TU MA PHI THĂNG QUYỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tu ma phi thăng quyển - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Mặt khác của Huỳnh Trấn Thiên

Chạy được một khoảng thời gian ngắn,hiện tại thanh niên tên Quốc cũng là đau đến ngất xỉu rồi,đột nhiên phía trước xuất hiện 5 người cần dao cầm kiếm,là người của Âm Nha Bang.

Thấy vậy Huỳnh Trấn Thiên dừng bước,hắn nhìn trước lại nhìn sau thấy chạy đâu cũng không thoát,biết lần này khó mà chạy thoát được,suy nghĩ một hồi nội tâm tranh đấu cuối cùng hắn rút từ trong quần ra một thanh kiếm rồi thả con mèo đen cùng Quốc xuống đất nói"Hừ,là các ngươi ép ta,ta không ra tay các ngươi lại tưởng ta dễ bắt nạt,hôm nay ta sẽ cho các ngươi thấy phong thái cao thủ là gì"nói xong trên người hắn khí chất bắt đầu biến đổi,khuôn mặt âm nhu bất giác trở thành rất yêu dị.

Hai nhóm người thấy vậy không khỏi tập trung cao độ lên,vì nhìn lúc này Huỳnh Trấn Thiên rất có khí phách của một cao thủ.

Huỳnh Trấn Thiên mỉm cười từ từ rút thanh kiếm đang cầm trong tay ra khỏi vỏ,một thanh kiếm bị cùn xuất hiện,thấy vậy hai nhóm người không còn căng thẳng nữa cười nhạo nói "Ha Ha ngươi cho bọn ta xem phong thái cao thủ bằng thanh kiếm cùn đó à,thật là cười chết ta rồi"

-Các ngươi cứ cười đi,một lát sẽ không còn cơ hội cười nữa.

-Hừ,nói láo không biết ngượng,anh em lên giết hắn.

Vài năm người cầm dao kiếm xâm lên,những ánh dao anh kiếm hiện lên chém thẳng về phía Huỳnh Trấn Thiên ý đồ muốn mạng hắn.

Huỳnh Trấn Thiên bây giờ không còn sợ chết như bình thường nữa,hắn khinh thường nói"Không biết tự lượng sứ"

Xẹt..............một tia sáng lé lên, Huỳnh Trấn Thiên biến mất sau đó xuất hiện sau lưng năm người vừa mới xông lên.

Năm người kia đột nhiên bất động.

Thấy vậy 7 người còn lại của âm nha bang kỳ quái tập trung xem kỹ năm người kia,một tên có con mắt hơi tinh đột nhiên sợ hãi giơ tay quát"Các ngươi nhìn kìa"

Mấy người còn lại nhìn theo tay hắn chỉ,bọn hắn thấy toàn thân năm người kia không có một vết thương nào,nhưng tất cả ở vị trí cổ họng đều bị lõm một vết rất sâu,tất cả đều trợn mắt to mà chết,thấy vậy bọn họ mới biết giết người không thấy máu là thể nào.

Lúc này một âm thanh tà khí vang lên"Không cần phải nhìn,rất nhanh các ngươi sẽ được giống như bọn hắn"(Đậu má sao anh ngầu thế)

7 người âm nha bang nghe vậy thì giật hồn,nhìn nhau sau đó đường ai nấy chạy.

-Hừ,bây giờ chạy được sao,ta mới chỉ khởi động thôi đấy.-Anh em chạy nhanh,về báo cho mọi người trong bang trả thù cho 5 người anh em đã mất(chết).

Huỳnh Trấn Thiên bây giờ rất khác với bình thường,khinh thường nói nhiều với 7 người âm nha bang,hắn ngay lập tức phi nhanh hướng phương hướng một tên bất nhập lưu vỏ giả đánh tới.

Tên kia chạy không nhanh bằng Huỳnh Trấn Thiên nên quyết định đứng lại nghênh địch,hắn giơ thanh kiếm lên chắn ở trước cổ.

Huỳnh Trấn Thiên tay cầm kiếm cùn,chỉa thẳng mũi kiếm hướng về phía cổ tên kia đâm tới.

Tên kia chấn thanh kiếm qua thành công ngăn được thế công của Huỳnh Trấn Thiên,nhưng thanh kiếm cùn không dừng lại ở đó,nó theo sống kiếm trượt xuống chấn vào tay của tên bang chúng âm nha bang kia.

Tên bang chúng âm nha bang bị đánh trúng tay,tay không khỏi thả thanh kiếm mình đang cầm ra,ngay khi thanh kiếm kia rơi xuống,một bàn tay tạo thành trảo nhắm ngay cổ họng tên bang chúng kia bóp đến.

Phật.............một vòi máu phun ra từ cổ của tên bang chúng kia,tên đó trừng mắt lớn mở miệng định nói gì đó rất tiếc hắn không nói thành lời khạc khạc mà chết.

Con mèo đen nhìn thấy một màn vậy hai mắt không khỏi sáng lên nhìn chằm chằm thân ảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ đang đứng ở đằng kia.

End of dialog window.

Huỳnh Nhất Thiên nhìn cánh tay đầy máu của mình đột nhiên vẻ mặt tà khí biến mất,thay vào đó hắn hoảng sợ thì thào"Ta cuối cùng đã giết người,ta đã giết người,mặc dù mài cho thanh kiếm cùn đi nhưng ta vẫn giết người,nhưng tại sao ta lại không có một chút cảm giác sợ hãi hay tội lỗi gì thế này"

Lại nhìn hướng 6 người âm nha bang đang thục mạng chạy đi kia,hắn thở dài không truy đuổi,hắn nhắm mắt lại sau một lát hắn mở mắt ra khuôn mặt hắn lại trở lại như bình thường,một khuôn mặt âm nhu sợ sệch.

Hắn đến chỗ con mèo đen và thanh niên tên Quốc đang bất tỉnh,cõng thanh niên tên quốc trên lưng lại ôm con mèo màu đen,hắn hướng nhanh một phương hướng chạy đi,không biết có phải trùng hợp không,lần này hắn lại chạy đúng đến chỗ tổng đà mãnh hổ bang.

................................

2 ngày trôi qua kể từ sự kiện Huỳnh Trấn Thiên giết người.

Một âm thanh hùng hồn vang lên ở trong địa bàng của mãnh hổ bang.

-Mãnh hổ bang mau giao ra tên nhóc đã giết 6 anh em của bọn ta ra,nếu không hôm nay hai bang toàn diện khai chiến.

Lại một âm thanh khác vang lên,âm thanh này có vẻ hơi khô khệch "Cao Thành ngươi nói nghe hay quá,hai bang đã khai chiến từ lâu,ngươi làm như chưa khai chiến vậy mà nói lời này,với lại mãnh hổ bang chúng ta cũng không sợ bọn âm nha bang các ngươi thích thì nhích"

-Mạnh Hùng chẳng lẽ ngươi già hồ đồ rồi,vì một thằng nhãi bất nhập lưu võ giả mà lại làm cho hai bang toàn diện khai chiến,chẳng lẽ thằng nhóc đó là con rơi của ngươi.

-Con rơi cái đầu cha Cao Thành mày,nói chung là người của âm nha bang các ngươi gây chuyện trước, các ngươi định chơi tập thể ý lộn vây đánh tập thể anh em của bang ta trước,Trấn Thiên nó cũng chỉ vì bảo vệ cho anh em thôi(lấy thanh niên tên Quốc làm bia đỡ),ta chưa tính sổ các ngươi,các ngươi lại tìm đến cửa tính sổ lại ta,còn đòi giao người,có ngon thì giao chiến đi.

-Được ngươi hồ đồ thì ta cùng ngươi hồ đồ,anh em Âm Nha Bang đâu Giết.

Đúng lúc này một tiếng quát to vang vọng từ trong Mãnh Hổ Bang truyền ra"Khoan đã,có gì từ từ nói"

HCVVCH

Đang có ý tưởng,sẽ nhanh ra chương.

Chương 7: Đại chiến(1)

Huỳnh Trấn Thiên vẻ mặt âm nhu sợ sệch từ bên trong cứ điểm của Mãnh Hổ Bang đi ra,trên vai hắn đang có một con mèo đen nằm tựa như ngủ.

Cao Thành Nhìn Huỳnh Trấn Thiên quát"Ngươi chính là người đã giết 6 anh em của Âm Nha Bang bọn ta"

-Đúng vậy,người là do ta giết.

-Tốt lắm,bây giờ một là ngươi đầu hàng giơ tay nhận chết,hai là Âm Nha Bang và Mãnh Hổ Bang khai chiến sau đó ngươi sẽ càng chết thảm hơn.

-Này vậy là không được a,hay là ta bồi thường tiền cho các ngươi,để xem một quan tài 10 đ ta bồi cho các ngươi 65 đ đủ tiền mua quan tài cho 6 người bọn họ,còn dư 5 đồng các ngươi lấy là được rồi,cần gì phải chém chém giết giết.

-Con mẹ nó,ngươi xem bọn ta là ăn mày à,ta tiện tay cho ăn mày đã 10 đ rồi,ngươi bồi thường 6 mạng của anh em âm nha bang bọn ta mà chỉ đưa 65 đ,có phải ngươi cho ăn mày không vậy.

-Vậy là còn có đường thương lượng,nói đi rốt cuộc bồi thường bao nhiêu,ngươi mới bỏ qua chuyện này.

-1 vạn đồng ta muốn ngươi bồi thường 1 vạn đồng,nếu không đưa thì chiến.

-Ngươi đây là đang cướp a,1 vạn đồng ta ra chợ đen cũng mua về được 20 em nô lệ xinh tươi rồi,6 thằng đực rựa đã bạo hoa cúc của nhau,1 vạn đồng,không có cửa đâu muốn chiến thì nhào vô,ta với ngươi chiến.

-Hừ,được lắm,anh em Âm Nha Bang xông lên đánh cho Mãnh Hổ Bang tan nát đi.

Mạnh Hùng cũng quát lên"Anh em Mãnh Hổ Bang xông lên,hôm nay chúng ta diệt sát Âm Nha Bang.

Thế là dao,kiếm,rựa,mã tấu các thứ được xuất ra,hai bang phái bắt đầu xông vào đại chiến.

Cao Thành cùng Mạnh Hùng đều là nhị lưu cao thủ vì vậy bọn hắn đánh nhau được tất cả bang chúng nhường ra một khoảng riêng.

Các trưởng lão của hai bên cũng bắt đầu chia ra đánh nhau.

Thấy vậy các bang chúng hai bên cũng xông lên đánh nhau,nhưng bọn hắn chưa kịp chạm mặt nhau thì một thân ảnh đã xuất hiện phía trước mặt bang chúng Âm Nha Bang.

Huỳnh Trấn Thiên vẻ mặt âm nhu đứng trước mặt đoàn vài trăm người Âm Nha Bang nói"Các ngươi đừng có ép ta,ta dây không muốn giết người,bây giờ thu tay còn kịp"

Một tên bang chúng trong 6 tên còn sống sót lúc trước nghe Huỳnh Trấn Thiên nói vậy thì quát:-Ngươi đừng giả mạo hiền lành,ngươi là một tên cuồng sát,đừng có nói những lời buồn nôn như vậy nữa,hôm nay ngươi phải chết.-Này chuyện lúc trước chỉ là ngoài ý muốn thôi,ta là một người vô hại a.

Một tên bang chúng âm nha bang khác quát"Đừng xàm ngôn nữa,xông lên chém giết tên nhóc này"

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì bất đắc dĩ quay về phía bang chúng mãnh hổ bang nói"Các anh ai cho em mượn một thanh kiếm với"

Một tên trung niên nghe vậy thì vứt thanh kiếm của mình qua cho Huỳnh Trấn Thiên.

Cầm thanh kiếm ấy trên tay,Huỳnh Trấn Thiên chầm chậm nói"Được rồi,ta mới bước vào tam lưu võ giả,hôm nay sẵn tiện đánh trận mở đầu,hôm nay ta sẽ đại khai sát giới"nói xong khí chất hắn biến đổi,khuôn mặt cũng trở nên yêu dị tà khí.

Thấy hắn như vậy 6 người sống sót ở sự kiện lần trước bỗng nhiên rùng mình,không tự chủ được lui vài bước.

Huỳnh Trấn Thiên cặp mắt sắc bắn đảo qua vài trăm người của âm nha bang,hắn gập đầu ngón tay lại nói"Các ngươi không phải muốn giết ta hay sao,nào lại đây ta tiếp các ngươi"

Vài trăm người của âm nha bang thấy vậy thì ta nhìn ngươi,ngươi nhìn ta sau đó quát"Xông lên giết tên nhóc này"

Bang chúng của mãnh hổ bang thấy vậy cũng quát"Giết"

Vài chục tên bang chúng âm nha bang xông lên nhắm ngay Huỳnh Trấn Thiên đâm chém.

End of dialog window.

Huỳnh Trấn Thiên cho bọn hắn ánh mắt khinh miệt sau đó động thân biến mất.

Mấy chục tên âm nha bang thấy vậy thì cả kinh,không biết hắn biến mất đi đâu,tại vài giây sao đó một ánh kiếm loé lên,4 tên bất nhập lưu võ giả của âm nha bang chỉ thấy một lưỡi kiếm chém nhanh xẹt qua cổ bọn hắn,sau đó cả 4 tên chỉ còn thấy một mảnh tăm tối,chết.

Mấy tên còn lại thấy thế thì cả kinh,Huỳnh Trấn Thiên lần nữa xuất hiện giữa đội hình đối phương,hắn vung ngang tay,thanh kiếm lướt nhanh chém vào cổ 3 tên gần đó,phụt........3 cột máu tươi phun ra 3 tên kia đều bị cắt cổ trừng mắt lớn chết.

Một tên lão giả già đời bên âm nha bang,tinh ý phát hiện Huỳnh Trấn Thiên hơi thở hơi nhanh,thấy vậy tên ấy la lớn"Anh em tách ra từ từ mà đánh,tên nhóc này tuy kỷ xảo điêu luyện,nhưng nội lực nông cạn,chúng ta từ từ mài cho hắn chết"

Nghe vậy tất cả bang chúng đang vây công Huỳnh Trấn Thiên đều nhanh chóng tách rời ra,ý định xa luân chiến.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn vào trong mắt kinh thường lạnh nhạt nói"Tưởng như vậy là mài chết được ta hay sao,các ngươi cũng quá xem trọng mình rồi"nói xong hắn đứng im tại chổ thở dốc.

Thấy vậy mấy tên bang chúng âm nha bang trố mắt,sao đây tự nhiên sao hắn không đánh nữa,nếu hắn không đánh làm sao mới được đây.

Huỳnh Trấn Thiên như nhìn thấu suy nghĩ của bọn họ,hắn cười tà nói"Tại sao ta phải theo như các ngươi sắp đặt chứ,các ngươi không đánh ta dưỡng sức,lát nữa chạy qua chỗ khác đánh tiếp,còn vài trăm tên đang đợi ta chém giết,ta không rảnh xa luân chiến với bọn ngươi"

Nghe vậy vài chục bang chúng âm nha bang nhìn nhau,sau đó bọn họ cử ra một tên đỉnh phong bất nhập lưu võ giả,xông lên ý đồ tiêu hao nội lực Huỳnh Trấn Thiên.

Tên bất nhập lưu vỏ giả kia cầm một cây rựa,tên đó nhảy lên bổ mạnh về phía Huỳnh Trấn Thiên,thấy vậy Huỳnh Trấn Thiên giủi tay ra,không hoa lệ chỉ thấy thanh kiếm trên tay hắn đâm ra,theo một góc sơ hở đâm thẳng xuyên qua tim tên vỏ giả kia,thanh rựa kia thì hắn lấy sống kiếm chấn lệch qua một bên.

Tên võ giả kia bị mũi kiếm đâm xuyên qua tim thì ngay lập tức chết,Huỳnh Trấn Thiên lạnh nhạt nói"Tất cả cùng lên ta còn tốn chút sức lực,từng tên một lên,tên nào lên tên đó chết,mà nội lực ta cũng không mấy tiêu hao"

Mấy chục tên âm nha bang nghe vậy thì cũng biết đây là sự thật,bọn hắn cũng không biết làm sao cho phải.

Lúc này một âm thanh ngang tàn vang lên"Một người lên một người chết,thật sao để ta kiểm chứng thử"

HCVVCH

Buồn ngủ quá,tạm viết đến đây thôi,tối lại viết tiếp.

Chương 8: Đại Chiến(2)

Một tên trung niên mặt vuông,mắt trợn tròn,mũi cao,miệng rộng,từ xa xa hướng Huỳnh Trấn Thiên đi tới.

Thấy người trung niên này,bang chúng của âm nha bang vui mừng kêu lên"là Hoàng trưởng lão,có Hoàng trưởng lão ở đây,tên nhóc kia chỉ có một con đường chết"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì tập trung ánh mắt nhìn về vị Hoàng trưởng lão kia,một lát sau cuối cùng hắn cũng đã nhìn thấu được thực lực của vị Hoàng trưởng lão kia,Hoàng trưởng lão là một tam lưu đỉnh phong võ giả,luận tu vi thì chỉ dưới bang chủ Cao Thành của âm nha bang thôi,sau khi biết được thực lực vị Hoàng trưởng lão đằng xa xa kia,Huỳnh Trấn Thiên nở một nụ cười hưng phấn nói"Tốt lắm,cuối cùng cũng có một người đủ sức đánh với ta một trận,nào lại đây ta với ngươi chiến"

-Hừ,nhóc con không biết tự lượng sức,giết ngươi ta chỉ cần vài chiêu là được.

-Ai không tự lượng sức lát nữa sẽ biết,bây giờ đừng nói nhiều qua đây,ta cùng ngươi đánh một trận.

Hoàng trưởng lão cũng không nói nữa,hắn lấy ra một thanh trường đao,phi thân chạy nhanh qua hướng Huỳnh Trấn Thiên,thanh trường đao thì được hắn để ngang thân,nhìn hắn bây giờ rất là ngầu.

Huỳnh Trấn Thiên cũng động thân,hắn luồng xuống,trượt một đường dài đến thẳng chổ Hoàng trưởng lão,thanh kiếm được hắn chĩa xuống một góc 25°,ý đồ của hắn là muốn chém vào chân Hoàng trưởng lão.

Hoàng trưởng lão thấy vậy vội động tay,thanh trường đao theo cũng theo đó động,nó quét ngang qua ý đồ muốn chém vào cổ Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên thấy lưỡi đao sắc bén chém ngang tới,hướng cổ mình chém,thì ngây lập tức ngã người ra đằng sau,theo hắn ngả người lưỡi đao cũng theo đó chém lướt qua ở trên hắn một xíu,lưỡi đao của Hoàng trưởng lão chém không trúng.

Huỳnh Trấn Thiên cũng theo đà trượt qua,thanh kiếm cũng theo đó chém một vết đủ sâu,chém đứt gân chân của Hoàng Trưởng lão.

A..............một tiếng kêu thảm vang lên.

Hoàng trưởng lão kêu xong,cũng ráng đứng vững,quét trường đao về phía sau,ý đồ muốn chém vào lưng Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên luồng thanh kiếm mình đang cầm ra đằng sau,cheng........tiếng kim loại va chạm vang lên,thanh kiếm thành công đỡ được trường đao,tuy vậy một lực phản chấn đằng sau lưng tác động,Huỳnh Trấn Thiên không tự chủ được văng xa về phía trước.

Hoàng trưởng lão gân chân bị đứt tạm thời không truy đánh Huỳnh Trấn Thiên được,hắn hít thật sâu quát với bang chúng âm nha bang xung quanh"Các ngươi xông lên,vây đánh hắn,chờ ta xử lý vết thương sẽ tự tay lấy đầu hắn"

Bang chúng âm nha bang xung quanh nghe vậy thì nhào vô,bắt đầu vây giết Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên ổn định thân hình,thấy một màn như vậy thì liếm môi,nói"Tới tốt lắm,đỡ tốn công ta giết từng tên một,lên một thể giết mới đã tay chứ"

Nghe vậy mấy tên bang chúng âm nha bang xung quanh không rét mà run,tuy vậy nhưng lệnh của trưởng lão không thể làm trái,từng thanh đao,thanh kiếm,búa,rựa,hướng vị trí Huỳnh Trấn Thiên đánh tới.

Huỳnh Trấn Thiên động thân biến mất,khi xuất hiện hắn đã ở sâu trong lòng địch,hắn di chuyển qua lại rất nhanh,phụt.....phụt.....phụt......từng tiếng máu tươi phun ra vang lên,hắn như trở thành tử thần,đi tới đâu máu chảy đến đó,nếu để ý kỹ thì quanh thân hắn lợm lờ vài luồng hắc khí.
-Ác ma,ta không đánh nữa,cho dù có bị phạt cắt tứ chi đi nữa ta cũng không đánh nữa,hắn chính là ác ma.

-Trước mặt hắn thân thể ta không thể động đậy được,ta muốn chạy Á..........phụt........

-Anh em đừng chạy,để ta đi gọi trưởng lão đến trợ giúp.

-Đúng vậy,mau đi kêu các trưởng lão đến trợ giúp.

Phụt........phụt..........cho dù xung quanh nói gì,cũng không thể làm ảnh hưởng đến việc giết người của Huỳnh Trấn Thiên được,hắn càng giết càng hưng phấn,trên mặt hắn không biết lúc nào đã xuất hiện một nụ cười đầy quỷ dị.

Hắn cười tà mị nói"Khà khà các ngươi sao lại chạy đi như vậy,không phải muốn giết chết ta hay sao,nào lại đây,ta đứng cho các ngươi giết này"

Cho dù nghe hắn nói vậy,nhưng tất cả bang chúng Âm Nha Bang vây công hắn đều nhanh chóng chạy đến chỗ trưởng lão hoặc bang chủ.

Hoàng trưởng lão thấy vậy thì quát lớn"Các ngươi không được chạy,ai chạy xử theo bang quy,sẽ bị cắt đứt một tay đuổi ra khỏi bang"

Rất tiếc lời nói của hắn không hữu hiệu cho lắm,chỉ vài ba tên dừng chân,sau đó bọn hắn lại tiếp tục chạy đi,dù gì chặt tay vẫn còn hơn biến thành cái xác chết.

Hoàng trưởng lão thấy vậy thì rất tức giận.

Hắn đang định tiếp tục nói gì đó,thì một bóng người đang chậm rãi từ từ đi đến chỗ hắn.

End of dialog window.

Huỳnh Trấn Thiên đi đến chỗ Hoàng trưởng lão từ từ nói"Ngươi thật làm ta thất vọng quá,cứ tưởng ngươi đánh được với ta một trận,không ngờ cả 1 chiêu cũng đỡ không được"

Hoàng trưởng lão nghe vậy thì giận xanh mặt,hồi nảy cũng do hắn khinh địch thôi,ai ngờ hiện gân chân bị đứt di chuyển không tiện,chỉ biết ngồi tại chỗ đối địch.

Huỳnh Trấn Thiên cũng không nói nhiều nữa,hắn để kiếm theo một góc chéo,hắn quát"Nhất Sát Kiếm"theo hắn quát,thanh kiếm toả ra một cổ sát khí sau đó với tốc độ mắt thường không thể thấy xẹt qua cổ của Hoàng trưởng lão.

Phụt...........máu tươi phun lên,Hoàng trưởng lão cầm cổ mình nhìn chằm chằm vào Huỳnh Trấn Thiên sau đó chết.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn xác của Hoàng trưởng lão nói"Được chết tại một kiếm này là vinh hạnh của ngươi,đây là chiêu kiếm đầu tiên ta tự sáng tạo ra,chỉ có kẻ nào thật sự mạnh mẽ mới làm ta xuất ra kiếm này,ngươi xem như là ngoại lệ đi"

Lúc này một tiếng quát to vang lên"Hoàng trưởng lão,ngươi đám"

Người nói là Cao Thành đang đánh nhau với Mạnh Hùng,hắn được một tên bang chúng tới báo tin Huỳnh Trấn Thiên quỷ dị,thế là hắn quay đầu muốn quan sát Huỳnh Trấn Thiên,ai ngờ gặp ngay cảnh Huỳnh Trấn Thiên chém đầu Hoàng trưởng lão.

Cao Thành định qua chém giết Huỳnh Trấn Thiên,nhưng Mạnh Hùng đâu thể để cho hắn mãng nguyện được,một thanh thương chắn đường đi của hắn,thấy vậy hắn quát"Mạnh Hùng ngươi dám chặn đường ta,ngươi có biết Hoàng trưởng lão có quan hệ với một vị tiên nhân không,tại vì vị tiên nhân kia không cho chúng ta nói ra thôi,bây giờ Hoàng trưởng lão chết,nếu không bắt thằng nhóc này cho vị tiên nhân kia một lời giải thích,thì bang ta và bang ngươi cũng không yên ổn đâu"

Mạnh Hùng nghe vậy thì hơi do dự nhưng lát sau hắn nói"Hừ,ai biết chuyện này có thật không,cứ để vị tiên nhân kia tới đây đã rồi tính,còn bây giờ bắt người,không có chuyện đó đâu"

Cao Thành nghe vậy thì cười lạnh nói"Được lắm ngươi chờ đi,ta đợi tin tức mãnh hổ bang bị diệt,anh em rút"nói xong hắn bắt đầu chậm rãi rút lui.

Mạnh Hùng cũng không có ngăn cản,hắn quát"Tất cả anh em dừng tay,để bọn hắn đi"

Nghe 2 bang chủ quát,bang chúng của 2 bang cũng không dây giưa đều tách ra.

Huỳnh Trấn Thiên cảm thấy giết còn chưa đã lắm,nhưng Mạnh Hùng đã ra lệnh,hắn cưỡng ép dừng tay,nhắm mắt lại tĩnh tâm,một lát sau hắn mở mắt,hắn lại bình thường trở lại,một khuôn mặt âm nhu.

Thế là trận chiến kết thúc và chiến thắng dành cho mãnh hổ bang.

HCVVCH

Tạm hết ý tưởng,bao giờ có sẽ tiếp tục viết tiếp.

Chương 9: Tàn Sát Âm Nha Bang

Huỳnh Trấn Thiên sau khi trận chiến kết thúc,hắn ngay lập tức đi gặp Mạnh Hùng,hắn tới trước cửa phòng chần chừ hồi lâu rồi gõ cửa.

-Ai đó,vào đi cửa không khoá.

Huỳnh Trấn Thiên bước vào phòng cười nói"Xin chào bang chủ"

Mạnh Hùng nghe vậy ngấy ngoái lỗ tai mình rồi nói"Ngươi hôm nay có bị bệnh gì không a,sao lại khách sáo như vậy"

-Bang chủ à,lần này ta đến đây là để xin rời khỏi bang.

-Cái gì,sao đột nhiên lại rời bang.

-Aiizzz,ta cảm thấy ở mãnh hổ bang nguy hiểm a,khi chiến đấu ta nghe nói bang ta đắc tội với tiên nhân,vì còn phải giữ mạng để nuôi gia đình,nên không còn cách nào khác là ta phải rời bang thôi.

-Đệt ngươi mới là người đắc tội tên tiên nhân ấy,bang ta chỉ bị vạ lây thôi,bây giờ ngươi còn sợ bị bang ta liên lụy,thật là hết nói nổi.

-Nha,nói chung ta đến gặp mặt bang chủ lần cuối a,ta quyết đi rồi ngươi đừng có cản.

-Ừm,vậy thì đi đi,ta không cản.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì bước đi,đi được vài bước,hắn quay đầu lại nói"Ta đi thật đó"

Mạnh Hùng không nhìn ra cảm xúc gì nói"Đi đi"

Hắn lại đi vài bước sau đó lại quay đầu lại nói:-Ta đi đây.

-Ưk,đi đi đừng nói nhiều,không ai cản ngươi đâu.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì chu mỏ nói"Ngươi không cản ta sao?"

-Ngươi đã bảo đừng cản ngươi rồi mà,cho nên ta không cản.

-Aizzzz,vậy ta đi thật đó,bang chủ người nhớ bảo trọng a,chuyển lời tạm biệt cho các anh em nữa,tạm biệt.

Nói xong hắn nhanh chóng cất bước chạy nhanh về hướng Âm Nha Bang.

Mạnh Hùng nhìn ra cửa sổ,cho đến khi bóng lưng Huỳnh Trấn Thiên biến mất,hắn mới thở dài nói"Ngươi đứa trẻ ngốc,ta biết ngươi không muốn mãnh hổ bang vì ngươi liên lụy,cho nên ngươi mới chọn lựa ra đi,thật là ngốc,cho dù ngươi làm như vậy thì mãnh hổ bang cũng khó tránh khỏi kiếp này,ngươi tưởng âm nha bang sẽ không thêm mắm thêm muối,để vị tiên nhân kia tiến đánh mãnh hổ bang sao,haizzzz thôi tựa ta tôn trọng quyết định của ngươi"Tuy chỉ hơn 10 ngày nhưng Huỳnh Trấn Thiên cảm tình với Mãnh Hổ Bang rất tốt,từ khi hắn sinh ra,ngoài cha mẹ đã chết của hắn,Mãnh Hổ Bang là nơi đối tốt với hắn nhất,dù hắn có lỡ phá gì đi nữa,thì cùng lắm cũng chỉ bị Mạnh Hùng kêu đến trách phạt,khi đó chỉ cần hắn nịnh hót một lát,là sẽ được xá tội ngay,hắn đã tựa xem nơi này như là ngôi nhà thứ 2 của mình,vì vậy bây giờ phải ly khai mãnh hổ bang,hắn tâm trạng rất muốn khóc.

Một đường tâm trạng buồn rầu chạy nhanh đi hướng Âm Nha Bang,cuối cùng địa bàng âm nha bang cũng hiện lên trước mắt Huỳnh Trấn Thiên,đến đây hắn dẹp bỏ hết mọi tâm trạng buồn phiền,hắn rút từ trong ống quần ra một thanh kiếm,rút kiếm khỏi vỏ,một thanh kiếm cùn hiện ra,hắn ôn nhu nhìn thanh kiếm cùn này một lát,sau đó vẻ mặt hắn nhanh chóng có thêm một loại khí chất tà dị,hắn mỉm cười tà dị nói"Khà khà,đến lúc đại khai sát giới rồi,hôm nay phải giết cho đã mới được"nói xong hắn nhanh chân tiến sâu vào địa bàng âm nha bang.

Một nhóm 5 tên bang chúng âm nha bang đang trinh sát,đột nhiên thấy ở xa xa có một bóng người đang nhanh chóng lao đến,ý đồ muốn tiến sâu vào khu vực trung tâm âm nha bang,thấy vậy 5 tên bang chúng âm nha bang chạy tới quát"Người đến là ai,đến đây làm gì"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy cười tà nói"Người đến là diêm vương,đến đây để thu mạng các ngươi"

Một tên trong 5 tên kia nghe vậy giận dữ quát"Không biết sống chết,mọi người xông lên giết hắn"

Tên đó vừa dứt lời,đột nhiên Huỳnh Trấn Thiên biến mất trước mặt hắn,một lát sau một âm thanh tà dị vang lên"Nhớ,giết 5 người các ngươi là Huỳnh Trấn Thiên"âm thanh vừa kết thúc,5 tên bang chúng âm nha bang,trợn tròn con mắt ngả xuống chết.

Huỳnh Trấn Thiên tiện tay lấy một thanh kiếm từ trong tay một trong năm tên âm nha bang đã chết,rồi cất thanh kiếm cùn vào vỏ,tiếp tục lên đường hướng về phía tổng đàn của Âm Nha Bang.

Một đường đi,một đường tàn sát.

Cuối cùng hành tung của hắn cũng bại lộ,Cao Thành và các trưởng lão Âm Nha Bang nhanh chóng chạy ra.

Cao Thành nhìn thấy Huỳnh Trấn Thiên không khỏi ngoài ý muốn nói"Là ngươi,tại sao bây giờ ngươi lại ở đây,đáng ra ngươi phải chạy trốn rồi chứ"

End of dialog window.

-Tại sao ta phải chạy trốn chứ.

-Ngươi không biết hay giả vờ không biết,ngươi đã đắc tội với một vị tiên nhân rồi,ta đã cho người đưa tin,ngươi không chạy thì sẽ chết.

-Nha thật vậy sao,ta sẽ chết sao,sao ngươi biết ta sẽ chết chứ,ta chết hay không thì ta không biết,nhưng ta biết hôm nay là ngày chết của ngươi.

Nói hết câu,Huỳnh Trấn Thiên gập mũi kiếm xuống đất,sau đó hất lên tạo thành một mảnh bụi bặm về phía Cao Thành.

Cao Thành thấy vậy thì khinh thường nói"Trò hề này mà cũng sử dụng với ta,thật là ngu ngốc"nói xong hắn vận khí hoá thành chưởng,sau đó chưởng ra về phía Huỳnh Trấn Thiên.

Chưởng khí đi đến đâu,khói bụi tan đến đó,khói bụi hoàn toàn tán ra,xuất hiện trước mắt Cao Thành và mấy tên trưởng lão âm nha môn là một khoản trống,thấy vậy bọn hắn biết không ổn,ngây lập tức làm thủ thế.

Phụt............một tên trưởng lão cách không xa Cao Thành cổ phun ra một vòi máu,sau đó tất nhiên là chết rồi.

Cao Thành thấy vậy quát"Mọi người tập trung lại đây,tốc độ tên nhóc này rất nhanh,tốt nhất là lẫn nhau phòng thủ,đợi hắn đuối sức rồi tấn công"

Nghe Cao Thành nói,các trưởng lão của Âm Nha Bang nhanh chóng tụ tập lại,làm thành vòng tròn phòng thủ,lấy Cao Thành làm trung tâm.

Huỳnh Trấn Thiên xuất hiện cách không xa bọn họ,nhìn thấy nhóm người âm nha bang tụ tập thành vòng tròn phòng thủ,hắn khinh thường nói"Lại muốn hao tổn sức lực của ta,âm nha bang không có chiêu nào khác à,ta không đánh đấy,bây giờ ta vô tổng đàn của các ngươi tàn sát,không rảnh chơi với các ngươi nữa"nói xong hướng phía sâu âm nha bang đi vào.

Cao Thành thấy vậy cả kinh quát"Chặn hắn lại,để hắn tàn sát bang chúng ở tổng đàn,thì âm nha bang của chúng ta sẽ tổn hại lớn"

Thế là chiến thuật vòng tròn phòng thủ tan vỡ,Cao Thành cùng trưởng lão âm nha bang lại tách ra vây đánh Huỳnh Trấn Thiên.

Người ta nói"Song quyền khó địch vạn thủ"nhưng ở đây Huỳnh Trấn Thiên không đấu với vạn thủ,với lại quan trọng hơn,hắn là nhân vật chính,cho nên đánh hồi lâu,Huỳnh Trấn Thiên chỉ hơi mất sức,còn bên âm nha bang thì đã chết 2 tên trưởng lão.

Cao thành thấy vậy thầm hô không ổn,Huỳnh Trấn Thiên di chuyển rất linh hoạt,với lại hắn cứ có cảm giác rất khó chịu khi đối mặt với Huỳnh Trấn Thiên,vì thế hắn không làm cách nào thương tổn Huỳnh Trấn Thiên được,nói chi là giết chết cái tên tà dị này.

Tại Cao Thành đang lo lắng thì xa xa một trung niên cưỡi ngựa xuất hiện,đi cùng còn có một tên bang chúng của Âm Nha Bang,thấy vị trung niên kia,Cao Thành vui mừng kêu lên"Tiên Nhân"

HCVVCH

Cảm ơn bạn tomazu2502 đã đẩy kim phiếu cho truyện mình,thanks rất nhiều,chương này là mình ráng vắt óc ra để viết,nhằm cảm ơn bạn tomazu2502,vì gấp gáp nên có sai sót hay gì thì cmt báo mình nhá,cảm ơn tất cả mọi người.

Chương 10: Bị Đuổi Giết

Huỳnh Trấn Thiên nghe hai chữ "Tiên Nhân",thì không khỏi tập trung ánh mắt nhìn vào vị trí người trung niên mới tới kia,đó là một người khoảng 50 tuổi,mặt vuông,mắt trợn to,mũi cao,miệng hơi rộng,trông gần giống với vị Hoàng trưởng lão hắn giết sáng nay.

Tên trung niên được cho là tiên nhân kia cũng nhìn vào Huỳnh Trấn Thiên,hắn xem xét Huỳnh Trấn Thiên một lát,sau đó lạnh như băng nói"Là ngươi đã giết em của ta,nếu vậy thì hôm nay ngươi chết chắc rồi"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy cười cợt nói"Em của ngươi là ai,sáng nay hình như ta có giết một con chó thì phải,đấy có phải là em ngươi không"

Tên tu sĩ trung niên kia nghe ra ý đùa cợt trong giọng nói của Huỳnh Trấn Thiên,hắn không khỏi giận dữ quát"Làm càn,hôm nay ngươi chết chắc rồi,cho dù có tu sĩ khác cầu tình giúp ngươi,thì hôm nay ngươi cũng phải chết"nói xong tay hắn kết ấn,quát"Hoả Cầu Thuật".

Một đốm lửa nhỏ màu cam từ trong tay hắn bay ra,sau đó bay thẳng về phía Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy,vội tập trung cao độ,hắn vận sát khí nhập vào thanh kiếm đang cầm trong tay,hắn điều khiển thanh kiếm nghiêng theo một góc chéo quát"Nhất Sát Kiếm".

Phạch một tiếng,thanh kiếm chém vào đám lửa làm cho đám lửa nhỏ màu cam kia tan rã,thấy một màn như vậy,tên trung niên tu sĩ kia quát"Không thể nào,sao ngươi có thể chém được"Hoả Cầu Thuật"chứ".

"Hừ,một đám lửa nhỏ mà thôi,có gì không chém được chứ,ta còn muốn chém cả ngươi nữa"nói xong,Huỳnh Trấn Thiên biến mất,sau một lát một ánh kiếm chém vào cổ tên trung niên tu sĩ kia.

Tên trung niên tu sĩ kia thấy vậy ngay lập tức nhún chân,thành công tránh thoát được thế công của thanh kiếm,hắn nói"Ta không tin một tên phàm nhân như ngươi,lại có thể thắng được một Tụ Linh Cảnh tầng 4 như ta,tiếp của một ta hoả cầu thuật"

Cao Thành một bên thấy vậy cũng vội nói"Để ta trợ giúp tiên nhân một chút sức lực"

Tên trung niên tu sĩ kia nghe vậy cũng gật đầu,hắn cảm thấy Huỳnh Trấn Thiên hơi quỷ dị,có một cổ cảm giác sợ hãi dâng trong lòng,khi hắn đối mặt với Huỳnh Trấn Thiên,vì thế nhanh chóng giết là tốt nhất.

Huỳnh Trấn Thiên lạnh lùng quát"Tốt lắm,cùng xông lên ta giết một thể cho nó gọn"nói xong hắn bắt đầu xông lên tấn công.

Leng keng......tiếng binh khí va chạm vang lên,Huỳnh Trấn Thiên một mình đánh với hai người,tuy hơi chật vật nhưng vẫn có sức đánh trả.

Đánh hồi lâu,Huỳnh Trấn Thiên bắt đầu có dấu hiệu đuối sức,trung niên tu sĩ và Cao Thành thấy vậy thì vui mừng,trung niên tu sĩ nói"Ngươi chết chắc rồi,để xem ngươi còn cầm cự được bao lâu,một lát rơi vào tay ta,ta sẽ đốt sống ngươi cho đến chết"

Huỳnh Trấn Thiên cũng biết mình tạm thời không địch lại hai người trước mắt,hắn suy nghĩ một lát,sau đó cất thanh kiếm vào đai lưng,hắn chạy nhanh theo một hướng,hắn vẻ mặt âm nhu vừa chạy hắn vừa nói"Đừng đuổi theo ta,nhà ta còn mẹ già con trẻ cần ta nuôi,ngươi mà đuổi theo giết ta,thì coi như ngươi giết 3 mạng người,đến khi đó coi chừng trời phạt đấy"

Trung niên tu sĩ không đem lời nói của Huỳnh Trấn Thiên vào tai,hắn lạnh lùng nói"Đừng nghĩ đến chạy thoát,hôm nay ngươi phải chết,Cao Thành ta cùng ngươi đuổi theo"

Cao Thành cũng không muốn để Huỳnh Trấn Thiên chạy thoát,hắn vội vàng nhanh chóng động thân đuổi theo.
.....................................

Rượt đuổi kéo đài đến nửa ngày trời,hiện 3 người đang ở trong một khu rừng cách khá xa Hoả Thành.

Huỳnh Trấn Thiên bộ đạng đuối sức nhìn 2 người còn đang đuổi theo đằng sau nói"Có gì từ từ nói a,các ngươi không đuối sức,nhưng ta đuối nha,cần gì phải động thân chém chém giết giết"

Cao Thành đằng sau nghe vậy quát to"Ngươi mà cũng nói lời này được,ai là người vào địa bàng của bang ta giết người hả,lúc đó ngươi có nói con khỉ móc gì không,bây giờ đòi từ từ nói chuyện,không có cửa đâu"

Trung niên tu sĩ cũng nói"Không cần nói nhiều,giết em của ta,hôm nay ngươi chết chắc rồi"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy nói "Được thôi,hôm nay ta khô máu với các ngươi,"Nhị Sát Kiếm"nhất kiếm diệt tiên nhân"nói xong người hắn toả ra một luồng sát khí đáng sợ

Hai người Trung niên tu sĩ và Cao Thành thấy vậy vội lui lại đằng sau,bọn hắn đã thử qua uy lực của "Nhất Sát Kiếm"rồi,cho nên nghe được Huỳnh Trấn Thiên đánh ra "Nhị Sát Kiếm",thì bọn hắn không dám chính diện đón đỡ.

Rất tiếc không như bọn hắn mong đợi,không có một nhát chém nào được chém ra cả,bọn hắn quay đầu lại nhìn vào vị trí Huỳnh Trấn Thiên thì không có một ai cả,Huỳnh Trấn Thiên thì đang chạy thục mạng ở xa xa,bọn hắn thấy vậy biết mình bị lừa không khỏi giận dữ quát"Tên khốn ngươi không chết tử tế"

Huỳnh Trấn Thiên một bên chạy,một bên cấp tốc suy nghĩ"Như vậy không được nha,cứ thế này kết cục của ta là chết a,làm sao mới cắt đuôi được hai tên nguy hiểm đằng sau đây, không biết khu rừng này có hung thú gì không,nếu có thì tốt có thể lợi dụng để cắt đuôi hai tên kia"

Ríttttttt..............một tiếng rít lớn vang lên.

End of dialog window.

Oành........Đùm mmmm........sau đó tiếng nổ rung trời chuyển đất vang lên.

Cả 3 người Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy cả kinh,theo động tỉnh thì hình như có đánh nhau,một trong đó còn là thú nữa,động tĩnh rất lớn xem ra không phải hung thú bình thường làm được,xem ra là yêu thú trong truyền thuyết.

Oành Oành........Đùng.......Đùm.......từng tiếng nổ lớn tiếp tục được phát ra,càng lúc càng lớn,xem ra chiến đấu bên kia bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Huỳnh Trấn Thiên nhanh chóng suy nghĩ,thừa lúc 2 người đằng sau còn thất thần,hắn ngay lập tức hướng phương hướng gây ra tiếng động kia chạy tới.

Trung niên tu sĩ và Cao Thành thấy vậy không khỏi thất kinh,bọn hắn thật không ngờ Huỳnh Trấn Thiên dám đi tới phương hướng phát ra tiếng động kia,nên biết bên kia động tĩnh không giống phàm nhân có thể làm,bọn hắn hai mặt nhìn nhau,sau một lát trung niên tu sĩ kia nói"Tên nhóc kia qua đó rất có thể bị chết,chúng ta không cần phải bồi mạng theo hắn,nhưng để đề phòng,tốt nhất chúng ta cho người bao vây khu rừng này vài ngày,nếu lúc đó hắn còn chưa ra thì chúng ta rút"

Cao Thành cũng không muốn phải đi qua bên kia cho nên gật đầu đồng ý,thế là hắn về thông báo tất cả người của âm nha bang tới nơi đây,bao vây khu rừng chờ đợi Huỳnh Trấn Thiên.

Nhưng có thật là Huỳnh Trấn Thiên bị chết khi đi qua khu vực phát ra tiếng động kia không.

Huỳnh Trấn Thiên đến nơi phát ra tiếng động,hắn kinh ngạc nhìn xung quanh chả có hung thú hay yêu thú nào cả,chỉ thấy âm thanh kinh khủng đó đang được phát ra từ một con mèo đen,đúng vậy con mèo đen kia chính là con mèo ở trên vai Huỳnh Trấn Thiên ngủ lúc sáng.

Thì ra Huỳnh Trấn Thiên đi để lại con mèo đen cho mãnh hổ bang,ý đồ hắn muốn mãnh hổ bang có chuyện gì nguy hiểm xảy ra,con mèo đen có thể nể tình hắn mà bảo hộ cho mãnh hổ bang một mạng,mèo đen ngoài miệng thì đáp ứng hắn sẽ chiếu cố mãnh hổ bang,nhưng thật ra sau khi hắn đi thì nó ẩn nấu đi theo hắn,thế là bây giờ mới có một màn như thế này.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn con mèo đen hỏi"Sao ngươi ở đây,mãnh hổ bang thì thế nào?"

Một âm thanh nữ hài vang trong đầu hắn"Ngươi không cần lo về mãnh hổ bang,nơi đó ta đã sắp đặt một mê giới,chỉ cần tu sĩ dưới Thoát Phàm Cảnh thì không thể làm nguy hại mãnh hổ bang được"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy mới yên tâm,sau một lát hắn hỏi"Nhưng ngươi rốt cục đến đây làm gì,ngươi đi theo ta đấy à"

Con mèo đen không trả lời câu hỏi của hắn,nó nhìn hắn trịnh trọng nói"Ngươi có muốn có sức mạnh có thể giết tiên nhân thật sự hay không"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì kinh ngạc,hắn được nhận định là phế linh căn a,làm sao có thể có sức mạnh như con mèo đen nói chứ,hay là có một cách khác,có thể làm hắn mạnh hơn.

HCVVCH

Ai đánh liên quân hoặc bắn free fire không,nếu có nhắn tin chơi chung nhá hoặc cmt trong bình luận cũng được,liên quân thì rank vàng bạch kim nha mọi người,free fire thì mình mới chơi nên rank thấp nhất ấy,ai chơi chung đê.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau