TU MA PHI THĂNG QUYỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tu ma phi thăng quyển - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đi ị nhận được bảo

Lời mở đầu:chương một sẽ hơi lang mang dài dòng một xíu vì để giới thiệu main và các loại quan trọng cần biết trong truyện,mọi người muốn đọc truyện cho dễ hiểu thì tốt nhất nên đọc kỹ chương này nhá.

....................

Tu tiên giới từ xưa đến nay hoàn toàn là một thế giới tàn khóc,mạnh được yếu chết.

Cảnh giới của tu sĩ theo thấp lên cao như sau:Tụ Linh Cảnh(9 tầng cảnh giới)

Thoát Phàm Cảnh(sơ kỳ,trung kỳ,hậu kỳ,đỉnh phong)

Tạo Đan Cảnh(sơ kỳ,trung kỳ,hậu kỳ,đỉnh phong)

Nguyên Anh Cảnh(sơ kỳ,trung kỳ,hậu kỳ,loãng anh kỳ)

Muốn tu luyện được thì trước hết tu sĩ phải có linh căn,linh căn càng mạnh thì tu sĩ càng tiến được xa hơn trong con đường tu luyện.

Từ Thoát Phàm Cảnh mỗi lần tăng lên một cảnh giới lớn thì tu sĩ sẽ được tăng thêm tuổi thọ nhất định.

Người ta nói tu tiên cầu trường sinh,nhưng đấy có phải là sự thật không thì chưa ai kiểm chứng.

Bối cảnh chúng ta trong truyện sẽ là đại lục Đại Việt một vùng đất to lớn tiếp giáp hải vực,chúng ta bắt đầu truyện thôi.

................

Hoả Thành là một thành nhỏ thuộc sự quản lý của Thanh Hoả Môn vị trí nằm ở Trung Vực của đại lục Đại Việt.

Thanh Hoả Môn là một môn phái tu tiên bá chủ của một vùng 2 km xung quanh Hoả Thành,với một vị lão tổ Thoát Phàm Cảnh toạ trấn,vì Thanh Hoả Môn là môn phái lớn nhất 2 km xung quanh Hoả Thành cho nên việc con em được làm đệ tử của Thanh Hoả Môn là một việc đáng tự hào của người dân nơi đây,vì thế lễ tuyển đệ tử một năm một lần của Thanh Hoả Môn là ngày trọng đại nhất trong năm của người dân nơi đây.

Hôm nay tựa đúng là cái ngày trọng đại ấy,từng top những nam hài,nữ hài ra vào cửa lớn của Thanh Hoả Môn liên tục.

Những người đi ra thì có hai loại cảm xúc,một loại là vui mừng hớn hở,một loại là mếu máo khóc rống,tất nhiên những người vui mừng là những người trắc thí linh căn đạt điều kiện được nhận làm đệ tử của Thanh Hoả Môn,còn lại thì tất nhiên là ngược lại trắc thí không đạt không được Thanh Hoả Môn nhận làm đệ tử.

Tuy nhiên trong số đó có 1 nam hài là ngoại lệ,hắn không vui mà cũng chả buồn,hắn nhìn vào Thanh Hoả Môn nói nhỏ"Tu tiên được thì ngon lắm sao,ta đây không tin ngoài tu tiên ra thì không còn cách nào khác mạnh lên,đợi ta đi,đến lúc đó ta sẽ đè thứ các ngươi gọi là tiên nhân xuống đít mà đ-t lên mặt hắn một cái,để cho toàn thể các ngươi đều thúi mặt"nói xong hắn phất tay một bộ dáng rất ngầu sau đó đi nhanh về hướng xa,hắn cũng không phải muốn đi như vậy đâu,hắn còn chưa chữi đã a,nhưng mà lúc hắn nói những lời khi nảy,hắn thấy có một nữ hài nhìn chằm chằm vào hắn,thế là hắn mới làm bộ thanh cao mà ly khai chứ nếu không bị đè đầu ra đánh thì khổ.

Tên nam hài vừa xàm ngôn này tên là Huỳnh Trấn Thiên năm nay 10 tuổi,mặt chữ D góc cạnh rõ ràng,mắt sắc bén,mũi cao,môi mỏng nhìn khá là âm nhu,đừng hiểu lầm hắn không phải gay đâu nha,tất cả đều là hình thành từ khi hắn sinh ra.

Trắc thí linh căn thì hắn biết mình có một cái phế linh căn cũng không phải thật sự là phế linh căn nhưng mà linh căn hắn không nằm trong ngũ hành,không phải dị linh căn và quan trọng hơn là không hấp thu được linh khí vì thế Thanh Hoả Môn kết luận hắn là một cái phế linh căn.

Huỳnh Trấn Thiên là một đứa mồ côi,hắn cha mẹ chết năm hắn lên 7 tuổi,lý do dẫn đến tử vong là nhìn thấy một trận chiến của tu sĩ Tụ Linh Cảnh dẫn đến đau tim mà chết,kể từ đó hắn được cô ruột mình đem về nuôi,và tài sản cha mẹ hắn để lại đều bị cô ruột hắn lấy hết,vì từ nhỏ hắn đã gặp nhiều sự tình kinh người nên tựa tâm lý hắn trưởng thành rất sớm,hắn truy cầu duy nhất là biến mạnh để có thể bảo vệ được mình.Theo hắn nhớ thì cảnh giới từ Thoát Phàm Cảnh trở lên thì tu sĩ sẽ được tăng thêm tuổi thọ,đến Nguyên Anh Cảnh trong truyền thuyết thì sẽ được phi thăng làm tiên được trường sinh bất lão,mà hắn lại rất tham sống sợ chết nên hắn truy cầu chính là làm mình trở nên mạnh mẽ hơn để có thể bảo vệ được mình,nhưng giờ nghe tin không tu luyện được làm cho giấc mơ hắn tan thành mây khói.

Huỳnh Trấn Thiên hướng phương hướng nhà hắn đi về,thật ra bây giờ là nhà của cô hắn,giấc mơ tan biến thì cứ để nó tan biến đi,hắn tốt nhất vẫn là về nhà làm ruộng cho đơn giản.

Đi đến một cánh đồng hoang vén hắn đột nhiên càm thấy hơi đau bụng vì vậy ngay lập tức chạy vào một bụi cây gần đó đi ị(tức là đi ỉa đó các đạo hữu)

Bụp bủm bủm.......... Bẹttttttt

Một mùi hôi thối vang ra,trong bụi cây cách chỗ Huỳnh Trấn Thiên không xa truyền ra một tiếng kinh hô

-A thật nặng mùi,tại sao lại mất vệ sinh như vậy chứ.

Tiếp theo đó một nam một nữ quần áo xộc xệch từ bụi cây đó chui ra sau đó chạy mất hút.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn về phương hướng đi xa 2 người kia mắng:-Ai trên đời lại không đi ị chứ,mà đã đi ị thì phải có mùi rồi,hai người các ngươi chịch nơi công cộng lại không mất vệ sinh hay sao mà nói ta,thật là cẩu nam nữ cùng chó giao hoan đồng dạng bộ dáng,đều muốn dã chiến.

Đột nhiên Huỳnh Trấn Thiên nhìn thấy ở trong bụi cây chỗ mình đang đi ị có một cái họp màu đen với những đồ án tinh xảo nhìn khá đẹp mắt,nhìn cái là biết cái họp đen này đắc tiền rồi,hắn là người khá ham tài vì vậy không nói một lời đem cái hộp ấy dấu vào tay áo,xong tiếp tục đi ị rồi sau đó chạy thẳng về nhà.

Về đến nhà hắn cũng theo lệ chào hỏi cô dượng,xong xui rồi hớn hở về phòng đem cái họp màu đen kia ra xoi mói,hắn muốn xem thử cái họp này làm bằng chất liệu gì,có thể bán với giá bao nhiêu.

"Thật đẹp a,cái này bán chắc được nhiều tiền lắm đây,lần này ta vận khí thật tốt,vậy mà đi ị nhận được bảo" Huỳnh Trấn Thiên nhìn cái họp màu đen tinh xảo trên tay nói.

End of dialog window.

Tại hắn sờ mó,ngửi,liếm cuối cùng tạm thời,hắn chưa có kết luận gì về chất liệu tạo ra cái họp này,mà đã chưa biết rõ chất liệu của cái họp này thì hắn cũng chưa có ý định bán,hắn muốn phải bán với đúng giá của cái họp này,bây giờ bán lỡ đâu bán rẻ hơn giá trị của cái họp đen này thì ăn cức.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ sau đó buồn rầu thì thầm"Chẳng lẽ ta thật sự không thể tu luyện hay sao,chẳng lẽ ta lại giống như cha mẹ ta vì thấy tu sĩ đánh nhau mà lên cơn đau tim chết,hay là ta tu võ,được rồi quyết định vậy đi mai sẽ đi tìm Mãnh Hổ Bang để mà xin gia nhập"

Hắn nói xong ôm cái họp màu đen vào người sau đó chui lên giường ngủ luôn.

Tối hôm ấy chiếc họp màu đen hắn ôm trong tay đột nhiên phát ra những hắc khí lập loè sau đó chui vào người hắn,sau một lúc mọi thứ lại trở lại bình thường.

................................

Sáng hôm sau Huỳnh Trấn Thiên thức dạy cảm thấy người mình hơi khác thường,nghi hoặc một lát rồi hắn cũng tựa bỏ qua luôn xem như ngủ dạy cho nên mới có cảm giác như vậy.

Hắn rửa mặt cho thanh tỉnh rồi hướng nhà bếp tìm cái gì ăn lót bụng,xong xuôi rồi hắn bước chân ra khỏi nhà hướng về phương hướng Thanh Hoả Môn mà đi.

Chưa đi được bao xa thì một giọng nói ngọt ngào vang lên"Anh Thiên đi đâu vậy,dẫn Na Na di theo với,hôm nay Na Na có việc vui muốn nói với anh."

Chỉ thấy một nữ hài 10 tuổi,mặt đẹp,mũi cao,mắt to rất là dễ thương,nàng được gọi là Na Na con gái của nhà hàng xóm,bình thường Huỳnh Trấn Thiên rất hay chơi đùa cùng nàng vì vậy tình cảm hai người rất tốt.

Huỳnh Trấn Thiên một bộ dáng trưởng thành nói"Ta đi công việc một xíu,Na Na ở đây làm chi vậy"

Cô bé nghe hắn nói nhớ tới chính sự vội vui vẻ nói"Na Na trắc thí linh căn đạt chuẩn được Thanh Hoả Môn thu làm đệ tử đấy,anh Thiên thấy Na Na có giỏi không,à mà anh Thiên trắc thí có thành công không"

Huỳnh Trấn Thiên nghe nàng hỏi vậy vội ho khan vài cái làm bộ thanh cao nói"Haiiiiizzz linh căn của ta quá ưu tú cho nên Thanh Hoả Môn không dám thu ta làm đệ tử,chắc phải tìm một đại phái lớn hơn mới có thể lưu ta được"

Na Na nghe vậy thì sùng bái nhào vào ngực hắn nói"Anh Thiên là ưu tú nhất,sau này nhớ phải bảo vệ Na Na đấy nha"

Huỳnh Trấn Thiên nhẹ vuốt đầu nàng nói"Được rồi ta mạnh thì ta sẽ bảo vệ Na Na" nói xong hắn không khỏi thấy hơn buồn,sau này tiên phàm cách biệt không biết Na Na khi ấy có nhào vào lòng mình làm nũng như vầy nữa không.

Hắn cáo biệt Na Na xong rồi tiếp tục hướng phương hướng Mãnh Hỗ Bang mà đi,dù sao gia nhập bang phái cũng được phát cho một quyển công pháp tu luyện võ công,biết đâu hắn là một cái kỳ tài võ thuật trong vài năm không chừng lại trở thành tiên thiên cường giả,lúc đấy Tụ Linh Cảnh tầng 9 cũng phải nể hắn 3 phần.

Nghĩ vậy cuối cùng hắn cũng đến trước Mãnh Hổ Bang.

HCVVCH

Phi Thăng Tu Chân Quyển vẫn được viết tiếp,các đạo hữu đang theo giỏi nó thì không cần lo vấn đề drop nha.

Chương 2: Trên có mẹ già,dưới có con trẻ

Tên gác cửa của Mãnh Hổ Bang là một tên khoảng 24 tuổi,mặt gầy,mũi cao,mặt híp thành đường nhỏ nhìn khá là hèn mọn.

Hắn thấy Huỳnh Trấn Thiên đi đến muốn vào trong bang thì hỏi: -Này nhóc con,ngươi biết đây là đâu không đấy,đây là Mãnh Hổ Bang không phải trại trẻ đâu mau mau cút đi chỗ khác chơi.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì nhíu mày nói:-Ta đây là đi gia nhập Mãnh Hỗ Bang a,chẳng lẽ bang các ngươi không tuyển người nữa,ta nhớ là mới mấy hôm trước bang các ngươi còn rêu la tuyển thành viên mà.

Tên gác cổng nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn chằm chằm lấy Huỳnh Trấn Thiên,đúng là bang bọn hắn đang tuyển thành viên đấy,nhưng mà trước giờ hắn chưa thấy một nam hài 10 tuổi nào mà lại chủ động xin gia nhập bang phái giang hồ cả.

-Thôi được rồi ngươi vào đi,tìm chấp sự rồi điểm danh,tựa từ nay về sau ngươi là em út,những việc vặt ngươi phải làm lấy.

-Vậy thì cảm tạ rồi,ta trước vào đăng ký thành viên rồi sau đó sẽ ra giúp ngươi canh cửa.

Tên gác cổng nghe vậy tựa thoải mái nói"Tốt lắm,ta thích ngươi rồi đấy,nhanh nhanh vào đăng ký đi rồi ra đây giúp ta gác cổng,có việc gì cần trợ giúp thì cứ nói với ta.

Thế là Huỳnh Trấn Thiên thuận buồn xuôi gió gia nhập Mãnh Hỗ Bang,hắn cũng được bang phái trao cho một bộ công pháp tu luyện võ thuật gọi là Nhất Phi Quyết một công pháp chủ yếu thiên về tốc độ,thế là ngày hôm ấy tựa trôi qua nhanh chóng.

Thời gian thoáng chốc trôi qua.

Hôm nay đã là 10 ngày kể từ khi Huỳnh Trấn Thiên gia nhập vào Mãnh Hỗ Bang,thật không ngờ hắn thật sự là một thiên tài tu luyện võ thuật,chỉ 10 ngày mà cảnh giới của hắn đã gần đạt tới tam lưu rồi,vì thế trong Mãnh Hộ Bang hắn cũng bắt đầu có địa vị.

Huỳnh Trấn Thiên được bang chủ Mạnh Hùng của Mãnh Hổ Bang đặc biệt tặng cho một căn phòng riêng biệt ở trong bang,vì thế hắn cũng không về nhà của cô hắn nữa,dù sao hắn cũng không mấy tình cảm với cô hắn.

-Này Thiên lại đây bang chủ có việc tìm ngươi kìa.

-Bang chủ tìm ta có việc gì ngươi biết không.

-Không biết,ngươi nhanh nhanh đi a,bang chủ đang đợi ở phòng của hắn đấy.

Huỳnh Trấn Thiên kinh nghi bất định đi đến phòng của Mạnh Hùng gõ cửa.

Một âm thanh thô khệch truyền ra:

-Vào đi,ta có chuyện muốn nói với người.

Huỳnh Trấn Thiên đẩy cửa ra đi vào,đứng trước mặt một trung niên râu ria đầy mặt nói:-Bang chủ có chuyện gì muốn nói với ta,Trấn Thiên xin lắng tai nghe.
Mạnh Hùng nói:-Ta trước giờ có đối xử tốt với ngươi không.

-Có ạ.

-Ngươi có nguyện cùng ta xưng bá gian hồ không.

-Có ạ.

-Tốt lắm,ta không nhìn lầm ngươi,bây giờ ta lệnh cho ngươi đi đến phố tây nơi tiếp giáp giữa địa bàng của bang ta với địa bàng của Âm Nha Bang cho ngươi đi giết địch rèn luyện thực chiến,ngươi giết nhiều kẻ địch thì về ta sẽ bang thưởng ngươi thật tốt.

Huỳnh Trấn Thiên nghe Mạnh Hùng kêu mình đi đánh nhau giết người thì xanh mặt,sau một lát hắn đột nhiên kêu rú lên "A,đau bụng quá,ta chắc bị viêm ruột thừa rồi,bang chủ chắc ta không thể nhận lệnh được rồi ngươi đi tìm người khác đi"

Mạnh Hùng đừng nhìn hắn thô kệch thực ra hắn là người rất thông minh,một chút tiểu kế của Huỳnh Trấn Thiên sao qua mặt được hắn,hắn chậm rãi nói"Đừng dùng chút tiểu kế này với ta,ngươi mà không nhận lệnh thì theo bang quy chặt đứt tứ chi trục xuất khỏi bang.

-Bang chủ không được a,ta trên còn mẹ già,dưới còn con trẻ ngươi không thể đưa ta đi chết a.

-Ngươi mà mẹ già moi từ đâu ra,con trẻ thì quy đầu chưa lột mà con với trẻ,với lại ai nói đưa ngươi vào chỗ chết,chỉ là cho ngươi ra ngoài rèn luyện thực chiến thôi mà,ngươi mau thi hành lệnh nếu không theo bang quy sử lý.

-Haizzzzzz được rồi,ta đi,ta đi là được chứ gì,bang chủ ngươi bảo trọng a,coi chừng ăn cơm mắc nghẹn chết,đi tiểu kiến cắn trym,đang chịch thì tinh cạn thân vong còn nữa......

Không đợi hắn nói xong Mạnh Hùng quát:Ngươi mau cút,ta chỉ cho ngươi ra ngoài thực chiến thôi mà ngươi lại trù ta chết,mau đi đi ngươi nghẻo ngoài đó luôn cũng được.

End of dialog window.

Huỳnh Trấn Thiên cũng biết đã làm Mạnh Hùng tức giận vì vậy ngay lập tức chạy đi ra ngoài còn để lại câu nói"Ta sẽ trở về,bang chủ ngươi cứ yên tâm,một thiên tài như ta rất khó chết"

Mạnh Hùng nhìn bóng lưng của hắn sau một lát cười mắng"Tiểu quỷ nhát gan sợ chết nhất ta gặp từ trước đến nay,không biết ngươi có đánh đấm được gì không,tựa nhớ giữ mạng mà quay về đây là được"

Mãnh Hùng thường xuyên gặp Huỳnh Trấn Thiên mấy ngày nay nên tựa đã xem hắn như người trong nhà rồi.

............................

Phố Tây nơi hỗn loạn nhất ở Hoả Thành,tại vì nơi này là địa bàng chưa được ổn định nên thường hay có đánh giết nhằm cướp địa bàn về bang phái mình,những năm gần đây Phố Tây được Mãnh Hổ Bang và Âm Nha Bang tranh đoạt kịch liệt,những bang phái khác biết vậy nên cũng không ai dại mà lao vào vũng nước đục này.

Huỳnh Trấn Thiên hôm nay cuối cùng cũng bước chân vào địa bàng hỗn loạn này,hắn đi một bước lại dừng lại,áp người xuống đất xem thử có đánh nhau không,nếu mà phát hiện có đánh nhau thì hắn sẽ ngay lập tức chyển hướng đi về hướng khác(TG:ta viết mà ta đỏ mặt dùng main luôn)

Hắn đi không biết bao lâu cuối cùng bị lạc không biết đường nào đi đến tổng đà của Mãnh Hổ Bang ở tây thành nữa.

Dù biết mình bị lạc nhưng hắn cũng chả quan tâm tiếp tục di một bước lại dừng áp đầu xuống đất nghe ngóng xung quanh,tuy là khu hỗn loạn nhưng ở trên phố vẫn có không ít người đi lại,mấy người thấy hắn cứ đi một bước lại dừng lại áp đầu xuống đất thì chỉ chỉ trỏ trỏ hắn nói hắn bị thần kinh.

Huỳnh Trấn Thiên rất sĩ diện nào để người ta nói mình bị thần kinh vì thế hắn ngay lập tức nói lớn:-Ta đây là đang bái lạy những người đã chết ở khu phố này a,các ngươi xem đất chổ này bị máu nhiễm đỏ rồi này,nếu không quỳ bái tiêu trừ huyết tinh thì không lâu sẽ xuất hiện hung vật đấy,vì thế ta đây là đang nghĩ cho các ngươi đấy.

-Ồ,thì ra là thế,ta nói mà một nam hài đẹp trai thế này làm sao bị thần kinh được.

-Đúng đúng cảm ơn nhóc con nhiều.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì cười thoả mãng tiếp tục đi tới mặc dù không biết đi đâu.

Tiếp tục đi hồi lâu,hắn đột nhiên thấy không thích hợp,tại sao người xung nơi hắn đang đứng ai cũng cầm đao kiếm hết vậy,vì vậy hắn chạy tới gần chỗ một thanh niên lưng đeo kiếm hỏi:-Này vị đại ca này,đây là đâu vậy có thể nói cho tiểu đệ biết không.

Tên thanh niên đó nghe vậy thì tùy tiện nói:-Nơi này tất nhiên là tổng đà của Âm Nha Bang chúng ta rồi,ngươi bị mất trí hả.

Huỳnh Trấn Thiên thân hình run run lung lây sắp ngã nhìn xung quanh nói"Âm Nha Bang"

HCVVCH

Chương 3: Hạ độc

Huỳnh Trấn Thiên cố lấy lại bình tĩnh,suy nghĩ một lát hắn chợt có một quỷ kế,nếu hạ độc vào thức ăn và nước uống,vậy thì không phải hắn không cần đánh đánh giết giết cũng có thể giết được rất nhiều địch nhân sao,nghĩ vậy hắn cười cười tạm biệt thanh niên lưng đeo kiếm đi tìm phương hướng nhà bếp.

Đi xung quanh một lát cuối cùng hắn mới nhớ được mình còn chưa biết vị trí của nhà bếp nằm ở đâu,thế là hắn quyết định tìm người hỏi thăm.

Hắn đi tới một vị trung niên nhân mập mạp hỏi"Này chú,mẹ cháu đang làm ở trong nhà bếp,chú có thể nào chỉ lối đi vào nhà bếp để cháu gặp mẹ được không."

Tên trung niên mập mạp nghe vậy thì kỳ quái nói"Ta nhớ là nhà bếp đâu có nữ nhân nào đâu,nhóc con ngươi có đi lộn chỗ không vậy"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì toát mồ hôi thầm nghĩ may là gặp tên IQ hơi bị thấp chứ không thì nghẻo như chơi,sau đó cười cười nói"Chú nghe lộn rồi,cháu nói là chồng mẹ cháu làm ở nhà bếp,cháu đến đây để gặp chồng mẹ cháu"

Tên trung niên mập nghe vậy nói"Được rồi,ngươi theo hướng này,rồi lại quẹo phải,khi nào đến gian nhà có mùi thơm thì đi vào,đấy chính là nhà bếp"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì cảm ơn trung niên mập,sau đó theo hướng trung niên mập chỉ mà di chuyển.

Một lát sau hắn cuối cùng cũng tới được nhà bếp,chiêu tìm cha thì chắc chắn không thể sử dụng ở trong đây rồi,quan minh chính đại đi vào càng không thể,không biết làm sao mới trà trộm vào nhà bếp được đây.

Đang tại hắn suy nghĩ miên mang thì một âm thanh từ tốn vanh lên.

-Vị tiểu đệ này,chúng ta đến đây đưa nguyên liệu,nhờ cậu đi vào thông báo Từ tổng quản một tiếng.

Huỳnh Trấn Thiên đang suy nghĩ nát óc tìm cách để mà trà trộm vào nhà bếp,không ngờ lại nghe được thông tin nguyên liệu bây giờ đưa đến,thế không phải chỉ cần hắn đổi làm người đi giao nguyên liệu là có thể ngang nhiên chính đại đi vào nhà bếp rồi hay sao.

Nghĩ vậy hắn ngay lập tức đánh ngất tên giao hàng,sau đó mặt quần áo của người này vào giả trang thành người giao hàng,hắn tới lôi cái xe thồ đang đựng đầy rau,củ,quả rồi hướng phương hướng nhà bếp gõ cửa.

Két..............cửa mở ra,một gã béo mập đến nổi không rõ mắt mũi bước đi ra,tên mập vừa xuất hiện nói:

-Ngươi tới giao nguyên liệu à,lão Vương bên đó hết người hay sao mà lại kêu một thằng nhóc chưa cai sữa như ngươi giao nguyên liệu qua chứ.-Ngài chắc là Từ tổng quản rồi,ta đến để giao nguyên liệu,có cần ta vận chuyển vào bên trong không.

-Tất nhiên ngươi phải kéo cái đống này vào trong cho ta rồi,chẳng lẽ ngươi lại muốn ta tự tay kéo cái đống nguyên liệu này vào à.

-Nô tài hiểu,vì ta là người mới cho nên chưa hiểu chuyện,mong Từ tổng quản chỉ đường cho ta hoặc là dẫn ta đi cũng được.

-Được rồi ngươi đi theo ta.

Thế là quá trình xâm nhập nhà bếp của Huỳnh Trấn Thiên thành công,tiếp theo chính là quá trình bỏ độc vào thức ăn.

Sau khi bỏ nguyên liệu vào kho,Huỳnh Trấn Thiên nói:

-Từ tổng quản,nguyên liệu đã đưa đến rồi,không biết vấn đề tiền nong ra sao.

-Được rồi,ngươi đợi ta một lát,ta đi lấy tiền rồi trở lại thanh toán cho ngươi ngay.

End of dialog window.

-Ngài cứ đi thong thả,không cần phải vội nô tài đợi được.

-Tốt,ta đi đây.

Sau khi bóng hình của Từ tổng quản biến mất khỏi tầm mắt,Huỳnh Trấn Thiên ngay lập tức hướng phương hướng chổ đựng nước của nhà bếp đi tới,chỉ thấy hắn móc từ trong ống tay áo ra một cái lọ sứ,mở nắp ra hắn đổ một chất lõng màu trắng vào trong thùng nước(thời xưa éo có vòi nước cho nên nước được đựng trong thùng để dành sử dụng) sau đó lắc lắc thùng nước vài cái rồi nhanh chóng chạy lại vị trí cũ.

Chỉ cần hạ độc vào nước là được rồi,dù gì nấu cơm hay thức ăn đều phải sử dụng đến nước,vì thế kế hoạch hắn coi như đã thành công.

Khi Từ tổng quản trở lại thì mọi chuyện đã đâu vào đó hết rồi,Từ tổng quản đưa cho hắn tiền nguyên liệu rồi bảo hắn đi về,Huỳnh Trấn Thiên thấy kế hoạch của mình quá đúng đắn,vừa hạ độc được tổng đà Âm Nha Bang mà vừa nhận được tiền nguyên liệu nữa chứ,thật là có lời a.

Huỳnh Trấn Thiên kế hoạch đã thành,hắn tạm biệt Từ tổng quản bắt đầu chờ đợi kết quả.

Cuối cùng thì giờ ăn cũng đã đến,từng món ăn và rượu thịt được dọn lên trong một dãy bàn lớn,tất cả mọi người trong tổng đà Âm Nha Bang đều tụ tập về dãy bàn lớn ấy bắt nào nâng ly cụm chén.

Huỳnh Trấn Thiên cũng ngồi xuống nhưng không dám ăn gì cả,hắn nhìn mấy món ăn trước bàn mà bụng kêu ọt ọt ọt..........

Hắn thầm cắn răng nghĩ thầm"Không được ăn,ngươi mà ăn thì sẽ toi đời,còn sống tốt hơn ma no"

Ọc ọc ọc.........."Ta phải nhịn,không nhịn là từ nay về sau không còn mạng mà ăn"

Đang lúc hắn đấu tranh tư tưởng thì một âm thanh mơ màng vang lên"Này các ngươi có cảm thấy cơ thể có cái gì đấy hơi lạ không,sao ta thấy khó chịu thế này"

HCVVCH

Chương 4: Hạ nhầm thuốc

Tác Giả:Ta không biết top là ý chỉ thứ gì?lượt xem,lượt thích,lượt tìm kiếm hay là thứ gì khác nhưng mà truyện ta đã được lên top.

Dù lên top không được bao lâu và bây giờ đã rớt,nhưng vẫn rất cảm ơn mọi người vì đã làm cho Tu Ma Phi Thăng Quyển của ta lên top,cảm ơn mọi người nhá,chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.

HCVVCH

Nghe được âm thanh mê mang vừa vang lên Huỳnh Trấn Thiên biết là thuốc đã bắt đầu phát tác,thuốc này hắn cũng là được các anh em ở trong bang phái trao cho đấy,thật ra các ae cho hắn cũng không nói với hắn thuốc này là thuốc độc,lúc đó bọn họ nói như thế này:

-Thiên các anh em quyết định cho ngươi lọ thuốc này để giành mà sử dụng,tốt nhất đừng sử dụng bừa a,thuốc này tác dụng rất mạnh đấy,một lọ có thể sử dụng cho vài trăm người,ngươi tốt nhất đừng dùng bừa.

Huỳnh Trấn Thiên khi đó nghe vậy thì nhận định lọ thuốc này là thuốc cực độc,thế là hắn luôn cất trong tay áo để dành mà phòng thân,hôm nay cuối cùng nó cũng có chỗ diệu dụng.

Nhưng sự thật không như Huỳnh Trấn Thiên mong đợi,các bang chúng của Âm Nha Bang ăn xong vẫn chưa có ai chết cả.

-A,sao ta cảm thấy người hơi nóng các ngươi có bị vậy không.

-Nha,ngươi cũng bị à,ta cũng bị,ta cảm thấy một luồng nhiệt hoả từ trong bụng lan ra toàn cơ thể.

-Sao không không ta lại thấy n*ng thế này,các ngươi có bị không.

-Ngươi nói ta mới để ý,Trym ta cương cứng nảy giờ.

-Ta cảm thấy không thích hợp,A ta muốn nữ nhân,nữ nhân ở đâu ta muốn nữ nhân.

-A,ta cũng muốn nữ nhân,người ta muốn phát hoả rồi.

-Nữ nhân........

-Nữ nhân............

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì kinh ngạc,thế đéo nào hạ độc không chết,mà cả lũ lại điên lên động đực đòi nữ nhân thế này.

Tại hắn đang suy nghĩ thì đột nhiên một tiếng gầm nhẹ vang lên,hắn theo âm thanh nhìn lại thì thấy một cảnh tượng cả đời khó quên.

Chỉ thấy hai người nam nhân đang loã thể quấn quýt lấy nhau,bạo hoa cúc cho nhau,đôi khi còn gầm nhẹ rên rỉ nữa.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì hô to:

-Con mẹ nó sự trong trắng của ta.Đột nhiên hắn như có cảm ứng,hắn quay đầu qua một hướng khác thì thấy có vài cặp mắt đang nhìn hắn tựa như nhìn mỹ nhân,thấy vậy hắn sợ hãi hú lên"Ta không phải nữ nhân a,các ngươi không cần nhìn ta như vậy,ta đây còn trong trắng đấy"

Không cho hắn nói nhiều,vài ba cái nam nhân ngay lập tức vồ vào hắn chụp,ý đồ thì mọi người tự hiểu a.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì sợ hãi nhanh chân bỏ chạy,hắn vận dụng tốc độ nhanh nhất mà chạy đi theo một hướng nào đó,mặc dù không biết hướng đó dẫn tới đâu.

Hắn chạy một mạch 30 phút sau đó mới dám dừng lại,hắn quay đầu ra sau lưng thì đã thấy không còn ai nữa,thấy vậy hắn mới thở phào một hơi ngồi bệch xuống đất thở phì phò,hắn thầm nghĩ"Xem ra lọ thuốc kia không phải độc dược mà là xuân dược rồi,các anh em trong bang cũng thật là,cho thuốc mà không giới thiệu công dụng gì hết,xém nữa là ta bị bạo hoa cúc rồi,nghĩ đến thật rùng mình a"

Hắn bình tĩnh lại một lát rồi cuối cùng cũng đánh giá hoàn cảnh xung quanh.

Nơi đây là một vùng hoang đã,xem ra là hắn chạy 30 phút đã đi ra khỏi thành luôn rồi.

Hắn nhìn trái nhìn phải cuối cùng cũng xác định được phương hướng trở lại Hoả Thành.

Thế là hắn hướng Hoả Thành chạy trở về,tốc độ hắn khá nhanh có lẽ là bằng tốc độ của một con tuấn mã.

Đang chạy đột nhiên hắn dừng chân lại,bở vì hắn phát hiện một con mèo nhỏ màu đen đang bị thương,vết thương rất nặng xem ra nếu không có băng bó giúp đỡ thì sẽ chết.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy liếm liếm môi nói"khà khà thật tốt quá,đang đói bụng không có sức chạy,trước làm thịt con mèo này ăn cho đỡ đói đã"

Huỳnh Trấn Thiên vừa nói ra lời đó xong thì đột nhiên con mèo đen đang hấp hối kia mở mắt nhìn hắn,hắn chỉ cảm thấy bản thân bị hãm trong một hố sâu tăm tối

End of dialog window.

Hình như bị thương quá nặng nên con mèo kia chỉ mở mặt một cái sau đó lại nhắm lại,Huỳnh Trấn Thiên thì hai chân nhũn ra,một dòng nước ấm từ đũng quần hắn tuông ra.

Hắn cũng không để ý gì đến việc đái trong quần,hắn ngay lập tức quỳ xuống tự tát mình mấy cái rồi hướng con mèo đen kia nói"Thần mèo xin thứ tội a,ta chỉ là nhất thời bồng bột lỡ miệng thôi xin ngươi đừng ghi hận nha,nhà ta còn mẹ già con trẻ cần có ta chăm sóc,vì vậy ngươi đừng ghi hận ta đấy,nếu ngươi đồng ý tha cho ta thì cứ giữ im lặng,rồi nha ngươi giữ im lặng rồi đấy vậy là ngươi đã tha cho ta,ta xin đi trước a ngươi nhớ đừng tìm ta trả thù đấy"

Meo..........meo...........Huỳnh Trấn Thiên xoay người định chạy đi thì tiếng mèo kêu vang lên,thân hình hắn cứng đờ run run quay mặt lại hỏi"Không biết làm sao mới cho ngươi hết giận a,hay là ta đền tiền cho người hễ"

Đột nhiên trong đầu hắn vang lên một âm thanh non nớt của nữ hài"Ngươi giúp ta trị liệu sơ qua vết thương,ta sẽ tha thứ cho ngươi tội bất kính"

Hắn nghe vậy thì cả kinh nhìn về phía con mèo đen kia hỏi"Ngươi là mèo cái à"

Con mèo đen nghe vậy mở to mắt ra trừng hắn,kiềm theo đó trong đầu hắn vang lên giọng nói khi nảy"Mèo cái cái đầu ngươi ấy,ta cao thượng hơn loài mèo gấp tỷ lần"

-Nha,được rồi ngươi là tu sĩ mà cũng cần ta trị liệu sao,chẳng phải tu sĩ có phép thuật cải tử hồi sinh sao.

-Hừ,hiện tại ta đang bị phong ấn pháp thuật,chỉ bảo lưu được mấy phần thần niệm thôi,cho nên mấy thật như phục hồi tay chân làm không được.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì hai mắt sáng lên,chẳng phải như vậy bây giờ ta giết con mèo trước mắt là xong chuyện sao.

Con mèo đen như là nhìn thấu suy nghĩ của hắn nói:

-Ngươi đừng vọng tưởng giết ta,cho dù là một tia thần niệm nhưng ta vẫn dư sức giết chết một kẻ không có pháp thuật như ngươi.

-Nào dám,ta chưa bao giờ có suy nghĩ ấy trong đầu.

-Được rồi,mau tới đem ta về nhà của ngươi để trị liệu,ta còn muốn nhanh chút hồi phục để còn đi lại nữa.

-Tới liền đây,không biết ta bế ngươi lên ngươi có tính thù ta không.

-Được rồi cứ bế đi nói nhiều quá coi chừng ta giết ngươi bây giờ.

Thế là Huỳnh Trấn Thiên phải bế con mèo đen vào trong thành,sau đó tìm một hiệu thuốc nào đó giúp nó chữa trị vết thương.

HCVVCH

Truyện này ta viết lang mang quá,nhưng mà chả sao câu chữ càng tốt.

Chương 5: Số Khổ Thanh Niên Tên Quốc

Huỳnh Trấn Thiên tay ôm một con mèo đen lũi thủi tiến vào phố tây,lần này hắn không có đi một bước lại ngé đầu xuống đất thăm dò động tĩnh nữa,tại vì sao ư,chắc chắn không phải là đổi tính rồi,đây là tại hắn ỷ vào trên người có mèo đen bảo hộ cho nên hắn mới không quá sợ hãi như lần trước,tuy vậy nhưng nhát thì vẫn cứ nhát,hắn cũng không dám quan minh chính đại đi vào khu vực hỗn loạn này mà chỉ thập thò lũi thủi len lén đi vào thôi.

-Này sao ngươi lại nhát gan thế hả,đã bảo là có ta bảo hộ mọi chuyện không cần phải lo,mà sao ngươi vẫn là lũi thủi tiến vào chứ.

-Thôi đi,ngươi bị phong ấn pháp lực rồi,lỡ đâu xuất hiện cao thủ nhị lưu,nhất lưu nào đấy thì có mà chết.

-Hừm,ta đã thăm đò quanh đây rồi,tất cả cùng lắm chỉ có tam lưu võ giả,không có nhất lưu nhị lưu.

-Nói chung an toàn là trên hết,tựa biết đâu có cao thủ đang ẩn dấu khí tức.

-hừ,nhát gan thì nói đại đi,khi nảy ta không nói bảo hộ ngươi,thì bây giờ ngươi chắc là đi từng bước áp tai xuống đất một lần rồi,ta chưa thấy ai nhát như ngươi.

Huỳnh Trấn Thiên mặt dày đến đâu nghe con mèo đen nói vậy cũng không khỏi đỏ mặt,nhưng hắn vẫn cố nói"Người sống còn đỡ hơn cái xác chết,cẩn thận mới là vương đạo,ta đây là đang đi theo vương đạo a"

Huỳnh Trấn Thiên vừa đứt lời thì Đùng..........rắc............một tiếng va chạm cùng vỡ vụng vang lên ngay gần người hắn.

Hắn quay qua thì thấy một căn nhà bị đổ nát,bên trong lớp khói bụi hiện ra một thân ảnh đang nằm ngửa lên trời,miệng chảy rất nhiều máu,xem ra là bị đánh tạo thành.

Huỳnh Trấn Thiên nhìn thân ảnh ở trong đống đổ nát buộc miệng kêu lên"Anh Quốc,anh có làm sao không?"

-Khục khục ngươi thấy ta như vậy còn hỏi có làm sao không,khục mau đến cõng ta chạy khỏi đây,không biết Âm Nha Bang bị sao mà hôm nay bọn hắn làm căng quá,khục khục ta mới chỉ qua lãnh thổ bọn hắn một xíu mà bọn hắn đã vây lại đánh ta rồi.

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì vẻ mặt cổ quái thầm nghĩ"Không biết chuyện này có dính dáng đến ta không,chắc không đâu ta cũng chỉ cho bọn Âm Nha Bang uống xuân dược thôi mà,chuyện này không liên quan đến ta"nghĩ vậy hắn kết luận Âm Nha Bang đột nhiên làm căng không liên quan đến hắn.

Nhưng sự thật thì trái cmn ngược,tất cả đều tại hắn mà ra hết,xuân dược hắn hạ đã làm cho tất cả bang chúng của Âm Nha Bang đều phải cùng nhau bạo hoa cúc(thông đít),sau khi dược lực của siêu cấp xuân dược trôi qua,Âm Nha Bang không tìm được người gây ra chuyện này cho nên ai cũng một bụng nộ hoả,đúng lúc này thanh niên tên Quốc đang nằm trước mặt Huỳnh Trấn Thiên có việc đi qua lãnh thổ của Âm Nha Bang(cụ thể là đi tìm Huỳnh Trấn Thiên).số anh rất đen không trách ai được,thế là một đống bang chúng của Âm Nha Bang không có gì phát tiết,một bụng nộ hoả đành phát tiết lên thanh niên tên Quốc đang nằm trong đống đổ nát kia.

Huỳnh Trấn Thiên tuy suy nghĩ một lát nhưng làm việc rất nhanh,hắn ngay lập tức cõng thanh niên tên Quốc trên lưng,sau đó chạy nhanh đi về một hướng.

Thanh niên tên Quốc thì được Huỳnh Trấn Thiên cõng trên lưng,nên thở ra một hơi,hắn định nhắm mắt lại nghĩ ngơi hồi phục sức lực,nhưng sau một lát hắn cảm thấy có gì đó sai sai,đột nhiên hắn giật mình hú to lên"Thiên mau dừng lại a,ngươi mau dừng lại,sao ngươi lại chạy ngược vào địa bàng Âm Nha Bang,mau lui lại bọn Âm Nha Bang kia gần đây thôi,coi chừng bọn hắn đuổi tới"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy giật mình không nói một lời đổi hướng khác.

Thanh niên tên Quốc thấy vậy thì mệt mõi nhắm mắt,một lát sau đột nhiên hắn có dự cảm bất an,hắn mở mắt nhìn xung quanh la lớn lên"Con bà mày Thiên,mày chạy đâu không chạy,sao lại cứ vào địa bàng của Âm Nha Bang mà chạy vậy"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy thì ủy khuất chu miệng nhỏ nói"Ta còn chưa biết địa bàng nào của bang ta địa bàng nào của âm nha bang nha,ngươi phải chỉ đường cho ta chứ"
Nhưng không có thời gian cho hai người nói chuyện,rầm rì rầm rì tiếng bước chân vang lên,một nhóm gồm 7 người cầm dao cầm kiếm xuất hiện trước mặt hai người một mèo.

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy thì hú hồn,nói với mèo đen"Này đến lượt ngươi ra tay rồi đấy,ta đặt tất cả niềm tin vào ngươi đấy"

Một âm thanh bình thản vang lên trong đầu hắn"Ai nói ta sẽ ra tay chứ,ngươi tự mình giải quyết đi,ta còn phải dưỡng thương"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy la lớn nói"Ngươi làm vậy không được a,ta chết rồi ai là người giúp ngươi chữa trị vết thương đây"

-hừ,không có ngươi ta vẫn sống tốt,không cần phải vì ngươi mà tốn pháp lực.

Keng.........âm thanh kiếm rút khỏi vỏ vang lên.

Một tên khoảng 35 tuổi bên Âm Nha Bang nói"Thì ra tên nhóc ngươi là người của Mãnh Hổ Bang,có phải ngươi là người hạ xuân dược trong thức ăn của bọn ta không?"

Huỳnh Trấn Thiên nghe vậy vội làm ngơ nói"Ta không biết gì hết a,chuyện hạ xuân dược vào thức ăn cũng chắc chắn không phải ta làm,ta có thể thề nếu chyện hạ xuân dược vào thức ăn do ta làm,ta ra đường sẽ bị sét đánh chết"hắn vừa nói xong một tiếng sét to vang lên ở trên bầu trời,thấy vậy hắn vội nói trong lòng"ta đúng là không hạ xuân dược vào thức ăn a,ta chỉ hạ dược vào nước thôi nha,ông trời ngươi đừng có đánh nhầm người trung thực như ta đấy"

Mấy người Âm Nha Bang nghe Huỳnh Trấn Thiên nói vậy thì cũng hơi tin tưởng,nhưng mà bụng đang có nộ hoả cho dù ngươi không phải người hạ dược bọn ta cũng đánh.

Vị 35 tuổi bên Âm Nha Bang quát"Không phải cũng phải chết,có trách thì chỉ trách hai người các ngươi xui xẻo,xuất hiện đúng lúc chúng ta đang rất tức giận,anh em xông lên giết"

Huỳnh Trấn Thiên thấy vậy biết không nói lý được,vội vàng quay người bỏ chạy,tuy bình thường tốc độ hắn rất nhanh,nhưng bây giờ tay ôm mèo đen,lưng cõng thêm một người nữa,làm sao tốc độ hắn có thể nhanh hơn nhóm người âm nha bang được,chạy một lát thì hắn đã bị đuổi kịp,chỉ thấy một ánh dao chém nhanh tới,chém trúng vào lưng của thanh niên tên Quốc.

End of dialog window.

-Áaaaaaaa,Thiên à thương anh thì để anh lên đằng trước,ngươi cõng ta thế này khác gì lấy ta làm bia đỡ.

-Anh à,hãy xem đó như là phí cứu mạng đi,ta mà bị chém,ta đau ta chạy không được,cả hai cùng ngủm củ tỏi đấy.

-Phí cứu mạng cái con bà ngươi,ta không biết ngươi có cứu được ta không,nhưng chắc chắn ngươi mà tiếp tục để ta đằng sau thế này,ta sẽ chết trước vì bị chém a,ngươi mau mau chuyển ta lên phía trước.

-Thôi được rồi,đằng trước thì đằng trước.

Thế là Huỳnh Trấn Thiên đành chuyển thân để cho thanh niên tên Quốc bu lên đằng trước,tay thì bảo vệ chặt con mèo đen.

Vù.................một tiếng xé gió do kiếm đang chém nhanh tới vang lên.

Huỳnh Trấn Thiên lần này lại không chạy nữa,mà hắn ngay lập tức quay ngược về phía sau sau đó né sang một bên,phật......lần này thanh kiếm đâm trúng vào ngực thanh niên tên Quốc,rất may vết đâm cũng không sâu lắm,nói chung là không ảnh hưởng đến tính mạng,dù thế thanh niên tên Quốc cũng đau đớn đến xanh mặt.

Rúúúú.............."Con Mẹ Nó,Thiên ngươi quay người lại chi vậy,ngươi muốn chơi chết ta có phải không"

-Ta quay người lại định đối địch a,ai ngờ quay đầu lại ta mới nhớ còn ngươi ở đằng trước nên không sử dụng tay được,thế nên ngươi mới bị đâm trúng a.

-Vậy ngươi mau chuyển ta ra lại đằng sau đi,để mà còn sử dụng tay đối địch.

-OK,ta chuyển liền.

Thế là thanh niên tên Quốc lại tiếp tục trở lại trên lưng của Huỳnh Trấn Thiên,một lát sau,một ánh đao từ đằng sau chém tới,xẹt.......... chỉ thấy trên lưng thanh niên tên Quốc lại một lần nữa xuất hiện một vết thương,thấy vậy hắn đau đớn hô to"Sao lần này ngươi không quay người lại đón địch"

-Phản ứng không kịp a,có ngươi đằng sau làm ta phản ứng chậm hẳn ra.

Nghe vậy thanh niên tên Quốc im miệng cắn răng nhịn đau không đòi chuyển vị trí nữa,có chuyển nữa thì kết quả cũng vẫn là hắn bị chém thôi,cắn răng nhịn đau là tốt nhất.

HCVVCH

Truyện free các wed muốn copy thì cứ copy đi nhá,copy truyện của ta cũng tốt,nhưng lưu ý để tên tác giả chính là ta,thanks.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau