TUYỆT ĐỐI CHUNG TÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tuyệt đối chung tâm - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Tuyệt đối chung tâm (phiên ngoại)01

Trình Dực Hạo rời Dạ Sắc, không chỉ hứa với Anh Thiên Ngạo, cũng coi như biểu hiện hắn đang phụ trách Anh Húc Kì.

Hắn không muốn để cho Anh Húc Kì chờ đợi quá lâu, cũng muốn nhanh chóng nhận được Anh Thiên Ngạo tán đồng.

Hai người thảo luận, Trình Dực Hạo quyết định mua lại cửa hàng của bạn Anh Húc Kì. Trước đó là một nhà hàng, nên địa điểm hay trang trí rất tốt, vì chủ quán dự định muốn chuyển chỗ, cho nên mới muốn nhường lại tiệm.

Nhưng Trình Dực Hạo có dự định khác, hắn rất thích trang trí trong cửa hàng, cũng cảm thấy địa điểm rất tốt, nhưng hắn không tính theo con đường bán nguyên vật liệu, hắn muốn theo con đường làm bánh ngọt tinh xảo.

Lý do có suy nghĩ này rất đơn giản – Anh Húc Kì và hắn đều rất thích đồ ngọt.

Bỏ ra thời gian một tháng sửa sang trang trí và mua thêm thiết bị máy móc, rồi mời nhân viên chuyên nghiệp phụ trách nhà bếp, Trình Dực Hạo cũng tự mình tham dự nghiên cứu quá trình phát minh khẩu vị, mục đích chính là hy vọng có thể trong tương lai tạo ra thật nhiều danh tiếng, hấp dẫn mọi người yêu thích loại ẩm thực này.

Giá bán không tính là bình dân, bởi vì nguyên liệu không hề nương tay đều chọn sử dụng loại cao cấp, thêm vào đầu bếp chuyên nghiệp sáng tạo, mỗi một chiếc bánh đều nhìn ngon miệng từ trong ra ngoài, gía tiền hiển nhiên sẽ bị kéo cao lên.

Mới vừa khai trương, rất hấp dẫn thực khách, có ra trương trình khuyến mãi một tuần, tất cả các loại bánh đều được ưu đãi giảm 50%, còn tặng một chiếc bánh nhỏ coi như cám ơn khách đã ghé tiệm.

Quả nhiên đã hấp dẫn không ít người, trong mấy ngày, tất cả các bánh trong tiệm đều được tiêu thụ hết sạch, thánh quả so với tưởng tượng còn tốt hơn; mà chất lượng đồ tốt nhất định có thể lưu lại ấn tượng tốt, cho dù đã qua khai trương giảm giá, dòng người vào ăn vẫn là không ít.

Có không ít khách hàng sẽ hết sức chọn trước khi tiệm đóng nửa tiếng, bởi vì trước khi đóng cửa sẽ có hoạt động giảm giá toàn bộ số bánh, chuyện này với khách thích ăn bánh ở tiệm lại cảm thấy giá hơi đắt là một việc vui lớn, còn đối với Trình Dực Hạo mà nói, có thể đem bánh trong ngày tiêu thụ hết sạch là một chuyện tốt.

Trình Dực Hạo cũng không phải loại người mê tiền, thêm vào bản thân còn tích trữ không ít tiền, chuyện làm ăn ở tiệm chỉ cần có thể duy trì ở trình độ nhất định là được rồi, không cần phải kiếm lời quá nhiều.

Chỉ cần đủ cho cuộc sống của hắn và Anh Húc Kì là được.

Cửa hàng khai trương đã qua nửa tháng, thời gian mở cửa cũng không nhiều, bắt đầu từ một giờ chiều, đến tám giờ tối thì kết thúc; mà khách chủ yếu là tới sau buổi trưa trà, đầu bếp chính mỗi ngày sẽ đưa ra thực đơn số lượng khác nhau, muốn  ăn thì phải đặt trước.

Nếu như nói hưởng thụ mỹ thực là một niềm hạnh phúc, vậy thì nhìn thấy nhiều người cùng tụ tập lại trong tiệm cùng ăn bánh ngọt hưởng thụ hạnh phúc lại càng gia tăng.

Trình Dực Hạo cho rằng đây chính là cuộc sống hắn muốn – đơn giản bình thường, mà lại phong phú hạnh phúc.

Thân là ông chủ hầu như mỗi ngày hắn đều chạy tới cửa hàng, cho dù hắn mỗi ngày đều tới đều là chuyện bình thường, hắn tới đây chủ yếu là vì bái sư học nghệ.

Hắn có một ước mơ một ngày nào đó muốn tự tay làm bánh ngọt mà Anh Húc Kì thích ăn nhất.

Ngày hôm nay, hắn lại đến cửa tiệm, Anh Húc Kì cũng theo tới.

Vừa qua buổi trà chiều, trong tiệm lập tức tràn vào rất nhiều người, bộ tộc nữ tính chiếm đa số, thứ hai là các cặp tình nhân, còn bộ tộc nam tính tỉ lệ vẫn thấp nhất. Người tiêu nhiều nhất xem như là đặc tính bộ tộc nữ tính, do trong tiệm có phục vụ tới hai phần ba đều là con trai còn trẻ tuổi, hơn nữa đều đã được tuyển chọn qua, từ vóc người tới dáng dấp đều có trình độ nhất định, đã trải qua kỹ năng giao tiếp, để những khách cũ đã tới có thể vừa phẩm mỹ thực vừa có thể hưởng thụ mỹ cảnh.

Vì thế nên mỗi khi tới giờ mở cửa, trong cửa hàng đều tràn ngập một mảnh sắc thái hạnh phúc màu hồng.

Khi mỗi lần Trình Dực Hạo cùng Anh Húc Kì xuất hiện trong tiệm, sẽ hấp dẫn toàn bộ ánh mắt người nhìn, thêm vào quan hệ của hai người chưa bao giờ ẩn giấu, có không ít người muốn nhìn thấy người thật mà tới, thực tế khi nhìn thấy xong, không khỏi than thở một câu hai người thật sự vô cùng xứng đôi.Ngày hôm nay vừa vào trong cửa hàng, Trình Dực Hạo liền chú ý tới ở cuối tiệm có một vị khách khác thường, hắn cảm giác được người kia nhìn rất quen mắt, suy nghĩ lại một chút mới kinh giác người kia lại là ba của hắn!

Điều này cũng không thể trách hắn ngày từ lần đầu không nhận ra, bởi vì từ lúc mười bảy tuổi hắn đã rời nhà, còn đây là lần thứ nhất hắn gặp lại được phụ thân, thời gian qua đi đã mười năm rồi.

Lão cũng chú ý tới hắn, nhưng lại có chút khinh bỉ nhìn hắn và Anh Húc Kì bên cạnh rồi thu mới mắt.

Trình Dực Hạo chẳng biết tại sao lão lại xuất hiện ở đây, nhưng chắc là tới tìm hắn nhỉ?

“Kì Kì, em chờ anh ở đây một tí hoặc ra phía sau đi, anh có chút việc phải xử lý.” Trình Dực Hạo nói.

“Sao vậy?” Anh Húc Kì hỏi, vẻ mặt của hắn xem ra rất kỳ quái.

“Ừm, ba anh đến rồi.”

“Ồ...? Ở đâu?!” Cậu đối với ba ba trong miệng hắn tràn ngập tò mò, không nhịn được hết nhìn đông tới nhìn tây.

“Ha ha, góc kia kìa. Chắc lão có chuyện tìm anh đi, anh đi trước.” Trình Dực Hạo nhéo nhéo cái tay đang nắm trong tay hắn, còn dí dỏm chớp chớp mắt với cậu.

“Được.” Anh Húc Kì cũng nháy mắt mấy cái với hắn.

Hai người thay phiên hỗ động lập tức đưa tới một trận rối loạn không nhỏ trong cửa hàng.
Trình Dực Hạo đưa lão tới khu đất trống sau tiệm.

“Ba...” Cái chữ này quá lâu rồi không nói, Trình Dực Hạo cảm thấy thật xa lạ.

“Tên tiểu tử kia... Chính là người yêu của mày?” Lão hỏi.

“A? Ác... Đúng...” Tại sao ba lại biết quan hệ của hắn cùng Anh Húc Kì? Xem ra mục đích đích thân lão tới lần này cũng không đơn thuần.

“Hừ, mắt cũng đặc biệt, không biết đã trưởng thành chưa?” Thấy thế nào tuổi tiểu tử kia cũng phải rất nhỏ, lẽ nào đứa con trai này không chỉ là đồng chí, còn là một nhân gia ưa thích luyến đồng?

“Cậu ấy nhỏ hơn con hai tuổi, mặt nhìn hơi con nít mà thôi.” Trình Dực Hạo bất đắc dĩ giải thích.

Lời này nếu để cho Anh Húc Kì nghe được chỉ sợ lại muốn giậm chân, nhưng nghĩ tới vẻ mặt oan ức kia lại cảm thấy thú vị.

“Nghe nói cậu ta là hắc đạo?” Lão hỏi lại.

“Có phải ba đã điều tra con?” Trình Dực Hạo nói.

Lúc trước từ trong miệng thằng em biết một số chuyện, đúng như nó từng nói, phụ thân hắn tại Ám đều nắm chắc nhất cử nhất động của hắn, mà giờ lão hỏi xem như đã rõ.

Hơn nữa, mặc dù Anh Húc Kì sinh sống ở hắc đạo gia, nhưng đại ca của cậu trước giờ không cho cậu nhiễm phải hắc đạo, cậu mới có thể duy trì tính cách ngây thơ hoạt bát như vậy, về điểm này hắn rất vui mừng, nhưng hắn cũng không tính giải thích thêm với lão.

“Thì sao nào? Biết con trai của mình ở bên ngoài làm cái gì, là chuyện bình thường phải không?”

“Ừm, là bình thường. Vậy, ba, ba tìm con có chuyện gì?”

“Tao an bài cho mày một cái chức, mày về tổ chức đi.” Lão nói.

“Ba đang nói cái gì? Chức vụ gì?”

“Đầu mày ngu tới nghe không hiểu sao? Mở cái tiệm này làm gì, về tổ chức, tao an bài cho mày vị trí đầu, mày hãy cùng thằng em hảo hảo phấn đấu.” Lão nói tiếp.

“Con thật sự không hiểu ba đang nói cái gì, con cũng không có dự định muốn về tổ chức.” Trình Dực Hạo đương nhiên không hiểu, tại sao đến bây giờ lão mới nói câu này với hắn?

Tác gia:

* để ba ba Dực Hạo lên sàn lộ diện một hồi...

Chương 42: Tuyệt đối chung tâm (phiên ngoại)02

Có điều, hắn nên nói càng sớm càng tốt, hắn sẽ không tiếp nhận. Bắt đầu từ ngày hắn rời khỏi ngôi nhà đó, hắn đã không còn liên quan gì tới trong nhà, đương nhiên cũng không muốn dựa vào quyền thế của lão leo lên địa vị cao.

So sánh, hắn càng yêu thích cuộc sống tự do tự tại.

Mà giờ hắn đang theo Anh Húc Kì trải qua một cuộc sống mới, bảo về lại tổ chức là hoàn toàn không thể, cũng không cần cân nhắc liền trực tiếp từ chối lão.

“Mày mở cái tiệm này thì kiếm được bao nhiêu tiền? Tao an bài chức vị cho mày lẽ nào còn kém hơn?” Lão nói.

Cho dù thằng con trai này trước đây chỉ là nhân viên dưới trướng cán bộ trong tổ chức, nhưng thực hiện một vụ án chỉ sợ thù lao còn gấp một tháng cái tiệm này kiếm được!

“Ít ra con rất an lòng, tiền kiếm được cũng rất sạch sẽ.” Trình Dực Hạo lẽ thẳng khí hùng trả lời.

“Mày là đang mỉa mai ai?!” Là đang mỉa mai lão hắc tâm kiếm tiền sao? Cũng không suy nghĩ thử xme nó là ai nuôi lớn!

“Con không ý đó, ba, hiện tại con đang sống rất tốt, không tính trở lại tổ chức.”

“Hai đứa con trai, một thằng so với một thằng càng không có tiến bộ!” Lão phẫn nộ đến nghiến răng nghiến lợi.

“Tường Vũ? Nó làm sao?” Lẽ nào thằng em này làm cái gì chọc lão không vui?

Trong ấn tượng thì Trình Tường Vũ vẫn luôn thuận theo ba ba, dù cho gặp phải chuyện gì không hợp lý, nó cũng không chọn phản kháng lão.

Có điều, đó chính là ấn tượng trước khi hắn bỏ nhà đi.

“Rốt cuộc tao đã tạo nghiệt gì lại sinh ra mấy thằng như mày?!” Lão vừa nghĩ tới hai thằng con trai đều cùng một dạng không khỏi gia tăng cơn giận dữ.

Trình Dực Hạo bị lão chửi đến đầu óc mơ hồ, rốt cuộc làm sao vậy?

Nhưng nghiệp chướng không nói thì không phải không có, ai kêu tính cách ba hắn rất phong lưu hả? Giờ đã có tuổi, không biết đã thu lại ít gì chưa? Không chừng ngày nào đó lại nhảy ra một thằng em hoặc em gái a? Nhưng cũng chẳng liên quan gì tới hắn, trừ hắn với thằng em kia ra, thì không biết con số thực tế anh em bọn họ là bao nhiêu...

“Mày suy nghĩ cho thật kỹ, tao sẽ tới nữa.” Lão nói.

“Ba, chuyện này không cần cân nhắc, đáp án của con vẫn vậy. Nhưng nếu ba muốn nhìn con, ngược lại rất hoan nghênh ba bất cứ lúc nào lại đây.” Trình Dực Hạo nói.

Dù sao cũng là cha con, hắn cũng không phải tiểu mao đầu không hiểu chuyện ngày trước, không cần thiết phải hết sức trốn tránh ba hắn.

“Thằng nhóc chết tiệt!” Lão mắng một câu, sao lão lại sinh ra loại con cái không biết điều này hả?

“Ba, đi thong thả a.” Trình Dực Hạo cười híp mắt nói.

Lão thở phì phò chống gậy rời khỏi.

Cũng may hắn còn trẻ thì gặp phải Anh Húc Kì, không phải tiếp tục không mục tiêu lưu lạc khắp nơi, hơn nữa, có thể cùng cậu ấy biến thành lão Công Công tóc bạc cũng hay a!

*-*-*-*-*

Tám giờ tối, sau khi đóng cửa.

Sau khi cửa hàng thanh lý hết bánh, nhân viên nhao nhao ra về, Trình Dực Hạo với Anh Húc Kì còn muốn ở lại tiệm một chút, hưởng thụ khoảng thời gian của hai người.Buổi chiều và tối sóng người đi vào đông đảo, thấy nhân viên bận bịu tấp lập, hai người sẽ phải đi hỗ trợ, ngày hôm nay cũng như vậy.

Nên Anh Húc Kì phải chịu nửa ngày, bây giờ mới có thời gian chậm rãi hỏi Trình Dực Hạo.

“Anh với ba anh nói chuyện gì vậy?” Anh Húc Kì hỏi.

“Muốn biết hả? Đây chính là chuyện bí mật cha con anh a.” Trình Dực Hạo múc một miếng bánh trứng đút cho Anh Húc Kì, đây là hắn dặn nhà bếp đặc biệt giữ lại một phần.

“Bí mật? Vậy thì không thể biết...” Anh Húc Kì rũ vai. Tuy rất muốn biết, nhưng nếu là bí mật vậy thì không còn cách nào.

“Ha ha, lừa em thôi, anh sẽ không giữ bí mật gì với em.” Đúng, hắn nói với bản thân sẽ không bao giờ giấu Anh Húc Kì bất cứ chuyện gì.

“Cho nên...?”

“Lão ba hình như rất hi vọng anh quay lại tổ chức.” Trình Dực Hạo nói.

“A?” Chỉ vậy thôi? Cậu còn tưởng rằng sẽ nghe được tiết mục ướt át khi cha con gặp lại nhau...

Cậu là cô nhi, hình dáng cha mẹ tròn méo ra sao cũng không biết, thế nhưng Trình Dực Hạo lại khác, hắn có cha có mẹ, một thân một mình phiêu bạt bên người hơn mười năm, lẽ nào bọn họ lại không nhớ nhung lẫn nhau sao?

“Nhưng anh đã từ chối, nói cho ông biết anh rất yêu thích cuộc sống bây giờ.”

“Thật sự? Vậy ba anh nói gì?”

“Nói muốn anh suy nghĩ thêm, anh nghĩ ông có thể tới tìm nữa.”

“Như vậy a...” Anh Húc Kì liếm liếm thìa trên bơ, ba hắn sẽ trở lại thật sao?“Em yên tâm, nếu anh đã rời khỏi tổ chức thì sẽ không tính trở về nữa, vả lại bây giờ anh là phụ nam đàng hoàng nha~.” Trình Dực Hạo kiêu ngạo ưỡn ngực.

“Ha hả, thật ngốc!” Anh Húc Kì bị hắn làm cho bật cười.

“Kì Kì, chỉ cần giống như bây giờ ở cùng em là đã hài lòng, cái khác anh không thèm quan tâm.” Trình Dực Hạo nói, mặt đầy thâm tình nhìn cậu.

Mặt Anh Húc Kì không khỏi đỏ lên, sao Trình Dực Hạo nói mấy từ buồn nôn này tự nhiên như uống nước lọc vậy!

“A! Đúng rồi, đúng rồi, ngày mai muốn cùng mọi người ăn cơm ác.” Anh Húc Kì suýt chút nữa đã quên, Mạc Mạc có điện thoại tới nói muốn hẹn ăn cơm.

“Lại ăn cơm? Cuối tuần trước không phải mới vừa ăn xong?”

“Hì hì, Tín Xa cũng muốn đến!”

“Em nói Mộc mỹ nhân? Hắn... Đúng là bang chủ sao? Sao có thể thích làm gì thì làm, muốn tới thì tới như vậy...”

Mộc mỹ nhân là Trình Dực Hạo ngầm dán cho Mộc Tín Xa, ngay cả Anh Lạc Ngưng cũng là Ngưng mỹ nhân, ai kêu hai người này khuôn mặt đẹp đến không thế phân cao thấp...

“Đúng rồi... Anh còn không biết đi... Bởi vì ngày mai là sinh nhật của đại ca...” Anh Húc Kì lúc này mới nhớ tới chưa đề cập qua chuyện này cho Trình Dực Hạo, cậu quá dễ quên a.

“Sinh nhật?! Sao em không nói sớm cho anh?! Lần này xong rồi...” Trình Dực Hạo không khỏi kêu rên một tiếng.

Sinh nhật là thời cơ tốt để lấy lòng Anh Thiên Ngạo, hắn cũng không thể hai tay trống trơn mà tới, mà còn bây giờ mới biết thì muốn hắn chuẩn bị thế nào a?

Đem sinh nhật Anh Thiên Ngạo, mọi người hẹn gặp ở bên ngoài.

Anh Lạc Ngưng đã chọn Nhật Thức cao cấp, đây quà cậu cùng Anh Mị Sí chọn cho đại ca, bởi vì đại ca chỉ thích mỗi chỗ này, chỉ do đường xá xa xôi, nên bình thường không có cơ hội lại đây, ngày hôm nay là có Anh Mị Sí đảm nhiệm tài xế chở đại ca tới.

Mộc Tín Xa đã tới Anh gia hôm qua, buổi tối y cùng Anh Dạ Mạc đi chọn quà cho Anh Thiên Ngạo, cuối cùng chọn một chiếc điện thoại thông minh đời mới, mà đã yêu ai yêu cả đường đi mua luôn cho Hàn Tử Hằng, còn đặc biệt chọn một chiếc điện thoại màu sắc tương tự coi như là quà.

Bản thân Anh Thiên Ngạo đối với sinh nhật cũng không đặc biệt coi trọng, cho dù không giúp hắn tổ chức hắn cũng chẳng nghĩ gì, nhưng đây là tấm lòng bọn đàn em, hắn cũng vui vẻ tiếp nhận.

Lúc Anh Húc Kì đến, chỉ có một mình cậu, không thấy Trình Dực Hạo.

“Kì Kì, sao chỉ có mình anh? Không đi cùng anh Dực Hạo ca sao?” Anh Dạ Mạc hỏi.

“Hắn hình như có việc, tối nay sẽ tự mình tới.” Trước nửa tiếng ra khỏi nhà muốn tới cửa hàng gặp hắn, Trình Dực Hạo đột nhiên gọi điện thoại cho cậu, nói tối nay hắn mới tới, muốn cậu lại đây trước.

_________________

Tác giả:

Ba ba Dực Hạo ở Pn chỉ ló tí mặt thôi, thật ra Dực Hạo với chuyện gia đình thân sinh không có lòng trung thành lắm.

Chương 43: Tuyệt đối chung tâm (phiên ngoại)03

“Oa! Tên này thật lớn mật, lại dám để đại ca chờ hắn?!” Anh Mị Sí lại bắt đầu chỉ sợ thiên hạ không loạn cả lên, biết rõ đại ca vẫn chưa mở nỗi khúc mắc với hắn, cố ý lửa cháy đổ thêm dầu.

Anh Lạc Ngưng nhéo bắp đùi hắn, muốn hắn không được tiếp tục nói lung tung, Anh Mị Sí cười cười cầm ngược lại tay cậu, công khai ăn vụng đậu hũ cậu mấy lần.

“Vậy ăn trước đi, không chờ hắn.” Anh Thiên Ngạo nói.

Tên này dám ra giá với hắn? Quên đi, ngược lại hắn cũng không đồng ý tên này là một phần tử Anh gia, nếu toàn bộ đã đến, vậy thì ăn cơm đi.

“Tín Xa, em ăn nhiều một chút, nhà hàng này nấu ăn rất được.” Anh Thiên Ngạo nói tiếp.

Mộc Tín Xa sức ăn rất nhỏ, nhưng chỗ hay của Nhật Thức là đồ ăn khéo léo tinh xảo, phần ăn cũng không quá nhiều, nói thế nào cũng là y đặc biệt lại đây chúc mừng sinh nhật hắn, nên không được bạc đãi khách mời.

“Cám ơn đại ca, em hiểu rồi.” Mộc Tín Xa vui vẻ đáp lại.

Y cảm thấy mình càng ngày càng giống một phần tử nhà này, thật ước gì có thể ở lại không đi, đáng tiếc vẫn phải chạy qua hai nơi để gặp Anh Dạ Mạc.

“Lạc Ngưng, em chú ý đồ ăn một tý, đừng ăn thứ không nên ăn.” Anh Thiên Ngạo lại vội vàng quay đầu nói với Anh Lạc Ngưng dặn dò vài câu.

Anh Lạc Ngưng từ nhỏ đã dị ứng với một số đồ ăn, ở trong nhà ăn sẽ không xảy ra vấn đề này, bởi vì đầu bếp đại thẩm biết nguyên liệu nấu ăn nào không thể bỏ, nhưng đầu bếp ở ngoài thì khác, nên phải đặc biệt cẩn thận.

“Được, đại ca em đã biết.” Anh Lạc Ngưng ngoan ngoãn đáp lại.

“Đại ca yên tâm, có em ở đây, sẽ không để cho Lạc Ngưng ăn bậy.” Anh Mị Sí lại tiếp lời.

Anh Lạc Ngưng không thích lườm hắn một cái, làm như cậu là loại thích ăn lung tung hả? Cậu là người lớn rồi, chút chuyện nhỏ này không cần hắn bận tâm được không?

“Anh chỉ là lo lắng em thôi mà.” Anh Mị Sí đọc ra suy nghĩ của cậu, không thể làm gì khác hơn là nhìn cậu cười.

Anh Thiên Ngạo ho một tiếng, Anh Mị Sí thật buồn nôn, không thể tiết chết chút sao?! Nhất định phải ở trước mặt hắn show ân ái cho hắn xem?!

Mộc Tín Xa lại cảm thấy ước ao cực kỳ, Anh Mị Sí thật sự rất yêu Anh Lạc Ngưng nhỉ, không cần xem trường hợp, trong mắt trước sau chỉ có cậu ấy mà thôi.

Anh Dạ Mạc không chút biến sắc nắm chặt tay Mộc Tín Xa dưới gầm bàn, giống như muốn nói với y: Tôi cũng rất coi trọng anh, chỉ là không thích ở trước mặt mọi người bày tỏ rõ ràng mà thôi.

Tất cả xem ở trong mắt Hàn Tử Hằng, y chỉ muốn bay ra ngoài, chỗ này là thế giới nào hả?! Tất cả đều là bong bóng màu hồng a, có thể xem sao, có thể xem sao?!

Anh Thiên Ngạo xem xét Hàn Tử Hằng đang không dễ chịu mà vặn vẹo người.

“Tử Hằng, đưa tai lại đây.” Anh Thiên Ngạo ngoắc ngoắc ngón tay với y.

Hàn Tử Hằng đem lỗ tai đưa tới, Anh Thiên Ngạo ghé vào lỗ tai nhỏ giọng nói với y vài câu.

Sau đó gương mặt Hàn Tử Hằng trở lên đau khổ, cũng không dám loạn vặn vẹo nữa.

Anh Thiên Ngạo nói là đêm nay không cho y ngủ a…
Đệt! Tất cả người trong Anh gia đều có bệnh sao?! Đặc biệt là Anh Thiên Ngạo, cũng đã là lão nhân ba mươi tuổi còn không biết tiết chế! Cả ngày chỉ muốn làm làm làm... Không thể để cho cái mông của y nghỉ ngơi một chút sao?!

Anh Húc Kì tẻ nhạt chọt chọt đồ ăn trong chén, mọi người đều có đôi có cặp, chỉ có một mình cậu a... Cảm giác thật đáng ghét!

“Kì Kì, sao em không ăn?” Mộc Tín Xa nhớ rằng sức ăn của cậu rất lớn, nhưng sao thấy cậu không nhúc nhích?

“Không muốn ăn...”

“Cái gì?!” Anh Dạ Mạc suýt chút nữa bị dọa sợ, câu nói này thật sự không thích hợp từ trong miệng Anh Húc Kì nói ra...

“Sẽ không phải em đang suy nghĩ tới Dực Hạo chứ?” Mộc Tín Xa nói.

“Vậy... Cũng không có...” Tâm tư bị nhìn thấu Anh Húc Kì cảm thấy thật không tiện, liền bắt đầu cầm đúa gắp đồ ăn, tính toán muốn che lấp sự chột dạ của cậu.

“Loại đàn ông không có ý thức trách nhiệm, các cậu vẫn nên chia tay đi.” Anh Thiên Ngạo nói.

“Đại ca... Anh không nên như vậy... Dực Hạo thật sự có chuyện...” Anh Húc Kì chu mỏ.

Mỗi lần gặp đại ca là mỗi lần kêu hai người chia tay, xem ra ở trong lòng đại ca, quả nhiên vẫn không muốn tiếp nhận Dực Hạo.

“Vậy là chuyện gì? Cũng đã hơn nửa tiếng.” Đến muộn cũng nên có chừng mực, may mà bọn họ đã ăn trước, không thì còn phải chờ hắn tới bao giờ?

“Chuyện này... Em cũng không biết...” Anh Húc Kì không đáp lại được, một trận lúng túng.

“Em gọi điện thoại cho hắn, bảo hắn đừng đến nữa, chờ hắn đến chúng ta đã ăn no.” Anh Thiên Ngạo không thích nói.

“Đại ca...” Anh Húc Kì tuy muốn vì Trình Dực Hạo nói vài lời hay, nhưng chuyện hắn đến muộn lại là thật...Mọi người còn đang nghĩ tất cả biện pháp khuyên Anh Thiên Ngạo đừng tức giận, thì Trình Dực Hạo cuối cùng cũng tới.

“Xin lỗi, tôi tới chậm.” Trình Dực Hạo vừa đến lập tức nói xin lỗi, hắn nhìn Anh Thiên Ngạo, sắc mặt quả nhiên rất kém...

Hắn có chút lúng túng đi tới trước Anh Thiên Ngạo, từ cái túi cầm trong tay lấy ra một cái hộp.

“Đại ca, sinh nhật vui vẻ.” Trình Dực Hạo đem hộp đưa cho hắn.

“Sẽ không phải cậu vì đi mua thứ này mới tới trễ chứ?” Anh Thiên Ngạo liếc mắt nhìn cái hộp tinh mỹ kia.

Nước tới chân mới nhảy? Thật sự không có thành ý!

“Điều này sao có thể, quà đã sớm mua xong, tôi là vì cái này…mới chậm chút...” Trình Dực Hạo lại từ trong túi lấy ra một thứ, lần này lại là một chiếc bánh nhỏ.

“Đây là cái gì?”

Anh Thiên Ngạo đương nhiên biết đây là bánh gatô, nhưng hắn lại không phải Húc Kì, với mấy loại đồ ngọt cũng không hứng thú cho lắm, với lại chỉ là cái bánh gatô mà thôi, có tất yếu phải đến muộn?

“Đây là tôi tự mình làm... Đại ca...” Đây là lần đầu hắn tự mình làm bánh gatô, tuy còn đang phải học tập, nghĩ tới một ngày sẽ làm cho Anh Húc Kì, nhưng không ngờ lần đầu tiên lại tặng cho đại ca...

Vì hắn nghĩ tới nghĩ lui, tự mình làm quà sẽ có thành ý hơn, hắn thật sự rất muốn được đại ca tán thành sớm một chút! Nhưng chờ mãi đại ca vẫn không chú ý, thời gian cứ trôi qua, làm hắn rất đau đầu...

“Cậu sẽ làm bánh gatô?” Anh Thiên Ngạo còn thật không ngờ hắn có tài năng ở phương diện này.

“Không... Đây là lần đầu tôi làm...”

“Cho nên muốn lấy tôi làm chuột bạch?” Trên mặt Anh Thiên Ngạo đột nhiên hạ xuống hắc tuyến.

“Đại ca, tôi tuyệt đối không ý đó, tôi nghĩ tới nghĩ lui vẫn chỉ có tự tay làm gì đó mới có thể chứng tỏ tấm lòng với đại ca, nhưng nếu như đại ca không muốn ăn... Vậy tôi...”

Mùi vị bánh gatô hắn đã nếm thử, tuy không có cách nào làm được như đầu bếp trong tiệm, nhưng xem như vừa miệng, huống hồ hắn phải nướng nhiều lần mới hài lòng một cái, không vừa ý sẽ không kéo dài tới giờ.

“Đại ca, đây là tấm lòng của Dực Hạo, anh nhận lấy đi mà.” Anh Húc Kì ở một bên giúp Trình Dực Hạo nói tốt, không ngờ hắn sẽ vì đại ca mà xuống bếp, thật là có lòng a.

Thậm chí ngay cả món quà tinh xảo trên tay kia, cũng do chính Trình Dực Hạo chọn. Thật không ngờ hắn lại chuẩn bị niềm vui bất ngờ nhỏ này, chẳng trách sáng sớm hắn nói có việc muốn ra ngoài, nguyên lai là ở trong tiệm bận bịu cái này...

“Đại ca, thật hâm mộ anh, chỉ có anh mới có loại đãi ngộ này nha.” Mộc Tín Xa nói.

“Đại ca ăn thử xem, nhìn có vẻ ngon.” Anh Lạc Ngưng cũng phụ hoạ.

Vì chuyện hai người, mọi người chỉ cần có một cơ hội cũng sẽ giúp Trình Dực Hạo nói tốt, có tác dụng hay không thì không biết, nhưng bọn họ tin tưởng Anh Thiên Ngạo cũng có một ngày mềm lòng.

Chương 44: Tuyệt đối chung tâm (phiên ngoại)04

Anh Thiên Ngạo bị mọi người nài nỉ, không thể làm gì khác hơn là ăn thử một miếng.

“Mùi vị cũng tạm.” Anh Thiên Ngạo nói.

Hắn không có hứng thú đi nghiên cứu mấy loại bánh ngọt, chỉ cần ăn được là ăn, còn mùi vị, cũng không phải ngọt sắc như hắn đã nghĩ, có thể nói rất vừa miệng.

Lúc này Trình Dực Hạo mới thở phào nhẹ nhõm, may mà đại ca đã đồng ý ăn, không nói ghét là được rồi, thế là hắn hài lòng tới chỗ Anh Húc Kì đã giữ cho ngồi xuống.

Chắc do cảm nhận được thành ý của Trình Dực Hạo, sắc mặt Anh Thiên Ngạo không khó coi như trước nữa.

“Anh Dực Hạo, nghe nói chuyện làm ăn ở tiệm rất tốt?” Anh Lạc Ngưng hỏi.

Nghe Kì Kì nói ở tiệm có thêm rất nhiều loại bánh mới, nên cậu cực kỳ muốn tới xem, nhưng Anh Mị Sí nói tới chờ hắn rảnh rỗi sẽ đi cùng cậu, không cho cậu đi một mình.

“Cũng tạm được, hình như cậu cũng rất thích đồ ngọt nhỉ? Lần sau đến tiệm, anh bảo đầu bếp chuẩn bị riêng cho vài loại.” Trình Dực Hạo nói.

“Em cũng muốn đi a...” Mộc Tín Xa nói. Tuy y không phải rất thích đồ ngọt, nhưng cùng Anh Dạ Mạc tới chỗ đó hẹn hò cũng được a?

“Anh muốn ăn? Hai ngày nữa em dẫn anh đi.” Anh Dạ Mạc nói.

Anh Lạc Ngưng không phục trừng Anh Mị Sí, đáng ghét, cậu muốn tự mình đi!

“Lạc Ngưng ngoan, Nhị ca nhất định sẽ dẫn em đi.” Gần đây hắn rất bận rộn, đại ca không dằn vặt hắn thì sẽ khó chịu, một đống việc vặt vãnh cũng sai hắn đi xử lý, hắn cũng rất muốn mang bảo bối Lạc Ngưng ra ngoài a...

“Tam ca, em có thể dẫn anh đi a.” Anh Húc Kì nói. Cũng không phải quá xa, Tam ca không biết lái xe nên thấy hơi phiền toái, nhưng cậu biết lái xe a!

Cậu cùng Trình Dực Hạo đã chuyển là ngoài ở, bởi vì từ cửa tiệm cách trong nhà một khoảng, cân nhắc tính toán cho việc đi lại nên mua nhà ở ngoài.

“Tam ca... Chúng ta có thể cùng đi...” Anh Dạ Mạc nói. Hắn không biết Tam ca cũng muốn đi, nếu biết thì bất cứ lúc nào hắn cũng có thể dẫn cậu đi, giờ đã muốn dẫn Mộc Tín Xa đi, đương nhiên cũng có thể thuận tiện chở thêm cậu.

Mọi chuyện đều được quyết định, chỉ có một mình Anh Mị Sí bị gạt bỏ ở ra ngoài.

Hắn oan ức ở bên cạnh vẽ vòng tròn, cử chỉ ngây thơ làm mọi người ở đây không muốn để ý tới hắn, ngay cả bảo bối Lạc Ngưng của hắn.

“Đại ca, anh có muốn tới không?” Anh Húc Kì hỏi.

Ngày khai trương, cũng chỉ có đại ca cùng Tử Hằng ca không đến, nên hai người còn chưa tới thăm thú chỗ tiệm, cậu thật sự rất muốn để đại ca nhìn tâm huyết của Trình Dực Hạo trong việc kinh doanh.

Anh Thiên Ngạo đồng ý, coi như vì Húc Kì nên hắn đi một chuyến, hôm khai trương thì không đi, bởi vì hắn không thể phân thân.

Lần này đổi lại Anh Mị Sí ai oán nhìn Anh Thiên Ngạo, Anh Thiên Ngạo sao mà không hiểu ý hắn, thở dài một hơi xong nói với hắn.

“Em cũng đi đi.”

Anh Mị Sí lập tức hưng phấn ôm lấy Anh Lạc Ngưng, ở trên mặt cậu hôn lấy hôn để, có điều ở dưới con mắt “Yêu mến” của Anh Thiên Ngạo, hắn cũng chỉ có thể thu liễm.*-*-*-*-*

Sáng sớm hôm nay, Anh Húc Kì đi tới khách sạn Viễn Nghênh nghe nghiệp vụ báo cáo, trên đường trở về, phát hiện một người đàn ông đang quanh quẩn ngoài tiệm Trình Dực Hạo, mà người kia khá quen, hình như đã gặp qua...

Thế là Anh Húc Kì ở trong đầu liều mạng tìm tòi ấn tượng, cuối cùng mới nhớ tới người này.

Lão không phải là ba ba Dực Hạo sao?

Thế là Anh Húc Kì đem xe đậu trước cửa tiệm, xuống xe đi tới phía lão.

“Chào ông, ông là ba của Dực Hạo phải không?” Anh Húc Kì có lễ phép lên tiếng chào hỏi.

Lão nghe tiếng xoay đầu lại.

“Chính là cậu à? Cùng con trai của tôi ở với nhau.” Mấy ngày trước đến tiệm, cậu ăn mặc nhẹ nhàng, cảm giác giống như học sinh cấp ba, còn giờ thì mặc Tây phục, nhìn lại thì không còn vẻ non nớt, nhưng vẫn rất trẻ trung.

Nhưng mặc kệ có trẻ hay không, chung quy cậu ta vẫn là một người đàn ông!

“Nguyên lai ông biết tôi a?” Anh Húc Kì kinh ngạc, sao ba hắn lại biết mình nhỉ?

“Mấy ngày trước từng thấy.” A đệt! Tiểu tử này thật không biết ghi nhớ.

“A? Đúng... Tôi lại quên.” Anh Húc Kì cười.

Lão với cậu như vậy, là do ngày đó mới gặp mặt một lần mà thôi.
“Các cậu mở cửa thời gian ngắn như vậy, kiếm tiền lắm sao?” Lão hỏi.

Lão không biết buổi chiều mới bắt đầu mở cửa, hại lão tới sớm.

“Ừm... Thật ra chuyện làm ăn rất tốt a, Dực Hạo rất có tài năng trên phương diện này, những loại bánh hắn đề cử đều bán rất chạy a.” Không phải cậu cố ý ở trước mặt ba hắn nói vài lời hay, mà việc này đúng là như vậy.

Cậu rất thích ăn nhưng lại không kén chọn, chỉ cần ăn ngon là được; có điều Trình Dực Hạo không cho rằng như vậy, hắn có thể phân biệt ra được bên trong bánh bỏ thêm cái gì, cũng có thể cùng đầu bếp thảo luận phải dùng nguyên liệu nào để bánh càng thêm ngon, thậm chí ngay cả khâu đóng gói hắn cũng có suy nghĩ riêng của mình.

Nếu không tận mắt nhìn thấy, cậu cũng không thể biết Trình Dực Hạo lại hợp với kinh doanh.

“Hừ, ý của cậu là con trai của tôi chỉ có mỗi sở trường này mới làm được?!”

Không phải lão muốn hạ thấpTrình Dực Hạo, mà lão có tư tưởng chủ nghĩa đàn ông nghiêm trọng, loại phải xuống bếp làm mấy cái vặt vãnh, lão không cho là việc một người đàn ông nên làm.

Trước ở tổ chức làm điều giáo sư, tuy rằng chỉ là nhân viên cấp thấp nhất, nhưng ít ra có thể chứng minh hắn là con trai của lão – di truyền tính cách phong lưu của lão, nên mới không nhúng tay ngăn lại, nhưng giờ trốn ở chỗ này làm công việc của phụ nữ, thì sao lão nhịn xuống cái chim a!

“Tôi không nói như vậy a, tôi thấy hắn rất có thiên phú.” Anh Húc Kì không ngờ lão lại xuyên tạc ý của cậu, rõ ràng là con trai của mình, tại sao không chịu thưởng thức ưu điểm của hắn?

Làm cho cậu nhớ lại Trình Dực Hạo đã từng nói, vì không chịu được phụ thân chuyên chế bên cạnh mấy nữ nhân kia nên hắn mới rời nhà.

Nhưng mà, cho dù không sinh hoạt chung một chỗ, Anh Húc Kì vẫn hi nhìn bọn họ có thể lý giải lẫn nhau, thông cảm cho nhau.

“Lại nói tới cậu đi, cậu cho rằng xứng với con trai của tôi sao?” Lão hỏi.

“Ông cảm thấy tôi không xứng với Dực Hạo à...?” Anh Húc Kì giật mình.

“Lẽ nào cậu chưa từng nghĩ tới tâm tình cha mẹ cậu sao? Có cha mẹ nào biết con trai của mình là đồng tính luyến ái mà hài lòng?!”

“Tôi cũng không biết, nhưng nếu như bọn họ biết đây là sự lựa chọn của tôi, nhất định sẽ chúc phúc tôi!”

Sống ở Anh gia tới giờ, hai vị kia phụ thân chưa bao giờ hỏi qua cuộc sống tình cảm bọn họ, vì bọn họ có kết giao với ai, hoặc phát triển theo hướng nào, trừ phi là bọn họ tự đưa ra, bằng không phụ thân sẽ không hỏi nhiều.

Hơn nữa Anh gia có một đặc thù chung, cha của bọn họ hiển nhiên không thể bài xích đồng tính luyến ái.

Nhưng cậu vẫn không nên nói chuyện này ra thì hay hơn, miễn cho hiểu lầm càng lúc càng lớn sẽ thật phiền phức.

“Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không chúc phúc các cậu!” Lão chỉ cảm thấy Anh Húc Kì đang giả bộ ngớ ngẩn, nên thẳng thắn nói ra, sẽ tuyệt đối không thể chấp nhận bọn họ!

“Nhưng mà... Ngài cũng hi vọng Dực Hạo có được hạnh phúc đi...?”

“Hai người đàn ông ở với nhau sẽ có hạnh phúc gì mà nói?!”

Chương 45: Tuyệt đối chung tâm (phiên ngoại)05

“Dực Hạo cho dù không đi với tôi, chuyện hắn yêu thích đàn ông vẫn sẽ không thay đổi chứ? Sao ông không thử tiếp thu nhỉ? Tôi nghĩ hẳn là ông vô cùng thương hắn a?” Anh Húc Kì cũng không phải không phỏng đoán, tuy thấy người đàn ông này nói mặc dù không xuôi tai, nhưng đúng là từ sự quan tâm của phụ thân tới con trai mới nói ra.

“Ai nói tôi thương yêu nó! Loại con cái chẳng ra gì, đi ra ngoài cũng đừng mong trở về, đỡ phải chướng mắt tôi!”

“Nhưng mà... Ông tới đây không phải vì muốn gặp hắn à...?” Anh Húc Kì nói ra sự mâu thuẫn.

“Thứ cho tôi nói nhiều! Dù sao cũng là con của tôi, sao tôi có thể bỏ mặc nó làm ra chuyện làm mất mặt mũi tôi? Tôi chỉ là đến nhắc nhở nó!”

“Ý ông nói... Hai chúng ta bên nhau làm ông mất mặt mũi?” Anh Húc Kì hỏi.

“Đúng! Bao gồm cả vậy!”

“Nhưng mà... Mặt mũi có so với hạnh phúc của Dực Hạo có quan trọng hơn không? Phụ thân tôi thường nói, trẻ con hạnh phúc mới là quan trọng nhất.” Như đều là phụ thân, sao lại không giống nhau chứ? Anh Húc Kì không khỏi nghĩ thế.

“Cậu chắc chắn nhất định sẽ hạnh phúc?! Chẳng lẽ cậu không biết Dực Hạo trước đây từng làm cái gì? Cậu cho rằng chỉ với cậu sẽ có thể thỏa mãn nó?!”

Anh Húc Kì không ngờ lão sẽ nói giống như đại ca vậy, dùng điểm này để cậu.

Tuy cũng có chú ý tới, nhưng cũng đã qua rồi, ai không có một, hai chuyện trong quá khứ? Chẳng lẽ bởi vì Dực Hạo từng như vậy liền nhận định vĩnh viễn hắn sẽ không thể thay đổi sao?

Cậu không cho là thế, mọi việc cũng phải thử qua mới biết, hơn nữa Dực Hạo cho tới bây giờ biểu hiện rất tốt, là người đàn ông tốt biết chăm sóc người.

“Nếu như tôi không thể thỏa mãn hắn, vậy cũng không còn cách nào.” Anh Húc Kì nói ra rất thoải mái, bởi vì cậu cho rằng sẽ không xảy ra này, cậu rất tin tưởng Trình Dực Hạo.

“Cậu không phải kẻ ngu a?” Lão đột nhiên cảm thấy cùng tên này câu thông thật sự làm lão tức giận hết sức, giống như đem tất cả mọi chuyện xem thành đơn giản?

“Sao tôi là kẻ ngu a...” Ân... Chỉ là có lúc hơi mơ hồ mà thôi, cũng không đến trình độ bị ngốc đi...?

“Không phải người ngu sao lại nghe không hiểu ý tôi?! Tôi đã nói không cho các cậu bên nhau!”

“Nhưng có muốn bên nhau hay không là chuyện của tôi cùng Dực Hạo a... Không phải ông nói cho dù...”

“Chẳng lẽ cậu không biết lai lịch của tôi? Không sợ tôi xuống tay với cậu sao?!”

“Tôi biết. Nhưng mà, so với suy nghĩ xuống tay với tôi, ông sẽ thấy tâm trạng của mình khá lên?”Anh Húc Kì mặc dù nói rất chân thành, nhưng lời này nghe vào trong tai lão không thể nghi ngờ hơn là lửa cháy đổ thêm dầu.

“Tiểu tử cậu thật sự không biết chừng mực!”

“A...? Tôi nói sai cái gì sao? Xin lỗi, xin lỗi, tôi chỉ nghĩ gì thì nói thế thôi...” Anh Húc Kì xin lỗi, lẽ nào cậu lại nói cái gì không nên nói chọc lão tức giận...?

Lão cảm thấy đau đầu cực kỳ, tiểu tử này rốt cuộc thiếu bao nhiêu gân mới như vậy? Không sợ lão đe dọa thì thôi, cũng không đem lời lão nói ra cân nhắc, chỉ một mạch dùng cái suy nghĩ logic đơn thuần ứng đối mà thôi.

Nếu nói thế, cậu ta chỉ là kẻ đơn thuần, không biết tốt xấu là gì, nhưng cũng hẳn như vậy.

Bóng người Trình Dực Hạo xuất hiện ở cách đó không xa.

Trước đó, Anh Húc Kì gọi điện cho hắn, nói ba hắn quanh quẩn ở ngoài cửa tiệm, hắn lập tức chạy tới, nhưng khi nhìn thấy ba hắn không biết đang cùng Anh Húc Kì nói cái gì, thế là hắn lại càng bước chân thật to đi về phía hai người.

“Ba.” Trình Dực Hạo gọi lão một tiếng, cũng nhìn Anh Húc Kì một bên.

Hình như không có chuyện gì, cũng may a.

Khi gọi điện hắn đã dặn dò Anh Húc Kì tránh mặt ba hắn, nhưng Anh Húc Kì lại nói muốn nói chuyện với ba hắn rồi cúp điện thoại, nhưng hắn biết lão ba chắc sẽ không nể mặt Anh Húc Kì...“Tao tới nghe đáp án.” Lão nói. Lão tới là hỏi chuyện mấy ngày trước chờ hắn cân nhắc về việc về tổ chức.

“Con nói rồi, con không thể trở lại.” Lần trước đã nói rõ ràng với ông, sao ông vẫn chưa từ bỏ ý định?

“Lẽ nào mày lại muốn cùng tiểu tử này sa đọa sống qua ngày?!”

“Ba, ba có khoa trương quá không, cùng người mình yêu sống chung sao lại sa đọa?” Nếu nói sa đọa thì hẳn chính là ba đi. Trình Dực Hạo nghĩ ở trong lòng.

“Tao lại cho mày một cơ hội cuối cùng, nếu như mày không trở về tổ chức, tình nghĩa cha con chúng ta phụ tử tình đến đây là chấm dứt, tao coi như chưa từng có đứa con trai này!”

“Chấm dứt gì a, ba cũng quá đánh giá cao bản thân đi! Những năm qua con không có ba thì cuộc sống vẫn khỏe mạnh a, trái lại là ba...” Trình Dực Hạo bị kích thích tới phát bực, suýt chút nữa mất kiềm chế buột miệng nói ra, may mà Anh Húc Kì đúng lúc ngăn cản lại.

“Dực Hạo, không nên như nói chuyện với ba anh như vậy, cũng là do ông mong nhớ anh, quan tâm anh mới tới chỗ này a.” Anh Húc Kì một bên động viên Trình Dực Hạo, một bên vì lão nói vài lời tốt.

“Kì Kì...” Trình Dực Hạo muốn cùng ba hắn nói cho rõ ràng, hắn không muốn Anh Húc Kì vì hắn mà chịu bất kỳ oan ức nào, hắn sẽ rất đau lòng.

Nếu hắn bị người ta nói gì hắn cũng coi như không thấy, còn Anh Húc Kì vì hắn mà bị những chuyện không tên kéo vào thì lại khác.

Anh Húc Kì lại lắc đầu một cái với hắn, muốn hắn không nên vọng động, sau đó đi tới phía lão gần một bước.

“Xin lỗi, Dực Hạo đã nói rất rõ ràng, hắn sẽ không về tổ chức, nên xin ông giơ cao đánh khẽ buông tha cho hắn. Ngoài ra cũng xin ông đừng nói mấy câu đoạn tuyệt quan hệ thế này, ông không có ý đó thì tại sao phải nói mấy lời tổn thương tình cảm? Nếu như ông đồng ý, tùy lúc hoan nghênh ông đến xem Dực Hạo, chúng ta sẽ tiếp đãi ông thật chu đáo.” Anh Húc Kì nói.

Rất khó tưởng tượng những lời thành thục này nói ra từ miệng Anh Húc Kì, nghe vào trong tay hai tên đàn ông đang tranh chấp lại có tác dụng, thuận lợi đem tâm trạng đang nôn nóng hạ xuống.

“Xin lỗi, ba, là con quá kích động, nhưng con vẫn hi vọng ba có thể thông cảm, đừng ép con về tổ chức nữa.” Trình Dực Hạo hạ mặt xin lỗi, cùng sử dụng ngữ khí tương đối hòa hoãn câu thông.

“Hừ! Tùy mày đi, tao mới không thèm quản!” Lão tuy rằng vẫn tức giận, nhưng xem ra đã hòa hoãn hơn trước rất nhiều.

Nếu đứa con trai này không muốn để cho lão quản, vậy lão cũng không thèm quản, lão đã tới cái tuổi này rồi còn phải dùng mặt dán sau mông con cái? Còn lâu mới có đạo lý này! Còn lâu mới chịu thiệt thòi này!

Lão thở phì phò rời khỏi, Trình Dực Hạo đi theo sau lão ra xe, tài xế của lão đã mở cửa xe chờ sẵn, Trình Dực Hạo mới lại mở miệng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau