VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Nihr

Turan dừng lại trước cánh cửa gỗ màu xám tro dẫn vào quán rượu quen thuộc. Nó định bước vào nhưng đôi chân lại chợt trở nên thật nặng nề, đến không thể nào nhấc lên được. Áp lực từ việc bị đuổi khi chỉ vừa mới vào làm được nửa ngày khiến nó không dám trở về đây, nhưng nó lại không còn chỗ nào để đi cả. Không người thân, không công ăn việc làm và hơn cả là món nợ hơn năm nghìn xen mà nó phải đối mặt trong ba ngày nữa, Turan thấy mình thật đúng là nỗi hổ thẹn của các đấng tạo hóa. Trong thoáng chốc, nó đã nghĩ đến việc tự sát, nhưng không mất bao lâu để nó nhận ra điều đó là vô ích.

Cánh cửa quán rượu bỗng nhiên bật mở ra, cắt đứt dòng suy tư u ám của Turan. Turan không buồn ngước lên nhìn. Nó biết quá rõ đó là ai.

– Thằng ôn con này không vào lại đứng đó cản trở bà mày làm ăn à!? Vào ngay!

Dứt câu, người đàn bà liền giơ cánh tay lực lưỡng nắm lấy cổ áo Turan rồi cứ thế lôi nó xềnh xệch vào trong. Hành động của bà ta nhanh chóng và dứt khoát như thể đã làm qua rất nhiều lần; và Turan, có vẻ cũng đã quá quen với việc bị lôi đi như thế, chẳng hề có một sự phản kháng nào.

Người đàn bà đặt Turan lên một chiếc ghế sát quầy trước sự ngạc nhiên của mọi người trong quán rượu. Sau khi lườm một lượt để đánh bay những con mắt tò mò xung quanh, bà ta mới bước vào trong, thì một thì hai lấy một cái cốc gỗ rồi đổ đầy một loại rượu màu đỏ tía. Xong, bà ta đưa nó đến trước mặt Turan, lúc này vẫn đang cúi đầu nhìn xuống.

– Vào quán của bà là phải uống rượu!

Người đàn bà gắt lên rồi gõ mạnh cốc rượu xuống bàn làm Turan giật nảy mình. Trong một chốc hoảng sợ, nó vội vàng giơ hai tay chụp lấy cái cốc, nhưng đầu vẫn không hề ngẩng lên.

– Hôm nay mày to gan nhỉ? – người đàn bà nghiến răng.

– T-tôi nào dám…

Turan lắp bắp trả lời. Tuy nhiên, sự lắp bắp của nó không phải do sợ hãi mà là vì nó thật sự không muốn nói gì cả.

– Mới nửa ngày đã bị đuổi rồi phải không?

– Kh-không. Tôi…

– Hả!?

Người đàn bà đột nhiên nói lớn và điều đó liền phát huy hiệu quả: Turan nói ngay.

– Vâng thưa bà!

Một tiếng thở dài cất ra, dù chỉ của một người nhưng cả quán rượu xuống sắc hẳn đi. Mọi người xung quanh không ai dám lên tiếng.

– Chậc, uống đi rồi nói tiếp.

Turan gật nhẹ đầu rồi chậm rãi kéo cốc rượu lại gần. Nhìn vào trong cốc rượu, nó cố tìm kiếm hình ảnh thảm hại của mình qua mặt phản chiếu nhưng không được; đôi bàn tay không ngừng run rẩy của nó đang gây ra vô vàn những gợn sóng lăn tăn.

“Mình có nên uống không? Thật sự là mình nên uống chứ?!” Turan nói thầm, nheo mắt vài cái lấy tự tin rồi đưa cốc lên miệng mà uống. Mùi rượu nồng vào miệng nhanh chóng xông lên mũi và mắt cay xè; cổ họng của nó cũng rất nhanh được hâm nóng lên, và rồi đến cả cơ thể của nó. Nó cảm thấy thật lâng lâng. Mọi sự đối với nó giờ đều nhẹ tựa lông hồng. Thứ rượu này, quả thật chưa bao giờ khiến nó thất vọng. “Tuyệt vời!”

Turan uống một hơi hết cả cốc rượu, đặt mạnh lên bàn rồi “khà” một tiếng sảng khoái. Bầu không khí trong quán rượu theo đó mà sôi nổi trở lại, thứ im lặng đáng sợ cũng biến mất đi như thể mọi việc vừa nãy chưa hề xảy ra.

– Bà chủ, thêm cốc nữa! – Turan nói lớn,

– Mày cứ rượu vào là tươi tắn hẳn ra.

Người đàn bà cười nói rồi rất nhanh tay làm đầy lại cốc rượu cho Turan. Turan trông cốc vừa đầy liền nâng lên mà uống. Tuy nhiên, người đàn bà đã đưa tay ra ngăn lại.

– Khoan đã.

Đang đà sung sướng thì bị chặn, Turan gắt gỏng:

– Gì nữa đây bà già!?

– Hôm nay thế nào, kể bà nghe rồi uống tiếp.

Turan xì một tiếng vẻ bực bội, bảo:

– Có chuyện cỏn con đó cũng làm phiền tôi uống rượu.

– Ừ. Chuyện cỏn con đến nỗi khiến mày đứng chết trân ngoài cửa mấy giờ liền đấy! – người đàn bà nói móc.

– Bà đừng có mà xạo! – Turan phủ nhận – Tôi vừa bước tới thì bà đã biết mà chạy ra rồi không phải sao!?

Người đàn bà cười khì một tiếng, rút tay lại. Turan thấy thế liền đưa cốc lên miệng tu ừng ực. Rượu trôi qua cổ họng lần nữa xông đi khắp người nó, nóng ran. Đặt cốc trở xuống bàn, thở hì hà vài hơi rồi nó mới cất tiếng:

– Tôi… Nói sao nhỉ… Thật sự là rất hổ thẹn vì là thằng Turan! Tôi hổ thẹn với các đấng tạo hóa của mình! Tôi chẳng làm được cái gì cả! Tôi chỉ là một thằng Turan- à không, là một thằng thất bại thôi!

– Tao chẳng hiểu mày đang nói cái khỉ gì cả. – người đàn bà nói, luôn tay lau khô những cái cốc vừa rửa – Tao chỉ muốn biết vì sao hôm nay mày lại bị đuổi nữa thôi.

– Hừ. Bà còn lạ gì lý do tôi bị đuổi nữa.

– Lại lơ đãng à? Mày lúc nào cũng thế. Có làm đổ bể gì không?

Turan lắc đầu.

– Thế là có tiến bộ rồi đấy. Ha ha ha!

– Đùa hay lắm, bà già. – Turan gằn giọng.

Người đàn bà không mảy may để ý vẻ bực tức của Turan, quay qua đổ rượu cho mấy vị khách vừa vào rồi quay lại nói tiếp:

– Mày lúc nào cũng làm quá mọi chuyện lên. Hỏng việc này thì kiếm việc khác. Coi cái bản mặt của mày lúc nãy khéo như sắp rời bỏ thế giới ấy.– Mọi chuyện có dễ nghĩ thế đâu. Cũng may là có rượu.

Turan nói rồi đưa cốc rượu về trước, ra ý thêm rượu. Người đàn bà liền tay đổ đầy cho nó rồi hỏi:

– Thế giờ mày tính sao?

Turan không trả lời vội. Nó nốc hết cốc rượu vừa đổ, đặt lại cốc lên bàn rồi cảm nhận hơi rượu lan đến từng mạch máu nhỏ. Xong xuôi mới đáp:

– Tôi có hẹn ngày mốt thử việc ở tiệm rèn ông Phylts rồi. Cũng không trông đợi gì lắm.

– Mày hẹn ông ta khi nào? – người đàn bà thắc mắc – Đừng bảo tao là bốn ngày trước khi ông ta sang đây mở tiệc mừng lên Thần cấp nhé!

Turan nở một nụ cười đắc ý thay cho câu trả lời. Người đàn bà liền lập tức khẻ đầu nó bằng cái cốc đang lau, gắt:

– Tổ cha mày thằng cơ hội. Tao vốn biết ông ta không có lý do gì nhận mày mà. Cơ mà… mày hẹn thử việc từ lúc đó cơ á!?

– Hẹn trước lại chẳng tốt hơn? – Turan đinh ninh – Đằng nào thì mấy việc tôi làm cũng bị đuổi sau một hai ngày.

Người đàn bà thở dài, nói:

– Tao thật không biết làm thế nào mà mày sống được đến bây giờ…

– Thì cũng có chết được đâu. Bà tốt bụng quá mà.

Người đàn bà cười khì, vẻ tự hào lắm. Tuy nhiên, đối với Turan thì nó không hề cảm thấy vui vẻ gì với câu vừa nói. Nó đã làm phiền đến bà Lylat này quá nhiều rồi. Bà ta rõ ràng đâu cần phải đối tốt với nó đến thế này đâu.

Nhìn thấy vẻ suy tư quen thuộc của Turan, Lylat đoán biết nó lại nghĩ gì, bảo:

– Tao biết mày cho rằng có chết cũng chẳng sao nhưng tin tao đi. Hồi sinh lại đối với mày không dễ chịu gì đâu. Mày biết đấy, mất kí ức. Phải trải qua rồi mày mới thấy là vô cùng đau khổ.

Turan không đáp lời. Đây không phải lần đầu nó được Lylat nhắc nhở về chuyện này, hay đúng ra là nhiều đến phát chán. Nhưng mà, nó luôn thắc mắc rằng tại sao khi chết lại không rời bỏ thế giới mà lại được hồi sinh và chỉ mất đi phần nào kí ức. Dù rằng mọi người đều thấy chuyện đó là bình thường nhưng đối với nó, càng nghĩ lại càng thấy sai trái. “Chết thì phải là hết chứ…”

– Thôi mày mệt rồi thì về phòng nghỉ đi. – Lylat bảo – Tối nhớ dậy phụ tao bán cho khách.

– Ơ… Thêm cốc nữa đi chứ! – Turan nài, đưa cốc ra cho Lylat.

Lylat chửi một tiếng rõ to nhưng vẫn đổ đầy cốc cho Turan. Turan cười khì, nâng cốc tu một hơi hết sạch. Rượu qua cổ họng lần nữa hâm nóng toàn bộ cơ thể, làm nó run giật lên mấy phát. Turan không biết đây là loại rượu gì, và cũng chưa từng định hỏi Lylat nhưng quả thật là rượu rất ngon. Từ lần đầu tiên gặp, bà ta đã luôn đãi nó thứ rượu này, đó cũng là lúc cuộc đời nó thay đổi: ít phiền muộn hơn, ít lo âu hơn. Là do rượu hay do bà ta, nó cũng chưa từng thắc mắc.

– Xin lỗi, tôi có chuyện muốn hỏi.

Tiếng nói cất lên từ ngay bên trái Turan. Nó quay qua, hỏi ngay:

– Gì nữa!?

– À thì… Cậu có muốn tổ đội với tôi không?
Người đưa ra lời mời là một cậu thanh niên trông còn rất trẻ, tuổi đời chỉ vừa qua con số mười sáu là cùng. Cậu ta có một mái tóc vàng óng để mái ngố và đôi mắt màu lam rất tươi tắn, từ đó ánh lên sự năng nổ, nhiệt tình mà người như Turan không bao giờ có thể cảm thấy thoải mái được. Và vì vậy, Turan vội ngả người về sau tự vệ.

– Xin lỗi? – cậu thanh niên thắc mắc, hoàn toàn không hiểu được hành động của Turan.

Turan với hơi rượu trong người, không hề nhận ra mình vừa cư xử rất thô lỗ. Đối với nó, cái quan trọng hơn là câu hỏi vừa nãy cơ.

– Cậu bảo là muốn tổ đội với tôi? – Turan lên tiếng.

– À phải. – cậu thanh niên xác nhận – Tôi muốn tổ đội với cậu.

Turan không ngờ là có người lại ngỏ lời mời nó vào tổ đội. Nó cười khẩy trong lòng. Nó đoán rằng cậu thanh niên này chắc chỉ vừa mới bắt đầu chuyến hành trình của mình thôi.

– Rất tiếc cho cậu nhưng-

– Tên này chỉ là một Nihr thôi. – Lylat ngắt lời Turan.

– Ý là… Sao cơ!? – cậu thanh niên thốt.

Turan dù bực tức vì bị ngắt lời nhưng thấy bộ mặt mắt chữ a mồm chữ o của cậu thanh niên thì cũng phải bật cười ha hả. Tiếng cười của nó làm cậu thanh niên càng bối rối, chỉ còn biết lắp bắp:

– Cậu-cậu là một N-Nihr ư!?

– Đừng bắt tôi phải xác nhận như vậy chứ. – Turan nhún vai.

Cậu thanh niên có vẻ vẫn chưa chấp nhận được sự thật, hoặc để cố chữa ngượng, liền nói tiếp:

– Nh-nhưng mà tôi tưởng trong quán rượu này thì làm sao có Nihr được. Nihr chỉ là lũ mạt vận, cặn bã của xã hội thôi mà!?

“Rầm!”. Turan dộng mạnh tay xuống bàn, đứng hẳn dậy và xốc liền lấy cổ áo của cậu thanh niên. Cơn giận của nó sôi lên quá nhanh, đến nỗi khi nó kịp nhận ra thì mặt mày cậu thanh niên đã trở nên tái mét, cắt không còn hột máu. Mọi người trong quán giờ lại đổ dồn sự chú ý về quầy rượu.

– Turan!

Lylat nói lớn, nhanh tay nhấn vai Turan thật mạnh xuống ghế. Nhờ cú nhấn vai uy lực đó mà Turan mới kiềm được cơn giận trong mình, buông cậu thanh niên ra. Cậu thanh niên thoát được liền ho khan mấy tiếng, đến sặc sụa. Tuy nhiên, sợ rằng sẽ bị tóm lấy lần nữa, cậu ta vội vàng bỏ chạy ngay ra ngoài.

Quán rượu bây giờ im lặng đến đáng sợ.

Nihr, từ chỉ những kẻ bị ruồng bỏ bởi những vị thần, những kẻ không được ban phước. Họ là những kẻ bị bỏ lại phía sau từ ngày Đại Thánh Thế, khi mà tất cả những kẻ khác được ban cho cơ hội trở thành thần thánh, còn họ thì không. Tại sao sự ban phước không được đến với họ, những vị thần không bao giờ đáp lời thỏa đáng. Nihr, cả sự sống của họ mãi mãi chỉ là phận con dân tầm thường, bị khinh miệt và phải phục tùng mệnh lệnh bởi những kẻ được trở thành thần. Họ sống như nô lệ, mà không thể chết.

– Đổ đầy.

Turan lên tiếng, đẩy nhẹ cốc ra ý cho Lylat. Bà ta hơi bất ngờ, mất hơn một giây mới hiểu ý, vội vội vàng vàng lấy chai rượu gần nhất đổ vào cốc nhưng chưa kịp đầy thì nó đã vơ lấy uống luôn.

– Dở ẹt.

Turan uống rồi nói gọn, đặt lại cốc rượu vơi nửa lên bàn. Xong, nó bước nhanh đến cánh cửa nhỏ nằm ở góc quán rồi vào trong luôn.

Turan vừa bước qua cửa thì giật bắn mình: nó suýt tí thì đã va vào cô hầu bàn đang mang thức ăn ra cho khách. Cô hầu bàn có vẻ cũng có phen hoảng hồn, loạng choạng rồi làm đổ một ít súp nóng lên chiếc tạp đề trắng cùng bộ đồng phục màu nâu đất của mình. Dù vậy, cô ta chỉ biết rối rít xin lỗi:

– Em xin lỗi! Em xin lỗi! Tại em cứ đứng ở cửa làm cản trở anh! Là tại-

– Không phải lỗi của cô!

Turan quát lớn, liền tức thì ngắt tràng xin lỗi của cô hầu bàn. Cô ta bị quát thì khúm núm lại, nép sát vào tường. Không mất quá lâu để Turan nhận ra được mình vừa vô ý trút cơn giận lên cô hầu bàn vốn không liên quan gì đến chuyện đã xảy ra.

– Xin lỗi… Tôi…

Turan không biết mình nên nói như thế nào để sửa chữa lỗi lầm vừa gây ra. Trong đầu nó bây giờ chỉ có lửa giận cháy bùng lên mà thôi. Nó cực căm ghét, đến hận thù những kẻ xem thường, sỉ nhục Nihr, bất kì kẻ nào, cho dù có là Chính Thần đi chăng nữa. Nhưng đó rõ ràng đó không phải là cơn giận mà nó nên đổ cho cô hầu bàn, cũng là một Nihr giống như nó. Turan nghĩ, và hai hàm răng của nó bất giác nghiến vào nhau ken két.

– Oviar, ra đây.

Là tiếng của bà chủ quán rượu Lylat. Cô hầu bàn tên Oviar nghe thấy vậy liền lách người bước qua Turan. Những bước đi rất vội, nhưng Turan cảm nhận được hết cả: nhịp tim dồn dập, hay sự run rẩy trong từng hơi thở một.

– Anh Turan!

Tiếng cô hầu bàn vang lên từ phía sau. Turan tặc lưỡi, quay đầu lại, cố tình buông giọng bực bội:

– Chuyện gì?

– Tối nay anh vẫn làm chứ ạ?

– Ừ.

Turan đáp gọn rồi bước đi luôn. Nó giờ chỉ muốn trở về phòng thật nhanh rồi đánh một giấc cho quên hết mọi chuyện vừa xảy ra.

Chương 2: Rắc rối

Chiều tối, quán rượu trở nên đông đúc vô cùng. So với lúc trưa chỉ có chưa đến mười tên ăn không ngồi rồi nằm thườn thượt trên bàn thì bây giờ lại như đang mở tiệc: không một bàn trống, bàn nào bàn nấy đều nói cười rôm rả, lời tiếp lời không có điểm dừng. Turan trông qua thì đếm được chính xác sáu mươi ba người khách, và nếu tính luôn cả nó và mấy cô hầu bàn thì sẽ là bảy mươi người chẵn.

“Hôm nay đông hơn mọi khi.” Turan tự nhủ, bước trở lại bếp. Nó biết rằng khi đêm xuống, các quán rượu sẽ đầy ắp người nhưng tối nay là kỷ lục mới của quán kể từ khi nó bắt đầu làm ở đây. Con số kỷ lục lần trước nếu nó nhớ không nhầm thì là năm mươi bảy người khách, và đó là vào dịp quân đoàn Người khai hoang đánh bại được con trùm dưới đáy hầm mộ Gourtra’t. “Vậy giờ là dịp gì nhỉ…?”

– Này cô Tiffia.

Turan cất tiếng gọi một cô hầu bàn vừa đi qua mình. Cô hầu bàn như không nghe kịp, đi thêm vài bước nữa rồi mới dừng chân mà quay trở lại chỗ nó. Nhưng nó biết là cô ta chỉ đang cố ra vẻ bận bịu thôi.

– Có chuyện gì? Tôi đang không có thời gian cậu không thấy à?

Tiffia nói, và như để chứng minh cho sự bận rộn của mình, cô ta chìa hai khay thịt xông khói thơm ngào ngạt lên trước mặt Turan. Turan phát bực, lách người sang một bên mà gắt:

– Cô cứ chòng tôi. Tôi bị bà Lylat đó phạt bỏ bữa đang rất khó chịu đây.

Tiffia cười hì hì, vẻ thích thú. Turan trông thấy nụ cười tự nhiên vô cùng đó thì có chút xuyến xao. Tiffia thật sự là một cô gái đẹp. Với mái tóc vàng mượt mà để dài quá vai và đôi mắt màu lục to tròn, cùng vẻ hồn nhiên không giấu được kia, quá dễ dàng để cô ta có thể chiếm được trái tim của bất kì gã đàn ông nào. Tuy nhiên, đối với riêng Turan, nó lại thích hơn bờ môi cong mềm không cần tô son vẫn đầy sức quyến rũ của Tiffia.

Cảm thấy mình vừa bị lơ đãng quá, Turan vội nheo mắt mấy lần cho tỉnh khỏi cái ảo mộng ngày xưa. Nó không thể để bản thân lại mắc lỗi lầm cũ được.

– Thế là có chuyện gì?

Tiffia cất tiếng hỏi, và phải nghe thấy thế Turan mới sực nhớ nó lý do gọi cô ta lại.

– À, hôm nay đông khách đến thế này, cô đi lại nãy giờ chắc cũng tường chuyện rồi phỏng?

– Phải. – Tiffia đáp ngay – Đó là hiển nhiên rồi.

Rồi Tiffia không nói gì nữa, chỉ đăm đăm nhìn Turan. Cái nhìn chăm chú của Tiffia khiến Turan nóng hết cả người lên nhưng nó không quá ngu ngốc để cô ta có thể chòng ghẹo nó hai lần một ngày, liền nói:

– Cô còn đợi tôi nhờ cô nói tôi biết nữa à?

Tiffia lại cười hì hì. Turan vội quay đi chỗ khác ngay.

Turan ý thức được là nó đang cố tìm câu trả lời cho những thắc mắc mà có thể giải đáp chỉ bằng việc hỏi thăm một người khách. Nhưng nó không muốn giao tiếp với những người khách đang trong quán rượu này. Tất cả bọn họ quá rõ ràng đều là những kẻ trở về từ chuyến hành trình của mình, là những kẻ bị cuốn vào cuộc tranh đua nâng cao Thần cấp và điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ không xem một Nihr ra gì. Các cô gái hầu bàn đã quen với việc đó thì không sao nhưng với Turan, chỉ cần một chút hơi rượu là nó sẽ lại gây phiền phức ngay.

– Họ là quân đoàn Quả táo đỏ. – Tiffia nói – Một quân đoàn nổi tiếng dưới sự ban phước của thần Mastrua. Họ đang mở tiệc chuẩn bị cho chuyến hành trình ngày mai để càn quét một hầm mộ lớn ở phía Tây.

Turan nắm được những gì mà Tiffia vừa nói. Tuy nhiên, nó không hiểu được lý do vì sao lại mở tiệc trước một chuyến hành trình. Theo lẽ thường, các quân đoàn chỉ mở tiệc ăn mừng thành quả sau chuyến hành trình thôi.

Thắc mắc là thế nhưng Turan không hỏi nữa. Tiffia thấy dáng vẻ im lặng đầy suy nghĩ của nó thì cũng không nói gì thêm, quay trở lại với công việc của mình. Cô ta mang theo hai khay thịt xông khói nặng trịch mà bước chân vẫn thoăn thoắt, thảo nào luôn là người giành giải phục vụ xuất sắc nhất của quán.

“Thần Mastrua…” Turan lẩm bẩm. Nó vẫn còn chưa khỏi ấn tượng với cái tên này. Đây là vị thần đầu tiên chiến đấu cùng với quân đoàn được mình ban phước. Trước đó, ai cũng nghĩ rằng các vị thần sẽ luôn giữ mình khỏi cuộc tranh đua Thần cấp nhưng mọi chuyện đã thay đổi rất nhanh. Chỉ sau một năm kể từ khi Đại Thánh Thế, Thần cấp của các con dân tăng lên quá sức tưởng tượng của các vị Chính Thần, khiến cho họ bắt đầu lo lắng về địa vị của mình. Sau cùng, thần Mastrua, vị thần của cỏ, đã rời bỏ cái ngai yên bình của mình, tham gia cuộc tranh đua Thần cấp, gián tiếp xác nhận nỗi lo bị vượt Thần cấp của các vị Chính Thần vốn được cho là không thể chạm đến. Chính sự kiện đó đã thúc đẩy cực mạnh mọi người trong cuộc tranh đua Thần cấp, thậm chí còn được xem là Giáng Thánh Thế, hàm ý rằng thần thánh rồi cũng chỉ ngang với con người.

Turan bật cười nhẹ. Các con dân lúc đó thật sự đã quá ngây thơ. Họ nghĩ rằng họ có thể vượt lên trên hoặc ít nhất có thể chạm tới các Chính Thần nhưng lại quên tính đến những năng lực đẳng cấp siêu việt mà chỉ những vị thần thực sự mới có. Trong chuyến hành trình đầu tiên của thần Mastrua, ông ta đã giành lấy hết chín mươi chín phần điểm thưởng. Những con dân đi theo ông ta lúc đó chỉ có thể đứng yên nhìn ông ta giết hết toàn bộ những quái vật mà quân đoàn gặp phải. Sau chuyến hành trình đó, thần Mastrua lại trở về với ngai vị của mình, để lại một ấn tượng, một nỗi ám ảnh lại cho toàn bộ con người trên thế giới, rằng các Chính Thần là tối thượng, nằm ở đẳng cấp vượt xa con người tầm thường.

Từ đó về sau, cuộc tranh đua Thần cấp trở nên bớt sôi nổi đi, chỉ còn lại những kẻ yêu thích phiêu lưu mạo hiểm và, những kẻ giống như người trong quân đoàn Quả táo đỏ – những kẻ tôn thờ thần, chiến đấu vì thần của chính họ. Thỉnh thoảng cũng có vài vị Chính Thần tham gia vào nhưng dường như đều chỉ để thỏa mãn nhu cầu cá nhân của mình.

Turan không phải là ai trong số những kẻ trên. Nó chỉ là một Nihr – kẻ không được ban phước, hay kẻ bị các vị thần ruồng bỏ. Nó, mãi mãi, không bao giờ có thể tham gia vào cuộc tranh đua linh thiêng đó.

Buông một tiếng thở dài, Turan nắm lấy cây chổi lau sàn kế bên mình, tiếp tục công việc đang dang dở. Mỗi ngày, nếu không phải làm việc ở bên ngoài, Turan sẽ lau dọn cả quán rượu của bà Lylat thay cho tiền ăn và ở. Công việc không khó khăn, nhưng nhàm chán. Turan luôn cố tìm công việc khác để làm, mặc rằng nó luôn bị đuổi chỉ sau vài ngày làm việc vì những lý do hết sức ngớ ngẩn như cạo cả đầu khách khi hớt tóc, khuân vác hàng vứt nhầm xuống biển, dệt vải thành dây thừng hay cả lái xe buýt nội tỉnh thành xe du lịch xuyên quốc gia.

Buổi tiệc của quân đoàn Quả táo đỏ phải đến gần nửa đêm mới tàn. Họ vừa rời đi thì quán rượu cũng nhanh chóng trở nên thật yên tĩnh, giờ chỉ còn tiếng lau dọn của Turan và cô hầu bàn Oviar.

– Oviar vẫn còn ở lại à? Cứ để cho thằng Turan làm là được rồi.

Tiếng của bà Lylat. Bà ta đang liên tục tính toán chi tiêu của hôm nay. Trông khuôn mặt hớn hở thấy rõ của bà ta thì biết là hôm nay quán bán rất hời.

– Không sao đâu ạ. – Oviar đáp lời.

Lylat không phản ứng gì. Bà ta chỉ hỏi cho có lệ thế thôi, trong mắt bà giờ chỉ có đống tiền đang đếm hiện hữu.

Công việc lau dọn cuối mỗi ngày đều là của riêng Turan. Hôm nay không phải lần đầu tiên Oviar giúp nó nhưng nó biết chắc lý do là vì chuyện hồi trưa. Cô ta hẳn vẫn còn áy náy chuyện đó.

“Nhưng đó rõ ràng là lỗi của mình mà.” Turan nghĩ thầm, quay sang nhìn Oviar. Cô ta lau dọn bàn rất tập trung, và bàn được cô ta dọn sạch đến nỗi Turan cảm thấy xấu hổ thay. Nó đã luôn làm công việc này vậy mà chẳng thế làm được như cô ta.

Chợt, Oviar quay mặt sang Turan. Mắt hai người chạm nhau và rất nhanh, Oviar quay phắt đi; Turan thì phản ứng chậm hơn, vội vàng nắm chặt cái giẻ mà lau hì hục. Bầu không khí liền trở nên đầy ái ngại.

– Thằng Turan đâu rồi!?

Một tiếng hét lớn và ngay sau đó là tiếng cánh cửa quán rượu bị đạp thật mạnh, đến văng luôn vào trong quán. Turan quay sang và nhận ra ngay kẻ đang bước vào: chủ nợ của nó. Hắn ta đi cùng với bốn tên đàn em của mình, tên nào cũng mặt mày bặm trợn và xăm trổ khắp người. Biết sắp tới sẽ có chuyện chẳng lành, Turan liền bảo Oviar tránh vào trong. Cô hầu bàn không hiểu gì, thắc mắc:

– Có chuyện gì v-

– Bảo vào thì vào đi! – Turan gắt gỏng.

Oviar có chút lo lắng trước phản ứng của Turan, do dự một hồi mới chịu bước vào trong, đóng cửa lại.

– Tao hỏi thằng Turan đâu!?

Tên chủ nợ lặp lại câu hỏi của mình rồi bước thẳng đến chỗ bà Lylat đang đếm tiền. Bà ta không có vẻ gì là sợ sệt trước hắn ta, buông giọng lạnh ngắt:

– Kiếm nó làm gì?

Tên chủ nợ thấy Lylat khinh mình ra mặt thì tức lắm, liền lấy tay dộng mạnh xuống bàn ra uy, quát:

– Nó thiếu nợ tao! Lôi nó ra đây!

Mặt bà Lylat có chút biến sắc ngạc nhiên, nhưng chốc lại bình thường, hỏi:

– Nó thiếu bao nhiêu?

– Năm nghìn xen! Bà định trả cho nó à?

– Năm nghìn xen!?Lylat thốt lên, quay mặt sang nhìn Turan với vẻ kinh ngạc. Turan không biết nói gì, đành nhún vai thay cho lời đáp. Thấy hành động đó của nó thì bà ta liền trở nên tức tối, mặt mày đỏ gay hết lên.

– Sao? Bà không trả được chứ gì. – tên chủ nói, cười khẩy một tiếng – Tụi bay, bắt lấy nó.

Nghe lệnh, bốn tên đàn em liền hừng hực bước đến chỗ Turan. Nó thấy vậy thì vội lùi lại mấy bước, miệng bảo:

– Từ từ nào mấy anh. Đâu phải là tôi không trả nợ đâu chứ.

Bốn tên đàn em nghe vậy thì dừng lại.

– Thế thì xì tiền ra đây! – tên chủ nợ quát lớn.

– À tiền thì…

Turan không có tiền. Một trăm xen giờ nó còn không có chứ đừng nói đến năm nghìn xen. Làm việc cho bà Lylat chỉ để trang trải thức ăn và chỗ ngủ, còn làm bên ngoài thì cứ bị đuổi thì làm sao nó có nhiều tiền như vậy được.

– Một tháng nữa đi-

– Tụi bay! Lên!

Turan chưa kịp dứt lời thì tên chủ nợ đã tiếp tục ra lệnh bắt. Bốn tên đàn em lần này không bước đi nữa mà lao đến luôn. Turan hoảng hốt không biết đáp trả thế nào, chỉ có thể giơ hai tay lên che mặt mà cầu rằng chúng sẽ không tẩn nó.

– Không được!

Là tiếng của Oviar, Turan nhận ra ngay. Cô ta vừa mở sầm cửa lao ra ngoài rồi đứng ngay trước che cho nó.

– Này cô làm gì vậy!?

Turan thốt, liền chân bước đến kéo Oviar về sau. Tuy nhiên, Oviar đứng rất vững, không chịu lùi lại. Turan vô cùng ngạc nhiên trước điều đó, dù rằng nó có thể cảm thấy cả cơ thể cô ta đang run lên.

– Cô em, muốn thay hắn ta trả nợ à?

Một tên đàn em lên tiếng trêu và ba tên còn lại liền bật cười ha hả.

– Cô muốn trả kiểu gì đây? Ha ha ha.

Tên vừa nói đưa một ánh nhìn dâm dục khắp cơ thể Oviar. Mấy tên khác thấy vậy thì thích thú lắm, bước lại từng bước một, lăm le xông đến tóm lấy cô hầu bàn không có ý định gì kháng cự.

– Oviar! Cô tránh ra đi!

Turan nói lớn. Nó không thể chịu được việc Oviar che chắn cho nó như thế này. Cô ta không có lý do gì để làm vậy cả.

Nhưng Oviar không hề phản ứng gì trước lời thúc giục của Turan. Turan trông tình cảnh hiện tại, đoán biết mình không thể chần chừ thêm được, vội lao lên trước Oviar, đối mặt với bốn tên đòi nợ đang hầm hè bước tới. Bọn chúng thấy Turan thì đổi ngay vẻ mặt từ dâm dục sang giận dữ. Một tên giơ nắm đấm lên cao và liền sau đó tung vào mặt Turan.

– Mày đụng vào người của bà xem!

Tiếng bà Lylat vang lên và kèm theo sau đó là tiếng kêu hự của tên vừa tung nắm đấm ra. Hắn ta bị bà dộng một cú trời giáng vào đầu bằng một cái ghế gỗ, nằm đo ván luôn. Ba tên còn lại thấy thế, dù rất ngạc nhiên, vẫn nhanh chóng lao đến bà Lylat từ nhiều phía.

– Coi chừng!

Turan nói lớn cảnh báo cho bà Lylat trước đợt tấn công. Nhưng có vẻ như lời cảnh báo của nó chỉ bằng thừa. Bà Lylat, bằng những hành động rất chuẩn xác, đá một cú vào bụng tên gần nhất và phang ngang chiếc ghế đang trên tay vào hai tên ở xa hơn. Không cho chúng kịp suy nghĩ cái gì vừa xảy ra, bà ta nhảy xồ đến tên duy nhất còn gượng đứng được, thụi một đấm vào ngay ức của hắn ta. Hắn gục ngay.

– Bà già! Bà dám làm thế ư!
Là tiếng của tên chủ nợ. Hắn ta vừa rút từ bên hông ra một con dao sắc lẻm, lăm lăm chạy đến đâm bà Lylat. Tuy nhiên, có lẽ vì vẫn còn kinh hãi trước cảnh bốn tên đàn em bị tẩn không thương tiếc của mình nên hắn ta chỉ đứng im một chỗ mà la lối.

– Phải. – bà Lylat gằn giọng – Tiền tao có thể trả. Nhưng đụng đến người của tao thì sẽ không vui đâu.

Tên chủ nợ bật lên một tiếng chửi. Hắn ta tức giận vô cùng, từng đường gân xanh có thể thấy hằn rõ trên khuôn mặt của hắn.

– Bà già! Bà quá tự tin rồi đấy. Có thể bà mạnh hơn tôi. Nhưng chờ xem ai khiến ai không vui.

Turan nhận ra ngay tên chủ nợ định làm gì, và nó biết hắn ta sắp hành động cực kì ngu ngốc.

– Kẻ dưới quyền, ta ra lệnh cho ngươi quỳ xuống!

Tên chủ nợ nói thật to và dõng dạc. Xong, hắn cười một tràng dài. Tuy nhiên, tràng cười của hắn nhạt dần rồi tắt hẳn chỉ sau vài giây. Không có chuyện gì xảy ra cả. Một giọt mồ hôi kéo dài bên má hắn ta nóng hổi.

– Kẻ dưới quyền, ta ra lệnh cho người quỳ xuống!

Tên chủ nợ lặp lại câu nói của mình, cố nói to hơn cả lần trước. Và vẫn không có gì xảy ra cả.

– Quỳ xuống! QUỲ XUỐNG!

Turan cảm thấy đáng thương thay cho tình cảnh tên chủ nợ. Có vẻ hắn ta nghĩ rằng mình là người có quyền uy lớn nhất ở đây. Quả đúng là suy nghĩ của những kẻ tầm thường.

Bà Lylat lúc này không chờ thêm được nữa, cười khẩy một tiếng rồi nói lớn từng tiếng rõ ràng như một:

– Kẻ ngu muội kia! Ta ra lệnh! Quỳ xuống!

Ngay lập tức, tên chủ nợ như bị một sức mạnh vô hình đè xuống khiến đôi chân của hắn mềm oặt ra. Cả cơ thể của hắn cứ thế đổ sập xuống, quỳ mọp trước hình dáng to lớn của bà Lylat.

– Kh-kh-không… Không thể nào!

Tên chủ nợ kêu rít lên nức nở. Hắn ta vừa òa khóc. Nước mắt giàn giụa từ mắt hắn đổ khắp ra mặt sàn.

– Ngươi… làm thế nào… hức… hơn… ta?!

Bà Lylat không đáp mà hất nhẹ đầu về phía sau. Turan hiểu ngay ý bà ta, liền bước lên trước, trả lời thắc mắc cho tên chủ nợ:

– Ông có lẽ nghĩ rằng Thần cấp 6 như mình thì ngoài những người trong quân đoàn ra không thể thua ai được. Điều đó rõ ràng là đúng khi ông vừa đạt Thần cấp đó, nhưng ông không bao giờ nên ngừng nâng cao Thần cấp của mình. Và với tình cảnh hiện giờ thì tôi cho rằng ông đã không siêng năng như vậy.

– Không đúng! – tên chủ nợ kêu lên – Dù ta kh-không thăng cấp nữa thì… làm thế nào bà ta có thể hơn ta?!

Turan định nói tiếp nhưng bà Lylat đã chen ngay:

– Nếu thắc mắc thì đi mà hỏi thần Gyura! Giờ thì cầm lấy năm nghìn xen chó chết của mày và cút đi!

Một túi tiền to hơn hai nắm tay được ném thẳng vào người tên chủ nợ. Vừa khi đó, hắn ta cũng bật người dậy, cầm lấy túi tiền rồi chạy mất, bỏ lại luôn cả bốn tên đàn em của mình.

– Tụi mày cũng cút hết đi!

Bà Lylat quát lớn. Bốn tên nằm gục trên sàn dù đau đớn khốn cùng nhưng trước uy của bà Lylat cũng đành phải cố gượng đứng dậy rồi chạy bán sống bán chết ra khỏi quán rượu.

– Turan.

Turan giật bắn mình khi nghe gọi. Dù cho nó đã đoán rằng cũng sẽ đến lúc này nhưng thực không thể không hoảng sợ.

– Vâng, tôi nghe? – Turan đáp, giọng hơi run.

– Mày sẽ phải nhịn rượu và bữa sáng cho đến khi đủ năm nghìn xen.

– Hở?

Bà Lylat bước đi luôn, không để Turan thắc mắc hay nài nỉ gì cả. Nó trông theo dáng người to lớn của bà ta rời đi cũng không biết mình nên làm gì, chỉ đứng đó đơ ra.

“Bà thật tốt, bà già ạ.” Turan lẩm bẩm. Nó đã nghĩ rằng bà Lylat sẽ mắng nó một trận té tát hay thậm chí tẩn nó lên xuống nhưng bà ta lại không làm gì cả. Bà ta còn không thèm để tâm đến lý do nó mượn nợ hay bắt phải đền tiền cho bà ta. Rõ ràng là, bà ta quá tốt. Turan thấy mình không xứng đáng được đối tốt như vậy tí nào.

– Anh… Turan?

Tiếng của Oviar vang lên nhỏ nhẹ từ phía sau. Turan quay lại, cúi người xuống nói ngay:

– Tôi xin lỗi!

Cô hầu bàn Oviar thấy phản ứng bất ngờ của Turan thì bối rối thay, hoảng lên một lúc rồi mới ấp úng:

– Kh-không-không… Anh sao-sao lại phải xin lỗi-lỗi?!

– Là do tôi không tốt, kéo cô vào rắc rối này. Suýt nữa còn khiến cô bị bọn chúng gây hại… Tôi xin lỗi!

– Kh-không-không… Anh-anh đứng thẳng-

– Và tôi cũng cảm ơn cô! – Turan ngắt lời Oviar – Cảm ơn cô vì đã mạo hiểm đứng ra che chắn cho tôi. Cảm ơn cô rất nhiều!

Từng câu nói của Turan khiến cho Oviar càng lúc càng bối rối hơn. Cô ta không tìm được lời nào để nói vào lúc này cả, và khuôn mặt thì đỏ bừng hết lên.

– Em-em-em-em-em… Em không biết gì cả!

Oviar lắp ba lắp bắp rồi cũng nói được một câu thật lớn bằng tất cả hơi sức của mình. Và cũng bằng hơi sức đó, cô ta bỏ chạy luôn ra khỏi quán. Turan nhìn theo, chẳng thể hiểu chuyện gì vừa xảy ra khiến cô ta phải bỏ đi gấp gáp như thế.

Chương 3: Darmil

Nắng chiều rọi xuống, nhuộm vàng cả đồi cỏ vốn dĩ xanh non. Darmil đứng trên đồi, hướng mắt về những lốm đốm nâu ở phía trước, cách nó chỉ chừng trăm mét.

“Một, hai, ba, bốn,…” Darmil lẩm bẩm, nó đang đếm số lượng những đốm nâu kia, cũng chính là những con Hề ngu ngốc. Chúng mới vừa hồi sinh lại sau khi bị quét sạch bởi một nhóm du hành giả cấp 2.

– Bảy con cả thảy!

Darmil thốt lên như thể vừa phát hiện ra điều gì quan trọng lắm, và rồi mặt nó trở nên bí xị. Bảy con, nó không thể nào đối chọi lại từng đó quái được, dù cho Hề ngu ngốc là chủng quái yếu nhất trong tất cả. Nó còn chưa dám chắc rằng mình có thể xử lý được cùng lúc hai con.

“Vậy một con thì sao?” Darmil nghĩ thầm và tự mình gật đầu đồng ý. Một con sẽ không quá khó, nó có thể làm được. Hề ngu ngốc chỉ là một con quái cấp 1, dáng người thấp bé và nó chỉ có một chân, sẽ không thể có chuyện Darmil bị một con quái như thế đánh bại được. Phải, không thể nào.

Sau khi nhẩm đi nhẩm lại mấy lần quyết định của mình, Darmil bắt đầu tiến lại gần con Hề ngu ngốc cách xa những con còn lại nhất. Nó không vội, mà lại càng cố bước thật chậm rãi. Hề ngu ngốc không phải chủng quái ác tính, sẽ không phát động tấn công nhưng nếu một con bị thương hại, những con gần đó cũng sẽ tham gia đánh trả. Darmil hiển nhiên không muốn phải đối đầu với cả bảy con cùng lúc tí nào. Nó cần đảm bảo rằng khoảng cách của con mục tiêu phải đủ xa so với đám còn lại.

Ba mét. Đó là khoảng cách lúc này giữa Darmil và con Hề ngu ngốc. Nhìn dáng vẻ con quái lúc này, Darmil không kiềm được mà cười khì một tiếng. Con quái thật xứng với cái tên của nó: khuôn mặt ngáo ngơ với đôi mắt lé về hai bên, miệng thì lúc nào cũng cười như bị dại và vì chỉ có một chân, con quái chỉ có thể di chuyển bằng cách nhảy khiến cái đầu luôn ngúc ngoắc trông càng tức cười hơn.

“Quá yếu” Darmil kết luận rồi từ từ tiến sát lại con Hề ngu ngốc. Khoảng cách lúc này chỉ còn chưa đến nửa mét, con quái đã ở ngay trước mặt Darmil nhưng vẻ ngáo ngơ của nó vẫn còn nguyên. Tuy nhiên, Darmil không dám ra tay ngay mà cẩn trọng di chuyển ra phía sau của con quái. Xong, nó nắm lấy cán chùy mang trên lưng rồi giơ lên thật cao. Con quái vẫn vô cùng ngu ngốc như cái tên của nó, không hề có phản ứng gì. Nắm lấy cơ hội, Darmil vung chùy xuống thật mạnh, nhằm thẳng vào đầu con Hề ngu ngốc.

Cú vung chùy trúng đích, đánh vẹo hẳn đầu con Hề ngu ngốc về một bên. Dù vậy, đòn đánh không khiến con quái chết ngay; nó chỉ xoay một vòng rồi nhảy bật ra xa khỏi Darmil. Darmil thấy thế thì hoảng hốt đuổi theo. Nó dám chắc đòn vừa rồi đã rút gần hết sinh lực con quái, bằng chứng là con quái đang bỏ chạy đúng theo phản ứng thông thường. “Chỉ cần một nện nữa thôi!”

Con Hề ngu ngốc di chuyển nhanh hơn Darmil nghĩ. Mỗi bước nhảy của con quái phải đến hơn ba mét là ít. Darmil cứ đuổi theo nhưng khoảng cách giữa cả hai vẫn không hề giảm đi chút nào. Nhưng nó sẽ không dừng lại, miếng mồi ngon đã ở gần lắm rồi.

Cố gắng của Darmil không kéo dài quá lâu. Chỉ mươi phút sau đó, con Hề ngu ngốc càng lúc càng bỏ xa Darmil và đến khi khoảng cách đó vượt hơn trăm mét thì nó cũng đành chấp nhận thất bại của bản thân. Con Hề ngu ngốc di chuyển quá nhanh, và nó còn không biết mệt trong khi Darmil giờ đến thở còn không ra hơi, mồ hôi mồ kê vã ra như tắm.

– M-mẹ kiếp!

Darmil trở về thành lúc trời đã chập tối, phố xá đã bắt đầu lên những ngọn đèn đầu tiên. Giờ là lúc những du hành giả tựu về mấy quán rượu để ăn uống no say bù lại cho một ngày vất vả, cũng là lúc họ thật sự tận hưởng cuộc sống du hành. Nhưng quán rượu không phải là điểm đến hiện tại của Darmil.

Darmil bước từng bước thật nhanh, như đang chạy. Sau sáu lần rượt đuổi hồi chiều thì cuối cùng nó cũng nhận ra thiếu sót lớn của mình hiện tại: đòn đánh của nó không có đủ sát thương. Dù cho nó có cố nện vào đầu con Hề ngu ngốc mạnh đến cỡ nào thì con quái vẫn sẽ luôn còn sống để chạy khỏi nó. Rõ ràng vấn đề là ở vũ khí nó đang dùng.

“Mình cần một cây chùy to hơn!” Darmil chắc nịch.

Darmil tìm đến một tiệm rèn trong góc của ngôi thành. Đây là nơi mà nó đã mua cây chùy đang mang trên lưng, một cây chùy khá tốt với giá một nghìn xen, nhưng giờ có lẽ nó sẽ cần một cây chùy gấp hai hoặc ba lần cái giá đó, thậm chí có thể là cây chùy rất to mà lần trước ông chủ tiệm đã chào mời với giá ưu đãi mười nghìn xen.

Darmil mở tung hai cánh cửa, bước vào tiệm rồi tiến thẳng đến quầy. Ông chủ tiệm rèn giờ không có ở đây mà thay vào đó là một người thanh niên trông mặt như rất chán đời, đứng tựa lưng vào tường. Cậu ta để tóc búi, dáng người cao ráo và đang mặc một chiếc áo thun ba lỗ làm lộ ra bờ vai rất săn chắc. Darmil đoán lờ mờ rằng cậu ta là người thân của ông chủ tiệm, lên tiếng hỏi:

– Cậu! Ông chủ đâu rồi?

Người thanh niên không đáp, vẻ mặt vẫn thờ ơ, chẳng có vẻ gì đã nghe thấy lời của Darmil.

– Cậu kia! – Darmil gọi lớn – Cậu có nghe tôi nói không!?

Âm lượng dường như không phải là vấn đề ở đây, người thanh niên vẫn không có phản ứng. Darmil đang vội, rất vội. Nó phải nhanh chóng mua lấy cây chùy tốt nhất rồi trở về nhà trước khi trời tối hẳn, không thể dây dưa mãi với tên thanh niên này được. Tức mình, nó chồm người tới nắm lấy áo của hắn ta rồi giật liền mấy cái, gắt:

– Dậy mau! Dậy!

– Hử?

Tên thanh niên cất lên một tiếng hời hợt khi nhận thấy mình bị giật lên xuống rất thô bạo. Và cũng bằng thái độ hời hợt đó, hắn ta đưa mắt nhìn Darmil, đợi chờ một lời giải thích cho hành động của nó.

– Ông chủ tiệm đâu rồi?Darmil hỏi, mặc kệ cái thái độ đáng nguyền rủa của tên thanh niên.

– A- à xin lỗi quý khách. Ông chủ hiện giờ không có ở đây. Tôi có thể giúp gì được cho quý khách?

Tên thanh niên như thay một khuôn mặt mới, mở giọng niềm nở đáp lời Darmil. Sự thay đổi đột ngột này của hắn ta khiến nó có phần bối rối, đơ ra một lúc mới có thể lên tiếng nói tiếp:

– Tôi muốn mua một cây chùy. Một cây to hơn thế này.

Darmil nắm cây chùy trên lưng đặt xuống bàn. Tên thanh niên nhìn vào cây chùy một lúc rồi bảo:

– Tiệm rèn chúng tôi hiện có khá nhiều loại chùy to hơn cây này. Tuy nhiên nhìn thể hình và phong thái oai phong của quý khách đây, tôi cho rằng ngài tốt nhất nên chọn những cây chùy này ạ. Quý khách đợi một lúc.

Tên thanh niên dứt lời liền quay người bước ra sau quầy. Ít phút sau, hắn ta quay lại với ba cây chùy rất to ôm trên tay. Sức nặng của ba cây chùy khiến hắn ta phải bước rất nặng nề, mất một lúc mới đặt được chúng lên bàn. Thở hì hà vài hơi, hắn ta bắt đầu nói:

– Đây Thiên Sa Chùy. Cây chùy rất to phải không ạ? Dù thế khối lượng nó vẫn rất nhẹ. Xem này.

Tên thanh niên nắm lấy cây chùy to hơn hẳn những cây chùy còn lại, vung lên xuống mấy lần dễ như bẫng. Darmil thấy thế thì gật gù, hài lòng lắm. Nó vốn lo ngại chùy quá to sẽ khiến nó mang vác rất khó khăn nhưng nếu vẫn nhẹ thế này thì quá tuyệt.

– Quý khách có thể thử.

Tên thanh niên đưa cây chùy về phía trước cho Darmil. Tuy nhiên, khi nó vừa đưa tay lên định cầm lấy thì hắn ta đã rút cây chùy lại và cầm một cây khác có màu bạc lên, nhanh miệng bảo:

– Nhưng oai nghi như quý khách đây sao lại có thể bỏ qua Ngân Xung Chùy này được. Đây là cây chùy được làm hoàn toàn từ bạc, vốn dĩ sát thương đã lớn, lại còn có sát thương cộng thêm vào các chủng quái yêu ma. Chẳng những vậy, quý khách còn có thể yểm thêm các loại phép cường hóa lên cây chùy này rất hiệu quả. Quý khách nghĩ sao? Với cây chùy này, cộng thêm sự oai phong của quý khách thì có thể trừ yêu diệt ma và trở thành người hùng ngay lập tức phải không?

Darmil không phản đối. Nó thật sự thấy rất thích cây chùy bạc này dù chỉ vừa nhìn qua. Nó đã luôn được nghe rằng thánh kim loại màu bạc có thể tăng khả năng diệt quái trong các hầm mộ rất nhiều lần. Cây chùy này quả đúng là thứ nó đang cần.

– Được rồi, tôi mua-
– Gượm đã.

Tên thanh niên ngắt lời Darmil rồi trả cây chùy bạc về lại bàn. Xong, hắn ta lấy tay xoa cằm, vẻ mặt trông như đang nghĩ ngợi gì đó kĩ càng lắm. Darmil thấy thế thì lấy làm lo, thắc mắc:

– Có vấn đề gì ư?

– Phải, phải. – tên thanh niên đáp, gật đầu mấy cái liền – Cả hai cây chùy vừa rồi đều rất tốt nhưng vẫn còn thiếu.

– Thiếu?

– Hừm… – tên thanh niên lại ra vẻ nghĩ ngợi hồi lâu – Cái này. Chính nó!

– Nó?!

Darmil nhìn chằm chằm vào cây chùy thứ ba mà tên thanh niên vừa cầm lên. Khác với những cây chùy còn lại có đầu tù, cây chùy này có đầu hình cầu với những gai nhọn đâm ra trông rất nguy hiểm.

– Chính nó! – tên thanh niên thốt – Đánh là phải giết được ngay. Là đòn sát thủ!

– Đòn-đòn sát thủ!

Darmil kêu rít lên. Đòn sát thủ là thứ nó luôn mong muốn có. Đòn sát thủ, một chiêu đoạt mạng, còn thứ gì ngầu hơn vậy nữa. Đó là còn chưa kể đến việc nó có thể dùng để diệt quái thật nhanh để lên cấp, thậm chí nó có thể diệt cả trùm luôn.

– Vậy tôi sẽ mua cây này. – Darmil lên tiếng – Cây… Cây đòn sát thủ này.

– Sát Lực Chùy, thưa quý khách. – tên thanh niên đáp – Và đây, Ngân Xung Chùy cũng như Thiên Sa Chùy. Bộ ba này sẽ cùng trở thành huyền thoại với quý khách. Không. Chính quý khách sẽ biến chúng trở thành huyền thoại!

Cùng với lời tung hô đó, tên thanh niên đẩy cả ba cây chùy về phía Darmil. Darmil không định mua ba, nó chỉ cần một cây để dùng là đủ rồi. “Nhưng mà… Bộ ba huyền thoại…”

Trông thấy Darmil vẫn còn lưỡng lự nhiều, tên thanh niên liền tinh ý nói bồi thêm:

– Ba cây chùy này yên phận tại tiệm rèn này thì cũng chỉ là đống sắt vụn không hơn. Có lẽ quý khách đến đây mua chùy đã được ấn định bởi các Chính Thần tối cao để trở thành huyền thoại. Vậy nên… Tiệm rèn hèn mọn này chi bằng bán nó với giá như dâng tặng? Chỉ ba mươi nghìn xen, thưa quý khách.

– Ba mươi nghìn xen!?

Darmil thốt lên. Nó không thể tin được là cả ba cây chùy đẳng cấp huyền thoại này lại chỉ có giá ba mươi nghìn xen. “Quá rẻ! À không… đắt chứ. Tận ba…”

– Sắp đến giờ đóng cửa rồi cho nên-

– Tôi mua! – Darmil nói lớn – Ba mươi nghìn xen thôi phải không. Đây!

Darmil rút lấy chiếc thẻ kim ngân ra đưa cho tên thanh niên. Hắn ta nhận lấy ngay và bằng những động tác vô cùng nhanh chóng, chiếc thẻ được trả lại cho Darmil cùng với tờ hóa đơn. Nó ký thật vội rồi chìa túi trữ vật ra, cả ba cây chùy liền khắc biến nhỏ rồi rơi tọt vào trong túi.

– Cảm ơn quý khách!

Tiếng chào lớn của tên thanh niên, Darmil không để tâm nghe lấy. Nó đang vội trở về nhà và hơn hết là, nó quá vui mừng vì mua được ba cây chùy huyền thoại với giá cực kì hữu nghị. Ngay bây giờ, nó thực có cảm giác mình sẽ trở thành thần, một vị thần thật cao cấp, dễ sánh ngang với cả các Chính Thần.

Chương 4: Gặp lại

– Oáp…

Turan ngáp một hơi dài rồi vươn vai, căng người một hồi xong mới đứng dậy khỏi giường. Nó nhìn qua chiếc đồng hồ trên bàn, xác nhận đúng sáu giờ sáng. Vậy là hôm nay nó lại tiếp tục thức dậy đúng giờ đã định. Có vẻ như việc luyện tập của nó đang mang lại kết quả khả quan.

Tiếng gõ cửa, Turan vừa nghe thấy. Đó là những tiếng gõ rất nhẹ và ngập ngừng. Turan không hiểu lắm ý nghĩa của chúng nhưng nó chắc chắn rằng có người đang đứng ngay ngoài cửa. Nó định đoán tên người đó nhưng lại thôi, quyết định cất tiếng:

– Ai đấy?

– Hí!

Tiếng rít lên đầy hốt hoảng của một cô gái. Giờ thì Turan đã đoán chắc được người bên ngoài không ai khác ngoài Oviar cả. Nhưng nó lại thắc mắc lý do cô ta đến tìm mình. Suy nghĩ nhiều cũng chẳng giúp ích được gì, Turan vội vàng thay quần áo, nói với ra:

– Đợi chút tôi ra ngay.

Turan mở tủ đồ của mình, chọn đại một cái áo sơ mi sờn, mặc gọn vào rồi chạy ngay ra mở cửa. Bên ngoài, Oviar đang đứng đợi, thấy cửa phòng mở ra thì liền hốt hoảng, bước lùi lại mấy bước. Turan không ngạc nhiên trước phản ứng đó của Oviar, thay vì vậy nó lại chú ý nhiều hơn tới khay thức ăn trên tay cô ta: thịt xông khói, xúc xích và trứng ốp lết, bên cạnh còn có một cốc nước cam; quả là một bữa sáng thịnh soạn.

“Cô ta làm bữa sáng cho mình à?” Turan nghĩ thầm. Nó biết hiện tại, vì món nợ năm nghìn xen mà bà Lylat đã trả giúp, giờ phải nhịn bữa sáng mỗi ngày. Oviar cũng chẳng có lý do gì để mang thức ăn lên tận đây. Vậy nên tình huống lúc này, rất có khả năng là cô ta đã làm bữa sáng cho nó. Nhưng Turan dẫu thế nào cũng không dám chắc với suy đoán của mình, cất tiếng hỏi:

– Vậy, có chuyện gì thế?

Oviar cứ cúi đầu nhìn xuống một lúc lâu mới đáp:

– Em… Em có làm bữa sáng cho anh này.

Turan gật nhẹ đầu. Suy đoán của nó đã đúng. Nó tự hỏi vì lý do gì mà Oviar phải cất công làm như thế, nhưng lại nhanh chóng gạt phăng thắc mắc đó đi.

– Cảm ơn cô. Cô có lòng thì tôi xin nhận vậy.

Turan nói rồi nhận lấy khay thức ăn từ Oviar. Tuy nhiên, nó không kéo khay thức ăn đi đâu được cả. Oviar đang giữ cái khay quá chặt. Turan có chút bực mình, định lên tiếng hỏi thì Oviar đã nhanh miệng nói trước:

– Ngày… ngày mười bốn tháng này là lễ hội Patrioste…

Oviar chỉ nói vỏn vẹn có vậy rồi nới lỏng tay ra. Turan không hiểu lắm, chỉ biết nhận lấy khay thức ăn về mình. Cả hai đứng im như thế một lúc lâu cho đến khi bà Lylat cất tiếng gọi Oviar thì cô ta mới hốt hoảng chạy đi.

“Chắc đó không phải chuyện mình đang nghĩ tới đâu nhỉ…”

Lúc Turan chuẩn bị xong để đi ra ngoài thì cũng đã quá sáu giờ rưỡi. Quán rượu lúc này vẫn chưa mở cửa, thế nhưng đã có vài tên bợm nhậu ngồi ở trong quán, í ới đòi bà chủ bán rượu cho. Bà Lylat dĩ nhiên không bán, và làm ngơ đám đó luôn.

– Ê Turan! – bà Lylat cất tiếng gọi – Công việc ở tiệm rèn thế nào rồi?

Turan chỉ đợi bà ta hỏi như thế, liền khắc lao đến quầy, nói luôn:

– Nói ra chắc bà không tin đâu.

– Khỉ gió. Với mày thì cái quái gì lại không thể xảy ra.

Vẻ hớn hở của Turan tắt ngay. Bà Lylat này thật không biết cách làm người khác vui tí nào cả. Nó vừa định khoe thành tích bán hàng cho tiệm rèn ngày hôm qua mà bị bà ta đáp lại lạnh tanh, mất hết cả hứng thú.

– Hừ. Tóm lại thì tôi sẽ sớm trả được tiền tôi nợ bà.

– Ừ. Tao trông lắm đấy. Nhịn đói mỗi sáng thì hẳn phải khổ lắm. Ha ha ha.

Tiếng cười giòn tan của bà Lylat làm Turan phát bực, đứng phắc dậy rời đi luôn. Hôm nay trở về nó nhất định sẽ trả cho xong nợ để xem bà ta còn cười nó được nữa không.

“Lễ hội Patrioste à…” Turan vừa đi trên đường vừa nghĩ ngợi. Lễ hội mà Oviar nhắc đến lúc sớm là một lễ hội thường niên của thành Yeit. Đây là lễ hội tôn vinh thần Fyratr, vị thần của không khí. Người dân thành Yeit tin rằng chính không khí làm nên mọi điều tốt đẹp của thế giới, cơ bản nhất là việc hít thở, sau đó là tạo nên sinh khí cho mọi thứ. Vào lễ hội Patrioste, mọi người đều sẽ mang một chiếc khẩu trang, khăn che mặt hay bất kì thứ gì tương tự vậy để giả như đang hít thở qua một lớp màng, tượng trưng cho việc không làm phiền đến thần Fyratr. Ban đầu, lễ hội trông cũng không có gì cầu kì hay thú vị, chỉ là những tục lệ nhàm chán nhưng dần dà về sau, mọi người lại sử dụng đủ loại khẩu trang và khăn che mặt, khiến cho lễ hội trở thành một buổi tiệc hóa trang hoành tráng.

Turan chưa từng thực sự tham gia lễ hội Patrioste bao giờ. Năm ngoái nó cũng chỉ mang một cái khẩu trang đơn giản rồi làm công việc của mình tại quán rượu. Nó được nghe rằng sự kiện chính của lễ hội diễn ra ở quảng trường lớn của thành Yeit, nhưng cũng chưa bao giờ đến đó xem qua. Nghĩ hồi lâu, Turan tự nhiên cho rằng mình cũng nên đi chơi lễ hội này một lần cho biết. “Chắc bà Lylat cũng không phản đối đâu…”
Turan đột nhiên dừng chân lại. Tiệm rèn hiển nhiền vẫn còn xa, nó chỉ vừa rời khỏi quán rượu được vài trăm mét thôi. Tuy nhiên, nó không hiểu sao lại có một tên cứ lảng vảng trước mặt nó. Nó đã định làm lơ hắn ta nhưng bây giờ thì hắn ta lại đang tiến đến gần hơn. “Tên đó muốn gì?” Turan thắc mắc, rồi cố căng mắt nhìn xem mình có quen hắn ta không. Hắn ta có một mái tóc vàng ánh kim dài quá tai, dáng người thì to cao lực lưỡng cho thấy đã luyện tập rất chăm chỉ, và hắn ta đang mang theo trên lưng một cái chùy-

– Là hắn! – Turan thốt lên.

– Đúng là cậu rồi!

Nghe thấy tên đó lên tiếng thì như bị bắt quả tang, Turan ngay lập tức xoay người rồi vắt giò lên cổ mà chạy. Nó nhận ra tên đó, hắn ta là tên mà hôm qua nó đã lừa bán cho ba cái chùy kiểng, không hề có tí giá trị trong chiến đấu. Hắn ta lúc đó trông rất ngây thơ và đang rất vội nên nó đã nghĩ có thể lừa bán vài nghìn xen, không ngờ hắn ta mua luôn với giá ba mươi nghìn mà không hề trả giá hay nghi ngờ gì. Và dĩ nhiên nó càng không ngờ rằng hắn ta sẽ tìm ra nó tại đây. Nó vốn đã định hôm nay sẽ xin nghỉ việc tại tiệm rèn luôn, nhưng trông có vẻ như đã quá muộn rồi.

– Đừng chạy nữa!

Tiếng của tên tóc vàng vang lên nhưng Turan mặc. Chỉ có thằng ngu mới không chạy vào lúc này. Lừa ba mươi nghìn xen, một số tiền đủ để mở một tiệm rèn luôn thì có khi tên đó sẽ giết luôn nó mà không chần chừ.

Turan chạy lẻn vào một con hẻm bên cạnh mình rồi cứ thế đi qua rất nhiều ngã rẽ. Nhưng nó không di chuyển một cách vô tội vạ, nó biết rõ mỗi ngã rẽ sẽ dẫn đi đâu. Đây là con phố mà nó đã gắn bó nhiều năm, sẽ không có chuyện nó bị tên kia bắt được. Một tên ngu ngốc để bị lừa ba mươi nghìn xen như hắn ta thì chỉ có nước san phẳng toàn bộ nhà cửa quanh đây mới may ra bắt được nó.

Vài phút sau, Turan đã đến được nơi cần đến sau vô vàn ngã rẽ. Một ngọn khói bốc lên cao từ sau bức tường xác nhận rằng nó không có nhầm lẫn. Đây đúng là phía sau tiệm rèn mà nó làm việc. Hôm nay nó sẽ chỉ gặp rồi báo nghỉ việc cho ông chủ tiệm thôi rồi trốn đi ngay. Tên ngu kia mà tìm thấy nó thì chết toi.

– Ông Reinar! Ông Reinar ới ơi!

Turan cất tiếng gọi lớn. Nó biết chắc ông chủ tiệm Reinar có thể nghe được vì giờ này ông ta hẳn đang tập luyện ngón nghề của mình ở sân sau.

– Mày đó à thằng Turan?

Ông Reinar đáp lại rồi chỉ chốc đã đến mở cửa sau ra. Ông ta tuổi vừa quá trung niên, tóc và chỏm râu dưới cằm đã bắt đầu lớm chớm bạc. Dù vậy, trông cơ thể cởi trần cường tráng, nổi cộm lên từng tảng cơ bắp của ông ta thì chẳng ai dám bảo ông ta già cả.

– Sao cửa trước không đi lại đi cửa sau thế này? Thôi vào nhà đi rồi nói gì nói.

– Thôi tôi xin phép. – Turan vội nói – Thú thật hôm nay tôi đến chỉ để xin nghỉ việc thôi.

– Gì cơ? – ông Reinar thốt, đôi mày nhăn lại – Không được. Mày tự nhiên nghỉ việc thế thì sao xử lý được.

Turan biết là điều này gây ít nhiều khó dễ cho ông Reinar nhưng nó đành chịu. Nó không muốn phải bỏ mạng chỉ vì cố làm việc cho ông ta. Cái tên kia có khi bây giờ đã quay lại tiệm rèn này hỏi chuyện rồi, và cũng có nghĩa là nó không nên dùng dằng nữa.

– Thế thì đành có lỗi với ông vậy. Thôi nhé!
Turan nói rồi toan chạy đi nhưng cổ tay trái của nó đã bị ông Reinar nắm chặt lấy, đau nhói. Nó nhận ra ngay có chuyện chẳng lành, liền khắc giằng tay mình ra khỏi nhưng có cố thế nào cũng không thể chống lại lực tay cực mạnh của ông ta.

– N-này ông già… – giọng Turan run run – B-bộ ông yêu tôi lắm à…

– Mày thật là mồm mép. – Reinar nói, rồi chợt đổi giọng dõng dạc – Kẻ dưới quyền! Theo ta vào nhà!

Cả cơ thể của Turan đột nhiên mất hết sức lực, không còn vùng vẫy nữa. Reinar gật đầu hài lòng rồi bước vào trong. Turan mặc dù không muốn nhưng đôi chân của nó thì cứ mặc nhiên bước đi theo ông ta. “Chết tiệt… Tên kia hẳn đã nói gì đó với ông Reinar…”

Ở trong nhà, tên tóc vàng bị Turan lừa đã đứng chờ sẵn. Turan vừa thấy hắn thì lại bỏ chạy ngay nhưng cố gắng của nó là vô ích khi ông già Reinar lại lần nữa dùng Thần uy của mình ép nó phải đứng im.

– Ông già! Ông đang lạm quyền đấy!

Turan gắt gỏng, cốt chỉ để hả cơn bực tức của mình. Nó biết là lời nói của nó chẳng có giá trị gì khi mà tên bị nó lừa ba mươi nghìn xen đang ở đây. Ông Reinar giờ chắc hẳn chỉ nghe theo lời của hắn ta mà thôi. Nghĩ vậy, nó lại quay qua hắn ta mà mắng:

– Tên khốn! Ngươi đã nói gì với ông ta hả!

– Im đi thằng Turan này! – Reinar nói lớn – Mày lừa người ta một vố đau như thế, người ta chưa mần mày ra bã là may lắm rồi.

– Ông thì không lừa ai chắc…

Turan làu bàu khó chịu. Nó biết rõ là ông ta cũng đã lừa không ít người mới mua hàng với giá đắt hơn nhiều lần.

– Kẻ dưới quyền! Im-

– Gượm đã. – tên tóc vàng lên tiếng – Mọi chuyện tới đây giao cho tôi được rồi. Cảm ơn ông nhiều.

Ông Reinar nghe vậy thì cất một tiếng hừ, giải uy cho Turan rồi bỏ ra trước nhà. Turan thấy tình hình hiện tại thì hơi lạnh sóng lưng. Nó không cho rằng mình nên ở một mình với tên tóc vàng này tí nào. Có thần Istrant mới biết được hắn ta sẽ làm gì với nó. Dù vậy, nó cũng không nghĩ rằng bỏ chạy lúc này là đúng, vì thể nào ông Reinar kia cũng sẽ đuổi ngay theo mà ra uy lần nữa.

– Cậu Turan. – tên tóc vàng lên tiếng.

– Ơ… có tôi…?

Turan đáp lại đầy lưỡng lự. Mỗi lời lẽ nó nói ra lúc này đều sẽ quyết định mạng sống của nó. Nó có lẽ không nên chọc tức hắn ta.

– Cậu… cậu thật tuyệt vời!

Tên tóc vàng thốt lên và nắm ngay lấy hai cánh tay của Turan. Đôi mắt của hắn ta long lanh lên một sự ham thích cực kì. Turan trông phản ứng đó của hắn thì hoảng quá hóa rồ, đạp hắn ta một cú thật mạnh vào bụng nhưng cú đạp dường như không có chút sát thương nào, hắn ta vẫn cứ đứng trơ ra.

– N-n-n-này ch-ch-chờ đã! – Turan kêu lên – Ng-ngươi đang định làm gi-gi-gì ta hả!?

– Cậu vào tổ đội với tôi nhé!

Turan không có mấy quan tâm đến lời đề nghị của tên tóc vàng. Nó đang cố đạp thêm mấy cú nữa vào bụng hắn ta, mong sao hắn ta sẽ đau một tí mà buông ra. Và rồi chợt, nó nhìn thấy từ miệng hắn ta máu đang bắt đầu chảy xuống. Chốc, hắn ta đã không chịu được nữa mà hộc máu ra đầy trên người Turan.

– Gì vậy? – Turan thốt lên – Ngươi bị đá đến hộc máu thế này mà vẫn chưa chịu buông ra à!

– Cậu… sẽ lại… chạy mất… – tên tóc vàng nói từng lời một cách khó khăn.

“Tên này là một thằng ngu. Một thằng ngu chính hiệu.” Turan nhận định. Nó đã không nghĩ rằng tên tóc vàng này vẫn còn tưởng nó sẽ chạy đi tiếp. Nhưng trước hành động dị hợm này của hắn ta, có lẽ nó nên chuồn ngay khi có cơ hội.

– Buông ra đi. – Turan bảo – Ta sẽ nghe ngươi nói. Ta hứa đó!

Tên tóc vàng nhanh chóng buông tay ra và ngã nhào xuống đất, bất tỉnh nhân sự luôn. Turan không ngạc nhiên mấy, chỉ chợt thấy có chút hối hận vì đã đạp hắn ta đến tận mười sáu cú hết lực liên tục vào bụng. “Hi vọng hắn ta sẽ không bắt mình bồi thường vụ này…”

Chương 5: Quyết định

Darmil giật mình tỉnh dậy và nó liền phải ôm lấy bụng vì cơn đau từ đó nhói lên. Cơn đau khiến nó cảm thấy rằng giấc mơ nó vừa có là thật. Nó đã mơ thấy mình tiến vào một hầm mộ, đánh bại những con quái vật trong đó nhưng rồi lại bị con trùm ở đáy hầm thụi cái chày to lớn vào bụng. “Hay đó chính là sự thật?”

Hơi rượu thoang thoảng, Darmil chợt ngửi thấy. Hơi rượu rất dễ chịu và khiến nó cả người nó lâng lâng, vô cùng thoải mái. Những suy nghĩ mông lung của nó theo đó cũng nhanh chóng trôi đi.

Darmil mất một lúc mới quen được hơi rượu, tỉnh táo hơn mà quan sát xung quanh. Nó đang ở trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ, rộng chỉ chừng bảy, tám mét vuông. Đồ vật trong căn phòng rất đơn sơ, chỉ có một cái bàn nhỏ cạnh giường và một cái tủ ở góc phòng, tuyệt nhiên không có vật gì mang giá trị trang trí. Đây là lần đầu tiên Darmil thức dậy trong một căn phòng tầm thường như thế này, và vì như vậy, nó nhanh nhóng nhớ ra những chuyện đã xảy ra: nó đã cố tìm tên Turan rồi sau đó lại bị cậu ta đạp vào bụng đến bất tỉnh.

– Vậy thì mình đang ở đâu?

Darmil thắc mắc, không thể đoán ra được điều gì. Nó luôn rất tệ trong việc suy nghĩ, và do đó nó rất ấn tượng với sự nhanh trí và léo lắt trong cách nói chuyện của Turan. Nó cho rằng Turan là một đồng đội nhất định phải có trong chuyến hành trình. Lần trước nó đã không thành công, nhưng nó vẫn nhớ như in việc cậu ta hứa sẽ nghe chuyện của nó.

Nghĩ như vậy, Darmil bèn ra khỏi phòng. Bên ngoài là một hành lang rất hẹp, chỉ vừa đủ cho một người đi. Darmil bước lần theo đó, qua vài ngã rẽ thì tìm được lối ra một khoảng sân nhỏ.

Trời lúc này đã tối, trong khoảng sân cũng không có ngọn đèn nào, chỉ có ánh trăng lờ mờ soi sáng. Darmil đứng im một lúc lâu, không biết mình nên đi đâu. Nó đoán rằng bây giờ cũng đã phải quá sáu, bảy giờ tối, tức là nó đáng lý phải đang ở nhà để dùng bữa cùng gia đình. Nhưng nó vẫn đang ở đây, điều này sẽ khiến nó lại chịu thêm một trận giáo huấn ra trò từ bà mẹ nghiêm khắc của nó. Darmil bất giác rùng mình lên khi nhớ lại cơn lôi đình hôm qua của mẹ khi phát hiện nó đổ một đống tiền vào ba cây chùy vô giá trị.

– A, anh tỉnh rồi à?

Một giọng nói nữ rất êm vang lên. Darmil quay qua: đó là một cô gái cao gần mét bảy, cô ta có một mái tóc vàng óng ánh và dù đang là ban đêm, Darmil vẫn có thể thấy rằng đó là một mái tóc rất đẹp. Cô ta đang mặc một cái tạp đề trắng bên trên một chiếc đầm màu xanh lục, loại đầm rất bình thường nhưng lại hợp với cô ta một cách kì lạ. Darmil chỉ lướt nhìn được như vậy và liền cảm thấy bản tính của mình trỗi dậy. Nó phải tán cho bằng được cô gái này.

– Nếu anh muốn tìm-

– Anh đang tìm em đấy.

Darmil ngắt lời cô gái và nhanh chóng bước lại gần cô ta. Hành động bất ngờ như thế này theo lẽ thường sẽ luôn mang lại một biểu cảm hốt hoảng thú vị trên khuôn mặt của mọi thiếu nữ, nhưng lần này, đáp lại Darmil là một nụ cười khúc khích đầy tinh nghịch. Darmil cảm thấy rất rõ ràng: cảm giác bối rối đang dâng lên trong nó, và với sự bối rối đó, nó chỉ có thể cố nói:

– Em-em là…?

– He he. Anh tìm tôi mà không biết tôi là ai sao?

Cô gái đáp, đưa mắt nhìn Darmil chằm chằm. Đôi mắt cô ta to và sáng quá, Darmil gần như bị áp đảo bởi ánh nhìn từ đôi mắt đó. Nó nuốt vội một ngụm nước bọt, cố làm bản thân mình bình tĩnh lại. Cô gái này thật sự quá dễ thương, và dễ thương một cách vô cùng tự nhiên. Đây không phải lần đầu nó tán tỉnh một ai đó nhưng nó chưa bao giờ gặp ai phản ứng như cô ta cả.

– A ha ha. Để anh đoán nhé… Sylphiere? – Darmil giả một nụ cười rồi bắt đầu trò đoán tên, một cách cơ bản để làm cuộc nói chuyện đầu tiên thú vị hơn.

Cô gái lắc đầu, đôi mắt vẫn không rời Darmil.

– Ha ha. Tên của em hẳn phải hay hơn rồi. Kirbstyl… chăng?

Cô gái lại lắc đầu. Hiển nhiên Darmil không thể đoán trúng được. Trò đoán tên này chỉ nhằm tạo không khí và sau đó kết thúc bằng việc nó hỏi thẳng tên cô ta mà thôi.

– Vậy thì là-

– Ngươi không đoán được đâu.

Một giọng nói nam vang lên từ sau cô gái, ngắt lời của Darmil. Darmil bực tức, liền nhìn xem kẻ nào lại làm phiền cậu vào lúc này.

– T-Turan!?

Darmil thốt lên. Nó dường như đã quên mất Turan, quên luôn rằng nó đáng ra phải đang đi tìm cậu ta và mời cậu vào tổ đội của mình. Nhưng cô gái trước mặt nó lúc này, nó không muốn phải đánh mất cơ hội nói chuyện cô ta chút nào.

– Xem ra người anh thật sự tìm đã tới rồi nhỉ? E he he.

Cô gái nói, cất một nụ cười đầy thích thú rồi bước nhanh qua Darmil. Darmil quay đầu nhìn theo, có chút hụt hẫng, định cất tiếng gọi nhưng Turan đã gắt lên:

– Này! Đừng có mà lớ xớ. Cô ta không phải loại ngươi có thể tán tỉnh được đâu.– Hể…? Cậu ngăn tôi để làm gì chứ? Không lẽ cậu-

– Ta muốn tốt cho ngươi thôi.

Darmil nghe thế thì không nhịn được mà bật cười ha hả. Nó không cần đoán cũng biết chắc rằng Turan rất thích cô gái này. Rõ ràng phản ứng của cậu ta là đang ngăn không muốn cho nó chọc ghẹo hay tán tỉnh người cậu ta thích. Cậu ta ghen.

Turan thấy Darmil cười thì cũng không nói gì, chỉ thở dài một tiếng rồi lắc nhẹ đầu. Darmil không hiểu lắm cử chỉ đó, nhưng nó tự cảm thấy rằng mình không nên cười nữa, liền im lặng.

– Về lời hứa lúc sáng… – Turan lên tiếng – Dù gì cũng là ta khiến cho ngươi bị thương như thế, nên nói đi, ta sẽ nghe.

Darmil như mở cờ trong bụng, thốt lên:

– Sao cơ!? Cậu thật sự sẽ tham gia tổ đội với tôi ư?

Turan nhăn mặt, xì một tiếng rồi gắt:

– Không! Hề! Ta chỉ bảo ngươi nói đi, ta sẽ nghe yêu cầu của ngươi. Còn chuyện tổ đội, ta e là không thể.

Darmil đơ ra một lúc, nó không hiểu Turan đang muốn nghe nó nói gì cả. Yêu cầu của nó rõ ràng chỉ là muốn cậu ta vào tổ đội với nó thôi.

– Cậu bảo rằng không thể vào tổ đội của tôi? – Darmil hỏi.

– Đúng vậy. – Turan xác nhận ngay – Và để rõ ràng luôn, ta là một Nihr. Vì thế nên ngươi đã rất sai lầm khi mời ta. Thật chẳng hiểu sao có nhiều tên cứ vớ đại một người lạ vào tổ đội thế này.

Darmil lại đơ ra một lúc nữa.

– Cậu là Nihr… nhưng thế thì có vấn đề chứ?

– Ê này, ngươi có biết Nihr là gì không vậy? – Turan bực tức bảo – Ta là một tên không được ban phước, Thần cấp 0. Vào tổ đội để làm gì chứ?Darmil ngạc nhiên, chỉ vào mình rồi nói:

– Nhưng tôi cũng là một Nihr mà?

– Ngươi là Nihr? – Turan thốt – Không đùa đấy chứ?

– Tôi không đùa. Sao phải đùa với việc là Nihr.

Turan im lặng một lúc, ra vẻ suy nghĩ. Rồi cậu ta nhìn Darmil chằm chằm, rít một hơi dài trông rất khó chịu, xong thì bước tới bức tường gần đó mà dựa vào, lại ra vẻ suy nghĩ. Darmil cứ quan sát Turan như thế, không dám nói gì làm phiền cậu ta cả. Nó thắc mắc không biết vì lý do gì mà cậu ta lại phải suy nghĩ nhiều như thế về việc nó là Nihr.

– Ngươi bảo rằng ngươi cũng là Nihr? – Turan cất tiếng hỏi.

Darmil có hơi bất ngờ khi Turan chợt hỏi, vội đáp:

– À-à phải. Tôi đúng là Nihr.

– Là Nihr, Thần cấp 0, không có kỹ năng hay chiêu thức nào được ban phước cả. Tại sao lại tìm tổ đội để tham gia vào cái cuộc tranh đua đó? Ngươi nghĩ mình sẽ sống sót được sao? Ngươi có biết là khi chết sẽ mất đi ký ức không? Ngươi thậm chí còn không thể đạt được gì từ cuộc tranh đua cả.

Turan hỏi nhiều quá, Darmil không biết phải trả lời thế nào. Nó cố suy nghĩ, nhưng chỉ khiến đầu óc nó trở nên rối rắm, chẳng biết đâu là đâu. Sau cùng, nó quyết định bảo:

– Cần gì quan tâm mấy cái đó. Tôi chỉ muốn trở thành Du hành giả.

Turan không nói gì, vẻ mặt lộ rõ sự bất ngờ, và rồi cậu ta lại suy nghĩ. Trong thoáng chốc, dường như Darmil đã thấy được đôi mắt cậu ta sáng lên, nhưng điều đó diễn ra rất nhanh, choáng ngợp bởi những cái chau mày đầy tư lự.

Turan suy nghĩ rất lâu và điều đó làm Darmil bắt đầu lo lắng. Nó lẩm bẩm lại câu mình vừa nói, cố tìm xem có gì đó kì lạ hay thậm chí là thô lỗ không. Có vẻ nó đã làm ngơ mấy câu hỏi của cậu ta, và cậu ta không hề thích bị như thế.

Trời ngày càng tối hơn. Darmil sốt ruột, nửa muốn về nhà, nửa lại muốn Turan vào tổ đội; và nửa sau có trọng lượng hơn hẳn. Nghĩ rồi, nó lên tiếng:

– Tôi xin lỗi nếu-

– Im nào. – Turan gắt – Tôi nghĩ gần ra rồi.

“Cậu ta đang nghĩ cái gì?” Darmil thắc mắc. Nó thật không thể hiểu được. Việc trở thành du hành giả lại có thể có nhiều thứ để lo tính như vậy sao? Đối với Darmil, trở thành du hành giả chỉ là được du hành, được mạo hiểm, chiến đấu và giành lấy chiến thắng cũng như phần thưởng, cả trở thành thần nữa.

– Được rồi. – Turan lên tiếng – Tôi chưa thể vào tổ đội của cậu nhưng-

– Sao cơ! – Darmil thốt – Sau tất cả cậu lại-

– Im! – Turan quát – Tôi chưa chưa thể vào tổ đội của cậu nhưng có một số thứ tôi muốn thử. Lần du hành sau, tôi sẽ đi cùng cậu.

Darmil mừng rơn. Cả người nó run lên từng đợt. Turan nói nhiều hơn một thứ, nhưng rõ ràng là cậu ta sẽ cùng nó du hành. Nó còn mong gì hơn thế.

– Tuyệt! Chào mừng cậu vào tổ đội của tôi, Turan! – Darmil dõng dạc.

– Đã bảo tôi chưa có vào mà!

Turan bực tức gắt lên, một mực phủ định. Nhưng Darmil mặc, nó nào có quan tâm tiểu tiết. Lần sau Turan đi cùng nó, nó nhất định sẽ nện cho đám Hề ngu ngốc kia ra bã. Cuộc du hành của nó rồi sẽ đại thành công.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau