TU LA THẦN CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tu la thần công - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Giang Mỹ Linh đại chiến Địch, Phùng

Ngụy Tô vừa kinh hãi vừa tức giận, bụng bảo dạ :

- “Bất luận thế nào ta cũng phải liều mạng chiến đấu. Không thể để chúng thương hại đến Quyên muội”.

Chàng vung trường kiếm lên không chờ bọn chúng đến nơi đã tiến đánh trước.

Lăng Trung Ngọc khen thầm :

- “Thằng lỏi này khá đây! Ta giao phó Quyên muội cho gã quả đã không lầm”.

Nên biết Ngụy Tô tuy được chân truyền về môn kiếm pháp của phái Thiên Sơn, nhưng công lực của gã còn nông cạn. Dù lấy một chọi một cũng chưa chắc ăn đứt, mà bây giờ một mình gã phải địch với hai người thì quyết nhiên chẳng thể nào chống chọi được với Bạch Lương Ký và lão họ Hàn.

Về điểm này Lăng Trung Ngọc đã hiểu rồi, mà Ngụy Tô cũng biết thế.

Lăng Trung Ngọc ẩn trên ngọn cây lạnh lùng theo dõi. Giả tỷ chàng là tình địch của Ngụy Tô thì chỉ cứu một mình Cảnh Quyên Quyên đem đi rồi để mặc Ngụy Tô ở lại. Gã có lọt vào tay địch nhân hay không, chàng cũng chẳng cần lý gì đến.

Bạch Lương Ký còn ở ngoài xa hơn mười trượng chưa tiếp xúc với Ngụy Tô.

Đột nhiên hắn ọe một tiếng rồi bao nhiêu thực vật nôn ra hết.

Lão họ Hàn giật mình kinh hãi, vội hỏi :

- Bạch đại ca! Đại ca làm sao thế?...

Lão chưa dứt lời chợt thấy bụng đau sôi lên ùng ục. Hắn cũng ọe lên một tiếng và nôn ra hết. Cả nước máat nước mũi cũng trào ra. So với Bạch Lương Ký, lão còn thảm bại hơn.

Trong kẽ ngón tay Lăng Trung Ngọc đã kẹp sẵn hai mũi Kim Xà trùy. Chàng chỉ còn chờ nếu Ngụy Tô gặp thấy nguy là phóng ám khí ra để ngấm ngầm giúp gã.

Hiện giờ chàng thấy bọn họ chưa giao thủ mà Bạch Lương Ký và lão áo vàng họ Hàn đột nhiên mửa tháo ra, thì không khỏi sửng sốt. Nhưng chàng tỉnh ngộ ngay, cười thầm tự nhủ :

- “Mỹ Linh thật giống tinh linh cổ quái. Không hiểu cô ta ngấm ngầm động thủ chơi khăm thế nào? Vậy càng hay! Cách này của cô so với mình dùng Kim Xà trùy hãy còn kín đáo hơn”.

Bạch Lương Ký còn đang ôm bụng mà nôn mửa thì Ngụy Tô đã phóng kiếm đâm tới.

Hắn vội sử thân pháp “Đại Loạn Yêu Tà Sáp Liêu”, hai chân uốn cong rồi lui lủi lảng tránh.

Tay hắn cầm cây cầu long tiên dài đến hơn trượng. Vừa chuyển động thân hình, hắn vừa vung tiên quét ngang.

Đúng là một chiêu bại trung cầu thắng và tỏ ra có chân tài thực học, chớ không phải hạng tầm thường.

Đáng tiếc là ngọn tiên vừa phóng ra nhưng nội lực không đủ.

Bỗng nghe đánh cắc một tiếng. Đầu ngọn roi của hắn bị chặt mất ba tất.

Lão họ Hàn càng bi thảm hơn. Lão thi triển công phu Hồng Sa thủ đánh ra một chưởng. Kể về công lực lão thì ít ra phát chưởng này cũng có thể đẩy trệch mũi kiếm của Ngụy Tô đi.

Nhưng lưỡi kiếm của Ngụy Tô bị cây roi của Bạch Lương Ký quấn lấy, phát chưởng của lão họ Hàn mà đánh tránh thì nhứt định Ngụy Tô phải té nhào ngất xỉu.

Không ngờ đầu ngọn tiên của Bạch Lương Ký lại bị Ngụy Tô chặt đứt.

Phát chưởng của lão họ Hàn phóng ra hoàn toàn không một chút kình lực.

Luồng kiếm quang lấp loáng. Máu ở hai đầu ngón tay bị chặt cụt chảy ra đầm đìa.

Ấy là còn may lão rụt tay về mau lẹ không thì cả bàn tay đã bị lưỡi kiếm của Ngụy Tô hớt đứt rồi.

Cứ tình hình này mà đoán thì chắc là Giang Mỹ Linh đã ngấm ngầm bỏ thuốc độc vào bình trà cho hai lão kia uống, mà lại là một thứ dược vật không mùi vị không màu sắc.

Lúc hai lão nằm trên giường nói chuyện, bình trà để gần ngay bên cửa sổ.

Giang Mỹ Linh dùng một cây ngâm trâm thò vào vòi bình rồi thổi thuốc tán vô trong mà bọn chúng không hề phát giác.

Bọn chúng nói chuyện đến nửa đêm tất nhiên khát nước liền rót trà ra chén uống.

Hai lão Bạch, Hàn uống trà rồi thì trong khoảnh khắc nghe bên ngoài có tiếng lịch kịch.

Chúng trở dậy chạy ra xem liền phát giác đồng bọn là tên phu xe đã chết cứng, còn hai người bị bắt cũng mất tích. Chúng kinh hãi không bút nào tả xiết, vội vàng hốt hoảng sục tìm.

Bây giờ bọn chúng xuất hiện nghinh địch cùng Ngụy Tô. Chúng thấy bên mình gã không có tay cao thủ nào khác đã hơi yên lòng.

Hai lão tuy không biết Ngụy Tô được ai giải khai huyệt đạo mà giải khai bằng cách nào? Nhưng trong bụng vẫn chắc mẩm dù hai tên tù binh có giải khai được huyệt đạo thì công lực cũng chẳng thể khôi phục lại được và chúng cho là thò tay ra bắt lại dễ như chơi.

Dè đâu dược vật của Giang Mỹ Linh cho chúng uống vào vừa đến lúc phát tác.

Dược vật này trước khi phát tác thì chẳng thấy có chi khác lạ. Nhưng nó vừa phát tác đã lên cơn dữ dội làm cho ngũ tạng nôn nao đau khổ vô cùng, thì còn phát huy kình lực nội gia thế nào được?

Trường hợp này xảy ra phản lại hẳn với sự tiên liệu của bọn chúng. Người bị giảm phần lớn công lực không phải Ngụy Tô mà là chính bọn họ.

May ở chỗ nội lực của chúng đã đến trình độ đáng kể. Chúng vận khí chống chọi rồi không nôn mửa nữa.

Nhưng rủi thay! Ngụy Tô vừa thấy chúng đã thi triển cuộc đấu liều mạng.

Gã vừa xô ra đã phát huy ngay “Truy Phong bát thức” trong Thiên Sơn kiếm pháp.

Chiêu số nào cũng toàn là đánh liều mạng.

Ngụy Tô vừa ra mấy chiêu, Bạch, Hàn hai người đã luống cuống và lâm vào tình trạng nguy hiểm.

Bạch Lương Ký la lên :

- Nguy to rồi! Chắc là chúng ta đã trúng độc.

Hắn chưa dứt lời thì đột nhiên thấy Cảnh Quyên Quyên chạy tới lớn tiếng gọi :

- Tô ca! Vụ này là thế nào đây? Té ra Tô ca đang đánh nhau với hai tên ác tặc.

Cô rút trường kiếm ra nói tiếp :

- Bất tất phải hoang mang! Tiểu muội đã đến giúp một tay đây!

Thực ra lúc này Ngụy Tô đánh chiêu nào đắc thủ chiêu ấy, đâu phải gã hoang mang.

Những kẻ hoang mang lại là Bạch Lương Ký và lão Hàn đại ca.

Cảnh Quyên Quyên chưa nhảy vào vòng chiến đã nghe hai tiếng rắc rắc vang lên.

Cây trường tiên của Bạch Lương Ký gãy mất một đoạn và đầu vai bị mũi kiếm của Ngụy Tô đâm thủng.

Bạch Lương Ký không chịu được luồng chân khí trồi lên. Hắn lại ọe một tiếng rồi mửa cả uế vật ra, tiếp theo thổ đến máu tươi.

Hắn không dám trùng trình cắm đầu chạy trốn.

Lão họ Hàn để cả áo lăn người xuống triền núi. So với Bạch Lương Ký lão còn chuồn lẹ hơn.

Cảnh Quyên Quyên sợ bị uế vật phun vào vội nhảy sang bên né tránh.

Ngụy Tô chạy đến bên cười hỏi :

- Quyên muội cũng tỉnh lại rồi ư? Trong mình cảm thấy thế nào? Hai tên ác tặc đã bị thương chắc không dám trở lại rượt theo nữa.

Cảnh Quyên Quyên giương cặp mắt thao láo ngơ ngác nhìn bốn phía lộ vẻ kinh ngạc hỏi :

- Thật chẳng khác chi một giấc mộng. Tại sao chúng ta lại đến trốn này? Vì lẽ gì mà Tô ca thoát thân được? Tiểu muội không việc gì, còn Tô ca thì sao?

Ngụy Tô đáp :

- Tiểu huynh cũng chẳng hiểu vụ này ra sao cả. Khi tỉnh lại đã thấy mình ở đây rồi. Có điều tiểu huynh cảm thấy mùi vị Bích Linh đan chắc có Địch sư huynh tới đây.

Cảnh Quyên Quyên hỏi :

- Tiểu muội cũng nghĩ thế. Nhưng nếu Địch sư huynh đến đây thì sao lại không thấy y đâu.

Lăng Trung Ngọc ẩn trên cây cười thầm nghĩ bụng :

- “Họ đoán trúng một nửa. Để họ gặp Địch Bình Thạch thì họ không ngờ có ta nữa”.

Bỗng nghe Ngụy Tô đáp :

- Lúc tiểu huynh vừa hồi tỉnh thì dường như nghe ở góc Tây nam có những tiếng ám khí rít lên ghê gớm. Chắc là Địch sư huynh bắn Thiên Sơn thần mang ra. Bây giờ chúng ta đi về phía đó xem sao.

Gã ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Lúc tiểu huynh tỉnh lại thấy mình ở trên sườn núi này. Ngoài hai người chúng ta, chẳng còn một ai nữa.

Gã kể tiếp :

- Sau một lát thì bọn Bạch Lương Ký hai người tới đây. Cứ tình hình này chắc là Địch sư huynh giải khai huyệt đạo cho chúng ta rồi, còn gặp cường địch nào khác là hiện giờ đang rượt theo địch nhân.

Gã ngẫm nghĩ một chút rồi tiếp :

- Còn bọn Bạch Lương Ký thì hẳn là đến sau, nên cước trình của bọn chúng không đuổi kịp Địch sư huynh.

Cách giải thích này có vẻ hợp tình hợp lý.Lăng Trung Ngọc gật đầu tự nói một mình :

- Thằng nhỏ này tuy còn là con cừu non mới ra đời mà xem chừng về bề lịch duyệt xét đoán sự việc như mắt trông thấy. Gã chỉ trật ở chỗ là không biết ta ở trong bóng tối hí lộng quỷ thần. Nếu không thế thì gã đoán trúng hoàn toàn.

Cảnh Quyên Quyên cười hỏi :

- Sao Tô ca không kêu tiểu muội tỉnh lại? Muốn sính cường một mình đấu với hai tên ác tặc phải không? Để coi Tô ca mệt sức tới chừng nào.

Cô vẫn cho là vì tiếng chiến đấu làm cho cô kinh tỉnh. Cô có biết đâu Ngụy Tô dù muốn kêu cô tỉnh lại cũng không thể được.

Mấy câu cô nói bề ngoài coi như lời trách móc mà thực ra có lòng thương Ngụy Tô.

Ngụy Tô trong lòng cảm thấy ngọt bùi, ngơ ngẩn cười nói :

- Tiểu huynh không mệt! Không mệt thật mà!...

Mắt gã chiếu ra những tia phấn khởi nói tiếp :

- Sư muội! Tiểu huynh rất lo cho muội. Trời ơi! Đầu tóc sư muội rối bù rồi để tiểu huynh gỡ cho.

Ngụy Tô đánh bạo lán gần vào Cảnh Quyên Quyên.

Cảnh Quyên Quyên mặt đỏ như ráng chiều khẽ cúi đầu xuống nhưng nàng không kháng cự để Ngụy Tô chải đầu cho mình.

Lăng Trung Ngọc ngấm ngầm vui mừng cho gã, nhưng trong nỗi vui mừng lại có chút cay chua. Đột nhiên chàng tự nhủ :

- “Việc ta muốn làm đã làm xong rồi. Hỡi ơi! Ta còn ở đây ngó trộm họ làm gì”.

Lăng Trung Ngọc nén lòng thi triển khinh công “Đạp Tuyết Vô Ngấn” từ ngọn cây lướt đi. Chỉ trong khoảnh khắc, chàng ra khỏi khu rừng.

Ngụy Tô cùng Cảnh Quyên Quyên đang mê man trong giấc mộng thần tiên nên chẳng nghe thấy gì hết.

Lăng Trung Ngọc chạy một mạch đến đầu núi là nơi chàng đã ước hẹn tương hội với Giang Mỹ Linh.

Chàng ngẩng đầu nhìn lên không thấy bóng Giang Mỹ Linh đâu cả thì giật mình kinh hãi vội thi triển công phu “Phục Địa Thính Thanh” ngưng thần lắng tai nghe.

Sau một khắc, chàng nghe văng vẳng ở góc tây nam có tiếng đánh nhau chát chúa, cách đó chừng sáu bảy dặm.

Chàng sinh lòng ngờ vực tự hỏi :

- “Khinh công của Mỹ Linh so với vợ chồng Địch Bình Thạch còn cao hơn một bậc mà sao đến bây giờ vẫn chưa thoát?”

Nhắc lại Giang Mỹ Linh dẫn dụ vợ chồng Địch Bình Thạch ra chỗ khác rồi, Băng Xuyên Thiên Nữ không ngớt dùng Băng Phách đạn để ngăn trở nàng.

Giang Mỹ Linh tuy không sợ gì nhưng cước trình chậm lại một chút.

Nàng còn có thể dùng làn khói mù để che tai mắt Băng Xuyên Thiên Nữ rồi thi triển khinh công tuyệt đỉnh mà trốn chạy.

Nhưng nàng bị Băng Xuyên Thiên Nữ liệng Băng đạn rát quá làm cho rét run.

Nàng tức giận cướp lấy thanh Băng Phách Hàn Quang kiếm của Băng Xuyên Thiên Nữ.

Lúc đang chạy như mây bay gió cuốn, Giang Mỹ Linh đột nhiên dừng bước, thi triển công phu “Phất Vân thủ” cướp giật thanh bảo kiếm của đối phương.

Khinh công cả ba người này đều vào hạng nhất, tăng gia cước bộ nhanh như tên bắn.

Đang chạy lẹ quá mà muốn dừng lại đột ngột thật là khó khăn.

Băng Xuyên Thiên Nữ và Địch Bình Thạch chưa được đến trình độ này. Hai người không ngờ Giang Mỹ Linh dừng bước một cách đột ngột, đà người vẫn lao về phía trước.

Giang Mỹ Linh nhằm đúng lúc xoay tay ra chiêu, ngón tay nàng đã đặt vào chuôi kiếm của đối phương.

Băng Xuyên Thiên Nữ thấy một luồng kình lực ghê gớm nhả ra, nhưng nàng đang chạy rất mau nên đứng không vững, chúi về phía trước xuýt nữa té nhào.

Chiêu “Phất Vân thủ” của Giang Mỹ Linh vừa nhu vừa cương, nó là một công phu tay không đoạt kiếm rất lợi hại.

Dù là người võ công cao hơn mà đã bị ngón tay Giang Mỹ Linh nắm vào binh khí rồi là nàng vẫn đoạt được như thường.

Song thanh bảo kiếm của Băng Xuyên Thiên Nữ so với bất luận thứ binh khí nào cũng khác hẳn, vì trong hộp băng của nó có một hòn ngọc muôn năm luyện thành. Thân kiếm cũng như chuôi kiếm đúc liền vào nhau, nó không sở trường về sắc nhọn như những thanh bảo kiếm thông thường. Chuôi kiếm và thân kiếm đều lạnh toát.

Giang Mỹ Linh đã luyện được môn Tu La thần công đến bậc tám nên vẫn chịu được khí lạnh này, nhưng chiêu “Phất Vân thủ” của nàng lại không dùng đến Tu La thần công và không tiêu giải được khí âm hàn.

Giang Mỹ Linh đụng vào chất hàn ngọc tuy chịu đựng được nhưng huyết dịch và chân khí không lưu thông được như thường, nên công lực giảm đi mấy phần.

Chất hàn ngọc muôn năm này trơn tuột tựa như một vật hữu hình vô chất mà Băng Xuyên Thiên Nữ dùng quen rồi nên vung múa một cách dễ dàng.

Giang Mỹ Linh thì nắm không chặt, tay vừa sờ vào đã trơn tuột mất.

Võ công Băng Xuyên Thiên Nữ so với Giang Mỹ Linh chỉ kém một chút.

Nàng chúi người đi rồi lập tức đứng vững lại được ngay, liền xoay tay kiếm chém ngược trở lại.

Giang Mỹ Linh nhân lúc bất thình lình ra chiêu đắc thủ, mà không đoạt được bảo kiếm của Băng Xuyên Thiên Nữ.

Nàng không khỏi giật mình kinh hãi.

Động tác của Băng Xuyên Thiên Nữ vừa dừng lại thì cây Thanh Cương kiếm của Địch Bình Thạch đã chém tới nơi.
Gã ra chiêu “Đảo Xái Kim Điếu”, kiếm ảnh trùng điệp. Bốn mặt tám phương đều có mùi kiếm đâm tới.

May là võ công của Giang Mỹ Linh rất phức tạp nên có thể tùy cơ ứng biến.

Trong lúc nguy cấp chỉ hơi lơ là một chút là bị kiếm pháp của Thiên Sơn hạ thủ, nàng dùng “Thiên La bộ pháp” lướt tránh làn kiếm quang, rồi tìm đường rút lui.

Mặt trước Băng Xuyên Thiên Nữ sử dụng Băng xuyên kiếm pháp nhanh như chớp. Tay trái nàng ra chiêu “Vạn Lý Phi Sương”, tay phải ra chiêu “Thiên Sơn Lạc Diệp”. Kiếm khí trùng trùng dầy như chớp loáng.

Giang Mỹ Linh bị vây vào giữa vòng mưa kiếm quang. Nàng tức giận nghĩ thầm :

- “Giỏi lắm! Ta vì nể mặt Trung Ngọc ca, bất quá muốn giỡn chơi một lúc với họ mà họ liều mạng tỷ đấu với ta”.

Đang lúc kịch chiến bỗng nghe đánh soạt một tiếng. Giang Mỹ Linh rút thanh bảo kiếm của Võ Hạo Thiên lưu lại ra khỏi vỏ.

Thanh kiếm này đúc bằng một thứ vàng hiếm có ở đáy biển. Nó nhẹ như cánh ve sầu, nên gọi là “Tài Vân”. Nó còn lợi hại hơn thanh Du Long kiếm.

Thanh “Tài Vân” kiếm đụng vào thanh Băng Phách Hàn Quang kiếm cũng là vật chí bảo hiếm có, bật lên một tiếng choang rùng rợn.

Thanh Băng Phách kiếm đưa lên phóng ra một luồng khí xanh mờ mịt.

Giang Mỹ Linh cảm thấy một luồng khí lạnh từ lưỡi kiếm truyền vào đến lòng bàn tay.

Bàn tay hai người cùng run lên. May là cả hai thanh bảo kiếm đều không bị tổn thương chút nào.

Giang Mỹ Linh hất mạnh một cái cho hai thanh kiếm rời nhau. Tay trái nàng cầm thanh Du Long, tay phải cầm thanh Tài Vân. Uy lực ghê gớm vô cùng.

Băng Xuyên Thiên Nữ nhờ có bảo kiếm nên chống được. Địch Bình Thạch lùi lại liền mấy bước.

Giang Mỹ Linh cả mừng. Nàng toan phá vòng vây để xông ra thì Địch Bình Thạch đột nhiên giơ mũi trường kiếm lên vạch thành một đường hình cánh cung.

Bảo kiếm của Giang Mỹ Linh vẫn theo thế trước. Nàng chắc mẩm sẽ chặt gãy trường kiếm của Địch Bình Thạch mà sao lại không đụng tới.

Giang Mỹ Linh giật mình kinh hãi, thì thanh bảo kiếm của Băng Xuyên Thiên Nữ cũng quét tới nơi. Chiêu số của nàng giống hết chiêu thức của trượng phu.

Có điều một thuận một nghịch. Hai vầng kiếm quang hợp vào làm một liền bao vây Giang Mỹ Linh vào trong vòng tròn.

Nguyên Địch Bình Thạch đã sử đến chiêu tuyệt diệu “Đại Tu Di kiếm thức” trong Thiên Sơn kiếm pháp. Chiêu này gồm cả thủ lẫn công. Nhất là về mặt thủ thì nó không để lộ chỗ sơ hở nào cho đối phương đánh vào được.

Dù là gặp phải cao thủ võ công cao thâm hơn mình một bậc cũng không thể đánh bại được ngay.

Võ công Giang Mỹ Linh so với Địch Bình Thạch có hơn một chút, nàng lại ỷ một mình hai thanh bảo kiếm, nếu lấy một chọi một thì chỉ trong vòng mười chiêu là thoát khỏi vòng vây được ngay.

Nếu đánh tới ba mươi chiêu thì nàng phá được Đại Tu Di kiếm thức.

Đánh tới năm mươi chiêu thì có thể khiến cho Địch Bình Thạch bị thương.

Nhưng hiện giờ đối phương lại thêm Băng Xuyên Thiên Nữ. Cả hai vợ chồng sử dụng Đại Tu Di kiếm thức phối hợp với nhau thành chiêu tuyệt diệu, nên Giang Mỹ Linh dù có hai thanh bảo kiếm mà vẫn không chạy thoát.

Vợ chồng Địch Bình Thạch thành thế “Song kiếm hợp bích” đánh mỗi lúc một ráo riết.

Giang Mỹ Linh la thầm :

- “Hiện giờ chắc Trung Ngọc đợi ta đến gan ruột bồn chồn. Dĩ nhiên chàng có thể tìm tới đây, nhưng ta không nghe thấy thanh âm chàng mà lại cất tiếng gọi chàng đến giải vây thì ra mình chịu nước lép”.

Giữa lúc nguy cấp, nàng nghĩ ra được diệu kế. Trong lúc kịch chiến nàng để một chỗ sơ hở.

Địch Bình Thạch cười thầm tự hỏi :

- “Đây là kế dụ địch mà định lừa được sao?”

Gã liền tương kế tựu kế, vung cây kiếm Thanh cương thành một đóa kiếm hoa tựa hồ lướt từ tả sang hữu đánh véo một cái nhưng đâm vào huyệt Ngọc Hành dưới nách Giang Mỹ Linh.

Đồng thời thanh bảo kiếm của Băng Xuyên Thiên Nữ cũng quét ngang tới.

Song kiếm hợp bích đã thành thế giết người.

Cả hai vợ chồng đều nghĩ thầm trong bụng :

- “Dù cho con yêu nữ này cao thâm gấp mười cũng khó mà thoát khỏi chiêu này”.

Trong mình Giang Mỹ Linh có mặt bảo giáp. Bỗng nghe đánh tách một tiếng. Mũi kiếm của Địch Bình Thạch đã đâm trúng nhưng đột nhiên cảm thấy nhẹ bẩng. Nguyên Giang Mỹ Linh thấy gã không kịp thu kiếm về để biến chiêu.

Tay trái nàng cầm thanh Du Long kiếm gạt bảo kiếm của Băng Xuyên Thiên Nữ, còn thanh Tài Vân kiếm ở trong tay phải hớt ngang Thanh Cương kiếm của Địch Bình Thạch.

Giang Mỹ Linh thoát ra được vòng vây cười khanh khách nói :

- Địch thiếu chưởng môn! Xin tha thứ cho ta không rảnh để bồi tiếp được nữa!

Ngờ đâu tiếng cười chưa dứt bỗng nghe thanh âm lạnh lẽo quát lên :

- Hãy đứng lại đã!

Tiếp theo là tiếng Địch Bình Thạch la gọi :

- Gia gia!

Giang Mỹ Linh giật mình kinh hãi ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy trên sườn núi có một nam một nữ đứng đó. Người đàn bà dường như là Phùng Linh, còn người đàn ông ba chòm râu dài, tướng mạo oai nghiêm, vào trạc năm sáu chục tuổi.

Hai bên đứng cách nhau ít ra là nử dặm. Nhưng tiếng người đàn ông quát lên dõng dạc như tiếng chuông đồng làm chấn động màng tai Giang Mỹ Linh.

Địch Bình Thạch đã kêu lão bằng gia gia thì đương nhiên lão là Địch Long, Chưởng môn phái Thiên Sơn.

Nguyên Địch Long giữ địa vị là tay cao thủ hạng nhất trong thiên hạ. Tuy lão không muốn tham gia cuộc đại hội trên núi Thanh Thành để cùng tôn sư các phái bao vây Đào Vĩnh Trạch.

Nhưng lão rất băn khoăn, nên không đợi Thanh Thành phái người đến mời, cũng cùng bà vợ xuống núi về đến Trung Nguyên.

Lão có ý chuẩn bị vạn nhất mà trong cuộc đại hội Thanh Thành mà các vị tôn sư các phái có dấu hiệu thất bại thì lão sẽ ước hẹn với Đào Vĩnh Trạch đơn đả độc đấu một phen.

Không hẹn mà nên, một hôm Địch Long vào trong chùa trên trái núi này ngủ trọ.

Chừng nửa đêm, Địch Long bỗng nghe tiếng ám khí Thiên Sơn thần mang rít lộn như xé bầu không khí. Lão vội chạy ra coi thì vừa gặp lúc Địch Bình Thạch thua trận.

Lão lại ngó thấy thanh Du Long bảo kiếm lọt vào tay Giang Mỹ Linh thì dù là người hàm dưỡng sâu xa cũng phải đùng đùng nổi giận. Giang Mỹ Linh tuy đã luyện xong nửa pho bí lục của Võ Hạo Thiên mà lại chưa được thành thuộc Nàng vừa thấy Địch Long tới khi nào còn dám chống chọi chỉ ỷ vào khinh công trác tuyệt để né tránh hoặc tẩu thoát. Vừa nghe Địch Long quát “Đứng lại”, nàng càng chạy nhanh hơn.

Địch Long chau mày hỏi :

- Anh muội! Anh muội bắt lấy con yêu nữ này để hỏi ả coi sao lại đoạt thanh bảo kiếm trấn sơn của chúng ta. Ả có mối thù gì với phái Thiên Sơn.

Nên biết Địch Long tuy tức giận đến cực điểm, nhưng lão là nam tử trượng phu mà ra tay tróc nã một thiếu nữ thì có điều không tiện, nên lão giục bà vợ động thủ.

Phùng Anh vốn là người thuần hậu, mỉm cười đáp :

- Đại ca bất tất phải nổi giận. Con nhỏ này đã đoạt được kiếm ở trong tay Địch Bình Thạch thì cũng là một tay hiếm có. Tiểu muội bắt thị lại cho đại ca ôn tồn hỏi thị, không nên khiến thị phải sợ hãi.

Giang Mỹ Linh đang chạy như bay bỗng nghe tiếng gió thổi tà áo lạch phạch rồi đột nhiên một bóng trắng lướt qua bên mình.

Giang Mỹ Linh nhìn kỹ lại thì ra Phùng Anh đã vượt qua lên phía trước nàng để chắn đường.

Giang Mỹ Linh sợ run tự hỏi :

- “Giả tỷ mụ này đâm ta một kiếm vào sau lưng thì liệu ta còn sống được chăng?”

Nàng tưởng lầm Phùng Anh là Phùng Linh rồi bụng bảo dạ :

- “Khinh công của Phùng Linh tuy cao hơn ta nhưng bản lãnh mụ vị tất đã hơn ta mấy. Ta đã có hai thanh bảo kiếm thì hay dở gì cũng phải thử coi, còn hơn là để lọt vào tay họ”.

Phùng Anh cười nói :

- Tiểu cô nương! Bất tất phải chạy nữa. Cô cứ trả lại thanh Du Long kiếm cho ta rồi quay lại cùng chúng ta trò chuyện. Chỉ cần cô nói hợp đạo lý là chúng ta chẳng làm khó dễ gì đâu.

Giang Mỹ Linh nói :

- Được rồi! Vãn bối sẽ trả kiếm lại cho tiền bối.

Đột nhiên cô vung thanh Du Long kiếm ra chiêu “Bạch Hồng Quán Nhật” mũi kiếm nhằm đâm vào trước ngực Phùng Anh.

Nàng còn sợ khinh công của đối phương cao quá, phóng một kiếm khó lòng thành công. Tay phải nàng cầm thanh Tài Vân kiếm cũng phóng liền ra chiêu “Phong Quyển Hoa Lạc” nhằm chém vào hai chân Phùng Anh.

Hai thanh kiếm một trên một dưới ra chiêu cực kỳ hiểm độc.

Chương 52: Lăng Trung Ngọc cứu thoát Mỹ Linh

Giang Mỹ Linh hạ thủ một cách đột ngột. Nàng chắc mẩm Phùng Anh khó lòng thoát chết hay ít ra là bị trọng thương.

Ngờ đâu nàng còn đang ngẫm nghĩ, trước mắt bỗng lóe lên một vùng bóng sáng. Hai thanh bảo kiếm không biết đã bị vật gì quấn lấy. Một luồng lực đạo vừa nhu vừa cương tựa hồ nắm lấy tay nàng khiến cho hổ khẩu ngấm ngầm đau nhức.

Giang Mỹ Linh kinh hãi không biết đến đâu mà nói. Nàng gắng sức giựt mạnh hai thanh kiếm theo thế “Hạc Tử Phiên Thân” lộn người đi xa ba trượng.

Bỗng trên không rít lên hai tiếng veo véo. Hai mảnh vải trắng phất phơ rớt xuống.

Bây giờ Giang Mỹ Linh mới biết vừa rồi Phùng Anh quấn bảo kiếm vào tay áo.

Phùng Anh chau mày nói :

- Con nha đầu này nhỏ tuổi mà đã man trá như vậy. Nếu là kẻ khác thì chắc đã bị ngươi đâm thấu ruột rồi.

Địch Bình Thạch la lên :

- Má má! Con yêu nữ này độc ác ghê gớm. Má má đừng lịch sự với thị.

Phùng Anh tuy chưa bị thương. Nhưng mụ đã luyện nội gia công lực mấy chục năm trời và thi triển công phu tuyệt đỉnh “Lưu Vân Thi Tụ” mà chưa đoạt lại được bảo kiếm ở trong tay Giang Mỹ Linh, khiến mụ không khỏi ngạc nhiên.

Mụ nghĩ thầm trong bụng :

- “Lần trước ta về núi đến nay chưa được mười năm mà trên chốn giang hồ đã sản xuất được nhân vật lợi hại thế này. Thật là hậu sinh khả úy”.

Mụ không dám khinh địch nữa. Tiện tay mụ bẻ một cành liễu còn cả lá. Mụ nhằm đánh vào cổ tay đối phương nghe “véo” một tiếng.

Lúc này Giang Mỹ Linh đã biết rõ mụ là vợ Địch Long tên gọi Phùng Anh.

Tuy trong lòng nàng khiếp sợ, nhưng vẫn ỷ vào hai thanh bảo kiếm trong tay.

Nàng tính thầm trong bụng :

- “Hai vợ chồng lão này cũng nổi tiếng ngang nhau. Địch Long muốn giữ địa vị tiền bối lừng danh thiên hạ, quyết chẳng khi nào liên thủ với vợ để uy hiếp một kẻ bé nhỏ tuổi như ta. Ta không thể tin là hai thanh bảo kiếm này chẳng địch nổi cành liễu của mụ”.

Nàng liền đưa thanh kiếm ở tay trái ngang ra để phòng thân. Còn thanh Tài Vân kiếm ở tay phải bỗng vumg lên không đánh loáng một cái để đón cành liễu.

Bỗng nghe đánh xẹt một tiếng. Giang Mỹ Linh đã chém xuống một kiếm.

Chiêu kiếm này của nàng chỉ cắt đứt được hai mảnh lá liễu.

Phùng Anh cũng không khỏi run lên. Bà đã chắc chiêu này đánh toạc hổ khẩu Giang Mỹ Linh và hất bắn thanh kiếm đi, nhưng lại đánh trúng vào cánh tay nàng.

Mụ đánh liền ba chiêu mà không hiểu tại sao đều bị Giang Mỹ Linh tránh khỏi.

Nguyên Giang Mỹ Linh biết là nguy rồi, lập tức nàng thi triển “Thiên La bộ pháp”.

Bộ pháp né tránh này phát nguyên từ phái Thanh Thành để tránh cường địch, nhưng nó được Võ Hạo Thiên khổ tâm nghiên cứu, thêm vào những điều mới sáng tạo, so với sự truyền thụ của bản môn là phái Manh Sơn nó thần diệu hơn nhiều.

Vì thế mà Phùng Anh đang lúc nóng nẩy vẫn không làm gì được Giang Mỹ Linh.

Phùng Anh nghĩ bụng :

- “Không trách Vạn nhi để thị cướp mất bảo kiếm. Quả nhiên võ công thị có điều quái dị. Đến mình đây còn không coi ra lộ số. Kiểu này xem chừng phải ba chục chiêu trở ra mới mong hạ được thị”.

Phùng Anh lại phóng kiếm đâm ra. Nàng cảm thấy mũi kiếm dường như bị một luồng lực đạo tương phản kéo ra ngoài. Thanh Du Long kiếm xuýt nữa rớt khỏi tay Giang Mỹ Linh bay đi.

Giang Mỹ Linh giật mình kinh hãi. Nàng vội huy động thanh Tài Vân kiếm định hớt đứt cành liễu để hóa giải lượng kình lực đang uy hiếp thanh Du Long kiếm.

Bỗng thấy cành liễu của Phùng Anh nghiễm nhiên như một con linh xà vẫy vùng loạn lên chợt trở về mé đông chợt quẫy sang mé tây, thấp thoáng không nhất định, làm cho Giang Mỹ Linh phải hoa mắt, rồi loạn tâm thần vì không biết mụ đánh tới phía nào.

Bỗng thanh bảo kiếm bị dính vào cành liễu. Giang Mỹ Linh lại càng khiếp sợ.

Nguyên Phùng Anh thi triển nội công tâm pháp huyền bí khiến cho cành liễu dính vào để cưỡng đoạt thanh bảo kiếm trong tay Giang Mỹ Linh.

Cành liễu của Phùng Anh nhẹ bẳng như không. Nó theo ánh kiếm của Giang Mỹ Linh mà lướt tới không một tiếng động. Khi gặp cơ hội nó lại đụng vào sóng kiếm một cái.

May ở chỗ Giang Mỹ Linh có hai thanh bảo kiếm. Thanh kiếm mé tả bị nguy thì thanh kiếm mé hữu lại cứu. Thanh kiếm mé hữu bị nguy thì thanh kiếm mé tả lại cứu. Giả tỷ nàng chỉ có một thanh bảo kiếm thì đã bị Phùng Anh đoạt mất rồi.

Tuy nhiên sau mười chiêu qua lại. Chẳng mấy chốc nàng mồ hôi toát ra đầm đìa, chỉ còn cách đón đỡ chứ không còn tấn công được nữa.

Phùng Anh vẫn múa nhanh cành liễu.

Chỉ trong khoảng khắc Giang Mỹ Linh đã cảm thấy cặp kiếm của mình không còn lối thoát mà toàn thân nàng cũng bị cành liễu vây phủ.

Nhắc lại Lăng Trung Ngọc theo thanh âm tìm kiếm Giang Mỹ Linh. Khi chàng gần tới nơi, trước hết chàng nhìn thấy Giang Mỹ Linh đang chiến đấu với Phùng Anh một cách cực nhọc. Cái ngó thứ hai chàng thấy Địch Long đứng trên sườn núi lại càng kinh hãi vô cùng.

May ở chỗ khinh công chàng tuyệt cao có thể tương đương với vợ chồng Địch Long.

Chàng vừa ngó thấy hai người lập tức ẩn thân ngay.

Địch Long cũng đang ngưng thần chú ý coi vợ mình cùng Giang Mỹ Linh tỷ kiếm nên không phát giác ra tung tích Lăng Trung Ngọc.

Lăng Trung Ngọc la thầm :

- “Ta muốn cứu nàng thoát hiểm thì cũng có thể cố gắng làm được nhưng khó mà thoát khỏi tai mắt vợ chồng Địch Long. Còn viện trợ một cách ngấm ngầm thì nhất định không thể được. Biết làm thế nào bây giờ?”

Chàng còn đang ngẫm nghĩ, chợt nghe cách chỗ mình mấy thước có tiếng động sột soạt.

Lăng Trung Ngọc định thần nhìn kỹ thấy có hai người ẩn trong bụi cỏ rậm chỉ hở ra nửa mông.

Chàng nhận thấy hai người này thân thể có mấy điểm đặc biệt liền biết ngay là Quy Linh Tử và Thích Đạo An.

Nguyên hai lão này sau khi bị thương ở chùa Huyền Nữ liền chuồn ẩn mình trong sơn động gần đó để điều trị. Tuy thương thế không nặng lắm nhưng cũng chần chờ mất nửa ngày. Còn Vương Trung Thuyên thì không biết đi đâu mất rồi.

Bọn chúng nghe tiếng đánh nhau đã tưởng Ngụy, Cảnh hai người bị vây, không ngờ lại phát giác ra vợ chồng Địch Long xuất hiện tại chốn này.

Hai lão này trước kia đã có lần xuýt bị mất mạng dưới lưỡi kiếm của Địch Long, nên chúng sợ quá phải ẩn vào trong bụi cỏ rậm không dám thở mạnh.

Lăng Trung Ngọc chưa nghĩ được kế hoạch cứu nguy cho Giang Mỹ Linh, bỗng nghe Địch Long quát hỏi :

- Kẻ nào nấp nánh tại đây?

Lăng Trung Ngọc giật mình kinh hãi tưởng lão phát giác ra hành tung mình thì thấy vợ chồng Địch Long chạy lẹ về phía Quy Linh Tử và Thích Đạo An ẩn nấp.

Hai lão Quy, Đạo này tuy nín thở, nhưng nghĩ tới ngày trước đã bị đau khổ về thanh kiếm của Địch Long không khỏi toàn thân run bần bật phát ra tiếng xào xạc.

Thanh âm này chẳng những Địch Long và Địch Bình Thạch nghe thấy mà cả Băng Xuyên Thiên Nữ cũng phát giác ra được.

Cùng lúc ấy, Phùng Anh lớn tiếng quát :

- Không buông kiếm ra thì còn chờ gì nữa?

Mụ vung cành liễu quấn lấy chuôi kiếm Du Long.

Giang Mỹ Linh còn chịu làm sao nổi? Đột nhiên nàng cảm thấy đau thấu tâm can. Hổ khẩu dường như bị toạc ra.

Thanh Tài Vân kiếm ở tay mặt chưa kịp giải cứu thì thanh Du Long kiếm đã bị cành liễu của Phùng Anh lôi cuốn mất.

Lăng Trung Ngọc thấy Địch Long sắp tới nơi liền rung động tâm cơ. Chàng đứng cách hai người không đầy hai trượng nên nhảy một cái tới nơi. Chàng nắm lấy Thích Đạo An rất mau lẹ rồi giơ lên.

Một tay chàng nắm vào xương tỳ bà hắn còn một tay lột lấy mặt nạ của hắn đeo vào mặt mình nhanh như chớp.

Tiếp theo chàng chụp lấy Quy Linh Tử. Hai ngón tay cái chàng ấn vào Truy huyệt hai người.

Mấy động tác của Lăng Trung Ngọc liền nhau như một cử chỉ.

Địch Bình Thạch chợt thấy một bóng đen chuồn ra, gã còn đang ngơ ngác, bỗng nghe đánh vù một cái, Lăng Trung Ngọc tay trái xách Thích Đạo An, tay phải xách Quy Linh Tử đã nhảy vọt qua đầu gã.

Lúc này vào khoảng nửa đêm tuy bóng trăng sáng tỏ nhưng vẫn không được như ban ngày, vả lại Lăng Trung Ngọc đeo mặt nạ nên Địch Bình Thạch chỉ thấy bóng đen lù lù có ngờ đâu là chàng.

Phùng Anh ra chiêu đắc thủ liền hất cành liễu một cái liệng thanh Du Long kiếm ra xa hơn mười trượng.

Tiếp theo mụ lại đoạt luôn cả vỏ kiếm.

Giang Mỹ Linh sợ thất thần vừa bình tĩnh lại thì cành liễu của Phùng Anh bỗng rung lên nghe đánh soạt một tiếng. Mụ đã đánh trúng vào huyệt Trí Đường ở sau lưng nàng.

Giang Mỹ Linh mình mặc áo bảo giáp hộ thân vừa nghe tiếng gió do cành liễu phát ra, lập tức thi triển công phu “Điên Đảo Huyệt Đạo” là một công phu tối thượng trong tà phái.

Tuy nhiên, Phùng Anh đã sử dụng nội gia chân lực, cành liễu mềm yếu trong tay mụ biến thành cứng rắn hơn là cây phán quan bút đúc bằng thép nguyên chất.

Giang Mỹ Linh bị mụ đánh trúng đau điếng người, mắt hoa lên chân bước loạng choạng.

Phùng Anh nói :

- Dù ngươi có muốn chạy cũng không chạy được nữa. Vậy hãy đi theo ta để khỏi phải chịu đau đớn.

Cành liễu của mụ lại nhắm trúng Chiêu Hồn huyệt ở sau tai Giang Mỹ Linh, mụ chỉ cần điểm khẽ một cái là Giang Mỹ Linh phải ngất đi ngay. Nhưng mụ có ý niệm từ bi, luyến tiếc võ công của Giang Mỹ Linh. Cành liễu nhằm trúng huyệt đạo rồi mà không điểm tới.

Trong khoảng thời gian chớp nhoáng này, bỗng nghe hai tiếng vù vù rất mãnh liệt.

Nguyên Lăng Trung Ngọc tay xách hai người dùng làm vũ khí liệng về phía Phùng Anh.

Phùng Anh tai nghe tường bốn mặt, mắt trông rõ tám phương. Lăng Trung Ngọc từ trong bụi cỏ vọt ra mụ đã nghe rõ tiếng động. Nhưng mụ không ngờ chàng lại tới mau đến thế được. Dù mụ là nhân vật số nhất số nhị trong võ lâm cũng không khỏi chấn động tâm thần, tự hỏi :

- “Bên địch có tay cao thủ như vậy, phải chăng hắn là Đào Vĩnh Trạch?”

Lúc Lăng Trung Ngọc liệng Thích Đạo An cùng Quy Linh Tử ra, đồng thời chàng giải khai huyệt đạo cho bọn họ.

Hai người kia đã lâm vào tình trạng sinh tử tối hậu, bỗng cảm thấy chân tay cử động được liền thi triển tuyệt kỹ bình sinh.

Thích Đạo An người còn lơ lửng trên không đã phóng chưởng đánh ra.Cành liễu của Phùng Anh đang nhằm vào Huyết Vận huyệt ở sau tay Giang Mỹ Linh liền bị chưởng phong của Thích Đạo An hất trệch sang một bên.

Võ công của Phùng Anh đã độ xuất thần nhập hóa. Mụ vừa động tâm liền rung cành liễu một cái, lập tức điểm trúng huyệt Mạch Môn của Thích Đạo An.

Lại nghe “cắc” một tiếng. Cành liễu của Phùng Anh bị gãy đôi.

Thích Đạo An đột nhiên như diều giấy đứt dây té huỵch xuống đất.

Nguyên vừa rồi tuy hắn bị điểm trúng huyệt đạo, nhưng cũng nắm được cành liễu. Trong lúc chớp nhoáng nội lực sắp bị tiêu tan hắn còn bẻ gãy được cành liễu.

Quy Linh Tử vung cây phất trần, tiếp liền Thích Đạo An quấn được nửa cành liễu của Phùng Anh. Phùng Anh nhả chưởng lực ra, cành liều khác nào cây cung cứng bắn đến cách một cái.

Quy Linh Tử hổ khẩu bị chấn động không thể chịu nổi để rớt cây phất trần xuống đất. Cành liễu xuyên thủng bả vai Quy Linh Tử.

Quy Linh Tử ngã quay ra không nhúc nhích được nữa.

Chiêu này tuy nhanh như điện chớp, nhưng trong lúc chớp nhoáng này, Lăng Trung Ngọc đã cứu Giang Mỹ Linh ra khỏi vòng nguy hiểm chạy trốn.

Địch Long đứng trên sườn núi thấy thế giật mình kinh hãi. Ban đầu lão tưởng là Đào Vĩnh Trạch, nhưng sau coi tướng mạo không phải là lão già ngoài sáu mươi thì nghĩ thầm :

- “Thằng quỷ này ở đâu đến? Võ công hắn cao cường như vậy, chắc chẳng kém gì Đào Vĩnh Trạch. Thế là một nhân vật ghê gớm nữa lại xuất hiện”.

Lão liền lớn tiếng gọi :

- Địch Long này ở núi Thiên Sơn muốn dùng võ công tìm bạn. Các hạ đã tới đây sao không tạm thời lưu lại để chúng ta trò chuyện vài câu.

Lăng Trung Ngọc không trả lời. Chàng ôm Giang Mỹ Linh càng chạy lẹ hơn.

Địch Long trợn mắt lên quát :

- Các hạ mà không dừng bước thì đừng trách Địch mỗ vô lễ.

Lão vung tay lên một cái, ba ngoạn Thiên Sơn thần mang xé bầu không khí bay tới.

Nên biết võ công Địch Long tỷ như núi Thái Sơn như sao Bắc Đẩu trong võ lâm. Lão đi đến đâu cũng được người ta kính trọng phi thường.

Bây giờ lão theo lễ mời mọc mà Lăng Trung Ngọc không đáp lại một lời là vô lễ.

Lão có biết đâu Lăng Trung Ngọc không dám lên tiếng, thì cho là chàng có ý khinh mình nên phóng ra ba mũi thần mang.

Nên biết Thiên Sơn thần mang là một thứ ám khí rất lợi hại, rất bá đạo mà lại do một tay cao thủ đệ nhất thiên hạ phát ra.

Lăng Trung Ngọc nghe tiếng gió rít trên không cũng đủ hết hồn.

Chàng liền thi triển môn “Đàn Chỉ thần công” mà chàng đã học được ở trong bí lục võ công của Võ Hạo Thiên.

Chát chát hai tiếng. Mấy mũi Thiên Sơn thần mang bị hất đi.

Mũi thứ ba không bắn trúng chàng nhưng trúng vào sau lưng Giang Mỹ Linh.

Bỗng nghe đánh bùng một tiếng. Giang Mỹ Linh tựa hồ trái cầu da tung lên trên không rồi hất ra ngoài xa đến năm sáu trượng.

Chỗ chàng đứng vừa rồi có hai đoạn đen láy giống như mũi tên rớt xuống.

Lăng Trung Ngọc thấy thế mới yên tâm.

Chàng vội thi triển thân pháp “Yến Tử Tam Sao Thủy”, một môn khinh công tuyệt đỉnh, vọt đi đỡ lấy Giang Mỹ Linh.

Chàng đón được Giang Mỹ Linh rồi cắp nàng chạy như bay chỉ nhô lên hụp xuống mấy cái, chớp mắt đã lướt đi được nửa dặm, chuyền qua một khu thung lũng.

Nguyên công lực bản thân của Giang Mỹ Linh chẳng thể nào chống đỡ được Thiên Sơn thần mang của Địch Long. May mà nàng trong tay có thanh bảo kiếm Tài Vân nổi danh thiên hạ. Mặt khác Địch Long đứng cách xa nàng. Mũi Thiên Sơn thần mang lúc bắn tới nơi đã giảm sức mạnh rồi.

Giữa lúc sinh tử quan đầu, nàng vận hết dư lực vung kiếm một cái chặt đứt đôi được mũi Thiên Sơn thần mang. Tuy nhiên nàng cũng bị một luồng lực đạo cực kỳ cường mạnh hất tung lên.

Lúc Giang Mỹ Linh còn chơi vơi trên không, nàng phải lộn người đi ba vòng mới làm tiêu giảm được sức mạnh hất người nàng đi.

Giang Mỹ Linh dĩ nhiên kinh hồn táng đởm, song Địch Long cũng không khỏi ngấm ngầm kinh hãi nghi ngờ, vì Giang Mỹ Linh dùng bảo kiếm chặt đứt được Thiên Sơn thần mang đã đành, còn bản lãnh Lăng Trung Ngọc hất được hai mũi thần mang ra thì không phải chuyện tầm thường.

Nên biết Lăng Trung Ngọc muốn tránh mặt không để Địch Long khám phá ra chân tướng mình. Sau khi hiện thân chàng đã sử dụng võ công mà chàng học được trong pho bí lục của Võ Hạo Thiên.

Chàng không lộ một chút công phu nào của bản môn ra.

Địch Long là người biết nhiều hiểu rộng. Trong khoảnh khắc này lão nghĩ ngay tới những nhân vật tối lợi hại trong các phái chính tà cùng những môn võ liên quan tới phái họ, nhưng lão không nghĩ ra được là ai có võ công tương tự như địch nhân trước mắt.

Lão nghĩ lui nghĩ tới mà không đoán ra được lai lịch của Lăng Trung Ngọc.

Lúc này Phùng Anh đã kiềm chế được Quy Linh Tử và Thích Đạo An. Mụ muốn rượt theo Giang Mỹ Linh thì thấy Địch Long đã tới trước mặt. Lão nói :

- Hiện đã có hai lão này, vậy chúng ta cứ truy cứu ở chúng là điều tra được lai lịch của gã kia.

Hắn ngừnglại một chút rồi tiếp :

- Thằng cha đó bản lãnh không kém gì chúng ta đâu. Bây giờ mình có rượt theo vị tất đã kịp.

Theo nhận xét của Địch Long thì lão tưởng Thích Đạo An và Quy Linh Tử nhất định cùng một phe với Lăng Trung Ngọc. Lão có biết đâu là mình đã đoán trật lất.

Giữa lúc ấy bỗng nghe tiếng bước chân người từ đàng xa chạy lại.

Địch Bình Thạch lấy lại được Du Long kiếm rồi muốn tiến ra nghinh địch.

Địch Long nói :

- Hãy khoan! Nghe khinh công của hai người này thì chân bước vững vàng và mau lẹ, tựa hồ như người bản phái.
Rồi lão dùng phép truyền âm nhập mật của bản môn phát ra một tiếng hú.

Chỉ trong giây lát quả nhiên nghe rõ thanh âm Ngụy Tô và Cảnh Quyên Quyên gọi :

- Sư phụ! Di phụ!

Nguyên hai người này nghe tiếng thần mang rít trên không mới tìm được tới nơi.

Phùng Anh bản tính ôn hòa. Mụ thấy trượng phu chủ trương không rượt theo địch nhân, huống chi lại có đồ đệ và cô cháu vừa tới dĩ nhiên mụ chẳng muốn đa sự làm chi.

Nhắc lại Lăng Trung Ngọc đỡ Giang Mỹ Linh chạy đi được vài dặm, không thấy tiếng người rượt theo, Giang Mỹ Linh mới yên tâm dừng bước.

Bngỗ nghe Lăng Trung Ngọc bật lên tiếng cười khúc khích.

Giang Mỹ Linh tức quá hỏi :

- Tiểu muội đã bị thất bại, thanh Du Long kiếm đã bị người đoạt lại mất. Ngọc ca còn thích gì mà cười?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Cô thử coi lại người mình xem có đẹp không?

Lúc này trời đã sáng rõ. Bên đường có một con rạch nước nhỏ, Giang Mỹ Linh liền cúi xuống soi bóng mình, bỗng nàng la lên một tiếng :

- Trời ơi!

Nàng đưa tay sờ lên đầu, hằn học nói :

- Được lắm! Có một ngày kia tiểu muội phải gọt cái đầu Địch Long như thế này.

Nguyên lúc nàng vung thanh kiếm Tài Vân để gạt Thiên Sơn thần mang, tuy nàng chặt đứt được một mũi và khỏi mất mạng, nhưng lưỡi kiếm cũng hớt luôn cả nửa mái tóc của nàng. Bây giờ nàng biến thành người nam không ra nam, nữ chẳng ra nữ, không vào loại nào hết.

Vừa rồi hai người còn mãi chạy cho thoát nạn nên chưa phát giác ra.

Lăng Trung Ngọc cười hỏi :

- Đó là bảo kiếm của cô tự hớt tóc cô. Sao cô lại căm hận Địch Long?

Giang Mỹ Linh trợn mắt lên hỏi lại :

- Sao lại không căm hận lão?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Theo nhận xét của tại hạ thì thanh Du Long kiếm bị họ đoạt là một việc hay. Nếu không thế thì cha mẹ Địch Bình Thạch khi nào chịu bỏ qua. Bọn họ mà ra mặt thì cô liệu còn trốn thoát được chăng?

Giang Mỹ Linh hỏi :

- Ngọc ca sợ vợ chồng Địch Long đến thế ư? Hừ! Tiểu muội xem chừng vì lý do Cảnh Quyên Quyên mà ra. Giả tỷ Địch Long có giết chết tiểu muội thì chắc Ngọc ca cũng chẳng chịu vì tiểu muội mà trả oán.

Lăng Trung Ngọc cười mát hỏi :

- Cô nghĩ thế thật ư?

Giang Mỹ Linh đang lúc túc giận buột miệng nói ra, nhưng rồi cô lại hối hận.

Nên biết vừa rồi cô bị Phùng Anh kiềm chế không nhúc nhích được. Nếu không có Lăng Trung Ngọc ra tay thì nàng trốn sao thoát khỏi bàn tay mụ.

Nàng nghĩ tới đây dĩ nhiên không biết trả lời sao được.

Lăng Trung Ngọc nghiêm nghị nói :

- Nếu cô còn làm nhộn nữa thì ta không can thiệp đến thật đấy. Một là vì ta không muốn cô ra mặt đối đầu với phái Thiên Sơn. Hai là nếu có ra mặt cũng không thể địch nổi Địch Long.

Chàng giơ hai ngón tay giữa và ngón tay trỏ bên phải cho Giang Mỹ Linh coi.

Hai ngón tay này đã đen sì cả lại.

Nguyên vừa rồi chàng đã dùng “Đàn Chỉ thần công” để búng hai mũi Thiên Sơn thần mang mà bị thương.

Giang Mỹ Linh nói :

- Được rồi! Vụ phái Thiên Sơn hãy để đó. Chờ giết xong Đào Vĩnh Trạch rồi sẽ liệu. Dù sau này tiểu muội có đối đầu với Địch Long cũng không phiền đến Ngọc ca phải giúp đỡ. Ngọc ca cứ yên lòng.

Nàng ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Ngón tay Ngọc ca có đau không?

Nàng vừa hỏi vừa lấy thuốc tán sát vào ngón tay cho chàng.

Nàng lại cầm ngón tay bị thương của Lăng Trung Ngọc thổi mấy cái. Cử động của nàng rất êm ái, khiến cho Lăng Trung Ngọc dù có muốn nói nữa cũng không nỡ.

Giang Mỹ Linh lấy tấm khăn lụa ra cười nói :

- Bây giờ ăn mặc thế này có giống một cô gái bán hàng không?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Như vậy chỉ giống một cô gái trả bán đậu hủ trong một thị trấn nhỏ.

Giang Mỹ Linh khẽ đập vai chàng một cái làm mặt giận nói :

- Anh chàng này nhảm quá mà trông xấu như quỷ.

Lăng Trung Ngọc bật cười kéo tấm mặt nạ ra nói :

- Nhờ có tấm mặt nạ này mà không bị Địch Long khám phá ra chân tướng. Nhưng bây giờ thì nên bỏ đi để cô khỏi gọi là quỷ sứ.

Hai người lại tiếp tục thượng bộ.

Vào lúc xế chiều xa trông thấy một tòa thị trấn.

Giang Mỹ Linh hỏi :

- Đây là địa phương nào?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Đây là huyện thành huyện Hưng Định. Từ đây đi Bắc kinh còn ba ngày đường.

Bỗng nghe tiếng vó ngựa dồn dập. Hai người kỵ mã từ phía sau rượt tới.

Hai người kỵ mã này đều là lão già mà cưỡi ngựa rất hay.

Bỗng nghe tiếng roi lách cách. Hai con ngựa, một mé tả, một mé hữu đi lướt qua hai bên Lăng Trung Ngọc.

Lăng Trung Ngọc sửng sốt dừng chân.

Giang Mỹ Linh hỏi :

- Trung Ngọc! Ngọc ca có nhận ra hai người đó không?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Đừng lên tiếng! Để nghe xem họ nói gì.

Hai con ngựa đã chạy đi mấy chục trượng, song Giang Mỹ Linh và Lăng Trung Ngọc là những tay cao thủ nghe rõ cả tiếng gió. Lỗ tai hai người rất linh mẫn.

Bỗng nghe thanh âm họ lúc đứt lúc nối.

Một người nói :

- Ông bạn quên là Vân nhị ca hiện trú ở ngoài cửa Đông thành ư? Tối nay ta đi thêm một quãng vào thăm y.

Người kia cười ha hả nói :

- Phải đấy! Có lẽ Vân nhị ca cũng giống chúng ta. Họ tiếp được....

Hai con ngựa chạy rất mau mà tiếng hai người nhỏ mãi đi nên chỉ nghe được đến đây còn về sau không nghe rõ nữa.

Giang Mỹ Linh hỏi :

- Mấy câu này là nghĩa làm sao? Hình như hai lão đã đến bước đường cùng, móc túi không còn tiền để vào trọ khách điếm. Họ nhớ tới một người bạn ở gần đây định vào đó để ngủ nhờ chứ gì?

Lăng Trung Ngọc cười đáp :

- Cô này khinh người thật...

Chương 53: Dùng hương mê dọ thám Vân trang

Lăng Trung Ngọc ngừng lại một chút rồi hỏi tiếp :

- Cô có biết hai lão này là ai không?

Giang Mỹ Linh đáp :

- Tiểu muội mà biết thì còn hỏi làm chi?

Nguyên nàng định nói đùa để cho Lăng Trung Ngọc nói ra.

Quả nhiên Lăng Trung Ngọc cười đáp :

- Ta cho cô hay, cô đừng coi hai lão này là hạng áo vải tầm thường. Hai lão còn ghê gớm hơn cả cô nữa. Một lão là Liễu trang chúa ở Tam Liễu trang tỉnh Sơn Đông. Gia tài lão có hàng cự vạn, nhưng rất ít người biết lão là cao thủ võ lâm.

Giang Mỹ Linh nói :

- Ủa! Ngọc ca nói vậy thì ra lão là Liễu Tam Xuân ư? Tiểu muội chẳng thấy có chi khác lạ.

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Trước đây ba năm thì cô không địch nổi lão đâu.

Giang Mỹ Linh hỏi :

- Sao Ngọc ca biết vậy?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Sư phụ ta võ công tuyệt thế mà về đường lịch duyệt giang hồ lại càng ít người bì kịp. Lão nhân gia thường nhắc với ta những kỳ nhân dị hành. Vì thế mà kẻ khác không biết đến nhiều nhân vật võ lâm. Còn ta hầu như biết gần hết.

Giang Mỹ Linh lại hỏi :

- Còn lão kia là ai?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Lão kia là Vạn Y Thường. Vì lão có bộ mặt dài thườn thượt như mặt ngựa mà lại có vẻ âm trầm nên người ta kêu lão bằng Vạn Vô Thường.

Giang Mỹ Linh cười hỏi :

- Con quỷ vô thường đó có bắt hồn Ngọc ca không?

Lăng Trung Ngọc cũng cười đáp :

- Không phải lão bắt hồn ta mà là ta bắt hồn lão.

Giang Mỹ Linh nói :

- Chuyện đó thế nào?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Lão là Chưởng môn Hắc Hổ quyền. Một lần ta lên nhà gây với hắn. Võ công lão không phải tầm thường. Ta phải đánh đến chiêu thứ mười mới thắng một chưởng.

Giang Mỹ Linh nói :

- Thảo nào vừa rồi lúc lão lướt qua bên mình Ngọc ca, dường như có đưa mắt nhìn Ngọc ca một cái.

Lăng Trung Ngọc nói :

- Đại khái lão đã nhận ra ta là một người quen mặt, nhưng chưa chắc lão nhớ được người đánh lão ngày trước là một tên khất cái quần áo rách rưới lại như kẻ điên khùng.

Giang Mỹ Linh nói :

- Theo lời Ngọc ca thì hai lão này đáng kể là những tay cao thủ võ lâm rồi. Nhưng không hiểu lão có gì đặc biệt ở chỗ nào?

Nàng cười nói tiếp :

- Bây giờ Ngọc ca lại đi đánh bọn họ một chập, chắc không cần phải dùng tới ba chiêu thì bọn họ đã phải kêu cứu rồi.

Lăng Trung Ngọc cười đáp :

- Thực tình ta đang muốn đi đánh hai lão một trận.

Giang Mỹ Linh hỏi :

- Ngọc ca bảo tiểu muội là người tà mà tiểu muội xem ra Ngọc ca vẫn chưa thay đổi tà khí. Họ không có thù hằn gì, sao đại ca lại muốn đánh họ? Ngày trước Ngọc ca đã đánh bại họ còn chưa thích ư? Huống chi bây giờ chúng ta còn có việc bên mình.

Lăng Trung Ngọc nghiêm sắc mặt nói :

- Nói đánh là nói đùa thôi. Ta chỉ muốn theo dõi họ để thám thính một ít tin tức. Cô có biết hai lão này là những nhân vật không chịu lộ diện trên chốn giang hồ? Nhất là Liễu Tam Xuân ôm cái gia tài kếch sù nên không chịu ra ngoài một cách khinh xuất.

Giang Mỹ Linh hỏi :

- Ngọc ca càng nói càng hồ đồ. Bọn lão đã ít qua lại với những nhân vật giang hồ thì còn nghe tin tức gì ở nơi họ?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Đó chính là điều đáng chú ý. Cô coi họ hối hả đi ngựa không dừng vó, lật đật trên đường. Đây là đường quan đạo thông đến kinh thành. Nhất định bọn họ có việc đi Bắc kinh.

Lăng Trung Ngọc ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Vương Trung Thuyên muốn thu thập cả nhân vật ngoài chính phái. Không chừng bọn này có liên quan với Vương Trung Thuyên. Dù không có chuyện đó biết đuâ mình chẳng lượm được tin tức khác.

Giang Mỹ Linh nói :

- Ngọc ca nói cũng có lý. Theo nhận xét của tiểu muội thì đoàn võ sĩ áo vàng của Vương Trung Thuyên dường như tên nào cũng võ công cao cường hơn hắn. Bọn chúng quy phục Vương Trung Thuyên e rằng còn có mưu đồ gì khác. Vậy chúng ta có phải đi theo họ một ngày hay nửa ngày cũng hay.

Lăng Trung Ngọc nói :

- Vân nhị ca mà hai lão đề cập tới chắc là Vân Trung Hiệu cư trú ở ngoài cửa Đông huyện Hưng Định. Lão là Chưởng môn nhân về Du Long đao. Ta biết địa chỉ lão. Nhưng ngày trước chỉ đi qua Hưng Định chứ chưa gặp mặt lão lần nào. Lão này tuy cũng gia tư bách vạn nhưng khác với Liễu Tam Xuân ở chỗ lão sơ tài trượng nghĩa và danh vọng khá lớn. Nhưng đã là người nghĩ đến thân gia, lão không muốn gây sự với ai. Tuy lão là một nhân vật khá giả mà chỉ có người xung quanh biết đến chứ không nổi tiếng trên chốn giang hồ.

Giang Mỹ Linh cười nói :

- Hay lắm! Tiểu muội biết ý Ngọc ca rồi. Đêm nay tiểu muội cùng Ngọc ca vào Vân gia trang thám thính, nếu có phải động thủ thì tiểu muội sẽ nhẹ đòn với Vân Trung Hiên là xong.

Hai người vào thành tìm đến một khách điếm, ăn cơm chiều rồi ngồi tĩnh tọa.

Sau khi luyện xong thì đêm đã sang canh hai.

Giang Mỹ Linh tinh thần thoải mái cười nói :

- Nội công tâm pháp của phái Thiên Sơn mà Ngọc ca truyền thụ cho quả nhiên kỳ diệu. Đem nó so với những điều sở học trong bí lục võ công của Võ tổ sư thì đúng là một chính một phản và đều đã có đến ngàn năm nay. Đêm qua tiểu muội không ngủ và bây giờ chỉ thở hít một lúc đã khôi phục được tinh thần lại ngay.

Lăng Trung Ngọc nói :

- Hiện giờ chúng ta đi đuổi theo là vừa.

Giang Mỹ Linh mở cửa sổ rồi hai người cùng chuồn ra.

Lăng Trung Ngọc bỗng lên tiếng :

- Trời ơi! Suýt nữa ta quên trả tiền phòng.

Chàng móc một đĩnh bạc quẳng vào trong phòng, đoạn cùng Giang Mỹ Linh tung mình vọt lên nóc nhà.

Giang Mỹ Linh cười nói :

- Tiểu muội vẫn tưởng Ngọc ca chưa đổi hết tà khí, không ngờ Ngọc ca càng ngày càng tỏ ra là người phái chính, nhớ cả đến việc trả tiền phòng.

Vân gia trang ở ngoài cửa Đông thành Hưng Định, chỉ cách thành chừng vài dặm. Hai người chạy trong khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà đã tới nơi.

Trong Vân gia trang rất nhiều phòng ốc mà trong lúc thảng thốt Lăng Trung Ngọc không hiểu Vân Trung Hiên ở phòng nào.

Chàng lần đi kiếm phòng có ánh đèn. Đến một nơi bỗng chàng nghe có tiếng người khóc lóc, và tiếng roi vọt quất xuống vọng ra.

Chàng nghĩ thầm trong bụng :

- “Vân Trung Hiên chẳng lẽ không phải là người lương thiện và chỉ giống như những hạng tài chủ khác. Hắn cũng đặt hình đường khảo đả người ta chăng?”

Hai người liền lại gần phòng thì thấy đây là một gian phòng bé nhỏ. Một mụ già béo ỵ mắt đầy những thịt đang cầm bì tiên quất xuống. Mụ vừa đánh vừa mắng một thiếu nữ.

Tiếng mụ thét lên the thé :

- Lão gia thương mẹ mi chết không có cỗ quan tài mới lấy mười lạng bạc trắng tinh cho cha ngươi. Nếu người chẳng có lòng phúc đức thì đã chẳng đem ngươi về. Hừ! Lão gia đối với ngươi biết bao ơn cao đức cả để ngươi phục thị lão gia đêm nay mà ngươi còn tỷ tê khóc lóc.

Thiếu nữ quỳ xuống năn nỉ :

- Lão má má! Xin lão má má cầu lão gia miễn cho tiểu nữ. Tiểu nữ thừ thuở nhỏ đã hứa gã cho người ta rồi.

Mụ ác phụ lại quất bì tiên đánh chát một cái và mắng chửi :

- Mi thật chẳng biết trời cao đất rộng là gì. Lão gia đã mua mi về thì mi là người của lão gia. Ai biết mi có người ta rồi hay không?

Lăng Trung Ngọc lửa giận bừng bừng bụng bảo dạ :

- “Té ra Vân Trung Hiên làm phúc cách này đây! Hắn bỏ ra mười lạng bạc để mua thiếu nữ nhà lương thiện hầu cung cấp sự dâm dật cho hắn”.

Bỗng nghe tiếng rú :

- Trời ơi!

Đầu lưỡi mụ ác phụ nhô ra dài đến mấy tấc trông như một cục gỗ rớt tạch xuống đất.

Nguyên Giang Mỹ Linh đã ra tay không một tiếng động phóng ra một mũi thấu cốt châm xuyên vào cổ họng mụ ác phụ.

Giang Mỹ Linh và Lăng Trung Ngọc đẩy cửa bước vào.

Thiếu nữ kia sợ quá toàn thân run bần bật, nói không ra lời.

Giang Mỹ Linh giỗ giành y :

- Cô đừng sợ! Nhà cô ở đâu? Chờ lát nữa ta sẽ đưa về.

Thiếu nữ khấu đầu mấy lạy. Cô định thần lại một chút rồi đáp :

- Nhà tiểu nữ ở trong thôn này.

Giang Mỹ Linh quay lại nhìn Lăng Trung Ngọc cười nói :

- Đêm nay tiểu muội làm một điều nghĩa hiệp.

Lăng Trung Ngọc khẽ nói :

- Đừng lên tiếng, có người tới đó.

Rồi bên ngoài có tiếng người gọi :- Ngụy má má! Ngụy má má!

Giang Mỹ Linh bóp mũi bắt chước thanh âm mụ ác phụ hỏi lại :

- Chuyện gì vậy?

Người kia đáp :

- Đêm nay lão gia có khách không cần Hỷ Liên phục thị nữa. Má má cũng nghỉ hơi sức, bất tất phải đánh thị nữa.

Giang Mỹ Linh chờ cho người kia bước vào liền thò tay chụp lấy gã cười nói :

- Kể ra lòng dạ ngươi hãy còn tử tế.

Tên gia đinh thấy nàng nắm chặt đau thấu xương vội la lên :

- Xin nữ đại vương tha mạng cho.

Giang Mỹ Linh cười nói :

- Tha ngươi cũng chẳng khó gì. Nhưng chủ nhân ngươi ở đâu?

Tên gia đinh run như thằn lằn đứt đuôi đáp :

- Ở Trầm Hương các.

Giang Mỹ Linh lại quát :

- Nói quanh! Ai biết Trầm Hương các của lũ ngươi ở đâu?

Tên gia đinh đáp :

- Ở đây... đi ra mé Tây... có một cái ao. Trên bờ ao có một cái gác. Đó chính là...

Gã chưa dứt lời đã nghe đánh huỵch một tiếng. Gã ngã lăn quay xuống đất.

Nguyên Giang Mỹ Linh nóng nảy không chờ cho hắn nói hết lời, vừa nghe gã nói tới đó liền điểm huyệt gã.

Giang Mỹ Linh nghĩ tới gã vừa xin cho cô gái nên dùng thủ pháp nhẹ nhàng.

Chỉ sau một giờ là huyệt đạo có thể tự giải khai được.

Giang Mỹ Linh nói :

- Ngươi ở đây đừng có lên tiếng. Để ta đi thu thập Vân lão tặc rồi sẽ đưa cô về nhà.

Nàng cùng Lăng Trung Ngọc để thiếu nữ lại rồi đi thám thính Trầm Hương các.

Lăng Trung Ngọc cười nói :

- Ta tưỏng tới đây dò hỏi tin tức mà hóa ra lại cùng cô tạm quyền chức hiệp khách. Mỹ Linh! Lại phiền cô lần nữa. Cô có đem theo “Kê minh phản hồn hương” không?

Giang Mỹ Linh cười đáp :

- Phải đấy! Nhà họ Vân đông người lắm. Dù chúng ta không sợ nhưng một khi đã động thủ thì bọn họ la làng làm phiền cho mình. Vậy dùng mê hương làm cho cả nhà mê hết đi rồi Ngọc ca bắt lấy ba lão già mà thẩm vấn một cách bình yên.

Hai người chia nhau làm việc.

Chỉ trong khoảnh khắc Lăng Trung Ngọc đã tìm đến Trầm Hương các.

Chàng nhảy vọt lên nóc nhà, bám lấy mái hiên thò đầu nhìn vào trong.

Ba lão kia tuy đều là những tay cao thủ võ lâm. Nhưng Lăng Trung Ngọc khinh công trác tuyệt, cử động của chàng không phát ra một tiếng động.

Trong gác có bốn người. Ba lão già đang ngồi tựa cửa sổ bên một cái bàn trông ra ao sen. Trước mặt mỗi lão đặt một chén trà thơm.

Ao sen dưới vầng nguyệt tỏ bốc lên mùi hương thoang thoảng. Cảnh vật thật là thanh tú.

Lăng Trung Ngọc cười thầm lẩm bẩm :

- Lão họ Vân này biết cách hưởng thụ đây, ra tuồng phong nhã lắm.

Một hán tử đứng bên Vân Trung Hiên dường như là tên quản gia vừa mới lên bẩm :

- Chuyến này nhờ Huyện thái gia phái sai dịch giúp đỡ nên thu nợ được mau chóng. Đồng thiện đường trong huyện xin sư phụ quyên cho một ít tiền.

Nguyên hán tử này vừa là quản gia vừa là đồ đệ của Vân Trung Hiên đi đòi nợ xong ngay đêm về báo cáo.

Vân Trung Hiên nhắp một hớp trà thủng thẳng nói :

- Việc đó nên lắm! Quyên cho năm trăm lạng. Sáng mai ngươi đem đi và bảo họ đem danh nghĩa của ta phát đến tay người nghèo mà ngươi phải đứng trông nom đừng để bọn chúng lủng đoạn.

Liễu Tam Xuân cười khanh khách nói :

- Vân nhị ca thật là một nhân vật từ thiện. Phóng tay đã cho ra năm trăm lạng bạc.

Vạn Y Thường nói :

- Ta đã nói là Vân nhị ca là người thế nào rồi mới được huyện thái gia đòi nợ giùm cho y. Như vậy nhà nghèo cũng không oán trách được. Cái đó bất quá bằng nhổ một sợi lông của y cũng đủ khiến cho bao nhiêu người cảm kích. Liễu đại ca! Đại ca nên trông gương y mà làm.

Vân Trung Hiên cười ha hả nói :

- Vạn lão đệ nói thế chẳng hóa ra Vân mỗ là người ham mua danh vọng, giả mạo từ thiện ư?

Vạn Y Thường vội đáp :

- Lão huynh bất tất phải đa tâm. Tiểu đệ rất khâm phục tác phong của lão huynh. Tiểu đệ nghe lắm người tự xưng là nghĩa hiệp, coi Vân huynh cùng hàng ngũ với họ. Ha ha!

Vân Trung Hiên vuốt râu cười nói :

- Chúng ta là chỗ tương tri nói đùa một chút cũng chẳng sao. Tình thực thì nếu Vân mỗ không đi lại với họ, đại khái họ cũng chẳng mời mình đâu.

Liễu Tam Xuân hỏi :

- Thế ra Vân huynh đã nhận được thiếp mời mà sao chưa đi?

Vân Trung Hiên đáp :

- Vân mỗ đang định thỉnh giáo hai vị. Chúng ta có nên đi hay không?Liễu Tam Xuân đáp :

- Sao lại không đi?

Vân Trung Hiên nói :

- Các vị với Vân mỗ đã có tình thâm thì cùng đi với nhau. Mình mà đắc tội với bạn hữu hào kiệt giang hồ, anh hùng hiệp khách thì cũng khó coi. Bằng không đi lại đắc tội với Tư Không đại nhân mà còn lo gây ra tai vạ. Thật là tiến thoái lưỡng nan. Biết làm thế nào cho phải?

Vạn Y Thường cười nói :

- Vân huynh có tính tài trọng. Việc này mà cẩn thận quá thì rồi hối hận cũng không kịp.

Vân Trung Hiên nói :

- Vậy xin thỉnh giáo Vạn huynh.

Vạn Y Thường đáp :

- Chuyến này đức Hoàng thượng đã quyết tâm định quét một mẻ lưới bắt hết những người kêu bằng giang hồ hào kiệt, anh hùng hiệp khách mà có dạ chống đối triều đình. Tư Không đại nhân đã mời chúng ta tiến kinh không ngoài việc muốn chúng ta ra sức giúp ngài...

Vân Trung Hiên không chờ Vạn Y Thường hết lời đã nhăn nhó cười nói :

- Chẳng giấu gì hai vị lão huynh, Vân mỗ đã sao lãng võ công lâu năm...

Vạn Y Thường mỉm cười ngắt lời :

- Vân nhị ca hà tất phải khiêm tốn. Còn ai không biết Du Long đao là nhất tuyệt trên võ lâm. Hơn nữa trong đại nội thiếu gì cao thủ, chưa chắc cần đến bọn già chúng ta phải liều mạng. Chắc Vân nhị ca muốn nói là Tư Không đại nhân vì muốn có một ít nhân vật kêu bằng chính phái, và muốn chúng ta có đủ mặt để tránh khỏi có kẻ lọt lưới. Nếu chúng ta không đi tất khiến cho Tư Không đại nhân sinh lòng ngờ vực.

Vân Trung Hiên hỏi :

- Hai vị có nhiều tin tức. Theo nhận xét của hai vị thì chuyến đi này Vương Trung Thuyên xuống núi muốn quét hết cả những môn phái lớn liệu có thành công chăng?

Vạn Y Thường đáp :

- Vương Trung Thuyên xuống núi là việc rất bí mật mà Vân huynh còn biết thì đủ rõ tin tức của Vân huynh rất tinh thông.

Vân Trung Hiên cười khanh khách nói :

- Đâu có! Đâu có! Vạn huynh lại khách sáo rồi!

Vạn Y Thường nói :

- Có một việc tiểu đệ e rằng Vân huynh chưa biết là trước đây nửa tháng Vương Trung Thuyên đã lén tập hợp cùng Đào Vĩnh Trạch trong lúc tỷ võ trên núi Thanh Thành rồi thừa cơ đánh lén khiến cho các phái chính tà đều bị thua xiểng liểng. Vừa bị thương vừa bị bắt không biết bao nhiêu người mà kể. Tiểu đệ cùng Liễu đại ca vì nghe được tin tức này nên lật đật tiến kinh.

Liễu Tam Xuân nói :

- Tiểu đệ e rằng Tư Không đại nhân mời chúng ta vì ngài sợ bao nhiêu công lao đều lọt vào tay một mình Vương Trung Thuyên chiếm hết.

Lão dừng lại một chút rồi tiếp :

- Vương Trung Thuyên nổi tiếng là tay thâm độc. Vậy chúng ta quy phục Tư Không đại nhân còn hơn quy phục hắn nhiều.

Vạn Y Thường nói tiếp :

- Vì thế nên Vân nhị ca mà muốn giữ theo lời cổ huấn để bảo vệ thân mình, tiểu đệ e rằng trước khi bị người chính phái trả thù đã gặp độc thủ của họ Vương rồi.

Lăng Trung Ngọc nghe tới đây mười phần đã hiểu được bảy tám.

Giữa lúc ấy bỗng Vân Trung Hiên bật lên tiếng la :

- Ô hay!

Rồi đứng phắt dậy.

Tên đệ tử làm quản gia vội hỏi :

- Sư phụ, chuyện gì vậy?

Vân Trung Hiên đáp :

- Đến giờ này đáng lý chúng phải đem bánh đường cùng yến xào lên rồi mới phải, mà sao không thấy một người nào? Để ta phải thân hành xuống xem vì chuyện gì?

Tên quản gia rất lấy làm lạ nói :

- Cây chuyện nhỏ mọn đó cần chi lão nhân gia phải nhọc mình? Để đệ tử đi kêu bọn chúng bưng lên.

Vân Trung Hiên nói :

- Bọn nha đầu nhà này quen nết ăn bơ làm biếng. Chuyến này ta phải cho chúng một bài học mới xong.

Tên đệ tử trong lòng nghi hoặc nghĩ thầm :

- “Sư phụ không ngồi bồi tiếp quý khách lại đi giáo huấn mấy tên nha hoàn. Như vậy há chẳng bất cận nhân tình thái quá ư?”

Gã còn đang ngẫm nghĩ chợt nghe có tiếng cười rúc rích nói :

- Yến xào đã bưng lên đây.

Đồng thời rít lên mấy tiếng veo véo! Vân Trung Hiên đã liệng ra hai cây Thấu Cốt đinh.

Nguyên lúc này Giang Mỹ Linh đang đi tới. Trong ba lão này thì võ công Vân Trung Hiên cao thâm hơn hết.

Lão đã nghe tiếng động vi vu nên giả vờ đi giục bọn nha hoàn làm yến xào để ra ngoài xem xét, khỏi khiến cho kẻ dạ hành sinh lòng ngờ vực.

Hai mũi Thấu Cốt đinh vừa bắn ra lập tức có người “ối” lên một tiếng ngã lăn xuống đất. Người này chính là Trang chúa Tam Liễu trang tên gọi Liễu Tam Xuân.

Đây là Lăng Trung Ngọc muốn trêu cợt bọn này chơi. Chàng thi triển môn công phu tá lực kêu bằng “Tứ lạng bát thiên cân”. Chàng cũng tung ra hai mũi mai hoa trâm rồi mượn sức Thấu Cốt đinh chuyển hướng chia ra đánh vào Liễu Tam Xuân và Vạn Y Thường.

Võ công Vạn Y Thường khá hơn nên tránh kịp chỉ bị mũi Thấu Cốt đinh làm cho trầy da. Còn Liễu Tam Xuân bị Thấu Cốt đinh đánh trúng huyệt Hoàn Khiêu ở đầu gối.

Giang Mỹ Linh cười nói :

- Món yến xào này chẳng ngon lành gì!

Nàng xoay tay tát đánh “bốp” một cái vào mặt Vân Trung Hiên.

Tiếp theo nàng thi triển tiểu Cầm Nã thủ pháp chụp vào xương tỳ bà lão.

Không ngờ nàng chụp sểnh. Vân Trung Hiên đã kịp né tránh rồi.

Nàng ngẩn người ra một chút nhìn thấy Vân Trung Hiên lạng người đi lập tức rút đao ra thủ thế đánh liều mạng.

Lăng Trung Ngọc cười hỏi :

- Lão bằng hữu! Lão có nhận được tại hạ không?

Vạn Y Thường vừa nghe rõ thanh âm chàng đã hồn lạc phách bay la lên :

- Ngươi...! Ngươi là độc thủ phong cái...

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Chính thị! Lão còn nhận được tại hạ cũng giỏi đấy. Nếu lão muốn tại hạ tha mạng thì nên riu ríu vâng lời ta mà đứng lại ngay.

Vạn Y Thường nghe chàng nói chẳng khác gì tiếp được thánh chỉ, đứng yên không nhúc nhích.

Tên quản gia chưa biết Lăng Trung Ngọc lợi hại như thế nào, toan cướp đường chạy trốn. Gã vừa cất bước liền bị Lăng Trung Ngọc nắm cổ lôi lại.

Lăng Trung Ngọc đường hoàng ngồi xuống cười nói :

- Tại hạ muốn coi Du Long đao pháp của Vân trang chúa! Nào! Một, hai, ba, bốn...

Chàng đếm đến mười bảy chiêu bỗng nghe đánh choang một tiếng. Thanh đơn đao của Vân Trung Hiên đã rớt xuống đất.

Giang Mỹ Linh tiện tay điểm vào ma huyệt của lão.

Kể ra võ công Vân Trung Hiên còn có thể đối phó mười mấy chiêu nữa nhưng vì lão nghe tiếng Lăng Trung Ngọc đã sợ hãi bủn rủn cả người.

Giang Mỹ Linh cười nói :

- Nếu lão đánh theo qui củ thì còn có thể chống được đến chiêu thứ mười bảy. Chúng ta nên tha cho lão. Có điều bình sinh rất ghét những kẻ giả đạo đức nên không thể nhiêu dung được.

Liễu Tam Xuân lồm cồm đứng dậy quay về phía Lăng Trung Ngọc năn nỉ :

- Lăng... Lăng đại hiệp! Trước lão nhân gia đã ưng lời không giết lão phu.

Lăng Trung Ngọc gật đầu đáp :

- Ngày ấy ta chỉ có ý muốn thử võ công của lão chứ không muốn giết.

Vạn Y Thường vội nói :

- Lăng đại hiệp! Đại hiệp cũng nhận lời với tại hạ.

Lăng Trung Ngọc cười ha hả nói :

- Các vị nhớ được những lời ngày trước là hay lắm, nhưng còn một điều mà các vị không nhớ...

Hai lão Liễu và Vạn đồng thanh :

- Điều chi?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Khi ấy ác tích của các vị chưa rõ rệt, tại hạ còn coi các vị là bạn võ lâm đồng đạo nên không giết, có phải thế không?

Vạn Y Thường đáp :

- Đúng thế. Lão nhân gia nói đúng như vậy. Nếu không thì tại hạ đã chẳng dám tỷ đấu.

Chương 54: Vào đế kinh hào kiệt cải trang

Lăng Trung Ngọc thu tiếng cười, lại lạnh lùng hỏi :

- Bây giờ các vị giúp kẻ dữ làm ác định giết hết võ lâm đồng đạo. Thiên lý khó nổi khoan dung. Vậy Lăng mỗ thay trời làm đạo thì buông tha thế nào được?

Vân Trung Hiên vội la lên :

- Lão phu đã không muốn đi mà hai vị nay cổ võ hoài. Chắc lão nhân gia mà tha chết cho lão phu thì lão phu xin nguyện y phân tán gia tài.

Câu nói sau cùng của lão chắc vì Giang Mỹ Linh mắng lão là người giả nhân nghĩa.

Hai lão Liễu, Vạn kêu la rầm lên, một mặt chối cãi, một mặt thề thốt sửa đổi luồn mồm. Chúng xin Lăng Trung Ngọc tha thứ rồi từ đây rời khỏi võ lâm không dám dính líu đến chuyện đời nữa.

Lăng Trung Ngọc nói :

- Đừng làm rùm lên, các vị muốn ta tha mạng thì phải y theo một điều kiện.

Cả ba lão như người vâng lệnh hoàng ân, lập tức đồng thanh kêu ca :

- Tại hạ xin y theo!

Lăng Trung Ngọc hỏi :

- Tư Không đại nhân mà các vị vừa nói đó là ai?

Vân Trung Hiên đáp :

- Là Thống lĩnh Ngự lâm quân Tư Không Hóa.

Lăng Trung Ngọc nói :

- Được rồi. Cái đó phải có giấy mực. Mỗi vị viết cho ta, viết...

Giang Mỹ Linh đột nhiên cướp lời :

- Viết cho ta một bài thơ Đường.

Lăng Trung Ngọc sửng sốt.

Giang Mỹ Linh giương cặp mày liễu lên nói :

- Ngọc ca giao cho tiểu muội. Tiểu muội xin bảo đảm không làm sai trật.

Lăng Trung Ngọc cùng nàng ở với nhau đã lâu. Mỗi lần nàng giương mắt lên là tỏ ra đã hiểu ý kiến của chàng. Nhưng lần này chàng nghe Giang Mỹ Linh bảo ba người kia làm thơ Đường thì không sao hiểu được.

Vân Trung Hiên hỏi :

- Viết thơ gì?

Giang Mỹ Linh làm bộ ngẫm nghĩ rồi đáp :

- Làm một bài thơ không dài mà cũng không ngắn. Được rồi! Viết một bài thơ của lão Đỗ!

Vân Trung Hiên hỏi :

- Bài nào?

Giang Mỹ Linh đáp :

- Bài Bình Xa Hành.

Liễu Tam Xuân và Vạn Y Thường thẹn thùng ấp úng đáp :

- Tại hạ... tại hạ chưa đọc qua.

Vân Trung Hiên nhơn nhơn đắc ý nói :

- Tại hạ xin viết ngay được. Có điều chữ không đẹp, mong cô nương bao dung.

Nguyên Liễu, Vạn hai lão đều dốt nát. Còn Vân Trung Hiên đã được dự hàng phong nhã có thuộc Đường thi. Bài thơ nổi tiếng của Đỗ phủ này hai bữa trước đây lão mới viết để tặng cho một tên đệ tử mà lão vừa ý.

Giang Mỹ Linh nói :

- Hay lắm! Còn hai vị kia không đọc Đường thi thì cứ theo lão viết từng chữ một. Ta bất cần biện pháp nào, miễn là viết được thì thôi.

Vân Trung Hiên cầm bút viết :

“Xa lân lân, mã tiêu tiêu”.

Liễu Tam Xuân, Vạn Y Thường trán toát mồ hôi. Hai lão đó từng chữ viết theo Vân Trung Hiên mà không dám chậm hơn người nhiều.

Khi Vân Trung Hiên ngừng bút thì hai lão kia sau một lát cũng viết xong.

Vân Trung Hiên thấy hai lão viết chữ lệch lạc như trẻ con thì lấy làm hãnh diện. Lão tranh đưa bức viết của mình một cách rất cung kính cho Giang Mỹ Linh coi và nói :

- Cô nương! Cô nương là một nhà văn tự, xin coi lại cho.

Giang Mỹ Linh cười đáp :

- Hay lắm! Chữ này tốt thật!

Cô vừa dứt lời, Vân Trung Hiên trong lòng sung sướng tươi cười.

Giang Mỹ Linh bất thình lình thò ngón tay ra đâm mạnh vào cổ họng lão một cái.

Vân Trung Hiên không ngờ Giang Mỹ Linh hạ độc thủ một cách đột ngột.

Cổ họng bị đâm thủng, máu tuôn ra như suối, chết ngay lập tức.

Hai lão Vạn, Liễu hồn vía lên mây, vừa la được hai tiếng “tha mạng” rồi không thốt ra được lời nào.

Giang Mỹ Linh đã dùng thủ pháp rất trầm trọng điểm vào tử huyệt chúng.

Nàng ra tay nhanh như chớp. Dù Lăng Trung Ngọc có muốn ngăn nàng đừng giết người cũng không kịp được.

Lăng Trung Ngọc tức giận nói :

- Mỹ Linh! Sao cô tàn độc như vậy? Ta đã nhận lời tha mạng cho họ kia mà.

Giang Mỹ Linh cười đáp :

- Đó là Ngọc ca hứa lời chứ tiểu muội có ưng chịu đâu?

Tên đệ tử của Vân Trung Hiên muốn trốn chạy, nhưng gã sợ quá hai chân nhũn ra không cất bước được.

Giang Mỹ Linh nói :

- Ta đã giết ba lão rồi, không thể để ngươi sống được.

Nàng giơ phi đao lên liệng chết nốt tên đệ tử, quản gia của Vân Trung Hiên.

Lăng Trung Ngọc nắm chặt lấy tay Giang Mỹ Linh quát :

- Nếu cô còn giết người bừa bãi thì ta phế bỏ võ công cô đó.

Giang Mỹ Linh cười hỏi :

- Đại anh hùng! Đại hiệp khách! Các hạ bóp tại hạ đau quá. Có buông tay ra không? Các hạ mà không buông tay thì từ nay tại hạ không lý gì đến các hạ nữa. Bốn tên này không giết không được. Các hạ tưởng tại hạ thích giết người chăng?

Lăng Trung Ngọc không tự chủ được, bất giác buông tay ra hỏi :

- Mấy người này tuy tư cách đê hèn, nhưng tội không đáng chết. Sao cô lại giết bọn họ là nghĩa lý gì?

Giang Mỹ Linh hững hờ đáp :

- Ngọc ca đã trà trộn vào chốn giang hồ bấy nhiêu năm mà còn có người coi là “đại ma đầu” thì thật uổng quá! Hừ! Có thế mà cũng không biết.

Nàng cất giọng trong trẻo nói tiếp :

- Ngọc ca hãy ngồi xuống đây để tiểu muội nói cho mà nghe.

Nhìn vẻ mặt Giang Mỹ Linh giận giỗi, lửa giận của Lăng Trung Ngọc không bốc lên được. Chàng bèn y lời ngồi xuống.

Giang Mỹ Linh cười hích hích nói :

- Đáng tiếc đây không có gương để Ngọc ca lúc làm dữ soi vào xem có đáng khiến cho người ta phải cười đến trẹo quai hàm không?

Lăng Trung Ngọc nói :

- Cô nói mau đi! Nếu không đủ lý lẽ thì ta vặn cổ đó.

Chàng nói đến hai chữ vặn cổ rồi chính mình cũng không nhịn được phải phì cười.

Giang Mỹ Linh hỏi :

- Có phải Ngọc ca định bắt ba lão viết thơ cho Tư Không Hóa không?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Đúng thế! Ta muốn bảo họ viết thơ tiến cử, rồi chúng ta giả làm đệ tử của chúng cầm thơ đến ra mắt Tư Không Hóa.

Giang Mỹ Linh cười hỏi :

- Kể ra Ngọc ca cũng có diệu kế, nhưng Ngọc ca có dám bảo đảm bọn chúng giữ kín chuyện không?

Lăng Trung Ngọc nói :

- Chúng đã viết thơ cho mình chẳng lẽ trong thơ lại không nói là chuyện này bí mật ư?

Chàng nói tiếp :

- Bọn chúng đã sợ vỡ mật khi nào còn dám tiết lộ.

Giang Mỹ Linh nói :

- Mấy tên hoạt đầu này như tục ngữ thường nói: “Lượng hẹp không phải người quân tử, không độc sao phải đấng anh hùng?”. Vậy giết bọn chúng đi là an toàn hơn hết.

Giang Mỹ Linh tuy biết Lăng Trung Ngọc có thể cũng nghĩ đến chuyện này rồi. Giả tỷ trường hợp này xảy ra từ mấy năm trước thì chàng đã giết họ ngay.

Nhưng từ ngày chàng quen Lãnh Sương Quân, tính tình chàng đã dần dần biến đổi. Chàng thà chịu mạo phạm nguy hiểm chứ không muốn giết ba người này.
Chàng nghe Giang Mỹ Linh nói vậy thì không phản đối vào đâu được. Tuy chàng thấy Giang Mỹ Linh hành động tàn bạo mà chàng cũng không mở miệng.

Giang Mỹ Linh cười nói :

- Mọi người đều nhận Ngọc ca là một tay đại hành gia trên chốn giang hồ song tiểu muội xem ra Ngọc ca hãy còn thiếu bề lão luyện.

Nàng giương cặp mắt lên nhìn chàng nói tiếp :

- Ngọc ca bảo chúng viết thơ tiến cử, việc đó rất là không ổn. May mà tiểu muội tâm linh xúc động, kịp thời đổi giọng biểu bọn chúng viết một bài thơ Đường.

Lăng Trung Ngọc chợt tỉnh ngộ hỏi :

- Chắc cô tưởng bọn chúng cố ý không dùng bút tích thường ngày mà tả tự khác đi? Hoặc cố ý hí lộng quỷ thần trong lời văn?

Giang Mỹ Linh đáp :

- Đúng thế! Ngọc ca hãy còn thông minh mới đoán trúng được chỗ dụng ý của tiểu muội. Bây giờ chúng ta đã có bút tích của họ, muốn viết gì thì viết.

Bỗng nàng la lên :

- Ồ! Vân Trung Hiên võ công đã giỏi lại ở gần kinh thành, e rằng y quen nhiều người trong kinh.

Nàng trầm ngâm một lát rồi tiếp :

- Chúng ta trá hình làm đệ tử của hai lão Liễu, Vạn quách.

Nàng cầm bút phỏng bút tích của hai lão viết một bức thơ. Quả nhiên nàng viết giống hệt như chữ họ.

Lăng Trung Ngọc coi rồi, vừa vui mừng lại vừa sợ hãi, nghĩ thầm trong bụng :

- “Nàng thông minh thế này mà lỡ ra đi vào đường tà thì so với Đào Vĩnh Trạch e rằng còn lợi hại hơn”.

Giang Mỹ Linh đọc hai bức thơ giả mạo lại rồi đưa cho Lăng Trung Ngọc một bức nói :

- Tiểu muội ghét cay ghét đắng thằng cha Liễu Tam Xuân, vậy Ngọc ca mạo sưng là đệ tử của hắn.

Lăng Trung Ngọc cười đáp :

- Thằng cha Mã Kiếm Vô Thường (tức Vạn Y Thường) trước nay không thu nữ đệ tử. Nếu cô mạo xưng là đồ đệ hắn thì nhất định phải lòi đuôi.

Giang Mỹ Linh hỏi :

- Tiểu muội đã nghĩ kỹ rồi. Ngọc ca thử coi đầu tóc tiểu muội xém cải trang có được không?

Mọi người trong Vân gia trang hãy còn hôn mê bất tỉnh. Giang Mỹ Linh tiến vào nội thất kiếm một bộ quần áo đàn ông mà nàng mặc vừa.

Đầu tóc nàng đã bị Địch Long hớt một nửa, nàng liền tìm một con dao cạo soi gương cắt ngắn đi cho đều nhau. Nàng đội mũ vào rồi hỏi Lăng Trung Ngọc :

- Ngọc ca thử nhìn xem tiểu muội hóa trang thế này được không?

Lăng Trung Ngọc cười đáp :

- Cô xinh đẹp quá! Mà làm môn hạ Mà Kiểm Vô Thường thì không được. Để ta thay đổi dong mạo cho một chút.

Việc thay đổi dong mạo của Lăng Trung Ngọc coi như trò đùa. Chàng đã có thuốc dịch dung của Kim Xà tôn giả, liền thay đổi dong mạo cho Giang Mỹ Linh bằng cách điểm thêm vào mặt nàng hai nốt ruồi đen.

Bây giờ ngoài tấm thân nàng thấp bé, nàng đã thành một nhân vật thô hào trên chốn giang hồ.

Giang Mỹ Linh soi gương cười nói :

- Hay lắm! Tuy người có xấu đi một chút nhưng đứng trước Vương Trung Thuyên, hắn khó lòng mà nhận ra được.

Lăng Trung Ngọc thêm vào hai túm râu mép, chàng đã biến thành một tên đệ tử trì trọng của Chưởng môn.

Giang Mỹ Linh cười nói :

- Không ngờ chúng ta lại giả làm đệ tử của hai lão này. Tiểu muội đã giết chết họ, thế thì đối với họ không khỏi e thẹn.

Giang Mỹ Linh tha cho cô thôn nữ đã bị Vân Trung Hiên mua, trở về nhà.

Nàng lại cho mười lạng bạc để phụ thân cô đem trốn đi nơi khác.

Mọi việc xong xuôi thì trời vừa sáng. Hai người lập tức lên đường nhằm phía kinh đô tiến phát.

Giang Mỹ Linh cười nói :

- Đây là một hảo sự thứ nhất trong đời tiểu muội. Tiểu muội cảm thấy trong lòng khoan khoái vô cùng.

Lăng Trung Ngọc cũng cười nói :

- Lòng dạ nghĩa hiệp ai cũng có cả. Chỉ sao giữ được bản tánh khỏi mê muội là có thể thành hảo nhân được.

Giang Mỹ Linh cười nói :

- Ngọc ca thật càng ngày càng hủ hóa. Tiểu muội coi chừng rồi Ngọc ca có ngày biến thành một tay gõ đầu trẻ. Có điều Ngọc ca chắc chưa nghĩ đến. Ngọc ca thử đoán coi tiểu muội làm việc này với mục đích gì?

Lăng Trung Ngọc hỏi lại :

- Cô bảo sao?

Giang Mỹ Linh cười khanh khách nói :

- Tiểu muội cốt làm cho Ngọc ca được vui thích.

Lăng Trung Ngọc tưởng chừng trái tim mình chìm hẳn xuống. Thực tình chàng không nghĩ tới động cơ của Giang Mỹ Linh.

Chàng lại nghĩ :

- “Nàng muốn làm vui lòng ta cũng là một việc hay. Huống chi nàng nói huỵch toẹt ra đủ thấy nàng chân thật và chưa đến nỗi hoàn toàn không cứu vãn được. Có điều từ này e rằng ta khó mà xa nàng được”.

Ba bữa sau hai người tới Bắc kinh. Tư Không Hóa làm Thống lãnh Ngự lâm quân nên việc hỏi địa chỉ hắn chẳng khó khăn gì.

Hai người cầm thơ tiến cử, mạo xưng là đệ tử Liễu Tam Xuân và Vạn Y Thường xin vào ra mắt.

Tư Không Hóa đang ở diễn võ trường đôn đốc việc luyện võ cho quan quân dưới trướng. Hắn thấy đệ tử của Liễu Tam Xuân và Vạn Y Thường tới nơi thì trong lòng khoan khoái vô cùng.
Hắn xem thư rồi thủng thẳng nói :

- Sư phụ các ngươi đều ở nhà hưởng phúc gia đình, không trách ta thỉnh mà họ không đến. Ha ha! Họ ngồi nhàn để các ngươi phải một phen tâm khổ. Trước hết các ngươi hãy nghỉ ngơi cho khỏe sức.

Hắn ngừng lại một chút rồi nói tiếp :

- Nếu các ngươi muốn ở đây làm công sai thì sáng mai ta dẫn ngươi đến gặp Vương phó tướng để xem có chỗ khuyết nào thì bổ xung các ngươi vào.

Hắn trỏ tên quản gia đã đưa hai người vào và bảo gã :

- Ngươi tiếp đãi bọn chúng cho tử tế, rồi sáng mai dẫn chúng đi gặp phó tướng.

Lăng Trung Ngọc và Giang Mỹ Linh vẫn đứng yên.

Giang Mỹ Linh cười nói :

- Bọn tiểu nhân không phải đến đây xin làm công sai.

Tư Không Hóa có vẻ không bằng lòng lạnh lùng nói :

- Phải rồi! Sư phụ các ngươi đều là những tay phú hào. Chắc các ngươi cũng là con nhà giàu, dĩ nhiên không muốn làm công sai.

Rồi hắn cất cao giọng hơn nói tiếp :

- Thôi được! Các ngươi đã không muốn làm công sai thì về đi. Ta không dám lưu các ngươi nữa.

Giang Mỹ Linh nói :

- Không phải ý kiến như vậy. Đại nhân đã trách lầm sư phụ của tiểu nhân.

Tư Không Hóa hỏi :

- Sao? Phải chăng y không chịu lai kinh vì có duyên cớ gì khác?

Giang Mỹ Linh đáp :

- Lúc sư phụ sai tiểu nhân đi người có nói: “Nếu Tư Không đại nhân coi ta thịnh trọng thì ta thân hành đến kinh để ra sức cho đại nhân...”

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Lão nhân gia còn bảo: “Bây giờ ta đã nhiều tuổi mà đối phó với đám tuổi trẻ giang hồ, Tư Không đại nhân e rằng sức ta không đủ địch lại bọn cao thủ hạng nhất. Vậy ngươi thử đi một chuyến. Ngươi đã học được hết võ công của ta lại vào hạng niên thiếu. Vậy ngươi đi đi còn hơn là ta”. Sư phụ tiểu nhân nói tới đây rồi đóng cửa lại. Lão gia còn dặn: không nên nói việc này với ai.

Nàng ngập ngừng nói tiếp :

- Vì đại nhân có chỗ hiểu lầm gia sư nên tiểu nhân đành mặt dày nói cho đại nhân hay. Sự thực là như vậy, chứ không phải lão gia vì tiếc thân mình mà phái tiểu nhân đi thay.

Tư Không Hóa nói :

- Ủa! Té ra sư phụ ngươi nói vậy. Thế thì...

Lão quay sang hỏi Lăng Trung Ngọc :

- Còn sư phụ ngươi có dặn gì không?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Gia sư chỉ dặn: “Chuyến này ngươi đi vì Tư Không đại nhân ra sức, tức là vì Hoàng thượng ra sức. Ngươi phải một dạ trung thành không được suy bi chức tước. Hoàng thượng hiện đang quyết tâm tiễu trừ các phái chính tà không chịu quy thuận triều đình”.

Chàng hạ thấp giọng xuống nói tiếp :

- Gia sư còn bảo: “Chuyến này ngươi đi không chừng sẽ gặp phải nhiều cường địch, nhưng võ công của ngươi so với nhân vật võ lâm các phái cũng chống lại được phần nào rồi đó. Dĩ nhiên ngươi không nên khiếp nhược nhưng cũng đừng tham công thái quá”.

Chàng ngừng lại đưa mắt nhìn Tư Không Hóa nói tiếp :

- Lúc đó tiểu nhân có hỏi lại nên tránh những hạng người nào thì gia sư bấm đốt ngón tay tính xong đáp: “Nếu gặp phải Chưởng môn phái Thiên Sơn là Địch Long, Thống Thiền hòa thượng trụ trì chùa Thiếu Lâm, Hoa Quang đại sư phái Nga My, và tên đại ma đầu khét tiếng hiện nay là Đào Vĩnh Trạch. Ngươi chớ tham công mà dây vào bốn người đó. Còn đối phó với người khác thì ta tưởng ngươi không đến nỗi làm mất mặt về thể diện sư môn”.

Lăng Trung Ngọc là tay lão luyện giang hồ. Chàng trả lời khéo hơn Giang Mỹ Linh nhiều. Miệng chàng không nói ra sư phụ khen mình thế nào mà giọng lưỡi tự coi mình là kẻ không vừa.

Theo lời chàng thì ngoại trừ bốn người là Đào Vĩnh Trạch, Thống Thiền hòa thượng, Hoa Quang đại sư và Địch Long, còn ngoài ra không một ai là địch thủ của chàng.

Tư Không Hóa giật mình kinh hãi tự hỏi :

- “Ta chưa từng biết bản lãnh của bọn Liễu Tam Xuân và Vạn Y Thường ra sao, nhưng ít ra cũng phỏng đoán được đôi chút. Sao hắn dám tự phụ như vậy? Hắn làm như đệ tử của mình thắng được hết cả tôn sư các phái. Đây chẳng qua là hai đứa nhỏ tuổi cố ý khoác lác bịa đặt ra để lừa gạt ta trọng dụng chúng”.

Hắn có biết đâu người đứng trước mặt là ngôi sao chổi làm chấn động giang hồ với ngoại hiệu Kim Xà sứ giả Lăng Trung Ngọc.

Lăng Trung Ngọc bây giờ bản lãnh phi thường. Chàng nói vậy hãy còn là khiêm tốn.

Giang Mỹ Linh nói :

- Công việc vãn bối đã bẩm rõ rồi vậy xin cáo biệt.

Tư Không Hóa nói :

- Hãy khoan! Hãy khoan!

Lăng Trung Ngọc hỏi :

- Đại nhân có điều chi dạy bảo?

Tư Không Hóa đáp :

- Bản tòa có điều thất kính. Té ra hai vị là những thiếu niên anh hùng. Vừa rồi bản tòa có điều sơ khoáng, mong hai vị đừng trách.

Hắn giơ tay ra nắm lấy tay Lăng Trung Ngọc ra chiều thân thiết.

Lăng Trung Ngọc chưa biết lai lịch Tư Không Hóa. Chàng tự hỏi :

- “Ngày trước mình bôn tẩu giang hồ chưa từng nghe ai nói đến tên Tư Không Hóa, chẳng hiểu lão nhờ điều chi mà làm đến Thống lãnh Ngự lâm quân”.

Hai người đều có ý thử võ công đối phương. Tư Không Hóa ngầm vận Tiên Thiên Thái Ất thần công. Một luồng kình lực kiêm cả nhu cương từ trong lòng bàn tay nhả ra...

Lăng Trung Ngọc bụng bảo dạ :

- “Mình coi hắn không ra. Nhưng nội công hắn thuộc về đạo gia chính tông. Lạ ở chỗ bọn chính tông không chịu đem chân truyền dạy cho đệ tử tục gia mà sao hắn lại biết? Hay là hắn trước kia đã làm đạo sĩ rồi sau hoàn tục?”

- Kể công lực hắn tuy chưa bằng mấy vị đại sư võ học đương thời nhưng đại khái hắn cũng ngang hàng với những tay cao thủ đệ nhất phái Toàn Chân như Lăng Tiêu Tử chứ không kém.

Tư Không Hóa đã phát huy Tiên Thiên Thái Ất thần công từ ba thành lên đến bảy thành mà lạ thay lúc nào cũng không thấy phản ứng chi hết.

Thần công phát ra tựa hồ vật nặng gieo xuống biển cả chìm đâu mất tích, tức là nó sâu không biết tới đâu là cùng.

Tư Không Hóa trong lòng kinh hãi không dám sử đủ mười thành công lực vội buông tay ra.

Thực tình Lăng Trung Ngọc không dám để lộ bản lãnh một cách thái quá, chàng chỉ phát huy công lực vừa đủ để đối phó với hắn. Địch cương thì chàng mạnh, địch yếu thì chàng rút bớt lại. Không thế thì Tư Không Hóa tất bị đau khổ rồi.

Lăng Trung Ngọc lại thấy Tư Không Hóa cầm tay Giang Mỹ Linh, nhưng lần này hắn cẩn thận hơn, phát huy ngay tám chín thành công lực từ đầu.

Giang Mỹ Linh chưa luyện nội công đến trình độ thượng thặng như Lăng Trung Ngọc, nên nàng đành phải chống đối một cách cứng rắn.

Công lực hai bên ở vào trạng thái quân bình.

Giang Mỹ Linh chau mày một cái. Nàng ngấm ngầm vận Tu La thần công đưa kình lực từ đầu ngón tay giữa đẩy ra.

Tư Không Hóa cảm thấy hổ khẩu mình dường như bị mũi kim thêu đâm vào, tuy không lấy gì làm đau cho lắm, nhưng cảm thấy cực kỳ hàn lãnh. Lập tức kình lực của hắn bị tiêu tan.

Hắn vội giựt tay về ca ngợi :

- Công lực ông bạn này thâm hậu lắm!

Hắn sinh lòng ngờ vực nghĩ bụng :

- “Vạn Y Thường là Chưởng môn phe Hắc Hổ quyền, và chuyên luyện ngoại gia công phu mà gã này nội công lại thâm trầm như thế là nghĩa làm sao? Thái Ất thần công của ta quái dị như vầy mà gã hóa giải được. Hiển nhiên là thứ nội công âm nhu của phái tà”.

Rồi hắn tự hỏi :

- “Phải chăng Vạn Y Thường đã giấu công phu bí mật này không truyền thụ ra ngoài? Hay là người nào khác mạo xưng đệ tử của lão”.

Trong lòng hắn đã hoài nghi, hắn liền lưu Giang, Lăng hai người lại rồi quay sang một vị võ sư già đứng bên :

- Nam Cung sư phụ! Trước kia sư phụ cùng Vạn Y Thường tỷ thí võ công bao giờ chưa?

Lão võ sư này tên là Nam Cung Ất. Lão cùng sư phụ Tư Không Hóa đồng hành với nhau. Võ công lão rất cao thâm. Tư Không Hóa mời lão đến làm giáo đầu cho bọn Ngự lâm quân.

Lão vừa nghe Giang Mỹ Linh khoa trương võ công đã lấy làm bất mãn liền đáp :

- Phải rồi! Hai chục năm trước Vạn lão đại đã phô diễn môn Hắc Hổ quyền cho lão phu coi. Lão phu có nói môn Hắc Hổ quyền tuy cương kinh uy mãnh phi thường, nhưng bên trong còn có nhiều sơ hở.

Lão nói tiếp :

- Lão Vạn không tin liền cùng lão phu chiết chiêu. Trao đổi đến chiêu thứ ba mươi hai, lão Vạn sử một chiêu rất cương mãnh là “Hắc Hổ Thâu Tâm” liền bị Âm Dương thần công của lão phu kềm chế, lão ta mới chịu phục. Việc này đã xảy ra hai chục năm, không hiểu những chỗ sơ hở về quyền pháp đó đã hồi bổ chưa?

Giang Mỹ Linh đáp :

- Gia sư có nhắc vụ đó. Lão nhân gia bảo đó không phải là quyền pháp bản môn sơ hở mà vì lúc đó kinh nghiệm lâm địch của lão gia chưa được phong phú. Khi Nam Cung lão sư dùng Âm Dương chưởng kềm thế cầm tay lão gia, đáng lý lão gia phải dùng một chiêu khác thì phổ chiết, ngày rằm sẽ tới với Nam Cung lão sư.

Nam Cung Ất đột nhiên biến sắc hỏi :

- Lão sư nói thế thật ư? Nếu vậy thì lão phu phải thỉnh giáo Giang huynh vài chiêu chân truyền của lệnh sư. Vậy chúng ta thử đấu một cuộc xem sao?

Giang Mỹ Linh và Lăng Trung Ngọc đều thay đổi tên giả, nhưng chữ họ thì vẫn đồng âm.

Giang Mỹ Linh đổi là Giang Mai. Lăng Trung Ngọc đổi là Lâm Trọng. Vì thế nên Nam Cung Ất kêu Giang Mỹ Linh bằng Giang huynh.

Chương 55: Hào kiệt trổ tài quần hùng khiếp đảm

Giang Mỹ Linh cố ý hỏi :

- Nam Cung lão sư là bật trưởng bối, đệ tử đâu dám mạo phạm?

Nam Cung Ất ngửa mặt lên lạnh lùng nói :

- Học nghiệp không có trước sau, ai đạt thì người đó làm thây. Giang huynh đã thành tựu đến trình độ cao thâm, bất tất phải khách sáo. Lão phu đã thiết tha với võ công, dù có lỡ bị thương cũng không trách Giang huynh. Vậy Giang huynh không cần suy nghĩ, cứ việc thi triển những tuyệt chiêu.

Quan quân trong trường diễn võ vội nhường cho hai người đi vào.

Ai cũng nghĩ bụng :

- “Thằng lỏi này khá ngông cuồng, ăn nói khoác lác mà không biết tự thẹn, dám ngang nhiên đòi tỷ võ với Nam Cung Ất. Chính sư phụ gã còn chưa phải là đối thủ của lão thì gã tỷ đấu với lão khác nào trứng chọi với đá”.

Kể ra Giang Mỹ Linh đấu với Nam Cung Ất là kẻ dưới chống với người trên, kẻ yếu đấu với người mạnh phải nên cẩn thận mà hành động, hay ít ra là thế đứng phải cho kín môn hộ, song nàng lại hững hờ như không, cười nói :

- Tuy gia sư đã chỉ điểm cho vãn bối những yếu quyết, song y rằng vãn bối chưa khéo vận dụng. Nếu có chỗ nào kém cỏi mong Nam Cung lão tiền bối cùng các vị chỉ giáo cho.

Nam Cung Ất hắng giọng một tiếng rồi hỏi :

- Chiêu đầu của lệnh sư là “Thanh Thủ thức” trong Hắc Hổ quyền. Giang huynh không tiến chiêu đi chẳng lẽ để cho lão phu động thủ trước chăng?

Nên biết theo quy củ võ lâm thì khi hai bên đấu võ bao giờ bậc trưởng bối cũng nhường cho kẻ vãn bối ra chiêu trước.

Nam Cung Ất còn có ý nói: “Đến sư phụ ngươi ngày trước đối với ta còn giữ phận vãn bối mà sao ngươi dám vô lễ thế”?

Nguyên lão thấy Giang Mỹ Linh cũng đủng đỉnh chưa ra tay mới nói câu này.

Giang Mỹ Linh cười đáp :

- Chiêu thứ nhất là “Khởi thủ thức” thông thường. Vãn bối bất tất phải canh cải.

Tay trái nàng nắm lại thành quyền, tựa hồ vái chào mà không phải vái chào.

Khi nàng tới gần trước Nam Cung Ất, người nàng nhoai ra như kẻ mỏi lưng.

Mấy câu nói của Giang Mỹ Linh càng tỏ ra nàng chẳng cam tâm là kẻ vãn bối thủ lễ tương kiến.

Nam Cung Ất tức giận vô cùng. Lão nghĩ bụng :

- “Gã bảo chiêu đầu là “Khởi thủ thức thông thường”. Vậy ngay chiêu đầu ta làm cho gã phải bẽ mặt”.

Lão liền nhảy xổ lại xòe mười đầu ngón tay như lưỡi câu chụp tới.

Đó là chiêu “Kính Đức Đoạt Tiên” trong ba mươi sáu chiêu “Đại Cầm Nã thủ” cực kỳ lợi hại.

Giang Mỹ Linh đang nhoai người ra hai tay vừa đưa lên thì thấy đối phương ra chiêu Cầm Nã thủ chụp xuống mình. Nếu hai tay không bị bẻ gãy cũng bị trẹo đi.

Công lực Nam Cung Ất không phải tầm thường. Cầm Nã thủ của lão lại càng ghê gớm. thủ cước vung tới đâu kình phong rít lên tới đó.

Giang Mỹ Linh cũng hơi chột dã nghĩ thầm :

- “Quả nhiên bản lãnh lão này cũng gớm lắm! Ta không nên khinh địch”.

Đầu ngón tay của Nam Cung Ất toan chụp xuống cổ tay Giang Mỹ Linh thì đột nhiên nàng thi triển “Thiên La bộ”, một bộ pháp rất thần kỳ.

Người nàng xiêu đi một chút vừa tránh khỏi chiêu Cầm Nã thủ của đối phương cho khe không đầy sợi tóc. Tay nàng lại thuận thế biến thành quy quyền nhằm đập vào khuỷu tay Nam Cung Ất.

Nam Cung Ất cả kinh vội rụt tay về. Bỗng nghe đánh chát một tiếng.

Quyền chưởng giao nhau, hai bên đều lùi lại ba bước.

Giả tỷ Nam Cung Ất không rụt tay về lẹ thì cánh tay lão tất bị Giang Mỹ Linh đánh gãy.

Nam Cung Ất hừ một tiếng rồi hỏi :

- Đó là lối quyền gì của Giang huynh?

Giang Mỹ Linh liệng người đi một cái.

Bỗng nghe véo véo véo! Nàng vừa đánh luôn ba quyền vừa độc :

- “Hắc Hổ Phi Gián”! “Hắc Hổ Đăng Sơn”! “Hắc Hổ Đoạt Thực”!

Nàng chờ cho Nam Cung Ất gỡ xong ba chiêu rồi liền nói tiếp :

- Ba chiêu này đều do chiêu “Hắc Hổ Xuất Động” biến hóa ra. Chắc vãn bối sử không đúng chăng?

Ba chiêu này đều trong Hắc Hổ quyền và là những chiêu thức thông thường.

Dĩ nhiên Nam Cung Ất biết rồi. Nhưng lão không nhận ra Giang Mỹ Linh đầu tiên thủ chiêu gì?

Lão nghĩ bụng :

- “Hoặc giả đây là một bí chiêu trong Hắc Hổ quyền mà ngày trước Vạn Y Thường chưa thi triển lúc lão đấu với ta. Theo những tên thằng lỏi này vừa kể ra thì sau khi Hắc Hổ Xuất Động rồi nó vượt khe, lên núi và tìm ăn kể cũng hợp lý”.

Chớp mắt hai người đã đấu ngoài hai chục chiêu.

Nam Cung Ất ngấm ngầm nóng ruột, bụng bảo dạ :

- “Quyền pháp thằng lỏi này chưa có gì là thuần thục cho lắm, nhưng công lực gã lại ghê gớm hơn cả sư phụ đang hồi trai tráng là nghĩa làm sao?”

Nguyên Giang Mỹ Linh học môn Hắc Hổ quyền này ở Lăng Trung Ngọc.

Lăng Trung Ngọc trước kia đã có phen tỷ đấu với Vạn Y Thường. Đến chiêu thứ hai mươi ba thì chàng đả bại lão.

Lăng Trung Ngọc thông hiểu hai mươi ba chiêu Hắc Hổ quyền, vì chàng luyện tập có căn bản còn Giang Mỹ Linh có thông minh đến đâu cũng không thể trong thời gian mấy ngày ngắn ngủi mà học được thành thuộc. Vả chiêu đầu của nàng vốn không phải Hắc Hổ quyền.

Đại Cầm Nã thủ của Nam Cung Ất cực kỳ lợi hại. Giang Mỹ Linh sử đến chiêu thứ hai mươi ba hai mà vẫn chưa thủ thắng. Nàng nóng ruột la lên :

- Coi chừng! Đây là chiêu “Hắc Hổ Thâu Tâm”.

Nàng đánh một quyền xuống trước ngực Nam Cung Ất.

Nam Cung Ất ra chiêu “Phúc Vũ Phiên Vân”, vẫn là thủ pháp mà ngày trước lão đã đối phó với Vạn Y Thường. Lão dùng “Âm thủ Dương chưởng” để kềm chế tay Giang Mỹ Linh.

Giang Mỹ Linh không chờ cho song chưởng của lão giáng xuống đã biến chưởng thành quyền xông vào.

Binh một tiếng. Nàng đã đánh trúng vào trước ngực Nam Cung Ất.

Nam Cung Ất lảo đảo người đi lùi lại mấy bước, lâu lắm mới đứng lại được.

Giang Mỹ Linh cười nói :

- Gia sư đã bảo muốn phá “Âm thủ Dương chưởng” của Nam Cung tiền bối thì phải dùng đến chiêu “Thanh Thủ thức” mới xong. Quả nhiên đúng thật. Nam Cung lão sư! Lão có bị thương không?

Bọn quan quân thấy Nam Cung Ất bị đả bại ai nấy đều không khỏi kinh hãi.

Có ai ngờ Giang Mỹ Linh bề ngòa tuy dùng thủ thức về Hắc Hổ quyền mà thực ra nàng đã phát huy công lực theo bí lục của Võ Hạo Thiên.

Nàng lại dùng Thiên La bộ pháp lạng người đi. Trong Hắc Hổ quyền có giấu Thiên Tinh chưởng lực đẩy nội kình của Nam Cung Ất lên mới đả bại được lão.

Nam Cung Ất tuy có chút hoài nghi, nhưng đối phương rõ ràng đã sử dụng Hắc Hổ quyền đánh bại lão chẳng thể nào chối cãi vào đâu được.

Nam Cung Ất vừa hổ thẹn vừa tức giận lớn tiếng nói :

- Giỏi lắm! Bản lãnh Giang huynh cao cường hơn cả sư phụ. Tư Không đại nhân! Đại nhân đã có người anh hùng thiếu niên này thì còn dùng đến lão hủ này làm chi nữa.

Lập tức lão chạy ra cổng lớn đi ngay.

Tư Không Hóa muốn lưu lại, chắc lão cũng không chịu.

Tư Không Hóa chưa từng tỷ thí với Vạn Y Thường, hắn nghĩ bụng :

- “Gã thiếu niên này đã sử Hắc Hổ quyền pháp thì chắc không phải là gã mạo xưng đệ tử của Vạn Y Thường”.

- Thế mới biết việc luyện võ công một phần do sự chuyên cần, còn một phần do tư chất của con người được trời ban cho. Đệ tử giỏi hơn sư phụ cũng là chuyện thường.

- Vả lại Vạn Y Thường không nổi tiếng lừng lẫy võ lâm thì thằng nhỏ này bản lãnh cao cường như thế, gã có giả mạo thì giả mạo làm đồ đệ người khác, hà tất phải giả mạo làm đồ đệ Vạn Y Thường?

Lúc này Tư Không Hóa đối với Lăng Trung Ngọc cũng có chỗ hoài nghi, vì vừa rồi hắn phát huy đến chính thành công lực mà không phát giác ra được công lực của chàng sâu nông thế nào, nên hắn không dám thử nữa.

Hắn ngẫm nghĩ một chút rồi kêu một quan quân ngự lâm tới, giới thiệu :

- Vị quan quân này là Hô Diên Phúc, một tay cao thủ vào hạng khá trong Ngự lâm quân. Gã luyện nội gia công phu đã đến trình độ tối cao. Chưởng lực của gã có thể đập vỡ đá tan bia.

Tư Không Hóa lại hỏi Hô Diên Phúc :

- Nghe nói ngươi đã đến Liễu gia trang để bái kiến Liễu trang chúa, tất bọn ngươi nhận biết hai vị này?

Hô Diên Phúc ngó Lăng Trung Ngọc. Chàng cười nói :

- Hô Diên tướng quân! Có phải tướng quân cùng lệnh sư là Ma Đồ Cương người ở Ký Bắc cùng tới ra mắt gia sư không?

Chàng nói tiếp :

- Tại hạ nhập môn chưa lâu nên hồi đó chưa lên được địa vị tiếp khách, chỉ đứng hầu ở dưới thềm. Tại hạ nhận được Hô Diên tướng quân mà e rằng Hô Diên tướng quân không nhận ra tại hạ.

Nguyên chàng biết rất nhiều chuyện võ lâm, nên vừa nghe đến tên Hô Diên Phúc liền biết ngay lai lịch cùng sư môn của gã.

Đồ Cương cùng Liễu Tam Xuân ngang tuổi nhau, giao tình rất hậu, Lăng Trung Ngọc nghe Tư Không Hóa nói đến hai chữ “bái kiến” liền đoán Hô Diên Phúc nhất định ngang hàng với sư phụ mình, và nhất định hắn chưa thử võ công Liễu Tam Xuân.

Chàng đoán vậy quả nhiên trúng thật.Hô Diên Phúc rất ưa nịnh nọt, liền đáp :

- Đúng thế! Tại hạ nhớ ra rồi. Có phải gã đệ tử thiếu niên bưng trà bữa đó là công tử không? Ha ha! Thoáng cái đã mười năm. Bây giờ công tử cao lớn quá rồi nhỉ?

Lăng Trung Ngọc cười thầm nói :

- Tướng quân nhớ dai thật. Sư phụ tại hạ tán dương võ công của tướng quân lắm!

Hô Diên Phúc hỏi :

- Thế ư? Mới đây ta đã luyện được môn Thiết chưởng toái thạch. Đáng tiếc là gia số không giống nhau, nên không được lão nhân gia chỉ điểm cho.

Lăng Trung Ngọc nói :

- Gia sư bảo môn Kim Cương chưởng của Đồ gia là một chưởng lực cưỡng mãnh nhất thiên hạ. Gia sư còn nói: “Về ngoại gia công phu hiện nay thì hai thầy trò tướng quân là những nhân vật đáng kể. Dù người có nội gia khá nhất cũng còn kém mấy phần”.

Hô Diên Phúc nét vui sướng lộ ra ngoài mặt, nói xen vào :

- Công tử quá khen rồi!

Lăng Trung Ngọc lại nói tiếp :

- Gia sư còn nói chỉ có Miên chưởng của bọn ta họa may mới kiềm chế được Kim Cương chưởng lực của Đồ gia.

Hô Diên Phúc đột nhiên biến sắc hỏi :

- Công lực Miên chưởng của lệnh sư chắc đã truyền cho công tử?

Lăng Trung Ngọc nói :

- Cái đó tại hạ không dám nói. Đáng tiếc là gia số hai nhà khác nhau. Nếu không thế thì tại hạ muốn xin Hô Diên tướng quân chỉ giáo cho.

Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Gia sư thường nói: “Nhu lăng chế cương. Ai mà luyện đến chỗ tuyệt diệu thì ngoại gia công phu kém hơn một chút”. Đến nay tại hạ chưa gặp được tay cao thủ ngoại gia vào hạng đệ nhất, nên không biết cái đó là chân hay giả?

Hô Diên Phúc thở hồng hộc nói :

- Lâm huynh đã đến giúp sức Tư Không đại nhân thì chúng ta là bạn đồng liêu. Giữa bạn đồng liêu không cần câu nệ những quy củ thông thường trong võ lâm. Chúng ta cứ thử chơi có hề chi?

Tư Không Hóa đang muốn hai người tỷ thí để hắn đứng ngoài xem công lực của Lăng Trung Ngọc đã đến trình độ nào.

Lăng Trung Ngọc vẫn cố ý khước từ.

Tư Không Hóa liền lên tiếng :

- Hô Diên tướng quân nói phải đó! Rồi đây các vị sẽ đều ra ngoài đối phó với địch nhân. Vậy người cùng nhà mà gia số bất đồng nên tập dượt trước đi để chuẩn bị đối địch. Thế cũng là hay!

Tư Không Hóa lại nói tiếp :

- Chỗ đồng liêu tỷ thí võ nghệ khác với ngoài giang hồ. Ai thắng ai bại đều không nên nhận đó là chuyện thực.

Vừa rồi hắn thấy Nam Cung Ất tức mình bỏ đi, tuy hắn biết Hô Diên Phúc tính tình thẳng thắn mau lẹ mà lại là thuộc hạ của mình thì dù có bị thua cũng không đến nỗi bỏ đi như Nam Cung Ất, nhưng hắn cũng đoán trước rào sau.

Lăng Trung Ngọc nói :

- Đúng thế! Gia số chúng ta không giống nhau thì bất tất ấn định giá trị bằng chiêu thức.

Hô Diên Phúc hỏi :

- Bây giờ nên tỷ thí bằng cách nào?

Lăng Trung Ngọc đáp :

- Tướng quân biết nhiều hiểu rộng mà tại hạ vừa mới đến khi nào dám tiếm việc. Vậy để tùy tướng quân vạch đường lối tỷ thí, tại hạ xin bồi tiếp là xong.

Hô Diên Phúc nghe chàng nói mấy câu ngon ngọt nộ khí lại giảm bớt rất nhiều. Hắn vội hỏi :

- Không dám, không dám! Chúng ta hãy chơi trò “mượn ba trả năm” được không? Tại hạ nhường công tử đánh ba quyền trước rồi công tử lại nhường tại hạ đánh năm quyền.

Hắn ỷ mình ngoại gia công phu rất cao thâm, chắc Lăng Trung Ngọc không đả thương được. Lúc đến lượt hắn, hắn sẽ đánh luôn năm chưởng lo gì Lăng Trung Ngọc chẳng van xin. Ngoài mặt hắn ra vẻ nhường cho người mà thực ra hắn muốn chiếm phần tiện nghi.

Lăng Trung Ngọc nói :

- Cách này hay lắm, nhưng tại hạ muốn lộn ngược lại đề nghị, không phải “mượn ba trả năm” mà là “mượn năm trả ba”. Hô Diên tướng quân đánh trước tại hạ năm quyền rồi tại hạ kính hoàn ba quyền. Tại hạ tự nguyện buôn lỗ vốn.

Hô Diên Phúc lẩm bẩm :

- Chà! Thằng lỏi này coi thường Kim Cương chưởng lực của ta thì rồi ngươi tự rước lấy cái đau khổ, đừng có trách ta.

Hắn liền cười đáp :

- Lâm huynh nghệ cao mật lớn, đã tự nguyện thua lỗ chẳng lẽ tại hạ lại khước từ thì ra coi thường Lâm huynh quá.

Lăng Trung Ngọc nói :

- Đúng thế! Tại hạ cũng muốn nói câu đó!

Chàng vừa nói vừa lấy gót chân trái làm trục, xoay bàn chân thành cái vòng tròn. Chàng đứng vào trong vòng rồi nói :

- Mời tướng quân phát chiêu!

Hô Diên Phúc hỏi :

- Lăng huynh làm thế là có ý gì?Lăng Trung Ngọc đáp :

- Kim Cương chưởng lực của Hô Diên tướng quân sở trường về đường cương mãnh. Hễ đánh bật được tại hạ ra khỏi vòng này tức là thắng rồi đó.

Cái vòng chỉ lón hơn miệng bát một chút, vừa lọt cho hai bàn chân chàng đứng vào.

Hô Diên Phúc lửa giận bừng bừng hô :

- Nào! Kim Cương chưởng pháp đây! Công tử phóng Miên chưởng ra mà hóa giải.

Theo cách mượn ba trả năm thì trên thực tế chỉ kể những chiêu tấn công những chiêu phản kích mà thôi. Trong cuộc tỷ đấu có thể dùng quyền hay dùng chưởng tùy ý, chỉ bắt buộc không được ra chiêu chống đỡ.

Đằng này Hô Diên Phúc để cho Lăng Trung Ngọc dùng Miên chưởng hóa giải kể ra cũng là có chút lương tâm, không muốn chiếm phần tiện nghi thái quá.

Hô Diên Phúc vung song chưởng đánh ra, chưởng lực ghê gớm khác nào lay non dốc biển.

Bỗng nghe đánh cách một tiếng, tưởng chừng như có người bị chặt gãy lưng.

Mọi người giật mình kinh hãi. Khi nhìn rõ lại thì không phải người mà là một khúc gỗ.

Nguyên Lăng Trung Ngọc khẽ phất tay áo một cái. Hô Diên Phúc thu thế về không kịp, song chưởng của hắn đánh vào một cái cọc gỗ bách trong diễn võ trường khiến cho cây cọc cứng rắn đó gãy làm hai đoạn.

Hô Diên Phúc cả giận, hắn đứng vững lại rồi xoay chưởng nhanh như gió đánh véo sau lưng Lăng Trung Ngọc.

Lăng Trung Ngọc khẽ khom lưng xuống. Hô Diên Phúc lại bị chàng dùng cách tá lực đả lực hất ngược lại.

Chát! Song chưởng của Hô Diên Phúc vượt qua đỉnh đầu chàng đánh trúng vào cái trống đá. Cái trống này liền vỡ thành bốn mảnh.

Tư Không Hóa lắc đầu, toan kêu Hô Diên Phúc dừng tay.

Hô Diên Phúc tay đánh vỡ trống đá, cổ tay bị chấn động cực kỳ đau đớn.

Hắn vừa kinh hãi vừa tức giận gầm lên một tiếng như tiếng trâu rừng nhảy xổ tới Lăng Trung Ngọc. Song chưởng đẩy mạnh ra. Chiêu này hắn vận hết sức bình sinh để công kích.

Lại một tiếng “binh” vang dội!

Hô Diên Phúc đã đánh trúng vào lưng Lăng Trung Ngọc.

Áo ngoài Lăng Trung Ngọc bị rách mấy miếng. Người chàng khẽ xiêu đi.

Nhưng hai chân vẫn đứng nguyên trong vòng, không xê xích nửa bước.

Hô Diên Phúc hai tay rủ xuống, đứng trơ như tượng gỗ.

Nguyên hắn đã bị Lăng Trung Ngọc dùng nội công tối thượng hấp hết chưởng lực, bây giờ không sử kình được nữa.

Lăng Trung Ngọc hỏi :

- Hô Diên tướng quân còn hai quyền có đánh nữa không?

Hô Diên Phúc đáp :

- Tại hạ nhận thua rồi. Công tử đánh chết tại hạ đi. Chính tại hạ không muốn sống nữa.

Hắn bị mất hết kình lực tưởng là mình đã bị đối phương phế bỏ võ công rồi.

Giả tỷ Lăng Trung Ngọc y ước phản kích thì dĩ nhiên hắn đành bó tay chờ chết. Nhưng hắn cũng là một hán tử cương cường, bị mất võ công rồi thì tự nguyện chịu chết chứ không năn nỉ xin tha.

Lăng Trung Ngọc mỉm cười nắm tay hắn nói :

- Hô Diên tướng quân lại quá khiêm tốn rồi. Nhiều lắm là chúng ta ở vào thế quân bình, sao lại nhận thua?

Hô Diên Phúc bỗng thấy một luồng nhiệt lực từ lòng bàn tay Lăng Trung Ngọc truyền vào. Lập tức tinh thần cùng khí lực được khôi phục lại. Bây giờ hắn mới biết võ công mình chưa bị phế bỏ.

Hô Diên Phúc nói :

- Dù có theo lời ước của công tử mượn năm trả ba, tại hạ cũng không muốn đón ba quyền của công tử nữa. Bậc đại trượng phu đã nói một lời là không thay đổi. Tại hạ có chết về bàn tay của công tử cũng không oán hận.

Lăng Trung Ngọc bụng bảo dạ :

- “Cha này kết bạn được đây”.

Chàng liền cười hỏi :

- Đúng thế! Nếu theo đúng lời ước hẹn vay năm trả ba, Hô Diên tướng quân mới đánh ba quyền còn lại hai nữa. Tướng công đã không đánh nữa thì tại hạ còn đánh làm chi! Tình thực mà nói Kim Cương chưởng lực của tướng quân thật hiếm thấy trong võ lâm. Nếu tướng quân đánh hai quyền nữa thì chưa chắc gì tại hạ đã chịu nổi. Chúng ta đã là bạn đồng liêu, tưởng không nên tỷ đấu cho đến lúc kẻ thắng người bại.

Hô Diên Phúc dĩ nhiên hiểu rõ Lăng Trung Ngọc muốn bảo toàn thể diện cho hắn. Nếu chàng thực tình coi hắn là kẻ địch thì vừa rồi chàng đã dùng nội lực phản chấn cho hắn bị trọng thương rồi.

Bây giờ trên thực tế tuy Hô Diên Phúc bị thua đau, song nội lực chưa mất, mà người ngoài chưa ai nhìn ra hắn bị bại. Dù hắn có rõ ràng ở vào thế hạ phong song không đến nỗi mất mặt.

Hô Diên Phúc trong lòng xiếc bao cảm kích. Đồng thời hắn cũng cực kỳ kinh dị, nghĩ thầm trong bụng :

- “Công phu Miên chưởng của Liễu Tam Xuân mình chưa thấy qua, chỉ nghe sư phụ nói là chưa đến trình độ bậc nhất, chẳng thể nào chống đỡ được Đại Lực Kim Cương mà sao đồ đệ của lão lại ghê gớm đến thế?”

Cuộc chiến này chẳng những Hô Diên Phúc khâm phục Lăng Trung Ngọc sát đất mà các quan quân Ngự lâm quân kể cả Tư Không Hóa cũng không khỏi kinh hãi.

Tư Không Hóa bụng bảo dạ :

- “Bản tâm ta muốn mời Liễu Tam Xuân và Vạn Y Thường lai kinh làm tai mắt mà nay bọn họ không tới, nhưng đã cho hai tên đồ đệ thì cũng giúp ta được một tay rất đắc lực. Thế là một việc bất ngờ, ta cũng chẳng cầu gì hơn nữa”.

Trải qua hai phen tỷ thí vừa rồi các quan quân đều coi Lăng Trung Ngọc và Giang Mỹ Linh bằng con mắt khác thường.

Tư Không Hóa cũng trọng đãi hai người, mời họ sung vào chức giáo đầu Ngự lâm quân.

Thấp thoáng bảy ngày trôi qua. Hôm ấy vào lúc hoàng hôn, Giang, Lăng hai người bỗng tiếp được thông tư của Tư Không Hóa mời cùng bọn chúng đi phó yến.

Cuộc hội yến này, ngoài Tư Không Hóa, Lăng Trung Ngọc, Giang Mỹ Linh còn mười tám vị quan quân. Hô Diên Phúc, Bạch Lương Ký và lão họ Hàn cũng có trong đó.

Bạch, Hàn hai lão sắc mặt vàng xạm, vẻ mặt lừ khừ.

Lăng Trung Ngọc từ ngày đến kinh rồi, đây là lần thứ nhất chàng gặp chúng.

Nghe người khác bàn chuyện, chàng biết bọn chúng về đây đã ba bữa. Chàng chắc chúng lâm vào trạng thái này là vì uống phải chung trà độc của Giang Mỹ Linh tối hôm đó nên nguyên khí bị tổn thương. Đến nay mới dần dần khôi phục.

Bạch Lương Ký và Hàn đại ca tuy mấy lần bị Lăng Trung Ngọc trêu cợt mà thủy chung vẫn không gặp mặt chàng, dĩ nhiên chúng không nhận ra chàng.

Hai người bị mấy phen cay đắng, nên vừa bẽn lẽn vừa tức giận. Dọc đường chúng hằn học nói :

- Chúng ta đã bắt được hai tên đệ tử phái Thiên Sơn. Giận thay cho Vương Trung Thuyên không đến tiếp ứng, chỉ còn hai ngày đường là về tới kinh không ngờ bị Chưởng môn của bọn chúng là Địch Long đến cứu đem đi mất!

Tư Không Hóa an ủi chúng nói :

- Nếu Địch Long đến thì dù chính bản tọa cũng đành giương mắt ra mà chịu để hắn cướp người đem đi. Các vị trốn thoát được lưỡi kiếm của hắn đã là may lắm rồi. Lần này các vị tỏ ra hết sức hết lòng, ta không nên lấy thành bại luận anh hùng. Trên sổ công lao, bản tọa sẽ ghi tên các vị.

Lăng Trung Ngọc cười thầm nghĩ bụng :

- “Bạch Lương Ký đem tội mình trút ráo lên đầu Địch Long mà hắn cũng tin ghi công cho kẻ lừa gạt”.

Thực ra Tư Không Hóa chưa chắc đã tin, nhưng vì hắn lịch duyệt thế thái rất sâu xa, không tiện nói toạc ra để lung lạc bộ hạ.

Lão họ Hàn nói :

- Chỗ bọn thuộc hạ thất bại không có chi đáng kể mà chỉ giận ở chỗ công lao mình để bọn Vương Trung Thuyên chiếm mất. Tối nay chúng ta lại mở tiệc mừng công của hắn thì thật là mất mặt cho bọn thuộc hạ.

Tư Không Hóa đáp :

- Đây là đức Hoàng thượng hạ chỉ cho Khấu tổng quản thiết yến mừng công cho hắn, hai vị không đi không được. Nếu không có mặt hai vị thì hắn không thể khoa trương công lao được.

Lăng Trung Ngọc nghe họ bàn chuyện nhau mới biết đêm nay Khấu Phương Cao, Tổng quản trong đại nội, thiết yến khánh công cho Vương Trung Thuyên.

Từ khi triều đinh phế bỏ Đông Tây xưởng, những võ sĩ trong triều thuộc về hai tập đoàn.

Một tập đoàn do Tổng quản Khấu Phương Cao thống lãnh giữ việc thị vệ trong cung.

Một tập đoàn do Thống lãnh Ngự lâm quân là Tư Không Hóa trông coi.

Nay lại thêm một hạng người như Vương Trung Thuyên thành ra ba tập đoàn.

Ba tập đoàn này tranh giành công lao mà mong được đức vua sủng ái.

Khấu Phương Cao đặc tiệc mừng công cho Vương Trung Thuyên cũng không phải là bản tâm hắn mà vì phải tuân lệnh đức Hoàng thượng.

Theo lời bàn tán của bọn họ, Lăng Trung Ngọc lại biết thêm Vương Trung Thuyên cố ý chần chờ để ngày hôm qua mới về tới kinh.

Lăng Trung Ngọc không khỏi hoài nghi tự hỏi :

- “Nếu sau cuộc đại hội Thanh Thành mà bọn chúng ra về ngay thì đáng lý chúng tới kinh trước mình mới phải, vậy trong mười ngày trời bọn chúng đi đâu?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau