UY CHẤN CƯƠNG TỘC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Uy chấn cương tộc - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Xuất thế

“Đại vương, sinh rồi.. là một tiểu công tử.”

Một người phụ nữ vui mừng lao ra khỏi phòng hô to. Lời vừa dứt, một đại hán liền dùng tốc độ cực nhanh lao vào phòng.

Bên trong phòng, vài người thị nữ thấy đại hán chạy vào liền khom người bái kiến.

“Các ngươi đứng dậy đi. Con.. con ta đâu, Hi nhi nàng đâu rồi?”

Nhìn một vòng không thấy con mình cùng thê tư,̉ Đại hán nôn nóng hỏi, trong giọng nói tràn ngập vui mừng và chờ mong. Người phụ nữ đi ra thông báo lúc nãy lúc này đã theo vào tới, nghe hắn hỏi liền vội vàng đáp

“Tiểu vương tử đang cùng vương hậu bên trong phòng ngủ”

Căn phòng này gồm hai gian, gian ngoài là cho các thị tì ngủ, khi cần chủ nhân liền từ bên trong hô hoán, gian còn lại liền là nơi chủ nhân nghỉ ngơi. Bố cục căn phòng đại hán đã quá quen thuộc, căn bản là biết rõ, nhưng lúc này hắn đang trong tình trạng cực kỳ kích động, hoàn toàn không nhớ rõ điều gì.

Nghe người phụ nữ nói, đại hán thầm mắng một tiếng. Nhìn về cánh cửa còn lại trong phòng, hắn không thể nào giữ được bình tĩnh cùng phong độ, một cước đạp văng cánh cửa phòng, đồng thời dùng tốc độ nhanh nhất lao vào.

“Phu quân, đều làm cha rồi mà ngươi vẫn chưa chịu thay đổi sao.”

Bên trong gian phòng, đồ đạc cũng không phải rất nhiều, một bàn trang điểm, một tủ quần áo, vài chiếc ghế và một chiếc giường. Nằm trên giường là một xinh đẹp thiếu phụ cùng một hài nhi trong ngực nàng. Thiếu phụ phi thường đẹp, nhưng lúc này gương mặt uể oải tái nhợt, càng hiện lên một nét mê người nhu nhược, mà giọng oán trách vừa nãy cũng chính là do thiếu phụ này phát ra.

“Xin lỗi, vừa rồi hưng phấn quá nhất thời quên mất”

Đại hán nghe thê tử trách móc cảm thấy ngượng ngùng gãi đầu đứng trân mình ngoài cửa. Thiếu phụ lườm hắn một thoáng đồng thời nhìn dưới chân hắn một đống mảnh vụn của cánh cửa liền phì cười một tiếng.

“Ngươi a, vĩnh viễn không đổi được.” Nói xong liền trừng mắt nhìn hắn

“Còn không lại đây xem con của chúng ta.”

“A a, đúng, phải xem con của chúng ta.”

Đại hán giật mình tỉnh ngộ, đi nhanh đến bên giường, một bên vẫn lẩm bẩm ba từ “con chúng ta“.

Đến bên giường, thiếu phụ nhẹ nhàng bế đứa bé giao cho hắn, đại hán hai tay run run tiếp nhận, bộ dáng cẩn thận trân trọng kia dường như đang ôm trong người là một bảo vật vô giá.

Ôn nhu đánh giá đứa bé đang bế trên tay, tuy còn nhỏ nhưng ngũ quan thành hình, một bộ cương nghị cực kỳ chỉ có điều còn rất non nớt, một bên ngậm ngón tay, đôi mắt tròn xoe tò mò nhìn hắn.

Thiếu phụ một bên cũng đang nhìn đứa bé, thấy biểu tình của hắn, nội tâm âm thầm vui sướng, ôn nhu vuốt ve đứa bé nói

“Hắn rất giống ngươi, sinh ra một bộ mặt cương nghị, cực kỳ khiến người ta an tâm”

Đại hán nét cười cáng sáng lạn, thiếu phụ đây là vừa khen hài tử vừa khen hắn a, đồng thời ngây ngốc lẩm bẩm liên tục “Phải phải“.

“Nhìn bộ dáng đắc ý của ngươi, đều quên mình là ai rồi. Chỉ mong hắn chỉ giống bộ dáng còn tính cách thì khác cha hắn, một bộ ngây ngốc lì lợm, hoàn toàn là một khúc gỗ”

Thiếu phụ lườm oán trách hắn một thoáng, nhưng từ trong mắt chỉ thấy toàn là yêu thương và hạnh phúc.

Đại hán vừa định hồi đáp, bên ngoài phòng liền vang lên tiếng ồn ào, nương theo một loạt tiếng bước chân, một đám người nối đuôi nhau bước vào.

Nhìn những người này, đại hán một phen bất đắc dĩ, nhìn thê tử mình một thoáng, sau đó chán nản nói

“Thê tử ta sinh, các ngươi kéo tới làm gì”

“Thằng nhãi con, lớn một tí liền tưởng mình to sao, dám đuổi lão già này. Hắn là con ngươi, đồng thời cũng là cháu ta.”

Nghe đại hán nói, một lão đại hán liền quát to, cái chiều cao cùng khuôn mặt kia hoàn toàn là cùng đại hán một khuôn đúc ra. Đồng thời tay của lão đại hán cũng không chậm, trực tiếp đoạt đứa bé từ tay con mình.

Hai vợ chồng đại hán buồn bực nhìn nhau, bất quá nhìn một bên lão đại hán hí hửng vui đùa cùng đứa bé, cả hai đều thấy trong mắt đối phương vẻ vui mừng.

“Còn các ngươi, đến đây làm gì”

Đại hán bực bội nhìn về phía những người còn lại nói

“Thằng nhóc con, ta là huynh đệ kết nghĩa của cha ngươi, con ngươi cũng là cháu ta, ngươi lấy tư cách gì mà cấm cản”

Một lão đại hán nữa quát, nhưng thân hình của hắn so với người trước nhỏ hơn nhiều. Dứt lời, hắn chạy về phía đứa bé cùng huynh đệ kết nghĩa của hắn chơi đùa. Đồng thời hùng hổ quát to

“Đại Phong huynh, ta đến trợ giúp huynh”
Tiếp theo, một đám người còn lại cũng lần lượt báo danh

“Ta là con của huynh đệ kết nghĩa của cha ngươi, là huynh đệ của ngươi, có quyền đến.”

“Ta là đệ nhất tướng quân, đại vương có con ta nhất định phải đến.”

“Ta là đệ nhị tướng quân, ta cũng vậy.”

“Ta là nhạc phụ của ngươi, ta đến xem cháu ngoại.”

“Ta là quan tài chính,...”

“Ta là quan tham mưu,...”

...........

........

....

Cứ mỗi một người báo danh xong liền chạy qua xem đứa bé. Đợi mọi người im lặng, Đại Phong lão đại hán lúc này lên tiếng hỏi

“Cháu ta tên là gì?”

Ngay lập tức cả phòng nhìn về phía hai vợ chồng đại hán. Hai vợ chồng nhìn nhau một lát, đại hán liền đáp

“Tên của đứa bé ta và thê tử đã bàn từ lâu.”

Ánh mắt hắn bỗng trở nên uy nghiêm, toàn thân phát ra một khí thế mạnh mẽ. Chậm rãi nhìn mọi người xung quanh, đại hán quát lớn

“Nhớ kỹ.... Con của ta gọi là... Đoàn Đại Thiên.”

Tất cả mọi người ở đây đều im lặng, âm thầm khiếp sợ uy thế của đại hán phát ra, đồng thời cũng âm thầm ghi nhớ cái tên này. Qua một lát, lão đại hán tự xưng là huynh đệ kết nghĩa của lão già Đại Phong kia bỗng quát to

“Hay, tên rất hay. Đại Thiên, cái tên này lão già này đồng ý. Hi vọng hắn người cũng như tên, đánh ra một mảnh đại thiên hạ như ông cha hắn đã làm. Tốt, cái tên này Đại Vũ ngươi lấy rất tốt.”

Nói xong liền vuốt râu cười to, một bộ không xem ai ra gì. Cười một lát, cảm thấy ánh mắt mọi người xung quanh kinh ngạc nhìn mình, lão ngượng ngùng cười khan một tiếng

“Thứ lỗi, nhất thời quá hưng phấn.”“Có cái lỗi gì mà phải xin. Móa, Tạ Hùng ngươi nói quá hay rồi, ngươi không nói ta còn không nghĩ ra được. Không hổ danh là Cương tộc đệ nhất trí giả, không phí công ta kết nghĩa với ngươi.”

Đại Phong lão đầu nghe huynh đệ của mình khen, một bộ đắc ý quên mình, vuốt râu quát to khen ngợi. Cái bộ dáng này cùng huynh đệ của hắn vừa nãy, không khác bao nhiêu cả. Nhìn hai người này, những người còn lại đổ mồ hôi một phen. Không biết có phải vì cảm nhận được niềm vui của ông nội mình hay không, đứa bé hay còn gọi là Đại Thiên trong ngực lão cũng nhõng nhẽo cười lên, mọi người cũng bị tiếng cười này cảm nhiễm cũng nhoẻn miệng cười.

Cười sảng khoái xong, Đại Phong hài lòng nhìn nhi tử của hắn, nhẹ giọng nói

“Đại Vũ, ngươi đặt tên rất hay. Nhưng ta cũng muốn nói điều này. Ngươi cũng đã trưởng thành đã có con, cũng nên thay đổi tính tình nóng nảy ngày xưa, ngươi có gia đình, làm chuyện gì cũng phải nghĩ chu toàn trước rồi mới hành động. Rõ chưa.”

“Con xin nghe lời cha.”

Đại Vũ đại hán nhìn ánh mắt quan tâm hiền từ của cha hắn, trong lòng vô cùng ấm áp xúc động, hai mắt có chút ươn ướt. Đại Phong hài lòng nhìn hắn, vừa định nói lời an ủi liền bị lời tiếp theo của con hắn cho á khẩu.

“Nhưng cái tên này con thật không ngờ nó có ý nghĩa lớn như vậy, đơn thuần chỉ là cảm thấy uy phong liền đặt thôi.”

Nhìn Đại Vũ ngây ngô đứng thú nhận. Đại Phong mặt già đỏ lên, chẳng những hắn, huynh đệ kết nghĩa của hắn cũng vậy. Vừa nãy hai người còn tự biên tự diễn cả ngợi, hiện tại liền xuất hiện cái căn nguyên cộc lốc. Căm tức nhìn con mình, vừa định “răn dạy” một chút thì ngoài phòng xuất hiện một loạt tiếng bước chân kèm theo tiếng quát mắng

“Hai tên lão già các ngươi, chuyện của con cái, xen vào làm gì, còn không mau cút trở về để Hi nhi nghỉ ngơi.”

Dứt lời từ ngoài phòng xuất hiện ba trung niên phụ nhân. Thấy những người này, hai lão già liền rụt cổ lại, e ngại đứng im, những người còn lại đều toát mồ hôi, khom người chào hỏi.

“Bái kiến thượng vương hậu.”

“Bái kiến tế sư phu nhân.”

“Bái kiến thượng tướng phu nhân.”

Thượng vương hậu bước vào trước, gật đầu nhìn xung quanh bưu hãn quát lớn

“Các ngươi ở đây làm gì, chuyện gia sự của người khác các ngươi đến trợ giúp được cái gì, muốn chúc mừng thì ngày mai trên yến tiệc rồi nói. Bây giờ ai về nhà nấy, để mẹ con người ta nghỉ ngơi.”

“Xin tuân lệnh.”

Một đám nam nhân toát mồ hôi hột, tất cả đồng thanh đáp một tiếng liền nối đuôi nhau ra khỏi phòng. Đợi đoàn người đi hết, trong phòng chỉ còn chín người, ba người trung niên phụ nhân vừa đến, hai lão già, vợ chồng Đại Vũ cùng con, cuối cùng là một trung niên đại hán lúc nãy xưng là nhạc phụ.

“Ba vị mẫu thân đến đây là có việc gì vậy?”

Đại Vũ ngập ngừng hỏi. Trong ba người này, thượng vương hậu là mẹ hắn, tế sư phu nhân là vợ của Tạ Hùng người cùng cha hắn kết nghĩa huynh đệ, người cuối cùng thượng tướng phu nhân chính là vợ của nhạc phụ đại nhân hắn người nãy giờ im lặng không nói gì.

“Không liên quan đến ngươi. Hôm nay là ngày vui của ngươi, bọn ta đến kéo ba cái lão già này về, tránh ảnh hưởng đến đứa bé cùng Hi nhi.”

Lần này là tế sư phu nhân lên tiếng, còn thượng vương hậu từ khi mọi người về liền đến bên Đại Phong, mạnh mẽ vỗ đầu hắn đồng thời đoạt đứa bé trong tay hắn.

Ba vị phụ nhân nựng nịu đứa bé một lát liền trả lại cho một bên không ngừng nôn nóng Hi nhi. Cuối cùng là từng người lôi trượng phụ của mình trở về.

Nhẹ nhàng đóng lại cửa phòng, Đại Vũ thở phào một hơi nhẹ nhõm. Hai vợ chồng nhìn nhau cười một thoáng. Nhìn thấy vợ mình mệt mỏi, Đại Vũ thương tiếc ôm nàng.

“Ngươi khổ cực rồi, nghỉ ngơi đi.”

“Nhẹ một chút, Đại Thiên ngủ rồi.”

Hi nhi ôn nhu nói. Nhìn thoáng qua nhi tử ngủ say mê, Đại Phong mỉm cười nằm xuống đồng thời gối đầu vợ lên tay mình nhẹ giọng nói

“Ngươi cũng ngủ đi thôi”

“Ừm”

......

...

.

Chương 2: Hai năm ! Căn cơ huấn luyện (1)

“Cha, ngươi dẫn ta đi đâu thế?”

Đại Thiên ấp úng hỏi. Đã hai năm trôi qua, lúc này Đại Thiên đã hai tuổi, đại khái là biết đi biết nói thật tốt rồi. Bình thường mọi ngày, cha mẹ hắn đều một bộ hòa ái quan tâm săn sóc hắn. nhưng hôm nay khác hẳn mọi ngày, dù còn nhỏ nhưng hắn vẫn cảm nhận được.

Ngày hôm nay, cha hắn, Đại Vũ đại hán một bộ uy nghiêm, mặt lạnh như tiền cùng mẹ hắn một bộ ngập ngừng do dự vừa sáng sớm liền đạp bay cửa phòng, lôi đầu hắn dẫn đi, mặc cho tiểu Đại Thiên một đầu dấu chấm hỏi, cũng vì vậy mới xảy ra câu hỏi vừa rồi.

“Bắt đầu từ hôm nay, ngươi sẽ trở thành một nam nhân chân chính, học cách im lặng và làm theo lời ta đi.”

Đại Vũ không ngừng bước đi, một bên lạnh lùng liếc mắt nhìn con. Đối mặt với ánh mắt của hắn, tiểu Đại Thiên sợ hãi rụt cổ lại, ngoài miệng im thin thít, chân cũng vội vàng đuổi theo, trong tâm vẫn một mảnh mờ mịt.

Vòng vèo, chuyển đổi xuyên qua vài cái hành lang, cuối cùng Đại Vũ dừng bước tại trước cửa một biệt viện. Hai thủ vệ gác cửa thấy hắn liền vội vàng khom người chào

“Bái kiến đại vương.”

“Đứng dậy cả đi, mở cửa ra.”

Đại Vũ uy nghiêm nói. Một bên Đại Thiên tò mò đánh giá hai người trước mắt. Cả hai đều thân hình cao to uy vũ, một thân màu đen thiết giáp, duy nhất chỉ thiếu mũ giáp, bên hông treo một thanh kiếm, gương, mặt lạnh lẽo, cung kính ứng tiếng cha hắn.

Đại Thiên cũng nhìn kỹ một vòng quanh đây, tuy ở trong vương cung, nhưng hắn cũng chưa đi hết tất cả mọi nơi, nơi này hắn cũng chưa từng đến, một bộ hoàn toàn xa lạ. Duy nhất có thể xem hiểu là tấm biển phía trên đại môn, trên biển ghi rõ ba chữ Luyện Vũ Trường, ba chữ này khi trước hắn đã được mẹ dạy qua.

Đợi hai thủ vệ khai mở đại môn, Đại Vũ không nói gì trực tiếp bước vào, Đại Thiên ở phía sau lật đật đuổi theo. Khi bước qua hai thủ vệ, một cảm giác mát lạnh ập tới khiến hắn cực kỳ sợ hãi, cảm giác này hắn vẫn thường cảm nhận được trên người mấy vị gia gia từ chiến trường trở về.

Đẩy nhanh tốc độ chạy theo cha mình, lúc này trong nội tâm của Đại Thiên mọc lên một cỗ cảm giác bất an lo sợ vô cùng.

Vừa bước vào bên trong biệt viện, chưa kịp quan sát, hai thủ vệ liền đóng kín cửa lại, hại Đại Thiên giật bắn người một phen. Bên trong biệt viện không nhà không cửa, hoàn toàn là một cái bãi cát trống khá rộng.

Ở đây đặt rất nhiều vũ khí bằng gỗ, từ côn bổng tới đao kiếm cung đầy đủ, cùng với bia tập bắn, và với rất nhiều tảng đá, một vài bao lớn được treo lơ lửng, ngoài ra còn rất nhiều thứ, nhưng Đại Thiên xem không hiểu.

Đứng ngơ ngác ngay cửa nhìn Đại Vũ chậm rãi bước vào trong sân, Đại Thiên lo sợ hỏi

“Cha, ngài dẫn con tới đây làm gì?”

Nhìn con mình mặt tái mét lo sợ, tay chân run rẩy, Đại Vũ lộ ra một nụ cười tà, nghiêm giọng quát lớn

“Nhóc con, đứng run rẩy ở đó làm gì. Là nam nhân thì cút vào đây cho ta.”

Đại Thiên bị một tiếng quát này làm kinh sợ, hồn đều muốn theo tiếng quát tản vào không khí, nhưng hai chân cũng không chậm, vội vàng chạy vào trong sân.

Khi tiểu Đại Thiên chạy vào sân, Đại Vũ cũng vừa cởi xong áo tùy ý vứt qua một bên, trên người chỉ mặc đúng một chiếc quần dài, giày cũng vứt ra ngoài. Nhìn cha mình lộ hoàn toàn phần trên cơ thể, từng bắp thịt rắn chắc lộ ra, cả cơ thể tràn ngập sức lực, thân thể cao lớn hùng vĩ khiến hắn không ngừng hướng tới.

“Đại Thiên, những lời tiếp theo của ta ngươi nghe cho rõ.”

Đại Vũ uy nghiêm quát lớn, nhìn Đại Thiên một lát, thấy hắn tập trung chú ý vào mình, gương mặt bỗng trở nên tự tin, phi thường tự hào nói tiếp

“Ngươi có muốn được như ta, nắm giữ sức mạnh to lớn vô cùng không!”

“Muốn!” Đại Thiên hai mắt như bốc lửa, hoàn toàn bị cha hắn ảnh hưởng, một chút bất an lúc trước vào lúc này cũng vứt lên chín tầng mây, toàn thân cũng trở nên bớt run, một bộ khao khát vô cùng nói.

Đại Vũ hiển nhiên không hài lòng với thái độ này, hai chân mày nhíu chặt lại, quát to

“Đáp quá nhỏ, ta không nghe được. Là nam nhân thì lớn giọng lên cho ta!.

“MUỐN!!!.” Đại Thiên dùng hết sức gào lên, hai mắt khao khát nhìn cha hắn, lòng ham muốn đạt được của con nít hoàn toàn bị Đại Vũ câu ra, trước kia bất mãn cùng lo sợ hoàn toàn biến mất, một lòng khao khát đạt được sức mạnh giống như cha hắn. Đại Vũ hài lòng nhìn con, tiếp theo lại một tiếng quát lớn

“Tốt! Ngươi có muốn mọi người kính sợ ngươi, cung kính đối với ngươi không!”

“Muốn!!!” Đại Thiên cuồng nhiệt gào lên.“Ngươi có muốn mỗi kẻ trêu chọc đến ngươi liền bị ngươi đánh đến phục, không dám kháng cự không!”

“Muốn!!!”

“Ngươi có muốn như các gia gia, bá bá đồng dạng ra chiến trường trảm địch, chiếm thành, lập uy thiên hạ, lưu danh hậu thế hay không!”

“Muốn!!!”

“Ngươi có muốn trở thành một nam nhân chân chính của Cương tộc, nam nhân chân chính của Đoàn gia ta không!!”

“Muốn!!!!”

“Ngươi có muốn trở thành như ta, một người đứng trên đỉnh nhìn xuống, ngự trị toàn bộ Man Lĩnh Cương tộc, hô quát phong vân, vũ lực bình thiên hạ như ta không!!!”

“Muốn!!! Muốn!!! Cha, cha, Đại Thiên muốn trở nên mạnh mẽ, giống như ngươi cùng các gia gia bá bá, ta muốn mọi người kính sợ ta, cha ngươi giúp ta đi. “

Đến đây Đại Thiên không thể giữ bình tĩnh được nữa, một bộ hưng phấn cuồng nhiệt hướng về cha hắn hô quát một tràng. Đại Vũ thấy hắn phối hợp, tâm tình cực độ vui mừng, hài lòng cười to, đợi cảm xúc nguôi bớt, liền nở một nụ cười tà ác, trên đầu dường như thêm ra hai cái sừng, miệng mọc răng nanh, xương cụt mọc ra một cái đuôi dài, một bộ hình tượng ác ma. Tà ác nhìn Đại Thiên, Đại Vũ dường như một cái đại ác ma dẫn dụ quát lớn

“Tốt lắm, nếu muốn vậy thì nghe cho rõ. Không có gì tự nhiên mà có được, nếu muốn, từ hôm nay ngươi phải tập luyện, tập luyện và tập luyện, không để ý đến việc khác. Rõ chưa!”

“Rõ!! Từ giờ ta sẽ tập luyện, tập luyện và tập luyện. Sau này sẽ mạnh hơn cả cha.”

Đại Thiên hưng phấn bắt chước theo cha, hô lớn. Đại Vũ cười gằn

“Chí hướng tốt lắm, nhưng chỉ sợ ngươi còn không làm được, một hồi liền kêu cha tha thứ!”

“Không bao giờ!!” Bị động chạm tự ái, Đại Thiên giận dữ gào lên.

“Được lắm, không hổ là con trai ta. Giờ mau cởi áo, lột giày, cút ra giữa sân đứng cho ta.”

..................
Ngoài cửa, hai thủ về ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi một lát, nghe hai cha con một bên quát lớn, một bên kêu gào kia liền cảm thấy buồn cười, đồng thời cũng thấy bi ai cho bi kịch sắp đến với Đại Thiên.

“Aiz, lại một tiểu hài bị dẫn dụ, không biết lát nữa hắn có còn hưng phấn được vậy không.” Một tên thủ vệ thở dài ngao ngán.

“Hắc, than thở cái gì, là nam nhân của Cương tộc, việc này là tất yếu phải trải qua. Nam nhân Cương tộc không cần và cũng không tồn tại kẻ yếu.” Tên thủ vệ còn lại cười nói, câu cuối cùng hoàn toàn là tự hào hô lên.

“Biết là vậy, nhưng tiểu vương tử còn quá nhỏ, mới hai tuổi. Trước giờ trong tộc đều là sáu tuổi mới bắt đầu, chỉ sợ tiểu vương tử không chịu nổi.” Tên thủ vệ lúc đầu nghe đồng bạn nói cũng tự hào cười, nhưng vẫn lắc đầu ngao ngán.

“Quả thật có hơi sớm, chỉ hi vọng tiểu vương tử chịu được.” Tên thủ vệ đồng bạn cũng lo âu đáp

“Chỉ mong là như vậy.”

................................

Bốn giờ sau, tại trong sân huấn luyện trường, mọi thứ có vẻ không khả quan như mong đợi. Đại Thiên để trần nửa người, khắp người toàn là mồ hôi cùng vết bầm sưng đỏ, hai mắt giàn giụa nước mắt, miệng không ngừng rên hừ hừ, chân không ngừng chạy vòng quanh huấn luyện trường.

Ngồi ở chính giữa sân là cha hắn Đoàn Đại Vũ. Một bên hứng thú bừng bừng nhìn con mình, chỉ cần Đại Thiên dừng lại hay chạy quá chậm là phóng một cây côn vào người Đại Thiên lập tức, việc này đã kéo dài gần cả giờ đồng hồ.

Nhớ lại bốn tiếng trước, Đại Vũ hướng dẫn cho một bên Đại Thiên đang hứng thú bừng bừng bắt đầu khởi động. Đại Thiên còn nhỏ, Đại Vũ cũng không dám gượng ép, dùng hơn nửa thời gian là để khởi động.

Đợi đến khi Đại Thiên chán chê than thở, địa ngục đối với đứa bé bắt đầu. Đại Thiên bắt đầu đứng tấn, hai tay duỗi thẳng, mỗi tay cầm một quả tạ nhỏ, vừa sức hắn. Việc này kéo dài hơn một giờ, Đại Vũ ngồi một bên không ngừng dùng ngôn ngữ kích thích khiến Đại Thiên hào khí bừng bừng, cắn răng chịu đựng. Mỗi lúc ngôn ngữ không kích thích được nữa, Đại Vũ trực tiếp dùng mộc côn mạnh mẽ đánh hắn, đánh chừng nào tiếp tục thì thôi.

Chịu đựng thủ đoạn vừa đấm vừa xoa của cha mình. Đại Thiên cuối cùng cũng “thoát li khổ hải“. Nhưng lời khen ngợi từ cha mà hắn muốn có thì đâu không thấy, chỉ thấy nụ cười tà ác xuất hiện trên mặt cha.

Kết cục là thành viễn cảnh như bây giờ, Đại Thiên lê lết đôi chân mệt mỏi chạy, chỉ cần chậm một chút liền sống sờ sờ thành bia phóng côn cho Đại Vũ.

“Nhóc con, thế nào, muốn đánh bại cha ngươi mà, cố mà chịu đựng. Không làm được như lời ngươi nói, thì sẵn sàng đón nhận đòn roi yêu thương của cha ngươi đi”

Đại Vũ ngồi cười to kích tướng, một tay chơi đùa mộc côn, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng phóng. Đại Thiên làm như không nghe, nhưng tâm thần bị kích thích một thoáng, thân thể cũng vì vậy mà chậm lại, một mộc côn chuẩn xác bay trúng thân người nhỏ bé của hắn.

Đại Thiên lảo đảo té ngã, không dám kêu rên xem xét, hắn vội vàng run rẩy đứng dậy tiếp tục chạy. Kinh nghiệm thực tế đã trải qua, hắn té ngã, chờ hắn không phải tình yêu thương của cha mà là mộc côn tương đón.

“Nhóc con, ta biết ngươi bị mẹ ngươi cùng mọi ngươi nuông chiều quen. Chịu chút khổ liền ấm ức, nhưng ta nói cho ngươi biết, từ bây giờ ngươi phải thay đổi, nếu còn như trước ta liền tự tay giết chết ngươi. Cương tộc không cần phế nam nhân, Đoàn gia cũng đồng dạng không cần.”

Đại Vũ nhìn con mình, trong lòng cũng một hồi quặn đau, nhưng hắn buộc lòng cắn răng kiên trì tàn độc, chỉ mong con mình mạnh mẽ. Thoát khỏi lớp bảo vệ của người cha này, ra bên ngoài là một thế giới nguy hiểm, Cương tộc lúc này khắp nơi chỉ có dùng vũ lực để nói chuyện, Đại Vũ âu sầu thở dài một hơi.

Đang chạy ngoài rìa sân Đại Thiên nghe được, tức giận gầm nhẹ một tiếng, tốc độ chạy đẩy nhanh hơn một chút.

Được tầm khoảng năm phút trôi qua, Đại Thiên đang chạy bỗng té ngã nhào bất động, ngay lập tức mộc côn nghênh đón hắn, nhưng lần này Đại Thiên căn bản là bất động.

Đại Vũ lo sợ chạy lại, hắn cũng chỉ có duy nhất đứa con này, có mệnh hệ gì, hắn chịu không nổi. Nâng thân thể Đại Thiên dậy, thấy con mình chỉ bất tỉnh, hắn thở nhẹ nhõm một hơi. Truyền một chút đấu khí vào bình ổn lại thân thể Đại Thiên sau khi trường kỳ hoạt động, Đại Vũ ngay sau đó liền như xách con gà đồng dạng mang Đại Thiên ra khỏi huấn luyện trường.

Bước ra khỏi cửa, hai thủ vệ liền bước đến nghênh đón, thấy thảm trạng của Đại Thiên liền lo lắng hỏi

“Đại vương, tiểu vương tử hắn....”

“Các ngươi không cần lo lắng!”

Đại Vũ thở dài đáp, cũng không nói gì nữa. Nhìn từng ánh nắng bắt đầu chiếu vào sân, ánh mắt của hắn trở nên kiên quyết, người bỗng chốc trưởng thành lên rất nhiều.

Lắc đầu ngăn cản hai thủ vệ còn muốn nói, Đại Vũ mang Đại Thiên trở về vương cung, để lại phía sau hai người nhìn hắn thay đổi.

Chương 3: Căn cơ huấn luyện (2)

Đại Vũ mặt không biểu tình, tay xách bất tỉnh Đại Thiên, một bộ tràn đầy tâm sự rải bước trên hành lang vương cung. Liên tục chuyển qua trái qua phải vài lần, nhưng đường đi hoàn toàn không giống lúc sáng sớm, căn bản nơi đến cuối cùng là một chỗ lạ lẫm bí ẩn.

Xuyên qua hết dãy hành lang, đích đến cuối cùng của Đại Vũ là một biệt viện khác nữa. Khác với huấn luyện trường, biệt viện này không có người canh giữ, ngoài ra còn thoang thoảng trong không khí mùi thực vật thơm ngào ngạt.

Mang theo Đại Thiên vào, bên trong bố trí đơn giản, một gốc cây che mát cho sân, một căn phòng khá lớn, một bộ bàn ghế đá. Mà trên ghế đá lúc này đang có một lão đại hán đang vui vẻ ngồi ở đó. Lão đại hán tuy râu tóc bạc đều bạc, nhưng da dẻ hồng hào, thân thể tráng kiện, ánh mắt sắc lạnh, một bộ tinh thần vô cùng, biểu tình cười cợt vui vẻ nhìn Đại Vũ bước vào.

“Thưởng thức tư vị hành hạ con mình thoải mái chứ.”

Chưa đợi Đại Vũ nói chuyện, lão đại hán trước tiên bắt chuyện. Vừa nghe lão nói xong, sắc mặt Đại Vũ thoáng âm trầm hơn, nhưng ngay sau đó liền chuyển biến thành vui vẻ khoái trá cười đáp

“Quả thật là rất thoải mái.... Cái cảm giác phát tiết này thật không dễ từ chối, chẳng trách ngày xưa ngài đánh ta thoải mái như vậy. Thằng nhóc này cậy thế mẹ hắn không xem ta ra gì, lần này đều lãnh đủ.”

Nhìn Đại Vũ đứng một bên giả bộ thoải mái, lão đại hánmmập mờ cười, ánh mắt kia nghi ngờ nhìn hắn, khuôn mặt chỉ kém viết thêm ba chữ “ta không tin” nữa thôi. Tiếp tục soi mói Đại Vũ một lát, thẳng đến hắn đứng ngồi không yên, khuôn mặt có chút đỏ lên, lão đại hán mới buông tha mềm giọng nói

“Ta là cha ngươi, đều từng trải, ngươi nghĩ có thể qua mặt được ta sao...”

Được xưng là cha của Đại Vũ đại vương, chỉ có thể là một người, Thượng vương Đoàn Đại Phong, ngoài người này ra thì không còn ai khác. Đại Vũ bị cha mình bóc mẽ, mặt lộ vẻ khó xử, sau một lát liền trở nên âm trầm như cũ than thở

“Chỉ có người trong hoàn cảnh thì mới hiểu được cảm giác lúc này a.”

“Chỉ sợ tiểu Đại Thiên hiện tại cũng hận ngươi như ngươi hận ta ngày xưa.” Đại Phong lộ vẻ hoài niệm đáp một câu chẳng liên quan.

Đại Vũ liếc nhìn hắn, không nói thêm gì nữa, mang theo Đại Thiên tiến vào phòng, trước khi bước vào phòng, hắn ngập ngừng một chút liền nhỏ giọng nói

“Cha, ta xin lỗi.........cảm ơn ngươi.”

Nhìn Đại Vũ bước vào phòng, đợi đến khi cửa hoàn toàn đóng lại, lão Đại Phong mới giật tỉnh lại, hai mắt ươn ướt, cả người vô lực ngồi trên ghế đá, giọng run run lẩm bẩm

“Con cái đều lớn cả rồi......lớn cả rồi...”

Không nói đến lão đại hán ngoài phòng, tiểu đại hán Đại Vũ mang Đại Thiên vào liền không một chút ôn nhu vứt con mình vào một thùng nước, thứ duy nhất đặt trong phòng này.

Trong thùng nước chứa sẵn một thứ chất lỏng màu xanh lục, hương thơm ngào ngạt, mùi hương này cũng chính là mùi thực vật nghe thoang thoảng ở bên ngoài biệt viện.

Đại Thiên bị cha mình không thương tiếc vứt vào thùng nước. Đang trong trạng thái bất tỉnh, tiểu Đại Thiên trực tiếp cắm đầu vào trong nước. Nước nhanh chóng xông vào mũi miệng làm hắn tỉnh dậy. Theo bản năng, hắn vùng vẫy một phen, tay bám vào thùng muốn thoát ra ngoài, ngay lúc này liền có một bàn tay giữ hắn lại.

Người giữ lại không ai khác chính là Đại Vũ, một tay giữ, tay còn lại liền cầm nắp thùng đậy vào. Trên nắp thùng cũng có sẵn một lỗ nhỏ, Đại Vũ thô bạo nhét đầu Đại Thiên vào đó liền đậy thùng lại.

Đại Thiên thân thể giãy dụa trong nước, hai mắt hoảng loạn, đợi tỉnh lại sợ hãi hướng về Đại Vũ la lên

“Cha, ngươi làm gì, mau thả ta ra.”

Một bên la hét, tay chân trong thùng cũng không an phận, liên tục giãy dụa muốn đẩy nắp ra nhưng không được. Đại Vũ một tay ấn giữ nắp thùng, nhìn nước trong thùng vì Đại Thiên giãy dụa mà tràn ra không ít, trong lòng hơi giận dữ quát

“Ngồi yên cho ta... Còn dám nhúc nhích ta trực tiếp giết ngươi.”

Đại Thiên bị một tiếng quát làm tỉnh, dần dần không giãy dụa nữa. Thùng này hoàn toàn là thiết kế cho hắn, chân hắn đứng vững vào đáy thùng, hoàn toàn không có gì khó chịu hay chật chội. Hai mắt mang theo vẻ sợ hãi cùng khó hiểu nhìn vào Đại Vũ.

“Đại Thiên, nước này đã ngâm qua dược thảo quý. Cha và ông nội ngươi phải rất vất vả mới đoạt được, thứ này rất có lợi cho ngươi lúc này, cố gắng chịu đựng một lát.” Đại Vũ thấy con mình dần dần an tĩnh, lần đầu tiên trong ngày xuất hiện vẻ ôn nhu an ủi.Cảm nhận được sự quan tâm săn sóc, Đại Thiên gật gật đầu ngoan ngoãn đứng trong thùng. Dù sao cũng chỉ là ngâm nước, so với trước đó đứng tấn cùng chạy bộ sung sướng hơn gấp vạn lần.

Nhưng mà sự thực không đơn giản như hắn nghĩ, bên trong được một lúc liền cảm thấy toàn thân ngứa ngáy khó chịu. Qua một lúc nữa liền toàn thân như lửa đốt, khắp người như ngàn vạn con kiến cắn xé.

Thống khổ đột ngột ập tới, Đại Thiên chịu không được liền ầm ỉ kêu gào lên, thân thể mạnh mẽ giãy dụa. Đại Vũ ra sức giữ chặt nắp thùng, tay còn lại giữ đầu Đại Thiên, đồng thời thông qua tay truyền đấu khí vào thể nội giúp hắn tiêu hóa dược lực, một bên cũng không ngừng quát

“Đại Thiên, bình tĩnh, cảm nhận thứ dị động bên trong cơ thể, cố gắng nắm giữ nó.”

Được truyền đấu khí vào cơ thể, Đại Thiên không còn cảm thấy thống khổ mà thay vào đó là cảm giác dễ chịu, khoan khoái, cả cơ thể như thăng hoa, đau đớn từ buổi sáng giảm bớt nhiều, hai chân càng là mát lạnh thoải mái.

Đắm chìm trong khoái hoạt, phải đợi Đại Vũ quát bốn lần thì hắn mới tỉnh, vội vàng làm theo lời cha. Qua một lúc, cuối cùng cũng cảm nhận được một thứ gì đó đang chạy khắp cơ thể mình, tựa như các giác quan trên cơ thể, Đại Thiên cảm nhận được nó rất rõ ràng.

Thử cố gắng điều khiển thứ đó vài lần, cuối cùng dưới sự hỗ trợ của Đại Vũ hắn đã thành công, nhưng căn bản là điều khiển thứ đó chạy loạn, phải đợi cha hắn điều khiển một tia dẫn đường, hắn điều khiển một tia đuổi theo một lúc lâu thì mới nhớ được.

Nhìn Đại Thiên nhắm mắt tập trung điều khiển đấu khí, Đại Vũ vẫn không buông bàn tay đang giữ ngay đầu Đại Thiên. Dù sao Đại Thiên lúc này chưa ngưng tụ được Căn Nguyên, chưa thể tự mình hấp thụ đấu khí từ thiên địa được nên hiện tại Đại Vũ không ngừng truyền đấu khí hỗ trợ hắn hình thành Căn Nguyên.

Căn Nguyên là thứ mà mỗi võ giả cần có, độ mạnh yếu hoàn toàn tùy thuộc vào căn nguyên. Căn nguyên như một bể chứa nằm tại đan điền, căn nguyên càng vững chắc, càng to lớn liền mang ý nghĩa càng nhiều đấu khí và cũng càng mạnh.

Võ giả bình thường nếu chỉ có một mình thì có hai cách để ngưng tụ căn nguyên. Cách thứ nhất là rèn luyện thân thể thật mạnh, sau đó dùng năng lượng tự cơ thể đi ngưng tụ căn nguyên. Cách thứ hai dùng cho những thành viên đại gia tộc hoặc nhận được truyền thừa, những người này thiên phú cực cao, họ cảm nhận được nguyên khí trong thiên địa để chuyển hóa thành đấu khí ngưng tụ căn nguyên.

Mà Đại Thiên đang thừa hưởng lúc này là cách tốt nhất, nhanh nhất nhưng yêu cầu cực cao. Thứ nhất phải có người có khả năng khống chế đấu khí cực cao, nếu sơ suất một chút người ngưng tụ căn nguyên liền bạo thể chết ngay.

Thứ hai, phải có dược vật cực mạnh bổ trợ năng lượng để bồi dưỡng căn nguyên cùng bồi dưỡng thân thể để đủ sức chứa đựng căn nguyên mà không bị bạo thể.

Hai thứ này thiếu một thứ cũng không được, Cương tộc xưa nay đều giúp con cái của mình ngưng tụ căn nguyên bằng cách này. Mỗi Cương nhân đều nắm giữ thiên phú về đấu khí phi thường cao, khống chế đấu khí là không thành vấn đề.

Vấn đề duy nhất là dược vật, thứ này toàn bộ Cương tộc hợp lực tìm kiếm chia sẻ lẫn nhau, hàng năm đều tổ chức tìm kiếm, miễn cưỡng có thể qua được. Còn dược vật mà Đại Thiên đang hưởng dụng tuyệt đối là loại trân quý nhất, chính vì vậy khi thấy nước tràn ra ngoài Đại Vũ liền tức giận một phen.Quá trình này tương đối tẻ nhạt, căng thẳng nhất ở đây là Đại Vũ, Đại Thiên chỉ việc dẫn đấu khí chạy một vòng trong cơ thể, sau đó quy tụ toàn bộ về đan điền, cực kỳ đơn giản. Đai Vũ một mặt truyền đấu khí, một mặt canh chừng Đại Thiên dẫn đấu khí làm loạn liền kịp thời can thiệp.

Cứ như vậy, quá trình tu luyện nhàn hạ mà căng thẳng theo thời gian bắt đầu trôi qua.

.....................

Hai giờ lại trôi qua, Đại Vũ lôi Đại Thiên hào hứng bừng bừng ra khỏi thùng tắm, từ bên ngoài lấy khăn cùng quần áo đưa cho tiểu Đại Thiên thay, lúc nãy không cởi quần liền vứt vào thùng nước, cái gì cũng ướt hết rồi.

Đại Thiên một bên vui vẻ vô cùng, toàn thân tràn ngập lực lượng, thân thể cũng hết đau nhức, ngoài ra còn dư âm một chút cảm giác thoải mái vừa nãy. Bộ dáng đắc ý kia hoàn toàn xem mình là đệ nhất thiên hạ rồi.

Quay đầu nhìn lại thùng nước đen xì, tiểu Đại Thiên một phen kinh ngạc vô cùng. Thấy hắn khó hiểu Đại Vũ liền giải thích

“Biến thành như vậy là do dược lực hoàn toàn bị hấp thụ, tạp chất từ trong thân thể ngươi thải ra ngoài. Chuyện này còn xuất hiện nhiều lần nữa đến khi loại bỏ phần lớn tạp chất trong người ngươi ra mới hết.”

Nghe giải thích, Đại Thiên lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ. Ngay sau đó liền đắc ý cười khoe khoang

“Con lợi hại không.”

Đại Vũ liếc xéo hắn một cái, vô tình khịt mũi xem thường

“Lợi hại cái gì, nếu không phải ta truyền đấu khí cho ngươi, đợi thêm mười năm nữa chưa chắc ngươi cảm nhận được đấu khí là gì.”

Dừng đả kích, nhìn Đại Thiên một bên bĩu môi không cho là đúng, tiếp tục trọng điểm đả kích

“ Vừa lúc sáng không biết ai vừa khóc vừa xin tha, một bộ mếu máo đáng thương hại, chỉ có bấy nhiêu mà đòi làm cường giả a.”

Đại Thiên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên. Thần kinh trẻ con bị kích thích quá độ như muốn ngất đi. Tâm tình cao hứng vừa nãy lập tức tan biến, mặt xấu hổ cúi xuống.

Đại Vũ nhìn hắn như vậy cũng không tiện nói gì, chậm rãi hướng ra ngoài phòng, Đại Thiên phía sau vội vàng cúi đầu đi theo.

Bên ngoài, mọi thứ vẫn như cũ, khác biệt duy nhất là lão Đại Phong đã biến mất, trên bàn thì nhiều ra một bàn thức ăn toàn thịt và củ quả.

Thịt và củ quả cũng là hai thức ăn chính của Cương tộc. Vị trí của Cương tộc là ở giữa rừng, săn bắt hái lượm là nguồn cung lương thực chủ yếu, ngoài ra còn có chăn nuôi, nhưng trồng trọt gần như là con số không tròn trĩnh, chỉ có một số rất nhỏ trồng cây ăn trái cùng rau thôi.

Nhìn một bàn thức ăn còn nóng, chắc hẳn người đi chưa lâu. Đại Vũ thở dài một hơi, Cương tộc gần đây nhiều chuyện xảy ra, thời gian gặp mặt nhau ngày càng ít.

“Oa, thiệt nhiều đồ ăn!!.”

Tiếng hét lớn của Đại Thiên cắt đứt suy nghĩ của Đại Vũ. Nhìn Đại Thiên nhào vào một đống mỹ thực bất chấp hình tượng ngấu nghiến, Đại Vũ cũng không tiện trách, dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn chịu khổ như vậy. Nhìn dáng dấp của con mình, Đại Vũ nhịn không được trêu

“Ăn nhiều vào để lấy sức, chiều tiếp tục đến huấn luyện tràng.”

Đại Thiên một mặt hưng phấn ngay lập tức trở nên so với khóc còn khó coi.

Chương 4: Căn cơ huấn luyện (3)

“Đồ ác quỷ, buông ta ra, mau buông ra.”

Âm thanh con nít thảm thương vang lên từ hành lang vương cung. Đến gần hơn chút, đứa bé phát ra âm thanh này không ổn chút nào. Hai tay không ngừng cào cấu níu kéo trên sàn, miệng liên tục kêu gào chửi mắng, chỉ có điều do còn nhỏ nên mắng chẳng ra đâu.

Quan trọng nhất là một chân của đứa bé bị một đại hán vô tình nắm lôi đi, cả thân thể của đứa bé ma sát trên sàn gỗ hành lang. Tình cảnh lúc này vô cùng thê thảm, nhưng đại hán kia mặt không cảm xúc, lạnh lùng lôi đứa bé đi, chẳng những vậy, theo từng tiếng mắng của đứa bé, mặt đại hán càng âm trầm hơn.

Hai người này không ai khác chính là cha con Đại Vũ. Lúc trưa vừa ăn no xong, Đại Thiên nhanh chóng lòng bàn chân bôi mỡ chuồn mất, trốn quanh co vòng vòng vương cung, cuối cùng cũng bị đại hán tìm được, liều mạng chống cự cũng không thoát khỏi cảnh bị bắt huấn luyện tàn khốc.

Vẫn là hoàn cảnh cũ, một biệt viện quen thuộc, hai người mặc màu đen thiết giáp quen thuộc. Thấy Đại Vũ đến, hai người khom người chào hỏi xong liền xoay người mở cửa đại môn, một chút cũng không bị tình cảnh bi thảm trước mắt ảnh hưởng.

Tiến vào huấn luyện trường, Đại Vũ tùy ý vứt Đại Thiên ra giữa sân. Vừa được tự do, tiểu Đại Thiên liều mạng chạy về phía đại môn đang chậm rãi khép lại, nhưng đáng tiếc là không kịp.

Đại Thiên thần sắc kinh hoàng, dốc hết sức đập cửa, một bên khóc gào

“Mở cửa, mau mở cửa, cứu... cứu ta.”

Dù Đại Thiên kêu gào to cách mấy, bên ngoài cũng không mảy may phản ứng. Đại Vũ tùy ý khởi động, nhe răng tàn ác gằn

“Thằng mất dạy, khi nãy ngươi mắng ai.”

Nói xong liền cầm một cây mộc côn phóng thẳng vào người Đại Thiên, lực đạo không hề nhẹ chút nào. Đại Thiên đau đớn kêu lên, vẻ mặt sợ hãi xoay người nhìn Đại Vũ, miệng mếu máo

“Cha, tha cho con, con không dám nữa.”

Đại Vũ nhìn con mình một bộ không có tiền đồ, bực tức gầm lên “Cầm côn”. Đại Thiên lật đật cầm lên cây côn vừa phóng trúng người mình.

“Thay gì kêu gào, ngươi tốt nhất nên im lặng giữ chút sức để tiếp tục huấn luyện đi.” Đại Vũ cầm lên một cây côn khác, tùy ý nói.

Đại Thiên còn định xin tha, Đại Vũ liền khó chịu ngắt lời “Cả buổi chiều nay ta sẽ dạy ngươi cách thực chiến.”

Nhìn đứng ngây ngốc mờ mịt Đại Thiên, Đại Vũ cặn kẽ hơn nói “Nếu muốn nói đơn giản hơn tức là ngươi dùng côn trên tay ngươi đến đánh ta.”

Đại Thiên lúc này mới hiểu, giật mình kinh hoảng la lên “Cha, ta không cố ý, ta không muốn trở nên mạnh mẽ nữa, ngươi tha cho ta.”

Đại Vũ nhìn bộ dáng của con mình, giận dữ gầm lên, đồng thời lao lại dùng côn thẳng tay đánh xuống, nhưng lực đạo và tốc độ vô cùng vừa phải.

Được qua một lúc, chịu đòn nhiều cũng kích thích ra hung tính, Đại Thiên tiện côn trong tay giơ lên đỡ công kích, Đại Vũ cũng thả chậm tốc độ lại. Dần dần, Đại Thiên chuyển thủ thành công, theo từng cú đỡ biến thành ít ỏi vài lần giương côn công kích, mặc dù hiệu quả thật không dám khen.

Theo thời gian trôi qua, vị thế dần đảo ngược, Đại Thiên chủ công, hai tay cầm chắc thân côn, căn bản là quơ loạn, chủ yếu là đập xuống và quét ngang đánh hướng Đại Vũ. Khúc côn này so với bình thường côn tương đối ngắn, nhưng so với thân hình nhỏ bé của tiểu Đại Thiên thì chênh lệch nhiều, đôi khi dùng lực quá đà trực tiếp ngã xuống đất.

Bên còn lại là Đại Vũ lúc này ở vào thế chủ thủ. Tuy là thủ nhưng công kích của hắn thật sự mới có hiệu quả. Mọi công kích của Đại Thiên hoàn toàn bị hắn gạt qua một bên, thỉnh thoảng tùy ý mạnh mẽ đánh Đại Thiên vài côn, mục đích là đẩy ra hung tính, bản năng của Đại Thiên.

Cứ tiếp tục như thế, một cuộc chiến nghiêng về một phía giữa một đại hán cao to cùng một đứa bé tí hon kéo dài.
............

Không biết có phải do lúc trưa ngâm dược thủy cùng ngưng tụ được căn nguyên không, Đại Thiên điên cuồng công kích gần hai giờ chẳng những không mệt mỏi mà càng đánh càng mạnh, càng đánh càng thuần thục.

Lúc đầu có lúc còn hạ bàn không vững mà té ngã, lúc sau dần dần quen thuộc, lực đạo vừa phải phối hợp chân tay hoàn hảo phát ra lực công kích cũng tốt hơn. Chiêu thức cũng thay đổi từ đập xuống, quơ ngang sang đâm, xoay côn, đôi khi còn biến chiêu từ đang đâm bỗng xoay ngang.

Tuy có tiến bộ, nhưng sự thực thì nhìn từ bên ngoài cũng chỉ hơn con nít quơ loạn đánh nhau mà thôi. Nhưng những tiến bộ này, Đại Vũ nhìn hết vào mắt, âm thầm tán thưởng đồng thời cũng gia tăng lực công kích cùng tốc độ, cùng lúc như “vô tình” dẫn dắt từng công kích của Đại Thiên trở nên hoàn hảo hơn.

Đại Vũ cũng không dạy chiêu thức cho Đại Thiên và cũng không có ý định dạy. Chiêu thức là các cách phát lực tốt nhất, đơn giản nhất mà tiền nhân sáng tạo ta. Nhưng mỗi người đều có cách thức chiến đấu phù hợp nhất đối mình, nếu quá gò bó vào chiêu thức, căn bản là phá hoại tài năng người khác.

Mà lĩnh ngộ chiêu thức cho riêng mình, tốt nhất là trong chiến đấu lĩnh ngộ được. Con người mới sinh ra làm gì có cái gọi là chiêu thức, sau này dựa theo cách thức chiến đấu của nhiều người tổng hợp ra những cái tốt nhất mà truyền thụ.

Bởi thế, chiêu thức của tiền nhân định sẵn là để tham khảo, bản thân tốt nhất nên có chiêu thức của mình, tùy ý phát ra tùy ý thu lại, hiểu rõ từng chiêu thức như thân thể của mình, như vậy mới trở nên mạnh mẽ được.

Đại Thiên càng đánh càng hăng, trong cơ thể ít ỏi đấu khí vừa ngưng tụ được theo từng công kích của hắn chạy khắp cơ thể. Đây là hành động vô ý nên đấu khí gia cường lực công kích cực ít, chủ yếu là tăng độ khống chế thân thể cùng tốc độ và sự linh hoạt.

Theo Đại Thiên điên cuồng công kích, đấu khí dần trở nên cạn kiệt, sức chiến đấu giảm mạnh. Tiếp theo là sức lực cạn kiệt nhanh chóng, thể lực tiêu hao hoàn toàn. Cuối cùng theo tiểu Đại Thiên kiệt sức gục ngã thảm bại, chiến thắng vinh quang thuộc về siêu cấp đại hán Đoàn Đại Vũ, mặc dù từ bên ngoài nhìn vào thì chiến thắng này cũng chẳng vẻ vang gì.

Nhìn Đại Thiên nằm bất tỉnh dưới đất, khắp thân thể nhỏ bé chằng chịt vết thương, kín khắp từ đầu đến chân, quần áo rách nát. Đại Vũ trầm mặc một chốc liền gom hết y phục lúc sáng tùy ý vứt bừa, một tay xách Đại Thiên đi khỏi huấn luyện trường. Ánh nắng vàng rực lúc hoàng hôn chiếu vào người Đại Vũ tạo nên một cái bóng thật dài.

.....................

Ra khỏi huấn luyện trường, Đại Vũ thẳng tiến về mục tiêu lúc trưa, nơi ngâm dược thủy cho Đại Thiên. Vẫn là biệt viện quen thuộc cùng mảnh sân nhỏ quen thuộc. chỉ có điều thức ăn đã được dọn hết, xung quanh vẫn thoang thoảng mùi dược vật.

Bên trong phòng căn bản là vẫn vậy, nhưng lúc này bên trong thùng nước không còn là chất dịch màu đen lúc trưa Đại Thiên đào thải ra, mà là chất lỏng màu xanh lục như lúc ban đầu.Tiện tay vứt Đại Thiên vào thùng nước, mọi chuyện vẫn diễn ra như cũ. Đại Thiên tỉnh lại kháng cự, Đại Vũ vô tình đậy nắp thùng lại, chỉ để lộ ra phần đầu, đồng thời một tay đặt lên đầu Đại Thiên, nhẹ nhàng truyền đấu khí vào. Đại Thiên lúc này cũng phi thường phối hợp, một bộ bé ngoan hấp thụ đấu khí bổ sung, cùng lúc cũng hưởng thụ dược vật xoa diệu vết thương trên cơ thể.

Qua một thời gian dài, Đại Vũ lôi Đại Thiên ra khỏi thùng nước đã đen ngòm. Đại Thiên sau khi sảng khoái liền hào hứng bừng bừng, nguyên nhân là do hắn nghĩ sắp được ăn.

Thực sự thì lúc trưa vì bồi dưỡng cơ thể của Đại Thiên, Đại Vũ đặc biệt chuẩn bị mỹ vị vô cùng bổ dưỡng, mục đích là để đánh tốt căn cơ. Hơn nữa những thức ăn này vô cùng dễ ăn, Đại Thiên chỉ là con nít, thấy cái ngon liền thèm không nhịn được.

Nhưng hào hứng chưa được bao lâu, cha hắn, đại hán Đại Vũ liền đè hắn xuống, đồng thời cũng ngồi xuống đối diện hắn nghiêm giọng nói

“Tĩnh tâm lại, lợi dụng dược lực còn sót lại, tập trung vận hành đấu khí theo lộ tuyến ta đã giao, đồng thời cảm nhận đấu khí xung quanh hội tụ, cố gắng hấp thu.”

Đại Thiên thần sắc bất mãn bỉu môi, không làm theo, vừa định đứng lên, Đại Vũ một tiếng tức giận quát to liền đem hắn ngồi trở lại

“Nhanh... Nếu đêm nay không tự mình hấp thu được đấu khí liền nhịn ăn, chạy trăm vòng sân huấn luyện.”

Đại Thiên sợ hãi, ngoan ngoãn ngồi xuống, nghiêm túc làm theo. Đối diện Đại Vũ cũng vào trạng thái tu luyện, toàn lực hấp dẫn đấu khí chung quanh hội tụ lại. Quá trình này cực kỳ tẻ nhạt, Đại Thiên vài lần định bỏ cuộc liền nghênh đón nắm đấm yêu thương của cha mình.

Dưới dâm uy của Đại Vũ, Đại Thiên chán nản ngồi tập trung vận chuyển đấu khí, đồng thời khi đấu khí vận chuyển, cơ thể hắn nhạy cảm phát hiện xung quanh cơ thể hắn một cỗ hùng mạnh và cuồng bạo đấu khí tập trung lại, quá hưng phấn Đại Thiên bật người dậy vui mừng gào lên

“Cha, ta cảm nhân được... ta cảm nhận đươc rồi... là đấu khí...”

“Câm miệng, dùng đấu khí của ngươi tiếp xúc với nó, kéo vào trong thể nội... mau lên.” Đại Vũ nhịn không được gấp gáp quát lên

Đại Thiên ứng tiếng, liền không do dự, hưng phấn ngồi xuống vận hành đấu khí. Lúc này căn bản là không cảm nhận được nữa, nhưng có kinh nghiệm, Đại Thiên rất nhanh lại cảm nhận được cổ đấu khí cuồng bạo kia.

Cẩn thận dùng bản thân đấu khí tiếp xúc với nó, sau đó kéo nó về thể nội theo lộ tuyến cũ. Ngay lập tức Đại Thiên cảm nhận được một cổ đấu khí cuồng bạo, có xu hướng đánh tan sự khống chế của hắn, trong lòng vô cùng kinh hãi, cũng may cỗ đấu khí này nhanh chóng yếu bớt, hắn nhẹ nhàng khống chế hấp thu được.

Mà bên kia Đại Vũ đã thoát khỏi trạng thái tu luyện, vừa rồi cỗ cuồng bạo đấu khí kia là do hắn hấp dẫn đến, còn Đại Thiên thì với chút ít đấu khí đó không thể nào hấp dẫn được cỗ đấu khí mạnh như vậy.

Chìm đắm vào trong tu luyện, Đại Thiên hoàn toàn không cảm thụ được thời gian nhanh chóng trôi qua. Đợi đến lúc Đại Vũ gọi hắn tỉnh lại đi ăn thì mới u mê không nỡ thoát khỏi trạng thái tu luyện.

Ngoài phòng, trên bàn đá đã bày sẵn một bàn thức ăn, Đại Thiên hưng phấn lao vào tiêu diệt toàn bộ thức ăn. Ăn xong, Đại Vũ liền dẫn đường cho hắn về phòng.

Vừa về phòng, một cảm giác mệt mỏi ập đến, Đại Thiên lao vào giường nhắm mắt định ngủ thì bị một đấm của Đại Vũ đấm tỉnh. Dưới sự ước thúc, Đại Thiên kiên trì tu luyện đến nửa đêm liền gục ngã, ngủ mất, kết thúc một ngày dài ác mộng.

.....................

Sáng hôm sau từ trong phòng Đại Thiên phát ra tiếng con nít kêu gào

“ Không, không bao giờ, ta không đi huấn luyện trường,..... ta không cần mạnh mẽ...... tha cho ta đi.”

Chương 5: Sáu năm!

Cương tộc vương thành, vương cung huấn luyện trường.

Tại đây, hiện tại diễn ra một cuộc chiến, một bên là một thiếu niên, nhìn mặt vô cùng non nớt, bên còn lại là hai vị đại hán.

Cả ba người đều để trần nửa thân trên, không ngừng vũ động mộc côn trong tay, kịch liệt giao đấu. Hai đại hán liên tục công kích thiếu niên, mộc côn trong tay họ dường như có sinh mệnh, lúc trái lúc phải, lúc nhanh lúc chậm, liên tục công kích sơ hở của thiếu niên.

Thiếu niên nét mặt căng thẳng, trên gương mặt non nớt chảy từng giọt mồ hôi nặng nề. Dưới sự phối hợp của hai đại hán, thiếu niên liên tục bại lui, trái đỡ phải đỡ cuối cùng vẫn trúng chiêu.

Hai chân như đính trụ dưới đất, thiếu niên quát to một tiếng, côn trong tay tứ phía công kích, côn ảnh tung hoành tứ phía, đụng trúng mặt đất làm đất cát bay mù mịt.

Hai đại hán thấy tình thế không ổn, đồng loạt lui về phía sau, hai tay cũng không hề chậm, vươn dài côn liên tục đâm về phía thiếu niên. Thiếu niên dùng côn gạt ra vài lần công kích, thoáng khom người, bật tung người truy kích không tha.

Hai đại hán đang lùi về sau, nhất thời thất thế, côn trong tay có chút phản ứng không kịp, luống cuống giơ lên đỡ. Thiếu niên công kích loạn xạ, chủ yếu vẫn là công kích về phía hạ bàn đang bất ổn của đối phương.

Qua hơn chục chiêu, dưới sự phối hợp ý, hai đại hán dần ổn định hạ bàn, giương côn trong tay điên cuồng phản kích. Thiếu niên đang dốc lực công kích, trở tay không kịp liền trúng hơn mười chiêu.

Trở tay gạt bỏ công kích, thiếu niên nhanh chóng lùi lại, côn trong tay đâm mạnh về phía hai đại hán. Tình thế nhanh chóng thay đổi, hai đại hán truy kích ngược lại thiếu niên, nhưng thiếu niên lúc này bị đánh không kịp trở tay, liên tục lui về sau.

Thiếu niên cũng không tìm được cơ hội phản kích như hai đại hán lúc nãy, tình thế càng lúc càng nguy hiểm. Lùi hơn ba mươi bước, không kịp ổn định hạ bàn, thiếu niên khó khăn chống đỡ, vừa giương côn lên đỡ công kích của một đại hán, người còn lại nhắm ngay sơ hở đánh trúng ngực thiếu niên.

Một kích này lực đạo không hề nhẹ, đánh đến thiếu niên một mảnh choáng váng, lồng ngực căng cứng nặng nề, vô cùng khó chịu. Hai đại hán nhân lúc thiếu niên chưa kịp ổn định, một người đâm côn đồng thời quét ngang đánh bay côn trong tay đối thủ, người còn lại nối tiếp một côn quét ngang, đánh bay thiếu niên về phía một giá treo vũ khí gần đó.

Thiếu niên liên tục thất thủ, cả thân thể cùng tinh thần lâm vào trạng thái hơi mê muội, cắn răng một cái, mặc kệ cảm xúc tiêu cực, thiếu niên vồ lúc một thanh mộc kiếm cùng một thanh mộc đao dưới người, bật người lao lên phản kích.

Kiếm và đao đều ngắn hơn côn, vũ động cũng linh hoạt hơn, nhưng lực đạo vẫn không bằng côn. Thiếu niên dùng vũ khí trong tay, tận dụng lợi thế linh hoạt, nhanh chóng kiềm chế côn của đối thủ, đồng thời cũng chủ động dùng hai chân làm công kích chủ yếu, nhất thời tạo ra một cục diện ngang tay.

Toàn lực đẩy mạnh tốc độ vũ động đao kiếm cùng với hai chân, theo thời gian dài thể lực không đủ để đáp ứng, thiếu niên nhanh chóng bị gạt bay vũ khí, cùng lúc trúng mấy chục côn liền té gục trên mặt đất, kết cục trận đấu được định ra.

Thấy hai vị đại hán còn có ý định giương côn đánh tới, thiếu niên sợ hãi kêu to

“Không đánh, không đánh nữa!”

Hai đại hán không kịp dừng côn, hai côn mạnh mẽ đánh vào người, thiếu niên đau rên một tiếng. Nhìn thấy thiếu niên thật sự không đánh nổi nữa, hai vị đại hán mới buông côn, cùng cười to nói

“Đại Thiên, ngươi lại có tiến bộ, lần này đánh một trận liền gần ba giờ, khá hơn lúc trước nhiều.”

Thiếu niên nằm dưới đất này không ai khác chính là Cương tộc vương tử, Đoàn Đại Thiên. Đã qua sáu năm, Đại Thiên lúc này đã tám tuổi, thân cao một mét sáu, chiều cao này trong Nhân tộc đã là người trưởng thành, nhưng đối với những nam nhân Cương tộc cao trên hai mét kia, thì vẫn là còn nhỏ.

Đại Thiên so với lúc trước thành thục rất nhiều, lực lượng đã trở nên mạnh mẽ, toàn thân từng khối cơ thịt cứng rắn nổi lên, phối hợp với làn da vì thường xuyên phơi nắng xạm màu, khiến cho nhìn vào hắn vô cùng mạnh mẽ, rất có phong phạm của cha hắn lúc trước.

Ánh mắt sắc bén, khuôn mặt cương nghị nhưng không kém phần ngây thơ, một mái tóc cắt ngắn, đó là những gì mà người ngoài vừa nhìn đã nhận thấy từ hắn.

Nằm chết dí trên mặt đất, miệng không ngừng thở dốc, nhìn hai đại hán cười to khen ngợi, nội tâm Đại Thiên một hồi vui sướng, ngoài mặt nhưng biểu hiện u oán than
“Còn không phải bị các ngươi đánh nằm không động đậy nổi sao. Nói đến, các ngươi một phần trăm thực lực cùng chưa dùng tới đây.”

Nghe Đại Thiên than, hai đại hán trừng mắt nhìn hắn, một bộ tức giận cực kỳ, một người dùng giọng điệu răn dậy quát

“Oắt con, ngươi nên biết đủ, bằng tuổi ngươi ngày trước chẳng có mấy người được được như ngươi bây giờ. Còn muốn ta chân chính sử dụng thực lực....... Đợi ngươi tu luyện vài chục năm nữa đã.”

Đại Thiên rụt cổ lại, ngoan ngoan cười xin tha. Quan sát hai vị đại hán, cả hai đều bước vào tuổi trung niên, làn dan ngăm đen cùng khuôn mặt tràn đầy phong sương trưởng thành, hai người đều thân cao hơn hai mét, lưng hùng vai gấu, chỉ tính riêng hình thể cũng đủ vứt xa Đại Thiên vài con phố.

Cương tộc tuổi tác tương đối dài, bình thường đều sống hơn hai trăm tuổi, cường giả mạnh mẽ có lúc còn sống đến hơn bốn trăm năm, trong truyền thuyết có người còn sống đến ngàn năm.

Hai vị đại hán này nhìn như bước vào trung niên, nhưng tuổi tác thất sự đều hơn một trăm ba mươi rồi, đều là lão tướng khi xưa của ông nội hắn, cộng đồng gắn bó với gia đình hắn đánh ra một mảnh giang sơn, về sau vì muốn gần gũi gia đình liền xin phép ở lại vương thành.

Hai người này cũng chính là thủ vệ thủ hộ huấn luyện trường, bộ thiết giáp màu đen cùng bội kiếm còn vứt ở góc sân. Người vừa nãy răn dạy gọi là Trần Vũ, người còn lại gọi là Thượng Văn.

Huấn luyện trường chỉ là nơi tập luyện, chưa đến mức cần hai vị cường giả như họ thủ hộ. Đại Thiên cũng từng thắc mắc qua, cha hắn chỉ mập mờ nói sau này hắn lớn sẽ biết.

Nhắc đến cha hắn Đại Vũ, Đại Thiên không nhịn được buồn bã một phen. Ba năm trước thú tộc bỗng dưng gây chiến, thượng vương ông nội cùng với thượng tướng quân ông ngoại của hắn đồng loạt ra chiến trường, cha hắn cùng huynh đệ kết nghĩa của ông nội hắn là tế sư Tạ Hồng ở lại vương cung chủ trì đại cục cùng sẵn sàng ứng biến.

Cũng từ đó, thời gian Đại Thiên được cha tự mình giáo dục càng ngày càng ít, cuối cùng là giao cho hai vị đại hán này. Nhắc đến người thân, trong lòng Đại Thiên bỗng dưng lo lắng đứng lên.

Thấy Đại Thiên đang tươi cười đột ngột trở nên lo lắng, hai vị đại hán thở dài một hơi, hai người làm sao không biết là chuyện gì, chính bọn họ cũng vô cùng lo lắng. Ba người trầm mặc, vừa khôi phục thể lực tiêu hao vừa suy nghĩ lung tung. Cuối cùng, Trần Vũ trước mở miệng an ủi, Thượng Văn xưa giờ vẫn ít nói.

“Đừng suy nghĩ lung tung nữa, cái gì tới nó sẽ tới.” Nhìn Đại Thiên vẫn chưa hết âu lo, Trần Vũ sâu kín nói tiếp.

“Nói đến việc này, ít lâu nữa bọn ta có lẽ đều ra chiến trường rồi.”Đại Thiên nghe vậy liền giật mình bật người dậy, vừa định hỏi cho rõ ràng, Thượng Văn lúc này chen vào

“Đừng hỏi nhiều nữa, ngươi có việc của ngươi, ta có việc của ta, về sau cũng không thể thường xuyên gặp lại rồi.”

Đại Thiên lắp bắp kinh hãi, cực kỳ hoang mang khó hiểu, vừa định hỏi thì lần này cả hai vị đại hán cùng quát to

“Cút!!!”

Đồng thời nhấc Đại Thiên ném thẳng ra ngoài. Cú ném này không hề nhẹ, Đại Thiên kêu đau một tiếng ngồi dậy. Trước mắt bỗng dưng tối sầm lại, giơ tay gỡ bỏ vật che mắt, nhìn kỹ thì thấy đây là một cái áo, chính là áo của hắn.

Ngẩng đầu lên nhìn huấn luyện trường, Đại Thiên giật mình thấy hai chiếc giày bay tới, không kịp né tránh, mặt của hắn cùng với hai chiếc giày đã có một khoảnh khắc tiếp xúc ngắn ngủi. Giọng Trần Vũ cùng lúc vang lên

“Đừng hỏi nhiều, cái gì tới sẽ tới, cái gì không nên tới thì đừng miễn cưỡng làm gì. Mau về tắm rửa, tối nay đại vương muốn dùng bữa tối cùng ngươi.”

Đại Thiên ngập ngừng muốn nói, do dự một chút cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng. Nhẹ nhàng nhặt lên y phục, cũng chẳng thèm mặc, mang trên mặt vết giày buồn bực đi về.

..................

Bước vô phòng của mình, Đại Thiên cởi hết y phục, sau đó nhẹ nhàng chui vào thùng dược thủy màu xanh lục để sẵn. Hắn không còn như lúc trước nữa, biết độ trân quý của dược thủy rồi nên vô cùng cẩn thận, cởi y phục để tránh y phục bẩn sẽ làm bẩn dược thủy, nhẹ nhàng bước vào để tránh làm tràn dược thủy ra ngoài.

Nhớ đến lúc trước hắn làm hao phí không ít dược thủy, Đại Thiên một hồi tiếc hận, đồng thời cũng vô cùng cảm kích cha mẹ và ông nội hắn.

Vứt bỏ tạp niệm, Đại Thiên nhanh chóng tiến vào trạng thái tu luyện, việc này sáu năm nay một ngày như mọi ngày, sớm đã quen không thể quen hơn được nữa.

Đấu khí trong thiên địa dân dần tập trung lại, từng tia đấu khí mạnh mẽ tiến nhập vào cơ thể Đại Thiên, từ từ chậm rãi bị hấp thụ. Đấu khí vào trong người Đại Thiên, đi khắp cơ thể, cuối cùng dung nạp tại căn nguyên ở đan điền.

Từng tia đấu khí bị hấp thu cũng không để chúng tùy ý mở rộng mà bị Đại Thiên một mực nghiền áp vào căn nguyên, khiến căn nguyên cô đọng lại. Việc này khiến đấu khí của hắn phát triển chậm lại, cảnh giới tăng trưởng chậm chạp, nhưng bù lại đấu khí vô cùng tinh thuần và mạnh mẽ, đột phá dễ dàng.

Tu luyện hơn một giờ, Đại Thiên kết thúc tu luyện, miệng thở ra một ngụm bạch khí, thứ này chính là những tạp chất tồn tại trong đấu khí, tuy vậy đây chỉ là lọc bớt một phần, phần còn lại phải từ từ dùng đấu khí mài bớt.

Bước ra khỏi thùng dược thủy đã đen ngòm, tùy ý khởi động một chút, Đại Thiên nhặt y phục lên, một tay nhấc thùng nước đem ra ngoài. Trong sân có một cái giếng, Đại Thiên lấy nước rửa thùng, giặt quần áo, cuối cùng là tắm rửa một phen.

Cương tộc xưa nay không quen có người hầu hạ, vì vậy chuyện của mình thì tự mình giải quyết, vương cung có rất ít thị nữ dùng cho các việc vặt khi cha mẹ hắn cần, nhưng những thị nữ này sẽ không phục vụ hắn, còn lại đa số là hộ vệ. Đại Thiên không có gì lo lắng, trần truồng ở giữa sân tắm.

Thay y phục, đáng lẽ bình thường Đại Thiên sẽ tiếp tục tu luyện đến nửa đêm, nhưng hắn nhớ Trần Vũ nói cha muốn cùng mình ăn tối. Từ khi chiến sự xảy ra thì Đại Vũ thường xuyên không lộ diện, cả ngày xử lý chính vụ, mỗi lần gặp Đại Thiên liền là có chuyện rất quan trọng.

Chỉnh lý lại một phen, Đại Thiên bước ra khỏi phòng, hướng về phía đại sảnh bước đến.

.......................

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau