UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Khai khoáng

Dòng người tuôn ra từ các phòng giam càng lúc càng đông, binh sĩ nhanh chóng đưa toàn bộ tù nhân theo một hàng hướng về sâu trong nhà giam đi tới, Đại Thiên tuy có trăm ngàn câu muốn hỏi, nhưng dưới sự xô đẩy của dòng người, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đi về phía trước.

Tuy không rõ mục đích của việc này là gì, nhưng Đại Thiên thấy những tù nhân ở đây không có biểu tình kinh ngạc nào nên trong lòng cũng có chút yên tâm.

Tiếp tục đi một lúc lâu, càng về sau con đường càng nhỏ hẹp lại, chỉ có thể hai ba người nhường nhịn nhau mà đi, những binh sĩ canh giữ cũng đứng ở hai đầu dòng người đốc thúc, không thể chen chân vào.

Đại Thiên cũng có thử nói chuyện với những tù nhân này, nhưng những người này nếu không phải một bộ thẩn thờ thì cũng là không biết ngôn ngữ Cương Tộc, bởi thế Đại Thiên cũng chỉ có thể khó chịu mà đi tiếp.

Lại đi thêm một chút nữa, chuyển qua vài khúc ngoặt, đột nhiên hai bên đường đi không còn là tường đá nữa mà là đất tự nhiên, tựa như là một hang động vậy.

Hơi kinh ngạc một chút, cảm nhận không khí xung quanh dần dần trở nên loãng đi, vô cùng khó thở, cơ thể cũng dần trở nên nặng nề cùng cảnh tượng thay đổi, tâm tình Đại Thiên có chút lo lắng bất an.

Hiện tại ngẫm nghĩ kỹ lại, nãy giờ dường như là đang đi xuống bên dưới, lúc nãy do dòng người đẩy đi mãi, Đại Thiên cũng không rãnh để ý đến việc này. Việc đi xuống bên dưới cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng nhà giam này là ở mấy mét dưới mặt đất, hiện tại đi một đoạn xa vậy thì khoảng cách kéo dài lên bao nhiêu, hơn nữa điều quan trọng nhất ở đây là mục đích của chuyện này là gì.

Đại Thiên hiện tại dù lo lắng thế nào cũng không làm gì được nữa, chỉ có thể mang trong lòng tràn đầy cảnh giác để sẵn sàng ứng biến mà thôi.

Dòng người tiếp tục đi sâu xuống lòng đất, cảnh vật cũng dần thay đổi. Thứ nhất là không gian trở nên càng lúc càng rộng, bốn phía tựa như là một công trình xây dựng cực lớn vậy, đâu đâu cũng có người cầm búa xẻng, cuốc, các loại vật dụng lao động đục khoét, thu thập những tảng đá màu đen rải rác trong khắp nơi trên thành hang động này, có vẻ là đang khai thác.

Đoàn người của Đại Thiên cũng không dừng lại ở đó mà tiếp tục đi sâu xuống nữa, không gian cũng càng lúc càng rộng, người đang khai thác bốn phía cũng càng lúc càng đông. Đỉnh điểm nhất là khi binh sĩ ra hiệu dừng lại tại một nơi vô cùng rộng lớn, xung quanh có không ít hơn ba mươi ngàn người đang khai thác cùng với vài ngàn binh sĩ canh gác.

Những người khai thác này không chỉ có tù nhân mà còn có không ít Cương Nhân, nhưng những Cương Nhân nhìn vào đãi ngộ cũng tốt hơn nhiều, từ trang bị đến vị trí, đều hơn xa những người gọi là tù nhân.

Từng tiếng kim loại va chạm đinh tai nhức óc vang lên, khiến cho cả không gian này trở nên vô cùng rộn ràng cùng ầm ĩ, Đại Thiên chớp mắt trở nên choáng ngợp với cảnh tượng này, hoàn toàn không nói nên được lời nào.

Còn đang ngơ ngác nhìn xung quanh, Đại Thiên đột nhiên bị một tên binh sĩ dùng roi da quất mạnh. Bất ngờ bị tấn công, dù Đại Thiên bản năng chiến đấu đã cố gắng né tránh, nhưng tốc độ của đối phương nhanh hơn rất nhiều, Đại Thiên chỉ vừa cảm thấy không đúng liền bị trúng chiêu, hoàn toàn không có cách nào kháng cự.

Đại thiên còn đang định phản kích lại thì tên binh sĩ nọ quát lớn

“Còn đứng ngây ra đó, mau vào làm việc.”

Một tiếng quát này đánh tỉnh lại Đại Thiên, nhưng hắn hoàn toàn không hiểu việc gì đang xảy ra, chỉ có thể đứng ngơ ngác nhìn tên Binh Sĩ này.

Tên Binh Sĩ thấy vậy, còn nghĩ là Đại Thiên cũng không biết ngôn ngữ Cương Tộc, thầm mắng mình thất trách, Binh Sĩ liên tục quất roi vào người Đại Thiên, một tay hướng về một bên chỉ chỉ.

Vốn là phải phản kích, nhưng so với một chút uất ức này thì mạng sống quan trọng hơn rất nhiều. Đại Thiên cũng không dám đôi co phản kháng, hoàn toàn đứng trân mình chịu trận.

Chịu liên tục vài roi, Đại Thiên bất giác nhìn theo hướng tên Binh Sĩ này chỉ thì thấy những tù nhân đi cùng hắn lúc nãy đã được chia ra làm nhiều hướng, bắt đầu khai thác rồi. Thấy rõ mọi việc, Đại Thiên mới chợt hiểu mọi chuyện, cũng không tiếp tục hành hạ bản thân nữa, vội vàng chạy tới hòa vào đám người, tên Binh Sĩ nọ thấy vậy cũng không đuổi theo.

Đại Thiên âm thầm thở phào nhẹ nhõm một chút, nhưng vừa đi được vài bước, lại tiếp tục có một Binh Sĩ chặn đường. Ngay khi Đại Thiên còn nghĩ mình phải tiếp tục chịu roi thì tên Binh Sĩ này quát lớn vài tiếng, sau đó đưa cho Đại Thiên một cây cuốc cùng một cây búa.

Vội vàng nhận lấy những thứ này, Đại Thiên không dám tiếp tục đợi lâu, nhanh chóng đi theo đoàn người đến nơi chỉ định.

Cũng không lâu lắm, Đại Thiên cùng vài chục tù nhân được phân bố đến một góc, những tên Binh Sĩ đi theo vung tay giơ vút roi lên chỉ vào những tảng đá màu đen mà Đại Thiên thấy lúc đầu, miệng liên tục hô quát thúc giục khai thác những thứ này.

Những tù nhân ở đây không hiểu ngôn ngữ Cương Tộc, nhưng họ ở đây lâu rồi nên cũng hiểu việc. Còn Đại Thiên thì hiểu những Binh Sĩ này nói gì nên cũng nhanh chóng bắt tay vào công việc.

Nhưng nói thì dễ, còn làm thì rất khó. Cũng như lúc chặt củi ở căn cứ Dã Man Nhân, Đại Thiên mạnh mẽ giơ cuốc gõ vào tảng đá, tạo ra từng hồi tiếng vang đinh tai nhức óc, cũng may lần này dùng lực không mạnh, nếu không thì cây cuốc này xem như là vứt đi rồi.

Nhưng quan trọng nhất là tảng đá màu đen kia không hề lay động mảy may, vẫn cứng rắn hoàn hảo như cũ. Đại Thiên trố mắt nhìn tảng đá, lại nhìn cái cuốc trong tay, trong lòng âm thầm phán xét cây cuốc này quá kém rồi.

Dù là trong lòng có trăm ngàn ý nghĩ, nhưng dưới ánh mắt muốn giết người của những Binh Sĩ kia, Đại Thiên lại một lần nữa đập mạnh cuốc xuống. Nhưng kết quả vẫn là một hồi tiếng vang, tảng đá vẫn không lay chuyển chút nào. Lòng hiếu thắng nổi lên, Đại Thiên liên tục đập mạnh cuốc xuống, thậm chí còn dùng cả Đấu Khí để tăng mạnh lực lượng.

Liên tục đập mạnh xuống, thẳng đến khi cái cuốc trong tay vỡ nát, một tên Binh Sĩ không chịu nổi tiếng vang này nữa, hai chân tiến đến, mạnh mẽ quất Đại Thiên vài roi, miệng liên tục chửi bới.

Đại Thiên không làm được việc, tâm tình vô cùng khó chịu, đã vậy lại đột ngột bị đánh, hai mắt đỏ ngầu định quay lại phản kích, nhưng khi thấy rõ tên Binh Sĩ thì cũng đành cắn răng cúi đầu. Tên Binh Sĩ cũng không đôi co nhiều, chửi mắng thêm một chút liền mặc kệ Đại Thiên, tiếp tục đi xem người khác.

Tên Binh Sĩ đi rồi, Đại Thiên cũng không tiếp tục làm nữa. Thứ nhất là cuốc trong tay đã mất, thứ hai là hắn biết nếu cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách. Hắn đã dùng toàn bộ khả năng để phát lực nhưng không thành công, cứ tiếp tục thì cũng là vô ích.

Hơn nữa những tù nhân khác thực lực có khi còn kém hơn cả hắn, cộng thêm việc ở lâu trong nhà tù không thể tu luyện được, làm gì có người sao sa sỉ đến mức dùng Đấu Khí mà khai thác như hắn, như vậy khác nào vắt kiệt sức lực của bản thân. Từ việc này có thể thấy được những tảng đá màu đen này không thể dùng vũ lực giải quyết được.

Đã không biết thì cũng không ngại học hỏi, điều này Đại Thiên nắm rất rõ. Hai mắt âm thầm quan sát những tù nhân khác làm việc, Binh Sĩ thấy Đại Thiên còn là người mới, không tiện hướng dẫn nên cũng tùy ý hắn quan sát một chút.

Nhìn một hồi, Đại Thiên liền nhận ra cách xử lý rồi. Thì ra những tù nhân khác cũng không phải trực tiếp đập thẳng vào tảng đá màu đen như Đại Thiên mà họ dùng cuốc và búa phá hết những đất đá bình thường bao vây nó, sau đó để tảng đá màu đen này tự rơi xuống đất, tuy làm như vậy thì có hơi lâu, nhưng với khả năng của bọn họ cùng Đại Thiên thì đây là cách duy nhất rồi.

Đại Thiên thử nhẩm ước tính thì ít nhất phải có thực lực Chiến Tướng mới phá nổi tảng đá này, cũng không biết đây là thứ gì mà cứng rắn như vậy.

Đã biết cách, Đại Thiên cũng không dám tiếp tục thách thức roi trong tay của Binh Sĩ nữa, dưới ánh mắt giận dữ của những tên Binh Sĩ này, một lần nữa bắt tay vào công việc.

Nhưng hiện tại cuốc cũng đã mất, trong tay chỉ còn đúng một cây búa. Bất đắc dĩ Đại Thiên chỉ có thể dùng búa làm việc thay cho cả cuốc, vừa đào vừa đục.

Nhưng đất đá xung quanh tảng đá màu đen này cũng khá cứng rắn, Đại Thiên do lần đầu làm chưa quen nên vận không ít Đấu Khí hỗ trợ. Cuối cùng, sau một hồi lâu, một tảng đá màu đen dưới nỗ lực của Đại Thiên cũng rơi xuống đất.

Nhìn tảng đá màu đen này, Đại Thiên vừa giận vừa tò mò. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Đại Thiên lại giật mình kinh ngạc. Một tảng đá màu đen này kích thước không hề nhỏ, ít nhất cũng phải bằng thân thể của Đại Thiên, hơn nữa trọng lượng của nó cũng có vẻ rất lớn, chỉ đơn giản rơi xuống đất cũng tạo nên từng hồi chấn động.

Như vậy, những tảng đá này được vận chuyển như thế nào, tuyệt đối không thể vận chuyển bằng con đường về nhà tù được. Nghĩ một hồi, lại nghĩ đến những Cương Nhân đang khai thác ngoài kia, Đại Thiên liền thông suốt nơi này chắc chắn có một con đường khác nối ra ngoài.

Biết được là có đường khác, Đại Thiên lại dâng lên một số tâm tư. Trải qua nhiều nguy hiểm như vậy rồi, hắn không dám đặt toàn bộ hi vọng vào những Cương Tộc Binh Sĩ này tìm ra mọi chuyện, ít nhất hắn cũng phải lường trước một con đường lui cho bản thân.

Một bên vừa suy tính, Đại Thiên cũng không dám ngây người quá lâu, vội vàng tiếp tục hướng về một tảng đá khác bước tới, dùng búa trong tay tiếp tục làm việc.Thời gian chậm rãi trôi qua, nơi đây không có cách nào xác định thời gian đã trôi qua bao lâu. Không khí lúc nào cũng ẩm ướt se lạnh, ánh sáng luôn mập mờ từ những bó đuốc, dù có trải qua mấy năm đi nữa thì nơi này vẫn một cảnh tượng như vậy.

Theo cách làm liều mạng dùng Đấu Khí của Đại Thiên, hắn rất nhanh trở thành người mệt mỏi nhất, toàn thân sức lực đều rã rời. Nhưng từ sự mệt mỏi này, Đại Thiên lại vô tình theo bản năng hấp thụ Đấu Khí, điều đáng vui mừng là ở đây không như trong nhà tù, vẫn có thể tu luyện bình thường, hơn nữa Đấu Khí cũng rất tinh thuần.

Vốn dĩ dưới áp lực công việc cực lớn như thế này thì ít ai có thể vừa làm vừa tu luyện được, nếu không sẽ rất dễ dàng bị Đấu Khí chạy loạn. Nhưng Đại Thiên ngay từ nhỏ không ít lần bị Đại Vũ ép tu luyện theo đủ mọi cách, tuy trong trường hợp này hiệu quả cũng không cao, nhưng dù là một chút Đấu Khí cũng vô cùng quý giá rồi, Đại Thiên không muốn bỏ lỡ bất kỳ một cơ hội tu luyện nào.

Vừa khai thác vừa tu luyện, Đại Thiên dần dần quên mất thời gian đang trôi qua, bất giác cảm thấy mọi thứ nhanh hơn rất nhiều. Thẳng đến lúc có một vài tên Binh Sĩ khác đến khu vực này quát lên cái gì đó thì Đại Thiên mới tỉnh lại.

Đợi tỉnh hẳn, Đại Thiên mới để ý khắp cái hang rộng lớn này ngân lên từng hồi tiếng kẽng, không biết đây là ý gì. Hai mắt nghi hoặc nhìn về phía những Binh Sĩ vừa tới đang liên tục quát lớn, Đại Thiên dần dần hiểu ra một chút.

Thì ra đây là tiếng gọi nghỉ ngơi của nơi này, những Binh Sĩ kia tới đây là để kiểm kê lại hôm nay khai thác được bao nhiêu để báo lên cấp trên, đồng thời cũng sắp xếp để đưa những tù nhân này về lại phòng giam.

Quá trình kiểm kê cũng không có gì đáng nói, ít nhất về phương diện này thì Cương Tộc không hề bắt ép phải khai thác nhiều hay ít, miễn là có làm là được, xem như là cũng còn một chút nhân đạo.

Binh Sĩ kiểm tra một hồi thì hoàn tất, sau đó Binh Sĩ phối hợp với tù nhân, cùng nhau khiêng những tảng đá này trở về. Đại Thiên lần này xem như là thảm rồi, vừa nãy khai thác hơi có chút điên cuồng, thân thể đã mệt mỏi lắm rồi, hiện tại tảng đá đặt lên vai, sức nặng từ nó tuy có nhiều người chia nhau ra đỡ rồi thì cũng vô cùng lớn.

Người hơi khụy xuống, Đại Thiên cắn răng một cái liền đứng thẳng dậy, một chút mệt mỏi này ít nhất hắn còn có khả năng chịu được, nhưng đồng thời trong lòng của Đại Thiên cũng thầm ghi nhớ lần sau không làm đến mức kiệt sức như vậy nữa.

Vài chục người ở khu vực khai thác của Đại Thiên rất nhanh liền đem những tảng đá này quay về vị trí cần đặt. Ngay sau đó Đại Thiên lại được Binh Sĩ dồn vào nhóm người tù nhân, lần lượt quay trở về phòng giam.

………….

Vừa bước vào phòng giam vừa quen thuộc vừa xa lạ, tuy nơi này vẫn rất bẩn cùng hôi thối nhưng Đại Thiên cũng không nghĩ được nhiều nữa, ngã gục nằm trên sàn, dù sao hiện tại thân thể hắn cũng dính đầy đất cát, không sạch hơn nơi này được bao nhiêu.

Nằm nghỉ một chút, thân thể dần ổn định lại, Đại Thiên lại cảm thấy một cơn đói bụng ập đến. Hơi cười khổ một chút, Đại Thiên lại có chút oán hận những Cương Nhân này bắt người làm việc quá sức lại không cho ăn rồi.

Ngay lúc Đại Thiên còn không ngừng chửi rủa, cửa phòng giam đột ngột mở ra, từ bên ngoài đi vào một tên Binh Sĩ. Người này liếc mắt nhìn Đại Thiên nằm bẹp dưới đất, cũng không nói gì, đặt một thùng gỗ trên tay vào sau đó đi ra ngoài.

Đại Thiên hơi nghi hoặc nhìn người vừa đến, đợi đến lúc người này đi hẳn thì hắn mới bật người dậy, cẩn thận bước lại gần cái thùng kia. Vừa thấy những thứ bên trong, tâm tình của Đại Thiên nháy mắt trở nên mừng rỡ.

Thì ra bên trong toàn là thức ăn, tuy thùng gỗ này không lớn, thức ăn cũng chỉ bằng khoảng một phần hai mươi khẩu phần của Đại Thiên, nhưng ít nhất vẫn là có cái ăn. Dưới cơn đói bụng thúc giục, Đại Thiên cũng bất chấp hoàn cảnh hôi thối, trực tiếp dùng tay bốc lấy thức ăn nhét vào miệng.

Nhưng thức ăn vừa vào miệng, Đại Thiên liền nhíu mày lại. Bởi vì đây là ở trong rừng, nên dù là tù nhân cũng chỉ ăn hai thứ là thực vật và thịt. Nhưng vấn đề ở đây là những thứ này đã dần ôi thiu rồi, vô cùng khó ăn.

Chỉ hơi khó chịu một chút, Đại Thiên liền tiếp tục ăn, dù sao hắn cũng ăn không ít thịt khét mình làm rồi, cũng không dám tự nhận ngon hơn thứ này được bao nhiêu, hiện tại lại đói bụng, cũng không thể vì một chút tự kiêu kia mà bỏ được, ít nhất là Đại Thiên không dừng ăn được.

Cũng trôi qua không bao lâu, Đại Thiên liền ăn sạch toàn bộ những thứ trong thùng gỗ, nhưng cũng chỉ có thể hơi hơi xoa diệu cảm giác đói mà thôi, dạ dày Đại Thiên vẫn không ngừng kêu gào kháng nghị.

Bất đắc dĩ nhìn ngoài cửa phòng giam, Đại Thiên cũng không dám mở miệng xin thêm, dù sao hắn đang là tù nhân mà không phải là Vương Tử.

Chán nản ngồi dựa vào vách tường, đè ép lại dạ dày còn đang kháng nghị, Đại Thiên nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút. Nhưng vốn chỉ tính nghỉ ngơi, ai ngờ hôm nay mệt mỏi quá, Đại Thiên lại trực tiếp ngủ đi mất, cũng may những Binh Sĩ kia cũng không có ý định ngược đãi tù nhân, Đại Thiên xem như là ngủ một đêm vô cùng an toàn.

P/s: 16/9 Chương thứ hai.

.........

Chương 57: Giao đấu với chiến sư

Ngủ mê man không biết qua bao lâu, Đại Thiên tỉnh dậy là lúc bị những tên Binh Sĩ canh gác quát tháo gọi dậy.

Dụi dụi đôi mắt còn đang mơ màng, Đại Thiên hơi có chút khó chịu đứng dậy. Nhìn xung quanh một chút, Đại Thiên mới dần dần nhớ ra mọi chuyện, dù sao mọi thứ diễn ra quá nhanh, đêm qua lại lâm vào giấc ngủ sâu, hiện tại đầu óc hắn vô cùng mơ hồ.

Binh Sĩ cũng không đủ sức kiên nhẫn đứng nhìn Đại Thiên, mạnh mẽ vỗ vai hắn một cái, sau đó quát lớn thúc giục. Đau đớn từ thân thể truyền đến chính thức gọi tỉnh Đại Thiên lại. Cũng không dám tiếp tục chần chờ nữa, nhanh chóng ra khỏi phòng giam, hòa vào đoàn người đến hang động khai khoáng hôm qua.

Lần này xem như mọi chuyện suôn sẻ, Đại Thiên thuận lợi đến nơi, nhận cuốc và búa, sau đó được phân đến một nơi tiếp tục khai khoáng.

Đánh giá những người xung quanh, Đại Thiên ngán ngẩm không phát hiện có người nào làm cùng hôm qua cả, chỉ có thể trách người ở đây quá đông mà thôi. Nhưng việc này khiến Đại Thiên cảm thấy lúc nào cũng xa lạ lạc long, tinh thần hơi có chút căng thẳng.

Vứt bỏ những suy nghĩ lung tung, Đại Thiên bắt tay vào làm việc, hiện tại chỉ có thể thể hiện thật tốt để còn tồn tại đến lúc xác minh thân phận, nếu không thì xem như mọi chuyện uổng công cả rồi.

Đại Thiên cứ thế cắm đầu vào việc khai khoáng, tuy làm không ngừng nghỉ nhưng đã biết cách giữ sức lực hơn hôm qua rồi, hiệu suất tuy giảm rất nhiều nhưng bù lại thể lực lúc nào cũng dồi dào, nhờ vậy cũng có nhiều tinh lực để hấp thụ Đấu Khí hơn.

Làm một lúc vô cùng lâu, Đại Thiên gõ mạnh một cuốc cuối cùng, từng tia đất đá níu giữ tảng đá màu đen kia nhanh chóng thả lỏng, tảng đá rơi mạnh xuống đất, Đại Thiên vội vàng thở phào ngừng tay, nhanh chóng lui qua một bên nghỉ ngơi một chút.

Đang lui về sau, lưng Đại Thiên bỗng dưng chạm vào một thứ gì đó. Tưởng chừng thứ kia sẽ bị lực lui cực lớn này đẩy ngã, nhưng ngược lại Đại Thiên mới là kẻ bị lực phản chấn đẩy ngã trên mặt đất.

Bất ngờ bị sự cố ập đến, Đại Thiên đầu óc hơi có mơ hồ, đợi hơi tỉnh một chút, ánh mắt nghi hoặc nhìn về vật vừa chạm. Nhưng Đại Thiên còn chưa kịp nhận ra chuyện gì thì đột nhiên bị một người nắm cổ nhấc lên giữa không trung. Người này hai mắt giận dữ nhìn Đại Thiên, miệng há rộng quát lớn

“Thằng nhóc, ngươi dám chọc đến ta.”

Đại Thiên hơi giật mình, hiện tại mới nghĩ đến vừa rồi có lẽ là đụng vào người này, ngẫm nghĩ một chút, Đại Thiên cảm thấy dù sao việc này hắn cũng nắm khá nhiều phần sai, đối phương hiểu lầm cũng là đúng nên vội vàng giải thích

“Không phải, vừa rồi ta…”

“Còn dám chối!!”

Đại Thiên còn chưa kịp nói xong, người này đột ngột quát lớn ngắt lời, một đấm quét thẳng vào mặt Đại Thiên, trực tiếp đấm Đại Thiên văng thẳng xuống đất.

Vô duyên vô cớ bị đánh, Đại Thiên cũng có chút hơi giận, nhưng hiện tại hắn cũng không tiện ra tay, dù sao thân phận của hắn cũng là tù nhân.

Đưa ánh mắt nhìn về phía những Binh Sĩ, bất ngờ một điều là những Binh Sĩ này ngoảnh mặt làm ngơ, một bộ hoàn toàn không để ý đến chuyện này, Đại Thiên đầu hơi có chút ngây ra, ánh mắt lướt qua nhìn vào người vừa tấn công đang giận dữ nhìn mình.

Nhìn người này, Đại Thiên chợt ngộ ra một chút. Người này thì ra là một Cương Nhân đến khai khoáng, thân phận so với Đại Thiên quả thật cao hơn rất nhiều, những Binh Sĩ kia không giúp đỡ cũng là có thể hiểu được.

Nhưng hiểu thì chung quy vẫn là hiểu, Đại Thiên trong lòng đối với những binh sĩ này có chút bất mãn rồi. Dù vậy, trong chuyện này Đại Thiên hơi có chút hiểu sai mục đích của những Binh Sĩ này rồi.

Mọi chuyện cũng bắt nguồn từ lai lịch bất minh của Đại Thiên mà ra, những người này mới cử thử một người đến dò xét thực lực sâu cạn của Đại Thiên, bởi vì tuy Đại Thiên thể hiện ra chỉ là một Chiến Sĩ Cao Giai, nhưng thủ đoạn che giấu thực lực ở cái thế giới này không thiếu, những Binh Sĩ cùng quản lý tòa thành này không dám lơ là gây ảnh hưởng đến an toàn của người dân.

Đại Thiên còn đang hơi mơ hồ một chút, người nọ đột ngột xông lên, lại tiếp tục giơ chân đá văng Đại Thiên qua một bên, thủ đoạn này hoàn toàn là đem Đại Thiên ra chơi đùa rồi.

Cảm nhận lực đạo từ một đá này, Đại Thiên kinh ngạc nhận ra thực lực của người này không dưới Chiến Sư, so với Đại Thiên có thể nói là vô cùng mạnh mẽ.

Lần đầu tiên phải đối mặt với một con người đạt đẳng cấp Chiến Sư, Đại Thiên cảm giác hoàn toàn khác với khi đối mặt với Tam Giai Yêu Thú, dù là thực lực ngang nhau.

Ở Yêu Thú, Đại Thiên chỉ cảm giác được sự điên cuồng cùng liều lĩnh của bọn chúng, bọn chúng đánh rất quyết liệt, chỉ có khi thấy không ổn mới nhanh chóng lui lại. Nhưng đối mặt với người trước mắt này, Đại Thiên cảm nhận được một sự thuần thục, thông minh cùng linh hoạt.

Tuy người trước mắt liên tục cười tà ác, giận dữ hô quát cùng tấn công. Nhưng nếu như để ý kỹ sẽ thấy người này nhìn có vẻ lỗ mãng, nhưng sự thực lại luôn luôn cẩn thận phòng bị, chỉ cần Đại Thiên thể hiện ra thực lực quá kiểm soát, hắn liền nhanh chóng có biện pháp phản ứng lại.

Vội vàng ổn định lại thân thể, Đại Thiên biết hôm nay hắn hoàn toàn chỉ có thể dựa vào bản thân mình rồi. Nhưng vấn đề là Đại Thiên cũng không muốn gây chuyện nên chỉ có cách cố gắng kiềm chế lại người trước mắt, sau đó hòa giải bằng lời nói mà thôi.

Ngay khi Đại Thiên còn đang nghĩ cách, người này lại tiếp tục lao vút lên, Đại Thiên chỉ thấy nhoáng lên một cái liền bị trúng một đấm vào mặt. Một đòn này đã được gia tăng rất nhiều lực lượng, so với trước mạnh hơn rất nhiều, trực tiếp đem Đại Thiên đánh cho choáng váng.

Hòn đá ngọn cây còn biết giận, huống chi là một đứa bé như Đại Thiên, từ nãy đến giờ vì đại cục, Đại Thiên chỉ có thể cắn răng nhún nhường bỏ qua, hiện tại liên tục bị đánh như vậy, rõ ràng là kiếm chuyện, việc này làm khơi gợi đến hình ảnh Triệu Bân lúc trước, trong phút chốc Đại Thiên tâm tình trở nên cuồng bạo rồi.

Lúc trước ở trong rừng, liên tục bị những kẻ có thực lực cực cao áp chế, Đại Thiên dần dần trở nên nhún nhường, sợ trước sợ sau, đến hiện tại khi ra khỏi khu rừng rồi vẫn mang tâm tình như vậy.Sự thực thì thực lực của Đại Thiên không xem là cao, nhưng chiến lực của hắn đủ sức sánh ngang với Sơ Giai Chiến Sư, cộng thêm việc có năng lượng Lôi Điện, nếu may mắn thì cả Trung Giai Chiến Sư cũng chỉ có thể cắn răng ôm hận. Chỉ với bấy nhiêu thực lực như vậy, tuy không thể nói là không kiêng kỵ ai hết, nhưng ở tầng lớp bình thường thì Đại Thiên có thể đi ngang rồi.

Hiện tại tâm tình trong phút chốc trở nên thay đổi, Đại Thiên lại trở nên thị huyết điên cuồng như lúc đối đầu với Thị Huyết Ngân Lang.

Nhìn Đại Thiên hai mắt đỏ ngầu nhìn mình, người nọ thoáng có chút ngây người kiêng kị. Ngay sau đó, người này trực tiếp trước tiên phát động thế công, hướng về phía Đại Thiên đánh tới.

Cũng không lại tiếp tục ngây người chịu trận nữa, Đại Thiên lách người sang một bên né tránh. Nhưng tốc độ của Đại Thiên thua xa kẻ trước mắt, tuy đã cố né nhưng vẫn chịu một đòn này.

Đang trong trạng thái điên cuồng, lại tiếp tục trúng chiêu khiến tâm tình này lại càng trở nên khó không chế. Cắn răng nén nhịn đau đớn, Đại Thiên cả người ôm lấy tay người nọ, trực tiếp dùng năng lượng Lôi Điện truyền qua đối phương.

Thoáng có chút tê dại, người nọ không kịp phản ứng, thân thể lập tức khựng ra đó. Đại Thiên nhân cơ hội này, hai tay ôm chặt lấy cánh tay đối thủ, dùng đó làm tâm, cả người mượn lực nhảy lên, hai chân cuốn lấy cổ của đối thủ, mạnh mẽ vật nằm lăn ra đất.

Cả quá trình Đại Thiên đều duy trì năng lượng Lôi Điện để phòng trường hợp bị phản kích.

Cả hai người đều ngã nằm xuống đất, người nọ vẫn không kịp thích ứng với cảm giác tê dại, tuy vẫn có thể hoạt động nhưng hơi trì trệ. Đại Thiên lại nắm lấy cơ hội này, nhanh chóng trở người đứng dậy, liên tục đạp xuống đối thủ, từng chiêu hữu lực mạnh mẽ, Đại Thiên hoàn toàn lâm vào trạng thái điên cuồng tấn công rồi.

Đánh một hồi, người bên dưới bị không ít thương thế, nhưng dần dần hắn cũng trở nên thích ứng lại với cảm giác tê dại này.

Thoáng linh hoạt một chút, người này gầm lên một tiếng, hai tay ôm chặt lấy chân Đại Thiên, trực tiếp đập mạnh thân thể đối thủ xuống đất.

Liên tục tấn công khiến Đại Thiên hơi có chút mất bình tĩnh, không quan sát kỹ đối phương đã dần tỉnh lại, bất lực bị vật mạnh xuống đất.

Người kia cũng không dám để cho Đại Thiên lại đánh nữa, tuy hắn hơi có chút thích ứng, nhưng không có nghĩa là hắn có thể tiếp tục chịu đựng như vậy. Bởi lẽ đó, người này nhanh chóng chiếm lại quyền chủ động, tuyệt đối không cho Đại Thiên có cơ hội tỉnh lại phản kích.

Đấm, đá, húc, người này tuy thực lực cao hơn, nhưng thủ đoạn tấn công có thể xem như là liều mạng, vô cùng thô bạo cùng trực tiếp, đem Đại Thiên đánh cho vô lực hoàn thủ.

Bị đánh đến mức choáng váng, Đại Thiên hai mắt giận dữ muốn căng nổ lên, qua một lúc, Đại Thiên cắn răng chịu tấn công, đồng thời vận toàn bộ năng lượng Lôi Điện có thể dùng, một đấm bao hàm toàn bộ Đấu Khí đánh thẳng về phía đối thủ.

Một đấm này được Lôi Điện kích thích, tốc độ cùng lực lượng tăng mạnh, người nọ không ngờ lại còn có biến cố này, nhất thời trở tay không kịp, trúng hoàn toàn một kích toàn lực này.

Lần này cũng không phải tê dại như những lần trước, Lôi Điện quá dày đặc trực tiếp đem chỗ va chạm đốt cháy đen, nguồn năng lượng còn lại đem người này tê giật nằm trên mặt đất.
Đại Thiên cũng không thể nhân cơ hội này tiếp tục tấn công được nữa, thân thể hắn bị đánh tàn tạ rồi, khắp người đều cảm thấy vô lực khó chịu, cần một thời gian tạm thích ứng thì mới tiếp tục được.

Bật dậy nhảy ra xa, Đại Thiên một bên âm thầm phục hồi, một bên cảnh giác nhìn đối thủ. Đánh với người không như đánh với Yêu Thú, nếu như đây là một con Yêu Thú thì nó đã sớm kiêng kị tránh tiếp xúc với Đại Thiên, dùng chiến thuật du kích rồi, nhưng người trước mắt lại đánh cho Đại Thiên không thể hoàn thủ, nhanh chóng kết thúc chiến cuộc, nếu thật sự phải liều mạng, Đại Thiên chưa chắc có thể đánh bại người trước mắt.

Bởi vậy có thể thấy, đối thủ lần này thực lực không ít hơn Trung Giai Chiến Sư, thậm chí còn là một tên dày dạn kinh nghiệm chiến đấu, vô cùng khó đối phó.

Đại Thiên bận hồi phục không rãnh tay, người nọ cũng bận trừ khử tia Lôi Điện mạnh mẽ kia. Hai người ai lo việc của người nấy, nhất thời an ổn trôi qua một thời gian.

Qua một lúc sau, người nọ dần lấy lại được khả năng hoạt động, vội vàng ngồi dậy, kiêng kị hướng về Đại Thiên hỏi

“Ngươi đã dùng thứ gì.”

Đại Thiên thoáng có chút do dự không muốn nói, nhưng ngoài miệng vẫn ngập ngừng câu giờ

“Đó là… là…..”

Nhưng càng câu giờ như vậy, Đại Thiên bất giác phát hiện đối thủ của mình càng trở nên nôn nóng, chăm chú. Trong chiến cuộc mà tâm tình như vậy quả thật là một đại kỵ. Trong lòng đột nhiên có ý nghĩ khác lạ, Đại Thiên tiếp tục ngân dài tiếng của mình ra, đồng thời âm thầm tích súc Đấu Khí, năng lượng Lôi Điện cũng tham gia kích thích thân thể.

Đợi một lúc lâu vẫn không có đáp án, người kia nhanh chóng trở nên bạo nộ, vừa định lao lên tấn công thì Đại Thiên trước một bước giành cơ hội này.

Cả người lao vút lên, trước ánh mắt kinh ngạc của đối thủ, Đại Thiên dùng một tốc độ cùng lực lượng siêu việt bản thân, đánh thẳng vào người nọ.

Lực lượng lần này cực lớn, hơn nữa tấn công lại bất ngờ, người kia trực tiếp bị đánh choáng váng. Chưa dừng lại ở đó, nhân cơ hội năng lượng Lôi Điện còn có tác dụng, Đại Thiên lại tiếp tục mạnh mẽ đánh, chân tay, khuỷu tay, đầu gối, bất cứ thứ gì Đại Thiên có thể dùng được đều dùng, dù sao cơ hội đối thủ choáng váng như thế này không phải dễ dàng có được, Đại Thiên không muốn bỏ qua nó.

Nhưng lần này cũng không dám bất cẩn như lần trước, tuy liều lĩnh tấn công nhưng Đại Thiên vẫn dồn rất nhiều tâm tư vào chú ý động thái của đối thủ, chỉ cần đối phương thoáng tỉnh lại, hắn liền nhanh chóng lui về ra sau.

Qua một lúc, người nọ chỉ có thể giơ tay lên đỡ đòn, nhưng mỗi lần đỡ thì cơ thể lại tê dại hơn một chút khiến hắn trúng không ít công kích. Gầm lên một tiếng, người này vung hai tay lên, đẩy văng Đại Thiên ra. Đại Thiên cũng thuận thế mượn lực, hai chân búng lên đạp vào ngược đối thủ, nhanh chóng bay vút ra xa.

Người nọ cũng đồng thời bị một đá này đánh văng ra sau. Hai người tách rời về hai phía, ngay khi vừa chạm đất, cả hai đồng loạt búng người quay ngược trở lại, tranh thủ thời gian đánh bất ngờ đối phương.

Đại Thiên tích súc toàn bộ Đấu Khí cùng Lôi Điện vào tay phải, miệng gầm to lên, hướng về phía đối thủ đánh tới. Người kia cũng đồng thời tích súc Đấu Khí vào một quyền, Đấu Khí tuy không tinh thuần bằng Đại Thiên, nhưng bù lại số lượng rất lớn, có xu thế áp đảo Đại Thiên rất nhiều.

Hai người công kích rất nhanh liền chạm vào nhau. Nhưng ngay sau đó người nọ liền cảm thấy không ổn, ngược lại Đại Thiên khóe miệng cười đắc ý một chút, hắn lúc trước học khống chế Đấu Khí, hiện tại liền có tác dụng rồi.

Một chiêu vừa rồi thanh thế tuy lớn, nhưng hoàn toàn là giả dối cả. Mục đích của cỗ năng lượng này chỉ là bảo vệ tay của Đại Thiên, nhanh chóng lùi về khi va chạm. Còn hai chân trong lúc vận Đấu Khí di chuyển che mắt đối thủ lại âm thầm vận Đấu Khí, trước ánh mắt kinh ngạc của người nọ, hai chân Đại Thiên như hai con linh xà, liên tục đạp mạnh về phía trước.

Thủ đoạn điên cuồng chỉ có thể đáp trả bằng sự điên cuồng, người nọ cắn răng một cái, đầu mạnh mẽ đập thẳng vào đầu Đại Thiên, cả hai đều nhanh chóng bật ra máu, nhưng Đại Thiên thương thế do bất ngờ nên thoáng nặng hơn nhiều.

Tức giận gào lên, Đại Thiên tay quét ngang đập mạnh vào đầu đối phương, người kia cũng trực tiếp nâng đầu gối đá vào ngực Đại Thiên, hai bên nhanh chóng áp sát cận chiến, áp dụng phương pháp liều mạng thuần túy không thèm hoa mỹ gì nữa.

Tuy có nói là chiến lực của Đại Thiên đủ sức liều mạng với Chiến Sư Trung Giai, nhưng khi đối mặt với nó thì Đại Thiên mới cảm nhận được uy lực khủng khiếp này, nếu không phải do năng lượng Lôi Điện thì Đại Thiên đã sớm thua từ lâu. Nhưng điều này cũng chỉ có thể kiên trì, qua một lúc nữa Đấu Khí dần dần cạn kiệt, Đại Thiên xem như là chắc chắn phải thua.

Chỉ có điều Đại Thiên quá khinh thường năng lượng Lôi Điện rồi. Cỗ năng lượng này không chỉ mang theo cảm giác tê dại, mà nó còn trực tiếp đem thể nội của đối thủ đốt nóng ran lên, chỉ cần vận động một chút cũng đã vô cùng đau đớn rồi. Trong các hệ Nguyên Tố thì sức xuyên thấu của Lôi Hệ không ai có thể tránh được.

Đánh một lúc lâu, cả hai người đều mang đầy thân thương thế, Đại Thiên thì Đấu Khí cạn kiệt, còn người nọ thì thể nội gần như bị cháy đen.

Cả hai dường như có một sự ăn ý phối hợp, đồng loạt nhảy bật lên lui về sau, miệng thở dốc, cảnh giác nhìn đối thủ.

P/s: 16/9 Chương thứ ba

.........

Chương 58: Chiêu thức

Đại Thiên cùng người nọ bốn mắt nhìn nhau, đều cảm nhận được sự đáng sợ của đối phương nên không dám tiếp tục động thủ, tận dụng thời gian để phục hồi thể lực.

Qua một lúc, cả hai dần dần hồi phục lại rất nhiều, người nọ đột nhiên lên tiếng hỏi

“Ngươi tên là gì?”

Đại Thiên hơi ngớ người ra, nhưng kinh nghiệm còn ít, theo bản năng đáp lại

“Ta là...”

Nhưng còn chưa kịp nói xong, người nọ đột nhiên lao vút lên, mạnh mẽ một đấm hướng về phía Đại Thiên.

Hơi có chút kinh ngạc, Đại Thiên không ngờ đối phương nói đánh là đánh như vậy, mặc dù vừa nãy hắn cũng dùng chiêu này, nhưng đó là trong lúc vô tình nghĩ ra, hoàn toàn không để trong lòng.

Một thời gian kinh ngạc ngân ngủi này khiến Đại Thiên dù phản ứng kịp thời nhưng cũng chậm hơn đối thủ một chút.

Nắm đấm của người nọ nhanh chóng tiếp cận, Đại Thiên giơ tay lên một đấm đáp trả lại.

Đại Thiên đã chuẩn bị cho việc một chiêu đến sau này bị đánh bại, nhưng không ngờ khi va chạm, Đại Thiên lại cảm giác đối phương hoàn toàn không có bất cứ lực lượng gì, tựa hồ đây chỉ là một chiêu giả dối nhằm che mắt mà thôi.

Cảm thấy không ổn, Đại Thiên vội vàng thu chiêu lại. Nhưng người nọ một đấm vô lực kia vẫn tiếp tục tiến tới, hoàn toàn không có một hậu chiêu nào.

Ngay khi Đại Thiên còn đang nghĩ là mình lầm rồi thì từ một đấm này phát ra Đấu Khí cực kỳ mạnh mẽ, tựa như một thứ bị co dãn áp súc lại, đột ngột bung ra, thế công của nó vô cùng đáng sợ.

Đại Thiên bị chuyển biến bất ngờ này đánh cho cánh tay tê rần, trong người chỉ cảm thấy có một cỗ Đấu Khí xuyên thấu vô cùng đáng trực tiếp gây tổn thương thể nội, hơn nữa chỉ tính riêng lực lượng của chiêu này cũng đủ khiến Đại Thiên cảm thấy không chịu nổi.

Hai chân mạnh mẽ búng lên, cả người nhamh chóng lui về sau. Cảm nhận khóe miệng ngòn ngọt cùng tanh tưởi, Đại Thiên vô cùng sợ hãi nhìn về phía đối thủ.

Nhưng trong mắt của Đại Thiên chỉ là một nắm đấm không ngừng phóng đại.

Thì ra vừa rồi người nọ một chiêu kia còn chưa hết, Đại Thiên vừa lui thì một đấm này cũng đuổi theo.

Thầm nghĩ vừa rồi phát ra lực mạnh như vậy, hiện tại một chiêu này cũng không còn bao nhiêu lực lượng. Đại Thiên giơ tay một đấm đáp lại, nhằm tìm kiếm cơ hội phản kích.

Lại va chạm, tình huống không hề lạc quan như Đại Thiên đã nghĩ. Nắm đấm của người kia không những không yếu bớt đi, mà còn mạnh hơn trước rất nhiều.

Cũng cùng như lúc trước, Đại Thiên lúc đầu không hề cảm thấy chút lực lượng nào, nhưng lần này dù Đại Thiên đã tranh thủ cơ hội dồn sức đánh lên thì cũng không có cách nào áp đảo được đối phương, bất lực chịu một cỗ Đấu Khí mạnh mẽ đánh vào thân thể.

Hai lần trúng trọng chiêu, hơn nữa sức xuyên thấu của chiêu này quá khủng khiếp, cộng thêm việc thân thể đã dần cạn kiệt Đấu Khí cùng thể lực, Đại Thiên vô lực văng ra xa, nằm bệt dưới đất không gượng dậy được.

Mà người nọ sau khi đắc thủ, một chiêu này dường như cũng hao hết khả năng nên hắn nhanh chóng lui lại, tiếp tục tích súc một đấm nữa định lao lên.

Nhưng khi thấy Đại Thiên vô lực nằm đó, chỉ có hai mắt còn cảnh giác nhìn mình thì hắn đột ngột dừng lại. Do dự không biết làm sao, người này đưa mắt nhìn về phía những Binh Sĩ gần đó.

Những Binh Sĩ kia nhìn Đại Thiên một chút, mày nhíu chặt lại, qua hồi lâu vẫn chỉ thấy Đại Thiên nằm yên, những người này mới hơi lắc lắc đầu.

Tên đối thủ của Đại Thiên thấy vậy, vội vàng thả lỏng người, hướng về Đại Thiên hừ lạnh nói

“Lần này cho ngươi một chút giáo huấn, nếu còn lần sau thì đừng trách ta.”

Nói xong liền mặc kệ Đại Thiên, xoay người đi mất.

Nhìn người này đi, Đại Thiên hơi có chút giật mình, hắn không ngờ chiến cuộc là kết thúc như vậy. Tâm tình của Đại Thiên nhanh chóng nhẹ nhõm lại, cơ thể cũng hơi giãn ra.

Bỗng nghĩ đến một đấm vừa rồi, lại nghĩ đến cách Lý Thiện dạy khống chế Đấu Khí cũng không được như vậy, trong lòng tò mò nhịn không được thốt lên

“Một chiêu vừa rồi là làm sao làm được?”

Người nọ đang đi, nghe câu hỏi thì hơi khựng một chút, sau đó lại tiếp tục đi. Đại Thiên còn tưởng đối phương không đáp lời thì một âm thanh truyền đến

“Đợi ngươi đến cảnh giới Chiến Sư sẽ hiểu.”

Đại Thiên mơ hồ chẳng hiểu gì cả, nhưng người nọ chỉ nói đúng một câu đó rồi đi mất, Đại Thiên dù có trăm ngàn điều nghi vẫn cũng chỉ có thể để ở trong lòng.

Cũng không để Đại Thiên suy nghĩ được bao lâu, một tên Binh Sĩ chậm rãi bước lại, chân đá đá vào người Đại Thiên quát lên

“Còn không mau đứng dậy làm việc, định ăn vạ đến lúc nào.”

Ánh mắt chuyển dời qua tên Binh Sĩ, Đại Thiên ngập ngừng một chút, một phần lo do không muốn gây chuyện, một phần là do thực lực hiện tại gần như suy kiệt, không đủ sức bảo vệ bản thân.

Cố gắng nhúc nhích người muốn gượng dậy, nhưng khổ nỗi vừa rồi một đấm kia đánh cho thân thể hắn tàn tạ từ trong ra ngoài rồi, cử động một chút cũng đã rất khó khăn.

Binh Sĩ thấy vậy liền lộ ra vẻ giận, quanh năm suốt tháng ở cái nơi âm u mờ mịt này, tâm tình cũng trở nên táo bạo hơn rất nhiều, hơn nữa hiện tại Đại Thiên cũng chỉ là một tù nhân, thân phận rất là rẻ rúng, Binh Sĩ thấy chướng mắt liền theo thói quen giơ roi lên quất xuống, đồng thời quát“Nhanh lên.”

Đại Thiên bị quất một roi, trong lòng hơi giận, đồng thời cũng có chút gấp gáp, nhưng cũng không thể nhất thời làm gì được.

Binh Sĩ cũng không vì vậy mà dừng lại, tiếp tục vài roi quất xuống. Đại Thiên bị đánh vài lần, tâm tình điên cuồng lại trỗi dậy, hai mắt trở nên đỏ ngầu, cả người không biết lấy sức lực từ đâu ra, đứng phắt dậy.

Hành động đột ngột này khiến tên Binh Sĩ giật mình lùi lại, đối diện với ánh mắt điên cuồng của Đại Thiên khiến hắn hơi có chút chùn ý. Nhưng ý nghĩ này chỉ khiến hắn càng thêm táo bạo, trực tiếp quất Đại Thiên vài roi nữa.

Mà Đại Thiên ngoài đứng dậy cũng không hề làm bất cứ hành động gì khác, bởi vì hiện tại thân thể của hắn đã không đủ sức nữa, chỉ có thể đứng là đã là rất cố gắng rồi.

Chửi mắng vài câu, tên Binh Sĩ xem như cũng đã phát tiết đủ, hắn cầm lấy cuốc cùng búa lúc trước Đại Thiên đánh rơi, vứt qua cho Đại Thiên.

Đại Thiên thần trí hơi mơ hồ, hai thứ công cụ này va vào người hắn rồi rơi xuống đất. Tên Binh Sĩ hừ lạnh một tiếng, cũng không tiếp tục làm khó nữa, đi hướng ra một chỗ khác đứng gác, nhưng ánh mắt trong lúc vô ý vẫn nhìn về phía Đại Thiên.

Đại Thiên lại đứng qua một lúc, tranh thủ thời gian hấp thụ không ít đấu khí chữa thương, sau đó mới nhặt búa cùng cuốc, hướng về một tảng đá màu đen kia đi tới.

Không còn bao nhiêu sức lực, Đại Thiên cầm cuốc còn không vững, chỉ có thể cào cào trên nền đất, hiệu suất kém đến mức không thể kém hơn.

Cũng may những Binh Sĩ kia cũng không ép đến mức đường cùng, Đại Thiên dù làm nhiều hay ít, miễn có làm là được. Cũng nhờ vậy mà Đại Thiên tranh thủ thời gian hấp thụ không ít đấu khí, vừa khôi phục lực lượng vừa tăng cường cảnh giới.

Nhưng dù bị thương khó chịu, Đại Thiên trong lòng lại tràn ngập say mê cuồng nhiệt, khắp ý nghĩ của hắn toàn là một chiêu vừa rồi của người nọ, nếu không phải hiện tại bị canh giữ, Đại Thiên còn không ngại thử nghiệm một phen ý nghĩ của mình.

Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua, cuối cùng tiếng kẽng nghỉ ngơi mà Đại Thiên chờ mong cũng đến.

Nhưng lúc này cũng trở thành một ác mộng khác với Đại Thiên.

Vác trên vai những tảng đá màu đen nặng nề, Đại Thiên người như đứt ra thành từng khúc, tuy đã phân cho nhiều người nhưng vẫn không cách nào chịu nổi.

Cắn răng một cái, Đại Thiên cứng rắn hoàn thành việc này, mục tiêu của hắn chỉ là hoàn thành xong liền được nghỉ ngơi, đây là lần đầu tiên Đại Thiên đối với phòng giam dơ bẩn kia nổi lên cảm giác muốn về đó.

Phí hết sức lực, cuối cùng mọi việc cũng xong, Đại Thiên vác theo thân thể mệt mỏi, tựa như một cái xác không hồn khó khăn bước từng bước trở về nhà tù.

Bước vào phòng giam, Đại Thiên không chịu được nữa, cả người xụi lơ nằm bẹp xuống đất bất động, ánh mắt cũng chuyển thành nửa tỉnh nửa mê, hoàn toàn không biết gì xung quanh nữa.

Cũng không lâu lắm, Đại Thiên liền thoáng tỉnh lại một chút. Không phải vì điều gì đặc biệt, mà là vì thân thể của hắn do quá mệt mà đói.

Cơn đói đau thắt ruột lại, như xé từng mảng thịt của hắn. Cơ thể của hắn cũng vì thiếu thức ăn mà thay thế, trở nên vô lực hơn rất nhiều.

Nơi đây là nhà tù, không phải Vương Cung, Đại Thiên không thể quát một tiếng liền có thức ăn được, bởi thế cũng chỉ có thể chờ đợi, chờ đến lúc những Binh Sĩ kia đưa thức ăn đến.

Cơn đói dày vò khiến hắn cũng không thể nào ngủ được, chỉ có thể dựa vào tường, hai mắt mơ màng mong đợi nhìn về phía cửa phòng giam.
Nhưng chờ hoài, chờ mãi, dù Đại Thiên chờ rất lâu rồi thì cũng không có ai đưa thức ăn đến. Đại Thiên chỉ có thể bất đắc dĩ kề sát người vào cửa, hướng về một Binh Sĩ đứng canh gác gần đó gọi

“Vị đại ca này, chừng nào thì có thức ăn vậy?”

Tên Binh Sĩ này có vẻ như đã biết chuyện Đại Thiên nói được ngôn ngữ Cương Tộc nên cũng không biểu hiện ra kinh ngạc. Thoáng liếc nhìn Đại Thiên một chút, người này mới nhàn nhạt trả lời

“Tội khai thác quá ít, nhịn ăn một ngày. Tội đánh nhau gây náo loạn, nhịn ăn ba ngày. Tổng cộng là bốn ngày.”

Đại Thiên nghe vậy, trong lòng gấp muốn điên lên rồi, bốn ngày nhịn ăn, khác nào là muốn hắn chết ở nơi này, đã vậy trong khẩu phần ăn cũng có một chút nước, hiện tại nhịn ăn, đồng thời cũng nhịn uống. Ở đây lại không thể tu luyện, đồng nghĩa với việc không thể dùng đấu khí thay thế thức ăn, Đại Thiên quả thật là đến mức đường cùng rồi.

Trong lòng hơi hoảng loạn, Đại Thiên vội vàng la lên thanh minh

“Ta không có gây náo loạn, rõ ràng là người kia đánh ta trước.”

Chỉ có điều Đại Thiên dù la lớn cách mấy, tên Binh Sĩ cũng không thèm trả lời. Đại Thiên lại liên tục la lên vài lần, tên Binh Sĩ liền tức giận đi đến, cầm roi trong tay xuyên qua song sắt đánh vào người Đại Thiên.

Thân thể đang mệt, lại bị đau, Đại Thiên biết điều câm miệng lại, không dám tiếp tục đôi co.

Đợi tên Binh Sĩ đi mất, Đại Thiên như một xác chết dựa vào vách đá. Nhìn song sắt giam giữ mình, lại nghĩ đến hoàn cảnh hiện giờ, Đại Thiên trong lòng lại trở nên giận dữ.

Cơn giận chuyển thành công kích, Đại Thiên sử dụng một chút đấu khí ít ỏi lúc nãy hấp thụ ở dưới mỏ kia, mạnh mẽ đánh thẳng vào song sắt.

Nhưng không biết song sắt này làm bằng vật liệu gì, chẳng những không nhúc nhích mảy may, ngược lại phản chấn Đại Thiên văng ra một bên, cả người tê rần khó chịu.

Nằm ngả người dưới đất, Đại Thiên cũng không tiếp tục thử tấn công nữa. Nằm thở hồng hộc nhìn trần nhà, Đại Thiên hiện tại biết cái gì gọi là nhà tù khắc nghiệt rồi.

Đây chỉ mới là những ngày đầu mà đã vậy, về sau quả thật không dám nghĩ tới. Mà thật sự không ngờ một điều là Cương tộc không bắt buộc khai thác bao nhiêu, nhưng nếu khai thác quá ít lại bị nhịn ăn, quả thật là vô cùng dằn vặt người rồi.

Nằm yên không nhúc nhích, cơn đói khiến Đại Thiên không thể nào ngủ được. Cương nhân được trời ban cho sức mạnh thân thể vô cùng lớn, ngược lại cũng làm cho mỗi Cương nhân đều đối với thức ăn nhu cầu cực cao, chỉ cơn đói cũng đủ khiến Cương nhân khó chịu sống không bằng chết rồi.

Nằm một hồi lại nhớ đến một chiêu của người gây sự dưới mỏ, tâm tình Đại Thiên lại trở nên kích động thèm muốn.

Đại Thiên càng nghĩ càng chắc chắn đây là một phương pháp khống chế đấu khí khác. Dù sao hắn cũng đã có căn bản về khống chế đấu khí nên đối với thứ này, Đại Thiên rất muốn đạt được.

Thèm muốn cuồng nhiệt đè áp cơn đói, dù sao cũng chỉ là thử nghiệm, cũng không cần thủ thế hay mất nhiều sức lực, Đại Thiên dựa người vào tường, toàn thân thả lỏng, chỉ có hai tay là không ngừng giơ lên giơ xuống.

Ngẫm nghĩ lại một đấm đó. Đấu Khí như vô hình ẩn đi mất, dường như là đang tích súc lực lượng, đấu khí này tích súc sau đó chia làm hai phần, một phần bạo phát mang tính nhanh chóng cùng xuyên thấu, phần còn lại trầm ổn mạnh mẽ, quả thật là khiến người khác dễ ngộ nhận chiêu thứ hai là hư chiêu.

Giơ tay lên, một đấm kèm theo đấu khí phát ra, một đấm này Đại Thiên đã quá quen thuộc rồi. Chỉ có điều do hiện tại đấu khí hạn chế nên Đại Thiên chỉ dùng một ít, thanh thế cũng không quá lớn.

Mạnh mẽ đấm ra, độ tích súc Đại Thiên xem như là miễn cưỡng làm được, nhưng cũng chỉ có thể bạo phát ra một chiêu liền tan rã, uy lực về tốc độ cùng sức xuyên thấu cũng kém hơn rất nhiều, căn bản là thất bại hoàn toàn.

Nhưng Đại Thiên cũng không hề chán nản, lại tiếp tục giơ tay đánh ra, liên tục đánh, đồng thời khống chế đấu khí.

Thất bại, lại thử, lại thất bại, lại tiếp tục thử. Đại Thiên cuồng nhiệt đến mức quên mất thời gian, toàn tâm toàn ý đều dồn vào việc nắm giữ được một chiêu này, nhưng luyện mãi luyện mãi, sửa đi sửa lại vẫn không thể làm được như ý.

Thẳng đến lúc Binh Sĩ lại một lần nữa đến dắt xuống mỏ, Đại Thiên mới không nỡ dứt bỏ dừng lại, theo Binh Sĩ rời đi.

Lần này xuống mỏ, Đại Thiên dù không còn một chút sức lực nào cũng cố điên cuồng khai thác cho đủ số, trong đầu của hắn hiện tại chỉ có hai ý niệm, một là một chiêu kia, hai là thức ăn, ngoài ra không còn nghĩ được bao nhiêu điều khác.

Một ngày này rất nhanh liền trôi qua, dù thân thể đã mệt mỏi nhưng Đại Thiên vẫn không ngừng lại, tiếp tục cắm đầu vào việc thử nghiệm tìm hiểu chiêu thức mới này.

Lại thử nghiệm cả đêm, thân thể gần như không còn chút sức sống nào, chỉ một ngày mà thân thể Đại Thiên tựa như héo rút lại không ít.

Những ngày sau đó, Đại Thiên vẫn điên cuồng thử nghiệm, bất chấp thân thể dần dần yếu ớt đi. Hắn hiện tại quá mệt mỏi để có thể làm điều gì khác rồi.

Cả ngày dùng toàn bộ sức lực cuối cùng vào khai thác, đồng thời tranh thủ hấp thụ đấu khí duy trì thân thể còn hoạt động, số đấu khí còn dư thì dùng cho việc thử nghiệm chiêu thức mới, quả thật là điên cuồng không cần mạng sống nữa rồi.

Thẳng đến ngày thứ tư, Đại Thiên cũng chỉ còn có khả năng quơ quơ tay, không còn đủ sức đánh ra một đấm đàng hoàng nữa, đấu khí cũng chỉ là diễn luyện trong đầu mà thôi.

Tuy là khó khăn khổ cực, nhưng lần này tâm tính của Đại Thiên bị mài thật tốt rồi, hoàn toàn khiến hắn trở nên nhẫn nại trầm tính hơn rất nhiều, cỗ cảm giác tức giận cùng điên cuồng kia cũng bị đè ép đi không ít.

Cứ như vậy, thời gian chậm rãi trôi qua, Đại Thiên tội cũng được miễn, đồng thời quen dần với cuộc sống ở dưới này, tẻ nhạt, buồn chán, nhưng bởi vì có mục tiêu mà không hề từ bỏ mất hi vọng.

P/s: 19/9 Chương thứ nhất.

........

Chương 59: Ra tù

Theo vài tiếng cọt kẹt do quá cũ, cánh cửa phòng giam chậm rãi mở ra, vài tên Binh Sĩ đứng bên ngoài nối theo sau bước vào.

Nhìn căn phòng lúc nào cũng trống vắng bỗng tràn ngập người, Đại Thiên hai mắt không một chút cảm xúc chuyển hướng nhìn về phía những người này, thân thể vẫn giữ nguyên trạng thái dựa vào tường không nhúc nhích.

Những tên Binh Sĩ này nhìn Đại Thiên một chút, cũng không trách mắng gì, trực tiếp nói thẳng mục đích của bọn họ

“Mau đứng lên, theo ta.”

Vẫn không thể hiện một chút cảm xúc nào, Đại Thiên trực tiếp nghe lời đứng dậy, nếu là lúc trước thì còn lâu Đại Thiên không dễ dàng nghe theo như vậy, nhưng thời gian dài ở dưới cái nhà tù này, Đại Thiên cũng dần dần chẳng thèm để tâm đến phản kháng làm gì, dù sao thì ở dưới này cũng là địa bàn của bọn họ, dù là làm gì thì chịu thiệt thòi vẫn là Đại Thiên.

Khẽ đứng lên, thân thể Đại Thiên hoàn toàn lộ ra. Không giống với khi trước cường tráng mạnh mẽ, hiện tại thân thể Đại Thiên gầy tong, hoàn toàn là một bộ dạng da bọc xương, da dẻ thì trắng bệch thiếu sức sống, tóc tai bù xù, nhìn không khác gì một quái nhân.

Sở dĩ có việc này là bắt đầu từ lần đầu tiên bị gây sự dẫn đến phải nhịn đói bốn ngày kia. Bốn ngày đó đối với Đại Thiên chẳng khác nào địa ngục, đói khát mệt mỏi dồn vào hành hạ. Nhưng ít nhất, vì tương lai của mình, Đại Thiên vẫn cắn răng chịu đựng qua được thời gian đó.

Chỉ có điều về sau cũng không phải an lành như Đại Thiên đã nghĩ, cứ hai ba ngày lại có người đến kiếm chuyện, cứ mỗi lần như vậy Đại Thiên lại phải nhịn đói vài ngày.

Trong lòng Đại Thiên đã phán định những người này là muốn kiếm chuyện với hắn, nên những lần bị đánh, Đại Thiên trực tiếp nằm im chịu trận, dù sao cũng là đánh không lại, tiết kiệm một chút Đấu Khí để sử dụng vào lúc cần thì hay hơn.

Nhưng thật sự thì đây chỉ do Cương Nhân quá cẩn thận rồi, bọn họ không tin tưởng được Đại Thiên nên hết lần này tới lần khác cử người đến thử, hòng bức Đại Thiên sử dụng ra “thực lực chân chính”. Mà đỉnh điểm nhất của việc này là vào vài ngày trước, Cương Nhân trực tiếp cử một tên Chiến Tướng đến, lần đó suýt chút nữa đem Đại Thiên đánh chết, Đại Thiên chỉ có thể bất lực nằm ngất xỉu không động đậy.

Sau lần này thì Cương Nhân xem như là tin tưởng hết tám phần rồi, cũng tạm tha cho Đại Thiên, không tiếp tục quấy rối đánh nữa, cơm nước vẫn đưa đến bình thường, không phạt tội gì cả.

Sau khi Đại Thiên bước ra khỏi căn phòng, những tên Binh Sĩ cũng nối bước theo sau, cánh cửa phòng giam nhẹ nhàng đóng lại, che khuất đi những vết lõm chằng chịt trên tường.

Rải bước theo sau những tên Binh Sĩ này, càng đi Đại Thiên càng cảm thấy lạ, lạ là bởi vì con đường mà hắn đang đi không phải là con đường xuống mỏ kia như mọi ngày, căn bản là không biết đang đi đến đâu. Tuy thời gian dài Đại Thiên không thèm nói chuyện với ai, nhưng hiện tại vẫn không nhịn được buột miệng hỏi

“Các ngươi dẫn ta đi đâu?”

Những tên Binh Sĩ kia cũng không dừng bước, miệng tùy ý đáp

“Đi chứng thực thân phận của ngươi.”

Đại Thiên bị nói đến mức ngớ người ra, trong lúc nhất thời không thể hiểu được chuyện gì. Sau một lát, Đại Thiên dường như có chút ngộ ra, nhưng đến điểm mấu chốt nhất vẫn không thể nào đoán ra nổi. Gặng hỏi Binh Sĩ vài câu mà không nhận được câu trả lời, bất đắc dĩ Đại Thiên cũng chỉ có thể ngậm ngùi đi theo.

Đi một đoạn dài, cuối cùng Đại Thiên đến một nơi khá quen thuộc cùng lạ lẫm. Nhìn vị Khương đại nhân vẫn một bộ dạng y như lúc mình mới vào nhà tù, lại nhìn bản thân thay đổi gần như không nhận ra, Đại Thiên vô cùng cảm khái vài tiếng, nhưng cũng không có ý kiến gì, thời gian dài trải qua đủ chuyện khiến Đại Thiên càng them quý trọng mạng sống, nhưng đồng thời cũng khiến Đại Thiên trở nên có chút bất cần đời rồi.

Khương đại nhân sắc mặt lạnh lùng, không nói chuyện, hai mắt nhìn chằm chằm vào nhóm người Đại Thiên vừa mới tới.

Nhìn bộ dáng này, Đại Thiên ngẫm nghĩ lại lúc trước khi mới vào, trừ một tiếng quát to gọi người đến, vị cường giả trước mắt này dường như chưa nói bất kỳ một câu dư thừa nào. Nhìn người này một lát, Đại Thiên ác ý thầm nghĩ đối phương có phải bị câm hay không, nghĩ như vậy, ánh mắt Đại Thiên trở nên vui vẻ nhìn xung quanh.

Đối với thái độ của Đại Thiên, Khương đại nhân hai mắt như lóe sáng lên, cũng như lần đầu gặp mặt, hai mắt của người này nhìn vào Đại Thiên lâu một chút, sau đó mới chuyển về phía những Binh Sĩ kia.

Thấy sự chú ý của vị cường giả này đặt lên người mình, vài tên Binh Sĩ vội vàng khom người chào hỏi, sau đó ngay lập tức báo cáo

“Bẩm đại nhân, thuộc hạ vâng mệnh đem phạm nhân đến gặp Hàn Hạo đại nhân để đối chiếu thân phận.”

Đại Thiên nghe được lời này, trong lòng khẽ động, lập tức có chút hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi, nhưng trong lòng vẫn hơi có chút thắc mắc Hàn Hạo đến nơi này làm gì.

Không quan tâm đến thắc mắc của Đại Thiên, Khương đại nhân tùy ý gật gù xem như đáp ứng, sau đó ánh mắt chuyển dời về phía Đại Thiên, được một lúc thì khẽ mở miệng nói

“Cẩn thận với người này, hắn là người đã từng trải qua cái chết.”

Một câu nói này trực tiếp chấn động những người quanh đây.

Đối với Đại Thiên, sự chấn động này một phần là do vị Khương đại nhân này không bị câm, lật đổ ý nghĩ của Đại Thiên lúc nãy, nhưng quan trọng nhất là do nhận xét của đối phương đối với mình.

Nếu như chỉ phán đoán là Đại Thiên trên người tràn ngập máu tanh hay sát khí, Đại Thiên cũng còn có thể chấp nhận được, dù sao hắn trải qua cuộc sống trong rừng, trong lúc vô tình nhiễm những thứ này cũng không lạ lẫm gì.

Nhưng đối phương là nhận ra hắn đã từng trải qua cái chết, chuyện bị Tam Đầu Băng Xà suýt nữa giết chết, Đại Thiên nghĩ mình đã quên lãng nó đi rất lâu, sẽ không dễ dàng nhận ra được như vậy chứ, hơn nữa là còn nhận ra bằng cách nào.

Ngẫm một lát, Đại Thiên lại khôi phục trở lại bình thường, dù sao chuyện này cũng không có gì quan trọng cả.

Chỉ có điều những binh sĩ nghe xong câu này liền trở nên thay đổi rồi.

Lúc trước nhìn bộ dạng cùng thực lực của Đại Thiên, bọn họ còn cảm giác khinh thị, nhưng hiện tại nghe Đại Thiên trải qua cái chết, thái độ ngay lập tức thay đổi.

Thực lực dù yếu thì trải qua cái chết rồi cũng sẽ trở nên vô cùng đáng sợ, mà thứ đáng sợ đó là bất chấp cùng liều mạng. Những người như thế này cực kỳ khó đối phó, nơi tồn tại nhiều nhất của những người thuộc dạng này là ở trên chiến trường, tuy nhà tù ở đây khắc nghiệt, nhưng không có mấy người đủ so với những kẻ liều mạng trên chiến trường kia.

Áp lực của vài tên Binh Sĩ toàn bộ tập hợp lên người Đại Thiên, tay nhẹ nhàng đặt lên vũ khí, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay tấn công.
Nhìn về phía Khương đại nhân, dường như là đang chờ đối phương ra lệnh, một tên Binh Sĩ ngập ngừng hỏi

“Đại nhân, vậy hắn…..”

Khương đại nhân nhẹ lắc đầu, tùy ý trả lời

“Không cần, thân phận hắn còn chưa rõ ràng. Nếu hắn thật sự là Cương Nhân……”

Nói đến đây, Khương đại nhân dừng lại, hai mắt sáng lên nhìn Đại Thiên, ánh mắt tràn ngập hiếu kỳ cùng mong đợi, sau đó mới tiếp tục nói

“Thì sau này Cương Tộc sẽ thêm một vị cường giả.”

Nghe xong lời này, những tên Binh Sĩ yên tĩnh một lúc, sau đó toàn bộ đều thả lỏng lại, nhưng Đại Thiên vẫn cảm giác được những người này vẫn không dời chú ý ra khỏi người mình.

Nhìn vị cường giả trước mắt, Đại Thiên cảm giác đối phương dường như trở nên sâu không thể lường, chỉ sợ những thứ biểu hiện ra bên ngoài này chỉ là giả dối mà thôi.

Nhìn một lát, Đại Thiên cũng không nêu ra ý kiến gì, khẽ cúi đầu xuống tỏ vẻ như cam chịu những lời của đối phương.

Nhìn Đại Thiên như vậy, Khương đại nhân chỉ khẽ mỉm cười, sau đó phất phất tay với những tên Binh Sĩ nói

“Đem hắn đi đi, ta rất mong đợi thân phận thật sự của người này.”

Những tên Binh Sĩ đồng loạt ứng tiếng, sau đó lôi kéo Đại Thiên đi hướng ra khỏi nhà tù.

Đi được vài bước, vị Khương đại nhân này đột nhiên quát lên ngăn cản. Những tên Binh Sĩ vội vàng dừng lại, hơi chút lo ngại hỏi

“Không biết ngài còn có chuyện gì không?”

Khương đại nhân cũng không để ý đến bọn họ, hai mắt khóa chặt lấy Đại Thiên, sau đó dùng giọng điệu vô cùng cứng rắn nói

“Ta thật sự không biết ngươi trải qua thứ gì. Nhưng nếu ngươi thật sự là Cương Nhân, ta khuyên ngươi nên tìm cách loại bỏ những thứ tiêu cực trên người. Ngươi nên nhớ ba chữ….”

“Mạng đổi mạng.”

Hơi ngỡ ngàng, Đại Thiên chằng hiểu đối phương đang nói chuyện gì, còn định hỏi cho rõ thì đối phương liền phất tay đuổi đi, những tên Binh Sĩ như được ân xá, vội vàng lôi kéo Đại Thiên đi mất.

Nhìn bóng người của vị cường giả này dần dần biến mất, Đại Thiên bất đắc dĩ cũng chỉ có thể treo thắc mắc này lại trong lòng, tùy ý bị lôi đi.

Nhưng ngay khi sắp hoàn toàn đi mất, giọng nói của Khương đại nhân lại vang lên bên tai của Đại Thiên

“Nhớ kỹ, mạng đổi mạng.”Kinh ngạc nhìn lại phía sau, Đại Thiên chỉ thấy Khương đại nhân hơi gật đầu với mình. Trong lòng biết đối phương không muốn nói rõ nữa, Đại Thiên cũng chỉ có thể từ từ tìm hiểu, đối với lời nói của vị cường giả này, Đại Thiên không biết vì sao có một cảm giác tín nhiệm vô cùng, hơn nữa, từ khi trải qua lần suýt chết đó, Đại Thiên cũng cảm giác bản thân có chút không đúng, cảm giác này không phải đến từ thân thể bị thương mà đến từ tận sâu trong linh hồn.

Một cảm giác lo lắng bất an dần hiện lên, Đại Thiên cảm giác khó chịu vô cùng. Qua một lát, hai mắt Đại Thiên bắn lên tia sáng kiên định, trong lòng hạ quyết tâm việc này phải tìm hiểu thật kỹ, tầm quan trọng ngang với tăng cao thực lực.

…………………..

Bước theo Binh Sĩ trên con đường hành lang lạnh lẽo, Đại Thiên có chút cảm khái thời gian trôi qua như gió thổi mây bay, quả thật là nhìn lại dường như là mọi thứ không tồn tại.

Đi được một lúc, Đại Thiên lại bước lên cầu thang lúc trước. Khác với lúc cảm giác vào địa ngục lúc mới vào, hiện tại Đại Thiên cảm thấy như trở lại thiên đường, trong lòng dấy lên cảm giác chờ mong cùng hi vọng.

Rất nhanh liền đi hết cái cầu thang này, theo một tiếng cửa gỗ lớn tiếng cọt kẹt, cánh cửa khổng lồ che kín nhà tù này được mở ra.

Từng ánh sáng gay gắt chiếu vào khiến đôi mắt đã lâu không tiếp xúc với ánh sáng của Đại Thiên trở nên vô cùng đau nhức.

Khó chịu nhắm mắt lại, nhưng cảm giác này cũng không yếu hơn chút nào, Đại Thiên dứt khoát dùng hai tay che mắt, người cũng đồng thời xoay lại, như vậy mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Cũng may những Binh Sĩ dưới nhà tù tình cảnh cũng không khác Đại Thiên là bao, nhờ thế Đại Thiên cũng không cần phải quá áp lực gì.

Mà chuyện này dường như cũng không phải lạ lẫm gì nữa rồi, những Binh Sĩ bên ngoài khi ngay cửa vừa mở liền đi nhanh vào, trên tay cầm vài cái khăn vải màu đen, sau đó quấn bịt kín lại mắt của những tên Binh Sĩ.

Đại Thiên bị đột nhiên che mắt, vừa định phản kháng liền bị tên Binh Sĩ đang hỗ trợ quát lớn trấn an

“Đứng Yên, nếu ngươi muốn mất đôi mắt này thì cứ phản kháng.”

Đối với sự trân quý của đôi mắt, Đại Thiên xem như là rất rõ ràng, bởi vậy nên cũng không dám tiếp tục kháng cự nữa, ngoan ngoãn nghe lời đối phương.

Đợi bịt mắt xong hết, Đại Thiên xem như là hoàn toàn không thấy gì rồi. Những Binh Sĩ bên ngoài lúc này lại thực hiện nghĩa vụ của mình, mỗi Binh Sĩ cầm tay một người, dẫn lên một chiếc xe ngựa gần đó.

Gọi là xe ngựa, nhưng con thú kéo cỗ xe này nhìn cũng không giống ngựa là bao nhiêu. Nhìn toàn thân con thú này cũng chỉ có thân mình là hao hao giống, còn phần còn lại thì có vẻ khác xa.

Đầu của nó thì khá là ngắn, thậm chí khi nó há miệng còn lộ ra rang, đỉnh đầu còn mọc lên một cái sừng nhọn hoắc. Trên thân người của nó thì mọc ra đủ thứ vảy màu bạc óng ánh, nhìn như một bộ giáp kim loại. Phần đuôi thì như một lưỡi kiếm, dài nhỏ và bén nhọn, bốn chân thì lại như một cây trụ lớn, dưới bàn chân đều mọc lên ba cái móng giúp nó bám đường cực tốt.

Chỉ tiếc là Đại Thiên hai mắt không nhìn thấy được, nếu không thì đối với con thú trước mắt, hắn còn phải ngạc nhiên một phen, bởi vì con Yêu Thú này thực lực không phải rất cao, nhưng Đại Thiên sống trong rừng lâu như vậy còn chưa thấy bao giờ.

Hai mắt không thấy đường, lại tùy ý bị dẫn đi khiến Đại Thiên cảm giác vô cùng bất an. Chịu một lúc không nổi nữa, Đại Thiên trực tiếp phong bế hết giác quan của mình, chỉ để lại cảm nhận ở hai chân để bước đi mà thôi.

Được đưa lên xe, Đại Thiên dường như chưa hoàn hồn lại, tùy ý bị an trí ngồi ở một góc.

Ngay khi xong hết, xe nhanh chóng chuyển động. Đại Thiên lần đầu được đi xe, cảm giác vô cùng khác lạ cũng hơi ớn, thân thể cũng theo đó mà tỉnh lại. Hai tay theo bản năng giơ lên tính tháo miếng vải để quan sát xung quanh.

Ngay lúc này, một tên Binh Sĩ được giao nhiệm vụ canh gác trong xe vội vàng giữ chặt tay Đại Thiên lại, đồng thời quát lớn

“Yên tĩnh lại, hiện tại không có lệnh, ngươi không được tự ý nhúc nhích.”

Cảm giác được trên cổ mình mang đến một cảm giác lành lạnh từ kim loại, Đại Thiên hơi có chút sợ hãi. Không ngờ đối phương tùy ý hù dọa một chút liền dùng đến đao gác lên cổ mình. Vì mạng sống, Đại Thiên cũng chỉ có thể nén cảm giác bất an lại, yên tĩnh ngồi một góc.

Ngồi trên xe cảm giác không quen rất khó chịu, qua một lúc, Đại Thiên vội vàng hỏi qua chuyện khác để chuyển dời sự chú ý của bản thân

“Không biết mọi người ở đây có thể cho ta biết chúng ta đang đi đâu không?”

Đại Thiên hỏi, những Binh Sĩ kia cũng không ai trả lời. Đợi qua một lúc, Đại Thiên cảm giác càng lúc càng nôn nóng thì một tên Binh Sĩ mới trả lời lại

“Hàn Hạo đại nhân dẫn đội lịch luyện ở gần đây, ngươi được đem đến đó để xác thực thân phận.”

Đối với thông tin này, Đại Thiên hơi có chút bất ngờ, không ngờ Hàn Hạo lại trùng hợp đến gần nơi này. Ngẫm lại, nếu không như vậy, Đại Thiên chỉ sợ còn phải chịu khổ ở dưới nhà tù không biết bao lâu nữa.

Cảm giác khó chịu lại đột ngột ập đến, Đại Thiên bất đắc dĩ hướng về những tên Binh Sĩ này hỏi bâng quơ vài câu, nhưng những tên Binh Sĩ này không tiếp tục trả lời Đại Thiên bất cứ một câu nào.

Buồn bực im lặng lại, Đại Thiên bất lực bị mang đi, không biết bản thân sẽ đến nơi nào.

........

Chương 60: Tập kích?

Xe ngựa chạy như bay trên con đường đá rộng lớn, người đi đường nhìn thấy nó đều không nói gì mà tự giác né đứng sang một bên.

Không gặp bất cứ một sự cản trở nào, chỉ thoáng một chốc, xe ngựa đã đến trước cổng thành.

Binh Sĩ điều khiển xe vội vàng cho xe ngừng lại, sau đó xuống nói chuyện với Binh Sĩ thủ thành vài câu, rồi lại tiếp tục lên xe, thuận lợi đi ra khỏi thành.

Cũng không dừng lại ở ngoài thành, xe ngựa tiếp tục chạy nhanh trên con đường đất, nhìn cái tốc độ này cũng không thể không thán phục con thú kéo xe, một mình nó kéo một chiếc xe lớn chở hơn mười người mà tốc độ vẫn không chậm một chút nào.

Xe chạy nhanh kéo theo từng trận cát bụi mù mịt. Đại Thiên ở bên trong chỉ cảm giác thân thể ngày càng khó chịu, đầu thì chóng mặt hoa mắt, bụng thì cồn cào buồn nôn, quả thật còn khổ hơn chịu cực hình.

Nén cảm giác khó chịu, Đại Thiên cắn răng chịu đựng cho qua lần khó khăn này.

Thời gian dưới sự chờ đợi khổ cực của Đại Thiên đã trôi qua rất nhanh, cũng không biết đã trôi qua bao lâu, chiếc xe ngựa đột nhiên dừng bặt lại khiến Đại Thiên đang trong cơn mê man trực tiếp ngã nhào qua một bên, cũng may có một tên Binh Sĩ tinh mắt nắm giữ lại, nếu không liền gây ra một hồi hỗn loạn bên trong xe rồi.

Hoàn cảnh thay đổi, cảm giác cũng dễ chịu hơn một chút khiến Đại Thiên hơi thoáng tỉnh lại, cố gắng ngồi vững ổn định thân mình.

Hai mắt bị bịt kín khiến hắn cũng không rõ xung quanh đang diễn ra điều gì, chỉ mơ hồ cảm giác được Binh Sĩ trong xe liên tục di chuyển, cũng không biết là đang ổn định hay đi xuống xe.

Đợi một lát, tiếng động dần dần ít lại, Đại Thiên đột nhiên bị một tên Binh Sĩ kéo đi. Hơi cựa quậy định phản kháng, nhưng ngay sau đó Đại Thiên liền ngoan ngoãn nghe theo, một phần là vì không cần thiết, phần còn lại là do thân thể hiện tại bủn rủn vô lực, cũng không đủ sức phản kháng lại.

Tên Binh Sĩ này trực tiếp kéo Đại Thiên xuống xe, cũng không nhẹ nhàng nâng đỡ gì cả, bởi vậy Đại Thiên do không kịp thích ứng, trực tiếp ngã nhào xuống đất.

Tên Binh Sĩ này cũng không đỡ đối phương dậy, tiếp tục đi hội hợp cùng với đồng bạn.

Về phần Đại Thiên, tuy là đã xuống xe, nhưng hắn cảm giác trời đất như lắc lư vòng vòng, khó chịu vô cùng, muốn đứng cũng không thể đứng dậy được.

Nằm bẹp dưới đất đợi qua một lát, Đại Thiên mới dần dần hồi tỉnh lại.

Hơi thoáng chống tay gượng người đứng dậy, Đại Thiên bất đắc dĩ thoáng cau mày một chút, thân thể của hắn hiện tại vẫn vô cùng khó chịu, cảm giác này không biết phải diễn tả như thế nào, nhưng Đại Thiên cảm giác nó còn khó chịu hơn so đấu với một con Tam Giai Yêu Thú.

Hai chân cứ bủn rủn không sao đứng dậy nổi, Đại Thiên chỉ có thể cố lết đến gần bánh xe ngựa, ngồi dựa vào đó thở dốc hồi sức.

Lại qua một lát, cảm giác chóng mặt hoa mắt dần yếu bớt, thân thể chỉ còn hơi khó chịu, Đại Thiên liền giơ tay gỡ miếng vải bịt mắt ra, thời gian dài không nhìn thấy bất cứ thứ gì khiến Đại Thiên cảm giác mình trở nên nhỏ bé bất lực, vô cùng đáng sợ.

Miếng vải dần dần được tháo xuống, từng tia ánh sáng yếu ớt chiếu đến khiến hai mắt Đại Thiên đau nhức khó chịu. Nhưng ánh sáng lần này không phải gay gắt như lúc trước, mà có vẻ êm dịu mờ nhạt.

Cố gắng mở mắt nhìn xung quanh, Đại Thiên chỉ cảm giác mắt mình bị lòe đi, qua một lát, đôi mắt mới dần dần nhìn rõ được mọi thứ.

Thì ra hiện tại là lúc chiều tối, mặt trời cũng sắp lặn, ánh sáng cũng vô cùng yếu ớt, chỉ sợ thêm được khoảng chục phút nữa thì bầu trời cũng tối đen rồi.

Còn về những Binh Sĩ kia, bọn họ đang tất bật dựng lều cùng lửa trại, chuẩn bị để nghỉ ngơi cho một đêm dài, ngoài ra còn có hai người đi cắt không ít thực vật về cho con ngựa ăn. Trông những người này có vẻ vô cùng tất bật, nhưng họ vẫn không quên lâu lâu lại hướng về Đại Thiên nhìn môt cái, tựa hồ như là canh gác, cũng đồng thời có vẻ như là xem xét tình trạng của Đại Thiên.

Lại tiếp tục nhìn xung quanh, hiện tại bọn họ đang ở ven con đường đất rộng lớn, nằm cạnh sát bìa rừng, tuy cảm giác vẫn không an toàn được bao nhiêu, nhưng con đường trống trải cũng khiến phát hiện được kẻ địch sớm hơn là ở trong rừng.

Hai mắt càng nhìn rõ, Đại Thiên càng nhìn xung quanh nhiều hơn, tựa như là một đứa bé mới sinh ra, tò mò quan sát thế giới mới của mình.

Liên tục thời gian dài sống dưới nơi âm u lạnh lẽo kia, hàng ngày không phải nghe tiếng kim loại va chạm lúc khai thác thì cũng là phạm nhân la hét khi bị cực hình, tinh thần chịu đả kích rất nặng, đã vậy ở đó hôi thối bẩn thỉu, vô cùng chán ghét.

Khác hẳn với nơi đó, nơi này yên tĩnh, từng tia gió mát lạnh thổi đến khiến tán cây xào xạc, có vẻ rất thanh bình và dễ chịu.

Còn định tiếp tục quan sát, Đại Thiên đột nhiên nghe một tiếng khịt mũi sát bên. Tiếng động này không phải là do con người phát ra, Đại Thiên sau lưng lạnh toát, trán đổ từng giọt mồ hôi, sợ sệt chậm chạp quay đầu về phía phát ra âm thanh.

Vừa nhìn thấy rõ hình dạng của con ngựa, Đại Thiên liền giật mình kinh hãi. Cũng không phải như người khác vội vàng hét toáng lên, Đại Thiên ngược lại im lặng, nhanh chóng vận Đấu Khí sẵn sàng chiến đấu, một chút sát khí cũng dần dần lộ ra. Kinh nghiệm lâu dài ở trong rừng khiến điều này dần như trở thành bản năng rồi, không một chút miễn cưỡng cùng trì trệ.

Con ngựa cảm giác được sát khí liền có hơi chùn bước lại, bốn chân liên tục dậm xuống đất, miệng hí lớn lên.

Những Binh Sĩ kia thấy vậy vội vàng chạy đến trấn an nó, lúc này thì Đại Thiên mới để ý đến con ngựa này được cột vào xe. Trong lòng cảm giác xa lạ với con vật này, Đại Thiên hơi khó hiểu hỏi

“Đây là…..”

Tên Binh Sĩ cố gắng trấn an con ngựa, đợi mọi chuyện ổn lại mới nhàn nhạt hướng về Đại Thiên giải thích
“Đây gọi là Độc Giác Thiết Mã, nó rất hiền lành, nhưng cũng rất nhạy cảm với nguy hiểm, đối xử với nó thân thiện một chút là được.”

Hơi thoáng gật đầu, Đại Thiên xem như là hiểu con Độc Giác Thiết Mã này cũng không phải là kẻ thù, trong lòng cũng yên tâm lại, sát khí cũng theo sát đó mà thu hồi. Đại Thiên còn chưa kịp nói tiếp, tên Binh Sĩ đã một lần nữa nghi ngờ nhìn Đại Thiên lầm bầm

“Kể cả Độc Giác Thiết Mã cũng không biết, ta không cách nào tin tưởng ngươi là Cương Nhân được.”

Giật mình một cái, Đại Thiên đối với chuyện này cảm thấy vô cùng oan ức, việc có biết Độc Giác Thiết Mã hay không cùng với chuyện là Cương Nhân có liên quan gì đến nhau sao. Trong lòng bất mãn, Đại Thiên vội vàng há miệng phản đối

“Ta….”

Nhưng còn chưa kịp nói lời gì, tên Binh Sĩ này lại một lần nữa ngắt lời, tùy ý nói tiếp

“Ngươi không cần nói nhiều, đợi đến lúc thân phận xác minh rồi tính tiếp.”

Cảm giác không phục cùng không được tin tưởng, Đại Thiên tức giận định nói tiếp, nhưng tên Binh Sĩ cũng không cho hắn cơ hội này, vừa dứt câu liền vội vàng quay trở lại cùng với những Binh Sĩ kia dựng trại, mặc kệ Đại Thiên khó chịu thế nào.

Đại Thiên chán nản ngồi gục dựa ra sau, tay chân buông lỏng ra đất, hai mắt không có một chút cảm xúc nhìn những tên Binh Sĩ kia bận rộn.

Lửa trại cùng lều rất nhanh liền được dựng xong, những Binh Sĩ kia đem lương khô đã chuẩn bị từ trước, ngồi xung quanh đống lửa, vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ, không khí đối lập hoàn toàn với chỗ của Đại Thiên.

Cảm giác bản thân mình bị quên lãng, Đại Thiên cũng không thèm quan tâm nữa, trong lòng quyết định đợi đến lúc xác nhận thân phận rồi mới nói tiếp, hiện tại dù hắn nói gì thì cũng không ai tin.

Nhưng sự thật là cũng không phải quên lãng Đại Thiên như vậy. Những Binh Sĩ này cũng không trói Đại Thiên cố định vào bất kỳ chỗ nào, đồng thời tỏ ra thái độ khinh thường thờ ơ, nếu như Đại Thiên không phải là Cương Nhân, đột ngột chạy trốn thì bọn chúng ngay lập tức truy theo giết chết Đại Thiên tại chỗ.

Đây là một phương pháp thử rất tốt, dù sao những người như Đại Thiên đã từng trải qua sống chết, chỉ cần có một cơ hội, dù biết đó toàn là cạm bẫy cũng quyết tâm lợi dụng cơ hội này, thà rằng còn có một tia hi vọng chứ quyết không cam tâm chịu chết.

Qua một hồi lâu, đêm cũng dần sâu, khắp nơi một màu đen u ám, những Binh Sĩ kia ăn cũng no, nói chuyện cũng đủ, đều yên tĩnh lại ngồi đó rồi. Hơi liếc mắt nhìn Đại Thiên như vô hồn ngồi đó, hoàn toàn không có ý định bỏ chạy, cảm giác khó hiểu cùng không biết làm gì, những Binh Sĩ chuyển mắt nhìn về phía đồng bạn, thấp giọng thảo luận.

Qua một lúc nữa, những tên Binh Sĩ này cũng đã có quyết định cuối cùng. Một tên Binh Sĩ đứng dậy, tay cầm theo cái bao đựng thứ gì đó hướng về phía Đại Thiên đi tới.

Đại Thiên do quá mệt mỏi nên hai mắt nhắm lại, ngủ thiếp đi mất, không cảm giác được có người đang đến gần. Thẳng đến lúc người này vứt cái bao đó lên người, Đại Thiên mới giật mình tỉnh lại, cả người bật dậy, sát khí cùng Đấu Khí đồng thời tuôn trào, sẵn sàng chiến đấu.

Những tên Binh Sĩ đứng ở xa thấy vậy, nhanh chóng cầm lên vũ khí, định hướng về phía này đi tới, cũng may tên Binh Sĩ đem cái bao cho Đại Thiên thoáng để tay sau lựng ra hiệu, bọn họ mới thoáng yên tĩnh lại, tiếp tục ngồi xuống, chỉ có điều hai mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía này.

Nhìn rõ được kẻ đến là ai, Đại Thiên vội vàng thả lỏng, có chút túng quẫn không biết làm sao, đứng ngây người ra đó, khuôn mặt gấp đến mức đỏ bừng lên.
Tên Binh Sĩ xem như là dễ tính, cũng không quát nạt mà chỉ nhẹ giọng nói

“Trong bao đó đựng một ít lương khô, ăn đi, ta không muốn lúc đến nơi thì ngươi lại bị chết đói.”

Ánh mắt chuyển về phía cái bao rơi dưới đất, Đại Thiên mới thoáng hiểu mọi chuyện. Trong lòng vừa lo lắng chột dạ, vừa cảm động, nhất thời không biết phải nói như thế nào.

Tên Binh Sĩ cũng không biểu hiện gì, thấy Đại Thiên tiếp nhận liền xoay người đi về chỗ cũ. Giật mình nhìn đối phương dần đi xa, Đại Thiên vội vàng thốt lên

“Cảm ơn.”

Tên Binh Sĩ hơi khựng lại, sau đó tiếp tục đi. Đại Thiên cũng không để ý đến người này nữa, đi đường mệt mỏi vậy rồi, nếu ước tính ánh sáng lúc bắt đầu đi thì cũng phải là lúc giữa trưa, đến hiện tại cũng hơn nửa ngày rồi, thân thể đói là chắc chắn có, bởi lẽ đó, Đại Thiên cũng không chần chờ nữa, vội vàng ngồi xuống mở cái bao đó ra.

Bên trong là rất nhiều thịt phơi khô, những thứ này cũng không dễ ăn, nhưng cái lợi của nó là có thể bảo quản thời gian dài, rất thích hợp cho lúc đi đường xa mà không tiện mang nhiều đồ.

Lương khô ở Cương Tộc rất dễ mua được, chỉ cần có làng là có nơi bán lương khô, thứ này gần như là một thứ thiết yếu nhất cho quân đội Cương Tộc rồi.

Trực tiếp nhét lương khô vào miệng, thứ này tuy khô khan khó ăn, nhưng so với thức ăn ôi thiêu dưới nhà tù thì vẫn còn ngon hơn rất nhiều, Đại Thiên ăn một cách vô cùng thuận miệng, không có chút nào miễn cưỡng.

Đang hì hục cắm đầu vào xơi tái đống lương khô này, bỗng phía sau lung truyền ra từng hồi khịt mũi cùng tiếng hí, Đại Thiên hơi kinh ngạc quay đầu lại nhìn về phía con Độc Giác Thiết Mã.

Con ngựa này hai mắt thèm thuồng nhìn về phía bao lương khô, miệng liên tục há ra ngậm lại, chỉ thiếu nói lên ba chữ ta muốn ăn nữa mà thôi.

Hơi kinh ngạc một chút, Đại Thiên cũng không keo kiệt, trực tiếp vứt vài miếng lương khô cho nó. Độc Giác Thiết Mã rất nhanh liền ăn hết, sau đó lại tiếp tục hướng về phía Đại Thiên đòi thêm. Đại Thiên còn định vứt thêm nữa, đột nhiên cánh tay đang giơ lên lại bị giữ chặt lại.

Giật mình nhìn lại, thì ra là một tên Binh Sĩ không biết từ lúc nào đã đến kế bên hắn, khuôn mặt lạnh lùng ngăn cản. Thấy Đại Thiên dừng lại, người này mới nghiêm giọng nói

“Đừng cho Độc Giác Thiết Mã ăn thịt, nếu không nó sẽ rất dễ dàng nổi hung tính, rất khó dạy.”

Ngây người một chút, Đại Thiên vội vàng đáp lại

“Ta hiểu rồi.”

Tên Binh Sĩ gật gật đầu hài lòng, sau đó lại đi mất. Nhìn cảnh này, Đại Thiên hơi cảm giác có chút bất đắc dĩ, nếu hắn nhớ không lầm thì cảnh tượng này hắn thấy vài lần rồi.

Lại nhìn về phía con Độc Giác Thiết Mã liên tục đòi ăn, Đại Thiên cũng chỉ có thể cắn răng ngoảnh mặt làm ngơ, ngồi cặm cụi ăn từng miếng từng miếng lương khô trước ánh mắt thèm thuồng tức giận của Độc Giác Thiết Mã. Mà cũng không biết là ảo giác hay sự thực, nhưng dưới ánh mắt này, Đại Thiên cảm giác mình ăn ngon hơn rất nhiều, trong lòng cũng có chút cảm giác thích thú.

Một bữa ăn rất nhanh liền kết thúc, Đại Thiên xem như là kết thù với con Độc Giác Thiết Mã này rồi. Nhưng điều này hắn cũng không thèm quan tâm, dù sao qua một thời gian nữa, hắn sẽ thế nào bản thân cũng không biết được, hơi sức đâu mà lo cho một con ngựa.

Ăn cũng đã no, Đại Thiên ngả người dựa vào bánh xe ngựa, một lần nữa ngủ thiếp đi.

……………………………………

Hôm sau, ngay khi trời sáng, những tên Binh Sĩ kia liền gọi Đại Thiên dậy, trực tiếp đem hắn vứt lên trên xe ngựa, sau đó phóng xe chạy đi. Đại Thiên lại một lần nữa cảm giác được cảm giác khó chịu tột cùng hôm qua, hơn nữa, có vẻ như con Độc Giác Thiết Mã còn nhớ thù lương khô, chạy đi vô lắt léo vấp rung liên tục càng khiến Đại Thiên cảm giác khó chịu hơn rất nhiều, sắc mặt cũng xanh trắng thay đổi vài lần.

Xe ngựa chạy vun vút trên con đường. Hai mắt cũng đã dần thích nghi với ánh sáng, Đại Thiên theo khe cửa sổ trên xe nhìn ra bên ngoài, vốn dĩ là có cảnh đẹp để xem, nhưng hiện tại Đại Thiên cảm giác khó chịu vô cùng, càng nhìn càng buồn nôn chóng mặt, bất đắc dĩ cũng chỉ có thể một lần nữa chui vào xe, nhắm mắt lại chịu đựng.

Xe chạy liên tục, chạy thẳng đến lúc trưa, xe đột ngột dừng bặt lại, phía trước cũng vang lên vô số tiếng chấn động rung trời, tiếng hô quát cùng tiếng kim loại va chạm liên tục vang lên, có vẻ vô cùng náo nhiệt rung động.

Toàn bộ Binh Sĩ trong xe vội vàng vọt ra, biết là có chuyện, Đại Thiên cũng nén cảm giác khó chịu trong người, nhảy vút ra bên ngoài quan sát.

Bên ngoài hiện tại chia thành hai nhóm, một nhóm là Binh Sĩ Cương Nhân cùng với rất nhiều đứa bé Cương Tộc, hơn nữa người đứng ở ngoài cùng nhất chính là Hàn Hạo, xem ra đây chính là mục tiêu đến của Đại Thiên lần này.

Mà phe còn lại chính là một đàn trâu rừng, đàn trâu này như điên như dại, không ngừng hướng về phía đoàn người Hàn Hạo đánh tới, một bộ kẻ thù lâu năm không gặp.

Cũng không nghĩ nhiều nữa, Đại Thiên cùng với những tên Binh Sĩ này vội vàng lao lên cứu viện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau