TU MA PHI THĂNG QUYỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tu ma phi thăng quyển - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Lạc Đường Và Gặp Mặt

Đêm tối,đó chính là thời điểm những con hung thú ưa thích đi săn mồi nhất,tất nhiên yêu thú cũng như vậy rồi.

Thiên Ấn Sơn Mạch là sơn mạch nguy hiểm thứ 3 của Trung Vực,tới đêm,nơi này càng lộ nên bản chất nguy hiểm của nó,từng tiếng sói tru,từng tiếng dơi kêu,những tiếng khè của độc xà,nếu có người ở lại đây buổi tối,thì có lẽ cả đêm cũng sẽ không thể ngủ được.

Tại sâu bên trong Thiên Ấn Sơn Mạch,nơi này bình thường rất hiếm có tu sĩ nào dám đi vào,nhưng hôm nay,không những có tu sĩ đi vào,hơn nữa người này còn có ý định nghỉ qua đêm tại đây luôn,có thể thấy người này gan dạ như thế nào.

Vâng và người gan dạ chúng ta đang nói ở đây,không ai khác mà chính là nhân vật chính của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên(có cái gì sai sai rồi nha).

Hiện tại cách thời điểm Huỳnh Trấn Thiên chia tay với Trương Quỳnh Anh,thì cũng đã được 2 ngày thời gian rồi,còn tại vì sao hắn lại có mặt ở sâu bên trong Thiên Ấn Sơn Mạch ư?.

Chuyện này thì phải kể đến chứng bệnh mù đường của hắn,tại ngày hôm qua,hắn trong một lần may mắn đã trộm được vài cây Hoả Liên Thảo,cứ tưởng nhiệm vụ đã hoàn thành,chuẩn bị đêm mấy cây Hoả Liên Thảo kia về cho Ngọc Ánh,thế quái nào,đi hướng nào không đi,hắn lại chọn đúng phương hướng đi sâu vào Thiên Ấn Sơn Mạch mà đi,thế nên bây giờ hắn mới có mặt ở nơi này như thế này.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn một mãnh đen tối cùng những tiếng gầm rú ở xung quanh run run giọng thì thầm"A cầu trời khẩn phật,đừng để cho yêu thú nào nó thấy mặt con nha,con năm nay mới 10 tuổi,mặc dù đã mất zin nhưng con còn chưa có biết chịch là như thế nào đấy,vì thế mong các người phù hộ độ trì cho con không bị yêu thú nó bắt gặp,nếu được mai con sẽ cúng cho các người nãi chuối"

Rất tiếc hình như lời cầu khẩn của Huỳnh Trấn Thiên không truyền được đến tai của thần phật hoặc có thể là do hắn cúng 1 nãi chuối giá quá bèo,chỉ thấy lời cầu khẩn của hắn vừa nói ra xong,thì một tiếng nổ to vang lên,sau đó một tiếng gầm rống với khí thế khủng bố từ trong phía sâu khu rừng phát ra Rốnggg.........

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì xíu nữa chữi tục ra miệng,hắn cố gắng lấy lại bình tĩnh sau đó nhanh chân chạy hướng ngược lại tiếng rống kia,nhưng chưa chạy được bao xa thì hắn đã thấy một luồng ánh sáng loé nhanh,hướng phương hướng hắn bay tới.

Vèo.........vù....Huỳnh Trấn Thiên nheo mắt nhìn kỹ thì thấy luồng ánh sáng kia chính là một lão giả đang cưỡi trên thân một thanh kiếm bay nhanh về hướng này xem ra rất vội vã,phía sau lão giả ấy là một con yêu thú dạng điểu(chim) to khoản 7 mét,đầu con yêu thú này khá giống chim nhưng lại có hai tai như tai hổ,hơn nữa hai chi trước của nó cũng có dạng như tay người,đây chính là yêu thú"Tạp Thú Điểu",xem ra lão giả kia là đang bị con"Tạp Thú Điểu"này đuổi giết.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn thấy lão giả kia bay nhanh về hướng này,ý đồ tránh nạn thì thầm chữi thề trong lòng,nói to"Này vị tiền bối ở xa kia,có thể nào quan tâm đến tính mạng của ta mà chuyển hướng được không,ta trên có mẹ già dưới có con trẻ,không thể mất(chết) ở đây được a"

Lão giả kia đang ngự kiếm phi hành bay về hướng này nghe vậy thì dỡ khóc dỡ cười thầm nghĩ"Chuyện này vẫn là lần đầu ta gặp a,tiểu oa này chằng lẽ không biết tu đạo tàn khóc hay sao,thường thì ai lại nói ra những lời như vầy chứ,mà thôi ta cũng không phải người không có tình cảm,hay là cứ chyển hướng cứu mạng hắn một lần đi"nghĩ vậy lão giả kia vội chuyển hướng qua một hướng khác tiếp tục phi hành,con Tạp Thú Điểu thấy vậy tất nhiên cũng đổi hướng truy đuổi theo lão giả kia,thấy vậy Huỳnh Trấn Thiên đừng chân lại thở phào nhẹ nhõm.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn phương hướng lão giả kia bay đi,giơ ngón tay cái lên nói"Thật tốt a,người như lão cần phải được nhân giống gấp a, còn nữa nếu đã làm người tốt thì nên tốt đến cùng,vì vậy nếu có lỡ bị con yêu thú kia ăn thịt thì nhớ làm cho nó no bụng dùng ta nha,chứ không nó lại quay về tìm ta ăn thịt thì chết"nói xong hắn lại tiếp tục chạy đi,hắn cũng không dám ở lại chỗ cũ nữa,dù gì khi nảy nói lớn như vậy,biết đâu yêu thú nó mò tới đây thì toi đời.

........................(❁´‿`❁).......................

Rầm......Rầm.......Đùng........Đùng.....Bùm.......Bùng........tiếng nổ to liên tục vang lên.

Xung quanh đây là một con suối lớn nước chảy rất xiết,phía dưới hạ nguồn của nó thì đen thui một mãnh sâu không thấy đáy.

Trận chiến đang diễn ra là của một lão giả và một con Tạp Thú Điểu,đây chính là lão giả khi nảy Huỳnh Trấn Thiên đã gặp qua,nếu có tu sĩ nào cảnh giới cao thâm một chút sẽ phát hiện lão giả kia tu vi đã là Tạo Đan Cảnh hậu kỳ,còn con Tạp Thú Điểu kia thì đã là một con thú vương Tạo Đan Cảnh đỉnh phong.Lão giả kia ngự kiếm bay lên trời tiến vào những đám mây,sau đó từ trong đám mây xuất hiện một cái núi lớn lấy tốc độ nhanh chóng hạ xuống chỗ Tạp Thú Điểu,một tiếng quát lớn từ trong đám mây vang ra"Vạn Thiết Sơn"

Con Tạp Thú Điểu thấy vậy thì khinh thường gầm lên,sau đó hai cánh nó tụ về một chỗ,những thiên địa linh khí dạng gió xung quanh cũng theo đó tụ hợp về chỗ nó,tiếp đó một hư ảnh hình chim xuất hiện sau lưng nó,nó kêu lên một tiếng bén nhọn rồi hất cánh hướng về cái núi lớn kia,hư ảnh hình con chim đằng sau thấy vậy cũng lấy tốc độ bàn thờ bay lên đánh về ngọn núi lớn.

Ầm.......một tiếng nổ khinh thiên động địa vang lên,nếu có tu sĩ ánh mắt tinh một xíu sẽ thấy ở vị trí tiếp xúc giữa hư ảnh con chim và ngọn núi lớn kia thì không gian có bị nứt ra một vết,từ đấy có thể thấy tu sĩ Tạo Đan Cảnh mạnh như thế nào.

Khục.......lão giả kia tu vi thấp hơn Tạp Thú Điểu một tiểu cảnh giới,cho nên chính diện va chạm với nhau lão giả không kìm được phun ra một ngụm máu,sau đó lão hất tay tế ra một cái rổ kỳ quái quát"Trấn Giới Trạc"theo đó cái rổ biến lớn từ trên trời hạ nhanh xuống chỗ Tạp Thú Điểu,ý đồ muốn trấn áp nó vào trong đấy.

Tạp Thú Điểu hình như cũng hơi e ngại cái rổ này,cho nên kêu lên một tiếng sau đó phất cánh chuyển hướng muốn tránh thoát khỏi cái rổ kia.

Lão giả kia thấy vậy thì bộ dạng đã tính trước hất tay bình tĩnh nói"Mơ tưởng,đây chính là tam cấp pháp bảo,đừng có nghĩ đến việc tránh thoát nó dễ dàng như thế,tuy không giết được ngươi nhưng chỉ cần kìm chân ngươi vài phút thì hoàn toàn quá đơn giản,chỉ cần như vậy thì ta có thể ra khỏi sơn mạch này rồi,đến lúc đó Lục Đạo Thiên Tinh sẽ thuộc về quyền sở hữu của ta,tu vi của ta cũng sẽ theo đó tấn thăng đến Tạo Đan Cảnh đỉnh phong,sau đó ta sẽ có thể trở về Hải Vực rồi"

Tạo Thú Điểu nghe vậy thì tức giận rít một tiếng thật to vang vọng hết cả Thiên Ấn Sơn Mạch,sau đó nó lộ biểu tình do dự rồi há miệng nhả ra một viên đan màu trắng,xem ra đó chính là yêu đan của nó,viên yêu đan vừa xuất hiện thì cuồng phong khởi gió ở quanh khu vực Thiên Ấn Sơn Mạch đều tụ về một chỗ,Tạp Thú Điểu nhìn chằm chằm lão giả kia sau đó bộ lông nó xù lên,nó há miệng kêu lên một tiếng kêu tận trời xanh,cùng đó từ miệng nó cũng bắn ra một cột lốc đánh về phía Trấn Giới Trạc.

Lão giả thấy vậy thì thầm hô không ổn,lão đồn toàn bộ pháp lực vào Trấn Giới Trạc,ý đồ muốn chặn đòn tấn công của Tạo Thú Điểu,lão biết đòn tấn công này của Tạp Thú Điểu rất mạnh,nếu không dùng toàn lực thì có thể bị giết chết ngay lập tức.

Oành...............Lão giả kia tuy đã cố hết sức nhưng tu vi thấp hơn Tạp Thú Điểu,cho nên bị đánh văng lên trời hoá thành ngôi sao nhỏ biến mất,Tạp Thú Điểu thì đuối sức nằm phục xuống đất căm hận nhìn vào vị trí lão giả bị đánh bay rồi bắt đầu hồi phục pháp lực.

.......................(^_^).........................

Sáng hôm sau.

Tại một dòng sông nhỏ ở sâu bên trong Thiên Ấn Sơn Mạch,Huỳnh Trấn Thiên với bộ dạng lũi thủi đi tới lấy nước sông rửa mặt,hắn từ hôm qua đến giờ luôn phải di chuyển ở những luồng cây cho nên tinh thần hơi không được tốt,bộ dạng hắn lúc này phải nói là rất giống người rừng,quanh thân hắn được bao bọc bởi những chiếc lá,đầu thì đội một cái tổ chim nhìn buồn cười không chịu nổi.

Huỳnh Trấn Thiên vừa rửa mặt vừa tức giận nói"Bữa sáng tồi tệ hơn mọi ngày,sao số ta khổ thế chứ,hôm qua sau khi thoát khỏi vụ lão giả kia thì lại bị một con yêu thú Tụ Linh Cảnh tầng 8 đuổi giết,làm hại ta phải chui vô những bụi cây trốn tránh,sau đó lại xuôi xẻo thế nào đi lạc vào cái nơi quỷ quái này,khắp nơi đều là đá cao nhìn không khác gì một cái hố,đi cả buổi tối rồi mà chẳng tìm thấy đường ra,may là nơi này từ khi ta vào còn chưa có gặp yêu thú hoặc trong đây thật sự không có yêu thú nếu không thì ta chết sớm rồi"

Huỳnh Trấn Thiên đang rửa mặt thì đột nhiên thấy một khuôn mặt già nua nổi trên mặt nước trôi ở trước mặt hắn,thấy vậy hắn giật hồn la lớn một tiếng sau đó chạy nhanh đi,đời không như mơ,chỉ thấy một cánh tay vô lực nếu chân hắn sau đó trong đầu hắn vang lên một giọng nói già nua"Này tiểu hữu đừng đi,ta chính là người tối qua ngươi gặp mặt đây,có thể hay không ngươi vác ta lên bờ chữa trị một chút,sau khi xong việc ta sẽ có hậu tạ"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì kinh ngạc quay đầu lại sau đó "Ồ" một tiếng,thì ra người đang bị trôi sông chính là lão giả tối hôm qua đánh nhau với Tạp Thú Điểu,chuyện là lão giả sau khi bị đánh bay,thì lão bị thương rất nghiêm trọng,tạm thời trong thời gian dài không cử động được,trùng hợp là lão bị đánh bay đến con sông nơi Huỳnh Trấn Thiên đang rửa mặt,lão biết tu tiên rất tàn khóc không thiếu chuyện lấy mạng khi người gặp nạn,nhưng tình trạng của lão thật sự không tốt,lỡ đâu lão bị trôi sông đến chỗ con yêu thú nào đấy thì chết chắc,vì vậy do dự một lát lão cuối cùng quyết định nhờ sự trợ giúp của Huỳnh Trấn Thiên,vì thế mới có tình cảnh như thế này.

Huỳnh Trấn Thiên thấy là lão giả gặp tối qua thì do dự một lát sau đó vác lão lên bờ nói"Này tiền bối,ngươi tối qua đã giết con yêu thú kia chưa,sao ngươi lại ra nông nổi này"

Lão giả không mở miệng truyền âm nói"Con Tạp Thú Điểu kia mạnh hơn ta nên tạm thời còn chưa giết được nó,còn vết thương của ta cũng là do nó gây ra"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy khinh hoảng la lên một tiếng,rồi không nói một lời chạy đi,bỏ mặc lão giả tại bờ sông,hắn trong lòng thầm nghĩ"Chuyện này không liên quan đến ta a,cứu lão không chừng ta sẽ bị con yêu thú kia nhắm trúng,vì thế nên chúc lão may mắn sống sót"

Lão giả thấy vậy thì như biết suy nghĩ của Huỳnh Trấn Thiên vội vàng truyền âm nói"Tiểu hữu không cần sợ hãi,tuy không giết được nó nhưng tạm thời nó sẽ không truy sát ta được,chỉ cần giúp ta lấy vài viên thuốc trên người của ta cho ta uống rồi giúp ta luyện hoá là được rồi,đến lúc đó ta sẽ cho ngươi 10000 viên linh thạch,hơn nữa ta sẽ mang ơn ngươi một lần"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì hai mắt sáng lên lộ ra đuôi mèo,hắn đã được nghe Ngọc Ánh nói về linh thạch rồi,linh thạch chính là tiền tệ cho tu sĩ tu vi từ Thoát Phàm Cảnh trở lên là vật phẩm rất quý hiếm,tuy hắn chỉ mới là Ma Binh thôi nhưng dù gì cũng phải tính trước cho tương lai,vì vậy không cần suy nghĩ nhiều vội nói"Tốt việc này ta nhận,ngươi nhớ giữ lời hứa về thù lao đấy nha,nếu không sẽ bị sấm sét đánh chết đấy"

Sau đó Huỳnh Trấn Thiên mang theo lão giả đến một nơi có vẻ bí mật rồi bắt đầu trị liệu cho lão giả theo lời của lão.

........(^_^)。^‿^。(^_^)(❁´‿`❁)........

HCVVCH

Chương 17: Huỳnh Trấn Thiên Mới

Huỳnh Trấn Thiên nhìn lão giả còn đang nằm im ở trước mắt lo lắng nói"Này Thanh Trung tiền bối,ngươi di chuyển được chưa thế,đã 1 ngày trôi qua rồi đấy,rốt cục tiền bối có trị thương xong chưa thế?"thì ra lão giả kia đã nói tên mình cho Huỳnh Trấn Thiên biết,tên lão là Thanh Trung.

Lão giả tên Thanh Trung nghe Huỳnh Trấn Thiên nói vậy thì truyền âm lại nói"Tiểu hữu không cần gấp,chờ ta điều trị nội thương một lát là sẽ hoạt động lại được rồi,đến lúc đó ta sẽ trả đúng thù lao như đã hứa cho ngươi"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì mới yên tâm,nhưng cố tỏ vẻ nói"Vị Thanh Trung tiền bối này,ngươi không nên nói như vậy a,ta cứu ngươi cũng không phải vì tiền đâu đấy,nhưng tất nhiên nếu ngươi đã muốn trả ơn thì không còn cách nào khác ta đành miễn cưỡng tiếp nhận mà thôi"

Lão giả tên Thanh Trung nghe thấy lời của Huỳnh Trấn Thiên nói,thì im lặng không còn lời gì để nói,hắn từ khi sinh ra tới giờ còn chưa thấy ai mặt dày như vậy đấy,cũng không biết nên đáp trả như thế nào vì vậy thôi thì tốt nhất là chọn cách im lặng.

..............(^_^)(^_^)(^_^)...............

Tại vị tu sĩ lão giả tên Thanh Trung có tu vi Tạo Đan Cảnh hậu kỳ còn chưa thể di chuyển và Huỳnh Trấn Thiên còn đang hớn hở chuẩn bị nhận linh thạch,thì ở trong dòng sông này có thêm một sinh mạng nữa tiến nhập vào,đó không ai khác mà chính là Tạp Thú Điểu,xem vào biểu cảm của nó thì có lẽ nó cũng chưa hồi phục được đến thời kỳ toàn thịnh,tuy vậy nhưng bây giờ nếu nó chạm mặt với một tu sĩ tu vi Tạo Đan Cảnh sơ kỳ bình thường thì có lẽ nó cũng đư sức đấu một trận sống còn,không thảm như lão giả tên Thanh Trung kia,đến nhích ngón tay còn không được.

Tạp Thú Điểu nhìn dòng sông trước mặt như có đều sợ hãi,do dự một lát sau đó nó im lặng di chuyển đọc theo bờ sông,xem ra nó có điều kiên kỵ ở nơi này,vì thế nên cũng không dám rêu rao phi hành ở nơi này,nếu không phải như vậy,thì rất nhanh nó có thể phát hiện ra chỗ ở của Huỳnh Trấn Thiên và lão giả tên Thanh Trung kia rồi.

Tạp Thú Điểu mặc dù đã rất cẩn thận,nhưng ngay khi nó đặt chân vào khu vực này,thì ở sâu dưới đấy sông, một đôi mắt to lớn mở ra,đôi mắt ấy trông rất giống mắt rắn,nhưng nó lại có hai sọc dọc màu vàng ở tròng mắt,điều này càng làm cho nó trở nên đáng sợ hơn,đôi mắt ấy sau khi mở ra thì chyển hướng nhìn về phía vị trí của Tạp Thú Điểu,khi nhìn thấy Tạp Thú Điểu thì lúc đầu ánh mắt đó hơi lộ vẻ kinh hoảng,nhưng một lát sau ánh mắt đó từ kinh hoảng đổi thành loại ánh mắt vui mừng,nhưng càng nhiều hơn là ánh mắt tham lam,nó im lặng bắt đầu di chuyển đến vị trí Tạp Thú Điểu,xem ra nó đã nhắm trúng Tạp Thú Điểu làm con mồi rồi.

Thế là bây giờ thế cục nơi đây bắt đầu loạn lên,hai người Huỳnh Trấn Thiên thì bị đe doạ bởi Tạp Thú Điểu,còn Tạp Thú Điểu thì bị đe doạ bởi một sinh vật bí ẩn chưa rõ là gì,như vậy thì vấn đề bây giờ là phải xem thử Tạp Thú Điểu tìm thấy hai người Huỳnh Trấn Thiên trước,hay là sinh vật bí ẩn tìm đến chỗ Tạp Thú Điểu trước,vì thế cuộc chiến thời gian chính thức bắt đầu.

...........(。⌒∇⌒)。(⌒∇⌒)...........

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Huỳnh Trấn Thiên rùng mình một cái nhịn không được nhìn xem thử có ai ở xung quanh đây không,hắn ngó đông ngó tây vài lần thấy xung quanh không có ai thì mới yên tâm ngồi xuống tiếp tục canh giữ cho lão giả Thanh Trung trị thương,đột nhiên đúng lúc này thì một trận run rẩy ở dưới đất vang lên.o

Kìm theo đó trong đầu của Huỳnh Trấn Thiên vang lên giọng nói hốt hoảng của lão giả Thanh Trung,lão như rống lên nói"Đi mau,nhanh chóng chạy khỏi đây,con súc sinh kia đã tìm thấy được vị trí của chúng ta rồi,nó đang di chuyển rất nhanh đến đây,nếu chậm trễ hai ta có thể làm thức ăn trong miệng nó đấy"

Lão giả còn chưa nói xong thì đã thấy Huỳnh Trần Thiên đứng dạy,rất nghĩa khí nói"Tiền bối ta là người tốt,vì thế phí trị liệu ta không lấy đâu coi miễn phí cho ngươi đấy,ta đi trước đây,tiền bối nhớ bảo trọng"nói xong hắn không đợi lão giả trả lời,vội chạy đi một hướng ngược lại với động tỉnh khi nảy,bỏ mặc lão giả bất động ở lại chỗ cũ.

Lão giả Thanh Trung thấy vậy thì vội hô lớn"Này tiểu hữu đừng bỏ ta,cõng ta thoát khỏi đây,xong việc ta sẽ cho ngươi toàn bộ gia sản"

Rất tiếc Huỳnh Trấn Thiên không còn quan tâm đến lời lão nữa,dù gì còn mạng mới có thể hưởng thụ được cuộc sống,chết rồi cầm linh thạch chơi với ma à.

Người ta nói đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết thì tâm tính con người sẽ thay đổi,lão giả Thanh Trung thấy Huỳnh Trấn Thiên không quan tâm đến lời của mình thì ác độc truyền âm nói"Tốt lắm,như vậy thì ngươi cũng đừng trách ta,tất cả cũng chỉ vì sinh tồn thôi"nói xong lão giả lầm bầm tụng một đoạn kinh văn nào đó sau đó quát"Đoạt xoá""

Đột nhiên từ cơ thể của lão giả Thanh Trung kia xuất hiện một luồng sáng,sau đó luồng sáng ấy nhanh chóng bay lên hướng vị trí Huỳnh Trấn Thiên bay tới.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì cả khinh,hắn vội rút kiếm đánh ra Nhất Sát Kiếm,ý đồ muốn đánh tan luồng sáng kia,nhưng để hắn thất vọng là luồng sáng kia trực tiếp xuyên qua chiêu Nhất Sát Kiếm,sau đó không một cái gì ngăn cản chui vào trong cơ thể của hắn.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy trợn mắt há miệng nói"Cần gì phải làm như vậy chứ,có gì từ từ......"sau đó ngã quỵ xuống đất bất động.

............(▰˘︹˘▰)(▰˘︹˘▰).............Nơi đây là một không gian đen tối.

Huỳnh Trấn Thiên đang ngốc trệ nhìn thân ảnh trước mặt mình không xa,chỉ thấy người kia tướng mạo y chang hắn,nếu có gì khác nhau thì đó chính là khí chất,hắn thì khí chất nhu nhược còn thân ảnh kia thì khí chất tà khí,nhìn nhau một lúc,thân ảnh tà khí kia chủ động nói"Ngươi muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy hỏi"Đây là đâu?ngươi là ai?sao ta lại ở đây?"

Thiên tà khí cười nhạt nói"Đây là sâu bên trong linh hồn của hai ta,ta chính là ngươi,còn tại sao ngươi ở đây thì đáng ra ngươi phải biết chứ,tại sao lại hỏi ta"

Thiên nhu nhược nghe vậy suy nghĩ một lát rồi nói"Ngươi nói thật sao,nếu vậy ngươi là một nửa khác trong ta sao"

Thiên tà khí hơi khinh ngạc nói "Ồ,ngươi không có vẻ gì là bất ngờ hết nhỉ,đúng vậy ta chính là nửa còn lại của ngươi"

Thiên nhu nhược lại lộ vẻ suy nghĩ sâu xa sau đó nói"Trước khi vào đây ta nhớ hình như tên Thanh Trung già khú kia muốn đoạt xoá ta thì phải,từ miệng của Ngọc Ánh thì ta biết được đoạt xá là thủ đoạn cướp đoạt thân thể của tu sĩ,điều kiện hình như là linh hồn người thi triển phải mạnh hơn người bị thi triển thì phải,nếu vậy thì bây giờ đáng ra linh hồn của ta phải bị cắn nuốt rồi chứ,tại sao hai ta còn đứng đây nói chuyện với nhau được nhỉ"

Thiên tà khí vẫn một bộ không liên quan đến ta nói"Tất nhiên là ngươi chưa bị cắn nuốt rồi,ta không biết vì sao nhưng cơ thể của chúng ta thực sự không giống với người thường,ta cũng là được tạo ra cách đây mấy tháng thôi nên không biết được nhiều thứ,chỉ là theo ta biết thì cơ thể của chúng ta có một luồng hắc khí rất khủng bố,hắc khí đó ở trong cơ thể chúng ta liên tục luyện hoá, biến khắp nơi trong cơ thể của chúng ta thành của nó,nhưng kỳ lạ là tuy vậy nhưng nó không bao giờ đụng chạm đến linh hồn của chúng ta,nói đúng hơn là mỗi lần nó muốn thôn phệ ta thì linh căn của chúng ta sẽ toả ra một luồng uy áp đè ép nó,rồi thôn phệ nó vào trong linh căn luôn,có thể vì thế nên nó không đám đụng vào linh hồn của chúng ta,tất nhiên linh hồn của tên Thanh Trung gì đó thì ta không biết,có lẽ giờ này linh hồn tên đó đã bị thôn phệ luôn rồi không chừng"

Thiên nhu nhược nghe vậy thì cả khinh,hắn không ngờ trong cơ thể của mình lại có những việc kỳ lạ như vậy diễn ra,xem ra linh hồn của lão giả Thanh Trung kia rất có thể đã bị hắc khí thôn phệ rồi,à mà khoan đã,nếu đã xong việc rồi thì tại sao mình còn xuất hiện ở đây chi chứ.

Huỳnh Trấn Thiên phiên bản nhu nhược không kìm được hỏi"Này nếu vậy thì ta sao lại ở đây chi chứ,chả phải theo ngươi nói thì mọi việc đã xong xuôi rồi sao,ta còn phải ra ngoài chạy trốn nữa đấy"

Huỳnh Trấn Thiên phiên bản tà khí nghe vậy thì lộ bộ mặt nghiêm túc nói"Chuyện là ta cảm thấy ngươi quá nhu nhược,lần này sẵn tiện ngươi bị đưa vào nơi này,ta muốn cùng ngươi dung hợp,xem thử phần nào trong hai ta sẽ giành được quyền điều khiển thân thể,đừng nghĩ đến việc từ chối,nếu không ta đành phải dùng cách chém giết chết ngươi sau đó độc lập điều khiển thân thể"

Huỳnh Trấn Thiên nhu nhược nghe vậy thì tươi cười nói"Sao phải từ chối chứ,dù sao hai ta nói chung thì cũng chỉ là một người thôi,dung hợp với nhau thì cũng vẫn là Huỳnh Trấn Thiên thôi,nào lại đây chúng ta dung hợp,ta cũng quá chán phải chạy đông trốn tây rồi"Hai phần con người của Huỳnh Trấn Thiên sau khi trao đổi xong với nhau thì bắt đầu tiến gần tới nhau,sau đó va chạm nhau dung nhập thành một Huỳnh Trấn Thiên duy nhất.

Huỳnh Trấn Thiên do dung hợp tạo thành vẻ mặt liên tục biến hoá,lúc thì nhu nhược đôi khi lại sợ hãi rồi hung ác,tà khí.......vv,sau một phen biến hoá cuối cùng Huỳnh Trấn Thiên do dung hợp tạo thành nhắm mắt lại.

Thời gian trôi qua không biết là bao lâu,có thể 1 giây hoặc 1 năm,Huỳnh Trấn Thiên rốt cục cuối cùng cũng mở mắt ra,chỉ thấy vẻ mặt hắn không nhìn ra được âm nhu hay tà khí,một vẻ mặt anh khí lạnh nhạt xem mọi chuyện không liên quan đến mình khoé miệng còn lộ ra một nụ cười tự tin,nếu có nữ nhân nhìn thấy hắn lúc này thì sẽ vô điều kiện mà nhào vào lòng hắn,tại vì lúc này hắn cho người khác một cảm khác tự tin tuyệt đối,vẻ mặt lạnh nhạt như chứng tỏ không đều gì làm hắn động dung được.

Huỳnh Trấn Thiên giơ bàn tay của mình lên mỉm cười nói"Xem ra hai người chúng ta không ai thắng cả"nói xong hắn nhắm mắt lại sau đó biến mất khỏi nơi này.

...........................ʘʘ...........................

Graooo...........một tiếng gào khinh thiên động địa vang lên.

Ầm.......rầm.......rầm.........tiếp đó từng tiếng nổ rung trời chuyển đất được phát ra.

Thân thể Huỳnh Trấn Thiên bắt đầu động đạy ngồi dạy,hắn mở mắt ra nhìn về phía nơi phát ra những âm thanh khủng bố kia,chỉ thấy cách nơi hắn đang ngồi khoảng 200 mét,có hai con yêu thú với thân hình khủng bố đang đánh nhau kịch liệt,một con trong đó tất nhiên là Tạp Thú Điểu rồi,còn con còn lại thì là một con yêu thú dạng rắn to gần 20 mét,ở hai vành mắt của nó có những lớp vẩy nhô ra trông rất khinh khủng,mắt màu xám tro có hai đường kẻ dọc,lưng của nó được tạo thành từ những lớp vẩy màu xám tro nhô ra trông rất hầm hố,nó chính là yêu thú"Thôn Yêu Xà".

Thôn Yêu Xà là yêu thú bá vương trong hệ rắn của nhân giới,đặc điểm của nó cũng như tên vậy,chuyên môn ăn thịt yêu thú để tiến cấp.

Con Thôn Yêu Xà này đã ở trong Thiên Ấn Sơn Mạch rất lâu năm rồi,lúc trước nó từng là bá chủ của cả sơn mạch này với tu vi Tạo Đan Cảnh trung kỳ,khi đấy nó tha hồ ăn thịt yêu thú mà không ai dám làm gì nó,lúc ấy quả là thời kỳ sung sướng nhất của nó,nhưng từ khi Tạp Thú Điểu tiến nhập vào Thiên Ấn Sơn Mạch thì mọi chuyện thay đổi,Tạp Thú Điểu tu vi cao hơn nó,vì thế Tạp Thú Điểu bắt đầu tranh giành địa bàn với nó,hơn nữa nó còn bị đánh cho trọng thương sau đó bị yêu thú của toàn sơn mạch tìm đến trả thù,hại cho nó bị đánh cho rớt xuống nơi này,may là yêu thú nơi đây không đám đuổi tận giết tuyệt nó,vì vậy nó mới có thể ẩn núp ở dòng sông này dưỡng thương,nếu không thì mạng nó cũng khó giữ rồi.

Hôm nay sau khi biết được Tạp Thú Điểu tiến vào con sông này thì nó cứ tưởng là tìm đến để giết nó không thôi,ai ngờ nó lại phát hiện ra Tạp Thú Điểu bị thương nặng,vì vậy bây giờ mới phát sinh ra tình cảnh như thế này.

Oành.....ầm......đùm........tiếng đánh nhau vẫn liên tục vang lên.

Tuy cách nhau 200 mét nhưng Huỳnh Trấn Thiên vẫn cảm thấy hít thở không thông,hắn cũng không nhìn nhiều vào chiến đấu của hai con yêu thú ấy nữa,vội đi tới chỗ cái xác của lão giả tên Thanh Trung lục đồ,dù gì người cũng đã chết rồi,lục xem thử có thứ gì tốt không lấy về cho mình sài,dù gì lão ta cũng là Tạo Đan hậu kỳ tu sĩ,đồ đạt có giá trị chắc cũng có không ít.

Huỳnh Trấn Thiên bắt đầu lục sát cơ thể của Thanh Trung lão giả,nhưng sau một lúc,hắn nhìn vào bàn tay trống không của mình nói"Gì thế này,sao lại không có gì hết vậy,hay là lão ta có trữ vật không gian chuyên cất chứa đồ vật"nghĩ vậy hắn tập trung tinh thần,nhìn xem trên cơ thể của Thanh Trung lão giả có đeo nhẫn,vòng tay,túi nhỏ,dây chuyền......gì hay không,tại vì hắn được nghe qua Ngọc Ánh nói trữ vật không gian thường được làm thành những dạng đồ vật như vậy.

Một lát sau Huỳnh Trấn Thiên chạy nhanh về hướng ngược lại nơi hai con yêu thú đang diễn ra trận chiến,trên tay hắn còn cầm thêm một cái túi nhỏ,mà theo hắn suy đoán đó là trữ vật không gian.

Tạp Thú Điểu thấy Huỳnh Trấn Thiên lấy cái túi nhỏ chạy đi thì Rít lớn một tiếng định đuổi theo,nhưng rất tiếc Thôn Yêu Xà nào để cho nó chạy đi,vì vậy trước ánh mắt không đành lòng của Tạp Thú Điểu,Huỳnh Trấn Thiên tay cầm cái túi nhỏ chạy đi mất hút,Tạp Thú Điểu thấy vậy thì điên cuồng bắt đầu tấn công Thôn Yêu Xà trút giận,thế là trận chiến giữa hai yêu càn diễn ra kịch liệt hơn.

........................。^‿^。.........................

HCVVCH

Tạm thời dừng viết,không có ai xem nản quá.

Chương 18: Thoát Khỏi Thiên Ấn Sơn Mạch

Một nơi ở phía sâu bên trong Thiên Ấn Sơn Mạch xung quanh được che kín mít không lọt một xíu ánh nắng nào bởi những cái cây cao lớn,dưới đất thì khắp nơi đều là dây đằng và xương sọ,nhìn vào là biết đây là một nơi rất nguy hiểm.

Một nam hài 10 tuổi,mặt chữ D góc cạnh rõ ràng,mắt sắc bắn,mũi cao,miệng treo một nụ cười mĩm,đang nhìn vào cái khu vực nguy hiểm đầy dây đằng và xương sọ kia.

Nam hài đó tỉnh như không có chuyện gì nhìn vào cảnh tượng trước mắt nói"Xem ra ta lại bị lạc vị trí rồi,không biết có nên đi qua khu vực trước mắt không đây"bấy nhiêu chắc mọi người cũng đủ biết nam hài trước này là ai rồi đúng không,đúng vậy nam hài mà đang bị lạc vị trí này không ai xa lạ mà chính là nhân vật chính của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên sau khi chạy thoát khỏi chỗ của Tạp Thú Điểu,thì một đường chạy thẳng về phía trước,mặc dù hắn không biết là chạy đi đâu,vì thế nên bây giờ hắn mới xuất hiện ở nơi này.

Grao........rầm........ầm.......phía xa xa vẫn còn vang vọng tiếng đánh nhau của Thôn Yêu Xà và Tạp Thú Điểu.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn phía trước một lát sau đó quay đầu lại nhìn về phía sau thì thấy bầu trời bên đó đã không còn một đám mây rồi,các đám mây tán ra quần quanh 2 km xung quanh trận chiến của hai thú kia,biến khu vực đó thành một chiến đài thiên nhiên trông rất hùng vĩ.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì không lộ vẻ mặt gì im lặng suy nghĩ một lát nói"Bây giờ đổi hướng chưa chắc gì đã an toàn,ai biết đâu ta lại lạc đến một nơi nguy hiểm hơn không chừng,thôi thì cứ xuyên qua khu rừng trước mắt này cho xong"quyết định xong chủ ý Huỳnh Trấn Thiên cũng không suy nghĩ nhiều nữa,hắn bắt đầu bước chân vào khu rừng trước mắt rồi gia tốc chạy nhanh đi ý đồ muốn đi qua khu rừng này nhanh nhất có thể.

Xoạt xoạt.........tiếng cái gì đó chuyển động vang lên,tiếng động rất nhỏ nếu không tập trung kĩ thì sẽ không phát hiện được.

Huỳnh Trấn Thiên tuy tính cách đã thay đổi nhưng không phải là hắn mất đi tính cẩn thận lúc trước,vì vậy một đường đi,hắn luôn toả ra linh giác cảm nhận biến hoá xung quanh đề phòng chuyện không may,cũng nhờ thế nên ngay khi tiếng động lạ ấy phát ra thì hắn ngay lập tức phát hiện,hắn quay đầu nhìn qua bên trái một xíu,nhìn về phía một cái cây ở gần đấy,một lát sau cặp chân mày của hắn nhăn tít lại,chỉ thấy ở trên thân cây kia đang có vài cái dây đằng bu bám,nếu chỉ như vậy thì cũng không có đáng nói,nhưng hắn lại phát hiện ra mấy cái dây đằng đó đang bắt đầu di chuyển về hướng này,xem ra là vì hắn mà đến.

Huỳnh Trấn Thiên cười nhạt phất tay đánh ra một hoả cầu về phía cái dây đằng kia,rụp rụt......ngay lập tức cái dây đằng kia thụt lui về phía sau,nó rít một tiếng sau đó không còn kiên nể gì nữa lao nhanh đánh úp về phía hắn,sau khi nó rít lên thì rất nhiều dây đằng khác cũng bắt đầu xông lên đánh tới hắn.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì rút kiếm ra nói"Lâu rồi ta còn chưa có chặt chém gì cả,hôm nay ta sẽ mở đường máu mà ra khỏi nơi này"nói xong hắn vừa chạy tới phía trước vừa cầm kiếm chém mấy cái dây đằng.(đoạn này trẻ trâu quá).

Phụt......xèt.......Huỳnh Trấn Thiên một đường chạy thẳng,một đường chém giết dây leo.

Rít.......trong khu rừng bắt đầu vang lên những tiếng kêu gào của dây đằng nghe rất là chói tai,như vậy được một lát,sau đó tất cả dây đằng như có một hiệp nghị gì đó,bắt đầu tập trung hỗ trợ nhau tấn công Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn một đống đông đen dây đằng trước mặt tỉnh bơ nói"Đông quá,thôi không đánh nữa,chạy ngược quay lại chỗ cũ cho rồi,lát lại tìm đường khác đi có vẻ ổn hơn"

Nhưng sau một lát thì Huỳnh Trấn Thiên phát hiện ra một sự thật đau lòng rằng hắn không biết hướng nào là hướng đi ngược trở lại chỗ hồi nãy cả,biết được việc này thì Huỳnh Trấn Thiên không thể giữ bình tĩnh được nữa rồi,hắn đầu nổi gân xanh thầm rủa"Con bà nó,chẳng lẽ phải một đường giết thẳng ra ngoài hay sao,ta tại sao lại mắc phải cái bệnh mù đường này chứ,thật con mẹ nó thảm a"thầm chữi rủa một lúc,hắn không còn cách nào khác là tiếp tục giết về phía trước,muốn mở một đường máu ra khỏi nơi này.

Thế là chặn đường gian khổ của Huỳnh Trấn Thiên lại bắt đầu.

....................(^v^).....................

Tại một nơi khác ở trong Thiên Ấn Sơn Mạch.Một con mèo nhỏ màu đen trông khá dễ thương đang đi lại ở nơi này,vừa đi nó vừa tập trung nhìn xung quanh bộ dạng giống như tìm kiếm cái gì đó.

Đang đi đột nhiên con mèo như cảm ứng thấy gì đó nhìn về một hướng phía sâu bên trong Thiên Ấn Sơn Mạch,chỉ thấy hướng đó trên bầu trời mây mù tán loạn,tuy vậy nhưng nó lại tập trung xoay quanh một chỗ tạo thành khung cảnh rất hùng vĩ.

Thấy vậy con mèo nhỏ màu đen như có điều suy nghĩ,sau một lát nó cất bước,quyết định tiến vào cái chỗ mây mù giăng lối,làn sương khói phôi phai,ở sâu bên trong Thiên Ấn Sơn Mạch kia,xem ra là nó cũng hiếu kỳ với sự việc diễn ra trong kia.

........................(^_^).........................

Hộc.......hộc........Huỳnh Trấn Thiên toàn thân đầy vết thương cộng với một loại nước nhờn màu xanh cắm kiếm xuống đất liên tục thở dốc.

Hắn bây giờ đã đi ra được khỏi cái khu rừng đầy dây leo kia rồi,cái thứ nhờn màu xanh dính trên người hắn thì là máu của loại dây leo kia,nhìn hắn lúc này cũng đủ biết hắn phải gian nan thế nào để đi ra khỏi khu rừng kia rồi đúng không.

Huỳnh Trấn Thiên thở dốc quay đầu nhìn về phía khu rừng phía sau chật vật nói"Thật con bà nó mệt a,xém nữa ngủm củ tỏi rồi,may mà mấy cái dây leo kia hình như sợ ánh sáng, nếu không thì coi như ta xong chuyện rồi"

Nói xong hắn còn không nhịn được rùng mình một cái,sau đó mệt mõi ngồi xuống bắt đầu khôi phục ma khí.(tuy nhân giới ma khí ít nhưng không phải không có nha).

Khôi phục được khoảng 7 phần ma khí,đột nhiên trong đầu hắn vang lên một giọng nói quen thuộc,đó là một giọng nữ hài non nớt.

Giọng nói non nớt ấy nói"Cuối cùng ta cũng tìm được ngươi rồi,ngươi đi đâu vậy hả,làm hại ta tìm ngươi muốn chết"Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì mở mắt ra,mỉm cười nhìn một con mèo nhỏ màu đen cách không xa nói"A cuối cùng ngươi cũng tìm thấy ta,thật xin lỗi ngươi quá,ngươi cũng biết ta bị bệnh mù phương hướng mà,vì thế nên ta mới bị lạc thế này đây,giờ có ngươi thì ta yên tâm rồi"

"Hừ hừ,ngươi xem ta là cái máy dẫn đường à,thật là đáng ghét"

"A,ngươi nói vậy là không được a,ta cũng chỉ muốn hoàn thành đúng lời hứa của mình thôi nha,chỉ là lạc đường thôi mà"

"Không nói với ngươi nữa,thế đã lấy được Hoả Liên Thảo đến tay chưa,ta còn cần dùng nó để khôi phục một chút pháp lực"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì mỉm cười lấy ra một đoá hoa sen màu đỏ nói"Ta đã lấy đến tay rồi,đi thôi trước ra khỏi cái sơn mạch này đã rồi tính"

"Được rồi,xem như ngươi còn làm được việc,đi thôi ra khỏi đây trước,ta xem trong kia hình như có Tạo Đan Cảnh lão quái đánh nhau,tốt nhất chúng ta lánh mặt đi thì hơn"

Thế là dưới sự dẫn đường của Ngọc Ánh(con mèo màu đen),Huỳnh Trấn Thiên thuận lợi đi ra khỏi Thiên Ấn Sơn Mạch,tiếp tục hướng về phía tây di chuyển.

.....................(❁´▽`❁)......................

HCVVCH

Dưới đây là thơ do ta tự sáng tác,mặt dù ta không biết làm thơ nhưng mọi người cứ đọc thử đi a.

...............Ma Vương Xuất Thế.............

Vạn Cổ Ma Vương,Xuất Hồng Trần

Động Cho Tam Giới,Xác Với Thay

Khi Nắng Mai Sang,Vừa Mở Mắt

Thì Cũng Là Lúc,Ma Với Ma.

.............................tác giả:HCV.

Chương 19: Thăng Long Thành

Con mèo đen Ngọc Ánh nhìn vài cây linh dược trước mắt bất ngờ đứng hình,sau một lát nó hồ nghi nhìn Huỳnh Trấn Thiên nói"Mấy cây linh được này ngươi lấy được ở đâu vậy,vài cây này cũng đủ để ta hồi phục toàn bộ công lực rồi đấy,hơn nữa tên ham tài như ngươi sao không giữ lấy mà dùng,ngươi có hạ cái gì dược ở trong đây không đấy"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì đầu nổi gân xanh,hắn cố lấy lại bình tĩnh sau một lát nói"Nếu ngươi không lấy thì ta thu về cũng được"nói xong giơ tay định thu mấy cây linh dược kia về.

Ngọc Ánh thấy vậy thì không nói một lời vội cướp mấy cây linh dược kia đến tay,sau đó hất giọng nói"Ai nói ta không lấy chứ,ta chỉ là tò mò thôi mà,cần gì phải lấy lại linh dược chứ,được rồi cảm ơn ngươi nha"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì cười cười không đề cập đến vấn đề này nữa,còn sự thật mấy cây linh dược kia hắn lấy từ đâu thì mọi người tự đoán thử xem đi.

Thế là một người một mèo lại tiếp tục lên đường hướng về phía tây của Đại Lục mà đi.

Buổi tối hôm đó Huỳnh Trấn Thiên bất ngờ trừng mắt lớn nhìn về phía Ngọc Ánh,lý do là vì hắn nghe được nó nói là nó tạm thời có việc,tạm thời nó sẽ tách ra khỏi hắn một thời gian,cụ thể là 10 năm,nó còn bồi thêm một câu nữa là sau 10 năm thì Huỳnh Trấn Thiên phải đến Ma Vương Thành gặp nó,hơn nữa Huỳnh Trấn Thiên lúc đó phải có ít nhất tu vi Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ thì mới được,lý do là tại vì tu vi của nó đã là Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong rồi,vì thế cho nên nó không cần một tên Tụ Linh Cảnh làm hộ vệ nữa,dù gì nó cũng đã hồi phục pháp lực rồi,thay vì dắt thêm một tên Tụ Linh Cảnh thì hành động độc lập vẫn tiện hơn.

Huỳnh Trấn Thiên đơ người một lát sau đó vui mừng nói"Vậy nếu ta lúc đó chưa lên được Thoát Phàm Cảnh thì có phải ta được tự do không a"

Ngọc Ánh nghe vậy thì một bộ khinh thường nói"Ngươi đừng có mơ,nếu vậy thì coi như ngươi làm trái lời thề,lúc đó ma thần ý niệm sẽ tự động tìm đến ngươi gây chuyện"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì đầu nổi mây đen nói"Cái này căn bảng là ép người a,ta bãi công a"

Con mèo đen Ngọc Ánh nghe vậy thì không biểu lộ vẻ mặt gì,thay vào đó nó vung một trảo về phía một khu vực cách đấy không xa.

Oành........một cái hố to được tạo ra hình dạng là một cái vuốt mèo.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì cũng rất biết điều ngậm miệng lại,sau đó hắn cất bước đi về hướng bắc,hắn vừa đi vừa bình thản nói"Được rồi vậy gặp ngươi 10 năm sau,lúc đấy ta chắc chắn sẽ lên Thoát Phàm Cảnh"

Con mèo đen Ngọc Ánh nhìn bóng lưng của Huỳnh Trấn Thiên xa dần cảm thấy lòng mình hơi khó chịu,nó nhìn một lát đến khi thấy Huỳnh Trấn Thiên khuất bóng thì đột nhiên giật mình la to vào đầu của hắn"A cái tên ngu ngốc này,đó không phải hướng bắc,đó là hướng đông a,ngươi định đi vào Thiên Ấn Sơn Mạch lần nữa hay sao"

Sau đó từ hướng đông ngay lập tức vang lên một tiếng cười xấu hổ,rồi tất cả im lặng.

........................~T_T~.........................

Hiện tại là mùa đông,trời lạnh như cái tủ lạnh,đến con chim cũng phải co rúm trong bụi cỏ của nó.Đây là một cái ngã ba ở một nơi hoang dã.

Hiện tại đang xuất hiện một trung niên tu sĩ tay dắt theo một đứa trẻ khoảng 10 tuổi,trung niên tu sĩ nhìn hai hướng đi lên phía bắc rồi lâm vào trầm mặc suy nghĩ,xem ra hắn cũng chưa biết đi đường nào thì đúng mục đích của hắn nữa.

Trùng hợp là đang lúc vị trung niên tu sĩ kia còn đang do dự thì một nam hài 10 tuổi nữa xuất hiện,nam hài này mặt chữ D,mắt sắc bắn,mũi cao,môi mõng,miệng nhếch lên một nụ cười bất cần đời,nhìn vào khá đẹp mắt.

Trung niên tu sĩ thấy nam hài này xuất hiện thì vui vẻ,dù sao hắn cũng không biết đi đường nào cho đúng,vì vậy hắn chủ động qua hỏi đường cái nam hài vừa xuất hiện kia,hắn bình dị nói"Cậu bé này,hai ông cháu bọn ta đi đến đây thì bí đường,không biết đường nào là đường dẫn đến Thăng Long Thành"

Tên nam hài kia nghe vậy thì nụ cười cứng nhắc,nhưng sau một thoáng hắn chỉ về một trong 2 con đường ở hướng bắc nói"Ngươi đi đường này sẽ đến được Thăng Long Thành,ta nghĩ là vậy"

Trung thiên tu sĩ nghe thấy vậy thì hồ nghi nhìn tên nam hài kia,trong lời nói của tên nam hài kia hắn nghe ra được một sự không khẳng định mạnh a,xem ra tên nam hài kia cũng không biết đường nào đi đến Thăng Long Thành.

Đúng lúc này thì nam hài 10 tuổi được trung niên tu sĩ dẫn đến tò mò lên tiếng nói với tên nam hài vừa mới đến kia"Này,ngươi tên gì vậy?ta tên A Phúc,chúng ta làm bạn được không"

Tên nam hài mới đến đây nghe vậy thì cười cười nhìn vào A Phúc,sau một lát hắn bình tĩnh nói"Được thôi tại sao lại không chứ?còn tên của ta thì chính là"Huỳnh Trấn Thiên""thì ra tên nam hài này chính là main của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên,hôm nay cách thời điểm chia tay Ngọc Ánh cũng đã được 1 tháng thời gian rồi,Huỳnh Trấn Thiên một đường hướng bắc cuối cùng xuất hiện ở đây,thế là có tình cảnh như thế này.

A Phúc nghe vậy thì vui mừng bắt đầu nói chuyện với Huỳnh Trấn Thiên,để trung niên tu sĩ ở một bên tiếp tục lựa chọn hướng đi đến Thăng Long Thành.Rầm rì rầm rì.......tiếng bước chân vang lên,sau đó một nhóm 12 người mặc áo bộ có in hình một con rồng xuất hiện trước mắt 3 người Huỳnh Trấn Thiên.

Thấy nhóm người đang đi đến kia trung niên tu sĩ vội kéo A Phúc và Huỳnh Trấn Thiên đứng sang một bên,Huỳnh Trấn Thiên tuy hơi khó hiểu nhưng cũng không chống cự gì.

Nhóm người kia cũng chỉ nhìn lướt qua 3 người Huỳnh Trấn Thiên một xíu,sau đó rất nhanh đi lướt qua.

Trung niên tu sĩ thấy vậy vội lôi kéo A Phúc đi theo hướng mấy người kia đi,Huỳnh Trấn Thiên thì vì không có mục đích gì nên cũng cất bước đi theo hai ông cháu kia,vừa đi hắn vừa suy nghĩ về điều gì đó.

........................~T_T~.........................

Thăng Long Thành là một toà thành tầm trung của đại lục Đại Việt,thuộc sự quản lý của Hoá Long Môn,nằm ở vị trí gần trung tâm của trung vực,nơi này cũng có khá nhiều tài nguyên tu luyện.

Còn Hoá Long Môn thì chính là một môn phái có 4 Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong toạ trấn,là môn phái mạnh nhất gần 20km quanh Thăng Long Thành,vì vậy mỗi lần nó tuyển đệ tử là lại có rất nhiều người dù gần dù xa đi đến báo danh.

Tháng này chính là thời gian Hoá Long Môn tuyển chọn đệ tử,vì thế rất nhiều người dẫn con,cháu,chít,của mình đến Thăng Long Thành muốn cho con cháu mình tham dự tuyển dụng.

Một nhóm 3 người gồm 1 trung niên nhân và 2 nam hài xuất hiện ở trong một khách cư bình dân sau đó gọi một bàn đồ ăn,rồi bắt đầu tranh nhau ăn ngấu nghiến,nhóm 3 người này không ai khác chính là hai ông cháu A Phúc cùng với Huỳnh Trấn Thiên.

Bọn họ chưa ăn được bao lâu đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng bàn tán xôn xao,Huỳnh Trấn Thiên cũng không phải rất đói vì vậy chủ động để xuống bàn vài đồng nói"Ta ăn đủ rồi,hai người cứ ăn từ từ rồi sẵn tiện thuê giúp ta một phòng luôn,ta muốn ra kia xem thử có chuyện gì hay ho không"nói xong cũng không chờ cho hai ông cháu A Phúc đáp lời,hắn quay người đi ra khỏi khách cư.

Tính hiếu kỳ của A Phúc cũng nổi lên,hắn cũng đứng dạy nói với trung niên tu sĩ vài lời,sau đó cất bước đi theo Huỳnh Trấn Thiên,trung niên lão giả thấy vậy lắc đầu tiếp tục ăn đồ ăn ở trên bàn.

........................%>_<%..........................

......................HCVVCH........................

Từ giờ tiết tấu trong truyện sẽ được viết nhanh hơn vì thế mỗi chương sẽ ngắn hơn một chút(tiết tấu nhanh thì cần phải tìm ý tưởng a).

Chương 20: Ta Thấy Chướng Mắt,Ta Giết Thôi

Hu...hu....hu.....tiếng khóc vang lên giữa phố đông người.

Đây là một cái ngõ tư ở phố Thiên Sơn thuộc thành Thăng Long,rất nhiều người đang tụ tập lại một chỗ để xem náo nhiệt,chỉ thấy ở giữa cái dòng người đông đúc đó có một khoảng trống,ở trong khoảng trống ấy đang đứng hai nam và một nữ,hai nam nhân khoảng 18 tuổi còn nữ nhân thì chỉ mới 10 tuổi thôi,hơn nữa ở dưới chân nữ hài kia đang nằm một cái xác toàn là máu.

Nữ hài vừa khóc vừa dứt quãng lên tiếng nói"Hai ngươi là người xấu ô ô ô,hai ngươi giết cha của ta ô ô,cha ơi ô ô,giờ các ngươi còn dòi bắt ta nữa ô ô ô ô hu hu hu......nhị thúc của ta chắc chắn sẽ tìm các ngươi trả thù"

Hai nam nhân kia nghe vậy thì cười khinh miệt lên tiếng"Hừ,ai bảo cha của ngươi lại dám cản trở bọn ta bắt ngươi đi chứ,còn về nhị thúc gì đó của ngươi là ai chứ,hai người bọn là người của Ngô Gia Thăng Long Thành,nhị thúc của ngươi còn dám trả thù bọn ta sao"

Nghe thấy hai tên nam nhân nói mình là người của Ngô Gia thì mọi người ở xung quanh bắt đầu nhích ra xa xa,xem ra Ngô Gia rất có thế lực ở nơi này.

Lúc này Huỳnh Trấn Thiên cũng bình tĩnh xâm nhập vào dòng người,hắn nhìn cảnh tượng ở trong kia kỳ quái hỏi một người ở gần mình nói"Sao không có ai giúp cô bé kia hết vậy?"

Người được hỏi nghe vậy thì quay sang nhìn Huỳnh Trấn Thiên,thấy Huỳnh Trấn Thiên bộ dạng chỉ 10 tuổi thì hắn kết luận là người từ nơi khác đến tham gia lễ tuyển đệ tử của Hoá Long Môn,nghĩ vậy hắn vận nhỏ giọng nói"Ngươi chắc là từ nơi khác mới đến đúng không?được rồi để ta giải thích cho ngươi biết,hai tên hách dịch kia chính là tam thiếu Ngô Văn Tần và ngũ thiếu Ngô Vân của Ngô Gia,còn Ngô Gia thì chính là một gia tộc tu tiên lâu năm ở Thăng Long Thành,gia tộc bọn họ do tích lũy được nhiều tài nguyên nên đời này có đến 2 lão quái Thoát Phàm Cảnh trung kỳ cùng nhiều Thoát Phàm Cảnh sơ kỳ toạ trấn,cũng vì sợ gia thế của Ngô Gia nên làm gì có người dám giúp đỡ cô bé kia chứ,nói đến cũng thật tội cho cô bé kia a,cha thì bị hai tên khốn kia giết,bây giờ cũng sắp bị hai tên kia bắt đi hiếp rồi,ta nghe nói hai tên kia có ham mê đặc biệt với ấu nữ....."

Tên kia đúng là một tên lắm mòm đúng nghĩa,một khi nói là quên luôn mọi chuyện bắt đầu kể đầu đuôi câu chuyện,hắn say mê nói đến nổi mà Huỳnh Trấn Thiên đi rồi hắn còn không biết,chỉ tội cho một người ở bên cạnh hắn là A Phúc mới tới,cứ bị hắn thì thào vào tai những thói quen tật xấu của anh em Ngô Gia,làm cho A Phúc muốn mở miệng nói nhầm người mà cũng không được luôn.

Hai tên nhị thế tổ Ngô Văn Tần và Ngô Vân đắc ý nhìn mọi người xung quanh,sau đó cười dâm giơ tay định bắt nữ hài kia đi,nữ hài kia thấy vậy thì khóc rống lên trông rất thương tâm.

Đúng lúc này một giọng nói non nớt bình tĩnh vang lên"Ta thấy các ngươi rất là không hợp mắt,vì vậy rất tiếc các ngươi phải chết"hai anh em Ngô Gia nghe vậy cả khinh,vội quay đầu về phía sau xem ai cả gan dám nói như vậy,nhưng xuất hiện trước mắt hai người bọn hắn lại là thân thể không đầu của chính mình,bọn hắn nghi hoặc trừng mắt lớn mà chết.

Sau đó một trận la lớn hỗn loạn của người đứng xem vang lên:

-Tam Thiếu cùng Ngũ Thiếu của Ngô Gia bị giết.

-Trời ơi,ai mà to gan như vậy,chẳng lẽ không nghĩ đến hậu quả đắc tội Ngô Gia sao.

-Hai tên đấy dù là phế vật,nhưng cũng là thiếu gia của Ngô Gia a,tu vi cũng là Tụ Linh Cảnh tầng 4 tầng 5 a,sao dễ chết vậy chứ,còn có chúng ta quan sát mà lại để xảy ra việc này không biết có bị Ngô Gia trừng trị không nữa,trời ơi ta phải đi khỏi đây đây"

-Ta cũng phải đi khỏi đây.......

-Ta cũng vậy..........

-Ta nữa,chờ ta.........

Thế là một đống đông vừa mới tụ tập xem náo nhiệt ở đây ngay lập tức giải tán biến mất,chỉ để lại A Phúc ngơ ngác,cô bé thì nín khóc trừng to mắt nhìn một thân ảnh cầm kiếm đứng ở xa kia,còn lại thân ảnh đứng ở xa kia cầm kiếm kia thì chính là Huỳnh Trấn Thiên.

Còn lý do tại sao Huỳnh Trấn Thiên lại biến thành 1 người thích lo chuyện bao đồng như vậy,nếu mọi người nghĩ vậy thì đã sai rồi đấy,hắn bây giờ đã không còn sợ chết như trước nữa là sự thật,nhưng không đồng nghĩa với việc hắn thích lo chuyện bao đồng của người khác,việc trước mắt này làm hắn rất chướng mắt nên hắn mới làm vậy thôi,cũng tại tình cảnh này làm hắn khơi dạy những sự việc trong Thiên Ấn Sơn Mạch nên hắn mới ghét như thế,còn về việc Ngô Gia trả thù thì hắn không quan tâm mấy,nếu là hơn 1 tháng trước thì hắn còn chưa có cách đối đầu Thoát Phàm Cảnh,nhưng bây giờ thì tựa mọi chuyện đã thay đổi,hắn tuy không chắc chắn sẽ giết được Thoát Phàm Cảnh,nhưng việc giữ mạng thì dư sức,còn về cách gì thì mọi người đoán đi nhá.😉

Huỳnh Trấn Thiên sau khi giết xong hai tên Ngô công tử thì không lộ vẻ mặt gì quay lưng định đi.
Chưa đi được vài bước thì áo của hắn đã bị một bàn tay nhỏ nhắn níu lại,hắn thấy vậy thì dừng bước không quay đầu lại bình tĩnh nói"Có chuyện gì hay sao?hai tên kia đã bị ta giết rồi,ngươi tốt nhất nên đến Hoá Long Môn nương,còn níu tay ta làm gì"

Cô bé kia nghe vậy thì ồ khóc lên tiếng"Cha ta chết rồi ô ô,ngươi có thể tìm cách mai tán ông không ô ô ô,ta không biết phải làm sao hết,tại ta mà ông ấy mới chết ô ô ô"

A Phúc ngơ ngác qua đi,hắn cảm thấy tình cảnh của cô bé kia thật là tội nghiệp,vì vậy hắn cũng chạy tới trước mặt Huỳnh Trấn Thiên nói"Này bạn,ngươi giúp bạn ấy đi,bạn ấy thật tội nghiệp a"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì quay đầu lại nhìn vào cái thi thể đang nằm dưới đất kia,hắn nhìn một chút sau đó quay sang nhìn cô bé kia nói"Thế ngươi muốn ta giúp hoả thiêu thi thể cha ngươi hả"

Cô bé nghe vậy thì ngơ ngác sau đó nói"Ta muốn cha ta được chôn ở trong tổ địa của gia tộc a ô ô,ai trong gia tộc ta chết cũng được chôn ở trong đó hết mà ô ô"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì đầu nổi gân đen cố lấy lại bình tĩnh,hắn suy nghĩ một chút lại nói"Nhưng mà ở đây không có quan tài a,mà nếu có quan tài cũng không tiện mà mang theo bên người để mà đi đến gia tộc ngươi an tán được,hay là ta lấy tro cốt cha ngươi rồi dồn lại một hủ sứ rồi để ngươi mang theo bên người,đợi người quen của ngươi đến thì nhờ họ giúp an táng cha ngươi giúp ngươi,được không?"

Cô bé kia nghe thấy chủ ý của Huỳnh Trấn Thiên thì hơi suy nghĩ,sau một lúc nàng ồ lên vừa khóc vừa nói"Cha ơi để người chịu khổ rồi ô ô,con trước để tro cốt của người trong hủ sứ ô ô ô,chờ bao giờ nhị thúc đến thì ta sẽ nhờ nhị thúc đem ngươi về tổ địa an táng a ô ô ô"nói xong nàng lục tìm trên người lấy ra một hủ sứ cỡ trung nhìn khá tinh xảo rồi đưa cho Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên cũng không nói nhiều ngay lập tức phóng một hoả cầu đốt cái xác kia thành tro,sau đó hút tất cả cái tro ấy vào cái bình sứ kia rồi đưa lại cái bình ấy cho cô bé kia,xong chuyện hắn lại bình tĩnh cất bước muốn đi về khách cư.

Ô ô ô ô........đột nhiên cô bé kia khóc rống lên.

Huỳnh Trấn Thiên cố ý làm ngơ cất bước tiếp tục đi về phía trước,nhưng mỗi khi hắn cất một bước là cô bé kia lại khóc to thêm một chút,hắn cuối cùng cũng mềm lòng đành quay lưng lại hỏi"Còn chuyện gì nữa sao?ngươi bây giờ nên đi đến Hoá Long Môn nương nhờ đi,còn ở đây khóc lóc làm gì?"

Cô bé kia nghe vậy thì nhẹ giọng thút thít nói"Hoá Long Môn không cho người ngoài nương nhờ a ô ô ô,sao ta có thể đi đến đó nương nhờ được chứ?,mà nếu ta ở khách cư bình thường thì sẽ bị Ngô Gia trả thù a ô ô ô,ta làm sao đây a ô ô ô"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì hơi bất ngờ,không ngờ Hoá Long Môn lại không cho người ngoài nương nhờ,nhưng suy nghĩ một lát hắn tựa nghĩ thông,dù sao trong mấy tông môn đó thường có giảng đạo ở ngoài trời cho những đệ tử trong tông môn nhằm gia tăng cảm ngộ,nếu mà người ngoài được đi vào thế chẳng khác gì là được lợi ít của những đệ tử kia rồi,vì thế nên chắc cô bé không nương nhờ trong Hoá Long Môn được rồi.Tại Huỳnh Trấn Thiên còn đang lâm vào suy nghĩ thì A Phúc đã cướp lời nói"Này thế thì đến chỗ bọn ta đi,có chuyện gì thì để Thiên nó giải quyết"

Cô bé nghe vậy thì nín khóc nói"Cảm ơn anh,con trai không được thất hứa đó nha,mẹ em nói con trai phải giữ chữ tín"

A Phúc nghe vậy thì cười cười vổ ngực tỏ vẻ nam nhân sau đó nói"Ta là đàn ông nhất định sẽ giữ chữ tín"

Hai người thì trò chuyện vui vẻ còn Huỳnh Trấn Thiên thì đứng ở một bên như con cá mắc cạn,hai mắt thì trừng lớn nhìn A Phúc,miệng thì há to định nói thứ gì đó nhưng lại thôi.

Sau một lát Huỳnh Trấn Thiên lại trở lại khuôn mặt tĩnh như mặt hồ,hắn cất bước đi về khách cư luôn,để cho hai người A Phúc và cô bé kia đuổi theo mệt muốn đứt hơi.

.....................→_→→_→.....................

Tại một nơi khác ở sâu bên trong trung tâm Thăng Long Thành.

Một tên tu sĩ có tu vi Tụ Linh Cảnh tầng 5 bộ dạng chật vật mệt mỏi xông đến trước cửa lớn của Ngô Gia Thăng Long Thành,hắn muốn chạy thẳng vào nhưng lại bị hai hộ vệ gác cổng cản lại,một tên hộ vệ to giọng lên tiếng"Có chuyện gì hay không?nếu không thì mau cút ra chỗ khác,nơi đây không phải ai muốn tới thì tới"

Tên kia nghe vậy thì hơi lộ vẻ tức giận,hắn dù gì là Tụ Linh Cảnh tầng 5 a,hai tên gác cổng kia tu vi chỉ mới Tụ Linh Cảnh tầng 4 mà dám to giọng với hắn,nhưng mà nghĩ đến hai tên kia là người của Ngô Gia thì hắn tựa nguôi giận,hắn nhẹ giọng nói"Hai người anh em à,ta có chuyện cần báo gấp đến gia chủ của các ngươi,nếu mà các ngươi làm chậm trễ thì hậu quả không tưởng tượng được đâu a"

Hai tên gác cổng nghe vậy thì nhìn nhau sau đó một tên nói"Ngươi chờ ở đây,chờ ta hỏi ý kiến của gia chủ cái đã"nói xong tên đó cất bước tiến vào Ngô Gia.

Tên vừa mới đến kia nghe vậy thì đứng im chờ đợi,thỉnh thoảng vẻ mặt của hắn còn lộ ra một chút vẻ mặt kinh hỉ,không biết là hắn đang suy nghĩ cái gì nữa.......

...........................HCV...........................

..................Thơ Cảm Hứng..................

Nhân Sinh Phong Lưu Tìm Thú Vui

Lo Nghĩ Làm Chi Để Buồn Phiền

Một Đời Thanh Xuân Đầy Mơ Ước

Chỉ Để Cho Ta Cảm Thấy Vui.

..............................tác giả HCVVCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau