UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Tiếp tục tu luyện

“Nghỉ tay một chút nào.”

Lý Thiện một câu gọi tỉnh này không những không mang lại hiệu quả chú ý của Đại Thiên, mà còn hơn thế nữa. Bởi vì Đại Thiên quá chú tâm vào tu luyện, Lý Thiện lại thực lực quá cao, nên Đại Thiên căn bản là không phát hiện có kẻ đến, hiện tại lại đột ngột xuất hiện tiếng nói, theo bản năng cảnh giác nguy hiểm được bồi dưỡng từ khi vào rừng, Đại Thiên thuận thế đang phát ra một chiêu, mạnh mẽ xoay ngược lại tấn công về phía Lý Thiện.

Một đấm này quả thật là do giật mình mà phát huy ra hết tiềm năng rồi. Nếu như là Đại Thiên lúc trước thì một chiêu này chỉ sợ động tĩnh không hề nhỏ, nhưng hiện tại thì dù cảm giác được Đấu Khí cuồn cuộn, nhưng phát ra lại nhìn nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Một đấm trầm ổn cùng khí thế, tuy là vẫn chưa ra làm sao nhưng Lý Thiện vẫn vô cùng giật mình, chỉ một buổi sáng mà đã tiến bộ thế này, quả thật là rất đáng kinh ngạc. Nhưng Lý Thiện cũng biết đây là do bản năng mách bảo nguy hiểm mới đánh ra được một chiêu này, chứ nếu Đại Thiên vẫn còn bình thường thì hoàn toàn chưa đủ khả năng.

Khen ngợi chung quy là khen ngợi, Lý Thiện cũng không rãnh rỗi đến mức để mình trúng một chiêu này. Nhẹ nhàng phất tay một cái, tuy không chạm vào đối phương nhưng Lý Thiện vẫn đẩy văng Đại Thiên ra một bên.

Một cú văng xa này làm Đại Thiên nhanh chóng tỉnh lại, hoàn hồn nhận ra người vừa đến là ai. Nhận ra bản thân hành động này quả thật là vô cùng bất kính, Đại Thiên vội vàng bật người dậy định xin lỗi. Nhưng Lý Thiện cũng không oán trách Đại Thiên, tay lại một lần nữa phất lên, ngăn cản Đại Thiên cúi người xin lỗi, miệng đồng thời nói

“Trước đừng vội nghĩ chuyện khác, con mau cảm nhận lại một đấm vừa rồi đi.”

Đại Thiên giật mình ngây ra nhìn Lý Thiện một chút, thấy đối phương sắc mặt ôn hòa, không có ý tứ trách móc, lòng cũng yên tâm lại một chút. Lý Thiện lại tiếp tục giục một lần, Đại Thiên mới thử nhớ lại một chiêu vừa rồi.

Không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ liền giật mình. Uy lực của một đấm vừa rồi quả thật khác xa so với những lần mà Đại Thiên luyện tập từ sáng đến giờ, nếu có thể nắm giữ hoàn toàn, thực lực của Đại Thiên tuyệt đối sẽ tăng lên một bước dài.

Mang theo tâm tình hưng phấn, Đại Thiên vừa nhớ lại vừa thử phát chiêu, nhưng dù có thử bao nhiêu lần cũng không đạt được kết quả như lúc đó. Nhìn Đại Thiên dần chìm vào trong trầm tư, Lý Thiện mỉm cười một cái liền quay ngược trở vào rừng đi mất.

Đại Thiên lại tiếp tục suy ngẫm, rồi lại tiếp tục thử, qua một thời gian rất lâu vẫn không có kết quả, nhớ lại Lý Thiện còn đứng đợi mình, Đại Thiên cũng không cố nữa, vội vàng thoát ra khỏi suy nghĩ của mình.

Lý Thiện lúc này cũng đã trở lại, thấy Đại Thiên đã tỉnh, miệng mỉm cười, tay giơ vài con hoẵng không biết là bắt từ bao giờ, ít nhất là Đại Thiên không biết. Ngay khi Đại Thiên còn đang nghi hoặc, Lý Thiện lại nhẹ nhàng nói

“Hiện tại đã là giữa trưa rồi, tu luyện hiển nhiên là rất cần thiết, nhưng có thực mới vực được đạo, trươc tiên ăn một chút rồi tiếp tục tu luyện.”

Đang say mê trong việc tu luyện, hơn nữa vừa nãy phát hiện ra việc mới, Đại Thiên vô cùng không tình nguyện ngừng lại vào lúc này, vừa định từ chối thì Lý Thiện hiểu ý ngắt lời

“Con nên nhớ kỹ, làm bất kỳ việc gì, kể cả tu luyện thì dục tốc bất đạt, cần chậm rãi, chắc chắn thì mới mang lại hiệu quả tốt nhất. Hiện tại thân thể con bị thương, nếu không chịu bồi bổ thân thể mà lại tập luyện với cường độ lớn như vậy, thì thực lực ngược lại sẽ suy giảm.”

Hơi sửng sốt một chút, Đại Thiên nhớ lại trước khi ra khỏi Vương Thành, cha hắn cũng liên tục nhắc nhở trong việc tu luyện, dục tốc bất đạt, mọi chuyện phải đi từng bước vững chắc. Hiện tại Lý Thiện một lần nữa nhắc lại, đánh tỉnh Đại Thiên là cái thứ nhất, đồng thời cũng khiến trong lòng dâng lên một cỗ hoài niệm người thân.

Tâm tình có chút loạn, nhưng việc nếu tiếp tục sẽ làm thực lực giảm bớt đi quả thật đã khiến Đại Thiên không dám tiếp tục rồi, hiện tại Đại Thiên khao khát thực lực đến phát điên lên, hắn không muốn vì một chút lợi ích trước mắt mà đánh đổi tu vi cả cuộc đời. Do dự một chút, Đại Thiên liền đồng ý đề nghị của đối phương.

Lý Thiện từ đầu đến cuối vẫn mỉm cười, không biết là do chuyện hai tộc kết minh đã diễn ra tốt đẹp hay vì Đại Thiên có tiến bộ vượt bậc. Thấy Đại Thiên đã chịu đáp ứng, Lý Thiện một lần nữa giơ vài con hoẵng trên tay, miệng cười cợt nói

“Thực lực tuy là một thứ rất cần thiết để tồn tại, nhưng nấu nướng cũng là một thứ không thể thiếu. Một khi đi lạc thì tài nấu nướng giỏi cũng đem lại cho ta rất nhiều niềm tin, trưa hôm nay con thử nấu nướng một chút, nếu cần thì ta chỉ bảo một chút.”

Đại Thiên nghe được câu này thì có chút dở khóc dở cười rồi, thức ăn cùng tài nấu nướng rất cần thiết thì hoàn toàn không sai. Nhưng Lý Thiện kêu hắn nấu nướng thì quả thật là sai trầm trọng rồi, việc này cũng không thể trách được Lý Thiện, dù sao vị cường giả này cũng chưa từng nếm qua thức ăn do vị tiểu Vương Tử này nấu qua. Ngập ngừng một chút, Đại Thiên liền từ chối

“Lý Thúc, việc này…. Con thật sự không làm được đâu.”

Lý Thiện nghe đối phương từ chối thì có chút mất hứng rồi, trong giọng nói cũng mang theo vô cùng bất mãn đáp lại

“Có cái gì mà không được. Sống mấy tháng trong rừng rồi, chẳng lẽ chỉ nướng một con thú cũng làm không được.”

Cảm nhận được Lý Thiện bất mãn, Đại Thiên do dự một chút, cũng không dám từ chối nữa, đợi một lát khi thành phẩm hoàn thành thì Lý Thiện cũng tự động rút lại lời yêu cầu này, Đại Thiên không nhất thiết phải đôi co làm mất cảm tình.

Hai người đạt được nhất trí, vui vẻ gom củi lại đốt lên, làm mọi thứ chuẩn bị cho đầu bếp Đại Thiên trổ tài.

……………

Nửa giờ sau, khắp bãi đất trống này thoang thoảng mùi thịt khét. Lý Thiện nhìn trên tay Đại Thiên giơ lên một con hoẵng cháy đen đưa cho mình, cả người ngây ra đó không biết phản ứng như thế nào, trên mặt mang một biểu tình buồn cười không thể tả, đồng thời dùng một ánh mắt như nhìn Thất Giai Ma Thú nhìn Đại Thiên.Qua một hồi bĩnh tình lại cảm xúc, Lý Thiện ngẫm nghĩ một lát, liền cố tỏ ra trấn định hỏi

“Từ trước đến giờ, con toàn ăn những thứ này?”

Ngượng ngùng cúi đầu, Đại Thiên cũng không biết phải đáp lại như thế nào, nhưng dù sao không trả lời người lớn cũng là không đúng nên Đại Thiên đành tìm chuyện đáp lại

“Từ khi con vào rừng mới ăn như vậy.”

Lý Thiện giật mình, hiện tại hắn mới nhớ đến việc Đại Thiên vừa vào rừng được một ngày liền đi lạc khỏi nhóm, có thể còn sống đã là may mắn lắm rồi, làm gì có ai dạy bảo hắn nấu nướng thế nào cho đúng, hơn nữa trong rừng từng giây từng phút đều ở trong nguy hiểm, làm sao có thể có tâm tư nghiên cứu vào việc nấu nướng này, ít nhất với thực lực của Đại Thiên là không.

Trong tâm mang một chút bất đắc dĩ, đồng thời cũng mang theo một chút thương xót, Lý Thiện đối với Đại Thiên tâm mang ý nghĩ che chở, quyết tâm thay đổi về vấn đề này, dù sao ăn mãi thứ này cũng không phải là một vấn đề tốt.

Mà nói đến việc đi lạc, quả thật là Đại Thiên gặp một sự cố vô cùng hi hữu rồi, dù sao mỗi lần lịch luyện, chỉ có chết hoặc sống, việc vô tình đi lạc như Đại Thiên quả thật là vô cùng hiếm gặp, Lý Thiện biết trong chuyện này có vấn đề, nhưng việc đã qua, hỏi lại cũng vô dụng.

Ngẫm nghĩ một chút, Lý Thiện bất đắc dĩ nói

“Con tiếp tục nấu, ta sẽ đứng một bên hướng dẫn, con chỉ cần làm theo là được.”

Thấy đối phương còn chưa từ bỏ ý định cho mình nấu, Đại Thiên hoàn toàn không biết phải nói ra cảm xúc của mình như thế nào, muốn từ chối thì ngay lập tức bị Lý Thiện gắt lên cắt ngang, bất đắc dĩ lại một lần nữa quay trở lại cầm lên một con hoẵng nướng tiếp.

………………………

Lại hai giờ sau, Lý Thiện cùng Đại Thiên trên tay cầm vài con hoẵng cháy đen, chậm rãi ăn. Nhưng Lý Thiện ăn thì vô cùng bực tức, từng ngụm cắn những miếng thịt đắng nghét, mạnh mẽ nuốt xuống từng miếng, tựa như nó có thù oán gì với mình vậy, hai mắt đồng thời thỉnh thoảng tức giận nhìn sang Đại Thiên.

Còn về phần Đại Thiên thì ngược lại, ủ rũ cúi đầu xuống ăn, dù sao cũng ăn quen rồi, không có một chút nào gọi là miễn cưỡng cả, Lý Thiện thấy hắn như vậy liền dồn gần như là toàn bộ số thit khét này cho hắn, đồng thời cũng không cho bỏ sót một con nào, toàn bộ phải ăn cho hết, xem như là để nhớ lại cảm giác này, lần sau không dám nữa.

Kết cục này cho thấy quá trình dạy dỗ của Lý Thiện hỏng hết rồi. Lý Thiện cũng đã vô cùng tận tình hướng dẫn, nhưng từng con hoẵng dưới tài nấu nướng dị bẩm của Đại Thiên, lần lượt bị nướng thành tro tàn.

Mạnh mẽ nuốt xuống một miếng thịt cuối cùng, Lý Thiện dù đã rất cố gắng ăn để không làm Đại Thiên quá nãn lòng, nhưng dù có cố gắng đè ép lại bao tử kháng nghị đến đâu thì cũng chỉ ăn chưa đến một phần ba con hoẵng, còn lại toàn bộ vứt cho Đại Thiên tự xử lý. Đợi Đại Thiên ăn hết miếng thịt cuối cùng, Lý Thiện mới tiếp tục căm tức nói

“Từ giờ, sáng nấu chiều nấu, tối nấu, chừng nào nấu ăn ngon rồi mới được dừng, rõ chưa.”“Rõ.” Đại Thiên ủ rũ đáp lại, tâm tình bị đả kích không hề nhẹ chút nào.

Lý Thiện cũng chỉ là phát tiết một chút, thấy Đại Thiên như vậy cũng biết mình nói có chút nặng rồi, nhưng lời đã nói ra, hơn nữa lại cũng không nói sai, cũng không cần thiết phải rút lại, nhất thời Lý Thiện hoàn toàn không biết nói gì. Cứ tiếp tục như vậy cũng không tốt, Lý Thiện vội nói sang chuyện khác

“Không nói về vấn đề này nữa, ăn uống cũng đã đủ rồi, mau quay lại luyện tập đi.”

Đại Thiên bị một tiếng gọi này gọi tỉnh rồi, tâm tình tuy vẫn có chút sa sút, nhưng sức hấp dẫn của thực lực hiển nhiên là mạnh hơn rất nhiều, chỉ thoáng ngây người một chút, Đại Thiên lại một lần nữa hào hứng bừng bừng lao vào tập luyện.

Chỉ có điều Lý Thiện bất ngờ giơ tay giữ lại Đại Thiên, không cho đi tu luyện. Đại Thiên vô cùng nghi hoặc quay lại nhìn đối phương, hành động này cùng lời nói trái ngược nhau, trong lúc nhất thời Đại Thiên cũng không biết làm sao cho phải. Lý Thiện cũng không để đối phương chờ lâu, vừa ngăn cản lại liền nói

“Luyện tập là phải có kế hoạch sắp xếp đàng hoàng. Tu luyện không phải là cứ tập trung vào một thứ duy nhất, phải tản ra mọi mặt liên quan nhau, cùng nhau phát triển thì mới tốt nhất.”

Hoàn toàn không hiểu Lý Thiện đang nói gì, Đại Thiên ngây ngốc nhìn người trước mắt lảm nhảm, trong đầu tựa như một đống tơ vò, không dò ra được ý của đối phương. Nhìn thấy cảnh này thì Lý Thiện cũng có chút ngượng ngùng, cảm thấy lời nói của mình quả thật vô cùng tối nghĩa, Lý Thiện vội vàng giải thích

“Cũng như việc con hiện tại đang tập luyện vậy. Nếu hôm nay con quá chú tâm vào luyện quyền thì các phương diện khác sẽ yếu hơn một chút, gây ra mất cân bằng phối hợp. Ngoài ra, việc này sẽ đem lại cảm giác đuối sức cho tay vì hoạt động quá sức, bởi vậy con phải tìm một cách tập luyện khác nữa.”

Đại Thiên dần dần hiểu ra một chút rồi, nhưng ngẫm đi ngẫm lại, hiện tại hắn không tiếp tục luyện quyền, thì cố gắng khống chế Đấu Khí như thế nào mới phải, biết là bản thân nghĩ cũng nghĩ không ra, Đại Thiên lại một lần nữa dời mắt về phía Lý Thiện. Lý Thiện dù sao cũng là người đề ra ý kiến, tất nhiên là có cách giải quyết, đã Đại Thiên mang theo ý hỏi mình, Lý Thiện cũng thuận theo đáp lại

“Nếu tay đã quá mệt mỏi thì con có thể tiếp tục phát chiêu bằng chân. Nhưng chân so với tay lúc đầu kém linh hoạt hơn rất nhiều, nếu tập luyện phát chiêu thì hiệu quả tăng cường khống chế Đấu Khí sẽ khá chậm. Bởi thế con có thể sử dụng Đấu Khí vào chân để tập cách di chuyển sao cho linh hoạt, vừa tăng được tốc độ của bản thân, vừa nhanh chóng khống chế được Đấu Khí của mình.”

Hiện tại thì đã hiểu rõ ý của đối phương rồi, nhưng tiếp theo lại xuất hiện thêm vấn đề nữa. Đại Thiên trước giờ toàn dồn Đấu Khí vào chân, sau đó mạnh mẽ phát lực búng người ra xa, ngoài ra không còn cách nào nữa. Nhưng Lý Thiện nói ở đây là di chuyển, tuyệt đối không phải như trước giờ Đại Thiên đã từng làm.

Lý Thiện cũng không có ý định để Đại Thiên tự mình tìm hiểu nên cũng không để Đại Thiên nghi hoặc lâu liền nói

“Xem ta.”

Nói xong liền bước ra chỗ trống, chân phải nhẹ nhàng giơ lên, thân thể lập tức di chuyển về sau, sau đó theo hai chân chuyển động nhịp nhàng, thân thể không cách nào đoán trước được di chuyển xung quanh, tốc độ quả thật là rất nhanh, hơn nữa cũng có vẻ vô cùng quỷ dị.

Đại Thiên càng nhìn càng mơ hồ, nhưng ngẫm kỹ lại, đồng thời quan sát Lý Thiện, Đại Thiên dần dần nhận ra thứ gì đó. Mấu chốt ở đây rất là đơn giản, mục đích thật sự của lần tập luyện này là Đấu Khí, và Lý Thiện đã sử dụng Đấu Khí để di chuyển linh hoạt.

Nhưng cách sử dụng không phải là thô thiển như Đại Thiên dùng ra để phóng bay đi. Mà là nhịp nhàng, di chuyển hoàn toàn dưa vào Đấu Khí, chân phải bước lên nhưng thân thể lại lùi ra sau, chân trái bước sang ngang nhưng lại tiến lên, nhưng mỗi lần giơ chân chưa chạm đất đều đã di chuyển, hiển nhiên Đấu Khí trước một bước phát lực thay chân.

Đã có kinh nghiệm khống chế Đấu Khí, tuy là không ra gì nhưng Đại Thiên vẫn có thể hiểu ra đôi chút, cũng không chờ đợi nữa mà vội vàng làm theo. Nhưng hiệu quả hiện tại so với lúc sáng còn thê thảm hơn nhiều.

Mỗi lần phát lực Đại Thiên cả người liền búng văng ra một bên, làm gì có chuyện nhẹ nhàng di chuyển qua lại như Lý Thiện được. Biết bản thân khống chế Đấu Khí còn kém, Đại Thiên hiểu chuyện vội vàng giảm bớt số lượng Đấu Khí, cố giữ thân thể di chuyển nhẹ nhàng. Thấy Đại Thiên đã bắt đầu hiểu ra và bắt đầu luyện tập, Lý Thiện cũng không cố nữa, thuận thế dừng lại nói

“Khống chế đấu khí là một con đường dài cùng khó khăn đối với mỗi người tu luyện. Nhưng độ quan trọng của nó thì dù là Chiến Thần cũng không thể bỏ qua. Nhưng việc này chỉ có thể dựa vào thời gian tiếp xúc quen thuộc cùng kinh nghiệm, ta cũng không thể chỉ ra cách nào để tăng tiến tốt nhất, mọi chuyện con cũng chỉ có thể tự dựa vào mình.”

Đại Thiên dừng lại, ứng tiếng một cái, sau đó có chút không chờ đợi được nữa, hai chân lại tiếp tục chuyển động. Lý Thiện thấy vậy cũng không trách móc, tiếp tục dặn dò

“Về sau do chuyện liên minh hai tộc, ta sẽ có rất ít thời gian để đến đây. Con cứ luyện tập như ngày hôm nay, sáng luyện tập phát quyền, chiều luyện tập di chuyển, nhưng nên nhớ phải luyện tập lại nấu nướng, một tuần ta sẽ cố gắng đến kiểm tra một lần.

Vừa nói dứt lời, Lý Thiện liền xoay người đi mất. Đại Thiên cũng không biết nói gì cho phải, đứng yên nhìn Lý Thiện rời đi, một hồi lâu sau mới trở lại tiếp tục tu luyện.

P/s: 12/9 Chương thứ nhất.

.........

Chương 52: Rời đi

Đại Thiên miệt mài tu luyện, không kể ngày nắng hay ngày mưa, trời tối hay trời sáng, chỉ cần còn sức là tiếp tục tập luyện, còn nếu như thân thể mệt mỏi không thể tiếp tục thì lại đi săn thú, rồi lại nấu nướng, nói chung là không hề có bất cứ thời gian rãnh nào.

Mà kể từ khi Lý Thiện nói để cho Đại Thiên ở đây luyện tập, thì cứ mỗi tuần lại đến xem xét môt lần, sau đó lại trở về, Đại Thiên ở bãi đất trống này vô cùng cô đơn, nhưng chấp niệm đối với thực lực đã thúc đẩy hắn tu luyện càng thêm điên cuồng, bất chấp mọi thứ.

Vào đêm, trên bãi đất trống, thân ảnh của Đại Thiên không ngừng di chuyển qua lại. Đến gần chỉ thấy hai chân của Đại Thiên nhanh chóng chuyển động qua lại, cả thân thể liên tục đổi phương hướng, không thể lường trước được. Đồng thời, hai tay của Đại Thiên cũng không ngừng vung tay đấm về phía trước, mỗi đấm đều vô cùng nhẹ nhàng cùng trầm ổn, nhưng lại vô cùng hữu lực.

Cả người liên tục phối hợp xuất chiêu, so với lúc đầu thì đã trở nên khác biệt hoàn toàn. Tiếp tục tập luyện hồi lâu, thẳng đến lúc thân thể uể oải không thể tiếp tục, Đại Thiên mới chịu dừng lại.

Thở một hơi dài, Đại Thiên nhẹ nhàng đứng trở về tư thế bình thường. Nhưng Đại Thiên cũng không nghỉ ngơi ngay mà lập tức ngồi xuống tiến vào trạng thái hấp thu Đấu Khí. Lại qua một lúc lâu sau, Đại Thiên mới hưng phấn tỉnh dậy.

Khí sắc của Đại Thiên hiện tại vô cùng tốt, da cũng do liên tục luyện tập mà trở nên ngăm đen, từng khối cơ bắp cứng chắc hiện rõ ràng trên thân thể, hoàn toàn không thể nào so sánh với lúc trước nữa. Kèm theo thương thế dần khỏi là thực lực cũng đồng thời tăng lên, hiện tại Đại Thiên đã vững chắc đứng ở cảnh giới Chiến Sĩ Cao Giai, nếu nội thương hoàn toàn chữa khỏi thì lúc đó tuyệt đối có thể đạt đến cảnh giới Chiến Sĩ Đỉnh Phong.

Thật sự thì thực lực như vậy cung không xem như là tăng, bởi vì lúc trước do năng lượng của Quả Trong Suốt, thực lực của Đại Thiên tăng cường nhanh chóng, hoàn toàn có thể đột phá lên Chiến Sư, hiện tại chỉ xem như là hồi phục lại.

Nhưng cũng nhờ lần này mà thực lực của Đại Thiên cũng dần trở nên ổn định lại, cả thân thể bị đánh không còn tồn tại thứ gì khiến Đại Thiên củng cố mọi thứ lại từ đầu. Căn cơ do từ khi vào rừng thực lực đột phá nhanh chóng mà bất ổn cũng trong thời gian này dần dần bị xóa nhòa, cộng thêm khả năng khống chế hiện tại, Đại Thiên hoàn toàn có thể xem như là đủ khả năng bảo toàn mạng sống nếu không gặp đối thủ quá mạnh.

Ngồi xuống nghỉ ngơi, hai mắt nhìn lên bầu trời tối đen, Đại Thiên có chút chờ mong cùng luyến tiếc lẩm bẩm

“Một tháng rồi!”

Sở dĩ có cảnh tượng này là do khoảng nửa tháng trước, Lý Thiện tới thăm, đồng thời có nói là chuyện hai tộc kết minh diễn ra vô cùng tốt đẹp, tuyệt đối có thể vào hai tuần sau dẫn Đại Thiên trở về Cương Tộc. Mà thời hạn của hai tuần đó, là vào ngày mai.

Đại Thiên hiện tại cũng không biết trong lòng đang nghĩ gì, một nửa thì muốn ở lại, một nửa lại muốn trở về, nhưng lý trí vẫn mách bảo cho Đại Thiên là nên trở về. Thở dài bất lực, Đại Thiên trực tiếp ngã nằm xuống đất, hai tay gối đầu nhìn lên bầu trời đầy sao.

Nơi này không biết có phải là có thứ gì đặc biệt, hoặc cũng có thể là do Lý Thiện để lại khí tức mà không hề có bất cứ một con Yêu Thú nào đến quấy rối, cũng nhờ vậy mà Đại Thiên đỡ đi rất nhiều phiền phức, chuyên tâm tu luyện.

Mà nói đến Yêu Thú, Đại Thiên lại trở nên vô cùng buồn bực thở dài. Đã một tháng rồi, kể từ khi bước vào bãi đất trống này bắt đầu tu luyện thì Đại Thiên không còn gặp Đại Viêm, Tiểu Viêm cùng Đại Hắc nữa, không biết là bọn chúng do quá bận hay là việc gì mà cũng không đến thăm Đại Thiên.

Đại Thiên cũng có vài lần trở về khu rừng chết để hấp thu sấm sét, nhưng khi đi ngang qua đàn Đại Lực Hắc Viên thì cũng không hề gặp Đại Hắc cùng Hắc Viên Vương, hỏi thử những con Đại Lực Hắc Viên trong đàn thì chỉ mơ hồ hiểu là Đại Hắc cùng Hắc Viên Vương đi luyện tập tăng cao thực lực, vài lần không gặp được bất đắc dĩ cũng chỉ có thể bỏ qua.

Còn về hai con Viêm Hổ, có vẻ như chúng đi tìm không gian riêng tư để bồi dưỡng cảm tình rồi, lục nát xung quanh nơi đây cũng không có bóng dáng của chúng, bởi thế nên Đại Thiên một tháng này gần như là trôi qua trong cô độc.

Nằm nghĩ một chút, mệt mỏi cùng âu sầu cũng dần dần nguôi đi, Đại Thiên bật người dậy, bước đến gốc cây ở giữa bãi đất trống, thứ làm bạn với hắn một tháng. Tâm tình phức tạp vuốt vuốt thân cây, trên thân cây này cũng tồn tại không ít những dấu nấm đấm cùng dấu chân của Đại Thiên, chúng là những minh chứng cho quá trình trở nên mạnh mẽ của hắn, tuy có hơi ngược đãi cái cây này, nhưng nó cũng là cả một kỷ niệm.

Trên cành cây có treo vài con hoẵng mà Đại Thiên săn từ chiều, nhẹ kéo chúng xuống, sau đó gom củi nhóm lửa, Đại Thiên bắt đầu trổ tài nấu nướng rồi.

Một tháng sáng nấu trưa nấu chiều nấu, cả ngày nấu, Đại Thiên tay nghề cũng đã lên chút đỉnh, ít nhất là ăn cũng không còn khét như lúc trước nữa, tuy mùi vị vẫn chả ra sao nhưng ít ra vẫn hơn nhiều.

Ăn xong, Đại Thiên lại tiếp tục ngồi xuống tu luyện Đấu Khí, hoàn toàn không bỏ lỡ một giây một phút nào để tăng lên thực lực của bản thân. Nhưng nói chung là đêm nay tâm tình của Đại Thiên quá phức tạp, cho dù muốn ngủ cũng không ngủ được, chỉ có cách này mới giết thời gian nhanh nhất mà thôi.

………………………..

Thời gian trôi qua rất nhanh, cũng không bao lâu mặt trời liền xuất hiện, chiếu những tia sáng xuống khu rừng, dấy lên từng tia sinh cơ thoải mái.

Đại Thiên cũng ngay khi trời sáng liền tỉnh dậy, thời khắc quan trọng chờ cả tháng đã đến, hắn không đủ bình tĩnh để tiếp tục tu luyện nữa.

Cũng không lâu lắm, ngay khi trời vừa trở nên sáng hẳn, bóng người của Lý Thiện cũng từ từ xuất hiện bên ngoài bãi đất trống, nhanh chóng tiến vào đây.

Vừa đến bên trong, Lý Thiện liền tiện tay vứt một thứ cho Đại Thiên. Định thần nhìn kỹ, thì ra đây là một bộ quần áo da thú, nhìn thứ này, Đại Thiên có chút xấu hổ, mấy tháng nay hắn rất ít khi mặc quần áo, căn bản là không chịu nổi tiêu hao, chỉ có cách đây một tháng, để tránh xấu hổ đối diện với Lý Thiện thì Đại Thiên mới xẻ một tấm da thú tạm dùng làm khố che hạ thân.

“Còn chờ gì nữa, mau mặc vào đi. Chẳng lẽ mới vài tháng đã quên luôn cách mặc quần áo rồi sao?”

Lý Thiện buồn cười vỗ đầu Đại Thiên một cái, miệng không ngừng trêu cợt.

Đại Thiên nghe được lập tức trở nên xấu hổ, vội vàng mặc bộ quần áo này vào. Vừa mặc vào Đại Thiên đã cảm nhận được sự quan tâm của Lý Thiện đối với mình, căn bản là vì bộ quần áo này vừa như in với cơ thể hắn, dường như là đã được đo chính xác từng li vậy, chỉ như vậy đã đủ để thấy Lý Thiện chú ý đến Đại Thiên đến cỡ nào, dù là cả hai gặp mặt cũng không mấy lần.
Nhìn Đại Thiên mặc quần áo xong hết, cả người như bừng lên sức sống, nhìn khỏe mạnh linh động, Lý Thiện hai mắt càng ngày càng trở nên yêu thích, nếu không phải cha của Đại Thiên là Cương Tộc Đại Vương thì Lý Thiện còn có ý định nhận làm con nuôi. Nhưng điều này hiển nhiên là không thể, Lý Thiện dù có muốn cũng chỉ có thể giấu ở trong lòng.

Quan sát vài lần, nhìn cũng đủ thỏa mãn, Lý Thiện trong lòng cũng dâng lên cảm giác buồn bã do chuẩn bị ly biệt, nhưng bên ngoài vẫn biểu hiện ra trấn định, ôn tồn nói

“Được rồi, chúng ta mau đi thôi, tranh thủ đi càng sớm càng tốt, ta biết ngươi đã rất nôn trở về rồi.”

Nghĩ đến người thân còn ở Cương Tộc, tâm tình Đại Thiên bất giác cũng trở nên vui mừng khôn xiết, nhưng khi nhìn đến Lý Thiện, tuy đối phương biểu hiện trấn định, nhưng ánh mắt kia không thể nào che giấu được sự luyến tiếc, thấy vậy, Đại Thiên cũng trở nên xót xa, miệng ngập ngừng hỏi nhỏ

“Lý thúc, nếu như vậy, ngươi không sao chứ.”

Lý Thiện thoáng giật mình, sau đó lại mỉm cười ôn nhu, tay giơ lên xoa xoa đầu Đại Thiên, thương yêu đáp lại

“Con ngoan, con không cần lo cho ta. Sau này có rãnh rỗi thì quay lại thăm ta là được, bất cứ lúc nào ta cũng chờ con trở về.”

Đại Thiên khóe mắt rưng rưng ngập nước, nhưng cũng cố nhịn không để cho chúng rơi ra ngoài, cổ họng nghẹn ngào đáp lại một tiếng, trong lòng vô cùng phức tạp. Trầm mặc một lúc, Lý Thiện lại tiếp tục nói

“Con không cần phải do dự. Con nói đúng, hiện tại con còn chưa thích hợp ở lại nơi này, con bắt buộc phải về Cương Tộc, nơi đó mới là nơi tốt nhất để con phát triển, hãy cố gắng mạnh mẽ lên, con càng nhanh chóng trưởng thành thì thời gian xa nhau của chúng ta càng ít.”

Gật gật đầu đáp ứng, Đại Thiên mạnh mẽ ngẩng đầu lên, hai mắt trở nên kiên định, trong lòng đối với thực lực lại càng khao khát thêm gấp bội, miệng kiên quyết thốt lên

“Con sẽ trở nên mạnh hơn… Thật nhanh.”

Lý Thiện cười cười đáp lại, cũng không cho là đúng, nhẹ giọng khuyên răn

“Sao cũng được, nhưng con phải nhớ, dục tốc bất đạt.”

Đại Thiên nhỏ giọng đáp lại, trong lòng trăm mối tơ vò ngổn ngang. Được qua một lúc, Lý Thiện liền lên tiếng nói

“Chúng ta đi thôi.”

Sau đó xoay người chạy vào rừng, Đại Thiên cũng giật mình tỉnh lại, vội vàng chạy sát theo sau.
Hai người thân ảnh nhanh chóng xuyên qua trong khu rừng, bởi vì thực lực của Lý Thiện quá mạnh mẽ, cũng không có bất kỳ một con Yêu Thú nào ngăn cản.

Mà tốc độ di chuyển hiện tại của Lý Thiện, nếu là một tháng trước thì Đại Thiên tuyệt đối không có khả năng theo kịp, nhưng hiện tại đã dần khống chế được Đấu Khí, Đại Thiên rất dễ dàng liền có thể đuổi theo, dù sao Lý Thiện là ước lượng thực lực của Đại Thiên mà chạy.

Vừa chạy, Đại Thiên vừa nhìn khung cảnh xung quanh, nơi này mang lại cho hắn rất nhiều kỷ niệm, vui có, buồn có, nguy hiểm cũng có, nhưng nói chung là nó đánh dấu sự trưởng thành của Đại Thiên, cả đời này chưa chắc Đại Thiên có thể quên được nơi đây.

Nhìn những khung cảnh mang lại cảm giác kinh hoàng lúc trước, Đại Thiên lại dâng lên cảm xúc không nỡ rời xa, nhưng cảm xúc này chỉ xuất hiện khi có Lý Thiện bảo vệ mà thôi, lúc đơn độc một mình, Đại Thiên chỉ muốn mau chóng ra khỏi khu rừng này.

Đồng thời, Đại Thiên cũng cố nhớ lại lộ tuyến, hắn không muốn sau này khi đã đủ thực lực, muốn trở lại cũng không nhớ đường.

Chạy, cứ như vậy một đường liên tục chạy đi, chạy thẳng đến lúc trưa, Lý Thiện đột ngột dừng lại. Đại Thiên không kịp phản ứng, theo quán tính chạy lố qua một khoảng xa mới dừng lại được. Mang theo tâm tình nghi hoặc, Đại Thiên chạy ngược lại đến bên cạnh Đại Thiên. Còn chưa kịp hỏi thì Lý Thiện đã trước tiên giành nói

“Dù có muốn đi thì cũng phải ăn thứ gì đã rồi mới đi chứ.”

Ăn, Đại Thiên sau nửa ngày chạy đi, tâm tình chỉ còn lại cảm xúc nôn nóng muốn trở về càng nhanh càng tốt, hiện tại lại không đi nữa, Đại Thiên trong lòng trăm ngàn lần không muốn. Lý Thiện dường như đọc được tâm tình của Đại Thiên, lại tiếp tục nói

“Dù sao cũng không thể trong một ngày trở về được, trước tiên ăn một chút cũng là để giữ sức khỏe để về sau có thể bảo đảm đi đúng thời hạn thôi.”

Ngẫm nghĩ một chút, Đại Thiên lại một lần nữa bất đắc dĩ khuất phục rồi. Lý Thiện thấy đối phương đã đáp ứng, mỉm cười gian ác xoay người chuyển hướng đi đến một nơi khác. Chỉ có điều nụ cười này che giấu rất tốt, Đại Thiên không kịp thấy được, chỉ cảm nhận một luồng khí lạnh chạy khắp người, nhớ lại khi đối mặt với Tam Đầu Băng Xà cũng cảm giác lạnh lẽo như thế này, Đại Thiên vội vàng không dám nghĩ nữa, toàn tâm toàn ý chạy theo Lý Thiện.

Chạy quanh co lòng vòng một hồi, cuối cùng Đại Thiên mới trơ mắt nhìn Lý Thiện bỏ mình lại một mình, mà trước mặt hắn thì lại là một con Thị Huyết Ngân Lang.

Nhìn con sói này hai mắt đỏ ngầu nhìn mình, Đại Thiên thoáng có chút chùn bước, ngay từ khi vừa vào rừng, thực lực nhỏ yếu chưa biết gì thì Thị Huyết Ngân Lang đã mang lại cảm giác vô cùng đáng sợ, khắc sâu trong lòng Đại Thiên, bởi thế nên mỗi lần nhìn thấy Thị Huyết Ngân Lang, bất kể thế nào thì Đại Thiên cũng tìm cách né tránh.

Lý Thiện cũng không biết điều này, hắn chỉ định tìm cho Đại Thiên một đối thủ để kiểm nghiệm thực lực, không ngờ lại tìm đúng con mà Đại Thiên cực kỳ sợ. Nhưng chuyện đã lỡ, Đại Thiên biết Lý Thiện cũng không cho mình bỏ trốn, dù trong lòng sợ cũng chỉ có thể cố gắng đè xuống, hai mắt nhìn chăm chăm vào con Thị Huyết Ngân Lang trước mắt, con sói này thấy có người vào lãnh địa của nó, cũng hoàn toàn không có ý định bỏ qua dễ dàng như vậy.

Theo một tiếng gầm gừ, Thị Huyết Ngân Lang trực tiếp lao lên tấn công Đại Thiên, toàn bộ khí thế của một con Tam Giai Yêu Thú khóa chặt đối thủ, nhưng so với khí thế của Thất Giai Ma Thú Tam Đầu Băng Xà thì Đại Thiên trực tiếp bỏ qua được cảm giác áp bách này, hai mắt tỉnh táo nhìn con sói đang lao đến, một giây cũng không lơ là.

Cuối cùng, ngay khi Thị Huyết Ngân Lang chỉ còn cách Đại Thiên vài bước, Đại Thiên hai chân liền chuyển động rồi, theo sát sau đó là cả thân thể Đại Thiên nhanh chóng chuyển sang một tay, tay đồng thời giơ lên, Đấu Khí bàng bạc ẩn hiện, mạnh mẽ đánh thẳng vào người Thị Huyết Ngân Lang.

Một đấm này kèm theo Đấu Khí cùng Lôi Hệ, một tháng trôi qua cùng với sự tăng trưởng khả năng khống chế Đấu Khí thì Lôi Hệ cũng được thế tăng mạnh theo, Đại Thiên cũng dần khống chế năng lượng Lôi Hệ này tốt hơn, hiệu quả không phải là khi trước có thể so được.

Thị Huyết Ngân Lang khá là hoàn hảo về khả năng tác chiến, bất kể là tốc độ hay là lực lượng đều vô cùng tốt, Đại Thiên cũng không dám được thế tiến tới, vừa thấy một đấm đắc thủ liền xoay người chạy xa, tận lực bảo vệ khoảng cách với đối thủ.

Thị Huyết Ngân Lang bị hành động này chọc giận rồi, cả người xoay ngoắt lại, gần như là khi Đại Thiên vừa chạy đi thì miệng sói cũng cùng lúc cắn vào nơi đó.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, Đại Thiên thuận thế lui ra sau, giơ chân đá thẳng vào đầu Thị Huyết Ngân Lang, mượn lực từ cú đá này tăng tốc độ chạy đi. Mà Thị Huyết Ngân Lang trúng một chiêu kèm Lôi Hệ vào đầu, thân thể lập tức khựng lại, bỏ mặc tùy ý Đại Thiên chạy trốn.

Đợi Thị Huyết Ngân Lang tỉnh lại thì Đại Thiên đã đi khá xa rồi, liên tục trúng hai chiêu, Thị Huyết Ngân Lang nếu không tức giận thì quả thật không thể gọi là sói rồi. Tốc độ tăng vút lên, Thị Huyết Ngân Lang như hóa thành một tia chớp màu bạc, nhanh chóng lao thẳng về phía Đại Thiên.

Tốc độ này, dù Đại Thiên có dốc toàn lực cũng không thể nào chống đỡ nổi.

Hai mắt kiên định, hai chân dang rộng thủ thế, hai tay để ngang hông, âm thầm tích súc chuẩn bị chống đỡ.

Đại Thiên tuy thực lực còn là Chiến Sĩ, nhưng thân thể từ nhỏ bồi dưỡng bằng dược liệu, lại được năng lượng của Quả Trong Suốt bồi dưỡng, Đấu Khí thì lại vô cùng tinh thuần vững chắc, lực công kích chưa chắc đã thua một Chiến Sư bình thường, liều mạng với Thị Huyết Ngân Lang cũng xem như là đủ sức.

Toàn tâm toàn lực chú ý vào con Ngân Lang đang lao đến, Đại Thiên toát từng giọt mồ hôi, tinh thần đạt căng thẳng cực độ.

P/s: 12/9 Chương thứ hai.

.........

Chương 53: Tái chiến Thị Huyết Ngân Lang

Chuẩn bị mọi thứ vô cùng hoàn hảo, nhưng những áp lực mà Thị Huyết Ngân Lang gây ra lúc trước cũng không phải là một lúc ngắn ngủi như vậy liền có thể quên được. Theo thân ảnh của Thị Huyết Ngân Lang ngày càng đến gần, áp lực của Đại Thiên cũng dần dần tăng lên, bề ngoài không hiển lộ ra, nhưng thực sự đã hơi có ý chùn bước.

Nhưng chiến ý miễn cưỡng đẩy lùi được cảm xúc tiêu cực này, cứng rắn ở lại chiến đấu. Thị Huyết Ngân Lang cũng không cho Đại Thiên bao nhiêu thời gian do dự suy nghĩ, chỉ khoảng chừng gần mười giây liền đâm thẳng vào đối phương.

Miệng sói há rộng, từng răng nanh sắc bén lộ ra, thấy cảnh này, ánh mắt của Đại Thiên không ngừng lóe lên tia sáng kỳ lạ.

Còn nhớ lúc trước hắn còn vô cùng nhỏ yếu, cũng từng gặp cảnh tương tự như thế này, nhưng kết quả thì sao, hắn vẫn có thể tiêu diệt được một con Thị Huyết Ngân Lang, dù trong đó mang theo rất nhiều thành phần may mắn, nhưng cũng không thể chối bỏ là Đại Thiên đã thắng.

Lúc trước không có lực hoàn thủ, hiện tại liền có rồi, Đại Thiên còn sợ cái gì nữa. Thét to một tiếng, chiến ý của Đại Thiên lúc này đã đạt trạng thái cực thịnh, cũng không hề kiêng dè gì nữa, hai tay đã tích súc Đấu Khí từ trước, mạnh mẽ nâng lên, hướng về Thị Huyết Ngân Lang đánh tới.

Trực diện, cứng đối cứng!

Bởi chiến ý tăng cao, Đại Thiên bất giác phát ra sức chiến đấu ngoài ý muốn, lực tấn công cũng tăng mạnh lên gấp mấy lần.

Cả hai đều dùng một đòn mạnh nhất của bản thân, đồng thời muốn lấy mạng đối phương, kết thúc trận chiến này.

Cuối cùng, tay của Đại Thiên cùng thân thể của Thị Huyết Ngân Lang liền va chạm vào nhau. Một đấm toàn lực này mang theo rất nhiều Lôi Điện, trực tiếp đem một mảng da của Thị Huyết Ngân Lang đốt cho cháy xém, thân hình của con sói cũng không ngừng run lên bần bật.

Nhưng Đại Thiên cũng không khá hơn bao nhiêu, miệng sói ngay khi sắp va chạm đã né sang một bên, hướng về phía đầu của đối thủ cắn tới. Tuy Đại Thiên phản ứng rất nhanh, kịp thời né tránh, nhưng vẫn bị Thị Huyết Ngân Lang cắn trúng vào vai.

Thị Huyết Ngân Lang quyết cắn không nhả, dường như có xu hướng muốn cắn rớt bả vai này của Đại Thiên xuống. Đại Thiên bị đối thủ liều mạng đến mức chỉ có thể liều theo, một mặt liên tục đánh vào người con sói, hi vọng cảm giác tê dại có thể làm nó chùn bước, một mặt còn lại thì vận Đấu Khí bảo vệ vai, tuyệt đối không thể để cho một cánh tay bị phế được.

Hai bên liên tục giằng co, từng móng vuốt của Ngân Lang không ngừng cào xuống đáp trả lại những quả đấm của Đại Thiên, miệng cũng vẫn không chịu buông tha. Mà theo thời gian dài thì Đại Thiên cũng dần dần không chịu nổi tiêu hao với con sói này nữa, dù sao thực lực của hắn yếu hơn, thương thế cũng nặng hơn, tuyệt đối không có cách nào cùng Thị Huyết Ngân Lang so sánh được.

Cảm giác thân thể để bị hao mòn từng chút một, Đại Thiên tâm vừa cảm thấy gấp gáp, vừa cảm thấy mơ hồ. Khóe mắt liếc nhìn đầu con Ngân Lang đang dính chặt vào vai mình, Đại Thiên hai mắt lại chuyển thành điên cuồng, dưới ánh mắt kinh ngạc của Thị Huyết Ngân Lang, mạnh mẽ cắn thẳng vào cổ nó.

Người tuy không giỏi về mặt cắn, nhưng lực cắn cũng là một trong những lực mà con người phát ra mạnh nhất, dưới tình thế gấp gáp, Đại Thiên phát ra lực còn mạnh hơn. Một phát cắn này vừa kèm theo Đấu Khí, vừa bất ngờ tấn công khiến Thị Huyết Ngân Lang không kịp trở tay, vùng cổ lập tức bị ứa ra máu.

Da của Thị Huyết Ngân Lang cũng xem như là khá dày, Đại Thiên tuy đắc thủ nhưng miệng cũng chịu từng hồi phản chấn tê dại, trực tiếp mơ hồ đến não. Nhưng sự mơ hồ này lại càng làm Đại Thiên thêm điên cuồng, lực tấn công cũng trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Tình thế nhanh chóng chuyển biến, hai bên ai thua về tay ai cũng chưa biết được.

Lại qua khoảng vài phút nữa, Thị Huyết Ngân Lang trước tiên không chịu được, rít lên một tiếng, tứ chi cào xé người Đại Thiên, nhanh chóng bức ra đối thủ, lui ra xa.

Đại Thiên cũng không truy kích, cũng đồng thời không níu kéo, bỏ mặc đối thủ muốn làm gì thì làm. Nhìn vết thương ở cổ của Thị Huyết Ngân Lang đã bị cháy xém thành màu đen, Đại Thiên trực tiếp phun ra một ngụm máu do bị phản chấn gây thương tích, khóe miệng nở một nụ cười điên cuồng khát máu, trông có vẻ vô cùng dữ tợn.

Mà hiện trạng của vết thương này chính là nguyên nhân mà Thị Huyết Ngân Lang buộc lòng phải chịu thua cuộc chạy trốn. Đại Thiên liên tục dùng năng lượng Lôi Điện tấn công, lúc ban đầu chỉ có thể gây thương tích ngoài da, tác dụng thật sự không nhiều. Nhưng vừa nãy cắn phá ra một vết thương trên người con sói, năng lượng Lôi Điện đã hoàn toàn phát huy được khả năng của nó.

Nếu Đại Thiên là cắn chỗ khác, con sói cũng đã không cần rút lui nhanh như vậy. nhưng ở đây Đại Thiên lại là cắn ở cổ, năng lương Lôi Điện gây tê dại nhanh chóng lên não, cảm giác vô cùng khó chịu. Đã vậy sét còn đốt cháy tế bào ở đó, gây ảnh hưởng đến sự tỉnh táo của Thị Huyết Ngân Lang rất nhiều, bởi thế nên sau một hồi suy đi ngẫm lại, Thị Huyết Ngân Lang quyết định trước tiên rút lui, dù sao thực lực của Đại Thiên rất kém, nó có thể từ từ vờn chết đối phương mà không cần phải liều mạng như vậy.

Thị Huyết Ngân Lang tuy là chịu thiệt thòi, nhưng cũng không ảnh hưởng bao nhiêu cả, thân thể cùng lắm là chỉ hơi tê một chút, chiến lực vẫn như cũ. Nhưng Đại Thiên thì bả vai toàn máu, máu chảy đã không ít rồi, đầu óc choáng váng mơ hồ, một tay này coi như tạm thời phế đi không dùng được, tuy hiện tại nhìn vào vô cùng khát máu đáng sợ, nhưng thật sự chỉ như một con hổ giấy, nhìn thì rất uy phong nhưng bên trong lại chẳng có gì.

Cũng không được bao lâu, ngay khi cảm giác tê dại dần lui bớt, Thị Huyết Ngân Lang lại tiếp tục lao lên tấn công.

Nhìn kẻ địch lại một lần nữa lao lên, Đại Thiên hai mắt trở nên trầm tĩnh, trải qua bao nhiêu khó khăn sống chết rồi, Đại Thiên cũng không bởi vì một chút nguy hiểm trước mắt mà lùi bước được.

Đã tay bị thương không dùng được, thì Đại Thiên vẫn còn có chân để dùng, một tháng qua, kèm theo khả năng khống chế Đấu Khí ở chân của Đại Thiên tăng mạnh thì cũng dần quen thuộc tấn công bằng chân, tuy không linh hoạt bằng tay nhưng lực lượng ở chân tấn công quả thật mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Thị Huyết Ngân Lang nhanh chóng lao tới, Đại Thiên cũng không dám lần nữa liều mạng cùng nó, hai chân chuyển động, cả thân người lại lách qua một bên, đồng thời chân cũng liên tục đá vài đá về phía đối thủ. Thị Huyết Ngân Lang lại cảm giác được thân thể tê dại, một lần nữa trở nên tức giận, xoay người truy sát, liên tục cắn tới.
Đại Thiên trước sau như một, dùng mọi cách tránh né con sói. Tuy là tốc độ của Thị Huyết Ngân Lang nhanh hơn hắn, nhưng nếu hắn áp sát đối phương thì chỉ trong một khoảng cách cực nhỏ này, Thị Huyết Ngân Lang rất khó có thể làm gì được.

Chiến cục nhất thời lâm vào giằng co, hiện tại liền so xem ai nhanh kiệt sức trước thì người đó sẽ thua. Nhưng cả Đại Thiên cùng Thị Huyết Ngân Lang đều không muốn kết quả này xảy ra, đặc biệt là Thị Huyết Ngân Lang.

Đại Thiên sợ mình kiệt sức, sẽ không thể tiếp tục nhanh chóng trở về Cương Tộc được, như vậy hắn tuyệt đối không chịu nổi, còn về vấn đề an toàn thì ít ra vẫn còn một vị Lý Thiện cường giả có thể bảo đảm được.

Nhưng Thị Huyết Ngân Lang cũng không có ai bảo hộ nó, nếu chỉ vì một con kiến như Đại Thiên mà tiêu hao hết thực lực, dẫn đến việc bị kẻ khác thừa cơ xâm nhập, giết chết nó thì việc này quả thật là một chuyện vô cùng nhục nhã, có chết vẫn chưa hết nhục.

Bởi thế, cả hai vừa tấn công đối phương, vừa tìm một sơ hở, hay nói chính xác hơn là một cơ hội, một cơ hội có thể giết chết kẻ trước mắt, giành thắng lợi.

Liên tục đánh một hồi, ngay khi Đại Thiên vừa né tránh, lui ra phía sau đối thủ thì Thị Huyết Ngân Lang bất ngờ bật người lên trụ bằng hai chân trước, hai chân sau mạnh mẽ đá về phía đối thủ.

Đại Thiên vô cùng bất ngờ, nhưng hắn biết nếu như mình để đối phương đánh bay đi thì con Ngân Lang này tuyệt đối không cho hắn cơ hội tiếp cận lần nữa. Bởi vậy, dù công kích này vô cùng khủng khiếp, Đại Thiên cũng cố cắn răng, hai chân như mọc rễ dưới mặt đất, cứng rắn chịu đựng một chiêu này.

Cũng may Thị Huyết Ngân Lang là sói mà không phải Huyền Lộc, lực hai chân sau tuy mạnh, nhưng không phải sở trường của nó, Đại Thiên ít ra vẫn còn có thể chịu được. Khóe miệng chảy ra từng tia tơ máu, cứng rắn đỡ một chiêu này khiến trong cơ thể Đại Thiên như *** nhào lên, vô cùng khó chịu.

Thị Huyết Ngân Lang nhanh chóng nhân cơ hội này xoay người lại. Đại Thiên thấy cơ hội vụt mất, tâm tình hơi lạc lõng một chút liền chuyển trở thành điên cuồng. Dưới áp lực cùng thương thế to lớn, Đại Thiên cuối cùng cũng kích phát ra bản tính hoang dại của Cương Tộc.

Hai tay gồng lên, bất ngờ chụp lấy đuôi sói, Thị Huyết Ngân Lang đang theo đà xoay người, bị Đại Thiên chụp một cái thân thể liền khựng lại.

Đuôi của loài Yêu Thú là một nơi tối kỵ, bọn chúng không muốn ai đụng đến, nhưng Đại Thiên lại chạm đến điều tối kỵ này, Thị Huyết Ngân Lang lập tức trở nên điên cuồng rồi. nhưng Thị Huyết Ngân Lang còn chưa kịp phản ứng đáp lại thì Đại Thiên đã đột ngột gầm lớn lên, hai chân như đóng trụ dưới đất, hai tay giơ cao lên, mang theo thân thể của Thị Huyết Ngân Lang nhấc bỗng lên giữa không trung, ngay khi Thị Huyết Ngân Lang còn chưa kịp hiểu gì, Đại Thiên mạnh mẽ đập xuống đất.

Chưa dừng lại ở đó, Đại Thiên còn định tiếp tục không buông tha, định nhấc lên đập xuống tiếp. Chỉ là một lần thôi cũng khiến Thị Huyết Ngân Lang có hơi choáng váng rồi, lực lượng của Cương Nhân được kích phát cùng với năng lượng Lôi Điện, cả hai đồng thời gộp lại khiến con sói này cảm thấy từng hồi choáng váng khó chịu, nào có can đảm dám để đối phương tiếp tục, tứ chi lập tức đứng vững dưới đất, cùng Đại Thiên giằng co.

Nhấc nhấc vài lần vẫn không làm gì được kẻ trước mắt, Đại Thiên đang trong cơn điên cuồng, cũng không nghĩ nhiều đến hoa chiêu kỹ xảo gì nữa, một lần nữa đổi một cách tấn công bạo lực khác.

Hai chân vẫn như mọc rễ dưới đất, nhưng lần này Đại Thiên lại dùng hai chân làm tâm, cả người nghiêng sang một bên, dốc sức kéo Thị Huyết Ngân Lang đi.

Lực nâng thì có thể kém, nhưng hiện tại lực kéo thì trở nên mạnh hơn rất nhiều, dù sao hạ bàn của Đại Thiên rèn luyện vô cùng tốt.Thị Huyết Ngân Lang bị kéo lê đi, qua một lúc liền định phản kích lại, tứ chi bật nhảy, cả người nhào lên tấn công.

Nhưng như vậy thì càng hợp ý Đại Thiên, đã đối phương không kháng cự mà còn nhào lên, Đại Thiên liền thuận thế cả người xoay vòng, dùng chân làm tâm, nắm đuôi sói quay nhanh liên tục.

Thị Huyết Ngân Lang bị một đòn này trở tay không kịp rồi, theo thế xoay vòng cũng không thể cản lại được, dù sao vừa rồi con sói này nhảy vút lên không trung, hoàn toàn tùy ý Đại Thiên thực hiện ý muốn. nhưng dù sao cũng chỉ là xoay mà thôi, ngoài gây ra cảm giác choáng váng thì thương tổn cũng không có bao nhiêu.

Nhưng Đại Thiên cũng không dễ dàng đối xử với nó như vậy, sau khi xoay được mấy chục vòng, cảm thấy tích súc cũng đã đủ, Đại Thiên hơi nghiêng người chếch xuống dưới, mượn lực từ những vòng xoay, dùng một kích mạnh nhất từ trước đến nay của hắn, đập mạnh Thị Huyết Ngân Lang xuống mặt đất.

Thân thể của Đại Thiên cũng theo một chiêu này mà bật ngã xuống, chỉ có điều Thị Huyết Ngân Lang chịu công kích trực tiếp, thương tổn hiển nhiên là cao hơn rất nhiều.

Đang liên tục choáng váng không hiểu gì xung quanh, lại đột nhiên bị vật ngã xuống như vậy, căn bản là khiến đầu của Thị Huyết Ngân Lang có chút dùng không được rồi, cả thân thể dường như chết lặng, gục nằm im dưới đất, thỉnh thoảng còn không ngừng co giật.

Tuy mang cảm giác choáng váng tột độ, nhưng cơ hội này vô cùng hiếm có, mất đi thì chưa chắc lại đến một lần nữa nên Đại Thiên cắn răng lảo đảo đứng dậy. Toàn thân có bất cứ thứ gì có thể dùng để tấn công được thì đều dùng cả, tay chân đùi, người, thậm chí Đại Thiên trực tiếp nhảy lên, dùng sức nặng toàn thân đè xuống.

Sau cùng, thấy những công kích này không thể kết liễu được Thị Huyết Ngân Lang, trong lòng gấp gáp sợ đối thủ tỉnh lại liền nguy hiểm. Trong lúc cấp bách, Đại Thiên chợt nhớ đến lúc đầu hắn tiêu diệt con Thị Huyết Ngân Lang kia, là dùng chủy thủ đâm rách họng của nó. Linh quang chợt lóe, Đại Thiên một lần nữa đánh chủ ý vào miệng của con sói trước mắt này.

Hai tay duỗi về phía đầu của Thị Huyết Ngân Lang, sau đó nhanh chóng tìm tới miệng, hai bàn tay chia nhau ra cầm hàm trên và hàm dưới của nó, mạnh mẽ tách ra.

Thị Huyết Ngân Lang tuy đầu óc vô cùng choáng váng, nhưng chuyện liên quan đến mạng sống, nó tuyệt đối trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết. Do đầu óc còn choáng váng, thân thể vô cùng loạng choạng khiến nó không thể phát ra công kích gì hữu hiệu.

Nhưng đừng quên sói mạnh nhất là ở miệng, đã Đại Thiên hai tay cầm miệng của nó, Thị Huyết Ngân Lang cũng không ngại cắn nát hai bàn tay này đi.

Đại Thiên còn nghĩ là dễ dàng đắc thủ, đột nhiên lại cảm thấy một cỗ lực lượng mạnh mẽ cản lại, thậm chí là có xu hướng đẩy lùi Đại Thiên thua cuộc.

Nhìn tình cảnh trước mắt, nếu hiện tại Đại Thiên thua, thì hai bàn tay chắc chắn là mất đi, trở thành một người tàn phế. Áp lực lại đến, Đại Thiên điên cuồng gầm lên, hai tay gồng hết sức, từng sợi gân nổi lên cuồn cuộn, dốc hết sức lực bình sinh ra xé nát miệng con sói này.

Tay đang cầm răng sói, hai bên lại giằng co như vậy khiến bàn tay Đại Thiên không ngừng rỉ ra máu tươi, cứ tiếp tục như vậy thì không cần đến khi Đại Thiên thua cuộc, chỉ giằng co một lúc thì Đại Thiên đã mất đi hai bàn tay rồi.

Hai bàn tay này tuyệt đối không thể mất, nhưng hiện tại lui cũng không được rồi, răng sói đã găm sâu vào thịt. Nhìn thấy miệng của Thị Huyết Ngân Lang bị mình banh ra một khoảng rộng, Đại Thiên trực tiếp ngồi bệt xuống, tay vẫn gồng lên chống đỡ, hai chân nhanh chóng đạp thẳng về hướng cổ hỏng của con sói.

Thị Huyết Ngân Lang bị bất ngờ tập kích, thân thể phản ứng kịch liệt giãy lên, tựa như có xu thế bất cứ lúc nào cũng có thể bật dậy phản kích. Cũng may năng lương Lôi Điện của Đại Thiên không phải là ngồi không, tấn công vào bên trong cơ thể, lại tiếp cận não bộ đến thế, ưu thế nhanh chóng triển lộ.

Giằng co liên tục, cuối cùng Thị Huyết Ngân Lang bất lực bị Đại Thiên đạp nát cổ họng, lực ở miệng cũng vì thế mà yếu bớt, chỉ có thể chịu đối thủ từ từ tàn phá mình rồi trút hơi thở cuối cùng.

Gỡ hai bàn tay bê bết máu khỏi răng sói, Đại Thiên mệt mỏi nằm dài ra đất, chân vẫn còn nằm trong miệng sói, tê dại đến mức không thể rút ra được.

Nhưng hiện tại Đại Thiên không những không buồn, mà còn rất vui sướng. Một con Tam Giai Ma Thú bị hắn chân chân chính chính một mình giết chết, tuy là đánh có hơi liều mạng, nhưng thắng vẫn là thắng, Đại Thiên dùng thực lực của mình để chiến thắng, việc này cũng cho thấy thành quả bao lâu nay của hắn cũng không phải là bỏ phí.

Ngay lúc này, một thân ảnh đột ngột xuất hiện bên cạnh Đại Thiên, nhìn kỹ, thì ra đây chính là Lý Thiện. Lý Thiện nhìn thảm trạng trước mắt, trên mặt không hề có một chút biểu tình, qua một lúc lâu mới nhẹ giọng nói

“Làm tốt lắm.”

P/s: 12/9 Chương thứ ba.

.........

Chương 54: Về Cương tộc

Vài ngày sau, bên ngoài bìa rừng, Đại Thiên ngập ngừng không nỡ đứng nhìn Lý Thiện. Phía sau lưng hắn là một con đường đất khá rộng, Đại Thiên vừa nhìn liền nhận ra đây là con đường mà Cương Tộc đã xây dựng, giống y như con đường mà lúc trước Đại Thiên ra khỏi Vương Thành.

Kể từ lần trước tiêu diệt con Thị Huyết Ngân Lang kia thì Lý Thiện cũng không bắt Đại Thiên phải tiếp tục chiến đấu nữa, dù sao thân thể của Đại Thiên cũng mang nhiều thương thế, hiện tại trên vai còn phải đeo băng cầm máu. Cũng bởi vì như thế, một thời gian sau hai người chỉ có chạy đi, ngoài ra thì những lúc đói khát kiệt sức lắm mới dừng lại nghỉ ngơi, bởi vậy thời gian đi cũng giảm xuống rất nhiều.

Nhưng trên đường đi thì vô cùng mong mỏi, đến khi phải tạm biệt nhau thì Đại Thiên lại vô cùng không nỡ, giữa Cương Tộc và Lý Thiện, cả hai đều mang tầm quan trọng ngang nhau, Đại Thiên không muốn từ bỏ bất cứ một thứ nào.

Lý Thiện cũng không như Đại Thiên, hắn lúc trước tuy có âu sầu, nhưng qua một thời gian suy nghĩ kỹ, cảm giác cũng không còn nặng như lúc trước nữa, dù sao tạm rời xa cũng là một hình thức để sau này gặp lại được quý giá hơn, Lý Thiện cũng rất mong đến ngày thấy được Đại Thiên trưởng thành trở về gặp hắn.

Vỗ vỗ vai Đại Thiên, Lý Thiện nở một nụ cười an ủi nói

“Làm đàn ông thì có những lúc cần phải đưa ra quyết định một cách dứt khoát. Hãy đi đi, ta chờ một ngày con trở nên mạnh mẽ, trở về cùng ta dạo chơi khắp khu rừng này.”

Hình bóng hiện giờ của Lý Thiện, rất giống với lúc trước Đại Vũ tiễn Đại Thiên đi, đều là quan tâm yêu thương, từng lời dặn dò tuy không quan tâm, nhưng lại tràn đầy lòng nuối tiếc. Khóe mắt không nhịn được nữa, Đại Thiên bật khóc, tuy nói đàn ông đổ máu không rơi lệ, nhưng Đại Thiên vẫn còn là một đứa bé, qua một tháng nữa thì cũng chỉ là một đứa bé chín tuổi, áp lực sinh tồn cùng ly biệt như vậy, một kẻ chưa từng trải qua sự đời như hắn chịu không nổi.

Lý Thiện cũng hơi có chút cảm xúc, đời hắn hiện tại cũng chỉ có Đại Thiên được hắn xem như là con, tình thương cùng quý trọng không thể đo lường được. Thở dài ngước mặt lên nhìn bầu trời dần về trưa, cố che giấu khóe mắt ướt át của mình, Lý Thiện xoa xoa đầu Đại Thiên, cũng không nói nhiều nữa, xoay người trở về trong rừng.

Đại Thiên thấy vậy liền kinh hoảng chạy theo, tay níu giữ lại áo của Lý Thiện, miệng gấp gáp nói

“Lý thúc, sao ngài không cùng con trở về Cương Tộc.”

Lý Thiện khựng lại, sau đó lắc lắc đầu hỏi lại

“Con thấy Dã Man Nhân thế nào?”

Ngẫm nghĩ một chút những chuyện đã trải qua, Đại Thiên thật thà đáp lại

“Họ rất tốt.”

“Đúng vậy, họ rất tốt, ta đã lỡ đặt cảm tình sâu nặng vào họ, nếu trở lại Cương Tộc, ngày ngày đề phòng những bộ tộc Dã Man Nhân, lòng ta rất dằn vặt. Nếu đã như vậy thì ta thà ở lại trong rừng, xây dựng bộ tộc Dã Man Nhân kia, không vướng vào những tranh chấp vô nghĩa.” Lý Thiện giọng đầy cảm xúc giải thích, ý định đã quyết, gần như không thể thay đổi nữa.

Đại Thiên tuy biết mình không có hi vọng, vẫn còn định tiếp tục khuyên nhủ. Nhưng Lý Thiện không cho hắn cơ hội đó, vừa nói xong liền tiếp tục hỏi

“Nói thật lòng, con cảm thấy ta xứng đáng là thầy của con sao.”

Từ nhỏ đến lớn Đại Thiên chưa biết quan hệ thầy trò là như thế nào, nhưng Lý Thiện hai ba lần liên tục nhắc đến, mỗi lần lại vô cùng trịnh trọng cùng nghiêm túc, Đại Thiên biết thứ này là một thứ rất quan trọng trong đời người, có thể là sánh ngang với cha con. Nếu bình thường thì Đại Thiên cũng không dám gật bừa, nhưng Lý Thiện cảm tình cùng hắn sâu đậm, hơn nữa hiện tại vào giờ phút này, Đại Thiên cũng không muốn làm Lý Thiện buồn rầu mất hứng, ý nghĩ là vậy, Đại Thiên biết là không còn cơ hội khuyên nhủ đối phương nữa, thương tâm ngậm ngùi đáp lại

“Sư phụ, ngài tuyệt đối mãi là sư phụ của con.”

Lý Thiện nghe xong liền điên cuồng cười lớn, cười rất khoái trá, cười rất thỏa mãn. Đợi tiếng cười vừa dứt, Lý Thiện lập tức trở nên hưng phấn cuồng nhiệt, không còn hình ảnh ủ rũ lúc trước nữa, cũng không biết đây là thật sự hay là giả vờ. Nhìn Đại Thiên khó hiểu nhìn mình, Lý Thiện quát to lên nói

“Chỉ một tiếng sư phụ này của con, xem như đời này ta sống không uổng. Con nhớ một điều, cố gắng nâng cao thực lực, nếu con luyến tiếc muốn gặp ta, thì nhanh chóng mạnh lên, ta sẽ đợi con.”

Đại Thiên gật gật đầu đáp ứng, còn chưa kịp trả lời, từ trong rừng đột nhiên truyền ra bốn tiếng thú gầm lên giận dữ, cả hai người lập tức biến sắc, cảnh giác nhìn về phía trong rừng. Bốn tiếng Yêu Thú này vô cùng mạnh mẽ, lại dồn dập, phát tán ra khí tức tuyệt đối không yếu hơn Ngũ Giai, lại số lượng nhiều như vậy, kể cả Lý Thiện cũng bị chấn kinh rồi.

Rất nhanh, bốn con Yêu Thú này liền xuất hiện trước mặt hai người. Thấy thân hình của bọn chúng, cả hai lập tức thở phào nhẹ nhõm, Đại Thiên sau đó lập tức trở nên vui mừng cảm động.

Bồn con Yêu Thú này chính là hai con Viêm Hổ, Đại Hắc cùng Hắc Viên Vương.

Đã lâu rồi không thấy chúng, cứ ngỡ là lần này đi rồi cũng không còn cơ hội gặp lại. Thật không thể tưởng tượng được chúng lại đến vài phút chót nhất.

Đại Viêm trước tiên truyền một ý niệm cho Đại Thiên

“Ngươi đi cẩn thận, có chuyện gì thì cứ trở về đây, ta sẽ toàn lực che chở cho ngươi. Ngươi là kẻ đầu tiên ta xem là bạn, cố tăng lên thực lực, sau này ta cùng ngươi tung hoành khắp rừng.”

Đại Thiên mỉm cười gật đầu đáp lại, hiện tại ngoài phương pháp trả lời này thì hắn cũng không nghĩ ra cách nào khác được nữa.

Đại Hắc cùng Hắc Viên Vương thì liên tục nhảy nhót, tỏ vẻ luyến tiếc, nhưng đồng thời cũng cổ vũ cho Đại Thiên cố gắng tăng lên thực lực. Ở đây thì Đại Thiên cùng Tiểu Viêm ít quen nhau nhất, nhưng đã lỡ đến, cũng không thể nào ngồi không, Tiểu Viêm tiến tới liếm ướt hết người Đại Thiên, xem như là cổ vũ rồi.

Cả bốn con Yêu Thú cùng Lý Thiện tuy là rất hân hoan giao tiếp với Đại Thiên, nhưng cả năm đều quyết ý tiễn Đại Thiên đi, bởi vì bọn họ biết đây là chuyện tốt nhất cho Đại Thiên rồi, nên vì tốt cho Đại Thiên, bọn chúng cũng không hề tỏ ý ngăn cản.

Dưới sự cười đùa của cả bọn, Đại Thiên tâm tình cũng dần trở nên vui sướng, tâm tình ủ rũ do sắp chia tay cũng dần nguôi ngoai.
Thời gian vui vẻ thường trôi qua rất nhanh, thời gian ly biệt lại một lần nữa kéo tới. Lần này cũng không đợi đến lượt Đại Thiên ủ rủ than phiền, cả người cả thú một bọn năm tên đồng loạt chạy thẳng vào trong rừng.

Đợi đến khi Đại Thiên phản ứng kịp thì chỉ còn lại một mình hắn đứng trước bìa rừng, ngây ngốc không biết phản ứng như thế nào.

Qua một hồi lâu, Đại Thiên hai tay nắm chặt, hai mắt kiên định, miệng lẩm bẩm

“Thực lực, ta sẽ trở nên mạnh hơn.”

Vừa nãy tuy là cười đùa rất vui vẻ, nhưng bắt cứ một ai cũng không ngừng ám chỉ Đại Thiên phải kiên định tăng lên thực lực của mình, dù là với bất kỳ lý do nào thì cũng phải mạnh mẽ lên, ít nhất có thể đủ khả năng bảo vệ mình rồi mới nói tiếp được.

Xoay người lại, Đại Thiên vững bước đi lên con đường trở thành cường giả của mình, ít nhất hiện tại, hắn đã có tiền vốn là một quả tim cùng ý chí của cường giả, con đường này cũng đã ngắn đi không ít rồi.

Nhưng ngay sau đó, Đại Thiên liền phải bắt đầu lựa chọn bước ngoặt cho cuộc đời mình. Lúc trước Lý Thiện chỉ dẫn Đại Thiên đến con đường đất mà thôi, con đường này chỉ sợ cách nơi khởi điểm của Đại Thiên rất xa, cũng không thể dễ dàng trở về được.

Nhưng hiện tại con đường đất trước mắt, nhìn qua trái qua phải, đều uốn lượn kéo dài, Đại Thiên căn bản là mù tịt, đi bên trái hay bên phải là vấn đề vô cùng đắn đo do dự của Đại Thiên lúc này. Trái hay phải, nếu đi nhầm về phía xa hơn thì quả thật là vô cùng xui xẻo rồi.

Do dự một hồi, cuối cùng Đại Thiên quyết tâm cắn răng đi bừa, dù sao cứ đi theo con đường này thì sẽ gặp được Cương Tộc, đến lúc đó tùy tiện hỏi một chút là được, Đại Thiên tuy không hiểu tiếng Dã Man Nhân, nhưng ít ra tiếng Cương Tộc vẫn còn nói năng lưu loát.

Ngẫm nghĩ một hồi, Đại Thiên quyết định đi bên trái, hoàn toàn là thích thì đi, không hề có lý do.

Đoạn đường này thật sự rất là thân quen với Đại Thiên, nhưng không phải thuộc dạng quen thuộc, mà là như một kỷ niệm. hơn mười tháng trước, cũng trên một con đường vắng tanh này, hắn chân bước chân ráo bước ra khỏi Vương Thành, cứ ngỡ như chuyến đi lần này vô cùng an nhàn, nhưng thật sự lại không ngờ gặp nhiều trắc trở như vậy, Đại Thiên vô cùng cảm khái, chân cũng không dừng bước trên con đường đất.

Cứ như vậy đi, đi mãi, đi xa lắm rồi, đi đến tận buổi chiều Đại Thiên cũng chưa thấy một ngôi làng của Cương Tộc, tâm đều muốn bật khóc, xem ra là lần này đi nhầm rồi, bên tai nghe những tiếng Yêu Thú bắt đầu cất lên, Đại Thiên cũng chỉ có thể cắn răng đi tiếp, hiện tại nếu đi ngược lại còn tốn thời gian hơn.

Vận may cũng xem như là chiếu cố đến Đại Thiên, ngay khi trời chuẩn bị sụp tối hẳn, trước mắt Đại Thiên liền xuất hiện một tòa thành.

Đây là một tòa thành bằng đá, bốn phía bao bọc bởi tường đá vững chắc, nhưng khí thế cùng kích thước của nó không bằng Vương Thành. Tường chỉ cao khoảng năm mét, cổng thành cũng nhỏ hơn, đây có lẽ là một tòa thành nhỏ của Cương Tộc.

Nhưng mặc kệ là thành lớn hay thành nhỏ, chỉ cần có Cương Nhân là Đại Thiên đã mừng đến phát điên rồi, nào còn so đo được chuyện gì nữa.

Trời sắp tối hẳn, Cương Nhân cũng bắt đầu thu dọn, đốt lửa phát sáng, đồng thời chuẩn bị đóng cửa thành rồi, Đại Thiên nhìn thấy vậy thì vô cùng cấp bách, đẩy nhanh tốc độ chạy đến, miệng đồng thời hô lớn

“Khoan đã, chờ ta với.”

Tiếng quát này giữa trời chiều tĩnh mịch thì trở nên lớn vô cùng, cực kỳ dễ gây chú ý. Những Cương Nhân gác cổng thành cùng trên tường thành đồng loạt nhìn về phía Đại Thiên, trong mắt mang theo tia cảnh giác dày đặc, tuyệt đối không vì Đại Thiên có thể nói được ngôn ngữ của Cương Tộc liền tin tưởng.

Đại Thiên cũng không biết bọn họ nghi ngờ mình, thấy họ ngưng đóng cửa liền đẩy nhanh tốc độ chạy tới, chỉ sợ chậm một chút liền bị bỏ ở bên ngoài.Cuối cùng, dưới nỗ lực hết sức, Đại Thiên cũng chạy đến được cổng thành.

Nhìn những vị Cương Nhân cả người bao phủ giáp đen, ai nấy thân hình cao lớn, gương mặt cương nghị chính trực, Đại Thiên có một cảm giác mừng muốn khóc, cảnh tượng trước mắt so với lúc ở tộc Dã Man Nhân hoàn toàn khác nhau, thứ nhất là cảm giác thân thuộc của đồng tộc, thứ hai là khí tức sát phạt này Dã Man Nhân tuyệt đối không có, cũng may Đại Thiên đã trải qua không ít lần suýt chết, một chút khí tức áp bức này cũng không coi ra gì.

Miệng không ngừng thở dốc, thấy những vị Cương Nhân này mắt chằm chằm nhìn mình, Đại Thiên vội vàng giải thích

“Các vị Đại Ca, Đại Thúc, ta gọi là Đại Thiên, lúc trước lịch luyện không may đi lạc, hiện tại mới tìm được nơi này, xin mọi người giúp đỡ.”

Nhưng ai ngờ Đại Thiên vừa nói xong, toàn bộ Dã Man Nhân ở đây liền đồng loạt giơ lên vũ khí, nhất thời mũi thương cùng lưỡi đao lạnh lẽo bao vây lấy Đại Thiên.

Thật không ngờ gặp lại đồng tộc còn khó thâm nhập hơn cả ngoại tộc, Đại Thiên giật mình kinh hoảng không biết làm sao, có chút sợ hãi giơ hai tay lên cao biểu thị không có ác ý hỏi lại

“Mọi người đang làm gì vậy, ta nói thật mà.”

Đại Thiên vừa nói xong, không những không giảm bớt ý thù địch của những Cương Nhân ở đây, ngược lại còn khiến họ càng trở nên cảnh giác. Một vị tựa như là đầu lĩnh ở đây, giơ tay ý bảo mọi người bình tĩnh lại, sau đó hướng về phía Đại Thiên quát lớn

“Ngươi đừng tưởng học được vài ba tiếng của dân tộc chúng ta liền có thể trà trộn vào. Gì mà lịch luyện đi lạc, lịch luyện đã trôi qua mười tháng rồi, nếu ngươi thật sự đi lạc thì còn sống sao, nực cười.”

Nói xong, còn thị uy cười lớn, xung quanh Cương Nhân cũng đồng loạt cười theo. Đây không phải là tùy ý hành động, mà là có chủ đích, cố tình gây áp lực cho Đại Thiên, nhằm mục đích xem rõ thực giả.

Đại Thiên còn nghĩ là chuyện gì, ngẫm đi ngẫm lại, việc này họ nghi ngờ cũng không sai, Đại Thiên cũng không dám chần chờ, nếu chậm một chút, ai biết những mũi thương kia có đâm thủng người hắn không, sắp xếp lại từ ngữ, Đại Thiên tiếp tục giải thích

“Ta là nói thật, lúc trước ta theo một nhóm có vị đội trưởng gọi là Hàn Hạo xuất phát từ Vương Thành, sau đó còn gặp phải Dã Man Nhân tập kích, việc này còn dẫn đến viện binh, các ngươi có lẽ cũng biết chứ.”

Vừa dứt lời, Đại Thiên liền thấy vị đội trưởng này động dung rồi, mấy gã thân thể to lớn này cũng không hề che giấu gì, dồn vào một chỗ thảo luận, chỉ để lại vài người canh giữ Đại Thiên.

Bàn tán xôn xao một hồi lâu, cuối cùng vị đầu lĩnh kia lại bước ra, quan sát cẩn thận Đại Thiên từ trên xuống dưới, qua một hồi lâu mới lại nói

“Chuyện ngươi nói là có thật, nhưng chuyện này không phải bí mật gì, rất nhiều người đều biết. Vả lại bộ dạng của ngươi, bọn ta không có khả năng tin, ngươi thử nghĩ xem còn điều gì để xác minh hay không.”

Bộ dạng, Đại Thiên vô cùng thắc mắc bộ dạng mình ra sao, cúi đầu nhìn xuống, trên người hắn mặc một bộ quần áo da thú, đúng tiêu chuẩn Dã Man Nhân, không biết là do Lý Thiện quên mất, hay là cố tình, nói chung là giờ phút này Đại Thiên gặp rắc rối rồi.

Do dự một lát, Đại Thiên thử nghĩ hết những thứ cùng những người mình gặp qua lúc đi lịch luyện, hiện tại cũng không dám giấu thứ gì nữa, mạng sống vẫn quan trọng hơn, dù sao cũng là đồng tộc, nói cũng không gây ra hậu quả gì. Sau một hồi nhớ lại, Đại Thiên mới chậm rãi nói

“Ngôi làng đó ta nhớ được có một vị trưởng làng tên là Lý Liêm thì phải, ngoài ra còn có một vị Chiến Tướng tên là Triệu Cẩm Phàm, em gái của hắn gọi là Triệu Cẩm Nghi, ừm….., còn có một vị bác sĩ tên là Phong Thúc cùng một vị thiếu niên gọi là Triệu Bân.”

Đại Thiên nói đến đây liền dừng lại, hắn không còn nghĩ ra được ai nữa rồi, quả thật là khả năng giao tiếp của Đại Thiên quá kém, gần như là không dùng gì được.

Vị đầu lĩnh mắt vẫn nhìn chăm chăm Đại Thiên, qua một hồi lâu mới tiếp tục nói

“Chỉ có như vậy thôi sao?”

Đại Thiên lần này quýnh lên rồi, hắn hiện tại cũng không có gì để nói nữa, chẳng lẽ đem chuyện ở trong rừng nói ra. Chính Đại Thiên còn cảm thấy việc này như một giấc mơ chứ đừng nói đến nói ra cho người khác nghe, không ngay lập tức chém chết hắn đã là dễ nói chuyện rồi. Không còn cách nào khác, Đại Thiên đành vội nói

“Ta là nói thật, nếu ngài không tin có thể dẫn ta về ngôi làng đó, bọn họ tuyệt đối nhớ ra ta.”

Vị đầu lĩnh kia lại lao vào thảo luận rồi, nhìn thấy vậy Đại Thiên một hồi câm lặng, đã làm tới đầu lĩnh chẳng lẽ không thể tự quyết định sao, cứ phải hỏi ý kiến thuộc hạ mới được à.

Lại qua một lúc, vị đầu lĩnh kia bước ra nói một câu làm Đại Thiên mừng rơn

“Được rồi, hiện tại bọn ta sẽ tạm thời canh giữ ngươi, chờ mọi chuyện xác nhận xong liền mới ra quyết định được, trong thời gian này hi vọng ngươi không làm chuyện gì dối trá.”

P/s: 12/9 Chương thứ tư.

.........

Chương 55: Lại bị giam giữ

Chỉ cần an toàn được bảo đảm, Đại Thiên liền yên tâm rồi. Tuy hiện tại cục diện có chút khó xử lý, nhưng mấu chốt ở đây là xác nhận được thân phận của Đại Thiên, nếu thật sự những người trong làng không thể xác nhận, Đại Thiên liền bắt buộc phải bộc lộ ra thân phận của mình, qua bao nhiêu lần cận kề cái chết, hắn đối với mạng sống của mình cực kỳ coi trọng.

Vị đầu lĩnh kia nói xong, thấy Đại Thiên gật gật đầu đáp ứng thì tiếp tục phất tay lên, hai tên binh sĩ đem theo xích sắt tiến lên, trước ánh mắt nghi hoặc của Đại Thiên, cưỡng chế khóa hai tay hai chân lại.

“Chuyện này là thế nào?”

Đại Thiên đối với sự tự do của bản thân đột nhiên bị khống chế, theo bản năng cảm thấy cảnh giác sợ hãi hỏi.

Nhưng vị đầu lĩnh binh sĩ đối với câu hỏi này vô cùng bất mãn, cười gằn đáp lại

“Hiện tại ngươi phải chấp nhận như vậy, bằng không thì chỉ có một con đường chết.”

Nói đến chữ cuối cùng, vị đầu lĩnh này tăng giọng lên, xung quanh binh sĩ cũng đồng loạt giơ lên vũ khí hưởng ứng, quả thật là phối hợp chấn nhiếp vô cùng.

Tuy vô cùng không tình nguyện, nhưng Đại Thiên còn dám nói gì nữa, suy đến cùng thì mạng sống vẫn là tốt hơn.

Thân thể theo bản năng giãy dụa một chút, sau đó cam chịu để bản thân bị trói đi.

“Đưa hắn đi.”

Vị đầu lĩnh gật gù hài lòng, sau đó hướng về phía hai tên binh sĩ trói Đại Thiên ra lệnh. Hai tên binh sĩ này đồng loạt ứng tiếng, sau đó hướng về Đại Thiên đẩy đi, Đại Thiên cũng ngoan ngoãn nghe theo, hiện tại chỉ có càng phối hợp thì mới có thể khiến bọn họ tin tưởng.

Mà chuyện của Đại Thiên hôm nay, chỉ có thể xảy ra ở Cương Tộc. Bởi vì Cương Tộc sinh sản khó khăn, hơn nữa lại liên tục chiến tranh, nhân số cực kỳ ít ỏi, bởi lẽ đó nên bất kỳ một người trong tộc nào cũng đều rất được tôn trọng về mạng sống, tuy tranh đấu vẫn có, nhưng đến nỗi thương tổn đối phương thì khá ít.

Nếu việc này diễn ra ở các tộc khác, Đại Thiên còn chưa kịp nói lời nào đã bị đâm chết từ lâu rồi. Đại Thiên hiển nhiên không hiểu điều này, chỉ biết là đối phương có lý, nhưng trong lòng vẫn cảm giác có chút khó chịu.

Theo binh sĩ an toàn vào thành, một con đường lớn tràn đầy không khí nhộn nhịp hiện ra trước mắt Đại Thiên. Cảnh tượng này hoàn toàn không thể là ngôi làng của Triệu Cẩm Phàm hay căn cứ của Dã Man Nhân có thể so được.

Nơi đây rộn rã phồn hoa vô cùng, một con đường rộng lớn chỉ có người và người. Tuy đã về đêm nhưng nơi đây không như những ngôi làng khác, mọi người tất bật vui chơi đi lại. Hai bên đường mọc ra không ít những cửa hàng với vô số chủng loại, đặc biệt là những nơi bán trang sức, thức ăn vặt mà Đại Thiên chưa một lần nhìn thấy.

Nhớ lại từ lúc nhỏ đến giờ, Đại Thiên ngoài căn phòng ngủ cũng chỉ là huấn luyện trường, ngay cả khi lần đầu được dạo bước ở Vương Thành cũng là vào lúc sáng sớm, người còn rất ít xuất hiện, không thể cảm nhận được không khí đông đúc này.

Nơi mà Đại Thiên cảm thấy nhộn nhịp nhất cũng chỉ có ngôi làng của Triệu Cẩm Phàm, nhưng độ phong phú cùng đông người tuyệt đối không thể so sánh với nơi này.

Đại Thiên ngơ ngác bị hai tên binh sĩ đẩy đi, hai mắt vô cùng tò mò hiếu kỳ nhìn xung quanh. Ngược lại, những người xung quanh thấy hắn bị trói đi như vậy, cũng đồng loạt hướng về phía bên này chỉ trỏ thảo luận.

Mà hai tên binh sĩ thấy thái độ của Đại Thiên, lập tức càng khẳng định hắn không phải là Cương Nhân. Bởi vì lúc trước Đại Thiên có nói qua là mình đến từ Vương Thành, hiện tại lại đối với một nơi không bằng một phần mười Vương Thành tỏ ra ngơ ngác hiếu kỳ, đổi lại thành bất cứ ai thì cũng không tin lời Đại Thiên nói.

Đại Thiên cũng không để ý những người xung quanh, cũng không có cách nào để ý được đến suy nghĩ của hai vị binh sĩ, cứ như vậy một đường ngơ ngơ ngác ngác bị đẩy đi. Đợi đến lúc hai tên binh sĩ gọi, Đại Thiên mới mơ mơ màng màng tỉnh dậy.

Lưu luyến dời ánh mắt khỏi con phố nhộn nhịp, Đại Thiên chuyển sang nghi hoặc nhìn hai tên binh sĩ. Mà hai tên binh sĩ cũng không một chút khách khí, tiếp tục đẩy Đại Thiên vào một căn nhà đá rộng lớn.

Cảm nhận bầu không khí lạnh lẽo âm trầm ập đến, Đại Thiên mới giật mình đánh giá xung quanh. Nơi hắn đi vào là một cảnh cửa khổng lồ, ở đây có không ít binh sĩ canh gác, tất cả đều đằng đằng sát khí, không một người nào là hiền lành cả.

Nhìn những người này, lại nhìn cảnh cửa kia, Đại Thiên mới nhận ra xung quanh nơi này hai mươi bước không hề có một người dân nào, so với cảnh tượng nhộn nhịp ngoài kia thì quả thật là một trời một vực, tựa như là hai thế giới khác nhau. Dù đã trải qua nhiều lần sống chết, nhưng luồng cảm giác khó chịu này ập đến cũng khiến Đại Thiên không thể nào chịu được, theo bản năng, Đại Thiên có chút e ngại hỏi

“Nơi này là đâu?”

Hai vị binh sĩ trực tiếp đẩy Đại Thiên vào cánh cửa đã mở sẵn, cũng không tiết kiệm lời, miệng cười lạnh gằn giọng nói

“Nơi đây là nhà tù khét tiếng nhất của Nga Vũ thành, chuyên giam giữ những kẻ ngoại gian.”

Hơi giật mình, tuy có chút không hiểu khét tiếng nhất là gì, nhưng đối với hai từ “ngoại gian”. Đại Thiên vô cùng bất mãn phản bác

“Ta là người Cương Nhân, không phải ngoại gian.”
“Việc đó thì hiện tại ngươi không có tư cách nói, đợi sau này sự thực bày ra mới rõ được.”

Hai tên binh sĩ lạnh lùng đáp, trải qua thái độ cùng lời nói của Đại Thiên lúc trước, bọn chúng tin được nữa mới là lạ. Thô bạo đẩy Đại Thiên vào, những binh sĩ bên ngoài cũng theo sát đóng kín cửa lại.

Bên trong căn nhà này dần chìm vào trong ánh sáng mịt mờ của những bó đuốc. Không khí này tuy không đáng sợ bằng cảnh lúc đêm ở trong rừng, nhưng mức độ yên tĩnh cùng âm u này lại tạo nên một cảm giác khác thường khác khiến lòng người sợ hãi.

Trải qua bao nhiêu lần nguy hiểm, dù cảm giác vô cùng đáng sợ, nhưng Đại Thiên vẫn trước tiên quan sát mọi thứ xung quanh đây, sẵn sàng ứng biến cho tình huống xấu nhất.

Nhưng mọi thứ ở đây quả thật khác xa so với mức độ rộng lớn mà bên ngoài thể hiện rồi. Bên trong này rất bé, chỉ chứa được khoảng hai mươi người là tốt lắm rồi. Thứ duy nhất tồn tại ở đây là những bó đuốc trên tường cùng một cái cầu thang đi xuống dưới lòng đất.

Nhìn cái cầu thang này, Đại Thiên cảm nhận nó không khác gì một con đường đi xuống địa ngục, vô cùng rùng rợn. Không biết độ khủng khiếp của nhà tù này như thế nào, nhưng chỉ cảnh tượng như thế này cũng đã là một đòn tâm lý vô cùng đáng sợ rồi.

Đại Thiên theo bản năng không muốn đi xuống, nhưng dưới sự bắt buộc của hai tên binh sĩ cũng chỉ có thể miễn cưỡng thuận theo.

Cầu thang đi xuống cũng không bao xa, chỉ khoảng chừng bảy tám mét liền bước vào một hành lang khác.

Nơi này lộ ra vẻ rất rộng rãi, khắp nơi đều là chằng chịt phòng giam. Bên trong những căn phòng giam bằng đá này có rất nhiều tù nhân, một phòng không dưới mười người, không gian trong đó vô cùng nhỏ hẹp.

Mà những người này nam có nữ có, nhưng tuyệt đối đều không phải là Cương Nhân. Ánh mắt của những người này rất hờ hững nhìn xung quanh, chỉ khi nhìn đến những binh sĩ này thì ánh mắt của họ mới trở nên sợ hãi.

Đại Thiên cũng không dừng ở đây, tiếp tục bị hai tên binh sĩ kéo đi, mà bốn phía có không ít binh sĩ canh gác khi thấy nhóm người của Đại Thiên cũng chỉ gật đầu xem như là chào hỏi, hoàn toàn không để ý đến.

Đi thẳng trên hành lang u ám, từng tia khí lạnh như dao cắt vào da thịt khiến Đại Thiên cảm thấy khó chịu. Cuối cùng, ở một góc hành lang của nơi này, hai tên binh sĩ mới chịu ngừng lại.

Tò mò ngẩng đầu nhìn lên, trước mắt Đại Thiên là một đại hán trung niên, khuôn mặt mang không ít vết xẹo, tướng mạo hung ác, ánh mắt lăng lệ ác liệt, thấy ba người Đại Thiên bước đến liền ngẩng đầu, lạnh lẽo.

Vị trung niên đại hán này ngồi yên trên ghế, hai tay gác lên bàn, hoàn toàn không có ý tứ nói chuyện. Hai vị binh sĩ này chỉ thoáng sợ sệt trước uy thế của người trước mắt một chút liền quỳ xuống lên tiếng chào hỏi

“Bái kiến Khương đại nhân.”

Vị Khương đại hán này cũng không nói gì, hai mắt như dán chặt vào ba người vừa đến, đặc biệt là Đại Thiên, nhưng hắn cũng không có ý định trả lời. Trước ánh mắt khóa chặt này, hai vị binh sĩ cảm giác vô cùng áp bức khó chịu, ngược lại Đại Thiên chỉ hơi thoáng cảm giác lạnh lẽo mà thôi, dù sao hắn đã trải qua không ít khí thế rồi, vị đại hán trước mắt cùng lắm chỉ mạnh ngang với Lý Thiện, tuyệt đối không hơn.
Hai tên binh sĩ cũng không chịu nổi hoàn cảnh này tiếp tục kéo dài được nữa, vội vã nói lên

“Người này lai lịch bất minh, nhưng lại nói ngôn ngữ Cương Tộc rất tốt, chỉ có điều thuộc hạ nghi ngờ hắn là ngoại gian nên tạm thời đem tới đây, chờ mọi chuyện xác nhận rồi mới tiếp tục quyết định.”

Vị Khương đại nhân này hai mắt tràn đầy thăm dò nhìn Đại Thiên vài lần, sau đó gật gật đầu rồi quát kêu người đến dẫn Đại Thiên đi, còn hai tên binh sĩ thì được giữ lại, có lẽ là hỏi chắc chắn những chuyện đã diễn ra.

Đại Thiên lại một lần nữa uất ức bị đưa đi, lần này hắn được dẫn thẳng vào sâu bên trong nơi này. Càng vào sâu, từng tiếng kêu la thảm thiết cùng tiếng hô quát bức cung hòa với tiếng roi chạm vào thịt khiến nơi này càng lúc càng trở nên đáng sợ.

Đi được một đoạn, đột nhiên một cánh cửa phòng bật ra chắn lại đường Đại Thiên đi. Từ bên trong nhanh chóng có một Cương Nhân đi ra, trên tay người này là một người vóc dáng nhỏ biết, toàn thân là máu, không biết là sống hay chết.

Vị Cương Nhân này vội vã đi mất, để lại Đại Thiên sắc mặt vô cùng âm trầm. Đại Thiên hiện tại vô cùng lo lắng cho bản thân mình, sở dĩ lúc trước hắn có thể ung dung một chút, nhưng đó là do lần trước đã từng trải qua trong nhà tù của Dã Man Nhân, cảm giác đối với cái gọi là nhà tù cảm giác không có bao nhiêu sợ hãi, nhưng hiện tại mọi thứ ở đây đánh bật đi ấn tượng ban đầu của Đại Thiên rồi.

Lại tiếp tục đi, càng đi Đại Thiên càng trở căng thẳng cảnh giác. Cuối cùng, ở một gian phòng giam trống rỗng, Đại Thiên bị mấy tên binh sĩ dẫn đường thô bạo đẩy vào, sau đó nhanh tay khóa cửa lại.

Định thần lại, nhìn vài tên binh sĩ dần dần đi xa, Đại Thiên bất lực ngồi bệt xuống, hai mắt nghiêm túc quan sát xung quanh.

Phòng giam này rất dơ bẩn, bốn phía đều là đá tảng kết nối với nhau tạo thành, nơi duy nhất có thể quan sát ra ngoài là cánh cửa của phòng giam này.

Trong đây cũng không có bất cứ vật dụng gì, thứ duy nhất tồn tại là những thứ mà tù nhân khi trước phóng uế ra ở các góc kèm theo mùi máu tanh tưởi khắp sàn, trông có vẻ vô cùng dơ bẩn cùng khủng khiếp.

Nếu thật sự phải so thì nhà tù của Dã Man Nhân so với nhà tù này quả thật là thiên đường, căn bản không coi là phạt. Đại Thiên hiện tại vô cùng khó chịu với bản tộc của mình. Bởi lẽ Cương Tộc nói Dã Man Nhân tàn bạo bất nhân, nhưng Đại Thiên chưa được thấy Dã Man Nhân tàn bạo bao nhiêu mà chỉ thấy Cương Tộc khắc nghiệt cùng hung ác, quả thật là không cách nào hiểu nổi.

Nhưng thật sự Đại Thiên hoàn toàn không hiểu về tộc của mình. Khi trước còn nhỏ bé, Cương Tộc so với Dã Man Nhân còn ôn hòa hơn rất nhiều. Nhưng từ khi dần dần lớn mạnh, Cương Tộc đã trở nên tàn bạo hơn trước đối với những kẻ có ý định làm hại bản thân, điều này tuy trong mắt những người khác thì rất là hung tàn thú tính, nhưng Cương Nhân, đặc biệt là những binh sĩ, vì sự an toàn của người thân, họ cũng chỉ có thể bất đắc dĩ làm vậy.

Suy nghĩ miên man đồng thời cố gắng thích nghi hoàn cảnh khó khăn ở đây, Đại Thiên dần dần tĩnh tâm lại, dù sao hiện tại ít nhất cũng rất an toàn, không cần lo lắng bị Yêu Thú tấn công, so với ở trong rừng vào ban đêm, Đại Thiên nguyện ý ở đây hơn rất nhiều.

Nghĩ thông suốt, Đại Thiên trực tiếp tiến vào trạng thái tu luyện, dù sao hiện tại ngồi không cũng chẳng có việc gì làm. Nhưng ngay khi tia Đấu Khí đầu tiên vào trong cơ thể, Đại Thiên liền giật mình tỉnh lại, vừa rồi tia Đấu Khí bên ngoài đó mang theo một cảm giác lạnh lẽo cùng sắc bén, trực tiếp tấn công vào bên trong cơ thể của Đại Thiên, vô cùng cuồng bạo.

Ánh mắt hơi thoáng do dự, Đại Thiên lại một lần nữa tiếp tục hấp thụ Đấu Khí, nhưng kết quả vẫn như lần trước. Cỗ Đấu Khí này nếu ít thì Đại Thiên còn có thể khống chế được, nhưng nếu như hấp thụ nhiều một chút thì nó sẽ tàn phá xé nát thân thể, tuyệt đối là một thứ vô cùng nguy hiểm.

Nghĩ lại cũng đúng, đã nơi này là một nhà tù khắc nghiệt như thế thì không dễ dàng cho tù nhân tu luyện được, nếu không thì khác nào dẫn hổ vào nhà, gây hại cho bản tộc.

Đã không thể tu luyện, hiện tại dù có muốn ngủ thì Đại Thiên cũng không ngủ nổi dưới hoàn cảnh như thế này. Tiến về phía trước áp sát cánh cửa, đây là nơi không khí thông thoáng nhất rồi. Nhìn những binh sĩ bên ngoài cùng các tù nhân ở phòng giam khác, Đại Thiên dù không thể cũng phải cố nhắm mắt lại nghỉ ngơi rồi, dù sao tiếp theo sẽ xảy ra rất nhiều chuyện, Đại Thiên cần chuẩn bị cho mọi tình huống sẽ xảy ra.

Cứ như vậy, Đại Thiên cố gắng nghỉ ngơi trong một đêm tràn ngập tiếng kêu la thảm thiết, miễn cưỡng chịu đựng qua một thời gian rất dài.

……………………………

Sống trong một hoàn cảnh như thế này, bất cứ lúc nào cũng âm u, Đại Thiên cảm giác thời gian trôi qua vô cùng chậm rãi. Không biết qua bao lâu, ngay khi Đại Thiên cảm giác tinh thần dường như chết lặng, cửa phòng giam đột ngột mở ra, Đại Thiên mơ hồ dựa vào cửa phòng cũng bị chuyện đột ngột xảy ra này làm té nhào xuống đất.

Vội vã bật người dậy cảnh giác nhìn kẻ tới, Đại Thiên dường như trở nên tỉnh táo không ít.

Kẻ đến lần này là hai tên binh sĩ, hai người này hoàn toàn xa lạ, ít nhất là Đại Thiên không hề biết họ. Cả hai dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Đại Thiên, cũng không tốn nhiều thời gian nữa, trực tiếp giơ tay chụp lấy Đại Thiên, kéo ra khỏi phòng.

Đại Thiên hơi chút cựa quậy, nhưng lực lượng tỏa ra từ tên binh sĩ này vô cùng mạnh mẽ, Đại Thiên hoảng sợ thầm ước lượng thực lực của người này không ít hơn Chiến Sư Trung Giai, bởi vì chỉ có thực lực đó mới đủ sức đè hắn xuống không thể làm gì được.

Bất lực nhìn xung quanh, Đại Thiên phát giác ở các phòng giam đều có binh sĩ đến dẫn tù nhân ra, trong lòng không khỏi dấy lên tia nghi hoặc.

P/s: 16/9 Chương thứ nhất.

.........

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau