liền con dao trong tay mình ra.

Con dao được ném đi dễ dàng đâm vào người Folsier, rút đi một ít khí huyết của hắn ta. Dù vậy, Folsier lại nhăn mặt, trông điên tiết vô cùng. Chiến tích chiến thắng tuyệt đối của hắn ta đã đơn giản như thế mà biến mất.

Cơn giận làm Folsier không nghĩ được nhiều, cũng không muốn nghĩ. Hắn ta quay người, thấy Natyr lại chuẩn bị ném một con dao găm khác, chẳng thèm quan mà lần nữa nhảy phốc tới đâm một thương vào kẻ địch.

Nhưng cái Natyr cần không gì hơn là sự điên tiết mất khôn đó của Folsier. Cô ta liền dùng chân đá một cú lên trên, hất văng bùn sình vào người Folsier, sau đó nhẹ nhàng di chuyển một khoảng vừa đủ né tránh đòn tấn công không còn chính xác của hắn ta.

– Chơi xấu! – Neh thốt.

– Quả thật đáng kinh ngạc. – Howlei gật gù bảo – Đúng là chỉ có Natyr mới nghĩ ra cách này. Folsier coi như xong rồi.

– Chưa chắc. – Darmil bảo.

Howlei ngạc nhiên nhìn lấy Darmil, nhưng nó không phản ứng lại chút nào, chỉ chăm chăm theo dõi tiếp diễn biến trận đấu.

Darmil cơ bản cũng không biết Folsier sẽ dùng cách gì để thoát khỏi tình huống này, nhưng nó biết hắn ta sẽ không dễ dàng thất bại như vậy. Cho đến giờ, Folsier vẫn chưa sử dụng một vật phẩm nào cả, và một kẻ có thể đi đến vòng bán kết mà vẫn bảo toàn được chiến thắng tuyệt đối thì hẳn phải giữ cho mình con bài tẩy nào đấy.

Folsier nhắm tịt mắt vì bùn đất trên mặt mình, khó khăn giữ lấy thăng bằng khi tiếp đất. Hắn ta sau đó quay phắt người lại, nhưng chưa kịp làm gì tiếp thì đã bị sợi xích từ Natyr bay tới quấn lấy cả người mà ngã vật ra.

Natyr không hề bỏ qua cơ hội khó mà có được của mình, cầm lấy dao găm trong tay mà lao đến tấn công Folsier. Đây là vũ khí duy nhất còn lại của cô ta, cả xích lẫn dao đều đã hết cả rồi.

Nhưng cú đâm của Natyr đã không thực hiện được. Khi Natyr vừa chạy đến ngay bên người Folsier thì bỗng nhiên một vụ nổ xảy ra hất văng cô ta đi mấy mét.– Là bùa ‘Bộc phá’! – Howlei ngạc nhiên thốt – Tên thương đấu sĩ này vậy mà dùng bùa?

– Cũng không phải là không được phép. – Neh bảo – Nhưng hiệu quả rõ ràng là không tốt.

Lời của Neh không sai. Nếu lá bùa được kích hoạt bởi một thuật sư thì hẳn Natyr đã bị trúng một đòn chí mạng rồi chứ không thể lại lồm cồm ngồi dậy như trên màn hình được. Nhưng lá bùa đã hoàn thành được nhiệm vụ của mình, ngược lại nếu uy lực quá lớn thì Folsier có thể sẽ chết luôn trong vụ nổ.

Folsier rất đau đớn vì vụ nổ, nhưng vẫn vội vàng tháo xích khỏi người mà đứng dậy. Hắn ta nhìn chằm chằm lấy Natyr, cả người run lên từng hồi. Là giận dữ, cũng là phấn khích. Kẻ nghĩ rằng mình đã thắng chắc lại bị nổ văng đi, Folsier không kiềm được nữa mà bật cười vang.

Neh xì một tiếng, bực tức, nhưng không hoảng loạn. Cô biết rõ lá bùa ‘Bộc phá’ đối với đấu sĩ có trọng số rất lớn, và cách dùng của Folsier rõ ràng không mang lại lợi ích gì nhiều cả. Hắn ta sau khi bị nổ trúng thì ắt tốc độ cũng không còn nhanh như trước nữa. Bây giờ cùng lắm chỉ là cả hai được đưa về lại thế cân bằng mà thôi.

Một bình thuốc hồi phục khí huyết, Folsier lấy ra định uống nhưng liền bị Natyr phóng dao tới phá nát. Cô ta sau đó lao đến tấn công luôn.

Không giống với Folsier, Natyr vừa sử dụng bình thuốc của mình cách đây không lâu, sử dụng tiếp lần nữa thì thuốc sẽ là độc dược hại chết bản thân. Vậy nên cô ta không thể để Folsier vận dụng được lợi thế đó của hắn ta.

Folsier nhìn Natyr tay không tất sắt chạy đến chỗ mình, không kiềm được mỉm cười đắc ý. Hắn ta đoán là nữ người thú đã không còn vũ khí nữa rồi, mà dù cho còn thì cũng không phải là đối thủ của mình.

Một thương được đâm ra, không nhanh như trước nhưng vô cùng chuẩn xác hướng thẳng lấy ngực của Natyr. Nữ người thú khẽ lách người, vẫn lao về trước, không hề có ý định dừng lại, mặc cho cây thương đâm trúng mạn sườn của mình.

Folsier không suy nghĩ được nhiều, rút vội thương về đồng thời lùi về sau một bước. Nhưng trước thế lao đến của Natyr, hắn ta không thể tạo khoảng cách được bị cô ta đấm một cú móc hết lực vào hàm. Cú đấm của nữ người thú nhỏ nhắn trông vậy mà đầy uy lực, khiến đầu Folsier lệch hẳn sang một bên.

Folsier cất một tiếng chửi, đưa tay nắm lấy cổ Natyr nhưng lại bị cô ta nhanh chóng tránh thoát, tung thêm một đấm nữa vào thẳng mặt.

Folsier có hơi choáng váng, quyết định từ bỏ bắt lấy kẻ địch, cầm thương kéo sát người, chực đâm Natyr.

Nhưng Natyr không để cho Folsier có cơ hội làm điều đó, đã lợi dụng lúc hắn ta bị choáng mà bước ra sau người rồi quàng tay siết chặt cổ, đu lên người hắn ta luôn.
Folsier bị siết cổ, biết chắc mình không thể thoát khỏi tình thế này được, liền dứt khoát rút ra con dao găm bên hông mà đâm vào Natyr.

Một cú, hai cú rồi ba cú. Từng đòn đâm đều là dùng hết lực, tạo ra ba vết thương túa máu bên hông Natyr. Thế nhưng cô ta không hề từ bỏ việc siết cổ Folsier mà ngược lại càng cố sức siết chặt hơn nữa.

Sự bền bỉ cùng sức sống của một người thú thật đáng kinh ngạc.

Folsier dần mất bình tĩnh. Hắn ta quờ quạng, quay người cố vật Natyr, rồi lại đâm. Khí huyết của hai người cứ thế bị rút đi thật nhanh, chẳng mấy chốc kẻ thắng người thua đã được định đoạt.

Natyr buông thõng tay, ngả người ra trên ruộng lúa. Cô ta đau đớn vô cùng, mắt mờ, tay run còn hơi thở thì yếu ớt, hẳn chỉ vài giây nữa thôi sẽ tắt mất.

Nhưng sau cùng thì, Natyr đã thắng.

– Cô ta đúng là điên mà. – Howlei thốt – Vì chiến thắng mà chọn cách chiến đấu liều mạng như vậy.

– Cứ tưởng Folsier thắng chắc rồi chứ. – Neh cất tiếng – Trận đấu này đúng là thăng trầm khó đoán.

– Thật ngưỡng mộ. – Darmil nói.

Howlei nhìn Darmil, thấy rằng nó không hề đùa mới tặc lưỡi bảo:

– Đúng là chỉ có cậu mới nghĩ như vậy được.

Darmil không định phản bác gì, nó cảm thấy chiến đấu hết mình như Natyr cùng Folsier vừa rồi thật sự tốt. Kiểu chiến đấu lén lén lút lút như trận trước của nó mới là đáng chê trách.

Nhưng Turan đã bảo rồi, Darmil không thể vì ham muốn cá nhân mà làm lỡ mục đích chung được.

– Trận đấu kế, cậu đã chuẩn bị gì chưa? – Howlei hỏi.

– Chuẩn bị gì cơ? – Darmil thắc mắc.

– Này nhé, cậu đang phải đối mặt với quán quân khung hạng này của giải đấu lần trước đó. Sao trông như thể không có gì quan trọng vậy?

Darmil không hiểu ý của Howlei. Nó thật sự không có chuẩn bị gì, nhưng nó cũng không xem nhẹ trận đấu sắp tới của mình mà ngược lại còn trông chờ kẻ địch mang danh thiết nhân kia.

– Ha! Tên Kayfeitian đó làm sao có cửa với kỳ phùng địch thủ của ta chứ!

Neh cất tiếng, vẻ kiêu ngạo thấy rõ. Rồi cô ta thụi tay vào bên sườn Darmil bảo:

– Nè nè, ta nói ngươi thấy có đúng không?

– Tôi chỉ mong hắn ta không phải là hữu danh vô thực thôi.

Darmil đáp, cười hời hợt. Nó chẳng định giải thích với Howlei hay để tâm lời của Neh làm gì. Nó giờ chỉ muốn mau chóng được so đấu với đối thủ của mình mà thôi.

Chương 123: Darmil đấu với Kayfeitian

Khoảng thời gian chờ đợi nhàm chán rồi cũng trôi qua. Darmil rời khỏi phòng chờ để tìm đến phòng thi đấu, tất nhiên là với hai người nữa theo ngay sau mình.

Trên hành lang, một nhóm hai người bước đến từ phía đối diện. Darmil nhận ra hai người này: một tên với tóc bạc đeo kính đen là kẻ đã đứng cạnh Greiten ở hội trường quan sát, tên còn lại có thân hình to lớn và cường tráng không ai khác chính là đối thủ trong trận đấu sắp tới với nó – thiết nhân Kayfeitian.

Darmil đã không nghĩ rằng mình có thể gặp được hai người này ở đây. Đường đến phòng thi đấu của Kayfeitian dù Darmil không nhớ rõ lắm nhưng hẳn không cần phải đi ngang qua đây mới đúng.

“Đây có lẽ là tình huống mà Turan đã nhắc tới…” Darmil lẩm bẩm. Nó nhớ Turan đã bảo với mình rằng tay chân của Greiten sẽ chủ động tìm nó để đưa ra giao kèo nào đấy.

Biết trước là vậy, Darmil vẫn không khỏi cảm thấy lo lắng. Nó hiểu rõ chính mình rất tệ trong khoản ứng phó với mấy tình huống như thế này.

Tên đeo kính đen ngừng bước khi đến gần Darmil, sau đó thì hất cằm ra hiệu. Thiết nhân Kayfeitian liền khắc lao đến chặn trước người nó.

Darmil nhìn chằm chằm lấy tên to con đứng trước mặt mình. Dù nó đã cố giữ bản thân bình tĩnh nhưng không hiểu sao, khi chính diện đối mặt với Kayfeitian, trong lòng lại dấy lên một cơn giận khó mà kiềm hãm được.

“Thật muốn đánh một trận luôn bây giờ…”

– Các ngươi là có ý gì?!

Tiếng nói lớn của Neh, ngay sau đó là con hổ trắng của cô ta không biết từ đâu đột ngột xông lên, cất tiếng gầm dọa nạt hai tên kia.

– Đừng lo lắng. – tên đeo kính cười bảo – Chúng tôi là đến với ý tốt.

Neh liếc nhìn thiết nhân Kayfeitian một chút, gằn giọng:

– Ngay trước trận đấu lại đi tìm đối thủ của mình, có thằng ngu mới tin ý tốt của các ngươi.

– Cô Neh, tôi xin cô để ý lời nói của mình. – tên đeo kính vội nói – Mặt khác, cô nên thấy mừng vì chúng tôi không đến vì cô.

– Ngươi…!

Neh nghiến răng, vẻ giận dữ vô cùng. Nhưng sau cùng thì cô ta lại không có thêm hành động nào nữa cả.

Tên đeo kính mỉm cười hài lòng với phản ứng của Neh. Rồi hắn ta quay sang Darmil, cất tiếng:

– Darmil, cậu chủ Greiten nhà chúng tôi thật lòng không muốn gây khó dễ cho cậu. Tình huống quả có hơi phức tạp, nhưng cậu chủ nhà chúng tôi đảm bảo sẽ đền bù xứng đáng.

Darmil không hiểu ẩn ý trong lời nói của tên đeo kính, cũng không muốn suy nghĩ nhiều, chỉ hỏi lại:

– Ngươi là ai?

Tên đeo kính hơi giật mình, vội thốt:

– À xin lỗi, tôi quên giới thiệu bản thân nhỉ. Cậu có thể gọi tôi là Tao. Tôi là hầu cận của cậu chủ Greiten, nếu không phiền-

– Hầu cận của hắn ta thì là cái thá gì mà ra đề nghị với ta? – Darmil nghiêm giọng – Cút đi.

Tao ngớ người ra một lúc, trong thời gian ngắn hoàn toàn không kịp phản ứng lại lời của Darmil.

– Ta nói hai ngươi nghe không rõ ư? Cút!

Darmil quát lớn, lấy cả cái chùy gai của mình ra, lăm lăm định tấn công.

Thiết nhân Kayfeitian thấy vậy thì vội vàng lùi về, vào thế thủ rồi lấy ra một thanh đao lớn, sẵn sàng đối đầu kẻ địch.

– Kay, đừng lỗ mãng. – Tao vội nói – Darmil, tôi mong cậu suy-

– Bảo cậu chủ của ngươi tới đây mà cất lời đề nghị với ta! – Darmil nói lớn.

Tao nhăn mặt, nhìn chăm chăm lấy Darmil, vẻ bất lực cùng giận dữ dần hiện rõ. Nhưng trước khí thế cùng thân phận của Darmil, hắn ta sau cùng cũng không còn cách nào ngoài quay người rời đi.

– Đi thôi, Kay.

Thiết nhân Kayfeitian lườm Darmil, không cam chịu chút nào. Rồi hắn ta đứng thẳng dậy, chỉ thẳng đao về phía Darmil mà bảo:– Ta sẽ chém tan sự ngạo mạn của ngươi trong trận đấu.

Darmil không đáp lời, chỉ cười khẩy một tiếng rồi quay mặt đi.

Kayfeitian thấy hành động đầy ý xem thường đó của Darmil thì tức giận vô cùng, nhưng rồi trước lời thúc giục của Tao thì cũng đành bỏ đi.

– Darmil, cậu ngầu bá chấy!

Howlei bước lên hô.

– Ha! Kỳ phùng địch thủ của ta mà lại chẳng!

Neh nói, lại vênh mặt lên vẻ đầy tự hào.

Darmil cười khì. Nó vừa rồi chỉ toàn làm theo lời Turan đã dạy trước mà thôi, cũng không ngờ lại có hiệu quả tốt đến vậy.

– Nhưng nếu bọn chúng quay lại cùng tên Greiten kia thì sao? – Howlei thắc mắc.

Darmil không biết. Turan cũng chỉ bảo nó tới đây thôi, hoàn toàn không đá động gì đến Greiten cả.

– Thì lại đá đít đuổi hắn đi chứ sao? Ngươi bị ngu à!

Neh thốt, cười hề hề như rằng chuyện đó đã là hiển nhiên.

– Phải phải. – Darmil hùa theo – Mau tới phòng thi đấu thôi.

– Darmil, không phải lối đó!

Howlei gọi lớn. Darmil nghe vậy thì giật mình, cũng rất nhanh nhận ra mình vừa đi ngược hướng, vội quay lại. Nó hoàn toàn quên mất mình vừa nãy đã quay đi theo kịch bản để đuổi Tao cùng Kayfeitian.

Một nhóm ba người nhanh chóng tìm đến phòng thi đấu. Nhưng vì chỉ có thí sinh tham gia mới được vào trong nên Neh và Howlei đành ngồi chờ ở hành lang bên ngoài, theo dõi qua tấm màn hình nhỏ.

Darmil bước vào trong cỗ máy đồng bộ, đóng cửa buồng lại. Sau những thao tác quen thuộc, khung cảnh quanh nó mờ dần đi, nhưng cũng rất nhanh trở nên rõ ràng trở lại.

– Là đồng cỏ.
Darmil nói nhỏ, nhìn quanh chính mình. Nó bây giờ đang đứng trên một đồng cỏ rộng mênh mông, thậm chí nhìn bốn bề đều chỉ thấy đường chân trời.

Trời nắng dịu, gió hiu hiu, thỉnh thoảng có một gợn mây trôi qua tạo chút bóng mát. Thời tiết nhìn chung thật là tốt, vô cùng thích hợp để làm một buổi cắm trại dã ngoại cho gia đình và bạn bè.

Nhưng chỉ khi nơi đây không phải sàn đấu cho Darmil với thiết nhân Kayfeitian.

Vì là ở trên vùng đất trống nên không mất quá lâu để Darmil thấy được đối thủ của mình đang ở cách nó chừng hơn trăm mét. Khoảng cách này thật sự là lớn, và nếu phải đối phó với một kẻ địch chuyên tấn công tầm xa thì Darmil sẽ nằm ở thế yếu.

“May là hắn ta dùng đao.” Darmil nghĩ thầm. Tuy nhiên, nó cũng không hề chủ quan. Kinh nghiệm từ trận đấu lần trước khiến nó tự nhắc nhở bản thân rằng kẻ địch cũng có thể dùng loại vũ khí khác.

Nhưng dù cho kẻ địch có là tấn công tầm xa hay gần thì ngay bây giờ, Darmil cũng phải nhanh chóng rút ngắn khoảng cách. Dù gì thì nó cũng chỉ giỏi mỗi chuyện đập, quật và nện cái búa của mình mà thôi.

Nghĩ vậy, Darmil bắt đầu phóng người chạy thẳng về trước.

Tên thiết nhân Kayfeitian thấy hành động của Darmil không hề bất ngờ, ngược lại còn có vẻ được như ý muốn. Hắn ta lấy đao của mình ra, cắm trên đất rồi đứng yên đó chờ Darmil chạy đến.

Thiết nhân Kayfeitian nổi tiếng về khả năng phòng ngự mạnh mẽ cùng việc có thể gây sát thương bạo phát đột ngột. Hắn ta về cơ bản không có lý do gì để e ngại bị đối thủ tiếp cận cả.

Nhưng tất nhiên khả năng của Kayfeitian không chỉ giới hạn ở hai thứ trên. Dù gì thì hắn ta cũng là cựu quán quân của khung hạng Gravito, tất nhiên đã phải đối đầu và giành chiến thắng cả các đối thủ có tầm tấn công xa.

Darmil không rõ cụ thể Kayfeitian có thể làm được những gì, nhưng hẳn giữ khoảng cách với hắn ta chỉ khiến nó càng thêm bất lợi mà thôi.

Khoảng cách hơn trăm mét giữa hai đối thủ nhanh chóng được rút ngắn lại chỉ còn chừng năm sáu mét. Ở khoảng cách này, chỉ cần hai người cùng sải bước lên thì liền có thể gây sát thương cho nhau được ngay.

– Gặp lại ngươi sớm thật là tốt.

Kayfeitian cất tiếng. Thanh đao của hắn ta tới giờ vẫn được cắm trên đất, không có vẻ gì là chuẩn bị đón đỡ Darmil cả.

Darmil không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm lấy kẻ địch. Nó không nghĩ bản thân có thể dễ dàng đánh bại Kayfeitian khi hắn ta rời tay khỏi vũ khí của mình mà ngược lại càng thêm thận trọng. Rất có thể Kayfeitian đang giấu một khẩu súng ngắn nào đó, chỉ chực chờ Darmil sơ ý là bắn ngay.

Kayfeitian thấy Darmil chỉ đứng im nhìn mình thì có hơi thất vọng, nhưng chẳng mấy chốc thì lại trở nên vui vẻ, cười khẩy một tiếng, bảo:

– Ngươi là đang sợ rồi ư?

– Thật nhiều lời.

Darmil nói nhỏ, vẻ mặt lộ rõ sự không hài lòng. Nó đến đây để chiến đấu, không phải để lời qua tiếng lại với Kayfeitian.

Tiếng nói của Darmil dù nhỏ nhưng Kayfeitian vẫn nghe thấy được. Hắn ta tức giận, nhưng không vì thế mà hành động vội vàng.

– Thì có thế nào? – Kayfeitian nhún vai dè bỉu – Ngươi có thể khiến ta ngậm miệng được sao?

Darmil cười thầm. Lời lẽ cùng cách nói chuyện của Kayfeitian thật giống với Turan đã mô tả cho nó. “Thì ra đây là cách mà hắn ta chiến đấu.”

– Thật là một con thỏ đế- không, là một con chuột nhắt. – Kayfeitian hô lớn – Ngươi chẳng thể làm gì ta cả!

– Nhàm chán.

Darmil tặc lưỡi bảo. Nó biết rõ Kayfeitian đang khiêu khích mình, muốn nó chủ động lao tới tấn công. Nhưng đáng tiếc, hoặc đáng mừng, rằng nó thật sự định làm điều đó.

– Thế thì-

Kayfeitian vừa nói được chỉ hai chữ thì liền im bặt, đưa tay với lấy đao của mình khi thấy Darmil đột nhiên lao đến. Tốc độ của hắn ta thật sự không nhanh, đao chỉ vừa cầm tới tay thì Darmil đã chạy tới nơi rồi nện luôn một búa xuống.

Kayfeitian không có vẻ gì là e ngại, và có lẽ rằng hắn ta đã đoán trước được như vậy, xoay người đưa tay lên đỡ lấy. Cú nện đầy uy lực của búa từ Darmil trông thế mà lại bị cản bởi cánh tay của Kayfeitian, và còn phát ra âm thanh như thể kim loại va vào nhau vậy.

“Hóa thành sắt rồi?” Darmil thốt, có hơi ngạc nhiên. Nó đã nghe được về khả năng của Kayfeitian, nhưng khi chính mắt trông thấy thì vẫn không khỏi bất ngờ. “Đáng đánh.”

Chương 124: Đập nát

Kayfeitian đỡ thành công cú nện của Darmil thì cầm lấy đao của mình, giơ lên định chém xuống. Nhưng hắn ta chưa kịp làm điều đó thì lại phải thủ thế, đưa tay đỡ lấy một cú quật búa sang ngang của nó.

Kayfeitian hoàn toàn không ngờ tới việc Darmil có thể tiếp tục ra đòn ngay khi mình vừa đỡ lấy như vậy. Thậm chí ngay sau lần đỡ thứ hai, Darmil trông rõ ràng là đang chuẩn bị ra thêm một đòn nữa.

Darmil nện một búa, quật một búa, lại nện tiếp một búa, liên tục không ngừng nghỉ. Nó không có ý định để cho kẻ địch của mình có thời gian phản công lại. Nếu thế mạnh của Kayfeitian là phỏng thủ, vậy thì nó thật sự muốn xem xem hắn ta có thể thủ đến mức độ nào.

Kayfeitian đỡ đến đòn thứ bảy thì cảm giác được chuyện không ổn. Hắn ta vốn còn định chống đỡ, chờ tới khi Darmil mỏi tay thì liền ra đòn chí mạng nhưng nó lại không có vẻ gì sẽ dừng lại trong khoảng thời gian ngắn cả.

Kayfeitian có thể có phòng ngự mạnh mẽ, nhưng hắn ta cũng biết rõ rằng việc duy trì kỹ năng phòng thủ của mình là có giới hạn. Tình huống hiện lại không khác gì cả hai đang so đấu thể lực cùng nguyên khí với nhau hết, và trông có vẻ như Kayfeitian sẽ là người không chịu đựng được.

– Tên điên.

Kayfeitian thốt, rồi lấy ra một tấm khiên lớn che chắn lấy chính mình. Nếu đã không thể tìm được kẽ hở tấn công, vậy thì hắn ta cũng không cần phải hao phí nguyên khí cho việc duy trì kỹ năng làm gì. Dùng một tấm khiên chống đỡ mới là lựa chọn đúng đắn hơn cả.

– Giờ thì xem ai là tên nhát gan nào.

Darmil nói lớn, tiếp tục quật lấy cây búa trong tay mình. Phản lực từ cú va chạm với tấm khiên làm tay nó có hơi tê, nhưng lại chẳng lấy đó làm e ngại, không ngừng lặp lại từng cú một.

Một cú, hai cú rồi ba cú. Chẳng mấy chốc, số lượng đòn đánh của Darmil lên tấm khiên đã vượt quá con số mười. Hai tay của nó giờ đã tê rần, bắt đầu có cảm giác đau nhức. Nếu là người thông minh, hoặc còn chút tỉnh táo lúc này hẳn sẽ dừng lại, lùi về để tìm cách tấn công khác. Nhưng Darmil không phải là ai trong số hai loại người trên, nên nó vẫn tiếp tục khiến đôi tay mình chịu khổ.

Kayfeitian ở phía sau tấm khiên, cảm nhận được lực tác động vậy mà càng ngày càng mạnh lên thì không kiềm được mà cảm thấy lo sợ. Hắn ta trong thoáng chốc đã cho rằng mình gặp ảo giác, nhưng từng cú nện tiếp theo đã phủ định hoàn toàn nghi ngờ đó.

Kéo dài như thế này hoàn toàn không ổn, Kayfeitian nhận ra như vậy. Sức mạnh của Darmil là rất lớn, nhưng khả năng duy trì sức mạnh đó lâu dài mới khiến hắn ta lo lắng thực sự. Không có gì đảm bảo Kayfeitian sẽ chịu đựng được lâu hơn Darmil cả.

Ý nghĩ là thế, nhưng Kayfeitian cũng không có cách thay đổi tình thế này. Nếu giờ hắn ta từ bỏ phòng thủ mà lao lên tấn công thì chẳng khác nào tìm đường chết cả. Kỹ năng ‘Trảm sát’ của hắn ta không phải dùng để đối chiến, mà là dùng để giết địch.

– Nói gì đi xem- nào!

Darmil hô lớn, nện một búa hết lực nữa vào tấm khiên của Kayfeitian làm hắn ta bị đẩy ngược đi hơn mét. Cú nện với uy lực bạo phát này làm Kayfeitian dù đang ở trạng thái phòng thủ cũng không kiềm được mà kêu lên một tiếng. Hắn ta rõ ràng đã nhận sát thương.

– Chó chết!

Kayfeitian gắt, vứt khiên sang một bên rồi rút đao ra, sẵn sàng dùng kỹ năng của mình luôn. Cú va chạm vừa rồi đã cho thấy rõ ràng rằng quyết định phòng thủ của hắn ta là sai lầm.

Darmil thấy hành động đó của Kayfeitian thì mỉm cười thích thú. Cuối cùng thì tên đối thủ cứng đầu này của nó cũng chịu ra đấu một trận đàng hoàng rồi.

Darmil dậm chân trên đất, phóng người lao đến Kayfeitian cùng với cây búa trong tay được nện thẳng xuống.

Kayfeitian thấy thế, cắn chặt răng đưa tay lên đỡ lấy, đồng thời cầm đao kích hoạt luôn kỹ năng ‘Trảm sát’ của mình mà chém một nhát.

Cú nện búa đầy uy lực của Darmil làm cánh tay dù đã hóa sắt của Kayfeitian gãy cong mất. Thế nhưng đòn tấn công của hắn ta cũng không dừng lại, chém lên ngực của Darmil, để lại một vết thương sâu hoắm.

Máu từ vết thương chảy ra ồ ạt, đau đớn vô cùng. Nhưng lúc này, trên khuôn mặt của Darmil lại chỉ có sự vui sướng cùng thỏa mãn.

Đây mới là điều mà nó mong muốn.

– Tuyệt!

Darmil hô lớn, giơ búa lên nện xuống lần nữa lên người Kayfeitian. Hắn ta lúc này đã gãy mất tay, cũng không ngu ngốc mà dùng phần thân thể khác chống đỡ đòn tấn công chết chóc của Darmil, liền khắc nhảy bổ sang một bên để né.

Sát thương từ kỹ năng ‘Trảm sát’ gây ra là không hề nhỏ. Kayfeitian đã đạt được mục đích của mình rồi, chỉ cần kéo dài thời gian, tìm cơ hội kết liễu Darmil mà thôi.

Darmil đưa mắt nhìn theo dáng hình của của Kayfeitian, lòng cảm thấy khó chịu vô cùng. Hắn ta vậy mà tránh mất rồi, giờ còn lùi đi định bỏ chạy nữa.“Không được…”

– Trở lại đánh tiếp nào!

Darmil nói lớn, lao người đuổi theo Kayfeitian, giơ búa lăm lăm đập xuống.

Kayfeitian ban đầu bước lùi, thấy bị đuổi thì quay người chạy luôn. Có điên mới ở lại đấu cứng với Darmil lúc này.

– Chạy đi đâu…

Darmil cười nói, bước chân ngày càng trở nên nhanh hơn. Tốc độ của Kayfeitian vốn là điểm yếu của hắn ta, chẳng mấy chốc thì bị Darmil đuổi kịp, nện liền một búa xuống.

Kayfeitian cũng biết rõ mình không đủ nhanh, liền nhảy sang một bên mà tránh. Bình thuốc hồi phục khí huyết hắn ta vừa uống đã có chút tác dụng rồi, chỉ cần đợi hồi phục xong thì có thể liều mạng ra đòn ‘Trảm sát’ lần nữa.

Nhưng kế hoạch của Kayfeitian không dễ dàng thực hiện như thế. Hắn ta vừa nhảy tránh đi thì Darmil chợt lấy ra một cái chùy, quật tay ném thẳng vào người hắn ta luôn.

Một tiếng nổ vang lên, cùng với xung chấn từ trên người Kayfeitian lan ra.

Kayfeitian kêu lên đau đớn, rồi ho sặc sụa. Hắn cảm thấy khó thở, tê rần khắp người. Cú va chạm với cái chùy gây sát thương lớn hơn bất cứ đòn tấn công nào hắn từng gánh chịu.

Kayfeitian không suy nghĩ được nhiều, cũng không kịp làm điều đó. Hắn ta vừa mới cắn chặt rằng định ngồi dậy thì đã bị Darmil đập một búa vào lưng tê điếng. Cảm giác khắp người hắn ta giờ đây không còn rõ ràng nữa, nhưng chắc chắn là cả cơ thể đã phế mất rồi.

– Kết thúc rồi.

Darmil trầm giọng bảo, bổ một búa vào đầu Kayfeitian, đập vỡ nát. Thiết nhân quán quân khung hạng Gravito hai năm trước cứ thế tan thành những đốm sáng li ti.

Thông tin chiến thắng trận đấu nhanh chóng hiện lên trong tâm trí của Darmil, nhưng lại không khiến nó vui vẻ chút nào cả. Tất cả cảm xúc giận dữ, hưng phấn, hào hứng vừa nãy cũng chợt trở nên thật nhạt nhòa.

Trận đấu này, không phải thứ mà Darmil đã trông đợi. Thiết nhân Kayfeitian, hắn ta thật sự có sức phỏng thủ rất đáng nể, nhưng cũng quá yếu rồi. Lúc Kayfeitian quyết định chịu lấy một búa mà chém Darmil, nó đã vui đến không màng tới vết thương của mình luôn, để rồi trở nên thất vọng khi hắn ta quay người bỏ chạy.– Cựu quán quân cái gì chứ…

Darmil lầm bầm, mở cửa buồng bước ra ngoài. Người quản lý vẻ mặt ngạc nhiên bước lại chúc mừng mấy câu nhưng Darmil không để ý chút nào, vội vàng rời đi.

– Trời đất! Vừa nãy thật quá dọa người rồi!

Howlei thốt lên, chạy tới vỗ lưng Darmil mấy cái liền.

– Kỳ phùng địch thủ của ta là tuyệt nhất!

Neh hào hứng hô lên. Cô nàng vui vì chiến thắng của Darmil còn hơn nó nữa, tới mức tung hô địch thủ của mình luôn.

– Ha ha. Thường thôi mà.

Darmil cười khì cho qua. Nó có vui đấy, nhưng lại chẳng cảm thấy tự hào gì về chiến thắng của mình cả. Nó thậm chí còn chẳng cảm giác được rằng đó là một trận đấu hẳn hoi.

– Câu này… Câu này nghe thật là ngầu quá đi!

Howlei thốt, nắm lấy vai của Darmil giật mấy cái đầy phấn khích.

– Còn phải nói! – Neh lên tiếng – Tên đó làm sao so được với kỳ phùng địch thủ của ta. Giờ hắn mà gặp Darmil thì sẽ phải trốn xa ba nghìn mét!

Darmil nhăn mặt, không biết phải làm sao cho đúng. Nó thật không có ý xem thường Kayfeitian, chỉ thuận miệng bảo như thế thôi.

Nhưng quả thật, Darmil không hài lòng về tên thiết nhân này. Nó thất vọng.

Darmil không mất quá lâu để tìm quay trở lại hội trường quan sát. Lần này thì cả đoạn đường đều suôn sẻ, không hề gặp phải Tao và Kayfeitian chứ đừng nói là bị cản trở.

Thời gian chờ cho tới trận chung kết là hơn nửa tiếng, còn dư không ít thời gian để Darmil tìm gặp nhóm Turan và Pongru. Dù sao thì đối thủ trận đấu tiếp theo là Natyr, không có gì phải chuẩn bị hay lo lắng cả.

Họ giờ hẳn cũng đang đợi Darmil trở về.

– Là cậu ta! Người đã đánh bại thiết nhân Kayfeitian đến kìa! – một người nào đó hô lên.

– Là tên cầm búa điên cuồng đó!

Tiếng hô nhanh chóng chuyển mọi sự tập trung lên người Darmil khi nó vừa vào hội trường còn chưa được mười giây.

Trong lúc Darmil còn đang hoảng hốt, quay qua quay lại không biết nên làm thế nào thì một dáng hình đã lao ngay đến trước mặt, xô nó ra khỏi hội trường rồi đóng sầm cửa lại, dán luôn một tấm bùa lên đó.

– Không phải đã bảo đợi tôi đến đón cậu rồi sao?

Là Tiffia. Cô ta gắt gỏng với Darmil một câu rồi trước khi nó có thể phản ứng lại thì đã bước vội đi.

– Theo tôi. Mau lên!

Darmil dù lúng túng cũng không còn cách nào ngoài chạy theo. Nó có ngoái đầu lại tìm Neh và Howlei nhưng có vẻ hai người họ đã bị bỏ lại sau cánh cửa mất rồi.

Chương 125: Thành ý của Greiten

Turan ngồi ở ngoài phòng nghỉ, nói dăm ba câu qua lại với Pongru rồi thì cả hai cứ thế giữ im lặng suốt tới giờ. Pongru không thường ít nói như thế này, nhưng dường như cậu ta đang cố giữ khoảng cách với nó.

“Thế này cũng tốt.” Turan nghĩ thầm. Nó cơ bản cũng không có nhiều chuyện cần trao đổi với Pongru. Chuyện hợp tác ở giải đấu Harenthrum này hay lần phản kích sắp tới đều là thông qua Heathier cả, và nó cũng chẳng có ý định hợp tác lâu dài hay lập mối quan hệ gắn bó với nhà Feinter.

Mâu thuẫn giữa các gia tộc với nhau, trước khi đủ mạnh mẽ thì Turan nên tránh thì hơn.

Hồi lâu, Turan nghe được từng bước chân vội vã chạy về phía mình. Pongru cũng nghe được như thế, và cả hai liền khắc vào tư thế sẵn sàng đối phó kẻ địch.

Hình dáng những người chạy đến xuất hiện, và Turan nhanh chóng nhận ra đó là Tiffia cùng Darmil.

“Phải rồi. Trận đấu cũng nên kết thúc rồi nhỉ…” Turan nói thầm. Nó có hơi tập trung suy nghĩ quá nhiều vào những kế hoạch sắp tới nên quên để ý thời gian.

– Darmil! Thi đấu xong rồi à? – Pongru cất tiếng hỏi.

Darmil nghe gọi thì bước lên, cười khì bảo:

– Phải. Thắng rồi.

– Ha ha! Tôi biết cậu nhất định chiến thắng mà!

Pongru cười vang, vẻ hài lòng thật sự. Dù cậu ta rất tin tưởng vào khả năng của Darmil, nhưng cho đến khi nghe được kết quả thì lòng vẫn là lo lắng. Vụ cá cược rõ ràng rất quan trọng với Pongru.

– Darmil thì không có gì đáng ngại. – Tiffia nói – Nhưng Natyr suýt nữa đã thua.

– Thua? – Pongru ngạc nhiên thốt – Không thể nào. Giờ vẫn còn chưa đến lúc thi trận chung kết mà.

Turan cũng hơi bất ngờ. Nó đã kiểm tra qua thông tin tất cả thí sinh khung hạng Gravito rồi, rõ ràng là chỉ có thiết nhân Kayfeitian mới là kẻ có khả năng đánh bại được Natyr mà thôi.

– Không phải thua, là suýt thua. – Tiffia vội đính chính – Tên Folsier dùng thương đó không yếu, ít nhất là mạnh hơn hẳn Natyr.

– Làm tôi hoảng hồn một phen…

Pongru thốt, thở phào nhẹ nhõm.

Turan chau mày lại, nghĩ ngợi về cái tên Folsier này. Nó quả thật đánh giá tên dùng thương này không tệ khi có thể giành chiến thắng tuyệt đối cho tới trước trận đấu với Natyr, nhưng hắn ta không thật sự giỏi như vậy.

Folsier có thể nhanh và mạnh, nhưng tâm lý hắn ta kém vô cùng, số lượng kỹ năng cùng chiêu thức cũng rất ít. Ở khung hạng Gravito này, khi các đối thủ không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu và kỹ năng, cũng như lượng thuộc tính còn chưa phù hợp thì khó mà đối phó được, nhưng ở khung hạng cao hơn thì mọi chuyện lại khác.

Mà Natyr thì không phải là một du hành giả non nớt, mà ngược lại thì đã kinh qua không ít trận chiến rồi. Hơn cả, cô ta còn là người thú nữa, lượng thuộc tính cao hơn bình thường khá nhiều.

“Là do Natyr yếu đi, hay do Folsier đột ngột mạnh lên?” Turan thắc mắc, cẩn thận suy xét tìm câu trả lời.

– Turan, giờ chúng ta làm gì? – Darmil cất tiếng hỏi.

Turan quay sang, không vội trả lời. Nó nghĩ ngợi thêm một lúc nữa về trận đấu của Natyr cùng Folsier, khi xác nhận rằng bản thân không có đủ thông tin thì mới đáp:

– Chờ thôi.

– Chờ? – Darmil thắc mắc – Chúng ta chờ ở đây tới trận chung kết à?

– Không. – Turan bảo, cười nhạt – Chờ Greiten tới gặp chúng ta.

– Greiten?! – Pongru thốt, vẻ ngạc nhiên thấy rõ – Sao hắn ta lại tới đây? Mà hắn ta biết chỗ này ư?

Turan quay sang Pongru, trong một lúc không biết nên nói thế nào cho tốt. Quả thật chính nó là người đã yêu cầu Heathier không tiết lộ cho Pongru, nhưng nó lại không mong bản thân là người giải thích cho cậu ta vào lúc này.

– Chậc. Heathier sẽ chỉ hắn chỗ này. – Turan cất tiếng – Cậu có thể chọn ở lại đây hoặc rời đi.

Pongru chau mày, vẻ khó hiểu cùng lưỡng lự. Hồi lâu, khi đã nhận ra ý của Turan rằng chuyện sắp tới không liên quan tới vụ cá cược mới bảo:

– Tôi sẽ đi. Darmil, mong là sau hôm nay có cơ hội chiến đấu với cậu.

– Được. – Darmil dõng dạc bảo – Tôi rất trông chờ cơ hội đó.

Rồi Pongru dứt khoát quay người rời đi luôn.

Turan nhìn theo bóng lưng Pongru, trong lòng có chút thắc mắc. Nó không hiểu sao lời của cậu ta như thể là hai tổ đội sẽ chia tay tại đây vậy. “Tối nay vẫn còn gặp nhau mà…”

– Turan, gặp ở đây thật sự ổn ư?

Tiffia cất tiếng nói nhỏ, liếc mắt nhìn về phía cánh cửa phòng bên cạnh Turan.

– Không phải lo. – Turan đáp ngay – Chính vì gặp ở đây nên kẻ địch mới không nghĩ được rằng mục tiêu của chúng ở nơi này.

– Ra là vậy…

Tiffia lẩm bẩm, gật gù vẻ đồng tình. Nhưng Turan trông thì thấy rõ cô ta vẫn còn lo lắng rất nhiều, chỉ là tin tưởng quyết định của nó mà thôi.Chẳng lâu sau đó, dáng người béo lùn của Greiten xuất hiện cùng với tên đeo mắt kính đen tên Tao. Greiten nói nhỏ gì đấy với Tao, để hắn ta rời đi rồi mới tiến đến trước Darmil, hơi cúi đầu, cất tiếng:

– Đã thất lễ với cậu rồi, Darmil.

Darmil tỏ vẻ lúng thấy rõ. Cậu ta hoàn toàn không chuẩn bị ứng đối lại với tình huống này.

Turan bước lên, xô Darmil ra sau rồi bảo:

– Lời thừa không cần nói. Vào chuyện chính đi.

Greiten không có vẻ gì là bất ngờ, đưa mắt nhìn Darmil cùng Tiffia ở phía sau một chút, đáp:

– Vụ cá cược với Pongru Feinter, thua thì cũng đã thua rồi. Tôi chỉ mong nhà Altoris không vì chuyện nhỏ này mà gây khó dễ cho nhà Hointarous.

Turan hơi nhướn mày. Dù nó có bảo là “vào chuyện chính”, nhưng vẫn không ngờ là Greiten lại thẳng thắn đến vậy. Hắn ta thậm chí đề cập trực tiếp tới nhà Altoris cùng nhà của mình luôn chứ không hề gián tiếp lấy lòng Darmil hay tổ đội của cậu ta.

“Là thăm dò, hay cơ bản là không tin tưởng?” Turan nghĩ thầm. Nó tất nhiên không cho rằng lời lẽ của Greiten chỉ đơn thuần muốn nhà Altoris bỏ qua cho nhà của hắn ta.

– Nói miệng thì dễ nghe, nhưng lòng người thì khó đoán. – Turan cất tiếng, liếc mắt nhìn Darmil một chút – Thành viên tổ đội của tôi cũng không có đại diện được gì cho nhà Altoris cả.

Greiten nhăn mặt. Hắn ta đã nói thẳng tới mức đó rồi mà Turan vẫn tránh né, nói lảng đi. Khó chịu là vậy, Greiten không thể thể hiện ra ngoài được, gượng cười bảo:

– Ha ha. Turan, cậu cứ đùa. Với khả năng của cậu Darmil thì tương lai vượt qua cha mình là điều hiển nhiên, cũng tức là gia sản nhà Altoris cùng quân đoàn Rumpal đều sẽ thuộc về cậu ấy. Nếu cậu ấy không đại diện được cho nhà Altoris, thì vương quốc Enria này sẽ loạn lên mất.

Turan cười khì. Nó thật sự không thể không khen ngợi sự thẳng thắn đầy mưu mô của Greiten. Nhưng mà hắn ta đã dùng điều đó vào sai chỗ rồi.

Turan quay đầu lại, nhìn Darmil gật nhẹ đầu. Cậu ta thấy vậy liền bước lên, quả quyết bảo:

– Cậu Greiten. Tôi không có chút ý định nào nhận gia sản của nhà mình hay tiếp quản quân đoàn Rumpal cả. Hai thứ đó sau này đều sẽ do anh chị của tôi nắm giữ.

Greiten nhìn Darmil, cố giữ gương mặt mình không biến sắc, nói:

– Không thể nào, cậu Darmil. Việc cậu bị đuổi khỏi nhà có thể gây hiểu nhầm, nhưng sau màn trình diễn của cậu thì người thông minh đều biết chuyện thừa kế là không tránh khỏi mà. Chẳng lẽ-

– Lời của Darmil là thật.

Turan ngắt lời Greiten, xô Darmil ra sau luôn. Xong, nó nói tiếp:

– Nếu cậu Greiten đến đây chỉ để nói bấy nhiêu thì có thể rời đi rồi.

Greiten nhướn mày, nhăn mặt, thật không biết nên phản ứng thế nào trong tình huống này. Hắn ta đến đây với tâm thế nhờ cậy cùng tạ lỗi với Darmil, nhưng giờ mọi chuyện lại thành ra cậu ta không có nhiều cân lượng.

Nhưng có thằng ngu mới vội vàng tin vào cái lời nói kiểu đấy của cả Darmil và Turan.– Ha ha. Tôi còn có một thứ muốn nhờ cậu Darmil xem qua.

Greiten cười nói, lấy ra một chiếc hộp gỗ dài gần mét đưa tới. Hắn ta định đưa cho Darmil nhưng Turan đã chặn ngang, bảo:

– Cứ đưa cho đội trưởng là tôi là được.

Greiten có hơi chần chừ, nhưng rồi cũng đành giao chiếc hộp cho Turan.

– Cái này… chắc không cần trả lại đâu nhỉ? – Turan mỉm cười hỏi.

– A, không cần không cần. – Greiten vội đáp – Xem xong, có thông tin gì báo cho tôi là được.

– Thế thì tốt rồi. Không tiễn.

Turan nói, đưa tay mời rời đi. Greiten thấy vậy thì buồn bực lắm, nhưng cũng chỉ có thể quay người bỏ đi.

– Cuối cùng cũng xong.

Turan nói nhỏ, nhếch miệng cười đắc ý. Tên Greiten này quả thật khó đối phó, nhưng đến cùng thì vẫn không phải là tay to mặt lớn gì.

Turan biết chắc Greiten sẽ mang đồ đến cho mình, khiến Darmil bỏ qua mâu thuẫn gần đây là chuyện nhỏ, tạo mối quan hệ với nhà Altoris mới là chuyện lớn.

“Nếu vậy thì quà không thể quá đơn giản nhỉ…” Turan nói thầm, mở chiếc hộp gỗ ra. Nó xem một hồi thì xác định bên trong có tổng cộng bốn loại đồ: hai quyển sách kỹ năng, năm viên ngọc thô, vài bình thuốc các loại cùng với một cuộn giấy.

Mấy thứ khác thì Turan không vội tìm hiểu, nhưng cuộn giấy thì nó có hơi tò mò, liền lấy mở ra xem.

– Là giấy phép thông quan.

Turan cất tiếng khi thấy Tiffia cùng Darmil bước lại gần sát nó để nhòm.

– Thông quan? Là cho phép chúng ta tới nước khác? – Darmil thắc mắc.

– Không phải loại đó. – Turan đáp – Là để tham gia phó bản.

Cụ thể, giấy phép này cấp quyền cho một tổ đội tham gia phó bản ‘Tàn tích Gufara’ ở vùng đất phía nam của vương quốc Enria. Phó bản này hiện đang thuộc quản lý của quân đoàn Người cầu phúc mà nhà Hointarous có quan hệ khá gần gũi.

Thông thường, một tổ đội luôn có thể trả phí để được sắp xếp một thời điểm tham gia càn quét phó bản dưới quyền quản lý của tổ chức nào đó. Nhưng giấy phép thông quan trong tay Turan là loại hình ưu tiên, cũng tức là có thể dùng để lập tức tham gia càn quét nếu cổng vào phó bản đang mở.

Ngoài ra, tờ giấy phép không phải loại dùng một lần, mà có hạn dùng trong suốt mười năm. Dù tổ đội Turan không định lẩn quẩn quanh một phó bản suốt khoảng thời gian dài như thế, nhưng vẫn có thể dùng vào những mục đích khác.

“Vấn đề là cấp của phó bản này không thấp…” Turan lẩm bẩm. ‘Tàn tích Gufara’ là một phó bản có cấp độ là 10, hoàn toàn vượt xa Thần cấp hiện tại của Darmil chứ đừng nói là nó hay Tiffia. “Trong thời gian ngắn chắc là không cần dùng tới.”

– Nói vậy, chúng ta sắp được đi du hành!? – Darmil thốt.

– Không. – Turan nói vội – Ý tôi là tờ giấy phép này trong tương lai gần sẽ không cần dùng tới. Nhưng mà du hành thì vẫn là cần thiết. Tôi đã lên kế hoạch cho tổ đội chúng ta tham gia sự kiện Appaprithietra tổ chức sau hai tuần nữa.

Mấy chuyến du hành nhằm gia tăng Thần cấp này thì Darmil có thể không cần tham gia vì đã Thần cấp 4 rồi, nhưng Turan chỉ mới Thần cấp 2 thôi, và Tiffia thậm chí còn chưa đột phá Nihr nữa.

“Thật đáng lo…” Turan nói thầm, quay đầu nhìn Tiffia một chút. Tiffia không phải ngốc, rất nhanh nhận ra ý của nó, bảo:

– Cho dù giờ tôi lập tức thực hiện thì cũng không kịp tham gia sự kiện đâu.

Turan không đáp, cố giấu một tiếng thở dài. Nó tất nhiên biết rõ là không kịp. Quãng đường từ đây đến rừng Cultiven nơi Tiffia bị đuổi khỏi mất hơn năm ngày thời gian. Nếu tính cả thời gian Tiffia thực hiện thử thách rồi vội vã trở về thì cùng lắm chỉ gần kịp tham gia mà thôi.

Nhưng tình hình là Tiffia không có ý định rời đi ngay hôm nay, và rõ ràng việc trở về rừng Cultiven không hề đơn giản, càng không cần phải tính đến chuyện thử thách Thần thánh khó đến mức khiến cô ta e ngại mãi không dám quay về thực hiện.

– Cũng không cần áp lực quá. – Turan lên tiếng – Sự kiện này nhằm cổ vũ mọi người tham gia vào cuộc tranh đua Thần cấp nên sẽ không quá kịch liệt. Thần cấp của các thí sinh cũng bị giới hạn ở Thần cấp 5 nên vẫn là phù hợp với chúng ta.

Turan ngừng một chút, nhìn một lượt Darmil với Tiffia rồi mới nói tiếp:

– Chỉ là, chúng ta nhất định phải giành được giải quán quân.

Mặt Tiffia cứng lại vì ngạc nhiên, còn Darmil thì bật cười ha ha, nói lớn:

– Tất nhiên là chúng ta nhắm tới phần thưởng cao nhất rồi! Quả đúng là đội trưởng của tôi!

Turan thấy phản ứng của hai người thì rất hài lòng. Ít ra thì không có ai quát với nó rằng điều đó là bất khả thi. Cái Turan cần không gì hơn là tinh thần hướng tới chiến thẳng của cả đội.

“Mong là hai tuần tới không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau