TU MA PHI THĂNG QUYỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tu ma phi thăng quyển - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Ma Tu

Huỳnh Trấn Thiên sau khi qua cơn kinh ngạc,hắn vội hỏi"Thế cách của ngươi có thể làm cho ta trường sinh bất lão không"

Con mèo đen nói"Tất nhiên là có rồi,chỉ cần ngươi tu luyện đạt đến cực hạn,thì có thể trường sinh bất tử,không những vậy ngươi còn có sức mạnh,sẽ không bị đuổi giết như khi nảy nữa"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì hai mắt loé sáng,hắn nghĩ đến cảnh mình ngồi ở trên ghế lớn,hai bên là một đàn mỹ nữ phục vụ đút hắn ăn nho,còn có một nàng đằng sau đấm lưng cho hắn nữa,hai tay hắn thì xoa bóp bầu vú các nàng,hắn nghĩ vậy thôi đã kìm không được nước miếng chảy ra rồi.

Con mèo đen thấy hắn như vậy thì quăng cho hắn ánh mắt xem thường,nó nói"Thế Ngươi có muốn mạnh lên hay không?"

Huỳnh Trấn Thiên không cần suy nghĩ nói"Đương nhiên là muốn rồi,nhưng làm gì có chuyện tốt như ngươi nói chứ,có điều kiện gì nói đi,nói trước là ta không bán mạng cho người khác đâu đấy"

Mèo đen khinh thường nói"Ai cần cái mạng nhát như thỏ đế của ngươi chứ,ta đây là khoan dung độ lượng chỉ cho ngươi con đường sáng thôi,nhưng tất nhiên ngươi phải đáp ứng đi theo bảo hộ ta 10 năm,vì pháp lực của ta gần như mất hết rồi,ta cần một người ở bên bảo hộ 10 năm thời gian để tiện khôi phục pháp lực"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì lâm vào suy nghĩ"10 năm a,đó cũng là một khoản thời gian dài đấy,nhưng mà chỉ cần đáp ứng,thì sẽ có cơ hội được trường sinh a,hơn nữa còn có sức mạnh,sẽ không bị đuổi đánh nữa nha,nhưng 10 năm cũng không phải ít,lúc đó ta cũng 20 tuổi rồi "suy nghĩ một lát hắn vẫn chưa làm ra quyết định được.

Mèo đen một bên thấy vậy chen và một câu"10 năm thời gian rất ngắn a,chỉ cần tu luyện ngươi sẽ sống rất lâu đấy"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì không chần chừ nữa vội nói"Ta đáp ứng bảo hộ ngươi 10 năm,nhưng ngươi phải nói thật đấy nha,hay là ngươi thề đi"

Mèo đen thấy hắn vậy mà còn chưa tin lời mình,không khỏi giận dữ nói"Ngươi không tin lời ta nói hay sao,nếu còn chần chừ thì thôi khỏi đi,ta đi đây"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy vội nói"Ta đáp ứng nha,không cần phải đi nhanh như vậy,được rồi ngươi có cách gì để ta mạnh lên đây"

Con mèo đen nghe vậy thì nhìn vào hắn nói"Ta chỉ ngươi cách đó chính là Tu Ma"

"Tu Ma,ngươi nói cách của ngươi là tu ma,không phải chứ,ta cũng biết sơ qua về ma tu,nhưng ma tu cũng cần có linh căn mới tu luyện được a,ta đây là phế linh căn đấy"

Con mèo đen nghe vậy thì vứt qua cho hắn một viên đá trắc nghiệm linh căn,nó nói"Ngươi hãy thử trắc nghiệm xem linh căn ngươi ra sao?"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì thấy hơi vô ích,hắn đã trắc nghiệm linh căn rồi a,đã được phán cho một cái phế linh căn rồi,bây giờ còn trắc nghiệm cái khỉ gì nữa,nhưng mà hắn vẫn là làm theo lời con mèo nói,hắn cầm lấy viên đá rồi bắt đầu cảm ứng.

Hồi lâu hắn thả viên đá ra,chỉ thấy lúc này viên đá đã chuyển thành màu đen xám,thấy vậy hắn không khỏi thất vọng nói"Đấy,vẫn chỉ là một cái phế linh căn,không có gì hot cả"

Con mèo đen lại không thèm nghe hắn nói,nó nhìn chằm chằm vào viên đá trắc nghiệm linh căn,hai mắt nó như nhìn thấy bảo vật quý hiếm nhất thế gian,nó lẫm bẫm nói"Ma Thần Hỗn Độn Thể"

Huỳnh Trấn Thiên là người tu võ,lỗ tai bậc nào thính,nghe con mèo đen lẫm bẩm hắn đột nhiên có hy vọng,phải biết linh căn của hắn người ta không biết nên mới phán là phế linh căn,nếu con mèo đen biết hắn là cái gì linh căn,rất có thể nó sẽ có cách để hắn tu luyện,hắn thầm nghĩ"Ma Thần Hỗn Độn Thể là cái gì,đấy có phải thể chất đặc thù trong truyền thuyết không,aizzzza.....đúng vậy a,sao ta không nghĩ ra sớm chứ,nghe nói thể chất đặc thù cần có công pháp đặc thù để tu luyện,à nhưng mà nghe nói thể chất đặc thù tu luyện công pháp bình thường vẫn được,chỉ là không nhanh thôi,nhưng linh căn của ta là không tu luyện được luôn a,vậy Ma Thần Hỗn Độn Thể là gì đây?"

Suy nghĩ một lát vẫn không tìm ra đáp án mình cần,Huỳnh Trấn Thiên đành phải hỏi con mèo đen"Này Ma Thần Hỗn Độn Thể là cái gì thế?có thể tu ma được không?"

Mèo Đen nghe hắn hỏi vậy mới hoàn hồn lại vội nói"Tất Nhiên là được rồi,đây chính là thể chất của Ma Thần đấy,ngươi nếu chuyên tâm tu ma,thì tiền đồ không hạn lương"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì vui vẻ,nhưng suy nghĩ một lát hắn lại hỏi"Nhưng ta không hấp thu thiên địa linh khí được a,vậy thì làm sao tu luyện được"

Con mèo đen nghe vậy thì khinh thường nói"Thiên Địa Linh Khí là thứ tiên tu dùng để tu luyện là chính,chỉ có một ít ma tu bất nhập lưu mới dùng để tu luyện,với lại chất lượng rất hỗn tạp,Ma Thần Hỗn Độn Thể là ma thể đứng đầu ma giới(ma giới là gì thì đọc từ từ sẽ biết nha mọi người)làm sao có thể hấp thu những linh khí như vậy được"
Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì não phình to nói"Không hấp thu thiên địa linh khí,vậy ta lấy cái khỉ mốc gì tu luyện"

Con mèo đen không cần suy nghĩ nói"Tất nhiên là lấy ma khí tu luyện rồi,nhưng ở nhân giới tất nhiên ma khí rất ít,vì thế phương án này tạm thời không thực hiện được"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy càng rối não hơn hỏi"Rốt cuộc làm sao mới tu luyện được a?sao ngươi cứ nói đứt quãng miết thế,nói một lần cho xong chuyện đi"

Con mèo đen nghe vậy nói"Vấn đề quan trọng,ta phải kéo dài,đứt quãng để cho nó kịch tính chứ,được rồi ta nói thẳng vấn đề luôn đây,ngươi biết đấy ở nhân giới ma tu cũng rất nhiều,tất nhiên phải có phương pháp tu luyện thì bọn họ mới tu luyện được,mà phương pháp tu luyện đấy lại rất độc ác,cho nên giới tiên tu mới thường hay đuổi giết ma tu"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy vội hỏi"Vậy phương pháp đó là gì,ngươi nói thẳng ra đi"

"Phương pháp để tu ma ở nhân giới cũng có đến vài cái,ngươi muốn nghe cái nào đây"

"Cái nào cũng được,hay là ngươi nói hết một lần đi"

Con mèo đen nghe vậy chậm chạp nói"Phương pháp đầu tiên là phương pháp ác độc nhất,đó chính là giết người tích lũy tâm ma,khi dính tâm ma rồi,thì người tu luyện sẽ dung nhập mình với tâm ma,lúc đấy tu vi sẽ theo việc dung nhập tâm ma tăng lên rất nhiều, nhưng tất nhiên kiểu tu luyện này sẽ đánh mất tâm tính,thường dẫn đến biến kẻ đó thành cuồng sát,đụng đâu giết đó"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy rùng mình,tuy hắn muốn mạnh,nhưng không muốn biến thành một tên cuồng sát,hắn vội nói"Cái này không được đâu,ngươi nói cách khác đi"

Con mèo đen nghe vậy tiếp tục nói"Phương pháp thứ hai vẫn là hơi ác độc,đấy chính là tu luyện thuật thải âm bổ dương,phương pháp này tăng tu vi khá nhanh,nhưng tất nhiên điều kiện phải có nữ tu để làm đỉnh lô,và tất nhiên ngươi phải bỏ thời gian ra luyện hoá linh khí thành ma khí nữa,tu luyện theo phương pháp này sẽ biến tâm tính ngươi trở nên dâm đãng,rất có thể biến thành dâm ma"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy hơi động tâm,nhưng hắn không muốn hại đời nữ nhân,với lại có nguy cơ thành dâm ma nữa,nên hắn suy nghĩ một lát rồi nói"Còn cách nào khác không?"

Con mèo đen vẽ mặt không biến hoá nói"Tất nhiên còn rất nhiều,phương pháp thứ 3 là đi tìm thiên tài địa bảo,sau đó luyện chúng thành ma đan hoặc linh đan nuốt vào,miễn sao có ma khí hoặc thiên địa linh khí vào cơ thể là được,nếu ma đan thì tu vi tăng nhanh hơn,linh đan thì cần thời gian luyện hoá chuyển hoá thành ma khí,phương pháp này thì không có tác dụng phụ,nhưng nên lưu ý thiên tài địa bảo không dễ tìm"

Huỳnh Trấn Thiên cảm thấy lựa chọn này khá tốt,mặc dù tính ổn định hơi thấp,tuy đồng ý phương pháp này,nhưng hắn vẫn muốn xem còn phương pháp nào hay tốt hơn hay không,vì vậy nói"Còn gì nữa không?"

End of dialog window.

Con mèo đen hôm nay đặc biệt nhẫn nại,nó tiếp tục kể ra rất nhiều cách tu ma ở nhân giới,tất nhiên đa phần điều là cách ác độc vì thế Huỳnh Trấn Thiên vẫn tiếp tục hỏi mãi.

"Phương pháp thứ n là tu luyện một loại công pháp hấp thu khí của tu sĩ khác,nếu là hấp thu linh khí thì cần luyện hoá,hấp thu ma khí thì cần dung nạp,cách này tu vi tăng rất nhanh,nhưng căn cơ cần được đánh bóng kỹ càng,tác dụng phụ không có"

Nghe thấy phương pháp này,Huỳnh Trấn Thiên vui mừng ra mặt vội hỏi"Vậy ngươi có công pháp hấp thu khí của người khác không,ta muốn sử dụng phương pháp này tu luyện"

Mèo đen không nhìn ra cảm xúc nói "May mắn cho ngươi trong tay ta trùng hợp có 1 quyển công pháp dạng này,nhưng đây là phương pháp dạng vip,ngươi phải bảo hộ bên người ta 20 năm mới được"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì trừng mắt lớn nói"Cái gì mà phương pháp vip nữa chứ,ngươi đây là trắng trợn câu dẫn ta a,nói ra phương pháp ổn thoả nhất,lại lòi ra điều kiện phải đi theo ngươi 20 năm,hay là vầy đi giảm xuống còn 15 năm"

"19 năm không thể thấp hơn"

"Được rồi,hay là 17 năm đi,đây là mức năm cuối rồi nha,cùng lắm ta luyện theo cách dùng thiên tài địa bảo"

"Được rồi,vậy ngươi thề với ma thần đi"

"Ta Huỳnh Trấn Thiên xin thề sẽ theo bảo vệ,à mà ngươi có tên không"

"Ta tên Ngọc Ánh"

"Ta xin thề sẽ theo bảo vệ Ngọc Ánh 17 năm thời gian,với đều kiện truyền thụ cho ta công pháp hấp thu khí của kẻ khác,nếu không tuân theo sẽ bị ma thần đánh chết"

"Được thành giao,ngươi từ giờ là bảo vệ của ta,phải tuân thủ lời thề đấy, chứ không ngươi sẽ bị ma thần giết chết"nói xong Ngọc Ánh gải gải lỗ tai,thình lình một quyển sách xuất hiện trước người nó.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì kinh ngạc thầm nghĩ"Đó chẳng lẽ là không gian pháp bảo trong truyền thuyết,nhưng trong truyền thuyết đến Nguyên Anh Cảnh còn khó có được dạng đồ vật này mà,xem ra lai lịch Ngọc Ánh trước mắt này không đơn giản,thôi kệ miễn có cách làm ta mạnh lên là được rồi"

Ngọc Ánh hình như nhớ đến gì đó nói thêm một câu"À mà ta không biết ngươi làm sao,nhưng ngươi bây giờ đã là Ma Binh(Tụ Linh Cảnh) tầng 2 rồi,ta biết ngươi chưa từng tu luyện,cho nên đều này có hơi kỳ lạ,à mà thôi,cũng có thể là do thể chất của ngươi gây ra"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì kinh ngạc,hắn trước giờ đâu cảm thấy cái gì khác lạ đâu ha,nếu đã lên Ma Binh tầng 2 gì đó như Ngọc Ánh nói,thì người hắn cũng phải cảm thấy hơi khác lạ chứ,thật kỳ lạ a,thôi trước hết cứ nhặt quyển sách kia lên đã,tiền lương 17 năm làm bảo vệ chứ ích gì.

Thế là hắn đến nhặt quyển sách kia lên,cầm trên tay đầu tiên đập vào mắt hắn là một dòng chữ"Hấp Khí Hỗn Độn Quyết"suy nghĩ một lát,sau đó hắn quyết định nghiên cứu bây giờ luôn,dù gì tăng sức mạnh càng sớm càng tốt.

Hắn mở quyển sách ra bắt đầu quá trình nghiên cứu công pháp,trong lúc hắn nghiêm cứu,thì Nguyệt Ánh sẽ đi bắt thú hoặc hái hoa quả,giúp cho hắn không gián đoạn trong việc tu luyện.(không biết ai bảo kê ai nữa).

Thời gian thấm thoát trôi qua,hôm nay đã là thời gian cách 1 tháng kể từ lúc Huỳnh Trấn Thiên bắt đầu nghiên cứu "Hấp Khí Hỗn Độn Quyết"

HCVVCH

Truyện người ta nhiều cmt lắm mà,sao truyện ta chẳng có ma nào cmt hết thế,cmt kiếm kinh nghiệm đi nào.

Chương 12: Đại tàn sát(Main ác vl ra mọi người ạ)

Tại một bìa rừng cách Hoả Thành khá xa,hiện tại đang đứng 1 người 1 thú,nói chính xác hơn là 1 nam hài và 1 con mèo nhỏ

Nam hài khoảng 10 tuổi,mặt chữ D góc cạnh rõ ràng,mắt sắc bắn,mũi cao,môi mõng,nhìn khá là âm nhu,trên vai hắn đang nằm một con mèo nhỏ màu đen,bộ dạng lười nhát nhắm mắt ngủ.

1 người 1 mèo này không ai xa lạ mà chính là Huỳnh Trấn Thiên và Ngọc Ánh(tên con mèo màu đen),hiện tại cách thời điểm Huỳnh Trấn Thiên tu luyện"Hấp Khí Hỗn Độn Quyết"đã được 1 tháng thời gian,bọn hắn bây giờ đang lên đường trở lại Hoả Thành để trả thù Âm Nha Bang,tất nhiên vị trung niên tu sĩ đuổi giết Huỳnh Trấn Thiên nữa.

Đang đi trên đường đột nhiên Huỳnh Trấn Thiên nói"Này hay là lát nữa, ngươi giúp ta xử lý mấy tên trưởng lão âm nha bang với Cao Thành,còn ta đánh những tên lâu la cho,ta tu luyện chưa có thàng tựu,tựa lát nữa bị đánh chết,vậy thì không thực hiện lời hứa bảo hộ ngươi 17 năm được rồi,ta đây là đang nghĩ cho ngươi đấy"

Ngọc Ánh đang nhắm mắt bộ dạng như ngủ,nghe hắn nói vậy thì mở to mắt nói"Ngươi cái tên nhát gan này,ta là người cần bảo vệ hay là ngươi vậy,với lại ngươi bây giờ đã là Ma Binh cấp 3 rồi,cũng đã dư sức đối địch với tên Cao Thành kia rồi,ngươi cũng nên tập làm quen với sức mạnh đi chứ"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì im lặng tiếp tục hướng phương hướng Hoả Thành di chuyển.

.................●△●●▽●...............

Lại nói đến Âm Nha Bang,1 tháng trước tất cả người trong Âm Nha Bang đều được huy động,bao vây khu rừng Huỳnh Trấn Thiên tu luyện Hấp Khí Hỗn Độn Quyết,bọn họ đợi trọn vẹn 1 tuần ở ngoài bìa rừng,khi thấy Huỳnh Trấn Thiên lâu như vậy còn không ra,thì bọn họ nhận định hắn đã chết,thế là tất cả người ở trong Âm Nha Bang đều thở phào nhẹ nhõm.

Cao Thành xem như Huỳnh Trấn Thiên đã chết rồi,vì thế hắn bắt đầu thêm mắm thêm múi,đêm chyện Hoàng trưởng lão chết có liên quan đến Mãnh Hổ Bang nói với trung niên tu sĩ,vị trung niên tu sĩ kia nghe vậy,thì bắt đầu dẫn người của Âm Nha Bang qua địa bàng Mãnh Hổ Bang ý đồ muốn đồ bang,nhóm người trung niên tu sĩ và Cao Thành cứ ngở chuyện này rất dễ dàng,ai ngờ đâu đến nơi,bọn hắn phát hiện có đi như thế nào cũng không vào địa bàng Mãnh Hổ Bang được,thấy vậy bọn người Âm Nha Bang và trung niên tu sĩ giật hồn,thần nghĩ chẳng lẽ Mãnh Hổ Bang có tu sĩ toạ trấn.

Thế là bọn người trung niên tu sĩ và Âm Nha Bang đành ngậm ngùi đi về địa bàng của mình,Cao Thành cho rằng Mãnh Hổ Bang có tiên nhân trợ giúp,vì thế hắn bắt đầu lôi kéo trung niên tu sĩ ở lại trong bang mình vài ngày,trung niên tu sĩ thật ra là tán tu,vì thế cũng tựa đáp ứng Cao Thành ở lại Âm Nha Bang vài ngày,nói là vài ngày chứ thật ra gần 1 tháng rồi mà hắn vẫn chưa có ý định rời khỏi Âm Nha Bang.

Trung niên tu sĩ tên gọi là Nguyễn Tấn Beo năm nay 50 tuổi,hắn cũng từng là đệ tử của Thanh Hoả Môn,nhưng tư chất thấp kém đến 30 tuổi mà chỉ lên được Tụ Linh Cảnh tầng 3,nên bị Thanh Hoả Môn đuổi ra khỏi sơn môn,hắn vì không muốn làm một phàm nhân tầm thường,nên đã tự mình tu tiên làm một tán tu,bây giờ ở Âm Nha Bang đều kiện rất tốt,muốn gì có đó thật sự hắn không muốn rời khỏi đây a,vì thế hân tựa ở đây gần 1 tháng thời gian mà vẫn chưa đi.

................●△●●▽●.................

Một buổi chiều an lành.

Ở đại sảnh của Âm Nha Bang,hiện tại đang ngồi 2 người uống trà vừa đánh cờ,2 người này chính là Cao Thành cùng Nguyễn Tấn Beo,2 người quan hệ khá tốt,Cao Thành vì muốn giữ Nguyễn Tấn Beo lại cho nên rất thường xuyên nói chuyện với hắn,Nguyễn Tấn Beo không muốn rời đi nên cũng muốn tăng thêm quan hệ với Cao Thành,vì vậy mới có tình cảnh hai người vừa uống trà vừa đánh cờ như thế này.

Cao Thành nói"Beo ca đánh cờ thật là giỏi a,chỉ mới đi chục bước thì em đã khó tìm đường ra rồi"

Nguyễn Tấn Beo nghe vậy thì mặt đầy đắc ý nói"Ha Ha chỉ là do ta chơi trò này nhiều rồi thôi,cũng như về vấn đề chịch gái,thì ta cũng phải cuối đầu xin thua với ngươi a"

Cao Thành nghe vậy thì cười cười nghĩ thầm"Xem ra,vị tiên nhân trước mắt này đã muốn ở lại Âm Nha Bang của ta rồi,khà khà chỉ dẫn hắn đi chơi gái ít bữa,vậy mà hắn tựa nghiện luôn rồi,thật đơn giản a"

Cao Thành thấy thời cơ đã thành,đang định nói lời mời chào Nguyễn Trấn Beo gia nhập Âm Nha Bang,đột nhiên từng tiếng hô đánh hô giết vang lên ở trong địa bàng hắn,tiếp đó một tên bang chúng bộ dạng thất kinh chạy vào,tên bang chúng kia nhìn Cao Thành sợ hãi nói"Bang chủ đại sự không ổn,tên ác ma kia đã trở lại,đang đánh giết người Âm Nha Bang chúng ta"

Cao Thành nghe vậy giận dữ hỏi"Ai là tên ác ma,ngươi bình tĩnh lại từ từ nói"

Tên bang chúng kia nghe vậy mới bình ổn lại hơi thở,hắn nói"Là tên nhóc giết Hoàng trưởng lão trở về,hắn chưa chết,hắn còn sống,hiện đang đánh giết vào Âm Nha Bang của chúng ta"

Nguyễn Tấn Beo với Cao Thành nghe vậy thì chấn kinh,Huỳnh Trấn Thiên vậy mà còn chưa chết,thoáng kinh ngạc một xíu,Nguyễn Tấn Beo cười lạnh nói"Tốt lắm,tự đến đây chịu chết,lần này ta sẽ chính tay giết tên nhóc này,trả thù cho em ta"nói xong hắn phi thân hướng phương hướng đánh nhau đi tới.

Cao Thành thấy vậy cũng vội phi thân theo,hắn cũng rất muốn giết Huỳnh Trấn Thiên đấy,tại vì hắn cảm thấy Huỳnh Trấn Thiên rất là yêu dị,nếu không giết sớm thì Âm Nha Bang có thể bị diệt vong.

................●△●●▽●.................

Aaaaaa..............từng tiếng hét thảm vang lên.

Âm thanh sợ hãi của bang chúng âm nha bang,cũng theo đó vang lên:-Ác ma,hắn là ác ma chứ không phải con người.-Mọi người mau xông lên giữ chân hắn,để ta đi gọi bang chủ.

-Con mẹ nó,sao ngươi không xông lên,bang chủ khi nảy đã có người đi gọi rồi.

-Vậy để ta đi gọi trưởng lão.

-Biến đi,ta đéo đánh nữa,ta cũng phải đi gọi trưởng lão đây.

-Ta cũng vậy phải đi gọi trưởng lão đây.

-Ta cũng vậy...........

-Ta cũng vậy...........

-Con mẹ nó bọn ngươi không dám đánh,thì nói mẹ đi,đúng là Aaaa........ Tên kia chưa nói xong đã thấy một ánh kiếm xẹt qua cổ mình rồi,sau đó máu tươi bắn lên,chết.

Huỳnh Trấn Thiên vẻ mặt tà khí cười cười,nhìn đống hỗn loạn trước mắt nói"Khà Khà thật là đã tay a,hôm nay giết thật sảng khoái,các ngươi chạy không thoát đâu,số các ngươi hôm nay tựa cạn"

Hắn lúc này tựa nhìn như là một thần chết,xuất hiện ở đâu là ở đó có xác chết,cảnh tượng nơi đây bây giờ rất là kinh khủng,máu tươi nhộm đỏ mãnh đất này,xác sống nằm la liệt.

Huỳnh Trấn Thiên bây giờ thật sự rất giống ác ma.(ĐM chắc phải cho thằng main tu luyện công pháp tĩnh tâm lại quá,ta mô tả mà thấy nó ác vl)

Lúc này một thanh âm lớn vang lên"Dừng Tay"tiếp đó Cao Thành và Nguyễn Tấn Beo xuất hiện,người vừa lên tiếng là Cao Thành.

Huỳnh Trấn Thiên thấy hai người cùng nhau đến thì cười tà nói"Tốt lắm,chuyện bị đuổi giết lần trước, hôm nay ta sẽ trả cả góc lẫn lời cho các ngươi"nói xong hắn thi triển "Nhất Sát Kiếm"đánh về hướng Nguyễn Tấn Beo.

Thấy vậy Nguyễn Tấn Beo vội nhún chân,ý đồ muốn tránh kiếm,nhưng rất tiếc,hắn đã đánh giá sai mức độ ảo diệu của chiêu kiếm này,chỉ thấy một luồng hắc khí(khí màu đen)từ mũi kiếm chui ra,luồng hắc khí uống một vòng đâm xuyên qua chân Nguyễ Tấn Beo.

End of dialog window.

Aaaaaaa...........một vết thương sâu ở chân phải của Nguyễn Tấn Beo,làm cho hắn phải kêu thảm một tiếng.

Thấy một màn này,Cao Thành kinh dị kêu lên"Phóng xuất nội khí ra ngoài cơ thể,chẳng lẽ một tháng nay hắn đã lên Tiên Thiên cao thủ"

Cũng kinh dị như Cao Thành,nhưng Nguyễn Tấn Beo lại nói"Tu sĩ,hơn nữa xem ra đã là Tụ Linh Cảnh tầng 3,làm thế nào,mới tháng trước hắn còn chưa có tu luyện qua a"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì cũng lười giải thích,tiếp tục huy động thanh kiếm đổi hướng,chém về phía Nguyễn Tấn Beo.

Nguyễn Tấn Beo chân đang bị thương,thấy vậy vội quát"Cao Thành bang chủ cứu ta a"

Cao Thành cũng phản ứng rất nhanh,hắn huy động thanh đao đang cầm trong tay,chấn ngang giữa Huỳnh Trấn Thiên với Nguyễn Tấn Beo.

Cheng............âm thanh kim loại va chạm vang lên,thanh đao thành công phá vỡ thế công của thanh kiếm.

Nguyễn Tấn Beo cũng chớp thời cơ,theo đà nhún chân trái lùi về phía sau.

Không thành công giết Nguyễn Tấn Beo,Huỳnh Trấn Thiên đổi sang bắt đầu tấn công Cao Thành.

Leng keng.....cheng.....veng....từng tiếng binh khí va chạm vang lên.

Lần này thì Huỳnh Trấn Thiên hoàn toàn áp đảo Cao Thành,thấy vậy Cao Thành vội quát"Tất cả trưởng lão âm nha bang nghe lệnh,tất cả cùng nhau xông lên chém giết tên ác ma trước mắt này,ai không nghe lệnh sẽ giết cả nhà người đó"

Nghe vậy tất cả trưởng lão âm nha bang đều thầm kêu số khổ,nhưng Cao Thành đã ra lệnh vậy rồi,bọn hắn cũng đành cắn răng,xông lên đánh về phía Huỳnh Trấn Thiên.

Thoáng chốc áp lực của Huỳnh Trấn Thiên tăng lên rất nhiều,nhưng mặc dù vậy,hắn vẫn chém thế thượng phong,lâu lâu lại có một tên trưởng lão Âm Nha Bang toi mạng.

Thấy vậy Nguyễn Tấn Beo đang điều tức ở xa xa,cũng tham gia góp sức vào chiến đấu,bằng những hoả cầu thuật bắn về phía Huỳnh Trấn Thiên,vì thế trận chiến tạm thời lâm vào thế giằng co.

Cao Thành thấy tình hình chiến đấu rơi vào thế giằng co thì vui mừng quát lớn"Mọi người cố gắng tiêu hao nội lực của tên nhóc kia,đến lúc đó hắn sẽ mặc cho chúng ta chém giết"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì khinh thường cười lạnh,nhưng cũng không lên tiếng nói gì,tiếp tục ra sức đối địch.

..................●△●●▽●.................

Cũng tại thời điểm đó ở Mãnh Hổ Bang xuất hiện một con mèo nhỏ màu đen.

HCVVCH

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.

Mọi người cũng hãy chúc ta vui vẻ bằng việc nhấn like hoặc ta thích.

Cảm ơn mọi người rất nhiều.

Chương 13: Rời Đi

Huỳnh Trấn Thiên một mình chiến đấu với Cao Thành,trưởng lão Âm Nha Bang và Nguyễn Tấn Beo,nhưng hắn vẫn đang duy trì được thế ngang bằng.

Tuy vậy đánh nhau kiểu này rất mất sức,vì thế chỉ chừng khoảng 30 phút,Huỳnh Trấn Thiên đã có dấu hiệu xuống sức và bắt đầu hơi hơi rơi xuống thế yếu.

Cao Thành thấy vậy thì vui mừng ra mặt,hắn hớn hở lớn tiếng nói"Mọi người đẩy mạnh thế công đi,tên nhóc con này sắp chịu hết nổi rồi,đến lúc đó chúng ta sẽ chiên dầu hắn,cắt từng lát để cho chó ăn"

Bọn người trưởng lão âm nha bang và Nguyễn Tấn Beo thấy vậy cũng vui mừng hớn hở,càng thêm ra sức công đánh Huỳnh Trấn Thiên.

Vì vậy tình cảnh của Huỳnh Trấn Thiên bắt đầu tệ hơn rất nhiều,người hắn cũng bắt đầu xuất hiện chi chít những vết thương,tuy nhiều vết thương,nhưng tất cả chỉ là ngoài da,vì thế tính mạng hắn tạm thời vẫn an toàn,tất nhiên kéo dài thêm 1 tiếng nữa thì không biết trước được.

Tại chiến đấu nơi đây đang kịch liệt diễn ra,thì một nhóm gồm vài trăm người xuất hiện ở trong địa bàng của Âm Nha Bang,cầm đầu nhóm người này là một trung niên có vẻ ngoài thô kệch,râu ria đầu mặt,trên vai hắn đang nằm một con mèo nhỏ màu đen.

Nhóm người này không ai khác,mà chính là toàn bộ người của Mãnh Hổ Bang,còn con mèo đen thì quá quen thuộc rồi,nó chính là Ngọc Ánh con mèo dạy Huỳnh Trấn Thiên tu ma.

Thì ra khi nảy trước khi giết vào Âm Nha Bang,thì con mèo Ngọc Ánh đã phát hiện ra trong Âm Nha Bang còn có cả Nguyễn Tấn Beo nữa,nó biết Huỳnh Trấn Thiên đấu không lại,nên tựa tự động tách khỏi Huỳnh Trấn Thiên,để mà qua gọi người của Mãnh Hổ Bang trợ giúp,đó là lý do hiện tại tất cả người Mãnh Hổ Bang đều ở đây.

Mạnh Hùng nhìn vào trưởng lão và bang chúng Mãnh Hổ Bang ở đằng sau quát"Lần này chúng ta ở đây mục đích là gì các ngươi biết không?"

Nghe vậy tất cả bang chúng Mãnh Hổ Bang đằng sau đồng thanh quát"Trợ giúp Trấn Thiên đồ sát Âm Nha Bang"

Mạnh Hùng nghe vậy hài lòng nói lớn:-Tốt lắm,tiến lên điệt sát Âm Nha Bang.

Thế là một đàn vài trăm người bắt đầu di chuyển,hướng phương hướng sâu bên trong địa bàng Âm Nha Bang đi tới.

...................●△●●▽●...................

Keng.........cheng cheng..........âm thanh binh khí va chạm liên tục vang lên.

Huỳnh Trấn Thiên một thân áo trắng giờ đã chuyển thành màu đỏ,tóc thì rối răm,bộ dạng chật vật không chịu nổi(TG:giết người quá ta cho main khổ một chút),tuy vậy hắn vẫn chưa đầu hàng,vẫn cầm kiếm đón đỡ kẻ địch.

Bọn người Âm Nha Bang và Nguyễn Tấn Beo cũng đã hơi có dấu hiệu xuống sức rồi,tuy vậy ai cũng mặt mày hớn hở,vì bọn hắn ai cũng đã tựa nhìn thấy cảnh tượng Huỳnh Trấn Thiên bị giết chết rồi.

Đột nhiên ngay lúc này tiếng bước chân vang lên,khá là rầm rộ,xem ra rất nhiều người đang di chuyển một lúc.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì bất giác khoé miệng cong lên,cười tạo thành một đường cung,hắn biết người của Mãnh Hổ Bang cuối cùng cũng tới.

Cao Thành ở phía đối diện,thấy một màn như vậy vào mắt,thì cảm thấy đại sự không ổn,vội hô với bang chúng âm nha bang gần đó"Các Ngươi mau đi xem xem có chuyện gì xảy ra ở hướng đó"

Nghe vậy một vài tên bang chúng âm nha bang xung quanh,vội chạy theo hướng tiếng bước chân,xem thử là có chuyện gì diễn ra.

Aaaaaa...........không lâu sau đó,phương hướng mấy tên bang chúng âm nha bang vừa chạy tới kia, phát ra vài tiếng kêu thảm.

Sau đó một âm thanh hùng hồn vang lên"Cao Thành hôm nay là ngày Âm Nha Bang của ngươi biến mất khỏi Hoả Thành"

Cao Thành nghe vậy thì kinh sợ quát"Mạnh Hùng,chẳng lẽ là người Mãnh Hổ Bang đánh tới,mọi người mau mau rút lui"nói xong hắn bỏ qua Huỳnh Trấn Thiên,hướng một phương hướng chạy đi.

Cao Thành là bang chủ của Âm Nha Bang,phải rất mưu trí hắn mới bước lên được chức vị này,vì vậy hắn biết bây giờ Âm Nha Bang đã rất là xuống sức rồi,Mãnh Hổ Bang đánh tới thì bọn hắn chỉ có con đường chết thôi,vì thế 36 kế,chạy là thượng sách.Nghe Cao Thành quát,trưởng lão và bang chúng của Âm Nha Bang cũng biết sự tình không ổn,vì thế tất cả ngay lập tức hướng một phương hướng nào đó mà chạy,tất nhiên có vài tên trưởng lão xấu số bị Huỳnh Trấn Thiên giết chết.

Nguyễn Tấn Beo chân bị thương di chuyển khó khăn,thấy người của Âm Nha Bang đều bỏ chạy thì vội hô to "Làm ơn ai đó mang theo ta bỏ chạy với,thoát nạn ta sẽ nguyện ý làm hộ vệ người đó cả đời"lời nói của hắn nếu là ngày thường chắc chắn sẽ rất hấp dẫn,rất tiếc hiện tại không ai thèm để ý đến nó,ai lại không biết nếu mang theo hắn thì độ khó trốn thoát sẽ cao gấp 100 lần chứ,dù gì giữ mạng là quan trọng nhất.

Nguyễn Tấn Beo thấy lời nói của mình không hiệu quả,thì đành cắn răng nhảy lò cò đi về một hướng,tất nhiên tốc độ không nhanh là mấy.

Chưa đi được bao xa,một thân hình đã chắn trước mặt Nguyễn Tấn Beo,nở nụ cười tà dị Huỳnh Trấn Thiên nói"Khà Khà có cần ta tiễn ngươi đi một đoạn đường không,ta là một người rất tốt,sẽ không lấy phí của ngươi"

Nguyễn Tấn Beo nghe vậy thì cả kinh vội vàng lên tiếng"Này vị tiểu hữu này,có gì từ từ nói,ta có thể trả rất nhiều đồng cho ngươi,chỉ cần ngươi tha cho ta một mạng là được,ta hứa sẽ không tìm ngươi quấy rầy nữa"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì cười cợt nói"Tại sao ta phải tha mạng cho ngươi chứ?,không phải chỉ cần giết ngươi,thì tất cả mọi thứ của ngươi đều sẽ thuộc về ta sao"

Nguyễn Tấn Beo nghe vậy thì biết,hôm nay khó thoát khỏi cái chết,ôm tâm tư may mắn hắn hai tay kết ấn,đánh một hoả cầu thuật về phía Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì đánh ra Nhất Sát Kiếm chém nát hoả cầu đang bay tới kia,tiếp đó một bàn tay phi nhanh hướng đầu của Nguyễn Tấn Beo chụt xuống,Nguễn Tấn Beo chân bị thương làm sao tránh thoát bàn tay kia được,thế là bàn tay của Huỳnh Trấn Thiên chụt trúng đầu hắn,đột nhiên cả người hắn mắt thường có thể thấy bắt đầu khô héo đi,rất nhanh chỉ còn lại một bộ xương bọc da.

Đây đúng là"Hấp Khí Hỗn Độn Quyết"mà Huỳnh Trấn Thiên mới tu luyện được,hắn đây là đang thử hấp thu linh khí trong cơ thể Nguyễn Tấn Beo và đã thành công,chỉ thấy từng luồng linh khí từ người Nguyễn Tấn Beo thông qua cánh tay truyền vào người hắn,sau đó tích lũy ở trong đan điền của hắn.

Sau khi hút khô linh khí của Nguyễn Tấn Beo,Huỳnh Trấn Thiên thả cái xác khô đang cầm trong tay ra,sau đó hắn thả thần thức,bắt đầu xâm nhập vào cơ thể xem xét đan điền.

Chỉ thấy ở trong đan điền của Huỳnh Trấn Thiên,hiện đang tồn tại 2 luồng khí khác nhau,chúng đang tranh giành,cắn nuốt lẫn nhau,đây chính là linh khí của Nguyễn Tấn Beo và ma khí của Huỳnh Trấn Thiên,linh khí và ma khí là thiên địch với nhau,nên tất nhiên sẽ xuất hiện tình trạng cắn nuốt lẫn nhau khi ở chung một chỗ.

Thấy vậy Huỳnh Trấn Thiên vội khoanh chân ngồi xuống đất,bắt đầu chuyển hoá linh khí thành ma khí,quá trình này là việc để cho ma khí cắn nuốt linh khí,làm cho linh khí biến thành ma khí,chỉ vậy thôi.

..................●△●●▽●....................

End of dialog window.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu.

Huỳnh Trấn Thiên rốt cuộc đã thành công chuyển hoá toàn bộ linh khí thành ma khí,theo đó cũng thành công đột phá Ma Binh cấp 4.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy vui vẻ thu hồi thần thức,mở mắt ra,vừa mở mắt hắn đã thấy xung quanh vây quanh rất nhiều người,tất cả đều nhìn chằm chằm vào hắn,lúc này hắn đã bật lại chế độ nhát gan,vì thế hắn giật thót la lớn một tiếng:-Aaaaa..........bớ người ta,có người cướp sắc của ta.

Mạnh Hùng ở một bên nghe hắn la như thế thì quát:-Im miệng,bọn ta đây,ai mà thèm cướp sắc của ngươi chứ.

-Ồ,thì ra là bang chủ,à đúng rồi,chuyện Âm Nha Bang sao rồi.

-Âm Nha Bang phần lớn đã bị đã diệt rồi,chỉ có Cao Thành cùng một hai tên trưởng lão gì đó chạy thoát,còn lại thì tất cả đều đầu hàng Mãnh Hổ Bang của chúng ta hoặc giết.

-Trời ơi,sao bang chủ lại để Cao Thành chạy thoát chứ,lỡ hắn quay lại trả thù ta thì sao.

-Ta cũng không muốn đâu nha,Cao Thành võ công cao cường,rất khó để giết được hắn a,vì thế mới để hắn chạy thoát.

-Tóm lại là để cho hắn chạy thoát,ta không biết đâu,bang chủ vậy thì của cãi của Âm Nha Bang phải chia cho ta 7 phần đấy.

-Cái gì,tên nhóc con này,ngươi phải nghĩ cho mấy trăm ae của Mãnh Hổ Bang nữa chứ,hay là 5/5 đi.

-Nha,lần này công ta rất lớn a,6/4 đây là mức giá cuối cùng.

-Được rồi,đúng là cái tên keo kiệt mà.

Sau đó Huỳnh Trấn Thiên bắt đầu trò chuyện vui vẻ với mọi người trong Mãnh Hổ Bang,tuy hắn võ công cao cường hơn rất nhiều anh em ở trong bang,nhưng vì cái tính nhát gan sợ chết,nên hắn nói chuyện rất là khiêm tốn lễ phép,đều này để cho mọi người trong Mãnh Hổ Bang rất ưng ý.

Ngọc Ánh chầm chậm xuất hiện bên người Huỳnh Trấn Thiên,nó truyền âm cho hắn nói"Tối nay chúng ta sẽ rời khỏi nơi này,nếu có lời gì muốn nói với mọi người ở Mãnh Hổ Bang thì bây giờ nói đi"

Huỳnh Trấn Thiên trong đầu nghe vậy thì mới nhớ đến lời hứa đi theo Ngọc Ánh 17 năm thời gian,hắn suy nghĩ một lát quyết định không nói chuyện này cho mọi người Mãnh Hổ Bang biết,dù sao nói ra những lời chia tay,rất dễ gây ra buồn phiền.

Thế là tối hôm đó,Mãnh Hổ Bang mở một bữa tiệc lớn,chúc mừng đánh bại Âm Nha Bang giành được phố tây,còn Huỳnh Trấn Thiên thì xem như là tiệc chia tay dành cho hắn.

Đêm hôm đó,Huỳnh Trấn Thiên vai mang một cái bao lớn cùng con mèo đen Ngọc Ánh,đi ra khỏi Hoả Thành,hướng thẳng về phía tây đi tới,một đường đi hắn không quay đầu lại nhìn Hoả Thành lần nào,không phải hắn không lưu luyến,mà là không dám nhìn lại.

Không lâu sau khi hắn đi,Mạnh Hùng cùng một vài người thân quen của hắn,trong Mãnh Hổ Bang cũng xuất hiện ở cửa thành,Mạnh Hùng nhìn bóng lưng của Huỳnh Trấn Thiên cười nói"Thật là đứa trẻ ngốc a"

Thế là con đường tu ma của Huỳnh Trấn Thiên chính thức bắt đầu,đều gì chờ hắn ở phía trước,nếu muốn biết thì đọc tiếp đi sẽ rõ.

HCVVCH

Nếu thấy truyện tạm ổn,tại sao lại tiếc 1 like và 1 cmt nào.

Nó sẽ giúp cho ta có động lực viết tiếp đấy.

Chương 14: Triệu Phổ Nham Hiểm

Thiên Ấn Sơn Mạch,một sơn mạch với từng dãy núi,nguy nga,hùng vĩ,thô to,cương à con mẹ nó lạc đề rồi,nói chung là một khu vực rộng lớn,nơi đây là sơn mạch lớn thứ 4 của Trung Vực,tuy lớn thứ 4 nhưng nó lại là sơn mạch nguy hiểm thứ 3 của Trung Vực,lý do là ở đây có một con yêu thú Tạo Đan Cảnh đỉnh phong toạ trấn,vì thế nên rất ít tu sĩ nào dám tiến quá sâu vào sơn mạch này.

Không gian ở gần Thiên Ấn Sơ Mạch thường rất yên lặng,tại vì cũng không có ai muốn ở gần cái sơn mạch nguy hiểm thứ 3 trung vực này cả,nhưng hôm nay ở đây lại không còn được yên lặng như thế nửa.

Chỉ thấy một nam hài 10 tuổi,mặt chữ D góc cạnh rõ ràng,mắt sắc bắn,mũi cao,môi mỏng,trông rất là âm nhu,đang lôi kéo một con mèo màu đen nói"Không được đâu a,tại sao ngươi lại muốn vào nơi quỷ quái này chứ,nhìn vào là biết chả tốt lành gì rồi."

"Gì cơ,ngươi muốn ta vào trong đây cướp được liệu giúp ngươi trị thương á,hơn nữa còn từ tay yêu thú Tụ Linh Cảnh tầng 9"

"Mẹ ngươi chứ,còn bảo ta tại sao giật mình,ta muốn bãi công a,tại sao ta phải làm việc nguy hiểm này chứ"

Nếu có người ở đây thì chắc chắn sẽ nhận định nam hài này là người bị thần kinh, tự nhiên lại đối thoại một mình,người bình thường ai lại như thế chứ.

Nhưng có thật là nam hài này bị điên không?,đáp án tất nhiên là không rồi.

Nam hài này chính là Huỳnh Trấn Thiên,hắn là đang nói chuyện với con mèo màu đen có tên Ngọc Ánh,nói về chuyện gì thì xem đoạn đối thoại sau đây sẽ hiểu.

Ngọc Ánh nói:-Ta cũng không nói cần ngươi đi trộm dược liệu a,ta chỉ nói là ngươi phải đi theo bảo vệ ta,còn ta thì đi trộm dược liệu,chỉ thế thôi mà.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì vội nói"Theo cách của ngươi thì khác nào ta phải tự đi trộm dược liệu,ngươi hôm trước bố trí mê giới cho Mãnh Hổ Bang,thì tựa đã cạn pháp lực,bây giờ cùng với người thường thì ngươi cũng chỉ mạnh hơi chút xíu,làm sao trộm dược liệu từ tay yêu thú Tụ Linh Cảnh tầng 9 được chứ,khi đó ta nhiệm vụ bảo vệ ngươi chẳng lẽ khoanh tay đứng nhìn,cuối cùng ta cũng vẫn sẽ phải là người đi trộm"

-Không ngờ ngươi cũng có chút thông minh,biết vậy thì ngươi giúp ta đi trộm dược liệu về đây đi,ta cần một cây Hoả Liên Thảo.

-Miêu(mèo) tiểu thư dừng làm khó ta như vậy chứ......Á....á....sao ngươi lại cào vào mặt ta,có biết khuôn mặt của ta đáng giá gấp 100 lần mạng của một vị Nguyên Anh Cảnh tu sĩ không.

-Hừ,ai biểu dám kêu bổn tiểu thư là miêu,tựa chưa thiến ngươi là may lắm rồi.

-Mèo thì ta kêu mèo a,chẳng lẽ ta kêu ngươi là chó,ê ê ê đừng qua đây,chuyện gì từ từ nói.

-Cút đi ta không muốn nhìn khuôn mặt đáng ghét của ngươi nữa,mau đi tìm Hoả Liên Thảo ngay cho ta,nếu không ta hao tổn tinh nguyên cũng sẽ thiến ngươi.

-Được rồi,đi thì đi,làm gì mà căng giữ vậy.

Thế là Huỳnh Trấn Thiên chính thức bước chân vào Thiên Ấn Sơn Mạch.

................●△●●▽●.................

Ở một khu vực phía tây của Thiên Ấn Sơn Mạch,hiện tại có một nhóm người đang vây đánh một con yêu thú to lớn,đó là một con yêu thú tu vi Tụ Linh Cảnh tầng 8,đầu trâu,thân rắn,có 2 chi trước,to khoảng 10 m,trông khá là dữ tợn,người thường nhìn thấy chắc sẽ tè ra quần(main thấy cũng sẽ tè ra quần),nhóm người đang đánh nhau với con yêu thú này gồm 3 nam 1 nữ, trong đó có 1 tên nam tử trẻ tuổi khoảng 19 tuổi tu vi đã là Tụ Linh Cảnh Tầng 9,hai nam tử còn lại thì già hơn khoảng 25,26 gì đó,là một đôi song sinh,cả hai tu vi đều là Tụ Linh Cảnh tầng 8,còn nữ tử còn lại thì khoảng 17 tuổi,tu vi Tụ Linh Cảnh tầng 7,là một mỹ nhân.

Đang đánh nhau,tên nam tử 19 tuổi tu vi Tụ Linh Cảnh tầng 9 kia đột nhiên lui ra đằng sau quát"Trương Tiến,Trương Luật,các ngươi mau mau xông lên áp sát nó,tiêu hao lực lượng của nó,ta và Trương Quỳnh Anh sẽ ở đằng sau tiếp ứng,đợi nó đuối sức ta sẽ dùng tuyệt chiêu kết liễu nó"

Nghe tên nam tử 19 tuổi nói vậy,hai tên song sinh tu sĩ đồng thời bất mãng lên tiếng"Tại sao bọn ta lại phải là người tiêu hao lực lượng của nó chứ,sao Triệu Phổ ngươi không lên làm nó tiêu hao lực lượng đi,bọn ta cũng có thể ở đằng sau tiếp ứng"

Triệu Phổ nghe vậy thì cười lạnh lên tiếng"Hừ,tại sao ư,tại vì ta mạnh hơn các ngươi được chưa,mau tiêu hao lực lượng của nó,nếu không 3 anh em các ngươi đều phải chết,làm theo lời ta còn may đâu có một đường sống"
Trương Quỳnh Anh nghe vậy thì tức giận nói"Ngươi thật độc ác,xem ra bọn ta đã làm quen với nhầm người rồi,ngươi không phải con người mà"

Triệu Phổ không để ý đến lời của nàng cười dâm nói"Hề hề ngươi cứ mắng chửi tùy thích,một lát nữa ngươi cũng sẽ phải quỳ gối dưới háng ta mà thôi,nếu mà ngươi không đồng ý hầu hạ ta,thì không còn cách nào khác là ta sẽ giết 2 anh trai của ngươi"

Trương Quỳnh Anh nghe hắn nói thì mặt mày xanh lét,tức đến muốn ngất xỉu.

Trương Tiến và Trương Luật nghe Triệu Phổ lấy hai người bọn họ ra uy hiếp Trương Quỳnh Anh thì tức giận quát"Tên khốn kiếp,ngươi sẽ không được chết tử tế,hôm nay dù có liều mạng thì hai bọn ta cũng phải giết chết ngươi"nói xong hai người lấy ra 2 cái búa,một cái búa màu xanh,cái còn lại màu đỏ,thay phiên đánh về phía Triệu Phổ.

Triệu Phổ thấy vậy thì lạnh lùng quát"Hừ,nếu đã muốn chết thì ta đây toạ nguyện cho các ngươi,cho dù không giết được con Ngưu Diện Xà Thân này cũng được,nhưng nên nhớ gia tộc các ngươi cũng sẽ bị liên lụy vào đấy"

Hai anh em song sinh họ Trương nghe vậy thì dừng tay lại,lộ vẻ chần chừ,Triệu Phổ là con trai cả của Triệu Gia thuộc Phong Vân Thành,là gia tộc có hai Tạo Đan Cảnh lão tổ,Trương Gia bọn họ thì chỉ có 6 Thoát Phàm Cảnh đỉnh phong thôi,vì thế nghe Triệu Phổ uy hiếp đến gia tộc,thì bọn họ không dám hành động lỗ mãng.

Triệu Phổ thấy vậy thì cười lạnh nói"Không dám đánh ta sao,nếu vậy thì mau mau phối hợp cùng ta giết con Ngưu Diện Xà Thân này,sau đó ngoan ngoãn đem em gái các ngươi dâng lên cho ta,đến lúc đấy không phải mọi chuyện sẽ êm đềm sao,có khi hai gia tộc lại kết làm thông gia nữa không chừng"

Trương Tiến và Trương Luật nghe vậy thì không còn cách nào khác,đành phải xông lên đánh về phía con yêu thú Ngưu Diện Xà Thân kia,nhằm để trút giận.

Triệu Phổ thấy vậy thì cười đắc ý,kéo tay Trương Quỳnh Anh lui ra đằng sau,hắn đã ngắm trúng nàng từ lâu lắm rồi,nhưng gia tộc của hắn thì không đồng ý chuyện này,lý do đơn giản là hai gia đình không tương xứng,vì thế hắn mới phải bí mật làm ra loại chuyện cưỡng chế như thế này,tất nhiên một lát chịch xong rồi thì phải giết người diệt khẩu,mà muốn đảm bảo thành công,thì phải làm cho hai anh em họ Trương tiêu hao sức lực,đó là lý do hắn dẫn bọn họ đến đây đánh giết yêu thú,mục đích của hắn đến hiện tại xem như đã hoàn thành rồi,có thể thấy hắn là một người khá nham hiểm.

Ngưu........Rống........Oành Rầm..... Rầm........tiếng đánh nhau kịch liệt lại bắt đầu vang lên.

Trong khi hai bên đang đánh nhau kịch liệt,thì tại một bụi cây gần đó có một thân ảnh nhỏ nhắn đang ẩn núp và nghe hết tất cả câu chuyện từ nảy tới giờ.

Thân ảnh này không ai khác chính là nhân vật chính của chúng ta Huỳnh Trấn Thiên.

Huỳnh Trấn Thiên sau khi chia tay với Ngọc Ánh thì một đường ẩn nấp chậm rãi tiến sâu vào bên trong Thiên Ấn Sơn Mạch,mọi người biết tính hắn rồi đấy,hắn một đường phải nói là cẩn thận đến không còn gì cẩn thận hơn,hắn đến nơi này cũng đã được 1 tiếng trước rồi,đến nơi hắn ngay lập tức núp vào bụi cây hiện tại đang núp,nhằm mục đích thăm đò động tĩnh,thăm đò một lần là nguyên 30 phút,lúc đó hắn mới dám rục rịch muốn đi tiếp,chưa kịp bước ra khỏi bụi cây thì hắn đã nghe thấy tiếng Rống giận của yêu thú,nghe vậy hắn sợ đến xanh mặt vội chui vào bụi cây tiếp tục ẩn núp,nếu hắn đi luôn lúc đó thì tựa tốt rồi,ai ngờ núp thêm 15 phút thì gặp cảnh 3 nam 1 nữ đẫn 1 con yêu thú,đầu trâu,thân rắn,đi đến chỗ hắn,thấy vậy hắn trong lòng thầm mắng đến ông cố nội mấy người này,dẫn đâu không dẫn lại dẫn yêu thú đến chỗ hắn,không còn cách nào khác hắn đành phải tiếp tục ẩn núp tại bụi cây này,cầu nguyện bọn người kia dẫn con yêu thú đi chỗ khác,thế nên bây giờ mới có tình cảnh như thế này.Huỳnh Trấn Thiên núp trong bụi cây nhìn một màn trước mắt run run thầm nghĩ"Thật đáng sợ a,tên Triệu Phổ kia cũng thật là nham hiểm,ta tốt nhất là cứ núp ở đây đợi cho hắn làm xong việc đi,anh em họ Trương kia cũng đáng thương đấy,nhưng việc cứu giúp thì thôi miễn đi,ta còn chưa có cái thực lực đó"nghĩ vậy hắn tiếp tục tập trung ẩn nấp khí tức,hắn quyết định mặc kệ chuyện của 3 anh em họ Trương kia,cũng không trách hắn được,vì hiện tại hắn còn chưa có thực lực mà đối đầu với Triệu Phổ,có khi ra mặt lại bị chết chung cũng nên.

..................●△●●▽●..................

30 phút sau,cuối cùng thì con Ngưu Diện Xà Thân kia cũng đã bị giết chết,Trương Tiến và Trương Luật người đầy vết thương,cũng đã mệt đến đứng dậy không nổi rồi,Triệu Phổ thấy vậy thì cười lạnh lấy ra một thanh kiếm màu đỏ,Trương Quỳnh Anh ở gần hắn thấy vậy thì cả kinh quát"Ngươi muốn làm gì đó?,ta sẽ hầu hạ ngươi,điều kiện là phải thả hai anh ta đi khỏi đây,nếu không thì bây giờ ta sẽ cắn lưỡi tự tử"(Đéo hiểu sao,cắn lưỡi lại tự tử được)

Nàng vừa dứt lời thì đã thấy một cánh tay ểm huyệt đạo vận động của nàng,làm cho nàng bất động tại chỗ,chỉ có thể mở to con mắt nhìn Triệu Phổ.

Triệu Phổ cười lạnh nói"ha ha ngươi tưởng lời đó uy hiếp được ta sao,ta không muốn chuyện hôm nay bị bại lộ ra ngoài,ta muốn chuyện này là bí mật của riêng ta,ngươi hiểu không, mà cách tốt nhất để biến chuyện này thành bí mật của riêng ta,là giết tất cả 3 người các ngươi,vì thế nên bây giờ 2 anh của ngươi tốt nhất là chết trước đi"nói xong hắn chỉ ngón tay về phía hai người Trương Tiến và Trương Luật,theo ngón tay hắn chỉ thì thanh kiếm màu đỏ cũng bay về phía hai người kia.

Trương Tiến,Trương Luật thấy vậy thì cố lấy sức tránh sang một hướng quát"Triệu Phổ ngươi là tên khốn khiếp,hôm nay bọn ta không chết thì sau này sẽ tìm ngươi trả thù,ngươi đợi đấy"nói xong hai người bọn hắn cố gắng hết sức chạy sâu vào bên trong Thiên Ấn Sơn Mạch.

Triệu Phổ thấy vậy thì khinh miệt nói"Hai người các ngươi không cần vọng tưởng,hôm nay chắc chắn các ngươi sẽ chết"nói xong hắn tế ra một tờ giấy màu vàng với những hoa văn kỳ dị,truyền pháp lực vào sau đó quát"Phong Long Phù" theo đó những hoa văn kỳ dị trên tờ giấy kia phát sáng,sau đó biến thành một con rồng gió,bay nhanh đánh về hướng hai anh em họ Trương.

Aaaaa........Aaaaa......hai tiếng kêu thảm vang lên,Trương Tiến và Trương Luật bị con rồng gió kia đánh trúng,tạo thành hai đoá hoa máu,chết không thể chết hơn.

Huỳnh Trấn Thiên núp trong bụi cây cách đó không xa,thấy một màn như vậy thì cả kinh thầm nghĩ"Con mẹ nó,đây chẳng lẽ là phù trong lời nói của Ngọc Ánh,nếu ta bị nó đánh trúng thì chắc ngủm củ tỏi quá,thôi tốt nhất là núp ở trong này thì hơn"

Trương Quỳnh Anh trơ mắt nhìn hai anh của mình bị đánh chết,nước mắt không tự chủ được chảy ra,nàng căm hận nhìn chằm chằm vào Triệu Phổ.

Triệu Phổ thấy vậy thì cảm thấy hơi chột dạ,nhưng rất nhanh thay thế bằng cảm giác đắc ý,hắn cười lạnh nâng cằm nàng lên nói"Không nên trách ta,ta rất là ưng ý ngươi,nhưng ai bảo gia tộc ngươi lại yếu kém như vậy chứ,cho nên bất đắc dĩ ta phải làm ra sự tình này,kiếp sau có đầu thai thì nhớ vào một nhà nào đó có thế lực hơn,biết đâu khi đó ta lại quan minh chính đại cưới ngươi không chừng"(tu tiên lên 1 cảnh giới lớn sẽ tăng thêm tuổi thọ)

Nói xong Triệu Phổ đột nhiên tách miệng của nàng ra,sau đó lấy ra một gói bột màu hồng phấn,đổ vào miệng của nàng,sau đó đứng một bên bắt đầu chờ đợi.

Một lúc sau hai má của Trương Quỳnh Anh bắt đầu hiện lên màu hồng,mắt nàng cũng bắt đầu xuất hiện biểu hiện mê mẩn,xem ra gói bột phấn kia chính là xuân dược.

Triệu Phổ thấy vậy thì tươi cười dâm đãng,đoả thông huyệt đạo vận động cho nàng,hắn muốn nàng phối hợp cùng hắn làm tình,chỉ có như vậy hắn mới có thể tận hưởng đầy đủ cơ thể của nàng,nếu mà làm tình khi nàng bất động như vậy,thì hắn cảm thấy không được khích thích cho lắm.

Trương Quỳnh Anh được giải khai huyệt đạo thì cảm thấy cơ thể rất nóng,vì thế bất chấp Triệu Phổ trước mặt,nàng bắt đầu cởi quần áo ra, hiện ra ngoài một cơ thể lồi lõm đẹp mê người.

Lúc này đột nhiên Triệu Phổ như có cảm ứng,nhìn về bụi cỏ của Huỳnh Trấn Thiên quát"Ai đó,lén lén lút lút,mau ra đây cho ta"

...................●△●●▽●...................

HCVVCH

Mọi người nói xem ta có nên viết chương sau thành 18+ không nhễ.

Ta ngứa tay quá,ai muốn 18+ thì cmt nha.

Chương 15: Ta Lần Đầu Là Bị Cưỡng Gian

Huỳnh Trấn Thiên tại vì trước giờ còn chưa bao giờ được thấy qua cơ thể của nữ nhân,cho nên khi nảy lúc Trương Quỳnh Anh cởi quần áo ra thì hắn có hơi chút thất thố,chính việc này đã làm cho hắn bị bại lộ trước Triệu Phổ,hắn bây giờ nội tâm đang tự trách mình vạn phần,thầm nghĩ"Tại sao định lực của ta lại thấp đến thế chứ,chỉ mới xem qua cơ thể nữ nhân một xíu đã tựa thất thố,dẫn đến tên Triệu Phổ kia phát hiện ra tung tích rồi,bây giờ không biết phải làm sao để thoát thân đây"

Đúng lúc hắn đang không biết phải làm gì,thì bên cạnh hắn đột nhiên phát ra một tiếng mèo kêu Meo......tiếng đó Ngọc Ánh xuất hiện,thì ra nó cũng không có ly khai hắn,mà chỉ là ẩn thân một bên theo giỏi hắn mà thôi,bây giờ thấy hắn gặp tình cảnh như vậy,thì không còn cách nào khác đành phải ra mặt giúp đỡ hắn giải vây,nó cũng biết nếu Huỳnh Trấn Thiên bị Triệu Phổ phát hiện,thì rất khó bảo toàn được tính mạng,vì vậy nó kêu lên một tiếng mèo kêu,sau đó chủ động từ trong bụi cây bước ra,chạy đi một hướng nào đó.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì thầm cảm tạ 20 đời tổ tông của Ngọc Ánh,thầm nghĩ con mèo đen này đôi lúc trông cũng thật dễ thương.

Triệu Phổ thấy từ trong bụi cây đi ra một con mèo đen thì thoáng thở phào,thầm tự nói mình quá đa nghi,sau đó tiếp tục chuyển ánh mắt dâm tà của mình về phía Trương Quỳnh Anh,sau đó tự mình cởi quần áo ra,bước tới hôn hít sờ mó nàng.

Trương Quỳnh Anh bởi vì trúng xuân dược nên cũng không phản kháng gì cả,hơn nữa còn chủ động đáng trả lại Triệu Phổ,lâu lâu sẽ phát ra vài tiếng rên rỉ mê người.

Huỳnh Trấn Thiên núp ở bụi cây cách đó không xa,thấy một màn như vậy thì thầm rủa"Con mẹ nó,các ngươi làm thì làm nhanh nhanh đi,còn hôn hít làm cái quái gì,đây là muốn thách thức sự kiên nhẫn của ta a"

Tại tất cả mọi người ở chỗ này,đang tập trung ánh mắt nhìn về phía hai thân ảnh loã thể chuẩn bị chịch nhau ở đằng kia,thì một con nhím gai không biết từ đâu xuất hiện,chuyện sẽ không có gì đáng nói, nếu con nhím gai kia,không đi vào bụi cây chỗ Huỳnh Trấn Thiên đang ẩn núp,nhím gai bình thường thì sẽ không lộ gai nhọn của mình ra ngoài,nhưng nó sẽ lộ ra gai nhọn khi nó cảm thấy nguy hiểm.

Cũng tại vì Huỳnh Trấn Thiên ẩn nấu khí tức quá tốt,cho nên tựa con nhím gai kia cũng không phát hiện ra sự hiện diện của hắn,nó ngang nhiên di chuyển rồi bò bám lên chỗ chân của hắn,hắn theo quán tính cảm thấy có gì đó ở dưới chân của mình,không suy nghĩ nhìu,hắn ngay lập tức thò tay xuống bóc lên,muốn xem thử thứ bu lên chân hắn là gì,nhưng tựa hắn phải hối hận vì lần hành động này rồi,chỉ nghe thấy một tiếng hét to chói tai,vang lên từ trong bụi cây nơi Huỳnh Trấn Thiên núp: "Áaaaaaaaaa,con mẹ nó cánh tay của ta,cái quỷ quái gì thế này,á chết cha,lộ rồi"

Triệu Phổ thì trym cũng đã kề sát bướm của Trương Quỳnh Anh rồi,đột nhiên nghe thấy tiếng hét chói tai của Huỳnh Trấn Thiên thì vội dừng động tác lại,yểm huyệt đạo vận động của Trương Quỳnh Anh,sau đó đằng đằng sát khí,nhìn về phía bụi cây nơi Huỳnh Trấn Thiên đang núp,quát to "Khốn khiếp,thì ra lúc nảy không phải ta đa nghi,có phải ngươi từ nảy đến giờ đã nghe toàn bộ câu chuyện rồi không,nếu vậy thì hôm nay ngươi phải chết,mau ra đây nhận chết đi"

Triệu Phổ vừa nói hết câu,thì đã thấy một bóng hình nhanh chóng xuất hiện trước mắt hắn,chỉ thấy một khuôn mặt mỉm cười tà dị,tay đang cầm một thanh binh khí dạng kiếm,xem ra là một kiếm khách ở trong võ lâm.

Huỳnh Trấn Thiên cười tà nói"Đúng là ta đã nghe thấy hết mọi chuyện đấy,thì sao?"nói xong,hắn thì triển Nhất Sát Kiếm,đánh về phía Triệu Phổ.

Triệu Phổ thấy vậy thì theo thói quen móc túi áo,ý đồ lấy ra linh khí hoặc phù chú gì đó đối địch,rất tiếc hắn tựa phát hiện ra mình hiện tại còn đang loã thể,không còn cách nào khác,hắn đành phải đánh ra hoả cầu thuật,ý đồ muốn chặn thế đánh của Nhất Sát Kiếm,ở hắn nghĩ thì Huỳnh Trấn Thiên chỉ là một cao thủ ở giới võ lâm thôi,bởi vì cách cầm kiếm của Huỳnh Trấn Thiên khác xa với người tu đạo,người tu đạo sẽ dùng ngự kiếm thuật thay cho dùng tay,Vì thế cho nên hắn mới làm ra lựa chọn khinh địch như thế này,nhưng cũng vì suy nghĩ này,mà hắn tựa đã phải trả giá đắc.

Huỳnh Trấn Thiên khinh miệt nói"Hừ, chỉ một đóm lửa nhỏ mà muốn chặn chiêu Nhất Sát Kiếm của ta,cái giá phải trả cho sự khinh địch của ngươi sẽ là mạng sống"nói xong đột nhiên thanh kiếm hắn cầm trong tay phát sinh dị biến,chỉ thấy nó từ một hoá thành 2,từ 2 hoá thành 4,cả 4 thanh kiếm đều biến thành màu đen,đây chính là chiêu Nhất Sát Kiếm đã được cải biến,được hắn dùng làm tuyệt chiêu kết liễu kẻ địch,để sử dụng nó Huỳnh Trấn Thiên phải tiêu hao toàn bộ pháp lực của mình,nếu chiêu này Triệu Phổ không chết,thì hắn sẽ chết.

Triệu Phổ thấy vậy thì cả kinh hô"Ma tu,ngươi là ma tu,khốn khiếp"hắn ngay lập tức nhún chân tránh sang một bên,nhưng tựa đã chậm đôi chút.
Phập........4 thanh kiếm lao nhanh như một tia chớt,đâm trúng vào ngực trái của Triệu Phổ,rất may mắn cho hắn là chưa có đâm trúng tim,hắn nhịn đâu cắn răng nhìn chằm chằm Huỳnh Trấn Thiên,sau đó không nói một lời nhanh chóng chạy ra khỏi Thiên Ấn Sơn Mạch.

Huỳnh Trấn Thiên dứng y tại chỗ bất động,sau khi xác định là Triệu Phổ đã đi rồi,thì hắn mới thở phào nhẹ nhõm,ngã quỵ xuống đất ngất xỉu.

Mơ màng trong lúc ngất xỉu,Huỳnh Trấn Thiên cảm thấy mình có một giấc mộng đẹp,chỉ thấy mơ màng một thân ảnh xinh đẹp đang cùng mình làm tình,tiếng rên rỉ vênh vãng bên tai,hắn cảm thấy một cảm giác thư sướng không nói thành lời,không biết bao lâu,bên tai hắn hình như có một tiếng nữ nhân khóc,sau đó hắn cảm thấy có gì lành lạnh kề vào cổ hắn,tựa như là một thanh kiếm sắc bén,sau đó tiếng khóc lại vang lên,tiếp theo hắn cảm thấy có một cơ thể nhào vào người mình,sau đó tất cả đều thành màu đen.

..................●△●●▽●....................

Tối hôm đó.

Huỳnh Trấn Thiên cuối cùng cũng tĩnh lại sau khi bị ngất xỉu do đánh ra Nhất Sát Kiếm,hắn cảm thấy nhứt đầu,đau mõi và mơ hồ,hắn nhíu chặt đôi mắt lại kiểm tra nội thể của mình,kiểm tra một lát cảm thấy không có gì khác thường,lúc này hắn mới thở phào mở mắt ra,nhìn xung quanh thì thấy nơi đây là một hang động,lại chuyển ánh mắt nhìn xuống dưới người mình.

"Aaaaa......."một tiếng hét to vang lên.

Tiếng hét đó chính là của Huỳnh Trấn Thiên,hắn thấy gì thế này,một thân ảnh nữ nhân loã thể đang nằm trong lòng hắn,hơn nữa ngay cả hắn cũng loã thể theo luôn,hắn xem xét kỹ thì phát hiện nữ nhân kia là Trương Quỳnh Anh,hắn cẩn thận suy nghĩ lại mọi chuyện,thì tựa cũng biết chuyện gì xảy ra,hắn thầm hô to trong lòng"Trời Ơi,lần đầu của ta lại là bị cưỡng gian,con mẹ nó,hơn nữa ta còn không biết chuyện gì nữa chứ,ta nhớ là nàng ta bị yểm huyệt rồi mà,sao lại có thể giải khai huyệt đạo mà hiếp dâm ta chứ,trời dụ nó"
Huỳnh Trấn Thiên sau khi qua cơn kinh ngạc thì bình tĩnh lại,hắn nhìn thân ảnh loã thể trước mắt, không tự chủ được con trym cương cứng,thấy vậy thì hắn hơi có cảm giác xấu hổ,thầm nghĩ"Ta thế mà còn chưa có cảm nhận được làm tình là như thế nào a,hay là đánh thức nàng dạy rồi ta thượng nàng,thôi thôi chắc nàng còn xót ở chỗ ấy,mà cũng chưa chắc nàng đã đồng ý làm tình với ta nữa"nghĩ đến đây Huỳnh Trấn Thiên cảm thấy số mình thật khổ a.

Trương Quỳnh Anh thật ra đã thức từ khi Huỳnh Trấn Thiên hét lớn khi nảy rồi,nàng chỉ là còn chưa dám mở mắt đối mặt với hắn thôi,hôm qua sau khi thượng hắn xong,thì nàng đã tựa chấp nhận hắn làm đạo lữ của mình rồi,thật ra lúc đầu nàng còn định giết hắn nữa cơ,nhưng nghĩ lại thì cảm thấy là nàng chủ động chịch

hắn trước,trong khi đó hắn còn hôn mê nữa,thêm nữa hắn còn là ân nhân cứu mạng của nàng nữa chứ,vì thế nên nàng mới chấp nhận hắn.(Mẹ nó,đã hiếp main rồi mà còn,viện lắm lý do thế).

Huỳnh Trấn Thiên cũng không phải đồ ngu,hắn biết mình làm ra động tĩnh lớn vậy,thì nàng cũng phải thức rồi,chắc có lẽ nàng còn đang mắc cỡ,nghĩ vậy hắn nhẹ nhàng nói"Này, ngươi tĩnh rồi đúng không,nếu đã tĩnh thì mau mau thức dạy mặc quần áo thôi,kẻo lại bị cảm lạnh nữa"(thật ra,ta có thể cho nhiều tình tiết ga lăng hơn vào đoạn này,nhưng viết mỏi tay quá,cho nên như vầy cho tiện).

Trương Quỳnh Anh nghe vậy thì mặt đỏ hết cả lên,chậm rãi đứng dạy mặc quần áo vào,xong xuôi nàng nhình Huỳnh Trấn Thiên nói"Ngươi định đối xử với ta như thế nào?"

Huỳnh Trấn Thiên mặc quần áo vào sau đó đứng lên,nghe nàng hỏi vậy thì cảm thấy hơi bối rối,thầm nghĩ"Ta là bị ngươi cưỡng gian a,bây giờ sao lại còn hỏi vấn đề này nữa chứ, chẳng lẽ ngươi ép ta phải cưới ngươi làm vợ hay sao"lòng thì thầm nghĩ vậy,nhưng ngoài miệng thì giả nai nói"Ý ngươi là sao a,ta không biết chuyện gì xảy ra hết nha,ngươi có thể nói cho ta biết chuyện gì xảy ra không"ý đồ của hắn rất rỏ,là muốn nàng thừa nhận đã thượng hắn.

Trương Quỳnh Anh nghe vậy thì sửng sốt,sau đó mới tựa nhớ ra hồi sáng hắn hôn mê,có lẽ là hắn thật sự không biết chuyện gì xảy ra,nghĩ vậy nàng chần chừ không biết có nên nói ra chuyện giữa mình và hắn hay không,suy nghĩ hồi lâu,cuối cùng nàng quyết định giữ bí mật này cho riêng mình,tựa nàng cũng không muốn làm đạo lữ của một nam hài 10 tuổi,quyết định xong nàng lạnh lùng nói"Không có gì,chuyện hôm nay,ngươi tốt nhất đừng có truyền ra ngoài,hãy coi như chúng ta chưa từng gặp nhau"nói xong,nàng ngay lập tức phi thân đi mất.

Huỳnh Trấn Thiên cũng là không thật sự không muốn chịu trách nhiệm,ai ngờ nghe nàng nói như vậy,hắn cảm thấy rất tức giận,nhìn thân ảnh của nàng đi xa,hắn thì thầm"Được thôi, nếu đã muốn cắt đứt quan hệ thì tựa cắt đứt đi,dù gì chuyện này cũng không phải lỗi của ta"nghĩ vậy nhưng hắn vẫn có đôi chút tội lỗi ở trong lòng,có lẽ sẽ tìm cơ hội trợ giúp nàng một phen.

Nghĩ vậy Huỳnh Trấn Thiên lại bắt đầu chọn tùm bậy một phương hướng,sau đó bắt đầu lên đường,đi tìm kiếm Hoả Liên Thảo,hắn cảm thấy Ngọc Ánh khá tốt,vì thế nên mới tựa quyết định tìm về Hoả Liên Thảo cho nó.

Thế là cuộc hành trình lại bắt đầu,liệu chương sau Huỳnh Trấn Thiên sẽ gặp những sự tình gì,muốn biết thì đọc chương sau sẽ rõ.

..................●△●●▽●...................

HCVVCH

Hơi chán nên ra hơi chậm,mọi người nếu đọc thấy hài lòng,thì hãy cho ta 1 like để tiếp thêm động lực nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau