UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 81 - Chương 84

Chương 81: Hành mân

Thật sự thì về phương diện công trình kiến trúc, Cương tộc không tập trung phát triển quá nhiều về thẩm mỹ.

Dù là Vương Thành thì kiến trúc của nó cũng không bộc lộ ra vẻ uy nghiêm hay đẹp mắt gì cả.

Thứ mà Cương nhân gán vào những tòa kiến trúc của mình là một sự vững chắc, đủ để đương đầu với bất kỳ cuộc tấn công nào.

Dù sao thời gian phát triển của Cương nhân không được bao lâu cả. Nhìn về khoảng hai mươi năm về trước, bọn họ cũng chỉ như những Dã Man Nhân hiện tại, tranh đấu với nhau mà thôi.

Mà cũng bởi vì điều đó, mà tòa Phủ Thành Chủ này cũng không phải xa hoa tráng lệ.

Đúng như cách gọi, nó chỉ là một tòa nhà khá lớn và được bảo vệ nghiêm ngặt mà thôi, cũng không có gì mới lạ.

So với Vương Cung, nơi này rất tầm thường.

Tuy vậy, đây cũng là công trình lớn thứ ba mà Đại Thiên thấy, chỉ sau Vương Cung cùng nhà tù giam giữ hắn mấy tháng kia.

Vẫn bị buộc trên lưng Hàn Hạo, qua một lúc, Đại Thiên thuận lợi theo đoàn người đi vào trong tòa Phủ Thành Chủ này.

Vừa bước qua cánh cửa, lập tức lại xuất hiện một sảnh lớn.

Bốn phía rộng rãi, trần nhà cao vút, phía cuối sảnh này là một bục đá khá cao, đi lên cầu thang, sẽ có một cái ghế ngồi bằng đá, nhìn từ trên đó, có thể bao quát tất cả bên dưới.

Mà ở phía dưới, hai bên có rất nhiều ghế đá được bày sẵn, số lượng không ít hơn một trăm.

Sảnh lớn này, chính là nơi hội họp bàn luận của Cương nhân trong thành.

Ông lão chỉ huy trong thành kia sau khi bước vào đây cũng không đi tiếp nữa, mà là khom mình, hai tay ngửa ra hướng về phía ghế ngồi ở nơi cao nhất kia, mắt cung kính nhìn Kim Dũng.

Kim Dũng cũng không có một chút chần chờ nào, thẳng thắn bước về phía ghế ngồi cao nhất kia đi lên.

Đợi sau khi Kim Dũng ngồi xuống, những người khác mới chia ra ngồi hai bên.

Hàn Hạo cùng Phục Ân cũng đem Đại Thiên đi tìm một chỗ ngồi. Bởi lẽ hiện tại không thích hợp để gò bó nữa, nên Hàn Hạo an trí cho Đại Thiên ngồi ở một ghế bên cạnh hắn.

Lại qua một chốc, mọi người mới ổn định lại hết.

Đại diện bên phía tòa thành này cũng chỉ có ông lão kia.

Kim Dũng quét mắt nhìn một vòng, sau đó mới hướng về phía ông lão nọ hỏi

“Hành Mân, lai lịch của những kẻ kia là như thế nào?”

Ông lão Hành Mân kia thoáng cười khổ, sau đó mới ủ rũ đáp

“Thuộc hạ cũng không rõ ràng lắm. Một nhánh quân tinh nhuệ như vậy lại xuất hiện không có bất kỳ một dấu hiệu nào. Chỉ đến khi hai ngày trước bọn chúng bao vây lấy thành, thì thuộc hạ mới biết được sự tồn tại của chúng.”

“Bọn chúng đã vây thành hai ngày.” Kim Dũng kinh ngạc thốt lên, không chỉ ông, mà cả những người khác cũng giật mình. Bởi vì một nhánh quân tinh nhuệ như vậy, không phải muốn thủ là có thể thủ được, đặc biệt là dưới tình huống thua xa về mọi mặt như vậy.

Nghe Kim Dũng kinh ngạc, Hành Mân lập tức chuyển sang một bộ dáng tự hào, sau đó mới chậm rãi đáp

“Tộc của chúng ta thật sự cũng không mấy yên bình, bởi vậy thuộc hạ lúc nào cũng trữ đá tảng cùng cung tên trong thành, bởi vậy bọn chúng cũng không chiếm được bao nhiêu lợi thế.”

Nói đến đây, ông dừng lại, sau đó chuyển sang ủ rũ như ban đầu, uất ức nói

“Chỉ là ngày hôm nay bọn chúng lại đột nhiên đem máy bắn đá tới, liên tục bắn phá suốt mấy giờ liền, thuộc hạ mới không cách nào vãn hồi bại cục được.”

Máy bắn đá, ba từ này như gai đâm vào trong lòng mỗi người.

Ở trong khu rừng này, chỉ có Dã Man Nhân mới dám tổ chức đánh lén Cương nhân như vậy. Cho dù là một tộc lớn đang gây chiếnnhư Thú Tộc, thì cũng bị Cương nhân đánh đến mức gắt gao.

Hơn nữa những kẻ tấn công lần này mang hình dáng con người thấp bé, chỉ có thể là Dã Man Nhân, hoặc là Nhân Tộc.

Nhân tộc mấy năm nay không ngừng đầu tư cho Dã Man Nhân để quấy phá đối thủ. Bởi lẽ đó, thân phận của những kẻ lạ này chỉ có thể là Dã Man Nhân, một bộ tộc Dã Man Nhân được Nhân Tộc hỗ trợ.

Mà những cỗ máy bắn đá kia, cùng với trang bị, trận hình, đều là một tay Nhân Tộc tạo ra.

Nhóm người sau một hồi trầm mặc, vẫn là Hành Mân cất tiếng hỏi trước

“Lúc gặp kẻ địch kia, ngài có hô lên một câu,.....”

Kim Dũng ngớ người một chốc, sau đó mới sực nhớ đến lúc gặp tên Chiến Hoàng kia, hắn có hô lên một câu gọi đối phương là Nhân Tộc.

Thực lực của kẻ nọ quá cao, bởi vậy nên ở đây ngoài Kim Dũng thì không ai biết người nọ là ai, trông như thế nào, thậm chí đối phương ăn mặc thứ gì cũng không ai nhìn rõ.

Kim Dũng lại trầm tư một lát, mới chậm rãi nói

“Ta chắc chắn hắn là Nhân Tộc, thứ công pháp mà bọn chúng tu luyện, cảm giác rất đặc thù, ta không thể nhầm được.”

“Vả lại những thứ mà kẻ địch có, nếu không phải Nhân Tộc thì cũng là liên quan đến chúng.”

Mọi người đồng loạt gật đầu, ai nấy đều căm phẫn sục sôi, Nhân Tộc càng lúc càng không xem bọn họ ra gì rồi. Ngày xưa còn giấu diếm một chút, hiện tại trực tiếp lộ mặt, hành động cũng ngày càng quá đáng.

Mọi người lại một lần nữa trầm tư, qua một lát, một Binh Sĩ đến từ Nga Vũ Thành mới đứng dậy ngập ngừng hỏi

“Vậy hiện tại chúng ta vẫn làm theo kế hoạch, hay là truy đuổi bọn chúng?”

Câu hỏi vừa đưa ra, Kim Dũng lại một lần nữa lâm vào suy nghĩ, nhất thời không đáp được. Còn Hành Mân thì lại kinh ngạc hỏi

“Mọi người còn có việc sao?”

Cũng không trách ông lại kinh ngạc như vậy, dù sao điều động cả một vị Chiến Hoàng cường giả, chắc chắn không phải là chuyện bình thường.

Binh Sĩ vừa đặt câu hỏi, sẵn tiện đang đứng, cũng đồng thời đáp lại câu hỏi này.Hắn đem toàn bộ nguyên nhân cùng thực lực của đàn trâu nói rõ ra, sau đó lại do dự đứng ở đó.

Mà Hành Mân nghe xong, một lần nữa lại lâm vào trầm tư, được một lát, ông mới khó khăn nói

“Vậy mọi người cứ trước tiên....”

Ông còn chưa dứt lời, Kim Dũng đã ngắt ngang

“Được rồi, việc lần này ta đã quyết.”

Ánh mắt của mọi người lại một lần nữa chuyển về phía Kim Dũng. Hành Mân còn định nói thêm, nhưng Kim Dũng không cho ông cơ hội đó.

Giọng điệu tràn đầy uy nghiêm, Kim Dũng chắc chắn nói ra

“Hiện tại chúng ta truy kích kẻ địch cũng chẳng có tác dụng gì. Đã vậy bọn chúng còn có thể vì e ngại mà lẩn trốn.”

“Bởi vậy, ta cùng với mười người Binh Sĩ này sẽ tiếp tục làm theo kế hoạch.”

Dứt lời, ông chuyển ánh mắt sang nhìn Hàn Hạo cùng Phục Ân, nhẹ nhàng nói

“Còn hai người các ngươi sẽ theo dấu bọn chúng, bằng mọi cách phải tìm ra hang ổ, chúng ta cần diệt gọn chúng.”

Toàn bộ đều ngớ người ra, không ai ngờ Kim Dũng sẽ ra một quyết định mọi mặt đều đánh như vậy, trong một thoáng không ai nói được gì.

Riêng Hành Mân, sắc mặt hắn lập tức trở thành âm trầm rồi. Theo ánh mắt của Kim Dũng, hắn nhìn thấy ba người Đại Thiên.

Nhưng bộ dáng thương tật của ba người khiến hắn không hề có một chút lòng tin nào, đã vậy thực lực cũng không hề mạnh, chỉ có Hàn Hạo là miễn cưỡng lọt vào mắt, nhưng hiện tại hắn bị thương, chưa chắc đã chiến đấu tốt.

Nói rõ hơn một chút, thì là những Binh Sĩ trong tòa thành này có khi lại tốt hơn ba người Đại Thiên nữa.

Vì mạng sống của mọi người trong thành, ông cắn răng phản đối

“Thuộc hạ nghĩ là mình không cần. Việc này bản thân thuộc hạ có thể tự mình sắp xếp, ngài cứ yên tâm đi làm nhiệm vụ là được.”

Kim Dũng mỉm cười nhìn ông lão này, tâm tình của đối phương, ông làm sao không hiểu được, đổi lại là ông, ông cũng cảm thấy khó chịu.

Dù sao việc này thật sự quá nghiêm trọng, ba người như Đại Thiên và Hàn Hạo có cũng như không.

Nhẹ nhàng mỉm cười, Kim Dũng ôn tồn giải thích

“Nếu hiện tại chúng ta cho người quá mạnh đi, bọn chúng sẽ không dễ dàng lộ diện. Nhưng ba người thực lực khá yếu, bọn chúng phần nào đó sẽ khinh thường, nếu bọn họ linh hoạt một chút, thì việc tìm ra hang ổ của bọn kia là chuyện rất có thể, chỉ có điều.....”

Kim Dũng lại ngưng nói, sau một hồi ngẫm nghĩ, ông mới tiếp tục giải thích

“Chỉ có điều lúc phát hiện hang ổ, cũng là lúc chúng tiêu diệt những người trinh sát, bởi vậy những người đi lần này phải cực kỳ khôn ngoan, nếu không thì không dùng được.”

Đối với những việc này, Hành Mân cũng không hề phản đối, chỉ có điều việc dùng người, hắn không thể đơn giản nhượng bộ như vậy.

“Nhưng thuộc hạ hoàn toàn có thể điều vài người hoàn toàn khỏe mạnh đi. Còn vài vị này, thuộc hạ nghĩ nên cho bọn họ nghĩ ngơi một thời gian thì tốt hơn.”

“Việc này ta sợ không có mấy người được như bọn họ. Sự linh hoạt của ba người này, ta đã thử qua, nhiệm vụ lần này trong tay họ khả năng thành công rất cao.” Kim Dũng lắc đầu từ chối.

Thật sự, ông còn có một điều không nói, đó là ông muốn bồi dưỡng ba người. Nếu thật sự kéo ba người đi theo ông truy kích đàn trâu, thì tác dụng họ phát ra rất nhỏ.
Nhưng nếu là làm nhiệm vụ như thế này thì khác, bọn họ độc lập cùng áp lực lớn, hơn nữa đối thủ lại ngang tầm, khả năng ứng phó được là rất cao. Dù sao những Chiến Vương cùng Chiến Hoàng kia cungc không rãnh đi tìm bọn họ gây chuyện.

Hành Mân tuy cực kỳ phản đối, nhưng dưới ánh mắt tràn đầy áp lực của Kim Dũng, ông bất đắc dĩ im lặng. Nhưng ông cũng không đồng ý dễ dàng như vậy, bởi lẽ đó, ông lại ra một yêu cầu cuối cùng

“Thuộc hạ có thể miễn cưỡng đồng ý, nhưng lần này phải thêm một người nữa đi theo.”

Nghe giọng điệu quyết tâm của đối phương, Kim Dũng biết nếu còn từ chối, chỉ sợ không cách nào đạt được quyết định chung, bởi vậy, lần này ông cũng chỉ có thể nhượng bộ nói

“Người nào?”

“Đó là con trai thuộc hạ, hắn năm nay đã là một Trung Giai Chiến Tướng rồi.” Hành Mân kiên định đáp lại.

“Con trai ngươi?” Kim Dũng hơi có chút kinh ngạc, sau đó lại hỏi “Liệu việc này có quá mạo hiểm không?”

Hành Mân không đáp, mà cứng rắn nhìn thẳng vào Kim Dũng hỏi ngược lại

“Vậy ngài dùng những người này, liệu có quá mạo hiểm không?”

Kim Dũng không cách nào trả lời được, cả sảnh nhất thời lâm vào trong sự im lặng, mọi người lâm vào trong suy nghĩ của mình.

Riêng ba người Đại Thiên thì hiện tại vô cùng ấm ức, đổi lại là ai thì cũng có cảm giác như họ. Bị đối phương thẳng thừng xem thường thật sự không dễ chịu chút nào.

Đặc biệt là Đại Thiên cùng Phục Ân, hai người đều biết, nếu không có bọn họ mà chỉ có một mình Hàn Hạo, thì mọi người đã không bị khinh thường như vậy. Bởi vậy hai người ngoài uất ức, còn vô cùng tự trách nhìn về phía Hàn Hạo.

Hàn Hạo cũng cảm nhận được, nhưng hắn có thể nói gì bây giờ. Hai tay lần lượt vỗ vai hai người bạn, đây là cách trấn an tốt nhất mà hiện tại Hàn Hạo có thể làm.

Lại qua một lúc nữa, cuối cùng Kim Dũng cũng đã suy nghĩ xong.

Nhẹ nhàng ho một tiếng, hấp dẫn sự chú ý của mọi người, sau đó Kim Dũng mới ra quyết định

“Việc này cứ quyết định vậy đi. Bên phía Hành Mân muốn chọn ai thì chọn, ta sẽ không can thiệp. Ngày hôm nay chúng ta sẽ tạm nghỉ dọn dẹp, ngay sáng mai sẽ lập tức xuất phát.”

Hiện tại nghỉ ngơi thật sự là không cần thiết, bởi vì hiện tại trời còn chưa đến trưa, căn bản là còn rất sớm. Kim Dũng làm vậy là cố tình muốn tạo cơ hội cho ba người Đại Thiên khôi phục, tăng thêm một tia sống sót.

Ở đây ai cũng hiểu điều này.

Hành Mân cũng hiểu, bởi vậy hắn vô cùng khó chịu. Vốn dĩ định dùng một nước cờ này bức Kim Dũng phải rút lại lời nói. Ai ngờ đối phương lại giao quyền chọn người lại cho mình, xem như là có chuyện gì thì ông tự chịu trách nhiệm.

Mấp máy môi vài cái, Hành Mân còn ý định nói gì nữa, nhưng qua một lát, ông cũng chỉ có thể thở dài một hơi bất đắc dĩ, bởi vì ông biết dù mình có nói thế nào, thì đối phương cũng không rút lại quyết định. Hiện tại ông cũng chỉ có thể cầu nguyện cho ba người mà Kim Dũng chọn thật sự có đủ khả năng hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Thấy không ai ý kiến gì nữa, Kim Dũng mới quát lớn tuyên bố

“Nếu không còn ai ý kiến gì nữa, thì mọi người cứ y như kế hoạch mà làm, hiện tại trước tiên về nghỉ ngơi lấy sức, chuẩn bị làm nhiệm vụ đi.”

“Khoan đã.” Hành Mân lại một lần nữa ngăn cản “Nếu đợi đến ngày mai mới bắt đầu đuổi theo, thì liệu có kịp hay không.”

Kim Dũng nghe xong lập tức nhíu mày, người trước mắt quyết không chịu nhượng bộ sao, tưởng chừng đối phương đã chấp nhận, ai ngờ còn cố bắt bẻ.

Hành Mân chắc chắn cũng biết ba người Hàn Hạo cần thêm thời gian nghỉ ngơi, ông hỏi như vậy chỉ có một mục đích duy nhất là cố gắng níu kéo thôi.

Thật sự thì Hành Mân cũng chỉ là làm ra cố gắng cuối cùng, chứ ông thật sự cũng không hi vọng Kim Dũng sẽ chấp nhận.

Mà thật sự, Kim Dũng trực tiếp thẳng thừng từ chối

“Kẻ địch chỉ huy vô cùng tốt, nên bọn chúng rút lui có trật tự cùng cảnh giác đàng hoàng, bởi vậy nên tốc độ khá chậm.”

“Hơn nữa nếu hiện tại truy đuổi, bọn chúng chắc chắn sẽ phát hiện ngay. Vì vậy nên chỉ có ngày mai truy đuổi là hợp lý nhất.”

Dứt lời, Kim Dũng tỏ tõ thái độ khó chịu hướng về phía Hành Mân hỏi

“Ngươi còn có ý kiến gì không?”

“Thuộc hạ xin tuân theo mệnh lệnh của đại nhân.” Hành Mân ủ rũ cúi đầu đáp lại.

“Vậy được rồi, mọi người mau nghỉ ngơi thôi.” Kim Dũng nghe vậy mới mỉm cười đáp lại.

Hành Mân thở dài một hơi, một lần nữa trở thành người dẫn đường.

Cũng không đi đâu xa, ngay phía sau ghế chủ vị mà Kim Dũng ngồi có một cánh cửa, đi vào đó sẽ có rất nhiều gian phòng, thừa đủ cho cả nhóm người nghỉ ngơi.

Lấy lý do chiếu cố Đại Thiên, Phục Ân cùng Hàn Hạo quyết định cả ba ở chung một phòng. Hành Mân đối với bọn họ có ác cảm, cũng không muốn nói nhiều, thuận miệng đồng ý.

Sau đó ông an bài phòng ở cho tất cả những người còn lại, rồi ủ rũ đi mất.

Hàn Hạo dẫn theo Đại Thiên cùng Phục Ân vào căn phòng của mình. Trên gương mặt của ba người đều tràn đầy vẻ hoang mang, lo lắng.

Đặc biệt là Đại Thiên, thời gian một ngày, hắn không tự tin bản thân mình có thể kịp thời hồi phục hoạt động thật tốt hay không, hắn không muốn mình làm vật vướng víu.

Ba người ngồi bệt lên trên cái bàn duy nhất đặt trong phòng, thở dài bất đắc dĩ.

Ngay lúc này, đột nhiên, một bóng người hiện ra trong phòng, sự việc đến quá đột nhiên, bọn họ bị giật đến mức bắn người.

Cũng may kịp định thần lại, nhìn kỹ người đến là Kim Dũng, bọn họ mới an tâm lại.

.....................................................................................................

Chương 82: Mất năng lượng lôi điện ?

Ba người Đại Thiên còn dự định đứng lên chào Kim Dũng cho phải phép, nhưng chưa kịp làm gì thì ông đã phất tay ngăn cản

“Không cần khách sáo quá làm gì, ta chỉ nói vài câu rồi đi thôi.”

Ba người bất đắc dĩ ngồi im đó cam chịu, không phải là họ muốn như vậy, mà là vừa rồi sau khi Kim Dũng phất tay, một cỗ Đấu Khí mạnh mẽ đè họ không thể cử động được.

Kim Dũng có vẻ vô cùng gấp gáp, nên ông không đợi bọn họ kịp nói gì, đã tiếp tục nói

“Một lát nữa đến trưa, ta sẽ dẫn người đi trước.”

Một thông báo đột ngột này đem cả ba người cho giật mình kinh hoảng, trong ba người Hàn Hạo trong vô hình đã trở thành người chỉ huy, bởi vậy không một ai giành, chính Hàn Hạo tự mình hỏi

“Tại sao lại gấp như vậy?”

“Những kẻ địch kia số lượng lớn, hành quân sẽ chậm. Nhưng đàn trâu là Yêu Thú, bọn chúng không có khái niệm chạy chậm, nếu đợi đến ngày mai, chỉ sợ không cách nào đuổi kịp được chúng.” Kim Dũng lo lắng đáp.

Ba người Hàn Hạo ngây ra đó không biết phản ứng như thế nào, mọi chuyện xảy ra thật sự là quá nhanh và quá đột ngột. Kim Dũng cũng không để tâm nhiều, vừa trả lời xong lại tiếp tục nói

“Nhưng khi ta đi rồi, các ngươi phải nhanh chóng tận dụng thời gian khôi phục thương thế, đồng thời đề cao cảnh giác.”

“Đề cao cảnh giác?” Ba người đồng loạt kinh ngạc thốt lên.

Việc thứ nhất thì bọn họ có thể hiểu được, nhưng cảnh giác là cảnh giác thế nào, bọn họ hiện tại đang ở Cương Tộc, chứ không còn ở rừng nữa. Chỉ thoáng một chốc, Hàn Hạo cùng Phục Ân như có điều ngộ ra, cả hai nhẹ giọng lầm bầm

“Chẳng lẽ…….”

Kim Dũng trầm mặc nhìn hai người họ. trong ánh mắt uy nghiêm của ông toát lên từng tia cảm xúc bất đắc dĩ, được một lát, ông mới nhìn hai người Hàn Hạo nói

“Chắc các ngươi cũng rõ rồi, trong Cương Tộc vẫn còn rất nhiều tranh đấu. Trên danh nghĩa thì Hành Mân thuộc quyền quản lý của ta, nhưng thật sự hắn lại là người của phe khác. Không nói đến tranh đấu, trong chuyện này có liên quan đến Nhân Tộc, ta không muốn ảnh hưởng đến an toàn của người trong tộc.”

“Ý ngài là?” Hàn Hạo khó hiểu hỏi lại.

“Rất có thể bọn họ sẽ bỏ các ngươi mà đi trinh sát trước, đồng thời gọi người bên phe đó đến. Ta muốn các ngươi từng giây từng phút cảnh giác, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị tinh thần, bọn họ có thể sẽ không cho các ngươi đi dễ dàng như vậy, đa phần là do sợ các ngươi làm hỏng chuyện. Nhưng nếu thật sự cần thiết, các ngươi có thể tự mình đi trước, không cần phải đợi bọn họ.”

Ba người nghe đến đầu choáng mắt hoa, Hàn Hạo cùng Phục Ân tuy là thực lực cùng tài chỉ huy đều rất tốt, nhưng bọn họ cũng chỉ là những người vừa vào cái võ đài chính trị này, chỉ biết một chút ít, không rõ ngọn nguồn mọi thứ, bởi vậy hiện tại tình hình thay đổi liên tục khiến bọn họ cũng không thể nghĩ ra điều gì tốt.

Còn về phần Đại Thiên,…… Hắn hiện tại đang trợn tròn hai mắt nhìn ba người nói chuyện, không cách nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

“Đừng nghĩ nhiều nữa, đợi sau bữa cơm trưa, bọn ta sẽ lén lút rời đi. Đợi đến tối, nếu có người hỏi, các ngươi cứ nói là bọn ta đang tu luyện sâu là được.” Kim Dũng trấn an cùng dặn dò.

Sau đó, ông cũng không nói nhiều nữa, xoay người định rời đi. Ngay lúc này, Hàn Hạo mới vô cùng buồn bã hỏi

“Cương Tộc chúng ta thật sự là có nhiều tranh đấu như vậy sao?”

Kim Dũng khựng người lại một chốc, sau đó bất đắc dĩ lắc lắc đầu đáp

“Đó chỉ là số ít mà thôi, hiện tại còn rất khó giải quyết, nhưng bọn chúng bị tiêu diệt chỉ là vấn đề thời gian.”

Nói dứt câu, ông dùng một ánh mắt đầy thâm ý nhìn về Đại Thiên, sau đó dứt khoát biến mất, để lại ba người ngơ ngác nhìn theo ông.

Lại qua một lát, ba người mới dần hồi tỉnh lại, Hàn Hạo ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía Đại Thiên nói

“Hiện tại ta sẽ cho ngươi dùng viên Sinh Mệnh Đan thứ ba, tuy thời gian có chút sớm, nhưng bọn ta sẽ dốc toàn lực giúp ngươi tiêu hóa dược lực.”

Dứt lời, hắn không thèm chờ Đại Thiên trả lời, một lần nữa xoay sang Phục Ân nói

“Việc này cần sự phối hợp của ngươi rồi.”

Phục Ân nghiêm túc gật gật đầu, tuy lần này cũng không nguy hiểm đến tính mạng cùng an toàn của bọn họ. Nhưng lời của Kim Dũng nói, bọn họ vẫn nhớ, không một ai trong bọn họ muốn an toàn của Cương Tộc bị đe dọa.

Vả lại một nhánh quân tinh nhuệ như vậy trà trộn quấy phá, dù là Đại Thiên cũng không muốn những kẻ như vậy tồn tại.

Đại Thiên cũng biết hiện tại không phải là lúc khách sáo, bởi vậy, hắn dứt khoát gật đầu chấp nhận, ba người trực tiếp ngồi thẳng tại bàn, sau khi Đại Thiên dùng Sinh Mệnh Đan, cả ba lập tức tiến vào trạng thái chữa thương.

Thật sự thì Hàn Hạo cùng Phục Ân nói giúp, nhưng chẳng giúp được bao nhiêu, ngược lại bọn họ hưởng lợi khá lớn.

Bởi vì thực lực của Đại Thiên còn yếu, nên mỗi lần dùng thuốc, dược lực sẽ tản ra khỏi cơ thể rất nhiều, làm hao phí cùng chậm lại tốc độ chữa thương.

Mà Hàn Hạo cùng Phục Ân không cách nào tiến vào bên trong cơ thể Đại Thiên điều tiết, bởi vì ở trong cơ thể Đại Thiên luôn luôn tồn tại vài nguồn năng lượng ngăn cản không cho bọn họ vào.

Bởi vậy nên hai người họ chỉ có thể tận lực giữ vững không cho dược lực tản đi quá nhiều, nhưng trong quá trình này, hai người cũng hấp thụ được không ít dược lực, vô tình hồi phục lại thực lực cho bản thân.

Hàn Hạo cùng Phục Ân cũng không nghĩ còn có chuyện này xảy ra, trong lòng hai người lúc đầu còn có chút kháng cự, cảm thấy không đúng với Đại Thiên, nhưng sau một hồi, bọn họ biết nếu họ không hấp thụ, thì Đại Thiên cũng không hấp thụ kịp những thứ này, bởi vậy, họ cũng dần trầm mê vào cảm giác sảng khoái này, quên mất hết mọi thứ xung quanh.

Ba người cứ như vậy chìm đắm vào trong chữa thương, quên hết mọi thứ xung quanh.

Cứ như vậy thẳng đến lúc tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên, ba người mới lờ mờ thức dậy.

Hàn Hạo bực dọc trèo xuống bàn, tiến ra mở cửa. Nói đến ba người thật sự là có chút dị rồi. Trong căn phòng này chỉ có bàn, ghế cùng một cái giường để ngủ, khá là đơn giản. Tuy vậy, họ không chọn giường để ngồi, mà trực tiếp ngồi lên bàn, cũng không biết phải nói như thế nào cho phải.

Tâm tình hiện tại của Hàn Hạo vô cùng không tốt, đổi lại là ai thì cũng vậy. Đối với một người tu luyện, thì thời gian tu luyện càng dài hiệu quả càng tốt, đó là bởi vì Đấu Khí trong không khí đã dần hội tụ lại dày đặc xung quanh rồi, còn một điều nữa là tâm thần đã hoàn toàn chú tâm vào việc tu luyện.Hơn nữa lần này dưới tác dụng của Sinh Mệnh Đan, cho dù là Kim Dũng thì cũng rất khó dứt ra được.

Tay nắm chốt cửa, Hàn Hạo mạnh mẽ giật mạnh ra, dường như muốn mượn sức tiêu diệt đi trạng thái tức giận của mình.

Nhìn thấy vậy, cả Phục Ân cùng Đại Thiên đều cảm giác buồn cười, lúc trước bọn họ đối mặt là một Hàn Hạo lúc nào cũng nghiêm túc, cứng rắn, hiện tại lại được đối mặt với một Hàn Hạo cực kỳ dễ gần như vậy, nên cảm giác vô cùng lạ lẫm, nhưng cũng vô cùng thú vị.

Cửa phòng nhanh chóng được mở ra, bên ngoài có vài tên Binh Sĩ cầm trên tay từng mâm thức ăn đầy kín thịt và rau quả. Chỉ nhìn thoáng qua như vậy, Hàn Hạo đã biết những người này mang thức ăn trưa tới.

Chỉ có điều thời gian dường như có chút lâu rồi, Hàn Hạo cũng không dám chắc hiện tại là lúc nào, trong lòng âm thầm suy tư.

Mà thấy Hàn Hạo trầm mặc, những Binh Sĩ này còn nghĩ là đối phương khó chịu, bởi vậy vội vàng nói

“Để ngài chờ lâu như vậy là do mọi người còn phải thu dọn chiến trường cùng trấn an người dân, mong ngài thông cảm.”

“Hiện tại là lúc nào rồi?” Hàn Hạo vẫn giữ một bộ dáng trầm mặc trả lời. Tuy trong lòng hắn nghĩ khác, nhưng nếu đối phương đã hiểu lầm một thứ gì đó, thì hắn cũng không cần thiết phải giải thích.

“Còn khoảng ba tiếng nữa là trời sẽ tối.” Tên Binh Sĩ nọ chi tiết đáp.

Hàn Hạo gật gù tỏ vẻ hiểu, hắn cũng không ngờ mình lại tập trung tu luyện lâu như vậy, thật sự là có chút không cẩn thận rồi, cảnh giác gì đó đều bị vứt đi hết, Hàn Hạo âm thầm tự trách.

Ngay lúc này, Đại Thiên cùng Phục Ân cũng từ trên bàn bước xuống, sau đó đi ra xem chuyện gì xảy ra. Thấy Hàn Hạo im lặng đứng đó, Phục Ân mới cất tiếng nói

“Làm phiền mọi người rồi, mau mau đem vào bên trong, đừng đứng bên ngoài như vậy.”

Những Binh Sĩ kia vội vàng cúi người đáp một tiếng, sau đó mang thức ăn vào. Sở dĩ bọn họ cung kính như vậy, là bắt nguồn từ thực lực. Những tạp vụ như thế này, thường là những người thực lực thấp mới làm, mà những người trước mắt, thực lực cao nhất chỉ mới là Chiến Sư Sơ Giai, còn phần lớn vẫn là Chiến Sĩ, có lẽ là vừa gia nhập quân đội mà thôi.

Hàn Hạo hiện tại mới bừng tỉnh, vừa nãy hắn suy tư quá nhiều, trong phút chốc lại thất lễ rồi. Phục Ân thấy hắn lại có xu hướng lâm vào suy nghĩ lung tung liền buồn cười đến vỗ vai trấn an người bạn này.

Đại Thiên thì không hề quan tâm đến bọn họ mà hỗ trợ những Binh Sĩ kia đưa thức ăn vào.

Đợi mọi chuyện xong xuôi, những Binh Sĩ kia lần lượt cúi chào rồi đi ra ngoài, Hàn Hạo lúc này mới thoát khỏi trầm tư, gọi với theo hỏi

“Thức ăn đã đưa đến cho mấy vị đại nhân kia chưa?”

Binh Sĩ khựng lại một chút, sau đó cung kính đáp

“Bọn họ đã nhận được thức ăn rồi thưa ngài.”

Hàn Hạo gật gật đầu xem như là chấp nhận, những Binh Sĩ kia thấy hắn không hỏi gì nữa, cũng thuận thế lui ra ngoài.

Sở dĩ Hàn Hạo hỏi như vậy, hoàn toàn là để xác nhận xem Kim Dũng đã đi hay chưa. Hiện tại xem ra là do kế hoạch có thay đổi, Kim Dũng vẫn còn ở lại, nhưng có lẽ sau khi nhận thức ăn cũng đã đi rồi, nhưng ít nhất, những Binh Sĩ ngoài kia còn chưa biết, Hành Mân cũng sẽ không làm khó gì bọn họ cả.

Đợi bọn họ đi hết rồi, Đại Thiên nhìn Hàn Hạo cùng Phục Ân còn lâm vào suy nghĩ của riêng mình, cảm thấy chán ngán nên cất tiếng hỏi

“Hiện tại chúng ta làm gì?”
Hàn Hạo nghe xong, theo quán tính đáp

“Hiện tại chúng ta….”

Nhưng còn chưa nói xong, hắn đã kinh ngạc trố mắt lên nhìn Đại Thiên, cả người trong phút chốc cứng ngắc lại. Mà Phục Ân do Hàn Hạo đột nhiên ngừng lại, cũng sực tỉnh, hai mắt đồng dạng nhìn về phía Đại Thiên, tiếp sau đó, hắn cũng ngây ngốc giống như Hàn Hạo.

“Ngươi đi lại được rồi………” Cả hai người đồng thanh lắp bắp hỏi.

Đại Thiên ngây người ra vài giây không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tiếp sau đó, hắn mới hiểu chuyện gì, nhưng hắn cũng giống như hai người kia, đứng ngây người lắp bắp không biết phải đáp như thế nào.

Qua một lát, Hàn Hạo là người trước tiên tỉnh táo lại, hai mắt hắn trở nên sùng bái, than thở

“Sinh Mệnh Đan thật kỳ diệu.”

Phục Ân gật gật đầu, sau đó mới nói theo

“Chẳng những Đại Thiên có thể nhanh chóng khôi phục lại như cũ, mà ngay cả chúng ta cũng được hưởng sái không ít.”

Ngây người một lát, Hàn Hạo mới vội vàng kiểm tra thân thể của mình, vừa kiểm tra, hắn liền mừng rỡ, tuy thương thế vẫn chưa hoàn toàn khỏi, nhưng ít nhất cũng đã đỡ hết tám thành rồi, chỉ cần dưỡng thương một thời gian ngắn nữa, chiến lực sẽ khôi phục lại đỉnh phong.

Hai người nhìn nhau cười cười không nói gì, chỉ có Đại Thiên là vẫn lắp bắp đứng ngây ngốc ra đó.

Điều này là do những lần bị thương nặng lúc trước, Đại Thiên một lần dưỡng thương là vài tháng, thời gian trôi qua cực kỳ nhanh, đã vậy thương thế cũng còn chưa khỏi hẳn.

Vậy mà lần này chỉ dùng ba ngày, thương thế đã khôi phục gần hết, trong lúc nhất thời hắn không cách nào phản ứng kịp. Lại qua một lát, Đại Thiên mới dần dần tỉnh lại, ý nghĩ đầu tiên của hắn là Sinh Mệnh Đan kia quá kỳ diệu rồi, ý nghĩ thứ hai là vô cùng cảm kích Kim Dũng.

Đợi Đại Thiên thoát khỏi tâm tư hỗn loạn, trước mắt hắn là Hàn Hạo cùng Phục Ân đang mỉm cười nhìn mình.

Cũng không kéo dài thời gian nữa, Hàn Hạo vỗ vỗ vai Đại Thiên trấn an

“Được rồi, có gì thì để sau rồi nói, hiện tại chúng ta dốc sức hấp thụ toàn bộ năng lượng còn lại của Sinh Mệnh Đan đi, đừng để lãng phí.”

“Hiện tại không phải là lúc để tu luyện.” Phục Ân đột ngột ngắt lời, sau đó tiếp tục giải thích

“Còn một đống thức ăn chờ chúng ta giải quyết đây này.”

Đại Thiên cùng Hàn Hạo nghe xong, lập tức hiểu rõ rồi, cả ba người cười lớn một tiếng, sau đó đồng loạt lao đầu vào ăn. Không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc bọn họ đã đói rã ruột, cả ba không thèm giữ hình tượng gì nữa, dốc sức tranh đoạt thức ăn, thậm chí Hàn Hạo còn leo lên bàn ngồi giành.

Không khí vô cùng vui vẻ và hòa thuận, tình cảm giữa ba người cũng dần dần theo đó mà tăng lên.

Ăn xong, cả ba lại một lần nữa trở về tu luyện, nhưng địa điểm lần này là trên giường, dù sao thì trên bàn cũng đã bày ngập tràn thức ăn rồi.

………………………………………………..

Đêm đến, cửa phòng nhẹ nhàng hé mở, một bóng người lao vút vào trong phòng. Ngay sau đó, căn phòng được đốt sáng lên, chiếu rõ khuôn mặt người này.

Người này chính là Hàn Hạo.

Ngay khi Hàn Hạo vừa bước vào, Phục Ân đang tu luyện trên giường vội vàng đứng dậy ra nghênh tiếp

“Mọi chuyện thế nào rồi?”

“Kim thành chủ đã dẫn mọi người đi mất rồi, còn bên ngoài Hành Mân kêu người bao vây rất chặt, tuyệt đối không dễ dàng ra khỏi thành. Hơn nữa,……..”

“Lúc ta trốn ở gần cổng thành đông, còn thấy một nhóm năm người ra khỏi thành, bọn họ ăn mặc quần áo mỏng, rất có thể là đi trinh sát rồi.”

Phục Ân nghe vậy thì vô cùng hụt hẫng, tâm tình cũng theo đó mà sa sút, qua một lát, hắn mới ủ rũ nói

“Vậy là bọn họ thật sự bỏ rơi chúng ta lại.”

Hàn Hạo tràn đầy áp lực gật đầu, hiện tại chỉ có thể hi vọng Hành Mân không tìm cách giữ bọn họ ở lại là được rồi, dù sao bọn họ cũng không thể tìm Kim Dũng làm chỗ dựa nữa.

Đại Thiên đứng diễn luyện cho thân thể linh hoạt ở góc tường, thấy hai người trầm tư, cũng tiện tay thu công bước lại gần xem xét, nhưng sắc mặt của hắn cũng không thể nào tốt được.

Thấy Đại Thiên như vậy, Hàn Hạo lo lắng hỏi

“Chuyện gì vậy? Thương thế vẫn chưa khá hơn chút nào sao?”

Đại Thiên lắc lắc đầu trầm mặc, sau một hồi, mới vô cùng buồn bực đáp

“Năng lượng Lôi Điện kia, ta không cách nào điều động được nữa.”

.....................................................................................................

Chương 83: Bị lộ ?

Trải qua một thời gian dài trải qua nhiều chuyện như vậy, sự tồn tại của Lôi Điện đã là điều chắc chắn, Đại Thiên cũng không còn bất cứ một sự mơ hồ nào nữa.

Mà bọn họ sau khi chữa thương xong, Hàn Hạo lập tức hợp mặt lại cả ba người, thảo luận về khả năng của bản thân để phối hợp một cách tốt nhất. Bởi vậy, năng lượng Lôi Điện mà Hàn Hạo cùng Phục Ân chỉ có thể suy đoán, hiện tại cũng có thể chứng thực được rồi.

Đáng lý ra bọn họ còn mừng thầm, vì đây là một nước cờ vô cùng tốt, nhưng hiện tại nó lại biến mất, bọn họ sẽ mất đi một lợi thế vô cùng quan trọng.

Đại Thiên tâm trạng cũng không hề tốt một chút nào, thấy hai người kia trố mắt lên nhìn mình, cũng bắt đầu cặn kẽ giải thích

“Ta cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra, tuy vẫn cảm nhận được nó còn tồn tại, nhưng không cách nào điều động được nữa, dường như phần ta có thể sử dụng đã quá suy yếu. Nếu ta thử cố xâm nhập sâu vào trong, thân thể lập tức bị tê dại không cử động gì được.”

Hàn Hạo cùng Phục Ân nghe xong, đồng loạt lâm vào trầm tư, qua một lát, Phục Ân mới suy đoán

“Có lẽ là năng lượng này đã suy kiệt rồi, ngươi thử nghĩ xem có cách nào bổ sung được không?”

Đại Thiên cười khổ lắc lắc đầu đáp

“Cách thì có, nhưng hiện tại căn bản không thể nào thực hiện được.”

“Cứ nói thử ra xem sao.” Hàn Hạo nhíu nhíu mày nói chen vào.

“Chỉ cần hiện tại ta bị sét đánh, năng lượng này sẽ tự động phục hồi.” Đại Thiên bất đắc dĩ đáp.

Hai người kia nghe xong, lập tức kinh ngạc đứng ngây ra đó rồi. Thời gian dài tiếp xúc, họ biết Đại Thiên sẽ không nói đùa. Nhưng đưa thân ra chịu sét đánh thật sự là quá khó tiếp nhận rồi. Ngay cả là Hàn Hạo cũng chưa dám chắc chắn để đưa thân thể ra cho sét đánh, chứ đừng nói là Đại Thiên.

Qua một hồi, hai người mới dần bình tĩnh lại, Hàn Hạo dùng ánh mắt đầy ý vị sâu xa nhìn Đại Thiên nói

“Ta hiện tại rất hiếu kỳ với những thứ mà ngươi đã trải qua rồi.”

Đại Thiên cũng chỉ cười khổ không đáp. Bọn họ tuy đã thảo luận qua về khả năng của bản thân, nhưng cũng không nói chi tiết khởi nguồn của những khả năng này, bởi vậy, Hàn Hạo cùng Phục Ân cũng chưa biết Đại Thiên đã trải qua những gì.

Thấy vấn đề này dây dưa nữa cũng không có ích lợi gì, Phục Ân mới chen miệng vào hỏi

“Việc này cũng không ảnh hưởng đến mọi chuyện nhiều lắm, chúng ta nên bàn phương hướng tiếp theo thì tốt hơn.”

Hàn Hạo lập tức dời sự chú ý ra khỏi người Đại Thiên, một lần nữa rơi vào trạng thái trầm ngâm, được một lúc, hắn mới trả lời

“Ta cũng không biết hiện tại phải làm sao bây giờ.”

“Hay là chúng ta cứ thử lao ra xem, chưa chắc bọn họ đã ngăn cản.” Phục Ân dò xét ra ý kiến.

“Đây cũng rất có thể áp dụng được.” Hàn Hạo lầm bầm, nhưng ngay sau đó, hắn lại nói “Chỉ có điều chúng ta cũng không quá tự tin, nên bàn kỹ những phương án dự phòng.”

Phục Ân gật đầu chấp nhận, bọn họ hiện tại phải suy tính rất nhiều điều. Cứ coi như là Kim Dũng không bắt buộc họ phải đi trinh sát cho bằng được, thì bị kiềm chân ở một nơi như thế này, cả ba người không một ai có khả năng chịu được.

“Thật sự thì hiện tại bọn họ cũng đã đi rồi, nếu có ngăn cản thì chúng ta cũng không cách nào đuổi kịp họ, không bằng sáng mai lại đi cũng không muộn.” Phục Ân nghĩ một hồi rồi nói.

Hàn Hạo lắc lắc đầu, không cho là đúng phản bác lại

“Nếu thật sự bị ngăn cản, chúng ta phải lập tức đi ngay. Hiện tại trời đêm chập choạng, hơn nữa Binh Sĩ bên ngoài còn chiến đấu mấy ngày rồi, bọn họ đều đã mệt mỏi, chỉ có đây là cơ hội tốt nhất, nếu đợi đến sáng mai thì mọi thứ đã lỡ rồi, dù muốn vãn hồi cũng không có cách nào nữa.

Phục Ân trầm mặc không nói gì nữa, Hàn Hạo nói rất đúng, hắn không thể phản bác bất kỳ một câu nào. Cả gian phòng lại lâm vào trầm mặc, Đại Thiên đầu óc trong những vấn đề này hoàn toàn không đủ dùng. Bởi vậy, sau một hồi hết nhìn Hàn Hạo lại nhìn Phục Ân, hắn trực tiếp đi ra một góc phòng tiếp tục hoạt động thân thể rồi, liên tục hai ngày thân thể cứng đơ, không phải muốn bình phục là bình phục được.

Mà Cương Tộc tuy đồ nội thất vô cùng đơn giản, nhưng bù lại gian phòng của họ rất rộng, cũng không biết nó có ý nghĩa như thế nào. Có lẽ là để mọi người trú ẩn khi gặp nạn, hoặc là vì một lý do an toàn nào đó.

“Hiện tại còn mấy tiếng nữa thì trời sáng?” Phục Ân đột nhiên cất tiếng hỏi

Cương Tộc kiến trúc thì vững chắc thật đó, nhưng đây gần như là một nhà tù, thứ duy nhất để nhìn ra bên ngoài là một khe thông gió vô cùng nhỏ. Đây là do tránh thú rừng ban đêm lẻn vào phòng, nhưng vì vậy mà ở trong đây rất mơ hồ.

“Chỉ còn khoảng bảy tám tiếng nữa mà thôi, hiện tại đang đúng vào lúc giữa đêm.” Hàn Hạo âm thầm tính toán một lúc rồi nói.

“Thời gian hơi có chút gấp gáp thật, hiện tại chúng ta lập tức xuất phát ngay hay sao.” Phục Ân thở dài than thở.

“Ta nghĩ là nên đi ngay, nhưng không cần thiết phải đi gặp Hành Mân, cách này quá mạo hiểm, nếu thành công thì quá tốt rồi, nhưng nếu thất bại, khả năng bị giam giữ là rất cao, bởi vậy, ta đề nghị trực tiếp trốn ra khỏi thành là tốt nhất.” Hàn Hạo hai mắt ánh lên từng luồng trí tuệ, nói một hồi.

“Vậy hiện tại mau đi thôi.” Phục Ân gật đầu, kiên quyết nói ra.

Ngay sau đó, Hàn Hạo cùng Phục Ân cũng không nói thêm gì nữa, cả hai đi lấy Vũ Khí của mình, sẵn sàng mọi thứ, mà ngoài hai thanh thương là Vũ Khí của họ, thì thực sự ở đây cũng không có vật dụng gì.

Đợi chuẩn bị đi rồi, Hàn Hạo mới hướng về Đại Thiên kêu

“Đại Thiên, mau đi thôi, thời gian không còn sớm nữa.”
Đại Thiên lúc này mới ngừng tập luyện lại, nhưng sắc mặt vẫn vô cùng buồn bực, có lẽ là năng lượng Lôi Điện kia không có một tia tiến triển tốt nào rồi.

Đợi Đại Thiên đến gần, Hàn Hạo mới nhẹ giọng nhắc nhở

“Một lát phải làm theo lời chỉ dẫn của ta, không được sai phạm, rõ chưa.”

Lúc này, Hàn Hạo đã trở lại với hình tượng một vị chỉ huy nghiêm khắc, khí thế uy nghiêm cứng rắn từ hắn lại một lần nữa được tỏa ra. Đại Thiên cũng bị không khí như thế này lây nhiễm, cảm giác như đối phương đáng tin cậy hơn gấp trăm lần, trong vô ý, hắn tự nhiên đáp lại

“Ta rõ rồi.”

Hàn Hạo gật gù hài lòng, sau đó mới nói tiếp

“Được rồi, vậy mau đi thôi.”

Vừa dứt lời, Hàn Hạo cùng Phục Ân lập tức xoay người mở cửa phòng, Đại Thiên cũng vội vàng chạy theo phía sau họ.

Ra khỏi cửa phòng là một hành lang bằng đá khá dài, hai bên vách tường cứ cách một khoảng lại có một cánh cửa, tương ứng với một phòng. Ngoài ra cũng có rất nhiều bó đuốc treo hai bên, rọi sáng dãy hành lang vắng lặng này.

Cũng không có cảnh đẹp hùng vĩ gì để ngắm, ấn tượng ở đây thậm chí so với nhà tù còn kém hơn rất nhiều, bởi vậy, ba người dứt khoát chạy đi.

Cuối dãy hành lang lại là một cánh cửa lớn, qua cánh cửa này, sẽ đến được Sảnh Lớn của Phủ Thành Chủ, ba người trực tiếp đi qua.

Cũng may Phủ Thành Chủ cũng xem như là trọng địa, bởi vậy, không có Binh Sĩ được phân phó canh gác ở bên trong này, mà chỉ canh gác bên ngoài cửa. Dù sao kiến trúc của Cương Nhân vô cùng vững chắc, cửa thì lại chỉ có một, không cần thiết lãng phí người vào chuyện vô ích.

Nhưng khi sắp bước ra khỏi sảnh lớn này, Hàn Hạo cũng không dám chạy băng băng như vừa nãy nữa. Đột ngột dừng lại, đồng thời, Hàn Hạo cũng ngăn cản Phục Ân cùng Đại Thiên. Còn chưa đợi đối phương thắc mắc, Hàn Hạo đã giải thích

“Bên ngoài có lính canh gác, để ta đi ra xem trước.”

Phục Ân cùng Đại Thiên nghiêm túc gật đầu, sau đó tiến vào trạng thái chuẩn bị, bất cứ lúc nào cũng định dùng vũ lực xông ra bên ngoài. Hàn Hạo dùng ánh mắt trấn an nhìn bọn họ, sau đó xoay người, như một là gió, cánh cửa lớn kia khẽ mở rồi lập tức đóng lại, Hàn Hạo cũng theo đó mà biến mất.

Được khoảng một phút, Hàn Hạo một lần nữa xuất hiện ở chỗ cũ, lại một lần nữa không cho Phục Ân cùng Đại Thiên nói, Hàn Hạo tự mình trả lời

“Bên ngoài rất tốt, mau đi thôi.”

Phục Ân cùng Đại Thiên tuy không biết chuyện gì xảy ra, nhưng Hàn Hạo khẳng định như vậy, họ lập tức vui mừng theo Hàn Hạo chạy ra bên ngoài.

Ngoài cửa Phủ Thành Chủ hiện tại vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng lửa cháy bập bùng từ các bó đuốc. Nơi này là một bãi đất trống khá rộng, khắp nơi bố trí dụng cụ tập luyện, có vẻ như là Huấn Luyện Trường của tòa thành này, nhưng bọn họ chiến đấu liên tục cả mấy ngày rồi, nên chẳng ai thèm đến tập luyện nữa, đặc biệt là lúc trời khuya như thế này.

Phục Ân cùng Đại Thiên vừa thoát ra khỏi Phủ Thành Chủ, cảm giác không khí trong lành, trong người thấy khác hẳn. Đợi hai người tỉnh lại, lập tức trở nên kinh ngạc sợ hãi nhìn vài tên Binh Sĩ đứng canh gác xung quanh, số lượng tổng cộng là mười tên.

Nhưng công kích cùng tiếng quát mắng hồi lâu vẫn không xuất hiện, hai người mới giật mình tò mò, không hiểu gì đứng ngây ra đó. Đợi một lát, họ mới để ý đến Hàn Hạo đang chắp tay cười cười nhìn mình, Phục Ân lập tức bực dọc nói
“Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”

“Vừa nãy lúc ta đi thám thính đã đánh ngất bọn họ, đồng thời dùng Đấu Khí giữ họ lại ở tư thế đứng tránh bị nghi ngờ.” Hàn Hạo vẫn treo một nụ cười trêu cợt, tùy ý đáp lại.

“Vậy lúc nãy ngươi còn ra kiểm tra cái gì.” Phục Ân khó chịu càu nhàu.

“Ai biết được, lỡ như trong lúc ta đi vào, bọn họ thay ca thì sao.” Hàn Hạo khinh thường nhìn Phục Ân đáp lời.

Cái thái độ này, rõ ràng là đang đợi nhìn trò hề của bọn họ, Phục Ân dùng ánh mắt cực kỳ tức giận nhìn Hàn Hạo, qua một lúc, hắn mới bình tĩnh lại, cũng bày ra một bộ tươi cười nói

“Thôi được rồi, mau đi thôi.”

Hàn Hạo gật gật đầu, cũng không cười đùa nữa, xoay người tiếp tục chạy đi, còn đối với Đại Thiên đứng trừng mắt ở một bên, hắn dứt khoát lựa chọn bỏ qua.

Ba người chạy nhanh như bay, ngay cả Đại Thiên tốc độ cũng nhờ Sinh Mệnh Đan cường hóa nên trở thành nhanh hơn rất nhiều, cả ba người đối với vui mừng đột nhiên tới này vô cùng vui mừng. Chỉ có điều về sau Đại Thiên sẽ hiểu, Sinh Mệnh Đan cũng không phải đơn giản như vậy, hiệu quả khôi phục của nó cao, hiệu quả tăng cường thân thể còn cao hơn nữa, không chỉ tốc độ, ngay cả lực lượng cùng sức bền của hắn cũng gia tăng không ít.

Nhưng hiện tại ba người cũng không quan tâm quá nhiều, chỉ cần hiện tại có lợi cho họ là được.

Hàn Hạo đã có kinh nghiệm một lần lén lút chạy đi, bởi vậy, hắn lập tức tiến vào một con hẻm nhỏ, sau đó cứ liên tục dựa vào hẻm mà chạy đi, tìm mọi cách tránh né những Binh Sĩ tuần tra ban đêm.

Đại Thiên đối với quá trình này cực kỳ hưởng thụ, ngày xưa hắn cũng có đi dạo ở ngôi làng của Triệu Cẩm Phàm, nhưng nơi đó không thể so sánh được với ở đây. Cho dù Đại Thiên đã đi qua hai tòa thành lớn hơn rất nhiều, nhưng căn bản là không một lần được đi dạo, bởi vậy, hiện tại chạy xuyên qua những con hẻm nhỏ, Đại Thiên cảm thấy vô cùng mới lạ, tò mò, kích thích, luôn nhìn ngó xung quanh.

Phục Ân thấy hắn ngày càng có xu hướng mất tập trung, tốc độ cũng bắt đầu giảm, nên lập tức vội vàng vỗ đầu Đại Thiên một cái, quát khẽ

“Đừng nhìn loạn nữa, mau tập trung chạy đi.”

Đại Thiên lúc này mới miễn cưỡng ổn định tâm tình lại, cúi đầu tỏ ý xin lỗi với hai người, sau đó một lần nữa dốc sức chạy, chỉ có điều hai mắt của hắn vẫn thỉnh thoảng nhìn ngó xung quanh.

Mà tòa thành này có vẻ như cũng không phải nhỏ lắm, đã vậy Hàn Hạo còn lựa hẻm nhỏ quanh co uốn khúc mà đi, bởi thế nên thời gian cũng bị kéo dài hơn rất nhiều, bọn họ chạy hơn nửa giờ vẫn chưa tới được cổng thành, nhớ lúc trước, đi bộ chậm rãi từ ngoài cổng đến Phủ Thành Chủ, cũng chỉ có mười phút là cùng.

Chạy một hồi, Hàn Hạo đột nhiên khựng người, ngưng bặt lại, Đại Thiên cùng Phục Ân phản ứng không kịp, đồng loạt xô vào người hắn. Cũng may là Hàn Hạo thực lực xem như là đủ cao, không ảnh hưởng gì nhiều.

“Có chuyện gì vậy?” Vừa ổn định, Phục Ân lập tức hỏi.

Chỉ có điều Hàn Hạo cũng không đáp lời, ngược lại vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ, lúng túng, ánh mắt cảnh giác nhìn thẳng về phía trước.

Phục Ân ngây người người, hiện tại bọn họ ở trong con hẻm, sẽ có chuyện gì đáng sợ đến mức để Hàn Hạo tỏ vẻ như vậy chứ. Phục Ân cùng Đại Thiên lập tức chuyển ánh mắt nhìn về phía trước, ngay sau đó, biểu tình của bọn họ cũng trở thành không biết làm sao.

Mà trước mặt bọn họ, Hành Mân sắc mặt âm trầm, không nói một lời nào đứng đó, chỉ có hai mắt là tràn đầy suy nghĩ nhìn ba người. Qua một lát, ông mới nói

“Nếu ba vị muốn đi dạo thì có thể nói với ta, ta sẽ cử người dẫn đường, không cần thiết phải đánh ngất Binh Sĩ rồi lén lút đi như vậy.”

Cả ba đồng loạt cười khổ, chỉ sợ Hành Mân ngay từ đầu đã biết mọi cử động của bọn họ, thậm chí là đã theo dõi, chỉ có điều do thực lực của đối phương quá cao, nên không ai phát hiện mà thôi.

Thực lực khiến Hàn Hạo không thể phát hiện được, chỉ có thể là từ Chiến Vương trở lên, nhưng người này yếu hơn Kim Dũng rất nhiều, bởi lẽ đó, nên chắc chắn ông là một Chiến Vương cường giả.

Tuy ở cái đẳng cấp Chiến Vương cường giả, họ gặp không phải ít rồi, nhưng cách ứng phó thì hầu như không có, bởi vậy ba người chỉ có thể lúng túng đứng đó.

Lại qua một lúc không nghe ai đáp, Hành Mân giọng điệu tràn ngập uy nghiêm nói tiếp

“Hiện tại trời cũng đã khuya, ba vị nên trở về nghỉ ngơi, tránh tổn thương thân thể thì tốt hơn.”

Dứt lời, một cỗ áp lực cực lớn phát ra từ ông, đè thẳng lên ba người Đại Thiên. Thoáng trao đổi ánh mắt, Phục Ân cùng Hàn Hạo đã biết được đối phương chắc chắn sẽ không cho mình đi dễ dàng như vậy, cả hai lập tức cười khổ.

Cỗ áp lực từ Chiến Vương đè nặng xuống, tuy vẫn có thể chịu được, nhưng thật sự là vô cùng khó chịu, Đại Thiên còn trực tiếp đứng im lặng ở đó, mồ hôi tuôn chảy.

Cứng rắn chịu đựng cơn áp lực này, Hàn Hạo sắc mặt chuyển thành nghiêm túc, mạnh mẽ ngẩng cao đầu hướng về Hành Mân nói lớn

“Thuộc hạ có lệnh của Kim Thành Chủ, ra khỏi thành truy đuổi kẻ địch, hi vọng Hành Đại Nhân phối hợp.”

Hành Mân vẫn giữ nguyên một bộ dạng như cũ, hai mắt ông tinh minh nhìn thẳng về phía trước, qua một lúc, ông mới cất tiếng nói

“Kim Thành Chủ đã ra khỏi thành rồi phải không?”

.....................................................................................................

Chương 84: Bay

Một câu nói này làm cho cả ba người đều kinh ngạc, mồ hôi lạnh trong phút chốc đổ ra liên tục. Nhưng Hành Mân cũng chỉ là mang giọng điệu hỏi thử, dù thế nào thì bọn họ cũng không thể nào tiếp nhận được, bởi vậy, Hàn Hạo vội vàng ngẩng đầu, bày ra một bộ tự nhiên nói

“Kim Thành Chủ hiện tại đang tu luyện sâu, chuẩn bị sức khỏe cho ngày mai truy đuổi kẻ địch.”

Hành Mân lắc lắc đầu khinh thường cười cợt, sau đó mới tùy ý nói

“Nếu ông ta còn ở đây thì đã sớm xuất hiện rồi, và các ngươi cũng không cần làm trò lén lút như thế này.”

Hàn Hạo cứng họng không biết nói gì, cảm giác căng thẳng ngày càng ập lên ba người. Hiện tại đã không còn đường lui nữa, Hàn Hạo dù biết là không có tác dụng gì, nhưng vẫn gượng mình cứng rắn phản bác

“Kim Thành Chủ chỉ là tu luyện quá sâu, không tiện để quan tâm đến những việc nhỏ nhặt như thế này thôi.”

“Ồ, thế thì ta xin mời ba vị trở về Phủ Thành Chủ nghỉ ngơi một đêm, đợi sáng mai khôi phục lại như ban đầu rồi mới nói tiếp.” Hành Mân làm một bộ như tỉnh ngộ ra, đáp lại.

“Hành đại nhân, ngài thừa biết chúng ta muốn ra khỏi thành, việc gì phải cố giữ lại như vậy.” Hàn Hạo ngẩng đầu trực tiếp nói ra, dù sao hiện tại cũng không còn cách nào khác nữa rồi, nếu Hành Mân còn không chấp nhận, thì đôi bên chỉ còn cách đi tới bước trở mặt.

Hành Mân trầm mặc một hồi, sau đó mới chậm rãi đáp

“Hiện tại các ngươi bị thương, nếu ra khỏi thành sẽ rất nguy hiểm. Chẳng những ảnh hưởng đến các ngươi, mà còn ảnh hưởng đến những người khác nữa, bởi vậy, các ngươi tốt nhất là nghỉ ngơi thật tốt rồi nói tiếp.”

“Quân lệnh như núi, Kim Thành Chủ đã ra lệnh, dù thế nào ta cũng phải nghiêm chỉnh chấp hành.” Hàn Hạo lập tức dùng quân lệnh cãi lại.

“Ngươi cũng đã là một Chiến Tướng, vì sao còn không hiểu chuyện như vậy, năm lần bảy lượt làm khó ta.” Hành Mân cũng bắt đầu tức giận rồi, trong giọng nói không kiềm chế được khó chịu quát lên.

“Việc của ta chỉ là chấp hành nhiệm vụ, ngoài ra không cần để ý đến việc gì nữa.” Hàn Hạo không nhân nhượng đáp trả.

Hành Mân tức giận vô cùng, chỉ là một Chiến Tướng, ông cũng chẳng thèm để vào mắt. Nhưng sau lưng đối phương là một Chiến Hoàng cường giả, hắn không dám trêu chọc, ít nhất là trước khi người trong phe đến, hắn không dám tùy ý hành động bừa bãi.

Trong Cương Tộc tranh đấu vẫn còn tồn tại rất nhiều, những Chiến Hoàng chỉ là ở mức tầm trung, còn Chiến Vương như ông thì cũng chỉ là tầng thấp nhất, căn bản là không có bao nhiêu giá trị, quyền quyết định cũng rất thấp kém. Nếu như đắc tội Kim Dũng, đối phương hoàn toàn có thể đem ông đuổi ra khỏi nơi này, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sẽ mất đi một vị trí chiến lược cho phe mình, về sau Hành Mân sống cũng không dễ dàng như vậy.

Mà lần này sở dĩ hai bên tranh giành quyết liệt, đó là vì trang bị của những kẻ địch này.

Với số lượng hàng ngàn áo giáp cũng vũ khí tốt đó, chắc chắn còn tồn trữ trong kho rất nhiều, đã vậy còn có máy bắn đá, bất cứ một bên nào cũng hi vọng đạt được, bởi vậy nên Hành Mân mới tìm mọi cách để giữ chân ba người Đại Thiên lại, ông thừa biết bản thân không có bất cứ một cơ hội nào để tranh hơn thua được với Kim Dũng cả.

Hai mắt âm trầm nhìn ba người ngẩng cao đầu không chịu nhượng bộ, Hành Mân đã đến điểm giới hạn cuối cùng rồi, ông quyết định đem cả ba đánh ngất, sau đó sẽ tính tiếp.

Nhưng còn chưa đợi ông ra tay, ba người Hàn Hạo đã giành một bước hành động.

Nãy giờ Hàn Hạo đã cuốn lấy sự chú ý của Hành Mân, còn Đại Thiên cùng Phục Ân thì vớ lấy không ít đồ để loạn trong con hẻm. Ngay khi Hành Mân có dấu hiệu ra tay, hai người lập tức vứt hết những thứ này về phía đối phương, rồi xoay người hướng về phía ngược lại chạy đi.

Tốc độ Phục Ân cùng Đại Thiên quá chậm, dưới cơn cấp bách, Hàn Hạo dứt khoát túm lấy hai người, sau đó tăng tốc chạy đi.

Mà những vật lung tung kia chỉ thoáng làm cho Hành Mân giật mình, kéo dài thêm được vài giây mà thôi. Ổn định lại, Hành Mân lập tức lộ rõ vẻ tức giận, ông mạnh mẽ nghiến răng, sau đó lập tức đuổi theo bọn họ.

Tốc độ của Hành Mân quá nhanh, đã vậy Hàn Hạo còn mang theo hai người chạy đi, bởi vậy, chỉ trong chớp mắt, Hành Mân đã chặn trước mặt bọn họ.

Không từ bỏ, Hàn Hạo một lần nữa xoay người chạy ngược lại. Nhưng kết quả vẫn như cũ, Hành Mân vẫn chặn trước mặt họ.

Ánh mắt liên tục chớp động, Hàn Hạo âm thầm suy tư phải làm như thế nào, nhưng tình thế quá cấp bách, trong lúc nhất thời hắn cũng không nghĩ ra được biện pháp nào xử lý cho tốt. Ngay lúc này, Phục Ân đột nhiên nói

“Mau phá tường.”

Hàn Hạo ngây người một giây, sau đó lập tức hiểu ý của bạn mình.

Ánh mắt chuyển sang vách tường của một ngôi nhà, Hàn Hạo cắn răng một cái, cả người bộc phát ra Đấu Khí mạnh mẽ, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của Hành Mân, trực tiếp xông xập bức tường đá vững chắc này.

Những ngôi nhà này chỉ xây dựng bằng loại đá bình thường, bất cứ một Chiến Sư nào cũng có thể tùy ý phá ra một lỗ hỏng, bởi vậy việc này đối với Hàn Hạo cũng không có bao nhiêu thách thức.

Không chậm trễ một chút nào nữa, Hàn Hạo trực tiếp chạy vội đi, chỉ cần gặp tường là phá, dốc sức mà chạy. Những người trong nhà thấy cố động tĩnh lớn như vậy, lập tức chạy ra quan sát.

Cương Tộc toàn dân đều là binh, những người dân này cũng là những Binh Lính trong thành, bọn họ cũng không phải là loại dễ chọc, bởi vậy, ai nấy cầm chặt Vũ Khí trong tay, rượt đuổi theo Hàn Hạo.

Chỉ có điều sát sau đó, bọn họ lại thấy Hành Mân đuổi theo, đối với vị thành chủ này, bọn họ không dám thất lễ, bởi vậy họ đồng loạt dừng lại, đứng chờ đối phương ra lệnh.

“Mau đuổi theo những kẻ đó.” Hành Mân tức tối quát lên, thân hình vẫn không hề khựng lại một chút nào, duy trì tốc độ đuổi theo.

Hàn Hạo dùng một chiêu này thật sự là kiềm chế Hành Mân đủ mọi mặt. Thứ nhất là đường đi không có chủ định, rất khó phán đoán đuổi kịp, thứ hai là cát đá cùng người dân ngăn cản. Điều quan trọng nhất là ông cũng không thể như Hàn Hạo, tùy ý phá nát nhà dân được.Bởi vậy dù có tức cũng không thể làm được gì.

Hàn Hạo tùy ý phá hoại khắp nơi, nhưng chỉ làm gián đoạn được Hành Mân một chút mà thôi, không cách nào ngắt đuôi được đối phương. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì cũng bị bắt mà thôi, dù sao động tĩnh hiện tại quá lớn, quân thủ thành đã dần tập trung lại đây rồi.

Không nói đâu xa, trước mắt bọn họ đã phủ kín những Cương Nhân mặc trang phục bình thường, tay cầm chắc Vũ Khí chắn đường đi của họ, những người này chính là những người dân do động tĩnh quá lớn mà tỉnh dậy.

Hàn Hạo bất chấp tất cả, tay cầm Đại Thiên cùng Phục Ân nên không thể dùng được nữa, nhưng hắn còn có hai chân.

Hai chân vừa đóng vai trò di chuyển, vừa tấn công, Hàn Hạo đem toán người còn đang ổn định phía trước đá văng ra một bên, sau đó tiếp tục chạy đi.

Những người này thực lực chỉ ở khoảng Chiến Sư, không đủ để ngăn cản Hàn Hạo. Còn những Chiến Tướng đều đi lo cảnh giác bảo vệ tòa thành rồi, dù sao hiện tại ở đây cũng đang rơi vào tình trạng nguy hiểm.

Không thể cứ tiếp tục luồn lách trong cách căn nhà nữa, chỉ có thể thoát ra ngoài mới có cơ may, hiện tại càng lúc càng có nhiều Cương Nhân lao vào ngăn cản rồi, nếu qua một lúc, bọn họ chắc chắn sẽ bị vây chết ở một chỗ, không thể chạy đi.

Cắn răng, Hàn Hạo dứt khoát phá tường thoát ra đường lớn, nhưng hiện tại tình cảnh hỗn loạn, hắn cũng không rõ phía nào mới ra đường, bởi vậy phải phá không ít bức tường xung quanh, mới thoát được.

Chỉ có điều vừa ra ngoài, chờ đợi bọn họ không phải là một con đường rỗng rãi thênh thang, mà là một nơi ngập kín Binh Sĩ, ai nấy lăm lăm trên tay từng thanh Vũ Khí sắc nhọn, cảnh giác nhìn ba người Hàn Hạo.

Còn chưa đợi họ phản ứng, Hành Mân đã dẫn dắt một đám người dân chặn lại con đường phía sau, bất đắc dĩ, Hàn Hạo chỉ có thể thả Đại Thiên cùng Phục Ân xuống, cả ba trầm mặc nhìn những người này.

Hành Mân cười gằn nhìn ba người, đồng thời nhẹ nhàng phất tay ngăn cản những Binh Sĩ đang có ý định động thủ, sau đó, ông chậm rãi nói

“Với tội làm rối loạn trật tự cùng phá hoại tài sản, các ngươi đã bị bắt giữ, không có ý kiến gì chứ.”

Cả ba người không nói gì, cúi gầm mặt xuống bất lực chịu đựng. Nhưng không một ai để ý, ba người cúi mặt xuống, tuy có vẻ cam chịu, nhưng miệng của Hàn Hạo lại mấp máy ba chữ

“Chia ra chạy.”

Đại Thiên cùng Phục Ân vô cùng trầm trọng gật đầu tỏ vẻ hiểu.

Binh Sĩ cũng trong một chốc này, tiếp cận ba người, từng thanh Vũ Khí đặt lên người bọn họ.

Nhìn dáng vẻ cam chịu đó, hơn nữa ở đây còn có một vị Chiến Vương cường giả, những Binh Sĩ này cũng không coi trọng lắm. Tưởng chừng như mọi thứ thành công một cách dễ dàng, ai ngờ, Hàn Hạo cùng Phục Ân ngay khi Binh Sĩ định trói lại, đột ngột giơ tay phản kháng.

Thương của hai người như hai con rắn, uốn lượn quét ngang, đánh bay toàn bộ Binh Sĩ xung quanh mình, sau đó túm cổ Đại Thiên chạy về một hướng, mạnh mẽ phá vòng vây.

Mà những Cương Nhân quanh họ, vô tình hay cố ý đều bị đánh văng về phía Hành Mân, ngăn cản đối phương đuổi theo.
Mà Hành Mân tuy có phần đáng trách như thế nào, thì đối với thuộc hạ của mình, ông cũng không thể nào để tùy ý bị vứt sang một bên như vậy được. Bởi vây vừa vất vả giữ lại những Binh Sĩ này, vừa đuổi, tốc độ của ông đã bị ngăn cản rất nhiều.

Chỉ có điều con đường này là con đường lớn của tòa thành, chỉ tính về bề ngang của nó, cũng đủ cho hơn mười người đứng dàn thành hàng, đã vậy phía sau còn đông nghìn nghịt người, trong lúc nhất thời dù Hàn Hạo cùng Phục Ân thực lực có áp đảo cách mấy, cũng không thể nào thoát được.

Cắn răng một cái, Hàn Hạo đột nhiên vung tay, đem Đại Thiên vứt lên không trung, đồng thời quát

“Mau chạy trước.”

Cái này hoàn toàn không có trong kế hoạch cùng ý nghĩ của bọn họ, hoàn toàn là ý nghĩ đột phát của Hàn Hạo, bởi vậy không ai phản ứng kịp. Nhưng chỉ một thoáng ngây người, Đại Thiên lập tức trở nên kiên định gật gật đầu, hắn biết, nếu còn ở đây thì sẽ trở thành gánh nặng, tốt nhất là thoát khỏi vòng vây, sau đó tìm phương án khác để trốn đi.

Mà Phục Ân cùng Hàn Hạo cũng không rãnh tay một chút nào, bọn họ dồn sức vừa phá ra một lỗ hỏng, vừa ngăn chặn những kẻ định truy kích Đại Thiên, vô cùng chật vật.

Đại Thiên sau một hơi bay cao đã dần hết đà, thân thể tạo thành một đường vòng cung rơi xuống một con hẻm nhỏ cách đó vài trăm mét.

Trong thời gian trên không ngắn ngủi này, Đại Thiên âm thầm nhìn được không ít bố cục của tòa thành.

Thân thể lộn vài vòng triệt tiêu đi lực rơi từ trên cao còn sót lại, Đại Thiên thuận lợi đạp chân lên mặt đất, không chần chờ thêm một giây nào nữa, hắn vội vàng hướng về một phương hướng chạy đi, vừa nãy hướng này Đại Thiên có nhìn thấy một cổng thành, tuy không biết đây là cổng thành nào, nhưng đây là lối thoát duy nhất.

Có vẻ như Hàn Hạo cùng Phục Ân đã hấp thu sự chú ý khá tốt, nên dù khắp nơi Binh Sĩ cùng người dân đều tất bật chạy ra, nhưng chỉ cần Đại Thiên cẩn thận ẩn nấp một chút, thì nguy hiểm sẽ hạ thấp đi rất nhiều.

Nhưng những kẻ đang đi tìm Đại Thiên cũng không phải là số ít.

Ngay khi Đại Thiên nấp vào một góc tường né tránh một tốp viện binh, một tên Binh Sĩ tìm hắn đã bước đến nơi này.

Trong đêm đen mờ mịt không nhìn thấy rõ, Đại Thiên lại mặc bộ giáp mà Kim Dũng đưa lúc trước khi khởi hành, trông không khác gì một Binh Sĩ, bởi vậy người trước mắt này không thể nào xác định được, chỉ cảm giác hành động của Đại Thiên vô cùng đáng nghi mà thôi.

Cầm chắc thanh đao trong tay, người này hướng lại gần Đại Thiên bước đến, mà Đại Thiên cũng không dám vội vàng chạy đi, ngược lại đứng yên ở đó nhìn đối phương, tỏ vẻ trấn định, nhưng âm thầm chuẩn bị phản kích bất cứ lúc nào.

“Người trước mắt là ai, mau nói ra tên họ.” Vị Binh Sĩ kia cảnh giác đứng cách Đại Thiên mười mét, cẩn thận hỏi.

“Tại hạ là Thiên Hạo, đang đi tìm kiếm một tên tặc nhân vừa chạy thoát, không biết ngươi có phải cũng vậy.” Đại Thiên giả ngây nói ra một cái tên giả, sau đó đáp. Thời gian dài trải qua đủ mọi khó khăn, hắn cũng không phải chỉ biết đánh và chạy mà thôi.

“Vậy ngươi đứng ngây ra ở đây làm gì?” Vị Binh Sĩ nọ nghi ngờ hỏi lần nữa.

“Ngươi xem, ở đây có một thứ lạ lắm.” Đại Thiên tiếp tục nói, đồng thời ngồi xuống, giả bộ mân mê một vật gì đó dưới đất.

Người kia thực lực không cao, chỉ là một tên Chiến Sĩ Đỉnh Phong, ánh mắt không thể nhìn rõ trong đêm được, bởi vậy, sau một lúc nghi ngờ, hắn cũng chỉ có thể chậm rãi bước lại gần xem xét.

Đại Thiên cũng không hề phản ứng lại, đồ vật hắn mân mê là thật, đó là một miếng vải khá lớn, Đại Thiên vừa trực tiếp xé ra áo của mình, dự định dùng thứ này để lừa đối phương.

“Ngươi xem, thứ vải này rất giống thứ mà những kẻ kia dùng.” Đại Thiên làm bộ suy tư nói, đồng thời cố ý dùng thân thể che lấp đi miếng vải, dụ người kia đến gần hơn.

Mà tên Binh Sĩ nọ sau khi đến sát bên cạnh Đại Thiên mà thấy đối phương không hề phản ứng gì, trong lòng nghi ngờ cũng giảm đi rất nhiều, nghe Đại Thiên nói vậy, lập tức ngồi xuống xem thử, đồng thời nói

“Đâu, để ta xem thử nào.”

Hắn vứt dứt lời, đột nhiên trước mắt tối sầm, sau đó cảm giác trên mặt đau nhói, cả người bị đánh bật ra sau, đầu óc choáng váng.

Không để người này kịp phản ứng, Đại Thiên lập tức một trận thượng cẳng chân hạ cẳng tay đánh liên hồi, đem đối phương đánh cho không thể phản kích.

Thực lực đôi bên ngang nhau, hay nói chính xác là Đại Thiên yếu hơn một chút. Sinh Mệnh Đan khiến thực lực hắn trở thành Chiến Sĩ Đỉnh Phong chính hiệu, nhưng trong lúc nhất thời hắn còn không thể nào khống chế như ý nguyện được. Đã vậy còn không có năng lượng Lôi Điện, cơ hội giết chết hoặc đánh ngất kẻ trước mắt không phải là dễ.

Nếu đợi qua một hồi, người kia tỉnh lại, thì Đại Thiên chỉ sợ không có cách nào trốn được nữa. Bởi vậy, nhân cơ hội đối phương bị đánh đến choáng đầu, Đại Thiên trực tiếp búng người chạy đi, thẳng theo hướng đã định dốc toàn lực chạy.

Lần này hắn cẩn thận hơn nhiều, vô cùng thuận lợi tiếp cận cổng thành khoảng một trăm mét, lén lút ẩn nấp trong một góc khuất gần đó.

Nhưng khắp nơi trên tường thành cùng cổng thành phủ kín Binh Sĩ, số lượng khoảng năm ngươi người, với thực lực của Đại Thiên thì không cách nào thoát được.

Ngay lúc này, Đại Thiên cảm giác thân thể mình bị một người nắm chặt, còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã một lần nữa bị vứt bay lên trời.

.....................................................................................................

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước