TUYỆT LỘ SINH MA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tuyệt lộ sinh ma - Chương 16 - Chương 18

Chương 13: Vạn Kiếm Phong​

Trước mắt tiểu Lạc bây giờ là một tòa sơn phong hùng vĩ, nhuệ khí lăng thiên tỏa ra như một thanh kiếm khổng lồ sừng sững.

Ba ngày qua, hắn đã đi một vòng bên ngoài của kiếm tông, đã đến lúc hắn phải nhập môn.

Mấy hôm nay hắn cũng đã nghe ngóng về Vạn Kiếm phong. Giống với Bách Thú phong, nơi này rất ít nhận thân truyền nhưng tất cả đệ tử nội tông đều phải đến học kiếm trận.

Kiếm trận bát đại tinh thâm, uy lực vô cùng mạnh mẽ. Các đệ tử đã từng đến nơi đây đều mạnh mẽ hơn rất nhiều, có thể đoàn chiến tốt hơn nhưng phần lớn họ đều không muốn quay lại thêm lần nào nữa.

Cái gì mà mất nhân tính, ăn người không nhã xương, tuyệt vọng chi địa. Nghe những sư huynh, sư tỷ miêu tả mà tiểu Lạc thấy rùng mình.

Tuy vậy, tất cả đệ tử đều khẳng định nơi đây là một trọng địa của kiếm tông. Tu vi của Cừu phong chủ thì sâu không thể lường, mạnh mẽ, nghiêm khắc nhưng vô cùng bao che khuyết điểm.

- Đây là Vạn Kiếm Phong.

Tiểu Lạc vượt qua sơn đạo, đạp lên bậc thềm phía trước ngó vào.

Một đại điện với kiến trúc xưa cũ không khác gì các nơi khác của kiếm tông. Sân trước lát đá, một vài chậu cây cùng hai bức tượng Ngọa Sư trấn cửa, căn bản là vô cùng bình thường.

Lúc này, có một nhân ảnh phía trước đại môn, quần áo màu tro, tóc búi cao, khí tức sắc bén như thanh kiếm.

- “Cừu phong chủ hảo.” – Tiểu Lạc vội vàng chạy đến, cúi đầu chào.

- “Gọi ta là sư phụ.” – Cừu phong chủ khẽ nhíu mày nói rồi quay người đi trước.

- “Vâng, sư phụ.” – Tiểu Lạc nối gót theo sau.

Hai người đi xuyên qua đại điện, hoa viên đến mặt sau của sơn phong.

Nơi đây có sơn có thủy, hoa hoa thảo thảo hài hòa yên bình, đẹp như một nhân gian tiên cảnh.

- “Sư phụ, đây là.” – Tiểu Lạc ngó nghiêng, không phải nên để hắn ở đại điện bái sư rồi giới thiệu sư huynh đệ cho hắn sao.

- “Là nơi tu luyện của ngươi, tu luyện giả hòa hợp với thiên nhiên. Trừ những lúc bế quan, tốt nhất là tu luyện trong môi trường tự nhiên, hòa cùng thiên địa. Vừa dễ dàng hấp thu linh khí, tâm thần thoải mái, lại có lợi cho tiến cảnh sau này.” - Cừu phong chủ giải thích.

- “Sư phụ, nghi thức bái sư cũng ở đây luôn ạ.” – Tiểu Lạc ở trong rừng nên không có gút mắc gì với tu luyện ở đây nhưng nghe nói nhân loại có nhiều nghi thức rườm rà. Nơi đây không trà không rượu, sao làm lễ được.

- “Không cần, lễ nghi phiền phức mà thôi, trong lòng tự hiểu là được. Ngươi là đệ tử thân truyền duy nhất của ta, không phải ta kén chọn mà là lười. Thiên phú ngươi rất tốt làm ta nổi tâm tư đào tạo, nếu ngươi mà không chăm chú tu luyện thì đừng trách ta vô tình. Chắc ngươi cũng nghe được lời bàn tán của bọn đệ tử nội tông ngu ngốc rồi.” – Cừu phong chủ ngồi vào một hòn đá phủ đầy rêu xanh nhẹ nhàng nói, tiểu Lạc thì kính cẩn lắng nghe.

- Được rồi, kể cho ta nghe tất cả những gì ngươi biết về tu luyện.

- A… đệ tử chỉ biết tu luyện chia ra làm chín cảnh giới, từng bước cường hóa thân thể cùng hấp thu linh khí thiên địa nâng cao tu vi.

- Ừm… ở tam cảnh hạ thì đại khái là vậy, sau này sẽ khác. Để ta giải thích rõ hơn về tam cảnh hạ.
- Nó chia làm ba cảnh giới là khai vi, uẩn mạch và trùng thân. Dựa vào khí tức để đánh giá thì nhất cảnh lại chia tam kỳ: sơ, trung, thượng.

- Ở cảnh giới Khai Vi phải tu luyện qua ba giai đoạn. Đầu tiên là Khai Ngộ, tu luyện giả phải cảm nhận được linh khí thiên địa, câu thông, hấp thu vào thân thể. Đây là bước đầu tiên, có thể phải cần đến cảm ứng thiên hoặc linh trận, đan dược để giúp. Tuy nhiên với những người có thiên phú tốt như ngươi thì không cần, linh thể mở ra giúp người sở hữu tự động câu thông linh khí.

- Thứ hai là Dẫn Khí, nó chia làm cửu trọng, ngươi phải không ngừng hấp thu linh khí vào thân. Đến khi thân thể tràn đầy là lúc đỉnh phong cửu trọng.

- Tiếp theo là Ngưng Linh, ngươi ngưng tụ linh khí thành linh lực của bản thân, tùy vào độ hòa hợp từng loại nguyên tố mà linh lực khác nhau. Cũng có thể dựa vào công pháp chỉ dẫn, linh lực của ngươi màu gì, có dựa vào công pháp không.

- “Linh lực hắc bạch ạ, không… có công pháp, là tự ngưng tụ mà ra.” – Tiểu Lạc nói có thật có giả, trí linh không cho hắn để lộ ra các truyền thừa nhận được nên hắn đành dấu.

- “Hai màu trắng đen à, đưa tay ta xem.” – Cừu Phong chủ không để tâm lắm đến ngập ngừng của tiểu Lạc, không muốn nói thì hắn không ép. Từ bây giờ chuyển sang công pháp của Vạn Kiếm phong là được, lộ tuyến sẽ từ từ thay đổi.

- “Linh lực rất tinh thuần, hơn ba bốn lần Uẩn Mạch cảnh nên có, lại giống như âm dương tuần hoàn. Ta... chưa gặp bao giờ nhưng rất tốt, hình thái linh lực này có sức bộc phát vô cùng mạnh mẽ. Tuy nhiên ngươi phải tu luyện điều hòa, nếu để chúng mất cân bằng ngươi sẽ nổ thành từng mảnh.” – Cừu phong chủ tra xét linh lực của tiểu Lạc, mắt sáng lên nhưng cũng có chút lo ngại.

- Được rồi tiếp theo là Uẩn Mạch cảnh, đầu tiên là Cố Thể. Ngươi phải dùng linh lực của mình tưới tắm cơ thể, chủ yếu là để cả hai hòa hợp lẫn nhau, không bị đối nghịch, lạ lẫm.

- Trên cơ bản thì đây là bước dễ nhất trong quá trình tu luyện, linh lực và thân thể đều là của ngươi nên chuyện hòa hợp là đương nhiên.

-Tuy vậy nó là một bước quan trọng, giống như Dẫn Khí ngươi phải luôn luôn thực hiện để hấp thu linh khí. Ngưng Linh biến đổi nó thành sở hữu của bản thân. Cố Thể cũng phải không ngừng được thực hiện để cơ thể không ngừng cường hóa, mạnh mẽ hơn.

- Nghe giống như nó chỉ là một cảnh giới nhưng nếu ngươi vẫn còn muốn tu luyện thì vẫn phải làm. Đó là lý do mà xây nền móng là vô cùng quan trọng, những bước cơ bản sẽ được ngươi sử dụng cả đời, càng lên cao càng cần thiết.

- Bước thứ hai trong Uẩn Mạch là Thác Mạch, ngươi phải dùng linh lực mở ra những đường kinh mạch chưa thông suốt trong cơ thể. Tùy vào nội tại và công pháp đòi hỏi mà ngươi phải mở bao nhiêu đường, đến một mức độ hợp lý thì dừng lại để bước vào cảnh giới tiếp theo. Những kinh mạch còn lại sẽ mở dần theo tu vi tăng lên. Không nên có mộng tưởng mở tất cả kinh mạch, không chỉ tốn rất nhiều thời gian mà hơn hết là linh lực Uẩn Mạch cảnh là không đủ sức.

- Thứ ba là Hoàn Linh, tạo vòng tuần hoàn mới cho tất cả kinh mạch vừa mở. Dựa theo công pháp để hoàn thành, vòng tuần hoàn mới tạo ra sẽ giúp ngươi nâng cao tốc độ hô hấp linh khí, tạo thành linh lực.- Bản thân ta khám phá ra một bí pháp tại cảnh giới này, đến lúc thích hợp sẽ dạy cho ngươi. Cảnh giới Trùng Thân cũng đến lúc đó giảng giải luôn, nói nhiều quá cũng chỉ làm rối mà thôi.

- “Tiếp theo ta sẽ để ngươi tự mình tu luyện, đây là Vạn Linh Quỷ Thần Kinh, công pháp của Vạn Kiếm phong. Nó là công pháp mạnh nhất của bổn tông, có thể xếp tốp đầu công pháp của Thiên Vũ đại lục, ngươi phải cố gắng tu luyện. Có thắc mắc gì không?” – Cừu phong chủ kết thúc bài giảng cho tiểu Lạc, thường thì phần này được các chấp sự làm khi đệ tử mới nhập nội tông.

- “Tạm thời thì không, đệ tử còn đang nắm bắt, có thể hỏi sau được không?” – Tiểu Lạc đang căng não ra nhớ, hắn rất ít tiếp xúc với các định nghĩa cùng giải thích nên hơi khó một chút.

- “Được, lần sau ta đến hỏi sau cũng được. Bây giờ ngươi ở đây tu luyện theo công pháp mới, ba bữa cơm sẽ có người đưa tới. Khi ngươi quen thuộc công pháp sẽ đến bước tiếp theo.” - Cừu phong chủ nói đoạn xoay người đi về phía đại điện của Vạn Kiếm phong.

‘Ngươi vừa kiếm được một sư phụ giỏi đấy.’ – Sau khi Cừu phong chủ đi, trong đầu tiểu Lạc vang lên giọng nói của trí linh có vẻ tán thưởng.

‘A Thạch, sao ngươi không chỉ cho ta tu luyện như vậy, thấy sư phụ ta giải thích cặn kẽ không.’ – Tiểu Lạc còn nghĩ chỉ cần A Thạch là tu luyện được, hắn bây giờ mới biết là mình vô cùng ngây thơ.

‘Vì ta không biết dạy đệ tử, ta chỉ là một linh khí chi linh a. Thật ra thì ở tam cảnh hạ ngươi không cần phải tu luyện như vậy, cơ thể ngươi đã được truyền thừa cải tạo hoàn toàn. Chỉ cần hấp thu linh khí chuyển thành linh lực, đổ đầy thân thể là tự động bước vào Ngưng Tâm cảnh.’ – Trí linh chậm rãi giải thích.

‘Là như vậy, còn công pháp này thì sao.’

‘Với tinh cầu cấp thấp thì đây là công pháp rất khá rồi nhưng ngươi không cần tu luyện theo. Nó không so được với thứ ngươi đang luyện bây giờ. Chỉ cần đọc để biết lộ tuyến là được, nếu có kiểm tra thì ngươi vận chuyển theo. Cơ thể ngươi bây giờ là toàn mạch, Hỗn Linh Tố Huyền Kinh có thể bao quát công pháp cấp thấp, khi bắt chước sẽ không khác biệt bao nhiêu đâu. Cơ bản thì dù là một công pháp, mỗi người tu luyện lại không giống nhau nên đừng lo sư phụ ngươi nhận ra.’

‘Được, ta tin tưởng ngươi.’

‘Xì.’

Tiểu Lạc ngồi xếp bằng đọc công pháp mà Cừu phong chủ đưa, nó chỉ có tam thiên cho tam cảnh hạ. Kinh mạch vẽ chằng chịt trên giấy nhưng so ra vẫn kém hơn hai công pháp trong đầu hắn rất nhiều, rõ ràng không cùng một cấp bậc. Hắn thử vận chuyển theo thì thấy đường linh lực mỏng manh trong cơ thể đổi lộ tuyến di chuyển nhưng cũng không có thay đổi gì nhiều xảy ra. Chỉ có tốc độ hô hấp linh khí là bị giảm đi kha khá.

Mất bốn giờ xem xét xong công pháp, một hạ nhân mang vào cho hắn bữa trưa thịnh soạn. Đồ ăn giống như dưới nhà ăn, có thịt có rau, đầy đủ dinh dưỡng, thơm ngon nóng hỏi. Không phải kiểu tu luyện thì cách ly phàm tục, ăn uống đạm mạc.

Dùng xong bữa trưa, tiểu Lạc rãnh rỗi tìm hiểu Thái Thượng Ma Thể cùng Hỗn Linh Huyền Biến, hai chiến kỹ duy nhất mà hắn có hiện giờ.

- Oa, hình như mình mạnh lên rất nhiều, từ giờ mình cũng biết thiêu đốt huyết mạch, không sợ bọn hung thú cao cấp nữa.

Vận chuyển chiến kỹ, linh lực trong cơ thể tiểu Lạc bùng nổ mạnh mẽ. Vận tốc chuyển động linh lực tăng lên gấp mười lần, sức mạnh cơ thể cùng tốc độ nhờ vào linh lực bổ sung cũng tăng lên đáng kể.

Hắn thử dùng cả hai cùng một lúc, cơ thể trướng lên một vòng, cơ bắp phồng lên như vẫn chưa thích ứng được. Hai nữa cơ thể một bên tỏa ra ma khí, bên kia linh khí đậm đặc, mái tóc đen trên đầu cũng bị nhuốm thành hai màu khác nhau. Tròng mắt cũng hai màu hắc bạch tà dị, thân thể tỏa ra một ảo ảnh nữa thiên thần nữa ác quỷ mờ ảo chưa ngưng thật.

- Ặc, cảm giác như muốn nổ, cơ thể như muốn chia làm hai, suy nghĩ cũng vậy, này là phân liệt à. Nhưng hình như lại cộng hưởng mạnh lên. Lần sau vào huyễn cảnh chiến đấu thử xem, không ổn định như này mà đấu thật không biết thế nào.

Tiểu Lạc lầm bầm nhưng không dừng vận chuyển, hắn phải làm quen, tập luyện nhiều hơn. Vài lần chiến đấu làm hắn hiểu rõ sự quan trọng khi sở hữu những chiêu thức bùng nổ có thể thay đổi cục diện trận đấu.

Trong ánh mặt trời chói chang, hậu sơn mỹ cảnh hữu tình có một thiếu niên toàn thân tỏa ra quang mang hắc bạch, khí tức hỗn loạn kỳ dị lúc như tiên nhân, đôi khi lại như ma đầu hiếu sát.

Chương 14: Ngũ linh trận​

- Cao Nguyệt Đương Không.

- Huyễn Nguyệt Xuyên Vân.

Mới bình minh, hậu sơn Vạn Kiếm Phong đã có một thiếu niên không ngừng luyện kiếm, phong lưu cuồng cuộn, chiêu chiêu hung hiểm.

Nương theo ánh sáng mờ ảo, thân ảnh thiếu niên thoắt ẩn thoắt hiện, lưỡi kiếm trong tay theo những quỹ tích không thể tưởng tượng xuất ra.

Trảm, đâm, hoành… mỗi chiêu thức đều mang theo quang mang hắc bạch tạo nên từng đường kiếm phong mạnh mẽ.

Đó chính là tiểu Lạc, hắn tu luyện ở đây một tháng rồi. Cách ba hôm từ ngày đầu tiên, Cừu phong chủ mang đến cho hắn Ám Nguyệt Minh Minh kiếm pháp cùng Huyễn Ảnh Lạc Thần Bộ.

Tiểu Lạc ngay lập tức trầm mê, hắn tập luyện chiến kỹ đến khi linh lực hư thoát, cả người rã rời thì ngồi xuống thổ nạp, liên tục như vậy gần một tháng trời.

Nhờ siêng năng không ngừng nghĩ mà lúc này hắn vừa khá thành thục kiếm cùng bộ pháp, song song đó đã cũng cố linh lực trong cơ thể mình rất nhiều.

Khí tức của hắn bây giờ là Uẩn Mạch cảnh sơ kỳ đỉnh phong, hắn cảm giác chỉ cần mười ngày nửa tháng nữa là có thể bước lên trung kỳ.

Cả hai chiến kỹ hắn vừa nhận đều là hàng cao cấp nhất của kiếm tông tuy nhiên chỉ có bốn thức đầu. Hắn có thể dùng nó đến Ngưng Tâm cảnh, sau này lại phải xin thêm.

Dù vậy so với chiến kỹ bình thường thì chúng mạnh hơn nhiều. Tứ thức kiếm pháp chiêu chiêu đoạt mệnh, phong hiểm vô cùng.

Nhưng thức thứ tư Đại Nguyệt Nộ Kiếm hắn vẫn chưa đánh ra được cái thần của nó. Trí linh nói là phải kiếm khí thành hình hoặc đạt đến tu vi Ngưng Tâm cảnh, Ngoại Cương kỳ mới được.

Tiểu Lạc nhận ra nếu dùng tiểu kiếm để luyện tập thì dễ dàng hơn rất nhiều. Kiếm chiêu cứ như nước chảy thành sông, càng tập càng thuần thục, lão luyện. Tiểu kiếm giống như có thể giúp hắn nắm bắt tinh hoa kiếm pháp nhanh chóng.

Huyễn Ảnh Lạc Thần Bộ là bộ pháp dùng ám và phong nguyên tố giống như Phong Ảnh Bộ hắn dùng trước đây nhưng cao cấp hơn nhiều.

Bộ pháp này thiên về bạo phát tốc độ, phiêu dật mê huyễn cùng tránh né ở những góc độ ảo diệu.

Dùng bộ pháp này có thể kết hợp vô cùng ăn khớp với Ám Nguyệt Minh Minh kiếm pháp vốn cũng thiên về ám nguyên tố.

- Nhất Nguyệt Thiên Chiếu.

- Đại Nguyệt Nộ Kiếm.



- Vẫn không được, tiểu kiếm a tiểu kiếm, sao ta không đánh ra được kiếm khí.

Tập luyện nữa ngày, tiểu Lạc nằm vật ra cỏ nghỉ ngơi.

- Ngươi tưởng kiếm khí là gì, muốn là có chắc. Sau khi hao hết linh lực là thời điểm tu luyện thích hợp nhất, ngồi dậy.

Cừu phong chủ từ hư không hiện ra vẻ mặt vẫn khó đăm đăm như ngày nào. Đã quen với kiểu xuất hiện này nên tiểu Lạc cũng không bất ngờ, vội vàng ngồi dậy.

- Được rồi, theo ta.

Sau một lúc, Cừu phong chủ cất tiếng rồi đi trước dẫn đường, tiểu Lạc đã khôi phục kha khá cất bước theo.

Hai người đi sâu vào phần sau của hậu sơn rồi dừng lại trước một khoảng đất trống to lớn. Xung quanh bày la liệt tinh thạch, cột trụ đủ màu sắc.

- “Sư phụ, đây là.” – Tiểu Lạc tò mò nhìn xem xung quanh.

- “Là Ngũ Linh trận, nơi mà bọn đệ tử yếu đuối khóc thét. Ngươi sẽ được trải qua sự hỗn loạn của ngũ hành trong đây.” – Cừu phong chủ đến trước một cái cột trụ chỉnh chỉnh gì đó.

- “Thân thể ngươi rất khá nên ta sẽ điều chỉnh đến cấp độ trùng thân cảnh. Thường thì phải ở trong đó ba giờ nhưng ngươi là đệ tử của ta nên phải ở trong đó luôn, chừng nào ta cho phép thì ra.” – Sau khi hắn điều chỉnh, khoảng đất phía trước bị bao bọc lại trong sương mù. Sau đó, Cừu phong chủ sút tiểu Lạc bay vào trong.Trước mắt tiểu Lạc là một biển lửa xích hồng, từng đoàn hỏa nguyên tố bay phập phù trong không trung. Mặt đất dưới chân cũng bị nung thành khô đét, khét lẹt.

Tiểu Lạc bây giờ giống như đang trong một cái lò luyện đan, da hắn đỏ rực rồi phập phồng. Hơi nước từ lổ chân lông thoát ra rồi bị hung khô ngay lập tức, lông tóc bị đốt trụi, quần áo trên người nhanh chóng cháy thành tro.

Hắn vội vàng ngồi xuống vận linh quyết, từng dòng linh lực chạy quanh thân thể làm dịu đi cái nóng.

Thời gian một tuần trà qua đi, nhờ vào thể chất vượt trội cùng linh lực kỳ dị của mình, tiểu Lạc đã thích nghi được hoàn cảnh nơi đây. Từng lớp biểu bì da chết tróc ra rồi rơi xuống làm lộ ra làn da mới khỏe mạnh tươi sáng.

Da vẫn đỏ rục nhưng không còn bị bỏng sưng phồng lên nữa. Hỗn Linh Tố Huyền Kinh còn có thể hấp thu được hỏa linh khí cuồng bạo nơi đây bổ sung cho cơ thể, tốc độ không khác gì tu luyện bên ngoài.

Đã thích nghi môi trường, tiểu Lạc để cho linh quyết tự vận chuyển, hắn đứng dậy lấy cái quần cộc cũ mèm ra mặc lên rồi đi tham quan xung quanh.

Cái quần này do Ngọc Lưu Ly tặng hắn, không biết làm từ chất liệu gì mà vô cùng bền chắc. Nó chỉ cũ đi theo thời gian nhưng không hề bị các trận vật lộn, chiến đấu từ nhỏ của hắn làm xây xác chút nào.

- Chán như vậy, không có gì cả.

Xung quanh chỉ toàn lửa và lửa không có thứ gì khác, tiểu Lạc vừa định nằm xuống ngủ trưa thì dị biến phát sinh. Hỏa nguyên tố xung quanh đột nhiên biến mất, xung quanh lại hiện ra kim khí vô tận.

Kim khí vừa hiện đã thể hiện sự nguy hiểm của mình, nó cắt vào da tiểu Lạc tạo thành vô số vết thương, máu chảy ồ ạt. Khí tức sắc bén cũng đánh sâu vào nội thể làm hắn cảm thấy lục phủ ngũ tạng co thắt từng đợt.

Tiểu Lạc lại phải vội vàng đả tọa tập trung đối kháng kim chi khí.



Thời gian trôi qua, ngũ hành đều lần lượt đến và đi.

Thủy linh khí mang đến những dòng triều lưu mạnh mẽ, tầng tầng lớp lớp đánh sau vào nội thể.

Mộc linh khí thì tạo nên vô số mộc đằng quấn lấy thân thể, siết chặt làm da thịt, xương cốt vỡ ra.

Thổ linh khí thì tăng trọng lực gấp nhiều lần, trọng lực lại bất quy tắc, không phải chỉ hướng về đại địa.
Trên dưới trái phải, bốn phương tám hướng đều có thể thay đổi đột ngột làm kẻ chịu đựng phải hộc máu chấn thương.

Sau đó là một lần ngũ hành đồng xuất, băng hỏa lưỡng trọng, mộc lực quấn quanh, kim lực cắt nát, thổ lực trầm trọng cùng nhau tra tấn.

- Đã hiểu tại sao các đệ tử khác lại sợ Vạn Kiếm phong như vậy. Như này đúng là dữ dội, nhưng cũng mang lại vô cùng lợi ích.

Tiểu Lạc đã chịu qua ba lần tuần hoàn, hắn đã hoàn toàn thích nghi được. Cơ thể đã dễ dàng thừa nhận công kích từ hỗn loạn linh khí, nghĩ nghĩ một chút, tiểu Lạc cởi phăng cái quần cộc ra. Dù không muốn lắm nhưng đã là rèn luyện thì phải trọn vẹn, không thể chừa lại điểm yếu được.

Tiểu Lạc lấy một thanh thiết kiếm từ trong giới chỉ ra bắt đầu luyện tập kiếm pháp. Luyện kiếm khi phải mang thêm tải trọng hay ngược dòng nước chảy vốn đã vô cùng hiệu quả. Hắn bây giờ có một môi trường lại càng phù hợp hơn.

Tiểu Lạc chịu tải linh lực, ngược dòng thủy lưu, xem những linh khí vô cùng trong ngũ linh trận là đối thủ, hắn tấn công và đánh tan chúng không ngừng nghĩ.

Cừu phong chủ ở bên ngoài cũng hết sức bất ngờ, đồ đệ của hắn không ngờ lại dễ dàng thích ứng như vậy.

Những đệ tử khác đến bên trong đều phải ngồi xuống tĩnh tọa tập trung đối kháng, đổ máu đổ lệ, đau khổ chèo chống. Không ai có thể giống hắn chỉ mất vài giờ thích ứng lại có thể dư thừa linh lực mà tập luyện chiến kỹ như vậy.

- Hảo thiên phú, hảo thể chất.

Cừu phong chủ gật gù tán thưởng, hắn chỉnh đại trận lên mức đỉnh phong cho Trùng Thân cảnh rồi ngồi bên ngoài tu luyện.

Ngày qua ngày tiểu Lạc đều tu luyện bên trong Ngũ Linh trận, ăn ngủ cũng ở bên trong.

Đôi khi hắn cũng ra bên ngoài để sư phụ dạy cho một ít tri thức. Hắn được dạy thêm kiến thức về trận pháp cơ sở, kiếm trận cơ sở cùng cách nhận biết tài liệu bày kiếm trận.

- Tốt, Tam Âm Tuyệt Sát kiếm trận của ngươi xem như khá hoàn chỉnh. Mai ta sẽ dạy ngươi Sơ Thiên Cửu Khốn kiếm trận, nó là trận pháp sơ cấp khó nhai nhất. Bây giờ thì vào Ngũ Linh trận đi.

Kiếm trận cơ bản chia làm động và tĩnh, động là người và kiếm tổ hợp, tĩnh là chỉ dùng kiếm và tài liệu giống như trận pháp thông thường.

Cả hai đều có mặt lợi và hại của riêng mình, một thì linh hoạt ứng biến cái kia có thể mượn thế từ thiên địa. Tĩnh kiếm trận cũng có thể để cường giả trấn thù những mắt xích trọng yếu, bổ sung lực công kích cùng linh động. Trận nhãn còn thì trận bất phá, tổ hợp như vậy giúp trận pháp mạnh hơn không chỉ mười lần.

Trận pháp nói chung, kiếm trận nói riêng đều bát đại tinh thâm, tiểu Lạc chỉ mới học được chút da lông sơ cấp. Tuy nhiên hắn có một đại thần như trí linh trợ giúp, với tri thức của trí linh thì Cừu phong chủ cũng không so được.

Dù vậy, hắn chỉ chủ động giải đáp thắc mắc, chỉ rõ sai sót, tránh để tiểu Lạc đi lầm hướng mà thôi. Tiểu Lạc không đòi hỏi hắn giúp, xen ngang sự nghiệp học tập vĩ đại, trí linh cũng đồng ý. Xây nền móng dù ở mọi lĩnh vực đều quan trọng như nhau. Dù vậy tốc độ lĩnh ngộ của hắn vẫn làm Cừu phong chủ tròn mắt mà nhìn.

- “Sư phụ, có thể để linh trận lên cấp bốn không. Cấp ba không có tính khiêu chiến cho lắm.” – Tiểu Lạc đứng trước cổng linh trận quay lại hỏi.

- “Không được, lên cấp bốn, linh khí đã hóa hình. Dù thần thể ngươi cứng rắn nhưng linh lực không đủ để chèo chống. Đợi ngươi bước lên Trùng Thân cảnh rồi tính.” – Cừu phong chủ chân mày khẽ nhíu, hắn chưa từng gặp ai có thể chất cùng linh lực chênh lệch như tên này.

Đây là một lợi thế có thể vượt cấp chiến đấu nhưng rất khó để duy trì mãi. Càng lên cấp lợi thế này sẽ càng giảm đi, sự thay đổi này có thể sẽ ảnh hưởng đến tâm lý, trở thành chướng ngại cho người sở hữu.

- Vậy có thể tìm cho đệ tử một đối thủ không, cứ chém linh khí bay vòng vèo thật chán ngắt, chiến đấu không vui tý nào.

- Đối thủ hả. Được, để ta.

- Ặc, cái này…

Cừu phong chủ không để hắn nhiều lời, lập tức đá hắn bay vào trong rồi tự mình bước theo sau. Tiếp theo là một màn hành xác lặp đi lặp lại.

Cừu phong chủ cũng áp chế cảnh giới đến Uẩn Mạch sơ kỳ nhưng với thể chất, phản ứng cùng kinh nghiệm của mình, tiểu Lạc toàn phải bị động chịu đòn.

Sư phụ của hắn lại như dằn mặt, tấn công liên tục không nghĩ. Sau vài giờ tra tấn chiến đấu, tiểu Lạc ngã vật xuống sàn thở như chó chết rồi ngủ luôn. Cừu phong chủ thì cười ha hả sảng khoái trở về Vạn Kiếm Phong đại điện.

Chương 15: Hạ sơn​

Đã ba tháng từ khi tiểu Lạc đến Vạn Kiếm Phong, mọi ngày như một, đều tu luyện điên cuồng trong ngũ linh trận, hôm nay cũng như vậy. Hắn đang chiến đấu với sư phụ bên trong.

- Huyễn Nguyệt Xuyên Vân.

Tiểu Lạc vừa bị đánh bật ra, đáp chân xuống lập tức tung chiêu. Huyễn Nguyệt Xuyên Vân là chiêu thức tấn công tức thời, kết hợp với bộ pháp xông thẳng đâm kiếm đến mục tiêu với tốc độ bùng nổ.

Đối thủ không kịp đỡ đòn hay né tránh thì tới luôn. Nếu đối thủ đã né, ở bước cuối cùng phải trụ để tung kiếm thì lùi một bước thật nhanh, đến mức có thể để lại tàn ảnh tiếp tục tấn công. Bản thân thì núp sau tàn ảnh, tung chiêu đâm xuyên nó cùng đối thủ đã lỡ nhịp.

Qua thời gian luyện tập, kinh nghiệm chiến đấu của tiểu Lạc đã tăng nhiều, không còn những động tác dư thừa nữa.

Giờ đây hắn đã có thể đôi công cùng Cừu phong chủ, một phần là sư phụ hắn không cố ý vùi hoa dập liễu nhưng hơn hết là hắn đã tiến bộ rất nhiều.

Chiêu thức linh động, ứng biến linh hoạt, uy lực chiến kỹ cũng mạnh hơn một mảng lớn. Tu vi của hắn cũng đã tăng lên và ổn định ở Uẩn Mạch cảnh trung kỳ, linh lực đã đổ đầy gần một nữa kinh mạch trong cơ thể.

Dù có là thiên tài tu luyện công pháp cao cấp bậc nhất đại lục, ở Uẩn Mạch cảnh cũng chỉ mở trên dưới một trăm kinh mạch. Như Vạn Linh Quỷ Thần Kinh cũng chỉ cần mở chín chín tám mốt kinh mạch là được.

Thân thể tiểu Lạc lại là toàn mạch, ba ngàn khiếu huyệt của hắn đều đã thông, kinh mạch trong cơ thể chằng chịt nối các khiếu huyệt nhiều không đếm xuể.

Hắn sở hữu hai công pháp tuyệt đỉnh, mất ăn mất ngủ tu luyện ở nơi linh khí tràn ngập như Vạn Kiếm Phong mà đến giờ vẫn chỉ mới tăng lên một tiểu cấp bậc.

Với linh lực có đầy đủ lượng và chất của mình, tiểu Lạc tinh tưởng hắn đã mạnh hơn nhiều lần. Nếu gặp lại Âm Ảnh Ma Lang sẽ dễ dàng cho nó ra bã. Dù gặp tu luyện giả tứ cấp ngưng tâm sơ kỳ hắn cũng có lòng tin chiến thắng.

- Nhất Nguyệt Thiên Chiếu.

Tiểu Lạc lại nhảy đến, hắn tung chiêu thức quần công, vô số ảnh kiếm đâm chém bay về phía Cừu phong chủ. Đột nhiên giữa chiểu thức lại bị ngắt nhịp, thân ảnh tiểu Lạc đang tấn công thì biến mất.

Cừu phong chủ cười cười huơ thanh thiết kiếm về phía sau lưng đỡ lần tập kích bằng phong ảnh bộ của tiểu Lạc.

- Xoẹt.

Không có va chạm vang lên, kiếm của Cừu phong chủ chỉ đỡ vào khoảng không, là Huyễn Nguyệt Xuyên Vân. Thấy sư phụ đã đỡ kịp, tiểu Lạc lại biến chiêu.

- Hảo.

Cừu phong chủ mở miệng khen, nhảy mạnh về phía trước tránh chiêu tiếp theo, lúc ở trên không nhanh nhẹn xoay người.

- Đại Nguyệt Nộ Kiếm.

Đập vào mắt Cừu phong chủ là một lưỡi kiếm được hắc bạch linh khí bao phủ to lớn một vòng chém thẳng vào mình, hắn vội vã hoành kiếm đỡ.

Tiểu Lạc đã dồn toàn bộ linh lực cùng thể lực còn lại cho chiêu thức này. Tuy vậy hắn vẫn chưa thể đánh ra kiếm khí như mong muốn nhưng lại có một cảm giác khác lạ như đang câu tông cùng chiêu thức. Hắn và thanh kiếm dung hòa vào nhau, cứ như lưỡi kiếm là phần vươn dài của cơ thể.

- Keng.

- Xoảng.

- Bụp.

Cả hai thanh thiết kiếm bị lực đánh mạnh mẽ làm chúng vỡ nát. Từ chiêu thức của tiểu Lạc có một luồng kình lực vô hình đánh thẳng vào thân thể Cừu phong chủ. Luồng lực đó trực chỉ nội thể, nhắm đến tâm mạch của hắn.

Cừu phong chủ tròn mắt ngạc nhiên, linh lực trong cơ thể hắn tự động hộ chủ đánh bậc luồng dị lực uy hiếp. Khí tức của hắn không kiềm chế được, bùng nổ mạnh mẽ làm tiểu Lạc đang thoát lực phía trước hự một tiếng văng ra như con quay.

- “Cái này, sư phụ, là kiếm khí phải không.” – Tiểu Lạc bị thổi văng, phun một búng máu, lại không thèm để ý nhảy cẩn lên, hớn hở chạy ngược lại phía Cừu phong chủ.

- Không phải.

- Ặc…
Tiểu Lạc lập tức tiu nghỉu, Cừu phong chủ thì lại đang suy tư, có chút ngẩn ngơ nhìn về ngực của mình.

- “Đây không phải kiếm khí, nó là kiếm ý.” – Cừu phong chủ có chút không tinh tưởng nói ra. Kiếm khí và kiếm ý đồng tông không đồng nguyên, chúng đều do kiếm tu luyện ra.

Kiếm khí thì những kiếm tu lão luyện, có đủ linh lực là có thể sử dụng, linh lực bao bọc lưỡi kiếm được cương hóa, mang theo khí tức sắc bén vô kiên bất tồi. Nó gần giống như cảnh giới Ngoại Cương của ngưng tâm cảnh nhưng mang tính sát phạt, sức xuyên thấu, phá toái cao cấp hơn nhiều lần.

Kiếm ý lại là một cảnh giới đặc thù, kiếm tu kết nối được với thanh kiếm của mình. Chiêu thức sẽ trở nên linh động quỷ dị, hơn nữa còn đem theo một tia ý lực đánh thẳng vào thân thể đối thủ.

Nói trắng ra, kiếm khí là củ cải thì kiếm ý là nhân sâm, hiếm gặp hơn rất nhiều lần.

- Kiếm ý là cái gì sư phụ?

- Là một cảnh giới tâm linh của kiếm tu, thường thì chỉ những kẻ có thiên phú vô cùng cao lại đắm mình trong kiếm thuật nhiều chục năm mới có. Những kẻ đó không ai là không đạt được kiếm khí trước cả. Tiểu tử ngươi đúng là quái thai.

- Vậy nó có mạnh không?

- Hơi hơi, ngươi mới đạt được nên lực chiến đấu chỉ tăng khoảng ba thành, đối thủ là kiếm tu bị nó áp chế thì chắc khoảng năm thành. Nhưng sẽ mạnh lên theo tích lũy của ngươi, sức phát triển là vô hạn.

- Oa, đã như vậy.

- Được rồi, chiến đấu chấm dứt. Ngươi đã ổn định ở Uẩn Mạch trung kỳ, ta sẽ dạy ngươi bí pháp khi Hoàn Linh.

- Vâng.

Cả hai sư đồ không thèm đi ra, ngồi luôn bên trong Ngũ Linh trận, ngũ hành nguyên tố cuồng loạn xung quanh gần như không ảnh hưởng gì đến bọn họ.

- Ngươi có biết bản lĩnh mạnh nhất của Vạn Kiếm Phong ta là gì không.

- Là sư phụ.

- Ta là người mạnh nhất, không phải bản lĩnh mạnh nhất.

- Vậy là kiếm trận.
- Đúng.

- Kiếm trận nói riêng trận pháp nói chung là cách để nhân loại vượt qua được rào cảng tiên thiên. Nó là một trong số ít cách giúp tu luyện giả có thể vượt cấp chiến đấu.

- Trận pháp chính là mượn lực từ tài liệu cùng ngoại lực để thực hiện ý định của mình cũng có thể để gia trì linh lực lên bản thân, mạnh mẽ kéo lên cấp bậc.

- Mười năm trước ta bổng suy nghĩ một vấn đề. Nhân loại bố trí trận pháp trong thiên địa, thân thể của chúng ta lại là thiên địa chi linh, một tiểu thiên địa. Có thể hay không lại bố trí trận pháp ngay trên bản thân mình.

Ánh mắt của Cừu phong chủ rực sáng, trong lời nói của hắn mang theo một chút nhiệt huyết tuổi trẻ, nhuộm một nét tự hào. Tiểu Lạc thì đang há hốc miệng nghe.

- Ta đã thử trên chính bản thân mình, mất bảy năm ba lần trọng thương thì ta… thành công.

Tiểu Lạc khẽ rung lên hít một hơi khí lạnh, trong ba tháng học tập hắn đã không còn là gà con không biết gì nữa.

Hắn biết quá trình này không thể chỉ diễn tả bằng một câu nhẹ nhàng bảy năm ba lần trọng thương được. Để hoàn thành một việc vĩ đại như vậy, trả giá thiên đại là không thể tránh khỏi.

Đây quả là xảo đoạt thiên công. nếu được công bố rộng rãi, đây chắc chắn là một vụ đại bạo tạc của tu luyện giới.

Trí linh bên trong giới chỉ cùng khiếp sợ không kém. Chuyện này các tiền nhân đi trước cũng có nghĩ đến nhưng không ai thành công. Không ngờ tên này lại có thể hoàn thành trong bảy năm, đây có lẽ chính là vận, cũng là duyên.

Cừu phong chủ không ngạc nhiên vì biểu cảm của tiểu Lạc, hắn tiếp tục nói.

- Khiếu huyệt hóa thành các mắt xích, đan điền làm trận nhãn, toàn bộ kinh mạch cốt nhục đều dung nhập vào trận pháp.

- Ta đã biến nội thể thành một tiểu hình Thiên Mạch Toàn Sát trận. Nhờ đó mà sức chiến đấu đã bùng nổ lên rất nhiều, giờ thì có thể đè đánh toàn bộ kiếm tông, khặc, khặc.

- Sư phụ, vậy đệ tử có thể không.

- E hèm… Đến lúc ngươi mở ra tám mươi mốt kinh mạch như Vạn Linh Quỷ Thần Kinh đòi hỏi ở Uẩn Mạch cảnh thì có thể. Ta lựa chọn cho ngươi Cửu Long Thôn Linh trận, nó có thể giúp ngươi tu luyện nhanh hơn rất nhiều lại có thể bùng nổ linh lực khi chiến đấu.

- Không thể bố trí sát trận như sư phụ sao.

- Đợi ngươi đến ngoại cương cảnh hoặc đạt được kiếm khí đã, lúc đó mới có “nguyên liệu” để bố trận.

- Ta sở dĩ chọn lúc này để nói cho ngươi là vì ngươi không cần khổ tu ở Ngũ Linh trận nữa. Tu luyện chi lộ muôn màu muôn vẻ, ngươi cần phải lịch lãm bên ngoài. Hơn mười năm qua, thiên tài các tông tộc không ngừng nổi lên mặt nước, ngươi cũng phải đi ra tranh đoạt cùng bọn chúng.

- Từ bây giờ ngươi hạ sơn đến lăn lộn cùng bọn đệ tử nội tông, đến khi nào đến Uẩn Mạch đỉnh phong chuẩn bị Hoàn Linh thì về đây, ta giúp ngươi hộ pháp cùng bố trận.

Cừu phong chủ dứt khoát nói, hắn ném cho tiểu Lạc hai quyển sách. Một là Cửu Long Thôn Linh trận cùng diễn giải, còn lại là cách để bố trí trận pháp trong nội thể.

- “Ngươi đi đi.” – Cừu phong chủ nói câu cuối cùng rồi biến mất vào hư không, hắn lôi lệ phong hành, mọi quyết định đều hết sức nhanh chóng.

- “Đệ tử sẽ không làm ngài thất vọng, sẽ nhanh thôi. Sư phụ, chờ ta. Tỷ tỷ, chờ ta.” – Tiểu Lạc ánh mắt kiên định, đã có hai người mong hắn không ngừng cường đại.

Sau ba tháng học tập, tiểu Lạc cũng có một chút lưu luyến nơi đây cùng vị sư phụ khó hiểu của mình. Cừu phong chủ làm việc tùy tâm tình, sáng nắng chiều mưa, không biết đường mà lần. Đôi khi nổi hứng lại dần hắn một trận lên bờ xuống ruộng không hề có lý do.

Tuy nhiên hắn lại hết lòng hết dạ mà dạy, nghiêm khắc nhưng tận tâm. Cừu phong chủ đã đem cả con bài giấu kín của hắn truyền cho tiểu Lạc có thể thấy hắn mong đợi bao nhiêu ở đệ tử này của mình.

Tiểu Lạc một đường từ hậu sơn về đại điện phía trước của Vạn Kiếm Phong. Hắn đến đây ba tháng nhưng vẫn chưa có cơ hội để tham quan.

Dừng lại một lúc, tiểu Lạc dứt khoát quay đầu xuống núi, bắt đầu một chặng đường mới.

Bên trong đại điện cũng có một đôi mắt đang nhìn theo, sau khi tiểu Lạc khuất bóng thì nó khẽ nhắm lại, chìm vào tu luyện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước