TU MA PHI THĂNG QUYỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tu ma phi thăng quyển - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Ngũ Hành Sơn

Dãy núi Ngũ Hành Sơn là một dãy gồm 5 ngọn núi,phân biệt là Kim,Mộc,Hoả,Thủy,Thổ.

Mỗi ngọn núi sẽ có mức độ ngũ hành linh khí khác nhau.

VD:Hoả Sơn sẽ có lượng Hoả linh khí thiên địa dày nhất,phù hợp cho tu sĩ tu luyện hoả thuộc tính và tìm hiểu pháp tắc liên quan đến hoả thuộc tính nhất.

Thủy Sơn thì ngược lại,có lượng Thủy linh khí thiên địa dày nhất,phù hợp với tu sĩ thủy thuộc tính nhất.

Tất nhiên nếu tu sĩ có hoả linh căn mà tu luyện ở thủy sơn thì sẽ không được thuận lợi lắm,vì ngũ hành tương sinh tương khắc mà.

Vì dãy núi này trời sinh đã phân chia ngũ hành linh khí như vậy,cho nên mỗi ngọn núi đều có một thuộc tính linh khí rất nồng đậm,đều này cũng dễ hiểu khi mà một trong những tông môn lớn nhất Trung Vực lại chọn nơi này làm sơn môn của mình,môn phái đó có tên là "Ngũ Linh Môn"

Ngũ Linh Môn là một môn phái có 5 Tạo Đan Cảnh đỉnh phong,là một trong 6 môn phái bá chủ của Trung Vực,tuy có 5 Tạo Đan Cảnh đỉnh phong nhưng thứ hạng của Ngũ Linh Môn chỉ đứng thứ 4 của Trung Vực,xếp sau Linh Kiếm Môn,Minh Nguyệt Môn và Bá Thể Môn.(Ma Môn không tính vì là tông môn trong tối,vì thế đừng thắc mắc làm chi a).

Hiện tại ở Hoả Sơn xuất hiện một người xa lạ,người này đầu tóc bù xù,quần áo rách rưới,toàn thân xuất hiện rất nhiều vết thương,trên tay thì lại có một con hồ ly màu trắng bộ dạng rất dễ thương,người này không ai xa lạ với chúng ta mà là main của truyện Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên mệt mỏi ngồi bệt xuống đất nói"Thật mạnh a,cũng may là ta có Kim Vệ Thuẫn,nếu không tựa ngủm củ tỏi rồi"nói xong hắn lục từ trong người lấy ra một viên đan dược màu vàng,sau đó không nghĩ ngợi nhiều nuốt nó vào miệng,rồi bắt đầu nhập định luyện hoá dược lực.

Thời gian không biết đã trôi qua bao lâu,cuối cùng Huỳnh Trấn Thiên cũng rời khỏi trạng thái nhập định,lúc này bằng mắt thường có thể thấy những vết thương ngoài da của hắn đã bình phục hoàn toàn không có lấy một vết xẹo,có thể thấy viên đan dược hắn vừa nuốt cũng là Linh Dược trị thương.

Chít........chít........đúng lúc này Huyễn Mộng Thú đột nhiên kêu lên và tiếng cảnh giác.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì nhíu mày nhìn về một hướng,chỉ thấy hướng đó xuất hiện một nhóm 5 người mặc đồng phục ngũ sắc(5 màu) đang đi đến chỗ hắn,dẫn đầu là một lão giả Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ,hắn thấy vậy thì mới thở phào một hơi,nếu là tu sĩ Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ bình thường thì hắn cũng không có cái gì gọi là sợ hãi.

Tuy không sợ hãi nhưng không có nghĩa là Huỳnh Trấn Thiên lơ là,hắn tập trung tinh thần nhìn đám người đang tới,nếu có biến thì hắn sẽ là người làm ra phản ứng đầu tiên.

Nhưng tựa hắn đã lo xa,chỉ thấy lão giả kia phát hiện ra hắn thì ân cần nói"Ngươi bị thương có nặng lắm không,bọn người Hắc Ám Ma Điện thật quá quắc,không ngờ lại dám công khai vây đánh Ngũ Linh Môn của chúng ta,xem ra đại lục Đại Việt lại sắp có biến rồi,chỉ tội khổ cho bọn đệ tử các ngươi thôi,ta xem bộ quần áo của ngươi bị máu nhuộm đỏ hết luôn rồi,chắc bị thương nặng lắm a,nhanh nhanh để ta xem xem nào"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì kinh ngạc há hốc mòm miệng,thật không ngờ số hắn đỏ như vậy,xuất hiện đúng lúc chủ nhà nơi đây đang rối loạn,nếu vậy hắn cũng đỡ phải tốn sức cho một trận chiến vô ích a,hắn đang định thả lõng thì đột nhiên nghĩ đến đều gì đó,hắn nhún chân phi thân ra đằng xa rồi nói"Xém chút bị ngươi lừa rồi,làm gì có chuyện trong tình thế hỗn loạn này mà ngươi lại dễ dàng tin tưởng ta là người của Ngũ Linh Môn như vậy chứ,thật đúng là gừng càng già càng cay a"Lão giả kia nghe thấy vậy thì nụ cười đông cứng lại,sau đó âm trầm nói"Thật không ngờ ngươi còn trẻ tuổi mà đề phòng như vậy,người của Hắc Ám Ma Điện quả không phải là bọn dễ bị lừa a,nhưng mà như vậy thì kết cục của ngươi cũng vẫn là chết thôi,các tiểu bối lên giết hắn cho ta,để ta xem thực lực của các ngươi nào"

"Rõ"

Tiếng rõ vừa dứt thì 4 Tụ Linh Cảnh tầng 9 sau lưng lão giả kia xông lên vây đánh vào vị trí Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì không có biểu tình gì xuất ra một thanh kiếm màu bạc quát"Dẫn Kim Kiếm",sau đó hắn truyền ma khí vào thanh kiếm biến thanh kiếm kia thành màu đen rồi phi thân lên chủ động đón địch.

Một tên Tụ Linh Cảnh tầng 9 mặt hơi dài của Ngũ Linh Môn thấy hành động của Huỳnh Trấn Thiên thì khinh thường nói"Không biết tự lượng sức,chỉ một Tụ Linh Cảnh tầng 7 vậy mà còn ngoan cố,để ta cho ngươi biết cách biệt giữa Tụ Linh Cảnh tầng 7 và tầng 9 lớn như thế nào "Hoả Nha Thuật""

Chỉ thấy một con Hoả Nha (quạ lửa) bay từ trong tay tên tu sĩ mặt dài kia tấn công thẳng về hướng của Huỳnh Trấn Thiên,trên đường đi thì cây cỏ ở xung quanh con hoả nha ấy đều khô héo hết lại,xem ra đòn tấn công của tên tu sĩ kia rất mạnh.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì khuôn mặt không lộ ra biểu tình gì chéo góc kiếm xuống quát "Nhất Sát Kiếm".

Xẹt............ Một ánh kiếm màu đen lấy tốc độ nhanh chóng chém vào con hoả nha kia,chỉ thấy con hoả nha kia bị một kiếm chém thành hai nửa sau đó từ từ tan vào thiên địa.
Tên tu sĩ mặt dài của Ngũ Linh Môn thấy vậy thì kinh ngạc há hốc mòm miệng xem ra hắn không mấy tin tưởng kết quả này,ngay tại hắn còn đang trong cơn kinh ngạc thì tiếng kêu to của lão giả Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ đang ở ngoài xem chiến vang lên"Văn Phong cẩn thận"

Tên tu sĩ mặt dài nghe vậy thì cả kinh vội định thần lại nhìn xung quanh,nhưng tựa mọi thứ đã quá muộn,hắn chỉ kịp thấy một ánh kiếm màu đen xẹt qua cổ mình,sau đó mọi thứ đều trở thành màu đen,hắn đã đầu lìa khỏi cổ,chết.

Lão giả Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ của Ngũ Linh Môn thấy vậy thì đầu toát mồ hôi lạnh quát"Để ta đối đầu với tên nhóc này,các ngươi lui ra một bên hộ trợ đi,tên nhóc này hơi tà dị a,không thể coi thường được"

3 tên Tụ Linh Cảnh còn lại nghe vậy thì vội gật đầu lui ra đằng xa,bọn họ cũng không muốn phải đối đầu với 1 người giết 1 đồng môn cùng cấp quá dễ dàng như vậy a,ai biết đâu tiếp theo sẽ tới đầu bọn họ rơi,vì vậy lui ra xa xa là an toàn nhất.

Lão giả thấy vậy cũng không lộ biểu tình gì,lão tung người bay lên không trung,sau đó một cái quạt màu vàng ngân xuất hiện trên tay lão,lão quát "Hoả Ngân Phiến"

Vù......vù......ào......ào.......Một cột lửa màu cam từ cái quạt kia phát ra,lão giả thấy vậy thì cười nụ cười tự tin nói"Ta sẽ kết thúc tính mạng của ngươi trong 1 chiêu,nhận lấy cái chết đi" dứt lời thì lão phất cái quạt về hướng Huỳnh Trấn Thiên,theo hành động ấy thì một ngọn lửa màu cam phiêu diêu như ngọn gió bay ra từ cái quạt kia rồi tấn công thẳng đến vị trí Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì vội lấy Kim Vệ Thuẫn ra chắn ở trước người, tại hắn xem ra thì ngọn lửa kia sẽ không thể làm bị thương hắn được,nên biết thuẫn này đã từng chặn một đòn tấn công của Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong nhưng cũng không bị hư hại gì,với lại hắn đã từng dùng nó để đối đầu trực diện Ngô Thanh Sơn cho nên hắn rất tự tin khi đối đầu với Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ,nhưng hắn đã quá xem thường uy lực của đòn tấn công này cũng như quá xem thường Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ,chỉ thấy ngọn lửa kia tấn công vào Kim Vệ Thuẫn thì bị chặn lại,tuy vậy một lực phản chấn mạnh mẽ phát ra từ Kim Vệ Thuẫn truyền vào người hắn.

Phụt..........Huỳnh Trấn Thiên không tự chủ được phun ra một ngụm máu sau đó không suy nghĩ nhiều vội nhún chân lui ra đằng sau kéo dài khoảng cách với lão giả kia.

Lão giả kia thấy vậy thì đắc ý khạc khạc cười nói"hahaha đáng khen cho ngươi là đỡ được một chiêu của ta mà chưa chết,nhưng chắc giờ ngươi cũng đang bị nội thương rất nặng rồi đúng không,lần này ngươi chắc chắn không thể thoát khỏi cái chết,tiếp chiêu"nói hết câu lão giả kia lại quạt một cái về hướng Huỳnh Trấn Thiên,lại có một luồng lửa cam bay ra từ cái quạt màu vàng ngân tấn công thẳng tới vị trí của hắn.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì hơi lộ vẻ cả kinh,ngay lúc hắn đang bối rối thì vài tiếng kêu dễ nghe vang lên,đó không của ai khác mà chính là tiếng kêu của Huyễn Mộng Thú.

Cùng lúc tiếng kêu của Huyễn Mộng Thú vang lên thì lão giả ở trên không trung cũng đột nhiên ngơ người ra sau đó lão bỗng nhiên làm những hành động kỳ mà không quan tâm đến việc kiểm soát ngọn lửa cam kia nữa,nhân cơ hội này Huỳnh Trấn Thiên cũng nhanh chóng tránh thoát khỏi phạm vi công kích của ngọn lửa màu cam khiến cho ngọn lửa màu cam tấn công trúng vào mảnh đất trống,đến lúc này thì lão giả ở trên không trung mới hoàn hồn lại.

Lão giả kia hoàn hồn lại thì vội nhìn xung quanh sau đó nhìn vào Huyễn Mộng Thú bên người Huỳnh Trấn Thiên nói"Huyễn Mộng Thú nha,ta thật sơ ý a,nếu mà tên nhóc kia là Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ giống ta,thì có lẽ vài giây đó cũng đủ để hắn giết ta rồi,không sao lần này chắc chắn sẽ không sơ ý như vậy nữa"

Lão giả kia đang định tiếp tục triển khai tấn công thì đột nhiên một tiếng cười tà dị vang lên"Khà Khà Khà không ngờ một Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ lại ở đây bắt nạt tiểu bối của bọn ta,người của Ngũ Linh Môn đều là bọn hèn hạ như vậy sao"

"Ai đấy"

Chương 27: Tỉnh ngộ

Lão giả Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ của Ngũ Linh Môn nghe thấy giọng nói lạ vang lên,thì cảnh giác nhìn xung quanh quát"Ai đấy,nếu đã đến đây rồi,thì sao các hạ lại không hiện thân để lão già này chứng kiến diện mạo của các hạ,chẳng lẽ các hạ sợ sao"

Một giọng nói khàn khàn nghe không ra độ tuổi giới tính lạnh lẽo vang lên"Hừ,mấy trò khích tướng rẻ tiền này mà cũng đòi làm ta lộ mặt,thật nực cười,nhưng nếu ngươi đã muốn thấy diện mạo của ta thì để ta toạ nguyện cho ngươi"

Giọng nói kia vừa dứt thì một cột sáng từ phía xa xa loé lên,sau một thoáng đã bay tới trước mặt của lão giả kia vài chục mét,từ cột sáng đó hiện ra là một vị trung niên tu sĩ,mặt của người này cũng rất có góc cạnh nhưng lại đầy sẹo nên trông rất khó nhìn,không dừng lại ở đó,hai vai của vị trung niên tu sĩ này còn nhô dài ra đằng sau,trông đúng thật là y như là 1 con quỷ doạ xoa.(nói chung là không được đẹp mắt)

Lão giả Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ của Ngũ Linh Môn thấy hình dáng của vị trung niên vừa mới đến thì kinh hoàng kêu lên"Tươi cười đoạt mệnh "Doạ Xoa Lão Ma",Tạo Đan Cảnh sơ kỳ lão quái"

Doạ Xa lão ma nghe thấy giọng nói kinh hoàng của lão giả kia thì khạc khạc cười nói"khạc khạc khạc không ngờ danh tiếng của ta lại nổi như vậy a,để thưởng cho ngươi vì biết danh tiếng của ta,ta sẽ đặc ân cho ngươi một cái chết đau đớn nhất,khạc khạc khạc"

Lão giả Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ của Ngũ Linh Môn nghe vậy thì cả kinh,lão không suy nghĩ nhiều vội quay người lại chạy lên đỉnh núi,ý định của lão là mong muốn sẽ có một Tạo Đan Cảnh lão tổ nào đó của Ngũ Linh Môn phát hiện ra và cứu giúp lão,nhưng liệu ý định đó có thực hiện được.

Chỉ thấy Doạ Xoa lão ma mỉm cười dữ tợn,sau đó khuôn mặt của hắn bắt đầu vẹn vẹo rồi giữa trán mọc ra hai cái sừng,hai cục u sau lưng của hắn cũng biến dài ra rồi được bao bọc bởi một tầng ma khí làm cho người ta nhìn vào cứ tưởng nó là một đôi cánh,đây chính là hình thái chiến đấu của Doạ Xoa Lão Ma,có thể thấy hai từ doạ xoa cũng không phải là nói diêu.(sau này còn nhiều tên còn ghê tợm hơn nhiều,chờ xem đi a,keke).

Doạ Xoa lão ma sau khi biến hình thì quay đầu lại khạc khạc nói với Huỳnh Trấn Thiên"Đi xuống núi tụ hợp với người của Điện đi,chúng ta chuẩn bị rút lui,đừng có để bị tuột lùi lại đằng sau,sẽ không có ai chờ ngươi vì ngươi bị thương đâu"nói xong hắn bay vèo một cái,ý định chắc là đuổi theo giết chết lão giả kia.

Huỳnh Trấn Thiên thì nghe cũng như không nghe,bây giờ trong đầu hắn chỉ toàn là cảnh tượng khi nãy bị lão giả kia đánh trọng thương,hắn cảm thấy có phải mình đã quá tự tin rồi không,một Tụ Linh Cảnh tầng 7 mà lại dám khinh thường 1 Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ,nếu lúc nãy không có Doạ Xoa lão ma tới thì có phải kết cục của hắn sẽ là chết không,đúng vậy,hắn đã quá tự tin.

Tại Huỳnh Trấn Thiên đang ngơ người suy nghĩ thì 3 tên Tụ Linh Cảnh tầng 9 còn lại của Ngũ Linh Môn cũng bắt đầu hành động,bọn họ tưởng Huỳnh Trấn Thiên bị thương quá nặng không cử động được nên động sát niệm,cả 3 đều tế ra linh khí của mình,bắt đầu tấn công đến vị trí của Huỳnh Trấn Thiên,nếu hắn còn không có phản ứng thì chắc chắn kết quả của hắn là chết không thể chối cải.

Chít......chít.......Huyễn Mộng Thú thấy vậy cũng kêu lên vài tiếng,nhưng hình như nó đã hết năng lực làm cho người khác ngơ người,cho nên nó cũng chỉ có thể kêu vài tiếng ý muốn cảnh tỉnh Huỳnh Trấn Thiên thôi.

Nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ với Huỳnh Trấn Thiên rồi,chỉ thấy hắn ngẩn đầu lên nhìn vào 3 tên Tụ Linh Cảnh tầng 9 của Ngũ Linh Môn đang đứng ở đằng kia,sau đó đột nhiên hắn gầm lên rồi biến mất khỏi vị trí hắn đang đứng,3 tên kia thấy vậy thì cả kinh vội ép sát người vào nhau rồi tập trung quan sát tình hình xung quanh.

Quan sát một lúc mà cũng không thấy tung tích của Huỳnh Trấn Thiên đâu,một trong ba tên đệ tử còn lại của Ngũ Linh Môn lên tiếng"Này hai vị đồng môn,có khi nào tên nhóc kia sợ quá bỏ chạy rồi hay không,tại sao ta quan sát không thấy hắn đâu hết vậy nha"Nhưng mà qua một lúc hắn vẫn không nghe thấy hai tên kia trả lời câu hỏi của mình,thấy vậy hắn đầu chảy mồ hôi lạnh từ từ quay đầu lại thầm cầu khẩn suy nghĩ của mình không chính xác,tuy nhiên sự thật bao giờ cũng khác với mong muốn của con người,chỉ thấy đằng sau lưng hắn là hai thân thể bị bịt miệng chết queo(bị khô queo do bị Huỳnh Trấn Thiên hút hết linh khí),hai thân thể này không phải ai xa lạ mà chính là hai tên đệ tử Tụ Linh Cảnh còn lại của Ngũ Linh Môn,và người đang bịt miệng hai thân thể khô queo đó chính là Huỳnh Trấn Thiên.

Tên đệ tử Tụ Linh Cảnh tầng 9 còn sống duy nhất của Ngũ Linh Môn thấy vậy thì há miệng định la lớn một tiếng,nhưng chưa kịp phát ra tiếng thì đã bị một bàn tay bịp miệng mình lại,hắn đang định giảy dụa thì cảm thấy toàn thân trên dưới vô lực,đó không phải pháp thuật gì cao thâm mà chính là thuật điểm huyệt lưu hành ở giới võ lâm.

Huỳnh Trấn Thiên nhẹ nhàng nhấp bổng thân thể của tên đệ tử kia lên,sau đó lạnh lẽo nói"Ta chưa định lấy mạng của các ngươi mà các ngươi đã muốn lấy mạng của ta,ta đang suy nghĩ mà các ngươi dám gián đoạn ta suy nghĩ,ta rất bực,vì thế kết cục của các ngươi chỉ có thể là Chết"nói hết câu hắn sử dụng Hấp Khí Hỗn Độn Quyết với tên đệ tử kia,biến tên đệ tử kia từ người sống thành cái xác khô trong câm lặng.

Xong xuôi tất cả mọi chuyện,hắn lục đồ của 4 cái xác chết nơi đây,có cái gì là hắn đều lấy hết,rồi sau đó chạy nhanh xuống chân núi,dù gì cũng không thể lên núi được,vì thế chỉ có thể xuống núi thôi.

.....................←_←→_→......................

Ở dưới chân núi hoả sơn hiện tại đang tụ tập rất nhiều người,nam có nữ có,nam thì bộ đạng quái dị thật không dễ nhìn chút nào,nữ thì toàn bộ che mặt nạ,nhưng cũng rất có thể xấu banh nóc giống như nam vậy,vì thế ta khuyên mọi người đừng có mộng tưởng các thứ a,sẽ rất xấu đấy(tiết lộ luôn là do công Pháp tu luyện của Hắc Ám Ma Điện a).

Huỳnh Trấn Thiên từ trên sườn núi đi xuống thì dẫn đến sự chú ý của một vài người,ngay lập tức có vài ba tên đệ tử của Hắc Ám Ma Điện ra chặn đường,một tên có lỗ mũi heo hỏi"Ngươi là ai,có phải là đệ tử của Ngũ Linh Môn không,sao lại xuất hiện ở đây,hay ngươi là đệ tử mới gia nhập của Điện của bọn ta"(Dệt mịa viết xong mới thấy ngu vãi,người của HAMĐ đều là dị dạng,thằng main thì lại bình thường,thế đéo nào nhận nhầm được😑😑😑,không sao ta là tác ưng viết gì thì viết a)Huỳnh Trấn Thiên nghe tên kia hỏi vậy thì thật không biết nói gì,chẳng lẽ nói hắn là vô tình đi lạc vào hoả sơn a,nói vậy có ma nó mới tin ấy.

May cho Huỳnh Trấn Thiên là đúng lúc này thì Doạ Xoa lão quái xuất hiện,lão thấy hắn thì cười cười khặc khặc nói"Thật có ý tứ a,không ngờ 1 Ma Binh tầng 7 như ngươi lại giết được 4 tên Tụ Linh Cảnh tầng 9 của Ngũ Linh Môn,thật có ý tứ a,ha ha ha,cho hắn nhập điện đi,ta muốn nhận hắn làm đồ đệ"(Logic là đây chứ đâu,ta tính trước cả rồi đấy,ha ha ha ha)😁😁😁(phục ta quá cơ).

Vì lời nói của Doạ Xoa lão quái nên cũng không ai dám cản trở Huỳnh Trấn Thiên nữa,mà Huỳnh Trấn Thiên cũng không dám không nhập điện,cho nên hắn đành phải mang theo Huyễn Mộng Thú gia nhập đoàn người này chuẩn bị đi về Điện,thế là cuộc vui mới lại bắt đầu,thế nào có tò mò chuyện gì xảy ra tiếp theo ko,nếu có thì ngại gì ko cmt và nhấn thích cho ta a,cảm ơn mọi người rất nhiều.

......................HCVVCH........................

Thơ,thơ,thơ,thơ,thơ,thơ,thơ,thơ,thơ

Tỉnh Ngộ

Một Chưởng Tỉnh Ngộ Yếu Hèn

Tự Tin Thái Quá Chỉ Tội Ra Đi

Tức Tối Chẳng Làm Được Gì

Liệu Anh Ta Sẽ Biến Đổi Làm Sao

(Vỗ tay,vỗ tay)

Chương 28: Sóng ngầm khởi

Núi Thiên Hữu là một ngọn núi cao chót vót và đầy bí ẩn,nó cao đến nổi phàm nhân ở dưới nhìn lên cũng chỉ thấy được sườn của nó,hơn nữa ở trên núi còn có rất nhiều động vật nguy hiểm,vì vậy nên phàm nhân ở xung quanh nó cũng không có ai dại gì mà leo lên cả,mà phàm nhân đã không leo lên được vậy thì chắc chắc núi này dành cho tu sĩ leo lên rồi a,đúng vậy núi này quả thật linh khí rất dày đặc,nhưng kỳ lạ là không môn phái tu tiên nào dám cư ngụ tại đây cả,lý do là tại vì núi Thiên Hữu chính là sơn môn của một trong Tam Đại Ma Môn,tông môn ấy có tên gọi là Diệu Âm Môn.

Nói đến Diệu Âm Môn thì tu sĩ trong tu tiên giới lại không mấy sợ hãi giống như khi nhắc về Ma Môn hay là Hắc Ám Ma Diện,hơn nữa khi nhắc đến tên môn phái này thì giới tu tiên trẻ tuổi còn mơ hồ lộ một tia hưng phấn và mơ ước,lý do hết sức đơn giản,bởi vì Diệu Âm Môn là một môn phái ma tu chuyên thu nhận nữ tu,hơn nữa nữ tu ở trong Diệu Âm Tông đều là hạng xinh đẹp tuyệt trần thế gian hiếm gặp,cũng vì thế tuy là một trong tam đại ma môn,nhưng mà tu sĩ tại tu tiên giới lại không mấy kỳ thị môn phái này.

Tất nhiên đều đấy không có nghĩa là danh xưng một trong tam đại ma môn của Diệu Âm Môn là hữu danh vô thực.

Diệu Âm Môn có tất cả 7 Ma Tướng Cảnh đỉnh phong(Tạo Đan Cảnh đỉnh phong),bấy nhiêu đấy cũng đã đủ để mô tả sức mạnh của tông môn này rồi đấy,nên biết tuy chỉ nhiều hơn Ngũ Linh Môn 2 Tạo Đan Cảnh đỉnh phong,nhưng như vậy cũng đã đủ để Diệu Âm Môn san bằng Ngũ Linh Môn trong vài ngày rồi,sức mạnh của Tạo Đan Cảnh đỉnh phong rất đáng sợ a.

Mà thôi không lôi thôi dài dòng nữa,ta vào diễn biến chính của truyện nào.

Hiện tại ở trong một cái động phủ ở trên đỉnh núi Thiên Hữu dang diễn ra một cuộc tranh cãi giữa một nữ hài xinh đẹp và một mỹ phụ tuyệt sắc.

Nữ hài kia mặt chữ V,mắt to,mũi cao,môi mộng,nhìn vào quả thật là một tiểu mỹ nhân,tuy lúc này bộ dạng của nàng trông có vẻ rất tức giận,nhưng mà vẫn rất là đẹp mắt.

Còn mỹ phụ kia thì quả thật là một đại mỹ nhân thực thụ,mặt thì đẹp,bầu vú thì căng tròn,mông thì vểnh lên,thân hình tạo thành hình chữ S,ui ùi ơi quả thật nhìn vào là tốn nước miếng a.

Nữ hài xinh đẹp bây giờ đang tức giận phùng mang trợn má nói"Mẹ không thương con có phải không,sao lại gả con cho thiếu chủ của Hắc Ám Ma Điện,chẳng lẽ mẹ không biết điện của bọn họ toàn là mấy người quái nhân xấu xí hết sức hay sao,ô ô ô"

Thiếu phụ tuyệt sắc kia nghe nữ hài nói vậy thì buồn khổ nói"Cái này mẹ cũng là bị ép buộc thôi a,chính các lão tổ mới là người quyết định hôn sự này,vì thế con ngoan ngoãn mà lấy thiếu chủ của Hắc Ám Ma Điện thôi a"

Nữ hài nghe vậy thì rưng rưng nước mắt tức giận nói"Sao lại phải liên hôn với Hắc Ám Ma Điện chứ,không phải hiện tại đã tốt lắm rồi sao,ô ô ô"

Thiếu phụ tuyệt sắc nghe vậy thì thở dài nói"Cũng không trách các vị lão tổ được a,tất cả là do Ma Môn càng ngày càng lớn mạnh vượt xa hai tông còn lại,vì thế không còn cách nào khác hai tông ta và Hắc Ám Ma Điện phải hợp tác với nhau đề phòng bất trắc,vậy nên đành để con chịu đựng một chút khổ cực đi a,dù gì xấu một chút nhưng biết đâu khoai của thiếu chủ Hắc Ám Ma Điện lại to a"(vlxx.com)😂😂😂

Nữ hài xinh đẹp kia thì nghe cũng như không nghe,nàng tiếp tục tìm đủ mọi cách để chối bỏ cái hôn sự này,nhưng đều đó chỉ là vô ích,cuối cùng nàng đành hậm hực chạy về phòng của mình,sau đó đóng cửa phòng lại không chịu gặp mặt thiếu phụ kia nữa.(mọi chuyện cũng tại đây tạm thời kết thúc)

.....................←_←→_→......................

Trong một cái hồ lớn cách phía tây Ngũ Hành Sơn vài km,hiện tại đoàn người Hắc Ám Ma Điện đang tạm dừng chân ở đây nghỉ ngơi dưỡng sức,tất nhiên trong đó có cả nhân vật chính của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên.
Hiện tại các nhân vật quan trọng trong Hắc Ám Ma Điện đang tụ tập lại trong một cái lều nhỏ được bố trí cách âm trận,xem ra trong cái liều nhỏ kia đang có một cuộc nói chuyện quan trọng,còn việc nói về cái gì thì đọc tiếp sẽ rõ a.

Một lão giả bị chọt một mắt lo lắng nhìn mấy người còn lại trong liều nói"Giờ làm sao đây a,chúng ta để lạc mất thiếu chủ ở trong địa bàng của Ngũ Linh Môn mất rồi,đến giờ còn chưa tìm được nơi hạ lạc của ngài ấy,Ngũ Linh Môn lại không chịu hợp tác tìm kiếm với chúng ta,nếu mai mà chưa tìm thấy ngài ấy,vậy thì phải làm sao mà đi tới Diệu Âm Môn bàn giao đây a,hơn hết là làm sao ăn nói với điện chủ nữa chứ"

Nghe thấy lão giả chọt mắt kia nói vậy thì mọi người ở đây đều cúi đầu im lặng suy nghĩ,vấn đề này đúng thật là khó giải quyết a,nếu làm không tốt thì ngủm củ tỏi cũng không chừng.

Tại mọi người đang im lặng suy nghĩ thì một lão bà có tu vi Ma Tướng Cảnh hậu kỳ lên tiếng phá vỡ sự im lặng này,bà ta nói"Các ngươi nói xem nếu như hiện tại có một người nào đó giả vai thiếu chủ,sau đó sẽ ở lại làm khách của Diệu Âm Môn trong một thời gian,còn chúng ta thì trở lại Ngũ Linh Sơn tìm kiếm tung tích của thiếu chủ,sau đó tìm được thiếu chủ rồi thì chúng ta sẽ hoán đổi lại như cũ,cuối cùng chỉ việc thủ tiêu tên giả mạo thiếu chủ kia là xong,các ngươi nói xem kế này của ta có ổn ko"

Mọi người trong lều nghe thấy kế hoạch của lão bà kia thì hai mắt sáng lên,nhưng một lão giả mập mạp xấu xí suy nghĩ một chút lại nói"Kế hoạch thì rất tốt rồi đấy,vấn đề là đoàn người của chúng ta không có ai thích hợp giả trang thành thiếu chủ cả,ngươi nghĩ xem chỉ toàn là 18 tuổi trở lên thôi,làm sao giả trang thành thiếu chủ được chứ"

Nghe lão giả mập mạp kia nói vậy thì mọi người ở trong lều đều thở dài thất vọng,đúng vậy a,lấy đâu ra người thích hợp đóng giả thiếu chủ của bọn họ bây giờ.

Đúng lúc này thì một giọng nói khạc khạc khàn khàn rất khó nghe vang lên, giọng nói đó nói"Ta biết một người phù hợp để đóng giả vai thiếu chủ"

Nghe thấy vậy thì tất cả mọi người có mặt ở đây đều tập trung ánh mắt về hướng một người có khuôn mặt đầy sẹo.

Đúng vậy người nói ra giọng nói khó nghe kia không ai khác mà chính là Doạ Xoa lão ma.
(Hehehe cuộc nói chuyện kết thúc tại đây,tiếp theo mọi người đoán thử xem lão sẽ nói tên ai a)

....................^▁^^▁^...................

Huỳnh Trấn Thiên bơ phờ nhìn cái hồ nước trước mặt mình.

Hắn đang suy nghĩ về việc bản thân mình đã quá tự tin trong thời gian vừa qua,hắn muốn thay đổi,nhưng khổ nổi hắn không biết phải thay đổi từ đâu cả.

Suy nghĩ hồi lâu cuối cùng hắn quyết định cứ để như vậy trước,dù gì tự tin là bản tính của hắn,không thể nói thay đổi là thay đổi được.

Trút được phiền muộn,khoé miệng hắn lại mỉm một nụ cười tự tin bất cần đời,Huyễn Mộng Thú một bên thấy vậy cũng kêu vài tiếng chít chít như chúc mừng.

Đúng lúc này thì một tên Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ của Hắc Ám Ma Điện xuất hiện nói"Doạ Xoa chấp sự kêu ngươi đi gặp ngài ấy kìa,đừng để ngài ấy chờ lâu,đi thôi"nói xong không chờ Huỳnh Trấn Thiên trả lời đã nhún chân biến mất.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì nghi hoặc lầm bầm"Ta có dự cảm không lành a"

Liệu chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo,o o o muốn biết thì đọc chương sau sẽ rõ.

......................HCVVCH........................ Thơ,thơ,thơ.thơ cảm hứng.

Cơn Mưa Qua Mang Đi Bao Cảm Xúc

Chuyện Chúng Mình Anh Xin Giấu Trong Tim

Ký Ức Ngày Xưa Chắc Em Đã Mất Rồi

Anh Nơi Đây Vẫn Cười Trong Ký Ức

Chương 29: Trộm Long Hoán Phụng

Trong một căn lều nhỏ.

Huỳnh Trấn Thiên bình tĩnh đứng trước mặt Doạ Xoa lão ma,hắn nhìn sâu vào mắt lão im lặng không nói điều gì.

Doạ Xoa lão ma ở đối diện thấy vậy thì chép miệng khạc khạc nói"Rất có ý tứ a,nếu không có cái nhiệm vụ này thì ta chắc chắn sẽ nhận ngươi làm đệ tử,nhưng như ta đã nói rồi đấy,ngươi không thể không nhận cái nhiệm vụ này được,vì thế đeo nó vô đi"nói xong lão vứt qua cho Huỳnh Trấn Thiên một cái mặt nạ quỷ.

Huỳnh Trấn Thiên cũng không tránh né gì tiếp lấy cái mặt nạ kia,hắn sờ sờ nó vài cái rồi nói"Theo như ngươi nói thì ta phải giả trang cái thiếu chủ gì gì đó của các ngươi,hơn nữa còn phải đi ở rễ trong một cái Diệu Âm Môn nào đấy nữa đúng không"

Doạ Xoa lão ma nghe vậy thì gật đầu cười tà nói"Đúng vậy,yên tâm đi xong việc bọn ta sẽ thưởng cho ngươi 1 món quà lớn"(thưởng cho cái chết đó các đạo hữu ạ,lớn vãi loèn)

Huỳnh Trấn Thiên tuy rằng không biết khi xong việc thì bọn người Hắc Ám Ma Diện sẽ làm gì hắn,nhưng hắn biết chắc chắn,khi nào một vật đã hết giá trị lợi dụng,mà trong vật đó lại còn nắm giữ một bí mật gì đó đối với mình bất lợi,thì rất có thể vật đó sẽ bị thủ tiêu phi tan chứng cứ(giống như giấy vệ sinh sau khi thẩm du đó ae,ke ke ke),vì thế không thể nào mà chờ sau khi xong việc rồi nhận thưởng được.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn sâu vào mắt Doạ Xoa lão ma,sau đó nhìn không ra cảm xúc gì,nói"Ta muốn nhận trước một chút thù lao,không phải ta không tin tưởng các ngươi,mà là ta rất không tin tưởng các ngươi,vì vậy ta muốn nhận trước một chút lợi ích"

Doạ Xoa lão ma nghe vậy thì đứng hình trong giây lát,sau đó lão như suy nghĩ gì đó rút từ trong người ra một họp ngọc rồi nói"Trong đây là một môn Thiên Ma Kiếm Trận,nó là một vật vô giá,ngươi không thể tìm thấy quyển thứ hai ở trong thiên địa này đâu,xem như nó là thù lao trả trước cho ngươi đấy,cầm đi"nói xong lão bộ dạng thương tiếc vứt họp ngọc qua cho Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên tiếp lấy họp ngọc thì cảm thấy hơi bất ngờ,thầm nghĩ "Tại sao lão lại đưa cho mình một thứ quý giá như vậy a,hay đây là đồ giả mua ở chợ lấy ra lừa gạt ta,để chắc chắn ta phải xem xét kỹ mới được"nghĩ vậy hắn cẩn thận quan sát cái họp kia,ý đồ muốn xem thử nó có phải làm bằng chất liệu gì rẻ tiền hay không,nhưng rất tiếc nhìn qua nhìn lại hắn cũng chả xác nhận được gì cả,đều này làm cho hắn thật không biết nói gì.

Lại nói thật ra thì Huỳnh Trấn Thiên đã vu oan cho Doạ Xoa lão ma rồi,họp ngọc này quả thật đúng là có chứa Thiên Ma Kiếm Trận,hơn nữa đúng như Doạ Xoa lão ma nói nó rất quý,tuy nhiên môn ma công này chỉ có thể trưng không có thể dùng(ý nói để cho đẹp chứ không học được),vì thế nên Doạ Xoa lão ma mới lấy ra đưa cho Huỳnh Trấn Thiên,dù sao cũng học không được thà dùng như vậy cho nó đỡ phí,chứ đời nào lão lại đưa một thứ quý giá còn sử dụng được cho Huỳnh Trấn Thiên.

Dù không biết nguyên nhân gì trong đó nhưng Huỳnh Trấn Thiên cũng không rảnh nói nhiều,hắn cất họp ngọc vào trong người,sau đó mỉm cười nhìn Doạ Xoa lão ma nói"Được rồi,ta nhận cái giao dịch này,vậy thôi ta xin đi trước",nói xong hắn cũng không khách khí quay người đi ra khỏi lều,giờ hắn cũng không sợ Doạ Xoa lão ma dám làm gì mình cả,vì thế hắn cứ hiên ngang mà đi thôi.

Doạ Xoa lão ma nhìn bóng lưng của Huỳnh Trấn Thiên đi ra khỏi lều,sau đó cười khạc khạc nói"Cố mà sống cho tốt trong khoảng thời gian còn lại của cuộc đời đi a,khạc khạc xong việc ta sẽ ban cho ngươi cái chết đau đớn nhất coi như đưa tiễn,khạc khạc khạc khạc".....................^▁^::>_<::...................

Núi Thiên Hữu.

Hôm nay cách thời điểm Huỳnh Trấn Thiên nhận lời đóng giả thiếu chủ của Hắc Ám Ma Điện cũng đã được 10 ngày,cuối cùng thì đoàn người bọn họ cũng đã đến được núi Thiên Hữu.

Một lão giả Tạo Đan Cảnh trung kỳ bộ bộ dạng gù gề bay lên không trung,sau đó la lớn vào đỉnh núi Thiên Hữu"Bọn ta đến để bàn về chuyện hôn sự,phiền quý tông mở đại trận hộ sơn ra,chúng ta muốn vào trong nói chuyện"

Lão giả gù gề vừa dứt lời thì có 4 tia sáng từ trên đỉnh núi bay xuống,rất nhanh đã hiện ra 4 lão bà Tạo Đan Cảnh sơ kỳ,4 lão bà kia sau khi xuất hiện thì nhìn lướt qua đoàn người Hắc Ám Ma Điện,sau đó 1 trong 4 lão bà vừa xuất hiện lên tiếng"Hoan nghênh các vị đã đến đây,không biết vị nào trong các vị chính là Ngạo Thiên thiếu chủ ah,có thể đi lên cho 4 lão nhân ta chiêm ngưỡng quý mạo được không"

Nghe thấy lời lão bà kia nói thì các nhân vật quan trọng trong Hắc Ám Ma Điện đều liếc mắt nhìn lẫn nhau.
Đúng lúc này thì một giọng nói khàn khàn hơi khó nghe vang lên"Tại hạ chính là thiếu chủ của Hắc Ám Ma Điện Ngạo Thiên,hân hạnh được gặp mặt 4 vị tiền bối".

4 lão bà kia nghe vậy thì tập trung ánh mắt nhìn về một phía,theo ánh mắt của bọn họ sẽ thấy được một người đeo mặt nạ quỷ,người này vận một bộ huyết sắc y phục,nhìn bề ngoài thì chỉ đoán được đây là một người nhỏ tuổi nhờ chiều cao và da diết,còn lại tướng mạo thì không thấy được do bị cái mặt nạ quỷ che mất.

4 lão bà Tạo Đan Cảnh sơ kỳ của Diệu Âm Môn thấy vậy thì hơi nhíu mày,xem ra diện mạo của vị thiếu chủ Hắc Ám Ma Điện này quả thật là quá xấu xí,có thể vì thế nên hắn mới không giám lộ mặt thật ra ngoài,dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước,nhưng bọn họ cũng không kìm được thương xót cho con gái của chưởng môn,thật tội cho cô gái ấy a.

Nhưng liệu có thật sự là bộ mặt ở sau tấm mặt nạ kia xấu xí giống như 4 lão bà kia tưởng tượng,tất nhiên là không rồi,bởi vì người đang đeo chiếc mặt nạ quỷ kia không ai khác mà chính là nhân vật chính của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên.(lý do thì chắc ai cũng biết rồi ha).

Huỳnh Trấn Thiên thấy 4 lão bà kia nhìn mình nhíu mày,thì khoé miệng ở phía sau cái mặt nạ nở một nụ cười tà dị,hắn nói"Lần đầu gặp mặt tại hạ có chuẩn bị sẵn một ít quà,xin biếu tặng cho quý môn mong 4 vị tiền bối nhận cho,Doạ Xoa ngươi mau mau đưa mấy thứ ta chuẩn bị hôm trước cho 4 vị tiền bối đây đi,đừng để ta mất mặt ah".

Doạ Xoa lão ma đang ở một bên an nhàn đột nhiên bị gọi vậy thì ngơ ngác đầu đầy dấu???,làm gì có thứ gì gọi là quà chuẩn bị trước đâu ah,chẳng lẽ tên nhóc kia nói nhầm.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vẻ mặt ngơ ngác của Doạ Xoa lão ma thì cười thầm trong bụng,ngoài miệng thì hắn lại bồi thêm"Doạ Xoa ngươi làm gì vậy,chẳng lẽ ngươi lại định để cho 4 vị tiền bối đây có ấn tượng xấu về ta hay sao"

Doạ Xoa lão ma nghe vậy thì hiểu ra đây là Huỳnh Trấn Thiên đang tìm cách chơi hắn đây mà,dù biết vậy nhưng không còn cách nào khác hắn đành móc tiền túi của mình ra đưa cho 4 lão bà của Diệu Âm Môn kia,sau đó quay đầu lại căm hận nhìn Huỳnh Trấn Thiên,rồi trở lại đoàn người.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì thầm nghĩ trong lòng"Hừ hừ,tựa cái chức thiếu chủ này xem ra chơi cũng vui chán,ha ha ha,Doạ Ma ngươi chờ đấy"

4 lão bà kia nhận được quà của Doạ Xoa lão ma thì cảm thấy Huỳnh Trấn Thiên cũng không đáng ghét lắm,dù gì cũng được cái rất lễ phép,vì thế 1 trong 4 lão bà của Diệu Âm Môn lên tiếng"Vậy được rồi,chắc mấy vị đi đường xa đã mệt mỏi rồi ah,vậy thì mời đi theo ta,ta sẽ dẫn các vị đến nơi nghĩ ngơi của khách nhân trong Diệu Âm Môn,mong có gì thiếu xót thì các vị rộng lòng bỏ qua cho"nói xong lão bà kia làm ra cái tư thế mời đoàn người Hắc Ám Ma Điện lên núi.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì cười cười khách sáo vài câu rồi bắt đầu đi lên đỉnh núi,sự kiện mới cũng chính thức từ đây bắt đầu.

Chương 30: Bị Cảm Nên Viết Hơi Nhàm

Ở một nơi tối đen như mực không thấy được ánh sáng mặt trời,không gian im lặng như không có gì tồn tại cả.

Đột nhiên vài tiếng bước chân vang lên phá vỡ sự im lặng đó......lộc cộc.......lộc cộc.........(hơi giống tiếng cưỡi ngựa nhỉ).

Ngay lập tức một giọng nói quỷ dị không biết từ đâu phát ra,nghe có vẻ chủ nhân của giọng nói này không thích bị làm phiền cho lắm,hắn nói"Có chuyện gì mà ngươi lại đến đây,không phải ta nói có chuyện quan trọng thì mới được tìm ta hay sao,chẳng lẽ Ma Môn sắp xuất phát rồi hả"

Nghe thấy chủ nhân của giọng nói quỷ dị kia nói vậy,một giọng nói không được êm tai lắm vang lên"Quỷ Kiều tiền bối,Ma Môn của chúng ta hiện tại còn chưa xuất phát,chưa cần tiền bối phải bận tâm,hôm nay ta đến đây là bởi vì muốn hỏi,tại sao thiếu chủ của Hắc Ám Ma Điện lại còn sống hơn nữa còn xuất hiện ở Diệu Âm Môn nữa ah"

"Cái gì,không thể nào,rõ ràng ta đã biến cho thiếu chủ của Hắc Ám Ma Điện thành một cái xác không hồn rồi ah,làm sao hắn có thể sống lại được chứ"giọng nói quỷ dị kia không mấy tin tưởng phản bác.

"Hừ,ta làm sao biết được chứ,sư phụ của ta bảo ngài liệu làm sao mà làm ah"

"Khốn khiếp,chắc chắn tên nào đó đang giở trò ở Diệu Âm Môn,ta dùng cả tính mạng này để đảm bảo với sư phụ ngươi tên đó là giả,chỉ cần các ngươi đến Diệu Âm Môn vạch trần hắn,là kế hoạch của các ngươi sẽ thành công,tin ta đi"

Chủ nhân của giọng nói khó nghe kia nghe vậy thì do dự nói"Ngươi chắc không"

"Không thể nào sai được,ta chắc chắn"

"Được rồi,vậy để ta về bàn bạc với sư phụ trước,xin cáo từ ah"

"Không tiễn"

Thế là một lần nữa nơi đây lại rơi vào im lặng như thể trước giờ chưa từng có ai xuất hiện ở đây vậy,thật là con mẹ nó quái dị ah.

.....................o(╯□╰)o......................

Trở lại với nhân vật chính của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên.

Hiện tại hắn đang ở trong một căn phòng xoa hoa,hai bên là hai nàng thị nữ do Diệu Âm Môn phái tới phục vụ đút trái cây cho hắn ăn,cái này quả thật là đúng với ước muốn khi trước của hắn.(Ngu vl,phục vụ được nhiều thứ khác mà ah.vd như xxx,😁😁😁),tất nhiên đó chỉ là ước muốn trước khi hắn tu ma thôi,bây giờ đối với mấy việc này hắn không còn hứng thú nữa.

Hắn nhàm chán ngã lưng ra đằng sau,trong đầu thì cấp tốc nghĩ cách thoát ly khỏi nhóm người Hắc Ám Ma Điện,hắn cảm thấy cứ tiếp tục như vầy thì thể nào cũng bị cho lên dĩa thôi,phải nhanh thoát ly khỏi đây trước khi bọn người Hắc Ám Ma Diện tìm được thiếu chủ thật sự của bọn họ,nếu không thì có lẽ sẽ quá muộn.

Aizzzzza nhưng mà cái này thật sự rất khó ah.
Đang lúc hắn trầm tư suy nghĩ thì cửa phòng đột nhiên bị mở ra,một cô bé xinh đẹp khoảng 10 tuổi bước vào,nàng không ai khác mà chính là vị hôn phu của người mà Huỳnh Trấn Thiên đang giả dạng,Phan Thị Mỹ Linh con gái của môn chủ Diệu Âm Môn.

Hai nàng thị nữ đang hầu hạ đút trái cây cho Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì vội đứng lên thi lễ,sau đó rất biết đều tự động lui ra ngoài.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì chậm chạp mở mắt nhìn vào Phan Thị Mỹ Linh,sau khi nhìn thấy dung mạo của nàng hắn không khỏi chẹp chẹp thầm nghĩ"Quả là đẹp ah,nhưng rất tiếc ta không phải là loại người dễ dãi,một chút sắc đẹp đó ta còn chưa để vào trong mắt"(Đệt mịa từ bao giờ mà main lại yy như vậy ah 😱😱😱)

Lòng thì nghĩ như vậy như ngoài miệng hắn nói"Aizzzz Chẳng lẽ cô là vị hôn phu của ta hay sao,quả thật rất đẹp ah,ta rất thích"

Mỹ Linh nghe thấy Huỳnh Trấn Thiên nói vậy thì tức giận phản bác"Ngươi thích nhưng ta không thích,đến giọng nói cũng không được êm tai,ta không muốn lấy ngươi,ngươi mau mau hướng mẹ ta từ hôn cho ta"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì phì cười hứng thú nhìn vào mắt Phan Thị Mỹ Linh,sau đó hắn từ từ tiến đến chỗ nàng kề sát vào mặt nàng nói"Thật sao,nhưng ta lại thích cái hôn sự này đó,nàng muốn thì tự mà đi từ hôn đi,ta không cản"

Mỹ Linh bị Huỳnh Trấn Thiên kề sát vào mặt như vậy,thì mặt nàng không khỏi ửng đỏ lên,nàng lui ra đằng sau chỉ tay vào hắn nói"Ngươi.....ngươi.....ngươi là đồ đáng ghét"nói xong nàng nhanh chóng chạy đi ra ngoài,để lại một mình Huỳnh Trấn Thiên ở trong phòng cười đắc ý.

Cười một lát,sau đó hắn nghiêm túc nhíu mày vuốt cằm nói"Nếu lợi dụng Diệu Âm Môn để chạy trốn thì sao nhỉ???"nói xong hắn đột nhiên nở một nụ cười tà dị,có vẻ như hắn vừa nghĩ ra một kế hoạch nào đó.

Đúng lúc này đột nhiên Huyễn Mộng Thú kêu lên vài tiếng cảnh giác chít chít chít........(Bị ốm văn chương lũng cũng có gì mọi người thông cảm ah) có lẽ nó phát hiện ra có người đang ở gần đây.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì vội thu liễm cảm xúc lại,hắn suy nghĩ một lát sau đó quay lại giường của mình bắt đầu nhắm mắt tu luyện.
Không lâu sau đó,ở một cái cây cách phòng Huỳnh Trấn Thiên không xa thình lình xuất hiện 2 lão bà tu vi Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ,một trong hai lão bà vừa mới xuất hiện kia lo lắng lên tiếng"Lúc nảy ta thấy Mỹ Linh sư diệt tức giận chạy ra từ phòng của thiếu chủ Hắc Ám Ma Điện,không biết có xảy ra chuyện gì không ah,lỡ đâu để lại ấn tượng xấu cho vị thiếu chủ kia thì sao đây nha"

Lão bà còn lại nghe vậy thì cười khổ nói"Tính tình của Mỹ Linh thì ngươi cũng biết rồi,nó được chúng ta chiều chuộng từ nhỏ cho nên tình tình có hơi điêu ngoa một chút ah,nhưng ta nghĩ chắc là không sao đâu,nó mới là người bị tức giận cơ mà"

Lão bà kia nghe vậy thì gật đầu nói"Ừ đúng vậy ah,nó mới là người bị tức giận cơ mà"

"Thôi không cần quan tâm nữa,chúng ta còn có việc phải làm đi thôi"

"Tốt,đi thôi"

Thế là hai lão bà kia phi thân biến mất khỏi đó,cái cây cũng từ đó đỡ thêm vài gánh nặng.(nhảm vãi loèn,bị cảm đầu óc hoạt động không tốt lắm ah)

.....................←_←→_→....................

Mỹ Linh sau khi chạy ra từ phòng của Huỳnh Trấn Thiên thì một mạch chạy thẳng về phòng của mình.

Về đến phòng,nàng ngay lập tức úp mặt xuống chăn,xấu hổ nói"Thật đáng ghét ah,sao hắn lại kề sát mặt khi nói chuyện với ta vậy chứ,xấu hổ chết đi được ah"nói xong nàng lấy tay che kín mặt rồi xoay qua xoay lại trên giường.

Xấu hổ qua đi đột nhiên nàng tức giận nói"Không được,không thể để hắn đắc ý như vậy được,phải tìm cách trả thù lại mới được"

Suy nghĩ một lát,sau đó đột nhiên nàng la lớn lên"Ah ta nhớ rồi,Thiên Hữu Thành hình như sắp có một hội đấu giá lớn thì phải,ta phải tận dụng cơ hội này mới được,hừ hừ,đến lúc đó chờ xem ngươi còn đắc ý được ko"

Nghĩ vậy nàng vội đi tìm mẹ của mình,ý muốn xin mẹ cho nàng đi đến Thiên Hữu Thành tham gia đấu giá hội,tất nhiên kiềm theo đó là Huỳnh Trấn Thiên đi cùng.

Liệu chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo muốn biết thì chờ ta khỏi cảm đi rồi biết khụ khụ............

................←_←~T_T~→_→................

.......................HCVVCH....................... Cảm rồi mọi người ạ.(đau đầu,xổ mũi)

Động Viên ta bằng cách cmt đi nào

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau