TU MA PHI THĂNG QUYỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tu ma phi thăng quyển - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Ngô Gia Tìm Đến

Đêm nay là một đêm gió tanh mưa ra nước đái.(mưa lạnh mắc tiểu nên ra nước đái a)

Trời vừa lạnh mà vừa có mưa nữa,mà vào những lúc như thế này thì lựa chọn tốt nhất là đi đánh bài hoặc là ở nhà đắp chăn ngủ.

Thế nhưng vẫn có đôi ba người lại không làm như thế,chỉ thấy ở trên phố lớn một đoàn người mặt phục trang có in một chữ Ngô to tổ bố ở đằng sau lưng đang đội mưa mà di chuyển,nói đội mưa chứ thật ra mưa rớt đến chỗ bọn họ là tự động luồng qua một hướng khác,vì thế cả đoàn người bọn hắn một đường đi không dính một hạt mưa nào.

Đoàn người đang đội mưa mà đi kia không ai khác mà chính là người của Ngô Gia Thăng Long Thành,đẫn đầu đoàn người kia là gia chủ của Ngô Gia tên Ngô Thanh Sơn tu vi Thoát Phàm Cảnh Sơ Kỳ,đi theo hắn còn có 15 người có tu vi Tụ Linh Cảnh tầng 9 của Ngô Gia,còn lý do làm cho bọn họ đội mưa mà đi như thế này thì mọi người đoán thử đi a.😜😜😜

Ngô Thanh Sơn nhìn vào khoảng 30 tuổi,nhưng tuổi thật của hắn cũng hơn 40 rồi,hắn mặt chữ U,mắt hẹp hình tròn,mũi cao,miệng có hai chùm râu mép,nhìn vào cũng không liên tưởng được hắn là loại người nào cả.

Mặt của Ngô Thanh Sơn giờ này âm trầm như là nước bùn bị khoáy lên vậy,hắn lạnh lùng hỏi một người gần bên cạnh mình,hắn nói"Có đúng là ở đây không?ta muốn hôm nay bọn chúng phải chết không được,sống không xong,để chuộc tội với hai đứa con trai của ta"

Tên được hỏi kia nghe vậy thì rùng mình vội đáp"Theo thông tin của thuộc hạ nghe nói thì bọn chúng chính xác đang ở một khách cư cách đây không xa thưa gia chủ"

Ngô Thanh Sơn nghe vậy thì lộ ra một luồng sát khí nồng đậm,hắn quát"Tốt lắm,ta sẽ cho bọn chúng biết kết quả khi đụng đến người của Ngô Gia,chúng ta đi"

Thế là một đoàn người lại tiếp tục lên đường,không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây.

......................(≧▽≦).......................

Tại một khách cư thuộc dạng bình dân ở một nơi khác trong Thăng Long Thành.

Huỳnh Trấn Thiên thân đắp chăn ấm đang ngủ gáy khò khò ở trong phòng mà hắn thuê,xem ra hắn thuộc dạng ăn no ngủ ấm a.

Trong lúc hắn đang ngủ thì có một thân ảnh nhẹ nhàng mở cửa phòng hắn ra,chui vô phòng hắn sau đó đóng cửa lại đi đến chỗ giường của hắn.

Trong tay thân ảnh kia còn cầm thêm một cái gì đó,mọi người đoán xem cái đó là cái gì nào???

Huỳnh Trấn Thiên không thèm mở mắt mà hắn lại mở miệng bình tĩnh nói"Có chuyện gì nữa?,ta đã thuê cho cô một căn phòng gần phòng ta rồi,tối rồi ngủ đi chứ,ngủ khuya không tốt cho sức khoẻ đâu a"

Nghe vậy thân hình kia giật hồn kinh hô một tiếng,sau nó nhỏ giọng đáng thương nói"Ta ngủ không được,mỗi khi nhắm mắt lại là lại nghĩ đến cha ta ô ô ô"sau khi nói xong thì đột nhiên ồ khóc lên.

Thân ảnh kia chính là cô bé lúc sáng Huỳnh Trấn Thiên cứu.

Huỳnh Trấn Thiên nghe nàng khóc thì buồn rầu mở đôi mắt,hắn phất tay một cái đánh ra hoả cầu đốt cháy ngọn đèn sáp ở gần đó,hắn bộ dạng ngớ ngủ nhìn nàng nói"Thế bây giờ ngươi cần gì đây?chẳng lẽ lại bảo ta kể chuyện cổ tích cho ngươi ngủ"

Nàng nghe vậy thì nín khóc thút thít nói"Không cần a,chỉ cần ngươi cho ta ngủ cùng là được rồi,nếu được kể chuyện cổ tích càng tốt"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì ngạc cmn nhiên,nên biết thời bây giờ nữ tử rất giữ gìn trong sạch của mình a,chỉ có dạng gái lầu x*nh thì mới không quan tâm đến chuyện này,thế mà bây giờ nàng lại bảo ngủ cùng mình,thật không thể tin nổi,chẳng lẽ nàng thích ta hay sao.

Huỳnh Trấn Thiên suy nghĩ một lát sau đó lại đắp chăn nằm xuống ngủ,hắn cảm thấy suy nghĩ quá rắc rối cho nên hắn tựa lựa chọn ngủ tiếp,cứ để mọi chuyện mặc kệ cô bé kia quyết định đi,mọi chuyện chỉ cần không có hại đối với hắn là được rồi.
Cô bé kia thấy vậy thì thấp tha thấp thỏm cầm cái gối tiến đến giường Huỳnh Trấn Thiên,sau đó tắt đèn chui vào chăn nằm(keke dễ có chuyện lắm à nha).

Nhưng một lát sau đột nhiên nàng cảm thấy hơi lạnh,tại vì cái chăn thuộc dạng 1 người nằm,nên để hở ở dưới đáy chăn làm cho gió lạnh thổi vào người nàng,lúc đầu nàng co rúm lại chịu đựng,nhưng một lát sau nàng không nhịn được bắt đầu run nhẹ,chính lúc đó đột nhiên nàng cảm thấy có một khúc chăn thừa ra,thế là nàng không suy nghĩ nhiều kéo đến đắp qua người mình,cuối cùng thì nàng cũng đủ ấm bắt đầu liêm diêm muốn ngủ,ở một đầu bên kia thì Huỳnh Trấn Thiên nữa người nằm trong chăn,nữa người còn lại thì ngoài chăn,xem ra hắn biết nàng lạnh nên mới làm thế.

Huỳnh Trấn Thiên ở trong lòng thầm nghĩ"Sao ngươi đem gối mà không đem mền a,làm hại ta phải chịu lạnh như thế này,may ngươi là nữ đấy,nếu không thì không có việc nhường nhịn đâu,hừ hừ,lạnh vãi"nghĩ xong hắn lại bắt đầu mơ màng ngủ tiếp.

Nhưng mà chỉ tựa vài phút sau thì hắn đột nhiên mở mắt ra,hắn toả thần thức ra cảm ứng ở dưới phố cách không xa khách cư nơi hắn đang ở,một lát sau hắn nhẹ nhàng rời khỏi giường,sau đó biến thành một bóng đen tan biến khỏi căn phòng,liệu hắn cảm ứng gì mà lại hành động như vậy,mời mọi người tiếp tục đọc a.

........................~T_T~.......................

Sau cơn mưa trời lại tạnh.

Đó là lẽ dĩ nhiên không thể thay đổi rồi,nhưng mà ở trường hợp sắp diễn ra tại đây thì lại khác,còn khác như thế nào thì đọc đi rồi biết.

Phố Thiên Sơn nằm ở Thăng Long Thành,hiện tại 16 người thuộc Ngô Gia đang hầm hố di chuyển ở trên đường lớn,bọn hắn di chuyển đến một cái khách cư khá bình thường sau đó dừng lại,ngay lập tức một tiểu nhị thức khuya canh gác ở khách cư thấy được bọn họ,tên tiểu nhị kia cũng biết bọn họ là người của Ngô Gia vì vậy vội chạy ra nói"Không biết Ngô gia chủ có chuyện gì cần khách cư giúp không ạ?,nếu có thể chúng tiểu nhân sẽ sẵn sàng giúp đỡ a"

Ngô Thanh Sơn nghe vậy thì lạnh lùng nhìn tên tiểu nhị kia nói"Ngươi chẳng lẽ không biết tin gì hay sao,mau mau giao ra số phòng của tên kia,nếu không tựa khách cư này cũng nên biến mất khỏi Thăng Long Thành rồi"

Tên tiểu nhị kia sao lại chưa nhận được tin gì chứ,hắn vẻ mặt khổ sở nói ra một số phòng,mà số đó cũng chính là số phòng của Huỳnh Trấn Thiên,sau khi nghe xong số phòng thì 16 người của Ngô Gia bắt đầu tiến vào Khách Cư,xem ra là sắp có biến rồi đây.

Bọn người Ngô gia tiến vào đại sảnh của khách cư,đột nhiên Ngô Thanh Sơn như có gì cảm ứng,hắn hoá bàn tay thành trảo theo đó một cái trảo bằng linh khí thiên địa cũng được tạo thành,hắn giơ trảo chụp về một hướng,chỉ thấy cùng lúc đó hướng đó cũng xuất hiện một ánh kiếm màu đen,hai cái va chạm vào nhau không phân biệt cao thấp.

Thấy vậy 15 tên Tụ Linh Cảnh tầng 9 còn lại của Ngô Gia cả kinh,Ngô Thanh Sơn thì lạnh lùng nhìn vào chỗ vừa rồi nói"Là ngươi giết con của ta?"

Một giọng nói bình thản từ bên đó vang lên"Đúng vậy,con ngươi là do ta giết,không những vậy,ngươi cũng là do ta giết"vừa hết câu,thì Ngô thanh Sơn đã thấy một bóng hình từ trong bóng tối bước ra,mà bóng hình đó không ai khác mà chính là Huỳnh Trấn Thiên.Ngô Thanh Sơn lộ vẻ cẩn trọng nhìn chằm chằm thăm dò thực hư của Huỳnh Trấn Thiên,dù sao 1 lần giao phong trước đó cũng đủ để hắn trọng thị,nhưng mà sau một lát hắn lại lộ vẻ kinh ngạc,mẹ nó hắn phát hiện ra đối thủ chỉ mới là Tụ Linh Cảnh tầng 7,sau một lát hắn bình tĩnh lại nói"Ngươi có biết hậu quả của việc đắc tội với Ngô Gia bọn ta không?tuy hai tên phế tử kia đúng là không làm nên chuyện gì,nhưng hai tên đó dù sao cũng là thiếu chủ của Ngô Gia là con của ta,ngươi lại dám không coi ai ra gì giết bọn hắn,ngươi có lời gì nói để ta không giết ngươi không?" Ngô Thanh Sơn đây là muốn thăm dò gia thế của Huỳnh Trấn Thiên a,hắn thấy Huỳnh Trấn Thiên tuổi còn nhỏ như vậy mà tựa đã Tụ Linh Cảnh tầng 7 rồi,thì hơi sợ Huỳnh Trấn Thiên có gia thế lớn,nếu thật vậy thì chuyện trả thù cứ cho qua cũng được,dù gì hắn cũng chỉ là không muốn mất thể diện thôi,chứ hai dứa con phế vật kia chết thì tựa chết thôi,hắn còn rất nhiều con a.

Nhưng mà đáp trả cho câu hỏi của hắn là một ánh kiếm,ánh kiếm màu đen loé lên một cái đã tựa kề đến cổ của hắn,vì quá bất ngờ nên hắn tựa trở tay không kịp.

15 tên Tụ Linh Cảnh đi theo kia cũng không phải ăn chay trường,bọn hắn ngay lập tức tế ra linh khí(vũ khí dẫn linh) của mình,muốn chặn đứng thế công của thanh kiếm kia.

Nhưng sau đó bọn hắn lại nghe thấy rắc.....rắc......rắc.....vài tiếng,chỉ thấy thanh kiếm kia chỉ khựng lại một xíu,sau đó lấy thế công hung mãnh đánh vỡ linh khí của 15 người Ngô Gia,rồi sau đó tiếp tục hướng cổ của Ngô Thanh Sơn mà chém,xem ra thanh kiếm mà Huỳnh Trấn Thiên đang sử đụng cao cấp hơn 15 người của Ngô Gia kia a,còn việc Huỳnh Trấn Thiên có nó từ đâu thì đoán đi a😙😙😙(ta cứ không tiết lộ đấy,làm gì được nhau,há há há)

Tuy chỉ làm cho thế công của thanh kiếm kia khựng lại một chút,nhưng bấy nhiêu đó đã đủ để cho Ngô Thanh Sơn phản ứng lại rồi,chỉ thấy hắn hất tay về phía trước,sau đó trước người của hắn xuất hiện một tấm khiên màu vàng nhạt,hắn tự tin quát"Hộ Thân Khiên",tấm khiên phát ra một tia sáng màu vàng,sau đó tự động bay đến chặn thế công của thanh kiếm.

Oanh......keng......tiếng kim loại va chạm vang lên.

Sau đó chỉ thấy thế công của thanh kiếm màu đen bị chặn lại,nhưng tấm khiên màu vàng kia cũng xuất hiện một vết nứt nhỏ,kết quả như vậy làm Ngô Thanh Sơn không kìm lòng được buộc miệng hô lên"Linh Khí Thượng Phẩm"

Huỳnh Trấn Thiên không đáp lại lời của Ngô Thanh Sơn,thay vào đó hắn chạy tới cầm lấy thanh kiếm kia,sau đó phi thân lên lấy thế cương mãnh chém từ trên xuống.

15 tên Tụ Linh Cảnh tầng 9 của Ngô Gia cũng xông lên bắt đầu vây công Huỳnh Trấn Thiên,mục đích thật sự lúc đầu của bọn hắn chỉ là ra oai thôi,nhưng gặp được 1 tên yêu dị lấy Tụ Linh Cảnh đánh với Thoát Phàm Cảnh thì cách tốt nhất là toàn lực giết chết,nếu không sau này có khi Ngô Gia lại có thêm 1 kẻ địch mạnh mẽ thì chết.

Huỳnh Trấn Thiên bị vây công nhưng cũng không lộ vẻ mặt gì cả,hắn không biết từ đâu lấy ra một cái khiên,mà cái khiên đó đúng là một món Linh Khí Thượng Phẩm,vì thế dù mấy người Ngô Gia đánh thế nào thì cũng không bị thương đến Huỳnh Trấn Thiên được.

Huỳnh Trấn Thiên để thanh kiếm chéo lại,bắt đầu sử dụng chiêu tủ "Nhất Sát Kiếm".

Có một tên Tụ Linh Cảnh tầng 9 của Ngô Gia vì không kịp phòng bị nên bị giết chết,thấy vậy mấy tên Tụ Linh Cảnh còn lại không nhịn được lại rùng mình cái nữa.

Đúng lúc này thì đột nhiên một tiếng nổ to vang lên........Oành

.......................HCVVCH.......................

Thơ cảm hứng.

Vạn Cổ Thiên Hạ Vô Địch Nhân

Nhân Sinh Đắc Ý Nhất Thế Nhân

Một Chém Ta Thay Trời Hành Quyết

Ai Cản Đường Ta Giết Không Tha

Chương 22: Thú Triều

Một trận la hét hỗn loạn vang lên ở trong Thăng Long Thành,từng tiếng kêu thảm và tiếng thú rống vang lên.

Bọn người Ngô Gia và Huỳnh Trấn Thiên nghe thấy vậy thì dừng tay lại,hai bên đối mặt cẩn thận nhìn nhau sau đó từ từ bước ra ngoài khách cư,vừa ra khỏi cửa thì ai trong bọn hắn cũng kinh dị kêu lên một tiếng.

Lý do là vì bọn hắn nhìn thấy một cảnh tượng khủng khiếp,chỉ thấy đường phố toàn là các loại yêu thú lớn nhỏ tu vi từ Tụ Linh Cảnh đến Thoát Phàm sơ kỳ,nhà cửa thì bị bọn chúng phá nát hết cả lên,có vài con trong mồm còn đang nhai người sống nữa,trông rất là tởm lợm.

Ngô Thanh Sơn thấy vậy thì thất kinh hô lên"Thú Triều",sau đó căm hận nhìn chằm chằm vào Huỳnh Trấn Thiên nói"Trước tha cho ngươi 1 mạng,lần sau gặp lại cũng là ngày ngươi chết"nói xong hắn cất bước đi về hướng Ngô Gia,xem ra là về trợ giúp gia tộc gánh nạn,tất nhiên 14 tên Tụ Linh Cảnh còn lại cũng không dại gì ở lại rồi,vì thế một thoáng nơi này đã vắng tanh chỉ còn lại Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên thì nghe cũng như không nghe,hắn nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt sau đó cất bước vào lại khách cư,vừa vào khách cư hắn đã thấy nơi này xuất hiện một lượng lớn người,xem ra đó là những người thuê phòng ở đây.

Ai cũng nhìn Huỳnh Trấn Thiên bằng ánh mắt kinh dị và sợ hãi hết,xem ra là bọn họ đã biết việc hắn đánh nhau với Ngô Gia.

Huỳnh Trấn Thiên thì không thèm quan tâm đến bọn họ,hắn chạy lên phòng kêu cô bé kia dạy,sau đó lại tìm đến hai ông cháu A Phúc,hắn nói"Ngoài kia hiện tại đang có thú triều,các ngươi có suy tính gì không"

Hai ông cháu A Phúc nghe vậy lộ vẻ mặt cả kinh,sau một lát ông của A Phúc nói"Bọn ta đến đây là để xin gia nhập Hoá Long Môn,vì thế bọn ta dự tính sẽ đến Hoá Long Môn gánh nạn,còn hai người các ngươi thì sao"

Huỳnh Trấn Thiên không trả lời chuyển ánh mắt vào cô bé kia,cô bé thấy vậy thì vẻ mặt bối rối,sau đó đột nhiên ồ khóc nói"Ta không biết đâu ô ô ô,ta muốn đi cùng ngươi ô ô,ta không muốn ở một mình ô ô ô...."

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì lấy tay che đầu lộ vẻ nhức não,suy nghĩ một lát sau đó hắn bình tĩnh nói"Được rồi,chúng ta đến Hoá Long Môn nương nhờ thử,mong sao có thú triều thì Hoá Long Môn sẽ cho chúng ta nương nhờ"

"Được rồi đi thôi,kẻo lại bị yêu thú vây công thì mệt"thế là nhóm người Huỳnh Trấn Thiên lên đường đi đến Hoá Long Môn.

.....................→_→→_→......................

Núi Di Long là một ngọn núi lớn cách Thăng Long Thành mấy trăm mét,ngọn núi này chính là sơn môn của Hoá Long Môn,còn tại sao lại gọi là Di Long,thì là vì bề mặt bên ngoài của ngọn núi này rất qành quèo giống như một con rồng vậy,người xưa tin rằng đây là ngọn núi do xương rồng tạo thành vì thế mới có cái tên gọi là Di Long.

Hiện tại nơi này cũng đang bị thú triều tấn công,nhưng mà không như Thăng Long Thành,nơi này tuy chống trả rất chật vật nhưng số lượng người thương vong thì lại rất ít,lý do thì không cần nghĩ cũng biết rồi đấy,4 Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong cùng mười mấy Thoát Phàm Cảnh hậu kỳ cơ mà.
Một lão giả tóc bạc trắng,hai má hóp vào nhau,mắt đen thâm trầm,áo trắng có hình một con rồng,bay phất phơ đứng bất động ở trên không trung,lão tùy tiện phất tay một cái là một con yêu thú Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ chết,lão nhìn ở xa xa còn đang có yêu thú kéo tới thì nhíu mày,lão suy nghĩ một lát rồi quát"Tất cả rút vào trong tông,sau đó mở đại trận hộ sơn ra chống đỡ,ta thấy lần này thú triều không bình ổn lắm,không nên tổn hao nhân lực"

Nghe thấy lão quát thì tất cả những người có mặt ở đây vội rút lui đi lên đỉnh núi,ở đó có mấy dãy cung điện cao lớn,xem ra đó là nơi trung tâm của Hoá Long Môn.

Một lát sau,khi mà tất cả mọi người đều đã đi lên trên đỉnh núi rồi,thì một tầng kết giới mỏng màu bạc trong suốt xuất hiện bao phủ xung quanh núi Di Long,chặn đứng thế công của yêu thú ngoài kia.

Yêu thú cũng không bỏ cuộc,bọn chúng tiếp tục tấn công vào tầng kết giới kia,ý đồ muốn phá kết giới tấn công vào Hoá Long Môn,nhưng rất tiếc 1 tiếng sau,bọn chúng vẫn không phá được kết giới,vì vậy bọn chúng đành ngậm đắng nuốt cay ly khai nơi này,có lẽ chúng muốn đi công đánh nơi khác.

Thấy một màn vậy người của Hoá Long Môn thở phào nhẹ nhỏm,một lão giả khác cũng bay lơ lững trên không trung nói to"Phái vài đệ tử canh phòng ở dưới chân núi,nếu có biến cố gì thì báo cáo lên cho bọn ta,tháng này tạm hoãn thu đệ tử,trước hết bọn ta phải bế quan dưỡng sức một thời gian,1 tháng sau rồi sẽ có thông báo xuống dưới"nói xong lão bay nhanh vào trong một cái động lớn ở hướng tây núi,xem ra đó là động phủ của lão.

Mấy đệ tử của Hoá Long Môn nghe được lệnh của lão giả kia,thì bắt đầu đi về phía một cái cung điện lớn,xem ra cung điện kia là nơi phân phối nhiệm vụ của Hoá Long Môn.

Tại một tên đệ tử có tu vi Tụ Linh Cảnh tầng 3 đang định bước đi về phía cung điện kia thì đột nhiên cánh tay bị kéo lại,hắn thấy vậy thì giật mình vội quay đầu nhìn xem thử cái đang gì kéo tay hắn,chỉ thấy người kéo tay hắn là một bé gái 10 tuổi bộ dáng rất đáng yêu,thấy vậy thì hắn thở phào sau đó là vui vẻ nói"Vị muội muội này không biết có chuyện gì không,cần gì thì hỏi sư huynh là được a "hắn đây là đang bị sắc đẹp dụ dỗ a,nếu hắn tinh ý chút xíu sẽ phát hiện ra cô bé kia không mặc đồng phục của Hoá Long Môn,mà vậy cũng đồng nghĩa với việc cô bé kia không phải người trong tông a.

Cô bé kia không biết là giả hay thật đỏ mặt nhút nhát nói"Ta có chuyện muốn nói với sư huynh,không biết sư huynh đi cùng ta một chút được không"
Tên kia nghe vậy thì vui mừng thầm nghĩ"Chẳng lẽ là nàng thầm thích ta từ lâu bây giờ quyết định nói ra hay sao, không ngờ mê lực của ta lại lớn vậy,nếu mà ta từ chối thì chắc nàng rất buồn a,vậy thì ta phải đáp ứng nàng mới được"nghĩ vậy hắn vội đồng ý rồi chủ động để nàng dắt đi.

Một lát sau tên Tụ Linh Cảnh tầng 3 kia bộ dạng trần truồng,miệng phát ra những tiếng rên rỉ,tay chân thì đang bị trói chặt,hắn được đặt nằm ở trong một góc hẹp của một bụi cây nhỏ,ở trước mặt hắn hiện đang có một nam hài mặt chữ D,mắt sắc bắn,mũi cao,môi mỏng,khoé miệng treo một nụ cười mỉm,nam hài này không ai khác mà chính là nhân vật chính của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên,còn tại sao hắn lại ở đây thì tự đoán đi a.(ta lười giải thích lắm)

Huỳnh Trấn Thiên nhìn 4 bộ đồ trong tay cười mỉm nói"Xem ra ngoài khóc ra thì nàng cũng khá được việc a"

Tại một góc cách chỗ Huỳnh Trấn Thiên đứng không xa,nơi đó hiện đang có một nữ hài hai tay che mặt,nàng xấu hổ nói"Mau mau rời đi a,thật xấu hổ chết đi được,sao lại phải cởi hết đồ của hắn ra chứ"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì cười cười móc ra một cái lọ sứ,sau đó đổ một thứ chất lõng màu trắng vào miệng tên Tụ Linh Cảnh tầng 3 kia,tên kia thấy vậy thì lộ vẻ mặt sợ hãi cùng oán độc nhìn Huỳnh Trấn Thiên,hắn thấy vậy thì mỉm cười bình tĩnh nói"Không cần sợ hãi a,đây không phải là thuốc độc,chỉ là loại thuốc làm ngươi mất trí nhớ trong vòng 1 giờ trở lại đây thôi,ta còn chưa ác đến mức giết ngươi"

Tên kia nghe vậy thì rủ ánh mắt xuống,ngất nằm bệt xuống đất,xem ra lọ dịch kia còn có công dụng làm ngất nữa,Huỳnh Trấn Thiên cũng rút kiếm ra,cắt đứt dây thừng cho tên đó,rồi quay sang bế cô bé kia trên tay,sau đó chạy đi về một góc hẻo lánh.

Một lát sau từ cái góc hẻo lánh kia xuất hiện 4 người mặc phục trang đệ tử của Hoá Long Môn,nhưng quái lạ ở chỗ trong 4 người kia,thì có 3 người bộ dạng là trẻ nhỏ,còn một người thì lại là bộ dạng trung niên,bấy nhiêu chắc mọi người cũng biết đấy gồm những ai rồi đúng không,nếu không đoán được thì ta nói luôn,đó là nhóm người nhân vật chính,còn muốn biết tiếp chuyện gì xảy ra,thì đọc chương sau đi a.

.......................HCVVCH.......................

Thơ theo cảm hứng.

Thú Triều Nguy Hại Nhân Giang

Làm Bao Con Cái Mất Người Thân Đây

Liệu Có Hắc Thủ Sau Màn

Mà Sao Phải Thế Làm Hại Người Ta

Chương 23: Huyễn Mộng Thú

Rừng rậm Long Nha,là một khu rừng rộng lớn,vị trí cách phía tây Thăng Long Thành 1 km,thú vương của khu rừng này chính là một con Huyễn Mộng Thú có tu vi Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong,thú triều lần này cũng là từ khu rừng này phát ra.

Tại một cái cây cao lớn ở phía đông khu rừng,chỉ thấy trên nhánh cây đó hiện tại đang có một con yêu thú bộ dạng giống hồ ly,nhỏ bằng hai bàn tay,bộ lông màu trắng,giữa trán có một cái chấm đỏ,đó không ai khác mà chính là thú vương của khu rừng này Huyễn Mộng Thú.

Khác với tưởng tượng của mọi người hiện tại bộ dạng của nó hình như bị thương rất nặng,nó nằm trên nhánh cây thở phì phò,trên thân nó còn có vài vết thương sâu tận xương,nó nhìn về sau với ánh mắt lo lắng,đúng lúc này thì phía sau nó vang lên vài tiếng nói chuyện,nó nghe vậy thì hít sâu một hơi cố đứng dậy,rồi sau đó tiếp tục chạy nhanh về hướng đông.

Một lúc sau khi mà Huyễn Mộng Thú chạy đi,thì ở trên nhánh cây đó đột ngột xuất hiện một lão giả,lão giả kia nhìn vết máu còn xót lại của Huyễn Mộng Thú thì vui mừng,lão huýt một tiếng bắn nhọn,ngay lập tức trên nhánh cây đó xuất hiện thêm 3 lão giả nữa,cả 3 lão giả vừa mới xuất hiện kia,đều đồng thời nhìn về phía vết máu còn xót lại của Huyễn Mộng Thú.

Một lão giả vui mừng nói"Xem ra là nó chỉ mới ở đây tức thì thôi,thật không ngờ nó bị thương nặng vậy rồi mà còn khó bắt đến vậy,nhưng không sao hơi tốn thời gian xíu thôi, chỉ cần chúng ta bắt được nó thì thiếu chủ sẽ trọng thưởng cho chúng ta,đến lúc đó thì chúng ta sẽ lên được Ma Tướng Cảnh không chừng,ha ha ha"

Một lão giả khác cũng liếm môi cười tà lên tiếng"khà khà lần hành động này cũng khá vui đấy chứ,không những dễ dàng mà còn có thể khiến cho mấy con yêu thú kia chạy loạn cả lên,không biết thành trì nào sẽ bị bọn nó hại đây,ha ha ha"

"Hừ,ngươi coi chừng bọn người của thánh hội phát hiện ra đấy,đừng có con nít như vậy nữa,mục đích của chúng ta chỉ là bắt Huyễn Mộng Thú thôi,đừng làm trễ nãi thời gian nữa,đi"

"Làm gì căng thế,đi thì đi"

Thế là 4 lão giả kia bay lên không trung,sau đó phi hành nhanh về phía đông,mà đó cũng chính là hướng đi đến Thăng Long Thành,xem ra sắp có biến rồi đây.

......................-_--_--_--_--_-.....................

Ở chân núi Di Long.

Huỳnh Trấn Thiên hiện tại đang mỉm cười nói chuyện với một tên đệ tử Tụ Linh Cảnh tầng 5 của Hoá Long Môn.

Tên đệ tử kia hỏi"Sư Đệ à,ngươi thật lạ mặt a,chẳng lẽ ngươi đi cổng sau vào tông môn hay sao?,nếu vậy chắc là ngươi có người thân làm ở chấp sự phòng a,có thể nào xin giúp em của ta một xuất được không,ta sẽ trả tiền đầy đủ nha"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì cười cười không trả lời câu hỏi của tên kia,hắn làm bộ hiếu kỳ hỏi"Không biết thú triều lần này có gì khác thường không a,tại sao cao tầng của tông ta lại không ngăn chặn nó,mà lại để cho nó lan rộng đến Thăng Long Thành nguy hại người dân vậy a,ta mới gia nhập tu tiên nên còn chưa hiểu lắm"

Tên kia nghe vậy quả nhiên quên chuyện nhờ vả,hắn đắc ý nhìn xung quanh một chút sau đó nói"Sư đệ là người mới,nên chắc chưa biết vì sao rồi đúng không,hay là để ta nói cho mà nghe,thú triều thì năm nào cũng diễn ra cả,lý do là vì số lượng yêu thú ở những sơn mạch hoặc rừng rậm quanh đây gia tăng quá nhanh,nên dẫn đến bọn chúng muốn mở rộng địa bàng,từ đó mới xuất hiện thú triều,thật ra bình thường thì thú triều chỉ do mấy con yêu thú Tụ Linh Cảnh phát động,nhưng lần này thì lại có đến cả yêu thú Thoát Phàm Cảnh tham gia,vì không muốn tổn hao nhân lực nên tông ta không có ngăn cản đợt thú triều này,dù sao nếu mà muốn ngăn cản đợt thú triều này thì ít nhất tông ta cũng phải huy sinh kha khá mạng người,đó chính là lý do tông ta không ngăn đợt thú triều này"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì một bộ bừng tĩnh,sau đó bắt đầu nói chuyện bla bla với tên đệ tử Hoá Long Môn kia,dù sao hắn cũng phải ở cùng một chỗ với tên đệ tử Hoá Long Môn này trong một thời gian ngắn,cũng nên làm quen chút xíu cho đỡ chán,còn tại sao hắn lại phải ở dưới chân núi,thì là do hắn bị chọn đi canh gác dưới chân núi a.

Tại hai người bọn hắn đang xàm xàm ba lác thì một tia sáng màu trắng từ bên ngoài kết giới loé lên không có sự ngăn cản nào chui thẳng vào trong núi.

Huỳnh Trấn Thiên tính tình vẫn rất cẩn thận,ngay lập tức hắn có cảm ứng,chỉ thấy hắn gập tay ra đằng sau,rồi sau đó ngay lập tức chụp nhanh về cái tia sáng kia,rất nhanh rất gọn,hắn tựa bắt được cái thứ màu trắng ấy.

Chít chít..............vài tiếng kêu dễ nghe vang lên.

Huỳnh Trấn Thiên cảm thấy đầu mình có một thứ gì đó muốn tiến vào nhưng lại bị hắc khí ở trong người hắn cản lại,hắn biết nhưng cũng không nghĩ nhiều,hắn giơ tay lên muốn xem cái vật màu trắng kia là gì,chỉ thấy vật màu trắng kia chính là một con hồ ly nhỏ khắp người đều là vết thương,đến đây thì mọi người cũng tự hiểu đi a,ta lười giải thích.

Con hồ ly kia do khắp người đều là vết thương nên bị Huỳnh Trấn Thiên bắt trên tay thì vô lực phản kháng,nó chỉ biết dùng ánh mắt đáng thương nhìn chằm chằm hắn như là lời cầu xin thả nó ra,hắn thấy vậy thì kỳ quái nhìn tầng kết giới ở phía không xa kia,hắn suy nghĩ một lát lại vứt con hồ ly đang cầm trên tay vào kết giới.

Chít......một tiếng kêu đau đớn vang lên,chỉ thấy con hồ ly kia khi đụng vào kết giới thì bị văng lại vào bên trong.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì kỳ quái thầm nghĩ"Chẳng lẽ ta cảm ứng sai hay sao?,rõ ràng ta cảm ứng được con hồ ly này từ bên ngoài vô a,sao bây giờ ra ngoài lại không được"

Hắn nghi hoặc lại nhặt con hồ ly kia lên,sau đó lại vứt vào kết giới,kết quả lại là con hồ ly kia bị hất văng vào trong,hắn thấy vậy thì lại muốn nhặt con hồ ly kia lên lần nữa,con hồ ly kia thấy vậy thì đáng thương nhìn hắn với ánh mắt cầu xin.Đúng lúc này thì bên ngoài kết giới xuất hiện 4 lão giả mặc áo đen nhưng tóc thì bạc trắng,đó không ai khác mà là 4 lão giả ở trong khu rừng rậm long nha.

4 lão giả kia nhìn thấy con hồ ly nhỏ trên tay Huỳnh Trấn Thiên thì vui mừng,cả 4 người bọn hắn ngay lập tức giơ tay lên chụp về phía con hồ ly kia,nhưng ngay lập tức chỉ nghe thấy 4 tiếng kêu đau đớn vang lên.

Con hồ ly kia thấy vậy thì quên việc mình đang bị Huỳnh Trấn Thiên bắt,nó quay mặc nhìn 4 lão giả kia sau đó làm bộ mặt quỷ như trêu chọc 4 lão giả kia.

Thấy một màn như vậy thì 4 lão giả kia đầu đầy gân xanh,một lão giả trong 4 người lạnh lùng quát"Một Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong còn vào trong đó được,ta không tin 4 Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong lại vào trong đó không được,nào các vị chúng ta hợp lực phá hủy nó,sau đó thì bắt con Huyễn Mộng Thú kia đem về nhận thưởng"

3 lão giả còn lại nghe vậy thì hô lên một tiếng tốt,sau đó cả 4 đồng thời tế ra linh khí của mình gồm 1 cái lưỡi hái,2 cái vuốt,1 cái roi,1 cái găng tay và một cái búa.

Oành...........một tiếng nổ to vang lên,đó chính là tiếng động do 4 lão giả kia đồng thời đánh về phía cái kết giới hộ sơn của Hoá Long Môn,nhưng dù nổ to nhưng cái kết giới kia cũng chỉ bị lõm vào một xíu,sau một lát thì nó lại trở lại bình thường.

Tên đệ tử Tụ Linh Cảnh tầng 5 của Hoá Long Môn thấy vậy thì cả kinh vội quát"Các ngươi là ai,sao dám tấn công vào kết giới của tông ta,có biết đây là đâu không"

Một lão giả dáng người mập mạp đứng ở bên ngoài kết giới nghe vậy thì khinh thường nói"Chỉ là một môn phái hạng trung,có gì cần phải biết chứ,khôn hồn thì mau mau kêu chưởng môn của các ngươi ra mở kết giới cho chúng ta đi vào,nếu không thì đừng có trách bọn ta độc ác"

Tên đệ tử kia nghe vậy thì giận dữ rút một cái còi bằng tre ra,hắn huýt một tiếng vang vọng cả núi trời,ngay lập tức vài tia sáng từ trên đỉnh núi bay lên,sau một lát thì 4 lão giả khí thế hùng hồn xuất hiện ở chỗ này,đó không ai khác mà chính là 4 Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong của Hoá Long Môn.

Một trong 4 lão giả vừa mới xuất hiện giận dữ lên tiếng"Các ngươi là ai?,Hoá Long Môn có làm gì đắc tội với các ngươi sao?,sao lại tấn công vào kết giới của tông ta"

Lão giả bộ dạng mập mạp ở bên ngoài kết giới nghe vậy thì khinh thường nói"Bọn ta là ai các ngươi không cần phải biết,khôn hồn thì mau mau mở kết giới này ra,nếu không đừng trách bọn ta cường công đi vào"

"Hừ,thật không,nếu cường công vào được thì còn cần bọn ta mở kết giới ra hay sao,chỉ sợ các ngươi cường công không nổi,4 tên các ngươi xem ra là người của ma môn,khôn hồn thì mau mau xéo khỏi đây,nếu không thánh hội biết được thì hối hận không kịp"

"Hừ,Tốt lắm,để bọn ta xem cái kết giới này phòng ngự mạnh đến chừng nào,đã biết bọn ta là người ma môn rồi mà còn dám làm như vậy,các vị tấn công"
"Ma môn là cái đết gì,thích thì phá đi bọn ta chiều"

Thế là 4 lão giả của ma môn bắt đầu tập trung tấn công vào kết giới của Hoá Long Môn,4 lão giả của Hoá Long Môn thấy vậy cũng không ngồi yên,bọn họ cũng gia tăng thêm linh lực vào kết giới,ý đồ muốn tăng lực phòng ngự cho kết giới,thế là ở đây bắt đầu diễn ra một trận chiến kéo dài,mà mục đích ở đây là xem thử 4 lão giả của ma môn phá được kết giới đánh vào trong Hoá Long Môn trước,hay là thánh hội sẽ phát hiện ra trước và cũng có thể người của ma môn sẽ phát hiện ra trước,nói chung theo ta là một cuộc chiến xàm lông quyết định bằng sự hên xui.(đéo hiểu sao ta lại nghĩ ra được)

.........................~T_T~.........................

Hộc.......hộc......trong khi dưới chân núi hiện tại đang diễn ra một trận chiến kéo dài,thì ở trên đỉnh núi nhân vật chính của truyện và nhân vật chính của câu chuyện Huỳnh Trấn Thiên và Huyễn Mộng Thú,đang mệt mỏi ngồi xuống ghế uống nước,ở trước mặt hắn là nữ hài hắn cứu từ tay anh em họ Ngô(còn về tên gì thì ta đéo cho biết đấy,làm gì được nhau ha ha ha),tất nhiên có cả hai ông cháu A Phúc nữa.

A Phúc kỳ quái hỏi"Thiên à,ta nhớ ngươi bị chọn đi canh giữ dưới chân núi mà,sao bây giờ lại ở đây"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì bình tĩnh nói"Dưới núi có biến,có lẽ sẽ có 1 cuộc chiến,vì thế nên ta lẵng lặng không nói nhiều đi lên đấy luôn,ta không muốn vướng vào rắc rối không đáng có"(má main rất tĩnh,nhưng mà hơi xui)

Ông của A Phúc nghe vậy lo lắng hỏi"Vậy chuyện này liên quan gì đến ngươi không"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì nhìn con hồ ly đang nắm trong tay,sau đó không mấy khẳng định nói"Chắc không liên quan đến ta a"

Nghe được sự không mấy khẳng định trong lời nói của Huỳnh Trấn Thiên thì ông của A Phúc thật không biết nói gì,đến ngay cả chuyện có gây chuyện hay không mà cũng không biết thì lão cũng chịu.

Cô bé kia thì lại không mấy quan tâm đến chuyện đánh đánh giết giết này,nàng vui vẻ xoa xoa đầu của Huyễn Mộng Thú,nàng nài nỉ nói"Anh Thiên cho em con hồ ly này đi,nhìn nó thật đáng yêu a"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì không suy nghĩ nhiều vội vứt Huyễn Mộng Thú qua cho cô bé,hắn sợ là không nhanh đưa qua,thì lại bị cô bé kia đeo bám nài nỉ thì mệt lắm.

Cô bé thấy vậy thì vui mừng tiếp lấy rồi sau đó chạy đi,nói là đi tắm cho Huyễn Mộng Thú,3 người nam nhân thấy vậy thì cũng không nói gì,thế là căn phòng tạm thời rơi yên tĩnh.

Đúng lúc này thì A Phúc đột nhiên thần thần bí bí nói ra một câu phá vỡ sự yên tĩnh đó,hắn bí ẩn nói"Này mọi người,khi nảy ta đi thăm dò Hoá Long Môn vô tình phát hiện ra một sự thật kinh người,mọi người đoán xem ta đã phát hiện được gì nào?"

Mọi người muốn biết chuyện gì,thì chờ chương sau đi a,ta lười viết nhiều.

....................^▁^^▁^...................

....................HCVVCH......................

--Yêu Chi Để Rồi Khổ

Cây Không Có Đất Cây Toi

Anh Không Có Em Anh Sống

Yêu Em Bị Đè Bị Cưỡi

Chi Cho Khổ Đời Con Trai

(Vl thơ ai nghĩ ra mà đỉnh vl)

Chương 24: Hang Động Bí Ẩn

Tại một hang động lớn ở sâu bên trong núi Di Long,hiện tại ở đây đang có một nhóm 4 người tất cả,trong đó thì có 1 trung niên tu sĩ và 2 nam 1 nữ hài,nhóm người này không ai khác mà chính là nhóm Huỳnh Trấn Thiên,cô bé và hai ông cháu A Phúc.

Còn tại sao nhóm người bọn họ lại có mặt ở đây thì phải kể đến 1 tiếng trước,không biết từ đâu mà A Phúc lại nghe được tin ở cái hang động trước mắt này có một món bảo vật do Tạo Đan Cảnh lão quái để lại,sau khi nghe A Phúc nói vậy thì Huỳnh Trấn Thiên cho hắn một ánh mắt xem thường,làm gì có chuyện bảo vật như thế lại bị Hoá Long Môn bỏ lỡ chứ,nhưng tiếp theo A Phúc lại nói ra một tin tức làm hắn động tâm,lời nói cụ thể như sau"Ta nghe các đệ tử của Hoá Long Môn nói gần đây cái động này thường xuất hiện dị động,lâu lâu nó sẽ tỏa ra vài luồng hắc khí,nghe có vẻ là rất ly kỳ,ta còn nghe nói Thoát Phàm Cảnh lão tổ của Hoá Long Môn từng vào đó thăm dò,nhưng kết cục tất cả đều không có trở ra,mọi người nói xem chuyện này có thú vị không"

A Phúc vừa dứt lời thì Huỳnh Trấn Thiên cũng lâm vào suy nghĩ,sau đó hắn ngay lập tức hỏi vị trí của cái động thần bí kia,kết quả cuối cùng 4 người bọn họ đã có mặt tại đây à quên còn có Huyễn Mộng Thú trong ngực cô bé nữa.

Ông của A Phúc nhìn cái động trước mắt hơi lo sợ nói với A Phúc"Hay là hai ông cháu ta đợi ở ngoài,ta thấy cái động này cũng chẳng phải thứ tốt lành gì,tốt nhất chúng ta đợi bên ngoài thì hơn"

A Phúc nghe vậy cũng hơi lo lắng nhìn vào cái động trước mắt,sau một lát hắn nói"Không cháu sẽ đi vào trong,cháu muốn xem thử thứ bên trong là cái gì"

Đúng lúc này thì giọng lạnh nhạt của Huỳnh Trấn Thiên vang lên"A Phúc ngươi ở bên ngoài đợi đi,có gì tốt ta sẽ đưa ngươi nhìn thử,ngươi đi theo chỉ làm thêm vướng vếu tay chân của ta thôi"

A Phúc nghe vậy thì định phản bác gì đó,nhưng nghĩ lại thì hắn thấy Huỳnh Trấn Thiên nói cũng đúng,vì thế hắn đành buồn phiền ậm ừ đứng sang một bên.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì cười cười không nói nhiều nữa,hắn lại chuyển qua nói với cô bé"Ngươi cũng ở ngoài đây đi,ngươi đi theo càng vướng vếu tay chân"

Nhưng mà lần này lời nói của Huỳnh Trấn Thiên hình như không có hiệu quả lắm,chỉ thấy cô bé kia mếu máo,sau đó khóc rống lên vừa khóc vừa nói"Ngươi bỏ ta ô ô ô,ta không biết,ta chỉ muốn đi theo ngươi thôi ô ô ô,lỡ ngươi đi vào đó rồi không ra nữa thì sao ô ô ô"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy lạnh lùng quát"im lặng,ta nói ở lại thì ngươi phải ở lại,vô đấy chỉ làm tăng độ khó cho chuyến đi của ta thôi,tốt nhất thành thật đứng đợi ở ngoài cho ta"

Cô bé nghe vậy càng khóc rống lên chạy tới bám vào cánh tay của Huỳnh Trấn Thiên,mặc kệ hắn nói thế nào nàng cũng không buông ra chút nào.

Sau một lát cứng rắn,cuối cùng thì Huỳnh Trấn Thiên cũng chịu thua cô bé này,không còn cách nào khác hắn đành để nàng bám theo cùng đi vào hang động.

Thế là một sự kiện mới chính thức bắt đầu.

...................→_→→_→........................

Cũng tại lúc Huỳnh Trấn Thiên bước vào cái hang động bí ẩn kia,không biết tại sao Hoá Long Môn lại phát ra một hiệu lệnh kỳ lạ,hiệu lệnh cụ thể chính là truy tìm một con hồ ly màu trắng có thể có bộ dạng bị thương nặng,hơn nữa phần thưởng rất hấp dẫn 10 Viên Quy Tắc Đan cho ai tìm được tung tích của con hồ ly kia,vì thế rất nhanh tất cả đệ tử của Hoá Long Môn điều chia nhau truy tìm tung tích của con hồ ly kia,tình hình là ai cũng muốn thử vận may của mình biết đâu mình lại là người tìm được con hồ ly đó,Núi Di Long cũng từ đó bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.

Tại một cái động phủ bí mật của 1 trong 4 lão tổ Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong của Hoá Long Môn,Hiện tại trong này chỉ còn 1 lão giả Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong của Hoá Long Môn hơn nữa bộ dạng bị thương rất nặng,còn lại là 6 người mặt áo đen xem ra là người thuộc Ma Môn.

Một thanh niên tuổi khoảng 18,mặt chữ V,mắt híp bắn nhọn,mũi cao,môi mỏng,nhìn vào khá là tuấn tú,bên cạnh thanh niên đó là một lão giả khuôn mặt quỷ khí nhìn vào rất là khó chịu,còn lại tất nhiên là 4 lão giả ở trong khu rừng Long Nha vây bắt Huyễn Mộng Thú rồi.

Tên thanh niên kia ngồi vào ghế đá có sẵn ở động phủ,sau đó lạnh nhạt nhìn lão giả còn lại cuối cùng của Hoá Long Môn nói"Ngươi nói xem ta nên xử trí ngươi thế nào đây,hay là giết ngươi như 3 tên ngu xuẩn kia,ta thật sự không muốn làm ra cái lựa chọn này a,vì thế nói xem thử ngươi có thể làm được gì cho ta nào"

Lão giả kia cũng rất tức thời,lão ngay lập tức đưa ra rất nhiều điều kiện hấp dẫn,trong đó có cả việc Hoá Long Môn quy hàng Ma Môn nữa,vì thế nên lão tạm thời giữ được 1 mạng.Tên thanh niên kia lại nhìn sang lão giả có khuôn mặt quỷ dị bên cạnh mình nói"Hoắc Xoa ngươi dẫn theo 4 tên vô dụng kia chia ra đi tìm con Huyễn Mộng Thú kia về cho ta,ta nghe nói Nhược Thủy Tiên Tử rất thích Huyễn Mộng Thú,ta muốn trước ngày nàng tổ chức lễ tuyển chọn đạo lữ phải bắt được nó,vì thế các ngươi hành động phải nhanh lên cho ta"

Lão giả khuôn mặt quỷ dị được gọi là Hoắc Xoa nghe vậy gật đầu một cái,sau đó lão ko nói lời nào phi thân biến mất khỏi cái động phủ kia,4 lão giả còn lại của Ma Môn thấy vậy thì nhìn nhau một cái sau đó cuối đầu chào tên thiếu niên kia một cái rồi cũng phi thân biến mất.

Thế là cái động phủ này thoáng một cái chỉ còn lại tên thanh niên ma môn và lão giả Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong của Hoá Long Môn.

................~T_T→_→~T_T~................

Đây là một nơi tối đen như mực,thỉnh thoảng sẽ nghe được tiếng nhỏ giọt của nước.

Đột nhiên một đôi mắt to lớn màu vàng hiện ra,đôi mắt kia giống như mắt của một con ếch vậy,tuy vậy nhưng kích cỡ quá lớn làm cho nó trở nên rất đáng sợ.

Cùng lúc đó một giọng nói già nua vang lên"Ta Ngửi thấy mùi của tiên cấp linh căn,làm sao có thể a,ở cái thế giới bé nhỏ này mà cũng sản sinh ra tiên căn,không biết người này có đạt được yêu cầu ta cần không a"

Giọng nói kia dứt lời thì nơi đây tạm thời lâm vào yên tĩnh hình như chủ nhân của giọng nói kia đang suy nghĩ gì đó

Một lát sau giọng nói già nua kia lại vang lên,nhưng lại ko liên quan cái đết gì đến câu trước cả,hắn nói"Hoắc Nhãn Thiềm nghe nói vợ ngươi mới đẻ phải không,đẫn ta đi xem con của ngươi thử nào,ta xem thử xem con ngươi có giống người không chứ coi chừng ngươi bị cắm sừng a"

Lời vừa dứt thì một tiếng ỘP to đùng vang lên.
Sau đó đôi mắt màu vàng to lớn kia biến mất,kiềm theo là giọng nói già nua kia cũng ko còn vang lên nữa.

...................←_←-_-→_→....................

Trở lại với Huỳnh Trấn Thiên nhân vật chính của chúng ta.

Hắn hiện tại tay trái thì đang ôm Huyễn Mộng Thú,còn tay phải thì bị cô bé bu bám,làm cho hắn không biết phải nói gì cho phải a.

Đang đi thì đột nhiên hắn như có cảm ứng gì đó,hắn khựng người lại ném một hoả cầu thuật về phía trước,ý đồ của hắn không gì khác ngoài xem thử phía trước có cái gì không,nhưng mà để hắn há hốc mồm là một tiếng rít lớn phát ra từ phía trước,chỉ thấy phía trước rất nhiều dơi,nói đúng ra là ma thú dạng dơi có tên là Hấp Huyết Bức.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy vội nói với cô bé"Mau mau lui ra đằng sau lưng ta núp,để ta còn đối phó với lũ dơi này,xem ra chúng ta gặp phiền phức không nhỏ a"

Cô bé nghe vậy vội buông tay Huỳnh Trấn Thiên ra,sau đó nhanh chóng lui về phía sau hắn núp,nàng núp còn không quên nhăc nhở hắn,nàng nói"Anh cẩn thận đó nha,có gì chúng ta lui ra khỏi động cũng được"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy gật đầu nhẹ một cái,sau đó hắn vứt Huyễn Mộng Thú về phía sau cho cô bé,hắn mò vào túi áo lấy ra một viên đá phát sáng chiếu rọi chỗ hắn đang đứng,Hấp Huyết Bức thấy ánh sáng thì bay loạn cả lên,bọn nó nhanh chóng thụt lùi về phía sau bên trong hang động.

Nhưng không để cho Huỳnh Trấn Thiên thở phào,ngay lập tức từ sâu bên trong hang động bay ra một đàn Ma Hành Nhĩ(kiến),chúng nó là một loài ma thú có bộ dạng giống kiến có cánh màu đen,bọn chúng là một loài rất kỳ lạ,bọn chúng thường sống trong những nơi thiếu ánh sáng,nhưng đặc biệt lại thích những vật phát sáng trong môi trường bọn chúng sống.(vl vậy mà ta cũng nghĩ ra được)

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy phản ứng rất nhanh,hắn xuất ra một thanh kiếm màu bạc,sau đó một tầng hắc khí biến thanh kiếm kia thành màu đen,chỉ thấy hắn niệm một tầng chú ngữ nào đó làm cho thanh kiếm kia chủ động bay lên không trung đón địch.

Rít.......keng......keng.......thanh kiếm màu đen một đường tàn sát,những con Ma Hành Nhĩ nào xuất hiện cách Huỳnh Trấn Thiên 20m đều bị chém chết.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì thở phào 1 hơi,xem ra cũng không quá khó khăn như hắn nghĩ.

Đúng lúc này thì một tiếng sáo dễ nghe vang lên,như có một hiệu lệnh gì đó tất cả Ma Hành Nhĩ vội vàng rút lui vào sâu trong hang động,Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy vội dừng tay lại,hắn kinh ngạc nhìn vào chỗ tối sâu bên trong hang động,sau một lát trù tính,hắn quay đầu lại nói với cô bé"Đi ra ngoài thôi,xem ra bên trong còn có người sống,đi ra ngoài đã rồi tính sau"

Cô bé nghe vậy cũng không có ý kiến gì vội chạy tới bu vào cánh tay của Huỳnh Trấn Thiên bộ dạng như đứa nhóc bu bám bố mẹ vậy.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì cười khổ lắc đầu,sau đó nhìn về phía sâu bên trong hang động một lát,rồi cất bước đi ra khỏi hang động,thế là hành trình khám phá hang động kết thúc.(đéo hiểu).

.....................^▁^^▁^........................................HCVVCH....................

Chán quá nên vào viết chương truyện đăng chơi.:)

Chương 25: Chia ly

Huỳnh Trấn Thiên rốn rén tay ôm cô bé di chuyển qua những cành cây,cô bé thì hai tay ôm Huyễn Mộng Thú rúc thân hình của mình vào người của Huỳnh Trấn Thiên.

Ở cách đó không xa là hai ông cháu A Phúc đang cười nói với mấy tên đệ tử Hoá Long Môn,tuy đang cười nói như vậy nhưng thật ra trong lòng hai người đang rất là căng thẳng.

Tất cả phải kể đến vài tiếng trước,hiệu lệnh truy bắt Huyễn Mộng Thú được phát ra thì tất cả đệ tử của Hoá Long Môn đều bắt đầu chia nhau rà soát trên dưới Núi Di Long,không bao lâu thì có 1 nhóm đệ tử Hoá Long Môn phát hiện ra 2 ông cháu A Phúc ở trước cửa hang động,ông cháu A Phúc cũng phản ứng rất nhanh họ tìm đại một lý do rồi biết được tin tức Hoá Long Môn đang truy tìm tung tích của một con hồ ly màu trắng có bộ dạng bị thương,ông của A Phúc cũng là một người có kinh nghiệm trong cuộc sống,lão ngay lập tức liên tưởng đến con hồ ly Huỳnh Trấn Thiên mang về lúc nảy,không suy nghĩ nhiều lão nhanh chóng tìm cách đánh lạc hướng nhóm đệ tử của Hoá Long Môn kia đi ra chỗ khác,rất may là lão đã thành công trước khi hai người Huỳnh Trấn Thiên và cô bé đi ra khỏi hang động,do đó cũng tránh khỏi một chút phiền phức không đáng có,và đó cũng là lý do xuất hiện tình huống như hiện tại.

Huỳnh Trấn Thiên đang định tiếp tục phi thân qua một cái cây cách đó không xa thì đột nhiên dừng lại,hắn nhíu chặt đôi lông mày của mình lại một chỗ,hắn nhẹ giọng nói với cô bé ở trong ngực mình"Xem ra có phiền phức lớn rồi,ngươi đưa con hồ ly kia cho ta ôm,còn ngươi thì im lặng ngồi xuống ở đây chờ ta,nếu lâu quá mà ta không trở lại,thì cố mà tìm cách tụ họp với hai ông cháu của A Phúc,có thể ta sẽ phải tháo chạy không thể gặp lại các ngươi được,nhớ nói lời tạm biệt của ta tới A Phúc,à mà ta cảm thấy các ngươi không nên ở lại Hoá Long Môn nữa đâu,bởi vì ta cảm thấy ma khí"

Cô bé nghe thấy Huỳnh Trấn Thiên nói vậy thì rưng rưng nước mắt,nàng không khóc mà nếu lấy áo của hắn không chịu buông,ý đồ không cần nói cũng biết a,nàng đang năn nỉ hắn đừng đi,còn không khóc như mọi khi là do nàng biết nếu khóc thì vị trí bọn họ sẽ dễ bị phát hiện,có thể thấy nàng cũng không phải một người không biết suy nghĩ,chỉ là còn hơn non và xanh thôi.(hehe chưa chín a)

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì nhẹ giọng nói"Không cần buồn bã,ta cũng đâu phải đi luôn đâu,nếu có duyên hai ta sẽ gặp lại nhau mà"

Cô bé nghe vậy thì thả vạt áo của Huỳnh Trấn Thiên xuống,sau đó đột nhiên nàng chòm đầu lên hôn vào má hắn một cái,nàng nói"Anh Thiên nhớ cẩn thận nha,em sẽ cố gắng mạnh lên để được gặp lại anh"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì nhìn sâu vào mắt cô bé một cái,sau đó hắn cười mỉm nói"Vậy ngươi phải cố lên a,có thể lần gặp mặt sau ta đã là Thoát Phàm Cảnh tu sĩ rồi đấy,đến lúc đó ngươi gặp ta phải gọi 1 tiếng tiền bối a"

Cô bé nghe vậy thì kiên quyết gật đầu một cái,sau đó buồn bã thoát ly khỏi cái ôm của Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên cũng không nói nhiều nữa,hắn tung người bay nhanh đến một cái cây cách đó không xa,sau một lát hắn lại tung người phi thân qua một cái cây khác cứ thế lặp đi lặp lại.

.........................~T_T~.........................

Tại một nơi khác của núi Di Long.

Trên một tảng đá cao hiện tại đang có một lão giả mặc áo đen gày gò ngồi im một chỗ,lão giả này chính là 1 trong 4 Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong của Ma Môn mà Huỳnh Trấn Thiên từng có cơ duyên gặp mặt.

Đang ngồi thì đột nhiên lão giả gày gò của Ma Môn đứng dậy nhìn về phía một hướng,sau một lát lão nở nụ cười quỷ dị nói"Cuối cùng cũng tìm được rồi,phải mau mau bắt nó đưa cho thiếu chủ lập công mới được,đến lúc đó công đầu sẽ thuộc về ta,kekeke"

Nói xong thân hình của lão cũng biến mất,sau đó lão xuất hiện cách đó 20m,sau một thoáng lão lại biến mất và xuất hiện cách đó 20m cứ thế lặp đi lặp lại,còn vì sao lão không phi hành,thì có lẽ lão không muốn đả động kinh xà hoặc không muốn để lộ tin tức mình tìm được Huyễn Mộng Thú.

Tuy lão giả gày gò đã rất cẩn thận không muốn để lộ tin tức,nhưng ngay lúc lão hành động,thì cách đó khá xa cũng có một lão giả Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong khác của Ma Môn hành động theo,có lẽ lão giả kia có một chút tâm tư quan tâm đến động tĩnh của lão giả gày gò bên này,nên tựa cũng phát hiện động tĩnh rất sớm.Nhưng ngoài lão giả Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong của Ma Môn kia ra thì còn có 1 người nữa phát hiện ra động tĩnh của lão giả gày gò,đó không ai khác chính là người đang nắm giữ Huyễn Mộng Thú "Huỳnh Trấn Thiên",còn tại sao Tụ Linh Cảnh tầng 7 lại phát hiện ra tung tích của Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong sớm như vậy,đáp án nằm ở linh căn của main(tự đoán đi a,ta không giải thích cụ thể đâu).

Huỳnh Trấn Thiên tay ôm Huyễn Mộng Thú đứng trên ngọn cây cao tà áo phất phơ,hắn nhíu mày do dự cầm trên tay một tấm phù lục có những hoa văn ảo diệu,hắn nói"Theo như ghi chép của Thanh Trung lão quái,thì đây chính là Phá Không Phù trong truyền thuyết,rất khó bắt gặp trong túi trữ vật cũng chỉ có duy nhất 1 tờ,không biết ta có nên xử dụng để chạy thoát khỏi đây ko a"

Không để hắn suy nghĩ nhiều,lão giả gày gò của Ma Môn dột nhiên xuất hiện cách hắn không xa,lão cười gằn dữ tợn nói"khà khà khà,nhóc con ngươi cuối cùng cũng bị ta bắt gặp,lần này chắc chắn ngươi phải chết"nói xong trên tay lão xuất hiện một cái lưỡi hái,sau đó cái lưỡi hái nhanh chóng to ra rồi hướng đến vị trí Huỳnh Trấn Thiên chém.

Huỳnh Trấn Thiên cũng phản ứng rất nhanh,hắn ngay lập tức lấy ra tấm khiên mà lần trước hắn dùng đối địch với nhóm người Ngô Gia ra chắn.

Keng..................Oành...........tiếng kim loại va chạm vang lên,sau đó một tiếng nổ lớn phát ra.

Rầm.........chỉ thấy Huỳnh Trấn Thiên bị đánh văng lún xuống đất tạo thành một cái hố hình người ở dưới mặt đất.

Khục khục........Huỳnh Trấn Thiên từ dưới đất bò lên,cả người hắn bây giờ toàn là máu,xem ra hắn đã bị thương rất nặng.

Huỳnh Trấn Thiên xuất hiện trên mặt đất thì ngay lập tức lão giả gầy gò của Ma Môn cũng làm ra động tĩnh,chỉ thấy lão cười khạc khạc rồi giơ tay ra chụp vào Huỳnh Trấn Thiên,lão nói"Không ngờ ngươi lại có đỉnh cấp phòng ngự linh khí,xem ra lần này ta lời to rồi"

Nhưng bàn tay lão chưa chụp tới Huỳnh Trấn Thiên thì đã vội đổi hướng,lão quát"Dằng Ma lão quái,ngươi có ý gì đây,đây là do ta phát hiện trước,ngươi định vạch mặt với ta à""Khạc khạc,Tử Ma lão quái sao ngươi lại chơi ăn riêng,hay là 2 ta chia chiến lợi phẩm có được a,nếu không có lẽ phải chia 4 đấy"lời nói vừa dứt thì một lão giả mập mạp xuất hiện.

Tử Ma lão quái(lão giả gầy gò) nghe vậy thì nhíu mày trầm tư,chuyện đã vầy rồi thì xem ra ăn riêng không thành rồi,có lẽ cần phải chia ra với Đằng Ma lão quái,biết vậy nhưng mồi ngon đã tới tay rồi vậy mà.

Trong khi hai lão giả của Ma Môn còn đang nói chuyện thì Huỳnh Trấn Thiên đã có động tĩnh,chỉ thấy hắn truyền ma lực vào Phá Không Phù,sau một lát đột nhiên hắn cùng với Huyễn Mộng Thú biến mất tại chỗ,đợi đến khi hai lão giả của Ma Môn phát hiện thì đã quá muộn rồi.

Tử Ma lão quái thấy vậy không buộc miệng được kinh hô"Khốn khiếp,khốn khiếp,khốn khiếp,tất cả là tại ngươi đấy Dằng Ma lão quái,khốn khiếp,khốn khiếp"

Dằng Ma lão quái thấy vậy cũng cả kinh,sau một lát hắn vội nói"Chẳng lẽ đó là Phá Không Phù trong truyền thuyết,vậy thì gây go rồi,nếu thật là Phá Không Phù thì tên nhóc kia chắc cũng bị đưa đi cách nơi đây 100 km,không ổn rồi,tốt nhất hai ta cứ xem như không có chuyện gì xảy ra ở đây,nếu không bị thiếu chủ trách tội chỉ có con đường chết"nói xong hắn cũng tựa hơi hối hận,biết vậy để Tử Ma lão quái bắt Huỳnh Trấn Thiên rồi mới hiện thân có phải tốt hơn không,nhưng giờ hối hận cũng đã muộn rồi a.

Cuối cùng cả hai lão quái đều đạt thành hiệp nghị giữ kín chuyện đã bắt gặp Huỳnh Trấn Thiên trong lòng,sau đó nhóm người Ma Môn ở lại núi Di Long vài ngày,rồi đốt núi đi trong sự tức giận của vị thiếu chủ Ma Môn,sự kiện diễn ra tại Hoá Long Môn cũng kết thúc từ đây.

Diễn biến tiếp theo sẽ diễn ra như thế nào?

Muốn biết thì đọc chương sau sẽ rõ.

.......................HCVVCH.......................

Thơ,thơ,thơ,thơ,thơ,thơ,thơ,thơ,thơ.

Động Sâu Chưa Khám Phá

Chia Ly Đã Định Rồi

Một Chưởng Như Trời Giáng

Buộc Chạy Đi Nơi Xa

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau