TU CHÂN KHÔNG BẰNG BA BA BA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Tu chân không bằng ba ba ba - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Lời tựa

“A a… Hmm… Ưm… A thật lớn… Hô… A a a… Đừng, đừng vào nữa… Quá sâu hmm… Ưm… Hắc… Không cần… Không cần…”

Bên trong một động phủ, hé ra trên giường lớn bằng linh ngọc là hai bóng người đang phóng túng lăn lộn. Vị thiếu niên ở phía trên dung mạo thanh tú đáng yêu, trên mặt tràn ngập ***, hạ thân bị truyền tới từng trận khoái cảm liên tiếp dằn vặt đến thần chí không rõ, chỉ có thể phun ra tiếng rên rỉ đứt quãng.

Cậu lúc này cả người xích lõa ngồi trên mình một vị nam nhân tuấn mỹ khác, cơ thể theo động tác của hắn mà hơi run rẩy, âm thanh bộp bộp quanh quẩn trong cả động phủ. Thiếu niên gần như không chịu nổi cuồng dã thao làm của người dưới thân, ngay cả thanh âm cũng mang theo tiếng khóc nức nở cùng khàn khàn.

“Ca… A a a… Ca… Thật sâu… Hmm… Hắc… Thật tuyệt… A… Quá sâu… Không được… Trì Trì chịu không nổi… Hô… A… Thật tuyệt…”

Bị đỉnh đến xương sống, thắt lưng tê không chịu được, Diệp Trì gần như không thể ngồi thẳng người, chỉ có thể dùng chân kẹp chặt hông của Diệp Vấn Từ, mà ở dưới tác dụng của trọng lực, trái lại đem bản thân đưa vào càng sâu, hậu huyệt bị côn th*t thao càng tê dại, cũng làm cho cậu càng lúc càng *** đãng mẫn cảm.

Cậu… Cậu đã không khống chế được *** thủy của mình, quá nhiều, đã chảy ra quá nhiều…

“Trì Trì… Hắc… Ngươi nhìn xem… Động phủ của ca ca mỗi một nơi… Hô… Đều bị *** thủy của ngươi ướt nhẹp qua…” Biết trong lòng Diệp Trì đang suy nghĩ gì, Diệp Vấn Từ khóe miệng giương lên, ở bên tai đệ đệ nói “Thực là quá *** đãng… Đệ đệ của ta… Lại muốn ca ca ruột của mình dùng côn th*t chặn tiểu huyệt cho ngươi…”

Vừa nói, hắn một bên chế trụ thắt lưng Diệp Trì, tiếp tục gia tăng lực đạo và tốc độ điên cuồng cắm rút, thao đến Diệp Trì loạn kêu “A a a a”, thoải mái đến mức miệng không thể khép lại, chỉ biết nghênh hợp động tác làm cho côn th*t nghiền ép vào càng sâu, đưa cậu đến nơi cực lạc.

Rốt cuộc, theo một lần húc sâu cuối cùng của người dưới thân, trận hoang loạn dài đến ba tháng này cũng triệt để kết thúc. Tinh dịch nóng hổi phun vào trong cơ thể Diệp Trì, cậu vừa nóng vừa thoải mái, chỉ tiếc tiểu côn th*t của Diệp Trì đã không thể bắn ra cái gì nữa, ngay cả tiếng thở dốc cũng gián đoạn.

Hậu huyệt tham lam nuốt vào dịch thể của ca ca, trên gương mặt động tình của Diệp Trì chợt lóe lên thần sắc thỏa mãn, sau đó ngược lại biến thành yếu đuối vô lực hầu hạ, ghé vào trong lòng Diệp Vấn Từ nức nở, hai mắt khả ái tròn tròn còn lưu lại vệt nước mắt lúc cao trào.

Thương yêu hôn nước mắt trên mặt cậu, Diệp Vấn Từ luôn luôn lãnh đạm lộ ra vẻ mặt vô cùng ôn nhu. Nếu để cho người ngoài chứng kiến, tất nhiên sẽ giật mình với kiếm tu mặt lạnh tiếng tăm lừng lẫy lại có một mặt ôn nhu như vậy.côn th*t của ca ca còn chôn trong hậu huyệt, Diệp Trì lầm bầm hừ hừ hai tiếng, đáng thương nhìn Diệp Vấn Từ, kết quả lại khiến ca ca hô hấp căng thẳng, ngay cả côn th*t cũng mơ hồ có cảm giác ngẩng đầu, dọa đến Diệp Trì vội che miệng lại.

Cậu mặc dù ham muốn, nhưng dù sao tu vi cũng chỉ đến Trúc Cơ, hôm nay thực sự bị ba tháng vui thích dằn vặt đến mệt mỏi.

Bất quá, cùng ca ca đến Nguyên Anh kỳ song tu một lần, cũng đủ để cho công lực của cậu tăng lên nhiều.

Diệp Trì được ca ca khéo léo ôm, cậu từ lúc mười tuổi, trong một lần vô tình bị kẻ thù của Diệp Vấn Từ ám toán *** độc. Sau đó không chỉ phía trước có nhiều thêm một hoa huy*t, hậu huyệt cũng biến thành tao ngứa vô cùng, không dùng tay móc liền khó có thể chịu được, còn có thể chảy ra không ít *** dịch, không ai có thể cứu.

Năm năm sau, ngay ba tháng trước, Diệp Vấn Từ thực sự nhịn không được ***, ra tay với đệ đệ mơ ước đã lâu, Diệp Trì do đó “bị ép buộc” ở trong động phủ thừa nhận các loại thao lộng của Diệp Vấn Từ.
Chỉ là Diệp Vấn Từ không biết, bản thân Diệp Trì chính là *** ma chuyển thế. Đời trước, bởi vì các tình nhân của hắn đánh nhau, cuối cùng bị lan đến tử vong. Sau khi chuyển thế, hắn được Diệp Vấn Từ thu dưỡng, mặc dù là *** ma, nhưng lại có một bộ dáng dấp ngây thơ khả ái thanh thuần.

(Editor: xưng hô ‘hắn’ ở đây là Diệp Trì trước khi chuyển thế)

Cậu ngay từ đầu liền âm thầm câu dẫn ca ca hời này, chịu đựng trống rỗng tu luyện mười lăm năm, làm bộ ngây thơ bị gian ***, trong ba tháng này nếm đủ các loại tư thế, hai huyệt trước sau ăn không biết bao nhiêu dịch thể, cũng thành công từ Luyện Khí tiến giai đến Trúc Cơ.

Diệp Trì luôn thông minh, trong lòng cậu biết cái loại *** ma này đi chung quanh hút tinh khí dễ bị chịu thiên đạo trách phạt, thế là coi trọng chất lượng hơn số lượng, hiểu được nguyên lý tuần hoàn tái sinh, tỉ mỉ chọn mấy tình nhân, dựa vào song tu tu luyện, đời trước cũng thành công tu tiên, chỉ tiếc vẫn là giấy không thể gói được lửa.

Xem ra đời này, cậu phải tìm phương pháp khác, nghìn vạn lần không muốn giẫm lên vết xe đổ.

Lúc Diệp Vấn Từ vừa mới bắn tinh, cậu liền nhân cơ hội này, đem một loại cổ không có độc hạ ở trên người Diệp Vấn Từ.

Dưới tác dụng của cổ mà khi cậu từng tu tiên thành công làm ra, từ này về sau, Diệp Vấn Từ tính dục càng ngày càng mạnh, côn th*t cũng sẽ càng ngày càng to dài, lần nào cũng thao Diệp Trì đến tan vỡ mất khống chế, không khiến cậu khó có thể khống chế được mẫu cổ thì sẽ không dừng lại.

Ngoài ra, Diệp Vấn Từ sẽ đối với những tình nhân khác của Diệp Trì nhẫn nại đến khó tin, thậm chí chỉ cần Diệp Trì có ý định, Diệp Vấn Từ còn có thể chủ động cùng người chia sẻ cơ thể Diệp Trì.

Loại cổ này, chỉ có tiên nhân có tu vi cùng trình độ mới có thể giải.

Đời này, Diệp Trì không cầu thành tiên, chỉ cầu có thể ở nơi phàm thế này hưởng thụ niềm vui ***.

Chương 2: Trước mặt người khác bị ca ca thao đến cao trào, hoa huyệt khát vọng bị hung hăng chà đạp

Nửa năm trước, Diệp Vấn Từ mang theo cậu đi tới nơi hoang dã tầm bảo.

Nơi hoang dã, tên cũng như nghĩa, là địa phương bởi vì linh lực rất thưa thớt mà không có người nguyện ý tới. Nơi này môi trường hoang vắng, ngu muội lạc hậu, người tu tiên phần lớn là người cao lớn thể tu().

() tu luyện thân thể

Bản thân Diệp Trì cũng không có thiên phú tu luyện, hoàn toàn dựa hấp thụ linh lực của người khác để lên cấp. Vì giúp cậu đả thông tinh mạch, Diệp Vấn Từ mấy năm này vẫn luôn đi chung quanh sưu tầm bảo vật.

Nhớ đến mấy thân thể khỏe mạnh đã gặp qua ở bên ngoài, Diệp Trì liếm môi, liền cảm thấy dưới hạ thân lại một trận tê dại, *** lại một lần nữa dâng lên.

Cách lần trước bị thượng, đã qua hơn ba ngày nha…

Thế là Diệp Trì ôm lấy cổ của Diệp Vấn Từ, làm bộ dáng vẻ mờ mịt hỏi: “Ca ca, Trì Trì lúc nào mới có thể ra ngoài vậy?”

Ca ca… Hậu huyệt Trì Trì ướt rồi…

Bên cạnh đó, Diệp Trì vận dụng tâm pháp, bắt đầu lơ đãng tăng cường độ sôi nổi của cổ.

“Ra ngoài?” Diệp Vấn Từ theo bản năng lặp lại một lần, cùng lúc chịu khống chế của cổ trùng tâm pháp, bắt đầu xao động.

Cặp mắt Diệp Vấn Từ trong nháy mắt kia liền hoàn toàn mất đi tỉnh táo.

Diệp Trì đang chờ, bỗng nhiên bị Diệp Vấn Từ ôm lấy từ phía sau. Trong lúc quần áo bị triệt để xé nát, một cây côn th*t tím đen dữ tợn từ phía sau không hề báo trước trực tiếp cắm vào trong hậu huyệt của Diệp Trì, một phát đâm đến tận cùng, thẳng tắp đánh vào cúc tâm, cũng bắt đầu cắm rút một trận mưa rền gió dữ, làm cho Diệp Trì vừa đau vừa thoải mái, thở hổn hển, tiểu côn th*t cũng run run rẩy rẩy đứng lên.“Ra ngoài… Hắc… Ra ngoài để cho người khác… Hộc… Nhìn xem dáng vẻ tao lãng của ngươi… Hắc…”

Sau đó, Diệp Vấn Từ rốt cuộc dùng tư thế đứng như vậy, vừa thao làm Diệp Trì, vừa hướng bên ngoài động phủ đi ra!

“A a a! Ca ca, không cần, quá sâu, không cần, a! Ưm a, thật sâu, quá lớn, thật lớn…”

Hoàn toàn không nghĩ tới cổ này lại có hiệu quả tốt như vậy, Diệp Vấn Từ lại có thể trực tiếp muốn ôm lấy mình, đi ra ngoài từng bước từng bước cắm xuống, mỗi một lần côn th*t đều sẽ thao vào chỗ sâu nhất, một lần so với một lần càng sâu, sợ hãi và khát vọng bị xỏ xuyên đan xen, làm cho Diệp Trì kìm lòng không đặng run rẩy.

Điểm nhạy cảm bị côn th*t không chút lưu tình nghiền ép, đỉnh cậu đến gần như nói không nên lời, Diệp Trì thoải mái *** thủy chảy ròng ròng, khoái cảm ở hậu huyệt như thủy triều bao phủ lấy cậu, mà hoa huy*t cũng dần dần cảm thấy trống rỗng.

“Ca ca… A a a… Nhẹ chút… Thắt lưng rất đau… Ưm… Không cần… Không cần sâu hơn… Hắc… Phía trước… Hô… Phía trước cũng muốn…”
Bị tao ngứa ở hoa huy*t phía trước dằn vặt đến gần như khóc lên, Diệp Trì bắt đầu khẩn cầu ca ca an ủi, nhưng mà người trúng cổ cũng sẽ không hoàn toàn nghe chỉ thị của cậu, lúc này Diệp Vấn Từ đối với lời của cậu mắt điếc tai ngơ, dù cho một ngón tay cũng không đưa vào.

Một cái muốn mà không được cùng với một cái khoái cảm khổng lồ hai tầng tập kích, Diệp Trì dần dần càng lúc càng phóng đãng, cũng bắt đầu lắc mông nghênh hợp động tác của Diệp Vấn Từ, chủ động dâng môi hôn, hậu huyệt ướt át ấm áp đem côn th*t nuốt càng sâu càng chặt, Diệp Vấn Từ thoải mái nhịn không được hít ngược một hơi.

Lúc này Diệp Vấn Từ đã ôm cậu đi tới bên ngoài động phủ, bên cạnh không biết từ lúc nào xuất hiện một vị thanh niên cường tráng da màu tiểu mạch, trên người hắn từng cổ bắp thịt rõ ràng, lông mày rậm mắt to tướng mạo vô cùng anh tuấn, chỉ là thần sắc tựa hồ có chút đờ đẫn.

Vị thanh niên xa lạ này lúc nãy ở một bên hái thảo dược, nghe thấy thanh âm liền sang đây. Nhìn thấy một màn như vậy, liền ngu người đứng đó, nhìn chằm chằm Diệp Trì mặt đầy *** và hoa huy*t đói khát phía trước khép mở chứa đầy *** thủy.

“Hắc… Trì Trì… Bị người khác nhìn thấy… Ngươi bị ca ca ruột cắm vào cao trào liên tục… d*m thủy tràn lan… Tiểu huyệt quấn quít lấy côn th*t không tha… Thực là quá tao… Ngay cả người qua đường đều sợ ngây người…”

Diệp Vấn Từ Nguyên Anh kỳ dĩ nhiên là đã phát hiện người nọ, hắn cười lạnh một tiếng, một bên dùng ngôn ngữ nhục nhã Diệp Trì, một bên dường như khoe khoang, dùng tư thế đưa trẻ em đi tiểu, nâng lên một chân Diệp Trì đem hoa huy*t lộ ra cho thanh niên nhìn.

Diệp Trì ở trong tình triều đã sớm lý trí không rõ, vừa nghe được có người ở một bên rình coi, vậy mà lại càng thêm hưng phấn, điên cuồng mà phe phẩy thắt lưng để ăn côn th*t càng sâu.

“A a a! … Trì Trì… Ưm… A… Bị người thấy… Hắc… Câu dẫn ca ca ruột thao huyệt… Ngô… A… hoa huy*t thật là ngứa… Muốn đại nhục bổng hung hăng thao vào… Hắc… A… Cho Trì Trì gãi ngứa…”

Tiểu huyệt hồng hào đáng yêu nuốt ăn côn th*t màu đen thô to xấu xí, khuôn mặt thanh thuần của Diệp Trì thống khổ xen lẫn vui thích, trên cái miệng nhỏ nhắn dính một chút bạch trọc, vô cùng *** lãng rên rỉ, thỉnh thoảng có tiếng nước ‘ba ba ba’ do bị đỉnh ra. Mãnh liệt tương phản như vậy làm cho thanh niên càng thấy mê li, hô hấp cũng khẩn trương, hạ thân từ từ ngẩng đầu.

Thanh niên ngây ngốc kia lại có một cây cự vật không thua kém gì Diệp Vấn Từ, tím đến biến đen, dáng dấp dữ tợn, đỉnh đầu lại có chút cong, vậy là có thể đem thịt huyệt quét đến muốn ngừng mà không được.

Diệp Trì si mê nhìn côn th*t kia, hoa huy*t đói khát đã lâu liền mềm yếu rã rời, chính là khát vọng có người tới an ủi.

Chương 3: Bị ca ca và người xa lạ cùng thao đến cao trào, khẩu giao, bắn vào sâu trong tử cung

“Hắc… Trì Trì… Mau… Hô… Cùng cái côn th*t này chào hỏi…”

Diệp Vấn Từ một bên làm Diệp Trì một bên hướng đến thanh niên bên kia đi qua. Thần trí của hắn bây giờ dưới tác dụng của cổ trùng, hoàn toàn ngâm trong nhục dục, chỉ biết mình ép buộc Diệp Trì đơn thuần ngây thơ.

Sau khi phụ mẫu đều mất, hắn thu dưỡng đệ đệ Diệp Trì còn đang nằm trong tã lót, đem cậu nuôi lớn từng chút, cuối cùng hưởng dụng.

Vì để cho Diệp Trì tiếp thu được việc cùng người thân duy nhất tương gian, hắn quyết định làm cho Diệp Trì triệt để sa ngã trong ***…

Diệp Trì bị đỉnh đến thất điên bát đảo, cũng không nghe rõ ca ca đang nói cái gì, thân thể theo côn th*t chìm nổi, lung lay lắc lắc, chỉ thấy xuất hiện trước mặt cây côn th*t làm cậu tâm tư nhộn nhạo, nó to đến mức khiến người sợ hãi, màu sắc tím đậm đến biến đen, có dáng dấp hung ác và đỉnh đầu hơi uốn lượn, sưng đến trình độ khó có thể tưởng tượng.

“A… Hắc… côn th*t… Ngô… Trì Trì muốn côn th*t… Hắc… hoa huy*t thật ngứa… Muốn côn th*t tiến vào… A… Thật sâu… A a a…”

Cậu bị Diệp Vấn Từ ấn trên mặt đất ra vào, hậu huyệt bị ca ca thao ướt nhẹp, điểm nhạy cảm bị nghiền ép ở đủ loại góc độ, đầu nhũ bị ca ca không lưu tình vuốt ve, cỏ trên đất nhẹ nhàng đâm vào cơ thể trần trụi của cậu, làm cho cậu vừa ngứa vừa đau, càng tăng thêm mẫn cảm. Cậu thoải mái tứ chi như nhũn ra, gần như muốn hóa thành một bãi nước.

Nhưng mà hoa tâm phía trước, dưới sự kích thích mãnh liệt càng thêm trống rỗng.

Diệp Trì rốt cuộc nhịn không được ngẩng đầu lên thở dốc, do quá thoải mái mà lúc ngửa lên ánh mắt cậu hàm chứa nước mắt sinh lý, say sưa nhìn côn th*t kia của thanh niên xa lạ trước mắt, không chút do dự mở miệng liếm láp.

Thanh niên nhìn cậu, thần sắc ngây ngốc khẽ động, trên gương mặt anh tuấn hiện lên một tầng đỏ ửng. Hắn không giống với Diệp Vấn Từ bên ngoài hơi nhu, mà là loại nam nhân có bề ngoài cực kỳ dương cương khí phách.

Tốt… Chiều dài, hình dạng, lực đạo này, Diệp Trì vừa vặn còn cần một đồ đệ, thanh niên này rất hợp mắt cậu, tuy si ngốc, nhưng thiên phú tuyệt hảo, tuổi còn trẻ đã có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ.

Liền quyết định là hắn.
Miệng cậu không ngậm được hoàn toàn côn th*t kia, ở túi tinh ngậm liếm một hồi, Diệp Trì liền bất đắc dĩ buông tha, lấy tay cầm. Mà thanh niên kia cũng cảm thụ được vui sướng từ hạ thân truyền tới, trong lúc nhất thời cũng kìm lòng không đặng chuyển động thân.

Lúc này Diệp Vấn Từ vừa thay đổi một tư thế, vừa vặn làm cho hoa huy*t của Diệp Trì lộ ra dưới đáy mắt thanh niên, Diệp Trì một bên bởi vì hậu huyệt bị thao càng sâu mà *** kêu, một bên dùng ngón tay vô lực như nhũn ra móc vào trong hoa huy*t, cẩn thận từ từ mở rộng.

“Hắc… A… Sang đây… Ngô… A a a! … Thật sâu… Đến… Đem côn th*t của ngươi… A a a… Sáp vào… Ngô… A…”

Diệp Trì đứt quãng nói, nắm lấy phân thân thật lớn của thanh niên, hướng đến hoa huy*t phía trước đã sớm ướt mềm tìm kiếm. Thanh niên cuối cùng cũng đã hiểu ý đồ của cậu, biết cái miệng nhỏ chảy nước này có thể cho hắn đạt đến cực hạn vui sướng, tráng hán hoang dã này không chút do dự, trực tiếp đem tính khí cứng rắn đến phát đau hung hăng đỉnh vào, toàn bộ căn mà vào, thao đến miệng tử cung!

“A a a a a a!!!”

Diệp Trì bị va chạm mãnh liệt này kích thích đến lập tức hét lên, hoa huy*t tao ngứa bị ma sát ra khoái cảm, cùng với hoa tâm rốt cuộc cũng bị thao đến tê dại thoải mái làm cho cậu trực tiếp đạt được cao trào, tiểu tính khí phía trước trong nháy mắt phun ra một tia nước tiểu.

Cậu há hốc mồm, mặc cho một chút nước bọt chảy ra, hai mắt vô thần, dường như bị khoái cảm cực hạn này áp bách đến ngất.Đang run rẩy sau khi bắn tinh, hai huyệt trước sau của Diệp Trì vô thức rụt lại làm hai người kia cũng thoải mái thở dốc, động tác cắm rút càng thêm hung ác độc địa, trong lúc nhất thời càng thao làm Diệp Trì đến cương rõ ràng, ở trong đồng thời vui thích cùng thống khổ rơi vào vực sâu dục vọng.

“A a a a! … Cúc tâm… Hắc… Bị thao đến… A a a… Miệng tử cung bị thao mở… A… Ca ca… Thật là giỏi… A a a… Tử cung cũng bị thao xuyên… Hộc… A… Quá sâu… Hắc… Muốn điên rồi…”

Hai cái côn th*t trước sau cùng ra cùng vào, đem Diệp Trì đỉnh đến thoải mái bay lên, *** thủy dưới hạ thân chảy ròng ròng, ngay cả côn th*t thô to như vậy đều không chặn nổi. Cúc tâm bị côn th*t chà xát nghiền ép đến tê dại làm cho cậu thở hổn hển nói không ra lời, tử cung bị cường liệt thao mở kích thích khiến Diệp Trì chỉ biết kêu loạn ‘a a a a’, hai chân lắc lư chặt chẽ quấn ở trên thắt lưng của thanh niên, chỉ muốn bị thao đến càng sâu hơn nữa.

“Hô… Tao hàng… Hắc… Nhìn dáng vẻ càn rỡ này của ngươi… Trời sinh chính là muốn bị nam nhân thao… Hộc… Cách ly dịch thể sống không nổi… Lại *** đãng đến mức muốn hai cái côn th*t mới có thể thoải mái…”

Nghe ca ca ở bên tai nói như vậy, Diệp Trì vừa thẹn vừa sướng, dùng giọng nói run rẩy mang theo tiếng khóc nức nở lặp lại: “A a a… Trì Trì… Hắc… Trời sinh chính là cho nam nhân thao… A a a… Ô… Trì Trì… Hắc… Không thể ly khai côn th*t… A a a… Tao chó cái muốn ăn dịch thể… A a a a a!!!”

Khi Diệp Vấn Từ xông ngang đánh thẳng đỉnh một trận cuối cùng, côn th*t ở chỗ sâu nhất trong hậu huyệt phun ra một cỗ bạch trọc nóng hổi, nóng đến khiến Diệp Trì thoải mái run rẩy. hoa huy*t phía trước co rút lại, làm cho thanh niên gầm nhẹ, đỉnh mãnh liệt hơn vào sâu trong tử cung, thao Diệp Trì đến tao lãng chịu không nổi, kêu loạn đủ loại, liều mạng lắc lư hạ thể, hận không thể làm cho hai cái túi cầu kia cũng thao vào trong cơ thể mình.

Diệp Vấn Từ rút ra côn th*t đã mềm xuống, ở một bên thưởng thức Diệp Trì *** lãng, đột nhiên đi tới, trực tiếp đem côn th*t bỏ vào vào trong miệng Diệp Trì.

Diệp Trì không chút do dự, há mồm nỗ lực nuốt, đầu lưỡi cũng bắt đầu lộn xộn, làm côn th*t trong miệng chỉ chốc lát sau liền một lần nữa cứng rắn lên.

Nhìn tình cảnh hương diễm Diệp Trì hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn thanh thuần lại mê muội ngậm một cây tính khí tím đen xấu xí, thanh niên cuối cùng cũng nhịn không được hung hăng đỉnh vào chỗ sâu nhất tử cung của Diệp Trì, ở trong ánh mắt hoảng sợ của Diệp Trì lần đầu tiên phun ra dịch thể đặc sệt của bản thân, dịch thể nóng bỏng đem tử cung nóng tê dại. Hai chân Diệp Trì chặt chẽ quấn lên thắt lưng của thanh niên, hưởng thụ khoái cảm cao nhất khi tử cung bị dịch thể nóng hổi đánh tới, run rẩy lại một lần nữa đạt được cao trào.

Cùng lúc đó, trong mắt cậu lóe lên tia tối bén nhọn, đưa cổ theo chỗ hạ thể nối liền vào trong cơ thể thanh niên trước mắt.

Tiếp theo, sau khi nghỉ ngơi ngắn ngủi qua đi, nơi này lại một lần nữa vang lên *** tiếng lãng ngữ, ba người thật nhanh cuốn thành một đoàn quấn quít, thân thể ở trong bụi cỏ lúc ẩn lúc hiện…

Chương 4: Bị ngón tay ca ca đùa bỡn tới cao trào trước mặt mọi người, các tráng hán cưỡng *** khiến tử cung bị thao mở

Đợi đến khi ba người hoang *** xong, Diệp Trì nằm ở trong lòng Diệp Vấn Từ, bên trong cơ thể còn hàm chứa hai cây côn th*t, vừa hưởng thụ dư vị cao trào, vừa bắt đầu đề ra nghi vấn về lai lịch của thanh niên xa lạ này.

Thanh niên này thần trí tổn hại, hỏi thật lâu, Diệp Trì mới chỉ biết được hắn tên “Ngao”, người của bộ lạc gần đây kêu là “Nha”, ra đây là vì tìm thảo dược cho tộc trưởng chữa thương. Không khó nhìn ra, người dân bộ lạc này phần lớn đều si ngốc giống hắn, bình thường nhận hết ức hiếp từ những bộ lạc khác, cuối cùng phái nữ có thể sanh con dưỡng cái cũng bị cướp đi, đầy bộ lạc chỉ còn lại nam nhân.

Đám người này ngốc mà lại không có toàn thân tu vi, đã quen sinh hoạt như thường dân hoang dã.

Vì vậy huynh đệ Diệp gia thương nghị chốc lát, lập tức quyết định đến giúp đỡ bộ lạc Nha, cũng để hỏi thăm tin tức liên quan tới bí cảnh. Mà Ngao dĩ nhiên cũng được Diệp Trì nhận làm đồ đệ.

Khi ba người đến bộ lạc, Diệp Trì vừa thấy tộc nhân kia, liền hoàn toàn bị mê hoặc. Trong bộ lạc Nha đều là tráng hán có chút bắp thịt, bọn họ lỏa nửa người trên, trên hông quấn da thú, khí lực cường kiện cùng một thân cậy mạnh, động tác lúc vô ý lộ ra tính khí màu sắc tím đen, dáng dấp thô to xấu xí, trong lúc nhoáng lên lay động hiển lộ ra thể tích và chiều dài đáng sợ.

Mà tộc trưởng mặc dù tuổi tác hơn trăm, dáng dấp vẫn tráng niên như cũ, tu vi đã tới Nguyên Anh kỳ, miễn cưỡng được coi là người có lý trí nhất định, tuy bị thương, nhưng vẫn cường tráng, phân thân kia càng to dài kinh người, làm cho Diệp Trì xem một chút liền trong nháy mắt hai huyệt dưới thân ướt tí tách, ngay cả chân đều mềm nhũn vài phần.

Mà những thể tu này sở dĩ tu vi mạnh thêm, là bởi vì bọn hắn lại ở ngay trong bí cảnh mà Diệp Vấn Từ muốn tìm, thân thể thu nạp linh lực khổng lồ tiến giai nhanh chóng, nhưng có được có mất, đầu óc lại càng ngày càng trì độn.

Nhìn những người này, tâm trạng Diệp Trì khẽ động, những tráng hán này cậu đều muốn… Chi bằng, dựa vào linh khí và bảo vật trong bí cảnh này, xây một môn phái nhỏ, đưa bọn họ hết thảy về làm môn hạ!

Bất quá trước đó, cậu quyết định đem cổ trồng ở trên mình đám người này.

Nghĩ rồi, Diệp Trì khẽ động tâm pháp, bắt đầu xao động cổ trên người Ngao và Diệp Vấn Từ.

“Trì Trì… Cái miệng nhỏ của ngươi chảy thật nhiều nước…”

Diệp Vấn Từ bị cổ xao động, trong lúc nhất thời *** nảy lên, gương mặt xưa nay trong trẻo lạnh lùng lộ ra một tia cười nhạt, ngón tay dò vào trong hoa huy*t dưới thân Diệp Trì mà bắt đầu không chút lưu tình bóp xoa.

“Muốn làm thì nói cho ca ca ngay, việc gì phải chịu đựng nha?”

Diệp Trì bất ngờ bị cắm vào không kịp đề phòng, ngay cả chỉ là ngón tay, cũng làm cho cậu cả người như nhũn ra, vô lực tựa ở trong ngực ca ca, nghe tiếng ngón tay ca ca ở trong hoa huy*t quấy nước, gương mặt thanh tú lập tức đỏ lên.Cậu há miệng, nhịn xuống rên rỉ, run rẩy muốn muốn đẩy ca ca ra: “Ô… Trì Trì… A… Cũng bị thao hư… Ca ca… A… Hắc… Không cần… A… Bên trong thật ngứa…”

Một đám tráng hán chung quanh vẻ mặt mờ mịt nhìn Diệp Trì bị khiêu khích cho thở dốc liên tục, sắc mặt ửng hồng, hương diễm vô cùng.

Diệp Vấn Từ nghe xong, lãnh ý trên mặt càng đậm, ngón tay dùng chút lực hướng vào càng sâu, trực tiếp móc, kích thích Diệp Trì nhịn không được “A” một tiếng, hạ thân tràn lan ra càng nhiều *** thủy.

“Không nghe lời như vậy, phải giáo huấn thật tốt mới được.” Lại vói vào một ngón tay, Diệp Trì bây giờ đã gần như không chịu nổi, Diệp Vấn Từ đã sớm vô cùng quen thuộc với thân thể cậu, ngón tay tùy ý đào móc liền làm cho hoa huy*t cậu tao ngứa chịu không được, chỉ muốn côn th*t hung hăng thao vào gãi ngứa.

Mà Ngao vừa nhìn cũng xông tới, một bên dùng hạ thân sưng lên chà xát thân thể Diệp Trì, một bên toàn tâm toàn ý liếm láp gặm cắn đầu nhũ hơi gồ lên của cậu, vừa đau vừa thoải mái, kích thích toàn thân cực kỳ mẫn cảm của cậu, hậu huyệt cũng bắt đầu phân bố chất lỏng bôi trơn.

“Hắc… đầu v* bên kia cũng ngứa… A… Ca ca… Đừng đụng chỗ đó… Ngô… Hắc… Thật là khó chịu… Thật ngứa… A… Muốn côn th*t… Sáp vào… A a a!”Không biết từ lúc nào, cậu chỉ còn một cái áo miễn cưỡng khoác trên người, nửa người dưới xích lõa, mà Diệp Vấn Từ cũng đã cho vào ba ngón tay vừa cắm mãnh liệt vừa trái phải xoa nắn hoa tâm không dứt, cuối cùng làm cho Diệp Trì chỉ bị ngón tay đùa giỡn trực tiếp triều thổi!

Theo *** dịch từ hoa huy*t chảy xuống, Diệp Trì *** kêu một tiếng, gọi đến khiến một đám tráng hán xung quanh phân thân cứng rắn, mỗi cái đều sưng vô cùng, chằm chằm hướng về phía Diệp Trì.

Lại có thể ở trước mặt mọi người… Bị ca ca dùng ngón tay đùa bỡn đến cao trào…

Nhìn đệ đệ xụi lơ trong ngực không ngừng thở dốc, Diệp Vấn Từ lại đối với cậu không thương tiếc, trực tiếp nâng một chân cậu lên, đem hoa huy*t *** đãng như vậy lộ ra cho đám tráng hán nhìn, cùng lúc vô tình nói: “Các vị đạo hữu, đạo lữ của Diệp mỗ thực sự không nghe lời, hôm nay xin mời các vị trợ giúp Diệp mỗ hảo hảo giáo huấn một chút, cũng làm cho hắn minh bạch tấm chân tình của Diệp mỗ.”

Hắn đã từng đặt Diệp Trì ở đầu quả tim mà yêu thương, lo lắng cậu mới ở tu vi Trúc Cơ, thao lộng đều khắc chế rất nhiều, kết quả Diệp Trì lại còn ghét bỏ hắn ham muốn vô độ, thường thường không muốn cùng hắn tiếp tục hoan hỉ hoan ái, mới vừa rồi còn tìm mọi cách từ chối.

Lúc này đây, liền làm cho Diệp Trì hoàn toàn bị thao nát, làm cho cậu hiểu được rõ ràng hắn lúc trước ôn nhu cỡ nào!

Nghe ca ca nói xong, Diệp Trì run lên, mắt hàm chứa lệ làm ra vẻ đáng thương khẩn cầu Diệp Vấn Từ, nhưng mà Diệp Vấn Từ dưới tác dụng của cổ trùng không chỉ không đau lòng, trái lại đem côn th*t cứng rắn đến phát đau tống vào cái miệng nhỏ nhắn của đệ đệ, ép buộc cậu vì mình chuyển động miệng. Mà các tráng hán chung quanh, cũng kịp phản ứng ý tứ của Diệp Vấn Từ, mừng rỡ như điên dũng mãnh xông qua. Ngao một bên dùng bàn tay to thô ráp chà xát ngực Diệp Trì, vừa cùng một gã tộc nhân, một trước một sau hung hăng đem côn th*t thao vào trong cơ thể Diệp Trì, không đợi cậu kịp thích ứng liền không có cách thức gì xông ngang đánh thẳng đỉnh lên.

Một bên lao lực nuốt côn th*t của ca ca, Diệp Trì nức nở thừa nhận trước sau giáp công từ hai vị tráng hán, không có chút nào kỹ xảo thao kiền làm cho cậu như mê như say. côn th*t một hồi điên cuồng mà đánh tới tao hoa tâm, làm cậu tê dại thoải mái đến hai mắt đăm đăm, một hồi lại xoay quanh điểm nhạy cảm, làm Diệp Trì ngứa đến tao lãng vô cùng, lắc lư phần eo khóc lóc nghênh hợp côn th*t cắm vào.

“Ô ô… Ngô ngô ngô… Ngô…”

Ngậm côn th*t, cậu không có cách nào lớn tiếng *** kêu, chỉ có thể nuốt càng ngày càng sâu, đầu lưỡi cũng lộn xộn liếm láp, mà Diệp Vấn Từ nhịn không được trực tiếp vùi côn th*t trong cổ họng Diệp Trì, bắt đầu cắm rút.
Vị tộc nhân kia hiển nhiên ngây ngô vô cùng, hắn cuồng dã đánh vào miệng tử cung sâu trong hoa huy*t, dùng đầu đỉnh mà mài nghiền, tử cung nhạy cảm cực kì bị thao đến, Diệp Trì thoải mái *** thủy ròng ròng, hai chân vô lực lay động, chỉ muốn bị thao sâu hơn, hung ác hơn.

Mà miệng tử cung của cậu rất khó bị thao mở, chỉ có lúc phá thân và trước đây vài ngày, bị Ngao và Diệp Vấn Từ thao vào, miệng nhỏ kia dường như hé ra cái miệng càng nhỏ nhắn ướt mềm hơn hút lấy côn th*t, làm cho tráng hán kia lúc thao đến tử cung liền rất nhanh tước vũ khí, đem dịch thể cực nóng của mình tưới vào tao tử cung của Diệp Trì, cậu bị nóng đến toàn thân ửng đỏ, rốt cuộc cùng tráng hán này bắn tinh.

Lúc Diệp Trì bắn tinh cổ họng khẽ động, nuốt vào khiến Diệp Vấn Từ hô hấp căng thẳng, dịch thể trong nháy mắt xuất ra, phun vào trong miệng cậu, bị Diệp Trì coi là mỹ thực nào đó mà trực tiếp nuốt xuống.

Một ít bạch dịch chưa kịp nuốt vào, rơi ở trên mặt và khóe miệng, phối hợp thần sắc tình mê của cậu, khiến gương mặt thanh tú đơn thuần lại *** đãng cực kỳ.

“A a a!! … Tử cung bị dịch thể nóng đến… A… Thật là thoải mái… Hắc… Còn muốn… A… Đại nhục bổng… Hắc… Tiểu tao hàng muốn đại nhục bổng thao vào tử cung… A a a… Trì Trì cũng bị thao mang thai…”

côn th*t vừa rời miệng, cậu lại bắt đầu lớn tiếng *** kêu, cậu âm thầm hạ cổ ở trên người tráng hán mới rồi, hai chân quấn quít lấy tráng hán, làm cho côn th*t khảm nhập thật sâu trong cơ thể mình, đến khi tráng hán phun tinh xong mới bằng lòng buông ra.

Dâm ma được đút dịch thể thoả mãn thở ra, mặc cho tộc nhân kia rút ra côn th*t đã mềm xuống, dịch thể cùng *** thủy cùng nhau từ trong hoa huy*t phấn nộn đỏ bừng chảy ra, theo dọc bắp đùi đi xuống, phối hợp cậu một thân quần áo xốc xếch, lộ vẻ *** loạn cực kỳ.

Bất quá không đợi cậu hồi vị, hậu huyệt bị mãnh liệt va chạm ra khoái cảm lại để cho cậu một lần nữa rơi vào ***. hai tay Diệp Trì đẩy ra cái mông khóc muốn Ngao thao càng sâu, mà Ngao hô hấp cũng từ từ gấp, hiển nhiên là sắp đến lúc bắn.

Chỉ là côn th*t trong hoa huy*t vừa đi ra, lại có một cây mới vọt vào, Diệp Trì ngẩng đầu, thấy người vào lúc này lại là Diệp Vấn Từ.

“Hắc… Trì Trì… Hô… Sinh đứa bé cho ca ca thế nào… Hắc… Bị ca ca thao vào tử cung… Có thai hài tử của ca ca ruột thịt… Hô…”

Thì ra hắn nghe được Diệp Trì loạn ý tình mê *** kêu, vậy mà thanh tỉnh ra, muốn đem Diệp Trì thao mang thai.

Lúc này, Ngao ở sau lưng cuồng thao một lần cuối cùng sau đó đem dịch thể phun vào chỗ sâu nhất trong hậu huyệt, nóng đến mức khiến Diệp Trì vừa xót vừa tê, thoải mái trợn trắng mắt, ôm chặt ca ca “A a a” kêu loạn, bị Diệp Vấn Từ cho rằng là đồng ý thỉnh cầu của mình.

“Hắc… Ca ca… Thao Trì Trì… A a a… Đem Trì Trì thao nát… Hắc… Có thai hài tử của ca ca… A… Sâu hơn một chút… Hắc… Thật tuyệt…”

“Tao hàng! Lại có thể *** đãng thành như vậy, có phải hay không sau này còn phải quỳ cầu con trai thân sinh thao?!”

Diệp Vấn Từ đối với Diệp Trì *** loạn giận tím mặt, ba ba ba đánh vào cái mông của cậu, khiến Diệp Trì thoải mái tiểu thịt hành run rẩy lại dựng lên. Nghĩ đến lời vũ nhục của ca ca, Diệp Trì vừa thẹn vừa thoải mái, tưởng tượng bị con trai ruột gian *** khiến cậu tâm linh rung động, loại khoái cảm cấm kị này cho cậu càng thêm hưng phấn.

Những tộc nhân khác dần dần vây đến, hậu huyệt và cái miệng nhỏ nhắn lại bị côn th*t nhét tràn đầy, Diệp Trì tiếp tục tao lãng, lắc mông nuốt ăn phân thân, hai cái tay cũng phân biệt nắm hai cây côn th*t mà tuốt, đầu nhũ tức thì bị cắn hút sưng lên, mà côn th*t Diệp Vấn Từ lúc này đây lại không thương tiếc, trực tiếp hướng tử cung tiến công kịch liệt!

Ginga: Chương này đã mà dài quá TTTT

Chương 5: Bị thao đến có bầu hài tử, bị cưỡng *** thao đến không thể khống chế, triệt để biến thành *** thú nuốt ăn nam ti

Bị trồng cổ trùng, sẽ chỉ làm cho đường não kí chủ ở phương diện dục vọng khác thường, nhưng lúc bình thường vẫn có thể suy nghĩ như trước.

Có thể là vài câu *** ngữ liên quan tới tử cung của Diệp Trì kích thích Diệp Vấn Từ, hắn lúc này tựa như phát điên muốn làm cho Diệp Trì có bầu hài tử của mình, đối với đệ đệ cũng không thương tiếc, chỉ muốn đem hoa huy*t cậu thao xuyên thao nát, để cho dịch thể của mình được Diệp Trì thu nạp triệt để.

Diệp Trì cực khổ bị đỉnh đến nói không ra lời, bị động thừa nhận côn th*t nam nhân điên cuồng cắm rút hậu huyệt, vừa bị côn th*t cứng bừng bừng khác thao vào chỗ sâu nhất trong hoa huy*t còn chưa đủ, một lần tiếp một lần mãnh liệt va chạm ma sát tử cung, càng ngày càng cố sức, càng ngày càng sâu. Diệp Trì bị thao hai chân hoảng loạn, tử cung nhạy cảm được an ủi đến vui sướng cực hạn, làm cho cậu vừa muốn bị chết trên phân thân nam nhân, lại vừa sợ hãi muốn thoát đi.

“Ô ô… Ngô… A… Ân… Ngô ngô ngô…”

côn th*t trong miệng bắt đầu hướng cổ họng tiến vào, Diệp Trì nhất thời ngậm không được, muốn thoả thích lớn tiếng *** kêu, lại bị phân thân ngăn chặn, cố sức liếm ăn, giống như là thưởng thức mỹ thực.

Sau khi bị vài người cùng nhau đùa bỡn, Diệp Trì cũng cảm giác được sợ hãi, côn th*t kia của Diệp Vấn Từ gần như xỏ xuyên toàn bộ người cậu, tộc nhân phía sau dã man tiến công và mùi hương nam tính làm cho cậu *** khó nhịn. Tử cung không ngừng bị va chạm nghiền ép làm cho Diệp Trì vui thích run rẩy hướng về phía sau tránh né, trái lại đón nhận côn th*t phía sau tiến công càng sâu. Cúc tâm bị mạnh mẽ chống đè, khoái cảm như điện chảy kích thích đại não Diệp Trì, làm cậu như muốn nghẹt thở trong bể dục tình triều.

Thật lớn… Thật thoải mái…

Tiểu thịt hành của cậu đã phát sưng, mấy ngày nay bị thao chơi không ngừng, cậu hầu như không bắn được cái gì nữa.

Nhưng là… Thật muốn bắn chút gì đó…

Nhịn không được…

Khi điểm nhạy cảm phía sau bị đánh một trận kịch liệt, Diệp Trì rốt cuộc nhịn không được phun bắn ra chất lỏng màu vàng nhạt, cậu cố hết sức ngậm phân thân tím đen, trên gương mặt thanh tú trắng noãn là một trận vui sướng si mê.

Cậu chính là bị trực tiếp thao đến không thể khống chế!

Bị hình ảnh *** loạn này hù dọa, tráng hán cày cấy phía sau cậu gầm nhẹ vài tiếng, đem côn th*t rút ra, mặc cho dịch thể phun lên cơ thể trắng nõn của cậu cùng hai cái tiểu đầu nhũ. Cậu bị nóng đến toàn thân mẫn cảm không ngớt, huyệt thịt tao mị co rút lại khát vọng một cây phân thân khác tiến nhập. Mà miệng cậu cũng bị tráng hán khác đồng thời bắn ra dịch thể, biến Diệp Trì thành tiểu tao hàng *** đãng cả người như được vớt ra từ trong dịch thể.

Diệp Trì không ăn được dịch thể, dưới tác dụng của thiên tính *** ma, kìm lòng không đặng lộ ra dáng vẻ đói khát. Diệp Vấn Từ thấy dáng vẻ cậu khát vọng phân thân như vậy, cười nhạt một tiếng, ôm lấy cậu càng dùng sức thao lên, hướng về miệng tử cung bắt đầu một đoạn chạy nước rút!

“A a a a a!!! Thật tuyệt! Thật sâu!! A a a a! ——” Diệp Trì bị thao đến nói không nên lời, vừa kêu gào vừa dùng hai chân quấn lên hông Diệp Vấn Từ, hoa huy*t co rút thít chặt xoắn lấy phân thân lớn của ca ca không buông, tử cung lúc này đây rốt cuộc bị côn th*t to dài thao mở rõ ràng, *** thủy tùy ý phun ra, tiếng nước “Ba ba ba” càng lúc càng vang.Vài người đã bị hạ cổ lui ra, lại có tráng hán mới gia nhập, bọn hắn chơi Diệp Trì đến toàn thân bay lên, hai cái vú bị hút cắn lại trở nên lớn hơn nhiều, lại có một cây phân thân cắm vào trong hậu huyệt của cậu, vẻ mặt Diệp Trì hài lòng trong những cái mạnh mẽ đâm chọc.

Những si hán này chỉ biết là, càng dùng sức thao, tiểu tao huyệt lại càng chặt, nước cũng chảy càng nhiều, có thể đem côn th*t bọn hắn cắn đến càng thoải mái. (hán tử si ngốc)

“Bị thao hư… A a a a… hỏng… A a a… Ca ca… Lại dùng lực… Đem dịch thể đều cho Trì Trì… A a a!!”

“Thực tao… Hắc… Cắn chặt như vậy… Một chút cũng không thể ly khai côn th*t nam nhân sao?”

Diệp Vấn Từ bị miệng tử cung ấm mềm hút gần như muốn tước vũ khí, hắn dừng lại, làm cho đầu đỉnh trực tiếp cắm ở miệng tử cung, điên cuồng cắm vào một trận cuối cùng!

“A a a a —— tử cung… Tử cung muốn hư… A a a… Muốn hỏng…” Diệp Trì bị thao đến thần chí không rõ khóc kêu, treo ở trên người ca ca toàn thân run rẩy, “Cho ta… A a a… Đều cho ta… Tao tử cung muốn ăn dịch thể… Thật là ngứa… Đem tao hàng thao hỏng đi…”

Đôi tay Diệp Vấn Từ chế trụ thắt lưng Diệp Trì, mạnh mẽ cuồng khuấy thao vào chỗ sâu nhất, đem Diệp Trì cắm đến trợn trắng mắt, nước bọt cũng không kịp nuốt xuống. d*m thủy bị kích thích từng cổ tiếp từng cổ tuôn ra, làm cho phân thân của hắn dường như đang ở trong một hồ nước ấm áp. Sau vài tiếng gầm nhẹ, hai mắt hắn đỏ lên, ở chỗ sâu nhất trong tử cung phun ra dịch thể đặc sệt.

“Hắc… Nóng quá… Thật thoải mái…”Diệp Trì bị nóng đến chảy nước mắt, ngón chân chịu không được cuộn lại, trong mắt một tia hồng quang chợt lóe.

Thụ thai… Thành công…

Dâm ma trong lúc mang thai càng cần thêm nhiều dịch thể bổ dưỡng, cùng lúc đó toàn thân sẽ trở nên mẫn cảm vô cùng, kỳ động dục cấp tốc kéo dài, đầu nhũ sẽ từ từ lớn lên, lúc cao trào còn có thể phun ra sữa có tác dụng thúc tình tráng dương.

Diệp Vấn Từ từ thân thể cậu trong lui ra, lại có dã man nhân tiếp nhận mà lên, gương mặt thanh tú của Diệp Trì rất nhanh lại đắm chìm trong ***, giơ đôi chân trơn mềm thon dài đã mềm yếu vô lực, mặc cho bạch trọc và *** thủy rơi đầy trên thân thể, trên mặt. Tinh dịch của các nam nhân hòa lẫn, một phần bị cậu thu nạp, một phần thông qua hai huyệt cơ hồ bị thao hỏng chậm rãi chảy xuống, rơi lạc trên mặt đất bộ lạc Nha, thấm ướt nhẹp bãi cỏ và thảm lông.

Ở giữa các nam nhân tinh thần phấn chấn bị lần lượt hạ cổ, Diệp Trì hơi há miệng lại bị một cây tiếp một cây côn th*t nhét vào. Tình cảnh tục tĩu vẫn còn kéo dài, mùi hương tràn ngập, rốt cuộc khiến cho tộc trưởng đang thụ thương chú ý.

Bệnh nhân thân thể cường tráng được Ngao đến đỡ ra, nhìn đến Diệp Trì ở trung tâm, phân thân dữ tợn xấu xí run run rẩy rẩy dựng lên.

“Các ngươi … A… dương v*t cứng rắn… Hắc… A… Là bị bệnh… Ngô… A… Sinh *** bệnh… A… Để tiểu chó cái… A a a… Dùng tao huyệt chữa bệnh cho các ngươi… Hắc… A…”

Sau khi tử cung đã bị triệt để thao mở, hoa huy*t Diệp Trì đối với côn th*t tới không cự tuyệt, cậu thậm chí còn khóc lóc đẩy mở *** huyệt cầu côn th*t cắm vào, như mẫu cẩu mân mê cái mông cầu thao, tham lam hưởng thụ cực lạc mà phân thân nam nhân mang tới.

Sau khi côn th*t lớn của tộc trưởng tống vào trong cơ thể Diệp Trì, côn th*t to dài này dễ dàng đỉnh trực tiếp đến bên trong tử cung, còn chưa bắt đầu cắm rút đã khiến cậu gần như nói không ra lời, chỉ tiếc thân thể tộc trưởng suy yếu, không có khí lực, cuối cùng chỉ nằm ở nơi đó, Diệp Trì chủ động kẹp lấy côn th*t được đưa vào cơ thể mình, tiểu huyệt trơn ướt vừa chặt vừa tao, khiến tộc trưởng thoải mái thở dốc không ngừng.

Trận *** loạn tập thể này kéo dài thật lâu, cho đến khi từng người bị gieo cổ một lần mới kết thúc. Bụng Diệp Trì ăn quá nhiều dịch thể không tiêu hóa nổi, hơi gồ lên nhìn giống như mang thai ba bốn tháng, vú do các nam nhân yêu thương mà lớn hơn một chút, đôi chân ngọc đều là tinh ban *** dịch, gương mặt luôn khả ái cũng không còn thanh thuần.

Diệp Vấn Từ cuối cùng đi qua đem côn th*t sáp vào hoa huy*t cậu, vừa đi vừa đỉnh vào, chậm rãi quay về gian phòng mà bộ lạc chuẩn bị cho bọn họ, trong lòng biết từ hôm nay bên trong cơ thể Diệp Trì không thể không có côn th*t. Sau khi tẩy rửa cho cậu xong, hai người liền giữ tư thế này ôm nhau đi vào giấc ngủ, cùng lúc dó khóe miệng Diệp Vấn Từ còn mang theo nụ cười quỷ dị.

Dù cho sau này còn có vô số người cùng hắn chia sẻ Trì Trì, nhưng hắn lại là người thắng cuối cùng.

Thời gian mang thai của người tu tiên thường rất dài, thụ thai cũng rất khó, bụng cũng không hiện rõ. Chờ đến khi Trì Trì bị phát hiện mang thai, phụ thân thực sự của hài tử trong bụng sẽ vẫn là hắn…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương