TUYỆT ĐỐI CHUNG TÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tuyệt đối chung tâm - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Tuyệt đối chung tâm 31(H)

“Anh... Ý anh nói là gì?!” Anh Húc Kì tức giận, Trình Dực Hạo đơn thuần ở trong đầu cậu tự động bị phiên dịch thành: Hắn có thể ra tay với đàn ông khác, nhưng sẽ không ra tay với cậu.

“Tôi không có ý gì a, nhưng mà... Tôi sẽ không làm chuyện kia với cậu.” Trình Dực Hạo còn cho rằng Anh Húc Kì chưa hiểu ý, nên nói rõ hết ra.

“Anh... Còn nói gì mà thích tôi...! Nếu anh đã thích cùng người khác làm thì đi mà làm với họ... Tôi... Chúng ta chia tay...!” Anh Húc Kì tức giận không thôi, cầm lấy quần áo xuống giường muốn bỏ đi.

“Chờ đã... Cậu rốt cuộc đang nói gì a...?” Trình Dực Hạo nắm lấy tay cậu không cho đi, không hiểu tại sao Anh Húc Kì lại muốn chia tay với hắn? Hắn đã làm sai cái gì hả?

“Anh buông tay!” Anh Húc Kì hất tay của hắn ra, nhưng lại bị hắn kéo ôm vào trong ngực.

“Kì Kì... Chuyện này là sao... Sao lại tức giận?” Trình Dực Hạo cẩn thận nhớ lại nội dung câu chuyện, vẫn không hiểu vì sao Anh Húc Kì kích động.

“Anh không phải không có cảm giác với tôi sao? Nếu đã vậy thì chúng ta chia tay a...!” Anh Húc Kì nói.

Không cảm giác? Chờ chút, lúc nào hắn đã nói câu này?

“Tôi đã nói không có cảm giác với cậu lúc nào?” Trình Dực Hạo hỏi.

“Anh không phải đã nói tuyệt đối sẽ không chạm vào tôi à...? Không phải vậy thì sao...?” Càng nói, thanh âm Anh Húc Kì càng nhỏ. ( =.= ngây thơ quá).

Thật ảo não không biết mình đang làm cái quái gì, hay tại cậu mẫn cảm quá a?

Trình Dực Hạo không thể tin nhìn chằm chằm Anh Húc Kì, chẳng lẽ... Đây là do cậu đang ghen? Không thể nào? Cậu ăn giấm chua quá mức...?

“Ha ha... Sao cậu đáng yêu thế a... Kì Kì...” Trình Dực Hạo cảm thấy càng ngày càng không muốn buông Anh Húc Kì ra, hắn nhất định phải thuận lợi ở cùng với cậu, cũng nhất định phải nghe chính miệng Anh Húc Kì nói thích hắn mới được.

“Anh làm gì thế hả... Không được ôm chặt như thế...” Nhìn khuôn mặt Trình Dực Hạo vui vẻ cười cười, Anh Húc Kì cảm thấy rất kỳ quái, hắn đang hài lòng cái gì hả? Nhìn cậu tức giận làm hắn rất vui sao?

“Kì Kì... Tôi rất có cảm giác với cậu... Siêu có cảm giác... Tôi rất muốn chạm cậu... Siêu muốn chạm cậu...” Trình Dực Hạo hôn cái trán cậu một cái.

Anh Húc Kì bị cả kinh nói không thành lời, muốn há miệng nói gì đó nhưng lại chỉ đơ ra đó.

Trình Dực Hạo thuận thế che kín miệng cậu, ôm chặt cậu lăn lên giường, Anh Húc Kì cùng hắn song song ngả vào trên giường mềm mại.“Đừng như vậy...” Anh Húc Kì thừa dịp Trình Dực Hạo thả môi cậu ra thì nói.

“Kì Kì... Chúng ta làm đi...” Trình Dực Hạo vừa nói vừa hôn môi cậu.

“Không muốn... Sao lại đột nhiên muốn...?” Cũng không phải là cậu không muốn muốn, nhưng mà, không hiểu tại sao hắn lại biến thành như vậy?

“Để chứng minh tôi rất có cảm giác với cậu a... Vốn muốn nhịn... Ai kêu cậu đáng yêu như vậy...” Trình Dực Hạo lại trộm hôn môi cậu, Anh Húc Kì ghen rất đáng yêu không phải sao?

“Nói gì vậy...” Mặt Anh Húc Kì nháy mắt đỏ lên, tại sao Trình Dực Hạo có thể dễ dàng nói ra mấy từ này?

Trình Dực Hạo không muốn phải kiềm chế nữa, trước giờ hắn chưa từng biết cảm giác thích một người, nhưng Anh Húc Kì lại cho hắn biết cảm giác này.

Muốn quý trọng cậu, cũng muốn cảm giác sủng ái của cậu.

Lúc hắn cùng Tần Hiên Tần còn chưa phân rõ giới hạn, hắn không chỉ muốn thân thể Anh Húc Kì mà thôi, còn muốn cả trái tim cậu.

Trình Dực Hạo nhanh chóng kéo áo ngủ Anh Húc Kì, lộ ra nửa người trên trần trụi, bắt đầu công việc gặm gặm cắn cắn, còn dùng khí lực vừa phải.Có kinh nghiệm lần trước, hắn nghĩ Anh Húc Kì chắc chắn không thích bị đối xử thô bạo, hơn nữa chỉ cần làm cậu thoải mái, cậu sẽ phát ra thanh âm đáng yêu thỉnh cầu hắn tiến vào.

Trình Dực Hạo nghĩ có kinh nghiệm phong phú xem như là việc tốt, sẽ không vì nhịn không nổi đã muốn thỏa mãn bản thân trước mà quên đối phương. Mà Anh Húc Kì dù sao cũng là người hắn thích, sự cám dỗ trong người so với người khác còn lớn hơn nhiều, vì sự đối lập này, hắn đã phải tiêu tốn nhiều tâm tư cùng khí lực khắc chế dục vọng như lửa trong người.

Anh Húc Kì được Trình Dực Hạo sờ, thân thể thoải mái, mỗi một lần hắn cắn ở trên da thịt, đã khiến cậu chịu không nổi, cái lưỡi cực nóng liếm mút trên người, làm cậu không muốn tiếp tục phản kháng nữa, còn không nhịn được đưa tay ôm chặt hắn, hi vọng hắn có thể cho cậu sự thoải mái như đêm đó.

Cậu dường như cũng thích Trình Dực Hạo, mặc dù hắn nói những lời ngon tiếng ngọt kia, hay làm chuyện này với cậu, cậu vẫn thấy rất thích.

Càng ở chung với hắn, cậu cảm thấy niềm tin không nên tin vào đàn ông bị dao động.

Rồi hắn thuyết phục cậu, nói không chừng do cậu chưa từng gặp qua người như Trình Dực Hạo, mới bài xích chuyện đàn ông ở cùng nhau? Nên khi thích Trình Dực Hạo mới không cảm thấy kỳ quái, đúng không đây?

Trình Dực Hạo há miệng ngậm điểm nhỏ trước ngực cậu, nhẹ nhàng mút, còn sử dụng đầu lưỡi rất có kỹ xảo liếm láp, một  tay khác kích thích đầu v* còn lại, làm nó chậm rãi cương cứng lên.

“A... A... Hô...” Anh Húc Kì bị hắn làm cho thoải mái, kêu lên.

Trình Dực Hạo nghe cậu phát ra âm thanh thoải mái càng thêm phiến tình, ác chất* ở trước ngực cậu phát ra thanh âm liếm láp đầu v*. Ôn nhu đối xử cậu là một chuyện, khi nghe thanh âm Anh Húc Kì rên hắn vẫn sẽ có phản ứng, không nhịn được muốn cậu phát ra càng nhiều càng nhiều thanh âm hơn nữa.

“Dực... Hạo... Nóng... Nóng quá...” Cậu cảm giác bản thân giống như đêm đó toàn thân toả ra hơi nóng, tại sao chỉ cần Trình Dực Hạo đụng vào cậu đã biến thành như vậy? Thân thể của cậu thật kỳ quái...

“Không sao cả... Chuyện này rất bình thường... Cậu xem tôi cũng rất nóng a...” Trình Dực Hạo kéo tay cậu dán lên lồng ngực mình, dùng hành động chứng minh bản thân cũng rất nóng như cậu.

Anh Húc Kì khi chạm vào da Trình Dực Hạo, cảm nhận được nhiệt độ của hắn cũng giống cậu. Nguyên lai, Trình Dực Hạo cũng như cậu vậy a...

Trình Dực Hạo sủng nịch hôn môi cậu một cái, phản ừng của cậu vẫn ngây ngô như vậy, thân thể của mình còn không biết rõ a.

Hắn bỏ quần Anh Húc Kì ra, tay phải xoa phân thân cậu, chậm rãi vì cậu xoa xoa.

“Hô... Ưm a...” Anh Húc Kì thấy mình trở nên cực kỳ mẫn cảm, lúc tay Trình Dực Hạ vừa mới sờ tới, cậu đã có phản ứng.

Chương 32: Tuyệt đối chung tâm 32(H)

Trình Dực Hạo dùng ngón tay, bàn tay thay phiên nhau vuốt ve thân phân Anh Húc Kì, nhìn hắn như tùy ý, nhưng thật ra đã quá quen với việc này, hắn vẫn chú ý những biểu hiện trên mặt Anh Húc Kì, đang quan sát xem chỗ nào sẽ khiến cậu có cảm giác, thì sẽ ở chỗ đó gây nhiều kích thích hơn.

Nếu là người mình thích, hiển nhiên phải biết rõ các điểm mẫn cảm từ trên xuống dưới ở đâu.

Anh Húc Kì không biết tâm tư hắn, chỉ cảm thấy tay Trình Dực Hạo thật lợi hại, sao chỉ giúp cậu sờ sờ đã thấy thoải mái rồi, còn phân thân đã sớm không nghe cậu sai khiến bị hắn xoa cương lên thật cao.

“Đã cứng thế rồi a... Ha ha...” Trình Dực Hạo thoả mãn nói.

Sau đó Trình Dực Hạo cúi đầu đem phân thân cậu ngậm vào, dùng khoang miệng ấm áp bao vây chặt chẽ, còn cẩn thận dùng đầu lưỡi lướt nhẹ mô phỏng hình dàng chỗ đó.

Phân thân Anh Húc Kì có hình dáng xinh đẹp, không tính là tinh xảo nhưng cũng không quá thô xấu, lúc cương lên còn có thể thấy rõ màu hồng nhạt.

Anh Húc Kì thoải mái kêu vài tiếng, cậu liều mạng ôm lấy gối, nếu không cậu sợ sẽ bị nhấn chìm trong sự sung sướng quá đỗi này, cậu đã tận lực khắc chế, nhưng vẫn không ngừng phát ra tiếng rên rỉ thở dốc, gây cho cậu cảm giác thẹn thùng, khiến cậu không biết phải làm sao.

Tại sao làm tình lại thoải mái như vậy? Cậu sợ sẽ bị nghiện...

“Chậm... Chậm một chút... Không muốn quá sâu...” Trình Dực Hạo đem phân thân ngậm thật sâu, tuy cậu cảm thấy rất thoải mái, nhưng cũng thấy rất đáng sợ, cậu sợ sẽ không chịu nổi sẽ bắn ra.

Trình Dực Hạo không để ý tới cầu xin, vẫn tiếp tục động tác của hắn, thậm chí còn sâu hơn vừa nãy. Trên mặt Anh Húc Kì phủ kín đỏ ửng, tiếng thở hổn hển cùng với tiếng rên rỉ đứt quãng, đều đang chứng tỏ cậu có bao nhiêu thoải mái, thoải mái đến sắp muốn bắn ra, nếu như vậy, hắn sao có thể dừng lại động tác trong tay được?

Người mình thích hưởng thụ, hình ảnh được hắn thủ dâm mà đạt tới cao trào, là cơ hội hiếm có hắn sẽ không bỏ qua.

Cuối cùng dưới kỹ xảo cao siêu kỹ, Anh Húc Kì không nhịn được bắn ra, cậu kêu lên một tiếng mới bắn toàn bộ chất lỏng vào trong miệng Trình Dực Hạo, phân thân cương cứng thẳng tắp giảm còn phân nửa.

“A... Dực Hạo... Rất thoải mái... Quá thoải mái...” Anh Húc Kì mở to hai mắt mê màng thở ra, cậu lại bắn ở trong miệng  Trình Dực Hạo hả? Sao luôn như vậy a...

“Vậy cậu cũng nên để tôi thoải mái với nhỉ?” Trình Dực Hạo vừa nói vừa cởi quần mình, vọt tới ngồi ở trên người Anh Húc Kì, rồi đem phân thân bán cương để trước mặt Anh Húc Kì.

“Anh muốn tôi giúp...?” Anh Húc Kì hơi sợ, cậu chưa từng giúp người ta làm chuyện này...“Tôi rất muốn cậu giúp tôi làm... Nhưng nếu cậu không muốn... Tôi sẽ không miễn cưỡng...” Trình Dực Hạo đương nhiên hi vọng Anh Húc Kì có thể khẩu giao cho hắn, nhưng chuyện dùng miệng như vậy không phải ai cũng tiếp thu được, hắn cũng chỉ là ôm một ít hi vọng nhỏ nhoi.

Anh Húc Kì dùng cái đầu nhỏ suy nghĩ nửa ngày, Trình Dực Hạo đã chấp nhận làm cho cậu, cậu lại không đạo lý giúp hắn lại chứ? Nhưng cậu chưa từng làm a, nếu khiến Trình Dực Hạo không thoải mái thì sao hả?

“Tôi... Nhưng mà tôi không biết...” Anh Húc Kì đỏ mặt, không biết hắn có thấy lạ không?

“Ha ha... Tôi dạy cho cậu...” Trình Dực Hạo cười.

Anh Húc Kì sao lại đáng yêu thế a? Xem ra nhất định phải dùng cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu kia phục vụ mới được!

Ở dưới chỉ thị của Trình Dực Hạo, Anh Húc Kì mở miệng ngậm phân thân của hắn vào, ưm... Chỉ mới ngậm lấy thôi đã thấy khác lạ, Trình Dực Hạo cũng không chỉ đơn thuần giúp cậu ngậm thôi chứ hả?

“Kì Kì.. Dùng lưỡi liếm..” Trình Dực Hạo suýt chút nữa bật cười, nhìn cậu phản ứng không biết làm sao thật thú vị, miệng bất động thì sao hắn có cảm giác được?

Anh Húc Kì gật đầu, nhả phân thân hắn ra, rồi dùng đầu lưỡi giúp hắn liếm, từng bước dựa theo chỉ đạo của hắn, muốn cậu liếm chỗ nào thì liếm chỗ đó, dần dần, phân thân của hắn so với ban đầu cương hơn gấp đôi.Lòng hiếu kỳ vốn đầy người, nhìn phân thân của hắn bị cậu liếm láp từ từ to lên cảm thấy rất thần kỳ, chứng tỏ cậu cũng làm Trình Dực Hạo rất thoải mái sao?

“Dực Hạo... Anh rất thoải mái à...?” Anh Húc Kì hơi hưng phấn hỏi.

“Thoải mái a...” Trình Dực Hạo cười xoa đầu cậu.

Thật ra động tác của cậu  rất ngây ngô, không thể so với kỹ xảo, thế nhưng dựa vào bản thân thích điểm ấy của cậu như thế, với lại nhìn cậu liếm láp phân thân của mình, không cương lên thì thật sự không phải đàn ông.

Có thể cùng người thật lòng yêu làm chuyện này, là sự thỏa mãn lớn lao.

Nhưng hắn vẫn chưa thể thoải mái hơn, hắn còn muốn dùng cái miệng phía dưới của cậu tới thỏa mãn hắn, thế là hắn vỗ vỗ mặt Anh Húc Kì, muốn cậu nhả phân thân ra.

Sau đó, hắn đi xuống giường, từ trong áo khoác lấy bao cao su cùng dầu bôi trơn ra.

Nói thế nào nhỉ, sao lại mang mấy thứ này ở trên người, là vì hắn có nghĩ muốn cùng Anh Húc Kì làm chuyện này, nói cách khác động cơ của hắn vốn không thuần khiết, tuy đã một lần muốn từ bỏ...

Trong lòng Anh Húc Kì có nghi ngờ tại sao lại mang mấy thứ này ở trên người, nhưng nghĩ công việc của hắn chắc hẳn cũng có mấy thứ này? Vì thế nên không truy cứu.

Cậu căn bản chỉ nghĩ bọn họ hẹn hò ở ngoài, hơn nữa chỉ bộc phát muốn qua đêm ở Viễn Nghênh, Trình Dực Hạo sẽ không có thời gian chuẩn bị mấy thứ này...

Trình Dực Hạo trở lại trên giường, lấy một cái gối lót mông cho cậu, mở lọ quệt một ít dầu trên tay, tiếp theo lại tách hai chân cậu ra, ngón tay trơn trợt chậm rãi đi vào hoa huy*t đang cố chống cự.

“A... Nhẹ chút... Dực Hạo...” Anh Húc Kì đau đớn, tuy cậu vẫn có thể nhịn được, nhưng bảo hoàn toàn không đau thì lại khác, cậu vẫn hi vọng Trình Dực Hạo có thể nhẹ nhàng một chút, cậu không muốn không thoải mái.

“Ừm... Nhớ là phải buông lỏng... Đừng khẩn trương... Kì Kì...” Trình Dực Hạo dỗ cậu, nếu cậu càng căng thẳng sẽ càng khó bôi trơn, bởi vì chỗ đó rất chặt...

Chương 33: Tuyệt đối chung tâm 33(H)

Nghe Trình Dực Hạo nói thế, mới kinh ngạc phát hiện cậu căng thẳng làm thân thể cứng ngắt, thế là khẽ hít sâu vài hơi, cố hết sức để thân thể thanh tĩnh lại. Cậu thật không hiểu nổi thân thể mình, chỉ cần làm theo lời hắn nói, thân thể sẽ khó mà tin nổi giảm bớt căng thẳng rồi thoải mái hơn.

Quả nhiên là do kinh nghiệm hắn ở phương diện này quá phong phú đi...?

Trình Dực Hạo rút ngón tay ra, lại đổ thêm dầu bôi trơn vào ngón tay khác, rồi dùng hai ngón tay ra vào cúc huyệt, dũng đạo cũng phối hợp chậm rãi chảy ra ít chất lỏng, để hắn làm trơn càng trở nên thuận lợi, mãi đến khi ba ngón tay vào được, Anh Húc Kì cũng chỉ hô một tiếng, rồi từ từ nhịn xuống.

Nhìn cậu nhẫn nại cũng cực kỳ đáng yêu.

Chuẩn bị kỹ càng xong, Trình Dực Hạo rút hết ngón tay ra, thuận tiện đem chất lỏng trong tay bôi ướt phân thân cương cứng của hắn, xoa nắn một hồi, sau đó lấy bao cao su đeo vào.

“Không muốn... Đừng dùng cái kia...” Anh Húc Kì nhìn hắn lắc đầu, cậu không muốn Trình Dực Hạo mang bao làm với cậu.

“Nhưng... Đối với cậu sẽ tốt hơn...” Lần trước là do bất đắc dĩ mới không đeo, nhưng hắn không ngờ Anh Húc Kì lại chủ động yêu cầu hắn không được đeo, tại sao?

“Tôi lại không phải người khác...” Anh Húc Kì không muốn Trình Dực Hạo mang bao, vì cậu cho rằng như vậy sẽ không khác với người khác là bao.

Cậu không thích như vậy, giữa bọn họ là quan hệ thân mật không phải sao?

Trình Dực Hạo cười, thật sự có thể làm? Hắn như đang nằm mơ vậy, Anh Húc Kì sao lại nói những từ trước giờ chưa bao giờ nói? Còn lộ ra vẻ mặt phạm quy ăn dấm chua nữa.

Hạnh phúc tràn đầy ngực hắn.

“Tôi không đeo nữa...” Trình Dực Hạo hôn hai gò má đỏ bừng của cậu một cái.

Giơ chân Anh Húc Kì lên, đem chân cậu đặt ở trên eo hắn.

“Giữ chặt tôi đừng buông...” Trình Dực Hạo nói tiếp.

Hắn đem phân thân nhắm ngay hoa huy*t rồi chậm rãi tiến vào, có thể xem công việc bôi trơn vừa đủ, quá trình đi vào không có trở ngại lớn, nhưng Anh Húc Kì vẫn phải đau nửa ngày, dù sao so với ngón tay nhỏ bé vẫn là sự chênh lệch lớn.
Trình Dực Hạo thuận lợi tiến vào xong, liền ôm lấy eo cậu chậm rãi động, còn Anh Húc Kì cũng rất nghe lời đem chân quấn chặt eo hắn, đón từng làn sóng xô tới.

Anh Húc Kì cảm thấy đêm nay Trình Dực Hạo ôn nhu hơn trước, mỗi lần đỉnh đến rất sâu, tốc độ tuy rằng không nhanh, nhưng cũng đủ cho cậu thấy bên trong thật chặt, nóng quá, cảm giác còn dị thường thoải mái...

“Thoải mái... A a... Thật thoải mái... A” Anh Húc Kì thở hổn hển, cảm giác thoải mái quá lớn với đau đớn quá nhiều, cậu rất thích cảm giác này.

Trình Dực Hạo cũng rất sung sướng, bên trong Anh Húc Kì rất nóng, cắn cho phân thân hắn cực kỳ thoải mái, cọ sát với nội bích sản sinh ra sự thoải mái khó có thể dùng lời diễn tả được, đặc biệt khi không phải đeo bao càng làm cho hắn thêm hưng phấn, do không bị ràng buộc, hoàn toàn cùng Anh Húc Kì chặt chẽ kết hợp.

Hắn không ngừng xông tới, Anh Húc Kì lúc đầu còn to tiếng cũng dần dần nhỏ xuống, cậu không biết Trình Dực Hạo như thế nào, lại có thể kéo dài liên tục không ngừng, thậm chí tốc độ còn càng ngày càng nhanh, thân thể của cậu cũng không dừng mà chỉ thoải mái run rẩy.

“Còn muốn tôi nhanh hơn nữa à...?” Trình Dực Hạo hỏi. Thật ra nếu Anh Húc Kì nói không muốn hắn vẫn sẽ tăng tốc độ, hắn chỉ là muốn cọ nhẹ một hồi, nên mới cố ý chậm lại tốc độ công kích.

“Muốn... A... Nhanh hơn chút nữa... Anh đừng có dừng...” Thân thể càng ngày càng nóng, đầu cũng đã sớm không suy nghĩ được gì, chỉ biết không muốn Trình Dực Hạo chậm lại, điều này khiến cậu cảm thấy trống rỗng.

“Được... Tôi sẽ cố gắng...” Trình Dực Hạo tà tà cười, một giây sau lập tức dùng tốc độ nhanh cực kỳ cầm lấy cái mông cậu ra sức ra vào bên trong.

“A a... Anh.... A.... Chậm lại...” Anh Húc Kì không ngờ Trình Dực Hạo lại biết kịch liệt như vậy, đụng phải làm cậu hơi đau, tuy rằng rất thoải mái, nhưng tốc độ này có hơi đáng sợ, chỗ đó có thể bị đâm xấu đi không?
“Không được... Tôi sẽ nhanh hơn, càng nhanh hơn...” Trình Dực Hạo triệt để dỡ xuống vẻ mặt ôn nhu, hắn vốn là người như vậy, hắn hi vọng Anh Húc Kì có thể quen được, cũng hi vọng Anh Húc Kì có thể tiếp thu con người thật của hắn.

Hắn có thể ôn nhu với Anh Húc Kì, nhưng cũng rất muốn thô bạo với cậu. Bởi vì quá yêu cậu.

“Anh... Đáng ghét... A a...” Anh Húc Kì phát hiện càng ngày càng nói không nổi, Trình Dực Hạo đâm vào quá nhanh, thân thể cùng não cậu như muốn vỡ tung ra.

Trình Dực Hạo vội vã ở trong cơ thể cậu đâm tới, còn cúi đầu cắn vào điểm phấn hồng trước ngực, ra sức kích thích tất cả điểm mẫn cảm trên người cậu.

Phân thân Anh Húc Kì không biết từ lúc nào đã khôi phục sức sống ngẩng đầu lần hai, cho dù không có hắn xoa giúp, cũng đã sớm cương lên, còn theo từng đợt hắn dùng sức xông tới chảy ra chất lỏng, cậu... cậu lại muốn bắn!

Trình Dực Hạo phát hiện của cậu lại muốn ra, liền duỗi một tay đè lại chỗ đó một hồi, không ngờ chỉ đùa một tí cậu lại bắn ra, do không tránh kịp bị bắn hết vào áo.

“Cậu cũng quá kích động...” Trình Dực Hạo không nhịn được cười cậu, phản ứng này hắn cũng yêu thích cực kỳ.

“A... Không được nói nữa...” Cậu thật sự quá mất mặt, một lần hắn còn chưa có bắn, còn cậu thì đã bắn hai lần?

“Yên tâm... Tôi cũng không chịu nổi muốn bắn... Có thể ở bắn bên trong cậu...?” Trình Dực Hạo một bên đâm chọc một bên hỏi cậu.

“Aha... Đừng... Đừng hỏi nữa... Muốn bắn thì bắn... Ha...” Cậu biết muốn vậy thì hơi kỳ quái, nhưng mà lần trước khi chất lỏng ấm áp của hắn đi vào trong cơ thể cậu, cậu luôn cảm thấy rất thoải mái...

“Ha ha... Được...” Trình Dực Hạo lần thứ hai nghiêng người hôn cậu, ở trong miệng điên cuồng cùng cậu dây dưa, cùng lúc mãnh liệt xuyên đánh hạ thể của cậu.

Mãi đến khi hắn bắn vào trong cơ thể, nhưng lại không buông miệng cậu ra, bởi vì như vậy sẽ rất thoải mái, hai miệng trên dưới đều bị hắn chặn lại cảm giác thật tốt.

Anh Húc Kì co giật một trận, cảm giác hậu đình bị một dòng nước nóng tràn ngập, xem ra hắn đã phóng thích a... Quá tốt rồi...

Trình Dực Hạo thỏa mãn ôm chặt Anh Húc Kì không buông, hắn cảm nhận được Anh Húc Kì cực kỳ tươi đẹp, không muốn lại thả cậu ra, hắn muốn ở bên cạnh cậu, đến suốt đời...

Chương 34: Tuyệt đối chung tâm 34

Sau đêm đó, Trình Dực Hạo coi như xác định được tâm ý của Anh Húc Kỳ với hắn, có điều, nếu muốn bản thân cậu thừa nhận thật sự thích hắn, hắn cũng không thiếu thời gian để nỗ lực.

Nhưng như vậy cũng đủ khiến hắn thỏa mãn, tự tin hẳn lên, biết không mình không phải tương tư đơn phương, là rất được rồi.

Vì Anh Húc Kì, hắn quyết định muốn thay đổi cách sống, nếu Anh Húc Kì không thích hắn chạm vào đàn ông khác, vậy hắn cũng không thể tiếp tục ở trong tình trạng này chờ đợi.

Trở ngại cũng đã có, đã cùng Anh Lạc Ngưng kí hợp đồng rồi giờ sao? Tuy rằng chỉ có ba năm, nhưng với hắn mà nói, một nhiều hơn một ngày cũng không thể chờ được, nếu không Anh Húc Kì vĩnh viễn không tiếp nhận hắn.

Khi hắn còn đang vì chuyện công việc ở Dạ Sắc sứt đầu mẻ trán thì, có một làn sóng ấp ủ đã lâu bạo phát, còn vọt tới trước mặt hắn...

Chuông điện thoại vang lên cắt đứt yên tĩnh đêm khuya, cũng nhiễu loạn giấc ngủ của Trình Dực Hạo, hắn mơ mơ màng màng mò tìm điện thoại đầu giường.

“Alô...?”Ai vậy trời? Mà mấy giờ rồi?

“Tiểu Trình... Tôi là Trang Khải...Cậu giúp tôi với...” Thanh âm Trang Khải đã lâu không gặp ở đầu kia đang lo lắng truyền đến.

“Trang Khải? Cậu sao vậy? Sao lại hốt hoảng như thế?” Nghe tiếng bạn tốt của mình, Trình Dực Hạo nhất thời tỉnh táo lại, nghe giọng của hắn có vẻ nôn nóng, rốt cuộc có chuyện gì?

Chờ mãi vẫn không thấy Trang Khải giải thích hắn xảy ra chuyện gì, điện thoại đã bị một người khác cướp đi.

“Trình Dực Hạo... Là tôi...”

Trình Dực Hạo nghe được thanh âm sai giờ điểm không khỏi thét lên kinh hãi, chuyện này... Đây không phải Tần Hiên Tần sao?

“Hiên.. Hiên Tần..?”

“Xem ra cậu còn nhớ tôi, rất tốt.” Giọng Tần Hiên Tần nghe ra dị thường lạnh nhạt, điều này làm cho Trình Dực Hạo không rét mà run lên.

Lại nói Tần Hiên Tần này rất khó nắm bắt, ngay cả hắn trước giờ cũng không hiểu nổi y đang ý nghĩ, nhưng hắn có thể xác định một điểm, Tần Hiên Tần lại vào lúc này xuất hiện tuyệt đối không phải ngẫu nhiên...

“Anh... Quên đi, Trang Khải làm sao vậy?” Trình Dực Hạo tự nói với mình ngàn vạn lần phải trấn định, tuyệt đối không thể để cho Tần Hiên Tần biết hắn đang bất an.

“Nếu như cậu hi vọng Trang Khải bình an vô sự, năm giờ chiều nay, một mình cậu tới công ty, không cho phép cùng bất luận kẻ nào theo, kể cả người cậu nhất Anh Húc Kì.” Tần Hiên Tần lạnh lùng nói xong, liền trực tiếp cúp điện thoại, tắt máy.

Lúc này, Trình Dực Hạo hoàn toàn tỉnh táo, mãi cho đến sáng sớm, hắn không thể nào ngủ nổi.

Trình Dực Hạo xin nghỉ ở Dạ Sắc, như Tần Hiên Tần đã nói, không được cho ai biết cuộc hẹn này.

Cuộc gọi rạng sáng kia, hắn rất rõ ràng cảm nhận được Tần Hiên Tần đang tức giận, nếu như không vì Trang Khải, hắn cũng không muốn tới chỗ hẹn.

Rời khỏi tổ chức xong, kỳ thật ở trong lòng hắn vẫn mơ hồ có cảm giác bất an, hắn nhận thức Tần Hiên Tần nhiều năm như vậy, cho dù không hiểu hết được, cũng vẫn rõ ràng tính tình của y.

Vì thế, nếu Tần Hiên Tần mất khống chế, sẽ rất điên cuồng làm ra chuyện khó có thể tin.

Dựa theo giao hẹn đi tới văn phòng Tần Hiên Tần, tuy đã rời đi ba tháng, trong nháy mắt khi vào tòa nhà lớn này, vẫn cảm thấy tất cả đều quen thuộc như chưa bao giờ thay đổi, hắn còn có ảo giác bản thân nên ở nơi này mới đúng.

Nếu như không phải vì Anh Húc Kì, có thể cả đời sẽ không rời khỏi đây nhỉ? Cũng không thể rời bỏ Tần Hiên Tần.

Nghĩ tới Anh Húc Kì, Trình Dực Hạo không nhịn được cười lên, có điều vẻ mặt này lúc vào cửa lại bị Tần Hiên Tần gặp được.“Lại đang nhớ Anh Húc Kì?” Tần Hiên Tần hừ lạnh một tiếng đi qua bên cạnh hắn, y chán ghét vẻ mặt Trình Dực Hạo như thế.

“Hiên Tần...?” Sao cảm thấy Tần Hiên Tần bữa nay khác hẳn mọi khi? Mới một trận không gặp, cả người y đã trở nên tiều tụy như vậy?

Quên đi, Tần Hiên Tần có tốt hay xấu với hắn không hề có một chút quan hệ, hắn là vì Trang Khải mà tới.

“Trang Khải ở đâu? Rốt cuộc xày ra chuyện gì?”

“Ngồi xuống đi, chúng ta hảo hảo nói chuyện.” Tần Hiên Tần đã ngồi xuống sofa, rót nước cho y cùng Trình Dực Hạo.

“Anh chỉ cần nói Trang Khải làm sao là được.” Trình Dực Hạo không ngồi xuống, hắn vốn không có ý định cùng Tần Hiên Tần nói chuyện lâu dài, chỉ cần xác định Trang Khải không có chuyện gì thì hắn sẽ rời khỏi luôn.

“Cậu không phải mới rời khỏi vài tháng thôi sao, sao suy nghĩ đã biến chậm thế hả? Cậu lại không đoán được Trang Khải gặp tốt hay xấu?” Tần Hiên Tần uống trà, dù bận vẫn ung dung nói.

“Anh đã làm gì Trang Khải?” Hắn không phải không nghĩ tới khả năng này, nhưng khi nghe chính miệng Tần Hiên Tần nói vẫn run lên một cái, Trang Khải sẽ không phải gặp chuyện không may chứ?

“Cậu biết người phản bội tôi sẽ có kết cục gì chứ?” Tần Hiên Tần nhìn thẳng mắt Trình Dực Hạo.

Câu nói này, để Trình Dực Hạo biết căn bản là đang nhằm vào hắn.

“Trang Khải rốt cuộc đã làm cái gì?”

Trình Dực Hạo không rõ, Trang Khải là người thông minh sẽ không đi trêu chọc Tần Hiên Tần làm gì, mà Tần Hiên Tần cũng không phải loại người vô cớ tìm điều giáo sư dưới trường gây phiền toái.

Chờ chút, lẽ nào là lại...?

“Xem ra cậu nghĩ ra rồi? Không sai, hắn cùng tên nam sủng trước kia ngẫu đoạn ti lên*, làm tôi tức giận.” Tần Hiên Tần đứng dậy, đi tới bên cạnh Trình Dực Hạo.* dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng

“Đương nhiên, chuyện cậu cùng Anh Húc Kì tôi cũng rất tức giận.” Ánh mắt Tần Hiên Tần lạnh lẽo, trà trong tay giội thẳng vào mặt Trình Dực Hạo.

“Được rồi! Tôi đã không phải dưới trướng anh, anh không được can thiệp cuộc sống của tôi!” Trình Dực Hạo nắm lấy tay Tần Hiên Tần.

Hắn đã quyết định không muốn y tiếp tục xen vào cuộc sống của mình, hắn muốn cùng Anh Húc Kì trải qua những ngày hạnh phúc, tuyệt không thể để Tần Hiên Tần đến phá hoại!

“Cậu sai rồi, cậu sẽ trở về, sẽ trở lại bên cạnh tôi.” Tần Hiên Tần hất tay của hắn ra.

“Anh rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Không muốn lại theo tôi thừa nước đục thả câu! Anh đã làm gì Trang Khải?!” Trình Dực Hạo nổi nóng, hắn không muốn lại hao tổn thời gian bồi Tần Hiên Tần, bây giờ hắn chỉ muốn biết an nguy của Trang Khải.

“Nếu như cậu muốn Trang Khải bình an, phải trở lại tổ chức, tôi nghĩ chính là như vậy.” Tần Hiên Tần cười gằn nhìn hắn.

“Anh điên rồi phải không, khi đó không phải anh đã đồng ý cho tôi rời khỏi? Sao giờ còn nói như vậy?! Hơn nữa, tôi không muốn ở lại chỗ này mới ra đi, không có lý do gì lại trở về!” Trình Dực Hạo nói.

“Cậu là chưa có lý do trở về, nhưng đổi lại, Trang Khải phải vì quyết định lỗ mãng của cậu mà mất mạng, cậu cũng không thèm để ý sao?”

Tần Hiên Tần hiểu rõ Trình Dực Hạo, hắn không phải loại người chỉ nghĩ cho mình, nhưng cũng sẽ vì người khác liều mạng, muốn bắt nhược điểm của hắn dễ như ăn cháo.

“Tần Hiên Tần, anh không cảm thấy anh quá ác độc sao?!” Trình Dực Hạo phẫn nộ cực kỳ, Tần Hiên Tần lại dùng tính mạng Trang Khải ra uy hiếp hắn?

“Không phải cậu đã sớm biết tôi là loại người gì?” Tần Hiên Tần vẫn là kẻ ngày xưa, không thèm đem sự phẫn nộ của hắn để ở trong mắt.

Lúc trước để cho Trình Dực Hạo rời khỏi vốn không phải y cam tâm tình nguyện, nếu không có Trình Tường Vũ, căn bản không thể cho hắn dễ dàng rời khỏi.

Nhưng y cũng không có ý định để Trình Dực Hạo rời đi thật sự, y đang chậm rãi chờ đợi, y biết chắc chắn có cách để Trình Dực Hạo trở lại bên cạnh y.

Cho dù y không yêu Trình Dực Hạo, cũng không muốn để hắn cùng người khác hạnh phúc.

“Nếu như tôi nói không?!” Trình Dực Hạo tức giận nói.

“Vậy hãy để cho Trang Khải vì cậu mà chết đi, với lại hắn vốn phải bị xử phạt, tôi là đang cho hắn một cơ hội sống sót, mà hắn có thể sống hay không, ngay ở trong quyết định của cậu.”

Trang Khải tuy rất ưu tú, nhưng khi so sánh hai người với nhau, y vẫn muốn Trình Dực Hạo hơn, vì thế cũng chỉ có thể hi sinh hắn.

Trình Dực Hạo nắm chặt tay lại, nhịn xuống kích động muốn đánh Tần Hiên Tần.

“Tần Hiên Tần, tôi rất xem thường anh!” Trình Dực Hạo gào thét.

“Cái đó cũng không đáng kể.” Tần Hiên Tần cười cợt.

Bất cứ thủ đoạn nào, y cũng muốn dùng để Trình Dực Hạo trở lại bên cạnh.

Chương 35: Tuyệt đối chung tâm 35

Trình Dực Hạo đã bặt vô âm tín hai tuần, làm Anh Húc Kì rơi vào một loại khủng hoảng không tên.

Cậu thật vất vả mới phát hiện mình có tâm ý với Trình Dực Hạo, nhưng sao Trình Dực Hạo lại biến mất hả? Không ai biết hắn đi đâu, ngay cả điện thoại cũng trong trạng thái tắt máy, điều này làm cho cậu cực kỳ bất an, cậu rất lo lắng có phải Trình Dực Hạo xảy ra chuyện gì?

Lại nói, ngay từ đầu Trình Dực Hạo cũng chỉ đang trêu cợt cậu mà thôi? Cho nên khi hắn phát hiện cậu có tình cảm với hắn, liền phủi mông một cái, không nói một tiếng rời đi?

Nhưng... Đây là chuyện không thể a? Cậu không cảm thấy Trình Dực Hạo sẽ là người như vậy a...

Nhưng nếu đúng vậy, khả năng duy nhất còn sót lại là hắn đang gặp chuyện?

Anh Húc Kì nghĩ hồi lâu, cảm thấy khả năng là cao nhất, rất có thể liên quan tới Ám. Trình Dực Hạo đã từng nói, hắn có thể bình an rời khỏi Ám cảm thấy khó mà tin nổi, hắn rất nghi ngờ...

Chẳng lẽ, hắn bị người của tổ chức hạ độc thủ sao?!

Khĩ tới khả năng này Anh Húc Kì không khỏi hoảng sợ, không thể như vậy a! Thật vất vả cậu với Trình Dực Hạo mới bên nhau, hơn nữa cậu còn chưa nói thích hắn a, bọn họ sao có thể kết thúc như vậy?!

Nhưng mà... Giờ cậu nên làm gì? Phải đi chỗ nào tìm Trình Dực Hạo? Cậu không thể biết hắn đang ở đâu a?

Đột nhiên, cậu nhớ tới một người, Tần Hiên Tần! Nói không chừng... Hắn sẽ biết...?

Anh Húc Kì đi tới Ám, cậu nhờ người giúp tra xét địa điểm rồi đi tới đó, biết là rất nguy hiểm, nhưng cậu không thể nhìn được nhiều hơn, nếu như Trình Dực Hạo thật sự có nguy hiểm gì, thì một giây cũng không thể lãng phí.

Ôm tâm tình bất an lên lầu, sau đó cậu được sắp xếp vào một gian phòng chờ Tần Hiên Tần.

Nói thật, cậu không thể yêu thích nổi không khí gian phòng này đem tới, ngoại trừ sự quỷ dị làm người ta không thoải mái ra, cậu còn thấy trên cổ áo nhân viên có dính máu, mà ngay cả căn phòng này cũng có.

Tuy hơi nhạt, nhưng cậu vẫn cảm giác được.

Không lâu sau, Tần Hiên Tần đến.

“Đúng là cậu? Nghe thuộc hạ báo cáo tôi còn đang suy nghĩ làm sao có khả năng này...” Tần Hiên Tần hoàn toàn không ngờ Anh Húc Kì sẽ đến tìm y, dụng ý của cậu cũng có thể biết được, điều này chứng tỏ... Anh Húc Kì là thật lòng với Trình Dực Hạo? Nếu như vậy, y càng không thể tác thành cho bọn hắn.

“Tôi tới là muốn hỏi anh một ít chuyện.” Anh Húc Kì không thích Tần Hiên Tần, nếu như không phải muốn nghe tin tức của Trình Dực Hạo, cậu hoàn toàn không muốn cùng tên này chạm mặt.

“Ác? Cậu muốn hỏi tôi cái gì?” Tần Hiên Tần nói.
“Dực Hạo... Anh biết Dực Hạo ở đâu không?” Anh Húc Kì hỏi.

“Dực Hạo? Ha ha... Cậu không khỏi buồn cười đi... Hắn đã không phải người của tôi... Làm sao tôi biết hắn ở đâu...?” Tần Hiên Tần nói dối như thật, với y mà nói, nói dối là tuyệt chiêu cơ bản, y nói xuôi tai không kẽ hở.

“Có đúng không...? Anh thật sự không gạt tôi đi...?” Anh Húc Kì biết mình hỏi như vậy rất buồn cười, nhưng không biết tại sao, khi nghe Tần Hiên Tần trả lời, trực giác mach cho cậu biết đối phương đang che giấu cái gì!

“Tôi lừa cậu thì có lợi gì?” Ngược lại, y càng không thể để Trình Dực Hạo gặp nhau.

Hắn không thể để cậu trở lại dao động Trình Dực Hạo, chỉ cần qua một thời gian, để Trình Dực Hạo quên Anh Húc Kì, hắn sẽ là bé ngoan hồi phục thành con rối nghe lời trước đây.

“Tôi không tin! Anh nhất định biết hắn ở đâu, nhanh giao hắn giao ra đây!” Tuy cậu không có chứng cứ có thể chứng minh Trình Dực Hạo ở đây, nhưng cậu biết Tần Hiên Tần đang nói dối! Sao y lại không biết? Nói không chừng còn đang đem hắn giấu đi!

“Đã nói rồi tôi không biết.”

“Anh hãy thành thật nói, có phải là anh đã làm gì hắn? Hay là anh ép hắn làm cái gì?! Hắn đã không phải người dưới trướng anh, tại sao anh còn tìm hắn gây sự?!”

“Thật buồn cười, tốt, tôi thừa nhận, không sai người đang ở chỗ tôi, nhưng thế thì sao? Hắn theo tôi quan hệ lẽ nào cậu còn không hiểu sao? Cậu cho rằng chỉ với cậu đòi chen vào giữa tôi với hắn?” Hừ, y không tin Anh Húc Kì có thể kiên trì lâu hơn, tùy ý nói mấy câu gây tổn thương để cậu ta biến đi là được.

“Tôi đương nhiên biết! Các ngươi đã không còn liên quan, bây giờ người cùng Dực Hạo có quan hệ là tôi!” Cậu thật sự chán ghét Tần Hiên Tần chết đi được, cũng đã chia tay còn cố gắng nói còn quan hệ, cậu cùng Trình Dực Hạo mới là chính thức được không!

“Đó là trên phương diện cậu nghĩ, tôi cũng không cho là thế, cậu căn bản không hiểu Hạo có bao nhiêu mê luyến với tôi. Chỉ có đi cùng với tôi... Mới có thể kích thích dục vọng đàn ông của hắn, loại như cậu không có kỹ xảo lại không có kinh nghiệm ý hả... Ai, nói nhiều thế chỉ sợ cậu cũng không thể hiểu hết nhỉ?” Tần Hiên Tần khinh bỉ châm chọc cậu.“Cho dù tôi không thể đại đại thỏa mãn Dực Hạo như anh, thế nhưng người Dực Hạo thích là tôi, Dực Hạo có nói thích với anh chưa?!” Anh Húc Kì không nhịn được đáp trả y.

Trình Dực Hạo đã nói, bọn họ chỉ duy trì quan hệ thân thể qua nhiều năm, nói đã vậy, Tần Hiên Tần cũng là loại có kỹ xảo tốt? Nhưng cậu không muốn chịu thua! Không muốn bại bởi Tần Hiên Tần! Cho dù kỹ xảo không bằng y, thế nhưng Trình Dực Hạo thích cậu là thật, cậu có tâm Trình Dực Hạo!!

“Cậu đừng để tôi cười chứ? Mọi người đều là đàn ông, không cần cái bọc tình yêu gì a, yêu, chỉ cần có nhục thể thỏa mãn lẫn nhau là tốt rồi, mà tôi và Hạo lại phù hợp nhau.”

Tần Hiên Tần vốn rất ghét cái gọi là thật lòng, lúc nghe Anh Húc Kì nói làm y rất mất hứng.

Gã đố kị Anh Húc Kì nắm giữ trái tim Trình Dực Hạo!

“Anh không biết là đang tự lừa mình dối người sao? Dực Hạo không thích anh, thì tại sao không thả hắn đi? Tại sao cứ giữ hắn, anh là cái thá gì mà đòi giữ hắn?!” Anh Húc Kì bị kích thích đến phát cáu, không chịu nổi nữa to tiếng lên.

Chát!

Tần Hiên Tần dùng sức tát Anh Húc Kì một cái, gã chán ghét loại người kiêu ngạo hung hăng! Nó cho rằng nó là ai, mà đòi dạy đời gã?

Chát!

Anh Húc Kì cũng đáp trả Tần Hiên Tần một cái tát! Đùa gì thế, cho là cậu dễ bị ức hiếp hả? Lần trước đánh cậu, cậu còn chưa tìm gã tính sổ đây! Lại còn dám đánh cậu lần nữa?!

“Mày...” Tần Hiên Tần hoàn toàn bị cậu làm tức giận, gã tuyệt đối không buông tha cho Anh Húc Kì!

Tần Hiên Tần cười gằn, bất ngờ lấy từ bên hông một con dao găm, gần như sớm đoán được sẽ có cục diện này mà chuẩn bị.

Nhìn ánh mắt Tần Hiên Tần lộ vẻ máu tanh, Anh Húc Kì theo trực giác nhảy về sau một bước lớn, mới không bị gã chĩa dao đâm mình bị thương.

Thật nguy hiểm! Anh Húc Kì nghĩ thầm.

Tác gia:

* chung quy hai người này vẫn phải lngả bài...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau