VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Thăng cấp

– Tiếp theo nào, Darmil! Bắn chết chúng nó! – Turan hét lên.

– Lên! – Darmil hò hét theo.

Một đám tám con Hề ngu ngốc. Darmil lao vào ngay không chút ngại ngần, nện vào đầu con quái gần nhất một cú trời giáng làm con quái xoay mấy vòng rồi nhảy xổ vào hắn ta phản công. Thế nhưng hắn ta đã rời khỏi vị trí ban đầu mà phóng đến nện chùy vào đầu một con quái khác gần đó. Và khi một con Hề ngu ngốc định tấn công Darmil từ góc khuất, Turan đã nhanh tay bóp cò, nã đạn vào đầu con quái. Cả hai phối hợp ngày một nhuần nhuyễn hơn. Darmil hiếm khi lãnh đòn, và nếu Turan bất cẩn bắn trượt thì nhờ có bộ giáp, hắn ta cũng không phải chịu quá nhiều sát thương. Đám Hề ngu ngốc thực sự xứng với cái tên của chúng, sau bao lần bị tấn công vẫn không biết nên nhằm vào điểm của yếu của đối phương mà ra đòn. Một đám tám con quái, cứ thế bị tiêu diệt sạch.

– Như vậy là đã được bốn mươi sáu con quái rồi. – Turan lên tiếng – Tuyệt thật đấy, Darmil.

– Phải. – Darmil đáp, mồ hôi mô kê nhễ nhại khắp người – Đánh bại được bọn chúng cảm giác thật tuyệt. Du hành giả thật là tuyệt.

– Nào! Tìm thêm đám nữa rồi-

– Coi chừng!

Darmil hét lên và lao ngay đến chỗ Turan, vung chùy thật mạnh ra sau lưng nó. Âm thanh va chạm vang lên chỉ cách lưng nó một hai tấc. Nó hoảng hốt chạy vội về phía trước mấy bước rồi xoay người lại quan sát xem chuyện gì vừa xảy ra.

– Con Hề ngu ngốc…?

Thứ mà Turan đang thấy là một con Hề ngu ngốc, nhưng con quái này không đội mũ màu nâu như những con quái khác mà là một cái mũ màu xanh lục. Nó nhận ra ngay tình hình, vội lấy quyển cẩm nang tân binh ra xem: “…Hề ngu ngốc đội mũ xanh lục là quái tinh anh, xuất hiện ngẫu nhiên trong khu vực…”, “…cấp độ đạt từ 5 trở lên…”

– Darmil! – Turan hét lớn – Con này không được đâu! Chạy thôi!

Darmil vung chùy thẳng vào con Hề ngu ngốc tinh anh đang nhảy đến khiến con quái bật ngược lại, cùng lúc đó cây chùy của hắn ta cũng bị bật ngược lại, khác hẳn khi va chạm với những con quái thường. Rõ ràng là con quái này mạnh hơn bọn khác rất nhiều.

– Tôi phải xử-

Con quái tinh anh lao vào Darmil lần nữa khi nó còn chưa kịp nói xong câu, phải vung chùy lên mà phản công. Tuy nhiên, Turan thấy rằng hành động đó chỉ có thể xem là chống đỡ thôi. Con quái không có vẻ gì là nhận vào chút sát thương nào cả.

– Chạy thôi Darmil! – Turan giục – Sức phòng thủ của nó cao quá.

– Trông có vẻ- thế!

Darmil chống đỡ thêm một cú nhảy vào của con Hề ngu ngốc bằng cây chùy của mình. Turan không kiên nhẫn thêm được nữa, vội giơ súng lên nhắm vào con quái thật cẩn thận rồi la lên:

– Lùi lại, Darmil!

Darmil nghe thấy liền lùi mấy bước và Turan bóp cò ngay. Viên đạn từ khẩu sung Mabatum được bắn ra lao thẳng đến con Hề ngu ngốc tinh anh. Đó là một viên đạn chuẩn xác, trúng ngay đầu con quái, thế nhưng thay vì xuyên thủng qua thì viên đạn lại bị dội đi như thể bắn trúng một tảng kim loại cứng.

– Gì cơ-

Darmil thốt lên nhưng bị tiếng súng của Turan át đi ngay. Nó bắn liền mấy phát đạn nữa cho đến hết cả băng. Tất cả đều trúng đích, và như viên đạn trước, không tạo ra được sát thương nào rõ rệt cả. Turan nghĩ rằng nó đã từng nghe về chuyện này, một vũ khí mạnh chỉ thực mạnh khi người sử dụng cùng cấp độ, và nếu một vũ khí không giới hạn cấp độ sử dụng thì sẽ không có hiệu quả nếu đối đầu với quái vật cấp cao hơn người sử dụng.

– Để tôi!

Darmil nói lớn rồi lao đến nện chùy vào đầu con Hề ngu ngốc tinh anh. Bỗng, con quái nhảy đi, tránh luôn đòn tấn công của hắn ta. Không mất quá nhiều thời gian để Turan nhận ra chuyện gì đang xảy ra: con quái nhắm vào nó.

Bỏ chạy là không kịp, Turan biết chắc điều đó, vì tốc độ của con quái rất nhanh. Thay vì vậy, nó nhanh tay thay băng đạn khác vào súng rồi nã hết tất cả vào con quái đang lao đến. Và vẫn như những viên đạn trước, cố gắng của nó không mang lại hiệu quả gì.

– Turan!

Darmil hét lên trong khi cố đuổi theo con quái. Turan không hoảng hốt như hắn ta, lúc con quái nhảy đến ra đòn tấn công, nó đã nhanh nhẹn lách người sang một bên tránh được. Vừa lúc đó, Darmil chạy thẳng đến con quái mà vung chùy từ dưới lên đánh bật con quái lên cao, văng xa đi cả chục mét.

– Cậu không sao chứ? – Darmil quay về phía Turan nói vội.

– Không sao cả. – Turan đáp ngay – Chúng ta nên chạy thôi, Darmil.

– Tôi không nghĩ chúng ta chạy lại nó đâu.

– Nhưng-
Darmil không nghe thấy tiếng của Turan, hắn ta đã lao thẳng tới chỗ con Hề ngu ngốc tinh anh, giơ chùy lên định ra đòn tiếp theo.

Turan không nghĩ cố gắng của Darmil mang lại hiệu quả gì nhưng, rõ ràng là khó mà trốn thoát khỏi tốc độ đuổi theo của con quái đó. Tuy nhiên, nếu Darmil ở lại giao tranh thì Turan sẽ có cơ hội. Turan nghĩ ngợi, và rồi nó tự mắng mình quá bất nhân bất nghĩa định bỏ lại người đang ra sức bảo vệ nó.

– Darmil, cố cầm cự, tôi sẽ nghĩ cách! – Turan nói lớn.

– Trông cậy vào cậu.

Turan lấy những băng đạn còn lại ra: chỉ còn hai băng đạn, hai mươi viên cả thảy. Nhưng Turan không mong đợi gì vào những viên đạn này, hai loạt bắn trước đó đã chứng minh rằng khẩu súng Mabatum do nó sử dụng là vô hại với con Hề ngu ngốc tinh anh. Nó cần một thứ gì đó có sát thương lớn hơn. “Nhưng mình còn vũ khí nào khác đâu ch-”

– Thanh kiếm!

Turan thốt lên, nhanh tay lấy ra từ túi trữ vật thanh kiếm “Thuận Thiên” nhận được từ bà Lylat. Đây tất nhiên không phải là một vũ khí huyền thoại nào đó, nhưng có lẽ, nó có thể gây sát thương được cho con quái tinh anh kia.

Turan cầm thanh kiếm, từ từ tiến lại chỗ Darmil với con Hề ngu ngốc tinh anh. Hắn ta vẫn đang cầm cự khá tốt, nó thật sự đánh giá cao hắn ta khi có thể đối chọi với một con quái cấp 5 lâu đến thế, cho dù không gây được sát thương. Vấn đề hiện tại bây giờ là nó khó mà tiếp cận được con quái để ra đòn tấn công, mà thật ra, nó không muốn phải cận chiến với con quái tí nào. Nó không có sức mạnh như Darmil, và cũng không có chiếc áo giáp, chỉ một sai lầm nhỏ là nó sẽ tử mạng ngay.

– A!

Darmil thốt lên. Cây chùy của hắn ta vừa bị đánh bật khỏi tay, văng đi một khoảng xa. Không hề hoảng loạn, hắn ta liền phóng đến chỗ cây chùy để nhặt lại. Thế nhưng, con Hề ngu ngốc tinh anh không để hắn ta làm điều đó dễ dàng đến vậy, nắm ngay lấy cơ hội mà nhảy bổ đến.

– Darmil!

Darmil không tránh được, trúng đòn của con quái văng đi, lăn liền trên bãi cỏ mấy vòng. Đòn đánh này không nhẹ tí nào, Turan có thể thấy vết lõm vào trên chiếc áo giáp thép của hắn ta. Hắn ta cố gượng dậy nhưng con quái không chừa cho đối phương một con đường sống nào, lại nhảy lên lần nữa, đáp xuống người của hắn ta. Đòn tấn công lần này còn mạnh hơn lần trước, tạo một vết lõm sâu trên chiếc áo giáp. Và rồi, Darmil thổ huyết.

– Darmil!?

Turan chỉ hét lên như vậy rồi lao đến con Hề ngu ngốc tinh anh mà không có bất kì suy tính hay kế hoạch nào dù là đơn giản nhất. Con quái không hề để ý đến nó, cứ nhảy lên cao lần nữa, toan ra đòn kết liễu Darmil. Hắn ta mà lãnh thêm đòn này của con quái thì chắc chắn không thể qua khỏi.

Con quái rơi xuống, đáp ngay người Darmil nhưng rất nhanh Turan đã kịp chạy đến, vung kiếm thẳng vào con quái. Thanh kiếm va vào đầu con quái, đánh văng đi một khoảng xa, và cũng lúc đó, thanh kiếm gãy đôi.

– Cái quái!? – Turan thốt, há hốc mồm kinh ngạc.

Darmil ho sặc sụa, máu từ họng trào ra ngoài. Turan thấy vậy thì vội lấy một bình khí huyết từ túi trữ vật ra đổ lên người hắn ta. Bình khí huyết đổ lên người tác dụng kém hơn hẳn khi uống vào, nhưng tình trạng hắn ta bây giờ thì không thể uống được rồi.

– Ngươi còn sống chứ, Darmil?Darmil miệng mồm ngập ngụa những máu, không nói được, chỉ gật đầu. Turan cũng chỉ cần thế, đứng dậy, quay về phía con Hề ngu ngốc tinh anh. Con quái không có vẻ gì là sắp ra đòn tấn công tiếp theo, đứng loạng choạng trên cái chân duy nhất của mình. Turan để ý, và nó thấy rằng trên đầu con quái đang có một vết thương dài, máu từ đó đổ ra không ngớt.

“Là từ thanh kiếm khi nãy sao?” Turan lẩm bẩm “Nhưng giờ thì nó gãy mất rồi…”

Con Hề ngu ngốc dần đứng vững lại, cho thấy rằng không lâu nữa con quái sẽ tiếp tục tấn công. Turan thấy vậy, cố nghĩ ra cách gì đó đối phó nhưng không được gì cả. Darmil giờ nằm sõng soài thế này, nó sẽ không thể bỏ hắn ta ở đây mà chạy đi chỗ khác, nhưng nó lại càng không thể đối đầu với con quái bằng một thanh kiếm gãy. Thật bế tắc.

– Ch-chại… vi, Tuvran.

Darmil nói những lời khó khăn, giục Turan bỏ chạy. Turan tất nhiên cũng muốn bỏ chạy lắm, nó đâu có chút mong muốn gì phải chết ở đây như thế này. Thế nhưng bỏ Darmil ở lại đây là lựa chọn tồi nhất đối với nó, và cũng không có gì đảm bảo nó có thể chạy khỏi đây an toàn cả.

Con Hề ngu ngốc tinh anh không để cho Turan có thời gian do dự với những lựa chọn của bản thân, bắt đầu nhún chân của mình xuống, chuẩn bị lao thẳng đến. Turan không chắc mình có thể làm được gì, chỉ còn biết nắm chặt lấy thanh kiếm đã bị gãy mà thủ thế. Rồi con quái nhào đến, rất nhanh. Turan có chút hoảng loạn nhưng cánh tay cứ thế mà vung lên thẳng vào con quái. Con quái trúng đòn, nhào chệch về bên trái; còn thanh kiếm của Turan thì lại lần nữa bị gãy, chỉ còn mỗi cán kiếm.

Turan quay về phía con Hề ngu ngốc tinh anh: con quái đã đứng dậy từ khi nào, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo dù cho vết thương từ đầu và vai đang khiến máu đổ ra ào ạt. Trông thấy như vậy khiến Turan cảm thấy ớn lạnh vô cùng. Con quái vật này có vẻ như không hề đau đớn dù chỉ một chút, tất cả những gì con quái biết chỉ là tấn công và tấn công.

Và rồi con quái cũng nhảy bổ đến. Turan toan né sang một bên nhưng đôi chân của nó không quá nhanh để có thể tránh được. Thế nhưng con quái không đánh trúng Turan, thứ con quái đánh trúng là chiếc áo giáp của Darmil.

Darmil kêu lên một tiếng hự trước đòn tấn công nhưng hắn ta không hề có một chút suy suyển nào, cứ đứng rất vững. Turan mở tròn mắt kinh ngạc trước cảnh tượng đó, nhưng nó không biết sự kinh ngạc của nó là do Darmil vẫn đứng vững hay là vì hắn ta đã đỡ đòn cho nó mặc cho vết thương của bản thân.

– Cậu làm tốt lắm, Turan. – Darmil lên tiếng – Nhưng để tôi dạy cho cậu cách đánh cận chiến thế nào cho đúng bài bản nhé.

Turan định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, đứng nhìn Darmil rút ra từ trong túi trữ vật một cây chùy có gai ở đầu: là cây chùy Sát Lực giả.

Con Hề ngu ngốc đã bắt đầu nhún chân xuống, chuẩn bị tấn công lần nữa. Darmil đứng đó, không hề có ý định né tránh, và Turan trông rõ ràng hắn ta càng không có ý định đỡ đòn tấn công đó. Rồi con quái lao lên, ngay lúc đó, Darmil cũng vung chùy thật mạnh xuống, đập thẳng vào đầu con quái khiến con quái va mạnh xuống đất và cây chùy cũng gãy đôi. Nhưng Darmil không hề nao núng một chút nào trước việc vũ khí của mình bị gãy, chỉ lẳng lặng rút từ trong túi trữ vật ra một cây chùy màu bạc: là cây chùy Ngân Xung.

Lần này, Darmil không đợi con Hề ngu ngốc tinh anh có cơ hội đứng dậy, hắn ta nện thẳng cây chùy vào con quái một cú thật mạnh. Cây chùy vẫn chưa gãy, thế nên hắn ta tiếp tục nện thêm mấy cái nữa, liên tục. Đến khi cây chùy cong hẳn lên trên, không dùng được nữa, hắn ta mới vứt sang một bên và rút ra một cây chùy khác nữa từ túi trữ vật: là cây chùy Thiên Sa. Rồi với cây chùy đó, hắn ta liên tiếp nện vào con quái đang nằm vật dưới chân.

Turan đứng đó, trông Darmil cứ nện xuống, nện xuống và nện xuống. Hắn ta lúc này trông như một tên cuồng điên nào đó đang tàn nhẫn hành xử một con quái vật đáng thương. Cảnh tượng này khiến Turan mơ hồ cảm thấy rằng những chuyện đã xảy ra, dường như chỉ là phần phụ bên cạnh cơn điên cuồng của hắn ta. “Nhưng hắn ta có thật đang điên không?”

Không biết từ lúc nào, những đốm sáng trắng nhỏ li ti đã bay lên từ chỗ Darmil nện chùy xuống. Turan biết rằng con Hề ngu ngốc tinh anh đã chết, nhưng nó không hề có ý định ngăn cản những cú nện vẫn đang tiếp tục của darmil. Hắn ta sẽ tự dừng lại khi nào hắn ta thấy muốn thôi.

Mười phút hai mươi mốt giây sau, Turan đếm được chính xác như vậy từ lúc con quái đã chết, thì Darmil mới ngừng lại hành động như tên điên của mình. Cây chùy Thiên Sa chỉ cong đi một ít, nhưng đống cỏ dưới chân hắn ta thì không còn nữa, chỉ có một khoảng đất bị lõm vào mấy tấc. Thấy hắn ta đã bình tĩnh trở lại, Turan mới bước lên, hỏi:

– Darmil, ổn cả chứ?

– Không ổn tí nào cả, Turan à. – Darmil đáp.

– T-tức là sao? – Turan lo lắng – Cậu hẳn là bị thương nặng lắm rồi đó.

– Không, chuyện đó thì ổn. – Darmil phủ định – Chuyện bị thương nặng thì ổn thôi.

Turan không hiểu Darmil đang muốn nói cái gì, thắc mắc:

– Vậy thì… cái gì không ổn chứ?

– Tôi. Tôi không ổn.

– Sao cơ-

– Này nhé, tôi nghĩ là… mình vừa thăng cấp thì phải.

– Hả? Cái gì cơ…

Darmil không nghe được lời Turan nói, ngã phục xuống đất. Turan thấy thế liền hốt hoảng chạy đến kiểm tra: hắn ta chỉ ngất xỉu, nhưng có vẻ như vết thương trên người là không hề nhẹ. Chuyện xảy đến thế này, chuyến du hành không còn cách nào khác đành kết thúc ở đây vậy.

Chương 12: Sau chuyến du hành

Cảm giác đau nhức ở đầu làm Darmil giật mình tỉnh giấc. Nó ôm lấy hai bắp tay của mình, không thể hiểu được vì sao lại tê dại, như thể không còn là của nó nữa. Thật hoang mang, nó thử cử động đôi chân của mình, may sao nó vẫn cảm nhận được chúng.

– Tỉnh rồi đấy à.

Giọng nói quen thuộc, Darmil nhận ra ngay đó là Turan. Cậu ta giờ đang ngồi tựa lưng vào tường, trên tay cầm một quyển sách dày cộm. Thấy nó tỉnh lại, cậu ta đóng quyển sách, đặt lên chiếc bàn cạnh đó rồi quay qua bảo:

– Đừng cử động nhiều. Rượu thuốc của bà Lylat vẫn chưa ngấm hẳn đâu.

Darmil gật nhẹ đầu, nhưng cái cổ của nó tê cứng, không cử động được. Turan có vẻ cũng không cần lời xác nhận của nó, nói tiếp:

– Giờ có chuyện này tôi phải nói, cũng là lý do duy nhất tôi ở đây chờ cậu tỉnh dậy. Nghe cho kỹ và đừng có quên vì nó cực kì quan trọng đấy.

Turan trông vô cùng nghiêm túc, có khi còn hơn cả khi cậu ta bàn với Darmil về kế hoạch cho chuyến du hành vừa rồi. “Rốt cuộc thì mình vẫn còn sống à…” Darmil nghĩ, lờ mờ nhớ lại những chuyện đã xảy ra, rất nhiều chuyện, nhưng nổi bật nhất là nó đã thăng cấp.

– Chuyện thăng cấp ấy, tôi không biết là thật hay giả nhưng-

– Là thật! – Darmil nói lớn – Tôi cảm nhận được mà. Tôi thậm chí…

Darmil im ngay khi thấy cánh tay của Turan giơ lên ra hiệu ngừng lại cùng khuôn mặt nhăn nhó của cậu ta. Xong, cậu ta bảo:

– Thật hay không để sang một bên. Tôi chỉ muốn cậu đừng nói chuyện thăng cấp đó cho bất kì ai cả. Bất kì ai, hiểu không?

Darmil chau nhẹ mày khó hiểu. Chuyện nó thăng cấp là chuyện rất vui, có lý gì lại không được khoe khoang với người khác chứ?

– Có thể cậu không hiểu lý do của yêu cầu này, – Turan nói tiếp – nhưng phiền cậu tạm thời làm theo nhé. Tôi có tin cậu về việc này được không?

“Cậu ta muốn… thử mình ư?” Darmil chỉ nghĩ được như thế, và nó cảm thấy đúng lắm. Turan chỉ vừa mới đi du hành với nó một lần thôi, vẫn chưa chấp nhận vào tổ đội với nó. Cậu ta hẳn đang muốn thử đặt niềm tin và nó, để xem liệu rằng cả hai có thể tin tưởng nhau trên những chuyến du hành hay không. Nếu vậy, yêu cầu cậu ta đưa ra là hoàn toàn chính đáng, nó không thể từ chối được.

– Được. Tôi sẽ không nói với ai cả. – Darmil lên tiếng.

– Kể cả những người thân của cậu đấy. – Turan xác nhận lại.

– Phải. Hiển nhiên rồi.Nghe được câu trả lời của Darmil, khuôn mặt nãy giờ có phần căng thẳng của Turan nhanh chóng giãn ra. Rồi cậu ta đứng dậy, với lấy quyển sách đang đọc dở mà tiến ra cửa.

– Giờ thì tạm thời cứ nghỉ đi. Muốn về cũng đã quá muộn rồi.

Turan nói rồi bước ra ngoài, bỏ lại Darmil vẫn chưa hiểu được ý cậu ta. Loay hoay một lúc, nó chồm lấy chiếc đồng hồ trên bàn mà xem: đã quá nửa đêm.

– Cái gì!

Darmil gần như hét lên nhưng nó ngay lập tức nhận ra mình không nên làm phiền người khác mà bụm miệng lại. Nó không ngờ bây giờ đã muộn đến như vậy, và giờ nó vẫn chưa có mặt ở nhà. Hôm nay, nó không những đã bỏ qua bữa tối ở nhà mà còn ở bên ngoài qua đêm, mẹ của nó chắc sẽ giết nó mất.

Chợt, một âm thanh quen thuộc vang lên từ chính cơ thể của Darmil: bụng nó đang réo. Nó đói vô cùng, đến rã rời. Nó thử nhở lại lần cuối bản thân dùng bữa và nhận ra đã quá nửa ngày chưa có gì bỏ bụng. Nó phải ăn một cái gì đó, không thì nó sẽ chết mất.

– Anh vẫn còn thức chứ?

Tiếng nói vang lên từ phía cửa. Đó là một giọng nói nữ rất quen thuộc nhưng Darmil không hiểu sao nó không nhận ra là của ai.

– Là tôi, Tif- Balyama đây.

“Là Balyama. Là cô hầu bàn!”– Tôi vẫn còn thức. Có chuyện gì không?

Bên ngoài im lặng một lúc, rồi cô hầu lên tiếng:

– Tôi đến để mang cho anh một dịch vụ đặc-biệt.

– Dịch vụ đặc biệt? – Darmil thắc mắc.

– Phải. Phần thưởng cho sự cố gắng của anh ngày hôm nay. Một phần thưởng vô-cùng-nóng-bỏng.

Balyama nhấn mạnh từng chữ cuối cùng với một chất giọng vô cùng khêu gợi, và điều đó khiến cho Darmil nhận ra ngay cái dịch vụ vô cùng nóng bỏng đó là gì. Nó không thể nghĩ ra gì khác được hơn là chuyện đó cả. “Phải, chỉ có chuyện vô cùng nóng bỏng đó thôi.” Darmil nghĩ, nuốt khan một ngụm. Cơn đói dữ dội của cái bụng nó vừa nãy giờ chợt cũng trở nên ngoan ngoãn một cách kì diệu.

– T-t-tôi nhận được phần thưởng nh-nh-như thế à. – Darmil nói, giọng run run – Th-th-thật là như th-th-thế à.

Bên ngoài cửa vang lên những tiếng cười khúc khích rất nhỏ nhưng vì đang rất chú tâm lắng nghe, Darmil nghe được cả. Tim nó đập thình thịch, đôi bắp tay tê dại dường như cũng đang lấy lại cảm giác. Cơ thể nó dần nóng ran cả lên, thật thích thú.

– Tôi vào nhé?

– V-v-vào đi.

Cánh cửa mở ra và cô hầu bàn Balyama bước vào, trên tay cầm một khay thức ăn tỏa khói nghi ngút. Darmil nhìn chăm chăm, mắt mở to không chớp suốt một khoảng dài từ lúc cô ta vào đến khi cô ta tiến đến chỗ nó. Nó nhìn khắp cơ thể cô ta, thầm nghĩ đến những chuyện sắp xảy đến mà cả người run lên không kiềm được. Đôi bắp tay của nó thì dần trở nên mất tự chủ, cứ vô thức giơ về phía trước từ từ.

– Tôi để ở đây nhé.

Balyama nói, đặt khay thức ăn lên bàn rồi quay đi. Darmil nhìn từ sau lưng cô ta, một dáng người cực quyến rũ với những đường cong đẹp đẽ dù đã được bao bọc bởi mấy lớp quần áo vẫn khéo léo thể hiện ra ngoài một lực hấp dẫn khó cưỡng lại; hơn cả, những chuyển động rất nhịp nhàng qua lại, lên xuống như được tập luyện bài bản của cô ta khiến bất kì ai nhìn vào đều có thể bị mê hoặc. Darmil không là ngoại lệ, và giờ thì nó không giữ mình được nữa, vội ngồi dậy định chồm đến. Thế nhưng rất nhanh, Balyama bước đi thoăn thoắt về phía cửa rồi ra ngoài luôn. Tiếng cánh cửa đóng sầm lại như tiếng những ham muốn không lành mạnh của Darmil bị đè bẹp không thương tiếc.

– Ơ… thế… quái…?

Darmil ngạc nhiên vô cùng, và bối rối. Nó không thể hiểu được chuyện gì vừa xảy ra, càng không biết nên làm gì tiếp theo cả. Và rồi, cái bụng đói của nó lại sôi lên mãnh liệt.

Chương 13: Alique

Darmil hôm nay lại ngủ quên, lúc quay trở về nhà thì đã quá trưa, và nếu như không nhờ Turan vào phòng sút nó văng xuống giường thì chắc bây giờ nó vẫn hãy còn đang say giấc nồng.

– Mừng cậu chủ trở về.

Tiếng của người quản gia vang lên rất quen thuộc khi Darmil bước vào cổng. Nó quay qua ông ta vẫn đang cúi thấp người kính cẩn, hỏi nhỏ:

– Mẹ tôi đâu rồi?

– Bà chủ đã ra ngoài từ sáng sớm rồi ạ.

Darmil nghe và thấy cả lòng mình nhẹ nhõm đến lạ. Nó đã đinh ninh sẽ phải đón lấy cơn thịnh nộ của mẹ mình vì hôm qua đã không trở về nhà, thế nhưng có vẻ như bà ấy không có thời gian cho chuyện đó rồi.

– À… Vậy thì tốt…

– Em hỏi và mong mẹ không có nhà lắm phải không, Darmil?

Darmil thoáng giật mình, liền quay qua và nó thật cảm tạ các đức Chính Thần phù hộ khi người vừa nói chỉ là chị thứ của nó, Alique. Chị ta đang tiến đến thật nhanh, vẫn với những bước chân mạnh mẽ và dứt khoát của một thành viên trong lực lượng nòng cốt thuộc quân đoàn Rumpal, và trên người vẫn là bộ y phục hào nhoáng phối màu trắng và vàng rất hợp với mái tóc vàng kim uốn gợn sóng quá vai của mình.

– A chị Alique! – Darmil thốt lên – Chị về từ khi nào vậy!

Alique không trả lời ngay, yêu cầu người quản gia quay trở lại công việc, dặn dò đôi thứ rồi mới bảo:

– Em đấy, có vẻ như vừa làm cái gì đó điên rồ nữa phải không?

– N-n-nào c-có ạ! – Darmil lắp bắp đáp – E-em làm gì-gì được chứ?

– Hừ. Đừng có chối. Sáng nay chị vừa về thì thấy mẹ đang rất là bực tức, mắng các người hầu đủ chuyện, suýt nữa còn mắng lây cả chị.

“A… hẳn là do mình rồi… Các cô hầu, thật lòng xin lỗi các cô!” Darmil nghĩ thầm, không thể chối cãi được phần lỗi của mình, chỉ biết cười trừ.

– Thôi vào nhà đi. Chị sẽ có nhiều chuyện để nói với em đấy. Và thay cho cả mẹ nữa.

Alique nói rồi quay người, bước đi luôn. Darmil đứng nhìn hồi lâu, trong lòng có chút do dự vì phần sau câu nói của chị mình, nhưng rồi cũng đành đi theo. Cả hai đi vòng qua mấy hành lang, chẳng mấy chốc đã đến bàn thưởng trà ưa thích của Alique. Chị ta ngồi xuống ngay ngắn, nhận lấy tách trà được rót một cách cực kì cẩn thận từ cô hầu gái, nhấp một ngụm nhỏ và khuôn mặt cứ thế dãn ra, trông dễ chịu vô cùng.

Darmil sau khi đi qua một loạt mấy đoạn hành lang mà không hề có một cơ hội nhỏ ngừng lại nói chuyện với mấy cô hầu đang làm việc thì buồn bực lắm. Vậy nên nó ngay lập tức bắt lấy khoảnh khác cô hầu gái rót trà cho mình mà nắm lấy bàn tay cô ta, tha thiết bảo:

– Eliqua, sao những ngón tay này lại đầy mê hoặc như vậy?

Cô hầu giật thót mình, toan rút tay lại ngay nhưng không dám. Khuôn mặt cô ta hoảng hốt, nhìn Darmil rồi lại nhìn Alique, muốn nói nhưng lại không nên lời. Darmil trông thấy thì phấn khích lắm, phản ứng này của cô hầu rõ ràng là thứ nó đang tìm kiếm.

– Eliqua, chắc chắn rằng đó là do những nhành hoa xinh xắn nhất mọc nên, phải không?

Cô hầu ngượng chín mặt, cánh tay run hết lên làm bình trà kêu lạch cạch. Darmil càng nhìn càng thích, thuận tay hái một nhành hoa Ximip đặt vào giữa kẽ tay cô hầu rồi mới thả ra. Cô hầu không còn bị giữ lấy liền lùi lại, ra hẳn phía sau của Alique mà trốn, thế nhưng phản ứng đó chỉ càng làm Darmil cảm thấy hứng thú với cô ta hơn.

– Em vui đủ rồi đấy.

Alique lên tiếng, giọng không có chút gì khó chịu, nhưng Darmil biết là nó không nên tiếp tục nữa. Chị ta chưa bao giờ quát nạt hay tỏ ra giận dữ với nó, và sẽ không, nhưng ai mà biết được chị ta có thể làm gì nếu nó cứ cố trái ý.

– Vậy, em đã làm gì? – Alique hỏi sau khi bảo cô hầu rời đi.

– Ý chị là…

– Em đã làm gì để mẹ giận đến thế?

Darmil không quá ngốc đến mức không nhận ra ý chị mình về vấn đề hết sức rõ ràng đó, nhưng nó vẫn mong chị ta đừng nhắc đến chuyện đó ngay. Nhấp nhẹ một ngụm trà thơm nồng mùi hoa Pipap, nó đáp:

– À thì… Hôm qua em không có về nhà ấy mà…

Khuôn mặt của chị Alique có chút biến sắc, Darmil nghĩ vậy, nhưng rồi nó lại thấy không phải. Đặt tách trà lên bàn thật nhẹ nhàng, chị ta bảo:

– Chị có nghe là em đã bắt đầu ra ngoài du hành rồi, phải không?

– Vâng ạ.

– Thế sao rồi?

– À… thì cũng có thế này thế kia… rồi thế nọ. Cuối cùng là… thế đấy!

Darmil cố đáp qua loa cho có. Nó thật chẳng dám bảo rằng mình không thể tự bản thân giết được dù chỉ một con quái yếu nhất. Tuy nhiên, chị Alique không có vẻ gì là sẽ vừa lòng với câu trả lời của nó.– Nào nào, chị biết là em khá kém trong việc báo cáo tình hình nhưng vừa rồi thì cứ như em chẳng làm được gì ấy.

– Không ạ! – Darmil vội nói – Thật ra thì… Em đã giết được không ít Hề ngu ngốc rồi đấy chứ!

Alique im lặng, nhìn Darmil một lúc rồi nâng tách trà lên nhấp một ngụm. Xong, chị ta bảo:

– Darmil, em đã bảo là em nghiêm túc với chuyện này phải không? Chuyện du hành.

– Vâng! – Darmil đáp ngay – Em vô cùng nghiêm túc.

– Em cũng biết rằng chị là người duy nhất không phản đối em trở thành du hành giả nhỉ?

– Vâng…

– Nhưng chị cũng không hề ủng hộ việc đó. Nói trắng ra là chị trung lập trong chuyện này.

Darmil hoàn toàn không hiểu chị mình đang nói về chuyện gì. Nó vốn biết rằng việc nó trở thành du hành giả là đi ngược lại mong muốn mọi thành viên trong gia đình, ngoại trừ duy nhất chị Alique. Thậm chí, chính trong buổi họp mặt lần trước, chị ta đã lên tiếng nói đỡ cho nó rằng nếu nó thích thì cứ để nó làm.

– Thế, đến bây giờ thì em đã nhận ra việc trở thành du hành giả là bất khả thi đối với em chưa? – Alique nói tiếp.

Darmil nghe, và tự đặt một dấu chấm hỏi trong đầu mình. Nó thắc mắc tại sao chị Alique lại hỏi nó như vậy, vì chuyện nó thành du hành giả là hoàn toàn khả thi, với minh chứng là hiện tại nó đã lên cấp 1 rồi.

– Nihr, tức là em không có Thần cấp, và vì không có Thần cấp, em sẽ không thể thăng cấp. Hiện tại, em có thể giết được vài con quái nhỏ với sự hỗ trợ từ vũ khí phù hợp. Thế nhưng trước những con quái cấp cao hơn, em sẽ là vô dụng. Sát thương của em là gần bằng không, trong khi chỉ cần lãnh phải một đòn là em sẽ chết ngay. Tới bây giờ chắc em cũng đã phải hồi sinh vài lần rồi nhỉ? Chị mong là em không hồi sinh hơn hai lần để nhận ra điều đó…

Alique nói nhiều, Darmil không hiểu được hết ý nhưng nó vẫn biết rằng chị ta đang bảo nó đã phải hồi sinh vài lần.

– Em vẫn chưa hồi sinh lần nào nhé! – Darmil nói, vênh mặt lên hãnh diện.

– Gì cơ!? – Alique ngạc nhiên thốt – Em bảo là… em vẫn chưa hồi sinh lần nào?

– Đúng vậy. Mà bộ chị mong em chết lắm à?

– Không không. Hiển nhiên không… Em tốt nhất là không nên chết lần nào cả. Nhưng mà…

Alique nhấp vội một ngụm trà, trán thì nhăn lại thấy rõ, ra vẻ suy nghĩ lắm. Darmil tự hỏi chị ta đang nghĩ về điều gì, đây là lần đầu tiên nó thấy chị ta như thế khi nói chuyện với nó.

– Dù thế nào thì, em cũng đừng đi du hành nữa, nhé? – Alique lên tiếng sau hồi lâu im lặng.

– Ơ, sao vậy chị? – Darmil thắc mắc – Em nghĩ mình vẫn đang làm tốt mà.
– Đó không phải là vấn đề. Nếu chỉ là mấy con Hề ngu ngốc thì không sao. Nhưng quái cấp cao hơn thì lại là chuyện khác, chị đã nói rồi phải không? Đó là chưa kể nếu em không may đụng phải một con quái tinh anh hoặc thủ lĩnh thì coi như toi.

– Tinh anh! – Darmil thốt lên – Phải rồi. Có vẻ như em đã gặp một con như vậy.

– Gì cơ!? – Alique ngạc nhiên – Em không đùa- không nhầm đó chứ?

– Đúng là nó mà. Nó có đội một cái mũ màu xanh lục.

– Thế- thế rồi em có sao không? – Alique vội nói, vẻ lo lắng.

– Hà hà. Cũng có chút vất vả nhưng em diệt nó rồi.

Alique há hốc mồm, tách trà trên tay nghiêng hẳn đi gần một góc vuông làm đổ hết luôn chút ít trà còn lại lên bộ y phục. Chị ta giữ bộ dạng đó một vài giây rồi mới chồm người lên trước rất vô ý tứ, bảo:

– Em diệt nó rồi!? Nó cấp 5 lận mà, sao lại có thể? Em gần như không thể gây sát thương cho nó được ấy chứ.

– Em thật sự đã giết được nó mà. – Darmil nhất mực khẳng định.

– Chị không tin.

Alique nói, ngồi lại xuống ghế và rất nhanh lấy lại dáng vẻ thanh lịch của mình.

– Em đã giết nó rồi. Thật đấy!

– Em nên biết là có nói dối cũng không được gì đâu.

– Em nói thật-

– Sao cũng được. – Alique ngắt lời – Hiện thực rằng em không thể thăng cấp vẫn không thay đổi. Thế nên em hãy nghe lời mẹ mà học cách kinh doanh đi.

Darmil tức lắm. Dường như nó có nói thế nào thì chị Alique cũng sẽ không tin nó, và chị ta có vẻ như đang muốn nó từ bỏ chuyện trở thành du hành giả mà học làm doanh nhân, thứ nó cực kì ghét. Những con số, chưa bao giờ nó thôi đau đầu với bọn chúng, cả việc thương lượng và giao tiếp nữa.

– Em đã bảo là em ghét kinh doanh! – Darmil nói lớn.

– Không kinh doanh thì cũng đừng là du hành giả! – Alique gắt, không chút nhún nhường – Một Nihr thì có thể làm được gì-

– Em không phải là Nihr! – Darmil ngắt lời, gắt lại – Không còn là Nihr nữa. Em đã-

Darmil đột nhiên im bặt. Nó vừa nhận ra mình vừa suýt tiết lộ chuyện lên cấp mà Turan đã tin tưởng yêu cầu nó không được nói ra. Thật may là nó đã kịp dừng lại.

– Em nói gì cơ, Darmil? – Alique thắc mắc, chau mày lại – Em bảo… Em không còn là Nihr nữa?

– Ơ không, em vẫn là Nihr mà. – Darmil vội nói.

– Nhưng mà vừa nãy em bảo… Chị nghe rõ ràng mà. Hai lần luôn.

– Đã bảo em vẫn là Nihr mà. – Darmil bực tức.

Alique im lặng một lúc, trông chừng đang suy nghĩ. Xong, chị ta hỏi:

– Thế thì tự nhiên sao em lại phải to tiếng với chị chứ?

Darmil bối rối, không biết đáp thế nào. Nó chỉ mong chị Alique sẽ tin rằng chị ta đã nghe nhầm chuyện nó không còn là Nihr nữa.

– Chuyện đó… Thì là… Em ghét kinh doanh.

– Không. Là sau đó-

Alique ngừng lại khi thấy người quản gia vừa tiến đến cạnh bàn, quay qua hỏi:

– Có chuyện gì?

– Bà chủ về rồi ạ. Bà cho gọi hai người.

Chương 14: Cuộc hẹn

Quán rượu hôm nay ít khách thấy rõ, chỉ có vài tên bợm nhậu là khách quen với quán đã ngồi từ sáng sớm tới giờ. Oviar đi một vòng quán xem có ai yêu cầu phục vụ gì không nhưng có vẻ như họ đều đang mải mê với chén rượu của mình.

– Oviar, lại đây ta bảo.

Là tiếng của bà chủ Lylat. Oviar nghe thấy liền kêu lên một tiếng vâng rồi bước lại quầy. Bà chủ hôm nay trông có điều bực dọc, khuôn mặt cừ hầm hầm mãi, có lẽ là vì bị mấy tên bợm nhậu chọc tức.

– Có chuyện gì ạ, bà chủ? – Oviar lên tiếng.

– Sao mày còn chưa nghỉ đi? – bà Lylat bảo ngay – Tao tưởng hôm qua mày đã xin hôm nay nghỉ sớm để đi chơi lễ hội rồi mà?

– A… nhưng mà vẫn còn sớm mà bà chủ.

– Sớm cái mả cha mày. – bà Lylat gắt gỏng – Con gái con lứa đi chơi thì phải bỏ ra hai ba tiếng ăn vận cho đàng hoàng vào. Nói không ngoa chứ ngày xưa tao đẹp nhất cái thành này, bao thằng theo đuổi. Mà cũng không phải là bây giờ tao xấu đi… Tóm lại là giờ mày nghỉ đi sửa soạn cho tao.

Oviar nghe vậy chỉ biết cười trừ, đáp:

– Bà chủ cứ làm quá. Con làm một tí nữa rồi nghỉ ngay ấy mà. Dù gì thì-

– Ê Turan! Đi đâu về đấy? Lại đây cái nào.

Oviar giật bắn mình, vội thu người lại, khép nép, cố tránh sự chú ý của Turan. Cô không ngờ là anh ta lại xuất hiện bất ngờ như vậy, dù rằng cả buổi cô đã ngó tìm anh ta mà không thấy. “A… sao lại là lúc này chứ…”

– Vụ gì, bà chủ?

Turan nói, vẫn với giọng điệu chan chát quen thuộc khi nói chuyện với bà Lylat.

– Hôm nay lễ hội mà mày đi đâu thế?

– Thì phụ việc cho ông Reinar thôi. Ngày nào chả thế.

Bà Lylat xì một tiếng, bảo:

– Cứ tưởng mày bị ông ta đuổi từ lâu rồi chứ. Dạo này không thấy vẻ buồn chán vì mất việc của mày làm tao không vui lên được.

– Thôi đi. – Turan gắt – Bà đừng có trút bực tức lên người tôi. Gọi tôi có chuyện gì không?

– Ừ thì, chiều tối nay mày vẫn định làm ở đây à?

– Thì còn gì nữa. – Turan đáp ngay – Hay hôm nay tôi được nghỉ?

Bà Lylat nghe xong thì quay qua nhìn Oviar ngay. Oviar biết lý do bà chủ nhìn mình, nên cô liền quay người đi, tránh ánh mắt của bà ta. Cất một tiếng thở dài, bà chủ nói:

– Ừ. Hôm nay mày được nghỉ. Lo-

– Sao cơ, bà chủ!? – Turan thốt lên – Tôi được nghỉ hôm nay sao? Vẫn có tiền và chỗ ngủ chứ, phải không?

– Ừ. Vì hôm nay không có nhiều khách thôi. Và cũng là lễ hội nữa.

– Ôi bà chủ, tôi không biết bà tốt đến thế đấy. Vậy thôi đi nhé!

Turan nói rồi toan quay người bước đi luôn nhưng bị bà Lylat nắm gáy áo lôi ngược lại.

– Khoan đã. Mày lại định đi đâu đấy?

Turan vừa loay hoay gỡ tay bà Lylat ra, vừa đáp:

– Thì đi chơi lễ hội. Chẳng phải bà vừa bảo đấy thôi sao.

– Phải phải phải. Vậy nên mày đứng đây đợi tao.

– Ơ… Tôi… Xì.

Bà Lylat không hề để tâm tới sự bực tức của Turan, bước ngược vào trong phòng sau quầy rượu. Oviar đứng một chỗ suốt đến giờ, không dám lên tiếng nói gì. Cô nghĩ là cô hiểu ý của bà Lylat khi bà ta cố giữ Turan lại, và cô tự thấy trách bà ta ghê gớm.

– Oviar, là cô đấy hả? – Turan chợt nói – Tôi không để ý thấy luôn đấy.

– A… Ừ, là em…

Oviar đáp lại một cách gượng gạo. Cô thật không biết phải nói thế nào cả. Bây giờ lý ra là lúc cô phải nhắc lại lời mời mấy hôm trước, nhưng cô lại thấy ngượng ngùng quá thể. Mà đúng ra, Turan nên là người cất lời mời mới hợp lý chứ…

– Ô, bây giờ thì tôi sực nhớ là cô từng nói với tôi về lễ hội hôm nay, phải không?

“Anh ta nhớ! Nhưng sao anh lại chỉ nhớ thôi chứ…”

– E-em nghĩ là vậy. – Oviar vội đáp – Th-thế… Anh nghĩ sao?

Turan ra vẻ suy nghĩ một lúc rồi mới nói:

– Tôi nghĩ là tôi không nhớ nhầm. Ha ha ha!

“Đó không phải điều tôi muốn nói… Và đừng có mà cười chứ! Chết tiệt anh!” Oviar lẩm bẩm trong họng mình. Cô thấy thật tức tối, đến muốn quát nạt Turan một trận vì sự ngu ngốc hờ hững của anh ta. Nhưng rồi khi quay mặt lên nhìn anh ta, cô lại thấy bối rối mà cúi mặt xuống ngay.

– Đừng có cười chứ, tên ngu ngốc này.
Oviar nhận ra giọng nói này, đó là của Tiffia.

– Ơ, Tiffia… Chậc, bà Lylat làm cái gì lâu thế không biết.

– Tôi không nghĩ bà ta sẽ quay trở lại sớm đâu. Và…

Tiffia nói và chợt tiến sát lại người Turan, ghé đầu thì thầm gì đó, xong rời đi luôn. Oviar không biết Tiffia đã nói gì với Turan, nhưng cô có thể thấy thái độ anh ta thay đổi hẳn: vẻ mặt đanh lại và đôi mắt hằn lên chút sự bực bội.

– Này, Oviar.

Turan đột nhiên lên tiếng làm Oviar hốt hoảng, chỉ biết bối rối đáp:

– Vâng, em nghe!

– Tối nay cô không bận gì chứ?

– Kh-không ạ. Bà chủ vừa cho em nghỉ…

– Thế, tối nay cô không ngại… – Turan chợt ngừng một lúc – …cô không ngại dẫn tôi tham quan lễ hội chứ? Số là tôi định đi chơi lễ hội, nhưng lại là lần đầu nên chẳng biết làm sao cả.

“Gì đây gì đây… Anh ta thật sự mời mình đi chơi sao?!” Oviar nghĩ, cảm thấy bối rối lắm. Cô không bao giờ ngờ là Turan sẽ mở lời mời mình, cô càng không ngờ là anh ta sẽ làm điều đó vào lúc này. Cô tự hỏi mình nên đáp lại thế nào mới là tốt.

– Ờ Oviar đi theo giúp nó đi. Thằng Turan ngu lắm nên bỏ nó một mình thì không được đâu.

Bà Lylat trong phòng bước ra, lên tiếng bảo. Turan quay qua nhìn bà ta, vẻ như định nói gì đó nhưng rồi chỉ xì một tiếng bực tức.

– Thế đấy. Nhờ cô nhé?

Oviar gật nhẹ đầu, không nói gì, cũng không biết nói gì. Cô vui quá, đến muốn lao lên ôm chầm lấy Turan. Hôm nay quả thật là ngày hạnh phúc nhất của đời cô. Bà Lylat và Tiffia, cô nhất định sẽ không phụ lòng hai người mà tận dụng cơ hội này thật tốt.

Sáu giờ tối, phố xá đã lên đèn và lễ hội cũng đã bắt đầu sự kiện chính.

Oviar ở trong phòng mình, ngắm đi ngắm lại chiếc váy màu xanh ngọc chấm bi trắng trên người, lưỡng lự mãi. Cô vốn không có nhiều quần áo để lựa chọn, nhưng cô thực mong mình chọn được bộ đồ tuyệt nhất cho hôm nay. Cô đã thử qua ba bộ khác và quả nhiên, ưng nhất vẫn là chiếc váy màu xanh ngọc kết hợp với áo sơ mi trắng tay ngắn này. Nó không quá cầu kì và cũng không quá nhạt nhẽo.

“Nhưng liệu anh ấy có thích không?” Oviar chợt nghĩ, và khuôn mặt của cô đỏ ửng lên. Cô tự tưởng tượng bản thân mình trước mặt Turan, vẻ mặt của anh ta lúc nhìn cô trong bộ đồ, từng phản ứng nhỏ của anh ta hay một lời khen nào đó. Phải, một lời khen, cô rất mong chờ nó. Turan rất ít khi nhận xét về điều gì, và mặc nhiên cũng rất hiếm khi khen thứ gì đó nên vì vậy, một lời khen dù nhỏ nhặt cũng là điều xứng đáng để cô cố gắng.

“Cơ mà chắc anh ấy lại chỉ thốt ra mấy lời thô lỗ thôi…” Oviar nói thầm, bật cười nhẹ. Cô quen biết Turan đến nay cũng đã hơn hai năm. Cùng làm việc với anh ta, cô hiểu rằng tính cách của anh ta không phải dạng cộc cằn, nói không suy nghĩ mà thật sự thì là kiệm lời; những lời lẽ thô lỗ của anh ta hẳn là vì muốn che giấu đi một điều gì đó, có lẽ là cảm xúc. Oviar không giỏi trong việc hiểu được suy nghĩ hay cảm xúc của người khác, nhất là một người kỹ tính như Turan. Ngược lại, về việc này thì Tiffia lại rành rọt hơn cả. Cô ta đã luôn giúp Oviar rất nhiều, như là nói đỡ cho lời quát nạt của Turan hay là cho sự nhút nhát của cô vậy.

Oviar xoay một vòng, ngắm lại mình lần nữa trong chiếc váy xanh ngọc đã chọn. Xong, cô sắp mấy bộ đồ khác vào tủ, chăm chút lại gương mặt mình một chốc rồi mang lên thứ quan trọng nhất để tham gia lễ hội: một chiếc mặt nạ nửa mặt đồng màu với chiếc váy, trên có đính một chiếc lông vũ nhỏ.

Bước ra ngoài căn nhà trọ, âm thanh nhộn nhịp có thể nghe thấy được, nhưng đó chỉ là tiếng vọng từ quảng trường trung tâm cách đây rất xa.

– Cô cuối cùng cũng xuất hiện rồi.

Tiếng của Turan vang lên ngay bên phải khiến Oviar giật thót người, đến muốn rớt cả tim ra ngoài. Và khi quay qua, thấy khuôn mặt của anh ta thì cô lại được một lần nữa giật thót tim, hai chân run rẩy không đứng vững. Đó là một khuôn mặt không ra một khuôn mặt, trắng bệch và không hề có mũi và miệng, chỉ có độc một đôi mắt đang nhìn cô chằm chằm. Phải mất một lúc lâu Oviar mới nhận ra khuôn mặt trắng bệch kia là chiếc mặt nạ mà Turan đang mang. Cô đã đoán biết rằng anh ta đang đợi mình ngoài này, nhưng thực không ngờ anh ta lại “hù” cô ở ngay cửa ra vào thế này, và với một chiếc mặt nạ kinh dị đến mức suýt nữa cô đã tưởng rằng mình bị tấn công nếu không nghe thấy giọng anh ta trước đó.

– Chậc, có vẻ đồng hồ của tôi đi sớm hai mươi phút.

Oviar nghe, và không mất quá lâu để cô nhận ra ý của câu nói là cô đã trễ hẹn hai mươi phút. Lỗi có lẽ là ở cô, nhưng dư âm từ chiếc mặt nạ của Turan khiến cô không nghĩ được nhiều. Cô đoán là mình sẽ phải rất cực khổ để quen được với chiếc nạ của anh ta đây.– Trông cô có vẻ hơi… xanh xao? – Turan hỏi.

– Không… Không có gì. – Oviar đáp – Chỉ là… chiếc mặt nạ đó…?

– À cái này hả. Tôi chọn nó từ đống mặt nạ của ông Reinar đấy. Cô thấy sao?

Oviar cười gượng gạo. Cô không biết phải đưa ra nhận xét như thế nào cho một chiếc mặt nạ kì dị như thế. Anh ta có khi sẽ đạt giải “Mặt nạ ấn tượng nhất” ngày hôm nay cho xem.

– Em thấy nó… thật thú vị… Đúng vậy. Nó trông thật thú vị, anh Turan ạ!

Oviar nói, mỉm cười nhìn Turan. Trong thoáng chốc, cô có thể thấy đôi mắt phía sau lớp mặt nạ của anh ta có chút hốt hoảng kì lạ. “Anh ta ngượng ư?”

– Thôi. Đi nào. – Turan nói vội – Hôm nay phải trông cậy vào cô đấy.

Nghe là vậy, nhưng Oviar không định đi ngay, và Turan cũng không có vẻ gì là gấp gáp, chỉ quay mặt nhìn vào một góc sân mơ hồ nào đó. “Anh ta ngượng thật.” Oviar nghĩ, cảm thấy thích thú. Cô không có mấy khi trông thấy Turan ngộ nghĩnh như thế này, nếu không phải là chưa bao giờ thấy. Hôm nay thật sự là một ngày đặc biệt, và cô mong rằng chiếc mặt nạ không mấy ưa nhìn kia sẽ không phá hỏng nó.

Một chiếc áo phông màu lam và một chiếc quần ka-ki, đó là bộ đồ mà Turan đã chọn cho buổi tối hôm nay. Anh ta có mang thêm một đôi giày da màu nâu đất gọn nhẹ nhưng nhìn chung, Oviar thấy rằng anh ta ăn mặc không quá cầu kì mà thiên về sự thoải mái hơn. Thật may là cô đã không chọn chiếc đầm màu đỏ tía kia. “Mà nghĩ lại thì chiếc đầm đó thì mặc đi chơi lễ hội kiểu gì?”

– Chậc, cô còn chờ gì vậy? – Turan cất tiếng bảo, giọng bực tức.

– A vâng, mình đi thôi.

Oviar đáp, lại mỉm cười lần nữa. Turan thấy vậy thì quay người bỏ đi luôn. Tuy nhiên, đó là những bước chân không hề vội vã mà trông như đang chờ người còn lại nên Oviar nhanh chóng bắt kịp anh ta. Cả hai cứ thế cùng nhịp bước đi.

Đoạn đường hôm nay dài hơn hẳn mọi khi, và có phần vắng vẻ. Người dân hẳn đã tập trung về quảng trường trung tâm, nơi diễn ra sự kiện chính của lễ hội. Oviar đi trên đường, cách Turan chỉ chừng một tấc mà thấy lòng bồi hồi lắm. Cô mặc dù còn muốn đi gần hơn với anh ta nữa cơ, đến vai chạm vai, nhưng vì ngượng quá mà chỉ dám lủi thủi theo bên cạnh. Turan, cô tự hỏi anh ta có cảm thấy như cô không. “Chắc là không đâu…”

– U qua!

– Aa…!

Những tiếng la lớn bất ngờ làm Oviar giật nảy, hoảng hốt nép sau người Turan lúc nào không biết. Ngó đầu ra xem, cô nhận ra những tiếng la kia là của mấy người đi đường bị chiếc mặt nạ của Turan hù cho khiếp sợ.

– Chiếc mặt nạ này đáng sợ thế à?

Turan chợt hỏi. Oviar nghe, nhưng không biết nên đáp thế nào, im lặng một lúc.

– Chậc, có lẽ tôi phải mua một chiếc khác trên đường đi.

– Đừng! – Oviar thốt.

– Hả? Tại sao?

– Theo truyền thống, anh phải giữ chiếc mặt nạ đó cho đến khi lễ hội kết thúc. Nếu không sẽ bị xem là xúc phạm tới thần Fyratr.

Turan vừa cười khẩy, Oviar chắc chắn rằng mình đã nghe thấy, rồi anh ta nói:

– Tôi biết cái đó chứ. Nhưng chỉ là truyền thống thôi mà, giờ chẳng có ai để ý nữa đâu. Thần Fyratr cũng có biết đâu mà.

Oviar không đồng tình với Turan. Cô rất mực tôn thờ những vị Chính Thần, đặc biệt là cô thần tượng thần Fyratr, thế nên đối với cô, những lời vừa rồi của anh ta không vừa tai tí nào. Mặt khác, cô lại không muốn phí thời gian quý báu bên cạnh anh ta của mình.

– Em… em nghĩ là không cần phải đổi cái khác đâu. – Oviar cất tiếng – Em thấy… cái này trông cũng được lắm mà.

Turan đột nhiên quay sang nhìn Oviar khiến cô bối rối, mặt đỏ bừng lên. Cô ngờ là mình vừa nói điều không hợp ý anh ta, nhưng ánh mắt của anh ta lúc này, dù là sau chiếc mặt nạ trắng toát kì dị vẫn khiến cô không nghĩ hay nói gì thêm được cả.

– Cô trông thấy được lắm à? – Turan hỏi, giọng có chút gì đó hưng phấn.

– Vâng, em thấy vậy. – Oviar đáp, đầu gật nhẹ.

– He he, cám ơn cô. – Turan cười nói – Thật ra thì tôi cố tình chọn chiếc mặt nạ này đấy. Trông nó thú vị thế mà.

Turan đang cười. Dù không thể trông được khuôn mặt của anh ta nhưng chỉ bằng đôi mắt sáng hẳn lên kia, Oviar cũng có thể thấy lòng mình ấm áp vô cùng. Cô vui lây, nhưng là vui lắm.

Hai người tiếp tục đi, hướng về quãng trường trung tâm. Bước chân cả hai có phần vội vã hơn vì rõ ràng là nếu trễ thêm nữa thì sẽ qua mất những phần hay của lễ hội. Thỉnh thoảng một số người qua đường nữa được phen hết hồn với chiếc mặt nạ của Turan, thế nhưng càng gần đến quãng trường, người tập trung càng đông và họ cũng không còn bị hù nữa. Oviar nghĩ, có lẽ họ sợ phần nhiều do trời tối và vắng người. Chính cô cũng đã sợ mất mật khi một mình đụng độ với bộ mặt trắng toát kinh dị khi vừa ra khỏi nhà mà.

Bất chợt, bàn tay của Oviar được nắm lại. Cô có chút hoảng hốt nhưng nhanh chóng nhận ra đó là Turan, vừa sự hoảng hốt của cô được thay ngay bằng sự bối rối.

– Tu-Turan…?

– Chúng ta có thể bị lạc đấy. – Turan nói lớn, cố át đi tiếng ồn của đám đông.

– Nói là thế… nhưng mà-

– Không nhanh lên là sẽ không kịp xem sự kiện chính đâu.

Oviar không có cơ hội nói thêm lời nào nữa, Turan đã nắm tay cô mà lách vội qua đám đông. Anh ta vội vã là thế, nhưng cô lúc này chỉ cảm nhận được hơi ấm nơi bàn tay mình mà thôi. Cảm giác thô ráp của bàn tay anh ta, và cảm giác tay mình được siết lại, cô thật muốn kéo dài mãi.

Chương 15: Lễ hội Patrioste

Turan dẫn Oviar đi một lúc lâu mới dừng lại. Dù vẫn còn tay trong tay nhưng cô lại muốn anh ta kéo mình đi thêm nữa.

– Cô xem kìa. – Turan lên tiếng.

Oviar ngước đầu lên nhìn và ngay lập tức cô thấy một cảnh tượng rất hoành tráng và, lung linh: là đoàn diễu hành. Đoàn diễu hành bắt đầu đi từ lúc chiều, khởi điểm tại cổng Tây Bắc, vòng qua các con đường lớn và giờ thì họ đến quảng trường trung tâm. Một đoàn xe và người dài hơn một cây số khi xuất phát, nhưng khi đến nơi, đoàn diễu hành chỉ còn chưa đến hai trăm mét, và trong đó, dẫn đầu là chiếc xe lớn nhất có hình dạng một con diều khổng lồ với sải cánh đang được gấp lên, cao gần năm mươi mét.

Đám đông hò reo lên khi đoàn diễu hành tiến vào quảng trường trung tâm và cùng lúc đó, một loạt các ngọn đèn khắp quảng trường được bật lên làm cả khung cảnh sáng bừng một màu vàng cam. Tiếng hò reo của đám đông cứ thế ngày càng lớn hơn, và đoàn diễu hành thì di chuyển dần vào giữa quảng trường mà lúc này trông không khác gì một sân khẩu khổng lồ. Oviar đứng xem, lòng nôn nao và hồi hộp, cảm tưởng như đang chứng kiến thời khắc chạm vào nhau của Trời và Đất. Đây không phải lần đầu tiên cô đi chơi lễ hội này, nhưng lần này cô thực cảm thấy rung động. Phải chăng là vì có một hơi ấm hằng mong muốn ở bàn tay?

– Xem ra chúng ta đến vừa kịp lúc.

Turan nói gì đó nhưng Oviar không nghe được vì bị át mất bởi đám đông. Cô không nghĩ rằng anh ta có nói điều gì quan trọng, và cũng tự nhủ mình như vậy. Lúc này, cô chỉ đang nắm chặt lấy bàn tay đang có thôi.

Đoàn diễu hành rồi cũng dừng lại với chiếc xe lớn nhất nằm ở trung tâm và những chiếc còn lại thì di chuyển ra sau. Người điều hành bước ra từ đâu không rõ, đột ngột xuất hiện ngay trước chiếc xe lớn nhất. Anh ta cầm chiếc micro lên đặt trước miệng, nhưng trước khi anh ta nói, âm thanh rít tai quen thuộc được phát lên một cách cố tình để làm dịu đám đông và tập trung sự chú ý.

– Và bây giờ, sự kiện chính của lễ hội thường niên Patrioste bắt đầu!

Tiếng nói lớn và vang được nối tiếp bằng một chuỗi hò reo của đám đông. Thấy phản ứng của mọi người, Oviar cũng tự cảm thấy thôi thúc la lên theo nhưng cô cố kiềm lại. Cô không định làm hỏng hình tượng của mình trước Turan, và cô cũng ngại lắm.

– Ngọn gió của Fyratr!

– Ngọn gió của Fyratr!

Người điều hành nói và cả đám đông lặp lại theo.

– Hơi thở của Fyratr!

– Hơi thở của Fyratr!

– Linh hồn của Fyratr!

– Linh hồn của Fyratr!

– Thổi bay cánh chim này!

– Fyratr! Fyratr! Fyratr! Fyratr! …

Tên vị thần của không khí được gọi lên to rõ và đều. Lúc này thì Oviar không kiềm được nữa, lớn tiếng gọi theo những người xung quanh.

Âm thanh rít tai lại vang lên nhưng lần này, đó không phải để gây chú ý mà giống hơn là một hiệu lệnh và theo hiệu lệnh đó, đôi cánh của chiếc xe lớn nhất dần hạ xuống, biến nó thành một con diều khổng lồ với sải cánh dài đến hơn trăm mét. Chốc, tiếng hô gọi khắp quảng trường vơi hẳn đi, thay vào đó là âm thanh động cơ ngày càng lớn phát ra từ con diều.

Và rồi, con diều bắt đầu bay thẳng lên, một cách chậm rãi. Con diều sẽ phải bay lên rất cao nhưng vì lên thẳng và chỉ sử dụng gió, sự hỗ trợ của các thầy pháp từ phía sau là cần thiết. Họ hô lên những câu thần chú gió, đánh vào những vị trí đã định sẵn trên con diều để nâng nó lên độ cao nhất định. Sau đó, ngọn gió của thần Fyratr sẽ đưa con diều đi thật xa để rồi cuối cùng nó sẽ đáp xuống một bờ biển được xác định từ trước. Oviar biết là vậy sau mấy kì lễ hội, nhưng cô vẫn không hiểu “ngọn gió của thần Fyratr” ở đây có ý là gì, chỉ đoán là gió được thần ban phát trong tự nhiên.

Con diều bay lên cao trông không khác gì một con diều cỡ lớn thường thấy, rồi đột ngột lao vút đi. Cả đám đông hò reo tên thần Fyratr, hò reo những lời tôn vinh cũng như cầu nguyện cho một làn khí tươi tắn và đầy sinh lực vào vùng đất này. Oviar cũng vậy, và cô thực ra còn làm rất thành tâm.

– Con cầu cho ngài tại vị thượng đỉnh sẽ ban phát cho chúng con những cơn gió quý báu ngài để làm mỡ màu vùng đất, hạnh phúc con dân. Và… con cũng cầu mong ngài có thể giúp con gần gũi… với… anh ấy… thêm chút nữa.

Khoảng thời gian để mọi người gửi lời của của mình cho thần Fyratr nhanh chóng trôi qua. Âm thanh rít tai vang lên và người điều hành nói thật dõng dạc:– Phần tiếp theo của lễ hội là điệu nhảy mừng đức thần Fyratr. Nhưng mà… – người điều hành dừng lại một lúc, chờ đám đông tập trung hết mới nói tiếp – …năm nay, chúng ta có phần thưởng đặc biệt dành cho cặp chiến thắng!

Đám đông xôn xao, mọi người đều thắc mắc về phần thưởng đặc biệt. Mọi năm đều có phần thưởng, thế nhưng không được nhắc đến là “đặc biệt” như năm nay.

– Một cặp nhẫn ma pháp cụ! Một cặp nhẫn ma pháp cụ với sức mạnh gió và hồi phục là sản phẩm của sự kết hợp đặc biệt bởi cơ sở nghiên cứu ma pháp Hydrosis và nhóm những pháp sư hàng đầu quân đoàn Rumpal. Cặp nhẫn từ Hydrosis và Rumpal, vô cùng giá trị, và là sự thể hiện lòng kính trọng vô cùng lớn với đức thần Fyratr và chị của ngài, đức thần Syrathr.

Người điều hành dứt lời thì cả đám đông trở nên ồn ã ngay. Oviar thì vô cùng thắc mắc về phần thưởng. Cô chỉ là một Nihr nên không biết một cặp nhẫn ma pháp cụ thì có giá trị như thế nào. Dù vậy, được nghe rằng đó là sự thể hiện lòng kính trọng đối với các vị thần thì cô rất muốn giành được. Thế nhưng, để giành được thì một mình cô là không đủ, vì đây là điệu nhảy đôi.

– Điệu nhảy mừng… Bắt đầu!

Nhạc nổi lên, vang dội như tiếng một cơn bão đang tràn vào thành Yeit này. Đám đông theo tiếng nhạc bắt đầu lao ra, tiến vào trung tâm quảng trường mà tìm cho mình vị trí thích hợp để bắt đầu điệu nhảy với người phối hợp.

“Anh ta… có muốn không?” Oviar nghĩ thầm, bàn tay siết hờ tay của Turan. Cô không dám hỏi, vì ngại, nhưng vì sợ anh ta sẽ từ chối nhiều hơn.

– Phần thưởng là một cặp nhẫn ma pháp cụ nhỉ?

Turan cất tiếng hỏi. Oviar gật nhẹ đầu.

– Vậy thì phải làm phiền cô rồi!

– Ơ?!

Turan bước vội lên trước, kéo theo Oviar phía sau. Trong lúc cô còn chưa dám chắc về những gì đang diễn ra thì anh ta đã tìm một vị trí phù hợp để bắt đầu nhảy theo điệu nhạc.

“Tại sao?” Oviar thắc mắc nhìn Turan nhảy những bước đệm đợi cô hồi đáp. Cô không thể hiểu được lý do anh ta lại làm điều đó. “Không lẽ chỉ vì cặp nhẫn đó?”
– Nhảy thôi nào, Oviar!

Tiếng nói lớn của Turan là động lực thúc đẩy đôi chân nhỏ nhắn của Oviar bước tới và hòa theo điệu nhạc. Đôi mắt của anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, sau lớp mặt nạ mà tưởng chừng như không có gì ngăn cách cả. Người cô lâng lâng, nhẹ bẫng. Cảm giác này là gì, Oviar không rõ vì cô chưa từng trải nghiệm nó, nhưng nó thật dễ chịu. Cô tự hỏi nếu không có chiếc mặt nạ, liệu cảm giác có còn nguyên vẹn không, hay sẽ trở nên… hoang dại?

Điệu nhạc dần thay đổi, bắt đầu chậm đi, nghe như tiếng gió thổi trên một thảo nguyên rộng mênh mông. Bước chân nhảy của mọi người cũng vì thế mà chậm lại, thế nhưng không ít người vì không bắt được sự thay đổi, hoặc vì không đồng bộ với người phối hợp mà bắt đầu nhảy loạn lên, thậm chí ngã ra đất, xô vào nhau.

Turan nhảy rất tốt, anh ta dễ dàng theo được điệu nhạc và nhảy rất ăn ý với Oviar, đến mức cô phải tự vấn rằng có khi nào anh ta yêu thích lễ hội cực kì và đã tập luyện đến mức thành thạo điệu nhảy rồi hay không. Nhưng dù thế nào, cô có thể cảm nhận được rất rõ trong đôi mắt của anh ta: hoàn toàn tập trung vào cô.

Điệu nhạc thay đổi lần nữa, trở nên vội vã. Oviar không mấy khó khăn chuyển bước chân về phía trước để tiến vào phần trọng tâm của điệu nhảy. Turan mắt vẫn không rời cô, bước chéo chân, xoay người rồi nâng khuỷu tay để cô đan cánh tay vào một cách nhịp nhàng. Hai người cứ thế tiếp tục, bước vòng, chân nhịp nhẹ, xoay vòng quanh.

Những người xung quanh thì không được tốt như Oviar và Turan, lũ lượt đổ sập vào nhau chỉ vì một bước chân lố hay cái đan tay nhầm. Đây rõ ràng là phần khó nhất của điệu nhảy.

Bất chợt, một cặp nhảy không cẩn thận ngã ào về phía Oviar và Turan. Oviar không tránh kịp, cô cũng không thể tránh, vì sẽ làm hỏng nhịp nhảy. Thế nhưng rất bất ngờ, Turan kéo mạnh cô về phía anh ta, nâng lên và xoay một vòng rất điệu nghệ rồi đặt xuống trở lại. Đôi chân cả hai cứ thế tiếp túc điệu nhảy của mình.

Điệu nhảy dần đi vào hồi kết, êm ái và thắm thiết như tiếng sáo vi vu trong một chiều chạng vạng. Turan, mắt anh ta rất sáng, Oviar chìm đắm vào trong đó. Khoảnh khác này, điệu nhảy này, cô muốn nó kéo dài mãi mãi, vậy mà đã là hồi kết rồi. Nếu có khả năng điều khiển thời gian, cô sẽ không ngần ngại bắt đầu lễ hội này lại lần nữa, và điệu nhảy này sẽ lại tiếp, với cô và anh ta.

Tiếng nhạc gần chấm dứt, Turan kết thúc điệu nhảy bằng chuyển động rất nhanh của tay, luồn xuống nâng Oviar khiến cô có chút hốt hoảng nhưng ngay lập tức hiểu ý ngửa người ra, dang hai tay tạo thành một đường cong đẹp đẽ nhất có thể.

Người điều hành bước lên sân khấu của quảng trường, đặt micro lên miệng và lần này, không có âm thanh rít tai nào cả.

– Điệu nhảy đã hoàn thành. Cầu cho đức thần Fyratr vĩnh cửu, thiên tề!

Không có lời đáp lại người điều hành, mọi người lúc này đều đang hoặc lồm cồm bò dậy, nằm lăn ra nghỉ mệt hoặc hồi hộp chờ đợi kết quả từ anh ta.

– Cặp đôi thắng cuộc lần này đã có. Một cặp đôi vô cùng nổi trội, mặc dù mắc phải một lỗi nhỏ nhưng rất xứng đáng cho danh hiệu “Bước nhảy Patrioste” năm nay. Không phải dài dòng mà phật lòng đức thần Fyratr, chính là họ!

Người điều hành chỉ thẳng tay về phía trước và cùng lúc đó, một luồng sáng đèn pha được chiếu từ trên xuống. Oviar giật thót tim. Luồng sáng đó đang chiếu vào cô và Turan, không thể nhầm lẫn được. Cô thậm chí còn bị chói mắt vì nó.

– Là… là thật ư?! – Oviar thốt.

– Có thế chứ. – Turan nói gọn.

– Mời hai người bước lên sân khấu nhận lấy phần thường và danh hiệu “Bước nhảy Patrioste”!

Oviar hồi hộp quá, đôi chân cứ run lên, chừng không đứng vững được nữa. Lúc Turan đặt cô xuống, suýt nữa cô đã ngã khuỵu xuống nếu không được anh ta nhanh tay đỡ lấy. Trông ánh mắt anh ta nhìn cô chằm chằm, đoán được anh ta định bế mình lên lại, cô vội nói:

– Không-không cần đâu. Em đi được rồi.

Cả hai bước về sân khấu. Mọi người xung quanh đều chăm chú dõi theo bước chân của hai người. Oviar nghĩ rằng mình phải cảm thấy ngại ngùng và xấu hổ lắm nhưng không hiểu sao bây giờ cô lại chỉ thấy hạnh phúc. Có Turan bước kề bên, có lẽ cô không cần phải lo lắng về điều chi cả. “Phải. Chỉ cần có anh ở bên…”

– Ta phản đối!

Một tiếng nói lớn vang lên, nhưng không thể nghe được là phát ra từ đâu cả, vì cứ như âm thanh đến từ mọi hướng. Nhưng rồi ngay sau đó, mọi người đều dễ dàng biết được người vừa nói là ai khi chiếc micro trên tay người điều hành bị cướp đi. Người đó đang đứng trên sân khấu, là một cô gái hơi nhỏ con trong bộ đầm xéo màu trắng bạc rất tráng lệ, mái tóc dài quá lưng cũng màu trắng bạc của cô ta tha thướt trong gió. Cô ta không đeo mặt nạ mà cầm trên tay, để lộ ra khuôn mặt hơi mũm mĩm rất dễ thương của mình cùng đôi mắt màu lam ngọc rất sáng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau