TUYỆT ĐỐI CHUNG TÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tuyệt đối chung tâm - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Tuyệt đối chung tâm 21(H)

Anh Húc Kì nhìn vẻ mặt lo lắng của Trình Dực Hạo, đột nhiên cậu cảm thấy hoang mang.

“Chúng ta có thể làm được chuyện này không...?” Anh Húc Kì hỏi.

“Hử... Tại sao cậu cho rằng không thể...?” Trình Dực Hạo hỏi lại cậu.

“Chúng ta đều là nam nhân nha...” Anh Húc Kì chỉ cần nghĩ đến người kia là nam nhân, thì vẫn khiến cậu cảm thấy ăn không tiêu, cho dù cậu không ghét Trình Dực Hạo đụng chạm thân mật.

“Tôi thích nam nhân... Hơn nữa... Tôi cũng thích cậu...” Với Trình Dực Hạo mà nói, cùng người mình thích trên giường là chuyện bình thường, cần gì phải phân biệt là nam hay nữ, mặc dù hắn chỉ thích mỗi nam nhân.

“Nhưng tôi...” Không thích nam nhân, với anh không có loại tình cảm này.

Anh Húc Kì vốn sẽ nói như vậy nhưng lại nói không nên lời, giống như có cỗ lực kéo cậu lại, chính cậu cũng không rõ đó là cái gì.

“Cái gì cũng đừng nói nữa...” Trình Dực Hạo hôn hôn cậu, không muốn nghe cậu nói thêm cái gì nữa.

Hắn sợ khi nghe Anh Húc Kì sẽ nói không thích hắn.

Anh Húc Kì cũng không nói gì thêm, vì cậu không biết làm sao cự tuyệt mới tốt, hơn nữa chỉ cần Trình Dực Hạo vừa hôn cậu, đã cảm thấy bản thân trở nên vô pháp tự hỏi.

“Kế tiếp... Cho cậu thêm càng thoải mái đi...”

Tiếng Trình Dực Hạo dễ nghe lại vang ở bên tai cậu, Anh Húc Kì còn không kịp hiểu hết ý tứ của hắn, đã thấy Trình Dực Hạo lột quần của cậu, đưa tay ấn nhẹ phân thân.

“Đừng... Đừng như vậy... Nơi đó...” Loại chuyện này, cậu chưa có chuẩn bị tâm lý một tý nào nha...

Nhưng Trình Dực Hạo không đáp lại cậu, hắn mở miệng đem phân thân ngậm vào.

“A...”

Anh Húc Kì muốn kêu Trình Dực Hạo đừng như vậy, nơi đó rất bẩn, nhưng cậu lại không thể không thừa nhận bị Trình Dực Hạo ngậm vào khiến cậu có cảm giác.

Cậu chưa từng được người khẩu, tuy trong phim xxx nam ưu* cũng được liếm vậy đều sẽ thoải mái, bây giờ đến lượt cậu mới thật sự được lĩnh hội cảm giác sung sướng khó nói này, khó trách nam ưu đều thích được khẩu giao, so với lúc dùng tay giải quyết còn sảng khoái hơn gấp nhiều lần.

* nam ưu: diễn viên AV GV á:3.

Dưới khẩu kỹ cao siêu của Tại Trình Dực Hạo, phân thân của Anh Húc Kì nhanh chóng sưng lên, trừ bỏ thoải mái ra cậu không còn bất luận suy nghĩ gì, cũng bởi vì vậy, Anh Húc Kì bị lý trí che mờ mắt, lần thứ hai lâm vào lốc xoáy tình ái.

Trình Dực Hạo vì Anh Húc Kì khẩu giao, cũng luôn quan sát phản ứng của cậu, kinh nghiệm của hắn nói cho hắn biết, đối phương hẳn còn là một xử nam, nhiều lắm cũng chỉ dùng tay tự mình giải quyết nhu cầu sinh lý mà thôi, điều ấy trong nhận thức càng khiến hắn hưng phấn, Anh Húc Kì rất phi thường thanh thuần a.

Anh Húc Kì được hắn phục vụ cẩn thận khiến cho càng ngày càng thoải mái, làm phân thân trướng càng lớn, cỗ cảm giác nóng nảy đột nhiên lại dâng lên, thậm chí so với vừa nãy càng mãnh liệt hơn.“Dực... Hạo... Tôi lại... Nóng quá... A a... A...” Anh Húc Kì thở hổn hển, cậu rõ ràng cái gì cũng chưa làm, sao lại thấy yếu như vậy?

Trình Dực Hạo lần này không lau khăn lạnh cho cậu nữa, ngược lại còn ngậm chặt đỉnh phân thân hút mạnh, như muốn hấp dẫn cậu phóng xuất, hai tay cũng không nhàn rổi vì cậu vuốt nhẹ phân thân từ đỉnh xuống gốc.

Tình hình của cậu chỉ là trong trạng thái muốn bắn, chỉ cần phóng xuất sẽ tốt hơn nhiều.

Phản ứng quả là vừa ngây ngô lại xinh đẹp a... Trình Dực Hạo nghĩ nghĩ.

Hắnvchuyên tâm liếm hút phần đỉnh, không phải dùng sức nhưng lại mang một loại phiến tình hấp dẫn, hấp dẫn Anh Húc Kì phóng thích.

Anh Húc Kì giống như con cừu bất lực mặc hắn xâm lược, cuối cùng vì quá mức thoải mái mà ở trong miệng hắn đạt tới cao trào, run rẩy đem chất lỏng tiết xuất.

Phóng thích xong, cậu cảm thấy thân thể của mình nhất thời mềm nhũn ra, cỗ cảm giác nóng rực kia chậm rãi lắng xuống, nhưng không biết tại sao, lại có thêm một cảm giác trống rỗng hư vô?

Phản ứng của cậu Trình Dực Hạo đã thu hết vào mắt, hắn biết đã có thể bắt đầu chuẩn bị tiến vào công tác.

Hắn đem tinh dịch hút hết toàn bộ, sau đó mới rút giấy vệ sinh phun ra.

Lại có một vấn đề, trên người hắn không có trơn dịch, nếu không bôi trơn tốt mà đi vào, sẽ làm lần đầu tiên của Anh Húc Kì đau chết đi, còn có, hắn cũng không mang theo mũ.

Bình thường vì công việc liên quan hắn sẽ tùy thân mang theo, nhưng hôm nay lại ngoài dự kiến, căn bản cái gì cũng chưa chuẩn bị, như thế cũng tốt, chẳng lẽ bây giờ hắn lại buông tha?

Đương nhiên là không có khả năng! Nếu buông tha thì ngay từ đầu hắn đã từ bỏ, sao có khả năng dừng lại vào lúc này?Hắn lại tiếp tục bộ lộng phân thân mới bắn thành mềm nhũn của cậu, Anh Húc Kì vốn cho rằng chỗ đó cần một khoảng thời gian nữa mới cứng lại vì cậu không phải loại người trọng dục, bình thường với cậu chỉ một lần đã là thỏa mãn.

Nhưng khi Trình Dực Hạo vỗ về phủ lộng, cậu phát hiện chỗ đó cư nhiên đã trướng lên...

Vì phân thân trướng lên, cỗ cảm giác nóng rộn rã lại lan tỏa khắp người, ngay cả cảm giác trống rỗng cũng càng lúc càng lớn, cậu thậm chí cảm thấy chỉ đụng chạm như vậy vẫn chưa đủ thỏa mãn.

“Dực Hạo... Tôi lại... Thật kỳ quái... Rất... Muốn nhiều hơn...” Cậu bắt lấy tay Trình Dực Hạo đang bộ lộng phân thân, suyễn khí nói.

Trình Dực Hạo sửng sốt một chút, Anh Húc Kì nhất định không biết nói những lời này là đang mời gọi hắn đè cậu, đi vào trong cơ thể cậu đi?

“Muốn nhiều hơn...?” Giọng Trình Dực Hạo trở nên khàn khàn, còn che giấu sự ẩn nhẫn.

“Ân... Muốn... Tôi muốn... Giúp tôi...” Anh Húc Kì chỉ muốn thoát khỏi loại cảm thụ kinh người này, có thế nào cũng không sao cả.

“Thu được...”

Hắn nâng hai chân Anh Húc Kì lên rồi gấp chân ra phía trước, để đầu gối cậu có thể áp vào trước ngực hắn.

Sau đó hắn nhìn thấy cúc huyệt xinh đẹp nở rộ đang muốn nghênh đón trước mặt hắn, liền cúi đầu hôn nơi đó khiến Anh Húc Kì nhịn không được phải run rẩy.

“Anh... Anh muốn làm cái gì...?” Anh Húc Kì chỉ cảm thấy tư thế này rất dọa người, nơi đó của cậu hoàn toàn bại lộ trước mặt Trình Dực Hạo, nhìn nhìn lại vẻ mặt khát vọng đang chăm chú nhìn chỗ đó khiến cậu bắt đầu sợ hãi.

Cậu có thể nói không muốn được nữa sao? Hình như không kịp rồi… Bởi vì ánh mắt Trình Dực Hạo khác hoàn toàn lúc trước, ánh mắt kia chính là muốn đem cậu nuốt vào bụng.

“Đừng lo khuếch trương... Tôi sẽ liếm...” Trình Dực Hạo nói xong, liền vươn đầu lưỡi liếm cúc huyệt, bởi vì hắn chỉ có thể dùng cách này giúp cậu làm trơn.

“Đừng... Nơi đó... Không...” Anh Húc Kì không thể ngờ Trình Dực Hạo sẽ liếm chỗ đó, vì chỗ đó rất bẩn mà?

Thật sự rất mất mặt...

Trình Dực Hạo vươn ra đầu lưỡi, đem từng nếp uốn xung quanh liếm ướt một lần, mới chậm rãi dùng đầu lưỡi tiến vào bên trong tìm kiếm.

“A... A...” Anh Húc Kì không phải vì đau mới kêu lên, mà vì cảm giác có chút kỳ quái, là loại cảm giác vi diệu...

Còn Trình Dực Hạo lại thấy cúc huyệt của cậu  rất đáng yêu, mới chỉ giúp cậu liếm mà thôi, cúc huyệt đã co rút thành một đoàn, cậu thật đúng là tiểu thụ có tố chất đặc biệt đáng yêu, có loại công nào chịu được lời mời gọi mê người này?

Sao mỗi phản ứng ngay cả ở trên giường của cậu cũng khiến cho hắn vừa lòng đến thích thế chứ?

Chương 22: Tuyệt đối chung tâm 22(H)

Lại hôn hôn huyệt khẩu ẩm ướt lần nữa, rồi nhổ vài ngụm nước bọt vào nơi đó, vươn ngón giữa tách huyệt khẩu để nước bọt dễ dàng đi sâu vào trong cúc huyệt.

“A a a....!!” Anh Húc Kì kêu ra tiếng, cảm giác rất đau đớn!

“Kỳ Kỳ... Thả lỏng một chút...” Ngón tay của hắn vừa tiến vào đã bị gắt gao hút chặt, khó có thể nhúc nhích, Anh Húc Kì thật sự rất chặt...

“Dực Hạo... Hay chúng ta... Đừng làm... Rất... Rất... Đáng sợ...” Anh Húc Kì hối hận, chỉ mỗi ngón tay thôi đã đáng sợ, vậy vạn nhất Trình Dực Hạo đem của hắn nhét vào trong cơ thể mình, cậu sẽ thế nào đây?

“Không... Tôi sẽ không dừng... Cậu nghe lời... Thả lỏng...” Sao có khả năng đến mức này còn buông tha? Vậy hắn vẫn luôn nhẫn nại đến giờ thì tính là gì?

Ngón giữa của hắn bắt đầu vói vào trong trừu động, ngón tay vốn bị hút quá chặt chẽ đã có thể thuận lợi ra vào, chắc dịch ruột non phân bố để bên trong mềm mại hơn nhiều đi, nhân lúc hắn thừa cơ vói thêm một ngón tay vào để bôi trơn.

Anh Húc Kì biết không thể ngăn cản được Trình Dực Hạo, chỉ có thể tận lực thả lỏng bản thân mặc hắn bài bố, nhưng dần dần, cậu thấy người trở lên kì quái, bị ngón tay hắn ra vào thôi lại khiến chỗ đó vừa nóng vừa ngứa, còn không hy vọng hắn rút ra, vì vừa rút ra cậu càng thêm khó nhịn.

Lúc sau Trình Dực Hạo dùng tới ba ngón tay vì cậu làm trơn, lúc rút ngón tay miệng cúc huyệt còn có chất lỏng dính dính chảy ra, bên trong cũng ấm áp mềm mại hơn rất nhiều.

Trình Dực Hạo biết, hắn đã có thể yên tâm tiến nhập.

“Kỳ Kỳ... Tôi muốn đi vào... Cậu nhẫn một chút...” Trình Dực Hạo lấy phân thân ra, chỗ đó đã sưng lên không ít, nhưng hắn vì mình bộ lộng để chỗ đó trở nên càng lớn càng cứng rắn hơn nữa.

Đến nỗi Anh Húc Kì nhắm mắt lại không dám nhìn, cậu không thể tưởng tượng được cảm giác  khi Trình Dực Hạo tiến vào hắn nơi đó như thế nào.

Trình Dực Hạo lại đem đầu gối cậu Anh Húc Kì đè xuống, khiến toàn lực dồn xuống trước ngực hắn, tư thế tuy rằng sẽ làm hắn có chút vất vả, nhưng thực thích hợp để tiến quân thần tốc.

Hiện tại, hắn đã có thể cầm đầu phân thân đã muốn đen tím hung mãnh đi vào.

Thực chất mỗi lần làm tình hắn sẽ mang mũ, cho dù là cùng Tần Hiên Tần cũng thế, nhưng nếu Anh Húc Kì là xử nam thì không có gì phải sợ.

Hơn nữa, hắn cũng rất muốn trong trạng thái không phòng hộ cùng cậu phóng túng một hồi.

“Đừng... A...!” Một cỗ đau đớn khó có thể nói đâm thẳng vào thần kinh Anh Húc Kì, cậu hút từng ngụm từng ngụm khí, ý đồ chậm lại cỗ cảm giác khó chịu.

Trình Dực Hạo thì tận lực chậm rãi đâm vào trong cơ thể cậu, đợi cho toàn bộ đi vào xong, mới chậm rãi giao động, một trước một sau ra vào trong cậu.

hoa huy*t co rút lại rất nhanh, cắn hắn vừa chặt vừa thoải mái, khiến hắn rất muốn liều lĩnh hoành hành, nhưng khi thấy cậu vì đau đớn mà ẩn nhẫn, cho nên dù muốn vẫn phải thả chậm tốc độ.

“Kỳ Kỳ... Có đau hay là thoải mái... Cũng kêu đi ra... Sẽ thấy dễ chịu hơn...” Trình Dực Hạo nói với cậu.

Anh Húc Kì gật đầu, cũng phát ra vài tiếng rên a a rất nhỏ.
Thanh âm đáng yêu kích thích thần kinh hắn, vốn nghĩ phải chậm một chút, nhưng vẫn không thể nhịn được lại gia tăng tốc độ va chạm.

Hắn thích cảm giác va chạm trong cơ thể nam nhân.

“Kỳ Kỳ... A...Cậu thật giỏi... Bên trong.... Thật thoải mái...” Trình Dực Hạo nói những lời làm người ta đỏ mặt tim đập. Hắn biết trong tình yêu, phải nói gì đó sẽ làm cho cả quá trình thêm phấn khích, đương nhiên sẽ càng thêm tuyệt vời hơn.

“Dực Hạo... Anh mau nữa... Nhanh lên... Tôi khó chịu...” Anh Húc Kì đã hoàn toàn bị hắn dắt mũi, dục vọng thân thể đã sớm đánh bại lý trí yếu kém, quản câu có là nam nhân hay nữ nhân, cậu bây giờ đang cảm thụ thấy rất tuyệt, nhưng còn chưa đủ, còn muốn càng nhiều hơn mới được.

“Ân... Tôi sẽ cho cậu thoải mái đến chịu không được...” Trình Dực Hạo mỉm cười, hắn biết tiết tấu ôn nhu này không thỏa mãn được cậu, nếu Anh Húc Kì chịu đựng được, vậy hắn là có thể bạo gan đi làm.

Vừa nãy còn thong thả ôn nhu, hắn bắt đầu mãnh liệt đâm thẳng vào cậu một lần lại một lần, mà mỗi một lần tiến công dũng mãnh đều khiến Anh Húc Kì nhịn không được kêu ra tiếng.

Hắn đã sớm tưởng tượng, muốn hung hăng đâm tiến ở chỗ sâu nhất trong cậu, để cậu vì mình mà trở nên dâm loạn.

“A a... Hô... A... Ưm... Ha... A... Đừng dừng... A...” Đối mặt Trình Dực Hạo liên tiếp công kích, Anh Húc Kì chỉ cảm thấy càng ngày càng thoải mái, bên trong cậu vừa nóng vừa ngứa, căn bản không muốn Trình Dực Hạo dừng lại.

“A... Kỳ Kỳ... Bên trong cậu nóng quá.... Rất dễ chịu...”

Phản ứng của cậu thật sự quá tuyệt vời, để hắn không ngừng hưng phấn thêm lực công kích.

“Ừ... Anh cũng... Nóng quá... Lại đến...” Hiện tại trừ bỏ thỏa mãn muốn đem cơn nóng torng người bài trừ, những cái khác Anh Húc Kì không muốn quản.

Hai người duy trì tư thế đầu một thời gian, tuy trong phòng có điều hòa nhưng khi làm người bọn họ vẫn đầy mồ hôi, cả người dấp dính.“Kỳ Kỳ... Tôi muốn... Bắn bên trong cậu... Có thể...?”

Không ngừng nâng cao kích tình rồi cũng đến cực hạn, Trình Dực Hạo bắt đầu muốn phóng thích khoái ý, hắn rút lại trút lý trí còn sót lại hỏi cậu, hăn muốn bắn bên trong không biết Anh Húc Kì đồng ý không?

“Nghi....? Ừm... Được... Anh bắn... Ưm...” Dù sao Trình Dực Hạo có làm cái gì, đều sẽ khiến cho mình thoải mái đi? Cậu cũng lười kháng cự... ( …)

Được Anh Húc Kì đáp ứng, Trình Dực Hạo lại công kích nửa ngày, mới có ý phóng thích tinh dịch nóng rực vào cậu.

Trong lúc hai người cùng nhau phóng thích, cũng nhịn không được kêu ra tiếng, song song nhận được thỏa mãn lớn nhất...

Trình Dực Hạo đem Anh Húc Kì ôm ở trên đùi, tay cầm phân thân cậu, Anh Húc Kì vừa phóng thích xong lần thứ hai, vô lực ôm cổ Trình Dực Hạo thở ra hơi.

“Thoải mái không...?” Trình Dực Hạo hỏi cậu, biết cậu nhất định rất thoải mái, nhưng vẫn muốn nghe từ chính miệng cậu nói ra.

“Ừa... Thoải mái...” Anh Húc Kì cũng rất thẳng thắn.

Nói thật ra, cậu không biết nguyên lai nam nhân làm với nhau sẽ thoải mái như thế.

“Vậy... Có thích tôi hay không...?” Trình Dực Hạo hỏi.

Hắn nghĩ, nếu Anh Húc Kì không bài xích cùng hắn làm tình, có phải hắn sẽ có cơ hội tiến vào trong tim cậu không?

Nhưng Anh Húc Kì không trả lời, chỉ nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

Cậu là thật sự không biết.

Tuy cậu không hối hận cùng Trình Dực Hạo xảy ra tầng quan hệ này, nhưng muốn nói không hề để ý hắn là một nam nhân, nhưng lại không phải như vậy, dù sao đây là người cậu đã tin tưởng lâu dài, sao có khả năng vì một hồi kích tình liền lập tức nghĩ lại chứ? ( Kì Kì không dễ cưa đổ đâu >”<).

Nhìn Anh Húc Kì lắc đầu, dưới đáy lòng Trình Dực Hạo cũng chỉ có thể cười khổ.

Vẫn không được sao?

“A... Chúng ta đi tắm...” Thu thập cảm xúc mất mát, Trình Dực Hạo ôm Anh Húc Kì vào phòng tắm.

Có lẽ nếu muốn bắt được Anh Húc Kì, có lẽ cần phải ” cố gắng ” nhiều hơn?

Chương 23: Tuyệt đối chung tâm 23

Ngày hôm sau được Trình Dực Hạo đưa về xong, Anh Húc Kì mới kinh giác bản thân như đang làm chuyện xấu, cả người vừa chột dạ lại lo âu, vừa về tới nhà liền vọt thẳng vào phòng tự giam mình trong đấy, mãi cho đến tối người hầu tới thỉnh cậu ăn cơm tối, cậu cũng chỉ nói câu không muốn ăn.

Anh Dạ Mạc cảm thấy kỳ quái, Anh Húc Kì ít khi nào ăn không vô, hơn nữa tối hôm qua không về nhà, hôm nay còn cả ngày không nhìn không nhìn thấy cậu? Tóm lại, không khỏi thấy kỳ quái! Cho nên sau khi ăn tối xong hắn đi tới phòng Anh Húc Kì, muốn nhìn xem cậu đã xảy ra chuyện gì.

Vừa vào cửa thì thấy Anh Húc Kì đang ngồi trước đại màn hình Tv LCD, cậu đang chơi game.

“Chơi gì mà chăm chú thế, ngay cả cơm cũng không ăn?” Anh Dạ Mạc ngồi xuống cạnh cậu.

“A? Mạc Mạc hả...” Anh Húc Kì ngẩng đầu nhìn hắn một cái, lại quay đầu chuyên chú vào màn hình.

Cậu dùng toàn bộ buổi chiều để chơi game, nhưng không có nghĩa đầu óc sẽ nhập tâm, mà là luôn nhớ tới chuyện phát sinh tối hôm qua cùng Trình Dực Hạo.

“Đương nhiên là em, muốn em chơi cùng không?” Anh Dạ Mạc hỏi.

“Không cần, anh hơi mệt rồi.” Trên màn hình xuất hiện dòng chữ Game over, cậu đã không thể đếm được dòng chữ tiếng Anh này xuất hiện lần thứ bao nhiêu, xem ra tâm cậu không ổn định nên chơi game đơn giản như vậy mới bị thua.

Anh Húc Kì vòng hai tay sau đầu, thuận thế ngả lưng xuống sàn nhà.

“Anh xảy ra chuyện gì à? Lạ thế.” Anh Dạ Mạc không thể không cảm thấy quái dị, vì hiếm khi hắn nhìn thấy Anh Húc Kì luôn lạc quan hoạt bát lại phiền muộn.

“Không có gì, anh chỉ mệt, muốn ngủ.” Anh Húc Kì dứt khoát nhắm mắt lại.

Đầu của cậu đã lâu không vận hành nên giờ phải suy nghĩ mấy chuyện phức tạp khiến cậu hao phí nhiều tâm lực, cảm giác quá mệt mỏi.

“Vậy ngủ đi, nhưng có ngủ thì ngủ trên giường, đừng nằm dưới sàn nhà.” Anh Dạ Mạc vốn là người không thích ép buộc người khác, nếu Anh Húc Kì nói mệt, vậy trước hết để cho cậu ngủ đi, có chuyện gì có thể tạm gác lại ngày mai lại nói.

“Ừ...” Anh Húc Kì mở to hai mắt rã rời, mới nghĩ tới bò lên giường, sau lại phát hiện chân do ngồi lâu bị tê rần, không cẩn thận nên té sấp về phía trước.

Làm cậu phải nhào lộn làm kéo căng cơ bắp quanh người, để cậu không kêu ra tiếng vì đau.

“Không có việc gì chứ?” Anh Dạ Mạc tiến tới muốn đem cậu kéo dậy, nhưng bị Anh Húc Kì cự tuyệt.

“Mạc Mạc không cần... Anh tự muốn đứng dậy...” Có hơi đau... Vẫn nên nằm sấp một chút thì hơn...

“Kỳ kỳ, anh rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Anh Dạ Mạc càng nhìn càng hồ đồ, giường tốt không nằm, tại sao lại muốn nằm trên sàn nhà?

Anh Dạ Mạc nghĩ nghĩ vẫn phải ôm cậu lên giường đi ngủ thì hơn, không phải khiến hắn lo lắng khi rời đi, nhưng lúc hắn tới gần lại phát hiện chỗ không thích hợp, Anh Húc Kì vừa rồi ngã nhào áo không cẩn thận bị vén lên một vùng, hắn thấy làn da chỗ đó lộ ra dấu vết khả nghi.

“Kỳ Kỳ, anh bị thương sao?” Anh Dạ Mạc ngẩn người, vì để xác định hắn không nhìn lầm, liền vươn tay kéo rớt áo cậu nhìn xem đã xảy ra chuyện gì.

“Không...! Em... Em đừng loạn thoát y phục của anh...!” Anh Húc Kì lập tức đè lại tay hắn không cho hắn nhìn được.

Cậu biết những dấu vết trên người mình là cái gì, cho nên không khỏi kích động.

“Để em xem thử, hôm nay anh rất lạ.” Anh Dạ Mạc mất hứng, rất không thích thái độ của Anh Húc Kì với hắn, bọn họ có phải khách khí thế sao? Hay là cậu đang giấu diếm cái gì?Anh Dạ Mạc không để ý tới kháng nghị của cậu, cưỡng chế đem quần áo trên người cậu cởi ra, cuối cùng thấy rõ ràng dấu vết trên người cậu là cái gì.

“Anh... Đây là chuyện gì?”

“Không.. Không có việc gì.. Không may đụng vào mà thôi...” Anh Húc Kì đỏ mặt nói dối. Bất quá... Mạc Mạc có tin hay không?

“Anh gạt người, đây là dấu hôn!” Anh Dạ Mạc trực tiếp phá vỡ lời nói dối của cậu, muốn nói cũng phải nói cho đúng tí chứ?

Hắn vừa thấy đã biết đó là gì. Bởi vì hắn cũng từng lưu lại dấu vết trên người Mộc Tín Xa.

Anh Húc Kì cực kỳ kinh ngạc, ít khi nào nói dối, quả nhiên vẫn bị phát hiện a...

“Kỳ Kỳ, anh nói dấu hôn này ở đâu ra?” Anh Dạ Mạc hỏi.

Xem ra không có biện pháp giấu được, Anh Húc Kì đành phải ngoan ngoãn đem toàn bộ chuyện tối qua nói cho Anh Dạ Mạc, sau khi Anh Dạ Mạc nghe xong, không chỉ có biểu tình trên mặt trở nên khó coi, trong lòng cũng chẳng thoải mái gì.

Hắn không thể tin được tứ ca đáng yêu cư nhiên bị nam nhân ăn kiền mạt tịnh?

“Kỳ Kỳ, anh thích hắn không?” Anh Dạ Mạc hỏi.

“Anh cũng không rõ lắm...” Cho dù suy nghĩ cả buổi chiều, cậu vẫn nghĩ không ra tình cảm giữa cậu và hắn là gì?

“Vậy anh hối hận không? Ý em là chuyện phát sinh quan hệ...” Anh Dạ Mạc sở dĩ lại hỏi như vậy, là vì hắn biết Anh Húc Kì vẫn luôn vô pháp tiếp thu chuyện giữa hai nam nhân một chỗ, càng miễn bàn tới loại chuyện kia.

“Anh không biết...” Anh Húc Kì thật sự không biết nên giải thích làm sao, bản thân cậu loạn thành một đống, đại khái cũng chỉ có thể dùng hai chữ mâu thuẫn để hình dung cảm giác hiện tại của cậu đi?Trình Dực Hạo thích cậu, chỉ cần cậu cũng nói thích một câu, là hai người có thể ở cùng một chỗ.

Nhưng cậu không có ý tưởng này, bởi vì, cậu không ngờ rằng giữa hắn và cậu lại phát sinh quan hệ này.

“Ừm... Vậy đừng suy nghĩ nữa, thuận theo tự nhiên đi.” Anh Dạ Mạc vỗ vỗ đầu của cậu.

Hắn có thể lĩnh hội tâm tình Anh Húc Kì hiện tại, lúc trước hắn cùng Mộc Tín Xa cũng là trong tình trạng mơ mơ màng màng mà triển khai, thậm chí lúc ấy hắn còn không nhận ra mình thích Mộc Tín Xa, cho nên hắn hiểu được, có bức bách Anh Húc Kì nhả ra đáp án là không có khả năng.

“Ừ...” Hình như cũng chỉ có thể như vậy đi? Anh Húc Kì nghĩ.

“Vậy anh ngủ đi, em đi đây.” Anh Dạ Mạc nói, đỡ cậu đi tới giường nằm xuống.

“Được...” Anh Húc Kì chậm rãi nhắm mắt lại, ôm đại gối nhắm mắt ngủ.

*-*-*-*-*

Trình Dực Hạo hạ quyết tâm, hắn muốn đi tìm Trình Tường Vũ, hắn phải rời khỏi tổ chức!

Hắn hạ quyết tâm này, không chỉ vì chuyện đêm đó cùng Anh Húc Kì, cũng là vì bản thân của hắn.

Hắn cho tới bây giờ không phải là một người thích cưỡng cầu, cũng không phải loại người yêu ghét phân minh, tính cách nhìn như tiêu sái an túc, nhưng lại rất đau xót, nói rõ ra thì ngay cả chính hắn muốn cái gì còn không rõ ràng.

Mãi đến khi gặp gỡ Anh Húc Kì, hắn mới phát hiện được mục tiêu cần nhất, là bảo vệ cậu.

Đây là lần đầu tiên.

Hắn cũng không rõ vì sao lại có cảm giác này, nhưng hắn xác định người kia là Anh Húc Kì, vì ngay cả Tần Hiên Tần cũng chưa bao giờ khiến cho hắn có cảm giác này.

Nếu tiếp tục ở lại tổ chức, hắn biết đời này cùng Anh Húc Kì là hoàn toàn không có khả năng. Hắn vô pháp đoán trước Tần Hiên Tần có hạ độc thủ như lời y nói hay không, có điều lấy thân phận của Anh Húc Kì thì y sẽ phải có cố kỵ mới đúng.

Nhưng cũng rất khó nói, bởi vì Tần Hiên Tần không phải loại người thuận theo lẽ thường mà để ý tới người.

Nếu như có thể rời khỏi tổ chức, hắn sẽ dùng tâm theo đuổi Anh Húc Kì, cho dù vô pháp như nguyện, cũng còn hơn so với bây giờ.

Mọi việc đều phải thử qua mới biết được, tựa như Anh Húc Kì cũng không nguyện ý cùng hắn làm thì sao? Vậy có thể nói hắn ở trong lòng cậu vẫn có một vị trí đi?

Dù chỉ là một tia hi vọng mỏng manh, suy nghĩ không thực tế mà vứt bỏ hết thảy, nếu như là hắn trước kia, đại khái sẽ cho rằng chỉ có điên rồi mới có thể làm như thế.

Nhưng hắn đúng là điên rồi, vì Anh Húc Kì.

Chương 24: Tuyệt đối chung tâm 24

Từ trước tới nay, hắn vẫn cảm thấy tên em trai này rất khó ở chung, hiện tại cũng vậy, nhìn cậu đính lên khuôn mặt không cười nổi, không khí sắp đông cứng rồi a.

“Cậu không thể cười à?” Không khí thế này, sao mà nói chuyện nổi?

“Tôi muốn thế nào là tự do đi?” Trình Tường Vũ không cảm thấy như vậy thì có gì không thích đáng, mặt của hắn vốn vẫn thế, hơn nữa không tất yếu tự dưng bỏ ra cười.

“Được được, đúng là tự do của cậu...” Trình Dực Hạo nhún nhún vai, nghĩ, hay hắn cũng thử xem nhỉ.

Tuy trong ấn tượng Trình Tường Vũ so với hiện tại có chút thay đổi, nhưng hắn cũng đã quên hắn đến tột cùng là loại người gì. Lúc còn ở nhà, cái gì hắn cũng không cảm thấy hứng thú, cho dù là em trai, bất quá cũng chỉ là huyết thống thượng ràng buộc mà thôi, trừ điểm ấy ra, giữa bọn họ cái gì cũng không có.

“Anh muốn quyết định rời khỏi tổ chức sao?” Trình Tường Vũ hỏi. Trước đã cùng cậu đề cập qua nhiều lần, nhưng hắn cứ đẩy qua đẩy lại, sao bữa nay đột nhiên thay đổi tâm ý rồi?

“Không lẽ hôm nay cậu không giúp được tôi sao?” Trình Dực Hạo nói. Nếu như vậy thì thật không ổn, vì hắn có muốn nhưng chẳng còn có ai có thể giúp hắn.

“Nếu tôi đáp ứng anh, tôi sẽ nhất định hỗ trợ, anh nợ tôi một lần.” Cậu chỉ muốn xác nhận lại thôi, Trình Dực Hạo nguyện ý rời khỏi tổ chức là chuyện tốt nhất, với cậu mà nói.

“Vậy là được rồi, nhưng tôi có thể biết lý do tại sao cậu nguyện ý giúp tôi?” Trình Dực Hạo đề xuất nghi vấn của hắn.

Mặc dù có giấy xác nhận của cán bộ thì khi rời khỏi tổ chức tương đối dễ dàng, nhưng chỉ là tương đối, vạn nhất thành viên rời khỏi quay ngược lại cắn tổ chức, tỷ như để lộ bí mật, đến lúc đó cán bộ muốn phụ trách trách nhiệm rất không nhỏ.

Hắn cũng không cảm thấy lấy hắn cùng Trình Tường Vũ có giao tình gì, nên cậu ta sẽ không nguyện ý vô điều kiện giúp hắn.

“Lý do anh không cần biết, nhưng anh phải đáp ứng tôi một chuyện.” Trình Tường Vũ tự nhiên có tính toán, cậu mới không rảnh làm miễn phí không công, đến cái lý do chân chính, tên ca ca này cũng không cần phải biết.

“Ok... Nói đi.” Trình Dực Hạo nói. Hắn sớm đoán Trình Tường Vũ sẽ không nói cho hắn biết nguyên nhân, hắn cũng chỉ là thuận miệng hỏi thôi, cho dù thật sự nói, hắn cũng không tin tưởng nổi, a...

“Sau khi rời khỏi tổ chức, thỉnh anh dọn đến chỗ khác đi, sau này không được phép bước vào công ty một bước, còn có, cũng không được cùng Tần Hiên Tần lui tới.” Trình Tường Vũ nói ra điều kiện.

“A? Chỉ đơn giản thế sao?” Đây không khỏi quá dễ dàng đi? Hắn vốn tính toán sau khi rời tổ chức sẽ biến mất triệt triệt để để, đương nhiên cũng không tính toán lại cùng Tần Hiên Tần có bất luận liên quan gì.

“Chỉ vậy thôi. Chỉ cần ngươi có thể làm được, tôi sẽ giúp anh rời khỏi.” Trình Tường Vũ lại nói. Bởi vì đây là kết quả cậu muốn nhất.

“Cậu... Sẽ không ở sau lưng đâm tôi một đao đi? Taôi sẽ không phải vừa ra tổ chức sẽ chết chứ?” Trình Dực Hạo lại hỏi.

Loại điều kiện thế này căn bản không giống điều kiện đi? Hắn hoàn toàn không có bất luận tổn thất nào nha?“Anh nếu sợ chết có thể không cần đi, tôi có thể làm như anh không có tới tìm tôi.” Trình Tường Vũ kích hắn, dù sao điều hắn băn khoăn không có khả năng sẽ phát sinh.

Bọn họ có thân phận gì?

Là ca ca cậu không biết mà thôi, từ yến hội hai năm trước tổ chức mừng người mới gia nhập, cán bộ cao cấp cùng nhân viên tất cả đều biết chuyện bọn họ là huynh đệ, cho nên trước mắt cha cậu, không ai dám lộn xộn bọn họ, cho dù hắn không đến tìm cậu hỗ trợ, vẫn có thể toàn thân trở ra.

“Ta có việc phải đi, vậy... Kính nhờ cậu.” Đích xác, có gặp chuyện không may hay không cũng phải rời khỏi tổ chức mới biết được.

Sau khi Trình Dực Hạo rời đi, Trình Tường Vũ cảm xúc mới tương đối thả lỏng, cậu muốn Trình Dực Hạo rời khỏi, đương nhiên là có lý do của cậu.

Nhưng cậu sẽ không nói cho hắn biết.

Sau khi cùng Trình Tường Vũ nói qua, thật không ngờ chỉ sau hai tuần, hắn đã rời khỏi tổ chức.

Ngày đó rời khỏi, hắn rất kinh ngạc với Tần Hiên Tần cư nhiên một câu cũng không có nói, như vậy ngược lại khiến hắn có chút bất an, không biết được Tần Hiên Tần có thể gây lên chuyện gì hay không?

Hắn cũng nghe được Tần Hiên Tần chính mồm nói “Cậu đi đi, Cậu tự do.” Những lời này.

Hơn nữa lúc ấy Trình Tường Vũ cũng ở đấy, hắn cảm thấy không chừng cậu ta đã có phương pháp làm cho Tần Hiên Tần không thể không khuất phục đi? Những loại người như bọn họ, có một ít thú đoạn trong người là điều bình thường.Nếu đã thoát khói, cũng nên suy nghĩ làm việc gì đó thực tế hơn.

Mấy năm nay hắn kiếm không ít tiền, tuy chỉ dưới trướng người ta, nhưng tiền tổ chức trả khá cao, trừ đi những khoản linh tinh, hắn vẫn còn khá nhiều, vả lại lúc trước trộm một ít của ba ba hắn nên tiền còn dư không ít, thêm một thêm, dùng cả đời cũng không phải thành đề.

Tuy rằng kinh tế không phải lo lắng, nhưng hắn vẫn muốn làm chút gì đó, tùy theo lòng mình sống qua ngày.

Hắn muốn theo đuổi Anh Húc Kì, để cậu thích hắn, muốn cùng hắn trả qua cả đời.

Từ lần tách ra lần đó, hắn vẫn luôn tích cực triển khai thế công theo đuổi, điện thoại, tin ngắn hiển nhiên không thể thiếu, còn thường thường mua một đống đồ ngọt Anh Húc Kì mang qua cho cậu, còn kèm cả hoa tươi.

Hắn không kỳ vọng Anh Húc Kì sẽ lập tức bị hắn đả động, nhưng chỉ muốn Anh Húc Kì không cự tuyệt hắn, hắn sẽ tiếp tục theo đuổi.

Đây là lần đầu tiên hắn muốn có được một người như vậy, hắn phi thường quý trọng tâm tình mình, hắn không muốn phải xin lỗi tâm mình.

Đến nỗi với công việc mới, đại khái hắn đã nghĩ ra ý tưởng, vì càng muốn tiếp cận thế giới của Anh Húc Kì, nên hắn muốn làm như vậy…

********

Anh Húc Anh Húc Kì vui vẻ ăn đồ ngọt, những người khác thì dùng ánh mắt khác thường nhìn cậu.

“Kỳ Kỳ... Ăn chậm một chút đi... Còn rất nhiều mà...” Anh Lạc Ngưng nói, nhìn cậu ăn tới như vậy, ở đây cũng không có người cướp với cậu, có thể từ từ ăn a.

Mỗi ngày gần đây, đều có đồ chuyển phát nhanh tới Anh Húc Kì, nội dung không chỉ có đồ ngọt, mà có bánh ngọt, các loại bánh, lại kèm theo bó hoa, hết thảy ở trong mắt mọi ngườ i đều cảm thấy tò mò, thật không ngờ cũng có người theo đuổi lão Tứ nhà họ.

“Tên kia thật là có tâm a...” Anh Dạ Mạc tuy biết đối phương rất dụng tâm, nhưng vừa nghĩ tới tên kia là tên ăn Tứ ca, vẫn đối hắn không có nhiều hảo cảm.

“Sao vậy? Chẳng lẽ Mạc Mạc biết đối phương là ai?” Anh Mị Sí từ trong miệng Anh Dạ Mạc nghe ra dấu vết, cho nên hỏi.

“Không, em không biết.” Anh Dạ Mạc nghĩ nghĩ suýt nữa vạ miệng, hẳn vẫn nên cẩn thận...

Trừ hắn ra, không ai khác biết tên tặng hoa là ai, chớ nói gì hắn còn đối Anh Húc Kì làm ra việc như vậy, mà đây đương nhiên là Anh Húc Kì yêu cầu hắn không được nói ra ngoài.

Chương 25: Tuyệt đối chung tâm 25

Giờ cậu vẫn chưa xác định được tâm ý của mình, trước tiên giúp hắn giúp cậu gạt đi, để cho cậu có chút thời gian hảo hảo suy nghĩ.

Đầu óc Anh Húc Kì hơi trì độn, e là cho dù cậu có thích ai cũng không biết đó chứ? Mà đầu óc Anh gia lại rất cứng, nếu như không biết mình thích người ta, e là đến chết cũng đào không ra kết quả.

“Húc Kỳ, ăn xong cái này đừng ăn nữa.” Anh Thiên Ngạo cũng không nhịn được ngăn cậu ăn tiếp. Tuy cậu có thể chất ăn cũng không mập, nhưng tất yếu phải ăn nhiều thế sao? Chưa nói tới cậu còn có thể ăn thứ khác cùng bữa chính...

“Ác... Được....” Anh Húc Kì tiếc nuối chu mỏ một cái. Đồ ngọt đúng là ăn quá ngon nha, quả nhiên Trình Dực Hạo hiểu rõ khẩu vị của cậu, hơn nữa tiệm bánh này làm rất ngon.

“Có điều Kỳ Kỳ, em thật sự không biết người bí ẩn này là ai sao?” Anh Lạc Ngưng có chút hiếu kỳ, tặng hoa, tặng quà không phải thủ đoạn của đàn ông lấy lòng phụ nữ sao? Lẽ nào người kia cũng là đàn ông?

“Em không biết a...” Anh Húc Kì giả ngu.

“Không biết em còn ăn bánh của người ta hài lòng tới vậy?” Anh Mị Sí không nhịn được cười cậu, cũng không biết tên gia hỏa kia là loại người gì, vậy mà cậu vẫn yên tâm ăn được.

“Không ăn thì phí mà... Hơn nữa ăn rất ngon a...” Anh Húc Kì lộ ra nụ cười to, thuận tiện đem miếng cuối cùng trên tay nhét vào bụng.

“Gọi hạ nhân tới thu dọn.” Nhìn thấy Anh Húc Kì đã ăn xong, Anh Thiên Ngạo quay đầu nói với Hàn Tử Hằng.

Hàn Tử Hằng duỗi tay ra hiệu cho nữ hầu quỳ chân ở bên ngoài đi vào, trên bàn nhanh chóng được dọn sạch sẽ.

“Đúng rồi, Lạc Ngưng, nhân viên mới tới trong cửa hàng được không, còn đang thời gian thử việc chứ?” Anh Thiên Ngạo đột nhiên nhớ tới chuyện này nói ra.

Dạ Sắc vốn có ba điều giáo sư phụ trách chỉ đạo công quan, thế nhưng gần đây có một người xin nghỉ, một người bị thương nằm viện, vì thế không thể làm gì khác hơn là tìm một người khác thay thế bổ sung vào.

“Vâng, hắn biểu hiện rất tốt, có thể thấy kinh nghiệm của hắn rất phong phú.” Anh Lạc Ngưng trả lời.

Công quan Dạ Sắc tuy rằng không bắt ép tiếp khách, thế nhưng trương trình công phu trên giường bọn họ vẫn phải học, ba tên điều giáo sư, một tên phụ trách giai đoạn huấn luyện trong chương trình, thế nên không cùng công quan có tiếp xúc thực tế, hai tên kia là điều giáo sư chuyên môn thực hành dạy kĩ năng công quan tiếp khách, chỉ cần công quan đồng ý, cũng có thể lén lút điều giáo thực tế.

“Thật sao? Tên hắn là gì hả? Lần sau anh đến sẽ đi theo hắn lĩnh giáo, lĩnh giáo thử xem.” Anh Mị Sí xen mồm, hắn là muốn nhìn tên điều giáo sư mới tới có năng lực gì mà để Lạc Ngưng khích lệ như vậy.

Anh Lạc Ngưng không nhịn được trừng Anh Mị Sí một chút, là muốn lĩnh giáo cái gì? Là chê kỹ xảo ở trên giường của cậu không tốt sao? Đáng ghét!

Anh Mị Sí đương nhiên tiếp thu được tầm mắt của cậu, chỉ là hắn không biết trong đầu Anh Lạc Ngưng đang suy nghĩ cái gì, theo bản năng nhìn về phía cậu loạn cười một cái.

“Hắn họ Trình, tên là Dực Hạo.” Anh Lạc Ngưng quay đầu không thèm để ý tới Anh Mị Sí, nhưng vẫn trả lời vấn đề hắn hỏi.“Cái gì?!” Anh Húc Kì cùng Anh Dạ Mạc giật mình hô lên.

Bọn họ... Không nghe lầm chứ?

“Hắn sao ở chỗ này? Hắn không phải...” Anh Húc Kì nói được nửa câu đột nhiên câm miệng, gay rồi! Cậu quên đại gia đều ở đây.

Anh Dạ Mạc rất thức thời không nói lời nào, nhưng trong lòng hắn cùng Anh Húc Kì tràn đầy nghi hoặc, người Ám sao lại chạy tới chỗ bọn họ?

* tổ chức Ám là nơi anh công làm việc.

Có điều như vậy cũng đủ cho đại gia nhận ra sự việc không đúng.

“Húc Kỳ, em biết người tên Trình Dực Hạo này đi!” Anh Thiên Ngạo hỏi, nhưng hắn khẳng định Anh Húc Kì nhất định biết tên kia.

“Em... Dạ... Có biết...” Vốn Anh Húc Kì rất muốn nói không quen biết, thế nhưng một mặt cậu không dám lừa gạt đại ca, một mặt là cậu vừa lộ tẩy, nói dối không phải thượng sách.

“Kỳ Kỳ, em thật sự biết? Vậy lai lịch của hắn em cũng biết? Thành thật mà nói biểu hiện của hắn khiến anh hài lòng, nhưng tư liệu của hắn cung cấp khiến anh vẫn còn hoài nghi...” Anh Lạc Ngưng nói.

“Điều này là sao?” Anh Mị Sí hỏi tiếp.“Trên lý lịch ghi không tốt nghiệp cao trung, chưa kết hôn, ở riêng một mình, phỏng vấn thì nói đã làm công tác tương quan, nhưng hỏi  hắn đã từng làm việc chỗ nào hắn lại không chịu nói rõ, sau khi đi điều tra kết quả xác thực thì lý lịch hắn đưa cũng tương tự, vấn đề là chỗ hắn từng công tác lại trống rỗng, điều này làm em hơi lo lắng lai lịch của hắn không đơn giản.” Anh Lạc Ngưng trả lời.

Quá khứ một người sẽ không vô duyên vô cớ biến mất, lại để trống không, biểu thị nhất định đã giở trò.

“Em sao vậy, Húc Kỳ?” Nếu Húc Kỳ đã gặp qua, phải nên nói ra ý kiến chứ? Như là lai lịch của hắn là gì.

“Chuyện này... Em chỉ biết hắn mà thôi... Cũng không rất quen...” Anh Húc Kì không dám nhìn thẳng mắt đại ca, cậu không dám nói Trình Dực Hạo là thành viên Ám.

“Húc kỳ, nói thật.” Anh Thiên Ngạo nhìn cậu chột dạ liền biết cậu đang nói dối, chỉ là, tại sao lại nói dối?

“Em...” Anh Húc Kì bị làm khó dễ, cậu biết buộc phải nói, dù sao đây là chuyện liên quan Dạ Sắc, nhưng cậu lại lo lắng Trình Dực Hạo có mục đích khác mới tới Dạ Sắc, vạn nhất cậu làm hỏng chuyện của hắn thì sao?

Ơ? Không đúng! Sao cậu lại có suy nghĩ thế này? Không phải nên lo lắng hắn sẽ gây nguy hại đến Anh gia sao, mà lại đi lo lắng hắn bị người trong nhà phá hoại kế hoạch? Cậu có phải điên rồi a....?

Anh Húc Kì không mở miệng, nói quanh co nửa ngày, sắc mặt đại ca càng ngày càng khó coi, Anh Dạ Mạc mắt thấy không che giấu nổi, không thể làm gì khác hơn là giúp cậu nói ra, nhưng cũng chỉ nói Trình Dực Hạo là điều giáo sư của Ám, những chuyện khác hắn cũng không lắm miệng.

Hắn chỉ nói như thế, trái lại khiến trong lòng các ca ca nổi lên suy đoán khác, nếu chỉ là bạn bè mà thôi, tại sao Anh Húc Kì lại nói quanh co? Là muôn ẩn giấu chuyện gì.

“Vậy thì anh lại rất muốn gặp hắn, Kỳ Kỳ, nếu là bạn bè em, vậy thì cùng đi chứ.” Anh Mị Sí quyết định muốn đích thân đi tìm hiểu tình hình, dù sao Lạc Ngưng cũng phải chờ hắn quyết định, nếu là nhân tài đương nhiên phải giữ, nhưng nếu có ý đồ khác, phải nhanh chóng trừ khử.

“A? Được...” Nhị ca đã nói thế, cậu cũng không có cách nào từ chối.

“Lạc Ngưng, sắp xếp thời gian chúng ta cùng đi đi.” Anh Mị Sí ôn nhu nói với Anh Lạc Ngưng, dùng ánh mắt muốn cậu yên tâm hết thảy đều đã có hắn chống đỡ.

“Vâng, em biết rồi, Nhị ca.” Anh Lạc Ngưng thuận theo trả lời hắn.

“Vậy thì Mị Sí, chuyện này liền giao cho em.” Anh Thiên Ngạo có thể thấy dự định trong lòng Anh Mị Sí, cũng được, nên cho hắn một ít chuyện để làm, có điều cũng chỉ có chuyện liên quan Lạc Ngưng nó mới tích cực mà thôi.

“Đó là đương nhiên.” Vốn là thế, chuyện liên quan tới Lạc Ngưng hắn nhất định sẽ đứng ra, hắn muốn chính mình bảo vệ Lạc Ngưng.

Anh Dạ Mạc chỉ có thể cùng Anh Húc Kì lẫn nhau trao đổi ánh mắt bất đắc, hắn cứu không được tên kia, có Nhị ca, mọi chuyện nói không chừng sẽ trở nên càng phức tạp?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau