TUYỆT ĐỐI CHUNG TÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tuyệt đối chung tâm - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Tuyệt đối chung tâm (phiên ngoại)06

“Ba, nếu khi nào rảnh rỗi, hoan nghênh bất cứ lúc nào ba đến xem chúng con.”

Lão hừ lạnh một tiếng, sau đóng cửa xe lại, rồi nghênh ngang rời đi.

Xoay người đi về bên cạnh Anh Húc Kì, phát hiện cậu đang cười tới xán lạn.

“Không ngờ em còn thành thục hơn trong tưởng tượng của anh.” Trình Dực Hạo cũng cười với cậu.

Nói Anh Húc Kì như vậy, là do hắn chưa từng xem qua một mặt này, xem ra hắn đã hơi khinh thường cậu.

“Em vốn là một đại nhân thành thục được không? Em không phải trẻ con nữa rồi!” Anh Húc Kì bất mãn chu mỏ.

Trình Dực Hạo nhìn dáng dấp đáng yêu kia, liền nâng mặt cậu lên thuận thế hôn một cái, mặc kệ bây giờ là ban ngày hay ở ngoài.

“Anh thật may mắn, chiếm được một người vợ tốt!” Trình Dực Hạo hài lòng nói.

Hắn cũng không quan tâm quan hệ cha con cho lắm, nhưng Anh Húc Kì lại có lòng muốn giúp hắn nối lại tình cha con, Anh Húc Kì như thế, làm cho hắn không khỏi động tâm.

Xem ra mọi chuyện hắn đã nỗ lực, lại được nhiều như thế.

Có điều chỉ cần là Anh Húc Kì, hắn vui vẻ chịu đựng.

*-*-*-*-*

Anh gia muốn tới cửa tiệm tham quan, nên cửa tiệm tạm đóng cửa một ngày, một mặt là do Trình Dực Hạo có thể tưởng tượng nếu như toàn bộ Anh gia tới nhất định sẽ nảy sinh bạo động, mặt còn lại nhưng là vì muốn cho bọn họ có thể thật sự buông lỏng hưởng dụng đồ ăn.

Rèm cửa sổ toàn bộ được thả xuống, liền hình thành một không gian hết sức riêng tư ẩn mật, không cần lo lắng có người nào tới quấy rầy.

Thời gian Anh Thiên Ngạo đến dự định sớm hơn một giờ, ngoại trừ bên trong nhà bếp có mấy đầu bếp phụ trách ra, thì trong tiệm chỉ còn hắn và Trình Dực Hạo, Hàn Tử Hằng thì chọn ngồi bên ngoài cửa tiệm, không ít người qua lại đưa hai mắt nhìn y.

“Đại ca, có phải anh nhớ sai giờ? Giờ mới có ba giờ.” Trình Dực Hạo hỏi.

Bọn họ đã hẹn không phải là bốn giờ chiều sao?

“Tôi là có chuyện muốn nói riêng với cậu mới tới trước hẹn.” Anh Thiên Ngạo thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Trình Dực Hạo.

Hàn Tử Hằng đang làm cái gì? Bảo y đi vào thì không chịu vào, lại ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt? Lại muốn bị hắn chỉnh?

“Vâng, không biết đại ca muốn nói riêng gì với tôi?” Trình Dực Hạo hỏi.

“Ngồi đi.” Anh Thiên Ngạo ra hiệu cho hắn ngồi xuống.Mấy ngày trước sinh nhật hắn, Trình Dực Hạo đặc biệt ra tay vì hắn làm bánh gatô, làm hắn hơi hơi thay đổi đánh giá cới hắn.

Mấy tháng nay, Trình Dực Hạo đã nỗ lực trả giá, không cần ai nói hắn cũng nhìn hết vào mắt, muốn bảo hoàn toàn không có cảm giác là không thể, hơn nữa hắn cũng rất rõ ràng vì sao Trình Dực Hạo liều mạng, là vì muốn tranh thủ được hắn thừa nhận.

Nếu như không phải vì rất coi trọng Húc Kì, thì cũng không cần nhìn sắc mặt hắn như vậy, điểm này hắn rất rõ ràng.

“Cám ơn đại ca.” Trình Dực Hạo rất có lễ phép trước tiên giúp Anh Thiên Ngạo kéo ghế để hắn ngồi xuống, rồi mới ngồi xuống đối diện hắn.

“Tại sao cậu muốn mở tiệm này?” Anh Thiên Ngạo hỏi.

Bởi vì rất ghét chuyện liên quan tới hắn, Anh Thiên Ngạo mỗi lần mở miệng không phải nói bọn họ chia tay thì chính là không thèm nói chuyện, cho nên khi hắn hỏi ra, Trình Dực Hạo sợ hết hồn.

“Đại ca...?”

“Hỏi cậu cái gì thì trả lời cái đó.” Anh Thiên Ngạo nói.

“Vâng. Tôi biết đại ca rất không thích với công việc trước kia tôi làm, hơn nữa tôi cũng đã đáp ứng anh sẽ đối xử với Kì Kì thật tốt, nhưng nói thật sự, sở trường của tôi không nhiều, hơn nữa còn chưa tốt nghiệp cao trung, nếu muốn ra ngoài làm việc thì hơi khó khăn, nên tôi nghĩ tới nghĩ lui, dù sao cũng còn ít tích trữ, không bằng mở một cửa tiệm, còn tại sao lại mở cửa tiệm này, đương nhiên là vì Kì Kì a...”

Trình Dực Hạo dừng lại một chút lại tiếp tục nói.

“Muốn mở một thứ mà tôi cùng Kì Kì đều thích, rồi cùng nhau trông coi, đơn giản hạnh phúc sống hết đời là được rồi.”

Không phải hắn tự dưng nói ra những lời này, đây là tất cả tiếng lòng thành thật trong lòng hắn, hắn không ngóng trông vào cuộc sống oanh oanh liệt liệt, hắn bằng lòng với hiện tại, cũng chỉ muốn bình thường sống hết đời, mà tính cách Anh Húc Kì đơn thuần, sống như vậy là quá ổn.“Tại sao cậu thích Kì Kì nhà tôi, cậu thật sự hiểu rõ nó sao?” Đối với sự chân thành đáp lại của hắn, Anh Thiên Ngạo cái gì cũng không nói lại hỏi tiếp.

“Tôi vốn đã thích đàn ông, Kì Kì rất hợp với tôi, tính cách lại hoạt bát thiện lương, đây là lần đầu tôi có suy nghĩ quý trọng một người, chính là vì em ấy. Thậm chí em ấy còn không biết chuyện này, còn tôi thì đương nhiên không dám ở trước mặt đại ca nói có bao nhiêu hiểu em ấy, nhưng tôi đồng ý cả đời đùng tâm đi tìm hiểu.” Nếu đại ca nói hỏi gì thì trả lời cái đó, hắn cũng chỉ có thể chiếu theo trả lời mà thôi.

“Húc Kì nhà tôi không phải thua ở cái miệng cậu chứ? Nói chuyện rất dẻo a.” Anh Thiên Ngạo cho rằng vẫn nên phát giấy khen cho hắn, lời buồn nôn như vậy mà hắn vẫn mở miệng được?

Nhưng một con người rốt cuộc có xảo ngôn khiến sắc hay chân thực thành khẩn, từ ánh mắt hắn vẫn có thể nhìn rõ một hai phần, đặc biệt là hắn còn là bang chủ hắc đạo, ở phương diện nhìn người vẫn có phần tự tin.

Từ lần đầu gặp Trình Dực Hạo, hắn đã thấy lời của hắn nói không phải giả, chỉ là do không cách nào nhịn được khóa khứ hoang đường kia, với muốn thử nhìn xem năng lực của hắn đạt được tới mức nào, mới luôn làm khó dễ hắn như vậy.

Mà hiện giờ xem ra, vì Húc Kì, hắn đã phải hi sinh cùng nỗ lực rất nhiều.

“Đại ca, tuyệt đối tôi không đùa giỡn, tôi rất cố gắng.” Nghe Anh Thiên Ngạo nói như vậy, tâm hắn muốn lạnh một nửa, quả nhiên đại ca vẫn chưa tin hắn a?

“Tôi hỏi cậu, cậu thật sự chắc chắn ngoại trừ Húc Kì ra sẽ không gặp tên đàn ông khác sao?”

“Điều ấy tôi đã cam đoan với anh rất nhiều lần, đại ca. Nếu tôi đã có Kì Kì, tôi sẽ toàn tâm toàn ý quý trọng mình em ấy, ngoại trừ em ấy ra nhưng kẻ khác đều sẽ không gặp mặt!”

Hắn căn bản không thể biến thành kẻ chăng hoa, bởi vì hắn không muốn trở thành giống ba ba tí nào, khó khi được một đối tượng muốn ở cả đời, hắn mới không tự đào hố chôn mình.

“Được, tôi biết rồi.” Anh Thiên Ngạo chậm rãi nhắm mắt lại, hắn chỉ muốn hỏi như vậy.

Trình Dực Hạo nhìn hắn không mở miệng, cũng không dám hỏi gì nhiều, chỉ sợ càng hỏi càng sai.

Đối mặt Anh Thiên Ngạo, hắn cũng chỉ có thể chịu cực khổ lấy việc làm để chứng tỏ, nhưng nếu đổi lập trường mà nói, chứng tỏ hắn rất coi trọng Anh Húc Kì mới làm khó dễ hắn như vậy. Nếu như lúc trước không làm điều giáo sư, có phải trở ngại sẽ giữa hai người sẽ ít đi? Mà bây giờ nói những lời này cũng chẳng có tác dụng gì...

Trình Dực Hạo đến giờ vẫn không thể tin được nhưng gì hắn đang nghe thấy.

Hắn bảo Anh Húc Kì dùng sức nhéo hắn một cái, cảm nhận cơn đau chân thật xong hắn mới tin rằng bản thân không phải đang nằm mơ.

“Kì Kì, em đã nghe chưa? Em nghe được đi!” Trình Dực Hạo ôm chặt lấy Anh Húc Kì, cả người vui vẻ tới run rẩy.

“Em nghe được a.” Anh Húc Kì cũng vui vẻ cười.

Bốn giờ vừa tới, mọi người ào ào đi vào tiệm, Trình Dực Hạo cùng Anh Húc Kì đảm nhiệm phục vụ vì mọi người đưa các loại món ăn lên, bởi vì các món ăn đã được chuẩn bị thật tỉ mỉ, ngay cả nhị ca Anh Mị sí luôn luôn không thích ăn đồ ngọt cũng phải khen ngon, bầu không khí rất hài hòa tới không thể tốt hơn.

Ngoại trừ đại ca Anh Thiên Ngạo trước sau không mở miệng ra.

Chương 47: Tuyệt đối chung tâm (phiên ngoại)07(vi H)

Trình Dực Hạo không thể không suy đoán có phải đã chọc tức hắn rồi không, cả bộ buổi chiều này, thần kinh hắn đều căng thẳng, ăn cái gì cũng cảm thấy nhạt mồm, quả tim hiện giờ toàn treo ở trên người đại ca.

Chờ đến khi kết thúc, mọi người lại ào ào rời đi, khi bọn họ chuẩn bị tiễn Anh Thiên Ngạo ra về, lại nghe được hắn nói một câu.

“Húc Kì liền giao cho cậu.”

Trình Dực Hạo cùng Anh Húc Kì nhìn nhau, tâm tình trong lòng đang lăn lộn không nói ra được.

Anh Thiên Ngạo nói câu này, rất tự nhiên, rất bất ngờ, nhưng là sự vui mừng rất lớn với hai người.

“Xem ra đại ca đã đáp ứng anh cưới em nha!” Trình Dực Hạo hiểu rõ cười.

“Anh ít chảnh đi, em còn chưa đồng ý gả cho anh.” Anh Húc Kì cũng đùa theo hắn, dùng chân đá nhẹ hắn một cái.

“Nhưng em đã là người của anh, vợ yêu.” Trình Dực Hạo được voi đòi tiên ôm lấy Anh Húc Kì dùng sức hôn trên mặt nửa ngày.

“Vợ yêu gì a, quá buồn nôn rồi!” Anh Húc Kì lại không nhịn được mặt đỏ, rõ ràng cậu chính là đàn ông!

Nhưng tại sao mỗi lần bị hắn gọi như vậy, trong lòng tổng lại cảm thấy ngọt ngào?

“Sao lại buồn nôn, vợ đại nhân, anh rất yêu em a.” Trình Dực Hạo tiếp tục hôn môi cậu, hắn đang cao hứng muốn bay lên a.

“Anh...” Anh Húc Kì bất mãn kháng nghị, nhưng chống không được lại bị Trình Dực Hạo hôn môi, bị hắn hôn đến quay mòng mòng...

Quên đi, coi như là khao thưởng hắn khoảng thời gian trước giờ đã cố gắng...

“Đây là cái gì?”

Anh Húc Kì cùng Trình Dực Hạo kết thúc một trận hôn kịch liệt xong, Trình Dực Hạo vô cùng thần bí đi vào bên trong bưng một phần bánh ngọt đi ra.

“Tấm lòng của anh, anh làm cho em.” Trình Dực Hạo đắc ý nói.

Nếu lần trước đã làm cho đại ca rồi, thì giờ đã có thể làm cho Anh Húc Kì, cải lương không bằng bạo lực, liền chọn hôm nay vì cậu làm phần bánh này. Có kinh nghiệm lần trước, lần này hắn bắt tay vào làm thuận lợi hơn nhiều.

“Ồ? Tại sao?” Anh Húc Kì không hiểu, lần trước hắn làm bánh ngọt cho đại ca thì có thể lý giải dụng tâm của hắn, thế nhưng hắn không phải cần thiết đặc biệt vì cậu làm thế a.

“Nào có tại sao, là chồng thì làm vài thứ cho vợ ăn ăn không được sao?”

“Lại nói nữa rồi...” Anh Húc Kì không để ý tới hắn, nhưng vẫn cử động múc một miếng bánh đưa vào trong miệng.

Ăn ngon!

Hai mắt Anh Húc Kì sáng lên nhìn chằm chằm bánh ngọt, chuyện này... Không thể ngờ bánh này ăn rất ngon!
Không phải cậu nói ngoa, mùi vị chiếc bánh này so với bất luận vị bánh nào trong tiệm đều làm thấy ngon hơn, nên nói sao nhỉ, chính là rất hợp lòng cậu a!

“Thật sự là anh làm?” Anh Húc Kì quả thực không thể tin được, Trình Dực Hạo sẽ làm bánh được sao?

“Ăn ngon không?” Trình Dực Hạo hỏi.

“Siêu siêu siêu... Siêu ngon.” Anh Húc Kì nói, lại múc một miếng đút cho hắn ăn.

“Ha ha, em thích là được rồi.”

Khẩu vị này hắn đã cùng các đầu bếp nghiên cứu rất lâu, so với lúc bắt đầu làm đã thấy tốt hơn nhiều, hắn có lòng tin Anh Húc Kì sẽ thoả mãn.

Nhưng hắn cũng chỉ đem mấy thứ Anh Húc Kì thích kết hợp với nhau mà thôi, dù sao cũng là muốn làm cho cậu ăn, đương nhiên phải làm ra vị mà cậu thích.

“Bánh này siêu ăn ngon, có thể bán!” Anh Húc Kì lại múc một miếng, cậu rất thích loại vị chua chua ngọt ngọt này này.

“Bánh này sao? Anh sẽ không bán.” Trình Dực Hạo lắc đầu, cái này sao có thể bán?!

“Tại sao? Nó thật sự ăn thật ngon a.”

“Đây là anh làm cho em, chỉ cho một mình em ăn.” Trình Dực Hạo nhéo nhéo mặt cậu, tiểu tử này rốt cuộc có hiểu dụng tâm của hắn không a?

“Ồ...?”

“Đừng ồ, sau này anh sẽ còn làm nhiều, hơn nữa chỉ có em mới được ăn thôi.” Trình Dực Hạo cười.“Anh thật sự rất tốt với em...” Anh Húc Kì có chút chột dạ lên, so với Trình Dực Hạo vì cậu làm, điều cậu làm cho hắn hình như hơi ít...

“Em là vợ anh mà, đương nhiên muốn tốt với em a.”

Anh Húc Kì mặt đỏ cúi đầu ăn bánh, miệng Trình Dực Hạo đúng là so với bánh ngọt còn ngọt hơn...

Có khi cả đời này cậu phải chìm trong đồ ngọt a...

*-*-*-*-*

Vốn cậu chỉ cần ăn bánh ngọt mà thôi, tại sao lại diễn biến thành như bây giờ hả...?

“Dực... Dực Hạo... Dừng... Dừng tay...” Hơi thở Anh Húc Kì hổn hển, một tay nắm lấy tay Trình Dực Hạo đang sờ tới sờ lui cậu.

“Nhưng anh muốn ăn em ở đây...” Trình Dực Hạo liếm liếm môi cậu, hắn vừa mới kết thúc một nụ hôn sâu mà thôi.

“Anh không nên như vậy... Về nhà... Rồi nói...” Tuy bị hôn tới hoa mắt, nhưng Anh Húc Kì vẫn phải rút ra một tia lý trí giảng đạo lý với hắn, còn đang ở trong tiệm a!

“Nhưng do em quá đáng yêu, anh nhịn không được tới khi về nhà a.” Trình Dực Hạo nói xong lại cúi đầu hôn cậu, để cậu không có cơ hội mở miệng phản bác.

Lý do là vì lúc Anh Húc Kì ăn bánh, cứ phát ra thanh âm khen ngợi với vẻ mặt hạnh phúc bắn ra tứ phía, Trình Dực Hạo càng nhìn càng động lòng, không nhịn được bắt đầu hôn trộm trên mặt cậu vài cái, thành ra Anh Húc Kì bĩu môi kháng nghị với hắn, hắn cảm thấy quá đáng yêu lại hôn hôn miệng cậu, sau đó liền biến thành dáng vẻ bây giờ...

Thân thể Anh Húc Kì phản ứng nhanh hơn so với não, chỉ cần hắn hôn cậu, thì sẽ quên mất mấy giây trước còn đang kiên trì, Trình Dực Hạo đánh bàn tính mới đem cậu hôn tới hoa mày chóng mặt.

Hắn đem tay bị nắm rút ra, mò về trước ngực cậu tìm kiếm, thân thể Anh Húc Kì lập tức mềm nhũn, vô lực chống cự lại không thể chống cự, mỗi lần bị Trình Dực Hạo chạm qua, lại cảm thấy cả thân thể nhẹ nhàng.

Một tay Trình Dực Hạo nâng đầu cậu lên hôn sâu, một tay cách lớp quần áo xoa điểm nhỏ trước ngực, trong chốc lát điểm nhỏ bị hắn xoa tới cương cứng.

Trình Dực Hạo chậm rãi cởi từng nút cúc áo của cậu ra, mãi đến khi cảnh “xuân” trước ngực hoàn toàn bại lộ, nhìn thấy hai điểm hồng nộn trước mặt.

Hắn dùng ngón tay cái với ngón nhỏ kẹp chặt đầu v* vân vê, dưới sự đùa giỡn tích cực của hắn, hai điểm nhỏ kia trở nên càng no đủ hơn...

“Dực... Hạo... Em nóng... Nóng...”

Lúc này, Anh Húc Kì hô hấp vô cùng hỗn loạn, cũng hơi lo lắng, tuy rèm trong cửa tiệm đều được thả xuống, bên ngoài cũng treo bảng tiệm tạm đóng cửa, nhưng cửa còn chưa khóa lại, cậu lo lắng vạn nhất có người xông vào, bị thấy cảnh này cũng quá xấu hổ a?

Nhưng cũng có phần hưng phấn, ở nơi như thế này, nằm trong tình trạng này làm chuyện như vậy, vẫn là lần đầu...

Trình Dực Hạo đột nhiên một ôm lấy Anh Húc Kì, đi tới một góc chết đi, ở đây chuyên đựng nguyên liệu, vừa vặn ngăn được tầm mắt từ cửa kính nhìn vào, vì hắn cũng không hi vọng có người đột nhiên xuất hiện đánh gãy chuyện tốt của hắn.

Chương 48: Tuyệt đối chung tâm (phiên ngoại)08(H)

Hắn đem Anh Húc Kì đặt lên bàn, đẩy ngã cậu lên bàn hôn một lúc, rồi đem môi đặt trước điểm nhỏ đã cứng hồng thưởng thức.

Trình Dực Hạo một bên mút một bên vân vê, hắn biết rõ Anh Húc Kì thích kiểu âu yếm nào, cũng sẽ dùng cách cậu thích từ từ kích thích.

Hắn rất thích vừa âu yếm vừa xem phản ứng của cậu, cũng rất thích nghe cậu phun ra tiếng thở dốc thoải mái, làm hắn có cảm giác thỏa mãn.

Hồn Anh Húc Kì đã bay đi hoàn toàn, cậu thích tới nỗi không biết nên làm gì, từ khi cùng Trình Dực Hạo có sự quan hệ, cậu phát hiện mình không bài xích tính sự, mà càng ngày càng thích...

Trình Dực Hạo lấy tay chuyển hướng về nửa người dưới của cậu, cởi quần của hắn cùng Anh Húc Kì ra. Hắn muốn Anh Húc Kì đem hai chân mở ra, rồi chỉnh độ cao vừa vặn có thể để phân thân đặt ở ngang bụng Anh Húc Kì, thuận tiện đem tính khí hai người ma sát với nhau.

Hắn vùi đầu ở trước ngực Anh Húc Kì ngậm mút mỹ vị, tay kia để phía dưới nắm chặt hai phân thân ma sát, cái gì Anh Húc Kì cũng không cần làm, chỉ cần tận lực đem chân mở ra càng rộng, với ôm chặt lưng Trình Dực Hạo là được.

Tính khí sau khi ma sát bị cương lên, Trình Dực Hạo mới đứng thẳng người dậy, chuyên tâm dùng bàn tay bao trùm dục vọng cả hai, ra sức kích thích sự mẫn cảm.

Thình thoảng hắn lại cúi đầu hôn Anh Húc Kì một cái, nhìn vẻ mặt cậu phủ kín tình dục so với bình thường càng thêm mê người.

Phân thân đã có độ cứng nhất định, Trình Dực Hạo nửa đùa nửa thật đỡ phân thân của mình gõ vào của Anh Húc Kì, nhưng cũng chỉ nhẹ nhàng mà thôi.

Nhìn hình dạng to nhỏ kia, Anh Húc Kì giống như bị bắt nạt vậy, mà màu sắc tính khí của hắn càng tôn thêm sự hung mãnh, so sánh với nhau làm Anh Húc Kì vô cùng tức a.

“Ưm... Ưm... Hạo... Dực Hạo...” Anh Húc Kì cảm thấy hắn có chút ác liệt, lại bắt nạt cậu a, nhưng như vậy không phải không thoải mái... Chính là... Chính là...

Trình Dực Hạo cười trừ kéo Anh Húc Kì để cậu ngồi dậy trên bàn, còn tay kia nắm chặt phân thân hắn.

“Oa... Nóng quá...” Anh Húc Kì đụng tới phân thân nóng bỏng không nhịn được kinh ngạc thốt lên.

“Em cũng rất nóng a...” Trình Dực Hạo cười, phản ứng này có xem ngàn lần cũng không chán.

Anh Húc Kì học Trình Dực Hạo, giúp hắn xoa phân thân, có lúc đem tính khí cả hai dán lại xoa bóp, có lúc lại dùng phân thân của mình đi đánh Trình Dực Hạo, hoặc là ma sát quả cầu của hắn.

Đương nhiên đều là Trình Dực Hạo muốn cậu làm như thế.

Cậu thấy ngại nhưng vẫn sẽ nghe theo, bởi vì chỉ cần làm theo lời Trình Dực Hạo nói, cậu sẽ cảm thấy rất thoải mái...

Trình Dực Hạo cũng làm như Anh Húc Kì, nhưng thân thể Anh Húc Kì không có cách nào kìm nén khoái cảm được như Trình Dực Hạo, chẳng bao lâu do bị nhiều lần kích thích, thoải mái phun ra dục vọng.

Anh Húc Kì đầu tiên là sững sờ, sau đó ngại ngùng nhìn Trình Dực Hạo cười cười, bởi vì... Cậu phun ở trên người hắn.
Trình Dực Hạo không có suy nghĩ gì, trái lại còn dùng ngón tay quệt ít chất lỏng, bỏ vào trong miệng liếm một cái.

Anh Húc Kì lập tức bị hành động này làm dọa sợ.

“Đừng liếm! Thứ đó rất bẩn!” Anh Húc Kì kéo tay không cho hắn liếm nữa, thò tay qua bên cạnh giật khăn giấy lau chùi sạch sẽ ngón tay của hắn.

“Sao được? Mùi vị Kì Kì rất được a.” Trình Dực Hạo cười nói.

Nói thật sự, đây là lần đầu hắn ăn tinh dịch đàn ông, hắn đương nhiên biết thừ này mùi vị rất kém, nhưng đây là của người hắn yêu nhất, ít ra cũng nên thử một lần.

“Sao có thể? Anh đừng lừa người!” Anh Húc Kì lại giật một khăn giấy lau chất lỏng dính vào trên người hắn, cậu còn lâu mới tin thứ này ăn sẽ ngon!

“Ha ha...”

Trình Dực Hạo cười, rồi đè ngã Anh Húc Kì xuống bàn đè.

Anh Húc Kì tách hai chân ra đưa về phía hắn, muốn đem khoảng cách hai người rút ngắn một điểm, để mông Anh Húc Kì một nửa giữ ở trên bàn, một nửa treo trên không trung.

Anh Húc Kì biết Trình Dực Hạo muốn làm cái gì, có điều tư thế này căn bản không có chỗ buông chân a.

Trình Dực Hạo giơ một chân cậu vác lên vai mình, một chân còn lại tùy ý thả xuống chân bàn, thò tay lấy từ trong túi áo một túi làm trơn nhỏ.
“Ồ...? Tại sao... Anh lại mang cái này...?” Anh Húc Kì không rõ, sao hắn lại mang thứ này theo người?

“Chuyện này... Chuẩn bị bất cứ trong tình cảnh nào a...” Trình Dực Hạo càn cười.

Trên người hắn lúc nào cũng mang theo trơn dịch cùng bao cao su.

Công việc trước đây bất cứ lúc nào cũng phải đem theo người, hiện giờ thì... Hắn sợ vạn nhất muốn làm với Anh Húc Kì, mới có thể đúng lúc phát huy được tác dụng a!

Hắn vẫn rất muốn thử làm một lần trong tiệm, ngoài ra, hắn còn muốn ở trên xe, bên ngoài... Các loại thử qua một lần...

Nhưng hắn không thể nói cho Anh Húc Kì được rồi, nếu như cho cậu biết, nhất định sẽ nói hắn biến thái...

“Có đúng không...?” Anh Húc Kì không hiểu cái gì gọi là chuẩn bị bất cứ trong tình cảnh nào, hơn nữa bây giờ cậu cũng quản không được nhiều hơn, để lần sau hỏi lại đi?

“A a... Nhẹ, nhẹ chút...”

Trình Dực Hạo đem dịch trơn bôi đầy ngón tay dò xét đi vào, Anh Húc Kì kêu la muốn hắn nhẹ sức một chút.

“Tuân lệnh, vợ đại nhân!” Trình Dực Hạo tinh thần hăng hái đáp lại cậu.

Chậm rãi đưa vào từng ngón tay, sắc mặt Anh Húc Kì càng ngày càng ửng đỏ, tiếng thở dốc nghe vào cũng càng ngày càng động tình.

“Anh nói nè Kì Kì... Gọi anh một tiếng chồng được không...?” Thừa dịp cậu ý loạn tình mê, Trình Dực Hạo muốn câu dẫn cậu gọi mình một tiếng chồng.

Bình thường đều lừa không thành công, chỉ có thể nhân lúc này thử một chút xem.

“Mới không muốn... Thật quái... A... A...” Anh Húc Kì dù muốn hay không đều từ chối hắn.

Trình Dực Hạo nhỏ nhỏ ở đáy lòng thở dài một hơi, thật sự rất mạnh miệng...

Rút ngón tay ra, Trình Dực Hạo đã không phân biệt được bên trên dính trơn dịch hay là dịch ruột non trong cơ thể Anh Húc Kì, nói chung, miệng huyệt chỗ đó đã vô cùng ẩm ướt, hơn nữa còn đang đóng mở mời hắn tiến vào.

“Dực Hạo... Mau vào... Em khó chịu...” Anh Húc Kì gọi hắn.

Thiếu ngón tay ở bên trong, làm hậu huyệt trống vắng khó chịu, mà cậu không chịu cỗ cảm giác hư không này, cả người cũng dần ngứa ngáy khó nhịn lên.

Chương 49: Tuyệt đối chung tâm (phiên ngoại)09(H)

“Vậy thì... Gọi anh một tiếng chồng đi...?” Trình Dực Hạo tiếp tục thuyết phục, còn phải tự an ủi phân thân, hắn cũng không thể chờ đợi được nữa, rất muốn đi vào a?

Anh Húc Kì cảm thấy hắn rất gian trá, lại ở tình cảnh này yêu cầu cậu nói câu này, chẳng lẽ cậu không nói, hắn thật sự không tính cho cậu sao?

Vừa nghĩ như vậy xong, Anh Húc Kì liền cho rằng không được, nếu như một chồng có thể làm mình được thỏa mãn, vậy thì... Vậy thì cho dù mất mặt cậu cũng phải gọi!

“Chồng... Anh đi vào... Xin anh...” Anh Húc Kì nói, mà nghe giọng của cậu lại như đang khóc lóc làm nũng.

Trình Dực Hạo còn đang tự an ủi, vừa nghe tới câu chồng ngọt ngào cùng với tiếng cầu xin hắn tiến vào, mà hắn còn đang dán tại cúc huyệt đang run rẩy đóng mở, suýt chút nữa nâng phân thân lên mạnh mẽ xuyên vào trong cơ thể cậu.

“Vợ à... Sao vem có thể đáng yêu như vậy... Anh không nhịn được...” Trình Dực Hạo đem tính khí chặn lại miệng huyệt, ở bên ngoài chà chà mấy lần, chuẩn bị muốn tiến quân thần tốc.

“Em cũng không nhịn được... Em muốn anh... Anh mau vào.. Chồng a...” Anh Húc Kì tiếp tục nói ra lời mời có bao nhiêu mê người với Trình Dực Hạo.

Trình Dực Hạo tuy là chậm rãi tiến vào, nhưng là một hơi đẩy mạnh đến nơi sâu nhất.

“Oa... A...!” Anh Húc Kì hô.

“Xin lỗi... Hôm nay có thể sẽ hơi thô lỗ...” Trình Dực Hạo thử nói trước với cậu để đề phòng.

Hôm nay Anh Húc Kì quá đáng yêu, hắn không có cách nào nhịn xuống được, giống như bình thường hay ôn nhu đối xử với cậu.

“Không, không liên quan... Anh nhanh động... Em muốn anh...” Anh Húc Kì tự nhận bản thân không phải loại thể chất nhu nhược, Trình Dực Hạo có hơi hô bạo một chút cũng không liên quan...

Trình Dực Hạo bắt đầu chuyển động phân thân hung mãnh, bên trong Anh Húc Kì vừa được làm trơn đã mềm mại hơn rất nhiều, nên khi cử động sẽ không quá khó khăn, trong chốc lát huyệt nhỏ hoàn toàn thích ứng được hắn.

Bị ma sát nhận được rất nhiều thoải mái, cả cây cự vật chôn ở trong huyệt động ấm áp ẩm ướt trong huyệt động cảm giác vô cùng tuyệt vời, mỗi một nơi đều bị hấp thụ rất chặt, làm hắn không nhịn được càng muốn dùng sức, càng muốn va chạm nhiều hơn, muốn bị kẹp chặt, muốn bị kích thích càng thoải mái hơn...

“A a... Mạnh thật... Dực Hạo... Thoải mái... A...”

Không chỉ Trình Dực Hạo bị ma sát đến thoải mái, Anh Húc Kì cũng sung sướng cực kỳ, hậu huyệt bị vật kia chen chặt, một chút khe hở cũng không có, loại cảm giác tràn ngập thân thể vô cùng thỏa mãn cậu, chỗ bị cọ qua vừa ngứa lại nóng,  làm người cậu thư sướng đến không chịu được...

“Có muốn nhanh hơn nữa không...?” Trình Dực Hạo nhéo nhéo phân thân cậu đã hơi ngẩng đầu, xem ra Anh Húc Kì lại có phản ứng.

“Muốn... Em muốn... Còn có nơi này... Cũng muốn...” Anh Húc Kì kéo hắn tay, muốn hắn chăm sóc thật tốt tiểu phân thân.

Thế là Trình Dực Hạo một tay ôm chặt eo cậu mạnh mẽ dâm vào, một tay vì cậu xoa nắn hạ thân, hắn muốn cùng Anh Húc Kì phóng thích, leo lên tới đỉnh cao nhất.“Chậm.. Chậm một chút... Không... Mau mau...” Anh Húc Kì đột nhiên hô.

“Em là muốn anh nhanh hay muốn anh chậm a... Ha ha...”

Anh Húc Kì như vậy, là vì Trình Dực Hạo chậm lại tốc độ vào trong cậu, nhưng lại tăng tốc độ ra khỏi cậu.

Hắn muốn chính là tốc độ tương phản nhau...

“Anh... Rõ ràng... Đã biết... A a...” Anh Húc Kì còn chưa kịp oán giận, Trình Dực Hạo đột nhiên lại tăng nhanh tốc độ va chạm vào trong cơ thể cậu, đâm phải điểm mẫn cảm, làm cậu kêu lên một tiếng.

“A a.. Ô.. Ô a.. Ha a... A ưm..”

Lời Anh Húc Kì muốn nói toàn bộ bị Trình Dực Hạo một lần lại một lần đâm vào làm ra tiếng riên vụn vặt, miệng không ngừng rên rỉ, Trình Dực Hạo cảm thấy như vậy còn chưa đủ, đem cậu từ trên bàn kéo xuống, xoay chuyển thân thể cậu lại, điên cuồng từ phía sau lần thứ hai đâm vào.

Anh Húc Kì chỉ có thể dùng tay chống đỡ lên bàn, mở lớn hai chân để Trình Dực Hạo ra vào, nhưng sức mạnh chống đỡ không được bao lâu liền chết trận quỳ gục xuống bàn, tướng nằm sấp này, làm cái mông Anh Húc Kì hiện rõ ra ở trước mặt Trình Dực Hạo, càng thuận tiện để hắn thi lực, thế là Trình Dực Hạo ra vào càng mãnh liệt hơn.

“Ô ô... Dực Hạo.. Thật nhanh... A a...”

Trình Dực Hạo đã thôi vì cậu xoa nắn phân thân, hắn chỉ muốn dùng hết sức ra vào trong cơ thể cậu, chỉ muốn đâm càng nhanh, càng sâu hơn.

“Kì Kì... Em tự làm đi... Chúng ta cùng nhau...” Trình Dực Hạo cúi người hôn nhẹ Anh Húc Kì, muốn cậu tự an ủi mình.Anh Húc Kì cũng muốn phóng thích cùng Trình Dực Hạo, nghe lời đem một tay đưa xuống hạ thân tự an ủi, một tay khác thì ôm chặt bàn chịu đựng Trình Dực Hạo xông tới.

Trình Dực Hạo càng đâm càng nhanh, làm cái mông Anh Húc Kì bị đâm đỏ lên, côn th*t lúc đi ra còn thấy được cúc thịt đỏ ửng bị kéo theo ra. Trình Dực Hạo biết hôm nay hắn đã không ôn nhu, thậm chí có thể nói là hoàn toàn đang thỏa mãn bản thân mà thôi, nhưng hắn không thể dừng được, hắn chỉ muốn mạnh mẽ đâm qua thân thể Anh Húc Kì như vậy.

Bản năng thú tính của hắn đã hoàn toàn bị kích thích.

Anh Húc Kì bởi vì bị hắn mạnh mẽ va chạm đã bắt đầu xuất thần, cậu thấy mình muốn ngất đi vì không chịu nổi nữa, Trình Dực Hạo như vậy vẫn là lần đầu cậu nhìn thấy, giống như con dã thú đang ra sức xé rách thân thể cậu.

Nhưng cũng để cậu thấy so với trước kia còn thoải mái hơn, bởi vì từng cơn sóng sung sướng liên tiếp không dừng xô tới, vĩnh viễn không có điểm dừng...

“Aha... Dực Hạo... Em... Em muốn bắn...” Anh Húc Kì nói, cậu đè lại cái miệng nhỏ của phân thân, để tránh không nhịn được phun ra trước, vì cậu đã đáp ứng muốn cùng Trình Dực Hạo phóng thích.

“Hãy chờ anh một chút... Kì Kì... Sắp rồi...”

Trình Dực Hạo biết mình cũng sắp muốn bắn, cuối cùng Anh Húc Kì cũng đón một làn sóng tuôn trào, cảm nhận được hắn đã bắn vào trong cơ thể mình, mới an tâm buông tay để mình bắn theo.

Trình Dực Hạo một bên đem chất lỏng bắn vào trong cơ thể, một bên cúi đầu hôn lưng cậu.

“Kì Kì.. Vợ... Anh yêu em...”

“Ừm... Em cũng yêu anh...” Anh Húc Kì dùng khí lực còn lại không nhiều nhỏ giọng nói.

Trình Dực Hạo thỏa mãn đem phân thân rút ra khỏi cơ thể cậu, rồi nhìn chằm chằm không chớp chất lỏng màu trắng từ cúc huyệt chảy ra.

Trong lòng thật là cỗ thỏa mãn không nên lời.

Anh Húc Kì giờ là của hắn, hắn có thể đem cậu dạy dỗ thành bất kỳ loại hình hắn thích.

Đúng! Là loại hình hắn thích, mà không phải người khác!

“Vợ...”

Nghĩ đi nghĩ lại, Trình Dực Hạo lại không nhịn được quay ngược cậu lại ôm...

Chương 50: Tuyệt đối chung tâm (phiên ngoại)10(xong)

Mấy tháng sau.

“Dực Hạo, em anh gần đến chưa?” Anh Húc Kì hỏi.

“Ừm, hẳn là phải đến rồi mới đúng.”

Bọn họ ở trong cửa tiệm chờ khách tới, vị khách kia chính là em trai Trình Dực Hạo, Trình Tường Vũ.

Vừa nhắc đã tới, tiếng chương leng keng trên cửa chính vang lên, cửa bị mở ra, có người đi vào.

Anh Húc Kì lập tức từ chỗ ngồi đứng lên, lòng tràn đầy hớn hở đi tới đón khách, Trình Dực Hạo thì lại đi theo sau cậu.

“Em tới rồi.” Trình Dực Hạo ngoại trừ nhìn thấy thằng em ra, bên cạnh còn có một bé trai xa lạ.

“Ừm, anh.” Trình Tường Vũ nhàn nhạt đáp lại, gật gật đầu với hắn.

“Mau vào đi, chờ đã lâu.” Anh Húc Kì cười.

Phải biết, em trai Trình Dực Hạo muốn tới đã làm hắn hưng phấn cả ngày!

“Là tôi tới muộn?” Nghe Anh Húc Kì nói chờ rất lâu, trong giây lát Trình Tường Vũ còn tưởng rằng mình nhớ lầm thời gian.

“Không có, em rất đúng giờ, là Kì Kì muốn nhìn thấy cậu sớm một chút.” Trình Dực Hạo nói.

Anh Húc Kì dẫn bọn họ vào chỗ, buổi tối quán cũng đã đóng cửa, nên trừ bọn họ ra sẽ không có khách đi vào.

“Đúng rồi, cậu là...?” Anh Húc Kì đã từng gặp qua Trình Tường Vũ, còn có ấn tượng ít nhiều với hắn, còn bé trai này thì cậu thật sự không quen biết.

“Tôi... Tôi sao?” Bé trai đột nhiên bị cậu hỏi có hơi kinh hãi, cậu nhìn Trình Tường Vũ, giống như đang hỏi hắn nên nói cẩn thận thế mào?

“Là bạn trai của tôi.” Trình Tường Vũ nói, cũng vỗ vỗ tay muốn cậu đừng căng thẳng.

“Ồ? Xem ra cậu thật nhỏ, cậu bao nhiêu tuổi a?” Anh Húc Kì hiếu kỳ hỏi.

Cậu một điểm cũng không phát hiện, có khi gương mặt cậu đem so với đối phương còn trẻ hơn...

“Tôi... Hai mươi mốt...” bé trai cúi đầu, hơi căng thẳng nói.

“Thật sự rất nhỏ đây.” Trình Dực Hạo cũng tiếp lời.

“Anh có ý kiến gì sao?” Trình Tường Vũ nói, nhưng sắc mặt có cần đáng sợ thế không?

“Nào có ý kiến gì, chỉ là không ngờ em sẽ thích đàn ông mà thôi.” Hắn thật sự không biết xu hướng tính dục của thằng em này, nên khi nó nói đó là bạn trai, hắn đã ngẩn người một chút.

Trong đầu đột nhiên hiện lên mấy lời ba hắn nói mấy tháng trước, nguyên lai lúc đó là ý này a?

Cũng phải thôi, hai thằng con trai duy nhất đều là đồng tính luyến ái, chẳng trách ông lại phát hỏa như thế...

“Anh  ó thể thích đàn ông còn tôi không thể sao?” Trình Tường Vũ nói tiếp.

“Cậu sao lại xuyên tạc ý của tôi thế a...” Là muốn tìm chỗ cãi nhau sao?!

“Nghe ra chính là ý này.”

“Này! Em cũng thật quá đáng rồi chứ?”

“Vậy thì... Tôi nói chen vào một tý, tôi có thể dẫn cậu ấy đi ra phía sau một chút không?” Anh Húc Kì chen vào làm gãy lời bọn họ.

“Muốn làm cái gì?” Trình Tường Vũ nghiêng đầu hỏi cậu, muốn mang người của hắn đi làm cái gì?

“Cho tôi mượn một hồi, sẽ trả cho cậu.” Anh Húc Kì cười híp mắt lôi kéo bé trai kia rời khỏi, còn trừng mắt với Trình Dực Hạo.

“Cậu ta muốn làm gì thế?” Trình Tường Vũ không rõ quay đầu hỏi anh hắn.

“Yên tâm đi, Kì Kì sẽ không làm gì cậu ta đâu. Chắc là... Là muốn cho anh em ta một chỗ một chút đi?” Trình Dực Hạo suy đoán.

Anh Húc Kì là người luôn bày ra vẻ thân thiết khiến người ta không tưởng tượng nổi, hơn nữa, là do cậu hi vọng quan hệ với người nhà hắn có thể thân mật hơn.

Dùng lời Anh Húc Kì giải thích chính là, hiếm thấy khi có duyên phận trở thành người nhà, cho dù không gặp nhau, cũng không muốn vừa thấy mặt đã thành kẻ thù.

“Tại sao muốn cho hai ta một chỗ?”

“Không phải cậu chỉ đơn thuần tới đây chứ, có phải là có chuyện gì muốn nói?”

Ở mấy ngày trươc Trình Dực Hạo nhận được điện thoại của thằng em, nói muốn tới tham quan tiệm của hắn, điều này làm cho hắn cảm thấy cực kỳ buồn bực, hắn đoán chắc là Trình Tường Vũ có việc muốn tìm hắn nói đi?“Anh nghĩ quá nhiều, là Tiểu Khả muốn tới xem nên tôi mới dẫn em ấy đến.”

“Ừm, em ấy nói muốn tới thăm dáng vẻ kinh doanh của một ông như là thế nào.” Nói chuyện đến bé trai, vẻ mặt Trình Tường Vũ trở nên nhu hòa hơn.

“Sao cậu ấy lại thấy hiếu kỳ với tiệm này?”

“Chắc là anh là anh tôi đi, lúc nhắc tới anh với em ấy xong, nên vẫn rất muốn thấy anh.” Đến tiệm chỉ là lý do, thật ra là bé trai kia muốn gặp Trình Dực Hạo, hắn mới dẫn tới nhìn.

“Ừm... Nhìn em rất thấy cậu ấy?” Trình Dực Hạo hỏi cái này, là vì hắn nhìn thấy ánh mắt Trình Tường Vũ khi nhắc tới bé trai kia thì trở nên ôn nhu rất nhiều.

“Không sai, là rất thích.” Trình Tường Vũ không kiêng kị nói.

“Nhìn thì rất đơn thuần, sao hai em nhận thức?” Trình Dực Hạo không khỏi hiếu kỳ, rất bất ngờ, bọn nó xem ra hoàn toàn là người của hai thế giới chứ nhỉ?

“Tìm hiểu việc riêng tư nhân gia là hứng thú của anh?”

“Em thật sự rất khó ở chung, chỉ là chuyện giữa anh em hỏi han ân cần chẳng lẽ em không thể thoải mái một chút sao?” Trình Dực Hạo thật sự sắp bị thằng em này đánh bại, cái gì cũng có thể bị nó vặn vẹo thành đen.

“Luôn cảm thấy từ trong miệng anh nghe hai từ anh em này rất lạ nha, rõ ràng anh là người bỏ nhà đi.”

“Ha ha... Cái này thì...”

“Có điều, tôi nói anh a, anh thật sự tính ở cùng cậu ta như vậy sao?” Trình Tường Vũ hỏi.

“Ý gì? Sao vậy?”

“Anh thật sự yêu thích cuộc sống bình thường?”

Không có quyền thế, không có địa vị, cuộc sống cũng không căng thẳng khuấy động, vô cùng bình thản sinh hoạt.

“Tuy là bình thường nhưng rất hạnh phúc a, chỉ cần em ấy có thể cười với anh, anh liền cảm thấy cái gì cũng không đáng kể nữa rồi.” Hạnh phúc chân chính sao có thể dựa vào những thứ đó để đánh giá, chỉ cần trái tim được điều chỉnh tốt, ở đâu cũng không quan trọng.

“Anh nói như tên lão đầu biến thái... Còn chọn một tên trẻ non ra tay...”

“Nói tôi? Em mới đúng ý, lại nói đứa bé kia mới có vài tuổi a...” Dám bảo nói hắn biến thái? Kì Kì chỉ là mặt hơi con nít mà thôi được không!

“Nhưng bạn trai anh nhìn giống như trẻ con nha?” Trình Tường Vũ cảm thấy tướng mạo Tiểu Khả hoàn toàn rất đúng tuổi.

“Em là muốn tìm anh cãi nhau à...”

“Không.”

“Em thật là...” Làm sao vậy? Hắn rất muốn đánh thằng em này một đấm, nói chuyện rất muốn ăn đòn a?“Đúng rồi, chuyện Tần Hiên Tần rời khỏi tổ chức anh biết không?” Suy nghĩ một chút, hắn vẫn quyết định lôi tên người này ra.

“Hiên Tần? Anh với hắn đã rất lâu không còn liên lạc... Có điều, sao em lại nhắc tới hắn?”

“Tôi vẫn rất tò mò, anh, anh đã từng thích hắn sao?”

“Cái gì a, tại sao lại hỏi vấn đề này?”

“Xin anh trả lời tôi.”

“Có là có, nhưng cũng đã qua, hiện tại anh chỉ muốn nhìn một mình Kì Kì thôi.”

Có lẽ từng có đoạn quá khứ hoang đường kia, hắn mới có thể dễ dàng phân phân biệt rõ ràng cái gì gọi là tình yêu.

Yêu một người rất đơn giản, thế nhưng muốn đối phương thích lại là một chuyện khác, không phải ngươi một mực trả giá là có thể nhận được, tình cảm chính là như vậy.

Mà hắn chỉ lựa chọn yêu một người, mà đối phương cũng yêu mình hắn mà thôi.

“Thật sao?” Trình Tường Vũ có chút thoải mái cười cười.

“Tường Vũ? Chờ chút... Sẽ không phải là...” Nhìn vẻ mặt nó như vậy, Trình Dực Hạo không rõ, lại đột nhiên phát hiện một việc nào đó đang nảy lên.

“Anh còn nhớ trước đây tôi muốn anh rời khỏi tổ chức không?” Trình Tường Vũ chuyển đề tài.

“Hả?”

“Thật ra không phải tôi muốn anh rời khỏi tổ chức, tôi chỉ là muốn anh rời khỏi Hiên Tần.”

Này xem như là một bí mật lớn trong lòng Trình Tường Vũ, hắn lúc đó không nói là vì không muốn anh biết hắn có tình cảm với Tần Hiên Tần, còn giờ cho dù bị biết cũng không đáng kể.

“A?! Anh còn tưởng rằng em sợ anh trở ngại đến em...” Xem ra là chính hắn hiểu lầm, còn tưởng rằng thằng em này đang lo lắng hắn uy hiếp đến địa vị của nó...

“Cho nên em... Sẽ không phải là thích Hiên Tần đi...?” Trình Dực Hạo lại hỏi.

“Nói lại với anh, đều đã qua, nhưng vẫn phải cảm cám ơn hắn đi, không phải vậy thì tôi cũng không gặp được Tiểu Khả.”

“Xem ra... Chúng ta quả nhiên là anh em, đều yêu thích loại hình này...” Trình Dực Hạo cười, này cũng thật là trùng hợp đáng sợ...

“Ai như anh, cái tên nhà anh mới là nghiện luyến đồng đi...”

“Anh? Này! Trình Tường Vũ, nếu nói tới tuổi, của em mới là trẻ con đi...?”

“Ít ra em ấy đã thành niên.”

“Kì Kì nhà anh cũng thành niên được không?!” Trình Dực Hạo suýt chút nữa té xỉu, nói ngớ ngẩn gì thế a?

Hai người ở bên ngoài vừa vô vị vừa ngây thơ cãi nhau, hai người bên trong vừa vặn đi ra.

“Xin mời dùng.”

Anh Húc Kì cùng bé trai bưng một phần điểm tâm ngọt đi ra, đó là bọn họ tốn thời gian ở bên trong trang trí.

Xem thấy người mình yêu đi ra, hai nhân mã khôi phục lại dáng dấp thành thục, xem như chuyện cãi nhau vừa rồi chưa từng xảy.

Bốn người vui vẻ thân thiện cùng nhau hưởng dụng điểm tâm ngọt.

Trong lòng Trình Dực Hạo lại không nhịn được cảm động, tuy rằng Anh Húc Kì bình thường rất ngây thơ ngốc nghếch, thế nhưng đối với chuyện của hắn lại đặc biệt chu đáo, mặc kệ là với ba, hay với thằng em hắn, có thể thấy cậu đã rất cố gắng muốn vì hắn bù vào đoạn thời gian trống không.

Con người quả nhiên ở chung với nhau mới có biện pháp lý giải lẫn nhau, ẩn giấu dưới lớp vỏ non nớt kia, thật ra là một trái tím mềm mại thành thục a.

“Kì Kì, anh thật sự rất yêu em.” Trình Dực Hạo nghĩ đi nghĩ lại, không nhịn được liền lén lút ghé vào bên tai Anh Húc Kì lặng lẽ nói với cậu hắn.

Có thể có được Anh Húc Kì, quả thật là lựa chọn hạnh phúc nhất đời hắn.

__________

Hoàn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước