UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Thị huyết ngân lang!

Đoàn người cũng không dám đi sâu vào rừng nữa mà chỉ tập trung xung quanh khu vực này tìm kiếm con mồi. Về sau thu hoạch cũng không tệ lắm, cả nhóm săn được khá nhiều, Đại Thiên trên vai hai con hoẵng, hông còn treo ba con thỏ, thu hoạch vô cùng phong phú, việc này cũng nhờ hắn tài bắn cung không tệ.

Thấy cũng đã đủ thức ăn, bọn nhỏ cũng dần quen thuộc với hoàn cảnh, vị binh sĩ chỉ huy quyết định trở về. Đại Thiên mừng rỡ, nãy giờ hắn có chút phấn đấu quá đáng, thân thể sớm đói mệt lả.

Cả nhóm nhanh chóng theo đường cũ trở về. Tại nơi tập trung, những nhóm còn lại cũng sớm chờ đợi, các nhóm thu hoạch có tốt có xấu, kẻ vui người buồn. Mấy vị binh sĩ hàn huyên một chút, sau đó cùng nhau trở về căn cứ.

Về đến nơi, tất cả đều tập trung đầy đủ, khí thế hừng hực nhóm củi chuẩn bị thức ăn. Đại Thiên đi theo nhóm người đưa vật săn được cho một người tổng hợp lại, hắn chỉ được giữ lại một con hoẵng.

Cầm trong tay hai hòn đá đánh lửa được người vừa rồi đưa, Đại Thiên gom một đống củi lại, có chút lúng túng không biết làm sao. Lần này rõ ràng là cố tình huấn luyện bọn nhỏ, thức ăn đều phải tự lo liệu lấy.

Không chỉ Đại Thiên, một đám tân binh vừa vào rừng không biết làm gì, ngây ngốc đứng nhìn xung quanh. Đại Thiên gấp muốn khóc, bụng đói cồn cào, thân thể mệt mỏi khiến hắn có chút khó chịu được. Đang loay hoay, khóe mắt vô tình thấy binh sĩ cũng bắt đầu nhóm củi, vội vàng nhìn chăm chăm học hỏi.

Binh sĩ trước tiên gom đống lá khô lại, sau đó ngồi xuống dùng đá đánh lửa quẹt một hồi, đống lá khô bốc cháy lớn dần, sau đó mới đưa củi vào, tiếp theo liền kê cao bếp lên, bắt đầu nấu.

Đại Thiên mừng rỡ bắt chước theo, vô cùng khó khăn đánh lửa một phen, cuối cùng lửa cũng cháy. Đại Thiên mừng rỡ hoan hô, nhưng sau đó nhìn sang con hoẵng còn nguyên bộ lông, có chút ủ rủ cúi đầu. Đắn đo một phen, Đại Thiên cắn răng làm liều, dùng khúc cây đâm xuyên qua con vật tội nghiệp, trực tiếp quăng vào đống lửa, đợi trụi lông mới nâng lên chậm rãi nướng.

........................

Một lúc lâu sau, Đại Thiên trên tay cầm một miếng thịt khét cắn răng ăn, bên cạnh còn một đống xương cùng vài miếng thịt cháy thành tro.

Ngậm một miệng thịt, Đại Thiên có chút khó khăn uống một ngụm nước, tất cả một ngụm nuốt xuống. Khó chịu nằm xuống đất, cố nhịn cảm giác buồn nôn, Đại Thiên u sầu nhìn bầu trời chiều dần chuyển tối.

Cũng không lâu lắm, bầu trời liền bị một màu đen bao phủ. Binh sĩ cũng phân phát lều cho bọn nhỏ. Một lều dùng cho được cho bốn người, bọn nhỏ phải tự ghép lại với nhau cùng ngủ. Đại Thiên hưng phấn bừng bừng đi tìm lều nghỉ ngơi, nhưng mọi việc không tốt lắm, bởi vì chuyện của Triệu Bân, cũng không có mấy người nguyện ý vạ lây nên cố tình tránh xa Đại Thiên.

Đại Thiên sau vài lần bị từ chối, cảm giác được mọi người cố tình tránh mình, tâm tính dù sao vẫn còn nhỏ, có chút tủi thân đi về đống lửa vừa nãy, đặt vào một ít củi sưởi ấm. Ngồi bên cạnh đống lửa, nghe bốn phía tiếng động vật xuất hiện ngày càng nhiều, thỉnh thoảng có tiếng thú dữ gầm lên hoặc tiếng động vật thảm thiết rít lên.

Nhìn ngọn lửa cháy bập bùng, ấn tượng của Đại Thiên với lần đầu tiên xuất ngoại này là vô cùng tệ. Vốn dĩ việc gác đêm là do các binh sĩ làm, hiện tại Đại Thiên xem như bất đắc dĩ phải tạm gác đêm rồi.

Ngồi rảnh rỗi không có việc gì, Đại Thiên tranh thủ tu luyện đấu khí, thứ nhất là để giết thời gian, thứ hai là nhanh chóng tăng lên thực lực.

Thời gian lại nhanh chóng trôi qua, đến lúc nửa đêm, từng cặp mắt khát máu nhìn về phía căn cứ của Cương nhân. Chủ nhân của những cặp mắt này chậm rãi hướng về phía căn cứ bước tới, mang đến một mùi máu tanh tưởi cùng sát khí ngút trời.

Binh sĩ gác đêm cảm nhận được sát khí, vội vàng hô hoán mọi người, tất cả người đang nghỉ ngơi trong lều vội vàng chạy ra, Đại Thiên bị náo động cũng giật mình tỉnh lại. Nghe bên tai liên tục hô hoán “Có kẻ địch”, Đại Thiên cảnh giác quan sát bên ngoài, nhưng đáp lại chỉ là một màn đêm tối đen như mực.

Căn cứ nhanh chóng được đốt lửa sáng rực lên, rọi sáng xung quanh. Bên ngoài, những vị khách lạ mặt kia khựng lại, đôi mắt khát máu nhìn chằm chằm vào. Bên trong doanh trại mọi người im phăng phắc, gió thổi cỏ lay đều dễ dàng nghe được, tất cả áp sát hàng rào giương vũ khí chờ đợi, mùi tanh tưởi từ kẻ địch khiến bọn nhỏ mồ hôi lạnh chảy liên tục.

Chờ rất lâu, kẻ địch kia vô cùng có kiên nhẫn, cũng có vẻ như chúng đang tiêu khiển con mồi của mình. Lại qua một thời gian nữa, đối với Đại Thiên đây là khoảng thời gian vô cùng kinh khủng, từng giây từng phút bị áp lực đè nặng, cảm giác như bản thân đang bất lực chờ người đến giết vậy.

Cùng với một tiếng sói tru vang lên, kẻ địch nhanh chóng tiến công. Kẻ địch đến gần, một vị binh sĩ dày dạn kinh nghiệm sợ hãi gầm lên

“Là Thị Huyết Ngân Lang!!!!”

Binh sĩ xung quanh cũng nhìn thấy điều này, trong lòng vô cùng kinh hãi, quát tháo đẩy bọn nhỏ vào trong bảo hộ.Bọn họ kinh hãi như vậy cũng là có lý do. Trong các yêu thú, thú ăn thịt thường đều là Tam Giai trở lên, không bao giờ có yếu hơn. Thị Huyết Ngân Lang là yêu thú yếu nhất trong dòng tộc sói, nhưng yếu nhất cũng có Tam Giai thực lực, hơn nữa bọn chúng còn sống theo từng đàn, ít thì chục con, nhiều thì hàng trăm, có khi hàng ngàn con.

Năm mươi binh sĩ hắc giáp đi từ vương thành đến đều có cảnh giới Chiến Sư, cộng thêm vị trưởng làng Lý Liêm cảnh giới Chiến Sư đỉnh phong cùng Hàn Hạo có thực lực Chiến Tướng Sơ Giai, miễn cưỡng có tư cách liều mạng cùng Thị Huyết Ngân Lang, nhưng điều này không thể xác định trọn vẹn được, còn phải tùy thuộc vào số lượng của chúng.

“Tất cả cẩn thận, chấn chỉnh đội hình.”

Theo sau một tiếng quát của Lý Liêm, quần lang như một cơn sóng, ồ ạt phá hủy hàng rào xông lên, tựa như hàng rào này chỉ như một tờ giấy mỏng, tùy ý đều có thể xé nát.

Hàng trăm con sói đồng thời xông vào, cảm giác ác liệt cùng khát máu kia không phải là một tên dã man nhân hay một con hoẵng có thể so được. Đại Thiên có chút sợ hãi nhìn những con sói trắng xám đang há miệng lộ ra hàm răng sắc nhọn.

Tình hình có chút không lạc quan chút nào, đàn sói đông lên đến hơn mấy trăm con, kéo dài cuồn cuồn không dứt, nhìn phía sau bọn chúng chỉ thấy như một lớp lụa trắng không ngừng uốn lượn.

Các binh sĩ liều mạng ngăn cản kẻ địch, phía sau một đám quân trong làng ra sức hỗ trợ, những binh sĩ trong làng này chỉ có thực lực Chiến Sĩ, cao nhất cũng chỉ là Cao Giai, Triệu Bân cũng xen lẫn trong những người này.

Phía sau bọn nhỏ vội vã rút cung bắn yểm trợ, nhưng Đại Thiên kinh hãi phát hiện, mũi tên sắt chạm vào thân thể Thị Huyết Ngân Lang liền nhanh chóng gảy, không thương tổn được chúng chút nào dù chỉ là một cọng lông.

Hắc giáp binh sĩ cũng coi như là tinh nhuệ, tuy ở thế yếu nhưng cũng giết không ít ngân lang. Chém giết một hồi lâu, cảm thấy tình hình càng lúc càng không ổn, mọi người thể lực tiêu hao nhanh chóng mà quần lang tựa như vô tận không bao giờ hết, Hàn Hạo bỗng dưng quát lên

“Một số người theo ta đi giết Lang Vương, nếu không tất cả đều không còn cơ hội sống.”

Các binh sĩ nghe xong hơi giật mình, sau đó liều mạng gật đầu, hai mươi binh sĩ nhanh chóng tách ra khỏi hàng phòng thủ, dùng Hàn Hạo dẫn đầu mạnh mẽ đánh xuyên qua quần lang.

Hàn Hạo lúc này phát huy toàn bộ đấu khí, uy lực không phải lúc trước luận bàn cùng Triệu Cẩm Phàm có thể so. Một thương mạnh mẽ đâm tới, Hàn Hạo trực tiếp đâm nổ đầu một con sói đang công kích, tiếp theo lại mạnh mẽ quét ngang thương, đánh ngã không ít con nữa, nhất thời làm rối loạn trận hình quần lang. Nhưng Hàn Hạo muốn không phải là hiệu quả này, hai mắt hắn đỏ ngầu nhìn về phía xa một con ngân lang to lớn đang nhìn chằm chằm vào chiến trường, đây chính là Thị Huyết Ngân Lang vương.
Mà binh sĩ tách gần một nửa khỏi hàng phòng thủ khiến trong căn cứ tình thế nhanh chóng xấu đi, những binh sĩ còn lại căn bản là ngăn cản không nổi, rất nhiều ngân lang mạnh mẽ xông vào trong đánh về phía bọn nhỏ, mà một con trong đó đang xông thẳng về phía Đại Thiên.

Đại Thiên kinh hãi nhìn con sói ngày càng phóng đại trong tầm mắt, sát khí từ nó tỏa ra ngay lập tức đem Đại Thiên đông cứng, đây chắc chắn là đối thủ khủng khiếp nhất mà hắn từng đối mặt. Đợi Thị Huyết Ngân Lang tiếp cận, Đại Thiên mới giật mình tỉnh lại, đấu khí vận chuyển về hai tay, giương thương một kích đâm trước chiếm tiên cơ.

Thị Huyết Ngân Lang cũng không né tránh, miệng há to ra, mạnh mẽ cắn nát mũi thương, người lao về phía trước húc văng Đại Thiên ra chỗ khác. Đại Thiên bị cú húc này khiến cho trong cơ thể như lộn ngược, choáng váng, buồn nôn, máu trong người như đảo lộn, cả người khó chịu co rúm trên mặt đất.

Mà Thị Huyết Ngân Lang cũng không biết thương xót đối thủ là gì, miệng tiếp tục há ra nhào đến tấn công tiếp. Bản năng cầu sinh khiến Đại Thiên miễn cưỡng tỉnh dậy, thấy công kích đến vội vã lăn người né tránh, vừa ổn định tay vội vã rút đao ra, toàn lực chém về phía con dã thú khát máu kia.

“Cộc!!!”

Một tiếng trầm đục vang lên, cái âm thanh này tựa như tiếng rìu chặt vào khúc củi mà bị bật ngược lại vậy. Lúc này Đại Thiên tình hình cũng không khác là mấy, hắn chém được vào đối phương nhưng cảm giác như là chém vào một tảng đá cứng rắn, tay cầm đao tê dại bị dội ngược về sau.

Tay còn lại cầm giữ chặt tay cầm đao đã tê dại, Đại Thiên hai mắt tuyệt vọng sợ hãi nhìn Thị Huyết Ngân Lang, hai chân nhanh chóng chuyển ngoặt chạy đi, hắn lúc này dậy không nổi ý chí chiến đấu nữa rồi.

Thị Huyết Ngân Lang lại tiếp tục đuổi theo, cảm giác được mùi tanh tưởi sát phía sau, Đại Thiên hai mắt từ sợ hãi tuyệt vọng chuyển thành điên cuồng. Cả người xoay thẳng về sau đối mắt với đối thủ, hai tay vươn ra ôm lấy con vật đang vồ đến, liều mạng vật ngã nó xuống đất.

“Thị Huyết Ngân Lang thì sao, dù là mạnh thế nào thì cũng chỉ là một con chó, ta còn phải sợ ngươi sao.”

Đại Thiên nổi điên gào lên, lợi dụng sức mạnh trời cho của Cương tộc liều mạng đè lên con ác thú này, áp lực sinh tử khiến hắn phát ra sức mạnh khủng khiếp hơn bình thường nhiều. Tay đấm, chân đá, miệng cắn, không có gì Đại Thiên không làm, vì nằm đè lên nó nên toàn bộ phần bụng của con sói hoàn toàn lộ ra trước mắt Đại Thiên. Ở loài chó, phần bụng gần như là phần yếu nhất của chúng, chúng thường chỉ lộ ra cho kẻ mà chúng thân nhất.

Mà con ngân lang này là một con đực, Đại Thiên nổi điên lên hướng về cái thứ đồ vật kia của nó đá liên tục, tay liều mạng đè lại con thú này. Ngân lang thống khổ rít gào, liều mạng vùng vẫy, chân nó cào cấu vào người Đại Thiên đến nỗi lồi cả thịt.

Sau một hồi, Đại Thiên đuối sức, con sói lật ngược đè lại Đại Thiên, nhưng tướng đứng của nó có chút lảo đảo, xem ra thứ kia bị thương không nhẹ. Lực lượng áp đảo, Thị Huyết Ngân Lang hướng xuống dưới liên tục cắn, mà Đại Thiên thì liều mạng đưa tay bảo vệ chỗ yếu hại.

Ngày càng kiệt sức, Đại Thiên bị cắn thêm một cái vào vai nữa, liều mạng móc tay vào họng đối thủ, Đại Thiên mạnh mẽ đem con thú này đẩy ra, một tay với rút lấy chủy thủ, không ngừng đâm lên người con thú, tất nhiên đều là vô ích. Nhìn cái miệng đáng sợ càng ngày càng gần, Đại Thiên tâm bỗng trở nên phẳng lặng, hai mắt đột ngột chuyển lại thành điên cuồng, Đại Thiên quát lớn

“Súc sinh, ngươi đã muốn ăn ta liền cho ngươi ăn.”

Nói xong liền hai tay cầm chủy thủ hướng về phía trong miệng ngân lang đâm tới. Thị Huyết Ngân Lang một ngụm cắn chặt hai tay Đại Thiên khiến hắn đau đớn gào lên. Đột nhiên, lực cắn bỗng trở nên nhẹ, từ trong miệng con sói máu ộc ra như nước đổ vào mặt Đại Thiên, con sói sau đó ngã sập xuống đè lên người hắn.

Đại Thiên kinh ngạc, sợ hãi lẩm bẩm “thành công rồi” người cũng không còn chút sức lực nào nằm gục dưới người con sói.

Ở phía xa, Hàn Hạo cùng Lang Vương cũng đánh đến hồi cao trào. Thương trong tay Hàn Hạo hiển nhiên không phải là vật bình thường, cộng thêm thực lực tương đương, Hàn Hạo đem Lang Vương đánh không có lực hoàn thủ. Hai mươi binh sĩ đi theo Hàn Hạo liều mạng ngăn cản Thị Huyết Ngân Lang gần đó đến cứu viện, hiện tại chỉ còn sáu người.

Nhìn đồng đội lần lượt tử trận, Hàn Hạo lần đầu tiên trong đời làm trái với nguyên tắc của mình, nghe theo Triệu Cẩm Phàm nổi điên lên liều mạng, không thèm phòng thủ để Lang Vương cắn vào người, thương trong tay toàn lực đâm xuyên từ ngực đến lưng đối thủ. Lang Vương rít lên liều mạng lùi lại, Hàn Hạo chịu thêm vài kích nữa, thương trong tay liên tục đâm xuyên con vật ngày càng yếu kia.

Cuối cùng, cùng với một thương đâm nát đầu Lang Vương, quần lang xung quanh kiêng kị lùi về, sự kiêng kị này không chỉ với Cương nhân mà còn với cả đồng loại của chúng, dù sao lang bản tính cũng không tốt chút nào, nếu không có Lang Vương áp chế chúng đã sớm hướng đồng loại công kích.

Thị Huyết Ngân Lang không đầu không đuôi bỏ chạy, Cương nhân cũng không thèm để ý đến lý do, người người ôm thi thể đồng bạn khóc rống lên, tất cả tâm tình lẫn lộn phức tạp.

Chương 17: Đi lạc

Nằm gục một lúc lâu sau, Đại Thiên mới dần khôi phục lại chút ít thể lực, tuy rất muốn ngất, nhưng cách đối xử của mọi người khiến trong lòng hắn không yên tâm được.

Răng của Thị Huyết Ngân Lang còn găm vào tay, cố nhịn đau đớn, Đại Thiên cứng rắn banh rộng miệng con sói, kéo răng của nó ra khỏi thịt mình. Máu chảy ào ra từ miệng vết thương, Đại Thiên điều động đấu khí đến đẩy nhanh tốc độ khép kín vết thương, rất nhanh máu liền được cầm lại.

Trong trường hợp không có bác sĩ, cũng không có ý thức về y học, chỉ có đấu khí mới có thể giải quyết vết thương tốt nhất. Cố đè lại cảm giác choáng váng, Đại Thiên miễn cưỡng vào trạng thái tu luyện.

Đợi Đại Thiên tỉnh dậy, trời cũng đã lờ mờ sáng. Những người còn khỏe mạnh tích cực dọn rửa vết máu, đồng thời đem thi thể đồng bạn gom lại, xác thú cũng được chất cùng một chỗ. Những thương binh cũng đang tranh thủ vận dụng đấu khí chữa thương, Hàn Hạo cũng trong số này.

Hàn Hạo ngồi yên tĩnh trên đất, khuôn mặt tái nhợt mệt mỏi, vết thương tuy loang lổ khắp người nhưng cũng dần khôi phục tốt. Dưới sự chỉ huy của Lý Liêm, căn cứ rất nhanh khôi phục lại bình thường, lúc này Lý Liêm bước ra cất cao giọng

“Mọi người nghỉ ngơi lấy sức, tiếp theo chúng ta sẽ trở về. Lương thực thì những con sói này bù vào cũng đủ rồi, hơn nữa chúng ta thương vong quá thảm trọng, không thể tiếp tục ở đây nữa.”

Thương vong thảm trọng, những từ này không sai chút nào. Năm mươi hắc giáp binh sĩ chỉ còn vỏn vẹn không đến mười người, quân trong làng cũng chỉ còn lại một nửa, thương vong ít nhất là bọn nhỏ, Thị Huyết Ngân Lang xông vào không nhiều, hơn chục người thay phiên quần một con sói cũng đủ kéo dài thời gian, cũng chỉ có Đại Thiên lúc đầu đứng khá xa lều nghỉ ngơi nên không có ai hỗ trợ.

Đại Thiên cũng không tiếp tục quan sát nữa, toàn tâm toàn ý dồn sức vào phục hồi vết thương. Đợi lần nữa tỉnh lại đã là lúc trưa, mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng để trở về làng. Những người còn khỏe mạnh phân chia nhau khiêng xác thú đem về, một số chia ra đỡ các thương binh.

Đại Thiên vì hai chân không bị thương nên miễn cưỡng còn đi được. Lững chững đi ở phía sau đoàn người trở về.

Vì lần này phải khiêng nhiều đồ, hơn nữa thương binh quá nhiều khiến tốc độ di chuyển vô cùng chậm, có lẽ trời tối cũng chưa chắc về tới.

Đại Thiên mệt mỏi lê lết đi theo, hắn không phát hiện xung quanh một đám thiếu niên dần đem mình vây lại. Đám thiếu niên này cố tình chắn tầm mắt, đồng thời thả chậm tốc độ di chuyển, Đại Thiên không biết cũng thả chậm tốc độ lại.

Dần dần, đoàn người đi càng lúc càng xa, có một số người đi sau cùng cũng thấy chuyện này nhưng không nói gì. Đợi đoàn người vừa khuất tầm mắt, đám thiếu niên chợt đứng khựng lại, Đại Thiên không chú ý bị va vào phía trước một một cái.

“Thế nào, nhãi ranh, còn nhớ lời của ta lần trước không.”

Đại Thiên giật mình ngẩng đầu lên nhìn người nói chuyện, người này chính là Triệu Bân. Nhìn thấy người này, Đại Thiên tâm tình có chút hoảng hốt, vừa qua một trận đại chiến vậy mà quên mất còn có việc này. Ở trạng thái bình thường Đại Thiên còn có chút không dám chắc chắn mình đánh lại Triệu Bân chứ đừng nói đến lúc bị thương, tuy hai người chỉ từng giao thủ qua một chiêu, nhưng lực đạo cùng tốc độ của Triệu Bân hắn đúng là không so được. Bị ép đến mức đường cùng, Đại Thiên tức giận lại bốc lên, có chút oán hận hỏi

“Tại sao ngươi luôn nhằm vào ta?”

“Đáng lẽ là ta buông tha cho ngươi rồi dù sao ngươi cùng Cẩm Nghi cũng không gặp lại nữa. Nhưng ta vô tình nghe trộm được nàng lầm bầm mắng một người tên là tiểu Thiên làm nàng tức giận, ta nghĩ đây là ngươi phải không.”

Đại Thiên vô ý thức gật đầu, có chút khó hiểu hỏi tiếp

“Ngươi cùng nàng có quan hệ gì? Sao lại quản chế đủ thứ như vậy?”

Triệu Bân ngây người ra, tự hào đáp lại

“Nàng là vợ tương lai của ta?”

Vợ tương lai? Đại Thiên có chút nghi hoặc, trong suy nghĩ của hắn vợ chồng phải như cha mẹ mình, vô cùng thương yêu nhau mới đúng, mà thái độ của Triệu Cẩm Nghi đối với người này có chút không tốt, có thể nói là chán ghét. Đối mặt với ánh mắt hoài nghi của Đại Thiên, Triệu Bân thẹn quá thành giận, cuồng nộ oanh thẳng một quyền vào mặt đối phương.

Đại Thiên bị một quyền này đấm cho choáng váng, hoàn toàn không thấy được Triệu Bân làm sao xuất thủ. Một đám thiếu niên xung quanh xông vào đánh túi bụi, cái này căn bản là đang phát tiết ấm ức trận vừa rồi, nhưng ít nhất những người này không sử dụng đấu khí, hoàn toàn không có định hạ sát thủ.

Đại Thiên bị đánh đến mức mụ mị, canh được sơ hở, một cước đạp văng một thiếu niên ra xa, tranh thủ thoát khỏi vòng vây. Nhưng rất nhanh liền bị tóm lại đánh tiếp.

Bị đánh đến mức muốn phát điên rồi, Đại Thiên vùng lên, cả người húc văng một người kế bên, toàn lực chạy vào hướng vào rừng sâu. Đám thiếu niên có chút giật mình, thấy hắn chạy vào rừng vội hô hoán kêu dừng lạiNhưng Đại Thiên căn bản là bị đánh sợ rồi, một lòng dốc sức chạy thẳng, không dám nhìn xung quanh. Đuổi không kịp, một thiếu niên hoảng hồn hướng Triệu Bân run rẩy thốt lên

“Bân ca, chuyện này phải làm sao đây?”

Triệu Bân cũng có chút sợ hãi, bọn hắn ý định “đùa giỡn” một chút, không ngờ xảy ra việc này, nhẹ cắn răng, Triệu Bân cắn răng nói

“Trở về thôi. Cứ xem như việc này chưa từng xảy ra.”

.....................

Đại Thiên không biết chạy bao lâu, chỉ biết hắn chạy rất xa, chạy sâu vào trong rừng. Chạy đến lúc không còn chạy nổi nữa, Đại Thiên mệt mỏi té ngã, nhìn phía sau không có ai đuổi theo nữa mới yên tâm ngồi nghỉ.

Chậm rãi dùng đấu khí ổn định thân thể, sau đó Đại Thiên tỉnh lại hoang mang nhìn xung quanh, hắn biết mình đã đi lạc. Vừa nãy chạy ngoặt qua ngoặt lại, căn bản là không biết đường về, hắn lại không có kinh nghiệm đi rừng. Tuyệt vọng ngồi bệt xuống, Đại Thiên chán nản cúi đầu.

Sau một lát, Đại Thiên ngẩng đầu lên, hắn không cam tâm mình dễ dàng biến mất như vậy, chỉ cần còn một tia hi vọng thì hắn quyết không bỏ cuộc.

Trước tiên, Đại Thiên đi săn một vài con thỏ. Đá đánh lửa rất may là vẫn còn giữ. Một lát sau, một bữa thịt khét ngon lành chấm dứt, xem như giải quyết được một vẫn đề. Tiếp theo là phải tìm nước uống, Đại Thiên chán nản lắc đầu, hắn không biết làm sao tìm được cả.

Không định hướng đi thẳng, cuối cùng vận may cũng đến với Đại Thiên. Phía trước một hồ nước nhỏ xuất hiện, Đại Thiên vui mừng nhảy cẫng lên, lao vào nước vùng vẫy một phen.

Đợi tâm tình ổn định lại, Đại Thiên đi gom một ít lá cùng củi, dựng thành một căn lều nhỏ cùng đốt đống lửa, hắn quyết định tạm thời lấy đây làm căn cứ tạm thời.

.........................

Trời nhanh chóng trở nên tối, Đại Thiên tận hưởng cảm giác đêm thứ hai trong rừng với nỗi cô đơn sợ hãi. Xung quanh đốt vài đống lửa, Đại Thiên không dám tu luyện, ngồi cảnh giác nhìn không chớp mắt. Bên tai nghe dày đặc tiếng thú dữ, tâm lý Đại Thiên chịu căng thẳng đến tột độ rồi.
Chuyện gì đến vẫn sẽ đến, muốn tránh cũng không tránh được. Đại Thiên sợ hãi muốn khóc nhìn một con Thị Huyết Ngân Lang đang tiến tới gần, có lẽ con sói này vừa tách ra khỏi đàn tối qua.

Con sói càng ngày càng gần, Đại Thiên sợ hãi không dậy nổi ý chí chiến đấu, đêm qua căn bản là may mắn, hắn cũng không muốn lại phải đối mặt với con vật này lần nữa.

Tay phải cầm đao, tay trái cầm chủy thủ, Đại Thiên nhìn chằm chằm vào con sói. Cuối cùng, Đại Thiên ra quyết định đúng đắn nhất, ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách.

Đại Thiên xoay người, trước ánh mắt kinh ngạc của Thị Huyết Ngân Lang, hai chân như bôi mỡ nhanh chóng chạy thẳng vào rừng. Hắn biết nếu chạy vào rừng thì mình có thể chết, nhưng ở lại đây thì chắc chắn phải chết.

Thị Huyết Ngân Lang thoáng giật mình liền nhanh chân đuổi theo. Một người một thú cứ như vậy chạy nhanh vào rừng. Đại Thiên lúc này chạy còn nhanh hơn lúc Triệu Bân rượt đuổi, toàn tâm toàn ý chạy.

Chạy thẳng thì dù một trăm cái Đại Thiên cũng chạy không lại một con Thị Huyết Ngân Lang, Đại Thiên bắt buộc phải chạy ngoặt qua ngoặt lại, lạc càng lúc càng sâu vào rừng.

Đại Thiên chạy thục mạng, chạy không nổi vẫn cứ chạy. Không biết có phải vì hôm qua giết đồng loại của nó không mà Thị Huyết Ngân Lang quyết đuổi theo không chịu tha.

Đột nhiên đang chạy, Thị Huyết Ngân Lang dừng lại, hai mắt kiêng kị nhìn Đại Thiên chạy vào một khu rừng cháy đen, cuối cùng không cam lòng bỏ đi.

Đại Thiên không hay biết gì phía sau, vẫn liều mạng chạy. Chạy thêm một quãng đường dài, bỗng nhiên chân đạp hụt một cái, Đại Thiên cả người mất thăng bằng, chi cảm giác được mình đang rơi xuống liền bất tỉnh.

.........................

“Ư!”

Khẽ rên một tiếng, Đại Thiên mơ màng tỉnh lại. Tiếp theo tỉnh táo hơn một chút, vội vàng cảnh giác bật dậy nhìn bốn phía.

Đại Thiên hiện tại đang ở trong một hang động đá, lúc trước đạp hụt là ngã vào miệng hang, miệng hang tuy nhỏ nhưng không gian trong này khá rộng lớn, xung quanh trống trải không có gì, ít nhất là không có Thị Huyết Ngân Lang khiến Đại Thiên sợ hãi.

Trời lúc này cũng đã sáng, những tia sáng yếu ớt chiếu vào khiến Đại Thiên nhìn rõ xung quanh hơn, mà ở đây, tồn tại một ngọn cỏ nhỏ, phía trên có một quả chỉ lớn bằng đầu ngón tay. Đại Thiên thấy ngọn cỏ này liền vô cùng kích động, không phải vì hắn biết đây là cái gì, mà là hắn cảm nhận được một nguồn đấu khí từ nó phát ra, một nguồn đấu khí khủng khiếp.

Tuy Đại Vũ không dạy hắn nhiều về lý thuyết, nhưng có dạy cho Đại Thiên một câu, những gốc cây ngọn cỏ trong rừng chứa đấu khí đều là kịch độc hoặc thiên tài địa bảo, mà kịch độc nếu biết cách hấp thụ vẫn là thiên tài địa bảo.

Đại Thiên kích động, đến gần ngọn cỏ đó, dứt khoát nhổ cả rể lên. Có điều hắn cũng không biết làm sao hấp thụ, lúng túng sờ sờ thì chỉ thấy hai tay tê tê. Mà Đại Thiên lúc này ở bên ngoài động sẽ thấy bầu trời dần đen lại, những tia sét khổng lồ rít gào từ khắp nơi tụ lại.

Không nghĩ được cách hấp thụ, Đại Thiên cắn răng bỏ tất cả vào miệng, một ngụm nuốt xuống. Vừa vào bụng, Đại Thiên liền cảm giâc được một nguồn đấu khí khổng lồ lan tỏa khắp cơ thể, đấu khí này đi đến đâu chỗ đó liền tê dại mất cảm giác.

Đại Thiên mồ hôi chảy ròng ròng, tận lực dùng đấu khí hấp thu nguồn đấu khí cuồng bạo kia. Theo thời gian, từng tấc da tấc thịt của Đại Thiên như nở ra, máu từ khắp người tuôn khỏi cơ thể, cả người giống như phình ra không ít.

Đại Thiên đứng trước nguy cơ bạo thể, hai mắt không cam lòng, miệng rít gào lên, liều mạng bất chấp nguy hiểm căn nguyên bị phá hủy, dùng toàn bộ căn nguyên bao bọc lấy nơi khởi nguồn phát ra đấu khí cuồng bạo.

Đang giằng co, trên trời sét cũng tụ lại rất nhiều, tiếng sấm rung chuyển cả khu rừng, bầu trời khắp nơi như lâm vào màn đêm. Cuối cùng, khi sét đã tích tụ đủ, một cột sét khổng lồ đánh thẳng vào Đại Thiên.

Đại Thiên đang căng thẳng tột độ, bị cột sét này đánh bất tỉnh tại chỗ. Nhưng như vậy vẫn chưa xong, lại một cột sét nữa đánh xuống, liên tiếp vài lần như vậy, cuối cùng một cột sét khổng lồ hơn nữa đánh xuống Đại Thiên, nhưng nó không phải đánh rồi ngắt như trước, mà trở thành một cột sét nối dài liên tục.

Nhìn từ xa như một cây trụ khổng lồ đang chống giữ cả bầu trời.

Chương 18: Độc giác dã trư

Thân thể tê dại, nóng rực khiến Đại Thiên sống không bằng chết. Dần dần, Đại Thiên chỉ còn tồn tại một tia chấp niệm bất khuất, thân thể giống như là chưa bao giờ tồn tại.

Ý thức như đang bị mài mòn dần, càng lúc càng suy yếu, một tia chấp niệm nhỏ bé còn lại cũng chậm rãi tan biến. Cuối cùng, ngay khi một tia chấp niệm cuối cùng chuẩn bị tan rã, cảm giác tê dại bỗng nhiên biến mất. Ý thức yếu ớt quay trở lại, thân thể vẫn còn tê dại không nhúc nhích được, Đại Thiên âm thầm mỉm cười vì đã thoát nạn, sau đó tiếp tục ngất.

Đợi đến khi Đại Thiên tỉnh lại, thân thể đã có thể hoạt động bình thường. Mừng rỡ đứng bật dậy, Đại Thiên thử hoạt động vài lần, mọi cơ năng đều hoàn hảo, hơn nữa thân thể cũng mạnh lên rất nhiều lần.

Chỉ có điều lúc này Đại Thiên toàn thân cháy đen nhẻm, tóc cháy sạch, quần áo cũng biến mất. Đại Thiên có chút bất đắc dĩ, nhưng ít ra còn sống là may rồi.

Tiếp tục kiểm tra bên trong cơ thể, Đại Thiên kinh ngạc phát hiện thân thể mình đã biến đổi rất nhiều. Đầu tiên là cường độ mạnh mẽ của thân thể tăng lên, nội tạng cũng hoạt động mạnh và tốt hơn. Tiếp theo là đấu khí bị biến chất, lúc trước chỉ có đấu khí riêng biệt, giờ thì đấu khí mang thêm cảm giác nóng rực và tê dại.

Đấu khí đã trở nên thay đổi rất nhiều, Đại Thiên thử một quyền vận đấu khí một quyền oanh vào vách đá, nơi va chạm với một quyền này bị đánh ra một lỗ to. Đại Thiên kinh ngạc nhìn xem hai tay mình, đấu khí không có đột phá cảnh giới nào nhưng độ tinh thuần đã được tăng lên đáng kể, cùng với tác dụng phụ đi theo khiến thực lực của Đại Thiên mạnh lên đáng kể.

Chỉ có điều Đại Thiên vẫn cần rất nhiều thời gian để thích ứng với đấu khí mới tinh này, bởi vì chỉ cần vung một quyền như vừa rồi, Đại Thiên đã thấy cả người tê dại khó chịu.

Việc vừa xảy ra để lại trong cơ thể Đại Thiên một nguồn năng lượng khổng lồ chưa bị hấp thụ, đây là một món quà vô cùng quý giá, nếu Đại Thiên có thể triệt để tận dụng chúng thì thực lực sẽ tăng lên rất nhiều.

Cũng không phải chỗ nào cũng an toàn như chỗ này, Đại Thiên quyết định tại chỗ tu luyện, chừng nào thích ứng thì mới tìm cách thoát. Đấu khí có thể thay thế thức ăn cầm cự cung cấp năng lượng cho cơ thể một thời gian, tuy có nguy cơ giảm cường độ thân thể nhưng hiện tại không còn cách nào khác.

Tiến vào tu luyện mới thấy mọi việc tưởng chừng đơn giản lại trở nên khó khăn. Đấu khí mới tinh này chỉ cần đi đến đâu thân thể liền tê dại đến đó, đừng nói là chạy một vòng cơ thể, chỉ chuyển đến từng bộ phận cũng khiến Đại Thiên người tê cứng muốn điên lên rồi.

Cũng may đấu khí biến đổi không chỉ ở căn nguyên, mà biến đổi khắp tất cả bộ vị trên cơ thể, vì thế nên cơ thể cũng tạm thích ứng với “người bạn mới” này, nếu không thì có lẽ không chỉ tê dại liền thôi đơn giản như vậy.

Đại Thiên thất bại hơn mấy trăm lần, cuối cùng cũng miễn miễn cưỡng cưỡng dùng đấu khí chạy một vòng cơ thể, thừa thắng xông lên tiếp tục tu luyện.

..............................

Thời gian tu luyện luôn luôn trôi qua nhanh chóng, thoắt cái đã đến buổi sáng năm ngày sau. Bắt đầu từ hôm qua Đại Thiên đã kết thúc tu luyện, thân thể cường độ cùng thích ứng với đấu khí đã tốt hơn rất nhiều, ít nhất chiến đấu là được rồi.

Mọi thứ đã ổn, Đại Thiên vô cùng không nguyện ý ở trong cái hang âm u lạnh lẽo này một phút nào nữa, dù nó rất an toàn. Nhưng mà lúc này khó khăn lại kéo đến.

Miệng hang là một vách đứng từ mặt đất xuống đây, cao gần tám mét. Đại Thiên liều mạng bật nhảy lên cũng chỉ được khoảng năm mét, liên tục thử nhảy lên đến mức chân đều mỏi cũng chưa chạm tay được đến miệng hang.

Đại Thiên không biết làm sao, dưới này một cọng lông cũng chẳng còn, không có thứ gì để vận dụng cả. Suy nghĩ cả buổi, vô tình Đại Thiên nhìn thấy lỗ nhỏ mấy người trước bị mình tạo ra, linh cơ chợt lóe, vui mừng vỗ tay một cái.

Có ý tưởng liền thực hiện ngay, Đại Thiên ngay lập tức mạnh mẽ đấm liên tục vào vách đá tạo thành các lỗ xen kẽ, khoảng cách cách nhau cỡ chừng hai thước.

Tiếp đó Đại Thiên dùng những lỗ hỏng này để làm nơi bám tay chân để leo lên, leo đến trên cao lại tiếp tục tạo lỗ hỏng. Sau một phen dốc hết sức lực, cuối cùng hai tay cũng chạm được vào miệng hang, Đại Thiên mừng rỡ búng cả người vọt ra khỏi hang, một bầu không khí khác lạ nhưng cũng vô cùng thoải mái ập đến Đại Thiên.

Đại Thiên vô cùng hưởng thụ cảm giác thoải mái này, cả người ngã sầm xuống đất không đứng dậy, tay chân vùng vẫy trên mặt đất. Đợi mọi thứ bình ổn trở lại, Đại Thiên mới kinh hãi nhìn khung cảnh xung quanh.Hơn hai dặm xung quanh đây cây cối toàn bộ bị cháy đen, không có một cọng cỏ nào tồn tại. Nơi này tựa như một khu rừng hắc ám, không tồn tại một sinh vật nào, ánh mắt tùy tiện nhìn liền có thể nhìn thấy bên ngoài vài dặm.

Mấy hôm trước, khi vô tình chạy bừa vào đây, tâm trí lúc đó vô cùng hoảng loạn, trời lại tối nên không nhìn rõ xung quanh. Hiện tại ngẫm lại, Thị Huyết Ngân Lang dường như cũng chỉ đuổi đến đây liền dừng, Đại Thiên âm thầm suy đoán nguyên do, chắc chắn điều kỳ lạ ở khu rừng này cùng chuyện hắn gặp có liên hệ với nhau.

Nghĩ mãi không ra, Đại Thiên quyết định không nghĩ nữa. Hắn trước tiên quyết định tìm nguồn nước cùng thức ăn, đấu khí tuy có thể tạm thời thay thế nhưng tuyệt đối không phải hoàn toàn thay thế, ít nhất với thực lực hiện tại của Đại Thiên là không đủ.

Chậm rãi đi ra khỏi khu rừng đen, Đại Thiên cất bước tiến vào khu rừng nguyên thủy xanh mơn mởn kia. Hưởng thụ không khí trong lành, Đại Thiên nhàn nhã dạo bước trong khu rừng tìm con mồi. Tồn tại trong khu rừng này vài ngày rồi, tuy còn sống là nhờ may mắn, nhưng Đại Thiên cũng bớt đi sự sợ hãi cùng lo lắng, tồn tại còn lại chỉ có sự cảnh giác mà thôi.

Đi lang thang một hồi trong rừng, lần này không dám đi bừa, lộ tuyến đi qua đều ghi khắc kỹ trong đầu.

Mục tiêu lần này cuối cùng cũng xuất hiện, Độc Giác Dã Trư.

Độc Giác Dã Trư là một Nhị Giai Yêu Thú, ngoại hình to lớn, lông màu nâu sậm, phía trước mũi có một chiếc sừng to lớn sắc nhọn. Công kích chủ yếu của nó là húc mạnh vào người đối thủ, dùng chiếc sừng nhọn của nó đâm xuyên qua đối phương.

Đại Thiên chọn mục tiêu lần này thứ nhất là vì Độc Giác Dã Trư có rất nhiều thịt, hơn nữa lại vô cùng bổ dưỡng, thứ hai là vì kiểm nghiệm thực lực. Từ khi đột phá lên cảnh giới Chiến Sĩ, Đại Thiên liên tục gặp phải đối thủ mạnh mẽ hơn mình, đánh toàn bộ là nhờ may mắn. Hiện tại hắn muốn nhân cơ hội này kiểm nghiệm cùng thích nghi thực lực của mình.

Trong tay Đại Thiên hiện tại còn một thanh đao, chủy thủ, cung cùng vài mũi tên. Cung chắc chắn Đại Thiên sẽ không sử dụng, qua vài lần chiến đấu rút ra được kinh nghiệm, đầu tiên là hắn không thể nào đưa đấu khí vào mũi tên đã bắn ra được, mũi tên chỉ cần rời cung thì chỉ là mũi tên bình thường, không mang đấu khí cũng không đủ sức phá hủy phòng ngự mạnh mẽ của Yêu Thú. Tiếp theo là khi bắn tên dùng quá nhiều sức mạnh cùng đấu khí, tên không những không mạnh hơn mà bị sức mạnh kinh khủng đó phá hủy, vì hai lý do này, Đại Thiên chỉ còn cách đợi về sau luyện tập thêm rồi tính tiếp.

Lần này, Đại Thiên quyết định đối mặt trực tiếp với đối thủ. Tay phải cầm chặt đao lao ra, đứng cách Độc Giác Dã Trư chừng mười mét. Độc Giác Dã Trư hai mắt tràn ngập hung quang nhìn kẻ vừa xuất hiện, bốn chân liên tục cào dưới đất, một bộ lúc nào cũng có thể tiến công.

Hai bên cảnh giác nhìn đối phương một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Đại Thiên kiên nhẫn không nổi, trước tiên phát động thế công.
Hai tay cầm chặt đao, toàn lực vận đấu khí, hai chân mạnh mẽ đạp trên mặt đất, cả người lao nhanh về phía đối thủ. Độc Giác Dã Trư thấy đối phương tiến công cũng không chịu thua kém, bốn chân chuyển động, cả người lao nhanh về phía trước, sừng sắc nhọn đối mặt trực tiếp với Đại Thiên.

Đao cùng sừng chạm nhau, thực lực hai bên tương đối, hơn nữa đều là loại hình ưa chuộng sức mạnh, nhất thời cả hai giằng co, xem ai lực mạnh hơn.

Dã Trư hai mắt đỏ ngầu, cả người liều mạng đẩy về phía trước. Đại Thiên tay gân xanh như những con rắn uốn lượn dưới da, hai chân mạnh mẽ đứng vững dưới đất, liều mạng đối kháng.

Cuối cùng, Dã Trư kỹ cao một bậc, mạnh mẽ đẩy lùi đối thủ. Đại Thiên cắn răng, trên trán nổi đầy gân xanh, bị đối phương đẩy lùi mấy bước, trong lòng căng thẳng, nếu tiếp tục chỉ sợ không chịu nổi nữa.

Lại bị đẩy lùi hai bước nữa, Đại Thiên không dám tiếp tục đối địch, hai chân nhảy bật qua một bên, Dã Trư đang dốc lực đẩy mạnh, phía trước bỗng nhiên trống rỗng, theo đà chạy thẳng đâm vào một gốc cây mới dừng lại được.

Nhìn gốc cây xuất hiện một lỗ thủng, Đại Thiên mồ hôi chảy dài, nhưng lúc này không còn đường lui nữa, Âm thầm tích súc đấu khí, Đại Thiên lại một đao nữa bổ tới.

Nhưng lần này khôn ngoan hơn nhiều, đao vừa chạm vội vàng thu chiêu, cả người chuyển qua một bên, tiếp tục một đao bổ xuống. Độc Giác Dã Trư phản ứng phi thường nhanh, hai chân sau ngưng lại, cả người phía trước nhảy cẩng lên, xoay một vòng quét sừng tấn công.

Đại Thiên không ngờ còn có một chiêu này, vội vàng vận đấu khí chống đỡ một chiêu này, dù vậy vẫn bị đánh bay sang một bên. Dã Trư cũng không đình chỉ thế công, súc thế mạnh mẽ húc về phía Đại Thiên.

Vội bật dậy lao lên, một tay cầm đao đánh về phía đối thủ, đao vừa chạm liền nghiêng người né tránh, tay còn lại dốc tận đấu khí đấm thẳng vào người Dã Trư.

Một kích này cũng không đặt bao nhiêu hi vọng, nhưng hiệu quả thật sự vô cùng kinh ngạc. Dã Trư bị trúng một quyền này người bỗng khựng lại, liên tục run rẩy, hai chân có chút đứng không vững, một hồi sau mới bình thường lại.

Vừa bình thường Dã Trư liền tiếp tục công kích, Đại Thiên thầm mắng mình ngu ngốc, vừa nãy kinh ngạc quên thừa thắng truy kích rồi.

Tuy có chút không hiểu vừa rồi xảy ra chuyện gì, nhưng Đại Thiên thầm nghĩ có lẽ con vật trước mắt cũng gặp tình trạng tương tự mình. Để chắc chắn suy nghĩ, Đại Thiên lao lên đánh trực tiếp với con Dã Trư.

Liên tục quyền đấm cước đá, Dã Trư lực tuy mạnh nhưng công kích quá ít, chân lại ngắn nên không thể toàn diện công kích được, chỉ cần tránh né chiếc sừng của nó thì nó liền vô dụng.

Đại Thiên lúc này cũng đã chắc chắn ý nghĩ, mỗi lần Dã Trư trúng quyền đều bị tê dại một hồi, nhưng da của nó khá dày, nhất thời nửa khắc Đại Thiên không thể cầm chắc chiến thắng được.

Liên tục bị đánh, Dã Trư có chút điên cuồng, bốn chân bật nhảy, cả người bay cao lên, dùng một chiêu lấy thịt đè người đè ngã Đại Thiên ra mặt đất. Đại Thiên kinh nghiệm không đủ, trở tay không kịp liền bị áp xuống.

Nhưng đây nào không phải cơ hội, Đại Thiên cùng Dã Trư “thân mật” tiếp xúc, quyền mang đấu khí liên tục oanh kích, Dã Trư liên tục bị tê dại không thể nào phản kháng được.

Liên tục oanh kích cùng một chỗ, Đại Thiên trực tiếp đánh ra một lỗ trên cơ thể Dã Trư, nơi vết thương đó bắt đầu có dấu hiệu bị cháy xém đen lên.

Cuối cùng, theo một tiếng rít gào thảm thiết, một con Dã Trư vô tội ra đi.

Chương 19: Quyết tâm

Dưới một tán cây rộng lớn trong rừng, một thiếu niên cả người bị cháy đen, trên người khoác tấm da heo, miệng vui vẻ vừa huýt sáo vừa nướng một con dã trư.

Người này chính là Đại Thiên. Tuy là lần đầu một mình chiến đấu với đối thủ ngang tầm, có chút không hiểu vì sao mình thắng, nhưng Đại Thiên tâm lý không thể nào kìm lại sự hưng phấn.

Nhưng mà hưng phấn thì vẫn là hưng phấn, tài nấu nướng không tốt vẫn là không tốt, con lợn trên lò cũng bắt đầu khét rồi.

Đại Thiên tâm tình hưng phấn, cũng không để ý đến việc này, miệng ngấu nghiến từng miếng thịt, ăn mấy ngày rồi cũng thành quen.

Nhấm nháp no nê, Đại Thiên bất đắc dĩ cầm trên tay bình nước trống rỗng. Thở dài một hơi, nhu cầu sinh lý cấp bách khiến Đại Thiên không dám lơ là, thu xếp một phen liền vội vã đi tìm nguồn nước.

Nhưng mà lần này thật sự là vô cùng không may mắn, tìm đến tận chiều cũng không thấy một hồ nước nào. Tâm tình có chút do dự, cuối cùng Đại Thiên quyết định trở lại khu rừng đen, hắn không dám can đảm ở nơi này vào ban đêm nữa, ít nhất ở khu rừng đen hắn tự trải nghiệm qua vài ngày, tuy khó chịu nột chút nhưng không có Yêu Thú quấy phá.

Trời chiều chập choạng là lúc động vật ăn thịt bắt đầu đi ra săn mồi. Trên đường quay trở lại, Đại Thiên kinh hãi nhìn một con Hổ Mang Xà khổng lồ đang trườn ngang phía trước.

Uy áp phát ra từ nó tuyệt đối không phải Thị Huyết Ngân Lang có thể so được, dù là Lang Vương cũng không. Đại Thiên đổ một thân mồ hôi lạnh, tứ chi run run, khó khăn bước một bước về sau.

Đại Thiên một bước này vừa chạm đất, Hổ Mang Xà cả người lập tức khựng lại, dùng một tốc độ vô cùng đáng sợ cuộn mình lại, đầu ngẩng cao, mang bành rộng nhìn về phía Đại Thiên.

Con Hổ Mang Xà này dài ít nhất cũng hơn ba mươi mét, chỉ tính về độ thô của nó cũng lớn hơn thân thể của Đại Thiên vài lần. Đại Thiên sợ hãi né tránh qua một bên, Hổ Mang Xà cả người vẫn giữ nguyên, nhưng phần đầu lại di chuyển theo Đại Thiên.

Đại Thiên kinh hãi, thở nhẹ một cái cũng không dám, đề phòng nhìn con rắn khổng lồ kia. Hai bên bình tĩnh nhìn nhau, trong rừng rắn tuyệt đối là loài kiên nhẫn nhất, đứng trân mình đến gần tối, Đại Thiên bên tai nghe tiếng thú dữ bắt đầu kêu lên, tâm thần có chuta bất định.

Theo một tiếng hổ gầm vang vọng khắp núi rừng, Đại Thiên bị tiếng gầm này làm cho đầu choáng mắt hoa, cũng may Hổ Mang Xà cũng bị một tiếng gầm này thu hút, sự chú ý bị chuyển dời, sau một lúc liền đi mất. Đại Thiên chậm rãi đợi con rắn trườn mất hút, thở phào nhẹ nhõm một cái, vội vàng chạy về.

Vì trời tối, đường có chút không nhớ rõ, sau vài lần suýt bị Yêu Thú bắt gặp, cuối cùng Đại Thiên cũng an toàn trở về khu rừng đen. Vừa vào khu rừng, Đại Thiên nhạy cảm phát hiện vô số cặp mắt Yêu Thú từ bên ngoài nhìn vào, trong mắt chúng lộ vẻ vô cùng kiêng kị.

Đại Thiên có chút tò mò, nhưng nghĩ mãi cũng không ra nên cũng không nghĩ nữa. Đã bọn chúng ngay cả nơi này cũng không dám vào liền không cần phải vào hang, dù sao bên trong hang ẩm ướt khó thở, cảm giác cũng không xung sướng gì.

Trước ánh mắt của hàng trăm con yêu thú, Đại Thiên ung dung ngồi xuống tu luyện, trong lòng dâng lên một khoái cảm nho nhỏ, mấy ngày nay bị Yêu Thú hành hạ đến khổ, hiện tại liền có thể thoải mái trêu đùa chúng.

Cứ như vậy thời gian chậm rãi trôi qua, Yêu Thú thấy không đạt được gì cũng dần tản đi, Đại Thiên hoàn toàn có thể yên tâm tu luyện.

Nhưng mọi chuyện không bao giờ dễ dàng, lúc nửa đêm, bầu trời hoàn toàn bị mây đen bao phủ, khuất sâu trong mây là những tia sét sáng rực cả một vùng trời.

Đợi tích tụ đủ, một cột sét đánh thẳng về phía Đại Thiên. Đang trong trạng thái tu luyện, Đại Thiên bị cú đánh này làm cho choáng váng, cả người cứng đờ, thiếu chút nữa đấu khí liền chạy loạn.

Đại Thiên hai mắt kinh hoàng mở ra, sợ hãi nhìn xung quanh, hắn nghĩ vừa rồi là có Yêu Thú xâm nhập. Nhìn đi nhìn lại vài lần vẫn không thấy con Yêu Thú nào trong khu rừng đen, không những thế ở trong rừng cũng không còn một con Yêu Thú đứng ở đó.

Đáp trả nghi hoặc của Đại Thiên, một cột sét nữa lại đánh xuống. Không kịp phản ứng, Đại Thiên lãnh đủ một kích này, hai chân có chút nhũn ra sợ hãi nhìn bầu trời. Nhưng mà sét cũng không cảm thông cho hắn, vừa giáng xuống một kích lại nối tiếp một kích nữa.
Đại Thiên hai mắt trợn trừng, vội bật người né tránh cột sét này. Nói đến, sau khi thân thể hắn biến đổi, độ kháng tính với sét cũng mạnh mẽ tăng, bị đánh mạnh như vậy chỉ thoáng có cảm giác tê dại liền khỏi.

Có thể là do tức giận việc Đại Thiên né tránh, trên trời nhanh chóng giáng một cơn mưa sét xuống. Trái tránh phải né một hồi lâu, Đại Thiên trúng không ít sét đánh. Qua hơn nửa giờ, thế công của sét mới dừng lại, Đại Thiên thở hổn hển, tức giận hướng về phía trời mở miệng định mắng.

Lời chưa ra khỏi miệng, một cột sét khổng lồ liền trước tiên đánh xuống, cột sét dùng tốc độ nhanh không thể tả. Đại Thiên chỉ kịp thấy nhoáng lên một cái liền bị đánh nằm bẹp dưới đất.

Tiếp theo là một hồi hành hạ, sét liên tục đánh xuống thân thể nhỏ bé kia. Đại Thiên khổ cực chịu hành hạ, thân thể đã sớm không nghe chỉ huy, cuối cùng Đại Thiên liều mạng vận chuyển đấu khí hấp thụ năng lượng cuồng bạo đánh vào thân.

Năng lượng mà sét đánh vào người hắn có cùng căn nguyên với năng lượng kì lạ trong thân thể hắn mấy hôm trước. Đại Thiên vậy mà dễ dàng hấp thụ được sấm sét, tất nhiên cũng không phải đơn giản như vậy, nếu không nhờ một nguồn năng lượng khổng lồ vượt tầm kiểm soát trong cơ thể hắn hấp thụ phần lớn năng lượng thì Đại Thiên sớm chết không biết bao nhiêu lần rồi.

Chủ động hấp thu vậy mà khiến thân thể Đại Thiên trở nên thích ứng nhanh chóng với nguồn năng lượng mới này. Thân thể cùng đấu khí được rèn luyện trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Cảnh giới trong lúc vô tình đột phá đến Trung Cấp Chiến Sĩ, có điều Đại Thiên không hề hay biết.

Cứ như vậy, một đêm vừa đau khổ vừa vui sướng chậm rãi trôi qua.

..........................

Trời tờ mờ sáng, mây đen chậm rãi thu lại, sét cũng ngừng đánh xuống, Đại Thiên mệt mỏi ngất đi.

Khi tỉnh lại trời đã sáng hẳn, Đại Thiên mừng rỡ nhảy lên, kiểm tra thân thể thấy mọi thứ bình thường, thân thể cùng đấu khí đã được cải tạo nhiều, chỉ có một điều nho nhỏ là tấm da heo bị đốt trụi rồi, người Đại Thiên cũng mang một mùi khét nồng nặc.

Đại Thiên có chút bất đắc dĩ cười khổ, có vẻ như dạo này hắn bị đánh ngất hơi nhiều, nhưng việc này cũng không thể nào ngăn được, khi thân thể hoạt động quá sức thì sẽ não sẽ ngất đi, như là một hình thức bảo vệ, chỉ có thể về sau chịu hành hạ nhiều chút thì mới đỡ được.

Vứt bỏ những suy nghĩ lung tung, Đại Thiên lại trở vào rừng, tiếp tục sự nghiệp tìm nước vĩ đại. Lần nước lựa chọn một con đường trái ngược với lần trước, sự kinh khủng của Hổ Mang Xà khiến Đại Thiên không dám trở lại chỗ đó nữa.May mắn cuối cùng cũng hướng về phía Đại Thiên, một mực tìm kiếm xung quanh, đồng thời cố gắng tránh né Yêu Thú qua lại, dù là Nhất Giai cũng tránh, cuối cùng đi đến trưa liền vui mừng phát hiện trước mắt một dòng sông uốn lượn, men theo khu rừng chảy dài ngút ngàn.

Sông rất rộng, ít nhất là cũng hơn trăm mét, Đại Thiên nhìn sang bờ bên kia sông chỉ thấy mọi vật nhỏ bé đi không ít. Nước sông trong vắt, thỉnh thoảng còn thấy không ít cá nhảy vọt lên khỏi mặt nước, ánh nắng chiếu bóng cây xuống ven sông khiến cảnh vật trở nên rất thơ mộng.

Đã lâu không chạm tới nước, Đại Thiên mừng rỡ hoan hô, cả người lao vào trong nước, tùy ý vùng vẫy, miệng uống từng ngụm nước to.

Đang vui chơi thỏa thích, Đại Thiên nhạy cảm phát hiện một đoàn “sinh vật lạ” chậm rãi hướng về phía sông, tuy không biết là gì nhưng mấy ngày ăn đủ đau khổ, cảm giác của mình Đại Thiên tuyệt đối tín nhiệm.

Sự thực chứng minh cảm giác của Đại Thiên không sai. Từ trong rừng, hơn ba mươi người mặc áo da thú, mỗi người trên tay cầm thương, vai gánh hai thùng gỗ, chậm rãi bước đến bên sông.

Đại Thiên cả người chìm xuống nước, chỉ lộ hai mắt quan sát, tóc của hắn sớm bị sét đốt sạch, đầu lại cháy đen ngòm, nhìn từ xa chỉ như một khúc gỗ nổi lên.

Đại Thiên cũng nhận ra những người này, đơn giản bởi vì nhìn chúng rất giống những Dã Man Nhân tấn công ngôi làng. Qua trận chiến lần trước, Đại Thiên biết Dã Man Nhân cũng không phải loại yếu kém gì, ít nhất là Đại Thiên bây giờ không đủ sức cùng hơn ba mươi người trước mắt chiến đấu.

Những người kia cũng không biết có người đang quan sát mình, vẫn dùng một thứ ngôn ngữ kỳ lạ gì đó tùy ý nói cười tán gẫu, một bên múc đầy nước vào thùng, sau đó ung dung quay trở vào rừng.

Đợi những người đó đi khuất, Đại Thiên vội vàng trồi dậy, nhanh chân chạy theo hướng những người kia vừa đi. Trong lòng Đại Thiên vô cùng kích động, hắn nghĩ những người này sống ở đây chắc chắn phải biết đường ra, đi theo chúng biết đâu lại có thể thoát khỏi rừng.

Đại Thiên cũng không dám theo quá gần, những người này kinh nghiệm đầy mình, xung quanh gió thổi cỏ lay đều dễ dàng gây chú ý. Đại Thiên chỉ dám theo dấu chân những người này, giữ một khoảng cách khá xa, chậm rãi đi theo.

Cũng không lâu lắm, Đại Thiên cuối cùng cũng đến được nơi cuối. Nhưng đây không phải là lối ra khỏi rừng, mà là một khu tập trung khổng lồ của Dã Man Nhân.

Đại Thiên nấp sau một gốc cây, tuy có hơi thất vọng nhưng vẫn tiếp tục quan sát nơi này. Căn cứ này khá rộng, được bao bọc bởi một bức tường đá cao khoảng bốn mét, trên tường dày đặc Dã Man Nhân đi lại tuần tra.

Xung quanh căn cứ này cũng được dọn sạch sẽ cây cối, việc tiếp cận gần như không thể. Lại quan sát một hồi lâu, có không ít Dã Man Nhân quay trở lại căn cứ, đa số trên vai đều vác theo một xác thú, có lẽ là vừa đi săn.

Đại Thiên cũng không dám tiếp tục ở lâu, chưa nói đến việc bị Dã Man Nhân phát hiện, chỉ tính việc nguy hiểm khi trời tối cũng đủ đáng sợ rồi.

Cẩn thận quay về, lúc này Đại Thiên càng gia tăng gấp bội cảnh giác, Yêu Thú chỉ khi đói hoặc bị xâm phạm mới tấn công, còn Dã Man Nhân chỉ cần lọt vào phạm vị gần đây chúng tuyệt đối tiêu diệt.

Trên đường về, Đại Thiên tùy ý bắt một con hoẵng, cũng không dám như lần trước ăn ở trong rừng nữa mà đem về khu rừng đen kia chậm rãi tính tiếp.

Ngồi trong khu rừng đen, Đại Thiên khổ sở suy tư rất nhiều, hắn rất muốn thoát khỏi khu rừng này, nhưng với thực lực hiện tại tuyệt đối không có khả năng. Cuối cùng, Đại Thiên hai mắt quyết tâm, ra chủ ý cuối cùng.

Nước và khu vực an toàn đã có đủ, Đại Thiên sẽ lợi dụng nơi này tu luyện đồng thời chậm rãi tìm đường ra, tuyệt đối không dễ dàng bỏ cuộc.

Chương 20: Bị bắt

“Ầm!!!”

Một tiếng chấn động vang lên kèm theo một trận gió thổi bay lá khô cùng cát bụi. Sau tiếng va chạm đó là một loạt tiếng đánh vào cơ thể vang lên.

Nhìn gần một chút, một thiếu niên đang cứng đối cứng với một con vượn. Con vượn nện từng nấm đấm mạnh mẽ vào người đối thủ, thiếu niên không chịu thua từng nấm đấm trực tiếp đáp trả.

Hai bên thực lực khá cân xứng, từng chiêu đều dùng toàn bộ lực lượng mà đánh. Con vượn bị kéo dài có chút tức giận, hai tay mạnh mẽ chống xuống đất, chân quét ngang đá bay thiếu niên ra xa.

Xung quanh bầy vượn thấy vậy, ríu rít ầm ĩ, một bộ chế nhạo thiếu niên. Thiếu niên liên tục thở dốc nhìn con vượn kia đang vỗ ngực thị uy, bên tai vang lên tiếng chế nhạo của những con vượn khác.

Thiếu niên này chính là Đại Thiên. Mà đối thủ của Đại Thiên gọi là Đại Lực Hắc Viên.

Đại Lực Hắc Viên bình thường là Nhị Giai Yêu Thú, nhưng tiềm lực của chúng rất lớn, thậm chí từng có con đã đạt đến Lục Giai. Con Đại Lực Hắc Viên đang cùng Đại Thiên giao đấu có thực lực Tam Giai Đỉnh Phong, cùng Thị Huyết Ngân Lang Vương lần trước tuyệt đối có sức liều mạng.

Lại nói đến, thời gian trôi qua có chút nhanh, thấm thoát lại hai tháng trôi qua. Hai tháng này Đại Thiên ban ngày đi tìm Nhị Giai Yêu Thú liều mạng, đến trưa liền đi theo dõi cứ địa của Dã Man Nhân, tối đến lại về vừa hưởng thụ sét đánh vừa tu luyện.

Hưởng thụ, chính xác là hưởng thụ, kể từ khi Đại Thiên biết bị sét đánh cơ thể cùng đấu khí trở nên mạnh mẽ lên thì cũng không bài xích nữa, đêm đêm đưa mình cho sét tùy tiện chơi đùa.

Đại Thiên cũng thử một đêm ra khỏi khu rừng đen, đêm đó sét không tìm đến Đại Thiên thân mật giao lưu nữa. Phát hiện này khiến hắn ngày càng hiếu kỳ, cố tình tìm khắp khu rừng đen, kể cả hang động kia vẫn không phát hiện điều gì đặc biệt nên cũng thôi.

Còn về con Đại Lực Hắc Viên trước mắt, nhìn có vẻ như là liều chết đánh nhau, nhưng thật sự hai người là bạn, nếu không Đại Lực Hắc Viên một đấm cũng đủ đè bẹp Đại Thiên. Còn về nguyên nhân thì nói ra khá dài dòng.

Chuyện xảy ra vào một tháng trước, sau một ngày mệt mỏi, Đại Thiên lê lết về khu rừng đen, nhưng hôm đó không thuận lợi như mọi ngày. Đại Thiên đang đi thì vô tình nghe tiếng thú rống giận dữ cùng tiếng người quát tháo, không kìm nổi lòng hiếu kỳ, Đại Thiên mon men đến nơi phát ra tiếng động quan sát.

Mà cuộc chiến đó là giữa đàn Đại Lực Hắc Viên trước mắt, bên còn lại là Dã Man Nhân. Những Dã Man Nhân này không nhìn thì thôi, vừa nhìn Đại Thiên liền giật mình kinh hãi.

Từng cái Dã Man Nhân đều trang bị đầy đủ trang bị, giáp sắt bao phủ toàn thân, trên người treo bốn món vũ khí lần lượt là thương, đao, cung cùng chủy thủ, hoàn toàn là mô phỏng Cương quân mà ra.

Đại Thiên đổ một thân mồ hôi lạnh, lần trước chỉ có một đội trang bị chỉ bằng một nửa những Dã Man Nhân trước mắt đã khiến Cương nhân có chút phản ứng không kịp, nếu không nhờ có Triệu Cẩm Phàm chỉ sợ lần đó lành ít dữ nhiều.

Do dự một phen, Đại Thiên quyết định tham gia vào trận chiến này. Dã Man Nhân từng người đều có thc lực Chiến Sư, hoàn toàn đem Đại Lực Hắc Viên áp đảo. Nhưng mục đích của Đại Thiên không phải trực diện chiến đấu mà là quấy rối.

Tuy đánh không lại nhưng Dã Man Nhân mặc trên người một thân kim loại, tùy tiện tiếp xúc với đấu khí của Đại Thiên liền cảm giác tê dại, tuy thực lực cao hơn khiến cảm giác này duy trì không lâu, nhưng chỉ cần vài giây đàn vượn liền xông lên xé xác hắn. Tuy chỉnh thể thực lực đàn vượn không cao, nhưng bù lại số lượng đông đảo, đồng thời có vài chục con đạt đến Tam Giai Yêu Thú, chỉ cần lơ là Dã Man Nhân liền chết không thể chết lại.

Đại Thiên trái xoay phải chuyển, bên này đấm một cái, bên kia đá một cái, sau đó chạy chỗ khác. Dã Man Nhân bị hắn phá rối, dần nhận ra không ổn, phân ít người tấn công hắn, Đại Thiên đang lúc không biết làm sao thì đàn vượn bất ngờ hỗ trợ hắn, ánh mắt tràn đầy thân thiện, nhờ vậy, đại nghiệp phá rối của Đại Thiên bước lên một tầm cao mới.

Dã Man Nhân cảm thấy tình thế không ổn, hơn nữa trời cũng dần chuyển tối, không dám ham chiến, từng người chỉnh tề rút lui. Sau trận chiến này, Đại Thiên vô tình đạt được mối quan hệ bằng hữu với đàn vượn, thậm chí tự do ra vào đàn vượn cũng không nói gì, ăn cũng chia một chút cho hắn.

Được đàn Đại Lực Hắc Viên chống lưng, Đại Thiên căn bản là ở một mảnh khu vực nhỏ này có thể đi ngang, trừ vài đàn thú cực kỳ mạnh mẽ mới không dám động đến.

Đại Thiên trắng trợn khiêu chiến Yêu Thú, thậm chí một số Tam Giai Yêu Thú yếu ớt hắn cũng dám chọc, thua liền chạy về núp sau đàn vượn.

Về sau Đại Thiên liền “dũng cảm” đòi luận bàn với Đại Lực Hắc Viên Vương, cũng chính là con Đại Lực Hắc Viên trước mắt, quá trình này có chút khó khăn vì bất đồng ngôn ngữ, nhưng may mắn cuối cùng vẫn thành công.

Những tưởng Đại Lực Hắc Viên sẽ nhường nhịn “ân nhân”, Đại Thiên vô cùng hưng phấn giao chiến. Nhưng thật không ngờ, trình độ tàn bạo của con Đại Lực Hắc Viên này đủ sức cùng Đại Vũ liều mạng, không đánh thì thôi, đã đánh liền đánh cho Đại Thiên nằm liệt dưới đất..................

Đại Lực Hắc Viên Vương có chút khó hiểu nhìn Đại Thiên đang chiến đấu bỗng dưng trở nên ngây ngốc. Đại Lực Hắc Viên cũng không nghĩ nhiều, một đấm đánh thẳng vào người Đại Thiên, trực tiếp đánh bay đối thủ.

Đại Thiên bị một đấm này đánh tỉnh, vừa chạm đất liền vội vàng ổn định thân thể, cả người búng lên, đấu khí toàn lực vận chuyển, một đấm đánh trả.

Đại Lực Hắc Viên Vương hưng phấn rú lên, sau đó tay nắm chặt lại, tương tự một đấm đánh tới. Đại Lực Hắc Viên đánh đã áp chế thực lực khá nhiều, nhưng đại khái là vẫn ngang với Trung Cấp Tam Giai Yêu Thú.

Nhưng hiệu quả tê dại của Đại Thiên cũng không phải để ngắm, tuy đối với Tam Giai Yêu Thú ảnh hưởng đã vô cùng ít, nhưng ít ra vẫn có hiệu quả.

Đại Lực Hắc Viên va chạm liền bị tê dại, thoáng khựng lại, Đại Thiên lập tức nối liền một cước đá tới. Đại Lực Hắc Viên kịp thời phản ứng, dùng tốc độ áp đảo đánh trả một cước kia, lại tê dại.

Nhìn từ bên ngoài tưởng chừng như hai bên đánh ngang nhau, một đám Đại Lực Hắc Viên quan khán hai mắt sùng bái nhìn cả hai. Đánh hồi lâu, một tia đấu khí sau cùng cũng cạn kiệt, Đại Thiên liều mạng dùng sức lực cuối cùng chịu từng trận đấm đá kịch liệt.

Sau một lát, Đại Lực Hắc Viên Vương vỗ ngực rống to, còn Đại Thiên nằm bẹp dí dưới đất. Thị uy cũng đủ, hắc viên nắm Đại Thiên trong tay, đem Đại Thiên mang về khu rừng đen, cũng không dám bước vào, đứng ngoài bìa vứt Đại Thiên vào trong, điều này là lúc trước Đại Thiên nhờ nó.

Chỉ có ở khu rừng đen này Đại Thiên mới đủ tự tin để toàn tâm toàn ý tu luyện, dù là ở giữa đàn vượn bảo vệ hắn cũng không dám làm điều này, hơn nữa trời tối bị sét đánh cũng là cơ hội để tăng thực lực.

........................

Sáng hôm sau, sau khi hưởng thụ một trận sét đánh, Đại Thiên cũng không như ngày trước lăn ra bất tỉnh, hiện tại hắn chỉ thoáng cảm thấy tê dại, đầu có chút choáng thôi.

Vừa tỉnh liền đi tìm đàn vượn, đây gần như đã trở thành thói quen của hắn. Ngẫm lại từ khi bước ra khỏi vương cung, xung quanh Đại Thiên xảy ra quá nhiều chuyện, hơn nữa lại đến quá nhanh, Đại Thiên có chút không thể thích ứng, cảm giác như mình đang nằm mơ.

Thở dài một hơi, Đại Thiên có chút bất lực bước vào bên trong đàn vượn. Thực lực của Đại Thiên lúc này ổn định tại Trung Giai Chiến Sĩ, cộng thêm lực lượng tê dại kia, chiến lực đủ cùng Cao Giai so sánh, thậm chí một ít vừa trở thành Chiến Sư cũng đủ sức liều mạng.
Thực lực càng ổn định, tâm Đại Thiên càng bất ổn, tuy so với cánh rừng rộng lớn này thì hắn chỉ như một con kiến, nhưng trong lòng Đại Thiên luôn muốn trở về với đồng tộc, dù khó bao nhiêu cũng phải trở về.

Đại Thiên tâm ý đã quyết, nhìn trước mắt Đại Lực Hắc Viên Vương vui mừng chào đón, vô cùng nghiêm túc hỏi

“Hiện tại ta muốn cùng Dã Man Nhân chiến đấu. Ngươi có theo không?”

Hắc viên cực kỳ thông linh tính, ở chung một thời gian dài như vậy, một số câu đơn giản có thể hiểu được một chút. Hắc viên có chút hụt hẫng, hai mắt nhìn kỹ Đại Thiên, hai tay giơ lên nắm chặt lại, sau đó buông ra lắc đầu, tiếp theo lại chỉ chỉ về phía đàn vượn, một lần nữa lắc đầu.

Đại Thiên thở dài, hoàn toàn hiểu rõ ý đối phương, thứ nhất là thực lực không đủ, thứ hai là vướng víu đàn vượn nên cũng không dám liều. Tuy kết quả này Đại Thiên sớm đã biết, nhưng khi tiếp nhận lại có chút khó chịu đựng. Xoay người lại, Đại Thiên cũng không còn gì để nói, chân cất bước đi ra khỏi nơi này.

Hắc viên Vương vội đưa tay ra níu Đại Thiên lại, tay chỉ Đại Thiên, sau đó lại chỉ mình cùng đàn vượn. Đại Thiên thở dài lắc đầu

“Tuy ở với các ngươi rất tốt, nhưng ta nhất định phải trở về với gia đình cùng đồng tộc.”

Hắc viên ủ rũ buông Đại Thiên ra, mặc cho đối phương rời khỏi.

Đại Thiên đi thẳng một mạch đến bờ sông, sau đó theo con đường quen thuộc thẳng tiến về phía căn cứ Dã Man Nhân.

Cẩn thận từng li từng tí tiếp cận, Đại Thiên nhìn dòng người từ bên trong căn cứ ra ngoài đi săn, âm thầm tìm sơ hở đột nhập. Chỉ một điểm sơ hở này khiến Đại Thiên đau đầu hết hơn hai tháng trời.

Ngồi đợi hơn hai tiếng, đoàn người đi ra khỏi cứ địa mới hết. Vừa định tiến lên áp sát căn cứ, trên vai Đại Thiên liền cảm giác được nhàn nhạt lạnh lẽo, cảm giác này Đại Thiên tuyệt đối không lầm được, đây là cảm giác từ binh khí phát ra. Hai tay âm thầm vận đấu khí, Đại Thiên nhẹ xoay đầu nhìn phía sau.

Người kia thấy Đại Thiên, khuôn mặt căng thẳng bỗng dưng thả lỏng thu đao lại, sau đó chuyển thành tức giận quát mắng cái gì đó, có điều Đại Thiên không hiểu, nhưng thấy đối phương không có ý định chiến đấu, quyết định trước tiên xem tình huống rồi tính tiếp.

Đại Thiên trên người lúc này mặc áo da thú, người lại cháy đen thui, Dã Man Nhân vô tình nhận lầm thành đồng tộc của mình, nghĩ đối phương lười biếng trốn không đi săn liền tức giận quát mắng, Đại Thiên không hiểu hắn nói gì nên một mực cúi đầu, điều này khiến Dã Man Nhân kia càng tức giận.

Mắng một hồi, Dã Man Nhân tức giận mang Đại Thiên đi về phía căn cứ, Đại Thiên mừng rỡ, điều mà hai tháng qua làm không được vậy mà hư hư thực thực hoàn thành rồi.

Đến cửa căn cứ, Đại Thiên lại tiếp tục bị một đám Dã Man Nhân chửi mắng, có người kích động còn đánh hắn vài cái. Đại Thiên không dám hó hé một tiếng, xung quanh hơn ba mươi tên trang bị đầy đủ không phải dễ chơi.

Lại qua một lúc, nhìn Đại Thiên vẫn cứng đầu không nói gì, những Dã Man Nhân kia vô cùng tức giận, vội vàng lấy dây trói hắn lại, áp giải vào căn cứ.

Tuy có hơi uất ức, nhưng tâm tình của Đại Thiên kích động không thể kiềm chế. Vừa bước vào căn cứ, từng ngôi nhà bằng gỗ, bằng lá hoặc bằng đá đập vào mắt hắn.

Con nít chơi đùa, có người lại đi huấn luyện, khung cảnh thanh bình không khác gì Cương tộc khiến Đại Thiên có cái nhìn khác về Dã Man Nhân.

Lượn vòng vòng trong căn cứ, cuối cùng Dã Man Nhân áp giải Đại Thiên vào một căn nhà khá lớn, bên trong có rất nhiều buồng giam với những song sắt thô to. Trong này chỉ có lác đác vài người bị giam.

Đại Thiên bị tùy ý vứt vào một buồng giam, sau đó những Dã Man Nhân kia liền rời đi, để lại một mình Đại Thiên còn đứng đó nghi hoặc.

Đại Thiên hiện tại vô cùng khó hiểu, nếu đã phát hiện hắn thì tại sao Dã Man Nhân không giết. Đại Thiên đầy đầu dấu chấm hỏi, tò mò thử phá song sắt nhưng không biết thứ này làm bằng gì mà vô cùng cứng rắn, thử vài lần không được Đại Thiên có chút bất đắc dĩ ngồi đợi chuyện sắp xảy đến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau