TUYỆT ĐỐI CHUNG TÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tuyệt đối chung tâm - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Tuyệt đối chung tâm 36

“Tao đã sớm nói với mày, không cho phép động tới Hạo, Hạo là của tao, mày nghe không hiểu à?” Tần Hiên Tần liếm liếm dao găm, nhìn gã bây giờ điên cuồng như dã thú.

Trình Dực Hạo sao lại thích loại người như này? Anh Húc Kì phát cho hắn ánh mắt kém cỏi!

“Hắn giờ là của tôi!” Anh Húc Kì cố chấp vô cùng, biết rõ như vậy chỉ càng khiến gã tức giận, nhưng cậu càng không muốn yếu thế, không muốn yếu thế trước mặt gã!

“Vậy tao không thể làm gì khác hơn là giết mày, để Hạo vĩnh viễn ở lại bên cạnh tao.”

Tần Hiên Tần nhằm dao về phía Anh Húc Kì, nhưng thần kinh phản ừng của  Anh Húc Kì nhanh hơn gã nhiều, cậu nhanh chóng lắc mình qua, thế là Tần Hiên Tần lại quay đầu lại đâm về phía cậu, nhưng vẫn bị Anh Húc Kì né được.

Không gian trong phòng coi như không nhỏ nhưng vẫn có giới hạn, huống hồ Anh Húc Kì không có bất kỳ vũ khí nào ở trên người, chỉ có thể bị động né tránh chạy trốn, Tần Hiên Tần lại còn nổi cơn điên đâm loan xung quanh, Anh Húc Kì cho dù có né được vết dao trí mạng, cũng vẫn bị gã vẽ ra vài vết thương nhỏ.

Anh Húc Kì còn đang suy nghĩ làm gì mới cướp được con dao trong tay gã, trong lúc mất cảnh giác không cẩn thận bị gã làm ngã, còn chưa kịp đứng dậy, Tần Hiên Tần đã áp sát cậu, đem dao găm giơ lên thật cao, khuôn mặtlộ vẻ tươi cười âm u.

Trong giây lát đó Anh Húc Kì phát giác trái tim của mình chỉ muốn nhảy ra.

Thật sự phải chết!

Một giây sau, dao trong tay Tần Hiên Tần bất ngờ bị cướp đi, người cũng bị ép ngã xuống đất.

“Kì Kì!”

Trình Dực Hạo xông tới, đem Anh Húc Kì ngã trên đất kéo lên, chặt chẽ ôm vào ngực mình.

Trái tim của hắn suýt nữa ngừng lại, nếu như chậm một giây nữa thôi, hắn sẽ không thể tin được xảy ra chuyện gì...

“Trình Tường Vũ tên khốn kiếp này! Thả ta ra! Mau thả ta ra!” Tần Hiên Tần bị áp chế trên đất giẫy giụa thân mình, còn cố sức chửi tên gia hỏa làm hỏng chuyện tốt của gã.

“Không được, vừa rồi anh muốn làm cái gì? Anh muốn giết cậu ta sao?” Thanh âm Trình Tường Vũ lạnh lùng từ phía trên truyền tới.

“Thì liên quan gì cậu?! Mau thả tôi ra!” Tần Hiên Tần dụ dỗ hắn.

Nhưng Trình Tường Vũ không để ý đến gã, chỉ bất đắc dĩ thở dài một hơi, vẫn áp chế gã miễn cho gã lại muốn thương tổn người.

Một phía khác, Trình Dực Hạo đang xác nhận mấy vết thương nhỏ trên người Anh Húc Kì, cũng không cò gì đáng lo, lúc này mới an tâm.

Nhưng hắn không nhịn nổi cơn giận trong lòng, thế là dùng hết sức tát Tần Hiên Tần một cái.Mà Tần Hiên Tần chỉ còn trợn to hai mắt nhìn hắn, gã không thể tin được hắn lại đối xử như thế với mình.

“Tần Hiên Tần, tôi đã nhìn lầm anh, thật không ngờ anh lại không bình thường đến mức độ này!” Trình Dực Hạo cho rằng, Tần Hiên Tần chỉ ích kỷ với tính sở hữu hơi nặng mà thôi, không ngờ y lại muốn động thủ giết chết Anh Húc Kì.

“Cậu đang làm cái gì? Cậu đã đáp ứng về tổ chức, còn không mau bảo em cậu thả tôi ra!” Tần Hiên Tần nói.

“Anh cho rằng tôi muốn về tổ chức sao? Từ ngày tôi rời khỏi đã dứt khoát không muốn quay về, là anh buộc tôi! Là anh nắm giữ tính mạng Trang Khải uy hiếp tôi!” Trình Dực Hạo căm tức cực kỳ, gã dùng thủ đoạn dơ bẩn muốn bức hắn về, hắn đành bó tay hết cách, đầu tiên chỉ có thể làm bộ thuận theo y, sau đó tìm cách gặp Trình Tường Vũ nói chuyện, muốn hắn giúp mình.

“Sao cậu có thể đối đãi tôi như vậy? Đừng quên tôi mới là người quan trọng nhất, nhất định cậu phải phục tùng tôi!”

Tần Hiên Tần vẫn cho rằng, người quan trọng nhất trong lòng Trình Dực Hạo là gã, vì thế mặc kệ gã có làm cái gì, hắn cũng không chán ghét, cũng sẽ không rời khỏi gã.

Nhưng cái tên chết tiệt Anh Húc Kì lại xuất hiện, đảo loạn tất cả, vì thế nên gã cho rằng, chỉ cần Anh Húc Kì biến mất, Trình Dực Hạo sẽ khôi phục dáng vẻ trước đây. Hắn chỉ nhất thời bị đối phương mê hoặc mà thôi, tâm hắn vẫn là ở chỗ gã mới đúng!

“Đối với tôi mà nói người quan trong nhất chính là Kì Kì, Tần Hiên Tần, anh mau tỉnh lại đi, không nên tiếp tục như vậy.”

Hắn không phải không cho y cơ hội, nhưng chính y từ chối không chấp nhận! Mà bây giờ người quan trọng nhất với hắn là Anh Húc Kì, cái khác, hắn mặc kệ, cũng không thèm để ý.

“Trình Dực Hạo!” Tần Hiên Tần kiềm chế không được lại muốn đưa tay lấy đao, gã nhất định phải cho Anh Húc Kì chết, chỉ  khi cậu chết rồi, Trình Dực Hạo mới trở lại bên cạnh gã!

“Tần Hiên Tần, anh an phận một chút cho tôi! Anh, tôi thấy hai người đi trước đi, ở đây để tôi xử lý là tốt rồi.” Trình Tường Vũ ngăn chặn tay gã, nói với Trình Dực Hạo.“Ừm, vậy thì phiền phức chú.” Trình Dực Hạo vỗ vỗ vai cậu cảm kích.

Giờ phút này, hắn đột nhiên cảm thấy có anh em cũng tốt, Trình Tường Vũ đã giúp hắn rất nhiều a.

“Không có sao chứ, Kì Kì? Trên xe tôi có hộp y tế, đến chỗ xe đi, tôi giúp cậu băng bó.” Nhìn cánh tay Anh Húc Kì có vết máu, tuy rằng chỉ là vết thương nhỏ, cũng đủ để hắn khó chịu.

“Tôi không có chuyện gì, nhưng tôi có chuyện muốn hỏi anh.”

“Cứ hỏi, đưa tay cho tôi.” Vừa vào bên trong xe, Trình Dực Hạo liền vội vã lấy hộp y tế ra, tìm lọ tiêu độc giúp cậu xử lý vết thương.

“Dực Hạo, hay tuần này anh đều ở Ám sao?” Anh Húc Kì hỏi.

“Ừm, Tần Hiên Tần uy hiếp tôi nếu như không trở lại sẽ giết Trang Khải, tôi lo hắn xảy nguy hiểm, nên trở lại tổ chức, sau đó thì tìm cách. Xin lỗi, để cậu lo lắng đi?” Trình Dực Hạo trả lời.

“Vậy anh có thể nói cho tôi biết trước một tiếng.” Anh Húc Kì nói tiếp.

“Tôi vốn cho là có thể rời đi ngay, không ngờ lại kéo dài lâu như vậy, thật sự có lỗi.” Trình Dực Hạo vặn mở lọ thuốc, tận lực  nhẹ nhàng giúp cậu lau vết thương.

“Quên đi, anh không có chuyện gì là tốt rồi.” Thật ra Anh Húc Kì cũng không tức giận, chỉ cần Trình Dực Hạo không có chuyện gì là tốt rồi, cũng coi như giờ đã có thể yên tâm.

“Đúng rồi, Kì Kì, sao cậu lại chạy đến tìm Tần Hiên Tần a?” Trình Dực Hạo thật không ngờ cậu lại xuất hiện ở đây, nên lúc nhìn thấy cậu không khỏi kinh hãi, đương nhiên hơn tám phần là chuyện suýt nữa cậu xảy ra nguy hiểm.

“Trực giác đi, chỉ cảm thấy anh ở chỗ này, cho nên mới tới a.”

“Vậy các ngươi là vì chuyện gì, lại nháo tới mức độ này?”

“Vậy thì phải hỏi anh đi, gã nói hai người ở phương diện kia rất phù hợp.” Anh Húc Kì không thích nói, vừa nghĩ tới cái giọng lúc Tần Hiên Tần khoe khoang thật là khó chịu.

“Hắn nói thế hả...?” Ai, Tần Hiên Tần quả thật là trở ngại lớn nhất giữa hắn cùng Anh Húc Kì a! Không có chuyện gì lại nói ra mấy thứ này làm gì?

“Còn nói anh rất mê luyến hắn, chỉ có hắn mới có thể kích thích được dục vọng đàn ông trong người anh.” Anh Húc Kì đem những lời Tần Hiên Tần vừa nói không sót một chữ thuật lại cho hắn nghe.

“A ôi... Kì Kì... Cậu tức rồi...?” Xem Anh Húc Kì đáp lại khác thường như vậy, Trình Dực Hạo bắt đầu cảm thấy bất an.

Chương 37: Tuyệt đối chung tâm 37

“Còn lâu!” Không sai, cậu rất tức giận, nhưng cậu mới không thèm thừa nhận.

“Kì Kì, xin cậu tin tưởng tôi. Tôi thừa nhận, trước đây tôi còn chưa gặp cậu, tôi thật có thích Tần Hiên Tần, thế nhưng chuyện kia cũng không phải có tình cảm thật sự, chỉ vì quá tịch mịch. Cho nên, cậu hãy quên những chuyện kia đi.” Trình Dực Hạo nói.

“Vậy tôi thì sao? Cũng vì anh tịch mịch mới thích tôi?” Nếu như là như vậy, vậy sau này chẳng phải cậu sẽ đá sao? Cậu đây không thèm như vậy!

“Kì Kì, cậu thật là.... Tôi yêu cậu, thật lòng yêu cậu, là muốn cùng người mình yêu làm loại chuyện kia, cũng là muốn cả đời được ở với cậu. Bắt đầu từ bây giờ, trừ cậu ra ai tôi cũng không muốn ai cũng không thích, nói như vậy cậu có hiểu không?” Trình Dực Hạo nói.

“Anh cũng từng nói với Tần Hiên Tần như vậy?” Anh Húc Kì lại hỏi.

“Kì Kì, nhìn tôi. Tôi, Trình Dực Hạo, đời này chỉ thích một mình cậu, chỉ yêu một mình cậu, vì thế nên không muốn cậu lại suy nghĩ lung tung, những từ này chỉ nói với mình cậu, sau này cũng chỉ nói với một mình cậu.” Trình Dực Hạo nắm chặt hai vai của cậu, bức Anh Húc Kì nhìn thẳng hắn, từng chữ từng câu rõ rõ ràng ràng nói cho cậu nghe.

Anh Húc Kì không nhịn được đỏ mặt, sao hôm nay Trình Dực Hạo so với thường ngày chói mắt thế a, còn muốn cậu động lòng thế nữa?

“Tôi... Tôi cũng thích anh a...” Anh Húc Kì thẹn thùng nói.

Nguyên lai, muốn nói với người mình thích cần phải có dũng khí lớn như thế, bây giờ cậu mới biết.

“… Cậu vừa nói cái gì? Nói lại lần nữa, Kì Kì?”

Hắn hình như nghe được Anh Húc Kì nói thích hắn? Có thật không? Cuối cùng cậu cũng nói thích hắn?

“Tôi... Tôi thích anh...!” Mặt Anh Húc Kì đã đỏ không thể đó hơn, nếu hắn bảo cậu nói lần nữa, có đánh chết cậu cũng tuyệt đối không nói!

Cậu thật bội phục Trình Dực Hạo nói những câu này mà mặt không đỏ tim không đập.

“Tuyệt quá! Kì Kì, tôi cũng thích cậu nhất, không, không, tôi yêu cậu nhất!” Trình Dực Hạo cũng không kịp nhớ bên trong xe không gian nhỏ hẹp, liều mạng ôm chặt Anh Húc Kì vào người, còn hôn hôn cậu.

“Đừng nháo nữa, người đi cùng anh là ai vậy...?” Anh Húc Kì ngăn lại hắn đang dồn sức hôn tới tấp, cậu còn vài chuyện muốn hỏi hắn nha.

“Cậu nói Tường Vũ? Ác, nó là em tôi.” Trình Dực Hạo trả lời.

“Đó chính là em trai cùng cha khác mẹ anh từng nói qua?” Trình Dực Hạo đã từng nói với cậu vài chuyện trong nhà, nên cậu biết hắn có em trai.“Ừm... Tôi xem tính cách em anh với anh thật khác nhau...” Nhớ lại người kia, Anh Húc Kì phát cho bọn họ cái thẻ sự đối lập hoàn toàn nhau.

“Cũng đúng. Nhưng lần này là nhờ có nó, chúng ta mới có thể thuận lợi rời khỏi.”

“Tại sao muốn giúp chúng ta?”

“Cái này hả... Tôi cũng không có biết rõ cho lắm, nó không muốn nói, có điều theo tôi suy đoán, nó hẳn đang hi vọng tôi cách xa nó một chút, không muốn tôi nguy hại đến địa vị của nó trong tổ chức?” Trình Dực Hạo nói, nhưng hắn cũng chỉ phỏng đoán, bởi vì không biết ngoại trừ thế ra thì còn có lý do nào thay thế được.

“Lẽ nào anh không cảm thấy không cam lòng sao? Ít ra cũng nên tranh thủ nỗ lực chứ?” Anh Húc Kì biết Trình Dực Hạo là trẻ con già dặn, cái gì cũng làm cho em trai hắn, tốt như vậy sao?

“Tôi đã từng nghĩ tới, nếu như đi tìm ba tôi, mọi chuyện có thể khác đi hay không? Nhưng giờ tôi thấy không đáng để quan tâm nữa rồi. Đối với tôi mà nói, quan trọng nhất bây giờ chính là cậu, tôi chỉ muốn ở đâu có cậu là được rồi.”

Hắn vẫn muốn cùng Anh Húc Kì trải qua những tháng ngày yên bình, có lẽ, đó mới là cuộc sống thích hợp nhất với hắn.

“Ừm, tôi nghĩ là, muốn đi cùng với cậu.”

Chỉ cần Trình Dực Hạo đưa ra quyết định, cậu cũng không phản đối; hơn nữa, cậu cũng không muốn Trình Dực Hạo lại có dính dáng gì tới Tần Hiên Tần.Cậu chỉ hy vọng bắt đầu từ bây giờ, Trình Dực Hạo có thể giữ lời hứa của hắn, vĩnh viễn chỉ thích một mình cậu!

*-*-*-*-*

Nếu như nói, muốn Anh Húc Kì tự ngộ ra “Yêu” là một cửa ải đại nạn, vậy xác thực hắn đã vượt qua, nhưng mà, hắn hoàn toàn không ngờ, cửa khó hơn đang chờ hắn chính là các anh trai của Anh Húc Kì...

Anh Húc Kì nói muốn dẫn hắn về nhà ra mắt các ông anh. Từ đầu, hắn còn đang suy nghĩ tại sao không gặp ba mẹ mà lại là anh? Thì cậu mới giải thích, nguyên lai gia đình của cậu được tạo thành rất đặc biệt, hơn nữa còn có hai vị phụ thân đều đang ở nước ngoài, tất cả mọi chuyện trong nhà đều do các anh làm chủ.

Tách nào, làn hắn nghĩ mãi không ra, ba mẹ thế nào mới sinh ra mấy người con loại hình khác nhau như vậy?

Hiện tại cũng chỉ còn đại ca của cậu chưa từng gặp mà thôi, nhưng tại sao hắn luôn cảm thấy tâm thần không yên a? Nhân vật có thể đẩy Anh bang lên hắc đạo cũng không đơn giản a? Huống hồ lại là đại ca lớn nhất...

Hơn nữa không phải có câu lời huynh trưởng như cha nói sao? Vừa nghĩ thế hắn lại khẩn trương hẳn lên...

“Anh rất hồi hộp sao?” Anh Húc Kì nhìn hắn ngồi bên cạnh đứng ngồi không yên uốn tới ẹo lui, sao cảm thấy hắn căng thẳng đến đòi mạng thế a? Có phản ừng này vẫn là lần đầu tiên cậu thấy, rất ngạc nhiên a.

“Đương nhiên căng thẳng a... Nếu như đại ca không đáp ứng tôi cưới cậu thì sao....” Trình Dực Hạo tuy căng thẳng, vẫn còn thừa hơi đùa giỡn.

“Anh... Anh ngớ ngẩn a...” Cưới cái gì a! Anh Húc Kì bị nói làm cho đỏ mặt.

“Các chú có nhiệt tình quá không hả?” Đây là giọng Anh Mị Sí, lúc còn ở ngoài cửa đã nghe được câu kia của Trình Dực Hạo.

Thật không ngờ hắn có thể cùng Kì Kì đi đến nước này.

Lúc nghe Kì Kì nói muốn dẫn hắn trở về gặp đại ca, hắn đã thật kinh ngạc, có điều kinh ngạc nhất chỉ sợ là đại ca mặt đầy hắc tuyến, bầu không khí lúc đó có thể nói là đóng băng, cho dù đại ca không nói một tiếng, hắn cũng có thể đoán được ý nghĩ của anh.

Tuy nhiên với đại ca mà nói, chuyện Lạc Ngưng vĩnh viễn là số một, nhưng không có nghĩa là hắn không quan tâm các em, đặc biệt là Kì Kì tính cách lại đơn thuần, đại ca vẫn luôn không yên lòng.

“Xin chào, trên đường đi cực khổ rồi.” Anh Lạc Ngưng là đi theo phía sau Anh Mị Sí tiến vào, vẫn theo thói quen lễ phép với người ngoài.

Chương 38: Tuyệt đối chung tâm 38

“Không... Đâu có...” Trình Dực Hạo cảm thấy thế giới thay đổi thật nhanh, Anh Lạc Ngưng là ông chủ của hắn, mà giờ hắn tới tận nhà bái phỏng, sao có tư cách đổi thành ca ca.

Hơn nữa, tình cảm giữa hai người này hình như rất tốt, bình thường hay thấy Anh Mị Sí đến quán, bọn họ sao cứ luôn dính vào nhau a?

“Mạc Mạc đâu? Còn chưa tới?” Anh mị sí còn tưởng Anh Dạ Mạc đã tới trước, không ngờ hắn cùng Anh Lạc Ngưng lại là người thứ nhất.

“Mạc Mạc nói Tín Xa đúng lúc muốn gặp nó, nên muốn đi đón cậu ấy, rồi cùng nhau tới đây.” Anh Húc Kì nói.

“Hai tên kia cũng dính nhau quá đi... Chà chà!” Anh Mị Sí nói không có sức thuyết phục, có hắn mới là cái tên cả ngày dính vào Anh Lạc Ngưng.

“Còn nói xấu em...?” Anh Dạ Mạc vừa vặn vào tới cửa, hắn trừng mắt Nhị ca, thật may mà hắn có mặt nghe được câu này…

Hắn cùng Tín Xa là tình yêu xa cách, sẽ không dính như thường? Còn Nhị ca chỉ cần trong bang không có chuyện gì, hầu như là dính ở trên Tam ca không chịu đi...

Rốt cuộc là ai dính hơn a...?

“Tín Xa...”

“Lạc Ngưng...”

Mộc Tín Xa cùng Anh Lạc Ngưng vừa thấy mặt nhau, hai người liền vui vẻ ôm một cái.

Loại tiết mục này mỗi khi gặp nhau bọn họ sẽ diễn lại một lần.

“Lạc Ngưng, đã nói với em bao nhiêu lần, không cho phép ôm người khác!” Anh Mị Sí lập tức kéo dài hai người ra. Đùa gì thế, Mộc Tín Xa có xinh có đẹp nhưng vẫn là đàn ông a! Lạc Ngưng sao có thể tùy tiện ôm tên đàn ông khác?!

“Nhị ca...” Anh Lạc Ngưng thở dài, Anh Mị Sí thật sự quá thích ăn dấm chua.

“Nhị ca, anh quản Lạc Ngưng như vậy có chặt chẽ quá không? Hay là ngày nào rảnh em dẫn cậu ấy ra ngoài chơi hoa, cho cậu ấy biết thế giới bên ngoài có bao nhiêu lớn a...” Mộc Tín Xa cười khẽ.

Y đã quen nói đùa với Anh Mị Síc, ai kêu hắn chỉ cần liên quan tới chuyện của Anh Lạc Ngưng sẽ nổi khùng, quá thú vị a.

“Tín Xa, anh dám đi tìm thằng khác...?” Anh Dạ Mạc nghe y nói như vậy, sắc mặt khẽ biến, bá đạo đem Mộc Tín Xa kéo vào trong lòng ngực, nặn ra vẻ mặt biểu thị không thích.

Mộc Tín Xa bật cười ha hả, suýt chút nữa đã quên bên này cũng có tên một thích ăn dấm chua.

Trình Dực Hạo không nói một câu nhìn bọn họ hỗ động, cả người không khỏi sợ hãi, hắn nhìn Anh Húc Kì bên cạnh, phát hiện một tí phản ứng cũng không có, lẽ nào người bị doạ chỉ có hắn?!“Mộc Tín Xa, nếu như chú dám làm xấu Lạc Ngưng tôi sẽ không bỏ qua cho chú!” Anh Mị Sí không nhịn được dọa y, lại dám truyền tư tưởng kỳ quái cho Lạc Ngưng, quá lớn mật!

“Tiếng của cậu thật lớn a..”

Cửa lần thứ hai bị mở ra, lần này có hai người đi vào, người mở miệng nói chuyện là Hàn tử hằng.

“Hừm! Hóa ra là Hàn Tử Hằng a.” Cho dù không quay đầu nhìn người kia là ai, Anh Mị Sí nghe giọng cũng biết là Hàn Tử Hằng.

“Không nên gọi thẳng tên họ tôi, nghe xong rất khó chịu.” Cái tên Anh Mị Sí không biết lớn nhỏ luôn như vậy,

Thực sự khiến y không thể nói nổi.

“Có quan hệ gì, không phải anh cũng sớm quen rồi, chẳng lẽ muốn tôi học đại ca gọi anh là Tử Hằng à...?” Anh Mị Sí xấu xa cười, có ý ám chỉ rõ ràng.

“Anh Mị Sí, chú gần đây rất nhàn? Xem ra phải giúp chú nhiều việc để làm, hay giúp anh xã giao chú xem thế nào?” Anh Thiên Ngạo lườm hắn một cái.

“Ây... Đại ca... Coi như em chưa nói gì đi...” Cái miệng Anh Mị Sí cuối cùng cũng an phận.

Hắn mới không muốn xã giao, thà ở bên cạnh Lạc Ngưng làm làm... ai ô... Một số chuyện.

Anh Thiên Ngạo vừa đến, mọi người thay phiên vấn an hắn, Trình Dực Hạo nhìn ra, địa vị của đại ca ở trong nhà cao quý đúng như Anh Húc Kì nói, mỗi người đều có loại tôn kính với hắn.Hơn nữa hắn cũng khẳng định một chuyện, tướng mạo năm anh em nhà này đều rất chói mắt! Hơn nữa còn có một người dáng dấp rất đẹp hình như gọi là Tín Xa, cãi nhau với Anh Mị Sí kia gọi là Tử Hằng, cũng đều là gia hỏa mà người khó có thể khinh thường. Chiều cao hắn coi như không kém, nhưng vẫn thấy nếu thả ở giữa bọn họ vẫn cảm giác bị hạ thấp a?

“Cậu là đối tượng mà Húc Kì nhà tôi kết giao?” Anh Thiên Ngạo vừa ngồi xuống, liền lập tức đi vào đề tài chính.

Hắn cực kỳ chán ghét Trình Dực Hạo – đối với trải nghiệm của hắn cực kỳ căm ghét. Hắn hoàn toàn không thể tiếp nhận loại người tùy ý cùng thằng đàn ông khác xằng bậy là đối tượng của Húc Kì, quá buồn nôn!

Húc Kì ngây thơ đơn thuần như vậy, nói không chừng là do tên này dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt Húc Kì, hắn nhất định phải ngăn cản hai người tiếp tục mới được!

“Chào Đại ca, tôi là Trình Dực Hạo.” Trình Dực Hạo ngay từ đầu đã biết khí thế của đại ca không tầm thường, còn có chứa cỗ cảm giác áp bách rất mạnh mẽ...

Anh Thiên Ngạo bắt đầu quan sát nhìn chằm chằm Trình Dực Hạo.

Đối phương xem ra là một tên nhã nhặn, bề ngoài có thể nói làm cho người thoải mái, coi như là loại hình dễ thân cận, chiều cao cũng không kém, về mặt ngoại hình vẫn tính xứng đôi được với Húc Kì, nhưng ai mà biết được ẩn giấu dưới lớp da này là tâm tư gì?

Lòng bàn tay Trình Dực Hạo đổ mồ hôi, Anh Thiên Ngạo nhìn thẳng như muốn bắn thủng hắn.

“Đại ca... Anh như vậy rất khủng bố...” Anh Lạc Ngưng không nhịn được chen vào. Cậu có thể lý giải tâm tình của đại ca hiện giờ, phải nói là cả nhà, xem ra Trình Dực Hạo sẽ không dễ chịu nổi...

“Các cậu đã kết giao bao lâu?” Anh Thiên Ngạo hỏi tiếp.

“Chắc khoảng bốn tháng.” Trình Dực Hạo nói.

“Mới bốn tháng mà thôi? Vậy cũng còn tốt, chia tay đi.” Anh Thiên Ngạo không chút suy nghĩ liền nói hai người chia tay, thời gian rất ngắn, tình cảm cũng không thể quá sâu, không bằng kịp lúc kết thúc là tốt nhất.

“A? Đại ca... Anh đang nói cái gì a...?” Anh Húc Kì sửng sốt, tại sao đại ca lại nói như vậy? Lúc đó nói muốn dẫn Trình Dực Hạo về ra mắt, đại ca cũng không nói gì mà?

“Thật có lỗi, tôi không hiểu tại sao đại ca muốn tôi cùng Kì Kì chia tay? Cho dù anh là đại ca Kì Kì, cũng không có quyền trong việc này chứ?” Vẻ mặt Trình Dực Hạo nghiêm túc khi nghe Anh Thiên Ngạo muốn hai người chia tay, hắn không biết tại sao Anh Thiên Ngạo lại nói thế với hắn, nhưng hắn cũng không thể chia tay Anh Húc Kì!

Tác gia:

Cửa đãi ca cũng phải vượt qua XD.

Editor: Boss cuối lên sàn.

Chương 39: Tuyệt đối chung tâm 39

“Quá khứ của cậu tôi không thể nào chấp nhận được, tôi cho rằng cậu căn bản không xứng với Húc Kì.” Anh Thiên Ngạo không quanh co lòng vòng, trực tiếp nói thẳng ra.

“Về chuyện này xác thực tôi không thể nói gì, cũng không muốn vì mình mà biện mình, nhưng đại ca không thể vì quá khứ của tôi mà ngăn cản tôi cùng Kì Kì bên nhau, như vậy không khỏi quá vô lý.” Trình Dực Hạo nói.

Hắn chưa bao giờ xem quá khứ của mình là điều xấu hổ, nhưng người bình thường chỉ sợ sẽ không muốn vậy; quả nhiên nàykhông chỉ có Anh Húc Kì chú ý mà thôi, ngay cả người nhà cậu cũng không thể chấp nhận được...

“Đại ca... Em cũng không đồng ý lời của anh... Em không muốn chia tay với Dực Hạo...” Anh Húc Kì cũng vì tình yêu của mình lên tiếng, trước kia cái gì cậu cũng có thể nghe đại ca, thế chuyện chia tay này cậu không muốn.

“Húc Kì, lẽ nào em có thể chấp nhận hắn làm công việc này? Có khi hắn chỉ coi em như những kẻ đó mà thôi, như vậy em cũng coi như không thấy?” Anh Thiên Ngạo cho rằng có phải cậu bị ma quỷ ám ảnh. Hắn nhớ Húc Kì không phải loại người thích đối tượng ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt mới đúng.

Hơn nữa cho dù nó có chấp nhận, hắn cũng tuyệt đối không thể tán đồng! Hắn có thể không thèm để ý dưới bọn đàn em kết giao đối tượng xuất thân cao hay thấp, nhưng hắn có một sự kiên trì, chính là phải hết sức thuần khiết. Còn loại trải nghiệm qua đủ loại kiểu dáng đàn ông này, hắn không có cách nào tin tưởng hắn có cách cả đời thật lòng được với Húc Kì.

“Đại ca, tôi nhất định phải nói rõ, trước giờ tôi chưa từng đem Kì Kì thành đối tượng điều giáo, tôi coi cậu ấy là người kết giao cả đời, nhưng lời anh vừa nói không chỉ đang nói xấu tôi mà thôi, cũng không được nói Kì Kì như vậy, tôi hi vọng anh không nên nói như vậy nữa.” Trình Dực Hạo rất không thích lời Anh Thiên Ngạo nói, hắn bị xem thường coi như chuyện nhỏ, nhưng hắn không hy vọng Anh Húc Kì vì hắn mà bị thương tổn.

Anh Thiên Ngạo im lặng nửa ngày. Xác thực, vừa nói như vậy không hay cho lắm, không ngờ tên này cũng có một mặt cẩn thận như vậy? Thế thì sao nào? Hắn càng không chấp nhận người như thế với ở với Húc Kì!

“Đại ca... Em muốn cùng Dực Hạo bên nhau... Hi vọng anh có thể thông cảm...” Cậu hiểu rõ những lời đại ca, cũng biết cậu là bảo bối mới nói như vậy, đây là điều cản trở lớn nhất trong lòng cậu.

Thế nhưng, Trình Dực Hạo từng nói muốn cậu chờ hắn, hắn sẽ giải quyết. Cho nên, cậu tin tưởng hắn.

“Cho dù em có kiên trì, anh vẫn không hy vọng hai người bên nhau.” Anh Thiên Ngạo cũng điểm tuyệt đối không thỏa hiệp, thân là đại ca, hắn có trách nhiệm phải giúp bọn đàn em bài trừ đi bất kỳ ảnh hưởng nào không tốt.

“Đại ca... Không cần vậy chứ?Em đem hợp đồng anh Dực Hạo ở Dạ Sắc hủy hết là được rồi.” Anh Lạc Ngưng nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có cách này mà thôi. Trước kia sở dĩ cậu không đề cập tới, là vì cậu cho rằng hai người không thể đi tới mức này, nhưng nếu Kì Kì đã dẫn hắn về nhà gặp bọn họ, kế trước mắt vẫn chỉ có thể như vậy.

“Lạc Ngưng, vấn đề không phải chỗ này, vấn đề là tên này từng có rất nhiều kinh nghiệm a? Chẳng qua hiện giờ hắn cảm thấy Húc Kì rất mới mẻ với hắn mà thôi, nếu như có một ngày hắn chán rồi thì làm sa? Nếu như hắn vứt bỏ Húc Kì thì làm sao?” Mọi người đều là đàn ông, mà hắn lại ở phương diện này đặc biệt có nhiều kinh nghiệm, sao có khả năng chỉ cần một Húc Kì liền có thể trói chặt hắn?Mọi người trong nháy mắt lại lặng, với điều mà Anh Thiên Ngạo lo lắng, trong lòng bọn họ cũng bất an chẳng kém.

Mà Trình Dực Hạo rất muốn vì mình mà cãi lại, lại phát hiện không biết nên giải thích thế nào, chính hắn rõ ràng nhất tâm ý của hắn đối với Anh Húc Kì không phải chỉ bất chợt vui đùa, nhưng mà, hắn nên làm thế nào để các anh cậu biết rõ?

“A ha... Đại ca... Em có thể nói chen vào một chút không?” Anh Mị Sí sợ hãi giơ tay, giả dạng học sinh tiểu học muốn lên tiếng.

Anh Thiên Ngạo lườm hắn một cái, ám chỉ hắn nói ra mấy lời không đúng lúc nhất định sẽ tàn nhẫn đánh hắn một trận.

“Em nghĩ mãi rồi, trước đây không em cũng trải qua cuộc sống thối nát sao? Nhưng sau đó đại ca cũng đáp ứng cho em cùng Lạc Ngưng bên nhau? Nên em cảm thấy anh nói những lời kia không tính là vấn đề gì lớn rồi, cho dù cùng người khác làm tình cũng không có nghĩa là tất cả a...” Anh Mị Sí nói.

“Các ngươi thì sao nào? Chú là em tôi, tôi biết rõ ràng tính tình của chú!” Anh Thiên Ngạo bác bỏ lời hắn giải thích.

Bọn nó làm sao hả? Nó cùng Lạc Ngưng là lâu ngày sinh tình, thêm vào là do chính mắt hắn nhìn nó lớn lên, nó dùng tình cảm dày hơn tường thành đối với Lạc Ngưng tên kia có biện pháp so được sao?
Nếu bảo hắn bao che khuyết điểm người nhà cũng được, nói chung, Mị Sí là em hắn, hắn sẽ bỏ qua, coi như quá khứ rất hoang đường của nó tìm cách bao dung là được, nhưng Trình Dực Hạo chỉ là người ngoài, hắn không có lý do gì phải thông cảm.

“Vậy thì thử hiểu rõ hắn đi, đại ca.” Mộc Tín Xa không nhịn được nhảy ra giúp Trình Dực Hạo nói vài lời tốt.

Y còn nhớ lúc trước cùng Anh Dạ Mạc về nhà, Anh Thiên Ngạo cũng rất không khách khí đối xử y, nhưng hiện tại không xem y như vậy nữa nhỉ? Thật ra y hiểu rất rõ đại ca, Anh Thiên Ngạo chỉ có bề ngoài hung ác mà thôi, bên trong lại không có tàn nhẫn như vậy.

Càng chính xác mà nói, với những đàn em dưới hắn, tâm hắn rất là mềm mỏng.

“Tín Xa... Sao ngay cả em cũng vậy...” Anh Thiên Ngạo cau mày, tại sao bọn nó phải giúp tên này nói chuyện?

“Tôi cảm thấy, sao không để Kì Kì lựa chọn? Cậu ấy đã không phải trẻ con, để chính cậu ấy quyết định là được rồi.” Hàn Tử Hằng hiếm thấy nói một câu.

Thông thường ở trước mặt người ngoài y sẽ không dễ dàng xen mồm vào, nhưng tối hôm qua Anh Húc Kì gọi điện thoại cho y, muốn y ở tình cảnh bế tắc thì giúp cậu một chút. Anh Húc Kì vốn là một người em mà y thương yêu nhất, nếu cậu đã mở miệng, thì y cũng không tiện cự tuyệt, chỉ có thể liều lĩnh bị Anh Thiên Ngạo giáo huấn nguy hiểm nói chen vào.

“Tử Hằng, câm miệng!” Anh Thiên Ngạo càng ngày càng bất mãn, quái gì a, thậm chí ngay cả Hàn Tử Hằng cũng không đứng phía mình?

Trình Dực Hạo nhìn những người không quen vì hắn cùng Anh Húc Kì mà nỗ lực thuyết phục Anh Thiên Ngạo, trong lòng đột nhiên dâng lên một tia ấm áp. Hắn đã hiểu rõ tại sao Anh Húc Kì lại coi trọng anh em của cậu, nhất định muốn dẫn hắn về nhà chính thức gặp bọn họ, ngay cả Anh Thiên Ngạo xem ra cũng không đáng ghét như vậy, tất cả mọi người cũng đang vì Anh Húc Kì mà thôi a!

Nếu đã thế thì hắn càng không thể lùi bước, nhất định phải tranh thủ để được Anh Thiên Ngạo tán thành mới được.

___________

Một chương nữa a~.

Chương 40: Tuyệt đối chung tâm 40(Hoàn)

“Đại ca, có thể hiện giờ tôi còn thiếu xót, thế nhưng xin anh cho tôi một cơ hội, tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi Kì Kì, tôi cam đoan với anh.” Trình Dực Hạo cúi đầu chân thành nói, cũng đang biểu thị kính ý với Anh Thiên Ngạo.

“Đại ca, anh tác thành cho hai đứa đi.” Anh Lạc Ngưng phụ hoạ.

Mọi người bắt đầu ngươi một câu ta một câu khuyên bảo Anh Thiên Ngạo, nhưng những câu nói này chỉ khiến sắc mặt hắn càng ngày càng khó coi mà thôi.

“Được rồi! Tất cả im lặng!” Anh Thiên Ngạo không thể nhịn được nữa quát bảo bọn họ dừng nói lại.

Hắn nhớ lại ngày Dạ Mạc mang Tín Xa về nhà, từ đầu hắn cũng không muốn hai đưa bên nhau, nhưng khi đó hắn ôm tâm tình đồng ý cho Dạ Mạc, bởi vì hắn biết, Dạ Mạc là đứa nhỏ rất khó có biện pháp theo người thân cận, nếu muốn nó từ bỏ Tín XA, chỉ sợ nhận lại phản tác dụng mà thôi.

Nhưng còn bây giờ, hắn không cách nào làm được như lúc đó.

Xác thực, cũng như Tử Hằng nói, Húc Kì nhìn như trẻ con, nhưng không phải trẻ con nữa, tình cảm của nó, là nên do chính nó quyết định.

Hơn nữa nó còn đem Trình Dực Hạo về nhà, là chứng tỏ đã chuẩn bị làm tốt tâm lý muốn cùng đối phương bên nhau? Dù sao, đây cũng là đối tượng đầu tiên kết giao nó mang về nhà.

Suy nghĩ một lúc, Anh Thiên Ngạo mới chịu lui một bước, nhưng hắn vẫn ra giọng uy hiếp Trình Dực Hạo không cho phép đùa bỡn tình cảm Húc Kì nhà hắn.

“Được! Trình Dực Hạo, tôi sẽ cho cậu cơ hội, nhưng tôi đây cũng phải nói trước, dám để cho Húc Kì bị tổn thương thì sẽ không để cho cậu dễ chịu đâu, chân trời góc biển tôi đều sẽ đuổi theo giết cậu!”

“Cám ơn đại ca, nhưng tôi sẽ không để cho anh có cơ hội truy sát tôi.” Trình Dực Hạo cười khổ. Thật không hổ là cách uy hiếp người của hắc đạo a, thật không giống như đang nói dối...

“Chúng ta đi thôi.” Anh Thiên Ngạo không nói thêm gì nữa, hắn sợ hắn sẽ thay đổi ý định, thế là ra hiệu Hàn Tử Hằng rời đi nhanh một chút.

Hàn Tử Hằng chết tiệt này phải hảo hảo giáo huấn y một trận mới được, lại dám ở trước mặt người ngoài tranh luận với hắn?!

Gương mặt Hàn Tử Hằng như ăn phải đắng, y biết, xong đời! Cái mông của y lại phải xảy ra vấn đề rồi...

“Cái kia... Chúng ta cũng phải rời khỏi sàn diễn rồi...” Nhìn đại ca rời đi, Anh Mị Sí lập tức lôi kéo Anh Lạc Ngưng chạy đi, hắn muốn hưởng thụ thế giới giữa hai người...

“Tín Xa, anh có mệt không? Có muốn về phòng nghỉ ngơi chứ?” Anh Dạ Mạc ôn nhu hỏi Mộc Tín Xa, Mộc Tín Xa liền gật đầu mấy lần.

Cũng không phải y thật sự mệt mỏi, là do thật vất vã có thời gian lại đây, nên muốn cùng Anh Dạ Mạc hảo hảo một chỗ, thuận tiện làm tiếp cái gì đó...

Mọi người rời đi hết, Trình Dực Hạo nhịn không được hỏi Anh Húc Kì.
“Kì Kì, là tôi nghĩ quá nhiều sao? Mọi người có vẻ rất là lạ...”

“A? Lạ chỗ nào...?” Anh Húc Kì không hiểu tại sao Trình Dực Hạo hỏi như thế, cậu không cảm thấy quái chỗ nào a?

“Nhị ca cùng Tam ca là một đôi đúng không?” Lần đầu nhìn thấy hắn đã có cảm giác này, lúc ấy còn tưởng là anh em ruột nên không thể, sau này Anh Húc Kì nói bọn họ không phải anh em ruột thịt, mới cho rằng nhất định không đơn thuần, hơn nữa Anh Mị Sí cũng vừa nói...

“Ừm...Đúng vậy a.” Cậu cảm thấy Trình Dực Hạo cũng thật là nhạy bén, với chuyện như vậy cậu còn chẳng rõ cho nổi.

“Vậy còn em vs đại ca cậu thì sao? Sẽ không phải là...” Trình Dực Hạo thấy không thể chỉ có một đôi a...

“Mạc Mạc cùng Tín Xa là một đôi, đại ca là cùng Tử Hằng ca.” Anh Húc Kì nói.

Trình Dực Hạo hiểu rõ toàn bộ, chẳng trách khi hắn hỏi nếu người nhà cậu biết người thích là đàn ông có bị dọa sợ không? Cậu rất khẳng định là không a, hóa ra là vì vậy a...

Cũng được, chí ít sẽ không xuất hiện chuyện hắn là đàn ông mà bị phản đối, còn hắn thì nên nỗ lực để Anh Thiên Ngạo tin tưởng hắn thật lòng với Anh Húc Kì.

“Vậy xem như tôi đã thông qua cửa đại ca?” Trình Dực Hạo vẫn hơi buồn bực, tính cách đại ca thật cẩn thận vậy a? Cũng thật có chút khó chơi... Hơn nữa hắn cảm thấy cũng không phải thật sự đáp ứng bọn họ bên nhau...

“Tôi nghĩ hẳn là vậy đi.” Nếu đại ca không có ngăn cản, cậu coi như hắn không ý kiến, Anh Húc Kì lạc quan nghĩ vậy.

“Có điều, bây giờ cái gì tôi cũng không có, đã biến thành kẻ thật nghiệp, chỉ sợ không thể nuôi cậu được a?” Trình Dực Hạo cười đùa cậu, thật ra hắn tích không ít tiền, Anh Húc Kì cũng không phải không có tiền, hai người vẫn có thể sinh hoạt.“Ừm... Vậy tôi nuôi anh được mà...?” Anh Húc Kì rất chăm chú suy nghĩ, nói ra.

Trình Dực Hạo suýt chút nữa bị doạ.

“Không được! Xem ra tôi vẫn phải tìm một công việc!” Muốn để hắn bị Anh Húc Kì nuôi? Không khỏi mất mặt đàn ông hắn a!

“A? Không liên quan a, tôi có thể...”

“Được rồi, đừng nói, tôi nuôi cậu!” Trình Dực Hạo ngăn cản không cho cậu nói thêm gì nữa, càng nghe lông hắn càng muốn dựng, hắn có chết cũng không muốn!

“Ác...” Ai nuôi ai cũng được, Anh Húc Kì không thèm để ý loại chuyện như vậy, chắc là do turơc1 giờ cậu không phải lo lắng tới chuyện này nhỉ?

“Kì Kì...” Trình Dực Hạo đột nhiên hít sâu một hơi.

“Sao vậy?”

“Hãy nghe lời tôi nói chắc có hơi buồn nôn.”

“Hả? Nói cái gì?”

“Kì Kì, em đồng ý theo anh anh rất cao hứng, giống như phiêu bạt nhiều năm bây giờ mới tìm được bến đỗ, trước giờ anh chưa từng có suy nghĩ tôn trọng một người, chắc là em sẽ không tin, nhưng đối với anh mà nói em cực kỳ trọng yếu, nếu là em, anh có thể hoàn toàn thay đổi chính anh, nên anh rất hi vọng em có thể vĩnh viễn ở bên cạnh, được không?” Trình Dực Hạo thâm tình nói ra suy nghĩ trong lòng.

Hắn tỏ tình buồn cười thế này, rất sợ Anh Húc Kì không chấp nhận tình yêu này.

“Em tin tưởng anh a, cũng muốn theo anh, nên... Anh đừng như vậy...” Anh Húc Kì lại bị hắn làm cho ngượng ngùng.

Trình Dực Hạo khi mở miệng nói chuyện, luôn làm cho cậu không biết trả lời thế nào. Có điều mỗi lần nghe hắn nói thích mình, trong lòng không biết vị ngọt ở đâu sinh ra.

Trình Dực Hạo hài lòng ôm má Anh Húc K, nâng cằm cậu hôn lên, nụ hôn tâm ý tương thông này, so với bất kỳ nụ hôn nào còn ngọt ngào hơn.

-(Hoàn).

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau