UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Trâu rừng

Đàn trâu rừng tấn công rất có trật tự cùng phối hợp, hơn nữa thực lực của chúng toàn là Nhị Giai trở lên, đa số vẫn là Tam Giai, nhất thời đem bên phe Hàn Hạo đánh cho không cách nào phản kích.

Nếu không phải những Binh Sĩ kia phối hợp làm trận phòng tuyến quá chặt chẽ thì đã sớm bị chúng tiêu diệt rồi. Mà có vẻ như sau lần trước, Cương Tộc cảm giác độ nguy hiểm quá cao, nên lần này trong nhóm của Hàn Hạo có tới hơn một trăm Binh Sĩ.

Ở trong quân đội, phối hợp là yếu tố tạo nên thắng lợi quyết định, hiện tại số lượng Binh Sĩ tăng gấp đôi, sức chiến đấu tuyệt đối tăng mạnh hơn rất nhiều.

Những Binh Sĩ đánh có tiến có thủ, những đứa bé non nớt lúc trước sau thời gian dài lịch luyện cũng trở nên thành thục hơn rất nhiều, tuy số lượng giảm đi, nhưng mỗi người còn lại đều trưởng thành tinh nhuệ. Dù không trực tiếp chiến đấu, chỉ đứng phía sau hỗ trợ cũng phát huy rất tốt khả năng của mình, không rời rạc sợ sệt như lúc trước bị Dã Man Nhân tập kích ở ngôi làng.

Những đứa bé này có không ít đạt đến cảnh giới Chiến Sĩ Đỉnh Phong, so với Đại Thiên cũng không hề kém một chút nào, vả lại Đại Thiên do trong người còn bị thương nên thực lực chỉ có Chiến Sĩ Cao Giai, nếu không có năng lượng Lôi Điện thì thực lực tổng thể của Đại Thiên chưa chắc hơn được những người này.

Bên này phòng thủ phối hợp rất tốt, nếu là ở một nơi nhỏ hẹp thì hoàn toàn có thể đem đàn trâu rừng này mài chết. Chỉ có điều nơi này là một bãi đất trống khá rộng, chỉ có lác đác vài gốc cây lớn, còn lại đều là cỏ.

Đàn trâu liên tục chạy vòng vòng bao vây lấy đối thủ, đồng thời cũng từ đó lấy đà xung kích. Cứ một chốc, đàn trâu lại tách ra một số con, mạnh mẽ húc vào tuyến phòng ngự của Cương Nhân.

Binh Sĩ là những người chịu trách nhiệm phòng thủ chính, khác với lúc trước, trên tay những Binh Sĩ này còn thêm một tấm khiên lớn, đủ che kín cả người.

Khiên được trực tiếp cắm xuống đất, cứng rắn đỡ từng cú húc mạnh mẽ của đàn trâu. Khiên này cũng xem như là chất lượng rất tốt, tuy liên tục chịu lực tấn công lớn nhưng vẫn miễn cưỡng có thể chịu đựng được.

Cứ sau mỗi cú va chạm vào nhau lại vang lên từng tiếng vang lớn, nghe vào tai vô cùng khó chịu. Từng cặp sừng của đàn trâu cũng không phải ngồi không, tuy không thể húc vỡ những tấm khiên kia, nhưng không ít tấm khiên đã bị đâm thủng loang lổ, sức phòng ngự càng lúc càng yếu.

Cứ tiếp tục bị động như vậy, thì dù tấm khiên có vững chắc đến mấy thì Binh Sĩ cũng dần dần cạn kiệt sức lực, thua là điều chắc chắn.

Bên phía Cương Nhân cũng liên tục tìm cách phản kích lại, cứ tìm thấy sơ hở liền vội vàng tấn công. Nhưng đàn trâu phối hợp rất tốt, chỉ cần một nhóm xông vào húc, thì ngay sau đó có một nhóm tiếp tục nối đuôi theo, vừa nối liền đợt tấn công, vừa yểm hộ đồng bạn lui lại, Binh Sĩ chỉ vừa định phản công liền phải quay trở về trạng thái phòng thủ, quả thật khó khăn vô cùng.

Nhưng bên đàn trâu thể lực cũng không phải vô tận, rồi sẽ có lúc bọn chúng kiệt sức, vấn đề là bên nào kiệt sức trước, mà tình thế trước mắt thì có vẻ như phía Cương Nhân vô cùng bất lợi.

Mà cái cách chiến đấu cùng phối hợp này, cũng chỉ có thể là do Hàn Hạo chỉ huy. Hàn Hạo chú trọng vào ổn trọng cùng phối hợp, tìm cách chiến thắng ít tiêu hao nhất. Nếu đây là do Triệu Cẩm Phàm dẫn đội thì tuyệt đối kết quả sẽ khác, bên phía Cương Nhân sẽ tổ chức mạnh mẽ phản công, tuy có thương vong nhưng kết quả sẽ nhanh hơn rất nhiều.

Hiện tại chiến cục chỉ có thể lâm vào giằng co.

Thấy nhóm người Đại Thiên đến, cả đàn trâu cùng nhóm người Hàn Hạo đều vô cùng kinh ngạc.

Bên phía Hàn Hạo thì cảm thấy vô cùng lo lắng, bởi vì nhóm người cứu viện này số lượng quá ít, thực lực cũng chỉ là Chiến Sư, chỉ sợ gây không được bao nhiêu tác dụng, ngược lại kéo theo vài mạng đi cùng.

Về phía đàn trâu thì số lượng nhiều lắm, ít nhất cũng phải hơn bốn trăm con, nhìn từ xa chỉ thấy đông nghìn nghịt toàn trâu và trâu, tựa như một tấm thảm đen khổng lồ. Đối với nhóm người đột ngột xuất hiện này, bọn chúng chỉ hơi thoáng kinh ngạc một chút liền ổn định lại.

Ngay sau đó, một con trâu thân hình khổng lồ, với cặp sừng to vững chắc bước ra. Theo một tiếng rít lên của con trâu này, vài chục con trâu tách ra khỏi đàn, hướng về nhóm người Đại Thiên lấy đà chạy nhanh húc tới.

Đại Thiên chân tay vẫn bị xích, tuy Cương Nhân đối với tù nhân dùng sợi dây xích khá dài, đủ để tù nhân hoạt động dễ dàng, có lẽ điều này là để thuận tiện khai khoáng, nhưng vào lúc cần sự linh hoạt cao này thì dù sợi dây xích dài cũng khiến Đại Thiên cảm thấy vướng víu khó chịu vô cùng.

Bị sợi dây xích hạn chế, Đại Thiên cũng không dám trực tiếp xung phong đối diện với đàn trâu, vội vàng lùi lại phía sau những Binh Sĩ, chờ đợi thời cơ tấn công.

Những Binh Sĩ này ánh mắt nhìn Đại Thiên, sau đó trao đổi với nhau một chút, có lẽ là sợ Đại Thiên thừa cơ hội trốn thoát. Nhưng chỉ thảo luận một lát, bọn họ hai mắt liền kiên quyết nhìn thẳng vào đàn trâu, dù sao trong Cương Tộc, mạng sống của đồng tộc quan trọng hơn, dù cho Đại Thiên có là trọng phạm đến cỡ nào thì cũng không đủ khiến bọn họ bỏ mặc sự an nguy của đồng tộc.

Đã có quyết định, tốc độ của những Binh Sĩ này đột nhiên tăng mạnh, so với tốc độ lấy đà xung kích của đàn trâu cũng không kém hơn một chút nào.

Hơn mười người đối mặt với số lượng trâu gấp mấy lần mình, tình thế quả thật có chút bất lợi, nhưng cũng không đủ sức khiến những Binh Sĩ này chùn bước.

Rất nhanh, hai bên liền tiếp cận.

Những Binh Sĩ này khắp người đột nhiên tỏa ra tràn ngập Đấu Khí, Đấu Khí hình thành một mũi nhọn trước người, theo thân thể của họ va chạm mạnh vào đàn trâu.

Nhưng họ cũng không dám dùng thân thể của mình so độ cứng với cặp sừng kia, trước khi va chạm, từng người đã hơi lách mình một chút, dùng vũ khí trong tay ngăn cản lại sừng trâu, sau đó dùng mũi nhọn Đấu Khí đâm thẳng vào người đối thủ.

Có những Binh Sĩ thuận lợi tấn công, nhưng cũng có vài người bị húc văng ngược trở về, nếu không phải bọn họ xiết chặt lại trận pháp thì đã sớm bị húc văng đi, sau đó tùy ý đàn trâu giày xéo rồi.Mà một số con trâu trực tiếp vượt qua những Binh Sĩ này, hướng về phía Đại Thiên đánh tới.

Hai mắt nhìn chăm chăm vào những con trâu, dường như khóa chặt lại bọn chúng, Đại Thiên cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của đối thủ, tìm kiếm mục tiêu dễ ra tay nhất.

Ngay khi sắp va chạm với một con trâu, Đại Thiên nhẹ nhàng lách người di chuyển né tránh, hai tay vẫn giương ra ở chỗ cũ, theo con trâu lao nhanh về phía trước, sợi dây xích cuốn ngang cổ nó, trực tiếp kéo Đại Thiên mạnh theo về phía trước.

Cảm nhận thân thể do con trâu chạy quá nhanh mà bay lơ lửng trên không, Đại Thiên cố gắng trở người lại, hai chân cuốn chặt lấy thân người của nó, cả người dán chặt vào.

Con trâu cảm nhận được kẻ đáng ghét vừa rồi đột ngột né tránh, sau đó bám sát vào trên thân của mình. Bản tính hoang dại của nó trỗi dậy, thân người khổng lồ đang phóng về phía trước đột nhiên dừng bặt lại.

Đại Thiên bị cú dừng này suýt chút nữa theo quán tính bị hất văng xuống đất. Trong lòng kinh hoảng, hai tay của Đại Thiên bắt chéo lại cho sợi xích xiết chặt lấy cổ của con trâu, hai chân cũng cố cuộn chặt lại, miễn cưỡng có thể qua được một ải này.

Nhưng dây xích xiết chặt khiến con trâu khó thở, càng khiến nó trở nên nổi điên lên. Hai mắt biến thành đỏ ngầu, con trâu nổi điên chạy loạn, vừa chạy vừa nhảy dựng lên giật ngược lại, cố gắng hất văng Đại Thiên xuống đất.

Dù vậy, Đại Thiên vẫn quyết tâm bám chắc, một chút cũng không dám thả lỏng, toàn tâm toàn ý dốc sức chịu đựng.

Lần này Đại Thiên bám vào con trâu cũng không có ý định làm ra phản công gì, chỉ đơn giản là tìm cơ hội mà thôi.

Sở dĩ phải làm như vậy là do thực lực của Đại Thiên còn yếu, hơn nữa lại không biết cách phối hợp với những Binh Sĩ kia, bởi thế nên Đại Thiên cũng chỉ có thể tạo một con đường riêng cho mình, mà cơ hội này chỉ có thể kiếm từ đàn trâu mà ra.

Nhưng chỉ riêng việc đối phó với con trâu trước mắt cũng đã khó khăn rồi, nói chi đến việc tìm ra cơ hội phản công.

Nếu Đại Thiên thật sự muốn thoát khỏi con trâu này cũng không hề khó một chút nào, chỉ cần dùng năng lượng lôi điện làm tê dại nó là thoát được.

Chỉ có điều nếu làm như vậy, đàn trâu chạy phía sau sẽ húc tới, Đại Thiên không đủ tự tin bản thân có đủ khả năng để chống lại bọn nó. Bởi vậy đã trot phóng lao, cũng chỉ có thể liều mạng theo lao.

Đàn trâu sau khi xung kích vào nhóm Binh Sĩ đi cùng Đại Thiên cũng không dừng lại mà tiếp tục chạy đi. Bọn chúng chạy thẳng về phía trước một khoảng xa, sau đó mới vòng ngược lại, tiếp tục lấy đà xung kích.

Cũng nhờ đàn trâu liên tục chạy về phía trước, kéo theo con trâu mà Đại Thiên đang bám vào cũng không dám dừng lại, bất đắc dĩ bị cuốn chạy theo, áp lực của Đại Thiên nhờ vậy giảm xuống rất nhiều.
Chỉ có điều những Binh Sĩ kia cũng không lạc quan được như thế. Trận xung kích vừa rồi, bọn họ là những người chịu tấn công trực tiếp, tuy thực lực của họ cùng đàn trâu ngang nhau, nhưng chịu một đòn sở trường cũng không dễ chịu chút nào.

Cố gắng lắm mới qua được một đợt tấn công, hiện tại lại tiếp tục một lần nữa, bọn họ có chút không kịp thích ứng, trong lúc nhất thời dù có muốn củng cố lại đội hình để phòng ngự cũng có chút không kịp, vừa rồi có vài người bị đàn trâu kéo đi một khoảng khá xa, nhưng dù sao thì cũng chỉ có thể cắn răng cố gắng kiên trì vượt qua.

Đại Thiên ở trên lưng trâu nhìn đám Binh Sĩ hoảng loạn tập hợp, trong lòng gấp không thể chịu được. Dù sao thì thực lực của Đại Thiên còn yếu, cơ hội chuyển đổi tình thế chủ yếu vẫn nằm trên người những Binh Sĩ này.

Ngẫm nghĩ một chút, Đại Thiên dự định giết từng con trâu, cản được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Mục tiêu đầu tiên là con trâu mà hắn đang cưỡi, Đại Thiên cả người không kìm giữ một chút nào, dốc sức phát tán ra Đấu Khí cùng lôi điện, dù không thể lập tức giết chết nó thì cũng không để cho nó dễ chịu được.

Đấu Khí bao bọc lấy Lôi Điện, mạnh mẽ tiến vào người con trâu. Đại Thiên ngay khi vừa phát chiêu, lập tức nhanh chóng thả lỏng tay, gỡ xích ra khỏi cổ nó, sau đó vừa mượn lực hất văng của con trâu, đồng thời bật nhảy đi, dự định tiếp tục bám vào một con trâu khác.

Đàn trâu đang xung kích tập thể, Đại Thiên tùy ý nhảy bừa cũng có thể bám vào một con khác, dù vậy, tuy đã né tránh đi cặp sừng của chúng thì Đại Thiên vẫn bị lực húc từ con trâu gây chấn động trong thân thể không nhẹ.

Cắn răng chịu đựng, Đại Thiên miễn cưỡng có thể bám chặt vào một con khác. Cũng không chần chờ bao lâu, Đại Thiên vội vàng phóng xuất lôi điện, ngay khi con trâu vừa tê dại, Đại Thiên lập tức tiếp tục nhảy đi.

Nhưng lần này cũng không thuận lợi như lần trước, đàn trâu đột nhiên hỗn loạn chạy tứ tung, xô đẩy lẫn nhau, tình cảnh quả thật không thể lường trước được.

Hơi kinh ngạc một chút, Đại Thiên vẫn cố bám được vào một con trâu khác. Con trâu này chắc có lẽ do tình hình quá hỗn loạn nên cũng không thèm để ý đến Đại Thiên, ra sức chạy ra hướng khác.

Thoáng ổn định lại thân thể, Đại Thiên khó hiểu nhìn lại phía sau. Nhìn thấy rõ rồi thì Đại Thiên mới giật mình, trong lòng vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Thì ra vừa nãy ngay con trâu đầu tiên bị Đại Thiên làm tê dại nên đã khựng lại ngã ra một bên. Đàn trâu đang theo xu hướng lao lên, đột nhiên bị biến cố này làm thay đổi hoàn toàn. Con trâu đẩy ngã một số đồng bạn gần đó, tiếp theo một hiệu ứng cánh bướm được tạo ra, đàn trâu bị xô ngã hàng loạt, những con trâu phía sau không kịp dừng lại cũng bị vấp phải đồng bạn mà ngã xuống.

Những con trâu té lúc đầu thì bị đồng bạn giẫm đạp đè lên, không có sức gượng dậy được.

Nhìn tình cảnh này, không chỉ Đại Thiên mà những Binh Sĩ đi cùng hắn, nhóm người Hàn Hạo cùng đàn trâu bên kia cũng vô cùng kinh ngạc, trong một chốc không kịp thích ứng mọi chuyện.

Nhóm Binh Sĩ đi cùng Đại Thiên xem như là phản ứng nhanh nhất. Lúc nãy bọn họ hoàn toàn ở thế bị động, hiện tại cơ hội đã đến, bọn họ cũng không muốn dễ dàng bỏ qua như vậy.

Nhìn nhau một chút, những Binh Sĩ này đồng loạt dùng tốc độ nhanh nhất phóng về phía trước, dự định thừa dịp đối phương suy yếu mà đoạt mạng.

Tình hình chuyển biến về hướng có lợi cho Cương Nhân. Nhưng Đại Thiên thì vẫn không khá hơn chút nào.

Tình cảnh hỗn loạn khiến Đại Thiên không cách nào thoát ra được, cho dù bám vào một con trâu rồi thì cũng không khá hơn được một chút nào. Dù sao con trâu vẫn nằm trong phạm vi hỗn loạn, nếu như nó bị húc ngã thì nó cùng Đại Thiên sẽ đồng loạt ngã ra đất.

Con trâu còn dễ nói, nhưng Đại Thiên nếu gặp chuyện này thì xem như xong rồi. Mỗi con trâu nặng ít nhất vài trăm kí, nói thế nào thì Đại Thiên cũng không thể tin tưởng mình bị vài con như vậy giẫm đạp cùng đè lên, chỉ sợ dù sống cũng không lành lặn nổi.

Qua một lát, dù con trâu cố gắng chạy né tránh nhưng chuyện xấu vẫn xảy ra. Một con trâu khác lâm vào tình trạng hoảng loạn húc vào người con trâu này, đem Đại Thiên trên lưng cũng đồng thời hất văng ra xa.

Nặng nề ngã đè lên một con trâu bị húc ngã, nén cảm giác khó chịu, Đại Thiên cố gắng gượng dậy.

Vừa thoáng tỉnh táo lại, Đại Thiên hoảng sợ thấy một con trâu đang nổi điên lên chạy về phía mình. Vội vàng lách người né tránh, chỉ có điều cú hất văng vừa rồi không nhẹ, hơn nữa lại có chút hoảng loạn khiến Đại Thiên phản ứng hơi chậm, mắt thấy con trâu kia đến gần bên cạnh, hắn nhất thời không biết làm thế nào, chỉ có thể toàn lực vận Đấu Khí bảo vệ thân thể, sẵn sàng đối mặt với một kích này.

Bỗng nhiên, Đại Thiên cảm thấy dưới chân hơi chuyển động, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì lại bị hất văng lên trời. Nhìn xuống phía dưới, thì ra con trâu mà Đại Thiên ngã lên lúc này đột ngột đứng dậy, chỉ có điều nó vừa hất Đại Thiên đi liền bị con trâu nổi điên kia húc vào người, cả hai đồng thời ngã lăn ra đất, đè trúng vài con trâu đang chạy gần đó.

Một ải này xem như miễn cưỡng có thể vượt qua rồi. Chỉ có điều chưa kịp đợi Đại Thiên hồi tỉnh lại, phía trước lại có một con trâu nổi điên lao tới, nhằm thẳng về hướng Đại Thiên. Tốc độ này chỉ sợ hắn còn chưa kịp rơi xuống đất đã bị cặp sừng kia xuyên thủng.

........................................................................................................

Chương 62: Gây rối

Đang lơ lửng giữa không trung, Đại Thiên không cách nào mượn lực né tránh, dù là xoay chuyển thân thể cũng chỉ có thể di chuyển một đoạn rất ngắn, còn việc vận dụng Đấu Khí để di chuyển, Đại Thiên hiện tại còn làm không được. Bởi vậy, Đại Thiên chỉ có thể bất lực nhìn con trâu lao về phía mình.

Cuộn tròn người lại che những bộ vị yếu hại, Đấu Khí cùng Lôi Điện toàn bộ đều dùng hết, Đại Thiên quyết định cứng rắn chịu đựng một ải này.

Tốc độ của con trâu rất nhanh, chỉ chớp mắt liền lao đến bên cạnh Đại Thiên, sau đó mạnh mẽ đâm vào người đối phương.

Đại Thiên dốc sức né tránh cặp sừng nhọn kia, nhưng thân thể vẫn bị nặng nề húc một cái. Cũng không để thân thể tùy ý bị húc bay, Đại Thiên vội vàng giơ hai tay chụp lấy một sừng của con trâu, mượn lực từ đó cố định lại thân thể.

Con trâu húc xong vẫn điên cuồng chạy loạn. Cảm nhận được sức nặng không cân xứng ở đầu, con trâu khó chịu rít lên, đầu của nó xoay lắc từng vòng, tìm mọi cách bức Đại Thiên rơi khỏi người nó.

Theo từng hành động phản kháng của con trâu, Đại Thiên hết bị đập xuống đất lại bị kéo lê đi, nhẹ nhất là bị kéo bay lơ lửng giữa không trung, nhưng dù khó khăn cỡ nào, hai tay của hắn vẫn như gọng kìm, giữ chặt lấy cái sừng trâu.

Sau một cú đập mạnh xuống đất, Đại Thiên tiếp tục bị kéo bay lơ lửng. Chớp cơ hội này, Đại Thiên nhẹ nhàng chuyển người, hai chân bám chặt vào cổ đối phương, sau đó ngồi thẳng vào cổ nó, hai tay giữ chặt hai cái sừng trâu.

Con trâu càng điên cuồng hơn nữa, ra sức vùng vẫy cái đầu, nhưng tình cảnh hỗn loạn ở đây khiến nó không thể ngừng chạy được, trái tránh phải tránh, bốn chân vẫn không ngừng chuyển động.

Những Binh Sĩ đi cùng Đại Thiên cũng nhanh chóng đến gần đàn trâu, vũ khí trong tay họ như những hung thần, không ngừng đoạt mạng những con trâu bị thương choáng váng.

Cảm giác được phe mình thất thủ, đàn trâu vội vàng chạy về phía đàn chính của mình, ý định hội hợp lại sau đó phản kích.

Con trâu mà Đại Thiên cưỡi cũng nằm trong số này.

Nhìn càng ngày càng chạy lại gần đàn trâu không lồ kia, Đại Thiên tim đều muốn rớt ra ngoài rồi, kinh hoàng cùng sợ hãi vô cùng. Con trâu hiện tại cũng chỉ nghĩ đến việc chạy, không còn rãnh sức để lo đến Đại Thiên nữa.

Nhưng dù sao thì cũng không thể xâm nhập vào đàn trâu được, trong đó có rất nhiều Tam Giai Yêu Thú, thậm chí Tứ Giai cũng có mấy con, nếu Đại Thiên vào đó, chưa chắc những con Yêu Thú mạnh mẽ đó sẽ không hi sinh con trâu mà Đại Thiên đang cưỡi để tiêu diệt Đại Thiên.

Trong lòng hoảng loạn, hai tay bất giác co rụt lại, đồng thời kéo theo hai cái sừng trâu bật ngược lại. Một kéo này trực tiếp đem đầu của con trâu lệch sang một bên, cả thân thể nó do vẫn điên cuồng chạy mà theo một cái nghiêng lệch này chạy về hướng khác.

Rít lên một cái, con trâu tức giận chạy về hướng cũ. Nhưng Đại Thiên vừa rồi đã nhìn kỹ, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ điên cuồng, cũng không vội vàng làm ra hành động phản kích gì nữa, Đại Thiên tùy ý con trâu chạy về phía đàn.

Mà những Cương Nhân khác, bao gồm nhóm người Hàn Hạo cùng với những Binh Sĩ đi cùng Đại Thiên đều kinh ngạc nhìn về một cảnh này.

Nếu Đại Thiên thực lực cao thâm thì hành động này là một hành động xông pha rất tốt, nhưng thực lực của Đại Thiên quá kém, nếu so sánh thì cũng chỉ bằng một con trâu yếu nhất, hành động này chẳng khác nào chịu chết.

Những Binh Sĩ đi cùng hắn còn đỡ, dù sao thân phận của Đại Thiên cũng còn mờ mịt, chết cũng không có gì đáng sợ, nhưng vừa rồi Đại Thiên cũng xem như là tạo một cơ hội, tuy là vô tình nhưng cũng chuẩn xác là đã cứu họ, bởi vậy những Binh Sĩ này cũng đều có ý định cứu lấy mạng sống của Đại Thiên, xem như là hoàn trả lại, hiện tại lại thấy cảnh này nên cũng có chút gấp gáp.

Còn về phần bên nhóm Hàn Hạo, hay nói chuẩn xác nhất là Hàn Hạo. Người này cương trực cứng rắn, đối với mạng sống của thuộc cấp cùng đồng tộc vô cùng xem trọng, tuy do Đại Thiên hiện tại ngoại hình thay đổi rất nhiều, Hàn Hạo không cách nào nhận ra được. Nhưng Đại Thiên là đến cùng những Binh Sĩ Cương Nhân, hơn nữa lại trong vai trò trợ giúp, với tính cách của Hàn Hạo thì dù thế nào cũng không thể để Đại Thiên dễ dàng hi sinh như vậy được.

Còn về phần những người trong nhóm của Hàn Hạo, tuy trong lòng cảm xúc không mãnh liệt như Hàn Hạo, nhưng đối với hành động giúp đỡ nãy giờ của Đại Thiên vẫn là vô cùng cảm kích, tuy là hành động này không giúp đỡ được bao nhiêu.

Bởi thế, tâm tình của những Cương Nhân ở đây đều trở nên vô cùng gấp gáp, chỉ có Đại Thiên là người trong cuộc lại càng ngày càng bình tĩnh, tựa như không có chuyện gì xảy ra, hai mắt cẩn thận quan sát những con trâu xung quanh.

Về phần đàn trâu, bọn chúng nhìn thấy một con người cưỡi trên lưng đồng tộc của chúng thì đã vô cùng tức giận rồi, đã vậy con người này lại dám theo sát xông về phía bọn chúng, nếu không phải nhóm người Hàn Hạo vì hành động của Đại Thiên mà sĩ khí tăng cao, điên cuồng tấn công hơn thì bọn chúng đã chia ra một số tiêu diệt Đại Thiên rồi.

Tuy là không thể điều động đàn để tiêu diệt Đại Thiên được, nhưng những con trâu đạt Tứ Giai Yêu Thú kia ánh mắt nhìn Đại Thiên bao hàm âm trầm cùng bất thiện, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng có thể phát động thế công.

Đại Thiên cưỡi trên cổ con trâu cũng không quan tâm nhiều đến vậy. Chạy một lát, ngay khi có một con trâu đột nhiên chạy song song với hắn, Đại Thiên hai tay lại nhẹ nhàng chuyển, kéo sừng trâu qua phía con trâu đang chạy song song.

Ngay lập tức, con trâu mà hắn đang cưỡi cả người ngã nghiêng qua một bên, đụng ngã con trâu kia. Đại Thiên cũng nhân cơ hội va chạm ngắn ngủi này, dùng Đấu Khí cùng Lôi Điện làm tê dại con trâu kia, tăng hiệu quả của một đòn này.

Con trâu mà Đại Thiên cưỡi lảo đảo suýt ngã một chút, nhưng vừa nãy nó chỉ sượt qua người con trâu kia, chẳng qua là do con trâu kia đang chạy quá nhanh, lại bị Đại Thiên dùng Lôi Điện làm tê dại mới té nặng như vậy, còn con trâu này chỉ hơi choáng rồi cũng bình thường chạy tiếp.
Đại Thiên cảm nhận dưới người hơi lắc lư một chút rồi ổn định lại, khóe miệng cong lên một nụ cười đắc ý, trong nụ cười này cùng bao hàm âm trầm cùng điên cuồng, dường như là đã ra một quyết định nào đó, mà theo ánh mắt của Đại Thiên, chỉ sợ mục tiêu của lần này chính là đàn trâu.

Rất nhanh, Đại Thiên liền tiến nhập vào đàn trâu, kể từ khi húc ngã con trâu kia thì Đại Thiên cũng không hề có thêm bất kỳ hành động nào nữa, ngoan ngoãn cưỡi con trâu này tiến về đàn.

Quá trình tương đối đơn giản, chỉ có điều do Đại Thiên lần đầu chủ động cưỡi thú nên vô cùng không quen, bị con trâu làm chấn động đến mức hạ thân tê rần. Ngày trước tuy Đại Thiên có cưỡi không ít Yêu Thú rồi, nhưng căn bản là bọn chúng nương một chút nên vẫn có thể miễn cưỡng chịu được, chỉ có lần này là lần đầu tiên Đại Thiên chủ động cưỡi, hơn nữa lại thời gian dài như vậy.

Còn đang ngẫm nghĩ, con trâu đã tiến nhập vào đàn, chạy theo một nhóm đến gần những con trâu Tứ Giai kia.

Nhìn những con trâu khổng lồ kia, Đại Thiên lại một lần nữa hoảng sợ, vốn dĩ kế hoạch còn phải đợi một lát mới bắt đầu, nhưng hiện tại xem ra chỉ có thể bắt đầu sớm hơn rồi.

Chưa kịp đợi Đại Thiên làm gì, một con trâu đột nhiên chạy song song với hắn, chỉ thoáng chậm hơn một chút, nhưng cái đầu của nó ngay bên cạnh Đại Thiên.

Vừa cảm giác có chút không ổn, cặp sừng trâu kia liền mạnh mẽ quét ngang về phía Đại Thiên.

Đang trên lưng trâu, nếu buông tay né tránh thì sẽ bị rơi xuống đất, đến lúc đó rồi thì cũng không phải là một cặp sừng trâu đơn giản như vậy nữa, bởi thế, Đại Thiên cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng, tìm cách phản kích mà thôi.

Cặp sừng trâu này cũng không cho Đại Thiên bao nhiêu thời gian suy nghĩ, rất nhanh liền mạnh mẽ đánh vào người Đại Thiên.

Đại Thiên hai tay bám chặt sừng của con trâu đang cưỡi, một kích này trực tiếp đem cả người lẫn trâu đều khựng lại.

Miệng hộc ra máu, Đại Thiên nén đau đớn, tức giận giơ chân đá thẳng về phía con trâu vừa tấn công. Một kích này như đá vào vách sắt, hoàn toàn không gây được một chút tác dụng nào với con trâu kia.

Gấp gáp cùng tức giận, hai tay Đại Thiên lại một lần nữa kéo, trực tiếp đem con trâu đang cưỡi nghiêng qua húc ngã đối phương.

Con trâu cũng theo ý nguyện của Đại Thiên, húc đối phương ngã lăn xuống đất, chỉ có điều mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Đại Thiên chưa kịp nhảy khỏi vũng lầy này đã bị ngã xuống, chân bị một con trâu đè lên, nhất thời không thể nhúc nhích được.

Cảnh cũ lại một lần nữa hiện ra, chỉ có điều lúc này hoành tráng hơn lúc trước rất nhiều. Từng con trâu ngã lăn ra, sau đó đè lên đồng bạn, tiếp theo là một loạt con trâu nổi điên chạy tán loạn tứ tung.

Cố gắng nhúc nhích vài lần mà không thoát được, Đại Thiên bất đắc dĩ cũng chỉ có thể nằm im chịu trận, để tránh có chuyện ngoài ý muốn, Đại Thiên trực tiếp dùng năng lượng lôi điện, toàn lực giật bất tỉnh con trâu mà hắn cưỡi lúc nãy, việc bị đè còn có thể tìm cách thoát, chứ nếu con trâu này mà tỉnh lại, chưa biết được nó sẽ đối xử với kẻ đè đầu cưỡi cổ nó nãy giờ như thế nào.

Co người lại rúc vào người con trâu, trực tiếp dùng nó làm bia đỡ đạn, đồng thời cố gắng từng chút từng chút một rút chân ra.Hai mắt nhìn đàn trâu lâm vào hỗn loạn, Đại Thiên nở một nụ cười đắc ý. Tuy là quá trình thực hiện có chút không đúng với kế hoạch, nhưng hiệu quả vẫn là vô cùng tốt, thậm chí là vượt chỉ tiêu định ra rồi, Đại Thiên không thể không mừng thầm được.

Quá trình rút chân ra cũng có hơi lâu, trong lúc này Đại Thiên cũng không ngại châm vào một ít lửa. Cứ mỗi khi có con lạc đến gần chỗ này, Đại Thiên liền một đấm bao hàm Lôi Điện đánh vào người nó, tuy sát thương không bao nhiêu nhưng với trạng thái điên cuồng của đàn trâu thì chỉ cần hơi khựng lại cũng đã vô cùng nguy hiểm rồi.

Hỗn loạn ngày càng gia tăng, đàn trâu bắt đầu chạy tán loạn, thậm chí đã dần dần lan đến những con trâu đang xung kích nhóm người Hàn Hạo kia, tình cảnh quả thật là hoảng loạn không thể làm gì được nữa.

Mà Hàn Hạo cũng không dám ra lệnh xuất kích, ngược lại gia cố phòng thủ. Bởi vì hiện tại trạng thái của đàn trâu còn khó đối phó hơn lúc trước, tuy tấn công yếu bớt cùng dãn ra, nhưng bọn chúng chạy điên cuồng không có trật tự, nếu bất cẩn xông lên thì sẽ bị bọn chúng làm cho đội hình của bản thân rời rạc, bị chia xa nhau, tùy ý bị đàn trâu tiêu diệt.

Một bên hô quát ra lệnh cho đội ngũ, nhưng hai mắt của Hàn Hạo vẫn vô cùng lo lắng nhìn về phía đàn trâu, cố gắng tìm kiếm bóng người của Đại Thiên.

Vừa rồi mọi người chỉ thấy được Đại Thiên điều khiển con trâu gây náo loạn, sau đó liền ngã xuống đất rồi mất tung tích, mọi người không cách nào xác định được tình hình của hắn. Dù nói gì đi nữa, thì hôm nay Hàn Hạo quyết bằng mọi giá cứu được Đại Thiên, nếu không thì sau này lương tâm hắn sẽ có một bóng mờ, vô cùng cắn rứt.

Qua một lát vẫn không tìm ra được, tình cảnh thì vô cùng hỗn loạn, đàn trâu toàn bộ đều nổi điên lên, chạy húc ngã tứ tung, có không ít con trâu bị chết trong cuộc hỗn loạn này, những Binh Sĩ cũng có không ít người bị bọn chúng làm bị thương.

Bất đắc dĩ, Hàn Hạo cũng chỉ có thể chuyên tâm vào chỉnh đốn đội ngũ, còn về phần Đại Thiên, hắn cũng chỉ có thể chia ra một phần tìm kiếm, không thể quan tâm được nhiều nữa.

Những Binh Sĩ đi cùng Đại Thiên cũng không dám liều mạng tiến tới nữa, vừa thu hẹp khoảng cách vừa rút lui, ý định trước tiên trốn ra khỏi trận hỗn loạn này, sau đó mới tìm cách tiến vào tiếp viện, hiện tại tùy ý xông vào cũng chỉ là hành động thí mạng ngu ngốc mà thôi. Bọn họ cũng không có bao nhiêu cảm tình với Đại Thiên, tuy là hơi có chút khó chịu nhưng cũng chỉ là một chút rồi thôi.

Những con trâu Tứ Giai đầu đàn rít lên giận dữ, tìm mọi cách trấn an lại đàn của mình. Qua một lát vẫn không có tác dụng gì, dù sao phạm vi hỗn loạn thật sự quá lớn, vừa ổn định được nơi này thì nơi khác lại mang hỗn loạn đến.

Quá tức giận, những con đầu đàn này trực tiếp húc một đường, đánh ngã toàn bộ sinh vật cản đường nó, đồng thời tán phát ra khí thế mãnh liệt.

Bọn chúng hiện tại cũng bất chấp rồi, thà làm vậy hi sinh một ít còn đỡ hơn nếu tiếp tục hỗn loạn thì toàn bộ chết sạch.

Lại qua một lúc nữa, những con trâu Tam Giai thực lực cao hơn, sức trấn định cũng tốt hơn, bởi thế chúng là những con tỉnh táo lại đầu tiên. Vừa tỉnh lại tuy là còn vô cùng hoang mang hoảng loạn, nhưng thấy những con trâu đầu đàn kia, chúng dường như có chỗ dựa tinh thần vững chắc, mừng rỡ cùng kiên định đuổi theo.

Rất nhanh, vài đàn trâu được những con trâu đầu đàn tập hợp lại bắt đầu vào trạng thái ổn định.

Hàn Hạo nhìn thế cục dần dần ổn định, vội vàng quát cho toàn đội lui lại, lấy Binh Sĩ đoạn hậu, những đứa bé kia nhanh chóng lui lại trước tiên.

Những đứa bé này gặp tình cảnh như vậy cũng không ít rồi nên cũng không hề do dự chút nào, chỉnh tề trật tự nhanh chóng lui về phía sau.

Thời cơ an bình rất ngắn ngủi, chỉ một chốc nữa, sau khi ổn định xong, đàn trâu có lẽ lại một lần nữa tấn công, đến lúc đó thì cho dù có muốn trốn cũng không trốn được nữa. Bởi vậy, bất kể là Binh Sĩ hay những đứa bé đó đều nhanh chóng bỏ trốn, tận dụng toàn bộ cơ hội hiện có, tuyệt đối không dám bỏ qua.

Về phần Đại Thiên, hiện tại hắn càng ngày càng cảm giác không ổn rồi. Cục diện dần ổn định lại, nhưng con trâu đè lên chân hắn quá nặng, đến hiện tại vẫn không cách nào rút ra được, nếu cứ tiếp tục như vậy, qua một lát nữa, chỉ sợ Đại Thiên liền bị cả trăm con trâu xé nát trả thù rồi.

Trong lòng quýnh lên, Đại Thiên dùng toàn bộ Đấu Khí, kéo, rút, thậm chí đánh thẳng vào người con trâu thì hiệu quả vẫn không tốt bao nhiêu.

Cả hai chân của Đại Thiên đều bị đè gần hết, nãy giờ dù cố gắng thì vẫn bị đè từ phần đầu gối xuống bàn chân, không thể nào nhất thời rút ra được. Những con trâu này nào phải nặng có mấy trăm kí, chỉ sợ nặng mấy tấn là ít, nếu không Đại Thiên cũng không chật vật như vậy.

Còn đang cố gắng xoay sở, đột nhiên Đại Thiên cảm thấy xung quanh tối sầm lại, từng hơi thở phì phò mạnh mẽ phả vào người hắn. Đại Thiên lạnh cả sóng lưng, cả người khựng lại, chậm rãi ngước mặt nhìn lên phía trước.

Trước mặt hắn, một con trâu đầu đàn hai mắt đỏ ngầu, điên cuồng nhìn Đại Thiên, ánh mắt kia tràn ngập cảm xúc giận dữ cùng khát máu.

........................................................................................................

Chương 63: Thoát ?

Đối với tình hình chiến cuộc ở đây, kẻ rõ nhất không phải là Hàn Hạo, mà chính là những con trâu đầu đàn này.

Số lượng của bọn chúng khoảng năm sáu con, bởi thế nên mỗi con giữ một vị trí, áp lực cùng sự chú ý cũng nhẹ đi rất nhiều, nhờ thế mới quan sát được mọi thứ xung quanh một cách toàn diện nhất.

Hơn nữa lúc đầu Đại Thiên lao thẳng vào đàn trâu, bọn chúng đã sớm chú ý. Mọi yếu tố gộp lại khiến hành động phá rối tưởng chừng như vô ý của Đại Thiên lọt vào mắt chúng, kích phát lên sự tức giận của những con trâu mạnh mẽ này.

Sự tức giận càng lớn hơn nữa khi những kẻ thống trị này thấy thảm cảnh của đàn mình, nằm la liệt trên đất, lớp chết lớp bị thương. Những thứ này tồn tại do nguyên nhân trực tiếp là chính bọn chúng, quả thật là thê thảm cùng nhục nhã vô cùng.

Bọn chúng cũng không có cách nào đối với đàn của mình làm ra hành động xả giận được, bởi vậy nên dù đúng dù sai thì Đại Thiên vẫn phải là mục tiêu để chúng tấn công.

Con trâu đầu đàn này càng nhìn Đại Thiên, hai mắt của nó càng trở nên điên cuồng, Yêu Khí cùng sát khí tụ hội lại dày đặc xung quanh nó, tựa như một lớp màng thực chất, trông vô cùng huyền ảo cùng ghê sợ.

Tuy Đại Thiên đã dần miễn dịch đối với sát khí cùng uy thế của những con Yêu Thú thực lực từ Ngũ Giai trở xuống, nhưng điều đó không có nghĩa là Đại Thiên không sợ hãi cái chết.

Sự đáng sợ cùng uy hiếp đè thẳng vào tận linh hồn khiến Đại Thiên không thể bỏ qua được, đã vậy thân thể còn bị giữ chặt, không thể làm ra hành động phản kháng hay bỏ trốn nào khiến trong lòng Đại Thiên càng trở nên gấp gáp cùng sợ hãi, tim có cảm giác muốn nhảy xổng ra ngoài rồi.

Cố vận toàn bộ Đấu Khí cùng Lôi Điện, mặc kệ bản thân bị tổn thương, trực tiếp dùng Lôi Điện triệt để kích thích, mạnh mẽ lôi kéo phần chân thoát khỏi cảnh bị trói buộc.

Nhưng hiệu quả không được tốt lắm, những con trâu này thực hư thế nào còn chưa biết được, nhưng cái cân nặng này không hề tầm thường một chút nào, nếu đem bọn chúng so với một tòa núi nhỏ cũng không thua kém là bao.

Con trâu đầu đàn cũng không vội tấn công, hai mắt của nó tràn ngập khoái cảm từ việc hành hạ con mồi dần mòn, tựa như là một cách báo thù của nó vậy. Nhìn Đại Thiên lại cố gắng thêm vài lần nữa, con trâu này mới cất bước di chuyển.

Từng bước từng bước nặng nề, vững chắc mà chậm rãi. Móng chân va chạm với mặt đất tạo thành từng hồi rung động, từng âm thanh vang dội này kích thích hung tính trong lòng đàn trâu, đồng thời cũng kích thích tâm tình tiêu cực của Đại Thiên.

Dù đã tự mình thử nghiệm cái chết như thế nào khiến bản thân dường như bất cần đời, không cần mạng sống, nhưng sự thực, những người như Đại Thiên lại yêu mạng sống của mình hơn bất cứ thứ gì, họ không muốn lại nếm thử cảm giác chết chóc đó nữa.

Cố gắng hết sức, chỉ còn một chút nữa là thoát khỏi, Đại Thiên vừa mừng vừa gấp gáp. Chỉ có điều con trâu kia cũng không cho hắn cơ hội trốn thoát, ngay khi Đại Thiên trong lòng tràn đầy hi vọng nhất thì cũng là lúc nó động thủ.

Bước đến gần mục tiêu, con trâu đầu đàn này đứng thẳng người, toàn bộ thực lực của nó đều dùng hết, uy thế của một con Tứ Giai Yêu Thú hoàn toàn hiển lộ. Cái đầu của nó ngẩng cao lên nhìn xuống Đại Thiên đang hì hục phía dưới, tựa như một vị thần tùy ý phán xét mạng sống nhỏ bé của đối phương.

Cặp sừng trâu khổng lồ kia giơ cao lên, sau đó dưới ánh mắt ác liệt khát máu của đàn trâu, mạnh mẽ hướng về Đại Thiên đâm tới. Nếu trúng một chiêu này thì không có gì phải thắc mắc nữa, Đại Thiên chắc chắn phải chết đi không thể chết lại.

Cảm nhận được từng tia gió sắc bén cắt thẳng vào da thịt, bên tai lại văng vẳng tiếng rít lên điên của của những con trâu, Đại Thiên sợ hãi ngước nhìn lên trên. Mũi nhọn từ cặp sừng kia dần phóng đại trong mắt hắn, giống như một lưỡi hái thần chết, tùy ý gặt hái mạng sống của kẻ khác.

Ở phía bên kia, Hàn Hạo đã sớm chú ý được tình thế của Đại Thiên. Trong lòng hắn trở nên gấp gáp, nhưng vẫn phải kiềm nén lại, cố gắng ổn định đội ngũ rút lui cùng đoạn hậu một cách trật tự nhất. So sánh giữa Đại Thiên và đoàn thể mấy trăm người này, với tư cách là một thống lĩnh, Hàn Hạo biết phân biệt bên nào nặng bên nào nhẹ.

Nhưng đó không có nghĩa là Hàn Hạo sẽ bỏ mặc Đại Thiên.

Ngay khi tình hình đội ngũ vừa ổn định, Hàn Hạo vội vàng phân phó công việc còn lại cho vài vị trợ thủ, sau đó cầm chắc thương trong tay, hai chân búng mạnh, cả người lao thẳng về phía trước, dùng tốc độ nhanh nhất cứu Đại Thiên đang trong tình thế nguy hiểm.

Chỉ có điều những con trâu đầu đàn kia ngay từ đầu đã để ý đến Hàn Hạo, nào có thể để hắn đắc thủ như vậy được.

Một con trâu đầu đàn vận toàn bộ Yêu Khí lao lên, trực tiếp đối đầu với Hàn Hạo, một con khác chạy ngược ra sau lưng, hòng cản đường lui của đối thủ, những con còn lại thì chia ra chỉ huy đàn trâu, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng cho việc xung kích.

Tình thế gấp gáp cùng thế công kịch liệt khiến Hàn Hạo không cách nào né tránh cùng dừng lại, nếu không thì Đại Thiên chắc chắn phải chết.

Nhưng tình thế hiện tại, Hàn Hạo còn lo cho bản thân không xong chứ đừng nói đến Đại Thiên. Quyết định bỏ trốn thì Hàn Hạo chắc chắn thành công, nhưng Đại Thiên khó mà sống được, bởi vậy, mọi việc lúc này dựa cả vào một ý nghĩ của Hàn Hạo.

Hai mắt quan sát tình thế xung quanh một chút, Hàn Hạo lại trở về nhìn đối thủ đang trực diện hướng về phía mình. Ánh mắt của hắn lúc này ánh lên sự linh hoạt, cẩn trọng cùng kiên quyết.

Tay cầm chắc thương, cả người bùng phát toàn bộ thực lực, Đấu Khí cũng dần trở nên ngưng đọng, so với ngày xưa quả thật là một trời một vực, không cách nào đem ra so sánh được.

Thế công đã toàn bộ vận dụng, Hàn Hạo lựa chọn chính diện giao nhau với đối thủ. Cả hai tựa như hai tia chớp, những đứa trẻ đứng từ bên ngoài chỉ biết ngơ ngác nhìn hai vệt sáng nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với nhau, sau đó mạnh mẽ va chạm.

Thương cùng sừng chạm vào nhau, ưu thế của cả hai đều là lực mạnh mẽ, chỉ có điều trời sinh cho những con trâu này lực đã mạnh hơn Cương Nhân, bởi lẽ đó Hàn Hạo vừa chạm đã cảm giác hai tay cùng thân thể của mình tê rần.

Nhưng hắn cũng không chịu dừng lại ở đó, toàn lực đề thương mạnh mẽ đẩy lên, dự định ở phương diện lực lượng áp chế đối thủ một đầu.Nếu so về lực lượng, con trâu đầu đàn trước mắt này không hề sợ một chút nào, trong mắt của nó lóe lên sự hưng phấn vô cùng, mạnh mẽ gia tăng lực lượng, quyết so ra thắng thua.

Hàn Hạo cảm nhận được lực lượng của đối phương ngày càng lớn, trong lòng cũng không có một chút e ngại cùng hoảng sợ nào.

Khóe mắt liếc nhìn Đại Thiên sắp bị cặp sừng kia xuyên thủng, Hàn Hạo đột ngột chuyển đổi thế công, hai tay chuyển thương lệch sang một bên, con trâu đầu đàn này đang vận toàn lực đẩy về phía trước, gặp một cú lệch này, lực lượng thoáng chênh lệch với Hàn Hạo, bất ngờ tạo thành một phản ứng không đoán được.

Con trâu do đang quyết thắng thua với Hàn Hạo, trong lúc vô tình bị lực lượng suy giảm đột ngột này nắm mũi kéo đi.

Hai lực lượng cộng hưởng lại, mạnh mẽ hợp thành một kích, đẩy mạnh cây thương bay vút về phía Đại Thiên.

Một thương này phải nói là kinh thiên động địa, nếu tính về uy thế, nó cũng không thua kém gì một chiêu của Chiến Vương, thậm chí tính về lực xuyên thấu, nó còn mạnh mẽ hơn rất nhiều lần.

Thương bay đến đâu, dưới đất liền tạo nên một rãnh lớn, hẹp và dài, cát đá bay mù mịt giữa trời, tốc độ của nó nhanh như xé gió, tuy còn chưa đến nhưng uy thế của nó khiến con trâu đang định giết Đại Thiên không dám lờ được.

Đối với Yêu Thú, không thứ gì quý giá hơn thức ăn, thiên tài địa bảo và quan trọng nhất là mạng sống.

So với cảm giác muốn nhanh chóng báo thù, con trâu đầu đàn này lựa chọn bảo toàn mạng sống của mình trước.

Tốc độ của một thương này quá nhanh, con trâu biết bản thân mình không thể né tránh được nên thân thể vội vàng xoay ngoắt lại, dùng cặp sừng của mình chặn lại công kích.

Nó vừa phản ứng xong, thương đã tới, thương mạnh mẽ đâm thẳng vào sừng nó, uy thế vẫn không giảm, tựa như muốn bẻ đi mất cặp sừng trâu này.

Con trâu cũng đồng thời bị lực lượng đẩy lùi lại liên tục, nếu tiếp tục như vậy thì mũi thương sẽ bẻ gãy sừng, sau đó đâm xuyên qua đầu nó. Con trâu đầu đàn này không dám đưa bản thân ra thử, vì lý do an toàn cùng cẩn thận, nó lựa chọn phương pháp né tránh.

Thương mất đi lực cản, tựa như một lò xo đàn hồi, bay vút đi đâm thẳng vào thân thể con trâu, chỉ có điều con Yêu Thú này đã vội vã vận toàn bộ Yêu Khí đối kháng lại, hơn nữa trâu còn được sinh ra một tấm da dày, nhất thời tình cảnh lâm vào trạng thái giằng co, con trâu từ từ mài mòn lực lượng tỏa ra từ cây thương.

Trong quá trình mài mòn này, năng lượng tỏa ra bốn phía, năng lượng mạnh mẽ khiến Đại Thiên ở gần nhất như muốn ngất đi, làn da bị gió cắt chảy máu ướt người.

Chỉ có điều lần này chuyện xấu đi đôi với chuyện tốt, năng lượng tản mát này cũng đồng thời đem con trâu đè lên Đại Thiên thổi bay sang một bên, Đại Thiên cũng bị thổi kèm theo.

Vừa rơi xuống đất, cảm nhận được thân thể tự do cùng đau đớn, Đại Thiên bỏ mặc mọi trạng thái tiêu cực cùng phản đối của thân thể, toàn lực vận dụng Lôi Điện kích thích thân thể ra tốc độ nhanh nhất, quay ngoắt người chạy đi. Tuy biết Hàn Hạo vì cứu mình mà lạc vào hiểm cảnh, nhưng Đại Thiên vẫn phải cắn răng chạy đi, vì nếu hắn còn ở lại cũng chỉ là tăng thêm gánh nặng, mà không phải là trợ giúp.

Việc hiện tại mà Đại Thiên có thể làm là chạy, chạy thật nhanh, cố hết sức thoát ra khỏi chỗ này, chỉ có như vậy mới có cơ hội tìm cách hỗ trợ được.Một con trâu đầu đàn khác đứng cảnh giác nhìn nơi này, thấy tình hình biến chuyển đột ngột liền vội vàng rít lên một tiếng. Theo sau tiếng rít, một đàn trâu tách ra, hướng về Đại Thiên điên cuồng lao tới, uy thế vô cùng lớn, trực tiếp làm mặt đất rung chuyển từng hồi.

Cảm nhận được từng cơn chấn động này càng lúc càng gần, biết là hướng về phía mình, Đại Thiên càng thêm dốc sức đẩy mạnh tốc độ, hi vọng thoát được khỏi nơi này.

Tốc độ của Đại Thiên rất nhanh, so với những con Tam Giai Yêu Thú bình thường cũng không thua kém một chút nào. Chỉ có điều thời gian dài ở dưới nhà tù khiến Đại Thiên không một lúc nào có thể hồi phục lại toàn bộ Đấu Khí được, Đấu Khí luôn luôn ở trong tình trạng cạn kiệt, chỉ đủ sức duy trì Đấu Khí căn nguyên còn tồn tại.

Bởi lẽ đó, lúc đầu Đại Thiên nhanh chóng kéo dài khoảng cách được với đàn trâu đang truy đuổi, nhưng càng về sau, khoảng cách này càng rút ngắn lại. Cảnh tượng này không chỉ khiến Đại Thiên sợ hãi cùng gấp gáp mà ngay cả Hàn Hạo cùng Cương Nhân cũng cùng tâm trạng như vậy.

Nhưng hiện tại Đại Thiên cũng chỉ có thể dựa vào bản thân mình, bất kỳ một ai ở đây cũng đang có việc của mình, không thể dứt ra để giúp hắn được, chưa kể đến khoảng cách cũng không gần một chút nào.

Chạy được một lát nữa, Đại Thiên cũng không dám hướng về phía nhóm người Cương Nhân chạy tới, hắn không muốn vì bản thân mà phá hoại kế hoạch an toàn rút lui của bọn họ.

Đã không thể chạy được, Đại Thiên liền dứt khoát dừng lại, xoay người chuẩn bị ứng chiến. Dù sao cũng đã chết một lần, dù chết lần nữa cũng chẳng có việc gì, ít nhất trước khi chết, cố gắng kéo dài thời gian cho càng nhiều người sống sót.

Vận toàn bộ Đấu Khí cùng Lôi Điện còn sót lại, Đại Thiên hai mắt nhìn chăm chăm vào đàn trâu kéo theo khói bụi mù mịt đang lao tới, tinh thần cũng thể xác lâm vào trạng thái căng thẳng cực độ.

Đã đàn trâu tuyệt đường lui của hắn như vậy, thì hắn không ngại vở cũ soạn lại, đem đàn trâu phá cho một hồi hỗn loạn đại bại.

Trong phút chốc, đàn trâu đã kéo đến, từng cặp sừng bén nhọn đâm thẳng về phía Đại Thiên.

Lách người chuyển hướng, né tránh cặp sừng bén nhọn, Đại Thiên hai tay nắm chặt đầu của một con trâu, bất chấp cánh tay mình chịu tổn thương như thế nào, dốc sức truyền Lôi Điện vào, giật chết con Yêu Thú này.

Con trâu đáng thương rít lên một tiếng, dòng điện chạy vào não bộ khiến thân thể của nó mất đi quyền chủ động, ngã bật sang một bên.

Đại Thiên cũng không dừng lại ở đây, cả người một lần nữa di chuyển, hai chân đạp lên người con trâu này, mượn lực nhảy vút lên, ý định tìm cách khống chế một con khác.

Mà con trâu này ngã gục qua một bên cũng không gây ra ảnh hưởng gì. Hai lần bị Đại Thiên làm loạn khiến bọn chúng dù đầu óc chậm chạp cũng biết phải làm thế nào, một khi động đến lằn ranh sống chết thì bất cứ kẻ nào cũng theo bản năng trở nên thông minh hơn rất nhiều.

Người nhảy bật lên cao, Đại Thiên mượn thế áp đảo, toàn lực vận một đấm hướng về phía dưới đánh tới.

Một đấm này mang theo khí thế cuồng bạo, mạnh mẽ vô cùng, vừa nhìn là biết đây là mọi căn nguyên tiền vốn của hắn.

Một đấm này hướng thẳng về nơi mà đàn trâu đứng tấp nập nhất, dù là đánh bậy đánh bạ, nhưng nếu lực lượng đủ để đẩy ngã chúng, thì một cuộc rối loạn nữa chắc chắn sẽ xảy ra.

Đàn trâu cũng nhìn thấy hành động của Đại Thiên nên vội vàng giương cao đầu, hướng cặp sừng mình lên trời, chỉ cần Đại Thiên sơ sẩy một chút thì sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục ngay.

Một đấm cuối cùng cũng phải chạm đến phía dưới, hướng thẳng về một con trâu đánh tới. Con trâu này vội vàng vùng lên, dùng cái đầu mạnh mẽ quất qua đáp trả.

Hai công kích va chạm, tưởng chừng như sẽ rung động vô cùng, nhưng việc xảy ra lại rất đáng kinh ngạc.

Con trâu tựa hồ như đâm vào một đống lá cây vậy, không gặp bất cứ một lực cản nào, cả người do dùng lực quá mạnh mà mất cân bằng nghiêng qua một bên.

Tưởng chừng như vậy là kết thúc, đột nhiên, từ một đấm mềm nhẹ như bông của Đại Thiên đột ngột phát tán ra lực lượng mạnh mẽ, đem con trâu còn đang mất thăng bằng đánh bung ngược về sau.

Hơi choáng váng đầu, bốn chân cố gắng trấn trụ dưới đất, không để thân thể ngã sang một bên được, ngay lúc này, một đấm kia vẫn không lui lại xúc thế, tiếp tục hướng về phía trước đánh tới.

Lại một cỗ lực lượng mạnh mẽ nữa được đánh ra, cỗ lực lượng này so với lúc trước còn mạnh mẽ hơn gấp mấy lần, trực tiếp đem con trâu còn chưa kịp ổn định thăng bằng đánh ngã sang một bên.

Mọi chuyện tuy có vẻ dài, nhưng thực chất diễn ra cũng chỉ vài giây………

........................................................................................................

Chương 64: Phá trận

Một chiêu này chính là thành quả mà Đại Thiên luyện tập suốt thời gian dài ròng rã dưới nhà tù kia. Nguồn cảm hứng cho chiêu thức này bắt nguồn từ trận đánh đầu tiên của Đại Thiên ở dưới quặng khai thác.

Kể từ sau ngày đó, dù là mệt mỏi như thế nào thì Đại Thiên vẫn cố gắng tập luyện cho bằng được. Nhưng tất cả những lần tập luyện đó đều chỉ là thử nghiệm mà thôi, dù sao lúc đó Đấu Khí quá eo hẹp, không thể một lần nào thử nghiệm thực tế được.

Kể đến, đây là lần đầu tiên Đại Thiên chân chính sử xuất ra một đấm này. Chỉ có điều rất may là dưới áp lực cực lớn, một đấm này xem như phát huy ra đủ tác dụng của nó, chỉ có điều còn chưa đạt đủ yêu cầu, lực xuyên thấu còn chưa có được.

Nhìn lại con trâu nọ, vừa nãy đã mất cân bằng, lại bị Đại Thiên cường công khiến nó dù có cố chịu đựng cũng không được nữa, thân thể ngã sang một bên đè lên đồng bạn.

Những con trâu xung quanh vừa nãy đã né một lần rồi, chúng không cách nào tưởng tượng mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến vậy, nhất thời trở tay không kịp, không ít con lại xô ngã lẫn nhau.

Đàn trâu mạnh mẽ nhất ở phương diện xung kích tập thể, nhưng thật không ngờ ngày hôm nay lại phải thua ở chính ưu thế của mình, đã vậy còn không chỉ một lần.

Mà kẻ gây ra chuyện này chính là Đại Thiên, chỉ có điều hắn cũng không cách nào vui vẻ nổi. Dù cho có hỗn loạn đến mức nào thì đàn trâu cũng không dừng bước tiến của bọn chúng lại, đây là lý do mà hỗn loạn rất khó ngăn cản, nhưng mà lần này nó cũng đem lại một phản ứng tiêu cực.

Đại Thiên vừa phát ra một đấm, đã vậy còn chưa quen thuộc được. Một chiêu đắc thủ khiến Đại Thiên vui mừng đắc ý, cảnh giác cũng hơi có chút nơi lỏng, hơn nữa thân thể lại ở giữa không trung, không cách nào mượn lực được.

Bởi vậy, nhìn từ bên ngoài, Đại Thiên không né không tránh, bị đàn trâu húc thẳng vào người, trực tiếp kéo sâu vào cuộc hỗn loạn.

Đại Thiên đầu óc càng lúc càng choáng, ấn tượng duy nhất là bị húc mạnh, sau đó văng qua một bên, còn chưa kịp tiếp đất thì lại bị húc văng đi, cứ như vậy tiếp diễn liên tục, đem Đại Thiên chấn đến choáng váng đầu óc, thân thể hỗn loạn.

Thân thể văng tứ phía bất định, thương thế cũng càng lúc càng trầm trọng, đầu cũng dần dần lâm vào trạng thái mê muội.

Cũng không biết có phải là do đàn trâu này đã quá căm thù Đại Thiên hay không, mà dù lâm vào tình trạng cực độ hỗn loạn thì bọn chúng vẫn cố gắng lấy Đại Thiên làm mục tiêu, liên tục tấn công, bất chấp do như vậy mà hỗn loạn càng ngày càng tăng cao.

Phía bên ngoài, Hàn Hạo nhìn thấy cảnh này, tâm tình không biết là cảm giác như thế nào, chỉ cảm thấy trống rỗng vô vị, tựa như lạc lõng, mà cũng có vẻ như là thất bại.

Trong lòng muốn tiến lên cứu viện, nhưng dù muốn như thế nào thì hắn cũng không thể làm gì được, con trâu trước mắt cứ cuốn lấy hắn, một bước cũng không rời.

Dù thực lực hắn đã mạnh hơn rất nhiều, áp chế cả con trâu trước mắt, cộng thêm vũ khí cùng áo giáp, việc thắng nó chỉ là vấn đề sớm muộn.

Nhưng dù vậy thì vẫn cần một khoảng thời gian khá dài nữa, mà nếu hắn thắng thì chưa chắc đã yên lành, còn một con trâu đang cản đường lui của hắn, chỉ cần có cơ hội, nó sẽ không do dự xông lên phối hợp với đồng bạn của mình.

Bi phẫn, không cam lòng, tất cả cảm xúc tiêu cực trong nháy mắt đem Hàn Hạo như bức điên lên. Cảm giác tâm niệm xưa nay của mình bị xé nát khiến hắn vô cùng khó chịu. Những cảm xúc này càng lúc càng tăng cao, sau đó hóa thành lực lượng mạnh mẽ khiến Hàn Hạo tấn công càng ngày càng điên cuồng, trực tiếp đem đối thủ bức lùi liên tục.

Về phần những Cương Nhân khác, tuy thấy tình cảnh ngày càng không ổn, nhưng vì đại cục, bọn họ cũng chỉ có thể nhanh chóng rút lui, chỉ cần vào được rừng, tiêu diệt đi thế xung kích của đàn trâu thì bọn họ sẽ có cách phản kích lại, không nhất thiết vì một ý niệm chấp nhất mà làm hỏng việc lớn.

Mà cũng trong quá trình ngắn ngủi này, những Binh Sĩ đi cùng Đại Thiên đã hội hợp cùng Cương Nhân, gia tăng không ít lực lượng.

Tưởng chừng mọi thứ cứ tiếp diễn như vậy, nhưng hướng xung kích của đàn trâu ngày càng khiến Cương Nhân cảm thấy nguy hiểm.

Bọn chúng hỗn loạn chỉ là lúc đầu, càng về sau tình trạng hỗn loạn nhìn vào có vẻ càng tăng cao, nhưng có vẻ gì đó rất là giả tạo. Thương vong của đàn trâu dần dần ít hơn, Đại Thiên trở thành mục tiêu tấn công chung của bọn chúng.

Hơn nữa, bọn chúng ngày càng áp sát nhóm người Cương Nhân, khoảng cách rút gọn rất nhanh.

Dường như nhận ra được điều gì, những tên trợ thủ của Hàn Hạo vội vàng quát lớn lên

“Nhanh, nhanh chạy vào rừng. Toàn bộ Binh Sĩ lui về phía sau mười bước, lập trận phòng thủ.”

Binh Sĩ Cương Nhân đồng loạt nghe lệnh, tựa như một cỗ máy, lui về phía sau đúng mười bước, sau đó chống khiên xuống đất, tạo thành một bức tường chắn giữa bãi đất trống, ngăn cản kẻ địch cho những đứa trẻ kia nhanh chóng chạy vào rừng.

Cương Nhân vừa ổn định được đội hình, bên phía đàn trâu, toàn bộ những con trâu đầu đàn, trừ hai con đang vây lấy Hàn Hạo, đồng loạt rít lên.

Ngay sau đó, đàn trâu đang tấn công Đại Thiên đột ngột chuyển biến. Trạng thái hỗn loạn của bọn chúng nhanh chóng biến mất, trở lại trạng thái tỉnh táo. Sau đó, đàn trâu đồng loạt chuyển hướng về phía nhóm người Cương Nhân, tiến hành xung kích.

Mà ở phía xa, những đàn trâu còn lại cũng nối theo sau, hướng về nhóm người Cương Nhân tấn công, có vẻ như bọn chúng quyết toàn lực phân định thắng thua rồi.

Người đã mệt, thương đã mòn, nhưng những Binh Sĩ Cương Nhân không một ai chùn bước lui lại. Đàn trâu càng đến gần, sự kiên quyết cùng tỉnh táo trên gương mặt họ càng trở dày đặc hơn, tựa như những Binh Sĩ được tạc ra từ đá.

Đàn trâu trong lúc Cương Nhân vô ý đã kéo khoảng cách lại rất gần, nên chỉ một chốc bọn chúng đã tiếp cận được đối thủ. Hàng trăm con trâu chạy ầm vang trên mặt đất, khí thế có vẻ vô cùng lớn, mà ngược lại với khí thế này, bên Cương Nhân lại càng lúc càng tĩnh lặng.

Ngay khi hai bên còn cách nhau khoảng hai mươi bước. Những tên trợ thủ của Hàn Hạo lại một lần nữa quát lên ra lệnh

“Chia làm ba nhóm, phá trận hình.”Ngay sau tiếng quát, Cương Nhân không một lời thắc mắc, không một người chậm chạp. Toàn bộ nhanh chóng theo phần mình chia làm ba nhóm.

Bên trái, ở giữa cùng bên phải, không ai bảo ai, Cương Nhân tự bản thân chia nhóm cho mình, vừa đúng người vừa ổn định trận hình của đội.

Ngay sau đó, theo một tiếng quát “Tấn Công” bọn họ chia làm ba trận hình mũi nhọn, chủ động hướng về phía đàn trâu lao lên.

Hơi bất ngờ vì hành động của đối thủ, nhưng ngay sau đó, đàn trâu lại càng hưng phấn điên cuồng, dốc sức lao lên. Đối với bọn chúng hành động trước mắt này không khác gì khiêu khích cả.

Hai bên nhanh chóng chạm vào nhau.

Cương Nhân tỏ vẻ vô cùng điên cuồng, không tránh không né, trực tiếp dùng khiên đỡ lấy cặp sừng kia.

Khiên bị đâm thủng, Cương Nhân bỏ khiên, dùng vũ khí đâm thẳng vào thân mình đối thủ. Trong phút chốc, hơn một trăm Cương Nhân, ba nhánh quân chỉnh tề lại chia nhau ra, tự mỗi cá nhân chiến đấu liều mạng.

Nhưng như vậy lại bất ngờ phát huy ra hiệu quả rất tốt. Lúc đầu bọn họ túm tụm lại, trong lúc vô tình lại bị thế xung kích của đàn trâu đánh cho không cách nào hoàn thủ.

Nhưng bây giờ tách ra, tự mỗi người tác chiến lấy riêng phần mình. Nhờ vậy, bản năng chiến đấu của mỗi Cương Nhân hoàn toàn được kích phát ra, từng người dũng mãnh chém giết.

Đàn trâu nhanh chóng bị thất thế, ngoài thế công xung kích thì thật sự bọn chúng cũng không hơn Cương Nhân được bao nhiêu. Trong số bọn chúng, hết hai phần ba là Nhị Giai Yêu Thú, nếu so sánh từng cá nhân giao đấu thì phần thua chắc chắn thuộc về bọn chúng.

Bởi lẽ đó, hiện tại Cương Nhân liều mạng đánh kiểu này, bọn chúng không cách nào phản kích lại được. Có chăng hiện tại bọn chúng cũng chỉ có thể dựa vào số lượng áp đảo lại Cương Nhân mà thôi.

Tình thế chuyển biến đột ngột khiến không chỉ đàn trâu phản ứng không kịp, mà ngay cả những con Tứ Giai đầu đàn kia cũng không cách nào xoay chuyển được tình thế.

Ở phía xa, Hàn Hạo nhìn thấy tình cảnh này, trên mặt thoáng chốc hiện lên nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, có hối hận, có tự trách, có do dự, rất nhiều cảm xúc này đan xen, sau đó lại hóa thành chiến ý hướng thẳng về đối thủ.

Cương Nhân sau một hồi tự mình tác chiến, đem thế công xung kích của đàn trâu phá nát, bọn họ lại tự lo phần mình, tụ lại với đồng bạn, tạo thành ba trận hình khác nhau, phối hợp tiêu diệt đàn trâu.

Kế hoạch của đàn trâu rất tốt, phải nói là vô cùng hoàn hảo. Chỉ có điều không ngờ dị biến xảy ra như vậy khiến kế hoạch thất bại hoàn toàn.

Đã vậy, để Cương Nhân giảm cảnh giác, đàn trâu đi “tấn công Đại Thiên” này số lượng cũng không phải rất nhiều, chỉ tương đương với số lượng bên Cương Nhân nên bọn chúng bị giết thây chất thành đống, máu chảy ướt cả một bãi đất.

Mùi máu đồng loại bốc lên khiến hàng trăm con trâu đang chạy đến cứu viện trở nên điên cuồng, hai mắt đỏ tươi như máu.

Từng tiếng rít gào bi thương mà phẫn nộ của bọn chúng vang lên, sau đó hòa quyện thành một thế công khổng lồ hướng về phía Cương Nhân.
Cương Nhân cũng không nán chân lại bao lâu, từng người liều mạng giết chết đối thủ, ngay khi thắng cục đã định, đối mặt với thế công khổng lồ tiếp theo này, bọn họ lại làm ra một hành động bất ngờ nữa.

Hơn một trăm Cương Nhân chạy tán loạn khắp nơi, khoảng cách của mỗi người kéo dài càng lúc càng xa.

Đứng từ ngoài cảm giác có chút khó hiểu. Nhưng đàn trâu đang trong trạng thái điên cuồng xung kích, từng con đều có mục tiêu riêng của mình.

Nhất thời, theo khoảng cách của Cương Nhân nới rộng, đàn trâu vậy mà tách ra thành vài đàn riêng biệt, như những mũi nhọn khác nhau, từng nhóm từng nhóm hướng về phía đối thủ đâm tới.

Cương Nhân mỉm cười đắc thắng, họ cũng không dừng lại ở đó, vẫn tranh thủ nới rộng nhau ra, đem đàn trâu chia càng lúc càng nhỏ, những đàn lớn bọn họ trực tiếp ném vũ khí tấn công tới, hấp thu sự chú ý của bọn chúng.

Toàn trường bất ngờ lại biến thành một cuộc đấu thú, từng người chia nhau ra đấu với bảy tám con trâu.

Phía bên ngoài, những con trâu đầu đàn kia không cách nào nhìn nổi nữa. Toàn bộ khí tức phát tán ra hết, hòa quyện với nhau tạo thành từng cơn rung động khắp khu vực.

Đàn trâu toàn bộ tấn công nên cũng lộ ra số lượng của những con đầu đàn này.

Nếu tính cả hai con đang tấn công Hàn Hạo thì ở đây tổng cộng có năm con Tứ Giai Yêu Thú, thế lực này quả thật là vô cùng rung động.

Nếu không phải vì tập tính chiến đấu của loài thì chỉ cần năm con Yêu Thú này đồng loạt xông lên cũng đủ đem Cương Nhân giết đi vài chục lần rồi.

Nhưng hiện tại tấn công cũng không muộn, ba con trâu đầu đàn còn lại hướng về Cương Nhân lao tới.

Chỉ một con đầu đàn chạy đi thì chấn động trên mặt đất cũng tương đương với hàng trăm con trâu khác chạy, hơn nữa tốc độ lại vô cùng nhanh chóng.

Cương Nhân còn chưa kịp phản ứng, những con trâu to lớn này đã lao đến, ngay sau đó, bọn chúng điên cuồng dùng cặp sừng to lớn của mình, bất kể là đồng loại hay Cương Nhân, đều mạnh mẽ tấn công.

Cương Nhân chỉ một thoáng, thương vong liền tăng đến con số hơn mười rồi. Hoảng loạn một chút, Cương Nhân liền cắn răng chạy trốn vào rừng, ở lại lâu hơn nữa cũng chỉ là lãng phí mạng sống, không cần thiết phải làm điều đó.

Mà do những con đầu đàn này đem cả đồng loại đều giết khiến những con trâu khác lâm vào trạng thái mờ mịt. Tất cả đứng ngây ra đó không dám chạy loạn, sợ bất ngờ bị giết thì không biết tìm ai kêu oan rồi.

Mà bọn chúng đứng loạn khắp nơi như vậy, từng thân thể to lớn như những tảng đá khổng lồ che chắn đường đi, vô tình lại tạo thành những chướng ngại vật cho Cương Nhân bỏ trốn.

Truy đuổi vài lần mà không đạt được như ý, đã vậy còn giết oan không ít đồng tộc, những con trâu đầu đàn này điên tiết không cần phải nói.

Nếu tiếp tục thì quả thật là thương địch một ngàn, tự tổn tám trăm. Bọn chúng không cách nào chịu được cảnh đó, bởi vậy, do dự một chút, ba con trâu đầu đàn này chỉ có thể dừng truy kích lại, đồng loạt rít lên một tiếng, hội tụ lại toàn đàn, dẹp hết mọi chướng ngại vật.

Những con trâu trong đàn nghe lệnh, vừa mờ mịt vừa sợ, tự chia nhau ra, chậm rãi hội tụ về một nơi. Cũng do sợ đàn lại một lần nữa hỗn loạn, nên tốc độ đi của bọn chúng khá chậm rãi, lại một lần nữa mang đến cơ hội quý báu cho Cương Nhân.

Nhưng thời gian kéo dài cũng không được bao lâu, đàn trâu đã ổn định lại. Cương Nhân lúc này còn cách rừng khoảng sáu mươi bước, dường như chỉ một chút nữa là chạm tới.

Những con trâu đầu đàn thấy đồng tộc đã đi hết, cũng không kiềm chế lửa giận nữa, đồng loạt lao thẳng về phía trước truy kích.

Ngay lúc này, từ phía xa đột ngột nổi lên từng hồi năng lượng chấn động khiến ba con Tứ Giai Yêu Thú này không thể không dừng lại.

Bất ngờ nhìn lại, thì ra chính là Hàn Hạo đột phá. Áp lực khổng lồ hiện tại đã giúp hắn đột phá, đối với Cương Nhân thì chiến trường quả là nơi đột phá tốt nhất, bằng chứng hiển hiện rất rõ trên người Hàn Hạo.

Không chờ đợi củng cố bao lâu. Hàn Hạo gầm lên một tiếng, ngay sau đó, thương trong tay như một con rắn, mạnh mẽ mà linh hoạt hướng về đối thủ còn đang bất ngờ đánh tới.

Một công kích bất ngờ này đem con trâu trước mắt đánh cho trở tay không kịp. Thực lực của nó vốn dĩ đã kém hơn đối phương, hiện tại lại càng kém hơn nữa, không cách nào nó có thể phản kích được.

Chịu đựng vài chiêu, con trâu này hất sừng đánh bật ra Hàn Hạo, ngay sau đó liền vội vàng lui lại, hướng về phía đồng bạn đứng bên ngoài rít lên cầu cứu.

Con trâu đứng canh chừng nãy giờ cũng không tị hiềm, vội vàng tăng tốc lao vào cứu viện.

Nhưng Hàn Hạo cũng không rãnh sức chờ bọn chúng hội hợp lại phản kích.

Vừa trống trải, Hàn Hạo liền đổi hướng, xông thẳng về phía ba con Tứ Giai đầu đàn kia, một chiêu mạnh mẽ đâm thẳng về phía bọn chúng, tốc độ cùng lực đạo chấn động không khí từng hồi.

Chương 65: Song đấu

Tốc độ cao mang đến từng tiếng xé rách không khí dồn dập vang lên, Hàn Hạo dần dần như hóa thành một vệt sáng mờ ảo, như có như không, mạnh mẽ cũng nhanh chóng đâm sầm vào một con trâu đầu đàn.

Tình thế biến chuyển quá nhanh, con trâu đầu đàn này tâm lý còn đang trong tình trạng làm chủ tất cả, không cách nào phản ứng kịp với sự chuyển biến đột ngột này, bởi vậy cũng không thể làm ra hành động chống đỡ nào được.

Hàn Hạo lần này lại dốc toàn lực, thậm chí là vượt quá giới hạn bản thân để phát ra một chiêu này. Bởi vậy, một chiêu này trực tiếp đem con trâu đánh cho hộc máu, sau đó như diều đứt dây, vô lực văng ra xa.

Những con trâu đầu đàn còn lại lúc này cũng kịp phản ứng lại rồi, không ai bảo ai, bọn chúng đồng loạt lao vút về phía Hàn Hạo.

Hàn Hạo cũng không để chúng như ý nguyện, hơi thoáng ổn định thân hình lại liền vội vàng tăng nhanh tốc độ chạy ra khỏi vị trí đó.

Hàn Hạo chân trước vừa đi, những con trâu kia liền nối đuôi theo sau, đâm sầm vào mặt đất.

Trán chảy ra từng giọt mồ hôi lạnh, Hàn Hạo không dám dừng bước lại, tiếp tục tăng mạnh tốc độ chạy vòng vèo khắp nơi. Hắn không dám chạy thẳng, bởi vì như vậy chỉ giúp cho đối thủ thực hiện được đòn xung kích mạnh nhất mà thôi.

Nhưng mục đích của Hàn Hạo xem như là đạt được, sự chú ý của những con trâu đầu đàn chuyển dời từ những Binh Sĩ Cương Nhân qua hắn, kéo dài được thời gian cho bọn họ chạy trốn.

Cũng may là những con trâu khác trong đàn xảy ra quá nhiều thương vong nên đã dần mất đi chiến ý, những con trâu đầu đàn này không ra lệnh, bọn chúng cũng không dám tiếp tục truy đuổi.

Bốn con trâu đầu đàn thì đối với tình thế chuyển biến bất lợi liên tục mài mòn độ kiên nhẫn rồi.

Tuy bọn chúng là Tứ Giai Yêu Thú, linh trí đã thuộc dạng rất cao rồi. Nhưng hung tính không phải có thể dễ dàng đè nén lại được. Bởi vậy, Hàn Hạo mới có thể dễ dàng kéo đến sự cừu hận của bọn chúng.

Chỉ có điều vào trạng thái này, bọn chúng thực lực tăng lên rất nhiều, đặc biệt là tốc độ, tăng lên khủng khiếp, ít nhất là gấp hai lần.

Cương Nhân có thể tự ngạo dùng lực lượng trời sinh liều mạng cùng Yêu Thú, nhưng về phương diện tốc độ, Cương Nhân hoàn toàn không được trời ban tặng một ưu điểm nào.

Nếu đối thủ chỉ có một, Hàn Hạo thừa sức dùng kinh nghiệm chiến đấu cùng độ linh hoạt né tránh. Nhưng hiện tại đối thủ lại có tới năm, vừa tránh lại gặp công kích, tình hình nguy hiểm vô cùng.

Tốc độ của Hàn Hạo cũng không phải những Binh Sĩ Cương Nhân kia có thể so sánh, chỉ thoáng một chốc, Hàn Hạo đã đến cạnh bìa rừng.

Không một chút do dự, Hàn Hạo lao thẳng vào bên trong rừng, ý định mượn nhờ những gốc cổ thụ khổng lồ này ngăn cản đối thủ.

Nhưng hiện thực lại tàn khốc hơn ý nghĩ rất nhiều. Hàn Hạo vừa bước vào rừng, những con trâu này cũng không hề do dự đuổi theo.

Tưởng chừng những gốc cây khổng lồ này sẽ phát huy được tác dụng, ai ngờ xung quanh thân thể của bọn chúng đột nhiên được bao phủ bởi một lớp màng đen, sau đó trực tiếp đâm ngã những gốc cây cổ thụ này.

Cũng may khi rừng cũng coi như là rậm rạp, từng gốc cây ngã xuống lại vướng cây khác nên cũng không gây ra hỗn loạn gì.

Dù là không ngăn cản được bọn chúng, nhưng cũng trong một phạm vi nào đó hạn chế được tốc độ của chúng lại. Hàn Hạo tranh thủ cơ hội này, gia tăng tốc độ chạy đi.

Nhưng hắn cũng không để khoảng cách giữa hai bên quá xa, mục đích của hắn là dụ địch, mà không phải là bỏ trốn. Đối với Hàn Hạo, trách nhiệm bảo vệ mạng sống của thuộc cấp còn quý hơn cả mạng sống của mình.

Được vài lần suýt mất dấu rồi lại tìm được, những con trâu này vừa gấp vừa giận. Thoáng dùng ánh mắt trao đổi với nhau một chút, bọn chúng đột ngột thả chậm tốc độ lại, sau đó hội hợp lại với nhau.

Tiếp theo, dưới ánh mắt bất ngờ của Hàn Hạo, bọn chúng tạo thành trận hình mũi nhọn, hướng về phía Hàn Hạo đâm tới.

Lớp màng đen bao phủ xung quanh người chúng trong lúc này cũng dường như hội tụ lại thành một thể, phát huy ra uy lực mạnh hơn gấp nhiều lần.

Cây cối, chướng ngại dưới bước chân của chúng đều bị san bằng thành bình địa. Chỉ một thoáng, bọn chúng liền đuổi kịp Hàn Hạo.

Cuống quýt lên, Hàn Hạo cũng không dám thất thần nữa, vội vàng chuyển qua một hướng khác chạy đi.

Nhưng sau khi hợp lại với nhau, những con trâu này tốc độ tăng mạnh đến mức Hàn Hạo không cách nào phản kháng được. Dù cố chạy đi rất nhanh, nhưng bọn chúng vẫn mạnh mẽ húc thẳng vào người Hàn Hạo.

Vận toàn bộ Đấu Khí bảo vệ thân thể, Hàn Hạo chỉ có thể bất lực làm điều này. Ngay sau đó liền vội vàng mượn lực từ cú đánh, bất chấp khóe miệng cùng thân thể ứa máu, nhanh chóng nhảy ra xa.

Chỉ có điều Hàn Hạo tuy nhanh, nhưng những con trâu này còn nhanh hơn. Vừa đắc thủ, bọn chúng liền tách ra, đem Hàn Hạo vây lại.

Bởi vậy, Hàn Hạo vừa lùi lại liền có một con khác lao lên húc thẳng vào lưng hắn.

Nhìn rõ tình cảnh xung quanh, Hàn Hạo cũng không chạy nữa. Ngay khi vừa chạm đất, hắn liền cứng rắn đứng dậy, thần sắc lạnh lùng nhìn đối thủ bao vây lấy mình.

Thực lực vừa đột phá, Hàn Hạo tuyệt đối áp đảo những đối thủ ở đây. Nhưng dù sao chỉ là vừa đột phá, căn cơ bất ổn nên cũng không phát huy được bao nhiêu uy lực, đặc biệt là trong tình trạng mà đối thủ đông hơn thế này.

Những con trâu này nếu phối hợp lại như lúc nãy thì Hàn Hạo dù có một trăm cái mạng cũng không đủ để chúng giết.

Mà dù bọn chúng từng con xông lên thì cũng đủ mài chết hắn rồi, Hàn Hạo bất lực thầm nghĩ.

Hàn Hạo hiện tại đã mỏi mệt lắm rồi, mỏi mệt từ thân thể tới tinh thần. Thời gian dài vừa chiến đấu vừa chỉ huy không một lúc nào được nghỉ ngơi khiến Hàn Hạo sức cùng lực kiệt, cả tự tin đánh thắng những con trâu trước mắt cũng không đủ.

Năm con trâu dậm chân trước của mình xuống đất, từng cặp mắt căm giận phẫn nộ nhìn Hàn Hạo.

Cũng không nói gì nhiều, hai bên dường như có một sự ăn ý phối hợp, đồng loạt hướng về phía đối thủ đánh tới.

Năm con trâu thì nhắm về phía Hàn Hạo húc tới, còn Hàn Hạo chỉ hướng về phía một trong bọn chúng.
Lao vút đi, ngay khi sắp chạm vào đối thủ, Hàn Hạo đột ngột chuyển hướng, hai chân dậm mạnh xuống đất, cả người bay vút lên không trung.

Năm con trâu bất lực ngước đầu lên nhìn Hàn Hạo, trọng lượng của bọn chúng quá lớn, thực lực lại không đủ, không có cách nào bay như Hàn Hạo được.

Nhìn ánh mắt ngơ ngác căm tức của bọn chúng. Hàn Hạo cười gằn một cái, sau đó xoay thương đâm mạnh về phía những cây cổ thụ bị những con trâu đẩy ngã lúc này.

Năm con trâu đầu đàn bên dưới còn đang không hiểu điều gì thì những khúc cây khổng lồ này nhanh chóng bị chia cắt ra làm nhiều phần, sau đó rớt thẳng xuống chỗ bọn chúng.

Hơi kinh hoảng một chút, năm con trâu vội vàng chia ra làm nhiều hướng chạy đi. Tuy trọng lượng cũng lực lượng của bọn chúng rất lớn, nhưng số lượng thân cây rơi xuống càng ngày càng nhiều, gốc nào gốc nấy to gấp mấy lần người bọn chúng, dù tự phụ thì những con trâu này cũng không dám liều mạng tiếp nhận.

Năm con trâu chia làm năm hướng chạy loạn, gặp chướng ngại gì liền húc văng chướng ngại đó. Trong rừng nhất thời loạn thảnh từng mảnh.

Hàn Hạo dốc sức chia nhỏ thân cây ra, sau đó dùng lực đánh văng về phía đối thủ, ra sức làm tăng thêm sự hỗn loạn.

Đợi năm con trâu này đi xa, Hàn Hạo mới vội vã hạ xuống đất, sau đó lại xoay người chạy đi theo một hướng khác, tìm đường vòng quay trở về hội hợp với Cương Nhân.

Chạy được một lúc, Hàn Hạo bất lực cùng chán nãn nhìn năm con trâu lại một lần nữa bao vây lấy mình.

Những con Yêu Thú này xem ra hôm nay quyết không bỏ qua cho hắn. Hàn Hạo vừa bất lực vừa hối hận, bất lực vì bản thân không thể phản kháng được bao nhiêu, còn hối hận là vì một quyết định từng ra lúc trước.

Không nghĩ nhiều nữa, Hàn Hạo lại dùng chiêu cũ, búng người bay lên trời. Nhưng lần này năm con trâu đã có sự chuẩn bi, ngay khi Hàn Hạo vừa nhúc nhích thì bọn chúng đã giành trước một bước lao lên.

Hàn Hạo vừa cách mặt đất được một chút, những con trâu này lại làm ra một hành động đáng kinh ngạc nữa. Bọn chúng trực tiếp nhảy bay lên trời, tuy độ cao không bằng Hàn Hạo lúc trước nhưng cũng đủ đem Hàn Hạo bây giờ húc văng xuống đất.

Rơi tự do, Hàn Hạo vội vàng giương thương cắm xuống, dùng đó làm tâm, xoay người một vòng ổn định, sau đó mượn thế dùng lực búng thương, hất lên từng hồi cát bụi che mắt.

Năm con trâu chỉ hơi thoáng chần chờ một chút liền tiếp tục lao thẳng vào đám bụi mù mịt kia.

Ngay khi gần tiếp cận, từ trong đám bụi xuất hiện từng tia thương ảnh tràn ngập khắp nơi, từng thương từng thương được bao phủ bởi ánh sáng màu trắng mờ ảo nhưng lại tràn ngập lực lượng khiến những con trâu này kiêng kị giảm tốc độ lại.

Ngay lúc này, Hàn Hạo lại đâm ra một thương mạnh mẽ, từ trong đám bụi mờ bay vút ra, hướng về một con trâu đâm tới.

Con trâu này không né không tránh, trực tiếp chịu một thương khủng khiếp này.

Hàn Hạo tuy đắc thủ, nhưng trong lòng không hề vui mừng một chút nào, ngược lại cảm thấy vô cùng không ổn.

Cố gắng dùng sức rút lại thương, nhưng thương như bị dính lại bên trong thân thể con trâu, không cách nào rút ra được.

Vừa định vứt thương bỏ chạy, con trâu lại trước một bước, nghiêng người ngã đè hắn ra đất.

Ngay sau đó, một con trâu khác vội vàng chạy lại, vừa đến gần, con trâu này liền đứng khựng lại, hai chân trước nhấc bổng lên cao, sau đó mạnh mẽ dậm thẳng vào người Hàn Hạo.

Giơ tay che đầu cùng chỗ yếu hại, Hàn Hạo vận toàn bộ Đấu Khí chịu đựng một chiêu ác liệt này.

Ầm!!!Một tiếng vang kinh hoàng vang lên, Hàn Hạo trực tiếp bị dậm lún xuống đất, nhưng thương thế cũng không mấy nghiêm trọng. Hai bên thực lực cũng xem như là không chênh lệch nhau bao nhiêu, chỉ một kích như vậy không đủ sức gây nên ảnh hưởng gì.

Chỉ có điều thân thể bị kiềm giữ, phía xa những con trâu kia lại đang nhanh chóng tiếp viện, chỉ cần bọn chúng luân phiên nhau công kích cũng đủ khiến Hàn Hạo lâm vào tình huống bất lực chịu trận này rồi.

Khóe miệng nổi lên một nụ cười đắng chat, Hàn Hạo xem như là cam chịu rồi, chỉ tiếc nuối những hoài bão ước mơ còn chưa thực hiện được.

Khóe mắt tràn ngập sự luyến tiếc, ngay sau đó một lần nữa chuyển về điên cuồng, Hàn Hạo đột ngột giơ tay lên, ôm chặt lại chân trâu đang định dậm xuống, sau đó bất ngờ vứt nó văng sang một bên.

Ngay sau đó lại há miệng, gồng toàn lực cắn vào con trâu đang đè lên người mình, Hàn Hạo xem như là bị bức đến phát điên rồi.

Nhưng hành động của Hàn Hạo cũng chỉ khiến bọn chúng càng thêm điên cuồng mà thôi.

Bất chấp tất cả, Hàn Hạo liều mạng dốc sức ngọ nguậy toàn thân, chỉ có có bộ phận nào còn dùng được liền dùng, dù thất bại cũng không cho đối thủ đạt được mọi thứ dễ dàng.

Qua một lúc, sau khi bị dậm thêm vài lần, Hàn Hạo dần dần kiệt sức, bất lực chịu trận, đầu óc càng lúc càng mơ hồ.

Những tưởng lần này chết chắc rồi, đột nhiên, ngay khi Hàn Hạo chỉ còn một tia thần trí nhỏ nhoi cuối cùng, năm con trâu lại đột ngột dừng lại, thần sắc trở nên hoang mang lo sợ.

Do dự một chút, bọn chúng đạp bồi lên vào người Hàn Hạo vài cái, sau đó vội vàng xoay người chạy ra khỏi rừng, quay về chỗ cũ.

Hàn Hạo gượng dậy vài lần, tính đuổi theo tiếp tục giữ chân chúng lại, nhưng cố cách mấy cũng không thể làm gì được, qua vài lần lại ngất đi mất.

…………………………

Bên ngoài bìa rừng, trên bãi đất trống, cuộc chiến giữa Cương Nhân và đàn trâu vẫn tiếp tục diễn ra.

Chỉ có điều lúc này ưu thế lại hướng về phía Cương Nhân.

Nhờ Hàn Hạo kiên trì được một thời gian dài, những Binh Sĩ Cương Nhân kia đã thuận lợi chạy được vào rừng.

Ngay sau đó, kể cả Binh Sĩ lẫn những đứa trẻ đều trèo lên cây, cây càng cao càng to càng tốt, tiếp theo toàn bộ giương cung cài tên, hướng về phía đàn trâu trên bãi đất trống toàn lực bắn tới.

Đàn trâu lúc đầu còn có thể dùng da dày thịt béo ngăn cản, nhưng theo thời gian dài, thương vong cũng dần dần xuất hiện khiến bọn chúng lại lâm vào hỗn loạn.

Nhưng tấn công cũng không được, bọn chúng thử vài lần xông vào rừng phản kích, nhưng bọn chúng không có khả năng như năm con đầu đàn kia, bọn chúng húc vào thân cây cũng chỉ khiến những chiếc lá xanh tươi kia nhẹ nhàng rơi xuống.

Bất lực không thể làm gì, bọn chúng cũng chỉ có thể chạy loạn né tên. Bọn chúng cũng không dám chạy đi mất, những con đầu đàn kia chưa cho phép, bọn chúng không dám làm điều đó.

Trong giới Yêu Thú, nếu không có con đầu đàn thì không có vấn đề gì đáng nói, nhưng một khi đã có con đầu đàn, thì bọn chúng đối với con đầu đàn vô cùng trung thành cùng nghe lệnh, đây là luật lệ được tạo nên từ thực lực, nó như trở thành một bản năng ăn vào máu Yêu Thú rồi, thậm chí con người cũng có không ít trường hợp như vậy.

Càng ngày hỗn loạn càng tăng cao, những con trâu này vừa né tên, vừa tru lên từng hồi âm thanh bi thảm, cầu cứu những con trâu đầu đàn về cứu viện.

Hai chiến trường giữa hai phe, tình thế lại chuyển đổi cho nhau một cách vi diệu như vậy, quả thật là không thể nói trước được.

Nhưng cũng nhờ thắng lợi bên chiến trường này đã cứu Hàn Hạo một mạng, xem như là bù đắp cho nhau.

Năm con trâu đầu đàn cũng rất nhanh liền trở lại, theo năm tiếng gầm lớn vang lên, đàn trâu mừng ríu rít kêu vang lên, xu thế hỗn loạn dần dần bị dẹp bỏ mất.

Cương Nhân thấy năm con trâu đầu đàn trở về, thủ lĩnh của mình lại không thấy bóng dáng, trong lòng nổi lên từng trận bi thương, đồng thời cũng tiếc nuối thế cục tạo ra dần bị mất, bọn họ đồng loạt tăng mạnh công kích, liều mạng bắn cung gây ra hỗn loạn.

Nhưng đại thế đã mất, dù có cố gắng cách mấy cũng không thể vãn hồi lại được, nhưng ít nhất, bởi vì quá vui mừng nên không ít con trâu mất cảnh giác, bị bắn chết.

Nhìn đàn trâu lớp chết lớp bị thương, năm con trâu đầu đàn trân mình ngơ ngác đứng đó, dường như bị đả kích trầm trọng.

Qua một lúc, bọn chúng tức giận nhìn Cương Nhân trên những tầng cây cao, hai con hung tính cao nhất không nhịn được nữa, lao vào húc ngã những gốc cây kia, bức Cương Nhân xuống dưới.

Cũng may cây cối chằng chịt, Cương Nhân vội vàng chuyển sang một cây khác, cứ như vậy, những con Tứ Giai Yêu Thú này không thể gây nên hiệu quả gì lớn.

Mà ba con còn lại thì vội vàng ổn định lại đàn của mình. Ưu thế của Cương Nhân hoàn toàn biến mất.

Ngay lúc này, từ giữa nơi tập trung lại của đàn trâu, một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện, đánh ngã những con trâu gân đó văng sang chỗ khác.

Nhìn gần, thì ra người này chính là Đại Thiên.

Chỉ có điều Đại Thiên lúc này toàn thân nổi lên từng khối cơ bắp khổng lồ, gân xanh nổi lên như những con rắn lớn, khác hoàn toàn với hình tượng gầy tong teo khi ra khỏi tù.

Da của hắn cũng đỏ rực lên màu máu, trông vô cùng đáng sợ.
........................................................................................................

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau