UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Chuẩn bị

Từng tiếng chấn động đem những Cương Nhân đang canh gác cùng nghỉ ngơi đều tỉnh táo lại.

Nhanh chóng lao sát vào tường gỗ tạm bợ vừa dựng, từng người cầm trên tay bó đuốc soi sáng xung quanh, cố gắng tìm ra tung tích của kẻ địch.

Nhưng đáp lại vẫn chỉ là tiếng chấn động vang trời cùng bầu trời đêm tĩnh mịch.

Mười mấy vị đội trưởng cũng nhanh chóng tìm được đến Hàn Hạo. Bọn họ còn chưa kịp nói gì, Hàn Hạo đã giành trước quát lên

“Từng người chia ra quản lý đội của mình, cố gắng quan sát, nếu tình hình không ổn, lập tức hội hợp với nhóm khác.”

“Vâng.”

Mười mấy người, trong đó có cả Phục Ân đều đồng loạt ứng tiếng, hiện tại cũng không phải là lúc để nói nhiều nữa. Sau đó, họ cũng nhanh chân chạy về quản lý đội của mình.

Tiếng chấn động ngày càng vang lớn, tựa như kẻ địch đã đến gần bên cạnh rồi. Nhưng viễn cảnh hai bên va chạm lại không thấy, ngược lại, tiếng chấn động này cứ kéo dài như vậy.

Căng thẳng ập đến toàn bộ quân doanh, ngay cả Đại Thiên dù bị giam giữ bên trong cũng cảm nhận được bầu không khí áp lực này.

Hàn Hạo cùng Cương Nhân hai mắt căng muốn nứt cố gắng nhìn kỹ màn đêm này.

Lại qua khoảng mười phút, tiếng chấn động đột ngột biến mất không hề báo trước.

Chỉ có điều Cương Nhân còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, tiếng chấn động lại vang lên.

Mọi chuyện cứ liên tục tiếp diễn vài lần như vậy khiến Cương Nhân áp lực càng lớn hơn trước.

Hàn Hạo cau mày nhìn tình hình bên ngoài, sau đó lại nhìn thuộc hạ của mình, trong lòng âm thầm trầm tư suy tính. Đột nhiên, bên cạnh vang lên một tiếng nói

“Hàn tướng quân.”

Nghiêng đầu nhìn lại, thì ra người nói chính là Phục Ân. Ánh mắt cũng không giữ lại ở người bạn này quá nhiều, Hàn Hạo lại một lần nữa nhìn bên ngoài, đồng thời tùy ý hỏi

“Có chuyện gì sao?”

Phục Ân cũng không hề bất mãn trước thái độ của đối phương. Nghe được Hàn Hạo hỏi, hắn cũng đồng dạng cau mày nhìn ra bên ngoài, sau đó lo lắng nói

“Chỉ sợ đêm nay bọn chúng sẽ không tấn công đâu.”

“Nói vậy nghĩa là sao?” Hàn Hạo mày cau càng thêm chặt rồi, hai mắt cùng bình tĩnh lạ lùng hỏi ngược lại.

“Lúc sáng, bọn chúng bị chúng ta đánh một hồi đại bại, rất có thể là đã mất tung tích. Chấn động lần này rất có thể chỉ là do một nhóm chia ra đi tìm tạo ra để kêu gọi bầy đàn mà thôi. Phục Ân ánh mắt lóe lên ánh sáng tinh minh đáp lời.

Hàn Hạo trầm mặc một hồi, không biết là đang nghĩ gì, lại qua một lúc, hắn mới một lần nữa hỏi

“Vậy bây giờ chúng ta xông ra tiêu diệt bọn chúng?”

Nghe được câu hỏi, Phục Ân kinh ngạc xoay sang nhìn người bạn của mình, cách làm này, không giống với tính cách của Hàn Hạo. Nhưng chỉ một lúc, Phục Ân lại trở về bình thường, dù sao trong thời gian này, Hàn Hạo đã thay đổi nhiều lắm.

Dẹp hết mọi suy nghĩ lung tung, Phục Ân ngẫm nghĩ lại mọi thứ một lát, sau đó mới trả lời

“Hiện tại không nên chủ động tấn công. Thứ nhất, chúng ta không biết thật giả của bọn chúng như thế nào. Thứ hai, đánh ban đêm chúng ta không cách nào so được với Yêu Thú. Điều quan trọng nhất là hiện tại tinh thần của chúng ta không có khả năng để tác chiến.”

Hàn Hạo kinh ngạc nhìn Phục Ân, hai lý do đầu, hắn có nghĩ đến, nhưng lý do thứ ba là thế nào. Phục Ân cũng không nhìn lại Hàn Hạo, mà nghiêng đầu nhìn những Cương Nhân xung quanh, Hàn Hạo thấy vậy cũng vội nhìn theo.

Nhìn hết những Cương Nhân này, Hàn Hạo đã dần hiểu lý do rồi.

Hiện tại bên phía Cương Nhân, mọi người tinh thần căng thẳng, thân thể mệt mỏi rũ rượi. Chiến đấu kịch liệt cả một buổi sáng đã đem bọn họ mài hỏng, cả đấu khí lẫn thể lực đều không còn, không có bất cứ một khả năng nào để hiện tại có thể tấn công.

Nếu hiện tại đàn trâu tấn công, dưới áp lực sống chết, Cương Nhân còn có thể liều mạng cắn trả lại một phen. Nhưng nếu Cương Nhân chủ động tấn công, thì dưới tâm lý tất bại này, chỉ sợ không có khả năng gây tổn thất cho kẻ địch được bao nhiêu.

Nhưng nếu như không tấn công, đợi đàn trâu tụ hợp đầy đủ, thì lúc đó Cương Nhân cũng không có cách nào phản kháng rồi.

Thế này không được, thế kia cũng không xong, Hàn Hạo tức tối gằn giọng

“Vậy hiện tại phải làm thế nào mới được.”

Phục Ân lắc lắc đầu, vỗ vỗ vai trấn an người bạn của mình, sau đó mới nhẹ nhàng nói

“Ngươi bình tĩnh lại đã, đêm nay chưa chắc bọn chúng đã tấn công chúng ta.”

Hàn Hạo đang túng quẫn không biết làm sao, nghe vậy liền giật mình ngây người ra đó, nhất thời không biết phản ứng như thế nào mới đúng. Đợi nhìn thấy nét mặt chắc chắn của Phục Ân, Hàn Hạo mới dần hồi phục lại tỉnh táo, hỏi lại

“Tại sao lại như vậy?”

“Ngươi thử nghĩ đi. Trong Yêu Thú, trâu không phải là loài ăn thịt, bọn chúng cũng không hoạt động vào ban đêm. Nếu ngay từ lúc đầu bọn chúng tấn công ngay thì khác.”

“Nhưng hiện tại bọn chúng gây ra động tĩnh quá lớn, vô tình hấp thu sự chú ý của những con Yêu Thú ăn thịt khác, ta nghĩ bọn chúng cũng không có khả năng khinh thường những con Yêu Thú này, dù sao, trong giới Yêu Thú, kẻ mạnh có rất nhiều.”

Hàn Hạo lại ngây người ra, việc này, cũng rất có lý, nhưng hắn cũng không nghĩ ra được, thầm tự trách bản thân, Hàn Hạo ủ rũ nói

“Xem ra là ta vẫn chưa tính chu toàn được mọi thứ.”

Phục Ân cười cợt không cho là đúng, thấy bạn mình nghĩ tiêu cực như vậy, lại một lần nữa nhẹ nhàng trấn an
“Thời gian gần đây ngươi đã khổ cực rất nhiều rồi. Nếu không phải còn chưa thoát khỏi nguy hiểm, ngươi đã sớm gục ngã từ lâu rồi, hiện tại còn làm được như vậy, đã là rất tốt.”

Động viên xong, còn chưa kịp đợi Hàn Hạo cảm động, Phục Ân đã chuyển giọng thành cứng rắn nói tiếp

“Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, ngươi không phải chỉ có một mình, còn những người khác sẽ giúp ngươi nghĩ cách, dù ít dù nhiều gì thì cũng sẽ giảm áp lực cho ngươi.”

Hàn Hạo nghe xong, trong lòng chấn động rất nhiều. Đúng là từ trước đến giờ hắn đã đặt quá nặng áp lực lên bản thân rồi, mọi quyết sách hầu như là hắn đưa ra, sau đó mọi người góp ý, cuối cùng vẫn là hắn sắp xếp lại cho chu toàn. Đến cả việc tấn công phòng thủ, hắn cũng đứng đầu chống đỡ, quả thật là áp lực dồn hết vào thân.

Nở một nụ cười nhẹ nhõm, Hàn Hạo nhẹ nhàng nói

“Cảm ơn ngươi.”

Dứt lời, hắn xoay người hướng về những Cương Nhân còn đang căng thẳng kia quát lớn

“Mọi người bình tĩnh lại, đêm nay kẻ địch sẽ không tấn công. Tất cả nghỉ ngơi tại chỗ, tận dụng thời gian này hồi phục lại tinh thần cùng Đấu Khí, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị cho tình thế đột biến.”

Một tiếng quát lớn này thật sự là đem toàn bộ cương nhân trong trại kinh ngạc rất lớn, thậm chí sức ảnh hưởng của nó còn hơn cả bị đàn trâu tập kích.

Kẻ địch kề sát bên cạnh lại bảo là bọn chúng sẽ không tấn công, thật sự là rất khó tin. Nhưng chỉ ngây người một lúc, dưới sự tín nhiệm với Hàn Hạo, hầu hết Cương Nhân đều tin tưởng nghe theo, tại chỗ ngồi xuống hồi phục Đấu Khí.

Riêng những Binh Sĩ đến từ Nga Vũ thành, thời gian đi theo Hàn Hạo còn ít, căn bản là không có sự tín nhiệm, bởi vậy, bọn họ tuy thấy mọi người nghỉ ngơi, nhưng vẫn không thể nào tin tưởng được, tay nắm chặt vũ khí, ngơ ngác đứng đó.

Phàn Chung làm đội trưởng của bọn họ, quyền phát ngôn thuộc cả về hắn, hiện tại tình hình lại chuyển biến như thế này, hắn vội vàng chạy nhanh về phía Hàn Hạo truy vấn

“Hàn tướng quân, ngươi đang làm gì vậy?”

Trong giọng nói không hề có bất cứ một tia kính trọng nào, thậm chí là có chút ít trách cứ khiến Phục Ân cùng những Cương Nhân gần đó bất mãn nhìn hắn. Nhưng Phàn Chung căn bản là không quan tâm, Hàn Hạo cũng không quan tâm đến việc này, đã đối phương hỏi, hắn cũng tình nguyện trả lời

“Ngươi bình tĩnh lại đã, chuyện này ta đã suy tính rất kỹ.”

Sau đó, Hàn Hạo đem toàn bộ suy nghĩ của bản thân nói ra hết, hơn nữa còn nói rất lớn, ý định đem những lời này trấn an toàn bộ Cương Nhân.

Mọi người nghe xong, trong lòng cũng âm thầm an tâm lại một chút, Phàn Chung cũng ngây người nhìn ra đó. Hiệu quả đạt được như vậy, Hàn Hạo vô cùng hài lòng mỉm cười, nhưng ngay sau đó, hắn lại đối với Phàn Chung gằn giọng nói

“Phàn đội trưởng, dù thế nào thì ta cũng là chỉ huy, ngươi nên tôn trọng một chút thì tốt hơn. Nếu như cảm thấy không thích, ngươi có thể tùy ý dẫn theo người của mình trở về, ta sẽ không ngăn cản.”

Phàn Chung còn đang ngây người suy ngẫm những lời Hàn Hạo nói, đột nhiên bị một phen nghiêm giọng này làm cho chấn động.

Trong Cương Tộc, bất cứ điều gì cũng không nghiêm ngặt bằng trong quân đội, đặc biệt là cấp bậc. Chỉ huy ra lệnh, cấp dưới phải phục tùng dưới bất kỳ lý do nào.

Tuy trong nhóm lần này cũng không nghiêm ngặt đến mức đó, nhưng trước mặt mọi người, ngữ điệu trách cứ hỏi thẳng chỉ huy như vậy, thật sự là vô cùng không đúng, nếu gặp người khó tính, trực tiếp đem Phàn Chung ra giết cũng không ai nói gì.

Còn về việc tự mình bỏ chạy, thật sự thì nếu nhóm của Phàn Chung muốn chạy thì rất có khả năng sẽ thành công. Bởi vì nhóm người của bọn họ nhỏ, mục tiêu không lớn như nhóm người của Hàn Hạo, thứ hai là bọn họ bản lĩnh đầy đủ, dư sức chia nhỏ ra chạy đi.

Cũng bởi vì bản thân có thể thoát hiểm, nhưng lại bị bắt buộc vây vào trong nguy hiểm sống chết như thế này khiến Phàn Chung cùng thuộc hạ đều có bất mãn trong lòng.

Hàn Hạo lần này trách mắng, đem Phàn Chung tỉnh ngộ rồi. Một tia bất mãn kia đối với bọn họ, là xuất phát từ bản năng. Nhưng giúp đỡ sống chết cùng đồng tộc, lại là chấp niệm đối với mọi Cương Nhân, chấp niệm này thừa sức đánh bật lại thứ bản năng kia. Lúc trước Phàn Chung còn không để ý đến, nhưng Hàn Hạo vừa nói xong, hắn đã nhận ra rồi.

Hai chân khuỵu xuống quỳ vuông góc với mặt đất, tay trái chống lên đùi chân phải, đầu cúi nhẹ xuống, Phàn Chung quát lớn“Thuộc hạ đã mạo phạm tướng quân, nguyện chịu mọi hình phạt.”

Hàn Hạo lắc lắc đầu, phất tay tùy ý đáp lại

“Đứng lên đi, trong tình cảnh của các ngươi, một chút khó chịu vẫn là có thể chấp nhận được.”

Phàn Chung còn định tiếp tục xin tội, nhưng Hàn Hạo đã phất thương lên, hướng về phía đùi của hắn đánh tới. Vốn nghĩ một chân này sẽ bị trọng thương, ai ngờ, khi thương vừa chạm, Phàn Chung chỉ cảm thấy một cỗ Đấu Khí mạnh mẽ truyền vào, đem thân thể đứng thẳng dậy.

Ổn định lại cân bằng thân thể, Phàn Chung khiếp sợ nhìn Hàn Hạo. Khiếp sợ này một phần là do Hàn Hạo dễ dàng buông tha như vậy, còn phần lớn vẫn là do Đấu Khí mạnh mẽ của đối phương.

Những Binh Sĩ đi cùng Phàn Chung cũng trong thời gian ngắn ngủi này chạy tới, tất cả xúm lại đỡ lấy Phàn Chung, ánh mắt tràn đầy địch ý nhìn Hàn Hạo.

Không đợi đến Hàn Hạo nổi đóa, Phàn Chung đã trước một bước quát to những người này

“Các ngươi nhìn thế nào đó, còn gì là tôn ti trật tự, việc này là ta sai, không đến lượt các ngươi quản.”

Những Binh Sĩ nọ ngơ ngác không hiểu gì nhìn Phàn Chung. Phàn Chung còn chưa kịp nói gì tiếp, Hàn Hạo lại một lần nữa phất tay nói

“Ta đã nói là bỏ qua, các ngươi mau về vị trí của mình nghỉ ngơi đi, hiện tại tình thế nguy ngập, không nên lãng phí sức lực cùng thời gian.”

“Tuân lệnh.” Phàn Chung do dự một lúc rồi lớn tiếng đáp, sau đó dẫn theo một đám thuộc hạ trở về. Ở Cương Tộc, thực lực là trên hết, thực lực của Hàn Hạo đánh đổi được sự tôn trọng của Phàn Chung.

Về đến chỗ của mình, cũng không biết Phàn Chung nói gì mà những Binh Sĩ kia, ánh mắt từ bất mãn, chuyển sang sợ hãi nhìn Hàn Hạo, sau đó kiên định nhìn màn đêm bên ngoài.

“Những người này, tính tình quả thật vô cùng đáng ghét” Phục Ân khó chịu nhìn bọn họ, sau đó hướng về Hàn Hạo phàn nàn.

“Những người này chắc hẳn là cai ngục, bởi vậy tính tình không tốt chút nào.” Hàn Hạo tùy ý đáp lời, sau đó lại chuyển đổi giọng điệu nói tiếp

“Hiện tại, chúng ta nên dồn sự chú ý vào việc ra kế sách cho sáng mai thì tốt hơn.”

Phục Ân gật gật đầu đáp ứng, sau đó mới nói

“Nhưng ta nghĩ nên triệu tập tất cả các đội trưởng rồi hãy bàn.”

“Được.” Hàn Hạo đáp.

…………………………………….

Một lúc sau, lại là đống lửa trại đó, Mười mấy người vẫn căng thẳng ngồi xung quanh.

“Sáng mai, ngay khi bọn chúng rút lui, chúng ta sẽ theo sát phía sau, đánh chúng trở tay không kịp.” Hàn Hạo trầm giọng ra lệnh.

Một câu lệnh này, hòa hợp với từng tiếng rung động bên ngoài đem đến áp lực cực lớn. Một vị đội trưởng khó khăn đứng lên hỏi

“Hàn tướng quân, lỡ như bọn chúng không rút lui thì sao.”

Hàn Hạo không đáp mà nhìn về phía Phục Ân, người sau cũng hiểu ý, chậm rãi đứng lên nói

“Bọn chúng chắc chắn sẽ rút lui. Như Hàn tướng quân đã nói lúc trước, bọn chúng đã hấp dẫn quá nhiều Yêu Thú đến, dù là bây giờ hay rạng sáng, thì cũng không phải là lúc để tấn công, dù thế nào thì cũng phải có một thời gian ngắn để giảm sốc.”

Những vị đội trưởng bên dưới nhanh chóng lâm vào trầm tư, sau đó, lại một vị đội trưởng khác lên tiếng hỏi

“Nhưng chúng ta làm sao có thể chắc chắn được sẽ thắng lợi, lỡ như bị bọn chúng phản kích thì vô cùng nguy hiểm.”

Lần này, Hàn Hạo cũng không để Phục Ân nói, mà tự chính mình trả lời

“Việc này ngươi có thể yên tâm. Nếu bọn chúng cứ tiếp tục quấy nhiễu như thế này, thì đến sáng, dù ít dù nhiều, thể lực của chúng sẽ tổn thất rất nghiêm trọng, đó là cơ hội quý giá cho chúng ta.”

“Cái quan trọng ở đây, là đêm nay các ngươi phải tập trung khôi phục lại thể lực cùng Đấu Khí, nếu không, dù cơ hội quý giá như thế nào cũng là lãng phí.”

Mấy vị đội trưởng kia ngây người ra, hiện tại mới hiểu vì sao Hàn Hạo dám buông lỏng cảnh giới, để mọi người khôi phục Đấu Khí như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, mọi người cũng không có bất kỳ một ý kiến nào nữa, hiện tại nếu tình hình đúng như kế hoạch, đàn trâu không đột ngột tấn công, thì xem như là thành công một nửa rồi.

Mười mấy đôi mắt dồn cả vào Hàn Hạo, biết là việc này đã được thông qua, Hàn Hạo mới nghiêm giọng tuyên bố

“Hiện tại, tất cả về đội của mình, trấn an mọi người khôi phục lại, rạng sáng sẽ truy kích theo đàn trâu. Đặc biệt nhất là các ngươi, phải khôi phục lại thực lực, nếu không thì chiến lực của chúng ta sẽ suy giảm rất nhiều.”

“Tuân lệnh.” Đồng thanh quát to, mười mấy người nhanh chóng trở về bản bộ của mình, Phục Ân cũng đi mất, hắn đã bỏ đội của mình khá lâu rồi.

Đợi mọi người đi hết, Hàn Hạo trầm mặc nhìn vào đống lửa đang cháy phập phùng, trong lòng trầm tư suy tính lại mọi thứ.

Qua một lúc, hắn mới ngước mặt nhìn lên bầu trời đầy sao, lẩm bẩm

“Hi vọng mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp.”

........................................................................................................

Chương 72: Dụ địch

Dưới nổ lực cổ vũ cùng trấn an của Hàn Hạo và mấy vị đội trưởng, Cương Nhân dần dần bình tĩnh lại, cố gắng hồi phục thực lực, chuẩn bị cho một trận chiến lớn sắp xảy ra.

Tuy vậy, tiếng chấn động ngày càng lớn bên ngoài cũng khiến bọn họ chịu áp lực rất nhiều, từng giây từng phút rơi vào trạng thái căng thẳng.

…………………

Trời dần sáng, tiếng chấn động đột nhiên lại giảm bớt, duy trì thêm được nửa giờ thì tắt hẳn.

Từng Cương Nhân vội vàng thoát khỏi trạng thái tu luyện, cầm lên vũ khí của mình, cảnh giác nhìn xung quanh.

Mười mấy tên đội trưởng tự thân mình trấn an thuộc hạ, sau đó đồng loạt hướng về phía Hàn Hạo chạy tới.

Hàn Hạo cũng không để ý đến bọn họ, hai mắt của hắn trầm tư nhìn bên ngoài, sau đó lại nhìn bầu trời. Được một lúc, hắn mới nhẹ nhàng nói

“Hiện tại chúng ta vẫn cứ án binh bất động, xem xét kỹ tình thế rồi mới xuất kích.”

Cứ ngỡ đã là lúc tấn công, ai nấy đều phấn khích cùng lo lắng, hiện tại lại ra lệnh chờ đợi, những tên đội trưởng này trong phút chốc phản ứng không kịp. Một tên đội trưởng do dự hỏi

“Hiện tại là thời gian tốt nhất, nếu chúng ta bỏ qua………….”

Hàn Hạo lắc lắc đầu, tay chỉ vào trong rừng, đáp

“Những con Yêu Thú ăn thịt kia còn chưa đi. Đàn trâu số lượng đông đảo cùng mạnh mẽ, bọn chúng có thể do dự bỏ qua. Còn chúng ta chỉ cần sơ sẩy một chút là lập tức rơi vào tình cảnh vô cùng nguy hiểm.”

Những tên Cương Nhân này đồng loạt nhìn kỹ về phía Hàn Hạo chỉ. Dưới ánh sáng mờ mịt của buổi sớm, bọn họ thấy từng đôi mắt đỏ ngầu, từng thân thể to lớn đang ẩn nấp trong bụi cây nhìn bọn họ.

Kinh hoảng nhìn về hướng khác, cũng cùng một tình trạng như vậy, bọn họ đã bị bao vây rồi. Phục Ân nhíu nhíu mày, sau đó hỏi Hàn Hạo

“Vậy hiện tại chúng ta nên làm như thế nào?”

“Đợi! Nếu trời sáng hẳn mà bọn chúng còn chưa lui thì mới tính tiếp.” Hàn Hạo chắc chắn trả lời.

Mười mấy tên đội trưởng bất cam đáp một tiếng, sau đó cũng vội vàng tạm biệt, quay về quản lý đội của mình.

Lại qua nửa giờ, những tia nắng vàng nhạt bắt đầu chiếu sáng cả khu rừng. Nhìn xung quanh, những con Yêu Thú kia cũng đã dần rút lui lại. Ban ngày, lợi thế của bọn chúng không còn nhiều như lúc tối, bọn chúng cũng không muốn mạo hiểm.

Cương Nhân thấy từng bụi cây động đậy một chút, sau đó khí tức khủng bố áp lực lên quân doanh giảm dần, trong lòng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lại qua thêm mười phút, Hàn Hạo hướng về phía toàn bộ quân doanh quát to

“Tất cả đốt củi cho thật nhiều khói, nhanh lên.”

Cương Nhân nghe thấy chủ tướng đột nhiên ra lệnh như vậy, trong lòng tuy là nghi hoặc, nhưng với tình thế cấp bách cùng độ tín nhiệm, bọn họ lựa chọn làm theo.

Sở dĩ Hàn Hạo ra lệnh như vậy, là để hấp dẫn sự chú ý của những con Yêu Thú về doanh trại này, đặc biệt là đàn trâu, còn bọn họ sẽ nhân cơ hội này bỏ trốn.

Lại qua một lúc nữa, trời đã sáng hẳn rồi, quân doanh cũng tràn ngập khói lửa, khói bay nghi ngút lan tỏa ra khắp nơi. Ngay lúc này, Hàn Hạo lại một lần nữa quát lớn

“Nhanh chóng thu dọn, lập tức xuất phát, nhanh lên.”

Theo sau một tiếng quát này, cả quân doanh rộn ràng hẳn lên, mọi người chỉnh đốn lại vũ khí, thu dọn một ít đồ đơn sơ mang theo.

Còn Đại Thiên thì được Hàn Hạo trực tiếp buộc ở sau lưng, tùy thời có thể bảo vệ. Đối với hành động này, Đại Thiên vừa cảm động, vừa áy náy. Giọng mang theo từng tia nghẹn, Đại Thiên khó khăn nói ra

“Hàn đại ca, ngươi không cần phải làm vậy.”

Hàn Hạo cũng bất kể Đại Thiên nói gì, vẫn tiếp tục buộc chặt Đại Thiên ra sau lưng mình, đợi xong xuôi hết mọi chuyện, hắn mới trầm giọng nói

“Ta là chủ tướng, việc của ngươi chỉ là tuân lệnh, không cần hỏi nhiều.”

Môi mấp máy một chút, Đại Thiên còn muốn nói gì đó, nhưng chạm phải ánh mắt kiên quyết của Hàn Hạo, lời nói tự động trôi ngược trở lại. Cúi đầu xuống, Đại Thiên trong lòng âm thầm chán nãn bất lực.

Đợi tất cả đã chuẩn bị xong hết, Hàn Hạo mới một lần nữa quát lớn

“Toàn bộ theo ta, xuất phát.”

Theo sau một tiếng ra lệnh này, hơn hai trăm người ồ ạt chạy đi. Hàn Hạo cũng không vội vàng tìm dấu vết hay truy đuổi gì, mà là chạy.

Nơi này hiện tại đã quá nguy hiểm rồi, tiếp tục ở lại không phải là chuyện tốt, việc ưu tiên nhất lúc này là mau thoát khỏi nơi đây, sau đó mới tìm cách đột kích đàn trâu.

Thời gian này là lúc những con Yêu Thú kia đang quay trở về ổ, thật sự là cũng có chút mạo hiểm, nhưng ít nhất cũng không thể nào đợi đến sáng hoàn toàn để đàn trâu phản kích.

Dù sao, với kinh nghiệm của Hàn Hạo thì né tránh Yêu Thú vẫn miễn cưỡng có thể, thậm chí, dưới số lượng đông đảo của Cương Nhân, một số Yêu Thú nhỏ lẻ lựa chọn né tránh, nên thật sự cũng không có nguy hiểm bao nhiêu.

Chạy hồi lâu, Hàn Hạo mới dần thả chậm tốc độ, tìm kiếm dấu vết mà đàn trâu để lại.

Bởi vì đàn trâu số lượng quá lớn, đi đến đâu cây cối ngã rạp đến đấy, bởi vậy, Cương Nhân rất nhanh đã tìm được dấu vết của bọn chúng.

Những con Yêu Thú này cũng không biết cách xóa dấu vết, mọi chuyện tiếp theo cũng vì vậy mở trở nên vô cùng dễ dàng.

Cương Nhân khí thế bừng bừng đuổi theo, từng người đều căng thẳng cùng chờ mong, chỉ hận không được đánh sớm một chút, đây gần như là trở thành bản tính của Cương Tộc rồi.

Đích đến cuối cùng của bọn họ là ở một bãi đất trống rộng lớn. Không dám vọng động xông vào, toàn bộ chia thành từng nhóm trèo lên những ngọn cây cao gần đó, cẩn thận quan sát tình hình phía dưới.
Vừa nhìn rõ, toàn bộ Cương Nhân đều như bị dội một gáo nước lạnh.

Bên dưới, hơn một ngàn con trâu đang tụ tập, nhìn từ trên cao xuống, chỉ thấy lít nha lít nhít toàn trâu và trâu.

Một vài vị Binh Sĩ kinh nghiệm dày dạn còn cảm nhận được, có không ít khí tức của Tứ Giai Yêu Thú. Với thực lực như vậy, đừng nói là hiện tại, cho dù lúc bọn họ còn ở trạng thái tốt nhất cũng không đủ cho bọn chúng giết.

Thậm chí dù có được thay đổi ý định bỏ chạy thì cũng không có một chút khả năng nào thành công, với số lượng Tứ Giai Yêu Thú này, bọn họ nằm ở thế chắc chắn thất bại.

Ai nấy đều lo lắng hoảng sợ, nhưng Hàn Hạo không được phép như vậy. Nhiệm vụ của hắn cũng không phải tiêu diệt đàn trâu, mà chỉ là kiên trì, chỉ cần qua một ngày, viện binh tới thì mọi chuyện sẽ ổn.

Từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán, Hàn Hạo vắt óc suy tư phải làm như thế nào, là tiến hay là lùi, phải quyết định thật nhanh, trước khi đàn trâu tấn công.

Lại qua một lúc, cuối cùng, Hàn Hạo lựa chọn tấn công, một kế hoạch liều mạng xuất hiện trong đầu hắn.

Xoay đầu sang, Hàn Hạo nói nhỏ với một tên Binh Sĩ bên cạnh

“Mau đến những nơi khác kêu các vị đội trưởng đến, ta có chuyện cần nói.”

Tên Binh Sĩ ứng tiếng một cái, sau đó vội vã nhẹ nhàng trượt xuống đất, sau đó đi thông báo rồi.

Cũng qua không bao lâu, mười mấy tên đội trưởng đã tập hợp lại, một cuộc họp lại bắt đầu, nhưng không phải là bên cạnh một đống lửa trại nữa, mà là dưới một tán cây rậm rạp.

“Tình hình hiện tại vô cùng khó giải quyết, chúng ta nên bàn lại phải làm như thế nào.” Hàn Hạo trước tiên nói ra.

Nhưng lần này, ai cũng cúi đầu, kể cả Phục Ân cùng Phàn Chung. Cách biệt thực lực thật sự là quá lớn, không cách nào dùng mưu để vãn hồi được.

Thật sự, trong lòng mỗi người đều có một ý nghĩ, đó chính là trốn. Nhưng bọn họ cũng biết với thể lực của mình thì không cách nào thoát khỏi đàn trâu được, trừ khi phải hi sinh gần hết, thì may ra thoát được một số rất nhỏ.

Nhưng dù có may mắn thoát được, thì những người đó chỉ sợ cũng sống trong ám ảnh, bởi vậy, căn bản là chỉ có tấn công. Những người ở đây cũng hiểu rõ ý định của Hàn Hạo, nhưng cũng không có ý kiến gì khác.

Hàn Hạo quét mắt nhìn một vòng xung quanh, sau đó nghiêm giọng nói

“Một lát nữa, ta sẽ tự mình đi dẫn dụ bọn chúng. Các ngươi chỉ việc án binh bất động, cứ đàn trâu nào tách nhỏ lẻ yếu ớt, lập tức tiêu diệt bọn chúng, sau đó lập tức rút lui. Rõ chưa.”

Những tên đội trưởng kia nghe xong, lập tức kêu vang lên phản đối, việc này chẳng khác nào chịu chết cả, chỉ cần vài con Tứ Giai Yêu Thú cũng đủ sức đem Hàn Hạo giết chết vài chục lần rồi.

Bên tai vang lên từng trận khuyên nhủ khiến Hàn Hạo vô cùng nhức đầu, bực tức, hắn quát lớn

“Im lặng, ý ta đã quyết, nếu các ngươi có cách nào hay hơn, thì ta sẽ rút lại kế hoạch này.”

Trả lời là một sự im lặng, làm gì có ai có cách nào. Thấy vậy, Hàn Hạo xoay đầu sang phía sau, nhìn Đại Thiên còn ở trên lưng mình nói

“Ngươi ở lại cùng mọi người.”

Lần này, Đại Thiên cũng kiên quyết không chịu nhượng bộ, phản đối

“Ta sẽ theo ngươi, dù giúp ít giúp nhiều gì thì ta cũng sẽ cố gắng.”

“Ngươi đi theo chỉ trở thành gánh nặng mà thôi.” Hàn Hạo gắt.“Nhưng ở đây mọi người cần tính cơ động rất cao, nếu kéo theo ta, ngược lại trở thành gánh nặng.”

Hàn Hạo trầm mặc, suy nghĩ đúng sai một hồi rồi im lặng xoay đầu đi, xem như chấp nhận. Những tên đội trưởng kia còn đang vây trong trạng thái áp lực, thấy vậy, Hàn Hạo nói

“Quyết định vậy đi, khi ta đi, mọi chuyện sẽ do Phục Ân quản lý thay, các ngươi phải nghe lệnh của hắn. Rõ chưa.”

“Rõ.” Những tên đội trưởng này chán nản đáp lại.

“Thời gian gấp gáp, hiện tại ta lập tức đi ngay.”

Hàn Hạo nói một câu, vừa dứt lời, cả người đã lao nhanh xuống đất, sau đó ẩn vào trong rừng cây rậm rạp. Những Cương Nhân kia còn định ngăn cản, nhưng vừa ngước đầu lên thì Hàn Hạo đã biến mất rồi.

Hàn Hạo ẩn vào rừng, cũng không phải là bỏ mặc đồng bạn lại bỏ trốn, mà là chạy sang một hướng khác, tránh xa nơi ẩn nấp của Cương Nhân, sau đó lao thằng vào tấn công đàn trâu.

Đấu Khí hội tụ cả vào thanh thương, phát ra từng tia kim loại “oong oong” chấn động.

Cả người lao vút đi như một tia chớp, dưới ánh mắt kinh ngạc của đàn trâu cùng ánh mắt lo lắng của Cương Nhân, Hàn Hạo tiến nhập vào đàn trâu.

Ngay sau đó, một loạt Yêu Thú ngay vị trí mà Hàn Hạo xông vào, lớp chết tại chỗ, lớp bị đánh bay đi tứ tung.

Thực lực áp đảo, Hàn Hạo đem những con Yêu Thú yếu hơn mình tiêu diệt. Đàn trâu sau một hồi giật mình đã kịp phản ứng lại, những con trâu nhỏ yếu vội vàng chạy đi, để trống chỗ cho những con Tứ Giai Yêu Thú khác xông tới.

Chỉ có điều Hàn Hạo không bỏ qua cho bọn chúng, liều mạng đuổi sát theo phía sau. Tình hình trở thành một cuộc tàn sát nghiêng về một phía.

Hàn Hạo cũng không có ý định liều chết giết bọn chúng, hắn dù có dốc sức liều mạng đến mức nào, thì trực diện cũng chỉ có thể giết được hơn một trăm con, sau đó xem như bất lực chịu chết.

Bởi vậy, ngay khi kéo đủ cừu hận của đàn trâu, Hàn Hạo lại tùy ý đâm chết vài con nữa, rồi mượn hướng chạy của đàn trâu ngăn cản, nhanh chóng lao vút vào trong rừng, biến mất.

Giết nhiều như vậy rồi ung dung bỏ chạy, những con trâu Tứ Giai kia tức muốn điên lên rồi. Ba con nhanh chóng tách ra khỏi đàn, lao vút theo sát phía sau đuổi theo Hàn Hạo.

Mọi thứ ở đây lại trở về yên lặng, bên trong rừng, dưới ánh mắt lo lắng của cả Cương Nhân và đàn trâu, vẫn vô cùng yên tĩnh không có chuyện gì xảy ra.

Qua một lúc, một bụi cây gần đó hơi rung động, ngay sau đó, bóng người của Hàn Hạo lại lao vút ra, một lần nữa tàn sát đàn trâu.

Lại qua một lúc, Hàn Hạo cười cợt bỏ chạy vào trong rừng. Đàn trâu tức tối, lần này cũng không phải vài con Tứ Giai Yêu Thú đuổi theo nữa, mà là hơn một trăm con trâu, đủ loại thực lực, riêng Tứ Giai cũng đã có bốn con, cả lũ lao vút đuổi sát vào trong rừng.

Lại biến thành im lặng, qua một lúc, Hàn Hạo lại xuất hiện ở nơi này, lại tàn sát, lại truy đuổi.

Cứ như vậy tiếp diễn vài lần, Hàn Hạo thành công đem đàn trâu dẫn dụ, chia năm xẻ bảy chạy tán loạn. Một khu vực này nhanh chóng hỗn loạn lên, từng đàn chim hoảng loạn bay thẳng lên trời, kêu ríu rít.

Cũng không dừng lại ở đó, Hàn Hạo ra sức chọc phá đàn trâu, tìm mọi cách chọc điên bọn chúng, không cho bọn chúng hội hợp lại.

Nhưng chỉ như vậy vẫn chưa đủ, mỗi nhóm trâu đều có Tứ Giai Yêu Thú, nếu Cương Nhân đột kích thì chỉ có chịu chết.

Cắn răng một cái, Hàn Hạo dẫn dụ một nhóm lại gần nơi ẩn nấp của Cương Nhân, sau đó đẩy mạnh tốc độ chạy đi. Những con Tứ Giai Yêu Thú kia quá tức giận rồi, cũng vội vàng tăng tốc đuổi sát phía sau hắn, bỏ lại những con trâu trong đàn không cách nào đuổi kịp.

Qua một lúc, đợi Hàn Hạo cùng những con trâu Tứ Giai kia đi xa, Phục Ân vội vàng hô quát toàn bộ Cương Nhân ở các tán cây gần đó lao xuống.

Mượn thế từ trên cao, hàng trăm Cương Nhân đồng loạt nhảy, tựa như một cơn mưa chết chóc rơi thẳng xuống bên dưới.

Toàn lực vận Đấu Khí, đồng thời còn có thế công từ trên cao xuống, hơn nữa đàn trâu còn chưa kịp chuẩn bị, bởi vậy, chỉ một chốc, đàn trâu đã bị hơn hai trăm Cương Nhân đánh cho thương vong hơn nữa.

Tận dụng ngay lúc bọn chúng phản ứng không kịp, Cương Nhân vội vàng chia nhau ra bốn phía, bủa vây không cho bọn chúng chạy trốn, sau đó tận lực tiêu diệt đàn trâu này.

Huyết chiến một với, với mọi ưu thế đều nghiêng về phía mình, Cương Nhân dễ dàng giành được thắng lợi. Cũng không dám ở lại đây lâu, Phục Ân ra lệnh toàn bộ chạy đi một hướng khác.

Cách được một khoảng, bọn họ lại một lần nữa trèo lên một tán cây, Phục Ân ra lệnh chặt vài ngọn cây gần đó đổ xuống trên đường chạy, hắn cùng Hàn Hạo làm bạn đã lâu, đối phương nhất định hiểu rõ dấu vết này.

Bên phía Phục Ân thì đắc thủ hoàn hảo. Nhưng bên phía Hàn Hạo thì không xong rồi.

Vốn dĩ có thể dễ dàng bỏ trốn, nhưng ai ngờ chạy được một lát, lại xui xẻo gặp phải một đàn trâu khác chạy thẳng về phía này.

Trước sau bị bủa vây, Hàn Hạo đổi sang một hướng khác chạy đi. Lần này thì vui rồi, lại thêm một đàn trâu nữa xuất hiện, bọn chúng nhanh chóng hội hợp lại, đem Hàn Hạo vây lại.

Đứng khựng tại chỗ, Hàn Hạo ngây ngốc không biết làm thế nào, trong lúc vô ý xoay đầu nhìn lại Đại Thiên còn treo ở phía sau.

Mà trùng hợp, Đại Thiên cũng cùng lúc nhìn về phía hắn. Chỉ có điều ánh mắt của Đại Thiên, nếu có thể nói rõ một chút, thì chỉ có thể là “ngươi thật xui xẻo”.

Hàn Hạo lựa chọn phớt lờ đi ánh mắt này, một lần nữa xoay đầu nhìn đàn trâu.

Cây cối rậm rạp sẽ làm giảm đi ưu thế về số lượng của bọn chúng, nhưng dù sao thì cũng không phải dễ dàng thoát như vậy.

Còn chưa kịp nghĩ nhiều, đàn trâu đã ầm ầm xông lên.

........................................................................................................

Chương 73: Du kích

Trò cũ soạn lại, ngay khi đàn trâu sắp chạm vào người, Hàn Hạo hai chân mạnh mẽ dậm xuống đất, cả người búng cao lên không trung.

Hai tay giữ chặt thương, bốn phía đâm chém, đem từng cành cây khổng lồ rơi xuống đàn trâu.

Những tưởng mọi thứ sẽ tốt đẹp, đàn trâu sẽ lâm vào cảnh hỗn loạn. Ai ngờ, trước mắt Hàn Hạo đột nhiên xuất hiện một con trâu.

Con trâu này dùng đầu gạt bay hết những cành cây cản đường, mạnh mẽ quất thẳng cặp sừng kia vào người đối thủ.

Hàn Hạo cùng Đại Thiên đều trố mắt nhìn nó, đây chỉ là một con Tứ Giai Yêu Thú, không có khả năng bay được, cảnh tượng một con trâu như thế này nhảy lơ lửng giữa không trung cũng không phải là dễ gặp.

Kinh ngạc quy kinh ngạc, Hàn Hạo phản ứng vẫn không chậm. Chân đạp vào một cành cây đang rơi xuống để mượn lực bay cao hơn nữa, sau đó, Hàn Hạo một thương chếch xuống đâm thẳng về phía kẻ địch. 

Một thương bao trùm Đấu Khí mạnh mẽ, ngưng thực thành một mũi nhọn ngay đầu thương. Dùng một tốc độ cực kỳ khủng khiếp, ngay khi con trâu còn chưa phản ứng kịp, một thương này đã đâm vào người nó.

Ở trên không, độ linh hoạt của con trâu này gần như là bằng không.

Nhưng đã là Tứ Giai Yêu Thú, tuyệt đối không phải là dạng dễ đối phó. Thương của Hàn Hạo đâm vào người nó, nó ngược lại chuyển người, đè lên Hàn Hạo, ép đối phương rơi theo.

Trọng lượng của nó quá nặng, tốc độ rơi quá nhanh, Hàn Hạo không thể phản kháng đươc gì cả. Cuối cùng, trước khi rơi xuống mặt đất, Hàn Hạo dùng toàn bộ khả năng, đánh mạnh vào người con trâu nọ, mượn lực nhảy bật sang chỗ khác né tránh.

Hàn Hạo vừa đặt chân chạm đất, con trâu kia cũng đã rơi xuống. Một tiếng chấn động lớn vang lên, sức nặng của nó làm nơi này chấn động, mặt đất rung rung, một số con trâu yếu ớt suýt chút nữa đứng không vững ngã xuống.

Còn chưa kịp định thần, Hàn Hạo đột nhiên cảm nhận ngực đau nhói, sau đó thân thể bay vút đi. Hai mắt hằn lên tơ máu nhìn lại vị trí vừa nãy, thì ra, ngay khi Hàn Hạo còn đang thất thần, một con trâu đã hướng về phía hắn húc tới.

Nhìn xung quanh, chỉ có những con Tứ Giai Yêu Thú bao vây lấy Hàn Hạo, còn thấp hơn cảnh giới đó, toàn bộ đứng bao vây ở ngoài, cản đường lui.

Lộn vài vòng giữa không trung, mượn lực đứng khựng thân người lại.

Hai chân vừa chạm đất, Hàn Hạo lập tức chuyển thương quét ngang sang một bên.

“Oong!!!”

Một tiếng kim loại phát ra từ thương của Hàn Hạo, lại một con trâu nữa thừa lúc bất ngờ tấn công.

Một thương thành công chống đỡ, Hàn Hạo nhanh chóng nhảy bật về phía sau lùi lại. Lùi được một nửa, hắn lại phải chuyển thương cắm xuống đất, sau đó mượn lực lùi còn tồn tại, bẻ cong thương, cả người né tránh sang một bên.

Hàn Hạo vừa làm xong, một con trâu liền húc ngang qua đó, nếu chậm một chút, hậu quả thật sự rất khó đoán.

Hàn Hạo lại tiếp tục chạy, từng đợt từng đợt nguy hiểm kéo đến, không chỉ Hàn Hạo căng thẳng, mà Đại Thiên cũng sợ muốn điên rồi.

Tay chân không thể cử động, nguy hiểm thì cứ gần kề bên cạnh, Đại Thiên phải chịu từng cơn thót tim.

Lại lui một bước nữa, Hàn Hạo đột nhiên cảm nhận được một cỗ lực lượng cực mạnh đánh thẳng vào phía sau, một chiêu này, Đại Thiên phải chịu đựng trực diện nhất.

Hai mắt trợn trắng lên vì đau đớn, Lôi Điện trong cơ thể tự động vận hành phóng ra ngoài, hướng về phía con trâu nọ đánh tới. Một đòn bất ngờ này đem con trâu kia thoáng tê dại khựng đi, cũng may là Đại Thiên cùng Hàn Hạo còn cách một lớp vải dày, nếu không thì lần này đem Hàn Hạo liên lụy vào rồi.

Mà Hàn Hạo cũng tận dụng một thời gian ngắn ngủi khựng lại của đối phương, cả người cuộn tròn dưới đất lăn qua một bên né tránh.

Cảm nhận được hành động khác thường của Đại Thiên ở phía sau, nghĩ đến đối phương chịu trực diện một chiêu vừa rồi, tuy là hắn đã chủ động hấp thụ phần lớn lực lượng, nhưng Đại Thiên cũng chưa chắc có thể chịu nổi. Trong lòng lo lắng, Hàn Hạo vừa cảnh giác nhìn xung quanh, vừa hỏi

“Ngươi không sao chứ?”

“Ah… Ưh…”

Nhưng đổi lại, chỉ là tiếng rên rỉ của Đại Thiên. Thật sự thì Đại Thiên cũng rất muốn trả lời, nhưng một con Tứ Giai Yêu Thú tấn công không dễ chịu chút nào. Lại nói đến, từ sau cái lần mà Đại Thiên chết, được Viêm Hổ cứu thì cái mạng của hắn rất dai, chịu không ít lần đánh gần chết mà vẫn không chết được,

Cũng không biết, như vậy là dày vò thống khổ, hay là một loại may mắn nữa.

Liên tục hỏi vài lần, vẫn chỉ là tiếng kêu đau, Hàn Hạo bất đắc dĩ, trong lòng quýnh lên trách

“Đã bảo lúc trước ở lại mà không nghe.”

Vừa dứt lời, một con trâu khác đã đến sát người. Hàn Hạo bất chấp tất cả rồi, cả người búng lên cao, sau đó đạp thẳng vào đầu con trâu lao tới, mượn lực lao vút đi, ý định chạy trốn.

Ở đây có không ít hơn hai mươi con Tứ Giai Yêu Thú, Hàn Hạo không dám ở lại lâu nữa.

Một con trâu khác lại nhảy vút lên, húc thẳng vào người Hàn Hạo. Không tránh không né, Hàn Hạo trực tiếp hưởng trọn một chiêu này, đồng thời, lợi dụng lực lượng khổng lồ truyền đến, nhanh chóng bay vút ra xa.

Lại liên tục trúng công kích hai lần nữa, Hàn Hạo chịu thương khá nặng mới tiếp cận được đàn trâu “yếu ớt” ở bên ngoài.

Đến đây, Hàn Hạo cũng không chịu nhịn nữa, cả người vội vàng lao thẳng vào bên trong đàn kia, thương ảnh bay tán loạn, từng thương xuất ra, kéo theo một hồi máu tanh trở về.

Những con trâu Tứ Giai kia lúc đầu còn do tấn công đắc thủ mà vui mừng, ai ngờ dị biến lại xảy ra nhanh chóng như vậy, vội vàng chuyển hướng, hơn hai mươi con trâu dùng tốc độ nhanh nhất xung kích đến.

Cảm nhận được chấn động đang đến gần, Hàn Hạo cũng không dám miễn cưỡng ở lại lâu nữa. Thương đâm ra tứ phía, Hàn Hạo lại phóng vút lên, đạp lên đầu những con trâu mà chạy, ở đây có khoảng hai trăm con trâu tạo thành vòng vây, nhưng vòng vây khá lớn, nên cũng rất mỏng, Hàn Hạo chỉ cố chút sức đã thoát được.

Tiến vào rừng rồi, Hàn Hạo như cá gặp nước, một lần nữa tiến nhập vào bên trong. Những con Tứ Giai Yêu Thú kia tức lắm, một lần nữa nổi điên tăng mạnh tốc độ đuổi theo, cây cối vật cản đều bị chúng san bằng.

Chỉ có điều, đuổi kịp Hàn Hạo hay không thì chưa biết, nhưng những con trâu Tam Giai trở xuống kia thì lại bị bỏ xa ở phía sau rồi.

Những con trâu này vội vàng tăng tốc đuổi theo, được một đoạn, chúng dần mất dấu những con thủ lĩnh. Đang hoang mang, đột nhiên, khắp bầu trời xuất hiện từng đợt mưa tên xả xuống bọn chúng.

Từng tiếng rít vang lên, đàn trâu tức giận nhìn bốn phía xem kẻ nào dám cả gan chọc giận chúng. Nhưng đáp lại chúng, vẫn chỉ là những làn mưa tên lạnh lùng.
Lại qua vài đợt mưa tên nữa, từ trên cây lao xuống rất nhiều Cương Nhân, từng người lăm lăm vũ khí trên tay, không một chút thương xót mạnh mẽ chém xuống, từng con từng con trâu dưới đợt tấn công này chết thảm rất nhiều.

Lần này đàn trâu số lượng quá nhiều, tuy tập kích đem bọn chúng đánh chết không ít, nhưng vẫn không cách nào tiêu diệt toàn bộ bọn chúng.

Những con may mắn thoát nạn vội vàng chạy tán loạn tứ phía vào trong rừng.

“Không cần đuổi theo.” Phục Ân lớn tiếng quát, ngăn cản lại những người còn định truy kích.

Thở dài một hơi, Phục Ân hai mắt lo lắng nhìn về hướng Hàn Hạo chạy đi.

Bọn họ lúc đầu ở nơi phục kích kia đợi lâu mà không thấy tung tích của Hàn Hạo, trong lòng lo lắng, cũng không nghĩ nhiều nữa, theo ý kiến của số đông, bọn họ chủ động đi tìm kiếm.

Mà chấn động từ cuộc chiến của Hàn Hạo thật sự là quá lớn, chỉ một chốc họ đã tìm được. Nhưng khổ nỗi là không có cách nào giúp được gì, chỉ có thể bất lực ấn nấp trên một tán cây rậm rạp quan sát.

Cũng may, Hàn Hạo bỏ trốn được, bọn họ cũng được một cơ hội tiêu diệt đàn trâu trở tay không kịp.

Nhìn bầu trời nắng đã dần gắt lên, nãy giờ Hàn Hạo loay hoay trong rừng đã ba tiếng mà đã kiệt sức, chịu đến ngày mai, Phục Ân đột nhiên cảm thấy hi vọng quá xa vời.

Không nghĩ nhiều nữa, Phục Ân hướng về phía toàn bộ Cương Nhân quát lớn

“Nhanh thu dọn, tiến lên đón đầu Hàn tướng quân, chúng ta không thể để Hàn tướng quân chiến đấu một mình được.”

“Tiến lên!”

“Tiến lên!”

Toàn bộ Cương Nhân điên cuồng gầm lên, bất chấp bị phát hiện nữa.

Tình cảnh Hàn Hạo bất khuất khắc sâu vào thâm tâm bọn họ rồi. Người khác có thể bất chấp mạng sống vì mình như vậy, nếu bọn họ còn có thể dửng dưng ngồi nhìn, thì thà rút kiếm tự sát còn hơn.

Hai trận chiến vừa qua, bọn họ thắng rất dễ dàng, tuy có số ít bị thương, nhưng may mắn là không có ai chết cả. Điều này là do đàn trâu không phản ứng kịp, thứ hai là do đàn trâu bị Hàn Hạo dẫn chạy vòng vòng trong rừng, mệt lả cả người rồi.

Hai trăm người nhanh chóng lao vút lên những tán cây, sau đó chuyền từ cành cây này sang cành cây khác đuổi theo Hàn Hạo, bản năng tác chiến giữa rừng của bọn họ dần được kích phát triệt để.

……………

Bóng người lao nhanh xuyên qua những bụi cây, Hàn Hạo bất chấp tất cả tìm cách cắt đuôi kẻ thù, chỉ có điều có vẻ quá vô ích.

Số lượng của bọn chúng quá đông, mọi vật cản dường như không có một chút tác dụng nào, dù hình thể to lớn thì tốc độ cũng không kém hơn Hàn Hạo.

Thậm chí có mấy lần, Hàn Hạo còn suýt bị bọn chúng vây bắt được. Nhưng nếu tình hình cứ tiếp tục như vậy thì cũng chưa hẳn là xấu, dù sao, Cương Nhân được huấn luyện từ nhỏ, toàn lực chạy cả ngày cũng chẳng có vấn đề gì, huống hồ thực lực của Hàn Hạo đâu phải là yếu, chạy đến lúc cứu viện tới vẫn còn chạy được bình thường.

Vừa chạy, Hàn Hạo vừa lo lắng cho những thuộc hạ của mình, sợ bọn họ bị tập kích. Quay đầu nhìn kẻ địch truy đuổi gắt gao không bỏ, Hàn Hạo có chút chán nản.

“Hàn đại ca.” Đại Thiên đột nhiên bất ngờ kêu lên.

“Ngươi tỉnh rồi sao?” Hàn Hạo lo lắng hỏi thăm, chân vẫn không ngừng chạy.

Đại Thiên trong lòng cảm động, nhưng cũng không nghĩ nhiều nữa, vội vàng nhắc nhở“Vâng, nhưng chuyện đó để sau đi. Ngươi mau chặt những cây xung quanh. Đã những thứ này không thể ngăn cản được bước tiến của chúng, thì dùng nó để tấn công cũng được, bằng trọng lượng của những cái cây này, ta nghĩ so với một công kích toàn lực của Chiến Sư cũng không kém, thậm chí còn hơn vậy nữa.”

Nghe xong, Hàn Hạo kinh ngạc nhìn lại phía sau, lại nhìn những thân cây xung quanh, trong lòng âm thầm tự trách, vừa rồi trong đầu suy nghĩ quá nhiều thứ, lại không nghĩ ra chuyện này.

“Được!”

Quát lớn một tiếng, sau đó, Hàn Hạo huy thương quét ngang xung quanh, Đấu Khí toàn bộ vận chuyển mới đủ sức chặt đứt những thân cây này.

Cương Tộc nằm giữa một khu rừng nguyên sinh, từng gốc cây này có khi cả vạn năm rồi, độ cứng chắc cùng khối lượng vô cùng khủng khiếp, nếu chỉ là cảnh giới Chiến Sư, cũng chỉ có thể ôm hận chặt những cành cây nhỏ thôi.

Hiệu quả lộ ra rất nhanh, những con trâu kia chỉ dám húc ngã cây, sau đó chạy trốn. Nhưng những thân cây này lại ngã thẳng về chúng, buộc chúng phải thả chậm lại tốc độ né tránh một chút, sau đó mới tiếp tục truy đuổi.

Hàn Hạo dần dần kéo dài khoảng cách với bọn chúng. Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, xui xẻo lại kéo đến rồi, một đàn trâu lại lao đến tiếp viện, hướng thẳng về phía Hàn Hạo đánh tới.

“Bên phải, bên phải.”

Đột nhiên vang lên âm thanh liên tục, Hàn Hạo kinh ngạc nhìn về phía nơi âm thanh phát ra, thì ra, là Phục Ân đã dẫn những Cương Nhân đến một tán cây gần đó ẩn nấp.

Thấy bọn họ lộ ra, Hàn Hạo vừa mừng vừa sợ, lo lắng bọn họ bị vạ lây.

Thấy Hàn Hạo do dự, Phục Ân mới giành trước lớn giọng quát

“Nhanh qua đây, bên này đã có sự chuẩn bị.”

Hàn Hạo không nghe theo, trong lòng vô cùng do dự. Đột nhiên, Đại Thiên ở phía sau lại nói

“Nghe theo bọn họ đi, dù sao đàn trâu cũng chú ý đến họ rồi.”

Hàn Hạo ngơ ngác nhìn đàn trâu đang lao tới, quả là có không ít con nghiêng đầu nhìn về phía bọn Phục Ân, dù hiện tại hắn quyết định thế nào, thì lần này Cương Nhân cũng không có đường chạy rồi.

Chuyển ngoặt chạy thẳng về phía họ, Hàn Hạo dốc toàn bộ sức lực tăng tốc chạy đi, trong một thời gian ngắn, tốc độ của hắn bứt phá, bỏ xa đàn trâu, đồng thời, Hàn Hạo cũng không quên chặt những cây bên cạnh, cản đường đi của chúng.

Rất nhanh, Hàn Hạo đã kịp hội hợp với nhóm người của Phục Ân. Nhưng nhìn thấy họ, Hàn Hạo sắc mặt nhanh chóng biến đổi rồi, bởi vì số lượng của Cương Nhân giảm thiểu rất nhiều, chỉ còn khoảng hai mươi người mà thôi.

Ngây ngốc đứng đó, Hàn Hạo lắp bắp không nói nên lời

“Đây là…………”

Chỉ có điều, chưa đợi hắn nói xong, Phục Ân đã trước tiên ngắt lời

“Có gì thì để lúc sau rồi hãy nói, hiện tại chạy trước đã.”

Gật gật đầu, nén tâm tình tiêu cực, Hàn Hạo theo Phục Ân dẫn đường chạy đi. Vừa chạy được khoảng chục bước, hắn đột nhiên nghe phía sau vang lên từng tiếng chấn động cùng âm thanh cành cây gãy vang lên. Đây tuyệt đối không phải là do đàn trâu gây ra.

Tò mò nhìn về phía sau, Hàn Hạo kinh hoảng nhìn từng gốc cây khổng lồ đổ sập xuống, đè thẳng vào người đàn trâu, một thảm họa này, chắc chắn sẽ khiến bọn chúng không dễ chịu một chút nào.

Phục Ân thấy Hàn Hạo giật mình, vội vàng kéo hắn chạy đi, đồng thời cười cợt nói

“Thế nào, ta làm tốt chứ.”

Hàn Hạo nghẹn lời, không biết nên nói như thế nào, bất đắc dĩ cũng chỉ có thể cứng ngắc gật gật đầu.

Phục Ân lại cười cợt, từ lúc bọn họ tiêu diệt đàn trâu thứ hai tới giờ, đã qua gần hai tiếng, trời cũng đã dần về trưa rồi, bọn họ còn phải kiên trì thêm nửa ngày nữa.

“Được rồi, mau chạy đi, những thứ này cũng không thể ngăn cản những con Tứ Giai Yêu Thú kia được bao lâu đâu.”

Gật gật đầu, nén mọi nghi hoặc trong lòng, Hàn Hạo lại tiếp tục chạy đi.

Lần này Phục Ân chạy rất có quy trình, tựa hồ là con đường đã vạch ra trước đó rồi. Chạy một hồi, bọn họ dừng trước một gốc cây vô cùng khổng lồ, độ lớn của cái cây này, quả thật rất hiếm thấy ở Cương Tộc.

Hàn Hạo đang không hiểu vì sao dừng lại thì Phục Ân đã giành trước một bước quát lên

“Hàn tướng quân về rồi.”

Ngay sau đó, từ trên cây trồi ra rất nhiều người, tính sơ sơ cũng trên một trăm người. Bọn họ nhìn thấy rõ đúng là Hàn Hạo, lập tức tiếng hoan hô vang dội cất lên.

Cũng không kìm chế được nữa, hàng trăm người vội vàng trườn từ thân cây cao gần trăm mét xuống.

Thấy những người này, Hàn Hạo lập tức thở phào nhẹ nhõm, ít nhất, Cương Nhân vẫn còn sống rất nhiều.

“Mọi người bình tĩnh lại, chúng ta mau lên trên rồi nói chuyện.” Phục Ân mỉm cười vui mừng, sau đó vội vàng ổn định lại dòng người.

Cứ như vậy, Hàn Hạo lại đi theo dòng người quay ngược trở lên trên.

........................................................................................................

Chương 74: Dị biến

Lên trên cây rồi, không gian cũng không còn nhỏ hẹp như nhìn từ dưới lên nữa.

Dường như những Cương Nhân này đã dọn lại ở trên đây, bên ngoài bao phủ bởi những cành cây rậm rạp xum xuê, che giấu mọi thứ bên trong. Còn bên trong, là một không gian rộng lớn, những cành cây khổng lồ dư sức để bọn họ tạm thời sinh hoạt.

Choáng ngợp trước khung cảnh này, Hàn Hạo nhất thời không thể làm gì. Qua một lúc, Hàn Hạo mới hướng về phía Phục Ân hỏi

“Rốt cuộc đây là chuyện gì?”

Cười cợt lắc lắc đầu, Phục Ân vỗ vai Hàn Hạo, sau đó kéo đối phương đi thẳng về phía trước, thẳng đến lúc đến bên cạnh vài tảng đá lớn, Phục Ân mới ra hiệu cho Hàn Hạo ngồi xuống. Những tảng đá này có lẽ là bọn họ vừa đem lên.

“Được rồi, mau nói đi.” Hàn Hạo gấp gáp thúc giục.

Phục Ân lại lần nữa cười cợt, hắn cảm giác mình khiến người bạn thân này nôn nóng vô cùng thú vị. Tay chỉ phía sau Hàn Hạo, Phục Ân nói

“Ngươi trước tiên nên để người bạn này xuống trước đã.”

Phục Ân vừa chỉ, Hàn Hạo sắc mặt lập tức thay đổi. Mọi việc chuyển biến quá nhanh, hắn suýt chút nữa quên mất trên người còn treo một cái Đại Thiên.

Nhớ lại lúc nãy Đại Thiên trúng một chiêu của Tứ Giai Yêu Thú, không biết hiện tại thế nào rồi.

Vội vàng xoay người tháo dây, đem Đại Thiên tách ra khỏi người. Thấy hành động gấp gáp của Hàn Hạo như vậy, Phục Ân cũng biết có chuyện không ổn nên nhanh chóng đứng dậy bước lại gần.

Cũng không cần hỏi nhiều, chỉ cần nhìn thảm trạng của Đại Thiên, Phục Ân cũng đủ hiểu lý do rồi.

Đại Thiên toàn thân đẫm máu, trên bụng còn bị xuyên một lỗ lớn, máu từ đó vẫn chảy ra không ngừng, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt tan rã, nếu không phải hơi thở vẫn còn thì có thể nhầm là đã chết.

“Chuyện gì thế này?” Phục Ân giật mình thất thố hỏi.

Hàn Hạo không nói nhiều nữa, tay đặt lên người Đại Thiên, cố gắng truyền Đấu Khí vào cầm cự mạng sống cho đối phương.

Thấy vậy, Phục Ân cũng không gặn hỏi. Xoay người, Phục Ân hướng về phía những Cương Nhân khác quát lớn

“Mau đem vải thừa cùng thuốc cầm máu đến đây, nhanh lên.”

Những người xung quanh cũng đã sớm chú ý đến tình hình ở đây, bởi vậy, ngay khi Phục Ân ra lệnh, bọn họ đã lập tức mang đồ tới.

Binh Sĩ cầm một bình sứ màu trắng, cùng một miếng vải đưa cho Hàn Hạo, tuy miếng vải hơi bẩn một chút, nhưng trong tình hình này đã là thứ tốt nhất có thể rồi.

Hàn Hạo cũng không tiếp nhận mà hướng về phía người nọ quát

“Ta không thể ngừng truyền Đấu Khí cho hắn được, ngươi giúp hắn băng bó vết thương.”

Tên Binh Sĩ kia cũng không bất mãn gì, hai chân khuỵu xuống, tay mở bình sứ kia ra, sau đó rắc một thứ bột trắng lên miệng vết thương.

Bột cùng vết thương vừa chạm, Đại Thiên lập tức giật bắn người dậy. Một cảm giác đau cùng nóng vô cùng ập đến khiến hắn không thể nào chịu được.

Hai mắt căng lồi ra, răng nghiến chặt lại, phản ứng này của Đại Thiên khiến Hàn Hạo hốt hoảng vội vàng đè lại.

Cũng không nhẹ nhàng được bao nhiêu, Hàn Hạo xé một miếng vải trên áo, sau đó mạnh mẽ nhét vào miệng Đại Thiên, ngăn cản không cho đối phương cắn lưỡi.

Thống khổ thật sự lớn vô cùng, nhưng ngược lại, hiệu quả rất tốt. Những nơi rắc thuốc, qua một lúc, máu đã dần ngưng chảy, sắc mặt của Đại Thiên cũng tốt hơn một chút.

Tên Binh Sĩ kia cẩn thận băng bó lại vết thương, sau đó đứng dậy cúi chào Hàn Hạo một cái rồi đi mất.

Ngoại thương miễn cưỡng có thể ngăn chặn, hiện tại mọi việc trông cậy hết vào Hàn Hạo.

Nhưng lúc này, tâm tình của Hàn Hạo lại biến ảo bất định. Bởi vì hắn căn bản là không thể giúp được Đại Thiên một thứ gì cả.

Trong thân thể của Đại Thiên, tồn tại bốn luồng năng lượng, mạnh yếu đều đủ, đặc tính cũng khác nhau, nhưng có một thứ bọn chúng giống nhau, đó chính là bài xích Hàn Hạo.

Cỗ năng lượng yếu nhất, Hàn Hạo rất quen thuộc, đó chính là Đấu Khí. Đối với Đấu Khí của Đại Thiên, Hàn Hạo thừa sức đánh bật lại.

Cỗ năng lượng thứ hai tỏa ra sức nóng khủng khiếp, như một ngọn lửa bất diệt, đem từng tia Đấu Khí Hàn Hạo truyền vào đốt sạch. Tuy đối với Hàn Hạo, nó chủ động phản kích, nhưng đối với Đại Thiên, nó ngược lại chủ động chữa thương.

Cỗ năng lượng thứ ba thánh khiết vô cùng, tác dụng trị thương của nó cực kỳ tốt, Đại Thiên còn sống đến bây giờ cũng nhờ cỗ năng lượng này. Dù là cỗ năng lượng này không hề bài xích Hàn Hạo, nhưng Hàn Hạo không cách nào vượt qua mọi vật cản để điều động nó.

Cỗ năng lượng thứ tư là khủng khiếp nhất, Hàn Hạo chỉ vừa chạm vào nó, đã thấy toàn thân tê dại, không thể nhúc nhích cử động hay suy nghĩ gì nữa, cảm giác vô cùng khủng khiếp. Thậm chí Hàn Hạo còn cảm nhận được, nếu mình cố gắng xâm nhập thêm nữa thì sẽ bị cỗ năng lượng này giết chết.

Những nguồn năng lượng mạnh mẽ này, kể cả cường giả Chiến Vương cũng chưa chắc có thể chịu được, vậy mà đều cùng tồn tại trong cơ thể Đại Thiên, Hàn Hạo nghĩ mãi cũng không thông. Thầm mắng một tiếng quái vật, Hàn Hạo cau mày đứng dậy.

Phục Ân đứng bên cạnh nãy giờ vội vàng hỏi

“Sao lại dừng rồi?”

“Ngươi tự mình xem đi.” Hàn Hạo bực dọc đáp.

Phục Ân cũng không nói gì nữa, vội vàng đưa tay đặt lên người Đại Thiên, sau đó truyền Đấu Khí tiến nhập vào.

Ngay sau đó, khóe miệng Phục Ân liền chảy ra một tia máu đỏ sẫm, cả người văng ngược về phía sau hơn một mét, thần sắc kinh hoàng nhìn Đại Thiên.

Thấy vậy, Hàn Hạo mới giật mình lao tới đỡ lấy người bạn, sau đó lo lắng hỏi

“Ngươi sao vậy?”

“Trong cơ thể hắn…….” Phục Ân run run giọng chỉ về phía Đại Thiên, nói không ra lời nữa.

Hàn Hạo nghe vậy là hiểu rồi, trong lòng âm thầm tự trách. Những nguồn năng lượng đó đủ sức đem Hàn Hạo bức cho khó chịu vô cùng, thậm chí còn suýt bị thương. Như vậy thì làm sao Phục Ân có thể chịu nổi.

Nhìn bạn mình trầm mặc, Phục Ân cố gắng ổn định lại bình tĩnh hỏi

“Cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra, thứ này không giống như có nguồn gốc từ Cương Tộc.”

Hàn Hạo cúi đầu không biết làm sao, qua một lúc, mới bất đắc dĩ đáp
“Có lẽ đây là tác phẩm trong thời gian hắn biến mất, chỉ có thể đợi về Vương Thành mới hỏi rõ được.”

Phục Ân gật gật đầu xem như miễn cưỡng đáp ứng, nhưng hai mắt của hắn vẫn dán chặt vào Đại Thiên, tỏ vẻ kiêng kị vô cùng.

Tiếp tục như vậy cũng không phải là tốt, Hàn Hạo vội vàng nói sang vấn đề khác

“Bây giờ thì ngươi nói đi, cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra.”

Nói đến chính sự, Phục Ân nhanh chóng tỉnh táo lại, hai mắt lóe lên từng tia sáng trí tuệ. Gượng người đứng dậy, Phục Ân lại hướng về phía tảng đá ngồi xuống, nhưng cố gắng ngồi tảng đá cách xa Đại Thiên nhất.

Hàn Hạo bất đắc dĩ cũng chỉ có thể đi theo.

“Nếu chúng ta cứ liều mạng đánh như ngươi đang làm hiện tại, thì căn bản chỉ có một con đường chết.” Phục Ân chủ động mở vấn đề.

Hàn Hạo nghe vậy cũng chỉ có thể gật đầu, không phản bác được gì. Từ sáng đến giờ hắn sắp bị giết chết rồi, mà nửa ngày còn chưa tới, cứ như vậy, trước khi trời tối, bọn họ bị tiêu diệt là chuyện chắc chắn.

Thấy đối phương không phản đối, Phục Ân lại tiếp tục nói

“Bởi vậy, chúng ta cần một nơi trú ẩn an toàn, sau đó dùng cạm bẫy để tiêu diêt quấy nhiễu bọn chúng, tựa như cái bẫy lúc nãy ngăn cản chúng.”

“Việc này có chắc chắn được không?” Hàn Hạo nhíu nhíu mày, trong lòng không an tâm hỏi lại.

“Nhiệm vụ của chúng ta là kiên trì, mà không phải là tử chiến.” Phục Ân gằn giọng.

Hàn Hạo ngây người, trong đầu không ngừng suy tính, qua một lúc, trong lòng đã chấp nhận kế hoạch mới này, nhưng hắn vẫn còn một điều không an tâm

“Nơi an toàn chính là nơi này?”

Phục Ân gật gật đầu, vui vẻ đáp

“Cây này thứ nhất là rậm rạp, phía trên lại rộng rãi, trốn tránh ngụy trang tốt vô cùng. Thứ hai là độ cao của nó cũng rất tốt, đàn trâu không biết leo cây nên không thể làm gì chúng ta. Thứ ba là thân cây vô cùng cứng chắc, ta đã thử ước lượng qua, những con Tứ Giai Yêu Thú kia cũng cần một thời gian không ít mới có thể đẩy ngã thân cây này, nhờ vậy chúng ta có thể kéo dài thêm được không ít thời gian.”

“Điều quan trọng nhất…” Nói đến đây, nét mặt của Phục Ân chuyển thành nghiêm trọng, sau đó mới nói tiếp “Xung quanh đây tuyệt đối không có dấu hiệu của Yêu Thú, ít nhất cũng mấy tháng không có Yêu Thú tồn tại.”

Hàn Hạo cau mày, trong lòng cảm giác vô cùng không ổn, nhưng cũng không biết là không ổn chỗ nào. Nhưng nếu thật sự Yêu Thú không sống ở đây, thì thật sự là an toàn được tăng cao rất nhiều.

“Liệu là nơi này không thích hợp để sống, hay Yêu Thú không thích nơi này?” Hàn Hạo trầm tư lẩm bẩm, như hỏi Phục Ân, mà cũng như tự hỏi.

“Ta hi vọng là cái sau, nếu vậy thì đàn trâu sẽ không thể tìm đến nơi này được.” Phục Ân cười cười đáp.

Hàn Hạo vẫn cảm thấy không ổn, nếu là cái đầu còn tốt, nhưng nếu là thứ sau, vậy thì nguy hiểm rồi.

Rừng là nơi Yêu Thú sinh sống, lãnh địa vô cùng quan trọng cùng quý giá đối với chúng, hiện tại lại không thèm tranh đoạt nơi này, nếu nguyên do thật sự là do thân cây này, thì cái cây này tuyệt đối không đơn giản.

“Ngươi đừng nghĩ nhiều nữa, chúng ta chỉ cần chịu đựng chưa đến một ngày nữa, không cần lo lắng quá nhiều.” Phục Ân vô cùng lạc quan khuyên nhủ.

“Vậy còn việc gài bẫy phản kích thì thế nào?” Dẹp bỏ chuyện kia sang một bên, Hàn Hạo chuyển sang hỏi một vấn đề khác.

“Dù có nơi an toàn, nhưng chúng ta phải đánh kẻ địch ở khắp nơi, cố gắng đánh lạc hướng bọn chúng, kéo dài được bao nhiêu thời gian thì hay bấy nhiêu.” Phục Ân nghiêm mặt đáp.

Hàn Hạo gật đầu đáp ứng. Bốn mắt kiên định nhìn nhau, hai người đồng loạt đứng dậy, hướng về phía những Cương Nhân khác đi tới.

………………………………………………

Một bóng người lao nhanh vào bụi cây, theo sau đó là hàng trăm con trâu đuổi sát phía sau, nơi bọn chúng đi qua nhanh chóng bị san bằng.Bóng người dần dần xa, những con trâu gấp gáp tăng tốc đuổi theo. Đột nhiên, bầu trời tối sầm lại, những con trâu này còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra thì đã cảm giác thân thể của mình bị đè chặt dưới đất, có không ít con còn bị đè nát, chết tại chỗ.

Nhìn kỹ lại, thứ đè bọn chúng chính là những thân cây khổng lồ, còn bóng người chạy vội lúc nãy là Hàn Hạo.

Thấy kế hoạch đắc thủ, Hàn Hạo cười cợt quay trở lại, bốn phía nhanh chóng túa ra hơn ba mươi Cương Nhân, tất cả vẻ mặt đều đắc ý, vui mừng trước chiến thắng.

Tuy đánh trực diện mới là sở trường của Cương Tộc, nhưng hiện tại dưới áp lực giữa lằn ranh sống chết, thì một chút mưu kế vẫn là phải dùng.

“Mọi người làm tốt lắm.” Hàn Hạo cười to khen ngợi, từ lúc trưa đến giờ, bọn họ thực hiện thành công vài vụ rồi, đem ít nhất hơn ba trăm con trâu tiêu diệt, chỉ tiếc là những con trâu Tứ Giai kia chỉ có số ít bị thương, còn lại chẳng hề hấn gì. Nhưng nói chung là lần này Cương Nhân vẫn thắng lợi lớn.

Cương Nhân trước lời khen ngợi của Hàn Hạo, ai nấy đều vui mừng ra mặt, đây là cảm xúc từ sâu trong lòng họ.

Ngước mặt nhìn lên bầu trời đã dần chuyển tối, Hàn Hạo một lần nữa ra lệnh

“Mọi người mau kéo một vài con trâu đã chết để làm bữa tối, chúng ta vất vả cả ngày rồi, nên hưởng thụ một chút.”

Cương Nhân cười to lần nữa, sau đó cứ hai người khiêng một con trâu mang đi, còn về phần những con trâu còn sống, gặp thua to, bọn chúng đã sớm chạy từ lâu rồi.

Đoàn người thắng lớn trở về, mang theo niềm vui hân hoan, phần là vì thù hận đã giải không ít, phần còn lại là do thời gian không còn bao lâu nữa, cứu viện sẽ tới, bọn họ chính thức được giải thoát.

Hàn Hạo cũng bị tâm tình xung quanh ảnh hưởng, khuôn mặt căng cứng lâu ngày giãn ra rất nhiều.

Chia trâu ra cho mọi người làm chuẩn bị, củi lửa thì đốt trên những tảng đá để tránh bén lửa vào thân cây. Rất nhanh, một bữa ăn nhộn nhịp đến với đoàn người này.

Cắn một miếng đùi trâu, Phục Ân cười rạng rỡ nói với Hàn Hạo

“Lần này chúng ta thắng lớn rồi, chỉ cần cố thêm một chút nữa là thoát.”

Ngồi xung quanh là mười mấy tên đội trưởng, nghe Phục Ân nói vậy, cũng phụ họa theo quát lớn ăn mừng, những Binh Sĩ xung quanh cũng theo đó mà hân hoan.

Riêng Phàn Chung thì trầm mặc ngồi đó, thấy vậy, Hàn Hạo mới hỏi

“Ngươi có chuyện gì sao?”

Phàn Chung lắc lắc đầu, lo lắng nói

“Ta sợ cứu viện sẽ không đến kịp, nếu quá muộn, chỉ sợ……..”

Phàn Chung chỉ nói đến đó, nhưng tất cả những người ở đây đều hiểu hắn có ý gì. Ban ngày bọn họ chủ động tấn công kẻ địch, nhưng tới ban đêm, nguy hiểm mới thật sự bắt đầu.

Thành hay bại, mọi thứ quyết định cả vào đêm nay, hi vọng lớn nhất là đàn trâu sẽ mất rất nhiều thời gian để tìm được nơi này.

Không thể để không khí hân hoan bị mất, Hàn Hạo vội vàng quát

“Tập trung ăn đi, ăn no xong rồi khôi phục thực lực, đem đàn trâu điên kia đánh cho một hồi thua lớn, cho bọn chúng biết Cương Tộc là gì.”

Phục Ân phối hợp lớn tiếng quát to, tâm tình này lại một lần nữa cảm nhiễm mọi người, tất cả lại một lần nữa vui vẻ ăn uống, chuyện tiếp theo ai biết nó như thế nào, trước tiên hưởng thụ cái đã.

Bữa ăn lần này kéo dài hơn hai tiếng, vô cùng nhộn nhịp và vui vẻ.

Tiệc dần tàn, cuộc vui cũng đã đủ, Hàn Hạo vội vàng tuyên bố

“Mọi người quay trở lại tu luyện, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.”

“Vâng.” Toàn bộ Cương Nhân đồng thanh đáp, sau đó tự mình tìm chỗ ngồi xuống tu luyện.

Nhìn thấy vậy, Hàn Hạo khóe miệng nhẹ nhàng mỉm cười, một nụ cười tràn đầy hi vọng. Hơi hơi cau mày, Hàn Hạo than thở

“Sao lại ngột ngạt thế nhỉ.”

Lại qua khoảng nửa giờ, một tiếng thét đánh tỉnh lại đoàn người còn đang tập trung tu luyện. Tất cả ánh mắt dồn thẳng vào nơi âm thanh phát ra, mà nơi phát ra này, chính là Đại Thiên.

Hàn Hạo là người trước tiên lao tới, quỳ xuống cạnh đối phương, Hàn Hạo ân cần hỏi

“Ngươi thế nào rồi?”

Đại Thiên vô cùng suy yếu, hai mắt đỏ ngầu vô cùng đáng sợ, miệng gằn từng tiếng hoảng sợ nói

“Hàn đại ca, tuyệt đối không được tu luyện.”

“Rốt cuộc là chuyện gì, mau nói đi.” Hàn Hạo giật mình không hiểu, trong lòng cảm giác không ổn, nhưng không biết là chuyện gì.

“Không được….. tu luyện…. trong ….. đấu …. Khí ……… có ……. Vấn…… đề…..” Đại Thiên cố gắng nói ra từng chữ, sau đó không chịu được nữa ngất đi rồi.

Những tên đội trưởng khác ngay từ đầu cũng chạy đên đây, nghe vậy, sắc mặt từng người hơi có chút lo lắng.

Hàn Hạo phản ứng nhanh nhất, ngồi xếp bằng xuống, trực tiếp vào trạng thái tu luyện.

Lần này không phải ồ ạt hấp thụ Đấu Khí nữa, Hàn Hạo cố gắng phân tích từng tia Đấu Khí xâm nhập vào cơ thể mình.

Qua một lát, sắc mặt của hắn biến thành trắng bệch. Đứng phắt dậy, Hàn Hạo hoảng sợ hướng về phía xung quanh quát lớn

“Mọi người nhanh chóng dừng tu luyện, trong Đấu Khí có vấn đề.”

........................................................................................................

Chương 75: Ăn mòn

Trong Đấu Khí có vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, nhưng vô cùng khó phát hiện. Cho dù là Hàn Hạo thì nếu không chú ý kỹ cũng không thể phát hiện được.

Đấu Khí bình thường, dù thế nào thì cũng có tạp chất, trừ một số bảo địa mới có Đấu Khí tinh thuần hoàn toàn, nhưng những nơi đó cực kỳ hiếm gặp.

Mà ở đây tuyệt đối không phải là một nơi bảo địa, bởi lẽ đó, tạp chất vẫn tồn tại rất nhiều. Trong số tạp chất ở nơi này, có một loại vô cùng đặc biệt, nó có màu đen sẫm, tồn tại rất ít trong Đấu Khí bên ngoài không khí.

Nhưng khi hấp thụ càng nhiều loại tạp chất này vào, chúng sẽ dần hội tụ lại thành một cá thể cực kỳ mạnh mẽ, hấp thụ ngược lại Đấu Khí Căn Nguyên của người tu luyện.

Việc này hậu hoạn vô cùng, nếu không cẩn thận, cắm đầu tu luyện tiếp thì sẽ bị chúng hút cạn Đấu Khí, sau đó hấp thụ đến sinh mệnh, đến chết cũng không biết mình chết như thế nào.

Hàn Hạo đem một phen phát hiện này toàn bộ nói ra. Ai nấy nghe xong sắc mặt đều thay đổi, ở đây, kể cả Hàn Hạo, làm gì có ai không tranh thủ khôi phục thực lực, hiện tại thì hay rồi, đã không được gì còn kéo thêm nguy hiểm.

“Mọi người ngừng tu luyện, mau tập trung tự đào thải thứ này ra khỏi cơ thể, càng nhanh càng tốt, không thể để chúng làm suy yếu bản thân được.” Thấy Cương Nhân ngây ngốc đứng đó, Hàn Hạo vội vàng quát lớn.

Dứt lời, hắn cũng không nói nhiều nữa, tự mình giành trước ngồi xuống bức thứ kia ra, hắn từ nãy đến giờ hấp thụ cũng không ít.

Những Cương Nhân khác thấy vậy, cũng vội vàng bắt chước làm theo.

Cũng may, thời gian bọn họ hấp thụ còn không dài, miễn cưỡng vẫn có thể đẩy thứ đó ra ngoài được, nhưng tổn hại thực lực là nhất định phải có, đã vậy còn không thể khôi phục được. Kẻ địch đến gần bên cạnh, thực lực bản thân lại tự suy yếu, mỗi Cương Nhân đều cảm thấy lo lắng.

Hàn Hạo thực lực mạnh mẽ, rất nhanh đã bức được thứ này ra khỏi cơ thể. Không dừng lại ở đó, Hàn Hạo tiếp tục tản mát Đấu Khí ra xung quanh, cảm nhận nơi bắt nguồn của thứ tạp chất kỳ lạ này.

Qua một hồi, Hàn Hạo đã tìm ra được, những thứ này, bắt nguồn từ cái cây mà bọn họ đang trốn. Hiện tại đã có thể hiểu vì sao mà Yêu Thú không thèm tranh giành nơi này rồi, rất có thể chủ nhân trước kia ở đây cũng bị hút khô mà chết, Yêu Thú cũng vì vậy mà sợ hãi lánh đi.

Hai mắt mở ra nhìn xung quanh, tất cả Cương Nhân đều sắc mặt nghiêm trọng, cố gắng bức thứ này ra, kể cả Phục Ân cùng mười mấy vị đội trưởng kia cũng vô cùng căng thẳng, nhất thời tuyệt đối không thể thành công.

Đứng dậy căng thẳng nhìn một vòng khu rừng, bóng dáng Yêu Thú ở đây hoàn toàn không tồn tại, rất thuận tiện để quan sát. Nhưng càng vắng lặng như vậy, Hàn Hạo càng yên tâm, hắn rất sợ đàn trâu vào ngay lúc này đột kích sẽ khiến cho Cương Nhân toàn bộ bị diệt.

Nhắc đến Yêu Thú, Hàn Hạo lại cảm thấy không ổn, đêm nay thật yên tĩnh, không có một tiếng Yêu Thú kêu nào. Dù là quanh đây không có Yêu Thú tồn tại, nhưng khu rừng lớn như vậy, làm sao có thể không có tiếng vang được.

Hàn Hạo âm thầm cầu nguyện chuyện này không liên quan đến đàn trâu.

Lại nhìn bên ngoài vài lần, Hàn Hạo mới thu hồi ánh mắt không nghĩ nữa. Hiện tại Cương Nhân khôi phục càng sớm thì tình thế càng tốt, bọn họ nếu gặp tấn công chỉ có phương án tử thủ, nghĩ ngợi cũng vô ích.

Xoay người vào trong, ánh mắt vô ý nhìn vào người Đại Thiên, Hàn Hạo mới giật mình bừng tỉnh.

Không nói đến ba thứ năng lượng kỳ quái kia, chỉ riêng việc tạp chất kỳ lạ này cho dù hắn cũng rất khó phát hiện, vậy mà Đại Thiên là người đầu tiên phát hiện ra, thật sự là vô cùng khó tin.

Bước đến bên cạnh đối phương, Hàn Hạo giơ tay nắm chặt vai Đại Thiên, truyền Đấu Khí vào thăm dò.

Bên trong cơ thể lúc này, tồn tại đến năm cỗ năng lượng, chia làm hai phe.

Một bên là bốn cỗ năng lượng vốn có, bên còn lại là thứ tạp chất kia. Hấp thụ từ trưa đến giờ, cỗ tạp chất đó trong cơ thể Đại Thiên đã mạnh khủng khiếp, cũng may là năng lượng trong cơ thể của Đại Thiên không hề yếu một chút nào, đem cỗ tạp chất này áp chế gắt gao, nhưng khổ nỗi bọn chúng còn phải chữa thương, bởi vậy nhất thời không thể đem đối thủ tiêu diệt được.

Cau mày lại, Hàn Hạo có lòng muốn giúp, nhưng hiện tại hắn đưa Đấu Khí vào sẽ hình thành thế chân vạc, chẳng những không giúp được gì mà còn có khả năng khiến Đại Thiên lâm vào tình cảnh bạo thể, vô cùng nguy hiểm.

Thời gian dần dần trôi đi, nối tiếp Hàn Hạo, Phục Ân cùng Phàn Chung là hai người đào thải thứ tạp chất kia nhanh nhất, tiếp sau đó là những tên đội trưởng còn lại, ngoài ra có khoảng một nửa Binh Sĩ đã xong việc, số ít còn lại vẫn đang cố gắng.

Chuyện khó xử ở đây là thực lực của những đứa trẻ kia còn quá yếu, không cách nào loại bỏ được thứ này ra, nếu hiện tại cứ để chúng phát triển như vậy thì có xu hướng ăn mòn Đấu Khí Căn Nguyên, bởi lẽ đó, những Binh Sĩ phải chia nhau ra hỗ trợ, vô tình làm giảm rất nhiều Đấu Khí ít ỏi còn lại.

Tình thế bắt buộc, dù họ không muốn cũng không cách nào làm trái được, chỉ có thể làm tận lực và cầu nguyện mà thôi.

Hàn Hạo không tham gia vào đội ngũ hỗ trợ này, hắn cần phải giữ thực lực để làm quân bài chủ chốt nhất, không một phút giây nào được phép lơi lỏng.

Đứng ngây người một hồi, Hàn Hạo quyết định một lần nữa ngồi xuống tu luyện. Thực lực của hắn cao, nếu cẩn thận vẫn có thể miễn cưỡng tu luyện được, chỉ có điều tốc độ chỉ bằng một phần trăm bình thường, nhưng hiện tại tình thế cấp bách, dù là muỗi thì cũng là thịt.

Lại qua một lúc lâu nữa, dưới tốc độ khôi phục khủng khiếp của Quả Trong Suốt, Đại Thiên dần dần tỉnh táo lại.

Hai mắt mở ra ngơ ngác nhìn xung quanh, Đại Thiên không biết chuyện gì đang xảy ra cả.

Kiểm tra thân thể mình một chút, cơ thể có thể miễn cưỡng hoạt động được. Thật sự, Đại Thiên chịu nặng nhất cũng chỉ là hai lần bị Tứ Giai Yêu Thú toàn lực tấn công, còn những lần bị đàn trâu xung kích, căn bản là không thương tổn đến chỗ yếu hại.

Thương thế nhưu vậy, so với ngày xưa kém hơn nhiều lắm, chỉ cần chờ thêm nửa tháng nữa là Đại Thiên sẽ khôi phục lại bình thường.
Cảm nhận bên trong thân thể có một cỗ năng lượng không ngừng ăn mòn, Đại Thiên khó chịu nhíu mày lại. Thứ này khiến hắn cảm giác bản thân bị tùy ý đùa bỡn, vô cùng khó chịu.

Tuy trong lòng muốn đem thứ này loại bỏ, nhưng chỉ có Đấu Khí là hắn có thể vận dụng tùy ý, mà Đấu Khí thì còn chưa kịp chạm vào thứ kia đã bị ăn mòn không còn gì cả, căn bản là vô dụng.

Mọi việc hiện tại cũng chỉ có thể trông cậy vào những cỗ năng lượng tự do kia rồi.

Nhưng Đại Thiên cũng rất bất ngờ với nguồn năng lượng nóng rực nọ. Cảm giác từ thứ này Đại Thiên rất quen thuộc, nó vô cùng gần gũi với Đại Viêm, nhưng vấn đề là nó truyền vào cơ thể hắn lúc nào. Nghĩ mãi cũng không ra, Đại Thiên dứt khoát không nghĩ nữa.

Thân thể khó cử động, Đại Thiên dứt khoát nằm im ở đó, vận hành Đấu Khí hấp thu năng lượng từ Quả Trong Suốt kia, dù sao năng lượng này cũng quá ôn hòa, không có bao nhiêu tác dụng kiềm chế thứ kia, tốt nhất là tận dụng nó để đẩy mạnh tốc độ hồi phục thì tốt hơn. Đại Thiên cũng không dám hấp thụ Đấu Khí bên ngoài để chữa thương được nữa.

Hiện tại Đại Thiên khá vui mừng vì lần tham lam đó, nhờ vậy, mạng sống của hắn được kéo lại hai lần kỳ tích.

Thời gian lại tiếp tục trôi qua, dần đến giữa khuya, Cương Nhân cũng đã dần bình thường lại gần hết, chỉ còn số ít đứa trẻ còn đang được Binh Sĩ hỗ trợ, nhưng cũng rất nhanh là xong rồi.

Cảm nhận thực lực tiêu hao trầm trọng, trên gương mặt những binh sĩ này đều toát lên vẻ lo lắng.

Đột nhiên, một cỗ áp lực vô cùng khủng khiếp ép thẳng vào bọn họ, những đứa trẻ dưới áp lực này trực tiếp bị ép nằm rạp xuống đất, những Binh Sĩ thì khá hơn một chút, nhưng cũng bị ép đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

Mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Hàn Hạo đã nghiêm giọng quát lớn

“Tất cả cẩn thận, có kẻ địch tấn công.” Dứt lời, Hàn Hạo gượng đẩy lùi thứ áp lực này, chỉ có điều không thành công. Thử vài lần không được, hắn lại tiếp tục quát

“Kẻ địch lần này chỉ sợ có Ngũ Giai Yêu Thú.”

Tất cả Cương Nhân nghe xong lập tức biến sắc, ai nấy bàng hoàng nhìn nhau.

Một Ngũ Giai Yêu Thú, hoàn toàn đủ sức đem bọn họ tiêu diệt dễ dàng. Tam Giai Yêu Thú miễn cưỡng vẫn có thể chịu được Tứ Giai một chút.

Nhưng lên Ngũ Giai lại là một cảnh giới hoàn toàn khác, không phải Tứ Giai có thể so sánh. Ngũ Giai Yêu Thú đã nửa bước trở thành Ma Thú, lực lượng cùng tốc độ vô cùng mạnh mẽ, trí thông minh lại không thua kém gì con người.

Cương Tộc thực lực vi tôn, đứng trước thực lực áp đảo tuyệt đối, mọi người đứng trước xu thế tinh thần sụp đổ. Thấy tình hình dần trở nên nghiêm trọng, Hàn Hạo vội vàng quát lớn

“Mọi người bình tĩnh lại, đối phương nếu muốn tấn công đã sớm tấn công rồi, có lẽ chúng cũng kiêng kị thứ tạp chất kỳ lạ kia. Cố gắng chịu đựng áp lực chờ xem mọi thứ thế nào rồi nói.”

Cương Nhân nghe xong, với bản năng cầu sống, bọn họ dần dần nổi lên một tia hi vọng, tất cả cố gắng gượng chống, cầu nguyện.

Tình hình đúng như Hàn Hạo đã nói, nhưng hắn cũng không rõ đối phương có dám liều mạng tấn công hay không, hay nói đúng hơn là thứ tạp chất kia có đủ khả năng ngăn cản Ngũ Giai Yêu Thú không. Những người khác có thể cầu nguyện hi vọng, nhưng Hàn Hạo không có khả năng đó.“Mọi người mau tụ lại cùng một chỗ, hợp lực chống đỡ áp lực, không nên tách ra như vậy” Hàn Hạo tiếp tục quát lớn ra lệnh.

Dứt lời, hắn lao nhanh đến nắm hai đứa trẻ vô lực nằm gục dưới đất, sau đó đến sát bên cạnh Đại Thiên, lấy nơi này làm điểm tập trung.

Binh Sĩ thấy vậy cũng vội vàng làm theo, mỗi người cứu giúp một đứa trẻ, sau đó nhanh chóng hội hợp lại.

Bọn họ vừa tập trung lại đó, hợp lực lại một cái, dị biến bất ngờ xảy ra. Áp lực khủng khiếp từ Ngũ Giai Yêu Thú đột nhiên bị đánh bật. Mọi người còn đang ngơ ngác thì Hàn Hạo lại kinh ngạc nhìn Đại Thiên.

Người khác không rõ chuyện gì, nhưng hắn thì rất rõ, vừa rồi, từ trong cơ thể Đại Thiên phát ra một khí thế của Lục Giai Ma Thú, đem áp lực kia đánh bay đi rồi.

Mà Đại Thiên hiện tại cũng vô cùng bất đắc dĩ, vừa rồi áp lực ép hắn đến thở cũng khó, đột nhiên, cỗ năng lượng mà Đại Viêm để lại dường như bị khiêu khích, cắn trả lại thứ áp lực kia, vô tình giải cứu Đại Thiên trong cơn nguy khốn.

Nhưng việc tốt đi đôi với việc xấu, cỗ năng lượng này dồn sức phản kích, giảm bớt một đối thủ chủ lực chống đỡ tạp chất ăn mòn kia. Chỉ còn duy nhất Lôi Điện còn chống đỡ.

Nhưng cái thứ Lôi Điện này rất lười, căn bản là không động đến nó thì nó cũng chẳng thèm quan tâm làm gì, dù Đại Thiên có thể điều động nó, nhưng vô cùng có hạn. Bởi vậy, thứ năng lượng kia lập tức lao tới ăn mòn Đấu Khí Căn Nguyên.

Cũng may, Đại Thiên đã liên kết Lôi Điện và Đấu Khí Căn Nguyên lại, nhờ vậy cũng có thể miễn cưỡng nhờ cái thứ ương bướng kia bảo vệ giúp.

Nhưng Lôi Điện vẫn chẳng thèm tiêu diệt thứ kia, tình trạng trong cơ thể Đại Thiên lâm vào giằng co. Hắn cũng mặc kệ chẳng thèm quan tâm nữa, cố gắng đẩy nhanh tốc độ tu luyện, được đến đâu hay đến đó. Mà với ánh mắt kinh ngạc của Hàn Hạo, Đại Thiên cũng không hề hay biết.

Những Cương Nhân khác không biết thật giả như thế nào, còn nghĩ là quyết sách của Hàn Hạo chính xác, ngay cả Phục Ân cũng nghĩ như vậy. Tất cả đồng loạt dùng một ánh mắt kính nể cùng tin phục về phía thủ lĩnh của mình.

Hàn Hạo cảm nhận được liền trở nên vô cùng khó chịu, thứ này căn bản không phải là hắn làm. Đáng lẽ bình thường, Hàn Hạo phải lập tức chối bỏ ngay, nhưng hiện tại tình hình nguy hiểm, dùng thứ này để động viên mọi người một chút cũng tốt.

Mà bên ngoài, giấu trong bóng đêm sâu thẳm, một con trâu khổng lồ hai mắt kinh ngạc nhìn về phía nơi Cương Nhân trú ẩn.

Con trâu này toàn thân đen nhánh, bốn chân như từng cây cột trụ khổng lồ, cặp sừng không nhỏ hơn gốc cây chút nào. Thân của nó cao ít nhất mười mét, trông không khác gì một tòa núi nhỏ, nếu không phải trời tối thì khu rừng này còn chưa đủ để che khuất nó.

Cảm nhận được hơi thở của Lục Giai Ma Thú khiến nó vô cùng kiêng kị, nhưng ngay sau đó, nó lại tiếp tục dùng áp lực đè ép đối thủ. Hơi thở khủng bố kia chỉ vừa lóe lên rồi biến mất, khiến nó vô cùng nghi ngờ.

Nhưng lại một lần nữa, áp lực bị đánh bật bởi hơi thở kia, sau đó lại biến mất. Con trâu không cam lòng, liên tục dùng áp lực đè nặng lên.

Những con người kia, nó nhất định phải giết, nếu thật sự có Lục Giai Ma Thú, nó sẽ sợ hãi mà tạm lui, nhưng hiện tại thật thật giả giả, nó vô cùng không cam lòng dừng lại.

Giằng co một hồi, con trâu cũng không thèm thử nữa, vốn lúc đầu nó còn do dự cảm giác khó chịu tỏa ra từ thân cây kia nên dùng áp lực bức ép Cương Nhân ra ngoài. Nhưng hiện tại cách đó không còn dùng được nên nó cũng không thèm nghĩ nhiều nữa, bốn chân chuyển động, cả người lao vút về phía trước.

Hiệu quả của cú xung kích này không phải là Tứ Giai Yêu Thú có thể so sánh được.

Những thân cây ngăn cản nó trực tiếp bị húc văng về phía trước, cây này chồng lấn lên cây kia, đến điểm cuối, một loạt cây này trực tiếp đè thẳng lên tán cây mà Cương Nhân đang trốn.

Sức nặng khủng khiếp đè những tán lá sát đầu bọn họ, chỉ cần một chút nữa, Cương Nhân có thể phải lâm vào tình trạng bị đè bẹp mà chết rồi.

Cố gắng giữ bình tĩnh, Cương Nhân chuẩn bị ứng phó tình thế sắp đến.

Mà con Ngũ Giai Yêu Thú kia rất nhanh đã tiếp cận khu vực này.

Xung quanh thân thể của nó bao trùm bởi một lớp màng Yêu Khí màu đen quỷ dị, thậm chí còn đen hơn cả màu đen của ban đêm, tựa như một hố đen kỳ lạ, vô cùng đáng sợ.

Chỉ có điều, vừa vào khu vực cách thân cây này ba mươi mét, khí thế mà nó tỏa ra đột nhiên kỳ lạ thu nhỏ lại, dù rất ít, nhưng việc này vẫn cứ liên tục tiếp diễn.

Cương Nhân thì kinh ngạc, còn con Yêu Thú kia thì hai mắt vô cùng sợ hãi nhìn thân cây đang đứng sừng sững kia.

Hai mắt trở nên kiên định, nó chẳng những không dừng lại mà còn đẩy mạnh tốc độ xông lên, Yêu Khí tỏa ra xung quanh cũng tăng mạnh lên rất nhiều.

Cặp sừng khổng lồ rất nhanh liền đâm mạnh vào thân cây.

........................................................................................................

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau