TUYỆT LỘ SINH MA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tuyệt lộ sinh ma - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Sơ chiến “liệp giả”​

- A Thạch, chúng ta đang ở đâu thế. – Tiểu Lạc đã tỉnh lại, hắn được trí linh truyền tống ra khỏi không gian truyền thừa. Trên tay hắn bây giờ có một chỉ hoàn cổ xưa, đó là bản thể của trí linh A Thạch.

Nơi hắn đang đứng bây giờ không phải là khoảng đất có nữa vòng tròn đá trong lãnh địa của Ngọc Tố Tố. 

- Ta không biết, nhờ tên khốn kiếp nào đó nổi điên mà không gian tiếp điểm của truyền tống trận sai lệch hoàn toàn rồi. – Giọng của trí linh bực bội vang lên trong đầu tiểu Lạc, để bảo vệ sinh mạng hắn buộc phải nhận tiểu Lạc làm chủ nhân. Bị ép buộc thì chả ai thích cả, hắn lại dính thêm vết nhơ tham sống sợ chết, khó chịu là chuyện đương nhiên.

Linh lực truyền thừa và công pháp mạnh nhất đều truyền hết cho một mình tiểu Lạc, chiến kỹ và công pháp khác thì hắn đang “giữ hộ”. Từ bây giờ truyền thừa chi địa đã tạo nên kha khá cường giả của Di La tinh đã biến mất hoàn toàn.

- Ngươi hình như đang giận nha, hay ta hủy giao ước để ngươi trở lại không gian truyền thừa. – Tiểu Lạc trêu chọc.

- Hừ… - Biết tiểu Lạc ghẹo nên trí linh cũng không thèm chấp. Bây giờ không có truyền thừa trở lại không gian tù túng đó để làm gì chứ.

- Đây có vẻ là vòng ngoài của lâm hải, ta vẫn cảm nhận được lôi nguyên nồng đậm. – Tiểu Lạc quan sát xung quanh.

Quanh đây cũng là rừng nhưng cây cối thưa thớt hơn trung tâm lâm hải nhiều. Đại thụ cũng không cổ xưa và to lớn bằng. 

- Đang buổi sáng, chúng ta ở bìa rừng phía Nam của lâm hải. - Leo lên ngọn cây cao gần đó, tiểu Lạc xác định thời gian cùng phương hướng đại khái. Nhìn về phía bắc xa xa có thể thấy đại lâm bạt ngàn cùng lôi nguyên tố lập lòe. Trên không cũng có và hung cầm dị thú có cánh đang bay lượn.

Xuống khỏi ngọn cây, tiểu Lạc tiến thẳng về hướng Bắc. Mười hai năm qua, hắn cũng có nhiều lần về trễ nhưng chưa bao giờ qua đêm bên ngoài. Hắn đang lo khi về sẽ bị tỷ tỷ nổi giận cấm cửa một thời gian.

- A Thạch, ngươi rõ ràng là tiên khí sao lại đánh thua tiểu kiếm của ta vậy, thật vô dụng a. – Tiểu Lạc vừa dùng bách thú bộ chạy băng băng trong rừng vừa nói chuyện. Dù không quen đường nhưng với sự quen thuộc với lâm hải, tiểu Lạc vẫn có thể di chuyển tốc độ cao hết sức dễ dàng. 

Lại nói, sau khi được hai loại truyền thừa tẩy rửa, thân thể hắn mạnh hơn trước đây không chỉ gấp đôi. Sức lực của hắn bây giờ có thể so với tu luyện giả ở cấp bậc cuối cùng của luyện thể là tứ cấp Ngưng tâm cảnh, xung huyệt kỳ. 

Nếu chỉ lao vào vật lộn, bất kỳ sinh vật nào dưới tứ cấp chỉ bị hắn đè đánh mà thôi. Còn dùng đến linh lực thì nhờ vào lợi thế thân thể cùng linh lực hắc bạch kỳ quái của mình, hắn sẽ không thua những tu luyện giả trung kỳ trùng thân cảnh. 

- Ngươi đánh rắm, rõ ràng ma kiếm của ngươi đang bùng phát truyền thừa nào đó, nếu không ta sao có thể thua. – Trí linh không phục, tên vô dụng không thể kiểm soát được binh khí của mình không ngờ dám trách ngược lại hắn.

- Nhưng ngươi cũng có chúng tiên truyền thừa mà. Khi ta nhận hai truyền thừa cùng lúc thì chúng có vẻ ngang nhau. – Tiểu Lạc không dễ buông tha như vậy, tất cả hung thú xung quanh trung tâm lâm hải đều ăn khổ trước cái tính cách rắn mắc, cắn mãi không buông này của hắn. Giờ thì đến bạn mới A Thạch phải chịu đựng.

- Ta yếu kém được chưa, thanh kiếm khốn kiếp của ngươi mạnh, còn ta thì chỉ là một cái chỉ hoàn cùi bắp không ra gì. – Trí linh dỗi, hắn không biết có nên trở lại không gian trước kia sống cuộc sống thanh thản của mình không. Ra ngoài không bao lâu, chưa thấy tự do, tươi đẹp gì toàn phải chịu ấm ức. 

- Đừng giận mà, nếu lúc đó ngươi thả mấy con ma thú dùng để thí luyện thực chiến ra có khi ta bị dư chấn của chiến đấu giết chết rồi. – Tiểu Lạc chuyển đề tài.

- Muốn thả cũng không được, lúc đó ma lực truyền thừa của ngươi bộc phát làm rối loạn đại trận trong không gian. Ma kiếm lại có thể điều khiển một phần truyền thừa, còn ta thì giống như cái chìa khóa mở cửa thôi. Cố lắm chỉ mượn được một ít linh lực làm cái hộ tráo. Đều là linh khí giữ truyền thừa sao người làm ra lại phân biệt đối xử như vậy. – Trí linh làu bàu, giờ hắn quay qua trách chúng tiên hạn chế mình quá nhiều. Từ khi bộc phát cảm xúc, tính cách trí linh ngày càng giống nhân loại.

- Mấy cái truyền thừa khủng bố, bây giờ ta vẫn không hiểu tại sao mình vẫn còn sống đây. – Tiểu Lạc rùng mình, nhớ lại lúc đó làm hắn cảm thấy sợ hãi. Cơn đau thấu tim không biết kéo dài bao lâu, cơ thể liên tục vỡ vụn rồi tái tạo, linh hồn hắn cũng đau đớn không kém.

- Thể chất ngươi rất khác biệt, vừa dẻo dai vừa có sức tại tạo vượt xa thường nhân. Hơn nữa, ngươi rất may mắn khi hai truyền thừa là linh và ma. Linh lực thiên về dương, ma lực lại tính âm, cả hai quấn loạn trong cơ thể lại tạo thành sinh diệt tuần hoàn kỳ lạ. Nếu chỉ một truyền thừa mạnh mẽ như vậy bùng phát, chắc chắn ngươi nhắm mắt xuôi tay rồi. Khó mà tin được trước khi bị phong ấn, ma tộc lại có thể để lại truyền thừa sánh ngang với chúng tiên ở lại vũ trụ này. – Tạo nên từ tri thức của rất nhiều tiên nhân, ánh mắt của trí linh thật sự rất cao. Hắn có thể hiểu một cách cơ bản gần hết những gì tiểu Lạc trãi qua.

- Xoẹt… phập, phập, phập.

Tiểu Lạc vừa định hỏi một chút về tiên ma đại chiến thì một cảm giác như bị tập trung làm hắn giật mình, cơ thể theo bản năng né tránh sang một bên. Ngay lập tức ba mùi tên từ trên một cây đại thụ cách đó không xa bắn ra, cắm phập vào nơi hắn vừa đứng.

Đánh lén thất bại, một thân ảnh từ trên cây lao vút đi, tốc độ rất nhanh, có lẽ là sử dụng một loại bộ pháp khá cao minh.- “Là liệp giả, cắn lén xong muốn chạy, đừng hòng. Đúng lúc ta mới lên cấp đang muốn luyện tay.” – Não bộ nhanh chóng suy nghĩ, chân tiểu Lạc đã lập tức vút theo. 

Với tốc độ vượt trội cùng sự quen thuộc khi di hành trong rừng không bao lâu hắn đã đuổi kịp kẻ bắn lén.

- Sơn tặc khốn kiếp, nạp mạng. – Tiểu Lạc hét to rồi nhảy lên tung chưởng vào lưng thân ảnh phía trước. Hắn dùng luôn cái câu mà các thợ săn trước đây hay nói khi bị hắn kiếm chuyện. 

- Sơn tặc cái con khỉ, đồ khùng. – Thân ảnh phía trước cũng chú ý đến tiểu Lạc đang bám theo. Thấy hắn ra chiêu lập tức dụng bộ pháp tránh ra, suýt soát né được thủ chưởng của tiểu Lạc.

Thân ảnh phía trước xoay người lại đề phòng. Đó là một thiếu nữ trạc tuổi tiểu Lạc, thân hình thon gọn, gương mặt xinh xắn, anh khí bừng bừng, mái tóc màu hạt dẻ cột đuôi ngựa lúc lắc sau đầu. Nàng đang mặc một bộ trang phục linh động gọn nhẹ, trang bị gồm có nỏ tiễn, trường kiếm và một cái túi nhỏ bên hông. Lúc này, nàng vừa thủ thế đề phòng vừa đánh giá tiểu Lạc với anh mắt kỳ lạ. – “Người này có bệnh không, người ta ngụy trang cho giống cây cối trong rừng, còn hắn lại bắt chước dã nhân.”

- Oa, một tiểu mỹ nữ rất dễ thương nha, tỷ tỷ nói phải dịu dàng với nữ hài tử. Ân… được rồi, chấp ngươi đánh trước ba chiêu. – Tiểu Lạc cũng xem xét nữ tử đối diện, nàng có tu vi cũng giống hắn, sơ kỳ uẩn mạch. 

- Ngu ngốc, vừa rách rưới không có trang bị, lại còn ngông cuồng. – Thấy khí tức đối phương không chênh lệch mình bao nhiêu lại ra vẻ như vậy, nữ tử lập tức xuất kiếm.

Phong nguyên tố nổi lên, thân ảnh uyển chuyển của thiếu nữ xuất hiện trước mặt tiểu Lạc. Lưỡi kiếm nhắm vào vai, có lẽ nàng cũng không muốn dồn hắn vào chỗ chết. 

- Kịch. 

Lưỡi kiếm chưa kịp chạm vào người đã bị hai ngón tay tiểu Lạc kẹp lấy. Trong mắt hắn thì tốc độ và đường kiếm của nữ tử vừa chậm vừa đơn giản, thật không hề có tính khiêu chiến.

- Còn hai chiêu. – Tiểu Lạc búng vào làm thân kiếm rung lên không dứt. Nhận thấy sự chênh lệch của đôi bên, tiểu Lạc cảm thấy mất hứng muốn tiếp tục về nhà. Nhưng lỡ hứa rồi thì đành tiếp tục, hắn sẽ né hai chiêu còn lại rồi đi luôn cho nhanh.

- Ngươi … - Thiếu nữ ngỡ ngàng, không ngờ một kẻ đồng cấp lại có thể dễ dàng bắt kiếm của mình như vậy. Lực rung của kiếm khi hắn khẽ búng tay nói rõ sức mạnh của đối thủ cũng vượt xa nàng.

- “Gặp cao thủ.” – Nhận thấy nguy hiểm, nàng đã định dứt ra rút lui chiến thuật. Nhưng vừa thấy vẻ mặt thất vọng của hắn, nộ khí lại dâng lên. Linh lực trong cơ thể nàng ngưng tụ lại thân kiếm, nàng quyết định tung hết sức cho tên khốn kiêu ngạo phía trước sáng mắt ra.
- Cuồng phong trảm. – Nàng hét lớn chiêu thức rồi xông tới lần nữa. 

Vừa chạy được ba bước bỗng nhiên bộ pháp biến đổi, thân ảnh lung linh nhòe đi sau đó xuất hiện ngay phía sau lưng đối thủ. Tinh cương kiếm của nàng bọc trong phong nguyên tố lóng lánh thanh sắc đâm thẳng về cái lưng trần không phòng bị. 

- Chơi chiêu hả, vô dụng thôi. – Tiểu Lạc né nhẹ sang trái, tránh thoát cú đâm của thiếu nữ rồi xoay người lại đối diện nàng một lần nữa.

- Ngươi đánh lén, ta không giữ lời nữa. – Tiểu Lạc vừa nói, mặt vừa ra vẻ hầm hầm, tay phải thì đưa về phía sau như chuẩn bị một cú khai sơn quyền.

Thiếu nữ giật mình, tập trung vào nắm tay phía trước định tránh né thì.

- Rầm. 

Một cái đầu cứng như thép tiếp xúc thân mật với cái trán mịn màng, xinh xắn của nàng, nắm tay kia thì vẫn còn vào thế. Thiếu nữ mắt trợn lên trắng dã, vẻ mặt vô cùng giận dữ, rất tiếc là đã muộn. Choáng váng vì bị tấn công bất ngờ, thiếu nữ ngã luôn về phía sau, ngất xỉu.

- Ta cũng biết chơi chiêu a. 

Tiểu Lạc đủng đỉnh đi về phía trước, ngồi xuống tay vươn ra sờ soạng… trong cái túi của thiếu nữ. Có tiểu kiếm, hắn không vừa mắt hai cái vũ khí cùi bắp kia. Nhưng vô cớ bị tập kích hắn cũng nên thu một chút lợi tức.

Trong túi cũng không có nhiều thứ, một ít thuốc men cùng vật dụng cá nhân, thứ khác lạ duy nhất là chín cái mộc bài. Cả chín cái đều giống hệt nhau, chúng được sơn màu đen, phía trên có khắc một chữ Ám sống động.

- Lấy mấy cái này về ném thác lác vậy, tạm biệt tiểu mỹ nữ. - Tiểu Lạc đem mỹ nữ đặt lên một cây đại thụ khá to rồi xoay người bỏ đi. 

Dù lấy ma kiếm ra chích nhẹ một cái thì có thể hưởng được một ít linh khí trợ giúp tu luyện nhưng tiểu Lạc không làm. Hắn chưa đạt tới cảnh giới hiếu sát như vậy, hơn nữa nữ tử này cũng không mạnh lắm, để nàng lại tu luyện thêm vài năm. Lần sau vô tình gặp mà lại chọc hắn nữa thì chích sau cũng không muộn.

- A Thạch, ta và tiểu nương tử lúc nãy cũng không chênh lệch đẳng cấp, sao nàng lại yếu như vậy. – Tiểu Lạc lại nhất lộ hướng bắc, tiếp tục bắt chuyện với trí linh.

- Ngu ngốc, ngươi đạt được hai truyền thừa kinh khủng như vậy mà không đánh lại một tiểu nữ nho nhỏ thì cắn lưỡi tự sát cho rồi. – Trí linh đáp lại, chiến đấu thường thức của tên này còn thua cả kẻ bị nhốt trăm vạn năm như hắn. Đừng nói sau khi được truyền thừa, trước đó, khi thí luyện hắn cũng đã có sức chiến đấu vượt cấp kinh khủng rồi. Một tiểu nữ tử yếu tay non kinh nghiệm sao có thể là đối thủ.

- Vậy à, lúc nãy nàng ta hình như có bộ pháp với chiến kỹ gì đó a. Một tiểu nữ nho nhỏ cũng có mà truyền thừa siêu cấp như ngươi thì không nha. – Tiểu Lạc khích tướng, cái cách nữ tử lúc nãy biến mất rồi luồng ra phía sau hắn làm hắn có chút mong ước với chiến kỹ của nhân loại.

- Chỉ có chiến kỹ cho tu luyện giả đã ngưng tâm thành công thôi. Truyền thừa chi địa vốn không nhận gà mờ dưới tứ cấp, không ngờ lại chui ra tên quái thai như ngươi. – Trí linh xem thường tiểu Lạc, nhưng nghĩ đi nghĩ lại hắn bây giờ lại phải nhận tên gà mờ này làm chủ, thật bất công.

- Tiểu kiếm a, ngươi có không. – Tiểu Lạc thấy không có cơ hội đành quay lại nhìn ấn ký trên tay của mình. Tiên không có, ma lại có thì sao. 

Rất tiếc là ma kiếm trên tay cho hắn ăn bơ, chẳng có tí động tĩnh nào. 

- Keng, keng …

Những tiếng động của đao kiếm va chạm lại truyền đến. Phía trước tiểu Lạc là một khoảng đất trống, trong đó có sáu thân ảnh không ngừng đâm chém. Ngươi tới ta lui, không ngừng va chạm rồi rút ra, cân tài cân sức.

- Hôm nay là ngày gì mà gặp nhiều liệp giả thế nhỉ, lại toàn là trẻ tuổi. – Tiểu Lạc lầm bầm rồi nhảy lên một cây đại thụ gần đó, yên lặng quan sát.

Chương 7: Ám Nguyệt Kiếm Tông thí luyện​

Sáu kẻ phía trước toàn bộ đều là thiếu niên khoảng 12 đến 14 tuổi. Toàn bộ đều sử dụng kiếm, có hai người mặc trang phục giống như đồng phục, còn lại trang phục tự do.

Trong đó hai người mặc đồng phục là sơ cấp uẩn mạch, những người kia là khai vi cảnh, dẫn khí bát cửu trọng đều có.

Sáu người đánh nhau đến sảng khoái, chiêu chiêu hoa mỹ, linh khí đủ màu sắc nhoang nhoáng trong không khí.

“Liệp phong phá” – Người có tu vi thấp nhất mắt thấy sắp thua vội nhảy ra ngoài, thu kiếm móc ra một vật giống như ống tiêu nhắm đến sáu người còn lại hét lên. Cùng lúc đó, trong ống, hàng loạt phi châm bắn tới.

Những người khác có cảnh báo cũng lập tức tản ra, chiến trường lập ngừng lại trong phút chốc.

“Liệp muội ngươi, dám cắn lén. Lại còn bôi thuốc tê.” – Một tên trong số đó tránh không hết, bị hai cây châm cắm vào chân, vừa lếch lếch vừa hét lên.

“Ta rõ ràng đã cảnh báo, cắn lén khi nào.” – Tên vừa rồi cũng gân cổ lên cãi lại. Hắn có vẻ muốn tách ra nghỉ ngơi một chút nên làm loạn tạm hoãn chiến đấu.

- Ạch …rắc.

Cùng lúc đó, đằng sau cả bọn có tiếng động lạ vang lên. Một thân ảnh từ trên cây rơi xuống đạp gãy vài nhành khô.

Đó là tiểu Lạc, hắn đang thưởng thức chiến đấu thì toán phi châm đó bay thẳng tới. Hắn lập tức ngã người tránh né rồi lộn người đáp xuống đất. Dù vậy bất ngờ nên không thể khống lực hoàn mỹ làm ra tiếng động khá lớn.

“Thì ra có kẻ muốn ngư ông đắc lợi. Ngươi là ai, sao ta không biết.” – Một trong hai thanh niên có tu vi cao nhất hỏi tiểu Lạc.

“Ta là tiểu Lạc. Các ngươi đang chơi trò gì đấy, không giống đánh nhau tí nào.” – Thấy tên kia hỏi mình, tiểu Lạc đáp lại, hắn cũng sẵn tiện bình luận. Bọn kia ngươi đến ta đi, chiên chiêu phong hiểm nhưng đều không có sát khí. Thay vì nói là chiến đấu thì gọi là luyện chiêu thì giống hơn.

- Giỏi lắm, lại còn khua môi múa mép. Các huynh đệ lên thịt tên tọa sơn quan hổ đấu này trước.

- Được.

- Sát.

Cả bọn lập tức thay đổi mục tiêu, sáu thân ảnh tay lăm lăm kiếm xông vào tiểu Lạc.

“Oa, các ngươi không nói lý lẽ nha, nhưng ta không sợ. Chấp toàn bộ các ngươi, ca cân hết.” – Tiểu Lạc cười ha hả, hắn lấy một cây thiết côn trong chỉ hoàn ra, chủ động xông vào.

Tốc độ tiểu Lạc vượt xa đám người, hắn đi sau đến trước. Đầu côn đâm thẳng vai một người, thân ảnh đó lập tức bị bắn ra, là tên đã dùng phi châm.

- Ai ui…

Cảnh sáu người chiến đấu lại được tái hiện, nhưng bây giờ là năm đánh một, à không là một đánh năm.

- Keng… Keng…

Tiểu Thạch dễ dàng chống đỡ cả năm người công kích. Thiết côn trong tay xoay tít, đánh văng tất cả mũi kiếm hướng về phía mình.

- Hự…

- Ay…

Tiểu Lạc hoành côn, hai người khác dù đã thủ thế vẫn bị đánh bay. Tiểu Lạc không hề dùng hết sức nhưng lực đánh cũng làm hai kẻ xui xẻo rên lên không dứt.

“Tên khốn này mạnh quá, các huynh cầm cự, ta đi gọi hội.” - Tên bị đánh đầu tiên đang vui vẻ thưởng thức, thấy tình hình không ổn vội bắn dậy, rút lui chiến thuật về phía rừng cây.

“Hầu tử khốn kiếp, ngươi mà trốn mất, về tông thì biết tay ta…. Ai da” – Một tiếng thét từ phía sau vọng theo, phân tâm nên tên kia cũng ăn một côn của tiểu Lạc, kiếm toái thân phi.

~oOo~

Cách đó không xa, một chiếc bàn được bày ra trong rừng cây, ba trung niên nhân đang nhàn nhã uống trà.

- Cũng đến giờ tập trung rồi, sao còn chưa thấy đứa nào nhỉ.

Một người trong đó mở miệng nói, hắn đặt tách trà xuống nhìn lên cao, vầng dương đã thượng đỉnh.

- Nghiêm trưởng lão, bọn nhóc con đó đang tụ tập đánh nhau quên luôn giờ tập hợp rồi.

Một mỹ phụ đi ra từ phía rừng cây trả lời, giọng nói nàng uyển chuyển, nhẹ nhàng. Nàng là một trong số những giám hộ, chỉ ra tay khi có những trường hợp khẩn cấp.

- “Thật là, đã nói là thí luyện sinh tồn, tụm năm tụm ba đánh nhau thì ta mở lôi đài cho nhanh. Liễu chấp sự, chúng ta qua bên kia xem.” – Nghiêm trưởng lão, người lớn tuổi nhất, có vẻ không hài lòng tiếp lời.

Đây là những chấp sự cùng trưởng lão của Ám Nguyệt Kiếm Tông. Ám Nguyệt Kiếm Tông có năm phân đà bên ngoài, mỗi năm một lần lại có mười suất gia nhập chủ phong cho tân đệ tử.

Năm nay là thí luyện sinh tồn để chọn người nên bọn họ tổ chức ngay ngoại vi Tử Lôi Lâm Hải. Gọi là sinh tồn nhưng đều là đệ tử tân sinh, không thể quá khắt khe được. Ám Nguyệt Kiếm Tông là láng giềng với lâm hải nên cũng xác lập quan hệ với các yêu vương. Họ đã mua lại khu này bằng thiên tài địa bảo, đổi lại yêu vương sẽ quản thúc yêu thú dưới trướng không được tấn công khu vực này.

Vòng ngoài cũng có trận pháp bảo hộ nên không lo có hung thú mạnh mẽ đi lạc vào làm hại đệ tử.

Bốn người động thân, tốc độ như gió cuốn trong phút chốc đã đến nơi tập trung phần đông đệ tử. Tại đó cũng có sẵn một nam một nữ giám hộ đang quan sát.

Chiến đấu bên dưới hết sức thảm thiết, nằm đầy dưới đất không bảy cũng tám mươi thiếu niên. Nam có nữ có, người thì ngất kẻ thì kêu la thảm thiết, ôm chân ôm bụng như rất đau đớn. Ở giữa thì trận đấu vẫn đang diễn ra, một đám trên dưới hai mươi nam nữ đang khua đao múa kiếm rượt chém một thiếu niên thân trần. Có vài người bị đánh văng ra rồi lại lao vào, đám la lối bên ngoài cũng có người vào lại vòng chiến.

- “Đánh loạn như vậy còn ra thể thống gì nữa. A… tên dã hài tử kia là đệ tử phân đà nào vậy. Nhanh như bôn lôi, sức dai lực lớn, nhân tài a.” – Nghiêm trưởng lão nhíu mày bực tức, sau đó giãn ra khi nhìn thấy một đệ tử nổi bậc hơn người.

Năm chấp sự còn lại ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta rồi gần như đồng loạt đáp lại.

- Ta không biết.

- Không biết a.

- Không phải đệ tử Đông Vân phân đà.



- “Cái gì, sao có thể. Còn đứng đây làm gì, bảo bọn nó dừng lại đi.” – Nghiêm trưởng lão tái mặt, không ngờ có người khác trong thí luyện địa của Ám Nguyệt Kiếm Tông lại còn cho tân đệ tử năm nay ăn hành thảm như vậy.

Sáu người bọn họ ra khỏi nơi quan sát đi thẳng đến nơi đang chiến đấu kịch liệt.

~oOo~

Tiểu Lạc bây giờ khổ không thể nói, ban đầu hắn lao ra chỉ có sáu tên thiếu niên. Hắn định chơi với cả bọn một chút rồi đi tiếp, ai ngờ sự việc càng náo càng lớn.

Lúc hắn đánh ngã hai thanh niên tu vi cao nhất thì tên bỏ chạy lúc đầu mang lại gần hai chục người mới. Tiểu Lạc cũng vui vẻ cho bọn họ ăn tiếp vài côn.

Nhưng người càng ngày càng nhiều rồi, một tên ngã thì hai tên lại tới, bây giờ không biết hắn đã đánh bao nhiêu rồi.

Mười hai mươi tên thì không nói, đằng này đã gần trăm rồi. Tuy hắn vẫn tiếp được nhưng vừa chán vừa mệt thật sự rất hối hận lúc đầu không bỏ chạy cho rồi.

- Sát, chém tên khốn kiếp ngạo mạn này đi.

- Đòi cân hết, đánh cho ngươi bò.

Hai tên ôm bụng bên ngoài có vẻ hết đau, lại hú hét xông vào, sức trẻ a.

- “Ta cho cả bọn đi bán muối hết.” – Tiểu Lạc nổi xung, thầm nghĩ đem ma kiếm ra chém hết mấy tên này thì trong đầu hắn vang lên giọng nói của trí linh:

“Có ba tu luyện giả trên ngưng tâm cảnh đang quan sát, à một người vừa đi rồi. Không muốn chết thì đừng loạn động”

“Hả, bọn này vào rừng đánh nhau còn đem cả người theo bảo kê.” – Tiểu Lạc khinh thường bọn nhóc này, hắn lại không biết nếu không có Ngọc Lưu Ly, hắn chọc Đông chọc Tây sớm đã làm mồi cho hung thú.

“Vậy phải làm sao, không lẽ cứ đánh hoài như vầy, mấy tên bị đánh ngất từ đầu cũng tỉnh luôn rồi.” – Tiểu Lạc ném thanh thiết côn biến dạng trong tay vào ngực một trong hai tên to mồm vừa lao vào rồi lấy một thanh khác, đã là thanh thứ tư rồi.

“Không biết, ngươi tự làm tự chịu đi. Có để bọn nhóc kia chém cả ngày thì ngươi cũng chả sao.” – Trí linh hả hê đáp lại.Qua lại trăm côn, đánh mãi phát chán, tiểu Lạc nhảy lại một cây đại thụ gần đó. Vận sức nhổ cả cây lên, định một đại côn đập ngất cả bọn thì một giọng nói vang lên.

- Tất cả dừng lại, tản ra.

Sau đó sáu trung niên nhân bốn nam hai nữ bước ra từ góc khuất, tất cả đều tỏ ra khí tức mạnh mẽ. Lúc này nhãn thần cả bọn đều đang tập trung vào tiểu Lạc.

Tiểu Lạc cảm thấy lạnh gáy, đánh trẻ già tới, chưa bao giờ lỗi thời a. Biết mình không chống cự được, hắn nhảy ra né loạn kiếm không dừng lại kịp của vài tên rồi quăng cây đại thụ về phía rừng.

- “Tất cả đệ tử theo các chấp sự về khu tập hợp. Còn ngươi là ai, tại sao lại xuất hiện trong thí luyện địa của Ám Nguyệt Kiếm Tông ta?” – Nghiêm trưởng lão đi đầu mở miệng hỏi, giọng nói ấm áp nhưng có một chút cảm giác của thượng vị giả.

- “Thí luyện địa, ta nhớ đây là Tử Lôi Lâm Hải nha.” – Tiểu Lạc giật mình, hắn vào truyền thừa chi địa mới mấy ngày mà nơi đây đã đổi chủ, không lẽ ma kiếm quậy phá làm thác loạn thời không.

- “Trả lời ta.” – Nghiêm trưởng lão cũng không thèm trả lời hắn, giọng lão kèm theo một chút linh lực áp bức.

- Ta …

- Hắn là Ngọc Hi Tiếu, đệ đệ của ta.

Một giọng nói thanh nhã, ngọt ngào vang lên. Một lam y thiếu nữ dáng người mang diệu thướt tha, mặt che một mảnh lụa mỏng, đi ra từ phía đối diện Nghiêm trưởng lão. Đầu năm nay chuộng thể loại bí ẩn, ai cũng thích núp một bên theo dõi đến khúc cuối mới lộ mặt.

- “A, tỷ tỷ.” – Tiểu Lạc reo lên chạy lại ôm chầm lấy thiếu nữ mới đến trong ánh mắt ghen tị của đám thiếu nam chưa rời đi hết. Đây đúng là Ngọc Lưu Ly, một trong năm vị vương giả của Tử Lôi Lâm Hải.

Sau khi tiểu Lạc biến mất, Ngọc Lưu Ly túc trực bên ngoài cổng đá. Lúc hắn truyền tống ra, dù bị lệch địa chỉ nàng vẫn có thể cảm ứng ngay lập tức.

Không bao lâu sau nàng đã tìm thấy nhưng nhìn cảnh hắn đang chiến đấu thì nàng không ra mặt. Tiểu hài tử nàng bảo bọc bao năm nay đã lớn. Hắn phá vỡ phong ấn của nàng, dù không người chỉ dẫn cũng đã bắt đầu đi trên con đường của cường giả. Ngọc Lưu Ly quyết định sẽ không xem hắn như trẻ con nữa, để hắn đi trên vận mệnh của chính mình.

- “Xin hỏi, cô nương là… Sao lại xuất hiện trong thí luyện địa của bổn tông.” – Nghiêm trưởng lão giật mình kinh ngạc, thiếu nữ này hiển nhiên không phải mới đến. Nàng có thể tránh khỏi cảm giác của hắn cùng những chấp sự khác thì tu vi rõ ràng không dưới họ. Một cường giả bí ẩn như vậy xuất hiện mà không làm kinh động đến bảo hộ trận có thể là có chủ đích.

- “Ta là Ngọc Lam, tỷ đệ chúng ta bị lạc nhau xông lầm vào nơi này, mong trưởng lão lượng thứ.” – Ngọc Lưu Ly nhẹ nhàng đáp, nàng cũng không xa lạ với tông môn hàng xóm này, một ý tưởng hình thành trong đầu nàng.

- “Họ Ngọc… không biết hai người có phải đệ tử của Bích Thủy vực Ngọc gia không?” – Thấy đối phương nhún nhường, không phải cố tình đối chọi nên Nghiêm trưởng lão cũng ôn hòa bắt chuyện.

Thí luyện địa cũng không phải cấm địa gì, nơi này chỉ để cho tân đệ tử làm quen với lâm hải, lâu lâu lại tổ chức một thí luyện nho nhỏ. Bảo hộ trận nơi này có thể làm khó hung thú nhưng đối với cường giả nhân loại không phải rất khó để vượt qua, chuyện vô tình xông loạn vào cũng không phải hiếm.

- “Không a, bọn ta chỉ là bình dân bá tánh thôi.” – Ngọc Lưu Ly đáp lại vừa lau mặt cho tiểu Lạc.

- “Cô nương nói đùa, tu vi của cô nương không hề thua kém lão già như ta sao có thể là thường dân. Lại nói tiểu huynh đệ đây tuổi tác và cấp bậc không thua kém đệ tử bổn tông, thân thể lại hết sức mạnh mẽ. Không biết…” – Trong đầu Nghiêm trưởng lão cũng có ý tưởng, nếu như có thể đem về tông môn một đệ tử thiên phú cao sẽ giúp ích rất nhiều tới tiền đồ của hắn. Còn việc có trong gia tộc nào đó hay không cũng không sao, tông và tộc cũng không hề đối nghịch nhau.

- “Ý trưởng lão là…” – Ngọc Lưu Ly vui vẻ tiếp lời, tên già này đúng là thấu hiểu lòng người nha, nàng đang không biết phải mở lời thế nào đây.

- “Ý ta là tiểu huynh đệ đây có muốn vào Ám Nguyệt Kiếm Tông không, ta là trưởng lão nội tộng Nghiêm Thừa, có thể đảm bảo một danh ngạch nội môn đệ tử, còn lại thì nhờ vào cố gắng của hắn.” – Nghiêm trưởng lão cũng nhanh chóng nói, hắn cũng rất mong đợi câu trả lời. Nghiêm trưởng lão không phải người quá tính toán, việc tìm kiếm đệ tử vừa có thể lợi cho mình lại giúp ích tông môn hắn rất vui vẻ đi làm.

- Chuyện này, có thể để tỷ đệ chúng ta nói chuyện một chút không.

- “Tất nhiên rồi. Ta quay lại nơi tập hợp của đệ tử, một lát sau lại đến, rất nhận được đáp ứng của hai người.” – Nghiêm chấp sự nói nhanh rồi quay đi, hắn cũng phải bàn bạc một chút với các chấp sự.

- “Tỷ tỷ giận đệ sao, đệ không cố ý bỏ nhà đi đâu. – Nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người, nhận thấy ý định của Ngọc Lưu Ly, tiểu Lạc lo lắng hỏi.

- “Ngốc tiểu Lạc, tỷ đâu có nhỏ nhen như vậy. Chỉ là tỷ không phải nhân loại không thể giúp đệ tu luyện được. Thay vì phải tự ra ngoài mò mẫm, vào một tông môn mạnh mẽ thì dễ dàng tu luyện hơn nhiều.” – Ngọc Lưu Ly cốc đầu tiểu Lạc, cười mắng.

- “Không cần a, đệ có A Thạch giúp rồi.” – Tiểu Lạc vui vẻ đưa chỉ hoàn cổ xưa trên tay đáp lại.

- “Đây là thứ đệ lấy được từ trong không gian thạch hoàn?” – Ngọc Lưu Ly hỏi, có chút suy tư.

- “Tỷ cũng biết nơi đó. Cũng đúng, thạch hoàn kỳ lạ như vậy lại ngay trong lãnh địa, tỷ không thể không biết a.” – Tiểu Lạc vừa đáp vừa hỏi trí linh: “A Thạch, tỷ ta có vào truyền thừa chi địa bao giờ chưa.”

“Ta… không thể nói.” – Trí linh hơi trầm ngâm rồi đáp lại hắn.

“Oa, ngươi khốn kiếp nha, đã không còn truyền thừa gì nữa mà lại còn nguyên tắc, rõ ràng là muốn chơi ta.” – Tiểu Lạc tức giận hô lên trong đầu, trí linh thì cũng không thèm đáp lại hắn nữa.

- “Được rồi, tỷ sắp bế quan đột phá cảnh giới, đệ có ở lại cũng không thể gặp tỷ đâu. Vào kiếm tông đi, tu luyện vài năm rồi trở lại. Cho đệ cái này, không được đem đi tặng tiểu nữ hài đó nha.” – Ngọc Lưu Ly nói đoạn trên tay xuất hiện một chiếc vòng cổ, trên mặt nó có một mảnh xà phiến màu xanh ngọc óng ánh xinh đẹp.

- “Tỷ sắp bế quan phải có người bảo vệ nha, ta không đi.” –Tiểu Lạc không đáp ứng, nơi đây là nhà của hắn, có bạn bè có tỷ tỷ. Dù từ nhỏ hắn luôn hướng về phía ngoài lâm hải nhưng chỉ là muốn đi chơi thôi, hắn yêu nhất vẫn là nhà.

- “Được rồi tỷ bế quan chứ có phải trọng thương đâu, nếu có kẻ thù tìm đến thì còn Liên Nghi. Đệ nên đi tu luyện cho tốt, sau này mạnh mẽ mới có thể bảo hộ tỷ nha.” – Ngọc Lưu Ly tiếp tục thuyết phục, nàng đã một lần muốn bảo bọc tiểu Lạc cả đời tránh khỏi thế gian. Đến nay nàng không hề hối hận nhưng lại không thể làm được nữa. Tiểu kiếm trên tay tiểu Lạc đã phá phong, có vẻ không dễ dàng để phong ấn lại nữa. Hơn nữa định mệnh đã tìm đến, thay vì giữ trong lòng, nên để hắn trãi qua sóng gió, chuẩn bị hành trang. Đến một ngày, nàng muốn cùng đệ đệ mình đương đầu với quá khứ đầy ma khí của hắn cùng quá khứ mờ mịt của bản thân.

- “… Được. Đệ vào kiếm tông, chỉ là tu luyện thôi mà, không thành vấn đề.” – Tiểu Lạc ánh mắt sáng lên kiên định, hắn không còn là trẻ con nữa, dù không bỏ được nhưng không thể dựa giẫm tỷ tỷ mãi được.

Từ nay tiểu Lạc-Ngọc Hi Tiếu sẽ bước trên đôi chân của mình, đến một ngày không xa hắn sẽ trở về đây, sánh vai cùng tỷ tỷ, không để nàng phải lo lắng cho mình nữa. Tiểu Lạc khẽ ôm tỷ tỷ, ghi nhớ hơi ấm cùng mùi hương này, hạ quyết tâm trở thành một cường giả đứng đầu rồi cưỡi mây ngũ sắc trở về.

Chương 8: Đại sự

Vầng dương đỏ rực chìm dần vào phía tây, cao không đỏ tía, trên bầu trời nhàn vân trôi nổi, một buổi chiều tà yên bình.

Trên trời cao có một đại điểu to lớn đang thả mình theo gió, trên lưng nó đang chở theo mười hai người có già có trẻ.

Đây là đám Nghiêm trưởng lão cùng các đệ tử được chọn trở về chủ tông. Nay bọn họ có thêm một đồng bạn chính là bạn nhỏ tiểu Lạc-Ngọc Hi Tiếu.

Phương tiện di chuyển của họ bây giờ là Bạch Vân Hạc, một loài điểu có thân hình khổng lồ nhưng hết sức ôn hòa. Tu vi của hạc trưởng thành có thể vượt qua tứ cấp nhưng không hề chủ động tấn công bất kỳ ai, chúng dễ gần đến mức dù là bình dân cúng có thể tiếp xúc và kết thân được.

Vì trận đấu buổi trưa mà bây giờ tiểu Lạc đang bị cô lập, các đệ tử khác trò chuyện rôm rã nhưng không hề bắt chuyện với nó. Mười đệ tử được chọn đều có tu vi xấp xỉ tiểu Lạc, trong đó có cả tiểu muội muội bị hắn cho đo ván đầu tiên.

Tiểu Lạc cũng không quan tâm lắm, bây giờ hắn đang vờ thiền định trao đổi với trí linh.

“A Thạch, thật sự không có chiến kỹ nào dưới ngưng tâm cảnh sao. Nếu không thì có thể truyền cho ta chiến kỹ dễ luyện nhất không, ta muốn thử a.” – Ngồi trên núi vàng mà không xài được, tiểu Lạc đang hết sức không cam lòng.

“Thật sự không có chiến kỹ cấp thấp, cơ mà… ngươi xem kỹ hai cái kinh quyết thử xem. Khác với công pháp đơn thuần, những thứ có tên ngưu ngưu đều có chiến kỹ đặc trưng đi kèm.” – Trí linh trầm ngâm một chút rồi trả lời. Thật ra thì cũng có các chiến kỹ dưới ngưng tâm cảnh nhưng rất khó luyện hay cần điều kiện đặc biệt, thay vì tốn thời gian cho chúng thì nên chăm chỉ tăng cấp lên ngưng tâm thì hơn.

“Để ta coi, oa, đúng là có nè. Thái Thượng Ma Thể và Hỗn Linh Huyền Biến, sặc… cả hai là bí pháp bùng nổ sức mạnh. Trùng lặp rồi, không biết có thể cộng dồn không.” – Tiểu Lạc rà soát lại truyền thừa trong đầu lập tức phát hiện chiến kỹ, tên nghe cũng rất trâu bò. Vừa định vận chuyển thử thì trí linh hất một xô nước lạnh.

“Bớt ngu muội đi, ngươi có biết hoài bích có tội không. Đợi đến chỗ yên tĩnh mà thử.”

“Vậy ta làm cái gì bây giờ, công pháp thì tự vận chuyển, ta đang phát chán đây.” – Tính cách hiếu động của hắn thật sự không hợp với việc chôn chân một chỗ trên đây. Dù phong cảnh rất đẹp nhưng xem mãi thì cũng chán, hắn không phải thể loại có thể ngắm mây bay từ sáng đến chiều.

Trí linh cũng không thèm trả lời câu hỏi vớ vẫn này của hắn. Tiểu Lạc ngáp dài, vừa định ngã lưng ngủ một giấc thì giọng nói ôn hòa của Nghiêm trưởng lão vang lên.

- “Hi Tiếu, lúc trưa ta thấy ngươi chiến đấu, lâu lâu lại có động tác kỳ lạ có phải là bắt chước Phong Ảnh Bộ của bổn tông không.”

- “Đệ tử bắt chước tiểu muội bên kia, thoắt một cái biến mất rồi xuất hiện sau lưng địch thủ, cái đó là Phong Ảnh Bộ ạ.” – Tiểu Lạc hớn hở trả lời, có người nói chuyện là vui rồi, hắn ghét nhất là nhàn rỗi.

- “Đúng vậy, ngươi chỉ nhìn mà bắt chước thì không thể làm được đâu. Mấu chốt của Phong Ảnh Bộ gồm có ba phần. Thứ nhất là tụ lực, tùy vào tu vi và kinh nghiệm mà ngươi có thể tụ tập linh lực nhanh hay chậm, có người dùng chín bước, bảy bước, ba bước. Với tu vi của ta có thể tụ lực ngay lập tức. Thứ hai là bạo phát, linh lực của ngươi chuyển thành phong cùng ám nguyên tố, tập trung vào huyệt dũng tuyền dưới chân rồi bùng nổ ngay lập tức. Lúc đó ngươi có thể di động vượt qua tốc độ bình thường rất nhiều. Điều thứ ba là điểm đến, vì bùng phát tốc độ nên rất khó làm chủ, ngươi phải luyện tập nhiều để có thể xuất hiện từ điểm mù của đối phương, một kích tắc tử. Đây là sơ đồ kinh mạch để ngươi vận chuyển linh lực thích hợp nhất cho Phong Ảnh Bộ” – Nghiêm trưởng lão dùng linh lực vẽ trên không một thân ảnh cùng những đường kinh mạch để tiểu Lạc nắm bắt dễ hơn. Hắn chậm rãi giảng dạy, tiểu Lạc hết sức chăm chú lắng nghe làm hắn rất hài lòng.

- “Cảm ơn trưởng lão, đệ tử sẽ nhanh chóng tập được. Trên thân đại hạc này to như vậy, có thể luyện ngay đây được không.” – Tiểu Lạc hai mắt lấp lánh, hắn tin tưởng mình sẽ nhanh chóng nắm được Phong Ảnh Bộ thôi.

- “Haha, hiếu học là tốt, dù Bạch Vân Hặc ôn hòa cũng không nên chạy nhảy trên lưng nó. Mà chúng ta cũng sắp đến sơn môn rồi.” – Nghiêm trưởng lão vừa cười vừa đáp, hắn rất hài lòng với danh ngạch đệ tử mình bỏ ra. Tên nhóc này rất loi choi nhưng thiên phú tuyệt hảo, lại hết sức chăm chỉ tập luyện, lần này đúng là nhặt được bảo bối rồi.

Đúng lúc này, bạch hạt bay ra khỏi tản mây, khung cảnh phía trước hiện ra trước mắt tiểu Lạc. Những ngọn sơn phong sừng sững cao vút, cây cối tươi xanh, dòng nước chảy quanh, lượn lờ linh khí. Cảnh sơn môn huyền ảo trong sương chiều cùng hơi nước bốc lên vừa mỹ diệu vừa hiên ngang.

- Đến nơi rồi các thiếu niên, nơi đây sẽ bắt đầu con đường tu luyện gian nan mà kỳ diệu. Đường phi tiên luôn gập ghềnh nhưng phải vững bước, tông môn sẽ luôn ở phía sau hỗ trợ các ngươi.

Giọng nói ấm áp của Nghiêm trưởng lão truyền vào tai từng đệ tử, một sự đón chào ngọt ngào cho những đứa trẻ ngây thơ. Đôi mắt chúng sáng lên, vẻ hướng tới và khát vọng hiện lên trên từng khuôn mặt, tiểu Lạc cũng không ngoại lệ.

Bạch hạt dừng lại trước tấm biển Ám Nguyệt Kiếm Tông cổ lão và uy nghi. Giao lại các tiểu tử cho sư huynh sư tỷ của chúng an bài. Nghiêm trưởng lão dẫn tiểu Lạc đến một toà tháp nho nhỏ bên góc tây của quảng trường.

- Tháp lão hảo, đây là đệ tử theo danh ngạch mà Nghiêm Thừa mới nhận. Mong Tháp lão kiểm tra thiên phú dùm.

Phía trong toà tháp cổ kính đầy dấu vết tuế nguyệt, Nghiêm trưởng lão lên tiếng chào hỏi rồi vào thẳng chủ đề.

- Tiểu Nghiêm ngươi năm nay cũng đua đòi đệ tử a. Được được, để xem tiểu tử may mắn nào được ngươi để mắt.

Phía góc xa một lão nhân đang đọc sách, chống cây gập trúc thô sơ đứng dậy đi đến trong tâm của gian phòng. Trong căn phòng đơn sơ chỉ có một bộ bàn ghế, vài cái bồ đoàn cùng mỗi mình lão nhân nên đây chắc chắn là Tháp lão trong lời Nghiêm trưởng lão.

- “Tiểu tử đến đây, truyền linh lực lên Cửu Linh thạch xem nào. Nó sẽ giúp ngươi xác định thể chất của mình.” – Tháp lão nhẹ vẫy tay, một tảng đá tròn dẹp, trong suốt như thủy tinh, to bằng cái mâm được đặt trên một cái kệ ba chân xuất hiện trước mặt tiểu Lạc.

Tiểu Lạc cũng hết sức nghe lời, hắn bước đến đặt tay lên thạch đầu, vận một chút linh lực của mình truyền vào, lập tức trên thạch đầu xuất hiện cửu sắc vân rực rỡ.

- “Là toàn linh thể, sáng như vậy ít nhất là Địa phẩm.” – Nghiêm trưởng lão khiếp sợ thốt lên, nhìn tiểu Lạc với ánh mắt kỳ lạ.Thiên phú thể chất ở Di La tinh không hiếm nhưng những cái mạnh mẽ thì không nhiều. Các loại linh thể nguyên tố thì được gọi tên theo chính nguyên tố như hỏa linh thể, thủy linh thể gì đó. Có đủ cửu linh: Ngũ hành, Phong Lôi, Quang Ám thì gọi là toàn linh.

Lúc trước người ta cũng đặt ra những cái tên rất ngưu như Liệt Dương thể, Cực Nhiệt Viêm thân… cho từng loại khác nhau trong mỗi linh thể. Nhưng thật sự là mỗi linh thể sinh ra đều không giống nhau, tên thì ngày càng nhiều, nên cuối cùng thống nhất gọi theo nguyên tố cho nhanh. Tuy nhiên, nếu ngươi có linh thể cũng có thể tự đặt một cái tên thật kêu, điều kiện là phải nổi tiếng thì nó mới được mọi người biết đến nó.

Các linh thể được chia theo cửu phẩm, mỗi nhất phẩm tăng thêm thì màu sắc lại càng rực rỡ. Phía trên còn có Địa linh cùng Thiên linh thể trâu bò và hiếm có hơn.

- “Cửu thải chí cực, là Thiên phẩm toàn linh. Mà có lẽ không chỉ như vậy.” – Ánh mắt mờ đục của Tháp lão sáng lên. Trên tay hắn lại xuất hiện một viên đá khác, chỉ cỡ một cái trứng gà, sự trong sáng của nó vượt xa thạch đầu trước. Tháp lão nhìn thẳng vào tiểu Lạc, giọng nói già nua khàn đục có chút rung rung của hưng phấn, đã lâu lắm rồi không có chuyện gì làm cảm xúc lão thay đổi như vậy.

- Thử lại với cực tinh thạch xem.

- “Tháp lão, cái này...” – Giọng Nghiêm trưởng lão cũng run run, hắn sợ mình sẽ ngất xỉu với kết quả này mất, lần này không chỉ được vàng mà là cả mỏ rồi, có khi còn nhiều hơn ấy chứ.

“Xì, mấy tên này làm sao có thể biết được hỗn độn thể lại còn biến dị kỳ cục của ngươi, bọn họ ếch ngồi đáy giếng thôi. Cái gì mà toàn linh thể với cửu linh thể, ngu ngốc” – Trí linh ra vẻ khinh miệt, tinh cầu cấp thấp sao có thể nhận ra được thể chất siêu cấp có một không hai của tiểu Lạc được chứ.

Tiểu Lạc cũng không thèm chấp trí linh, chỉ là khác cách gọi mà thôi, người ta vẫn đánh giá mình rất cao, hai đôi mắt đang nhìn mình như bảo bối kia kìa. Hắn có gì mà phải phàn nàn. Không chần chứ, hắn lại đặt tay lên truyền linh lực vào.

- “A… toàn linh cửu thải, thời không hoàn bích, huyền hoàng vân, tử huyền sắc. Thiên a, cái này, cái này …” – Tháp lão đưa cực tinh thạch lên sát mặt, đôi mắt lão không còn mờ đục mà thanh khí bừng bừng, cả người không ức chế được khí tức phát ra, làm tiểu Lạc khó thở từng trận. Hắn vội vàng tránh ra xa, suýt nữa thì ma kiếm đã tự động lao ra đỡ áp lực rồi.

Nghiêm trưởng lão bên kia thì đã năm sải lai, khóe miệng giật giật. Thiên đại rúng động làm hắn không để ý mặt mũi với tiểu bối nữa rồi.

Tháp lão nhanh chóng vượt qua hoảng hốt, vội vàng ức chế khí tức của mình nhưng trên mặt lại không dấu được vẻ hồ hởi. Miệng lão lẩm bẩm như đang truyền âm, chân thì đá một phát vào sườn Nghiêm trưởng lão làm hắn đau đớn bật dậy.

- “Tiểu tử ngươi rất tốt, hảo thiên phú... hảo… Ngươi ngươi… A hèm...chọn một cánh cửa bên kia đi vào đi. Tiếp theo sẽ là kiểm tra chiến lực, ngươi sẽ được đưa vào huyễn cảnh chiến đấu. Cứ đấu hết sức vào, tử vong cũng không sao cả, thân thể ngươi vẫn nguyên vẹn. Ta sẽ dựa vào kết quả đánh giá chiến lực của ngươi.” – Cảm thấy mình thất thố, Tháp lão vội hắn giọng nói nhanh. Để tên tiểu tử đang ngơ ngáo này đi đánh nhau đi, mình có chuyện quan trọng hơn phải bàn rồi.

- “Tháp lão, kiểm tra ở ngoài được không. Đệ tử mạnh nhất là thân thể, vào huyễn cảnh sẽ không mạnh lắm đâu.” – Tiểu Lạc hỏi lại, chỗ dựa của hắn bao gồm thân thể, trí linh cùng tiểu kiếm, chiến đấu trong huyễn cảnh thật sự không thể đo được chiến lực cực đại của bản thân.

- “Đừng lo, huyễn cảnh có thể tái hiện mọi thứ mà ngươi sở hữu. Ừm… có một chút khác biệt nhưng không nhiều, thử đại khái chiến lực là được rồi.” – Tháp lão ôn hòa giải thích. Tên nhóc này thuộc về linh thể không ngờ lại rất tự tin vào sức mạnh nha, như có quá hoàn hảo rồi không. Hạnh phúc bất ngờ làm lão nhân lo bóng lo gió.

- Vâng.

Tiểu Lạc cũng dứt khoát đáp ứng rồi chọn cánh cửa bước vào tiến hành kiểm tra chiến lực. Cái này thì rất quen nha, mới mấy ngày trước hắn vừa mới trãi qua, chỉ khác nhau một chút, lúc đó là đao thật thương thật. Bây giờ thì đỡ hơn, có thể quẩy hết mình, không có gánh nặng tử vong.- “Tiểu Nghiêm, lần này sẽ thiệt thòi cho ngươi rồi. Tiểu tử này…” – Tháp lão áy náy nói với Nghiêm trưởng lão lúc này đã trấn tĩnh lại.

- “Đệ tử hiểu, không ngờ vô tình nhặt được một tiểu tử có thiên phú, định chọn truyền nhân. Thật không ngờ…” – Nghiêm trưởng lão cười khổ đáp lời, hắn chẳng mong có thể dành được đệ tử thiên phú cao như vậy. Chỉ bằng bản lãnh như hắn sẽ làm chậm trễ tiền đồ của người ta mà thôi. Đành cam chịu vậy, ai bảo vận khí quá tốt đến mức hưởng không nổi.

- “Kiếm tông sẽ đền bù cho ngươi, đa tạ ngươi vừa đem lại một mầm non sáng lạn cho tông môn.” – Tháp lão cúi đầu với Nghiêm trưởng lão, lão nhân này cả đời vì kiếm tông, không màng danh lợi, nay lại cảm thấy cống hiến của mình thua kém cả hậu bối.

- “Tháp lão đừng làm vậy, con cũng như ngài thôi, kiếm tông với con là gia đình, cũng là tất cả. Quanh vinh của kiếm tông cũng là của con.” – Nghiêm trưởng lão mắt ươn ướt cúi đầu đáp lễ Tháp lão. Nghe được những lời như vậy, dù một đống tuổi như hắn cũng cảm thấy nhiệt huyết dâng trào.

- “Tông chủ đến rồi, ngươi cứ đứng ở đó đi. Cống hiến của ngươi lần này lớn nhất, ở lại nhận thưởng cùng nói một chút về tên tiểu tử kia cho mọi người.” – Tháp lão vẫy tay, một chiếc bàn tròn to lớn xuất hiện giữa gian phòng. Đây có vẻ là bàn họp lâm thời của lão, nó cũng mộc mạc cổ xưa như nơi đây.

- Tháp lão, sao lại khẩn cấp như vậy, linh tháp có biến sao.

Một trung niên nhân đột ngột xuất hiện trước cửa cổ tháp, nhanh chóng bước vào. Hắn mặc một bộ bạch y có hoa văn ám nguyệt, ngũ quan đoan chính, trên mặt luôn có nét cười ưu nhã. Trên tay hắn có một thanh thiết phiến phe phẩy. Đây chính là tông chủ Ám Nguyệt Kiếm Tông, Tịch Nguyệt Kiếm Độc Cô Phong.

- “Ta đã truyền tin cho các phong chủ khác, đợi bọn họ đến rồi bàn luôn một thể. Ngươi đừng lo, là hảo sự.” – Tháp lão cười cười có chút thần bí.

- “A… bí ẩn như vậy.” –Thấy Tháp lão đang vui, tông chủ cũng cười cười, ngồi xuống ghế chờ đợi.

- Bọn ta đến rồi. Tên Cuồng Sư với tiểu Hoa Hoa ra ngoài rồi, không đến được. Tháp lão gấp như vậy, có người đốt tháp sao.

Bên ngoài có năm thân ảnh ba nữ hai nam đạp kiếm bay vào, đây là kiếm tông nên đa số mọi người đều là kiếm tu, dùng phi kiếm là hết sức bình thường. Bọn họ là các phong chủ của Ngũ hành phong, đồng khí liên chi.

Ám Nguyệt Kiếm Tông nội tông chia làm mười toà kiếm phong gồm: Ngũ hành, Phong, Lôi, Bách thú, Vạn kiếm phong cùng Ám Nguyệt phong chủ.

Mỗi nơi có một tên riêng cùng đào tạo đệ tử theo từng loại nguyên tố. Trong đó Bách thú phong thiên về dưỡng thú, Vạn kiếm phong là kiếm trận. Chủ phong là quang ám nguyên tố, cũng là nơi các đệ tử mạnh nhất được dạy dỗ bởi các lão bất tử.

- “Tổ cha ngươi Đại Ngưu, hôm nay ta có chuyện vui tới cửa đây. Còn tên Trư đầu đâu?” – Tháp lão cười mắng, khác vói các tông môn khác, kiếm tông cao tầng hết sức đoàn kết. Đã từng có lịch sử chia rẽ suýt thì diệt tông làm mọi người đều ý thức được mối nguy của mất đoàn kết. Sóng ngầm không bao giờ tránh khỏi nhưng các phong chủ luôn luôn điều hòa, hết sức cứng rắn với các đệ tử quá khích hay cố ý phá hoại.

- “Hắn hình như đi tìm thú đản đâu đó trong Tử Lôi Lâm Hải rồi, chắc không đên được, không cần chờ đâu. Tháp lão chuyện vui tới cửa, bọn ta sắp có Tháp mẫu rồi a.” – Nam tử râu ria xồm xoàm ra vẻ hoảng sợ trả lời, trên người hắn là hạt sắc y phục có hoa văn thổ nguyên tố, đây là Chấn Địa kiếm phong phong chủ Ngưu Cương Liệt. Mọi người đều thân thiết gọi hắn là Đại Ngưu, đến cả đệ tử cũng gọi hắn là Đại Ngưu phong chủ, hắn cũng vui vẻ chấp nhận, cười hề hề.

- Không nói nhảm với tên khốn kiếp nhà ngươi, nếu không còn ai nữa thì…

Tháp lão vừa định nói tiếp thì trước cổ tháp có một ánh kiếm bay vụt tới, thú vị là trên đó không có người. Phía sau là một thiếu nữ cưỡi mây đuổi theo phía sau la oai oái:

- Xích Nguyên, đừng chạy a, ta là chủ nhân ngươi nha. Đứng lại.

Đến trước cửa tháp thì thiếu nữ cũng bắt được thanh kiếm. Miệng lầm bầm, chân bước vào cổ tháp, chân nhỏ mảnh mai lại còn vấp một cái, tí thì ngã nhào.

- Ai ui, cả ngươi cũng ăn hiếp ta…

Thiếu nữ khoảng 17-18 tuổi, thân hình mềm mại, da dẻ hồng hào, mịn màng, gương mặt xinh đẹp tao nhã có nét thông minh, điềm đạm. Đôi mắt sáng như ánh trăng, trong trẻo như sương mai của nàng long lanh sau một cặp kính vô tròng, đó có vẻ là một loại linh khí đặc thù.

Nhìn qua giống như một tiểu thư đài các, thông minh, tĩnh lặng nhưng hành động của nàng làm người nhìn ngã nhào. Đây rõ ràng là một muội muội nhà bên, trông thì xinh đẹp nhưng ngốc nghếch, hậu đậu a. Cái tên của nàng cũng hết sức là phù hợp, Hồng Đậu, đại sư tỷ của Bách thú phong.

- “Tiểu hậu đậu, Trư lão đầu nhà các ngươi đâu rồi, lại giao hết mọi chuyện cho ngươi rồi lủi mất rồi à.” – Đại Ngưu phong chủ vẫn là người bắt chuyện sớm nhất.

- “Phong chủ không có nhà, ngài truyền tin bảo ta đến cổ tháp. Có chuyện gì không ạ.” –Hồng Đậu tươi cười đáp lại, ở đây đều là trưởng bối nhưng không ai khó khăn với nàng. Mọi người rất thân thiết, đây cũng là lý do dù có rất nhiều lựa chọn để gia nhập nhưng nàng chọn kiếm tông, nàng yêu quý nơi này.

- “Được rồi, tiểu Đậu xem như một nữa phong chủ đúng nghĩa rồi. Mọi người vào chỗ, ta bắt đầu đây.” – Tháp lão vô tư vẫy vẫy tay, đã đến lúc bàn đại sự rồi.

Chương 9-1: Chiến đấu huyễn cảnh (1)​

- Tiểu Nghiêm, ngươi nói đi.

- Vâng, Tháp lão. Chuyện là ba ngày trước ta nhận trách nhiệm thí luyện tân đệ tử nội tông…

Tất cả mọi người đều im lặng lắng nghe, có chăm chú có nhàm chán nhưng không ai xen vào. Chỉ là một câu chuyện khá bình thường, nếu tất cả đều hiểu chỉ vậy, Tháp lão sẽ không gọi tất cả họ đến.

- Tháp lão, đệ tử đó…

Một hồng y nữ tử nóng bỏng lên tiếng tiếp lời, là Bạch Phụng phong chủ của Cực Viêm phong.

- “Thiên phú của hắn có thể nói là đệ nhất lịch sử Ám Nguyệt Kiếm Tông ta. Không… có lẽ là đệ nhất tự cổ chí kim của Di La tinh.” – Tháp lão từ tốn quẳng một quả bom.

- A…

- Cái này…

Nụ cười đọng lại trên khuôn mặt nho nhã của Ám Nguyệt Tông chủ cùng nét ngạc nhiên, xì xào của các phong chủ. Nếu một người khác nói ra lời này, họ chỉ cười khẩy chả thèm quan tâm nhưng Tháp lão chưa bao giờ là người bắn tên không đích.

- “Hắn có thể chất phù hợp với cửu linh, thời không, có cả huyền hoàng khí và cả một loại tử huyền khí mà ta chưa gặp bao giờ, tất cả đều là cực phẩm Thiên cấp. Có thể nói là một loại linh thể chưa từng có, hoàn mỹ đến cực điểm.” – Tháp lão vừa nói vừa cười cười nhìn các đại gia hỏa phía trước đang ngơ ngác.

- Cạch…

Thanh thiết phiến của Độc Cô tông chủ rơi xuống, mặt hắn giật giật nhưng đó đã là điềm tĩnh nhất cả bọn. Các phong chủ khác mắt trợn tròn, từng cái cằm theo từng lời của Tháp lão lại càng rớt xuống. Sự yên tĩnh cùng không khí kỳ lạ bao phủ gian phòng.

- “Không thể nào, sao có thể, điều này không thể xảy ra được.” – Tiếng lầm bầm run rẩy của Hồng Đậu đánh thức mọi người. Vẻ mặt nàng ngoài ngạc nhiên còn có khiếp sợ cùng không thể tin tưởng, mọi người trong phòng cũng không chú ý lắm, biểu cảm đó là bình thường không có gì khác lạ.

- “Thiên phú… như vậy… sao có thể. Xuất hiện vừa kỳ lạ lại đột ngột có khi nào là gian tế không.” – Đại Ngưu phong chủ dùng tay đỡ cằm lên mở lời.

- “Đại Ngưu ngươi dùng não có được không. Đệ tử có thiên phú như vậy đừng nói đi làm gian tế, trước khi có khả năng tự vệ sẽ không ai để hắn ra ngoài ánh sáng đâu.” – Bạch Phụng phong chủ gõ cái cốc lên đầu đại hán râu ria xồm xoàm bên cạnh.

- “Tử Lôi Lâm Hải, Ngọc Hi Tiếu, Ngọc… Lam có khi nào.” – Độc Cô tông chủ lầm bầm, hắn đang suy nghĩ, quên luôn cả cây quạt yêu quý của mình đang nằm chổng trơ dưới đất.

- “Ý tông chủ là... Ngọc Lưu Ly.” – Một nam nhân vẻ ngoài suất khốc, toàn thân toát ra kiếm khí sắc bén lên tiếng. Hắn là Ly Nguyên phong chủ Kim Cương phong.

- “Là nàng càng tốt, so với bất kỳ tông tộc khác, ta hi vọng nữ nhân Ngọc Lam đó là Ngọc Xà yêu vương hơn.” – Độc Cô tông chủ đang suy tính thiệt hơn, đào tạo một thiên tài sao này lại thành mai áo cho người thì toi công.

- “Ta… thấy khả năng này rất lớn, Hi Tiếu có thiên phú rất cao nhưng không có bất kỳ chiến kỹ nào. Ngoại hình lại không khác dã nhân là mấy, rất có thể là chưa tiếp xúc nhiều với nhân loại.” – Nghiêm trưởng lão ngập ngừng tiếp lời, với cấp bậc của hắn thường không được xen vào cao tầng thảo luận. Nhưng suy nghĩ đến tầm quan trọng của sự việc nên hắn cũng chả thèm quan tâm ấn đề này nữa.

- “Được, … mặc kệ các vấn đề đó. Thiên tài như thế này đã đến tay thì không có chuyện bản tông lại nhã ra, bất kể là tông tộc hay yêu vương gì đó.” – Nhặt lại thiết phiến, Độc Cô tông chủ trở lại vẻ nho nhã thường thấy, câu nói tiếp theo cũng thể hiện quyết tâm của hắn.

Mắt các phong chủ khác cũng sáng lên, không ai để ý Hồng Đậu vẫn chưa dứt khỏi cảm giác không thể tin được, ánh mắt mờ mịt miệng vẫn lầm bầm: “Không thể nào, sao có thể…”

- “Hảo, vậy đến vấn đề tiếp theo. Hắn sẽ là đệ tử của phong nào.” – Thấy mọi người đã ổn định, Tháp lão tiếp tục chủ đề.

- Của ta.

Trước tất cả mọi người ở đây, một giọng nói cụt lủn, chói như kim thiết đột nhiên truyền tới. Trên chiếc ghế trống bên cạnh Tháp lão xuất hiện một hắc y trung niên nam tử, gương mặt góc cạnh, bạch phát bạch mi, thân thể cường tráng hữu lực.

Hắn cứ như từ hư không hiện ra nhưng không ai trong phòng có vẻ bất ngờ, việc này đã thành thói quen với mọi người ở đây.- “Cừu sư bá, hắn đúng là rất thích hợp với công pháp Vạn Kiếm phong nhưng có lẽ nên để hắn học bản lĩnh mạnh nhất kiếm tông ta thì tốt hơn.” – Độc Cô tông chủ khẽ nhăn mày, hắn hết sức kiên kỵ vị Cừu Thiên sư bá, phong chủ Vạn Kiếm phong này.

Hắn là sư huynh của tông chủ đời trước, không chỉ bối phận, tu vi nhất nhì kiếm tông. Tính cách lại vừa cứng vừa thối như tảng đá hầm cầu, hết sức tùy hứng, mặc kệ tông quy.

- “Ý ngươi là chủ phong mạnh hơn Vạn Kiếm phong của ta. Ngon thì ra ngoài thử vài chiêu.” – Cừu phong chủ bật ra một câu làm Độc Cô tông chủ tái mặt.

- “A Cừu, lần sau có thể vào Cổ Tháp bằng chân không, không được dùng pháp tắc ở đây.” – Tháp lão giải vây cho tông chủ, hắn cũng nhức đầu với tên này.

- “Ta không thích, có giỏi ngươi đến đánh ta. Tên nào tranh đệ tử với ta thì đứng hết ra.” – Cừu phong chủ nghênh ngang đứng dậy.

- Chủ phong phải nhận đệ tử này.

- Ngũ hành phong chúng ta cũng muốn.

- Các ngươi khốn kiếp, đã có một ngũ hành chi thể làm đại đệ tử năm phong rồi còn muốn nhúng chàm.

- Ta mặc kệ, hai thì ngon hơn một.

- Đúng vậy.

- Đại Ngưu, nói hay.

- Bọn ta năm người đấu với Cừu sư bá.

- Lên hết đi, ta chấp.


Cả đám cao tầng nhảy dựng như bọn trẻ trâu làm Nghiêm trưởng lão há hốc mồm, Tháp lão thì che mặt như không quen biết. Hồng Đậu cũng mắt tròn mắt dẹp mà nhìn.

- “Hắn có toàn linh thể sao không dạy tất cả cho hắn. Không phải ngũ hành ngũ phong cũng nhận chung đệ tử sao.” – Hồng Đậu thấy cả đám xắn tay áo định lao vào thì hỏi một câu.

- A…

- A…

- Ta không thích.

Cả bọn sực tỉnh a a vài tiếng chỉ có Cừu phong chủ vẫn thủ thế như cũ.

- “Rất đúng, có thể dạy hắn Vạn Linh Quỷ Thần Kinh. Còn chiến kỹ thì học Ám Nguyệt Minh Minh kiếm pháp mạnh nhất tông ta.” – Độc Cô tông chủ suy ngẫm một lát rồi đưa ra đề nghị.

- Phản đối, như vậy không có phần bọn ta.

- Đúng vậy, không duyệt.

- Ta không thích.

Tất cả những người còn lại đều không đồng ý, Cừu phong chủ vẫn phong cách cũ.

- “Được rồi, đây là biện pháp ổn thỏa nhất rồi. Các ngươi đừng có làm quá nên nữa có được không.” – Tháp lão thở dài, lão hi vọng thế hệ sau sẽ khá khẩm hơn. Đời này kiếm tông toàn nhân vật không bịnh thì mát dây thật sự là quá nát rồi.

- A…

- Được rồi.

- Phong nào vẫn của kiếm tông thôi, ta đồng ý.

- Ta không thích.

Mọi người cũng nguội lại, ngồi xuống chỗ ngồi, chỉ có Cừu phong chủ vẫn đáp như cũ.

- “A Cừu, đệ tử không phải ngươi tìm ra. Có tin lão phu loại ngươi luôn không.” – Tháp lão cay tên này lắm rồi.

- “Hừ, cậy già lên mặt.” – Cừu phong chủ thấy sắp phải một chọi bảy thì không ổn lắm nên hừ lạnh một cái rồi ngồi xuống.

- “Được rồi, để xem đệ tử thiên tài của chúng ta chiến lực thế nào.” – Mấy tên khốn kiếp kia cuối cùng cũng không làm loạn nữa, Tháp lão thở ra một hơi rồi khẽ vẫy tay. Một cái gương xuất hiện, là huyễn ảnh chiến đấu của tiểu Lạc, một nhân ảnh và một xà ảnh quấn vào nhau xuất hiện.

- Không phải chứ…

- Muội nó, thằng nhóc đó đang ngủ.

- Tháp lão đưa hung thú khác vào cắn chết nó đi.

Chương 9-2: Chiến đấu huyễn cảnh (2)​

Nói về tiểu Lạc, khi hắn bước vào cánh cửa, thì cảnh tượng thay đổi. Không phải một căn phòng cũ kỹ như bên ngoài mà là một cánh rừng bạt ngàn, mới nhìn rất giống Tử Lôi Lâm Hải nhưng không có lôi nguyên tố tràn đầy.

- “Đây là huyễn cảnh chiến đấu, thân thể mình không có gì lạ, chỉ là không biết… A Thạch… A Thạch…” – Tiểu Lạc lần thứ hai gặp một huyễn cảnh, lần trước là tiên ma đại chiến kinh khủng, bây giờ thì bình thường rất nhiều.

“Đây!! đây!! Huyễn cảnh thì vẫn ở trong đầu ngươi thôi, nếu chỉ liên lạc với ta thì không vấn đề gì.” – Trí linh lên tiếng đáp lại, huyễn cảnh cùi bắp này còn chưa làm khó được hắn.

“Vậy còn tiểu kiếm… không thấy.” – Kiếm ấn trên tay hắn vẫn còn nhưng không hề có cảm giác của tiểu kiếm.

“Đương nhiên rồi, nó là thực thể, không gọi ra ở đây được đâu.” – Trí linh cắt ngang chuỗi động tác múa may triệu hồi của hắn.

“Sao trong huyễn cảnh tiên ma thì gọi được.” – Tiểu Lạc không hiểu, cả hai đều là huyễn cảnh, sao lại không gọi được.

“Làm ơn đi, đừng có so sánh chúng tiên truyền thừa với cái linh khí chưa đạt tiên cấp có được không.” – Trí linh khinh bỉ nói, thật là thiếu kiến thức mà.

- Xì, xì…

Một con đại xà đu mình từ các cây đại thụ xuất hiện trước mặt tiểu Lạc, đây có vẻ là đối thủ đầu tiên của nó.

Đây là một con Lan Hoa Xà, thân to như bắp đùi nhân loại trưởng thành, xà phiến trắng toát, trên thân có vài hình ảnh lan hoa màu hồng phấn. Kiểm tra sức chiến đấu từ thấp lên cao nên nó chỉ là hung thú nhất cấp sơ kỳ.

- “Oa, bạch xà kia, ngươi làm ta nhớ tỷ tỷ quá.” - Sống với Ngọc Lưu Ly từ nhỏ, tiểu Lạc rất thân thiết với tất cả xà hình thú. Đối thủ đầu tiên này làm khó hắn rồi, dù là huyễn ảnh, hắn cũng không muốn tấn công nó tý nào.

Lan Hoa Xà thì không như vậy, nó làm đúng chức trách của mình, lao thẳng lại cuốn lấy nhân loại trước mặt. Nếu có suy nghĩ thì đó đang thắc mắc sao nhân loại này lại không biết tránh né chứ, thật ngu ngốc.

Tiểu Lạc không thèm né tránh công kích của Lan Hoa Xà, nó thuộc loại đại xà hung thú, tấn công bằng cơ thể mạnh mẽ nên không hề có răng nanh cùng độc.

Thể chất cùng sức mạnh của tiểu Lạc hiện giờ vượt xa hung thú cấp ba, Ngọc Lan Xà này không thể gây cho hắn chút thương tích.

- “A… tỷ tỷ…” – Cảm giác thân thuộc làm tiểu Lạc mơ hồ. Cảm giác bây giờ thật giống như lúc nhỏ nằm ngủ trong lòng Ngọc Lưu Ly. Hắn vô thức ôm lấy xà thân, nhắm mắt lại mơ màng.

Cử động kỳ lạ của tiểu Lạc làm Ngọc Lan Xà hoảng sợ. Tên biến thái này không ngờ lại nghĩ nó là gối ôm, thật không thể tin được. Đại xà quẩy thân mãnh liệt, đuôi nó quấn lấy tiểu Lạc muốn siết chết hắn. Hàm răng không lớn của nó cũng cắn liên tục lên khắp người hắn nhưng lại chẳng hề để lại dấu vết gì.

- “A Hồng, đừng quậy…” – Tiểu Lạc nói mơ, hai tay hắn nắm lấy đầu và đuôi của “A Hồng” rồi chìm dần vào giấc ngủ thật ngon.

Lan Hoa Xà bị sức mạnh vượt trội của hắn làm cho đầu đuôi không thể cựa quậy, thân thể nó không ngừng uốn éo nhưng không mang lại kết quả gì nên đành nằm đó chịu trận.

Trong giấc mơ, tiểu Lạc thấy mình được tỷ tỷ quấn trên đuôi kéo đi chơi đùa khắp lâm hải. Cảm giác bay bổng nhẹ nhàng cùng nhẹ cơn gió nhẹ thổi qua làm tóc hắn rối bù. Giấc mơ vui vẻ tươi đẹp làm hắn bậc cười sằng sặc.…

- Grào.

Tiểu Lạc đang ngủ ngon lành thì bị một tiếng thú rống làm thức dậy. Theo bản năng hắn bật dậy lùi về phía sau.

Khung cảnh vẫn là rừng cây như cũ nhưng Lan Hoa Xà đã biến mất. Trước mặt hắn bây giờ là một con đại hùng màu đen cao hơn ba thướt, hai cái hùng trảo vĩ đại to lớn, từng chiếc vuốt to lớn và đen nhánh như kim thiết. Là Khủng Trảo Hùng ma thú nhất cấp trung kỳ.

- “Tên khốn kiếp nào phá giấc ngủ của ta.” – Tiểu Lạc tức giận hô lên, hắn vừa mơ đến lúc tắm cùng tỷ tỷ thì bị đánh thức, có thể đợi thêm một tí nữa cũng được mà.

Các đại gia bên ngoài nghe tiếng gào của hắn mặt cũng đen lại. Ngươi rõ ràng vào đó kiểm tra lực chiến không ngờ lại ngủ ngon lành như vậy, giờ lại dám chửi vào mặt bọn ta.

Tiểu Lạc tức giận, hắn nhặt một hòn đá bên đường ném thẳng vào đại hùng phía trước.

- Chíu.

- Bụp.

- Ầm.
Ba âm thanh liên tiếp xuất hiện, đại hùng đáng thương bị hòn đá bắn thẳng vào đầu. Cái đầu to lớn của nó lại như đậu hủ, bị tảng đá tạc ra một cái lỗ to tướng. Chết không thể chết hơn, thân thể khổng lò của đại hùng đổ ầm xuống đất rồi biến mất.

- Hảo.

- Lực tay mạnh như vậy.

- Nhất cấp ma thú không là gì với hắn, để ta cho nhị cấp vào.

Những đại gia bên ngoài thấy cử động của tiểu Lạc thì miệng khen không dứt. Đối với bọn hắn thì việc này không là gì nhưng làm được nhẹ nhàng như tiểu Lạc thì ít nhất cũng phải luyện cốt đỉnh phong tu sĩ, còn hắn mới uẩn mạch sơ kỳ a.

Hung thú liên tục xuất hiện nhưng cũng không thể làm khó tiểu Lạc. Qua một ít thời gian hắn cũng phát hiện ra vài chuyện.

Thứ nhất chỉ cần hắn muốn có thể nhận được bất kỳ vũ khí gì với mọi hình dáng, nhưng nó chỉ là tinh thiết bình khí bình thường mà thôi.

Thứ hai, sau mỗi trận chiến thể lực và linh lực của hắn lại trở về đỉnh phong. Có thể thoải mái xài chiêu giết địch một ngàn tự tổn tám trăm để kết thúc nhanh trận đấu.

- Xoẹt.

Thanh kiếm trên tay tiểu Lạc xoẹt qua mang theo đầu lâu của một đại tinh tinh đen tuyền to lớn. Một phần vai của hắn cũng bị cánh tay lực lưỡng kia đánh trúng để lại một vết thương kha khá.

- “Phù, tam cấp trung phẩm Đại Lực Hắc Viên, tiếp theo là tam cấp cao phẩm. Nếu vẫn loại đầu to óc nho như vầy thì không thành vấn đề.” – Tiểu Lạc thở ra một hơi, cảm nhận bả vai mình trở về bình thường như đảo ngược thời gian, chờ đợi trận đấu tiếp theo.

Không lâu sau đó, trên mõm đá xa xa cũng xuất hiện yêu thú tiếp theo.

Một yêu thú giống như sói, toàn thân hai màu hắc bạch đan xen. Mũi dài, tai nhỏ, bờm phùng lên cứng và nhọn như kim châm. Tứ chi ngắn hơn sói thông thường nhưng mạnh mẽ, hữu lực. Răng và trảo bén nhọn, loang loáng.

- “Tệ rồi đây, Âm Ảnh Ma Lang, sao tự dưng lại có hung thú huyết mạch cao cấp đây.” – Tiểu Lạc than thở nhưng vẻ mặt thì khác hẳn, mắt hắn sáng lên, miệng cười tươi, lưỡi liếm môi. Hắn giống như một con mãnh thú khao khát những đối thủ mạnh mẽ.

Âm Ảnh Ma Lang là một hung thú mang huyết mạch cao cấp của Khiếu Nguyệt Thiên Lang. Do đó, nó là một hung thú sinh linh trí từ rất sớm.

Điều này cũng không phải là trùng hợp, Tháp lão thấy thân thể hắn mạnh mẽ, vật lộn với yêu thú không khác gì sở trường nên quyết định để hung thú có linh trí xuất hiện.

- “A Cẩu, ta tới đây.” – Tiểu Lạc cầm lấy thanh thiết kiếm, chủ động tiến công.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau