TU MA PHI THĂNG QUYỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tu ma phi thăng quyển - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Theo Ta Đi,Cha Ta Là Thành Chủ!!!

Thời gian thấm thoát trôi qua,từ lúc Huỳnh Trấn Thiên tìm hiểu quyển sách vàng ố,đến bây giờ cũng đã được 1 tháng,không làm hắn thất vọng,quyển sách vàng ố quả thật là cách học tinh thuật,nhưng khổ nổi là nó thâm ảo vãi nồi,ngồi trầm ngâm cả tháng mà chẳng học được gì cả,may là dần dần hắn cũng nắm bắt được vài thứ cơ bản,nếu không có khi nản quá,hắn đốt nó không chừng.

Mệt mỏi vươn người đứng dậy,Huỳnh Trấn Thiên chậm rãi cất bước ra khỏi phòng,hắn muốn xem thử Na Na và Mỹ Linh dạo này thế nào,không biết tu vi nhị nữ có tăng tiến gì chưa,tuy thiên địa này không cho Thoát Phàm,nhưng linh khí nơi đây lại có phần sung túc,ma khí nồng đặc,có lẽ là do không có ai tu ma ở đây,vì thế gọi nơi này là thánh địa của Tụ Linh Cảnh cũng không có gì sai.

Vừa bước đi được mấy bước Huỳnh Trấn Thiên đã vội nhíu mày,hắn nghe thấy tiếng hét của Na Na,hơn nữa phòng của hai nàng còn khá là ồn ào,theo kinh nghiệm từ anh em Mảnh Hổ Bang,hắn chắc chắn hai nàng Mỹ Linh và Na Na đang gặp rắc rối.

Đeo mặt nạ quỷ vào,Huỳnh Trấn Thiên tung người biến mất tại chỗ,ngay sau đó hắn thình lình xuất hiện ở trước cửa phòng của Mỹ Linh và Na Na,nhìn vào thì thấy cảnh một tên béo đẫn theo 5 tên đàn em,đang kéo tay của Mỹ Linh và Na Na,miệng còn luôn nói"Theo ta đi,cha ta là thành chủ,theo ta sẽ không chịu thiệt thòi đâu"

Mỹ Linh do bị điểm huyệt nên không thể kháng cự được,nếu không với tính cách của nàng,rất có lẽ đã bổ ngửa tên béo kia rồi,Na Na cũng đồng dạng bị điểm huyệt,nên cũng chỉ có thể la lớn kháng cự.

Tên béo kia thấy các nàng không hàng phục thì âm hiểm nói"Nếu đã vậy,trước cứ giao thân thể các nàng cho ta vậy,he he"

Huỳnh Trấn Thiên nghe xong thì không biểu tình gì,phất tay tung ra u hoả thuật (học được từ Mỹ Linh) phóng về phía tên béo kia,ngay lập tức 1 trong 5 tên đàn em của tên béo kia cả kinh,hình như hắn là cao thủ được cài vào bảo vệ tên béo thì phải,chỉ thấy hắn rất nhanh hất tung cái bàn về phía đoàn u hoả kia,sau đó kéo tên béo phóng qua một bên,đoàn u hoả kia cũng theo đó xuyên thủng cái bàn bắn trúng đất.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì ồ lên một tiếng,sau đó cười lạnh,trên tay xuất hiện thêm một thanh kiếm màu đen,tung người bay lên chém tới.

Tên cao thủ kia thấy vậy thì cả kinh,vội đá tên béo qua một bên,sau đó rút từ bên hông ra một thanh kiếm,cũng đón thế chém về phía Huỳnh Trấn Thiên. Keng......Phật.......Phụt.....như một miếng đậu hũ,Dẫn Kim Kiếm không khựng lại một xíu nào,một đường chém thẳng,cả kiếm cả người của tên cao thủ kia đều chia thành hai nửa,máu tươi phun ra,Huỳnh Trấn Thiên như một sát thần đứng tại chỗ.

Tên béo kia thấy vậy cả kinh,nước đái cũng tuông ra khỏi quần,hắn run rẩy nói"Cha cha ta là Thành Chủ,không.....nên....nên giết ta,nếu không cha ta sẽ giết......giết ngươi"

Huỳnh Trấn Thiên nghe xong thì cười khẩy nói"Ta chờ"nói xong,xuất ra một đoàn u hoả biến tên béo kia thành một đống tro bụi,4 tên còn lại cũng gặp phải kết cục tương tự.

Na Na một bên thấy vậy,thì nhắm chặt mắt lại,nhỏ giọng nói"Anh Thiên làm vậy sợ có phiền phức,em nghe nói cha tên béo kia là thành chủ,võ công cao cường,em sợ chúng ta chạy không thoát"
Mỹ Linh thì lại phản ứng khác,nàng ngã người vào lòng Huỳnh Trấn Thiên,kiều mị nói"Lo gì chứ,chẳng lẽ lại để cho tên béo kia làm gì thì làm,cùng lắm thì trốn tại một góc nào đó tu luyện,chờ thực lực đủ rồi lại lộ diện,khi đó còn sợ tên thành chủ gì đó tìm tính sổ sao"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì mỉm cười,cưng chiều véo má Mỹ Linh một cái,sau đó nói"Mỹ Linh nói đúng đó,ta không thích gây chuyện,nhưng không có nghĩa là ta thích bị người khác gây chuyện,giờ thì thu xếp đồ đạc thôi,tiên thiên cao thủ cũng không phải thứ bây giờ ta chọc được,à mà tiện thể chúc mừng Na Na lên Tụ Linh Cảnh tầng 4,Mỹ Linh lên Tụ Linh Cảnh tầng 5"

Mỹ Linh nghe vậy,thì hai mắt sáng lên,chu mỏ nói"Hun ta đi,coi như quà thăng cấp"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì cười khổ hôn vào trán Mỹ Linh 1 cái,sau đó lại lấy ra một cái vòng tay linh khí trung phẩm tặng nàng,tiếp theo lại lấy ra một cái dây chuyền linh khí trung phẩm tặng Na Na.

Na Na nhận được dây chuyền linh khí trung phẩm,nhưng nàng lại không thoả mãn,nhất quyết làm nũng đòi Huỳnh Trấn Thiên phải hun nàng một cái mới được,thế là hắn đành phải hôn nàng một cái,sau đó vội về phòng dọn dẹp đồ đạc,nhanh chóng lên đường đi ra khỏi Phàm Thành.

(Tiện thể nói luôn tại sao HTT có nhiều đồ VIP,nhớ lại sự kiện Thanh Trung lão giả đoạt xoá HTT thất bại,khi đó HTT có lấy được một cái túi nhỏ,sau đó hắn phát hiện đó là một cái túi trữ vật,trong đó cất giữ tất cả tài sản của Thanh Trung lão giả,nên nhớ đó là tồn tại Tạo Đan Cảnh hậu kỳ,vì vậy không có gì lạ khi HTT có mấy món thượng trung phẩm linh khí,tất nhiên đó chưa phải tất cả)

.........................HCVVCH........................

Dạo này có đọc ngôn tềnh,truyện sến quá các đạo hữu bỏ qua cho

Chương 47: Đi về một nơi rất xa

Đây là một ngôi nhà to lớn giữa lòng Phàm Thành,cách đó không xa có một nam nhân trung niên,mặt son phấn môi hồng hào mi cong,đang ngồi thanh thản uống trà tại một cái bàn đá,đúng lúc này từ phía xa xa có một bóng người nhanh chóng chạy tới,nếu Huỳnh Trấn Thiên ở đây chắc chắn sẽ nhận ra bóng người kia,tại vì đó chính là tiểu nhị nơi mà hắn đang ở trọ.

Trung niên nhân vẫn rất bình tĩnh nhấm nháp trà,đợi cho tên tiểu nhị kia chạy tới mới hỏi"Có chuyện gì?"

Tên tiểu nhị kia không kịp thở dốc,gấp gáp nói"Võ đại nhân,Văn công tử hắn......."chữ hắn còn chưa nói xong,thì hắn đã bị một cánh tay nhấc bổng lên,một giọng nói âm trầm vang lên"Con ta làm sao?"

Thì ra tên nam nhân trung niên kia chính là thành chủ của Phàm Thành,tức là cha của tên béo bị Huỳnh Trấn Thiên giết,tên của hắn là Cao Võ.

Tên tiểu nhị bị Cao Võ nhấc bổng lên,sợ hãi xanh mặt vội nói"Công tử bị người giết,nếu tiểu nhân nhớ không nhầm người kia gọi là Huỳnh Trấn Thiên"

Phốc......Tên tiểu nhị vừa nói xong,thì đồng thời cái đầu của hắn cũng văng ra xa.

Cao Võ tức giận vứt xác của tên tiểu nhị qua một bên,sau đó căm hận quát"Huỳnh Trấn Thiên"nói xong phi thân biến mất,cứ thế mỗi lần biến mất là cách vị trí cũ 6m,rất nhanh đã khuất bóng dần.

Tuy Cao Võ di chuyển rất nhanh,nhưng khi hắn đến được chỗ thuê trọ của Huỳnh Trấn Thiên,thì đã quá muộn,HTT và nhị nữ đã không còn,chỉ để lại mấy đống tro tàn và một cái xác bị chia thành 2 nửa,thấy vậy hắn chỉ đành hậm hực rống lớn lên một tiếng,sau đó sai người bắt đầu tìm kiếm tung tích của Huỳnh Trấn Thiên.

Ngày hôm đó,tin tức con thành chủ bị giết được truyền ra,nó ngay lập tức gây nên cơn bão lớn trong những cuộc nói chuyện,khắp nơi đều nói về vấn đề này,hơn nữa tin tức Cao Võ tự thiến để luyện công cũng được nhắc lại,đây là tin tức từ khá lâu,nghe nói vì để quyết đấu với tinh thuật đại tông sư,cho nên Cao Võ phải tự thiến trym mình,để phù hợp với yêu cầu của một môn tuyệt học chí nhu,từ đó Cao Văn trở thành bấu vật của hắn,mà Cao Văn cũng từ đó không coi ai ra gì,ức hiếp đủ người,cho nên nghe tin Cao Văn bị giết,mọi người ai nấy cũng đều cười hả hê,cảm thấy rất chính đáng,chỉ đến khi Cao Võ lên tiếng ngiêm cấm mọi người nói về vấn đề này,thì mọi chuyện mới bắt đầu lắng xuống.

Còn nhân vật chính của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên thì sao,hắn hiện tại đúng là an nhàn muôn phần,hai tay dắt theo hai tiểu mỹ nữ,vừa đi vừa nói chuyện,không có xíu nào bộ dáng gấp gáp,mãi cho đến khi gặp được một ngọn núi vắng vẻ,hắn mới dừng lại,quan sát nói"Dừng tại nơi đây đi,làm một cái động phủ,phỏng chừng thời gian tiếp theo chúng ta sẽ không thể lộ mặt được,dù sao chúng ta cũng đắc tội với một nhân vật bá chủ một phương,cho nên tạm thời cứ ở đây một đoạn thời gian đi" Nhị nữ nghe vậy buồn rầu hiện rõ trên mặt,nhưng cũng không lên tiếng phản đối,biết làm sao được nha,đánh không được thì phải trốn,nếu không trốn thì phải chịu cảnh đuổi giết,vậy thôi.

Thế là Huỳnh Trấn Thiên bảo nhị nữ ngồi đợi một bên,còn hắn thì lấy ra Dẫn Kim Kiếm bắt đầu khai mở động phủ.

Thời gian nhanh chóng trôi qua,mất hơn nửa ngày,một cái động phủ mới được tạo thành,nhìn vào thì chả khác ổ chuột là mấy,tại vì đi thẳng từ ngoài động vào,sẽ gặp được một cái đại sảnh,ở đó sẽ có 7 cái lỗ,hơn nữa 7 cái lỗ này nếu đi vào đều liên thông với nhau,chỉ có một lỗ là dẫn đến 1 cái động phủ thật sự,còn lại đều dẫn người ta phải đi vòng qua vòng lại,tạo thành một mê cung thật lớn,quả thật là đại công trình kiến trúc ah,Huỳnh Trấn Thiên cũng khá hài lòng với thành quả của mình,hắn nói"Được rồi,Na Na và Mỹ Linh vào đây đi"

Nhị nữ ở ngoài nghe vậy nhanh chóng chạy vào,sau khi nghe Huỳnh Trấn Thiên tân bốc về tay nghề tạo động phủ của mình,thì Na Na nghi hoặc hỏi"Chỉ có một động phủ,thế thì ai là người ở,ai là người nhịn"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì nụ cười trên mặt đông cứng lại,nói đến thì cũng tại cái bệnh mù phương hướng của hắn,đự định ban đầu của hắn là đào 3 cái động,nhưng đào được một hồi thì 3 cái động không hiểu sao lại nối liền vào nhau,hết cách hắn lại đào thêm 3 cái,thành quả vẫn là 6 động thành một,thấy vậy hắn mới nghĩ đến tạo 1 cái mê cung thật lớn,lỡ có bị phát hiện thì vẫn có đường mà trốn,vì vậy bây giờ mới xuất hiện tình trạng chỉ có một cái động duy nhất như bây giờ.
Mỹ Linh và Na Na nghe hắn kể lại thì thật không biết nói gì,nhìn nhau cười khổ một tiếng,sau đó Mỹ Linh nói"Không sao,dù sao ta và anh ấy cũng là vợ chồng,chỉ cần làm cho Na Na thêm 1 cái động phủ là được rồi"

Na Na nghe vậy thì không phục vội phản bác"Sai rồi,phải là ta và anh Thiên ngủ cùng 1 chỗ mới đúng,dù sao bọn ta cũng đã quen nhau từ nhỏ,còn chị Mỹ Linh hay là ra động phủ khác ở đi"

Mỹ Linh nghe vậy thì tức giận trừng mắt nhìn Na Na,Na Na cũng không chịu yếu kém vội kéo tay Huỳnh Trấn Thiên,sau đó trừng mắt nhìn lại Mỹ Linh.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì vội cười làm lành,sau đó nói"Hay là hai người các ngươi ở cùng một chỗ đi,ta chọn đại một chỗ nào đó ngủ là được rồi,dù sao nơi này cũng rất rộng"

Nhị nữ nghe vậy thì đồng thời quay về phía Huỳnh Trấn Thiên nói"Không được"nói xong lại trừng mắt nhìn lẫn nhau,giống như muốn nói đối phương biết,mình có lý hơn vậy

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy cảm thấy rất là nhức não vội nói"Thế cả 3 người cùng ngủ chung thì thế nào"nói xong hắn cũng cảm thấy hơi sai,sao có thể nói vậy ah,nhị nữ đã không muốn ngủ chung rồi mà,nhưng ngoài dự đoán của hắn,nhị nữ sau một hồi cải vã,nghe vậy thì đều lâm vào trầm mặc.

Thế là sau một hồi thương lượng,dưới sự cho phép của nhị nữ,tạm thời cả 3 sẽ ngủ chung một chỗ,hay đúng hơi là tu luyện cùng 1 chỗ,mọi chuyện cũng tại đây tạm thời yên ổn,liệu chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo,đọc chương sau sẽ biết.

.....................HCVVCH......................

Các đạo hữu nhớ giữ gìn sức khoẻ

Chương 48: Tâm kiếp

Đại Lục Đại Việt,trong khoảng thời gian bốn năm gần đây,không một ngày nào được gọi là yên bình cả,Ma Tôn (môn chủ ma môn) lộ tu vi nửa bước Nguyên Anh,các giáo phái ma tu bắt đầu quy phục Ma Môn,Hắc Ám Ma Điện và Diệu Âm Môn không biết nhận được tin tức gì,mà nhất quyết không chịu quy hàng Ma Môn,kết quả là bị Ma Môn áp bức,không có đường lui,đành phải bắt tay liên minh cùng 6 thế lực bá chủ của tiên tu.

Chưa hết,mấy cái ở trên chỉ ảnh hưởng tới các thế lực ma tiên các phái thôi,tán tu vẫn không tim không phổi uống trà đàm luận về nó,đột nhiên một ngày bầu trời của Ma Môn bị xé rách tạo thành một lỗ hỏng,mây đen kính trời,u ám bao trùng khắp nơi,ma nhân từ lỗ trời chui ra,một kiếp nạn dài hạn của tu chân cũng từ đó bắt đầu.

.........

Tất nhiên những chuyện đó đều không liên quan tới Huỳnh Trấn Thiên.

Hiện tại ở một ngọn núi vắng vẻ,quanh năm không thấy bóng người,một thanh niên tóc dài,môi mỏng,mặt chữ D,đang ngồi tại đỉnh núi,ngước nhìn lên bầu trời,tuy hiện tại trời đã rất tối,nhưng thân ảnh của người thanh niên kia,vẫn sáng chói lập loè,kỳ ảo và mơ hồ,như thể được tinh quang của những ngôi sao trời chiếu sáng vậy.

Thanh niên đó không phải ai khác,mà chính là nhân vật chính của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên,4 năm,từ một thằng nhóc,nay Huỳnh Trấn Thiên cũng đã là một thanh niên khoẻ mạnh,Na Na và Mỹ Linh thì biến thành hai mỹ nữ,ngực mông đầy đủ,chỉ là mỗi người một nét riêng,Na Na thì mặt trái xoan mũi cao môi mộng,thuộc kiểu dễ thương,còn Mỹ Linh thì ngũ quan sắc xảo,thuộc kiểu quyến rủ.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn lên bầu trời thở dài nói"Tinh thuật thật quá thâm sâu khó dò,4 năm,ta chỉ coi như vừa mới nhập môn,sợ rằng cả đời,ta cũng chưa chắc tìm hiểu hết về tinh thuật đc,nhưng bấy nhiêu thôi chắc cũng đủ rồi,nếu sách ghi không sai,ta giờ là một Tinh đồ,tương đương với Thiên sư mà mọi người hay gọi,hơn nữa muốn tìm hiểu về cảnh giới tiếp theo,thì ít nhất phải có tu vi Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ,nếu không thì có tìm hiểu mấy cũng vô dụng,nhị nữ và ta đều đã là Tụ Linh tầng 9,nghĩ đến thì cũng nên tính đến chuyện phá trời rồi,nhưng trước hết cứ phải nghỉ ngơi cái đã"

Chậm rãi vươn người đứng dậy,Huỳnh Trấn Thiên mệt mỏi cất bước,đi về động phủ nơi mà hắn và nhị nữ đang sống,hắn vừa đi vừa lẫm bẩm bấm đốt ngón tay,đôi khi lại nhíu mày nói "Tâm kiếp" "Đào hoa kiếp" "Thiên kiếp" cứ thế cuối cùng hắn cũng tới được động phủ của mình.

Chờ đón hắn là tiếng thở nhẹ mê hoặc lòng người,nhìn lại thì thấy nhị nữ đang mê man ngủ say tại một cái giường đá,không trách các nàng lười biếng được,chân khí đã tinh luyện đến mức tận cùng,tu vi cũng không thể tăng thêm được nữa,vì vậy thà ngủ cho khoẻ,ngồi thiền làm gì cơ chứ.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy cũng không nói gì,ngồi vào ghế đá,bắt đầu nhắm mắt nhập định,hắn không ngủ như nhị nữ,tại vì kể từ khi đến phiến thiên địa này,hắn đã luôn có một cảm giác kỳ lạ,một cảm giác thâu thiên thâu địa,đều đó hối thúc hắn phải tu luyện.

Nhắm mắt lại,tập trung tinh thần cảm ngộ thiên địa,đó chính là bước đầu tiên để tiến vào cảnh giới Thoát Phàm,cụ thể hơn là phải chạm được 1 tia pháp tắc thiên địa.

Tụ Linh Cảnh là cảnh giới cơ sở,giúp tu sĩ tập tành khống chế linh khí,làm cho cơ thể khoẻ mạnh hơn,nhưng thọ nguyên thì vẫn như người bình thường,nói cách khác,nó chả khác võ giả là mấy,Thoát Phàm Cảnh thì lại khác,Thoát Phàm thì đã không còn là phàm nhân,tuổi thọ sẽ tăng gấp đôi,mà muốn làm được đều đó,thì tu sĩ phải cảm ngộ tìm hiểu pháp tắc,một khi đã tìm hiểu được pháp tắc,thì tu sĩ mới chính thức được gọi là tu sĩ.

Huỳnh Trấn Thiên thả lỏng thần hồn,bay bổng phiêu phù giữa trời đất,không biết được bao lâu,có thể một giây hoặc một ngày gì đó,đột nhiên hắn giật mình phát hiện,mình đang ở một nơi tối đen,xung quanh không có ánh sáng. Nhìn xung quanh một hồi,Huỳnh Trấn Thiên kỳ quái nói"Đây là....."

"Không sai,đây là tâm cảnh"một giọng nói bình thường vang lên,sau đó một thân ảnh mờ mịch từ từ xuất hiện trước mặt Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì cười khổ lẫm bẫm"Thì ra cái này gọi là tâm kiếp"

Thân ảnh mờ mịch kia cũng từ từ hiện rõ dần,xuất hiện trước mặt Huỳnh Trấn Thiên là một Huỳnh Trấn Thiên,cái này ai chưa hiểu thì đọc lại chương cũ nha.

Tâm kiếp,mỗi người đều có,nó xuất hiện khi tâm cảnh gặp vấn đề,ví đ- bạn là người tự tin,nhưng không may gặp chuyện gì đó đả kích,mất sự tự tin đó đi,khi đó tính tình sẽ thay đổi,nếu bạn tiếp tục tự tin,đó là bạn đã vượt qua tâm kiếp chính mình,còn nếu bạn thay đổi,vậy bạn vẫn là bạn,nhưng hành xử sẽ khác đi,nếu để cái xấu xâm chiếm thì đó là vượt kiếp thất bại.

Huỳnh Trấn Thiên cười khổ nói"Được rồi bắt đầu thôi"

..............
Sáng sớm hôm sau,Na Na theo thường lệ,thức dậy,mở mắt nhìn xung quanh,sau đó kỳ quái nói"Anh Thiên sao không có ở đây"vừa nói xong,nàng đã thấy một cánh tay giơ lên,nhìn lại thì đã thấy Huỳnh Trấn Thiên nằm ngay gần bên,hắn vừa ngáp đài vừa nói"Ta đây,em có chuyện gì không"

Na Na thấy vậy đỏ mặt,lắp bắp nói"Sa.... Sao....hôm nay.....anh lại ngủ ở đấy"

Huỳnh Trấn Thiên nhàm chán vươn người ngồi dậy,tự nhiên nói"Bình thường nha,chả phải em vẫn thường kêu anh ngủ cùng sao"

"Em không phải ý đó,chỉ là em hơi cảm thấy bất ngờ thôi"Na Na xấu hổ nói,đúng là nàng trước kia có đòi hắn ngủ cùng,nhưng khi đó hắn nhất quyết không chịu,tại sao hôm nay lại đột nhiên đổi ý ah.

Đúng lúc này Mỹ Linh ở một bên cũng lờ mờ thức dậy,nàng thấy Huỳnh Trấn Thiên ở kề bên thì trường người,chủ động chui vào lòng hắn,sau đó yêu kiều nói"Hôn hôn....."

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy mỉm cười,cuối đầu hôn môi Mỹ Linh một cái,sau đó liếm mép nói"Mỹ Linh môi em thật ngọt ah"

(4 năm tình cảm nó khác bọt)

Mỹ Linh nghe vậy mê man xấu hổ ờ ừm vài cái,sau đó nói"Hôn nữa đi"

Na Na ở một bên thấy vậy vội nói"Không được,hai người làm gì vậy"

Đúng lúc này,một miếng ngọc ở trên đai lưng Huỳnh Trấn Thiên sáng lên,thấy vậy hắn nhíu mày nói"Có người phát hiện ra chỗ này,hơn nữa cổ khí tức này...."

....... HCVVCH.......

truyện viết theo kiểu nghĩ đâu viết đó

Chương 49: Chúc mừng năm mới

Tại cửa động của Huỳnh Trấn Thiên,hiện tại xuất hiện thêm một mỹ nhân,mặc một bộ áo vàng,mắt đẹp,mũi cao,mặt chữ V,thân hình lồi lõm đúng kiểu mỹ phụ.

Từ Bạch Loan,trình độ Tinh Thuật đại tông sư,là một mỹ nhân xinh đẹp số khổ,lúc 18 tuổi,nàng trốn gia tộc ra ngoài chơi,kết quả lọt vào mắt xanh của thành chủ Phàm Thành Cao Võ, khi đó hắn tỏ ý,muốn lấy nàng làm vợ, nhưng sau khi tìm hiểu,nàng biết được hắn là người đã có gia đình, cho nên nhất quyết từ chối, kết quả là bị Cao Võ cưỡng hiếp,bắt về làm vợ, nhưng dù sao thì nàng cũng là người của đại gia tộc, vì vậy ngay lập tức một lão tổ trong gia tộc đích thân ra mặt, dẫn đến Cao Võ phải tự thiến nâng cao thực lực,sau trận chiến đó nàng được cứu, nhưng đó quả thật là một đoạn bi kịch đối với nàng,vì vậy không có gì lạ khi nàng rất hận Cao Võ.

4 năm trước,không biết tại sao Cao Võ lại tự động tìm tới nàng,nói là muốn nàng tính toán vị trí của một người,tất nhiên là nàng thẳng thừng từ chối,khi đó nàng còn nhớ bộ dáng của hắn rất tức giận,nhưng do e ngại người trong tộc,cho nên không đám động thủ,mà nàng cũng phát hiện ra hắn đã có nội lực Hoá Linh (trên tiên thiên cỡ Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ) cho nên đành hạ lệnh tiễn khách.

Sau khi đuổi Cao Võ đi,nàng bắt đầu tìm hiểu tin tức về người mà hắn cần tìm,rất nhanh nàng đã có thứ mình muốn,bởi vì chuyện Huỳnh Trấn Thiên giết Cao Văn cũng không có gì bí mật cả.

Chuyện sẽ không có gì để nói,nếu như Từ Bạch Loan không dùng tinh thuật tính toán vị trí của Huỳnh Trấn Thiên,nàng cũng chỉ là tò mò muốn biết người đó là ai mà thôi, dám ngang nhiên đối địch cùng Cao Võ,nên biết cho dù nàng rất hận Cao Võ,nhưng do thiếu thực lực, cho nên nàng vẫn không dám đối địch cùng hắn,vậy mà giờ lại có người ngang nhiên dám giết Cao Văn ngay tại Phàm Thành,vì vậy nàng rất muốn tính toán một chút,xem thử rốt cuộc là tên nào mà gan to đến vậy.

Đen,một màu đen tăm tối,không thấy một xíu ánh sáng nào cả,tịt mịch đến đáng sợ.

Mới đầu Từ Bạch Loan còn tưởng tính toán của mình gặp trục trặc,vì vậy nàng lại ráng tính toán một lần nữa,nhưng kết quả cuối cùng vẫn chỉ là một màu đen tắm tối.

Đều này làm tính tò mò của trong lòng của nàng nổi lên kịch liệt,đến nỗi vì thế mà suy tính tổn hại đến căn cơ,cũng ngay lúc đó thì gia tộc truyền xuống một lệnh cấm.

Lệnh cấm nói rõ không ai được tính toán hoặc thay người khác tính toán về Huỳnh Trấn Thiên,theo như phía trên truyền xuống thì Huỳnh Trấn Thiên chính là mấu chốt để phiến thiên địa này có thể Thoát Phàm,nối lại con đường trường sinh bất tử mọi tu sĩ đều mơ ước.

Từ Bạch Loan nghe lệnh cấm xong thì rất bất ngờ,nếu Huỳnh Trấn Thiên thật sự có thực lực phá trời,vậy giết Cao Võ chẳng phải dễ như trở bàn tay sao,nên biết tinh thuật mặc dù không phải công phạt sát thuật,nhưng có thể dùng tạo nghệ tinh thuật bố trí trận pháp,tính toán đường đi nước bước của kẻ địch,có thể vô hình chung giết địch,rất tiện dụng.

Nhưng nàng cũng kỳ quái là trước nàng có nghe người ta nói,tinh thuật vì một số lý do nào đó,cho nên truyền lưu ra ngoài thậm chí tinh thuật của các thiên sư thì cũng chỉ là tàn quyển thôi,nghe nói tinh thuật chính thức cần người có duyên mới học được,hơn nữa còn phải đột phá Thoát Phàm Cảnh,thì mới có cơ hội phá trời được,cho nên nàng rất kỳ quái khi mấu chốt phá trời lại ứng nghiệm trên người Huỳnh Trấn Thiên.
Từ Bạch Loan càng nghĩ lại càng tò mò,vì vậy rốt cuộc sau một năm bế quan dưỡng thương,nàng quyết định lên đường truy tìm tung tích của Huỳnh Trấn Thiên,với dấu vết ít ỏi và tính toán của mình,thì hôm nay rốt cuộc nàng cũng đã tìm đến nơi này.

Từ Bạch Loan nhìn 7 lối vào trước mặt nghi hoặc nói"Là lối nào đây ah"

Đột nhiên lúc này lại có hai người người từ bên ngoài đi vào,một người trong đó cười ha ha nói"Từ Bạch Loan chúng ta lại gặp mặt,ha ha không ngờ lại gặp ngươi ở chỗ này,thật là có duyên ah"

Từ Bạch Loan nghe vậy cả kinh,quay đầu lại tức giận nói"Cao Võ....."

Cao Võ nhìn Từ Bạch Loan tức giận,vui vẻ cười to,sau đó quay đầu nhìn gã trung niên nhân râu dê bên cạnh nói"Trần Sư thật phải cảm ơn ngươi ah,yên tâm lát nữa xong việc ta sẽ trả thù lao đầy đủ cho ngươi,tuyệt đối sẽ làm ngươi hài lòng,ha ha"

Từ Bạch Loan ở một bên nghe vậy thì thông suốt,nhíu mày nói"Hằn gì ta không tính ra ngươi sẽ đến đây,thì ra là có tinh thuật đại tông sư thay ngươi che đậy thiên cơ,nhưng Trần Thụy ngươi đường đường là con của Trần thiên sư,tại sao lại bắt tay với người khác làm bậy vậy chứ,chẳng lẽ không biết người bên trong là mấu chốt phá trời sao"

Trung niên râu dê được gọi là Trần sư Trần Thụy nghe vậy cười nói"Thì sao chứ,chỉ tại lão cha ta và mấy lão già thiên sư khác,hết chuyện để làm lại đi hiến bấu vật cho một tên nhóc,ta chỉ tới để lấy bấu vật thôi,còn lại không liên quan gì đến ta cả" Cao Võ một bên thấy vậy nhìn Từ Bạch Loan,sau đó cười lạnh nói"Tốt lắm,sẵn tiện hôm nay có ngươi ở đây,cũng đã đến lúc đòi lại món nợ đời trai của ta rồi,lúc trước do chưa đủ thực lực cho nên ta không tính,nhưng bây giờ ta coi như là nhân vật bá chủ rồi,cũng nên tìm lại chút công đạo cho con trym của ta,cho dù gia tộc ngươi có ý kiến gì,thì cũng khó làm gì được ta nữa rồi,tiếp chiêu...."dứt lời Cao Võ tung người xuất chưởng,chỉ thấy một bàn tay cương khí phóng ra,lấy thế không thể ngăn cản,tấn công về phía Từ Bạch Loan.

Từ Bạch Loan thấy vậy cả kinh,tuy kinh nhưng không loạn,nàng phản ứng cũng rất nhanh,chỉ thấy nàng lấy từ trong tay áo ra năm viên đá,phóng xuất chúng chắn trước người,sau đó quát"Ngũ Hành Thạch Tinh Trận"

Vù vù 5 viên đá tạo thành một hình ngũ giác,tiếp theo giữa chúng xuất hiện một lớp mỏng màng ngũ sắc,đón gió chặn lại thế công của chưởng khí,Từ Bạch Loan cũng theo đó nhanh chóng chạy vào 1/7 cái lỗ.

Cao Võ thấy vậy cười lạnh không để ý,hắn quay đầu nói với Trần Thụy"Làm phiền Trần Sư giúp ta phong toả chỗ này,việc còn lại cứ để ta lo,thu hoạch ta sẽ không lấy món nào,ta chỉ cần đầu của tên nhóc kia thôi"

Trần Thụy một bộ nắm chắc nói"Ngươi cứ yên tâm,cho dù thiên sư muốn phá trận pháp của ta cũng cần một khoảng thời gian,lúc đó ngươi nhanh chóng tới đây là được"

"Tốt,ta trước đi bắt con nhãi kia"Cao Võ nói hết câu,sau đó tung người nhảy vào cái lỗ Từ Bạch Loan vừa mới vào,rất nhanh đã biến mất.

Ở sâu bên trong hang động,Huỳnh Trấn Thiên cùng nhị nữ hờ hững nhìn vào một cái thủy tinh cầu nhỏ,mà ở trong đó truyền hết lại những hình ảnh vừa mới diễn ra.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn vào thủy tinh cầu trước mắt,hờ hững nói"Hoá khí thành cương,vậy đây chắc có lẽ là thành chủ Phàm Thành Cao Võ rồi"

"Rất tốt,ta cũng nên giải quyết cái của nợ này rồi"nói xong,hắn lạnh lùng lẫm bẫm gì đó,sau đó thình lình nhập vào tường đất biến mất <code> HCVVCH </code>

xuân đến chúc mn thật nhiều may mắn,sức khỏe dồi dào,thôi ta lại lặn đây,hẹn gặp lại sau

Chương 50: Giết Cao Võ

Cao Võ một đường truy đuổi,chạy được khoảng 1 phút,thì hắn chợt nhíu mày dừng lại,tại vì ở trước mắt hắn xuất hiện một cái ngã tư,tạm thời thì hắn vẫn chưa biết là nên đi đường nào.

Tại Cao Võ còn đang lưỡng lự không biết đi đường nào,thì mặt đất dưới chân hắn đột nhiên nhô ra,sau đó một mũi nhọn được tạo thành từ đất phóng lên,công thẳng vào hạ bộ của hắn.

Cao Võ thấy vậy cả kinh,vội tung người lùi về phía sau,tức giận quát"Là ai..."

Đáp lại lời hắn là vài tiếng ầm ầm ầm,sau đó vị trí phía trên chỗ hắn đang đứng thình lình xập xuống,đất đá xung quanh thay nhau chôn vùi hắn.

Rầm....một chưởng khí phóng lên,Cao Võ chật vật tung người thoát thân ra ngoài.

Đúng lúc này,một tiếng kiếm xé gió vang lên,Cao Võ còn chưa kịp làm ra phản ứng thì đã cảm thấy cổ mình hơi lạnh,chưa hiểu gì thì đã chết không thể chết hơn nữa rồi.

Vài giây sau,một bóng người từ trong đất đá từ từ hiện ra.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn cái xác không đầu của Cao Võ chẹp chẹp nói"Gần như bá chủ một phương ah,rất tiếc là lại chiến đấu ở chỗ ở của ta,nghĩ gì,tưởng công sức học tinh thuật bao lâu nay của ta là cho vui à"

Thì ra trong 4 năm qua,ngoài tập trung học tinh thuật ra,thì Huỳnh Trấn Thiên cũng đã nghiên cứu bố trí một vài trận pháp,để đề phòng địch tập ở lối vào động phủ,cho nên hôm nay mới có một màn đánh phủ đầu như vậy,tội nghiệp Cao Võ,nếu ở ngoài thì hắn còn có cơ hội đánh giết,nhưng ở trong chỗ này thì chỉ có thể ngậm ngùi mà chết thôi.

Lục soát tài sản của Cao Võ thoáng một phen,Huỳnh Trấn Thiên tìm thấy một cái chìa khoá và một tấm bản đồ,thấy vậy hắn cũng không nghĩ gì nhiều,tiện tay thu hai thứ đó vào túi trữ vật,sau đó đánh một cái u hoả,tung người biến mất.

Ở lối vào của động phủ,Trần Thụy đang nhắm mắt dưỡng thần,đột nhiên lúc này hắn giật mình mở to mắt,sau đó lấy từ trong người ra một mảnh ngọc vỡ,cả kinh nói"Không ngờ Cao Võ vậy mà chết rồi,tên nhóc kia chẵng lẽ đã có trình độ tinh thuật Thiên Sư,không ổn,trước phải thoát khỏi chỗ này đã rồi tính"nói xong hắn nhanh chân chạy ra ngoài,xác định phương hướng rồi tung người biến mất.

Ở một nơi nào đó trong hang động,Huỳnh Trấn Thiên nhìn vào thủy tinh cầu,nhíu mày nói"Tinh thuật đúng là khó đối phó mà,tựa tạm thời tha cho hắn một mạng vậy,còn có một người nữa,hình như là không phải phe Cao Võ thì phải,trước hết cứ phải gặp mặt đã rồi tính"nói xong lại cất bước đi về phía trước.

.....

Từ Bạch Loan chạy loạn một hồi,quẹo trái quẹo phải,đến nổi không nhớ nổi đường ra nữa,thì mới yên lòng ngồi xuống vỗ ngực thở phào,may mắn nói"Nguy hiểm quá,may mà nơi này có nhiều ngã rẽ,nếu không thì chắc chết chắc rồi,chạy nảy giờ chắc có lẽ cũng cắt đuôi được Cao Võ rồi,không biết tên Huỳnh Trấn Thiên kia đang ở đâu,chắc phải dùng tinh thuật tín toán một phen thôi"

"Không cần,ta ở đây"Huỳnh Trấn Thiên đeo mặt nạ quỷ,chậm chạp từ trong góc khuất bước ra ngoài,còn tại sao hắn lại phải đeo mặt nạ quỷ,thì phải kể đến 4 năm trước,sau một lần ra ngoài,vì vô tình lộ mặt,cho nên hắn bị một đám cao thủ võ lâm đuổi giết,kể từ đó vì tránh phiền phức,cho nên mỗi lần ra ngoài hắn đều đeo mặt nạ vào.

Huỳnh Trấn Thiên mặt không biểu tình,hờ hững nhìn Từ Bạch Loan hỏi"Ngươi là ai,tại sao lại ở chỗ này"

Từ Bạch Loan gượng cười đánh giá Huỳnh Trấn Thiên,sau đó bình tĩnh nói"Tại hạ Từ gia Tinh Sư Thành Từ Bạch Loan,không biết vị đạo hữu này có phải Trấn Thiên đạo hữu không ah,nếu đúng thì ta có một chuyện muốn nhờ đạo hữu,không biết có đường đột quá không" Huỳnh Trấn Thiên nghi hoặc nhìn Từ Bạch Loan nói"Ta với ngươi có quen nhau không,chưa gì đã mở miệng nhờ ta,quả thật rất đường đột,nhưng không sao,ngươi nói thử ta nghe chuyện ngươi muốn nhờ xem nào"

Từ Bạch Loan nghe vậy vui mừng,suy tư một lát nói"Không biết đạo hữu có biết Cao Võ không?"

"Có"Huỳnh Trấn Thiên không nghĩ ngợi gì nhiều đáp lời.

Từ Bạch Loan nghe vậy tiếp tục hỏi"Vậy có phải 4 năm trước,đạo hữu giết Cao Văn con của hắn?"

Huỳnh Trấn Thiên tỉnh như ruồi đáp"Đúng"

Từ Bạch Loan nghe xong hài lòng,mỉm cười nói"Rất tốt,thật ra ta đến đây là muốn hợp tác cùng đạo hữu,hợp sức giết chết Cao Võ,đều này vừa có lợi với ta,vừa có lợi với đạo hữu,hơn nữa toàn bộ tài sản của Cao Võ đều sẽ do đạo hữu thu lấy,ta chỉ cần giết được Cao Võ là được"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy sửng sốt,sau đó mỉm cười nói"Vậy có lẽ ngươi phí công rồi,ta không tính hợp tác với ngươi đâu"

Từ Bạch Loan nghe vậy nụ cười trên mặt đông cứng lại,khó hiểu nói"Tại sao chứ,nên biết đều này rất có lợi với đạo hữu,Cao Võ hiện giờ đang ở ngoài kia muốn giết đạo hữu,cho dù đạo hữu không tìm hắn thì hắn cũng tìm đạo hữu thôi"

"Không cần bàn nữa,ý ta đã quyết,giờ ta sẽ chỉ ngươi đường ra,ngươi có thể đi về được rồi"Huỳnh Trấn Thiên lười biếng nói.

Từ Bạch Loan nghe xong tức giận trừng mắt nhìn Huỳnh Trấn Thiên,sau đó nói"Tốt lắm,nhưng không biết đạo hữu có tính phá trời không,nếu có thì ta có tin này muốn nói cho đạo hữu" Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy hứng thú,tò mò nói"Tin gì?"

Từ Bạch Loan cười cười,không mặn không nhạt nói"Nếu muốn sống sót sau khi phá trời,chắc chắn phải giết Cao Võ"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy không cho là đúng,cười nhạt nói"Tại sao chứ?"

Từ Bạch Loan chậm chạp nói"Tại vì,khi trước ta có ở với Cao Võ một đoạn thời gian,có một lần hắn khoe với ta,hắn được hội đồng võ lâm cao thủ giao cho một tấm bản đồ,mà thứ đó mấy tinh thuật thế gia bọn ta cũng đều có,nghe nói là muốn sau khi phá trời sống sót,thì phải tập hợp đủ chúng lại,tuy Cao Võ chỉ có một tấm,nhưng dù sao cũng phải giết hắn mới đoạt được,chứ đừng mơ mà mượn được từ hắn"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy,nghĩ ngay đến tấm bản đồ trên ngực mình,hơi để ý,sau đó suy nghĩ nói"Còn gì nữa không?"

Từ Bạch Loan nghĩ nghĩ dù sao cũng phải nhờ Huỳnh Trấn Thiên phá trời,cho nên tiếp tục nói"Muốn phá trời phải có tu vi Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ,còn lại không có gì quan trọng lắm"

Huỳnh Trấn Thiên nghe xong sửng sốt,đùa gì vậy,chẳng phải nói thiên địa không cho Thoát Phàm sao,điều kiện gì mà bất khả thi dữ vậy.

Suy nghĩ một lát,Huỳnh Trấn Thiên gật đầu nói"Được rồi,lời muốn nghe ta cũng đã nghe hết rồi,giờ ngươi ra ngoài được rồi đấy"

"Không được,dù sao ta cũng mang đến cho ngươi vài thông tin bổ ít,ít ra thì cũng phải mời ta vào động phủ uống vài ly trà chứ"Từ Bạch Loan nhanh chóng phản đối,ở trong suy nghĩ của nàng,Cao Võ vẫn còn đang lãng vảng ở ngoài kia,trước cứ ik theo Huỳnh Trấn Thiên đã rồi tính,lỡ gặp Cao Võ còn có đường mà ứng phó.

Huỳnh Trấn Thiên không biết suy nghĩ của Từ Bạch Loan,nghĩ nghĩ thấy nàng nói cũng đúng,cho nên gật đầu nói"Được rồi,vậy thì mời đạo hữu theo ta,cẩn thận bị lạc,còn về Cao Võ thì không cần phải lo,trước khi gặp đạo hữu ta đã giết hắn rồi,cho nên hợp tác cũng không cần nữa"

Từ Bạch Loan nghe vậy sửng sốt,đứng hình khó tin nói"Thật sự"

Huỳnh Trấn Thiên lạnh nhạt đáp"Thật sự"

"...."

..........................HCVVCH..........................

Tết đến ăn nhiều quá đi không nổi,ngồi viết truyện đỡ vậy

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước