TUYỆT LỘ SINH MA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tuyệt lộ sinh ma - Chương 11 - Chương 15

Chương 10-1: Huyết chiến (1)​

Chân trần của tiểu Lạc thoăn thoắt đạp trên lá khô, đôi khi lại dùng cả tứ chi như dã thú. Địa hình rừng núi không những không làm hắn chậm lại mà còn tạo thế để bách thú bộ pháp phát huy. Tiểu Lạc một tay nắm thiết kiếm băng băng về phía Âm Ảnh Ma Lang.

Đôi mắt xảo quyệt của ma lang co rút, nhân loại trước mặt có linh lực hết sức mỏng manh nhưng tốc độ không thua gì nó. Nó quyết định sẽ không để tên kia có thể thực hiện được ý đồ tiếp cận.

- Grào.

Từ trong miệng ma lang bay ra hành loạt ám quang đạn, một viên bay thẳng đến tiểu Lạc, hai viên khác núp phía sau rẽ sang hai bên dự đoán hướng né.

- “Hây, ya… đồ xảo quyệt.” – Thấy ám quang đạn bay về phía mình, tiểu Lạc lập tức né sang một bên rồi tiếp tục băng tới. Ngay lúc đó, hắn thấy một đạn hoàn khác bay ngay tới mình, tiểu Lạc vung kiếm cắt nó làm hai. Ám quang đạn là thủ đoạn tấn công thăm dò của ma lang nên cũng không quá mạnh mẽ, bị thiết kiếm chẻ đôi bắn sang hai bên.

Ám quang đạn liên tục bắn ra, tiểu Lạc phải liên tục tránh né. Ma lang kia thì khôn khéo kéo giãn khoảng cánh không để nó đến gần tí nào.

- “Được lắm, vầy thì sao.” – Không tiếp cận được, tiểu Lạc khó chịu nhíu mày, hắn cuối xuống nhặt đá ném về phía ma lang.

Những tảng đá to nhỏ góc cạnh thi nhau bắn tới phía trước như tên lửa, cái trúng cái trật nhưng cũng đủ để ma lang phía trước né loạn.

- Vèo.

- Chíu.

- Ầm.

Chiến trường bây giờ trở thành một bên khạc nhổ một bên chọi đá. Nếu không phải sức công phá từ đạn hoàn và thạch đầu có thể tạo nên những hố đất to như cái rổ thì không khác gì trẻ con đùa giỡn.

Hai bên chuyển thành tiêu hao chiến, ma lang tiêu tốn linh lực còn tiểu Lạc hao thể lực.

Nhận thấy nhân loại phía trước ném bom liên tục mà không mệt mỏi tí nào, ma lang chủ động dừng trò chơi này lại.

Nó không phun đạn hoàn nữa mà chỉ né tránh thạch đầu rồi khôi phục số linh khí không nhiều vừa sử dụng.

Tiểu Lạc lập tức bức tốc một lần nữa, vừa chạy vừa ném đá phong tỏa đường lui của ma lang.

- Grào…

Ma lang hú lên, trước đầu nó lấp lóe hắc ám nguyên tố. Sau đó một ngọn hắc ám đao phong bắn tới, chém nát tất cả thạch đầu rồi bay thẳng về phía tiểu Lạc.

- Hấp…

Tiểu Lạc búng người mạnh mẽ, đáp chân vào nhánh cây né tránh đao phong. Lại mượn lực phản hồi bắn thẳng về phía trước như mũi tên.

Thấy không cản được thế tới của nhân loại trước mắt, ma lang khuỵu người xuống, vào thế chiến đấu. Hắc bạch mao bén nhọn trên người nó dựng thẳng lên. Các bộ phận sắc bén như nanh, trảo, đuôi đều được bọc trong một tầng hắc ám linh lực đen ngòm rùng rợn.

Đáp xuống từ trên không, tiểu Lạc lại xông tới một lần nữa, kiếm trong tay hắn chém thẳng về đầu ma lang.

Ma lang đương nhiên không đứng yên chịu trân, nó nhẹ nhàng lui về phía sau vừa đủ tránh được cú chém của tiểu Lạc, lông bờm cứng nhọn của nó có một số bị kiếm phong cắt đứt, bắn ra xung quanh.

Thế kiếm vừa qua ma lang vồ tới, vuốt phải của nó nhắm thẳng vào bả vai của đối thủ, định một cước xé toạt luôn cánh tay đang cầm vũ khí.

- Keng.
Tiểu Lạc dùng cán kiếm thúc vào lang trảo, làm đứng thế công. Một tia hắc lực trên đó cắt vào cánh tay hắn để lại một vết xước nho nhỏ, máu rịn rịn chảy ra.

- Bịch.

Chân tiểu Lạc đá vào hàm dưới của ma lang đang thế cắn tới, ma lang lúc đó cũng nhanh chóng xoay đầu cắn vào chân hắn nhưng không kịp.

Ma lang bị một cú móc hàm đá văng về phía xa nhưng đầu là bộ phận rất cứng rắn nên nó không hề chịu tổn thương. Nó lắc lắc cái đầu của mình nhưng nhãn thần âm lãnh vẫn tập trung vào đối thủ.

Cả hai lại giãn ra một khoảng, khi va vào nhau tiểu Lạc có một chút lợi thế nhờ thể lực vượt trội của mình. Nhưng binh khí của hắn lại không thể so được với răng và trảo của ma lang. Tiếp tục cận chiến vẫn chưa biết mèo nào cắn mỉu nào.

Nhãn thần âm lãnh của ma lang toát ra vẻ khát máu, một đao phong lại bắn ra từ trước mũi nó bay thẳng về tiểu Lạc. Hắc ám đao phong lần này nhỏ hơn, nhanh hơn, lực chém mạnh hơn và khoảng cách cũng gần hơn.

- Xoẹt.

Tiểu Lạc ngay lập tức úp sấp người tránh thoát đao phong, với một tư thế kỳ dị hắn trườn tới phía ma lang như một con địa xà. Vài lọn tóc rối bời trên đầu của hắn chạm vào đao phong lập tức bị hắc ám ăn mòn, tiêu tán.

- Ầm.

Khi đao phong chém vào mặt đất cũng là lúc tiểu Lạc tiếp cận ma lang lần nữa. Sát khí từ thân ảnh nhỏ bé của hắn toả ra ngùn ngụt làm dã thú phía trước có một chút trùng chân.

- Keng.

Thiết kiếm chém tới bị lang trảo đỡ lại, vang lên tiếng kim thiết chói tay. Ma Lang bị lực chém mạnh mẽ làm bật lui vài bước nhưng không hề bị hề hấn gì. Ngược lại trên kiếm của tiểu Lạc nhiều ra một vết mẻ.

- Xoẹt.

- Bụp.

- Ầm.Cả hai liên tục xông vào nhau, va chạm rồi văng ra, không ai làm gì được ai. Đất đá bị tạc thành từng hố to nhỏ, bụi bay mù mịt, ám nguyên quấy lên hỗn loạn.

- Crắc.

Thanh thiết kiếm của tiểu Lạc chém thẳng vào răng nanh của ma lang làm vài chiếc bậc gốc bay thẳng vào vòm họng đen ngòm. Trên thiết kiếm cũng có thêm vài vết rạn.

- Xoẹt.

Tức giận *** lộn, ma lang ngậm chặt lưỡi kiếm, trước đầu nó lại lấp lánh hắc ám nguyên tố.

- “Mẹ nó, lại là chiêu này.” – Tiểu Lạc giật mạnh thiết kiếm làm nó gãy đôi cùng vài chiếc nanh đi lèm.

Hắn hoành kiếm trước ngực để chống đỡ, ngay lúc đó một đao phong cũng hình thành rồi bắn thẳng đến hắn.

- Ầm.

Đao phong cùng thiết kiếm trực diện va thẳng vào nhau, lưỡi kiếm lại vỡ ra vài mảnh. Bây giờ thiết kiếm còn ngắn hơn một thanh chủy thủ. Da tay hắn tiếp xúc với hắc ám lực bị xâm nhiễm đen sạm đi, vài lớp da chết bị bong ra, máu chảy không dứt.

- Grào.

Ma lang há chiếc mồm chảy đầy máu huyết rống giận, nó lại phun ra một ám quang đạn phóng thẳng vào nhân loại đang bị tạc bay trên không.

- Chíu.

Đạn hoàn xuyên thẳng qua người của tiểu lạc, thân ảnh hắn thủng một lổ rồi… biến mất.

Hắn xuất hiện lại ngay bên hông của ma lang. Đây là chiến kỹ Phong Ảnh bộ mà Nghiêm trưởng lão dạy hắn, đây là lần đầu tiên hắn thành công từ khi luyện tập ở thí luyện địa cùng chiến đấu ở huyễn cảnh này.

Do sử dụng trên không, thiếu nơi mượn lực cùng chưa đủ thuần thục làm vị trí xuất hiện có chút sai lệch. Hắn không xuất hiện quá gần ma lang, nếu thanh kiếm vẫn dài như trước, một kiếm với tầm vẫn có thể trảm tới nhưng bây giờ thì không.

Tiểu Lạc ngay lập tức dậm chân chúi thẳng người, thiết kiếm ngắn ngủn phủ một tầng linh khí hắc bạch đâm thẳng vào bụng ma lang.

Ma lang sau gáy lạnh toát, khi nhìn thấy đạn hoàn dễ dàng xuyên qua thân ảnh kia nó đã cảm thấy có điều bất tường. Nhờ vào sự sai lệch vị trí của tiểu Lạc mà nó đủ thời gian phản ứng.

Ma lang dậm mạnh chân sau, xoay hông mạnh mẽ, thiết vĩ của nó quất thẳng vào dòng lưỡi kiếm phủ đầy linh lực.

- Keng.

- Ầm.

Thiết kiếm trên tay tiểu Lạc vừa đâm vào bụng ma lang được hai đốt ngón tay đã bị thiết vĩ mạnh mẽ quật bay.

Thanh kiếm không chịu được lực đánh, vỡ vụn, hai thân ảnh một lần nữa bị lực xung kích đẩy văng về hai phía.

- Hú…

Chương 10-2: Huyết chiến (2)​

Âm Ảnh Ma Lang vực dậy thân thể, ngẩng đầu trường khiếu, trong mũi và miệng của nó tràn ra từng luồng hắc vụ đậm đặc. Hắc vụ ngày càng nhiều tụ lại bao phủ lấy nó rồi bằng một tốc độ không tưởng lan tới tiểu Lạc.

- “Sặc, Âm Ảnh Mạc Vụ, không phải chỉ có ma lang trên tứ cấp mới dùng được sao. Khốn kiếp.” – Tiểu Lạc vừa ổn định thân hình đã thấy một đám hắc vụ bay thẳng, nuốt chửng lấy bản thân.

Âm Ảnh Mạc Vụ là một thiên phú mạnh mẽ của Âm Ảnh Ma Lang. Khi sử dụng, nó và kẻ địch sẽ bị bao phủ bên trong.

Ở trong đó, bản thân ma lang sẽ được mạc vụ che trở, lẫn đi hơi thở cùng di động. Ngược lại đối thủ của nó lại bị che đi tầm mắt, tốc độ cũng chậm lại vài phần. Quang trọng nhất, bên trong mạc vụ những chiêu định hướng của nó như đạn hoàn hay đao phong đều có thể tự lựa chọn, đuổi theo mục tiêu.

- Xoẹt… xoẹt…

- “Khốn kiếp.” – Hàng loạt ám quang đạn bắn tới tiểu Lạc đang mù lòa phương hướng bên trong hắc vụ.

Cảm nhận nguy hiểm hắn né tránh theo bản năng nhưng các đạn hoàn đó lại quay ngược trở lại đánh thẳng vào lưng trần của hắn.

- Ầm.

Lưng tiểu Lạc bị hắc ám lực xâm thực, máu thịt lẫn lộn, huyết dịch ước đẫm. Còn may là ma lang vừa dùng một đại chiêu nên không đủ sức bắn đao phong.

- “Ta chạy.” – Tiểu Lạc không thấy gì hết, hắn không thể chiến đấu như vậy được nên quay đầu chạy thẳng. Hắn định cứ chạy một mạch sẽ thoát khỏi diện tích bao phủ của mạc vụ rồi lại tiếp tục chiến đấu.

‘Vô dụng thôi, tiểu lang kia có thể điều khiển mạc vụ di động tùy thích, ngươi không thể chạy ra khỏi nó đâu.’ – Trong đầu tiểu Lạc vang lên giọng nói của trí linh.

‘A Thạch, bây giờ ta phải làm gì. Không thấy đường sao mà đánh.’ – Tiểu Lạc chiến đấu hăng say quên mất luôn tên này, bây giờ rãnh rỗi vừa ăn đạn hoàn vừa trò chuyện.

‘Có muốn ta chỉ chỗ tên kia cho ngươi không, ngươi lại tiếp tục lao vào xáp lá cà là được.’ – Trí linh vui vẻ nói, hắn rất thích nhìn tên này ăn hành.

‘Không muốn, đó là bản lãnh của ngươi. Đây là thí luyện, ta tự lực cánh sinh.’ – Tiểu Lạc lại từ chối trí linh.

‘Vậy ngươi còn hỏi ta làm gì.’ – Trí linh khó hiểu hỏi lại.

‘Là muốn có gợi ý a, ngươi không giúp thì ta tiếp tục chạy, nói chuyện với ngươi phân tâm một hồi ta chết nhanh hơn quá.’ – Trao đổi vài lời đã làm hắn dính thêm ba lượt đạn hoàn. Trên lưng bây giờ huyết nhục mơ hồ, những đốt xương trắng hếu lòi ra. Không biết do đang trong huyễn cảnh hay là đã từng chịu nỗi đau kinh khủng hơn mà tiểu Lạc vẫn hoạt động như thường, không hề bị thương tích trầm trọng như vậy ảnh hưởng.

‘Được rồi, thấy ngươi tội nghiệp quá. Nhắm mắt lại, tập trung linh lực bản thân, lan toả ra xung quanh cảm nhận linh lực trong không khí dao động.’ – Trí linh không đùa nữa nhanh chóng nói.

‘Nhắm mắt lại sao tránh đòn được.’ – Tiểu Lạc nhanh chóng hỏi lại.

‘Thế bây giờ ngươi mở mắt có tránh được không’ – Trí linh “trợn tròn mắt” mắng.

‘Cũng phải’ – Tiểu Lạc vội vã làm theo.

Linh lực hắc bạch trong cơ thể hắn vận chuyển cao tốc, từ lổ chân lông toát ra không khí. Nhờ chúng mà tiểu Lạc dần cảm thấy được mọi thứ xung quanh. Nó không giống với thế giới thực mà như những dãy vật chất cùng nặng lượng nhiều màu bay múa.

Chưa kịp thích ứng ánh nhìn mới, tiểu Lạc đã cảm thấy một vệt đen, đặc sệch bay thẳng về phía mình. Là hắc ám đao phong, ma lang bên kia đã hồi sức và bắn ra những đòn mạnh mẽ hơn.

- “May mà vừa kịp lúc.” – Biết không thể tránh né, tiểu Lạc nhảy sang bên cạnh nhổ lên một cây đại thụ to lớn. Hắn truyền hắc bạch linh lực của mình vào thân cây, nó chỉ chứa được một mức vô cùng nhỏ, rồi ném thẳng vào đao phong đang bay đến.

- Ầm.

Lúc cả hai va chạm nhau, tiểu Lạc kích nổ linh lực, cả hai vật thể triệt tiêu lẫn nhau, biến mất.

Tiểu Lạc há hốc mồm, lượng linh lực hắn truyền vào thân cây vô cùng nhỏ nhoi, không ngờ lại đủ sức vu tận với đao phong mạnh mẽ kia. Hắn cứ ngỡ phải lập lại năm đến bảy lần mới có thể làm nó biến mất.

‘Có vẻ như ma linh song lực của ngươi khi mất kiểm soát mà bạo phát thì sức mạnh vượt xa bình thường.’ – Trí linh cũng ngạc nhiên, đưa ra suy luận.
- “Được rồi, ma lang, ta tới đây.” – Tiểu Lạc nhổ tiếp một cây đại thụ, ôm trên tay chạy băng băng đến thân ảnh tạo thành từ vật chất và năng lượng hắc ám đang hiện lên trong cảm giác.

Những chiêu thức tầm xa của ma lang đã không còn uy hiếp gì đến hắn. Dù có là chọn mục tiêu, nếu bị nhìn thấy rõ ràng thì tiểu Lạc hoàn toàn có thể đối phó được.

Đạn hoàn thì hắn dùng đại thụ đỡ luôn, nếu là đao phong thì lập lại chiêu cũ, truyền một ít linh lực vào cây rồi ném ra triệt tiêu. Trong rừng thì đại thụ là thứ vô cùng dư thừa, hắn cứ thoải mái mà nhổ.

- Ầm.

- Xoẹt.

- Đùng.

Hàng loạt tiếng nổ vang lên không thể cản bước tiểu Lạc, hắn lại một lần nữa xông đến đối mặt với ma lang. Đại thụ trên tay hắn như một thanh côn khổng lồ đập thẳng xuống thân thể đối thủ.

Ma lang vội vã nhảy qua một bên né tránh.

- Xoẹt.

- Binh.

Thân cây đại thụ đang thế xuống lại bất kể quán tính nhanh chóng quét ngang đập bay ma lang. Dùng lực quá sức khiến cơ tay tiểu Lạc gồng lên từng cục, vài mạch máu trên cánh tay nó vỡ ra phún như vòi.

- Uống.

Ma lang bị đạp bay tru lên một tiếng thảm thiết, nó không còn nhanh nhẹn như lúc đầu để đánh trực diện với đối thủ trước mặt nữa. Thể lực của nó bị những vết thương và nhịp độ nhanh của trận đấu hụt cạn. Linh lực sau khi bộc phát ra Âm Ảnh Mạc Vụ cùng hàng loạt chiêu thức nối tiếp cùng không còn bao nhiêu. Nó hết sức khó hiểu sao tên nhân loại bé nhỏ trước mặt vừa bị thương nặng vừa thiêu đốt thể lực nhiều hơn nó vẫn sinh long hoạt hổ như vậy.

- NGAOOOO…

Không cam lòng, ma lang hú lên một tiếng vô cùng thống thiết, bên trong xương cốt nó, huyết mạch Thiên Lang sôi trào lên tuôn ra tứ chi bách hải. Nó đang liều mạng thiêu đốt tiềm lực, lúc nãy nó chỉ kích phát một chút để sử dụng mạc vụ giờ thì hoàn toàn thiêu đốt.

Cơ thể ma lang đang bay trên không đột nhiên thay đổi, thân hình nó không những không to ra mà thu gọn lại chỉ còn một thướt rưỡi, các cương mao trên lưng lại dài ra và càng thêm sắc bén. Răng, vuốt, đuôi của nó bao trùm một tầng linh lực cương hóa đậm đặc cứng sắc. Trên cái đầu sói mọc ra hai chiếc sừng nho nhỏ đen kịch như than.
Âm Ảnh Ma Lang xoay người tiếp đất, nó nhìn lại tiểu Lạc nở một nụ cười mang rợ của sói tinh. Dù vậy nó không có nhiều thời gian, thiêu đốt huyết mạch với một hạ cảnh linh thú chỉ như ánh sao băng trong đêm, chớp lóe rồi vụt tắt. Nó phải nhanh chóng tiêu diệt kẻ thù bằng chiêu thức mạnh mẽ nhất.

Âm Ảnh Mạc Vụ xung quanh bị cơ thể ma lang điên cuồng hút ngược trở lại thân thể. Cảnh vật xung quanh thoát khỏi đêm đen trở lại với khu rừng già bị tàn phá. Toàn thân ma lang run rẩy, huyết dịch đỏ tươi từ mọi lổ chân lông trên người nó phún ra theo từng sợi lông chảy tràn ra đất. Trước người nó lại bắt đầu tụ tập hắc ám nguyên tố, nhưng bây giờ không phải là những chiêu thức yếu ớt trước kia nữa. Một tia sáng đen kịch đầy tính hủy diệt bắn thẳng ra từ giữa hai chiếc sừng của ma lang, bay thẳng tới tiểu Lạc với một tốc độ không tưởng. Trên đường đi, mọi thứ vật chất vô tình cản đường đều bị hủy diệt thành bụi hắc ám.

- “Lại là thiêu đốt huyết mạch.” - Mọi chuyện diễn ra vô cùng nhanh chóng, từ khi ma lang bắt đầu hú dài tiểu Lạc đã ẩn ẩn ý thức được điều gì đó.

Hắn biết mình sẽ không có cơ hội để đối đầu với ma lang ngay sau đó nhưng tiểu Lạc sẽ không buông bỏ.

Hắn vừa trụ thân thì một chùm sáng hắc ám lập tức xuất hiện trước người, bằng một tốc độ như xuyên qua không gian chiếu thẳng đến.

- Ầm.

Một vụ nổ khủng khiếp vang lên, tia sáng hủy diệt tất cả mọi thứ trên đường đi của nó, bắn thẳng về phía rừng cây tiếp tục tiêu hủy rất nhiều đại thụ mới tiêu tán.

Trên mặt đất nhân ảnh đã biến mất, chỉ còn lại một ít mảnh vụn của máu thịt đang bị hắc ám hóa.

- Khặc…

Trong miệng của ma lang truyền ra âm thanh thỏa mãn quỷ dị nhưng lập tức khựng lại. Nó vẫn cảm thấy được khí tức của nhân loại kia, hắn… đang ở ngay trên đầu nó. Đôi tay tử thần kia đang chụp vào đầu lâu đang cứng đờ, thoát lực sau đòn đánh của nó bây giờ.

Ngay lúc nhận thấy tia sáng hắc ám, tiểu Lạc đã ngay lập tức kích bạo linh lực hắc bạch trong đôi chân của mình. Chân hắn ngay lập tức bạo nổ trước cả khi bị tia sáng hắc ám chiếu tới. Còn thân thể đã dùng Phong Ảnh Bộ đưa tới ngay phía trên của ma lang, rất may mắn là lần này đã không lệch đi đâu nữa. Hắn đã đánh đổi đôi chân, sai lầm đồng nghĩa với tử vong.

Với cách ứng dụng mới của tiểu Lạc thì bộ pháp này đã có thể chuyển tên thành Phong Ảnh Bạo.

Hai cánh tay của tiểu Lạc gồng hết sức có thể, toàn bộ linh lực còn lại của hắn của đổ hết vào. Hắn chụp thẳng vào đầu của ma lang, mặc kệ cương mao đâm xuyên qua bàn tay, dùng toàn bộ sức bình sinh vặn mạnh, xoay vòng.

Đầu lâu của ma lang bị cuồng lực xoáy một trăm tám mươi độ, những đốt sống cổ nổ vang rồi vỡ nát. Ma lang thủ cấp bị tiểu Lạc sinh sinh kéo đứt, trong đôi mắt âm lãnh của nó tràn ngập giận dữ cùng không cam lòng.

Lang huyết văng tung tóe khắp nơi hòa lẫn với máu huyết trên lưng, tay, hai đùi trống trơn của tiểu Lạc. Sát tính trong mắt hắn vẫn không hề thuyên giảm, bùng phát như thủy triều. Không gian huyễn cảnh trở về tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở hồng hộc đầy ma tính của một nhân loại.

Bên ngoài huyễn cảnh cũng là một không gian tĩnh lặng, tất cả các đại gia của kiếm tông đều nín thở xem trận đấu. So với một trận chiến của tam cảnh hạ thì nó quá sức dữ dội và máu tanh, từng giây từng phút đều có thể làm người xem giật thót, tim đập liên hồi.

- Quá… quá dữ dội rồi.

Hồng Đậu lại là người lên tiếng đầu tiên, đôi mắt những người khác vẫn đang trừng trừng nhìn vào huyễn cảnh.

- “Tiểu tử này… bản năng chiến đấu thật kinh khủng. Lúc nãy hắn dùng hai lần Phong Ảnh Bộ của kiếm tông ta, lại còn không cần bộ bộ tụ lực, đây sao có thể là tân đệ tử.” – Độc Cô tông chủ nhận xét sau đó lại nhíu mày. Một kẻ mới vào kiếm tông sao có thể biết được và thành thục chiến kỹ bổn tông như vậy.

- “Tông chủ… là ta dạy hắn. Lúc ở thí luyện địa ta thấy hắn bắt chước đệ tử bổn tông nên nổi hứng chỉ dẫn một chút… không ngờ.” – Nghiêm trưởng lão giọng run run trả lời. Hắn là người rúng động mạnh mẽ nhất với những gì diễn ra trong huyễn cảnh. Bản thân hắn tu vi Ngưng tâm cảnh trung kỳ, nếu đối đầu với Âm Ảnh Ma Lang tam cấp cao phẩm lại kích hoạt huyết mạch lực cũng là năm ăn năm thua. Không ngờ tân đệ tử mà hắn suýt chọn được lại có thể liều mạng hạ gục nó, thật sự là không thể tin được.

- Chỉ vài lần tập đã thành thục được như vậy. Ngộ tính… sắp bằng lão Ngưu ta năm xưa rồi.

- Miễn cưỡng có thể làm đệ tử của ta.

- Xì…

- Hai tên tự luyến cuồng…

Đại Ngưu phong chủ cùng Cừu phong chủ không quên tự sướng làm mọi người trề môi khinh bỉ.

Chương 11-1: Một buổi sáng bình thường (1)

Sau chiến đấu, vết thương kinh khủng của tiểu Lạc lại tự động lành lại. Đại lâm xung quanh cũng quay ngược thời gian trở lại như trước, không hề nhìn ra vết tích phá hủy vừa nãy.

Phía trước tiểu Lạc xuất hiện một thứ mới, không phải hung thú tứ cấp tiếp theo mà là một cánh cổng.

- “Phải đổi hoàn cảnh chiến đấu à.” – Tiểu Lạc lầm bầm, sát khí kinh thiên trên người hắn dần dần tan đi, chậm rãi bước vào cánh cửa.

- A...

Cảnh trí trước mặt tiểu Lạc bây giờ là đại điện cũ xưa của cổ tháp. Trong đó có một toán người thất thất bát bát đang nhìn vào hắn.

- “Chúc mừng ngươi Hi Tiếu, Uẩn mạch sơ kỳ chiến thắng hung thú tam cấp đỉnh. Kết quả thí luyện chiến đấu của ngươi vô cùng xuất sắc.” – Tháp lão vui vẻ chào đón hắn, gương mặt già nua của lão tươi rói trông như trẻ đi mười tuổi.

- “Dạ… không phải nói đánh đến chết mới truyền tống ra sao ạ.” – Tiểu Lạc vô tư hỏi lại, hắn còn muốn đánh nhau thử với hung thú cấp bốn sơ kỳ đây, dù biết thế nào cũng thua thôi.

- “Haha, qua bốn cấp là một ngạch trời, sức chiến đấu của cả hung thú lẫn nhân loại đều tăng lên mạnh mẽ, ngươi không có cơ hội đâu. Được rồi, cảm giác thế nào.” – Tháp lão cười ha hả giải thích, thành tích của nó thể nói là vô cùng nổi bậc rồi. Không cần phải đụng mặt tứ cấp yêu thú, tốn thêm thời gian của mấy lão đại bên ngoài.

- “Cảm giác linh lực thông thuận hơn. Ưm… các giác quan đều mạnh hơn một chút.” – Tiểu Lạc cảm nhận lại cơ thể rồi từ từ nói, thay đổi không nhiều nhưng rất ích lợi cho tu luyện giả trong chiến đấu.

- Là do tinh thần lực ngươi tăng lên, lĩnh ngộ về linh lực trong huyễn cảnh cũng trở thành bản năng. Lúc ngươi đi ra, dòng chảy linh lực sẽ theo lĩnh ngộ đó mà thay đổi.

- Ra là vậy.

- “Giới thiệu với ngươi mọi người ở đây. Tên mặt trắng phe phẩy quạt là tông chủ kiếm tông ta. Bọn mặc đồ màu mè bên kia là đám phong chủ của ngũ hành phong. Tiểu Đậu đằng kia là đại sư tỷ của Bách Thú phong. Tông chúng ta còn có cả Phong Lôi phong nữa, sau này ngươi từ từ mà tìm hiểu.”

– Tháp lão giới thiệu qua loa về mọi người, hắn “vô tình” quên luôn một.

- “Hừ, còn ta là sư phụ của ngươi, Cừu Thiên.” – Cừu phong chủ không hề lạc hậu xen vào.

Tiểu Lạc thì mắt tròn mắt dẹt nhìn mọi người, trong lòng thì trao đổi với trí linh. - ‘Bách Thú phong… bách thú… A Thạch các ma thú trong truyền thừa chi địa có còn không. Ta có thể điều khiển chúng không.’

‘Ma thú vẫn còn, nhưng nếu ngươi chỉ muốn các vật phẩm như chiến kỹ, công pháp, binh khí gì đó thì ta lấy được. Còn ra vào hay đem sinh vật sống ra thì cần có truyền tống trận trợ giúp. Ngươi muốn điều khiển chúng, trên lý thuyết thì có thể. Không… với ma tộc truyền thừa, rất có khả năng ngươi có thể chọn vài con làm đồng bạn. Chúng có tiềm lực hơn rất nhiều hung thú ở đây, ý kiến này không tồi. Đợi ngươi đạt đến tứ cấp ngưng tâm thì trở về cổng đá hoặc tìm người làm một cái truyền tống trận, ta mang ngươi đi thử.’ – Trí linh nói nhanh, bản thân hắn cũng không có cổ hủ kiểu như ma thú là ngoại tộc gì đó, hắn kế thừa tri thức của chúng tiên nhưng quan điểm tiến bộ hơn nhiều.

‘A, không điều khiển hết được à.’ – Tiểu Lạc được voi đòi tiên.

‘Ta không biết, không có gì là tuyệt đối cả. Nhưng dù có là tiên nhân đi nữa cũng chỉ có thể nhốt chúng lại, không đủ tinh thần lực điều khiển tất cả.’‘Vậy à.’

Trong lúc hắn trao đổi trong tiềm thức, Độc cô tông chủ cũng tiếp lời Cừu phong chủ.

– “Thiên phú của ngươi rất tốt, ngộ tính cao. Từ nay ngươi sẽ được đặc cách làm đệ tử của chủ phong cùng Vạn kiếm phong. Bọn ta sẽ tùy theo thể ngộ của ngươi mà dạy những thứ phù hợp nhất.” – Hắn cũng không quá ca ngợi thiên phú của tiểu Lạc. Thể hiện rõ mọi người coi trọng hắn là đủ rồi, không cần phải tung hô, có thể làm hắn trở nên kiêu ngạo bất tuần.

- “Ta muốn vào bách thú phong a.” – Tiểu Lạc nêu ý kiến, chuyện tu luyện của hắn đã có A Thạch lo. Giờ hắn muốn học dưỡng thú hơn, hắn mơ tưởng sau này sẽ đi bắt ma thú trong thí luyện địa cùng hung thú khắp nơi rồi trở thành vương giả thứ sáu của Tử Lôi Lâm Hải sánh đôi với tỷ tỷ.

- A…

- Chuyện này…

- Hảo tiểu tử, rất giống lão Ngưu ta lúc trẻ, Hồng Đậu rất xinh đúng không. Vào ngũ hành phong đi, ngũ phong chúng ta mỹ nữ thành bầy, Bách Thú phong chỉ có mỗi tiểu hậu đậu, làm sao so được.

- Đại Ngưu, hắn mới mười ba tuổi, đừng có dạy hư trẻ nhỏ.

- Mười ba tuổi thì nhỏ cái gì, lúc ở tuổi đó lão Ngưu ta đã lén nhìn ngươi tắ… A… Không có gì, ta nhớ nhầm thôi, ta phải về Chấn Địa phong cho gà ăn đây, tạm biệt mọi người.

- Cái gì... Tử Đại Ngưu, ngươi đứng lại cho lão nương. Hôm nay không làm ngươi nôn hết ra lão nương đổi tên thành Hắc Phụng. Đứng lại…Mọi người trong tháp trợn mắt há mồm, Độc Cô tông chủ day day trán rồi như không có gì xảy ra hỏi tiếp. - “Tại sao ngươi muốn vào Bách Thú phong, nơi đó chuyên về dưỡng thú, không phải truyền thừa chủ đạo của kiếm tông ta.”

- “Ta thích yêu thú.” – Tiểu Lạc đáp lại ngắn gọn, đây cũng là một trong những lý do. Từ nhỏ hắn ở trong lâm hải, chơi với hung thú mà lớn lên.

- “Vậy à, không sao, thập phong đệ tử không hề bị phân hóa. Ngươi có thể ở Bách Thú phong cả ngày cũng được nhưng tu luyện thì sẽ dựa theo chủ phong cùng Vạn Kiếm phong. Đến tam cấp Trùng Thân, mọi đệ tử trong tông cũng nhận được ma thú ấu kỳ làm đồng bạn cho mình. Ngươi phải cố gắng tu luyện đó.” – Độc Cô tông chủ dụ dỗ, đệ tử trước mắt vẫn là trẻ con ham chơi mà thôi.

- “Được.” – Tiểu Lạc đồng ý, phải đợi đến Trùng Thân cảnh nhưng chỉ cần có thể học được cách thuần hóa thú là đạt được mục đích.

- “Vậy bây giờ về phong với ta, học công pháp trước.” – Cừu phong chủ nhanh chóng nói.

- “Khoan, đệ tử nghĩ nên để Hi Tiếu làm quen với tông môn trước. Về Vạn Kiếm phong bây giờ sợ là…” – Hồng Đậu vội vã nói, mọi người xung quanh cũng nhanh chóng hiểu ý.

Vừa vào tông đã phải về Vạn Kiếm phong với tên cuồng nhân như Cừu phong chủ, tân đệ tử này sẽ bị vùi dập đến không thấy ánh mặt trời. Tệ hại nhất có thể hắn sẽ bị hành sống dỡ chết dỡ hoặc đâm ra thù hận kiếm tông, không ổn tý nào. Không thể để hắn rơi vào tay ác ma được, ít nhất phải có thời gian giảm xóc.

- Đúng vậy.

- Ta đồng ý.

- Ta sẽ để đệ tử chủ phong dẫn nó đi làm quen với kiếm tông trước đã.

- Để đệ tử làm cho, hôm nay không có nhiều việc lắm.

- Hảo.

Mọi người xung quanh kẻ xướng người họa, tiểu Lạc thì không hiểu gì cả, ngơ ngác nhìn.

- “Được, ba ngày sau đưa nó lên Vạn Kiếm phong. Ta cũng cần chuẩn bị vài thứ. Khặc, khặc.” – Cừu phong chủ cũng không thèm quan tâm, hắn để lại vài tiếng cười ẩn ý rồi biến mất khỏi gian phòng.

- “Được rồi, mọi người giải tán thôi.” – Tháp lão nhẹ giọng nói rồi bước về nơi bàn gỗ nhỏ góc phòng.

Mọi người nhìn lại tiểu Lạc một cái rồi bước ra khỏi cổ tháp, cưỡi phi kiếm bay mất.

Chương 11-2: Một buổi sáng bình thường (2)​

Trời đã gần sáng, sương mai đọng trên lá cây ẩn hiện linh khí trong trẻo. Ma tước ríu rít bay khỏi tổ săn mồi cho lũ chim non, tử hồng đại nhật đang chầm chậm ló dạng từ phía đông.

Lúc tiểu Lạc được đưa đến cổ tháp là chạng vạng tối. Một đêm chiến đấu, hắn vẫn thần thanh khí sảng tham quan kiếm tông.

- Tiểu Đậu sư tỷ, sao chúng ta không cưỡi phi kiếm như mọi người vậy.

Bây giờ tiểu Lạc cùng Hồng Đậu đang đi trên quảng trường của kiếm tông. Hắn thấy rất nhiều người cưỡi phi kiếm bay xoẹt xoẹt qua lại, chỉ những đệ tử dưới Ngưng Tâm cảnh, vẻ mặt còn nét trẻ con mới phải cuốc bộ.

- “Chuyện này… chúng ta đi dạo thế này mới cảm nhận được không khí kiếm tông nha.” – Hồng Đậu giải thích, nàng không thể nói là mình không kiểm soát tốt phi kiếm được, cưỡi lưu vân thì lại quá khác người.

- “Thế à, bây giờ chúng ta đi đâu?” – Tiểu Lạc cũng không quá để ý.

- “Đi nhận y phục cho đệ, mà sao đệ không mặc áo.” – Hồng Đậu len lén liếc nhìn thân trên của tiểu Lạc, hắn mới mười ba tuổi, gương mặt non nớt nhưng thân hình không khác gì thiếu niên 16-17, cao ráo khỏe mạnh.

Những năm qua rèn luyện không ngừng cùng với truyền thừa làm hắn thay da đổi thịt. Tóc dài xõa sau đầu, gương mặt tuấn tú mà hoang dã, làn da vốn màu lúa mạch nay trắng hơn một chút. Cơ bắp thì từng múi rõ ràng nhưng không to mập mà cân đối hài hòa, tràn đầy lực bạo tạc.

- “Từ nhỏ đã như vậy rồi.” – Tiểu Lạc đáp lại, hứng thú nhìn quanh. Từ nhỏ, hắn chưa bao giờ đến nơi sinh hoạt của nhân loại, cảm giác rất mới lạ, rất… hiện đại so với lâm hải.

- “A… nhà đệ ở đâu.” – Hồng Đậu cũng nghe suy đoán của tông chủ về xuất thân của tiểu Lạc, nàng muốn xác nhận nó.

- “Ở… tỷ tỷ không cho ta nói.” – Tiểu Lạc suýt thì nói ra, Ngọc Lưu Ly đã từng dặn dò hắn không nên để lộ thân phận. Nàng cũng chỉ không muốn mọi chuyện phức tạp lên thôi, chuyện này không thể nào dấu khỏi những lão hồ ly cao tầng được.

- “Vậy à, có thể nói về người thân của đệ không, phụ mẫu và vị tỷ tỷ ấy.” – Hồng Đậu tiếp tục thăm dò, nàng có vẻ rất hứng thú với hắn nên chủ động đưa hắn làm quen kiếm tông.

- “Ta không có phụ mẫu, là tỷ tỷ nhặt về. Tỷ ấy cũng không có phụ mẫu nhưng có rất nhiều bạn bè. Tỷ tỷ rất đẹp, đẹp nhất trên đời.” – Tiểu Lạc kể về Ngọc Lưu Ly một cách rất vui vẻ, không hề có cảm giác của một cô nhi.

- “Vậy à…” – ‘Cô nhi, có thể là đệ đệ của Ngọc xà vương giả, thiên phú khủng bố. Haiz, thiên địa dị biến, mọi thứ đều biến đổi rồi.’ – Hồng Đậu thở dài, Di La tinh biến thiên, cổ lão tông tộc dị động, bất thế thiên tài xuất hiện làm nàng không thể hiểu nổi nữa rồi.

- Đến nơi rồi, đệ qua gian phòng bên đó tắm rửa rồi quay lại đây nhận đồng phục.- Hảo.



Tiểu Lạc tóc buộc gọn gàng, thay một bộ y phục thanh sắc dành cho đệ tử nội tông. Đây là mẫu cơ bản, mỗi phong đều có nhiều thiết kế xoay quanh, không hề gò bó phải bận màu gì hay phải nhận từ bổn tông mới được mặc. Kiếm tông trừ những ngày lễ hoặc đại hội ra cũng không bắt buộc đệ tử phải mặc đồng phục.

Bây giờ tiểu Lạc hai người đang đi vào trong phòng ăn của kiếm tông. Ở dưới là khu dành cho nội tông phổ thông đệ tử. Phía trên là một gian phòng khoảng trăm bàn dành cho đệ tử hạch tâm, đều là tự phục vụ.

Có rất nhiều nội tông đệ tử ở tầng dưới nhưng khu hạch tâm thì không. Đa số đệ tử cao tầng đều có người hầu chăm sóc tận giường, họ chỉ việc cắm đầu vào tu luyện mà thôi. Trừ khi muốn thay đổi không khí mới đến nhà ăn, tính luôn hai người tiểu Lạc cũng chỉ có năm người tại đây.

- Tiểu Đậu sư tỷ hảo, sao hôm nay tỷ có thời gian đến đây vậy.

Ba người đến trước khoảng mười lăm mười sáu tuổi đang ngồi cùng bàn, nữ tử duy nhất vội đứng lên vẫy tay với Hồng Đậu có vẻ thân thiết.

- “Lan Phương, Cao Trùng, Thạch Tam Lang, mọi người làm nhiệm vụ về rồi đấy à.” – Hồng Đậu đáp lại, nàng là đại sư tỷ Bách Thú phong, lại vui vẻ hòa nhã nên được lòng rất nhiều đệ tử kiếm tông.- “Tiểu huynh đệ này là ai, người thân của tỷ à.” – Một công tử nho nhã đứng lên kéo ghế cho Hồng Đậu, cũng kéo luôn cho tiểu Lạc, không hề thiên vị.

- “Mọi người hảo, ta là Ngọc Hi Tiếu, tân đệ tử. Hồng Đậu sư tỷ dẫn ta đi làm quen kiếm tông.” – Tiểu Lạc lễ phép chào lại, thật sự thì hắn rất đói bụng. Chắc cũng phải hơn một tuần rồi chưa ăn gì, lúc trong truyền thừa chi địa thì không sao. Tối qua đánh nhau cũng không thấy gì, sáng nay thì muốn xỉu rồi.

- “Ta là Thạch Tam Lang, tên bạch kiểm này là Cao Trùng còn muội ấy là Lan Phương. Tiểu huynh đệ không ngờ có thể được tiểu Đậu sư tỷ bận rộn bậc nhất kiếm tông đưa đi, không phải dạng vừa nha.” – Nam tử to con còn lại lên tiếng, giọng nói hào sảng, vang dội.

- “Hồng Đậu sư tỷ nổi tiếng vậy sao?” – Tiểu Lạc hỏi lại.

- “Đương nhiên, kiếm tông chúng ta có Bát tú, tỷ ấy nằm trong ba hạng đầu nha. Suốt ngày còn phải lo việc tông môn không có thời gian thảnh thơi như mấy đệ tử khác đâu. Tính ra tỷ ấy mới là người có thiên phú cao nhất.” – Lan Phương ngưỡng mộ nói, không ngớt khen ngợi dù chính chủ ngay tại đây.

- “Mọi người nói quá, bản thân ta tự biết thiên phú của mình mà.” – Hồng Đậu có vẻ ngại ngùng đáp lại.

Mọi người vui vẻ trò chuyện, Cao Trùng nói về nhiệm vụ mà họ mới thực hiện. Tổ ba người Trùng Thân cảnh bọn họ nhận nhiệm vụ tiêu diệt Độc Nhãn Bích Thiềm ở Ngạc Ngư Chiểu Trạch thành công trở về, cao hứng kể lại.

- “Trên đường chúng ta quay về, đi ngang qua Đà Khoa trấn nghe nói có một thông đạo thần bí nào đó mới mở. Trong đó có khí tức hung bạo cùng vết tích của rất nhiều dị thú nha. Sau đại chấn động mười hai năm trước, không ngừng có động phủ, tuyệt địa xuất hiện, lần này không biết là gì đây.” – Lan Phương hào hứng nói, ba người bọn họ về bổ sung đan dược, bảo dưỡng binh khí rồi sẽ tiếp tục đi làm nhiệm vụ. Cả ba đều tu luyện đến bình cảnh, phải tìm đột phá trong chiến đấu hoặc lấy điểm cống hiến về đổi đan dược phá chướng.

- “Đà Khoa trấn, Huyễn Diệt Mê Cung, quá sớm rồi…” – Hồng Đậu nghe thấy câu chuyện, ánh mắt hơi đổi, lầm bầm nhỏ đến mức mọi người đều không nghe rõ.

- Hồng Đậu sư tỷ.

- “Không có gì đâu, ta có chuyện phải về Bách Thú phong trước, chào mọi người. Đi thôi Hi Tiếu.” – Hồng Đậu đứng dậy chào mọi người rồi kéo theo tiểu Lạc bước đi.

- Chào sư tỷ.

- Tỷ ấy đúng là luôn bận rộn.

Chương 12: Dạo Ám Nguyệt thành

- Cốc cốc…

- Hi Tiếu, chúng ta đi Ám Nguyệt thành chơi.

- A, Hồng Đậu tỷ, tỷ hết bận rồi hả.

- Đúng vậy, đi thôi.

Bán nguyệt treo cao, đây là buổi tối thứ hai tiểu Lạc đến Ám Nguyệt kiếm tông. Lúc trưa Hồng Đậu để hắn nghỉ ngơi ở một phòng cho khách nhân ở Bách Thú phong rồi đi làm việc. Tiểu Lạc ăn no, giường ấm, ngủ luôn một giấc đến bây giờ.

Ám Nguyệt thành là một tòa thành ngay bên cạnh kiếm tông. Nơi đây tụ tập phần đông tu luyện giả cùng các cửa hàng đa dạng, bán đầy đủ mọi thứ như: công pháp, chiến kỹ, đan dược, binh khí… thậm chí có cả thanh lâu. Cần gì có đó, phong phú hỗn tạp, tất nhiên vẫn tuân theo quy củ của kiếm tông.

Nơi đây cũng có không ít thường dân, phần lớn là gia quyến của các trưởng lão, chấp sự trong tông. Không phải ai cũng có thể tiêu sái mà vứt bỏ quá khứ, tứ đại vai không tập trung vào tu luyện.

Hồng Đậu dẫn tiểu Lạc vào Mỹ Vị Nhân Gian để dùng bữa tối. Nơi đây thuộc sở hữu của một trưởng lão trong tông, các món ăn đều vượt trội nhà ăn tự phục vụ về cả hương vị lẫn hình thức.

Tiểu Lạc đang tấn công cánh tay của Khủng Trảo Hùng ướm đầy mật ong trên đĩa. Hồng Đậu thì tao nhã hơn nhiều, đũa ăn của nàng thoăn thoắt linh động, tốc độ thức ăn biến mất cũng không thua hắn tí nào. Có thể thấy kỹ năng của nàng cũng thuộc hàng thượng thừa.

- “Hi Tiếu sư đệ, đệ tử tông ta được chia làm nội tông cùng thân truyền, tùy vào tu vi mà mỗi tháng được trợ cấp tu luyện từ tông môn. Đây là phần của đệ, mười Dưỡng Mạch đan, mười Linh Hạ đan cùng ba hạ phẩm linh thạch.” – Hồng Đậu đã no, dùng một chiếc khăn tay nhẹ lau môi thơm, đưa cho tiểu Lạc một cái gói nhỏ. Bên trong có ba viên đá màu trắng sữa cùng hai bình đan dược.

- “Cám ơn tỷ.” – Tiểu Lạc chùi tay nhận lấy tất cả, không quá chú ý cất luôn vào thạch hoàn giới chỉ.

- “Đệ có không gian giới chỉ à.” – Hồng Đậu có một chút ngạc nhiên, không gian giới tuy không quá hiếm có nhưng vô cùng đắt đỏ. Rất ít tu luyện giả trẻ tuổi sở hữu, chỉ có con cháu dòng chính đại gia tộc mới có được.

- “Vâng, đệ nhặt được trong rừng.” – Tiểu Lạc trả lời, đúng là nhặt được nha, chủ nhân trước đây của A Thạch đều đã chết trận hết rồi.

- “Vậy à.” – Hồng Đậu đương nhiên không tin, tỷ lệ tu luyện giả tử vong ở sâm lâm, để lại không gian giới chỉ không thấp nhưng thường đều bị hung thú cao cấp chiếm hữu, không dễ để nhặt được chút nào.

- Chúng ta đi tham quan tiếp thôi.

- Vâng.

Tiểu Lạc hai người tính tiền rồi đi ra khỏi Mỹ Vị Nhân Gian, bước vào phố sá sầm uất bên ngoài.

- Sư tỷ, hai tòa nhà to to đối diện nhau bên kia là gì thế?

- Là cửa hàng của Luyện Khí Tông và Dược Tông, bọn họ là thế lực tông môn ngang hàng với kiếm tông ta, vì họ giàu nên xây cửa hàng lớn hơn người thôi.

- Còn đại lâu trắng như tuyết bên kia?

- Là phân đà của Vũ Hóa Điện, bọn họ là thế lực đứng đầu của Linh Vũ đại lục chúng ta. Mỗi thành thị hơi lớn một chút đều có cứ điểm của họ.

- Khu phố bên kia là gì ạ? Màu sắc rực rỡ, a… có mấy tỷ tỷ xinh đẹp đang vẫy khăn nữa kìa.

- Ặc… đệ còn nhỏ không nên biết đâu. Nhớ là không được qua đó đâu đấy.

- Vậy lớn lên đệ sẽ đi.

- Lớn lên cũng không được.

- Tại sao, tỷ mới nói do đệ còn nhỏ mà.

- Tóm lại là không được.

- Vâng.





Hai người tiểu Lạc dạo khắp nơi trong thành, náo nhiệt phong phú thế này làm hắn thích thú vô cùng.

Bây giờ họ đang đi trong khu trao đổi tự do, nơi mà các tán tu bán vật phẩm của họ. Trong đây hỗn tạp hơn các cửa hàng bên ngoài, đồ vật có thật có giả, có cả những vật phẩm trộm cắp hay cướp đoạt.
- A, là tên nhóc khốn kiếp.

Tiểu Lạc đang hứng thú chạy quanh thì đụng mặt người quen, là cô nương mà hắn đánh gục đầu tiên trong thí luyện tân đệ tử ở lâm hải. Nàng bây giờ đang mặc thanh y đồng phục giống như hắn, bên cạnh là một công tử ca khoảng mười lăm mười sáu, gương mặt hai người hao hao giống nhau.

- “Tiểu mỹ nữ hảo.” – Tiểu Lạc đưa tay lên chào lại.

- “Hảo cái đầu ngươi, nhờ ngươi mà ta suýt tý nữa không vào được nội tông. Cũng may là Nghiêm trưởng lão anh minh.” – Cô nương phía trước tức giận đến nghiến răng, nàng muốn đập tên trước mặt một trận cho hả dạ. Nhưng nhớ lại sự tích một mình chấp hết của hắn ở thí luyện địa thì nàng lại không ra tay nổi. Tên khốn kiếp phía trước rõ ràng không phải là người, mạnh như trâu vậy.

- “Ta không cố ý nha, rõ ràng là cô ra tay trước.” – Tiểu Lạc rất vô tội đáp lại.

- Ngươi…

- “Tiểu muội đừng dỗi nữa, muội cũng vào được nội tông rồi còn gì, sau này phải chăm chỉ tập luyện hơn.” – Công tử ca đứng phía sau nữ tử lên tiếng can giải, nhìn thấy phía sau tiểu Lạc là Hồng Đậu, mắt hắn hiện một tia kinh ngạc, chủ động chào hỏi. - “Hồng Đậu sư tỷ hảo, tiểu huynh đệ hảo. Ta là Lâm Phi Dương, đây là muội muội ta Lâm Hinh.”

- “Chào hai người, ta là Ngọc Hi Tiếu, đây là Hồng Đậu sư tỷ.” – Tiểu Lạc cũng bắt chước giới thiệu người, Hồng Đậu gật đầu chào hỏi.

- “Sư tỷ đến xem thú đản của tán tu sao, có tìm được hung thú cao cấp không?” – Lâm Phi Dương bắt chuyện.

- “Không, ta dẫn Hi Tiếu đi tham qua thôi.” – Hồng Đậu khẽ nói, nàng cũng nhận ra đệ tử phía trước nhưng cũng không quen biết cho lắm.

- “Vậy à, ta rất quen thuộc nơi này. Để ta đưa hai người đi khám phá.” – Lâm Phi Dương chủ động đề nghị.

- “Được, nhờ đệ.” – Hồng Đậu đáp ứng, nàng cũng muốn tiểu Lạc nhanh chóng hòa nhập với các đệ tử nội tông khác. Nàng thầm nghĩ mai sẽ để hắn trộn lẫn vào tân đệ tử một ngày.

- Bên này.

Bốn người đi khắp các sạp đồ, Lâm Phi Dương đúng là rất quen thuộc nơi này. Hắn nhận ra đa số những tán tu bày bán ở đây, biết rõ người nào hay bán đồ tốt, kẻ hay giở mánh, giới thiệu chi tiết cho hai người tiểu Lạc. Lâm Hinh thì lầm bầm làu bàu đi theo, có vẻ không tình nguyện.

- “Đây, bên này là nơi bán thú đản tốt nhất khu, Hồng Đậu sư tỷ xem.” – Sau một hồi, Lâm Phi Dương dẫn cả bọn đến một sạp hàng bày rất nhiều trứng hung thú, có to có nhỏ, đủ màu sắc, đều được để trong ngọc hạp trong suốt đặc thù.

- “Lão ca, có hàng mới không, đại sư tỷ của Bách Thú phong đi thị sát dân tình đây.” – Lâm Phi Dương trò chuyện với người bán hàng, có vẻ thân thiết.

- “Tất nhiên, tất nhiên… Mười cái bên này là các liệp giả mới mang ra từ Tử Lôi Lâm Hải, toàn là đồ tốt. Có trứng Kim Sí Điểu, Ngũ Văn Hạt… đặc biệt có cả Tứ Dực Lôi Mãng hung thú huyết mạch cao cấp đây.” – Người bán hàng là một trung niên nhân, tu vi không rõ, giọng rao bán hết sức chuyên nghiệp, vẻ mặt đúng chất thương nhân.

- “Oa, có thật không.” – Lâm Hinh tròn mắt vội lao đến tra xét thú đản màu vàng tím, lập lòe lôi nguyên tố. Nàng vẫn chưa đạt đến tam cấp Trùng Thân nên vẫn chưa có linh thú đồng bạn. Nếu có thể mua được hung thú có huyết mạch cao cấp để dành thì hết sức tuyệt vời. Linh thú non nhận được từ tông môn là dựa trên thành tích và một tí may mắn, không ai chắc là có thể đạt được đồ tốt cả.

- “Đương nhiên, lão lý ta bày hàng ở đây hơn mười năm rồi, chưa từng gạt ai nha.” – Trung niên nhân vỗ ngực đảm bảo.- “Hồng Đậu sư tỷ, tỷ xem có đúng là trứng của Tứ Dực Lôi Mãng không.” – Lâm Phi Dương dò hỏi Hồng Đậu, hắn cũng cao hứng nếu muội muội mua được đồ tốt. Nhưng quan trọng hơn là làm thân với vị sư tỷ chắc chắn sẽ trở thành kiếm tông cao tầng sau này.

- “Ta cũng không rõ, nó khá giống với cái ta nhìn thấy trước đây. Ưm… khí tức hơi khác, nếu đem về Bách Thú phong, dùng linh khí đặc thù kiểm tra mới xác định chính xác được.” – Hồng Đậu suy tư, nàng có hiểu biết nhất định về hung thú nhưng không phải chuyên gia về thú đản ở Bách Thú phong.

- Vậy muội muội của ta mua nó, có thể nhờ Bách Thú phong kiểm tra không.

- Dùng điểm tích lũy là được.



- “Đây hình như không phải.” – Lúc Lâm Phi Dương trò chuyện hăng hái với Hồng Đậu, tiểu Lạc một bên bất ngờ nói. Hắn đã gặp hầu hết trứng hung thú của Tử Lôi Lâm Hải, vài lần còn ôm chúng chạy khắp nơi trêu chọc các gia hỏa kia nổi điên lên.

- “Ngọc sư đệ có thể nhận biết trứng linh thú.” – Lâm Phi Dương ngạc nhiên hỏi lại.

Hồng Đậu cũng hứng thú quay sang, nàng cũng có chút hiểu tại sao tiểu Lạc có thể nhận biết chúng.

- “Đúng vậy, bề ngoài cùng khí tức thì rất giống nhau nhưng trứng của lôi mãng hoa văn gợn sóng như đôi cánh. Còn thú đản này hoa văn vài nơi có gồ ghề, góc cạnh hơn.” – Tiểu Lạc tiến lại gần Lâm Hinh đánh giá làm nàng có chút không thích, giậm giậm chân tránh ra.

- “A… lúc ta nhận định cũng thấy có chút không đúng nhưng ngoài lôi mãng thì không thấy loài nào ở lâm hải có trứng giống vậy nên chỉ cho là biến dị thôi. Tiểu huynh đệ thông hiểu hung thú như vậy, có biết là trứng của loài nào không.” – Lão lý bán hàng cũng thừa nhận, hắn làm ăn lâu dài, không thể lừa dối đệ tử của chủ nhà a.

- “Ta không biết nhưng chắc chắn nó cũng là của hung thú cao cấp, xem khí tức là rõ.” – Tiểu Lạc suy nghĩ rồi đáp lại.

- “Vậy không biết hai vị có hứng thú với thú đản cao cấp không rõ loại hay không. Có thể là lôi mãng biến dị hoặc một hung thú hiếm có nha.” – Lão lỹ cũng không phật ý, kẻ lão làng như hắn, biết cách để làm người mua có hứng thú.

- “Cái này…” – Lâm Hinh có chút do dự.

- “Được, giá cả thế nào.” – Lâm Phi Dương thì dứt khoát hơn, có mỹ nữ nên mấy tên công tử ca luôn bạo tay.

- “Mười hai trung phẩm linh thạch hoặc một ngàn năm trăm hạ phẩm linh thạch, do không xác định được nên ta đã bán giá siêu thấp rồi.” – Lão lý dứt khoát, trông như sẽ không thể trả giá thêm được đồng nào đâu.

- “Thành giao, tiểu muội lấy nó đi.” – Lâm Phi Dương cũng dứt khoát đưa ra mười hai viên trung phẩm linh thạch, đại gia là đây.

- “Khuya rồi, chúng ta về Bách Thú phong đây, tạm biệt hai người.” – Hồng Đậu nhìn nhìn mặt trăng đã thượng đỉnh, tạm biệt hai người kia.

- “A… tạm biệt sư tỷ, vài ngày nữa đệ sẽ đến kiểm tra thú đản, mong là sẽ gặp tỷ.” – Lâm Phi Dương có chút tiếc nuối gọi với theo.

- “Người ta đi rồi, huynh còn trong ngóng cái gì.” – Lâm Hinh ánh mắt xem thường nhìn đại ca của mình, nàng quá hiểu tính nết của hắn, cứ thấy mỹ nữ là không dứt ra được.

- “Muội không hiểu đâu.” – Lâm Phi Dương cười cười, hắn là muốn làm thân với đệ tử cao tầng nha.

- “Xì, sắc lang thôi, có gì lạ.” – Lâm Hinh không thèm để ý đến hắn.

Hai người tiểu Lạc rảo bước ra khỏi Ám Nguyệt thành hướng về một tòa sơn phong phía trước. Trăng thanh gió mát, bóng ảnh hai người chồng chất lên nhau.

- Sư đệ, có thật là đệ không biết thú đản vừa nãy của loài nào không.

- Hahaha…

- Sao đệ cười dữ vậy, vừa làm việc xấu đúng không. Vừa nãy là trứng hung thú cấp thấp?

- Hahaha, không phải là hung thú cao cấp, rất mạnh.

- Vậy thì sao…

- Đó là của Lôi Oa nha, một tiểu mỹ nữ cưỡi Lôi Oa, không thể soái hơn được nữa. Hahaha…

- Đệ thật là…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau