VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Hạ sát

Pongru không có phép phòng thủ hỗ trợ, chỉ có thể vội đưa kiếm ra chắn lấy lưỡi rìu đang chém ngang hông mình. Cú va chạm hất văng cậu ta đi xa đến gần mười mét, rõ ràng là lực vô cùng mạnh. Nếu cậu ta mà đưa kiếm chắn chậm một tí thì bây giờ hẳn thân xác đã phân thành hai.

Và khi đó cái chết là điều tất nhiên.

– Heathier. Mau hồi phục cho cậu ta. – Phalsia nói, giọng gấp gáp vô cùng.

Heathier tặc lưỡi, mắt vẫn nhìn chăm chăm không rời tên chột mắt đang trông về phía cả bọn. Hắn ta hiển nhiên biết Heathier mới là mấu chốt của cuộc chiến này, sẵn sàng ra tay bất cứ khi nào.

Nhưng Heathier có lo lắng cũng không thể bỏ mặc Pongru, đành quay sang, lấy ra một tấm bùa, quẹt tay kích hoạt bắn ra một luồng khí màu xanh lục thẳng về phía cậu ta. Luồng khí chạm vào Pongru thì phủ lấy cả người cậu ta, rất nhanh làm dịu đi cơn đau và dần dần chữa trị các vết thương.

Pongru có lại cảm giác của cơ thể mình thì không chút chần chừ lăn người tránh né, ngay sau đó là một chiếc rìu bị ném đi cắm thẳng vào chỗ cậu ta vừa mới nằm.

– Talur tên chó má nhà ngươi còn đứng đó tới khi nào nữa!

Tên mặc giáp lớn tiếng mắng chửi. Hắn ta vừa vụt mất cơ hội hạ sát Pongru, tức giận là điều tất nhiên.

– Rồi rồi. Ngay giờ đây.

Tên chột mắt cất tiếng đáp lại rồi bắt đầu cất bước tiến về phía Heathier cùng Phalsia.

– Natyr. – Heathier nói – Tập trung vào tên đeo kính. Ít nhất đừng để hắn ta có cơ hội dùng phép.

Natyr đứng từ xa gật nhẹ đầu vẻ đã hiểu, mắt vẫn nhìn chăm chăm tên đeo kính ở cách mình chỉ chừng hai mươi mét. Cô không dám tiến tới quá gần hay trực tiếp tấn công hắn ta. Tên cầm kiếm liễu từ nãy đến giờ vẫn đứng ngay cạnh, rõ ràng sẽ ra tay đối phó cô bất cứ lúc nào.

Nhưng nếu tên đeo kính có hành động thì lại là chuyện khác. Natyr có thể không gây sát thương được, nhưng làm gián đoạn bùa phép của hắn ta thì hẳn không quá khó.

– Talur… à? Là tên ngươi nhỉ?

Heathier cất tiếng. Ông ta lúc này đã bước tới đối đầu với tên mắt chột. Khoảng cách giữa hai người chỉ có chừng hai mươi mét mà thôi. Đối với một thuật sư như Heathier thì đây rõ ràng là một điều bất lợi.

– Không phải nói. – Talur nói, nhếch mép cười – Dù sao thì hôm nay cả đám các người không thể diệt quái nữa rồi.

– Greiten bảo ngươi làm thế? – Heathier hỏi.

– Biết thì có làm gì!?

Talur nói lớn, sau đó liền cúi người lao tới Heathier luôn. Hắn ta hoàn toàn không có chút ý định trò chuyện nào.

– Lỗ mãng.

Heathier cất tiếng, lấy ra ba tấm bùa, quẹt tay lên cả ba rồi ném thẳng chúng về phía Talur. Tên mắt chột thấy vậy vẫn không chút ngần ngại nào tiếp tục lao tới với miệng cười càn rỡ.

Ba tấm bùa được ném đi phát sáng lên, lơ lửng ở đó một lúc, đến khi Talur vừa tới thì ánh sáng phát ra liền trở nên dữ dội hơn. Thứ ánh sáng màu vàng đất đó thoạt đầu trông như vô hại nhưng chỉ vài giây sau thì hiệu quả đã trở nên rõ rệt: tên mắt chột đang di chuyển rất chậm.

– Là bùa phép thời gian? Không thể nào!

Tên đeo mắt kiếng ở phía xa thốt lên. Hắn ta đưa tay lấy ra một chiếc đũa dài tầm ba tấc định vận vòng phép nhưng trông thấy Natyr khẽ di chuyển, chực lao đến thì lùi ngay lại. Tên cầm kiếm liễu vừa lúc đó cũng bước lên trước chắn lấy.

Natyr cầm lấy sợi xích cùng khối sắt trong tay, quay mấy vòng thì ném thẳng về phía tên cầm kiếm liễu. Hắn ta thấy vậy, cũng biết mình không thể trực diện chặn lấy thì liền lách người né tránh, thuận đà lao tới Natyr.

Tốc độ tên cầm kiếm liễu vô cùng nhanh, còn nhanh hơn cả Pongru. Nhưng tốc độ này đối với Natyr thì có chút chậm, dễ dàng bị cô tránh, vượt qua.

Tên cầm kiếm liễu bị bỏ qua liền khắc quay người lại, kéo kiếm về sau, thủ thế rồi đột ngột đâm mạnh về phía trước. Từ đầu kiếm vậy mà bắn ra một luồng sáng đâm thẳng tới Natyr.

Natyr không hề lường trước được một đòn tấn công như vậy, nhưng cô cũng có tính tới việc bị tấn công từ xa, kịp ngả người về trước đồng thời nghiêng về một bên lăn ra đất, thuận lợi tránh thoát một nhát đâm chí mạng.

Một đòn tấn công nhanh và mạnh như thế không thể nào lại có thể tung ra trong vài giây, Natyr biết chắc như thế. Cô ta không chần chừ ngồi dậy, lấy ra một sợi xích cùng khối sắt khác, xoay mấy vòng rồi ném thẳng về phía tên đeo kính.

Tên đeo kính lúc này đã vận xong vòng phép, kích hoạt luôn bắn một tia sáng màu đỏ thẳng về phía ba tấm bùa đang kiềm lấy Talur. Thế nhưng khi hắn ta kích hoạt phép xong thì cũng là lúc sợi xích được Natyr ném bay tới, vồ lấy hắn ta. Hai khối sắt quay mấy vòng xung quanh trói chặt lấy cả người tên đeo kính khiến hắn ta mất thăng bằng ngã vật ra đất.

– Chưa xong đâu con nhãi!

Tên cầm kiếm liễu nhảy xồ tới đâm một nhát vào Natyr. Trước đòn tấn công khi mình vừa ném sợi xích đi, cô ta chỉ kịp lại lăn ra đất tránh né.

Tên cầm kiếm liễu không buông tha, tiếp tục đâm thêm mấy lần nữa, đuổi theo cơ thể lăn trên đất của Natyr.

– Dahgo! Coi chừng! – tên đeo kính hét lên.– Đối xử một cô gái như thế- hả!?

Tiếng nói của Darmil và ngay sau đó là một chùy nện ngang ngực tên cầm kiếm liễu hất văng hắn ta đi mấy mét.

– Cô không sao chứ?

Darmil nói, cúi người xuống định đỡ Natyr dậy nhưng cô ta đã xoay người đứng lên, bước lùi mấy bước tránh xa nó ra.

“Phản ứng gì thế này?” Darmil nghĩ, có chút ngạc nhiên. Nhưng nó không có thời gian để thắc mắc, đành quay người tiến tới tên cầm kiếm liễu đang nằm vật trên đất. Hắn ta trông vô cùng đau đớn với khuôn mặt nhăn nhó và cánh tay run lên bần bật đang cố mở lấy nắp bình thuốc bằng gỗ.

Darmil không vội. Nó biết là tên cầm kiếm liễu này là một kẻ mạnh. Nhưng nếu hắn ta thật sự lãnh một chùy của nó rồi vẫn còn có thể chiến đấu chỉ dựa vào một bình thuốc thì rất đáng để đấu một trận.

Tên cầm kiếm liễu vội vàng đổ bình thuốc vào trong miệng mình, uống lấy uống để, đến sặc sụa. Thuốc vào người dần dần làm hắn ta trở nên thoải mái hơn, đã có thể gượng đứng dậy được.

Dù vậy, trong mắt tên cầm kiếm liễu lúc này chỉ có nỗi kinh hoàng. Hắn ta biết rõ hơn ai hết thương thế của mình lúc này. Giờ đừng nói đến chiến đấu, cả chạy hắn ta còn không chắc mình có thể làm được.

– Vẫn đứng được à. Tốt lắm.

Darmil cười nói. Nó thật sự phấn khích khi thấy tên cầm kiếm liễu đứng dậy được. Nhưng sự phấn khích của nó không kéo dài lâu khi hắn ta chợt quay người, bỏ chạy về phía tên mắt chột.

– Talur! Cứu tao! – tên cầm kiếm liễu hét lên.

Tên đeo kính thấy vậy thì bật một tiếng chửi thề, gắt:

– Mày cứ thế bỏ tao à, Dahgo?!

– Dahgo?! Đội hình bị mày phá hỏng hết rồi!

Tên mặc giáp hét lớn trong khi đỡ lấy một nhát chém từ Pongru. Hắn ta vô cùng tức giận với hành động của Dahgo nhưng không thể làm gì hơn khi cứ bị Pongru cầm chân từ nãy đến giờ. Một tên kiếm sư không là gì với hắn ta, nhưng có sự hỗ trợ từ pháp sư thì lại là chuyện khác.

– Cô lo cho tên đeo kính đằng kia đi. Tôi xử nốt tên này.

Darmil nói rồi cất bước đuổi theo Dahgo luôn. Nó có thể không vội, nhưng Heathier thì khác. Ông ta giờ đã rất chật vật với Talur rồi, nếu bị tên cầm kiếm liễu làm phiền nữa thì sẽ thua mất.

Dahgo cố chạy, ngoái đầu lại nhìn một chút thì thấy Darmil đuổi theo, liền hốt hoảng gọi lớn:

– Talur!
Talur bật lên một tiếng chửi, gắt gỏng bảo:

– Mày sợ đau chứ đâu có nhát chết-

Một tấm bùa bay thẳng tới trước mặt làm Talur im bặt, vội đưa kiếm lên chắn lấy một vụ nổ không khí xảy ra đẩy ngược nó về sau đến mấy mét.

– Đừng phân tâm chứ, tên chột này. – Heathier điềm tĩnh bảo.

– Đừng có gọi tao là chột!

Talur hét lớn, giơ kiếm lên nhảy bổ tới chém vào người Heathier. Thật khó có thể tin được hắn ta bằng cách nào có thể mang theo thanh kiếm nặng như vậy rút ngắn khoảng cách gần mười mét mà tấn công.

Heathier cũng chẳng có nhiều thời gian nghĩ ngợi, chỉ kịp kích hoạt một tấm bùa đã phòng hờ sẵn, đẩy ngược bản thân về sau hơn mười mét.

– Mày có thể tránh được mấy lần?!

Talur gắt, lần nữa giờ kiếm lên nhảy bổ tới Heathier. Lần này thì Heathier không lùi lại nữa nhảy sang một bên tránh né. Dù vậy, xung chấn từ cú va chạm vấn khiến ông ta mất thăng bằng mà ngã ra đất.

– Lại chạy nữa tao xem.

Talur nói, cười nham hiểm. Hắn ta biết Heathier không còn chạy được nữa rồi. Lần bổ kiếm kế tiếp sẽ lấy mạng ông ta.

– Lại lỗ mãng rồi.

Heathier cất tiếng, vội lấy ra một tấm bùa đưa lên cao.

– Mày còn cơ hội chắc?!

Talur hét lên, nhảy bổ tới chém thanh kiếm to đùng vào Heathier. Tấm bùa rõ ràng là không kịp kích hoạt, những tưởng hắn ta đã có thể đạt mục đích nhưng khi chỉ cách Heathier chừng một mét thì đột ngột một ụ đất đâm thẳng từ dưới lên, hất văng cả hai người đi.

Darmil có chút ngạc nhiên, quay sang Phalsia. Nó cũng không ngờ rằng Heathier lại được cứu bởi Phalsia, vốn còn tưởng ông ta đang ẩn giấu lá bài tẩy nào cơ.

Phalsia thấy Darmil nhìn mình thì đưa tay vẫy, sau đó chỉ vào mình vẻ chờ đợi một lời khen. Nó thấy thế chỉ có thể cười đáp lại.

Darmil lại nhìn sang phía của Pongru. Đáng lý người nên được Phalsia hỗ trợ lúc này là cậu ta, nhưng rất nhanh nó hiểu được chuyện đang xảy ra. Natyr đã đến sánh vai chiến đấu cùng cậu ta rồi.

– Chúng mày hai đánh một có thấy nhục không?!

Tên mặc giáp gắt, dùng tay nắm lấy sợi xích cố giật ngã Natyr nhưng chỉ khiến cô ta di chuyển xung quanh.

– Nhục. – Pongru nói lớn – Nhưng liêm sỉ để làm gì hả?!

Kèm theo đó là tiếng cười giòn tan đầy vẻ trêu tức.

Darmil thấy mọi thứ đều ổn thì quay trở lại với mục tiêu của mình. Tên cầm kiếm liễu tên Dahgo giờ ngồi bệt dưới đất nhìn lấy nó với đôi mắt kinh hãi, mồ hôi vã ra như tắm. Miệng hắn ta từ nãy đến giờ cứ lẩm bẩm:

– T-tha cho tôi. T-tôi không muốn bị đau đâu.

Darmil thực không hiểu hắn ta sợ đau đến mức nào mà lại có phản ứng cực đoan đến thế này. Một du hành giả có thể trưng ra bộ dạng như thế này sao, Darmil không tưởng tượng được.

Nhưng thực tế là thực tế, thứ trước mắt khiến Darmil có muốn nghĩ khác đi cũng không được. Dahgo đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu rồi, khiến nó chẳng còn chút hứng thú nào nữa.

– Đây là lần đầu tiên mình giết người nhỉ?

Darmil chợt bảo. Nó quả thật không nghĩ đến hành động này bao giờ. Từ trước đến giờ, trong suy nghĩ của Darmil đơn giản chỉ có du hành, diệt quái, làm nhiệm vụ mà thôi. Dù đã được Turan phổ cập cho ít nhiều thì nó cũng chẳng thể hiểu được cảm giác đó ra sao.

Và giờ vẫn vậy. Darmil cũng chẳng thể hiểu được cảm giác đó là gì.

– Đ-đừng giết-

Tiếng của tên cầm kiếm liễu tắt hẳn khi cái đầu của hắn ta bị Darmil nện một cú không thương tiếc mà nát toang, máu me be bét. Nhưng cảnh tượng tàn bạo đầy sắc đỏ đó chỉ hiện lên có một giây, rất nhanh hóa trắng mà tan biến thành những đốm sáng li ti.

Chương 102: Điên đánh với điên

Thăng cấp. Đó là thứ đầu tiên mà Darmil cảm nhận được sau khi kết liễu Dahgo. Nó từ trước đã có cảm giác bản thân sắp thăng cấp rồi nhưng việc thăng cấp lúc này vẫn khiến nó không khỏi ngạc nhiên, và phấn khích.

“Đây chắc là niềm vui ngoài ý muốn mà người ta hay bảo chăng?” Darmil nghĩ. Nó từ đầu chẳng có chút ý tưởng gì về việc nhận Thần tinh khi hạ sát du hành giả cả, vốn chỉ định đánh một trận thống khoái mà thôi.

– Dahgo xong rồi. Imphariot cũng xong rồi. Khốn nạn thật.

Là tiếng của tên mặc giáp. Hắn ta giờ cũng biết lần tập kích này thất bại rồi, có cố chày cối thêm cũng là vô ích.

Không chần chừ thêm chút nào, tên mặc giáp cúi người, giơ rìu lên chặt đứt sợi xích đang trói lấy tay mình rồi ném luôn rìu về phía Pongru khiến cậu ta phải nhảy sang một bên mà né. Hắn ta sau đó lấy ra một trái bóng màu xám ném thẳng xuống đất, chốc liền xịt khói ngùn ngụt phủ kín lấy cả một khu vực rộng tới mấy mét rồi nhanh chóng lan rộng đến hơn mười mét.

– Định chạy à?

Phalsia cất tiếng, nâng trượng lên vận vòng phép. Vòng phép chỉ mất chưa đến năm giây để hoàn thành, sau đó được kích hoạt tạo ra một cơn gió lốc dữ dội thổi mạnh về phía đám khói làm tan đi.

Thế nhưng lúc này, dáng hình mà Phalsia tìm kiếm đã rời đi được gần trăm mét. Hắn ta bây giờ đã lột bỏ bộ giáp của mình, có lẽ vì vậy mà tốc độ trở nên nhanh hơn bao giờ hết.

– Grahm! Mày bỏ lại tao à?!

Tiếng hét lớn của Talur. Hắn ta chỉ vừa mới đứng dậy được sau cú va chạm với ụ đất của Phalsia, trông thấy đồng bạn bỏ mình thì tức giận vô cùng.

– Ngươi không phải cũng định chạy đấy chứ?

Heathier cất tiếng. Ông ta trông có vẻ chật vật với những vết bầm cùng trầy xước trên người. Rõ ràng là phép ‘Chồi đất’ của Phalsia cũng gây sát thương không nhỏ cho Heathier.

– Chạy?! Mày nói cái mẹ gì thế? Cả đám tụi mày sẽ cùng chết ở đây.

Talur nói rồi lấy ra một vật hình tròn màu đỏ tía to chừng hai đến ba phân, không chút ngần ngại bỏ vào miệng nuốt luôn.

– Không ổn!

Heathier thốt, và rõ ràng không chỉ ông ta mà mọi người ở đây đều có thể cảm nhận được sự thay đổi lúc này, ngay trong bầu không khí xung quanh Talur.

Talur sau khi nuốt xong thì từng đường gân máu nổi lên rõ rệt khắp người hắn ta, các bắp cơ theo đó cũng dần trở nên săn chắc hơn và dường như cũng to hơn trước. Mặt khác, một luồng khí màu đỏ tía lan dần ra từ mắt mũi miệng và tai của hắn ta, cứ thế phủ lên cả người một lớp khí màu đỏ lờ mờ.

– Đó là gì? – Phalsia lớn tiếng hỏi.

– Một loại thuốc kích thích. – Heathier đáp vội – Người trong nghề hay gọi là Huyết đan.

Huyết đan, Darmil nghĩ nó đã từng nghe cái tên này. Nếu nó nhớ không lầm thì đây là một trong những thứ mà mẹ nó đã căn dặn là không được dùng đến.

– Hắn ta đây là tìm chết rồi! – Heathier nói tiếp – Chạy thôi.

Lời của Heathier quá rõ ràng, và ai ở đây cũng hiểu được điều đó khi trông vào khuôn mặt với máu đang chảy dần ra từ mắt mũi miệng và tai của Talur. Hắn ta chỉ đang cố lôi những người ở đây chết cùng mình mà thôi.

– Darmil! Cậu còn đứng đó làm gì?!

Heathier gọi lớn. Ông ta đã chạy đi được mấy chục mét, trông lại thì thấy Darmil vẫn đứng thừ ra đấy.

– Phải có ai đó ở lại giữ chân hắn chứ, phải không?

Darmil cất tiếng, nhìn chằm chằm vào Talur lúc này cũng đang dán mắt vào mình. Hắn ta tất nhiên không đứng yên đó để kẻ khác chạy đi, chỉ là đang nghĩ xem nên giết kẻ ở trước mặt mình như thế nào mà thôi.

Nếu không phải vì Darmil khiến Dahgo hoảng loạn thì chắc chắn tình huống bây giờ đã không tệ đến thế này đối với đám người Talur.– Ai cũng được, không phải là cậu, Darmil!

Heathier nói lớn, quay người chạy trở lại.

– Cậu chết, tôi gánh không nổi!

Darmil không hiểu Heathier đang nói về cái gì, cũng chẳng quan tâm. Cái chiếm lấy tâm trí nó lúc này chỉ có kẻ miệng mũi máu me trào đầy ra trước mặt mình mà thôi.

– Cậu đánh tới ngốc rồi à, Darmil?! – Pongru lên tiếng.

– Anh điên rồi! Darmil! – Phalsia hét lên.

“Phải. Chính là điên rồi.” Darmil lẩm bẩm. Nó không phủ nhận hành động của mình bây giờ là điên rồ, là ngu ngốc. Nhưng đối đầu với kẻ trước mặt nó thì chẳng phải điên mới là cách giải quyết tốt nhất sao.

– Không thể để cậu ta gặp chuyện được. Mọi người chuẩn bị hỗ trợ đi.

Heathier nói rồi rút ra một xấp bùa, vội vàng lựa lựa chọn chọn từng tấm phù hợp nhất cho tình huống lúc này. Mà thật sự thì ông ta cũng không biết chính tình huống này thì nên sử dụng cái gì nữa. Phòng thủ trước một kẻ đã ăn vào Huyết đan gần như vô dụng khi lượng sát thương kẻ đó gây ra được tăng cường đáng kể, cùng lắm chỉ chống chịu được một hai đòn mà thôi.

Phalsia đã giơ trượng lên từ lâu, nhưng cô ta lại chẳng biết nên dùng phép gì. ‘Chồi đất’ phân tách cả hai người ra có lẽ là lựa chọn tốt nhất lúc này, nhưng cũng chỉ dùng được một lần trong một khoảng thời gian thôi. Hơn cả là cô ta cũng đã không còn nhiều ma năng nữa, cố quá chỉ khiến phép tạo ra trở nên thiếu chính xác, thậm chí phản lại bản thân.

Cầm bình thuốc hồi ma năng trong tay mà Phalsia cũng chẳng thể uống. Một người chỉ có thể dùng một lượng thuốc hồi ma năng nhất định trong vòng nửa giờ đến vài giờ, tùy thể chất. Nếu cố dùng hơn lượng đó sẽ chỉ hồi phục được rất ít, đồng thời hiệu quả ma pháp cũng bị giảm đi đáng kể. Một pháp sư không quá mạnh mẽ như Phalsia thì rõ ràng có uống thêm cũng chỉ khiến bản thân càng khó vận dụng ma năng hơn mà thôi.

Pongru cùng Natyr đã chạy đến chỗ Darmil, tản ra vây lấy Talur, sẵn sàng lao đến bồi sát thương vào. Tinh thần là vậy nhưng cả hai đều không dám chắc về hành động sắp tới. Kẻ dùng huyết đan có thể một đòn giết ngay bất kì ai trong bọn họ, sơ sẩy một chút là mất mạng ngay.

Mà, tình huống hiện tại thì cả tổ đội bốn người của Pongru đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần để chết rồi. Dù sao khi chết đi cũng chỉ là tái sinh lại mà thôi. Cùng lắm thì mất một tuần, nửa tháng cày lại lượng Thần tinh bị hao hụt.

– Tụi mày nghĩ đông người thì có thể đối phó được tao sao? Nực cười!

Talur cất tiếng, và hắn ta bật cười thật, dù cho việc đó có khiến hắn ta sặc sụa vì máu ngập tràn trong họng. Hắn ta biết bản thân mình cũng không còn nhiều thời gian nữa rồi, kéo được một hai tên theo cùng mình đã là rất tốt.

– Tao điên lên thì một thằng cũng đừng hòng rời khỏi đây! – Talur hét lớn.Rồi không lo nghĩ gì nữa, Talur cầm chắc thanh kiếm trong tay, sải bước nhắm thẳng Darmil mà bổ xuống một nhát.

Nhát chém rất nhanh và mạnh, hơn hẳn bất cứ đòn tấn công nào mà Talur thực hiện trước đây. Thế nhưng hắn ta lại cảm giác được sự va chạm có chút không đúng, dù không thể rõ ràng được khi tâm trí giờ cứ như xoay mòng mòng.

– Điên? Thế này cũng gọi là điên hả!?

Tiếng nói của Darmil vang lên. Giọng nó giờ run run không kiềm được, và dường như cả tay và chân cũng đều run lên theo, như thể chúng không còn thuộc về nó nữa vậy.

Thế nhưng Darmil lại cảm thấy phấn khích, hứng chí đến lạ kỳ, và thích thú, như thể đây là cảm giác nó luôn trông chờ vậy.

Dù không rõ ràng, nhưng Darmil cảm giác rằng đây mới là chân chính mình.

Darmil ngước đầu lên nhìn khuôn mặt tràn đầy máu của Talur, lại nhìn xuống thanh kiếm vừa bị mình đập gãy chỉ còn cán kiếm ngắn cũn cỡn. Nó có chút không nói nên lời.

“Như thế này thì quá yếu rồi. Viên Huyết đan thực sự làm hắn ta mạnh lên sao?”

Darmil tặc lưỡi, dù rằng không cảm giác được đầu lưỡi của mình nữa nhưng nó đoán là mình vẫn đang làm đúng hành động đó.

– Mày… Kiếm của tao đâu?!

Talur thốt lên, vẻ hốt hoảng thoáng qua một chút, rồi hắn ta bảo:

– Kệ. Tao vẫn có thể bóp chết mày được.

Talur đưa bàn tay to lớn của mình ra toan nắm lấy Darmil nhưng nó đã rất nhanh sải chân tránh thoát.

– Mày còn chạy?

Giọng Talur đầy bực tức, đưa tay vồ lấy Darmil nhưng lại hụt mất. Hắn ta kế đó dùng cả hai tay vồ chụp lấy nó luôn.

Hai bàn tay quờ quạng của Talur trong mắt Darmil như một người đang cố vờn bắt cá trong nước, chẳng thể nào nhanh được. Chuyện này càng lúc càng trông như một trò đùa với nó vậy.

“Talur, hắn ta đang làm cái gì vậy chứ?” Darmil chợt nghĩ. Nhưng suy nghĩ của nó không kéo dài quá lâu, nhanh chóng bị át lấy bởi sự nhàm chán. Rồi sự nhàm chán như một mồi lửa thổi bùng lên cơn giận vốn đã nhen nhóm từ nãy đến giờ mà bị nó kiềm lại hòng trông thấy màn thể hiện của Talur.

Darmil ngừng tránh né, nâng chân, giơ chùy, rồi bằng một cú xoay người nện thẳng chùy vào bàn tay đang vồ đến mình.

Cú va chạm tạo ra âm thanh như một vụ nổ, và ngay sau đó là hình ảnh cả cánh tay của Talur bị đập tan đi thành một đống máu và thịt.

Talur không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy thiếu sót gì đó, tiếp tục quơ lấy bàn tay còn lại để tóm lấy Darmil. Và số phận của cánh tay đó cũng không khác gì với người bạn của mình.

Talur nhìn chăm chăm vào Darmil, không hiểu vì sao chẳng thể quơ tay tóm nó được nữa. Mặt hắn ta nghệch ra, và bắt đầu chuyển dần thành sợ hãi.

Đó là khuôn mặt mà Darmil chán chê nhất. Nó không còn chút hứng thú nào nữa, nhảy phốc lên, khi độ cao vừa ngang tầm đầu của Talur thì vung một cú hết lực vào đầu hắn ta.

Cú va chạm lần nữa tạo ra âm thanh như một vụ nổ, và lần này là một đám những đốm sáng trắng li ti túa ra về mọi phía.

Talur, tên trọc chột mắt ngậm Huyết đan cứ thế mà chết đi.

Chương 103: Maity ở làng Veilr

Turan bước vội trên con đường đất đầy bụi, theo ngay sau nó là Camilier. Trên đường, nó có chú ý thấy một vài gương mặt lén la lén lút nhòm ngó mình, nhưng chỉ chốc thì họ lại rời đi.

Turan biết những người này là tay chân của Wyndur, giữ nhiệm vụ bảo hộ khu phố Rahm khỏi những mối nguy hiểm từ các du hành giả. Trước khi thăng lên Thần cấp 1 thì quả thật nó khó mà nhận ra sự hiện diện của họ, nhưng giờ thì nó tự tin bản thân có thể trông thấy được hết.

Mặt khác, Camilier rất nhạy cảm với ánh mắt dõi theo của những người xung quanh, tỏ vẻ bất an với Turan. Trong tình huống này thì nó không còn cách nào khác ngoài nắm tay cô ta, giúp cô ta bình tĩnh phần nào. Nếu nữ người sói lo quá hóa rồ, mất kiểm soát, để lộ linh hồn thứ hai của mình thì có thần Istrant mới biết được cô ta sẽ làm gì với những kẻ đang nhòm ngó mình.

Nếu để chuyện đó xảy ra, Turan và cả Camilier sẽ càng gây thêm chú ý, và đây là điều mà nó hoàn toàn không mong muốn một chút nào.

Turan dừng lại trước tấm bảng gỗ đề “Làng Veilr”. Mắt nó nhìn lên chỗ mà dòng chữ nhỏ đã bị cạo bỏ lần trước, rồi nheo lại tìm kiếm xem có con chữ nào tương tự xuất hiện hay không.

Thật may là không có. Có vẻ như Wyndur đã bỏ chút công sức kiềm hãm lại hội Hyrameng rồi. Mặc dù đó không phải là một giải pháp lâu dài, nhưng ít nhất sẽ cho Turan đủ thời gian tập hợp lực lượng giúp làng Veilr thoát ra khỏi tầm nhắm của chúng, và sau đó tất nhiên là khiến chúng biến mất khỏi nơi này.

Turan dẫn Camilier bước vào làng. Melry đang loay hoay tưới cây ở khuôn viên, trông thấy nó thì thốt lên ngạc nhiên:

– Turan?! Sao cậu lại- Ý tôi là… giờ thì khá sớm mà nhỉ?

Turan hiểu vì sao Melry lại bất ngờ trước sự xuất hiện của mình. Thường thì nó chỉ đến thăm làng Veilr vào tầm trưa hoặc chiều mà thôi, chưa bao giờ lại đến khi mà mặt trời chỉ vừa mới ló dạng cả.

– Trưa nay lại phải đi rồi. – Turan đáp gọn, quay sang nữ người sói – Đây là người hầu của tôi, Camilier.

Camilier nghe nhắc đến mình thì hướng về Melry, cúi đầu chào. Sự lễ phép của cô ta bây giờ là do Turan đã cẩn thận chỉ bảo cả đêm hôm qua. Bản thân nữ người sói có vẻ cũng không xa lạ đối với những phép ứng xử này, mà dường như là bị mai một dần đi từ lúc trở thành nô lệ.

Hoặc cô ta còn có bí mật nào đó mà Turan chưa nhìn thấy được.

– Người hầu? – Melry ngạc nhiên – Tôi- tôi không biết là cậu lại… có tiền như vậy.

Melry trông có vẻ bối rối, tạm thời không tìm ra được từ ngữ phù hợp dùng trong hoàn cảnh này. Turan thì chẳng muốn tốn thời gian vào những chuyện vặt vãnh như là giải thích hay tương tự, vội bảo:

– Đừng nghĩ nhiều làm gì. Tôi đến hỏi chuyện Maity một chút, sau đó thì gặp Lily.

Melry nghe vậy, nhìn Camilier thêm chút nữa rồi mới đáp:

– Maity chắc vẫn đang ngủ ở phòng riêng cùng với Lily. Hai người họ hợp nhau lắm.

Turan hơi chau mày lại. Tình huống có chút không khớp với những gì nó biết hiểu. Ít nhất thì vào lần gặp gần nhất, nó không hề trông thấy Lily có chút nào thân thiết với Maity cả, và chiều ngược lại cũng vậy.

Nghĩ ngợi một hồi, Turan quay sang Camilier cất tiếng:

– Cô theo Melry phụ chút việc đi.

Nữ người sói thoáng hoảng hốt, nhưng rồi cũng cúi đầu đáp:

– Vâng, thưa cậu chủ.

– Melry, có việc gì cô cứ lên tiếng bảo cô ta. Là người mới nên còn nhiều thứ cần cô chỉ dạy. Giờ tôi phải đi đánh thức hai cô trò kia đây.

Turan nói rồi rời đi luôn, bỏ lại Melry lúng túng không biết nên phản ứng như thế nào.

Thực tế thì Turan cũng có chút lo lắng việc để Camilier ở lại một mình với Melry, nhưng nó không thể cứ lúc nào cũng kề kề bên cô ta được. Khởi đầu bằng cách làm quen với Melry là lựa chọn tốt nhất bây giờ.

Turan gõ nhẹ lên cánh cửa bằng gỗ phòng của Maity. Hồi lâu không có tiếng đáp lại, nó gõ thêm lần nữa, gọi:

– Maity, cô có đó không?

– Ai gọi thế? Vẫn chưa tới giờ ăn sáng mà…

Giọng nữ đầy vẻ ngái ngủ vang lên sau cánh cửa làm Turan phát bực, nói lớn:

– Là tôi, Turan đây. Có mau ra mở cửa không thì bảo.
– Hả? Turan nào cơ… Á! Tôi ra ngay đây!

Cánh cửa nhanh chóng được mở ra, và sau đó là dáng hình của cô gái với mái tóc nâu bù xù mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình trễ vai không có vẻ gì là đang tỉnh táo cả. Cặp mắt kính cô ta đang đang đeo thậm chí còn không nằm ngay ngắn trên tai, chừng nghiêng đầu tí là sẽ rơi mất ngay.

– S-sao anh lại tới đây? – Maity cất tiếng hỏi.

– Bộ tôi không được tới đây à.

Turan hời hợt đáp, đưa mắt nhìn vào trong một chút thì thấy Lily vẫn còn ngủ rất say. Trông con bé làm nó có cảm giác việc mình lớn tiếng nãy giờ là không hề xảy ra vậy.

– A, Lily, cô nhóc… Hôm qua tôi dạy thêm buổi đêm cho con bé, sau đó thì ngủ lại luôn.

Maity vội vội vàng vàng giải thích. Phản ứng của cô ta bây giờ khiến Turan trông như thể một vị thanh tra đến tra xét xem cô ta có đang làm gì xấu không vậy.

Turan ban đầu cũng có ý muốn gọi Lily dậy luôn thể, nhưng nghe con bé hôm qua thức đêm học thì lại thôi.

“Trẻ còn nhỏ, ăn đủ ngủ đủ mới lớn được.”

– Thay đồ đi rồi ra phòng khách phụ nói chuyện một chút.

Turan lên tiếng, nhìn Lily thêm chút nữa rồi quay người rời đi.

Phòng khách phụ nằm ở đầu dãy nhà, là nơi dành để tiếp các vị khách không quá quan trọng với làng Veilr, thường là bạn bè hoặc người thân quen của những người sống trong làng. Tuy nhiên, trên thực tế thì căn phòng này lại giống nơi sinh hoạt chung hơn, và hiện tại đang được Maity dùng làm phòng dạy học.

– Bắt anh phải đợi lâu rồi.

Là tiếng của Maity. Cô ta đã thay lại bộ trang phục gồm áo sơ mi ngắn tay và quần jean thường mặc ở đây.

Turan không đáp lời, chỉ ngồi tựa người lên ghế, hất cằm về chiếc ghế đối diện vẻ chờ đợi. Maity thấy vậy thì có chút lúng túng, nhưng rồi cũng ngồi vào.

– Tarhash và mấy người bạn của ông ta, bọn họ có tìm cô không? – Turan cất tiếng.

– Không có.

Maity đáp ngay, như thể đã chuẩn bị sẵn câu trả lời vậy. Dù sao thì Turan tìm cô ta, nếu không vì việc tiền phí dạy học thì chỉ có thể là chuyện chiếc vòng tay ma pháp thôi.Turan gật nhẹ đầu vẻ hài lòng. Nó trên thực tế đã chuẩn bị sẵn cách đối phó lại trong trường hợp Tarhash không để yên, nhưng có lẽ nó đã quá lo nghĩ rồi.

– Thế, kế hoạch của cô đã có tiến triển gì chưa?

Câu hỏi của Turan làm Maity có chút không thoải mái, bậm môi lại đắn đo. Turan thấy vậy thì có hơi thất vọng. Nó đã mong có thể giải quyết sớm chuyện này, nhưng trông tình hình bây giờ thì hẳn không thể xong được trước khi nó rời đi rồi.

Từ sau khi được Turan làm rõ về chuyện chiếc vòng tay, Maity đã từ bỏ chuyện mua được một món đồ giá trị như vậy rồi. Chỉ bằng việc làm giáo viên dạy ma pháp ở nơi nghèo nàn này thì cô ta chẳng thể nào mua nổi cả.

Thế nhưng Maity lại không định trở về học viện Ma pháp Hoàng gia Enria. Bản thân Turan không có hiểu biết nhiều về cách hoạt động của học viện nên cũng không rõ là cô ta tiếp tục nán lại là nên hay không, chỉ còn cách để mặc cho cô ta tự quyết định.

“Hẳn là chuyện không chỉ dừng lại ở mỗi chiếc vòng tay…”

– Turan, anh-anh mang tôi du hành cùng với, được không?

Maity cất tiếng hỏi, giọng như là đang thảng thốt.

– Gượm đã. – Turan vội nói – Ý cô là sao cơ?

– Tôi muốn trở thành đồng đội của anh!

Turan hơi nhướn mày lên. Nó tất nhiên nghe rõ được lời của Maity, nhưng thật sự không nghĩ cô ta lại đưa ra lời đề nghị như thế.

Một học sinh thuộc học viện Ma pháp Hoàng gia Enria, không lo học hành lại đuổi theo chuyện du hành để làm gì chứ.

– Cô là đang cần tiền à? – Turan hỏi.

– Không- mà đúng là vậy, nhưng ý tôi không phải vậy! – Maity lúng túng đáp.

– Thế, ý cô là gì?

– Tôi muốn thăng cấp!

“Chuyện này thì hợp lý.” Turan nghĩ thầm, gật nhẹ đầu. Nó quả thật nên nghĩ tới lý do này từ đầu. Du hành giả, trên cuộc tranh đua Thần cấp này, thì mục đích lớn nhất của chuyện du hành quá rõ ràng chính là thăng cấp rồi.

Nhưng Turan không thể đồng ý với đề nghị của Maity được. Cô ta, Thần cấp 3 thì đúng là sẽ giúp ích cho tổ đội của nó rất nhiều, nhưng lại không phù hợp với các tiêu chí để tham gia vào đội. Một học sinh thuộc học viện Ma pháp Hoàng gia Enria sẽ chẳng thể nào mãi gắn bó với mỗi một tổ đội được vì luôn phải chịu sự giám sát cùng các yêu cầu, điều lệ của học viện.

– Xin lỗi, câu trả lời là không. – Turan đáp gọn.

– Hả? Tại sao chứ?! – Maity thắc mắc.

– Tổ đội của tôi rất khắc khe trong tuyển chọn thành viên. Cô không đạt yêu cầu.

Maity nghe xong, đầu tiên là ngớ người ngạc nhiên, sau đó là gương mặt chuyển dần sang buồn bã, đến méo mó như thể sắp khóc mất. Turan trông dáng vẻ đó thì không khỏi hoảng hốt. Nó thật chẳng biết mình có làm gì xúc phạm hay gây tổn thương cô ta hay không.

– Tôi đúng thật là vô dụng mà…

Maity thốt, giọng có chút khản đặc.

“Cô ta sắp khóc thật…”

– Tôi không có ý đó. – Turan nói vội – Chỉ là… đừng khóc! Tôi sai rồi. Cô đừng khóc!

Turan hoàn toàn lúng túng. Nếu có chuyện gì mà nó dở tệ tới mức thà là đừng làm thì chính là việc dỗ dành người khác. Cách thức duy nhất mà nó biết là dồn ép kẻ đó tới mức họ khóc không được luôn thôi.

Chương 104: Lựa chọn của Lily

Maity nức nở một hồi mới lấy lại được bình tĩnh, và tất nhiên là không có chút không lao nào của Turan trong đó.

– Thế, yêu cầu vào đội của anh là gì? – Maity cất tiếng hỏi.

Turan nhìn Maity một chút, cẩn thận dò xét xem cô ta còn bị ảnh hưởng bởi lời nói vừa nãy của mình hay không rồi mới bảo:

– Trước hết thì thành viên tổ đội không được phép rời đội vì bất kỳ lý do gì.

– Tôi không hiểu.

Maity đáp ngay, không có vẻ gì là có bỏ ít thời gian nghĩ ngợi về điều Turan vừa nói.

– Lời sao nghĩa vậy. Không có gì sâu xa ở đây hết. – Turan khẳng định.

Maity ra vẻ suy nghĩ hồi lâu, bảo:

– Thế thì tôi càng không hiểu. Chẳng lẽ nếu rời đội thì sẽ phải nộp phạt hàng trăm nghìn xen?

– Cô chỉ cần biết thế là được. Tôi có cách xử lý của riêng mình.

Turan đáp, không hề có ý định giải thích ngọn ngành cho Maity. Nếu nó bảo thẳng rằng sẽ tìm cách khiến kẻ rời đội chết lên chết xuống, trừng phạt họ theo cách mà họ không dám nghĩ trải qua thì tổ đội của nó sẽ bị coi là một nhóm người cực đoan mất. Những điều như vậy chỉ nên cho thành viên trong tổ đội biết mà thôi.

– Nói tóm lại thì, nếu muốn vào tổ đội của anh, tôi phải đảm bảo chính mình sẽ không rời đi trong tương lai, phải không?

– Không sai. – Turan gật đầu đáp – Và tất nhiên phải được tôi cho phép.

Maity không mất quá lâu để hiểu được điểm mấu chốt ở đây. Cô ta dù gì cũng không phải kẻ ngốc, chỉ là quá dễ tin người khác mà thôi.

– Thế, khi tôi tốt nghiệp, tôi có thể tham gia vào đội của anh chứ?

Câu hỏi bất chợt của Maity làm Turan chau mày khó hiểu. Đây không còn là lời đề nghị nữa mà giống một lời hứa hẹn hơn. Một học sinh tốt nghiệp học viện Ma pháp Hoàng gia Enria sẽ cần trải qua quá trình học và kiểm thí gắt gao suốt mấy năm liền, nhưng thường thì không dưới mười năm.

Và hơn cả, từ sau Đại Thánh Thế, đã có thêm một điều kiện cần thiết để có thể tốt nghiệp là đột phá được giới hạn Thần cấp 15.

Vừa học ma pháp, vừa tranh thủ du hành nâng cao Thần cấp, nghe thế nào đi nữa thì khoảng thời gian tiêu tốn cũng sẽ tới mười mấy năm. Dù cho Maity có là thiên tài thì cô ta cũng phải mất ít nhất là năm năm để làm được chuyện đó.

Mà cô ta thì trông đâu có giống một thiên tài chút nào đâu chứ.

– Anh cười cái gì chứ!? Tôi nhất định sẽ tốt nghiệp cho anh coi!

Tiếng gắt của Maity làm Turan giật mình. Nó trong lúc nghĩ ngợi đã bất giác mỉm cười làm lộ ra sự không tin tưởng của mình.

“Cũng tại lời cô ta giống y như đang chọc cười vậy.”

– Nói vậy, cô định trở về trường, chăm chỉ học tập? – Turan cất tiếng hỏi.

– Phải. – Maity gật đầu đáp – Tôi cũng định mang theo Lily.

Một ngọn lửa bất chợt bùng lên trong lòng Turan mà suýt nữa thì nó đã không kiềm được mà đứng hẳn dậy vồ tới tóm Maity hỏi cho ra lẽ. Nhưng may là từ sau khi đột phá Nihr, cảm xúc của nó đã trở nên dễ kiểm soát hơn.

– Tại sao? – Turan thắc mắc – Lily chỉ là một Nihr thôi mà?

– Anh có điều không biết, ở học viện Ma pháp Hoàng gia cũng có không ít Nihr đâu. – Maity đáp.

Turan quả thật không biết điều này. Trong suy nghĩ của nó, một người lựa chọn đi theo con đường ma pháp thì nên có thể thăng cấp được, không thì sẽ mãi quẩn quanh ở việc nghiên cứu mấy ma pháp vặt vãnh mà thôi. Cơ bản mà nói, lượng ma năng trong cơ thể không bù đắp được yêu cầu thực thi ma pháp, thế thì còn có thể học tập thứ gì.

– Nhưng như vậy thì giải thích được gì? – Turan lại hỏi.

– Vậy chứ anh nghĩ, trước khi Đại Thánh Thế xảy ra, học viện Ma pháp Hoàng gia lại là như thế nào?

Nghe lời này của Maity, Turan rất nhanh nhận ra điều cô ta đang muốn nói tới.

Trước Đại Thánh Thế, dù rằng vẫn có những người sở hữu khả năng siêu việt, nhưng phần lớn đều là người bình thường, cũng tức là Nihr bây giờ. Đại Thánh Thế xảy ra, những kẻ vốn dĩ mạnh, trực tiếp mang lên người Thần cấp cao, những người bình thường thì hầu hết đều nhận lấy Thần vận mà thăng lên Thần cấp 1, và rất rất ít số còn lại phải chấp nhận số phận dưới đáy xã hội của mình.Vậy thì theo lời của Maity, những Nihr đang sống trong học viện Ma pháp Hoàng gia hẳn là những người đã là học sinh từ trước Đại Thánh Thế.

– Dù thế nào thì Nihr hẳn cũng không được đối xử tốt, phải không? – Turan cất tiếng.

Vẻ mặt Maity hơi xìu xuống, nhưng rất nhanh, cô ta liền đáp:

– Không phải ai cũng vậy. Các giáo sư dù là Nihr nhưng vẫn giữ vững vai trò cùng sự tôn nghiêm của mình.

Turan không tin. Nó có muốn tin cũng không được. Bản thân đã trải qua và trông thấy vô vàn số phận của các Nihr, nếu nó tin lời Maity thì khác gì phủ nhận thực tế mà chính mình và những ai giống mình đã gánh chịu đâu. Thậm chí, nghe lời của cô ta, nó còn có chút cảm giác như đang bị xúc phạm.

Nhưng Turan không định đôi co với Maity vể việc này, chỉ bảo:

– Quan trọng là Lily thì sao? Cô có thể đảm bảo con bé không bị đối xử tệ à?

– Cái này…

– Cô không thể! – Turan nói lớn – Cũng không ai có thể. Bản thân yếu kém, bị khinh miệt là điều tất nhiên rồi, chỉ có thể nghe theo thôi.

Trước lời của Turan, Maity chỉ có thể cúi đầu chịu phép. Cô ta hoàn toàn không phản bác được. Sống ở làng Veilr này dù không bao lâu, nhưng vẫn đủ để cô ta hiểu tình hình hiện tại. Hơn cả, đâu phải là Maity chưa từng thấy Nihr bị đối xử tệ ngay trong học viện Ma pháp Hoàng gia đâu chứ.

Dù vậy, khi nghĩ đến Lily, Maity vẫn cố nắm lấy một tia hi vọng, quyết định ngẩng đầu lên cất tiếng:

– Tôi biết mình không ở vị thế có thể nói lời này, nhưng mà Lily nên được học sâu hơn về ma pháp. Con bé rất có tài năng, cũng rất yêu thích.

Turan biết là Lily rất giỏi về ma pháp, nhưng đây không phải là con đường mà cô bé này nên đi theo. Ít nhất là trước khi đột phá được giới hạn Nihr đáng nguyền rủa.

– Việc này đừng nói nữa. – Turan nghiêm giọng – Cô không khiến tôi đổi ý được đâu.

– Anh dựa vào đâu mà quyết định tương lai con bé chứ!?

Maity gắt, giọng hoàn toàn là mất bình tĩnh.

Turan nhìn Maity một chút, biết không thể cứ vậy ép cô ta im lặng, bảo:

– Thế, sao cô không nghe lời con bé nói một chút?
Turan quay đầu về phía cửa, nơi đó không ai khác chính là Lily đang đứng nép ở một bên. Con bé đã đến được một lúc rồi, nhưng nghe tiếng cãi vã nên không dám vào. Turan vốn định cứ thế để mọi chuyện qua đi, sau đó mới tìm gặp an ủi Lily, nhưng tình hình hiện tại thì làm như thế là hạ sách.

Để mất đi cơ hội ba mặt một lời này sẽ khiến Lily không tránh khỏi nuôi lấy một hạt giống của sự nghi ngờ trong lòng mình.

– Lily!? – Maity thốt – Em tới được bao lâu rồi?

– E-em mới tới…

Turan cố tình trừng mắt nhìn Lily một chút. Đây không phải là lúc con bé nên nói dối. Con bé không được tạo cho mình một tật xấu như vậy, trong tình huống như thế này.

– Em… Từ lúc chị Maity nhắc tới em ạ.

Maity nghe, ngồi thừ ra trên ghế một lúc, rõ ràng là hối hận vì đã không cẩn thận hơn.

– Chị xin lỗi.

– Về chuyện gì ạ? – Lily thắc mắc.

– Chị cũng không biết. Chỉ là cảm thấy mình nên xin lỗi.

Maity không còn tỉnh táo nữa rồi. Cô ta giờ nói thêm chỉ tổ khiến tình huống càng thêm tệ.

– Lily. – Turan cất tiếng – Nếu em đã nghe được rồi thì nói anh biết, bây giờ em có muốn đến học viện Ma pháp Hoàng gia không?

– Em không.

Lily đáp, gần như là ngay lập tức, và hoàn toàn nằm trong dự đoán của Turan. Nếu nói về người hiểu con bé nhất thì đó không ai khác ngoài nó cả.

– Chị hiểu rồi. – Maity đáp gọn.

– Được rồi. – Turan bảo – Em về phòng đi, Lily. Anh sẽ nói chuyện với em sau.

– Vâng ạ.

Lily lên tiếng, nán lại nhìn dáng vẻ có phần suy sụp của Maity một chút rồi mới quay người rời đi. Con bé rõ ràng là rất quan tâm tới cô ta, nhưng trước sự nghiêm khắc của Turan thì không còn cách nào ngoài nghe theo.

Turan cùng Maity ngồi ở lại, hai người không ai nói lời nào, cứ thế giữ im lặng, riêng phần mình suy nghĩ. Bầu không khí lúc này như thể bị ép cho đông cứng lại vì một áp lực vô hình nào đó.

– Con bé thật sự là một thiên tài, anh biết không?

Maity đột nhiên cất tiếng, phá vỡ bầu không khí im ắng bao lấy hai người. Turan không đáp, chỉ lắng nghe. Nó biết bây giờ bản thân nên để cô gái này bộc bạch cho tỏ lòng mình. Quá rõ ràng, cô ta phản ứng đế mức thái quá để đưa Lily đến học viện là phải có lý do không đơn giản.

– Mười hai tuổi, chỉ mới mười hai tuổi thôi đã có thể khai mở vòng vận chuyển ma năng rồi. Dù chỉ mới là hình thức ban đầu nhưng trong lịch sử thì chỉ có người dựng nên tòa tháp Ma pháp Tối thượng là làm được điều đó mà thôi.

Tòa tháp Ma pháp Tối thượng, Turan đã từng nghe về công trình này, nhưng không quá nhiều. Nó chỉ biết rằng tòa tháp nằm ở lục địa phía Tây, được dựng nên bởi đại pháp sư Velduran vào gần một trăm năm trước. Ông ta tồn tại như một huyền thoại từ lúc đó, và cho đến bây giờ thì chẳng còn mấy người tin vào chuyện đó nữa. Dù gì thì tin tức về vị pháp sư này đã mất bẵng đi từ hơn tám mươi năm trước rồi.

Nhưng vấn đề là Lily vậy mà đã khai mở thành công vòng vận chuyển ma năng, Turan có suy tính thế nào cũng không tính được chuyện này lại xảy ra. Con bé chỉ mới vừa tiếp xúc tới ma pháp chưa đầy hai tháng trước thôi, mở vòng vận chuyển ma năng là chuyện không thể nào.

“Nếu Maity mà biết thì chắc sẽ làm loạn lên mất…”

– Với khả năng đó, – Maity nói tiếp – dù cho Lily có không thăng cấp được thì chắc chắn vẫn có thể đạt được thành tựu to lớn trong việc nghiên cứu ma pháp. Giấc mơ của con bé, chắc chắn sẽ thành hiện thực.

Turan chỉ có thể cất một tiếng thở dài. Nó không định khuyên can gì Maity mà ngược lại còn ủng hộ việc để Lily bước lên con đường ma pháp. Dù gì thì chính nó là người đã cho con bé tiếp xúc với ma pháp mà.

Thế nhưng mong muốn, ủng hộ là một chuyện, cách thức thực hiện của Turan lại hoàn toàn khác. Việc đến học tại học viện Ma pháp Hoàng gia Enria có thể là lựa chọn tốt nhất, nhưng không phải bây giờ. Ít nhất, cho đến khi Turan có đủ lực lượng khiến cho không ai ở đó dám đối xử tệ với Lily thì nó sẽ không cho phép chuyện đó xảy ra.

“Chậc. Tí nữa phải xem nhiệm vụ tấn thăng của con bé mới được.”

Chương 105: Hai đứa trẻ

Turan sau khi nghe xong lời bộc bạch của Maity thì nói thêm mấy lời nữa, sắp xếp chuyện sắp tới xong thì rời đi. Vấn đề với cô ta tạm thời cũng có thể coi là giải quyết ổn thỏa, chỉ cần cô ta không trở nên quá khích mà cướp Lily đi mất là được.

Turan quay về phòng Maity tìm Lily thì không thấy con bé đâu, có vẻ đã theo lời của nó về thẳng phòng mình luôn rồi.

“Cũng tại mình nói không rõ ràng.” Turan nghĩ thầm, chỉ có thể tự trách bản thân. Lúc nói ra lời đó, thật sự tâm trí nó cũng không hoàn toàn giữ được sự tỉnh táo, không tránh được sai sót.

Phòng của Lily nằm ở dãy đối diện, là một căn phòng không lớn nhưng có thể ở được đến bốn người. Hiện tại con bé đang ở cùng với ba cô bạn của mình là hai chị em Mary và Cocoa cùng với Fei. Lúc Turan đến thì ba người bạn này đã rời đi làm công việc buổi sáng của mình, chỉ còn mỗi Lily ngồi trên giường đợi nó.

– Buồn à?

Turan cất tiếng, bước vào phòng.

Lily trông thấy Turan thì có chút hoảng hốt, vội đáp:

– Không có.

Lily sẽ không nói dối với Turan, nhưng trông vẻ mặt con bé bây giờ thì rõ ràng là đang có điều phiền muộn.

– Thế thì đang nghĩ cái chi?

Turan lại hỏi, ngồi vào giường phía đối diện.

– Chị Maity, sẽ rời đi hả anh? – Lily cất tiếng.

– Phải. – Turan đáp ngay – Chị ấy còn phải học hành cho xong. Giữ chị ấy ở lại đây không phải là ý tốt đâu.

– Em có định làm thế đâu. Em rất là hiểu chuyện nhé! – Lily vội nói, phồng má lên.

“Có đứa nhóc hiểu chuyện nào lại đi phồng má lên như thế không chứ.” Turan nghĩ thầm, mỉm cười vui vẻ. Quả thật nói chuyện với Lily khiến nó cảm thấy thoải mái và sảng khoái vô cùng, như thể mọi khó khăn trước giờ đều là vì những khoảnh khắc thế này vậy.

– Vẫn còn muốn học ma pháp chứ? – Turan hỏi.

Hai mắt Lily sáng hẳn lên, rồi con bé thốt:

– Thật chứ ạ? Anh sẽ dạy em sao?

Trông dáng vẻ hào hứng, đầy phấn khởi của Lily lúc này thì Turan thật sự có chút áy náy khi sắp phải từ chối việc tự mình dạy con bé. Turan còn tổ đội, còn những chuyến du hành của mình, chỉ có thể tìm người khác dạy thay mà thôi.

Nhưng dù thế nào, chuyện học ma pháp của Lily chắc chắn là không thể gián đoạn được.

“Thật sự mong Maity quyết định ở lại.” Turan chợt nghĩ, dù cũng biết rằng điều đó là không thể nào.

– Anh bận việc khác rồi. – Turan đáp – Sẽ có người khác dạy cho em.

Vẻ mặt của Lily xìu xuống ngay lập tức, nhưng cũng rất nhanh liền trở lại bình thường.

– Em hiểu. – Lily bảo – Em nhất định sẽ học cho thật tốt, không phụ kì vọng của anh!

– Ăn đủ, ngủ đủ là giỏi rồi.

Turan cười nói, đưa tay xoa đầu Lily. Con bé được xoa đầu thì cười khúc khích, bảo nhột, cố đẩy tay nó ra nhưng tất nhiên là không được.

– Ngồi yên đó để anh coi một chút nhé.

Turan cất tiếng, rụt tay về rồi chỉ đợi khi Lily vừa đáp lại thì kích hoạt luôn kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình. Hàng loạt những luồng thông tin như bao lần lại tranh nhau tràn vào tâm trí của nó, rồi chẳng mấy chốc được sắp xếp xong.

“Họ và tên: Lily Hela.

Tuổi: 12.

Thần cấp: 0.

Tiến trình: 0 (100%).

Yêu cầu tiến trình: Tiến vào tòa tháp Ma pháp Tối thượng ở lục địa phía Tây.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 5 bậc.

+ Thể lực: 8 bậc.

+ Nhanh nhẹn: 6 bậc.

+ Khéo léo: 13 bậc.

+ Trí tuệ: 21 bậc.

+ Minh mẫn: 19 bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 31 bậc.

+ Phản xạ: 9 bậc.

+ Cảm giác: 15 bậc.

Thông số:

+ Khí huyết: 34 465 bậc.

+ Nguyên khí: 110 bậc.

+ Ma năng: 310 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 0 bậc.”Turan trông vào thông tin vừa có được, không khỏi tặc lưỡi một cái. Nhiệm vụ tấn thăng của Lily không hẳn là khó khăn, nhưng lại rất phiền phức.

Lục địa phía Tây cách đây hơn bảy nghìn cây số, đường đi đến đó phải vượt qua hai đại dương và lục địa trung tâm rộng lớn vô cùng. Hơn cả, cho dù biết được vị trí của tòa tháp Ma pháp Tối thượng, Turan vẫn hiểu rằng để được phép vào trong là không hề đơn giản.

Một cô nhóc mới có mười hai tuổi như Lily thì hoàn toàn không thể tự mình thực hiện nhiệm vụ này. Còn Turan giờ thì lại không có thời gian cùng công sức giúp đỡ con bé làm điều đó.

Nhưng Turan đâu thể cứ thế bỏ mặc Lily được.

– Có chuyện gì sao, anh Turan?

Lily cất tiếng hỏi, chớp mắt nhìn Turan, tỏ vẻ không hiểu.

Turan không đáp mà hỏi lại:

– Nếu được đi du lịch thật xa, em muốn đi đâu?

Lily ngẫm nghĩ hồi lâu, vẻ khó lựa chọn lắm. Kiến thức của con bé về các vùng đất không quá nhiều, nhưng vẫn đủ để biết về các đặc trưng lớn nhất cùng với khoảng cách giữa các nơi.

– Không được bảo là nơi có anh nhé!

Turan nói vội khi thấy Lily vừa định trả lời. Con bé nghe vậy thì phụng phịu vì bị bắt thóp, nhưng rồi cũng đáp:

– Em muốn tới thăm di tích cổ đại của các ma pháp sư.

Turan không ngạc nhiên với câu trả lời này. Nó đã từng thấy sự hào hứng của Lily khi được nghe kể về nơi đó rồi. Thế nhưng nó đã mong rằng con bé sẽ đáp là một nơi nào đó nằm trên lục địa phía Tây hơn.

Di tích cổ đại của các ma pháp sư nằm ở rìa phía tây của lục địa trung tâm, là nơi được tin rằng từng là thành phố của ma pháp, sau một thảm họa nào đó trong lịch sử mà sụp đổ. Có rất nhiều câu chuyện xung quanh di tích này, nhưng hầu hết đều không có bằng chứng cụ thể, và tất nhiên là không đáng tin.

Dù vậy, tại di tích, cứ vài năm người ta lại phát hiện ra một vật phẩm ma pháp mạnh mẽ, nên đây vẫn luôn là nơi mà các ma pháp sư tìm đến nghiên cứu.

Turan bắt đầu nghĩ ngợi, cùng suy tính. Việc Lily phải vào tòa tháp Ma pháp Tối thượng để thăng cấp là điều phải làm, nhưng vấn đề là khi nào, và bằng cách nào. Nhờ vả Wyndur có lẽ là một lựa chọn tốt cả về mặt thời gian lẫn phương thức, nhưng kể cả là Turan thì cũng phải thấy áy náy khi cất lời.

Phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’ cho Yeatra, rồi cả việc đến tòa tháp Ma pháp Tối thượng của Lily, Turan đoán là nó sẽ phải làm việc vất vả để có thể đưa ra được cái giá thỏa đáng rồi.

– Được. – Turan cất tiếng – Anh sẽ tìm cách cho em du lịch tới đó.

Lily không ngay lập tức vui vẻ với lời của Turan mà bảo:

– Thế, anh có đi cùng không?

– Hửm? Có thể có, có thể không.

Turan hời hợt đáp. Bản thân nó cũng không chắc chắn về việc để Lily đi mà không có mình theo cùng, thế nhưng nó cũng biết đôi khi mọi chuyện sẽ không thể được như ý. Dù sao thì chuyện thăng cấp của Lily diễn ra càng sớm thì càng tốt cho con bé. Được như vậy, con bé cũng có thể tự tin hơn mà nhập học ở học viện Ma pháp Hoàng gia.

Và Turan cũng sẽ an tâm hơn.

– Anh nói dối! – Lily chợt thốt.

– Anh không có.

Turan vội bảo, có chút hoảng hốt. Nó không hiểu sao Lily lại phản ứng như vậy.

– Anh nhất định là đang nói dối. Anh định bỏ em đi phải không?!

Turan chịu phép, không tài nào hiểu được bằng cách nào mà Lily lại đi đến kết luận này. Nó cùng lắm chỉ định nhờ một người đáng tin cậy đưa con bé đi mà thôi.

– Em đừng nói linh tinh. – Turan cất tiếng – Sao anh lại phải bỏ em đi chứ?– Vì bình thường, anh nhất định sẽ không yên lòng để em đi xa một mình. Vậy mà giờ…

Quả thật là bình thường, Turan sẽ quyết định theo hướng đó. Nhưng đây không phải là tình huống bình thường nữa, mà là việc có ảnh hưởng lớn tới tương lai của Lily. Nếu không có khả năng thì thôi, nhưng Turan lại có cách giúp con bé thăng cấp, tất nhiên là không thể hời hợt giả vờ như không hay biết được.

“Mà con bé cũng tinh ý quá đấy.”

Turan nhìn Lily một chút, thấy con bé đã chực khóc rồi nhưng lại cố kiềm chế, dụi mắt mấy hồi. Tính ra thì đây là lần thứ hai trong ngày nó chọc cho con gái khóc rồi đấy, và chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ.

– Lily, anh nhất định sẽ không bỏ rơi em. – Turan nghiêm giọng – Chỉ là sẽ có những lúc hai ta phải chia nhau ra hành động. Em cũng đâu thể cứ phụ thuộc anh mãi được.

– Em cứ muốn phụ thuộc vào anh đấy!

Lily thốt lên, hoàn toàn không chịu nghe lời Turan khuyên bảo. Con bé hoàn toàn trở nên bướng bỉnh rồi.

Turan muốn nổi giận, nhưng rồi kiềm chế lại, bảo:

– Lily, nghe anh. Em đâu muốn cứ mãi làm một Nihr phải không? Em biết việc đó ý nghĩa gì mà?

Lily nghe được lời đó thì khuôn mặt cứng lại một lúc. Những giọt nước mắt bị con bé giữ lại nãy giờ cứ thế trôi tuột thành hai hàng trên má.

Lily giật mình, nhận ra bản thân vừa mất kiểm soát, vội vàng lấy tay áo dụi đi hai hàng nước, giọng run run bảo:

– Cái này… Cái anh nói thì liên quan gì chuyện là Nihr chứ?

– Nghe anh là được.

Turan mỉm cười bảo. Nó cũng không định giải thích gì với Lily. Đối với con bé lúc này, chỉ cần sự quan tâm mà thôi. Vốn dĩ con bé đã luôn tin tưởng nó rồi.

– Được. Em nghe anh. – Lily đáp.

Turan nghe thế thì rất hài lòng, lại đưa tay xoa đầu Lily. Lần này thì con bé không phản ứng gì cả, chỉ yên lặng để mọi thứ diễn ra, vì con bé đang mải suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra trước đây rồi.

Turan sau khi nói chuyện, dỗ dành Lily xong thì bước ra ngoài. Nó không vội rời đi mà quay người bước nhanh về một hướng, nơi có dáng hình một cậu nhóc tóc vàng hoe vội vã chạy.

Một đứa nhóc thì làm sao có thể chạy khỏi một người lớn, huống hồ gì đó còn là Nihr so với một kẻ đã đạt Thần cấp 1 như Turan. Chẳng mấy chốc, Turan đã đuổi kịp, tóm lấy bờ vai nhỏ nhắn của đứa nhóc.

– Chạy vội thế để làm gì, Noah? Đâu phải là anh tính ăn thịt nhóc. – Turan cất tiếng.

“Thật tình, cả hai lần nói chuyện riêng đều bị nghe thấy là sao chứ…”

– Em có chạy đâu! – Noah thốt.

– Nói dối vậy là không tốt đâu nhóc.

Turan gằn giọng, kéo tay quay người Noah lại rồi búng một cái rõ đau lên trán thằng nhóc.

– Ây da! Anh lại-

Tiếng Noah im bặt khi thấy Turan lại đưa tay định búng thêm cái nữa. Thằng nhóc này, cái tệ nhất không gì hơn chính là nói dối, nhưng cũng rất bướng bỉnh. Nếu Turan không làm mạnh tay thì chẳng bao giờ Noah chịu nhận cả.

– Nói đi, sao lại nghe lén hả? – Turan hỏi.

Turan thật sự cũng rất ngạc nhiên khi phát hiện thấy Noah khi vừa bước ra khỏi phòng. Nó đã có thể phát hiện Lily từ rất sớm khi đang nói chuyện với Maity, nhưng lại hoàn toàn không nhận ra Noah ở đấy. Nó vốn đã kiểm tra kỹ lưỡng trước khi nói, nhưng rõ ràng vẫn là không đủ.

Cũng may là cuộc nói chuyện không đề cập trực tiếp tới bí mật nào. Nếu không thì Turan sẽ rất khó xử với Noah.

– Em không cố tình nghe lén đâu. – Noah thốt – Chỉ là… em đến tìm Lily thôi…

Noah không có vẻ là đang nói dối. Dù vậy, sự thực rằng thằng nhóc không lên tiếng khi phát hiện Turan đang ở bên trong mà lại nép bên ngoài nghe lấy thì vẫn không chấp nhận được.

Nhưng Turan cũng không thể đòi hỏi một đứa nhóc tầm tuổi Lily biết cách hành xử trong trường hợp đó.

– Sau này không được làm vậy nữa, nghe chưa. – Turan nghiêm giọng – Thấy người khác nói chuyện riêng thì phải rời đi, hoặc chủ động xuất hiện, không được nghe lén.

Noah gật nhẹ đầu vẻ đã hiểu, rồi cất tiếng:

– Anh Turan. Em có thể đi cùng Lily không?

– Không được.

Turan đáp ngay. Nó đã đoán là Noah sẽ đưa ra lời như vậy. Thằng nhóc rõ ràng là rất quan tâm đến Lily.

– Em-em sẽ không gây phiền hà gì đâu, hãy-

– Đó không phải vấn đề, Noah. – Turan ngắt lời – Lily đi lần này là chuyện riêng của em ấy. Em ấy phải tự mình đối mặt với chuyện đó.

Nói là vậy, nhưng Turan quả thực thấy việc để Noah đi cùng sẽ không tránh khỏi phiền phức. Lo cho một đứa nhóc đã sinh ra đủ thứ chuyện phải nghĩ rồi, thêm một đứa nữa thì Turan không tự tin mình có thể kham nổi.

– Thế ạ… Em hiểu rồi.

Noah buông lời vẻ chán nản, cúi hẳn đầu xuống. Turan có chút đồng cảm với suy nghĩ của thằng nhóc, nhưng không thể nào đáp ứng được. Nhiệm vụ tấn thăng của mỗi người đều khác nhau, cũng giống như mỗi người đều có con đường riêng của mình vậy.

Noah cũng có con đường riêng của nhóc ấy.

Thế nhưng Turan không định kiểm tra nhiệm vụ tấn thăng hay giúp đỡ Noah vào lúc này. Đây không phải là lúc, sẽ chỉ khiến nó thêm phân tâm mà thôi. Tiffia, Yeatra rồi cả Lily, Turan đã có cho mình đủ phiền phức rồi.

“Noah, đành đợi sau vậy.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau