TU MA PHI THĂNG QUYỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tu ma phi thăng quyển - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Bị chặn giết

Thiên Hữu Thành là một thành trì lớn thuộc sự quản lý của Diệu Âm Môn,thành trì này cũng là thành trì duy nhất của Ma Tu hoạt động ở ngoài sáng trong giới tu sĩ trung vực,vì vậy không có gì xa lạ khi ở đây lại thường xuyên xuất hiện những cuộc đấu giá hội cao cấp do tu sĩ thuộc giới ma tu tổ chức,ở đó tu sĩ của giới tu tiên có thể dễ dàng tìm được vài món mà bình thường bọn họ khó có thể gặp được,vì vậy mỗi khi một cuộc đấu giá hội nào đó ở Thiên Hữu Thành diễn ra,nơi đây lại trở thành một chiến trường khốc liệt lý do đơn giản là vì tranh đoạt bảo vật,và đó cũng là điều mà hiện tại Huỳnh Trấn Thiên đang gặp phải.

Nơi đây là một vùng hoang vắng vị trí cách Thiên Hữu Thành 1 km về hướng đông,Mỹ Linh tay cầm một cái lệnh bài màu đen trên đó có viết một chữ Diệu,nàng tức giận cái giơ lệnh bài kia lên sau đó nói với hai tên đang cản đường mình ở phía trước"Các ngươi có biết ta là ai không,ta chính là con gái của chưởng môn Diệu Âm Môn,các ngươi khôn hồn thì mau tránh ra cho ta,nếu không đợi ta la lớn lên thì đừng có trách"

Ở trước mặt nàng là hai tên tu sĩ Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ đeo mặt nạ thú,một tên đeo mặt nạ khỉ,một tên deo mặt nạ gấu,cả hai đều không thể nhìn không ra tuổi tác và diện mạo,hai tên kia nghe nàng de doạ như vậy thì nhìn nhau sau đó cười lạnh nói"Thật sao,có giỏi thì ngươi la lớn lên cho ta nghe xem nào,hế hế hế,ta rất thích nghe người khác la lớn trong tuyệt vọng ah"

Huỳnh Trấn Thiên ở cách đó không xa nghe thấy 2 tên tu sĩ kia nói vậy thì nhíu mày,một cảm giác bất an bắt đầu xuất hiện trong lòng hắn,bởi vì nếu bình thường,đáng ra khi phát hiện ra thân phận của Mỹ Linh,thì hai tên kia phải có bộ mặt hốt hoảng kiểu vậy nha,chứ sao mà hai tên đó lại có vẻ mặt tỉnh bơ vậy được,đều này chứng tỏ hai tên kia đã biết trước thân phận của Mỹ Linh rồi chăng,nếu đúng là như vậy thì quả thật sắp có rắc rối lớn rồi đây.

Mỹ Linh thấy lời nói của mình không có trọng lượng thì tức giận nói"Tốt lắm,tốt lắm các ngươi đợi đấy"nói xong nàng hướng lên trời la lớn vài tiếng,ở trong suy nghĩ của nàng thì chỉ cần làm như vậy thì chắc chắn sẽ có người xuất hiện đánh mấy tên kia,tại vì trường hợp này nàng không phải là lần đầu tiên gặp phải,cho nên nàng rất tự tin đối với tiếng la của mình.

Nhưng mà đời không như mơ,Mỹ Linh kêu mấy tiếng dài mà chả thấy ai xuất hiện cả,thấy vậy nàng lo lắng càng ra sức la lớn hơn nữa,nhưng rất tiếc kết quả vẫn là không có ai xuất hiện cả,Huỳnh Trấn Thiên ở một bên thấy vậy thì thở dài nói"Không cần la nữa đâu,ta nghĩ bọn chúng không phải cướp đường gì đâu,nếu không lầm có lẽ bọn chúng đến vì ta và ngươi ah"

Hai tên tu sĩ đeo mặt nạ nghe Huỳnh Trấn Thiên nói vậy thì vỗ tay phập phập phập khen"Quả nhiên thông minh ah,bọn ta cũng yên tâm rồi nha,chắc chắn ngươi không phải thiếu chủ thật sự của Hắc Ám Ma Điện rồi,bởi vì bọn ta tìm hiểu được là tên nhóc Ngạo Thiên kia rất ngu ngốc,không thể nào thông minh được như ngươi đâu ha ha ha ha"

What the fuck??? Huỳnh Trấn Thiên đầu nổi mây đen che kín cả lối về,đệt mịa chẳng lẽ thông minh cũng là một cái tội sao,mé thật con mẹ nó nhọ ah,biết vậy thà không ra ngoài đường cho rồi.

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng hắn phản ứng cũng rất nhanh,hắn đột nhiên cười ha ha ha ha lên vài tiếng,sau đó hắn giả bộ bí hiểm nói"Thật ra những thông tin đó chỉ là do ta tạo ra thôi,chứ thật ra ta thông minh đẹp trai như vầy mới là đúng,chỉ có những tên ngu ngốc như các ngươi mới bị lừa thôi,ha ha ha".

Hai tên kia nghe vậy,thì ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta,sau đó đồng thanh nói"Éo Tin"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì khoé miệng cứng ngắc lại,suy nghĩ một lát hắn hùng hồn hỏi lại"Các ngươi nói gì cơ,cho nói lại lần nữa đó có tin không"
Hai tên kia nghe vậy thì kiên định nói"Ếu Tin,ngươi nghĩ lý do ngu ngốc đó lừa được bọn ta sao"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì không nói một lời liền ôm Mỹ Linh vào lòng sau đó phi thân chạy về một hướng,hắn vừa chạy vừa lẫm bẫm nói"Con mẹ nó không tin thì ta chạy ah,thật là cái bọn cố chấp"

Hai tên Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ đeo mặt nạ kia thấy Huỳnh Trấn Thiên chạy không những không lo lắng mà còn hưng phấn nói"Thấy không bọn ta biết mà,chắc chắn là ngươi giả cho nên mới bỏ chạy như vậy,à mà không đúng,nếu là thật thì cũng phải bỏ chạy trong tình huống này ah,aizz thôi không nghĩ nữa chỉ cần giết là được rồi"( ̄ˍ ̄).

Thế là hai tên kia cũng phi thân lên bay trên không trung đuổi theo Huỳnh Trấn Thiên,một cuộc đuổi giết bắt đầu.

....................(^_^)(^_^)....................

Mỹ Linh đỏ mặt vỗ vào ngực của Huỳnh Trấn Thiên vài cái,sau đó nói"Ngươi mau thả ta xuống,sao ngươi lại dám ôm ta vào người như vậy chứ,mau thả ta xuống để ta tự chạy"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì không có kiên nhẫn quát"Nếu không muốn chết thì im miệng cho ta,ngươi nghĩ một Tụ Linh Cảnh tầng 4 như ngươi liệu có chạy thoát khỏi hai tên kia không mà đòi tự chạy,chỉ việc im lặng để ta bế là được rồi,không nên làm loạn""Ngươi.....ngươi......"Mỹ Linh như định phản bác gì đó,nhưng suy nghĩ một lát nàng lại im lặng,để mặc cho Huỳnh Trấn Thiên bế mình đi,chắc nàng cũng biết tình hình không được ổn lắm nên mới vậy.

Đúng lúc này đột nhiên Huỳnh Trấn Thiên dừng bước lại,sau đó rất nhanh hắn chui vào một bụi cỏ gần đó,ngay khi hắn chui vào bụi cỏ thì thân hình của hắn và Mỹ Linh cũng biến mất theo,từ đó nơi đây không thấy phát ra động tĩnh gì nữa.

Vù.......vù.........tiếng xé gió phi hành vang lên,rất nhanh hai tu sĩ Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ đeo mặt nạ thú kia xuất hiện ở nơi Huỳnh Trấn Thiên vừa biến mất.

Tên đeo mặt nạ khỉ trong hai tên đeo mặt nạ kỳ quái nói"Rõ ràng mới vừa rồi còn ở đây mà ah,sao lại bổng nhiên biến mất được chứ,thật kỳ quái nha"

Tên đeo mặt nạ gấu nghe vậy cũng kỳ quái thả thần thức ra thăm dò xung quanh,một lát sau hắn vò đầu rồi lo lắng nói"Chẳng lẽ chúng ta để mất dấu bọn chúng rồi,vậy phải làm sao bây giờ ah,nếu thật vậy có khi....."nói xong hắn làm động tác cắt ngang qua cổ,như đang diễn tả hành động chém đầu hay hiểu cách khác là chết.

Tên đeo mặt nạ khỉ nghe vậy thì rùng mình một cái,sau đó gắt giọng nói"Không thể nào,làm sao có thể mất dấu được chứ,chắc có lẽ bọn chúng chỉ ở đâu quanh đây thôi,có lẽ bọn chúng có một thủ pháp ẩn dấu khí tức nào đó,cho nên hai ta mới không tìm ra được,chỉ cần tìm quanh đây là sẽ ra thôi,ta nghĩ vậy"

"Tốt,vậy còn chờ gì nữa,đi xuống kia tìm thôi"

"Ưk,xuống thôi"

Thế là hai tên tu sĩ đeo mặt nạ thú kia từ trên không trung đáp xuống,sau đó bọn hắn bắt đầu chia nhau ra tìm ở khu vực xung quanh,liệu bọn họ có tìm ra Huỳnh Trấn Thiên không...tất cả sẽ có trong chương sau,đón đọc nhá.

........................HCVVCH...................... Aizzzzz.......hơi ngắn nhỉ,thôi kệ vẫn đăng cho có vậy.

Chương 32: Tập kích bất ngờ

Sau khi đáp xuống đất,hai tên tu sĩ đeo mặt nạ thú ngay lập tức chia nhau ra truy tìm tung tích của Huỳnh Trấn Thiên.

Không biết vô tình hay cố ý mà tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu,sau khi chia ra thì ngay lập tức đi đến vị trí chỗ bụi cỏ khi nảy Huỳnh Trấn Thiên biến mất,ở cách đó không xa tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ thấy vậy thì khinh thường nói"Thật ngu ngốc ah,ngươi nghĩ bọn chúng sẽ ẩn nấu ở đó à,tuy chúng biến mất trong đó,nhưng ta chắc chắn chúng sẽ không núp ở trong đó đâu,tại vì nơi đó đã bị lộ rồi,chỉ có mấy tên ngu ngốc mới tiếp tục trốn ở trong đó thôi,đừng tìm chi cho phí thời gian"

Tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu nghe vậy thì lộ vẻ trầm tư,sau một lát hắn lại tiếp tục tiến vào bụi cỏ kia,vừa đi hắn vừa nói"Biết đâu bọn chúng lại ngu ngốc thật thì sao,cứ kiếm đi cho nó kỹ lưỡng"

"Cái đệt,thế thì ngươi cứ kiếm đi"

Tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu nghe vậy thì bắt đầu xâm nhập bụi cỏ nơi Huỳnh Trấn Thiên biến mất,hắn di chuyển rất cẩn thận,dù gì tuy Tụ Linh Cảnh tầng 8 trực diện không làm gì được hắn,nhưng nếu bị tập kích bất ngờ thì không ai biết được đều gì,vì thế cẩn thận một chút cũng không thừa.

Nhưng một lát sau kết quả là hắn lủi thủi từ trong bụi cỏ kia đi ra,quả đúng như tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ nói,Huỳnh Trấn Thiên và Mỹ Linh không có ở đây.

Tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ cách đó không xa thấy vậy thì cười hả hê nói"Ta đã nói rồi,chỉ có bọn ngu ngốc mới trốn ở chỗ đó thôi,hơn nữa chỉ có tên ngu ngốc thì mới tìm kiếm ở chỗ đó thôi,hahahaha"

Tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu nghe vậy thì tức giận chỉ chỉ tay vào tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ,hắn há miệng định nói gì đó nhưng rốt cục không biết nói gì.

Tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ thấy vậy thì cười ha ha đắc ý.

Vậy thật sự Huỳnh Trấn Thiên đang ở đâu?,đây là thắc mắc chung của 2 tên tu sĩ đeo mặt nạ thú trong thời điểm hiện tại.

Nhưng không để bọn họ thắc mắc quá lâu,đúng lúc này thì tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ,từ đang vui cười đắc ý,sau đó đột nhiên biến thành giật mình,hốt hoảng,hắn quát lớn về hướng tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu"Ngô Nhị mau tránh ra,cẩn thận đằng sau......."

Tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu nghe vậy thì giật mình cả kinh,tuy hắn không biết rốt cuộc có chuyện gì,nhưng vì là một tu sĩ Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ,cho nên hắn làm ra phản ứng cũng rất nhanh,chỉ thấy hắn xuất một tấm khiên hình dạng bình thường,có lẽ do quá gấp nên lấy bừa,sau đó không nghĩ ngợi gì nhiều vội quét ngang ra chắn ở đằng sau lưng.

Xẹt..............một ánh kiếm màu đen loé lên.Choảng..........một tiếng vở vụn phát ra,sau đó là một tiếng phật vang lên,rồi một tiếng phụt,rồi tiếp theo là một tiếng Á kéo dài.(keke giống hành động gì ah)

Nhìn lại thì không biết lúc nào Huỳnh Trấn Thiên đeo mặt nạ quỷ đã xuất hiện ở phía sau lưng tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu,trong tay hắn hiện đang cầm thanh thượng phẩm linh khí Dẫn Kim Kiếm,đáng chú ý là thanh kiếm đó hiện đang đâm xuyên qua tim của tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu,tấm khiên hình dạng bình thường kia thì đã nát thành vài mảnh rơi lả tả dưới đất,máu tươi phun ra như máu gà,tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu thì miệng đầy máu tươi,hắn trừng mắt lớn chỉ tay vào Huỳnh Trấn Thiên,sau đó Chết.

Thấy vậy,tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ cách đó không xa thầm cả kinh,hắn thầm may mắn là mình không phải là người xuất hiện ở đó,nói thật nếu trong tình huống đó thì hắn cũng chỉ có thể làm ra phản ứng giống như tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu kia thôi,nghĩ đến hắn lại sởn gai ốc,sao Huỳnh Trấn Thiên có thể thình lình xuất hiện ở đó được cơ chứ,con mẹ nó ảo ah,còn về phần cái chết của tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu thì hắn không mấy quan tâm,tu ma vốn tàn khốc ah.

Phật..........Huỳnh Trấn Thiên rút Dẫn Kim Kiếm ra khỏi cơ thể của tên tu sĩ đeo mặt nạ gấu,sau đó hắn tà tà nhìn chằm chằm vào tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ còn lại,một lát sau hắn cười lạnh rồi động thân biến mất.

Tu sĩ đeo mặt nạ khỉ thấy hành động của Huỳnh Trấn Thiên thì tức giận hừ lạnh nói"Hừ,tưởng ta sợ ngươi sao,chỉ là một Tụ Linh Cảnh tầng 8 thôi mà dám"nói xong hắn nheo mắt lại thả thần thức ra quan sát động tĩnh xung quanh.

Xẹt.......lại một ánh kiếm nữa phát ra hướng vào cổ của tu sĩ đeo mặt nạ khỉ mà chém.

Ngay lập tức tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ cũng làm ra phản ứng,hắn không phòng thủ mà xuất ra một thanh linh khí thượng phẩm dạng búa tiếp đón đòn tấn công của Huỳnh Trấn Thiên,chỉ thấy cái búa kia lấy tốc độ nhanh chóng bay lên không trung,sau đó công thẳng tới chặn đứng thế công của Dẫn Kim Kiếm,chưa đừng lại ở đó,bởi vì tu vi của tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ cao hơn Huỳnh Trấn Thiên một cảnh giới,cho nên khi cái búa kia va chạm với Dẫn Kim Kiếm,thì rất nhanh nó đã đánh văng Dẫn Kim Kiếm ra một bên,rồi sau đó một đường công thẳng về một hướng,mà hướng đó cũng cũng là hướng mà Huỳnh Trấn Thiên xuất hiện.
Thấy cái búa kia công thẳng về hướng mình,Huỳnh Trấn Thiên cũng không có vẻ gì gọi là quá lo lắng,hắn phất tay ngay lập tức trên tay hắn xuất hiện một cái khiên màu vàng,đây chính là Hộ Vệ Khiên món phòng ngự linh khí mà hắn hay sử dụng nhất.

Oanh.........keng..........tiếng kim loại va chạm vang lên,chỉ thấy cái búa kia và Hộ Vệ Khiên va chạm với nhau thì tạo ra một tiếng nổ lớn,sau đó Huỳnh Trấn Thiên bị đánh văng bay nhanh đập vào một gò đất cách đó vài chục mét.

Thấy kết quả này tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ nhịn không được cười đắc ý nói"ha ha ha ha,lấy trứng chọi đá,lúc nảy chỉ do Ngô Nhị sơ ý nên mới bị ngươi tập kích đánh chết thôi,ngươi lại dám lên mặt với ta,thật nực cười ah,ha ha ha ha"

Khục khục.......Huỳnh Trấn Thiên từ trong đám khói bụi ngoi lên,hắn bộ dạng bây giờ rất là tơi tả,miệng thì chảy xuống một dòng máu tươi,có vẻ như bị thương rất là nặng.

Thấy tình trạng của Huỳnh Trấn Thiên như vậy,từ trong bụi cỏ nơi mà Ngô Nhị(tu sĩ đeo mặt nạ gấu) vừa mới chết kia,đột nhiên xuất hiện một bóng hình nhỏ nhắn,sau khi xuất hiện thì bóng hình kia nhanh chóng tới chỗ Huỳnh Trấn Thiên đang đứng,đó không ai khác mà chính là Phan Thị Mỹ Linh vị hôn thuê của Ngạo Thiên(thiếu chủ Hắc Ám Ma Điện) người mà Huỳnh Trấn Thiên đang giả dạng.

Nàng chạy tới thì lo lắng hỏi"Này ngươi có sao không vậy???,ngươi đang ói ra máu kìa,làm sao đây ah,huhuhu"

Huỳnh Trấn Thiên thấy nàng tới đây thì lông mày nhướng lên nói"Ta đã dặn là dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có ra đây rồi mà,ngươi không nghe ta sao?"

Nàng nghe ra ý trách móc trong lời nói của hắn thì ồ lên khóc nói"Ta lo cho ngươi thôi mà ah,ô ô ô ô"

Tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ thấy một màn như vậy thì cười hề hề nói"Ta thích nhất là giết người trong khi người đó tuyệt vọng ah,nào để ta làm cho các ngươi tuyệt vọng trước khi chết nào,hế hế hế"nói xong hắn cất bước đi về hướng Huỳnh Trấn Thiên và Mỹ Linh,ở hắn xem ra thì Huỳnh Trấn Thiên cũng chẳng làm gì được hắn nữa rồi,còn Mỹ Linh chỉ là Tụ Linh Cảnh tầng 4 vì thế không đáng ngại,cho nên hắn mới làm ra cái hành động gây áp lực như vậy.

Nhưng liệu có thật sự Huỳnh Trấn Thiên thê thảm như trong suy nghĩ của tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ không,chỉ thấy ẩn sau lớp mặt nạ quỷ mà Huỳnh Trấn Thiên đang đeo là một nụ cười đầy xảo trá.

Muốn biết chuyện gì xảy ra tiếp theo thì đón đọc chương sau sẽ rõ.........

.......................HCVVCH......................

Chương 33: Ngươi vui lắm sao???

Tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ chậm chậm đi từng bước từng bước một hướng đến vị trí nơi mà Huỳnh Trấn Thiên và Mỹ Linh đang đứng,hắn vừa đi vừa gây áp lực nói"khà khà khà,đợi các ngươi rơi vào tay ta rồi,thì ta sẽ không để các ngươi chết vội đâu ah,ta sẽ từ từ dày vò các ngươi,đợi cho các ngươi tuyệt vọng rồi đến lúc đó ta mới giết chết,ahahaha đến lúc đó không biết bộ mặt tuyệt vọng của các ngươi sẽ như thế nào ah,nghĩ đến thôi là ta đã thấy rùng mình trong sung sướng rồi,hế hế hế hế"

Mỹ Linh nghe thấy tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ nói vậy thì nín khóc,nàng tức giận quay đầu lại nói"Ngươi rốt cuộc là ai,sao lại muốn chặn giết hai người bọn ta chứ?"

Tên tu sĩ đeo mặt nạ khỉ nghe vậy thì cười cười suy nghĩ một lát sau đó nói"Trước khi chết ta sẽ cho các ngươi một đặc ân vậy ah,tên của ta là Ngô Tam,còn về việc tại sao ta lại chặn giết các ngươi,thì đợi xuống âm phủ mà hỏi đi ah,ha ha ha ha"

Mỹ Linh nghe Ngô Tam nói vậy thì tức giận định phản bác gì đó,nhưng nàng chưa kịp nói thì Huỳnh Trấn Thiên đã giành nói trước,hắn cười lạnh níu tay của Mỹ Linh lại rồi từ từ nói"Không cần nhiều lời với hắn,tên đó có khi là một tên não hỏng,ngươi xem hắn bây giờ tưng tửng kia kìa,tốt nhất tránh xa hắn ra kẻo bị lây ah"

Ngô Tam nghe thấy Huỳnh Trấn Thiên nói mình não hỏng thì đầu nổi gân xanh,hắn cố lấy lại bình tĩnh sau đó âm độc nói"Tốt lắm nhóc con,ngươi đã thành công chọc giận được ta rồi đấy,bây giờ thì chuẩn bị đón nhận lấy cơn thịnh nộ của ta đi,grừ"nói xong hắn vươn tay ra chụp về phía Hỳnh Trấn Thiên,theo đó một bàn tay to bằng linh khí thiên địa cũng được tạo ra chụp về hướng đó.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì nhíu mày,hắn suy nghĩ một lát sau đó tùy ý để cho bàn tay kia bao phủ lấy mình,trông có vẻ như là hắn vô lực phản kháng vậy.

Ngô Tam thấy vậy thì càng cười tươi ra mặt,ở hắn xem ra thì Huỳnh Trấn Thiên đã là cá nằm trong thớt rồi,chỉ cần giết được Huỳnh Trấn Thiên và Mỹ Linh thì chắc chắn hắn sẽ được trọng thưởng lớn,hơn nữa do Ngô Nhị đã chết rồi cho nên phần tưởng của hắn sẽ được tăng gấp đôi,nghĩ đến thôi là hắn đã mở cờ trong bụng rồi.

Nhưng không để cho Ngô Tam vui mừng quá lâu đúng lúc này thì dị biến phát sinh,chỉ thấy Huỳnh Trấn Thiên đang bị bàn tay linh khí kéo gần đến chỗ Ngô Tam khoảng 10m,thì đột nhiên hắn vùng vẩy trốn thoát được ra ngoài.

Ngô Tam thấy vậy thì thầm cả kinh tự trách mình đã quá khinh địch,hắn vội tế ra cái búa linh khí thượng phẩm rồi nhắm thẳng về phía Huỳnh Trấn Thiên mà đập xuống,ý đồ muốn 1 búa đập chết Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì cười lạnh nghiêng người một góc 25° quát "Nhất Sát Kiếm",chỉ thấy Dẫn Kim Kiếm từ trong tay của hắn hoá thành màu đen,sau đó nhanh chóng bay khỏi ra tay hắn hướng về vị trí của Ngô Tam mà chém xuống,

Lúc này Ngô Tam cũng đã qua cơn kinh ngạc lấy lại được sự bình tĩnh vốn có của tu sĩ Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ,hắn thấy Huỳnh Trấn Thiên định trực tiếp tấn công thì lạnh lùng quát"Vọng tưởng,không biết tự lượng sức,thật không ngờ ngươi lại ranh mãnh như vậy,lần này thì chắc chắn ngươi sẽ không thể thoát khỏi cái chết"nói xong hắn niệm một cái chú ngữ gì đó,theo cái chú ngữ kia vang lên,cái búa thượng phẩm linh khí cũng bằng mắt thường có thể thấy biến to ra,trong chốc lát nó đã to như một cái nhà,sau đó hướng thẳng đến vị trí của Huỳnh Trấn Thiên mà nện xuống.

Huỳnh Trấn Thiên ở cách đó không xa thấy một màn như vậy thì cả kinh,hắn thật không ngờ được cái búa kia lại đột nhiên biến lớn đến như vậy,xem ra đó là công năng đặc biệt của cái búa kia ah.Nhưng bấy nhiêu đó còn chưa đủ để cho hắn lùi bước,chỉ thấy hắn cười tà rồi quát lên một tiếng"Phân",ngay lập tức Dẫn Kim Kiếm đang bay nhanh chém về phía Ngô Tam khựng lại trong giây lát,ngay trong giây lát đó nó đột nhiên từ 1 thanh kiếm phân ra làm 2 thanh kiếm giống nhau như đúc,chưa dừng lại ở đó rất nhanh từ 2 thanh kiếm nó biến thành 4 thanh kiếm rồi từ 4 thanh kiếm nó biến thành 8 thanh,cuối cùng nó dừng lại ở con số 16 thanh kiếm tất cả,đây chính là chiêu thức mà Huỳnh Trấn Thiên đã từng sử dụng khi đối đầu với Triệu Phổ tên nó là toàn lực Nhất Sát Kiếm.(cái tên củ chuối đéo chịu được)

Ngô Tam thấy vậy thì khinh thường nói"Hừ vô ích thôi,nhóc con nhận lấy cái chết đi"

Huỳnh Trấn Thiên cũng không chịu kém cạnh,hắn cười lạnh quát"Ngô Tam,ngươi mới là người phải chết,tiếp chiêu Khởi"

16 thanh Dẫn Kim Kiếm đang bay thẳng về phía trước sắp đụng độ vào cái búa linh khí thượng phẩm rồi thì đột nhiên tách ra,sau đó bọn chúng bay vòng ra hai bên cong một đường cong tấn công thẳng vào vị trí của Ngô Tam,Ngô Tam thấy vậy thì cả kinh nhưng đâm lao thì phải theo lao,không còn cách nào khác hắn đành phải lấy ra một món trung phẩm phòng ngự linh khí chắn ở trước người,do không có Dẫn Kim Kiếm cản trở cho nên cái búa thượng phẩm linh khí cũng theo thần niệm của Ngô Tam nện mạnh xuống mảnh đất nơi mà Huỳnh Trấn Thiên đang đứng,làm cho khói bụi nơi đây tán loạn cả lên không thấy được tình hình bên trong như thế nào nữa cả,liệu phải chăng đây là một pha đồng vu quy tận trong truyền thuyết.

Không gian im lặng như đang chờ đợi giây phút của sự thật vậy,ngay sau đó cuối cùng cũng có người lên tiếng.

"Khạc khạc khạc khạc,nhóc con ngươi thua,ahahaha,cuối cùng cũng giết chết được ngươi,hộc....thật nguy hiểm ah,không ngờ chiêu cuối của ngươi lại mạnh như vậy....."tiếng nói của Ngô Tam vang lên,tiếp đó Ngô Tam với bộ dạng bị thủng 11 lỗ xuyên qua người chậm chạp đi ra khỏi làn khói bụi.
Mỹ Linh ở cách đó không xa thấy vậy thì ươm ướt nước mắt,bộ dạng như là muốn khóc tới nơi,nhưng nàng cố nhịn lại,nàng lấy ra một cái linh khí dạng roi sau đó lao lên triển khai tấn công vào Ngô Tam,nàng biết bây giờ khóc lóc cũng chẳng làm được gì,phải tự thân vận động cứu mình thôi,còn về việc bỏ chạy nàng không nghĩ đó là một cách hay.

Ngô Tam thấy Mỹ Linh lao tới tấn công vào mình thì nhíu mày nói"Thật phiền phức ah,biết vậy lúc nảy giải quyết con nhóc này trước cho rồi,hừ"nói xong hắn tập trung tinh thần lại tiếp đón thế công của Mỹ Linh,bây giờ hắn đang bị thương rất nặng,vì thế hắn không dám quá sơ ý khi đối đầu với Mỹ Linh nữa,nếu không lại bị lật kèo trong mương thì có mà chết.

Tuy vậy cho dù Ngô Tam đã tập trung tinh thần đấu pháp rất nhiều,nhưng hình như do bị thương quá nặng,cho nên hắn không hề chém được một chút lợi thế nào trong cuộc chiến này cả,đều này làm cho hắn tức giận không thôi,một lát sau thấy đánh mãi mà chẳng được chút lợi thế nào,cuối cùng ý niệm rút lui cũng toát lên trong đầu hắn,thật ra nhiệm vụ của hắn chỉ là giết Huỳnh Trấn Thiên thôi,còn Mỹ Linh thì giết hay không không quan trọng,hơn nữa sợ rằng đấu lâu thêm nữa sẽ có người của Diệu Âm Môn xuất hiện ah,vì thế cách an toàn nhất chính lấy đầu của Huỳnh Trấn Thiên rồi rút lui khỏi nơi này.

Nghĩ vậy Ngô Tam bắt đầu từ từ rút lui vào trong đám khói bụi ở cách đó không xa,ý đồ là muốn vào đó lấy đầu Huỳnh Trấn Thiên rồi phắng đi khỏi đây,Mỹ Linh thấy vậy thì không một chút do dự cũng cất bước đuổi theo vào trong đám khói bụi kia,suy nghĩ của nàng rất đơn giản,đó chính là Ngô Tam hiện đang ở thế yếu,nàng muốn nhân cơ hội này giết hắn trả thù cho Huỳnh Trấn Thiên.

Leng........cheng........leng.......cheng......... từ trong đám khói bụi thỉnh thoảng vang ra vài tiếng kim loại va chạm,xem ra là Mỹ Linh và Ngô Tam đã bắt đầu đấu pháp ở trong đó.

(Mở thiên lý nhãn)chỉ thấy Mỹ Linh do thiếu kinh nghiệm đối địch,cho nên khi đấu pháp với Ngô Tam trong môi trường bị ảnh hưởng tầm nhìn như trong đám khói bụi,thì nàng bắt đầu bị Ngô Tam phản công ngược lại,đều này khiến cho nàng hoảng hốt một phen không biết phải làm thế nào.

Ngô Tam thoát ẩn thoát hiện trong đám khói bụi,hắn thấy Mỹ Linh bối rối thì cười lạnh đùa cợt nói"ke ke ke,không ngờ ngươi lại theo ta đi vào trong này,khựa khựa khựa,có phải ngươi bị ngốc không vậy,tưởng ta đánh không lại ngươi thật sao,hahaha,đúng là ngu ngốc ah,uổng công tên nhóc kia làm ta bị thương nảy giờ,khà khà khà,chỉ cần giết ngươi phần thưởng sẽ được tăng lên đáng kể,thật là may mắn nha,hế hế hế"(mé cười kinh vậy cha).

Mỹ Linh nghe thấy Ngô Tam nói vậy thì nước mắt ứa ra,nàng quơ loạn cây roi trên tay,sau đó ồ lên khóc,nàng thầm nghĩ"Ta thật vô dụng ah ô ô ô,không những không giết được hắn mà còn bị hắn giết ngược lại nữa ô ô ô,xin lỗi mọi người ah,ta thật vô dụng hức hức"

Ngô Tam thấy nàng ồ lên khóc như vậy thì đắc ý,hắn thầm tự hào mình có kinh nghiệm thực chiến cao siêu như vậy ah,thật đáng tự hào.

Ngay lúc Ngô Tam đang tự sướng tâm hồn mình thì đột nhiên một giọng nói tà dị vang lên sau lưng hắn"Ngươi Cảm Thấy Vui Lắm Sao???"

Chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo,mời mọi người đón đọc chương sau sẽ rõ............

Chương 34: Kết thúc trận chiến

"Ngươi cảm thấy vui lắm sao???"

Ngô Tam nghe thấy giọng nói thình lình vang lên ở sau lưng mình thì toát mồ hôi lạnh,hắn từ từ quay đầu lại,ngay lập tức hắn thấy được một khuôn mặt đầy máu tươi và một nụ cười quỷ dị trên khuôn mặt ấy,hắn thấy được khuôn mặt kia thì cả kinh lùi lại vài bước,hắn lắp bắp kinh hãi nói"Ngươi.....ngươi......ngươi.......không thể nào!,sao ngươi có thể còn sống được chứ?"

"Khựa khựa khựa muốn biết lắm sao?,hề hề hề,vậy thì xuống âm phủ mà hỏi diêm vương ấy......à mà quên,để ta ban cho ngươi một đặc ân trước khi chết,nhớ đấy người giết ngươi là Huỳnh Trấn Thiên"

"Khoan đã......cầu xin ngươi tha cho ta một mạng,ta sai rồi,ta nguyện làm trâu làm ngựa để tạ tội,chỉ xin ngươi tha cho ta một mạng thôi"Ngô Tam bây giờ sức lực cũng đã cạn,khoảng cách giữa hắn và Huỳnh Trấn Thiên lại khá gần,hắn biết nếu bây giờ mà Huỳnh Trấn Thiên còn sức tấn công,thì hắn không thể nào thoát được cái chết cả,cho nên hắn mới đành phải mở miệng cầu xin tha thứ,mong Huỳnh Trấn Thiên sẽ mềm lòng mà tha cho hắn một mạng.

Nhưng làm gì có chuyện Huỳnh Trấn Thiên sẽ mềm lòng tha thứ cho kẻ địch của mình,hắn hừ lạnh nói"Hừ,đã quá muộn rồi"Nói xong hắn hoá tay thành trảo lấy tốc độ nhanh chóng không để cho Ngô Tam làm ra phản ứng đã bóp mạnh vào cổ của Ngô Tam.

Phụt........máu tươi phun lên,Ngô Tam còn chưa kịp kêu lên một tiếng thì đã cảm thấy đầu óc tối đen một mảnh,khạc khạc mất khí mà chết.

Huỳnh Trấn Thiên thấy Ngô Tam đã thật sự chết rồi thì nụ cười trên mặt đông cứng lại,sau đó hắn từ từ ngã quỵ xuống đất mệt mỏi quá độ mà ngất xỉu,cuối cùng chỉ còn lại một mình Mỹ Linh đứng kinh ngạc ở giữa làn khói bụi.

Mỹ Linh ngơ ngác một lát,sau đó nàng vội chạy tới đỡ Hỳnh Trấn Thiên dậy,nàng thật không ngờ mọi chuyện lại xảy ra nhanh đến vậy,chỉ mới đó thôi nàng gần như đã tuyệt vọng bởi Ngô Tam,không ngờ bây giờ hắn đã thành một cái xác chết nằm xụi lơ ở dưới chân nàng,thật là thế sự vô lường ah,nhưng nàng biết bây giờ không phải là lúc để cảm khái,nàng xác định phương hướng của Thiên Hữu Thành rồi bắt đầu di chuyển kéo theo Huỳnh Trấn Thiên đi,xem ra nàng muốn đến Thiên Hữu Thành để mà tìm người trợ giúp.

Mỹ Linh không biết rằng chỉ khoảng 15 phút sau khi nàng kéo theo Huỳnh Trấn Thiên rời khỏi nơi đây,nơi đây thình lình xuất hiện 2 lão bà tu vi Tạo Đan Cảnh sơ kỳ tu sĩ,bộ dạng của 2 lão bà này bây giờ chật vật vô cùng,quần áo thì rách rưới,hơn nữa trên người khắp nơi đều là máu,có vẻ như là mới vừa phải trãi qua một trận kịch chiến xong.

Một trong hai lão bà vừa mới xuất hiện kia nhìn thấy xác của hai tên Ngô Tam và Ngô Nhị thì bất ngờ lên tiếng"Thật tốt quá,Mỹ Linh nó còn chưa chết,thiếu chủ của Hắc Ám Ma Điện cũng không thấy xác đâu,có lẽ cũng chưa chết nốt"

Cốc......lão bà kia vừa dứt lời thì đã bị lão bà còn lại gõ cho một phát lên đầu,lão nói-"Ngươi cái miệng thúi này,tất nhiên là hai người bọn họ không sao rồi,cần gì mà phải bất ngờ chứ,chẳng lẽ ngươi muốn thấy xác của hai người bọn họ hay sao?"-"Ta không có ý này ah,mà sao ngươi lại tùy tiện đánh vào đầu ta như vậy chứ,có phải ngươi muốn ta ngu ngốc hay không hả hả?"

-"khục khục,ngươi vốn ngu ngốc sẵn rồi ah,ta đánh cho ngươi bớt ngu lại đấy....,mà thôi gác chuyện này sang một bên,ngươi bây giờ đi về báo cáo cho chưởng môn về chuyện xảy ra ở đây đi,ta có dự cảm sắp tới sẽ có chuyện không lành diễn ra ah"

-"Được rồi vậy ta đi,nhưng mà trước đó,ngươi phải cho ta đánh lại 1 cái đã ah,ta không thể bị thua thiệt như thế được"

-"Cái con mụ ngu ngốc này,biến ngay cho ta,đợi ngươi mạnh hơn ta rồi lúc đó hãy tính,bây giờ thì mau mau đi về báo cáo đi,chính sự quan trọng không được chậm trễ"

-"Hừ,chỉ giỏi chiếm tiện nghi của ta thôi,ngươi chờ đấy ah"

Thế là hai lão bà kia chia ra bay về hai hướng khác nhau,một người thì bay về phía Diệu Âm Môn,còn một người thì tiếp tục đuổi theo hai người Huỳnh Trấn Thiên và Mỹ Linh,nơi đây tạm thời lại rơi vào yên tĩnh.
5 phút sau.

Bổng nhiên bầu trời mây đen vờn quanh,sau đó một hư ảnh đen thui thùi lùi nhìn không ra diện mạo xuất hiện,hư ảnh kia nhìn thấy hai cái xác của Ngô Tam và Ngô Nhị thì khinh thường lên tiếng"Hừ,có bấy nhiêu thôi mà làm cũng không xong,Ma Môn sao lại phái mấy tên phế vật như vầy đi hành sự chứ,thật là khinh địch ah"

Giọng nói của hư ảnh đen thui thùi lùi kia khá là quen thuộc,đó là một giọng nói quỷ dị,mà nếu tìm lại vài chương trước thì có lẽ sẽ có một vài người IQ hơi cao một chút sẽ biết được hư ảnh kia tên gọi là gì,còn bây giờ thì ta éo tiếc lộ ấy,làm gì được nhau😎😎😎

Hư ảnh đen thui thùi lùi kia lại tiếp tục nói"Mà kể cũng lạ ah,sao ta lại không tính được cốt số của tên nhóc giả mạo thiếu chủ Hắc Ám Ma Điện kia chứ,chẳng lẽ tên nhóc giả mạo kia lại là một Tạo Đan Cảnh tu sĩ,nhưng đều này cũng quá bất hợp lý đi ah,thật là quái dị"

Nghi hoặc xong đột nhiên hư ảnh kia lo lắng nói"Không biết Ma Thế của đại lục Đại Việt có xảy ra biến động gì không đây?,phải tính lại một lần nữa mới được,nếu không lại theo nhầm phe bại thì có mà chết oan"

Nói xong hư ảnh đen thui thùi lùi kia nhìn lên bầu trời,như là đang suy tính về một cái gì đó,một lát sau hắn thở phào nhẹ nhõm nói"May là không có gì thay đổi,cứ như vậy sớm muộn gì Ma Môn cũng chiếm đoạt được toàn bộ đại lục này thôi,đến lúc đó sẽ là lúc Ma Thần được hồi sinh,khà khà khà sớm thôi sớm thôi,vi điện này sẽ được thống trị bởi Ma Thần tối cao vô thượng,ha ha ha"vừa dứt lời xong hư ảnh đen thui thùi lùi kia cũng biến mất khỏi đây,sự kiện cũng tại đây tạm thời kết thúc.

Liệu những lời nói thần bí của hư ảnh kia đại diện cho cái gì?Ma Thần là ai?Ma Môn đang âm mưu gì?tất cả sẽ có trong Tu Ma Phi Thăng Quyển,đón đọc nhá.😜😜😜

.......................HCVVCH.......................

Ta rối não quá,chương này ta dành tận 3 tiếng để suy nghĩ và viết,đéo hiểu sao tốn thời gian vậy ah.

Vì vậy ngại gì mà mọi người không like vs cmt cổ vũ ta ah.💪💪💪

Chương 35: Hôn sự với thụ ta không lo!

Đây là bờ của một con sông nhỏ.

Mỹ Linh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ở trước mắt mình,nàng ngơ ngẩn không nói một lời,cứ thế mà nhìn khuôn mặt ở trước mắt mình,đó là một khuôn mặt hình chữ D,mũi cao,môi mõng,nhìn vào rất là đẹp mắt.chủ nhân khuôn mặt này không phải ai xa lạ,mà chính là nhân vật chính của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên.

Còn lý do tại sao lại có tình cảnh như bây giờ,thì phải kể đến vài phút trước,Mỹ Linh đang trên đường đi đến Thiên Hữu Thành,thì vô tình phát hiện ra con sông này,nữ nhân vốn ưa thích sạch sẽ,thế là nàng quyết định dừng lại ở đây,để mà rửa ráy cho Huỳnh Trấn Thiên,sau khi rửa mặt cho hắn,thì nàng mới phát hiện ra,diện mạo của hắn,so với suy nghĩ của nàng thì khác xa hoàn toàn,và đó chính là nguyên nhân dẫn đến tình cảnh như hiện tại

Đang lúc Mỹ Linh thơ thẩn,nhìn chằm chằm vào Huỳnh Trấn Thiên,thì trong đầu nàng vang lên một giọng nói già nua"Mỹ Linh cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi,ngươi có bị thương ở đâu không?thiếu chủ Hắc Ám Ma Điện đâu?"

Mỹ Linh nghe thấy giọng nói già nua kia,thì hốt hoảng tỉnh táo lại,nàng không cần nhìn cũng biết đó là ai,bởi vì khi ở Diệu Âm Môn,nàng đã nói chuyện với người này rất nhiều lần rồi,nàng suy nghĩ một lát,sau đó lấy một miếng vãi,bịt kín mặt của Huỳnh Trấn Thiên lại,nàng cũng không biết tại sao mình lại phải làm như vậy nữa,bây giờ thì nàng đã biết hắn là đồ giả mạo,đây cũng là cơ hội tốt để vạch trần hắn,kết thúc mối hôn sự ép buộc giữa hắn và nàng,nhưng nàng lại không làm thế,chắc có lẽ nàng không muốn hắn bại lộ thân phận và tiếp tục làm vị hôn phu của mình chăng.

Vù..........một tia sáng từ phía xa xa bay đến,rất nhanh nó đã xuất hiện ở trước mặt Mỹ Linh 20m và để lộ ra một lão bà tu vi Tạo Đan Cảnh sơ kỳ,đây chính là lão bà đã từng xuất hiện ở chương trước.

Mỹ Linh nhìn thấy lão bà kia,thì khóc than nói"Hoa bà bà huhu,sao bây giờ người mới đến,hức hức có biết con xém chút nữa là bị giết rồi không,ô ô ô"

Lão bà tên Hoa kia nghe vậy thì cười khổ nói"Xin lỗi Mỹ Linh ah,ngoan nào đừng khóc nữa,mấy lần trước là do bọn ta đi theo bảo vệ ngươi,nên mới có thể xuất hiện ngay lập tức được,lần này là do bị vướng vào một số phiền toái,cho nên mới không đến kịp được,thông cảm ah,à mà thiếu chủ của Hắc Ám Ma Điện đâu rồi?ai nằm ở đằng kia vậy?"

Mỹ Linh nghe thấy lão bà tên hoa hỏi đến Huỳnh Trấn Thiên thì giật mình,nàng suy nghĩ một lát,sau đó năn nỉ nói"Hắn đang bị thương ở đằng kia kìa,Hoa bà bà cứu hắn đi được không?nhờ có hắn mà con mới thoát chết được đó"

Lão bà tên Hoa nghe vậy thì Ồ lên một tiếng kinh ngạc,thật không ngờ Mỹ Linh thoát chết được là nhờ vào Huỳnh Trấn Thiên,nếu thật như vậy thì vị thiếu chủ của Hắc Ám Ma Điện này cũng không đơn giản như mấy vị lão tổ trong tông nói ah,nghĩ vậy lão giơ tay ra định tháo tấm vãi bịt mặt Huỳnh Trấn Thiên xuống,muốn xem thử rốt cuộc diện mạo của vị thiếu chủ này như thế nào?

Mỹ Linh thấy vậy thì cả kinh vội giữ tay của lão bà tên Hoa lại,nàng lo sợ nói"Hoa bà bà đừng tháo tấm vãi xuống được không,ta xin người đấy..mm,mặt của hắn xấu lắm,ta không muốn người ngoài nhìn thấy diện mạo xấu xí của chồng tương lai đâu ah"

Lão bà tên hoa nghe thấy những lời này của Mỹ Linh thì kinh ngạc há hốc mồm miệng,rõ ràng khi xuất phát nàng còn nhất quyết không chịu lấy thiếu chủ của Hắc Ám Ma Điện mà ah,sao bây giờ lại gọi một tiếng chồng tương lai nghe ngọt ngào thế chứ,chẳng lẽ hai đứa trên đường đi đã gạo nấu thành cơm,mà không thể nào ah,thời gian ở đâu mà xxx chứ thật là kỳ lạ.
Nghĩ thì nghĩ vậy thôi,nhưng nếu Mỹ Linh đã cầu xin không tháo tấm vãi kia ra,thì bà ta cũng không tiện làm trái,dù sao đó cũng là vị hôn phu của Mỹ Linh ah,hơn nữa thân phận lại có chỗ đặt thù nữa,vì thế không tháo cũng tốt.

Bà lão tên Hoa nhìn lướt qua thân thể của Huỳnh Trấn Thiên,sau đó thở phào nhẹ nhõm nói"Mỹ Linh ngươi không cần quá lo lắng,thiếu chủ của Hắc Ám Ma Điện chỉ là kiệt sức cho nên mới ngất xỉu thôi,có lẽ một lát nữa hắn sẽ tỉnh dậy,không có gì đáng ngại cả"

Mỹ Linh nghe vậy cũng thở phào một hơi,sau đó nàng kể lại những chuyện mình đã gặp cho lão bà tên Hoa nghe.

Lão bà tên Hoa nghe Mỹ Linh kể lại thì bất khả tư nghị nhìn chằm chằm vào Huỳnh Trấn Thiên,cuối cùng lão kéo theo hai người Mỹ Linh và Huỳnh Trấn Thiên bay nhanh đi về hướng Thiên Hữu Thành,sự kiện cũng tại đây tạm thời kết thúc.

......................←_←→_→.....................

Tối hôm đó.

Huỳnh Trấn Thiên từ từ mở con mắt của mình ra,suy nghĩ một lát sau đó hắn giật mình ngồi dậy nhìn xung quanh,hắn thấy được mình đang ở một căn phòng xoa hoa lộng lẫy,thấy vậy hắn cười khổ nhìn xuống áo quần mà mình đang mặc,cuối cùng hắn thở dài một hơi nói"Xem ra đã bị bại lộ rồi ah,ta biết sớm muộn gì thì ngày này cũng đến mà,aizzz nhưng hơi sớm so với dự tính nha"Nói xong hắn lấy tay,sầu não đặt lên đầu mình,sau một lát hắn đột nhiên quái dị kêu lên"Không đúng ah,nếu bị bại lộ rồi,thì sao ta lại còn đeo mặt nạ vậy chứ?hơn nữa nếu bại lộ rồi,thì đúng ra bây giờ ta phải bị hung sư vấn tội ah,sao có thể còn nằm ở trong một căn phòng xoa hoa như thế này được?chẳng lẽ còn chưa bị bại lộ?"

Nghĩ vậy Huỳnh Trấn Thiên gỡ mặt nạ quỷ trên mặt mình xuống,hắn chăm chú nhìn vào nó như là đang giám định một món bảo vậy,một lát sau hắn kỳ quái nói"Rõ ràng đã bị bại lộ rồi ah,thật kỳ quái,chẳng lẽ có người giấu diếm giúp ta,không muốn ta bị bại lộ thân phận,nhưng ai lại làm vậy ah"

Đang lúc Huỳnh Trấn Thiên sầu tư suy nghĩ,thì đột nhiên như có cảm ứng gì đó,hắn nhanh chóng đeo chiếc mặt nạ quỷ đang cầm trên tay lên mặt,sau đó nhắm mắt lại nằm ngửa xuống giường,như thể là trước giờ hắn chưa bao giờ thức dậy vậy.

Két..........cửa phòng mở ra,một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn bước vào,đó không ai khác mà chính là vị hôn thuê của thiếu chủ Hắc Ám Ma Điện Mỹ Linh.

Mỹ Linh trên tay cầm một bát thuốc nóng,nàng từ từ tiến gần đến giường của Huỳnh Trấn Thiên,đến nơi nàng nhẹ nhàng đặt bát thuốc nóng xuống đầu giường của hắn,sau đó giơ tay định tháo mặt nạ của hắn ra.

Huỳnh Trấn Thiên tuy là đã nhắm mắt,nhưng không có nghĩa là hắn không biết mọi chuyện diễn ra ở ngoài này,hắn thầm suy tính trong lòng"Chẳng lẽ nàng ta chính là người đã giúp ta giấu diếm thân phận,cũng hợp lý ah,bởi vì khi ta ngất,thì chỉ có mình nàng ta là ở đấy thôi,vì vậy không có gì lạ,khi nàng ta phát hiện ra thân phận của ta,rồi giúp ta giấu diếm thân phận cả,nhưng tại sao nàng ta lại phải giúp ta giấu diếm thân phận ah"

Trong lúc Huỳnh Trấn Thiên dang trầm tư suy nghĩ,thì rốt cuộc Mỹ Linh cũng đã tháo chiếc mặt nạ quỷ ra khỏi mặt hắn,nàng sờ sờ mặt mặt hắn vài cái rồi nói"Thật không ngờ ah,ngươi lừa người thật giỏi,ta cứ tưởng bộ dạng của ngươi sẽ rất xấu xí chứ,ai ngờ đâu bộ mặt của ngươi lại giống thụ như vậy(WTF),nếu ngươi là thụ thì ta không lo vấn đề làm hôn sự với ngươi ah,dù gì ngươi cũng đâu phải nam nhân thật sự đâu chứ"(😰😰😨😨😨😱😱😱😱 WTF)

Huỳnh Trấn Thiên nghe thấy Mỹ Linh nói vậy,thì đầu nổi gân xanh,quát lớn ở trong lòng,hắn thầm nghĩ"Con mẹ nó,ta đẹp trai,anh tuấn,soái ca như vầy,mà ngươi dám bảo ta là thụ à,thụ nào mà lại soái như vậy chứ,có cần ta vạch quần ra cho ngươi thấy phong thái đàn ông của ta không hả???"nghĩ thì nghĩ vậy thôi,nhưng hắn cũng vẫn cứ nằm im giả vờ như chưa tỉnh,bởi vì nếu bây giờ mà tỉnh lại,thì tình cảnh sẽ rất xấu hổ ah.

Mỹ Linh thì lại không biết Huỳnh Trấn Thiên đã tỉnh lại,nàng thấy hắn đầu nổi gân xanh,thì tưởng do hắn suy yếu quá độ mà bị như vậy,nàng lúng túng nói"Ngươi chắc mệt lắm rồi ah,để ta bón thuốc cho ngươi uống,thuốc này là do chính Hoa bà bà nấu đấy,nghe nói tăng cường thể trạng rất tốt,yên tâm mà uống đi"nói xong nàng nhanh chóng vạch miệng của Huỳnh Trấn Thiên ra,sau đó vội vàng múc một muỗng thuốc đổ vào miệng hắn.

Kết quả là"Áaaaaa.....nóng quá,ngươi có bị khùng không hả,sao không thổi rồi hễ bón cho ta uống,..."

Chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo,có khi nào là một câu chuyện tình đầy màu sắc sẽ diễn ra,muốn biết thì đón đọc chương sau đi nhá...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau