U LINH SƠN TRANG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện U linh sơn trang - Chương 16 - Chương 19

Chương 16: Mặt nạ da người

Mười ba tháng tư, giữa đêm.

Đêm mát dịu như nước.

Giây phút này chỉ có một người biết được Tử kim quan ở đâu. Người đó dĩ nhiên là Lục Tiểu Phụng.

Không biết chàng mua ở đâu ra một cái mũ bông đội trên đầu, che hết hơn nửa khuôn mặt.

Tử kim quan nằm ngay trên đầu chàng, cũng bị cái mũ bông phủ lên.

Đây là chàng đã dùng hai ngón tay vô giá lấy từ trên đầu của Thạch Nhạn xuống.

Chàng cũng chưa bị sẩy tay lần này.

Nhưng trong cái khoảnh khắc chàng vừa xuất thủ xong, toàn thân chàng mồ hôi ra đầm đìa, ướt đẫm cả chiếc áo sau lưng.

Chàng biết hành động lần này đã hoàn toàn thành công, phóng người ra khỏi đại điện, chàng bèn nghe tiếng kêu thảm thiết của bọn Thiết Kiên.

Hiện tại y phục trên người của chàng khô ráo. Chàng đã đi lòng vòng các con hẻm nhỏ vùng phụ cận được cả mấy lần, đã chắc chắn phía sau không có ai theo dõi mình, sau đó mới từ sân sau cái cửa hông lớn vào trong Mãn Thúy lâu.

Sâu sau yên lặng như tờ, không nghe tiếng người, cũng không thấy ánh đèn.

- Những người đó còn chưa về lại đây sao?

Chàng đang tính đi tìm người hỏi, bỗng nghe bên bụi hoa cạnh tòa lục giác đình có người nói nho nhỏ :

- Ở đây.

Đấy là giọng của Liễu Thanh Thanh.

Lúc gặp Lục Tiểu Phụng, biểu tình trên mặt của bà ta thật kỳ quái, vừa làm như kinh ngạc, vừa làm như sung sướng.

- Anh cũng đắc thủ chứ?

Lục Tiểu Phụng gật gật đầu nói :

- Còn người khác đâu?

Liễu Thanh Thanh nói :

- Mọi người về ngay bây giờ, chỉ còn đang đợi Lão Đao Bả Tử.

Bà ta cắn môi lấy đuôi mắt liếc qua Lục Tiểu Phụng :

- Nhưng tôi không ngờ được lần này lại thành công được như vậy.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Tại sao lại không ngờ được?

Liễu Thanh Thanh nói :

- Tại vì tôi cứ nghi nghi anh, nhất là cái chuyện Khuyển Lang Quân, còn có cái gã phổ ky dắt chó, cái gã đào giun nhà Diệp gia.

Lục Tiểu Phụng bật cười :

- Điều đó chỉ chứng minh được một chuyện, chứng minh được rằng cái bệnh nghi ngờ của bà ít ra còn nặng hơn mười lần người khác.

Liễu Thanh Thanh cũng bật cười, vừa kéo tay chàng lại, trong bụi hoa bỗng có ánh đèn lóe ra.

Tiểu Thúy đang trừng mắt nhìn họ sau ánh đèn :

- Giỏi quá, mọi người đang chờ phía dưới, hai người núp nơi đây kéo tay kéo chân nhau nói chuyện tâm tình.

Lục Tiểu Phụng đến bây giờ mới biết, chỗ bọn họ tụ họp chính là phía dưới bụi nguyệt quý hoa.

Kế hoạch này, mỗi chi tiết một tuy đã được an bày đâu ra đó, nhưng chưa đến lúc tối hậu khẩn cấp, trừ Lão Đao Bả Tử ra, không ai khác biết được hoàn toàn là thế nào.

Cho đến bây giờ, vẫn còn chưa ai biết được khuôn mặt thật của lão.

- Nhưng ông ta nhất định sẽ đến bây giờ.

Căn địa thất rộng rãi, thoáng khí, trang bị đầy đủ, nhưng hô hấp của mọi người vẫn còn gấp rút.

Những người tham gia kế hoạch lần này, tất cả đều đã đến đông đủ, không có chuyện gì xảy ra ngoài ý liệu, cũng không có ai bị thương.

Nhưng cái khẩn trương kích thích trong giây phút ngắn ngủi đó không phải là dễ dàng sẽ bình tĩnh lại. Mọi người hiển nhiên vẫn còn dáng vẻ hưng phấn, cơ hồ không có ai mở miệng ra nói gì.

Có người vạt áo còn loang lổ vết máu, có lẽ vì lúc xuất thủ dùng sức nhiều quá, đâm mạnh quá, có người thậm chí gương mặt còn có dấu máu dính lấm tấm.

Bọn họ phải nên cao hứng một chút, bởi vì chuyện bọn họ làm tối nay chắc chắn sẽ làm thay đổi lịch sử và mệnh vận của võ lâm thiên hạ.

- Nơi đây tại sao không có rượu? Đại công đã cáo thành rồi, tại sao chúng ta còn chưa uống hai ly chúc mừng?

- Bởi vì Lão Đao Bả Tử còn chưa về đến.

- Tại sao ông ta còn chưa về?

- Bởi vì ông ta còn có nhiều chuyện phải làm.

Giọng nói vang lên từ bên ngoài địa thất.

- Ông ta còn phải giúp các ngươi cản trở truy binh, kiểm tra chiến tích.

Lão Đao Bả Tử rốt cuộc đã xuất hiện, chiến tích dĩ nhiên rất huy hoàng.

Ngay cả giọng nói của lão, vì hưng phấn quá mà biến ra ấm ớ.

Sau đó lão bèn chính thức tuyên bố :

- Đánh trúng chết người, nguyên hung đều bị tru tận, kế hoạch Thiên Lôi hoàn toàn thành công!

Kế hoạch thận trọng chu mật, thi hành nhanh nhẹn chính xác, chỉ cần làm được hai điểm đó, bất cứ chuyện gì cũng sẽ thành công được.

Nhưng Lão Đao Bả Tử hình như còn quên đi mất một chuyện.

Lão không hề hỏi Lục Tiểu Phụng có đắc thủ hay không, làm sao lão biết được kế hoạch lần này thành công hoàn toàn? Trừ phi đèn sáng rồi lão còn ở lại trong đại điện và đã thấy Tử kim quan không còn trên đầu Thạch Nhạn.

Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi, hỏi lão :

- Không phải ông quên không hỏi tôi gì đó sao?

Chàng bỗng lấy cái mũ lông xuống, Tử kim quan lập tức chiếu lên ánh sáng rực rỡ trước ánh đèn.

Lão Đao Bả Tử chỉ nhìn một cái rồi nói :

- Ta không gấp.

Lục Tiểu Phụng bật cười :

- Dĩ nhiên là ông không gấp, bởi vì cái ông muốn vốn không phải là cái mũ Tử kim quan, mà là thanh Thất Tinh bảo kiếm.

Những lời đó đáng lý ra chàng không nghĩ rằng mình nói ra, nhưng bỗng nhiên lại làm như nhịn không nổi, muốn nói ra :

- Tôi đi giật cái mũ Tử kim quan, Thạch Nhạn nhất định sẽ thò tay lên đầu giữ lấy.

Ông mới có cơ hội đoạt thanh kiếm bên eo lưng của lão.

Lão Đao Bả Tử lạnh lùng nhìn chàng, đợi chàng nói tiếp.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Cái bí mật đó tuy lúc nào cũng nằm trong vỏ kiếm, Thạch Nhạn không bao giờ dùng nó đi uy hiếp bất kỳ ai, nhưng ông vẫn còn chưa yên tâm, bởi vì trong đó cái bí mật lớn nhất chính là bí mật của ông. Vì vậy ông nhất định phải tự tay đoạt lấy thanh kiếm của lão, không thể để bí mật đó qua tay một người thứ hai nào.

Lão Đao Bả Tử không hề phủ nhận :

- Nhưng bàn tay của y lúc nào cũng để trên vỏ kiếm, vì vậy ta mới có chỗ dùng ngươi. Sau này y nhất định cho rằng kế hoạch lần này chủ mưu chính là ngươi.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Tại sao?

Lão Đao Bả Tử nói :

- Bởi vì lúc nãy ngươi xuất thủ, nhất định dùng sức rất nhiều. Tử kim quan nhất định đã có dấu hai ngón tay của ngươi trên đó. Người dùng hai ngón tay lấy xuống cái mũ trên đầu của y, trừ Lục Tiểu Phụng ra, trên đời này e rằng không còn kẻ thứ hai.

Đấy là chứng cớ tốt nhất.

Lục Tiểu Phụng thở ra nói :

- Thì ra không những ông muốn tôi phân tán sự chú ý của lão, ông còn muốn tôi chịu tội giùm cho ông.

Lão Đao Bả Tử nói :

- Đấy gọi là kế Nhất Thạch Nhị Điểu.

Cái điểm đó mới là mấu chốt của kế hoạch. Lục Tiểu Phụng bây giờ mới hoàn toàn hiểu ra.

Chàng chỉ còn nước cười khổ.

- Nhưng tôi còn chưa hiểu, ông đã đoạt thanh kiếm của lão rồi, tại sao còn không giết lão luôn?

Lão Đao Bả Tử nói :

- Bởi vì trước sau gì y cũng sống không bao lâu nữa.

Lục Tiểu Phụng kinh ngạc hỏi :

- Tại sao?

Lão Đao Bả Tử nói :

- Bởi vì y mắc phải bệnh nan y, y chỉ còn sống được chừng hai ba tháng nữa.

Lục Tiểu Phụng thở ra, nói :

- Thảo nào mà lão vội vã đi tuyên bố người kế thừa mình.

Lão Đao Bả Tử lạnh lùng nói :

- Chỉ tiếc là hiện tại những tên đệ tử đủ sức đảm đương trọng nhiệm đều đã chết dưới tay chúng ta.

Lục Tiểu Phụng nhìn chăm chú vào lão hỏi :

- Vì vậy hiện tại lão chỉ còn cách đem ngôi vị Chưởng môn truyền lại cho ông?

Lão Đao Bả Tử nắm chặt tay lại, cười lạt, nói :

- Ngươi là người thông minh, câu đó đáng lý ra ngươi không nên nói.

Lục Tiểu Phụng cười khổ, nói :

- Chỉ tiếc là tôi nhịn không nổi phải nói.

Lão Đao Bả Tử bỗng lớn tiếng nói :

- Lâu Kim Thị, Quan Thiên Vũ, Đỗ Thiết Tâm, Cao Đào, Hải Kỳ Khoát, Cố Phi Vân.

Lão kêu tên người nào, người đó lập tức đứng dậy, trừng mắt nhìn Lục Tiểu Phụng.

Lão Đao Bả Tử lạnh lùng nói :

- Ngươi xem sáu người đó đủ để chế phục nổi ngươi chưa?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Chỉ hai, ba người là quá đủ rồi.

Lão Đao Bả Tử cười lạt, hỏi :

- Không lẽ người còn muốn đợi bọn họ xuất thủ sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tôi không muốn bọn họ xuất thủ.

Lão Đao Bả Tử hỏi :

- Thế thì tại sao ngươi không đưa tay chịu trói?
Lục Tiểu Phụng nói :

- Bởi vì tôi biết bọn họ nhất định sẽ không xuất thủ.

Lão Đao Bả Tử gằn giọng :

- Bắt lấy y!

Giọng của lão tuy lớn, sáu người đó hình như biến thành kẻ điếc, chẳng có tí cử động gì.

Đồng tử con mắt Lão Đao Bả Tử thu nhỏ lại, Lục Tiểu Phụng bật cười.

Chàng mỉm cười nói :

- Hiện tại, nếu bọn họ xuất thủ, bọn họ chỉ đi bắt một người.

Lão Đao Bả Tử hỏi :

- Ai?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ông.

Sáu người này quả nhiên đồng thời xoay người đối diện với Lão Đao Bả Tử, đồng thời nói :

- Không lẽ ngươi còn muốn đợi bọn ta xuất thủ sao?

Lão Đao Bả Tử toàn thân cứng ngắc :

- Nếu không có ta, hiện tại các ngươi đã rục hết cả xương cốt rồi, các ngươi lại dám phản ta sao?

Lục Tiểu Phụng giành nói :

- Bọn họ không hề muốn phản ông, chỉ trách ông đi làm chuyện sai lầm.

Trong địa thất nãy giờ yên lặng vô cùng, trừ Liễu Thanh Thanh và Tiểu Thúy ra, mỗi người đều rõ ràng rất trấn tĩnh, những biến hóa kinh hồn nãy giờ như đều trong vòng dự liệu của bọn họ.

Không lẽ những người này đều đã phản lại lão ta sao?

Lão Đao Bả Tử nắm chặt hai tay, lão hỏi :

- Ta làm chuyện gì sai lầm?

- Kế hoạch của ông rất chu mật xảo diệu, nhưng có một kẽ hở trí mệnh.

Lão Đao Bả Tử không tin.

Quả thật lão không cách nào tin được kế hoạch này lão đã suy đi tính lại, nghĩ trước nghĩ sau không biết bao nhiêu lần lại còn kẽ hở.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Cái điểm xảo diệu nhất trong kế hoạch là những người ông sai đi tham gia đều là những người đã chết. Ông lại đem bọn họ biến thành một người chưa bao giờ tồn tại.

Trong giang hồ dĩ nhiên không ai chú ý đến hành động của bọn họ.

Chàng cười cười, nói tiếp :

- Chỉ tiếc là, cái điểm này lại chính là kẽ hở trong kế hoạch của ông.

Lão Đao Bả Tử không hiểu.

Những lời nói đó quả thật không phải là dễ dàng để người ta nghe rồi hiểu.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Nếu ông đem Cao Đào biến thành Thủy Thượng Phi, Khuyển Lang Quân dù có tài dịch dung diệu tuyệt thiên hạ cách mấy, cũng sẽ có người nhận ra được ngay, ít ra là bạn bè và thân nhân của Thủy Thượng Phi đều nhận ra được.

Chàng vỗ vỗ vào vai Quản Gia Bà :

- Nhưng ông đổi y thành như thế này, trên đời này vốn không có ai như vậy tồn tại, dĩ nhiên sẽ không có ai nhận ra y.

Những lời nói này xem ra dễ cho người ta hiểu hơn.

Lão Đao Bả Tử dĩ nhiên cũng hiểu, đây vốn là một trong những mấu chốt cơ bản trong kế hoạch.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Nhưng ông lại sơ xuất một chuyện.

Lão Đao Bả Tử nhịn không nổi, hỏi :

- Chuyện gì?

Lục Tiểu Phụng lại chỉ vào mặt Quản Gia Bà một cái rồi hỏi :

- Cao Đào giả thành như vậy được, thì người khác cũng giả thành như vậy được.

Lão Đao Bả Tử thừa nhận.

Chỉ cần một tấm mặt nạ da người chế tạo tinh xảo, thêm vào một tay dịch dung hảo thủ, bất cứ ai cũng có thể biến thành như vậy.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Cao Đào biến thành thế này, không ai nhận ra được y, người khác biến thành thế này, dĩ nhiên cũng không ai nhận ra được y.

Bởi vì trên đời này, vốn không có một người nào như vậy tồn tại, vì vậy không ai đi chú ý đến y, ngay cả Lão Đao Bả Tử cũng không ngoại lệ.

Bàn tay của Lão Đao Bả Tử đã run lên, lão ta hỏi :

- Không lẽ người này không còn là Cao Đào?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ông đã hiểu được ý tôi rồi.

Gã Quản Gia Bà đó cũng cười cười, dùng sức kéo chiếc mặt nạ da người trên mặt xuống, lại là một người đàn bà tuổi tác không lớn lắm.

Người này dĩ nhiên không phải là Cao Đào.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Vị cô nương này chính là thư muội của Công tôn đại nương năm xưa, cũng là bạn rất thân của tôi. Tôi nhất thời tìm không ra một Quản Gia Bà, không ra đàn ông đàn bà như Cao Đào, đành phải tìm cô ấy nhờ giúp vậy.

Lão Đao Bả Tử ngẩn người ra.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ông biến Cao Đào thành như vậy được thì dĩ nhiên tôi cũng biến cô ấy ra như vậy được.

Lão Đao Bả Tử hằn học hỏi :

- Có phải Khuyển Lang Quân bán đứng ta không?

Lục Tiểu Phụng gật gật đầu nói :

- Bởi vì y cũng là người, không phải là chó. Ngay cả chó bị ép quá cũng phải nhảy rào huống gì là người.

Lão Đao Bả Tử hỏi :- Y còn chưa chết sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Nếu y chết rồi, làm sao chúng tôi biến vị cô nương này thành Quản Gia Bà in hệt? Đến ông còn không nhận ra.

Lão Đao Bả Tử hỏi :

- Cái mặt nạ này từ trên mặt của Cao Đào?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Lột từ trên mặt của y đấy.

Lão Đao Bả Tử hỏi :

- Còn Cao Đào?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Y xen vào nhiều chuyện quá, đã nên đi nghỉ ngơi chút xíu.

Liễu Thanh Thanh bỗng hỏi :

- Phải là tối hôm đó, tại sơn trang của Diệp Lăng Phong, ngươi nhúng tay vào phải không?

Hiện tại bà ta mới sực nhớ ra, tối hôm đó, lúc đèn tắt, tại sao mình không tìm thấy ai.

Lục Tiểu Phụng thừa lúc đèn tắt bèn ám toán Cao Đào, Cố Phi Vân, Hải Kỳ Khoát, đem ba người khác vào thế bọn họ, không những vậy còn dùng chung một thứ mặt nạ cải trang.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Hôm đó Khuyển Lang Quân cũng ở đó sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Y vốn ở đó chờ.

Chàng mỉm cười nói tiếp :

- Chàng ta xuống núi, ngày hôm sau tôi bèn kêu người mua một con chó giống y, đợi lúc dắt chó đi dạo bèn đổi trao.

Chó dáng điệu như nhau, trừ người gần chúng, thân với chúng ra, dĩ nhiên không ai đi phân biệt ra nổi.

Liễu Thanh Thanh thở ra :

- Ta đã thấy nghi nghi cái gã phổ ky dắt chó đi dạo rồi.

Lục Tiểu Phụng cười nói :

- Cái bệnh nghi ngờ của bà trước giờ nặng lắm.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Còn gã đào giun?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Đấy chính là cái gã phổ ky dắt chó đi dạo giùm ta.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Y rốt cuộc là ai vậy?

Lục Tiểu Phụng đáp :

- Tư Không Trích Tinh.

Dĩ nhiên là Tư Không Trích Tinh.

Cái gã độc hành đại đạo nổi danh thiên hạ này, không những khinh công cao cường, cơ trí hơn người, mà chính y cũng là một tay cao thủ về dịch dung.

Liễu Thanh Thanh nói :

- Không lẽ những người nơi đây đều không phải là những người lúc trước?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Chỉ có hai người vẫn còn như cũ.

Liễu Thanh Thanh hỏi :

- Hai người nào?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Một là tôi, một là bà.

Liễu Thanh Thanh nói :

- Hôm đó tại sao các ngươi không hạ thủ ta luôn đi?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Bởi vì bà rất gần với Lão Đao Bả Tử, chúng tôi sợ ông ta nhìn ra kẽ hở.

Liễu Thanh Thanh cắn chặt môi, bỗng đấm một quyền vào mũi của Lục Tiểu Phụng.

Lục Tiểu Phụng không tránh né, bà ta cũng không đấm trúng.

Bàn tay của bà ta đã bị người giữ chặt, nhưng ánh mắt của bà ta đang còn hằn học nhìn trừng trừng vào Lục Tiểu Phụng. Bà ta lớn tiếng nói :

- Tôi chỉ muốn cho anh rõ một chuyện.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Chuyện gì?

Liễu Thanh Thanh nói :

- Hiện tại người duy nhất gần với tôi chính là anh!

Lục Tiểu Phụng cảm thấy trong lòng chua chua, và cũng xót xót.

Nhưng nếu một người muốn làm chuyện tốt cho nhiều người, sẽ không khỏi phải hy sinh một chút.

Chàng ráng sức làm ngơ không thấy nước mắt đang trào ra hai bên má của bà ta, ráng sức không nghĩ đến chuyện đó.

Cho dù có muốn sám hối rơi lệ, cũng phải đợi đến sáng mai, hiện tại còn có rất nhiều chuyện khác phải làm.

Có người đã đốt đèn lên, trong địa thất lại càng sáng rực.

Lão Đao Bả Tử ngược lại bỗng trấn tĩnh hẳn, lão lại hỏi :

- Các ngươi đã khống chế hết cục diện rồi, tại sao còn muốn theo kế hoạch của ta tiếp tục thi hành?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Bởi vì chúng tôi còn chưa biết Lão Đao Bả Tử rốt cuộc là ai? Vì vậy nhất định phải dụ ông vào bẫy.

Đấy mới chính là mấu chốt của cả kế hoạch, cho đến bây giờ, chàng vẫn còn chưa thấy mặt thật của Lão Đao Bả Tử.

Vẫn chưa một ai thấy qua.

Lão Đao Bả Tử cười lạt, nói :

- Hiện tại, các ngươi cũng sắp biết được ta là ai, chỉ tiếc là bọn Thiết Kiên không còn cách nào biết được.

Lục Tiểu Phụng bỗng cười lên một tiếng, nói :

- Ông nghĩ là bọn họ đều bị chết cả thật sao? Ông thử xem những người này là ai?

Cửa ra vào thạch thất bỗng mở ra, một hàng người chầm chậm bước xuống, chính là những người lúc nãy ngã gục trong vũng máu, Thiết Kiên, Vương Thập Đại, Cao Hành Không, Thủy Thượng Phi, Ba Sơn Tiểu Cố, Ưng Nhãn Lão Thất, và năm đại cao thủ của Võ Đang.

Lão già cao lớn oai vũ cũng có trong đó.

Thạch Nhạn đi phía sau cùng.

Lão vừa bước xuống, cánh cửa địa thất vẫn còn mở.

Lục Tiểu Phụng còn đang nói :

- Có Vương lão tiền bối, Tư Không Trích Tinh, và Khuyển Lang Quân, những tay cao thủ dịch dung như vậy, muốn giả chết dĩ nhiên không phải chuyện gì khó khăn lắm, huống gì. Chàng nói chưa hết câu, Lão Đao Bả Tử bỗng tung người lên, người lão như mũi tên bắn vọt ra khỏi cửa.

Trong bàn tay của lão đã có cây kiếm, một cây kiếm đã ra khỏi vỏ.

Người lão và kiếm đã hợp lại làm một, nhắm hướng Thạch Nhạn đánh lại như điện xẹt.

Thạch Nhạn cũng có kiếm.

Bí mật trong vỏ kiếm đã bị lấy mất, Thất Tinh kiếm lại trở về tay lão.

Lão tính rút kiếm, nhưng bên nách bỗng nhói lên một cái, vết thương mới và bệnh cũ lại đồng thời phát tác.

Thanh kiếm của Lão Đao Bả Tử đã kề vào cổ lão, người lão ta đã ra phía sau lưng Thạch Nhạn, lão dùng một bàn tay quặc tay Thạch Nhạn lại, rồi nói :

- Các ngươi dám động đậy, ta giết y ngay!

Không ai dám động đậy.

Tuy lão đã bị bệnh nan y, nhưng không ai muốn Chưởng môn phái Võ Đang, vị trưởng giả chính trực trung hậu, chết dưới lưỡi kiếm. Vì vậy mọi người chỉ còn nước lấy mắt nhìn Lão Đao Bả Tử thoái lui.

Lão Đao Bả Tử cười lạt, nói :

- Kế hoạch của ta tuy chưa thành công, kế hoạch của các ngươi xem ra cũng thành công cốc.

Lục Tiểu Phụng cười khổ nói :

- Nếu chúng ta hứa để ông đi, ông có thể để chúng ta thấy gương mặt thật của ông không?

Lão Đao Bả Tử nói :

- Không được.

Lão cười lớn, nói tiếp :

- Vĩnh viễn không ai sẽ thấy được gương mặt thật của ta, vĩnh viễn không ai. Tiếng cười của lão bỗng ngưng đọng lại.

Người của lão đổ nhào xuống, lăn long lóc xuống bảy tám nấc thang, phủ phục dưới đất, sau lưng máu tươi phun ra xối xả như suối.

Cái nón trúc của lão cũng rớt ra.

Một người bước chầm chậm từ trên xuống, trong tay đang cầm một thanh kiếm, mũi kiếm còn đang nhỏ máu.

Lục Tiểu Phụng bỗng nhiên biến hẳn sắc mặt.

Nếu không phải gương mặt của chàng còn đeo mặt nạ, mọi người nhất định sẽ giật nảy mình lên.

Bởi vì gương mặt của chàng biến đổi thật đáng sợ.

Chương 17: Một nước cờ cao

Người cuối cùng bước xuống cầu thang, không phải là Tây Môn Xuy Tuyết, là Mộc đạo nhân.

Lão mới là người chân chính đi cuối cùng.

Lão Đao Bả Tử hiển nhiên không ngờ sau lưng Thạch Nhạn còn có người, bọ ngựa bắt ve, se sẻ sau lưng, trên đời này không phải rất có nhiều chuyện cũng như vậy sao?

Lục Tiểu Phụng hình như cũng không ngờ lão lại đến, chàng nhìn lão kinh ngạc, rồi lại nhìn Lão Đao Bả Tử nằm gục trong vũng máu. Chàng bỗng hỏi :

- Tại sao ông giết lão ta? Tại sao không để lão ta còn sống để hỏi!

Mộc đạo nhân nói :

- Bí mật của lão chúng ta đã biết rồi, dù có hỏi nữa, cũng hỏi không ra gì thêm.

Ta xuất thủ tuy có nặng một chút, nhưng tuyệt hậu hoạn về sau.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Nhưng chúng ta còn chưa thấy mặt thật của lão ra sao.

Mộc đạo nhân cười cười nói :

- Người chết rồi, vẫn còn thấy được mặt thật vậy.

Lục Tiểu Phụng ngẩn mặt ra một lúc :

- Mấy hôm nay thật tình tôi mệt quá, đầu óc cũng hôn ám.

Mộc đạo nhân cười nói :

- Mỗi người đều có lúc đầu óc hôn ám, sợ là chỉ sợ không có đầu để hôn ám.

... Mỗi người chết đi rồi, vẫn còn thấy được mặt thật vậy.

... Sợ chỉ sợ lão vốn không có mặt mũi.

Lục Tiểu Phụng lật mặt của Lão Đao Bả Tử lại, rồi chàng đờ người ra.

Gương mặt chàng đang nhìn là một gương mặt không có mặt mũi, cặp mắt như hai lỗ hổng sâu hoắm đang tựa như cười cợt, phảng phất như đang nói :

- Vĩnh viễn không ai sẽ thấy gương mặt thật của ta. Vĩnh viễn không ai!

Mọi người cũng đỀu đần mặt ra, ngay cả Liễu Thanh Thanh cũng đần mặt ra.

Thạch Nhạn thì thở ra một hơi dài, nói :

- Tuy y không có mặt mũi, tôi cũng nhận ra được y.

Mộc đạo nhân buồn rầu nói :

- Dĩ nhiên là ông nhận ra. Ta cũng nhận ra.

Lão ngẩng đầu lên, xem ra phảng phất càng già nua :

- Người này chính là phản đồ của bản môn, tên là Thạch Hạc.

* * * * *

- Không đúng!

Lục Tiểu Phụng nói :

- Không phải Thạch Hạc.

Giọng nói của chàng rất cương quyết, rất tự tin, chuyện này đối với chàng hiển nhiên rất chắc chắn trong tay.

Chuyện không chắc chắn, chàng nhất định sẽ không nói với những người trong phòng nghe.

Đây là một thư phòng cao nhã yên tĩnh, trong một chỗ an toàn và ẩn bí.

Bất cứ ai muốn vào trong thư phòng, đều bắt buộc phải qua bảy cánh cửa, bảy đạo phòng thủ nghiêm ngặt.

Người phòng thủ bên ngoài, cơ hồ ai cũng là tay cao thủ đệ nhất trong võ lâm hiện nay, trong đó bao quát Võ Đang, Thiếu Lâm, Nhạn Đảng, và Ba Sơn, các đệ tử ưu tú nhất, còn có Trường Giang thủy trại và Thập Nhị Liên Hoàn Ồ, các vị đà chủ tinh minh năng cán nhất.

Không được sự cho phép của những người trong phòng, tuyệt đối không để cho bất cứ người nào xông vào.

Bọn họ ở trong này nói chuyện, cũng tuyệt đối không để một tí tiếng động nào lọt ra ngoài.

Bọn họ đặt cho nơi này một tên: Ưng Sào. Kế hoạch đối phó với U Linh sơn trang lần này, chính là bọn họ đã ở trong Ưng Sào bàn luận ra ba tháng trước.

Đấy là kế hoạch tuyệt đối bí mật.

Bước thứ nhất trong kế hoạch, là thuyết phục Tây Môn Xuy Tuyết tham gia, tạo thành cừu hận giữa y và Lục Tiểu Phụng, để giang hồ đều cho rằng y không giết Lục Tiểu Phụng không được.

Đấy vốn không phải là chuyện dễ dàng, Tây Môn Xuy Tuyết nhất định không phải là kẻ dễ dàng bị thuyết phục.

Nào ngờ lần này Tây Môn Xuy Tuyết không hề cự tuyệt, hiển nhiên y cảm thấy rượt theo giết Lục Tiểu Phụng là một chuyện rất thú vị, do đó điều kiện duy nhất của y là :

- Ngươi phải chạy trốn thật, bởi vì ta cũng rượt theo thật, nếu ngươi bị ta rượt kịp, không chừng ta sẽ giết ngươi thật.

Vì vậy lúc Lục Tiểu Phụng đang chạy trốn, chàng quả thật lúc nào cung đổ mồ hôi hột.

Bước thứ hai trong kế hoạch, chính là an bày đường nào cho Lục Tiểu Phụng chạy trốn, nhất định cho chàng tình cờ đụng phải người trong U Linh sơn trang mà không bị hoài nghi.

Trong quá trình chạy trốn đó, chàng phải tự mình lo liệu ứng phó với mọi chuyện khốn khổ, không thể liên lạc với bất kỳ ai khác.

Lục Tiểu Phụng có lọt được vào trong U Linh sơn trang hay không, bọn họ không nắm chắc được trong tay.

Nhưng chàng nguyện ý mạo hiểm.

Bọn họ đã biết cái tổ chức U Linh sơn trang ấy đã lâu lắm rồi, nhưng vẫn không bao giờ chụp được manh mối gì, chỉ bất quá từ miệng một người lạ đã sắp chết nói ra, biết được tổ chức ấy đang sắp làm một chuyện lớn kinh thiên động địa.

Vì vậy bọn họ cũng không thể không bắt đầu hành động.

Bởi vì bọn họ đã tra ra được người lạ sắp chết ấy, lại là người đáng lý ra đã chết dưới lưỡi kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết nhiều năm về trước, người đó tên là Cố Phi Vân.

Y từ U Linh sơn trang trốn ra, bị Thạch Hạc đánh rớt xuống hang núi vạn trượng, tuy may mắn không chết, hai chân đã gãy trọn, chỉ nhờ vào đôi bàn tay và một ý chí kiên cường, bò năm ngày bốn đêm trong tuyệt cốc, mới gặp một đạo sĩ đi tìm thuốc trong núi sâu.

Đạo sĩ này là đệ tử của phái Võ Đang, y mới còn sống để nói ra cái bí mật của U Linh sơn trang.

Chỉ tiếc là y biết không nhiều, không những vậy chỉ còn thừa chút hơi thở cuối cùng.

Vì vậy Lục Tiểu Phụng đã biết ngay từ đầu, Biểu Ca không thể là Cố Phi Vân.

Người đầu tiên bắt đầu trù tính kế hoạch là Thạch Nhạn. Người đầu tiên lão đi tìm là Lục Tiểu Phụng.

... Nếu thế gian này còn có ai hoàn thành được nhiệm vụ gian nan lớn lao này, người đó chắc chắn là Lục Tiểu Phụng.

Nhưng Lục Tiểu Phụng biết, chỉ dựa vào sức của một mình chàng, tuyệt đối không cách nào thành công.

Chàng nhất định phải đi tìm vài tay bang thủ, chàng nghĩ trong đó nhất định không thể thiếu Tư Không Trích Tinh.

Muốn thuyết phục Tư Không Trích Tinh, còn khó khăn hơn cả thuyết phục Tây Môn Xuy Tuyết, may mà y có nhược điểm.

Y khoái đánh cuộc, nhất là thích đánh cuộc với Lục Tiểu Phụng. Không những vậy, tùy Lục Tiểu Phụng muốn đánh cuộc gì cũng được.

Vì vậy Lục Tiểu Phụng đánh cuộc với y :

- Nếu ta không thành công, ngươi phải đào giun cho ta.

Đợi đến lúc Tư Không Trích Tinh phát hiện ra đó là cái bẫy, hối hận không còn kịp nữa, vì không muốn thua, y chỉ còn nước toàn lực giúp Lục Tiểu Phụng hoàn thành cho xong chuyện này.

Y trước giờ vốn là kẻ rất thủ tín.

Nhưng y cương quyết đòi Lục Tiểu Phụng tìm cho y một tay bang thủ không thể thiếu sót được, y muốn Lục Tiểu Phụng tìm Hoa Mãn Lâu lại cho y.

Suy tính của Hoa Mãn Lâu thấu đáo vô song, không ai bì kịp, không chừng vì y không thấy đường, do đó suy nghĩ có sâu sắc hơn người khác.

Kế hoạch nguyên thủy nhất, là do bọn họ bốn người trù tính trong Ưng Sào.

Lực lượng bốn người bọn họ không đủ, vì vậy bọn họ lại kéo thêm sáu người nữa vào.

Đấy là Thiết Kiên chùa Thiếu Lâm, Vương Thập Đại Cái Bang, Trường Giang Thủy Thượng Phi, Nhạn Đảng Cao Hành Không, Ba Sơn Tiểu Cố, và Thập Nhị Liên Hoàn Ồ Ưng Nhãn Lão Thất.

Bởi vì môn hạ sáu người đó đều có người trong U Linh sơn trang.

Thế lực của bọn họ cũng phân bố đều trên lộ tuyến từ U Linh sơn trang đến Võ Đang.

Điểm trọng yếu nhất là, bọn họ đều là những người miệng kín như bình, tuyệt đối không tiết lộ kế hoạch này cho ai khác.

Nhìn bên ngoài, đó chỉ bất quá là một căn lầu thông thường trong một khu phố náo nhiệt, lấy danh nghĩa của một đà chủ phân đà môn hạ Ưng Nhãn Lão Thất mua, dùng ba gian nhà phía dưới làm tiệm bán thuốc, tiệm rượu, và tiệm quan tài.

Gã chưởng quản ba cái tiệm đó dĩ nhiên đều là đệ tử trung thành năng cán nhất của họ.

Biết về kế hoạch lần này, chỉ có mười người, những người kia chỉ biết phụng mệnh hành sự.

Hiện tại trong mười người bọn họ đã có tám người ở đây.

Lục Tiểu Phụng nhìn bọn họ, chàng lại nhấn mạnh một lần nữa câu lúc nãy :

- Không phải Thạch Hạc, nhất định không phải.

Thạch Nhạn không đến, hiển nhiên bệnh tình quá nghiêm trọng, người duy nhất gặp Thạch Nhạn là Thiết Kiên.

Năm xưa khi Võ Đang lập Chưởng môn, Thạch Hạc tự hủy mặt mình, vị cao tăng chùa Thiếu Lâm cũng có mặt ở đó.

Lão đã thấy qua gương mặt không có mặt mũi đó, bất kỳ ai chỉ cần thấy qua một lần, đều vĩnh viễn không thể quên được.

Vì vậy lão phản đối :

- Ta đã thấy mặt y, y nhất định là Thạch Hạc.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Chết dưới lưỡi kiếm của Mộc đạo nhân dĩ nhiên là Thạch Hạc. Nhưng Thạch Hạc không phải là Lão Đao Bả Tử, nhất định không phải.

Tư Không Trích Tinh giành hỏi :

- Sao ngươi chắc chắn được?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Bởi vì ta biết Lão Đao Bả Tử là ai.

Tư Không Trích Tinh hỏi :

- Ai?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Mộc đạo nhân.

Tư Không Trích Tinh giật bắn mình lên, ai ai cũng giật bắn mình lên.

Một hồi thật lâu, Thiết Kiên mới chầm chậm lắc đầu nói :

- Không đúng, không thể là y.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Tại sao?

Thiết Kiên đáp :

- Lâu năm về trước, y đã có thể làm Chưởng môn Võ Đang, nhưng y lại đem ngôi vị nhường cho sư đệ mình là Mai chân nhân, do đó có thể thấy, y xem danh lợi quyền vị nhẹ lắm, sao lại đi làm chuyện như vậy được?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tôi vốn cũng không tin, tôi vốn tính kéo lão vào trong Ưng Sào đấy chứ.

Thiết Kiên hỏi :

- Không lẽ có người phản đối?

Lục Tiểu Phụng gật gật đầu, nói :

- Thạch Nhạn phản đối, Hoa Mãn Lâu cũng không tán thành.

Thiết Kiên hỏi :

- Tại sao?

Lần này lão hỏi Hoa Mãn Lâu.

Hoa Mãn Lâu ngần ngừ một hồi, chầm chậm nói :

- Lúc đó tôi không hoài nghi gì đến lão, chỉ bất quá cảm thấy lão và Cổ Tòng cư sĩ quá thân cận nhau, khó mà giữ được bí mật với Cổ Tòng.

Thiết Kiên hỏi :

- Ông thấy Cổ Tòng khả nghi sao?

Hoa Mãn Lâu nói :

- Võ công của y rất cao, nhưng sư thừa và lai lịch của y trước giờ không ai biết gì.

Thiết Kiên nói :

- Y là ẩn sĩ, mấy người ẩn sĩ thông thường đều phải vậy chứ.

Hoa Mãn Lâu nói :

- Ẩn sĩ lúc trước khi quy ẩn cũng có chút dĩ vãng, nhưng y không có, làm như y sinh ra là thành ẩn sĩ rồi vậy.

Thiết Kiên trầm ngâm một hồi, lại hỏi :

- Thạch Nhạn tại sao phản đối Mộc đạo nhân?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Bởi vì lão biết Mộc đạo nhân không hẳn là thật tình nguyện ý nhượng vị cho Mai chân nhân.

Thiết Kiên chau mày nói :

- Không lẽ y cũng như Thạch Hạc vậy, bởi vì y làm chuyện vi phạm môn quy cho nên mới bị ép phải nhượng vị?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Chắc là vậy.

Thiết Kiên nói :

- Y làm chuyện gì?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Thạch Nhạn không chịu nói.

Nhà có chuyện xấu xa không thể bày ra, bất kể ra sao, Mộc đạo nhân cũng là sư thúc của y, lại là trưởng lão của Võ Đang.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Thạch Nhạn tuy không chịu nói, hiện tại tôi vẫn có thể suy đoán ra gần hết.

Ba Sơn Tiểu Cố cũng nhịn không nổi, hỏi :

- Mộc đạo nhân năm xưa rốt cuộc đã làm chuyện gì vi phạm môn quy?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Không những y lấy vợ ở ngoài, còn sinh ra con gái nữa.

Thiết Kiên sa sầm nét mặt, nói :

- Lời đồn không thể tin dễ dàng, những lời có liên quan đến danh tiết của một người, không nên dễ tin quá, mà còn không nên mở miệng là đề cập tới.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Vâng.

Tư Không Trích Tinh lại giành nói :

- Nhưng y đã mở miệng ra rồi, nhất định phải nắm chắc gì trong tay.

Thiết Kiên nói :

- Không những chắc trong tay, còn phải có chứng cớ.

Lục Tiểu Phụng không có chứng cớ.

Nhưng những gì chàng phân tích và phán đoán, Thiết Kiên đại sư không thể không thừa nhận là rất có lý.

... Thẩm Tam Nương là vợ của Diệp Lăng Phong, nhưng lại sinh con gái cho Lão Đao Bả Tử, người bà ta có lỗi với là Diệp Lăng Phong, không phải là lão. Tại sao Lão Đao Bả Tử ngược lại đi hận bà ta? Không những vậy còn giết cả Diệp Lăng Phong?

Bởi vì Lão Đao Bả Tử là Mộc đạo nhân, là biểu ca của Thẩm Tam Nương, cũng là người chồng chân chính của Thẩm Tam Nương.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Mộc đạo nhân lúc đó còn đang tráng niên, Thẩm Tam Nương cũng đang xuân xanh đương độ... Trước mặt Thiết Kiên đại sư, chàng ăn nói rất hàm súc, những ý tứ của chàng ai ai cũng hiểu rõ.

Hai biểu huynh, biểu muội chắc chắn là có tư tình, khổ nỗi Mộc đạo nhân lúc ấy đã là đệ tử Chưởng môn Võ Đang, dĩ nhiên không thể quang minh chính đại lấy bà ta làm vợ.

- Vì vậy lão mới nghĩ ra cái kế quý đại đào cương, để Thẩm Tam Nương đi lấy Diệp Lăng Phong, làm thụ thân con gái của lão.

- Tại sao lão lại chọn Diệp Lăng Phong?

- Bởi vì Diệp Lăng Phong cũng từng học kiếm ở Võ Đang, không những vậy còn do chính tay lão truyền thụ, vì ân sư, đệ tử dĩ nhiên không thể không hy sinh.

Nhưng sau này Mộc đạo nhân già đi, lại hay vân du bên ngoài, Thẩm Tam Nương phòng khuê tịch mịch, lộng giả thành chân, cùng với Diệp Lăng Phong dan díu tư tình.

Đợi đến lúc Mộc đạo nhân phát hiện ra, bà ta lại có thêm đứa con gái không nên có. Lão cũng phát hiện ra tư tình của bọn họ, dĩ nhiên là hận bọn họ đến tận xương tủy.

- Nhưng lão lại càng hận Võ Đang, bởi vì đệ tử của lão là Thạch Hạc cũng chịu chung mệnh vận như lão, bị ép phải nhượng ngôi vị Chưởng môn.

“Báo thù” và “quyền lực”, hai chuyện đó, chỉ bất kỳ một thứ nào thôi cũng đủ làm người ta không chọn thủ đoạn, nhảy ra làm chuyện liều lĩnh.

- Nhưng điều đó vẫn còn chưa đủ chứng cớ chứng minh Mộc đạo nhân là Lão Đao Bả Tử.

- Tôi còn có thể đưa ra vài điểm sự kiện để chứng minh. Điểm dễ dàng tiến hành, chỉ có mình lão mới ở gần Thạch Nhạn, chỉ có lão mới biết bí mật giấu trong vỏ kiếm.

- Bí mật đó rất có thể chính là cái bí mật năm xưa lão bị ép phải nhượng vị, vì vậy lão nhất định phải lấy cho được.

Đối với tình cảnh nội bộ Võ Đang, chỉ có lão là hiểu rõ hơn ai cả, vì vậy lão mới có thể bố trí đường thoái lui an toàn sau khi xong chuyện, có muốn rượt theo cũng không có cách nào rượt nổi.

Trường Tịnh và Trường Cẩn đều là đệ tử trực hệ môn hạ của lão, chỉ có lão mới mua chuộc được bọn họ.

Thạch Hạc trước giờ cô tị kiêu ngạo, chỉ có lão mới có thể chỉ huynh ra lệnh được y.

Bao nhiêu điểm đó, tuy chỉ bất quá là suy đoán, nhưng cũng đủ để làm thành một đường dây liên hệ hoàn chỉnh.

Huống gì trong tay của Lục Tiểu Phụng còn giữ một chi tiết rất trọng yếu :

- Tuy tôi đã biết từ lâu Biểu Ca không phải là Cố Phi Vân, nhưng tôi vẫn nhìn không ra lai lịch chân chính của y.

Thiết Kiên nhịn không nổi, hỏi :

- Hiện tại ông đã tra ra?

Lục Tiểu Phụng gật gật đầu nói :

- Biểu Ca chính là Cổ Tòng.

Câu đó vừa thốt ra, mọi người lại giật nảy mình lên.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Mấy năm gần đây, Mộc đạo nhân và Cổ Tòng hình bóng không rời, thường kết bạn vân du, không những vậy, hành tung phiêu hốt, chỉ vì bọn họ thường thường phải về lại U Linh sơn trang.

Ba Sơn Tiểu Cố nói :

- Võ Đang thịnh hội lần này, mọi người đều nghĩ Cổ Tòng sẽ nhất định đến, nhưng y chẳng thấy lộ mặt ra.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Bởi vì y đã bị tôi cầm tù trong địa lao ở sơn trang nhà họ Diệp.

Thiết Kiên nói :

- Ông có chứng cớ chứng minh được y chính là Cổ Tòng không?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tôi thấy y xuất thủ, kiếm pháp của y cực kỳ tinh vi, rất gần với kiếm pháp của Cổ Tòng, thân hình và khuôn mặt của y giống Cổ Tòng, chỉ cần thêm chút râu ria, chút tóc trắng, chút tóc vàng, là thành Cổ Tòng y hệt, không sai gì cả.

Tư Không Trích Tinh nói :

- Thảo nào tôi cứ cảm thấy Cổ Tòng có vẻ âm dương quái khí làm sao đó, thì ra y trước giờ chưa lộ bản mặt thật ra.

Thiết Kiên trầm tư một hồi, bỗng nói :

- Còn một kẽ hở.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Kẽ hở gì?

Thiết Kiên nói :

- Nếu Mộc đạo nhân là Lão Đao Bả Tử, tại sao lão ta không y ước hẹn đến hội họp với ông ở Mãn Thúy Lâu?

Lục Tiểu Phụng thở ra nói :

- Đấy chỉ là vì lão đã biết sự tình có chỗ biến đổi, đã có người tiết lộ bí mật của chúng ta.

Thiết Kiên hỏi :

- Ai tiết lộ bí mật?

Lục Tiểu Phụng cười khổ nói :

- Dĩ nhiên là cái người đang không bỗng mọc ra.Người mọc ra đó, dĩ nhiên chính là lão già cao lớn oai vũ.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Chuyện này vốn nhất định không được để người thứ mười một biết, tại sao các người lại đem thêm một người nữa vào?

Ba Sơn Tiểu Cố hỏi ngược lại :

- Ông biết người đó là ai không?

Lục Tiểu Phụng không biết.

Ba Sơn Tiểu Cố nói :

- Ông có biết tôi có một người sư thúc, là động chủ của ba mươi sáu động ở Miêu Nhân Sơn, và cũng đời đời làm thổ ty ở đó?

Lục Tiểu Phụng bỗng nhảy bật lên nói :

- Ông nói đó có phải là Long Phi Sư Long Mãnh?

Ba Sơn Tiểu Cố mỉm cười nói :

- Trước giờ ông ta chưa bao giờ vào Trung Nguyên, thảo nào ông không nhận ra ông ta.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Các người để ông ta tham dự vào bí mật?

Ba Sơn Tiểu Cố nói :

- Ông ta ngồi trấn phương nam, đời này qua đời kia, quý như vương hầu, phú quý tôn vinh, trong giang hồ không ai bì kịp. Ông nghĩ ông ta sẽ bán đứng mình sao? Tiết lộ bí mật của mình sao?

Lục Tiểu Phụng câm miệng lại.

Nhưng chàng rốt cuộc đã nhớ ra người đó là ai. Chàng cũng nhớ ra tại sao mình cứ nghĩ là có gặp qua y một lần rồi.

Chàng bỗng cảm thấy miệng mình vừa chua vừa đắng nghét, làm như vừa ăn phải một nồi thịt thúi.

Thiết Kiên nói :

- Hiện tại chúng ta chỉ có một cách chứng minh những suy đoán của ông có đúng hay không.

Ba Sơn Tiểu Cố hỏi :

- Cách gì?

Thiết Kiên nói :

- Bắt Thạch Nhạn nói ra bí mật trong vỏ kiếm.

Mọi người đều đồng ý.

- Mộc đạo nhân nhượng vị, nếu vì chuyện tư tình với Thẩm Tam Nương thì chứng minh được rằng lão là Lão Đao Bả Tử.

Thiết Kiên nói :

- Tuy Thạch Nhạn không muốn tiết lộ chuyện riêng tư của tôn trưởng trong bản môn của y, nhưng trong hoàn cảnh này, y không thể nào không nói được.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ông đã về lại Võ Đang?

Thiết Kiên nói :

- Trời còn chưa sáng đã về rồi.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Mộc đạo nhân hiện có phải cũng ở Võ Đang?

Thiết Kiên nói :

- Chúng ta cũng nghĩ rằng có thể có người sẽ làm chuyện bất lợi cho y, vì vậy mới nhờ Vương Thập Đại đi theo y về.

Ba Sơn Tiểu Cố nói :

- Nếu vậy chúng ta cũng nên mau mau chạy đến Võ Đang hỏi cho rõ ràng.

Lục Tiểu Phụng thở ra, lẩm bẩm

- Tôi chỉ hy vọng hiện tại chạy mau mau một chút còn kịp.

Bỗng nghe ngoài cửa có người nói :

- Hiện tại không còn kịp rồi.

Vương Thập Đại ngồi xuống trước, lau khô mồ hôi trên mặt, thở ra một hơi, mới chầm chậm nói :

- Chưởng môn đời mười ba của Võ Đang, Thạch Nhạn, đã từ trần vào ngày mười bốn tháng tư, một khắc trước giờ Ngọ, hưởng dương bốn mươi bảy tuổi.

Không ai cử động, không ai mở miệng.

Trái tim mọi người đều chìm xuống, một hồi thật lâu, mới có người hỏi :

- Ông ta chết ra sao?

Vương Thập Đại nói :

- Y có bệnh sẵn, không những vậy còn rất nghiêm trọng.

Thiết Kiên hỏi :

- Bệnh gì vậy?

Vương Thập Đại nói :

- Bệnh gan, Mộc đạo nhân đã nhìn ra từ lâu thọ kỳ của y tối đa không quá trăm ngày.

Lục Tiểu Phụng thay đổi nét mặt hỏi :

- Mộc đạo nhân chẩn bệnh cho ông ta?

Vương Thập Đại nói :

- Mộc đạo nhân y thuật rất tinh, ta cũng có hiểu sơ về y thuật.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ông xem ông ta có phải vì bệnh tật phát tác mà chết thật không?

Vương Thập Đại nói :

- Không nghi ngờ gì cả.

Lục Tiểu Phụng chầm chậm ngồi xuống, phảng phất như muốn đứng dậy không nổi.

Gương mặt của Thiết Kiên cũng rất nặng nề :

- Y có để di ngôn gì lại không? Chỉ định người kế thừa Chưởng môn phái Võ Đang?

Vương Thập Đại nói :

- Chúng tôi cứ ngỡ y để lại di ngôn ở đâu đó, nhưng tìm hoài không có.

Thiết Kiên mặt mày càng nặng nề.

Lão biết rõ môn quy gia pháp phái Võ Đang, Chưởng môn nếu vì chuyện gì chết đi, không kịp để lại di mệnh, ngôi vị Chưởng môn sẽ do người bối phận tôn trưởng nhất tiếp nhiệm.

Bối phận tôn trưởng nhất của Võ Đang môn hạ, chính là Mộc đạo nhân.

Thiết Kiên thở dài một hơi, nói :

- Không ngờ ba mươi năm sau, y vẫn còn làm được Chưởng môn Võ Đang.

Lục Tiểu Phụng cười khổ nói :

- Đây chỉ sợ đã nằm trong dự liệu của lão từ lâu.

Bọn họ đều hiểu trong bụng, hiện tại không có chứng cớ thiết thực gì, lại càng không thể động vào lão.

Chưởng môn phái Võ Đang, nhất định không thể dung thứ cho ai mạo phạm vào.

Hiện tại bọn họ chẳng có một chứng cớ gì, dù Mộc đạo nhân có thật là Lão Đao Bả Tử đi chăng nữa, bọn họ cũng không làm được gì.

Vương Thập Đại buồn rầu nói :

- Thạch Nhạn tuy cũng biết mình sắp chết đến nơi, nhưng cũng còn không ngờ được lại quá đột nhiên như vậy.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ông ta lâm tử không lẽ ngay cả một câu cũng không nói sao?

Vương Thập Đại nói :

- Chỉ có một câu.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ông ta nói gì?

Vương Thập Đại nói :

- Y muốn ta nói lại với ngươi, ngươi đoán quả không sai.

Lục Tiểu Phụng bỗng đứng bật dậy, rồi lại chầm chậm ngồi xuống, miệng lẩm bẩm :

- Không được gì cả, dù tôi đoán không sai, cũng chẳng được gì cả.

Chàng có hỏi Thạch Nhạn, Mộc đạo nhân năm xưa có phải vì chuyện tư tình mà bị ép phải nhượng vị không.

Thạch Nhạn không nói gì, đợi đến lúc nói ra thì đã quá muộn.

Bí mật trong vỏ kiếm, hiện tại chắc chắn đã lọt vào tay Mộc đạo nhân, bọn họ đã hết còn có chứng cớ gì.

Thiết Kiên nói :

- Ông đoán không sai, nhưng làm chuyện quá sai.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Sai chỗ nào?

Thiết Kiên nói :

- Ông đã biết có người muốn đoạt kiếm thì đừng nên để Thạch Nhạn giữ bí mật lại trong vỏ kiếm.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Chúng tôi làm vậy chỉ bất quá vì muốn dụ lão y ước hẹn đến Mãn Thúy Lâu.

Chúng tôi mới ngay mặt mở toang chân tướng của lão ra, bí mật trong vỏ kiếm nếu không phải đồ thật, lão nhất định sẽ nhìn ra, nhất định sẽ nghi ngờ.

Chàng thở dài nói :

- Lúc đó chúng tôi làm sao biết được bí mật lại bị tiết lộ ra, lão bỗng thay đổi chủ ý.

Thiết Kiên thở dài nói :

- Bất kể y là ai, cũng thật là một tay siêu quần, kế hoạch của y tuy bị phá vỡ tan tành, nhưng đến phút cuối cùng, y vẫn còn không bị thua.

Mọi người ngồi yên không nói gì, tâm tình đều rất thảm não.

Kế hoạch của bọn họ tuy xảo diệu, không ngờ đến phút cuối biến thành công cốc.

Ba Sơn Tiểu Cố nói :

- Hiện tại không lẽ chúng ta hoàn toàn không làm gì được y nữa sao?

Lục Tiểu Phụng trầm ngâm một hồi :

- Không chừng tôi còn có thể nghĩ được một cách.

Ba Sơn Tiểu Cố hỏi :

- Cách gì?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Sư thúc của ông có phải cũng đang ở Võ Đang?

Ba Sơn Tiểu Cố nói :

- Ông ta không có ở đó.

Lục Tiểu Phụng hỏi :- Ông biết ông ta đang ở đâu không?

Ba Sơn Tiểu Cố nói :

- tôi biết chủ nhân của Toàn Phúc lâu là cựu thuộc hạ của ông ta năm xưa, đặc biệt làm thịt một con bò mộng mời ông ta lại, chuyện này ông ta nhất định không thể từ chối.

Lục Tiểu Phụng sáng rực mắt lên, chàng hỏi :

- Ông ta thích ăn thịt?

Ba Sơn Tiểu Cố nói :

- Đến nỗi không có ngày nào không ăn thịt.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ông ta ăn nhiều không?

Ba Sơn Tiểu Cố nói :

- Nhiều muốn chết người.

* * * * *

Mười bốn tháng tư, buổi chiều.

Trên cửa của Toàn Phúc lâu có dán một tờ giấy màu hồng :

“Nhà có quý khách, nghỉ bán một hôm”.

Tuy nghỉ buôn bán, cửa không hề đóng lại. Bước vào cửa là thấy ngay Long Phi Sư Long Mãnh, oai vũ cao lớn, khí thế muốn nuốt cả con bò mộng.

Ba cái bàn xếp lại một chỗ, một nồi thịt lớn bày trên đó.

Lão ăn thịt không thích xắt nhỏ xắt thớ, kiểu cọ lôi thôi. Muốn ăn thịt là ăn từng cục, từng cục thịt.

Nguyên cả sảnh đường lớn, chỉ có một gã phổ ky đứng chực ở đằng xa, ngay cả chủ nhân cũng không thấy đâu.

Lúc lão ăn thịt, lão không muốn ai quấy nhiễu, lão cũng không thích nói chuyện.

Nhưng lão cũng không kêu người ngăn Lục Tiểu Phụng lại.

Lục Tiểu Phụng cứ thế bước thẳng vào, kéo một cái ghế, ngồi xuống đối diện với lão, mỉm cười nói :

- Ông mạnh khỏe?

Long Mãnh nói :

- Mạnh.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tôi nhận ra ông.

Long Mãnh nói :

- Ta cũng nhận ra ngươi, ngươi là Lục Tiểu Phụng.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Nhưng tôi không quen biết Long Mãnh, tôi chỉ biết ông.

Long Mãnh cười lớn :

- Không lẽ ta không phải là Long Mãnh sao?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ông là Phi Sư thổ ty, không lẽ lại không phải là Tướng Quân ăn thịt đấy sao?

Long Mãnh không cười nữa, cặp mắt tròn vo tinh quang chiếu ra, trừng trừng nhìn Lục Tiểu Phụng.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tướng Quân không hề chết, Tướng Quân còn đang ăn thịt.

Long Mãnh nói :

- Ăn thịt tốt.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Khuyển Lang Quân đã cải trang ông được thành Tướng Quân, thì dĩ nhiên cũng cải trang người khác thành Tướng Quân, huống gì, người đã chết rồi, dáng dấp cũng không sai nhau mấy.

Long Mãnh hỏi :

- Tại sao Tướng Quân lại chết đi?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Bởi vì tôi đã đi.

Long Mãnh hỏi :

- Ngươi đi rồi Tướng Quân bèn phải chết?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Quan hệ của Tướng Quân rất trọng đại, trừ Lão Đao Bả Tử ra, nhất định không thể để bất cứ ai thấy được mặt thật của y, chết sớm ngày nào đại khái là an toàn ngày đó.

Long Mãnh nói :

- Đúng vậy, người chết quả thật an toàn nhất, chẳng ai đi chú ý đến người chết.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Chỉ tiếc là gần đây, người chết thường thường cứ sống lại.

Long Mãnh múc một miếng thịt lên, bỗng hỏi :

- Ngươi ăn thịt?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ăn.

Long Mãnh hỏi :

- Ăn nhiều không?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Nhiều.

Long Mãnh nói :

- Tốt, ngươi ăn đi.

Lão đưa muỗng thịt đổ vào miệng, xong đưa qua cho Lục Tiểu Phụng :

- Ăn đi, ăn nhiều vào, thịt ăn rất tốt.

Lục Tiểu Phụng cũng múc một muỗng thịt :

- Thịt quả thịt ngon thật, ngon muốn chết người luôn, chỉ tiếc là có lúc muốn chết người thật.

Long Mãnh nói :

- Tướng Quân ăn thịt, ngươi cũng ăn thịt, mọi người đều ăn thịt, người ăn thịt chắc gì là Tướng Quân.

Lục Tiểu Phụng thừa nhận.

Ánh mắt của Long Mãnh bỗng lộ vẻ cười cợt thật ngụy dị, lão bỗng hạ giọng nói :

- Vì vậy ngươi vĩnh viễn không có cách nào chứng minh được ta là Tướng Quân cả.

Lào lại cười lớn nói :

- Vì vậy, ngươi chỉ còn nước ăn thịt thôi.

Lục Tiểu Phụng muốn cười, mà cười không nổi.

Chàng chỉ còn nước ăn thịt.

Thịt quả thật rất mềm, rất thơm, nhưng chàng vừa mới ăn một miếng, lập tức biến hẳn sắc mặt.

Long Mãnh cười nói :

- Hôm nay hình như ngươi ăn không nhanh lắm, cũng không nhiều nữa.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ông ăn được bao nhiêu rồi?

Long Mãnh nói :

- Rất nhiều, nhiều muốn chết luôn.

Lục Tiểu Phụng cười khổ nói :

- Lần này e rằng muốn chết thật.

Long Mãnh hỏi :

- Ai chết?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ông chết.

Người của chàng ấn nhẹ một cái trên bàn, người đã bay qua mặt bàn, nhanh như điện xẹt điểm vào huyệt đạo bên cạnh tâm mạch của Long Mãnh. Chỉ tiếc là chàng quên mất chính giữa còn có một nồi thịt.

Một nồi thịt chết người.

Động tác của Tướng Quân cũng thật nhanh, lão bỗng chụp nồi thịt lên, nước thịt còn đang sôi sùng sục, bắn tung tóe lên.

Lục Tiểu Phụng đành phải tránh né, vừa lớn tiếng nói :

- Ngồi yên đó, đừng động đậy.

Dĩ nhiên Long Mãnh làm sao chịu nghe lời chàng, người lão tung lên, người đã xông thẳng ra ngoài.

Không những lão động đậy, lão còn động thật nhanh, thật kịch liệt.

Vì vậy chất độc đang nằm trong dạ dày nãy giờ bỗng công thẳng vào trái tim lão.

Lão lập tức ngã ầm ra.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Trong thịt có độc, động đậy là... Chàng không nói hết câu, bởi vì chàng đã thấy Long Mãnh không còn nghe chàng nói gì nữa.

Cái nồi thịt này quả thật đã lấy đi mạng của lão.

Lúc lão ngã xuống, gương mặt đã đen thui, gương mặt lão vừa sạm đen lại, lão đã thành ra người chết.

Người chết chẳng là Phi Sư Thổ Ty, cũng chẳng là Tướng Quân.

Người chết là người chết.

Nồi thịt này ai đã nấu?

Chủ nhân nơi này thì sao?

Gã phổ ky đứng hầu ở tuốt đằng xa đã sợ muốn ngốc người ra.

Lục Tiểu Phụng chụp lấy gã, nói :

- Đem ta đến nhà bếp.

Người nấu thịt dĩ nhiên phải ở trong nhà bếp.

Nhưng trong nhà bếp chỉ có thịt, không có người.

Trên lò còn đang nấu một nồi thịt lớn, cái nồi thật lớn, như cái nồi nấu cơm trong nhà bếp trên núi Võ Đang, bên trong cả một nồi thịt đầy, còn chưa nấu chín xong.

Lục Tiểu Phụng lại biến hẳn sắc mặt, nhịn không nổi muốn bắt đầu mửa ra.

Chàng bỗng phát hiện ra một chuyện đáng sợ... không lẽ thịt ở trong nồi, người cũng ở trong nồi?

Hiện tại người còn làm chứng cho Lục Tiểu Phụng được rất có thể chỉ thừa lại một người.

Bất kể y là Biểu Ca cũng tốt, Cổ Tòng cũng tốt, Lục Tiểu Phụng chỉ hy vọng y vẫn còn sống.

Hiện tại người này đang ở đâu?

May mà chỉ có một mình Lục Tiểu Phụng biết.

Địa lao ở nhà họ Diệp dĩ nhiên không phải là nơi an toàn. Chàng đã đem người đó đến một nơi bí mật không ai có thể ngờ tới. Cuộc cờ đã sắp tàn, đây đã là nước cờ sát thủ tối hậu của chàng, dĩ nhiên chàng phải giữ riêng cho mình một bí mật.

Buổi chiều cuối xuân, ánh mặt trời vẫn còn rực rỡ, chàng chầm chậm đi trên con đường dài, làm như không có tí mục đích gì.

Hai bên đường đủ các thức các dạng tiệm bán đồ, trong mỗi tiệm có đủ các thức các dạng người, chàng nhìn thấy họ, họ cũng nhìn thấy chàng, nhưng chàng không biết trong đó có bao nhiêu người đang ngấm ngầm giám thị mình.

Cuối con đường dài, bỗng có một cỗ xe chạy như bay lại, cơ hồ muốn đụng vào chàng, phảng phất có cặp mắt thật sáng.

Nếu chàng nhìn kỹ một chút, nhất định chàng sẽ nhận ra người đó, chỉ tiếc là lúc chàng quay lại nhìn, cỗ xe đã đi xa lắc.

Nhưng đợi đến lúc chàng đi khỏi con đường đó, trong lòng chàng phảng phất còn đang nghĩ đến cặp mắt sáng đó, thậm chí còn vì vậy mà cảm thấy không yên.

Một người xa lạ nhìn qua chàng một cái, tại sao lại làm chàng bồn chồn trong dạ?

Không lẽ người này không phải là người xa lạ sao?

Chàng ráng không nghĩ đến chuyện đó, đi qua góc đường, chàng mua hai trái lê, một trái quăng cho đứa nhỏ đang ngẩn mặt ra bên lề đường, một trái chàng cầm trong tay chầm chậm gặm nhấm.

Hiện tại chàng chỉ muốn nhất tâm chụp vào chỗ yếu hại trí mệnh của Mộc đạo nhân, hiện tại có phải Mộc đạo nhân cũng đang muốn giết chàng?

Lúc nãy miếng thịt chết người kia, tuy chàng chỉ ăn có hai miếng đã nhổ ra ngay, bây giờ trong bụng còn đang cảm thấy thật khó chịu.

May mà trong thịt số lượng không nặng lắm, số lượng lớn quá sẽ dễ bị phát giác.

Long Mãnh không phải là kẻ phản ứng chậm chạp, chỉ bất quá lão ăn thiệt quá nhiều.

Nhiều muốn chết người.

Nếu lúc nãy chàng cũng ăn thêm vài cục thịt nữa, Mộc đạo nhân sẽ hoàn toàn chẳng cần phải lo lắng chuyện gì nữa, chính chàng cũng chẳng còn phải lo lắng chuyện gì nữa.

... Lúc nãy người trong cửa xe hình như là một người đàn bà, con ngựa kéo xe cái miệng đang phì phò bọt mép thật dày, hình như đã đi một đoạn đường xa, không những vậy còn rất gấp rút.

... Người này là ai? Từ đâu đến?

Tuy Lục Tiểu Phụng ráng sức không để cho mình nghĩ đến chuyện này, nhưng chàng nhịn không nổi vẫn đi nghĩ tới nó. Trong lòng chàng tựa hồ như có thứ dự cảm thật kỳ quái, chàng có cảm giác người này rất quan trọng với mình.

Người chân chính quan trọng đối với chàng, không phải là người này, mà là Cổ Tòng.

Hôm đó lúc đèn tắt rồi, chàng tự tay xuất thủ khống chế y. Hải Kỳ Khoát và Cao Đào đều bị tù phía sau địa lao.

Những người từ U Linh sơn trang hiện tại đều bị cầm tù trong cái địa lao đó, ngày đầu tiên xuống núi, Lục Tiểu Phụng đã đem bản vẽ dung mạo của những người này đưa cho gã phổ ky dắt chó. Người trong Ưng Sào lập tức chia nhau bắt đầu hành động, bắt nguyên cả đám, rồi do Khuyển Lang Quân, Tư Không Trích Tinh, và Vương Thập Đại đem người của mình đổi vào.

Lục Tiểu Phụng không quan tâm đến bọn họ sống chết ra sao cho lắm, vì bọn họ chắc chắn cũng không biết Lão Đao Bả Tử thân phận thực sự là gì, bọn họ đại khái cũng đều là kẻ đã đáng chết rồi.

- Còn Biểu Ca?

Chàng đem Biểu Ca đi nơi nào rồi?

Dùng cách gì đưa y đi?

Hình như chàng không có cơ hội nào đem đi một người sống sờ sờ, to lớn như vậy.

Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi cười ruồi một mình, đi xuyên qua con hẻm xéo đó, đi về khách sạn... chính là hôm mười một tháng tư, bọn họ vừa đến nơi đây là vào tá túc ở khách sạn đó.

Bọn họ bỏ hết hành lý xuống, an bày xe ngựa đâu đó ổn thỏa, mới đi uống rượu, uống rượu xong rồi mới gặp cô cháu gái của chàng, mới đến Mãn Thúy lâu, xe ngựa và hành lý đều để lại ở khách sạn. Gã đánh xe bọn họ mướn dọc đường còn đang chờ bọn họ trả tiền mướn xe.

Chàng làm như quên bẵng đi chuyện này, làm như đến bây giờ mới sực nhớ ra.

Giao tiền thưởng gấp bội xong, chàng làm như cảm thấy hơi run, vì vậy mới kêu gã đánh xe bỏ ngựa đi vào :

- Hôm nay trời cũng đẹp, ta muốn đi chơi lòng vòng, ngươi đánh xe cho ta lần này là lần cuối, ta mời ngươi uống rượu.

Trời quả thật rất đẹp, gã đánh xe và ngựa kéo xe đều đã nghỉ ngơi đầy đủ, đi trên đường cũng đặc biệt hăng hái.

Nơi đây không những là chỗ trên đường đi Võ Đang phải qua, mà cũng là một thị trấn gần nhất Võ Đang. Đi qua hết con phố xong, khắp nơi xanh ngát, núi Võ Đang lừng danh thiên hạ phảng phất như dang ở ngay trước mặt.

Bọn họ ngừng lại ở một bên bìa rừng, Lục Tiểu Phụng mới sực nhớ mình quên đem rượu :

- Ta đã hứa mời ngươi uống rượu.

Chàng đưa cho gã đánh xe một đĩnh bạc :

- Ngươi đi mua giùm, mua nhiều chút đỉnh, còn thừa cho ngươi.

Nơi đây dĩ nhiên không gần chỗ bán rượu, nhưng nể mặt cái đĩnh bạc, gã đánh xe vẫn hớn hở đi mua.

Bây giờ đang hoàng hôn, ánh tịch dương đầy trời, ráng chiều thật diễm lệ. Cái núi nổi danh đạo giáo này là thánh địa của võ lâm, dưới ánh tịch dương lại càng đầy vẻ ly kỳ khôi lệ.

Chỉ bất quá chàng quanh đây không có đường lên núi, lại cách đạo quan và nơi thắng cảnh trên núi quá xa.

Vì vậy bất kể nhìn bên nào, cũng đều không thấy một ai, Lục Tiểu Phụng bỗng chui xuống gầm xe.

Dưới xe lại không có thứ gì để nhìn, chàng chui xuống đó làm gì? Không lẽ muốn xuống đó ngủ một giấc?

Nhưng chàng không hề nhắm mắt lại, ngược lại hình như lẩm bẩm một mình :

- Chỉ bất quá nhịn đói có ba ngày, bất cứ ai cũng không chết nổi, huống gì mấy người ẩn sĩ thường thường ăn cũng không nhiều lắm.

Nhưng hình như không phải chàng lẩm bẩm một mình, không lẽ dưới gầm xe còn có ai khác?

Người đang ở đâu?

Chàng gõ gõ tấm gỗ dưới đáy xe, trong đó trống không, gầm xe còn có giáp tầng.

Mấy ông quan cáo lão về quê, đem theo đồ không ít, dĩ nhiên phải mướn mấy chiếc xe lớn đặc biệt, nếu dưới xe còn có giáp tầng, dĩ nhiên là không nhỏ lắm, muốn giấu một người trong đó cũng không phải là chuyện khó khăn.

Hôm đó ở nhà của Diệp Lăng Phong, Liễu Thanh Thanh còn chưa tỉnh, mọi người đang bận bịu cải trang dịch dung, chàng đem Biểu Ca giấu dưới chỗ này.

Đem một người bị điểm huyệt đạo nhốt vào trong một chỗ thế này, tuy là ngược đãi, nhưng chàng cho là những hạng người này vốn phải xứng đáng nếm chút tội tình.

- Hiện tại tuy ngươi đang chịu tội, nhưng chỉ cần ngươi chịu giúp ta một chuyện thôi, ta bảo đảm không làm khó dễ ngươi chút nào nữa. Ngươi còn có thể đi làm chuyện ẩn sĩ của ngươi.

Chàng rút tấm gỗ giáp tầng ra, lập tức có một người từ trong rớt xuống.

Một người còn sống.

Không cần phải kiểm soát lại mạc tức của y cũng biết được y còn sống.

Bởi vì lúc y rớt xuống, toàn thân y đang động đậy, động tác biến hóa còn nhiều lắm.

Người này rớt xuống, trong đó lại có một người nữa rớt xuống, tiếp theo đó, lại có một người nữa rớt theo.

Lục Tiểu Phụng rõ ràng chỉ giấu trong đó có một người, tại sao lại mọc ra ba người?

Ba người này đều còn sống, đều đang động đậy, động tác rất nhanh, biến hóa rất nhiều.

Dưới xe không có bao nhiêu khoảng trống, phạm vi có thể cử động được càng nhỏ, Lục Tiểu Phụng một mình dưới đó, đà cảm thấy chật chội rồi, huống gì lại thêm ba người ép vào nữa.

Chàng lập tức cứng người, không động đậy gì được nữa, bởi vì ba người này đã như ba con cá nằm bẹp lên người chàng, dính cứng vào chàng, năm bàn tay đồng thời đang nắm lấy huyệt đạo trên người chàng.

Ba người làm sao chỉ có năm bàn tay? Có phải trong bọn có một người chỉ có một bàn tay?

Người có một bàn tay nào không lẽ là Hải Kỳ Khoát?

Lục Tiểu Phụng thậm chí còn không thấy cả mặt mày bọn họ, người chàng đã bị xách lên, ném vào trong xe, như một con cá chết bị quăng vào trong chảo dầu.

Chương 18: Chảo dầu

Kiện mã hí lên, chạy nhanh về phía trước.

Ba người đều đã ngồi xuống, lạnh lùng nhìn Lục Tiểu Phụng, một là Cao Đào, một là Hải Kỳ Khoát.

Người thứ ba không phải là Biểu Ca, là Đỗ Thiết Tâm.

Gầm xe giáp tầng vốn rõ ràng chỉ có Biểu Ca một người ở đó, hiện tại ngược lại thiếu đi mất y. Y đi đâu mất rồi?

Ba người này làm sao đến đây? Người đánh xe phía trước là ai?

Có phải là gã đánh xe đáng lý ra đã đi mua rượu rồi không?

Lục Tiểu Phụng bỗng cười cười, chàng muốn nói, mà nói không ra lời.

Bọn họ điểm huyệt, thủ pháp rất nặng, những thớ thịt trên gương mặt chàng đã cứng ngắc tê dại, không những nói không ra lời, còn cười không muốn nổi.

Bọn họ hiển nhiên không muốn nghe chàng nói, cũng không muốn thấy chàng cười, nhưng đợi đến lúc bọn họ muốn chàng nói chuyện, chàng không muốn nói cũng không xong.

Bàn tay của Đỗ Thiết Tâm mở ra, rồi nắm chặt lại. Ngón tay lão làm phát ra một loạt tiếng động như pháo trúc.

Cao Đào nhìn bàn tay lão, bỗng hỏi :

- Người làm Đường chủ Hình đường tổng cộng được bao nhiêu năm rồi?

Đỗ Thiết Tâm nói :

- Mười chín năm.

Cao Đào hỏi :

- Dưới tay ngươi, có kẻ nào dám không nói thật không?

Đỗ Thiết Tâm nói :

- Không.

Cao Đào hỏi :

- Nghe nói ngươi vốn rất có nhiều cơ hội, có thể làm tổng thủ lãnh, tại sao ngươi không chịu làm?

Đỗ Thiết Tâm đáp :

- Bởi vì Hình đường thú vị hơn.

Cao Đào hỏi :

- Bởi vì ngươi thích nhìn người khác chịu tội?

Đỗ Thiết Tâm nói :

- Đúng vậy.

Cao Đào bật cười. Hải Kỳ Khoát cũng bật cười. Tiếng cười của hai người tựa như đồ sắt rỉ sét ma sát với nhau, làm người khác nghe muốn ớn cả răng.

Hải Kỳ Khoát cười nói :

- Ta cũng muốn xem thử thủ đoạn năm xưa của hắn ra sao.

Cao Đào nói :

- Ngươi sắp thấy bây giờ đây.

Hải Kỳ Khoát hỏi :

- Hình đường đã chuẩn bị sẵn sàng rồi sao?

Cao Đào gật gật đầu.

Hải Kỳ Khoát nói :

- Nghe nói, phản đồ của ba mươi sáu trại năm xưa thà nhảy vào chảo dầu còn hơn là vào Hình đường của hắn.

Cao Đào nói :

- Không sai tí nào.

Hải Kỳ Khoát hỏi :

- Có phải hắn có cách thức đặc biệt giành riêng đối phó mấy tên phản đồ?

Cao Đào cười âm trầm, nói :

- Không những đặc biệt, mà còn thú vị nữa.

Lục Tiểu Phụng nhắm mắt lại, chàng hận không thể bịt luôn lỗ tai lại. Những lời nói đó nghe qua thật tình làm người ta không dễ chịu cho lắm, nhưng lại rõ ràng không phải là nói chơi.

Cao Đào bỗng làm như đang xứng ca, cất giọng ca lên :

- Sắp vào Hình đường, thương tâm đoạn trường, vào tính Hình đường, kêu tha kêu nương...

Hải Kỳ Khoát chớp mắt, cố ý hỏi :

- Còn ra khỏi Hình đường thì sao?

Cao Đào nói :

- Ra khỏi Hình đường, thì gặp Diêm Vương.

Đỗ Thiết Tâm lạnh lùng nói :

- Vào Hình đường, là đã như gặp Diêm Vương rồi.

Cao Đào hỏi :

- Trong Hình đường cũng có Diêm Vương sao?

Đỗ Thiết Tâm nói :

- Ta chính là Diêm Vương đây.

Bên ngoài song cửa, bỗng nhiên tối mịt, ngay cả ánh sao cũng không thấy đâu.

Tiếng xe chạy ầm ầm, điếc cả lỗ tai, cỗ xe hình như đã chạy vào trong một hang núi sâu, chạy một hồi nữa mới dừng lại.

Cao Đào thở phào một hơi thật dài, nói :

- Đến rồi.

Hải Kỳ Khoát nói :

- Nơi đây là Hình đường của Hắc Tâm lão Đỗ sao?

Cao Đào cười sằng sặc nói :

- Nơi đây cũng là Sâm La điện của Diêm Vương lão tử.

Hải Kỳ Khoát lại lôi Lục Tiểu Phụng từ trong xe ra, như kéo một bao gạo vậy. Đã chẳng cẩn thận, cũng chẳng e dè gì cả, khi thì đụng vào cánh cửa, khi thì đụng vào vách đá, đụng một hồi Lục Tiểu Phụng muốn hôn mê luôn, ngay cả xương cốt cũng muốn tan nát.

Cao Đào cố ý thở ra, nói :

- Trong tay ngươi đang móc một người còn sống sờ sờ đó, chẳng phải là cái bị rác, sao ngươi không để ý một chút xíu?

Hải Kỳ Khoát nói :

- Ta nhìn không thấy.

Đấy cũng không phải là lời nói ngoa. Trong hang núi quá tối. Xòe tay ra cũng không thấy được ngón tay.

Bọn họ lại đi về phía trước một lát, càng đi càng hẹp, càng đụng vào vách đá nhiều hơn.

Hiện tại, ngay cả Lục Tiểu Phụng cũng cảm thấy mình đã biến thành cái túi đồ.

May mà chính ngay lúc đó, phía trước vách đá đang kêu lên cách cách mấy tiếng, một khối đá bỗng bật lên, một hang động lộ ra, bên trong có ánh sáng.

Không những có ánh sáng, còn có bàn, có ghế.

Trên bàn bày mấy cây nến trắng dùng trên linh đường của người chết. Nến đã được đốt hơn nửa.

Ánh đèn leo lét, gìó từ dưới hang động chỗ khe hở thổi ra, giống như là để thông gió cho nơi này.

Hải Kỳ Khoát thuận tay ném Lục Tiểu Phụng lên mé bàn, thở ra nói :

- Đây quả thật là một nơi rất tốt.

Cao Đào nói :

- Dù có mười vạn người quanh đây đi tìm ba năm sáu tháng, nhất định cũng tìm không ra đến chỗ này.

Hải Kỳ Khoát lấy lưỡi câu gõ vào đầu của Lục Tiểu Phụng nói :

- Nếu tìm không ra, ai lại cứu hắn bây giờ?

Cao Đào cười nói :

- Dù hắn có kêu gào cha gào mẹ, cũng chẳng có ai cứu được hắn.

Hải Kỳ Khoát nói :

- Nếu vậy hắn sẽ chết chắc rồi sao?

Đỗ Thiết Tâm nói :

- Hắn sẽ không chết nhanh lắm đâu.

Hải Kỳ Khoát hỏi :

- tại sao?

Đỗ Thiết Tâm lạnh lùng nói :

- Bởi vì ta nhất định sẽ để cho hắn chết từ từ, rất chậm, rất chậm!

Hải Kỳ Khoát hỏi :

- Hắn muốn chết nhanh một chút cũng không được?

Đỗ Thiết Tâm nói :

- Không được.

Hải Kỳ Khoát bật cười, lão phát hiện Cao Đào đang cúi đầu, hình như đang nghiên cứu cấu tạo thân thể của Lục Tiểu Phụng, bèn hỏi :

- Nếu do ngươi động thủ, ngươi chuẩn bị cắt chỗ nào?

Cao Đào vỗ vào tay Lục Tiểu Phụng một cái, nói :

- Dĩ nhiên là từ hai đầu ngón tay này trước.

Hải Kỳ Khoát nói :

- Nếu là ta, ta sẽ cạo trước hai hàng lông mày của hắn.

Hai người càng nói càng đắc ý, làm như hai tên đồ tể đang bàn luận chuyện con dê đang chờ làm thịt.

Lục Tiểu Phụng trước giờ vốn là kẻ rất hiểu chuyện, cũng rất trầm tĩnh, nhưng hiện tại, mùi vị trong bụng chàng cảm thấy cũng giống như một kẻ đang nằm trong chảo dầu.

Xem ra chàng đã hết còn hy vọng, được chết sớm một chút đã coi như là may mắn lắm.

Nào ngờ chính ngay lúc đó, trong bóng tối bỗng có tiếng cười lạt nổi lên.

- Ai?

Cao Đào, Hải Kỳ Khoát, Đỗ Thiết Tâm, ba người đồng thời nhảy ra.

Ba người đều là tay cao thủ đệ nhất trong võ lâm, không những phản ứng nhanh nhẹn, động tác nhanh nhẹn, mà đã từng qua trăm trận, đỡ được cú tấn công hợp xích của ba người không được mấy kẻ.

Bên ngoài hình như chỉ có một người đến, người này lại rõ ràng là nạp mạng.

Bọn họ vừa xông ra, đã làm thành thế bao vây, bất cứ người này là ai, bọn họ đều nhất định không thể để y còn sống ra khỏi đây.

Hải Kỳ Khoát là kẻ kiêu hãn hung mãnh, lưỡi câu trên tay lão là thứ vũ khí cực kỳ bá đạo, lào lấy thế Ngũ Đỉnh Khai Sơn xông tới trước hết. Đỗ Thiết Tâm một tay phòng vệ trước ngực, tay phải mở đường, đi theo sát lão.

Lại thêm một tiếng cười lạt, trong bóng tối lại có ánh kiếm lóe lên, như thiên lôi chấn nộ, chớp lên oai dũng, nhưng lại còn nhanh, còn đáng sợ hơn cả ánh chớp.

Chỉ nghe “tinh” lên một tiếng, một lười câu đụng vào trong vách đá, lửa bắn tung tóe, lười câu còn dính theo một cánh tay.

Đỗ Thiết Tâm thì đã bổ ngửa ra, một tia máu tươi bắn vọt như suối ra từ cổ họng.

Hai người ngay cả tiếng la thảm thiết còn chưa kịp gào lên đã lập tức táng mạng.

Kiếm nhanh làm sao.

Lười kiếm còn đang chiếu lóng lánh trong bóng tối, trong làn sáng của thanh kiếm, phảng phất có một bóng người.

Cao Đào thấy bóng người đó, bèn thoái lui từng bước một.

Gương mặt của lão đã hoàn toàn méo mó, làm như lão bỗng thấy ma quỷ xuất hiện, lão thoái được mấy bộ, bị té phịch xuống đất, nước mũi, nước dải, nước tiểu đều chảy hết cả ra. Cả người con rút lại thành một nhúm, lão bị dọa cho chết tươi ra đó.

Ai có thể làm cho lão sợ đến mức đó?

Ai có thể đánh được nhát kiếm nhanh đến mức đó?

Tây Môn Xuy Tuyết?

Một người chầm chậm từ trong bóng tối bước ra, người mặc một bộ trường bào màu xám, đội cái nón bằng lá trúc.

Không phải là Tây Môn Xuy Tuyết, là Lão Đao Bả Tử.

Lục Tiểu Phụng vừa nhảyra khỏi chảo dầu, lại lọt vào trong hầm băng, toàn thân chàng đã lạnh giá.

Chàng đang nhất tâm nhất ý muốn chụp vào chỗ yếu hại trí mệnh của người này, lão dĩ nhiên cũng muốn lấy mạng chàng.

Dù chàng thà vào chảo dầu cũng không muốn vào Hình đường của Đỗ Thiết Tâm đi nữa, nhưng hiện tại chàng thà vào Hình đường, cũng không muốn lọt vào tay của Lão Đao Bả Tử.

Giọng nói của Lão Đao Bả Tử lại rất ôn hòa, lão còn hỏi :

- Bọn họ không vô lễ với ngươi chứ?

Lục Tiểu Phụng cười khổ.

Lúc nãy bị đụng vào bao nhiêu đó vách đá trên đường đi, máu chàng cũng bị đụng cho lưu thông lại, chàng đã có thể mở miệng ra nói.

Có điều giờ phút này, chàng còn chuyện gì hay để nói bây giờ?

Lão Đao Bả Tử nói :

- Bất kể ra sao, ta không thể để ngươi chịu họn họ dày vò, bọn họ còn chưa xứng đáng.

Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi, nói :

- Bây giờ tôi mới biết, ông đã sớm chuẩn bị, sau khi chuyện xong rồi, ông sẽ giết hết bọn họ.

Lão Đao Bả Tử không hề phủ nhận :

- Trảm tận sát tuyệt, ngay một tên cũng không tha!

Lục Tiểu Phụng nói :

- Không chừng cái địa lao ở Mãn Thúy lâu vốn là chỗ chôn bọn họ.

Lão Đao Bả Tử nói :

- Địa lao ở Lăng Phong sơn trang cũng vậy thôi.

... Địa lao ẩm thấp, u ám, người gào la muốn thoát ra, thi thể máu me bầy nhầy.

Lục Tiểu Phụng ráng nhịn không mửa ra, chàng nói :

- Bọn họ vốn sẽ phải chết thôi, tuy không giết được bọn Thiết Kiên, kế hoạch của ông vẫn không thất bại tí nào.

Lão Đao Bả Tử cười cười nói :

- Ta đã nói rồi, ta không thể nào thất bại.Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước thừa nhận, hiện tại xem ra, thắng lợi cuối cùng quả thật thuộc về lão.

Lão Đao Bả Tử nói :

- Đấy cũng giống như công thành vậy, dù ngươi có công phá đi hết chín tầng rồi, bên ngoài tuy đã thây chất thành núi, ta vẫn còn thái bình nằm ngủ yên trong thành.

Lão mỉm cười nói tiếp :

- Bởi vì ta còn tư lự chu mật hơn ngươi. Ngươi phá được chín tầng thành, ta đã xây tầng thứ mười từ lâu, đến bên ngoài tầng thứ mười này, ngươi đã sức cùng lực kiệt, nằm gục ra đó.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ông tính đúng là tôi không có cách nào mở toang bộ mặt thật của ông?

Lão Đao Bả Tử nói :

- Hiện tại, trên đời này, không còn ai có thể làm chứng được cho ngươi, ngươi nói gì, còn có ai chịu tin?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Còn có một người.

Lão Đao Bả Tử hỏi :

- Ai?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ông.

Lão Đao Bả Tử cười lớn.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Chỉ có ông biết là tôi nói không sai, vì vậy ông nhất định sẽ giết tôi để bịt miệng.

Lão Đao Bả Tử hỏi :

- Còn ngươi? Ngươi có hoàn toàn tin tưởng vào lối suy luận của ngươi hay không?

Lục Tiểu Phụng nói :

- Tôi...

Lão Đao Bả Tử nói :

- Ta biết chính ngươi cũng không thể tin tưởng tuyệt đối vào đó, trừ phi, ngươi lấy được chiếc nón trên đầu ta, chính mắt thấy được gương mặt thật của ta.

Lục Tiểu Phụng không cách gì phủ nhận được.

Lão Đao Bả Tử nói :

- Còn có một chuyện ngươi sai nữa.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Chuyện gì?

Lão Đao Bả Tử nói :

- Ta không hề muốn giết ngươi.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ông không hề?

Lão Đao Bả Tử lại cười cười nói :

- Tại sao ta phải muốn giết ngươi? Hiện tại ngươi có khác gì người đã chết?

Lão mỉm cười quay người lại, ung dung bước ra :

- Người không đáng cho ta giết, ta nhất định không động tay vào đâu.

Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi, lớn tiếng nói :

- Hiện tại ông có thể để tôi thấy ông rốt cuộc là ai không?

Lão Đao Bả Tử không quay đầu lại :

- Không thể.

Lão Đao Bả Tử đã bỏ đi rồi, khối đá vào hang cũng đã được đặt vào lại.

Dù Lục Tiểu Phụng có được tự do hoạt động lại đi chăng nữa, chàng nhất định cũng không có cách nào sống sót ra khỏi nơi đây.

Hiện tại nơi đây giống như một cái bình được đậy kín, ngay cả một con ruồi cũng bay không ra nổi.

... Tại sao ta phải muốn giết ngươi? Hiện tại ngươi có khác gì người đã chết?

Có khác gì đâu? Cái bình được đậy kín này chính là mộ phần của chàng.

Mỗi người ai ai sớm muộn gì cũng chui vào mộ, chỉ bất quá còn sống sờ sờ đó, ngồi trong mộ chờ chết, chi bằng chết đi sớm một chút thì tốt hơn.

Càng bi ai hơn là, hiện tại ngay cả chết chàng còn không cách nào chết được.

Nến đã cháy gần tàn, tính mệnh của chàng không phải cũng như cây nến tàn lụn này?

Cho đến hiện tại chàng mới phát hiện rằng, thì ra mình cũng chẳng phải là kẻ siêu nhân đánh đâu cũng thắng, làm chuyện gì cũng được cả.

Chàng thoát thân được ra khỏi những hoàn cảnh nguy hiểm trong những lần trước kia, không chừng chỉ bất quá là chút may mắn. Nhưng gặp phải hạng đối thủ đáng sợ như Lão Đao Bả Tử, may mắn chẳng còn tí hữu dụng gì.

... Ta biết chính ngươi cũng không tin tưởng tuyệt đối vào đó, trừ phi ngươi chính mắt thấy được gương mặt thật của ta.

Hiện tại, chàng vĩnh viễn chẳng còn thấy được nữa, chàng chỉ còn nước đem theo câu hỏi ấy xuống địa ngục thôi.

... Tại sao phải xuống địa ngục?

... Người không tin được luôn cả mình, không xuống địa ngục, còn đi đâu được nữa?

Nến đã tắt, chàng vẫn còn sống đó.

Trên đời này, chuyện tệ hơn phải ngồi đó chờ chết trong mộ phần là chuyện phải ngồi đó chờ chết trong bóng tối.

Chàng nghĩ đến thật nhiều chuyện, nghĩ đến thật nhiều người, thậm chí còn nghĩ đến cặp mắt sáng phía sau cánh cửa sổ trên cỗ xe.

Giờ này phút này, tại sao chàng còn nghĩ đến người đó?

Không lẽ người đàn bà qua đường có cặp mắt sáng đó, lại có thứ liên hệ gì kỳ dị mà thần bí với chàng?

Trong bí thất, bỗng biến thành thật ngộp thở và nóng bức, chàng đã bắt đầu chảy mồ hôi, từng giọt từng giọt như những con kiến đang bò trên mặt chàng.

Chàng bỗng phát hiện ra bàn tay mình đã cử động được.

... Ngươi có bàn tay thiên hạ vô song, hai ngón tay này của ngươi chính là trân bảo vô giá.

Mỗi người, ai ai cũng nói, nhưng hiện tại cái chuyện duy nhất mà hai ngón tay của chàng có thể làm được là dùng sức nhéo vào đùi mình một cái, để chàng tỉnh táo lại một chút, đừng cứ cho là mình lúc nào cũng là thứ siêu đẳng.

Chỉ bất quá, tỉnh táo lại càng làm cho thống khổ thêm.

- Nếu mà ngủ được thì tốt biết mấy.

Một giấc tỉnh dậy, phát giác ra mình đã xuống địa ngục rồi, không phải là mau mắn lắm sao?

Chàng ngủ không đưọc.

Bóng tối ngộp thở, nóng bức, có mệt mỏi, có đói khát, nhất là khát càng khó chịu đựng được.

Cái thứ hình phạt này phải đến lúc nào mới hết đây?

Đến chết mới hết.

Chừng nào thì mới chết được?

Chàng bỗng cất tiếng hát lớn lên, hát lên vẫn là bài nhi ca đó :

- Muội muội bội trước nê oa oa

Tẩu đáo hoa viên khứ khán hoa...

Tuổi thơ ấu thời vàng son, kỷ niệm ngọt ngào, ngay cả những đau khổ thuở xa xưa, bây giờ đều đã biến thành ngọt lịm.

Thì ra sinh mệnh là dễ thương như vậy, tại sao người ta cứ phải chờ cho đến lúc gần chết mới biết quý nó?

Bỗng nhiên, trong bóng tối có một tiếng cách vang lên, vách núi nặng trịch bỗng nhiên lật lên.

Đèn đuốc sáng rực, một đám người ùa vào, trong đó có Thiết Kiên, có Vương Thập Đại, có Hoa Mãn Lâu, đi trước hết trong bọn là một lão đạo sĩ đầu tóc bạc phơ, chính là Mộc đạo nhân.

Đang sắp chết bỗng nhiên được cứu tinh, đáng lý ra phải là chuyện sung sướng nhất đời, nhưng Lục Tiểu Phụng bỗng cảm thấy một cơn tức giận dồn lên đầu, đến mức chàng bỗng ngất ra luôn.

* * * * *

Mười lăm tháng tư, buổi chiều.

Sắp hoàng hôn, trong vân phòng mát mà yên tĩnh, bên ngoài tiếng trúc xao động như sóng nước. Nơi đây chính là chỗ Chưởng môn Võ Đang tiếp đãi quý khách, Đắc Trúc tiểu viện.

Quý khách đến lần này là Lục Tiểu Phụng.

Chàng nằm yên trên giường không một chút cử động, mắt nhìn lên trần, xem ra không khác gì một người đã chết rồi.

- Nếu không phải Mộc đạo nhân nhớ ra sau núi có một hang động như vậy, lần này ông đã chết chắc rồi.
Người đang nói là Thiết Kiên.

- Đấy vốn là nơi đệ tử Võ Đang phạm tội phải đi diện bích sám hối năm xưa. Hiện tại môn quy của bọn họ không còn nghiêm khắc như vậy. Nơi này đã lâu không có ai đến, lần này ông may mắn lắm đấy.

... May mắn? May mắn quỷ gì?

- Nhưng ông cũng không thể hoàn toàn chỉ cảm kích vận khí thôi, đem chúng tôi đến tìm chỗ ông chính là Mộc đạo nhân đấy.

Cái vị cao tăng Thiếu Lâm này ăn nói rất hàm súc, nhưng ý tứ rất rõ ràng.

Lão hiển nhiên không còn nghi ngờ gì đến Mộc đạo nhân là Lão Đao Bả Tử nữa.

- Nếu không tại sao lão ta lại đem chúng ta đến cứu ông?

Người khác suy nghĩ cũng cùng một chiều hướng, đạo lý này không khác gì một cộng với một là hai vậy.

Vì vậy Mộc đạo nhân lại biến thành Mộc đạo nhân.

Nhưng trong lòng Lục Tiểu Phụng lại rất hiểu chuyện đó là thế nào.

Nếu Mộc đạo nhân giết chàng bịt miệng, dù mọi người tìm không ra chứng cớ, trong lòng cũng không khỏi hoài nghi.

Nhưng hiện tại lão đã cứu Lục Tiểu Phụng.

Điều đó chứng tỏ không những lão không phải là Lão Đao Bả Tử, mà còn được mọi người cảm kích và tôn kính nữa.

Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước thừa nhận, đây quả là kế hoạch gian giảo chu mật nhất bình sinh trong đời chàng đã gặp. Mộc đạo nhân quả thật là đối thủ đáng sợ nhất bình sinh trong đời chàng đã gặp.

Chuyện này cũng là thất bại lớn nhất bình sinh trong đời chàng. Hiện tại chàng chỉ còn nước nhận thua.

Trong lòng chàng tuy hiểu rõ chuyện này như thế nào, nhưng chàng không sao nói ra được, bởi vì dù chàng có nói ra, cũng không một ai chịu tin.

Chàng chỉ hỏi có một câu :

- Sao các ông biết tôi bị ngộ hiểm?

- Trong hoàn cảnh như vậy, chúng tôi biết nhất định ông không thể tự nhiên vô duyên vô cớ mà thất tung. Chúng tôi lại tìm ra cái xe của ông ở dưới vách núi hiểm trở đó. Trên xe còn có chiếc áo ngoài của ông, vạt áo bị xé nát, trên đó còn có dấu tích bùn đất đánh nhau.

Mấy điểm đó đã quá đủ chứng minh chàng bị nguy hiểm, vì vậy chàng không nói thêm lời nào nữa.

Màn đêm buông xuống, bên ngoài bỗng có tiếng chuông vang lên thánh thót.

- Hôm nay là ngày đại điển, mcn chính thức tức vị, bất kể ra sao, ông cũng nên đến chúc mừng.

Nhìn một người đáng lý ra phải chịu trừng phạt lại đi gặt hái vinh quang, quyền lực, cái chuyện như vậy dĩ nhiên là không làm cho người ta cảm thấy dễ chịu cho lắm.

Nhưng chàng còn không đi không được.

Chàng không muốn chạy trốn.

Chàng muốn Mộc đạo nhân biết rằng, lần này kinh nghiệm thất bại tuy thê thảm, nhưng không hề đánh chàng ngã gục xuống.

Dù chàng không thể không chịu thua, chàng cũng muốn đứng đó tuyên bố rằng mình thua.

Bên ngoài gió đùa lá trúc, đêm đã ôm choàng lấy vạn vật.

Trong đại điện, đèn đuốc huy hoàng.

Đội cái mũ tử kim quan, đeo thanh Thất Tinh bảo kiếm, Mộc đạo nhân dưới ánh đèn xem ra lại càng lộ vẻ tôn nghiêm cao quý.

Mộc đạo nhân năm xưa du hí phong trần, lạc phách giang hồ, bây giờ đã biến mất.

Đứng ở nơi đây, trong giờ phút này, là Chưởng môn giáo chủ đời thứ mười bốn của Võ Đang, Mộc chân nhân, tuyệt đối không ai được phép khinh mạn.

Lục Tiểu Phụng đang nhắc nhở chính mình, nhất định phải nhớ lấy điểm đó.

Sau đó, chàng bèn sửa sang áo mũ bước nhanh lại, vái dài một cái :

- Cung hỷ đạo trưởng vinh đăng đại vị, Lục Tiểu Phụng xin được chúc mừng.

Mộc chân nhân mỉm cười, nắm lấy cánh tay chàng nói :

- Lục đại hiệp không nên đa lễ quá như vậy.

Lục Tiểu Phụng cũng đang mỉm cười, nói :

- Đạo trưởng qua bao gian nan, rốt cuộc nguyện ước như ý.

Lục Tiểu Phụng thì vẫn còn là Lục Tiểu Phụng, không phải là Lục đại hiệp.

Tuy thái độ của chàng cung cẩn khách khí, ngôn từ đượm đầy vẻ châm chọc.

Nhất là bốn chữ “nguyện ước như ý”.

Chàng nhịn không nổi còn muốn cho Mộc chân nhân biết, tuy chàng đã chịu thua, nhưng không phải là kẻ ngốc.

Mộc chân nhân nói :

- Lục Tiểu Phụng vẫn là Lục Tiểu Phụng, thì lão đạo sĩ vẫn còn là lão đạo sĩ như xưa, do đó chúng ta vẫn còn là bạn bè, có phải không?

Tuy lão còn đang cười, ánh mắt đã lộ đầy sắc cạnh bén nhọn.

Lục Tiểu Phụng bỗng cảm thấy có một lực lượng không thể kháng cự được từ cánh tay lão chuyền qua.

Chỉ trong một tích tắc đó, Chưởng môn phái Võ Đang tôn quý vinh hoa cũng không còn nữa, thay vào đó là một Lão Đao Bả Tử gian hùng đầy hùng tài đại lược, phảng phất đang cố ý nói cho Lục Tiểu Phụng biết :

- Dù ta cho ngươi biết ta là ai thì có sao đâu nào? Ngươi lại làm gì được ta?

Hai bàn tay lão đang tựa lên cùi chỏ của Lục Tiểu Phụng, thế đẩy lên bỗng biến thành áp xuống.

Cái áp xuống đó rất có thể tạo thành một trong hai hậu quả...

Xương tay lập tức bị áp gãy, hoặc bị ép cho quỳ xuống.

Lục Tiểu Phụng thì gãy một trăm cái xương cũng không chịu quỳ trước mặt người này.

May mà xương tay chàng cũng không gãy, hai cánh tay chàng cũng đã quán đầy chân lực từ lâu.

Lấy sức chống lại với sức, sức yếu hơn sẽ thua, không có chút gì xảo thuật trong đó.

Võ công khắc địch thủ thắng cũng có nhiều loại, có loại dùng “khí” thắng, có loại dùng “sức” thắng, có loại dùng “thế” thắng, có loại dùng “xảo” thắng. Võ công của Lục Tiểu Phụng cơ biến phóng khoát, không thể nào dò, vốn thuộc vào loại cuối cùng.

Nhưng hiện tại chàng đã phát ra chân lực, chính như tên đang trên dây cung, người trên lưng cọp, có muốn triệt hòi cũng không còn kịp.

Bởi vì lực lượng của đối phương thật tình quá mạnh, chân lực của chàng mà rút lại, sẽ không khỏi bị ép cho tan xương nát thịt.

“Bốc” lên một tiếng, miếng gạch dưới chân chàng đang đứng đã bị ép vỡ tan, gương mặt chàng đã đượm đầy mồ hôi như hạt đậu.

Người đứng gần nhất bọn họ, cũng đều biến sắc, nhưng cũng chỉ còn nước lấy mắt nhìn.

Lực lượng của hai người đang như hai cây kim đối chọi nhau, nếu người thứ ba chen vào, lực lượng chỉ cần sai đi một chút, là có thể hại một trong hai người, và cũng có thể bị lực lượng của bọn họ phản kích lại mất mạng như chơi.

Không ai dám mạo hiểm.

Thật ra Lục Tiểu Phụng cũng bất tất phải đi mạo hiểm như vậy. Lúc Mộc đạo nhân lực lượng sắp phát mà chưa phát ra, chàng đã cảm thấy rồi, chàng vốn còn có cơ hội thoái thủ triệt hồi.

Nhưng chàng đã lui một lần rồi, chàng không muốn lùi thêm lần nữa.

Hiện tại chàng cảm thấy hô hấp càng lúc càng nặng nhọc, tim đập nhanh dần, thậm chí ngay cả tròng mắt hình như cũng muốn từ từ lồi ra.

Lực lượng duy nhất làm cho chàng còn gắng gượng chống đỡ được là chàng cũng nhìn ra Mộc đạo nhân cũng không dễ chịu gì.

Trận này bất kỳ ai thắng đều phải bỏ ra một cái giá đắt thảm thiết. Mộc đạo nhân cũng vốn đâu cần phải làm như vậy.

Không chừng lão không ngờ được Lục Tiểu Phụng lại có cái dũng khí thà chết bất khuất đó, không chừng lão đang bắt đầu cảm thấy hối hận.

Chính ngay lúc đó, ngoài đại điện bỗng có một đạo nhân trẻ tuổi bương bả chạy vào, thần sắc ra chiều nóng nảy lắm. Nếu không có chuyện gì thật nghiêm trọng vừa xảy ra, y nhất định không dám xông vào trong đại điện như vậy.

Mộc chân nhân bỗng cười cười, thoái lui hai bước, cái gánh nặng ngàn cân trên hai tay của chàng bỗng nhiên biến đi mất tiêu, điều đó làm cho cả người chàng như muốn bay bổng lên.

Thật tình chàng không ngờ được đối thủ của mình trong hoàn cảnh đó, lại ung dung triệt hồi chân lực, xem ra trận này chàng lại bị bại nữa.

Chàng còn chưa kịp hoàn toàn lấy lại hơi thở, Mộc chân nhân đã có thể mở miệng nói chuyện, lão đang hỏi gã đệ tử trẻ tuổi :

- Có chuyện gì vậy?

- Tây Môn Xuy Tuyết đến đây.

- Quý khách quang lâm, tại sao không mời lên?

- Y nhất định muốn đeo kiếm lên núi.

Bàn tay của gã đạo sĩ còn đang run rẩy :

- Bọn đệ tử không làm sao bắt y gỡ kiếm ra được. Các sư huynh đang canh giữ ở Giải Kiếm Nham đều bị thương dưới lưỡi kiếm của y.

Đây quả thật là chuyện rất nghiêm trọng, mấy trăm năm nay, chưa bao giờ có ai dám lại quấy phá Võ Đang.

- Y đang ở đâu?

- Còn đang ở cạnh Giải Kiếm Trì, bát sứ thúc đang kiếm cách giữ y lại ở đó.

Bàn tay của Mộc chân nhân đã nắm chặt vào đốc kiếm.

Bàn tay lão ốm nhách, khô khan, ổn định, ngón tay dài mà chắc chắn.

... Nếu cần một thanh kiếm vừa tay, bàn tay đó có phải còn đáng sợ hơn cả của Tây Môn Xuy Tuyết hay không?

Lão bỗng bước mạnh ra ngoài.

Nhìn thấy lão bước ra, trong lòng của Lục Tiểu Phụng bỗng nổi lên một cơn sợ hãi không sao nói được.

Chỉ có chàng mới thấy người này đã sử kiếm ra sao. Nếu trên đời này còn có người đánh bại Tây Môn Xuy Tuyết, chắc chắn người đó phải là lão.

Nước của Giải Kiếm Trì lập tức sẽ nhuốm hồng lên. Máu của người nào?

Lục Tiểu Phụng không chắc sẽ xác định được gì, chàng không thể nào để Tây Môn Xuy Tuyết chết dưới tay người này.

Chàng phải nhất định nghĩ cách ngăn trở trận chiến này.

Mộc chân nhân đã đi qua hết cái sân rộng kia, ra tới cửa lớn ngoài đạo quan. Lục Tiểu Phụng lập tức cũng rượt theo.

Bên ngoài đạo quan, cây cỏ tốt tươi, đã gần cuối xuân, trong đám cây cỏ, hình như có cặp mắt sáng thật sáng.

Lục Tiểu Phụng giật thót người lại. Một người mặc hiếu phục bằng vải gai trắng bỗng nhảy từ trong bụi cây ra, trong tay cầm một thanh kiếm đã rút ra khỏi vỏ, một kiếm đâm tới trước ngực Mộc chân nhân.

Trong tay của Mộc chân nhân vốn đang cầm một thanh kiếm, lão vốn có thể dễ dàng rút kiếm ra đánh bại thích khách, dễ dàng giết chết cô ta bằng lưỡi kiếm của mình.

Nhưng không biết tại sao, thanh kiếm của lão không hề rút ra.

Nhìn thấy cô gái đang mặc hiếu phục bằng vải gai trắng đó, lão bỗng tựa như bị chấn kinh cả người lên.

Chính ngay cái khoảnh khắc nhỏ bé đó, thanh kiếm của cô gái mặc áo trắng đã như con rắn độc xuyên vào giữa tim lão.

Lão còn chưa ngã xuống, còn đang kinh ngạc nhìn cô gái, làm như không thể tin được đó là chuyện thực.

Biểu tình trên gương mặt của lão không những kinh ngạc, còn đượm đầy vẻ bi ai thống khổ không thể nào hình dung.

- Ngươi... ngươi giết ta?

- Ngươi giết phụ thân của ta, dĩ nhiên ta muốn giết ngươi.

- Phụ thân của ngươi?

- Phụ thân của ta chính là Lão Đao Bả Tử, người bị chết dưới lưỡi kiếm của ngươi.

Mộc chân nhân bỗng nhăn nhó mặt mày lại. Câu nói ấy như một cây kim đâm vào trong tim lão, thậm chí còn bén nhọn hơn cả nhát kiếm trí mệnh lúc nãy.

Gương mặt của lão bỗng hiện ra nét sợ hãi không thể hình dung được, cái thứ sợ hãi vô cùng bất diệt.

Lão sợ, bởi vì những chuyện không thể nghĩ tới, không thể giải thích giữa trời đất này, trong một tích tắc, đều toàn bộ đã được trả lời. Bao nhiêu chuyện lão không bao giờ tin được, chỉ trong tích tắc, lão không thể nào không tin.

Lão bỗng thở ra, lẩm bẩm :

- Tốt lắm, tốt lắm...

Đấy chính là bốn chữ cuối cùng lão thốt ra.

Sau đó lão ngã gục xuống.

Lục Tiểu Phụng nhìn thanh kiếm đang xuyên qua trái tim của lão. Chàng cũng nhìn lão đang ngã xuống, chàng cảm thấy toàn thân mình lạnh hẳn đi. Gương mặt chàng lộ ra nét sợ hãi không cách nào tả được.

Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu.

Trong cõi u minh phảng phất quả thật có thứ lực lượng thần bí đang chủ tể mệnh vận của loài người, tuyệt đối không có người nào đáng bị trừng phạt có thể thoát được hình phạt của nó.

Hiện tại Lục Tiểu Phụng cũng đã cảm thấy, chàng cảm thấy mình đầy kính sợ, cơ hồ muốn quỳ xuống, quỳ trước đấng thiêng liêng huyền bí đó.

Người khác cũng đều bị kinh hãi ngẩn người ra, một hồi thật lâu, mới có đệ tử Võ Đang xông lại bao quanh thích khách mặc áo trắng.

Cô ta lập tức la lớn lên :

- Các người lùi lại, chuyện ta làm, ta tự mình giải quyết.

Gương mặt trắng bệch của cô trong bóng đêm xem ra thật mỹ lệ trang nghiêm, không so sánh được, như một vị nữ thần đang báo cừu.

- Ta tên là Diệp Tuyết, ta là con gái của Lão Đao Bả Tử. Nếu có ai cho rằng ta không nên báo thù cho cha ta, cứ lại đây giết ta đi.

Cô bỗng xé toạt vạt áo ra, bày bộ ngực trắng nõn như ngọc.

Nhưng không ai đến động thủ. Mọi người ai cũng bị cái mỹ lệ như thần thánh trang nghiêm của cô trấn nhiếp, nhất là Lục Tiểu Phụng.

Chỉ có chàng mới biết chân chính phụ thân của cô là ai, bởi vì... Mộc đạo nhân mới là Lão Đao Bả Tử.

Chàng không nói được, không nỡ nói, không muốn nói... huống gì, chàng có nói ra cũng không một ai tin.

Kết quả vốn là do Mộc đạo nhân tự tạo ra, hiện tại lão đã ăn trái lão đã gieo. Kế hoạch của lão tuy chu mật, nhưng lão không ngờ còn có tấm lưới trời đang chờ lão ở đó.

- Đáng lý ra ta đã chết trong vũng bùn rồi, nhưng ta chưa chết.

Cô là người săn báo, cô có nhẫn nại chịu thống khổ nguy nan hơn bất kỳ ai. Cô đã học cách chờ đợi, vì vậy mới đợi được cơ hội tốt nhất để xuất thủ.

- Ta chưa chết, vì ông trời còn để ta đến báo thù.

Giọng nói của cô lạnh lùng trấn tĩnh :

- Bây giờ tâm nguyện của ta đã xong, ta không chờ các ngươi phải đến động thủ đâu, bởi vì...

Đến lúc đó, cô mới nhìn qua Lục Tiểu Phụng, ánh mắt cô đượm đầy vẻ không ai có thể giải thích được. Không phải bi ai, cũng không phải thống khổ, nhưng bất cứ ai nhìn thấy vẻ mặt của cô, trong lòng sẽ tan nát.

Lục Tiểu Phụng trong lòng cũng tan nát.

Cô lại ngẩng mặt lên, được thấy chàng lại lần nữa, hình như là tâm nguyện cuối cùng của cô.

Hiện tại tâm nguyện của cô đã xong hết, cô chẳng chờ người khác phải đến động thủ.

- Bởi vì trong đời ta, chỉ có một người đàn ông. Trừ y ra, không ai được đụng vào ta!

Chương 19: Kết cuộc

Máu nên chảy đã chảy hết rồi.

Dưới Giải Kiếm Nham, nước hồ vẫn trong vắt như thuở nào, núi Võ Đang vẫn nguy nga như thuở nào, vẫn là đạo giáo danh sơn, võ lâm thánh địa, ai ai cũng ngưỡng mộ.

Có thay đổi chỉ là người, từ sống thành chết, từ trẻ thành già, cái quá trình chuyển biến trong đó, có lúc lại xảy đến thật đột nhiên.

Bao nhiêu ái tình, bao nhiêu thù hận, bao nhiêu ân oán, bao nhiêu bí mật, hiện tại đã tùy theo biến chuyển đột nhiên đó mà vĩnh viễn được chôn vùi trong lòng Lục Tiểu Phụng.

Hiện tại chàng chỉ muốn tìm một nơi không có người, yên lặng qua đi ngày tháng một thời gian, để cho bao nhiêu chuyện đã được chôn vùi, chôn vùi càng sâu thêm.

Chàng không đợi đêm dài qua đi, đã xuống núi. Nhưng chàng không biết dưới núi còn có người đang đợi mình.

Một người đang đứng một mình dưới Giải Kiếm Nham, áo trắng như tuyết.

Lục Tiểu Phụng chầm chậm bước đến :

- Hiện tại đã đến lúc ca khúc chấm dứt, thiên hạ ra về, sao ngươi còn chưa đi?

Tây Môn Xuy Tuyết nói :

- Người tuy đã ra về, nhưng ca khúc còn chưa chấm dứt.

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Ngươi còn tính thổi khúc gì đây?

Tây Môn Xuy Tuyết nói :

- Ta truy tung tám ngàn dặm, chỉ vì muốn giết một người, hiện tại người này còn chưa chết, ta còn chuẩn bị thổi một khúc tống tiễn y về cõi chết, lấy thanh kiếm của ta thổi.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Người ngươi đang nói là ta?

Tây Môn Xuy Tuyết nói :
- Đúng là ngươi!

Lục Tiểu Phụng hỏi :

- Không lẽ ngươi quên mất rằng ngươi không phải muốn giết ta thật sao?

Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng nói :

- Ta chỉ biết người trong giang hồ trước giờ không phân biệt chân giả. Ngươi còn sống đó, là chuyện sỉ nhục của ta.

Lục Tiểu Phụng nhìn y, bỗng bật cười lên :

- Có phải ngươi muốn ép ta xuất thủ, xem thử rốt cuộc ta có thể phá nổi nhát kiếm thiên hạ vô song của ngươi hay không?

Tây Môn Xuy Tuyết không hề phủ nhận.

Lục Tiểu Phụng nói :

- Ta biết ngươi rất muốn biết câu trả lời cho vấn đề đó. Ta cũng biết đây là cơ hội tốt cho ngươi, chỉ tiếc là ngươi vẫn còn thử không được.

Tây Môn Xuy Tuyết nhịn không nổi, hỏi :- Tại sao?

Nụ cười của Lục Tiểu Phụng mệt mỏi mà tiều tụy, chàng hững hờ nói :

- Chỉ cần thanh kiếm của ngươi ra khỏi vỏ, ngươi sẽ biết tại sao ngay, hiện tại hà tất phải hỏi!

Không lẽ chàng không chuẩn bị kháng cự tránh né? Không lẽ chàng đã xem sống chết vinh nhục còn nhẹ hơn cả làn nước trong vắt trong hồ Giải Kiếm Trì?

Tây Môn Xuy Tuyết nhìn chăm chú vào chàng, nhìn một hồi thật lâu, cạnh hồ đã có sương mù bốc lên, y bỗng quay người lại, bước vào sương mù.

Lục Tiểu Phụng lớn tiếng hỏi :

- Tại sao ngươi không xuất thủ đi?

Tây Môn Xuy Tuyết không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng nói :

- Bởi vì trái tim của ngươi đã chết rồi. Ngươi đã thành một người chết.

- Tim của mình có thật là chết rồi sao?

Lục Tiểu Phụng đang hỏi chính mình.

- Có phải mình thật đã như người chết, không còn làm gì được nữa rồi chăng?

Vấn đề ấy chỉ có một mình chàng có câu trả lời.

Sương mù buổi sáng mê man. Vầng đông đã có tia sáng. Chàng bỗng ưỡn ngực lên, bước mạnh về hướng mặt trời.

---------------------------------------------------------------------------

Xin xem tiếp Phụng Vũ Cửu Thiên - Đệ lục Lục Tiểu Phụng truyền kỳ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước