TUYỆT ĐỐI CHUNG TÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tuyệt đối chung tâm - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Tuyệt đối chung tâm 01

Tiểu đảo phía nam.

Một khoảng không màu lam nhạt, hòa cùng những đám mây trắng noãn như tuyết làm đẹp bên trên, mặt trời mượn cớ che đậy mị lực ẩn sâu, cùng tôn lên một mảnh màu xanh lam, có bờ cát trắng ôm lấy biển. Hòn đảo này có khí hậu thủy chung tươi mát, mĩ lệ như thi như họa, khiến người tới cũng lưu luyến không quên.

Nơi này nhìn đâu cũng toàn là bikini?, không cần trả tiền cũng có thể ăn kem – thị giác miễn phí. Không chỉ có phía trên căng đầy nóng bỏng, dưới cũng nóng chẳng kém, người đến tiểu đảo này, đa số đều muốn diễm ngộ. Mọi người trên bờ cát, chẳng phân biệt được ngươi ta, chỉ cần nhìn mắt lẫn nhau, kế tiếp muốn cái gì cũng có thể.

Ngươi nói thật sự có tâm tư đơn thuần hay không, trừ bỏ nghỉ phép hoàn toàn không có ý niệm khác trong đầu? Đương nhiên vẫn có, tỷ như một vị thiếu niên hiện tại đang từ khách sạn đi tới chỗ này.

Thiếu niên có mái tóc vàng óng ánh, đằng trước hơi dài khiến hắn không thoải mái, cho nên hắn tùy ý dùng dây nịt cột lại, hình thành nhất chi xinh xắn đáng yêu tận trời, lộ ra cái trán bóng loáng.

Khuôn mặt thiếu niên thoạt nhìn thập phần non nớt, làn da bóng loáng, trên mặt hắn nhìn không dấu vết năm tháng, cho dù hắn đã 26 tuổi, thoạt nhìn giống như tiểu thiếu nam 17, 18 tuổi, bỏ qua màu da ngăm đen, dáng người cao gầy, mười phần giống thiếu niên.

Hắn đang từ khách sạn đi tới, dưới nách còn kẹp một cái ván lướt sóng, đây là trò chơi hôm nay muốn.

Nhưng mà trên mặt thiếu niên có vẻ uể oải, miệng cũng nhỏ nhắn đô đô đáng yêu, hình như có chuyện gì khiến hắn không yên lòng, ngay cả chai nước suối cầm trong tay rơi xuống cũng không biết, hắn cứ tha cước bộ tiến về phía trước.

Thiếu niên không phải ai khác, đúng là lão tứ Anh gia, Anh Húc Kì.

Vốn, hắn có nhiệm vụ bồi đệ đệ Anh Dạ Mạc cùng nhau đến đây giải sầu, nhưng ngày hôm qua Anh Dạ Mạc lại đột nhiên nói phải về nước, không cho hắn về theo, muốn hắn ở lại vài ngày.

Thiếu Anh Dạ Mạc làm bạn, hắn cảm thấy mất vui, cho nên mới như bây giờ.

Còn một mình hắn, nhưng hắn lại thích một đám người nhiệt nhiệt nháo nháo trước mắt.

Ở khách sạn đợi cả buổi sáng, thật nhàm chán đến hắn cũng không biết nên làm sao, đành phải tha tấm ván ra ngoài, đi hoạt động gân cốt một chút so với đợi ở trong phòng còn thú vị hơn.

Anh Húc Kì đi xuống bờ cát, đưa mắt nhìn lại, cón nhiều người hơn buổi sáng, có mấy người cởi sạch tắm nắng, cũng có mấy người đang xây lâu đài cát, có mấy người đang bơi lội, còn có một đôi tình nhân ôm ấp, nói nói cười cười, thoạt nhìn thật sự náo nhiệt.

Nhưng hắn vẫn rất nhàm chán, phải làm chuyện gì mới mẻ hơn đây?

Anh Húc Kì một người đi lại trên bờ cát, bề ngoài khờ dại đáng yêu non nớt, thường thường để lại cho người ta một loại cảm giác thực đơn thuần. Trên thực tế quả thật hắn cũng coi như đơn thuần, nhưng đơn thuần cũng không đại biểu không có não, cũng không đại biểu cái gì cũng không hiểu, hắn rất ít khi đi quá mức độ, chỉ tự hỏi những vấn đề phức tạp thôi.

Hắn hiện tại thầm nghĩ tìm vài chuyện thú vị để làm, hắn không cần loại nhàm chán muốn nổ bầu không khí!

Có lẽ ông trời cuối cùng cũng chịu không nổi hắn nhắc đi nhắc lại, đưa cho hắn vài chuyện để làm.

Một đám nữ nhân đi về phía hắn.

Các nàng đã chú ý Anh Húc Kì vài ngày, có điều mấy ngày hôm trước bên cạnh hắn có một người luôn trong trạng thái rất đáng sợ, mới nghĩ muốn theo chân bọn họ nói chuyện đã bị đối phương lạnh nhạt dọa, làm hại các nàng không dám đối Anh Húc Kì tiến thêm một bước hành động. Bất quá hôm nay chỉ có một mình hắn mà thôi, đương nhiên muốn đem cơ hội đi tiếp cận hắn!

Anh Húc Kì đi, thiếu chút nữa va phải người trước mắt, ngẩng đầu vừa thấy, có ba, bốn cô gái trẻ tuổi đứng ở trước mặt mình, đang líu ríu không biết đang nói gì, còn đẩy nhau tiến về phía hắn.

Cuối cùng, có một cô gái bị đẩy đi.

“Xin... Xin chào...” Cô gái A bị đẩy ra thẹn thùng gục đầu xuống cùng Anh Húc Kì đánh tiếng chào hỏi.

“Xin chào.” Anh Húc Kì cũng đáp lại nàng, không biết đối phương vì sao cúi thấp đầu như thế?

“A... Thời tiết hôm nay thật tốt...” Cô gái A cảm thấy quẫn bách bất an, nàng rốt cuộc phải cùng hắn nói gì mới tốt?

“Đúng, tốt lắm...” Anh Húc Kì cảm thấy có điểm không hiểu, nơi này không phải mỗi ngày đều như vậy sao?

Những cô gái khác đẩy đẩy cô gái A, ám chỉ nàng hỏi hắn nhanh lên.

“Cậu... Xin hỏi cậu đi có một người sao...?” Cô gái A thật sự hảo muốn khóc, loại chuyện này thật sự nàng làm không xong a, những cô gái khác cố tình đẩy nàng đi đại biểu.

“Đúng vậy, tôi chỉ đi một người.”Những cô gái khác vốn ngay cả một câu cũng không dám nói, vừa nghe Anh Húc Kì nói chỉ đi một người, đột nhiên bắt đầu tranh nhau mở miệng.

“Tiểu đệ đệ, tôi cũng một người, theo tôi đi chơi đi!” Cô gái B giành trước một bước.

“Cậu đừng nghe nàng loạn nói, nàng có bạn trai rồi, tôi, tôi mới đi một người, theo tôi đi chơi đi.” Cô gái C không nghĩ để cô gái B cướp Anh Húc Kì đi, lập tức loại trừ nàng.

“Theo ta đi, tỷ tỷ mang cậu đến một nơi rất hay, chơi vui lắm...” Cô gái D cố ý đem lời nói trở lên mờ ám, còn đối Anh Húc Kì phơi ra bộ ngực lớn.

Nhóm cô gái dọa dẫm tranh dành, không ai nhường ai, triển khai cuộc chiến tranh đoạt Anh Húc Kì.

Cô gái A cũng muốn mời Anh Húc Kì, nhưng nàng hoàn toàn không dám mở miệng, dù sao làm nhóm tỷ tỷ tức giận kết cục cũng không đẹp...

Anh Húc Kì biết, các nàng muốn mời mình đi chơi, có điều, tiểu đệ đệ? Tỷ tỷ? Ai, hắn sao vậy, hắn cảm thấy mấy cô gái trước mắt này so với mình còn trẻ hơn đi?

“Đánh gãy các cô thực ngượng ngùng, nhưng mà, ta không phải tiểu đệ đệ.” Khuôn mặt búp bê mỗi lần đều khiến hắn bị người hiểu lầm, thật khiến kẻ khác bất đắc dĩ.

“Cậu đương nhiên là tiểu đệ đệ, trời ạ trời ạ, cậu có lẽ còn chưa trưởng thành đi?” Cô gái B nói.

“Không thể nào? Như vậy không phải đang dụ dỗ thiếu nam vị thành niên?” Cô gái C nói.

“Vậy thì có quan hệ gì? Trẻ tuổi mới tốt a...” Cô gái D xấu xa cười một chút.

Anh Húc Kì không nói gì, đã nói hắn không phải tiểu đệ đệ, đám cô gái này có lực tưởng tượng rất phong phú quá đi?

“Tôi nói, các cô hẳn mới hai mươi đi, tôi đã 26 tuổi, không phải tiểu đệ đệ.” Anh Húc Kì rơi vào đường cùng đành phải nói ra tuổi bản thân, tuy rằng hiệu dụng có thể không lớn.

“Gạt người!” Cô gái B nói.

“Không thể nào?” Cô gái C nói.

“Cậu là đang nói giỡn sao?” Cô gái D không muốn tin tưởng.

Cô gái A giật mình cằm cũng muốn rớt, khuôn mặt này sao có thể đã 26 tuổi?!“Là thật, các cô muốn chơi thì đi tìm người khác đi, tôi muốn một người lướt sóng.” Anh Húc Kì trực tiếp cự tuyệt các nàng, rất nhanh đi khỏi.

Loại tình huống này không phải lần đầu tiên hắn gặp, cũng bởi vì điều này khiến hắn một chút cũng cao hứng không nổi.

Khuôn mặt này tuy rằng khiến hắn có duyên với người khác phái, nhưng đa số đều bị nữ nhân xem là đệ đệ, ngay cả trước kia kết giao bạn gái, cuối cùng cũng vì so mặt còn trẻ hơn các nàng, tình yêu thế là kết thúc.

Hắn thật sự không muốn bị trở thành đệ đệ a! Chẳng lẽ hắn không thể hảo hảo đàm luyến ái sao?

Ác mộng còn chưa có chấm dứt.

Vừa mới thoát khỏi một đám lại tới một đám mới nữa, mà đám trước mắt này khiến hắn cảm thấy muốn khóc.

Thà nữ nhân còn hơn, nhưng lần này thoạt nhìn dáng người giống mãnh nam cường tráng.

“Tiểu đệ đệ, nhìn dáng vẻ của cậu, là muốn đi lướt sóng? Tôi biết bên kia có chỗ tốt, hay đi với tôi cùng nhau chơi.” Mãnh nam A nói, nhưng không biết vì sao ánh mắt có điểm là lạ.

“Không không không, vị tiểu đệ đệ này thoạt nhìn hẳn là người mới học, tôi là giáo luyện, cậu theo tôi đi, tôi sẽ hảo hảo dạy cậu.” Mãnh nam B nói, không biết vì sao nghe thế nào cũng thấy quái.

“Cám ơn ý của các anh, tôi tự lướt sóng, hơn nữa nơi này tôi đã đến rất nhiều lần, tôi cũng biết bên kia sóng cao.” Anh Húc Kì nói xong đã nghĩ lập tức thoát khỏi bọn họ.

Nhưng hắn vừa mới bước, hai mãnh nam đã một trước một sau chặn đường đi.

“Đừng như vậy, mọi người thử kết giao bằng hữu?” Mãnh nam B nói.

“Là thế này a, khó có khi được cùng chung chí hướng.” Mãnh nam A chỉ chỉ ván lướt sóng của hắn.

Hai người này không nghĩ thả Anh Húc Kì đi, bọn họ cũng chú ý hắn vài ngày, thật vất vả cuối cùng đợi cho hắn một mình, nào có thể dễ dàng thả hắn đi như thế?

Mãnh nam A kéo cánh tay Anh Húc Kì nghĩ muốn kéo hắn đi, bởi vậy cảm nhận được cơ thể từ cánh tay Anh Húc Kì, xem ra tiểu tử này cũng có tập thể hình, nhưng so với bọn họ thì thật sự không đủ, còn không bằng một nửa bọn họ đâu.

“Anh như vậy là ý gì? Tôi đã nói không muốn.” Nam nhân này thật sự không sao nói nổi, đã nói không muốn hắn còn ép buộc làm gì?

“Ai ôi, cũng không phải nữ nhân, nhăn nhó cái gì? Đi đi.” Mãnh nam B cũng gia nhập, từ phía sau đẩy Anh Húc Kì tiến về phía trước.

Anh Húc Kì cảm thấy không thể nhịn được nữa, hắn đối nam nhân một chút hứng thú cũng không có!

“Các anh nếu không buông tay thì tôi sẽ không khách khí!” Anh Húc Kì nói.

Hai nam đương nhiên tuyệt không đem lời hắn nói để ở trong lòng, vẫn tiếp tục ngạnh kéo kéo hắn, đẩy đẩy hắn đi.

Anh Húc Kì cuối cùng bạo phát, hắn đem ván lướt sóng đập vào nam nhân phía trước, vừa lúc va phải ngực nam nhân, đau đến phát ra tiếng, tay giữ chặt hắn cũng thả lỏng ra, tay được tự do hắn quay lại phía sau, cũng không biết tại sao làm được, đã đem nam nhân phía sau cường tráng hơn hắn rất nhiều nâng lên, hướng nam nhân kia ném vào, hai tên nam nhân cứ như vậy nằm thành một đống.

Anh Húc Kì cầm lấy tấm ván, cũng không quay đầu lại hướng khách sạn trở về.

Tâm tình hắn bị phá hoại hết, không muốn lướt sóng nữa!

Đúng vậy, khuôn mặt này hấp dẫn một đống nữ nhân đối hắn lấy ánh mắt xem thường cũng liền thôi, với hắn mà nói điều phức tạp lớn nhất, chính là cũng hấp dẫn nam nhân! Hơn nữa không biết vì sao cơ hồ đều là loại mãnh nam...

Hắn không thích nam nhân a, trừ bỏ các huynh đệ, hắn một chút cũng không thích bị nam nhân ấp ấp ôm ôm, như vậy rất kỳ quái.

Tuy rằng hắn không biết các ca ca hắn đã xảy ra chuyện gì, sao ai cũng thích nam nhân? Ác, còn có nhóm phụ thân hắn. Mà hiện tại, ngay cả đệ đệ duy nhất cũng rơi vào tay giặc....

Chương 2: Tuyệt đối chung tâm 02

Anh Húc Kì tùy tiện ở nhà hàng ăn chút đồ lót bụng, cậu cảm thấy chẳng có cái gì muốn ăn.

Kỳ thật cậu không quá thích một mình một chỗ, lúc một mình, mặc kệ làm cái gì cũng không hăng hái. Cậu ước gì hiện tại có thể về nước, ít nhất có thì cậu cũng có bằng hữu cùng người nhà có thể bồi, nhưng Anh Dạ Mạc lại không cho cậu trở về.

Không biết Mạc Mạc lần này trở về tìm Tín Xa, sự tình xử lý ra sao? Hai người hẳn sẽ thuận lợi hợp lại đi? Bất quá, hẳn cũng không xử lý nhanh chóng được, bằng không Mạc Mạc đã sớm gọi điện thoại kêu cậu về.

Cho nên cậu mới có thể nhàm chán một người ở đây ngẩn người.

Cá tính Anh Húc Kì thập phần phóng khoáng hoạt bát, cũng thích kết giao bằng hữu, nhưng cậu không thích những bằng hữu như nãy, muốn làm bằng hữu thì cậu thực hoan nghênh, nhưng nếu còn có ý đồ khác, vậy thì không tốt lắm.

Cậu cũng không bị động, đối với đối tượng mình thích, có hứng thú, cậu sẽ chủ động, cho nên ngược lại, những người cậu không thích, cậu sẽ thực trực tiếp cự tuyệt.

Ở nhà, tất cả mọi người xem cậu là tiểu hài tử, cũng thành thói quen, cũng hiểu được không có gì không tốt. Nhưng dù sao cậu cũng đã 26 tuổi, thật sự không phải hài tử, tuy rằng rất nhiều chuyện, cậu cảm thấy cái hiểu cái không a.

Anh Húc Kì rời khách sạn rồi đi ra ngoài, cậu nhìn trái nhìn phải, muốn nhìn xem có nơi nào có thể giết thời gian.

Trên bờ cát đèn đã mở, có vài người ngồi ở đó nói chuyện phiếm, cũng vài người đang chơi pháo hoa, nhưng cậu không thích; bên tay trái có một con đường nhỏ thông tới tiểu phố náo nhiệt, nhưng cậu không thích đi quá xa, nên buông tha ý định, bên tay phải là tiểu quán bar lộ thiên, thoạt nhìn rất náo nhiệt, khoảng cách lại gần, ân... Được rồi, quyết định là nơi này! ( Ặc, lười quá a ạ, nhưng thế lại gặp anh công a~ ha hả).

Anh Húc Kì cuối cùng đã ra quyết định nơi cậu tới, đi về phía tiểu quán bar.

Buổi tối trên tiểu đảo, sẽ có gió biển từ bên kia thổi đến rất thoải mái, bầu trời đêm sáng ngời thoáng mát cũng làm kẻ khác say đắm, bên tai còn quanh quẩn từng trận âm thanh côn trùng kêu vang, hết thảy đều làm Anh Húc Kì cảm thấy phi thường thả lỏng.

Tiểu quán bar lộ thiên đêm nay lý hình như có hoạt động.

Anh Húc Kì tìm một vị trí, gọi một ly rượu đơn giản. Cậu không thích rượu mạnh, gọi một ly rượu ngọt dễ uống, thực hợp tâm ý cậu.

Giữa quán bar có một tiểu sân khấu, bình thường cứ hai, ba ngày sẽ có biểu diễn, có thể là diễn tấu âm nhạc, có thể là một số nơi đến biểu diễn xướng ca, xiếc, ảo thuật, ma thuật, hoặc là đủ loại diễn xuất thú vị.

Quán bar có khi cũng sẽ cử hành một ít hoạt động nhỏ, để khách nhân có thể tham gia vui chơi. Hôm nay chính là như vậy, Anh Húc Kì cảm thấy thật đúng là may mắn, bởi vì cậu thủy chung cho rằng hoạt động so với biểu diễn buồn tẻ thú vị hơn.

Người chủ trì ở trên đài ra sức gào thét, hình như là vì thời gian báo danh hoạt động đêm nay còn 5 phút sẽ hết hạn, hắn đang cố gắng cổ xuý mọi người nắm chắc thời gian báo danh.

Anh Húc Kì là lâm thời quyết định tới đây, cho nên cũng không biết hoạt động này là gì, chỉ nghe hai chữ “Hoạt động” lòng đã ngứa ngáy, cảm thấy nhất định phải tham gia mới được, cho nên cậu tức tốc đi báo danh rồi quay về ngồi xuống, lòng tràn đầy chờ mong hoạt động bắt đầu.

Nhớ tới lúc vừa báo danh, người ghi danh hỏi đi hỏi lại cậu khiến cậu bực mình.
Buổi tối 9 giờ đúng, người chủ trì tuyên bố hoạt động sắp bắt đầu, cũng cẩn thận giảng giải trò chơi một phen, nhưng càng nghe nội dung người chủ trì giảng giải, miệng cậu lại càng không tự giác mở to.

Rõ ràng ban đêm rất mát mẻ, cậu lại cảm thấy mồ hôi lạnh ứa ra...

Lúc này, cậu mới thấy trên sân khấu dựng bảng ghi nội dung, nhất thời, cậu cảm thấy hảo muốn đi gặp trở ngại!

Khó trách người ghi danh kia vẫn hỏi cậu chỉ có một người sao? Nếu chỉ có một người sẽ theo máy tính giúp cậu phân phối đội ngũ có thể chứ?.

Cậu chưa rõ chủ đề lại đi báo danh!

Trên bảng ghi rành mạch nội dung-“Cấm nam nam chi đêm”.

Mà bây giờ cậu cũng mới phát hiện, cả quán bar toàn bộ đều là nam nhân a!

Anh Húc Kì cảm thấy thật sự thật đáng sợ! Không được! Cậu nhất định phải nhanh chóng rời đi, dù sao không ai nhận thức cậu, phải thừa dịp mọi chuyện còn vãn hồi nên trước tiên phải chuồn đi!

Hạ quyết tâm, Anh húc Kì đang muốn lặng lẽ rời đi, lại nghe thấy người chủ trì kêu tên của cậu...

Vốn cậu có thể làm bộ như không có nghe thấy, nhưng người ghi danh kia lại thống đâm cậu một đao, lấy micro của người chủ trì nói to, thanh âm của hắn xuyên qua đám người trực tiếp đâm trúng cậu.

“Hắn ở kia! Chính là tiểu đệ đệ tóc vàng kia!”Cái này, cậu cho dù muốn chạy cũng chạy không được, chỉ có thể vẻ mặt cứng ngắc quay đầu lại.

“Hi... Các ngươi hảo...” Cậu bất đắc dĩ đối một đống nam nhân trừng mắt nhìn cậu chào hỏi.

“Nguyên lai là cậu a, mau tới đây, đội ngũ của cậu tại đây.” Người chủ trì nhiệt tình đối cậu vẫy vẫy tay.

Anh Húc Kì không tình nguyện đi qua, nội tâm cũng từng đoạn khóc gào: này không phải thật sự, này không phải thật sự.

Cậu nhất định phải tìm cơ hội chạy trốn mới được a!

Phía trước sân khấu đã có mấy đội ngũ, hơn nữa một đội ngũ cũng chỉ có hai người, sao xem thế nào cũng là tình nhân đi? Nhìn bọn họ”Người anh ta em”, cậu mau bị dọa choáng váng.

“Vậy... Theo chúng ta đội ngũ Anh tiểu đệ chính là... Trình Dực Hạo tiên sinh! Trình Dực Hạo tiên sinh, ngài ở đâu?” Người chủ trì tiếp tục tuyên bố.

Anh Húc Kì rất muốn đập đầu chết đi, muốn cậu cùng một nam nhân xa lạ chưa bao giờ gặp mặt chung đội tham gia hoạt động này? Ai, nếu Mạc Mạc có ở đây cậu cũng sẽ không thảm như thế, ô, Mạc Mạc...

“Nhĩ hảo, cậu chính là nam bạn đêm nay cùng tôi?” Trình Dực Hạo chạy tới trước mặt cậu, lễ phép đối cậu vươn tay.

Thanh âm nghe ra có điểm trầm thấp gợi cảm, đây là Anh Húc Kì thứ nhất cảm thụ.

Tâm không cam lòng tình không muốn vươn tay cùng hắn bắt tay chào, thuận tiện ngẩng đầu nhìn người trước mắt này bộ dạng tròn dẹp thế nào.

Đầu tiên, chiều cao thật đúng là cao, thân mình hắn ướm chừng 1m 8, bất quá cơ bắp của đối phương còn hơn cậu mấy phần, một đầu xoăn màu đen; đến khuôn mặt, nhìn rất có khí chất, làm cho người ta thấy ôn hòa, cả người thoạt nhìn sạch sẽ gọn gàng, màu da so với cậu trắng hơn một chút, nhưng không thể xưng với trắng nõn. Mà khi hắn cười, làm người ta cảm giác một loại thực sảng khoái.

Anh Húc Kì nhịn không được rùng mình một cái.

“Ngài... Nhĩ hảo.” Anh Húc Kì cũng đáp lại hắn, hơi hơi run run.

Đối phương cố ý nhìn cậu toàn thân cao thấp liếc mắt một cái, điều này khiến cậu lại run lên, run rẩy phát ra từ nội tâm!

Ngàn vạn lần không cần hiểu lầm ta là nam đồng tính luyến ái! Anh Húc Kì tiếp tục hò hét trong nội tâm.

Chương 3: Tuyệt đối chung tâm 03

Nhưng Trình Dực Hạo chỉ đưa mắt nhìn cậu một cái rồi thu hồi.

Trong nội tâm y giãy dụa không thôi, người chủ trì trên đài đã giới thiệu xong toàn bộ đội ngũ, tổng cộng có mười đội, rất là náo nhiệt.

Trừ bỏ đội Anh Húc Kì ra, chín đội khác đều là tình nhân của nhau.

Anh Húc Kì còn đang tự hỏi nên thoát thân như thế nào, thì hoạt động đã bắt đầu, cậu lơ ngơ bị Trình Dực Hạo kéo lên đài, hơn nữa tay còn bị hắn nắm, căn bản không có biện pháp chạy trốn.

Lúc này, chẳng phân biệt trên đài, dưới đài, mọi người đều cẩn thận nghe người chủ trì giảng giải quy tắc trò chơi.

Trò chơi thứ nhất-【 Ngươi cởi ta đổi 】

Quy tắc: Thành viên trong một đội trao đổi quần áo cho nhau rồi mặc vào, trong thời gian trao đổi sẽ có màn che lại, thời gian là một phút, hết giờ sẽ kéo màn che, một trong hai nếu không ăn mặc chỉnh tề sẽ tính là thất bại.

“Nghe rõ, phải là “toàn bộ” quần áo, đương nhiên tính cả tiểu khố khố!” Người chủ trì cố ý cường điệu, ý muốn hâm nóng khán đài.

Nghe xong nội dung trò chơi, Anh Húc Kì trợn tròn mắt, thỉnh nhìn lại các đôi tình nhân bên kia được không? Một tên béo như vậy, một tên gầy như vậy, bọn họ sao có thể mặc quần áo của nhau a? Nếu bỏ qua thì không phải thua sao?!

Từ từ, thua? Đúng! Cậu thật không ngờ, chỉ cần cậu không cơi cũng không mặc là được rồi, trực tiếp bị loại không phải có thể chạy lấy người? Thật tốt quá, liền làm như thế đi!

Anh Húc Kì vừa nghĩ vừa mừng, lại không phát hiện người hợp tác với cậu, cũng chính là Trình Dực Hạo trong mắt lóe lên tia khác thường.

“Chúng ta chuẩn bị bắt đầu! Thỉnh nhân viên công tác hỗ trợ kéo màn che lên!” Người chủ trì tuyên bố, lập tức nhân viên công tác kéo màn che rồi cầm đồng hồ bấm giờ.

Phía sau màn, Anh Húc Kì đứng ở tại chỗ cũng không nhúc nhích chờ hết giờ, nhưng Trình Dực Hạo không biết vì sao thực nhanh chóng đem toàn thân cởi sạch, sau đó động thủ muốn đi cởi quần áo Anh Húc Kì.

“Chờ...” Anh Húc Kì bắt lấy tay hắn đang vươn tới, vốn muốn ngăn lại hắn, lại nhìn toàn thân hắn trần trụi không khỏi ngốc lăng.

Dáng người hắn nhìn rất được, cả người đều là cơ bắp, nhưng không phải loại cơ bắp mãnh nam mà cậu ghét, chỉ là tinh chất hoàn mỹ làm cậu cảm thấy có chút kinh ngạc thôi, dù sao, từ khuôn mặt tao nhã của hắn nhìn không ra có dáng người như thế.

Tuy rằng cậu không thích nam nhân, nhưng thiên tính của nam nhân không khỏi khiến cậu lấy bản thân ra so sánh hắn.

Cũng bởi vì vậy đã khiến cậu thất thần, tạo cơ hội cho hắn thừa dịp lúc cậu hoảng thần, rất thuần thục đem cậu cởi sạch, sau đó Trình Dực Hạo bắt đầu mặc quần áo của cậu vào, cũng bảo cậu nhanh mặc của hắn vào.Anh Húc Kì lúc này mới phát hiện cậu không mặc không được, vạn nhất hết giờ màn bị kéo ra, cậu không phải bị xem thấy hết? Cậu mới không cần mất mặt như vậy, không tình nguyện nhặt lấy quần áo của Trình Dực Hạo mặc vào.

“Đã đến giờ!” Người chủ trì tuyên bố, màn che lập tức bị kéo ra.

Sân khấu không tính là lớn, chỉ có ba đội đứng bị loại, một đội người béo kẻ gầy, một đội kẻ cao người thấp, không cần nghĩ cũng biết bọn họ không có khả năng mặc được quần áo của nhau...

Bởi vậy, chỉ có những đội chiều cao tương đương, thể tài cũng tương đương ăn mặc mang chỉnh tề, chiến thắng đi vào vòng tiếp theo.

Anh Húc Kì thở dài, tự trách cậu hiếu kỳ tò mò, mới có thể không tự chủ nhìn hắn chằm chằm, khiến bản thân rơi quẫn cảnh này.

“Nhìn không ra dáng người cậu rất được.” Trình Dực Hạo đùa cậu, vừa rồi khi hắn cởi quần áo cậu, ngoài ý muốn phát hiện thể trạng cậu coi như không tồi.

“Hoàn... Hoàn hảo...” Anh Húc Kì được hắn khen cảm thấy không quá tự nhiên, còn cảm thấy bụng hơi đau, hoạt động này khi  nào có thể chấm dứt a?

Rất nhanh, bảy đội còn lại lục tục lên đài tiến hành xong trò chơi.

“Hảo, trải qua vòng thứ nhất, trước mắt chỉ còn lại sáu đội, tiếp theo sẽ là vòng thứ hai! Vừa nãy chỉ là ấm thân mà thôi, kế tiếp chúng ta sẽ dần dần hỏa lực toàn khai, tuyệt đối sẽ không làm cho mọi người thất vọng!” Người chủ trì vừa nói ra, dưới đài lại nhiệt liệt vỗ tay.Trò chơi thứ hai-【 Cho ta ôm một cái 】

Quy tắc: Một người trong đội ôm lấy người còn lại, trong vòng ba phút, cách thức ôm tự do và phải đứng lên ngồi xuống liên tục, nhưng thỉnh nhớ kỹ, chỉ cần thân thể người được ôm có bộ vị nào đụng xuống đất sẽ bị loại.

“Trò chơi này có thể thử xem thắt lưng nam nhân của ngươi lực có đủ khỏe hay không, khán giả không ngại cũng hoạt động gân cốt thử xem xem đi?!” Người chủ trì tiếp tục dẫn dắt không khí nóng lên.

Anh Húc Kì nhịn không được lại nghĩ, nếu lúc cậu ôm Trình Dực Hạo, là có thể làm bộ khí lực không đủ đem hắn rơi xuống đất, thế là có thể giải vây.

Thật tốt quá! Cơ hội lần thứ hai cậu không thể để nó lại không công chuồn mất!

“Chúng ta bắt đầu nào, đã sẵn sàng chưa? Chuẩn bị... Bắt đầu!” Người chủ trì hô bắt đầu, cũng lần thứ hai bấm thời gian.

Có điều Anh Húc Kì lại tính toán sai, từ lúc thân thủ cậu muốn đi ôm đối phương, cậu đã bị bế lên, người này động tác sao có thể nhanh như thế a? Hơn nữa làm cho cậu càng không nói gì chính là, hắn nhất định phải dùng tư thế ôm công chúa ôm cậu sao?!

“Anh không thể ôm bình thường hơn được à...?” Anh Húc Kì hướng hắn biểu đạt bất mãn mãnh liệt, những đội khác chỉ cõng trên lưng mà thôi, bọn họ có tất yếu phải giống nhau thế không?

“Này thực bình thường, cậu mau nhanh tay ôm lấy cổ tôi, bằng không sẽ ngã xuống.” Trình Dực Hạo nói ôn hòa, làm cho Anh Húc Kì vốn đang phát hỏa bị giảm đi phân nửa.

Anh Húc Kì vốn không nghĩ để ý tới lời hắn nói, nhưng lúc Trình Dực Hạo ngồi xổm xuống rồi lại đứng lên, cậu cảm thấy bản thân muốn ngã xuống đất, theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ hắn.

Đây là Anh Húc Kì khờ dại không nghĩ tới, chỉ cần cậu ngã xuống cũng có thể chấm dứt trò khôi hài này.

Trình Dực Hạo này cũng không biết là như thế nào, phần eo có thể hay không rất hữu lực? Anh Húc Kì biết mình cũng không tính là gầy, nhưng hắn cư nhiên có thể ôm cậu từ đứng lên ngồi xuống, động tác tuy rằng không nhanh, nhưng cũng không có cảm giác chậm lại, hơi thở của hắn vẫn đều theo quy luật, thoạt nhìn thập phần tài giỏi có dư nha!

Cũng bởi vì Trình Dực Hạo có lực thắt lưng tốt như vậy, làm cho bọn vòng thứ hai chiếm hạng đầu tiên.

Anh Húc Kì vô lực ngồi xổm trên mặt đất, cậu bắt đầu có chút tuyệt vọng. Trời ạ! Cậu căn bản không muốn phần thưởng gì cả, chỉ cần thả cậu đi là được rồi!

“Thật tốt quá, bốn đội này có thể tham gia cùng chúng ta vào vòng thứ ba, vừa rồi mọi người thật sự vất vả, thắt lưng còn dùng được đi? Tôi xem nào, kế tiếp sẽ giúp các anh một chút tiểu phúc lợi!” Người chủ trì nói, cũng cười cười vài tiếng, người dưới đài xem thấy thế cũng ồn ào theo.

Chương 4: Tuyệt đối chung tâm 04

Trò chơi thứ ba-【 Vừa lòng cô dâu 】

Quy tắc: Trong thời gian hai phút, dùng cách miệng đối miệng truyền quả đào trên bàn cho nam bạn ăn hết, nhớ kĩ, tuyệt đối không được sử dụng hai tay, cũng không được làm quả đào rơi xuống. Khi thời gian chấm dứt, đội nào còn số lượng đào trên bàn ít nhất sẽ thắng.

Này lại là trò quái gì nữa?! Rốt cuộc nháo đủ chưa? Cách này bọn họ cũng có thể nghĩ ra? Anh Húc Kì thật lòng muốn bắt tên thiết kế trò chơi này ra hỏi hắn rốt cuộc đầu có vấn đề không?

“Tin tưởng tất cả mọi người đều khẩn trương đi? Trong khi thực hiện trò chơi, nếu các bạn muốn thuận tiện hôn nam bạn cũng có thể nha, dù sao quy tắc cũng không nói không thể đụng tới môi phải không? Lại tiếp, nhắc nhở mọi người, chúng ta muốn lấy hai đội cuối cùng tiến vào trận chung kết, cho nên các đội cần phải cố ~ gắng ~ thật ~ nhiều ~ nha ~~” người chủ trì dùng giọng không đứng đắn nói, dưới đài không cần phải nói lại một trận một trận reo hò.

Anh Húc Kì rất muốn cùng Trình Dực Hạo câu thông, nói với hắn muốn bỏ cuộc, nhưng Trình Dực Hạo đã cắn một quả đào ở miệng, đúng lúc tiếng chuông bắt đầu vang lên, cậu còn chưa kịp nói cái gì, hắn đã  cố định chặt đầu của cậu, rồi hướng miệng cậu đưa tới quả đào.

Anh Húc Kì lại sống chết ngậm chặt miệng không cho hắn đút vào bên trong, Trình Dực Hạo lại dùng sức bóp hàm dưới của cậu, buộc cậu không thể không làm miệng mở ra, để hắn thuận tiện nhét quả đào vào.

Cậu nguyên bản muốn nhả quả đào ra,Trình Dực Hạo cũng nhận ra ý đồ của cậu, hắn ghé vào tai Anh Húc Kì nói.

“Nếu cậu không cắn quả đào, đến lượt tiếp tôi liền cắn môi cậu.”

Cậu sợ tới mức đem quả đào trong miệng nuốt luôn.

Trình Dực Hạo tiếp theo lại không ngừng đưa tới từng quả, cậu cũng một quả tiếp một quả ăn sạch.

Sau đó thì sao, bọn họ thẳng tiến vào trận chung kết!

Anh Húc Kì thật muốn chửi mấy câu thô tục, cậu không nghĩ muốn vào chung kết làm gì nha!!!

“Cuối chúng ta cũng đi vào chung kết, hiện tại chúng ta chỉ còn hai đội, sẽ có một đội ôm được giải thưởng lớn nha! Các đội đã chuẩn bị tốt rồi chứ?” Người chủ trì đem microphone nhắm ngay thính phòng, quả nhiên nghe được âm thanh rất lớn – đã chuẩn bị tốt!

Là các ngươi chuẩn bị tốt cũng không phải ta chuẩn bị tốt, Anh Húc Kì tiếp tục uể oải.

Chung kết -【 Nụ hôn nóng bỏng】

Quy tắc: Thỉnh thay phục trang đã chuẩn bị sẵn, sau đó hôn nam bạn, trong vòng ba phút hãy dùng hết sức, sau khi hết giờ, khán giả sẽ là người bỏ phiếu, đội nào hôn tới quên mình, nhiều phiếu nhất sẽ là người thắng.“Oa! Này đúng là khoảng khắc nóng bỏng nha! Khán giả nhớ chú ý theo dõi để giúp chúng ta chấm điểm đấy, hơn nữa hai đội thoạt nhìn đối nhau rất xứng, nói vậy hình ảnh hẳn sẽ thực ~ tình ~ sắc, hơn nữa lại mặc ~ trang ~ phục ~ cho ~ nhau......” Người chủ trì cười đến đen tối, càng làm khán giả dưới đài hứng thú.

Tình thế hiện tại, làm Anh Húc Kì hết nói nổi! Muốn cậu cùng một người xa lạ ở trên đài hôn nồng nhiệt? Hơn nữa đối phương còn là một nam nhân? Không được, không cần phải lo lắng, cậu phải lập tức rời đi mới là trọng yếu!

Nhưng chuyện không như cậu mong muốn, Trình Dực Hạo đã kéo vào trong màn che thay quần áo, cậu đương nhiên đánh chết cũng không muốn đổi, nhưng Trình Dực Hạo không biết làm sao lại làm được, hai ba lượt lột sạch cậu, còn đem quần áo một bên đã chuẩn bị tốt mặc lại, sau đó kéo cậu ra.

Anh Húc Kì thật muốn đi chết, đây là quần áo gì vậy a? Nữ hầu? Người thiết kế não có vấn đề sao? Tại sao là nam nhân lại phải mặc trang phục nữ hầu?! Hơn nữa dưới đài còn một đống nam nhân đối cậu huýt sáo, cậu thật muốn từng bước từng bước đem bọn họ đâm mù mắt, này không khỏi rất nhục! Cậu hảo muốn khóc...

Rồi đội tiếp theo đi ra, cậu đột nhiên cảm giác oán hận toàn bộ tiêu tan.

Họ cư nhiên mặc trang phục nàng thỏ! Trên đầu còn mang lỗ tai thỏ? Kỳ thật... Khi biết bản thân không phải mặc như vậy... Cậu nên may mắn hoàn hảo bị kéo tới màn bên này, bởi vì người mặc trang phục thỏ kia ra, làm cho khán giả dưới đài suýt nữa bạo động.

Oa oa oa..... .( tiếng hét trong lòng).

Anh Húc Kì ngậm chặt miệng, tuyệt không để Trình Dực Hạo có cơ hội tiến thêm một bước xâm nhập miệng cậu, nội tâm chỉ hy vọng có thể thuận lợi kéo dài thời gian đến hết giờ.

Nhưng Trình Dực Hạo xấu xa lại nói với cậu, nếu cậu không mở miệng ra, hắn sẽ trực tiếp ở trên đài đem quần áo cậu lột hết.Đều đã bị cởi hai lần, cậu làm sao không biết năng lực nhanh tay lẹ mắt của hắn? Đành phải tâm không cam lòng tình không nguyện đem miệng mở khẽ.

Như vậy cũng đủ để cho Trình Dực Hạo xâm lấn, đầu lưỡi lập tức duỗi vào, thuận tiện cạy mở hàm răng, luồn vào nơi sâu nhất.

Từ khi có kí ức tới nay, Anh Húc Kì chưa từng biết cái gì là ủy khuất, đầu tiên là bị bắt mặc trang phục nữ hầu, tiếp theo lại bị một tên nam nhân xa lạ cường hôn, này quả thực là ác mộng không hơn không kém a!! Tại sao cậu lại gặp phải chuyện này...?

Trình Dực Hạo hiển nhiên không biết cậu đang khuất nhục hò hét, hắn cố định đầu Anh Húc Kì, bắt đầu hôn cậu, dùng sức đưa đầu lưỡi rút ra tạo thành một ít nước bọt chảy xuống khóe miệng cậu.

Dần dần, Anh Húc Kì phát hiện cậu giống như bị hôn tới muốn xỉu, cảm giác cũng có chút kỳ quái.

Rõ ràng đối phương là mộnt te nam nhân, nhưng tại sao cùng hắn hôn mọi tại không chán ghét như trong tưởng tượng? Hơn nữa hình như kỹ xảo của hắn rất tốt, luôn biết khi nào nên rời khỏi để cậu suyễn khí, cùng với khi nào nên tiếp tục hôn khiến cậu tê dại?

Anh Húc Kì bất tri bất giác bị hắn hôn đến say mê, tay cũng ôm lấy cổ hắn, thậm chí bắt đầu đáp lại hắn, cùng hắn hôn đến khó khăn chia lìa, nhìn như hai người thật sự chính là một đôi tình nhân.

Kỳ thật này cũng không có thể trách cậu, ai kêu cậu hiếu kỳ, thực dễ dàng bị sự việc bên ngoài hấp dẫn, hơn nữa Trình Dực Hạo hôn rất được, cho nên liền...

Khán giả dưới đài nín thở ngưng thần nhìn hai đội trên đài hôn nồng tình thắm thiết, ngay cả một khắc ánh mắt cũng luyến tiếc rời khỏi, thường thường còn nghe được thanh âm khán giả dưới đài nuốt nước miếng.

Thời gian ba phút cũng trôi rất nhanh.

Anh Húc Kì bị hôn tới mê muội, hoàn toàn không nghe được tiếng chuông, nếu Trình Dực Hạo không buông cậu ra, cậu hoàn toàn không biết đã hết giờ.

Thảm! Cậu rốt cuộc đang làm gì? Cậu sao có thể như vậy?!

_________

Tác giả: Anh gia các tiểu công có thể hơi xấu một chút…( hình như chỉ có Dạ Mạc đệ đệ coi như quân tử?)

Chương 5: Tuyệt đối chung tâm 05

Trời ạ! Cậu rốt cuộc đang làm gì? Trong đầu cậu lúc này ong hết cả lên, cậu thật sự không biết vừa rồi cậu có thể làm chuyện không tưởng tượng được...

Đang trong trạng thái xuất thần, cậu bị tiếng vỗ tay đánh gãy. Cậu nhìn nhìn dưới đài, lại nhìn nhìn trên đài, người chủ trì trên tay hình như đang cầm cái thứ gì đó?

“Quán quân hôm nay của chúng ta đã đoạt huy chương chung vu xuất lô! Thỉnh mọi người vỗ tay nhiệt liệt chúc mừng bọn họ đạt được giải thưởng lớn đêm nay- phòng tình nhân siêu sang!”

Người chủ trì một bên nói, một bên đem phiếu thưởng giao cho Trình Dực Hạo.

“Hai vị có thể hảo hảo ở khách sạn phía sau hưởng thụ thế giới tình sắc chỉ có hai người, hiện tại hãy lập tức hành động đi, đừng có quá quá nha.”

Người chủ trì nháo, khom lưng dang tay ra điệu mời, khán giả dưới đài cũng thực nhiệt tình đưa hai người đẩy ra bên ngoài.

*-*-*-*-*-*

“Phần thưởng này anh cầm đi, tôi không cần.” Anh Húc Kì mất hứng nói.

Người này thật sự đáng sợ, hắn là muốn kéo cậu tới khách sạn? Chẳng lẽ cậu phải cùng hắn cùng nhau sử dụng cái phần thưởng này? Này... Càng nghĩ cậu càng sợ hãi!

“Tại sao không? Là phòng sang nhất nha.” Trình Dực Hạo nói, giơ giơ phần thưởng trong tay.

“Tôi không cần.” Anh Húc Kì tự cố mục bản thân đi phía trước, chính cậu có phòng để ngủ, mắc mớ gì để phải cùng người khác ngủ? Hơn nữa, tên biến thái kia vừa nãy còn cường hôn cậu!

“Vì sao? Cậu không thích tôi?” Trình Dực Hạo đi đến trước mặt cậu, ngăn cản đường đi.

“Anh là nam nhân a.” Anh Húc Kì coi như không thấy hắn, vòng qua người hắn tiếp tục đi.

“Tôi đúng là nam nhân đúng, cậu không thích nam nhân?” Trình Dực Hạo bên nói, bên đi chắn đường cậu.

“Tôi mới không thích nam nhân! Kia chính là sự hiểu lầm, tôi không biết hoạt động lại như vậy, nếu biết tôi sẽ không đi báo danh...” Anh Húc Kì càng nói càng nhỏ giọng, mặt cũng hơi đỏ lên, cậu sao có thể làm mấy cái trò này? Hảo dọa người...

“Này lại không quan hệ, ai chẳng có lúc đầu tiên, hơn nữa lúc hôn môi cậu không phải rất thích? Không có đạo lý bài xích tôi đi?” Anh Húc Kì giương khuôn mặt đỏ hồng làm cho Trình Dực Hạo càng xem càng đáng yêu, ha hả.

“Anh...! Kia chính là sai lầm mà thôi!” Bị hắn nhắc tới như thế, còn muốn kéo lại cử chỉ cậu vừa mới quên, ai, thật sự là...

“Sai lầm? Ha hả, cậu rất đáng yêu.” Trình Dực Hạo vươn tay xoa xoa đầu của cậu, từ sai lầm này từ nói ra có vẻ là lạ.

Bị xoa đầu là điều Anh Húc Kì ghét nhất, cậu trực tiếp cùng “Đối phương cảm thấy được ta là tiểu bằng hữu” làm công tác tư tưởng, đương nhiên, ngoại trừ người nhà của cậu.

“Tôi không đáng yêu, tôi không phải tiểu hài tử!” Anh Húc Kì giơ chân, bị trở thành tiểu hài tử đối đãi chính là chạm vào nọc của cậu!“Cậu rất đáng yêu, bất quá tôi không biết cậu mấy tuổi?” Tuy rằng hắn cũng không cảm thấy cậu là tiểu hài tử, nhưng, hẳn không quá nhiều tuổi đi?

“Anh quản tôi mấy tuổi, vậy anh mấy tuổi?!” Nói không chừng hắn còn nhỏ tuổi hơn, cư nhiên dám xoa đầu cậu?! Hừ hừ!

“Tôi hai mươi tám, nhỏ hơn cậu?” Trình Dực Hạo trả lời, cũng cẩn thận quan sát vẻ mặt của cậu.

“Anh... Tôi đã nói sẽ không nói cho anh...!” Cái gì? Cư nhiên còn hơn cậu hai tuổi? Không... Mặc kệ, cậu mới không nói cho hắn tuổi cậu cậu.

“Chắc nhỏ hơn tôi rồi.” Trình Dực Hạo khẳng định, hắn nhìn khuôn mặt Anh Húc Kì không được tự nhiên đoán ra, tiểu gia hỏa này cũng thật biết ngượng a.

“Ai cần anh quản!” Anh Húc Kì đô miệng, cậu sao có thể dễ dàng bị nhìn thấu?

“Ha hả, không quan hệ, ít nhất tôi biết cậu đã trưởng thành.” Dù sao chỉ cần trưởng thành là được rồi, như vậy sẽ không có vấn đề.

“Anh biết?” Anh Húc Kì cố ý hỏi ngược, dù sao khuôn mặt của cậu luôn làm cho người ta nhìn không rõ tuổi của cậu, nên đùa đùa hắn rất vui.

“Vừa nãy không biết, hiện tại đã xác định.” Tiểu gia hỏa này thật sự khờ dại, cảm xúc đều hiện ra ở trên mặt còn không tự giác?

“Anh... Tôi không nói chuyện anh... Tôi phải đi!” Người này thật sự rất đáng giận, mắc mớ gì đâm chọt cậu!

“Hảo, tôi đây đi theo cậu.” Trình Dực Hạo lần này không ngăn trở cậu, ngược lại đi theo sau lưng.
“Anh... Sao lại theo tôi?” Anh Húc Kì quay đầu nhìn, hắn thật sự đi theo cậu.

“Là muốn cùng cậu hưởng chung đêm a.” Trình Dực Hạo cười cười.

“Tôi đã nói tôi không thích nam nhân! Anh đi tìm người khác đi, không cần theo tôi!” Anh Húc Kì đột nhiên sợ hãi, cậu sợ hãi Trình Dực Hạo là thật sự muốn cùng cậu qua đêm.

“Tôi cũng đã nói qua, mọi việc đều có lần đầu tiên.” Trình Dực Hạo ôm vai cậu, từ phía sau kéo cậu tới hướng khách sạn.

“Anh sao lại kỳ quái thế? Anh còn như vậy tôi... Tôi gọi bảo vệ!” Anh Húc Kì rất muốn cách xa hắn một chút, bất đắc dĩ khí lực của hắn rất lớn, khiến cậu không động đậy được, cho nên cậu chỉ có thể đe dọa hắn.

“Ha hả...” Nhưng Trình Dực Hạo lại cảm thấy cậu thật hứng thú, gọi bảo vệ? Dường như đem hắn so giống với sắc lang bại hoại?

“Nếu cậu  không hy vọng tôi ở trong này hôn cậu, thì đừng có kêu nữa.” Trình Dực Hạo nói xong, môi còn điểm nhẹ cổ cậu.

Anh Húc Kì hiển nhiên bị họa một trận, ai ngờ ở đại sảnh người đến kẻ đi hắn lại hôn cho mọi người xem? Không đúng, là bị cường hôn cho mọi người xem!

Không cần, cậu tuyệt đối không cần!!

“Như vậy liền ngoan.” Trình Dực Hạo vừa lòng với phản ứng của cậu, thừa dịp cậu còn đang thất thần, hết sức vội vàng đem cậu đẩy mạnh vào thang máy.

Anh Húc Kì cứ như vậy bị quăng vào trong phòng.

Không hổ là phòng sang nhất, một cửa sổ diện rộng sát đất đối diện biển, nếu xem vào ban ngày, tầm nhìn nhất định phi thường bao la mê người, buổi tối tuy rằng thấy không rõ lắm, nhưng ngồi ở ban công đợi gió biển thổi, hưởng thụ rượu ngon thật sự là lựa chọn rất tuyệt.

Bất quá cho dù phòng tốt, cảnh sắc đẹp, đối Anh Húc Kì mà nói căn bản cũng không quan trọng! Hiện tại, cậu sống chết nắm chặt khung cửa không buông, thế nào cũng không chịu vào trong phòng, Trình Dực Hạo cảm thấy buồn cười, hắn không lẽ giống kẻ bức lương vi xướng? ( Bắt người làm gái).

“Phòng cũng không tệ lắm.” Trình Dực Hạo ấn mở đèn, trong phòng liền sáng lên.

“Tôi cảm thấy hoàn hảo.” Hắn cùng Anh Dạ Mạc ở chính là phòng sang nhất, trừ bỏ cảnh bên ngoài khác nhau ra, bên trong không khác biệt là bao.

“Mau vào đi.” Trình Dực Hạo thúc giục cậu.

“Tôi đã nói tôi không cần a, anh mắc gì nhất định phải bắt buộc tôi?” Cậu nếu có thể chạy đã sớm chạy, không ngờ bị hắn bắt được.

“Tôi đây sẽ không biết xấu hổ.” Trình Dực Hạo nói, trở mình vác cậu lên vai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau