UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Trở về

Thời gian qua, Đại Thiên đã đi rất xa khỏi ngôi làng của Dã Man Nhân, cũng không biết là xa bao nhiêu, nhưng nói chung là xa lắm. Đại Thiên trực tiếp ngồi trên người Đại Hắc, nhanh chóng chạy theo Đại Viêm Tiểu Viêm, nhưng chạy mấy ngày rồi vẫn chưa đến nơi.

Cũng không hiểu là vì sợ Tam Đầu Băng Xà trả thù hay vì chuyện gì mà Đại Viêm lại chạy xa đến vậy. Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là bây giờ Đại Thiên đang ở trên lưng Đại Hắc.

Kể từ lần trước bị thương bất tỉnh trở đi, Đại Viêm dứt khoát không chịu cho Đại Thiên cưỡi trên lưng mình nữa, Tiểu Viêm cũng đồng dạng không muốn. Duy chỉ có Đại Hắc là đồng ý cho Đại Thiên cưỡi trên người.

Mọi chuyện thật ra cũng chẳng có gì, tốc độ vẫn vô cùng nhanh. Chỉ có điều cách di chuyển của Đại Hắc quá là kinh khủng rồi, trực tiếp từ cây này phóng qua cây kia, đu qua lượn lại, cảm giác rung rung cùng mất cân bằng khủng khiếp hơn khi ở trên thân những con Phi Hành Yêu Thú nhiều, Đại Thiên mỗi lần lên lưng Đại Hắc đều sợ đến mức muốn hét lên rồi, nhưng cuối cùng qua vài chục lần cũng dần trở nên quen thuộc một ít.

Nhóm sinh vật này nhanh chóng chạy như bay trong rừng, bởi vì Đại Thiên là người trong cuộc nên không cảm nhận được, nhưng nếu nhìn từ ngoài chỉ kịp thấy ba luồng gió lướt qua mà thôi.

Nhưng dù tốc độ nhanh cách mấy cũng mất thêm vài ngày mới đến được mục tiêu. Ngay khi còn khoảng nửa ngày nữa là đến nơi, Đại Thiên cùng ba con Yêu Thú bất đắc dĩ phải dừng lại.

Trước mắt của Đại Thiên xuất hiện một trận chiến đấu, trận chiến này muốn nói kịch liệt cũng không kịch liệt, nếu nói là nhẹ nhàng thì cũng không nhẹ nhàng. Chỉ có điều cả hai phe trong trận chiến này Đại Thiên đều biết cả.

Một bên là đàn Đại Lực Hắc Viên ngày trước Đại Thiên ở cùng, bên còn lại là những Dã Man Nhân, chỉ là không biết những Dã Man Nhân này có phải thuộc ngôi làng kia không, dù sao phạm vi ở đây có chút khá xa so với ngôi làng rồi.

Đại Hắc thấy quần tộc của mình bị tấn công thì tức giận lắm, trực tiếp bất kể gì nữa lao lên, Đại Thiên hiện tại chưa rõ địch bạn, làm sao lại để cho nó tùy ý làm bừa, lỡ như là địch còn tốt, nếu là bạn thì lần này xem như Đại Thiên phải ở rừng thật rồi.

Vội vàng đứng trên vai đối phương hô quát ngăn cản liên tục, bởi vì khoảng cách quá gần nên Đại Hắc toàn bộ đều nghe hết, bất đắc dĩ dừng tay lại, nhưng thế lao lên cũng không thể nào ngăn lại được nữa. Thân thể khổng lồ của Đại Hắc như một viên đá khổng lồ rơi thẳng vào chiến trường tạo nên một hồi chấn động mặt đất, cả hai phe cũng vì cơn chấn động này mà bị hấp dẫn đi sự chú ý, tạm thời dừng lại.

Bất kể là đàn Đại Lực Hắc Viên hay là Dã Man Nhân đều cảnh giác cùng kiêng kị nhìn về phía cường giả mới đến. Đại Thiên cũng không nghĩ nhiều như vậy, thấy tất cả dừng chiến liền vội vàng khuyên nhủ Đại Hắc bình tĩnh, sau đó bản thân mình thì lao xuống giao tiếp cùng đối phương.

Dù sao ở với Đại Lực Hắc Viên thời gian cũng xem như là đủ dài rồi, Đại Thiên rất nhanh liền dùng các hành động miễn cưỡng giao tiếp cùng đàn Đại Lực Hắc Viên.

Rất may mắn là đàn này đúng là cái đàn mà khi trước Đại Thiên đã từng ở, nhưng bọn chúng hoàn toàn tỏ ý nghi ngờ Đại Thiên, chuyện này căn bản là do khi trước gặp bọn chúng, Đại Thiên gần như là bị sét đánh cháy đen, hiện tại tuy bị thương nhưng đã lâu rồi không bị sét đánh qua, thân thể chỉ mang màu trắng bệch yếu ớt mà không phải cháy đen, rất khó hình dung hai người này là một.

Đại Thiên liều mạng phí sức khuyên nhủ một hồi, cuối cùng đàn Đại Lực Hắc Viên này cũng miễn cưỡng tin hắn một chút, yêu cầu về gặp thủ lĩnh của chúng mới xác định được. Thủ lĩnh của chúng chính là bạn với Đại Thiên, đối với đàn khỉ đột này thì Đại Thiên dễ dàng nói chuyện nhất với con Thủ lĩnh này, nghĩ đi nghĩ lại, dù thế nào thì cũng có lợi nên Đại Thiên dễ dàng đồng ý.

Nhưng trước tiên Đại Thiên cũng chưa đi ngay, đàn Đại Lực Hắc Viên tuy không cam lòng nhưng dưới sự uy bức của Đại Hắc chỉ có thể yên lặng đứng đợi.

Tiếp theo Đại Thiên liền tìm cách câu thông với Dã Man Nhân, cũng không phải lần nào cũng may mắn như lần trước, dễ dàng đột nhập vào căn cứ Dã Man Nhân như vậy, không khéo lại mất cả mạng sống thì không biết tìm ai kêu oan nữa, vả lại Đại Thiên cũng muốn thông qua những Dã Man Nhân này tìm được Lý Thiện, hắn hiện tại cũng chẳng biết làm cách nào gặp lại vị Lý thúc này.

Nhưng Đại Thiên hiện tại lại bất đắc dĩ, vô cùng xoắn suýt đứng trước mặt một đám Dã Man Nhân, ý nghĩ thì đã có đủ, nhưng khi thực hiện lại có chút tàn khốc, Đại Thiên hoàn toàn không biết nói tiếng Dã Man Nhân, không cách nào nói chuyện cùng đối phương được.

Bất đắc dĩ Đại Thiên liền thử nói đại vài câu, thấy không có tác dụng liền dùng hành động, nhưng Dã Man Nhân là người, không phải thú nên cũng chẳng hiểu những động tác này có ý nghĩa gì, cuối cùng qua một hồi thử nghiệm, dưới ánh mắt trêu cợt của Đại Viêm Tiểu Viêm cùng Đại Hắc, Đại Thiên bất đắc dĩ bỏ cuộc, trước tiên theo đàn Đại Lực Hắc Viên đi gặp bạn cũ rồi mới tính tiếp được.

Dưới ánh mắt không rõ đầu đuôi của Dã Man Nhân, Đại Thiên cùng đàn Đại Lực Hắc Viên một đoàn sinh vật khổng lồ hạo hạo đãng đãng đi mất. Hai con hổ cũng không trực tiếp lộ diện đi cùng Đại Thiên, chúng chỉ ẩn nấp một bên đi theo, phòng ngừa biến cố.

Cũng chỉ có Đại Hắc là chân chính lộ diện, dưới uy áp của Đại hắc thì an toàn của Đại Thiên miễn cưỡng được bảo đảm. Nhưng hiện tại trong lòng Đại Thiên đang rất lo lắng, bản thân mình thay đổi khiến những con Đại Lực Hắc Viên này không nhận ra được thì liệu con thủ lĩnh kia có khả năng nhận ra được hay không.

Lần này Đại Thiên trở lại đây, mấu chốt để mọi chuyện xong xuôi là thủ lĩnh Đại Lực Hắc Viên cùng Lý Thiện, nếu không xử lý thỏa đáng thì mọi việc xem như là hỏng hết. Đã vậy vừa rồi Đại Lực Hắc Viên còn cùng Dã Man Nhân giao chiến, nếu đó thật sự là Dã Man Nhân trong làng của Lý Thiện thì kế hoạch của Đại Thiên xem như bị phá nát hết.

Mang theo tâm tình nặng nề khó chịu, Đại Thiên dưới sự dẫn dắt của Đại Lực Hắc Viên cuối cùng cũng gặp được người bạn cũ kia.
Hắc Viên Vương so với lúc trước cũng không thay đổi là bao, chỉ có điều thực lực dường như mạnh mẽ hơn, khí chất cũng bá đạo hơn trước rất nhiều. Hai mắt của nó cũng không nhìn Đại Thiên, ngược lại như dán vào trên người Đại Hắc.

Đại Thiên còn nghĩ lần đầu gặp lại này sẽ như thế nào, ai ngờ đối phương không nhìn đến mình, có chút không biết làm sao.

Cũng may Đại Hắc đến đây với thiện chí gia nhập, cũng không phải là đến để tranh quyền đoạt lợi. Đối với ánh mắt của Hắc Viên Vương, Đại Hắc chỉ thiện chí cười đáp lại, sau đó dùng ngôn ngữ của Đại Lực Hắc Viên giao tiếp với nhau.

Nói một hồi, Hắc Viên Vương càng ngày càng lộ rõ vẻ vui mừng, đợi cả hai nói dứt lời cuối cùng thì ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Đại Thiên.

Ánh mắt Hắc Viên Vương lộ rõ vẻ nghi hoặc cảnh giác cùng một chút chờ đợi. Đại Thiên còn chưa biết làm gì thì Hắc Viên Vương đột ngột tiến lại gần, tùy ý làm vài động tác kỳ quái.

Ở đây rất ít kẻ hiểu những động tác này, nhưng đây là những động tác mà Đại Thiên cùng Hắc Viên Vương lúc trước thường dùng để vui đùa, trong lòng hiểu là đối phương đang thăm dò thực hư của mình, Đại Thiên nào dám chần chờ nữa, vội vàng dùng động tác đáp lại.

Hắc Viên Vương nhìn thấy thì mắt hiện rõ vẻ vui mừng, nhưng cũng không tin ngay mà lại tiếp tục làm vài động tác khác. Nhất thời trước mắt rất nhiều Đại Lực Hắc Viên, cả hai không xem ai ra gì nhảy nhót lung tung.

Sau một hồi, Hắc Viên Vương cuối cũng cũng chắc chắn đây đúng là người mình cần tìm, thân thể khổng lồ của nó lao lên ôm lấy Đại Thiên, miệng cười to liên tục. Đại Thiên đối với hành động này vô cùng cảm động, thật không ngờ chỉ ở chung một thời gian mà đối phương cảm tình đối với mình lại sâu nặng như vậy.

Hô quát đuổi đi những con Hắc Viên còn đang tò mò đứng nhìn, chỉ chừa lại duy nhất Đại Hắc, ngay sau đó Đại Thiên cùng Hắc Viên Vương trực tiếp hàn huyên rồi.

Mà kể đến thì Đại Thiên cùng loài Đại Lực Hắc Viên cực kỳ có duyên, bất kể là Đại Hắc hay là con Hắc Viên Vương trước mắt, Đại Thiên đều rất dễ nói chuyện với chúng, chẳng những vậy còn nói chuyện rất vui. Chuyện này lý do căn bản nhất có thể là do những con Đại Lực Hắc Viên này đều vô cùng hòa đồng, dễ tính, thứ hai là do ấn tượng đầu của chúng với Đại Thiên rất tốt, thứ ba là do bọn chúng cực kỳ thông nhân tính. Mọi yếu tố cộng lại mới khiến Đại Thiên cùng bọn chúng thân mật được như vậy.

Nói chuyện lung tung cũng qua một thời gian khá lâu, cuối cùng Đại Thiên mới vào thẳng vấn đề chính. Ngỏ ý hỏi cho Đại Hắc gia nhập vào đàn này, Hắc Viên Vương nghe được thì cười lớn lên vài tiếng, hướng về phía Đại Hắc hỏi thăm vài câu, được đối phương xác nhận lại lần nữa, Hắc Viên Vương mới vững tin điều này, nhất thời hai con Đại Lực Hắc Viên nói chuyện rất vui vẻ.

Đại Hắc dù sao cũng là Ngũ Giai Yêu Thú, Đại Thiên dù biết nó hòa đồng cũng không thể ngờ được nó lại hòa đồng đến mức này. Đợi qua một thời gian khá lâu, cuối cùng hai con khỉ đột cũng dừng lại cuộc trò chuyện, Đại Thiên sợ bọn chúng còn nói nữa thì hết ngày mất, vội vàng chen vào hỏi thăm chuyện của Dã Man Nhân cùng đàn Đại Lực Hắc Viên vì sao lại xảy ra chiến tranh.

Hắc Viên Vương nhận câu hỏi này xong, hai mắt trở nên tràn ngập thâm ý nhìn Đại Thiên, nhìn đến mức Đại Thiên đều cảm thấy chột dạ rồi.Cũng không để Đại Thiên quá khó xử, Hắc Viên Vương nhìn một lúc liền dời đi ánh mắt, đứng một bên trầm tư cách giải thích sao cho Đại Thiên hiểu được ý mình.

Qua một lúc lâu, Hắc Viên Vương nhanh chóng dùng hành động kể lại mọi chuyện, vì câu chuyện có chút dài khó diễn tả nhưng Đại Thiên cũng hiểu được những điểm mấu chốt.

Thì ra là sau khi hắn đi vài ngày, Hắc Viên Vương đợi hoài không thấy hắn trở lại, trong lòng vô cùng lo lắng, cảm thấy mình thua thiệt Đại Thiên nên vài ngày sau liền thử nói chuyện với các con khác trong đàn, lần đó tất cả Đại Lực Hắc Viên đều đồng ý đi giúp Đại Thiên, dù sao Đại Thiên giúp đỡ chúng trong lúc nguy nan, tất cả đều thấy rõ trong mắt.

Nhưng đàn Đại Lực Hắc Viên cũng không dám đem mạng sống của đồng tộc ra đùa, nên chỉ đơn giản là quấy nhiễu Dã Man Nhân không thể kiếm ăn sinh hoạt bình thường được, mục đích là nhân cơ hội tìm kiếm tung tích của Đại Thiên.

Nhưng Dã Man Nhân không hiểu được mục đích của chúng, trong lòng còn nghĩ là đàn khỉ đột này báo thù chuyện lần trước bị tấn công nên liền tổ chức lại quân đội phản kích, nhưng Dã Man Nhân cao tầng cũng biết nếu kéo mọi chuyện ra quá căng thì bọn họ cũng không có kết quả tốt gì, nên chủ yếu là dùng thủ đoạn đuổi chứ không giết.

Cả hai cũng không muốn làm căng cục diện nên nhất thời chỉ như là xua đuổi lẫn nhau, cũng không có xích mích gì lớn, còn chuyện ân oán trận chiến ngày xưa, cả hai lựa chọn bỏ qua rồi, dù sao lần đó cả hai đều hi sinh không ít người.

Chuyện đó cứ kéo dài thẳng đến lúc Đại Thiên gặp được trận chiến lúc nãy. Hiện tại bình tĩnh ngẫm lại, Đại Thiên cũng nhận ra được ở đó dường như không có ai bị thương hay tử vong gì cả, đơn giản chỉ là giằng co, chiến cục nhìn vào vô cùng kỳ quái.

Hiểu ra rõ mọi chuyện, Đại Thiên lập tức thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần hai bên không làm quá mức căng thẳng, thì Đại Thiên còn có khả năng đàm phán lại cho cả hai bên hòa bình sống chung, mặc dù điều này có chút khó khăn.

Không nói đến chuyện kế hoạch, hiện tại Đại Thiên nghe được nguyên nhân thật sự của trận xung đột này, tâm tình cảm động vô cùng, hai mắt đều cảm thấy ươn ướt rồi, ánh mắt nhìn hai con Đại Lực Hắc Viên tươi cười nhìn mình trở nên thân thiện hơn rất nhiều, Cương tộc Đại Thiên cũng chưa tiếp xúc nhiều, tốt xấu cũng không rõ, nhưng hai con khỉ đột này Đại Thiên xem như là hiểu rất rõ.

Bình ổn lại cảm xúc, Đại Thiên lại nói ra suy nghĩ của mình, để cho cả hai tộc Đại Lực Hắc Viên cùng Dã Man Nhân liên hợp lại. Hắc Viên Vương rất dễ dàng liền đồng ý, nhưng nó cũng chỉ tỏ vẻ được cho bản thân mình, bởi vì việc này có lợi cho tộc của nó nên nó mới chấp nhận, còn những con từng bị Dã Man Nhân giết chết không ít bạn bè thì không nói trước được, chỉ có thể chậm rãi đồng hóa, nhưng nếu cao tầng bên Dã Man Nhân cũng đồng ý trợ giúp thì tuyệt đối dễ dàng hơn rất nhiều.

Trầm ngâm một chút, Đại Thiên việc lần này xem như là đã bớt đi một nửa, còn về phần Lý Thiện, chỉ cần tìm cách gặp mặt được thì Đại Thiên đủ tự tin để thuyết phục đối phương, dù sao cũng như Hắc Viên Vương đã nói, đây là một việc có lợi cho cả hai bên.

Hắc Viên Vương nhìn Đại Thiên trầm tư, lại nhìn trời đã dần tối đen, bọn họ tâm sự vậy mà có chút quá lâu rồi, bụng cũng trở nên đói cồn cào. Hai con Đại Lực Hắc Viên nhìn nhau một chút, sau đó đồng loạt kéo Đại Thiên từ trong trầm tư trở lại, sau đó triệu tập đàn khỉ đột, trực tiếp mở một bữa tiệc lớn, xem như là tiệc mừng trong tộc đón nhận một cường giả mới, trá hình cho bữa tiệc đón Đại Thiên.

Bữa tiệc nói chung là không khí rất vui, thêm một cường giả thì thêm một phần tự bảo vệ, hỏi sao bọn chúng không vui, hơn nữa Đại Hắc còn vô cùng hòa đồng với đàn, xem như là nhanh chóng dung nhập vào.

Nhưng cũng không phải tất cả đều vui mừng như vậy, những cao tầng trong đàn kia ánh mắt lóe sáng nhìn Hắc Viên Vương một chút, sau đó lại nhìn Đại Hắc, trong mắt lộ rõ vẻ trầm tư suy nghĩ.

Bữa tiệc cứ như vậy kéo dài thẳng đến hơn nửa đêm mới dừng lại, Đại Thiên được an bày ngủ trên một tán cây lớn, đây cũng xem như là một chỗ khá tốt của đàn rồi.

Đại Thiên cũng không vội vàng nghỉ ngơi mà tiếp tục ngồi xếp bằng lại, tiến vào trạng thái tu luyện, chỉ cần thương thế của hắn khỏi càng nhanh thì an toàn càng đảm bảo. Hơn nữa Đại Thiên hiện tại khao khát thực lực đến mức phát điên rồi, trong lòng không muốn chậm lại dù chỉ một giây nào nữa.

Cứ như vậy, Đại Thiên trầm mê vào việc tu luyện.

Nhưng ngay khi trời vừa tờ mờ sáng, dị biến lại đột nhiên kéo đến, chấn động cả đàn Đại Lực Hắc Viên.

P/s: 9/9 chương thứ hai.

.........

Chương 47: Hóa thù làm bạn (1)

Theo hai tiếng quát rung động cả một khu rừng, Đại Thiên hai mắt vô cùng lo lắng cùng khó hiểu nhìn xuống đàn Đại Lực Hắc Viên đang nhao nhao chạy ra cảnh giới kia. Biết là chuyện không tốt lại kéo đến rồi, thậm chí rất có thể là cường địch, Đại Thiên cũng không chần chờ nữa, nhanh chóng lao ra xem là chuyện gì.

Khi Đại Thiên đến thì ở đây đã tụ tập rất nhiều Đại Lực Hắc Viên rồi, Đại Hắc cùng Hắc Viên Vương cũng đã có mặt. Cả hai con Yêu Thú mạnh mẽ này đồng loạt dùng ánh mắt nhìn về phía những vị khách không mời mà tới này. Đại Thiên theo ánh mắt của bọn chúng nhìn lại thì chợt vui mừng, thì ra bên kia là Lý Thiện cùng vị Chiến Vương của Dã Man Nhân, chỉ có điều hiện tại bọn họ có vẻ đến với ý định không hề thân thiện chút nào.

Đại Thiên cảm giác không hề sai, hai người này hiện tại tâm tình vô cùng lo lắng. Hôm qua bỗng nhiên có thuộc hạ về bẩm báo là đàn Đại Lực Hắc Viên bỗng dưng xuất hiện một cường giả vô cùng mạnh mẽ, khí thế đó tuyệt đối có thể so với hai vị thủ lĩnh.

Tin tức đột ngột này khiến hai vị cường giả này tâm tình trở nên trầm trọng, trong lòng nghĩ là Đại Lực Hắc Viên cuối cùng cũng không nhịn được làm ra động tác lớn rồi. Mà đã đến cảnh giới như bọn họ, thì dù có phí bao nhiêu Dã Man Nhân bình thường cũng chỉ là hi sinh vô ích.

Sợ hãi ảnh hưởng đến đồng tộc, hai người này lập tức không kịp chờ đợi nữa, vừa tờ mờ sáng liền trực tiếp đến nơi trú ẩn của đàn Đại Lực Hắc Viên điều tra rõ thực hư mọi chuyện.

Nhưng chuyện xấu của bọn họ lại đến, đàn Đại Lực Hắc Viên quả nhiên xuất hiện cường giả, hơn nữa vị cường giả này thực lực vô cùng mạnh mẽ, cho dù là cả hai bọn họ hợp lại có thể đánh bại đối phương, nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt, hiện tại Dã Man Nhân có rất nhiều kẻ địch, nếu thiếu bọn họ liền khó có thể duy trì được bộ tộc này có còn tồn tại hay không.

Bởi lẽ đó nên hiện tại, hai người Lý Thiện sắc mặt trở nên vô cùng âm tình bất định, do dự không biết làm sao. Ngược lại Đại Hắc cùng Hắc Viên Vương thì vô cùng phẫn nộ, bị người khác đánh đến tận nhà cũng không phải là cảm giác dễ chịu gì, bọn chúng tuy là vui tính hòa đồng, nhưng đều tồn tại một mặt hung tính của Yêu Thú, việc này xem như là không thể bỏ qua.

Hắc Viên Vương còn đỡ, ít nhất thực lực của nó còn nhỏ yếu, không thể làm gì được đối phương. Nhưng Đại Hắc thì khác, hắn không sợ hai người trước mắt này, hai người Lý Thiện có đủ lòng tin đánh bại nó thì Đại Hắc cũng có lòng tin trước khi chết kéo theo một người, ai sợ ai còn chưa biết được.

Mạnh mẽ vận kình, xung quanh Đại Hắc nhanh chóng bị một tấm màng màu đen bao phủ, Yêu Khí tản mát ra xung quanh, hai mắt đầy chiến ý nhìn kẻ xâm nhập. Cũng không đợi đối phương kịp thời làm ra phản ứng, Đại Hắc dứt khoát nắm thế chủ động, một đấm bao phủ Yêu Khí đánh tới.

Hai người Lý Thiện bị uy áp của một đấm này làm cho bừng tỉnh khỏi trầm tư, cũng không đủ thời gian nghĩ nhiều nữa, cả hai đồng loạt vận lên đấu khí, hợp lực nghênh đón một đòn này.

Tuy là thân thể của Đại Hắc khổng lồ hơn, tấn công cũng trước đối phương, nhưng thân thể nhỏ bé của hai người này dưới sự hợp lực với nhau cũng mạnh mẽ cùng Đại Hắc đánh ngang tay, đây cũng là do Đại Hắc đánh bất ngờ, nếu không thì kẻ thua chắc chắn là nó.

Đại Hắc dù sao cũng nắm thế chủ động, mọi chuyện đều có hậu chiêu cả. Một đấm vừa bị chặn liền vội vàng dùng tay còn lại quét tới, khí thế vô cùng mạnh mẽ đáng sợ, khiến cho những kẻ quan sát xung quanh dù đứng xa cũng cảm thấy từng hồi khó chịu.

Lý Thiện nhìn Dã Man Nhân kia một chút, hai người đồng loạt gật đầu tỏ vẻ hiểu ý. Ngay sau đó Lý Thiện lao ra, cả người bao bọc bởi đấu khí mạnh mẽ, thực lực Chiến Vương triển lộ ra toàn bộ, cứng rắn nghênh đón một kích này.

Còn vị Dã Man Nhân kia thì nhân cơ hội này, trực tiếp đánh thẳng về phía Đại Hắc, tình thế có chút bất lợi cho Đại Hắc rồi.

Đại Hắc cũng hiểu rõ dự định của đối phương, nhưng vẫn giữ nguyên một đấm đánh tới, mạnh mẽ đánh thẳng vào Lý Thiện. Ngay khi công kích của vị Dã Man Nhân kia gần đến, Đại Hăc trực tiếp dùng chân làm tâm, xoay người một vòng, dùng lưng quét bay cả hai tên đối thủ văng ra xa, tiếp đó liền nhảy theo truy kích.

Lý Thiện cùng vị Dã Man Nhân kia tuy bất ngờ với công kích này, nhưng đã là Chiến Vương thì thực lực tuyệt đối không chỉ có bấy nhiêu đó. Tuy bị trúng chiêu nhưng lúc đó cả hai đều vận toàn lực tấn công, vô tình triệt tiêu đi rất nhiều lực đạo, dù là bị đánh bay nhưng thực tế cũng không gây được bao nhiêu ảnh hưởng.

Cả hai nhanh chóng ổn định lại thân thể, quay ngược lại đối chiến với Đại Hắc.

Đại Hắc lần này quyết định ra đại chiêu rồi, toàn bộ Yêu Khí tập hợp hết vào hai tay, mạnh mẽ cùng nhanh chóng đấm liên tục về phía trước, nhất thời quyền ảnh bao phủ cả một khu vực, hai người Lý Thiện không ngờ đối phương liên tục ra những chiêu kỳ quái như vậy, có chút lúng túng một chút, nhưng rất nhanh liền đánh bật lại tất cả, cứng rắn phòng thủ lại được đợt tấn công này.

Dù sao cũng không thể kéo dài thế này mãi được, Đại Hắc nhanh chóng thu chiêu, nối tiếp sau đó là hai tay mạnh mẽ đặt xuống đất làm trụ cột, cả người quét ngang, hai chân đá bay hai tên đối thủ kia.

Đáng tiếc là hai người Lý Thiện đã kịp né tránh. Cả hai cũng không muốn Đại hắc nắm được thế chủ động mãi như vậy, vội vàng chia ra hai hướng, đồng loạt tấn công đối thủ.

Đại Hắc lập tức rơi vào thế bị động rồi, trái đỡ phải đỡ, rất ít khi tìm được cơ hội tấn công, chỉ cần một tên có sơ hở thì tên còn lại ngay lập tức lao vào tấn công. Quả thật một điều là người đông thế mạnh, ít nhất hiện tại đứng trước ưu thế về số lượng của đối phương, Đại Hắc có nguy cơ bại rất cao.

Nhưng dù sao cũng là một cường giả, Đại Hắc lại có thân thể khổng lồ vô cùng, tuy kém linh hoạt so với đối thủ nhưng bù lại phạm vi công kích của mỗi đòn đánh đều rất lớn, tùy ý quơ tay một vòng cũng khiến hai người Lý Thiện cẩn thận ứng đối.

Cục diện nhất thời vẫn có thể miễn cưỡng xem là hai bên đánh ngang nhau. Ngay lúc này, toàn trường đang im lặng bỗng dưng vang lên tiếng hô quát.

Kẻ hô quát này chính là Đại Thiên, vừa rồi hắn thấy được Lý Thiện thì tâm tình vô cùng vui mừng, thật không ngờ còn chưa kịp làm gì thì cả hai bên đã lao vào đánh nhau. Dưới cơn kinh cái, Đại Thiên còn định lao lên ngăn cản, nhưng khổ nỗi đàn Đại Lực Hắc Viên quá đông, bọn chúng ngăn cản gần hết đường đi, Đại Thiên phải rất vất vả mới có thể chen đến đây được.

Thấy hai bên đánh càng ngày càng hăng, nếu còn tiếp tục chỉ sợ không dừng lại được, đến lúc đó thì không cách nào nói đến chuyện hai tộc sống hòa bình với nhau nữa rồi. Đại Thiên tuyệt đối không để chuyện này xảy ra, nên vừa chen đến được liền hô quát ngăn cản.

Nhưng so với tiếng động từ trận chiến vang ra thì tiếng quát của Đại Thiên gần như là nhỏ đến mức không đáng kể rồi. Liên tục gọi vài lần nhưng không được, đã vậy trận chiến đánh càng ngày càng cao trào rồi, Đại Thiên trong lòng gấp gáp, vậy mà trực tiếp chạy vào giữa chiến trường.

Hắc Viên Vương hai mắt đang nhìn chăm chú vào chiến cuộc, trong lúc vô tình khóe mắt thấy được Đại Thiên lao lên, trong lòng vô cùng kinh hãi, nhưng khoảng cách đôi bên quá xa, đã vậy Đại Thiên còn chạy được một đoạn rồi, Hắc Viên Vương chỉ có thể quát to ngăn cản lại, cả người dùng tốc độ nhanh nhất lao lên chặn đường.

Bên trong trận chiến, Đại Hắc cùng hai người kia đang đánh đến cao trào, mọi cử động dù chỉ nhỏ nhất cũng trở thành thứ quyết định thắng bại. Đột nhiên cả ba cảm giác được có một kẻ khác chạy đến, tuy là kẻ này khá nhỏ yếu, không đủ sức đi được đến bên trong vòng chiến, nhưng vẫn theo quán tính liền đồng loạt tấn công thẳng về phía đó.

Là kẻ thân nhất với Đại Thiên hiện tại, Đại Hắc nhận chóng nhận ra người đến là ai, vội vàng chuyển hướng tấn công sang chặn lại hai người kia.

Đối với công kích chuyển hướng đột ngột của Đại Hắc, hai người này dường như đã biết trước, đồng loạt chuyển hướng phản công trở lại, nhất thời hai bên lại xông lên quyết chiến, Đại Hắc nhân một sơ hở hướng về phía Đại Thiên gầm lên một tiếng, ngụ ý là đuổi đối phương trở về.

Đại Thiên không thèm để ý đến, kình phong từ trận chiến đánh hắn văng ra xa, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục chạy lại, miệng đồng thời dùng Cương Ngữ hô quát

“Lý Thúc, mau dừng tay.”

Âm thanh thật sự không đủ sức lấn át lại chấn động ở đây, nhưng đối với Lý Thiện thì khác, sống ở nơi lạ lẫm này thì ngôn ngữ Cương tộc đối với hắn tựa như một tiếng sấm giữa trời.Hơn nữa đối phương lại kêu đích danh mình, mà cái cách gọi này là mấy tháng trước hắn thu một cái đồ đệ thường dùng, chỉ đáng tiếc người đồ đệ này không biết còn sống hay không.

Lý Thiện hai mắt nghi hoặc nhìn về phía phát ra âm thanh liền nhìn thấy Đại Thiên, nhưng Đại Thiên lúc này khác xa với lúc trước, hắn thật sự nhìn không ra. Còn chưa kịp nghĩ nhiều, Đại Hắc đã nhân cơ hội đánh tới một đấm, Lý Thiện bất đắc dĩ chỉ có thể gạt bỏ mọi suy nghĩ, dốc sức ứng chiến.

Đại Thiên lại hô hoán vài lần mà không được, đột nhiên, một cỗ dư âm từ trận chiến vọt về phía hắn. Ngay khi Đại Thiên còn đang ngây người không biết làm sao thì một bóng đen lao tới, thay hắn đỡ một chiêu này.

Bóng đen này chính là Hắc Viên Vương, đến tận bây giờ nó mới kịp đến ngăn cản. Hắc Viên Vương cắn răng nhịn xuống thương thế, trực tiếp ôm Đại Thiên chạy ngược lại, gấp gáp cùng bất đắc dĩ, Đại Thiên liên tục hô to kháng nghị, nhưng đối phương căn bản là không nghe.

Thấy mình dần cách xa chiến trường, Đại Thiên tâm gấp muốn điên lên rồi, chỉ có thể cố gắng kêu một tiếng gọi vọng lại

“Lý thúc, con là Đại Thiên, ngài đã nhận ta làm đệ tử gì đó, ngài không nhớ sao.”

Lý Thiện đối với thiếu niên luôn miệng nói ra ngôn ngữ Cương tộc này vẫn đặt chú ý rất lớn, bởi vậy cho nên Đại Thiên nói ra câu này lập tức khiến hắn trở nên giật mình, một bên tiếp tục tấn công Đại Hắc, một bên dồn chú ý vào Đại Thiên, hai mắt như muốn nhìn rõ xem Đại Thiên là nói thật hay nói dối.

Nhưng thật sự thì Lý Thiện tâm đã tin chín phần, chuyện hắn nhận đệ tử chỉ có hắn và Đại Thiên biết, chỉ điều này cũng khiến hắn tin rất nhiều rồi, hơn nữa tuy thời gian trôi qua khá lâu, thân hình Đại Thiên cũng do bị thương mà gầy gò đi không ít, nhưng nói chung là chiều cao kia vẫn khá là tương tự như trước.

Bản năng cảnh giác của cường giả khiến Lý Thiện không thể nào tin ngay được, chỉ có thể trực tiếp nói chuyện với thiếu niên kia thì Lý Thiện mới dám chắc chắn, trong lòng Lý Thiện cũng có một hi vọng đây là thật.

Vừa nãy Đại Hắc bảo vệ Đại Thiên tuyệt đối không phải là làm bộ, điều này chứng tỏ địa vị của Đại Thiên trong đàn khỉ đột này cũng xem như là khá tốt, nếu mọi chuyện được chứng thực thì Dã Man Nhân lại bớt đi một kẻ địch, đồng thời thêm một minh hữu mạnh mẽ. Nhưng để mọi chuyện diễn ra như mong muốn, thì cả hai bên phải chịu đồng loạt ngừng tay, nếu không thì chỉ có mình Lý Thiện cũng chẳng thể thay đổi được gì.

Vẫn tiếp tục đánh không ngừng, nhưng Lý Thiện liên tục hướng về phía vị cường giả Dã Man Nhân kia nói ra mọi chuyện, hi vọng đối phương chấp nhận ý kiến của mình. Vị Dã Man Nhân kia gật gật đầu đồng ý, cả hai lập tức vùng lên đánh văng Đại Hắc ra một bên, sau đó nhanh chóng lùi về phía sau.

Đại Hắc lần này cũng không biết vì sao lại không truy kích nữa, hai mắt nhìn đối thủ không còn chiến ý, lại nhìn Đại Thiên đang bị Hắc Viên Vương nắm giữ nhưng vẫn cố gắng chống cự muốn tiến lại đây.

Đại Hắc do dự một chút cũng liền quyết định trận chiến này dừng ở đây. Đã những người này không có ý định gây rối thì Đại Hắc cũng không muốn phá hoại kế hoạch sống hòa bình của Đại Thiên.

Dù sao hiện tại đây cũng là nhà nó, đàn Đại Lực Hắc Viên cũng xem như là gia đình nó, Đại Hắc cùng lắm chỉ ngăn được số ít Dã Man Nhân, nếu Dã Man Nhân dốc toàn lực muốn tiêu diệt đàn khỉ đột này thì nó cũng chỉ có thể bất lực chịu trận.

Đã hai bên ngừng chiến đấu, Hắc Viên Vương cũng hiểu nên làm gì, hiện tại Đại Thiên là mấu chốt trong cuộc đàm phán này, nó cũng không tiếp tục giữ lại, tùy ý thả Đại Thiên chạy đi.

Vừa được tự do, Đại Thiên liền hướng về Lý Thiện chạy tới, miệng liên tục kêu to

“Lý thúc, ngài dừng lại một chút đã.”

Lý Thiện nhìn thiếu niên lạ lẫm kia, vẻ mặt có chút không biết làm sao. Đại Thiên mấy tháng qua ở với hổ cùng khỉ, trên người không một mảnh vải che thân, tình cảnh quả thật vô cùng rung động. Lý Thiện đè nén lại sự khó chịu, có chút không xác định hỏi

“Ngươi thật sự là Đại Thiên.”
“Vâng.” Đại Thiên vừa chạy đến, miệng còn không ngừng thở dốc đáp lại.

Hai chân mày nhíu lại, Lý Thiện có chút khó chịu hỏi tiếp

“Thời gian qua ngươi đã đi đâu, ta cố tìm mãi mà không thấy.”

Đại Thiên cũng không dấu giếm gì, nhưng thời gian hiện tại có chút eo hẹp, Đại Thiên chỉ có thể tóm gọn lại đại khái mọi việc, rất nhiều chi tiết đều bỏ qua. Nhưng từ những thứ mà Đại Thiên nói thì Lý Thiện cũng hiểu được rất nhiều rồi. Đại Thiên vừa nói dứt, Lý Thiện liền có chút kinh ngạc hỏi

“Viêm Hổ là thế nào nói chuyện cùng ngươi.”

Đại Thiên ngây ra một chút, liền dùng ngón tay chỉ chỉ đầu mình đáp lại

“Nó trực tiếp xuất hiện trong đầu con.”

Lý Thiện không nói gì, hai mắt đột nhiên chuyển thành âm trầm, tay đặt lên đầy Đại Thiên, truyền đấu khí vào kiểm tra. Qua một lúc lâu, Lý Thiện mới thở phào nhẹ nhõm buông tay, ngay sau đó lại nghiêm giọng nói

“Về sau hạn chế cùng Viêm Hổ nói chuyện.”

“Tại sao lại như vậy?” Đại Thiên có chút ngờ nghệch hỏi lại.

“Ngươi hiện tại không cần biết nhiều, chỉ cần lần sau Viêm Hổ lại nói chuyện với ngươi thì cứ lờ nó đi là được.”

Lý Thiện vừa nói xong, trong đầu Đại Thiên đột nhiên xuất hiện ý niệm của Đại Viêm

“Ngươi nói với hắn ta sẽ không làm hại ngươi.”

Ngây ra một chút, Đại Thiên vội vàng tìm kiếm xung quanh, Viêm Hổ lại truyền đến một ý niệm

“Không cần tìm, ta sẽ không xuất hiện, nếu không tình tình sẽ trở nên phức tạp hơn nhiều.”

Đại Thiên bất đắc dĩ chỉ có thể ngưng tìm kiếm, nhưng hành động này toàn bộ lọt vào mắt Lý Thiện khiến vị cường giả này hơi lo lắng hỏi

“Có chuyện gì sao?”

“Vừa nãy Viêm Hổ nói là sẽ không làm hại con” Đại Thiên thật thà đáp. Vừa nghe xong Lý Thiện lập tức trở nên giận dữ nói

“Ta đã nói ngươi lờ nó đi mà.”

“Nếu nó muốn giết con thì đã giết từ lâu rồi, không cần phải đợi đến bây giờ.Đ ại Thiên lắc đầu không cho là đúng đáp lại

.

Lý Thiện trầm mặc một chút, sau đó đành lựa chọn bỏ qua vấn đề này, trực tiếp vào vấn đề chính

“Còn chuyện ngươi và những con khỉ đột này thì thế nào?”

Đại Thiên ngập ngừng một chút, nghĩ kĩ lại mới nói ra, ngay lúc này, Hắc Viên Vương liền gào lên mấy tiếng, đàn Đại Lực Hắc Viên nghe được lập tức lui trở về căn cứ, việc ai nấy làm.

Trên sân rất nhanh chỉ còn lại Đại Thiên, hai người Lý Thiện cùng hai con Đại Lực Hắc Viên. Nhìn thấy con Đại Lực Hắc Viên cuối cùng biến mất, Lý Thiện mới thức thời hỏi lại lần nữa

“Hiện tại thì ngươi nói được rồi chứ?” không biết làm sao. Đại Thiên mấy tháng qua ở với hổ cùng khỉ, trên người không một mảnh vải che thân, tình cảnh quả thật vô cùng rung động. Lý Thiện đè nén lại sự khó chịu, có chút không xác định hỏi

“Ngươi thật sự là Đại Thiên.”

“Vâng.” Đại Thiên vừa chạy đến, miệng còn không ngừng thở dốc đáp lại.

P/s: 9/9 Chương thứ ba.

.........

Chương 48: Hóa thù thành bạn (2)

Đại Thiên vốn dĩ chỉ là xem xét lại để nói thế nào cho hợp, không ngờ mọi chuyện lại trở nên dở khóc dở cười, cũng không dám lại tiếp tục kéo dài thêm nữa, vội vàng nói

“Con và Đại Lực Hắc Viên quan hệ vô cùng tốt, cũng có thể tạm xem là bạn, việc này thì ngài có thể tin tưởng con.”

Lý Thiện gật gật đầu, chỉ cần quan hệ của Đại Thiên cùng đàn Đại Lực Hắc Viên rất tốt là được, mục tiêu cũng xem như là đã hoàn thành một nửa. Lý Thiện còn đang tìm cách nói ra ý nghĩ của mình thì Đại Thiên trước tiên giành nói

“Lý thúc, lúc trước đàn Đại Lực Hắc Viên tìm kiếm tộc của ngài gây hấn hoàn toàn là do tìm con. Nhưng bọn chúng cũng chưa từng giết chóc ai, ngài có thể rộng lượng bỏ qua cho chúng được không?”

Nghe được Đại Lực Hắc Viên vì Đại Thiên mà làm đến mức này, Lý Thiện trong bụng đã sớm cười rực rỡ rồi, còn việc đi tiêu diệt đàn Đại Lực Hắc Viên, đây chỉ là nói ngoài miệng thôi. Dù là Dã Man Nhân có mạnh cỡ nào thì cũng là ở trong rừng, ở đây thì dù thế nào cũng vô cùng khó tận diệt một tộc đàn, đặc biệt là một tộc đàn lên đến mấy ngàn con Đại Lực Hắc Viên như thế này.

Tuy là thực lực của chúng nhỏ yếu không tạo nên được sóng gió gì, nhưng chỉ cần tiếp tục như bây giờ, mỗi ngày quấy phá thậm chí là giết người thì Dã Man Nhân tuyệt đối không chịu nổi thiệt hại này.

Lý Thiện mừng rỡ đứng gật gù, Đại Thiên nhìn thấy vậy còn tưởng là chấp nhận yêu cầu của mình, vội vàng tiếp tục khuyên nhủ

“Đại Lực Hắc Viên đã đồng ý cùng Dã Man Nhân làm bạn, cùng chung sống hòa bình, không biết ngài thấy thế nào?”

Nghe được câu hỏi này, hai mắt Lý Thiện trừng lớn lên, vô cùng kinh ngạc, vui mừng đến quá đột ngột khiến hắn còn tưởng mình nghe lầm, Đại Thiên phải nhắc đi nhắc lại hai ba lần thì hắn mới tin tưởng sự thật này.

Lý Thiện vốn dĩ ở với Đại Thiên không được bao lâu, cảm tình cũng không phải rất sâu đậm, nhưng hiện tại thì hắn nhìn người đệ tử này cũng trở nên thuận mắt hơn rất nhiều, vốn dĩ đã quyết tâm dốc sức dạy dỗ, hiện tại lại một lần nữa trỗi dậy. Nhưng hiện tại là Đại Thiên đề ra thỉnh cầu, làm một người lãnh đạo, Lý Thiện phải làm ra dáng khó chấp nhận một chút, nếu không liền quá thua thiệt rồi

“Việc này…… Trước tiên ta cùng vị bằng hữu này bàn một chút, một mình ta tạm thời không quyết định được.”

“Ngài cứ tự nhiên, không cần để ý đến con.” Đại Thiên nghe có cơ hội liền mừng rỡ, nào còn nghĩ nhiều được chuyện gì, hoàn toàn mặc cho Lý Thiện dẫn dụ rồi. Thấy Đại Thiên như vậy, Lý Thiện cũng một hồi chột dạ, nhưng đứng trước an nguy của mấy vạn người, hắn cũng không dám đùa giỡn.

Lý Thiện quay sang dùng ngôn ngữ của Dã Man Nhân nói chuyện với người đi cùng, nói một lát cả hai người trên mặt đều hiện rõ vẻ vui mừng, khuôn mặt này hiện rõ ý chấp nhận, dù là Đại Hắc hay Hắc Viên Vương cũng trở nên vui mừng theo, chỉ cần liên minh này được tạo ra, chưa nói đến tạo dựng được lợi ích gì, chỉ nói đến việc bớt đi một đại địch cũng đã đáng quý rồi.

Quả nhiên, nói thêm một lúc Lý Thiện liền quay sang nói với Đại Thiên

“Chuyện lần này, ta thay mặt tộc Dã Man Nhân đáp ứng ngươi.”

Đại Thiên vui mừng gật gật đầu, gấp gáp quay sang định báo tin vui cho hai con Đại Lực Hắc Viên còn đang chờ đợi. Nhưng ngay lúc này Lý Thiện liền ho khan một tiếng, tay vươn lên giữ vai Đại Thiên, có chút nghiêm túc nói

“Nhưng việc này ta thấy vô cùng khó thực hiện, bởi vì khi trước hai tộc có vài lần xung đột, không ít tộc nhân hi sinh trong cuộc giao tranh này, ta nghĩ họ sẽ khó mà chấp nhận việc này. Dã Man Nhân thì ta có thể cam đoan thuyết phục được họ, nhưng còn Đại Lực Hắc Viên thì ta không thể làm được gì.”

Đại Thiên trầm ngâm một chút, hôm qua bọn hắn cũng có đề cập đến chuyện này, nhưng cũng không có cách giải quyết triệt để được. Đại Thiên cũng không đủ khả năng để can thiệp thay nên đành quay sang hỏi hai con Đại Lực Hắc Viên.

Đại Hắc cùng Hắc Viên Vương thảo luận một chút, hai con khỉ đột này dường như ngày càng thân với nhau hơn rồi. Qua hồi lâu, cùng với sự cam đoan của hai con Đại Lực Hắc Viên này, một hiệp định liên minh cũng xem như là được hình thành.

Hai bên vui mừng hớn hở nhìn nhau, tựa như là anh em lâu ngày không gặp, ở trong rừng cũng không có người làm chứng hay giấy tờ chứng minh gì, tất cả đều dựa trên uy tín cùng lợi ích. Một khi lợi ích đã có đủ thì tự động sẽ hợp tác được, chỉ cần một ngày cả hai tộc còn duy trì được thực lực hiện tại thì còn có khả năng liên hợp.

Chuyện chính đã giải quyết xong, tiếp sau đó hai bên lại trao đổi một vài vấn đề nhỏ nhặt như phạm vi hoạt động để tránh xung đột hay đại loại vậy. Qua một lúc lâu sau thì hai bên cuối cùng cũng xem như là hoàn thành mỹ mãn mục đích chính của mình.

Lý Thiện ra hiệu cho vị Dã Man Nhân kia về trước, thể hiện rõ ý muốn ở một mình cùng với Đại Thiên. Đại Thiên cũng hiểu rõ ý của vị sư phụ này nên cũng kêu hai con Đại Lực Hắc Viên trở về trước.

Hai con Đại Lực Hắc Viên còn có chút lo lắng, nhưng dưới sự bảo đảm của Đại Thiên thì cũng đành chấp nhận bỏ đi, dù sao bọn chúng cũng phải về thông báo và thuyết phục lại những con khỉ đột khác trong tộc.

Nơi này rất nhanh cũng chỉ còn lại Lý Thiện cùng Đại Thiên hai người, trầm ngâm một lúc, Lý Thiện cũng không định nói chuyện ở nơi này, ra hiệu cho Đại Thiên đi theo liền đi trước dẫn đường.

Đại Thiên thấy cảnh này thì vô cùng bất đắc dĩ, có chút do dự không dám theo, dù sao lần trước cũng đi như thế này, cuối cùng là Đại Thiên đi lạc mất một thời gian dài, có mấy lần nguy hiểm suýt chút nữa đã chết đi, nên hiện tại Đại Thiên vô cùng không tình nguyện đi theo. Nhưng dưới sự thúc giục của Lý Thiện, Đại Thiên dù có không muốn cũng phải theo rồi.
Lý Thiện có chút buồn cười nhìn Đại Thiên, hắn làm sao có thể không biết Đại Thiên đang nghĩ gì. Chỉ cần nhìn trạng thái xanh xao trắng bệch, dáng người gầy gò hiện tại của Đại Thiên thì hắn cũng đủ hiểu những gì trải qua trong thời gian này không phải ai cũng có thể tiếp nhận được, Đại Thiên còn có khả năng trở về được cũng xem như là may mắn rồi.

Cũng không đi xa lắm, chỉ đi khoảng một dặm thì Lý Thiện liền dừng lại, thấy vậy Đại Thiên cũng một hồi thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo vội vàng bình tâm lại, chờ đợi xem Lý Thiện sẽ nói gì. Lý Thiện lại tiếp tục trầm ngâm, cũng không biết là do tính cách hay là giả vờ lập uy, nhưng nói chung là cực kỳ có tính chất làm Đại Thiên cảm thấy khó chịu cùng lo lắng, đây quả thật là một đòn tâm lý cực kỳ mạnh mẽ, vô thanh thắng hữu thanh.

Lại đợi một hồi lâu, tựa hồ thấy cũng đã đủ, Lý Thiện mới ôn tồn nói

“Hiện tại ngươi quyết định về Cương Tộc hay ở lại khu rừng này?”

Đại Thiên bị hỏi một câu, có chút kinh ngạc ngớ người không biết phản ứng thế nào, quả thật là hắn có do dự nên ở lại đây hay về Cương Tộc, nhưng cuối cùng vẫn là quyết định trở về Cương Tộc, dù sao ở đó còn có gia đình cùng người thân, Đại Thiên tuyệt đối không thể đơn giản mất tích như vậy được, còn về sau thì chờ báo cho người thân biết, thuận tiện tăng lên thực lực thì Đại Thiên muốn trở lại thăm nơi này cũng không có gì là khó khăn cả.

Đại Thiên trầm mặc suy nghĩ khiến Lý Thiện còn nghĩ là hắn còn không nghĩ đến chuyện này nên tiếp tục ôn hòa giảng giải

“Ta không biết ngươi ở Cương Tộc thế nào. Nhưng nếu ngươi ở lại đây, có Viêm Hổ cùng đàn Đại Lực Hắc Viên làm bạn, cuộc sống sau này có thể nói là vô cùng an toàn. Hơn nữa nếu ngươi ở lại, ta cũng có thể dốc lòng truyền thụ toàn bộ cho ngươi, thực lực tuyệt đối tăng nhanh hơn rất nhiều.”

Lý Thiện quả thật là vô cùng tinh mắt, từ thương thế của cùng một tia chấp niệm yếu ớt trong mắt Đại Thiên, trực tiếp biết được khát vọng của đối phương đối với thực lực là rất lớn, liền dùng thực lực ra để dẫn dụ, bằng mọi cách kéo Đại Thiên ở lại.

Nếu là lúc trước thì Lý Thiện cũng sẽ không làm đến mức này, dù sao Đại Thiên chỉ có tám tuổi, cái duy nhất mà Đại Thiên có cũng chỉ là Cương Nhân duy nhất mà Lý Thiện gặp lại sau bao nhiêu năm dài, nhưng cũng không nhất thiết bằng mọi giá phải nhận Đại Thiên làm đệ tử.

Nhưng bây giờ thì khác, Đại Thiên đã có khát vọng, đã có kinh nghiệm sinh tử, đã có nhiệt huyết cùng can đảm. Thử hỏi ở vào tuổi của Đại Thiên, có mấy kẻ có thể sống sót dưới tay vài con Yêu Thú mạnh mẽ như vậy, đã vậy còn không chỉ còn sống, mà còn lấy được tình cảm chân thật nhất của chúng. Trước đó Lý Thiện chỉ bảo Đại Thiên không được giao tiếp ý niệm với Viêm Hổ nữa thì Đại Viêm liền trực tiếp truyền ý niệm đến, việc này đại biểu cho Đại Viêm luôn luôn đi theo bên cạnh và chú ý đến Đại Thiên thì mới chủ động truyền ý niệm như vậy được.

Chỉ với một đống hậu thuẫn vô cùng lớn cũng vững chắc như vậy, Đại Thiên tuyệt đối có thể tại một khu vực nhỏ này đi ngang, thậm chí sau này Đại Thiên còn có thể trong thời gian ngắn trở thành một Chiến Vương, thậm chí là Chiến Hoàng hoặc còn cao hơn nữa, tương lai quả thật vô cùng sáng lạn.

Đại Thiên không ngờ mình chỉ vô tình thân hơn một chút với vài con Yêu Thú này lại tạo nên được hiệu quả lớn như vậy, trong lúc nhất thời không biết phải đáp như thế nào. Lý Thiện thấy vậy còn nghĩ là chưa đủ để hấp dẫn Đại Thiên liền bồi thêm vào

“Nhưng nếu ngươi trở lại Cương Tộc thì khác, thứ nhất là ta chỉ có thể đưa ngươi về Cương Tộc mà không thể đưa ngươi về nơi ban đầu, về sau ngươi cần phải tự mình tìm đường về, khó khăn không phải là dễ chịu được.”

“Thứ hai là ở Cương Tộc, tranh đấu thực lực rất lớn, tài nguyên dành cho ngươi cũng có hạn, ngươi chỉ có thể dựa vào chính mình. Nhưng nếu ngươi ở lại đây thì có ta chỉ đạo, hơn nữa trong rừng thiên tài địa bảo nhiều vô kể, thực lực của ngươi tuyệt đối tăng lên rất nhanh.”

Liên tục một tràng thuyết phục, Đại Thiên nghe đến mức tim đều muốn nhảy ra chấp nhận rồi, qua vài lần sống chết đến sát bên người thế này, Đại Thiên vô cùng khát vọng có được thực lực mạnh mẽ. Vừa đinh đáp ứng thì trong đầu Đại Thiên bỗng hiện lên hình ảnh thân nhân mình, họ cổ vũ đốc thúc cùng yêu thương hoàn toàn không phải là giả, đời này Đại Thiên có thể phụ ai cũng không thể phụ họ. Giữa thực lực cùng tình thân, Đại Thiên do dự một lúc lâu liền đưa ra quyết định

“Cảm ơn ý tốt của ngài, con thật sự rất muốn ở lại, nhưng ngài biết đấy, con ở Cương Tộc còn có thân nhân, còn có bạn bè. Họ luôn dành điều tốt đẹp cho con và họ không muốn nhận được tin tức con đột nhiên mất tích như vậy. Bởi lẽ đó, dù có khó khăn cỡ nào con cũng phải về lại Cương Tộc, ít nhất là con phải thong báo cho họ một tiếng, sau đó con sẽ trở lại nơi này.”

Bị một trận ngôn ngữ này làm cho vô cùng cảm động, Lý Thiện trực tiếp bị thuyết phục ngược lại rồi. Hai mắt của vị cường giả này nhòe đi, hắn nhớ đến những người thân của mình đã lâu không gặp, Lý Thiện giọng nói mang theo vô tận cảm xúc lẩm bẩm

“Ngươi nói đúng, ta quả thật không bằng ngươi. Ta chỉ vì một chút hoài bão mà ra đi không lời từ biệt với họ, có lẽ là ta sai rồi.”

Nghe được vị Lý thúc này lẩm bẩm, trong lòng Đại Thiên dâng lên nỗi nhớ nhà vô cùng dày đặc, chỉ có đi ra ngoài chịu nhiều khó khăn gian khổ rồi mới thấy được những người thân trong gia đình quan trọng đối với bản thân mình như thế nào.

Không khí có chút trầm lắng lại, Đại Thiên cũng không muốn chìm sâu vào cảm xúc này nên vội vàng nói tiếp ý còn lại của mình.

“Hơn nữa thực lực của con còn chưa đủ để tự mình sống trong khu rừng này. Nếu con cứ rèn luyện dưới sự bảo hộ của mọi người thì con sẽ không thể có được thực lực chân chính được, vì vậy nên con cũng cần phải về Cương Tộc rèn luyện thêm một chút.”

Hai mắt của Lý Thiện hiện tại nhìn Đại Thiên không còn mang mục đích gì nữa rồi, thuần túy là yêu thích, chính xác là vô cùng yêu thích. Đời Lý Thiện không có con, hiện tại lại gặp được Đại Thiên chỉ mới tám chín tuổi lại hiểu chuyện như vậy, trong lòng đã sớm xem đối phương như con mình rồi, tình cảm này hiện tại còn có chút mờ nhạt, nhưng theo thời gian tiếp xúc trở nên dài hơn thì tuyệt đối tình cảm sẽ trở nên vô cùng lớn.

Ngẫm nghĩ một hồi, Lý Thiện lại tiếp tục nói

“Như vầy đi, dù sao hiện tại ta cũng chưa rãnh để đưa con ra khỏi rừng, dù sao hai tộc mới vừa kết minh, ta còn có rất nhiều chuyện phải làm. Trong thời gian này ta sẽ dốc lòng dạy con, đợi sau khi xong việc ta sẽ đưa con về Cương Tộc, như vậy được chứ?”

Cảm xúc thay đổi, cách xưng hô của Lý Thiện bất tri bất giác cũng đã thay đổi, giọng nói cũng ấm áp hơn trước rất nhiều. Đại Thiên ngẫm nghĩ một chút, dù sao hiện tại thương thế hắn còn chưa khỏi, hơn nữa còn có kế hoạch về khu rừng chết để hấp thụ sấm sét, nhất thời cũng chưa về được, mà quan trọng nhất là một khi còn chưa thấy Viêm Hổ Đại Lực Hắc Viên cùng tộc Dã Man Nhân này sống hòa bình thì Đại Thiên còn không yên tâm được, trong lòng luôn cảm thấy vướng mắc khó chịu.

Ngẫm nghĩ một chút, Đại Thiên gật gật đầu xem như là chấp nhận. Tiếp theo hai người liền trở nên trầm mặc, Đại Thiên trong lòng vô cùng dị ứng với không khí này, bất đắc dĩ chỉ có thể hỏi

“Ngài không hỏi con đã trải qua những chuyện gì sao?”

Lý Thiện cười lắc lắc đầu đáp lại

“Những chuyện đó ta không cần phải biết. Đã là một con người thì ai cũng có những trải qua của riêng mình, những thứ đó để bản thân trưởng thành hơn cùng rút kinh nghiệm học hỏi, mà không phải là để khoe khoang, như vậy những trải qua đó sẽ mất đi tác dụng của mình.”

Đại Thiên gật gật đầu, tuy trong lòng vẫn mang tính con nít muốn khoe ra một chút để nhận sự tán dương nhưng cũng cảm nhận được Lý Thiện nói đúng, không phải những thứ này kích thích hắn muốn có được thực lực mạnh mẽ sao, đã vậy thì khi thực lực hắn trở nên mạnh mẽ, hắn sẽ dùng thực tế để nói ra những trải qua này một cách thuyết phục nhất.

Nghĩ đi nghĩ lại, Đại Thiên có chút không biết mình ra khỏi nhà bao lâu rồi, chỉ biết là đã đi rất lâu, trong lòng có chút ngậm ngùi hỏi

“Lý thúc, con đã rời đi bao lâu rồi.”

Lý Thiện trầm ngâm nhìn hắn một lát, sau đó miệng thốt ra hai từ

“Bảy tháng!”

P/s: 9/9 Chương Thứ Tư.

.........

Chương 49: Nhược điểm

Trời đã về đêm, những tia sấm sét khổng lồ nhanh chóng hội tụ trên bầu trời, thay nhau chiếu sáng rực cả bầu trời. Đợi khi cảm thấy đã thị uy trên không đủ rồi, những tia sấm sét ấy lại đua nhau giáng xuống một khu rừng đen ngòm.

Mà lúc này ở trong khu rừng cũng tồn tại một người, người này chính là một thiếu niên. Thiếu niên cả người đứng thẳng, đầu ngẩng cao nhìn về phía bầu trời, nơi những tia sét kia đang mạnh mẽ thị uy, một bộ kiên cường bất khuất, dùng sức người khiêu chiến cả bầu trời kia.

Nhưng mà ngay khi trúng tia sét đầu tiên, thiếu niên lập tức không giữ được hình tượng này nữa, cả người tê dại nằm gục xuống đất, nhưng thiếu niên cũng không bị sét đánh chết, cũng không bị cháy đen.

Trên da thiếu niên ẩn hiện một tầng Đấu Khí nhàn nhạt không ngừng hấp thụ năng lượng từ những tia sét. Đối với hành động khiêu khích này, những tia sấm sét kia dường như trở nên giận dữ, đột nhiên toàn bộ tăng mạnh lên, liên tục giáng vào người thiếu niên.

Số sét này tuyệt đối đủ đem cả một con voi đánh tan thành tro bụi, nhưng kỳ lạ là thiếu niên này chẳng những vẫn bình thường mà Đấu Khí của hắn lại ngày càng trở nên mạnh mẽ, hấp thụ Đấu Khí cũng trở nên nhanh hơn rất nhiều.

Sét trực tiếp oanh kích thẳng đến lúc trời gần sáng mới dừng, thiếu niên thở hổn hển một chút liền ngồi xếp bằng lại tu luyện, tranh thủ tiêu hóa hết những năng lượng còn dư thừa này.

Thiếu niên này cũng chính là Đại Thiên.

Lúc sáng hôm qua sau khi đối thoại với Lý Thiện xong, Lý Thiện cũng nhân cơ hội chữa thương cho hắn không ít. Ngay sau đó thì Đại Thiên phân vân do dự một hồi liền quyết định đến khu rừng này hấp thụ năng lương Lôi Điện.

Thật sự thì Đại Thiên cũng không định gấp gáp như vậy, hắn định hấp thụ nguồn năng lượng Lôi Điện gốc trong cơ thể, trực tiếp dung hợp vào Đấu Khí Căn Nguyên thì mới lại tiếp tục hấp thụ Lôi Điện. Nhưng tốc độ dung hợp này quá lâu rồi, ngày hôm qua biết được từ khi đi theo Viêm Hổ đến giờ, vậy mà đã trôi qua bảy tháng, lòng Đại Thiên gấp không thể nào nghĩ được gì nữa liền đẩy nhanh tốc độ kế hoạch lên.

Mà thực tế vừa nãy đã chứng minh suy đoán của Đại Thiên là đúng. Nguồn năng lượng Lôi Điện trong cơ thể này cũng tựa như Đấu Khí Căn Nguyên, có nó thì mới chủ động hấp thụ được năng lượng từ sấm sét, Đại Thiên trực tiếp gọi thứ này là Lôi Căn Nguyên.

Đại Thiên tuy chỉ dung hợp được khoảng tám thành của Lôi Căn Nguyên vào Đấu Khí Căn Nguyên, nhưng khi hắn vận dụng Đấu Khí để bảo bọc thân thể thì sấm sét gây hại cho thân thể cũng giảm đi rất nhiều, Lôi Điện hấp thụ cũng nhiều hơn. Khi trước khi chưa dung hợp, sét đánh vào người hắn, trực tiếp đốt cháy thân thể, sau đó mới bị Lôi Căn Nguyên hấp thụ, bởi lẽ đó nên thân thể của Đại Thiên lúc nào cũng cháy đen, về lâu dài cũng sẽ gây hại rất nhiều cho thân thể.

Nhưng hiện tại chẳng những hấp thụ dễ dàng Lôi Điện, đã vậy còn mỗi khi dùng Đấu Khí đều mang theo tia tê dại, hiệu quả tăng cao lên rất nhiều, chỉ cần Đại Thiên tiếp tục hấp thu được hai thành còn lại của Lôi Căn Nguyên thì việc hắn đánh vượt cấp cũng trở nên vô cùng có khả năng.

Vui mừng thì có vui mừng, nhưng cũng kèm theo nỗi khổ, thân thể còn bị thương lại quá gấp chịu sét đánh khiến toàn thân đau nhức khó chịu đựng được, Đại Thiên phải dùng đến Đấu Khí để ổn định lại, nhưng Đấu Khí hiện tại cũng mang theo tia Lôi Điện, tuy vẫn có khả năng chữa thương nhưng đồng thời cũng đem theo hiệu quả tê dại, quả thật là sung sướng cùng thống khổ đều đủ.

Chịu đựng quá trình chữa thương này cũng khiến thân thể Đại Thiên dần thích ứng với lôi điện tốt hơn, vốn dĩ trước khi bị thương thì lôi điện tác dụng với thân thể hắn vô cùng yếu, nhưng sau khi bị thương, thân thể hoàn toàn cải tạo lại từ đầu, nên mọi việc cũng chỉ có thể bắt đầu lại, thậm chí chờ khi thân thể đỡ một chút, Đại Thiên phải tập luyện lại từ đầu như lúc hai tuổi, quả thật là vô cùng gian nan.

Nhưng việc đến rồi thì cũng chỉ có thể đành chịu, dù sao cũng nhờ lần nguy hiểm này mà những “sợi dây” nối liền với Đấu Khí Căn Nguyên cũng trở nên rộng rãi và vững chắc hơn, tuy hiện tại còn phải chữa lành lại Đấu Khí Căn Nguyên, nhưng chỉ cần mọi thứ đều phục hồi lại trạng thái đỉnh phong thì thực lực của Đại Thiên quả thật không nói trước được.

Cắn răng chậm rãi hồi phục thương thế, thời gian trôi qua cũng xem như là nhanh, Đại Thiên chỉ cảm thấy trôi qua một chút liền kết thúc.

Đứng dậy tùy ý vận động cho thân thể nhanh chóng hồi phục lại trạng thái bình thường, Đại Thiên bắt đầu lên đường trở lại căn cứ của Đại Lực Hắc Viên, ngày hôm qua hắn và Lý Thiện đã ước hẹn sáng nay sẽ gặp mặt ở đó, đồng thời Lý Thiện cũng bắt đầu dạy dỗ hắn.

Nhớ lại thực lực của Lý Thiện, một khi đối phương đã chiến đấu thì Đại Thiên không có cách nào tiến vào phạm vi ba mươi mét xung quanh đó được. Có thể nói là cách thức vận dụng Đấu Khí của nhân loại cao hơn Yêu Thú rất nhiều, chỉ có điều đơn thuần cùng cảnh giới mà đánh một mình thì nhân loại thua Yêu Thú khá xa.

Đại Thiên vô cùng hướng tới thực lực mạnh mẽ như vậy, bởi lẽ đó hiện tại tâm tình cũng trở nên hưng phấn cùng chờ mong, đẩy nhanh tốc độ trở về căn cứ Đại Lực Hắc Viên.

Thân thể còn bị thương nên tốc độ di chuyển của Đại Thiên cũng không quá nhanh, đi mãi đến tận lúc trời sáng hẳn mới trở về.

Gần tới nơi ở của đàn Đại Lực Hắc Viên, từ xa Đại Thiên đã thấy được thân ảnh của một người. Đến gần mới nhìn rõ thấy người này chính là Lý Thiện. Hơn nữa nhìn bộ dạng của Lý Thiện hiện giờ, dễ dàng thấy được người này đợi cũng đã có một khoảng thời gian dài rồi, rất có thể là khi trời tờ mờ sáng đã đến.

Đại Thiên có hơi kinh hãi, vội vàng chạy lại hỏi thăm

“Lý thúc, ngài đến từ bao giờ vậy.”

Lý Thiện không oán trách đối phương đến trễ, ngược lại hai mắt hiền từ, nở nụ cười hòa ái đáp lại

“Không sao, ta cũng mới đến không bao lâu.”Giọng điệu cùng thái độ của Lý Thiện quả thật là vô cùng nhẹ nhàng, tựa như nói chuyện với con cháu của mình vậy, xem ra cuộc đối thoại lúc trước quả thật kích thích Lý Thiện không hề nhẹ. Đại Thiên đối với thái độ của đối phương cũng có chút kinh ngạc, dù sao khi trước tuy hai người gặp gỡ cũng nói chuyện cũng xem như là dễ chịu, nhưng thật sự thái độ của Lý Thiện vẫn có chút lạnh lùng xa cách, so với bây giờ quả thật như hai người khác nhau.

Hai mắt của Đại Thiên trừng lên nhìn khiến Lý Thiện có chút xấu hổ, cũng không chịu được mãi như vậy, vội vàng ho khan vài tiếng rồi nói tiếp

“Được rồi, hiện tại trời cũng đã sáng, chúng ta mau đi tu luyện thôi.”

Vừa nghe được những lời này, hưng phấn kích động cùng chờ mong lúc trước lại trỗi dậy, Đại Thiên nhanh chóng quên mất kinh ngạc vừa rồi, vội vàng ứng tiếng, sau đó nhanh chân chạy theo Lý Thiện.

Lần này Lý Thiện đi cũng không xa lắm, tựa hồ do kinh nghiệm lần trước, không chỉ Đại Thiên mà chính Lý Thiện cũng có chút sợ đi quá xa rồi. Nhưng bởi vì thương thế của Đại Thiên chưa khỏi hẳn, tốc độ đi quả thật là vô cùng chậm rãi. Đi hết một hồi lâu, cuối cùng cả hai dừng lại trước một bãi đất trống khá rộng, ở giữa tồn tại duy nhất một cây cổ thụ khổng lồ.

Đợi Đại Thiên hoàn toàn bình ổn lại thân thể, Lý Thiện lập tức trực tiếp nói vào vấn đề chính

“Hiện tại con thân thể còn bị thương, cũng không thể nào học được bao nhiêu chuyện, hơn nữa thời gian cũng có chút gấp rút, nên ta sẽ dạy cho con kinh nghiệm chiến đấu.”

Đại Thiên gật gật tỏ vẻ hiểu, nhưng trong lòng có chút thất vọng, hắn còn nghĩ Lý Thiện sẽ dạy cho mình những chiêu thức mạnh mẽ, nhẹ nhàng phẩy tay một cái cũng phát ra uy lực kinh hoàng đây. Lý Thiện nhìn bộ dạng thất vọng của đối phương, thái độ lập tức trở nên không hài lòng trách mắng

“Con đừng khinh thường những thứ này, hiện tại con hoàn toàn không có bất cứ một kinh nghiệm chiến đấu ra hồn nào. Mỗi lần chiến đấu đều là đánh bừa đánh bậy, nếu không phải là nhờ năng lượng Lôi Điện thì con đã sớm chết từ rất lâu rồi.”

Đại Thiên thoáng giật mình ngẫm lại, hắn có vẻ như đã quá chú trọng vào cảnh giới tăng tiến rồi, nhưng trong lòng vẫn còn vô cùng mơ hồ, Đại Vũ ngày trước hoàn toàn không dạy hắn kinh nghiệm chiến đấu cùng võ học kỹ năng gì cả, toàn bộ thời gian huấn luyện hoàn toàn là toàn lực đánh nhau, tự cho Đại Thiên muốn đánh đỡ hay phản kích gì thì tùy ý.

“Lúc trước chẳng lẽ cha con không dạy con bất cứ một bộ võ học nào sao?” Lý Thiện thấy Đại Thiên lại tiếp tục ngẩn người thì trong lòng lại càng khó chịu, gặng hỏi tiếp một câu.

Đại Thiên hiện tại cũng đang thắc mắc ngẫm lại đây, nhưng dù nghĩ đến mức đau cả đầu thì cũng không nhớ là Đại Vũ đã từng dạy qua võ học cho mình, ký ức của Đại Thiên hoàn toàn là bị đánh chết lên chết xuống. Nghi hoặc liên tục đè ép, Đại Thiên cũng không giấu giếm nói ra

“Khi trước cha con chỉ dạy con là chiến đấu theo bản năng của mình, không cần phải phụ thuộc dựa dẫm vào võ học của người khác, như vậy sẽ làm tiềm năng của mình bị kiềm lại, không đạt đến cảnh giới tối cao được.

Lý Thiện nghe xong một trận ngôn ngữ này thì trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Ở Cương Tộc, toàn bộ đàn ông đều là binh sĩ, ngay từ khi sáu tuổi thì cha bọn hắn tự mình đốc thúc dạy con. Thành tựu của người con mạnh mẽ hay không, một phần là nhờ dược liệu mà cha mình tìm được để bồi bổ thân thể, nhưng phần lớn nhất vẫn là do thực lực võ học của cá nhân người cha.Nếu người cha có võ công tốt, mạnh mẽ thì sẽ giúp người con đánh vững chắc trụ cột cùng kinh nghiệm chiến đấu của mình, thành tựu về sau cũng tốt hơn rất nhiều. Còn khi đã vào quân đội thì toàn bộ binh sĩ đều được chỉnh đốn lại võ học cùng cách đánh, sao cho thật đồng bộ hoặc bổ trợ lẫn nhau để có thể phát huy khả năng tốt nhất của quân đội. Nói chung võ học là rất quan trọng đối với khả năng phát triển của mỗi Cương Nhân, Hàn Hạo cũng xem như là một thành phần trong những người này.

Nhưng đó chỉ là những Cương Nhân bình thường, còn những Cương Nhân có thực lực cực cao hoặc làm tướng quân trong tộc thì không hướng theo cách đó. Những người này không hề dạy con võ học một cách bài bản hay cách phối hợp thật tốt mà cố gắng đốc thúc, hướng con mình sáng tạo ra một con đường riêng biệt, phù hợp với bản thân của mình.

Tuy điều này làm cho những người con này khi gia nhập quân đội có chút lạc lõng, nhưng đây là đạo của những kẻ làm tướng, những cường giả đỉnh cao. Họ cần có lối tấn công đặc biệt của mình để xông pha trận mạc hay đơn giản nhất là một mình giao chiến. Nếu thật sự phải so sánh thì một người theo lối bình thường cùng một người theo lối tướng quân này giao chiến thì người theo lối hiếm gặp này sẽ mạnh hơn.

Nhưng nếu hai bên nhân số biến thành vài chục người thì chưa chắc, những người huấn luyện theo cách bình thường phối hợp vô cùng tốt và bài bản, người này bù đắp chỗ khuyết của người kia, ưu điểm sẽ dễ dàng hiện rõ.

Mà hiện tại Đại Thiên lại nói ra cha hắn dạy thứ này, Lý Thiện cũng không hoài nghi đối phương bịa chuyện, dù sao chuyện này chỉ có những cường giả thực sự trong Cương Tộc biết được, ít nhất Đại Thiên thì không.

Hiện tại Lý Thiện có chút chột dạ, hắn hiện tại nhận một người con của cường giả làm đệ tử, những cường giả dạy con theo cách này thực lực ít nhất đều là Chiến Vương. Lý Thiện hiện tại trong lòng âm thầm cầu nguyện người này thực lực sẽ yếu bớt một chút, chứ nếu biết mình lừa con hắn làm đệ tử thì với tính cách không chịu thua ai của Cương Nhân thì Lý Thiện xem như là rước họa vào thân rồi.

Mang theo tâm tình bất an, Lý Thiện cố tỏ vẻ trấn định hỏi tiếp

“Xem ra cha con thân phận cũng thật sự không bình thường, con có thể cho ta biết cha con có địa vị gì trong Cương Tộc không?”

Đại Thiên nghe được câu hỏi thì kinh ngạc lắm, không ngờ Lý Thiện chỉ qua một ít lời nói của mình liền đoán được thân phận của Đại Vũ không bình thường. Nhưng Đại Thiên cũng không vội trả lời ngay, có chút ngập ngừng khó quyết định.

Trước khi đi khỏi Vương Thành, Đại Thiên có cùng cả gia đình hàn huyên một đêm, nhưng phần lớn thời gian vẫn là Đại Vũ răn dạy cho Đại Thiên nghe. Mà một trong những lời Đại Vũ nhắc nhở thì có bảo Đại Thiên không được hé lộ ra thân phận vương tử của mình, như vậy thì mọi người sẽ dựa trên thân phận của Đại Thiên mà kính nể, khiến cuộc lịch luyện này xem như là uổng công vô ích.

Mà việc này thì người đi đón Đại Thiên đi có vẻ cũng đã được dặn trước nên thân phận của Đại Thiên hoàn toàn được ẩn giấu. Chứ nếu thân phận này bại lộ thì làm gì có chuyện bọn họ có thể cho Đại Thiên liều mạng với Dã Man Nhân, cũng làm gì có chuyện Triệu Bân dám đánh đuổi Đại Thiên vào trong rừng.

Nhìn Đại Thiên tràn ngập khó khăn do dự, Lý Thiện trong lòng càng trở nên khó chịu bất an rồi, nhưng gặng hỏi cũng không phải là cách nên Lý Thiện trực tiếp lấy lui làm tiến, giọng điệu tràn ngập hương vị dụ dỗ nói

“Nếu quá khó nói thì cũng không cần miễn cưỡng, dù sao ta cũng chỉ là thử hỏi thăm một chút để tìm con đường tu luyện tốt nhất cho con thôi.”

Thấy vị Lý thúc này có vẻ cụt hứng, Đại Thiên trong lòng có chút gấp gáp, dù sao cũng chỉ còn là con nít, tâm tính không đủ để đấu với vị cường giả Lý Thiện này, lại đắn đo một lát, Đại Thiên nghĩ dù sao đây cũng là ở trong rừng, Đại Vũ chỉ dặn là không được tiết lộ thân phận để tránh ảnh hưởng đến lịch luyện, nhưng hiện tại còn không biết sống chết thế nào, còn đếm xỉa gì đến cái gọi là lịch luyện, đã Lý Thiện cũng vì muốn tốt cho mình, Đại Thiên cũng không cần giấu giếm gì cả thật thà trả lời.

“Cha của con là Cương Tộc Đại Vương.”

Lần này thì đến phiên Lý Thiện trợn mắt há mồm rồi, dù hắn đã nghĩ ra không biết bao nhiêu là thân phận cho Đại Thiên, nhưng dù có nghĩ bể đầu cũng không thể nghĩ ra được Đại Thiên lại là con của Cương Tộc Đại Vương. Cương Tộc Đại Vương có nghĩa là gì, bất kỳ một sa trường hãn tướng nào của các tộc xung quanh đây đều biết.

Đây căn bản là một tên điên, yêu thích chiến đấu liều mạng, tính tình táo bạo thất thường, cách thức chiến đấu quả thật là tàn bạo vô cùng. Lý Thiện tuy gặp mặt vị Đại Vương này không nhiều, nhưng mỗi lần gặp ký ức đều khắc sâu vô cùng.

Trong lòng còn có chút an ủi, cố dằn lòng không tin chuyện này, nhưng khi nhìn đến khuôn mặt ngây thơ chân thực của Đại Thiên thì Lý Thiện hoàn toàn không còn hi vọng gì nữa. Tâm của hắn hiện tại như chảy ra máu, liên tục oán than, đường đường là một Vương Tử lại bị lạc vào rừng, chuyện này cho dù là ai thì cũng có chút không tin.

Nếu sau này vị Đại Vương kia biết được chuyện Lý Thiện làm sư phụ của Đại Thiên, thì cuộc sống của Lý Thiện sau đó không biết sẽ đi theo hướng nào. Nhưng miệng đã lỡ nói ra là dạy dỗ đối phương, Lý Thiện cũng không tiện nuốt lời, dù sao đối với Đại Thiên, hắn vẫn vô cùng yêu thích, còn về chuyện thầy trò thì đợi sau này hãy nói, hiện tại không dám nói trước điều gì.

Mang theo tâm tình bất cam, khó khăn lắm mới tìm được một đồ đệ ưng ý lại vì một lý do vô cùng nhảm nhí đập nát, Lý Thiện trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng nhìn Đại Thiên hai mắt chờ mong nhìn hắn, hắn cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, bắt đầu dạy dỗ đối phương.

P/s: 9/9 Chương thứ năm.

.........

Chương 50: Bước tu luyện thứ nhất

Lý Thiện hiện tại phải một lần nữa thay đổi cách dạy với Đại Thiên rồi. Ít nhất cũng phải dạy thật tỉ mỉ, hơn nữa phải đi đúng con đường mà Đại Vũ đã chọn ra, Lý Thiện cũng không tin mình chịu được mấy đấm của vị Đại Vương kia.

Nhưng cách tốt nhất để dạy Đại Thiên bây giờ là tăng cường độ tinh thuần của Đấu Khí, nhưng hiện tại thân thể Đại Thiên bị thương, toàn bộ Đấu Khí dư thừa đều dùng vào việc trị liệu, hoàn toàn không phải lúc thích hợp để tu luyện, nên Lý Thiện chỉ có thể tiếp tục với việc rèn luyện kinh nghiệm chiến đấu của Đại Thiên, nhưng lần này không thể gò bó học một môn võ công nào đó mà chỉ có thể tìm cách cho Đại Thiên chiến đấu tốt hơn.

Ngẫm nghĩ một hồi, Lý Thiện cuối cùng cũng đã có quyết định, sau đó dưới ánh mắt chờ mong của Đại Thiên, chậm rãi giảng giải

“Nếu cha con đã muốn như vậy thì ta cũng không miễn cưỡng thay đổi. Nhưng cách chiến đấu của con quả thật không ra gì, khi con còn ở cảnh giới Chiến Giả thì việc này còn tạm chấp nhận được, nhưng hiện tại con đã là cảnh giới Chiến Sĩ, công kích cũng không phải đơn thuần như vậy.”

Đại Thiên hai mắt sáng rực lên, cuối cùng cũng bắt đầu vào vấn đề chính, hắn trong lòng đều mừng rỡ liên tục rồi, hai tai cùng hai mắt chăm chú theo dõi từng lời nói của Lý Thiện, một bộ vô cùng ham học hỏi.

Thấy biểu hiện của Đại Thiên, Lý Thiện cũng xem như là được an ủi lại đả kích lúc nãy, ít nhất thì người trước mắt vẫn thật tâm thật ý sung bái hắn, ngoài ra, trong lòng Lý Thiện còn có chút thỏa mãn hư vinh, dù sao con của Đại Vương ngoan ngoãn nghe lời cũng khiến Lý Thiện cảm giác được không ít cảm giác lâng lâng khó tả.

“Nhìn kỹ cách ta ra chiêu.”

Lý Thiện nói xong, sau đó tay giơ lên, một đấm nhanh chuẩn đánh ra, một đấm này hoàn toàn bình thường, trừ tốc độ ra thì kể cả một tiếng gió cũng không có, quả thật là không thể lại bình thường hơn.

Đại Thiên cũng không nhìn ra được sự ảo diệu trong đó, một bộ ngơ ngác đứng nhìn Lý Thiện. Lý Thiện cũng không hi vọng Đại Thiên hiểu ngay, nếu Đại Thiên mà hiểu ngay lập tức thì Lý Thiện quả thật là không có cái gì để dạy dỗ rồi. Ngừng một chút, Lý Thiện lại tiếp tục giảng giải

“Con hiện tại tấn công đều chủ yếu dựa vào lực lượng mạnh mẽ của thân thể cùng năng lượng Lôi Điện, miễn cưỡng có thể thủ thắng được. Nhưng đó là đối đầu với Yêu Thú, Yêu Thú tuy mạnh nhưng thân thể của nó to lớn, con có thể lợi dụng cơ hội này để tận dụng tốt nhất khả năng của mình.”

“Nhưng nếu con gặp được một con Yêu Thú tầm cỡ như con Ngũ Giai Đại Lực Hắc Viên kia hoặc cao hơn nữa là Lục Giai Ma Thú như Viêm Hổ thì khác, cơ hội tấn công của con hầu như không có, một khi bọn chúng đã chú tâm đến con rồi thì con chỉ còn có thể né tránh hoặc chịu chết.”

“Cùng một dạng như thế, khi con đối chiến với con người hoặc những Yêu Thú thân hình nhỏ thì sơ hở của con quả thật là tràn đầy. Con tấn công không theo một chủ đích cùng một trói buộc nào, điều này khiến cho đối thủ không thể đoán trước được ý định tiếp theo của con. Nhưng cách phát chiêu cùng phòng thủ của con đã hoàn toàn sai lầm rồi, đối thủ dù yếu hơn con thì qua một thời gian thích ứng cũng có thể tìm ra những sơ hở này.”

Lý Thiện liên tục nói một trận, cảm thấy Đại Thiên tiếp thu không kịp liền dừng lại. Mà Đại Thiên chẳng những không những tiếp thu không kịp mà còn bị đả kích thảm hại rồi. Đối với cảm giác bất lực trước Yêu Thú thì Đại Thiên chỉ có thể cam chịu, dù sao cũng trải qua không ít lần cùng Yêu Thú tiếp xúc rồi, Đại Thiên chân chính cảm nhận được sự đáng sợ của chúng.

Nhưng cái gì mà kể cả kẻ địch yếu hơn cũng có thể đả bại mình, Đại Thiên đối với một hồi ngôn luận này quả thật có chút không cam lòng, nhưng Lý Thiện dù sao cũng là người từng trải, trong lòng Đại Thiên kính trọng đối phương nên trong lòng cũng tin đến năm phần rồi. Ngẫm đi ngẫm lại một hồi, dù không biết đây là thật hay giả, nhưng nếu Lý Thiện đã nói ra thì tuyệt đối có cách khắc phục lại điều này, hai mắt của Đại Thiên một lần nữa chuyển hướng về phía người đối diện.

Lý Thiện thấy chú ý của vị đồ đệ này lại một lần nữa tập trung đến mình mới tiếp tục nói

“Bởi thế, hôm nay ta sẽ dạy con cách ra chiêu đúng cách và mang lại hiệu quả tốt nhất.”

Đại Thiên vội vàng gật gật đầu, hai mắt vẫn nhìn chăm chú. Lý Thiện cũng không tiếp tục giảng giải nữa, tay đột nhiên giơ lên, lại một đấm nữa đánh ra, một đấm này vẫn như trước, vô cùng bình thường, không nhìn ra ảo diệu gì trong đó. Đại Thiên còn đang vô cùng nghi hoặc thì Lý Thiện đột ngột đấm một đấm về phía Đại Thiên.

Bất ngờ bị tập kích, Đại Thiên không kịp phản ứng gì liền bị đánh ngã qua một bên. Đợi ổn định lại, Đại Thiên nhìn Lý Thiện bình tĩnh đứng nhìn mình, trong lòng có chút không nắm bắt được đối phương muốn làm gì. Lý Thiện cũng không chờ đối phương phản ứng, mặt mang theo vẻ cười hỏi

“Ta đã áp chế thực lực xuống cảnh giới Chiến Sĩ Sơ Giai, con cảm thấy một kích này thế nào.”

Hiện tại Đại Thiên liền hiểu đối phương là muốn cho mình tự cảm thụ uy lực của một đấm này, mặc dù quá trình có chút khó tiếp nhận. Ngẫm lại một đấm vừa rồi, Đại Thiên quả thật vô cùng kinh ngạc, một đấm này trừ tốc độ ra thì nhìn vô cùng bình thường, tựa như không có bất kỳ một lực lượng nào cả, kiểm tra lại lần nữa, Đại Thiên kinh ngạc thốt lên

“Đấu Khí?”

Lý Thiện hài lòng gật gật đầu cười, tỏ vẻ chấp nhận, sau đó lại tiếp tục giải thích

“Đúng, chính là Đấu Khí, đây là sự khác biệt giữa cảnh giới Chiến Giả cùng Chiến Sĩ. Ở cảnh giới Chiến Giả, con hoàn toàn có thể lợi dụng vào lực lượng thân thể để chiến thắng. Nhưng khi đạt đến cảnh giới Chiến Sĩ thì khác hoàn toàn.”

“Ta cảm nhận được con đã biết vận dụng Đấu Khí gia tăng lực công kích của mình, nhưng đó chỉ là thủ pháp vận dụng Đấu Khí vô cùng thô thiển, gia tăng uy lực thật sự không nhiều, nếu muốn phát huy hoàn toàn khả năng thì con phải luyện tập thật nhiều thì mới có thể thích ứng được với cách chiến đấu hoàn toàn mới này. Một khi chưa nắm giữ được cách thức chiến đấu của Chiến Sĩ thì tốt nhất con không nên đột phá lên Chiến Sư.”

Hiện tại Đại Thiên nào còn có dị nghị nào, sau khi bị đánh trúng một đấm kia thì tâm của hắn đã sớm chạy đến tình nguyện cho Lý Thiện dạy rồi.

Nếu thật sự như Lý Thiện nói, chỉ mới dùng thực lực Chiến Sĩ Sơ Giai thì Đại Thiên quả thật tin vào chuyện một kẻ thực lực yếu hơn cũng có thể đánh bại mình rồi. Chỉ đơn thuần tính về công kích thì Đại Thiên dù có dốc toàn bộ thực lực ra đánh cũng không uy lực bằng một đấm kia.

Thấy lời mở đầu cũng đã quá đủ, thậm chí đem lại hiệu quả quá hoàn hảo, Lý Thiện cũng không tiếp tục nói gì nữa, hỏi ra một câu mấu chốt nhất“Ngươi muốn học được thứ này sao.”

“Muốn…” Đại Thiên ngập ngừng một chút, có chút khao khát nói. Nhưng Lý Thiện hiển nhiên không hài lòng với kết quả này, một lần nữa hỏi lớn

“Có muốn hay không!!!”

Tuy cảm giác được cảnh tượng trước mắt này có chút quen quen, nhưng Đại Thiên cũng không thèm quan tâm đến chuyện này nữa, thực lực hiển nhiên là quan trọng hơn rất nhiều nên Đại Thiên cũng không do dự nữa, miệng hô to

“Muốn!!!”

Lý Thiện hài lòng cười, lần này quả thật là lần đầu hắn dạy dỗ người khác, không ngờ lại có hiệu quả lớn đến như vậy, cũng không biết đây là do Đại Thiên quá dễ dụ hay là do Lý Thiện dạy dỗ quá hay. Nhưng cả hai người ở đây cũng không quá quan tâm vào vấn đề này, đã hai người ngươi tình nguyện dạy, ta tình nguyện học thì cả hai cũng không thể chờ đợi thêm một phút giây nào nữa, vội vàng lao vào luyện tập.

Nhưng thân thể của Đại Thiên có chút quá yếu ớt nên trước tiên Lý Thiện bắt hắn phải khởi động rất lâu, đợi cho cơ thể dần thích ứng, Lý Thiện mới bắt đầu giảng giải

“Hiện tại con còn không thể đánh ra một đấm như ta lúc nãy. Mọi việc đều phải bắt đầu từ thứ cơ bản nhất. Hãy nhìn theo cách ta làm rồi làm theo.”

Vừa dứt lời, Lý Thiện lại tiếp tục giơ tay lên đấm ra một đấm, nhưng một kích này cũng không nhanh như lúc trước nữa mà vô cùng chậm chạp, nhìn quả thật là như con nít đang chơi đùa.

Để kích thích tinh thần Đại Thiên, Lý Thiện lại đến gần cây cổ thụ duy nhất ở đây, trực tiếp dùng một đấm chậm chạp này đánh thẳng vào. Đợi Lý Thiện thu chiêu lại thì trên thân cây xuất hiện một lỗ sâu hoắm, hoàn toàn tựa như đúc để bao bọc tay của Lý Thiện lại. Nhìn đến mức Đại Thiên trợn mắt há mồm.

Cũng không thể chịu được nữa, Đại Thiên kích động đánh ra vài đấm, tất cả đều cố chậm rãi như vậy. Nhưng những công kích này không phải không có uy lực thì cũng là tạo ra tiếng động vô cùng lớn, hoàn toàn không được yên tĩnh như lúc Lý Thiện đánh ra.

Nhìn Đại Thiên gấp đến độ muốn khóc lên, Lý Thiện lập tức nghiêm giọng trách mắng

“Vừa nãy ta nói cái gì. Mọi chuyện đều từ căn bản đi lên, ngươi cứ hấp tấp như vậy thì làm sao có thể học được.”

Đại Thiên uất ức cúi đầu, nhưng ngay sau đó hai mắt lại trở nên vô cùng khao khát nhìn Lý Thiện, miệng có chút năn nỉ hỏi

“Lý thúc, xin ngài hướng dẫn ta làm được như vậy.”Lý Thiện gật đầu, rồi lại lắc đầu, sau đó nghiêm giọng nói tiếp

“Ngươi phát chiêu sai, hoàn toàn tất cả là sai. Sai ở đây không phải là do cách ngươi đánh, mà là ở cách ngươi khống chế Đấu Khí, thời gian ngươi đột phá lên cảnh giới Chiến Sĩ cũng không phải là ngắn, ít nhất cũng đã tám chín tháng rồi, nhưng dưới sự hỗ trợ của năng lượng Lôi Điện thì ngươi chưa một lần cố gắng kiểm soát hoàn toàn Đấu Khí.”

Dừng lại một chút, thấy Đại Thiên một bộ vô cùng nhụt chí, Lý Thiện lại tiếp tục nói

“Việc này không thể gấp gáp được, thật sự thì một kích này hoàn toàn không có khó khăn hay kỹ xảo gì cả. Đơn giản là khi phát chiêu, con phải khống chế Đấu Khí thật tốt, bằng mọi giá phải cho Đấu Khí thu liễm lại, thậm chí là che giấu đi các ảnh hưởng tạo ra khi con phát chiêu thì uy lực mới đạt đến mức cao nhất.”

“Còn về việc tại sao lại phải như vậy. Con cứ tự cảm nhận đi, mỗi lần con phát chiêu đều cảm thấy một lực cản cản trở lại công kích của con, điều này làm giảm đi rất nhiều lực lượng, con phải cảm nhận lực cản này, dùng Đấu Khí bỏ qua nó đi thì uy lực của từng công kích mới có thể phát huy triệt để.”

Đại Thiên cúi đầu ngẫm nghĩ lại những lời của Lý Thiện nói, những lời này quả thật là vô cùng có lý, cái lực cản mà Lý Thiện nói Đại Thiên cũng cảm nhận được, lúc trước còn cho là chuyện bình thường, nhưng hiện tại liền hiểu chuyện này là do mình quá vô dụng rồi. Lý Thiện cũng không kéo Đại Thiên ra khỏi trầm tư, một bộ tùy ý nói tiếp

“Hiện tại con cứ liên tục đấm ra những đấm chậm rãi như vậy. Mỗi đấm đều mang theo Đấu Khí, nhưng cũng không cần quá nhiều Đấu Khí, chỉ cần con cảm thấy Đấu Khí đủ dùng để tăng uy lực công kích cùng bỏ qua lực cản kia liền được rồi. Cứ làm như vậy đến trưa, ta sẽ trở lại kiểm tra.”

Nói xong, cũng không đợi Đại Thiên kịp phản ứng, Lý Thiện đã nhanh chân chạy mất, bỏ lại Đại Thiên một mình. Ngay khi Lý Thiện vừa đi thì Đại Thiên đã kịp giật mình tỉnh dậy, nhìn xung quanh trống rỗng chỉ còn một mình mình, Đại Thiên tâm đều muốn khóc rồi, ký ức đi lạc lần trước cũng còn chưa tàn phai đâu.

Cắn răng một cái, nhớ lại những lời Lý Thiện nói trước khi đi, Đại Thiên quyết định chuyên tâm luyện quyền, không tùy ý chạy loạn nữa.

Bình ổn lại tâm tình, ngẫm nghĩ kỹ lại những thứ Lý Thiện đã nói, sau một hồi Đại Thiên chậm rãi giơ tay lên đấm ra một quyền chậm rãi. Nhưng một quyền này tuy chậm nhưng Đấu Khí tản mát gây ra từng hồi rung động, quả thật là thất bại rồi.

Xem xét lại một chút, Đại Thiên giảm bớt đi số lượng Đấu Khí, lại tiếp tục đánh ra một đấm, lần này cũng thất bại.

Lại tiếp tục đánh lần thứ ba….

Lần thứ tư…

Rồi lại lần thứ năm…..

Lần thứ sáu…….

Đại Thiên trực tiếp đấm liên tục, thậm chí hắn còn không rõ ràng mình đã đấm bao nhiêu cái, chỉ biết là sau mỗi lần đánh ra chiêu thì tay cùng thân thể đều mỏi nhừ rồi, nhưng ngẫm lại uy lực của một chiêu này, Đại Thiên lại tiếp tục đánh ra một đấm. Nhưng liên tục luyện tập như vậy cũng không phải là không được gì, ít nhất là hiện tại mỗi một lần đánh ra một đấm, Đại Thiên đều đấm vô cùng có bài bản, chính xác, hữu lực, cùng tràn ngập Đấu Khí, so với trước kia quả thật khác một trời một vực, cụ thể là thiếu một chút linh hoạt, nhưng lại nhiều một chút trầm ổn.

Lại tiếp tục đấm, đấm thẳng đến tận khi mặt trời đã lên cao trên đỉnh đầu, đấm thẳng đến khi Lý Thiện đến Đại Thiên vẫn còn say mê không phát giác được.

Nhìn người đồ đệ này của mình hai tay đã dần sung đỏ lên nhưng vẫn không chịu dừng lại, Lý Thiện có chút kinh ngạc, đồng thời có chút thưởng thức. Những đứa trẻ trong Cương Tộc tuy là có thể tự giác luyện tập, nhưng có thể chăm chú luyện tập một thứ vô cùng nhàm chán tẻ nhạt này thì không có mấy người, đây cũng là thành quả sau khi trải qua vài lần cận kề cái chết của Đại Thiên.

Thật sự thì Lý Thiện đã nói dối rồi, cách khống chế Đấu Khí này đâu phải là Chiến Sĩ nào cũng có thể nắm giữ được, đây hoàn toàn là một cách vận dụng Đấu Khí vô cùng khó khăn, nhưng Lý Thiện quả thật không biết dạy cái gì cho phải nên đành liều dạy thứ này, lúc đầu Lý Thiện còn có chút không nắm chắc liệu Đại Thiên có đủ sức làm được hay không, nhưng hiện tại thì hắn hoàn toàn tin tưởng, với cố gắng của Đại Thiên hiện tại thì hoàn toàn đủ sức để làm được điều này.

Nhìn kỹ Đại Thiên lại đấm ra một đấm, Lý Thiện hai mắt lại hiện lên vẻ kinh dị. Không ngờ trong một thời gian ngắn như vậy, Đại Thiên lại khống chế được Đấu Khí mạnh hơn rất nhiều. Tuy lúc đánh ra chiêu thì vẫn mang theo tiếng động vô cùng lớn, nhưng so với lúc trước thì ít hơn nhiều rồi, uy lực cũng tăng lên rất nhiều.

Lý Thiện kinh ngạc một hồi liền chuyển sang thầm hâm mộ, hiệu quả này tuyệt đối là do vị Cương Tộc Đại Vương kia bỏ ra không ít Đấu Khí cùng dược liệu để bồi dưỡng cho thân thể của Đại Thiên.

Lại quan sát thêm một chút nữa, thẳng đến lúc Lý Thiện cảm thấy đã đủ liền gọi tỉnh lại Đại Thiên.

P/s: 9/9 Chương Thứ Sáu. Sẽ tiếp tục up truyện vào Thứ hai 12/9.

.........

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau