UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Phong thúc

Lần nửa tỉnh dậy, ánh sáng đã qua khe thông gió chiếu vào. Hơi nheo mắt, Đại Thiên nặng nề mở mắt ra, cái không khí lành lạnh vào buổi sáng sớm này khiến hắn không thể ngủ được, việc này đã trở thành một thói quen, dù mệt mỏi đến mấy cũng tỉnh lại.

Theo thói quen bật người dậy, ngay lập tức Đại Thiên liền cảm thấy thân thể đau đớn, người lại ngã xuống giường. Mất máu quá nhiều khiến Đại Thiên mơ mơ màng màng, chuyện đêm qua cùng ngày hôm qua thoáng một chốc không nhớ ra được, trí nhớ của hắn lúc này vẫn còn đang bồi hồi ở vương cung.

Từ bên ngoài, Triệu Cẩm Nghi nghe động tĩnh, liền nhanh chân bước vào, thấy Đại Thiên tỉnh lại vội chạy đến hỏi thăm

“Ngươi thế nào rồi?”

Nhìn cô bé bên cạnh, Đại Thiên có chút ít ngây ngốc, nhưng có kinh nghiệm đêm qua cũng ngốc không bao lâu liền chuyển thành nghi hoặc nói

“Ngươi là,...?”

“Mới ngủ một chút liền quên ta là ai sao.”

Triệu Cẩm Nghi thấy đối phương nghi hoặc, trong lòng hụt hẫng, có chút khó chịu nói. Đại Thiên nghi hoặc lục lọi lại trí nhớ, rất nhanh liền nhớ đến chuyện ngày hôm qua, trong lòng vẫn có chút không có chút nắm chắc, nghi hoặc nói

“Ngươi là Triệu Cẩm Nghi?”

Triệu Cẩm Nghi vội vàng mừng rỡ gật đầu, đến lúc này Đại Thiên mới xác định được mọi chuyện xảy ra là thật, nhớ đến đêm qua, trong lòng liền bất giác trở nên hân hoan, cười bồi nói

Xin lỗi, vừa ngủ dậy, đầu có chút mơ hồ.”

“Không sao, trước nói tình hình thân thể của ngươi.”

Triệu Cẩm Nghi nơi nào sẽ thật sự để ý việc này, thấy đối phương đã tỉnh táo liền vội vàng hỏi. Đại Thiên gật gù tỏ vẻ hiểu, sau đó liền vội vàng điều khiển đấu khí xem xét cơ thể.

Không xem thì thôi, vừa xem liền giật mình. Thân thể căn bản là gần như nát bét, những vết thương lớn không kể đến, chỉ tính vết thương nhỏ cũng đã chi chít trên thân. Tay phải hôm qua cầm vũ khí liên tục đỡ cường chiêu, nhìn bề ngoài thì không sao, nhưng bên trong thì tàn tạ, chỉ có thể chậm rãi điều trị. Mà không biết có phải do thuốc của vị bác sĩ kia tốt hay không, đau đớn tuy vẫn nhiều nhưng không còn như đêm qua, vết thương cũng đang chậm rãi khôi phục.

Quan trọng nhất là đấu khí xem như hoàn toàn khô kiệt, nếu hôm qua hắn liều mạng thêm chút nữa liền đủ để đem đấu khí căn nguyên phá nát rồi. Nhưng trong cái khổ cũng có cái may, dưới sức ép khổng lồ của ngày hôm qua, căn nguyên bị cưỡng ép tăng mạnh lên, tin chắc chỉ cần mạnh mẽ trùng kích liền có thể đột phá.

Đã lâu không thể đột phá, hiện tại lại gần ngay trước mắt khiến Đại Thiên không thể kìm lòng lại được, muốn ngay lập tức tu luyện. Nói đến, tu luyện cũng không bắt buộc phải ngồi, ngồi là cách tốt nhất để tránh phân tâm như mỏi, mệt hoặc tệ hơn là ngủ thiếp đi ảnh hưởng đến việc tu luyện, căn bản ngồi là để tăng độ tỉnh táo. Còn việc tu luyện thật sự thì đi đứng chạy, nằm gì vẫn được, nhưng bắt buộc phải đủ tỉnh táo cùng độ khống chế đấu khí cao, nếu sơ suất liền bị đấu khi cuồng bạo bên ngoài cắn trả ngược lại.

Chưa kịp tu luyện, Đại Thiên liền bị cơ thể phản đối. Nhìn cô bé ngồi bên cạnh, Đại Thiên có chút ngượng ngùng, cuối cùng vẫn là kìm không được khó khăn nôn ra hai chữ

“Ta đói.”

Việc này thật sự cũng không trách Đại Thiên được. Hôm qua vừa sáng sớm đã đi tập hợp lại, sau đó lại đi thẳng đến trưa, tưởng được nghỉ ngơi ai ngờ lại đâm vào chiến đấu, đánh căng thẳng kịch liệt hơn vài giờ, tiếp theo thân thể bị thương nặng cũng cần

khăn nôn ra hai chữ

“Ta đói.”

Việc này thật sự cũng không trách Đại Thiên được. Hôm qua vừa sáng sớm đã đi tập hợp lại, sau đó lại đi thẳng đến trưa, tưởng được nghỉ ngơi ai ngờ lại đâm vào chiến đấu, đánh căng thẳng kịch liệt hơn vài giờ, tiếp theo thân thể bị thương nặng cũng cần năng lượng bổ sung, một đống yếu tố cộng lại thành cơn đói khủng khiếp đem Đại Thiên đánh cho đại bại liên tục rồi.

Triệu Cẩm Nghi ngược lại cũng ngượng ngùng, thầm mắng mình thất trách, chăm sóc không chu toàn. Nhẹ nói hai tiếng “xin lỗi”, Triệu tiểu thư vội vàng chạy đi lấy thức ăn.

Nằm chờ đợi khó chịu, thân thể lại không động đậy được, trong lòng có chút không quen hơn nữa còn bị cơn đói hành hạ, khó chịu vô cùng. Cuối cùng, Đại Thiên đành chuyển chú ý vào việc tu luyện, nhưng tu luyện cũng không xong, thân thể như một cái động không đáy, hấp thu đấu khí vào chạy chưa được một vòng cơ thể đã bị hấp thu mất, đợi đến đan điền liền chỉ còn không khí.

Hụt hẫng khó chịu nằm yên trên giường, một chốc liền nhớ đến người thân. Cũng không lâu lắm, Triệu Cẩm Nghi lại quay trở về, hai tay ôm một thùng gỗ lớn. Đợi đến bên cạnh Đại Thiên, Triệu Cẩm Nghi liền đặt thùng gỗ lên giường, sau đó mở nắp thùng để chỗ khác.

Từ trong thùng bay ra hương thơm ngào ngạt, toàn bộ bên trong ngoài thịt thì vẫn là thịt. Cương nhân vóc người to lớn, hơn nữa lại thời gian dài huấn luyện, đây được xem như thực phẩm bắt buộc cho mỗi người nên cũng không có gì ngạc nhiên.

“Còn đợi gì nữa? Mau ăn đi.”

Nhìn Đại Thiên nhìn thùng gỗ, xong lại nhìn mình, rồi lại lặp lại hành động đó vài lần, Triệu Cẩm Nghi có chút mất kiên nhẫn thúc giục. Đại Thiên vẫn không nhúc nhích, khổ sở nhìn thùng gỗ. Cuối cùng, dưới ánh mắt dần chuyển sang lạnh lùng của cô bé, Đại Thiên khó khăn nói

“Tay ta... Không dùng được.”

Triệu Cẩm Nghi giật mình bừng tỉnh, lại tiếp tục thầm mắng mình vô dụng. Xin lỗi một tiếng, hai tay nhanh chóng xé nhỏ thịt đưa vào miệng đối phương. Đại Thiên vô cùng ngoan ngoãn, thức ăn đưa đến miệng liền nhai, thậm chí dưới cơn đói trực tiếp nuốt trọng xuống.

Bữa ăn xem như không có vấn đề gì, ngoài vài lần bị nghẹn khiến Triệu Cẩm Nghi phải chạy ra ngoài lấy nước.Ăn được một lúc lâu, thịt trong thùng cũng sắp hết, cơn đói xem như tạm thời được đẩy lùi. Tỉnh táo hơn một chút, Đại Thiên mới chú ý đến đối phương một mực giúp mình ăn, căn bản là không thử ăn qua. Trước không chú ý liền không có gì, giờ chú ý rồi liền không lờ được, Đại Thiên có chút ngập ngừng hỏi

“Ngươi không ăn sao?”

Triệu Cẩm Nghi nhẹ lắc đầu, đáp

“Ta còn chưa đói.”

Lời tuy nói vậy nhưng mình ăn người khác nhìn Đại Thiên làm không được, nghe đối phương nói vậy cũng mặc kệ nói tiếp

“Ngươi cũng ăn một chút đi.”

Triệu Cẩm Nghi lại cười cười lắc đầu. Lúc này Đại Thiên có chút quýnh lên không biết làm thế nào, cuối cùng linh cơ chợt lóe, nhớ đến lúc trước muốn xin mẹ điều gì luôn dùng một chiêu liền hiệu nghiệm.

“Ngươi không ăn ta cũng không ăn.”

Đại Thiên giở trò vô lại, nói lên một tiếng liền ngậm chặt miệng lại, vẻ mặt kiên quyết, hai mắt trừng trừng nhìn đối phương, một bộ quyết không bỏ qua. Triệu Cẩm Nghi nhét nhét thịt vào miệng hắn không được, có chút không biết làm sao, cuối cùng dưới ánh mắt áp bức của Đại Thiên có chút bất đắc dĩ lấy một miếng thịt khác đưa vào miệng.

Nhìn thấy đối phương phối hợp, Đại Thiên cui vẻ cười, nhưng ngay lập tức bị Triệu Cẩm Nghi tức giận nhét một miếng thịt vào miệng. Tiếp theo hai người ta một miếng ngươi một miếng ăn. Hai người cùng ăn nhưng bộ dạng lại cách nhau quá xa, Đại Thiên miệng rộng từng khối thịt lớn nuốt xuống, còn Triệu Cẩm Nghi chỉ xé từng miếng nhỏ từ từ ăn.

Vừa ăn vừa nhìn cô bé trước mắt, Đại Thiên cảm giác mình tựa hồ càng ngày càng thích người trước mắt. Bất chợt, hắn cảm thấy có chút không đúng, Triệu Cẩm Nghi nét mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi, hai mắt tơ máu đỏ lên có vẻ thiếu ngủ. Ngập ngừng một lát, cuối cùng Đại Thiên vẫn không nhịn được hỏi

“Đêm qua ngươi không nghỉ ngơi à?”

Triệu Cẩm Nghi hơi khựng lại, lắc đầu đáp

“Nữ tính trong làng mỗi khi kết thúc chiến tranh đều dốc hết sức hỗ trợ cứu trị cho mọi người, đêm qua ngoài ngươi ra ta còn hỗ trợ vài người nữa, vài hôm nữa sẽ nghỉ bù vậy.”

Đại Thiên gật gật đầu không nói nữa, không khí thoáng có chút trầm mặc. Đợi đến khi ăn xong, Triệu Cẩm Nghi thu dọn mọi thứ, còn Đại Thiên nằm trên giường thấy khó chịu vô cùng, mấy năm nay sáng nào cũng luyện tập, hiện tại nằm một chỗ cảm giác có chút không đúng. Nhìn Triệu Cẩm Nghi sắp đi, Đại Thiên mới không chịu được gọi lại

“Ngươi giúp ta ra ngoài một chút được không?”

Triệu Cẩm Nghi có chút ngạc nhiên, nghĩ ngợi một lát liền lắc đầu từ chối. Đại Thiên lập tức quýnh lên nói gấp

“Chỉ ra ngoài cửa hóng gió cũng được. Nằm trong này ta có chút không quen.”Triệu Cẩm Nghi vẫn từ chối, Đại Thiên liều mạng năn nỉ một hồi cuối cùng cũng làm xiêu lòng cô bé.

“Chỉ ra ngoài cửa ngồi một chút thôi đó.”

Triệu Cẩm Nghi nhượng bộ nói một câu, sau đó đến bên giường đỡ Đại Thiên dậy. Đại Thiên cười bồi, hắn một chân không bị thương vẫn còn dùng tốt, dưới sự nâng đỡ của cô bé miễn cưỡng có thể đứng dậy.

Đại Thiên tuy nhỏ tuổi hơn, nhưng thân thể còn cao lớn hơn cô bé, sức nặng dồn hết vào thân thể bé nhỏ của đối phương. Bị đè nặng, Triệu Cẩm Nghi lộ vẻ có chút quá sức, hơi khó chịu mắng một câu

“Còn nhỏ tuổi, liều mạng chém giết ra một thân như vậy làm gì.”

Đại Thiên không dám nói gì cười trừ bồi tội, Triệu Cẩm Nghi chỉ nói qua loa, không có ý trách móc thật sự. Dưới sự nâng đỡ của cô bé, Đại Thiên cuối cùng cũng vất vả ra khỏi nhà. Trực tiếp ngồi bệt xuống trước cửa nhà, lưng dựa vào tường, mũi nhẹ hít thở không khí buổi sáng, hai mắt mệt mỏi quan sát xung quanh.

Đại Thiên ngồi trước một căn nhà đá, đối diện cũng có một căn nhà đá, hai bên cũng vài căn nhà đá, đây gần như là kiến trúc bắt buộc của Cương tộc rồi. Tất cả đều là nhà đá, chỉ khác nhau mỗi kích thước lớn nhỏ, mà căn nhà hắn ở cũng xem như là khá rộng, một gian ngoài cùng bốn gian phòng ngủ.

Khung cảnh bên ngoài cũng nhộn nhịp hơn so với bên trong nhiều lắm. Mọi người tất bật chạy tới chạy lui, người cầm thuốc, người cầm thức ăn, người cầm thùng nước, có lẽ là dùng để chăm sóc thương binh. Đại Thiên ngồi lặng lẽ quan sát, Triệu Cẩm Nghi cũng bất đắc dĩ phải ngồi quỳ bên cạnh coi chừng hắn.

Lúc này, vị bác sĩ đại hán kia cũng đang đi trên đường, thấy Đại Thiên ngồi chỗ kia nhìn ngó xung quanh vội chạy lại hỏi thăm

“Sao rồi, nhóc con, thương thế đỡ nhiều chưa?”

Đại Thiên nghi hoặc nhìn người trước mắt, hắn thật sự không nhận ra người này, tối qua tỉnh lại còn rất mụ mị, chưa nhận thức rõ xung quanh, hơn nữa trời lại tối, tuy biết có một tên to con “hành hạ” mình nhưng không nhớ rõ mặt. Nhìn hai người trừng mắt nhìn nhau, Triệu Cẩm Nghi lúng túng nói nhỏ với Đại Thiên

“Đây là Phong thúc, là bác sĩ đã trị thương cho ngươi.”

Đại Thiên lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, nhưng mà vốn dĩ tưởng chừng cảm giác sẽ không thích người này, không ngờ Đại Thiên lại nổi lên lòng cảm kích với đối phương. Đêm qua trò chuyện, hắn biết người trước mắt tuy có hơi thô bạo, nhưng trị thương quả thật là có bản lãnh, nếu không phải người này tận tình cứu trị thì hiện tại thân thể nhỏ bé của Đại Thiên thiếu bớt cánh tay cẳng chân gì là bình thường.

Đại Thiên cố sức đứng dậy định hành lễ, nhưng thân thể quá nát rối, loạng choạng thế nào lại ngã xuống đất. Triệu Cẩm Nghi kinh hãi đỡ lại hắn, lo lắng nói

“Ngươi làm cái gì vậy?”

Đại Thiên ấp úng không nói ra lời, bên kia vị bác sĩ Phong thúc dù sao sống cũng đủ lâu, kinh nghiệm cũng nhiều nên nhìn ra được ý nghĩ của Đại Thiên, tùy ý cười to ngăn lại

“Không cần lễ phép gì, Cương nhân chúng ta ghét nhất là lễ nghi phiền toái.”

Đại Thiên hơi có chút xấu hổ, nghe Phong thúc hào sảng cười to cũng không biết nói gì, cuối cùng đến bên miệng liền trở thành

“Cảm ơn ngài.... Phong thúc.”

Phong thúc nghe hắn nói chỉ cười to một chút, sau đó tiếp tục nói

“Thật ra thì ta cũng chẳng làm gì, chỉ đơn giản giúp ngươi tẩy rửa vết thương một chút. Còn chuyện ngươi bình phục được là do thân thể ngươi tự phục hồi, không liên quan đến ta.”

“Nói đến, ngươi cũng là ân nhân của làng. Hôm qua ngươi chiến đấu căn bản là liều mạng. Có qua có lại việc này Cương nhân đều hiểu rõ, ngươi không cần để trong lòng.”

Tuy là nói vậy, nhưng Đại Thiên vẫn vô cùng cảm kích trong mắt Đại Thiên vị Phong thúc này hình tượng lại tăng thêm một bậc. Hàn huyên vài câu, Phong thúc liền cáo biệt đi xem thương binh khác. Phong thúc vừa đi, Triệu Cẩm Nghi liền hướng Đại Thiên gắt

“Hiện tại trở vào được chưa?”

Đại Thiên lắc đầu, hắn thật sự không muốn nhốt mình trong căn phòng đá kia chút nào.

“Ngươi nếu bận thì cứ việc đi trước, ta ngồi nghỉ ngơi một lát.”

Triệu Cẩm Nghi nghe Đại Thiên nói có chút hậm hực, cố ép vài lần vẫn không được đành bất lực ngồi tựa vào tường bên cạnh Đại Thiên, nhìn ngắm dòng người qua lại. Theo thời gian, Triệu Cẩm Nghi vậy mà dựa vào Đại Thiên thiếp đi. Đại Thiên kinh ngạc nhìn người bên cạnh, cũng may đối phương dựa vào bên không bị thương, nếu không hắn liền không chịu nổi.

Cười cười một cái, Đại Thiên cũng mặc kệ đối phương, dù sao Triệu Cẩm Nghi cũng mệt mỏi cả đêm rồi. Ngồi thêm một lát, trước mắt Đại Thiên hiện ra một thân ảnh quen thuộc.

Chương 12: Lai lịch kẻ địch

“Tiểu Thiên, đỡ hơn chưa?”

Người chưa tới, âm thanh đã trước tiên xuất hiện. Triệu Cẩm Phàm cười to, cùng với thủ lĩnh hắc giáp binh sĩ dắt tay nhau tới. Đại Thiên nhìn thấy hai người này, trong tâm một hồi cao hứng, nhưng đối với tiếng cười to của đối phương thì vô cùng bất đắc dĩ nhìn Triệu Cẩm Nghi nằm ngủ bên cạnh.

Triệu Cẩm Phàm cùng vị binh sĩ kia đối với việc Đại Thiên vô lễ lờ đi, tuy đều là người dễ tính nhưng vẫn có chút bất mãn. Nhưng khi nhìn theo ánh mắt của Đại Thiên liền ngây ra, Triệu Cẩm Phàm phản ứng lại lập tức đè lại vị binh sĩ còn đang định trách cứ, vị thủ lĩnh binh sĩ này cũng thức thời im lặng, cũng may Triệu Cẩm Nghi không biết có phải quá mệt mỏi không mà không bị giật mình tỉnh lại. Cả hai rón rén lại gần, ngồi bệt xuống trước mặt Đại Thiên.

“Tiểu Thiên, đây là chuyện gì?”

Triệu Cẩm Phàm nhỏ giọng nói, tay chỉ chỉ vào em gái mình, hắn dù nghĩ bể đầu cũng không nghĩ ra tại sao em mình lại dựa vào người khác ngủ thế kia. Đại Thiên đối với câu hỏi lựa chọn lờ đi, nhưng đối với liên tục bị gọi là “tiểu Thiên” có chút phản đối, âm thầm bất mãn nhỏ giọng nhắc nhở

“Triệu đại ca, ta gọi là Đại Thiên.”

“Đại?”

Triệu Cẩm Phàm hai người toàn bộ ngây ra, soi mói nhìn Đại Thiên từ đầu đến chân một lượt. Cuối cùng, Triệu Cẩm Phàm một bộ nghi hoặc nhìn thẳng vào đối phương hỏi

“Ngươi chỗ nào đại?”

Dưới ánh mắt soi mói của hai người, Đại Thiên mồ hôi đổ khắp người, bị đả kích thảm hại, khuất phục trước xưng hô của đối phương. Nhìn Đại Thiên một bộ khuất nhục bại trận, Triệu Cẩm Phàm cũng không dám quá mức dằn vặt đối phương, ho khan một tiếng liền hỏi lại

“Cẩm Nghi nàng như thế nào?”

Đại Thiên hơi ngớ ra, biết đối phương là cho mình bậc thang hạ xuống, vội vàng phối hợp nói

“Ta cũng không rõ lắm. Có lẽ là do quá mệt mỏi liền thiếp đi.”

Triệu Cẩm Phàm gật gù tỏ vẻ hiểu, cũng không quá quan tâm việc này, hắn quan tâm chính là Đại Thiên nên tiếp tục hỏi

“Còn ngươi, thương thế đỡ hơn chưa?”

Đại Thiên thấy đối phương quan tâm, trong lòng vô cùng cảm động, cũng không giấu diếm chút nào, mười mươi đem tình tình cơ thể nói ra. Triệu Cẩm Phàm nghe xong cũng không ý kiến gì về việc này, ngược lại có chút thưởng thức nhìn Đại Thiên khen ngợi

“Cái cách chiến đấu của ngươi tuy không được tốt lắm, nhưng ta thích. Nam nhân là phải vậy, chứ ngập ngừng lầm bà lầm bầm ba cái kỷ luật rách nát kia cuối cùng chẳng làm được tích sự gì.”

Đại Thiên ngẩn ra, có chút xấu hổ, lời này khác nào mắng hắn vô kỷ luật. Mà ngồi bên cạnh nãy giờ, vị thủ lĩnh kia nghe đến đây liền có chút tức giận nói

“Triệu huynh nói sai rồi, trong chiến trận không phối hợp đoàn thể, không chỉ làm hại bản thân mà còn liên lụy đến đồng đội, việc như vậy ngươi cũng dám nói ra.”

Triệu Cẩm Phàm cũng không tranh cãi, cười cười qua loa vài tiếng mới nói tiếp

“Hàn huynh ngươi nói có lẽ cũng không sai, nhưng lão Triệu ta đây sống ưa thích nhất có ba thứ mà một trong số đó là liều mạng, cảm giác đó khiến ta vô cùng phấn khích.”

“Thực lực như ngươi không dốc sức hỗ trợ cho dân tộc, lại đi nói vài câu xàm ngôn qua loa có ích gì không.” Vị Hàn huynh kia vô cùng căm tức nói, hắn từ nhỏ được giáo dục trong quân, chấp hành quân kỷ cùng phối hợp đồng đội là hai điều quan trọng nhất, hiện tại thấy đối phương có lời nói trái ngược liền vô cùng bất mãn.

Triệu Cẩm Phàm cũng không bị nói động, nghe đối phương trách xong liền tùy ý nói

“Nếu ngươi có thể liều mạng, ngươi đã sớm đột phá Chiến Tướng từ lâu rồi. Ngươi có một trái tim của cường giả, nhưng ý nghĩ của ngươi lại trói buộc nó.”

Hàn huynh ngẩn người, cũng không tiếp tục tranh cãi nữa, mặt lộ vẻ trầm tư cúi đầu suy nghĩ, cả hai lâm vào trầm mặc. Thấy cuối cùng hai ngươi cũng tranh cãi xong, Đại Thiên vội tò mò hỏi

“Triệu đại ca, còn hai thứ ưa thích nhất còn lại của ngươi là gì?”

Triệu Cẩm Phàm cười xấu xa đáp

“Ngươi thật sự muốn biết....”

Đại Thiên gật đầu liên tục, bên cạnh vị Hàn huynh kia cũng ngẩng đầu dậy nhìn Triệu Cẩm Phàm. Dưới ánh mắt chờ đợi của mọi người, Triệu Cẩm Phàm vẻ mặt trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói

“Hai thứ ưa thích còn lại của ta là......”

Nói đến chữ cuối liền ngân dài, sau đó nét mặt nhanh chóng chuyển thành cợt nhã, tùy ý nói

“Tiền tài và mỹ nữ.”

Đại Thiên còn có chút chưa hiểu thì một bên vị Hàn huynh kia lại tức giận đứng phắt dậy, chắp tay nói

“Cảm ơn Triệu huynh đã chỉ điểm, tiểu đệ xin đi trước. Hi vọng lần sau chúng ta sẽ gặp lại ở quân doanh.”

Nói xong liền không quay đầu lại đi mất. Hai người còn lại căn bản là không quan tâm đến hắn, vị Hàn huynh kia vừa đi, Đại Thiên trước tiên hỏi
“Triệu đại ca, tình hình chiến đấu lúc sau thế nào?”

Triệu Cẩm Phàm hơi ngây người một chút, hắn không ngờ đối phương lời nói đầu tiên liền nói đến việc này, chỉnh lý lại suy nghĩ một chút mới chậm rãi trả lời

“Còn có thể thế nào, tên kia bị ta đánh một trận liền kinh sợ trước uy thế của ta, cong đít lên chạy mất rồi. Chỉ có điều thương vong bên ta cũng rất thảm trọng.”

Nói đến câu cuối vẻ mặt bỗng trở nên lo lắng. Đại Thiên có chút lúng túng, không dám tiếp tục dây dưa chủ đề này nữa, vội nói sang chuyện khác

“Ngươi biết lai lịch bọn chúng sao?”

Triệu Cẩm Phàm nghe đối phương hỏi liền tỉnh lại, nghi ngờ nói

“Ngươi thật sự không biết?”

Đại Thiên lắc đầu.

“Cha ngươi chưa từng nói cho ngươi về dã man nhân sao?”

Đại Thiên lắc đầu nghi hoặc “Dã man nhân là gì?”

Triệu Cẩm Phàm thầm mắng cha của Đại Thiên vô dụng, ở vương cung, một tiếng hát xì vang dội cất lên, Đại Vũ hơi có chút khó chịu thầm mắng

“Tên khốn nào mắng ta. Chắc chắn lại là lão già kia, thật phiền phức.”

Triệu Cẩm Phàm oán trách quy oán trách, nhưng đối với nghi hoặc của Đại Thiên cũng không ngại phiền giải thích

“Trong rừng tồn tại rất nhiều bộ tộc. Bộ tộc lớn đại loại gồm Cương tộc, Thú tộc, Tinh linh tộc cùng vài tộc ít xuất hiện như tộc người lùn.”

“Ngoài những bộ tộc đó ra thì còn có vô số bộ tộc nhỏ bé khác, gọi chung là dã man nhân. Những bộ tộc này không biết tự cung tự cấp, kỹ thuật thấp kém tệ hại, chúng thường xuyên tấn công các ngôi làng để cướp bóc lương thực cùng vũ khí.”

“Khi trước thượng vương cùng tế sư đạt thành hiệp nghị, đem Cương tộc thống nhất liền hợp nhất rất nhiều dã man nhân. Nhưng vẫn có rất nhiều không chịu phục tùng phản kháng, bọn chúng lại không có nơi ở cố định, cuối cùng cũng không thể tận gốc tiêu diệt được.”

Đại Thiên tập trung say mê lắng nghe, Triệu Cẩm Phàm tuy có hơi cợt nhả nhưng nói đến chính sự vô cùng nghiêm túc. Đợi Triệu Cẩm Phàm nói xong, Đại Thiên lại tiếp tục nghi vấn

“Dã man nhân đều mạnh như những người kia sao? Như vậy thật quá kinh khủng.”

Triệu Cẩm Phàm lộ vẻ căm hận, trong giọng nói lộ rõ sự bất mãn trong lòng đáp

“Dã man nhân ăn đều không lo đủ, lấy đâu ra một đống lớn vũ khí cùng quân tinh nhuệ như vậy. Mấy năm nay Cương tộc ta phát triển, dần dần mạnh mẽ lấn áp các tộc xung quanh. Các tộc không dám trực diện khiêu chiến, liền chi tiền cùng vũ khí vào dã man nhân, thả chúng vào lãnh địa tàn sát đồng bào chúng ta. Ta hận không thể ăn thịt bọn chúng, uống máu chúng để thỏa nỗi hận trong lòng.”

Càng nói về sau Triệu Cẩm Phàm càng khó dằn nổi cảm xúc, giọng nói dần lớn hơn, Triệu Cẩm Nghi bị hắn nói tỉnh, nghi hoặc nhìn anh mình. Đại Thiên bị đối phương một phen nộ ngữ kích thích, trong lòng cũng dâng lên cảm xúc phẫn nộ, tâm tình có chút kích động, ý nghĩ vậy mà trở nên cùng vị Hàn huynh kia giống nhau, hơi có chút khó chịu hỏi“Tại sao Triệu đại ca không tham gia quân đội ra sức diệt địch.”

Triệu Cẩm Phàm nhẹ lắc đầu, cũng không trách đối phương. Hai mắt ôn nhu nhìn sang lúc này đã tỉnh hẳn Triệu Cẩm Nghi, yêu thương nói

“Sau này ngươi lớn rồi sẽ hiểu. Có lúc người thân còn quan trọng hơn cả tính mạng cùng dân tộc. So với dân tộc, trong lòng ta vẫn nghiêng hơn về phía người thân.”

Đại Thiên ngẩn ra, tâm tình kích động lập tức dập tắt. Nghĩ về bản thân, Đại Thiên tự hỏi nếu rơi vào trường hợp này thì hắn có lẽ cũng không khác bao nhiêu, dù sao so với người thân của mình thì những đồng tộc kia còn có chút xa lạ. Có chút áy náy, Đại Thiên vội vàng xin lỗi

“Xin lỗi Triệu đại ca, ta không cố ý.”

Triệu Cẩm Phàm nào sẽ để ý, thấy không khí có chút trầm mặc liền cười to nói

“Tiểu Thiên ngươi cũng đừng ngậm miệng Triệu đại ca, mở miệng vẫn là Triệu đại ca. Ta thích được gọi là Cẩm Phàm ca hơn, dù sao Triệu đại ca trên đời này có ngàn vạn, nhưng Cẩm Phàm ca ta tin cũng không có mấy cái.”

Đại Thiên bị tiếng cười to của đối phương cảm nhiễm, bất giác cũng cười, mang theo tâm tình áy náy, vô tình trở nên ngoan ngoãn gọi

“Vậy ta liền xin phép gọi là Cẩm Phàm ca.”

“Bất quá, phiền ngươi không gọi ta là tiểu Thiên được không.”

Triệu Cẩm Phàm nghe một tiếng Cẩm Phàm ca lòng trở nên vô cùng sảng khoái, đợi đến câu sau liền vở cũ soạn lại, hai mắt soi mói nhìn Đại Thiên, Cẩm Phàm ca khinh thường nói

“Ngươi có chỗ nào không nhỏ?”

Đại Thiên tiếp tục dưới ánh mắt của đối phương thất bại thảm hại, hơi có chút nhụt chí ủ rũ cúi đầu. Triệu Cẩm Phàm cười cười đứng dậy, nhắc nhở nói

“Ngươi trước tiên lo tập trung chữa thương, biết đâu được lại có kẻ địch tấn công, thiếu một tên liều mạng đều mất vui.” Nói xong quay sang Triệu Cẩm Nghi căn dặn

“Cẩm Nghi, ngươi giúp ta chăm sóc hắn, ta hiện tại phải lo cảnh giới, không rảnh bồi ngươi được.”

Nhìn hai người gật đầu đáp ứng, Triệu Cẩm Phàm cười cười rời đi, trước khi biến mất còn nói vọng lại

“Cố gắng dưỡng thương đi, tiểu Thiên Thiên.”

Đại Thiên bị cái tên lâm thời xuất hiện này đánh cho đầu váng mắt hoa. Triệu Cẩm Nghi ngồi một bên nhìn anh mình biến mất, sau đó mới quay sang Đại Thiên nghi hoặc lầm bầm

“Tiểu Thiên?”

Nghe được câu hỏi, Đại Thiên mới nhớ đến Triệu Cẩm Nghi đã tỉnh lại, nhìn sang người bên cạnh, trong lòng Đại Thiên bỗng nhiên cảm thấy bất an. Quả nhiên, Triệu Cẩm Nghi như phát hiện thứ gì rất hay, vỗ tay lớn tiếng nói

“Cách gọi này rất hay, được rồi, về sau ta sẽ gọi ngươi là tiểu Thiên. Nói đến, ngươi vẫn nhỏ hơn ta vài tuổi, mau gọi Cẩm Nghi tỷ ta nghe một chút.”

Quả nhiên là anh em, Đại Thiên lầm bầm không thèm để ý đến nàng nữa, quay sang nhìn bên ngoài. Triệu Cẩm Nghi nài liên tục mà không được, bỗng dưng im bặt. Đại Thiên bị đối phương đột nhiên im lặng, có chút nghi hoặc nhìn sang.

Triệu Cẩm Nghi hai mắt u sầu ngồi một bên, một bộ bị ức hiếp thậm tệ. Đại Thiên cực kì ưa thích cô bé này, nào có thể chịu được nàng làm ra bộ dạng này, nhưng hắn không thiện nói chuyện, nhất thời không biết an ủi thế nào, cuối cùng uất ức lầm bầm

“Cẩm Nghi tỷ.”

Triệu Cẩm Nghi giật mình nhìn sang, xác định là đối phương gọi liền chuyển thành vui mừng nhảy nhót, tiếp tục ép buộc Đại Thiên

“Lại gọi thêm vài lần nữa cho ta nghe chút.”

Đối với thái độ chuyển biến nhanh chóng của đối phương, Đại Thiên có chút nắm bắt không được, cảm giác mình bị lừa, dỗi không thèm gọi lờ đi. Đã có một lần kinh nghiệm, Triệu Cẩm Nghi lại ủ rũ ngồi một bên. Đại Thiên nhanh chóng khuất phục, có chút bất đắc dĩ quát to vài lần

“Cẩm Nghi tỷ, Cẩm Nghi tỷ, thoải mái chưa.”

“Ừm, thật thoải mái.”

Triệu Cẩm Nghi mặc kệ cảm xúc của đối phương, vui mừng nhảy nhót. Nhìn cô bé này vui mừng, trong lòng Đại Thiên cũng trở nên hân hoan. Lại ngồi thêm một chút, nắng đều chiếu đến người rồi, ngồi cũng không nổi nữa, Đại Thiên mệt mỏi nói

“Cẩm Nghi tỷ, giúp đỡ ta vào trong, ta cảm thấy hơi mệt.”

Triệu Cẩm Nghi giật mình, vội vàng ngưng cười đùa, cẩn thận nâng đỡ đối phương vào bên trong nghỉ ngơi.

Chương 13: Đột phá!

Đại Thiên dưới sự nâng đỡ của Triệu Cẩm Nghi khó khăn vào phòng. Nhẹ nhàng giúp Đại Thiên nằm xuống giường, Triệu Cẩm Nghi thoáng mỉm cười nói

“Tiểu Thiên, ngươi nghỉ ngơi đi, ta đi giúp mọi người một chút.”

Hơi có chút cảm động, nhưng Đại Thiên hiện tại vô cùng bất đắc dĩ, hắn cảm giác hai tiếng “tiểu Thiên” này có vẻ như gọi càng ngày càng thuận miệng rồi. Bất đắc dĩ chung quy vẫn phải giấu trong lòng, dù sao phản đối cũng vô hiệu, nhưng đối với lời nói của Triệu Cẩm Nghi, Đại Thiên hơi giật mình kêu lên

“Ngươi không nghỉ ngơi một chút sao?”

Hơi hơi lắc đầu, Triệu Cẩm Nghi nở nụ cười sáng lạn đáp

“Không cần, nghỉ sau cũng được. Quan trọng là phải giúp mọi người thoát khỏi cảnh nguy hiểm, như vậy ta mới an tâm được.”

Hình tượng Triệu Cẩm Nghi hiện tại giống như một thiên sứ, tràn đầy cảm giác thánh thiện, Đại Thiên xem đến một hồi ngây người, tim đập liên tục. Nhìn Triệu Cẩm Nghi định rời đi, Đại Thiên có chút không cam lòng nói tiếp

“Ngươi đã quá mệt mỏi rồi, tiếp tục nữa liền sinh bệnh thì ai lo cho ngươi.”

“Lúc đó mẹ ta sẽ lo cho ta.” Triệu Cẩm Nghi dừng lại, không cho là đúng nói.

“Lỡ như mẹ ngươi cũng bệnh thì sao?”

Đại Thiên không chịu thua nói tiếp. Nhưng vừa nói xong, Triệu Cẩm Nghi bỗng nhìn chăm chú vào hắn, Đại Thiên một hồi chột dạ không dám đối mặt với nàng. Nhìn một hồi, Triệu Cẩm Nghi mới cười khẽ đáp

“Nếu mẹ ta cũng bệnh thì ta muốn tiểu Thiên ngươi phải chăm sóc cho ta. Vì vậy, cố gắng dưỡng thương cho thật tốt, ta đi trước.”

Nói xong liền yên lặng đi mất, để lại Đại Thiên nằm trên giường một hồi ngây ngốc. Đợi đến khi Đại Thiên hồi thần thì người cũng đã đi mất. Nằm trên giường chán nản một hồi, Đại Thiên quyết định tu luyện đấu khí, tuy biết là sẽ không tăng tu vi, nhưng bù lại tốc độ trị thương tăng rất nhanh. Ít nhất là có thể nhanh chóng khỏi hẳn, Triệu Cẩm Nghi bị bệnh liền có người chăm sóc, Đại Thiên xấu hổ thầm nhủ.

Xem như có động lực, Đại Thiên rất nhanh bình tâm lại tiến vào trạng thái tu luyện. Đấu khí xung quanh nhanh chóng ngưng tụ lại, tường luồng từng luồng luân phiên tiến vào thân thể Đại Thiên.

Đấu khí đi một vòng trong cơ thể, xoa dịu từng vết thương trên người hắn. Theo thời gian dài hấp thụ, Đại Thiên vui mừng phát hiện thân thể vậy mà càng ngày càng quen thuộc với đấu khí. Lúc trước tuy vẫn tu luyện và hấp thụ đấu khí, nhưng sự thực đây như là một hình thức cưỡng chế đưa đấu khí vào thể nội, thân thể theo bản năng bài xích “vật thể lạ” xâm nhập này.

Cũng vì vậy, đấu khí trở nên khó khống chế, tản ra rất nhiều dẫn đến việc tu luyện khó khăn, chậm chạp. Nhưng hiện tại, theo thân thể dần quen thuộc với đấu khí, thân thể không những dễ dàng hấp thụ đấu khí, mà còn tăng lên ở cả chất và lượng.

Thân thể thông thuận dẫn đến việc Đại Thiên kiểm soát được số lượng đấu khí lớn hơn, đồng thời hấp thu cùng tinh luyện chúng dễ dàng. Bất tri bất giác, đấu khí tập trung xung quanh trở nên dày đặc hơn rất nhiều.

Đại Thiên trầm mê vào việc tu luyện ngày càng thuận lợi, thậm chí quên mất thời gian nhanh chóng trôi qua. Không biết qua bao lâu, cơ thể Đại Thiên bỗng cảm giác vô cùng thoải mái, mọi cảm giác đau đớn khó chịu vậy mà tạm thời biến mất. Đại Thiên lúc này trở nên nhạy cảm hơn, hắn cảm giác được rõ ràng đấu khí xung quanh hơn lúc trước nhiều. Điều quan trọng nhất là khắp cơ thể tràn đầy lực lượng, đấu khí dường như tồn tại ở mỗi cơ thịt trên cơ thể, tùy ý đánh một cái cũng mang theo lượng lớn đấu khí phụ trợ, đây cũng là lý do vì sao dã man nhân lực lượng yếu hơn Cương nhân rất nhiều vẫn đè lên Cương tộc mà đánh, tất nhiên dưới tình huống cả hai thực lực ngang nhau thì so về lực lượng không có mấy cái có thể đánh ngang với Cương tộc.

Bên trong đan điền, đấu khí căn nguyên dường như biến thành một bộ phận trong cơ thể với vô số những thứ có vẻ như là “sợi dây” nối liền với các bộ vị trong người, đấu khí có thể hấp thụ từ bên ngoài trực tiếp hấp thụ thẳng vào căn nguyên.

Khi trước, tuy có thể sử dụng đấu khí tăng mạnh lực công kích hoặc tốc độ, nhưng mỗi lần điều động đấu khí đều phải chạy một lần khắp cơ thể, cuối cùng còn lại đến nơi cần thiết chỉ miễn cưỡng còn một hai thành, vì vậy khi chiến đấu thường không cố sử dụng đấu khí để công kích mà dùng để hỗ trợ thể lực. Nhưng bây giờ thì khác, thông qua những “sợi dây” kia, đấu khí có thể trực tiếp đến nơi chú định, dùng mười thành đấu khí liền là mười thành, không có chút bỏ sót, thực lực tăng lên không chỉ vài lần.

Cảm thụ được biến đổi lớn trong cơ thể, Đại Thiên giật mình, hai mắt trừng to hô lên

“Vậy mà đột phá rồi!”

Đúng, những dấu hiệu vừa rồi là khi đột phá đến cảnh giới Chiến Sĩ thì mới có. Từ trước đến giờ, Đại Thiên lầm tưởng muốn đột phá thì phải tăng mạnh độ tinh thuần cùng số lượng đấu khí trong căn nguyên, nhưng thật sự không ngờ lại là tăng độ phù hợp của đấu khí với thân thể. Cha hắn cùng Trần Vũ Thượng Văn không nói cho hắn biết có lẽ là do muốn hắn tự mình tìm hiểu và cảm thụ, hoặc cũng có thể đơn giản là quên.

Ở đẳng cấp thấp nhất của việc tu luyện đấu khí là Chiến Giả, ở cảnh giới này chủ yếu là đánh vững trụ cột, đấu khí không giúp ích được nhiều nên căn bản cũng không có phân chia rõ ràng. Nhưng từ cảnh giới Chiến Sĩ trở đi, mọi người sẽ theo số lượng đấu khí mà phân thành bốn tầng thứ nhỏ, lần lượt là Sơ Giai, Trung Giai, Cao Giai và cuối cùng là Đỉnh Phong. Mà Đại Thiên bây giờ, Sơ Giai Chiến Sĩ cũng chẳng đạt được, cần phải tu luyện củng cố lại cảnh giới mới chân chính đạp nhập Sơ Giai.

Đại Thiên hiển nhiên cũng hiểu rõ điều này, cố gắng đè nén hưng phấn, Đại Thiên thâm nhập sâu vào tìm hiểu cơ thể. Hắn thử hấp thụ đấu khí trực tiếp vào đan điền, sau đó chuyển đến từng bộ vị trong cơ thể, tiếp theo lại hấp thụ trực vào vào bộ vị trong cơ thể, sau đó lại chuyển sang bộ vị khác.

Nghịch một hồi thỏa mãn, Đại Thiên dồn hết tâm trí vào hấp thụ đấu khí củng cố cảnh giới. Đối với cảnh giới Chiến Sĩ như hắn thì việc này không quan trọng, bởi vì thân thể thích nghi với đấu khí là được, nhưng các cảnh giới tiếp theo, đấu khí, thể trạng, tâm lý đều rất quan trọng, nếu không củng cố cảnh giới sẽ rất dễ dàng bị đánh lùi về cảnh giới trước, thậm chí có trường hợp bị tức giận đến lùi lại vài cái cảnh giới.

Lại qua tiếp một thời gian dài, đấu khí trong cơ thể Đại Thiên xem như đã cố định vững chắc lại, từng “sợi dây” kia cũng trở nên mạnh mẽ, thông thuận và chắc chắn hơn nhiều. Đại Thiên không dừng lại, thừa thắng xông lên, tiếp tục dùng đấu khí chữa thương, còn việc chân chính bước vào cảnh giới Sơ Giai cũng không thể ngày một ngày hai liền đạt được.Nhưng lần này cũng không phải để cho đấu khí chạy loạn lung tung như trước, mà tập trung trị liệu từng bộ phận, bộ phận đầu tiên Đại Thiên chọn là ngay đùi. Chọn ở đây thứ nhất là vì hắn ít nhất muốn mình có thể tự đi lại, thứ hai thật sự có chút xấu hổ là vì bộ phận này hơi gần với thứ giữa hai chân kia, mỗi lần Triệu Cẩm Nghi cúi đầu thay hắn xử lý vết thương hắn liền xấu hổ muốn chết, tuy có mặc quần cộc che đi nhưng vẫn vô cùng khó chịu.

Nhắc đến chuyện này, Đại Thiên có chút kích động vô cùng. Vội vàng dẹp bỏ tạp niệm, Đại Thiên tập trung vào chữa thương, nhưng trên mặt hắn vẫn phơn phớt đỏ lên vì kích động, trong đầu toàn là hình ảnh Triệu Cẩm Nghi cúi đầu ở bộ vị kia, tuy còn nhỏ không hiểu đây là gì, nhưng bản năng khiến hắn vô cùng kích động, Đại Thiên chỉ đơn thuần nghĩ đây là ngại.

Qua thời gian dài, Đại Thiên cuối cùng cũng thỏa mãn thoát khỏi tu luyện. Trời lúc này cũng đã tối, Đại Thiên thở nhẹ một hơi, hai mắt mở ra. Tiến vào mắt của Đại Thiên đầu tiên chính là khuôn mặt lo lắng của Triệu Cẩm Nghi. Triệu Cẩm Nghi thấy hắn mở mắt liền lộ vẻ vui mừng, hai tay đặt ở hai má của Đại Thiên nhẹ nhàng lắc qua lắc lại kêu to

“Tiểu Thiên, ngươi tỉnh lại chưa?”

Đại Thiên chưa kịp tỉnh táo, bị nàng lắc vài cái đến choáng váng, đợi nhận rõ việc gì xảy ra, trong đầu lại nghĩ đến hình ảnh xấu hổ vừa nghĩ lúc nãy, mặt xấu hổ đỏ lên, ánh mắt tránh né không dám đối diện với đối phương, chột dạ trả lời

“Ta không sao, chỉ là có hơi mệt mỏi.”

Triệu Cẩm Nghi thở phào nhẹ nhõm, sau đó dứng dậy tay vuốt ngực làm bộ dáng bình tâm lại, Đại Thiên bị động tác này dọa thiếu chút nữa liền ngất đi, cũng may Triệu Cẩm Nghi làm động tác này không lâu, chỉ một chút liền nói tiếp

“Ta gọi ngươi liên tục từ chiều nhưng ngươi không phản ứng, hại ta lo lắng một hồi. Nếu không phải ngươi còn thở ta còn nghĩ ngươi chết rồi đây.”

Giật mình một cái, Đại Thiên hơi có chút oán hận nhìn người kế bên “trù ẻo” mình, giả bộ lờ đi không nhìn nàng. Triệu Cẩm Nghi biết mình có chút lỡ lời, nhưng thấy hắn làm một bộ hờn dỗi kia vô cùng đáng yêu, không kiềm lòng được che miệng cười khẽ. Đại Thiên bị tiếng cười này cảm nhiễm nên cũng cười theo, không hiểu sao đối với người trước mắt này, Đại Thiên lúc nào cũng trở nên vui vẻ. Qua một lát, Triệu Cẩm Nghi từ hình tượng cô bé ngây thơ chuyển qua thành thiên sứ, dịu dàng hỏi hắn

“Ngươi đói chưa?”

Nghe được Triệu Cẩm Nghi hỏi, Đại Thiên bỗng dưng cảm thấy đói, dù sao hắn tu luyện còn chưa tới giữa trưa, bây giờ trời cũng tối, không đói mới là lạ. Hơn nữa, tuy chữa thương bằng đấu khí, nhưng đấu khí chỉ mang tác dụng phụ trợ, đóng góp chính vẫn là tự cơ thể hành động, mà việc này đòi hỏi nguồn năng lượng rất lớn, mà năng lượng lại đến từ thức ăn.

Đại Thiên có chút xấu hổ, bày ra một bộ đáng thương gật gù. Triệu Cẩm Nghi thấy vậy nụ cười bỗng sáng lạn xuất hiện, trong nháy mắt, từ hình tượng thiên sứ chuyển sang thành ma nữ, xấu xa cười nói

“Gọi Cẩm Nghi tỷ nghe chút.”

Đại Thiên choáng váng, có chút bất mãn, nhưng dưới cơn đói cũng chỉ có thể khuất nhục cắn răng nói ra

“Cẩm Nghi tỷ, ta đói.”

......................

Chương 14: Phiền toái

Tu luyện là một việc nhàm chán vô cùng tốn thời gian, chữa thương còn nhàm chán cùng tốn thời gian hơn gấp bội. Cả ngày ăn uống, ngủ, chữa thương, liên tục lặp đi lặp lại. Thời gian chậm rãi trôi qua, thấm thoát liền hết một tháng.

Một tháng thời gian nói ngắn không ngắn, nói dài cũng chẳng dài, nhưng cũng giải quyết không ít chuyện. Chuyện lớn nhất là vào nửa tháng trước, quân đội tinh nhuệ của Cương tộc tiến hành một cuộc quy mô lớn truy quét dã man nhân, khắp nơi nhanh chóng yên bình trở lại. Còn về chuyện trong làng thì cũng xem như là ổn định, người tử nạn được mai táng đầy đủ, những người bị thương cũng được chữa trị gần hết, chỉ còn cá biệt vài người thương thế quá nặng như Đại Thiên vẫn còn nằm giường nghỉ ngơi.

Cũng trong một tháng này, dưới nỗ lực chữa thương của Đại Thiên, thương thế cũng xem như là tạm ổn, đi lại cử động cũng bình thường trở lại, tuy vậy vẫn còn một thời gian dài nữa mới có thể chiến đấu trở lại.

Mà cũng trong thời gian này, Đại Thiên quả thật vô cùng vui sướng, ăn uống nghỉ ngơi giải trí đều có Triệu Cẩm Nghi bên cạnh phục vụ, từ khi nửa tháng trước mọi người thương thế đã lành, nàng liền chính thức trở thành người chăm sóc riêng cho Đại Thiên. Quảng thời gian này quả thật là quảng thời gian thoải mái nhất của Đại Thiên.

Nằm cả tháng, đi lại cũng chỉ vòng vòng trong nhà, Đại Thiên cảm thấy thân thể của mình đã chuyển biến tốt, cũng không chịu nổi cảm giác chán chường này nữa, cuối cùng quyết định nhờ Triệu Cẩm Nghi dẫn đến huấn luyện trường.

“Không! Thương thế chưa khỏi, đi đến đó làm gì.”

Triệu Cẩm Nghi thẳng thừng từ chối, thời gian dài ở chung hai người đã vô cùng quen thuộc, cũng chẳng có gì phải ngại.

“Ngươi không dẫn thì ta tự đi.” Đại Thiên cũng kiên quyết nói.

“Ngươi dám đi về sau đừng gặp lại ta nữa.” Triệu Cẩm Nghi cũng không chịu thỏa hiệp. Đại Thiên bị nói cho á khẩu, không biết nói gì, nếu về sau không được gặp đối phương hắn không biết có chịu được không, nhưng trong lòng đã định, hơi có chút năn nỉ khuyên

“Cẩm Nghi tỷ, ta chỉ đi xem một chút. Ngươi thừa biết ta ưa thích chiến đấu, cả ngày nhốt mình trong nhà thế này, chẳng khác nào hành hạ ta.”

Triệu Cẩm Nghi bị nói động, đắn đo một hồi mới xác định hỏi lại

“Chỉ xem thôi?”

Đại Thiên vội gật đầu liên tục. Triệu Cẩm Nghi nhìn bộ dạng của hắn, biết không thể cản, bất đắc dĩ đành nói

“Được rồi, nhưng nhớ là chỉ xem thôi đó.”

Đại Thiên lại gật đầu đáp ứng. Hai người tùy ý chỉnh lại trang phục một thoáng liền ra ngoài, Triệu Cẩm Nghi đi trước dẫn đường, Đại Thiên tò mò quan sát xung quanh đi theo.

Hắn đã ở đây một tháng, nhưng lần này là lần đầu tiên hắn được đi dạo quanh đây. Đi trên con đường đất nhỏ hẹp, chỉ đủ khoảng bốn người dàn ngang, Đại Thiên cảm giác được một cảm giác thân thương. Hai bên là nhà đá san sát nhau, tiệm rèn cửa hàng lương thực cùng cửa hàng quần áo là ba loại buôn bán nhiều nhất.

Tiếp tục đi, chuyển qua vài con đường khác, cuối cùng cũng đến được huấn luyện trường. Huấn luyện trường có mặt ở tất cả các khu vực quần cư của Cương tộc. Ở vương thành, huấn luyện trường có rất nhiều, chúng rải rác xung quanh thành cho từng khu vực tập luyện, một số gia tộc lớn còn tự mình xây huấn luyện trường cho con cháu tập luyện, ví dụ như vương cung.

Mà ở các ngôi làng như ở đây thì huấn luyện trường chỉ có một, thường là nằm chính giữa làng, đây đồng thời là nơi tổ chức các cuộc họp, các lễ hội trong làng.

Huấn luyện trường cũng là nơi tập hợp nhiều người nhất cả ngày lẫn đêm, và hiện tại cũng vậy. Thường là ở đây mọi người ai nấy tự lo phần luyện tập cho mình, nhưng hôm nay mọi người đứng thành một vòng tròn lớn, không biết xem thứ gì ở bên trong mà vô cùng hào hứng.

Triệu Cẩm Nghi cũng khá được mọi người “kính trọng”, nàng trừng mắt nhìn ai người đó liền tránh chỗ nhường đường, đây có lẽ là do anh nàng, hoặc cũng có thể do chính tính cách dễ gần của nàng.

Vất vả chen vào, cuối cùng cũng thấy được việc đang xảy ra bên trong. Việc bên trong nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nhưng chắc chắn bất cứ Cương nhân nào cũng hào hứng ủng hộ.

Trong sân, hai thân ảnh liền tục va chạm đánh nhau không ngừng, nhìn gần một chút liền dễ dàng nhận ra hai người này, một người là Triệu Cẩm Phàm, người còn lại là vị thủ lĩnh hắc giáp binh sĩ Hàn huynh.

Nói đến vị Hàn huynh này, một tháng trước được Triệu Cẩm Phàm “chỉ điểm”, hắn về suy nghĩ một đêm liền quyết định liều mạng đột phá, ba ngày sau hắn xuất hiện liền trở thành chân chân chính chính Chiến Tướng, mặc dù chưa ổn định Sơ Giai.

Triệu Cẩm Phàm bị việc này kinh ngạc đến hai mắt rớt ra ngoài, tuy là không phải liều mạng như cách hắn nói nhưng cái cách liều mạng kia cũng xem như là thành công. Cũng kể từ đó, vị Hàn huynh này như nổi điên khiêu chiến Triệu Cẩm Phàm, đánh từ mờ sáng đến mờ tối, mệt thì nghỉ, sáng mai lại tiếp tục đánh.

Ở trong sân hai người lúc này cũng đang đánh tới lúc cao trào. Triệu Cẩm Phàm chiêu số đúng kiểu ưa thích của hắn, căn bản là liều mạng, chiêu chiêu đều là công kích. Hàn huynh chiêu thức vô cùng trầm ổn, chiêu chiêu phòng bị, trong công có thủ. Hai người cũng xem như là đánh ngang tay, tất nhiên Triệu Cẩm Phàm chắc chắn nhường nhịn.

Theo một tiếng quát lớn, Hàn huynh liên tục bị đối thủ liều mạng bức ép lui bước, có chút bất cam phản kích. Thương trong tay Hàn huynh như một tòa núi lớn, vững vàng chắc chắn nghiêng người né chiêu đâm thẳng về phía đối thủ.

Đại đao trong tay Triệu Cẩm Phàm đang mãnh liệt chém xuống, thấy đối phương né tránh đồng thời phản kích, có chút giật mình, nhưng phản ứng cũng không chậm. Cả người nghiêng về hướng ngược lại, để thân thể tự do ngã ra đất né tránh công kích bất ngờ kia, đồng thời, Triệu Cẩm Phàm hai tay giữ chặt đại đao, thế công không đổi, theo thân thể nghiêng xuống tạo thành một đao trảm chéo xuống người đối phương.

Hàn huynh phản ứng không chậm, hai chân búng lên, cả thân thể lui nhanh về sau thoát khỏi phạm vị công kích của một đao kia, hai tay phản ứng cũng không chậm cầm chắc thương, mượn lực lui lại cầm thương quét ngang về phía đối thủ.

Triệu Cẩm Phàm thả rơi tự do, bị một kích này phản ứng không kịp, thân thể đang nghiêng không mượn được lực né tránh, hông nặng nề trúng một thương cả người bị đánh văng xuống đất.

Vừa định quát mắng, Triệu Cẩm Phạm ngay lập tức sợ hãi im bặt, cả người lăn vài vòng trên đất né tránh. Mà ở chỗ Triệu Cẩm Phàm vừa ngã, Hàn huynh một thương chuẩn xác đâm tới, nhất thời hiện ra một lỗ lớn.

Triệu Cẩm Phàm liên tục thất thủ, tâm cũng không dễ chịu, vừa né tránh liền vội vàng đứng dậy, đại đao bổ ngang phản kích.

“Oong!”

Hàn huynh một thương trực diện đối kháng một đao kia, âm thanh kim loại chát chúa vang lên. Hàn huynh theo lối đánh của mình, thấy không được lợi vội thu thương lại, ngược lại Triệu Cẩm Phàm quyết ăn thua đủ, đại đao không những lùi mà còn tiến tới.

Hàn huynh không ngờ đến kết quả này, hai tay vội chuyển thương trước người cường chống một chiêu. Lại va chạm, lần này dưới tình thế không chuẩn bị đủ, Hàn huynh bị đánh văng ra xa.

Triệu Cẩm Phàm thừa dịp truy kích, miệng quát to

“Xem chiêu!!”

Rồi phóng người nhảy thẳng đến chỗ đối thủ, gần đến nơi, từ trên không Triệu Cẩm Phàm hai chân hơi co, hai tay cầm chắc đại đao duỗi ngang ra trước ngực, cả người xoay thành vòng tròn, tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng nhìn từ xa như trở thành một lốc xoáy, tâm là người của Triệu Cẩm Phàm, ngoài rìa là lưỡi đao.

Hàn huynh kinh hãi cảm nhận gió từ “lốc xoáy” đó thổi vào mặt, cố chấn chỉnh tinh thần, hai chân nhanh chóng di chuyển né tránh. Triệu Cẩm Phàm không chịu buông tha, “lốc xoáy” kia hơi nghiêng, vậy mà đổi chiều công kích. Hàn huynh giật mình không kịp phản ứng, biết không tránh được nữa, hai chân như dính vào đất, hai tay cầm chắc thương áp sát người, đợi Triệu Cẩm Phàm gần tới, cả người dốc hết sức lực một thương đâm tới trước.

Hoàn toàn im lặng, không có một tiếng kim loại nào vang lên. Dưới lực lượng mạnh mẽ mượn từ việc xoay nhiều vòng, Triệu Cẩm Phàm dùng một tư thế hoàn toàn áp đảo đánh bay thương của Hàn huynh.Triệu Cẩm Phàm còn định đắc ý khoe khoang, đột nhiên bị một cước đạp vào bụng, đánh lui về sau vài bước. Còn chưa kịp hiểu chuyện, Hàn huynh nối tiếp hai ba quyền đánh tới, Triệu Cẩm Phàm vội giơ đại đao đón đỡ, nhưng phạm vi nhỏ hẹp, đại đao không phát huy được uy lực nên không thể phản kích. Triệu Cẩm Phàm lúng túng đón đỡ, phẫn nộ quát lên

“Hàn Hạo, ngươi chơi ăn gian.”

Hàn huynh hay còn gọi là Hàn Hạo nét mặt hơi đỏ, cũng mặc kệ đối phương tiếp tục quyền đánh cước đá. Bị đánh một hồi Triệu Cẩm Phàm nổi điên lên, cả người đấu khí bùng phát, mạnh mẽ áp đảo đánh bật lại Hàn Hạo. Vứt đao sang một bên, Triệu Cẩm Phàm chạy lên đấm thẳng vào còn đang kinh hãi Hàn Hạo.

Dưới lực lượng cảnh giới áp đảo, Hàn Hạo bị đè lên đất đánh tàn bạo. Bị đánh đến mặt mũi sưng vù, Hàn Hạo sợ hãi quát lên

“Triệu huynh dừng tay.”

Triệu Cẩm Phàm khựng lại, nhìn đối phương bị đánh bầm dập, cũng không phải là cuộc chiến sinh tử nên liền buông tha, nhưng đồng thời cũng cảnh cáo

“Về sau luận bàn thì có thể. Nhưng nếu ngươi ăn gian thì đừng trách ta.”

Hàn Hạo xấu hổ cúi đầu xin lỗi. Chiến cục đã định, mọi người hô vang tên Triệu Cẩm Phàm. Triệu Cẩm Phàm tùy ý phất phất tay, mệt mỏi kéo theo mặt mũi sưng vù Hàn Hạo trở về, có lẽ là đi tìm Phong Thúc trị liệu một chút.

.....................

Đám đông nhanh chóng tản ra, nhưng mọi người vẫn bàn luận về cuộc chiến vừa rồi. Triệu Cẩm Nghi thấy đã tàn cuộc, nôn nóng nói với Đại Thiên

“Xem cũng đủ rồi, trở về thôi.”

“Gấp cái gì, lỡ đến rồi thì ở lâu một chút.”

Đại Thiên tùy ý trả lời, nhìn mọi người lao vào huấn luyện hắn cũng trở nên kích động. Nhìn thấy một chỗ để tạ, Đại Thiên chạy lại, chọn bừa một cân nặng vừa phải, nhấc lên.

Nặng! Đó là cảm giác hiện tại của Đại Thiên, cảm giác này khiến hắn có chút sợ hãi. Khi trước cân nặng này chỉ là bình thường đối với hắn, hiện tại liền trở nên nặng, điều này là do tay hắn mới phục hồi, cần thiết phải tập luyện lại như trước thì mới đạt được như cũ.

Dĩ nhiên, nếu liều mạng đánh nhau thì Đại Thiên bây giờ mạnh hơn, nhưng so về lực lượng thân thể thì bây giờ hắn thua kém một tháng trước quá nhiều. Một tháng thời gian nằm nghỉ dưỡng thương, căn bản là mài hỏng đi thân thể của hắn.

Đại Thiên gần như nổi điên, hắn lúc này vô cùng gấp gáp rèn luyện lại thân thể. Lựa một tạ vừa tay, Đại Thiên bắt đầu rèn luyện thân thể. Triệu Cẩm Nghi một bên vội vã ngăn

“Ngươi làm bậy làm bạ gì đó, thương thế vẫn còn chưa lành, tập luyện sẽ ảnh hưởng đến thân thể.”

“Không sao, ta tự biết luyện tập thế nào cho phù hợp.”

Đại Thiên nhàn nhạt nói, sáu năm huấn luyện của hắn không phải là để ngắm. Triệu Cẩm Nghi khuyên vài lần không được, hờn dỗi bỏ về. Tiếp tục tập luyện, đợi đến lúc tay dần quen với vận động nặng, Đại Thiên không tiếp tục nữa, chuyển sang chạy.

Chạy căn bản là rất chậm, chân vừa khỏi khiến hắn không thể linh hoạt điều khiển như trước, những người đứng xung quanh thấy hắn “yếu ớt” liền cười nhạo một phen.

Đại Thiên tiếp tục chạy, chạy tốc độ tăng dần lên, đồng thời ổn định nhịp thở, hắn muốn tập luyện lại như lúc đầu, trước tiên ổn định hạ bàn mới nói tiếp. Đại Thiên muốn tập trung huấn luyện, nhưng có người không muốn cho hắn yên, ít nhất là ở huấn luyện trường này.

Triệu Cẩm Nghi lúc trước chăm sóc qua nhiều người, nàng chăm chú dịu dàng chăm sóc không chỉ đem Đại Thiên ngoặt chạy mà còn đem cả đám người nàng chăm sóc kéo theo. Vừa nãy Đại Thiên chọc giận Triệu Cẩm Nghi liền trêu chọc đến những người đó.Một đám người cố tình chạy ép sát hắn, một tên vô tình đụng vào người Đại Thiên khiến hắn té ngã. Đại Thiên có chút khó hiểu nhìn người nọ, đây là một thiếu niên khoảng mười bốn tuổi, trong cương tộc cũng xem như là anh tuấn. Thiếu niên nọ lúc này vẻ mặt vô tội, đưa tay hướng về phía Đại Thiên tạ lỗi

“Xin lỗi, vừa rồi vô tình làm ngươi ngã.”

Đại Thiên cười cười cầm lấy bàn tay kia, thiếu niên kéo dậy nửa chừng bỗng buông tay ra, Đại Thiên không đề phòng ngã nhào, một vài tên thiếu niên khác đặt dưới đất vài khúc côn, Đại Thiên ngã lên đó, động đến vết thương đau rên hừ hừ.

Những thiếu niên này khinh thường cười, ở Nhân tộc coi trọng giàu nghèo thì ở Cương tộc cũng xem trọng mạnh yếu. Lúc trước Đại Thiên chiến đấu tuy mọi người có thấy, nhưng hắn một thân máu, căn bản là không rõ mặt, lại qua hơn một tháng, đến Đại Thiên có tồn tại hay không cũng nhớ không nổi. Trong mắt những thiếu niên này Đại Thiên chính là người yếu đuối, ở Cương tộc chỉ cần thuần huyết mạch, việc mạnh về thể chất là rất bình thường, chỉ có lười biếng mới yếu về thể chất, mà lười biếng ở trong tộc là một loại vô cùng đáng khinh, đã vậy trước đó Đại Thiên còn khiến Triệu Cẩm Nghi dỗi, những người này ấn tượng đầu tiên là vô cùng ghét hắn.

Đợi cơn đau dịu xuống, Đại Thiên khó khăn ngồi dậy. Thiếu niên kia lại vẻ vô tội nói

“Vừa nãy tập luyện tay có chút tê dại, không cầm chắc được.”

Nói xong liền vươn tay ra, Đại Thiên nghĩ đến cũng không thể trách đối phương, một lần nữa cầm tay thiếu niên, lần này thiếu niên thật sự kéo lên, nhưng phía sau một người đột nhiên hơi đẩy Đại Thiên một cái.

Đại Thiên bị đẩy ngã nhào vào người thiếu niên trước mắt, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì thiếu niên này bỗng lộ vẻ tức giận, đẩy Đại Thiên ra đồng thời bồi thêm một đấm vào mặt, miệng tức giận quát

“Chó má, ta chỉ sơ ý đụng một chút, đã xin lỗi rồi ngươi còn dám đánh ta. Mẹ kiếp, ta hạ mình xin lỗi ngươi liền khinh người sao.”

Đại Thiên bị đấm đến choáng váng, nhìn những thiếu niên trước mắt cười ác độc, hắn làm sao không biết đây là gây chuyện, vừa rồi cú đẩy kia hắn không phải không cảm nhận được. Nhưng nhìn từ bên ngoài thì vừa nãy đúng là Đại Thiên đánh trước, mọi người tụ lại, một bộ xem kịch vui.

Đám người thiếu niên nhanh chóng tụ tập hơn mười người, đem Đại Thiên vây lại. Cũng không nói nhiều nữa, ba người nhào lại công kích. Đại Thiên cũng không phải thật sự là dạng yếu đuối, xung quanh ba quyền đánh tới, Đại Thiên vội vàng ngồi xuống, chân phải duỗi thẳng, hai tay làm điểm trụ, quét chân đá một vòng.

Ba thiếu niên kia dưới sự khinh thường, phản ứng không kịp bị quét ngã trên mặt đất, Đại Thiên lao lên, đè giữ một người trong đó, hai tay liên tục đấm vào mặt đối phương.

Hai tên thiếu niên còn lại kịp phản ứng, một người một quyền đánh thẳng vào đầu Đại Thiên, Đại Thiên cảm nhận tiếng gió phía sau liền nằm xuống lăn một vòng né tránh. Tên thiếu niên còn lại kịp thời phản ứng, tiến tới đá thẳng vài cái vào ngực Đại Thiên.

Cố chịu đau, Đại Thiên nổi điên lên nghiêng người ôm chặt chân người nọ, một tay với lên giữ đùi, cả người ngửa ra vật thiếu niên kia xuống đất, vừa đắc thủ hai tay liền chuyển sang phản kích liên tục. Thấy tình hình bất ổn, cũng không muốn kéo dài, một đám thiếu niên tụ lại cùng đánh.

Đại Thiên thấy đám người đến gần, một quyền nghênh đón, nhưng một người khác tay còn nhanh hơn hắn, một quyền trực diện vào mặt, đánh ngã Đại Thiên ra sau, người này chính là thiếu niên vừa kéo tay hắn lúc này. Hai người thiếu niên khác tiến tới đè Đại Thiên xuống đất, khống chế chân tay.

Tiếp theo một đám thiếu niên quyền đấm cước đá, miệng liên tục mắng to. Qua một lát, đám người vây xem tách ra một con đường nhỏ, từ bên ngoài Triệu Cẩm Nghi lo lắng chạy vào, thấy cảnh này vội chạy lại la to

“Mau dừng tay!”

Đám thiếu niên khó chịu ngừng tay, mà không ngừng tay cũng không được, Triệu Cẩm Nghi đã chạy lại ôm giữ Đại Thiên, miệng lo lắng hỏi

“Tiểu Thiên ngươi không sao chứ?”

Đại Thiên một thân tím bầm, thoáng cười thỏ thẻ

“Ta không có việc gì.”

Thấy thảm trạng của hắn, Triệu Cẩm Nghi vô cùng khó chịu, giận dữ hướng về đám thiếu niên quát

“Các ngươi đây là làm cái gì? Còn ngươi nữa, Triệu Bân, ngươi dẫn đám người này ăn hiếp người khác sao.”

Tên thiếu niên lúc đầu đụng ngã Đại Thiên bước lên một bước, oán độc nói

“Cẩm Nghi, ngươi thích hắn?”

Chuyện này là chuyện đại sự, Triệu Cẩm Nghi sao dám nhận bừa, có chút quýnh lên đáp

“Ngươi bị điên à? Hắn còn nhỏ như vậy ta làm sao có thể thích. Hắn là một tháng trước tham gia chiến đấu bị thương nặng, vừa mới đỡ một chút, vậy mà ngươi......”

Nói đến đây Triệu Cẩm Nghi lo lắng nhìn Đại Thiên, trong lòng có chút áy náy. Xung quanh một số người nghi hoặc nhìn Đại Thiên bọn họ quan tâm là hai từ thương binh cùng với Đại Thiên khoảng chừng chỉ có tám tuổi.

Triệu Bân nghe đối phương phủ nhận liền không quan tâm gì nữa, phất tay gọi hai người thiếu niên đi qua kéo Triệu Cẩm Nghi ra chỗ khác, hắn lại gần cúi xuống nói với Đại Thiên

“Nhóc con, xem như hôm nay ngươi may mắn, sau này tránh xa Cẩm Nghi một chút.”

“Ta không tránh.” Đại Thiên tức giận gằn từng tiếng.

Triệu Bân hơi kinh ngạc, có chút bất đắc dĩ nhìn đang giãy dụa chửi mắng Triệu Cẩm Nghi, sau đó xoay sang cười lạnh nhìn Đại Thiên

“Hai tuần sau trong làng sẽ tổ chức đi dã ngoại thực chiến, nghe nói đám người đến từ vương thành các ngươi toàn bộ tham gia, hi vọng đến lúc đó chúng ta có thể gặp mặt, tất nhiên ngươi có thể trốn ở làng, nhưng ta chắc chắn ngươi sẽ không trốn được lâu đâu.”

Nói xong đứng dậy cười to, dắt một đám thiếu niên đi mất. Triệu Cẩm Nghi vội vàng lại xem hắn. Đại Thiên hai mắt nhìn chằm chằm thân ảnh Triệu Bân, giận nghiến răng lầm bầm

“Dã ngoại thực chiến! Ta chắc chắn sẽ đi.”

Chương 15: Yêu thú

Sau đó, Đại Thiên được Triệu Cẩm Nghi đưa về phòng, nhưng về sau, cả hai người đều lâm vào “chiến tranh lạnh“.

Trong Cương tộc có quy định đồng tộc đánh nhau, nếu không đến mức độ sinh tử thì không được dùng đấu khí, lần này cũng vậy. Vì thế, Đại Thiên trên người đa số là bị bầm, nghỉ dưỡng một ngày liền khỏi.

Vừa khỏe lại, Đại Thiên ngay lập tức lao đầu vào luyện tập, Triệu Cẩm Nghi khuyên can không được liền bỏ đi, hai người không gặp nhau nữa. Đại Thiên về sau cũng ngại đối mặt với đối phương, ăn uống liền do người trong làng cung cấp cho những người người hỗ trợ chiến đấu, còn ngủ nghỉ đều là ở huấn luyện trường, mà phần lớn luyện tập xong Đại Thiên liền lao đầu vào tu luyện đấu khí.

Cũng may, Triệu Bân đã bị Triệu Cẩm Phàm nhắc nhở nên cũng không phá rối nữa. Lại nói, lúc nghe tin cuộc ẩu đả này, Triệu Cẩm Phàm có chút xấu hổ, một Cương nhân tham gia hỗ trợ chiến đấu, người được hỗ trợ phải đảm bảo người hỗ trợ kia phục hồi đầy đủ. Về mặt này thì phía bên làng sai trầm trọng, không chỉ Triệu Cẩm Phàm mà một loạt người quản lý làng cũng vào cuộc rồi, dù sao từ vương thành đi ra cũng không có mấy người là bình thường.

Nhờ có đột phá lên cảnh giới Chiến Sĩ, sau một tháng ổn định lên cảnh giới Sơ Giai, đấu khí vô cùng mạnh mẽ. Hơn nữa đấu khí vận dụng dễ dàng, mạnh mẽ tăng hiệu quả huấn luyện cho thân thể lên vài lần, tiến độ tập luyện của Đại Thiên xem như là vô cùng tốt.

Thấm thoát đã là ngày cuối cùng của tuần thứ hai, thời gian trước Đại Thiên đã nói với Hàn Hạo sẽ tham gia thực luyện lần này, Hàn Hạo cũng chưa đáp ứng liền, dặn hắn hai tuần sau sẽ xem lại.

Hôm nay đã đến ngày ước hẹn, Đại Thiên vẫn kiên trì huấn luyện. Trời tối, huấn luyện trường cũng trở nên vắng lặng, giờ này mọi người trở về nghỉ ngơi cùng tu luyện đấu khí, trên sân hiện tại chỉ còn duy nhất Đại Thiên còn ở.

Lúc này Đại Thiên để trần thân trên, người ướt đẫm mồ hôi, trên tay mộc côn vũ động liên tục, đứng ngoài nhìn chỉ thấy côn ảnh bay tứ tung. Thu côn, ổn định thân thể, hơi thở dồn dập, Đại Thiên tùy ý làm vài động tác nhẹ nhàng để ổn định thân thể. Sau khi bình ổn trở lại, Đại Thiên nhìn lên trời, hai mắt nghiêm nghị lẩm bẩm

“Tới lúc rồi.”

Ngây người một chút, Đại Thiên hướng về một con đường đất bước tới. Chuyển qua vài ngã rẽ, cuối cùng cũng thấy được Hàn Hạo đang ngồi trước một căn nhà, đang hưng phấn trò chuyện cùng Triệu Cẩm Phàm.

Đại Thiên không do dự bước tới, cũng không tiện chen miệng vào, ngây ngốc đứng một bên. Trên đường người đi lại cũng xem như là đông đúc, hai người này trò chuyện khá hưng phấn nên không để ý đến Đại Thiên.

Đợi hai người nói tận hứng, thời gian cũng qua một lúc lâu. Lúc này hai người mới phát hiện đến bên cạnh có người. Thấy hai người đặt chú ý vào mình, Đại Thiên trước tiên chào hỏi

“Bái kiến Triệu đại ca, Hàn đại ca.”

Hàn Hạo gật gật đầu nói, cũng biết mục đích của đối phương, thoáng nhẹ giọng hỏi

“Vẫn quyết định đi sao?”

Đại Thiên kiên định gật đầu. Hàn Hạo hai mắt nhìn kỹ hắn, nhắc nhở

“Ngươi nên biết lần này nếu ngươi đi, cũng không phải nhàn nhã huấn luyện gì.”

Đại Thiên hai mắt lộ vẻ tức giận, nghiêm nghị gật đầu đáp

“Ta biết. Nhưng vô duyên vô cớ bị đánh, lại còn khiêu khích, chuyện này không làm rõ ta không bình tâm lại được.”

“Như vậy cũng tốt.”

Hàn Hạo có chút thưởng thức gật đầu nói một câu, sau đó đứng dậy đi vào trong nhà. Triệu Cẩm Phàm ngồi một bên lúc này bỗng chen vào nói

“Tiểu Thiên, việc này thật ra cũng là do ta không đúng, nếu thật sự cần có thể nói với ta, ta đảm bảo bọn chúng không dám động đến một cọng lông tơ của ngươi.”

“Cảm ơn ý tốt của Triệu đại ca, nhưng chuyện của ai người đó giải quyết. Ngươi chắc cũng không hi vọng ta nhờ đến ngươi giúp, nếu không cũng đã không hỏi ta việc này rồi.”

Đại Thiên dứt khoát từ chối. Triệu Cẩm Phàm hài lòng cười, tiếp theo lại có chút khó chịu nói

“Ta muốn ngươi gọi ta là Cẩm Phàm ca hơn, nghe thân thiết hơn nhiều.”

Đại Thiên hơi có chút xấu hổ gãi gãi đầu, cuối cùng vẫn là gọi một tiếng. Triệu Cẩm Phàm vui vẻ cười, tiếp theo có chút than thở nói“Nếu rảnh cũng nên gặp lại Triệu Cẩm Nghi, tuy việc này không có ai sai cả, nhưng ta biết trong lòng các ngươi đều có khuất mắc.”

Đại Thiên hơi trầm mặc, cuối cùng vẫn là gật đầu đáp ứng. Thật sự hắn vẫn còn nhỏ, một số cảm giác đặc biệt đều không hiểu và cảm nhận được, đối với Triệu Cẩm Nghi hắn chỉ xem như một người bạn, hơn nữa do được đối phương chăm sóc nên vô cùng biết ơn, hiện tại lại làm đối phương tức giận, trong lòng một mảnh áy náy, không dám đối mặt.

Hai người ngây ra đó không biết nói gì, không khí có chút trầm mặc. Lúc này, Hàn Hạo từ bên trong bước ra, trên tay cầm theo bốn món vũ khí, lần lượt là thương, đao, chủy thủ cùng cung và bao tên, tương tự như lúc đầu phát ở vương thành. Vươn tay vứt một đống vũ khí cho Đại Thiên, đồng thời nói

“Cầm lấy vũ khí, lần này không có lương khô, lúc huấn luyện tự mình tìm.”

Đại Thiên vội chạy lại tiếp nhận vũ khí, nghe đối phương nói liền vội gật gật đầu tỏ vẻ hiểu, sau đó cảm ơn một tiếng liền trở lại huấn luyện trường.

...........................

Sáng hôm sau, tại cổng làng tập trung rất nhiều người, lớn có, nhỏ có, tất cả đều được trang bị vũ khí đầy đủ, mọi người nghiêm túc chờ đợi, Đại Thiên cũng xen lẫn trong đám người này. Có điều mọi người đều né xa Đại Thiên một chút, có lẽ là do sợ vạ lây, tuy vậy, Đại Thiên cũng không để ý đến việc này, hắn hiện tại tranh thủ thời gian ngắn ngủi tập trung tu luyện đấu khí.

Qua một lúc lâu, từ trong làng đi ra ba người, một người trong đó là Hàn Hạo. Ba người đi đến trước mặt đám đông liền dừng lại, người đi đầu nhìn quét một vòng xung quanh quát lớn

“Người trong làng đều biết ta là ai rồi, nhưng những vị khách của chúng ta có lẽ còn chưa biết. Ta xin tự giới thiệu, ta gọi là Lý Liêm, là trưởng làng đồng thời cũng là người chỉ huy lần này, hi vọng mọi người tham gia phải đoàn kết phối hợp, người không tuân mệnh lệnh đừng trách tại sao ta ác độc.”

Nói xong, Lý Liêm xoay người, nói chuyện gì đó với người còn lại, Hàn Hạo đứng một bên xem. Đợi đến khi nói chuyện xong, theo một tiếng “xuất phát” của vị trưởng làng, đoàn người nhanh chóng khởi hành.

Lần này không phải hướng về phía đường đất đi nữa mà là đi thẳng vào rừng. Cánh rừng nguyên thủy với những cây cổ thụ cao hàng trăm trượng, phía dưới vô số bụi cỏ cây che chắn tầm mắt, khắp nơi đều vang lên tiếng côn trùng réo rắt cùng tiếng chim hót, thỉnh thoảng gió thổi khiến lá cây tạo ra tiếng xào xạc.

Vừa tiếp cận khu rừng, những người đi trước rút đao chặt bớt các bụi cây để mở đường, người phía sau nâng thương cảnh giác nhìn xung quanh. Mối nguy hiểm tiềm tàng nhất ở các khu rừng không phải là thú ăn thịt, thú ăn thịt tuy hung dữ nhưng cũng không thể bao quát cả cánh rừng, thứ nguy hiểm thực sự ở đây là những cây cỏ mang độc cùng với rắn.

Đoàn người chậm chạp bước đi, người đi trước cầm đao mở đường, người đi sát phía sau dùng thương gạt các lá khô dưới chân cùng những cành cây vướng víu. Bọn nhỏ lần đầu đi vào rừng không có một chút kinh nghiệm, giúp đỡ cũng không nhiều, chỉ có thể ngơ ngác tò mò quan sát xung quanh.

Đại Thiên lẫn trong đoàn người, hai mắt hiếu kỳ quan sát cây cối cùng những con vật nhỏ vì bị kinh động mà chạy trốn, đồng thời hít thở không khí tươi mát ở trong rừng, cảm giác hòa nhập vào thiên nhiên khiến hắn tạm thời quên đi áp lực ban đầu.

Đoàn người đi vô cùng chậm, trên đường giết không ít những con rắn tiềm phục. Đi thẳng đến giữa trưa, trước mắt đoàn người xuất hiện một hồ nước khá lớn. Trưởng làng Lý Liêm đi đầu quát lớn chỉ huy“Tất cả nhanh tay dọn trống xung quanh dựng trại, chúng ta sẽ phải ở đây một thời gian dài.”

Sau tiếng ra lệnh, Đại Thiên theo đoàn người dùng đao chém các bụi cây xung quanh dọn trống chỗ, sau đó chặt không ít củi về, tiếp theo dựng một rào chắn tạm thời xung quanh. Xong việc, Đại Thiên dùng bình nước đã chuẩn bị sẵn, đến bên cạnh hồ đựng một ít nước dùng để uống.

Đợi mọi chuyện chuần bị đều xong hết, đoàn người nhanh chóng tập trung lại, sau đó chia ra thành ba nhóm. Một nhóm ở lại bảo vệ căn cứ, hai nhóm còn lại đi ra săn thức ăn, đoàn người tổng cộng hơn hai trăm năm mươi người nhanh chóng chia ra.

Đại Thiên được phân vào một nhóm đi săn, vội vàng chuẩn bị liền theo nhóm tiến trở lại rừng. Lần này cả đoàn tiến thẳng về phía sâu trong rừng, đến một bãi đất trống, những binh sĩ có kinh nghiệm lại một lần tách nhóm, hẹn gặp lại ở đây liền chia nhau ra tiến vào rừng.

Ở thế giới này, trong rừng không tồn tại động vật bình thường mà tồn tại những yêu thú mạnh mẽ. Yêu thú cũng được chia làm chín cảnh giới, cảnh giới thấp nhất là Nhất Giai, cao nhất là Cửu Giai. Những yêu thú Nhất Giai thường trở thành mục tiêu công kích của những thợ săn, lần này cũng vậy.

Đại Thiên lại đi theo nhóm của mình đi vào rừng, ở đây đã là khá sâu trong rừng rồi, động vật cũng bắt đầu xuất hiện nhiều. Đi một lúc, vị binh sĩ chỉ huy đột ngột ngưng lại, cả người khom xuống nhẹ nhàng tiến tới trước, bọn nhỏ phía sau có chút không hiểu rõ, nhưng cũng vội vàng làm theo.

Rất nhanh, trước mắt Đại Thiên xuất hiện một con hoẵng. Đây là một loại yêu thú Nhất Giai bình thường, nếu không trêu chọc chúng thì chúng khá vô hại, nhưng một khi công kích thì răng nanh cùng cú đá của chúng cũng vô cùng lợi hại.

Binh sĩ chỉ huy ra hiệu im lăng, tay chỉ chỉ vào cung sau lưng. Đại Thiên cùng đám nhỏ vội vàng lấy cung, sau đó theo chỉ huy của binh sĩ chia nhau ra bao vây mục tiêu.

Đợi sắp xếp xong xuôi, một người hưng phấn tranh bắn trước, con hoẵng nghe tiếng gió từ mũi tên, cảm thấy nguy hiểm liền nhảy ra trốn thoát. Nhất thời mọi người còn lại liên tục bắn tên về phía mục tiêu. Con hoẵng nhanh chóng né được, sau đó chạy trốn.

Húc văng người đứng chặn trước mặt, con hoẵng nhanh chân cố thoát vào rừng. Đại Thiên vừa nãy một mũi tên không trúng, thấy con mồi chạy thoát, vội vàng lấy ra một mũi tên nữa, gài tên, giương cung, sau một hồi nhắm kỹ, Đại Thiên nhẹ thả tay ra. Nhất thời một mũi tên bay nhanh về phía con mồi đang chạy.

Hụt!

Đại Thiên trước giờ không có quá nhiều kinh nghiệm bắn vật di chuyển, huống chi một Nhất Giai yêu thú vô cùng linh hoạt nhanh nhẹn. Tuy Nhất Giai yêu thú thực lực chỉ ngang với Chiến Giả, nhưng tùy vào từng loài sẽ có ưu điểm riêng biệt.

Đám người còn lại nhanh chóng bủa vây con hoẵng, chặn đường tiến của nó, con hoẵng lại chuyển một hướng chạy trốn. Đại Thiên tiếp tục bắn một tên, lần này cũng không trúng, nhưng mũi tên đã kề sát mục tiêu bay qua. Lại một mũi tên nữa vẫn không trúng, đến lần thứ ba, cuối cùng mũi tên cũng trúng vào đùi sau của con hoẵng.

Một tiếng kêu đau rít lên, con hoẵng vấp ngã xuống đất, tuy nhiên, yêu thú cũng không phải động vật tầm thường yếu ớt gì. Hai mắt đỏ ngầu nhìn về hướng mũi tên phát ra, con hoẵng tức giận rít lên một tiếng, bỏ qua đám người bao vây liều mạng lao vào tấn công Đại Thiên.

Đại Thiên bị tình cảnh trước mắt khiến cho trở tay không kịp. Con hoẵng rất nhanh liền tới, vừa đến gần, hai chân sau mạnh mẽ búng lên, cả người con hoẵng bay vút lên, mồm há lớn cắn về phía Đại Thiên.

Tuy lần đầu tiếp xúc với yêu thú có hơi khủng hoảng, nhưng Đại Thiên phản ứng cũng không chậm, toàn lực vận đấu khí về hai tay, chuyển đổi cầm thương giơ lên đỡ. Vừa va chạm, Đại Thiên liền cảm nhận được một lực lượng mạnh mẽ va chạm, có chút bất ngờ, Đại Thiên trực tiếp bị con hoẵng đè ngã ra đất.

Con hoẵng cũng không chịu buông tha, mở rộng hàm răng sắc lạnh cắn xuống, Đại Thiên hoảng hồn giơ tay chắn ngay cổ nó. Con thú không đắc thủ, hai chân liên tục cào cấu, miệng rít lên từng tiếng đáng sợ. Đám người xung quanh chạy lại ứng cứu, nhưng nhất thời cũng không đến kịp, Đại Thiên chỉ có thể dựa vào chính mình.

Bỏ thương, Đại Thiên trực tiếp dùng tay chân vật lộn với đối thủ. Một tay giữ lại cổ con hoẵng không cho nó cắn xuống, tay còn lại nắm chặt, liên tục đấm những đấm nặng nề vào đầu kẻ địch.

Con hoẵng ăn vài đấm có chút choáng, Đại Thiên nhân cơ hội vật ngã nó xuống, cả người đè lại nó, linh cơ vừa động, từ trên bắp đùi rút ra chủy thủ, đâm về phía con mồi ở dưới. Liên tục bị đâm hai ba lần, con hoẵng mới bất lực tắt thở, Đại Thiên cũng đầy người trầy xước.

Mọi người lúc này cũng kịp chạy lại, vị binh sĩ kia có chút kinh ngạc, vỗ vai Đại Thiên khen ngợi nói

“Làm rất tốt.”

Đại Thiên mỉm cười, trong lòng một mảnh hân hoan. Bọn nhỏ xung quanh có chút ngưỡng mộ nhìn hắn, đồng thời cũng có chút ghen tị. Đại Thiên sau đó vác con hoẵng trên vai, theo đoàn người tiếp tục đi vào rừng, máu từ vết thương của con hoẵng được vị binh sĩ kia dùng vài buộc lại không cho chảy ra, tránh kéo thú dữ đến.

Sau trận săn mồi đầu tiên này, Đại Thiên vô cùng tự tin cùng hào hứng, khí thế bừng bừng tiếp tục tìm con mồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau