TUYỆT ĐỐI CHUNG TÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tuyệt đối chung tâm - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Tuyệt đối chung tâm 06

Anh Húc Kì bị không ít kinh hách, nhưng cẩn thận ngẫm lại, vừa nãy hắn còn bế cậu đứng lên ngồi xuống, còn bây giờ vác cậu cũng xem như bình thường đi?

Mà, Trình Dực Hạo sao có khí lực lớn thế a? Mãnh nam vạm vỡ còn không nhất định có thể khiêng được cậu, tại sao hắn có thể thoải mái làm được đến mức này? Nhìn hắn cũng không béo hơn cậu là mấy nha...

May mắn Trình Dực Hạo chỉ đưa cậu vào tới sofa trong phòng, mà không phải trên giường, điều này làm cho Anh Húc Kì thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Không nên chạy, bằng không, cậu đợi đấy.” Trình Dực Hạo cười cười.

“Ta nói... Ngươi rốt cuộc là muốn cái gì?” Mặc kệ, cậu phải đề cao cảnh giác, nếu hắn thật sự sẽ đối cậu xằng bậy, cậu nhất định phải nghĩ cách chạy trốn.

“Gọi tôi Dực Hạo là được rồi, không cần xa lạ như thế, dù sao đều đã nhận thức.” Trình Dực Hạo mở tủ lạnh, lấy hai chai nước khoáng lạnh, đưa qua cho Anh Húc Kì một chai.

“Tôi cũng không phải hay nói vậy.” Anh Húc Kì tiếp nhận chai nước hắn đưa, vừa lúc cậu cũng khát, thực tự nhiên mở nắp chai uống.

“Ha hả...” Trình Dực Hạo lơ đễnh, hắn ở sofa đối diện Anh Húc Kì ngồi xuống.

“Cái kia... Chúng ta thương lượng một chút đi...? Anh để tôi đi, tôi cam đoan tìm giúp anh một nam nhân thực vừa lòng.” Anh Húc Kì cùng hắn làm cuộc thương lượng, này cũng là kế cậu nghĩ ra.

“Làm gì phải phiền toái như vậy, cậu khiến cho tôi thực vừa lòng.” Trình Dực Hạo cũng uống một ngụm nước.

“Vị đại ca này, tôi thật sự đối nam nhân không có hứng thú, anh không cần như vậy...” Anh Húc Kì lại thanh minh một lần, thật hy vọng đối phương có thể đem lời cậu nói lọt tai.

“Là như thế này sao? Nhưng cậu tham gia hoạt động không phải đại biểu cậu cũng là...?” Trình Dực Hạo nói.

“Không phải, không phải, kia thật là ngoài ý muốn, tôi không thấy rõ nội dung hoạt động đã báo danh... Cho nên mới như vậy...” Anh Húc Kì cảm thấy hảo mất mặt, nhưng nếu thẳng thắn có thể cứu được cậu, vậy thì cứ nói đi.

Anh Húc Kì trả lời làm cho Trình Dực Hạo thiếu chút nữa bị nước làm sặc, hắn cảm thấy cậu cũng quá ngốc đi? Không xem nội dung đã báo danh? Người bình thường không phải sẽ tìm hiểu trước sao?

“Cho nên... Cậu thật sự không thích nam nhân?” Trình Dực Hạo hỏi lại.

“Nếu anh không tin... Tôi... Tôi có thể thề cho anh xem.” Anh Húc Kì gật đầu thật mạnh, thật sự giơ tay lên thề, cũng chỉ kém không đem chân tâm đào ra cho hắn nhìn.

Trình Dực Hạo nhìn cậu như vậy lại muốn cười, thật đúng là đáng yêu.

“Không cần, tôi tin tưởng.” Trình Dực Hạo nói.

“Thật sự?” Anh Húc Kì kinh hô, Trình Dực Hạo cuối cùng muốn buông tha cậu phải không?

“Thật sự.” Trình Dực Hạo nói tiếp.

“Thật tốt quá, tôi đây sẽ đi.”Anh Húc Kì nghĩ hắn biết cậu không thích nam nhân xong, sẽ để cậu đi, nhưng cậu vừa mới đứng dậy, lại bị Trình Dực Hạo gọi lại.

“Cậu đi rồi sẽ không cảm thấy đối tôi ngượng ngùng sao? Tổng nên bồi thường tôi cái gì đi? Tôi là nghĩ cậu thích nam nhân mới mất nhiều thời gian ở trên người cậu.” Trình Dực Hạo nói.

Anh Húc Kì nghĩ nghĩ, hắn nói cũng có đạo lý, nếu cậu không loạn báo danh, nói không chừng đêm nay hắn thật sự có thể tìm được một đối tượng cùng nhau trải qua một đêm...

Hẳn là vậy đi?

“Ân... Vậy...Anh muốn bồi thường cái gì?” nếu muốn mua cái gì đó, thì cậu có thể.

“Cậu ở lại vồi tôi ngủ đi.”

Trình Dực Hạo đem nói không nặng không nhẹ, chỉ là một cách bồi thường bình thường, nhưng Anh Húc Kì lại bị hắn dọa đủ.

Hắn căn bản không tính toán buông tha cậu đi?! Cư nhiên muốn cậu bồi ngủ? Bồi ngủ không phải... phải..!!!

“Đừng hiểu lầm, cũng chỉ là cùng nhau ngủ, tôi cái gì cũng sẽ không làm.” Trình Dực Hạo nhìn phản ứng của cậu cũng biết cậu nghĩ đến đâu.

“Anh nói thật sự... Cái gì cũng sẽ không làm...?” Nếu hắn cái gì cũng không làm, cũng không có gì mà không thể, dù sao chỉ ngủ chung mà thôi.

“Thật sự.”

“Vậy... Được rồi.” Anh Húc Kì đáp ứng.Trình Dực Hạo trong mắt hiện lên một tia tinh quang, hắn cảm thấy Anh Húc Kì thật đúng không phải đơn thuần bình thường, thế nhưng lại dễ dàng tin tưởng người khác như vậy? Lại còn là tin tưởng một nam nhân mới lần đầu tiên gặp mặt muốn thừa hoan?

Hai người đơn giản rửa mặt đánh răng, rồi tự nằm trên giường nghỉ ngơi.

Anh Húc Kì rất nhanh liền đi vào giấc ngủ, nhưng Trình Dực Hạo thì chưa, hắn rất có tinh thần nhìn mặt Anh Húc Kì ngủ, khóe miệng lại giơ lên một mạt mỉm cười.

Tiểu tử này không chỉ có diện mạo đáng yêu, ngay cả cá tính cũng phi thường đơn độc tinh khiết khờ dại, thật không biết sao hắn có thể sinh tồn tại xã hội nhược nhục cường thực(1) này?

Trình Dực Hạo là tới đây nghỉ phép, hắn bình thường đi công tác hao phí đại lượng thời gian cùng tinh lực, cho nên rất ít khi có thể nghỉ xả hơi.

Tới nơi này đã hai ngày, lười biếng không biết làm gì mới tốt, đối với một người, mặc kệ đâu cũng sẽ gây chú ý, người tiếp cận hắn không ít, nhưng hắn không để vào mắt.

Hắn thích nam nhân, đối nữ nhân một chút hứng thú cũng không có.

Rồi hắn tình cờ nhìn thấy tờ áp-phích quảng cáo dán tại khách sạn, hắn cảm thấy hứng thú muốn đi xem thử, không ngờ thời gian còn chưa có hết, có thể đến nơi báo danh, thế là hắn nghĩ, sao không chơi thử xem? Nếu là hắn không ưng ý đối phương, cùng lắm thì vỗ vỗ mông chạy lấy người, một chút cũng không có hại.

Nhưng không ngờ được, cùng hắn hợp tác cư nhiên là một tiểu nam sinh đáng yêu, hắn lập tức cảm thấy đã kiếm được đối tượng, hắn không muốn tham gia nữa, nhưng cũng muốn đạt quán quân lấy phần thưởng!

Trong quá trình chơi, nhắn phát hiện có điểm không thích hợp, tiểu tử này rất lạ? Nhìn hắn một bộ hoảng sợ, thật giống như hắn là đại dã lang sẽ ăn luôn cậu, phản ứng ngốc nghếch khiến hắn nhịn không được muốn khi dễ, mà cậu quả thật khờ dại, luôn bị hắn đùa đến không biết làm sao, điều này làm cho tâm tình hắn rất tốt.

Cho nên khi trò chơi chấm dứt vẫn muốn đùa đùa cậu, nên hắn mới kéo cậu tới khách sạn.

Bất quá nếu tiểu tử này không thích nam nhân, cũng là điều tốt.

Hắn không phải loại người thích dùng sức mạnh thủ đoạn bức người, trừ phi thật sự có việc cấp bách.

Hơn nữa tiểu tử này rất khiến người ta muốn khi dễ cậu, lại còn tin tưởng người khác thế a?

Trình Dực Hạo đang suy nghĩ, Anh Húc Kì lại phạm thói quen, lúc ngủ nhất định phải ôm thứ gì đó, nhưng nơi này nào có cái gì cho cậu ôm, cậu cọ cọ cư nhiên cọ tới Trình Dực Hạo, một tay vong qua thắt lưng hắn, đầu cũng rúc vào trong ngực, thư thư phục phục nằm ở trong lòng hắn ngủ.

Cậu làm hành động này càng làm Trình Dực Hạo tức cười, nếu hắn xấu xa đối cậu xằng bậy, cậu sao có thể thiếu cảnh giác như thế?

Có điều Trình Dực Hạo cái gì cũng không có làm, chỉ đưa cậu ôm sát vào người, cùng cậu ngủ.

Kỳ thật cái gì cũng không làm, cũng rất không tồi. Trình Dực Hạo nghĩ.

(1): Cá lớn nuốt cá bé.

Chương 7: Tuyệt đối chung tâm 07

Anh Húc Kì sáng sớm tỉnh lại phát hiện cư nhiên bị Trình Dực Hạo ôm mình.

Hắn không phải đã nói sẽ không xằng bậy? Rõ ràng là đang gạt người mà!

Rồi cậu tức giận đánh một quyền vào bụng hắn, làm hại Trình Dực Hạo đang ngủ ăn đau tỉnh lại, hắn ngái ngủ nhìn Anh Húc Kì đang hừ mũi, thật không biết cậu không có việc gì đánh hắn làm gì?

“Có thể giải thích chứ?” Trình Dực Hạo cũng không tức giận, chỉ xoa xoa cái bụng bị đánh đau. Lần đầu tiên bị dùng cách này đánh thức, thật đúng là kỳ lạ...

“Anh là kẻ lừa đảo!” Anh Húc Kì vẻ mặt tức giận ngồi bên cạnh giường chỉ trích.

“Tôi? Tôi làm cái gì sao?” Trình Dực Hạo nghĩ nghĩ, chắc hẳn tiểu tử này đang hiểu lầm mình?

“Anh còn không thừa nhận?! Không phải anh nói sẽ không đối ta làm gì sao? Vậy tại sao lại ôm ta?” Anh Húc Kì vạch tội hắn, hắn đang muốn trốn tội chứ gì?

Trình Dực Hạo suy nghĩ một chút, tiểu tử này thật biết đùa, rốt cuộc là ai ôm ai nhỉ?

“Cậu xác định là tôi ôm cậu?”

“Đương nhiên là anh!”

“Ân... Vậy cậu biết tướng ngủ của cậu thế nào không?”

“Anh mới có tướng ngủ xấu, tôi...”

Anh Húc Kì vốn muốn dội cho hắn thêm vài câu, nhưng vừa nghe hắn nói tướng ngủ cậu xấu, cậu mới nhớ tới mình có thối quen ôm gối bông to để ngủ, mấy ngày nay ở khách sạn không có gì cho cậu ôm nên cậu toàn ôm Anh Dạ Mạc ngủ.

Trời ạ! Cho nên mới nói, là chính cậu đi ôm người ta? Không phải người ta đối cậu xằng bậy?

“Nhìn dáng vẻ của cậu là muốn tới?” Trình Dực Hạo mắt sáng nhìn biểu tình cậu lộ ra phán đoán.

“Thật sự... Không phải anh ôm tôi?” Tuy nói rất có thể là cậu ôm hắn, nhưng sao có thể biết không phải là hắn ôm cậu trước?

“Cứ cho là như vậy, dù sao cũng bị cậu đánh một quyền, huề nhau?” Với hắn mà nói, ai ôm ai đều không sao cả, nếu Anh Húc Kì nghĩ hắn ở trên đầu cũng có thể, dù sao hắn cũng không mệt.

Anh Húc Kì bĩu môi, xem tình trạng này, khả năng cao là cậu ôm hắn. Ai, cái thói quen kì quái này cậu sửa hoài không xong, đại khái là do cậu thật sự không thích ở một mình, nên ngay cả ngủ cũng không muốn ngủ một mình, cho nên trên cái giường ở nhà, còn có vài con gấu bông thật to để cậu ôm ngủ.

Trình Dực Hạo cầm điều khiển nhấn mở rèm cửa để lộ ra phân nửa, một mảng màu xanh nhạt đặc trưng của biển hiện ra.

“Xem ra hôm nay thời tiết cũng tốt lắm, cậu muốn đi cùng tôi không?” Trình Dực Hạo đối cậu đưa ra lời mời.

“Không cần, ai thèm đi với anh.” Nhưng ánh mắt Anh Húc Kì đã bị cảnh bên ngoài hấp dẫn. Cảnh gian phòng này xem ra so với phòng bọn họ tốt hơn nhiều, lần sau nếu còn đến sẽ chọn phòng này!

“Làm gì mà cứ xem như người ngoài? Cho dù không thể làm tình nhân, nhưng vẫn xem là bằng hữu đi?” Trình Dực Hạo nói.

“Bằng hữu a...” Nghe có vẻ không tồi, kỳ thật Trình Dực Hạo nếu đối cậu an phận, cậu cũng không ghét hắn như thế.

Trời sinh tính tình cậu phóng khoáng, kết giao bằng hữu cậu rất thích, hơn nữa Trình Dực Hạo cho cậu cảm giác không giống những mãnh nam muốn tiếp cận.

“Như thế nào?” Trình Dực Hạo nhìn cậu tựa hồ động tâm, lại hỏi lại cậu.

“Bằng hữu đương nhiên được, nhưng anh phải cam đoan tuyệt đối không được đối tôi xằng bậy.” Anh Húc Kì nói.

“Đương nhiên, coi như bằng hữu.” Trình Dực Hạo cười cười.*-*-*-*-*-*

Nói cũng kỳ quái, từ lúc Trình Dực Hạo nói muốn kết bạn với cậu, vốn đang có phần lo lắng hắn nói xạo? Nhưng hắn thật sự không làm ra hành động quá phận.

Xem ra người này cũng biết giữ chữ tín...

Hơn nữa cậu mới phát hiện, cậu cùng Trình Dực Hạo rất hợp nhau. Tuy rằng hắn luôn luôn có biện pháp chặn họng khiến cậu không thể đáp trả, nhưng ngoại trừ điểm ấy, hắn có rất nhiều ưu điểm.

Hắn có dáng người cường tráng chiều cao kiêu ngạo, lúc ở bờ biển, đều là tiêu điểm của đông đảo mỹ nữ. Cũng bởi vì vậy nên ngay cả cậu cũng hâm mộ, tuy rằng cũng không kém, nhưng khi đứng ở bên cạnh hắn thì nhất thời biến thành tiểu hài tử.

Hắn cũng thích lướt sóng giống cậu, hơn nữa kỹ thuật so với cậu giỏi hơn rất nhiều, cậu tuy thích lướt sóng, nhưng cũng không phải đặc biệt lợi hại, chỉ là tới tiểu đảo đi nghỉ nhân tiện chơi chút thôi, cho nên theo đánh giá khách quan thì đối phương rất lợi hại, vừa lúc có thể thừa dịp cơ hội này hảo hảo nhờ hắn chỉ giáo, chỉ giáo.

Chơi trò nào cũng cùng nhau, nếu trò chơi nào thích mà không có, hai người có thể oa ở trong phòng chơi game cả buổi chiều cũng không mệt mỏi, hơn nữa bất phân thắng bại tuyệt không dễ dàng thỏa hiệp – thường thường đều là Anh Húc Kì xấu lắm mới tới một lần.

Mà ngay cả đồ ăn cũng ngoài ý muốn có khẩu vị giống nhau. Cậu thích đồ ngọt, nam sinh bình thường cũng không phải thích đồ ngọt, nhưng cậu lại thích, bởi vì đồ ngọt sẽ làm người ta cảm thấy hạnh phúc sung sướng. Cùng Trình Dực Hạo xuống nhà ăn mới phát hiện, hắn thế nhưng cũng thích bánh ngọt hoặc là to tiếng hô đồ ngọt giống cậu, điều này ở tuổi của hắn rất khó nhìn thấy.

Khi xem trương trình trên TV, những trương trình giải đáp thông minh với cậu là một sự đam mê, thậm chí có đôi khi ngay cả đáp án được công bố cậu còn không biết tại sao, lúc này Trình Dực Hạo sẽ ở một bên hảo tâm vì cậu giảng giải, thậm chí khi cậu lại hỏi lại một đống vấn đề mà cậu cũng cảm thấy thực ngu ngốc, hắn cũng có thể đáp lại không sai.

Thời gian vui vẻ luôn qua nhanh, Anh Dạ Mạc trở về sau khi trở về một tuần, cuối cùng gọi cho Anh Húc Kì nói hắn đã cùng Mộc Tín Xa hòa hảo, muốn cậu về để cùng các ca ca nhận thức, nói cậu có thể chuẩn bị về nước.

“Phải không? Lúc nào lên máy bay?”

Anh Húc Kì nói hắn hôm nay phải về nước, cho nên Trình Dực Hạo đang hỏi cậu khi nào phải rời khỏi.

“Mười giờ sẽ lên sân bay.” Anh Húc Kì trả lời hắn.

Hai người là đang hưởng thụ bữa sáng.

Mấy ngày nay đều là Anh Húc Kì chạy tới ngủ cùng Trình Dực Hạo, dù sao không có ai để hắn làm gối ôm cũng tốt ( bị ăn cũng không biết đâu a~), cho nên sau khi tỉnh lại sẽ cùng nhau ăn sáng, thuận tiện thảo luận hành trình tiếp theo.Nói cách khác, trong khoảng thời gian này, cậu mỗi ngày đều từng thời từng khắc cùng Trình Dực Hạo dính lấy cùng một chỗ.

“Có vội vàng quá không?” Mười giờ, cũng không quá ba giờ nữa, Trình Dực Hạo nghĩ nghĩ.

Thẳng thắn mà nói, mấy ngày nay ở cùng làm hắn cảm thấy thực thích Anh Húc Kì, nhưng không chỉ ở mức bằng hữu mà thôi, mà hắn muốn từng bước tiến tới suy nghĩ trong đầu.

Nghe Anh Húc Kì muốn quay, hắn có điểm luyến tiếc, bất quá cho dù Anh Húc Kì lưu lại, thì hắn vốn cũng muốn nói với cậu đêm nay hắn cũng phải rời khỏi.

Cũng tốt, để cho Anh Húc Kì đi trước đi.

“Đúng vậy, Mạc Mạc bảo tôi mau trở về.” Trong điện thoại, Anh Dạ Mạc muốn cậu nhanh trở về, nói muốn gặp cậu.

“『 Mạc Mạc 』? Bạn gái của cậu?” Hắn cảm thấy xưng thân mật như vậy đại khái là bạn gái đi?

“Mới không phải, tôi độc thân, Mạc Mạc là đệ đệ tôi.” Anh Húc Kì thiếu chút nữa đem đồ ăn trong miệng phun ra, bạn gái gì a...

“Ác, nguyên lai là đệ đệ a.” Trình Dực Hạo cười.

Hắn làm sao biết “Mạc Mạc” là đệ đệ cậu? Dù sao bọn họ cũng chưa từng đề cập qua bối cảnh gia đình cùng nghề nghiệp.

“Cái kia... Tóm lại thật cao hứng có thể nhận thức anh, tôi sẽ rất nhớ anh.” Anh Húc Kì nói.

Cậu cảm thấy không được tự nhiên, hơn nữa có cảm giác luyến tiếc cùng hắn tách ra...

“Nói gì mà xem như chúng ta vĩnh viễn không thấy được mặt nhau?” Trình Dực Hạo nói.

“Hẳn là là không thấy được  đi...” Anh Húc Kì không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy Trình Dực Hạo với cậu mà nói, chính là một đối tượng ở tiểu đảo Nam Phương ngẫu ngộ mà thôi, chấm dứt ngày nghỉ chính là chấm dứt liên quan với nhau.

“Có lẽ đi.” Trình Dực Hạo cảm thấy thế sự khó dò, hai người có thể ở nơi này gặp nhau cũng không coi là ngẫu nhiên.

Bất quá, hắn cũng không tính toán đi tạm biệt Anh Húc Kì.

Sau khi về nước, tiểu đảo Nam Phương hết thảy phải đi vào quên lãng, chính là Anh Húc Kì.

“Tôi muốn về phòng thu dọn đồ đạc, hôm nay tới đây thôi, anh đừng tới tiễn tôi.” Anh Húc Kì đối hắn nói.

Cậu cũng không phải có nhiều thứ phải dọn, nhưng nếu Trình Dực Hạo đợi ở bên cạnh, sợ đến lúc đó cậu lại càng không muốn rời đi.

Rõ ràng vừa mới nhận thức không lâu, đã có tâm tình khó buông như vậy, ngẫm lại thật sự kỳ quái có lẽ vì bọn họ thực hợp nhau đi? Anh Húc Kì không khỏi nghĩ nghĩ.

“Hảo, vậy tái kiến.” Đây là Trình Dực Hạo ở tiểu đảo Nam Phương đối Anh Húc Kì nói một câu cuối cùng.

Nhưng hắn cũng không cho rằng hai người không có cơ hội gặp lại nhau.

________

Mọi người biết tiểu công làm nghề gì không, hị hị

Chương 8: Tuyệt đối chung tâm 08

Trình Dực Hạo tay trái sờ cằm, tay phải thì cầm một tập tài liệu, hắn cẩn thận đọc nội dung – là nhiệm vụ kế tiếp.

Mới rời khỏi một tuần, trong tay đã nhiều hơn hai, ba kiện án, có cần vội vàng quá không? Sẽ không! Hắn biết, chẳng qua đây là cán bộ “Xử phạt” hắn vì bỏ đi không nói gì.

Trình Dực Hạo lúc này khác hẳn khi còn ở tiểu đảo, mặt hắn cứng ngắc đã lâu.

Đột nhiên có người đẩy cửa đi vào, y không đem Trình Dực Hạo để vào mắt, tiêu sái đi tới sofa đặt mông ngồi xuống.

Trình Dực Hạo ngẩng đầu liếc mắt nhìn để xem người đến là ai, rồi dùng lực thả tài liệu xuống, người không lễ độ như vậy kỳ thật cho dù không nhìn hắn cũng biết là ai.

Là tổn hữu của hắn, Trang Khải.

“Tiểu tử cậu một tuần nay lăn đi tới đâu?” Trang Khải không phải không biết Trình Dực Hạo đang chuyên tâm đọc tài liệu, nhưng y mặc kệ hắn có vội hay không, ra tiếng hỏi.

“Xuất ngoại đi nghỉ ngơi một chút mà thôi.” Trình Dực Hạo ngoài miệng trả lời y, đầu cũng không rời tài liệu.

“Muốn nghỉ sao không nói? Cả người như muốn bốc hơi, có cần dọa người thế không a?” Trang Khải cũng không để ý hắn nhìn mình không, vẫn ngồi nói tiếp.

“Chẳng lẽ tôi muốn đi đâu, còn phải đi báo cho cậu? Cậu từ lúc nào biến thành lão mẹ tôi?” Trình Dực Hạo nói.

Hắn tốt xấu gì cũng đã lớn. Muốn làm cái gì tự hắn quyết định là tốt rồi.

“Mẹ cái đầu cậu, tôi là lo lắng cậu đi không từ biệt sẽ xảy ra chuyện gì.” Trang Khải nói.

“Không thể tưởng được cậu quan tâm tôi thế? Tôi thật sự thụ sủng nhược kinh nha.”

Đúng vậy, với thân phận của bọn họ, nếu chẳng may mất tích, sẽ xảy ra phiền toái...

“Tiểu tử cậu là muốn gì? Hôm nay tôi còn chưa tổn hại cậu, cậu là muốn tổn hại tôi trước?” Trang Khải cảm thấy khó có khi y quan tâm hắn một hồi, thế nhưng bị hắn châm chọc? Xem ra y không nên quan tâm hắn.

“Nếu cậu có thể giúp tôi lấy đi một kiện án, tôi sẽ có thể nguyện ý cảm kích cậu.” Trình Dực Hạo đã xem xong tài liệu trong tay. Sức nặng thật sự nhiều, chỉ sợ ăn không tiêu...

“Cậu suy nghĩ nhiều quá, tôi cũng không phải ăn no không có chuyện gì làm, hơn nữa đây là cậu tự tìm, không dưng tôi phải giúp cậu gánh vác.”

Y không phải không có nghĩa khí không giúp hắn, huống hồ kiện án lần này của hắn rất khó giải quyết, dù sao cũng là cán bộ cấp cho hắn trừng phạt, y cũng không có ngốc đến nỗi đi giúp hắn.

“Ai, tôi cũng không hy vọng nhiều, chỉ cần nói thôi.” Quả nhiên vẫn nên dựa vào tiêu hóa của hắn a, thật sự khổ...

“Quên đi, cái này gọi là tự làm tự chịu.”

“Cậu cái này gọi là không nghĩa khí...”

“Không nháo cái này với cậu. Đúng rồi, cậu gặp Tần Hiên Tần chưa?” Tần Hiên Tần trong miệng Trang Khải, chính người lãnh đạo trực tiếp y cùng Trình Dực Hạo.

“Ân, ngày hôm qua trở về đã gặp.” Trình Dực Hạo cười khổ trả lời.Hắn mới bước xuống khỏi máy bay, Tần Hiên Tần tin tức linh thông đã phái người đem hắn mang qua chỗ y.

“Vậy hắn làm gì cậu rồi?” Dựa vào tính cách của Tần Hiên Tần, Trình Dực Hạo đại khái sẽ sống không khá giả, ai kêu hắn vô duyên vô cớ biến mất hơn một tuần.

“Còn có thể làm gì? Cậu có hứng thú muốn biết?” Trình Dực Hạo chọn mi nhìn y, Trang Khải từ lúc nào đối chuyện của bọn họ hứng thú như thế?

“Tôi mới không muốn biết các người làm cái gì, tôi chỉ là nói, hắn coi như bình thường?” Trang Khải trong lòng biết rõ ràng, quan hệ giữa bọn họ có điểm vi diệu, nói là tình nhân cũng không giống, có thể dùng từ để hình dung hẳn là “Tính đồng nghiệp” đi?

Trang Khải không thích Tần Hiên Tần, hơn nữa đối y có cảm xúc chán ghét, chỉ cần tính tình đại thiếu gia của y nổi lên, những người dưới trướng y sẽ gặp tao ương, cho nên y mới muốn nghe xem Tần Hiên Tần bây giờ ra sao, dù sao y cũng không muốn đụng phải tâm bão...

“Hoàn hảo.” Trình Dực Hạo nói như vậy vì hắn đã sớm xem thành thói quen, nếu Tần Hiên Tần không vậy hắn mới cảm thấy y không bình thường.

Ngày hôm qua, đã bị ăn vài cái tát, xem sắc mặt đối phương thập phần không tốt, hắn cũng không thể nói gì hơn, chọc giận người đang ở nổi nóng là lựa chọn không sáng suốt, huống chi đối tượng lại là Tần Hiên Tần. Lúc sau chỉ nghe y nói kế tiếp có chuyện mới để hắn rồi khỏi.

Cho nên hôm nay mới tăng lên vài kiện án trên tay.

“Tiểu Trình, tôi cảm thấy cậu nên sớm cùng Tần Hiên Tần vạch rõ ranh giới.” Trang Khải bỗng nhiên đối hắn hảo ngôn khuyên bảo.

“Cậu hôm nay xảy ra chuyện gì? Sao vậy quan tâm tôi như thế? Sẽ không phải... Cậu yêu tôi...?” Trình Dực Hạo trả lời khiến Trang Khải muốn lật bàn.

“Tôi con mẹ nó ngu ngốc mới có thể nói những lời này với cậu! Quên đi tôi phải đi!” Trang Khải thở phì phì rời khỏi, y thật sự điên rồi mới có thể đối hắn nói mấy lời này.

“Không tiễn.” Trình Dực Hạo nói xong, chọc cho Trang Khải thiếu chút nữa làm hỏng cửa.

Trang Khải rời đi xong, Trình Dực Hạo mới đứng dậy, hắn nhìn cảnh sắc phía dưới cửa sổ thủy tinh, phòng hắn ở tầng thứ mười ba.Những lời Trang Khải nói, hắn đều hiểu.

Hắn cùng Tần Hiên Tần nhận thức đã một thời gian, Tần Hiên Tần lớn hơn hắn hai tuổi, hai người đã từng kết giao một thời gian, sau này tuy rằng đã chia tay nhưng tình cảm vẫn khó dứt, có lẽ lúc ấy tuổi trẻ khí thịnh, quyến luyến sự khoái cảm khi thân thể kết hợp, cho nên từ lúc chia tay đến giờ, vẫn duy trì quan hệ thân xác.

Nhưng mà sẽ không hơn.

Hắn vào hiện tổ chức này, cũng là Tần Hiên Tần dẫn lối.

Tổ chức này tên “Ám”, công ty này không khác gì những công ty khác, tòa nhà này từ tầng mười hai đến mười sáu là công ty bọn họ sử dụng, mỗi một tầng đều có ngành nghề bất đồng, mà mỗi một ngành phụ trách công việc mặc dù không giống nhau, nhưng mục đích lại đều giống nhau, đều là vì kiếm tiền.

Tổ chức này kinh doanh ngành không ai muốn làm, nếu lúc trước không phải Tần Hiên Tần muốn hắn tham gia, hắn có đánh chết cũng không đi vào cái tổ chức kỳ quái này.

Đơn giản mà nói, cán bộ trong tổ chức sẽ làm một ít thủ đoạn đi tìm cố chủ, cũng có thể gọi là kim chủ, nghe theo nhu cầu từ cố chủ, nhóm cán bộ này sẽ đem nhiệm vụ mà cố chủ đưa ra truyền xuống, người được phân công sẽ phải chấp hành.

Cơ hồ những nhiệm vụ kỳ quái tới đâu cũng đều có thể, trọng điểm là sẽ thu phí cao hơn, chỉ cần ngươi xuất ra nhiều tiền, tổ chức đô hội sẽ làm được cho ngươi, kể cả giết người.

Nhân viên trong tổ chức không có cái gọi là tiền lương cố định, mà áp dụng theo từng chế độ, cho nên nếu muốn nhiều tiền thì phải tìm tới chỗ cao hơn, cũng có thể tương đối, nhưng gánh nặng nguy hiểm cùng trách nhiệm cũng sẽ tăng thêm theo.

Mỗi một cán bộ bao giờ cũng có người của mình dưới tay chấp hành nhiệm vụ, mà những người này cũng có các tiểu đệ hỗ trợ.

Cách quản lý của tổ chức bất đồng với những công ty bình thường, một cán bộ sẽ không lãnh đạo quá mười nhân viên, nhiều nhất chỉ một, hai người mà thôi, làm như vậy mục đích chủ yếu là vì khống chế cùng trách nhiệm sở hữu.

Khách hàng là thượng đế, mỗi một vụ án đều đặc biệt cơ mật, một khi tiết lộ ra ngoài tất sẽ có nguy hiểm, thậm chí ngay cả sinh mệnh cũng nguy hiểm, cho nên như Trình Dực Hạo cái gì cũng chưa nói đã không thấy bóng người, trên cơ bản là chuyện không có khả năng, nếu không có Tần Hiên Tần vì hắn che chắn, chỉ sợ không phải mấy cái tát là có thể xong việc.

Tần Hiên Tần là cán bộ, y tuy làm việc này, cũng không nông nỗi đến mức hạ thủ người dưới tay, độ nguy hiểm của y tuy thấp, nhưng những án kiện y cầm là cực độ ẩn mật tuyệt không cho phép tiết lộ ra ngoài.

———

Tên Tần Hiên Tần là zầy:

秦= Tần trong họ

轩= cao lớn

频= nhiều lần

Chương sau có H, bạn khóa pass, đoán xem là ai?

Có vẻ các anh làm như đa cấp ấy nhỉ =))

Chương 9: Tuyệt đối chung tâm 09(H)

Bọn họ phụ trách công việc điều giáo.

Nói đến cũng kỳ lạ, mấy tên quan lớn quyền quý lại thích làm mấy việc người khác không có, trong nhà có mĩ nữ xinh đẹp chưa đủ, còn muốn ở bên ngoài đi chọc ghẹp hoa hoa thảo thảo khác, công việc của bọn họ chính là phụ trách những người này dạy dỗ thành đồ chơi trên giường, cung cấp cho mấy tên biến thái sử dụng.

Đơn giản mà nói, đem hàng mà khách hàng đã chọn lựa tốt dạy dỗ thành bộ dáng bọn họ muốn là được.

Tần Hiên Tần muốn Trình Dực Hạo vào tổ chức, là xem trọng công phu trên giường của hắn.

Ngay từ đầu, Trình Dực Hạo chỉ ôm tâm trạng bình thản tới xem công việc ra sao, dù sao hắn cũng thích nam nhân, mà những người khác hàng chọn lựa có thể xem như cực phẩm, hắn căn bản không tổn thất gì cả, có ăn còn có tiền, hơn nữa là do Tần Hiên Tần mở đường, hắn không có lý do gì cự tuyệt.

Rồi dần dần trưởng thành, hắn càng ngày càng cảm thấy cuộc sống quá nhàm chán, thậm chí còn cảm thấy chán ghét.

Hắn bắt đầu có ý niệm trong đầu – hắn muốn tìm một nam nhân sống ổn định cả đời.

Nhưng Tần Hiên Tần tuyệt đối không phải là nam nhân đó, điểm ấy hắn biết rõ.

Tần Hiên Tần trong một tháng trước đã kết hôn, mà ngay cả hắn cũng không cho biết, báo cho, nếu nữ nhân kia tới tìm hắn không tự xưng là lão bà y, thì hắn còn chẳng biết y đã kết hôn.

Trong chớp mắt, hắn suy nghĩ ra được rất nhiều chuyện.

Hắn không phủ nhận đã từng ôm ý niệm có thể cùng Tần Hiên Tần một chỗ, nên mới ở lại tổ chức này, rồi một, hai năm sau khi gia nhập hắn bắt đầu muốn ổn định, không muốn cuộc sống về sau cứ phóng túng được ngày nào hay ngày ấy, hắn cũng ám chỉ với Tần Hiên Tần vài lần, nhưng đều bị làm lơ cho qua.

Điều để cho hắn thất vọng đau khổ chính là Tần Hiên Tần giấu hắn chuyện kết hôn, thậm chí bị hắn giáp mặt đâm chọc cũng không thèm mảy may, cảm giác như y chưa từng đem hắn để ở trong lòng.

Chính vì vậy, hắn mới ai cũng chưa thông báo đã xuất ngoại.

Nếu nói hắn đi chữa thương? Kì thật cũng không phải, dù sao hắn cũng không thích Tần Hiên Tần đến nỗi sẽ quá đau lòng, nhưng nói hắn hoàn toàn không thèm để ý? Vậy cũng không phải, nếu hoàn toàn không thích y thì hắn đã không duy trì quan hệ lâu như vậy.

Dù sao, Tần Hiên Tần đã là người có vợ, hắn nghĩ nghĩ kế tiếp nên phải thực tế hơn một chút.

Lúc ở tiểu đảo Nam Phương gặp được Anh Húc Kì, hắn cảm nhận cậu rất hợp khẩu vị, từ diện mạo tới cá tính hắn đều rất thích, chỉ tiếc đối phương lại không thích nam nhân, hắn cũng chỉ có thể làm như bình thủy tương phùng(1).

(1): Tình cờ gặp nhau.

Nhớ tới Anh Húc Kì lúc đó bộ dáng thật đáng yêu, Trình Dực Hạo nhịn không được bật cười, nụ cười này vừa lúc bị Tần Hiên Tần vừa vào cửa bắt gặp.

“Nghĩ gì mà cười vui vẻ đến như thế?” Tần Hiên Tần không biết xuất hiện từ lúc nào, y đi tới phía sau Trình Dực Hạo ôm lấy thắt lưng hắn.

“Anh sao lại đến đây?” Trình Dực Hạo có điểm kinh ngạc, chiếu theo đạo lý mà nói, Tần Hiên Tần hẳn là còn đang nổi giận mới đúng.
“Tôi không thể tới?” Tần Hiên Tần nói, tựa đầu vào vai hắn bắt đầu cọ cọ.

“Đừng như vậy, giờ là ban ngày.” Trình Dực Hạo giải khai cái tay ôm hắn, hắn biết Tần Hiên Tần làm thế là có dụng ý gì.

“Sao vậy? Cậu là muốn cự tuyệt tôi? Ban ngày? Chẳng lẽ chúng ta chưa từng làm vào ban ngày?” Y khó có khi tâm tình tốt thì bị Trình Dực Hạo nói làm bay mất!

Nhưng y cũng không phải đèn cạn dầu, y hiện tại rất muốn làm!

Đi đến trước mặt Trình Dực Hạo, đem hắn tựa vào song cửa, Tần Hiên Tần quỳ một chân xuống, thuần thục cởi bỏ khóa quần hắn, lôi phân thân hắn ra bắt đầu vì hắn khẩu giao.

“Chờ... Hiên Tần...” Trình Dực Hạo đang nghĩ muốn ngăn cản y, nhưng đông tác Tần Hiên Tần quá nhanh, phân thân của hắn đã bị y ngậm thật sâu.

Tần Hiên Tần biết tất cả những điểm mẫn cảm trên người Trình Dực Hạo, cho nên y cũng biết, một nam nhân như Trình Dực Hạo không thể kháng cự được y, điểm ấy y tuyệt đối nắm chắc.

Y cũng biết mình có tình cảm với Trình Dực Hạo, trừ bỏ chuyện hai người cùng lên giường ra, cũng sẽ không có chuyện gì khác, y vừa lòng Trình Dực Hạo vì hắn làm y có cảm giác ( trên giường), cho nên y không có khả năng để Trình Dực Hạo dễ dàng rời khỏi, mặc dù y đã kết hôn nhưng vẫn muốn như vậy.

Đây là Tần Hiên Tần, tên trong cao ngạo lại ích kỷ.

Qua kỹ xảo cao siêu của Tần Hiên Tần, phân thân của Trình Dực Hạo dần dần cứng lên, hắn cũng không muốn quyết liệt phản kháng y, dù sao cũng thoải mái.

Trong những lúc như vậy, cảm giác sinh lý sẽ chiếm hết ý chí. Huống hồ hắn vốn không chán ghét Tần Hiên Tần.

Hắn nhìn y, đưa tay nâng đầu Tần Hiên Tần lên, để đầu y sát vào phân thân áp chế phun ra nuốt vào.Chỗ Tần Hiên Tần lợi hại nhất có lẽ, y biết không có một tên nam nhân chịu được cách thức như vậy, đừng nói tới kỹ xảo của y vốn đã tốt, trọng yếu hơn là khi làm loại chuyện này y sẽ lộ ra biểu tình thực say mê, có thể kích phát ra càng nhiều dục vọng của nam nhân.

Tần Hiên Tần đã đem phân thân hắn trở lên vừa thô vừa cứng, thoạt nhìn tùy thời có thể tiến vào y, y lấy mũ(2) cẩn thận đội vào phân thân hắn, rồi đứng lên cởi quần lộ ra cặp mông.

(2): Ba con sói, ai không biết thì search google nhe >.<

“Tiến vào.” Tần Hiên Tần cho dù là bên tiếp nhận, nhưng y luôn thích chủ đạo hết thảy.

Trình Dực Hạo nhìn nhìn nơi đó đã ướt của y, xem ra Tần Hiên Tần trước khi tới đã thay hắn làm trơn.

Có đôi khi Tần Hiên Tần sẽ như vậy. Bình thường khi y muốn làm nhưng lại không muốn mất thời gian làm nóng, nên sẽ chuẩn bị tốt rồi mới chờ hắn sáp nhập, tốc chiến tốc thắng.

Ai, đang ra hắn nên biết, nhìn y vì hắn làm trơn thì đã biết.

“Nhanh lên, tôi không thời gian.” Tần Hiên Tần thúc giục hắn, y bây giờ rất muốn làm.

Như y mong muốn, Trình Dực Hạo hừ mũi, xoay người áp y vào cửa sổ hung hăng từ phía sau xỏ xuyên trong cơ thể y.

Từ miệng Tần Hiên Tần không ngừng phát ra những câu dâm loạn, mỗi một câu nghe vào đều khiến Trình Dực Hạo đâm tới càng mạnh, y rất biết cách làm sao để Trình Dực Hạo điên cuồng vì y.

Trình Dực Hạo đâm tới càng nhanh, nhìn khoảng không trước mắt, hắn không khỏi nghĩ nghĩ mặc dù đang ở tầng mười ba sẽ không có ai thấy một màn này, nhưng bị nhìn thấy thì cũng thật sự quá kích thích đi?

Càng nghĩ như thế hắn lại càng dùng sức, càng hung hăng thao lộng Tần Hiên Tần dưới thân.

Tần Hiên Tần thập phần đắm chìm trong khoái cảm giao hợp, y chính là thích Trình Dực Hạo có thể lực tốt, chỉ cần y muốn, hắn sẽ tùy thời đều có thể cho y thỏa mãn lớn nhất, Trình Dực Hạo sẽ càng ra sức đẩy mạnh đến chỗ sâu nhất, y điên cuồng gào thét những câu dâm mĩ không chịu nổi.

Tới khi Trình Dực Hạo phóng thích, song song đều chiếm được khoái cảm, y thúc giục Trình Dực Hạo rút ra lấy khăn tay trên bàn giúp y lau sạch, rồi đem mũ cùng khăn vất vào sọt rác.

Tác gia trong lời nói:

* Dực hạo là điều giáo sư, có ai đoán được không XD?

* Không xong rồi, tiểu công H với nam nhân khác... Nhưng ta viết thật sự uyển chuyển ác... Không phải *chính cung* đương nhiên đơn giản một chút...

* Thuận tiện nhắc lại một chút, đây là một câu chuyện dựa trên cơ sở bình thường, cho nên đừng cho rằng ta sẽ viết cái điều giáo gì... Xin đừng tưởng tượng quá độ ︿︿”

Chương 10: Tuyệt đối chung tâm 10

Hắn sửa sang lại quần áo, đưa tay lấy từ trong túi áo một tập ảnh chụp, giơ ra trước mặt Trình Dực Hạo.

Trình Dực Hạo nhìn xấp ảnh không khỏi sửng sốt, kia không phải lúc hắn ở tiểu đảo nghỉ phép, cùng Anh Húc Kì ở trên đài ôm hôn sao? Mà Anh Húc Kì còn mặc trang phục người hầu nữa.

Hắn thiếu chút nữa mắng ra tiếng, đầu hắn lúc này rối rắm! Cũng đúng, Tần Hiên Tần nhất định đã nắm giữ nhất cử nhất động của hắn mới không đưa ra động tĩnh, mới có thể nhẫn nại đợi hắn về nước mới bạo phát.

“Nam hài này là ai?” Tần Hiên Tần hỏi hắn.

“Không biết.” Vì an toàn của Anh Húc Kì, vẫn nên cắt bỏ quan hệ sẽ ổn thỏa hơn.

“Cậu đang khinh thường tôi sao? Không biết, mà trong vài ngày đã dính cùng một chỗ?” Tập ảnh kia trừ bỏ ôm hôn ra, còn có rất nhiều ảnh dạo chơi!

“Chỉ là ngẫu nhiên gặp được cậu ta, không lẽ tôi không được diễm ngộ linh tinh?” Hắn chỉ có thể nói như thế, hắn rất hiểu Tần Hiên Tần, chính hắn không có bạn bên người, có một nửa là y ban tặng hắn.

“Tốt nhất là như vậy, nếu để tôi biết các ngươi còn lui tới, cậu sẽ biết.”

Tần Hiên Tần đối với việc Trình Dực Hạo dám có nam nhân khác thập phần phòng bị, y sẽ không để hắn dính tới luyến tình khai hoa kết quả, bằng không sau này ai sẽ giúp y công tác? Hơn nữa tìm đâu một nam nhân có thể làm y vừa lòng?

“Anh thật sự suy nghĩ nhiều quá.” Trình Dực Hạo nói. Hơn nữa hắn cũng chẳng nghĩ sẽ lại gặp được Anh Húc Kì, nam hài thiên chân hoạt bát.

“Chuyện này trước hết như vậy, nhớ rõ không cần đùa giỡn tôi, tiểu thông minh, giờ tôi phải đi.” Tần Hiên Tần đem tập ảnh chụp ném vào thùng rác, như những tấm ảnh dơ bẩn, nhìn vào sẽ khiến y phát hoả.

“Đi đâu?” Trình Dực Hạo thuận miệng hỏi.

“Cùng lão bà ăn tối.” Tần Hiên Tần nói xong ly khai.

Trình Dực Hạo cảm thấy hắn không nên được tu dưỡng tốt! Đúng vậy, hắn thiếu chút nữa quên Tần Hiên Tần đã kết hôn, lại còn tính toán tiếp tục cùng hắn duy trì quan hệ này?!

Tần Hiên Tần, ngươi thật đúng là nam nhân ích kỷ!

*-*-*-*-*

Anh Húc Kì từ lúc ở tiểu đảo Nam Phương trở về, lại bắt đầu có vẻ buồn buồn không vui.

Anh Dạ Mạc cùng Mộc Tín Xa cuối cùng đã một chỗ cậu thấy rất vui vẻ, nhưng do vậy cậu mới phát hiện trong nhà còn độc thân duy nhất chỉ có cậu, hơn nữa Mộc Tín Xa hình như tính toán ở một thời gian, y có thể dính lấy Anh Dạ Mạc một thời gian cũng đoán ra được.

Đại ca có Tử Hằng ca, Nhị ca có Tam ca, Mạc Mạc cũng có Tín Xa, cậu ở nhà nghiễm nhiên lại biến thành một tiểu bóng đèn phát sáng.

Việc này đùa không tốt! Tất cả mọi người như vậy, chỉ còn cậu cô đơn một người, cảm giác hảo nhàm chán.

“Ai...”

Đầy là Anh Húc Kì không biết hôm nay đã thở dài lần thứ mấy, hai tay cậu ôm má, mắt nhìn không trung ngẩn người, hảo nghĩ đi dạo phố a.
Cậu thích náo nhiệt, bởi vậy không thích một người xuất môn, thế mà hôm nay trong nhà không ai rảnh bồi cậu, cho nên cậu mới ở trong phòng chơi games, có điều chơi một mình cũng rất chán a!

Đột nhiên cậu nhớ tới Trình Dực Hạo, nếu có hắn ở đây, nói không chừng có thể bồi cậu đi xung quanh dạo chơi, nhưng điều này là không có khả năng, ngay cả đối phương ở đâu, điện thoại số mấy cũng không biết.

Đúng rồi, lúc trước sao lại không hỏi hắn mấy vấn đề này? Nếu cả hai ở gần nhau, thì có thể tiếp tục xem là bằng hữu mà liên lạc a... Cậu sao lại không nghĩ tới?

Ai, hảo chán, hảo chán, cậu không thích cảm giác một người!

Anh Húc Kì nhịn không được lại thở một hơi thật dài.

“Tiểu hài tử than thở cái gì hả...” Anh Dạ Mạc đột nhiên xuất hiện ở sau cậu, hắn đi tới cửa nghe được Anh Húc Kì đang thở dài.

“Đệ mới là tiểu hài tử...” Anh Húc Kì nghe thấy tiếng liền quay đầu, nguyên lai là Mạc Mạc, rồi quay đầu trở về hữu khí vô lực nói.

“Anh xảy ra chuyện gì?” Anh Dạ Mạc đi tới bên cạnh cậu dừng lại.

“Anh đang chán muốn chết...” Anh Húc Kì ngửa cổ phồng hai má đô miệng nói, thoạt nhìn như hài tử đang làm nũng.

“Anh nhàm chán? Vậy đệ mang anh ra ngoài dạo chơi đi?” Anh Dạ Mạc đề nghị. Dạo này hắn toàn bám lấy Mộc Tín Xa, cơ hồ không hảo hảo cùng Anh Húc Kì tán gẫu lên trời, càng đừng nói cùng cậu xuất môn.

Bọn họ hai người ngay từ nhỏ cảm tình đặc biệt hảo, có thói quen cùng nhau dính lấy một chỗ, nhất là Anh Húc Kì, cậu là người không thích ở một mình, luôn thích náo nhiệt, nghĩ nghĩ như vậy, lần này thật đúng là hắn xem nhẹ cậu, vậy nên hảo hảo bồi thường một chút.

“Thật sự?” Vừa nghe Anh Dạ Mạc muốn bồi mình ra ngoài, mắt Anh Húc Kì sáng rực lên.

“Đi thôi, anh muốn đi đâu?” Anh Dạ Mạc kéo Anh Húc Kì ra ngoài, chuẩn bị dẫn cậu xuất môn dạo chơi.Xuất môn ra ngoài chơi, Anh Húc Kì vốn thực vui vẻ, nhưng nghĩ tới đi đâu liền dừng lại cước bộ.

“Mạc Mạc, chúng ta đi chơi, vậy Tín Xa thì làm sao?” Đúng vậy, bỏ lại Mộc Tín Xa đi chơi hình như không tốt lắm a, cậu không muốn ở giũa bọn họ làm bóng đèn, vậy giờ làm sao?

“Tín Xa ở trong nhà, cũng sẽ không thấy, anh lo lắng cái gì?” Anh Dạ Mạc nhất thời không hiểu ý tứ của cậu.

“Không phải, anh là nói... Đệ không cần bồi hắn sao?”

“Đệ có bồi a, nhưng cùng với việc chúng ta xuất môn không liên quan.” Hắn mỗi ngày đều bồi y, căn bản thời gian không ngắn đi?

“Cái kia... Tín Xa sẽ không giận chúng ta bỏ lại hắn đi chơi đi?” Anh Húc Kì lo lắng hỏi.

Anh Dạ Mạc cuối cùng hiểu ý của cậu.

“Kì Kì, anh không phải sợ Tín Xa sẽ ăn dấm chua đi?” Xem ra gần nhất hắn thường bồi Mộc Tín Xa mà không bồi cậu nên đang ghen tị đi?

“Anh nào có a, anh chỉ là không muốn làm bóng đèn giữa các đệ mà thôi.” Anh Húc Kì phủ nhận, đây không phải là ghen.

Ân... Được rồi, chỉ có một chút thôi, thật sự chỉ có một chút thôi.

Dù sao trước kia, người thường xuyên gặp Anh Dạ Mạc cũng chỉ có người trong nhà, hơn nữa cảm tình với cậu lại là tốt nhất, đột nhiên một người đến cùng cậu chia xẻ thời gian với Anh Dạ Mạc, cậu đương nhiên không thể thích ứng nhanh như vậy a.

“Đệ không ngại, đệ nghĩ Tín Xa cũng sẽ không.” Trong cảm nhận của Anh Dạ Mạc: Mộc Tín Xa không phải là loại người thích ăn bậy dấm chua, huống chi Anh Húc Kì là người nhà cũng không phải người ngoài, không đạo lý nào mà đi để ý phải không?

“Các đệ không nhưng anh thì có a.” Anh Húc Kì nói tiếp.

Ai, các ngươi sao có tâm tình nhìn bóng đèn a?

“Đã nói anh là tiểu hài tử. Đi thôi, chúng ta xuất môn.” Anh Dạ Mạc thấy buồn cười, Anh Húc Kì thần kinh thô sao đột nhiên để ý tới mấy việc nhỏ này?

“Tín Xa thật sự sẽ không sinh khí? Hay đi hỏi thử?”

“Không cần. Bất quá nếu anh để ý thế, cũng mau tìm một người bạn, đến lúc đó chúng ta có thể cùng hẹn hò.” Anh Dạ Mạc cười nói.

“Đệ thực đáng ghét a, sao lại nói đúng chỗ đau của ta.” Anh Húc Kì bĩu môi, Anh Dạ Mạc biết rõ đường tình cảm của cậu luôn luôn không được suôn sẻ, mỗi lần cậu thất tình người thứ nhất biết đều là hắn mà còn chọc cậu như vậy.

________

Chuyển bị bắt gian tại giường a…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau