TU MA PHI THĂNG QUYỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tu ma phi thăng quyển - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Yên tâm,ta sẽ không làm điều gì có lỗi với ngươi!!

Đấu Giá Hội kết thúc,Huỳnh Trấn Thiên cũng như bao người khác,chậm chạp cùng Mỹ Linh bước ra khỏi sảnh đấu giá,không biết ông trời sắp đặt hay tôi chính tôi tác giả sắp đặt,mà Huỳnh Trấn Thiên vô tình đụng trúng Na Na.

"ai ui,xin lỗi xin lỗi,tôi không phải cố ý"Do không biết người va chạm cùng mình là Huỳnh Trấn Thiên,cho nên Na Na ngay lập tức cúi đầu xin lỗi,bởi vì nàng thấy hắn là từ trên tầng 2 mà xuống.

Huỳnh Trấn Thiên cũng không ngờ trùng hợp như vậy,vừa bước xuống lầu đã đụng trúng Na Na,kịp phản ứng lại,hắn định cười chào nàng thì biến cố xảy ra.

"Bốt" một bàn tay tát thẳng vào mặt Na Na,mới đầu Huỳnh Trấn Thiên còn tưởng là Mỹ Linh tát,nhưng hắn nhìn lại thì thấy chủ nhân bàn tay kia là một trung niên tu sĩ gầy gò,tu vi Tụ Linh Cảnh tầng 9.

Trung Niên tu sĩ sau khi tát Na Na một cái tức giận nói"Con nô tỳ ngu ngốc kia,ta đã bảo ngươi đi đường phải nhìn trước ngó sau rồi,sao có thể đụng vào vị đại nhân trước mặt được chứ,có tin ta đem ngươi bán vào kỷ viện không hả"

Huỳnh Trấn Thiên nghe tới đây thì đã nhịn không được rồi,âm trầm nói"Ngươi muốn bán nàng vào kỷ viện à"

Trung Niên tu sĩ kia bị Huỳnh Trấn Thiên hỏi đến,thì đột nhiên cảm thấy như yêu thú túc trực chờ mồi vậy,nhưng do tưởng Huỳnh Trấn Thiên là bị Na Na làm cho tức giận,nên vội vàng nói"Đại nhân nguôi giận,thật ra ta định bán nàng làm lô đỉnh,nhưng nếu đại nhân muốn nàng,ta có thể giảm giá coi như chuộc tội,đại nhân thấy sao,nàng vẫn còn là trinh nữ đấy,giá gốc 1000lt,ta giảm cho đại nhân còn 500lt"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy,thì khoé môi ở đằng sau mặt nạ nhếch thành đường lưỡi liềm,nếu không có mặt nạ,người ngoài nhìn vào sẽ thấy hắn bây giờ rất yêu dị,nói đúng hơn là rất tà dị.

Do còn ở trong địa bàn của Đấu Giá Hội không tiện giết người,cho nên Huỳnh Trấn Thiên bình tĩnh nói"Được rồi,ta sẽ mua nàng,nhưng ở chỗ này nói chuyện mua bán nữ lô thì không ổn,hay là đến chỗ nào vắng vẻ xíu,ngươi xem có được không"

Tên trung niên tu sĩ kia cũng không ngờ Huỳnh Trấn Thiên sẽ thật sự mua Na Na,mới đầu hắn cũng chỉ quen miệng nói vậy thôi,nhưng nếu khách đến thì làm sao mà hắn bỏ qua được,cho nên hắn vội mở miệng cười nói"Tất nhiên là được rồi,ở cách đây vài trăm mét có một chỗ rất thích hợp để giao dịch,nếu không phiền đại nhân có thể đi theo ta"ở suy nghĩ của hắn thì Huỳnh Trấn Thiên cũng chỉ là Tụ Linh Cảnh tầng 9,nhưng hắn đâu biết đứng trước mặt hắn giờ là một sát thần,giết người không chớt mắt.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy không biểu tình gì khẽ gật đầu.

Na Na ở một bên nghe hai người nói chuyện thì xanh mặt run run sợ hãi,cũng không trách nàng được,dù ai biết mình sắp bị bán làm lô đỉnh cũng sẽ có biểu tình giống nàng.

Mỹ Linh thì khác,nàng nghe Huỳnh Trấn Thiên sắp mua nữ nhân khác làm lô đỉnh thì tức giận quát"Không được,ngươi đang làm gì vậy,dám mua lô đỉnh trước mặt vợ tương lai,có tin ta báo với mẹ ta về bí mật của ngươi không"Huỳnh Trấn Thiên nghe cũng như không nghe,mở miệng nói"Không cần để ý đến nàng,chúng ta bây giờ đi đến chỗ ngươi nói tiến hành giao dịch đi"

Mỹ Linh thấy hắn không quan tâm đến mình thì uỷ khuất mắt đỏ lên muốn khóc.

Na Na dù sao cũng là cô bé khả ái,thấy Mỹ Linh sắp khóc thì vội chạy tới an ủi,Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì không kiềm lòng được nói với Mỹ Linh"Yên tâm,ta sẽ không làm điều gì có lỗi với ngươi đâu"

Cũng không biết vì sao,Mỹ Linh sau khi nghe Huỳnh Trấn Thiên nói vậy thì cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều,do Diệu Âm Môn là nữ môn phái,cho nên nàng cũng không cảm thấy chán ghét gì Na Na,nên hai nàng bắt đầu nói chuyện với nhau.

Trung niên tu sĩ một bên thấy vậy,thì cũng không cảm thấy có gì không đúng,dù sao bắt gặp chồng mình có nữ nhân khác ngoài mình,ai cũng sẽ có cảm giác khó chịu ah.

Huỳnh Trấn Thiên thấy trung niên tu sĩ còn chưa chịu đi,một bộ muốn xem trò vui thì không kiên nhẫn nói"Còn đứng đó làm gì,dẫn đường"

"Vâng vâng,mời đại nhân theo sau ta"nói xong,trung niên tu sĩ xác định phương hướng,bắt đầu dẫn đường..........

Theo chỉ dẫn của trung niên tu sĩ,Huỳnh Trấn Thiên cùng nhị nữ xuất hiện ở một ngôi mếu hoang,xung quanh quả thật là vắng vẻ không một bóng người.

Nhìn xung quanh,Huỳnh Trấn Thiên mẫn cảm phát hiện còn có 2 người đang núp ở trong mếu nữa,dựa vào giao động linh khí thì cả hai đều là Tụ Linh Cảnh tầng 8,nếu không phải hắn mẫn cảm với linh khí hơn tu sĩ bình thường,thì chắc cũng không phát hiện ra được 2 tên kia đang núp.

Vì lo cho an toàn của nhị nữ,nên hắn vội nói"Hai ngươi ở ngoài đây đợi ta đi,ngoài giao dịch ta còn có chuyện muốn nói với vị đạo hữu này nữa"

Mỹ Linh cùng Na Na nghe vậy gật đầu tỏ vẻ đã hiểu không có ý kiến gì.

Trung niên tu sĩ thì cảm thấy hơi kỳ quái,nhưng nghĩ lại Huỳnh Trấn Thiên cũng chỉ là Tụ Linh Cảnh tầng 9,cũng không đáng ngại lắm,dù gì trong mếu còn có 2 tên đồng bọn Tụ Linh Cảnh tầng 8,cho nên hắn nói"Ta trước vào mếu,đại nhân thu xếp linh thạch rồi vào,ta đợi ah"

Huỳnh Trấn Thiên không nhìn ra biểu tình gật đầu nói"Không cần,bây giờ ta lập tức vào đây"nói xong chậm chạp bước vào mếu,theo đó sẵn tay đóng cửa mếu lại.

Trung niên tu sĩ thấy vậy con mắt nheo lại,gượng cười nói"Đại nhân đây là....."

Huỳnh Trấn Thiên vẫn một bộ không biểu tình nói"Không có gì,chỉ là ngoài giao dịch,ta còn có chuyện cần bàn với ngươi,đóng cửa lại sẽ dễ nói chuyện hơn"

"À,đại nhân thông cảm,tiểu nhân có một cái bệnh là đa nghi,thật là ngại quá"tuy ở ngoài miệng nói vậy,nhưng trong lòng trung niên tu sĩ nghĩ gì thì không ai đoán được.

..................:.........HCVVCH.........................

Chương 42: Ma hoá?????

Huỳnh Trấn Thiên mốc từ trong túi áo ra khoảng 100 linh thạch nói"Tạm thời ta chỉ đem theo 100 linh thạch,nhưng ngươi yên tâm,ta sẽ không quỵch nợ của ngươi,trên người ta có một món bảo vật,trị giá không thấp hơn 400 linh thạch,nếu không phiền mời ngươi xem thử,coi như bù vào số linh thạch mà ta thiếu"

Trung niên tu sĩ nghe vậy thì nhíu mày thầm nghĩ"Thì ra là không đủ linh thạch,chuyện hắn có bảo vật giá trị hơn 400 linh thạch có thật không đây,thôi kệ đi,coi thử đã rồi hãy tính,nếu không đúng thì trở mặt đòi người là được,dù sao nơi này cũng cách đấu giá hội khá xa,cho dù hắn có là thiếu gia công tử của môn phái nào,thì cũng không có gì đáng ngại"nghĩ vậy,trung niên tu sĩ làm bộ mặt tươi cười nói"Không thành vấn đề,không biết đại nhân nói đến là bảo vật gì"

Huỳnh Trấn Thiên nghe hỏi đến thì cười tủm tỉm,chầm chậm mò vào túi áo,thần thần bí bí nói"Bảo vật đó là..."chưa nói hết câu,đột nhiên ánh kiếm loé lên,một thanh kiếm màu đen từ túi áo của Huỳnh Trấn Thiên bắn ra,nhắm thẳng vào tim trung niên tu sĩ mà đâm tới.

"Khốn kiếp"trung niên tu sĩ thấy vậy thì cả kinh,làm gì còn không biết Huỳnh Trấn Thiên là muốn giết hắn,nhưng hắn phản ứng cũng rất nhanh,chỉ thấy hắn nhún chân né qua bên trái một xíu,theo đó thanh kiếm màu đen cũng thuận thế đâm vào ngực phải của hắn,lệnh qua tim vài centimet.

"Lão Nông"lập tức hai tiếng kêu phẩn nộ pha lẫn sợ hãi vang lên,tiếp đó hai bóng đen thình lình xuất hiện phi thân lao vào Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên cũng không ngạc nhiên gì,cười tà nói"Đến hay lắm,sẵn tiện luyện tay một xíu"nói xong thình lình tại chỗ biến mất.

Rầm.....ngay lập tức,một cái búa và một thanh kiếm nện vào chỗ Huỳnh Trấn Thiên vừa biến mất,theo đó khuôn mặt của hai bóng đen kia cũng lộ ra,nhìn lại thì thấy đó là một trung niên tu sĩ râu ria đầy mặt và một thanh niên tu sĩ tuổi trẻ tầm khoảng 20t.

"Cái Gì?"Thấy thân ảnh Huỳnh Trấn Thiên thình lình biến mất,thanh niên tu sĩ kiềm không được lòng kêu lên,trước giờ chỉ toàn là bọn hắn ở trong tối địch ở ngoài sáng,lần này tới lượt bọn hắn ở ngoài sáng địch ở trong tối,cho nên hắn mới không kiềm được kêu lên 1 tiếng.

Trung niên tu sĩ râu ria đầy mặt thấy một màn như vậy cũng hơi cả kinh,nhưng dù sao hắn cũng là người có kinh nghiệm đối địch,cho nên không thèm nghĩ nhiều,đem cái trung phẩm linh khí dạng búa của mình quét quanh 360 độ,nhằm ép Huỳnh Trấn Thiên phải lộ diện.

Keng...........quả nhiên việc làm của trung niên tu sĩ râu ria đầy mặt không phải là vô nghĩa,chỉ nghe thấy tiếng binh khí va chạm vang lên,sau đó hắn bị hất văng tới đằng trước hai met,thanh trung phẩm linh khí dạng búa thì thình lình xuất hiện thêm một vết cắt sâu vài cm,thấy vậy hắn tham lam nói"Thượng phẩm linh khí"

Huỳnh Trấn Thiên cũng theo đó xuất hiện trước mặt thanh niên tu sĩ,sau đó không biểu tình nói"Cũng coi như có xíu môn đạo,nhưng dám tổn thương đến Na Na thì phải chết"nói xong nghiêng Dẫn Kim Kiếm quát"Nhất Sát Kiếm"

"vù vù"........tiếng xé gió vang lên,chỉ thấy một ánh kiếm màu đen lấy tốc độ không thể tin nổi chém tới thanh niên tu sĩ,đây cũng là hắn suy tính kỷ lưỡng rồi mới hành động,tại vì hắn thấy hai tên trung niên tu sĩ tựa hồ có vẻ khó chơi,cho nên trước cứ giết tên gà con trước mặt đã rồi tính,dù gì cũng đỡ tránh tình trạng 1 cân 3."Cẩn Thận"hai tiếng kêu sợ hãi đồng thời vang lên.

Thanh niên tu sĩ nghe vậy mới hoàn hồn lại tự trách mình quá lơ là,giờ tránh tựa đã không kịp rồi,hơn nữa thanh kiếm trong tay tên kia hình như còn là thượng phẩm linh khí,không cách nào khác,hắn chỉ đành lấy ra một cái khiêng hạ phẩm linh khí chắn trước người,mong sao có thể phòng ngự được thế công của Huỳnh Trấn Thiên,hắn bây giờ đúng là ở trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc ah.

Phật.....phụt......không ngoài suy tính,Dẫn Kim Kiếm rất dễ dàng phá vỡ phòng ngự đâm xuyên qua ngực tên thanh niên tu sĩ,hai tên trung niên tu sĩ thấy vậy thì buồn bực nói"Ngu Ngốc"

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì cười khẩy nói"Tiếp theo...........sẽ là hai người các ngươi"nói xong lại lần nữa động thân biến mất,ngay sau đó xuất hiện trước mặt trung niên tu sĩ bộ dạng gầy gò có tên gọi là Nông.

"Khốn kiếp"Lão Nông thấy Huỳnh Trấn Thiên đột ngột xuất hiện thì cả kinh la lên một tiếng,sau đó hắn rất nhanh lấy ra một cái khiêng chắn trước người,làm xong hắn mới thở phào một hơi cười nói"Tưởng có thượng phẩm linh khí là ngon sao,cái khiêng này cũng là một món thượng phẩm linh khí đấy,ta xem ngươi làm sao mà giết ta,lão Lưu qua đây,ta và ngươi công chết thằng nhóc này,bảo vật trên người nó cũng không ít,lát ta cho ngươi hết,chỉ cần nhường ta thanh kiếm kia là được"

Lão Lưu nghe vậy thì đang định trả lời đồng ý,nhưng lão chưa kịp trả lời thì Huỳnh Trấn Thiên đã cười khạc khạc nói"Thật xem ta là bù nhìn hay sao,tấm khiêng đó đúng thật là tốt,nhưng phải nhìn xem chủ nhân của nó là ai,nếu là ngươi thì........khạc khạc"nói xong tung người bay ngang giữa không trung,sau đó động kiếm liên tục xoay tròn toả hắc khí,chém liên tục vào cái khiêng thượng phẩm linh khí của lão Nông.
Cheng.....keng....cheng.....cheng.......tiếng kim loại va chạm liên tục vang lên,chói tai không chịu được,nếu có phàm nhân ở đây chắc chắn sẽ lũng màn nhĩ mà diếc.

Lão Nông nếu bình thường thì cũng không tới nỗi không chống đỡ được,nhưng lúc này ngực hắn bị thương,hơn nữa thế công của Huỳnh Trấn Thiên phải gọi là hung mảnh dị thường,nếu tu sĩ bình thường tấn công sẽ là một chiêu một,do còn phải dẫn động phi kiếm bay loạn các kiểu,lúc đó sẽ có khoảng dừng,nhưng nhìn xem,Huỳnh Trấn Thiên liên tục công kích,có xíu nào khoảng dừng đâu,hơn nữa chém nào chém nấy trầm trọng cực kỳ,không biết thân thể Huỳnh Trấn Thiên làm sao mà chịu được nữa.

(lưu ý:việc xoay tròn chém liên tục của HTT là do luyện võ công,gân tay căn cốt mạnh hơn người thường mới làm được,còn tu sĩ thì không có mạnh khoảng thân thể,vì vậy chỉ có thể dùng khống linh thuật đều khiển linh khí từ một khoảng cách nhất định,do đó lúc đều khiển sẽ có những khoảng ngừng)

Lão Lưu ở một bên thấy vậy thì xanh mặt không chút nghĩ ngợi dùng Ngự Linh Thuật tung người bỏ chạy,còn lão Nông thì hắn không thèm nhìn tới,đùa sao,nếu còn ở lại nữa chắc chắn kết cục của hắn là chết,nhìn lão Nông một bộ không chịu được là hắn biết rồi.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì hơi nhíu mày cũng không để ý lắm,chạy tựa chạy dù sao kẻ bắt nạt Na Na vẫn còn ở đây,nhưng nghĩ đến Na Na hắn mới giật mình thầm kêu không ổn,Na Na và Mỹ Linh vẫn còn ở ngoài ah.

Như có quỷ nhập,Huỳnh Trấn Thiên lập tức bỏ qua lão Nông chạy ra ngoài cửa,nhưng tựa hắn đã chậm,chỉ nghe từ xa xa vang lên tiếng kêu cứu của Mỹ Linh và Na Na"Cứu với,tên khốn này mau thả ta ra"

(Do vướng vào lệnh bài chìa khoá Hoan Hỉ Cấm Địa,cho nên bên người Mỹ Linh hiện không có ai bảo vệ,vì thế nàng mới dễ dàng bị bắt như vậy)

Lão Nông ở một bên thấy vậy thì run rẩy cười nói"Ha Ha đáng đời ngươi chưa,rồi cô bé kia cùng hồng nhan của ngươi sẽ bị bán làm lô đỉnh,đến lúc đó hai nàng sẽ quỳ gối dưới quần kẻ khác,còn trong lòng sẽ trách ngươi sao không cứu các nàng,ha ha nghĩ đến ta.....Aaaa chuyện gì"chưa nói hết đột nhiên hắn giật mình,cảm thấy linh lực trong cơ thể không kiểm xoát được tuông ra ngoài,chưa kịp rõ đầu đuôi,thì đã thành một cái xác không hồn,không chút sức sống ngã ngục tại chỗ.

Nhìn theo hướng linh lực lão Nông tuông ra,chỉ thấy quanh người Huỳnh Trấn Thiên lúc này hắc khí lượm lờ,hắc khí này không phải ma khí mà là hắc khí từ cái hộp đen tinh xảo,hơn nữa mái tóc không gió mà bay,đôi mắt thì đen thăm thẳm không thấy xíu lòng trắng nào,do đeo mặt nạ nên không biết khuôn mặt có gì không,nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt của hắn,chắc chắn bạn sẽ có cảm giác hồn phi phách tán,mọi thứ xung quanh hắn như đang bị thôn phệ vậy.

Huỳnh Trấn Thiên lạnh lùng nhìn về hướng lão Lưu vừa đi,sau đó không nói lời nào động thân đuổi theo,cả đồ của lão Nông cũng không thèm nhìn tới,chỉ nghe được hắn vừa chạy vừa gầm nhẹ,có vẻ như một con thú vậy.

.................(^.^).......(-.-)........(^.^).................<code> HCVVCH</code>

Chương 43: Hỗn độn xuất thế

Phía trước là một cái vực sâu không đáy,hai bên là hai vách núi dựng đứng,nếu tới đây bạn chỉ có hai lựa chọn,một là theo đường cũ quay về,hai là trực tiếp nhảy xuống vực kết thúc cuộc đời,tất nhiên không ai ngu mà chọn cách thứ hai,đa số sẽ chọn cách thứ nhất,trừ khi là bọn chán đời thất tình tự tử đu giây điện các thứ bla bla.

Ngoài ra còn một loại nữa,đó chính là bị truy sát buộc phải nhảy xuống vực,và lão Lưu đúng là gặp trúng trường hợp đó,chỉ thấy hắn hai tay cầm Mỹ Linh và Na Na vừa lui vừa uy hiếp quát"Đừng qua đây,ngươi còn bước nữa,thì đừng trách tại sao hai cô bé này chết"

Huỳnh Trấn Thiên cách đó không xa nghe vậy thì hắc khí tiêu tán,đôi mắt đen thẳm cũng trở về bình thường,hắn cẩn thận nhìn về lão Lưu nói"Có gì từ từ hãy nói,trước tiên ngươi mau thả người ra đã,mọi việc đều có cách giải quyết,mạng của ngươi ta cũng có thể tha"

Lão Lưu nghe vậy thì đôi mắt nheo lại,suy tính nói"Được rồi,ngươi qua đây đi,ta sẽ trả hai cô bé này cho ngươi"nói xong bước càng gần tới mép vực,khoảng cách còn lại chỉ còn 2 bước chân.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì cảm thấy không ổn,sợ rằng vừa bước qua thì sẽ có chuyện,nhưng Mỹ Linh và Na Na vẫn còn ở trong tay lão Lưu,hắn cũng không dám trái lời,chầm chậm bước từng bước đi qua.

Mỹ Linh thấy vậy thì lo lắng kêu lên"Đồ ngốc,đừng qua đây,cứ kệ ta,giết tên khốn khiếp này đi,ta là con gái của trưởng môn Diệu Âm Môn,ta không tin hắn dám làm gì ta"

Lão Lưu nghe vậy thì cười lạnh,lên gối vào bụng Mỹ Linh một cái,khiến cho nàng đau đớn quần quại,rồi nói"Giờ thì đã tin ta dám làm gì ngươi chưa?"

"Ngươi Đám"Mỹ Linh chưa nói gì thì một bên Huỳnh Trấn Thiên đã tức giận rống lên.

Ầm Ầm thiên địa như có sự hưởng ứng,bắt đầu phát ra những tiếng nổ rành vang,1 tia 2 tia,từng luồng hắc khí từ trong cơ thể của Huỳnh Trấn Thiên bộc phát ra ngoài,mắt hắn lại biến thành một màu đen thăm thẳm,cùng lúc mọi thứ quanh hắn hễ có sinh mệnh đều đồng loạt khô quéo.

"Cái Gì"lão Lưu thấy vậy thì cảm thấy không ổn,thầm tự trách mình hành động quá bừa bãi,vội vàng sửa sai nói"Không được qua đây,nếu không có chết,ta cũng sẽ kéo theo hai cô bé này"

Lời của lão Lưu hình như có đã động đến Huỳnh Trấn Thiên,chỉ thấy mắt hắn trắng đen chập chừng,nhưng sau một lát vẫn không có gì thay đổi,Huỳnh Trấn Thiên vẫn từng bước tiến về phía trước,xung quanh hắn hắc khí cuồng bạo,bắt đầu hướng về phía lão Lưu.
"Liều Mạng"đây là hai từ duy nhất lão Lưu nghĩ đến lúc này,chỉ thấy hắn vứt hai nàng Mỹ Linh và Na Na về phía vực,sau đó tế ra một trung phẩm linh khí dạng phòng ngự chắn trước người.

Nhưng tất cả mọi việc hắn làm chỉ là vô ích,giống như lão Nông,linh lực trong cơ thể lão Lưu,không chịu sự khống chế bắt đầu tuông ra ngoài,mặt cho trung phẩm phòng ngự linh khí bầy trước mặt,tất cả phút chốc hoá thành hư vô.

Huỳnh Trấn Thiên giây phút đó cũng giật mình tỉnh lại,hắn cảm thấy mình đã nắm bắt được cái gì đó,nhưng nhớ lại Na Na và Mỹ Linh đã rơi xuống vực thì hắn cũng cả kinh tung người nhảy theo(từ đó bộ truyện kết thúc,đùa thôi)

.............

Một nơi xa xăm nào đó trên vũ trụ.

Một lão già nhắm mắt yên lặng ngồi trước một tấm bia đá,trên tấm bia đá kia khắc rất nhiều chữ cổ quái dị.

Bổng nhiên tấm bia đá kia xuất hiện một luồng hắc khí,nếu Huỳnh Trấn Thiên ở đây chắc chắn sẽ nhận ra lai lịch loại hắc khí này,tại vì nó không phải cái gì xa lạ,mà chính là loại hắc khí bay ra từ cái hộp màu đen tinh xảo,luồng hắc khí kia sau khi xuất hiện thì biến thành một dòng chữ cổ,nằm ngay ngắn cùng với dòng chữ đứng đầu trên tấm bia đá.Lão già kia thấy vậy thì cả kinh đứng dậy lầm bầm(pha này ăn bánh mì phiên ngữ nên ta dịch được)"Thời Không xuất thế đã loạn lắm rồi,nay đến Hỗn Độn cũng muốn xuất thế,không biết vũ trụ sắp có biến cố gì đây,aizzzzz"nói xong lại ngồi xuống nhắm mắt.

........

Vù Vù

Huỳnh Trấn Thiên tay cầm linh khí gia tăng trọng lượng cắm thẳng người xuống vực sâu,qua một phút cuối cùng hắn cũng bắt kịp được tốc độ rơi của hai nàng Na Na và Mỹ Linh,thấy vậy hắn vui mừng kêu lên"Hú"

Na Na do không biết Huỳnh Trấn Thiên là ai nên không có phản ứng gì quá rõ ràng,Mỹ Linh thấy Huỳnh Trấn Thiên cũng nhảy xuống thì lo lắng la lên"Sao ngươi cũng bị rơi xuống đây?"

Huỳnh Trấn Thiên cất linh khí vào túi trữ vật,rồi từ từ tiếp cận hai nàng cười nói"Ta thấy hai đoá hoa xinh đẹp bị vứt xuống vực,không nở để hai đoá hoa xinh đẹp kia phải tịch mịch,nên ta theo bồi tiếp,lý đo này có hợp ý ngươi không"

Mỹ Linh nghe vậy trong lòng như có mật ngọt,quên luôn mình đang ở tình thế như thế nào,đỏ mặt nói"Cũng xem như ngươi có lương tâm"

"hì hì"Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì hì hì cười một tiếng,vô tình nhìn qua Na Na thì thấy nàng vẻ mặt bối rối,không ngừng nhìn xuống đáy vực.

Thấy vậy Huỳnh Trấn Thiên định gỡ mặt nạ tạo bất ngờ cho nàng,đúng lúc này Na Na sợ hãi kêu lên"Nhìn kìa"

Nghe vậy Huỳnh Trấn Thiên giật mình vội chuyển ánh mắt nhìn xuống dưới,vừa nhìn hắn đã buộc miệng kêu lên"Cái này...."

Chương 44: Rớt vực

Huỳnh Trấn Thiên và nhị nữ kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt,chỉ thấy phía dưới là chín con thú,tất cả đều là đầu gà,mỏ én,đôi cánh giang ra che hết người,rất giống với một loài vật trong truyền thuyết,PHƯỢNG HOÀNG

Tuy nhiên nhìn kỹ,thì 9 con thú ở dưới,khí tức âm u,lông cánh đen tím,hơi khác chân linh phượng hoàng.

Mỹ Linh như biết rõ lai lịch của 9 con thú kia,buộc miệng kêu lên"Âm Phượng"

Tương truyền rồng,lân,phượng,rùa,chính là tứ đại chân linh ở tiên giới,mỗi một con khi trưởng thành,đều mang sức mạnh kinh thiên,tiên nhân đều sợ.

Cũng như vậy,ở phía đối lập,ma giới cũng có tứ đại u linh,giống như chân linh,u linh trưởng thành,Chân Ma cũng sợ.

Không ngờ ở dưới vực sâu của nhân giới,lại có tới 9 con âm phượng,mà âm phượng lại là tứ đại u linh ma giới,bảo sao Huỳnh Trấn Thiên và nhị nữ không kinh ngạc cho được.

Huỳnh Trấn Thiên và nhị nữ kinh ngạc không thôi,nhưng cũng không chờ bọn hắn suy nghĩ nhiều,chỉ chốc lát,bọn hắn đã gần như rơi trúng 9 con âm phượng kia rồi.

Mỹ Linh thấy vậy,sợ hãi vội bám vào người Huỳnh Trấn Thiên,Na Na một bên thấy vậy theo tiềm thức cũng không kiêng nể gì bám vào người hắn.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy,cười khổ không thôi,tập trung ánh mắt nhìn xuống,đột nhiên lúc này,9 con âm phượng kia,đồng thời mở mắt ra nhìn hắn.

Huỳnh Trấn Thiên cả kinh,chưa kịp làm gì,thì đã thấy một vầng sáng tím hiện ra,bao bọc bọn hắn,sau đó trực tiếp không chịu nổi mà ngất đi.

Tựa như vĩnh hằng hoặc cũng có thể là 1 giây,rốt cuộc không biết bao lâu,Huỳnh Trấn Thiên từ cơn u mê từ từ tỉnh dậy.

"Ta chưa chết sao,đây là đâu vậy,Na Na và Mỹ Linh đâu..."Huỳnh Trấn Thiên lắc lắc cái đầu đau nhức của mình,sau đó chuyển ánh mắt tìm kiếm thân ảnh của Na Na và Mỹ Linh.

Rất nhanh hắn đã thấy thân ảnh hai nàng ở cách đó không xa,thấy vậy hắn thở phào một hơi rồi tự đánh giá xung quanh. Nơi bọn hắn đang đứng là một vùng núi cao chắn trời,khắp nơi đều là cây cỏ hoa lá,vài nơi sẽ có cây cao thỉnh thoảng vang tiếng chim hot,thấy vậy Huỳnh Trấn Thiên thở phào một hơi,xem ra không giống như rơi vào tuyệt địa các thứ.

Đang cảm thấy may mắn,đột nhiên ánh mắt hắn co rụt,bởi vì hắn thấy một con yêu thú chồn lân đỏ,một loài yêu thú Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ,còn may là hình như nó chưa phát hiện ra hắn,bộ dạng nó bây giờ có vẻ rất chật vật,máu me be bét.

Huỳnh Trấn Thiên cũng không quan tâm gì tới tình trạng con vật kia,nhẹ nhàng ôm hai nàng Na Na và Mỹ Linh vào người,sau đó rời đi,hắn đổi ý rồi,nơi này cho dù không phải tuyệt địa,thì cũng là hung địa,ở lại tám chín phần là lành ít dữ nhiều.

Ôm nhị nữ tới chân núi,lúc này hắn mới chính thức thở phào một hơi,nghi hoặc nói"Nơi đây là đâu vậy,chả phải ta bị rơi xuống vực sâu không thấy đáy sao,bây giờ tại sao lại xuất hiện ở đây,hơn nữa 9 con âm phượng kia.....aizzz thật khó hiểu ah"

Đúng lúc này,Mỹ Linh cũng ờ um từ từ tỉnh dậy,nàng thấy Huỳnh Trấn Thiên đang ôm mình thì đỏ bừng cả mặt,nhưng khi thấy Na Na cũng được hắn ôm ở một bên,thì giận dỗi nói"Đồ hoa tâm,mau bỏ ta xuống,ta tự đứng được,lo mà ôm mỹ nhân của ngươi đi"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì vội thả nàng xuống,cười cười nói"Sao vậy,ngươi ghen à"

Mỹ Linh nghe hắn đùa cợt thì lập tức hờn dỗi,phùng mang trợn má quay mặt qua một bên,một bộ không thèm nhìn hắn nữa,bộ dạng lúc này của nàng trông rất đáng yêu.
Một lát sau Na Na cũng từ từ tỉnh dậy,Huỳh Trấn Thiên không nói gì chỉ mở mặt nạ ra cười với nàng,nhưng bấy nhiêu cũng đã đủ với Na Na rồi,chỉ thấy nàng bật khóc,sau đó nhào vào người Huỳnh Trấn Thiên có nói gì cũng không chịu buông.

Mỹ Linh ở một bên thì rất không vừa mắt với cảnh tượng này,cảm giác như ăn trúng chanh vậy,lầm bầm mãi không thôi,chỉ khi Huỳnh Trấn Thiên an ủi mới thôi lầm bầm.

Cảm xúc trôi đi,cuối cùng nhị nữ cũng quan tâm đến tình cảnh xung quanh,Na Na hơi sợ nói"Anh Thiên đây là đâu vậy,có phải là thiên đường không,em nhớ chúng ta rơi vào vực sâu mà,còn có 9 con phượng hoàng nữa,có phải chúng ta chết rồi không"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì giật mình,à thì giả thiết này cũng khá hợp lý,nhưng hắn tự véo vào tay mình,thì lập tức phủ định giả thiết này,tại sao ư,tại vì hắn cảm thấy đau ah,chết rồi tại sao lại biết đau chứ,hơn nữa trên đời làm gì có thiên đường.

Nghĩ vậy hắn an ủi nhị nữ một phen,rồi dẫn nhị nữ lên đường tìm người hỏi thăm,dù sao trước tiên cứ gặp người đã rồi tính,nếu không gặp được người,thì khi đó mới thật sự cần lo lắng.

Rất may là đều đó không thành sự thật,chỉ một lát sau,bọn họ đã gặp được một nhóm tu sĩ

Nhóm tu sĩ gồm 4 lão già,tu vi đều là Tụ Linh Cảnh tầng 9,bộ dáng ai nấy đều tiên phong đạo cốt,thâm sâu khó dò.

Hơi đề phòng,Huỳnh Trấn Thiên kính cẩn lên tiếng"Ra mắt các vị tiền bối,không biết các vị tiền bối có thể giải đáp cho ta một số vấn đề được không,nếu được thì ta rất lấy làm mừng"

"Hử"một trong 4 lão tu sĩ kia,nhìn chằm chằm vào Huỳnh Trấn Thiên,sau đó chập chập làm kỳ,nghi hoặc nói"Thằng nhóc,sao ngươi lại không học tinh thuật,ngươi nên biết,thiên địa nơi đây đã không cho Thoát Phàm,tu sĩ chúng ta phải học tinh thuật để còn tìm cách phá trời chứ"

Huỳnh Trấn Thiên và nhị nữ nghe vậy thì nghi hoặc,cái gì mà thiên địa không cho Thoát Phàm,Tinh thuật,tất cả chuyện này là sao,chẳng phải vẫn rất nhiều người Thoát Phàm sao,hơn nữa còn Tạo Đan,đâu phải như lời lão đạo kia nói đâu chứ?

......................((((・・))))...................... <code> HCVVCH </code>

Tu Ma Phi Thăng Quyển,có thể drop bất cứ lúc nào,cân nhắc trước khi đọc

Chương 45: Thiên địa bị phong ấn

Lão tu sĩ thấy Huỳnh Trấn Thiên và nhị nữ có biểu tình như vậy,tưởng lầm Huỳnh Trấn Thiên và nhị nữ không nghe lời khuyên,cố chấp muốn tu tiên,cho nên thở dài luyến tiếc nói"Không nên như vậy ah,100 vạn năm rồi vẫn chưa ai Thoát Phàm,cho đù ngươi có tài hơn nữa vẫn vậy thôi,học tinh thuật may đâu còn có thể phá trời,thoát khỏi vùng thiên địa này,ta thấy ngươi là kỳ tài nên nhắc nhở vậy thôi,nếu là người khác thì ta cũng không muốn nói nhiều vậy đâu"

Huỳnh Trấn Thiên biết là lão giả kia đang hiểu nhầm,nhưng hắn cũng mặc kệ,đại khái qua mấy câu vừa rồi,hắn cũng đã đoán ra đôi đều,nhưng trước hết tốt nhất không nên hỏi về vấn đề này nữa,suy nghĩ một lát,hắn nhíu mày cẩn thận hỏi"Cảm ơn ý tốt của tiền bối,không biết các vị đến đây để làm gì vậy,nếu được có thể nói cho ta biết một chút được không"

Lão giả kia có vẻ là người hào phóng,nghe Huỳnh Trấn Thiên hỏi đến,thì liền nói ra lý do bọn họ đến đây,thì ra là Tinh thuật là một loại thuật bói toán,vào tối hôm qua một Thiên tinh sư(trình độ khủng bố tính toán cả trời đất),suy tính là ngọn núi sau lưng Huỳnh Trấn Thiên,xuất hiện cơ hội phá trời,sau khi buông vài câu như vậy thì bị thiên phạt,thọ suy mà chết,4 lão giả này là bạn tốt của vị Thiên sư kia,sau khi nhận tin do đệ tử vị Thiên sư kia truyền đến,thì ngay lập tức dùng thủ thuật của tinh sư kết đoàn phá không tới đây,do đó mới xuất hiện ở nơi này.

Huỳnh Trấn Thiên nghe lão giả hào phóng nói vậy thì thầm kinh hãi trong lòng,không ngờ Tụ Linh Cảnh tầng 9 mà lại có thủ đoạn phá không,nên biết Tạo Đan Cảnh cũng chưa chắc có loại thủ đoạn này,xem ra phải tìm hiểu thêm về tinh thuật mới được,nghĩ vậy hắn vội cáo từ 4 lão giả kia,sau đó dẫn hai nàng Mỹ Linh và Na Na xác định 1 phương hướng rồi chạy đi.

Sau khi Huỳnh Trấn Thiên đi,một lão giả râu dài tới nách mỉm cười,bấm đốt ngón tay,sau đó phun một ngụm máu,ễ oãi nói"10 năm sau,nơi này sẽ có người phá trời,có lẽ liên quan đến tên nhóc vừa nảy,aizzz sợ rằng ta trụ hết nổi rồi,phải vào đó một chuyến"nói xong chỉ tay vào một nơi trên ngọn núi Huỳnh Trấn Thiên xuất hiện.

Lão giả hào phóng nghe vậy thì lo lắng nhíu mày nói"Ngươi có chắc không,lên đó sẽ là cửu tử nhất sinh đấy,tuy với tinh thuật của chúng ta,thì mấy con thú Thoát Phàm cảnh sơ kỳ không gây trở ngại gì,nhưng nên biết trong đó còn có một con thú vương Thoát Phàm cảnh trung kỳ đấy,ta sợ...."

Lão giả râu dài giơ tay ngăn cản lão giả hào phóng lại,mỉm cười nói"Các ngươi ở đây tiếp viện đi,thọ ta gần hết rồi,để ta làm đều cuối cùng cho này nơi này,mong rằng phiến thiên địa này sẽ được giải thoát,hơn nữa lão Trần cũng sẽ không lừa chúng ta"

"..........."

- ------//--------

Bỏ qua chuyện của 4 lão giả kia,chúng ta lại trở lại với nhân vật chính của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên.
Huỳnh Trấn Thiên và nhị nữ bây giờ đang xuất hiện ở một thành trì phàm nhân,thành trì này được gọi là Phàm Thành,đều bất ngờ là thành trì này thực lực không phải chuyện đùa,tuy không có tu sĩ,nhưng lại không thiếu võ lâm cao thủ,nghe đồn thành chủ Phàm Thành là một tiên thiên cao thủ,đã từng giao thủ với tinh thuật đại tông sư mà không rơi vào thế hạ phong,là một trong tam đại cao thủ của phiến thiên địa này.

Sau khi tìm hiểu được những thông tin trên,Huỳnh Trấn Thiên mỉm cưởi dẫn nhị nữ đi tìm chỗ trọ,hắn cảm thấy phiến thiên địa này có vẻ không nguy hiểm lắm,tại vì hắn tự tin với thân pháp Nhất Phi Quyết và một thân tu vi ma lực của mình,chỉ cần không gặp mấy tồn tại giống như 4 lão giả tinh sư và thành chủ Phàm Thành,thì cho dù gặp ai,hắn cũng sẽ không ngán,tất nhiên hắn cũng sẽ không ngu gì mà gây chuyện lung tung.

3 ngày sau.

Huỳnh Trấn Thiên đang ngồi im lặng trong phòng trầm ngâm,đúng lúc này tiểu nhị bất ngờ gõ cửa,nói là có người tìm hắn.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì nghi hoặc,từ khi tới địa phương này,hắn đâu quen biết ai đâu chứ,tại sao lại có người đến tìm hắn,tuy lòng có nghi hoặc,nhưng hắn vẫn ứng một tiếng,sau đó đeo mặt nạ chậm chạp ra khỏi phòng,hắn muốn xem thử là ai đang tìm hắn.

"Ha ha lại gặp mặt rồi nhóc con"một giọng nói già nua vang lên,Huỳnh Trấn Thiên nhìn lại thì hơi bất ngờ,thì ra người tìm hắn chính là lão giả hào phóng,1 trong 4 lão tinh sư hắn gặp 3 ngày trước. Thấy vậy Huỳnh Trấn Thiên hơi lo sợ,thông qua tìm hiểu,hắn biết tinh sư có thể suy tính ra rất nhiều thứ,chẳng lẽ chuyện hắn từ thiên địa khác đến đây đã bị tính ra rồi sao,hay là còn nguyên nhân gì khác.

Tuy lòng có tâm tư,nhưng Huỳnh Trấn Thiên vẫn cố nặng ra nụ cười,lễ phép nói"Xin chào tiền bối,không biết tiền bối đến đây là có chuyện gì,nếu giúp được ta rất sẵn sàng ra sức"

Lão giả hào phóng nghe vậy thì mỉm cười hài lòng nói"Đây là do ngươi nói đó ah,không phải do ta ép buộc đâu đấy,ha ha tốt tốt"nói xong nhìn trái nhìn phải,rồi lấy ra một quyển sách vàng ố,trịnh trọng đặt vào tay Huỳnh Trấn Thiên nói"Mong ngươi đừng làm cho chúng ta thất vọng"

Huỳnh Trấn Thiên thật là không muốn nhận quyển sách này chút nào,nhưng nghe lão giả hào phóng trịnh trọng như vậy,cho nên hơi hiếu kỳ hỏi"Đây là sách gì,có vẻ tiền bối rất xem trọng nó thì phải"

Lão giả hào phóng nghe hỏi đến thì hơi lo sợ,nhìn lên trời một lát,sau đó nhỏ giọng nói"Thiên Thư"vừa nói xong thì bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng sấm,doạ cho lão giả hào phóng sợ xanh mặt,một lát sau lão mới bình tĩnh lại nói"Không nói nữa,ngươi chỉ cần ráng học nó là được,nhưng mà đừng sử dụng bậy bạ,sẽ chết người đó ah,nhớ đó"nói xong tung người chạy đi mất.

Huỳnh Trấn Thiên nghi hoặc,nhìn quyển sách vàng ố trên tay,suy nghĩ một lát rồi nói"Chẳng lẽ là sách học tinh thuật"nghĩ vậy mắt hắn loé sáng,cũng rất có thể là như vậy ah,chỉ có thứ này mới làm cho lão giả hào phóng có vẻ mặt đó thôi,tại vì theo hắn tìm hiểu,tinh thuật tuy rất phổ biến,nơi nào cũng có,nhưng đa số đều chỉ là diễn giải đôi chút thôi,tương truyền chỉ có thiên tinh sư mới chính thức học được tinh thuật chân chính,lẽ nào đây chính là quyển sách tinh thuật chân chính hay sao.

Nghĩ vậy hắn không kiềm được nổi lòng,vội thông báo cho nhị nữ một tiếng,nói là mình cần bế quan một thời gian,sau đó bắt đầu bế quan tìm hiểu quyển sách vàng ố.

......................HCVVCH........................

Đạo hữu rất kiên nhẫn khi đọc tới đây,cố lên nhá

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau