UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Sống hay chết ?

Một tiếng rên này hoàn toàn là do bản năng phát ra, hoàn toàn không phải là chủ ý của Đại Thiên. Thân thể hắn hiện tại xem như là có cũng như không rồi, nếu không phải năng lượng của Quả Trong Suốt còn tồn đọng, chữa trị cho thân thể hắn thì chưa chắc hắn đã đủ sức để rên.

Cố gắng cựa quậy vài lần, Đại Thiên không cách nào kiểm soát được thân thể của mình nữa, kể cả mắt cũng không thể mở ra, tai cũng không nghe được gì, thứ duy nhất còn sử dụng được là ý nghĩ, ngay cả miệng vừa rồi rên lên một tiếng kia xong cũng không còn dùng được nữa.

Tình trạng hiện tại của Đại Thiên không còn đủ khả năng để gây ra sự chú ý của hai con cường đại Ma Thú này nữa. Thứ mà Viêm Hổ cùng Tam Đầu Băng Xà quan tâm thật sự là những Quả Trong Suốt Đại Thiên còn ôm trong ngực.

Những quả này có vẻ vô cùng mỏng manh vậy mà vừa rồi có thể đón nhận một kích mạnh mẽ của Tam Đầu Băng Xà, quả thật là vô cùng khó tin.

Vừa rồi khi Đại Thiên rên một tiếng khiến Viêm Hổ cùng Tam Đầu Băng Xà cảnh giác, trong lúc vô tình đã chú ý đến những quả này.

Mà thứ Viêm Hổ thật sự cần là những quả Trong Suốt này để khôi phục thực lực, nếu nó đã có được thì cần gì quan tâm đến Đại Thiên ra sao, cần gì phải liều mạng cùng Tam Đầu Băng Xà nữa. Cho nên khi thấy được những quả này còn tồn tại, Viêm Hổ trong nháy mắt lập tức trở nên vui mừng, tâm tình điên cuồng lúc nãy cũng trở nên yếu ớt đi rất nhiều.

Còn Tam Đầu Băng Xà thì hoàn toàn ngược lại, hơn ai hết nó hiểu rõ mọi chuyện ở đây. Nó hiện tại không đủ sức để ngăn cản Viêm Hổ chạy đi, nếu Viêm Hổ đoạt được những quả kia, tiếp sau đó không tiếp tục liều mạng nữa thì Tam Đầu Băng Xà đành thúc thủ vô sách.

Làm một Yêu Thú, nó hiểu được những quả này không chỉ dùng để khôi phục thân thể mà còn tăng cường thực lực lên cao. Nó đã phục dụng rất nhiều quả này nên tác dụng cũng không còn lớn như ban đầu, nhưng chỉ cần Viêm Hổ phục dụng, dù chỉ là rất ít cũng đủ khiến Viêm Hổ đột phá lên một cảnh giới mới.

Viêm Hổ cùng lắm chỉ là một con vừa đặt chân vào Lục Giai Ma Thú, dù có đột phá lên một đẳng cấp nhỏ cũng không đủ gây phiền toái cho Tam Đầu Băng Xà. Nhưng vấn đề ở đây là Tam Đầu Băng Xà thương thế rất nặng, tuy có rất nhiều Quả Trong Suốt tùy ý nó phục dụng, nhưng chắc chắn tốc độ khôi phục thua xa Viêm Hổ lần đầu dùng, nếu sau đó Viêm Hổ trở lại, thậm chí kéo thêm đồng bạn thì Tam Đầu Băng Xà xem như chết chắc.

Vì vậy, dù là sao đi nữa thì Tam Đầu Băng Xà cũng phải bằng mọi giá tiêu diệt Viêm Hổ.

Viêm Hổ cũng không nghĩ được nhiều như Tam Đầu Băng Xà vậy, thứ duy nhất mà nó nghĩ là nó không muốn chết, nó muốn thực lực mạnh mẽ hơn. Nếu tiếp tục đấu thì nó cái gì cũng không đạt được, thậm chí còn phải bồi cả cái mạng sống vào.

Lúc này Viêm Hổ bất chấp tất cả rồi, qua một lát Yêu Khí của nó cạn kiệt thì xem như hoàn toàn thất bại. Chỉ có thể tận dụng ngay lúc này để đoạt lấy những quả kia rồi bỏ trốn, còn về phần Đại Thiên, Viêm Hổ chỉ có thể âm thầm nói xin lỗi.

Cả hai con Ma Thú mạnh mẽ đều có ý nghĩ riêng của mình. Nhưng hành động của chúng cũng không hề chậm một chút nào.

Viêm Hổ toàn thân rực cháy, mạnh mẽ nổi điên lên đẩy bật Tam Đầu Băng Xà văng ra ngoài, sau đó xoay người dùng tốc độ nhanh nhất lao thẳng về phía Đại Thiên.

Tam Đầu Băng Xà hai mắt âm trầm, nhưng cũng không vội vã cản lại, chỉ đơn giản là truy kích sát theo sau, nhưng đồng thời nó cũng âm thầm tích súc lực lượng, thắng bại hoàn toàn dựa vào một kích này.

Cũng không quan tâm đến đối phương nghĩ gì nữa, Viêm Hổ dốc sức lao nhanh lên, khoảng cách từ chỗ nó đến chỗ Đại Thiên cũng không xa lắm, đối với thân thể khổng lồ của Viêm Hổ thì cũng chỉ vài bước là tới nên rất nhanh liền tiếp cận Đại Thiên.

Cảm nhận được năng lượng tỏa ra cực kỳ mạnh mẽ từ những Quả Trong Suốt, Viêm Hổ tâm tình vô cùng kích động, thân mình vẫn giữ nguyên lao về phía trước, miệng đồng thời hướng về Đại Thiên cắn tới, dự định cả người cả quả cùng nuốt.

Ngay khi miệng Viêm Hổ chỉ còn cách Đại Thiên chưa tới hai thước, gần như là đã cầm chắc đoạt được thì Tam Đầu Băng Xà đột ngột phát động thế công.

Sự thực chứng minh mỗi lần Tam Đầu Băng Xà tích súc lực lượng đều phát ra những chiêu thức vô cùng mạnh mẽ và lần này cũng vậy. Đã thế Viêm Hổ còn vô cùng kích động nên trong lúc nhất thời bỏ quên phòng thủ, Tam Đầu Băng Xà đột ngột vào phút chót tập kích như thế này quả thật hậu quả không thể lường được.

Lần tích súc này Tam Đầu Băng Xà cũng không phân ra cả ba đầu nữa, toàn bộ năng lượng chỉ dồn vào một cái đầu duy nhất, toàn lực phóng thẳng về phía trước phản công.

Trúng!

Một kích này mạnh mẽ đánh thẳng vào người Viêm Hổ, không hoa lệ, không kỹ xảo, cũng không hề gặp bất cứ cản trở nào. Một kích trọn vẹn đánh thẳng vào người Viêm Hổ.

Viêm Hổ chỉ kịp cảm nhận được bên người xuất hiện một luồng khí lạnh, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị trúng chiêu, cũng chỉ có thể trách nó trong lúc nhất thời hưng phấn, quá bất cẩn rồi.

Nhưng chuyện đã xảy ra, dù có hối hận cũng không giải quyết được chuyện gì. Viêm Hổ chỉ có thể ngậm ngùi bị đánh văng sang một bên, nhưng chuyện nghiêm trọng nhất không phải là bị đánh văng, mà là khí lạnh.

Lần này khí lạnh hoàn toàn tập trung vào một chỗ, vô cùng mạnh mẽ và khó tiêu diệt. Những lần trước khí lạnh chia ra ba đường, Viêm Hổ ít nhất còn có thể ngăn cản tốc độ xâm nhập của chúng lại, chậm rãi tiêu diệt. Nhưng lần này thì khác, khí lạnh tập trung vào một chỗ, lực đạo mạnh mẽ không phải là Viêm Hổ có thể ngăn cản lại được, đã vậy trong thân thể còn tồn tại vài luồng khí lạnh, trong lúc nhất thời nội ứng ngoại hợp, đem Viêm Hổ đánh cho vô lực hoàn thủ, bất lực nằm ngã vật xuống đất.

Tam Đầu Băng Xà cũng không vội vã truy kích, Đại Thiên năm lần bảy lượt thoát chết khiến nó nảy sinh ra ý nghĩ tức giận cùng kiêng kị, sinh vật này trong mắt nó tuyệt đối không thể để lại, nếu không hiểm họa khôn cùng.

Hai cái đầu chia ra đề phòng nhìn Viêm Hổ, cái đầu còn lại hướng về Đại Thiên há rộng miệng, nhanh chóng tụ tập băng cầu, lần này Tam Đầu Băng Xà quyết định dùng một chiêu mạnh nhất tiêu diệt kẻ này, không thể qa loa như những lần trước nữa.

Đại Thiên ngay khi Viêm Hổ bị đánh bay đi đã được năng lượng của Quả Trong Suốt phục hồi không ít rồi, thứ này quả nhiên là bảo vật vô cùng trân quý. Nhưng thời gian quá ngắn, Đại Thiên chỉ có thể mở mắt nhìn xung quanh, thân thể chỉ cần cử động nhẹ cũng đã vô cùng đau đớn, thậm chí còn co giật phản ngược lại thể nội.

Hai mắt thấy Tam Đầu Băng Xà chuẩn bị một đại chiêu giết mình, Đại Thiên biết là lần này mình thật sự phải chết. Nhưng Đại Thiên lại đột nhiên không cảm thấy lo lắng hay sợ hãi, trong đầu hắn hiện lên rất nhiều hình ảnh, cha mẹ, ông bà cùng rất nhiều người thân, Triệu Cẩm Phàm cùng Triệu Cẩm Nghi, tất cả như một cuốn phim nhanh chóng chiếu lại toàn bộ những thứ hắn đã trải qua.

Đại Thiên không kích động, không điên loạn, khóe miệng hắn xuất hiện một nụ cười mỉm, một nụ cười thỏa mãn, ít nhất là hắn đã thỏa mãn với những cố gắng của bản thân mình, ngoài ra Đại Thiên chỉ còn cảm thấy được một sự tiếc nuối không biết nói gì.

Hắn tiếc nuối bản thân mình không còn khả năng đạt được thực lực mạnh mẽ hơn nữa, hắn tiếc nuối mình không còn được gặp người thân cùng bằng hữu, hắn tiếc nuối mình không thể giúp ích được gì cho Lý Thiện. Và cuối cùng, Đại Thiên vậy mà tiếc nuối mình chưa thể làm hòa cùng Triệu Cẩm Nghi, đây là người bạn đầu tiên và cũng là người ân nhân của hắn, cảm giác này không gọi là yêu, nhưng ấn tượng khắc sâu không thể xóa nhòa được, một người có ý nghĩa quan trọng như vậy mà hắn lại làm người đó phẫn ý, trong lúc nhất thời Đại Thiên hai mắt có chút u sầu, hối hận về hành động của mình.

Khóe mắt trông thấy Viêm Hổ, Đại Thiên đột nhiên cảm thấy nó vô cùng đáng thương, tuy nó có vẻ rất mạnh, nhưng cuối cùng vẫn là yếu ớt vô cùng, chỉ có thể liều mạng làm mọi cách để duy trì mạng sống khổ nhọc của mình.

Đại Thiên đối với Viêm Hổ lúc này cũng không có bất kỳ cảm giác gì, không hận, cũng không oán trách. Đại Thiên đột nhiên chợt nghĩ đến những tiếc nuối của mình, lại chợt nhìn Viêm Hổ, trong đầu nảy ra ý nghĩ trước khi chết ít ra vẫn làm một chuyện có ích cuối cùng.

Miệng khẽ nhếch lên, Đại Thiên liên tục hướng về Viêm Hổ nói gì đó. Viêm Hổ vốn thấy Tam Đầu Băng Xà muốn phá hủy tất cả, tâm tình trở nên vô cùng tuyệt vọng cùng sợ hãi, trong lúc nhất thời vô tình nhìn về phía Đại Thiên.

Viêm Hổ cũng không hiểu tiếng người, càng không hiểu Cương ngữ, nhưng ít nhất nó hiểu Đại Thiên còn có chuyện muốn nói nên vội vàng truyền đi ý niệm hỏi thăm.

Đại Thiên cũng không thắc mắc gì, vội vàng nói lên hết suy nghĩ của mình với Viêm Hổ. Mà thật sự cũng không phải nói, Đại Thiên chỉ diễn đạt suy nghĩ mình bằng những hình ảnh.

Thứ đầu tiên Đại Thiên nghĩ là đưa Quả Trong Suốt cho Viêm Hổ, sau đó lại tiếp tục nghĩ đến Dã Man Nhân và Viêm Hổ sống hòa hợp với nhau, cuối cùng Đại Thiên một lần nữa kiên quyết hi vọng Viêm Hổ có thể đáp ứng nguyện vọng cuối cùng này.

Viêm Hổ còn chưa kịp tiêu hóa hết mọi thông tin thì Đại Thiên dưới ánh mắt kinh ngạc của hai con Ma Thú, miệng bỗng dưng gầm lớn lên một tiếng, cả thân thể bật nhảy lên trở ngược người lại, hai tay mạnh mẽ ném những quả Trong Suốt trong ngực về phía Viêm Hổ.
Khoảng cách hai bên cũng không xa, dưới ánh mắt phẫn nộ của Tam Đầu Băng Xà, những quả này thành công đến trước mặt Viêm Hổ, Viêm Hổ cũng thuận thế vươn lên, một ngụm nuốt hết.

Vừa nuốt hết những quả này, Viêm Hổ bằng mắt thường cũng thấy được nó đang nhanh chóng khôi phục lại, cả về thân thể lẫn khí chất.

Tam Đầu Băng Xà trong lòng âm thầm thống hận nhưng cũng không ngăn cản được gì nữa, ba cặp mắt của nó oán hận nhìn về phía Đại Thiên, căn nguyên gây ra cớ sự này.

Đại Thiên đối mặt với những ánh mắt này cũng không có phản ứng tiêu cực nào, miệng cười to lên một tiếng, sau đó ung dung hát một bài hát Cương tộc mà hắn biết, hoàn toàn là một bộ thấy chết không sờn.

Cảnh tượng này đối với hai con Ma Thú đều mang lại rất lớn tính trùng kích về mặt tinh thần, ý chí này tuyệt đối khắc sâu vào lòng chúng.

Viêm Hổ vốn đã do hành động vừa rồi của Đại Thiên mà tâm tình trở nên vô cùng cảm động, nó cảm thấy vô cùng áy náy cùng có lỗi với đối phương, hiện tại lại thấy cảnh tượng này, lần đầu tiên trong đời Viêm Hổ coi một sinh vật bé nhỏ ngang hàng với mình, đồng thời cũng là lần đầu tiên Viêm Hổ xem một sinh vật khác là bạn.

Tam Đầu Băng Xà thì lại khác, nó thật sự bị Đại Thiên chọc tức điên lên rồi. Từ nãy đến giờ Đại Thiên tuy nghĩ cùng truyền đạt rất nhiều, nhưng trên đời này suy nghĩ là thứ có tốc độ nhanh nhất, tuy trải qua rất nhiều nhưng thật sự thời gian chỉ mới trải qua một chốc, băng cầu mà Tam Đầu Băng Xà đang tích súc cũng chưa tới đâu. Nhưng Tam Đầu Băng Xà hiện tại cũng bất chấp rồi, miệng phun mạnh băng cầu về phía Đại Thiên.

Đại Thiên cũng không nhắm mắt, ngược lại hai mắt mở trừng trừng nhìn Tam Đầu Băng Xà cùng văng cầu, hắn muốn khắc sâu vào thâm tâm thứ đã kết liễu mình.

Đột nhiên, trước mắt Đại Thiên xuất hiện một bóng đen khổng lồ, cứng rắn thay Đại Thiên đỡ một kích kia.

Kẻ đột nhiên xuất hiện này cũng không để băng cầu đánh bay mình, ngược lại cứng rắn đứng chắn trước mặt Đại Thiên.

Nhìn kỹ một chút, thì ra đây là vừa mới khôi phục lại được một ít Viêm Hổ. Viêm Hổ trúng một kích này có vẻ vô cùng miễn cưỡng, nhưng nó cũng không hối hận tiếc nuối gì. Đáng lẽ nó có thể nhân cơ hội chạy trốn, nhưng như vậy thật sự có ích sao, nó cũng không muốn sống mà mang theo áy náy trong lòng tuy lần này nó có thể chết, nhưng thà như vậy còn hơn là nhục nhã mà chạy, một con hổ, đặc biệt là một con hổ mạnh mẽ như nó không làm được chuyện này.

Kinh ngạc nhìn Viêm Hổ chắn trước mắt mình, Đại Thiên có chút không biết chuyện gì xảy ra, trong lúc nhất thời cũng không biết làm gì, ngây người ra đó. Viêm Hổ thấy vậy tâm tình có vẻ trở nên nhu hòa lại rất nhiều, truyền đến một ý niệm cho Đại Thiên.

“Ngươi chạy trước. Ta đã nói lần này ta sẽ bảo vệ mạng sống của ngươi, tuyệt không nuốt lời.”

Vừa dứt ý niệm, Viêm Hổ cũng không cho Đại Thiên bao nhiêu thời gian suy nghĩ, miệng ngậm lấy đối phương, mạnh mẽ vứt về phía bờ hồ, đồng thời gầm lên một tiếng vô cùng lớn.

Tam Đầu Băng Xà ngay khi Viêm Hổ tới đã vội vàng lao lên tấn công, nhưng Viêm Hổ hành động quá nhanh, khi Tam Đầu Băng Xà vừa kịp đến bên Viêm Hổ thì Đại Thiên đã bị vứt bay đi.

Viêm Hổ lại gầm một tiếng, điên cuồng giữ chân lại Tam Đầu Băng Xà, lần này nó thật sự liều mạng rồi, chuyện hôm nay xảy ra khiến Viêm Hổ tâm cảnh đột phá mạnh hơn rất nhiều, ít nhất nó có mục tiêu cùng động lực, thực lực phát huy cũng mạnh hơn.

Tam Đầu Băng Xà bị đối phương cuốn lấy, tuy giận nhưng cũng không thể làm gì. Nhưng dù sao cũng là Thất Giai Ma Thú, nó đã quyết định hôm nay Đại Thiên chết, thì đt chắc chắn phải chết.

Lại một lần nữa phân ra hai cái đầu đối phó Viêm Hổ, Tam Đầu Băng Xà lại dùng cái đầu duy nhất còn lại nhanh chóng ngưng tụ ra một băng cầu đuổi theo.

Lần này băng cầu bay đi rất nhanh, xem ra là Tam Đầu Băng Xà thật sự quyết tâm rồi. Viêm Hổ hai mắt nhìn chuyện này, gấp muốn điên lên, liều mạng chạy đi cứu viện vài lần đều bị Tam Đầu Băng Xà mạnh mẽ cuốn lại.

Băng cầu bay đi nhanh chóng, tốc độ vượt qua cả Đại Thiên, dưới ánh mắt của hai con Ma Thú cùng ánh mắt an ủi của Đại Thiên đối với Viêm Hổ, băng cầu vô tình đập mạnh vào người Đại Thiên.

Cả người và cả băng cầu đều bay ra khỏi bờ hồ, mạnh mẽ rơi xuống đất, bằng thực lực của Đại Thiên thì dù là toàn thịnh thì gặp một chiêu này cũng phải chết chứ đừng nói là bị thương. Đại Thiên chỉ sợ là đã chết không thể chết lại rồi.

Viêm Hổ lần đầu xem một người là bạn, vậy mà trong phút chốc lại bị giết đi, hung tính trong nó bỗng nhiên trỗi dậy, lao ngược về phía Tam Đầu Băng Xà tấn công.

..........

Chương 42: Trở về từ cõi chết

Lần này thì xác định chắc chắn là Đại Thiên đã chết rồi nên Tam Đầu Băng Xà không còn kiêng kị gì nữa. Đã Viêm Hổ dám ở lại liều mạng cùng nó thì nó cũng không ngại gì chối từ phản kích lại.

Nhiều năm qua chỉ có Đại Thiên cùng Viêm Hổ dưới tay nó đoạt được Quả Trong Suốt, mà Tam Đầu Băng Xà thì lại vô cùng ích kỷ, nó không hề muốn bất cứ kẻ nào phục dụng được quả này nên nó quyết tâm phải tiêu diệt Đại Thiên cùng Viêm Hổ, hiện tại Đại Thiên đã chết, chỉ còn lại Viêm Hổ, nó chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Hoàn toàn không còn kiệng kị lo sợ gì nữa, Tam Đầu Băng Xà dốc toàn bộ lực chú ý vào Viêm Hổ. Nhưng Viêm Hổ do đã phục dụng Quả Trong Suốt nên thực lực nhanh chóng khôi phục, thương thế lúc trước đã biến mất gần hết, thậm chí càng đánh về sau Viêm Hổ thực lực càng tăng cao, nhất thời cùng Tam Đầu Băng Xà đánh tương đương.

Nguyên do Viêm Hổ tại sao đột nhiên mạnh lên Tam Đầu Băng Xà làm thế nào có thể không biết, nhưng điều này chỉ khiến nó càng thêm quyết tâm giết chết Viêm Hổ hơn thôi.

Tuy là Viêm Hổ thực lực tăng mạnh, nhưng nếu Tam Đầu Băng Xà muốn đánh bại thậm chí giết nó cũng không phải là không thể, chỉ là cái giá có chút quá đắt. Nhưng Tam Đầu Băng Xà hiện tại bất chấp tất cả rồi, Yêu Thú vốn có hung tính, Tam Đầu Băng Xà cũng đồng dạng có, liên tục bị kẻ khác khiêu khích tấn công, nó tuyệt đối không chịu bỏ qua.

Mà hiện tại cho dù Tam Đầu Băng Xà có muốn bỏ qua thì Viêm Hổ cũng tuyệt đối không buông tha cho nó, hung tính của Viêm Hổ hoàn toàn bị ép đi ra rồi, thần trí cũng trở nên vô cùng mơ hồ, chỉ còn tồn tại chấp niệm duy nhất là giết kẻ trước mắt.

Một hổ một rắn trong lúc nhất thời trở nên điên cuồng khát máu, liều mạng cắn xé nhau ác liệt.

Ngay khi cả hai đang chiến đấu đến hồi cao trào, từ trong rừng bỗng nhiên vang lên một tiếng hổ gầm vang dội. Tiếng gầm này lập tức khiến cho Tam Đầu Băng Xà chấn kinh, hiện tại chỉ một kẻ địch đã khiến nó vô cùng quá sức, nếu thêm nữa chỉ sợ hôm nay nó còn sống được hay không đã là chuyện rất khó nói, trong lúc nhất thời Tam Đầu Băng Xà nổi lên ý định rút lui rồi.

Ngược lại, Viêm Hổ nghe tiếng gầm này thì vô cùng phấn khích, lập tức gầm lên một tiếng đáp lại. Ngay sau đó, từ trong rừng lao ra một con Viêm Hổ khác, đây chính là con Viêm Hổ lúc đầu gặp được bên bờ hồ, thực lực của nó hẳn là một con Ngũ Giai Yêu Thú Đỉnh Phong.

Thấy Viêm Hổ cùng Tam Đầu Băng Xà đang kịch liệt chiến đấu, con hổ này gầm lên vài tiếng hỏi thăm nhưng bị Viêm Hổ chỉ chỉ về khối băng đè lên Đại Thiên gầm lên vài tiếng, con hổ nhất thời khựng lại do dự, cuối cùng vẫn là hướng về phía Đại Thiên chạy tới.

Tam Đầu Băng Xà còn đang lo sợ hai con hổ đồng thời liên thủ đánh nó, trong lòng còn đang dự định rút lui, đột nhiên thấy cảnh này thì tâm thần có chút bất định, quyết tâm ở lại xem mọi chuyện tiếp theo thế nào rồi tính tiếp.

Con hổ nhanh chóng đến bên Đại Thiên, cả người húc văng tảng băng này sang chỗ khác, chậm rãi lộ ra thân thể Đại Thiên ở bên dưới.

Đại Thiên lúc này vô cùng thê thảm, toàn thân nhuộm đẫm máu tươi, cả người mềm oặt cong vẹo, dường như là toàn bộ xương cốt đều gãy lìa, nhưng điều quan trọng nhất là Đại Thiên không còn thở nữa, toàn thân cũng không còn một chút sinh khí nào, rất rõ ràng là đã chết không thể chết lại rồi. Con hổ thấy cảnh này có chút không biết làm sao, vô cùng lúng túng hướng về trong chiến trường gầm lên vài tiếng.

Viêm Hổ nghe được tâm tình bỗng dưng vô cùng bi phẫn, hai mắt đỏ ngầu căm thù nhìn Tam Đầu Băng Xà, nghĩ nghĩ một chút, Viêm Hổ hướng về con hổ trên bờ gầm lên vài tiếng, sau đó bỏ mặc đối phương đáp trả thế nào, liều mạng lao lên tấn công Tam Đầu Băng Xà.

Con hổ trên bờ có chút không tình nguyện gầm lên kháng nghị vài tiếng, nhưng Viêm Hổ căn bản là không nghe, không để ý đến, bất đắc dĩ con hổ này đành chuyển đầu hướng về Đại Thiên, miệng rộng mở ta ngậm lại sinh vật bé nhỏ này, sau đó cũng không quan tâm đến chuyện gì nữa, xoay người hướng vào trong rừng bỏ chạy mất hút.

Nhìn thấy con hổ đã mang Đại Thiên trốn thoát, Viêm Hổ hai mắt hiện lên vẻ nhẹ nhõm, cũng không vướng bận gì nữa, Viêm Hổ quyết định lại kiên trì một lúc lâu cho đồng bạn trốn thoát, sau đó tìm cơ hội chạy theo, nhưng trước mắt Tam Đầu Băng Xà như điên như dại tấn công, cũng không phải là chuyện dễ dàng, Viêm Hổ chỉ có thể tận lực đối phó, nó cũng không chắc mình có thể rời khỏi nơi này hay không.

Con hổ mới đến này cũng không biết mọi chuyện diễn ra ở đây nữa, vừa tiến vào rừng nó liền đem theo Đại Thiên chạy liên tục không ngừng lại, một mực chạy vòng vòng trong rừng rất lâu mới dừng lại trước một sơn động.

Cũng không hề nghĩ nhiều nữa, con hổ tùy ý kiểm tra trong động cùng xung quanh, thấy chắc chắn không có nguy hiểm gì mới đặt Đại Thiên vào trong, còn mình thì nằm canh gác bên ngoài. Vốn dĩ con hổ còn có ý định quay trở lại hỗ trợ, nhưng nó nghĩ đến thực lực của mình đành bất đắc dĩ ủ rủ ở lại.

Thời gian chậm rãi trôi qua, con hổ ngày càng nôn nóng sốt ruột, ngay khi nó sắp không chịu được, bất chấp nguy hiểm đi cứu Viêm Hổ thì từ trong rừng bỗng nhảy ra một kẻ lạ, con hổ lập tức cảnh giác nhìn về hướng đó.

Nhưng khi nhìn đến kẻ mới đến này, con hổ tâm tình nhanh chóng trở nên vui mừng, bởi vì đây chính là Viêm Hổ, kẻ nó đợi nãy giờ. Chỉ có điều lúc này Viêm Hổ thật sự không tốt lắm, hai mắt lờ mờ, khắp người vết thương loang lổ, máu nhuộm đẫm bộ lông hổ, thậm chí còn có không ít nơi bị đóng băng lại, trông có vẻ vô cùng chật vật.

Con hổ thấy vậy thì vô cùng kinh hãi, vội vàng chạy đến bên Viêm Hổ, nhanh chóng truyền vào không ít Yêu Khí hỗ trợ, Viêm Hổ cũng không từ chối, phối hợp dùng Hỏa Hệ chữa thương. Năng lượng của Quả Trong Suốt mà Viêm Hổ ăn lúc này cũng phát huy tác dụng, nhanh chóng hỗ trợ phục hồi thương thế.

Lại qua một lúc lâu nữa, thương thế xem như là tạm ổn, ít nhất là mọi thứ đều bình thường trở lại, dưỡng thương thêm một thời gian sẽ hết thì Viêm Hổ mới chịu dừng lại.
Viêm Hổ cũng không nói gì nhiều, từ trong miệng nhả ra mười quả Trong Suốt, đẩy về phía con hổ kia, sau đó miệng gầm gừ vài tiếng. Con hổ kia thật sự cảm giác vô cùng kinh ngạc cùng cảm động, nghe Viêm Hổ gầm lên vài tiếng mới tỉnh lại, vui mừng dùng lưỡi liếm đối phương một lát, sau đó không kiềm nỗi kích động nuốt hết mười quả kia, tiếp theo lập tức nằm xuống hấp thụ.

Thấy đối phương phối hợp, Viêm Hổ vô cùng hài lòng, tâm tình cũng có chút vui vẻ, nhưng ngay khi con hổ kia tiến vào trạng thái tu luyện thì Viêm Hổ đột nhiên lại trở nên u sầu khó chịu. Hai mắt hổ trừng to nhìn Đại Thiên nằm mềm oặt trong sơn động, tựa như là một bãi thịt nhão, hoàn toàn không nhận ra ý chí kiên cường bất khuất lúc trước khi đối mặt với Tam Đầu Băng Xà nữa.

Viêm Hổ tâm tình có chút phức tạp, xác chết nó đã thấy rất nhiều, nhưng xác Đại Thiên chết quả thật khiến nó vô cùng khó chịu, Viêm Hổ cũng không hiểu đây là khó chịu buồn khổ hay là tiếc nuối, nói chung là nó không muốn Đại Thiên dễ dàng chết như vậy, nó không muốn người bạn của mình lại ra đi theo cách này.

Có chút bất lực hướng về Đại Thiên đi tới, Viêm Hổ khẽ hạ thấp cái đầu xuống, nhẹ nhàng đẩy Đại Thiên vài cái, nhưng đối phương căn bản là không thể phản ứng. Viêm Hổ hành động này chỉ là một thói quen của Yêu Thú khi xác định đồng bạn đã thật sự chết hay chưa thôi, chứ thật sự nó cũng không hề có hi vọng gì.

Thất vọng thở dài, Viêm Hổ lại một lần nữa chạm vào Đại Thiên, nhưng lần này cũng không tiếp tục đẩy nữa mà là truyền Yêu Khí vào xem xét.

Yêu Khí vừa vào thân thể Đại Thiên, Viêm Hổ tâm tình đột nhiên chuyển đổi thành vui mừng không thể kiềm chế được, tâm tình của nó đột nhiên chuyển biến thành như vậy là vì nó cảm nhận được tim của Đại Thiên còn đập, toàn bộ thân thể đang được một nguồn năng lượng không ngừng chữa trị, Viêm Hổ rất nhanh liền nhận ra được lai lịch của nguồn năng ượng này, bởi vì chính bản thân nó cũng đã phục dụng qua, đây chính là năng lượng của Quả Trong Suốt.

Đại Thiên quả thật là lúc cuối quá tham lam, ắn không biết bao nhiêu là thứ quả này, nếu không phải là liên tục gặp nguy hiểm, tiêu hao đi phần lớn năng lượng trong cơ thể thì Đại Thiên đã sớm bị bạo thể không biết bao nhiêu lần rồi.

Nhưng một lúc nhất thời ngu ngốc đó trong lúc này lại phát huy ra tầm quan trọng quyết định mạng sống của Đại Thiên, đúng là không thể lường trước được mọi thứ được.

Viêm Hổ cũng không nghĩ nhiều như vậy được, tuy năng lượng này không ngừng chữa trị thân thể Đại Thiên, nhưng cũng chỉ là thân thể mà thôi. Thương thế của Đại Thiên rất nặng, lại kéo dài qua một thời gian chỉ sợ linh hồn đều tiêu tan mất, não cũng ngừng hoạt động, đến lúc đó thì cho dù thân thể phục hồi như cũ cũng không có bất cứ tác dụng gì, cuối cùng cũng chỉ là một xác chết.

Lúc này Viêm Hổ đóng vai trò chủ động quyết định, chỉ có thể nó liều mạng quyết tâm cứu thì Đại Thiên mới có thể sống được.

Hệ Hỏa tuy là đại diện cho sự giết chóc phá hoại, nhưng đồng thời nó cũng đại diện cho hi vọng cùng cứu rỗi. Tuy nó có thể hủy diệt nhưng nó cũng có thể đem lại dục hỏa trọng sinh, khả năng trị liệu của nó tuyệt đối không yếu ớt hơn bất cứ thứ gì.

Viêm Hổ chuyên tu Hỏa Hệ, một ít kĩ năng chữa thương vẫn là có, hiện tại có hi vọng cứu Đại Thiên, nó cũng không hề giữ gì lại nữa, dồn toàn bộ khả năng hỗ trợ.

Chuyện quan trọng trước mắt là đẩy nhanh tốc độ chữa thương, đồng thời kích thích cơ thể của Đại Thiên bình thường trở lại. Mà thứ chữa thương tốt nhất không gì qua nổi Quả Trong Suốt này, nhiệm vụ của Viêm Hổ chỉ là chủ động điều khiển luồng năng lượng này cho đúng cách là được.Dứt khoát nằm xuống, Viêm Hổ đặt hai chân trước của mình lên người Đại Thiên, hai chân này đồng thời phát ra ngọn lửa, nhưng ngọn lửa này vô cùng dễ chịu cùng ấm áp, hoàn toàn không phải là cực nóng cùng phá hoại như lúc trước nữa.

Ngọn lửa cũng không ngừng lại mà tiến thẳng vào người Đại Thiên, nhanh chóng chiếm đoạt quyền kiểm soát những nguồn năng lượng chạy loạn kia về đúng quỹ tuyến theo Viêm Hổ muốn.

Hiện tại cũng không cần gấp gáp trị liệu chân tay thân thể da thịt gì cả, chỉ cần nhanh chóng khiến các bộ phận quan trọng như tim gan phổi ruột đầu cùng đan điền thì mạng sống của Đại Thiên xem như là được cứu lại một nửa, mấu chốt quyết định thật sự là phải nhanh.

Viêm Hổ cũng không tiếc Yêu Khí cùng Hỏa Hệ nguyên tố, trực tiếp dụng tận khả năng của mình hỗ trợ phục hồi, cũng không thể hoàn toàn trông cậy vào nguồn năng lượng kia được, chỉ cần đẩy nhanh tốc độ phục hồi thì chuyện gì Viêm Hổ cũng dám làm.

Năng lượng xung quanh trong không khí nhanh chóng tụ vào trong sơn động, sau đó mạnh mẽ tiến vào người Viêm Hổ rồi mới chuyển sang Đại Thiên. Con hổ nằm tu luyện bên ngoài bị cảnh tượng kinh động này đánh thức.

Nhìn sơn động mù mịt năng lượng, con hổ cũng không dám tu luyện nữa, động tĩnh lớn như thế này chỉ sợ kéo đến không ít kẻ địch, hiện tại ở đây chỉ duy nhất còn một mình nó có khả năng chiến đấu, cũng không thể trông cậy vào hai kẻ trong kia được.

Còn về phần tại sao nó không chạy, thật sự thì rất khó nói, nhưng nói chung là mối quan hệ của nó và Viêm Hổ tuy không lâu nhưng cực kỳ phức tạp, ít nhất là sau khi Viêm Hổ đưa cho nó mười Quả Trong Suốt thì nó đã không thể bỏ mặc đối phương.

Một bên cảnh giác nhìn xung quanh, con hổ đồng thời dùng một ít Yêu Khí khống chế không cho nguồn năng lượng trong cơ thể tản mát, còn mọi việc còn lại để cho cơ thể tự hấp thụ, tuy có chút chậm nhưng đây là cách hay nhất hiện tại rồi.

Thời gian chậm rãi trôi qua trong căng thẳng, trong sơn động Đại Thiên thương thế dưới sự của Viêm Hổ nhanh chóng khôi phục, ít nhất là hô hấp cùng tim đã hoạt động bình thường trở lại, nhưng tiếp theo là làm thế nào để cứu tỉnh Đại Thiên, nếu không chỉ sợ hắn phải trải qua một giấc ngủ vĩnh viễn rồi.

Viêm Hổ lúc này cũng chuyển từ trị thương qua kích thích, dùng đủ mọi thủ đoạn để gọi tỉnh Đại Thiên lại, lần này xem như là Viêm Hổ tận lực rồi, mọi chuyện chỉ có thể trông cậy vào số mệnh và may mân của Đại Thiên.

Cuối cùng, xem như trời có mắt, Đại Thiên hai mắt rung rung lên một chút, sau đó khó khăn mở ra, hai con ngươi vẩn đục mơ hồ nhìn xung quanh. Tuy là có chút vô hồn, nhưng ít nhất là cố gắng xem như không uổng phí, Viêm Hổ hi vọng một lần nữa trỗi dậy, dốc sức vừa chữa thương vừa kích thích đối phương, mạnh mẽ kéo đối phương từ cõi chết trở về.

Đại Thiên lại qua một hồi cố gắng nữa, thần trí đã dần trở về với thân thể, thứ đầu tiên hắn cảm nhận được là đau đớn khó chịu, nhịn không được rên lên liên tục, hai mắt mông lung nhìn xung quanh. Thấy Đại Thiên đã tỉnh, Viêm Hổ vội vàng truyền ý niệm nhắc nhở

“Yên tĩnh lại, phối hợp ta chữa khỏi hẳn thương thế, nếu không hậu hoạn vô cùng.”

Một tiếng gọi này xem như là triệt để đem Đại Thiên đánh tỉnh lại, mọi chuyện xảy ra bắt đầu rõ ràng trong đầu hắn. Lại cảm nhận thân thể, Đại Thiên hai mắt chớp chớp nhìn Viêm Hổ tỏ vẻ đã hiểu, sau đó thử vận đấu khí chữa thương.

Nhưng đấu khí của hắn lúc này hoàn toàn không còn bất kỳ một tia nào, kể cả Đấu Khí Căn Nguyên cũng đã nứt vỡ, nếu không phải có nguồn năng lượng từ quả Trong Suốt bảo vệ thì đã sớm nứt vỡ, tu vi của Đại Thiên xem như toàn bộ phế mất.

Đại Thiên bất đắc dĩ chỉ có thể hấp thụ đấu khí bên ngoài vào cho cơ thể mình sử dụng, nhưng do thân thể bị thương quá nặng nên cũng không hấp thụ được bao nhiêu, nhưng ít nhất chủ động như thế này cũng mang tác dụng đánh tỉnh Đại Thiên lại, nếu hắn tiếp tục ngủ thì rất khó cứu trị được.

Viêm Hổ cùng Đại Thiên dốc toàn lực phối hợp chữa thương, tình cảnh xem như có chút cảm động, Viêm Hổ xem Đại Thiên là bạn thì Đại Thiên lúc này cũng triệt để xem Viêm Hổ là bạn rồi.

Ngay khi cả hai còn đang tập trung toàn bộ chú ý vào việc chữa thương thì bên ngoài cuối cùng cũng có kẻ bị động tĩnh ở đây hấp dẫn tới rồi.

Kẻ mới đến gầm lên vài tiếng thị uy, nhưng lập tức bị con hổ canh giữ bên ngoài gầm lên vài tiếng đe dọa liền im bặt rồi, nhưng nếu đã tới thì kẻ này cũng không dễ dàng bỏ đi như vậy được.

..........

Chương 43: Kéo dài thời gian

Kẻ đến lần này cũng không cố tình ẩn giấu, tuy nó kiêng kị lùi lại nhưng vẫn gầm gừ thị uy, tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Đại Thiên cùng Viêm Hổ đang trong giai đoạn tập trung cao độ, lập tức bị việc đột ngột này làm rối loạn. Viêm Hổ còn đỡ, ít ra nó còn biết có một con hổ ở bên ngoài, tuy chưa chắc có thể đẩy lùi kẻ địch nhưng kéo dài thời gian vẫn là có thể.

Nhưng Đại Thiên thì ngược lại, hắn không biết mình còn có đồng bạn, hơn nữa tình trạng thân thể quá khủng khiếp khiến vô số tâm tình tiêu cực trỗi dậy, trong lúc nhất thời không thể kiềm chế cho bản thân ổn định lại, thể nội lập tức trở nên tán loạn, tình hình nếu tiếp tục như vậy ngược lại không phải chữa thương mà là tự sát. Viêm Hổ cảm nhận được điều này nên vội vàng trấn an

“Bên ngoài còn có kẻ hỗ trợ, ngươi cứ an tâm ổn định lại thân thể. Nếu không hôm nay chẳng những ngươi chết, mà ta cũng bị kéo theo.”

Nghe được Viêm Hổ liên tục quát tháo nhắc nhở, Đại Thiên vội vàng trấn định lại một chút, Viêm Hổ hiện tại dốc toàn lực khống chế lại toàn bộ năng lượng trong thân thể Đại Thiên, vì là khống chế, không phải hấp thụ, nên nếu hiện tại bên trong thâm thể Đại Thiên loạn lên thì Viêm Hổ sẽ gặp lại cắn trả vô cùng đáng sợ, nhẹ thì giảm thực lực, nặng còn có khả năng hoàn toàn bị phế toàn bộ thực lực, nói chung là rất nguy hiểm.

Với kiến thức của Đại Thiên thì cũng không thể hiểu nổi những thứ này, nhưng hắn lại có một tia lý trí còn lại, đã Viêm Hổ dốc sức cứu hắn thì hắn không thể bỏ mặc đối phương gặp nguy hiểm, gây hại cho đối phương được. Đã Viêm Hổ yên tâm là có đồng bạn hỗ trợ được, vậy thì hắn chỉ có trách nhiệm toàn tâm toàn ý nghe theo đối phương, dù sao cũng đã chết một lần, lại chết thêm lần nữa cũng không có gì phải sợ.

Nghĩ như vậy, Đại Thiên nhanh chóng ổn định lại thân thể cùng tâm thái, phối hợp với Viêm Hổ chữa thương. Mà Viêm Hổ thấy vậy cũng lập tức trở nên hài lòng, toàn lực đẩy nhanh tốc độ chữa thương, nhưng Viêm Hổ trong tâm vẫn có một tia lo lắng sầu lo, không biết phải làm sao.

Con hổ bên ngoài tuy mạnh, nhưng kẻ địch chưa chắc đã yếu hơn, nếu không thì kẻ này cũng không dám ở lại mà lập tức chạy đi rồi. Nhưng cho dù con hổ bên ngoài có thể đẩy lùi kẻ địch này thì cũng vô ích, đã động tĩnh ở đây có thể hấp dẫn một con cường đại Yêu Thú đến thì tuyệt đối cũng có thể dẫn đến con thứ hai, rồi lại con thứ ba.

Con hổ bên ngoài dù có mạnh hơn bao nhiêu thì cuối cùng vẫn là bại trận, mấu chốt ở đây là nó sẽ kiên trì được bao nhiêu thời gian. Thương thế của Đại Thiên tuy có năng lượng của Quả Trong Suốt hỗ trợ phục hồi, nhưng một khi Viêm Hổ buông tha không hỗ trợ thì kết cục của Đại Thiên chỉ có chết, vì thế, con hổ bên ngoài phải kiên trì, ít nhất là đến khi Đại Thiên tự mình chữa thương được, nếu không làm được điều này thì xem như cả ba cùng chết.

Viêm Hổ tuy sầu lo nhưng cũng không dám nói ra, vì nếu nói ra thì cũng chỉ khiến Đại Thiên thêm rối loạn, tốt hơn hết vẫn là im lặng, thật sự sâu trong tâm của Viêm Hổ còn có một lo lắng bất định, một lo lắng mang tính chất quyết định.

Những điều mà Viêm Hổ nghĩ thì bên ngoài con hổ cũng hiểu được. Dù nó có cố gắng thế nào thì cũng thất bại, trong lòng nó vô cùng do dự có nên đặt cuộc vào ở lại nơi này hay là bỏ trốn.

Nếu ở lại thì sau này nó cùng Viêm Hổ tuyệt đối là tín nhiệm không tồn tại bất cứ khoảng cách nào nữa, nhưng mọi chuyện hôm nay không thể chắc chắn được gì, có khi nó ở lại đến cuối cùng, không được gì còn mất đi cả mạng sống.

Còn nếu đi, nó tuyệt đối sẽ giữ được mạng sống, nhưng trong tâm của nó sẽ tồn tại một bóng mờ, quan hệ của nó cùng Viêm Hổ chưa định rõ, nhưng việc Viêm Hổ bất chấp mới quen đưa cho nó mười Quả Trong Suốt cũng đủ khiến nó vô cùng cảm động, nó không thể dễ dàng bỏ đi như vậy được, một khi bỏ đi thì không cần đến Viêm Hổ trách cứ, nó cũng tự dằn vặt bản thân mình.

Suy nghĩ đắn đo một chút, hai mắt con hổ dần dần chuyển thành kiên định. Mạng sống của nó cùng Viêm Hổ buộc chặt vào nhau, sự an toàn của hai kẻ bên trong sơn động, nó quyết định đảm nhiệm trọng trách nặng nề này rồi.

Đã quyết ở lại, việc đầu tiên lúc này là tiêu diệt kẻ địch trước mắt, nếu không thì mọi chuyện cũng chỉ có thể là nói suông.

Kẻ địch lần này là một con báo gấm, tên gọi là Hoa Ban Báo. Thực lực ở vào Ngũ Giai Yêu Thú Đỉnh Phong, tốc độ cùng sự linh hoạt phản ứng của nó tuyệt đối không phải là loài Viêm Hổ có thể so kịp, ở cùng cảnh giới, tỉ lệ Hoa Ban Báo vờn chết Viêm Hổ là rất cao, tất nhiên là điều này chỉ áp dụng cho Ngũ Giai trở xuống.

Con Hoa Ban Báo này toàn thân phủ lông vàng với vô số chấm đen. Thân thể to lớn nhưng vẫn thể hiện được sự linh hoạt nhanh nhẹn trên từng xương khớp của nó, thân thể này nhìn thì kém sự oai hùng so với Viêm Hổ rất nhiều, nhưng tuyệt đối không thua kém.

Con hổ này cũng không dám chần chờ nữa, quan sát thêm một chút liền quyết định trước tiên tấn công, kẻ địch tốc độ nhanh hơn mình, nếu để Hoa Ban Báo trước tiên tấn công thì con hổ rất khó lấy lại thế chủ động, cuối cùng việc lần này xem như là thất bại thảm hại.

Bất ngờ lao nhanh, nhưng con hổ cũng không đủ tốc độ để tạo ra một tấn công bất ngờ. Tốc độ của Hoa Ban Báo quả thật là mang tính áp đảo, tuy phát sau nhưng ngược lại đến trước.

Hoa Ban Báo ung dung nhẹ nhàng nhảy sang một bên né tránh, đồng thời cả người xoay vòng ngược lại phản kích, cắn thẳng về phía đối phương.

Con hổ tốc độ quá chậm, lập tức bị cắn vào người, nhưng đây tuyệt đối là một cơ hội tốt. Cả người quặp lại, bốn chân giữ lấy đối thủ, con hổ nhanh chóng tận dụng ưu thế phòng ngự cao hơn đối thủ, dùng phương pháp liều mạng phản kích.

Nhưng lần phản kích này hiệu quả thật sự không tốt lắm, Hoa Ban Báo chỉ bị trầy xước một chút liền nhanh chóng thoát khỏi, ngay sau đó lại chạy vài vòng, thẳng đến lúc mắt của con hổ trở nên không nhận rõ thân ảnh của nó nữa thì đột ngột quay ngược trở lại phản kích.Kinh nghiệm của con hổ cũng không ít, dựa vào từng luồng kình phong dễ dàng nhận ra đối phương đánh tới, cả người né qua một bên, Hoa Ban Báo không ngờ đối phương lại phản ứng kịp nên chỉ có thể bất lực bị con hổ thẳng thừng đè xuống đất.

Con hổ khó khăn lắm mới lấy được cơ hội chủ động vô cùng tốt này, sao lại có thể dễ dàng bỏ qua. Răng nanh, vuốt, chân, thậm chí là cân nặng của bản thân, chỉ cần có thể sử dụng được là con hổ dùng hết, miễn là gây ta được tổn thương cho đối phương thì đều được dùng.

Hoa Ban Báo chỉ thiên về tốc độ cùng tập kích, so với Phong Lang rất giống, chỉ có điều lực lượng của nó mạnh hơn Phong Lang một ít, nhưng nói chung là nó cũng không thiện về cận chiến liên tục như thế này, nhất là đối với một con Viêm Hổ chuyên về áp sát liều mạng.

Trong lúc nhất thời, Hoa Ban Báo thảm hại nằm phía dưới chịu trận, nhưng nó cũng không chịu nằm im, bốn chân cùng miệng liên tục đánh tới đáp trả, cả thân thể cố gắng trườn đi, tìm cơ hội trở mình đứng dậy, thoát khỏi vòng vây nơi này.

Hai con mãnh thú nhất thời giằng co trên mặt đất, Hoa Ban Báo sức lực không đủ nên không thể vật ngã đối phương xuống được, bi thảm trở thành bia cho đối thủ cắn xé.

Lại kéo dài qua một lúc, Hoa Ban Báo cuối cùng cũng tìm ra cơ hội trở mình. Ngay khi con hổ giơ chân lên định đạp xuống thì Hoa Ban Báo nhân lỗ trống này trườn qua, hai chân nhanh chóng đứng vững trên mặt đất, cả người dốc sức bật dậy nhảy qua chỗ khác.

Con hổ thấy đối phương sắp thoát, trong tâm khó chịu không khó nên lời, sẵn tiện chân đã tích súc thế công, nhân tiện mạnh mẽ đập thẳng vào người Hoa Ban Báo, cố gắng cứu nguy cho tình thế này.

Hoa Ban Báo bị đánh một cái vô cùng khó chịu, thân hình suýt chút nữa ngã xuống, nhưng nó biết nếu lần này nó gục ngã thì tuyệt đối rấtkkhó có cơ hội để thoát nữa, mà dù có thì thực lực của nó cũng giảm mạnh, không còn sức cùng đối phương tranh đấu.

Nén nhịn đau nhức khó chịu, Hoa Ban Báo nhanh chóng trở mình trườn đi, cố gắng thoát khỏi đối phương. Con hổ cũng không chịu dễ dàng bỏ qua như vậy, miệng há to cắn chặt chân sau của Hoa Ban Báo kéo lại.

Thấy đối phương liên tục cựa quậy chống cự, con hổ tăng mạnh sức cắn, một bộ muốn phế đi chân này của Hoa Ban Báo, chỉ cần chân này phế đi, thì dù tốc độ của Hoa Ban Báo có nhanh gấp bao nhiêu lần đi nữa cũng không dùng được, tùy ý con hổ cắn xé.

Vô cùng không cam lòng, Hoa Ban Báo thuận thế trở mình, nhảy thẳng lên trên cắn ngược lại đối thủ. Con hổ tuy bị trúng một chiêu bất ngờ này, không những không buồn mà còn trở thành vui, chỉ cần Hoa Ban Báo dám liều mạng cận chiến liên tục, thì con hổ tuyệt đối dám ứng chiến.

Cả người đứng thẳng lên, đầu nhấc cao, con hổ trực tiếp đem Hoa Ban Báo nhấc bổng lên trời, sau đó vô cùng mạnh mẽ đập mạnh xuống đất.
Thân thể của Hoa Ban Báo cùng mặt đất thân mật tiếp xúc gây nên vô số cát bụi bay loạn, tình cảnh nhanh chóng trở nên rối tung. Con hổ cũng không dừng lại ở đó, lại tiếp tục đập không ngừng nghỉ, xem ra là định dùng chiêu này vờn chết Hoa Ban Báo, cũng chỉ có thể trách là lần này Hoa Ban Báo quá xui xẻo rồi, hoàn toàn không thể tận dụng ưu thế của bản thân.

Hoa Ban Báo liên tục bị đập, đầu óc dần dần trở nên mơ hồ choáng váng, nhiều lần muốn phản công nhưng không tìm ra cơ hội, bất đắc dĩ chỉ có thể chịu đựng không thể làm gì.

Nếu tiếp tục như vậy thì dù kiểu có cố gắng cỡ nào Hoa Ban Báo cũng khó mà qua khỏi, chiến cục xem như đã định một nửa.

Còn chưa đợi con hổ mừng rỡ trước chiến thắng thì trên không bỗng dưng truyền đến một tiếng thú gầm giận dữ, chấn động khắp nơi.

Một tiếng gầm này đem con hổ khiến cho vô cùng sợ hãi, một cường địch chưa diệt thì lại một kẻ khác đến, tình hình càng ngày càng khó khống chế rồi.

Con hổ cũng không kịp làm ra động tác đề phòng nào đã bị kẻ địch nhảy từ trên cao đè thẳng xuống mặt đất. Con hổ bị đè xuống đất đồng thời cũng kéo theo Hoa Ban Báo, cục diện nhanh chóng nghiêng về kẻ mới đến.

Kẻ mới đến này là một con tinh tinh, toàn thân phủ một bộ lông đen nhánh, đây chính là một con Đại Lực Hắc Viên đã đạt đến cảnh giới Ngũ Giai Yêu Thú.

Đại Lực Hắc Viên cũng không thèm nghĩ nhiều, vừa đè được hai kẻ này xuống liền liên tục giáng vô số cú đấm mạnh mẽ xuống, quyết tâm tiêu diệt đối phương.

Viêm Hổ cùng Hoa Ban Báo ít nhiều gì cũng đã bị tiêu hao không ít, chỉ một mình thì không cách nào so lại với Đại Lực Hắc Viên, dưới áp lực nặng nề này cả hai con nhanh chóng trở thành bạn tạm thời, đồng loạt phản kích lại đối thủ.

Đại Lực Hắc Viên lúc nãy mục tiêu đè xuống là con hổ cho nên Hoa Ban Báo rất nhanh liền thoát khỏi khống chế, liên tục quấy nhiễu Đại Lực Hắc Viên. Còn con hổ thì tuy bị đè, nhưng lực lượng của nó không một chút nào thua kém đối thủ, dưới sự hỗ trợ của Hoa Ban Báo rất nhanh liền đè Đại Lực Hắc Viên xuống mà phản công, liên tục phản công ác liệt.

Con hổ cùng Hoa Ban Báo cũng không dừng liên minh ở đây, đã liên minh, bọn chúng quyết định liên minh tới khi nào tiêu diệt được kẻ trước mắt rồi tính tiếp.

Đại Lực Hắc Viên vì cấu tạo thân thể, hai tay linh hoạt tấn công đủ phía, tuy bị áp chế nhưng với một chiêu quơ loạn này, rất nhanh liền đánh bay cả hai đối thủ ra xa, hoàn toàn áp chế toàn trường, nhưng việc này cũng chỉ có thể củng cố liên minh cho hai kẻ kia.

Đại Lực Hắc Viên cũng không dừng lại ở đó, vừa chiếm ưu thế lập tức hướng về phòng ngự yếu nhất Hoa Ban Báo đánh tới, đã có một lần kinh nghiệm, Đại Lực Hắc Viên khôn ngoan biết nếu chọn con hổ làm mục tiêu thì chỉ có thể thất bại, nên trước tiên bắt đầu bằng một kẻ khác.

Hoa Ban Báo đang trong tình trạng bị đánh bay, không cách nào phản ứng lại được với tấn công bất ngờ của Đại Lực Hắc Viên, bất lực nhìn đối phương nắm lấy thân thể của mình, vật ngã xuống đất, sau đó tùy ý bị tay đấm chân đá, ngày hôm nay có thể nói là Hoa Ban Báo vô cùng bi kịch rồi.

Con hổ đứng ở xa nhìn cảnh này, cũng không biết phải giải quyết thế nào, mục đích của nó là bảo tồn thực lực cùng kéo dài thời gian, không cần thiết phải liều mạng với chúng. Đã hai kẻ này tự tiêu hao lẫn nhau, con hổ rất vui vẻ đứng một bên quan sát, ung dung làm ngư ông đắc lợi.

Hoa Ban Báo cùng Đại Lực Hắc Viên tranh đấu một hồi cũng dần dần nhận ra có vẻ không đúng. Ánh mắt nhìn qua con hổ một chút, cả hai con Yêu Thú này lập tức nổi giận. Đã đến cảnh giới của chúng thì tuyệt đối không phải là loại ngu, chỉ nhìn cảnh tượng này cũng đủ biết là mình bị đối phương tính toán, điều này khiến bọn chúng không thể chịu được.

Ngay lập tức một liên minh mới được tạo ra, Đại Lực Hắc Viên cùng Hoa Ban Báo đồng loạt thu công, quay ngược lại đồng loạt hướng về phía con hổ đánh tới.

Con hổ thấy bọn chúng liên thủ, trong tâm vô cùng hối hận, nếu biết chuyện sẽ như vầy, vừa nãy liền khôn ngoan chêm vào hai ba chiêu, ít nhất cũng không đẩy Hoa Ban Báo qua phe bên kia.

Nhưng hiện tại không còn cơ hội hối hận nữa rồi, con hổ chỉ có thể tận lực chống trả lại đợt tấn công này.

..........

Chương 44: Kết thúc

Lần này Đại Lực Hắc Viên cùng Hoa Ban Báo liên minh nhìn vô cùng hùng hổ đáng sợ, nhưng sự thực cũng không phải như vậy. Cả Hoa Ban Báo cùng Đại Lực Hắc Viên đều đã đánh qua một hồi lâu, thể lực ít nhiều đều có tiêu hao, quan trọng nhất là cả hai toàn bộ bị thương.

Đặc biệt là Hoa Ban Báo, liên tục bị vài lần bị áp đảo mặc cho đối thủ tay đấm chân đá, hiện tại thương thế của nó tuyệt đối không hề nhẹ, khả năng chiến đấu giảm mạnh, nếu không phải vì sợ kẻ địch thừa cơ tiêu diệt mình thì Hoa Ban Báo đã chạy từ lâu, nhưng bất đắc dĩ không đánh lại thì cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng tìm cơ hội tẩu thoát.

Bởi vì chuyện này nên sức chiến đấu thật sự chỉ còn có thể dựa vào Đại Lực Hắc Viên. Với tình thế có minh hữu như thế này thì Đại Lực Hắc Viên có vẻ vô cùng chiếm ưu thế, nhưng sự thực cũng không được như vậy. Trải qua một lần phản bội của con hổ thì bất kì kẻ nào có mặt ở đây cũng dần sinh lòng nghi kị, tuyệt đối không dám tin vào kẻ khác nữa.

Ba phương đều mang lòng kiêng dè khiến cho dù tấn công cũng cẩn trọng, đề phòng hơn nhiều, nhất thời, cục diện chiến đấu tạm thời bình ổn.

Nhưng mà theo thời gian dần trôi, con hổ cùng Đại Lực Hắc Viên chiến đấu cũng ngày càng kịch liệt, còn Hoa Ban Báo cũng tận dụng cơ hội này, thỉnh thoảng đâm bên này chọt bên kia, Đại Lực Hắc Viên trong lòng tức lắm, nhưng cũng không thể làm được gì, chỉ cần Đại Lực Hắc Viên tâm trạng không ổn định, con hổ liền tận dụng thời cơ phản kích, Hoa Ban Báo cũng xem như là ngầm được đồng ý làm việc này.

Chỉ có điều, nếu cứ tiếp tục như thế này thì con hổ cũng Đại Lực Hắc Viên kết cục chỉ có thể là lưỡng bại câu thương, Hoa Ban Báo không bị mất một chút gì cũng đạt được thắng lợi cuối cùng.

Đại Lực Hắc Viên còn dễ xử lý, đánh không lại thì chạy là được, nhưng con hổ thì còn có kẻ để bảo vệ, dù là thế nào thì nó cũng phải ở lại, mà dưới tình trạng bị thương nặng thì rất có thể bị Hoa Ban Báo tiêu diệt.

Cả Đại Lực Hắc Viên cùng con hổ đều nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, ánh mắt giao nhau một chút, cả hai con Yêu Thú thấy rõ trong mắt đối phương suy nghĩ của mình, bất giác, lại một liên minh nữa nhất thời tạo ra.

Con hổ cùng Đại Lực Hắc Viên cũng không biểu hiện thay đổi gì, vẫn làm bộ kịch liệt liều mạng tấn công, nhưng thực sự cả hai đều giảm đi rất nhiều lực lượng hoàn toàn là đang diễn kịch.

Hoa Ban Báo cũng không biết hai kẻ bị mình tính kế lại âm thầm bày mưu tính kế ngược lại mình, vẫn ung dung canh ngay một sơ hở tấn công Đại Lực Hắc Viên.

Vốn còn nghĩ lần này vẫn thuận lợi như những lần trước, ai ngờ khi vừa đến gần phạm vi trận chiến, Đại Lực Hắc Viên đột nhiên vùng dậy, hai tay chụp lại Hoa Ban Báo.

Hoa Ban Báo vô cùng kinh hãi, nhưng ưu thế về tốc độ cũng không phải là nói suông, vừa thấy Đại Lực Hắc Viên tấn công vội vàng lui lại. Nhưng hai con Yêu Thú kia đâu thể dễ dàng cho Hoa Ban Báo trốn như vậy được.

Ngay khi Đại Lực Hắc Viên xuất thủ thì con hổ cũng tận dụng cơ hội sự chú ý của Hoa Ban Báo bị hấp dẫn, vòng ngược ra sau lưng nó, đợi đến khi Hoa Ban Báo định bỏ trốn, lập tức bất ngờ vồ tới tấn công.

Trước sau đều bị tấn công, Hoa Ban Báo dù nhanh thế nào cũng chỉ có thể bất lực chịu trận, tùy ý hai tên đối thủ xâu xé.

Hoa Ban Báo lần này cho dù tốc độ có nhanh hơn mấy lần cũng không có chỗ dùng nữa, bị hai con thiên về lực lượng đè xuống đánh, Hoa Ban Báo chỉ có thể chống cự trong vô vọng.

Cũng không lâu lắm, Hoa Ban Báo bất hạnh bị hai con Yêu Thú vờn chết.

Hoa Ban Báo vừa chết, Đại Lực Hắc Viên lập tức trở tay, một đấm đánh thẳng về phía con hổ, dự định tập kích bất ngờ. Nhưng con hổ làm sao lại không có ý đó, ngay khi Đại Lực Hắc Viên tấn công thì nó cũng trở mình, nhe răng đáp trả rồi.

Đầu cùng tay nếu va chạm nhau, dù là ở bất cứ phương diện nào thì con hổ cũng sẽ gặp bất lợi. Theo cách đánh lâu dài, con hổ cũng không dám mạo hiểm đối diện với một kích này, cả người nhanh chóng nhảy qua một bên né tránh.

Đại Lực Hắc Viên không ngờ vừa rồi con hổ còn vô cùng hung mãnh đáp trả lại né tránh, bất đắc dĩ chỉ có thể đấm hụt xuống đất. Con hổ nhân cơ hội Đại Lực Hắc Viên mất phòng thủ này, xoay người ngược lại cắn đối phương.

Một chiêu này xem như là con hổ đã dùng toàn lực rồi, nhưng Đại Lực Hắc Viên cũng kịp thời phản ứng, vận Yêu Khí bảo vệ toàn thân, ngay sau đó tay quạt ngang qua một bên, mạnh mẽ phản kích lại đối thủ.

Con hổ cũng không có ý định cứng rắn đối kháng cùng đối phương, vừa đánh trúng vội vàng lui lại, chỉ cần có thể kéo dài thời gian thì con hổ tuyệt đối làm.

Đại Lực Hắc Viên lại đánh hụt một chiêu nữa, tâm tình vô cùng tức giận, điên cuồng hướng về phía đối thủ đánh liên tục, nhưng con hổ vẫn chai lì, hoàn toàn áp dụng kế sách né tránh, vừa kéo dài được thời gian, vừa chậm rãi tiêu hao được thể lực của Đại Lực Hắc Viên.

Trận đấu cứ như vậy kéo dài, nhưng trong lòng con hổ vẫn vô cùng bất an, tuy hiện tại có thể kéo đi Đại Lực Hắc Viên, nhưng ở đây tuyệt đối còn có kẻ địch ẩn nấp không lộ diện, nếu cứ tiếp tục kéo dài như vậy cũng không phải là cách tốt.

Né tránh một công kích, con hổ hai mắt bất đắc dĩ nhìn về phía sơn động, âm thầm cầu nguyện bên trong nhanh nhanh hơn một chút, nếu không thì xem như không được rồi.

Sống ở trên đời, chuyện tốt thì rất khó đến, ngược lại chuyện xấu thì lũ lượt kéo tới. Lần này cũng vậy, con hổ lo lắng điều gì thì điều đó lại đến.

Từ trong rừng nhảy ra một con Hỏa Nhãn Viêm Hầu cùng một con Hỏa Ngưu, cả hai thực lực đều là Ngũ Giai Yêu Thú.

Lúc còn ở bên hồ, vì những con Hỏa Hệ Yêu Thú rất kiêng kị với nước nên chúng đều không lao vào tranh đoạt mà lựa chọn mai phục xung quanh, hai con Yêu Thú lần này chính là một trong số đó.

Đại Thiên cùng Viêm Hổ chữa thương, vô tình tản ra không khí rất nhiều khí tức của Quả Trong Suốt, nhanh chóng hấp dẫn những con Hỏa Hệ Yêu Thú này lại.

Con hổ thấy lại kéo đến thêm nhiều kẻ địch, trong tâm một hồi hoảng loạn, trong lòng thì muốn ngừng chiến, nhưng Đại Lực Hắc Viên nãy giờ bị chọc điên lên rồi, dứt khoát không chịu dừng lại, con hổ cũng không biết phải xử lý thế nào.Cũng may, hai con Yêu Thú mới đến cũng không vội vàng tham chiến, cả hai đều một dạng xem kịch vui đứng chờ con hổ cùng Đại Lực Hắc Viên đánh kiệt sức rồi mới nhảy vào kiếm lợi

Con hổ bất đắc dĩ chỉ có thể liều mạng né tránh tiếp, đã bọn chúng không đánh, con hổ trong lòng liền mừng rỡ, nãy giờ cũng đã qua hơn nửa tiếng, lại tiếp tục kiên trì một thời gian nữa là Viêm Hổ có thể ra hỗ trợ rồi.

Hỏa Nhãn Viêm Hầu cùng Hỏa Ngưu cũng không để cho con hổ toại nguyện. Sơn động ngày càng tụ tập nhiều năng lượng càng khiến lòng tham của bọn chúng mạnh mẽ hơn rất nhiều, đứng trước lực lượng mạnh mẽ thì sự kiên nhẫn của những con Yêu Thú này vô cùng có hại.

Hơn nữa, nếu lại chờ thêm một lát, kéo tới thêm nhiều kẻ địch nữa thì Hỏa Nhãn Viêm Hầu cùng Hỏa Ngưu cũng chưa dám chắc bản thân đủ sức tranh đoạt “bảo vật” trong sơn động nữa.

Nghĩ ngợi đủ thứ, cả hai con tâm tình ngày càng gấp gáp, trao đổi ánh mắt một chút, Hỏa Ngưu cùng Hỏa Nhãn Viêm Hầu liền lao lên, trước tiên tiêu diệt con hổ cùng Đại Lực Hắc Viên rồi tính tiếp.

Con hổ còn dễ xử lý, dù sao chú ý cũng phân không ít vào người hai kẻ mới đến này, nhưng Đại Lực Hắc Viên thì điên lên rồi, trong mắt nó chỉ có giết chết con hổ trước mắt, còn mọi thứ còn lại nó không thèm quan tâm nữa.

Hỏa Ngưu cùng Hỏa Nhãn Viêm Hầu cũng nhận ta điều này nên đồng loạt tấn công Đại Lực Hắc Viên.

Bất ngờ trúng hai chiêu cực mạnh, Đại Lực Hắc Viên như một con diều đứt dây bay vút đi, miệng không ngừng hộc ra máu.

Hai chiêu này trực tiếp đem Đại Lực Hắc Viên kéo từ tình trạng u mê điên cuồng trở nên bình thường lại rồi. Kinh nghiệm chiến đấu của một con Ngũ Giai Yêu Thú đánh thức Đại Lực Hắc Viên lại, nhanh chóng dùng nấm đấm phản kích lại Hỏa Ngưu cùng Hỏa Nhãn Viêm Hầu còn định truy kích không tha.

Phản kích lần này vô cùng không có tác dụng, hai con Yêu Thú mới đến đều ở trạng thái mạnh nhất, còn Đại Lực Hắc Viên bất kể là thể lực lẫn sức mạnh cùng Yêu Khí đều bị giảm mạnh, đứng trước hai con Yêu Thú này hoàn toàn không có cơ hội phản kháng, bất lực bị đối phương đánh vào người.

Đại Lực Hắc Viên tuyệt vọng nghĩ lần này tiêu rồi thì dị biến lại nổi lên. Con hổ biết nếu Đại Lực Hắc Viên chết thì một mình nó không đủ để xoay sở nên vội vàng lao đến hỗ trợ, mạnh mẽ cắn vào người con Hỏa Nhãn Viêm Hầu vật ngã ra xa.

Hai con Hỏa Hệ bị biến cố này làm cho giật mình, công kích đều khựng lại, Đại Lực Hắc Viên nhân cơ hội này một đấm đánh thẳng vào đầu Hỏa Ngưu. Cục diện nhanh chóng biến đổi thành hai đấu hai, nhưng dù nhìn thế nào thì bên con hổ cùng Đại Lực Hắc Viên cũng thua kém.

Đại Lực Hắc Viên cùng con hổ đều không chạy, đúng hơn là không thế chạy. Đúng ra trong tình thế như vậy thì tốt nhất là nên thả đối thủ đi, không cần thiết phải giữ lại làm gì, nhưng Đại Lực Hắc Viên lại là một loài sống quần cư, nếu để nó chạy thì hiểm họa vô cùng nên hai con Hỏa Hệ Yêu Thú không dám tùy ý thả đi như vậy được.

Thời gian hiện tại quá gấp gáp rồi, hai con Hỏa Hệ Yêu Thú cũng không muốn chần chờ thêm nữa, toàn lực dốc sức trước tiên tấn công.

Mục tiêu của chúng là tách con hổ cùng Đại Lực Hắc Viên ra, như vậy cơ hội thắng sẽ cao hơn nhiều. Con hổ cùng Đại Lực Hắc Viên cũng biết mình không còn đủ sức một mình chiến đấu nên liều chết bám sát vào nhau, lưng dựa lưng chnh đỡ lại từng hồi công kích của đối thủ.

Nhưng thực lực bị giảm mạnh thì cho dù có cố gắng cách mấy đi nữa cũng không thể cứu vãn bại cục, rất nhanh, bất kể là con hổ hay là Đại Lực Hắc Viên trên người cũng phủ kín vết thương, máu nhuộm đẫm bộ lông của chúng, thậm chí trên mặt đất cũng vương vãi không ít máu của chúng.
Miệng liên tục thở dốc, hai mắt lờ mờ, nhưng hai con Yêu Thú vẫn quyết tâm không gục ngã, dưới áp lực của cái chết, cảm tình của hai con mạnh mẽ tăng lên, ít nhất là không còn nghi kị nhau nữa.

Con hổ hai mắt u sầu nhìn vào trong sơn động, tình hình ở bên trong vẫn không có dấu hiệu dừng, xem ra lần này nó phải thất bại bỏ mạng ở đây rồi, con hổ hai mắt đắng chát nhìn đối thủ, hai mắt lóe lên vẻ điên cuồng, đã nó cũng không thể sống nữa thì đành liều mạng, kéo dài được cho Viêm Hổ bao nhiêu thời gian thì tốt bấy nhiêu.

Mạnh mẽ chủ động phản kích, đây là lần đầu tiên từ khi bị hai con Hỏa Hệ Yêu Thú vây công mà nó chịu phản kích,

Đại Lực Hắc Viên có hơi giật mình, nhưng đằng nào cũng chết, Đại Lực Hắc Viên gầm lên một tiếng cũng đi theo xông lên.

Nhưng rất nhanh, hai con Yêu Thú kiệt sức liền bị đánh gục xuống đất. Nhìn Hỏa Ngưu đang chạy nhanh đến húc mình, con hổ lại nhìn sơn động, có chút bất lực gầm gừ vài tiếng, xem như là cam chịu.

Ngay lúc này, một tiếng hổ gầm chấn động khắp nơi, kèm theo đó là một cột lửa từ trong sơn động bay ra, hướng về phía Hỏa Ngưu cùng Hỏa Nhãn Viêm Hầu đánh tới.

Hai con Hỏa Hệ Yêu Thú vô cùng sợ hãi né tránh, không nói đến ngọn lửa, chỉ nói đến khí tức của kẻ đột nhiên xuất hiện này cũng khiến chúng cảm thấy run sợ.

Nhưng lòng tham trong chúng khiến chúng không lập tức bỏ đi mà đứng lại quan sát thêm một lúc nữa rồi tính tiếp.

Từ trong sơn động, Viêm Hổ oai hùng đi ra. Thân thể của Viêm Hổ lúc này đã hoàn toàn khỏi hẳn, đây là nhờ lúc chữa trị cho Đại Thiên, nó vô tình hưởng sái không ít chỗ tốt, thực lực hoàn toàn khôi phục lại ở trạng thái Lục Giai Yêu Thú, thậm chí còn có chút tăng lên.

Từng ngọn lửa bốc lên từ thân thể Viêm Hổ trực tiếp chấn nhiếp mọi sinh vật ở đây, tất cả đều kinh sợ nhìn nó, nhúc nhích một chút cũng không dám.

Viêm Hổ hai mắt sắc lạnh nhìn xung quanh, cuối cùng là dừng lại ở con hổ bị thương gục trên đất.

Con hổ hai mắt mừng rỡ nhìn Viêm Hổ, lần này nó đặt cược xem như là thắng rồi. Viêm Hổ cũng không bạc đãi nó, nhanh chóng đến gần truyền Yêu Khí hỗ trợ chữa thương.

Thẳng đến lúc con hổ có khả năng tự đi lại mới bỏ qua. Con hổ vừa đỡ liền hướng về phía Đại Lực Hắc Viên chỉ chỉ, vừa nãy hai bọn chúng cũng được xem là bằng hữu sinh tử rồi, để Đại Lực Hắc Viên chết nó có chút không nỡ.

Viêm Hổ do dự một chút, cuối cùng vẫn là hướng về phía Đại Lực Hắc Viên đi tới, lại một lần nữa hỗ trợ chữa thương, thẳng đến lúc Đại Lực Hắc Viên hồi phục lại một chút mới buông tha.

Đại Lực Hắc Viên cùng con hổ đồng loạt chạy ra phía sau lưng Viêm Hổ, mắt trêu cợt nhìn hai con Hỏa Hệ Yêu Thú.

Mắt nhìn xung quanh, Viêm Hổ không nhào lên tấn công, chỉ đứng yên tại chỗ, tụ một ngọn lửa phun ra khắp nơi, dù là trên cây hay dưới đất đều bị lửa bao phủ.

Rất nhanh, dưới nhiệt lượng cùng sức phá hủy khủng bố của ngọn lửa, từ khắp nơi trong khu rừng túa ra mấy chục con Yêu Thú, chúng cũng không dám ở lại nữa, liều mạng cắm đầu chạy, Hỏa Ngưu cùng Hỏa Nhãn Viêm Hầu cũng nhân cơ hội chạy mất.

Thấy kẻ thù của mình chạy mất, con hổ cùng Đại Lực Hắc Viên liên tục kháng nghị, nhưng Viêm Hổ chỉ có chút bất lực thở dài lắc đầu, sau đó lại đi vào sơn động.

Đợi Viêm Hổ lần nữa đi ra thì trên lưng nó có thêm một cái Đại Thiên.

Đại Thiên lúc này tình trạng quả thật không tốt chút nào, tuy là chữa thương rất nhiều, nhưng thịt cơ dập nát không thể trị liệu được nên đã bị loại bỏ để tiết kiệm năng lượng.

Bởi vậy nên hiện tại thân thể của Đại Thiên chỉ còn mỗi bộ da, xương thậm chí có nhiều chỗ bị mềm nhũn ra, nhìn so với chết cũng chẳng khác bao nhiêu.

Vừa rồi nếu không phải quá nguy cấp, Viêm Hổ còn không rãnh tay để ra ngoài giúp đỡ, chỉ có điều tình thế bắt buộc khiến Viêm Hổ cũng không thể không ra. Bởi vì đủ loại áp lực, Viêm Hổ chỉ có thể đủ thời gian để đuổi kẻ địch đi mà không thể tiêu diệt.

Cũng không nói nhiều gì nữa, Viêm Hổ nhanh chóng lao đi chạy thẳng vào rừng, ý định đổi một chỗ an toàn để chữa thương cho Đại Thiên.

Con hổ thấy vậy liền vội vàng đuổi theo, Đại Lực Hắc Viên do dự một chút cũng liền chạy theo.

..........

Chương 45: Tình bạn

“Oanh!!!!”

Theo một tiếng nổ lớn, một con Độc Giác Dã Trư không chịu nổi công kích của đối thủ, bất hạnh qua đời. Mà kẻ đã làm ra chuyện này là một thiếu niên.

Thiếu niên thân hình gầy gò, da hiện lên vẻ trắng bệch, thiếu sức sống, dường như là bị bệnh rất nặng mà chưa khỏi, vừa rồi chiến đấu kịch liệt khiến thiếu niên này lien tục thở dốc, người mang không ít thương thế.

Thiếu niên này chính là Đại Thiên.

Đại Thiên cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu rồi, chỉ biết là đã qua rất nhiều ngày. Lúc trước hắn đi theo Viêm Hổ, cứ cách hai ba ngày lại đổi địa điểm chữa thương một lần, lúc di chuyển qua lại cũng là thời gian duy nhất mà Đại Thiên ở bên ngoài, còn lại toàn bộ là ở trong hang động u tối, toàn lực chữa thương.

Bởi lẽ đó, Đại Thiên da cũng trở nên trắng bệch thiếu sức sống. Nhưng dưới sự dốc sức giúp đỡ của Viêm Hổ cùng dược lực của Quả Trong Suốt còn sót lại, Đại Thiên thương thế cũng xem như là trị khỏi được bảy tám phần, ít nhất là hôm nay hắn đã có thể chiến đấu, dù là có hơi quá sức.

Nhưng ít nhất trận chiến này cũng khiến Đại Thiên vô cùng vui mừng rồi, chỉ tiếc là cỗ năng lượng tê dại kia dường như trong trận chiến tranh đoạt đó đã bị tiêu hao không còn, tuy kiểm tra vẫn còn có thể phát hiện ra nó nhưng nó đã vô cùng yếu ớt, dù chỉ vận nhẹ một chút cũng không được.

Đại Thiên cũng ngẫm nghĩ lại về năng lượng này rất nhiều trong khi bị thương không thể làm gì được, ngẫm đi ngẫm lại, Đại Thiên có chút hiểu ra rằng cỗ năng lượng này có thể chính là Sấm Sét.

Nhớ khi trước, Lý Thiện có nói qua cho hắn rằng hắn bị sét đánh chẳng những không chết mà còn được năng lượng lôi điện, cả hai tiếp xúc thời gian quá ngắn ngủi khiến Đại Thiên cũng không kịp hỏi rõ.

Nhưng nhớ lại bản thân lúc trước ở Khu Rừng Chết, ngày nào cũng bị sét đánh, thân thể chẳng những không bị thương mà còn trở nên mạnh mẽ, nguồn năng lượng sấm sét này cũng càng ngày càng mạnh hơn.

Nhưng khi Đại Thiên đã đi ra khỏi khu rừng đó, không tiếp tục chịu sét đánh nữa thì nguồn năng lượng này trở nên yếu đi rất nhiều. Đại Thiên từ lúc có nguồn năng lượng Lôi Điện này thì lúc tu luyện, ngoài cảm nhận được đấu khí ra thì còn cảm nhận thêm một nguồn năng lượng khác, có lẽ là lôi điện trong không khí. Đại Thiên có thể chủ động hấp thụ nó, nhưng hiệu quả thật sự chẳng ra sao, hấp thụ mấy ngày chỉ đủ dùng cho đúng một chiêu.

Chỉ có điều việc năng lượng lôi điện trở nên yếu bớt chẳng những không ảnh hưởng xấu gì đến Đại Thiên, ngược lại đem đến rất nhiều hiệu quả tốt. Thứ nhất là hắn tạm thời không có thứ gì để dựa vào, đánh bại một con Nhị Giai Yêu Thú đều là bản thân cố gắng mà được.

Thứ hai là nguồn năng lượng Lôi Điện này trở nên yếu hơn rất nhiều, hắn có thể có cơ hội thực hiện được nguyện vọng khi trước, trực tiếp hấp thu căn nguyên của Lôi Điện vào Đấu Khí Căn Nguyên.

Lúc trước hắn chỉ có thể dùng đấu khí, mạnh mẽ thúc giục sử dụng lôi điện, nhưng một khi đã dung hợp thì khác, mỗi tia đấu khí của hắn đều mang theo lôi điện, chưa nói đến hiệu quả, chỉ nói đến việc đấu khí thì sau việc này cũng giảm bớt tiêu hao đi rất nhiều.

Đại Thiên nghĩ vậy nên trong những ngày dài chữa thương liền tận dụng để hấp thụ nó, hiệu quả thật sự rất tốt, chỉ có điều còn không cách nào hấp thụ được năng lượng lôi điện, Đại Thiên cũng không dám đi tìm sét đánh, thân thể hiện tại của hắn không đủ sức để làm điều đó, trừ khi hắn muốn chết.

Bởi vì điều này nên Đại Thiên quyết định sau khi trở về dưỡng thương thật tốt, sau đó lại đến Khu Rừng Chết luyện tập vài ngày, cố gắng tìm ra cách chủ động hấp thụ Lôi Điện ở mọi nơi, không thể bị động dựa vào sét đánh mới tăng cường được nữa. Năng lượng Lôi Điện tuy gò bó Đại Thiên, nhưng tác dụng của nó thì thật sự vô cùng tốt, ít nhất Đại Thiên cũng có khả năng tự bảo vệ mình trước kẻ địch mạnh mẽ.

Ngoài chuyện này ra thì Đại Thiên còn có một vấn đề về tu luyện nữa, lúc trước hắn dựa vào năng lượng khổng lồ của Quả Trong Suốt, dùng một thời gian cực ngắn liền đột phá liên tục hai tiểu giai, trở thành Chiến Sĩ Đỉnh Phong, nhưng cũng do thời gian ngắn mà thực lực chưa kịp củng cố, về sau liền bị Tam Đầu Băng Xà đánh gần chết, cảnh giới nhanh chóng bị lùi lại Chiến Sĩ Trung Giai.

Tuy là cảnh giới vẫn như cũ, nhưng thực lực lại có sự biến hóa rất rõ rệt. Ở cảnh giới Chiến Sĩ, mỗi lần đột phá là những “sợi dây” nối liền từ Đấu Khí Căn Nguyên đến các bộ phận trong cơ thể lại rộng và vững chắc hơn, đồng nghĩa với việc người tu luyện có khả năng hấp thụ Đấu Khí nhanh hơn, đồng thời lực phát công kích cũng mạnh mẽ, nhanh chóng hơn lúc trước rất nhiều.

Ngoài việc những “sợi dây” này tốt hơn thì đấu khí chứa ở Đấu Khí Căn Nguyên cùng những bộ phận khác số lượng cũng tăng lên rất nhiều.

Bởi vì như vậy, thực lực của Đại Thiên giảm mạnh là do thân thể bị thương cùng với việc Đấu Khí giảm mạnh. Còn về những sợi dây kia thì dưới tác dụng hỗ trợ của Quả Trong Suốt, nó chẳng những khôi phục lại bình thường mà còn cường hóa những sợi dây này to lớn và vững chắc hơn rất nhiều, quả thật là trong cái rủi cũng có cái may.

Đại Thiên hiện tại chỉ cần khôi phục lại thân thể như cũ, đồng thời bổ sung rất nhiều đấu khí liền có thể đơn giản trở thành một tên Chiến Sĩ Đỉnh Phong. Nếu Đại Thiên tiếp tục tăng cường kinh nghiệm chiến đấu của mình thật tốt thì ở cảnh giới Chiến Sĩ, hắn đã rất ít có thể tìm thấy đối thủ.

Nhưng đây chỉ là nếu, dưới tác dụng của Quả Trong Suốt, thương thế của hắn đã qua một thời gian rất dài như vậy còn chưa khỏi hẳn, cũng không biết phải dùng bao nhiêu thời gian nữa mới bình phục lại như thường, ngoài ra Đại Thiên cũng có một cách khác để tăng tốc độ chữa thương, đó là thiên tài địa bảo. Nhưng đối với Đại Thiên thì những thứ này trở nên quá khủng khiếp rồi, so với đi tự sát còn ngu ngốc hơn, ít nhất là hai lần kinh nghiệm sống chết của Đại Thiên khiến hắn không dám liều mạng nữa.Cũng không tiếp tục nghĩ nhiều nữa, Đại Thiên tiến tới bên cạnh xác của Độc Giác Dã Trư, từ trong bụng nó moi ra Yêu Đan, sau đó trực tiếp vác con vật này lên vai mang về.

Đi lòng vòng trong khu rừng một lúc lâu, cuối cùng Đại Thiên dừng chân trước một hốc cây. Hốc cây này là của một cây cổ thụ rất lớn, cây cổ thụ cao ít nhất sáu bảy mươi mét, chỉ tính riêng không gian trong hốc cây này cũng đủ để cho hai con Viêm Hổ cùng chui vào nấp rồi.

Đại Thiên tùy ý vứt con Độc Giác Dã Trư xuống đất, sau đó đi tìm một đống củi lớn đem về. Đợi mọi chuyện xong hết, Đại Thiên liền hô quát lên tiếng gì đó.

Ngay lập tức, từ trong rừng, hai con Viêm Hổ nhanh chóng chạy về. Con Viêm Hổ Lục Giai kia cũng không nói gì nhiều, tùy ý phun một ngọn lửa làm cháy đống củi, sau đó bỏ mặc Đại Thiên, tiếp tục cùng con hổ kia quấn quýt.

Nói đến, trong thời gian này Đại Thiên cùng chúng cũng trở nên thân hơn rất nhiều. Bởi vì hai con này có ngoại hình khá giống nhau, Đại Thiên trực tiếp gọi con hổ Lục Giai là Đại Viêm, con còn lại gọi là Tiểu Viêm.

Lại nói đến chuyện hai con hổ này, Đại Thiên không thể ngờ Tiểu Viêm lại là một con hổ cái, chẳng trách lúc đầu Đại Viêm chịu thỏa hiệp hợp tác cùng nó.

Nhìn hai con hổ không kiêng dè quấn quýt nhau trước mặt mình, Đại Thiên cũng không biết nói gì nữa. Bản thân thì tân tân khổ khổ, chịu đủ thương thế mới từ Tam Đầu Băng Xà đoạt đi không ít Quả Trong Suốt, vậy mà Tiểu Viêm chỉ đơn giản là một con hổ cái liền được chia mười quả, Đại Thiên có chút cảm thán không biết làm gì. Tất nhiên suy nghĩ như vậy cũng là do Đại Thiên không biết Tiểu Viêm đã liều mạng kéo dài thời gian cho mình như thế nào, nhưng nói chung là việc này cũng không ảnh hưởng đến quên hệ hai bên là được rồi.

Lửa đã cháy, Đại Thiên trực tiếp đưa con Độc Giác Dã Trư vào nướng. Nhớ lại thời gian đầu bị thương không thể làm gì, ngày nào cũng cắn răng ăn những thứ thịt sống tanh tưởi mà Viêm Hổ đưa đến, nghĩ lại đã thấy khó chịu. Chính vì vậy nên ngay khi có khả năng hoạt động lại, Đại Thiên trực tiếp mỗi lần ăn đều kiếm không ít củi, đồng thời tận dụng Đại Viêm để nhóm lửa luôn.

Đại Viêm cùng Tiểu Viêm cũng có thử ăn thứ mà Đại Thiên nấu nướng ra, nhưng hiệu quả thật sự không tốt lắm, thứ thịt khét này quả thật là khó nuốt, hai con hổ chỉ ăn một ít đã khiến cho chúng liên tục mấy ngày khó chịu, ánh mắt nhìn Đại Thiên cũng trở nên cảnh giác.

Bởi lẽ đó nên hiện tại mỗi lần Đại Thiên nấu nướng, Đại Viêm chỉ tiện miệng nhóm cho một đống lửa, ánh mắt cũng không thèm nhìn thứ thức ăn kinh tởm kia nữa.

Đại Thiên lắc lắc đầu thở dài, tài nấu nướng của hắn nhất định phải tìm người cải thiện, cứ tiếp tục như thế này thì chính hắn cũng không cách nào chịu đựng được nữa.

Cũng không để ý đến hai con hổ đang tâm tình bên kia nữa, Đại Thiên bỏ mặc tất cả vùi đầu vào nướng, nướng vô cùng chăm chú cùng cẩn thận, dốc hết sức để làm ra một món ăn thật tốt.
Ngay lúc này, một tiếng thú gầm lại vang lên, chỉ có điều Đại Viêm Tiểu Viêm cùng Đại Thiên không kẻ nào để ý đến, dường như nó không tồn tại, tiếp tục thực hiện công việc của mình.

Nối theo tiếng gầm này là một con khỉ đột lao từ trên cây xuống đất, vừa chạm đất liền làm mặt đất rung lên chấn động từng hồi. Con khỉ đột này thân thể cao ít nhất năm mét, toàn thân vô cùng tráng kiện cùng bộ lông đen nhánh, đây chính là con Đại Lực Hắc Viên lúc trước đi quyết định đi theo Đại Viêm.

Vốn dĩ ban đầu Đại Viêm dự định trực tiếp giết luôn nó, nhưng Đại Lực Hắc Viên vô cùng biết điều, nịnh nọt nghe lời đủ thứ, thậm chí là quyết liệt nịnh nọt Tiểu Viêm, cuối cùng cũng may mắn được chấp nhận ở lại.

Mà trong ba con Yêu Thú này thì Đại Thiên thân với con Đại Lực Hắc Viên nhất. Điều này là do Đại Lực Hắc Viên tính tình sảng khoái, vui vẻ, thường xuyên làm trò vui đùa. Tiếp theo là do Đại Thiên đã từng sống chung với đàn Đại Lực Hắc Viên một thời gian nên ít nhất giao tiếp một chút bằng các hành động cử chỉ vẫn là có thể.

Qua giao tiếp với nó, Đại Thiên trực tiếp gọi con Đại Lực Hắc Viên này là Đại Hắc. Đại Hắc cũng không hiểu lắm, vui vẻ tiếp nhận cái tên mới.

Mà thông qua lời của Đại Hắc thì nó là một con Đại Lực Hắc Viên không có đàn, ngay từ nhỏ nó đã bị lạc mất đàn của mình, từ đó nó lang thang sống trong rừng, không có nơi cố định, đây cũng xem như là hai con Hỏa Hệ Yêu Thú lúc trước nghĩ quá nhiều nên mất cơ hội tốt rồi.

Nghĩ đến Đại Hắc không có đàn, lại nghĩ đến đàn Đại Lực Hăc Viên kia, Đại Thiên mới ngỏ lời mời Đại Hắc vào đàn đó, mục đích là để đàn khỉ đột này có khả năng tự bảo vệ mình, dù sao chúng cũng vừa là bạn vừa là ân nhân của Đại Thiên lúc hai tháng đầu vào rừng, Đại Thiên đã sớm xem chúng như thân nhân bằng hữu rồi. Ngoài chuyện đó ra thì Đại Hắc cũng cần một đàn để sinh sống, tính tình của nó rất tốt, rất hòa đồng, nếu được sống trong đàn thì tuyệt đối không phải là chuyện xấu, còn nếu ngược lại sống một mình sẽ ức chế khiến tính tình nó trở nên táo bạo, nóng nảy, bằng chứng là từ khi có Đại Thiên làm bạn, Đại Hắc đã trở nên vui vẻ rất nhiều.

Đại Hắc nghe lời ngỏ này, hoàn toàn không giận dữ một chút nào, ngược lại trở nên vui sướng vô cùng, niềm vui thể hiện rõ rệt trên mặt nó, cũng từ đó mà Đại Hắc hết sức thân mật với Đại Thiên, ngày nào cũng cố tìm những thứ tốt giúp đối phương mau chóng hồi phục, đưa mình đến đàn mới. Cũng vì vậy mà trong quần thể bốn sinh vật này chia làm hai nhóm, Đại Viêm Tiểu Viêm và Đại Hắc Đại Thiên. Chỉ có điều nhóm của Viêm Hổ khá hợp lý, còn nhóm của Đại Thiên thì có chút không biết nói gì.

Đại Thiên còn đang suy nghĩ lung tung thì Đại Hắc đã cười dài một trận, sau đó bước đến bên cạnh Đại Thiên, xòe tay thả ra trên đất rất nhiều rau quả thực vật.

Đây là những thứ tốt chuyên chữa trị thương thế, Đại Hắc mỗi lần bị thương nặng đều dùng chúng nên cả ngày tìm kiếm đưa cho Đại Thiên. Mà Đại Thiên cũng không kiêng kị sợ hãi gì cả, đối phương đưa bao nhiêu thì hắn dùng bấy nhiêu, thực tế chứng minh kinh nghiệm của Đại Hắc rất tốt, thương thế của Đại Thiên cũng nhờ chúng mà giảm đi rất nhiều.

Cười cười vài tiếng xem như là đáp lại, Đại Thiên quơ quơ con Độc Giác Dã Trư trên tay mình, ngỏ ý mời Đại Hắc ăn. Đại Hắc nhìn con heo đã dần cháy khét, khuôn mặt hiện rõ vẻ kinh sợ, nhanh chóng lùi về sau, đứng cách xa Đại Thiên, hai con hổ ở bên kia trực tiếp ngồi cười xem bên này.

Đại Thiên có chút bất đắc dĩ nhìn lại con heo, hôm nay hắn đã rất cố gắng chăm chú cẩn thận, không ngờ hiệu quả vẫn không được sao. Nhưng vừa nhìn lại con heo Đại Thiên mới hiểu ra rồi, vừa nãy suy nghĩ vẩn vơ quá nhiều, trực tiếp nhét cả con heo vào ngọn lửa, nên cũng không trách được gì.

Nhìn ánh mắt giễu cợt của ba con Yêu Thú kia, Đại Thiên dứt khoát cắn răng ăn con heo cháy đen này, dù sao cũng không phải là lần đầu ăn, lại ăn thêm một con nữa cũng chẳng có vấn đề gì, mùi máu tanh từ sinh vật sống khiến Đại Thiên ám ảnh mỗi lần suýt chết, vì thế Đại Thiên dứt khoát không chịu ăn chúng nữa.

Một bữa ăn hậm hực nhanh chóng trôi qua, vỗ vỗ cái bụng căng phồng, Đại Thiên trực tiếp ngã nằm ra đất, hai mắt xuyên qua những tán cây nhìn về phía bầu trời ngập nắng, trong lòng có chút cảm khái không biết nói gì. Hiện tại lòng hắn tràn ngập do dự, hắn một mặt muốn về Cương Tộc, một mặt luyến tiếc khu rừng này, tuy là ở đây rất nguy hiểm, nhưng hắn đã học được rất nhiều từ đây, đặc biệt là có được những người bạn tốt.

Nghĩ đi nghĩ lại, Đại Thiên trực tiếp không nghĩ nữa, quyết định đợi về ngôi làng của Dã Man Nhân, gặp Lý Thiện rồi tính tiếp, ít nhất cũng phải đưa Đại Hắc vào đàn Đại Lực Hắc Viên kia thì mới xem như là tạm được.

Hướng về phía Đại Viêm mấp máy môi, Đại Viêm liền thông tuệ nối liền ý niệm với Đại Thiên. Sau khi nghe ý định này, Đại Viêm trầm ngâm một chút liền thảo luận với Tiểu Viêm, còn Đại Thiên thì nói với Đại Hắc.

Rất nhanh, tất cả đều đồng ý với quyết định này, dù sao cũng là trong rừng, đi đâu cũng như nhau cả. Mà vui nhất thì phải kể đến Đại Hắc, cuối cùng nó cũng có thể nhập vào một quần thể đồng loại.

Đại Thiên mỉm cười nhìn Đại Hắc, ai nói Yêu Thú là vô tình, chỉ là chúng chưa tìm được ai để bày tỏ cảm xúc mà thôi.

P/s: 9/9 chương thứ nhất.

..........

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau