TUYỆT ĐỐI CHUNG TÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tuyệt đối chung tâm - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Tuyệt đối chung tâm 11

“Nếu yêu nữ nhân không được anh có thể tìm nam nhân nha, biết đâu nam nhân lại thích hợp với anh.”

Hắn biết tại sao Anh Húc Kì trước giờ đàm tình cảm luôn thất bại, là toàn vì nữ nhân rất để ý đến bộ dáng đáng yêu, trẻ tuổi của cậu hơn các nàng.

Cái này thì giải quyết được gì? Anh Húc Kì chính là loại người có diện mạo, cá tính hồn nhiên như một hài tử, có lẽ đối với một phụ nữ bình thường theo đuổi một bạn trai trưởng thành nam tính mà nói, cậu thật sự bị lãng quên.

“Không, nam nhân có cái gì tốt chứ?!” Cậu mới không cần, tuyệt đối không cần!!

“Này... Ai biết được?” Anh Dạ Mạc trước kia cũng không nghĩ tới mình sẽ thích nam nhân, nhưng hiện giờ yêu một Mộc Tín Xa  không phải sao?

Loại chuyện tình cảm này, không phải ngươi muốn như thế nào thì sẽ như thế đó.

Dù cho ngươi có muốn lẩn tránh, ngươi có tránh cũng không được.

“Không nói chuyện này nữa, đi mau, đi mau, buồn muốn phát mốc.” Anh Húc Kì không muốn nói nhiều về chuyện này, đổi thành cậu kéo Anh Dạ Mạc ra cửa.

Cậu đây mới không muốn cùng nam nhân ở cùng nhau đâu!

*-*-*-*-*-*

Chuyện gì trên đời này, không bao giờ đoán trước được.

Giống như Trình Dực Hạo không nghĩ rằng hắn và Anh Húc Kì sẽ có một ngày gặp lại nhau, càng không nghĩ tới hai người sẽ ở tình trạng dưới đây chạm mặt.

Lúc này, trên người hắn chỉ mặc một cái khố tứ giác, trên giường là một nam hài không mặc gì cả.

Anh Húc Kì nhìn thấy cảnh này, sợ tới mức ngay cả hai chai nước cầm trong tay cũng đánh rơi, sau đó vội vàng nói một tiếng thực xin lỗi, chạy đi không dám quay đầu lại.

Nếu không phải hắn chỉ mặc mỗi chiếc quần con, hắn nhất định sẽ lập tức đuổi theo giải thích.

Nhưng, là muốn giải thích cái gì? Trong đầu Trình Dực Hạo nghĩ, bất chính chính là hắn phải cùng nam hài kia làm việc trên giường? Hình như có gì đó không cần thiết.
Nói đi cũng phải nói lại, tại sao Anh Húc Kì lại biết hắn ở trong này? Còn ngay cả số phòng cũng đều biết, vậy rốt cuộc là làm sao a?

Nhiệm vụ của tổ chức, bình thường là ở các nơi trong cả nước.

Trang Khải phụ trách điều giáo những vật chủ yếu là từ tổ chức cung cấp, do vậy sẽ ở biệt thự mà tổ chức sắp xếp, còn vật hắn phụ trách điều giáo, thì chủ nhân của nam sủng đó sẽ đưa ra yêu cầu, những vật bị điều giáo có lẽ là vì kỹ xảo không tốt, là vì biểu tình không đủ sinh động hay đủ loại lý do thượng vàng hạ cám, tóm lại, chỗ ở của chủ nhân nam sủng ở đâu, hắn sẽ ở đó, dù ở khách sạn hay mọi chỗ nào dùng được cũng là phương tiện.

Lần này hắn bị Tần Hiên Tần phái tới Tây khu này, mà trong tay hắn còn một kiện án chưa xong ở Bắc khu, khỏi cần nói y còn cố ý điều một án tử ở nam khu cho hắn, muốn hắn chạy các nơi khắp nước, đây là y muốn mình mệt chết đi?

Bình thường ở dưới một tình huống bình thường, sẽ lấy kiện án ở khu gần mình nhất làm ưu tiên, ít nhất như vậy có thể đỡ mất thời gian chạy ngược chạy xuôi, cho nên hắn mới muốn nhờ Trang Khải giúp hắn tiếp nhận một kiện án.

Nhưng đây là việc không có khả năng, một vụ làm cũng muốn sắp chết đến nơi thì ai dại gì muốn tiếp nhận?! Mà lý do lớn nhất vẫn là do Tần Hiên Tần “Xử phạt”, cho nên không có biện pháp thỉnh người thế thân.

Trình Dực Hạo cảm thấy mình sắp già rồi, trước kia ba hay bốn người hắn còn không thèm để vào mắt, xem ra miệt mài quá độ sẽ làm thân thể ảnh hưởng là thật...

Kiện án lần này, trên tư liệu ghi là nam sủng của một lão đại đường khẩu, yêu cầu trong hai tháng đem nam hài này dạy dỗ thành chỉ cần nhìn thấy chủ nhân sẽ khẩn cấp muốn đối phương sáp hắn, còn phải nói những dâm ngôn uế ngữ, cùng với thể lực phải cú hảo, chịu nổi các loại gây sức ép các kiểu.

Nhìn những yêu cầu này khiến hắn muốn chửi thô tục, cố chủ bây giờ càng ngày càng biến thái, đem một người đang tốt đẹp biến thành như vậy là muốn làm gì? Thật sự quá đáng!
Nhưng người quá đáng nhất hẳn là chính hắn đi? Bởi vì hắn chính là người thực hành điều kiện cố chủ đưa ra...

Quên đi quên đi, nếu đã là công việc cũng không muốn nói nhiều làm gì, miếng cơm này chính là như vậy, nghĩ nhiều cũng chỉ gây bóng ma trong lòng hắn thôi.

Mà lần này cố chủ giúp hắn chọn một khách sạn rất tốt, xem ra hắn vẫn nên ít mắng cố chủ vài câu thì hơn.

Đẩy cửa phòng khách sạn ra, nhìn tới một nam hài lui ở góc tường run rẩy, ai, vừa mới đủ mười tám tuổi đã bị ăn, thật sự là rất lãng phí một tiểu thụ mĩ vị, a không phải, là rất đáng thương.

Hắn nhìn bộ dáng khiếp đảm của cậu, còn muốn muốn đạt thành yêu cầu của cố chủ, xem ra phải cố gắng nhiều...

Kỳ thật bọn họ thân là điều giáo sư cũng không hoàn toàn đều là pháo hôi, dù sao ở cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, nhóm nam sủng cũng không thể chọn lựa người sinh ra mình, rồi biến thành thứ mà không hài lòng chủ tử sẽ đối bọn họ đánh đập làm nhục, chẳng thà đem kỹ xảo học giỏi, ít nhất có thể khiến bọn họ ít chịu khổ thêm cho da thịt.

Trình Dực Hạo phải tìm không ít công phu, mới đem nam hài kia hống lên được giường, nhưng cậu vẫn kiên trì không muốn làm, khiến hắn đành phải nảy sinh ác độc, lãnh huyết nói cho cậu biết, cậu bất quá chỉ là một tên nam sủng mà thôi, vốn chỉ là thứ cung cấp cho chủ nhân chơi đùa, cho nên hãy bớt nũng nịu làm cao, còn muốn cậu nhận rõ thân phận của mình.

Nam hài vừa nghe xong đau khổ khóc lóc như đê vỡ, Trình Dực Hạo chờ cậu khóc lớn một hồi xong mới đi trấn an, nói cho cậu biết nếu cứ như thế này, hay là ngoan ngoãn học chút ít này nọ, miễn cho khi quay về lại bị thi ngược, khuyên can mãi tới một giờ cuối cùng đối phương mới thỏa hiệp.

Đây là tác phong trước sau như một của Trình Dực Hạo, hắn nhận thấy nếu cứ dồn ép, còn không bằng cùng đối phương nhận rõ hiện trạng, nhận lấy sự thật, làm như vậy khởi sự đến mới có thể làm ít công to.

Trước khi xảy ra cái gì quan trọng, nhất là đối với đám nam sủng không hiểu rõ tình cảnh, hắn không cố ý đem những gì nói ra trở lên nặng nề, nhưng nếu cứ để bọn họ giữ lấy sự mong đợi không thực tế, sẽ chỉ làm bọn họ ngày càng thêm thống khổ thôi.

Hắn tự nhận bản thân không phải người tốt đẹp gì, những gì hắn có thể làm, cũng chỉ có như vậy.

Nam hài cuối cùng cũng ngoan ngoãn cởi quần áo nằm úp xuống giường, Trình Dực Hạo cũng cởi sạch chuẩn bị tiến hành công tác, vừa mới một cước bước lên giường, chuông cửa liền vang, hắn đành phải mặc tạm một cái quần con đi xem là ai.

Ai biết khi hắn vừa mở cửa ra, bất ngờ khi thấy người hắn chưa từng nghĩ sẽ gặp lại.

Anh Húc Kì cười hì hì nói với hắn tiếng Surprise, sau đó đi xuyên qua hắn trực tiếp đi thẳng vào bên trong, hắn còn chưa kịp giữ chặt cậu, thì đã thấy cậu kinh ngạc đánh rơi hai chai nước trên tay xuống, cậu nhìn nhìn lại mình, lại nhìn nhìn trên giường, sau đó ném lại một câu thực xin lỗi rồi chạy vội ra ngoài.

Trong nháy mắt, Trình Dực Hạo không biết tại sao lại có cảm giác bắt gian tại giường?

Chương 12: Tuyệt đối chung tâm 12

Trái tim Anh Húc Kì muốn nhanh nhảy ra ngoài, vừa rồi hình như cậu nhìn thấy chuyện không nên thấy...

Cậu cư nhiên gặp được... Trình Dực Hạo... Thật vui?!

Tuy vốn đã biết hắn chỉ thích nam nhân, nhưng khi thực tế nhìn thấy loại chuyện này, cậu vẫn cảm thấy khiếp sợ, nhớ lại hình ảnh vừa rồi, mặt cậu không khỏi đỏ lên.

Cho dù chỉ mới nhìn thoáng qua, cậu cũng đủ thấy diện mạo nam nhân trên giường kia, ách không, đó mới không phải nam nhân nha, vốn chính là một nam hài.

Nguyên lai hắn... Thích loại hình này?

Anh Húc Kì nhịn không được rùng mình một cái, bà nội ơi... Thật là đáng sợ!

Hôm nay Anh Dạ Mạc bồi Mộc Tín Xa xuất môn, còn mình cậu nhàn rỗi tới phát hoảng, ở nhà đợi chờ ngây ngốc một hồi, quyết định tới khách sạn của cậu -“Viễn Nghênh” dạo một vòng, tìm các tỷ tỷ tâm sự còn thú vị hơn ở nhà đếm ruồi.

Các tỷ tỷ chính là nhân viên phục vụ tiếp tân của khách sạn, rất được lòng cậu, vì dù sao người phỏng vấn chính là cậu, cậu chỉ là muốn  đi tới chỗ nào  đó vui chơi, thuận tiện nhìn xem có thể chiêu điểm hoa đào hay không.

Chỉ có điều kết cục vẫn bi thảm giống nhau, các nàng chỉ xem cậu là đệ đệ mà thôi.

Tới khách sạn, cậu lập tức chạy tới chỗ các tỷ tỷ thân ái, nhưng không biết có phải do cậu đã lâu không xuất hiện không, mà các tỷ tỷ cứ hết ôm lại sờ lại niết cậu, cư nhiên còn hỏi cậu có muốn ăn đường hay không?

Cậu thật sự muốn khóc, vì sao cậu phải mang một khuôn mặt búp bê chứ!! Luôn bị trêu đùa xem thành tiểu hài tử...

Bị các tỷ tỷ “Nhiệt tình” khoản đã một phen xong, cậu miễn cưỡng dựa vào một bên sofa nghỉ ngơi, có một câu không một câu cùng các nàng tán gẫu lên trời.

“Tiểu Kì, nghe nói cậu mới xuất ngoại phải không? Đi đâu chơi thế, có chơi vui không?” Tỷ tỷ A hỏi cậu.

“Đương nhiên rất vui nha, ừm... Hẳn là...” Tuy rằng nửa đường bị Anh Dạ Mạc ném lại, nhưng về sau lại gặp được Trình Dực Hạo, coi như không phải không có ai nói chuyện.

“Vậy... Có diễm ngộ được ai không hả?” Tỷ tỷ B hỏi.

“Nào có cái gì gọi là diễm ngộ? Nói đến cái này thật đau lòng...” Anh Húc Kì thở dài. Tỷ tỷ B đành phải sờ sờ đầu của cậu muốn cậu đừng đau lòng.

“Nói đến diễm ngộ, hôm nay có một vị khách đến đây rất cao rất tuấn tú nha! Xem, tôi có chụp được ảnh nè!” Tỷ tỷ C đột nhiên cười cười, nghĩ tới nam nhân kia, nàng liền trở lên say mê a.

Nghe tỷ tỷ C nói xong, mọi người xúm lại tranh nhau xem, sau đó tuôn ra một đống lời cảm thán.

Trong di động là một nam nhân hình dáng lịch sự, làn da hơi trắng, hiện tại bây giờ đang lưu hành loại hình mặt mày trắng trẻo nhỏ nhắn dễ nhìn này (?), hơn nữa thân hình lại cao, dáng người tỉ lệ lại chuẩn, chỉ cần tưởng tượng lúc rúc vào bên người hắn đã muốn chảy nước miếng.

“Tiểu Kì cậu cũng đến xem đi...” Tỷ tỷ A lôi kéo Anh Húc Kì đang ngồi ở sofa biểu tình không hề hứng thú.

“Không, em xem đàn ông làm gì, em muốn xem phụ nữ cơ!” Anh Húc Kì đảo cặp mắt trắng dã, đàn ông có đẹp trai cũng không được chứ?

Nhưng tỷ tỷ B đúng lúc đưa bắt tay bắt được cậu tới trước mặt, chỉnh đầu cậu bắt cậu nhìn.

Anh Húc Kì đành phải không tình nguyện liếc mắt một cái.“Không tồi nha...” Kỳ thật cậu cũng không muốn xem kĩ người kia cao thấp ra sao, cũng chỉ là có lệ nhìn liếc mắt một cái thôi.

Có điều... Từ từ, vì sao lại cảm thấy có điểm nhìn quen mắt?

“Từ từ, đưa cho em xem lại...” Anh Húc Kì đưa tay giật điện thoại, cẩn thận nhìn lại khuôn mặt trong điện thoại khiến cậu nhìn có diểm quen thuộc.

Không thể nào? Đây không phải... Trình Dực Hạo?

“Tỷ tỷ, hắn tên là gì?” Hẳn sẽ không có khả năng đi? Nhưng... Vẫn nên xác định một chút thì hơn.

“Ừm, để tỷ xem lại.” Tỷ tỷ C dùng máy tính kiểm tra lại.

Những khách tới Viễn Nghênh, dựa theo thông lệ trước khi vào thuê phòng phải chụp ảnh, sau đó nhân viên sẽ đem tư liệu đưa vào máy tính, từ hệ thống trong máy tính sẽ công nhận thân phận sự ra vào của khách, nếu khách ở lại sẽ ở tầng một và tầng trệt, trong hệ thống sẽ phát ra âm thanh ra hiệu, bảo đảm sẽ có nhân viên đi lên phục vụ.

“Có, Trình – Dực – Hạo -” Tỷ tỷ C nói ngắt quãng từng chữ.

Thật sự là hắn?! Anh Húc Kì giật mình cực kỳ.

“Vậy... Tỷ tỷ, hắn ở phòng nào biết không?”

Không khỏi quá hữu duyên đi? Như vậy cũng có thể gặp lại được? Vậy cậu nhất định phải đi tìm hắn, cho hắn một kinh hỉ! Anh Húc Kì suy nghĩ.

“Đợi tỷ xem lại.” Tỷ tỷ C lại nhìn máy tính một lúc.

“Có... phòng 1023...” Tỷ tỷ C lập tức giúp cậu tra ra tư liệu.
“Cảm ơn nhé ~!” Anh Húc Kì vui vẻ chạy tới chỗ cửa thang máy, thuận tiện ở mua ở máy bán hàng tự động hai chai nước cùng nhau uống.

Các tỷ tỷ nhìn cậu hưng phấn rời đi, trong lòng không khỏi nghi hoặc, hai người bọn họ sẽ không nên...?

Đúng! Nhất định là như vậy! Xem tình trạng môn gia nhà cậu, chỉ biết một điều tiểu Kì nhất định cũng sẽ đi lên con đường này...

Rất ưu ái ở trong lòng các tỷ tỷ vì cậu bi ai một giây mặc niệm, rồi lập tức khôi phục thần sắc tiếp tục công tác.

Anh Húc Kì hưng phấn ấn chuông phòng 1023, quả nhiên nhìn được Trình Dực Hạo xuất hiện quản môn, vui vẻ đối hắn nói một tiếng Surprise, rồi lại nhìn Trình Dực Hạo vẻ mặt thừ người ra.

Ha ha ha, có dọa được hắn. Anh Húc Kì vui vẻ cực kỳ.

Cậu nguyên bản muốn nói đi vào bên trong nói chuyện sẽ tự nhiên hơn, mới trực tiếp lướt qua đối phương đi vào, nhưng nếu cậu cẩn thận một chút, sẽ phát hiện có hai đôi giày ở dưới chân...

Sau đó, cậu thấy được hình ảnh không nên xem.

Lại sau đó, bởi vì quá mức kinh sợ, cậu đành phải nhanh chóng thoát khỏi hiện trường.

Đợi cho tới khi chạy khỏi khách sạn cậu mới giật mình phát giác vì sao cậu muốn chạy trốn nhỉ?

Cậu rốt cuộc đang lẩn trốn cái gì?!

*-*-*-*-*

Anh Húc Kì tỉnh táo lại, cảm thấy vừa nãy hành động hơi thất thố, hơn nữa cũng là cậu quá mức lỗ mãng không thông tri trước cho Trình Dực Hạo, mới có thể gặp được chuyện trên, mà cậu lại thất lễ đi chạy trốn, thật sự áy náy với Trình Dực Hạo.

Cho nên cậu đi trở về khách sạn, kêu mấy tỷ tỷ giúp cậu nhắn vài tin cho Trình Dực Hạo.

Ngày hôm sau, cậu ở quán cà phê chờ Trình Dực Hạo tới.

Trình Dực Hạo đẩy cửa thủy tinh ra, trên cửa có chuỗi Phong Linh tinh xảo, ra vào sẽ phát ra tiếng vang, Anh Húc Kì vừa nghe thanh âm vang lên lập tức quay đầu nhìn, là Trình Dực Hạo đến, cậu hướng hắn vẫy vẫy tay, đối phương cũng thấy cậu.

Trình Dực Hạo ngồi xuống, cùng Anh Húc Kì đánh tiếng chào hỏi, không biết vì sao, hắn cảm thấy có cỗ không khí xấu hổ ở giữa hai người trong lúc đó lên men.

“À ừm... Ngày hôm qua... Thật sự là rất có lỗi...” Anh Húc Kì gãi gãi đầu, trước vẫn nên vì ngày hôm qua thất lễ giải thích thì hơn.

“Cũng không có gì.” Trình Dực Hạo ở mặt ngoài bình tĩnh thì nói vậy, nhưng nội tâm lại hơi khẩn trương.

Ngày hôm qua bị Anh Húc Kì kinh hỉ biến thành hắn về sau vô pháp cùng nam hài kia làm, đầu hắn lúc ấy chỉ luôn một mực nghĩ phải giải thích với cậu thế nào, lại không biết liên lạc với cậu làm sao. Cũng may ơ quầy tiếp tân có điện báo nói Anh Húc Kì có nhắn lại cho hắn, hắn mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Bất quá, sao cậu biết tôi ở đó?” Trình Dực Hạo tò mò, hắn nghĩ thế nào cũng không thể chỉ là ngẫu nhiên ở khách sạn gặp nhau đi? Lại còn gặp ở phòng?

Chương 13: Tuyệt đối chung tâm 13

Anh Húc Kì vốn muốn nói thẳng ra khách sạn kia là cậu làm chủ, nhưng lại sợ không cẩn thận sẽ lôi cả Anh bang vào.

Mọi người trong Anh gia đều biết, trừ phi có gì đó tất yếu, nếu không tuyệt đối không được lộ ra thân phận của mình với người ngoài. Một phần là vì an toàn, một phần là muốn một cuộc sống bình thường yên tĩnh.

“À... Tôi cùng mấy tỷ tỷ ở khách sạn quen biết nhau, các nàng nói với tôi có một khách tới rất đẹp trai, tôi vừa thấy thì ra là anh, nên nói các nàng muốn biết số phòng, chỉ là muốn gây bất ngờ thôi...”

Ừm... Nhìn mặt người nào đó mà nói, cậu nói tất cả đều đúng, hoàn toàn không có nói gì sai.

“Các nàng nói số phòng của tôi cho cậu?” Hảo cảm khách sạn này trong mắt Trình Dực Hạo nhất thời rơi xuống mức thấp nhất, nào có người sẽ tùy tiện cung cấp tư liệu khách hàng cho người khác?

“Đúng vậy, đúng vậy.” Nhưng đơn thuần như Anh Húc Kì sao có thể phát hiện trong lời nói của mình có vấn đề gì không cơ chứ.

“Ồ…” Xem ra hắn nên tìm một khách sạn khác đi?

“Đúng rồi, cậu ở gần đây hả?” Trình Dực Hạo hỏi lại.

Nếu cậu ta ở gần đây, vậy thời gian hai tháng ở đây không phải có thể thường thường gặp được nhau?

Tưởng tượng được rất có thể sẽ như vậy, tâm tình Trình Dực Hạo đột nhiên tốt hẳn lên.

“Có thể nói như vậy.” Lái xe lại đây cũng mất khoảng bốn mươi giây nên cũng không tính là quá xa, bình thường không có việc gì cậu cũng không tới Viễn Nghênh, dù sao nghiệp vụ ở khách sạn cũng đơn giản, không có chuyện gì đặc biệt cần cậu xử lý.

“Chúng ta về sau có thể thường gặp nhau.” Trình Dực Hạo cười, thuận tiện vẫy tay nhờ nữ phục vụ giúp hắn đổi ly cà phê.

“A? Tại sao?” Anh Húc Kì không rõ ý của hắn.

“Tôi sẽ ở khách sạn khoảng hai tháng, hoan nghênh cậu tìm đến tôi, có điều phải cho tôi biết trước, báo cho tôi là được...” Nếu lại bị bắt gặp được, thì rất khó thu thập nha...

“Được! Nhưng...Vì sao anh phải ở lại đây hai tháng?” Anh Húc Kì tò mò hỏi.

“Ha hả, đương nhiên là công việc.” Trình Dực Hạo cũng chỉ có thể trả lời vậy thôi, chẳng qua công việc có hơi khác bình thường...

Anh Húc Kì cũng không tiếp tục truy vấn nữa.

“Thật nha, thật không ngờ chúng ta còn có thể gặp lại.” Anh Húc Kì cười sáng lạn, bọn họ thật sự rất hữu duyên nha.

Trình Dực Hạo trong lúc nhất thời bị nụ cười kia mê hoặc.

Cười thì có rất nhiều loại. Anh Húc Kì cười là từ nội tâm phát ra, nhìn cậu cười khiến hắn rất thoải mái, giống như là chỉ cần thấy cậu cười thì trong lòng hắn sẽ ấm áp theo.

“Nói rất đúng.” Hắn hiểu được ý của cậu, người ta nói duyên phận, duyên phận, đại khái là vậy đi?

Chỉ tiếc bọn họ chỉ như bình thủy tương phùng ( tình cờ gặp nhau), hữu duyên chân chính coi như không có?

“Cái kia... Tôi có thể hỏi anh một vấn đề...?” Anh Húc Kì đột nhiên trở lên ngại ngùng, làm sao giờ? Cậu rất muốn hỏi, nhưng... Có nên hỏi không đây?

“Hử? Là cái gì?” Trình Dực Hạo nói.“Ngày hôm qua... Chính là nam hài kia... Cậu ta là bạn trai của anh...?” Ở trong nhận thức của Anh Húc Kì, ít nhất là quan hệ tình nhân mới có thể phát sinh “Cái loại quan hệ kia”.

“Cậu ta...? Cũng không tính...” Trình Dực Hạo không ngờ cậu sẽ hỏi mấy vấn đề mẫn cảm này, điều này hắn nên trả lời sao cho tốt? Trả lời là có hay không đều rất quái lạ...

“Không... Không phải là tình một đêm đi...?” Anh Húc Kì mở to hai mắt nhìn hắn.

Từ từ, nhớ lại lúc hai người gặp nhau, Trình Dực Hạo hình như là loại người sẽ đem nam nhân coi trọng trực tiếp... Cho nên thật sẽ...?!!

“Cũng không xem như...” Ừ... Một đêm tình, nhưng hắn không thể nói.

“Dực Hạo... Tôi cảm thấy anh... Nên thu liễm một chút sẽ tốt hơn...”

Anh Húc Kì nghĩ quan hệ của bọn họ giống trong suy nghĩ của cậu, nếu cậu cùng Trình Dực Hạo đã là bằng hữu, nhiều ít gì vẫn hy vọng hắn có thể tiết chế đi.

Tùy tiện cùng nam nhân làm loạn, vạn nhất nhiễm bệnh thì làm sao?

“Tôi nghĩ... Cảm thấy Kì Kì như đang ghen?” Trình Dực Hạo cười cười, còn bảo hắn thu liễm? Giọng nói của cậu nghe ra giống như lão bà hắn?

“Tôi mới không có, tôi thích chính là nữ nhân!” Anh Húc Kì bất mãn, hắn nói linh tinh gì chứ?

“Tôi biết, nhưng nếu cậu muốn thử xem nham nhân thế nào, tôi có thể cân nhắc làm người thứ nhất nha.” Trình Dực Hạo tiếp tục nói giỡn.

Hắn thấy cùng Anh Húc Kì ở chung rất dễ chịu, không cần hao hết tâm tư đi lấy lòng hoặc phải làm ra vẻ, muốn nói cái gì thì nói, hơn nữa, mặc kệ ngươi nói cái gì cậu ta sẽ tưởng thật, điểm ấy đáng yêu là nhất.

“Anh... Anh đừng nhằm vào tôi...!” Anh Húc Kì lại dựng lông lên, mỗi lần Trình Dực Hạo cùng cậu nói tới vấn đề này, cậu sẽ rất khẩn trương.
Ở chung mấy ngày trên tiểu đảo, Trình Dực Hạo tuy rằng không có đụng chạm tay chân gì với cậu, lại luôn nói “Cùng tôi kết giao đi”, “Tôi thực thích cậu”, “Thật đáng yêu”...... Những lời này...Nhưng trước sau gì cậu cũng cảm thấy bị một nam nhân tỏ tình là một chuyện rất kỳ quái, thật sự rất quái lạ, rất quái lạ...

“Hảo, hảo, không chọc cậu.”

Kỳ thật Trình Dực Hạo rất rõ ràng, hắn cùng Anh Húc Kì cũng chỉ có thể như thế này, làm bằng hữu mà thôi.

Không chỉ có mỗi chuyện Anh Húc Kì không thích nam nhân, chuyện càng đau đầu hơn gây trở ngại chính là Tần Hiên Tần bên kia...

“Đúng rồi, ngày mai có rảnh không? Có thể mang tôi đi dạo một vòng?” Trình Dực Hạo đưa ra lời mời, hắn nghĩ nghĩ muốn cùng Anh Húc Kì ra ngoài đi dạo chơi, giống như mấy ngày ở tiểu đảo.

“Tôi có rảnh, muốn đi chơi sao? Tôi có thể mang anh đi!” Anh Húc Kì cao hứng muốn bay lên, thật sự quá tuyệt vời, cuối cùng cũng có người có thể bồi cậu đi chơi!

Tâm tình Anh Húc Kì vui mừng nhảy nhót cũng cuốn hút Trình Dực Hạo.

Tuy rằng chỉ có thể lấy thân phận bằng hữu ở gần nhau, nhưng có thể cùng Anh Húc Kì một chỗ vẫn làm cho hắn thực chờ mong.

*-*-*-*-*

Anh Húc Kì mấy ngày nay rất siêng năng chạy tới Viễn Nghêng.

Cậu cùng Trình Dực Hạo cùng một chỗ.

Hai người có cùng chung sở thích, mặc kệ làm cái gì cũng đều phấn khởi, đi xem phim cùng nhau cũng cảm thấy thú vị.

Ở trong đám bằng hữu của cậu, không có ai giống như Trình Dực Hạo khiến cậu rất thích, chỉ cần hắn không cần luôn muồn nói thích mình, muốn cậu cho hắn theo đuổi linh tinh các loại thì càng hoàn mĩ.

Nhưng Trình Dực Hạo lại cảm thấy gần đây rất thong thả.

Ban ngày, hắn phần lớn đều cùng Anh Húc Kì ở cùng một chỗ, chỉ có tới tối mới nhớ tới nam hài bị gạt qua một bên ở khách sạn; hơn nữa hắn cũng có thể mau chân đến xem trường hợp ở nơi khác, vấn đề là, hắn căn bản không muốn đi.

Chỉ cần nghĩ tới mỗi ngày đều có thể nhìn thấy Anh Húc Kì, mỗi ngày cùng cậu vui vẻ ở chung, hắn thật nghĩ không muốn đi, thầm nghĩ chỉ cần ở lại bên cạnh cậu là tốt rồi.

Hắn thích Anh Húc Kì, hơn nữa càng ở chung lại càng là thích.

Bởi vì công việc, hắn gặp qua đủ loại kiểu dáng nam hài cùng nam nhân, cũng bởi vì gặp qua, rồi ở chung, hắn biết đến sự xuất hiện của Anh Húc Kì ở trước mặt hắn, tuy rằng không thể nói là hoàn mĩ nhưng vẫn rất hấp dẫn hắn.

Hắn biết mình có tình cảm với cậu, nếu có thể tiếp tục theo đuổi là có thể diễn biến thành tình yêu.

Với hắn mà nói, Anh Húc Kì chính là một đối tượng hoàn hảo sẽ khiến hắn hảo hảo quý trọng.

Cho nên, hắn thật sự động tâm.

Mấy ngày nay, thật sự rất vui vẻ, vui vẻ đến nỗi hắn hoàn toàn đem chuyện Tần Hiên Tần đã cảnh cáo hắn quẳng sau đầu, thẳng đến khi Tần Hiên Tần xuất hiện ở trước mặt bọn họ, bỗng nhiên hắn có cảm giác tỉnh lại từ giấc mộng đẹp...

Chương 14: Tuyệt đối chung tâm 14

Trình Dực Hạo cùng Anh Húc Kì thích ăn đồ ngọt giống nhau, cho nên hai người tới một quán ăn kem, hôm nay cũng như vậy, cùng đám học sinh chơi bóng rổ xong thì kéo nhau tới chỗ này ăn kem nghỉ ngơi.

Anh Húc Kì ăn kem có vị chuối, còn nhịn không được đào một góc kem vị hương thảo của Trình Dực Hạo, ưu điểm của quán chính là có nhiều loại nhiều vị, cho nên mỗi lần gọi món sẽ thường thay đổi loại, hơn nữa phần kem cũng lớn, luôn khiến người ta ăn phát nghiền.

“Ngày mai chúng ta sẽ làm gì?” Anh Húc Kì nuốt vào một thìa kem to, nháy mắt cả miệng tê lên vì lạnh, ăn kem  quả nhiên chính là muốn như vậy!

“Đến phòng tôi, để làm cái gì có thể làm...” Trình Dực Hạo thưòng đùa đi đùa lại, dù sao nói chơi cũng không mất miếng thịt nào.

“Anh ít buồn nôn đi... Ai muốn đi...” Anh Húc Kì bây giờ sẽ không đỏ mặt khi bị hắn trêu ghẹo những lời này nữa, cậu còn có thể phản kích lại hắn vài câu.

Nhưng không nghe tới sẽ còn tốt hơn.

Những lời nói không rõ ràng, giống như bị tẩy não, hồn sẽ không tự giác bị câu đi.

“Mỗi lần đều cự tuyệt tôi, rất đau lòng nha.” Tuy cậu không tiếp nhận, nhưng lúc hắn nói đôi khi rất vui vẻ, Anh Húc Kì sẽ kiên trì không được sẽ lộ ra biểu tình quẫn bách, hắn rất muốn nhìn lúc cậu như vậy.

Mười phần phản ứng chân thật tự nhiên chân thật lại còn rất đáng yêu.

Anh Húc Kì không thèm để ý đến hắn, múc một thìa kem đưa vào miệng mình.

“Sao lại lấy của tôi, thích ăn nước miếng của tôi?” Trình Dực Hạo cố ý trừng mắt cậu.

Anh Húc Kì lúc ấy chỉ muốn nhả miếng ra.

Ha hả, không khỏi quá đáng yêu đi, biểu tình này hắn vẫn luôn chờ đợi! Trình Dực Hạo tâm tình tốt lấy khăn giấy giúp cậu lau miệng.

“Xem ra, rất vui vẻ nha?”

Một thanh âm quen thuộc đúng lúc vang lên, tay Trình Dực Hạo đang giúp cậu lau khóe miệng thì khựng lại, hắn không cần quay đầu cũng biết thanh âm chủ nhân vừa lên tiếng là ai.

Anh Húc Kì nghi hoặc nhìn người đứng ở sau đầu Trình Dực Hạo liếc mắt một cái.

“Bằng hữu anh à?” Anh Húc Kì hỏi.

Trình Dực Hạo cứng ngắc người đứng dậy, vừa mới quay qua còn chưa kịp mở miệng đã bị Tần Hiên Tần tát một cái tới nóng mặt.

“Anh... Anh sao lại đánh người?!” Anh Húc Kì hoảng sợ, nào có người nào tự dưng đánh người?

Anh Húc Kì không thích lần đầu tiên gặp nhau mà đã phán đoán tính cách người ta, cậu cảm thấy phải ở chung qua mới có thể biết người này tốt hay  xấu, nhưng người trước mắt tự dưng động thủ, lại khiến cậu không thoải mái, siêu cấp không thoải mái! ( Tình địch số 1 mà lại).

“Cậu nói tôi làm gì đây? Hạo...” Tần Hiên Tần vừa mới đánh Trình Dực Hạo một cái tát xong, giây tiếp theo liền đưa tay ôm lấy thắt lưng hắn, cố ý dùng giọng nói thật ngọt hỏi hắn, khinh bỉ nhìn Anh Húc Kì liếc mắt một cái.

“Hiên Tần... Anh hiểu lầm...” Trình Dực Hạo suy nghĩ muốn giải thích, bởi vì khi Tần Hiên Tần gọi lưng hắn muốn lạnh lên.

Y gọi hắn như vậy chỉ có một loại khả năng, đại thiếu gia y đang nảy sinh tức giận...Nếu không có Anh Húc Kì ở đây, hắn còn có thể ứng phó Tần Hiên Tần, nhưng giờ hắn phải lo lắng Tần Hiên Tần có gây bất lợi cho Anh Húc Kì không, còn phiền não hơn là Tần Hiên Tần có nói quan hệ giữa hắn và y ra không.

Hắn không muốn Anh Húc Kì biết quan hệ giữa hắn với Tần Hiên Tần.

“Còn nhớ rõ tôi đã nói gì vói cậu không? Hạo...” Tần Hiên Tần sửa sang lại áo cho Trình Dực Hạo, tuy chỉ ghé vào bên tai hắn nói, nhưng đủ để Anh Húc Kì có thể nghe được.

“Chúng ta đi chỗ khác nói.” Trình Dực Hạo nghĩ nghĩ trước tiên phải mang y đi nơi khác, ở đây không nên nói chuyện, hơn nữa trước khi tình thế phát triển càng nghiêm trọng hơn thì nhất định phải rời khỏi, cho nên hắn giữ chặt tay y muốn kéo ra ngoài.

Nhưng Tần Hiên Tần lại duỗi bỏ hắn, đi tới trước mặt Anh Húc Kì, bất ngờ tát cậu một cái.

Trình Dực Hạo thiếu chút nữa bất chấp hết thảy xông lên bảo vệ Anh Húc Kì.

Nhưng hắn không làm như vậy, nếu hắn làm như vậy Tần Hiên Tần nhất định sẽ càng tức giận hơn, còn Anh Húc Kì chỉ sợ có kết cục sẽ thảm hại hơn, cho nên hắn đành phải nắm chặt tay nhẫn nhịn. Tình thế quan trọng trước mắt vẫn nên bảo đảm Anh Húc Kì có thể toàn thân thoát khỏi.

Anh Húc Kì không thể tin mình cư nhiên bị người ta đánh? Ngay cả phụ thân cùng các ca ca cũng chưa từng đánh cậu nha! Đây là lần đầu tiên trong đời bị người ta đánh, còn là một người không quen biết đánh cậu?!!

“Ngươi dựa vào cái gì đánh ta hả?” Anh Húc Kì túm lấy người lạ trước mắt, cậu rất tức giận, tuy cậu không thích đánh nhau, nhưng đối phương cũng không được khi dễ trèo lên đầu cậu!!

“Đánh ngươi thì sao nào?” Tần Hiên Tần một chút áy náy cũng không có, thậm chí cũng không đem Anh Húc Kì xem vào mắt.

Anh Húc Kì bị chọc giận nghĩ muốn trả lại cho y một cái tát, nhưng Trình Dực Hạo lại bắt lấy tay cậu đối cậu lắc lắc đầu, trong mắt cũng tràn đầy xin lỗi.

“Hiên Tần, đủ rồi, chúng ta đi thôi.” Hai cái tát liên tục, đã khiến cho khách trong quán chú ý tới, nếu không nhanh chóng mang y đi thì khó vãn hồi.

“Đi theo cậu thì có thể, nhưng tôi có lời phải cùng tiểu tử này nói rõ ràng.” Tần Hiên Tần nói.
“Nghe rõ, Hạo là nam nhân của ta, sau này không được phép gặp mặt hắn, bằng không ta sẽ giết ngươi.” Tần Hiên Tần tuy là cười, nhưng nụ cười này lại làm người ta không rét mà run, thái độ muốn người đối diện hiểu rõ.

Trình Dực Hạo sầm mặt, tức tốc đem Tần Hiên Tần kéo theo ra ngoài, hắn hoàn toàn không dám quay đầu lại nhìn mặt Anh Húc Kì một lần, hắn sợ sẽ bị động tâm, mà như vậy, sẽ chỉ làm Tần Hiên Tần càng không cao hứng mà thôi.

Đầu Anh Húc Kì còn chưa hoàn toàn tiêu hóa những chuyện vừa mới chuyện xảy ra, cậu chỉ cảm thấy nam nhân kia có điểm buồn cười, chưa bao giờ dám có người đối diện cậu nói muốn giết cậu?

Nhưng y vừa mới nói Trình Dực Hạo là nam nhân của y, lại làm Anh Húc Kì ngay cả ăn kem cũng hết muốn ăn.

Trình Dực Hạo đem Tần Hiên Tần kéo vào xe, đó là xe của Tần Hiên Tần.

“Anh nhất định phải đem mọi chuyện biến thành như vậy?” Trình Dực Hạo ngồi ở chỗ tài xế, nhưng hắn cũng không tính toán lái xe, chỉ nghĩ muốn cùng Tần Hiên Tần nói chuyện.

“Là cậu biến thành như vậy.” Tần Hiên Tần ngắm ngắm móng tay của mình, đông xem tây xem, xem ra phải nên đi tu chỉnh một chút?

“Có chuyện gì không thể bình tĩnh nói à? Sao lại động thủ đánh người?” Nghĩ lại vừa nãy Tần Hiên Tần đánh Anh Húc Kì một cái tát, vẫn thật khiến hắn cảm thấy phẫn nộ.

Đây không phải lần đầu tiên Tần Hiên Tần làm như thế.

Mỗi khi bên cạnh hắn có đối tượng yêu thích, Tần Hiên Tần sẽ giống như vậy phá hư mọi chuyện, chạy tới trước mặt họ biểu thị công khai chủ quyền. Trước kia, hắn còn cho rằng Tần Hiên Tần để ý hắn mới như vậy, nhưng từ khi biết y kết hôn xong, hắn không còn suy nghĩ đó trong đầu.

Lần đầu tiên, hắn cảm thấy rất hận Tần Hiên Tần, y dựa vào cái gì không cho hắn quyền lợi theo đuổi hạnh phúc?

“Trình Dực Hạo, cậu cũng đừng nói cho tôi biết cậu thật sự thích tiểu tử kia?” Tần Hiên Tần cười, lại là nụ cười khiến kẻ khác rét run.

“Cho dù tôi thật sự thích cậu ta thì thế nào?!” Trình Dực Hạo chống lại ánh mắt của y, hắn biết dưới cơn thịnh nộ của Tần Hiên Tần thì không nên đổ thêm dầu vào, nhưng hắn vẫn muốn khiêu khích y.

“A... Tôi sẽ giết cậu ta...” Tần Hiên Tần nói, lại cúi đầu nhìn nhìn ngón tay.

Trình Dực Hạo vô phương chống đỡ, hắn biết y nói thật. Tần Hiên Tần những lúc điên cuồng lên, là có thể làm ra loại chuyện này.

“Cậu tốt nhất sau này không nên gặp cậu ta, đây là lần cảnh cáo cậu cuối cùng.” Tần Hiên Tần lại bổ sung.

Trình Dực Hạo quay đầu, không muốn nhìn về phía Tần Hiên Tần. Y tính tình cũng không  tốt lắm, nhưng không có nghĩa là không còn cách nào khác, y lợi hại nhưng không có nghĩa là ai cũng phải theo.

Hôm nay là Anh Húc Kì, vậy sau này thì sao? Nếu không rời khỏi Tần Hiên Tần, chỉ sợ lại sẽ có một Anh Húc Kì thứ hai xuất hiện đi?

Hắn chịu đủ rồi, tương lai không có khả năng có người thứ hai, bây giờ là lúc không cần dây dưa nữa.

Tần Hiên Tần cũng không phát hiện Trình Dực Hạo có gì không thích hợp, còn nói tiếp.

“Đem kiện án này chuyển cho Trang Khải, còn ở Nam khu tôi sẽ thay đổi người, cậu an phận ở lại Bắc khu cho tôi, không có sự cho phép của tôi, không được phép đi đâu.”

Chương 15: Tuyệt đối chung tâm 15

Anh Húc Kì ôm mặt bị đánh xưng trở về nhà, vốn định lén lút lấy đá lạnh chườm sơ, nhưng vẫn bị phát hiện, cũng may người phát hiện cậu là Mộc Tín Xa, không phải những người trong nhà khác.

Anh Dạ Mạc nói qua, do có nhiều nguyên nhân, Mộc Tín Xa sẽ ở nhà bọn họ một thời gian, cậu cũng đã quen khi trong nhà có thêm một người.

“Kì Kì...? Mặt của cậu... Xảy ra chuyện gì?” Mộc Tín Xa từ xa phát hiện Anh Húc Kì lén lút không biết đang làm gì, lúc đến gần nhìn khiến y muốn bị dọa, tay vốn đã che bớt vết sưng trên mặt, nhưng vùng xung quanh vết bị che vẫn có màu hồng lan ra.

Anh Húc Kì bị đánh?

“A, Tín Xa, ngàn vạn lần đừng nói cho những người khác nha, chuyện này không quan hệ gì, chườm lạnh sẽ ổn thôi.” Anh Húc Kì biết trên mặt in rõ vết năm ngón tay, không có biện pháp lừa Mộc Tín Xa nói là bị té ngã.

“Cậu bị ai đánh hả? Có người dám động tới cậu?” Cư nhiên có người dám động tới thiếu gia Anh bang? Lá gan quả rất lớn nha.

“Ân... Kỳ thật tôi cũng không nhận thức y, chỉ là hiểu lầm thôi.”

Nghĩ lại quả thật là hiểu lầm, dù sao cậu cùng Trình Dực Hạo chỉ là bằng hữu bình thường, dường như lại khiến cậu bị biến thành tiểu tam bị bắt quả tang...

A? Cho nên y là... của Trình Dực Hạo?

“Là hiểu lầm kiểu gì mà phải động thủ đánh người?” Mộc Tín Xa lại hỏi.

“Cái này giải thích hơi khó, dù sao chính là hiểu lầm a, Tín Xa đừng hỏi.”

Bản thân bị một nam nhân xa lạ hiểu lầm cậu đoạt người yêu cảu y, có giải thích ra cũng khiến người ta cười rụng răng.

“Tín Xa, làm ơn, ngàn vạn lần đừng nói ra nha.” Anh Húc Kì kéo tay y cầu xin.

“Ai, được rồi, vậy cậu chờ ở đây chờ, tôi tìm đá giúp cậu chườm.”

Mộc Tín Xa không miễn cưỡng bắt cậu nói ra, y biết Anh Húc Kì vì sao lại lo lắng bị những người trong nhà biết, dù sao, tình cảm giữa huynh đệ bọn họ rất tốt, hơn nữa cũng rất quý trọng lẫn nhau, nếu biết cậu bị đánh, mọi người nhất định sẽ không để yên chuyện này.

Nhưng xem bộ dáng Anh Húc Kì chắc rằng không muốn đem sự tình làm to, vậy y cứ theo cậu đi.

“Cám ơn cậu, Tín Xa.” Lúc này, Anh Húc Kì cuối cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nếu như bị những người khác biết, cậu sợ ngay cả Trình Dực Hạo cũng không thoát khỏi.

*-*-*-*-*

Sau khi cùng Tần Hiên Tần trở về, cũng đã qua một tháng.
Ý niệm muốn rời khỏi tổ chức trong đầu Trình Dực Hạo càng ngày càng mãnh liệt.

Chuyện Anh Húc Kì bị đánh hắn lo lắng rất nhiều, cũng đã hạ quyết tâm phải rời khỏi Tần Hiên Tần, mà nếu muốn rời khỏi Tần Hiên Tần, đầu tiên, nhất định phải rời khỏi tổ chức.

Nhưng nói thật, tới một biện pháp hắn cũng không có.

Tổ chức có kỷ luật của tổ chức, không phải ngươi nghĩ muốn rời khỏi là có thể rời khỏi, ngay cả cửa ải Tần Hiên Tần kia đã qua không được, càng miễn bàn người cấp trên sẽ thả hắn đi.

Hắn một mực tự hỏi có nên đi tìm người kia hỗ trợ hay không, người kia là cán bộ một ngành trong tổ chức, cũng chính là đệ đệ hắn.

Nói tới nhà hắn, kỳ thật rất phức tạp.

Từ nhỏ hắn chỉ biết ba hắn rất có tiền, nhưng hắn không biết vì sao lão có nhiều tiền như thế, hơn nữa ba hắn cũng không bao giờ đề cập tới chuyện công việc làm ăn.

Bởi vì nguyên nhân ba ba rất có tiền, bên người luôn luôn không thiếu phụ nữ, những nữ nhân này ra vào nhà hắn như đi vào nhà bếp, có đôi khi, có đôi khi hắn cảm thấy nhà hắn có thể so sánh với hậu cung của Hoàng Thượng cổ đại, nữ nhân ra vào đã nhiều còn phức tạp.

Ba hắn có hai lão bà là một đôi hoa tỷ muội, tiểu lão bà dưới trướng không danh phận cũng có vài người, chưa kể oanh oanh yến yến bên ngoài lại càng nhiều hơn, hắn cho dù muốn đếm cũng không đếm được.

Từ nhỏ, mỗi ngày hắn sẽ nhìn những nữ nhân này tính kế lẫn nhau tranh giành lão ba, tất cả đều muốn sinh con trai để lấy lòng lão ba hắn, nói trắng ra chính là vì tài sản. Nhưng cho dù có nhiều nữ nhân vì muốn sinh con cho lão ba hắn, lão vẫn chỉ có hai đứa con.

Hắn là do tiểu lão bà sinh, còn đệ đệ nhỏ hơn hắn một tuổi là đại lão bà sinh ( cái cặp chị em, nhưng là bà chị sinh).

Đại lão bà ở nhà là có địa vị nhất định, cho nên tất cả mọi người không quá dám đem tức giận phát trên người đệ đệ, cho nên có bao nhiêu hắn đều hưng hết thảy.Dù sao hắn cũng cảm thấy được, nữ nhân này chỉ cần không từ bất kỳ thủ đoạn nào để đuổi hắn ra khỏi nhà.

Hắn vẫn chẳng muốn lệ thuộc vào cái nhà này, cũng chẳng thấy được nơi đó là gia đình ấm áp, hơn nữa nữ nhân này diện mạo khó coi, khiến hắn ngay từ nhỏ đối  những nữ nhân khác bài xích tới cực điểm, cho nên có thể nói hắn trời sinh làm Gay, chẳng rằng nói hắn bị tiếp xúc nhiều đến nỗi đối sinh vật phụ nữ một chút hảo cảm cũng không có đi?

Năm mười bảy tuổi, hắn chuyển ra ngoài ở, cũng thông minh khi theo lão ba hắn xin chút tiền dọn ra ngoài, bằng không lấy một tên tiểu mao đầu sống bên ngoài xã hội thế nào?

Sau khi rời nhà, trường học cũng bỏ luôn, cả ngày chỉ toàn chơi chỗ này rồi chơi chỗ kia, tới khi đủ mười tám tuổi thì càng thường xuyên tới mấy chỗ quán bar linh tinh.

Khi đó cũng là lần đầu tiên hắn biết tới hương vị nam nhân.

Tuy rằng hắn chưa từng cùng nữ nhân làm nên không thể so sánh, nhưng cảm giác cùng nam nhân làm rất thoải mái.

Mà năm ấy, cũng là lần đầu tiên hắn gặp Tần Hiên Tần, lúc ấy Tần Hiên Tần hai mươi tuổi.

Hắn cùng Tần Hiên Tần ở Dạ điếm nhìn nhau vừa ý rồi lăn tới trên giường, sau khi xong chuyện hai người cảm thấy rất hợp khẩu vị lẫn nhau, cho nên kết giao một thời gian, về sau là Tần Hiên Tần nói đã chán nên muốn chia tay.

Sau khi chia tay hai người vẫn bảo trì liên lạc, ngẫu nhiên sẽ hẹn nhau gặp mặt một lần, nhưng cuối cùng cho dù có lăn sàng đan bao nhiêu lần quan hệ hai người từ khi đó đến giờ vẫn như thế này, không có tiến triển khả quan hơn, không có cách nào gần nhau hơn.

Nhất là khi hắn hai mươi tuổi theo Tần Hiên Tần cùng nhau vào tổ chức lại vẫn như thế.

Ngay từ đầu, Tần Hiên Tần cùng hắn chỉ là thân phận điều giáo sư mà thôi, nhưng Tần Hiên Tần sau một năm đã an vị trên vị trí cán bộ, điểm này khiến nhiều người phải hạ mắt nhìn. Mà Trình Dực Hạo biết, đó là vì Tần Hiên Tần vì đạt được mục đích đã không từ thủ đoạn, y theo những cán bộ khác kết giao quan hệ, rồi nhân cơ hội nắm giữ nhược điểm bọn họ để uy hiếp, khiến bọn họ không thể không nâng đỡ Tần Hiên Tần.

Tần Hiên Tần cái gì cũng không thích, chỉ thích quyền thế, y quá yêu cảm giác hô phong hoán vũ đem người dẫm nát dưới lòng bàn chân.

Đại khái là ở hai năm trước, ở một lần bồi Tần Hiên Tần tham dự tụ hội cán bộ, hắn gặp được đệ đệ – Trình Tường Vũ.

Sau đó, Trình Tường Vũ có đi tìm hắn vài lần, hắn mới biết được nguyên lai ba ba ở trong tổ chức địa vị rất cao chỉ sau người lãnh đạo, nhân vật như vậy ở trong tổ chức cũng chỉ có ba người, mà ba ba hắn chính là một người trong đó.

Thẳng đến khi đó mới biết được ba ba mình làm nghề gì, nghĩ tới cũng quá châm chọc, này cũng là lẽ đương nhiên, bởi vì loại nhân viên ở dưới chót như hắn, căn bản ngay cả cơ hội nhìn thấy ba vị cán bộ cao cấp còn không có, chứ nói đến biết được đối phương là ai.

Cho nên, Trình Tường Vũ xem như dựa vào có ba ba hộ thuẫn, vừa tiến vào đã trực tiếp lên làm cán bộ, mà đêm đó là vì chúc mừng Trình Tường Vũ trở thành cán bộ mà tổ chức.

Tác giả:

* ân... Không biết mọi người có cảm thấy được Dực Hạo rất chăng hoa không, hy vọng là sẽ không a...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau