VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Trước thềm giải đấu Harenthrum

Trời đổ chiều đỏ rực, chỉ chừng nửa giờ nữa thì sẽ chuyển sang đêm.

Turan dừng xe lại trước cổng phía tây của thành Tailor, nói chuyện cùng người gác cổng một chút rồi lái xe vào. Người xe kéo đến thành phố này ngày càng đông, vì thế nên vấn đề an ninh càng được đẩy mạnh. Dù vậy, Turan vẫn có thể kiếm cho mình một “ngõ tắt” để vào thành.

Hôm nay đã là ngày 7 tháng 9, mai nữa thì giải đấu Harenthrum sẽ bắt đầu. Thời gian còn lại đối với Turan khá ít ỏi, chỉ kịp vội đến thành Tailor, tìm gặp Darmil cùng tổ đội Pongru rồi chuẩn bị cho giải đấu.

Thực tế thì Turan cũng không quá xem trọng việc tham gia giải đấu Harenthrum của Darmil. Đối với nó, đây không khác gì hơn là phần việc cần phải làm cho giao kèo với Heathier để tổ đội Pongru giúp Darmil cày quái, thu thập Thần tinh, nâng cao Thần cấp. Cái nó lo hơn là Darmil có thể gây họa trong giải đấu, mà có khi cậu ta đã thành công làm chuyện đó rồi cũng nên.

Turan quay đầu lại nhìn một chút hai người ngồi ghế sau. Camilier lúc này đang gối đầu lên vai Tiffia ngủ ngon lành. Tiffia ban đầu cũng có khó chịu với sự vô tư của nữ người sói, nhưng được hồi lâu thì thành quen, để yên đến giờ luôn. Cũng may là quãng đường đến đây không gặp nhiều quái nên cả hai cũng coi như là được một khoảng thời gian nghỉ ngơi.

Dù rằng chỉ có Turan là cực nhọc lái xe xuyên suốt cả ngày trời.

Turan sau đó tìm đến nhà của tổ đội Pongru để đón Darmil. Nó có trao đổi mấy câu với Heathier, nhưng rồi cả hai quyết định tìm một quán nước để nói chuyện cho thoải mái.

– Vất vả cho ông rồi, Heathier.

Turan cất tiếng, khuấy nhẹ ly cà phê của mình rồi nhấp một ngụm. Cà phê ở quán không ngon như thứ được uống ở nhà tổ đội Pongru, nhưng cũng không phải là tệ. Ít ra thì hoàn toàn đáng thưởng thức hơn là thứ nó được mời ở chỗ Yeatra.

– Không hề gì. – Heathier nói vội – Vậy, đây là?

Câu hỏi của Heathier không về ai khác ngoài Camilier. Đây lý ra nên là một cuộc trò chuyện riêng chỉ hai người, hoặc cùng lắm là thêm Darmil vào. Heathier hẳn không hiểu vì sao nữ người sói lại được Turan mang theo cùng.

– Cô ấy là người hầu của tôi, gọi Camilier.

Turan đáp. Nó cũng biết sự có mặt của Camilier làm Heathier khó chịu, nhưng đây là cơ hội để nữ người sói tiếp xúc thêm với người xung quanh. Mặt khác, để cô ta ở lại nhà tổ đội Pongru thì nó có chút không an tâm.

– Ra là vậy.

Heathier nói, đưa ánh mắt e ngại nhìn Camilier. Nữ người sói lúc này đang ngồi cạnh Turan, cầm lấy ly sữa chua của mình mà ngậm ống hút uống, trông không mang một chút dáng vẻ nào của một người hầu cả. Dù thế, Heathier cũng chỉ có thể im lặng chấp nhận tình huống hiện tại.

– Chuyện giải đấu… không biết cậu đã lo tới đâu rồi? – Heathier cất tiếng hỏi.

Turan không trả lời ngay mà nhìn Heathier vẻ dò xét, sau đó lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Hồi lâu, nó mới bảo:

– Ông nghĩ sao về Darmil?

Một cái run người nhẹ, dù là cử chỉ rất nhỏ nhưng Turan hoàn toàn nhận ra điều đó trên người Heathier. Ông ta trông có chút hốt hoảng, vội vội vàng vàng đáp:

– Phải, Darmil… Cậu ta… tuyệt thật.

Turan hơi chau mày, không hiểu được phản ứng của Heathier lúc này. Nó đã nghe Darmil báo về việc đã thăng thành công lên Thần cấp 4 rồi, cũng tức là tổ đội Pongru đã hoàn thành phần việc của mình.

“Vậy thì tại sao trông ông ta lại có vẻ không thoải mái như thế?”

– Ông nói rõ hơn xem. – Turan mập mờ bảo.

Heathier nhìn Turan, sau đó quay đầu quan sát xung quanh như đề phòng gì đó rồi mới cất tiếng:

– Darmil, cậu ta giờ đang Thần cấp bao nhiêu vậy?

Là một câu hỏi, Turan không trông chờ điều này. Cái nó cần lúc này là thông tin về những việc đã xảy ra vào mấy ngày vừa qua cơ.

– Đủ để tham gia khung hạng Gravito, ông không cần lo lắng về điều đó. – Turan đáp.
– Thật sự?

Turan không trả lời, chỉ nhìn Heathier đầy nghi hoặc.

– Turan, tôi không biết cậu đang giấu diếm điều gì, nhưng ngay hôm trước, Darmil đã hạ sát một du hành giả Thần cấp 8. Mà còn là áp đảo hoàn toàn nữa.

Turan nhăn mày, cố giấu sự ngạc nhiên trong lòng mình. Heathier trông không có vẻ đang nói dối, cũng không có lý do làm chuyện đó. Dù sao thì nó chỉ cần hỏi Darmil một câu thì sẽ lộ ra hết cả.

Nhưng nếu lời Heathier là thật thì chuyện này lại vượt ra khỏi suy đoán của Turan về sức mạnh cùng khả năng của Darmil. Nó vốn cũng đã đoán cậu ta có thể chiến đấu vượt cấp, nhưng đến tận bốn cấp thì quả là dọa người. Hơn cả, sự chênh lệch Thần cấp này còn có một giới hạn Thần cấp 5 ở giữa.

Vậy thì thiết nhân Kayfeitian làm gì còn cơ hội nào đối đầu với Darmil nữa đâu. Hắn ta chỉ có nước làm bị thịt chờ đánh tới chết mà thôi.

Một nụ cười mỉm bất giác vạch ở trên gương mặt Turan. Không cần phải nghĩ cũng có thể thấy được tiềm lực của Darmil là cực lớn, nhưng ngay bây giờ, thực lực của cậu ta cũng đã quá mạnh mẽ rồi.

– Thế thì cũng tốt cho giải đấu ngày mai, không phải sao? – Turan bảo.

Lần này thì đến lượt Heathier nhăn mày, vẻ nghĩ ngợi gì đó. Hồi lâu, ông ta cất tiếng hỏi:

– Thật sự Darmil sẽ tham gia giải đấu ở khung hạng Gravito?

– Không sai. – Turan đáp ngay – Ông nên mừng vì có cậu ta giúp đỡ đấy.

Lời của Turan ngược lại không làm Heathier vui vẻ một chút nào. Darmil là cậu ấm nhà Altoris, vốn dĩ nên là một Nihr không có bao nhiêu sức mạnh, giờ lại đột nhiên có sức đánh giết một du hành giả Thần cấp 8 khi còn chưa đột phá giới hạn Thần cấp 5. Cậu ta trông thế nào cũng không phải là kẻ mà Heathier nên dây vào.

Một người có gia thế, tiềm lực cùng lực lượng lớn đến vậy, nếu bị sây sát nào thì có thần Istrant mới biết nhà Altoris cùng quân đoàn Rumpal sẽ làm ra chuyện động trời gì.

– Chuyện này… Nếu như khả năng Darmil lớn như vậy, không phải cậu ta nên tham gia khung hạng cao hơn, như là Hamevra sao? – Heathier thắc mắc.

Turan cũng có nghĩ đến chuyện này, nhưng chỉ thoáng qua mà thôi. Tham gia giải đấu Harenthrum chỉ như một trò giải trí nhỏ cho Darmil, không phải thứ mà cậu ta nên dành hết tâm huyết vào. Dù sao thì giải đấu lần này, giúp tổ đội Pongru thắng cược mới là điểm mấu chốt.

– Không cần thiết. – Turan đáp – Mấy khung hạng nhỏ này không đáng quan tâm. Vẫn nên giúp Natyr giành quán quân thì hơn.
Đôi mắt Heathier như sáng lên và khuôn mặt thì dãn ra như thể vừa ngộ ra được điều gì đó, rồi ông ta bảo:

– Quả là vậy. Mục tiêu của các cậu hẳn là khung hạng Senovur của hai năm sau nhỉ?

Turan không phủ định, gật nhẹ đầu. Giải đấu Harenthrum kế tiếp, nó chắc chắn sẽ mang cả tổ đội của mình đến chiếm lấy toàn bộ thứ hạng đầu của khung hạng Senovur.

Thực tế, bốn khung hạng phía trước của giải đấu Harenthrum chưa bao giờ nhận được nhiều sự chú ý từ cả người xem, người tham gia hay ban tổ chức. Những khung hạng này chỉ nhằm thêm chút gia vị cho giải đấu, cùng với làm nền cho khung hạng quan trọng nhất là Senovur mà thôi.

Khung hạng Senovur dành cho các du hành giả có Thần cấp từ 11 trở lên, cũng tức là không giới hạn Thần cấp của người tham gia. Những du hành giả tham gia khung hạng này có không ít người đạt đến Thần cấp 15, nhưng dù vậy vẫn chưa chắc có thể giành được quán quân về cho mình. Kẻ mạnh biến thái như Darmil thì có thể chưa từng xuất hiện, nhưng dùng Thần cấp 12 để đánh bại Thần cấp 15 thì có không ít.

Thần cấp trên 15 về quy định thì không bị cấm tham gia giải đấu, nhưng thường thì không có ai đã đến cao độ này mà lại mặt dày tranh giành với người dưới cấp cả. Nên biết, chênh lệch khi đột phá giới hạn Thần cấp 15 vượt xa giới hạn Thần cấp 5 và Thần cấp 10 rất nhiều, trực tiếp tăng thêm không dưới hai lần sức mạnh tổng hợp. Tất nhiên là độ khó cũng là cực lớn.

– Được rồi. – Heathier cất tiếng – Đã vậy, tôi rất trông chờ vào màn trình diễn của cậu Darmil vào ngày mai đấy.

– Tôi cũng thế.

Turan cười nói, nhấp thêm một ngụm cà phê rồi đặt ly xuống. Nghĩ đến những trận đánh đè ép hoàn toàn kẻ địch vào ngày mai của Darmil, Turan thật không giấu được sự thích thú. Nó giờ thậm chí có chút mong muốn đăng ký tham gia giải đấu luôn, nhưng tiếc là đã quá muộn rồi. Trừ phi nó có thân phận như Darmil mà lợi dụng lấy để lách luật.

Turan nhìn Heathier một chút. Nó thoáng có ý định nhờ vả, nhưng rồi lại thôi. Giờ mà cất lời như thế thì chẳng khác gì nó đang đùa bỡn ông ta cùng giải đấu ngày mai cả. Vẫn cứ giữ im lặng theo dõi diễn biến là hơn.

Dù gì thì khả năng cùng sức mạnh của Turan vẫn đang là một bí ẩn đối với Heathier.

– Pongru thì sao? – Turan chợt hỏi.

Heathier đang khuấy lấy tách cà phê nóng của mình, nghe hỏi thì có hơi bất ngờ, đáp:

– Khung hạng Hamevra, chắc chắn sẽ đối đấu với Greiten. Phalsia cũng có tham gia khung hạng đó.

– Phalsia cũng tham gia?

Turan có chút ngạc nhiên về thông tin này. Nó tưởng rằng cô ta sẽ lựa chọn quan sát cơ. Theo tính cách cùng hành động của cô ta mà nó biết tới giờ thì việc tham gia là không bình thường chút nào.

– Tôi cũng thấy khó hiểu. – Heathier đáp – Cô ta đột nhiên quyết định như thế sau sự việc ngày hôm qua.

Turan nghĩ ngợi hồi lâu. Nó đã có vài suy đoán cho chuyện này, nhưng sau cùng thì quyết định bỏ qua, không để tâm tới nữa. Ai thì cũng có ham muốn riêng cho bản thân mà.

– Cậu thì sao? – Heathier hỏi.

– Không hứng thú. – Turan đáp ngay – Chỉ có Darmil sẽ tham gia mà thôi, cũng không cần phải hỏi về những người khác.

Heathier tặc lưỡi. Ông ta chắc vẫn đang tò mò về khả năng của Turan cùng Tiffia, nhưng nó tất nhiên sẽ không làm lộ ra dễ dàng như vậy. Thậm chí nếu có tham gia, nó chắc chắn cũng chỉ tham gia ẩn danh.

“Thật may có tên Darmil đứng chắn đầu gió rồi.”

Turan quay sang nhìn Camilier một chút. Cô ta lúc này đã uống xong ly sữa chua của mình rồi, nhưng vẫn cố hút lấy như mớ cặn còn sót lại ở đáy. Nó thấy vậy thì thật không đành, lên tiếng gọi thêm một ly nữa cho cô ta.

Heathier trông thì định lên tiếng nói gì đó, nhưng rồi lại giữ im lặng, nâng tách cà phê của mình lên nhâm nhi. Turan biết là ông ta nghi ngờ về mối quan hệ chủ tớ mà nó đã bảo, thế nhưng nó cũng chẳng thể giải thích gì hơn. Thân phận của Camilier quá nhạy cảm, tính cách cũng không bình thường, lựa chọn im lặng vẫn là phù hợp hơn cả.

“Mong là ngày mai sẽ suôn sẻ.”

Chương 107: Trận đấu đầu tiên

Sáng, đúng mười giờ thì buổi lễ khai mạc của giải đấu Harenthrum bắt đầu.

Darmil không có nhiều hứng thú đối với mấy tiết mục khai mạc này, muốn đi một vòng dạo chơi nhưng lại bị Turan bắt ngồi ở phòng chờ đến lượt mình thi đấu. Giờ thì thật chán, nó có chút hối hận khi đã không theo nhóm đến xem buổi lễ.

Tiếng gõ cửa phòng chợt vang lên, rồi chẳng đợi ai trả lời mà cửa mở ra luôn.

– Ồ! Tôi không ngờ giờ lại có người ở đây đấy.

Là một tên thanh niên lạ mặt tóc màu hạt dẻ. Nếu Darmil không nhớ nhầm thì đã thấy gương mặt này trong danh sách người tham gia thi đấu ở khung hạng Gravito. Nó vơ vội tờ thông tin trên bàn, xem xét một chút thì quả đúng như vậy.

Số lượng người tham gia thi đấu ở khung hạng Gravito là bốn mươi mốt, được chia thành tám bảng đấu, gồm một bảng sáu người và bảy bảng năm người. Mỗi người trong bảng đấu sẽ xoay vòng đấu với những người còn lại, thắng được một điểm, thua và hòa đều không có điểm. Sau cùng, người có điểm cao nhất sẽ được vào vòng trong.

Darmil được phân ở bảng số hai, còn người thanh niên đứng trước mặt nó thì được phân vào bảng số một. Cậu ta tên Howlei Playon, là một võ sĩ. Cơ thể cậu ta khá nhỏ nhắn, nhưng săn chắc và trông thì rõ ràng đã trải qua luyện tập rất nhiều.

– Hửm? Tôi không được chào đón à? – Howlei cất tiếng.

– Tôi không có ý đó. – Darmil vội nói – Ngồi đi. Ở một mình tôi cũng phát chán rồi.

Howlei nhìn Darmil một chút vẻ dò xét, sau đó thì nhún vai bước lại ngồi vào ghế. Cậu ta gác tay lên bàn, bảo:

– Chán sao? Vậy cùng tôi bàn về mấy tên nổi trội của khung hạng này nào.

– Vẫn chưa thi đấu, làm sao biết là nổi trội chứ? – Darmil thắc mắc.

– Cậu chẳng biết gì cả. Thiết nhân Kayfeitian, cậu từng nghe chưa?

Người này thì Darmil biết, vì hắn ta chính là mục tiêu mà nó phải đánh bại ở khung hạng của mình. Theo lời Turan thì Darmil chỉ cần vượt qua vòng bảng, sau đó đánh bại hai đối thủ nữa ở vòng trong là được. Thiết nhân Kayfeitian hẳn là người mà nó sẽ đối mặt ở trận bán kết, đến chung kết thì chỉ cần để thua Natyr thôi.

Thực tế thì Darmil rất hứng thú với người mệnh danh thiết nhân này, vì nghe mấy người tổ đội Pongru nói rằng hắn ta rất mạnh. Từ sau lần đấu với tên đầu trọc mắt chột kia, Darmil đã rất trông chờ được chiến đấu với Kayfeitian.

“Hi vọng hắn ta không chỉ có vẻ ngoài như tên mắt chột.”

– Hắn ta rất mạnh ư? – Darmil hỏi.

– Không chỉ là mạnh. Là rất mạnh! – Howlei nhấn giọng – Hắn ta là quán quân khung hạng này của giải đấu hai năm trước đấy!

Thông tin này thì Darmil biết. Cái suy nghĩ rằng mình phải đối mặt với cựu quán quân cũng có gây chút áp lực lên Darmil, nhưng cảm giác phấn kích trong lòng lại khiến chút áp lực đó nhẹ như không.

Theo lời giới thiệu của Turan, thiết nhân Kayfeitian là một kẻ chuyên về phòng ngự và tấn công bạo phát, bản thân không khác gì một pháo đài vững chắc. Darmil nghe thế thì cũng không khỏi lo lắng, hỏi ý Turan cách để đánh bại hắn ta nhưng chỉ được bảo rằng cứ làm như bình thường là ổn.

– Kayfeitian được xem như ăn chắc giải quán quân lần này rồi. – Howlei nói tiếp – Mà, thực sự mà nói thì chuyện đó lại chẳng có gì đáng tự hào cả. Lý ra hắn ta phải tham gia mấy khung hạng phía trên cơ. Hừ, thật muốn có ai đánh bại được hắn.

– Cậu thì sao? – Darmil chợt hỏi.

– Tôi? – Howlei thốt – Không thể nào đâu. Đối với tôi thì vượt qua vòng bảng đã là tốt lắm rồi.

– Vậy thì cậu cũng không mạnh lắm nhỉ…

Howlei nghe được lời này của Darmil thì phát bực, gắt:

– Nè, đừng trông tôi thế này mà xem thường nhé. Để coi…

Howlet giật lấy tờ thông tin của Darmil, lật xem một hồi rồi bảo:

– Tuyệt. Nếu vào vòng trong thì ngay trận đầu tiên sẽ là giữa tôi với cậu đấy. Tới lúc đấy tôi sẽ cho cậu biết cái suy nghĩ xem thường người khác này của cậu sẽ hại cậu như thế nào.

Darmil thật không hiểu tại sao Howlei lại nghĩ rằng mình đang xem thường cậu ta. Nó hoàn toàn không có chút ý nào giống như vậy cả. Nhưng đấu với người thanh niên trước mặt mình này thì không hẳn là tệ, nó cũng chẳng phản đối làm gì.– Được. Đấu với nhau một trận nào! – Darmil cười nói.

Howlei thấy phản ứng của Darmil thì đơ mặt ra một lúc, hồi lâu mới định thần lại, đứng hẳn dậy mà bảo:

– Ch-chờ đấy!

Rồi Howlei quay người rời đi luôn, vẻ bực tức vô cùng. Darmil trông theo, chẳng hiểu gì, chỉ có thể nhún vai bỏ qua.

Darmil ngồi ở phòng chờ thêm một lúc nữa thì được một người quản lý vào dẫn đi đến phòng thi đấu. Căn phòng rộng chỉ chừng sáu mươi mét vuông với bốn cỗ máy đồng bộ được đặt cách nhau một khoảng lớn.

Bốn người cùng bảng đấu với Darmil đã tới đây từ trước, trông thấy nó vào thì chỉ nhìn một chút rồi thôi. Mấy người họ cũng chẳng ai xem trọng ai khác cả, hoàn toàn hời hợt với mọi thứ đang diễn ra.

– Được rồi, mọi người tập trung lại đây.

Người quản lý cất tiếng, ngay sau khi mọi người bước đến trước mặt ông ta thì nói tiếp:

– Trong phòng có hai cặp máy. Tôi sẽ gọi tên một lần hai cặp đấu, cứ theo thứ tự mà vào nhé.

Không có ai lên tiếng đáp lại, nhưng nhìn quanh thì thấy họ đều đã nắm được. Người quản lý cũng không dây dưa thêm, bắt đầu gọi tên hai cặp đấu đầu tiên.

– Martian Potique đấu với Neh Harang. Darmil Altoris đấu với Panlier Garin.

Darmil nghe tên mình được gọi, theo hướng dẫn bước vào cỗ máy đồng bộ của mình. Nó nằm ngửa người lên, chỉnh một chút tư thế cho thoải mái rồi bấm nút đóng cửa lại. Không gian bên trong khá chật hẹp và chỉ có ánh đèn màu xanh lam lờ mờ chiếu sáng ở hai bên.

Darmil hít sâu một hơi rồi thở ra. Trước mặt của nó giờ hiện lên hàng loạt những con chữ thể hiện thông tin của cơ thể: nhịp tim, nồng độ sinh khí, xung thần kinh cùng nhiều thứ khác. Darmil không hiểu nhiều về những thông số này, nhưng ở bên cạnh hiện lên một ô đề chữ “Xác nhận” nhấp nháy cho thấy nó đang ở trạng thái ổn định, có thể tiến vào thế giới giả lập ngay.

Không chần chừ, Darmil đưa tay chạm lấy ô chữ đó rồi vội vàng chỉnh lại tư thế. Chốc, tâm trí của nó mờ dần đi, như thể đang bị ai đó che lấp tất cả giác quan và suy nghĩ vậy.

Cảm giác đầu tiên mà Darmil cảm nhận được là mùi hương khô nóng của cát, ngay sau đó là cả cơ thể cũng bắt đầu nóng dần lên. Khung cảnh xung quanh nó ngày càng trở nên rõ ràng hơn và không khó để nó biết rằng bản thân đang ở giữa một sa mạc rộng vô cùng.

“Trận đấu bắt đầu.”, dòng thông tin đó đột nhiên xuất hiện trong đầu Darmil. Nó không bất ngờ, chỉ nắm chặt lấy thanh búa bằng hai tay rồi vội vàng quay đầu nhìn một lượt quanh mình, tìm kiếm đối thủ mang tên Panlier kia. Lạ là nó lại không thấy dáng hình của bất kỳ ai cả, cứ như cả sa mạc này giờ chỉ có mình nó vậy.

Nhưng Darmil biết kẻ địch đang ở gần đây. Một trong số vài quy tắc mà nó nắm được trong giải đấu ở khung hạng của mình là khoảng cách khởi điểm giữa hai đối thủ không thể vượt quá hai trăm mét. Việc Darmil không tìm thấy tên Panlier kia chỉ có thể vì hắn ta đã dùng kỹ năng ẩn thân mà thôi.“Thật phiền toái.” Darmil nói thầm. Nó không giỏi đối phó với những kẻ địch trốn tránh mình như thế. Chiến đấu gần trăm trận trong thế giới giả lập, dù không tính là nhiều nhưng vẫn đủ để Darmil biết bản thân sẽ ở thế yếu khi gặp đối thủ như thế nào.

“Cũng may không phải là pháp sư.”

Darmil thật sự rất ngại đối đầu với pháp sư. Những du hành giả tầm xa luôn giữ khoảng cách với nó, mà đòn tấn công của pháp sư thì không thể cứ dùng búa mà chống đỡ, và chuyện né tránh là gần như bất khả thi. Trong những trận đấu với pháp sư, nó chỉ toàn đứng chịu đòn rồi cứ thế mà thua thôi.

– Hây a!

Darmil đột nhiên hét lớn rồi nện một búa thật mạnh xuống đất. Cú nện gây ra một vụ xung chấn làm cát văng lên tung tóe.

Darmil đưa mắt nhìn thật nhanh xung quanh, không thấy gì khác biệt, lại tiếp tục nện thêm một búa nữa. Nó không thấy được kẻ địch, nhưng cũng không thể vì vậy để kẻ địch dễ dàng tiếp cận mình.

Cứ thế, Darmil nện búa liên tục không ngừng nghỉ. Nếu người xem bên ngoài nhìn vào, hẳn họ sẽ nghĩ nó đang làm điều ngu ngốc, chỉ tự làm mình hao tổn thể lực, đến khi mệt rồi thì lại để cho kẻ địch mặc sức đánh giết. Kì thực, Darmil lại không hề thấy mệt. Nó thậm chí tự tin rằng bản thân có thể làm như thế này cả ngày trời cũng được.

Nhưng Darmil trên thực tế lại không định nện đất cả ngày. Nó chỉ làm hơn trăm lần thì ngưng lại, chống búa xuống đất mà thở hổn hển. Nó đang chờ.

Và Darmil không phải chờ đợi quá lâu, từng dấu chân một in hằn lên cát cách nó chưa đến mười mét đột nhiên xuất hiện rồi rất nhanh tiến tới. Tốc độ quá lớn nên lúc Darmil nhận thấy thì đã muộn, chỉ kịp quay sang rồi nhận lấy một thanh kiếm ngắn đâm thẳng vào ngực mình.

Thanh kiếm đâm xuyên qua giáp sâu đến gần tấc, nhưng lại không phải là một vết thương chí mạng. Darmil mỉm cười nhếch mép, nhìn lấy gương mặt người thanh niên bịt kín mặt bằng vải cùng màu cát đang trợn tròn hai mắt. Hắn ta đang kinh hãi, không phải vì đòn tấn công không hiệu quả, mà là vì tay đã bị Darmil nắm chặt lấy, cố vùng vẫy mà không vuột ra được.

Panlier rất nhanh nhận thấy thoát thân là vô ích, dùng tay còn lại cắm thêm một thanh kiếm khác vào người Darmil.

Darmil thấy được đòn tấn công của Panlier, nhưng không có chút ý định chống đỡ hay né tránh nào mà rất ung dung giơ chiếc búa to đùng của mình lên cao rồi cứ thế nện xuống vào người kẻ địch.

Cú nện bằng một tay không đủ sức giết chết Panlier ngay mà chỉ dập hắn ta vào sâu trong cát, đồng thời rút đi lượng lớn khí huyết. Darmil cũng không suy nghĩ nhiều, từ từ nâng chiếc búa của mình lên lần nữa, chực nện xuống phát kế tiếp.

Nhưng phát nện lần này của Darmil lại không đánh trúng vào ai cả. Panlier đã biến mất tâm.

Darmil hốt hoảng, vội vã nhìn xung quanh. Nó đã không nghĩ rằng đối thủ lại có thể thoát khỏi tay mình dễ đến vậy.

Nhưng rất nhanh thì thắc mắc vừa nổi lên trong lòng đó của Darmil đã được giải đáp khi một đoạn thông tin trôi vào đầu nó.

“Chiến thắng.”

– Vậy à. Ra là vậy.

Darmil lẩm bẩm, nghiến răng thành tiếng. Nó đã không mong đối thủ của mình lại bỏ cuộc giữa chừng như thế. Trong thực chiến, làm gì có chuyện giữa bờ vực sống chết mà lại có thể rút lui. Chỉ có giết hoặc bị giết mà thôi.

Bản thân Darmil chưa bao giờ làm cái trò nhảm nhí đó cả. Nó khinh thường.

Tâm trí Darmil mờ dần đi, khi nó mở mắt lại lần nữa thì đã thấy mình ở trong buồng của cỗ máy đồng bộ. Nó bấm nút mở cửa, bước vội ra ngoài quay đầu nhìn chằm chằm về phía Panlier vừa chiến đấu với mình.

Panlier nhận ra ánh mắt của Darmil, nhìn nó một chút rồi quay trở lại hàng ghế chờ, không có vẻ gì là muốn nói chuyện về thất bại của mình vừa nãy.

Darmil cũng biết bản thân không thể phê phán thái độ hời hợt của Panlier đối với trận chiến, dù gì thì nó cũng đã đấu gần trăm trận rồi, tất nhiên là gặp không ít đối thủ bỏ cuộc như thế. Nhưng có làm thế nào thì cơn giận trong lòng nó vẫn không thể nguôi ngoai đi được, càng lúc càng bùng lên. Nó muốn ngay lập tức tiếp tục trận đấu với kẻ bỏ cuộc kia.

– Còn năm trận… Còn năm trận nữa… Năm trận nữa…

Darmil lẩm bẩm, lặp đi lặp lại lời mình. Nó đang cố giữ cho bản thân bĩnh tĩnh, không làm loạn trước khi hoàn thành công việc. Turan đã bảo rất rõ ràng, đánh sáu trận, sau đó muốn làm gì thì làm.

“Chỉ cần nghe theo là được.” Darmil nghĩ, ánh mắt vẫn tiếp tục gắn chặt vào người Panlier. Cơn giận này, giờ nó sẽ không phát lên, nhưng sau năm trận nữa, ai mà biết được chứ.

Chương 108: Rừng rậm và khỉ đột

Darmil ngồi trên ghế chờ, theo dõi một trận đấu của mấy đối thủ khác. Được một lúc thì chán, nó ngả hẳn người ra, nhắm hờ mắt lại nghĩ ngợi.

Từng hình ảnh về những trận chiến đã qua dần hiện lên trong đầu Darmil. Nó không nhớ rõ mình đã đánh bao nhiêu trận, nhưng không hiểu vì sao, ký ức về tất cả những trận đánh đó như được in sâu vào tâm trí của nó, muốn quên cũng không quên được. Những lúc nhàm chán, Darmil lại bắt đầu dùng chúng để giải trí cho chính mình.

Trận đánh gian khó đầu tiên của Darmil hẳn là khi đối đầu với con Hề ngu ngốc tinh anh. Lúc đó, nó vẫn chỉ là một Nihr, phải chiến đấu với một con quái cấp độ 5 thì rõ ràng là không có cơ hội thắng nào. Nhưng Darmil làm gì quan tâm tới mấy cái lý lẽ vô nghĩa đó, nó chỉ muốn đánh mà thôi.

Nếu không đánh, thì tức là tìm chết rồi.

May là Darmil đã thắng. Nó cùng với Turan, đều là Nihr, vậy mà đánh bại được con Hề ngu ngốc tinh anh đó. Một chiến công lẫy lừng như thế, phần thưởng là thăng cấp thì cũng đúng thôi.

Darmil chưa bao giờ nghi ngờ về chuyện đó cả.

Kế đến, việc đầu tiên khi thăng cấp mà Darmil nghĩ tới là trải nghiệm thế giới giả lập. Thế nhưng người tính lại không bằng trời tính, vào cái đêm lễ hội Patrioste kia, dưới Thần uy của thần Fyratr khiến tính mạng của bản thân và mọi người bị đe dọa, nó đã không màng tất cả mà lao tới tấn công, hòng tìm một con đường sống hiếm hoi nào đó.

Tất nhiên là Darmil đã thất bại. Một kẻ chỉ có Thần cấp 1, đối đầu với một Chính thần, không cần phải nghĩ cũng có thể thấy được đó là chuyện nực cười.

Nhưng Darmil không hề đùa bỡn. Nó hoàn toàn nghiêm túc. Nếu được phép lựa chọn lại, nó vẫn sẽ lao tới tấn công. Sự thay đổi duy nhất có lẽ là nó sẽ tấn công ở góc độ khác, từ sau lưng chẳng hạn.

Sau lần đó, Darmil đã bị mẹ mắng té tát, rồi bị cha giáo huấn một trận ra trò. Hình phạt đó là hợp lý, nó không có chút oán trách nào. Chỉ là không hiểu vì sao cha Darmil lại đột nhiên bắt nó phải quyết định lựa chọn giữa cuộc sống du hành giả và con đường làm doanh nhân mà thôi.

Mà, tất cả chuyện đó giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa. Dù sao thì Darmil đã nghe theo lời Turan mà lựa chọn giấc mơ du hành giả của mình rồi.

Chuyến du hành đầu tiên từ khi đạt Thần cấp 1 của Darmil là càn quét phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’ cùng Turan và Tiffia. Hai người này quả là những đồng đội tuyệt vời. Nếu không có mấy tấm bùa của Tiffia, Darmil hẳn sẽ không thể nào đánh nổi một con Linh hồn hung ác; và nếu không có sự sáng suốt và cẩn thận của Turan, tổ đội yêu quý của nó chắc còn chẳng thể tồn tại được.

Nhưng tiếc là lần càn quét đầu tiên đã không thành công. Turan có bảo rằng chỉ là thăm dò, nhưng Darmil thật sự có ý định càn quét cả phó bản luôn trong lần đó.

Mà, Darmil cũng biết là mình có tính toán thế nào cũng không so được một góc của Turan.

Lần càn quét thứ hai, tổ đội có thêm sự hỗ trợ của ba thành viên tạm thời là ông Gin, Hamh và Maity. Darmil không rõ lắm nhiệm vụ của ba người này, chỉ được nghe kể lại rằng Maity đã có một màn trình diễn ma pháp đáng kinh ngạc. Nó đoán cô ta góp vai trò chủ chốt đánh bại được con trùm Tà niệm của Lamb kia.

“Thật mong được thấy màn trình diễn đó.”

Diệt xong con trùm, tổ đội không rời đi mà tìm đến con quái thống lĩnh tên Ian. Darmil không phản đối quyết định này, mà ngược lại còn phấn khích, nhưng đó chỉ là khi nó còn tỉnh táo thôi. Tất cả những gì nó nhớ về trận đánh đó là Turan gọi mình dậy, rồi nó cứ thế lao vào tẩn một trận với Ian.

Ông Gin cùng Hamn dường như cũng hỗ trợ không ít trong trận đánh, nhưng Darmil quá tập trung vào Ian nên không thấy rõ được. Dù sao thì Ian thật sự rất khó chơi, nó đã dùng hết tất cả sức lực mà vẫn có chút kham không nổi.

Cuối cùng thì ông Gin là người kết liễu con quái, Darmil không khỏi cảm thấy nuối tiếc vì điều đó. Vinh quang chiến thắng là vẫn có, nhưng không trọn vẹn. Sau khi liều mạng đánh đấm mà bị người khác kết liễu mất thì còn gì buồn chán hơn đâu. Ian có khó chơi cỡ nào thì Darmil vẫn tin rằng tự mình cũng có thể giải quyết được.

Sau lần du hành đó thì Turan không tổ chức du hành nữa trong một khoảng thời gian dài. Darmil không biết cậu ta làm gì, nhưng hẳn là có việc quan trọng cần phải làm. Trong lúc rảnh rỗi đấy thì nó tìm đến thế giới giả lập, ngày đêm chiến đấu trong đó. Dù vậy, cảm giác vẫn là không so được với chiến đấu ngoài đời thực.

Trận đánh khó khăn kế tiếp là đánh với bầy Sói xám đuổi theo xe lúc cả đội đến thành Kyrult. Darmil chưa bao giờ nghĩ rằng lũ sói lại khó giải quyết tới như vậy. Nó đánh được con này, còn chưa kịp dứt đòn thì con khác đã nhào tới. Mà chúng ra đòn cũng rất mạnh, không hề yếu như mấy con Thỏ răng nanh.

May là có Turan hỗ trợ giải quyết một nửa bầy Sói xám, Darmil chỉ cần đánh nốt đám còn lại. Nếu phải tự mình xử lý, nó e là sẽ bị lũ sói hành một trận ra trò.

“Dù chắc cuối cùng mình vẫn thắng thôi…”

Gần đây nhất, là trận đánh với tên mắt chột. Darmil không nhớ rõ tên hắn ta, hình như là gì đó gần với Tural, hoặc cũng có thể là Tarul.

Tên mắt chột trông rất mạnh, từ vẻ ngoài cho tới cuộc đối đầu của hắn ta với Heathier. Bản thân Darmil thì không có tự tin đấu với một thuật sư mạnh mẽ như Heathier, nên nó đã đánh giá rất cao tên mắt chột đấy.

Nhưng tên mắt chột đã làm Darmil thất vọng. Hắn ta hoàn toàn không mạnh như nó tưởng. Sức mạnh không đủ, uy lực lại thiếu, tốc độ càng không có. Tên mắt chột thậm chí được Heathier cảnh báo là rất mạnh sau khi ăn vào Huyết đan, nhưng khi Darmil chân chính chiến đấu thì thấy hắn ta lại càng yếu hơn khi đánh với Heathier.

Một chùy, hai chùy, ba chùy. Tên mắt chột không chống đỡ được một đòn nào cả, hoàn toàn không khác gì một bị thịt chờ đánh. Darmil đâu có trông mong chiến đấu với một kẻ như vậy, nên nó đã không trông chờ nữa, kết thúc trận chiến vô nghĩa luôn.

Giờ nghĩ lại, Darmil thấy rằng từ lúc mình đột phá Nihr đến giờ, kẻ địch có vẻ như càng ngày càng yếu đi, các trận chiến cũng trở nên ít ác liệt hơn. Giống như là trận với Panlier vừa nãy vậy, chỉ một đòn đã dọa hắn ta bỏ cuộc rồi.

Darmil thật sự muốn đi du hành. Nó muốn chiến đấu cho ra hồn, cho thỏa sức, cho mê muội càng tốt. Darmil không sợ chiến, chỉ sợ kẻ địch không chịu chiến thôi. Mà lũ quái thì lúc nào cũng hăng hái, sẵn sàng đáp lại nó cả.

Darmil mở mắt, ngẩng đầu nhìn về phía màn hình trên tường. Mấy trận chiến dường như đã sắp đến hồi kết rồi, chốc nữa là sẽ tới lượt nó.“Không biết sẽ là kẻ như thế nào đây.”

Trận chiến thứ hai của Darmil có bối cảnh ở trong một khu rừng rậm với cây cối mọc um tùm che chắn hết tầm nhìn của nó.

Darmil không vội tìm kẻ địch của mình mà cẩn thận quan sát địa hình xung quanh. Ở nơi mà chướng ngại vật mọc khắp thế này thì nó lại không cần lo lắng về việc bị tấn công từ xa, và nếu có kẻ nào lớ xớ tiến lại gần thì nó chỉ cần tóm lấy rồi nện liên hoàn búa là được.

Tóm lại thì, địa hình này rất có lợi cho Darmil. Nếu bị đánh bại trong khi có ưu thế như thế này thì chính nó sẽ là người đầu tiên mắng mình vô năng.

Tiếng sột soạt bất chợt vang lên. Darmil quay phắt người lại, chuẩn bị chiến đấu thì không khỏi ngạc nhiên khi thấy kẻ xuất hiện lại là một con khỉ đột cao gần hai mét với bộ lông đen và cơ bắp lực lưỡng.

Đó là một con quái. Không có con khỉ đột nào lại cao to như vậy cả. Con quái chỉ đang ngồi mà đã cao bằng con khỉ đột bình thường lúc đứng thẳng rồi.

Con khỉ đột nhìn lấy Darmil một chút rồi ngước đầu lên, hả họng nhe răng mà vỗ ngực thùm thụp. Darmil không biết con quái đang làm gì, nhưng nếu muốn chiến thì nó không ngại chút nào.

Con khỉ đột thị uy xong, thấy Darmil vẫn đứng đó thì không chần chừ, lao xồ đến chỗ nó.

Darmil cười khì, giơ búa sang ngang, sải bước rồi quật một cú hết lực vào kẻ địch đang lao đến. Con quái không được thông minh lắm, hoặc là do Darmil ra đòn quá nhanh nên không kịp tránh, cứ thế bị trúng một đòn thật đau vào mạn sườn rồi bị hất văng đi mấy mét.

Con khỉ đột nằm lăn ra đất, lật đật ngồi dậy rồi lại lao đến Darmil. Con khỉ không có vẻ gì là rút kinh nghiệm từ lần trước cả, lại bị Darmil quật thêm một búa vào sườn còn lại, văng đi.

Lần này thì con khỉ đột không ngồi dậy nữa mà nằm quằn quại vì đau đớn. Trông con quái giờ hẳn là không còn sức chiến đấu rồi.

Darmil không quá bận tâm tới con khỉ đột, tiếp tục quan sát xung quanh. Nó vẫn không quên rằng mình đang trong một trận đấu với kẻ địch là du hành giả chứ không phải là một cuộc chiến nơi hoang dã với mấy con quái.

Nhưng Darmil đợi mãi mà vẫn không thấy có dấu hiệu xuất hiện của đối thủ. Con khỉ đột quằn quại hồi lâu thì cũng đã ngồi dậy được rồi, dù giờ không có ý định tấn công Darmil nữa, chỉ nhìn chằm chằm nó mà thôi.

“Chẳng lẽ đây là du hành giả đó?” Darmil chợt nghĩ, và cả bản thân nó cũng thấy mình thật ngu ngốc khi nghĩ như vậy. Du hành giả nào mà khi biến thân lại vẫn còn yếu như thế thì nên từ bỏ giải đấu này đi thì hơn.

Con khỉ đột ngồi nhìn Darmil hồi lâu, như vừa quyết định xong điều gì đó rất quan trọng, ngửa đầu hả họng, vỗ ngực thùm thụp rồi lại lao tới chỗ nó. Con quái có vẻ như đã quyết liều chết rồi.

Darmil tặc lưỡi. Nó không ngại hạ sát con khỉ đột trước khi đối đầu với du hành giả. Mà nếu có là đánh cả hai cùng lúc thì nó cũng không hề nao núng, thậm chí còn có chút mong đợi một trận chiến gian nan như thế.

Darmil canh lấy khoảng cách, hạ thấp búa sang bên hông, sải bước rồi dùng lực thật mạnh quật một cú lên trên hướng thẳng lấy đầu và ngực của con khỉ đột. Cú quật búa không quá nhanh, nhưng rõ ràng là không hề chậm hơn hai lần trước, vậy mà con khỉ đột lại lách người né được.Darmil có hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, nghiêng người đồng thời kéo búa nện từ trên xuống. Con khỉ đột lại tránh được.

“Nó thông minh hơn?” Darmil thoáng nghĩ, buông búa bỏ nhảy chồm sang một bên tránh được đòn vồ tới của con khỉ đột. Giờ thì nó đã mất vũ khí của mình rồi.

Không giống như trong thực tế có thể dùng túi trữ vật, các trang bị mang theo vào trận đấu nếu bị hỏng hoặc mất thì sẽ không có trang bị khác để thay thế. Nhưng Darmil cũng không quá lo lắng về điều đó, cũng không có thời gian khi mà con khỉ đột lại tiếp tục lao về phía mình.

Con khỉ đột có thân hình to lớn và sải tay rộng, tránh được một lần đã là rất tốt, cố tránh lẫn nữa sẽ chỉ khiến bản thân bị tóm mà thôi. Darmil cũng biết điều đó, nên nó hạ thấp người xuống, canh lấy con khỉ đột sắp vồ mình thì chồm tới lấy hai tay chống lấy hai tay của con khỉ.

Con khỉ đột có thể to và cao hơn Darmil, nhưng có vẻ như lại không mạnh như nó tưởng. Hai bên chống cự nhau một lúc thì Darmil dần có lợi thế hơn khi lấy mặt đất làm điểm tựa, đạp một cú thật mạnh đẩy nược con khỉ đột về sau.

Ngay khi con khỉ hơi rời tay một chút, Darmil liền rụt tay về, sải bước xoay người tung ra một cú đấm móc vào bụng con quái. Nắm đấm trông nhỏ nhắn so với bụng con khỉ vậy mà lại có uy lực không hề nhỏ, tung con quái lên đến gần nửa mét rồi rơi xuống.

Darmil không định để cho con khỉ có thời gian xoay sở, liền tức giơ chân lên tung một cú đá vào đầu con quái. Một cú, hai cú rồi ba cú. Đầu của con khỉ lúc này đã vẹo hẳn về một bên, rõ ràng là chết mất rồi, nhưng không hiểu sao vẫn chưa tan thành đốm sáng.

Darmil ngừng chân, không đá nữa. Mục tiêu của nó là du hành giả tới giờ vẫn chưa chịu xuất hiện kia chứ không phải con khỉ này.

“Chiến thắng.”

Darmil trừng mắt nhăn mày kinh ngạc. Nó đã thắng trận đấu, và quan trọng hơn cả là đối thủ đã bỏ cuộc. Nó thật không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Đối thủ lần này thậm chí còn không thèm xuất hiện đánh với Darmil luôn.

– Cái quái gì thế này?

Darmil thốt, không biết bản thân nên giận hay thắc mắc về lý do của đối thủ lúc này.

Ngay khi ý thức của Darmil trở về với thế giới thực, nó liền mở tung cửa buồng máy ra, lao đến tìm người vừa đấu với mình.

Đó là một cô gái tóc màu xanh dương cột cao hai bên chỉ cao tới ngực Darmil. Cô ta mang một vẻ mặt bực tức, trông thấy Darmil nhào đến thì giật mình, nhưng rất nhanh lấy lại bĩnh tĩnh, gắt:

– Làm cái gì thế!? Đánh chưa đủ hay sao mà còn chạy tới đây?

Darmil không quan tâm thái độ cùng lời nói của cô gái, hỏi ngược lại:

– Cô… Tại sao lại không chiến đấu? Thế thì còn tham gia để làm gì?

Cô gái nhăn mày nhìn Darmil vẻ khó hiểu, rồi chuyển thành căm ghét, nghiến răng, bảo:

– Chiến đấu? Mi đánh chết thú thuần hóa của ta rồi mà còn bảo ta không chiến đấu? Con mẹ mi vô lý vừa thôi chứ!?

– Thú thuần dưỡng? Cô là người điều khiển thú?! – Darmil thốt, vẻ ngạc nhiên thấy rõ.

– Mi-mi… – cô gái lắp bắp, chỉ tay thẳng mặt Darmil – Mi thậm chí còn không quan tâm mình đang đánh với ai nữa à?! Thật là tức quá đi mà!

“Tôi không có ý đó.”, Darmil định nói như vậy nhưng nó chợt nhận bản thân quả thật không để ý tới thông tin đối thủ kế tiếp của mình. Nó vốn cho rằng không biết thông tin về kẻ địch sẽ mang lại chút cảm giác gay cấn cho mấy trận đấu đang dần trở nên nhàm chán này.

– A, lỗi tôi. – Darmil lẩm bẩm.

– Không lỗi mi thì là lỗi ta à!

Cô gái tóc xanh dương thốt lên rồi quay phắt người rời khỏi phòng luôn.

Darmil đứng đó, gãi gãi đầu đầy áy náy. Phản ứng vừa nãy của nó quả thật có hơi thái quá rồi.

Chương 109: Cuộc gặp ở quán rượu Aimer Il

Trưa, Turan sau khi xem xong mấy trận đấu vòng bảng của Darmil và xác nhận rằng cậu ta không gặp rắc rối gì thì rời nhà thi đấu. Mặc dù Darmil có bảo muốn ăn trưa cùng cả đội nhưng Turan lại không có thời gian cho chuyện đó, đành nhờ Tiffia cùng mấy người tổ đội Pongru lo cho cậu ta.

Turan đi cùng Camilier tìm đến một quán rượu ở phía đông nam thành Tailor, có tên là Aimer Il. Đây có thể xem là một chi nhánh của quán rượu Aimer ở thành Yeit, và tất nhiên nằm dưới sự kiểm soát của Wyndur.

Turan ban đầu cũng không biết đến sự tồn tại của quán rượu này, nhưng khi liên lạc với Wyndur để hẹn gặp ở thành Tailor thì được cậu ta giới thiệu đến đây. Chuyện này không giống như tình cờ mà giống cậu ta có lập cơ sở ở khắp nơi hơn, nó thật có chút thắc mắc không biết thế lực của cậu ta đã phát triển đến mức nào rồi. Một quân đoàn trưởng thông thường cũng rất khó có thể sở hữu lượng tài lực và uy quyền lớn đến vậy.

Trong quán rượu vẫn là tiếng nhạc cổ điển du dương làm dịu lòng người nghe. Turan bước tới quầy, định gọi cho mình ly cốc tai quen thuộc nhưng được người pha chế giới thiệu cho loại cốc tai mới, nên là quyết định thử xem sao.

Người pha chế với lấy chiếc ly thủy tinh, bỏ vào đó mấy miếng chanh, thêm vào vài muỗng đường rồi dầm nát. Anh ta sau đó cầm một nắm lá bạc hà, đập nhẹ mấy cái tỏa hương thơm the nồng đặc trưng rồi bỏ vào ly. Kế đến, anh ta rót vào vài ly rượu trắng nhỏ, khuấy đều lên, thêm đá rồi cuối cùng là đổ đầy cả ly bằng nước soda.

Ly cốc tai được trang trí thêm vài lá bạc hà cùng hai lát chanh rồi người pha chế đặt lên trước mặt Turan, đưa tay ra ý mời dùng. Turan cầm lấy ly cốc tai, cảm nhận cảm giác mát lạnh trên bàn tay mình, khuấy nhẹ rồi nhấp một ngụm.

Chua, hơi cay nồng, nhưng cũng rất the mát, đặc biệt là cảm giác mát rượi đang lan tỏa khắp người Turan bây giờ là vô cùng mới lạ. Lá bạc hà thông thường không thể làm được điều này, chỉ rượu hay soda lại càng không. Cảm giác này thật sự sảng khoái, khiến bao mệt nhọc cả về thân xác và tinh thần đều được giải tỏa.

Turan mỉm cười, uống thêm vài ngụm nữa. Nó không đánh giá ly cốc tai này là ngon, ít ra thì không ngon như loại nó thường uống. Thế nhưng cứ một đoạn thời gian lại đổi sang uống thứ này cũng thật không tệ.

– Thế nào?

Người pha chế chống hai tay lên bàn, cất tiếng hỏi. Turan nhìn anh ta một chút, vừa định mở lời đánh giá thì chợt lại thấy gương mặt có phần quen thuộc, nhất là đôi mắt tràn đầy sự tự tin kia. Nó đưa mắt quan sát cả người anh ta thêm ít lâu, nhưng lại không nhận ra được người này là ai, chỉ biết rằng bản thân hẳn đã có gặp qua rồi.

– Chúng ta đã từng gặp nhau chưa nhỉ?

Turan cất tiếng hỏi. Thông thường, nó sẽ không cố dò hỏi cho ra mối nghi ngờ dạng trông-đã-gặp-qua của mình, nhưng càng trông người thanh niên này, nó lại có cảm giác anh ta là người mà mình không nên hờ hững bỏ qua.

Người thanh niên nghe câu hỏi của Turan thì chợt nhoẻn miệng cười, sau đó thì nâng tay búng một cái. Ngay lập tức, cả người anh ta bắt đầu phát ra những đốm sáng li ti màu tím hòa vào bầu không khí xung quanh, chốc thì biến mất.

– Wyndur?

Turan nhăn mày bảo. Dáng vẻ của người thanh niên hoàn toàn thay đổi sau khi những đốm sáng màu tím kia tuôn ra, và trở thành không ai khác là người mà nó có hẹn ở đây ngay lúc này.

Wyndur cười khì, đáp:

– Phải, là tôi. Không ngờ là đã dùng cả vật phẩm phẩm chất ‘Anh hùng’ rồi cũng không lừa được cậu. Khả năng của cậu không giống thứ một Nihr có thể sở hữu chút nào.

Turan tặc lưỡi, vội nói:

– Đừng có dùng vật phẩm quý như thế vào mấy trò linh tinh thế này. Tôi không nhớ là cậu lại hay phí phạm như vậy.

– Không có gì là phí phạm khi dùng trên người cậu hết, Turan à.

Turan nhăn mặt, bất giác nghiêng người ra sau vẻ tránh né, gằn giọng bảo:

– Mấy câu dễ gây hiểu lầm nên ít nói lại đi. Tôi không muốn vì cậu mà mất cơ hội với phái nữ đâu.

– Đừng nói vậy chứ. – Wyndur cười bảo – Tôi tất nhiên là ưa thích sự dịu dàng của người con gái hơn là cậu đây rồi. Huống chi cậu cũng đã vớ được một cô rồi còn gì.

Wyndur đưa mắt nhìn về phía Camilier đang ngồi im bên cạnh Turan từ nãy đến giờ. Cô ta vừa vào thì đã chọn cho mình nước lọc ngay khi được hỏi, và trông bộ dạng thì rõ ràng không hứng thú lắm với mấy loại thức uống có cồn nơi đây.

– Nói lung tung. – Turan vội bảo – Cô ta chỉ là người hầu của tôi thôi. Tên là Camilier.

Wyndur không có vẻ gì là tin tưởng lời của Turan, cúi sát người quan sát Camilier hồi lâu rồi thốt:

– Nếu là cậu khi xưa thì tôi sẽ tin. Nhưng giờ thì… Hừm, cậu mà có đủ tiền nuôi người hầu à.

Turan không khỏi bực tức khi nghe lời như vậy, nhưng rất nhanh kiềm xuống. Nó cũng biết là bản thân đã từng nghèo khó như thế nào suốt mấy năm qua, nhưng về sau sẽ không như vậy nữa. Dù sao thì giờ nó cũng đã chân chính bước lên con đường của một du hành giả rồi.

– Việc đó không cần cậu lo. – Turan cất tiếng – Tập trung vào việc chính đi.

Wyndur nghe thì đứng thẳng dậy, chỉnh vội lại trang phục của mình. Cậu ta có thể là một người hay đùa, nhưng đối với công việc luôn có sự nghiêm túc mà kể cả cấp trên của cậu ta cũng phải kính nể.

– Thế, cậu hẹn tôi là có chuyện gì? – Wyndur hỏi.
– Có ba chuyện tôi muốn nhờ, và một chuyện tôi muốn bàn cùng cậu. – Turan đáp – Trước nói đến chuyện tôi cần đã.

Turan lấy ra từ túi trữ vật của mình một chiếc hộp gỗ màu vàng đất đặt lên bàn, bên trong không gì khác hơn chính là tấm bùa phẩm chất ‘Tinh anh’ mà Yeatra đã làm ra: bùa ‘Trấn định’.

Wyndur cầm chiếc hộp gỗ lên, nhìn Turan một chút, nhận được sự cho phép thì mở ra xem. Cậu ta nắm lấy tấm bùa bên trong, quan sát một hồi rồi đặt trở lại, thắc mắc:

– Bùa phẩm chất ‘Tinh anh’ thì có gì đặc biệt? Đây cụ thể là cái gì?

Việc Wyndur không tự mình giám định ngay làm Turan có hơi thất vọng. Nghĩ một hồi, nó bảo:

– Nếu tôi bảo rằng tấm bùa này được tạo ra bởi một Nihr thì cậu có tin không?

Wyndur nhăn mày, cầm tấm bùa lên lại, lấy ra một tấm bùa màu xanh lục, nhanh tay kích phát làm tuôn ra một đoàn các đốm sáng màu lam nhạt tạo thành những con chữ hiện lên trước mặt mình. Cậu ta xem xét một lượt qua rồi bảo:

– Thật sự là bùa phẩm chất ‘Tinh anh’, không nhầm lẫn. Yeatra Maiya, người này là một Nihr?

Turan gật nhẹ đầu. Nó cũng biết chỉ bấy nhiều không thể làm Wyndur thấy được sự đặc biệt, nói:

– Và tấm bùa được làm ra chỉ với các nguyên liệu cùng phẩm chất hoặc bên dưới thôi.

Mặt Wyndur thoáng qua một sự kinh ngạc, rồi cậu ta bảo:

– Quả thực không tầm thường. Thế, cậu muốn nhờ cái gì?

– Tôi muốn cậu mang cô ta cùng tham gia càn quét một phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’. – Turan đáp ngay.

Wyndur nhướn này, vừa ngạc nhiên, vừa khó hiểu không biết ý đồ của Turan là gì.

– Tôi có thể hỏi lý do không?

Turan mừng thầm khi Wyndur không nói gì về sự tồn tại của phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’, cũng tức là cậu ta hoàn toàn có quyền tiếp cận một phó bản như vậy, và thậm chí việc đó có thể không hề khó khăn đối với cậu ta. Điều mà Turan lo ngại nhất đã không xảy ra.

– Cậu chắc biết người có thể chế tạo bùa đồng cấp với nguyên liệu mang ý nghĩa gì phải không? – Turan cất tiếng.

– Phải. – Wyndur đáp – Một kẻ có tài năng như vậy luôn được săn đón bởi bất kỳ thế lực nào. Nhưng nếu là Nihr thì… chỉ có thể bảo là đáng tiếc.

– Không hề đáng tiếc một chút nào. – Turan cười nói – Yeatra, cô ta có thể đột phá Nihr.– Chuyện này…

Wyndur nói, vẻ mặt trông thì vẫn có sự nghi ngờ, nhưng trong giọng rõ ràng đã không giữ bình tĩnh được nữa. Nếu là ai khác nói lời này thì Wyndur đã cho là đùa rồi lảng sang chuyện khác, nhưng Turan không giống vậy, hơn cả là còn trong tình huống nghiêm túc như thế này. Dù Turan có ngốc thì cũng hiểu sự có mặt của Wyndur ở đây là phải tiêu tốn rất nhiều thời gian quý giá của cả một quân đoàn.

– Một tài năng đáng giá phát triển, phải không? – Turan cất tiếng.

– Không sai. Nhưng mà vấn đề là, cô ta thật sự có thể ư? Hay nói đúng ra là cậu có cách.

Wyndur nói, nhìn chăm chăm Turan vẻ dò xét. Turan thấy thế thì nhướn mày một cái, bảo:

– Đúng là tôi có cách. Cậu chắc hiểu rõ sự nghiêm trọng của chuyện này, nên tôi cần tất cả được diễn ra bí mật nhất có thể.

Wyndur có hơi rùng mình, nhìn quanh quán rượu một lúc, xác nhận tất cả đều ổn mới nói:

– Nhân viên thông thường đã được cho nghỉ cả ngày rồi, nhưng nếu cả bộ phận tinh anh dưới trướng tôi cũng không nên nghe thì…

– Không cần thiết.

Turan nói vội khi thấy Wyndur định ra hiệu cho tất cả rời đi. Việc một Nihr có thể thăng cấp có thể là chuyện cần giữ bí mật, nhưng không đến mức chỉ có mấy người được biết. Dù gì thì chẳng chóng thì chầy, chuyện Darmil là kẻ đột phá từ Nihr cũng sẽ bại lộ ra, rồi sau đó vì Turan là đội trưởng nên cũng sẽ không tránh thoát bị phát hiện. Giờ dùng chuyện đó để gây sức ép khiến Wyndur đồng ý với yêu cầu lại là một cách không tệ.

Chỉ cần việc Turan có thể thấy được nhiệm vụ tấn thăng của Nihr không có ai khác biết được là đủ rồi. Nó còn chẳng có ý định tiết lộ cho thần Syrathr chứ đừng nói là Wyndur.

– Tôi sẽ trả công đàng hoàng cho sự giúp đỡ của cậu. – Turan cất tiếng – Nhưng phải đảm bảo phó bản được càn quét thành công trong một lần.

– Vậy thì-

– Không phải là làm huấn luyện viên, mà là bằng tiền.

Turan ngắt lời. Nó biết tỏng Wyndur mong muốn điều gì. Dù giờ nó đã không còn là Nihr nữa, nhưng thời gian của nó lại không có nhiều để dành cho việc đó.

– Tiền? – Wyndur thốt, hơi nhăn mày lại – Phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’ không phải thứ có thể chi trả bằng tiền đâu, Turan. Cậu hẳn hiểu rõ điều này mới đúng chứ?

– Cậu sai rồi. – Turan cười bảo – Là có thể chi trả bằng rất nhiều tiền.

Khuôn mặt Wyndur cứng lại một lúc, và trước khi cậu ta có thể phản hồi lại, Turan nói tiếp:

– Năm trăm nghìn xen. Tất cả vật phẩm và Thần tinh đều thuộc về đội càn quét.

Năm trăm nghìn xen trên thực tế không chênh lệch quá nhiều so với lượng tài nguyên có thể kiếm được từ một lần càn quét phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’. Kể cả là phó bản có cấp độ thấp nhất từng biết là 15 thì cũng chỉ kém con số đó có hai đến ba lần mà thôi. Nếu may mắn đạt được vật phẩm tốt thì tổng lượng thu về thậm chí còn vượt qua số tiền đó.

Nhưng đó không phải là cái giá chỉ để mang thêm một người vào phó bản. Việc mà Turan đang nhờ không làm giảm một chút nào lượng tài nguyên thu được của tổ đội cả, cùng lắm là chút ít Thần tinh bị cưỡng ép chia sẻ mà thôi. Mà vì Yeatra là Nihr nên lượng Thần tinh hao hụt lại trở nên quá ít ỏi, đến mức dường như chẳng thể nhận ra được.

Wyndur không phải là người thiếu tiền, nhưng lại cần rất nhiều tiền. Năm trăm nghìn xen tiền công có thể đạt được chẳng tốn bao nhiêu công sức đó có thể giúp cậu ta trong việc mà cậu ta đang mưu tính rất nhiều.

Huống chi đây lại là một lời nhờ vả từ Turan, người mà nếu thân thiết được sẽ mang lại cái lợi không thể đong đếm nổi.

– Thật đúng là không từ chối được. – Wyndur cất tiếng.

– Vậy xem như đã đồng ý rồi nhé. – Turan cười nói – Cậu sắp xếp mọi thứ trong vòng một tuần là được. Có thời điểm bắt đầu càn quét thì báo cho tôi.

– Không vấn đề. – Wyndur đáp – Dù rất tò mò nhưng tôi sẽ không hỏi cậu bỏ ra nhiều tiền như vậy là vì cái gì.

– Tôi cũng chẳng muốn giấu, nhưng cậu không định hỏi thì thôi vậy.

Turan tặc lưỡi bảo, sau đó khoanh tay mặc kệ Wyndur lúng túng vì lời nói của mình. Cậu ta dù gì giờ cũng chẳng thể nào mặt dày gặng hỏi được.

Chương 110: Tiết lộ

Turan nói thêm một hồi nữa về chuyện của Yeatra, sau khi thấy mọi thứ đã ổn thì bảo:

– Việc thứ hai có liên quan đến Lily, cậu vẫn nhớ cô bé đó chứ?

– Hẳn rồi. – Wyndur đáp ngay – Dù gì thì tôi là người đã cứu mạng cô bé mà.

Turan nhướn mày nhìn Wyndur một lúc. Nó không phủ nhận sự đóng góp của cậu ta trong lần Lily bị trúng độc bọ cạp vàng đó, nhưng nhìn dáng vẻ tất-cả-đều-nhờ-có-mình của cậu ta thì không khỏi cảm thấy bực dọc. Dù Turan rất cảm kích hành động của Wyndur, nó vẫn biết mọi chuyện đều là có vay có trả rất thỏa đáng.

Nếu Wyndur ra tay hoàn toàn vì lòng tốt của chính mình thì Turan ngược lại không có ý kiến. Mà lòng tốt thì lại là thứ không nên bị lấy ra để tự hào, ra vẻ ta đây.

Wyndur thấy phản ứng của Turan thì không khỏi hoảng hốt, vội bảo:

– Đừng làm vẻ mặt đó. Tôi cũng rất ưa thích cô bé mà. Nói thật đấy!

– Tôi không phải định ăn thịt cậu, hoảng cái gì chứ.

Turan cất tiếng. Nó cũng biết bản thân vừa rồi phản ứng có hơi quá. Quả thật đối với chuyện liên quan đến Lily, nó luôn rất dễ mất bình tĩnh.

– Về Lily, tôi cần cậu giúp cô bé vào được tòa tháp Ma pháp Tối thượng.

Wyndur ra vẻ nghĩ ngợi hồi lâu, bảo:

– Là tòa tháp Ma pháp Tối thượng ở lục địa phía Tây?

– Không sai. – Turan đáp ngay – Cũng chỉ có duy nhất một tòa tháp như thế thôi.

– Việc này không khó, chỉ là… để làm gì chứ?

Turan không định giải thích. Khác với Yeatra, việc Lily có thể thăng cấp là một, nhưng cùng tiềm năng về ma pháp to lớn của con bé càng ít người biết càng tốt. Kể cả là Wyndur thì hẳn cũng rất khó cưỡng lại sức hút của một kẻ có tiềm năng lớn như vậy.

Phải biết, đại pháp sư Velduran là một huyền thoại với năng lực đã tiếp cận cấp độ của một Chính thần. Dù lịch sử và các câu chuyện về ông ta có phần không rõ ràng nhưng vẫn là không thể xem nhẹ.

Và Lily có tiềm lực sáng ngang, thậm chí vượt qua vị đại pháp sư đó.

Turan nghĩ là Wyndur cũng có thể đoán lờ mờ được một vài chuyện, nhưng chỉ cần nó không nói ra thì cậu ta sẽ không dám chắc mà hành động quá đáng. Dù gì thì ai lại có thể nghĩ rằng Nihr lại dễ dàng thăng cấp như thế, hay cả việc một người lại có tiềm năng so sánh được với đại pháp sư Velduran.

Đến cùng, nếu không đủ dữ kiện để kết luận, nghi ngờ cũng chỉ là nghi ngờ mà thôi.

– Cái này… hiện tại cậu không cần biết.

Turan đáp. Nó không định bịa ra một lý do nào cả. Lily sẽ phải ở bên cạnh người của Wyndur rất nhiều, nếu nó càng cố làm giả thì chỉ càng khiến cậu ta thêm nghi ngờ.

– Không sao. Cậu không hại tôi là được.

Wyndur hời hợt bảo, biết có gặng hỏi cũng vô dụng. Làm thế chỉ khiến Turan có ác cảm rồi tìm sự giúp đỡ từ chỗ khác mà thôi.

– Vậy, thời gian cụ thể thì sao?

– Càng sớm càng tốt. – Turan đáp.

– Vậy thì cuối tuần sau đi. Lúc đó tôi sẽ có một đoạn thời gian rảnh.

Turan nghe, hơi nhăn mày lại nhìn chằm chằm Wyndur. Rồi nó bảo:

– Ý cậu là cậu sẽ là người đi cùng Lily?

– Không sai. – Wyndur đáp ngay – Được đi du lịch xả hơi ở miền tây thế giới cùng một cô bé dễ thương như thế thì còn gì bằng.

– Này. Đừng có ý đồ gì với con bé. Tôi không biết mình sẽ làm ra cái hành động gì với cậu và cả quân đoàn của cậu đâu.

Turan gằn giọng bảo. Nó hoàn toàn nghiêm túc với các mối quan hệ và hơn cả là sự an nguy của Lily.

Wyndur thấy phản ứng của Turan thì có chút hoảng, vội bảo:

– Tôi vẫn đáng tin hơn là người của tôi chứ, phải không?

– Cái này đúng, nhưng tôi cũng không hoàn toàn tin tưởng cậu đâu. Lời cần nói đã nói rồi, cậu hiểu là được.

– Rồi. Tôi biết rồi mà.

Turan cất nhẹ một tiếng thở dài. Nhắc nhở Wyndur một chút là việc nên làm, nhưng vẫn không thể làm căng quá với cậu ta, chỉ càng khiến dấy lên sự nghi ngờ mà thôi. Dù sao thì giờ nó cũng phải nhờ cậy cậu ta trong một thời gian dài.

– Thế, chuyện thứ ba là gì? – Wyndur hỏi.

Turan không trả lời ngay mà uống nốt phần cốc tai còn sót lại trong ly của mình. Cảm nhận sự mát lạnh sảng khoái lan khắp người xong, nó đưa mắt về nữ người sói ngồi kế bên mình, đáp:

– Là về cô ta.

Wyndur nhìn Camilier một hồi, thắc mắc:

– Người hầu của cậu? Là chuyện gì?Turan không đáp ngay mà ngẫm nghĩ một lúc. Camilier cũng cần đột phá Nihr, nhưng để cô ta đi cùng người khác lại là ý tưởng vô cùng tệ hại. Nó biết rõ hơn ai hết sự thiếu ổn định của cô ta, bất kỳ lúc nào cũng có thể gây họa.

Vậy nên tạm thời, Turan không có ý định giúp nữ người sói thăng cấp. Có lẽ ở một tương lai không xa, nó sẽ cùng tổ đội của mình và cô ta tham gia càn quét phó bản ‘Nơi trú ẩn của hoa tuyết’, cũng chính là yêu cầu nhiệm vụ tấn thăng của cô ta.

Việc về Camilier mà Turan cần nhờ Wyndur lúc này là chuyện cô ta là một nô lệ bỏ trốn. Nó biết chắc hầu tước Ferrmen sẽ truy xét chuyện này, không thể trốn tránh mãi được. Dù rằng Turan không có nhiều lòng tin vào việc Wyndur có thể xử lý ổn thỏa nhưng thử một chút vẫn là nên làm.

– Cậu biết hầu tước Ferrmen chứ? – Turan hỏi.

– Hầu tước Ferrmen à… Không quá nhiều, nhưng hẳn là nhiều hơn bất kỳ ai khác mà cậu có thể tìm đến. – Wyndur đáp – Nói ra thì trong trận chiến sắp tới ở biên giới với Danlion, quân đoàn Ungreilt sẽ làm việc cùng đội quân của ông ta đấy.

Turan ngạc nhiên. Nó đã không ngờ là cả hai lại có mối quan hệ như thế. Dù rằng Wyndur đã dùng từ “làm việc” thay cho “chiến đấu”, chứng minh phần nào rằng mối quan hệ này cũng không quá mật thiết, nhưng vẫn là không dễ để Turan mở lời nhờ vả chuyện của Camilier. Rất khó có khả năng để Wyndur giúp Turan chống đối lại với đội ngũ cùng chiến tuyến với mình trong trận chiến sắp tới.

Nhưng nếu là làm trung gian hòa giải thì hẳn Wyndur cũng không tiện từ chối đi.

– Vậy cũng tốt. – Turan cất tiếng – Giữa Camilier và ông ta có một số hiểu nhầm cần giải quyết, không biết cậu có thể đứng ra hòa giải không?

Wyndur nhìn Camilier, cố dò xét chút manh mối nào đó nhưng nữ người sói chỉ chăm chú vào ly nước lọc đã vơi nửa của mình như thể có gì đó thú vị lắm trong đấy. Hồi lâu, cậu ta bảo:

– Nếu chỉ là hòa giải thông thường thì tôi không ngại đâu. Nhưng nếu là…

Wyndur không nói hết câu, nhưng như thế vẫn đủ để Turan hiểu ý của cậu ta.

Và trớ trêu là chuyện không hề thông thường một chút nào, nếu không thì Turan cũng chẳng cần phải nhờ đến Wyndur. Đâu có chuyện hiểu nhầm nào với một hầu tước cần phải nhờ hòa giải mà có thể hình dung là thông thường được chứ.

Sự chần chừ của Turan, dù chỉ trong vài giây cũng đủ để Wyndur hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc. Cậu ta hít một hơi thật sâu rồi thở ra như vừa làm một quyết định khó khăn, bảo:

– Có thể cậu đã nghĩ đến rồi, nhưng tôi vẫn muốn khuyên là nên vận dụng thế lực của nhà cậu để giải quyết thì tốt hơn nhiều đấy.

Turan không ngạc nhiên trước lời của Wyndur, nhưng ngọn lửa giận dữ trong lòng nó vẫn không kiềm được mà bùng lên. Nó tuyệt đối sẽ không nhờ đề những người trong nhà của mình. Đó cũng đã chẳng còn là nhà của nó nữa rồi.

– Nếu cậu không giúp được thì thôi vậy.

Turan gằn từng tiếng một, sau đó toan đứng dậy rời đi nhưng Wyndur đã rất nhanh nắm lấy vai cậu ghì xuống, vội vàng nói:

– Tôi giúp được! Tôi đâu có nói là không giúp được đâu nào!

Turan nhìn chằm chằm lấy Wyndur, trông vẻ mặt thành khẩn có phần thái quá của cậu ta thì đành “hừ” một tiếng mà ngồi trở lại.

Thực tế thì Turan không nhất thiết nhờ cậy Wyndur để giúp Yeatra hay Lily hay để làm bất kỳ điều gì cả. Không có cậu ta thì nó vẫn còn không dưới mười cách để giải quyết hết thảy mấy vấn đề của mình.

Nhưng tuyệt đối không có cách nào có liên quan đến nhà của Turan cả.

Wyndur khi thấy Turan đã yên vị, không còn ý định rời đi thì mới cất tiếng hỏi:

– Vậy, cậu có thể nói rõ một chút không?
– Đừng hoảng lên đấy. – Turan nói.

Wyndur cười khì, bảo:

– Chuyện gì lại có thể làm tôi hoảng hơn được việc cậu muốn rời đi chứ.

– Camilier, cô ta đã giết hầu tước Ferrmen một mạng.

– Hả?

Wyndur há hốc mồm kinh ngạc, hết nhìn lấy Turan thì lại quay sang nhìn chằm chằm Camilier. Cậu ta cứ lặp lại hai động tác đó đến bốn năm lần mới ngừng lại, lắp bắp bảo:

– Cậu-cậu bảo là-là cô ta giết hầu tước Ferrman r-rồi?!

– Coi ai vừa nói sẽ không hốt hoảng kìa. – Turan dè bỉu.

– Đó không phải chuyện quan trọng. – Wyndur vội nói – Lời cậu là thật ư?

– Thật.

Turan đinh ninh, khoanh hẳn hai tay lại gật gù đầu ra vẻ rằng mọi thứ đều đúng như kế hoạch.

Wyndur trông dáng vẻ của Turan lúc này, có tức cũng không thể phát tiết được, vì đã choáng ngợp hoàn toàn với thông tin mình vừa nghe rồi.

– Giết quý tộc là tội lớn đó, Turan à. – Wyndur thốt – Đây lại còn là hầu tước nữa. Cậu muốn tôi nên hòa giải thế nào đây?

– Đừng nói nhảm. – Turan gắt – Tôi biết cậu không đặt ông ta vào mắt. Cái cậu lo ngại chỉ là quân đội dưới trướng ông ta thôi.

Mặt của Wyndur thoáng hiện lên một tia lúng túng. Cậu ta giờ hẳn đang tự hỏi vì sao Turan có thể biết được điều đó.

Turan tất nhiên không đến đây đưa ra yêu cầu mà không có sự chuẩn bị nào. Nó hoàn toàn biết phân lượng của hầu tước Ferrmen hoàn toàn không so sánh được với chức quân đoàn phó quân đoàn Ungreilt của Wyndur. Điều bất ngờ duy nhất chỉ là nó không biết quân đoàn Ungreilt sắp tới phải hoạt động cùng với quân đội của hầu tước Ferrmen mà thôi.

– Chậc, đúng là không giấu được cậu. – Wyndur cất tiếng – Nhưng theo cách nói đó thì cũng không giải quyết êm đẹp được vấn đề đâu. Cậu cũng cần bỏ ra một chút…

– Không phải lo. – Turan nói ngay – Tôi đã chuẩn bị phần đền bù rồi. Cậu chỉ cần khiến ông ta chấp nhận nó là được.

– Phần đền bù? – Wyndur thắc mắc – Chỉ tò mò thôi nhưng cậu đã chuẩn bị gì vậy?

Từ sau khi nghe được món tiền đến năm trăm nghìn xen thì Wyndur cũng lờ mờ nhận ra rằng người thanh niên trước mặt cậu ta đã không còn túng thiếu về tiền bạc nữa rồi. Dù vậy, phần đền bù đủ để một hầu tước cũng chấp nhận hòa giải sau cái chết của mình thì cậu ta thật không hình dung ra được. Đến cả quân đoàn Ungreilt muốn bỏ ra cái giá như thế cũng phải tổn hao không ít.

– Cụ thể thì khó mà nói rõ được. – Turan cất tiếng – Cậu có thể xem nó giống như một giao kèo vậy.

– Giao kèo?

Wyndur không hiểu rõ lắm ý của Turan, ra vẻ nghĩ ngợi. Hồi lâu, cậu ta bảo:

– Tôi nghe là cậu có thành lập một tổ đội, không có vẻ như là đùa nhỉ?

Turan xì một tiếng, đáp:

– Tôi có từng đùa như vậy sao?

– Tôi không có ý đó.

Wyndur vội nói, vẻ lo lắng thấy rõ.

Turan cũng biết là Wyndur không có ý như thế, nhưng nghe lời lẽ thì không thể cứ cho làm ngơ cho qua được.

– Vậy, giao kèo có liên quan đến tổ đội này? – Wyndur dò hỏi.

Quả thật không khó để một người nhận ra mối liên hệ giữa hai thứ này với nhau, huống chi là Wyndur đã luôn sắp xếp tai mắt xung quanh thành Yeit quan sát từng cử động của Turan. Turan thậm chí từng nghi ngờ rằng Wyndur sẽ cho người theo nó suốt hành trình tới thành Kyrult, nhưng rõ ràng là cậu ta đã không cực đoan đến mức đó.

– Không sai. – Turan đáp – Tôi tin một tên hầu tước tồn tại được qua bao trắc trở từ Đại Thánh Thế như Ferrmen sẽ không bỏ lỡ miếng mồi thơm ngon này. Có khi ông ta còn mừng như điên ấy chứ.

Wyndur nghe, bất giác mỉm cười thích thú. Cậu ta tất nhiên cũng nhận ra ý của Turan đằng sau giao kèo. Đây chắc chắn là một bước đi lớn, không chỉ cho Turan, mà còn cả cho Wyndur.

– Vậy tôi cũng không thể hời hợt trong chuyện hòa giải được rồi, kẻ đột phá Nihr ạ.

Turan cười khì, không hề ngạc nhiên hay phủ nhận điều gì trước lời “vạch trần” của Wyndur. Nó ngược lại còn cảm thấy mừng thầm khi cậu ta không mải giả vờ không hay biết nữa, vì thế thì cả hai cũng sẽ bàn chuyện dễ dàng hơn.

Con đường mà Turan đi chắc chắn là rất dài, và đầy gian khó. Nó không thể nào chỉ tự đi trên đôi chân của mình, và cho dù là cả tổ đội cũng là không đủ. Các thế lực cùng mối quan hệ với họ là thứ mà sớm hay muộn Turan cũng phải can dự vào. Thay vì để bản thân bị xoay mòng mòng như dế thì nó sẽ chọn lợi dụng tất cả lực lượng đó.

Thần Syrathr có thể bảo vệ Turan khỏi các Chính thần khác, nhưng đối với tầng lớp thấp hơn, nó tất nhiên phải tự thân vận động. Và đây sẽ là bước chân đầu tiên của nó tiến vào vòng tròn tranh chấp giữa các thế lực này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau