UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: May mắn bất ngờ

Đại Thiên hiện tại đang nằm trên bờ hòn đảo giữa hồ, vừa vặn ngay sau lưng Tam Đầu Băng Xà. Bởi vì Tam Đầu Băng Xà tập trung toàn lực chú ý vào mười con Ma Thú, vả lại Đại Thiên khí tức quá yếu rồi, nên Tam Đầu Băng Xà trong nhất thời còn chưa phát hiện được.

Nhìn gốc cây rậm rạp xum xuê trước mắt, Đại Thiên cảm xúc có chút thất lạc, tân tân khổ khổ không biết làm cách nào mới đến được đây, hiện tại lại không hiểu ra sao tự nhiên lại đến được, Đại Thiên có chút cảm giác lúc trước mình phí sức là uổng công, thậm chí còn có chút cảm giác như đang ở trong mơ.

Nhưng mà trước mắt thật sự là một cơ hội tốt, Tam Đầu Băng Xà không đủ khả năng để lo đến nơi này, Đại Thiên chỉ thoáng suy tư một chút liền vội vàng hướng về phía đại thụ kia tiến tới.

Chỉ có điều thân thể của Đại Thiên hiện tại đã vô cùng tan nát rồi, nếu không nhờ ngâm dược thủy từ nhỏ cùng với thể chất mạnh mẽ của Cương tộc thì hắn đã sớm chết từ lâu.

Đại Thiên hiện tại hoàn cảnh so với lúc bị Hồng Vỹ Ưng cùng Phong Lang không khác chút nào, chỉ có thể lết từng chút một, khác ở chỗ là do ở đây nhiệt độ quá thấp, máu đông lại nên không bị mất máu quá nhiều.

Gốc cây này cũng thật sự rất lớn, cao ít nhất hơn hai mươi mét, tán cây tỏa rộng che kín cả hòn đảo nhỏ. Mà không biết có phải do gốc cây này không mà cả hòn đảo nhiệt độ vô cùng ôn hòa, hơn nữa mọi công kích cùng dư âm từ cuộc chiến không có cái nào có thể lẻn vào phạm vi hòn đảo nửa bước.

Nhưng như vậy cũng tốt, nếu còn tiếp tục khắc nghiệt như bên ngoài thì Đại Thiên chưa chắc còn sống nổi.

Trong lúc Đại Thiên đang cố gắng hướng đến đại thụ thì ở bên kia, mười con Ma Thú cũng bắt đầu tiến vào phạm vi hồ.

Tam Đầu Băng Xà cũng không dễ dàng cho đối phương tiếp cận, lập tức há miệng phun ra vài quả băng cầu tiến lên đón tiếp.

Nhưng hiện tại mười con Ma Thú đang nắm thế chủ động, không còn phải bị động như trước nữa, không cần ai nhắc nhở, chúng tự động chia nhau ra, né tránh các băng cầu.

Mười con Ma Thú, đồng loạt phóng như bay trên mặt hồ, chân vừa chạm nước liền búng lên, để lại trên mặt hồ từng gợn sóng, có thể nói là đi trên mặt nước như đi trên đất bằng rồi.

Tam Đầu Băng Xà lúc này cũng không kiêng kị gì nữa, đã đối phương dám tiến vào nơi này thì nó liền dám ứng chiến, dù sao đây là địa bàn của nó, đã vào nơi này thì dù thực lực có cao hơn nữa cũng chưa chắc thắng được Tam Đầu Băng Xà.

Tam Đầu Băng Xà mạnh mẽ tăng mạnh số lượng băng cầu, hướng về phía đối thủ tấn công liên tục. Mười con Ma Thú trái tránh phải né, từng quả băng cầu đánh mạnh vào mặt sông, quấy lên từng trận sóng lớn.

Phạm vi hồ rất lớn, chiến trường cũng trở nên rộng hơn, Tam Đầu Băng Xà thực lực tuy mạnh nhưng không thể bao quát tất cả được, mọi công kích gần như là uổng phí. Hơn nữa Tam Đầu Băng Xà quyết tâm giữ đảo, trong lúc vô tình lại trở thành mục tiêu tấn công của đối phương.

Công kích liên tục đến từ nhiều phía, Tam Đầu Băng Xà khổ sở vừa chống cự vừa phản kích, nhìn có vẻ vô cùng chật vật, lúng túng.

Mười con Ma Thú cũng không dám tiếp cận quá gần, chỉ đứng cách Tam Đầu Băng Xà một trăm mét, dùng chiến thuật xa luân chiến chậm rãi mài chết Tam Đầu Băng Xà, những con Ma Thú này tuy tự tin về thực lực của bản thân, nhưng chúng còn chưa tự đại đến mức dám cùng Tam Đầu Băng Xà trực diện đối chiến.

Hàng loạt Nguyên Tố công kích muôn màu muôn vẻ va chạm trên mặt sông, liên miên không dứt, cảnh tượng này khiến Đại Thiên nhìn một hồi say mê, nhưng trong lòng cũng vô cùng sợ hãi, nếu như đứng gần phạm vi những công kích này, chỉ sợ Đại Thiên không kịp phản ứng đã nổ tan xác.

Cũng may Đại Thụ vẫn thể hiện rất tốt, dù bên ngoài có chấn động như thế nào thì trên đảo vẫn bình thường, xem ra không chỉ những quả trong suốt kia, mà chính gốc cây này cũng là một bảo vật vô giá.

Hiện tại đường lui của Đại Thiên triệt để không có, mọi hi vọng chỉ có thể trông cây vào gốc đại thụ này, tuyệt đối phải tranh thủ trước khí trận chiến ngoài kia đã kết thúc, lấy được những quả kia, đồng thời tìm cách phục hồi thực lực.

Cắn răng một cái, Đại Thiên liều mạng dùng tay chân kéo lê thân thể đi, thậm chí dùng cả đầu và miệng, chỉ cần có thể đẩy nhanh tốc độ di chuyển đều dùng hết.

Ở bên ngoài, Tam Đầu Băng Xà liên tục bị bức vào thế bị động, tâm tình càng lúc càng trở nên điên cuồng rồi. Nếu chỉ là một con Ma Thú thì Tam Đầu Băng Xà tuyệt đối dám dùng tiêu hao chiến để đánh, nhưng vấn đề ở đây là đối thủ quá nhiều rồi, Tam Đầu Băng Xà cũng không dám chắc mình thắng được đối phương.

Lúc nãy mười con Ma Thú liên tục rơi vào thế bị động, cuối cùng nhờ liều mạng chủ động mới làm ra được cục diện này. Tam Đầu Băng Xà tuyệt đối không chịu thua đối thủ, đã chúng dám làm thì Tam Đầu Băng Xà chắc chắn cũng dám làm.

Mặc kệ bảo vệ hòn đảo, Tam Đầu Băng Xà điên cuồng lao về phía Kiếm Xỉ Hổ đứng gần đó. Cả thân hình ẩn sâu trong nước của nó hiện ra, vô cùng khổng lồ cùng đẹp mắt.

Cả người Tam Đầu Băng Xà được bao bọc bởi một tầng vảy tựa như một tấm băng trong suốt, uốn lượn trên mặt sông như một tấm vải lụa đẹp mắt, nhưng cũng không kém phần chết chóc.

Mười con Ma Thú cũng không nghĩ đến việc Tam Đầu Băng Xà đột nhiên phản kích, tất cả đều có chút lúng túng. Phản ứng nhanh nhất là Kiếm Xỉ Hổ, nó là mục tiêu công kích của Tam Đầu Băng Xà nên áp lực nhận được cũng là lớn nhất.Nếu là trên bờ, Kiếm Xỉ Hổ còn dám cùng Tam Đầu Băng Xà so vài chiêu, nhưng hiện tại là ở trên mặt nước, hơn nữa nhiệt độ vô cùng thấp, Hỏa Hệ Nguyên Tố uy lực giảm mạnh vô cùng, Kiếm Xỉ Hổ bất đắc dĩ, liều mạng chạy lui về sau.

Vài con Ma Thú gần đó thấy Kiếm Xỉ Hổ bỏ chạy mới vội giật mình lại, đồng loạt chuyển hướng tấn công, dồn dập đánh thẳng vào Tam Đầu Băng Xà.

Tuy nhiên, tốc độ của Tam Đầu Băng Xà quá khủng bố, những Ma Thú kia chỉ kịp đánh ra một chiêu thì Tam Đầu Băng Xà đã đến bên cạnh của Kiếm Xỉ Hổ.

Ba cái đầu há rộng miệng, lần lượt hướng về đầu, thân và chân của Kiếm Xỉ Hổ cắn tới, đuôi đồng thời nhanh chóng vây lại và cuốn chặt lấy đối thủ.

Kiếm Xỉ Hổ vô cùng kinh hãi, nó còn không biết đối phương tấn công thế nào liền bị trúng chiêu rồi. Nhưng Kiếm Xỉ Hổ tuyệt đối không chấp nhận thua cuộc dễ dàng như vậy, cả người nhanh chóng tỏa ra một ngọn lửa dữ dội, miệng không ngừng phát ra những tiếng gầm gừ đáng sợ, dùng hai răng nanh khổng lồ cắn thẳng vào một cái đầu của Tam Đầu Băng Xà.

Trong loài hổ thì Kiếm Xỉ Hổ có lực cắn mạnh mẽ nhất, chủ yếu là do hai cái răng nanh của nó, vô cùng khổng lồ và chắc chắn, gần như là vũ khí chính của Kiếm Xỉ Hổ.

Tam Đầu Băng Xà dùng cả thân thể của mình cuộn chặt lấy đối thủ, cũng không để ý đến ngọn lửa kia, dường như ngọn lửa không tồn tại, toàn lực xiết chết Kiếm Xỉ Hổ. Ba cái miệng không ngừng cắn xé cả người đối thủ, ngược lại Kiếm Xỉ Hổ toàn thân bị khống chế, thứ duy nhất có thể phản kích là miệng.

Chín con Ma Thú con lại vội vàng đánh tới giải cứu đồng bạn, Tam Đầu Băng Xà buộc lòng phải phân ra hai cái đầu để phòng thủ, Kiếm Xỉ Hổ thời gian kiên trì kéo dài lâu hơn một chút.

Nhưng thủ đoạn tấn công chính của mười con Ma Thú là tiêu hao chiến, nếu trực diện tấn công thế này thì thật sự không cách nào phá vỡ được phòng ngự của Tam Đầu Băng Xà, cuối cùng lần lượt bị đối phương tiêu diệt từng chút một.

Chín con Ma Thú còn lại có thể nhân cơ hội này bỏ trốn, nhưng khi khóe mắt của chúng liếc nhìn những Quả Trong Suốt trên cây kia, tấn công cũng trở nên dồn dập điên cuồng hơn rất nhiều.

Thằn Lằn Sấm cũng đồng dạng nhìn Quả Trong Suốt nhưng ngay sau đó nó cũng không tiếp tục tấn công, ngược lại chuyển hướng bay thẳng về phía hòn đảo, xem ra là muốn lợi dụng cơ hội đoạt đi bảo vật rồi.

Những con Ma Thú khác thấy cảnh này liền vô cùng giật minh, tâm tư nhanh chóng bay bổng, nhưng cuối cùng vẫn là do dự, công kích đánh vào Tam Đầu Băng Xà nhanh chóng giảm bớt.

Tam Đầu Băng Xà cũng không còn đủ bình tĩnh để triệt để giết chết Kiếm Xỉ Hổ, vừa thấy Thằn Lằn Sấm lao lên định cướp đoạt, lập tức giận dữ rít lên, cả thân mình thả lỏng ra bỏ lại Kiếm Xỉ Hổ, nhanh chóng lao ngược trở về, hướng về Thằn Lằn Sấm đánh tới.

Thằn Lằn Sấm trước khi làm điều này đã suy tính cẩn thận trước, thấy Tam Đầu Băng Xà tấn công liền vội vàng phản ứng, hai cánh vỗ mạnh, thân thể lập tức bay lên cao, đẩy nhanh tốc độ hướng về phía hòn đảo, đồng thời cũng phóng vô số tia sét mạnh mẽ phản kích chặn đường Tam Đầu Băng Xà.
Trong những hệ ở đây thì Tam Đầu Băng Xà sợ hãi nhất đúng là Lôi Hệ rồi, sức xuyên thấu, xâm nhập cùng phóng đại của sấm sét hoàn toàn tương khắc với Tam Đầu Băng Xà.

Cũng không dám trực diện đối mặt với những tia sét này, Tam Đầu Băng Xà trực tiếp liên tục phóng ra băng cầu cản trở, toàn thân vẫn tiếp tục lao tới.

Mà những con Ma Thú khác, kể cả Kiếm Xỉ Hổ vừa được thả nhìn cảnh này, trong lòng cũng không biết phải giúp ai cho đúng, hành động lần này của Thằn Lằn Sấm có chút khiến người ta giận sôi lên, nếu không muốn nói là phản bội.

Cuối cùng, sau một hồi do dự thì chúng lựa chọn giúp đỡ Thằn Lằn Sấm, tấn công Tam Đầu Băng Xà. Dù sao Tam Đầu Băng Xà thực lực rõ ràng ra đó, nếu bọn chúng không đoàn kết thì xem như xong, Thằn Lằn Sấm có thể làm chuyện phản bội, nhưng bọn chúng còn không dám làm điều đó.

Tam Đầu Băng Xà vô cùng tức giận, cũng mặc kệ từng công kích đánh mạnh vào người, liều mạng đẩy nhanh tốc độ, nhanh chóng đuổi kịp Thằn Lằn Sấm.

Thằn Lằn Sấm không ngờ đối phương phản ứng nhanh đến vậy, cũng không dám tham lam nữa, hai cánh mạnh mẽ vỗ, đẩy thân thể bay vút lên cao.

Thằn Lằn Sấm vừa bay khỏi vị trí đó, Tam Đầu Băng Xà ngay lập tức xuất hiện, từng quả băng cầu mạnh mẽ nện cùng vào một chỗ, va chạm nhau khiến xảy ra một vụ khủng khiếp, một vụ nổ hoàn toàn thuần một màu lạnh lẽo. Chấn động đến mức Thằn Lằn Sấm đang bay lên trên lảo đảo muốn rớt.

Thấy con mồi chạy mất, Tam Đầu Băng Xà tức giận rít lên, ba cái đầu nhanh chóng tụ tập lại băng cầu, nhưng tiếp theo cũng không phải ba quả băng cầu tấn công như thường lệ, mà ba quả hợp lại thành một quả băng cầu cực lớn, cực lạnh.

Băng cầu vừa dung hợp liền dùng một tốc độ khó tin phóng thẳng lên cao, nhằm về hướng Thằn Lằn Sấm đánh tới.

Thằn Lằn Sấm con ngươi sợ hãi trợn to, tốc độ của quả băng cầu này vượt khỏi sức tưởng tượng của nó. Biết đã không thể tránh khỏi, Thằn Lằn Sấm dứt khoát dừng lại, nhanh chóng tụ tập lại Lôi Nguyên Tố xung quanh bao bọc lấy thân thể. Sau đó Thằn Lằn Sấm dùng chính thân thể của mình, hai cánh cuộn lại vào người, như một cột sét thật sự đánh thẳng về phía băng cầu, đây tuyệt đối là kỹ năng mạnh nhất của Thằn Lằn Sấm.

“Ầm!!!!”

Một tiếng vang cực lớn vang ra, Thằn Lằn Sấm dưới ánh mắt kinh ngạc của toàn bộ sinh vật quanh đây, mạnh mẽ xuyên thủng băng cầu, quả thật sức xuyên thấu của Lôi Hệ quá khủng khiếp rồi.

Nhưng Thằn Lằn Sấm cũng không dễ chịu gì, toàn thân rách nát toàn máu. Sau khi Thằn Lằn Sấm phá hủy đòn công kích kia liền vội vàng vỗ cánh bay mất, ngay sau đó băng cầu lập tức nổ tung, rơi xuống mặt hồ vô số mảnh băng vụn.

Tam Đầu Băng Xà tức giận tiếp tục truy kích, lại vài quả băng cầu nhanh chóng đuổi theo Thằn Lằn Sấm, nhưng lúc này chín con Ma Thú khác nhanh chóng đánh tới, chặn lại những quả băng cầu kia, giúp Thằn Lằn Sấm tranh thủ chút thời gian chạy trốn.

Trận chiến chưa đánh đến đâu thì bên phe mười Ma Thú đã có hai con trọng thương, tình hình vô cùng căng thẳng.

Mà Đại Thiên cũng bị tiếng nổ của quả băng cầu bị Thằn Lằn Sấm xuyên thủng kia đánh tỉnh.

Hòn đảo này cũng không lớn nên Đại Thiên đã sớm đến dưới gốc cây, nhưng những Quả Trong Suốt kia đều treo cao khoảng mười mét. Tuy leo cây phần lớn là dựa vào kỹ xảo, không nhất thiết phải dùng lực lượng mạnh mẽ, nhưng Đại Thiên hiện tại tay chân đều không dùng được, dù có muốn cũng không thể leo được.

Bất đắc dĩ Đại Thiên chỉ có thể tựa mình vào gốc cây tu luyện dưỡng thương. Nói đến, dưới gốc cây này đấu khí vô cùng nhiều và tinh thuần, Đại Thiên tốc độ tu luyện so với bình thường nhiều hơn gấp mười lần, nếu có thể, Đại Thiên còn ước mình ở đây tu luyện thêm vài năm, tất nhiên là Tam Đầu Băng Xà cùng những con Ma Thú kia phải không tồn tại.

Tuy bị đánh thức trước thời hạn, nhưng Đại Thiên cũng không oán hận cái gì cả, trong lòng chỉ tồn tại cảm giác kinh hãi trước thực lực của những con Ma Thú này.

Cũng may Đại Thiên thực lực tuy chưa khôi phục được bao nhiêu, nhưng chân tay miễn cưỡng có thể cử động được, tuy còn có chút khó khăn, nhưng ít nhất leo cây vẫn là có thể.

Nhìn trên đầu những Quả Trong Suốt phủ kín từng tán cây kia, Đại Thiên cảm nhận được từng luồng năng lượng tỏa ra mạnh mẽ từ nó, nếu có được những quả này, Đại Thiên thực lực tuyệt đối sẽ mạnh mẽ tăng lên. Dưới sự tham lam thúc giục, Đại Thiên quên mất cả đau đớn trên người, hai tay hai chân bám vào gốc cây, chậm rãi leo lên.

...........

Chương 37: Chiến sĩ đỉnh phong

Những Quả Trong Suốt này thật sự cũng không to lắm, hai quả gộp lại mới to chừng nấm đấm. Sở dĩ có thể đứng từ hồ nhìn thấy chúng là do xung quanh mỗi quả đều phát ra ánh sáng màu trắng, nhìn vô cùng lung linh huyền ảo.

Leo lên cây cũng không có gì khó khăn cả, gốc đại thụ này cũng không có bất cứ thủ đoạn công kích hay cản trở nào, Đại Thiên rất dễ dàng liền đến trước một Quả Trong Suốt.

Nhìn quả trước mắt, đồng thời cảm nhận được năng lượng nhu hòa nhàn nhạt từ nó, Đại Thiên hai mắt bắn ra ánh sáng tham lam cuồng nhiệt. Cũng không thể giữ vững tâm tình nữa, Đại Thiên một tay bám chặt cành cây, tay còn lại vươn tới trước.

Thời gian chậm chạp trôi qua, khoảnh khắc này đối với Đại Thiên diễn ra vô cùng chậm, cuối cùng, tay của hắn cũng chạm vào Quả Trong Suốt. Một cảm giác êm diệu mát lạnh truyền đến, cảm giác này khiến Đại Thiên cả người trở nên tỉnh táo lại, không nói nên lời thoải mái.

Tay giật mạnh một cái, Đại Thiên trực tiếp hái Quả Trong Suốt này xuống. Vừa rời khỏi cây, ánh sáng xung quanh quả lập tức biến mất, chỉ còn lại một quả màu xanh nhạt, nhìn vô cùng bình thường. Có điều cảm giác nhu hòa cùng năng lượng tỏa ra nhàn nhạt vẫn tồn tại, điều này nói cho Đại Thiên biết đây cũng không phải phàm vật.

Đại Thiên cầm quả trên tay, trên mặt lộ rõ vẻ do dự, không biết có nên ăn hay không. Hiện tại cơ thể vô cùng suy nhược, nếu như quả này khi sử dụng cũng trở nên cuồng bạo như Ma Quả thì Đại Thiên chỉ có con đường chết, hơn nữa dù là nó nhu hòa, nhưng thời gian hấp thụ quá lâu cũng chỉ có thể bị những con Ma Thú kia giết chết.

Còn nếu không dùng thì thân thể hiện tại không có biện pháp khôi phục nhanh chóng, sẽ không thể trốn thoát được, chung quy vẫn là con đường chết. Vô số chữ chết đè nặng áp lực lên người Đại Thiên khiến lòng hắn trở nên nặng trĩu, không biết phải làm thế nào.

Đắn đo một phen, cuối cùng Đại Thiên hai mắt bắn ra ánh sáng điên cuồng, trực tiếp đem quả trên tay ném thẳng vào miệng, một ngụm mạnh mẽ nuốt xuống.

Đại Thiên cắn răng, chờ đợi cảm giác thống khổ ập tới. Nhưng qua hồi lâu, cảm giác thống khổ lại không đến, ngược lại đến một cảm giác vô cùng nhu hòa dễ chịu, mang theo một tia mát lạnh nhẹ nhàng ôn dưỡng thân thể Đại Thiên.

Mỗi khi cảm giác này đi tới đâu, Đại Thiên liền cảm giác được nơi đó thương thế giảm đi rất nhiều, thống khổ cũng bớt đi. Qua một lúc lâu, cảm giác này biến mất, Đại Thiên hai mắt mở ra, luyến tiếc không thôi.

Chỉ một quả đã khiến thân thể Đại Thiên cử động bình thường trở lại. Cảm giác nắm thực lực trở lại trong tay khiến Đại Thiên vô cùng kích động.

Đứng trước những con Yêu Thú cường đại này, lần đầu tiên sau nhiều năm Đại Thiên cuối cùng cũng khát khao nắm giữ trong tay thực lực mạnh mẽ, hắn chán ghét cảm giác bị kẻ khác uy hiếp này, hắn chán ghét cảm giác mạng sống của mình không do mình nắm giữ, hắn muốn có thực lực mạnh mẽ, đủ sức đương đầu với khó khăn, hoặc ít nhất phải có đủ thực lực để đối phó với những con Ma Thú trước mắt này.

Khát khao thực lực của Đại Thiên lần đầu xuất hiện khi Đại Vũ ngày đầu tiên kích thích nhiệt huyết của hắn, nhưng những ngày sau đó huấn luyện quá khắc khổ, khao khát này bị dập tắt, thay vào đó là một cảm giác như bị ép buộc cùng cảm giác trách nhiệm, miễn cưỡng gượng ép bản thân tu luyện, không thật sự xem đó là đúng, bởi vậy nên thực lực Đại Thiên nhìn như tăng mạnh, nhưng thật sự lại tiến triển vô cùng chậm chạp so với công sức của hắn.

Đại Thiên hai mắt tham lam nhìn một Quả Trong Suốt khác, cả người nhanh chóng đến gần đó, tay lại giật mạnh xuống, ném quả thẳng vào trong miệng, sau đó nhanh chóng ngồi xếp bằng xuống.

Vừa nãy do không kịp chuẩn bị, đột ngột bị cảm giác thoải mái kia ập đến, nhất thời để nó chạy lung tung trong cơ thể, làm tản mát không ít dược lực. Lần này Đại Thiên không dám lãng phí nữa, vội vàng ngồi xuống tu luyện, triệt để hấp thu nguồn năng lượng kia.

Qua một lúc sau, Đại Thiên lại một lần nữa tỉnh lại, tiếp tục hướng một quả khác tiến tới.

Quả thứ nhất....

Quả thứ hai......

...........

Đến quả thứ năm Đại Thiên vậy mà cảm giác mình sắp đột phá, vội vàng dốc thêm hai quả vào miệng, toàn lực hấp thu đột phá bình cảnh.

Mà khi Đại Thiên điên cuồng hấp thu những Quả Trong Suốt kia thì bên này, Tam Đầu Băng Xà cùng mười con Ma Thú cũng đánh đến cao trào rồi.

Gió, lửa, băng, sét bay tán loạn, liên tục va chạm nhau, âm thanh cùng dư uy tản mát chấn động khắp nơi.

Mười con Ma Thú gần như điên cuồng rồi, tất cả bọn chúng người đều mang thương nặng, muốn chạy cũng không được. Cũng may, dưới áp lực của Tam Đầu Băng Xà, bọn chúng nhanh chóng chân thành hợp tác. Tuy lúc đầu chúng vẫn hợp tác, nhưng cũng như Thằn Lằn Sấm vậy, bọn chúng đều mang tâm tư riêng, không phát huy toàn lực được.Lúc này chiến đấu đã lâu, những con Ma Thú này phối hợp càng ngày càng tốt, Tam Đầu Băng Xà càng đánh mạnh mẽ hơn thì bọn chúng càng trở nên điên cuồng, vứt bỏ mọi tâm tư tạp niệm, căn bản là đánh vì sinh tồn.

Đột nhiên, mười con Ma Thú toàn bộ dừng lại công kích, tụ lại cùng một chỗ.

Kiếm Xỉ Hổ cùng Hỏa Nhãn Viêm Hầu trước tiên bước ra, cả hai đồng loạt tụ ra một hỏa cầu mạnh mẽ nhất của mình, sau đó mạnh mẽ hợp nhất cả hai quả cầu lửa lại, cũng không dừng lại ở đó, cả hai vẫn không dừng tăng mạnh Hỏa Hệ Nguyên Tố cùng Yêu Khí vào đó.

Hỏa cầu nhanh chóng lớn dần lên, đỉnh điểm là khi hỏa cầu như một mặt trời giữa sông, trực tiếp đánh tản cả một màn sương lạnh, nhiệt độ nhanh chóng tăng cao, không khí xung quanh cũng thay đổi. Hỏa cầu chiếu sáng khắp hồ, Tam Đầu Băng Xà nhìn một hồi chấn động.

Vừa nãy Tam Đầu Băng Xà còn nghĩ bọn chúng ngu ngốc tụ lại một chỗ, nó có thể tiện lợi thu thập nhanh nhất. Thật không ngờ bọn chúng còn có hậu chiêu, năng lượng từ hỏa cầu này tỏa ra cũng đủ khiến Tam Đầu Băng Xà cảm thấy được từng tia uy hiếp.

Tam Đầu Băng Xà tuyệt đối không muốn đứng im chịu đòn, vội vàng phóng vài quả băng cầu đánh thẳng vào mười con Ma Thú. Ngoài Kiếm Xỉ Hổ cùng Hỏa Nhãn Viêm Hầu còn đang bận tăng lực lượng cho hỏa cầu, số còn lại lập tức lao lên đánh chặn những công kích của Tam Đầu Băng Xà, tranh thủ thêm một ít thời gian.

Qua một lúc lâu, khi bên mười con Ma Thú có chút kiên trì không được nữa, Kiếm Xỉ Hổ cùng Hỏa Nhãn Viêm Hầu ngay lúc này cũng đã hoàn thành việc của mình. Theo hai tiếng gầm lớn, hỏa cầu như một thiên thạch, nhanh chóng lao thẳng đến Tam Đầu Băng Xà.

Nơi hỏa cầu đi qua, mặt nước nhanh chóng bị bốc hơi, xác Yêu Thú trôi trên hồ trực tiếp bị đốt cháy. Tam Đầu Băng Xà kinh hãi nhìn hỏa cầu, nếu trúng một kích này, Tam Đầu Băng Xà tuyệt đối sẽ bị trọng thương, hơn nữa Yêu Khí cùng thể lực của nó đã bị mài đi rất nhiều, nếu trọng thương thì thật sự là nguy hiểm rồi.

Tam Đầu Băng Xà không dám liều mạng dùng thân thể đón tiếp, ba cái đầu nhanh chóng tụ tập vài quả băng cầu, ngay sau đó hợp nhất lại thành một, phóng nhanh về phía đại hỏa cầu đang bay tới.

Hai công kích Nguyên Tố khắc hệ mạnh nhất va chạm vào nhau, tuyệt đối không phải là những lần trước va chạm có thể so sánh được, nước hồ xung quanh đó bị chấn động đến mức cạn đáy, lộ ra từng mảng đá đỏ ửng dưới đáy hồ.

Tam Đầu Băng Xà tụ lại băng cầu thời gian quá ngắn, đứng trước hỏa cầu nhanh chóng bị tan rã hơn một nửa. Trong lòng kinh hãi, Tam Đầu Băng Xà nhanh chóng phóng ra rất nhiều băng cầu đến hỗ trợ.

Nhưng mười con Ma Thú nãy giờ không phải đứng để nhìn. Thằn Lằn Sấm cùng Phích Lịch Ưng đã sớm bay lên cao, liên tục dùng sấm sét phá hủy bớt đi các băng cầu nhỏ.

Bạch Ngạch Hổ cùng Cự Giác Ma Lộc thì tương tự như Kiếm Xỉ Hổ cùng Hỏa Nhãn Viêm Hầu trước đó, toàn lực tụ lại một phong cầu khổng lồ, bao phủ bởi một lớp nhàn nhạt màu xanh lục.
Băng cầu tuy bị phá hủy không ít, nhưng dưới sự điên cuồng của Tam Đầu Băng Xà, băng cầu số lượng cực kỳ khủng khiếp, đồng loạt đánh thằng vào hỏa cầu, dưới nỗ lực của Tam Đầu Băng Xà, hỏa cầu nhất thời bị đẩy lùi lại.

Ngay lúc này Phong cầu cũng hoàn thành, mạnh mẽ lao lên hỗ trợ hỏa cầu. Nhưng phong cầu tuyệt đối yếu hơn hỏa cầu rất nhiều, vì nếu gió quá lớn, ngược lại phản tác dụng dập tắt ngọn lửa.

Hỏa cầu lại một lần nữa mượn phong thế, nhanh chóng tăng mạnh hơn gấp trăm lần, dùng một thế áp đảo tuyệt đối, đánh phá toàn bộ băng cầu, hướng thẳng về Tam Đầu Băng Xà đánh tới.

Tam Đầu Băng Xà bị hỏa cầu chói lọi che mắt, không rõ chuyện gì xảy ra, bỗng nhiên hỏa cầu tăng mạnh khiến nó phản ứng không kịp, cả người vội vàng cuộn tròn lại, toàn thân tỏa ra Yêu Khí màu xanh nhạt, ba cái đầu nhanh chóng tụ lại vài quả băng cầu ngăn cản lại thế tiến của hỏa cầu.

Hỏa thế một khi đã đủ lớn thì thủy lại vô tình giúp nó lớn hơn. Hỏa cầu vượt qua tất cả cản trở, đánh thẳng vào thân thể Tam Đầu Băng Xà. Hỏa cầu lập tức nổ tung, nhiệt lượng khủng khiếp tỏa ra từ nó khiến nước bốc hơi mù mịt, che kín xung quanh đó, nhất thời không rõ thắng bại.

Nhưng mười con Ma Thú cũng không phải chỉ trông cậy vào một đòn này. Bọn chúng vừa thấy hỏa cầu trúng Tam Đầu Băng Xà, lập tức toàn bộ nối theo nhau xuyên qua tầng màn mù mịt kia, đánh ra vô số công kích, một bộ quyết tâm đánh kẻ sa cơ, tiêu diệt Tam Đầu Băng Xà.

Mười con Ma Thú cũng không dám đánh sâu vào bên trong, đứng ở ngoài rìa đánh bừa vào. Qua một lúc lâu, một đuôi rắn khổng lồ quét ngang xung quanh, trực tiếp đánh bay mười con Ma Thú còn đang vô cùng bất ngờ.

Nối tiếp theo đó là rất nhiều băng cầu truy sát theo sau, đánh thẳng vào người chúng. Nhưng những con Ma Thú này vừa rồi trúng một kích đã kịp vận Yêu Khí bảo vệ toàn thân, băng cầu tuy vẫn trúng nhưng gây thương tổn không lớn.

Bay một khoảng cách khá xa, mười con Ma Thú lúc này mới ổn định thân thể lại, vô cùng kiêng kị nhìn vào màn sương đang chậm rãi tán đi.

Thời gian dưới áp lực nặng nề chậm rãi trôi qua, màn sương lúc này cũng đã tản, lộ ra Tam Đầu Băng Xà ở bên trong.

Nhưng lúc này Tam Đầu Băng Xà nhìn vô cùng chật vật, bộ vảy trong suốt của nó bị bong tróc ra không ít, thân thể không thiếu chỗ cháy đen, máu tuôn ra từ vết thương ướt cả người nó. Tam Đầu Băng Xà cũng xem như là có kinh nghiệm, trước khi trúng công kích đã kịp bảo vệ đầu, xem như là không bị thương quá nặng, loài rắn chỉ cần còn đầu thì chúng vẫn sống.

Lúc này Tam Đầu Băng Xà nào còn vẻ đẹp cùng uy vũ như lúc đầu nữa, nhìn nó hiện tại vô cùng đáng sợ. Ba cặp mắt của Tam Đầu Băng Xà đỏ ngầu lên, nó hiện tại vô cùng tức giận, chỉ muốn giết chết được những kẻ trước mắt, báo thù rửa hận.

Tam Đầu Băng Xà dùng Yêu Khí bình ổn một chút thương thế, ngay sau đó lập tức điên cuồng lao lên, bất chấp tất cả phản kích.

Mười con Ma Thú thấy thảm trạng cùng sự điên cuồng của đối thủ, chúng không cảm thấy sợ hãi, ngược lại hưng phấn rít lên, sau đó đồng loạt xông thẳng vào Tam Đầu Băng Xà. Đây tuyệt đối sẽ là trận đánh quyết định của chúng.

Mười con Ma Thú ôm giữ chặt lấy đối phương, không ngừng cắn xé, cào rách nát Tam Đầu Băng Xà, chúng đặc biệt nhắm thẳng vào những chỗ bị thương của đối thủ mà đánh, hiệu quả nhanh chóng tăng lên rất nhiều.

Bởi phạm vi gần, Tam Đầu Băng Xà bị lôi điện làm tê dại, hơn nữa lại có Hổ Mang Xà cùng Hắc Ma Ưng dùng quả cầu đen thôn phệ, nhất thời vô cùng bị kiềm chế, gần như là bị đè lên đánh. Song quyền nan địch tứ thủ, tuyệt đối phù hợp với hoàn cảnh của Tam Đầu Băng Xà lúc này.

Trong khi những con Ma Thú này liều mạng thì ở trên cây, Đại Thiên sau khi thôn phệ thêm vài quả nữa liền mạnh mẽ đột phá lên Cao Giai Chiến Sĩ, không ngừng ở đó, Đại Thiên lại tiếp tục thôn phệ thêm nhiều quả nữa, trực tiếp đột phá dồn dập, thẳng đến Đỉnh Phong Chiến Sĩ mới dừng lại củng cố cảnh giới, nếu hiện tại hắn đột phá Chiến Sư thì sau này căn cơ vô cùng bất ổn.

Đại Thiên lại ném vài quả vào miệng, toàn lực củng cố cảnh giới. Qua hồi lâu, Đại Thiên tỉnh lại, sảng khoái gầm lên một tiếng, quên mất mình đang trong hiểm cảnh rồi.

Khi kịp tỉnh lại thì Đại Thiên sợ hãi cảm nhận được ánh mắt của những con Ma Thú kia, tuy do chúng đang đánh đến lúc mấu chốt nên nhất thời không quản được Đại Thiên, nhưng việc này chỉ sợ kéo dài cũng không được bao lâu.

Đại Thiên lúc này thân thể đã hoàn toàn khỏi hẳn, hơn nữa còn mạnh hơn trước gấp mấy lần, không tranh thủ bây giờ chạy trốn thì còn đợi đến chừng nào.

..........

Chương 38: Chạy trốn

Trong lòng Đại Thiên hiện tại chỉ nghĩ tới chạy thật nhanh khỏi nơi này. Nhưng khi nhìn đến những Quả Trong Suốt treo lơ lửng đầy những tán cây kia, nếu để lại cho bọn Ma Thú này hưởng dụng thì quả thật vô cùng đáng tiếc.

Dù sao Quả trên cây cũng rất nhiều, ít nhất vài trăm quả, Đại Thiên dứt khoát hái thêm vài chục quả nữa, xem như là hoàn thành nhiệm vụ Viêm Hổ giao, đồng thời dùng những thứ này để lúc trốn chạy, Viêm Hổ có thể ra tay giúp chút sức.

Nhưng chuyện khó khăn lại ập đến, số lượng quả quá nhiều khiến Đại Thiên không biết phải làm sao mang đi, hiện tại thân thể hắn không mặc bất kỳ một thứ gì nên không thể nào tận dụng được.

Ý nghĩ nhanh chóng chuyển động, sau một thời goan ngắn, Đại Thiên trực tiếp ném vài chục quả vào miệng mình, chỉ để lại hơn hai mươi quả cho Viêm Hổ.

Dù sao dược lực của quả này vô cùng ôn hòa, Đại Thiên trước đó đã thử rất nhiều lần rồi, gần như là không có bất kỳ một tác dụng tiêu cực nào. Mà cho dù có tác dụng phụ thì với hiệu quả của thứ này, Đại Thiên cũng tuyệt đối luyến tiếc để lại.

Vài chục quả xâm nhập vào thể nội của Đại Thiên, tạo ra một cỗ năng lượng mạnh kinh khủng, tuy chúng không hề gây hại, nhưng năng lượng tăng cường quá lớn lại khiến Đại Thiên cảm nhận cơ thể như muốn nổ tung.

Hiện tại cũng không có thời gian chờ đợi thêm nữa, vừa rồi Đại Thiên ném vài chục quả vào miệng, những con Ma Thú kia lập tức dồn rất nhiều sự chú ý vào hắn, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất thủ.

Bất chấp cảm giác khó chịu, Đại Thiên nhanh chóng ôm những quả còn để lại, dứt khoát chạy trốn, cũng không thèm hấp thụ dược lực, tùy ý dược lực tự tẩm bổ cho bản thân, làm nguồn năng lượng dự trữ cho hắn bỏ chạy, hành động này làm tổn hao rất nhiều năng lượng, nhưng Đại Thiên hiện tại căn bản là không đủ sức để quan tâm quá nhiều nữa.

Lúc leo lên thì mệt mỏi, chậm chạp, nhưng lúc xuống ngược lại vô cùng nhanh chóng. Đại Thiên không kịp thích ứng với lực lượng mới, toàn lực nhảy một cái liền rơi thẳng xuống hồ.

Vừa đột phá, thực lực tăng cao khiến Đại Thiên có cảm giác bản thân mình trở nên vô cùng mạnh mẽ, áp lực do những con Ma Thú gây ra cũng giảm đi rất nhiều. Nhưng Đại Thiên tuyệt đối không dám tự phụ rằng mình có đủ thực lực để chống lại bọn chúng, chỉ có thể dám âm thầm mừng rõ một sau, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất, bơi thẳng về phía bờ hồ.

Đã có kinh nghiệm bơi sẵn, hơn nữa năng lượng của những quả kia tồn tại trong cơ thể Đại Thiên quá lớn, trong lúc Đại Thiên vận dụng đấu khí lại vô tình đẩy mạnh tốc độ của Đại Thiên lên mấy lần, Đại Thiên chỉ cảm giác được sự thoải mái chưa từng có, nếu ngay lúc đầu hắn có thực lực như bây giờ, thì thảm trạng tuyệt đối cũng ít hơn lúc nãy rất nhiều.

Đại Thiên không thể khống chế được năng lượng trong cơ thể, vô tình khiến chúng tản ra không khí rất nhiều, điều này làm cho mỗi nơi Đại Thiên đi qua đều tạo nên một màn khí dày đặc.

Nhìn Đại Thiên bơi càng ngày càng xa, Tam Đầu Băng Xà cùng những con Ma Thú này trong lòng vô cùng cấp bách cùng giận dữ, thứ mà bọn chúng phải liều mạng tranh giành, trong lúc vô tình lại để cho một sinh vật yếu ớt tranh thủ sơ hở đoạt được.

Đây là rành rành sỉ nhục bọn chúng, dù là thế nào thì hôm nay bọn chúng cũng tuyệt đối sẽ không để Đại Thiên bình an rời khỏi nơi này.

Tam Đầu Băng Xà thù hận với mười con Ma Thú nhanh chóng giảm xuống, đồng thời dùng một ánh mắt tràn đầy ý vị sâu xa nhìn đối phương. Mười con Ma Thú cũng dùng ánh mắt này nhìn Tam Đầu Băng Xà, lần đầu tiên từ lúc đầu đến giờ, hai bên đạt thành nhận thức chung.

Tam Đầu Băng Xà cùng mười con Ma Thú vẫn tiếp tục đánh, nhưng không phải càng đánh càng kịch liệt như ban nãy, mà ngược lại càng đánh càng yếu bớt đi, trong lúc vô tình hay cố ý, bọn chúng vậy mà chậm rãi dời chiến trường về hướng Đại Thiên.

Tuy bọn chúng di chuyển vô cùng chậm chạp, nhưng Đại Thiên toàn tâm tâm toàn ý tập trung quan sát chúng vẫn nhạy cảm phát hiện ra.

Đại Thiên lúc đầu nhờ năng lượng còn tồn tại trong những quả nọ, nhanh chóng di chuyển đi xa vài chục mét, nhưng càng về sau, do không thể khống chế những năng lượng này mà tản đi không ít, tốc độ cũng theo việc này mà càng lúc càng chậm lại.

Nhìn những con Ma Thú kia khoảng cách càng lúc càng gần, tốc độ của bản thân thì càng lúc càng chậm, tâm tình của Đại Thiên lúc này nói không nên lời hoảng sợ, một chút hưng phấn do vừa nãy đột phá nhanh chóng bị đánh tan, hiện tại trong lòng Đại Thiên chỉ còn tồn tại lo lắng cùng gấp gáp.

Đại Thiên điên cuồng vận dụng toàn bộ năng lượng của bản thân, kể cả năng lượng tê dại kia cũng toàn lực kích thích thân thể. Hắn hiện tại một lần nữa cảm giác được mạng sống của mình bất cứ lúc nào cũng có thể mất đi, điều này khiến khát vọng thực lực trong lòng Đại Thiên nhanh chóng tăng mạnh.

Nhưng dù Đại Thiên có nhanh hơn thế nào thì cũng không thể nhanh hơn những con Lục Giai Ma Thú kia được, dù là bọn chúng cũng không dùng toàn lực đuổi theo. Đại Thiên chỉ có thể tận sức bơi được khoảng một phần ba quãng đường liền bị đối phương đuổi kịp.

Đại Thiên tuy có chút tuyệt vọng nhưng cũng không thể nào cố gắng hơn được nữa, hắn sở dĩ có thể trong thời gian ngắn đến được đây hoàn toàn là nhờ năng lượng của những quả kia, nếu không nhờ nó thì hiện tại chỉ sợ hắn mới chỉ đi được khoảng vài chục mét.Những con Ma Thú này cũng không quan tâm đến cảm nhận của Đại Thiên, chúng vừa nhìn thấy mình đến gần sinh vật yếu ớt này, trong mắt từng con đều hiện rõ vẻ hưng phấn khát máu, kèm theo chút ít khinh thường coi rẻ.

Đại Thiên không dám dừng lại một chút nào, tuy cảm giác được áp lực rất lớn từ những con Ma Thú phía sau, nhưng dưới sự đe dọa mạng sống, tốc độ ngược lại cũng tăng lên không ít.

Tam Đầu Băng Xà lạnh lùng nhìn Đại Thiên liều mạng chạy trốn, trong ánh mắt hiện rõ khinh thường cùng cao ngạo. Tùy ý há miệng ra, một đầu của Tam Đầu Băng Xà nhanh chóng tụ lại một băng cầu, mạnh mẽ bắn về phía Đại Thiên.

Mười con Ma Thú cũng không ngăn cản một chiêu này, toàn bộ tự giác nhường một con đường cho băng cầu đi qua.

Cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo sau lưng, Đại Thiên sợ hãi quay đầu lại nhìn, nhìn thấy băng cầu trong ánh mắt càng ngày càng lớn, hai con ngươi của hắn nhanh chóng co rụt lại, hiện rõ vẻ tuyệt vọng kinh hoàng.

Băng cầu lao tới rất nhanh, cũng không cho Đại Thiên bao nhiêu thời gian phản ứng, mạnh mẽ đập mạnh xuống mặt hồ dưới ánh mắt hả hê của những con Ma Thú.

Đại Thiên bị đánh chìm sâu xuống hồ, miệng không ngừng phun ra máu, thân thể vừa khỏe lại liền một lần nữa trọng thương. Cũng may, vừa rồi trước khi băng cầu đánh xuống, Đại Thiên kịp thời lặn vào hồ, nhờ vậy mặt nước cũng cản đi rất nhiều lực va chạm, nếu không cũng không phải là bị chút ít thương thế như vậy.

Năng lượng của những Quả Trong Suốt còn sót lại trong cơ thể nhanh chóng chữa trị vết thương cho Đại Thiên.

Vẫn tiếp tục chìm thêm một đoạn nữa thương thế mới đỡ bớt, Đại Thiên vừa khống chế được thân thể liền hướng về phía mặt hồ bơi đi, nhưng cũng không phải thẳng hướng lên trên mà hơi chếch một chút, né đi vị trí vừa nãy.

Tam Đầu Băng Xà cùng mười con Ma Thú kia thấy một kích này thành công, trong lòng vô cùng thỏa mãn, tiếp tục hướng về phía đối thủ liều mạng chiến đấu, nhưng nếu nhìn kỹ thì bọn chúng khóe mắt vẫn liếc nhìn nơi băng cầu vừa rơi.

Qua một lúc lâu sau Đại Thiên mới trồi lên khỏi mặt nước, hai mắt cẩn thận nhìn chằm chằm xung quanh, cũng may là vị trí này khá xa những con Ma Thú kia. Thấy bọn chúng còn không để ý đến mình, Đại Thiên lại tiếp tục bơi đi.

Nhưng những con Ma Thú này kinh nghiệm vô cùng dày dạn, tuyệt đối không phải Đại Thiên có thể dễ dàng qua mặt được. Chỉ thoáng nhìn xung quanh một chút, những con Ma Thú này lập tức qua những vệt sóng thấy được Đại Thiên.

Đồng loạt giận dữ gầm lên một tiếng, những con Ma Thú này cảm giác mình bị trêu đùa rồi. Cũng không thèm để tâm chuyện gì nữa, đồng loạt hướng về Đại Thiên đánh tới.Nhất thời, nguyên tố công kích bay mù mịt, thẳng về hướng Đại Thiên. Nhưng bởi vì số lượng quá nhiều, mục tiêu lại nhỏ nên chưa kịp đến gần liền tự va chạm nổ tung.

Cảnh tượng này khiến mười một con Ma Thú này vô cùng xấu hổ, cảm giác chính chúng tự làm trò cho đối phương xem, cảm giác quả thật không hề dễ chịu.

Nhưng điều này khiến chúng càng thêm quyết tâm diệt Đại Thiên. Hỏa Nhãn Viêm Hầu nóng nảy nhất, trước tiên một quyền mang nồng đậm Hỏa Nguyên Tố đánh tới. Những con Ma Thú còn lại tuy chậm chân hơn một chút, nhưng vẫn theo sát phía sau, tình hình lúc này vô cùng bất lợi đối với Đại Thiên, gần như là thập tử vô sinh.

Đại Thiên cũng hoàn toàn không ngờ những con Ma Thú này lại điên cuồng muốn giết hắn như thế, nhưng điều này cũng chỉ có thể trách hắn làm chúng chú ý, đã vậy còn ôm trong ngực hơn hai mươi quả bỏ trốn, khác nào hạ nhục trước mặt chúng, chuyện này thì cho dù bất cứ cường giả nào cũng không thể tha thứ được, hành động của Đại Thiên quả thật là không biết sống chết.

Dưới ánh mắt tuyệt vọng của Đại Thiên, nấm đấm kia càng ngày càng gần. Ngay lúc này, dị biến lại chợt nổi lên, Tam Đầu Băng Xà vậy mà đột ngột phóng lên phía trước, ba cái đầu nhanh chóng tấn công Hỏa Nhãn Viêm Hầu.

Hỏa Nhãn Viêm Hầu không ngờ lại bị tập kích ngay lúc này nên không kịp phản ứng, lãnh trọn toàn bộ công kích của đối phương. Từng tia khí lạnh lẽo truyền vào cơ thể khiến Hỏa Nhãn Viêm Hầu công kích ngay lập tức dừng lại, Hỏa Nguyên Tố quay ngược trở về chống trả lại Thủy Nguyên Tố của đối phương.

Hỏa Nhãn Viêm Hầu phản ứng tuy nhanh, nhưng Tam Đầu Băng Xà đã sớm có chuẩn bị, một loạt công kích này đều vô cùng hiểm độc cùng mạnh mẽ, nếu chỉ là Lục Giai Ma Thú bình thường thì tuyệt đối chết mà không biết lý do.

Chín con Ma Thú còn lại bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc không ít, dù chúng có nghĩ vỡ đầu cũng không thể tin được vừa rồi Tam Đầu Băng Xà thái độ vô cùng phối hợp lại đột ngột phản bội. Chín con Ma Thú này cũng không thể làm gì được, chỉ có thể trách mình vừa rồi quá kích động mà không nghĩ chu đáo.

Nghĩ ngợi tuy nhiều, nhưng chúng phản ứng cũng không chậm hơn chút nào, hàng loạt công kích hướng thẳng về phía Tam Đầu Băng Xà đánh tới, cứu nguy cho đồng bạn.

Nhìn những con Ma Thú này bỗng nhiên chuyển sang đánh nhau, Đại Thiên cảm giác đầu mình có chút không đủ dùng rồi. Nhưng cũng mặc kệ bọn chúng, chỉ cần chúng không tấn công mình thì Đại Thiên đã cảm tạ trời đất rồi, sức đâu mà so đo từng chi tiết.

Vừa thoát nạn, Đại Thiên cũng không ở lại lâu nữa, mượn dư chấn từ va chạm của cuộc chiến nhanh chóng bơi ra xa, tuy việc này gây cho hắn không ít thương thế, nhưng còn đỡ hơn là mất mạng.

Tam Đầu Băng Xà vừa rồi đột nhiên tập kích khiến Hỏa Nhãn Viêm Hầu bị thương nặng, chiến cục dần dần nghiêng về phía nó, thẳng tay đánh đối thủ lùi liên tục.

Tuy vô cùng căm thù Tam Đầu Băng Xà, nhưng đối với Đại Thiên thì những con Ma Thú này vẫn canh cánh trong lòng, nhìn Đại Thiên mượn lực của mình rời đi, bọn chúng càng không cam tâm, nhưng khổ nỗi Tam Đầu Băng Xà giành được lợi thế, dễ gì chịu buông tha cơ hội này, toàn lực đánh liên tục khiến chúng không thể tìm được cơ hội ra tay.

Nhìn Đại Thiên càng ngày đi càng xa, Hổ Mang Xà đột nhiên lùi lại một chút, tùy ý phóng một quả cầu đen đuổi theo. Quả cầu này ngưng tụ rất nhanh, gần như là vừa xuất hiện liền phóng, tuy là không có bao nhiêu năng lượng, nhưng chừng đó cũng đủ giết Đại Thiên không biết bao nhiêu lần.

Hổ Mang Xà xong việc liền quay trở lại gia nhập chiến đấu. Một màn này tuy ngắn ngủi nhưng cũng khiến những con còn lại tỉnh ngộ, chúng quá tốn thời gian vào việc dùng những công kích mạnh để diệt Đại Thiên mà quên mất thực lực của Đại Thiên vô cùng yếu, không nhất thiết phải làm vậy.

Từng con Ma Thú, kể cả Tam Đầu Băng Xà thoáng lui một chút, sau đó nhanh chóng phóng ra vài nguyên tố công kích về phía Đại Thiên, tiếp theo lập tức quay lại chiến đấu với nhau.

Nhất thời hàng loạt Nguyên Tố công kích phủ đầy trời bay về phía Đại Thiên. Những công kích này ngưng tụ không lâu khiến kích thước nhỏ, phạm vi cũng nhỏ hơn, nhờ vậy cũng không va chạm nhau như lúc đầu nữa.

Đại Thiên nhìn những công kích này, một lần nữa sợ hãi lặn sâu xuống, tiếp tục mượn mặt nước cản trở bớt công kích.

..........

Chương 39: Tuyệt cảnh

Đủ loại Nguyên Tố công kích như một cơn mưa rơi thẳng xuống mặt hồ, dấy lên từng cơn chấn động.

Hỏa hệ chạm vào mặt nước lập tức tan rã, nhưng các hệ còn lại thì không đơn giản như vậy, đặc biệt là Lôi hệ cùng hắc ám hệ.

Một cái thì như lỗ đen, không ngừng ăn mòn nước xung quanh, tựa như không tồn tại bất cứ một cản trở nào, mạnh mẽ đánh sâu xuống dưới.

Cái còn lại thì vừa chạm nước lập tức lan tỏa khắp nơi, tạo ra một luồng năng lượng tê dại cực kỳ khó chịu.

Kể đến thì phong hệ cùng địa hệ là bình thường nhất, gần như là bị mặt nước tiêu hao đại bộ phận lực lượng, nhưng hai thứ này lại mạnh mẽ đánh thẳng vào Đại Thiên, trực tiếp nhấn chìm xuống lòng hồ.

Quả cầu đen kia quá dễ gây sự chú ý, nơi nó đi qua đều bị nhiễm một màu đen kịt, hơn nữa tốc độ của nó gần như là chậm nhất, Đại Thiên vô cùng dễ dàng đã tránh được nó.

Nhưng vừa tránh được thì lại trúng phải Địa Hệ cùng Phong hệ công kích, tuy là chúng bị tiêu hao gần hết lực lượng, nhưng Đại Thiên vẫn có chút không thể chịu nổi, toàn thân như bị những luồng gió mạnh xé rách, bên trong thì lại bị địa hệ gây chấn động từng cơn.

Tuy rằng khó chịu, thương thế cũng rất nặng, nhưng năng lượng còn lại của Quả Trong Suốt cũng không phải chỉ dùng để nói, năng lượng này dùng một tốc độ vô cùng nhanh chóng chữa trị lại thương thế.

Cảm nhận được thân thể liên tục chuyển đổi mấy lần, Đại Thiên có chút không biết phải nghĩ gì, nhưng cuối cùng vẫn là vô cùng vui mừng, ít ra là thoát được một trận này. Nhưng tiếp theo mọi chuyện phải cẩn thận hơn gấp bội, bởi vì dù sao năng lượng trong quả cũng không phải là vô tận.

Đại Thiên còn đang nghĩ ngợi lung tung thì thân thể đột nhiên cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ xâm nhập. Năng lượng này nếu là người khác thì tuyệt đối là không thể chịu được, nhưng đối với Đại Thiên quả thật là thuốc bổ.

Năng lượng mang theo một cảm giác tê dại xâm nhập vào, Đại Thiên cũng không phải lạ lẫm gì với cảm giác này, lúc trước khi ở khu rừng chết, mỗi lần hắn bị sét đánh đều cảm nhận được, quả thật là thoải mái vô cùng.

Đại Thiên cũng không biết năng lượng này tới từ đâu, nhưng nó mang đến không chỉ là cảm giác mà còn khôi phục lại thân thể cùng đấu khí, thật sự là thứ vô cùng tốt vào lúc này.

Năng lượng tê dại kích thích thân thể Đại Thiên từng hồi, tốc độ lập tức tăng lên, Đại Thiên cũng không thèm để ý đến nhiều thứ nữa, tứ chi nhanh chóng chuyển động, một lần nữa hướng về mặt hồ bơi lên.

Lại một lần nữa trồi lên trước ánh mắt ngỡ ngàng của những con Ma Thú. Đại Thiên liếc bọn chúng một cái, lập tức nhanh chóng bơi hướng ra xa, cũng mặc kệ bọn chúng nghĩ gì.

Mười một con Ma Thú giận trân người, nhưng khổ nỗi lại không thể dừng tay được, Tam Đầu Băng Xà quá giảo hoạt, chỉ cần một cơ hội nhỏ nó sẽ không do dự xé xác đối thủ ra làm nhiều mảnh.

Nhưng nếu Đại Thiên không làm gì cả, hoàn toàn là lợi dụng công sức của bọn chúng mà tranh đoạt, dù là thế nào thì cũng không thể buông tha được.

Mà theo tình thế trước mắt thì Tam Đầu Băng Xà tuyệt đối không chịu buông tha. Giữa mười con Ma Thú trước mắt và Đại Thiên, Tam Đầu Băng Xà vô cùng hiểu rõ bên nào nặng bên nào nhẹ.

Dù sao nơi này cũng là địa bàn của nó, mất đi vài chục quả cũng không ảnh hưởng gì, ở đây vẫn còn rất nhiều, chỉ cần có thể độc bá ở đây thì vẫn còn vô số Quả Trong Suốt cho nó hưởng dụng, không cần thiết phải liều mạng đi làm chuyện vô ích.

Mười con Ma Thú liên tục truyền tới Tam Đầu Băng Xà vài cái ánh mắt thương lượng, nhưng đối phương căn bản không nghe. Mười con Ma Thú càng nhún nhường, thương lượng bao nhiêu thì Tam Đầu Băng Xà càng được thế tiến tới, một bộ không thèm quan tâm điều gì nữa.

Nhìn Đại Thiên bơi càng lúc càng xa, lại nhìn Tam Đầu Băng Xà liều mạng công kích, những con Ma Thú này vô cùng ấm ức. Ánh mắt dần chuyển sang oán độc, thứ bọn chúng không đoạt được, kẻ khác cũng đừng hòng lấy được.

Trao đổi ánh mắt một chút, Phích Lịch Ưng cùng Thằn Lằn Sấm tốc độ tương đương nhau, nhưng Thằn Lằn Sấm lại bị thương nặng, tốc độ so ra kém đồng bạn, vì thế Phích Lịch Ưng vinh hạnh được cử đi tiêu diệt Đại Thiên.

Mọi chuyện đã định, Phích Lịch Ưng nhanh chóng tách khỏi cuộc chiến, hướng về phía Đại Thiên đánh tới, chín con còn lại nhanh chóng ngăn cản lại muốn thừa cơ đột phá vòng vây Tam Đầu Băng Xà.

Tam Đầu Băng Xà ánh mắt liếc nhìn Phích Lịch Ưng một cái, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị, nhưng rất nhanh liền biến mất, một lần nữa tập trung tiêu diệt những kẻ trước mắt, dù sao cơ hội đối thủ bỗng nhiên yếu đi cũng không phải lúc nào cũng có được.

Chín con Ma Thú dưới thủ đoạn điên cuồng của đối phương lập tức luống cuống chân tay, có chút không biết làm sao, nhưng đã quyết định, chỉ có thể cắn răng làm tới cùng.
Phích Lịch Ưng cũng không quan tâm đến cuộc chiến nữa, vừa thoát ra lập tức dùng tốc độ nhanh nhất hướng về Đại Thiên đánh tới. Mỗi nơi nó bay qua đều vang lên tiếng sấm sét chấn động.

Cảm nhận được từng tia gió sắc bén như đao chạm vào da thịt, Đại Thiên sợ hãi lại một lần nữa ngụp lặn xuống. Phích Lịch Ưng tốc độ cực nhanh dùng vô số tia sét đánh xuống, tạo thành một cơn mưa sét dội xuống mặt hồ.

Sét đánh trực tiếp Đại Thiên còn không sợ, huống chi là sét đánh thông qua mặt hồ, nhưng dù không ảnh hưởng thì nếu sét quá mạnh vẫn làm cho Đại Thiên cảm thấy toàn thân tê dại, không thể di chuyển.

Tác dụng tiêu cực thì có, nhưng tác dụng tốt vẫn tồn tại rất nhiều, mà nổi bật nhất là giúp Đại Thiên kích phát toàn bộ khả năng của thân thể, đẩy nhanh tốc độ bản thân lên.

Cũng không thể tiếp tục ở dưới mặt hồ như vậy được, nếu cứ tiếp tục như vậy mãi, dù sét không đánh chết được thì Phích Lịch Ưng cũng không đủ kiên nhẫn để chơi đùa cũng hắn, dù sao khả năng săn mồi dưới nước của loài chim vẫn tồn tại.

Tam Đầu Băng Xà nhìn Phích Lịch Ưng đi khá xa, đột nhiên cả người tụ lại một luồng không khí lạnh, càng lúc càng khổng lồ. Chín con Ma Thua cảm nhận được nhiệt độ này, lập tức biết đối phương muốn phát đại chiêu, vội vàng tăng mạnh hiệu suất tấn công, gần như lâm vào trạng thái điên cuồng.

Nhưng Tam Đầu Băng Xà sớm đã chuẩn bị từ lâu, dù đối thủ có cản trở cỡ nào cũng không thể làm gì được nó. Khí lạnh tập trung xung quanh Tam Đầu Băng Xà, sau đó nhập vào thể nội, tiếp theo ba cái đầu há miệng thật lớn, nhanh chóng tụ tập toàn bộ khí lạnh, nhưng lần này không phải là băng cầu, hoàn toàn thuần một màu khí lạnh.

Khí lạnh càng lúc càng lớn dần, kể cả chín con Ma Thú đối diện cũng cảm thấy rét lạnh, Hỏa Nhãn Viêm Hầu cùng Kiếm Xỉ Hổ trực tiếp mất đi khả năng chiến đấu rồi, những con còn lại công kích cũng bị ảnh hưởng làm yếu bớt đi rất nhiều, nhất thời tuy Tam Đầu Băng Xà không rãnh phản kích thì chín con Ma Thú này cũng không thể làm gì được đối phương.

Khí lạnh tập trung thành một khối cầu lớn, lực ngưng tụ cao khiến khí lạnh trở nên dày đặc thành một quả cầu khổng lồ. Thấy đã đủ, ba cái đầu của Tam Đầu Băng Xà đồng loạt rít lên, hợp lực đẩy luồng khí lạnh này thẳng về phía trước.

Chín con Ma Thú cảm nhận được luồng năng lượng khổng lồ này, ở đâu còn có chiến ý nữa, vội vàng né tránh qua một bên.

Tam Đầu Băng Xà thấy vậy cũng không làm bất gì hành động ngăn cản nào, mục tiêu thật sự của nó cũng không phải những Ma Thú trước mắt này.

Luồng khí lạnh dưới ánh mắt nhìn chăm chú của tất cả sinh vật ở đây, kể cả Phích Lịch Ưng cùng Đại Thiên cũng tạm thời dừng tấn công cùng bỏ trốn, sự chú ý hoàn toàn tập trung vào nó.

Cuối cùng, luồng khí lạnh nhẹ nhàng chạm vào mặt nước, hoàn toàn vô cùng nhẹ nhàng yên tĩnh, nhưng tiếp theo đó dị biến lại xảy ra. Từ nơi luồng khí lạnh rơi xuống, mặt nước nhanh chóng đóng thành băng, hơn nữa còn không ngừng lan rộng ra bốn phía.

Đại Thiên còn không hiểu chuyện gì xảy ra thì mười con Ma Thú đã kinh hãi biến sắc, tất cả vội vàng hướng ra khỏi hồ chạy trốn, quả thật không thấy được khí thế phải chiếm lấy bằng được lúc đầu.
Mười con Ma Thú này cũng mặc kệ ánh mắt cùng suy nghĩ của kẻ khác, toàn lực chạy đi. Nhưng Tam Đầu Băng Xà làm sao có thể dễ dàng cho chúng trốn thoát, ba cái đầu lập tức há miệng, phun ra ba quả băng cầu truy kích theo sau, thân thể của nó cũng không chậm, nhanh chóng trườn trên mặt hồ đuổi sát.

Mặc kệ thân thể trúng bao nhiêu công kích, mười con Ma Thú vẫn bất chấp tất cả bỏ trốn, bộ dáng sợ hãi này hoàn toàn không thể nào nghĩ ra lại xuất hiện trên những con Ma Thú anh dũng chiến đấu lúc trước.

Nhưng tốc độ nước đóng băng quá nhanh, vượt cả tốc độ bỏ chạy của những con Ma Thú, dù sao nhiệt độ của nước đã vô cùng thấp, đã vậy luồng khí lạnh kia thật sự quá khủng khiếp, rất dễ dàng liền đánh bại luồng khí nóng bí ẩn kia, dùng một tốc độ không thể tin được đóng băng tất cả những thứ mà nó đi qua.

Đại Thiên lúc này cũng hiểu được xảy ra chuyện gì rồi, cũng không nghĩ ngợi được gì nhiều nữa, xoay người nối bước chạy mất.

Nhưng tốc độ của Đại Thiên quá kém cỏi, chỉ có thể bất lực nhìn thân thể mình chậm rãi bị đóng băng. Kẻ bị đóng băng cũng không phải chỉ có một mình Đại Thiên, ngoài Tam Đầu Băng Xà cùng ba con Phi Hành Ma Thú, tất cả đều bất lực cam chịu.

Sau một lát, trên mặt hồ chỉ còn lại duy nhất một mình Tam Đầu Băng Xà hưng phấn nhìn chiến tích xung quanh, ba con Phi Hành Ma Thú đã sớm nhân cơ hội bỏ chạy mất dạng, Tam Đầu Băng Xà cũng không truy kích.

Nhưng cũng không phải là Tam Đầu Băng Xà không muốn truy kích, mà là không thể. Chiến đấu quả thật quá kịch liệt khiến thân thể nó có chút quá sức chịu đựng rồi, vừa rồi lại dồn hết toàn bộ sức lực còn sót lại để phóng xuất đại chiêu, Tam Đầu Băng Xà lúc này thật sự là sức cùng lực kiệt.

Nhưng nó căn bản cũng không có gì sợ hãi, khóe mắt Tam Đầu Băng Xà nhìn những Quả Trong Suốt đầy giữa đảo, đây chính là thứ hậu thuẫn cho nó dám điên cuồng liều mạng.

Mọi chuyện muốn làm chỉ có thể tạm thời gác lại, Tam Đầu Băng Xà hiện tại còn một chuyện phải làm. Ba đôi mắt của Tam Đầu Băng Xà giận dữ nhìn về phía Đại Thiên còn đang bị đóng băng, tâm tình vô cùng khó chịu.

Sinh vật yếu ớt này lại dám vào địa bàn của nó, đã vậy còn trước mặt nó ăn đi không ít bảo vật, lúc trước có mười con Ma Thú uy hiếp, Tam Đầu Băng Xà chỉ có thể cắn răng chịu nhục, hiện tại nó liền không có gì phải kiêng kị rồi.

Cảm nhận không ít khí tức của Quả Trong Suốt Đại Thiên còn ôm trong ngực, Tam Đầu Băng Xà hai mắt như bùng cháy lên lửa giận, cũng mặc kệ bảy con Ma Thú còn đang bị đống băng, trước tiên hướng về Đại Thiên đi tới.

Đại Thiên tuy bị đóng băng, nhưng cỗ năng lượng tê dại cũng năng lượng của Quả Trong Suốt đồng loạt phát huy tác dụng tự bảo vệ, không cho khí lạnh nhập vào đóng băng thể nội, trong lúc nhất thời còn không có bao nhiêu nguy hiểm.

Đại Thiên còn nghĩ cứ như vậy đợi một hồi thì nguy hiểm cũng sẽ qua. Nhưng thấy Tam Đầu Băng Xà oán độc hướng về phía mình đi tới thì mọi hi vọng may mắn của Đại Thiên hoàn toàn tan nát, trong lòng chỉ còn lại cay đắng cùng tuyệt vọng, cố gắng cùng thất bại, hi vọng rồi lại thất vọng cứ luân phiên nhau, một ngày này trải qua còn phức tạp hơn sáu năm Đại Thiên sống trước đây cộng lại.

Tam Đầu Băng Xà rất hưởng thụ ánh mắt sợ hãi của con mồi, hai mắt bắn ra được sự hưng phấn của việc phát tiết, cũng không vội vàng tiến tới mà chậm rãi trườn đến, dằn vặt con mồi trước khi chết.

Đại Thiên quả thật bị dày vò vô cùng, tư vị bất cứ lúc nào cũng có thể chết này quả thật vô cùng khó chấp nhận được. Cảm giác tử vong ngày càng dày đặc, nếu tiếp tục thì không cần Tam Đầu Băng Xà ra Đại Thiên cũng bị dày vò đến chết.

Ngay khi Tam Đầu Băng Xà đến gần, Đại Thiên tuyệt vọng nhắm mắt lại, đột nhiên dị biến lại nổi lên. Một tiếng gầm vang dội bỗng nhiên xuất hiện, tiếp theo là một con hổ toàn thân rực lửa từ bờ hồ nhanh chóng lao vào, con hổ này chính là trốn từ nãy đến giờ Viêm Hổ.

Viêm Hổ thực lực ở giữa Ngũ Giai cùng Lục Giai Yêu Thú, so với Ngũ Giai tuyệt đối mạnh hơn, còn so với Lục Giai chỉ thấp hơn một chút. Nếu lúc đầu chỉ là thực lực này thì Tam Đầu Băng Xà tuyệt đối không sợ, nhưng nó hiện tại đã là đèn cạn dầu, Viêm Hổ lại thần thanh khí sảng, quả thật là có khả năng uy hiếp đến nó.

Viêm Hổ cũng không thèm để ý Tam Đầu Băng Xà không ngừng dùng ánh mắt thị uy nhìn mình, thẳng hướng lao về phía Đại Thiên, trước ánh mắt phẫn nộ của Tam Đầu Băng Xà, mạnh mẽ há miệng phun một ngọn lửa khổng lồ làm tan băng cho Đại Thiên.

Tam Đầu Băng Xà tức giận lao lên tấn công Viêm Hổ, nhưng Viêm Hổ hiện tại hiểu rất rõ trạng thái của đối phương, bởi vậy mới dám xông vào đây, tuy Viêm Hổ tuyệt đối không đánh lại nó, nhưng tính cẩn thận của loài rắn khiến Tam Đầu Băng Xà tuyệt đối không dám liều mạng sống để đánh với Viêm Hổ.

Viêm Hổ bốn chân nhảy lên, cả người nhanh chóng né tránh công kích của đối phương, miệng vẫn không ngừng phun lửa làm tan băng.

Qua một thời gian ngắn, Đại Thiên dưới ánh mắt bất lực của Tam Đầu Băng Xà, ung dung thoát khỏi tảng băng, tràn ngập cảm kích nhìn về phía Viêm Hổ.

..........

Chương 40: Không rõ sống chết

Viêm Hổ đối với ánh mắt cảm kích của Đại Thiên cũng không tiện quan tâm, dù sao còn có một con Tam Đầu Băng Xà cực kỳ cường đại còn đang đứng nhìn.

Thoáng nhìn Tam Đầu Băng Xà một chút, Viêm Hổ nhanh chóng lao về phía Đại Thiên, đuôi nhanh chóng cuộn lấy đối phương, miệng phun ra một ngọn lửa lớn ngăn chặn lại Tam Đầu Băng Xà, cả người cấp tốc lui về phía bờ hồ.

Tam Đầu Băng Xà ngay từ đầu tuy liên tục tấn công, nhưng thật sự đều là giả dối che mắt. Tam Đầu Băng Xà thật sự là không còn khí lực để chiến đấu nữa, tuy là nó vẫn đủ sức tiêu diệt Viêm Hổ, nhưng kết cục tuyệt đối là lưỡng bại câu thương, bản tính của loài rắn không cho phép nó làm như vậy.

Vì thế, ngay từ đầu Tam Đầu Băng Xà đã âm thầm phục hồi thương thế, đồng thời tích súc lực lượng chuẩn bị phản kích. Hiện tại thấy Viêm Hổ đã lui lại, tuy là nhìn rất hung mãnh, nhưng thật sự Viêm Hổ chẳng có bao nhiêu chiến ý, Tam Đầu Băng Xà quyết định lựa chọn cơ hội này để tấn công, dù sao nếu không tấn công thì Viêm Hổ hoàn toàn có thể chạy thoát mất.

Khí lạnh xung quanh lại một lần nữa tập trung bao bọc lấy thân thể Tam Đầu Băng Xà, cảnh tượng rất giống với lúc trước Tam Đầu Băng Xà phóng xuất đại chiêu, nhưng khí thế yếu ớt hơn rất nhiều.

Tam Đầu Băng Xà cũng không có ý định phóng xuất đại chiêu lần nữa, không phải không muốn mà là không thể, vừa rồi một chiêu kia thật sự là một chiêu cuối cùng rồi, nếu lại cứng rắn đánh ra một lần nữa thì Tam Đầu Băng Xà chưa chắc có đủ khả năng chịu được.

Khí lạnh được tụ lại rất nhanh, Tam Đầu Băng Xà cũng không duy trì lâu liền tấn công. Tam Đầu Băng Xà hấp thụ toàn bộ khí lạnh xung quanh, ba cái đầu đồng loạt há miệng phun ra vài luồng khí nhiệt độ vô cùng thấp, thẳng hướng về phía Viêm Hổ.

Viêm Hổ Hỏa Hệ tuy mạnh, nhưng đối mặt với luồng khí lạnh kia chỉ như một tờ giấy mỏng, đụng nhẹ liền rách. Luồng khí lạnh thế như chẻ tre, thẳng tiến về phía Viêm Hổ, nhưng nếu chỉ như vậy thì Viêm Hổ có thể dễ dàng né tránh được, nhưng mọi chuyện dần phức tạp hơn khi ba luồng khí này lại tự động đuổi theo bao vây lấy Viêm Hổ, dường như chúng có sinh mệnh vậy.

Tốc độ của những luồng khí này rất nhanh, nếu là lúc trước, Viêm Hổ còn đủ tự tin để trốn thoát được, nhưng hiện tại thực lực suy yếu, đối với đợt tấn công này quả thật là không biết làm gì.

Đã không cách nào né tránh được, Viêm Hổ liền thuận thế dứt khoát dừng lại, hai mắt cảnh giác nhìn ba luồng khí nhanh chóng lao tới, đồng thời toàn thân bùng cháy lên ngọn lửa rực rỡ, miệng phun vài cột lửa phản kích.

Nhưng dù Viêm Hổ có cố gắng cách mấy thì cũng chỉ liều hết sức cản được một trong số đó, những luồng khí còn lại vô tình đánh thẳng vào người Viêm Hổ.

Luồng khí lạnh này cũng không gây ra vết cắt hay chấn động gì, nhưng khi nó vừa chạm vào thân thể Viêm Hổ thì ngọn lửa trên thân của Viêm Hổ lập tức biến thành có thể tắt bất cứ lúc nào, trông có vẻ vô cùng yếu ớt.

Thậm chí có thể cảm thấy từng tia khí lạnh nhàn nhạt tỏa ra từ người Viêm Hổ. Nhưng việc xấu không chỉ dừng lại ở đó, do ngọn lửa Viêm Hổ phát ra yếu bớt mà một luồng khí bị ngăn cản nãy giờ cũng nhân cơ hội thoát vây, tiếp tục bồi thêm vào người Viêm Hổ.

Cắn răng chịu đựng, Viêm Hổ hai mắt dường như bao phủ lấy một tầng hơi sương. Nhưng nó tuyệt đối không bỏ cuộc, từng ngọn lửa tuy chập chờn bất định nhưng vẫn duy trì cản lại khí lạnh xâm nhập, không chịu bỏ bất cứ hi vọng nào.

Thân thể Viêm Hổ tê cứng, thân mình còn lo không xong nên đã sớm bỏ Đại Thiên xuống từ lâu. Đại Thiên nhìn Viêm Hổ thống khổ, hơn nữa từng tia khí lạnh kia khiến hắn cảm thấy vô cùng đáng sợ, lòng muốn giúp nhưng chẳng thể làm gì.

Ngay lúc này, Đại Thiên đột nhiên thấy Tam Đầu Băng Xà nhanh chóng trườn đến đây, biết là nó muốn nhân cơ hội kết liễu Viêm Hổ, Đại Thiên vội vàng hướng về phía Viêm Hổ truyền đi ý niệm nhắc nhở.

Nhưng cầu nối ý niệm là do Viêm Hổ tạo ra, hiện tại nó cũng không đủ sức để làm điều này nên Đại Thiên dù có cố gắng cách mấy cũng chẳng thể làm gì được. Nhưng nếu trơ mắt nhìn Tam Đầu Băng Xà tiến tới thì cũng là chuyện không thể nào, Đại Thiên vội vàng chuyển sang cách khác, người nhảy cẫng lên, tay chỉ về hướng Tam Đầu Băng Xà, miệng không ngừng hô hoán.

Lần này xem như là có tác dụng rồi, Viêm Hổ tuy vô cùng khó chịu nhưng ánh mắt vẫn cố chuyển sang Đại Thiên, sau đó lập tức nhìn theo hướng tay của đối phương.

Vừa nhìn thấy Tam Đầu Băng Xà tiến tới, Viêm Hổ lập tức trở nên vô cùng sợ hãi, hiện tại nó toàn lực đẩy lùi lại khí lạnh thì còn có thể, nếu lại thêm một con Tam Đầu Băng Xà nữa thì hôm nay Viêm Hổ quả thật là phải bỏ mạng.

Nhưng chạy thì cũng không được, thân thể nếu không nhờ có Hỏa Hệ bảo vệ đã sớm bị đóng băng rồi, tuy đã ngăn cản được phần nào nhưng cảm giác tê cứng cũng không phải ngồi không.

Nhưng ít ra biết trước vẫn là có chuẩn bị tốt hơn. Tam Đầu Băng Xà đến gần, lập tức lao lên tấn công thì Viêm Hổ cũng không bị giật mình mà lập tức phản công, xem như là không bị thất thế nhất thời.
Thân rắn nhanh chóng cuốn lấy Viêm Hổ, ba cái đầu liên tục mổ xuống. Tuy Viêm Hổ thoát được một kiếp, nhưng tiếp theo muốn toàn mạng dưới răng nanh của Tam Đầu Băng Xà tuyệt đối không phải là chuyện dễ.

Bản năng sinh tồn kích thích chiến ý cùng tiềm năng, ngọn lửa bao bọc lấy Viêm Hổ trong phút chốc dường như trở nên mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, nhờ vậy đẩy lùi không ít khí lạnh, hồi phục được một số chức năng cho thân thể, ít nhất là có thể cử động được.

Vừa lấy được quyền kiểm soát, Viêm Hổ hai chân cũng ôm lấy đối thủ, miệng gầm gừ cắn mạnh xuống. Hai bên nhất thời lăn qua lộn lại trên mặt băng, nhưng nhìn thế nào thì Viêm Hổ cũng đang thất thế, hoàn toàn bị Tam Đầu Băng Xà đè lên mà đánh.

Nói đến mặt băng, nếu không phải nhờ thứ này thì thật sự chưa chắc Viêm Hổ đã dám đến tận đây cứu viện để rồi phải cùng Tam Đầu Băng Xà cuốn lấy nhau.

Biết mình kiên trì không được bao lâu trước đối thủ mạnh mẽ này, Viêm Hổ vội vàng truyền cho Đại Thiên một ý niệm

“Nhanh chạy đi, ta sẽ lập tức đuổi theo!”

Đại Thiên hai mắt ngạc nhiên nhìn Viêm Hổ, hắn thật sự không thể tin nổi đối phương lại kêu mình làm như vậy, tuy đều là có mục đích, nhưng ý tốt của Viêm Hổ cũng khiến Đại Thiên vô cùng cảm động.

Thấy Đại Thiên cảm động ngây người, Viêm Hổ lại tiếp tục thúc giục vài lần thì Đại Thiên mới tỉnh dậy. Biết ở lại đây cũng chẳng thể làm được gì, hơn nữa còn làm gánh nặng cho Viêm Hổ nên Đại Thiên lập tức ôm số quả trong tay hướng về phía ngoài bỏ chạy.

Tam Đầu Băng Xà nhìn thấy kẻ sỉ nhục mình bỏ chạy, tâm tình có chút kích động, trong lúc nhất thời lại tiêu tán mất chiến ý với Viêm Hổ, nhanh chóng trườn đuổi theo.

Viêm Hổ lúc này cũng bất chấp rồi, nếu không có số quả này thì nó không bao giờ có khả năng phục hồi lại như ban đầu, đối với một yêu thú, đặc biệt là một cường giả thì việc này so với chết cũng không khác gì nhau, vì thế Viêm Hổ cũng không tiếc gì nữa, liều mạng phóng lên, kéo ngược Tam Đầu Băng Xà trở về.

Tam Đầu Băng Xà còn định bỏ mặc Viêm Hổ, trước tiên tiêu diệt Đại Thiên rồi quay lại xử lý kẻ này sau, nhưng không ngờ Viêm Hổ thật sự cứng đầu, Tam Đầu Băng Xà mấy lần cố vùng vẫy thoát đi đều bị Viêm Hổ liều mạng kéo lại.

Hung tính trong Tam Đầu Băng Xà cũng không kiềm lại được nữa, đã đối phương không ngừng khiêu khích thì nó cũng không thể tiếp tục né tránh như vậy được. Một lần nữa chuyển đổi mục tiêu tấn công, Tam Đầu Băng Xà nhanh chóng xoay người lại, cuốn lấy thân thể của Viêm Hổ, hai con Ma Thú lại một lần nữa lâm vào kịch liệt giằng co.

Cảnh này tất nhiên là toàn bộ rơi vào mắt Đại Thiên, mắt của hắn bỗng dưng trở nên ươn ướt, ai nói Yêu Thú là vô tình, vì sinh tồn chúng có chút mưu mô tính toán, nhưng đến điểm mấu chốt cuối cùng thì chúng quả thật vô cùng đáng tin cậy, thậm chí còn đáng tin cậy hơn cả loài người.Âm thầm mắng bản thân mình kém cỏi, ngoài chuyện chạy ra thì chẳng thể làm được gì, Đại Thiên trong lòng vô cùng uất ức, đồng thời khát khao đối với thực lực cũng trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Cứ nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, nếu hắn thực lực đủ mạnh thì Triệu Bân làm gì dám động đến hắn, bức hắn chạy vào rừng. Nếu thực lực hắn đủ mạnh thì cần gì phải bị Yêu Thú năm lần bảy lượt suýt chút nữa giết chết. Nếu Lý Thiện đủ thực lực thì làm gì bị Viêm Hổ đè ép một đầu, lao tâm khổ trí tìm cách thoát khỏi nơi này. Nếu Viêm Hổ đủ mạnh thì làm gì có chuyện Tam Đầu Băng Xà có thể tùy ý hành hạ nó như vậy.

Núi cao còn có núi cao hơn, thực lực không bao giờ có điểm cuối, dù là mạnh cỡ nào thì cũng có kẻ vượt qua mình, chỉ có thể không ngừng mạnh mẽ lên mới có thể sống sót được. Cái quan trọng nhất là phải nắm đủ thực lực trong tay.

Thực lực!

Đại Thiên nghiến răng lẩm bẩm, hai mắt bắn ra từng tia cuồng nhiệt khát vọng, thực lực lúc này khiến Đại Thiên dần dần trở nên điên cuồng rồi, Đại Thiên thề, nếu lần này còn sống thoát khỏi, hắn nhất định phải toàn tâm toàn ý dồn sức vào tu luyện, tuyệt đối không thể yếu hèn như vậy mãi được.

Trong khi Đại Thiên tâm tình chuyển biến, bên kia chiến trường thế cục dần dần biến đổi rất lớn, Tam Đầu Băng Xà mạnh mẽ đè Viêm Hổ xuống mà đánh, Viêm Hổ hoàn toàn là liều mạng tử thủ, không có bất cứ một đòn phản công nào có thể dùng được, nhưng trong lúc nhất thời nửa khắc Tam Đầu Băng Xà cũng không thể dứt điểm được Viêm Hổ.

Nước đã bị đóng thành băng khiến Đại Thiên chạy đi rất nhanh, không còn khó khăn như lúc đầu phải bơi nữa. Đối với Cương nhân thì chạy ba trăm mét chỉ là vấn đề trong phút chốc, nếu không phải mặt băng quá trơn thì Đại Thiên đã sớm bỏ chạy thành công rồi.

Tam Đầu Băng Xà biết không thể trì hoãn được nữa, nếu để cho Đại Thiên chạy ra khỏi mặt hồ thì xem như nó có cố cỡ nào cũng không làm gì được đối phương. Mà một khi sinh vật yếu ớt đó chạy mất thì con hổ này nó cũng không cách nào giữ lại được, dù sao thân thể của nó đã quá sức rồi, kết cục này Tam Đầu Băng Xà hoàn toàn không muốn thấy.

Ý nghĩ trong đầu Tam Đầu Băng Xà liên tục chuyển đục, cuối cùng tinh quang chợt lóe, Tam Đầu Băng Xà dứt khoát bỏ lại Viêm Hổ đuổi theo Đại Thiên. Viêm Hổ còn đang bị kịch liệt tấn công, tự nhiên tất cả đều biến mất, trong lúc nhất thời có chút không thích ứng, đợi đến khi nó tỉnh lại thì Tam Đầu Băng Xà đã đến gần Đại Thiên, ba cái miệng kia đang nhe ra những cặp răng nanh cắn xuống.

Đại Thiên cũng không ngờ việc này xảy ra, nhưng bản năng vẫn kịp thời nhắc nhở hắn bật người né tránh. Tam Đầu Băng Xà tuy có chút kinh ngạc, nhưng thân thể nó quá khổng lồ, quả thật có chút khó nắm bắt đối phương. Biết được điểm hạn chế, Tam Đầu Băng Xà lập tức trở người xoay đuôi, đập mạnh về phía Đại Thiên, ba cái đầu cũng không rãnh rỗi, chặn tất cả con đường mà đối thủ có thể trốn thoát.

Nhìn đuôi rắn ngày càng gần, xung quanh lại toàn là miệng rắn, Đại Thiên không còn đường lui nữa, Tam Đầu Băng Xà cũng không cho Đại Thiên cơ hội rút lui, đuôi nhanh như một tia chớp mạnh mẽ đập xuống, Đại Thiên không kịp né tránh liền bị ăn trọn một kích này, nhất thời không rõ sống chết.

Viêm Hổ đang chạy tới thì thấy cảnh này, hai mắt trợn trừng phẫn nộ, thậm chí có chút u uất tuyệt vọng. Nhưng nó cũng không dám ngắt bỏ một tia hi vọng cuối cùng, dùng tốc độ nhanh nhất lao lên cứu viện. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, huống chi trình độ thoát nạn còn sống của Đại Thiên Viêm Hổ đã trải qua không ít, nếu không thật sự thấy Đại Thiên chết thì Viêm Hổ tuyệt đối không tin.

Dùng tốc độ nhanh nhất lao tới, ngay khi Tam Đầu Băng Xà còn chưa kịp phản ứng, Viêm Hổ bất ngờ lao lên, mạnh mẽ đẩy văng đối phương ra một bên, mạnh mẽ cắn tới.

Tam Đầu Băng Xà lần này quả thật là thất thế, tiến thủ đều có chút lúng túng rồi. Nhưng thân thể khổng lồ của nó văng sang một bên cũng làm lộ ra thân ảnh của Đại Thiên.

Chỉ thấy hiện tại Đại Thiên bị đánh lõm sâu vào mặt băng, tay chân cùng thân thể đều bị dập nát, cả người nhuộm đẫm máu tươi, hoàn toàn bất động nằm đó, không rõ sống chết.

Viêm Hổ hai mắt như nứt ra, vô cùng điên cuồng hướng về Tam Đầu Băng Xà đánh tới. Tam Đầu Băng Xà sau một hồi thất thế, dần dần ổn định lại được chiến cục, một lần nữa đè Viêm Hổ ra đánh. Viêm Hổ hi vọng cuối cùng bị dập tắt, cũng bất kể đối phương thế nào, điên cuồng tấn công càng lúc càng ác liệt.

Giữa lúc hai con Ma Thú liều mạng, Đại Thiên đột nhiên phát ra một tiếng rên thống khổ. Một tiếng này tuy nhỏ nhưng ở nơi chỉ có ba sinh vật còn tự do hoạt động này thì tựa như sét đánh ngang tai.

Hai con Ma Thú trừng nhau một chút liền dời ánh mắt về phía Đại Thiên. Xác định con người này còn sống, cả hai trong mắt lóe lên từng sắc thái khác biệt.

..........

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau