UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Xuất phát

Đại Thiên dốc toàn lực chìm đắm trong việc chữa thương. Trong hang động tối mờ mịt không rõ thời gian, không biết đã trôi qua bao nhiêu ngày rồi.

Đến một ngày, Đại Thiên đang chuyên tâm chữa thương bỗng cảm giác được một ý niệm xâm nhập, biết rõ là Viêm Hổ gọi mình, vội vàng tỉnh dậy.

Viêm Hổ cũng xem như là tốt bụng dùng ý niệm nhẹ nhàng lay tỉnh, chứ nếu nó gầm lên một tiếng chỉ sợ Đại Thiên không bị dọa đến đấu khí chạy loạn cũng bị thần kinh thác loạn.

Đại Thiên hai mắt mang chút ý hỏi thăm nhìn Viêm Hổ, chờ đối phương trả lời. Viêm Hổ thấy đối phương đã tỉnh, tâm tình có chút gấp gáp khó kìm nổi truyền ý niệm

“Ngươi mau chuẩn bị một chút, chuẩn bị đi thôi.”

Không ngờ thời điểm đó lại tới nhanh như vậy, Đại Thiên có chút phản ứng không kịp, cũng may thân thể đã có thể miễn cưỡng chiến đấu với cường độ thấp, gặp nguy hiểm ít nhất cũng có lực hoàn thủ.

Tùy ý ứng tiếng, Đại Thiên đứng dậy duỗi thẳng người, hoạt động cơ thể một chút, liên tục thời gian dài ngưng hoạt động, cơ thể có chút khó nhúc nhích rồi.

Cũng không có đồ đạc gì nhiều, thân thể bình thường trở lại Đại Thiên lập tức theo Viêm Hổ đi ra khỏi hang động. Vừa ra ngoài, từng ánh nắng gay gắt chiếu vào khiến Đại Thiên không chịu được lập tức nhắm mắt, hai tay đồng thời giơ lên che lại. Ánh nắng gay gắt khiến thân thể khô héo của hắn cảm thấy từng trận nóng cháy, Đại Thiên vội vàng lui về cửa hang, né tránh ánh nắng.

Cũng may là Viêm Hổ cũng chẳng khá hơn Đại Thiên chút nào, thân thể khổng lồ của nó khó chịu nhảy dựng lên, mắt hổ nhắm chặt liên tục lắc đầu. Nhìn nó Đại Thiên bất giác có chút buồn cười, một con Hỏa Hệ Yêu Thú cũng bị nóng.

Đợi cả hai dần thích nghi với hoàn cảnh mới, cũng không dừng lại thêm chút nào nữa, cấp tốc chạy thẳng vào rừng, tất nhiên là Viêm Hổ chạy trước, Đại Thiên cắm đầu chạy theo.

Chạy một hồi Đại Thiên liền cảm thấy không ổn rồi, thân thể lâu không hoạt động khiến hắn chạy có chút không quen. Bên kia Viêm Hổ có lẽ cũng thế, nhưng tốc độ của nó nhanh hơn hẳn Đại Thiên, do cảm giác thân thể không đúng mà cả hai dốc sức liều mạng chạy, điều này khiến Viêm Hổ nhanh chóng bỏ xa Đại Thiên.

Đại Thiên cố chạy nhanh hơn nữa cũng không kịp, có chút bất lực trợn mắt nhìn phía trước, sau đó nhàn nhã đi bộ. Qua một hồi lâu, Viêm Hổ đùng đùng chạy về, hai mắt rực lên lửa giận, ý niệm mạnh mẽ truyền thẳng đến Đại Thiên.

Cảm thấy đầu đau nhói, Đại Thiên kinh hoảng nhìn Viêm Hổ, trong đầu vội vàng nổi lên ý nghĩ phân bua. Cả hai tranh cãi một phen, cuối cùng Viêm Hổ cảm thấy mình không đúng nên thôi.

Tiếp đó, Viêm Hổ nhường nhịn giảm tốc độ chạy song song với Đại Thiên. Chạy được khoảng một dặm, Viêm Hổ tức giận hướng về Đại Thiên thúc giục

“Ngươi không thể nhanh hơn một chút sao.”

Đại Thiên hai mắt như nhìn kẻ ngu nhìn nó, trong đầu đồng thời đáp lại

“Ngươi nghĩ ta đủ sức chạy nhanh hơn nữa sao.”

Viêm Hổ có chút á khẩu không biết nói gì, vô cùng uất ức tiếp tục chạy theo Đại Thiên.

Lại chạy thêm vài dặm nữa, mặt trời đều đã lên đến đỉnh đầu rồi, Viêm Hổ độ kiên nhẫn đều bị mài hỏng, một ý niệm mạnh mẽ tiếp tục thúc giục

“Ngươi nhanh hơn một chút được không.”

Đại Thiên thân thể mới khỏi, bị bắt chạy liên tục vậy trong lòng cũng có chút bất mãn, đã vậy Viêm Hổ còn dẫn đi mai không chịu dừng, bây giờ nghe đối phương thúc giục, giọng tức tối gắt

“Không!!”

Viêm Hổ gấp đều muốn điên rồi, cũng không để ý đến tâm tình đối phương, có chút không biết làm sao thúc giục

“Ngươi mà chậm như vậy thì lúc đến chỉ còn gom cặn bã.”

“Đó là chuyện của ngươi.”

Đại Thiên cũng mặc kệ đáp lại, một bộ không thèm quan tâm đến sống chết gì nữa. Viêm Hổ vô cùng lúng túng không biết làm sao, nếu thực lực nó còn ở trạng thái mạnh nhất thì đúng là không cần đến Đại Thiên, trực tiếp giết chết con người nhỏ bé này rồi đi trước là được.
Nhưng lúc này thực lực của nó yếu đi rất nhiều, nếu thiếu Đại Thiên chỉ sợ là không thể làm được. Viêm Hổ đành nhượng bộ, hạ giọng thương lượng

“Ngươi thử nghĩ xem có cách nào giải quyết không.”

Đại Thiên liếc mắt nhìn con hổ biểu hiện hòa hoãn nhiều, trong lòng cũng có chút nguôi ngoai, nhưng trong đầu vẫn lạnh lùng đáp trả

“Ngươi tự đi mà nghĩ.”

Viêm Hổ coi như lần này thật sự không biết phải làm sao rồi. Nếu kêu nó đánh đánh giết giết, dù thực lực cao hơn nó cũng dám liều mạng, nhưng kêu nó suy nghĩ thì thật sự vô cùng khó khăn, ừm, trừ chuyện lần này dụ dỗ Đại Thiên.

Nói đến Viêm Hổ trong các Yêu Thú cũng xem như là một con khá thông minh, ý thức cùng đối đáp của nó vô cùng tốt, chỉ có điều hơi tàn bạo không thích suy nghĩ mà thôi.

Lại chạy tiếp, Viêm Hổ trên đường liên tục trầm tư suy nghĩ cách tăng tốc độ. Thẳng đến một lúc lâu, Đại Thiên đột nhiên thấy Viêm Hổ hai mắt tròn xoe nhìn mình, xong lại cúi xuống, xong lại nhìn, ánh mắt cũng trở nên vô cùng quyết liệt cùng do dự, dường như đang phải làm một cái quyết định gì đó rất khó khăn.

Đại Thiên lập tức toàn thân ớn lạnh, còn nghĩ là Viêm Hổ định giết mình, một chút bất mãn nhanh chóng bị đánh bay tán loạn rồi. Vừa định trước tiên hạ mình trấn an, ai ngờ Viêm Hổ lại đột ngột động thủ.

Chỉ thấy cái đầu khổng lồ của nó hướng thẳng vào Đại Thiên, miệng rộng mở ra, Đại Thiên còn chưa kịp kêu la phản ứng liền bị nó vứt thẳng lên trời.

Suy nghĩ duy nhất còn tồn tại trong đầu Đại Thiên lúc này là chết chắc rồi. Đã không thể nào thoát khỏi, Đại Thiên cũng lười phản kháng, nhắm mắt thả lỏng cả người.

Nhưng chờ đợi Đại Thiên lại không phải là đau đớn thống khổ mà là rớt xuống một nơi mềm mềm ấm áp, tay còn chạm vào thứ gì đó khá trơn mượt. Đại Thiên hoảng hồn trợn mắt lên nhìn xung quanh, thì ra Viêm Hổ đã trực tiếp vứt Đại Thiên lên vai rồi cắm đầu chạy, thấy Đại Thiên kinh ngạc, Viêm Hổ lại một ý niệm uy hiếp truyền tới

“Chuyện ngày hôm nay ta không muốn có kẻ thứ ba biết. Đây là vì chuyện gấp gáp nên bắt buộc như vậy, nếu không thì ngươi không có khả năng làm việc này, rõ chưa.”

Đại Thiên cười cười đáp ứng, còn sống là may rồi, tranh cãi tiếp nữa làm gì. Nhưng ngồi ở trên lưng hổ thật sự quá thoải mái, dù sao Viêm Hổ cũng là một đỉnh cấp Yêu Thú, chạy cứ như đang bay, không hề cảm giác sóc nảy khó chịu gì cả. Đã vậy lông còn dày và mềm mại, sờ vào cùng ngồi lên thích ý không thôi, ngoài ra có lẽ do Viêm Hổ tu luyện Hỏa Nguyên Tố nên người lúc nào cũng vô cùng ấm áp, quả thật là một con thú cưỡi vô cùng tốt. Bất tri bất giác Đại Thiên có chút nghiện cảm giác làm Hổ Kỵ Sĩ này rồi.

Nhưng mà Viêm Hổ hiện tại tâm túng quẫn muốn điên lên rồi, để cho một con người yếu ớt cưỡi đã là một sự sỉ nhục khiến nó không thể chấp nhận được, đã vậy con người hèn mọn này lại còn vô cùng hưởng thụ ngồi đó, thậm chí có vẻ như đem nó xem là thú cưỡi luôn rồi.

Viêm Hổ vô cùng tức nhưng không làm gì được, việc hiện tại rất gấp, nếu lỡ mất rồi thì không biết làm sao mới có thể khôi phục lại thực lực, lại còn phải sợ hãi bị kẻ thù nhân cơ hội đánh lén nữa. Nhưng Viêm Hổ cũng tuyệt đối không thể để yên Đại Thiên như vậy được, tính cao ngạo của nó không cho phép, nghĩ hồi lâu, Viêm Hổ liền khoái trá gầm lên một tiếng.
Tốc độ bỗng trở nên nhanh hơn gấp nhiều lần, Đại Thiên không kịp phản ứng suýt ngã khỏi lưng hổ, chưa dừng lại ở đó, Viêm Hổ còn cố tình chạy sóc nảy liên tục, xương sống của một con Lục Giai Ma Thú mạnh mẽ uốn lượn đánh vào người Đại Thiên gây ra một hồi đau đớn.

Hai tay nắm chặt lông hổ, cảm nhận từng cơn gió mạnh như tát thẳng vào mặt, Đại Thiên trong lòng gào thét biểu tình, nhưng đổi lại là Viêm Hổ càng khoái trá hành hạ hơn nữa, cuối cùng Đại Thiên chỉ có thể ấm ức cam chịu.

...............................

Khổ thì đúng là khổ thật, nhưng thực sự là tốc độ cũng tăng nhanh lên rất nhiều, Viêm Hổ vì sợ Đại Thiên không chịu nổi ngủm mất nên về sau cũng cố giảm bớt va chạm, Đại Thiên ngoan ngoãn ngồi yên trên lưng hổ không dám suy nghĩ lung tung nữa.

Chạy một mạch không ngừng nghỉ thẳng đến tối, bằng tốc độ của Viêm Hổ ít nhất cũng đã chạy mấy trăm dặm, hiện tại cho dù Đại Thiên có hối hận muốn trốn cũng không có đường mà về.

Cuối cùng, khi đến trước một cái hồ khá lớn, Viêm Hổ không hợp lẽ thường từ tốc độ cao khủng khiếp bỗng dưng dừng lại, sau đó vô tình hất văng Đại Thiên xuống đất.

Đại Thiên ngã ầm xuống mặt đất, cát bụi bay mịt mù, vội vàng đứng dậy kháng nghị

“Ngươi không thể nhẹ hơn một chút sao.”

Viêm Hổ cũng không thèm để ý hắn, ngược lại hai mắt lạnh lẽo cùng kiêng kỵ quan sát xung quanh bờ hồ.

Nhìn biểu tình của Viêm Hổ, Đại Thiên biết là chuyện vô cùng nghiêm trọng mới đủ sức khiến con Ma Thú này lo lắng như vậy nên cũng không đôi co gì nữa, hai mắt cũng chậm rãi quan sát xung quanh.

Thứ đầu tiên lọt vào mắt là một cái hồ, một cái hồ rất lớn, ở giữa hồ có một hòn đảo nhỏ, chỉ đủ khoảng mười người đứng, trên đảo là một cái cây khá lớn mọc rậm rạp những quả màu trắng tinh trong suốt, nhìn vô cùng mỹ lệ, Đại Thiên thầm nghĩ có lẽ đây là mục tiêu của lần này, nhưng vì sao Viêm Hổ lại không lập tức động thủ.

Theo ánh mắt của Viêm Hổ, Đại Thiên tiếp tục quan sát bên bờ hồ, không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền vô cùng kinh khủng. Yêu Thú đứng khắp rừng, gấu có, sói có, hổ có, ưng có, tinh tinh có, dường như nơi đây đang tổ chức một cuộc họp giữa các động vật vậy.

Mà kinh khủng nhất không phải là số lượng, mà là thực lực của những Yêu Thú này. Mỗi con Yêu Thú đều không cố ý che giấu thực lực, tất cả đều bạo phát ra khí thế mạnh nhất của mình, tất cả đều có vẻ mạnh ít nhất là bằng con Hồng Vỹ Ưng lúc trước truy sát Đại Thiên.

Mấy trăm con cường đại Yêu Thú bạo phát khí thế, trực tiếp khiến cả một khu vực này chấn động, ngoài ra cũng không có một tiếng động nào, kể cả tiếng lá cây hay tiếng gió, thời gian ở đây như dừng lại, bất tri bất giác Đại Thiên có chút sợ hãi lùi đến đứng dựa vào Viêm Hổ, tuy là Viêm Hổ cũng chẳng tốt đẹp gì, nhưng ít nhất tạm thời đây là nơi an toàn nhất đối với Đại Thiên.

Những con Yêu Thú ở đây chỉ liếc nhìn Viêm Hổ cùng Đại Thiên một thoáng liền chuyển ánh mắt nhìn chăm chú vào Quả Trong Suốt giữa hồ kia, điều này là do Viêm Hổ bị thương nên thực lực tạm thời chỉ hơn những Yêu Thú ở đây một chút.

Viêm Hổ cũng không lưu giữ ánh mắt trên người những Yêu Thú này lâu, hai mắt nhìn chằm chằm giữa hồ, đồng thời truyền đạt ý niệm cho Đại Thiên

“Lát nữa ngươi dốc hết sức phối hợp với ta, ta sẽ cố gắng ngăn cản những Yêu Thú này, ngươi chỉ việc hái những quả kia là được rồi. Nhớ kỹ, ta cần ít nhất mười quả.”

Đại Thiên hơi có chút chần chờ một lát, thấy cũng không còn lựa chọn nào khác nên gật đầu tỏ vẻ đáp ứng, sau đó Viêm Hổ cũng không nói gì nữa, toàn tâm chú ý tình hình.

Đại Thiên vô sự nhàm chán đứng đó, vô cùng tò mò nhìn giữa hồ, lúc trước Ma Quả là thứ vô cùng tuyệt vời, chỉ một phần mười cũng đủ khiến Đại Thiên nhận được không ít chỗ tốt, nhưng nó cũng chỉ đủ kéo đến ba con Yêu Thú, vậy mà ở đây lại kéo tới hàng trăm con, chỗ tốt nhận được sẽ còn lớn đến mức nào nữa, Đại Thiên vô cùng phấn khích mong đợi.

Tuy lúc trước Viêm Hổ có nói đây là để khôi phục thực lực của nó, nhưng Đại Thiên tin mới là lạ. Chỉ bằng việc Viêm Hổ vô cùng ao ước quyết tâm đoạt lấy cùng cái cách mà nó quen thuộc đường lối đã đủ thấy tác dụng không chỉ có vậy.

Nhưng nếu thật sự là như vậy thì Viêm Hổ đã thòm thèm thứ trước mắt từ khi còn là Lục Giai Ma Thú, nếu vậy thì việc về sau xuất hiện vài con Yêu Thú thậm chí là Ma Thú cường đại cũng không có gì là lạ, Đại Thiên trong lòng bất giác có chút lo lắng.

Thời gian chậm rãi trôi qua trong áp lực cực lớn. Yêu Thú tụ tập đến đây càng lúc càng đông rồi, nhưng cũng không có bất kỳ con Yêu Thú nào phát động công kích, tất cả đều yên tĩnh quan sát.

Theo đêm đen dần buông xuống, nước hồ đột ngột bốc lên từng màn sương trắng, không khí bỗng dưng trở nên vô cùng lạnh lẽo. Cũng ngay lúc này, Viêm Hổ đột ngột vứt Đại Thiên lên lưng, sau đó lao lên, hàng trăm con Yêu Thú khác cũng toàn lực lao lên, tình cảnh lúc này vô cùng rung động.

...............

Chương 32: Khốn cục

Viêm Hổ như một mũi tên xông lên trước nhất, dù sao cũng đã từng là Lục Giai Ma Thú, thực lực tuy giảm nhưng vẫn ăn đứt một đám Yêu Thú quanh đây.

Đại Thiên còn nghĩ Viêm Hổ vừa vào sẽ phun lửa ra thị uy như lần trước ở căn cứ Dã Man Nhân, nhưng thật sự không ngờ Viêm Hổ vô cùng hiền lành, chỉ gầm gừ chạy thẳng về phía hồ mà thôi.

Hàng trăm con Yêu Thú khác cũng thay nhau tiến lên, trên cây, trên không, dưới đất đâu đâu cũng là Yêu Thú. Có điều tất cả đều không xung đột với nhau, chỉ toàn tâm chạy đến mục tiêu.

Càng đến gần hồ không khí càng lạnh hơn, sương cũng phủ kín cả một vùng trời rồi, qua một lúc nữa nếu lạc vào trong đám sương mù này thì có nhận ra được phương hướng nữa không cũng là một vấn đề khá nghiêm trọng.

Đại Thiên đối với hành động này thoáng có chút nguôi ngoai bớt giận, nhưng đồng thời cũng đối với quan hệ chuyển biến cực nhanh của hai con hổ vô cùng hiếu kỳ.

Dưới sự thúc giục của Viêm Hổ, Đại Thiên bất đắc dĩ miễn cưỡng dẹp những suy nghĩ lung tung, toàn lực tập trung vào bơi đi.

Thật sự là Đại Thiên không biết bơi, nhưng đấu khí dùng trong nước có một cách vận dụng có thể làm nổi cơ thể lên, đồng thời cũng có thể dùng để đẩy thân thể đi ra xa. Tuy nhiên do nước hồ lạnh lẽo, tuy vì một nhiệt lực kỳ lạ nào đó khiến nó không thể đóng băng, nhưng mật độ nước lại trở nên dày đặc, rất khó vận chuyển đấu khí.

Chuyện gì đến cuối cùng vẫn phải đến, muốn tránh cũng tránh không được. Viêm Hổ mang theo Đại Thiên trên lưng lao thẳng vào màn sương dày đặc, cũng không dừng lại quan sát mà tiếp tục liều mạng chạy thẳng, có lẽ là sợ mất phương hướng.

Màn sương dày đến mức như ngưng tụ thành nước rồi, Đại Thiên toàn thân đã sớm ướt nhẹp, cũng may Viêm Hổ luyện Hỏa Hệ cũng không phải để ngắm, không chỉ toàn thân của nó khô ráo mà còn sưởi ấm luôn cả Đại Thiên, nếu không nhờ vậy Đại Thiên có bị đóng băng chết tại đây hay không cũng không ai dám chắc được.

Nhưng sương dày quá che kín tầm mắt, nếu có kẻ địch thừa cơ tấn công liền có chút nguy hiểm rồi. Đại Thiên vừa nghĩ xong, bên cánh trái lập tức lao ra một con Phong Lang.

Phong Lang cả người phóng vút lên không, bay thẳng đến tấn công Viêm Hổ. Viêm Hổ dù sao cũng là một cường đại Ma Thú, thoáng có chút giật mình liền kịp thời phản ứng, hai chân sau làm trụ, hai chân trước nhấc bổng lên dừng thân người lại, đồng thời xoay người đón đỡ công kích của Phong Lang.

Hai con dã thú nhanh chóng va chạm, hai chân trước ôm chặt lấy người đối phương, mặc sức cào cấu, miệng cắn từng phát mạnh mẽ vào cổ đối thủ, hai chân sau trụ vững, chống cả thân thể đứng dậy.

Cảm thụ của Viêm Hổ ra sao thì không biết, nhưng Đại Thiên thì có cảm giác muốn khóc rồi.

Đại Thiên một mực ngồi trên lưng Viêm Hổ, bất ngờ bị tập kích cũng chưa kịp trốn chỗ khác liền bị lôi vào vòng chiến. Vị trí ngồi của Đại Thiên là ở gần cổ của Viêm Hổ, đây là nơi trọng điểm tấn công của Phong Lang, có mấy lần Đại Thiên suýt nữa bị cắn chết.

Hai tay như leo núi bám giữ từng búi lông hổ, Đại Thiên vô cùng khổ sở biểu tình

“Ta không chịu được nữa.”

“Câm miệng.”

Viêm Hổ dùng một cỗ ý niệm cường đại quát ngược lại, Đại Thiên sợ hãi không dám nói gì, miễn cưỡng quan sát trận đấu.

Phong Lang là Yêu Thú thiện về tốc độ, dù là Viêm Hổ lúc ở trạng thái mạnh nhất cũng không dám so tốc độ với con Phong Lang trước mắt. Vừa nãy đáng lẽ Phong Lang dựa vào ưu thế của mình, tập kích đắc thủ liền lui lại ẩn sau màn sương chờ cơ hội tấn công tiếp.

Ai ngờ Viêm Hổ phản ứng lại nhanh chóng xoay người giữ chặt lấy nó, vậy nên mới có cục diện ôm lấy nhau mà cắn. Tuy nhìn có vẻ như là đánh ngang nhau, nhưng sức mạnh cùng lực công kích của Viêm Hổ cũng không phải là Phong Lang có thể so sánh, hơn nữa từng Viêm Hổ tấn công còn kèm theo hiệu quả đốt cháy của Hỏa Hệ, trực tiếp đè Phong Lang xuống đất cắn xối xả rồi.

Phong Lang thua thế, tứ chi cố gắng đạp mạnh đẩy Viêm Hổ ra, cả người vùng dậy ý đồ bỏ trốn. Viêm Hổ làm sao có thể để một kẻ địch nguy hiểm như thế này chạy được, cả người phóng nhanh đuổi theo, miệng cắn trúng đuôi của Phong Lang không chịu nhả.

Viêm Hổ tàn bạo kéo ngược Phong Lang lại, đầu hất mạnh Phong Lang bay lên cao, sau đó mạnh mẽ đập xuống đất, liên tục như vậy vài chục lần. Phong Lang gào thét từng tiếng thảm thiết, cuối cùng bị Viêm Hổ đập cho nằm hấp hối dưới đất, còn chưa kịp phản ứng, Viêm Hổ đã bồi thêm một ngọn lửa tới đốt rụi Phong Lang.

Phong Lang cho đến chết vẫn không thể tin một Yêu Thú thực lực ngang mình lại lĩnh ngộ được nguyên tố. Trước khi thi thể Phong Lang hóa thành tro bụi, một viên Yêu Đan khá lớn bay thẳng vào miệng Viêm Hổ, trực tiếp được con hổ này nuốt xuống.

Xong chuyện, Viêm Hổ lại tiếp tục chạy đi, ý niệm đồng thời truyền đạt

“Đợi một chút toàn bộ nghe ta chỉ huy, ta cam đoan sẽ bảo vệ tính mạng của ngươi.”

Đại Thiên còn biết nói gì nữa, hiện tại lạc vào trong màn sương, lại còn đầy rẫy Yêu Thú, Đại Thiên dám tách khỏi Viêm Hổ mới là lạ.

Tiếp tục chạy một hồi, nhưng sau trận chiến vừa rồi đã không thể nào xác định được phương hướng nữa, nếu không nghe lời Viêm Hổ, tùy ý đi lạc thì không biết được kết quả rồi.

Viêm Hổ trong lòng vô cùng gấp gáp, chậm một chút thì cái gì cũng không có, hiện tại lại lach không có đường ra, cũng không biết phải đi hướng nào mới đúng.

Ngay lúc này, lại một đối thủ nữa tìm tới.

Viêm Hổ đang tức giận, thấy có kẻ lại dám tìm tới mình, hung tính trỗi dậy, cả người bộc phát ra khí thế mãnh liệt nhìn đối phương.

Lần này đến là cũng là một con Viêm Hổ, chỉ có điều vẫn chưa trở thành Ma Thú nên nhìn có vẻ vô cùng bình thường, so với Viêm Hổ bên này thì có vẻ không nổi trội chút nào.Theo hai tiếng gầm vang dội vang lên, hai con Viêm Hổ lao vào cắn xé nhau. Dường như là bản tính có sẵn trong người, cũng như có câu một núi không thể có hai hổ, cho nên hai con Viêm Hổ này nhìn thấy đồng loại của mình lập tức trở nên giận dữ gào thét, điên cuồng tấn công, dường như kẻ trước mắt đã sớm có thù oán với mình từ trước.

Đại Thiên ngây ngốc nhìn Viêm Hổ bên mình đánh cùng Viêm Hổ xa lạ. Nhìn đến hoa cả mắt, hai con ngoại hình quá giống nhau rồi, có mấy lần Đại Thiên suýt nữa rơi lên lưng con Viêm Hổ kia, sợ đến mức Đại Thiên toàn thân đổ mồ hôi lạnh, mà thật ra Đại Thiên cũng không biết hiện tại mình đang ở trên lưng của con Viêm Hổ nào nữa.

Liên trục tranh đấu ác liệt, hai con mãnh hổ trực tiếp đè nhau xuống cắn xé, Viêm Hổ “bên mình” dù sao cũng nắm Hỏa Hệ Nguyên Tố, đánh cho con Viêm Hổ lạ mặt kia liên tục bại lui.

Hai con hổ lăn trên mặt đất vật lộn, lăn qua lăn lại vậy mà rơi thẳng vào trong hồ.

Đại Thiên còn đang vô cùng kinh hoảng, lúc thì bị vứt lên trời, lúc thì lại bị đè xuống đất, hiện tại lại bị đột ngột chìm xuống nước, có chút không kịp chuẩn bị liền nuốt không ít nước vào bụng.

Cảm giác của Đại Thiên lúc này là lạnh, vô cùng lạnh, nhưng cơ thể lại không có cảm giác bị đông cứng, dường như có một luồng năng lượng cực nóng làm tan rã đi cảm giác lạnh này.

Tuy không bị ảnh hưởng nhiều đến thể nội, nhưng độ lạnh này cũng không phải người bình thường có thể chịu được, Đại Thiên vừa ngoi lên khỏi mặt nước liền lập tức lạnh run người.

Mà hai con hổ bỗng dưng bị chìm vào nước lập tức tỉnh táo lại, cũng không tiếp tục tranh đấu nữa mà như gặp đại địch, đồng loạt dùng tốc độ cao nhất nhảy thẳng lên bờ.

Đại Thiên trong lòng âm thầm mắng Viêm Hổ không biết nghĩa khí, chỉ là không phân được con hổ mà mình quen là con nào, nên hướng về cả hai con cùng mắng.

Hai con Viêm Hổ bị nhấn nước một phen, có chút tỉnh táo lại, cũng không tiếp tục chiến đấu nữa mà ở đó gầm gừ trao đổi chuyện gì đó.

Đại Thiên vất vả lội vô bờ, vội vàng vận đấu khí xua tan cảm giác lạnh lẽo, qua một lúc lâu thân thể mới trở lại bình thường. Hai con hổ lúc này cũng đồng thời trao đổi xong, cả hai cùng quay đầu nhìn Đại Thiên bằng ánh mắt kì vọng.

Đối mặt với hai cặp mắt nóng rực này, tuy là bị hai con Yêu Thú mạnh mẽ dùng ánh mắt này nhìn đáng lẽ phải vô cùng hưởng thụ, nhưng Đại Thiên thật sự hưởng thụ không nổi, từ tận sâu đáy lòng của hắn dâng lên một cảm giác bất an.

Không chịu nổi ánh mắt này nữa, Đại Thiên cúi đầu, trong suy nghĩ có chút rụt rè hướng về Viêm Hổ hỏi thăm. Viêm Hổ cũng không phụ lòng hắn, ân cần hồi đáp

“Ta đã nói là ta cần ngươi giúp, nhớ rõ không.”

Đại Thiên gật gật đầu, nhìn hai con hổ Đại Thiên thật sự không nhận ra ý niệm này phát ra từ đâu. Nghe xong câu nói này, trong lòng Đại Thiên bất an càng lúc trở nên càng lớn, quả nhiên Viêm Hổ lại tiếp tục truyền ý niệm tới

“Ta muốn ngươi bơi qua hồ, giúp ta hái những thứ quả kia.”

Đại Thiên gật gật đầu tỏ vẻ hiểu, dù sao chuyện này Viêm Hổ lúc trước cũng đã nói, cũng không có gì là ngạc nhiên.
Nhưng tiếp qua đó một hồi lâu, hai con hổ vẫn nhìn chằm chằm Đại Thiên, khiến hắn có chút ngạc nhiên, có chút cảm giác không ổn, Đại Thiên vội vàng dùng ý niệm hỏi thăm. Viêm Hổ đối với thắc mắc của Đại Thiên rất là kỳ quái đáp lại

“Ngươi còn không mau đi, chờ chúng ta làm gì?”

Đại Thiên đối với câu trả lời này có chút không hiểu rõ, qua một lúc, Đại Thiên hai mắt trợn trừng không thể tin hướng về phía hai con Viêm Hổ hỏi lại lần nữa

“Chỉ một mình ta?”

“Đúng, chỉ một mình ngươi.”

Viêm Hổ ngay tức khắc đáp. Đại Thiên hiện tại tâm muốn chết cũng có rồi, vừa rồi chỉ tiếp xúc với nước trong hồ không lâu đã lạnh muốn chết, hiện tại lại nói hắn tự mình bơi qua hồ.

Đại Thiên nhìn hòn đảo nhỏ giữa hồ, từ đây bơi tới đó cũng phải hơn ba trăm mét, tâm tình của Đại Thiên lập tức rơi vào đáy vực.

Khuôn mặt so với khóc còn khó coi hơn, Đại Thiên hướng về phía Viêm Hổ mếu máo kháng nghị lần nữa

“Ta thật sự không được đâu.”

“Ngươi lúc trước đã hứa với ta rồi.” Viêm Hổ vô lại trả lời

“Đó là ngươi bức ta.” Đại Thiên phẫn nộ đáp lại.

Viêm Hổ cũng không thèm nói gì nữa, cả thân hình khổng lồ lao vút lên, húc Đại Thiên văng thẳng xuống hồ. Thân thể vừa chạm nước, Đại Thiên còn nghe văng vẳng trong đầu một ý niệm mang ý nghĩa vô cùng gây ám ảnh

“Ít nhất là phải hái hai mươi quả.”

Đại Thiên tâm liên tục mắng Viêm Hổ, từ khi nào đường đường là Cương tộc vương tử lại trở thành người hầu cho hai con Viêm Hổ. Đại Thiên còn định bơi ngược trở vô bờ liền bị uy áp của Viêm Hổ khóa chặt lại. Đại Thiên có chút sợ hãi cùng oan ức cố gắng bơi ra xa, hướng về phía giữa hồ.

Đại Thiên cảm nhận từng cơn lạnh thấu xương nhập vào thân thể, cả người như bị luồng khí lạnh này co rút khó chịu từng cơn. Đột nhiên, Đại Thiên bỗng cảm thấy nhiệt độ nước xung quanh bỗng dưng tăng cao, vội vàng nhìn lại thì ra Viêm Hổ “bên mình” vô cùng tốt bụng phun lửa sưởi ấm, còn con Viêm Hổ còn lại cảnh giác nhìn xung quanh.

Đại Thiên đối với hành động này tức giận cũng nguôi ngoai một ít, đồng thời cũng đối với mối quan hệ chuyển biến cực nhanh của hai con hổ vô cùng hiếu kỳ.

Dưới sự thúc giục của Viêm Hổ, Đại Thiên bất đắc dĩ dẹp bỏ mọi suy nghĩ lung tung, toàn tâm toàn ý bơi về phía giữa hồ.

Thật sự thì Đại Thiên từ nhỏ đến lớn chỉ tiếp xúc với sông hồ ở khu vực gần căn cứ Dã Man Nhân là nhiều nhất, còn lại chỉ là qua loa một chút. Bởi vậy Đại Thiên hoàn toàn xem như là không biết bơi, hiện tại Đại Thiên có thể di chuyển chỉ là nhờ đấu khí bao bọc lấy thân thể, giúp Đại Thiên nổi lên trên mặt nước đồng thời đẩy ra xa.

Mặc dù dưới nước tồn tại một nguồn nhiệt lực làm nước không thể đóng băng, nhưng nhiệt độ vô cùng thấp khiến mật độ nước trở nên dày đặc, vô cùng khó vận dụng đấu khí cùng di chuyển.

Dưới sự giúp đỡ của Viêm Hổ, Đại Thiên miễn cưỡng bơi ra xa được khoảng ba mươi mét, được tầm một phần mười quảng đường.

Ngay lúc này, nhiệt độ nước nhanh chóng giảm mạnh, Đại Thiên phản ứng không kịp suýt nữa chìm xuống, nhiệt độ thay đổi nhanh chóng khiến Đại Thiên bị sốc nhiệt choáng váng. Vội vàng dùng đấu khí ổn định lại thân thể, Đại Thiên tức giận hướng về phía Viêm Hổ trong bờ bất mãn phản đối.

Nhưng chưa kịp mắng Đại Thiên lập tức giật mình câm miệng. Trên bờ tất cả Yêu Thú lúc này cũng dần dần thoát khỏi màn sương kia, toàn lực tiến về phía hồ. hai con Viêm Hổ liều mạng ngăn cản chúng lại, bỗng thấy Đại Thiên dừng lại lập tức giận dữ truyền ý niệm mắng to

“Đi hái quả, nhanh lên, bọn ta kiên trì không lâu được.”

Đại Thiên nhìn đám Yêu Thú điên cuồng xông lên, lập tức sợ hãi nhanh chóng vận toàn lực bơi về phía giữa hồ, tranh thủ từng giây phút quý báu.

Về phần trên bờ, tuy thực lực của hai con Viêm Hổ cực kỳ mạnh mẽ, nhưng dù sao cũng là Yêu Thú đi trên mặt đất, đối với Yêu Thú loài chim không thể ngăn cản chút nào.

Ngay lập tức, mấy chục con Phi Hành Yêu Thú toàn lực vận dụng tốc độ nhanh nhất bay về phía giữa hồ.

Yêu Thú trên mặt đất cũng đồng loạt lao vào hồ, dù sao Viêm Hổ cũng không thể ngăn cản toàn bộ Yêu Thú ở đây được, chỉ có thể ngăn cản một số ít cùng đường với Đại Thiên.

..............

Chương 33: Liều mạng

Đại Thiên nhìn hàng loạt Yêu Thú phủ kín bờ hồ, tâm đều gấp muốn điên lên rồi. Vừa nãy bơi ra còn không tình nguyện, chỉ dùng đấu khí di chuyển, bây giờ dưới sự truy đuổi của hàng trăm con Yêu Thú, Đại Thiên tứ chi không ngừng hoạt động, dưới áp lực cực lớn, Đại Thiên miễn cưỡng coi như là biết bơi, mặc dù chẳng ra gì.

Hàng trăm con Yêu Thú lao xuống hồ đều bị sự lạnh lẽo của nước hồ làm cho thân thể thoáng nhìn lại, không ít con còn chạy ngược lên bờ. Qua một thời gian ngắn thích ứng, những con Yêu Thú này cắn răng tiếp tục bơi hướng về giữa hồ.

Trên không những Phi Hành Yêu Thú kia cũng không khá hơn chút nào, tuy không trực tiếp lao xuống nước, nhưng do nhiệt độ quá cao dẫn đến trong không khí hơi nước cũng trở nên dày đặc, hơn nữa do ở trên cao lạnh hơn ở dưới rất nhiều, lại không có nguồn nhiệt lực sưởi ấm kia nên khá nhiều Yêu Thú loạng choạng bay tới bay lui, đồng thời nhanh chóng hạ thấp độ cao.

Ở nơi này không phải cứ thực lực cao là tranh đoạt được, nhiệt độ cực thấp cùng mật độ dày đặc khiến những con Yêu Thú này tuy là mạnh mẽ cực kỳ nhưng do thân thể khổng lồ nên cũng bị ảnh hưởng nhiều nhất.

Ngược lại Đại Thiên tuy thực lực nhỏ yếu nhưng thân thể nhỏ bé, nhất thời dốc toàn lực bơi đi cũng miễn cưỡng có thể tránh được.

Yêu Thú cũng không phải đoàn kết gì, đã vậy nơi đây đa phần là khác loài với nhau nên không có bất cứ con Yêu Thú nào muốn bị vượt mặt, điều này khiến cho trên sông liên tiếp xuất hiện tranh đấu, máu nhuộm đẫm khắp nơi.

Những Phi Hành Yêu Thú cũng kịch liệt giao đấu, nhưng số phận của chúng bi thảm hơn nhiều, chỉ cần sơ sẩy rơi xuống nước thì không còn cách nào có thể bay lên được nữa, tùy ý những Yêu Thú dưới này cắn xé.

Đại Thiên nhìn thảm cảm quyết liệt phía sau, chỉ hận mình không có khả năng bơi của cá, nhanh chóng thoát ra khỏi nơi này. Vừa nghĩ đến cá Đại Thiên trong lòng lại đột nhiên hoảng sợ, hắn nhớ đến lúc trước những con Yêu Thú dưới sông gần căn cứ Dã Man Nhân kia, nếu ở đây cũng có thì xem như lần này muốn sống cũng không được rồi.

Đại Thiên còn đang nghĩ ngợi, một con Phi Hành Ma Thú hạ độ cao bay vút qua đầu hắn, nếu không phải thân hình của hắn quá nhỏ bé liền bị nó giết chết rồi. Dẹp bỏ mọi suy nghĩ khác lạ, Đại Thiên dốc toàn lực bơi đi, ít nhất dưới nước còn không xác định có Yêu Thú hay không, chưa thể nói là nguy hiểm được, nhưng nếu ở lại chỉ sợ là chết chắc rồi.

Đang bơi bỗng nghe bên tai tiếng chim kêu lớn, Đại Thiên hoảng hồn ngước đầu nhìn lên trên, một con Phi Hành Yêu Thú lao nhanh xuống dưới, mục tiêu chính là hắn. Đại Thiên kinh hãi vội đẩy nhanh tốc độ bơi đi, trong lòng thầm mắng những Yêu Thú này ngu ngốc, bảo vật còn chưa tới tay tự nhiên lao đến cắn xé nhau làm gì.

Dù sao cũng là thực lực áp đảo tuyệt đối, nếu ở trên bờ Đại Thiên còn có thể lợi dụng địa hình để né tránh một phen, nhưng hiện tại ở giữa hồ hoàn toàn trống rỗng, lấy đâu ra vật cản. Rất nhanh con Yêu Thú kia liền bay vút tới, chỉ cách Đại Thiên không tới năm mét.

Đại Thiên tâm vô cùng sợ hãi cùng gấp gáp, ngay lúc này, một tiếng va chạm lớn vang lên, kèm theo là tiếng kêu đau đớn của con Phi Hành Yêu Thú. Đại Thiên cũng không dám dừng lại, vẫn tiếp tục bơi, đồng thời nhìn xem chuyện gì xảy ra.

Đại Thiên vừa nhìn cũng là lúc con Phi Hành Yêu Thú cùng một con tinh tinh đồng loạt rơi xuống hồ, có lẽ vừa rồi là hai con này va chạm với nhau. Đại Thiên còn thắc mắc vì sao đối phương cứu mình thì nhận ra trên người tinh tinh xuất hiện không ít dấu vết cháy xém, hơn nữa cũng có vẻ như đã bị thương nặng.

Liên tưởng đến cái gì đó, Đại Thiên vội vàng nhìn về phía Viêm Hổ, chỉ thấy Viêm Hổ hướng hắn gật gật đầu, toàn thân không ngừng phóng ra hỏa diễm chấn nhiếp xung quanh, con Viêm Hổ mới gặp kia thì như hình với bóng với nó.

Xác định là Viêm Hổ vẫn còn đang giúp đỡ mình, tâm tình khẩn trương cũng bớt đi chút ít, Đại Thiên lại tiếp tục bơi đi.

Mà số phận của con Phi Hành Yêu Thú vừa rơi xuống hồ kia lập tức bi thảm rồi, toàn thân bị ướt khiến nó nhất thời không thể bay lên được, con tinh tinh vừa nãy cũng chưa bị Viêm Hổ giết chết, sẵn đang nóng giận liền đè lên con Phi Hành Yêu Thú đó mà đánh.

Chỉ trong một lúc ngắn ngủi từ khi Đại Thiên bị con Phi Hành Yêu Thú tấn công đến giờ, hàng loạt con Yêu Thú khác đã nhanh chóng đi xa hơn, rất nhanh liền có thể đuổi kịp Đại Thiên.

Đại Thiên tuy thân thể nhỏ bé hơn những con Yêu Thú này, nhưng dù sao thực lực có hạn, đấu khí lại ít, lúc đầu có Viêm Hổ hỗ trợ sưởi ấm nước còn đỡ, lúc sau Viêm Hổ bận rộn khiến Đại Thiên phải chia một phần đấu khí ra để bảo vệ cơ thể, điều này làm cho đấu khí tiêu hao nhanh hơn gấp mấy lần.

Nếu ở trên mặt đất, Đại Thiên miễn cưỡng còn có thể hấp thu một ít đấu khí bổ sung, nhưng ở dưới này Đại Thiên vừa hấp thu đấu khí, lập tức cảm thấy một luồng đấu khí lạnh lẽo kinh khủng lan truyền khắp toàn thân nên vội vàng dừng lại, dẹp bỏ ý định hoang đường này.

Nhìn những con Yêu Thú càng ngày càng gần, Đại Thiên tâm tình ngày càng trở nên trầm trọng. Cảm nhận từng tia đấu khí dần dần tiêu hao, Đại Thiên biết nếu tiếp tục như vậy thì không cần Yêu Thú đến giết hắn, chỉ việc đấu khí cạn kiệt cũng đủ khiến Đại Thiên chết không thể chết lại rồi.

Trải qua bao nhiêu lần sinh tử rồi, Đại Thiên tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy, nếu còn một cơ hội sống, dù là nhỏ nhoi, hắn cũng quyết không bỏ cuộc.
Một bên vừa tăng tốc độ bơi, một bên vội vàng quan sát xung quanh. Hắn hiện tại đang ở hàng trước nhất, cách bờ cũng hơn sáu mươi mét rồi, không ít Yêu Thú bám sát theo sau, lấy hắn làm mục tiêu, cũng không thiếu Yêu Thú tấn công hắn, nhưng tất cả đều bị Viêm Hổ dễ dàng ngăn cản lại.

Nhìn Viêm Hổ mạnh mẽ áp đảo tất cả Yêu Thú ở đây, Đại Thiên có chút khó hiểu tại sao nó không tự mình đi tranh đoạt mà lại nhờ đến mình. Ngẫm nghĩ một lát, Đại Thiên chợt nhớ đến lúc trước Lý Thiện có nói qua, Viêm Hổ do tu luyện Hỏa Hệ nên rất kiêng kị với nước, chỉ cần chúng vào trong nước lập tức thực lực giảm mạnh, hiện tại xem ra việc này đúng là có thật, Dã Man Nhân đặt hi vọng vào đóng tàu cũng không hề sai lầm.

Nhưng theo thời gian dài, khi Đại Thiên đã dần cách xa bờ hơn thì chắc chắn Viêm Hổ không thể nào hỗ trợ được, đến lúc đó chỉ có thể do Đại Thiên tự mình lo liệu.

Mà xung quanh đây ngoài Đại Thiên thì chỉ có Yêu Thú, nếu muốn một cơ hội vượt qua thì chỉ có thể tìm từ những Yêu Thú này. Nhưng ý nghĩ thì đơn giản, thực hiện lại vô cùng khó, chỉ cần Đại Thiên tiếp cận bọn chúng, chúng không giết là đã cảm ơn trời đất, chứ đừng nói gì đến việc trông cậy vào chúng mà tranh đoạt.

Đang ngẫm nghĩ, một con Phi Hành Yêu Thú lại tiếp tục bay nhanh xuống tiêu diệt Đại Thiên, cũng may Viêm Hổ kịp ra tay ném một con Yêu Thú ngăn cản. Nhưng lúc này khoảng cách có chút xa bờ rồi, hai con Yêu Thú trực tiếp va chạm rơi xuống ngay chỗ Đại Thiên, trực tiếp đè hắn xuống hồ.

Cũng may hai con Yêu Thú nổi lên mặt nước liền đâm đầu vào chiến đấu, quên mất mục tiêu bé nhỏ đang cẩn thận trốn thoát kia. Đại Thiên tuy tránh được một kiếp, nhưng cơ thể cũng chịu ảnh hưởng không nhẹ, tốc độ lao xuống của Phi Hành Yêu Thú cùng tốc độ lao tới của con Yêu Thú bị Viêm Hổ ném đập mạnh xuống, tuy có mặt nước ngăn cản không ít lực lượng, nhưng Đại Thiên trực tiếp hứng chịu hai cơ thể khổng lồ đó cũng không hề dễ chịu chút nào.

Có chút sợ hãi nhìn hai con Yêu Thú đánh nhau, Đại Thiên lợi dụng những con sóng do va chạm của chúng tạo ra nhanh chóng trôi đi gần hai mươi mét.

Lại nói đến Phi Hành Yêu Thú, do trên cao không thể bay lượn tốt được nên chúng bay sát dưới mặt hồ, điều này khiến chúng đối với bất kỳ sinh vật nào dưới hồ cũng mạnh mẽ tấn công, phòng ngừa trường hợp kéo chúng xuống dưới nước, bởi vậy mới có việc Đại Thiên liên tục bị Phi Hành Yêu Thú tấn công.

Mà khi Đại Thiên đã trôi được thêm mười mét nữa thì hàng loạt con Yêu Thú cũng nhanh chóng đến vị trí vừa nãy, đem hai con Yêu Thú còn mải mê đánh nhau đồng loạt xé xác.

Đại Thiên ngày càng gấp gáp nghĩ cách rồi, nếu không tiếp theo không phải là một con sóng đẩy hắn đi xa mà là một cái miệng lớn của Yêu Thú nhai nát hắn thành cặn bã.

Nghĩ đi nghĩ lại, Đại Thiên chợt nhớ đến vài lần Phi Hành Yêu Thú tấn công mình, tuy có hơi ác ý một chút nhưng mỗi lần chúng tấn công đều cần áp sát xuống dưới, đây nào không phải là cơ hội.

Chỉ cần lợi dụng leo lên được Phi Hành Yêu Thú thì cũng được xem như là tạm thời an toàn. Tuy Phi Hành Yêu Thú bị rơi xuống nước thì xem như là có tám phần chết chắc, nhưng nếu chúng không bay quá sát bên dưới thì cũng được xem như tạm thời không có nguy hiểm gì.

Nhưng Đại Thiên tuyệt đối không dám lấy mình ra làm mục tiêu của Phi Hành Yêu Thú. Nghĩ ngợi một lát, Đại Thiên đành giao nhiệm vụ cao cả này cho những con Yêu Thú đã gần đến sát phía sau mình, đằng nào cũng chạy không thoát, lợi dụng bọn chúng một chút cũng tốt, đằng nào cũng chết, đã vậy thử liều một lần, biết đâu được lại vượt qua thì sao................

Thời gian rất nhanh liền trôi qua, thật sự thì cũng qua không có bao lâu, Đại Thiên đã bơi được khoảng một phần ba quãng đường, do đấu khí càng ngày càng ít nên tốc độ cũng giảm mạnh, những Yêu Thú kia chỉ còn cách hắn mười mét.

Từng hơi thở đầy mùi máu tanh thổi đến khiến tâm tình Đại Thiên trở nên khẩn trương rất nhiều, tuy đã có kế hoạch nhưng khi đối mặt lại là chuyện khác. Dù lúc trước là Tứ Giai Yêu Thú Phong Lang cùng Đại Địa Hôi Hùng thì Đại Thiên cũng không dám đứng trước mặt chúng, chứ đừng nói cả chục con mạnh ngang với Hồng Vỹ Ưng truy sát phía sau, lại còn bị xem thành mục tiêu.

Nhưng trong cái rủi cũng có cái may, những Yêu Thú này thân thể vô cùng khổng lồ, mỗi lần chúng di chuyển sẽ tạo ra những gợn sóng đẩy Đại Thiên đi xa, vô tình lại giúp ít cho Đại Thiên.

Đại Thiên vui vẻ hưởng thụ cảm giác được giúp đỡ này, lại qua vài chục mét, cũng được một nửa quãng đường rồi, một con gấu lớn màu đen đã đuổi kịp Đại Thiên, tay gấu mạnh mẽ giơ lên đập nát sinh vật nãy giờ lượn qua lượn lại trước mặt nó.

Đại Thiên sớm đã có chuẩn bị, thấy đối phương tấn công vội vàng lặn sâu xuống nước. Đại Thiên vừa biến mất, tay gấu lập tức đập mạnh xuống chỗ vừa rồi.

Tuy mật độ nước cực dày, ngăn cản đại bộ phận lực lượng của lần tấn công này, nhưng đồng thời cũng ở dưới mặt nước tạo thành một cột sóng lớn đánh Đại Thiên chìm sâu hơn hai mươi mét mới ngừng lại.

Đại Thiên vẫn chưa đạt đến cảnh giới thở được dưới nước, cả người nhanh chóng vùng vẫy ngoi lên phía trên.

Đầu vừa ló khỏi mặt nước, Đại Thiên thở phào một hơi, còn chưa kịp nghĩ gì liền kinh hãi nhìn xung quanh. Đại Thiên trong lúc ngoi lên đã đi được thêm mười mét nữa, nhưng thời gian đó cũng đủ cho các Yêu Thú đồng loạt đến được vị trí này, mà bây giờ Đại Thiên đang lạc giữa một rừng Yêu Thú, trong bờ Viêm Hổ thấy cảnh này trong lòng vô cùng gấp gáp, chỉ có điều không thể giúp đỡ gì được, quan hệ của cả hai chưa đến mức khiến nó phải liều mạng.

Nhưng lần này thật sự là cơ hội của Đại Thiên, bởi vì Yêu Thú tuy đông, nhưng tranh đấu cũng không ít, rất nhiều con còn cố gắng tấn công những con Phi Hành Yêu Thú không ngừng quấy nhiễu kia, bởi vậy có không ít Phi Hành Yêu Thú kịch liệt giao đấu, bay thấp xuống dưới mặt hồ, nếu Đại Thiên tận dụng được thì quả thật kế hoạch có thể thành công.

Nhưng trước khi thực hiện kế hoạch, Đại Thiên phải tìm cách trốn thoát khỏi những con Yêu Thú xung quanh đây trước.

Đại Thiên mếu máo nhìn một con sói há miệng hướng đến hắn tấn công, vội vàng cả người lui nhanh về phía sau, nhưng miệng sói quyết tâm đuổi theo không tha, thoáng chốc liền tới sát người Đại Thiên.

Đại Thiên lại giở bài cũ, cả người hụp lặn xuống nước tránh né, miệng sói vẫn đuổi theo không tha. Cũng may nước hồ quá lạnh, tràn vào miệng khiến con sói sợ hãi ngậm miệng lại rút đầu lên khỏi mặt nước.

Đại Thiên còn chưa kịp vui mừng liền bị hai chân trước của con sói vì tìm hắn mà quơ loạn dưới nước. Dưới sự bất ngờ Đại Thiên lập tức bị cào rách ngực, cả người bị đánh bay ra xa, nếu không phải nhờ mật độ nước dày thì không phải chỉ là rách ngực đơn giản như vậy.

Bị đánh bay đi, miễn cưỡng cũng thoát khỏi con sói, Đại Thiên lại tiếp tục trồi lên khỏi mặt nước. Nhưng nguy hiểm lại nối tiếp nguy hiểm, một con Phi Hành Yêu Thú thấy hắn trồi lên lập tức lao xuống tấn công.

Khoảng cách ở đây đã rất xa bờ hồ rồi, Viêm Hổ cũng không thể cứu giúp như hai lần trước nữa. Đại Thiên túng quẫn dẫn đến kích động, toàn thân bộc phát khí thế mạnh mẽ.

Hắn là một Chiến Sĩ Cương tộc, không phải cứ gặp cường địch là tránh né mãi được. Đã không thể tránh né, Đại Thiên liền trực tiếp đối mặt, cũng đồng thời thay đổi kế hoạch, dùng thân thể chính mình làm mục tiêu hấp dẫn nó.

Sống chết hoàn toàn quyết định vào hành động lần này, một là sống, hai là chết.

.............

Chương 34: Thất giai yêu thú

Hai lần trước Phi Hành Yêu Thú tấn công đều là bất ngờ, hiện tại là đối mặt trực tiếp nên cảm nhận khác vô cùng. Nhìn con Phi Hành Yêu Thú mạnh mẽ cùng nhanh chóng lao xuống, tạo ra từng trận tiếng gió khiến Đại Thiên một hồi run sợ, cảm giác này tuyệt đối không thua gì với lần đối mặt với Hồng Vỹ Ưng.

Nói đến, lần này Phi Hành Yêu Thú cũng là một con ưng, chỉ có điều toàn thân nó bao phủ bởi một bộ lông đen nhánh, không có một sợi lông màu khác. Cảnh tượng lao xuống của nó khiến Đại Thiên liên tưởng tới tình cảnh lúc sấm sét đánh xuống.

Mà con ưng này gọi là Hắc Ma Ưng, thực lực vô cùng quỷ dị, nếu đột phá lên Lục Giai có khả năng trở thành Hắc Ám Hệ Ma Thú, một hệ cực mạnh.

Cắn răng một cái, Đại Thiên hai tay nắm chặt, toàn thân điều động đấu khí, kể cả thứ Năng Lượng Tê Dại kia cũng bị Đại Thiên lần nữa vận dụng để kích thích thân thể. Mọi thứ có thể chuẩn bị đều đã chuẩn bị, Đại Thiên hai mắt kiên quyết nhìn đối thủ đang hướng tới.

Phi Hành Yêu Thú tuy lao xuống tấn công, nhưng nó tuyệt đối không dám chạm nước quá sâu, nước chỉ cách phần bụng nó một tí nên ngụp xuống nước vẫn có thể miễn cưỡng né tránh được.

Đại Thiên thấy con hắc ưng này đã tới sát mình, vội vàng ngụp lặn xuống nước. Hắc Ma Ưng mạnh mẽ lướt trên mặt sông khiến mặt nước tạo thành một đường lún sâu xuống, lực ép này khiến cho Đại Thiên dù ở dưới nước vẫn cảm thấy khó chịu.

Lại lần nữa trồi lên mặt nước, Đại Thiên hai mắt cẩn thận quan sát lần nữa. Hắc Ma Ưng một kích thất bại, trong lòng vô cùng khó chịu, hai cánh mạnh mẽ vỗ, cả người xoay ngoắt lại, một lần nữa hướng về Đại Thiên lao tới.

Đại Thiên cũng không liều mạng đối chiến, lại một lần hụp lặn xuống, nhưng lần này Hắc Ma Ưng vừa bay qua liền vội vàng chịu áp lực cực mạnh trồi lên quan sát.

Hai lần thất thủ, Hắc Ma Ưng thật sự điên tiết lên rồi, lúc này hóa thành một tia chớp đen thật sự, dùng một tốc độ vô cùng đáng sợ lao xuống, dù là còn ở trên cao nhưng từng hồi gió mạnh cũng khiến Đại Thiên ở dưới cảm thấy vô cùng đau đớn.

Lần này diễn ra rất nhanh, Đại Thiên vừa ngụp lặn xuống Hắc Ma Ưng liền tới. Lần này Đại Thiên lặn rất nông nên bị ảnh hưởng vô cùng khủng khiếp, toàn thân như bị một ngọn núi đè xuống, từng bộ phận bị ép đến mức căng phồng.

Đại Thiên chịu đựng khó chịu, thấy bóng của Hắc Ma Ưng trên mặt nước, vội dùng Nguồn Năng Lượng Tê Dại kia toàn lực kích thích cơ thể, dùng tốc độ nhanh nhất phóng lên khỏi mặt nước.

Hắc Ma Ưng không ngờ đối phương sẽ có hành động này, có chút không kịp phản ứng, vừa quay người phóng lên cao liền bị Đại Thiên hai tay giữ chặt đuôi của nó, cả hai cùng bay hướng lên trời.

Hắc Ma Ưng bay thẳng lên cao, cả người vùng vẫy bay lượn xoay vòng, ý đồ muốn vứt Đại Thiên ra khỏi người nó. Đại Thiên cắn răng chịu từng trận gió như cắt xẻ da thịt, toàn lực vận đấu khí về tay, ôm chặt lấy đuôi của Hắc Ma Ưng.

Đại Thiên còn muốn tiến lên một chút, nhưng gió quá mạnh khiến hắn động nhẹ một chút cũng không dám. Hắc Ma Ưng bay vài vòng không bỏ lại được Đại Thiên, tức giận vận Yêu Khí hòng bức Đại Thiên ra.

Đại Thiên bị Yêu Khí đột ngột tấn công dẫn đến toàn thân đau đớn, cũng may vẫn luôn tập trung tinh thần ôm chặt lấy nên không bị rớt xuống.

Thật sự là Đại Thiên không ngờ đến Yêu Thú cũng có một thứ tương tự đấu khí, nhưng ngẫm lại cũng đúng, đã Yêu Thú tồn tại đan điền cùng Yêu Đan thì việc có Yêu Khí cũng không có gì là lạ cả, chỉ trách Đại Thiên có chút chủ quan, không suy nghĩ kĩ.

Hắc Ma Ưng liên tục vài lần vận Yêu Khí, lực càng lúc càng mạnh, Đại Thiên toàn thân lúc này rách toạc, màu tuôn ướt cả người rồi.

Cũng may lúc này có một con Phi Hành Yêu Thú khác bay tới, chuyển đi sự chú ý của Hắc Ma Ưng.

Hắc Ma Ưng kiêng kị nhìn đối thủ trước mắt, sau đó rít lên một tiếng, bỏ mặc Đại Thiên lao thẳng đến tấn công kẻ lạ mặt. Con Phi Hành Yêu Thú kia cũng vô cùng hiếu chiến, cũng đồng thời lao đến tấn công lại.

Vũ khí chiến đấu chủ lực của loài chim là miệng, móng vuốt cùng đôi cánh. Hai con Phi Hành Yêu Thú dùng miệng của mình trực tiếp đâm về phía đối thủ hai cánh vỗ mạnh lấy lực sau đó ôm sát vào người.

Cả hai con Yêu Thú đều không né tránh hay dùng bất cứ kỹ xảo nào, hoàn toàn là lợi dụng ưu thế thân thể đâm sầm vào nhau.

Hai con Yêu Thú va chạm, đồng thời rít lên một tiếng, hướng về phía ngược nhau bay đi. Vừa rồi cả hai đều mang thương thế, đây là thử sức mạnh đối phương, tuy vô cùng liều mạng nhưng là cách thử chính xác nhất.

Bay vòng quanh một vòng, hai con Yêu Thú lại tiếp tục xông đến.

Lần này trước tiên vẫn là dùng miệng, nhưng sau đó không tiếp tục tách ra. Cả hai đều hướng phần dưới của mình về phía đối phương, dùng móng vuốt của mình xé rách đối thủ, miệng cũng không ngừng mổ, hai cánh chủ lực dùng để bay, đồng thời quất vào người đối phương.

Nói đến, cánh còn có tác dụng làm lệch quỹ đạo bay của đối thủ, thậm chí những con Phi Hành Yêu Thú thiếu kinh nghiệm có thể bị rơi thẳng xuống đất.

Hai con Yêu Thú đánh nhau càng kịch liệt, Đại Thiên càng khổ sở, từng trận gió mạnh tạt vào người khiến hắn muốn rớt khỏi người Hắc Ma Ưng, cũng may không khí ở đây rất lạnh nên máu nhanh chóng khô lại, nếu không Đại Thiên rất có thể vì chấn động quá mạnh mà mất máu chết.

Đại Thiên hiện tại trong lòng âm thầm kêu khổ, lúc trước ở dưới thấy Phi Hành Yêu Thú ung dung tấn công, nếu không thành công lập tức bay lên cao, nhàn nhã vô cùng. Ai ngờ khi lên đây mới hiểu rõ không dễ chịu chút nào, nghĩ lại cũng đúng, nếu không phải vì điều này thì đã có không ít Phi Hành Yêu Thú bay đến giữa hồ rồi, không cần thiết phải ở lại đây quấy nhiễu.
Hối hận chỉ đến một thoáng, rất nhanh liền dập tắt mất, Đại Thiên hiểu được, nếu như còn ở dưới nước thì hắn sớm muộn gì cũng phải chết, đây gần như là con đường sống duy nhất cho hắn rồi. Tuy vậy, nếu cứ tiếp tục như thế này thì Đại Thiên sớm muộn cũng chết, tuy không có di chuyển nhưng do phải luôn luôn giữ chặt Hắc Ma Ưng khiến Đại Thiên đấu khí tiêu hao vô cùng nhiều, hơn nữa trên này lạnh còn hơn dưới nước gấp mấy lần, đấu khí đồng thời theo nhiệt độ giảm xuống mà tiêu hao.

Mà thật sự đấu khí của Đại Thiên đã sớm tiêu hao từ khi còn ở dưới nước, đấu khí của hắn hiện tại còn là do dược lực của Ma Quả còn tồn tại trong thân thể.

Đại Thiên biết mình lại phải một lần nữa nghĩ cách, nếu không thì thật sự không xong rồi.

Hai con Phi Hành Yêu Thú chiến đấu cũng dần đến hồi cao trào. Hắc Ma Ưng liên tục bị đối thủ đánh lui, Đại Thiên thấy cảnh này trong lòng vô cùng vô mừng, không cần biết ai bại, chỉ cần kết thúc cuộc chiến này càng nhanh càng tốt là được.

Mà hi vọng của Đại Thiên nhanh chóng thành sự thật, Hắc Ma Ưng càng ngày càng không chịu nổi nữa, hai cánh vỗ mạnh, cả người nhanh chóng lui về sau, sau đó nhanh chóng bay đi.

Con Phi Hành Yêu Thú kia đạt được thắng lợi cũng không có ý định buông tha, thấy đối thủ bỏ chạy vội vàng vỗ cánh đuổi theo.

Ác mộng này vừa kết thúc, ác mộng khác lại đến. Vừa nãy tuy nguy hiểm, nhưng không ảnh hưởng trực tiếp đến Đại Thiên, còn lần này Hắc Ma Ưng bỏ chạy, đưa phần đuôi phía sau hướng về đối thủ, mà Đại Thiên lại đang ôm phần này.

Nhìn con Phi Hành Yêu Thú kia truy kích, Đại Thiên từng hồi hoảng sợ.

Hắc Ma Ưng vừa nãy do chiến đấu kịch liệt, thể lực cùng Yêu Khí đã sớm không còn bao nhiêu nên cũng không dám tiếp tục bay cao nữa mà hạ thấp xuống gần mặt hồ.

Cũng không biết cố tình hay vô ý, Hắc Ma Ưng liên tục để đuôi nhấn xuống mặt nước, rất có thể là muốn vứt bỏ Đại Thiên sau đó nhanh chóng bỏ trốn.

Hắc Ma Ưng bị phân tâm một phần, lại còn thân mang trọng thương, nhanh chóng bị con Phi Hành Yêu Thú kia đuổi theo.

Con Phi Hành Yêu Thú kia liên tục dùng cái miệng nhọn hoắc mổ xuống, Đại Thiên liên tục lắc người né qua né lại, cũng may hắn không phải mục tiêu chính nên miễn cưỡng có thể an toàn qua được một lúc.

Nhưng mà Hắc Ma Ưng chắc chắn là loài có tốc độ thua kém con Yêu Thú phía sau kia, bởi vậy không lâu lắm liền bị bắt kịp.

Hai con nhanh chóng bay lên cao quần nhau, Đại Thiên xem như là lại một lần thoát khỏi nguy hiểm rồi.

Lần này Hắc Ma Ưng bị bức đến điên cuồng rồi, toàn lực tấn công không thèm phòng thủ, một bộ muốn chết cũng kéo đối phương theo cùng. Nhưng Hắc Ma Ưng cường thịnh còn đánh không lại đối phương thì nói gì đến việc hiện tại vô cùng yếu ớt.

Rất nhanh Hắc Ma Ưng liền bị đối phương tàn nhẫn xé toạc da thịt, cái miệng khổng lồ của con Phi Hành Yêu Thú kia hướng về phía bụng của Hắc Ma Ưng cắn tới, xem ra là để lấy đi Yêu Đan.
Đại Thiên thấy Hắc Ma Ưng đã chết, vội vàng dùng tay nắm lấy từng sợi lông chim leo lên trên, nhân cơ hội con Phi Hành Yêu Thú kia còn mải mê cúi đầu tìm kiếm Yêu Đan, nhanh chóng nhảy vút đến ôm cổ nó.

Con Phi Hành Yêu Thú này vừa lấy được Yêu Đan cũng là lúc Đại Thiên ôm được cổ nó. Một tiếng rít vô cùng giận dữ vang lên, con Phi Hành Yêu Thú vứt xác Hắc Ma Ưng xuống dưới, sau đó lại một hồi bay lượn nhằm vứt Đại Thiên xuống.

Hắc Ma Ưng bị rơi thẳng xuống hồ, nhanh chóng bị mấy chục con Yêu Thú ở dưới xâu xé, trở thành nguồn năng lượng bổ sung cho chúng.

Đại Thiên thể lực cùng đấu khí đã tiêu hao quá nhiều rồi, bị Phi Hành Yêu Thú vật lên vật xuống liên tục khiến đầu đều choáng váng, tay có hơi thoáng buông lỏng.

Ngay lập tức Đại Thiên bị văng ngã giữa không trung, cảm giác ớn lạnh này khiến Đại Thiên nhanh chóng tỉnh táo lại, vội ôm bừa một thứ gì đó, cũng may Phi Hành Yêu Thú kia định một trảo kết liễu đến, vừa lúc Đại Thiên liền ôm được chân nó.

Tuy chịu lực cực mạnh từ Phi Hành Yêu Thú, nhưng Đại Thiên vẫn cắn răng chịu đựng ôm chặt lấy, vừa rồi thật sự quá đáng sợ rồi, hắn cũng không muốn số phận của mình như Hắc Ma Ưng, bị Yêu Thú ăn mất.

Nhưng Đại Thiên lần này là ôm phần chân, so với phần đuôi càng dễ nhấn nước. Phi Hành Yêu Thú cũng không do dự chút nào, bay lại một khu vực vắng Yêu Thú, sau đó bay sát mặt hồ, đưa chân ngâm vào trong nước.

Đại Thiên bị ngộp thở vô cùng rồi, Phi Hành Yêu Thú để chân dưới nước rất lâu không rút lên, hơn nữa lại bay cực nhanh, nước lạnh cùng dày đặc vô cùng khiến Đại Thiên vô cùng khó có thể chịu nổi.

Qua không được bao lâu nữa, Đại Thiên đành từ bỏ buông hai tay ra, cả người nhanh chóng chìm sâu dưới nước.

Con Phi Hành Yêu Thú vừa thoát được, cũng không vội đi mà bay lượn vài vòng, chỉ cần Đại Thiên trồi lên lập tức bồi thêm vài lần tấn công, triệt để tiêu diệt sinh vật dám can đảm trêu chọc nó.

Qua một lúc lâu sau không thấy Đại Thiên xuất hiện, Phi Hành Yêu Thú rít lên một tiếng thị uy, sau đó bay vút về phía giữa hồ.

Đại Thiên lại qua một lúc lâu nữa mới dám trồi lên, xác định không có con Yêu Thú nào xung quanh, vội vàng liên tục hít vào từng ngụm không khí. Đợi bình ổn lại tinh thần, Đại Thiên mới tò mò quan sát xung quanh.

Hiện tại Đại Thiên cách bờ hồ khoảng hai trăm mét, nhưng kỳ lạ là xung quanh không một bóng Yêu Thú. Nhìn kỹ lại quanh hồ, thì ra trong khi Đại Thiên vật lộn sinh tồn với hai con Phi Hành Yêu Thú thì tất cả Yêu Thú còn lại đã nhanh chóng tiến tới giữa hồ rồi, cách hòn đảo kia cũng không còn bao xa nữa.

Đại Thiên hoảng hồn không biết phải làm sao, nếu hiện tại quay trở lại bờ, chưa nói đến việc còn đủ sức để về bờ không, dù sao bờ hiện tại rất xa so với đến giữa hồ, chỉ tính riêng việc Viêm Hổ tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn thì Đại Thiên đã không dám trở vào rồi.

Đối mặt với những con Yêu Thú dưới Lục Giai như những con Yêu Thú này, Đại Thiên còn dậy được một chút ý nghĩ phản kháng, nhưng đối với Viêm Hổ lúc toàn thịnh thì Đại Thiên dù là nháy mắt một cái cũng không dám chứ đừng nói đến việc phản kháng.

Hiện tại Đại Thiên vô cùng hối hận việc lúc đó chạy theo Viêm Hổ rồi, nếu cố gắng ở lại lâu một chút, biết đâu Lý Thiện đã tìm ra hắn, đồng thời tranh thủ lúc Viêm Hổ vắng mặt, bình an trở về Cương tộc.

Nhưng hiện tại dù có muốn cũng không làm được gì, Đại Thiên uất ức cắm đầu bơi về phía giữa hồ, lần này xem như là dù chết cũng phải chết cho có ý nghĩa rồi.

Hiện tại Yêu Thú còn sót lại đều là mạnh mẽ nhất trong số hàng trăm con lúc đầu, chúng cũng không dễ dàng tấn công nhau như lúc trước nữa, toàn bộ yên tĩnh chậm rãi hướng về phía đảo bơi tới.

Đại Thiên vừa bơi vừa vô cùng hồi hộp nhìn những Yêu Thú kia, chỉ sợ chúng lao lên cướp mất, trong lòng lại âm thầm đắn đo, liệu lần này thất bại thì Viêm Hổ có bỏ qua cho hắn không, ngẫm đi ngẫm lại, Đại Thiên nghĩ đến thái độ bá đạo của Viêm Hổ liền ủ rũ chấp nhận hiện thực rồi.

Lại bơi được hai mươi mét nữa, kỹ năng bơi của Đại Thiên dưới áp lực của cái chết nhanh chóng tăng lên, làm giảm đi tiêu hao đấu khí rất nhiều.

Bỗng lúc này dị biến nổi lên, hàng loạt con Phi Hành Yêu Thú lợi dụng ưu thế của mình tiến lên đoạt trước. Mắt thấy chúng đều bước lên đảo rồi, Đại Thiên cùng những con Yêu Thú dưới nước tâm tình gấp như muốn điên lên.

Ngay lúc này, từ dưới nước ven đảo bỗng cuộn lên những con sóng lớn, tiếp theo từ dưới nước trồi lên một con rắn. Một con rắn vô cùng lớn, toàn thân óng ánh trong suốt trắng tinh, thân thể ít nhất dài cũng hơn năm mươi mét, điều đặc biệt là nó có tới ba đầu.

Con rắn nhanh chóng vươn ba cái đầu lên cao, nhẹ nhàng xé nát những con Phi Hành Yêu Thú còn đang kinh hãi kia, toàn bộ nhìn đều vô cùng đơn giản lưu loát, tựa như lúc những con Yêu Thú này đùa bỡn Đại Thiên vậy.

Con rắn này gọi là Tam Đầu Băng Xà, là một Thất Giai Ma Thú, so với Viêm Hổ mạnh hơn rất nhiều.

............

Chương 35: Cuộc chiến đỉnh cao

Cảnh tượng lúc này phải nói là vô cùng khủng bố, hàng chục con Phi Hành Yêu Thú, thực lực ít nhất là Ngũ Giai, dễ dàng bị con rắn trước mắt nhẹ nhàng cắn xé, máu ngập một khoảng trời.

Đại Thiên vừa thấy cảnh này, kinh nghiệm sinh tồn của bản thân lập tức đánh tỉnh lại, cũng không nghĩ đến uy hiếp của Viêm Hổ hay gì nữa, bất chấp bơi ngược về bờ.

Trong thế giới Yêu Thú, chỉ cần gặp đối thủ mạnh hơn mình, chúng chắc chắn sẽ không vọng động tấn công, thậm chí nếu đối thủ quá mạnh, chúng sẽ vội vàng bỏ trốn. Lần này cũng vậy, thực lực của Tam Đầu Băng Xà hiển hiện rõ ràng ra đó, trực tiếp chấn nhiếp toàn trường.

Những con Yêu Thú này nhanh chóng bỏ chạy ngược lại, Tam Đầu Băng Xà cũng không vì vậy mà bỏ qua. Ba đôi mắt rắn đỏ ngầu lên, đồng loạt mở ra ba cái miệng, nhanh chóng ngưng tụ ra ba quả cầu trong suốt, tràn ngập không khí lạnh lẽo.

Viên cầu càng ngày càng trở nên lớn hơn, cuối cùng, khi đã đạt đến độ ngưng tụ nhất định, viên cầu dùng một tốc độ khủng khiếp bắn về phía những Yêu Thú đang chạy tán loạn lên.

“Ầm!!!”

Viên cầu mạnh mẽ va chạm với mặt nước, trực tiếp đập nát hàng chục con Yêu Thú gần đó, máu nhuộm đẫm mặt hồ. Những con Yêu Thú may mắn còn sống sót, một chút ý chí chiến đấu cũng không có, cắm đầu chạy, khung cảnh khác hoàn toàn với khí thể hùng hổ ban đầu.

Đại Thiên hiện tại trong tâm khóc thét rồi, hắn cách hòn đảo kia khoảng trăm mét, chỉ dư âm cũng đủ khiến thân thể khó chịu đựng được, nội tạng chỉ sợ cũng chịu chấn động không nhẹ.

Nhìn Tam Đầu Băng Xà lại tiếp tục tấn công những Yêu Thú kia, Đại Thiên vội vàng tranh thủ thời gian nó còn chưa để ý đến, đẩy nhanh tốc độ bơi đi, cũng may là do Đại Thiên còn có một khoảng cách khá xa với nó, hơn nữa thân thể lại nhỏ bé, nhất thời Tam Đầu Băng Xà cũng không để ý đến.

Rất nhanh, Tam Đầu Băng Xà liền dễ dàng tiêu diệt được toàn bộ Yêu Thú xung quanh, sau đó vươn cao người, cả ba cái đầu đồng thanh rít lên thị uy. Âm thanh mang theo Yêu Khí vô cùng vang dội, mạnh mẽ khiến trên mặt hồ nổi lên từng con sóng lớn, thậm chí nước trên mặt hồ gần Tam Đầu Băng Xà cũng nhanh chóng đóng băng.

Đại Thiên bị làn sóng Yêu Khí này đánh văng đi, miệng không ngừng phun ra máu tươi, cắn răng chịu đựng không cho ngất bản thân ngất đi, Đại Thiên vô cùng sợ lúc này ngất đi liền là vĩnh viễn ngất.

Cũng may việc này kéo dài không được lâu. Ngay khi Tam Đầu Băng Xà còn định tăng mạnh Yêu Khí thị uy một phen thì ngay lúc này, hàng loạt công kích cường đại đánh tới, Tam Đầu Băng Xà không thể không dừng lại, cẩn thận chống đỡ. Rất nhiều công kích nhanh chóng bay vút tới, muôn màu muôn vẻ, nhìn vô cùng mỹ lệ nhưng cũng không kém phần sát khí.

Hai lưỡi đao gió khổng lồ lao tới, do lực ngưng tụ lớn mà ẩn hiện một màu xanh nhạt trong suốt.

Hai quả cầu hình tròn được bao phủ bởi một tầng ánh sáng màu vàng đất.

Hai tia sét cực mạnh, độ ngưng tụ cực lớn khiến nó có dấu hiệu chuyển sang màu đen, từ trên trời đánh mạnh xuống.

Hai quả cầu lửa cực lớn, sức nóng tỏa ra vô cùng khủng khiếp, tốc độ cùng lực lượng đều mạnh hơn rất nhiều so với Viêm Hổ.

Cuối cùng là hai quả cầu màu đen, tựa như là một cái động không đáy.

Tổng cộng mười công kích mạnh mẽ bay về phía Tam Đầu Băng Xà. Tam Đầu Băng Xà dù sao cũng là Thất Giai Ma Thú, tuyệt đối không dễ dàng bại trận như vậy. Thoáng giật mình một chút, Tam Đầu Băng Xà giận dữ rít lên, ba quả cầu trong suốt nhanh chóng tụ lại, độ mạnh mẽ cùng kích thước đều hơn xa mười công kích đang tụ lại.

Tam Đầu Băng Xà kỹ cao một bậc, từ ba quả cầu mạnh mẽ tách thành chín quả, trực tiếp hướng về phía chín công kích đánh tới.

Mười tám đòn công kích mạnh mẽ va chạm vào nhau, bởi lực đạo cùng lực khống chế vô cùng tốt khiến chúng không trực tiếp bạo nổ, ngược lại chậm rãi ăn mòn lẫn nhau, xem thực lực của ai thật sự mạnh hơn.

Tuy là không nổ, nhưng hai nguồn năng lượng mạnh mẽ va chạm khiến không gian xung quanh đều như trở nên rung động rồi, nước hổ nổi lên từng con sóng cao mấy mét, trực tiếp dìm Đại Thiên còn đang ngây ngất thẳng xuống nước.

Từng nguồn năng lượng khác nhau va chạm, cũng gây ra hiệu quả vô cùng khác nhau.

Hai lưỡi đao gió kia, trực tiếp đâm sầm vào hai quả băng cầu, qua một hồi giằng co, mạnh mẽ cắt sâu vào băng cầu sau đó chầm chậm tan rã.

Hai quả cầu lửa khổng lồ thì va chạm với băng cầu xong liền xảy ra hiện tượng bốc hơi dữ dội, xung quanh khu vực va chạm nhiệt độ liên tục biến đổi, sương mù dày đặc, che kín cả một vùng rộng lớn.

Hai quả cầu màu đen thì càng khoa trương, trực tiếp ăn mòn đi hai quả băng cầu, cảnh tượng rất giống khi trước Hổ Mang Xà ăn mòn quả cầu lửa của Viêm Hổ.

Hai quả cầu màu vàng đất thì mạnh mẽ đấm nát một nửa băng cầu, sau đó nhanh chóng tan rã.

Khoa trương nhất là một tia sét kia, mạnh mẽ va chạm với băng cầu, nhưng cũng không xảy ra việc hiện tượng tiêu hao chiến, mà trực tiếp xâm nhập cào trong băng cầu, tất cả trở nên yên tĩnh, dường như không có chuyện gì xảy ra vậy.

Nhưng ngay sau đó bên trong băng cầu nhanh chóng xuất hiện những tia sét khổng lồ, uốn lượn như những con rắn. Quả băng cầu càng ngày càng phình to, cuối cùng chịu khổng nổi liền nổ tan, tạo thành một vụ nổ khủng khiếp, sức ảnh hưởng tuyệt đối hơn xa tám công kích khác.

Còn một công kích cuối cùng là một tia sét. Tam Đầu Băng Xà mạnh mẽ vận dụng Yêu Khí về đuôi, trực tiếp dùng đuôi quất mạnh về phía tia sét đó. Hai công kích va chạm tạo ra từng đợt chấn động khủng khiếp, nhưng tia sét rất nhanh liền thể hiện tốt khả năng của mình, tuy bị tiêu hao hơn một nửa lực lượng, nhưng lực lượng còn lại nhanh chóng tiến vào cơ thể Tam Đầu Băng Xà, khiến nó đau đớn rít lên.Liên tục va chạm, liên tục chấn động, Đại Thiên lờ mờ hướng về nơi các công kích phát ra. Trên bờ lúc này Viêm Hổ đã sớm bỏ trốn mất dạng, chỉ còn đúng mười con Yêu Thú, trong đó có cả Phi Hành Yêu Thú, cả mười còn đều tản ra khí thế mạnh mẽ vô cùng, tuy thua Tam Đầu Băng Xà nhưng tuyệt đối áp đảo Viêm Hổ. Mà trong đó lại có một Yêu Thú mà Đại Thiên đã từng gặp.

Hổ Mang Xà cuộn trọn cạnh bờ hồ, hai mắt vô cùng kiêng kị nhìn Tam Đầu Băng Xà, lưỡi rắn không ngừng phun ra nuốt vào, xem ra vừa nãy một trong hai quả cầu đen là do nó phát ra.

Mà quả cầu đen còn lại là do một con Hắc Ma Ưng phát ra, con Hắc Ma Ưng này thân thể cùng khí thế khổng lồ không phải con Hắc Ma Ưng Đại Thiên từng gặp có thể so sánh được, từng tia Yêu Khí màu đen lượn lờ xung quanh thân thể của nó.

Ngoài ra còn có hai con Yêu Thú vừa nãy đánh ra hai quả hỏa cầu cực lớn kia. Một con là hổ, lông trắng xám, từng sọc vằn đen nổi bật lên bộ lông của nó, thân thể oai hùng tráng kiện, đặc biệt nhất là miệng nó có hai cái răng nanh cực lớn, tuy ngậm miệng nhưng răng nanh vẫn lòi ra ngoài, Yêu Thú này được gọi là Kiếm Xỉ Hổ.

Mà con còn lại là một con khỉ cực lớn, toàn thân bao phủ bởi bộ lông màu nâu đỏ, hai mắt ánh lên từng tia đỏ ửng như hai giọt máu, cả người đồng thời bốc lên từng ngọn lửa nóng rực, đây là Hỏa Nhãn Viêm Hầu.

Hai con phong hệ lại vô cùng bình dị, một con hổ trắng khổng lồ, gọi là Bạch Ngạch Hổ. Con còn lại là một con hươu to lớn, cặp sừng phân thành bốn nhánh, gọi là Cự Giác Ma Lộc.

Mà hai con lôi hệ cực kỳ phô trương, một con là thằn lằn sấm, một con là chim ưng toàn thân phủ bởi bộ lông xanh nhạt, cả hai xung quanh đều xuất hiện từng tia sét, chấn động không gian, con ưng này được gọi là Phích Lịch Ưng.

Hai con Thổ Hệ xem như là thân thể cường tráng hùng vĩ nhất, một con là Đại Địa Hôi Hùng, con còn lại là Đại Địa Kim Hầu, ngoại hình so với Hỏa Nhãn Viêm Hầu có chút tương tự, chỉ có điều lông hoàn toàn là màu vàng kim.

Mười con Yêu Thú, tất cả đều tỏa ra khí thế cường đại, tuy nhiên so ra vẫn kém Tam Đầu Băng Xà, ít nhất thực lực cũng là Lục Giai Ma Thú Đỉnh Phong.

Đại Thiên chậm rãi quan sát những hình ảnh cuối cùng này, sau đó, dưới áp lực vô hình ép từ hai phía ép đến, Đại Thiên không thể tiếp tục kiên trì nữa, thống khổ ngất đi, thân thể trôi trên mặt sông, tựa như đã chết.

Mười con Lục Giai Ma Thú vừa đến, dưới áp lực của Tam Đầu Băng Xà, nhanh chóng tạo thành một liên minh tạm thời, tất cả đồng loạt dùng up áp đánh thẳng về hướng đối thủ. Mà Tam Đầu Băng Xà tuyệt đối là vô cùng mạnh, một mình đấu với mười cũng không hề ảnh hưởng gì.

Uy áp mạnh mẽ cuốn vào nhau, ngay tại điểm va chạm tạo thành cơn lốc xoáy, trực tiếp hút nước lên trời, che đi tầm mắt của hai bên.

Ngay khi tầm mắt hoàn toàn bị chặn, mười con Ma Thú lập tức động rồi.

Hai con Hỏa Hệ Ma Thú là Hỏa Nhãn Viêm Hầu cùng Kiếm Xỉ Hổ trước tiên động, đồng loạt phun một ngọn lửa khổng lồ tụ lại với nhau, đánh thẳng về phía màn nước.

Hai con Phong Hệ là Cự Giác Ma Lộc cùng Bạch Ngạch Hổ lập tức dùng khả năng của mình, hỏa mượn thế gió, nhanh chóng tăng mạnh gấp mấy lần, mạnh mẽ đánh xuyên qua màn nước, đánh thẳng về phía Tam Đầu Băng Xà.

Tam Đầu Băng Xà ngay khi màn nước xuất hiện đã lập tức tụ ba quả băng cầu. Gần như là đồng thời, khi siêu cấp hỏa cầu kia vừa vượt qua màn nước liền gặp phải ba viên băng cầu.
Lần này băng cầu là nguyên vẹn, không phân làm ba, thực lực mạnh mẽ vô cùng, cùng một kích hợp lực của bốn con Lục Giai Ma Thú đánh ngang nhau. Hai hệ thủy hỏa tương khắc, nhanh chóng đánh ra một màn sương mù trời, nhiệt độ biến ảo kỳ lạ, không gian có chút rung động rồi.

Nhưng hỏa cầu chỉ ngăn được một viên băng cầu, còn lại hai viên dùng tốc độ khủng bố, xuyên qua màn sương, mạnh mẽ phản kích.

Thằn Lằn Sấm cùng Phích Lịch Ưng vẫy cánh, xung quanh từng tia sấm sét hội tụ lại nhanh chóng, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Cả hai con Lôi Hệ Ma Thú đồng loạt giương cánh, cả người phát ra ánh sáng chói lọi, sau đó hai cột sét khổng lồ hướng về tảng băng đánh tới.

Lại xuyên qua nhập vào băng cầu, nhưng băng cầu chỉ có chút phình ra, không tạo được hiệu quả nổ tung như lần trước nữa. Mười con Ma Thú cũng hiểu được điều này nên còn có hậu chiêu.

Hổ Mang Xà cùng Hắc Ma Ưng nhanh chóng ngưng tụ ra hai quả cầu đen khổng lồ, tuyệt đối lớn mạnh hơn lúc dùng để đánh với Viêm Hổ, xem ra đây mới là thực lực thật sự của Hổ Mang Xà.

Hai quả cầu tiến nhanh đến, mạnh mẽ thôn phệ băng cầu, đồng thời lôi điện cũng phá vỡ từ bên trong, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ, Đại Địa Kim Hầu cùng Đại Địa Hôi Hùng vội vàng bồi thêm hai quyền cực mạnh nữa.

Hai quyền cách không đánh thẳng vào băng cầu. Nội ngoại đồng thời tấn công, băng cầu bị kích thích dẫn đến nổ tung giữa trời, uy lực mạnh mẽ khủng khiếp, trực tiếp đánh bay đi không ít xác Yêu Thú trên hồ. Dư uy từ hai vụ nổ này đồng thời ảnh hưởng đến quả băng cầu còn đang cùng hỏa cầu giằng co, gây ra một vụ bạo tạc nữa.

Bạo tạc vừa chậm rãi tan bớt, chín quả băng cầu liền mạnh mẽ đánh tới, thì ra Tam Đầu Băng Xà đã sớm lợi dụng cơ hội này để tích tụ thực lực.

Mười con Ma Thú hơi có chút kinh ngạc, bọn chúng gộp lại mới miễn cưỡng dùng kỹ xảo đánh lùi được một đợt tấn công, nhưng lần này số lượng lại quá nhiều, cứng rắn tách bọn chúng ra.

Phích Lịch Ưng, Thằn Lằn Sấm cùng Hắc Ma Ưng còn dễ nói, tùy ý bay lên liền né tránh được, nhưng những con còn lại lập tức rơi vào tình trạng nguy hiểm rồi. Tình thế hiện tại, dù chỉ thiếu một con Yêu Thú thì cũng vô cùng nguy hiểm, dù sao thực lực của Tam Đầu Băng Xà quá mạnh mẽ rồi.

Phóng xuất Nguyên Tố công kích có hai cách, một là vận toàn lực rồi mạnh mẽ bắn ra, tạo thành các loại hỏa cầu, băng cầu. Cách thứ hai là dùng Yêu Khí liên tục duy trì, như thế này sẽ dễ điều khiển cùng duy trì lâu hơn nhiều.

Hiện tại mười con Ma Thú này chỉ có thể lựa chọn cách hai.

Mười đòn Nguyên Tố công kích của chúng lần lượt chia nhau rơi vào các quả băng cầu. Mười cột nguyên tố đủ màu sắc rực rỡ xuất hiện, tuy nhìn vô cùng mạnh mẽ cũng mỹ lệ, nhưng có thể thấy bằng mắt chúng chậm chạp bị băng cầu đẩy lùi.

Cũng may là chỉ có chín quả băng cầu, có một con Ma Thú còn rãnh rỗi để hỗ trợ. Nhưng Tam Đầu Băng Xà không phải chỉ biết đứng nhìn đối phương phá hủy công kích của mình.

Cẩn thận là đặc tính của rắn, chúng không tấn công khi chưa nắm chắc. Lúc này gần như là ở thế tất thắng, không tấn công thì biết chờ đến chừng nào.

Lại ba quả băng cầu bay vút đi, trực tiếp va chạm với chín quả băng cầu còn đang khựng lại giữa không trung.

Trước sau nghiền ép khiến các quả băng cầu bị áp lực đè sát lại, cuối cùng không chịu nổi nữa, nổ tung lên. Một quả cầu nổ liền kéo theo vụ nổ hàng loạt, mười con Ma Thú đang duy trì Yêu Khí vào công kích để chống đỡ, lập tức cả bọn nôn ra máu tươi.

Còn chưa kịp định thần, lại ba quả băng cầu đánh tới. Mười con Ma Thú chia nhau ra né tránh, những đã có chút muộn rồi, tuy né được băng cầu, nhưng băng cầu nổ tung gây ra áp lực cực mạnh, cứng rắn đánh trọng thương một đám Ma Thú này.

Chưa dừng lại ở đó, lại ba băng cầu nữa nối tới, đánh thẳng vào mười con Ma Thú còn đang thẫn thờ kia, vụ nổ mạnh liên tục khiến cát đá cùng hơi nước bay mù mịt.

Lại ba băng cầu nữa, xem ra là Tam Đầu Băng Xà quyết tâm kết liễu những kẻ không biết sống chết này rồi.

Nhưng ba băng cầu chưa chạm được vào màn sương quanh mười con Ma Thú, thì từ màn sương, mười cột nguyên tố mạnh mẽ phóng ra, lần lượt là ba cột nguyên tố đánh với một băng cầu, còn một cột nguyên tố dư thừa thì tùy ý chọn băng cầu mà đánh.

Chín quả băng cầu mười con Ma Thú còn có chút kiêng kị, nhưng ba quả thì rất nhanh chúng liền phá hủy đi.

Vừa phá hủy băng cầu, mười con Yêu Thú cũng không chần chờ nữa, nhanh chóng vọt như bay thẳng vào giữa hồ, chúng quyết định liều mạng rồi. Vừa nãy còn có chút sợ hãi bước vào hồ thực lực sẽ giảm nên chỉ dùng Nguyên Tố công kích đánh từ xa. Nhưng nếu còn tiếp tục thì chỉ sợ Tam Đầu Băng Xà sẽ triệt để giết sạch bọn chúng, mười con Ma Thú hiện tại không còn lựa chọn rồi.

Không nói đến những con Yêu Thú này. Đại Thiên dưới tâm lý bất an cùng thói quen cảnh giác nguy hiểm, tuy bị cứng rắn đánh ngất nhưng khi thoát khỏi phạm vi nguy hiểm liền tự động tỉnh dậy.

Đại Thiên khổ sở chống đỡ thân thể mình ngồi dậy, khó khăn mở hai mắt ra. Nhưng thứ đầu tiên tiến vào mắt khiến Đại Thiên quá đỗi kinh ngạc rồi, thậm chí cả thân thể thống khổ cũng quên mất.

............

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau