VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Chiến thắng không xứng đáng

Darmil cất bước tiến vào trong tòa nhà. Nó đưa mắt nhìn xung quanh một lúc. Không có gì đáng lưu ý cả.

Darmil dạo vòng quanh một chút, xác định rằng tên xạ thủ không có ở đây, bắt đầu tiến lên tầng trên.

Ở tầng hai, Darmil lại tiếp tục quan sát, lòng vòng xung quanh tìm kiếm rồi khi không thấy kẻ địch, tiến lên lần nữa.

Cứ thế, sáu tầng liên tiếp bị Darmil bỏ qua, lên thẳng đến tầng thứ bảy, cũng chính là tầng mà nó đã trông thấy tên xạ thủ lúc còn ở trên đường.

Cảm giác nguy hiểm chợt phủ lên người Darmil. Cảm giác này không quá dữ dội như những lần trước, mà chỉ như một chút ngứa ngáy nhẹ trên người. Darmil không hiểu lắm về các dấu hiệu, nhưng nó đoán là tên xạ thủ đang ở ngay tại tầng bảy này. Có thể tên xạ thủ đang nhắm thẳng vào người Darmil, cũng có thể hắn ta đang chực kích hoạt một quả bom lắp sẵn, nhưng dù có là gì thì nó cũng không định dừng bước.

Rồi Darmil tiến về phía trước, từng bước một. Cây búa trên tay được nó siết chặt lại, sẵn sàng quật một cú thật mạnh vào kẻ địch bất cứ lúc nào.

Darmil thật sự tức giận. Nó đã chịu quá đủ một trận đấu mà kẻ địch hết trốn đông thì lẩn tây rồi.

Tiếng súng bất chợt nổ lên rất gần Darmil, cùng lúc đó là bên thái dương phải nó trở nên đau nhói, và nóng hổi. Một viên đạn vừa được bắn thẳng vào đó nhưng lại bị bật ra ngay, chỉ rút đi một lượng lớn khí huyết cùng nguyên khí của Darmil. Đây là nhờ có kỹ năng ‘Chống đỡ’ mà nó vừa kích hoạt.

Darmil quay đầu sang, nhìn chằm chằm về phía kẻ đã bắn ra phát đạn vừa rồi. Hắn ta vận một tấm áo khoác trùm kín đầu nhưng dưới lớp áo trùm đó, Darmil có thể thấy rõ sự sợ hãi của hắn ta; không phải thông qua ánh mắt hay hơi thở, mà chỉ đơn giản bằng bản năng.

Tên xạ thủ hoảng hốt bước lùi về sau, trên tay cầm một bộ điều khiển nào đó, vụng về bấm lấy.

Một vụ nổ bùng lên ngay sau lưng Darmil hất văng nó về phía trước. Cả người Darmil đau nhói, và nóng rát vô cùng.

Nhưng Darmil mặc, lồm cồm đứng dậy. Nó không biết lượng khí huyết mình còn lại là bao nhiêu, hay rằng bản thân có thể chống chịu thêm bao lâu nữa. Dù vậy, bước chân của Darmil vẫn tiến tới trước rất từ tốn, tay kéo lê theo chiếc búa của mình.

Tên xạ thủ thấy Darmil sau vụ nổ vẫn còn sống để tiếp tục đi về phía mình thì trở nên hoảng loạn, vứt cả khẩu súng ngắm đi mà lấy ra một khẩu súng lục. Rồi hắn ta bắt đầu nã từng viên đạn một vào người Darmil, chốc thì hết cả băng.

Thần cấp của tên xạ thủ là 5, hơn Darmil một cấp, nhưng lượng sát thương gây ra của cả băng đạn vẫn là không đủ để kết liễu, chỉ khiến máu me tràn khắp người Darmil. Dáng hình một thân xác be bét máu lê người về phía trước cùng với một chiếc búa lớn trông vào thật sự khiến bất kỳ ai cũng có một phen hoảng hồn.

Nhưng rồi Darmil cũng dừng lại, ngay khi cách tên xạ thủ đang đứng sát tường chỉ còn mười mét.

Tên xạ thủ thấy vậy, không kiềm được mà nở một nụ cười mừng rỡ. Rồi hắn ta cười vang thành tiếng.

Darmil không hiểu vì sao tên xạ thủ lại cười, cũng chẳng quan âm. Nó từ từ nâng chiếc búa của mình lên cao, rồi trước vẻ mặt cứng đờ lại của tên xạ thủ mà quật một cú hết lực từ trên xuống. Kỹ năng ‘Xung chấn’ và ‘Búa tạ’ của nó cùng lúc đó cũng được kích hoạt cùng nhau.

Cú quật đập mạnh xuống sàn, tạo ra một cơn xung chấn lớn, ngay sau đó là từng lớp bê tông đổ vỡ lan dần ra các phía, nhưng nhanh nhất là thẳng đến tên xạ thủ. Xung chấn lan đến đâm thẳng vào người tên xạ thủ làm cả người hắn ta bị ép lại, rồi chợt từng đợt máu từ cơ thể hắn ta phún ra.

Darmil ra đòn xong thì cũng chẳng buồn làm gì thêm nữa, đứng im đó nhìn lấy kẻ địch của mình gục người xuống, máu tràn ra xung quanh. Trên mặt hắn ta là sự kinh hãi, không thể tin được hay là tuyệt vọng, Darmil không biết, nhưng rõ ràng là đã không trông còn nguyên vẹn nữa rồi.

Trận đấu kết thúc với phần thắng thuộc về Darmil, nhưng lại không khiến nó vui vẻ một chút nào.

Đây không phải là một trận đấu mà Darmil trông chờ.

“Và tên Howlei đã trốn đâu mất rồi chứ…”

Darmil mở cửa buồng cỗ máy đồng bộ bước ra ngoài. Đầu nó có hơi đau, có lẽ là di chứng từ tình trạng bán sống bán chết vừa nãy.

Lượng khí huyết còn lại lúc đó của Darmil chỉ có chưa đến năm phần trăm, hoàn toàn duy trì được là nhờ bình thuốc hồi phục khí huyết nó uống trước đấy. Nếu tên xạ thủ giữ đủ bình tĩnh để thay đạn rồi bắn tiếp thì có thể người thua trận đã là nó rồi. Nguyên khí trong người đó vốn đã cạn sạch, không thể tiếp tục kích hoạt kỹ năng ‘Chống đỡ’ thêm lần nào nữa cả.

Mà bản thân Darmil cũng không nghĩ được nhiều đến như vậy. Cái nó quan tâm lúc đó đã không còn là chiến thắng nữa, mà chỉ đơn thuần là đánh bại, trừng trị kẻ địch mà thôi. Nếu nó có thua thì khi ra ngoài cũng sẽ tìm bằng được tên xạ thủ để làm một trận ra trò.

– Ng-ngươi làm thế nào chống chịu được vậy?!

Một giọng nói thốt lên bên cạnh Darmil. Nó quay qua thì thấy đó là Neh, mà tất nhiên chỉ có cô ta mới đến làm phiền nó ngay khi kết thúc trận đấu.

– Tôi mặc kệ. – Darmil hời hợt bảo.

– Ngươi mặc kệ? – Neh thắc mắc – Mặc kệ là có thể chống chịu được?Darmil nhướn mày nhìn lấy Neh. Vẻ mặt cô ta lúc này cho thấy lời cô ta vừa nói là lời chân thật, không có chút ý châm chọc nào.

Darmil chợt có cảm giác thấu hiểu Turan khi nói chuyện với mình rồi.

– Là mặc kệ cô!

Darmil gắt, quay người rời đi.

Neh nghe xong thì ngơ ra một lúc, sau đó thì tức giận giậm chân mấy cái, nhưng rồi cũng là chạy theo Darmil.

Trận đấu kế tiếp của Darmil phải chờ tới hai trận nữa, nên nó quyết định tới hội trường quan sát xem thử thế nào. Bản thân nó cũng có chút lo lắng cho Turan cùng Camilier, nghe rằng họ bị hạ độc ở nhà hàng Schwire mà nó từng ăn qua.

“Biết ngay là nhà hàng đó không có gì tốt mà!”

– Trận đấu ấn tượng đấy.

Một tiếng nói bất chợt vang lên khi Darmil vừa bước vào hội trường quan sát.

Là Turan.

– A, Turan! – Darmil thốt – Cậu vẫn ổn đấy chứ.

– Phải, vẫn ổn. – Turan cười nhếch mép đáp, quay sang Neh – Cô đây là…?

Darmil có chút lúng túng không biết nên giải thích thế nào. Trận đấu mà nó đã tự ý hứa với Neh cũng chưa nói gì với Turan cả.

– Đây là ai vậy, Darmil? – Neh thắc mắc.

– Tôi là đội trưởng của cậu ta. – Turan vội bảo – Tôi nghĩ cô nên tự giới thiệu thì hơn.

– Á à! – Neh thốt – Ngươi là đội trưởng của tên này, vậy thì cũng là kẻ thù của ta! Chờ mai ta đối phó với tên này xong thì sẽ tới ngươi.
Darmil nghe, đồng thời cảm thấy mấy nắm đấm nhỏ thụi vào mạn sườn mình thì nhăn mặt. Cô nàng này rõ ràng là được nước lấn tới.

– Tôi nhớ không nhầm thì cô đã bại trận trước Darmil rồi thì phải. – Turan nhướn mày bảo – Hay là tôi nhớ nhầm?

– A! Ngươi… Trận đó không nói lên được gì cả. Xem này!

Neh nói rồi phất tay làm cử chỉ gì đấy. Ngay sau đó, con hổ trắng đứng bên cạnh cô ta nhảy chồm về phía trước, hướng thẳng Turan mà gầm lên một tiếng đầy dũng mãnh.

Nhưng tiếng gầm thị uy của con hổ im bặt chỉ sau chưa đầy một giây khi khẩu súng Mabatum của Turan chỉa sát vào đầu con vật, chừng có thể nổ súng bất cứ lúc nào.

Một tia sáng vàng kim chợt lóe lên, đâm thẳng về phía Turan. Nhưng tia sáng rất nhanh chuyển hướng đi ngay trước cậu ta khi suýt nữa thì va chạm vào một tia sáng trắng khác. Tia sáng vàng chốc thì dừng lại, hiện ra là một con chim lông vàng đang vỗ cánh; còn tia sáng trắng thì là lưỡi kiếm của Turan, giờ đang chĩa thẳng về phía con chim bay ở xa.

Con hổ trước họng súng, dù không còn dữ dằn như trước nhưng vẫn gầm gừ không chịu thua, thậm chí trông còn có vẻ muốn bật lại. Neh thấy vậy thì vội thốt:

– Bah! Không được loạn, quay về!

Con hổ trắng không kiềm lòng lắm nhưng rồi cũng đành quay người, lủi thủi bước trở lại bên cạnh Neh. Chú chim lông vàng thấy thế cũng bay trở về, đáp lên lưng con vật. Uy thế cả ba trong vài giây ngắn ngủi liền mất đi cả.

– Dọa tôi hết cả hồn hà.

Turan thốt, giọng cố tình run lên, kèm theo một chút âm cao đầy ý châm chọc. Darmil trông vậy thì cũng không nhịn được bật cười thành tiếng.

– Ngươi-ngươi ăn gian! – Neh gắt – Các người đều là chơi ăn gian!

Turan nghe, chợt quay sang Darmil quắc mắc nhìn, gằn giọng:

– Ăn gian? Thế tên xạ thủ đánh cho Darmil đến chết lên chết xuống, hắn ta có ăn gian không?

Darmil giật mình, cảm giác cay xé không biết từ đâu xộc lên mũi nó đến đau rát. Sau đó, Darmil chỉ cảm thấy cả người như vô lực, trở nên bần thần.

“Phải. Hắn ta đâu có ăn gian…” Darmil lẩm bẩm. Nó biết mình ngốc, nhưng trận đấu vừa nãy thật là quá ngu ngốc rồi. Cho dù là phong cách chiến đấu của nó có là lấy đòn đổi đòn đi nữa thì cũng phải biết đổi đòn cho hợp lý với kẻ địch, hoặc ít ra thì ngay khi vừa trông thấy tên xạ thủ, nó đã phải lao ngay tới mà tấn công rồi.

Nhưng Darmil đã để cơn giận của mình lấn át, từ bỏ hết các phương án hợp lý mà Turan từng đề xuất để rồi suýt hại chết chính mình.

Nếu trận đấu vừa rồi Darmil thất bại, thì đó không chỉ là thất bại của nó, mà là còn cho cả tổ đội của nó, tổ đội Pongru, và hơn hết là cho Turan.

Turan không thể chấp nhận được sự thất bại đáng khinh như thế. Và ngay bây giờ cậu ta đang mắng vào mặt Darmil.

Darmil biết đây là lỗi của mình, không trốn tránh, bảo:

– Tôi xi-

– Hắn ta chính là chơi ăn gian! – Neh thốt – Nam nhân mà lại chơi trò bắn lén với cả đặt mìn như thế, hắn ta đây là không có cái đó à?!

Vẻ mặt nghiêm túc của Turan cứng lại. Hai mắt cậu ta nhìn Neh, rồi quay sang nhìn Darmil, cậu ta hỏi:

– Cái con điên này cậu kiếm đâu ra vậy?

– Ngươi mới điên! – Neh gắt – Cả nhà ngươi đều điên!

Darmil trông, chẳng biết nên đáp thế nào. Nhưng nó chợt muốn cười, dù chẳng biết rõ ràng là vì sao, rồi cứ thế bật cười thành tiếng luôn.

Chương 117: Hành động của Greiten

Turan nói một hồi thì quyết định không đôi co với Neh nữa mà làm ngơ cô ta. Cô gái này hoàn toàn không chịu nói lý lẽ một chút nào, hoàn toàn chỉ muốn cãi nhau rồi kéo người khác vào một trận đấu với mình.

Tóm lại, cô ta là một cục phiền phức.

Turan cùng Darmil tìm quay trở lại chỗ ngồi của mình. Nhưng cả hai đi chưa được mấy bước thì đã thấy từ xa một đám cãi vã, và Turan rất nhanh chóng nhận ra một bên trong đó không ai khác chính là mấy người tổ đội Pongru.

– Các người đừng có vô lý! Nếu không làm cho ra lẽ, đừng hòng tôi bỏ qua!

Là tiếng của Pongru. Cậu ta nói lớn, trừng mắt nhìn chăm chăm một tên trông có hơi béo mập, lùn hơn mình cả một cái đầu.

– Nhảm nhí quá đó, Pongru à. Ai ở đây cũng đều thấy rằng chính cô ta lao đến tấn công tôi. Nếu không phải tôi nhanh trí phản công thì giờ cậu có lớn miệng như vậy không?

Tên lùn béo bĩu môi bảo, không chút kiêng dè đối với Pongru. Hắn ta nói xong thì cất một bước tiến lại chỗ Natyr đang được Phalsia đỡ lấy, trông rõ ràng là muốn đẩy chuyện trở nên căng thẳng hơn.

– Dừng bước ở đây được rồi, cậu Greiten.

Heathier tiến lên chặn bước tên béo mập, trầm giọng nói.

Greiten trông thấy Heathier thì thoáng hoảng hốt, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, nhếch miệng cười bảo:

– Hay cho ông, Heathier. Nhà chúng tôi bỏ bao nhiêu tiền và vật mời ông về mà không được, thế mà ông lại chạy đến làm hầu cho tên phế vật này.

Heathier rõ ràng là bị chọc tức, nhưng cố kiềm xuống, vừa định mở miệng đáp lời thì Pongru đã gắt:

– Con mẹ nó ngươi bảo ai phế vật tên mập kia! Có dám đấu với thằng này một trận?!

Greiten không vội đáp mà nhìn Pongru một chút, sau đó lại nhìn Heathier cùng Natyr. Rồi hắn ta cười khẩy một tiếng, bảo:

– Đấu, không phải là không được. Chỉ là chờ vụ cá cược giữa hai ta kết thúc đã.

Pongru nhướn mày, nhăn mặt, rõ ràng là tức giận, đã không còn kiềm được nữa. Cậu ta hoàn toàn biết đòn đánh vừa rồi của Greiten đã gây thương tích không nhỏ cho Natyr, chắc chắn là cố tình. Giờ nghe lời cùng thái độ khiêu khích của Greiten, Pongru có muốn chịu đựng cũng không thể chịu đựng thêm được.

Nhưng Pongru không có cơ hội ra tay khi Turan đã bước đến chen vào giữa hai người. Nó cũng biết chỉ dựa vào bản thân thì không đủ để cản Pongru, thế nên đã nhờ Darmil giữ cậu ta đứng yên tại chỗ.

– Đúng là trăm nghe không bằng một thấy. Không ngờ là cậu chủ nhà Hointarous lại có sở thích trêu chọc con gái nhà người ta đấy.

Turan cất tiếng, cố ý dùng giọng điệu kinh ngạc pha lẫn xem thường để khích Greiten. Nó biết rõ tình huống lúc này không thể dùng lý lẽ để giải quyết vấn đề. Cơ bản thì dù có làm rõ được mọi chuyện cũng không khiến Natyr hồi phục nhanh chóng được.

Tuy nhiên, Turan thật sự không hiểu vì lý do gì mà Greiten lại tìm cách gây khó dễ cho Natyr vào lúc này. Dù một người nếu bị thương thì tham gia thi đấu trong thế giới giả lập sẽ gặp không ít bất lợi, nhưng trận đấu của cô ta vẫn còn phải chờ thêm một trận nữa. Mặt khác, thiết nhân Kayfeitian sẽ đối đầu với Darmil trước, chứ không phải Natyr. Phải đến trận chung kết thì hai người này mới có cơ hội đấu với nhau.

“Chẳng lẽ đối thủ sắp tới mới là con bài tẩy của hắn ta?” Turan chợt nghĩ, và nó thấy điều này thực rất có khả năng. “Nhưng kể cả việc đó là thật thì đòn đánh của hắn ta có thể gây ảnh hưởng gì?”

– Tao, tên này là ai?

Greiten cất tiếng hỏi. Ngay sau đó, một tên tóc bạc đeo kính đen từ phía sau bước lên, cúi người nói nhỏ:

– Turan. Là đội trưởng đang hợp tác cùng với tổ đội Pongru. Một thành viên tổ đội của hắn ta được điều tra có thể là cậu ấm nhà Altoris. Kẻ hầu nghĩ tạm thời nên tránh-

– Ta làm việc không cần ngươi chỉ dạy. – Greiten gằn giọng.
Tên tóc bạc thoáng qua một chút khó chịu, nhưng vẫn kính cẩn bảo:

– Vâng, thưa cậu chủ.

– Cậu đây tên là Turan nhỉ?

Greiten hỏi, miễn cưỡng nở một nụ cười xã giao. Hắn ta dù nói lời khó nghe với người của mình nhưng vẫn biết không nên làm căng với Turan, hay đúng hơn là với đội trưởng của Darmil.

Turan nhìn Greiten một chút, có hơi bất ngờ trước phản ứng của hắn ta. Nó đã trông chờ một cơn giận, hoặc lời nói móc, mỉa mai nào đó, nhưng rõ ràng là tên béo này khó đối phó hơn nó tưởng.

“Thế này cũng tốt…”

Turan lúc trước đã có một cuộc điều tra nhỏ về thân thế của Greiten cùng Pongru. Cả hai người đều là con thứ thuộc dòng chính của hai gia tộc đã đối đầu với nhau gần trăm năm ở vương quốc Enria này. Suốt chiều dài lịch sử, dù hai nhà này không nắm giữ vai trò chủ chốt gì nhưng sức mạnh tổng hợp của bất kỳ nhà nào cũng đều có thể chống đỡ một nửa vương quốc đối phó với phần còn lại.

Thông tin là vậy, nhưng Turan nhận ra rằng nhà Hointarous cùng Feinter không tham gia vào dòng lịch sử là vì dè chừng đối phương. Chỉ cần một bên hành động, bên còn lại sẽ không ngần ngại tiếp sức cho hoàng gia để đè xuống. Trong khi đó, hoàng gia thì muốn giữ thế cân bằng của cả hai bên.

Tuy nhiên, nhìn tình hình thực tế sau Đại Thánh Thế thì thế lực cả hai nhà này đều giảm mạnh, và đều đã đầu nhập, hoặc hợp tác cùng với các phe phái lớn để sống qua cuộc càn quét quý tộc của vương triều.

Dù sao thì, thời đại cũ đã qua rồi. Kẻ lỗi thời chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.

Thế nên Darmil có trọng lượng vô cùng lớn trong việc cầm chừng không chỉ mâu thuẫn giữa Pongru với Greiten mà còn cả giữa nhà Hointarous với nhà Feinter. Quân đoàn Rumpal có thể không đủ sức mạnh để đè ép hoàn toàn một nhà nào vì còn e ngại các thế lực khác, nhưng thay vì thêm một kẻ địch, chi bằng là bớt đi một kẻ địch.

– Không ngờ là cậu chủ nhỏ của nhà Hointarous cũng biết đến tôi.

Turan cười bảo. Nó biết giờ vẫn chưa phải là lúc nên làm căng với nhà Hointarous, hay đúng hơn là không nên đứng hẳn về phía nhà Feinter. Việc đứng lưng chừng giữa mâu thuẫn của hai nhà, đồng thời không ủng hộ bất kỳ ai mới là mang lại lợi ích lớn nhất cho tổ đội của Turan.

Mặt khác, Turan cần tìm ra lý do nằm đằng sau hành động gây khó dễ cho Natyr của Greiten ngay lúc này. Dù giao kèo giữa nó và Heathier không bao gồm việc Natyr phải đến được vòng chung kết, nhưng nếu để mặc cho Greiten được lợi và thắng cá cược thì sẽ rất khó cho sự hợp tác sau này, không chỉ với tổ đội Pongru mà còn cả với Greiten.

– Hiểu biết rộng một chút, là tốt.Greiten nhăn mày đáp, dáng vẻ có hơi vội vã. Hắn ta trông như đang muốn ra tay làm gì đó nhưng vì sự xuất hiện bất ngờ của Turan cùng Darmil mà không làm được.

– Vậy, chuyện này…?

Turan nói, đi thẳng vào vấn đề luôn. Greiten đã chứng minh rõ bản thân là người cẩn trọng, sẽ không dễ dàng để lộ ý đồ của mình. Nếu đã vậy thì Turan không cần phải dây dưa thêm làm gì nữa, chỉ cần cản được hắn ta ngay lúc này là đã đủ.

– Là hiểu nhầm thôi. – Greiten vội nói – Tôi sẽ đi ngay. Khi khác có cơ hội sẽ nói chuyện cùng cậu.

Greiten sau đó dứt khoát quay người đi luôn. Turan không cản, cũng không đáp lời gì. Nó nhìn theo bóng lưng của dáng người béo mập kia, trong lòng không hiểu nổi dấy lên một chút bất an.

Turan biết nó có thể hay nghĩ nhiều, nhưng cảm giác bản thân chưa bao giờ là sai.

“Hắn giả bộ!?” Turan thốt thầm, vội quay người chạy đi kiểm tra Natyr. Cô gái có dáng người nhỏ nhắn nhăn mặt nhìn trừng trừng lấy Greiten, sự hận thù có thể rõ. Dù vậy, cô ta trông không có vẻ gì là có thể tự mình đứng được.

– Cô ta bị thế này bao lâu rồi? – Turan cất tiếng hỏi.

Phalsia trông thấy dáng vẻ vội vã cùng câu hỏi bất chợt của Turan thì có hơi hoảng hốt, mất đến hai giây mới đáp lời:

– T-tầm năm phút rồi.

Turan nhìn bình thuốc hồi phục khí huyết trên tay của Phalsia, biết rằng đã được dùng từ lâu. Theo lời của Phalsia thì năm phút đã trôi qua, vậy mà tình trạng của Natyr không hề khá hơn chút nào cả. Thuốc hồi phục dù phẩm chất có kém một tí cũng không thể nào lại hiệu quả chậm đến như thế.

– Đừng lo, chỉ là chút trò vặt của Greiten mà thôi.

Một tiếng nói chợt vang lên. Là Heathier. Ông ta sau đó bước đến, đặt một tấm bùa lên bụng Natyr, khẽ dẫn vào đó một ít ma năng làm tấm bùa phát sáng lên rồi tan ra thành những đốm sáng li ti thấm lên người cô ta. Cô gái người thú rên nhẹ vài tiếng, rồi chợt nhắm nghiền hai mắt lại, toàn thân thả lỏng, không còn chút sức lực.

“Ngủ rồi?” Turan nghĩ, quay đầu sang nhìn Heathier. Nó thật muốn dùng kỹ năng chủ đạo của mình kiểm tra xem thứ ông ta vừa dùng là gì.

– Nghỉ ngơi một lúc, tỉnh lại có thể coi như khỏe hẳn rồi. – Heathier cất tiếng.

Nhìn dáng vẻ đầy tự tin của Heathier, Turan cho là ông ta thật sự đã giải quyết được vấn đề của Natyr.

– Xem ra tôi lo thừa rồi. – Turan nói.

– Không hề. – Heathier vội bảo – Nếu không có cậu ra mặt thì Pongru đã bị Greiten khiêu khích thành công rồi. Mà nếu tôi bỏ mặc Natyr để cản thì tay chân của hắn ta sẽ ra tay với cô ấy. Greiten, hắn ta thật sự khó chơi.

Turan không phản đối. Lời nó vừa nói chỉ là khách sáo mà thôi. Nhưng Heathier lên tiếng công nhận thì cho thấy ông ta rõ ràng rất cảm kích hành động của Turan.

– Cám ơn hai người, Turan, Darmil.

Pongru bước tới, cúi người bảo. Cơn giận của cậu ta vẫn còn đó, hẳn là mong muốn đấu với Greiten không hề thay đổi.

– Ha ha! – Darmil cười lớn – Đó là việc tôi nên làm mà!

Turan nhìn dáng vẻ không biết chuyện gì đang xảy ra của Darmil, tặc lưỡi một cái. Quả thật, công lớn lần này vẫn là thuộc về cậu ta.

Chương 118: Tìm kiếm và đánh đuổi

Turan quay đầu nhìn xung quanh một lúc. Nó không thấy Tiffia và Camilier đâu cả.

– Tiffia và Camilier đâu rồi? – Turan thắc mắc.

– Hửm? Hai người họ không phải đi tìm cậu sao?

Sự ngạc nhiên trên khuôn mặt của Pongru cho thấy rõ rằng cậu ta không nói dối. Pongru cũng không có lý do gì để nói dối Turan cả.

Nhưng chính vì vậy mà sự lo lắng mới bùng lên trong lòng Turan. Nó vốn tưởng Tiffia cùng Camilier vì tránh né mâu thuẫn giữa Pongru và Greiten nên mới tạm lánh đi chỗ nào đó mà thôi.

– Heathier, chuyện này là sao? – Turan quay người hỏi.

Heathier thấy vẻ hốt hoảng của Turan, vội trấn an:

– Đừng hoảng, Turan. Hai người họ có lẽ chỉ ở gần đây thôi.

Turan xì một tiếng. Cái nó đang hỏi là lý do vì sao Heathier lại để Tiffia và Camilier rời đi tìm mình, nhưng đáp lại chỉ là lời trấn an vô nghĩa.

– Ông để cho họ đi? – Turan gằn giọng.

– Là tôi, Turan. – Pongru vội nói – Camilier bảo có chuyện quan trọng cần nói với cậu rồi rời đi ngay. Tiffia cùng tôi đuổi theo nhưng tôi lại bị đám người Greiten chặn. Là tôi không cản họ lại được.

Turan muốn chửi, nhưng may là nó kiềm lại được. Tình huống lúc này thì nổi giận chỉ khiến mọi việc càng thêm tệ, và tất nhiên là nó không mong muốn như vậy chút nào. Hơn cả, không có vẻ là lỗi của bất kỳ ai ở đây cả.

“Camilier muốn nói gì chứ?” Turan chợt nghĩ, nhưng nó liền khắc bỏ qua ý nghĩ đó của mình. Cái nó cần tập trung vào lúc này là tìm kiếm Tiffia và Camilier.

– Chúng ta nên chia ra tìm họ. – Heathier lên tiếng – Bốn người chúng tôi sẽ hỗ trợ cậu, Turan.

Turan nhìn Heathier một chút. Lời đề nghị của ông ta quả là tốt, nhưng nó không muốn khiến mình ngược lại mắc nợ ông ta chút nào. Hơn cả, nếu ông ta muốn giúp, thì là nên ngăn tình huống hiện tại xảy ra. Sự hời hợt cùng thiếu trách nhiệm của Heathier khiến Turan cảm thấy không nên nhờ vả ông ta thì tốt hơn.

– Không cần. – Turan đáp – Ông nên lo cho Natyr thì hơn, Greiten có thể lại gây chuyện bất cứ lúc nào.

– Như vậy sao đ-

– Đừng loạn. – Turan gằn giọng – Tôi tự có cách.

Nói rồi Turan bước vội rời đi luôn. Darmil đuổi ngay theo, cất tiếng hỏi:

– Giờ nên làm gì, Turan?

Turan không biết rõ, chính nó cũng đang cố vắt óc nghĩ cách đây.

– Ngươi muốn tìm người? Ta có cách.

Bước chân của Turan ngừng lại khi nghe thấy tiếng nói ngay bên cạnh mình. Nó quay qua thì thấy một cô gái tóc xanh cột cao hai bên chỉ cao tới ngực mình.

Neh, cô ta dù bị làm ngơ vẫn đi theo cả hai từ nãy đến giờ.

– Cách gì?

Turan hỏi. Nó không định nhờ vả Neh, mang ơn cô ta hẳn không đem lại chuyện gì tốt lành cả. Nhưng nếu cách của cô ta có hiệu quả chắc chắn thì nó không ngại mang lên cục phiền phức to đùng này.

– Ngươi có vật dụng tùy thân của hai người họ không? – Neh hỏi – Thứ thường tiếp xúc với hai người đó cũng được.

Yêu cầu có hơi bất ngờ, Turan khó mà nghĩ ra được. Một tên thanh niên như nó thì đâu có lý do gì giữ lấy đồ vật của hai cô gái đâu.

– Thứ này chắc là được.

Turan cất tiếng, lấy ra một tấm vải sờn đưa cho Neh. Đây là tấm chăn mỏng mà Camilier đã mang trên người khi bỏ trốn khỏi hầu tước Ferrmen. Turan không có lý do vứt đi nên từ đó tới giờ vẫn để trong túi trữ vật của mình.

– Mùi kinh thật! – Neh nhăn mặt thốt.

Turan chau mày, có hơi khó chịu khi nghe vậy. Tấm chăn của Camilier quả thật hơi có mùi, nhưng chỉ khi ghé sát lại ngửi mà thôi.

“Cô ta mũi chó à?!”

– Được rồi. Theo ta.

Neh nói rồi xoay người bước thẳng theo một hướng.

“Chỉ vậy thôi?” Turan ngạc nhiên. Nó còn tưởng Neh sẽ đưa tấm chăn cho con hổ trắng hay đại bàng lông vàng của cô ta để nhờ chúng theo mùi tìm, vậy mà chính cô ta mới là người làm điều đó.

Turan chạy theo Neh ra khỏi hội trường quan sát, lần theo hành lang rồi rẽ sang lối thoát hiểm. Đến lúc này thì nó đã có thể cảm giác được chút sự quen thuộc đến từ trước mặt mình.

“Là linh hồn song sinh.” Turan thốt thầm, bước chân bất giác trở nên nhanh nhẹn hơn, vượt qua cả Neh. “Cô ta thức tỉnh rồi ư?”

– Các ngươi là ai?Tiếng nói lớn chợt vang lên từ sau cánh cửa mở hờ trước mặt chỉ cách Turan có vài mét. Là tiếng của Tiffia.

Không chút do dự, Turan chạy ngay đến mở toang cửa xông ra ngoài.

– Không phải việc của ngươi!

Tiếng gắt phát ra từ người thanh niên vận bộ đồng phục nhân viên lau dọn của tòa nhà. Rồi hắn ta lao đến Tiffia với cây chổi lau nhà có đầu trên là một mũi giáo của mình.

Tiffia không ngần ngại giơ bùa lên trước mặt, cầm một viên ngọc lam bảo vạch lên đó kích phát tấm bùa, thổi ra một ngọn lửa thẳng vào người tên thanh niên.

Ngọn lửa làm tên thanh niên vội vàng lẩn tránh, lùi ra sau đến mấy mét vì nhiệt lượng đột ngột tăng cao. Hắn ta quắc mắt nhìn lấy Tiffia, rõ ràng cảm giác được sự nguy hiểm đến từ cô ta. Nếu vừa rồi tránh xong lại tiếp tục tiến tới, rất có thể chờ đợi hắn sẽ là một tấm bùa khác.

Tên thanh niên cũng đã chú ý tới sự xuất hiện của Turan, nhăn mày khó chịu. Hắn ta vẫn chưa đạt được mục đích của mình, đối đầu với Tiffia đã là rất khó khăn, lại thêm người đến hỗ trợ thì không thể nào thực hiện được.

– Chuyện gì vậy, Tiffia? – Turan lên tiếng.

– Là cậu à, Turan. – Tiffia nói, mắt vẫn nhìn chăm chăm tên thanh niên – Tới giúp tôi một tay.

– Camilier đâu?

Turan hỏi, bước vội tới bên cạnh Tiffia. Nó đã rút kiếm của mình ra rồi, nhưng vẫn chưa đụng tới khẩu Mabatum. Nếu giờ để tên thanh niên thấy nó cũng có vũ khí tầm xa thì sẽ dọa sợ mà đuổi hắn ta đi mất.

– Cô ta chạy rồi. – Tiffia đáp – Bị hai tên trong số bọn chúng đuổi theo.

“Vậy ra Tiffia mới là người bị giữ chân…” Turan nghĩ. Nó vừa nãy còn thắc mắc vì sao trông Tiffia gấp gáp hơn cả tên thanh niên trước mặt mình.

– Tôi đến rồi đây. Kẻ địch là hắn ta hả?

Darmil giờ mới đuổi tới kịp, lên tiếng.

Turan không đáp mà cẩn thận cảm nhận vị trí của linh hồn song sinh của Camilier. Không mất quá lâu để nó thấy được cô ta đang ở ngay sau ngã rẽ trước mặt, hẳn là đang đối đầu với hai đối thủ mà Tiffia vừa nhắc đến.

– Darmil! – Turan nói lớn – Chạy thẳng tới trước hỗ trợ cho Camilier.

Darmil nghe xong, có hơi không hiểu gì khi không thấy ai phía trước, nhưng rồi vẫn lao người về trước theo yêu cầu của Turan.

– Muốn qua? Mơ cái gì thế?!

Tên thanh niên thốt lên rồi lao đến đâm thẳng mũi giáo của mình vào người Darmil.

– Con mẹ ngươi tránh ra!

Darmil quát, rất nhanh cúi người tránh đồng thời lấy chùy ra quật ngay một cú vào người tên thanh niên khiến hắn văng đi tận mười mét hơn. Hắn ta nằm trên sàn, quằn quại, ho sặc máu ra khắp nơi. Tay hắn ta cầm vội lấy một bình thuốc, nhưng chưa kịp mở nắp bình để uống thì đã gục mất, chốc tan thành những đốm sáng li ti.

– Vậy mà chết rồi? – Tiffia ngạc nhiên.– Không phải lúc ngạc nhiên. Mau tới giúp Camilier.

Turan nói rồi lao người đi luôn. Tiffia cũng vội chạy theo.

Không mất quá lâu để Turan đến được chỗ của nữ người sói. Cô ta lúc này đang cầm hai tay hai con dao bạc chống đỡ lấy những đòn tấn công liên hoàn từ hai tên vận đồng phục nhân viên lau dọn. Trên người Camilier đã có những vết thương hở miệng, liên tục chảy máu ra làm giảm sức chiến đấu của cô ta.

“Cô ta vậy mà còn cầm cự được.” Turan lẩm bẩm. Nó thật không ngờ rằng một Nihr như Camilier lại có thể chống đỡ được đòn tấn công từ hai phía tốt đến vậy. “Nhưng hẳn là không được lâu nữa.”

– Rút lui!

Một tên thanh niên nói lớn rồi nhảy ngược về sau, quay người bỏ chạy. Tên đồng bọn của hắn ta đâm thêm một nhát nữa nhưng rồi cũng dứt khoát chạy đi.

– Không cần đuổi.

Turan nói lớn, cản lấy Darmil vừa định đuổi theo.

– Tiffia. Cô kiểm tra vết thương cho Camilier đi.

– Hiểu rồi.

Turan đứng nhìn về phía hai tên thanh niên chạy đi, chốc thì biến mất sau một ngã rẽ. “Bọn chúng rốt cuộc là đang muốn làm gì?”

Lần này có đến ba kẻ tấn công Camilier, và cả ba người bọn chúng đều không có vẻ gì là quá mạnh mẽ cả. Tiffia có thể khó đối phó, nhưng hai tên còn lại chẳng thể giải quyết được nữ người sói thì thật khiến Turan nghi ngờ năng lực, hoặc là mục đích của bọn chúng.

“Hay chúng chỉ đang muốn gây áp lực cho mình?” Turan chợt nghĩ, rồi liền khắc bác bỏ điều đó. Ý nghĩ này của nó không phải là không khả thi, nhưng nếu là sự thật thì kẻ đứng đằng sau ra tay quá đáng sợ rồi. Hắn ta nếu không phải kẻ biến thái thì chỉ có thể là thuộc tầng lớp các Chính thần đang muốn đối phó thần Syrathr.

– Sao hả? Tìm được rồi chứ?

Là tiếng của Neh. Cô ta vậy mà lại là người tới sau cùng.

– Tìm được rồi. – Turan đáp – Cám ơn cô.

– Cô ta bị thương rồi. – Neh thốt – Để ta giúp-

– Không cần. – Turan vội nói, đưa tay ra cản lại – Còn lại chúng tôi có thể lo liệu được.

Neh bị cản thì nhăn mặt, gắt:

– Gì chứ! Ta vừa giúp ngươi mà thái độ gì thế này?!

Turan không đáp, trừng mắt nhìn Neh. Tình huống hiện tại rất nhạy cảm và căng thẳng, nó không cho phép bản thân mình cả tin bất kỳ ai ngoài thành viên tổ đội của mình cả.

Neh ban đầu còn không chịu phép, nhăn mày nhếch mép tỏ vẻ bực tức nhưng rồi cũng quay người đi, thấp giọng bảo:

– Được rồi. Ta không làm nữa là được chứ gì. Làm ơn mắc oán mà.

Darmil nhìn Neh, rồi lại nhìn Turan, thật sự khó xử. Neh không giúp thì thôi, nhưng đã giúp thì Darmil không thể để cô ta chịu thiệt.

– Cô đừng giận. – Darmil cất tiếng – Turan có lý do riêng của cậu ấy.

– Ta mà thèm giận à!

Turan tặc lưỡi, lắc nhẹ đầu bỏ qua. Nó giờ nên tập trung lo cho Camilier thì hơn.

– Sao rồi? – Turan ngồi xuống hỏi.

Camilier lúc này đang nằm tựa người vào Tiffia, nghe Turan hỏi thì cất mấy tiếng thều thào cố nói gì nó nhưng lại không rõ ràng.

– Đừng cố. – Tiffia vội bảo – Cậu cũng đừng hỏi nữa, Turan.

Turan có nhiều khúc mắc trong lòng, nhưng cũng đành giữ im lặng, chỉ thở dài một hơi. Camilier hành động lần này hoàn toàn vượt khỏi suy tính cùng hiểu biết của nó, và cả trạng thái thương tổn lúc này của cô ta cũng vậy.

“Trông không giống bị thương thông thường.” Turan nghĩ thầm. Camilier rõ ràng chỉ bị giáo đâm bị thương, không thể nào tới mức không cất lời được mà chỉ có thể thều thào vài tiếng yếu ớt.

“Linh hồn song sinh của cô ta mất rồi?!” Turan ngạc nhiên, nhưng chỉ chốc thì phát hiện sự hiện diện của linh hồn song sinh, chỉ yếu đi mà thôi. Tuy nhiên, trạng thái lúc này của linh hồn đó thật sự quá yếu rồi, suýt nữa thì nó đã không nhận ra được.

Turan vẫn nhớ rằng lúc nó vừa chạy tới, linh hồn song sinh của Camilier rõ ràng vẫn còn hiện diện mạnh mẽ, thậm chí có phần mạnh hơn bình thường nữa. Vậy mà giờ chỉnh thể linh hồn đó lại trông như thể sẽ biến mất đi bất kỳ lúc nào.

“Rốt cuộc là chuyện gì thế này…”

Chương 119: Suy kiệt linh hồn

Turan ngồi bên giường, nhìn chăm chú vào cô gái tóc trắng đang nằm trên đó, lòng mông lung và lo lắng.

Turan sau khi bảo Tiffia cùng những người khác rời đi thì đã kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên Camilier để kiểm tra tình trạng của cô ta. Một điều mà nó không ngờ tới là nữ người sói vậy mà lại rơi vào trạng thái suy kiệt linh hồn. Đây là trạng thái rất nguy hiểm, chỉ xảy ra khi linh hồn bị thiêu đốt hoặc rút ra ngoài; trong điều kiện bình thường, trạng thái này chỉ xuất hiện khi một người sắp chết vì già mà thôi.

Trong lúc Turan còn đang bận suy nghĩ về những chuyện đã và đang xảy ra, một tiếng nói thều thào vang lên:

– Cậu chủ…

Turan rất nhanh phát hiện ra tiếng gọi là của Camilier, vội bảo:

– Là tôi đây. Cô cứ nghỉ ngơi đi.

– Thật may quá, cậu vẫn ổn…

Lời nói của nữ người sói cùng nụ cười mỉm trông nhợt nhạt làm Turan không khỏi chạnh lòng trong phút chốc. Cô ta ngay trong tình trạng này vậy mà vẫn còn lo lắng cho nó. Điều này có thể tìm thấy từ một nô lệ ư, Turan thật không hiểu nổi.

– Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Camilier bảo, toan ngồi dậy nhưng vì không đủ sức lại ngã ra trên giường.

– Đừng cố. – Turan cất tiếng – Tình trạng của cô giờ giữ được mạng đã là tốt lắm rồi.

– Tôi biết. – nữ người sói vội nói – Nhưng chúng có thể tới bất cứ lúc nào.

– Có là vậy cũng không đến lượt cô lo.

Turan gắt. Nó thật khâm phục, cũng chán ghét cái tính làm việc không ngừng nghỉ này của Camilier. Hơn cả, cô ta chẳng lẽ lại không hiểu rằng một Nihr chẳng thể làm được gì nhiều trong tình huống này à.

Nữ người sói bị Turan gắt thì thoáng hốt hoảng, nhưng rồi cũng chịu nằm im trên giường.

– Nếu cô đã có thể nói được đàng hoàng rồi thì, có vài chuyện tôi muốn hỏi cô. – Turan cất tiếng.

– Cậu chủ cứ hỏi. – Camilier đáp.

– Đầu tiên, chuyện mà cô muốn nói lúc chạy đi tìm tôi là gì?

Camilier không đáp ngay mà ra vẻ nghĩ ngợi một lúc mới bảo:

– Tôi ngửi thấy mùi của tên hầu bàn lần trước nên muốn chạy đi báo cho cậu chủ.

“Ra là vậy.” Turan nói thầm. Nó cũng đã nghĩ tới khả năng này, nhưng thật không hiểu vì sao Camilier lại mạo hiểm rời đi tìm mình. Nếu có tên hầu bàn ở gần đấy thì cô ta nên báo cho Tiffia hoặc ít nhất là đi cùng với mấy người của tổ đội Pongru.

– Sao cô lại bỏ đi một mình? – Turan hỏi.

– Tên đó đột nhiên biến mất nên tôi lo hắn đi tìm cậu chủ, cho nên…

Camilier chỉ nói nửa chừng rồi quay mặt nhìn sang chỗ khác. Cô ta hẳn cũng đã nhận ra sai lầm của mình khi hành động quá vội vã. Cho dù tên hầu bàn thật sự tìm Turan đi chăng nữa thì với sức của một mình nữ người sói vẫn chẳng đóng góp thêm được gì mà ngược lại còn có thể trở thành gánh nặng.

– Tôi không trách cô. – Turan cất tiếng – Chỉ là ngoài tôi, cô cũng nên tin tưởng Tiffia, và cả Darmil nữa.

Hành động của Camilier dù có là bột phát nhưng cũng không thể phủ nhận rằng do cô ta thiếu đi sự tin tưởng với Tiffia nên mới không nghĩ đến chuyện nhờ giúp đỡ ngay lúc đó. Mặt khác, đối mặt với áp lực rằng Turan có thể gặp nguy hiểm, nữ người sói có lẽ còn chẳng thèm tính đến chuyện có thể tìm thấy nó bằng cách nào.

– Tôi biết rồi, thưa cậu chủ.

Camilier nói nhỏ, rõ ràng là chưa chấp nhận được, nhưng yêu cầu của Turan thì cô ta không thể không nghe.

Turan tặc lưỡi. Nó cũng biết là sự tin tưởng lẫn nhau không thể có được chỉ trong một sớm một chiều. Bản thân Tiffia, theo Turan quan sát thì vẫn đang xem Camilier như một mối họa ngầm hơn là người hầu cận của nó. Đầu óc đơn giản như Darmil vậy mà lại ít khiến Turan lo nghĩ hơn.

“Mà cả hai đều là Nihr mới khốn…”

– Thế, tại sao hai người lại chạy theo lối thoát hiểm?

Turan thắc mắc. Nó vẫn nhớ lúc mình rời đi có bảo rằng chỉ đến đón Darmil mà thôi, Camilier đi theo lối thoát hiểm rõ ràng là không thể tìm được nó.

Nghe câu hỏi của Turan, nữ người sói chợt thay đổi sắc mặt, trở nên xám hẳn đi. Đây có lẽ là điều mà cô ta không muốn nói đến, nhưng rồi cũng phải trả lời:

– Là do cô ấy.

Tiếng của Camilier hơi nhỏ, nhưng vẫn đủ rõ để Turan nghe được. Dù vậy, vì lời nói có phần mơ hồ nên nó tưởng mình nghe thiếu, hỏi lại:

– Gì cơ?

Nữ người sói thoáng khó chịu, đáp:

– Là phần còn lại của tôi.Turan có hơi bất ngờ, ngớ người ra một lúc. Nghe đến đây thì nó cũng biết kẻ mà Camilier nhắc đến là ai, và cũng lờ mờ đoán được chuyện đã xảy ra.

– Cô ta đuổi đánh bọn chúng? – Turan hỏi.

– Ừm…

Lời xác nhận của Camilier, dù đã biết trước, vẫn khiến Turan không khỏi tức giận. Trong phút chốc, Turan đã cố ép bản thân nghĩ rằng cô ta đuổi đánh kẻ địch là vì lo mình đã bị bắt, nhưng không mất quá lâu để nó biết điều đó là không thể nào.

“Vậy ra tự cô ta đâm đầu vào nguy hiểm…” Turan lẩm bẩm, cười khẩy một tiếng. Nó thế mà quên mất rằng phần linh hồn kia của Camilier rất dễ mất bình tĩnh, cứ cảm thấy bản thân bị đe dọa thì sẽ làm ra những hành động liều lĩnh ngay. Dù gì thì chính Turan cũng đã từng là nạn nhân của cô ta.

Nữ người sói thật sự là không thể rời mắt chút nào.

– Được rồi. – Turan cất tiếng – Cũng may là lần này bọn chúng vẫn thất bại. Nhưng sau này không có lời của tôi, tuyệt đối không được hành động ngu ngốc như thế.

– Vâng, thưa cậu chủ. – Camilier đáp.

Turan bảo là vậy, nhưng nó cũng biết là không thể trông chờ việc phần linh hồn kia nghe lời mình. Ngay bây giờ, cô ta vẫn chưa thật sự xem Turan là chủ nhân, mà chỉ do không thể tách rời khỏi phần còn lại nên mới phải nghe theo.

“Thật khó xử.” Turan nói thầm. Dù nó không lo bị Camilier phản bội, nhưng cũng không thể để mặc cô ta làm loạn được. “Phải tìm cách thuyết phục cô ta…”

– Cô gọi cô ta ra đây được không? – Turan cất tiếng – Ý tôi là phần còn lại của cô.

– Cái này… Cô ấy giờ không ổn lắm.

Camilier nói, trong giọng có chút lo lắng cùng buồn bực.

– Hửm. Cụ thể là thế nào?

Turan vội hỏi. Nó có cảm giác chuyện này có liên quan đến trạng thái suy kiệt linh hồn lúc này của nữ người sói.

– Cô ấy giờ yếu lắm, không thể ra mặt được. – Camilier đáp.

– Sao lại ra nông nỗi này?

– Tôi cũng không rõ. Lúc đấu với hai tên kia, chỉ thấy cô ấy đột nhiên xé cơ thể của chính mình ra mà ăn… Sau đó thì bốc cháy…

Turan nhăn mày. Nó không nhớ rằng tình trạng của Camilier lại tệ đến vậy khi được tìm thấy. Cô ta chỉ bị vài vết thương khá nông do bị giáo quẹt trúng mà thôi.

“Khoan đã…” Turan thốt thầm. Nó chợt nghĩ đến một khả năng, và có vẻ như khả năng này hoàn toàn phù hợp với những chuyện đã diễn ra.

“Cô ta dùng ‘Cắn nuốt linh hồn’ lên chính mình?”

Turan chưa bao giờ nghĩ rằng kỹ năng ‘Cắn nuốt linh hồn’ có thể dùng lên bản thân người thi triển, nhưng giờ suy xét lại mọi thứ thì chỉ có việc đó mới giải thích được vì sao Camilier lại đột nhiên có thể đối chọi lại được hai kẻ địch cùng một lúc. Mặt khác, nữ người sói đã bảo rằng cô ta thấy phần linh hồn còn lại xé cơ thể chính mình, cái cơ thể được nói đến đó hẳn là chỉnh thể linh hồn.“Vậy bốc cháy… xem ra là ‘Phóng đại linh hồn’?”

– Thật mạo hiểm quá rồi…

Turan nói nhỏ. Nó vốn biết rằng phần linh hồn hung hăng của Camilier rất liều lĩnh, nhưng cũng không thể ngờ rằng có thể liều đến mức độ cắn nuốt chính linh hồn của mình. Kiến thức của Turan về lĩnh vực này còn hạn hẹp nên nó không thể biết được việc làm của Camilier có thể giúp cô ta tăng bao nhiêu sức mạnh, nhưng rõ ràng hậu quả của việc đó là không hề nhỏ.

– Cô thấy cô ta có thể hồi phục lại được không? – Turan hỏi.

– Cái này…

Camilier cất tiếng, vẻ lưỡng lự thấy rõ. Rồi cô ta bảo:

– Hồi phục thì có thể. Nhưng thời gian thì không ngắn…

– Bao lâu? – Turan vội nói – Đừng bắt tôi mỗi hồi mỗi hỏi như thế.

– Ít nhất cũng phải nửa năm mới có thể ra mặt được.

Quá lâu rồi, Turan không thể nào chấp nhận được sự vắng mặt của Camilier kia lâu đến thế. Cô ta có thể quậy phá, liều lĩnh và khó bảo nhưng sau một khoảng thời gian nữa, được Turan thuyết phục và chỉ dạy tận tình thì sẽ rất có ích. Dù sao thì chính cô ta mới là lý do khiến nó quyết định giữ nữ người sói lại.

Trông thấy vẻ mặt khẩn trương của Turan, Camilier đắn đo một chút, bảo:

– Thật ra có một cách khác mang cô ta trở lại trong vòng một tuần. Thậm chí có khi chỉ ba ngày là được.

– Cách gì? – Turan hỏi ngay.

– Tái sinh. Nói cách khác là, tôi tự sát.

Camilier cất lời với vẻ mặt điềm tĩnh vô cùng, không có chút gì là lo lắng hay sợ sệt. Cô ta rõ ràng đang nói về cái chết của chính mình, thế mà thái độ lại như thể đang bàn xem bữa cơm tối nay sẽ ngon hay dở vậy.

Turan nhìn Camilier, hai mày chau lại. Nó không biết bản thân lúc này đang là cảm thấy tội nghiệp hay hoảng hốt, nhưng dù là gì đi nữa thì tình huống giờ thật khiến nó không cất nên lời, như có gì đó nghẹn lại ở cổ.

Cái chết, Turan kinh sợ nó, có lẽ.

Turan không rõ bản thân từ bao giờ đã không thể chấp nhận được cái chết diễn ra với những người bên cạnh mình, và với chính nó thì càng không dám suy nghĩ tới. Có thể là từ khi nó vừa được sinh ra trên đời, có thể là từ Đại Thánh Thế khi mà mọi người trở nên hời hợt với cái chết, cũng có thể là từ lúc nó chân chính trở thành du hành giả để bước lên con đường đầy chông gai mình đã chọn.

– Cô không được chết!

Turan gắt lớn, gần như quát. Mỗi lần nó không kiểm soát được nỗi sợ sâu thẳm trong tâm mình này, nó sẽ lại hành động như vậy, để đè ép xuống cho bình tĩnh hơn.

Camilier nhìn Turan, vẻ ngạc nhiên thấy rõ. Hồi lâu, cô ta cất giọng run run nói:

– Nhưng không còn cách nào nữa-

– Tôi không cần biết! – Turan ngắt lời – Cô không được phép chết. Chỉ cần còn có tôi ở đây, tôi sẽ không cho phép cô chết.

Nữ người sói mở miệng định nói gì đó, nhưng lời lại không thốt ra. Chốc, cô ta ngậm miệng lại, mím môi, mắt liếc ngang dọc như đang bối rối vì vừa bị bắt quả tang làm gì đó xấu hổ. Rồi ánh mắt của Camilier bất chợt dừng lại trên khuôn mặt của Turan, nhìn thẳng vào đôi mắt của nó. Không biết cô ta đang nghĩ gì, hay muốn làm gì, nhưng đôi môi chợt nở một nụ cười mỉm, rồi hai dòng nước bắt đầu lăn dài trên má.

“Khóc rồi…?” Turan lẩm bẩm. Nó vẫn còn chưa bình tĩnh lại được, nhưng trông thấy vẻ mặt của Camilier thì cũng đoán biết được là cô ta vừa bị mình dọa khóc.

– Tôi đợi ở ngoài cửa. Cần gì cứ gọi là được.

Turan cất tiếng. Nó dở nhất là dỗ dành người khác, và giờ nó cũng chẳng có tâm trạng để làm chuyện đó. Cố ở lại thêm sẽ chỉ khiến mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn.

Nhưng khi Turan vừa đứng dậy, toan quay đi thì chợt cảm thấy cổ tay mình bị siết lại đến đau nhói.

– Đừng!

Camilier thốt lên. Cô ta giờ đang nắm chặt lấy tay Turan kéo lại còn mặt thì mếu máo như đứa trẻ bị cướp mất đồ chơi.

– Đừng bỏ em một mình…

Giọng Camilier khản đặc, khó mà nghe được cho rõ ràng.

Turan nhìn nữ người sói, thật sự cảm thấy khó xử. Nó có nghĩ thế nào cũng không ngờ được tình huống lại tiến triển thành như thế này.

– Được rồi. Tôi ở lại ngay đây.

Chương 120: Chuẩn bị phản kích

Camilier khóc lóc xong một tràng thì đâm mệt, nằm lăn ra ngủ ngon lành. Cô ta ngủ rất say, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy cổ tay Turan, hoàn toàn không có ý định thả ra một chút nào.

– Có hơi tê…

Turan nói nhỏ, thử kéo gỡ tay nữ người sói ra. Nó cẩn thận dùng ít lực nhất có thể để tránh đánh thức cô ta dậy. May thay, Turan đã thành công thoát được trong im lặng.

Turan nhìn Camilier một lúc, xác nhận cô ta vẫn say ngủ mới đứng dậy rời đi. Nó giờ không thể cứ ngồi ở đây chờ tới lúc nữ người sói ngủ xong một giấc được. Nó vẫn còn phải lo chuyện giải đấu, chuyện phản kích bọn đã ra tay tấn công Camilier rồi cả chuẩn bị kế hoạch sắp tới cho tổ đội của mình.

Bên ngoài phòng, Tiffia đã đứng đợi sẵn. Điều này làm Turan có hơi bất ngờ, vì không giống cô ta của thường ngày chút nào. Dù rằng Turan có bảo rằng cần một người thay thế để canh chừng Camilier nhưng vẫn còn tầm mười phút nữa mới đến giờ, và đó cũng không cần thiết phải là Tiffia.

– Cô ấy sao rồi? – Tiffia cất tiếng hỏi.

– Có chút vấn đề, nhưng nhìn chung thì không nguy hiểm.

Turan đáp, đưa mắt quan sát hai bên hành lang một lượt.

– Vẫn an toàn. – Tiffia lên tiếng – Bùa báo hiệu tôi đặt chưa có phản ứng.

– Ừm. – Turan gật nhẹ đầu, bảo – Sao cô lại ở đây? Không quản Darmil à?

Tiffia nhăn mày nhìn Turan một lúc rồi mới đáp:

– Ngoài cậu ra thì ai quản được cậu ta chứ. Cũng không dám quản.

Turan nghe, có hơi ngạc nhiên, cười khẩy một tiếng rồi bảo:

– Sao vậy? Không giống cô lắm. Tôi tưởng là cậu ấm nhà Altoris đối với cô cũng chỉ là để chọc vui thôi?

Tiffia hừ một tiếng bực tức, gằn giọng:

– Còn cậu thì giờ lại trở nên thích đùa rồi? Đội trưởng thông minh tài giỏi hay cau có của tôi không định ra lệnh, hay có kế hoạch gì ư?

Turan không đáp, nghiêm mặt nhìn chằm chằm Tiffia. Turan biết bản thân trong lòng có hơi khó chịu nên vừa nói mấy lời không thỏa đáng, nhưng lời của nó cũng không phải là sai. Ngược lại thì Tiffia hoàn toàn chỉ đang công kích nó mà thôi.

Tiffia cũng không biết đã cắn trúng thuốc kích thích hay say mèm cồn nồng độ cao mà giờ lại không chịu thua thiệt chút nào, vênh mặt nhìn Turan đầy ý khiêu khích.

“Cô ta muốn đánh nhau à?” Turan lẩm bẩm. Nó thật sự khó mà nhượng bộ trong tình huống này, nhưng nó cũng không có thời gian để đôi co với Tiffia.

– Rốt cuộc thì cô muốn gì? – Turan cất tiếng.

– Câu đó phải để tôi hỏi mới đúng. – Tiffia đáp – Rốt cuộc thì cậu muốn gì, ở cô ta?

– Camilier?

Turan thốt, quay đầu nhìn cánh cửa phòng bên cạnh mình một chút. Một vài khúc mắc bắt đầu được giải đáp trong lòng nó.

Tiffia từ trước tới giờ chưa từng ủng hộ việc Turan cứu thoát Camilier rồi mang theo bên cạnh, nhưng trước sự kiên quyết của nó nên đành miễn cưỡng chấp nhận. Tuy nhiên, mới đây thì nữ người sói gặp nạn làm liên lụy đến Turan, ngay sau đó thì đuổi đánh kẻ địch để rồi bị phản kích, kéo theo cả Tiffia vào nguy hiểm, nên cũng khó tránh khỏi khiến Tiffia chịu áp lực rồi hằn học như bây giờ.

Turan cất nhẹ một tiếng thở dài. Nó hoàn toàn không có cách giải quyết ổn thỏa tình huống này, chỉ có thể an ủi Tiffia một chút, rồi cầu mong cô ta tin tưởng quyết định của mình mà thôi.

Nghĩ hồi lâu, Turan bảo:

– Tôi biết cô ta đã mang rắc rối đến cho cô, nhưng chúng ta cần cô ta.

Tiffia xì một tiếng, nói:

– Là chúng ta cần cô ta, hay là cậu cần cô ta?

“Đây là loại truy hỏi gì chứ?” Turan thốt thầm, chẳng thể hiểu được lý lẽ hay ẩn ý nào đằng sau lời nói của Tiffia.

Sau hai giây ngớ người suy đoán mà không được gì, Turan đang đáp:

– Đừng nghĩ lung tung. Trước mắt phải giải quyết những kẻ địch đang nhắm tới chúng ta đã.

Vẻ bực tức của Tiffia không hề nguôi ngoai đi mà ngược lại còn trông như càng ngày càng dữ dội hơn. Lời nói của Turan cùng việc nó cố lảng sang chuyện khác có vẻ chỉ khiến tình huống càng thêm tồi tệ.Nhưng Turan thật sự không biết phải làm sao mới có thể thỏa được cơn giận của Tiffia. Nó, dù có nghĩ qua, nhưng không cho rằng việc đuổi Camilier có thể giải quyết được điều gì.

Mà Turan cũng chẳng thể nào lại đi làm hành động ngu ngốc đó.

– Là tôi cần cô ta. – Turan cất tiếng – Và tổ đội của tôi cũng cần có cô ta. Cô giờ là đang nghi ngờ khả năng, hay là muốn chống lại quyết định của tôi?

– Cả hai đều không. – Tiffia đáp ngay – Tôi là lo ch-

Tiffia đột nhiên ngừng lại như vừa suýt nói hớ gì đó.

– Tóm lại, tôi không muốn chuyện như gần đây xảy ra nữa.

Turan nhướn mày nhìn Tiffia, cố dò đoán mục đích của cô ta. Hồi lâu, nó bảo:

– Đừng lo. Tôi sẽ giải quyết xong chuyện trong hôm nay.

– Hôm nay!? – Tiffia ngạc nhiên – Làm thế nào mà…

Giọng Tiffia nhỏ dần rồi ngừng hẳn khi thấy Turan ra dấu ngừng lại.

– Kế hoạch đã có. Nhưng mà chỉ giải quyết được trước mắt, không phải lâu dài. Quan trọng là phải tìm ra kẻ đứng sau đã.

Tiffia nghe, ra vẻ ngẫm nghĩ một lúc thì thốt:

– Ý cậu là chuyện này có thể không do Camilier mà ra?

Turan gật nhẹ đầu. Tiffia không phải kẻ ngốc, chỉ cần nghe gợi ý một chút liền có thể nhận ra điểm mấu chốt.

Nhưng Turan cũng không có loại bỏ khả năng kẻ gây ra mọi chuyện là hầu tước Ferrmen. Đó là tình huống xấu nhất, và Turan không muốn gặp phải. Nếu hầu tước Ferrmen ra tay, dù thành công hay không thì cũng sẽ rất khó để nó cùng ông ta có thể thành thật hòa giải, tạo tiền đề để lập mối quan hệ hợp tác sau này.

“Mong là ông ta không vội vã trả thù Camilier như vậy…”

– Thế cụ thể cậu định làm gì? – Tiffia hỏi.

Turan nghĩ ngợi một chút rồi trả lời:
– Thông tin về địch có không nhiều, nhưng tôi đã xác định được một số thứ. Cụ thể thì sau khi khung hạng Gravito kết thúc tôi sẽ phổ biến chung cho mọi người.

– Mọi người? – Tiffia thắc mắc – Có bao gồm cả tổ đội Pongru không? Hay là còn người khác?

Turan không đáp ngay mà nhìn Tiffia hồi lâu, cẩn thận đánh giá thái độ của cô ta đối với tổ đội Pongru. Lần hành động này dù không nhất thiết phải có sự hỗ trợ của mấy người đó nhưng nếu có thể lợi dụng được thì lại không nên bỏ qua. Dù sao thì nó cũng đã từ chối lời đề nghị giúp đỡ tìm kiếm Camilier để dành cho việc này.

– Chỉ có tổ đội Pongru thôi. – Turan cất tiếng – Chúng ta cơ bản là thiếu người, sức mạnh cũng không đảm bảo.

Ánh mắt Tiffia thoáng qua một tia tự ti, hoặc là chán nản. Turan biết cô ta đang nghĩ tới điều gì, đành giấu một tiếng thở dài, bảo:

– Không cần gấp. Nhưng cũng đừng bắt tổ đội phải chờ trong vô vọng. Giờ thì cô có muốn quay lại xem trận đấu của Darmil không?

– Tôi đi? – Tiffia thắc mắc – Vậy cậu ở lại đây canh chừng Camilier tiếp à?

– Không còn cách nào. – Turan nhún vai nói – Một mình cô đâu thể đối phó được ba tên kia chứ- mà giờ còn hai mới đúng, dù có lẽ là chúng vẫn còn đồng bọn khác.

Tiffia không thể không thừa nhận lời của Turan là đúng.

– Được rồi. – Tiffia cất tiếng – Tôi sẽ bảo Pongru hoặc Heathier tới thay cậu.

– Không cần thiết. – Turan vội nói – Một mình tôi là đủ rồi. So với tôi thì mấy người họ quan tâm tới trận đấu của Darmil hơn đấy.

– Hả? Nhưng mà-

– Tôi đã bảo là mình có thông tin về kẻ địch rồi, phải không?

Lời của Turan là không đủ để thuyết phục Tiffia, nhưng sự tự tin của nó lại khiến cô ta khó mà phản đối, chần chừ một lúc rồi cũng đành quay người rời đi.

Turan tặc lưỡi, nhìn theo bóng lưng Tiffia. Không hiểu sao, nó lại cảm giác chuyện này không thể đơn giản như vậy mà kết thúc.

Và lo lắng của Turan không hề thừa một chút nào. Tiffia vừa rời đi chưa được bao lâu thì một dáng người cao ráo đã xuất hiện, vội vã bước tới từ đằng xa.

Là Pongru. Cậu ta vừa tới thì trình bày trước luôn như sợ bị Turan tra hỏi thì sẽ hoảng quá mà nói nhầm.

– Ha ha! Thấy Tiffia quay lại, tôi lo cậu ở đây một mình buồn nên đến chơi nè.

Lý do mà Pongru đưa ra thật sự là không lừa được ai cả, rõ ràng là không đánh tự khai mà. Nếu người đến là Heathier thì Turan còn có thể đoán mò rằng ông ta muốn trêu mình, nhưng kẻ ham thích xem đấu trận trong thế giới giả lập như Pongru thì không thể nào lại có thể bỏ qua trận đấu của Darmil để “chơi” cùng nó cả.

– Khổ cho cậu rồi, Pongru. – Turan cười nói.

– Đúng là khổ th- à không! Ý tôi là… chuyện này xứng đáng mà! Ha ha!

Pongru đáp, cười vang đầy miễn cưỡng.

“Xứng đáng với cái gì chứ…?” Turan lẩm bẩm. Nó cũng thật chịu với lời lẽ của Pongru. Giờ mà chỉ ra rằng cậu ta nói dối tệ như thế nào thì không biết sẽ làm thành bộ dạng gì nữa.

– À phải rồi, chuyện Greiten… cám ơn cậu nhé.

Pongru chợt nói, hơi cúi người xuống trước Turan.

Hành động cùng lời nói bất ngờ của Pongru làm Turan trong thoáng chốc không biết đáp lại thế nào, hồi lâu mới bảo:

– Cám ơn suông thì không cần. Dù gì tôi cũng có việc cần nhờ đến tổ đội của cậu sau khi khung hạng Gravito kết thúc.

– Tất nhiên là chúng tôi sẽ giúp rồi! – Pongru dõng dạc đáp.

– Ha ha! Tôi thích tinh thần này của cậu.

Turan cười nói. Nó biết chắc Pongru sẽ không từ chối, mà dù cậu ta có không muốn nhận cũng không thể vô lý phản lại ý muốn của Heathier được. Chuyện này vốn dĩ đã được sắp xếp xong cả rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau