UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Viêm Hổ tranh đấu

Thực lực hoàn toàn bị áp chế khiến Đại Thiên không dám nhúc nhích, toàn thân tĩnh lặng, cẩn thận quan sát đối thủ. Huyền Lộc tuy là Yêu Thú ăn thực vật, nhưng đã là Tam Giai Yêu Thú thì hung tính vẫn là có, chúng không chấp nhận có một sinh vật yếu ớt tiến vào lãnh địa của mình.

Huyền Lộc tứ chi mạnh mẽ di chuyển, cả người lao nhanh về phía Đại Thiên. Tốc độ này quả thật là khủng khiếp, trước đó Dã Man Nhân vây kín khiến con Huyền Lộc kia không thể di chuyển, Đại Thiên còn chưa kịp thấy được tốc độ của nó.

Trong lòng kinh hãi, tay vội vàng phản ứng, nhưng Huyền Lộc tốc độ nhanh hơn gấp nhiều lần. Đại Thiên vừa xuất hiện ý định phản kháng, cặp sừng nọ đã quét ngang đánh văng hắn lên trời.

Sừng của Huyền Lộc không mạnh về độ sắc nhọn, nhưng lực mạnh cùng độ cứng không cần phải bàn cãi.

Đại Thiên thân thể từ trên cao tự do rớt xuống, Huyền Lộc lập tức đứng dưới chờ sẵn, chờ Đại Thiên rơi gần tới mặt đất liền bồi thêm một cặp sừng đánh bay Đại Thiên sang một bên, cũng may lần này kịp thời vận đấu khí đỡ một đòn kia, thương thế cũng giảm nhiều.

Đại Thiên văng ngã xuống đất, ho khan vài cái, hai mắt sợ hãi nhìn đối phương, cảm giác bất lực này hắn đã từng gặp một lần khi lần đầu đối mặt với Thị Huyết Ngân Lang.

Lúc này Đại Thiên có chút ngộ ra, những lần trước Đại Lực Hắc Viên áp trận, đồng thời dùng uy áp của nó khiến những con Tam Giai Yêu Thú mà Đại Thiên đối mặt kiêng kị, không thể dốc toàn lực chiến đấu, bởi vậy Đại Thiên mới có thể kiên trì đánh với chúng.

Nhưng lần này đổi lại người áp trận là Lý Thiện, người này trực tiếp thu liễm khí tức rồi, Huyền Lộc không cảm nhận được uy hiếp nên thoải mái dùng toàn lực chiến đấu.

Đại Thiên còn miên mang suy nghĩ, Huyền Lộc đã nhanh chóng chạy tới, khi tới trước mặt Đại Thiên, cả người bỗng dưng khựng lại. Dùng hai chân sau chống đỡ thân thể, hai chân trước của Huyền Lộc nhấc cao lên không, tiếp theo mạnh mẽ đạp xuống.

Trải qua không biết bao nhiêu lần dở sống dở chết với Yêu Thú rồi, Đại Thiên cũng không còn là tay mơ nữa, đối mặt với kẻ địch cường đại hơn mình nếu không chiến đấu chỉ có đường chết, ngược lại nếu phản kháng thì ít nhất cũng còn cơ hội sống.

Đại Thiên tứ chi mạnh mẽ đánh xuống mặt đất, cả người bay thẳng về phía bụng của Huyền Lộc, hắn biết đấu khí của mình chỉ có chạm vào thân thể của kẻ địch mới phát huy ra được tác dụng.

Đại Thiên vừa búng người lên thì hai chân trước của Huyền Lộc cũng đồng thời đạp xuống chỗ đó, mặt đất chịu từng trận rung động. Nhưng Huyền Lộc mạnh mẽ dùng lực hạ xuống, vô tình lại cộng hưởng với lực Đại Thiên mạnh mẽ bật lên, đánh thẳng vào vùng bụng khiến Huyền Lộc đau đớn rít gào.

Đại Thiên một kích đắc thủ vội vàng lùi ra phía sau đối phương, đồng thời bồi thêm vài cước khiến đối thủ tê dại, phản ứng chậm chạp lại chút.

Nhưng vừa ra được phía sau Huyền Lộc, Đại Thiên chỉ kịp nhìn thấy hai vệt sáng lóe lên, sau đó thân thể như diều đứt dây bay đi. Định thần nhìn lại, Huyền Lộc đứng trụ bằng hai chân trước, hai chân sau nhấc bổng đá bay Đại Thiên.

Đại Thiên lúc này tâm đều nguội lại rồi, Huyền Lộc tuy không bằng một số Tam Giai Yêu Thú đỉnh cao nhưng tuyệt đối so với những Nhị Giai Yêu Thú mà hắn đối chiến trước đó mạnh hơn gấp trăm lần, không chỉ về lực lượng cảnh giới mà còn về sự linh hoạt.

Huyền Lộc khác với Thị Huyết Ngân Lang, Ngân Lang tuy mạnh mẽ, nhưng đòn đánh của nó là dùng thân thể cùng hàm răng, bắt buộc phải áp sát đối thủ, Đại Thiên miễn cưỡng còn có thể phản kháng được. Nhưng cặp sừng cùng tứ chi của Huyền Lộc kích cỡ so với thân thể Đại Thiên còn lớn hơn, đừng nói tiếp cận, không bị nó đạp chết đã là tạ ơn thân thể mạnh mẽ của Cương tộc rồi.

Lúc này Huyền Lộc lại chạy nhanh tới, vừa rồi Đại Thiên phản kích đã thật sự chọc giận nó. Đại Thiên có chút bất lực nhìn cặp sừng kia đánh vào thân thưẻ mình, chỉ có thể giơ tay chân che chắn vài bộ vị trọng yếu.

Lại bị đánh bay, tuy hơn hai tháng được sấm sét cải tạo thân thể, nhưng lúc này Đại Thiên vẫn không thể nào chịu được liên tục mạnh mẽ công kích như thế này. Lục phủ ngũ tạng trở nên xáo trộn, thân thể rả rời, đầu óc choáng váng muốn ói, miệng cũng không ngừng nôn ra máu.

Huyền Lộc thấy máu, hai mắt bắn ra tia hưng phấn khát máu, rất khó tin biểu tình này lại xuất hiện trên người một động vật ăn cỏ cây.

Huyền Lộc vô tình bồi thêm vài lần tấn công nữa, Đại Thiên theo từng va chạm trở nên bất lực tuyệt vọng, thậm chí phản kháng cũng không cách nào làm được, Đại Thiên vô cùng không cam lòng. Nhưng không cam lòng cũng chẳng làm được gì. Đại Thiên vẫn bất lực ngã xuống đất, bất lực nhìn hai chân trước của Huyền Lộc dần dần trở nên lớn hơn trong mắt mình.

Đại Thiên có chút ít nuối tiếc, đã cố gắng lâu như vậy cuối cùng vẫn là oan mạng dưới chân Yêu Thú. Ngay lúc này, dị biến lại tiếp tục nổi lên, Lý Thiện đứng bên ngoài quan sát nãy giờ cuối cùng cũng chịu động thủ rồi.

Không động thủ thì thôi, vừa động liền vô cùng kinh khủng. Con Huyền Lộc trước mắt hoảng sợ nhìn kẻ lạ đột ngột xuất hiện, nó còn chưa kịp hiểu chuyện liền trúng một đấm mạnh mẽ của Lý Thiện, thân thể gặp tình cảnh như Đại Thiên lúc này, như diều đứt dây bay xa.

Vừa chạm đất, Huyền Lộc vội vàng ngồi dậy bỏ chạy. Lý Thiện hừ lạnh một tiếng, hai chân nhẹ đạp xuống đất, cả người bay vút đi, dùng tốc độ hơn hẳn Huyền Lộc áp sát nó, sau đó dưới ánh mắt hoảng sợ của con vật đáng thương này, mạnh mẽ đánh nát đầu của nó.

Xong việc, Lý Thiện vội vàng chạy lại xem xét thương thế của Đại Thiên. Đại Thiên lần này quả thật bị đánh có chút thảm rồi, xương đều bị gãy một đống, nếu không phải Lý Thiện kịp cứu thì giờ này nằm chết dưới đất phải là Đại Thiên.

Lý Thiện không nói gì, hai tay không ngừng truyền đấu khí ổn định thương thế của Đại Thiên. Nhìn vị Lý thúc mới quen không bao lâu này, Đại Thiên không biết trong lòng là cảm giác gì, bị thảm như thế này là do người trước mắt, nhưng sự quan tâm lo lắng của Lý Thiện cũng không phải là giả.

Đại Thiên hướng về Lý Thiện cười cười một cái, sau đó ngất đi..............................

Không biết qua bao lâu, Đại Thiên khó khăn mở mắt tỉnh lại. Thứ đầu tiên lọt vào mắt là một bầu trời tối đen và một đống lửa rực sáng. Thần trí dần dần tỉnh táo, Đại Thiên sợ hãi bật dậy cảnh giác nhìn xung quanh, đây là do sống trong rừng thời gian dài tạo thành thói quen.

Lý Thiện ngồi đối diện bên cạnh đống lửa cười híp mắt nhìn Đại Thiên giật mình tỉnh lại.

“Thế nào? Tỉnh dậy rồi?”

Đại Thiên nhìn đến nơi âm thanh phát ra, nhận ra người này là Lý Thiện, tâm tình cũng trở bên bình tĩnh lại, trong lòng đồng thời âm thầm cười khổ, hai lần đột ngột tỉnh lại đều bị Lý Thiện dọa cho giật mình.

Nghĩ đến trận chiến vừa rồi, Đại Thiên có chút xấu hổ, hắn hoàn toàn không hề phản kháng được một chút gì. Lý Thiện vẫn một bộ cười híp mắt, thấy Đại Thiên như vậy, chậm rãi nói

“Ngươi không cần phải buồn. Ngươi từ khi có sức mạnh của lôi điện đã quá phụ thuộc vào nó rồi, một lòng chỉ nghĩ đến làm thế nào để chạm được vào thân thể đối phương mà không nghĩ đến làm sao để phản kích hay chống cự lại tấn công, căn bản là kinh nghiệm chiến đấu của ngươi vô cùng tệ.”

Đại Thiên nghe Lý Thiện răn dạy, tuy lời lẽ có hơi đả kích người một chút, nhưng Đại Thiên ngẫm lại bản thân liền đổ một thân mồ hôi lạnh. Đúng là từ khi có sức mạnh tê dại này hắn đã trở nên quá phụ thuộc rồi, điều này là do trước đó hắn vô cùng bất lực trước Yêu Thú, tùy tiện một con Nhất Giai Yêu Thú cũng khiến hắn thương tích đầy mình, nhưng từ khi có sức mạnh lôi điện này, Đại Thiên đã dễ dàng đánh bại được cả Nhị Giai Yêu Thú, cũng chẳng thể nào trách vì sao hắn phụ thuộc vào nó được.

Nhìn Đại Thiên trầm tư lo sợ, Lý Thiện cũng không nỡ đả kích đứa bé này quá nhiều, vội vàng an ủi

“Nhưng ngươi đừng lo, ngươi đã bái ta làm thầy, trách nhiệm dạy dỗ cũng khắc phục nhược điểm của ngươi đều có ta hỗ trợ, ngươi mạnh lên chỉ là vấn đề thời gian.”

Đại Thiên bị đả kích trầm trọng, nghe Lý Thiện an ủi trong lòng trở nên ấm lại, đồng thời lấy lại được tự tin. Dù sao Lý Thiện nói vô cùng đúng, Lý Thiện thực lực tuy không phải là mạnh nhất, nhưng ít ra vẫn mạnh hơn Đại Thiên, dạy dỗ hắn mạnh hơn bây giờ là không thành vấn đề. Mang theo chút hưng phấn cùng cảm động, Đại Thiên nhẹ nhàng nói

“Lý thúc, cảm ơn ngươi.”

“Ngươi đừng cảm ơn vội. Ta đã trị thương cho ngươi khá tốt, có thể chiến đấu rồi. Ngày mai lại tìm đến vài con Tam Giai Yêu Thú cùng người chơi đùa chút.”

Lý Thiện không cho là đúng nói. Lời nói này khiến Đại Thiên nhanh muốn khóc rồi, nhưng cũng không thể nào phản bác, dù sao đối phương cũng là nghĩ cho mình.

Đại Thiên hơi cử động thân thể một chút, quả là thương thế đã tạm ổn, tuy còn hơi đau một chút nhưng sáng mai hoàn toàn có thể tiếp tục chiến đấu. Nhớ đến lúc chiến đấu cuối cùng, Lý Thiện hai chiêu liền đem Huyền Lộc đánh chết, Đại Thiên có chút khiếp sợ cùng tò mò với thực lực của Lý Thiện, một bộ ngây thơ hỏi'Lý Thúc, ngươi rốt cuộc là đạt đến cảnh giới gì vậy?”

“Cao Giai Chiến Vương.” Lý Thiện tùy ý trả lời.

Gật gật đầu, đối với kết quả này Đại Thiên cũng không quá ngạc nhiên. Khi trước Viêm Hổ còn ở Ngũ Giai, có thể áp chế nó tuyệt đối không yếu hơn Chiến Vương.

Nhưng đối với thực lực này, Đại Thiên âm thầm so sánh với những cường giả mà mình từng gặp. Hàn Hạo, Triệu Cẩm Phàm đều là Chiến Tướng, tuy mạnh mẽ nhưng so với người trước mắt thì chẳng là gì cả, lại nhớ đến ba người đã từng dạy dỗ mình trước đó là Đại Vũ, Trần Vũ cùng Thượng Văn, ba người này đều là cường giả mạnh nhất Cương tộc, Đại Thiên vô cùng tò mò về thực lực của họ, sẽ là Chiến Hoàng, Chiến Tôn, hay là cảnh giới Chiến Đế, Đại Thiên vừa nghĩ, hai mắt đồng thời bắn lên tia sáng cuồng nhiệt hướng tới.

Đối diện Lý Thiện còn nghĩ là đang sùng bái mình, tâm tình có chút hớn hở, quơ quơ khối thịt lớn trên tay hỏi

“Ăn không?”

Đại Thiên bị hỏi tỉnh lại, lúc này mới để ý Lý Thiện đang nướng thịt, chỉ là không biết thịt con gì thôi. Đại Thiên ứng tiếng một cái, hai tay tiếp nhận một khối thịt, từ từ ăn. Trình độ nấu nướng của Lý Thiện ăn đứt Đại Thiên, tuy so với đầu bếp còn kém rất nhiều, nhưng vẫn ngon hơn gấp ngàn lần đặc sản thịt khét. Lý Thiện nhìn đối phương gặm lấy gặm để, có chút trêu cợt nói

“Ngon không? Ăn mạnh vào, báo thù một chút cũng tốt.”

Nhìn Đại Thiên nghi hoặc, Lý Thiện lại tiếp tục nói

“Đó là thịt của con Huyền Lộc suýt giết ngươi. Người ta có câu, đánh không lại thì chửi cho bỏ tức, nó hiện tại chết rồi thì ăn cho bỏ tức cũng miễn cưỡng chấp nhận được.”

Đại Thiên lúc này hiểu rõ rồi, hai mắt lóe ra quang mang thù hận, tràn ngập chiến ý mạnh mẽ cắn xé từng khối thịt, toàn lực nuốt xuống.

Cứ như vậy, hai người chậm rãi ăn sạch con Huyền Lộc, thời gian cũng chậm rãi trôi qua. Đợi ăn xong, Đại Thiên mới có chút nghi hoặc hỏi

“Tối nay chúng ta không về căn cứ à?”

“Ta dự định cho ngươi luyện tập sinh tồn vào ban đêm một chút, kẻo lại chạy loạn thì nguy. Không phải lần nào cũng may mắn gặp sét đánh mà không chết.”

Lý Thiện lắc đầu nói, đến câu cuối cùng thì không nhịn được đố kỵ. Đại Thiên chỉ có thể miễn cưỡng cười vài tiếng, không khí có chút xấu hổ.

Ngay lúc này, một tiếng hổ gầm vang dội khắp khu rừng vang lên, hai người lập tức biến sắc, bởi vì đây là tiếng gầm của Viêm Hổ. Lần này nó lại làm loạn chuyện gì đây, sẽ là thị uy hay là tấn công căn cứ Dã Man Nhân, hai người lo sợ nghĩ. Cuối cùng Lý Thiện nhịn không được, vô cùng lo lắng nói với Đại Thiên

“Ngươi ở yên đây, ta đã để lại khí tức của mình, Yêu Thú chắc chắn không dám đến quấy phá, ta đi xem một chút.”

Vừa dứt lời thân hình liền biến mất, bỏ lại còn muốn đòi đi theo Đại Thiên.

......................

Ngồi đợi một thời gian dài mà Lý Thiện vẫn không về, hơn nữa tiếng hổ gầm ngày càng vang dội rồi, đồng thời hai cỗ cường đại đấu khí va chạm, lực chấn ảnh hưởng khiến Đại Thiên ở xa như vậy vẫn cảm thấy tê dại cả người, có vẻ như Viêm Hổ gặp đối thủ rồi, nhưng đối thủ là ai, sẽ không phải là Lý Thiện chứ.

Lại qua một lúc, Đại Thiên bên tai nghe tiếng tranh đấu dần kịch liệt, cũng không chịu đựng được nữa, bất chấp lời căn dặn của Lý Thiện, vội vàng hướng về phía nơi phát ra đấu khí chạy tới.

Cũng may Yêu Thú đã bị uy thế từ hai vị cường giả kia dọa chạy mất, một đường này cũng xem như là thông thuận. Cuối cùng, sau khi đến gần nơi đó, Đại Thiên vội vã trèo lên một ngọn cây cao, lúc này mới thấy rõ việc xảy ra.

Viêm Hổ đang tranh đấu, nhưng đối thủ của nó không phải là Lý Thiện, mà bất ngờ lại là con Hổ Mang Xà lần trước Đại Thiên gặp.

Chương 27: Khó khăn

Hai Yêu Thú tranh đấu mang tính chất hoàn toàn khác biệt. Viêm Hổ cả người bạo phát ra khí tức mạnh mẽ, chấn áp xung quanh, ngọn lửa rực cháy xung quanh thân thể của nó, trông có vẻ rất mạnh mẽ và đáng sợ.

Ngược lại, Hổ Mang Xà vô cùng yên tĩnh, cả người cuộn tròn lại, khí tức nội liễm, nếu không phải thân thể khổng lồ của nó thì chưa chắc cảm nhận được con Yêu Thú cường đại này.

Viêm Hổ đứng từ xa nhìn đối thủ, không ngừng gầm lên thị uy. Bỗng nhiên lửa trên người Viêm Hổ cháy bừng lên, cả người như một mũi tên lao nhanh về phía Hổ Mang Xà.

Hổ Mang Xà vẫn cứ cuộn người im lặng, hai mắt nhìn chăm chú vào đối thủ. Đợi Viêm Hổ chỉ còn cách khoảng hai mươi mét, Hổ Mang Xà cả người khí thế bỗng nhiên bạo phát, toàn thân được bao bọc bởi một lớp màng đen quỷ dị, toàn thân dùng một tốc độ khủng khiếp phóng thẳng lên.

Viêm Hổ đang mãnh liệt xung kích, bị Hổ Mang Xà đột ngột phản kích có chút không làm gì được, mà dù có biết sớm hơn cũng chẳng làm được gì, tốc độ tấn công của rắn rất ít sinh vật nào có thể so sánh.

Hổ Mang Xà há to miệng, dùng răng nanh sắc nhọn của mình cắn thẳng vào người Viêm Hổ, một kích đắc thủ ngay lập tức cuộn tròn lại y như cũ, tưởng chừng nãy giờ nó chưa bao giờ rời khỏi vị trí đó.

Viêm Hổ hoảng sợ lui về sau, thân thể nó có chút đứng không vững rồi, vừa rồi Hổ Mang Xà lực tấn công cũng không phải rất mạnh, nhưng kịch độc của rắn vô cùng đáng sợ, kịch độc của một con Hổ Mang Xà cường đại càng đáng sợ hơn.

Viêm Hổ hai mắt lóe lên vẻ kiêng kị sâu sắc, ngọn lửa mạnh mẽ bùng lên đốt cháy đi độc tố đang xâm nhập. Đợi mọi thứ ổn lại, Viêm Hổ cũng bắt đầu lộ rõ vẻ mỏi mệt. Cũng may đối thủ của nó là chuyên lấy tĩnh chế động, rất ít chủ động tấn công.

Hổ Mang Xà thấy đối thủ đã giải được độc, phần cổ bỗng nhiên trướng phình lên, sau đó nhanh chóng phình tới miệng, một viên tròn màu đen cực lớn bay ra khỏi miệng nó, dùng một tốc độ khủng khiếp đánh thẳng về phía Viêm Hổ.

Viêm Hổ dù sao cũng là Lục Giai Ma Thú, không phải cái dạng để đối phương liên tục áp chế như vậy. Miệng há rộng ra, một cột lửa thẳng hướng về phía quả cầu kia, ngọn lửa này màu sắc đậm hơn, nhiệt độ cũng cao hơn nhiều lần khi nó tấn công căn cứ Dã Man Nhân.

Hai thứ này rất nhanh liền chạm vào nhau. Ngọn lửa nhanh chóng làm tan đi quả cầu kia, nhưng ngược lại quả cầu kia dùng một tốc độ không thể tin nổi ăn mòn dần ngọn lửa, ở nơi tiếp xúc ngọn lửa trực tiếp bị biến thành màu đen.

Viêm Hổ liên tục dồn sức vào ngọn lửa, thể lực nhanh chóng giảm nhiều, ngược lại Hổ Mang Xà chỉ phun ra viên cầu liền đứng quan sát.

Thấy viên cầu màu đen dần bị tan hết, Hổ Mang Xà lại tiếp tục phun ra một viên nữa. Viêm Hổ đang vui mừng vì sắp chiến thắng, bị đối thủ bồi thêm một kích nữa lập tức sợ hãi, cũng không dám tiếp tục háo thắng, cả người nhanh chóng lao nhanh qua một bên né tránh.

Viên cầu màu đen chạm vào nơi Viêm Hổ vừa né, cũng không có vụ nổ kinh hoàng hay âm thanh chấn động gì, chỉ có mặt đất bị mất một lỗ lớn, đồng thời ở nơi đó không ngừng bị một thứ màu đen ăn mòn dần.

Viêm Hổ vừa né tránh vội dùng tốc độ nhanh nhất tấn công Hổ Mang Xà. Hổ Mang Xà liên tục phóng lên phản kích vài lần, nhưng Viêm Hổ đã có kinh nghiệm lần trước, cẩn thận né tránh, bốn chân cũng không dừng lại, toàn lực lao lên.

Cuối cùng cũng đến gần được đối thủ, Viêm Hổ há miệng phun lửa liên tục nhằm ngăn cản cùng kiềm chế đối thủ, Hổ Mang Xà vội vàng phun ra vài viên cầu nhỏ phản kích lại, sau đó nhằm thẳng vào sơ hở của Viêm Hổ, nhanh chuẩn độc phóng thẳng lên cắn vào người đối thủ.

Viêm Hổ lần này cũng không để đối thủ bức ra xa, bốn chân co lại ôm giữ Hổ Mang Xà, miệng lấp lóe từng ngọn lửa cắn thẳng vào cổ đối thủ, Hổ Mang Xà giận dữ rít lên, dùng thân thể của nó cuộn chặt lấy Viêm Hổ.

Hai cường đại Yêu Thú ngã vật xuống đất, dùng thân thể của mình vật lộn với đối phương, nếu không phải khí tức tỏa ra từ chúng quá mạnh mẽ thì còn có thể lầm tưởng là hai Nhất Giai Yêu Thú đang tranh đấu.

Vật lộn bằng thân thể khiến thương thế trở nên nhiều hơn trước, máu từ hai con Yêu Thú chảy ướt xung quanh chúng. Cuối cùng, thấy không được lợi ích gì, hai con Yêu Thú ăn ý tách ra, đứng cách đối phương một khoảng cách xa.

Viêm Hổ lúc này thân thể sưng to từng mảng, nhiều nơi bị độc ăn mòn đen kịt lên, chân còn bị Hổ Mang Xà xiết gãy cong lên, không ít máu chảy ra ướt đẫm bộ lông của nó.

Hổ Mang Xà cũng chẳng đỡ hơn chút nào, từng mảng da thịt cùng vảy rắn bị cắn bong ra, máu từ người nó chảy còn nhiều hơn cả Viêm Hổ.Thương thế nặng ngang nhau, tiếp tục nữa liền là kết quả cả hai cùng chết. Hai con Yêu Thú nhìn chằm chằm vào nhau, sau một lát, dưới ánh mắt bất ngờ của Đại Thiên vậy mà đồng loạt chạy mất.

Đại Thiên có chút ngây ngốc không thể tin kết quả này, đợi ổn định tinh thần lại, trong lòng lại không biết phải làm gì. Vừa rồi đi theo tiếng hổ gầm, quên mất coi đường, hiện tại liền lạc mất không biết làm sao rồi.

Cắn răng một cái, Đại Thiên quyết định chạy theo Viêm Hổ, Hổ Mang Xà khí tức nội liễm quá nhanh, Đại Thiên mất dấu rồi, còn chuyện ở lại thực sự là không dám, ai biết được có khi nào lại chạy ra đến một con cường đại Yêu Thú hay không.

Viêm Hổ thân thể to lớn, người lại bị thương, gấp gáp chạy xô ngã không ít cây cối, lần theo quả thật là đơn giản vô cùng. Chạy khoảng chừng mấy dặm, Viêm Hổ khôn ngoan né tránh vào một khu toàn những tảng đá, xung quanh không có bất kỳ thân cây ngọn cỏ nào, có lẽ là để tránh gây ra dấu vết nữa.

Đại Thiên tuy tốc độ chậm hơn rất nhiều, nhưng vẫn miễn cưỡng đuổi kịp dấu vết của nó, đuổi thẳng đến khu rừng đá này, có biết không biết làm sao quan sát xung quanh.

Cũng may Viêm Hổ vết thương còn chảy máu, hơn nữa do bị thương nên khí tức tán loạn trong không khí. Đại Thiên cố cảm nhận một phen liền theo cảm giác chạy đi.

Vận may lại đến với Đại Thiên, tại chạy vòng quanh một hồi, cuối cùng cũng phát hiện được khí tức mãnh liệt của Viêm Hổ phát ra từ một hang động.

Đại Thiên cũng không dám đến gần mà chỉ đứng từ xa quan sát. Qua một lúc, khí tức Viêm Hổ bỗng nhiên yếu ớt rất nhiều, thẳng đến gần sáng mới trở nên bình ổn lại, nhưng lúc này khí tức của nó ngay cả Nhị Giai Yêu Thú cũng không bằng.

Đại Thiên cũng không dám tò mò tiến vào, cố đè nén tâm tình, cuối cùng quyết định đến sáng mau chóng tìm cách trở về báo cho Lý Thiện, đây là một cơ hội rất tốt để tiêu diệt kẻ địch uy hiếp này, thậm chí sau đó Đại Thiên còn có thể về nhà. Nhờ uy thế cường đại của Viêm Hổ, dù bị thương cũng đuổi đi không ít Yêu Thú, Đại Thiên vô tình an ổn trải qua một đêm.

.........................

Trời vừa sáng Đại Thiên lập tức vội vã chạy đi, tâm tình hưng phấn vô cùng. Nhưng rất nhanh sau đó tâm tình lại trở thành hoang mang, ủ rũ.

Đêm qua Lý Thiện dẫn đến nơi nào, Đại Thiên bất tỉnh nên không biết, tiếp theo lại theo tiếng động chạy đến xem tranh đấu, lạc lại càng lạc. Cuối cùng lại liều mạng chạy theo Viêm Hổ, nói không chừng cách căn cứ Dã Man Nhân cũng có vài chục dặm rồi. Đại Thiên có thử đi ngược lại theo con đường tối qua Viêm Hổ bỏ trốn, nhưng căn bản là vẫn không thể nào tìm được đường về.

Buồn bực bắt một con Nhị Giai Yêu Thú vô tội, cứng rắn đánh chết nó, sau đó đốt một đống lửa chậm rãi nấu chín. Đại Thiên vừa nướng thịt vừa trầm mặc nghĩ ngợi, hắn đã chạy xa như vậy, trong rừng muốn tìm lại căn cứ Dã Man Nhân không hề đơn giản, nhưng chuyện quan trọng hơn là hắn chạy về hướng ra khỏi rừng, hay là đã chạy sâu vào rừng.

Thử đi thăm dò xung quanh một vòng, Đại Thiên thấy có rất nhiều Yêu Thú cường đại quanh đây, tuy yếu hơn Viêm Hổ nhưng tuyệt đối mạnh hơn Đại Lực Hắc Viên, khí tức đáng sợ ngang với Triệu Cẩm Phàm.

Nếu thật là đã chạy sâu vào trong rừng, Đại Thiên chỉ có hai biện pháp tồn tại, thứ nhất là tìm lại con sông lớn kia, men theo bờ sông tìm đường về, nhưng thời gian hiện tại khá eo hẹp, nếu trời tối không tìm được thì xem như xong, mà dù có tìm được thì đi dọc bờ sông cũng cần rất nhiều thời gian mới trở về được, ai biết đêm đến có con Yêu Thú nào tấn công không, thậm chí Yêu Thú dưới nước hưng phấn trồi lên cũng đủ nguy hiểm rồi.

Biện pháp thứ hai là trở về khu rừng đá kia, tuy thấy có vẻ rất nguy hiểm, nhưng nó hiện tại cũng xem như là một nơi khá an toàn. Viêm Hổ hiện tại bị thương, không rảnh để ý đến Đại Thiên, hơn nữa nhờ khí tức của Viêm Hổ đã đuổi đi không ít Yêu Thú, tạm lánh ở đó vài ngày vẫn tạm xem là được, trong vài ngày này lại tranh thủ tìm đường trở về.

Đã có quyết định, Đại Thiên tranh thủ trời còn sáng, lại tiếp tục thăm dò xung quanh một phen, cuối cùng vẫn là không có kết quả gì. Đến tối, Đại Thiên trở lại khu rừng đá, đốt một đống lửa ngồi tu luyện cho qua đêm.

Sống ở trong rừng đã lâu, việc đốt lửa với Đại Thiên đã là vấn đề cực kỳ quan trọng, khi trước ở khu rừng cháy kia còn khá một chút, không có sinh vật nào tồn tại, nhưng ở những nơi khác trong rừng thì lửa trở nên vô cùng quan trọng.

Quan trọng nhất là có ánh sáng để cảnh giới xung quanh, thứ hai là có thể miễn cưỡng đuổi được một số Yêu Thú và đặc biệt là các loại côn trùng. Côn trùng ở thế giới này đều là Yêu Thú mạnh mẽ, bao quát từ Nhất Giai đến Cửu Giai Yêu Thú đều có côn trùng, côn trùng yếu ớt cắn vào chỉ có chút đau đớn khó chịu, nhưng nếu không may gặp côn trùng cường đại thì xem như chết thế nào cũng không biết.

Tu luyện thẳng đến nửa đêm, Đại Thiên bị tiếng hổ gầm gừ thống khổ đánh thức. Có chút nghi hoặc nhìn về phía hang động Viêm Hổ đang ẩn núp, Đại Thiên trong nháy mắt trở nên cảnh giác.

Tiếng Viêm Hổ kêu càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dồn dập, có vẻ vô cùng đau đớn khó chịu. Khí tức của Viêm Hổ cũng trở nên càng ngày càng yếu. Qua một lúc lâu vẫn chưa thấy dừng lại, Đại Thiên nhịn không được tò mò đến gần xem xét.

Viêm Hổ bị hành hạ vô cùng khổ, cũng không thể nào để ý được đến một sinh vật đang đến gần mình. Đại Thiên thuận lợi núp vào cửa hang, quan sát vào bên trong.

Bên trong căn bản là tối đen, ngoài màu đen thì vẫn là màu đen. Cũng may Viêm Hổ khí tức tán loạn, từng ngọn lửa lóe lên rồi tắt trên người nó, tuy không chiếu sáng được gì nhưng đại khái vẫn thấy được Viêm Hổ.

Viêm Hổ lúc này làm gì còn hình tượng mạnh mẽ lúc trước, toàn thân bị một màu đen kịt bao phủ, thân thể trong một đêm trở nên gầy trơ xương, miệng còn không ngừng nôn ra máu, chỉ có thể nói là độc của Hổ Mang Xà quá kinh khủng rồi.

Đại Thiên nhìn cảm thấy vô cùng sợ hãi, hình tượng của Viêm Hổ lúc này quá ghê tởm rồi, cũng không dám xem nữa, Đại Thiên chạy vội về đống lửa trại của mình.

Một đêm lại nhanh chóng trôi qua, Đại Thiên tiếp tục lên đường tìm kiếm phương pháp trở về. Lại liên tục tìm kiếm thẳng đến chiều, Đại Thiên sắc mặt âm trầm lo lắng đứng trong rừng.

Tìm hai ngày, giọt nước cũng không có, Yêu Thú cũng dần theo khí tức kinh khủng từ trận chiến hôm trước tản đi mà trở về. Lại tiếp tục qua vài ngày, Đại Thiên thăm dò được bao xa cũng là cái vấn đề chứ đừng nói tìm đường về.

Mà nếu hiện tại đi bừa, đi đúng thì quá tốt rồi, nhưng nếu đi bừa một chút thì cũng chỉ còn đường chết, Đại Thiên không tin mình đủ may mắn để đi bừa.

Hi vọng cuối cùng là trốn ở khu rừng đá. Nhưng tình hình của Viêm Hổ thật sự không tốt, thà rằng nó từ từ khôi phục, khu rừng đá cũng được xem như là một căn cứ tạm thời để Đại Thiên đi thăm dò xung quanh, nhưng cảnh tượng đêm qua khiến Đại Thiên hiểu được Viêm Hổ có vẻ như là không thể qua khỏi, Viêm Hổ vừa chết thì xem như không còn một chỗ nào là an toàn nữa.

Hiện tại chỉ có biện pháp duy nhất là Đại Thiên hỗ trợ Viêm Hổ phục hồi thương thế, tuy vô cùng nguy hiểm, nhưng đây là cách tốt nhất, sinh mạng của Đại Thiên cùng Viêm Hổ trong giờ phút này liên kết lại với nhau rồi.

Chương 28: Hồng quả

Đại Thiên không phải là bác sĩ, cũng chưa từng học qua. Đối với chữa thương hoàn toàn không biết gì cả. Nhưng theo thường lệ mỗi khi bị thương, Đại Thiên thường băng bó lại trước, sau đó ăn thật nhiều vào để mau khỏi.

Có ý nghĩ như vậy, Đại Thiên liên tục đi săn Yêu Thú, bất kể Nhất Giai Nhị Giai, chỉ cần hắn đánh thắng được là tiêu diệt.

Trời cuối cùng đã tối, Đại Thiên trên vai mang cả chục con thú, hoẵng có, thỏ có, trư có, nói chung là rất tạp. Đại Thiên cũng không dám chần chừ nữa tiến vào hang động của Viêm Hổ, nếu lâu hơn một chút Viêm Hổ chết thì coi như hỏng hết mọi việc.

Bước vào hang động, Đại Thiên đem một đống củi đã chuẩn bị trước đốt lửa phát sáng. Viêm Hổ lúc này đã vô cùng mệt mỏi nằm thở từng ngụm khó khăn, Đại Thiên đi vào hang nó cũng không hay biết.

Đại Thiên để hết mọi thứ trên người xuống, do dự một chút liền đến gần Viêm Hổ. Nhìn thân thể yếu ớt này, Đại Thiên hoàn toàn không thể liên tưởng đến vài ngày trước còn vô cùng mạnh mẽ Viêm Hổ.

Thử giơ tay chạm vào người nó, Viêm Hổ hai mât chợt trừng lên, miệng nhe răng nhìn hắn, nhưng sau đó nhanh chóng nằm gục xuống, hai mắt vẫn nhìn chăm chú.

Đại Thiên vội vàng giơ hai tay lên tỏ vẻ không có ác ý, Viêm Hổ vẫn hai mắt trừng trừng nhìn, không nhúc nhích. Đại Thiên có chút bất đắc dĩ không biết làm sao, tuy cảm nhận được địch ý từ Viêm Hổ, nhưng hắn cũng biết được Viêm Hổ thật sự động đậy không nổi rồi, nếu không cũng không phải chỉ nhe răng ra đơn giản như vậy.

Đại Thiên cũng mặc kệ nó, chạy đến lấy vài con thú, đứng từ xa quăng xuống miệng hổ. Viêm Hổ còn tưởng là bị tấn công, hai mắt hoảng sợ, cố gượng thân dậy nhưng không được.

Qua một lát, thấy Đại Thiên vẫn đứng đó, định hình nhìn lại một đống đồ vật trước mặt mình, toàn là xác thú, Viêm Hổ cũng không ăn, ngược lại hai mắt vẫn kiêng kỵ nhìn Đại Thiên.

Đại Thiên vội vàng giơ tay tỏ ý vô tội, sau đó chỉ chỉ vào đống thức ăn, rồi chỉ chỉ vào miệng, giả bộ nhai. Viêm Hổ vẫn nhìn chằm chằm. Có chút xấu hổ, Đại Thiên lại làm vài động tác nữa, nhưng Viêm Hổ căn bản là không quan tâm.

Đại Thiên thấy Viêm Hổ mãi nhìn mình, trong lòng một ý nghĩ nổi lên, có lẽ là do Viêm Hổ kiêng kỵ hắn ở đây, sợ bị tấn công nên không dám ăn.

Đại Thiên vội vàng thử nghiệm, xoay người đi thẳng ra khỏi hang, cũng không dừng lại ở đó mà tiếp tục đi cách hang một khoảng khá xa, sau đó ngồi xuống tu luyện.

Khoảng một giờ sau, Đại Thiên quay trở lại hang. Viêm Hổ lúc này lại tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi, nhìn đống thức ăn, có một con dã trư bị ăn mất một phần thân, tuy là đối với Viêm Hổ thì đây là không nhiều, nhưng ít nhất là vẫn ăn.

Đại Thiên vui mừng lại gần xem xét, lần thử Đại Thiên lại thử chạm vào người Viêm Hổ. lần này Viêm Hổ hoàn toàn bất động, Đại Thiên lập tức hoảng sợ giật mình, cũng may từng hơi thở của con hổ còn thả ra vài luồng gió nhẹ, Đại Thiên mới an tâm lại.

Viêm Hổ lúc này căn bản là cực kỳ suy yếu rồi, Đại Thiên trong lòng vô cùng lo lắng, lục tung trí nhớ tìm cách xử lý. Cuối cùng, Đại Thiên nhớ đến mỗi lần mình bị thương quá nặng, Đại Vũ đều dùng đấu khí ổn định lại thương thế, hiện tại Viêm Hổ cũng không chống cự, truyền đấu khí hoàn toàn không có vấn đề.

Đại Thiên hai tay đặt trên người Viêm Hổ, còn chưa kịp truyền đấu khí hai tay liền cảm thấy tê dại. Bàn tay nhanh chóng bị màu đen kịt lây lan, vậy mà bị trúng độc rồi, cũng may chỉ vừa đụng không lâu, độc còn có khả năng bức ra.

Hai lần vừa nãy vì sợ Viêm Hổ phản kháng, nên chỉ chạm rồi buông, thật không ngờ tay giữ lâu một chút độc liền ngấm qua da, không biết bị trúng độc Viêm Hổ cảm giác lúc này như thế nào nữa.

Bức hết độc, Đại Thiên cẩn thận dùng đấu khí bao bọc hai tay, cũng không dám chạm vào Viêm Hổ nữa, đấu khí chậm rãi tiếp xúc, sau đó chậm chạp tiến vào thân thể của Viêm Hổ.

Đợi đấu khí của Đại Thiên sắp cạn kiệt, Viêm Hổ cuối cùng cũng có phản ứng, nhưng phản ứng có hơi mãnh liệt một chút. Cả thân thể của nó giật bắn lên, hai mắt mở trừng trừng nhìn Đại Thiên, vậy mà giật mình tỉnh lại cùng cử động được rồi.

Đại Thiên mừng rỡ nhảy nhót, thấy mắt hổ trừng lên nhìn mình, còn sợ đối phương không nhớ, tay chỉ chỉ vào đống thức ăn. Viêm Hổ chỉ là bị giật tỉnh lại, thân thể không khá hơn chút nào, không bao lâu lại ngất đi.

Đại Thiên đã có kinh nghiệm, vội vàng hồi phục đấu khí, sau đó lại truyền cho Viêm Hổ, cứ như vậy lặp đi lặp lại vài lần. Viêm Hổ bị giật vài lần, tinh thần cũng trở nên tỉnh táo lại rồi, vẫn là hình ảnh cũ, hai mắt hổ trừng to nhìn Đại Thiên.

Đại Thiên vẫn cố gắng giao tiếp với nó, dù sao cũng có kinh nghiệm giao lưu với Đại Lực Hắc Viên, chỉ cần làm nhiều vài lần là quen thuộc, dễ câu thông.

“Ngươi thật sự muốn giúp ta?”

Bỗng nhiên, một ý niệm xuất hiện trong đầu hắn, không có bất kỳ ngôn ngữ hay âm vang nào, chỉ đơn giản là Đại Thiên hiểu được ý muốn từ thứ gì đó truyền đạt. Đại Thiên còn tưởng mình nhầm, nhưng sau khi ý niệm đó truyền tới vài lần, không muốn cũng phải tin rồi.

Hai mắt đảo một vòng nhìn xung quanh, Đại Thiên còn có chút không chắc chắn chạy ra ngoài hang xem một vòng, không thấy gì mới trở lại hang, bất ngờ ý niệm này lại tới nữa

“Là ta!”

Đại Thiên hai mắt trợn trừng nhìn con hổ trước mắt khẽ gừ, có chút xác nhận hỏi lại

“Thật là ngươi?”
Viêm Hổ nhẹ gầm một tiếng xem như là chấp nhận, Đại Thiên vội vàng nói

“Ta cần làm gì để chữa thương cho ngươi.”

Viêm Hổ không trả lời, ngay khi Đại Thiên có chút không nhịn được nữa, ý niệm kia lại truyền tới trong đầu

“Ta không hiểu ngươi nói gì, ngươi chỉ cần suy nghĩ về việc muốn nói trong đầu là được.”

Đại Thiên có chút giật mình, vội vàng đọc thầm câu nói vừa rồi, Viêm Hổ vẫn không phản ứng. Đại Thiên quýnh lên, cố nghĩ cách, cuối cùng suy nghĩ đến hình ảnh mình giúp Viêm Hổ chữa thương. Lập tức, Viêm Hổ hai mắt hưng phấn lên, sau đó lại truyền một ý niệm nữa

“Ngươi đi thẳng lên hướng bắc gần mười dặm sẽ có một con suối, gần đó có một cây mọc vài quả màu đỏ, ta muốn ngươi giúp ta lấy về.”

Cuối cùng cũng có cách chữa trị, Đại Thiên vô cùng vui mừng, tuy là khó khăn nhưng ít ra vẫn còn hi vọng. Đại Thên còn tính đi ngay, nhưng sực nhớ đến thể trạng của Viêm Hổ, không biết nó còn kiên trì được đến bao giờ, nhưng khổ nỗi không biết biểu đạt thế nào, cuối cùng đành suy nghĩ đến hình ảnh Viêm Hổ lăn ra chết.

Đối diện Viêm Hổ lập tức giận dữ gầm nhẹ một tiếng, ý niệm tỏ rõ sự giận dữ truyền lại

“Ta còn chưa có chết được.”

Đại Thiên xem như là yên tâm rồi, lại một hình ảnh bản thân ngồi tu luyện, tiếp theo lại nghĩ đến trời sáng cũng quả màu đỏ, Viêm Hổ cũng coi như là hiểu ý đáp lại

“Ngươi cứ nghỉ ngơi. Ta còn kiên trì thêm được mấy ngày nữa.”

Đại Thiên cười cười xem như đáp lại, cũng không nghĩ nhiều nữa ngồi xuống nghỉ ngơi.

...............................

Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy Đại Thiên liền đi săn một ít Yêu Thú để trữ cho Viêm Hổ ăn, sau đó định đi ngay, nhưng chợt nhớ đến mình không xác định được hướng bắc, vội kêu tỉnh Viêm Hổ dậy, trong đầu hiện ra hình ảnh không biết vị trí quả màu đỏ kia, Viêm Hổ lập tức hồi đáp lại

“Ra khỏi cửa hang, cứ qua chạy thẳng qua bên trái vài dặm sẽ tới.”

Đại Thiên suy nghĩ ra hình ảnh Viêm Hổ ăn đống thức ăn, sau đó căm đầu tranh thủ trời còn sáng chạy đi.
Vài dặm đường đối với Đại Thiên chỉ là chuyện bình thường, nhưng phải vừa tránh Yêu Thú, hơn nữa cây cỏ che chắn, suýt nữa thì bị lạc mấy lần.

Đi đến trưa, cuối cùng Đại Thiên cũng tìm được con suối đó, tiếp theo vội vàng đi xung quanh tìm kiếm quả đỏ mà Viêm Hổ nói.

Lại qua một lúc lâu, quả đỏ cũng kiếm được. Đây là một loại quả khá to, ít nhất cũng to bằng đầu người, mọc trên một thân cây thấp bé, cả cây chỉ có duy nhất một quả.

Tuy tìm được rồi, nhưng Đại Thiên vui mừng không nổi, bởi vì bên cạnh cây này ngồi một con gấu lớn, toàn thân của nó được lông xám bao phủ.

Đây là một con Tứ Giai Yêu Thú, Đại Địa Hôi Hùng.

Đại Địa Hôi Hùng tốc độ, sức mạnh cùng phòng ngự đều vô cùng mạnh mẽ, đừng nói là Đại Thiên bây giờ, cho dù Đại Thiên đột phá lên Chiến Tướng cũng chưa chắc đánh bại được Yêu Thú trước mắt.

Nhưng quả đỏ trước mắt lại là tia hi vọng cuối cùng, nếu không có nó, Viêm Hổ xem như xong, Đại Thiên cũng bồi đi theo. Bất đắc dĩ Đại Thiên đành trèo lên một ngọn cây cao, ngồi xuống khôi phục thể lực, chờ đợi cơ hội cướp lấy quả đỏ kia.

..........................

Chờ đợi một cái liền thẳng đến trời tối. Lúc chiều Đại Thiên còn định trở về, nhưng lại sợ quả đỏ bị ăn mất nên cắn răng ở lại. Mà con Đại Địa Hôi Hùng kia cũng vô cùng kiên trì, vẫn ngồi yên nhìn quả đỏ kia, đồng thời cảnh giác nhìn bốn phía.

Trời càng tối Đại Địa Hôi Hùng càng cảnh giác hơn, Đại Thiên đứng từ xa nhìn âm thầm lo lắng, nếu cứ thế này thì hắn thật sự không còn cơ hội nào rồi, trong lòng đồng thời hiếu kỳ đây là quả gì mà lại khiến Đại Địa Hôi Hùng phải quyết tâm có được như vậy.

Lại tiếp tục chờ đợi, đến nửa đêm, khi mặt trăng đã treo cao giữa trời, cuối cùng cũng có dị biến.

Từ trong rừng chạy đến một con sói toàn thân phủ kín lông trắng, Đại Thiên còn suýt nữa lầm nó với Thị Huyết Ngân Lang. Nhưng nhìn kỹ lại vẫn có chút khác nhau, Thị Huyết Ngân Lang lông màu trắng xám, còn con sói trước mắt lông màu trắng như tuyết, hơn nữa thân thể cao lớn cùng thon dài hơn nhiều, tốc độ cũng nhanh hơn.

Con sói này gọi là Phong Lang, là một Tứ Giai Yêu Thú cực mạnh về tốc độ. Phong Lang cũng như Viêm Hổ, khi đạt đến Lục Giai sẽ lĩnh ngộ được Phong nguyên tố, trở thành một con Ma Thú.

Phong Lang vừa đến hai mắt thèm khát nhìn chằm chằm vào quả màu đỏ trên cây kia. Đại Địa Hôi Hùng bất mãn hướng vị khách không mời này gầm lên vài tiếng, nhưng Phong Lang hoàn toàn không chú ý đến nó.

Đại Địa Hôi Hùng cảm thấy bị khinh thường, vô cùng tức giận, cũng chẳng thèm nói gì nữa, dùng cả tứ chi chạy trên mặt đất, lao thẳng về phía Phong Lang.

Đợi Đại Địa Hôi Hùng đến gần, Phong Lang mới bắt đầu động. Phong Lang tuy là di chuyển sau, nhưng ngược lại tốc độ nhanh hơn đối phương rất nhiều lần, quỷ dị chạy vòng ngược ra phía sau Đại Địa Hôi Hùng, mạnh mẽ hướng về đối thủ cắn tới.

Đại Địa Hôi Hùng một kích thất bại lại còn bị tấn công, tức giận gầm lên một tiếng, hai tay gấu vung loạn ra sau nhằm kéo Phong Lang khỏi lưng.

Đại Địa Hôi Hùng phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ, Phong Lang cũng không thể dễ dàng phá vỡ được lớp da cực dày này, thấy Đại Địa Hôi Hùng phản kích liền thuận thế lui lại.

Đại Địa Hôi Hùng tức giận đuổi theo không tha, một chưởng quét ngang về phía đối phương. Phong Lang lại dùng tốc độ của mình né tránh, sau đó cắn thẳng về phía hông Đại Địa Hôi Hùng.

Lần này Đại Địa Hôi Hùng lập tức trở nên điên cuồng rồi, cũng không cố gắng đẩy đối thủ ra nữa, ngược lại hai tay vòng qua ôm chặt lấy Phong Lang, miệng há rộng cắn xuống.

Phong Lang bị cắn đau đớn, lại bị giữ không chạy được, bốn chân dùng móng vuốt sắc bén cào đối phương, đồng thời dùng răng nanh của mình ra sức cắn xé.

Hàm răng của Đại Địa Hôi Hùng tuyệt đối thua Phong Lang, nếu tiếp tục ngược lại cũng không được gì. Nột hùng chưởng đập bay Phong Lang qua một bên, trên người Đại Địa Hôi Hùng xuất hiện một hàng dấu răng thấm đẫm máu tươi.

Bên này đang liều mạng tranh đấu thì phía bên kia, quả đỏ theo thời gian càng lúc càng khuya bỗng trở nên từ từ phát sáng.

Phát hiện được điều này, hai con Yêu Thú càng ra sức liều mạng hơn nữa. Trực tiếp nhào vào cắn xé nhau, Đại Thiên ngồi trên cây nhìn cảnh này trong lòng âm thầm vui mừng, hắn còn cầu cho cả hai cùng đánh đến chết thì càng tốt.

Lại qua một lúc nữa, cả hai con Yêu Thú đều trở nên mệt mỏi. Ngay lúc này, quả đỏ kia bỗng nhiên sáng rực lên, tựa như là một mặt trời nhỏ chiếu sáng cả khu vực.

Phong Lang cùng Đại Địa Hôi Hùng bất chấp đánh nhau, đồng loạt hướng về phía quả đỏ lao tới. Đại Thiên do dự một chút, cuối cùng liều mạng cắn răng lao nhanh xuống tham gia tranh đoạt.

Chương 29: Tranh đoạt

Tốc độ của Phong Lang cùng Đại Địa Hôi Hùng hơn xa Đại Thiên. Đại Thiên vừa xuống dưới thì cả hai đã chạm đến quả đỏ kia rồi.

Nhưng cả hai đều không muốn đối phương chạm vào quả đỏ kia, cuối cùng đứng trước cây giao chiến. Đại Thiên nhân chút thời gian ngắn ngủi này phóng nhanh tới.

Tuy hai con Yêu Thú đều cảm nhận được Đại Thiên, nhưng bởi vì thực lực của Đại Thiên quá yếu, căn bản là không đáng để gây chú ý.

Tận dụng sự khinh thường của chúng, Đại Thiên cuối cùng cũng bước vào khu vực chiến đấu, từng luồng gió mạnh do đấu khí va chạm thổi vào mặt khiến Đại Thiên cảm thấy một hồi đau đớn.

Tuy cả hai con Yêu Thú đều khinh thường, nhưng nếu Đại Thiên dám bước vào phạm vị tấn công của chúng thì chúng chắc chắn sẽ không hiền lành nhượng bộ.

Đại Thiên chỉ có thể bất đắc dĩ đứng nhìn, cố giữ khoảng cách tốt nhất để né tránh công kích cùng tranh đoạt quả đỏ, chậm rãi chờ cơ hội.

Cuối cùng, khi hai con Yêu Thú bắt đầu mệt mỏi, từ trên trời bỗng vang lên một tiếng chim ưng, sau đó một con ưng khổng lồ dùng một tốc độ không thể tin được lao xuống.

Con chim ưng này sải cánh ít nhất là mười mét, toàn thân lông màu nâu đen, chỉ có đuôi là màu đỏ, cái miệng sắc nhọn của nó nhằm thẳng vào Quả Màu Đỏ kia lao tới.

Con chim này là Hồng Vỹ Ưng, là một Ngũ Giai Yêu Thú.

Vừa thấy nó cả Đại Địa Hôi Hùng cùng Phong Lang đều ăn ý ngừng chiến đấu, cả hai lao lên ngăn cản Hồng Vỹ Ưng.

Hồng Vỹ Ưng thấy bị tấn công, trong lòng bỗng dưng nổi giận, nhưng hai con Yêu Thú phía dưới đều là Tứ Giai Yêu Thú Đỉnh Phong, hợp sức lại đánh thì Hồng Vỹ Ưng chưa chắc đã bại, nhưng tuyệt đối không đặt chân được xuống đất.

Đôi cánh khổng lồ mạnh mẽ vung vẫy, tạo ra một trận cuồng phong tỏa ra xung quanh, Hồng Vỹ Ưng miễn cưỡng dừng lại thân hình giữa không trung. Tiếp đó lại phóng nhanh xuống, mục tiêu lần này là hai con Yêu Thú.

Đại Địa Hôi Hùng cậy vào lực phòng ngự cao, trực tiếp nhảy lên đối chiến với Hồng Vỹ Ưng, ngược lại Phong Lang vẫn đứng yên dưới mặt đất chờ đợi.

Cuối cùng hai bên cũng va chạm. Hồng Vỹ Ưng là loài chim, trời sinh sức lực đã kém hơn những Yêu Thú như Đại Địa Hôi Hùng này, dù là cảnh giới cao hơn.

Đại Địa Hôi Hùng một hùng chưởng vổ tới, đánh thẳng vào đầu Hồng Vỹ Ưng, nhưng trên không trung thì Hồng Vỹ Ưng hoàn toàn có thể tùy ý điều khiển thân thể. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Đại Địa Hôi Hùng, Hồng Vỹ Ưng bỗng nhiên khựng lại, sau đó nhanh chóng bay vòng ra sau Đại Địa Hôi Hùng.

Hai chân mạnh mẽ kẹp chặt đối thủ, mỏ sắc bén mạnh mẽ mổ từng cú vào người đối phương. Tuy phòng ngự của Đại Địa Hôi Hùng cao, công kích cũng tương đương với Hồng Vỹ Ưng, nhưng dù sao Hồng Vỹ Ưng cũng là Ngũ Giai Yêu Thú, toàn lực mổ xuống nhanh chóng khoét ra vài lỗ máu rồi.

Đại Địa Hôi Hùng còn định phản kháng, Hồng Vỹ Ưng đột ngột co quắp chân giữ chặt lại, vỗ cánh bay lên cao. Hai chân hai tay liên tục vùng vẫy, Đại Địa Hôi Hùng lần đầu tiên cảm nhận cảm giác bay lượn, sợ hãi không cần phải nói.

Đến một khoảng cách khá cao, Hồng Vỹ Ưng vô tình thả Đại Địa Hôi Hùng ra, Đại Địa Hôi Hùng như một hòn đá khổng lồ rớt thẳng xuống đất, Phong Lang đứng một bên nhìn cảm thấy vô cùng kinh hoàng.

Lợi dụng khoảnh khắc sơ hở nãy giờ, Đại Thiên đã sớm đến bên Quả Màu Đỏ kia, canh ngay lúc tất cả đều tập trung chú ý vào Đại Địa Hôi Hùng, tay mạnh mẽ cầm lấy Quả màu đỏ, nhất thời một luồng khí tức mạnh mẽ ập đến, khiến Đại Thiên có chút trở tay không kịp.

Cắn răng một cái, Đại Thiên giật mạnh quả ra khỏi cây, Quả Màu Đỏ vừa ra khỏi cây lập tức ngừng phát sáng, khí tức cũng trở nên thu liễm lại. Đại Thiên cũng không dám nhìn xung quanh nữa, vừa đắc thủ liền cắm đầu cắm cổ chạy.

Hai con Yêu Thú khi Đại Thiên vừa ngắt đi Quả Màu Đỏ liền cảm nhận được, còn Đại Địa Hôi Hùng bị thả xuống đất nằm chết dí rồi, không biết còn sống nổi không chứ đừng nói đến chuyện quan tâm đến Đại Thiên. Hai đôi mắt lăng lệ ác liệt hướng về phía Đại Thiên, sau đó hóa thành hai luồng gió truy kích đối phương.

Cả hai Yêu Thú này đều thiên về tốc độ, Đại Thiên dù có nhanh hơn vài chục lần nữa cũng chạy không lại chúng. Nhưng kinh nghiệm bị Yêu Thú rượt đuổi cũng đủ nhiều rồi, không thể dễ dàng chịu chết được.

Cắn răng một cái, Đại Thiên trực tiếp dùng cỗ năng lượng tê dại kia gây áp lực cho cơ thể mình. Khi trước hắn đã thử qua, dùng thứ này lên cơ thể, tuy sau đó vô cùng mệt mỏi, nhưng nhất thời tốc độ cùng lực lượng lập tức tăng mạnh.Sinh tử quan đầu, Đại Thiên làm gì còn có tâm tình để ý đén tác dụng phụ, vừa được tăng tốc liền chạy như bay vào rừng, ý đồ dùng cây cối cản trở tốc độ của kẻ địch.

Hồng Vỹ Ưng tốc độ nhanh nhất, vốn dĩ còn xem xét tốc độ của Đại Thiên để phán đoán nơi tấn công. Ai ngờ khi tấn công đến Đại Thiên tự dưng tốc độ nhanh lên rất nhiều, công kích mạnh mẽ đánh thẳng vào đất.

Nghe tiếng nổ ầm sát phía sau, Đại Thiên cũng không dám dừng lại quan sát, dưới áp lực nặng nề, tốc độ lại nhanh hơn một chút.

Khoảng cách nơi này với rừng cây rậm rạp cũng không xa, nên chỉ trong thời gian ngắn ngủi Đại Thiên đã tiến vào trong rừng. Mượn cây cối che chắn, Hồng Vỹ Ưng gần như là bị phế đi rồi, tốc độ cùng kỹ năng công kích hoàn toàn bị hạn chế.

Chưa kịp đợi Đại Thiên thở phào, một đối thủ khác lại nhanh chân nhào đến, đó là Phong Lang đã đợi từ nãy giờ. Lúc nãy ở ngoài kia vì kiêng kỵ Hồng Vỹ Ưng nên Phong Lang cũng không dám gây chú ý, nhưng giờ vào rừng rồi, Phong Lang cũng chẳng cần sợ đối phương, mạnh mẽ ra tay tranh đoạt.

Đại Thiên vừa nãy cũng bị up áp của Hồng Vỹ Ưng chấn nhiếp, khí tức của Phong Lang ngược lại bị lãng quên rồi. Vừa rồi thoát khỏi Hồng Vỹ Ưng tâm lý lập tức trở nên thoải mái, không ngờ lúc này Phong Lang đột ngột tấn công, tuy vẫn chạy nhưng có chút né tránh không kịp, ăn trọn một cú húc của Phong Lang.

Cũng may là húc, chứ nếu Phong Lang cắn một cái liền không có cơ hội nữa rồi. Cũng không dám chần chừ, vừa chạm đất Đại Thiên vội vàng đứng dậy chạy mất, Phong Lang gầm gừ đuổi theo.

Chạy vòng vèo xung quanh các thân cây khổng lồ, trong lúc nhất thời Phong Lang chắc chắn sẽ không bắt được. Thoát khỏi Phong Lang hiện tại có một cách rất tốt, đó là trèo lên những cây cao, Đại Thiên không tin là Phong Lang còn biết leo cây.

Nhưng lên cây ngay lập tức trở thành mục tiêu rõ ràng cho Hồng Vỹ Ưng, thậm chí là muốn né tránh cũng không được, so với Hồng Vỹ Ưng, Đại Thiên thà đối mặt với Phong Lang, hắn cũng không muốn bị thả từ trên cao xuống, Đại Địa Hôi Hùng bị thả rớt xuống còn nguyên vẹn, nhưng thân thể nhỏ bé của hắn thì chưa chắc.

Đại Thiên không nghĩ nhiều nữa, vội vàng dùng năng lượng tê dại kia toàn lực kích thích thân thể tăng nhanh tốc độ. Tìm mọi cách luồn lách né tránh từ các gốc cây đến từng tảng đá, Đại Thiên miễn cưỡng dùng ưu thế thân thể nhỏ bé kéo dài thời gian.

Nhưng tốc độ chênh lệch quá xa, không phải kỹ xảo có thể ngăn cản được. Rất nhanh Phong Lang liền bắt kịp Đại Thiên, hai chân trước mạnh mẽ chụp vào người con mồi, Phong Lang trực tiếp xé rách một mảng da thịt, nhất thời máu tuôn như suối.

Nén cảm giác đau đớn, Đại Thiên rên rỉ một tiếng lại cắm đầu chạy, nếu dừng lại chỉ có con đường chết. Phong Lang bắt kịp được một lần, khoảng cách đã rút ngắn vô cùng rồi, lại tiếp tục mạnh mẽ cào rách thân thể của Đại Thiên vài lần nữa.

Trong đêm tối mịt mù, hai con Yêu Thú, một con Ngũ Giai một con Tứ Giai làm náo loạn cả khu rừng, bất quá kiêng kỵ uy thế của chúng nên hầu như không có Yêu Thú cản đường. Lúc sáng đến đây Đại Thiên đã sớm nhớ rõ đường, dù sao vài lần bị lạc cũng phải rút được kinh nghiệm. Bởi vậy, Đại Thiên coi như là cắm đầu chạy có đường lối đàng hoàng, không chạy bừa. Đường đã đi qua một lần, tuy vẫn chưa quen nhưng ít nhất còn lợi dụng được một chút để tránh né công kích.

Đại Thiên hiện tại chỉ có thể đặt hi vọng vào uy thế của Viêm Hổ đủ sức đánh đuổi hai con Yêu Thú này. Nhưng mà vài dặm đường cũng không phải là dễ vượt qua.

Đại Thiên liều mạng chạy, chỉ biết chạy và chạy, thân thể tuy mang thương thế nặng nề cũng không quan tâm. Cuối cùng, khi Đại Thiên thân thể dần cảm thấy mỏi mệt cũng là lúc thoát ra khỏi khu rừng rậm này, đặt chân đến một khu rừng thưa thớt hơn, chạy không xa nữa liền đến khu rừng đá rồi.

Vừa đến khu vực này Phong Lang lập tức trở nên kiêng kỵ, tốc độ nhanh chóng giảm xuống, nhờ vậy Đại Thiên có một thời gian ngắn để bình tĩnh lại. Tưởng chừng như đã thoát, ai ngờ từ trên trời Hồng Vỹ Ưng mạnh mẽ giáng xuống một kích, cái mỏ sắc nhọn kia đâm thủng người Đại Thiên.

Không dừng lại ở đó, hai chân Hồng Vỹ Ưng co quắp lại, giữ chặt người Đại Thiên, xem ra tính dùng lại chiêu cũ rồi. Cảm giác thân thể bay bổng, Đại Thiên tâm muốn khóc đều có rồi, không ngờ tìm mọi cách tránh né cuối cùng cũng rơi vào kết quả này.

Bay lên được một khoảng cách khá cao, Đại Thiên lúc này mới xem như là tỉnh lại, chậm rãi thích nghi với môi trường mới,thấy Hồng Vỹ Ưng vẫn còn có ý định bay lên cao, Đại Thiên lập tức nảy lên ý định ác độc.

Một tay giơ ngược lại bám chặt lấy đùi Hồng Vỹ Ưng, Đại Thiên mạnh mẽ vẫn đấu khí về tay. Hồng Vỹ Ưng đang bay lên, cũng không để ý gì cho lắm, đột ngột bị một cảm giác tê dại ập đến, tuy do thực lực chênh lệch tác dụng cũng không lớn, nhưng khi bay trên trời bị một chút ảnh hưởng nhỏ này cũng đủ gây ra hậu quả lớn. Hơn nữa lần này Đại Thiên không phải là dùng đấu khí chạm rồi thôi, mà mạnh mẽ liên tục truyền đấu khí vào đối thủ, cảm giác cũng không phải nhẹ.

Thân hình Hồng Vỹ Ưng có chút dừng lại, rơi thẳng xuống dưới hơn mười mét mới khựng lại, có chút tức giận báu thủng da thịt Đại Thiên. Đại Thiên bị cơn đau kích thích, một lần nữa truyền đấu khí vào người nó, Hồng Vỹ Ưng lại bị rớt xuống một đoạn.

Đứng từ dưới đất chỉ thấy một con chim ưng khổng lồ bay xiêu vẹo, cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống. Sau một hồi bị trêu chọc, Hồng Vỹ Ưng có chút không kiên nhẫn quyết định thả sớm một chút.

Ở đây tuy không cao, nhưng cách mặt đất gần hai mươi mét, té xuống cũng là một vấn đề vô cùng nguy hiểm. Cảm thấy áp lưc báu níu từ trên vai giảm xuống, Đại Thiên cảm giác như rơi xuống địa ngục, chỉ nghe tiếng gió vi vu. Trước khi chạm đất, Đại Thiên kịp thời vận đấu khí bảo vệ thân thể, tiếp theo trên mặt đất liền xuất hiện một chấn động lớn, đem cát bụi quấy lên mù mịt.

Đại Thiên trên tay vẫn kiên trì cầm chắc Quả Màu Đỏ, Hồng Vỹ Ưng tức giận rít lên, sau đó bay thẳng xuống nhằm kết liễu kẻ trêu chọc mình cùng đoạt Quả Màu Đỏ.

Ngay khi Đại Thiên tưởng mình chết chắc thì một tiếng hổ gầm vang dội vang lên, mạnh mẽ chấn cho Hồng Vỹ Ưng run rẩy, hai cánh đập mạnh bay lên cao, sợ hãi nhìn xuống dưới đất, mà Phong Lang đứng một bên rình mò nãy giờ nghe tiếng hổ gầm này ngay lập tức bị dọa chạy mất.

Hồng Vỹ Ưng thấy không có cường đại Yêu Thú nào xuất hiện, lập tức không cam lòng một lần nữa hướng về phía dưới đoạt quả màu đỏ. Ngay lúc này tiếng hổ gầm lại vang lên lần nữa, lần này mạnh mẽ cùng kéo dài hơn lần trước nhiều, dọa đến mức Hồng Vỹ Ưng không dám tiếp tục nữa, hai cánh vỗ mạnh bay mất.

Đại Thiên nghe hai tiếng hổ gầm này liền vui mừng nở nụ cười, không ngờ Hồng Vỹ Ưng lảo đảo trên không trung vậy mà đi được một khoảng xa như vậy, thả hắn xuống một cái liền trùng hợp rơi vào khu rừng đá.

Lần này xem như là Đại Thiên đặt cược thắng, uy thế củ Viêm Hổ đủ sức đuổi đi hai con Yêu Thú này. Nghĩ đến tình trạng của Viêm Hổ, Đại Thiên cũng không dám chần chờ nữa.

Nén cảm giác đau đớn khắp thân thể, Đại Thiên dùng tứ chi cùng đầu chậm rãi lết vào hang động, tạo thành một vệt máu dài, cũng may hang động cũng cách không xa, nếu không Đại Thiên liền chết vị bị mất máu quá nhiều rồi.

Vừa vào hang động, Đại Thiên lập tức biểu đạt suy nghĩ mình đã trở về, sau đó dùng toàn bộ sức lực còn lại của mình đẩy Quả Màu Đỏ cho Viêm Hổ.

Viêm Hổ “đọc” được suy nghĩ của Đại Thiên, hai mắt nhìn Quả Màu Đỏ, sau đó nhu hòa nhìn Đại Thiên.

Đại Thiên sau khi hoàn thành nhiệm vụ lại một lần nữa ngất đi rồi. Trong giấc mộng chìm sâu, Đại Thiên cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ được đưa vào miệng mình, sau đó cả cơ thể nóng rực lên, cuối cùng là mất hết cảm giác.

.....................

Chương 30: Chữa thương

Thời gian chậm rãi trôi qua, cuối cùng đến một ngày, Đại Thiên vô cùng kinh ngạc bật người dậy nhưng không thể nào nhúc nhích được, vội hoảng hồn xem xét thân thể của mình. Thân thể Đại Thiên lúc này vô cùng đau đớn, so với trận đánh đầu tiên ở làng thương thế còn nặng hơn gấp trăm lần.

Nhưng ít nhất thân thể còn cảm nhận được đau, đồng nghĩa với việc còn sống. Liên tục bị Phong Lang cùng Hồng Vỹ Ưng toàn lực truy kích, thân thể Đại Thiên đã sớm không thể chịu nổi rồi, chỉ còn duy nhất một chấp niệm là đem Quả Màu Đỏ về cho Viêm Hổ, một chấp niệm cuối cùng không cần biết lý do.

Lần này bị thương nặng như vậy, xung quanh lại không có người, Đại Thiên còn nghĩ là mình chết chắc rồi, dù sao cũng không dám hi vọng Viêm Hổ sẽ giúp mình chữa thương. Ngay khi Đại Thiên trong đầu tràn đầy nghi hoặc, một ý niệm bỗng nhiên truyền tới

“Là ta!”

Đại Thiên có chút mê muội, nhất thời không biết là chuyện gì xảy ra. Đợi qua một lúc, Đại Thiên mới chợt nhớ tới Viêm Hổ, có ý định xoay người xem xét, nhưng thân thể hoàn toàn không cử động được, chỉ còn hai mắt là có thể quan sát xung quanh.

Đảo mắt nhìn xung quanh, Đại Thiên hiện tại đang nằm trên mặt đất, đại khái là trong một hang động, thứ duy nhất tồn tại ở đây ngoài hắn ra thì còn có một con hổ, phải nói là một con hổ rất lớn.

Con hổ lúc này thè lưỡi thở nhìn hắn, một bộ hiền lành dễ gần, nhìn mãi một lát Đại Thiên mới nhận ra đây là Viêm Hổ. Chỉ có thể trách hiện tại Viêm Hổ nhìn hoàn toàn không thể tưởng tượng đến vị Lục Giai Ma Thú mạnh mẽ kia rồi.

Viêm Hổ độc màu đen trên người đã rút gần hết, chỉ còn nhàn nhạt một vài chỗ sạm màu trên da. Thân thể tùy ý nằm dưới đất, hai mắt tràn ngập hứng thú nhìn Đại Thiên.

Trải qua một thời gian ngắn thích nghi, Đại Thiên lập tức trở nên sợ hãi nhìn Viêm Hổ, đối phương hiện tại tuy biểu hiện thân thiện, nhưng hình ảnh bá đạo của nó lúc trước cũng không phải tưởng tượng mà ra, lỡ như nó có ác ý, bằng thân thể tàn phế của Đại Thiên hiện tại cho dù có một trăm cái mạng cũng không đủ cho nó giết.

“Nếu ta muốn giết ngươi thì ngươi đã sớm chết từ lâu rồi, còn chờ đến giờ này sao.”

Ý niệm của Viêm Hổ một lần nữa truyền đến. Đại Thiên nghe xong cảm thấy một hồi xấu hổ, trong lòng lại có chút tò mò vì sao Viêm Hổ tha mình.Viêm Hổ căn bản là đọc hiểu suy nghĩ của hắn, một ý niệm nữa lại truyền đến

“Xem ở việc ngươi dốc sức làm việc, ta tạm tha ngươi một mạng.”

Đại Thiên lập tức chuyển buồn thành vui, ít nhất một cái mạng nhỏ này trong nhất thời cũng chưa mất được, xem như là chuyện vui nhất sau khi tỉnh lại, lần này liều mạng cũng xem như đạt được mục đích.

Trong nháy mắt, Đại Thiên nhìn Viêm Hổ cũng trở nên thân thiện hơn nhiều mà Viêm Hổ thì vẫn một bộ hiền lành hứng thú nhìn hắn. Hồi lâu, liên tưởng đến thân thể của mình, Đại Thiên trong lòng một hồi hướng về Viêm Hổ thắc mắc, Viêm Hổ sau sự việc này đối với hắn cũng xem như là khá tốt, gặp Đại Thiên hỏi cũng vui vẻ trả lời

“Thương thế của ngươi xem như chắc chắn phải chết.”

Ý niệm đến đây liền ngừng lại, vô cùng tò mò quan sát Đại Thiên. Đại Thiên cũng bị hù dọa lạnh người rồi, khuôn mặt đều biến sắc vài lần, đợi nhìn thấy Viêm Hổ hai mắt vui vẻ híp lại, mới cảm giác mình bị trêu cợt. Viêm Hổ thấy đối phương đã phát hiện, không có chút hưng phấn nào nữa, tiếp tục truyền ý niệm

“Nhưng ngươi cũng xem như là có công đem Ma Quả về cứu ta một mạng nên ta đặc cách cho ngươi dùng một chút Ma Quả, ừm, đại khái là một phần mười.”

Hơi có chút khó hiểu, Đại Thiên hoàn toàn không biết Ma Quả là gì, nhưng ngẫm lại ý của Viêm Hổ mới chợt hiểu ra, ngoài Quả Màu Đỏ kia thì Đại Thiên còn đem về Quả nào khác nữa, nếu thêm một quả nữa thì chưa chắc Đại Thiên còn may mắn sống sót như hiện tại.

Đại Thiên lúc này mới nhớ đến lúc bị ngất có cảm giác được một thứ vô cùng nóng tiến vào cơ thể, sau đó liền mất cảm giác, lúc đó thần trí không tỉnh nên không để ý lắm, hiện tại xem ra là Viêm Hổ cho hắn ăn Ma Quả.

Trong lòng nổi lên cảm giác cảm kích, Đại Thiên thấy Viêm Hổ cũng không phải khó gần như nó biểu hiện. Ít nhất trong trường hợp đó,Viêm Hổ thực lực áp đảo, hoàn toàn có thể giết hắn độc chiếm lấy Ma Quả, tuyệt đối tốt hơn gấp ngàn lần việc chia sẻ cho Đại Thiên.

Viêm Hổ vô cùng hưởng thụ Đại Thiên cảm kích, tuy là khác loài nhưng Đại Thiên dễ dàng nhận ra tâm tình vui vẻ của đối phương hiện ra trên mặt. Mạng sống coi như được bảo toàn, nhưng thân thể cứ như thế này mãi cũng chẳng phải dễ chịu gì, vội vàng tỏ ý hỏi Viêm Hổ

“Ngươi còn sống là may rồi còn muốn đòi hỏi gì nữa. Ta hiện tại chưa giải được hoàn toàn độc của con rắn chết tiệt kia, thực lực vẫn chưa khôi phục, không thể giúp được gì, mọi chuyện chỉ có thể dựa vào ngươi thôi.”

Đại Thiên vô cùng thất vọng, thương thế như thế này nếu không có ai hỗ trợ, hồi phục được hay không là một chuyện rất khó nói, hơn nữa dù có phục hồi được thì có khả năng rất cao bị di chứng. Hồng Vỹ Ưng cùng Phong Lang đem thân thể của hắn đều cào nát rồi, sau này có què cái tay gãy cái chân thì Đại Thiên cũng không có gì kinh ngạc. Cũng may ngay lúc này, Viêm Hổ ý niệm lại truyền tới
“Tuy nhiên, ngươi có thể sử dụng năng lượng của Ma Quả tồn tại trong cơ thể để phục hồi. Năng lượng của Ma Quả cực kỳ bá đạo, dù chỉ là một phần mười ngươi cũng không chịu được nên ta tạm thời phong bế trong cơ thể ngươi, ngươi tùy thời có thể hấp thụ, ta nghĩ cũng đủ để ngươi phục vụ như cũ.”

Đại Thiên thấy còn có cơ hội, trong tâm vội vàng vui mừng thử thăm dò cơ thể. Quả nhiên, trong cơ thể của hắn ngoài Đấu Khí Căn Nguyên cùng Nguồn Năng Lượng Tê Dại kỳ lạ kia còn xuất hiện thêm một nguồn năng lượng khác, vô cùng cuồng bạo cùng mạnh mẽ, có điều bị một thứ gì đó kiềm chế lại không thể thoát được.

Đại Thiên thử tiếp xúc với nguồn năng lượng mới này, quả thật đúng như Viêm Hổ nói, Đại Thiên có thể tùy ý rút ra từng chút một hấp thụ, sẽ không tổn hại đến thân thể. Cổ năng lượng này bổ trợ năng lượng cực tốt, thương thế của Đại Thiên dưới sự xoa diệu của nó chậm rãi khôi phục lại.

Cổ năng lượng này có vẻ cuồng bạo, nhưng nếu thật sự biết cách khống chế thì nó trở nên vô cùng tốt cho thân thể, ít nhất nếu trạng thái của Đại Thiên còn bình thường, hấp thụ hết một phần mười Ma Quả cũng đủ khiến hắn đột phá lên Chiến Sư, thậm chí còn hơn vậy nữa.

Đại Thiên bị cổ năng lượng này xoa dịu vô cùng thoải mái, nhanh chóng trầm mê vào việc chữa thương, bỏ mặc Viêm Hổ nằm một bên vô cùng mất hứng nhìn hắn, qua hồi lâu, cảm thấy quá nhàm chán nên Viêm Hổ tiếp tục giải độc, xung quanh thân thể của nó bốc lên từng hồi khói đen tanh tưởi, nếu Đại Thiên hiện tại còn quan sát có lẽ vô cùng kinh ngạc trước cảnh tượng này.

.....................

Cổ năng lượng mới này xem như là dễ điều động, nhưng bắt buộc phải có đấu khí kiểm soát, nếu không nó liền phản tác dụng ngay. Mà do trước đó Đại Thiên liều mạng chạy, đấu khí đã sớm cạn kiệt nên phải vừa hấp thụ đấu khí vừa chữa thương nên tốc độ bị giảm đi rất nhiều.

Đồng thời do lần này dùng Nguồn Năng Lượng Tê Dại kia kích thích thân thể, tuy là giúp Đại Thiên thuận lợi thoát khỏi hai con Yêu Thú truy kích, nhưng tác dụng phụ cũng không hề nhẹ, trực tiếp đem thân thể của Đại Thiên phá nát rồi.

Từng tế bào trong cơ thể bị tê liệt, chỗ nặng nhất còn bị cháy xém, thật sự cũng chẳng cần bị Yêu Thú tấn công thì Đại Thiên thương thế cũng chẳng khá hơn chút nào.

Đây tuyệt đối là lần bị thương nặng nhất của Đại Thiên, những lần trước dù bị thương nặng cỡ nào thì vẫn là ngoại thương, còn lần này dù là bên trong hay bên ngoài đều tan nát cả, dù là có Ma Quả hỗ trợ thì Đại Thiên cũng thấy thân thể từng hồi khó chịu, tốc độ phục hồi vô cùng chậm chạp.

Mà quan trọng nhất là nội thương, trị ngoại thương chỉ đơn giản là đưa năng lượng đến đó hỗ trợ là được, nhưng một khi bị nội thương, đặc biệt là nội thương vô cùng nặng như Đại Thiên thì chức năng tự chữa lành của thân thể cũng bị suy giảm rất nhiều, thậm chí là không tự chữa trị.

Đại Thiên căn bản là phải chủ động chữa trị, độ khó không phải là chỉ tăng lên vài lần.

Cứ như vậy, một người một hổ tự lo phần mình, chuyên tâm trị thương.
........................

Thời gian chữa thương như thế này luôn trôi qua rất nhanh. Đại Thiên cùng Viêm Hổ trong thời gian này không có bất cứ thứ gì bỏ vào bụng, thân thể cả hai đều héo rút chỉ còn da bọc xương rồi. Nhưng miễn cưỡng dùng đấu khí cùng năng lượng trong Ma Quả cũng đủ để thân thể không bị chết đói.

Viêm Hổ hiện tại trên người cũng không còn màu đen ẩn trên da nữa, độc tố xem như là được giải hết, tuy vậy, Viêm Hổ vẫn liều mạng đâm đầu vào tu luyện, tận dụng năng lượng còn sót lại của Ma Quả để hồi phục thực lực. Kịch độc tuy đã giải nhưng di chứng của nó để lại khiến Viêm Hổ thực lực suy giảm nhiều.

Mà Đại Thiên thân thể yếu ớt hơn Viêm Hổ rất nhiều, dưới sự hỗ trợ của Ma Quả nhanh chóng phục hồi lại thương thế, tuy chưa hoàn toàn khỏi hẳn nhưng ít nhất đứng lên đi lại nhẹ nhàng cũng có thể rồi.

Cũng trong thời gian này, do thực lực suy yếu, hơn nữa cũng sớm có hảo cảm với Đại Thiên nên Viêm Hổ cũng trở nên thân thiết khá nhiều. Thỉnh thoảng kết thúc chữa thương cả hai lại giao lưu với nhau, xem như là để bớt nhàm chán, nhưng nhờ vậy cả hai nói chuyện càng ngày càng hợp ý, càng lúc càng thân với nhau hơn.

Ngày hôm nay thương thế của cả hai đã trở nên tốt hơn một chút, vừa kết thúc chữa thương lại đâm đầu vào nói chuyện giải sầu. Nói hưng phấn hồi lâu, Viêm Hổ bỗng dưng trầm mặc lại, còn chưa đợi Đại Thiên thắc mắc liền giành trước truyền ý niệm

“Ta hiện tại thực lực đã khôi phục rất nhiều.”

Đại Thiên có chút trầm mặc không biết trả lời thế nào, thương thế của hắn còn rất nặng, nếu hiện tại Viêm Hổ đi hắn cũng không dám miễn cưỡng đòi đi theo, nhưng tiếp đó làm sao sinh tồn còn thật khó nói. Thấy tâm tình Đại Thiên trở nên trầm trọng, Viêm Hổ có vẻ vô cùng khoái trá, miệng hổ nhe răng rít ra vài tiếng, có lẽ là đang cười, thấy khuôn mặt Đại Thiên càng ngày càng đen lại, Viêm Hổ mới lại truyền ý niệm

“Chỉ có điều do đưa cho ngươi một phần mười Ma Quả khiến năng lượng tản bớt rất nhiều, hiệu quả không được tốt lắm nên ta vẫn chưa thể phục hồi như lúc ban đầu.”

Lại tiếp tục trầm mặc, đợi Đại Thiên kịp tiêu hóa những hết những ý niệm này, sau đó Viêm Hổ lại trịnh trọng tiếp tục

“Vì thế ta cần ngươi giúp.”

Đại Thiên ngay lập tức choáng váng giật mình, Viêm Hổ nhờ vả tuyệt đối không phải là điều gì dễ dàng, đã có kinh nghiệm một lần bán sống bán chết, Đại Thiên cũng không có đủ can đảm để tiếp tục liều mạng nữa. Trong đầu vội vàng liên tục phản đối, một bộ thà chết chứ không tuân theo.

Viêm Hổ cảm nhận ý nghĩ của Đại Thiên, cũng cảm thấy có chút không đúng cho lắm, nhưng điều này đối với nó rất quan trọng, cũng không thể dễ dàng bỏ qua được, nếu không thì nhất thời không khôi phục thực lực là chuyện nhỏ, nhưng ảnh hưởng đến thực lực của nó không thể phát triển nữa liền là chuyện lớn rồi. Ý niệm có chút nhẹ nhàng, Viêm Hổ cố sức khuyên nhủ Đại Thiên

“Lần này tuy vẫn có chút nguy hiểm nhưng ta cũng đủ sức chặn phần lớn, nên thực tế ngươi cũng không gặp khó khăn gì.”

Đại Thiên mà tin những lời này thì hắn thật sự là thằng ngu rồi. Nếu thật sự đơn giản như lời Viêm Hổ nói thì nó cần gì phải kéo theo Đại Thiên, lại còn hạ giọng van nài. Đại Thiên không thèm để ý tới nó, làm ra bộ dạng dù ngươi có khuyên nhủ thế nào ta cũng không quan tâm. Viêm Hổ cố gắng khuyên nhủ vài lần mà không được, trong lòng tức giận, hung tính bạo phát, gầm lên một tiếng vang dội đồng thời truyền đạt ý niệm

“Nếu ngươi không chấp nhận, ta lập tức giết ngươi!”

Đại Thiên bị Viêm Hổ đột nhiên nổi giận dọa sợ, trong thời gian này tiếp xúc với Viêm Hổ, cảm thấy nó vô cùng thân thiện mà quên mất bản tính của nó cũng không phải dạng tốt lành gì, có thể nói là cùng hung cực ác. Dưới sự bá đạo của Viêm Hổ, Đại Thiên ủ rũ như một đứa bé bị ức hiếp, khuất nhục đồng ý.

Viêm Hổ thấy Đại Thiên đáp ứng rồi, tâm tình lập tức trở nên hài lòng, vui vẻ truyền ý niệm tới

“Cố gắng chữa thương, đợi thời cơ đến ta lập tức gọi ngươi.”

Đại Thiên đối với thái độ chuyển biến cực nhanh của Viêm Hổ âm thầm phê bình trong lòng, nhưng cũng không dám biểu hiện ra thái độ gì, ngoan ngoãn tiếp tục chữa thương, ít nhất khi gặp nguy hiểm cũng phải đủ khả năng tự vệ, Đại Thiên không dám đem tính mạng của mình hoàn toàn dựa vào Viêm Hổ.

..........

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau